VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1116 - Chương 1120

Chương 1116: Trở lại Long cốc

Mặt trời chiếu sáng trên đầu, đám mây chậm rãi di chuyển, trên mặt đất gió thổi vi vu, hết thảy đập vào mắt không có gì kỳ lạ. Bất quá trong không trung tràn ngập khí tức bi ai.
Đám người Hạ Nhất Minh đã vô thanh vô tức xuất hiện bên ngoài Long cốc. Bất quá Lôi điện không xuất hiện tại đây mà ẩn mình trong biển rộng chờ đợi bọn họ.
Dù sao sở trường của Lôi điện cũng không phải ẩn nặc mà là dùng lực lượng cường đại quét sạch chướng ngại trước mắt.
Lúc này bọn họ tới Long cốc không phải chiến đấu hay khiêu khích, bởi thế Hạ Nhất Minh quyết tâm để Lôi điện ở lại chờ đợi.
Về phần bảo trư cùng Bách Linh Bát, năng lực ẩn nặc không dưới Hạ Nhất Minh. Thậm chí tới Long cốc rộng lớn tìm Lôi chấn tử phải dựa vào năng lực của bảo trư nên hành động lần này mới có tới ba người tham gia.
Nhìn thông đạo nhỏ bé phía trước, bảo trư nói nhỏ:
- Đám Thần long đều phi hành trên không trung, tại sao lại thiết kế một thông đạo như vậy. Thật kỳ quái.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, nói:
- Thông đạo này không đơn giản. Hai bên vách khắc rất nhiều trận đồ. Niên đại Thần đạo cường thịnh, khẳng định phát huy hiệu quả thần kỳ. Bất quá lúc này...
Bảo trư chớp chớp mắt như đồng ý với nhận xét của Hạ Nhất Minh.
Trải qua thời gian năm ngàn năm Thần đạo suy bại, những thứ truyền thừa đã hư hao không ít. Muôn khôi phục vinh quang Thần đạo trước đây, còn một chặng đường phải đi.
- Bách huynh. Chúng ta cùng thi pháp.
Hạ Nhất Minh khẽ cười một tiếng, nói.
Lần trước tiến vào Băng Đảo, Bách Linh Bát đã từng sử dụng thủ đoạn nào đó khiến đám người Hạ Nhất Minh không phát hiện ra hành tung Thần đạo khôi lỗi.
Đối với năng lực này Hạ Nhất Minh vô cùng hâm mộ, lần này kéo Bách Linh Bát đi cũng bởi nguyên nhân này.
Bách Linh Bát từ chối mở lời, gã gật đầu duỗi một cánh tay. Trong tay gã xuất hiện hai chiếc kính mắt hình thù kỳ lạ.
- Đeo lên có thể quan sát đối phương.
Gã nói ngắn gọn.
Hạ Nhất Minh nhận lấy, đánh giá một chút theo sau đeo lên. Vật này không biết sử dụng tài liệu gì chế tạo ra. Có lẽ bởi Bách Linh Bát đặc biệt thiết kế nên Hạ Nhất Minh không cảm thấy có gì không ổn.
Bảo trư đồng dạng học theo đeo lên mắt. Mặc dù nó không có hai tay như nhân loại nhưng đôi móng trước không phải để trang trí, chỉ khéo léo cử động nó đã đeo được vật này.
Hai tay Bách Linh Bát không thu lại mà khẽ run lên. Mười đầu nhón tay như phóng ra lực lượng quỷ dị nào đó.
Hạ Nhất Minh cảm nhận cỗ lực lượng này, trong đầu không khỏi lấy làm lạ.
Hắn có thể khẳng định nếu không phải bản thân chú ý lực lượng này, hắn hoàn toàn không biết Bách Linh Bát đang hành động. Bởi cỗ lực lượng này biến hóa vô cùng kỳ lạ, cơ hồ khác hẳn hệ thống tu luyện chân khí của nhân loại.
Bất quá hiệu quả cỗ lực lượng này rất đáng tin.
Trong không gian đột nhiên xuất hiện sóng dao động. Khi sóng dao động này bao phủ ba người Hạ Nhất Minh, thân thể bọn họ nhất thời biến mất.
Qua cặp kính kỳ dị này, Hạ Nhất Minh có thể thấy được hai luồng quang mang. Hai luồng quang mang này chính là Bách Linh Bát cùng bảo trư, bất quá cảnh vật xung quanh không có bất kỳ thay đổi nào.
Hạ Nhất Minh đối với năng lực đặc biệt của Bách Linh Bát vô cùng tán thưởng. Bất quá hắn cũng không nhàn rỗi lập tức lấy ra Quang Ám Chi Đồng.
Khẽ vung tay, một cỗ lực lượng phóng ra bao trùm ba người bọn họ. Ẩn nặc dưới hai tầng lực lượng này, Hạ Nhất Minh vô cùng tin tưởng, chỉ cần không xui xẻo chịu công kích vu vơ của Thần long, không ai có thể phát hiện hành tung bọn họ.Khẽ ôm bảo trư vào lòng, Hạ Nhất Minh chạm nhẹ lên mũi nó, theo sau tiến vào thông đạo. Về phần Bách Linh Bát, trên thân thể gã vốn không tồn tại khí tức sinh mệnh, giờ phút này lại càng như u linh bám theo.
Từ thông đạo truyền ra vài tiếng hống của Thần long bất quá trong những âm thanh đó tràn ngập vẻ lo lắng, kinh hoàng thất thố cùng bi thương.
Hạ Nhất Minh trong lòng vô cùng thắc mắc, chẳng lẽ sau khi bọn họ rời đi, Long cốc xuất hiện đại sự gì? Tay hắn điểm lên mũi bảo trư, tiểu tử kia nhất thời rõ ràng ý tứ của hắn. Nó thấp giọng nói:
- Ta không tổn hại bất kỳ đầu Thần long nào. Bất quá chỉ hù dọa chúng một chút mà thôi.
Dừng một chút, nó bổ xung:
- Trước khi tiêu diệt hai đầu Thần thú kia, ta sẽ không đại khai sát giới.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, bất quá trong lòng có chút do dự.
Lúc này là cơ hội rất tốt, nếu có thể hắn đương nhiên muốn tiêu diệt hai đầu Thần long kia.
Bất quá cho dù Hạ Nhất Minh cuồng vọng hơn cũng không cho rằng bản thân có thực lực đối chọi cùng lúc hai đầu Thần long.
Đối mặt với Thần đạo cường giả, đánh bại khác hoàn toàn giết chết. Thần đạo cao thủ nếu bỏ qua mặt mũi, liều mạng bỏ chạy, cho dù cường giả cao giai cũng đừng mong truy đuổi. Nếu Tát Ma Đức không liều mạng mà xoay người bỏ chạy, Hạ Nhất Minh cho dù mạnh mẽ hơn gấp đôi cũng không cách nào chém chết.
Huống hồ Lý Áo Ba Đặc đã biết chuyện phát sinh trong Long cốc, nếu Hạ Nhất Minh thật sự đại khai sát giới chỉ e sẽ bị tất cả Thần đạo cường giả phương Tây đuổi tới Tây Bắc.
Tới lúc đó Hạ Nhất Minh cũng không cho rằng Thần đạo cường giả phương Đông sẽ ra tay giúp đỡ. Trừ Linh Tiêu Bảo Điện chỉ e tất cả sẽ khoanh tay đứng nhìn.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh mạnh mẽ áp chế suy nghĩ này.
Muốn tiếp tục đồ long, chờ sau này có cơ hội khác.
Đi hết thông đạo, Hạ Nhất Minh không khỏi ngẩn người.
Trước mắt hắn là hai đầu Tây phương Thần long cấp bậc Thần thú. Ánh mắt chúng tràn ngập phẫn nộ cùng bi thương, sát khí quanh người bốc lên vô tận.Phía sau chúng là hai ngọn núi với vô số động phủ cùng mặt hồ ẩn hiện vài đầu Thần long. Trong mắt đám Thần long chưa đạt tới Thần đạo cảnh giới này ẩn chứa vẻ bi thương cùng sợ hãi.
Khi Hạ Nhất Minh nhìn theo ánh mắt chúng, mơ hồ hiểu ra nguyên nhân.
Có lẽ đám Thần long này thông qua biện pháp nào đó đã biết Tát Ma Đức vẫn lạc. Nếu không sao chúng có thể có biểu hiện như vậy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Có lẽ chịu ảnh hưởng bởi sát khí trên thân thể hai đầu Thần thú, đám Thần long còn lại lặng lặng giam mình trong động phủ không dám đi ra.
Long tộc là một chủng tộc cường đại, nhưng cũng là chủng tộc cấp bậc sâm nghiêm. Khi hai đầu Thần thú cường đại nhất tức giận, dám Thần long còn lại hiển nhiên không dám gây chú ý.
Hơn nữac chúng cũng biết nguyên nhân cơn giận dữ này là bởi Tát Ma Đức vẫn lạc. Đối với Long tộc mà nói đây là sự đả kích quá lớn.
Hạ Nhất Minh khẽ vỗ lên chiếc mũi dài của bảo trư.
Khí tức hai đầu Thần long mặc dù khiến người ta cảm thấy sợ hãi nhưng đối với đám người Hạ Nhất Minh mà nói không đáng là gì.
Chiếc mũi bảo trư khẽ động, mặc dù dưới tình huống ẩn nặc nhưng bảo trư vẫn cảnh giác hơn bình thường rất nhiều.
Chỉ xong phương hướng, bảo trư quay đầu, ánh mắt nhìn Hạ Nhất Minh đầy vẻ mong chờ. Bất quá Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than, bởi hướng bảo trư chỉ chính là một trong hai ngọn núi. Từ thông đạo tới đó phải đi qua Hồng Long đang giương nanh múa vuốt.
Hạ Nhất Minh không muốn gặp gỡ tên gia hỏa điên cuồng này, bởi thế hắn vô cùng sáng suốt vòng qua.
Đi qua hai đầu Thần thú chính là khảo nghiệm khó gặp. Hạ Nhất Minh thu liễm khí tức, cẩn trọng vòng qua Hồng Long, rốt cuộc cũng tới động phủ bảo trư chỉ điểm.
Bên ngoài động phủ này có một đầu Thần long trưởng thành. Bất quá trên thân thể nó tản mác khí tức không đáng sợ bằng hai đầu Thần thú kia.
Khi Hạ Nhất Minh tới bên cạnh đầu Thần long này, thân thể nó khẽ run lên, ánh mắt hoài nghi nhìn xung quanh, một cỗ ý niệm tản ra như truy tìm vật nào đó.
Hạ Nhất Minh trong lòng kinh ngạc, khí tức đầu Thần long này không quá cường đại, nhiều nhất chỉ ngang Tôn giả nhân loại, không ngờ nó nắm giữ năng lực ý niệm.
Cẩn thận cảm nhận, Hạ Nhất Minh không còn gì để nói, năng lực này tựa hồ không phải Thần long tu luyện mà là thiên phú bẩm sinh.
Bởi không phải chỉ đầu Thần long này mà ngay cả đám ấu long cũng nắm giữ ý niệm.
Giờ phút này ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác ghen ghét Tây phương Thần long.
Nhân loại trăm phương ngàn kế mới có thể xuất ra ý niệm, Long tộc trời sinh đã có.
Hơn nữa chúng trời sinh khí lực cường đại, tuyệt đối xứng đáng với tên gọi Sủng vật của Thần linh.
Hơn nữa tu vi đầu Thần long này khá thấp lại có thể mơ hồ cảm nhận sự tồn tại của đám người Hạ Nhất Minh. Mặc dù bọn họ đã ẩn nặc tới gần nó nhưng Hạ Nhất Minh không khỏi vài phần kính trọng năng lực cảm ứng của Long tộc.
Long tộc là chủng tộc có khả năng tiến giai Thần đạo rất lớn, không phải nhân loại có thể tưởng tượng.
Bởi vậy Long tộc coi thường sinh mạng nhân loại không phải không có lý do.
Bất quá Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát liên thủ cường đại ra sao? Ý niệm Thần long cơ bản không phát huy tác dụng, chỉ lướt qua thân thể bọn họ đã lập tức biến mất.
Đầu Thần long chớp mắt vài lần, nhìn hai đầu Thần thú đang phẫn nộ rốt cuộc buông tha tìm kiếm.

Chương 1117: Khách tới Long tộc

Vừa đặt chân xuống Hạ Nhất Minh đã lập tức lách qua thân thể Thần long.
Bất quá sau màn vừa rồi, Hạ Nhất Minh càng hiểu rõ hơn năng lực ẩn thân của bọn họ. Nếu khoảng cách đủ xa, cho dù hai đầu Thần thú long tộc cũng không thể phát hiện hành tung bọn họ. Nhưng nếu lại gần hơn tỷ lệ bị phát hiện sẽ tăng lên.
So ra năng lực cảm ứng của cường giả nhân loại thua kém rất nhiều.
Động phủ Thần long xem ra còn lớn hơn so với tưởng tượng của Hạ Nhất Minh. Ít nhất động phủ này không giống hang ổ của mãnh thú hay linh thú thông thường. Ngay cả hang ổ của Hắc Ngột Thứu lúc trước cũng không thể so sánh.
Sau khi quan sát bức vách xung quanh, trong mắt Hạ Nhất Minh dũ phát vẻ kinh ngạc.
Xung quanh vách tường chạm khắc rất nhiều hoa văn, hơn nữa những hoa văn này tản ra chút thiên địa lực lượng mơ hồ.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày.
Đây là những trận đồ từ niên đại Thần đạo bất quá có vẻ khác xa những trận đồ phương Đông mà hắn biết.
Bất luận hoa văn hay nét chạm khắc đều khiến Hạ Nhất Minh cảm nhận rõ sự khác biệt.
Trầm ngâm hồi lâu rốt cuộc Hạ Nhất Minh từ bỏ ý định nghiên cứu những trận đồ này.
Đối với hắn mà nói, những trận đồ này là tri thức hoàn toàn mới. Tri thức này có bao uy lực cũng không phải giây lát có thể nắm giữ, bởi thế hắn không muốn lãng phí thời gian.
Xoay người tiến thẳng vào trong, dọc đường đi hoa văn xuất hiện liên tiếp không chút ngắt quãng.
Sau khi thấy thấy được điều này, trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng chấn động.
Sau khi đi vào động phủ Long tộc, hắn phát hiện chuyện ngoài ý muốn. Cả ngọn núi này đã bị Long tộc đào rỗng, vô số thông đạo như mê cung chạy khắp lòng núi.
Đương nhiên mỗi đầu Thần long đều sở hữu riêng một động phủ. Động phủ đủ rộng để chúng thoải mái sinh hoạt.
Hạ Nhất Minh có thể khẳng định, ngọn núi còn lại cũng chằng chịt những thông đạo dạng này.
Nhưng cho dù vậy hai ngọn núi này vẫn vững chắc không xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.
Đây là Hạ Nhất Minh còn chưa biết bảo trư tại nơi này gào thét hồi lâu. Nếu để hắn biết hai ngọn núi bị đào rỗng này chịu Âm Ba Công của tiểu tử kia vẫn đứng vững, không hiểu hắn sẽ kinh ngạc ra sao?
Bất quá ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn đám hoa văn trên vách đã có chút khác biệt. Hắn biết hai ngọn núi này sở dĩ vẫn vững chãi khẳng định có liên quan tới những trận đồ kia. Trong đầu hắn hạ quyết tâm, sau này nếu có cơ hội nhất định phải nghiên cứu một chút.
Dựa theo sự chỉ dẫn của bảo trư, bọn họ không ngừng tiến vào sâu hơn. Thông đạo phía trong đủ lớn để thân thể khủng bố của Thân long có thể di chuyển, càng không cần suy nghĩ giùm đám người Hạ Nhất Minh.
Ngay khi bọn họ tiến vào lòng núi, trong sơn cốc đột nhiên vang lên tiếng Long ngâm cực lớn.
Cước bộ Hạ Nhất Minh nhất thời ngưng lại. Tiếng Long ngâm này khác biết hoàn toàn lúc trước khiến hắn không khỏi đề phòng.
Trong lòng hắn khẽ động, lập tức biến có người tiến vào Long cốc. Hơn nữa người này thực lực cường đại, khiến ngay cả hai đầu Thần long kia cũng cảm thấy kiêng kỵ.
- Đức Lai Đặc bệ hạ tôn kính. Bỉ nhân là Thần điện sứ giả muốn bái phỏng Long tộc.
Âm thanh truyền tới khiến ý nghĩ bỏ qua của Hạ Nhất Minh lập tức thay đổi.
Người này không ngờ là kẻ trộm Long đản, Lý Áo Ba Đặc.
Lão đi tới Long cốc tuyệt đối nằm ngoài dự tính của Hạ Nhất Minh. Chẳng lẽ lão không biết Long tộc vô cùng mẫn cảm với Long châu nội đan? Nếu để Long tộc biết lão cướp đi Long châu nội đan của Tát Ma Đức, tuyệt đối không chết không ngừng.
Trong đầu hắn vừa xuất hiện suy nghĩ này, đã nghe được tiếng gầm gừ của Kim Long:
- Quang Minh Thần điện từ khi nào xuất hiện Tân thần đạo cường giả?
Hạ Nhất Minh ôm bảo trư ra dấu cho Bách Linh Bát. Cũng không biết gã có thể nhìn thấy hay không, Hạ Nhất Minh lập tức bước ra ngoài động phủ.
Mặc dù hắn tận lực áp chế tốc độ nhưng chỉ giây lát đã tới gần động khẩu.
Xuyên qua động khẩu hắn nhìn thấy Lý Áo Ba Đặc đang cung tay hành lễ, dĩ nhiên thái độ khiêm tốn nói:
- Long vương bệ hạ. Bỉ nhân Lý Áo Ba Đặc, có lẽ ngài đã nghe qua cái tên này.
Kim Long Đức Lai Đặc đôi mắt mở lớn, âm thanh vang vọng:- Thì ra Giáo hoàng bệ hạ tôn kính.
- Bỉ nhân đã không còn là Thần điện Giáo hoàng.
Lý Áo Ba Đặc bình tĩnh nói:
- Bỉ nhân lúc này chỉ là một gã Thần điện sứ giả. Muốn cùng quý tộc bàn luận vài chuyện.
Đức Lai Đặc ánh mắt lạnh lùng nhìn lão bởi lai lịch người này không mang lại hảo cảm.
Chẳng qua sau khi biết tên đối phương, Đức Lai Đặc biết lão từng sóng vai tác chiến cùng Tát Ma Đức. Tát Ma Đức vừa vẫn lạc, Long tộc bất luận thế nào cũng không nên trêu chọc địch nhân cường đại này.
- Ngươi có chuyện gì cứ nói.
Đức Lai Đặc nhỏ giọng nói.
Lý Áo Ba Đặc khẽ gật đầu, nói:
- Long vương bệ hạ. Vì biểu đạt thiện ý Thần điện chúng ta, xin phép cho ta dâng lễ vật này.
Tay lão vừa vung lên lập tức khỏa châu màu vàng xuất hiện.
Khỏa châu này vừa xuất hiện nhất thời tản ra khí tức vô cùng vô tận. Cỗ khí tức này ẩn chứa lực lượng cường đại khiến kẻ khác khó lòng tưởng tượng.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh nhất thời trợn tròn, hắn hoài nghi bản thân hoa mắt.
Không ngờ Lý Áo Ba Đặc lấy ra Long châu nội đan trước mặt hai đầu Thần thú.
Chẳng lẽ Giáo hoàng bệ hạ tiền nhiệm bị lừa đá? Hoặc lão muốn chọc giận Long tộc, thay Hạ Nhất Minh hoàn thành sự nghiệp đồ long?
Đúng như Hạ Nhất Minh dự đoán, hai đầu Thần thú sau khi thấy vật này nhất thời phẫn nộ gầm vang.
Hai đạo âm thanh này không chút thua kém Âm Ba Công của tiểu tử bảo trư.
Sơn động nơi Hạ Nhất Minh đang đứng khẽ run lên. Mặc dù không có tro bụi rớt xuống nhưng phảng phất như ngay cả mặt đất cũng dao động khiến người ta kinh hãi.
Hạ Nhất Minh do dự một chút rốt cuộc áp chế suy nghĩ cướp đường mà chạy.
Mặc dù hắn không cho rằng bản thân có thể chống đỡ núi lở nhưng hắn tin tưởng, nơi này là Long cốc, hai đầu Thần long kia còn chưa mất đi lý trí tới độ phá hư nó.Bởi vậy lúc này hai ngọn núi vẫn đứng vững sau khi bị sóng âm công kích.
- Lý Áo Ba Đặc. Đây là Long châu nội đan của Tát Ma Đức đại nhân. Ngươi từ đâu có được?
Âm thanh phẫn nộ của Đức Lai Đặc tràn ngập Long cốc.
Bất quá Đức Lai Đặc còn chưa mất lý trí, hoặc nói trước mặt Ngụy thần cảnh cường giả nó vẫn cảm thấy kiêng kỵ, bởi vậy không xông tới cướp đoạt Long châu nội đan.
Lý Áo Ba Đặc ánh mắt ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Bỉ nhân dạo chơi bên ngoài phát hiện thiên địa lực lượng trên đại dương không ngừng dao động tựa hồ nơi đó có Thần đạo cường giả sinh tử chiến. Bởi vậy bỉ nhân tới gần xem xét. Nghĩ không ra lão bằng hữu Tát Ma Đức đang giao chiến cùng Tân Thần đạo cường giả kiệt xuất nhất phương Đông.
- Quả nhiên là hắn.
Hồng Long bi phẫn kêu lên:
- Một Tân Thần đạo nhân loại lẽ nào có thể giết được Tát Ma Đức đại nhân? Lý Áo Ba Đặc, có phải ngươi ra tay ám toán?
Đôi cánh màu vàng trên lưng Đức Lai Đắc khẽ đập, nó chậm rãi nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ là Thần đạo Tây phương chúng ta, không có khả năng liên thủ cùng Thần đạo Đông phương đối kháng Long tộc. Nguồn truyện: Truyện FULL
Lý Áo Ba Đặc hành lễ thật sâu nói:
- Đa tạ Long vương bệ hạ tín nhiệm.
Đức Lai Đặc ánh mắt gắt gao nhìn khỏa Long châu nội đan nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ. Ta cũng rất tò mò bởi Hạ Nhất Minh chỉ là một Tân Thần đạo nhân loại. Tát Ma Đức đại nhân từng cùng hắn giao chiến, lấy một chọi bốn cũng không rơi xuống hạ phong. Nếu đã vậy tại sao Tát Ma Đức đại nhân có thể vẫn lạc?
Lý Áo Ba Đặc thở dài một tiếng nói:
- Hạ Nhất Minh mặc dù chỉ là Tân Thần đạo nhân loại nhưng thực lực của hắn vô cùng cường đại, không phải Thần đạo bình thường có thể so sánh.
Dừng một chút trên mặt lão xuất hiện vẻ cổ quái, nói:
- Hắn nắm giữ cùng lúc bốn kiện Thần khí.
- Bốn kiện?
Hai đầu Thần long đồng thời kinh hô.
Bọn họ đương nhiên hiểu rõ giá trị Thần khí. Một vị Thần đạo cường giả có thể nắm giữ một kiện Thần khí đã là rất giỏi. Mà lúc này bốn kiện Thần khí đồng thời nằm trong tay một nhân loại. Cho dù là hai đầu Thần long lúc này cũng cảm thấy trong lòng đại động.
- Hắn chẳng những có được bốn kiện Thần khí còn có một đầu Thần thú tọa kỵ.
Lý Áo Ba Đặc nói tiếp:
- Đó làm một đầu Độc giác mã nắm giữ lôi điện lực lượng. Bọn họ nhân thú hợp nhất phát ra uy lực cường đại, ngay cả Tát Ma Đức các hạ cũng phải vẫn lạc.
Lý Áo Ba Đặc kể lại sơ lược trận chiến giữa Hạ Nhất Minh cùng Tát Ma Đức. Hơn nữa nói ra nguyên nhân vì sao Long châu nội đan tới tay mình.
Đức Lai Đặc chậm rãi khép mắt, sau hồi lâu nó bình tĩnh nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ. Nếu ngài đã đem Long châu nội đan tới Long cốc hẳn muốn trả nó lại cho Long tộc?
Lý Áo Ba Đặc thản nhiên cười nói:
- Long vương bệ hạ. Ta tới đây quả thật muốn cùng Long tộc hợp tác. Chỉ cần ngài đồng ý, ta có thể trả Long châu nội đan lại cho Long tộc.

Chương 1118: Yêu cầu

Trái tim Đức Lai Đặc đập mạnh, đôi mắt nhìn Long châu nội đan như đã đoán trước yêu cầu của Lý Áo Ba Đặc. Chỉ là nghe chính miệng lão hứa hẹn nó mới cảm thấy yên lòng.
Long châu nội đan nếu có thể trở lại Long cốc, Đức Lai Đặc nguyện ý trả giá lớn. Bởi đối mặt với Ngụy thần cảnh cường giả thành danh mấy ngàn năm trước mặt, Đức Lai Đặc không cho rằng có thể dùng vũ lực cướp lại Long châu nội đan trong tay lão.
- Lý Áo Ba Đặc các hạ tôn kính. Ngài có thể để Long châu nội đan trở lại, Long tộc vô cùng cảm kích. Ngài cần điều gì xin cứ nói. Chúng ta sẽ tận lực thỏa mãn.
Lý Áo Ba Đặc khẽ gật đầu, nói:
- Long vương bệ hạ. Vì chứng minh lời nói cũng để biểu đạt thành ý, trước hết ta dâng tặng Long châu nội đan.
Dứt lời bảo vật đỉnh cấp bay lên trước mặt lão ba thước. Nguồn truyện: Truyện FULL
Chỉ giây lát khỏa Long châu đã bay tới trước mặt Long vương Đức Lai Đặc.
Khi long trảo cực lớn chụp lấy khỏa Long châu, bất luận Hồng Long hay những Thần long ẩn thân ánh mắt đều mất đi vẻ địch ý.
Hành động này của Lý Áo Ba Đặc đã dẹp tan sự nghi ngờ trong lòng thành viên Long tộc. Cũng khiến chúng cảm giác được thành ý từ vị Giáo hoàng bệ hạ này.
- Long vương bệ hạ. Ta biết Long tộc có mật thuật câu thông linh hồn. Ngài có thể ở nơi này thi triển trao đổi một chút với Tát Ma Đức đại nhân.
Lý Áo Ba Đặc bình tĩnh nói.
Trong âm thanh Đức Lai Đặc nhất thời lộ rõ vẻ kinh hỉ, nó cao giọng nói:
- Long phách Tát Ma Đức đại nhân còn chưa tiêu tán?
Lý Áo Ba Đặc khẽ cười nói:
- Tát Ma Đức đại nhân mặc dù không cẩn thận trúng kế nhưng trước khi vẫn lạc đã thổ tức Long châu nội đan. Tất cả Long phách trong thân thể tiêu tán hiển nhiên dung nhập vào Long châu.
Khi nghe những lời này trên mặt Hạ Nhất Minh lộ ra vẻ bừng tỉnh.
Hắn nhớ lại sau khi giết chết Tát Ma Đức, mặt biển xuất hiện một cỗ hàn khí như gió thổi qua. Bất quá khi đó hắn không biết cỗ hàn phong này đại biểu cho thứ gì.
Lúc này hắn đã có thể xác định, đó chính là Long phách Tát Ma Đức rời khỏi thân thể tiến vào Long châu nội đan.
Trong lòng thầm kêu đáng tiếc, tu vi võ đạo tăng tiến nhưng kiến thức về phương diện này của hắn còn quá nhiều thiếu sót.
Thời khắc cuối cùng Tát Ma Đức thổ tức Long châu nội đan không chỉ mượn lực lượng chống lại Khai Sơn Tam Thập Lục Thức mà muốn tìm nơi gửi gắm Long phách.
Lão long sống mấy ngàn năm kia quả thật không tầm thường, bản thân hắn có thể thuận lợi chém chết nó may mắn chiếm đa phần.
Từ miệng Đức Lai Đặc thổ tức ra một khí tức nóng bỏng.
Cổ khí tức này ẩn chứa lực lượng kim sắc cường đại, khi xuất hiện khiến cả không gian chấn động. Bất quá mặc dù cỗ khí tức này cường đại nhưng khi chạm vào Long châu nhất thời tiêu tán không còn tăm hơi.
Bởi khỏa Long châu nội đan kia như miếng bọt biển không ngừng hấp thu cỗ lực lượng này.
Chỉ sau một lát trên Long châu xuất hiện hư ảo Thần long nho nhỏ.
Mặc dù thân thể Thần long này không lớn, nhưng chỉ liếc mắt Hạ Nhất Minh đã nhận ra lai lịch đối phương.
Nó chính là Tát Ma Đức.
Long phách Thần thú Ngụy thần cảnh này đã được Long vương Đức Lai Đặc dùng thủ đoạn kích thích ra.
Thấy được Long phách xuất hiện trong hư không, Hồng Long Ái Nhĩ Ba Lạp không nhịn được ngẩng đầu hống lên bi phẫn. Tiếng Long ngâm này quanh quẩn trong Long cốc khiến lòng người không khỏi chua xót.
Theo sau cơ hồ tất cả Thần long đều hống lên bi ai, từng đạo Long ngâm phá không bay thẳng tới trời, ngay cả không khí cũng bị khí tức đau thương này bao phủ mà nặng nề hơn rất nhiều.
Bảo trư mở miệng, khi nghe những tiếng Long ngâm vang lên xung quanh trong vô thức nó muốn gầm lên giận dữ.
Bất quá tiểu tử này vừa há miệng đã bị Hạ Nhất Minh gắt gao ép xuống.
Nếu để tiểu tử gầm rống ở nơi này, hành tung bọn họ chắc chắn sẽ bại lộ. Tới khi đó đừng nói lấy trộm Lôi chấn tử, chỉ e sẽ bị cả phương Tây truy sát.
Tròng mắt bảo trư khẽ đảo, vẻ mặt nộ ra ý nịnh nọt.
Trong cơ thể nó chảy máu huyết Đông phương Thần long, tốt xấu cũng là Thần long huyết. Bởi thế khi nghe đám cự long hống vang, nó cũng muốn đáp trả xứng đáng.
Tiếng Long ngâm trong không trung dường như không ảnh hưởng tới Long vương Đức Lai Đặc, trong đôi mắt nó bắn ra quang mang giao tiếp cùng hư ảnh Thần long.
Những tiếng Long ngâm kia nhất thời ngưng bặt, trong không trung khí tức trở lên nặng nề hơn.Các thành viên Long tộc đôi mắt mở lớn, gắt gao nhìn Long vương bệ hạ. Hồng Long Ái Nhĩ Bá Lạp kéo những Thánh thú cự long bảo hộ trước mặt Đức Lai Đặc.
Trước khi Long vương cùng Tát Ma Đức đại nhân trao đổi xong, chúng không có dũng khí tin tưởng lão nhân trước mặt.
Một lực lượng vô hình bao trùm lấy Đức Lai Đặc cùng đầu Thần long hư ảo, Lý Áo Ba Đặc vẻ mặt mỉm cười vô cùng tự tin.
Sau hồi lâu, Đức Lai Đặc thu hồi ánh mắt, hư ảo Thần long cũng theo đó bạo liệt thành vô số quang mang tiến nhập Long châu nội đan.
Chiếc đầu cao quý rốt cuộc cũng cúi thấp, Đức Lai Đặc nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ tôn kính. Hết thảy đúng như ngài nói, ta đại diện Long tộc cảm tạ ngài trượng nghĩa ra tay.
Lý Áo Ba Đặc sớm đã dự liệu kết quả này, lão khoát tay chặn lại, thực hiện lễ tiết quý tộc nói:
- Long vương bệ hạ tôn kính. Chúng ta đều là những cường giả phương Tây. Ngài thật sự quá khách khí.
Hạ Nhất Minh trong lòng cười lạnh không thôi. Tới lúc này hắn có thể khẳng định, Long đản chạy tới phương Đông chính bởi người kia âm thầm tác động, thậm chí trực tiếp ra tay.
Nhưng điều duy nhất hắn không ngờ tới, người này sao có thể nắm bắt thời cơ chính xác như vậy.
Thân thể Đức Lai Đặc run lên, Long châu nội đan lập tức biến mất.
Nó trầm giọng nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ. Ngài có yêu cầu gì xin cứ nói. Long tộc sẽ tận lực thỏa mãn.
Vẻ tươi cười trên mặt Lý Áo Ba Đặc thu liễm lại, ánh mắt lão trở lên vô cùng nghiêm nghị, nói:
- Đức Lai Đặc bệ hạ. Có lẽ ngài không biết, Thần điện chúng ta có ước định cùng Hạ Nhất Minh tới Nam Cương giao chiến. Tất cả cường giả trong thiên hạ đều đã nhận được thiếp mời tham dự.
Đức Lai Đặc tựa hồ run rẩy, nó cao giọng nói:
- Ngài muốn giao chiến cùng Hạ Nhất Minh?
- Không. Là một vị Tân Thần đạo cường giả của Thần điện chúng ta, Ngả Đức Văn.
Ánh mắt Đức Lai Đặc nhất thời trở lên cổ quái, nó hoài nghi nói:
- Ngả Đức Văn các hạ muốn công bằng chiến đấu với Hạ Nhất Minh?
- Đúng.Lý Áo Ba Đặc không chút do dự nói.
Đức Lai Đặc chần chừ hồi lâu, rốt cuộc nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ tôn kính. Chẳng lẽ ngài cho rằng Thần điện có cơ hội thắng?
Nếu một ngày trước Đức Lai Đặc khẳng định xem trọng Thần điện. Truyền thừa vạn năm không phải tầm thường, bí mật ẩn giấu trong đó nhiều không tưởng tượng nổi.
Nhưng lúc này sau khi giao tiếp cùng Long phách Tát Ma Đức, Đức Lai Đặc đã biết Hạ Nhất Minh nắm giữ thực lực chém giết Thần thú Ngụy thần cảnh.
Lực lượng như vậy trừ khi Lý Áo Ba Đặc đích thân ra tay, nếu không Thần điện không có cơ hội thủ thắng.
Lý Áo Ba Đặc mỉm cười, nói:
- Nếu chỉ mình Ngả Đức Văn ra tay, e rằng khó chiến thắng.
Lão dừng một chút nói:
- Ngài vừa trao đổi cùng Long phách Tát Ma Đức hẳn biết Hạ Nhất Minh có được Độc giác thú cường đại. Đây là Thần thú cộng sinh của hắn. Khi bọn họ thi triển Nhân thú hợp nhất, cơ hội chiến thắng của Ngã Đức Văn là rất thấp.
- Nếu ngài biết điều này sao còn muốn tiến hành luận võ.
Đức Lai Đặc hoài nghi hỏi.
Lý Áo Ba Đặc nghiêm mặt nói:
- Thế giới phương Đông có kỹ năng Nhân thú hợp nhất, phương Tây ta cũng có.
Ánh mắt lão gắt gao nhìn Long vương nói:
- Nếu có Long tộc trợ giúp, khả năng chiến đấu của Ngả Đức Văn sẽ tăng lên rất nhiêu. Chúng ta cũng có cơ hội chiến thắng.
Âm thanh Đức Lai Đặc ù ù vang lên:
- Ngươi muốn Ngã Đức Văn trở thành Long kỵ sĩ.
- Không sai. Xin bệ hạ đáp ứng.
Lý Áo Ba Đặc cung kính nói.
- Không thể được.
Đức Lai Đặc không chút do dự từ chối:
- Ngươi hẳn cũng biết thực lực Hạ Nhất Minh. Hơn nữa Thần thú cộng sinh của hắn uy lực cường đại. Ngươi nghĩ trong Long tộc đầu Thần long nào có thể chống lại chúng?
- Có.
Lý Áo Ba Đặc kiên định nói:
- Ái Nhĩ Bá Lạp các hạ nắm giữ lực lượng cường đại hơn hẳn Độc giác thú.
Đức Lai Đặc liều mạng lắc đầu nói:
- Ái Nhĩ Bá Lạp có thể chiến thắng Độc giác thú nhưng không cách nào chiến thắng Hạ Nhất Minh. Nhân loại kia quá cường đại, hắn chẳng những nắm giữ Lĩnh vực thần khí mà có tới bốn kiện Thần khí. Tuyệt đối không phải Thân thần đạo nho nhỏ của Thần điện có thể chống lại. Bởi thế ta tuyệt đối không đồng ý để Ái Nhĩ Bá Lạp mạo hiểm.
Lý Áo Ba Đặc như đã tính trước, mỉm cười nói:
- Long vương bệ hạ. Có chuyện ngài còn chưa biết.
Lão chậm rãi ngẩng đầu, ngữ khí vô cùng hấp dẫn:
- Ngả Đức Văn cũng không phải Thần đạo cường giả bình thường, hắn đoạt được tư cánh truyền thừa của Chân thần.

Chương 1119: Chân thần truyền thừa

Khí tức trên thân thể Đức Lai Đặc nhất thời biến hóa dữ dội, ngay cả Hồng Long Ái Nhĩ Bá Lạp cũng thế.
Những lời này của Lý Áo Ba Đặc như tảng đá ném xuống mặt nước, dao động vô cùng lớn.
- Lý Áo Ba Đặc các hạ. Ngài không nói đùa chứ?
Hồng Long Ái Nhĩ Bá Lạp ầm ầm nói.
Vẻ mặt Lý Áo Ba Đặc vô cùng ngưng trọng không có nửa ý đùa giỡn, chậm rãi nói:
- Ngả Đức Văn từng ra ngoại hải, thiên tân vạn khổ mới tìm được Thần đảo trong truyền thuyết. Hắn ở đó chừng một năm, sau khi trở lại từ một Tôn giả trực tiếp tiến giai Thần đạo.
Hai đầu Thần thú liếc mắt nhìn nhau, không hẹn cùng thấy được vẻ chấn động trong mắt đối phương.
Một vị Tôn giả nhân loại trong một năm ngắn ngủi tiến giai Thần đạo cảnh giới. Tốc độ này tuyệt đối khoa trương nhất từ xưa tới nay. Hơn nữa người này trở về từ Thần đảo trong truyền thuyết.
Hai đầu Thần thú đồng thời nhớ tới những truyền thuyết tồn tại trong Long tộc, ánh mắt chậm rãi buông lỏng.
- Ngả Đức Văn các hạ đã được Chân thần truyền thừa, trách không được dám ước chiến cùng Hạ Nhất Minh.
Đức Lai Đặc phát ra âm thanh như lôi đình, nói:
- Khi ta trao đổi cùng Tát Ma Đức đại nhân được biết, Lĩnh vực thần khí của Hạ Nhất Minh đã đại thành. Không biết Ngả Đức Văn các hạ có thể tự tin giao chiến?
Lý Áo Ba Đặc bật cười, nói:
- Long vương bệ hạ yên tâm. Ngả Đức Văn được Chân thần truyền thừa đồng thời được Quang Minh Thần kiếm chấp nhận. Hơn nữa được hưởng ký ức truyền thừa có được trọn vẹn Lĩnh vực Quang Minh Thần kiếm.
Gương mặt lão bừng sáng như đã tính trước:
- Đây chính là Lĩnh vực Chân thần ban ơn, uy lực cường đại không thua Lĩnh vực cường giả chân chính. Mặc dù Lĩnh vực thần khí của Hạ Nhất Minh có chút kỳ lạ, tựa hồ không phải Lĩnh vực thần khí thông thường nhưng ta cam đoan, Lĩnh vực quang minh của Ngả Đức Văn sẽ chiến thắng.
Đức Lai Đặc chậm rãi gật đầu, tựa hồ nó rất tin tưởng vào Chân thần truyền thưa kia.
- Long vương bệ hạ. Ta từng cùng Long phách Tát Ma Đức giao tiếp.
Lý Áo Ba Đặc thừa dịp sắt còn nóng, rèn tiếp:
- Tát Ma Đức đại nhân nguyện ý bỏ qua Long phách, tiến hành nghi thức truyền thừa Long tộc. Mà đối tượng thích hợp nhất chính là Ái Nhĩ Bá Lạp đại nhân.
Thân thể cao lớn của Hồng Long Ái Nhĩ Bá Lạp run lên, bất quá nó không nói gì, chỉ là trong ánh mắt biến hóa vô cùng phức tạp.
Hai hàng chân mày của Hạ Nhất Minh nhíu lại, rốt cuộc hắn cũng biết vì sao Lý Áo Ba Đặc tới Long cốc chậm hơn cả hắn. Thì ra sau khi có được Long châu nội đan, Lý Áo Ba Đặc không lập tức chạy tới Long cốc mà dùng mật thuận trao đổi cùng Tát Ma Đức.
Trong trường hợp này Hạ Nhất Minh cũng lựa chọn như vậy. Không nắm chắc mười phần, bất luận là ai cũng không có khả năng tới bản doanh Long tộc khiêu khích. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đức Lai Đặc chậm rãi nghiêng đầu, tựa hồ suy tính vấn đề này.
Sau hồi lâu nó vung cự trảo, Long châu nội đan vừa biến mất đã lập tức xuất hiện.
Bất quá lúc này nó không tiến hành trao đổi cùng Long phách mà trực tiếp giao cho Hồng Long Ái Nhĩ Bá Lạp, đồng thời nói:
- Di nguyện Tát Ma Đức đại nhân quả thật như vậy. Ngươi có thể chất cùng thiên phú tương đồng với Tát Ma Đức đại nhân, đây coi như là vạn hạnh trong bất hạnh của Long tộc. Bởi thế Tát Ma Đức đại nhân truyền thừa, ngươi chính là lựa chọn thích hợp nhất.
Ái Nhĩ Bá Lạp cung kính hạ thấp thân thể cẩn trọng nhận lấy khỏa Long châu nội đan.
- Di nguyện của Tát Ma Đức đại nhân, hi vọng người truyền thừa có thể thay hắn báo thú.
Đức Lai Đặc khẽ nói:
- Với thực lực của ngươi chỉ e vĩnh viễn không thể tiêu diệt Hạ Nhất Minh. Bởi thế lúc này ngươi nên theo Lý Áo Ba Đặc các hạ tới Thần điện.
Lý Áo Ba Đặc nâng chiến đầu vĩ đại lên, nói:
- Bệ hạ. Nếu ác ma kia trở lại, Long cốc sẽ gặp nguy hiểm.Lý Áo Ba Đặc nhìn hai đầu Thần thú khẽ gật đầu, nói:
- Ái Nhĩ Bá Lạp đại nhân xin yên tâm. Ta đã cảnh cáo Hạ Nhất Minh. Nếu hắn còn ở lại chính là khiêu khích thế giới phương Tây. Khi đó chúng ta có thể quang minh chính đại tiến tới Tây Bắc trả thù Hạ gia trang. Tới lúc đó bất luận Đông phương Thần đạo, Tây Bắc Thần đạo cũng không có khả năng ra mặt giúp Hạ Nhất Minh. Bởi thế...
Lý Áo Ba Đặc ngẩng cao Đầu, tự tin nói:
- Lúc này khẳng định Hạ Nhất Minh đã rời khỏi thế giới phương Tây. Hơn nữa trong thời gian ngắn sẽ không dám quay lại.
Đức Lai Đặc chậm rãi gật đầu, nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ nói không sai. Ái Nhĩ Bá Lạp, ngươi cũng nên đi đi.
Hồng Long do dự một chút, rốt cuộc cũng tuân lệnh Long vương. Bất quá nó cũng lập tức tỏ vẻ khuất phục mà cao giọng nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ. Long kỵ sĩ năm ngàn năm nay chưa từng xuất hiện, ta có thể nhận lời ngài thử kết bạn cùng Ngả Đức Văn. Nhưng nếu hắn không cách nào khiến ta chấp nhận, ta sẽ không trở thành tọa ky của hắn.
Đối với điều này Lý Áo Ba Đặc không hề phản cảm, lão cười nói:
- Mỗi thành viên trong Long tộc đều vô cùng cao quý. Bởi thế ngài yên tâm, quyền lựa chọn thuộc về ngài.
Lão khen tặng một câu khiến Ái Nhĩ Bá Lạp vô cùng hài lòng. Hồng Long giữ khỏa Long châu nội đan, nhìn Long vương gật đầu theo sau lập tức bay lên.
Lý Áo Ba Đặc nhìn Long vương khẽ gật đầu, nói:
- Long vương bệ hạ tôn kính. Ta tin tưởng mấy tháng sau Ngả Đức Văn cùng Ái Nhĩ Bá Lạp sẽ cho Hạ Nhất Minh một sự kinh hỉ.
Dứt lời lão chậm rãi bay lên không trung, cùng Ái Nhĩ Bá Lạp hóa thành hai đạo quang mang nháy mắt biến mất phía chân trời. Bảo trư ngẩng đầu nói nhỏ:
- Bọn chúng tìm mọi cách đối phó với ngươi. Đây là thời cơ tốt, có muốn huyết tẩy Long cốc không?
Tiểu tử kia không có nửa điểm hảo cám với Tây phương Thần long, hơn nữa lại tham lam bảo tàng vạn năm của Long tộc bởi thế tận lực muốn huyết tẩy Long cốc.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, nếu nói trong lòng không hề rung động thuần túy là gạt người. Nhưng nghĩ tới lời Lý Áo Ba Đặc vừa nói, trái tim hắn không khỏi trầm xuống.
- Tạm thời tha cho chúng. Đợi khi thực lực chúng ta cường đại hơn.
Hạ Nhất Minh thì thào nói, phảng phất như đang lập lời thề:
- Ta sẽ để chúng vĩnh viễn nhớ kỹ giáo huấn này.Bảo trư bất đắc dĩ nhún vai, nếu Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát ra tay áp chế Long vương Đức Lai Đặc, nó hiển nhiên sử dụng âm thanh công kích đám Thần long.
Nhưng muốn nó chủ động công kích Long vương Đức Lai Đặc, vậy nó tạ ơn không cần.
Cái mũi nhỏ khẽ chun lại, bảo trư tiếp tục chỉ điểm, cả bọn lập tức di chuyển.
Bất quá lúc này trong đầu Hạ Nhất Minh không ngừng hiện lên hình ảnh Lý Áo Ba Đặc cùng vẻ mặt kỳ dị của hai đầu Thần long.
Ngả Đức Văn sở dĩ có được tốc độ tiến giai khoa trương hơn cả Hạ Nhất Minh nguyên nhân bởi hắn đã tìm ra Thần đảo trong truyền thuyết.
Được lực lượng thần bí trên đảo trợ giúp nên hắn mới có thể tấn giai Thần đạo, hơn nữa nắm giữ Thần kiếm cùng Lĩnh vực thần khí.
Sau khi Ngả Đức Văn có được thực lực cường đại, Lý Áo Ba Đặc cho rằng chưa đủ, muốn Tây phương Thần long trở thành tọa kỵ của hắn.
Quyết định này cũng bởi Lý Áo Ba Đặc biết tọa kỵ của Hạ Nhất Minh chính là Lôi điện.
Từ đây Hạ Nhất Minh biết được vì sao Lý Áo Ba Đặc thiên tân vạn khổ bày ra kế giá họa. Nguyên nhân cũng chỉ vì muốn một đầu Thần long nguyện ý trở thành tọa kỵ của Ngả Đức Văn mà thôi.
Thực lực Ái Nhĩ Bá Lạp mặc dù cường đại nhưng thời gian nó tiến giai Thần đạo còn ít hơn Lôi điện. Hơn nữa bạch mã nắm giữ lực lượng lôi điện cường đại, bất luận thế nào cũng không thể rơi xuống hạ phong.
Về phần địch nhân thần bí Ngả Đức Văn kia, Hạ Nhất Minh cũng không dám coi thường.
Lần giao thủ trước có thể nói điểm tới là dừng, hai bên không có xuất toàn lực. Cuối cùng người nào dành chiến thắng, bất luận là ai cũng không dám nói bừa.
Những suy nghĩ này quẩn quanh trong đầu nhưng bước chân của hắn không chút nào rối loạn.
Dưới sự chỉ điểm của bảo trư, rốt cuộc bọn họ cũng đi tới động phủ thật lớn.
Thần long trú ngụ tại động phủ này khẳng định có thân hình vô cùng to lớn, ngay cả trong Long tộc cũng phải chiếm vị trí nhất nhì.
Động phủ này khiến người ta chú ý nhấn là đống tài bảo tản ra quang mang đủ mọi màu sắc.
Đôi mắt bảo trư nhất thời tỏa sáng.
Chỉ cần nhìn ánh mắt cũng biết nó muốn mang đi toàn bộ.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh nhẹ giọng nói:
- Bảo trư. Chúng ta chỉ lất Lôi chấn tử, tránh để chúng phát hiện.
Bảo trư không cam lòng nói:
- Tại sao không lấy toàn bộ. Chúng nó có hoài nghi cũng không đổ lên đầu chúng ta.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh khẽ nhếch lên, lạnh nhạt nói:
- Bởi vì ta không muốn đánh rắn động cỏ. Ta không muốn chúng biết ta tới đây.
Hắn nói tới đây ánh mắt nhìn lại bức vách như hi vọng thấy được Thần điện xa xôi.
- Sẽ có ngày ta cho chúng biết, thế nào mới gọi là kinh hỉ ngoài ý muốn.
Nghe những lời này của Hạ Nhất Minh, thân thể bảo trư khẽ run lên, trong lòng mặc niệm cho Ngả Đức Văn cùng Ái Nhĩ Bá Lạp. Theo sau nó quay đầu chăm chú nhìn đám tài bảo sáng lấp lánh.
Chỉ giây lát, nó hưng phấn nói:
- Tìm được rồi.

Chương 1120: Hai khỏa Lôi chấn tử

Bảo trư nhẹ nhàng nhảy xuống lục lọi đống tài bảo trước mặt.
Đám Thần long không tận lực giấu giếm bảo tàng vì nơi này là Long cốc, trừ cự long ra không ai đủ dũng khí tiến vào đây.
Mà mỗi thành viên Long tộc cao ngạo không cho phép xuất hiện đạo tặc, bởi thế bất luận cự long nào lưu giữ bảo tàng tại đây cũng không sợ mất.
Bất quá, khi Hạ Nhất Minh cùng bảo trư tiến vào nơi này đã biến chủ nhân động phủ trở thành kẻ bị mất trộm trong mấy ngàn năm trở lại.
Cái mũi nhỏ của bảo trư chun lại, sau khi Hạ Nhất Minh giải thích nó cũng không còn chủ ý tới đám tài bảo này mà chú tâm tìm kiếm Lôi chấn tử.
Chỉ giây lát đôi mắt bảo trư lóe lên quang mang, theo sau đưa móng trước dứt khoát gạt đồng tài bảo qua một bên.
Đám tài bảo bị gạt ra lập tức xuất hiện dao động nhỏ, rõ ràng chúng được lực lượng nào đó liên kết. Theo sau hai khỏa cầu nhanh chóng bay ra. Cơ hồ cùng lúc đám tài bảo còn lại chậm rãi di chuyển lấp đầy chỗ trống hai khỏa cầu để lại.
Hành động của bảo trư không chậm, lập tức tìm được mục tiêu hơn nữa nhanh chóng lấy ra. Điều này khiến Hạ Nhất Minh đang quan sát không khỏi lấy làm lạ, nhìn động tác thành thục của tên kia chẳng lẽ trời sinh đạo tặc?
Đôi mắt sáng ngời, bảo trư hưng phấn thu hai khỏa cầu lên móng trước.
Mặc dù hai khỏa cầu này không chứa đầy lôi điện lực, cũng không tản ra quang mang chói mắt nhìn có một cỗ khí tức hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Chủ nhân động phủ này đem những tài bảo khác đặt trên hai khỏa cầu không phải không có nguyên nhân.
Bất quá đầu Thần long kia hẳn không thể nghĩ được, hai khỏa cầu này so với đám tài bảo còn lại giá trị hơn rất nhiều.
Hai hàng chân mày Hạ Nhất Minh khẽ nhíu lại, cánh tay vươn ra đón hai khỏa Lôi chấn tử lập tức đưa chúng vào Ngũ hành không gian.
Theo sau ánh mắt hắn vô cùng hi vọng nhìn bảo trư. Chỉ là khiến hắn thất vọng, bảo trư không tiếp tục tìm kiếm mà học nhân loại ra dấu.
Khẽ cau mày, Hạ Nhất Minh nói:
- Chỉ có hai khỏa sao?
- Chỉ có hai khỏa.
Bảo trư khẳng định, dường như oán hận gì đó nói tiếp:
- Có thể tìm được hai khỏa đã là rất tốt.
Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười, vỗ vỗ đầu nó, nói:
- Bảo trư. Đám Thần long còn lại có cất giữ Lôi chấn tử không?
Bảo trư do dự một chút nói:
-Ta không ngửi thấy mùi Lôi chấn tử, hẳn là không có.
Hạ Nhất Minh tiếc nuối thở dài, kiện Thần khí Lôi chấn tử có tất cả hai mươi bốn khỏa. Nếu có thể thu thập đủ, sẽ phát ra uy lực không kém Cửu Long Lô. Nhưng muốn thu thập đủ, nói dễ vậy sao? Cảm nhận hai khỏa Lôi chấn tử trong Ngũ hành không gian, Hạ Nhất Minh cũng không ôm hi vọng quá lớn.
Trong thông đạo vang lên tiếng bước chân, khẳng định đám Thần long đã trở lại động phủ.
Hạ Nhất Minh trực tiếp ôm bảo trư chạy tới một thông đạo, sau vài bước di chuyển hắn đã tới bên ngoài động phủ.
Bất quá hắn không trực tiếp phi hành trên không trung mà chậm rãi di chuyển quanh sườn núi, theo sau nghênh nganh rời khỏi sơn cốc ra ngoài. Bởi kiêng kỵ Kim Long kia nên động tác của Hạ Nhất Minh không quá vội vàng. Bất quá khi tiến vào thông đạo Long cốc, hắn lập tức gia tăng tốc độ rời đi.
Phía sau hắn, Long vương Đức Lai Đặc hoài nghi nhìn theo. Nó tựa hồ cảm ứng được nhưng sau khi phóng thích ý niệm lại không phát hiện điều gì. Khẽ lắc đầu, hai cánh vung lên, Đức Lai Đặc bay vài vòng quanh bầu trời Long cốc, rốt cuộc mới yên tâm đáp xuống.Thần đạo cường giả trong Long cốc vốn có ba vị. Lúc này Tát Ma Đức đã vẫn lạc, Ái Nhĩ Bá Lạp rời đi chỉ còn một vị Thần đạo cường giả tọa trấn Long cốc, bởi thế Long vương Đức Lai Đặc cẩn thận hơn nhiều.
*****
Hạ Nhất Minh ôm bảo trư mang theo Bách Linh Bát thẳng tới khi rời xa Long cốc trăm dặm mới giải trừ ẩn nặc.
Đặc biệt khi Long vương Đức Lai Đặc bay lượn trên bầu trời Long cốc, Hạ Nhất Minh không khỏi giật mình. Đầu Thần long này không vô duyên vô cớ bay lượn nhiều lần như vậy, khẳng định nó đã phát hiện điều gì. Bất quá cuối cùng Đức Lai Đặc không thu hoạch được gì đáp xuống mới khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy yên lòng.
Hạ Nhất Minh có thể khẳng định, Đức Lai Đặc tuyệt đối không nghĩ ra hắn sẽ trở lại sau khi giết chết Tát Ma Đức. Cũng không cho rằng hắn đã nghe thấy hiệp ước giữa Long tộc cùng Thần điện. Bởi thế nó cho rằng, Hạ Nhất Minh khi biết Ái Nhĩ Bá Lạp trở thành tọa kỵ của Ngả Đức Văn sẽ vô cùng kinh ngạc.
Chỉ là Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm nhận, tổ hợp kia có khả năng thành công rất cao. Nửa năm sau e rằng hắn cùng Lôi điện sẽ đối đầu với tổ hợp nhân thú cường đại không kém.
Lạnh lùng nhìn lại phía Long cốc, Hạ Nhất Minh không chút do dự bay ra đại dương. Hắn buông lỏng khí tức bản thân khiến phạm vi vài dặm ngập tràn uy thế Thần đạo cường giả.
Mặt nước nhất thời tách ra, một đạo quang mang trắng vọt tới bên cạnh Hạ Nhất Minh.
Mặc dù Lôi điện bình thường chững chạc hơn xa bảo trư nhưng lúc này trong lòng nó không khỏi kích động.
Hạ Nhất Minh khẽ vuốt nhẹ bờm nó, cười khổ nói:
- Lôi điện. Chuyến này chúng ta chỉ tìm được hai khỏa Lôi chấn tử.
Đầu tiên ánh mắt bạch mã sáng ngời, theo sau hiện lên vẻ tiếc nuối.
Với số lượng hai mươi khỏa Lôi chấn tử lúc này, có thêm hai khỏa chỉ là thêu hoa dệt gấm. Hai mươi bốn khỏa Lôi chấn tử, thiếu một khỏa cũng không thể phát ra uy lực Thần khí chân chính.
Bất quá vẻ tiếc nuối của nó rất nhanh tiêu tán.
Đôi mắt lần nữa tràn ngập vẻ vui mừng, nó hi lên một tiếng lay động nhân tâm.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, cổ tay khẽ đảo đã lấy ra hai khỏa Lôi chấn tử.Bạch mã hí vang, chiếc sừng trên đỉnh đầu lóe lên quang mang tím sẫm.
Khóe mắt Hạ Nhất Minh khẽ giật, hắn bất ngờ bởi Lôi điện không thể chờ đợi thêm.
Bất quá Hạ Nhất Minh không có suy nghĩ né tránh, cứ thế giơ cao hai khỏa Lôi chấn tử để bạch mã tùy ý hành động.
Khi Hạ Nhất Minh phóng thích Sí nhiệt lĩnh vực, Lôi điện cấp cho hắn tín nhiệm không hề do dự. Lúc này Hạ Nhất Minh đồng dạng lựa chọn tin tưởng, bạch mã đã nắm giữ hoàn toàn lực lượng bản thân.
Trong hư không truyền tới âm thanh sấm động cực lớn.
Quang mang màu tím nháy mắt hiện ra phía chân trời, nó để lại trên không trung vệt sáng chói lóa. Trong hư không đột ngột xuất hiện hai mươi khỏa cầu vàng kim tỏa quang mang mãnh liệt.
Chúng lơ lửng trên đỉnh đầu Hạ Nhất Minh, thiên địa lực lượng từ bốn phương tám hướng theo đó ùa tới.
Theo sau những khỏa cầu này bắt đầu biến hóa, trong hư không chúng hình thành vòng tròn cực lớn. Mỗi khỏa cầu đều ẩn chứa lực lượng lôi điện vô cùng cường đại, chúng đan xen vào nhau, lực lượng xé rách không gian khiến người ta trợn mắt cứng lưỡi.
Bất quá cho dù lực lượng lôi điện cường đại ra sao cũng không thoát khỏi phạm vi vòng tròn kia, chúng như bị lực lượng nào đó kiềm chế.
Hai khỏa cầu trong tay Hạ Nhất Minh cứ thế bay lên dung nhập vòng tròn trên không trung.
Chỉ nháy mắt lực lượng lôi điện trong phạm vi vòng tròn như tìm dược đường ra, chúng điên cuồng tiến vào hai khỏa Lôi chấn tử.
Những tiếng sét lập tức vang vọng thiên địa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, biến cố kinh thiên động địa như vậy e rằng sẽ hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Nếu như mấy năm trước, cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả gặp phải uy lực này chỉ sợ cũng không dám dò xét. Nhưng lúc này Thần đạo trở lại, đám Thần đạo cường giả đều cảm nhận được sự thay đổi trong thiên địa lực lượng bởi vậy khẳng định sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không e ngại Thần đạo chi chiến nhưng hắn đang ở phương Tây, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, hắn không muốn trở thành kẻ thù của cả Tây phương.
Sau hồi lâu dị tượng trên không trung rốt cuộc cũng tan biến.
Trên không trung hai mươi hai khỏa Lôi chấn tử xoay tròn, mỗi một khỏa đều tản ra quang mang chói lọi. Trừ Lôi điện, không ai có tư cách điều khiển chúng.
Từ phương xa truyền tới dao động lực lượng cường đại.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, chuyện hắn lo lắng nhất đã xảy ra.
Bất quá lúc này Lôi điện đã thành công luyện hóa Lôi chấn tử, tùy thời có thể bỏ chạy.
Khẽ vuốt bờm Lôi điện, bạch mã ngầm hiểu gật đầu, hai mươi hai khỏa Lôi chấn tử trên không trung được nó thu lại.
Hạ Nhất Minh tay ôm bảo trư, cùng Bách Linh Bát cỡi trên lưng Lôi điện.
Bạch mã hí lên một tiến, bốn vó triển khai nháy mắt chạy về phương Đông.
Cả thiên địa lúc này chỉ còn lại chút dư âm, những dấu vết khác hoàn toàn biến mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau