VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1136 - Chương 1140

Chương 1136: Lân Hỏa Mê Thần

Vài cỗ ý niệm đồng thời phóng thích. Đây chính là ý niệm của đám người Hạ Nhất Minh, sau khi cảm nhận lực lương kia, bọn họ không hẹn lập tức phản ứng.
Sau một lát, ba đạo ý niệm xuyên qua bóng tối tiếp xúc cùng lực lượng kia.
Không có bất kỳ hoa lửa lóe lên, không có va chạm, hết thảy đều bình thường, thậm chí chút dao động cũng không xuất hiện.
Một cỗ lực lượng cường đại kỳ dị nháy mắt dung nạp ba cỗ ý niệm của bọn họ.
Giờ phút này trong lòng Hạ Nhất Minh xuất hiện cảm giác vô cùng uể oải.
Thần trí hắn giống như bị cỗ lực lượng này ảnh hưởng mà trở lên mơ hồ. Gương mặt nhăn nhó, hắn không biết đang xảy ra chuyện gì.
Cổ lực lượng kia cũng không có ác ý, nó vô cùng bình thản. Bất quá giống như đại dương rộng lớn, sau khi tiếp xúc ý niệm của hắn bị lực lượng này đồng hóa.
Trong đầu xuất hiện vô số hình ảnh không rõ ràng, những hồi ức lúc này lần lượt hiện ra.
Bất quá những hồi ức này không đầy đủ, trong đầu hắn chỉ là trí nhớ tốt đẹp khiến người ta buông lỏng tâm tình.
Ký ức đó khiến người ta đắm chìm trong vô hạn hạnh phúc.
Chân mày giãn ra, thần trí Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng bị những ký ức này ảnh hưởng mà chậm rãi buông lỏng.
Trong hoàn cảnh tốt đẹp đó, thậm chí hắn nảy sinh suy nghĩ muốn vĩnh viễn đắm chìm trong đó, không cần khổ tu võ đạo.
Trong bóng tối, đột nhiên xuất hiện một đạo quang mang lục bích.
Lân hỏa này cứ thế phiêu phù quanh thân thể ba người Hạ Nhất Minh, hơn nữa quan mang yếu ớt chiếu sáng đỉnh đầu bọn họ.
Luồng quang mang này vô cùng quỷ dị, chỉ chiếu sáng phần đầu ba người những nơi khác không thể bắt gặp nó.
Tựa hồ quang mang này cũng có trí tuệ, chỉ chiếu sáng những nơi đặc biệt.
Không chỉ gương mặt Hạ Nhất Minh lộ ra vẻ hạnh phúc, ngay cả hai đầu Thần thú cũng có vẻ mặt này.
Bọn họ giống như hài nhi nằm trong bụng mẫu thân, vô tư vô lự.
Đạo quang mang này do lực lượng hồn phách Thú thần ngưng tụ mà thành. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Trừ trước tới nay chỉ có hồn phách Thần thú sau khi tử vong mới có thể tiến vào Thú thần điện.
Hồn phách Thần thú không có bất cứ oán niệm nào bởi chúng đã buông tha trí nhớ, lấy phương thức đặc biệt duy trì lực lượng linh hồn.
Trong lực lượng linh hồn không có bất kỳ nguy hiểm, không có bất kỳ xung đột, hết thảy vô cùng yên bình.
Đối với nhân loại cùng linh thú, những người theo đuổi thực lực không ngừng chém giết, cảm giác yên bình này vô cùng khó gặp, cơ hồ không có khả năng cảm nhận.
Bất luận tu luyện giả cường đại ra sao, bất luận bọn họ tu tâm tới cảnh giới nào, cho dù suy yếu hay áp chế, bọn họ không thể tiêu trừ hoàn toàn cảm giác yên bình này.
Bởi thế khi bọn họ đột nhiên tiến vào hoàn cảnh này, sức chống cự tự thân sẽ suy yếu tới cực điểm. Khát vọng trong lòng cũng đắm chìm trong đó.
Đương nhiên muốn Thần đạo cường giả bị hấp dẫn, nhất định lực lượng tinh thần phải vượt xa bản thân hắn.
Mà Thú thần hồn phách không nghi ngờ có uy năng áp đảo này.
Trước cỗ lực lượng này, Hạ Nhất Minh, bảo trư cùng Lôi điện dễ dàng bị hấp dẫn. Bọn họ rất nhanh rơi vào cảm giác khiến người ta dễ chịu này.
Đột nhiên Hạ Nhất Minh cảm nhận được, trong thế giới an bình xuất hiện hai đạo âm thanh. Hai đạo âm thanh này vô cùng quen thuộc, quen thuộc như chính âm thanh của hắn.
Chỉ là lúc này ký ức không còn đầy đủ, hắn mơ hồ cảm nhận sự tồn tại của hai đạo âm thanh này nhưng không thể nhớ ra lại lịch của chúng.
Chân mày Hạ Nhất Minh khẽ nhíu lại, thế giới an bình kia đã bị hai đạo âm thanh phá vỡ. Hắn liều mạng nhớ lại, muốn tìm trong kỳ ức không đủ lai lịch hai đạo âm thanh kia.
Vô số hình ảnh vỡ vụn, quay cuồng tổ hợp trong đầu hắn.Mi tâm hắn bắt đầu co rút.
*****
Thân thể bảo trư bắt đầu run rẩy, tại Thú thần điện rộng lớn này, thân thể bảo trư nhỏ bé ra sao có thể nghĩ.
Trí nhớ của nó trở lại khi xưa, lúc còn ở bên mẫu thân, vô luận tại Đồ đằng nhất tộc hay Thiên Trì nhất mạch, nó vô cùng sung sướng nô đùa.
Giờ phút này trong trí nhớ bảo trư, mẫu thân không rời đi mà vĩnh viễn làm bạn bên cạnh nó.
Nó hoàn toàn đắm chìm trong ký ức tốt đẹp này. Toàn bộ tinh thần cùng thể xác đều hướng tới mẫu thân.
Bất quá khi đang đắm chìm trong hạnh phúc, nó tựa hồ nghe được hai đạo âm thanh.
Hai đạo âm thanh này tựa hồ không phải vang lên bên tai mà chậm rãi vang lên trong lòng nó.
Đây là thứ gì?
Mơ hồ bảo trư cảm giác được, hai đạo âm thanh này vô cùng quan trọng với nó. Nó nghiêng đầu nhớ lại. Bất quá tựa hồ hai đạo âm thanh này không tồn tại, khiến tiểu tử kia bắt đầu mê man.
*****
Thân thể Lôi điện thẳng như cây lao.
Thân thể nó ưu nhã mà tràn đầy mỹ cảm. Trải qua vô số lần rèn luyện, thân thể bạch mã mặc dù không to lớn như những Thần thú khác nhưng uy lực không chút nào thua kém.
Lúc này thân thể Lôi điện khẽ run lên, trong đầu nó hiện ra hư ảnh ngay cả nó cũng không dám xác định độ chân thân.
Trong ký ức, nó cô độc sống trên một hòn đảo nhỏ.
Trên đảo nhỏ kia có dư thừa thực vật nhưng không xuất hiện đầu mãnh thú cường đại nào khiến nó bình yên sinh sống.
Đối với phụ mẫu nó không có trí nhớ chân thực, chỉ có chút ân tượng trong huyết mạch truyền thừa. Nó cũng không biết vì sao mình bị vứt bỏ, cũng không biết phụ mẫu ở nơi nào.
Lực lượng thân thể nó tự rèn luyện. Nó chưa từng hưởng thụ sự yêu thương từ phụ mẫu. Khi còn nhỏ nó đã nỗ lực sinh tồn.
Vậy mà lúc này nó tựa hồ thấy được phụ mẫu, hình dáng bọn họ tương đồng như nó, đều là Thần thú bạch mã.Đang khi nó nhắm mắt, muốn hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác ấp áp này...
Đột nhiên hai đạo âm thanh vang lên trong lòng nó.
Ánh mắt nó cố gắng nhìn quanh, trong lòng không ngừng giãy giụa. Nó không muốn rời khỏi thế giới mộng ảo này, dù nó biết đây chỉ là hư cấu từ ký ức.
Chẳng qua hai đạo âm thanh kia càng lúc càng mạnh mẽ, thậm chí như lo lắng.
Nó phun ra một luồng khí tức, cỗ khi tức này nhanh chóng đập vỡ hư ảnh mỹ lệ kia.
Giờ phút này nó bỏ qua hư ảo ấm áp, lựa chọn sự thật lạnh lẽo như băng.
Đôi mắt xinh đẹp rốt cuộc mở ra, lập tức nó thấy được lân quang vô cùng yếu ớt trong bóng tối.
Hai đồng bạn của nó đều bình tĩnh ngồi đó, trên vẻ mặt họ tràn ngập vẻ hạnh phúc.
Tựa hồ do dự một chút, ánh mắt Lôi điện dũ phát kiên định.
Đón quang mang yếu ớt trên mặt, nó mở miệng hí vang một tiếng lay động linh hồn.
*****
Một đạo âm thanh vang bên tai Hạ Nhất Minh, theo đó chậm rãi xâm nhập.
Rốt cuộc trong thế giới của hắn chỉ còn đạo âm thanh này.
Trong lòng bĩnh tĩnh, Hạ Nhất Minh chợt nghĩ ra.
Đây chính là âm thanh Lôi điện, là âm thanh đầy cao ngạo, tự tin, vĩnh viễn không khuất phục.
Những mảnh ký ức dưới cỗ lực lượng này hoàn toàn vỡ tan. Bất luận kỳ ức ấm áp hay nỗ lực tìm kiếm ký ức giờ phút này biến mất toàn bộ.
Trong đầu Hạ Nhất Minh là mảnh không gian hắc ám bởi hết thảy đã trở về hỗn độn.
Từ đan điền của hắn, lực lượng Quang Ám hợp bích nghịch thiên chạy dọc kinh mạch.
Ý thức hắn tản ra hòa cùng lực lượng hỗn độn trong đan điền.
Lực lượng Quang Ám không ngừng dung hợp, thăng hoa khiến tinh thần Hạ Nhất Minh đề thăng với tốc độ khó hình dung.
- Ba...
Trong đầu hắn tựa hồ có vật gì vỡ nát, lực lượng giam cầm hắn đã hoàn toàn biến mất.
Ý niệm lực lượng tựa hồ đã hấp thu toàn bộ lực lượng Quang Ám hợp bích, nó trở lên cường đại như đại dương vô cùng vô tận.
Hạ Nhất Minh mở mắt, trước mặt hắn là đoàn lân quang yếu ớt.
Khi hắn thấy được mảnh lân quang này, chúng tựa hồ như soi rọi tâm linh khiến trong lòng hắn cảm giác như được giải thoát.
Hạ Nhất Minh quay đầu lập tức thấy được đôi mắt lớn của Lôi điện. Trong đôi mắt này có vui mừng, có lo lắng cũng có tin tưởng mãnh liệt.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, tiếng cười của hắn vang lên sang sảng.
- Tiểu gia hỏa, tỉnh lại đi.

Chương 1137: Năng lực bạn sinh

Âm thanh quen thuộc tựa hồ trực tiếp vang lên trong đầu bảo trư.
Tiểu tử đang ngây dại khi vui đùa cùng mẫu thân, mặc dù lúc trước nghe được vài âm thanh quen thuộc, hơn vô thức nó muốn tìm hiểu lai lịch âm thanh này.
Nhưng khi nghe mẫu thân gọi trở lại, nói lập tức dứt bỏ ý nghĩ đó.
Bất quá lúc này âm thanh kia lần nữa xuất hiện khiến thân thể tiểu tử kia cứng ngắc.
Thân thể nó run lên càng lúc càng mãnh liệt, nước mắt chảy quanh.
Tròng mắt đẫm nước khiến nó không cách nào nhìn rõ gương mặt mẫu thân nữa.
Cảnh vật trước mắt nó mờ đi tựa hồ có thể tùy thời tiêu tán.
Bảo trư mở miệng như muốn hống lên.
Rốt cuộc những hình ảnh kia cũng dừng lại, bất quá theo sau lập tức tan biến.
Trong mảnh hư không mờ mịt, hai âm thanh đồng dạng vang lên khiến trong lòng bảo trư cảm thấy ấm áp.
- Ta tin tưởng chúng ta có thể thành công.
Đúng vậy. Chúng ta nhất định sẽ thành công.
Bảo trư miệng nói thầm, nó chậm rãi mở mắt. Một đạo lân quang ấn ký theo đó truyền vào...
*****
Bên ngoài Thú thần điện, Khâu Thần Nỗ cảm thấy nhàm chán, nhưng ánh mắt không nhịn được luôn nhìn về phía Bách Linh Bát.
Bất quá trong lòng lão vô cùng hâm mộ Hạ Nhất Minh.
Sau khi đám người Hạ Nhất Minh tiến vào Thú thần điện, đã hơn một ngày Bách Linh Bát vẫn lặng im đứng ngoài.
Khâu Thần Nỗ đã chú ý, từ đâu tới cuối Bách Linh Bát không cử động một chút, cho dù mi mắt cũng vậy.
Hơn nữa trên thân thể Bách Linh Bát không tản ra khí tức sinh mạng, bởi thế Khâu Thần Nỗ không khỏi hoài nghi, phải chăng người này đã chết?
Nhưng khi lão tiến tới bắt chuyện, vẫn nghe được từ miệng Bách Linh Bát những tiếng ậm ờ.
Điều này chứng tỏ gã chưa chết, ngược lại toàn bộ tinh thần đều đặt lên đám người Hạ Nhất Minh trong Thú thần điện. Về phần hai vị Thần đạo cường giả bên cạnh, căn bản Bách Linh Bát không đặt trong mắt.
Đối với điều này Khâu Thần Nỗ cảm thấy vô cùng đố kỵ cùng hâm mộ.
Vận khí tiểu gia hỏa Hạ Nhất Minh kia cũng thật sự quá tốt. Bên cạnh hắn không chỉ có hai đầu Thần thú, lại còn chí hữu như vậy. So sánh với hắn, lão còn kém quá xa.
Ho nhẹ một tiếng, Khâu Thần Nỗ tùy ý nói:
- Bách huynh. Sau khi bọn họ tới đó, ít nhất phải ba ngày mới có thể trở ra. Bấy luận thành công hay thất bại lúc đó mới thấy.
- Cần ba ngày sao?
Bách Linh Bát đột nhiên mở miệng hỏi.
Khâu Thần Nỗ ngẩn ra, theo sau trợn mắt cứng lưỡi.
Câu vừa rồi lão nói không dưới mười lần, bất quá câu nói này chỉ như đối phó khi bắt chuyện cùng Bách Linh Bát.
Bất luận thế nào lão cũng không nghĩ khi nói lần thứ mười, Bách Linh Bát có hứng thú hỏi lại như vậy.
Quay đầu nhìn lại, Bách Linh Bát chăm chú hỏi:
- Bọn họ cần ba ngày mới có thể đi ra sao?
Khâu Thần Nỗ bừng tỉnh, lão cười khổ một tiếng nói:
- Bách huynh. Ngươi còn chưa biết. Muốn thuận lợi kết quan hệ bạn sinh kỳ thực không dễ.
Lão dừng một chút như nghĩ ngợi điều gì, nói:
- Thú thần hồn phách ngưng tụ rất nhiều hồn phách Thần thú, nắm giữ uy năng thần bí khó lường. Năng lực lớn nhất của nó chính là giao tiếp tâm linh.
Gương mặt Bách Linh Bát lần đầu tiên xuất hiện biến hóa, chỉ là biến hóa này trong mắt Khâu Thần Nỗ có vẻ cổ quái.
Bởi lão nhân kiến thức sâu rộng không thể phân biệt đây là vẻ mặt gì?
Nếu Kỳ Lân Thánh chủ biết lão đang trao đổi vấn đề tâm linh với một gã người máy không có cảm tình nhân loại, không biết lão sẽ nghĩ gì?
Bất quá Kỳ Lân Thánh chủ đáng thương cho dù sức tưởng tượng phong phú gấp trăm lần cũng không cách nào đoán ra thân phận Bách Linh Bát. Càng không thể biết bàn luận vấn đề tâm linh trước Bách Linh Bát như đàn gảy tai trâu.Bởi thế Khâu Thần Nỗ còn cho rằng Bách Linh Bát có hứng thú với vấn đề này, lão lập tức mở miệng nói không dứt:
- Đặc điểm lớn nhất của nhân thú hợp nhất chính là nhân loại cùng linh thú liên lạc không có chướng ngại. Tâm linh tương thông, ý niệm tương đồng. Khi bọn họ đối địch có thể phối hợp ăn ý, phát huy uy lực lớn nhất.
Nói tới đây đôi mắt Kỳ Lân Thánh chủ mơ hồ phát sáng. Lão tự hào về năng lực này không có gì làm lại.
- Thú thần hồn phách hút trí nhớ của nhân thú trong Thú thần điện, để họ giữ lại những ký ức tốt đẹp nhất. Khiến bọn họ tiến vào khung cảnh hạnh phúc. Trong hoàn cảnh này bất luận nhân loại hay linh thú, ý chí chống cự đều suy giảm cực hạn.
Khâu Thần Nỗ khẽ thở dài, theo sau nói:
- Thú thần hồn phách sẽ giả âm thanh kêu gọi linh hồn. Bất quá không mạnh mẽ truyền đạt mà âm thanh này như kêu gọi mông lung. Nếu trong hoàn cảnh hạnh phúc kia bọn họ vẫn nhớ ra đối phương mà tỉnh táo lại. Thú thần hồn phách sẽ như cầu nối dẫn dắt linh hồn bọn họ, để lại ấn ký trong linh hồn họ, từ đó về sau chính thức trở thành nhân thú hợp nhất.
Đôi mắt Bách Linh Bát lóe sáng, trong đầu gã liều mạng tính toán những lời này của Khâu Thần Nỗ.
Cũng may cuối cùng gã cũng nhớ được điều Hạ Nhất Minh căn dặn, khống chế độ sáng đôi mắt, nếu không sẽ bị Kỳ Lân Thánh chủ phát hiện mánh khóe.
Sau hồi lâu Bách Linh Bát đột nhiên nói:
- Sau nghi thức bạn sinh, nhân loại cùng linh thú tâm linh cùng ý niệm có thể liên hệ.
- Đúng.
Khâu Thần Nỗ khẳng định.
- Không nhất định.
Thân thể cao lớn của Kỳ Lân thú chợt đứng lên, theo sau ngắt lời.
Khâu Thần Nỗ giật mình, bất quá mỉm cười nói:
- Lão phu nói là nếu bọn họ thành công thông qua nghi thức, tâm linh cùng ý niệm có thể liên hệ.
Bách Linh Bát thu hồi ánh mắt, gã chậm rãi nói:
- Điều này có gì tốt?
Khâu Thần Nỗ nghiêm mặt nói:
- Bách huynh. Ngươi quá coi thường uy lực nhân thú hợp nhất.
Đôi mắt lão ánh lên vẻ giận dữ, chỉ là ngại công trạng của Bách Linh Bát nên không trực tiếp chỉ trích.
- Nhân loại cùng linh thú nếu thật sự có thể phối hợp tới hoàn mỹ, uy lực phóng thích vượt xa thực lực hai người.
Khâu Thần Nỗ nghiêm mặt nói.Bách Linh Bát tựa hồ nghĩ tới điều gì, ánh mắt khẽ đổi nói:
- Nhân thú hợp nhất so với Tây phương Long kỵ sĩ thế nào?
Khâu Thần Nỗ sửng sốt, lão trầm tư chốc lát, theo sau cười khổ nói:
- Tây phương Long kỵ sĩ cùng Đồ đằng Nhân thú hợp nhất kỳ thực cùng là một đạo lý. Chỉ bất quá chúng ta mượn Thú thần hồn phách dẫn dắt mà phương Tây dùng Quang Ám lực lượng dẫn dắt. Bởi thế không phân cao thấp.
Bách Linh Bát khẽ " Uh" một tiếng, theo sau xoay người lần nữa rơi vào trầm mặc.
Khâu Thần Nỗ sắc mặt khẽ biến, lão do dự một lát tựa hồ như cản thấy không thể không nói, rốt cuộc mở miệng:
- Thật ra trong ghi chép Đồ đằng nhất tộc có những ngoại lệ. Nếu đám người Hạ Nhất Minh may mắn, năng lực sẽ vượt xa Nhân thú hợp nhất.
Đôi mắt Bách Linh Bát sáng lên, xoay người nhìn lại.
Khâu Thần Nỗ khóe miệng mỉm cười, nói:
- Cách ngàn năm, Đồ đằng tộc nhân tiến hành nghi thức bạn sinh tại Thú thần điện sẽ gặp chuyện tốt. Bọn họ chẳng những ý niệm cùng tâm linh tương thông, ngay cả năng lực của họ cũng có thể trao đổi.
Bách Linh Bát tựa hồ kinh ngạc, gã lạnh lùng nói:
- Nghĩa là...?
- Năng lực của nhân loại cùng linh thú có thể trao đổi cho đối phương sử dụng.
Khâu mỉm cười, hãnh diện nói.
Bách Linh Bát trầm tư một lát, rốt cuộc nói:
- Năng lực này thật sự phi thường. Làm cách nào đám người Hạ Nhất Minh mới đạt được?
Vẻ hãnh diện trên mặt Khâu Thần Nỗ biến mất sạch sẽ, thay thế là sự xấu hổ.
Trong đầu lão thầm oán hận. Bách Linh Bát kia sao có thể không thông tình đạt lý tới vậy? Thật không biết Hạ Nhất Minh từ đâu tìm được bảo bối sống này?
Bất quá xem công tích gã từng đóng cửa thông đạo, bất luận thế nào Khâu Thần Nỗ cũng phải cấp cho gã thể diện.
Cười khổ một tiếng, Khâu Thần Nỗ chậm rãi lắc đầu nói:
- Bách huynh nói đùa. Đây là trường hợp đặc biệt hiếm gặp, cơ hồ ngàn năm mới xuất hiện một lần. Hạ huynh bọn họ mặc dù đều là Thần đạo cường giả nhưng...
Lão khẽ lắc đầu, nói:
- Chỉ cần bọn họ bạn sinh thành công đã là kỳ tích. Nếu muốn trông vào năng lực kia, thật sự không thể xảy ra.
Bách Linh Bát thu hồi ánh mắt, đối với lời này của Khâu Thần Nỗ như không nghe thấy. Bất quá lúc này gã không trở lại bộ dạng đầu gỗ mà nghiêng người vẻ lắng nghe.
Khâu Thần Nỗ bật cười nói:
- Bách huynh. Thú thần điện tràn ngập lực lượng Thú thần hồn phách. Không thể có âm thanh truyền ra, đương nhiên âm thanh của chúng ta cũng không thể truyền vào.
- Thật sự?
Bách Linh Bát vẻ không tin hỏi lại.
Khâu Thần Nỗ sắc mặt trầm xuống, sau khi tấn giai Thần đạo còn chưa ai có dũng khí nghi ngờ lời lão nói.
Lão hừ lạnh một tiếng, nói:
- Đương nhiên. Có Thú thần hồn phách tồn tại, không thể có bất cứ âm thanh nào.
Bách Linh Bát đưa ngón tay chỉ về phía cửa lớn đóng chặt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
- Các ngươi...nghe.
- Hống.
Âm thanh kinh thiên động địa giờ phút này vang vọng khắp nơi.

Chương 1138: Tâm linh tương thông

Bảo trư vừa mở mắt đã lập tức cảm nhận hai ánh mắt đang gắt gao nhìn nó.
Hai tròng mắt đảo tròn, nó nhất thời rõ ràng lai lịch hai đạo âm thanh kia.
Nhìn lân quang trước mặt, bảo trư nghiêng đầu suy nghĩ. Tựa hồ trong lòng nó phiến lân quang này phức tạp hơn Hạ Nhất Minh nghĩ rất nhiều.
Trong trí nhớ truyền thừa của bảo trư, có tin tức về phiến lân quang này.
Đây chính là Thú thần chi hỏa. Chỉ khi linh hồn đạt tới sự cường đại nhất định mới có khả năng ngưng tụ hỏa hồn. Chỉ cần hỏa hồn không ngừng cháy, hồn phách vĩnh viễn không biến mất.
Điều đáng tiếc duy nhất chính là, linh hồn hình thành hỏa hồn yêu cầu thật sự cường đại, ngay cả Thú thần hồn phách cũng không cách nào làm được nếu không phải Đồ đằng nhất tộc nắm giữ Thần khí liên quan tới hồn phách. Mượn ảnh hưởng của kiện thần khí này, hơn nữa ngưng tụ lực lượng linh hồn không oán khí mới có thể hình thành hỏa hồn.
Bảo trư vốn định kể chuyện này cho Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện, bất quá ngay lúc này nó cảm giác được một cỗ lực lượng kỳ dị. Cỗ lực lượng này tựa hồ tới từ bản thân nó, nhưng tựa hồ cũng đến từ hỏa hồn trước mặt.
Đôi mắt bảo trư phát sáng, nó nghĩ tới truyền thuyết tại Đồ đằng nhất tộc.
Lập tức tiểu tử này ngậm miệng, đôi mắt trợn tròn gắt gao nhìn lân quang như suy nghĩ điều gì.
Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện hoài nghi nhìn nhau. Bọn họ cũng phát hiện ra biểu hiện kỳ lạ của bảo trư, càng quang trọng hơn trong lòng họ cũng cam nhận được lực lượng thần kỳ nào đó.
Cũng giống như trong cảm giác của bảo trư, cỗ lực lượng này như tới từ nội tâm, tới từ năng lực của chính họ, lại vừa như tới từ đoàn lân quang trước mắt.
Trong cảm giác này, ánh mắt bọn họ hướng nhìn lân quang, im lặng quan sát.
Khi ánh mắt ba người đồng thời nhìn lại, lực lượng kỳ dị trong cơ thể họ đột nhiên biến hóa.
Chúng giống như bị lực lượng vô hình nào đó hấp dẫn, chỉ giây lát đã tràn ra đoàn lân hỏa.
Cơ hồ không hẹn, lực lượng ba người đồng thời tiếp xúc cùng lân quang.
Hai đạo âm thanh khác biệt nháy mắt vang lên trong lòng họ.
Đây cũng không phải ảo giác, cũng không phải âm thanh hư ảo như vừa rồi mà vô cùng chân thực.
Ba người bọn họ đồng thời mở lớn mắt, ánh mắt nửa mừng nửa lo.
Trong lòng Hạ Nhất Minh rõ ràng có thể nghe thấy âm thanh Lôi điện cùng bảo trư, mà trong lòng bảo trư cùng lôi điện cũng đồng thời nghe được hai đạo âm thanh khác.
Bọn họ không sử dụng ngôn ngữ trao đổi mà hoàn toàn cảm ứng ý tứ trong lòng đối phương.
Trong nháy mắt bọn họ đã hiểu.
Bọn họ đã thành công. Là trường hợp đầu tiên nhân loại kết bạn sinh tử với hai đầu Thần thú khác chủng loại.
Một cảm giác vui sướng không ngừng tràn ngập trong lòng ba người.
- Thành công rồi.
Đây là âm thanh của bảo trư. Âm thanh này trực tiếp vang lên trong lòng Hạ Nhất Minh, trong đầu hắn đồng thời hiện ra hình ảnh bảo trư cười đắc ý.
Khóe miệng hắn nhếch lên lộ ra tiếu ý.
- Thành công rồi.
Đồng dạng một âm thanh vang lên trong lòng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, tiểu tử này vui mừng thái quá rồi.
Không đúng.
Đột nhiên Hạ Nhất Minh hai mắt trợn tròn, miệng há hốc.Hắn đột nhiên phát hiện đây không phải âm thanh bảo trư. Bởi âm thanh này mang lại cho hắn cảm giác khác biệt vẻ hoạt bát của bảo trư.
Nếu không phải âm thanh bảo trư, vậy...
Ánh mắt Hạ Nhất Minh rời khỏi đoàn lân quang dời sang Lôi điện. Đồng thời ánh mắt Lôi điện nhìn lại đầy vẻ nghi hoặc như không hiểu chuyện gì.
Chỉ liếc mắt Hạ Nhất Minh cũng xác định được phát ra âm thanh vừa rồi không phải bảo trư mà chính là Lôi điện.
Mặc dù lúc này Lôi điện đã tấn giai Thần đạo nhưng khoảng thời gian để nó mở miệng nói chuyện còn dài.
Kỳ thật cao giai linh thú sống đủ lâu cũng sẽ hiểu được ngôn ngữ nhân loại, mà khi linh thú tấn giai Thần đạo, mười phần có thể sử dụng ngôn ngữ nhân loại.
Bất quá tuổi bạch mã so với những lão gia hỏa sống mấy ngàn năm thua kém một trời một vực, bởi thế nó chưa thể trao đổi với Hạ Nhất Minh bằng ngôn ngữ nhân loại.
Ngược lại bảo trư được Thánh Long truyền thừa, sau khi tấn giai Thần đạo nó lập tức sử dụng được ngôn ngữ nhân loại.
Nhưng lúc này trong đầu Hạ Nhất Minh rõ ràng vang lên âm thanh Lôi điện.
Mặc dù âm thanh này vô cùng đơn giản nhưng khiến trở ngại trước đây của Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện đã bị phá bỏ.
Hít một hơi thật sâu, trong lòng Hạ Nhất Minh nói:
- Lôi điện. Nói lại lần nữa xem.
Lôi điện chần chừ giây lát, đôi mắt mở lớn, vẻ nghi hoặc đã biến mất thay thế vào đó là sự nóng lòng muốn thử nghiệm.
- Thành công rồi.
Âm thanh kia lần nữa vang lên trong đầu Hạ Nhất Minh.
Gương mặt Hạ Nhất Minh tràn ngập vẻ vui mừng. Hắn biết trải qua nghi thức bạn sinh, bản thân cùng bạch mã, bảo trư có thể liên lạc thần kỳ qua ý niệm.
Tâm linh bọn họ tương thông, ý niệm tương liên. Chủ yếu hơn giao tiếp ngôn ngữ giữa họ không còn ngăn cách.
Ba ánh mắt lần nữa tập trung lên điểm lân quang. Bất quá lúc này trong lòng bọn họ đã hoàn toàn tĩnh lặng. Bảo trư không ngừng thông qua ý niệm truyền đi điều nó muốn nói, phương thức này so với sử dụng ngôn ngữ trực tiếp nhanh hơn rất nhiều. Bởi thế khi bảo trư phát ra ý niệm, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện đã biết nó muốn biểu đạt nội dung gì.Đương nhiên giao tiếp tâm linh cần hai bên tự nguyện. Có thể do thám ý nghĩ của đối phương, suy nghĩ trong đầu mình cũng bị đối phương phát giác.
Bất quá đối với ba người Hạ Nhất Minh, còn chuyện gì cần giấu giếm nhau?
Lẳng lặng " nghe" bảo trư truyền đi trí nhớ của nó, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện với đạo lân quang tràn ngập kính sợ.
Có thể ngưng tụ hơn hai mươi hồn phách Thần thú, hơn nữa đạt tới độ không thể tiêu tán, lân hỏa này đã vượt xa sức tưởng tượng của họ.
Trí nhớ bảo trư vẫn như trước cuồn cuộn truyền tới, ký ức truyền thừa từ mẫu thân nó vô cùng khổng lồ, không phải một lúc tiểu tử này có thể sắp xếp. Chỉ khi gặp trường hợp hoặc vật tương ứng, ký ức truyền thừa này mới tuôn ra.
Cũng như giây phút này, trí nhớ lão Thánh Long về Thú thần hỏa hồn không ngừng xuất hiện, hơn nữa thông qua tâm linh tương thông truyền qua Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện.
Chậm rãi hai mắt Hạ Nhất Minh mơ hồ phát sáng.
Hắn từ tin tức bảo trư truyền tới biết được, tiến hành nghi thức bạn sinh thành công sẽ nắm giữ năng lực tâm linh tương thông, ý niệm tương liên.
Bất quá ngàn năm một lần khi tiến hành nghi thức bạn sinh sẽ xuất hiện trường hợp đặc biệt.
Lần nghi thức bạn sinh đặc biệt này khiến Đồ đằng tộc nhân đạt không ít chỗ tốt.
Năng lực của họ cùng linh thú có thể chuyển đổi cho nhau.
Khi biết được tin tức này, bất luận Hạ Nhất Minh hay Lôi điện, ngay tiểu tử bảo trư không coi trọng hết thảy cũng ngo ngoe muốn động.
Nếu có thể nắm giữ năng lực này, chẳng phải ba ngươi bọn họ có thể cùng sử dụng Lĩnh vực thần khí? Cũng có thể phóng thích lôi điện lực lượng cường đại? Cũng có thể hống một tiếng Long ngâm kinh thiên động địa?
Ba ánh mắt nhìn lên cỗ lân hỏa, đồng thời có quyết định.
Không hẹn cả ba cùng trầm mặc, ý niệm tập trung cao độ lên cỗ lân hỏa.
Trong trí nhớ của bảo trư không có chỉ dẫn bước tiếp theo tiến hành nghi thức cao giai bạn sinh này, bất quá cũng có chút thông tin.
Tinh thần ý niệm của cả ba phóng thích lên cỗ lân hỏa.
Trong ký ức truyền thừa, muốn đạt được năng lực đặc biệt kia đòi hỏi Đồ đằng tộc nhân cùng linh thú phải có ý niệm vô cùng cường đại.
Mặc dù không biết Ngũ khí Tôn giả phóng xuất ý niệm quang hóa thần binh ra sao nhưng Đồ đằng tộc nhân cùng linh thú trời sinh đã có ý niệm cường đại hơn người.
Có lẽ bởi nguyên nhân này bọn họ được Thú thần hồn phách lựa chọn.
Bởi thế ba người Hạ Nhất Minh sau khi trao đổi, nhất trí lấy ý niệm cường đại nhất tiếp xúc lân hỏa.
Mặc dù làm như vậy có chút mạo hiểm nhưng đây là biện pháp duy nhất họ nghĩ ra.
Ý niệm lực lượng chậm rãi truyền tới, ba người bọn họ chính thức liên thủ ăn ý.
Bởi nguyên nhân tâm linh tương thông, ba người bọn họ có thể cảm nhận được tốc độ ý niệm của đối phương. Tình huống này muốn ba đạo ý niệm đồng thời tiếp xúc lân hỏa không khó.
Rốt cuộc ba đạo ý niệm cũng tiếp xúc cùng lân hỏa.
Sau khi bọn họ tiến vào Thú thần điện đây là lần đầu tiên chủ động tiếp xúc cỗ lân hỏa này. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngay khi ba cỗ ý niệm tiếp xúc cùng lân hỏa, bọn họ đồng thời cảm nhận được một cỗ lực lượng cường đại theo ý niệm truyền tới khắp thân thể.

Chương 1139: Lân hỏa cải tạo

Cỗ lực lượng này cường đại tới độ khó tin.
Bất quá điều duy nhất khiến bọn họ cảm thấy vui mừng chính là lực lượng này cũng không có ác ý, chúng chỉ lưu chuyển không ngừng trên thân thể họ.
Bất quá sau một lát trên mặt ba người Hạ Nhất Minh không khỏi hiện lên vẻ thất vọng.
Bởi bọn họ biết, bản thân đã mất đi cơ hội tiến hành nghi thức cao gian bạn sinh.
Trước đây sở dĩ có người thành công đạt tới cao giai bạn sinh, bởi trong cơ thể họ ẩn chứa lực lượng tinh thần siêu việt.
Thú thần hồn phách có thể khơi dẫn lực lượng tinh thần này, hơn nữa lợi dụng nó cải tạo thân thể bọn họ.
Trong cơ thể ẩn chứa lực lượng cực lớn là điều quan trọng nhất.
Bất quá Hạ Nhất Minh, bảo trư cùng Lôi điện đều đã đạt tới Thần đạo cảnh giới, lực lượng tiềm tàng trong cơ thể họ đã được khai phá hết.
Hơn nữa tình huống này muốn cải tạo thân thể tốt hơn, một chút lực lượng tiềm tàng là không đủ.
Mà trong Thú thần điện, bởi chỉ có lực lượng linh hồn tồn tại nên căn bản không thể hấp thu thiên địa lực lượng. Càng không thể mượn thiên địa chi uy đạt tới điều kiện kia. Bởi thế hi vọng đạt tới cao giai bạn sinh của họ đã bị phong bế hoàn toàn.
Một tia không cam lòng đồng thời xuất hiện trong suy nghĩ của ba người.
Bọn họ biết đây chính bởi Thú thần hỏa hồn yêu cầu họ từ bỏ.
Mặc dù Thú thần hồn phách không còn ý niệm Thần thú nhưng trí tuệ của nó vô cùng khổng lồ, trong nháy mắt có thể phán đoán ra cũng không lạ.
Đương nhiên nếu là Đồ đằng tộc nhân cùng linh thú căn bản không thể cảm nhận được tin tức Thú thần hồn phách truyền lại.
Bởi muốn nhận được tin tức này, bản thân nhất định phải đủ cường đại.
Chỉ có Thần đạo cường giả mới đủ tư cách được Thú thần hồn phách giải thích.
Đồ đằng tộc nhân chỉ cần đạt tới Tiên thiên cường giả, hơn nữa tìm được linh thú đồng ý tiến hành nghi thức bạn sinh, đã đủ tư cách tiến vào Thú thần điện.
Khi nghi thức thành công đối với hai bên đều có không ít chỗ tốt. Chẳng những năng lực liên thủ cường đại gấp bội vượt xa tộc nhân đồng giai, ngay cả phương diện đột phá tiến giai chỉ cần một bên thành công, một bên khác cũng có thể theo đó tiến giai.
Từ trước tới nay tiến hành nghi thức bạn giai trong Thú thần điện đa phần đều là Tiên thiên cường giả cùng linh thú thông thường. Đừng nói Thần đạo cường giả cũng Thần thú, ngay cả Tôn giả cấp bậc cùng Thánh thú cũng vô cùng hiếm thấy.
Bởi thế xuất hiện cao giai bạn sinh cũng không phải hiếm gặp.
Nếu không phải đám người Hạ Nhất Minh tiến hành nghi thức bạn sinh, hơn nữa còn muốn tiến thêm một bước nữa, bí mật này cũng sẽ không được tiết lộ.
Thở thật dài một hơi, bọn họ đồng thời buông tha quyết định này.
Nhưng ngay khi ba người Hạ Nhất Minh tâm tàn ý lạnh, biến dị rất nhỏ đột nhiên xảy ra.
Thần thú hỏa hồn chậm rãi di chuyển, rốt cuộc đi tới đan điên Hạ Nhất Minh.
Mà lúc này đan điền hắn giống như chịu kích thích mãnh liệt, bắt đầu xoay tròn với tốc độ khó tin.
Biến hóa này khiến Hạ Nhất Minh vô cùng kinh ngạc.
Đan điền của hắn ngưng tụ bổn nguyên lực hỗn độn. Bất cứ lực lượng nào khi tiến vào đó đều nháy mắt dung hòa. Cho dù vài bổn nguyên lực cường đại nhất thiên hạ cũng chỉ chiếm được chút lãnh địa trong đan điên hắn.
Lực lượng khiến cả đan điền bị khuấy động trong trí nhớ của Hạ Nhất Minh chỉ có lực lượng Ngũ hành luân hồi cùng Quang Ám hợp bích. Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, hắn lập tức phát hiện đan điền không dung hòa tia hỏa hồn kia mà đưa lực lượng này tới não vực.Trong não vực Hạ Nhất Minh lúc này xuất hiện hai cỗ lực lượng kỳ dị, chính là Quang Ám hợp bích.
Khi hắn tiến hành nghi thức bạn sinh, cỗ lực lượng này đã từ đan điền truyền tới não vực, khiến tinh thần hắn đề thăng tới khó tin.
Mà lúc này, cảnh khi nãy tiếp tục được tái hiện.
Thú thần hỏa hồn tựa như kiệt lực giãy giụa, theo lý mà nói nó cường đại hơn xa Quang Ám lực lượng của Hạ Nhất Minh.
Bất quá dưới lực lượng hỗn độn, ngay cả Thú thần hỏa hồn cũng không thể giãy giụa.
Rốt cuộc hồn hỏa đã đi theo quỹ đạo. Màn tinh thần Hạ Nhất Minh không biết đề thăng bao lần đã trở lên điên cuồng, cứ thế nắm giữ hỏa hồn.
Hừ lạnh một tiếng, thất khiếu Hạ Nhất Minh đồng thời chảy máu. Đây chính là hậu quả của việc nắm giữ lực lượng quá sức.
Lực lượng tinh thần càng mạnh, cường độ trùng kích càng lớn.
Cũng may lúc này Hạ Nhất Minh đã tấn giai Thần đạo, tố chất thân thể đã đạt tới đỉnh cao nhân loại, bởi thế sau khi chịu lực lượng hỏa hồn trùng kích, hắn cũng không bạo thể mà chết.
Bất quá sau một lát trên thân thể Hạ Nhất Minh lập tức xuất hiện biến hóa quỷ dị.
Lực lượng tinh thần tràn ngập trong nháy mắt bao phủ thân thể hắn, hỏa hồn kỳ dị kia cũng tùy ý lan tràn. Dưới lực lượng thần kỳ này, thân thể Hạ Nhất Minh như không ngừng được lân diễm thiêu đốt.
Bạch mã cùng bảo trư ngưng thần quan sát, nếu trước đây chúng tuyệt đối không thể nhẫn nại như vậy, ít nhất bảo trư sẽ hống lên không ngừng.
Nhưng lúc này Hạ Nhất Minh đã cùng chúng tâm linh tương thông, bởi thế mỗi biến hóa trên thân thể hắn đều không thể che giấu hai đầu Thần thú. Mà cũng bởi cảm ứng được biến hóa trên thân thể Hạ Nhất Minh, chúng không kinh hoảng ngược lại vô cùng kinh hỉ.
Lực lượng Thú thần hồn phách bị tinh thần Hạ Nhất Minh khống chế đang tiến hành cải tạo thể chất của hắn.
Biến hóa này tuyệt đối nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Lân diễm trên thân thể Hạ Nhất Minh sáng hơn, bắt đầu thu liễm lại. Bất quá nó cũng không ngừng nghỉ mà chia làm hai đường chậm rãi lan sang thân thể Lôi điện cùng bảo trư.Hai đầu Thần thú liếc mắt nhìn nhau, bình tĩnh chờ đợi.
Chỉ giây lát sau, hai đạo lân hỏa đã bảo trùm thân thể chúng, hơn nữa tiến hành phương thức cải tạo đặc biệt.
Nhất thời cả Thú thần điện sáng bừng lân quang kỳ dị. Chúng không bừng biến ảo, thiêu đốt đồng thời phóng thích năng lực cường đại.
Hạ Nhất Minh cảm nhận được trên thân thể hắn nhiều hơn hai lực lượng quen thuộc.
Đây chính là lôi điện lực cùng Âm ba công. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hai cỗ lực lượng này thông qua lân hỏa, bằng phương pháp hắn không thể giải thích đã dung nhập vào thân thể hắn, khiến hắn đồng thời nắm giữ hai lực lượng cường đại này.
Cùng lúc đó trên thân thể bảo trư cùng Lôi điện nhiều hơn hai loại lực lượng.
Trong đó lực lượng từ thân thể Hạ Nhất Minh hỗn tạp nhất, quả thực quá hỗn tạp. Nhưng điều khiến chúng ngạc nhiên chính là cỗ lực lượng kia không cắn trả mà vô cùng thuần phục.
Lực lượng tinh thần Hạ Nhất Minh suy giảm với tốc độ chóng mặt, bất quá hắn cũng không bối rối. Bởi hắn phát hiện Quang Ám hợp bích trong đan điền có thêm năng lực thần kỳ, chính là có thể trở thành lực lượng linh hồn.
Khi hắn đưa lực lượng Quang Ám hợp bích ra ngoài thân thể đồng dạng cũng có thể được lân hỏa thiêu đốt.
Trong đầu hắn xuất hiện câu nói của Khâu Thần Nỗ.
Tây phương Thần điện cùng Hắc Ám hội nghị nghiên cứu linh hồn hơn xa phương Đông, thậm chí so với Đồ đằng nhất tộc càng cường đại hơn.
Mà lực lượng Quang Ám hợp bích lúc này quả thực chứng minh điều đó.
Hắn mơ hồ cảm giác, nếu Ngũ hành luân hồi chi hoa là đỉnh cao lực lượng thân thể, vậy Quang Ám hợp bích chính là đỉnh phong lực lượng linh hồn.
- Hô...hô...
Lân hỏa thiêu đốt bọn họ rốt cuộc cũng phát ra âm thanh.
Nhưng biết vì sao ba người Hạ Nhất Minh biết cỗ lân hỏa này đã vô cùng suy yếu, tùy thời có thể biến mất.
Đúng như họ suy nghĩ, sau một lát lân hỏa bùng lên theo đó tiêu tán.
Trong bóng tối vô số điểm lân hỏa tập trung lại, theo sau vô thanh vô tức biến mất trước mặt ba người.
Mặc dù xung quanh là một mảnh đen tối nhưng căn bản không thể ngăn cản ba người Hạ Nhất Minh tâm ý tương liên.
Bọn họ không ngừng hô vang trong lòng.
Thân thể bọn họ chẳng những nắm giữ ý niệm của nhau, hơn nữa ngay cả lực lượng đối phương cũng thuận lợi sử dụng.
Phảng phất như cùng lúc tiếng huýt gió của Hạ Nhất Minh, tiếng hí của Lôi điện hí cùng tiếng Long ngâm của bảo trư vang lên.
Âm thanh xuyên qua không gian Thú thân điện, xuyên qua bóng tối, truyền khắp cung điện rộng lớn, quẩn quanh bầu trời Đồ đằng nhất tộc.

Chương 1140: Xuất quan

Âm thanh kinh thiên động địa vang vọng khắp trong ngoài Thú thần điện.
Lúc này không chỉ Thú thần điện, ngay cả Đồ đằng nhất tộc cũng chấn động cực lớn.
Đám người Hạ Nhất Minh phát ra âm thanh khủng bố kia, lực lượng sóng âm nhất thời vang vọng cả núi non, Đồ đằng sơn mạch cũng bị nó bao phủ.
Đám linh thú dưới âm thanh này thân thể run rẩy, ngay cả Đại thánh giả các tộc cũng không ngoại lệ.
Dưới Thần đạo tất cả chỉ là kiến hôi.
Dù số lượng Đại thánh giả có nhiều hơn cũng không cách nào chống đỡ Thần đạo cường giả.
Nhân đạo cùng Thần đạo là hai cấp bậc hoàn toàn khác nhau, đã vượt qua giới hạn số lượng có thể bù đắp.
Bởi thế khi ba vị Thần đạo cường giả tâm linh tương thông, đồng thời phát ra âm thanh, uy lực đủ để kinh thiên động địa.
Gương mặt Bách Linh Bát xuất hiện nụ cười vô cùng nhân tính.
Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú sắc mặt đại biến. So với khi hãm mình trong Nhân đạo đỉnh cấp, lúc này bọn họ đã là Thần đạo cường giả bởi vậy hiểu rất rõ.
Lực lượng ẩn chứa trong âm thanh ba người Hạ Nhất Minh đã vượt qua uy năng Hư thần cảnh cường giả. Hơn nữa càng khiến bọn họ kinh hãi hơn ba đạo âm thanh này rõ ràng phát ra từ ba người khác nhau, nhưng hòa hợp tới quỷ dị.
Cảm giác này bọn họ không lạ, bởi hai người bọn họ cũng có thể làm được điều này.
Tới lúc này bọn họ biết đám người Hạ Nhất Minh đã thành công.
Từ trước tới nay, người đầu tiên bạn sinh thành công cùng hai đầu Thần thú đã xuất hiện.
Lúc này ngay cả Kỳ Lân Thánh chủ cùng Kỳ Lân thú cũng mơ hồ cảm nhận, trong Thú thần điện biến hóa thần kỳ bọn họ không thể hình dung.
Nếu không phải vậy đám người Hạ Nhất Minh sao có thể đột phá cực hạn lịch sử mấy vạn năm?
Kỳ Lân thú thở dài một tiếng, thâm ý nói:
- Bọn họ đã thành công.
Khâu Thần Nỗ chậm rãi gật đầu. Ánh mắt lão phức tạp khó tả, sau hồi lâu cảm khái nói:
- Hạ Nhất Minh này chính là người sáng tạo kỳ tích.
Bách Linh Bát đột nhiên mở miệng nói:
- Có lẽ đây cũng không phải kỳ tích.
Khâu Thần Nỗ ngẩn ra, hỏi ngược lại:
- Bách huynh có cao kiến gì?
- Đám người Hạ Nhất Minh ở với nhau đã lâu, bọn họ cùng nhau tu luyện, cùng nhau tiến giai, cùng trải qua nguy nan. Mặc dù bọn họ không tiến hành nghi thức bạn sinh nhưng sự ăn ý cùng tín nhiệm đã đạt tới yêu cầu, bởi thế thử một lần có thể thành công.
Bách Linh Bát lạnh lùng nói, ngữ khí cùng nội dung hoàn toàn trái ngược.
Dùng ngữ khí lạnh như băng không chút tình cảm nói ra những điều này quả thật khiến người ta khó chịu.
Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú liếc mắt nhìn nhau, trên mặt xuất hiện vẻ cười khổ.
Bách Linh Bát nói không sai. Với sự ăn ý giữa Hạ Nhất Minh cùng hai đầu Thần thú, cho dù không tiến hành nghi thức này cũng sẽ có lúc tự nhiên cảm nhận tâm ý đối phương.
Lúc này trong Thú thần điện tiến hành nghi thức bạn sinh, hơn nữa sớm đạt được lực lượng này là thuận theo tự nhiên.
Bởi thế bọn họ có thể hoàn thành kỳ tích này trong một ngày mà không phải ba ngày.
- Két...
Cánh cửa Thú thần điện chậm rãi mở ra, Hạ Nhất Minh cùng hai đầu Thần thú sóng vai bước tới.
Trong Thú thần điện vẫn là một mảnh hắc ám, từ đó bước ra ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy hoa mắt.
Hắn khép hờ mắt, ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh nắng chói lóa tỏa nhiệt lượng cùng khí tức sinh mạng khắp mặt đất.
Trên thân thể ba người bọn họ vốn tồn tại lực lượng âm u quỷ dị, bất quá dưới ánh mặt trời lực lượng kia đã tiêu tán vô tung.
- Hạ huynh. Chúc mừng.
Khâu Thần Nỗ tâm phục khẩu phục nói.
Hạ Nhất Minh nhìn lão khẽ gật đầu, nói:- Lúc này Hạ mỗ có thể thành công cũng bởi Khâu huynh giúp đỡ. Xin đa tạ.
Hắn khom người ngang thắt lưng hành lễ thật trọng.
Nếu không phải Khâu Thần Nỗ đồng ý để hắn tiến vào Thú thần điện, Hạ Nhất Minh công cốc mà về.
Tuy nói với thực lực Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện tuyệt đối có thể chiến thắng Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú nhưng nơi này dù sao cũng là Đồ đằng nhất tộc quê hương của bảo trư. Hơn nữa sau khi cảm nhận lực lượng Thú thần hồn phách, Hạ Nhất Minh cũng biết dù hắn mạnh mẽ tiến tới cũng chưa chắc có thể hoàn thành tâm nguyện.
Trong Thú thần điện, Thú thần hồn phách vô cùng hòa nhã, dễ chịu, bất quá Hạ Nhất Minh không tin. Nếu có người muốn gây bất lợi cho Đồ đằng nhất tộc, hắn khẳng định Thú thần hồn phách sẽ khiến địch nhân biết hai chữ hối hận viết thề nào.
Khâu Thần Nỗ cười ha hả, nói:
- Hạ huynh quá khách khí.
Lão dừng một chút thành khẩn nói:
- Nếu Hạ huynh đã thông qua nghi thức bạn sinh, từ nay về sau chúng ta là người một nhà.
Hạ Nhất Minh ngẩn ra, theo sau hắn lập tức cảm nhận tâm tư Lôi điện cùng bảo trư.
Khẽ trầm ngâm, hắn hiểu rõ ý tứ câu nói kia. Bảo trư cùng Lôi điện đối với Thú thần hồn phách vô cùng tín nhiệm, đặc biệt tiểu tử bảo trư truyền nhân Long đồ đằng tộc càng có cảm giác không muốn xa rời.
Bởi thế sau khi nghe Khâu Thần Nỗ nói, chúng đồng thời biểu đạt suy nghĩ bản thân.
Chậm rãi gật đầu, Hạ Nhất Minh chăm chú nói:
- Khâu huynh nói đúng. Người một nhà không nên khách khí.
Tia kiêng kỵ trong lòng Khâu Thần Nỗ nhất thời biến mất. Lão thoải mái cất tiếng cười lớn, Kỳ Lân thú bên cạnh đồng dạng như vậy.
Mặc dù lúc này Hạ Nhất Minh chỉ là Hư thần cảnh nhưng có thể chém chết Thần thú Ngụy thần cảnh.
Bọn họ tin tưởng sau này Hạ Nhất Minh sẽ trở thành tồn tại như Ngũ Hành Lão tổ.
Có thể được nhân vật như vậy gia nhập liên minh Đồ đằng, đối với sự phát triển ngày sau không ít chỗ tốt.
Bảo trư đột nhiên nhảy lên đầu Hạ Nhất Minh gầm nhẹ một tiếng.
Khâu Thần Nỗ hoài nghi nhìn lại, Thánh Long đại nhân có thể sử dụng ngôn ngữ nhân loại, sao lúc này còn muốn sử dụng thú ngữ?
Hạ Nhất Minh bật cười, hắn vỗ nhẹ lên đầu bảo trư nói:
- Biết rồi. Không cần ngươi nói.
Tiện tay vứt tiểu gia hỏa cho Bách Linh Bát, chỉ khi ở cạnh người này nó mới biểu hiện bình thường.Quả nhiên bốn vó bảo trư đã gắt gao túm lên người Bách Linh Bát.
- Khâu huynh. Sau khi chúng ta tiến hành nghi thức bạn sinh có chút cảm ngộ.
Hạ Nhất Minh quay đầu, trầm giọng nói.
Khâu Thần Nỗ sắc mặt khẽ biến, lão biết cảm ngộ này không phải tầm thường.
Ánh mắt lão chăm chú nhìn đối phương, vẻ mặt nghiêm nghị nói:
- Xin Hạ huynh chỉ điểm.
- Chỉ điểm thì không dám.
Hạ Nhất Minh khoát tay, kể lại những điều cảm ngộ bên trong Thú thần điện. Nguồn truyện: Truyện FULL
Khâu Thần Nỗ cẩn thận lắng nghe, sau đó thở dài một tiếng nói:
- Thì ra là vậy.
Trước đây Đồ đằng tộc nhân khi tiến hành nghi thức bạn sinh thường ngẫu nhiên có được năng lực của đối phương.
Tuy nói Đồ đằng nhất tộc mơ hồ tìm ra điểm mấu chốt chính là bản thân họ ẩn giấu lực lượng tinh thần cường đại. Sau khi Thú thần hồn phách khơi gợi lực lượng tiềm tàng này, thân thể Đồ đằng tộc nhân cùng linh thú tiến hành trao đổi thần kỳ, cuối cùng nắm giữ năng lực cao giai bạn sinh.
Nhưng dù sao đây cũng chỉ là phỏng đoán, tới tận lúc này mới được Hạ Nhất Minh chứng nhận.
- Hạ huynh. Đồ đằng tộc nhân chúng ta sau khi tiến hành cao giai bạn sinh, tám chín phần đều tấn giai Đại thánh giả. Chúng ta cũng từng hoài nghi nhưng hôm nay mới có thể xác định.
Khâu Thần Nỗ thấp giọng nói.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, điều này cũng không ngoài ý muốn.
Từ xưa tới nay các thế hệ Đồ đằng nhất tộc cao thủ xuất hiện lớp lớp. Chỉ tính riêng Thần thú nguyện ý buông bỏ ý niệm tiến vào Thú thần điện đã hơn hai mươi đầu.
Nếu tính ra từ xưa tới nay, số lượng cường giả đủ khiến bất kỳ ai cũng phải hâm mộ.
Nhiều cường giả như vậy khẳng định có người trí tuệ kiệt xuất, bọn họ có thể tìm được bí mật kia là điều đương nhiên.
Bản thân hắn nói bất quá cũng chỉ là phỏng đoán mà thối.
Khâu Thần Nỗ than ngắn thở dài hồi lâu đột nhiên hỏi thăm:
- Hạ huynh. Sao người cảm ứng được những thứ này?
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, nói:
- Sau khi chúng ta tiến hành bạn sinh thành công, vốn muốn thử một chút. Nghĩ không ra Thú thần hồn phách truyền lại tin tức này.
Khâu Thần Nỗ trầm ngâm hồi lâu, lão khẽ thở dài nói:
- Ta hiểu rồi. Từ trước tới nay có thể tiến hành trao đổi cùng Thú thần hồn phách cũng chỉ có Thần đạo cường giả. Nhưng Thú thần hồn phách mất đi ý thức, bởi thế tình huống bình thường cho dù giao tiếp thành công nó cũng không thể trả lời vấn đề Thần đạo cường giả. Mà sau khi các người tiến hành xong nghi thức, muốn đạt tới cao giai bạn sinh đã xúc động bổn nguyên nên nó mới truyền đáp án lại.
Lão khẽ lắc đầu, cười khổ nói:
- Các người là người đầu tiên đạt tới Thần đạo mới tiến hành bạn sinh. Đáp án này cũng chỉ các ngươi mới biết.
Kỳ Lân thú thân hình to lớn chậm rãi di chuyển quanh Lôi điện một vòng, mũi khẽ động, đôi mắt ánh lên vẻ nghi hoặc.
Bảo trư đột nhiên đưa móng trước chỉ về phía Kỳ Lân thú.
Nhất thời một đạo lôi điện từ móng của nó bắn tới trước mặt Kỳ Lân Thú.
Trong nháy mắt Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú ngây dại.
Bọn họ không còn giữ hình tượng Thần đạo cường giả mà trợn mắt cứng lưỡi nhìn bảo trư.
Sau hồi lâu, Khâu Thần Nỗ khó tin nói:
- Các người đã hoàn thành cao giai bạn sinh?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau