VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1131 - Chương 1135

Chương 1131: Thánh Long đại nhân

Trong không trung mơ hồ có thể chứng kiến vài thân ảnh vút qua.
Đột nhiên từ trong đám mây vang lên âm thanh ầm ù:
- Chúng ta đi nhanh một chút.
Trên lưng chủ nhân câu nói này là Hạ Nhất Minh, Bách Linh Bát cùng Lôi điện.
Nửa tháng trước sau khi nói chuyện cùng Lưu Mục, Mưu Tử Long, Hạ Nhất Minh đã có quyết định. Bất quá bởi vừa về nhà, thật sự không tiện đi ngay, hắn ở lại Hạ gia trang thêm nửa tháng mới cáo biệt đi Đồ đằng nhất tộc.
Đám người Lâm Ôn Ngọc dĩ nhiên không muốn nhưng càng rõ hơn địa vị Hạ Nhất Minh trong gia tộc. Bởi thế bọn họ chỉ đành lưu luyến tiễn hẵn, tận tới khi bảo trư biến mất trên không trung mới chậm rãi tản đi.
Nửa tháng này với Hạ Nhất Minh mà nói thu hoạch khá nhiều.
Hắn hướng Lưu Mục cùng Mưu Tử Long lãnh giáo rất nhiều vấn đề về Thần đạo. Đặc biệt Lưu Mục truyền thụ toàn bộ kinh nghiệm về Lĩnh vực cùng lĩnh ngộ của bản thân cho Hạ Nhất Minh.
Mặc dù loại truyền thừa này không khoa trương như Long tộc truyền thừa nhưng đối với Hạ Nhất Minh mà nói không nghi ngờ chính là hành động đưa than hồng sưởi ấm đêm đông.
Có người chỉ dẫn cùng từ mình mày mò hoàn toàn là hai chuyện khác biệt.
Sau khi được Lưu Mục chỉ dẫn, không chỉ Hạ Nhất Minh thu lợi ích, ngay cả Mưu Tử Long kìm hãm trong Hư thần cảnh cũng có cảm ngộ.
Sau nửa tháng Hạ Nhất Minh dứt khoát rời đi. Bất quá lần này tới Đồ đằng nhất tộc, trong lòng hắn có chút không yên.
Thở thật dài một hơi, Hạ Nhất Minh nói:
- Bảo trư. Ngươi nói Kỳ Lân Thánh chủ có cho phép ta tiến vào Thú thần điện không?
Bảo trư chưa trả lời Lôi điện đã hí dài một tiếng. Trong tiếng hí này ẩn chứa khí thế hung mãnh cường bạo.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu nói:
- Lôi điện. Lần này chúng ta tới không phải sinh sự mà muốn Kỳ Lân Thánh chủ nhiệt tình phối hợp.
Lúc này Đồ đằng nhất tộc có được hai vị Thần đạo cường giả nhưng xét về phương diện thực lực, Hạ Nhất Minh không để vào mắt. Bất quá Lưu Mục cùng bảo trư đều nói qua, bái tế hồn phách Thú thần thực hiện nghi thức bạn sinh không chỉ yêu cầu thực lực cường đại.
Muốn thuận lợi sử dụng lực lượng hồn phách Thú thần thực hiện nghi thức bạn sinh nhất định phải được Đồ đằng trường lão trợ giúp. Nếu Kỳ Lân Thánh chủ cự tuyệt, hoặc nhận lời nhưng trong quá trình tế lễ âm thầm giở trò, Hạ Nhất Minh căn bản không thể thành công.
Bảo trư xoay đầu nói:
- Người yên tâm đi. Ta tốt xấu gì cũng là hậu duệ Thánh Long. Tuyệt đối có thể khiến Kỳ Lân Thánh chủ đồng ý.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, khẽ gật đầu. Hắn cùng Kỳ Lân Thánh chủ coi như có quen biết. Tuy nói trước đây có giao tranh nhưng sau khi tu vi bọn họ tới bậc này, tin tưởng Kỳ Lân Thánh chủ sẽ có lựa chọn sáng suốt.
Phương xa có thể mơ hồ chứng kiến trập trùng núi non.
Hạ Nhất Minh hai mắt khép hờ, ý niệm lập tức phóng xuất, chỉ nháy mắt đã cảm nhận từ xa vô số khí tức sinh mạng.
Đồ đằng tộc nhân trong Đồ đằng nhất tộc rất nhiều, trong mảnh núi non mênh mông kia cơ hồ đâu đâu cũng có thân ảnh họ. Trừ đám Đồ đằng tộc nhân, ngay cả khí tức cường đại của linh thú cũng có thể thấy rõ.
Trong lòng âm thầm cảm khái không thôi, nhân loại cùng linh thú có thể chung sống hòa bình, chỉ e duy nhất Đồ đằng nhất tộc làm được. Đột nhiên ý niệm Hạ Nhất Minh ngưng đọng trên không trung, theo sau toàn bộ tập trung cảm nhận một phía.
Mơ hồ hắn đã phát hiện nơi đó tồn tại lực lượng vô cùng đáng sợ.
Lực lượng này cường đại tới khó tưởng tượng. Đám Ngụy thần cảnh cường giả Hạ Nhất Minh từng gặp qua cũng không thể so sánh với lực lượng này.
Hạ Nhất Minh lập tức hiểu ra, đây chính là lực lượng hồn phách Thú thần.
Cỗ lực lượng này tràn ngập không trung, chỉ Thần đạo cường giả mới có thể cảm nhận.
Mặc dù Hạ Nhất Minh trước kia đã từng tới đây nhưng khi đó thậm chí hắn chưa tấn giai Ngũ khí Tôn giả, hiển nhiên không thể cảm nhận lực lượng này.
Lúc này sau khi tiến giai Thần đạo, chứng kiến lực lượng này, Hạ Nhất Minh cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé.
Không hiểu vì sao trong lòng hắn xuất hiện cảm giác kinh khủng như đang đối diện với đầu Hắc Long kia. Lực lượng khủng bố của nó để lại cho Hạ Nhất Minh ấn tượng rất giống lúc này.
Chỉ là so sánh ra, cỗ lực lượng trước mặt có vẻ cổ quái hơn mà thôi. Trong lòng khẽ động, đôi mắt Hạ Nhất Minh ánh lên vẻ khó tin.Thú thần hồn phách tập hợp lực lượng hồn phách hơn hai mươi đầu Thần thú. Mà Hắc Long kia chỉ bằng thực lực bản thân cũng khiến hắn có áp lực tương đương.
Không hiểu vì sao trong đầu Hạ Nhất Minh dâng lên nghi vẫn vô cùng mãnh liệt. Đầu Thần long kia có lai lịch thế nào?
- Cao nhân phương nào ghé thăm Đồ đằng sơn mạch xin hiện thân gặp mặt.
Một âm thanh vang vọng không trung. Đám ngươi Hạ Nhất Minh khi tới đây mặc dù thu liễm khí tức Thần đạo cường giả nhưng không tận lực ẩn giấu hành tung.
Dù sao bọn họ đi chuyến này mục đích nhờ người mà không phải gây sự, hiển nhiên sẽ quang minh chính đại mà tới.
Khẽ vỗ đầu bảo trư, thân thể mười sáu trượng của tiểu tử này cứ thế đứng lại giữa không trung.
Theo tiếng ưng vang vọng, một bóng đen từ dãy núi non bay lên.
Bóng đen này là một lão nhân cỡi ưng, vẻ mặt ngưng trọng, hành động vô cùng cẩn thận.
Mặc dù vị lão nhân này không biết người tới lai lịch ra sao, nhưng sau khi chứng kiến thân thể khổng lồ của bảo trư, bất luận thế nào cũng không dám coi thường.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh ngưng lại, mặc dù khoảng cách rất xa nhưng không ngăn hắn thấy được diện mạo đối phương.
Hắn nhớ đã từng gặp qua người này nhưng trong giây lát chưa thể nghĩ ra.
Bóng đen dừng giữa không trung, kỳ thật đầu ưng kia không nhỏ, sải cánh dài tới ba trượng.
Bất quá so với thân thể như quái thú ẩn hiện trong mây mù của bảo trư mà nói, quả thật nó yếu ớt hơn rất nhiều.
Bảo trư chăm chú nhìn lại, đầu ưng kia thân thể run lên. Cũng may bảo trư đã ẩn giấu khí tức Thần thú, nếu không linh thú cấp bậc Ngũ khí Tôn giả này đã ngã quỵ.
Năng lực cảm ứng nguy hiểm của linh thú hơn xa nhân loại. Nó so với lão nhân càng rõ ràng hơn sự kinh khủng của quái vật trước mặt.
Lão nhân trên thân ưng đôi mắt không chút nào che giấu vẻ kinh ngạc. Lão liếc mắt cũng đã nhận ra linh thú bạn sang của mình không phải đối thủ của cự thú không rõ lai lịch kia.
Càng khiến lão cảm thấy hãi hùng khiếp vía chính là, trên thân thể quái thú kia tản ra uy áp vô cùng khủng bố. Áp lực kinh khủng này lão đã từng cảm nhận trên thân thể Kỳ Lân, Thần thú bạn sinh của Kỳ Lân Thánh chủ.
Mặc dù đối phương không phóng thích Thần uy nhưng cảm giác này tuyệt đối không sai. Cự thú trước mặt khiến lão không có bất cứ ý niệm phản kháng nào.
Trong nháy mắt trái tim lão trầm xuống.
Chẳng lẽ quái thú trước mặt cũng là một đầu Thần thú?Ý nghĩ này vừa xuất hiện, mây mù quanh thân thể quái thú kia đã tản ra.
Hai mắt lão trợn tròn bởi lão thấy trên lưng quái thú kia còn có nhân loại.
Đôi mắt có chút cay cay, lão cơ hồ không thể tin vào điều đang thấy.
Trên lưng cự thú kia chẳng những có thể mơ hồ thấy được bóng người hơn nữa còn có một...
Hạ Nhất Minh vỗ nhẹ lên trán, rốt cuộc cũng nghĩ ra lai lịch lão nhân này.
Trước đây hắn từng truy tung Thánh giả Thử tộc tới Đồ đằng sơn mạch, vị Đồ đằng Đại thánh giả đầu tiên hắn gặp chính là người này.
Ưng đồ đằng tộc Tư Đại thánh giả.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Ngươi là Ưng đồ đằng tộc Tư Đại thánh giả.
Tư Đại thánh giả thân thể run lên, lão không ngờ nhân vật có tư cách ngồi trên lưng Thần thú lại nhớ mình.
- Các hạ tôn quý. Kẻ hèn đúng là Ưng đồ đằng tộc nhân. Xin hỏi ngài là...
Tư Đại thánh giả cẩn trọng hỏi.
Trước mặt vị cường giả thần bí khó lường này, lão cũng không dám chậm trễ, càng không dám xưng hào Đại thánh giả. Trước mặt Thần đạo cường giả, Đại thánh giả có đường sống sao?
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười lớn, hắn khẽ vung tay, mây mù quanh thân thể bảo trư nhất thời bị lực lượng nào đó quét bay, lộ ra diện mạo bọn họ.
Tư Đại thánh giả hai mắt trợn tròn, lão rốt cuộc cũng đã thấy rõ Hạ Nhất Minh. Hắn cùng đồng bọn, Tư Đại thánh giả vĩnh viễn không quên.
Bởi lần trước đám người này để lại cho lão ấn tượng vô cùng sâu sắc. Hơn nữa sau khi nghe tin người này tấn giai Thần đạo, ấn tượng kia vĩnh viễn không thể xóa mờ.
Bất quá khi hắn biết người tới là Hạ Nhất Minh, trong lòng ngược lại không còn khẩn trương.
- Thì ra Hạ Thần quân đại giá quang lâm. Ta đón tiếp chậm xin lượng thứ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Lão cứ thế đứng trên lưng ưng hành lễ thật sâu.
Hạ Nhất Minh mỉm cười ha hả, vẻ mặt ôn hòa nói:
- Không sao. Là Hạ mỗ lỗ mãng.
Tư Đại thánh giả ngay cả đáp lời cũng không dám. Bất quá ánh mắt lão rất nhanh đã rơi lên thân thể bảo trư. Do dự một chút, lão dò hỏi:
- Ngài là...Thánh Long đại nhân?
Bảo trư tức giận nói:
- Ngươi bây giờ mới nhận ra ta hả?
Tư Đại thánh giả phát ngốc, ánh mắt lão nhìn bảo trư đã sớm từ sợ hãi biến thành kích động cùng vui mừng. Lão hít một hơi thật sâu, âm thanh tràn ngập điên cuồng:
- Chúc mừng Thánh Long đại nhân tấn giai Thần đạo. Hoan nghênh Thánh Long đại nhân trở về Đồ đằng.
Âm thanh của lão như lôi đình vang vọng khắp không gian.
- Hoan nghênh Thánh Long đại nhân trở về Đồ đằng....
Âm thanh này truyền khắp Đồ đằng sơn mạch quanh quẩn không dứt.

Chương 1132: Tâm Linh Tiếp Xúc

Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn đối phương. Hắn không ngờ đối phương có biển hiện kích động cùng hưng phấn như vậy.
Với ánh mắt cùng đôi tai, hắn đương nhiên cảm nhận rõ ràng sự mừng rỡ của Tư Đại thánh giả đối với bảo trư. Hơn nữa trong thâm tâm lão như tồn tại sự tôn kính bảo trư, cảm giác này như tín đồ gặp được vị thần mà mình thờ phụng.
Trong đầu Hạ Nhất Minh có chút nghi hoặc. Lần trước hắn tới, bảo trư chỉ hống một tiếng cũng khiến mọi người quỳ rạp.
Thừa dịp đó Hạ Nhất Minh mới có thể chém chết Thử tộc Đại thánh giả. Theo lý mà nói hành động của bảo trư là phản nghịch, nó phải trở thành kẻ thù của Đồ đằng nhất tộc mới đúng.
Nhưng lúc này sau khi thấy được biểu hiện của Tư Đại thánh giả, Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm giác, bản thân hắn hiểu Đồ đằng nhất tộc quá ít.
Vô số tiếng huýt gió vang lên khắp Đồ đằng sơn mạch. Chỉ trong chốc lát hơn mười đạo thân ảnh bay lên không trung.
Hạ Nhất Minh hai hàng chân mày nhíu lại, trong lòng âm thầm kinh hãi.
Có thể thấy tất cả đều là Ngũ khí Tôn giả. Mặc dù hắn biết nguyên nhân do thiên địa lực lượng phục hồi, đám linh thú đạt được chỗ tốt hơn xa nhân loại, nhưng số linh thú tại Đồ đằng thật nhiều... Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hơn mười vị Ngũ khí Tôn giả mặc dù không thể tạo thành uy hiếp với Thần đạo nhưng nhìn vào tỷ lệ cũng biết, cơ hội Đồ đằng nhất tộc tìm lại huy hoàng khi xưa cao hơn các môn phái khác rất nhiều.
Đột nhiên một tiếng rống lớn từ trung tâm Đồ đằng sơn mạch vang lên.
Chủ nhân tiếng gầm này rõ ràng hướng tới bảo trư đang dừng trên không trung. Đám Đồ đằng cường giả vừa xuất hiện lập tức cung kính hành lễ với bảo trư .
Theo sau bọn họ lần nữa bay xuống, ẩn nặc trong sâu thẳm núi non.
Tư Đại thánh giả khom lưng giữa không trung, cẩn thận nghe ngóng hàm ý trong tiếng hống kia.
Khi tiếng hống hoàn toàn biến mất, lão cung kinh nói:
- Hạ Thần quân. Thánh Long đại nhân. Kỳ Lân đại nhân mời các ngài tới nội cốc gặp mặt.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên nghe ra tiếng hống kia xuất phát từ đầu Kỳ Lân thú. Bất quá hắn cảm thấy kinh ngạc vì trong âm thanh này tựa hồ ẩn giấu tia kinh hỉ.
- Tư Đại thánh giả. Phiền ngươi dẫn đường.
Hạ Nhất Minh cao giọng nói.
Tư Đại thánh giả khom người lĩnh mệnh. Đầu ưng dưới chân lão lập tức chuyển hướng bay đi.
Thân thẻ bảo trư khẽ động, chậm rãi đuổi theo. Đầu ưng phi hành không nhanh bởi nơi này như tồn tại lực lượng cấm chế nào đó.
Hạ Nhất Minh khẽ vỗ lên bảo trư, nói:
- Tiểu tử kia. Đồ đằng nhất tộc tựa hồ rất hoan nghênh ngươi hả?
Mặc dù lúc này thân thể bảo trư to lớn hơn Hạ Nhất Minh không biết bao lần nhưng hắn vẫn thuận miệng gọi tiểu tử này, tiểu tử kia, mà tiểu tử kia căn bản cũng không ngại.
- Ta là truyền nhân duy nhất của Long đồ đằng tộc, chúng đương nhiên hoan nghênh ta.
Bảo trư đắc ý nói.
Hạ Nhất Minh bật cười, khẽ lắc đầu. Bất quá trong lòng hắn cảm khái không thôi.
Long tộc quả không hổ danh Sủng vật của Thần linh. Dù bảo trư không mang huyết thống Long tộc thuần khiết nhưng địa vị tại Đồ đằng nhất tộc vẫn cao như vậy.
Cho dù vì nó một vị Đại thánh giả vẫn lạc, đãi ngộ của nó không chút thay đổi.
Càng tới trung tâm sơn mạch, Hạ Nhất Minh càng cảm nhận rõ hơn sự tồn tại của hồn phách Thú thần. Bất quá khiến hắn kinh ngạc không thôi chính là, cỗ lực lượng này không quá bá đạo, ngược lại tràn ngập khí tức tương đồng. Là Thần đạo cường giả, sau khi tới nơi này lại cảm nhận sự tồn tại của nó, dĩ nhiên khó xuất hiện địch ý trong lòng.
Tư Đại thánh giả ngừng lại trên không trung, phía dưới lão là quần thể cung điện hùng vĩ. Cung điện này không giống cung điện ngoại giới, từ trên cao nhìn xuống giống như hình lục lăng kỳ dị.
Hai tiếng hống đồng loạt vang lên, một của Kỳ Lân thú, một của bảo trư.Nếu là hai đầu Thần thú khác khi gặp nhau hống lên như vậy khẳng định một là khiêu khích, một là đáp lại. Kế tiếp chính là trận chiến Thần đạo kinh thiên động địa.
Bất quá Kỳ Lân thú cùng bảo trư sau khi hống lên không có nửa điểm địch ý, ngược lại như hai lão bằng hữu gặp nhau.
Chỉ là cách nói chuyện này khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
- Hạ huynh. Không ngờ ngươi sẽ tới, lão đầu tử ta không tính sai.
Một âm thanh sang sảng từ tòa cung điện truyền ra.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, mặc dù hắn chưa gặp mặt Kỳ Lân Thánh chủ Khâu Thần Nỗ nhưng cũng có thể nhìn ra sự kinh ngạc trong lòng lão.
- Khâu huynh. Tiểu đệ có chuyện mới tới. Lúc này tới xin huynh trợ giúp đây.
- Ngươi cần ta giúp đỡ?
Khâu Thần Nỗ giọng nói đầy hoài nghi, lập tức mở lời:
- Các ngươi vào đây rồi nói.
Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi kinh ngạc. Với thân phận bốn vị Thần đạo cường giả bọn họ, khi tới Đồ đằng nhất tộc Khâu Thần Nỗ phải ra đón chào mới hợp lý.
Nhưng lúc này lão mở miệng kêu bọn họ tiến vào cung điện, điều này cũng khiến người khác đánh giá.
Thân thể bảo trư khẽ động, rất nhanh đã trở lại hình dạng bình thường. Bất quá lúc này nó không dây dưa cùng Bách Linh Bát mà nhu thuận tới cạnh Hạ Nhất Minh.
Tư Đại thánh giả trợn mắt cứng lưỡi nhìn bảo trư, đôi mắt ánh lên vẻ kinh hãi.
Mặc dù lão kiến thức rộng rãi nhưng đây là lần đầu chứng kiến năng lực hóa hình của Thần thú, bởi thế trong lòng không tránh khỏi kinh hãi.
Phía trước cung điện xuất hiện một nam một nữ cung tay đứng chờ.
Sau khi đám người Hạ Nhất Minh đáp xuống, Tư Đại thánh giả nhìn họ hành lễ thật sâu, theo sau cỡi đầu ưng to lớn bay đi. Với thân phận của lão dĩ nhiên không dám dừng lâu tại đây.Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn thoáng qua hai người, mỉm cười nói:
- Thì ra Chương huynh cùng Hồ cô nương. Tu vi hai vị lại tăng tiến, thật sự đáng mừng.
Hai người đứng trước cũng điện cũng không xa lạ với Hạ Nhất Minh. Bọn họ là hai đệ tử của Kỳ Lân Thánh chủ Khâu Thần Nỗ, Hổ đồ đằng tộc Chương Đại Hổ cùng Hồ đồ đằng tộc Hồ Mỹ Cơ. Hai người bọn họ chẳng những cùng là đồ đệ Khâu Thần Nỗ còn là một cặp phu thê, thực lực đã đạt tới Đại thánh giả.
Bất quá lúc này tu vi của họ quả thật tăng tiến hơn trước rất nhiều. Xem ra thiên địa lực lượng khôi phục đối với những người bạn sinh linh thú có không ít chỗ tốt.
Chương Đại Hổ cùng Hồ Mỹ Cơ trong lòng chấn động, bất quá nhanh chóng bình tĩnh lại. Lúc này Hạ Nhất Minh là một vị Thần đạo cường giả hàng thật giá thật, nhìn thấu tu vi của họ là chuyện dễ dàng.
Hành lễ thật sâu, ánh mắt Chương Đại Hổ nghiêm nghị nói:
- Hạ Thần quân quá khen.
Hai người bọn họ lui ra sau từng bước, theo sau quay người dẫn đường. Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu không chút do dự theo họ tiến vào cung điện.
Cung điện hùng vĩ này cơ hồ được kiến tạo hoàn toàn bằng đá. Những chi tiết nhỏ không thua kém cung điện nhân loại, kết cấu gần như hoàn mỹ.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh lướt qua, trong lòng lấy làm kỳ lạ. Đồ đằng nhất tộc quả nhiên cường thịnh, trong thâm sơn cũng có thể kiến tạo cung điện như vậy khó khăn so với nhân loại gấp nhiều lần.
Bọn họ chậm rãi tiến vào nội điện.
Bất quá mọi người vừa bước vào nội điện lập tức một cỗ lực lượng cường đại mà quỷ dị ập tới.
Hạ Nhất Minh, Lôi điện cùng Bách Linh Bát cơ hồ đồng thời dừng bước. Mà lúc này tiểu tử bảo trư trong lòng Hạ Nhất Minh gắt gao nhìn về phía trước.
Chương Đại Hổ cùng Hồ Mỹ Cơ dường như không cảm giác được cỗ lực lượng này, nhưng bọn họ lập tức phát hiện ra trạng thái dị thường của đám người Hạ Nhất Minh. Cả hai đồng thời dừng bước, ánh mắt giao nhau cảm nhận rõ ý tứ đối phương.
Trên thân thể bảo trư cùng Lôi điện đồng thời xuất hiện khí tức kỳ dị, khí tức Thần thú, cường đại mà cao ngạo.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, theo sau đặt bảo trư lên lưng Lôi điện, đồng thời lùi lại vài bước.
Hắn mơ hồ cảm giác được cỗ khí tức từ nội điện truyền ra không mang theo ác ý. Hơn nữa xem phản ứng của Lôi điện cùng bảo trư, rõ ràng chúng không bài xích cỗ khí tức này.
Chỉ là khí tức này đối với hắn mặc dù không công kích nhưng không có ý hoan nghênh.
Quả nhiên sau khi Hạ Nhất Minh rời xa hai đầu Thần thú, thân thể chúng đồng thời lóe lên quang mang mãnh liệt.
Cỗ quang mang này như ánh sáng mặt trời, bất cứ ai được nó chiếu rọi cũng có thể cảm nhận lực lượng cường đại ẩn chứa trong đó.
Chương Đại Hổ cùng Hồ Mỹ Cơ lúc này mới thở dài một hơi. Bọn họ đồng thời nhắm mắt, đắm mình trong mảnh quang mang.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, hắn học bộ dáng của bọn họ, buông lỏng nội tâm để luồng quang mang chiếu lên.
Sau một lát thân thể Hạ Nhất Minh khẽ run lên.
Khi hắn buông lỏng tâm tình nghênh đón quang mang này, không ngờ cảm giác rung động mãnh liệt.
Đó là sự cảm động phát ra từ thâm tâm.
Tựa hồ ẩn chứa trong cỗ lực lượng kia là sinh mạng thể ôn hòa mà cường đại. Phương thức giao tiếp này khiến hắn cảm nhận rõ giao tiếp từ tâm linh.
Cảm giác vui sướng cực độ không chút kìm nén nháy mắt truyền tới khiến Hạ Nhất Minh ngoài vui mừng còn có thêm rung động khác thường.

Chương 1133: Lựa Chọn

Không biết qua bao lâu cỗ quang mang kia đã hoàn toàn tiêu tán.
Hạ Nhất Minh rất nhanh khôi phục vẻ bình tĩnh. Hắn khẽ lắc đầu, tâm thần thu liễm lại. Cơ hồ cùng lúc hắn thấy được Chương Đại Hổ cùng Hồ Mỹ Cơ mở mắt, trong đôi mắt họ ánh lên vẻ vô cùng hưng phấn.
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Hắn đã tấn giai Thần đạo, bất luận tu vi võ đạo hay ý niệm đều không phải hai người Chương Đại Hổ có thể so sánh.
Nhưng sau khi cảm giác vui mừng kia tiêu tán, không ngờ hai người bọn họ khôi phục nhanh như vậy, tốc độ so với Hạ Nhất Minh không thua kém bao nhiêu. Điều này có vẻ không bình thường, bởi thế hắn trầm ngâm một chút hỏi:
- Hai vị. Quang mang vừa rồi là thứ gì?
Chương Đại Hổ khom người không chút che giấu nói:
- Hạ Thần quân. Đây là quang mang thủ hộ Thú thần điện. Chỉ lần đầu đi vào Thú thần điện mới gặp được quang mang này.
Hạ Nhất Minh ánh mắt khẽ biến, phảng phất như nói một mình:
- Các ngươi trước đây đã từng gặp qua?
Phu phụ Chương Đại Hổ liếc mắt nhìn nhau, dĩ nhiên có vẻ chần chừ. Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhất thời ngưng lại như đao khiến thân thể bọn họ không tự chủ được run lên. Lúc này hai người mới nhớ trước mặt không còn là vị Tôn giả năm xưa, mà là một vị Thần đạo cường giả bọn họ không cách nào đắc tội.
- Hạ Thần quân. Trước đây chúng ta từng gặp qua một lần.
Chương Đại Hổ vội vàng nói:
- Mấy năm trước Thánh chủ đại nhân trở về từ Bắc Cương, khi đặt chân tới nội điện, quang mang này sau năm ngàn năm lại xuất hiện.
Hạ Nhất Minh nhất thời thoải mái, hắn vung tay nói:
- Chúng ta vào thôi.
Phu phụ Chương Đại Hổ lĩnh mệnh, tiếp tục cung kính dẫn đường. Bất quá thái độ của họ lúc này càng thêm tôn kính hơn.
Hạ Nhất Minh tiến tới hai bước, ánh mắt nhìn bảo trư cùng Lôi điện như dò hỏi.
Hai đầu Thần thú đồng thời lắc đầu. Nhìn bộ dạng hớn hở của hai tên gia hỏa này cũng biết, quang mang vừa rồi không gây tổn thương chúng. Ngược lại khiến chúng đạt được chỗ tốt không ngờ.
Tiến vào nội điện, nhất thời một tiếng cười sảng khoái vang lên:
- Hạ huynh. Băng Đảo từ biệt đã lâu không gặp...Di...
Khâu Thần Nỗ đột nhiên ngừng lại, ánh mắt lão chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh mang theo vài phần nghi hoặc.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:
- Khâu huynh. Đây là...
Khâu Thần Nỗ cười ha ha nói:
- Hạ huynh chớ trách. Vừa rồi lão phu cảm ứng trên thân thể ngươi cỗ lực lượng kỳ lạ, bất quá không có khả năng...
Hạ Nhất Minh trong lòng tràn ngập thắc mắc, nói:
- Khâu huynh. Ngươi cảm nhận được gì?
Khâu Thần Nỗ chần chừ một chút, rốt cuộc nói:
- Lĩnh vực lực lượng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hai hàng chân mày Hạ Nhất Minh khẽ nhíu lại, lúc này hắn mới chân chính kinh ngạc.
Hắn quả thật nắm giữ Lĩnh vực lực lượng. Mặc dù chỉ là Lĩnh vực thần khí nhưng tốt xấu cũng là lực lượng lĩnh vực. Bất quá hắn gặp mọi người, cho dù là Ngụy thần cảnh cường giả trước khi hắn phóng thích Lĩnh vực cũng không thể cảm nhận. Khâu Thần Nỗ sao có thể làm được?
- Khâu huynh. Sao ngươi có thể phát hiện ra?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi. Khâu Thần Nỗ vẻ mặt kinh hãi nói:
- Ngươi thật sự tiến giai?
Hạ Nhất Minh cuống quít lắc đầu, nói:
- Muốn tiến giai Ngụy thần cảnh đâu dễ dàng thế?
Hắn kể lại một lần bản thân ngưng luyện Lĩnh vực thần khí. Đương nhiên trong đó quên đi chuyện đạt được Tiên dịch thần dược cùng đồ long tại phương Tây.
Vẻ mặt già nua của Khâu Thần Nỗ lúc này mới khôi phục bình thường. Bất quá trong đôi mắt lão ánh lên vẻ hâm mộ. Lão vung tay, Chương Đại Hổ cùng Hồ Mỹ Cơ lập tức khom người lui ra.
- Hạ huynh. Vừa rồi các ngươi tiến vào cảm thấy thế nào?
Khâu Thần Nỗ mỉm cười hỏi.
Hạ Nhất Minh gật đầu xác nhận, nói:
- Thú thần quang mang quả nhiên không tầm thường, khiến Hạ mỗ đại khai nhãn giới.Khâu Thần Nỗ cười ha ha nói:
- Thú thần vốn do hơn hai mươi hồn phách Thần thú ngưng kết thành, lần đầu tiên tiếp xúc Thần quang, đối với mỗi Thần thú đều đạt không ít chỗ tốt. Tuy vậy quá trình này tốt nhất không nên có Thần đạo cường giả trong tộc đi cùng, nếu không sẽ phân tán hiệu quả Thần quang.
Hạ Nhất Minh lập tức rõ ràng vì sao Khâu Thần Nỗ không đích thân ra đón. Nguyên nhân không phải lão giữ thân phận mà bởi hai đầu Thần thú này. Đương nhiên đây là bởi lão quan tâm tới bảo trư nhiều hơn.
Khâu Thần Nỗ đưa bọn họ tiến vào nội điện.
Đây là nơi lớn nhất trong tòa cung điện, dài rộng tới cả trăm trượng. Khoa trương hơn ngẩng đầu nhìn lên vòm điện cách mặt đất chừng hai, ba mươi trượng.
Khi đám người Hạ Nhất Minh tiến vào nơi này nhất thời cảm nhận được uy áp vô cùng cường đại. Ngay cả bảo trư cùng Lôi điện cũng cảm thấy bất an. Khí tức của chúng chậm rãi lưu chuyển, ánh mắt nhìn xung quanh tựa hồ như muốn nhớ kỹ địa phương này.
Ngược lại phản ứng của Hạ Nhất Minh bình thản hơn rất nhiều. Khi hắn tiến vào đây chỉ thoáng lộ vẻ kinh ngạc theo sau khôi phục bình thường, hơn nữa hứng thú đánh giá xung quanh.
Khâu Thần Nỗ trong lòng cả kinh, nói:
- Hạ Nhất Minh. Trước kia ngươi từng tới nơi này?
Hạ Nhất Minh trong lòng biết rõ lão đang nói nhảm. Bất quá vẫn nói:
- Hạ mỗ chưa từng tới nơi đây. Bất quá đã từng chứng kiến một nơi tương tự, chỉ là lớn hơn vài lần mà thôi.
Khâu Thần Nỗ vô cùng chấn động, ánh mắt lão ngưng trọng, nói:
- Đó là nơi nào xin Hạ huynh cho biết?
Hạ Nhất Minh trên mặt xuất hiện nụ cười, thấp giọng nói:
- Sinh từ Luân hồi.
Khâu Thần Nỗ ngẩn ra, nói:
- Sinh tử Luân hồi?
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, hắn nghĩ lại địa phương kia, cung điện này so với nó khác nào tiểu vu kiến đại vu. Hạ Nhất Minh cho dù muốn giả bộ rung động cũng khó có thể thực hiện.
Khâu Thần Nỗ thờ dài một tiếng, nói:
- Hạ huynh từ xa tới không biết có gì chỉ giáo?
Hạ Nhất Minh không giấu giếm, kể lại ước chiến của mình cùng Ngả Đức Văn. Cuối cùng cung tay hành lễ, thành khẩn nói:
- Hạ mỗ muốn tại Thú thần điện của quý tộc hoàn thành nghi thức bạn sinh. Xin Khâu huynh nể mặt Thánh Long đại nhân thành toàn.
Khâu Thần Nỗ vội vàng đỡ hắn lên, ánh mắt nhìn thoáng qua bảo trư cười nói:
- Đây chỉ là chuyện nhỏ. Lão phu dĩ nhiên đồng ý.
Hạ Nhất Minh như trút được gánh nặng, hắn cùng Đồ đằng nhất tộc có chút ân oán. Nghiêm khắc mà nói, là địch không phải bạn. Nhưng cùng vì quan hệ với bảo trư, thái độ Đồ đằng nhất tộc với hắn đương nhiên khác biệt. Một tiếng gầm nhẹ vang lên, Kỳ Lân thú vô thanh vô tức tiến vào nội điện.Sau khi nghe âm thanh Kỳ Lân thú sắc mặt Khâu Thần Nỗ khẽ biến, theo sau nhìn Hạ Nhất Minh, bảo trư cùng Lôi điện thở dài nói:
- Đáng tiếc. Đáng tiếc.
Hạ Nhất Minh trong lòng đại động, nói:
- Đáng tiếc gì?
Khâu Thần Nỗ khoát tay nói:
- Hạ huynh. Ngươi thật sự muốn tiến hành nghi thức bạn sinh sao?
- Đương nhiên.
Hạ Nhất Minh không chút do dự nói.
Khâu Thần Nỗ mặt mày nhăn nhó nói:
- Cũng được. Ngươi đã quyết định lão phu không cản. Nhưng ngươi định tiến hành nghi thức bạn sinh với vị nào phía sau?
Hạ Nhất Minh giật mình, trong lòng thầm kêu không tốt.
- Khâu huynh. Ta cùng Lôi điện, bảo trư như thể tay chân, không chút phân biệt.
Hắn trầm ngâm một lát, nói:
- Chẳng lẽ ba người không thể tham gia?
Khâu Thần Nỗ kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh hổi lâu, lão cười khổ nói:
- Hạ huynh nói đùa. Linh thú bạn sinh chính là động bọn cả đời với ngươi. Đối với Đồ đằng nhất tộc chúng ta mà nói ngay cả thê tử, trượng phu cũng không quan trọng bằng linh thú bạn sinh. Đồng bọn như vậy chính là toàn bộ tinh thần cùng thể xác.
Ngữ khí của lão rất bình thản, không có ý chỉ trích nhưng Hạ Nhất Minh nghe trong đó một tia bất mãn.
Bất quá tới lúc này hắn mới biết vì sao vừa rồi Khâu Thần Nỗ kêu đáng tiếc.
Bất luận bảo trư hay Lôi điện đều là siêu cấp Thần thú. Lực lượng chúng nắm giữ vô cùng cường đại cùng hiếm thấy. Bỏ qua Thần thú nào cũng là chuyện vô cùng đáng tiếc.
Bảo trư đột nhiên lên tiếng nói:
- Không đúng. Trong trí nhớ của ta, Đồ đằng nhất tộc tồn tại người đồng thời có được hai đầu linh thú bạn sinh.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh sáng bừng, ánh mắt lấp lóe quang mang nhìn Khâu Thần Nỗ.
Kỳ Lân Thánh chủ bật cười nói:
- Hạ huynh. Từ xưa tới nay quả thực từng có người như vậy nhưng hai đầu linh thú kia là huynh đệ song sinh. Hơn nữa muốn đồng thời kết bạn cùng hai đầu linh thú tỷ lệ thành công rất thấp.
Hạ Nhất Minh nhìn Lôi điện cùng bảo trư. Hai tiểu tử này đối với hắn khác nào huynh đệ thân sinh?
Ánh mắt Khâu Thần Nỗ ngưng lại, thành khẩn nói:
- Thánh Long cùng bạch mã đều là Thần thú. Mặc dù ngươi cũng là Thần đạo cường giả nhưng thành công kết giao sinh tử với một trong hai đã là rất giỏi. Nếu muốn cả hai chỉ sợ cuối cùng công cốc.
Hạ Nhất Minh mi tâm khẽ động, trước khi tới Đồ đằng nhất tộc hắn chưa từng nghĩ qua điều này.
Bởi hắn kiên trì tin tưởng, quan hệ giữa hắn cùng bảo trư, Lôi điện đủ khăng khít để vượt qua thử thách. Nhưng những lời này của Khâu Thần Nỗ khiến hắn tâm tàn ý lạnh.
Quay đầu nhìn lại, ánh mắt bảo trư cùng Lôi điện đều lóe lên, bất quá đều tránh né ánh mắt của hắn.
Mơ hồ Hạ Nhất Minh cảm giác được, bất luận hắn quyết định lựa chọn bên nào cũng sẽ gây ra thương tổn cho bên còn lại.
Từ trước tới nay ba người bọn họ quan hệ mật thiết, chẳng lẽ bởi lần tới Đồ đằng nhất tộc này mà xuất hiện vết rạn không thể hàn gắn?
Khâu Thần Nỗ than nhẹ một tiếng, đột nhiên nói:
- Hạ huynh. Lúc này ngươi còn giữ ý định tiến hành nghi thức bạn sinh?
Trong đầu Hạ Nhất Minh rốt cuộc có quyết định, vẻ do dự trên mặt tiêu tán.
- Khâu huynh. Tâm ý Hạ mỗ đã quyết, hết thảy nhờ ngài.
Khâu Thần Nỗ kinh ngạc nhìn hắn, bất quá vẫn gật đầu nói:
- Vậy ý của ngươi sẽ cùng vị Thần thú nào tiến hành nghi thức này?

Chương 1134: Lựa Chọn 2

Hạ Nhất Minh mở miệng trả lời, khẳng định thời khắc đó ánh mắt bảo trư cùng Lôi điện đồng thời ngưng lại.
Chúng không hẹn dồn chú ý lên người hắn, bất quá chỉ trong nháy mắt cùng liếc qua đối phương.
Đôi mắt lớn của Lôi điện cùng cặp mắt nhỏ của bảo trư cùng quan sát đối phương. Hai đầu Thần thú đồng thời trừng mắt như không ngờ đối phương âm thầm nhìn lén mình, bởi thế trong mắt chúng đồng dạng xuất hiện tia xấu hổ.
Khâu Thần Nỗ dĩ nhiên quan sát được biểu hiện của hai đầu Thần thú, trong lòng lão thầm kêu đáng tiếc.
Hai đầu Thần thú này ăn ý khiến người ta phát sợ.
Chỉ liên tưởng khi chúng liên thủ cùng Hạ Nhất Minh cũng khiến người ta hâm mộ. Người bình thường được một đầu Thần thú chấp nhận đã là phúc khí, mà Hạ Nhất Minh đồng thời được hai đầu Thần thú, thậm chí siêu cấp Thần thú.
Có lẽ chuyện tốt như vậy ngay cả lão thiên gia cũng đố kỵ nên mới bắt Hạ Nhất Minh lựa chọn.
Hạ Nhất Minh chậm rãi tới trước mặt bảo trư cùng Lôi điện.
Hai đầu Thần thú lập tức thu hồi ánh mắt, theo sau chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh. Chúng tựa hồ đạt được hiệp nghi nào đó nên thủy chung không nói một lời.
Chậm rãi Hạ Nhất Minh đưa tay lên, ánh mắt kiên định, cổ tay tràn ngập lực lượng.
Trong mắt Bách Linh Bát mơ hồ phát sáng, Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú đồng dạng vô cùng khẩn trương.
Theo lý mà nói điều này không quan hệ tới họ, nhưng không hiểu vì sao trong lòng họ xuất hiện cảm giác không nỡ. Bởi bất luận Hạ Nhất Minh lựa chọn thế nào cũng đang vứt bỏ một đầu Thần thú.
Cánh tay Hạ Nhất Minh đưa lên như ra quyết cuối cùng.
Nhưng đúng lúc này bảo trư đột nhiên nói:
- Chờ một chút.
Động tác Hạ Nhất Minh ngưng lại, hắn hoài nghi nói:
- Tiểu tử kia. Có chuyện gì?
Sau khi bảo trư cất tiếng, không khí trong nội điện hòa hoãn hơn rất nhiều. Ngay cả Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú cũng thở phào nhẹ nhõm. Hai người bọn họ nhìn nhau, trong lòng cười khổ không thôi. Nếu là bọn họ căn bản không thể lựa chọn.
Bảo trư đưa móng trước chạm lên cổ bạch mã. Lôi điện cảm giác ngứa ngáy nhưng không có ý hất tiểu tử kia xuống.
- Ta đã nghĩ qua. Ngươi sẽ cùng Lôi điện tiến hành nghi thức bạn sinh.
Bảo trư ánh mắt kiên định nói.
Hạ Nhất Minh bật cười nói:
- Tại sao?
- Bởi vì ta không đánh lại Lôi điện.
Bảo trư cây ngay không sợ chết đứng nói:
- Uy lực lôi điện ngươi cũng thấy qua, so với Cửu Xỉ Đinh Ba của ta rõ ràng mạnh hơn. Lúc này ta không thể trợ giúp ngươi nhiều hơn nó.
Bảo trư nói tới đây ngữ khí không khỏi biến hóa.
Lôi điện hí lên một tiếng, thân thể run lên tựa hồ như bất mãn với bảo trư, bởi thế muốn nó ngã xuống.
Nhưng bốn móng bảo trư như nam châm căn bản không hề lay chuyển, nó vỗ sống lưng Lôi điện nói:
- Lôi điện. Lúc này đối thủ của chúng ta là đại gia hỏa tiếp nhận Tát Ma Đức truyền thừa. Ngươi thử nghĩ lại xem, hai người chúng ta ai ra tay thích hợp hơn.
Động tác Lôi điện nhất thời ngưng lại, đôi mắt lóe lên quang mang như tự hỏi vấn đề này.
- Đây cũng không phải luận võ, cho dù sinh tử chiến cũng không hơn lần này. Bất luận Ngả Đức Văn hay Ái Nhĩ Bá Lạp chỉ cần có cơ hội bọn chúng sẽ giết không tha.
Bảo trư tiếp tục nói:
- Nếu ta xuất trận ngươi nghĩ còn đường sống trở về sao?
Lôi điện khẽ hí một tiếng, bất quá trong âm thanh rõ ràng xuất hiện cảm giác không yên.
- Thánh Long.
Khâu Thần Nỗ đang nghe bảo trư nói, sắc mặt đột nhiên biến hóa, giờ phút này không nhịn được ngắt lời:
- Ngươi vừa nói Thần long Tát Ma Đức truyền thừa. Đây là chuyện gì?
Bảo trư lập tức ưỡn ngực, hãnh diện nói:
- Chính là đầu Tây phương Thần long Tát Ma Đức đi tới phương Đông tác quái bị chúng ta chém chết. Nhưng đáng tiếc Long châu của nó bị Lý Áo Ba Đặc trộm đi.
Khâu Thần Nỗ sắc mặt càng cổ quái hơn, miệng run run nói:- Hạ huynh. Tát Ma Đức chẳng lẽ là đầu Thần long phương Tây chúng ta gặp tại Tử vong chi địa?
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu. Chuyện này không có gì bí mật, sớm muộn Khâu Thần Nỗ cũng biết.
Hít một ngụm lãnh khí thật sâu, Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cảm nhận hàn ý trong lòng đối phương.
Bọn họ không chút hoài nghi lời nói của bảo trư, bởi chưa người nào dám lấy chuyện này nói đùa. Bất quá nghĩ tới Hạ Nhất Minh chém chết một đầu Thần thú Ngụy thần cảnh cũng khiến bọn họ cảm thấy kinh hãi.
Khâu Thần Nỗ trong lòng âm thầm cảm khái. May là Thánh Long bảo trư quan hệ tốt với Hạ Nhất Minh, nếu không bản thân lão vì khúc mắc khi trước giao chiến với hắn...
Bọn họ một người một thú sắc mặt không ngừng biến hóa.
Lúc này bọn họ không khác gì Lưu Mục cùng Mưu Tử Long khi trước.
Bảo trư khẽ vỗ lên đầu Lôi điện, nói:
- Ngươi có hai mươi hai khỏa Lôi chấn tử, thiên phú cùng thuộc tính tương hợp, uy lực phát ra khẳng định mạnh hơn Cửu Xỉ Đinh Ba của ta. Bởi thế lúc này nên là ngươi.
Dứt lời bốn vó khẽ động, bảo trư lập tức nhảy tới phía Bách Linh Bát.
Mặc dù mở miệng nói toàn chính khí nhưng trong lòng nó cảm thấy vô cùng khổ sở. Chỉ là nó không muốn người khác nhìn thấy tâm tư này bởi thế mới đi tìm Bách Linh Bát.
Bất quá thân thể bảo trư đang di chuyển giữa không trung đột nhiên dừng lại, một bàn tay gắt gao túm chặt cổ nó.
Bảo trư không phải đầu heo bình thường, nó đường đường chính chính là một đầu Thần thú. Không ngờ có người cả gan túm lấy cổ nó, chẳng lẽ không muốn sống?
Bất quá miệng bảo trư không xuất hiện dấu hiệu thổ tức bởi cảm giác này nó vô cùng quen thuộc.
Trong thiên hạ làm được chuyện này chỉ có hai người mà thôi.
Một người là Bách Linh Bát trước mặt. Bất quá ánh mắt nó thấy rõ ràng, đôi tay Bách Linh Bát đang chắp sau lưng, gã im lặng đứng nhìn căn bản không có hành động khác.
Nếu không phải Bách Linh Bát như vậy chỉ còn Hạ Nhất Minh.
Quay đầu nhìn lại, quả nhiên Hạ Nhất Minh phía sau, ánh mắt bất mãn trừng trừng nhìn nó.
Trên mặt bảo trư lập tức xuất hiện vẻ tươi cười nịnh nọt theo phản xạ. Bất quá nó lập tức phản ứng lại, nói:
- Buông ta ra.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, thu nó vào lòng, theo sau gõ gõ lên đầu nó vài cái nói:
- Chuyện của ta không tới phiên ngươi làm chủ.
Hung hăng áp chế tên tiểu tử trước ngực, tay còn lại Hạ Nhất Minh đặt lên cổ Lôi điện, cao giọng nói:- Khâu huynh. Ta đã chuẩn bị xong. Mời ngài tiến hành nghi thức bạn sinh.
Khâu Thần Nỗ đang chấn động vì tin tức kia lúc này mới bừng tỉnh. Ánh mắt lão chuyển qua, nghi hoặc nói:
- Hạ huynh. Lựa chọn của ngươi là...
Hạ Nhất Minh cười ha hả, mỗi tay ôm một đầu Thần thú nói:
- Đây là lựa chọn của ta.
Khâu Thần Nỗ sắc mặt khẽ biến, nói:
- Ngươi đồng thời lựa chọn hai vị Thần thú tiến hành nghi thức bạn sinh?
- Không sai.
Hạ Nhất Minh kiên định nói:
- Bảo trư, Lôi điện cùng ta như một. Bất luận người nào cũng không thể bỏ.
Khâu Thần Nỗ mặt mày nhăn nhó, nói:
- Hạ huynh. Ngươi phải biết nghi thức bạn sinh đối với Đồ đằng nhất tộc chúng ta vô cùng quan trọng. Đó như đại sự cả đời, không thể coi như trò đùa.
Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Nhất Minh thu liễm, hắn nghiêm nghị nói:
- Hạ mỗ biết bởi thế mới có lựa chọn này.
Khâu Thần Nỗ hừ một tiếng, nói:
- Theo lão phu biết, từ xưa tới nay chưa có người thành công kết bạn đồng thời với hai linh thú khác chủng tộc
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Ta biết. Bất quá càng muốn thử một lần.
Khâu Thần Nỗ đôi mắt lóe tinh quang, nói:
- Người phải biết cơ hội tiến hành bạn sinh chỉ có một lần. Khi thất bại sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội này.
Hai hành chân mày Hạ Nhất Minh khẽ nhíu, khuôn mặt lộ rõ vẻ kiên định, hắn nhìn bảo trư cùng Lôi điện gật đầu, cao giọng nói:
- Luyện võ coi trọng kiên trì cùng tin tưởng. Chúng ta nhất định có thể thành công.
- Hống...
Bạch mã cùng bảo trư đồng thời hống vang như đáp lời Hạ Nhất Minh. Nguồn truyện: Truyện FULL
Khâu Thần Nỗ chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh, ánh mắt hắn không chút dao động giống như trái tim hắn vững vàng như đá.
Sau hồi lâu Kỳ Lân Thánh chủ thở dài một tiếng, ánh mắt lão nhìn lại hai đầu Thần thú bảo trư cùng Lôi điện, .
Nhưng khiến lão kinh ngạc chính là, vừa rồi bộ dạng hai đầu Thần thú vô cùng lưỡng lự, nhưng khi Hạ Nhất Minh có quyết định không sáng suốt kia, ánh mắt chúng tràn ngập đấu chí.
Biến chuyển kỳ dị này khiến Khâu Thần Nỗ cảm thán không thôi.
Là Đồ đằng tộc nhân, lão hiểu rõ linh thú hơn xa người thường. Chỉ cần chứng kiến bộ dạng đám người Hạ Nhất Minh cũng biết bọn họ đã quyết tâm, bất luận lão khuyên can thế nào cũng không hiệu quả.
Lão lắc đầu nói:
- Hạ huynh. Lão phu xem qua lịch sử Đồ đằng nhất tộc cũng chưa từng biết ai có thể bạn sinh đồng thời hai vị Thần thú. Bất quá nếu ngươi đã quyết định, lão phu cũng không ngăn cản.
Trên mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện nụ cười, hắn gật đầu nói:
- Đa tạ Khâu huynh.
Lôi điện cùng bảo trư đồng thời hống vang, trong âm thanh tràn ngập cảm giác hưng phấn.
Khâu Thần Nỗ nhìn ba người họ, cảm nhận tự tin cùng dũng khí tràn ngập không gian, không hiểu vì sao trong đầu lão xuất hiện ý nghĩ kỳ lạ.
Có lẽ ba người họ thật sự có thể phá vỡ cực hạn, khiến Hạ Nhất Minh trở thành người đầu tiên qua mấy vạn năm có thể bạn sinh đồng thời hai Thần thú chủng tộc khác biệt.

Chương 1135: Thú Thần Điện

Trên những phiến đá dọc hành lang di chuyển có chạm trổ những đồ án thần kỳ. Bất quá qua vô số năm tháng tẩy lễ, những đồ án này đã không còn rõ ràng.
Những cũng bởi vậy khiến người chứng kiến biết rõ thời gian cùng kinh nghiệm ẩn giấu trong chúng.
Trên đường tới tòa cung điện thứ hai, tất cả mọi người sau khi cảm nhận lịch sử lắng đọng đều trở lên vô cùng nghiêm túc.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn phía trước, trong đôi mắt hắn ánh lên tia kỳ dị.
Sau khi rời khỏi nội điện, hắn cảm nhận rõ ràng Thú thần lực lượng. Lực lượng cường đại chỉ có Thần đạo cường giả mới có thể cảm nhận, lúc này tràn ngập không gian. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Bất quá Hạ Nhất Minh cố gắng thế nào cũng không thể tiếp xúc cùng nó.
Tựa hồ giữa ý niệm của hắn cùng Thú thần hồn phách tồn tại bức tường vô hình nào đó.
Khâu Thần Nỗ dẫn đường phía trước đột nhiên ngưng lại. Trước mặt lão lúc này là cánh cửa một tòa kiến trúc cổ.
Kiến trúc này không chỉ uy nghiêm như nội điện mà lộ ra khí tức cổ xưa nhất trong số những tòa cung điện.
Khâu Thần Nỗ trầm giọng nói:
- Hạ huynh. Đây chính là Thú thần điện.
Lão thở ra một hơi, vô cùng tự hài nói:
- Từ xưa tới nay, Đồ đằng tộc nhân kiệt xuất đều tiến hành nghi thức bạn sinh linh thú tại đây. Nơi này chính là lịch sử của Đồ đằng nhất tộc chúng ta.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, hắn có thể cảm nhận hào khí nơi này hơn xa ngoại giới. Trong không khí thậm chí ngưng đọng cỗ áp lực cực lớn.
Mặc dù đã tiến giai Thần đạo nhưng dưới cỗ áp lực khổng lồ này, hắn vẫn cảm thấy không thoải mái.
Bất quá Khâu Thần Nỗ tựa hồ không để ý tới cỗ áp lực này, phảng phất như nó không hề tồn tại, lão nhắm mắt hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ bản thân.
- Ở nơi này có tộc nhân thành công cũng có tộc nhân thất bại. Nhưng bất luận thành công hay thất bại đều là một phần của Đồ đằng nhất tộc.
Hạ Nhất Minh trong lòng đại động, ánh mắt nhìn lại Khâu Thần Nỗ.
Tựa hồ cảm nhận ánh mắt Hạ Nhất Minh, Khâu Thần Nỗ khẽ cười nói:
- Hạ huynh. Thú thần điện là cấm địa Đồ đằng nhất tộc, không có khả năng mở ra cho ngoại nhân.
Bảo trư ngẩng đầu, nói:
- Ta không phải ngoại nhân.
- Ngươi đương nhiên không phải ngoại nhân.
Khâu Thần Nỗ bật cười nói:
- Ngươi cùng bạch mã không phải ngoại nhân.
Hạ Nhất Minh giật mình, hắn nhăn mặt nói:
- Khâu huynh. Những lời này có ý gì?
Bảo trư là Thánh Long nhất mạch truyền thừa nhưng bất luận ra sao Lôi điện cũng không thể có liên quan tới Đồ đằng nhất tộc.
Khâu Thần Nỗ ngẩng đầu lên, ánh mắt lão nhìn đại môn, trầm giọng nói:
- Khi Thánh Long cùng bạch mã tới nội điện, cả hai đều được Thú thần chúc phúc. Nếu hai vị không cự tuyệt chính là tiếp nhận thiện ý của Thú thần, từ nay về sau đã trở thành Thú thần điện hộ pháp.
Hạ Nhất Minh ánh mắt ẩn hiện tia hung mãnh, nói:
- Bảo trư. Đây là sự thật?
Bảo trư khẽ gật đầu, nói:
- Đương nhiên ta cùng Lôi điện trở thành Thú thần điện hộ pháp.
Trong âm thanh nó tràn ngập kiêu ngạo, tựa hồ đối với chuyện này vô cùng coi trọng.
Khâu Thần Nỗ khẽ vung tay nói:
- Hạ huynh. Đây là chuyện của Thần thú. Dù là bạn sinh, chúng ta cũng không thể can dự. Hơn nữa ngươi có thể yên tâm. Đây là hành vi hoàn toàn tự nguyện, chỉ cần có chút miễn cưỡng sẽ không thể nhận được Thần quang.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc quay đầu nhìn lại, Lôi điện cùng bảo trư đồng thời gật đầu.
Sự lo lắng trong lòng vơi bớt phân nửa, nếu đây là chuyện chúng tự nguyện, Hạ Nhất Minh cũng không cố kỵ.
Với thực lực Đồ đằng nhất tộc cùng uy áp tuyệt đối từ Thú thần điện, chẳng lẽ không thể tự bảo vệ mình? Bởi thế xưng hào Thú thần điện hộ pháp với Lôi điện cùng bảo trư chỉ là danh hão.
Đương nhiên nếu có người đui mù muốn xâm phạm nơi này cũng phải nhìn mặt mũi hai đầu Thần thú, Hạ Nhất Minh cũng sẽ ra tay tương trợ.Sau khi Khâu Thần Nỗ lui từng bước, lão tới bên cạnh đại môn đặt một tay lên. Kỳ Lân thú tới bên còn lại, cự trảo đặt theo phương ngược lại.
Bọn họ nhìn nhau đồng thời vận sức.
Một âm thanh như tiếng rỉ sét vang lên, cánh cửa lớn chậm rãi mở ra.
Bên trong cửa lớn là một mảnh hắc ám không chút quang mang.
Mặc dù bên ngoài đại điện ánh nắng ngập tràn nhưng khi chiếu tới cửa đại điện chúng đã hoàn toàn biến mất.
Lối vào này như một bả đao, bả thần binh có thể cách đoạn âm dương lưỡng giới.
Khâu Thần Nỗ hít sâu một hơi, cất cao giọng nói:
- Dưới sự chứng kiến của tiền bối Đồ đằng nhất tộc...Hạ Nhất Minh, Thánh Long, bạch mã các ngươi có thể tiến vào.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, hắn không chút do dự tiến vào căn phòng hắc ám.
Phía sau hắn, Lôi điện nâng bảo trư theo sau không rời.
Âm thanh tiếp tục vang lên, cánh cửa lớn chậm rãi khép lại khóa ba người Hạ Nhất Minh trong mảnh không gian hắc ám.
Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú chậm rãi lui lại, lão đi tới trước mặt Bách Linh Bát nói:
- Bách huynh. Bọn họ đã tiến vào.
Bách Linh Bát hờ hững nhìn lão nói:
- Ta biết.
Khâu Thần Nỗ run lên, mở miệng muốn nói nhưng phát giác bản thân không biết nói gì cho phải.
Bách Linh Bát này giống như bức tượng, quả thực còn khó giao tiếp hơn linh thú.
Nếu là người khác có thái độ này, Khâu Thần Nỗ không ngại ném hắn ra ngoài thì pháp.
Bất quá đối mặt với Bách Linh Bát, lão chỉ có thể cười khổ không dám ra tay.
Trước không nói Bách Linh Bát quỷ dị khó lường, ngay cả lão cũng không cách nào nhìn thấu. Chỉ cần bằng công tích Bách Linh Bát đóng cửa thông đạo đủ khiến lão không dám đắc tội.
Cười khổ một tiếng, Khâu Thần Nỗ nói:
- Bách huynh. Hạ huynh bọn họ nếu đã tiến vào cho dù thành công hay không cũng không thể nhanh chóng hoàn thành nghi thức.
Lão dừng một chút, vẻ mặt không đổi nhìn Bách Linh Bát nói:- Khâu mỗ đã vì Bách huynh chuẩn bị tiệc rượu tẩy trần.
Bách Linh Bát không chút do dự nói:
- Đa tạ. Không cần làm thế.
Khâu Thần Nỗ khẽ lắc đầu, rốt cuộc buông tha cơ hội cùng đối phương kéo gần quan hệ.
Bách Linh Bát này chẳng những có thể tính toán phương pháp phong bế thông đạo, hơn nữa tính tình cổ quái khó ở chung. Thật không biết đám người Hạ Nhất Minh sao có thể làm bạn với gã?
Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú rời khỏi Thú thần điện. Ở nơi áp lực Thú thần điện giảm bớt, bọn họ cảm giác ngay cả y phục trên người cũng nhẹ bớt vài phần, Kỳ Lân thú đột nhiên nói:
- Bách Linh Bát kia lai lịch ra sao?
Khâu Thần Nỗ khẽ lắc đầu nói:
- Không ai biết lai lịch hắn. Giống như từ hòn đá chui ra, thần bí khó lường.
Kỳ Lân thú quay đầu nhìn lại, nói:
- Hắn so với ta cùng ngươi cường đại hơn.
Khâu Thần Nỗ sắc mặt khẽ biến, nói:
- Sao ngươi biết?
- Bởi hắn không bị Thú thần hồn phách uy hiếp.
Kỳ Lân thú nghiêm nghị nói.
Ánh mắt Khâu Thần Nỗ nhanh chóng biến đổi. Rốt cuộc lão cũng nghĩ lại biển hiện của Bách Linh Bát. Người này tỏ ra không bị tác động bởi lực lượng kinh khủng kia, hơn nữa khí tức sinh mạng của gã cũng không tồn tại. Nếu không phải chứng kiến hành động của gã, bọn họ còn nghĩ hắn vốn đã tử vong.
Khâu Thần Nỗ quay đầu nhìn lại Thú thần điện, lão thì thào nói:
- Bên cạnh Hạ Nhất Minh không ngờ tồn tại quái nhân như vậy. Có lẽ hắn thật sự có thể thành công.
Kỳ Lân thú khẽ hậm hừ vàng tiếng như đồng ý quan điểm của lão.
*****
Bên trong cánh cửa, không gian hắc ám tới độ không nhìn rõ năm đầu nhón tay.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, hắn cũng không phóng thích bất cứ quang mang nào, cứ thế chậm rãi tới giữa đại điện, theo sau ngồi xuống.
Ở bên ngoài sau khi chứng kiến diện tích nơi này hắn đã rõ, nơi này rất thích hợp để nhân loại cùng linh thú tiến hành giao tiếp.
Không gian lớn như vậy đám sinh vật trên mặt đất, trừ Long xà khủng bố, ngay cả bảo trư sau khi biến hóa cũng dễ dàng tiến vào.
Bên ngoài truyền tới hai tiếng hô hấp rất nhỏ, trên mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện vẻ tươi cười ấm áp.
Đây rõ ràng là âm thanh hô hấp của bảo trư cùng Lôi điện. Hai gã gia hỏa này đã tới gần hắn, theo sau cũng ngồi xuống.
Trong căn phòng này khí tức Thú thần cường đại gấp vài lần bên ngoài. Bất quá đối với đám người Hạ Nhất Minh không ảnh hưởng quá lớn. Không có thần trí điều khiển, cho dù cường đại hơn cũng không khiến Thần đạo cường giả sợ hãi.
Hạ Nhất Minh khẽ đặt tay lên thân thể hai đầu Thần thú.
Trong nháy mắt tinh thần hắn tập trung cao độ, tâm tình hắn đồng dạng khẩn trương.
Dường như cảm nhận được tâm tình khẩn trương của Hạ Nhất Minh, trái tim bảo trư cùng Lôi điện cũng đập mạnh. Chậm rãi trống ngực ba người đập chung một nhịp.
Ba sinh mạng tới từ ba chủng tộc bất đồng, giờ phút này từ bỏ hết thảy, tinh thần tập trung vào nhịp đập trái tim.
- Phốc...
Ba trái tim kiên định đồng dạng phát ra âm thanh, khí tức ba người bọn họ cũng chậm rãi biến hóa.
Trước lúc này mặc dù nhiều lần liên thủ chiến đấu nhưng khí tức bọn họ khi liên hợp vẫn tồn tại độc lập.
Nghĩ không ra khi tiến vào nơi này, đối mặt với áp lực cường đại, ba người bọn họ thần kỳ dung hợp khí tức bản thân.
Ngay lúc này một cỗ lực lượng như phảng phất như u linh từ trên không giáng xuống, quấn quanh thân thể bọn họ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau