VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1031 - Chương 1035

Chương 1031: Vượt giai

Vi Cẩm Thuận ánh mắt trầm xuống, ngay cả không khí quanh người lão cũng lạnh lẽo thấu xương. Câu hỏi vừa rồi của lão bất quá chỉ là thuận miệng, trong đó ý trào phúng nhiều hơn ý hỏi. Hơn nữa không chỉ lão, ngay cả Thần đạo cường giả cùng Thần thú nơi này cũng không nghĩ tới việc Hạ Nhất Minh chủ động khiêu khích như vậy.
Sau hồi lâu, Vi Cẩm Thuận lạnh lùng mở miệng:
- Hạ trưởng lão muốn khiêu chiến Vi mỗ sao?
Hạ Nhất Minh sắc mặt không đổi, tựa hồ như không cảm nhận được biến hóa đầy áp lực xung quanh.
- Hạ mỗ muốn cùng Vi huynh luận bàn một phen. Nếu Vi huynh không dám ứng chiến thì thôi.
- Không dám?
Vi Cẩm Thuận giận dữ cười, nói:
- Từ xưa tới này không từng có Ngụy thần cảnh cường giả nào né tránh Hư thần cảnh khiêu chiến.
Hai tay buông xuống dọc thân, lão lẫm liệt nói:
- Nơi này gần thông đạo không tiện luận bàn, Vi mỗ xin đợi đại giá cách đây ba trăm dặm.
Thân thể lão nhoáng lên đã bay tới giữa không trung, hóa thành một luồng quang mang giây lát đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Ngao Mẫn Hành đôi mắt mang theo vẻ tức giận, hừ lạnh một tiếng, nói:
- Đi.
Ngao Bác Duệ ánh mắt phức tạp nhìn Hạ Nhất Minh sau đó đi theo Ngao Mẫn Hành. Ba vị cường giả Tây phương có chút hả hê theo sau.
Mưu Tử Long thở dài một tiếng, nói:
- Hạ huynh đệ. Vừa rồi ngươi thật lỗ mãng.
Hạ Nhất Minh bình tĩnh nói:
- Mưu huynh. Bọn họ khinh người quá đáng.
Mưu Tử Long khẽ lắc đầu, nói:
- Hạ huynh đệ. Ngươi còn trẻ, thành tựu sau này còn vượt xa bọn họ. Bởi thế lúc này không thể trở mặt với họ.
Lão nhìn đám người Vi Cẩm Thuận rời đi, cười khổ nói:
- Vi Cẩm Thuận đã tiến giai Ngụy thần cảnh, thực lực của hắn hơn xa Hư thần cảnh có thể so sánh. Ngươi thật sự không nên khiêu chiến hắn.
Hạ Nhất Minh khoát tay nói:
- Lúc này ta nhún nhường, bọn họ cũng không từ bỏ ý đồ. Ngày sau khẳng định dây dưa không tha. Đã như thế không bằng thẳng tay cho họ biết, Hạ mỗ cũng không phải dễ chọc. Không phải bọn họ muốn làm gì cũng được.
Mưu Tử Long không đồng ý lắc đầu, nói:
- Ở nơi này. Chỉ bằng vào việc ngươi có thể đoán tạo biến dị Phích Lịch Thương, bọn họ tuyệt đối không dám hạ thủ.
Lão lạnh lùng cười, nói:
- Trừ khi trăm năm tiếp theo bọn họ không muốn sử dụng nó, nếu không bất luận thế nào bọn họ cũng không thể quá phận.
Hạ Nhất Minh trong mắt hiện lên vẻ khổ não.
Ý của Mưu Tử Long hắn đương nhiên hiểu rõ. Nếu có khả năng, với tu vi Hư thần cảnh hắn tuyệt đối sẽ không trêu chọc một vị Ngụy thần cảnh cường giả.
Cũng như Mưu Tử Long nói, nếu bọn họ ở lại nơi này, ba người Ngao Mẫn Hành không có khả năng lấy mạng hắn.
Nhưng nếu những người này trở lại thế giới kia?
Hạ Nhất Minh hiểu rõ, một khi những người đó rời khỏi nơi này, bọn họ sẽ nghĩ biện pháp trả thù. Mà bản thân hắn nếu nhẫn nại nhún nhường, cuối cùng sẽ bị bọn họ chèn ép. Thậm chí mấy vị cường giả Đông Tây liên thủ cuốn lấy đám người Lưu Mục sau đó đánh chết hắn không phải không có khả năng.
Bởi thế hắn muốn bộc lộ toàn bộ thực lực bản thân để bọn họ biết, bản thân hắn mặc dù không phải Ngụy thần cảnh cường gia nhưng không phải tu luyện giả mới tấn cấp.
Mà muốn làm được điều này không nghi ngờ Vi Cẩm Thuận là đối tượng tốt nhất.Hạ Nhất Minh mặc dù tự phụ nhưng cũng không ngốc tới độ chọc vào Ngao Mẫn Hành, Lô Khắc cùng Lý Áo Ba Đặc đám Ngụy thần cảnh lão cường giả. Bởi vậy Vi Cẩm Thuận trở thành lựa chọn duy nhất.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh thì thào nói:
- Không còn thời gian.
Thân thể hắn bay lên, đuổi theo những người vừa rời đi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Mưu Tử Long không hiểu hắn nói gì nhưng lão mơ hồ nghe ra trong đó có ẩn ý.
Hạ Nhất Minh không phải tuổi còn rất trẻ sao? Thế nào mà không có thời gian?
Nhìn đám người Hạ Nhất Minh lần lượt rời đi, Thần long quay đầu nhìn lại thông đạo dẫn về thế giới cũ, đôi mắt lớn lóe lên quang mang.
Từ phương xa Hạ Nhất Minh có thể cảm nhận được một cỗ khí tức khiến người ta phát lạnh trong lòng.
Đây là một cỗ nộ hỏa, là nộ hỏa của Ngụy thần cảnh cường giả.
Chênh lệch trong Thần đạo vô cùng khó tin, chỉ cách một giai nhưng tựa như một trời một vực, bởi thế cho tới nay chưa có Hư thần cảnh cường giả nào có dũng khí khiêu chiến Ngụy thần cảnh cường giả.
Đám người Mưu Tử Long mặc dù đứng cùng Hạ Nhất Minh nhưng bọn họ bị ép buộc mà chiến đấu, không có gì gọi là chủ động.
Biểu hiện như vậy trong mắt Ngụy thần cảnh cường giả cũng còn có thể chịu được. Dù sao Ngụy thần cảnh cường giả có lợi hại hơn cũng không thể khiến người ta cúi đầu quy phục, thậm chí luồn cúi.
Phải biết rằng mỗi một cường giả có thể tiến giai Thần đạo tự tôn rất lớn. Bọn họ có thể nhẫn nhịn nhún nhường nhưng cũng có giới hạn.
Dưới Thần đạo tất cả chỉ là kiến hôi nhưng có thể tiến giai Thần đạo hoàn toàn khác biệt.
Nhưng Hư thần cảnh cường giả chủ động khiêu chiến Ngụy thần cảnh, chuyện như vậy trong trí nhớ mọi người chưa từng xảy ra. Hành vi này quả thực đã chạm tới tôn nghiêm cường giả, ngay cả Mã Dự trong lòng cũng cảm thấy bất mãn.
Thân thể khẽ đảo, Hạ Nhất Minh đã rơi xuống, phía sau hắn đám người Lưu Mục không thiếu một ai, ngay cả tân Thần đạo cường giả cùng Thần thú trừ Thần long đều có mặt đông đủ.
Thần đạo nhân loại chiến đấu tại đây năm trăm năm qua chưa từng phát sinh. Bất quá lúc này hai bên giao chiến lực lượng cũng không cân bằng. Dù cho bọn họ đều biết trong tay Hạ Nhất Minh nắm giữ chiến kỹ mạnh mẽ nhất Đông Tây nhưng chưa ai xem trọng hắn.
Dù sao hai loại vũ kỹ này cũng chỉ vô địch đồng giai mà không phải vô địch vượt cấp.
Huống hồ chênh lệch giai vị trong Thần đạo cảnh giới không nhỏ chút nào, thậm chí không cách nào vượt qua.
- Vi trưởng lão. Chờ một chút. Chỉ nên cấp cho hắn chút giáo huấn, không nên giết chết.Ngao Mẫn Hành lớn tiếng nói.
Vi Cẩm Thuận khẽ gật đầu, lão do dự một chút nói:
- Tông chủ. Người này tuổi còn trẻ, nếu không áp chế chỉ sợ ngày sau trở thành mối họa trong lòng.
Ngao Mẫn Hành lạnh lùng nói:
- Mấy vị Tây phương cường giả mới chân chính hận hắn thấu xương. Đợi khi đối phó xong với Tử vong sinh vật, bọn họ khẳng định sẽ âm thầm xuống tay. Hắc hắc, để xem tiểu tử này còn có thể bình an qua trăm năm nữa không?
Vi Cẩm Thuận hai hàng chân mày nhíu lại, rốt cuộc cũng không nói thêm.
Phương Tây có được hai vị Ngụy thần cảnh cường giả, nếu bọn họ bỏ đi thể diện liên thủ ra tay? Vi Cẩm Thuận đột nhiên phát hiện, thiên tài như Hạ Nhất Minh đến nơi này là một sai lầm.
Thân thể khẽ động, vị Thần đạo cường giả trẻ tuổi kia đã đáp xuống trước mặt lão. Ánh mắt không chút yếu thế nhìn lại. Từ trên thân thể hai người khí thế bạo phát cực độ.
Hai cỗ khí thế vô hình như thực thể va chạm, hung hăng đối chọi lẫn nhau.
Trong không gian nhất thời xuất hiện dao động mãnh liệt.
Đây chính là kết quả của khí thế Thần đạo đối kháng. Nếu lấy uy lực so sánh, nó cũng không kém hơn hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả toàn lực công kích.
Thần đạo chi uy quả nhiên không thể so sánh.
Thân thể Hạ Nhất Minh khẽ động, hai cỗ khí thế sau khi va chạm lập tức phân ra thắng bại. Khí thế Hạ Nhất Minh trong nháy mắt bị đánh bật trở lại, cơ hồ chỉ va chạm thoáng chốc đã khiến nó thu nhỏ phân nửa.
Hiển nhiên trên phương diện dối kháng khí thế, Hạ Nhất Minh đã rơi xuống hạ phong.
Lưu Mục khẽ nhíu mày, trong lòng thầm than.
Tu vi võ đạo đạt tới cấp độ này, nói đại khái, bất kỳ công pháp vũ kỹ nào đã không còn tác dụng quá lớn. Bởi vì trong cảnh giới Thần đạo, so đấu chính là thiên địa lực lượng nắm trong tay cùng cách vận dụng.
Có thể trong thời gian ngắn nắm trong tay càng nhiều thiên địa lực lượng, hi vọng chiến thắng càng lớn.
Về phần công pháp Thần đạo tu luyện trên cơ bản chỉ có một vài công pháp, về phần đao pháp, kiếm pháp,...trừ một vài hoàn cảnh đặc biệt đã không dùng tới nữa.
Dù sao người ta chỉ tùy tiện tung chưởng cũng tạo ra thiên địa chi uy, ngươi còn muốn dùng công pháp Nhân đạo đối phó không khác gì tìm chết.
Lúc này sau lượt đầu giao thủ, chênh lệch giữa Ngụy thần Cảnh cùng Hư Thần cảnh đã biểu hiện rõ ràng. Mà đây căn bản không khác gì kết quả cuối cùng.
Vi Cẩm Thuận khẽ cười, rốt cuộc cũng yên tâm.
Kỳ thực trong lòng lão mặc dù tức giận nhưng khi Hạ Nhất Minh mở lời khiêu chiến cũng có chút lo lắng. Chỉ là lúc này sau khi giao thủ đã biết chênh lệch thực lực khó bù lấp khiến trong lòng nhẹ nhõm rất nhiều.
Đưa một tay lên, lão cứ thế mang theo vẻ mặt khinh thường cách không đánh ra.
Trước mặt lão có vô số cát bụi bị chưởng phong cuốn vào, hợp thành một cơn lốc xoáy ùa tới Hạ Nhất Minh.
Cảm nhận được trong cơn lốc cát bụi ẩn chứa uy lực cường đại, Hạ Nhất Minh không kinh sợ ngược lại lấy làm mừng.
Mới vừa rồi so sánh khí thế rơi xuống hạ phong nhưng càng khiến hắn tự tin hơn.
Bởi vừa rồi hắn thi triển chỉ là Thổ hệ lực lượng thông thường, mà ẩn nặc hai đại kỳ công Đông Tây. Mà lúc này đối phương chủ động công kích, càng khiến hắn cảm nhận rõ ràng thiên địa lực lượng cùng thủ đoạn của lão.
Vi Cẩm Thuận mặc dù là Ngụy thần cảnh cường giả nhưng tu vi so với Lý Áo Ba Đặc rất nhiều, so sánh với Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh cũng thua kém phân nửa.
Đây là sự khác nhau lớn nhất giữa cường giả mới tiến giai cùng lão cường giả.
Hai hàng chân mày Hạ Nhất Minh nhíu lại, theo đó vung tay, trên tay hắn lóe lên quang mang sáng rực.

Chương 1032: Thiên địa chi uy

Trong tai mọi người đột nhiên vang lên âm thanh cuồng phong rít gào, một lực lượng như cối xay gió xoáy tròn trong gió lốc, nhưng cũng nhờ gió xoáy mà nó càng xoay tròn với tốc độ mãnh liệt hơn.
Lực lượng hùng hậu nháy mắt biến thành bánh xe gió cực lớn lướt trong không khí bắn thẳng về phía cơn lốc cát bụi phía trước. Nó chẳng những không bị gió lốc cản trở mà ngược lại xuyên qua vô tận gió lốc trực tiếp tới trước mặt Vi Cẩm Thuận.
Bánh xe gió này mặc dù thuần túy do thiên địa lực lượng cấu thành nhưng bán kính tới bảy tám trượng, trước mặt nó thiên địa chi uy do Vi Cẩm Thuận dẫn phát không cách nào cản trở.
Vẻ mặt trầm xuống, Vi Cẩm Thuận hét lớn một tiếng, lực lượng theo tiếng hét bạo phát ra. Trong tiếng hét chói tai này ẩn chứa lực lượng cường đại nào đó, khiến trước mặt lão hình thành một bức vách vô hình, ngăn cản bánh xe gió đang tới.
Hai bên phóng thích lực lượng khiến hoàn cảnh xung quanh biến hóa kinh người.
Quanh phạm vi bọn họ đang đứng, cát bụi trên mặt đất bị thổi bay một tầng. Đây chính là kết quả việc họ vận lực. Mặc dù bọn họ không dốc toàn lực nhưng uy lực Thần đạo cường giả phóng thích đâu phải tầm thường, hoàn cảnh xung quanh bị phá hoại cực lớn.
Một tiếng nổ lớn vang lên, bánh xe gió khổng lồ đã va chạm cùng bức vách Ngũ hành do Vi Cẩm Thuận tạo ra.
Lực lượng hai bên sau va chạm cũng hoàn toàn tiêu tán.
Tới lúc này sắc mặt Vi Cẩm Thuận mới có chút ngưng trọng. Bởi lão cảm ứng rõ ràng, trong bánh xe gió của đối phương ẩn chứa lực lượng không thua kém mình bao nhiêu.
- Ngũ hành luân hồi chi hoa...
Giữa không trung Ngao Mẫn Hành thì thào nói. Đôi mắt lão lóe lên quang mang, toàn bộ tinh lực đều tập trung như muốn ghi nhớ từng biến hóa vào đầu.
Hạ Nhất Minh trên mặt xuất hiện nụ cười vô hại, nhưng khi hai tay hắn giơ lên, bất luận là ai cũng không thể cười được nữa.
Bởi lúc này trên đôi tay hắn đồng thời xuất hiện hai vòng luân hồi Ngũ hành.
Thiên địa lực lượng như gió lốc quán thâu vào hai vòng luân hồi này. Hai vòng luân hồi ngược lại như hắc động, càng hấp thu thiên địa lực lượng kích thước của chúng càng lớn hơn, chỉ trong chốc lát đã ngang ngửa bánh xe gió vừa rồi.
Cổ tay run lên, hai vòng luân hồi một bên không ngừng hấp thu thiên địa lực lượng, một bên không ngừng lóe sáng lần nữa đánh tới trước mặt Vi Cẩm Thuận.
Vị lão cường giả này hừ lạnh một tiếng, thân thể khẽ động đã bay lên không trung.
Quanh thân thể lão thiên địa lực lượng , lực lượng mạnh mẽ này ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy kinh sợ.
Theo sau hắn thấy được trong mảnh cuồng phong gào thét trên đỉnh đầu chậm rãi xuất hiện hàn khí cường đại.
Mọi người sớm đã lùi xa nhường không gian cho hai người thoải mái ra tay.
Những vị lão Thần đạo cường giả sau khi thấy được cảnh này mặt không biến sắc, bởi vì bọn họ tiếp xúc nhiều hơn, nên không cảm thấy ngạc nhiên. Chỉ có đám người mới tấn giai Ngao Bác Duệ hai mắt sáng bừng.
Uy lực như vậy đã vượt xa Nhân đạo cảnh giới, bởi thế vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ.
Thần đạo, đây mới chân chính là thần đạo chi uy. Giơ tay nhấc chân cũng có thể dời non lấp bể.
Khi nghĩ tới bản thân đã tiến giai tới cấp độ này, trong lòng bọn họ không nhịn được kích động. Mặc dù lúc này bọn họ chưa hoàn toàn củng cố cảnh giới nên không thể vận dụng thiên địa chi uy khoa trương như vậy nhưng sẽ có một ngày, bọn họ sẽ đạt được điều này.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, nhìn lên không trung mây đen ùn ùn kéo tới trong lòng không khỏi trầm xuống.
Hai chân hắn chậm rãi chìm xuống mặt cát, một cỗ lực lượng cường đại lấy hắn làm trung tâm khuếch tán ra.
Thần đạo giao chiến trừ khi có ý định bỏ chạy nếu không căn bản không có thời gian né tránh công kích của đối phương. Bởi mỗi lần đối phương công kích đều huy động thiên địa chi uy phạm vi lớn, trừ khi cách quá xa nếu không cơ bản không thể né tránh.Mà lúc này Hạ Nhất Minh cũng không có ý định né tránh trong đầu. Hắn cười lạnh, cát trên mặt đất theo lực lượng dẫn dắt biến hóa thần kỳ.
Đám cát bụi rời rạc kia không ngờ lấy hắn làm trung tâm ngưng tụ lại, hơn nữa càng lúc càng trở lên kiên cố.
Thấy được cảnh này, mọi người đồng loạt nghĩ tới căn phòng cát do Thần long tạo ra. Trong lòng bọn họ thất kinh, chẳng lẽ chỉ trong một tháng ngắn ngủi Hạ Nhất Minh đã nắm giữ năng lực này?
- Ầm ầm...
Từ phiến mây đen đột ngột xuất hiện trăm ngàn khối băng, những khối băng này bé nhất cũng như đầu người mà lớn nhất thậm chí như cối xay.
Chúng xuất hiện từ trong mây đen, chỉ giây lát đã tràn ngập tầm mắt mọi người, hơn nữa hung hăng đánh xuống Hạ Nhất Minh phía dưới.
Thân thể Hạ Nhất Minh đột ngột lui lại, hai chân hắn như chôn trên mặt cát, nhưng phía dưới như hình thành rãnh sâu chuyên dụng bởi vậy hắn có thể tự do di chuyển.
Vô số khối băng lớn sắp tiếp đất nhưng không biết được lực lượng nào dẫn dắt đột ngột dừng giữa không trung, theo sau chuyển hướng đuổi theo Hạ Nhất Minh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đám người Đế Thích Thiên không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, vận dụng thiên địa chi uy thần kỳ như vậy khiến bọn họ hoàn toàn rung động.
Tựa hồ như thấy không thể trốn thoát, Hạ Nhất Minh rốt cuộc ngừng di chuyển, hai tay hắn khoát mạnh, cát bụi dưới chân đảo lên, cứ thế chắn trước mặt.
Phiến cát bụi này ẩn chứa lực lượng vô cùng cường đại, nó như bức vách kiên cố bất luận cơn mưa đá kia công kích thế nào cũng không thể phá vỡ phòng ngự của nó.
- Ha ha...Ngụy thần cảnh quả nhiên danh bất hư truyền.
Giấu mình sau phiến cát bụi Hạ Nhất Minh cất tiếng cười lớn, trong tiếng cười của hắn không chút che giấu vẻ trào phúng.
Vi Cẩm Thuận sắc mặt đỏ bừng, lão đã dùng tám phần lực lượng, đây cũng là lực lượng thuộc về Ngụy thần cảnh. Nhưng cho dù vậy lão vẫn không thể phá vỡ bức tường cát đối phương tạo ra, đây quả thực là chuyện vô cùng khó tin.
Bất quá kể cả những lão cường giả đang quan sát cũng mơ hồ cảm nhận được khí tức Hạ Nhất Minh suy yếu hơn rất nhiều. Tựa hồ để duy trì bức tường cát này tốc độ tiêu hao khiến hắn không thể thừa nhận.Chênh lệch giai vị tựa hồ khiến lực lượng hai bên phóng thích không cách nào ngang bằng mà triệt tiêu.
Vi Cẩm Thuận tức giận hừ một tiếng, lão cũng không cố kỵ nữa, lực lượng Ngụy thần cảnh lúc này toàn bộ được phóng thích.
Cả thiên địa tràn ngập lực lượng của lão, trên không trung phong vân kéo tới dày đặc. Theo tiếng quát chói tai, mảnh phong vân này như chiếc lưới lớn ép xuống.
Lực lượng thiên địa chi uy khó có thể tưởng tượng dưới sự điều khiển của một vị Ngụy thần cảnh cường giả súc áp phong vân cả ngàn lần trực tiếp công kích bức tường cát Hạ Nhất Minh tạo ra.
Lưu Mục sắc mặt khẽ biến, lão muốn ra tay ngăn cản nhưng cuối cùng cũng nhẫn nại được.
Nơi này dù sao cũng chỉ toàn cát bụi, Hạ Nhất Minh dưới lực công kích cường đại này có lẽ sẽ tổn thương nhưng tuyệt đối không nguy hiểm tới tính mạng.
Âm thanh cực lớn vang lên, trên mặt đất xuất hiện một huyệt động cực lớn đủ để Bỉ Mông Thần thú chui vào. Bức tường cát trước mặt Hạ Nhất Minh đã biến mất, ngay cả bản thân hắn cũng không thấy đâu.
Vi Cẩm Thuận hít vào một hơi thật dài, một kích kinh thiên động địa vừa rồi trừ đám người Ngao Mẫn Hành sợ rằng không ai lựa chọn đón đỡ.
Nhưng cũng chính vì uy lực cường đại như vậy nên tiêu hao không nhỏ, ngay cả lão cũng có cảm giác vô lực.
Ý niệm đảo qua, trên mặt Vi Cẩm Thuận lộ ra vẻ quái dị. Dưới công kích của lão, khí tức Hạ Nhất Minh hoàn toàn biến mất, ngay cả chút tung tích cũng không để lại.
Trong đầu lão không khỏi xuất hiện ý nghĩ cổ quái, người này không phải chết tại chỗ chứ?
Nhưng khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, lão đã nhanh chóng vứt bỏ.
Một đạo Ngũ hành quang mang đột ngột từ lòng cát lóe lên, giống như mặt trời liều mạng phóng thích nhiệt độ cùng quang mang chính mình.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên không chết, Thần đạo cường giả lẽ nào dễ dàng tiêu diệt như vậy?
Nhưng nơi mà hắn xuất hiện cũng nằm ngoài dự đoán của mọi người. Hắn từ trong lòng cát cách đó trăm trượng chui ra. Nơi này nhiều Thần đạo cường giả như vậy không ngờ ngay cả một người cũng không phát hiện hắn di chuyển thế nào.
Vi Cẩm Thuận sắc mặt đại biến, lão cảm nhận được nguy hiểm, một loại nguy hiểm cực độ. Ngũ sắc quang mang trong tay đối phương ngưng tụ thiên địa lực lượng tựa hồ không chút nào thua kém lão.
Lão muốn tránh né nhưng phát hiện tinh khí thần của minh đã bị đối phương phong tỏa. Dưới tình huống bất đắc dĩ này, lão quát lớn một tiếng, hai tay vung lên, thần lực toàn thân bạo phát, trong nhát mắt ngưng tụ thiên địa lực lượng ngênh đón.
Trong lòng lão vô cùng tin tưởng, chênh lệch giai vị sẽ không thể bị vượt qua.
Chỉ trong nháy mắt, một kích toàn lực của hai bên giống như đạn pháo bạo liệt. Lực lượng cường đại như vậy khuếch tán ra cho dù Thần đạo cùng Thần thú cũng không chút do dự thối lui. Đám tân Thần đạo cường giả thậm chí không thể điều khiển bản thân, giữa không trung bay ngược ra sau.
Theo sau một đạo thân ảnh như lưu tinh vẽ qua không trung, mạnh mẽ va chạm cùng mặt đất, hơn nữa bị chìm sâu vào lòng cát không rõ tung tích.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, trong ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin.
Người hãnh diện đứng giữa không trung không phải Ngụy thần cảnh cường giả Vi Cẩm Thuận mà là Hư thần cảnh Hạ Nhất Minh.

Chương 1033: Tôn kính

Một luồng quang mang nhiều màu từ trên thân thể Hạ Nhất Minh chậm rãi phóng ra, vừa rồi hắn được quang mang này bao phủ, bay giữa không trung giống như mặt trời tản ra ánh sáng chói mắt.
Ánh mắt hắn nhìn xuống phía dưới, một kích vừa rồi hắn hấp thu thiên địa lực lượng vượt qua Ngụy thần cảnh cường giả Vi Cẩm Thuận bởi vậy mới có thể lấy cứng chọi cứng, lấy lực phá lực đánh người này chìm trong cát. Đây thuần túy là va chạm lực lượng, không có bất cứ biến hóa nào trong đó.
Trong va chạm lực lượng thuần túy này, Hạ Nhất Minh vận dụng Ngũ hành luân hồi hấp thu thiên địa lực lượng tái hiện lại huy hoàng trước đây của nó, chính là có thể chiến thắng cường giả chênh lệch nhất giai.
Lúc này cuồng phong vẫn không ngừng gào thét, cát bụi tràn ngập không trung nhưng ánh mắt mọi người nhìn hắn đã khác biệt. Cho dù ánh mắt Ngụy thần cảnh cường giả cũng thế.
Một âm thanh phẫn nộ từ dưới lòng cát truyền lên giống như dã thú bị thương, mặt cát tách thành hai nửa tựa hồ như hồng hoang mãnh thú chui ra.
Nhưng Hạ Nhất Minh đột ngột vung tay, theo đó hai vòng luân hồi Ngũ hành không chút chậm trễ phóng xuống. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngũ hành luân hồi chi hoa đã thoát khỏi giới hạn Thần đạo vũ kỹ, sau khi hình thành chúng không chỉ hấp thu thiên địa lực lượng nhanh hơn mà còn có thể dung nhập vào đó phát ra uy lực cường đại.
Đây mới chính là nguyên nhân Ngũ hành luân hồi chi hoa có thể đánh khắp thiên hạ không đối thủ.
Lúc này sau khi Hạ Nhất Minh vung tay, hai vòng luân hồi trong nháy mắt đã bành trướng cực đại, chúng hấp thu vô tận thiên địa lực lượng rốt cuộc hung hăng đánh xuống mặt cát.
Mặt cát vừa tách ra lần nữa đổ ụp xuống, Vi Cẩm Thuận rống lên một tiếng thê lương. Bị thiên địa chi uy cường đại liên tiếp công kích, cho dù là lão cũng không thể chống chọi.
Mặt cát không ngừng tách ra, Vi Cẩm Thuận rốt cuộc cũng buông tha ý định đột kích, mà di chuyển dưới mặt đất tìm nơi xông lên. Nhưng năng lực cảm ứng ý niệm của Hạ Nhất Minh dĩ nhiên không dưới lão, hơn nữa tốc độ hình thành Ngũ hành luân hồi chi hoa trong ta hắn càng nhanh tới khó tin. Một người chạy một người ngưng tụ, phóng thích thiên địa chi uy càng lúc càng mạnh hơn.
Trên mặt cát không ngừng xuất hiện những huyệt động cực lớn. Bất quá cát bụi nơi này không ngừng che lấp, chỉ cần cho chúng thời gian tất cả huyệt động sẽ được lấp đầy.
Vi Cẩm Thuận cũng không tu luyện Thổ hệ công pháp bởi vậy dưới trong lòng cát lão căn bản không thể phát ra uy lực lượng nhất. Mà lúc này Hạ Nhất Minh áp chế cũng không cho lão cơ hội ra tay. Bởi vậy chịu hơn trăm lần công kích, khí tức lão suy yếu rất nhiều.
Ngao Mẫn Hành thở dài một tiếng, là người đứng xem lão đương nhiên quan sát hết thảy phát sinh.
Nếu Vi Cẩm Thuận cẩn trọng coi Hạ Nhất Minh như cường giả ngang hàng, thắng lợi cuối cùng còn chưa biết rơi vào tay ai?
Nhưng Vi Cẩm Thuận rõ ràng khinh thường đối thủ, trong lòng lão Hạ Nhất Minh mặc dù cường đại nhưng cũng chỉ là tân Hư thần cảnh cường giả, bất luận thế nào cũng không có khả năng vượt giai.
Bởi thế lúc trước khi Hạ Nhất Minh tỏ ra yếu thế, lão bạo phát thiên địa chi uy nhưng không thể khiến hắn tổn thương. Mà Hạ Nhất Minh thừa dịp lão chủ quan, dốc toàn lực một mạch chiếm giữ ưu thế. Lúc này uy thế đó không ngừng tích lũy dẫn đến thắng lợi cuối cùng.
Điều này chỉ cần cảm ứng khí tức Vi Cẩm Thuận không ngừng suy yếu là có thể biết vị Ngụy thần cảnh cường giả mất đi niềm tin chiến thắng.
Ngao Mẫn Hành khẽ vung tay, Ngũ sắc quang mang đồng dạng lóe lên tựa hồ ngay cả ánh sáng cũng hấp thu vào. Theo quang mang càng lúc càng chói mắt, trên người lão xuất hiện một vòng bảo hộ so với Hạ Nhất Minh còn rực rỡ hơn.
Cảm nhận được thiên địa lực lượng khổng lồ ngưng tụ, Hạ Nhất Minh không chút đo dự ngừng tay. Hắn quay đầu nhìn Ngao Mẫn Hành phía sau lòng đầy hâm mộ.
Khí thế này so với hắn khu động Ngũ hành luân hồi chi hoa mạnh mẽ hơn nhiều. Bất quá lúc này kiến thức của Hạ Nhất Minh cũng hơn xa trước đây, hắn có thể cảm nhận được, lực lượng trên thân thể Ngao Mẫn Hành cũng là Ngũ hành luân hồi chi hoa nhưng thứ này khuyết thiếu vài thứ khiến quá trình chuyển đổi gặp vài trở ngại.
Có lẽ cũng bởi nguyên nhân này nên Ngao Mẫn Hành nắm giữ Ngũ hành luân hồi chi hoa chỉ có thể vô địch đồng giai mà không thể vượt cấp khiêu chiến.
Ngay khi Hạ Nhất Minh ngừng lại, mặt cát tách ra, một đạo thân ảnh vọt lên, người này chính là Vi Cẩm Thuận bị ép dưới mặt cát.
Lúc này vị lão Thần đạo cường giả không còn bộ dạng thong dong như trước, trên người lão xuất hiện vài vệt máu, sắc mặt dữ tợn, khóe miệng còn một tia máu tươi chưa biến mất.
Trái tim mọi người không khỏi đập dồn dập, Hạ Nhất Minh có thể hoàn toàn áp chế một vị Ngụy thần cảnh cường giả đã là rất giỏi, nhưng không ngờ có thể tạo thành thương tổn như vậy cho đối phương. Điều này khiến tất cả phải đánh giá lại.
- Vi trưởng lão. Chúng ta thua.
Ngao Mẫn Hành đôi mắt lóe tinh quang trầm giọng nói.Vi Cẩm Thuận thân thể giữa không trung khẽ run lên, chậm rãi cúi đầu, nói:
- Vâng. Tông chủ đại nhân.
- Ngươi trở lại điều tức đi.
Ngao Mẫn Hành bình tính phân phó:
- Lúc này Tử vong sinh vật tùy thời xuất hiện, chúng ta phải bảo trì trạng thái tốt nhất.
Vi Cẩm Thuận do dự một chút, ngẩng đầu nhìn Hạ Nhất Minh, ánh mắt âm lãnh khiến người ta sợ hãi. Theo sau lão xoay người nháy mắt rời đi.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than đáng tiếc. Bất quá hắn cũng biết, lúc này đánh bại đối phương kỳ thực có vài phần tính toán. Hơn nữa khi chiếm thượng phong hắn không buông tay, áp chế hoàn toàn đối phương.
Hắn nắm giữ Ngũ hành luân hồi chi hoa có thể chống lại Ngụy thần cảnh cường giả nhưng phương diện súc tích thần lực không cách nào so sánh. Bởi thế muốn chém chết Vi Cẩm Thuận tại chỗ tuyệt không có khả năng.
Tâm niệm khẽ động, Hạ Nhất Minh đột ngột nghĩ tới, nếu bản thân hắn tiến giai Ngụy thần cảnh, liệu có thể giết chết người này?
Thu hồi ánh mắt, Hạ Nhất Minh khẽ nói:
- Ngao huynh. Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ mỗ cũng có thể phát ra uy lực không kém Vi huynh. Đối phó với đám Tử vong sinh vật kia dư sức.
Ngao Mẫn Hành ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, nói:
- Ngươi quả thật có tư cách này.
Dừng một chút lão nói:
- Ta tin tưởng vài năm nữa ngươi có thể tấn giai Ngụy thần cảnh. Một khi ngươi tấn giai, sử dụng Ngũ hành luân hồi chi hoa, trong thiên hạ này cũng không còn ai có thể thắng ngươi.Ba vị cường giả phương Tây ánh mắt khẽ đổi, âm thầm hội ý.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, hắn từ trong câu nói kia nhận ra hiểm ý, nhưng trong thời gian ngắn không cách nào khẳng định hậu quả mang lại.
Mã Dự đột nhiên tiến lên, lão cười lớn nói:
- Ngao huynh. Vừa rồi Thần long huynh đã từng nói qua, nếu có thể gia tăng thực lực, hắn cũng thấy vui mừng. Lúc này Hạ trưởng lão biểu lộ thực lực không kém Vi huynh, thậm chí tiềm lực cường đại hơn. Không bằng...
Lão dừng lại một chút, châm chọc:
- Vì đề cao thực lực của chúng ta xin Ngao huynh truyền thụ mật pháp khiến Ngũ Hành Hoàn tiến giai thần khí cho Hạ trưởng lão.
Hạ Nhất Minh hai mắt phát sáng, nếu như trong huyệt động không nghe được những lời kia, hắn vô cùng cảm kích. Bất quá lúc này hắn đã biết mục đích của Mã Dự chính là Cửu Long Lô, bởi thế không ngại mạo hiểm đắc tội với Ngao Mẫn Hành cũng muốn góp lời.
Ngao Mẫn Hành hừ lạnh một tiếng, nói:
- Lão phu đã nói qua. Muốn từ thô phôi trở thành thần khí chủ yếu là lão phu không tiếc hao tổn tâm huyết, hơn nữa khiến thần khí Ngũ Hành Hoàn trong thời gian ngắn uy năng đại giảm rất lâu mới có thể khôi phục. Bởi vậy Hạ trưởng lão không thể hoàn thành việc này.
Nghe được lời từ chối của lão, đám người Hạ Nhất Minh cũng không cảm thấy ngoài ý, nếu lão thật sự đồng ý mới là có quỷ.
Mã Dự còn muốn nói thêm gì đó Hạ Nhất Minh đã vội vàng nói:
- Mã huynh. Chuyện này cũng không làm phiền Ngao huynh nữa.
Ngao Mẫn Hành liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh theo sau xoay người rời đi.
Mã Dự kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh nói:
- Hạ trưởng lão. Chuyện hôm nay ai đúng ai sai mọi người đều hiểu. Ngươi nếu có năng lực đánh bại Vi Cẩm Thuận, cho dù không hỏi phương pháp tiến giai thần khí cũng có thể từ người hắn gỡ gạc vài món thần binh cường đại mới tốt.
Hạ Nhất Minh giật mình nghĩ lại, điều Mã Dự vừa nói chứng minh một chuyện, Thiên hạ đệ nhất đại phái Ngũ Hành Môn khi xưa tài lực dồi dào, hai người Ngao Mẫn Hành mang theo vô số bảo vật khiến ngay cả đám người Mã Dự cũng không khỏi đỏ mắt.
Sau một lát Hạ Nhất Minh khẽ mỉm cười, nói:
- Đa tạ ý tốt của Mã huynh. Bất quá Ngũ Hành Hoàn vốn là bổn mạng thần binh của tiểu đệ, thần binh khác có nhiều hơn cũng không dùng tới.
Mã Dự đôi mắt sáng người, liên tục gật đầu, nói:
- Hạ trưởng lão nói không sai. Tu vi võ đạo vẫn là quý tinh bất quý đa, nhiều vật thông thường không bằng vài vật trân quý. Chỉ cần Hạ trưởng lão có thể chậm rãi thôi luyện Ngũ Hành Hoàn thành thần khí cũng đủ để tung hoành thiên hạ.
Hạ Nhất Minh trên mặt mỉm cười bất quá trong lòng không ngừng mắng chửi.
Thần khí Cửu Long Lô cho dù nát vụn trong tay cũng không thể giao cho người khác, Mã Dự này tuyệt đối chưa từ bỏ tâm tư.
Đảo mắt nhìn quanh, Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm nhận được thái độ mọi người biến hóa thần kỳ. Cho dù ba vị Thần đạo Tây phương địch ý với hắn cũng thu liễm nhiều. Trong lòng không khỏi cảm khái, đây là thế giới chỉ dùng thực lực nói chuyện, chỉ khi bản thân bộc lộ thực lực cường đại mới giành được tôn kính.

Chương 1034: Thần long tương triệu

- Vi trưởng lão. Ngươi cảm thấy thế nào?
Ngao Mẫn Hành vẻ mặt ngưng trọng hỏi.
Vi Cẩm Thuận sắc mặt lúc này đã hoàn toàn khôi phục bình thường. Mặc dù vừa rồi lão chịu chút thương tổn nhưng đối với Ngụy thần cảnh cường giả mà nói cũng không tính là gì.
- Tông chủ đại nhân xin yên tâm.
Lão trầm giọng nói:
- Chuyện vừa rồi với Vi mỗ mà nói cũng không phải chuyện không tốt.
Ngao Mẫn Hành chậm rãi gật đầu, trên mặt xuất hiện nụ cười.
Đúng như Vi Cẩm Thuận nói, lão vừa tiến giai vào Ngụy thần cảnh, tự tin bành trướng thái quá, điệu bộ quét ngang thiên hạ không để ai vào mắt. Tâm tinh này khi đối diện với Tử vong sinh vật trăm năm trở lại một lần kỳ thực là chuyện nguy hiểm.
Ngao Mẫn Hành mặc dù quan hệ rất tốt với lão, cũng từng khuyên bảo qua nhưng không có hiệu quả. Mà trận chiến vừa rồi, là vị Ngụy thần cảnh cường giả bị đánh bại, nhất thời ngạo khí của lão đã bị đánh tan.
- Tổ sư gia. Hạ Nhất Minh sử dụng vốn là tuyệt học bổn môn, Ngũ hành luân hồi chi hoa.
Ngao Bác Duệ hai mắt hữu thần, nói:
- Công pháp này không ngờ có thể khiêu chiến vượt giai, tại sao trong cổ tịch không nhắc tới?
Vi Cẩm Thuận sắc mặt khẽ biến, nói:
- Tông chủ. Bác Duệ nói không sai. Ngài tu luyện cũng là Ngũ hành luân hồi chi hoa nhưng khi ngài tại Hư thần cảnh nếu không sử dụng Ngũ Hành Hoàn, chỉ sợ uy lực chưa chắc đã áp chế được Hạ Nhất Minh.
Lão nói những lời này mặc dù ý tứ khinh thường nhưng Ngao Mẫn Hành không chút để ý.
Trải qua thời gian năm trăm năm ở chung, quan hệ của bọn họ sớm đã như huynh đệ, khi nói chuyện cũng không cần che giấu.
Than nhẹ một tiếng, Ngao Mẫn Hành nói:
- Lão phu kỳ thực không có được Ngũ hành thân thể mà tu luyện mật pháp hình thành Ngũ hành thân thể từ hậu thiên. Mặc dù có thể tu luyện Ngũ hành luân hồi chi hoa nhưng uy lực cùng tiên thiên Ngũ hành thân thể không thể so sánh.
Lão lắc đầu nói:
- Ngũ hành luân hồi chi hoa sau khi Tổ sư gia tấn giai Ngụy thần cảnh mới hoàn thiện. Tại Hư thần cảnh, lão nhân gia người trong tay cầm thần khí Ngũ Hành Hoàn tung hoành đồng giai nhưng chưa từng khiêu chiến Ngụy thần cảnh cường giả. Khi đạt tới Ngụy thần cảnh, lão nhân gia người mặc dù sáng chế Ngũ hành luân hồi chi hoa nhưng chỉ là thêu hoa trên gấm.
Hai người bên cạnh lão chậm rãi gật đầu. Bọn họ rốt cuộc cũng hiểu vì sao ngay cả Ngao Mẫn Hành trước khi giao thủ vẫn cần tính toán, thì ra ngay cả bản thân lão cũng không biết công pháp này phát huy toàn lực có thể khiêu chiến vượt cấp.
Kỳ thực lúc trước Ngao Mẫn Hành chưa tiến giai Ngụy thần cảnh cũng đã từng giao thủ cùng Ngụy thần cảnh cường giả. Nhưng kết quả thất bại thảm hại. Bất quá khi đó lão vừa tiến giai Hư thần cảnh, chưa được thần khí Ngũ Hành Hoàn chấp nhận. Cho đến mười năm sau, khi lão củng cố cảnh giới, tu luyện Ngũ hành luân hồi tới trình độ nhất định mới được thần khí chấp nhận.
Nhưng cho dù là vậy lão cũng không dám tiếp tục khiêu chiến Ngụy thần cảnh cường giả.
Cũng bởi đã có kinh nghiệm này nên Vi Cẩm Thuận mới tin tưởng mười phần. Bất quá kết quả cuối cùng lại khiến lão thương tâm.
Ngao Mẫn Hành quay đầu nhìn lại phương xa, thì thào nói:
- Tiên thiên Ngũ hành thân thể.
Lão trầm ngâm, sau một lát nói:
- Nếu hắn thật sự tiến giai Chân thần cảnh, có thể đóng cửa vĩnh viễn thông đạo này không?
Vi Cẩm Thuận thân thể khẽ run lên, lão ngẩng đầu, nói:
- Tông chủ. Thông đạo không thể đóng cửa vĩnh viễn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Chúng ta không thể nhưng Chân thần cảnh chưa chắc không thể.
Ngao Mẫn Hành thở thật dài một hơi, nói:
- Lão phu tới đây đã năm trăm năm. Nếu còn có thể trở về nhìn lại một lần...
Vi Cẩm Thuận trong mắt lóe quang mang, sau hồi lâu lắc đầu nói:- Tông chủ. Thần long kia sẽ không cho phép.
Ngao Bác Duệ rốt cuộc mở miệng nói:
- Tổ sư gia. Thần long kia rốt cuộc có lai lịch gì? Đệ tử cảm thấy hắn có chút chiếu cố.
Khi mọi người tới đây chỉ riêng lão được Thần long đưa tới trước mặt trưởng bối môn phái mình, nếu nói vô tình bất luận ai cũng không tin tưởng.
- Thần long kia là viễn cổ Thần thú, nghe nói có giao tình với Tổ sư gia khai sáng bổn môn. Bởi vậy có chút thiên vị bổn môn cũng không khó nhận ra.
Ngao Mẫn Hành tùy ý nói.
Ngao Bác Duệ lúc này mới hiểu ra. Bất quá lão khâm phục sát đất Ngũ Hành Lão tổ khi xưa . Ngay cả Thần thú cường đại như vậy cũng có thể giao hảo, lão nhân gia người cường đại ra sao?
Trong không gian truyền tới âm thanh ù ù.
- Hạ Nhất Minh. Ta có chuyện muốn thương lượng cùng ngươi.
Âm thanh Thần long vang lên cực lớn.
Ba người Ngao Mẫn Hành khẽ ngẩn ra, bọn họ lập tức dừng lại. Mặc dù không biết vì sao Thần long cho gọi Hạ Nhất Minh nhưng ba người bọn họ không có ý định can dự vào.
Xa xa đám người Lưu Mục vẻ mặt đầy tiếu ý. Hạ Nhất Minh nắm giữ uy lực cường đại vượt xa dự đoán của mọi người.
Trong Thần đạo cảnh giới lại có thể vượt cấp khiêu chiến, đây quả thực là chuyện khó tin. Cho dù hai vị Chân thần cảnh cường giả trong truyền thuyết sợ rằng khi tấn giai Ngụy thần cảnh mới thật sự rạng danh thiên hạ, xưng hào vô địch.
Nhưng lúc này âm thanh Thần long từ xa vọng tới ngược lại khiến Hạ Nhất Minh có dự cảm không tốt.
Lưu Mục ho nhẹ một tiếng, nói:
- Nhất Minh. Ngươi đi đi. Thần long huynh là Thiên hạ đệ nhất Thần thú, cũng là tồn tại cường đại nhất trong Thần đạo. Hắn đã muốn gặp ngươi hẳn có chuyện quan trọng.
Hạ Nhất Minh trong lòng phát lạnh. Hắn lập tức hiểu rõ hàm ý của Lưu Mục. Thần long kia vốn là Thiên hạ đệ nhất cường giả, cho dù nhân loại cũng không cách nào đối kháng với cao thủ như vậy. Bởi thế Lưu Mục mới dùng những lời trên nhắc nhở hắn.
Khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Đệ tử đã hiểu.
Thần lực trên thân thể hắn phóng xuất, chỉ chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Trong lòng hắn đã có quyết định, trước khi đột phá cảnh giới mới, tuyệt đối sẽ không trêu chọc Thần long này. Bất quá khi bản thân tấn giai Ngụy thần cảnh, hơn nữa tiến giai Ngũ Hành Hoàn cùng xác Huyền quy, tình huống hoàn toàn khác.Tốc độ của hắn rất nhanh, trên đường thậm chí còn gặp được ba người Ngao Mẫn Hành phía dưới. Bất quá hắn cũng không có ý muốn dây dưa cùng đối phương. Chỉ là đôi mắt liếc qua đã thấy Vi Cẩm Thuận khôi phục bình thường, kết quả này khiến hắn kinh ngạc, trong lòng càng có thêm vài phần kiêng kỵ bọn họ.
Xa xa rốt cuộc cũng không thấy được đầu Thần long khổng lồ kia nữa. Mặc dù lúc này chiều dài của nó đã thu lại không tới mười trượng nhưng trước mặt Hạ Nhất Minh vẫn là một đại gia hỏa không nhỏ bé chút nào.
- Thần long đại nhân. Không biết ngài cho gọi vãn bối có gì phân phó.
Hạ Nhất Minh đi thẳng vào vấn đề.
Thần long đưa đầu lại gần, nói:
- Hạ Nhất Minh. Nghe nói trong tay ngươi có thô phôi Ngũ Hành Hoàn, không biết có thể cho ta đánh giá một chút.
Hạ Nhất Minh trong lòng hoài nghi, chần chừ giây lất rốt cuộc cũng lấy ra Ngũ Hành Hoàn.
Vật này dù sao cũng là bổn mạng thần binh của hắn, khi nắm giữ trong tay hắn vô cùng tự tin. Bởi thế ngay cả khi Thần long có ác ý gì hắn cũng có thể tùy cơ ứng biến.
Cổ tay vung lên, Ngũ Hành Hoàn hóa thành quang mang bay tới trước mặt Thần long.
Thần long hai mắt ngưng lại, Ngũ Hành Hoàn nhất thời lơ lửng giữa không trung. Sắc mặt Hạ Nhất Minh đại biến, thần lực trong thân thể hắn sôi trào như chuẩn bị bộc phát.
Giờ phút này trong lòng hắn kinh hãi không lời nào tả xiết.
Thần long này nắm giữ uy lực cường đại tới khó tin.
Ý niệm lực lượng của nó vô cùng mạnh mẽ, phảng phất như biển cả vô tận. Khí ý niệm khổng lồ này bao phủ Ngũ Hành Hoàn, Hạ Nhất Minh không ngờ cảm nhận bổn mạng thần binh của hắn sắp không cánh mà bay.
Sắc mặt hắn không nhịn được mà biến đổi vài lân, Ngũ Hành Hoàn là mệnh căn của hắn không phải chỉ bởi bên trong có thần khí Cửu Long Lô hơn nữa trong Ngũ hành không gian còn tồn tại rất nhiều trân phẩm.
Có thể nói sau khi phát hiện Ngũ hành không gian, hắn đã đem toàn bộ bảo vật trên người ném vào trong đó, hai kiện vật phẩm không gian kia chỉ như vật trang trí bên ngoài.
Trên lưng lấm tấm mồ hôi lạnh, trong đầu hắn xuất hiện vô số ý nghĩ.
Nếu như Thần long này thật sự cướp đi Ngũ Hành Hoàn, hắn phải làm thế nào?
Chậm rãi cảm ứng của hắn về Ngũ Hành Hoàn càng lúc càng yếu, mà ý niệm Thần long không ngừng bao quanh Ngũ Hành Hoàn.
Hạ Nhất Minh song quyền nắm chặt, nếu không phải biết thực lực của mình lúc này không phải đối thủ của Thần long, hắn đã sớm ra tay.
Sau hồi lâu âm thanh Thần long vang lên:
- Thần khí Cửu Long Lô quả nhiên trong tay ngươi.
Hạ Nhất Minh thở thật dài một hơi, ý niệm Thần long không cần hỏi qua hắn đã trực tiếp xâm nhập Ngũ hành không gian. Điều này với hắn chính là sự vũ nhục cùng đả kích trầm trọng. Thực lực bản thân cường đại hơn vốn cho rằng có thể cầm cự với đối phương nhưng thật không ngờ chẳng chịu được một kích.
- Thần long đại nhân. Đây thuần túy là vận khí của vãn bối.
Hạ Nhất Minh mạnh mẽ áp chế nộ hỏa trong lòng, bình tĩnh nói.
- Trên người ngươi thứ tốt thật không ít.
Thần long hắc hắc cười, nói:
- Ngay cả bốn khỏa nội đan siêu cấp Thánh thú cũng đã thu thập đủ. Hà. Trong Ngũ Hành Hoàn vốn có một khỏa Mộc hệ nội đan. Xem ra ngươi cũng có ý định đoán tạo nó thành thần khí chân chính.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, không hề mở miệng nữa. Thần long này cường đại vượt qua sức tưởng tượng của hắn, cũng nằm ngoài phạm trù hắn có thể đối phó.
Nhưng ngay khi hắn không biết phải ứng phó ra sao, đôi mắt Thần long trợn tròn phảng phất như nhìn ra vật gì khiến nó kinh tâm động phách. Nó thì thào nói:
- Không có khả năng. Làm sao ngươi có vật này trong tay?

Chương 1035

Âm thanh Thần long mặc dù không lớn nhưng tới tai người thường như sấm động.
Lúc này Thần long đang ở rất gần Hạ Nhất Minh bởi vậy hắn nghe rất rõ. Trong lòng hắn không khỏi tò mò, không biết Thần long nhìn thấy vật gì mà trở lên như vậy?
Phải biết ngay cả khi Thần long nhìn thấy thần khí Cửu Long Lô cùng Nội đan siêu cấp Thánh thú cũng không có biểu hiện kinh ngạc. Bởi thế bộ dạng thất thố của nó lúc này khiến Hạ Nhất Minh giật mình không thôi hơn nữa càng tò mò hơn. Bởi hắn thật sự không nghĩ ra, trong Ngũ hành không gian còn vật gì có thể khiến Thần long động tâm. Nguồn: http://truyenfull.vn
Sau một hồi, Thần long im lặng trở lại, đôi mắt thật lớn nhìn Hạ Nhất Minh tựa hồ như đang hỏi.
Bộ dạng của nó khiến ngươi ta không khỏi sợ hãi, đặc biệt lúc này Hạ Nhất Minh thậm chí còn cảm nhận được áp lực mãnh liệt tới khó tin. Nếu không phải bản thân hắn đã tiến giai Thần đạo, hơn nữa võ đạo cường đại hơn xa tân Hư cảnh thần, chỉ sợ không cách nào đứng vững.
- Thần long đại nhân tôn kính. Xin hỏi ngài nhìn trúng vật nào?
Hạ Nhất Minh tận lực bình tĩnh nói.
Thần long do dự một chút, nói:
- Ngươi yên tâm. Làt Thần long nhất tộc, ta cũng không có chủ ý với vật của ngươi. Bất quá chỉ vì vật này của ngươi mà cảm thấy tò mò.
Mặc dù Hạ Nhất Minh đối với những lời này của Thần long nửa điểm cũng không tin, chỉ cần xem bộ dạng của nó khi nãy cũng biết, đây không phải là gia hỏa nói lý lẽ. Nhưng lúc này hắn cũng không dám để lộ suy nghĩ này, mà mỉm cười nói:
- Ngài cảm thấy tò mò với vật nào?
Cự trảo của Thần long điểm nhẹ lên Ngũ Hành Hoàn đang xoay tròn giữa không trung, trong Ngũ hành không gian chợt xuất hiện một chiếc hộp gỗ.
Hạ Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, Thần long này ngay cả Ngũ hành không gian cũng có thể mở ra, năng lực này thật sự đáng sợ.
Phải biết Ngũ Hành Hoàn cũng không phải vật phẩm không gian bình thường mà là bổn mạng thần binh của Hạ Nhất Minh. Nhưng không ngờ nó không chút phản ứng để đối phương dò xét, hơn nữa có thể dễ dàng khu động.
Chiếc hộp nhỏ bay tới trước mặt Hạ Nhất Minh, âm thanh Thần long thấp xuống vài phần:
- Ngươi biết đây là vật gì không?
Hạ Nhất Minh có chút ngẩn ra, theo sau phát lạnh trong lòng.
Thần long ngay cả chiếc hộp cũng không mở ra nhưng đã thấy vật bên trong. Lúc này Hạ Nhất Minh vạn phần hoài nghi, người này tới tột cùng nắm giữ thực lực cường đại ra sao, nó tuyệt đối không phải là một Ngụy thần cảnh Thần thú đơn giả. Đưa tay bắt lấy chiếc hộp, Hạ Hạ Nhất Minh lập tức mở ra.
Hạ Nhất Minh mang theo không ít hộp gỗ. Mấy thứ này đa phần hắn tìm được trong vài mật thất. Trong đó có bảo vật từ Bông Lai Tiên Đảo, cũng có bảo vật từ Đại Thân Vũ gia. Chỉ cần là vật trân quý đều được hắn bảo quản trong hộp gỗ. Tới lúc này ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không biết trong chiếc hộp gỗ này chứa vật gì.
Một mùi hương thơm ngát nhẹ nhàng bay ra, ngay khi hộp gỗ hé mở trong nháy mắt mùi hương này đã tràn ngập không gian.
Hạ Nhất Minh hai hàng chân mày khẽ nhíu lại, hắn biết đây là một loại tài liệu luyện chế đan dược.
Rốt cuộc khi chiếc hộp được mở ra hoàn toàn, mùi hương lại càng lan tỏa xa hơn. Cũng may nơi này trừ một người một thú không còn ai khác, bởi vậy mùi hương này không gây chấn động.
Thần long chóp mũi khẽ động tựa hồ như vô cùng lưu luyến mùi hương này.
- Thiên địa Thánh quả...
Hạ Nhất Minh trầm giọng kêu lên.
Hắn rốt cuộc cũng nhận ra lai lịch vật này, đúng là vật hái được trên Sinh mệnh thụ dưới Bồng Lai Tiên Đảo.
Hắn nhớ rất rõ, sinh mệnh lực lượng trên cổ thụ này thậm chí không kém Thần thụ tại Động Thiên Phúc Địa nhưng khi hắn hái Thánh quả xuống, cổ thủ này hoàn toàn héo rũ. Biến hóa này hắn vô cùng ấn tượng, cả đời cũng không thể quên.
- Không ngờ ngươi biết lai lịch của nó.
Âm thanh Thần long đầy kinh ngạc vang lên:
- Thực vật này trên thế giới trước đây đã tuyệt chủng. Ngươi từ đâu mà có được?Hạ Nhất Minh do dự một chút, rốt cuộc cũng không giấu diếm, kể lại một lần chuyện hắn tới Bồng Lai Tiên Đảo. Đương nhiên chuyện Thần đạo xá lợi hắn giữ lại không kể.
Dù sao vị Thần đạo cường giả đã tử vong kia cũng xuất thân từ Ngũ Hành Môn, mà Thần long tựa hồ quan hệ rất thân thiết với Ngũ Hành Môn bởi vậy Hạ Nhất Minh cũng không kể ra mong đối phương thêm ác cảm.
Sau hồi lâu Thần long thở dài một hơi, nói:
- Thì ra dưới Bồng Lai Tiên Đảo còn có Thần thụ như vậy. Đáng tiếc. Thật sự đáng tiếc.
Mặc dù Hạ Nhất Minh vô cùng tò mò, đáng tiếc trong miệng Thần long ám chỉ điều gì nhưng hắn cũng không mở miệng hỏi.
Ý niệm cường đại của Thần long rốt cuộc cũng chậm rãi thu về, liên lạc giữa Hạ Nhất Minh cùng Ngũ Hành Hoàn cũng khôi phục lại. Đôi mắt hắn lóe lên một tia mơ hồ, trong lòng càng rung động hơn.
Ban đầu Thần long mang lại cho hắn cảm giác nó muốn trực tiếp cướp đi Ngũ Hành Hoàn. Đây không phải ảo giác, mà là cảm giác hết sức chân thật. Đối phương sử dụng siêu cấp ý niệm, cắt đứt liên lạc của hắn với Ngũ Hành Hoàn.
Mặc dù nghe có chút khó tin nhưng không biết Thần long vận dụng thủ đoạn gì, khiến Hạ Nhất Minh cảm nhận vô cùng rõ ràng điều đó.
Nhưng sau khi nhìn thấy Thiên địa Thánh quả, nó lại thay đổi chủ ý. Không những không cắt đứt liên lạc của hắn với Ngũ Hành Hoàn mà ngược lại thu liễm ý niệm để Hạ Nhất Minh nắm quyền không chế thần binh.
Hạ Nhất Minh khẽ vung tay, Ngũ Hành Hoàn lập tức bay tới, hắn còn không thèm chờ đợi, trực tiếp thu nó vào đan điền.
Mặc dù hắn hiểu rõ, chỉ cần Thần long muốn nó hoàn toàn có thể bức bách mình giao ra Ngũ Hành Hoàn, nhưng không thể làm ra chuyện mất thể diện như vậy nên nó đành trả lại.
Thần long cười ha hả, nhưng gương mặt lại có vẻ đặc biệt hung dữ:
- Hạ Nhất Minh. Ngươi đừng lo, ta cũng không có ý làm khó người. Ân oán của ngươi cùng những người kia ta cũng không nhúng tay vào. Chỉ cần các ngươi có thể kiềm chế lẫn nhau, không lấy đi tính mạng đối phương là được.
Hạ Nhất Minh liên tục gật đầu nhưng trong lòng mắng chửi không thôi.
- Hạ Nhất Minh. Chúng ta làm một giao dịch được không?
Thần long đột nhiên nói.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, nói:
- Thần long đại nhân có gì phân phó xin nói thẳng. Hạ mỗ nhất định tận sức cố gắng.- Đầu tiên ta muốn hỏi ngươi một chuyện. Xin trả lời thật.
Âm thanh Thần long vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa khiến Hạ Nhất Minh kinh ngạc chính là âm thanh này không phải tiếng rống ầm ù mà như muỗi kêu bên tai.
Cười khổ một tiếng, ngày hôm nay Hạ Nhất Minh trong lòng không biết đã mắng chửi bao lần? Đại gia hỏa thực lực cường đại này không ngờ áp chế âm thanh nhỏ tới vậy, điều này khiến người khác không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ:
- Ta muốn biết Bách Linh Bát có thể đóng cửa thông đạo này không?
Âm thanh Thần long nhẹ như không. Hạ Nhất Minh thân thể run lên, hắn ngẩng đầu đôi mắt gắt gao nhìn Thần long.
Những lời này mặc dù rất nhỏ nhưng trong tai Hạ Nhất Minh như sấm động, đủ để dọa ba hồn bảy phách mất đi phân nửa.
Bách Linh Bát đang suy nghĩ biện pháp đóng cửa thông đạo. Chuyện này chỉ mình Hạ Nhất Minh biết được, hắn thậm chí còn không cho Lưu Mục cùng Mưu Tử Long biết, cho dù đám người Đế Thích Thiên cũng vậy.
Cũng không phải Hạ Nhất Minh cố tính che giấu mà hắn biết rõ, nếu để bọn họ sớm biết thông đạo có thể đóng cửa chỉ e sẽ không còn tâm tư đối phó Tử vong sinh vật. Nhưng Thần long sao biết được bí mật này? Nhìn vẻ mặt Hạ Nhất Minh lúc này, Thần long cũng không cần câu trả lời của hắn nữa.
Nó khẽ nói:
- Bách Linh Bát không ngờ có thể phong ấn thông đạo này. Ta sớm nên nghĩ ra.
Trong âm thanh của nó tràn ngập cảm khái. Rất hiển nhiên ngay cả nó sau thời gian bị nhốt tại đây năm trăm năm đã không thể chịu được nữa.
- Thần long đại nhân. Làm sao ngài biết Bách Linh Bát?
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, rốt cuộc trấn định hỏi.
Thần long hắc hắc cười, nói:
- Bổn tọa là Thần Toán Tử của Thần thú, mà người trước đây đưa ra kế hoạch mở ra thông đạo là Thần Toán Tử của nhân loại các ngươi. Ngưoi cùng Bách Linh Bát quen biết, hẳn biết lai lịch Thần Toán Tử nhân loại chứ?
Hạ Nhất Minh sắc mặt không đổi, nói:
- Bách Linh Bát gặp vị Thần đạo cường giả đầu tiên cung chính là Thần Toán Tử nhân loại?
Thân long gật đầu, nói:
- Ngươi nói không sai. Nếu không phải hắn gặp Bách Linh Bát, hơn nữa có được thông tin chính xác cũng sẽ không phát sinh nhiều chuyện như vậy.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, nói:
- Đây cũng không quan hệ tới Bách Linh Bát. Nếu không phải các ngươi có tham niệm trong lòng, lẽ nào phát sinh nhiều chuyện như vậy?
Thần long do dự một chút, thở dài nói:
- Ngươi nói không sai. Chính. Là tham niệm trong lòng. Bất quá...
Nó hạ thấp đầu, khẽ nói:
- Trường sinh bất lão lực hấp dẫn chúng ta không chống đỡ được? Ngươi có thể sao?
Hạ Nhất Minh trong lòng đại động, mặc dù tuổi hắn còn rất trẻ nhưng hắn cũng biết, bản thân mình không tránh được tham niệm này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau