VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1091 - Chương 1095

Chương 1091: Trứng

Bạch Mã đã tận lực giảm tốc độ lại, mặc dù không phải là đứng bất động một chỗ nhưng để cho người ta nhìn thấy cũng phải sợ hãi. Một đầu tuấn mã một sừng đạp nước mà đi thì chỉ cần người ta hơi suy nghĩ đã có thể khẳng định được đó là linh thú trong truyền thuyết, cấp bậc của nó không hề thấp hơn siêu cấp linh thú.
Bất quá, khi người chủ sự trên thuyền bị kinh động chạy lên thì hắn cũng sợ ngây người ra.
Hắn lập tức ra lệnh cho mọi người nghênh đón bằng lễ tiết cao quý nhất, trong lúc nhất thời trên chiến thuyền nổ ra tiếng pháo ầm trời, pháo hoa nổi lên bốn phía tạo thành cảnh đẹp lung linh.
Hạ Nhất Minh bật cười, hắn biết người chịu trách nhiệm trên chiếc thuyền đó đã nhận ra được thân phận của hắn, cho nên mới phô bày điệu bộ trịnh trọng như vậy.
- Bách huynh, chúng ta đến đó xem một chút chứ? - Hạ Nhất Minh mỉm cười dò hỏi.
Bách Linh Bát không chút do dự gật đầu, đối với những đề nghị của Hạ Nhất Minh thì dù là Bách Linh Bát bây giờ hay trước kia cũng không bao giờ từ chối.
Nhẹ nhàng vỗ lên cổ Bạch Mã, nó lập tức nhấc chân tiến về phía trước.
Từng bước đi của Bạch Mã Lôi Điện ở trên mặt biển không ngờ lại khiến cho nước biển bên dưới bị lan ra tạo thành hình bông hoa sen.
Tất cả mọi người ở trên thuyền đều trợn mắt cứng lưỡi nhìn con Bạch Mã đang đi đên, cũng không biết ai là người thứ nhất quỳ xuống rồi phàn ứng dây chuyền dần lan ra, tất cả mọi người trên thuyền đều quỳ xuống bái lạy theo.
Khẽ lắc đầu, ánh mắt Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn một chút, nguyên lai người đứng đầu chiếc thuyền này không ngờ lại chính là hai huynh đệ Hoắc gia chủ Hoắc Hồng Sinh và Hoắc Hồng Hướng.
Nét mặt của Hạ Nhất Minh lúc này không khỏi đỏ lên một chút, đối với hắn mà nói Hoắc gia ở trên Đông Hải Bồng Lai Tiên Đảo đã không còn tư cách để hắn nhớ tới. Nhưng mà Hoắc Hồng Sinh thì thôi, còn Hoắc Hồng Hướng lại là phụ thân của Hoắc Đông Thành.
Hoắc Đông Thành từ sau khi trở thành môn hạ của Sở Hao Châu thì những năm gần đây luôn chăm chỉ tu luyện ở trong Hạ gia trang. Hắn cùng với thế hệ đệ tử thứ ba của Hạ gia không còn chút khác biệt nào khác, cho nên đối với phụ thân của hắn Hạ Nhất Minh cũng có vài phần kính trọng.
Vung nhẹ cánh tay lên, Hoắc gia huynh đệ nhất thời bị một cỗ nhu lực đỡ thân hình bọn họ đứng thẳng dậy. Hai người không dám chống cự lại cỗ nhu lực này, mà nương theo nó đứng thẳng dậy, đồng thời cung kính nói:
- Ra mắt Hạ tiền bối.
Hạ Nhất Minh nhíu mày nói:
- Nhiều người quỳ như vậy để làm gì? Để cho bọn họ đứng lên đi, cần phải làm gì thì cứ đi làm.
Hoắc Hồng Sinh lại càng sợ hãi, vội vàng gật đầu đáp ứng, quay đầu quát lớn vài tiếng. Tất cả mọi người ở trên thuyền đều lục tục đứng dậy, sau một lát trên boong tàu chỉ còn lại ba người Hạ Nhất Minh cùng hai huynh đệ Hoắc gia.
- Các ngươi muốn tới đại lục sao? - Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt nhìn phương hướng chiếc thuyền đang đi, nói:
- Tại sao lại chỉ có một chiếc chiến thuyền? Chẳng lẽ không phải là đi buôn bán?
Hắn đối với chuyện làm ăn mặc dù dốt đặc nhưng tốt xấu gì thì cũng biết địa vị của Hoắc gia hiện nay ở Bồng Lai Tiên Đảo. Cho nên bọn họ tuyệt đối không thể phái một chiến thuyền này để trở hàng hóa vào đại lục buôn bán.
Hoắc Hồng Sinh vội vàng đáp;
- Thưa Hạ tiền bối, hai huynh đệ chúng ta mặc dù là đi vào đại lục, nhưng không phải là chuyện làm ăn....
Hắn thoáng liếc mắt nhìn trộm Hạ Nhất Minh, rồi hơi đè thấp thanh âm nói:
- Hai huynh đệ vãn bối muốn tới Hạ gia trang bái kiến ngài cùng Sở tiền bối.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, ánh mắt nhìn sang Hoắc Hồng hướng, cười cười nói:
- Chỉ sợ bái kiến ta và Sở lão ca chỉ là lấy cớ, muốn gặp Đông Thành mới là thật.
Sắc mặt Hoắc Hồng Hướng hơi đỏ lên, nói:
- Thưa Hạ tiền bối, vãn bối đã có mấy năm chưa được gặp Đông Thành cho nên trong lòng rất nhớ nó, lần này đến Hạ gia xác thực là có chút tư tâm, mong ngài thứ lỗi.
Hạ Nhất Minh khoát tay ngăn lại nói:
- Nhớ thương con mình đó là chuyện thường tình mà thôi.
Nói tới đây hắn đột nhiên dừng lại, Hạ Nhất Minh lúc này cũng nghĩ tới cha mẹ cùng các huynh đệ tỷ muội trong Hạ gia trang. Bản thân hắn du lịch ở bên ngoài suốt cả năm có lẽ bọn họ cũng rất nhớ hắn.
Chỉ là làm cho Hạ Nhất Minh thấy buồn một điều, hắn mỗi lần về tới nhà thì cũng chỉ ở lại không được bao lâu lại phải rời đi. Đây chính là thân ở trong giang hồ thì không thể theo ý mình, dù là với thực lực và thân phận của hắn thì cũng không thể thoát khỏi những chuyện khác dây dưa.
Khẽ thở dài một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Đông Thành theo Sở lão ca học nghệ đã được mấy năm rồi?
Hoắc Hồng Hướng vội vàng cúi đầu nói:- Đã được sáu năm ạ.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu nói:
- Thời gian sáu năm cũng không phải là ngắn, các ngươi lần này đến Hạ gia trang nếu được thì có thể mang tho Đông Thành trở về một chuyến, để cho hắn đoàn tụ với gia đình, nửa năm sau hãy tiếp tục trở lại tu luyện.
Hoắc Hồng Hướng vui mừng khôn xiết, nói:
- Đa tạ Hạ tiền bối chiếu cố.
Sắc mặt Hoắc Hồng Sinh cũng rất vui mừng, Hoắc Đông Thành không nghi ngờ gì chính là một nhân vật kiệt xuất nhất trong Hoắc gia. Nếu để cho hắn trở về nhà một chuyến thì đối với toàn bộ trên dưới Hoắc gia cùng với địa vị của Hoắc gia ở Bồng Lai Tiên Đảo sẽ có chỗ tốt rất lớn.
Hoắc Hồng Sinh chần chờ một chút, cuối cùng nói:
- Hạ tiền bối, chúng ta lần này đến kỳ thật cũng là thật lòng muốn bái kiến ngài.
Hạ Nhất Minh cười một chút, nói cho có lệ:
- Ta hiểu được.
Hoắc Hồng Sinh nghe ra được hắn nghĩ một đằng nói một nẻo, không khỏi khẩn trương nói:
- Hạ tiền bối, nửa tháng trước trong lễ khánh điển mừng năm mới của Kiền Sơn Môn bọn vãn bối đổi được một đồ vật thú vị. Sau khi Triển tôn giả đại nhân xem qua cũng không biết nó là vật gì, nhưng lão nhân gia người nói, ngài cùng với các thần đạo cường giả trong truyền thuyết khẳng định sẽ quan tâm. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng di lên một tiếng kinh ngạc, điều này khiến cho hắn rất hứng thú.
Triển Hồng Đồ là một trong hai vị tôn giả của Bồng Lai Tiên Đảo, kiến thức của hắn tự nhiên không cần phải nói. Nhưng ngay cả hắn cũng không biết đó là thứ gì, hơn nữa còn nói thần đạo cưởng giả có thể sẽ cảm thấy hứng thú, như vậy khẳng định là không phải ăn nói ba hoa.
- Đó là vật gì vây? - Bảo Trư nhất thời thấy hứng thú hỏi.
- Đó là.... - Hoắc Hồng Sinh đang định nói thì dứng lại, cả người run lên, trợn trừng ánh mắt nhìn về phía Bảo Trư, hai chân mềm nhũn thiếu chút nữa đã ngã xuống sàn tàu.
Một con lợn mà có thể nói được tiếng người.....
Nếu như không phải hắn quen thuộc với Bảo Trư, biết đây là sủng vật của Hạ Nhất Minh, thì hắn đã sợ tới mức ngất xỉu a. Sắc mặt Hoắc Hồng Hướng ở bên cạnh so với đại ca mình thì còn khó coi hơn vài phần.
Hạ Nhất Minh âm thầm lắc đầu, tức giận nói:
- Bảo Trư giống như ta, nó đã tấn gia thần đạo cho nên mở miệng nói chuyện cũng không phải là việc gì lạ, các ngươi không phải vì việc nhỏ mà kinh hãi.
Hoắc gia huynh đệ cuống quít gật đầu, bất quá ở trong lòng bọn họ thì không cho là đúng. Thân phận Hạ Nhất Minh như thế nào chứ? Gặp nhiều đương nhiên là quen hết rồi, còn hai người bọn hắn thì từ bé tới giờ có bao giờ nhìn thấy chuyện này đâu?Hoắc Hồng Sinh ho nhẹ một tiếng, miễn cưỡng trấn định tinh thần nói:
- Bảo Trư đại nhân, vật đó chúng ta cũng không biết gọi nó là gì nữa.
Hạ Nhất Minh nhất thời có chút chán nản nói:
- Thứ đó lúc này ở chỗ nào?
- Được lưu trữ ngay trên thuyền, Hạ tiền bối lúc nào cũng có thể nhìn thấy. - Hoắc Hồng Sinh đưa tay chỉ về một căn phòng ở giữa thuyền cung kính nói.
- Mang ta tới đó. - Hạ Nhất Minh vung tay áo lên, cao giọng nói.
- Vâng. - Hoắc Hồng Sinh cung kính lên tiếng. Hoắc xoay người, hơi khom mình đi trước dẫn đường. Mọi người trên thuyền thấy thái độ khiêm cung của hắn như vậy thì đều biết người đằng sau khẳng định có thân phận rất kinh khủng.
Chiếc thuyền đi biển này tương đối khổng lồ, ở một khoang được phòng bị nghiêm ngặt bên trong chiếc thuyền có để một ít hàng hóa quan trọng, trong đó gần như là những bảo vật vô danh dùng để tặng cho Hạ gia trang.
Hoắc gia huynh đệ vừa tiến vào trong khoang thuyền đã phất tay đem những thủ hạ canh gác ở đây đuổi ra ngoài.
Hiển nhiên, lần này bọn họ chuẩn bị lễ vật quả thật là tương đối cổ quái và trân quý, nhưng ở trước mặt Hạ Nhất Minh bọn họ lại không dám nói tới chúng.
Ở trong góc căn phòng, hai huynh đệ bê ra một cái rương gỗ được làm từ cây đàn hương.
Hạ Nhất Minh chỉ cần liếc mắt nhìn qua một cái là có thể thấy được chiếc rương gỗ này dùng chỉ để đựng một vật, bởi vì chế tạo có phần gấp gáp cho nên người làm không tránh khỏi có chút sai sót.
Bất quá, lực chú ý của Hạ Nhất Minh trong nháy mắt bị dời đi chỗ khác, hắn kinh ngạc nhìn lướt qua một lượt.
Trong mơ hồ hắn không ngờ lại cảm ứng được một loại sinh mệnh thần kỳ dao động rất nhỏ. Nếu như loại sinh mệnh lực lượng này quá mức cổ quái và xa lạ thì Hạ Nhất Minh còn có thể hoài nghi đây có phải là một đầu động vật không nữa.
Bất quá, loại sinh mệnh lực lượng này mặc dù rất yếu, nhưng nó mang lại cho hắn cảm giác khá là quái dị, làm cho hắn có chút rùng mình.
Hoắc gia huynh đệ cẩn thận mở chiếc rương ra, bên trong đó được phủ kín bông như là đồ vật trong đó rất dễ vỡ vậy.
Cuối cùng, một người cẩn thận tách đám bông đó ra, để lộ một vật hình tròn rất to xuất hiện trước mặt đám người Hạ Nhất Minh.
Mở to hai mắt nhìn, Hạ Nhất Minh cẩn thận đánh giá, nhưng ở trong trí nhớ của hắn thì không có bất cứ khái niệm nào về đồ vật này. Bất quá, điều duy nhất làm cho hắn cảm thấy kỳ quái chính là, khi hắn lần đầu tiên đưa mắt nhìn thì đã cảm thấy nó không hề bình thường.
- Bảo Trư, đây là cái gì? - Hạ Nhất Minh trực tiếp hỏi.
Bảo Trư tiến lên, đưa cái mũi của nó hít hít vài cái rồi nói:
- Không biết.
Hạ Nhất Minh quay đầu lại, nói:
- Hai vị, các ngươi ra ngoài trước đi.
Hoắc gia huynh đệ không dám tỏ vẻ bất mãn chút nào, bọn họ khom người rời khỏi khoang thuyền.
Tuy nói chiếc thuyền này là tài sản của HOắc gia, nhưng khi Hạ Nhất Minh ở trên thuyền thì bọn hộ đều biết rằng ai mới là chủ nhân chân chính.
- Bách huynh, ngươi xem đây là vật gì? - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói.
Hắn biết Bách Linh Bát có một loại năng lực đặc thụ, có thể cách vách nhìn được đồ vật, bất quá lúc hắn thi triển loại năng lực này thì hình dạng bên ngoài sẽ khiến cho người khác phải sợ hãi, nên mới đuổi hai người Hoắc gia huynh đệ ra ngoài trước.
Đôi mắt Bách Linh Bát lập tức sáng lên giống như hai mặt trời nhỏ tỏa ra ánh sáng thần kỳ.
Loại ánh sáng này đảo qua cái rương một vòng sau đó mới chậm rãi thu lại.
Hạ Nhất Minh, Bảo Trư cùng Bạch Mã Lôi Điện đều đưa ánh mắt mong đợi nhìn Bách Linh Bát phán đoán. Sau một lúc, hắn quả nhiên đã không phụ lòng mong đợi của mọi người mở miệng nói:
- Thứ này hẳn là một quả trứng.

Chương 1092: Trở lại Bồng Lai Tiên Đảo

- Trứng? - Hạ Nhất Minh cùng hai đầu thần thú liếc mắt nhìn nhau, bất quá sau một lát ánh mắt của bọn họ đều trở lại bình thường.
Trời đất mênh mông, các loại sinh vật hải dương ngạc nhiên cổ quái có rất nhiều, mặc dù bọn họ không biết sinh mệnh trong quả trứng này là cái gì nhưng chỉ cần nhìn thể tích của nó thì cũng biết không phải là trứng gà trứng vịt có thể so sánh được.
- Quả trứng lớn như vậy nếu đun sôi khẳng định sẽ rất ngon. - Bảo Trư khẽ liếm mép quay về sau nói.
Hạ Nhất Minh tức giận đưa tay lên vần vò bộ lông nó vài cái, nói:
- Bảo Trư, bên trong đó có một sinh mệnh cường đại, không phải thứ để cho ngươi ăn.
Bảo Trư hừ mũi một tiếng, nhưng nó cũng không phản đối, chỉ là ánh mắt liên tục chớp động quang mang hứng thú.
Hạ Nhất Minh đưa tay đặt nhẹ lên qả trứng, thần niệm cẩn thận dò xét qua sinh mệnh lực yếu ớt đó, một lúc lâu sau hắn cau mày nói:
- Thật sự là kỳ quái, quả trứng này đến tột cùng là của loài nào? Sinh mệnh lực của nó khi mạnh khi yếu, ta từ trước tới nay không bao giờ cảm ứng được sinh vật nào có sinh mệnh lực như vậy.
Quả thật, sau một hồi hắn cảm ứng, thì sinh mệnh lực lượng của quả trứng này rất là kỳ quái, có lúc thì nó dao động hơi mạnh mẽ một chút, khi thì lại biến mất không có dấu vết.
Loại tình huống này trong cuộc đời hắn chưa từng gặp bao giờ, tựa hồ cũng không có điển tịch nào ghi lại.
- Nó hình như đang ngủ đông. - Bách Linh Bát chậm rãi nói:
- Sinh mệnh của nó dao động có vài phần tương tự như sinh vật đang ngủ đông.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, hắn đương nhiên hiểu rõ ngủ đông nghĩa là gì, nhưng chính vì vậy sắc mặt hắn mới trở nên cổ quái. Ho nhẹ một tiếng, hắn dở khóc dở cười nói:
- Bách huynh, ngươi đã nghe nói qua trứng ngủ đông chưa?
Đôi mắt Bách Linh Bát sáng lên một chút, vấn đề này tựa hồ như đã làm khó hắn, sau một lúc trầm mặc, hắn nói:
- Sinh mệnh của nó ba động giống như đang ngủ đông vậy. Nếu như ta đoán không sai thì hẳn là do hoàn cảnh xung quanh đột ngột thay đổi cho nên nó mới tiến vào trong trạng thái ngủ đông. Bất quá tình huống như vậy mà còn có thể bảo đảm sinh mệnh trong quả trứng thì chứng tỏ sinh mệnh trong quả trứng này rất cường đại.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh nhất thời trở nên ngưng trọng, có thể được Bách Linh Bát đánh giá là sinh vật cường đại thì khẳng định không phải là chuyện đùa.
Xoay chuyển ánh mắt, Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn quả trứng, trong lòng hắn xuất hiện một tia nghi vấn. Trong Bông Lai Tiên Đảo, Triển Hồng Đồ là lão tổ tông của Kiền Sơn môn, địa vị của hắn ở trên Bồng Lai Tiên Đảo là số một số hai. Với kiến thức của hắn cho dù là không nhận thức được lai lịch của quả trính này thì tuyệt đối cũng không thể coi nó như một khối đá bình thường được.
Hoắc Hồng Sinh từng nói qua, Triển Hồng Đồ đã từng tận mắt nhìn thấy quả trứng này nhưng cuối cùng vì sao lại không chiếm nó làm của riêng? Ngược lại hắn còn đưa tặng cho mình? Và còn nói thứ này khẳng định thần đạo cường giả sẽ có hứng thú.
- Ngươi nghĩ tới cái gì vậy? Bảo Trư nhìn sắc mặt Hạ Nhất Minh dần dần sáng ra, nó lập tức hỏi.
Khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh nói:
- Nếu như ta đoán không sai thì Triển Hồng Đồ hẳn là sẽ biết một ít, nếu không hắn cũng không đề nghị Hoắc gia đưa quả trứng này tới Hạ gia trang.
Thân hình Bảo Trư bật lên cao, ở giữa không trung lộn một vòng đã đáp xuống vai Bách Linh Bát, nói:
- Chúng ta còn chờ cái gì? Đến đó hỏi một chút là được.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Cũng tốt.
Hắn đưa tay khẽ vật, một cỗ lực đạo nhu hòa mở cánh cửa khoang tàu ra, nói:
- Các ngươi vào đi.Hoắc gia huynh đệ mặc dù đã ra khỏi khoang thuyền nhưng bọn họ không dám đi xa, mà là ở bên ngoài cung kính chờ đợi. Khi nghe được Hạ Nhất Minh mời vào thì lấp tức tiến vào bên trong.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh không tiếp tục nhìn cái rương gỗ nữa, mà hắn tùy ý nói:
- Hai vị, ta có chút nhớ Bồng Lai Tiên Đảo, nếu hai vị không ngại thì có thể đến đó trước hay không?
Hoắc Hồng Sinh không chút do dự nói:
- Tự nhiên là theo yêu cầu của Hạ tiền bối.
Hoắc Hồng Hướng mặc dù trong lòng có chút không muốn, nhưng trên mặt không biểu lộ ra chút trái ý nào, ngược lại còn theo huynh trưởng biểu lộ sự vui mừng nói:
- Tiền bối, Kiền Sơn Môn hôm nay so với di vãng thì quy mô đã lớn hơn rất nhiều. Hoắc gia chúng ta cũng đã xây dựng lại hai lần, vì ngài và Sở tiền bối kiến tạo một biệt viện chuyên dùng, nhất định nó sẽ khiến cho ngài hài lòng.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, sau đó cười nói:
- Có lòng là được rồi.
Lấy thân phận của hắn và Sở Hao Châu thì số lần tới Bồng Lai Tiên Đảo kể ra chỉ sợ không hết một bàn tay, vậy mà Hoắc gia lại hao phí tiền tài và nhân lực kiến tạo biệt viện cho bọn họ. Mặc dù biết bọn họ làm việc này chính là muốn vuốt mông ngựa, nhưng bất luận kẻ nào nghe đến thì cũng có chút cao hứng, cho dù là không chút để ý tới chuyện này nhưng cũng không chán ghét.
Dù sao, người có phẩm đức cao thượng không thích người khác hao tổn tâm cơ để lấy lòng mìn thì quá ít, mà Sở Hao Châu cùng Hạ Nhất Minh lại không phải loại người như thế, hơn nữa bọn họ cũng chưa bao giờ chính thức nhìn thấy loại người này.
Hoắc Hồng Sinh sau khi được Hạ Nhất Minh nói như vậy thì lập tức ra ngoài lớn tiếng thông báo cho thuyền viên lập tức quay đầu. Đối với hắn mà nói thì chỉ cần có thể khiến cho Hạ Nhất Minh hài lòng thì chuyện nào cũng có thể làm.
Trên chiếc thuyền này ngoại trừ có quả trứng đó ra thì còn rất nhiều đặc sản ở Đông hải, đây đều là tặng vật do Hoắc gia muốn đưa tới Hạ gia trang. Chuyến đi này vốn là do hai huynh đệ Hoắc Hồng Sinh tự mình đưa tới, kỳ thật thì bọn họ cũng có ý định gặp Đông Thành, nhưng bởi vì giữa đường gặp phải Hạ Nhất Minh cho nên nguyện vọng này chỉ đành không thể làm tiếp.
Nhưng đám người Hoắc Hồng Sinh cũng không hề buồn chán, bởi vì lần này trở về còn có Hạ Nhất Minh đi cùng. Hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng được lấy Hạ Nhất Minh đã tấn chức thần đạo cùng với thần thú của mình đến Bồng Lai Tiên Đảo sẽ tạo thành chấn động lớn tới cỡ nào. Mà Hoắc gia bọn họ chính là người được lợi nhất, thậm chí địa vị ở trong Kiền Sơn Môn cũng lớn hơn không chỉ một chút.
**************
Sau mấy ngày hành trình di chuyển trên biển, chiếc thuyền cuối cùng cũng thuận lợi quay trở về Bồng Lai Tiên Đảo. Khi chiếc thuyền to lớn này xuất hiện ở bên thuyền thì đã khiến cho trên bến nổi lên những tiếng xì xào nghi vấn.Thuyền lớn của Hoắc gia mỗi lần ra đi thì ít nhất cũng phải ba tháng mới trở về, mà chiếc thuyền này vừa xuất phát chỉ vài ngày đã quay lại, chỉ cần người hơi có kinh nghiệm đã nghĩ ra được chuyện này khẳng định có vấn đề.
Thuyền lớn vừa cập bờ Hạ Nhất Minh đã ngoài ý muốn thấy được chiếc thuyền này ở trên bến tàu có một vị trí riêng cho mình. Chung quanh chiếc thuyền này trong vòng mười trượng không có một chiếc thuyền nào đủ dúng khí tới gần.
Bởi vậy có thể thấy được vị trí này trong ngày thường khẳng định chuyên dành cho Hoắc gia sử dụng, mà những người ngư dân sống ở đây mãi cũng tập thành thói quen.
Hắn khẽ lắc đầu, địa vị của Hoắc gia ở trên Bồng Lai Tiên Đảo chỉ sợ đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất, nếu không thì khó có thể làm được chuyện này. Chỉ cần nghĩ tới Hoắc gia có thể hưng vượng như vậy là nhờ vào Hoắc Đông Thành thì trong lòng hắn cũng có chút cảm khái.
Hoắc gia hôm nay cùng với Hạ gia đều là có một không hai, đều là dựa vào một đệ tử kiệt xuất trong nhà mà quật khởi lên. Phương thức này không nghi ngờ gì chính là mau lẹ nhất, nhưng nếu như tên đệ tử kia có điều gì ngoài ý muốn, như vậy gia tộc có căn cơ không sâu sẽ dễ dàng lọt vào tình cảnh tai ương. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Một chiếc xe ngựa xa hoa nhanh chóng được chuẩ bị, đây đều là chiếc xe ngựa mà Hoắc gia chuẩn bị hàng năm, ngoại trừ con cháu Hoắc gia và các tiên thiên trưởng lão của Kiền Sơn Môn thì không ai có thể dùng. Bất quá giờ phút này chiếc xe ngựa này lại được chuẩn bị cho Hạ Nhất Minh.
Khi Bạch Mã Lôi Điện từ trên thuyền cao ngạo bước xuống thì toàn bộ người dân trên bến thuyền đều trợn tròn mắt nhìn.
Ở trên Bồng Lai Tiên Đảo có lẽ không bao nhiêu người biết khuôn mặt Hạ Nhất Minh, nhưng đối với Hải Thần chi mã trong truyền thuyết thì ai cũng biết.
Một con ngựa trên đầu có chiếc sừng màu tím, bước đi được trên biển, tốc độ nhanh như điện, sau mấy lần đại hiển thần uy thì danh tiếng không khác gì hai vị tôn giả trên đảo. Có thể nói không ai là không biết, không ai là không hiểu về Bạch Mã Lôi Điện.
Trong lúc nhất thời, cả bến tàu đều im như thóc, mọi người không ai dám tới gần, mãi cho tới khi đội ngũ xe ngựa xa hoa rời đi thì lúc này mới xuất hiện những tiếng thảo luận kịch liệt, hơn nữa tin tức rất nhanh truyền ra các đảo nhỏ xung quanh.
Kiền Sơn Thành là con đường phải đi qua để tiến vào Kiền Sơn Môn, tốc độ của chiếc xe ngựa mặc dù không chậm, nhưng muốn tới Kiền Sơn Thành thì cũng phải mất một ngày đường. Bất quá Hạ Nhất Minh cũng không cảm thấy sốt ruột, mục đích hắn tới đây cũng là muốn để Bách Linh Bát nhìn lại được cảnh sắc quen thuộc ngày trước, có lẽ hắn đột nhiên sẽ nghĩ lại được vài thứ, cho nên dù xe ngựa đi chậm tới mức nào hắn cũng không quan tâm.
Một ngày sau đoàn người chỉ còn cách Kiền Sơn thành mười dặm, từ xa đã có thể nhìn thấy được hơn trăm người đang lẳng lặng đứng chờ.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh thoáng nhìn qua, Hoắc gia trên cơ bản là có mặt toàn bộ, mà người bên trong Kiền Sơn Môn cũng không ít, chẳng những có một vài vị tiên thiên cường giả, mà ngay cả lão tổ Kiền Sơn Môn Triển hồng Đồ cũng tự mình ra ngoài mười dặm nghênh đón.
Trong lòng Hạ Nhất Minh xuất hiện mộtt ia cảm khái, nếu như bản thân hắn là một tôn giả như trước kia thì Triển Hồng Đồ sẽ không cung kính như thế. Bất quá tin tức hắn tấn chức thần đạo đã không còn là bí mất, Triển Hồng Đồ khẳng định đã nghe thấy, cho nên mới tự mình ra ngoài đón.
Mắt nhìn thấy chiếc xe ngựa xuất hiện, tất cả mọi người đồng loạt tiến lên đón. Triển Hồng Đồ dẫ đầu cung kính hành lễ trước xe ngựa nhẹ giọng nói:
- Hạ thần quân đại giá quang lâm làm Kiền Sơn Môn vô cùng cảm thấy vinh hạnh, Triển Hồng Đồ ra mắt Hạ thần quân.
Ở phía sau hắn, đám người nhanh chóng hành lễ, những tiên thiên cường giả thì còn tốt một chút, gần như chri khom lưng cúi đầu, nhưng hậu thiên tu luyện giả thì quỳ xuống hành lễ.
Hạ Nhất Minh nhất thời cảm thấy da gà nổi lên, hắn cười ha hả nói:
- Cùng đứng lên hết đi.
Quay sang phía Triển Hồng Đồ, hắn gật đầu một cái nói:
- Triển môn chủ vẫn khỏe chứ?
- Đa tạ Hạ thần quân nhớ tới. - Vẻ mặt Triển Hồng Đồ rất cảm kích nói:
- Kiền Sơn môn cùng Hoắc gia nhờ hồng phúc của ngài mà hết thảy mọi người đều khỏe mạnh.
Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười gật đầu, trong lòng có vô vàn cảm khái, hôm nay địa vị của bản thân so với trước kia quả thật là một trời một vực.
Hắn cùng Sở Hao Châu cũng không nhìn ra, nguyên lai tu vi của Triển Hồng Đồ này vẫn như trước, vô cùng nhàn nhã bước đi, chẳng cao hơn trước được bao nhiêu.

Chương 1093: Lai lịch quỷ dị

Bên trong Kiền Sơn thành, ở một trang viên xa hoa có vô số các hậu thiên tu luyện giả đang canh phòng cẩn mật, bọn họ đều là những đệ tử kiệt xuất nhất của Kiền Sơn Môn. Bình thườngbọn họ ở trong môn phái đều là những nhân vật trung tâm, nhưng ngày hôm nay tất cả đều biến thành những thủ vệ canh cửa. Chỉ là bọn họ không ai lộ ra vẻ bất mãn, ngược lại còn ngẩng cao đầu, ưỡn thẳng ngực, tinh thần phấn chấn, từ trên người tỏa ra một cỗ khí thế mạnh mẽ.
Trang viên này chính là do Hoắc gia xây dựng để làm chỗ ăn nghỉ cho Hạ Nhất Minh cùng Sở Hao Châu. Sáu năm trước khi đám người Hạ Nhất Minh rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo bọn họ đã bắt tay vào công việc xây dựng, mãi cho tới năm ngoái mới hoàn thành.
Trong quá trình xây dựng không chỉ có Hoắc gia toàn lực thực hiện, mà ngay cả Kiền Sơn Môn cũng phối hợp không chút nào dám gây khó dễ.
Mặc dù tất cả mọi người đều biết, nơi này dù có xây dựng đẹp hơn nữa cũng không chắc sẽ dùng tới một lần, nhưng cuối cùng không một ai bác bỏ. Đây là tác dụng lớn nhất của vũ lực cường đại, sau khi có được thực lực làm cho kẻ khác phải kính sợ thì có vô số việc căn bản không cần người đó đi lo lắng nữa. Vừa tiến vào trang viên, Hạ Nhất Minh đảo mắt nhìn quanh một chút, cảm thấy rất hài lòng với nơi này.
Nghệ nhân của Bồng Lai Tiên Đảo tựa hồ như còn cao hơn trên đại lục một bậc a, mặc dù nơi này không thể kiến tạo được một nơi có thể truyền thừa mấy ngàn năm như Linh Tiêu Bảo Điện và Đồng Thiên Phúc Địa, nhưng nói về độ tinh xảo của nghệ nhân chế tác thì tuyệt không kém.
Đi tới đại sảnh ngồi xuống, Hạ Nhất Minh đi thẳng vào vấn đề nói:
- Triển môn chủ, Hoắc gia năm nay ở trong lễ hội mừng năm mới đã mua được vật phẩm kỳ dị, nghe nói ngưa đã từng nhìn thấy?
Triển Hồng Đồ hơi rùng mình một cái, vội vàng nói:
- Vâng. Đúng là vãn bối đã từng thấy qua.
Trước kia khi đối mặt với Hạ Nhất Minh hắn đã có biểu hiện cực kỳ tôn trọng, hôm nay lại càng trở nên cung kính hơn. Dù sao, thân phận của Hạ Nhất Minh sau sáu năm đã có biến hóa rất lớn.
Thần đạo cường giả trong truyền thuyết chỉ cần một ngón tay út cũng có thể dễ dàng giết chết hắn. Cho dù là toàn bộ Kiền Sơn Môn gộp lại thì ở trong mắt đối phương phỏng chừng ngay cả con kiến cũng không bằng. Đối với một nhân vật có thể quyết định sự tồn vong của môn phái thì hắn phải cẩn thận cũng không hề quá đáng.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu nói:
- Ngươi đối với đồ vật đó thấy thế nào?
Trên mặt Triển Hồng Đồ nhất thời xuất hiện một tia cười khổ nói:
- Hạ thần quân, tại hạ từng kiểm tra qua, nhưng thủy chung vẫn không thể xác định được đó là vật gì.
Hạ Nhất Minh đưa tay cầm chén trà lên, hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm, cũng không biết là lá trà này có xuất xứ từ đâu mà khi uống vào lại có hương vị thơm mát làm cho tinh thần người sử dụng phấn chấn.
Đặt chén trà xuống, Hạ Nhất Minh cười tủm tỉm nói:
- Triển môn chủ nếu đã hoàn toàn không biết gì vì sao lại đề nghị đám người Hoắc Hồng Sinh đưa vật này tới Hạ gia trang?
Hắn dừng lại một chút, nói tiếp:
- Ngươi còn nói thứ này có lẽ thần đạo cường giả sẽ cảm thấy hứng thú, đây là tại sao?
Triển Hồng Đồ âm thâm thầm kêu khổ, hắn thở dài một tiếng, không ngờ chỉ nhiều lời một chút mà chính mình đã nói lời không nên nói. Bất quá, nếu như không nói như vậy thì đám người Hoắc Hồng Sinh làm sao chịu mang thứ này đi được chứ?
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc hai tiếng, nói:
- Triển môn chủ chẳng lẽ có điều gì khó nói sao?
Triển Hồng Đồ cuống quít lắc đầu nói:
- Hạ thần quân thứ lỗi, tại hạ quả thật có chút tư tâm. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hắn thành khẩn nói:
- Tại hạ khi xem qua thứ này đã cảm ứng được từ nó toát ra sinh mệnh lực lượng yếu ớt, nếu như tại hạ đoán không lầm thì đây là trứng của một loài sinh vật nào đó.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh có chút kinh ngạc, bọn hắn sở dĩ đoán đây là một quả trứng đó là vì nhờ vào đôi mắt thần kỳ của Bách Linh Bát, nếu không thì chẳng ai có thể xác định được. Nhưng Triển Hồng Đồ lại bằng vào cảm ứng sinh mệnh lực lượng của nó mà phán đoán ra được, chứng tỏ rằng kiến thức của vị lão nhân này quả là không bình thường.
- Đây là trứng của loại động vật gì? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.Triển Hồng Đồ vội vàng lắc đầu, dường như chỉ sợ chậm một chút là Hạ Nhất Minh sẽ hiểu lầm vậy.
- Hạ thần quân, Kiền Sơn Môn chúng ta ở Đông Hải đã có gần ngàn năm lịch sử, cổ tịch trong môn có rất nhiều, trong đó những cổ tịch miêu tả lại sinh vật cường đại ngoài Đông Hải không phải là ít nhưng tại hạ lại không thể tra ra đươc nó là trứng của sinh vật nào. - Triển Hồng Đồ thở dài lắc đầu nói.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, linh thú trong thiên hạ nhiều vô số kể, Kiền Sơn Môn không ghi chép được hết cũng là điều có thể hiểu được. Bất quá nếu ngay cả địa đầu xà của Đông Hải mà cũng không biết thì như vậy chỉ sợ đây không phải là trứng của hải dương sinh vật.
- Ngươi đã hoàn toàn không biết gì về nó vì sao lại muốn Hoắc gia đưa vật này tới Hạ gia trang? - Hạ Nhất Minh suy nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp.
Sắc mặt Triển Hồng Đồ nhất thời có chút xấu hổ, hắn cẩn thận nói:
- Tại hạ lúc kiểm tra quả trứng này mặc dù cảm nhận được sinh mệnh lực lượng yếu ớt, nhưng nó lại mang tới cho tại hạ cảm giác rất kinh khủng.
Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh khẽ cau lại, hắn lập tức nhớ tới tình huống lúc mình cảm ứng quả trứng.
Sinh mệnh lực lượng của nó mặc dù rất yếu nhưng tiềm lực của nó lại cường đại, mặc dù đối với Hạ Nhất Minh thì nó không có gì đáng kể, nhưng nếu đem so với một người có thực lực tôn giả như Triển Hồng Đồ thì lại có cảm giác bất đồng.
- Hạ thần quân, quả trứng này phỏng chừng là có lai lịch thần bí khó lường, có lẽ nó là do một đầu thần thú nào trong biển sinh ra. Thứ này nếu ở trong thần đạo cường giả như ngài có lẽ sẽ bồi dưỡng ra được một đầu thần thú thủ hộ, còn nếu ở trong tay Kiền Sơn Môn chúng ta.....
Triển Hồng Đồ hơi dừng lại một chút rồi cười khổ nói tiếp:
- Nếu như cha mẹ quả trứng không tìm đến thì tự nhiên là may mắn, còn nếu không thì bổn môn chỉ sợ là khó thoát khỏi tai kiếp.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu ra, trách không được Triển Hồng Đồ lại không động tâm tới, hơn nữa lại còn dẫn dụ Hoắc gia đem vật này không quản ngản ngàn dặm hộ tống tới Hạ gia trang.
Nếu như quả trứng này thật sự là do thần thú sinh ra thì cho dù là có cách xa đi nữa nó vẫn cảm ứng được, nếu Triển Hồng Đồ thật sự cất giấu nó thì chờ đợi Kiền Sơn Môn chỉ sợ không phải là chuyện gì tốt.
Trong lòng Hạ Nhất Minh đối với vị tôn giả này không khỏi đánh giá cao hơn một bậc, hắn làm việc quyết đoán mà không để cho lòng tham làm mờ mắt. Dưới sự dẫn dẵn của hắn thì Kiền Sơn Môn dù không thể là tồn tại vĩ đại nhưng muốn tiếp tục truyền thừa xuống mai sau lại không phải là vấn đề lớn.
- Quả trứng này ta nhận. - Hạ Nhất Minh thu liễm lại tinh thần nói:
- Từ chỗ nào mà có được nó vậy?
Triển Hồng Đồ như trút được gánh nặng, hắn thở dài một hơi vội vàng nói:- Đây là do Lãnh gia huynh đệ trong lúc tu luyện trên biển phát hiện ra.
- Lãnh gia huynh đệ? - Hạ Nhất Minh trầm tư chốc lát nói:
- Ngươi nói người tìm được là Lãnh gia huynh đệ kia?
- Chính là bọn họ, nguyên lai ngài vẫn còn nhớ rõ bọn họ, nếu để cho hai người đó khẳng định sẽ rất cảm kích. - Triển Hồng Đồ cung kính nói.
Hạ Nhất Minh bật cười nói:
- Hai huynh đệ bọn họ vận khí quả thật không tồi.
Trầm ngâm một lát, Hạ Nhất Minh nói tiếp:
- Tìm bọn họ về đây để ta hỏi một chút xem quả trứng này xuất hiện ở đâu.
Triển Hồng Đồ giật mình, hắn cũng không rõ Hạ Nhất Minh vì sao lại thận trọng như vậy, nhưng không dám thắc mắc gì chỉ vội vàng ra lệnh cho hạ nhân đi tìm Lãnh gia huynh đệ.
Hai huynh đệ này là tiên thiên cường giả nổi tiếng ở trên một hòn đảo nhỏ, ngay cả Kiền Sơn Môn cũng phải rất khách khí với bọn họ. Nhưng ngay khi bọn hắn nghe thấy Hạ Nhất Minh gọi tới thì không chút do dự chạy lại, dù có cho bọn họ thêm chục lá gan cũng không dám từ chối đến gặp thần đạo cường giả.
Một ngày sau, đám người Hạ Nhất Minh lên một chiếc thuyền tiến ra ngoài biển.
Được nửa ngày đường, Lãnh gia huynh đệ chỉ vào một vùng hải vực cẩn thận nói:
- Hạ thần quân, huynh đệ chúng ta tu luyện võ đạo ở trên biển thì nhìn thấy vật này từ nơi nào đó trôi tối. Vật này tương đối kỳ quái, chung quanh nó năm trượng căn bản không có bất kỳ loại cá nào, ngay cả một ít bá vương trên biển sau khi tới gần nó trăm trượng cũng phải xoay người bỏ chạy. Cho nên hai huynh đệ chúng ta mới vớt nó lên, hơn nữa còn biến nó thành vật buôn bán.
- Các ngươi có được vật đấy ước chừng đã bao lâu rồi?
- Vừa mới được một tháng.
Hai huynh đệ bọn họ đều có chút cảm giác không yên, nếu biết vật này sẽ dẫn tới sự chú ý của thần đạo cường giả thì cho dù chết bọn họ cũng không dám động vào, bất quá hôm nay đã quá muộn rồi.
Hạ Nhất Minh nhíu mày lại, nếu từ trên biển trôi tới thì không có cách nào biết được vật này từ đâu mà tới. Biển rộng mênh mông thế này cho dù Hạ Nhất Minh có bản lãnh lớn hơn nữa cũng đừng mơ tưởng có thể tìm được nguồn gốc của quả trứng ấy.
Đưa ánh mắt liếc nhìn về phía Bách Linh Bát cùng Bảo Trư, hắn nghĩ có lẽ bọn họ có thể nhìn ra được điều gì đó. Nhưng rất nhanh Hạ Nhất Minh đã phải thất vọng, đối mặt với biển cả mênh mông thế này thì bọn hắn cũng không có biện pháp để xử lý.
Bất đắc dĩ, thuyền đội đành quay đầu lại trở về Bồng Lai Tiên Đảo.
Nhưng mà, ngay lúc đội thuyền rời đi không lâu thì một đạo nhân ảnh từ trong lòng biển chậm rãi chồi lên, hắn nhẹ nhàng lẩm bẩm vài câu:
- Thật sự là kỳ quái, Hạ Nhất Minh sao lại đến đây? Xem ra quả trứng kia cũng không cần đưa đến đại lục, hắc hắc chẳng nhẽ Quang Minh chi thần đã giúp ta sao?
Cả người hắn thu liễm khí tức không tiết ra ngoài chút nào, ngay cả đám người Hạ Nhất Minh cũng không thể cảm ứng được dù chỉ là một chút.
Lẻn vào trong nước, hắn lấy tốc độ nhanh hơn chiếc thuyền gấp trăm lần tiềm nhập vào Bồng Lai Tiên Đảo, canh phòng nghiêm ngặt ở nơi đây đối với hắn chẳng khác gì chỗ không người.
Hắn rất dễ dàng tìm được chiếc rương gỗ, mở nắp rương ra, nhẹ nhàng vuốt che quả trứng, một cỗ lực lượng thần kỳ từ tay hắn mạnh mẽ truyền sang. Sau đó, hắn cười lạnh mấy tiếng rồi quay người rời đi, từ đầu tới cuối không hề có ai phát hiện ra tung tích của hắn. Mà đám người Hạ Nhất Minh đang ở trên chiếc thuyền đi về cũng càng không hay biết gì.
Chỉ là sau một lát, từ trên quả trứng bắt đầu phóng thích ra một loại lực lượng kỳ dị cường đại, loại lực lượng này vốn vẫn bị áp chế nhưng mãi cho tới giờ phút này mới được giải khai, hơn nữa chính thức phóng thích ra khí tức của nó.
Hai ngày sau, một đầu thần thú to lớn đang bay lượn trên không trung đột nhiên phát hiện ra cái gì đó, nó ngẩng đầu lên ngó nghiên nửa ngày cuối cùng nhận thức được phương hướng chuẩn xác mới huy động đôi cánh to lớn bay đi.

Chương 1094: Phương Tây Thần Long

Bên trong trang viên xa xỉ, một màn ca múa vui vẻ đang được biểu diễn trên sân khấu.
Khi chủ nhân trên danh nghĩa của trang viên này tới, thì không nghi ngờ gì đây chính là chuyện làm rung chuyển cả Kiền Sơn Thành. Không chỉ có Hoắc gia muốn được giao hảo với một thần đạo cường giả mà ngay cả các thế lực khác cũng hao tốn trăm phương ngàn kế để được gặp mặt Hạ Nhất Minh một lần.
Mặc dù bọn họ đều biết trong chốc lát mà muốn lưu lại khoảnh khoắc ấn tượng sâu cho người ta là cực kỳ nhỏ bé. Tuyệt đại đa số mọi người ở trong mắt thần đạo cường giả chỉ giống như không khí, nhưng ngay cả như vậy thì cũng có vô số người giống như thiêu thân lao vào lửa, bọn họ chỉ mong có cơ hội được lại gần thần đạo cường giả một chút thôi dù là cơ hội này rất xa vời.
Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát mặt không chút thay đổi ngồi ở ghế chủ vị trên đại sảnh lẳng lặng xem màn biểu diễn ca múa. Về phần Bạch Mã Lôi Điện cùng Bảo Trư đối với cái này không hề cảm thấy hứng thú nên chúng nó ở nơi của mình nghỉ ngơi.
Không có người nào vô duyên vô cớ đi quấy rầy thần thú, nếu thần thú đột nhiên tức giận giết chết hắn thì cũng không có người nào dám đứng ra kêu oan.
Hạ Nhất Minh cầm chén rượu được chạm khắc tinh tế tỉ nhỉ lên, hắn hứng thú quan sát hết thảy mọi thứ, ở đây mang lại cho hắn cảm giác không giống với khi ở trong gia tộc. Mặc dù cũng là long trọng, nhưng hắn cảm thấy như tựa hồ thiếu mất thứ gì đó làm cho hắn cảm thấy kỳ quái.
Từ trong mắt những người bên dưới hắn thấy được sự kính sợ, khai khát và hy ọng, nhưng lại không tìm thấy được sự thân tình như khi ở nhà. Có lẽ đây là nỗi buồn của tất cả thần đạo cường giả, bởi vì ngoài hắn ra thì những người còn lại muốn tìm một vị trưởng bối của mình còn sống là rất khó khăn.
Bỗng nhiên, động tác Hạ Nhất Minh cứng đờ lại, hắn ngẩng cao đầu nhìn lên không.
Trên đó là trần nhà hoa lệ, nhưng ánh mắt của hắn như con dao bén nhọn tựa hồ phá vỡ trần nhà trực tiếp nhìn lên không.
Cử động của Hạ Nhất Minh nhất thời dẫn tới sự chú ý của toàn trường, vừa nhìn thấy vẻ khác thường của hắn cả đại sảnh lập tức an tĩnh lại.
Sau đó, bọn họ cảm giác như mình bị hoa mắt rồi Hạ Nhất Minh vốn vẫn ngồi trên ghế nay đã biến mất. Đang lúc mọi người đưa mắt nhìn nhau, Bách Linh Bát chậm rãi đứng lên, dường như không có việc gì rời khỏi đại sảnh, cứ như vậy ở trước mắt mọi người bay lên trên không.
Tất cả mọi người đều cảm thấy xôn xao, ai cũng rời khỏi chỗ chạy ra ngoài sân để xem. Trên bầu trời lúc này có bốn chấm đen nho nhỏ, nhưng người có thể nhìn thấy rõ ràng lại không nhiều lắm.
- Sư phụ, chuyện gì xảy ra vậy? - Một tiên thiên cao thủ của Kiền Sơn Môn thấp giọng hỏi.
Triển Hồng Đồ khẽ lắc đầu, lòng hắn như có tảng đá đè lên. Chỉ có hắn mới nhìn rõ trên bầu trời lúc này không chỉ có Hạ Nhất Minh mà ngay cả Bảo Trư cùng Bạch Mã Lôi Điện cũng đã xuất hiện.
Bốn người bọn họ đột nhiên tập hợp ở cùng một chỗ thì chuyện sắp xảy ra tuyệt đối không phải nhỏ. Không biết vì sao trong lòng Triển Hồng Đồ có chút bối rối, tựa hồ như có cảm giác đại họa sắp giáng xuống.
Từ phương xa có một điểm nhỏ sáng lên, tốc độ của điểm sáng này rất nhanh, chỉ thoáng cái nó đã khuếch trương rất lớn, khí thế từ nơi đó tỏa ra giống như ngọn núi, cả bầu trời vang lên những tiếng xé gió do tốc độ di chuyển nhanh.
Dưới khí thế cường đại và thanh âm xé gió giống như sấm nổ đã làm cho mọi người ở dưới đất lung lay như muốn ngã xuống.
Không chỉ có hậu thiên cường giả không thể chịu đựng được, mà ngay cả tiên thiên cường giả cũng không chịu được phải che tai lại, thống khổ ngồi xuống. Chỉ có trên mặt Triển Hồng Đồ xuất hiện vẻ kinh hãi, nhưng hắn có thể đứng im một chỗ, chỉ là cũng vì sợ hãi quá độ mà tái nhợt đi.
Khi mọi thứ đều chậm rãi bình ổn lại, có một số người khi khôi phục lại thì mới nhìn rõ trên bầu trời không biết từ lúc nào đã xuất hiện một đầu quái thú to lớn.
Đầu quái thú này thân thể dài hơn mười trượng, từ trên lưng nó sinh ra đôi cánh, cả người được lân giáp bao phủ, trên đầu lại có một chiếc sừng nhọn hoắt. Nó bay lơ lửng trước mặt Hạ Nhất Minh, nhưng cặp cánh sau lưng lại không hề mở ra.
Khi nhìn thấy một màn này, trong lòng Triển Hồng Đồ không khỏi rên rỉ mãi.
Thần thú, không ngờ lại là một đầu thần thú cường đại, hơn nữa xem thái độ của đám người Hạ Nhất Minh thì đầu thần thú này có thực lực tựa hồ vượt qua sự tưởng tượng của hắn.
Không hiểu sao, trong lòng hắn lúc này lại nghĩ tới quả trứng kỳ dị kia, lúc này hắn vô cùng phẫn hận hai huynh đệ Lãnh gia.
Trên bầu trời, sắc mặt Hạ Nhất Minh lúc này cũng cực kỳ nghiêm trọng. Triển Hồng Đồ không biết lai lịch của con thần thú này, nhưng hắn lại không xa lạ gì, ở Tử Vong Chi Địa hắn đã từng mấy lần gặp mặt, hơn nữa chính mắt nhìn thấy thủ đoạn tàn nhẫn của nó dùng để đối phó với tử vong sinh vật.
Đây là phương Tây Thần Long, mặc dù không giống với phương Đông Thần Long nhưng không nghi ngờ gì cùng là cấp bậc thần thú cường giả. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Thần Long phương Tây tôn kính, không biết các hạ xưng hô như thế nào? - Hạ Nhất Minh hết sức thu liễm lại thần lực trên người mình, mặc dù đầu thần thú này vừa đến đã thể hiện ra địch ý cường đại không chút dấu diếm, nhưng hắn cũng không muốn vô duyên vô cớ kết oán với một đầu thần thú.
- Ta gọi là Tát Ma Đức - Âm thanh cao ngạo của phương Tây Thần Long vang lên:- Ta nhận ra ngươi.
Hạ Nhất Minh không hề cảm thấy kỳ lạ vì điều này, ở trong Tử Vong Chi Địa do có phương Đông Thần Long có thực lực cường đại áp chế cho nên bốn đầu thần thú của Long tộc trong đó mới có biểu hiện nhu thuận, nhưng một khi rời khỏi nơi đó, không còn bị Thần Long áp chế, bản tính thiên sinh của thần thú lại trỗi dậy.
- Tát Ma Đức các hạ, ngài chẳng lẽ không trở về phương Tây sao? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Từ Tử Vong Chi Địa đi ra tới nay đã qua hai năm, nếu như phương Tây Thần Long vẫn còn ở lại phương Đông thì quả thật là điều không hợp lý.
Tát Ma Đức phẫn nộ thở phì phò vài hơi, từ trong hơi thở nó tỏa ra đầy mùi lưu huỳnh.
- Ta đã trở về phương Tây, nhưng cũng vì ngươi mà một lần nữa quay trở lại đây. - Tựa hồ như Tát Ma Đức càng lúc càng tức giận, thanh âm của hắn phát ra cũng càng lúc càng lớn hơn vài phần.
Hạ Nhất Minh nhăn mày lại, hắn thật sự không hiểu được biểu hiện của bản thân đã rất khiêm tốn. Nhưng biểu hiện của đối phương thì dường như coi hắn là kẻ thù không đội trời chung, từ ánh mắt tóa ra thần sắc hung lệ tới cực điểm.
Sắc mặt hơi trầm xuống, Hạ Nhất Minh cất cao giọng nói:
- Tát Ma Đức các hạ, không biết Hạ mỗ đắc tội với ngài ở chỗ nào mà khiến ngài tức giận như vậy?
Tát Ma Đức đột ngột rít lên một tiếng chói tai nói:
- Trứng của Long tộc chúng ta bị các ngươi trộm mang đi.
- Trứng Long tộc? - Hạ Nhất Minh hơi giật mình, sắc mặt hắn trở nên tương đối cổ quái.
Lúc này ngay cả là kẻ ngu cũng biết được lai lịch của quả trứng kia, nguyên lai nó là trứng của Long tộc phương Tây, bọn họ nếu có thể nhận ra mới gọi là có quỷ.
Thân hình Tát Ma Đức có chút run rẩy, lực lượng trên người nó từ từ được tụ tập lại, chiếc mồm to lớn chậm rãi mở ra, từ trong đó thoát ra mùi vị nồng nặc của lưu huỳnh.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh nhất thời thay đổi, thổ tức của Long tộc mặc dù cường đại nhưng cũng đừng mơ tưởng thương tổn được hắn, nhưng nếu động thủ ở đây thì hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.
- Chờ một chút. - Hạ Nhất Minh chợt quát lên nói:- Tát Ma Đức, nếu ngươi động thủ ở đây thì như vậy cũng không thể bảo toàn được trứng của Long tộc các ngươi.
Tát Ma Đức nhất thời dừng lại, ánh mắt của hắn hiện lên một tia phẫn nộ và điên cuồng.
Thân hình Hạ Nhất Minh nhanh chóng hạ xuống mặt đất, hắn linh hoạt di chuyển trong tòa hoa viên chỉ thoáng cái đã đi vào trong một chiếc lầu. Chỉ nháy mắt sau đó, Hạ Nhất Minh đã từ đó đi ra, lúc này trên tay hắn xuất hiện thêm một chiếc rương, hắn nhanh chóng bay về phía xa.
- Tát Ma Đức các hạ, nếu như ngài muốn có được trứng của Long tộc thì hãy theo ta.
Ánh mắt phẫn nộ của Tát Ma Đức đã hoàn toàn chuyển thành sát khí, hai cánh sau lưng nó hơi giật giật vài cái nhưng cuối cùng cũng không mở ra. Thân hình Tát Ma Đức hơi thoáng lên cái đã như quả đạn pháo bắn đi, gắt gao bám theo sau Hạ Nhất Minh.
Bạch Mã Lôi Điện cùng Bảo Trư cũng không cam lòng yếu thế, chúng nó nhanh chóng đuổi theo, bất quá bọn chúng cùng Bách Linh Bát cũng không muốn mạo muội chọc vào đầu Thần Long phương Tây đang bị điên này, mà chỉ bay theo ở phía xa.
Dù sao với thực lực của Hạ Nhất Minh bây giờ mà nói thì tuyệt không có chuyện bị đầu Thần Long phương Tây trong nháy mắt giết chết, cho nên chúng lúc nào cũng có thể chạy tới cứu viện.
Sau khi những tiếng xé gió liên tục vang lên rồi đám người thần đạo kia rời đi mọi người ở đây mới dần bình tĩnh lại.
Dưới uy áp cường đại của phương Tây Thần Long, bọn họ ngay cả đứng thẳng thân thể cũng không thể làm nổi.
Đặc biệt là các tiên thiên cường giả, sắc mặt đám người này tái nhợt, bọn họ có cảm xúc còn sâu sắc hơn người bình thường và hậu thiên tu luyện giả, luồng uy áp cường đại tới mức khó tin này đã trở thành bóng ma trên con đường tu luyện của bọn họ.
Gương mặt Triển Hồng Đồ hơi co quắp lại, lòng hắn đau như bị rỉ máu.
Bởi vì hắn biết, nếu như các tiên thiên đệ tử này không thể thoát khỏi bóng ma của uy áp đó thì cả đời này đừng mong có thể tấn giai tôn giả.
Nhưng mà muốn khỏi bóng ma do thần thú tạo ra thì khó khăn rất lớn, đừng nói là tiên thiên đệ tử của Kiền Sơn Môn, mà ngay cả bản thân Triển Hồng Đồ cũng khó có thể làm được.
- Sư phụ, Hạ thần quân bọn họ..... - Một tiên thiên đệ tử của Kiền Sơn Môn nhỏ giọng hỏi.
Triển Hồng Đồ bõng nhiên bừng tỉnh, hắn nghĩ tới đủ loại truyền thuyết về thần đạo cường giả mà sắc mặt trở nên khó coi hơn.
- Truyền lệnh ta, tất cả đệ tử bổn môn lập tức rút ra khỏi thành thị phân tán ở khắp nơi, ngàn vạn lần không được tụ tập cùng một chỗ, trong vòng mười ngày không được quay trở lại đây. - Triển Hồng Đồ lớn tiếng ra lệnh.
Tất cả mọi người hơi ngẩn ra, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của hắn thì tâm trạng hơi run lên, lập tức chạy đi truyền đạt mệnh lệnh.
Ánh mắt Triển Hồng Đồ nhìn xung quanh một vòng, hắn trầm giọng nói:
- Thần tiên đánh nhau con người gặp nạn, các ngươi cũng nhanh chóng trở về, tận lực rời xa Kiền Sơn thành, trong vòng mười ngày không được quay trở lại đây,
Một vị lão giả tiến lên, cung kính nói:
- Môn chủ đại nhân, bọn họ không phải đã rời đi sao? Vì sao lại còn hưng sư động chúng như vậy? Chỉ sợ sẽ gây ra hoang mang cho người dân, lúc đó rất khó có thể khống chế.
Sắc mặt Triển Hồng Đồ trở nên âm trầm, hắn gằn từng chữ nói:
- Ta cũng hy vọng là mình sai, nhưng bây giờ thì tất cả đi hết cho ta....
Cảm thụ được sát khí mạnh mẽ từ trên người Triển Hồng Đồ tỏa ra, không còn người nào dám ở lại khiêu chiến quyền uy của hắn.

Chương 1095: Tức giận

Tốc độ phi hành của Hạ Nhất Minh rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa tới một tuần trà đã rời xa Bồng Lai Tiên Đảo, mà đầu phương Tây Thần Long ở phía sau cũng không chịu lép vế, nó ngay cả cặp cánh sau lưng cung không mở ra mà có thể bám sát được Hạ Nhất Minh.
Từ trong ánh mắt của hắn thi thoảng lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo, nếu như không phải cố kỵ chiếc rương gỗ trong tay Hạ Nhất Minh thì nó đã sớm phát động công kích. Bất quá, chỉ cần chiếc rương này còn ở trong tay thần đạo cường giả thì nó cũng không dám toàn lực chiến đấu, nếu không may đánh trúng chiếc rương gỗ thì quá xui xèo.
Cuối cùng, sau một canh giờ phi hành Hạ Nhất Minh cũng ngừng lại.
Khi hắn dừng lại, đầu Thần Long phương Tây cũng ngừng lại theo, hơn nữa đám thần thú ở phía sau đuổi theo cũng không hề bị bỏ rơi chỉ khoảnh khắc khi hai người dừng lại thì bọn chúng cũng tới nơi.
Bảo Trư, Bạch Mã Lôi Điện cùng Bách Linh Bát đều không nói một lời đi tới bên cạnh Hạ Nhất Minh.
Tát Ma Đức lạnh lùng nhìn bọn họ, ngay cả một ít ý định ngăn cản cũng không có.
Ở trong mắt nó, những người này mặc dù đều là thần đạo cường giả, nhưng lại không hề có một Ngụy Thần cảnh nào cho nên nó không sợ hãi chút nào.
Hạ Nhất Minh mở chiếc rương gỗ trong tay để lộ ra quả trứng, nói:
- Tát Ma Đức các hạ, đây là trứng của ngài sao?
Tát Ma Đức tức giận hừ một tiếng, nói:
- Đây là trứng của Long tộc.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình một cái, bất quá nghĩ lại thì phương Tây Thần Long mới đi ra từ trong Tử Vong Chi Địa mới chỉ hai năm, coi như là muốn đẻ trứng thì thời gian cũng còn quá ngắn.
Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Tát Ma Đức các hạ, nếu đây là trứng của Long tộc vì sao nó lại xuất hiện ở phương Đông chúng ta? Mà ngài sao lại có thể truy tung được tới đây?
Tát Ma Đức đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Hạ Nhất Minh, sau một lát nói:
- Ta cũng không biết tên tiểu tử đáng chết nào làm thất lạc trứng, nhưng từ trên nó có khí tức của Long tộc chúng ta. Long tộc tộc trưởng khi phát hiện ra có người trộm lấy trứng đem về phương Đông thì ngại vi phạm vào lời thề của Long Tộc cho nên chúng nó không thể tiến vào phương Đông, vì vậy mà tới cầu ta.
Hạ Nhất Minh thầm nghĩ, ngươi cũng là phương Tây Thần Long, vì sao lại không tuân thủ lời thề kia a?
Nhưng hắn cũng không đem nghi vấn này nói ra mà nghiêm nét mặt nói:
- Tát Ma Đức các hạ, quả trứng này cũng là do chúng ta vô ý mà có được.
Hắn bình tĩnh đem chuyện mình đi dạo trên biển sau đó gặp chiếc thuyền của Hoắc gia kể lại một lần.
Sát khí trên người Tát Ma Đức dần dần yếu đi, nó mặc dù tính tình rất nóng giận nhưng cũng không phải đồ đần, sau khi cẩn thận nghe Hạ Nhất Minh nói trong lòng cũng có chút hoài nghi.
Hạ Nhất Minh đem toàn bộ sự việc kể lại, hắn cũng không thêm bớt chút nào, nhưng ngữ khí bình tĩnh cũng khiến cho Tát Ma Đức tỉnh táo vài phần.
- Hài.... - Tát Ma Đức thở dài một hơi, nói:
- Nếu như mọi chuyện chỉ là ngẫu nhiên như vậy ngươi có thể đem quả trứng đó trả lại cho ta không?
- Đương nhiên là có thể. - Hạ Nhất Minh không chút suy nghĩ nói.
Mặc dù trong lòng hắn cũng có chút không muốn, đây là trứng của thần thú nếu ngày sau ấp nở thành công như vậy ngàn năm sau Hạ gia trang sẽ có một đầu thần thú thủ hộ.
Bất quá lúc này cho dù trong lòng hắn có không nỡ thì cũng không thể lưu giữ của trứng này.
Nhẹ nhàng đưa tay đẩy về phía trước, chiếc rương gỗ nhẹ nhàng bay qua phía Tát Ma Đức.
Đầu Thần Long phương Tây nhẹ nhàng vươn trảo ra đón lấy chiếc rương, giờ phút này trong ánh mắt nó toát ra thần sắc yên tâm. Sau đó, hắn nhìn về phía Hạ Nhất Minh nhưng ánh mắt không còn ác liệt như vừa nãy nữa, mà trở nên nửa tin nửa ngờ.
Trứng của Long tộc tuyệt đối không có khả năng vô duyên vô cớ phiêu dạt tới phương Đông, phía sau chuyện này nhất định là đã có người động tay động chân.Nó ban đầu khẳng định người này chính là Hạ Nhất Minh, nhưng vị thần đạo tuổi trẻ này không chút do dự trả lại trứng của Long tộc, cho nên niềm tin của nó lúc này đã có chút dao động.
Đưa chiếc móng nhẹ nhàng vuốt ve an ủi quả trứng một lúc, Tát Ma Đức mới hài lòng gật đầu.
Hạ Nhất Minh cũng không động chân động tay với quả trứng, điều này chứng tỏ hắn không hề nói dối. Chỉ riêng điều này đã hơn ngàn vạn lời nói hoa ngôn xảo ngữ, thái độ của Tát Ma Đức đối với hắn thay đổi rất nhiều.
- Tát Ma Đức các hạ, ta hoài nghi hết thảy chuyện này là do có người ở sau lưng giật dây. - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Trước kia, Hạ mỗ cũng từng bị người ta hãm hại một lần, trong lần đó ta đã mất đi một thân nhân, cho nên bây giờ ta hy vọng ngài có thể tính táo xác minh chuyện này.
Ánh mắt Tát Ma Đức rốt cuộc đã hoàn toàn tỉnh táo lại, nó nói:
- Hạ Nhất Minh, ngươi nói thật hay giả ta có thể lập tức biết được.
Hạ Nhất Minh giật mình, Thần Long phương Tây thật sự có bản lĩnh khó tin như vậy sao?
Tát Ma Đức nhẹ nhàng vung long trảo của mình lên, đặt nhẹ nhàng xuống quá trứng.
- Long tộc chúng ta là một chủng tộc cường đại trong thiên hạ, cho dù là khi còn ở trong trứng cũng đã có thực lực Nhân Đạo Đỉnh Phong, cho nên khẳng định nó có thể phát hiện được ra khí tức của người đã bắt nó. - Thần Long cười hắc hắc, khuôn mặt của nó nhìn dữ tợn hơn trước vài phần:
- Chỉ cần ta giao tiếp với nó một chút thì có thể ngay lập tức xác định được khí tức của hung thủ.
Trên mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện nét kinh ngạc, phương Tây Long tộc có được bản lĩnh như vậy quả không hổ là chủng tộc được trời ưu đãi.
- Ngươi hẳn là sẽ không phản đối chứ? - Tát Ma Đức lạnh giọng hỏi.
Hạ Nhất Minh khẽ nhún hai vai nói:
- Đương nhiên là không, ngài cứ tự nhiên.
Nhìn thấy bộ dáng của Hạ Nhất Minh, Tát Ma Đức đã tin tưởng vài phần, nó chậm rãi nhắm đôi mắt lại.
Bất quá, nó cũng chỉ dùng một nửa thần thức để giao tiếp với quả trứng mà thôi, còn một nửa vẫn âm thầm đề phòng. Dù sao ở trước mặt nó đang có mấy thần đạo cường giả, cho nên không dám buông lỏng cảnh giác.
Khi một đoàn thần thức kỳ lạ truyền vào trong quả trứng, thì cùng lúc đó quanh phương Tây Thần Long Tát Ma Đức cũng xuất hiện một cỗ lực lượng cường đại. Đây là một cỗ lực lượng phòng ngự, dưới sự bảo hộ của nó thì cho dù là Hư Thần cảnh như Hạ Nhất Minh cũng không thể một kích phá nát.Hạ Nhất Minh chắp hai tay ra sau lưng, lẳng lặng nhìn vào khoảng không trên cao.
Hắn có thể khẳng định lần này có người vu oan giá họa cho mình, bất quá người này thủ đoạn so với Chiêm gia ngày trước thì kém hơn rất nhiều.
Phương Tây Long tộc có được bản lĩnh như vậy thì chỉ sợ người giá họa cũng không biết được. Dù sao, Long tộc cũng là chủng tộc cường đại nhất trong thiên hạ, những bí mật bên trong đó tuyệt đối không phải ai cũng có thể biết.
Chỉ là, làm cho Hạ Nhất Minh phải suy nghĩ chính là người nào lại nhàm chán làm ra chuyện này a? Không biết hắn có mục đích gì đây? Hắn cũng không tin có người vô duyên vô cớ đem trứng của Long tộc từ phương Tây đưa tới phương Đông, trong chuyện này khẳng định là có mưu đồ gì khác.
Một lúc lâu sau, quanh người Tát Ma Đức một lần nữa xuất hiện sát khí mãnh liệt.
Hạ Nhất Minh hơi sửng sốt một chút, không biết vì sao trong lòng hắn lại có một tia dự cảm không tốt. Hơn nữa tia dự cảm này theo sát khí Tát Ma Đức đang tăng lên mà càng mãnh liệt.
Hắn nhíu mày nói:
- Tát Ma Đức các hạ, ngài đã tìm được hung thủ sao?
Tát Ma Đức chậm rãi mở mắt ra, từ trong lỗ mũi phát ra những âm thanh phì phò, long trảo hơi thoáng dao động, quả trứng lập tức biến mất, rồi chiếc rương gỗ trên tay cũng nát vụn ra rơi xuống mắt biển.
Từ quanh người Tát Ma Đức nổi lên sát khí khổng lồ giống như gặp phải kẻ thù không đội trời chung.
Cỗ lửa giận này xông lên tận trời cao, ngay cả bầu trời cũng bị nó làm cho mơ hồ chuyển thành màu đỏ.
Dưới biển, vô số các sinh vật hải dương giống như gặp phải đại họa nhanh chóng bỏ trốn, cho dù là những gia hỏa đang trốn sâu trong động cũng bị khí tức kinh khủng này nghiền nát thành phấn.
Phương Tây Thần Long Tát Ma Đức đưa ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Hạ Nhất Minh, từ đó toát ra lửa giận và khinh bỉ khó có thể hình dung nổi.
Hạ Nhất Minh thầm kêu không tốt, hắn mơ hồ hiểu được bố cục này người giá họa kia bày ra chính là dành cho hắn.
Hít sâu một hơi, trên mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện một tia cười khổ, thần lực trong người hắn cũng được điều động. Ở trước mặt Tát ma Đức đang lộ ra bộ dạng hung ác mà hắn làm bộ như mình bị oan, không chút phòng bị thì chính là tự tìm đường chết.
- Tát Ma Đức các hạ, ngài cảm ứng được gì sao? - Hạ Nhất Minh vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi.
- Ta cảm ứng được khí tức của ngươi. - Thanh âm của Tát Ma Đức càng ngày càng lạnh, càng ngày càng phẫn nộ:
- Ngươi là một tên gian trá hèn hạ, không xứng với tư cách của thần đạo cường giả.
- Ngươi mới không xứng là thần đạo cường giả. - Thanh âm to lớn của Bảo Trư vang lên:
- Những lời chúng ta nói là thật, chính ngươi mới không thể nhận ra, đồ đần.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh hơi nhếch lên, hắn khẽ cau mày nhưng cũng không ngăn cản, bởi vì hắn cảm nhận được mùi vị quyết liệt từ trên người Tát Ma Đức tỏa ra.
Hắn hiểu được dù mình có giải thích thế nào thì cũng không có khả năng làm cho đối phương dừng tay, đã như vậy thì cẩn gì phải rụt rè sợ hãi nữa?
Chỉ cần không thẹn với lương tâm, thì hết thảy mọi thứ không cần phần để ý.
Ánh mắt hắn từ từ sáng lên, chiến ý từ trên người cũng dần dâng cao. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Mặc dù đối phương là Ngụy Thần cảnh cường giả, nhưng bên hắn lại người đông thế mạnh, hươu chết về tay ai thì phải đánh mới biết được.
Cuối cùng, Tát Ma Đức đã mở rộng mồm mình ra, từ trong đó lửa có kèm theo mùi vị của lưu huỳnh tróng nháy mắt được phóng ra.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau