VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1101 - Chương 1105

Chương 1101: Phục dụng Thần dược

Lúc này hắn nghĩ lại câu nói lưu truyền trong Thần đạo.
Dưới Thần đạo tất cả chỉ là kiến hôi...
Trong mắt Thần đạo, nếu không xâm phạm lợi ích thiết thân, bao nhiêu tính mạng mất đi cũng không liên quan tới họ.
Cũng như người thường sẽ không vì một con kiến hôi mà thương tâm, Thần đạo cường giả cũng không có khả năng vì người thường tử vong mà cảm thấy phẫn nộ. Vô tình đây là tiêu chuẩn của các lão quái vật Thần đạo sống vài trăm năm.
Hạ Nhất Minh giật mình ớn lạnh, trong đầu hắn không nhịn được nghĩ tới, nếu chứng kiến tình huống này, phản ứng của Ngao Mẫn Hành hay Lưu Mục ra sao?
Có lẽ bọn họ sẽ làm như không thấy.
Chỉ cần người chết không phải môn hạ Ngũ Hành Môn hay Thiên Trì nhất mạch, bọn họ tuyệt đối không có khả năng tìm Tây phương Thần long Tát Ma Đức tính sổ.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không muốn thừa nhận điều này nhưng lý trí cho hắn biết, đây mới chính là phản ứng của Thần đạo cường giả. Nếu không trêu chọc tới họ, Thần đạo cường giả sẽ không ra mặt dùm người thường, có chết nhiều hơn cũng thế cả.
Đương nhiên nếu nơi này là cấm địa hai đại môn phái, chỉ sợ Tây phương Thần long Tát Ma Đức cũng không dám tới đây khiêu khích cùng trút giận. Dù sao Tây phương còn có sự tồn tại của Long cốc, Tát Ma Đức khẳng định không muốn trêu chọc cường giả đồng giai báo thù.
Trầm ngâm hồi lâu, trong lòng Hạ Nhất Minh càng thêm buồn bực. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, không gian huyệt động như mảnh hắc động đang cắn nuốt hết thảy, khiến trong lòng kẻ khác không khỏi cảm thấy lạnh lẽo.
- Bảo trư.
Hạ Nhất Minh thì thầm nói:
- Ta không muốn trở thành người như vậy.
Bảo trư ngơ ngác nhìn hắn, nhưng bi ai phát hiện, nó căn bản không thể hiểu Hạ Nhất Minh nói gì.
Đặt bảo trư lên lưng Lôi điện, sắc mặt Hạ Nhất Minh ngưng trọng nói:
- Ta muốn bế quan tu luyện. Các ngươi hộ pháp cho ta.
Lôi điện khẽ hí một tiếng, mang theo bảo trư rời khỏi huyệt động.
Bách Linh Bát xoay người, tựa hồ như do dự giây lát, đột nhiên nói:
- Lựa chọn của ngươi rất đúng.
Hạ Nhất Minh giật mình, hắn vốn muốn mở miệng nhưng Bách Linh Bát đã như cơn gió phóng ra ngoài.
Gương mặt lộ ra vẻ kỳ dị, Bách Linh Bát có biểu hiện như vậy mặc dù Hạ Nhất Minh không rõ gã đã khôi phục trí nhớ hay chưa, nhưng không nghi ngờ, gã có biến chuyển tốt, hay chí ít là chuyển biến như Hạ Nhất Minh kỳ vọng.
Sau hồi lâu, Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng thu liễm tinh thần, chậm rãi ngồi xuống.
Huyệt động này mặc dù chưa có người tiến vào nhưng rất khô ráo, ở lại lâu dài là lựa chọn không tồi.
Hạ Nhất Minh vung tay, một chiếc bình ngọc lập tức xuất hiện, bất quá trong chiếc bình này chỉ chứa một giọt chất lỏng.
Khi Hạ Nhất Minh mở nắp bình, theo sau chăm chú quan sát, trái tim hắn nhất thời đập dồn dập.
Không có bất cứ mùi vị gì, dù Hạ Nhất Minh liều mạng hít vào nhưng cũng không cảm nhận được bất cứ mùi vị nào. Trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện một tia bất an, bảo trư từng nói qua, trong Thủy Tinh cung nó từng ngửi được Tiên dịch thần dược có mùi rất đặc biệt. Có lẽ đám người Ngao Mẫn Hành không biết trong Thủy Tinh Cung còn có Tiên dịch thần dược tồn tại.
Bất quá trước khi có được thứ kia, Hạ Nhất Minh cũng không thể yên lòng.
Một giọt Tiên dịch thần dược này là lợi thế duy nhất trong tay hắn, nếu sau khi dùng vẫn không thể lĩnh ngộ Lĩnh vực mới chân chính là lãng phí.
Cắn chặt rằng, Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng. Nếu như lúc này phục dụng Tiên dịch thần dược vẫn không thể lĩnh ngộ Lĩnh vực lực lượng, hắn chỉ còn cách chờ ba tháng mang theo bảo trư trở lại Thủy Tinh Cung.
Nếu bên trong vẫn còn Thần dược, đương nhiên hắn rất vui mừng, trực tiếp ở bên ngoài Thủy Tinh Cung tu luyện. Nếu nơi đó không còn Thần dược, hi vọng của hắn cũng tan biến, đồng dạng thu liễm tâm tư khổ tu bên ngoài Thủy Tinh Cung.
Dù sao Thủy Tinh Cung ba tháng mở ra một lần, cho dù bản thân hắn bị giữ tại đó cũng sẽ không trễ cái hẹn nửa năm với Ngã Đức Văn.
Trầm tư hồi lâu, trong đầu hắn đã có quyết định, theo sau mở miệng, nuốt giọt Tiên dịch kia vào.
Giờ phút này hắn đã hiểu, nếu bản thân không thể nắm giữ Sí nhiệt lĩnh vực, trận chiến nửa năm sau cùng Ngả Đức Văn đồng dạng không chút lạc quan.
Tuy Lĩnh vực thần khí của Ngả Đức Văn không thể cường đại như Tát Ma Đức, nhưng nếu hắn có thể nắm giữ hoàn toàn lĩnh vực này, Hạ Nhất Minh muốn thắng cũng không dễ dàng.
Bởi thế trước khi quyết chiến, bất luận thế nào hắn cũng phải nắm giữ hoàn toàn lực lượng này.
Chất lỏng sau khi tiến vào miệng, Hạ Nhất Minh vẫn không phát hiện ra mùi vị gì giống như nó chỉ là một giọt nước bình thường. Bất quá giọt nước này nặng hơn bình thường rất nhiều.
Đầu lưỡi của hắn cảm giác sức nặng khó tin từ chất lỏng này, phải biết hắn nuốt vào chỉ là một giọt.
Nếu như không phải khẩu vị của hắn vẫn bình thường, Hạ Nhất Minh còn nghĩ bản thân vừa nuốt vào một giọt huyền thiết.
Phương pháp phục dụng Thần dược, Hạ Nhất Minh đã sớm biết. Trong nhiều cổ tịch có ghi chép, thứ này mặc dù đổ vào miệng nhưng không thể trực tiếp nuốt xuống mà cần lượng nước lớn dung hòa, sau đó mới có thể nuốt xuống.
Hạ Nhất Minh lấy ra ấm nước đã chuẩn bị từ trước, nhanh chóng uống vào một ngụm.
Khi lượng nước này chảy vào miệng, lập tức tiếp xúc cùng Tiên dịch thần được.
Cho dù không tận mắt chứng kiến nhưng bằng năng lực ý niệm Hạ Nhất Minh có thể cảm nhận rõ biến hóa bên trong.
Tiên dịch thần dược khi tiếp xúc cùng lượng nước kia lập tức hòa tan sạch sẽ.
Trong lòng Hạ Nhất Minh lấy làm kỳ lạ, cổ tịch ghi lại quả nhiên không sai. Tiên dịch thần dược chỉ có thể bảo tồn trong bình ngọc, nếu không cẩn thân để nó tiếp xúc với chất lỏng khác, nhất định sẽ tiêu tán không còn.
Sau khi Tiên dịch thần dược hòa tan cùng nước, lúc này Hạ Nhất Minh mới chậm rãi nuốt xuống.
Đây tuyệt đối không phải chuyện tốt đẹp gì, mặc dù Tiên dịch thần dược đã dung hòa cùng nước nhưng cũng bởi thế lượng nước này nặng hơn khá nhiều.
Nếu vừa rồi hắn cảm giác như trong miệng là một giọt huyền thiết thì lúc này như trực tiếp nuốt xuống một mảnh gỗ.
Đây cũng không phải Hạ Nhất Minh lên án Tiên dịch thần dược mà bởi, khi hòa tan trong nước, Tiên dịch thần dược sẽ mất đi một phần dược tính.
Thiên tài địa bảo như vậy nếu không thể phát huy hoàn toàn công dụng, bất cứ người nào dùng không nhịn được phẫn nộ.
Bất quá khi yết hầu run lên, trong lòng Hạ Nhất Minh thầm than không ngừng. Nếu không phải theo đuổi lực lượng cường đại hơn, chỉ sợ không mấy ai có nghị lực cùng can đảm nuốt thứ này vào bụng.
Bụng hắn vẫn bình thường như trước tuyệt không xuất hiện biến hóa khác thường nào. Giống như vừa rồi hắn chỉ nuốt vào một chén cơm mang lại cảm giác no bụng.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt, trong cổ tịch mặc dù ghi chép rất nhiều nhưng không nói rõ cảm giác sau khi phục dụng. Chỉ là đánh chết hắn cũng không tin, thứ này không có tác dụng gì.
Hắn tận mắt chứng kiến biến hóa của Ngao Bác Duệ cùng rễ Thần thụ. Chỉ bằng biểu hiện đó, công năng vật này tuyệt không tầm thường.Do dự trong giây lát, Hạ Nhất Minh rốt cuộc buông lỏng tâm trạng, bình ổn tâm tư.
Nếu đã phục dụng nó, hết thảy cứ để tự nhiên.
Hắn nhắm mắt dưỡng thần, không chú ý tình huống thân thể nữa. Dù sao hắn vẫn tin tưởng, Tiên dịch thần dược không phải độc dược, không độc chết người.
Cũng không biết qua bao lâu, ngay khi tâm trạng Hạ Nhất Minh bình ổn lại một cảm giác ấm áp từ bụng truyền ra.
Nếu như ban đầu xuất hiện tình huống này, Hạ Nhất Minh hiển nhiên mừng rỡ phát cuồng hơn nữa nhanh chóng dẫn dắt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nhưng sau thời gian chờ đợi rất lâu, hắn hoàn toàn không để ý tới.
Nhiệt khí trong đan điền cũng không tuôn ra mà giống như sợi tơ, chỉ xuất hiện một chút theo sau dung nhập vào thân thể hắn.
Bởi quá nhỏ bé nên nó không khiến người ta có cảm giác cùng phản ứng quá lớn.
Chỉ là tia nhiệt khí như có như không này sau khi tiến nhập thân thể chậm rãi lan tỏa toàn thân. Nó khiến người ta buông lòng tâm tư, cảm giác tùy thời có thể chìm vào giấc ngủ say.
Hạ Nhất Minh mi mắt đã khép lại tuy vậy vẫn cố mở mắt, hắn muốn nhìn xem cảnh sắc xung quanh có thay đổi hay không.
Bởi lúc này trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một hình ảnh quỷ dị.
Không phải hắn đang ở trên huyệt động ngoài hoang đảo tu luyện võ đạo mà ở trong không gian hắc ám quỷ dị chưa bao giờ gặp qua.
Ở nơi này, xung quanh hắn là một mảnh hắc ám, tựa hồ ngoại trừ hắn không còn bất cứ vật nào khác.
Đột nhiên trong đầu Hạ Nhất Minh xuất hiện suy nghĩ, hắn phải rời khỏi nơi này.
Bởi thế hắn rất muốn mở mắt chỉ là đột nhiên phát hiện, mí mắt càng lúc càng nặng, giống như trên đó treo vật nào đó khiến nó không thể cử động.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu ra, Tiên dịch thần dược đã phát huy tác dụng. Chỉ là hắn nghĩ không ra, khi nó bắt đầu có tác dụng, quyền không chế thân thể cũng không nằm trong tay hắn.
Cho dù tại không gian hắc ám không có bất cứ quang mang nào nhưng Hạ Nhất Minh vẫn cảm nhận được sự tồn tại của thân thể hắn. Bất quá cảm giác này không những không trợ giúp, ngược lại còn khiến hắn vô cùng thống khổ. Nếu trái tim không kiên định, bất luận người nào thà ngất lịm cũng không muốn trải nghiệm cảm nhận này.
Hắn biết rõ thân thể mình, thậm chí cảm nhận được từng chút biến hóa trên đó.
Mỗi một lần hô hấp tất cả bộ vị trên thân thể hắn như tiến hành vận động, truyền lực lượng khắp ngõ ngách cơ thể.
Đây vốn là quá trình tiến hành thăm dò thể chất, khi vận dụng ý niệm cùng chân khí càng có thể quan sát rõ hơn.
Bất quá điều duy nhất khiến Hạ Nhất Minh sợ hãi chính là hắn không thể nắm giữ vị trí chủ đạo trong quá trình này.
Ý niệm Hạ Nhất Minh như người quan sát, căn bản không có năng lực khống chế biến hóa. Ý niệm chân khí biến hóa tùy ý, phù văn ấn ký,...đều trở thành công cụ trong tay kẻ khác.
Điều này với tu luyện giả mà nói kinh khủng ra sao?
Cũng giống như người thường đột nhiên phát hiện ra bản thân mất quyền kiểm soát, thân thể như tê liệt, ngay cả chợp mắt, thậm chí hô hấp cũng không cách nào làm được.
Chỉ là người này không nằm trên giường bệnh mà tự do đi lại, xử lý công việc như bình thường.
Hay giống như trong thân thể đột nhiên xuất hiện một linh hồn khác, hơn nữa linh hồn này nắm quyền khống chế thân thể, hắn chỉ có thể đứng bên quan sát mà không có biện pháp nào. Trong quá trình này hắn còn có thể cảm nhận được tất cả biến hóa trên thân thể, bất luận đau đớn, hưng phấn mong chờ,...đều nhân lên gấp bội.
Quá trình này so với tử vong khổ sở hơn vô số lần, chỉ cần là người tỉnh táo sẽ cảm nhận rõ ràng.
Cho dù tinh thần Hạ Nhất Minh vô cùng kiên định nhưng lúc này không tránh khỏi kinh hoảng, sợ hãi. Thậm chí hắn không mong bản thân mình tỉnh táo một giây phút nào.
Bất quá tinh thần ý niệm của Thần đạo cường giả vô cùng cường đại, sau trải nghiệm ban đầu, rốt cuộc Hạ Nhất Minh cũng bình tĩnh lại.
Bởi hắn tuyệt đối tin tưởng, bản thân phục dụng thiên địa chí bảo, không có khả năng gây hại.
Sau khi tinh thần hắn bình ổn trở lại, thân thể tựa hồ càng biến dị mãnh liệt hơn.
Trong đan điền xuất hiện một cảm giác ấm áp liên tục tràn ra. Cảm giác này khuếch tán khắp thân thể khiến Hạ Nhất Minh vô cùng thư thái.Chân khí của hắn phảng phất cường đại gấp mười lần, mạnh mẽ truyền đi khắp ngõ ngách thân thể.
Chân khí vô cùng vô tận tràn ngập thân thể, thậm chí tràn ra ngoài.
Nhưng ngay lúc này Hạ Nhất Minh kinh ngạc phát hiện, chân khí bắt đầu câu thông cùng lực lượng bên ngoài.
Đây không phải hấp tụ thiên địa lực lượng mà câu thông với phương thức thần kỳ hắn không thể giải thích. Chân khí câu thông cùng thiên địa lực lượng, hơn nữa dẫn dắt lực lượng này ngưng tụ lại.
Hạ Nhất Minh mơ hồ hiểu được.
Chân khí lúc này đang hấp tụ thiên địa lực lượng.
Chỉ là quá trình này hoàn toàn khác quá trình Thần đạo cường giả hấp tụ thiên địa lực lượng. Chân khí hấp tụ lực lượng nào đó cấu thành lên thiên địa lực lượng.
Hạ Nhất Minh đại chấn, cảm giác mơ hồ tràn ngập trong lòng.
Lĩnh vực, đây chính là lực lượng lĩnh vực bổn nguyên, cũng chính là phương pháp duy nhất tạo ra Lĩnh vực.
Kỳ thực Thần đạo cường giả chân chính, cho dù vừa tiến giai Hư thần cảnh cường giả cũng biết quá trình hình thành Lĩnh vực.
Chẳng qua biết là một chuyện, làm được hay không là chuyện khác.
Cũng như hai người tu luyện Thần toán chi đạo, một người cường đại như Thần Toán Tử, người kia chỉ vừa bắt đầu tu luyện Thần toán thuật.
Thần Toán Tử có thể tính toán ra những chuyện phức tạp nhất, còn người kia khẳng định trăm phần không làm được.
Đây chính là chênh lệch về thiên phú cùng thực lực. Có thể ngộ không thể cầu, nếu không thể ngộ, thần tiên cũng không có biện pháp.
Bất quá Tiên dịch thần dược không hổ danh Thiên hạ đệ nhất thần dược, tác dụng lớn nhất của nó giúp người ta nắm bắt cảm ngộ thần kỳ kia.
Giờ phút này tu vi Hạ Nhất Minh chỉ là Hư thần cảnh, dưới tình huống không thể khống chế thân thể, hắn lại cảm nhận rõ ràng quá trình hình thành Lĩnh vực của Ngụy thần cảnh cường giả.
Kinh nghiệm này đối với Hư thần cảnh cường giả tuyệt đối giá trị liên thành. Đặc biệt với Hư thần cảnh trăm năm chưa từng đột phá mà nói, cho dù Thần khí cũng không giá trị bằng kinh nghiệm này.
Chỉ cần dựa theo kinh nghiệm này cùng kẻ đó không quá ngu ngốc, theo thời gian sẽ hoàn toàn chuyển hóa lực lượng bản thân.
Đây là làm bậy, trên con đường tu luyện võ đạo tuyệt đối là cách làm bậy nhất.
Bất quá để có thể làm bậy như vậy, đa phần Thần đạo cường giả nguyện ý trả giá lớn.
Đột nhiên Hạ Nhất Minh cảm nhận được có chút biến hóa.
Thuộc tính chân khí trong đan điền hắn bắt đầu biến hóa, chúng không ôn hòa như Ngũ hành lực lượng nữa mà xâm lược như Hỏa lực lượng.
Ngũ Hành Hoàn cùng Cửu Long Lô tựa hồ cảm nhận được biến hóa trên thân thể Hạ Nhất Minh, chúng không hẹn mà cùng hành động.
Hạ Nhất Minh âm thầm kêu khổ, khi hắn phục dụng Tiên dịch thần dược không ngờ bỏ quên Lĩnh vực thần khí.
Mặc dù hắn không thể điều khiển Lĩnh vực thần khí nhưng bất luận thế nào nó cũng tồn tại như lực lượng lĩnh vực.
Bởi thế khi thân thể Hạ Nhất Minh đang trải nghiệm quá trình kia, không ngờ lực lượng lĩnh vực dẫn dắt hai kiện Thần khí trong cơ thể.
Phảng phất như vô cùng tự nhiên, hai kiện Thần khí không được ai điều khiển bắt đầu phóng xuất uy năng bản thân, hơn nữa nhanh chóng ngưng tụ Sí nhiệt lĩnh vực trong không gian.
Nếu Hạ Nhất Minh có thể điều khiển thân thể hoặc ý niệm, chuyện này tuyệt đối không thể phát sinh.
Hắn hoàn toàn có thể áp chế chủ phách hai kiện Thần khí này.
Bất quá lúc này quyền không chế thân thể không thuộc ý niệm của hắn mà bởi lực lượng mơ hồ nào đó.
Hắn giống như dùng qua độc phẩm, rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Mà trong tình huống quỷ dị này, hai kiện thần khí tự động tổ hợp Sí nhiệt lĩnh vực.
Quang mang đỏ tươi nhanh chóng vây quanh thân thể Hạ Nhất Minh.
Mảnh quang mang đỏ tươi này dĩ nhiên chính là Sí nhiệt lĩnh vực. Bất quá Hạ Nhất Minh cảm thấy dở khóc dở cười bởi lúc này hắn không chỉ mất đi quyền khống chế Sí nhiệt lĩnh vực mà ngay năng lực điều khiển Hỏa long cũng không còn.
Chín đầu Hỏa long nhỏ xuất hiện nhanh chóng, chúng hóa thành quang mang đỏ tươi tràn ngập không gian.
Khi cỗ lực lượng này khiến màu sắc xung quanh thay đổi, Hạ Nhất Minh kinh ngạc phát hiện, thân thể hắn bắt đầu điều chỉnh.
Lực lượng thuộc tính trong đan điền bắt đầu chuyển hóa, cũng không phải thay đổi mà chậm rãi thích ứng với Sí nhiệt lĩnh vực.
Hạ Nhất Minh vô cùng kích động, cơ hồ muốn ngửa cổ hét vang. Tinh thần hắn lập tức thu liễm, hơn nữa cảm nhận những biến hóa rất nhỏ này.
Biến hóa này kỳ thực cũng như bản năng. Lúc này Hạ Nhất Minh giống như một đầu linh thú. Bản năng có thể khiến chúng lựa chọn tránh dữ gặp lành, thậm chí tiến thêm một bậc, bản thân có thể biến hóa thích ứng với hoàn cảnh xung quanh.
Tắc kè hoa có thể thay đổi màu sắc thân thể, kiến có thể mang trên mình trọng lượng gấp vài lần thân thể,...Trong tự nhiên có vô số sinh vật nắm giữ Sinh tồn cùng Tiến hóa chi đạo. Đây không phải sự tiến hóa về trí tuệ mà bởi thân thể chúng theo thời gian chậm rãi thay đổi.
Sau khi phục dụng Thiên hạ đệ nhất thần dược, cũng giống như động vật thích ứng hoàn cảnh sinh tồn, Hạ Nhất Minh thích ứng Sí nhiệt lĩnh vực cường đại. Chân khí toàn thân cũng bắt đầu " tiến hóa". Bất quá tốc độ này cũng không tính trên đơn vị vạn năm mà chỉ tính bằng canh giờ.
Phảng phất như rất lâu nhưng cũng phảng phất như mới vừa xảy ra, Sí nhiệt lĩnh vực quanh thân thể Hạ Nhất Minh đã dần ổn định lại.
Bất quá lúc này nó khác biệt hoàn toàn so với trước đây.
Có thể bởi lúc này bản thân hắn có khống chế ổn định, chân khí trong cơ thể cùng Sí nhiệt lĩnh vực bên ngoài đã câu thông lẫn nhau.
Mặc dù chưa thử nghiệm nhưng Hạ Nhất Minh tin tưởng, bản thân hắn khi khôi phục quyền khống chế thân thể, nhất định sẽ thành công nắm giữ Sí nhiệt lĩnh vực.
Tâm trạng hắn hoàn toàn bình ổn. Sau khi trải qua biến hóa to lớn mà khó tin này, tinh thần Hạ Nhất Minh cảm thấy mỏi mệt bất quá càng nhiều hơn sự hương phấn điên cuồng.
Đột nhiên tâm niệm khẽ động, Hạ Nhất Minh cảm nhận được lực lượng bó buộc kia đã tiêu tán. Ý niệm của hắn dần giành lại quyền kiểm soát thân thể.
Mặc dù chỉ là chút biến hóa nhưng Hạ Nhất Minh biết, tác dụng của Tiên dịch thần dược đã suy yếu, thậm chí sắp tiêu trừ. Tinh thần hắn càng thêm phấn chấn, cảm giác hưng phấn điên cuồng áp chế mỏi mệt. Đầu ngón tay hắn khẽ động, chậm rãi bàn tay nắm chặt tạo thành quyền đầu...

Chương 1102: Chưởng khống

Ngoài động phủ, bảo trư đang nhàm chán ngáp dài.
Tròng mắt nó đảo loạn, ánh mắt mang theo chút khôn khéo mà giảo hoạt.
Tiểu tử này không có tính nhẫn nại, canh gác hồi lâu bên ngoài động phủ nó sắp không kiên nhẫn được nữa.
Bất quá khi ánh mắt liếc qua Lôi điện cùng Bách Linh Bát, tiểu tử này nhất thời cúi đầu.
Hai người kia như hai pho tượng lặng lặng đứng đó giám sát, bất luận biến hóa nào trên hoang đảo cũng không thoát khỏi ánh mắt cùng cảm ứng của họ.
So với họ, bảo trư thoải mái hơn rất nhiều.
- Ngươi có thể nghỉ ngơi một chút.
Bách Linh Bát đột ngột mở miệng nói.
Bảo trư lập tức chạy như điên tới cạnh Bách Linh Bát, đầu ngẩng cao, hai móng trước theo quán tính chụp lên thân thể gã.
Bởi bản thân lười biếng nên tiểu tử này đã tìm cho mình lý do rất tốt.
Nếu nó tập trung mười hai phần tinh lực, cẩn thận thủ hộ cho Hạ Nhất Minh sẽ không ai có thể gây nguy hiểm cho hắn.
Bất quá lúc này đã có hai người kia tận tâm thủ hộ, bảo trư vô cùng tin tưởng.
Nếu trong thiên hạ có ai đó chiến thắng sự liên thủ của họ, bảo trư cũng không lấy làm kỳ lạ.
Nhưng nếu nói có người ẩn nặc, thoát khỏi sự giám sát của hai người này gây hại cho Hạ Nhất Minh, đánh chết bảo trư cũng không tin.
Bởi thế nó có thể yên tâm ngủ ngon, hi vọng lúc tỉnh lại Hạ Nhất Minh đã thành công nắm giữ lĩnh vực của hắn.
Cách tay Bách Linh Bát khẽ túm lấy bảo trư đặt lên phiến đá khô ráo bên cạnh, nói:
- Hiện tại không thể làm phiền.
Bảo trư nghiêng đầu suy nghĩ một chút, theo sau chớp mắt như đã hiểu.
Lúc này Bách Linh Bát không thể phân tâm, khi gã không cần thủ hộ giùm Hạ Nhất Minh nữa mới có thể quấy rầy.
Bảo trư khẽ huy vũ chân trước, lẳng lặng đặt mình lên phiến đá, thoải mái khép hờ đôi mắt.
Một canh giờ sau tiểu tử này đã bắt đầu ngáy theo tiết tấu.
Nhưng đột nhiên trong động phủ truyền tới khí tức kinh khủng tới khó tin, theo khí tức này bạo phát, quang mang đỏ tươi nhanh chóng tràn ngập.
Bách Linh Bát cùng Lôi điện dĩ nhiên biết quang mang đỏ tươi này đại biểu cho thứ gì. Bọn họ không chút do dự lui lại phía sau, tới khi cách xa trăm trượng mới dừng lại.
Nếu có người muốn gây bất lợi cho Hạ Nhất Minh, bọn họ hiển nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Bất quá nếu lực lượng này do Hạ Nhất Minh bế quan mà có, bọn họ đương nhiên sẽ tránh xa ba bước, không cần liều mạng.
Tốc độ hai người bọn họ nhanh tới khó hình dung, cơ hồ quang mang kia vừa khuếch tán cả hai đã ở ngoài trăm trượng. Năng lực phản ứng như vậy mặc dù không dám tự nhận thiên hạ đệ nhất nhưng tuyệt đối khó gặp.
Chỉ là vừa ổn định thân thể trên không trung, Bách Linh Bát đột nhiên mở miệng nói:
- Không tốt.
Theo câu nói này một âm thanh thê lương, kinh tâm động phách vang lên từ trong phạm vi quang mang đỏ tươi bao phủ.
Theo sau một đạo hồng quang như lưu tinh cản nguyệt vụt qua với tốc độ thậm chí nhanh gấp đôi bọn họ khi nãy, chỉ thoáng chốc đã tiến vào lòng nước.
Bách Linh Bát cùng Lôi điện liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Quang mang như lưu tinh kia đương nhiên bọn họ biết rõ là thứ gì, vì sao tiểu tử kia biến thành quang mang bọn họ cũng biết. Chỉ là tốc độ gia hỏa này nháy mắt đề thăng gấp đôi bọn họ, khiến cả hai không thể không kinh ngạc.Trong đầu cả hai đồng thời xuất hiện suy nghĩ.
Tiềm lực trư, quả nhiên vô cùng vô tận...
Phía sau truyền tới sóng nhiệt vô cùng vô tận, bất quá nhiệt độ này đã không cách nào uy hiếp Lôi điện cùng Bách Linh Bát.
Ánh mắt bọn họ nhìn lại mảnh quang mang đỏ tươi, bất quá khiến cả hai thoáng kinh ngạc, sau một lát mới buông lỏng tâm tình.
Sí nhiệt lĩnh vực của Hạ Nhất Minh vẫn bao phủ phạm vi trăm trượng, trong phạm vi này tất cả đều hóa thành hư vô. Trừ bảo trư lấy tốc độ nhanh nhất thoát ra, bất luận côn trùng hay thú vật, hoa cỏ hay cây cối đều bị sóng nhiệt biến thành tro bụi.
Một khu vực màu đỏ bao phủ phạm vi trăm trượng đột ngột xuất hiện trên hoang đảo, nhiệt lượng tỏa ra khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Nhưng khiến bọn họ giật mình chính là lúc này thân thể Hạ Nhất Minh lơ lửng trên không trung.
Hai mắt hắn nhắm nghiền giống như lão tăng ngồi thiền, đối với bên ngoài không nghe không hỏi.
Mặc dù Hạ Nhất Minh là nguyên nhân khiến hoàn cảnh xung quanh thay đổi nhưng hắn vẫn không hề cảm giác, toàn bộ tinh thần quán nhập vào biến hóa bản thân.
Bất quá cho dù vậy thân thể hắn vẫn lơ lửng trên không trung, không có dấu hiệu rơi xuống.
Sau khi thấy được cảnh này, Lôi điện không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Hạ Nhất Minh phóng thích Sí nhiệt lĩnh vực nhưng thân thể không lơ lửng trên trời mà không ngừng rời xuống, cả hoang đảo này nhất định sẽ bị đánh chìm.
Thật sự xảy ra tình huống này, tuyệt đối là chuyện bi ai.
Tới lúc đó chỉ còn biện pháp ba người bọn họ luân phiên nâng đỡ, không để Hạ Nhất Minh rơi vào lòng biển.
Không cần biết Hạ Nhất Minh có bao cường đại, Sí nhiệt lĩnh vực của hắn nhất định sẽ bị đại dương dập tắt. Nếu xảy ra biến hóa này, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Đột nhiên Lĩnh vực đỏ tươi kia xuất hiện biến hóa thần kỳ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Một luồng quang mang từ thân thể Hạ Nhất Minh phóng ra. Mặc dù Lôi điện không biết thân thể Hạ Nhất Minh đang tự động điều chỉnh phù hợp với Sí nhiệt lĩnh vực bên ngoài nhưng nó biết, chỉ cần duy trì cường độ cùng hỏa lực như vậy mới đạt được chỗ tốt.Điều này đại biểu cho việc Hạ Nhất Minh bước đầu nắm giữ lực lượng lĩnh vực, hơn nữa thu được hiệu quả nhất định.
Dưới nước một thân ảnh nửa trắng nửa đen phóng lên, đúng là tiểu tử bảo trư vừa rồi chủ động nhảy xuống.
Tiểu tử kia vừa xuất hiện trên không trung nhất thời rống lên một tiếng phẫn nộ, bất quá mặc dù miệng la hét nhưng thân thể không dám tiến vào phạm vi Sí nhiệt lĩnh vực.
Chẳng qua tiếng rống chưa kịp phát ra hết bảo trư đã tự động ngừng lại, đôi mắt trợn tròn.
Bởi nó đã thấy được biến hóa trong Sí nhiệt lĩnh vực, đồng dạng hiểu được biến hóa này.
Lúc này tiếng rống phẫn nộ của bảo trư rất nhanh chuyển qua tiếng cười lớn.
- Chúng ta tản ra.
Bách Linh Bát chậm rãi nói. Theo sau gã không ngừng di chuyển trên không trung. Lôi điện nghiêng đầu suy nghĩ theo sau bay theo hướng trái ngược, cùng bảo trư, Bách Linh Bát hình thành tam giác thủ hộ cho Hạ Nhất Minh.
Uy hiếp Hạ Nhất Minh có thể là nhân loại hoặc linh thú dại dương, muốn công kích hắn khẳng định chỉ có Thần đạo cường giả.
Tuy nói khả năng này rất thấp nhưng đám người Bách Linh Bát không dám coi thường.
Sí nhiệt lĩnh vực quanh người Hạ Nhất Minh không ngừng biến hóa, mỗi lần biến hóa đều mang lại một phần hi vọng cho đám người Bách Linh Bát. Bất quá cũng khiến bọn họ kinh ngạc về hiệu quả Tiên dịch thần dược.
Sau khi phục dụng Thần dược không ngờ có thể cảm ngộ cảnh giới cao hơn, hơn nữa chậm rãi nắm giữ lực lượng lĩnh vực.
Bách Linh Bát chỉ kinh ngạc, không chút động lòng. Thứ này mặc dù tốt đối với gã cũng vô ích. Bất quá bảo trư cùng Lôi điện vô cùng kỳ vọng thứ này.
Nếu trong Thủy Tinh Cung thật sự tồn tại lượng lớn Tiên dịch thần dược, đối với Thần thú như chúng mà nói chính là tài phú không thể tưởng tượng.
Hai mắt bảo trư đảo loạn, trong đầu đã tưởng tượng tương lai tốt đẹp sau này.
Đột nhiên thiên địa lực lượng trong phạm vi Lĩnh vực dao động kịch liệt, dưới sự chú ý của mọi người, những ngón tay Hạ Nhất Minh chậm rãi cử động.
Đây là phản ứng đầu tiên của thân thể hắn trong quá trình bế quan tu luyện, hơn nữa phóng thích Lĩnh vực.
Sáu ánh mắt như thực thể xuyên qua quang mang đỏ tươi chiếu lên tay Hạ Nhất Minh.
Chậm rãi bàn tay này của hắn gắt gao biến thành quyền đầu.
Động tác này đối với người thường mà nói rất phổ thông, nhưng tâm tình đám người Bách Linh Bát vô cùng kích động.
Rốt cuộc đôi mắt Hạ Nhất Minh cũng chậm rãi mở ra, bên trong đó tràn ngập tự tin cùng mừng rỡ điên cuồng.
Khi hai mắt hé mở, khí thế quanh người hắn đã hoàn toàn thay đổi, cảm giác như thoát thai hoán cốt sống lại.
Hai chân hắn run run, chậm rãi đứng lên giữa không trung, ánh mắt liếc qua ba tên kia, khẽ gật đầu.
Hắn chậm rãi buông lỏng quyền đầu, theo sau nắm chặt trở lại.
Đây chỉ là hành động bình thường nhưng Lĩnh vực đang bao phủ phạm vi trăm trượng nhanh chóng thu nhỏ lại.
Chỉ trong giây lát ngắn ngủi Lĩnh vực cực lớn đã hoàn toàn biến mất, bất quá trong lòng bàn tay Hạ Nhất Minh xuất hiện một chấm đỏ.
Màu sắc đỏ tươi của nó lay động cả nhân tâm.

Chương 1103: Đề nghị

- Thành công rồi. Ngươi thành công rồi.
Âm thanh hưng phấn mơ hồ phát ra từ miệng bảo trư. Hạ Nhất Minh bật cười, trong lòng không kìm nén được niềm vui.
Hắn nghe ra trong âm thanh tiểu tử kia tâm tình vui mừng không chút nào che giấu, thậm chí so với việc hắn tiến giai, tiểu tử kia càng hưng phấn hơn.
Bách Linh Bát, Lôi điện cùng bảo trư đồng loạt bay lại. Ánh mắt bọn họ chăm chú nhìn mảnh màu đỏ kia. Đặc biệt ánh mắt hai đầu Thần thú có chút phức tạp, vừa kinh hỉ vừa hâm mộ mong chờ.
- Tiên dịch thần dược. Chúng ta nhất định phải lấy được Tiên dịch thần dược.
Bảo trư kiên định nói.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, sau khi cảm nhận được chỗ tốt từ nó, nếu nói không động tâm, thuần túy là gạt người.
- Bảo trư. Chờ trận chiến của ta cùng Ngả Đức Văn kết Thúc, chúng ta sẽ tới Thủy Tinh Cung.
Hạ Nhất Minh vui vẻ nói:
- Tới lúc đó thu hoạch được gì phải xem phán đoán của ngươi có chính xác hay không?
Bảo trư lập tức ưỡn thẳng thân thể, cao giọng nói:
- Ngươi yên tâm. Ta cam đoan sẽ không xuất hiện chuyện ngoài ý. Nơi đó còn rất nhiều Tiên dịch thần dược, đủ để chúng ta sử dụng.
Ánh mắt Bách Linh Bát đang nhìn điểm quang mang đỏ tươi thu hồi lại, nói:
- Ngươi đã nắm giữ hoàn toàn ?
Hạ Nhất Minh mỉm cười, gật đầu nói:
- Các ngươi xem.
Bàn tay khẽ động, điểm quang mang kia nhất thời khuếch tán mạnh mẽ. Chỉ nháy mắt nó đã như dung nham cuộn trào ngoài trăm trượng.
Bảo trư vô thức rống lên một tiếng thê lương, theo sau hóa thành quang mang hắc bạch nhanh chóng bay ra khỏi phạm vi quang mang đỏ tươi khuếch tán.
Giáo huấn khi nãy khiến nó vô cùng sợ hãi Sí nhiệt lĩnh vực.
Nhưng Bách Linh Bát cùng Lôi điện vẫn bất động như trước. Bọn họ dĩ nhiên sợ hãi Sí nhiệt lĩnh vực nhưng càng tin tưởng Hạ Nhất Minh hơn. Chỉ cần hắn trong trạng thái tỉnh táo, tuyệt đối sẽ không tổn thương tới họ.
Quả nhiên Sí nhiệt lĩnh vực sau khi khuếch tán ra, bọn họ lập tức cảm nhận được sự khác biệt.
Nhiệt độ mặc dù rất cao nhưng so với trước đây cách biệt một trời một vực. Nhiệt độ này căn bản không cách nào ảnh hưởng tới họ.
Sau khi bay ra xa bảo trư tựa hồ cảm giác được có điều không đúng lập tức quay đầu nhìn lại, nhất thời thấy được Bách Linh Bát cùng Lôi điện bình an đứng trong Sí nhiệt lĩnh vực.
Hơn nữa nhìn bộ dạng hai tên kia cũng không giống như đang chống đỡ.
Kỳ thật Lĩnh vực mặc dù cường đại nhưng không có tác dụng chèn ép Thần đạo cường giả khác không đánh đã nhận thua. Chỉ là mấy người Bách Linh Bát không muốn đối đầu cùng Hạ Nhất Minh nên không dừng lại trong Lĩnh vực của hắn.
Nếu đổi lại là một vị Ngụy thần cảnh cường giả khác, cho dù biết bản thân không địch lại bọn họ cũng có khả năng chống cự.
Bảo trư chớp chớp hai mắt, nhất thời bửng tỉnh. Thân thể nó run lên, lần nữa hóa thành quang mang bắn thẳng về phía Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh tức giận trừng mắt nhìn nó nói:
- Bảo trư. Ngươi không tin tưởng ta hả?
Bảo trư hậm hực chỉ bộ lông đen trắng lẫn lộn trên người, nói:
- Vừa rồi ta bị Lĩnh vực của ngươi thiêu đốt. Ngươi phải bồi thường ta.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu nói:
- Bạch thạch ta chia cho các ngươi rồi. Mặc dù lực lượng trong đó không bằng trước kia nhưng nhiều ít vẫn có hiệu quả.
Bảo trư hừ một tiếng, không biết từ đâu lấy ra Không gian giới chỉ, theo sau bỏ một khỏa Bạch thạch vào miệng.
Bạch thạch quả nhiên là thứ tốt. Cho dù Bách Linh Bát đã sử dụng đa phần lực lượng trong đó đóng cửa thông đạo không gian nhưng năng lượng còn lại vẫn có tác dụng không nhỏ.Ngay cả với Thần thú, Bạch thạch vẫn thể hiện tác dụng thần kỳ.
Sau khi phục dụng Bạch thạch, thân thể bảo trư lập tức hấp tụ thiên địa lực lượng, chỉ giây lát sau nó đã trở lại hình dạng ban đầu.
Hạ Nhất Minh cúi đầu nhìn xuống, lúc này trên đảo nhỏ xuất hiện tình cảnh không hài hòa chút nào. Bởi tại sườn núi xuất hiện huyệt động cực lớn, trong phạm vi huyệt động này không tồn tại bất cứ vật gì. Cho dù nham thạch cứng rắn cũng không thể thừa nhận Sí nhiệt lĩnh vực trong thời gian dài mà vỡ vụn.
Mặc dù diện tích hoang đảo này không nhỏ nhưng sức phá hoại của Sí nhiệt lĩnh vực thật sự kinh người. Đặc biệt lúc này từ trên cao nhìn xuống càng có thể thấy rõ hơn.
- Người có thể khống chế Sí nhiệt lĩnh vực. Rất tốt.
Bách Linh Bát đột nhiên mở miệng nói, theo sau thấp giọng:
- Bất quá nếu gặp lại Tát Ma Đức, ngươi có thể đánh chết nó hay không?
Hạ Nhất Minh giật mình, sắc mặt nhất thời trầm xuống.
Sau khi thấy thảm họa trên Bồng Lai Tiên Đảo, Hạ Nhất Minh một lòng muốn đề cao thực lực. Bạch Long cũng từng nói qua, khi hắn nắm giữ Sí nhiệt lĩnh vực từ hai kiện thần khí mới có thể chống lại Tát Ma Đức.
Nhưng chống lại là một chuyện, tiêu diệt lại là chuyện khác.
Nghĩ tới thực lực cường đại của Tát Ma Đức cùng Không gian lĩnh vực đặc biệt mà nó nắm giữ, Hạ Nhất Minh không khỏi cảm thấy đau đầu. Không gian lĩnh vực bất luận khi chiến đấu hay chạy trốn đều khiến người ta khó lòng nắm bắt. Mà đối mặt với Ngụy thần cảnh cường giả như vậy, trừ khi bốn người bọn họ liên thủ, nếu không đừng nói tiêu diệt, cho dù đánh bại cũng không thể.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh thản nhiên nói:
- Tát Ma Đức vô cùng cường đại, cho dù ta có thể khống chế Sí nhiệt lĩnh vực cũng chỉ ngang với hắn. Bất quá nắm giữ thực lực này, chưa chắc ta có thể đánh bại hắn, càng không cần nhắc tới tiêu diệt.
Ánh mắt Bách Linh Bát đờ đẫn, khẽ gật đầu nói:
- Ngươi không mất lý trí. Nếu đơn đả độc đấu quả thật ngươi không có khả năng tiêu diệt nó. Bất quá nếu chúng ta liên thủ sẽ có khả năng thành công.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh ngưng lại, thấp giọng nói:
- Tát Ma Đức đã quay về phương Tây, làm sao chúng ta tìm được hắn?
Cái mũi dài của bảo trư khẽ chun lại, nói:
- Ta có thể. Trừ khi hắn rời đi quá một tháng, nếu không nhất định ta sẽ tìm được.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh không chút buông lỏng, hắn khẽ nói:- Phương Tây cũng có Thần đạo cường giả. Nếu bốn người chúng ta tiến vào, chỉ e không có cơ hội liên thủ.
Bảo trư lập tức ngậm miệng. Mặc dù nó tự phụ cùng cao ngạo nhưng cũng biết bản thân. Muốn vây công Tây phương Thần long âm thầm lặng lẽ thì không sao, một khi kinh động tới người khác, khẳng định đám Thần đạo cường giả Tây phương sẽ ra mặt.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, nói:
- Bách huynh. Ngươi có đề nghị gì?
Ánh mắt Bách Linh Bát khẽ chuyển, nói:
- Muốn tiêu diệt Thần long kia cũng không phải không có cơ hội.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ, ngay cả Lôi điện cùng bảo trư cũng tập trung chú ý.
Thật sự trong lòng tất cả đều biết, với thực lực của Tát Ma Đức đừng nói tại phương Tây, cho dù tại phương Đông chỉ sợ cũng không ai có thể diệt sát nó. Khi Bạch Long xuất hiện chỉ phối hợp cùng bọn hắn xua đuổi Tát Ma Đức bởi ngay cả Đông phương Thần long cũng không nắm chắc có thể lưu lại Tát Ma Đức sở trường Không gian lĩnh vực.
Không ngờ Bách Linh Bát khẳng định có cơ hội tiêu diệt nó...
Nếu những lời này không phải do Bách Linh Bát nói ra, mọi người chưa chắc đã tin tưởng.
- Biện pháp gì?
Hạ Nhất Minh chậm rãi nói.
Bách Linh Bát tỉnh táo nói:
- Khi ngươi ở Tây Bắc có từng tu luyện một bộ đao pháp.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh đôi nhiên sáng ngời, nói:
- Khai Sơn Tam Thập Lục Thức.
- Ba thức liên hoàn cuối cùng trong đao pháp này có tác dụng phá bỏ cùng phong tỏa Không gian lực lượng. Nếu ngươi bất ngờ sử dụng, nhất định sẽ có cơ hội chém chết Tát Ma Đức.
Hai mắt Bách Linh Bát trở lên trong suốt, quang mang lóe lên rõ ràng không giống nhân loại. Đây cũng không phải gã nói nhảm mà là kết quả trải qua quá trình tính toán cẩn thận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Thức cuối cùng trong Khai Sơn Tam Thập Lục Thức sức phá hoại đừng nói sinh vật bình thường, cho dù Thần thú cũng chết ngay tại chỗ.
Cổ tay khẽ đảo, Kim Cương Đao từ trong Ngũ hành không gian xuất hiện . Thanh đao này do Kim cương thạch cùng huyền thiết đúc lên, dưới ánh mặt trời lóe lên hàn quang khiến lòng người lạnh lẽo.
Thân thể Lôi điện cùng bảo trư khẽ run lên, bằng trực giác chúng cảm nhận rõ ràng sự cường đại cùng sắc bén của bả đao này.
Nếu như thanh đao này xuất hiện chủ phách, khẳng định nó sẽ là một kiện Kim hệ thần khí đỉnh cấp.
- Sát long đoạt phách...
Bảo trư đột nhiên kêu lớn, ánh mắt đảo qua Kim Cương Đao đầy vẻ cuồng nhiệt.
Bất quá nó biết thanh đao này trong tay Hạ Nhất Minh mới có thể phát ra uy lực cường đại nhất.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Long phách của Tát Ma Đức không được. Không qua ngàn năm không có khả năng...
Bảo trư chớp mắt, nhất thời im lặng.
Hồn phách Thần thú mặc dù cường đại nhưng thù rất dai. Nếu may mắn chém chết Tát Ma Đức, hơn nữa đoạt được nội đan của nó, Hạ Nhất Minh cũng tuyệt đối không dám khảm vào Kim Cương Đao.
Có lẽ trải qua ngàn năm, oán thù trong nội đan phai nhạt bới mới có hi vọng khảm nạm vào thần binh, biến nó trở thành thần khí chân chính như Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ Nhất Minh.

Chương 1104: Dung hợp

Hạ Nhất Minh không chút do dự ném kiện thần binh trong tay.
Trọng lượng thanh đao này mặc dù rất nặng, người thường muốn giơ lên vô cùng khó khăn nhưng hiển nhiên không thể làm khó Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát.
Một tay tiếp lấy Kim Cương Đao, Bách Linh Bát khẽ đưa tay kia vuốt nhẹ thân đao, sau hồi lâu nói:
- Ta có cách làm thanh đao này sắc bén hơn.
Gã dừng một chút, nghiêm túc nói:
- Phối hợp với đao pháp kia của ngươi, khẳng định tăng khả năng thành công.
Hai mắt Hạ Nhất Minh mơ hồ phát sáng, nói:
- Bách huynh. Giao cho ngươi.
Bách Linh Bát gật đầu, dưới sự quan sát của mọi người thân thể gã chậm rãi hóa thành chất lỏng dung nhập đại đao.
Biến hóa này quả thật khiến người ta kinh hãi, bất quá đám người Hạ Nhất Minh sớm đã quen mắt, một chút cảm giác kỳ lạ cũng không xuất hiện.
Kỳ thật trải qua thời gian sống cùng Bách Linh Bát, bọn họ đã tương đối hiểu rõ sinh mệnh cường đại của gã. Bất luận gã biến hóa ra sao cũng không khiến mọi người kinh ngạc nữa.
Quang mang trên Kim Cương Đao đột nhiên sáng bừng. Sau khi chứng kiến quang mang này, Hạ Nhất Minh nhớ lại tình huống trước đây Bách Linh Bát dung nhập Đại Khảm Đao cùng Xoa Kiếm. Từ đó mỗi lần Bách Linh Bát biến thành Đại Khảm Đao hay Xoa Kiếm, uy lực đều tăng lên vài lần.
Lúc này không nghi ngờ Bách Linh Bát đang làm chuyện tương tự. Với năng lực đặc biệt Bách Linh Bát dung nhập thân thể vào Kim Cương Đao, sau khi biến thân uy lực của nó sẽ càng cường đại hơn. Trong lòng khẽ động, với trọng lượng của Kim Cương Đao cùng Khai Sơn Tam Thập Lục Thức uy lực khôn cùng, nếu có thêm sự sắc bén?
Trong lòng Hạ Nhất Minh mơ hồ bùng lên hi vọng.
Có lẽ hắn sẽ thành công.
Cách tay Bách Linh Bát càng lúc càng mềm, theo sau dính chặt lấy Kim Cương Đao. Căn bản gã không có ý dừng lại, bởi thế từ bàn tay, cánh tay chậm rãi lan khắp toàn thân.
Sau một lát, Bách Linh Bát hoàn toàn biến mất, trong hư lơ lửng cự đao kỳ dị.
Không ai có thể tưởng tượng hình dạng bởi nó đang chậm rãi thay đổi. Thậm chí nó lơ lửng trong không trung nhưng không có dấu hiệu rơi xuống.
Trên không đột nhiên xuất hiện một cơn gió nhẹ, Hạ Nhất Minh khẽ ngẩn ra, ánh mắt hoài nghi nhìn Lôi điện cùng bảo trư. Theo sau hắn đồng dạng thấy được vẻ nghi hoặc trong đôi mắt hai tên gia hỏa này.
Bảo trư sau khi chớp chớp đôi mắt đột nhiên trợn tròn, ánh mắt gắt gao chờ đợi Kim Cương Đao.
Dao động vừa rồi không phải gió núi mà là chút thiên địa lực lượng hỗn loạn.
Chỉ là cỗ thiên địa lực lượng này vô cùng mỏng manh, ngay cả Thần đạo cường giả như đám người Hạ Nhất Minh cũng không dám khẳng định, thứ bọn họ cảm nhận được là thiên địa lực lượng vô cùng vô tận.
- Vừa rồi hắn huy động thiên địa lực lượng sao?
Bảo trư chớp chớp mắt, kinh ngạc hỏi.
Lúc này bọn họ đã biết, Bách Linh Bát không phải sinh mệnh trên thế giới này.
Gã hoàn toàn khác biệt bọn họ, đưa mắt khắp thiên hạ cũng không có sinh mạng nào giống Bách Linh Bát.
Bản lĩnh cùng kiến thức của Bách Linh Bát không phải tu vi võ đạo mà là năng lực khoa học.
Năng lực này ẩn giấu uy lực khó tưởng tượng, bởi thế biểu hiện của Bách Linh Bát thậm chí không chút nào thua kém Thần đạo cường giả.
Điều này chỉ cần chứng kiến quyền đầu của Bách Linh Bát công kích Tây phương Thần long Tát Ma Đức có thể nhận ra.
Sau khi dùng năng lượng trong Bạch thạch phong ấn thông đạo không gian, thực lực của Bách Linh Bát tựa hồ nhảy vọt, càng trở lên cường đại hơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Chỉ là bất luận Bách Linh Bát cường đại tới đâu, gã cũng không có khả năng điều động thiên địa lực lượng. Hạ Nhất Minh há hốc miệng, vẻ mặt cười khổ nói:- Bảo trư. Có lẽ đó là ảo giác của ngươi.
Thực ra trong lòng Hạ Nhất Minh cũng mơ hồ hoài nghi. Nếu chỉ là ảo giác, không có khả năng ba người bọn họ đều sai lầm. Nhưng nếu nói Bách Linh Bát có thể điều động thiên địa lực lượng, đó mới thật sự là có quỷ.
Nhưng ngay khi suy nghĩ này xuất hiện, tròng mắt của mọi người lập tức trợn tròn.
Thiên địa lực lượng trong thoáng chốc như gió cuốn mây trôi ùa tới.
Vật thể kỳ dị lơ lửng trong không trung bắt đầu thu nạp thiên địa lực lượng.
Đây không phải ảo giác mà chân chính là thiên địa lực lượng vận động. Giờ phút này thiên địa lực lượng như được dẫn dắt, điên cuồng hấp tụ.
- Thiên địa chi uy...
Hạ Nhất Minh thì thào, thân thể như bay lui lại.
Phản ứng của Lôi điện cùng bảo trư không chậm, lập tức theo sau hắn rời khỏi trung tâm thiên địa chi uy.
Thần đạo cường giả trong nháy mắt có thể hấp tụ thiên địa lực lượng, dẫn phát thiên địa chi uy cường đại. Khi đó tốt nhất không nên đứng gần phạm vi trung tâm nếu không khi biến cố xảy ra sẽ trở tay không kịp.
Lúc này Bách Linh Bát quỷ dị điều động thiên địa lực lượng càng khiến người ta cảm thấy khó tin hơn, lực lượng gã điều động không chút nào thua kém Thần đạo cường giả như đám người Hạ Nhất Minh...
Bởi thế đám người Hạ Nhất Minh vô thức tránh xa, nhưng trong đầu không khỏi nghi hoặc. Bách Linh Bát sao có thể làm được chuyện này? Chẳng lẽ gã cũng có thể nắm giữ thiên địa lực lượng, tấn giai Thần đạo?
Trên không trung từng đám mây đen cuồn cuộn kéo tới, lực lượng cường đại không ngừng tiến vào mảnh không gian kia. Tổ hợp Bách Linh Bát cùng Kim Cương Đao giống như một vị Thần đạo cường giả, bọn họ không ngừng hấp thu thiên địa lực lượng, tựa hồ vĩnh viễn không dừng.
Theo lực lượng dũng mãnh tiến vào, vật thể kia xuất hiện biến hóa thần kỳ.
Từ vật này phát ra lực lượng dao động vô cùng quỷ dị, hơn nữa nhanh chóng khuếch tán khắp không gian.
Khi Hạ Nhất Minh cảm nhận lực lượng dao động này sắc mặt hắn trở lên vô cùng cổ quái.
Hắn biết rõ dao động này, nó thuộc về Không gian lực lượng. Nếu không phải biết trước mặt là Bách Linh Bát, hắn thậm chí hoài nghi Tây phương Thần long trở lại báo thù.Ngay cả Lôi điện cùng bảo trư cũng có chung cảm nhận này, hai đầu Thần thú ngơ ngác nhìn nhau.
Bọn họ cũng không quan sát quá lâu bởi nửa canh giờ sau thiên địa lực lượng đã dần suy yếu.
Khi không gian trở lại bình thường, trước mắt mọi người quang mang chói lọi.
Quang mang này chói mắt hơn cả ánh mặt trời, bất quá Hạ Nhất Minh vẫn có thể nhìn ra Bách Linh Bát đã hoàn toàn biến mất, trên không trung Kim Cương Đao màu vàng kim lẳng lặng phiêu phù.
Tâm niệm khẽ động, không ngờ thanh đao này cũng cảm ứng lực lượng của hắn mà rung lên.
Nó khẽ run lên, lập tức biến mất. Theo sau đột ngột xuất hiện trên tay Hạ Nhất Minh.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh ẩn hiện hào quang, hắn biết, đây chính là Không gian lực lượng. Sau khi Bách Linh Bát dung hợp cùng Kim Cương Đao, không ngờ có thể phóng thích Không gian lực lượng.
Mặc kệ là do Bách Linh Bát học từ Tát Ma Đức hay là năng lực bản thân, chỉ cần gã nắm giữ năng lực này đủ để Hạ Nhất Minh mừng rỡ phát cuồng.
Tới lúc này Hạ Nhất Minh mới hiểu ra, vì sao Bách Linh Bát đề cập tới việc tiêu diệt Tát Ma Đức. Bởi gã đã tìm ra phương pháp phá giải Không gian lực lượng của đối phương.
Lấy độc trị độc, lấy thông minh đáp trả thông minh.
Khi Không gian lực lượng không thể uy hiếp, Khai Sơn Tam Thập Lục Thức của Hạ Nhất Minh sẽ phát huy toàn bộ uy lực.
Cổ tay khẽ vung lên, khí tức quanh thân thể hắn đột nhiên trở lên vô cùng hung mãnh.
Khí tức này hoàn toàn khác Ngũ hành lực lượng cân bằng hay Hỏa hệ lực lượng điên cuồng xâm lược, bất quá áp lực tạo lên bảo trư cùng Lôi điện vượt xa hai lực lượng kia.
Khẽ vung Kim Cương Đao trên tay, Hạ Nhất Minh không thi triển đao pháp thông thường mà vận dụng ba thức liên hoàn cuối cùng trong Khai Sơn Tam Thập Lục Thức.
Khi đối địch ba thức này có thể tùy ý tách rời, uy lực mỗi thức không hề thua kém tuyệt học Thần đạo.
Nhưng khi lực lượng ẩn giấu trong ba thức này ngưng tụ làm một, thiên địa biến sắc cũng không lấy làm lạ.
Nhiệt độ nháy mắt đề thăng, một cỗ uy áp tràn ngập không gian khiến người ta không thở nổi.
Rốt cuộc Hạ Nhất Minh ngưng thần thu đạo, quang mang vô tận giờ phút này ngưng tụ trên mũi đao, tản ra uy áp khó hình dung.
Giơ cao Kim Cương Đao, thân thể hắn cùng thanh đao tạo lên đường thẳng tuyệt đối.
Giờ phút này hắn như Ma thần cái thế, đại đao tản ra khí tức hủy thiên diệt địa.
Bất quá lúc này động tác của Hạ Nhất Minh ngưng lại mặc cho khí thế cường đại không ngừng tích lũy.
Sau hồi lâu khí thế quanh thân thể chậm rãi tiêu tán, Hạ Nhất Minh thuận tay ném ra Kim Cương Đao. Thanh đao đảo vài trong trên không lập tức hóa thành Bách Linh Bát.
Lúc này Lôi điện cùng bảo trư mới từ mê man bừng tỉnh.
Vừa rồi Hạ Nhất Minh không phát lực nhưng cũng đủ để chúng biết, hắn đã tùy tâm vận dụng chiến kỹ này.
Ngưng mà không phát, tu luyện tới cảnh giới này mới xem như đại thành.
Ánh mắt đảo qua một lượt, quang mang hung mãnh lóe lên, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Bảo trư. Ngươi dẫn đường. Chúng ta đi.

Chương 1105: Tây phương Long cốc

Phương Tây đã từng xuất hiện vô số Thần đạo cường giả. Bất luận số lượng Thần đạo nhân loại hay Thần thú đều có thể coi như một cực của thế giới.
Mấy năm trước thiên địa lực lượng khôi phục bình thường, sau khi ba vị Thần đạo cường giả trở lại, thế giới phương Tây hoàn toàn yên ổn. Dòng chảy ngầm do hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả vẫn lạc, trước sự trở về của Thần đạo cường giả tiêu biến trong nháy mắt.
Dưới Thần đạo, tất cả chỉ là kiến hôi.
Những cường giả nhân loại có dã tâm tại phương Tây một lần nữa trả giá bằng tính mạng, chứng minh tính chân thực của lời nói này.
Lúc này trên không trung xuất hiện một đám mây trắng, đám mây này mềm mại như bông, theo gió di chuyển khắp bầu trời.
Bất quá không ai chú ý, mặc cho hướng gió thay đổi ra sao, đám mây này vẫn bay theo phương cố định.
Đám mây trắng này chính là nơi Hạ Nhất Minh, bảo trư, Lôi điện cùng Bách Linh Bát ẩn nấp.
Ngồi trong đám mây được thần lực Hạ Nhất Minh bao bọc, mọi người cứ thể được nâng đỡ trên không trung.
Quanh đám mây này xuất hiện tầng sương mờ rất mỏng, đây chính là Thủy hệ lực lượng. Cũng bởi sự tồn tại của lực lượng này nên đám mây vây quanh không để người khác phát hiện ra bọn họ.
Bọn họ không giống Tây phương Thần long Tát Ma Đức, sau khi tiến vào thế giới phương Tây có thể lập tức ẩn nặc hành tung. Bởi thế bọn họ lựa chọn quang minh chính đại phi hành trên không theo đề nghị của Bách Linh Bát.
Phương pháp này khá tốt bởi cho tới lúc này chưa vị Tây phương cường giả nào chú ý tới bọn họ.
Đương nhiên điều này cũng do đám người Hạ Nhất Minh tận lực áp chế tốc độ, trên cơ bản chỉ dựa vào sức gió. Dưới tình huống không vận dụng thần lực, xác xuất bị Thần đạo nhân loại hay Thần thú phát hiện rất thấp.
Trong khi phi hành cái mũi dài của bảo trư thường run lên như xác định phương hướng.
Đối với năng lực truy tung của bảo trư, Hạ Nhất Minh phục sát đất.
Khi Tây phương Thần long Tát Ma Đức đang phi hành, bầu trời nhìn qua rất yên bình nhưng tuyệt không phải vậy. Cuồng phong mãnh liệt, khí lưu biến hóa khôn lường đủ để bất cứ cường giả nào cũng phải đau đầu.
Một đầu Thần thú phi hành qua đừng nói mấy tháng thời gian, cho dù nửa canh giờ cũng hoàn toàn mất dấu.
Bất quá với bảo trư, quy luật này không tồn tại.
Cái mũi nhỏ của nó có thể nói thiên hạ vô song. Chỉ cần khịt mũi nó cũng có thể cảm nhận ác long Tát Ma Đức kia bay theo hướng nào.
Mặc dù lúc này bọn họ chưa thấy thân ảnh Tát Ma Đức nhưng đám người Hạ Nhất Minh vô cùng tin tưởng năng lực bảo trư.
Chỉ là trong suy nghĩ của Hạ Nhất Minh, có lẽ bảo trư coi Tát Ma Đức như bảo tàng di động, bởi thế cái mũi nó linh mẫn tới khó tin.
Cũng không biết qua bao lâu ánh mắt bảo trư đột nhiên sáng lên.
Mang theo vẻ căng thẳng, thân thể bảo trư phóng thích khí tức cường đại như có như không.
Hạ Nhất Minh trong lòng đại động, lập tức tiến tới, hai tay ôm lấy bảo trư, khẽ hỏi:
- Phát hiện điều gì?
Bảo trư quay đầu, cái mũi dài lắc lắc, nói:
- Vận khí của chúng ta không tốt lắm.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, nói:
- Người không tìm được khí tức Tát Ma Đức?
Trong suy nghĩ của hắn, không tìm ra khí tức Tát Ma Đức, bảo trư mới có thể thất thố như vậy.
Bảo trư lắc đầu nói:
- Khí tức của Tát Ma Đức không biến mất bất quá xuất hiện thêm vài cỗ khí tức khác.
Hạ Nhất Minh giật mình, tâm niệm khẽ chuyển lập tức hiểu ra ý tứ bảo trư.
- Xuất hiện mấy đầu Thần long?
Tát Ma Đức vốn là Thần long phương Tây, nó cũng từng nói qua, bản thân nhận lời Long vương tiến vào thế giới phương Đông. Bởi thế phương Tây khẳng định còn có Thần long khác.
Nếu tu vi Thần long kia dưới Thần đạo, Hạ Nhất Minh cũng không cần để ý.
Thần long mặc dù cường đại nhưng chỉ cần chưa tiến giai Thần đạo sẽ không đủ sức uy hiếp hắn. Nhưng nếu đầu Thần long này đã tiến giai Thần đạo, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy đau đầu.Nhân loại vừa tiến giai Thần đạo nếu không có Thần khí trợ giúp sẽ không thể uy hiếp Hạ Nhất Minh, nhưng Thần thú thì khác. Đặc biệt những Thần thú có tên " Long", bất luận Đông Tây phương đều không thể coi thường. Bảo trư khịt khịt mũi, nói:
- Một đầu. Bất quá khí tức đầu Thần long này vô cùng cường đại, hơn nữa có cảm giác nó cũng nắm giữ năng lực như Tát Ma Đức.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt lóe lên quang mang nghi hoặc.
Bách Linh Bát đột nhiên nói:
- Đầu Thần long này nắm giữ Không gian lĩnh vực?
Bảo trư lắc đầu lia lịa, nói:
- Không phải Không gian lĩnh vực nhưng hẳn có thiên phú tương đồng.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn bảo trư nhiều thêm vài phần kinh ngạc. Năng lực tiểu gia hỏa này đã đạt tới độ kinh khủng như vậy?
Bất quá nghĩ lại, nếu ngay cả năng lực này cũng không có, sao bảo trư phát hiện được thiên hạ chí bảo. Có thể tìm được Cửu Long Lô, năng lực này có cường đại hơn cũng là đương nhiên.
- Hai đầu Thần long. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh yên lặng suy nghĩ một chút, nói:
- Chúng ta tiếp tục đuổi theo.
Trên không trung tốc độ đám mây trắng dường như nhanh hơn, khi nghe Tát Ma Đức gặp gỡ một đầu Thần long khác, tâm tình Hạ Nhất Minh không tránh khỏi khẩn trương.
Vài ngày sau, tốc độ thu thập thông tin của bảo trư càng nhanh hơn, ánh mắt càng thêm khó coi.
- Nơi đó ít nhất có hơn mười đầu Tây phương Thần long...
Bảo trư lo lắng nói:
- ...Nhiều nhất không quá trăm đầu. Hơn nữa khẳng định chúng sinh sống tại đây trong khoảng thời gian dài.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, nói:
- Không có khả năng. Cho dù tại niên đại Thần đạo cũng không thể xuất hiện nhiều Thần long như vậy. Trừ khi chúng có được lượng lớn Tiên dịch thần dược, nếu không căn bản không thể tạo ra Thần đạo cường giả.
Bảo trư chớp chớp mắt, nói:
- Ta chỉ nói có ít nhất mười đầu Thần long chứ không nói Thần đạo cường giả.Lúc này Hạ Nhất Minh mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu ở nơi đó tồn tại mười một vị Thần đạo cường giả, lựa chọn duy nhất của hắn chính là rời đi. Trêu chọc nhiều Thần đạo cường giả như vậy, chỉ e ngoài Bách Linh Bát, bọn họ một người cũng không chạy thoát.
Trong cơ thể Thần long mặc dù lưu chuyển máu huyết Thần thú cao quý nhưng không phải mỗi đầu Thần long đều có thể tiến giai Thần thú.
Sau khi Thần long trưởng thành thực lực có thể đạt tới Nhân đạo đỉnh cấp. Bất quá muốn tiến thêm một bước trở thành Thần thú phải xem vận khí cùng sự cố gắng.
Không có nỗ lực vất vả tuyệt đối không thể thu hoạch tốt nhất. Thế hệ sau của Thần thú mặc dù điểm xuất phát cao nhưng chưa chắc có thể tiến giai Thần thú.
Chỉ là lúc này Long tộc phương Đông tàn lụi, Long tộc phương Tây không ngờ còn ít nhất mười đầu, chuyện này thật sự khiến người ta hâm mộ.
Vỗ nhẹ lên đầu bảo trư, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Chúng có bao đầu Thần thú?
Bảo trư ra sức hít vào, sau hồi lâu rốt cuộc mở mắt nói:
- Hẳn có ba đầu Thần thú. Cường đại nhất chính là Tát Ma Đức, hai đầu Thần long còn lại thua kém hơn rất nhiều.
Bảo trư vỗ vỗ ngực nói:
- Hai tên kia giao cho ta cùng Lôi điện. Nhất định có thể đánh gục bọn chúng.
Trong cơ thể bảo trư cùng Lôi điện kỳ thực cũng lưu chuyển máu huyết Thần long phương Đông, bởi thế chúng không có hảo cảm với Tây phương Thần long là đương nhiên.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm hồi lâu, đôi mắt đột nhiên ánh lên vẻ hung mãnh, nói:
- Chỉ có ba đầu Thần thú.
Bảo trư khẽ nói:
- Ba đầu Thần thú đã là nhiều.
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười nói:
- Ba đầu Thần thú quả thật rất nhiều nhưng cũng không phải Thần thú Long tộc rất nhiều.
Thân thể bảo trư run lên, nói:
- Ngươi định làm gì?
Đôi mắt tiểu tử kia lóe sáng, hiển nhiên vô cùng hứng thú với kế hoạch của Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh lạnh lùng cười, nói:
- Muốn chém chết Tát Ma Đức tại chỗ chỉ bằng ta cùng Bách huynh là chưa đủ. Nhưng nếu có Lôi điện trợ giúp sẽ nắm chắc hơn nhiều.
Bảo trư liên tục gật đầu, nhưng nghe tới câu cuối, nó không khỏi hoảng sợ, kinh hãi nói:
- Ba người các ngươi đối phó Tát Ma Đức, còn ta thì sao? Muốn mình ta chọi hai?
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, nói:
- Ngươi không cần sinh tử chiến với chúng, chỉ cần ngăn chặn là được.
Ánh mắt bảo trư mang theo một tia xem thường, nói:
- Chúng là hai đầu Thần long cấp bậc Thần thú đó. Ta không cho rằng có thể đồng thời ngăn chặn cả hai.
Trên mặt Hạ Nhất Minh hiện lên vẻ hung mãnh, hắn lạnh lùng nói ra kế hoạch bản thân.
Bảo trư cùng Lôi điện sửng sốt hồi lâu, phảng phất như bị Hạ Nhất Minh lây nhiễm, ánh mắt chúng đỏ ửng vì hưng phấn.
Chỉ có Bách Linh Bát hờ hững đứng bên, tựa hồ hết thảy không liên quan tới gã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau