VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1026 - Chương 1030

Chương 1026: Giằng co

Thần long giật mình, hai mắt mở lớn nói:
- Vi Cẩm Thuận ta hi vong giao dịch của ngươi có thể sau khi cải tạo biến dị Phích Lịch Thương mới nhắc tới.
Vi Cẩm Thuận chần chừ một lát nhìn Thần long cung tay hành lễ theo sau lui lại.
Bất luận trong lòng lão nguyện ý hay không lúc này cũng không dám đối kháng trực tiếp với Thần long.
Mặc dù trong đám Thần đạo cường giả người nắm giữ thần khí Ngũ Hành Hoàn là Ngao Mẫn Hành vô cùng cường đại nhưng cho dù là lão cũng không dám nói có thể chiến thắng Thần long này. Nếu không phải vậy, trách nhiệm bảo vệ thông đạo cũng không phải Thần long mà là Ngao Mẫn Hành.
Thân thể Thần long chậm rãi di chuyển, âm thanh ù ù vang lên:
- Hạ Nhất Minh. Ta hi vọng trong thời gian một tháng ngươi có thể cải tạo xong toàn bộ Phích Lịch Thương.
Hạ Nhất Minh ánh mắt liếc qua đống vật phẩm không gian, mấy thứ này nếu rơi vào thế giới kia sẽ gây ra không ít gió tanh mưa máu, sẽ không có không ít cường giả đánh nhau sứt đầu mẻ trán cũng muốn có được một kiện. Bất quá lúc này chúng đều yên lặng nằm trước mặt Hạ Nhất Minh tựa hồ như binh lính đợi tướng quân kiểm duyệt, khiến trong lòng hắn xuất hiện cảm giác khác thường.
Ánh mắt mọi người đều tập trung lên người hắn, đám Thần đạo cường giả cũng biết lúc này Hạ Nhất Minh đang kiểm duyệt số Phích Lịch Thương trong vật phẩm không gian.
Mặc dù mọi người đều muốn biết trong tay người khác có bao nhiêu nhưng không ai liều lĩnh hành động.
Sau một lát, trên mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện vẻ tươi cười, nói:
- Thần long đại nhân. Ngài yên tâm, sau một tháng ta nhất định cải tạo xong số Phích Lịch Thương này.
Thần long hài long gật đầu, theo sau nó vung cự trảo điểm lên hư không.
Vô số cát bụi trên mặt đất bay lên, cát bụi trong không gian đột nhiên ngưng lại, tựa hồ như có thêm lực lượng nào đó quẩn quanh tại đây khiến dao động kỳ dị xuất hiện. Chậm rãi một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện trước mắt mọi người.
Trên mặt đất đám cát bụi đột nhiên dâng cao dần hình thành gian phòng cao ba trượng.
Đây là một căn phòng cấu thành từ cái bụi khiến nó mang màu vàng kỳ dị. Dài rộng chừng mười trượng cũng làm không gian bên trong căn phòng không nhỏ, đừng nói chỉ mình Hạ Nhất Minh, cho dù tất cả nhân loại Thần đạo đi vào cũng dư sức.
Đương nhiên căn phòng này với Thần thú mà nói vô cùng thấp bé, bởi thế mọi người đều biết nơi này cấp cho Hạ Nhất Minh sử dụng.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biên, khi Thần long vung cự trảo hắn đã cảm nhận được Thổ hệ lực lượng dao động mãnh liệt. Lực lượng này dao đông với tần suất lớn, hơn nữa tác động vô cùng thần kỳ với mặt đất. Hết thảy đối với Hạ Nhất Minh mà nói vô cùng kỳ lạ.
Thì ra thần lực còn có thể vận dụng như vậy, không chỉ để công kích, Thổ hệ lực lượng thậm chí còn có thể nháy mắt ngưng tụ thành căn phòng.
Chỉ là điều này với Hạ Nhất Minh mà nói tuyệt đối là lĩnh vực mới, với tu vi vừa tiến giai Thần đạo của hắn, căn bản không thể hiểu ra đạo lý gì.
Ý niệm của hắn mau chóng lướt qua muốn ghi chép lại tần suất dao động dưới mặt đất nhưng hắn nhanh chóng thất vọng bởi không cách nào làm được.
Mấy thứ này thâm ảo khó lường, không thể nắm giữ cơ bản cũng không thể hiểu rõ đạo lý trong đó.
Bảo Nham Trúc vẻ mặt cảm thán, thở dài nói:
- Sau khi gia sư qua đời, cũng chỉ Thần long đại nhân mới có thể vận dụng Thổ hệ bậc này.
Những người còn lại khẽ gật đầu, dĩ nhiên bọn họ cùng công nhận lời nói này.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, lập tức nghĩ tới Thông Thiên Bảo Tháp tại Linh Tiêu Bảo Điện. Hắn nhất thời hiểu ra, vị Lão tổ Linh Tiêu Bảo Điện trước đây cũng từng nắm giữ thần thông này.
- Hạ Nhất Minh. Ngươi có thể tiến vào.
Âm thanh Thần long ù ù vang lên vô cùng uy nghiêm:
- Phích Lịch Thương với chúng ta vô cùng quan trọng. Mời các ngươi rời đi.
Ánh mắt nó chuyển qua nhìn Ngao Mẫn Hành, nói:
- Một tháng này ta hi vọng không ai quấy rầy hắn.Trầm ngâm giây lát, Ngao Mẫn Hành trầm giọng nói:
- Thần long huynh xin yên tâm. Ngao mỗ cũng không phải không biết nặng nhẹ.
Hạ Nhất Minh đứng bên nhìn quan hệ một người một thú này đã hiểu đại khái.
Thần thú trên cơ bản đều hành động độc lập, trừ Bạch Hổ hai cánh những Thần thú còn lại không đồng hành cùng nhân loại. Nhưng chúng nó đối với Thần long vô cùng kính sợ, bởi vậy đương nhiên sẽ không phản đối.
Hạ Nhất Minh mặc dù không biết Thần long sử dụng thủ đoạn nào nhưng có thể làm được điều này khẳng định đã trải qua một phen tranh đấu, nếu không đám Thần thú kia sẽ không ngoan ngoãn như vậy.
Mà nhân loại không nghi ngờ phức tạp hơn rất nhiều. Mặc dù sóng vai tác chiến năm trăm năm nhưng đám người này có những mâu thuẫn không nhỏ, cũng không có cường giả tuyệt đối trấn áp. Đương nhiên Ngao Mẫn Hành là một trong những người cường đại nhất. Mặc kệ thực lực của lão hay thực lực Ngũ Hành Môn đều được xếp hàng đầu, bởi thế Thần long đối với lão tương đối khách khí.
Lưu Mục nghiêm mặt đi tới bên cạnh Hạ Nhất Minh, nói:
- Nhất Minh. Thần khí Ngũ Hành Hoàn của Ngũ Hành Môn thật sự trong tay ngươi?
Hạ Nhất Minh vội vàng nói:
- Đây cũng không phải thần khí Ngũ Hành Hoàn, chỉ là phôi Ngũ Hành Hoàn mà thôi. Nhiều nhất có thể coi là một kiện thần khí mô phỏng.
Lưu Mục chậm rãi gật đầu, theo sau mỉm cười nói:
- Đi thôi. Chỉ cần ngươi không đoạt vật này từ trong Ngũ Hành Môn, nó là của ngươi.
Mặc dù những lời này của lão không lớn nhưng đang đứng tại đây có những ai? Mỗi người đều hiểu, Lưu Mục không để ý hết thảy che chở Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh cảm kích gật đầu, theo sau xoay người tiến vào căn phòng kia, cuối cùng cánh cửa phòng cũng được đóng lại.
Sau khi nhìn hắn tiến vào, Ngao Mẫn Hành hừ lạnh một tiếng, nói:
- Lưu huynh. Nếu thần khí trấn môn của quý phái bị mất đi không biết ngươi sẽ hành động thế nào?
Lưu Mục xoay người, hai trong mắt không chút che giấu nhìn thẳng Ngao Mẫn Hành bình tĩnh nói:
- Nếu Lưu mỗ đoạt được binh khí từ trong tay người muốn mưu sát mình, bất luận thế nào cũng không tự nhiên dâng tặng người.
Ngao Mẫn Hành khóe miệng nhếch lên nói:- Lão phu làm gì không tự nhiên, chỉ muốn làm giao dịch mà thôi.
Lưu Mục cười ha hả nói:
- Ngao huynh. Vậy Lưu mỗ cũng xin hỏi một tiếng. Nếu có người muốn giao dịch bổn mạng thần khí Ngũ Hành Hoàn, ngươi có đồng ý không?
Ngao Mẫn Hành sắc mặt nhất thời xanh mét, ánh mắt xoay chuyển mơ hồ cảm nhận được địch ý ẩn giấu trong đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ngũ Hành Môn năm đó là đệ nhất đại phái, cho dù tại nơi này bọn họ cũng có được hai vị Thần đạo. Hơn nữa nắm trong tay thần khí Ngũ Hành Hoàn lão càng được công nhận là Thần đạo đệ nhất cường giả nhân loại. Bởi thế mơ hồ mọi người có xu hướng liên thủ đối địch với lão.
Bất quá dưới tình huống này, bất luận là ai trừ Lưu Mục cũng không ra mặt giúp Hạ Nhất Minh.
Một cỗ sát khí từ thân thể Ngao Mẫn Hành tản ra bốn phía. Khí tức này mặc dù không có sát ý nhưng ẩn chứa lực lượng khiến ngươi ta khó chịu.
Lưu Mục hừ lạnh một tiếng, lão biết người kia không thể đối địch. Nhưng cho dù đối mặt với kẻ địch như vậy lão cũng không thể buông tay để hi vọng Thiên Trì nhất mạch theo đó biến mất. Dù sao trong thế giới này, nếu lão không vì Hạ Nhất Minh ra mặt cũng không còn ai dám xúc phạm cường giả như Ngao Mẫn Hành.
Khí tức cường đại đồng dạng khuếch tán từ thân thể Lưu Mục. Khí tức hai bên gặp nhau giữa không gian phát ra hoa lửa chói mắt.
Sắc mặt bọn họ vô cùng ngưng trọng, nhưng trong khí tức không ẩn chứa sát khí chân chính.
Trong khi giải quyết ân oán không thể không tiến hành sinh tử chiến, nhưng đối với các vị Thần đạo cường giả mà nói, ra tay luận bàn là chuyện thường xuyên. Ngay cả Thần long cũng không có cách ngăn cản chuyện này.
- Các vị. Mọi người hay là tạm dừng tay, chờ Hạ trưởng lão đoán tạo xong Phích Lịch Thương, sau đó chậm rãi thương lượng.
Mã Dự đột nhiên tiến tới đứng bên Lưu Mục vừa cười vừa nói.
Tất cả mọi người cơ hồ ngẩn ra, cho dù Lưu Mục cũng tuyệt đối không cho rằng Mã Dự sẽ làm ra chuyện này.
Ngao Mẫn Hành ánh mắt lóe lên, khí tức trên người chậm rãi thu liễm. Khi hai vị cường giả đồng giai giăng co, một bên hành động như vậy là tối kỵ nhưng lão không quan tâm, thu liễm khí tức xong khoát tay rời đi.
Nếu lấy một chọi một lão hiển nhiên nắm chắc phần thắng, trừ khi gặp phải Thần long. Nhưng nếu chọc giận mọi người kết cục thê thảm vô cùng.
Mưu Tử Long trong lòng cười lạnh không thôi. Nếu không phải từng nghe qua những lời của Mã Dự, hẳn ngay cả lão cũng cao hứng cảm kích trong lòng. Bất quá lúc này lão lại có ý muốn xem náo nhiệt.
Lưu Mục âm thầm thở dài trong lòng, Lão nhìn Mã Dự cảm kích cười, hai người đều có toan tính riêng, quan hệ mau chóng kéo gần lại.
Lý Áo Ba Đặc đột nhiên mở miệng nói:
- Ngao Tông chủ xin chờ một chút.
Đám người Ngao Mẫn Hành ngừng lại, Ngao Bác Duệ lại càng không dám chậm trễ nói:
- Tiền bối có gì phân phó.
- Ha ha. Bổn tọa chỉ muốn hỏi những người tiến vào nơi đây có người Thần điện chúng ta hay không?
Đám người Lô Khắc ánh mắt sáng lên, không chút do dự vây lại.
Giờ phút này bọn họ vô cùng hứng thú với tình huống bên ngoài.
Ngao Bác Duệ cười khổ một tiếng, lão chậm rãi kể hết mọi chuyện. Mặc dù lão đã tận lực khách quan không để tình cảm xen vào nhưng ánh mắt mọi người dần thay đổi.
Mưu Tử Long trong lòng thầm than. Đợi khi Hạ Nhất Minh đi ra có lẽ hắn sẽ phát hiện, hết thảy đã thay đổi, có lẽ số người mang địch ý với hắn càng nhiều hơn.

Chương 1027: Quang minh lực lượng

Liếc mắt nhìn quanh, trên mặt Hạ Nhất Minh mang theo vẻ kinh ngạc khó che giấu.
Sau khi hắn tiến vào căn phòng đơn sơ này, không ngờ cảm giác vô cùng kỳ dị khó có thể hình dung. Hắn tựa hồ như tiến vào một không gian độc lập.
Ở nơi này hắn không thể cảm nhận âm thanh cũng như khí tức những người bên ngoài. Cảm giác ngăn cách này không ngờ mãnh liệt tới khó tin, Hạ Nhất Minh lắc mạnh đầu, trong lòng vô cùng chấn động.
Thần đạo, đây mới chân chính là năng lực thần đạo. Mặc dù hắn đã tiến giai Thần đạo nhưng trước mặt Thần long kia vẫn vô cùng nhỏ bé.
Tu luyện gia mỗi khi tiến giai thực lực bản thân đề thăng cực lớn, nhưng trong Thần đạo, sự đề thăng này còn lớn hơn. Lực lượng Ngụy thần cảnh đã vượt qua sức tưởng tượng của hắn.
Đương nhiên hắn cũng biết, Thần long kia không phải Ngụy thần cảnh bình thường. Chỉ cần xem nó dễ dàng áp chế bốn đầu Thần thú còn lại hơn nữa ngay cả Thần đạo cường giả cũng không dám trái ý nó đã đủ biết.
Trong đôi mắt lóe lên quang mang kỳ dị, Hạ Nhất Minh chăm chú đánh giá căn phòng trống trải này, trong lòng hắn vô cùng kích động. Nếu bản thân hắn có thể nắm giữ lực lượng này, liệu có thể tiến giai Ngụy thần cảnh.
Khẽ đưa tay đặt trên vách tường, cảm nhận lực lượng thần kỳ bên trong.
Vách tường này hoàn toàn cấu thành từ cát bụi, những thứ căn bản không có khả năng tạo thành kết cấu vững chắc như vậy.
Nhưng vách tường căn phòng này rất kiên có, ít nhất trong cảm giác của Hạ Nhất Minh, nó không thua kém vách Thông Thiên Bảo Tháp tại Linh Tiêu Bảo Điện. Cho dù so với vách sơn cốc đầy huyền thiết ngoài đảo hoang lúc trước cũng vậy.
Hắn do dự một chút theo sau phóng xuất chút thần lực muốn bóc ra một lớp cát. Nhưng sắc mặt nhất thời trở lên khó coi, bởi hắn căn bản không làm được việc này. Khi thần lực của hắn xâm nhập bức vách, nhất thời bị phân tán, lực lượng chia đều ra toàn bộ căn phòng.
Hắn thử tăng thêm chút thần lực nhưng kết quả không khác chút nào. Bức vách này như ẩn giấu lực lượng đặc biệt vô cùng cường đại, bất kỳ công kích nào cũng bị chúng phân tán đều. Muốn phá hỏng nó chỉ có biện pháp duy nhất chính là sử dụng công kích cường đại vượt quá giới hạn chịu đựng của toàn bộ căn phòng.
Sau khi cảm nhận được điều này Hạ Nhất Minh không khỏi lấy làm kỳ lạ, hắn cũng không ra tay thử nghiệm nữa mà lẳng lặng ngồi xuống. Theo sau từ trong một kiện vật phẩm không gian bắt đầu lấy ra đám Phích Lịch Thương.
Mặc dù hắn vô cùng tin tưởng khi dốc toàn lực có thể đánh vỡ bức vách này nhưng chuyện này cũng không giúp gì hắn, trái lại còn có thể đắc tội với Thần long. Chuyện như vậy hắn tuyệt đối không làm.
Một luồng Quang minh lực lượng hư thực tiến vào Phích Lịch Thương. Phong ấn bên trong theo đó chậm rãi nới lỏng, Quang minh lực lượng tinh khiết bên trong trực tiếp được dẫn dắt tới hỗn độn đan điều. Cảm giác thoải mái tới cực độ khiến Hạ Nhất Minh thở dài một hơi.
Lúc này hắn đồng thời thu nạp Quang minh lực trong trong hai trăm cây Phích Lịch Thương, lực lượng này đối với người thường có tác dụng lớn đồng dạng cũng khiến hắn thu được nhiều ích lợi.
Đương nhiên lực lượng này không phải do người khác điều khiển, nếu lực lượng này trong tay Thần đạo cường giả nào đó phóng xuất, năng lực tinh lọc tuyệt đối không mang lại cảm giác dễ chịu.
Sau khi Hạ Nhất Minh hấp thu Quang minh lực lượng gần như không còn, lập tức quán thâu lực lượng Quang Ám hợp bích vào trong đó. Quá trình này hắn tương đối quen thuộc, thậm chí căn bản không cần chú ý, chỉ bằng vào bản năng hoàn toàn có thể dễ dàng thực hiện.
Dù sao hắn đã từng cải tạo tám ngàn Phích Lịch Thương, quá trình lặp đi lặp lại như vật đừng nói Thần đạo cường giả, cho dù kẻ ngốc cũng có thể thực hiện.
Tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh hơn, cũng càng thuần thục hơn, đặc biệt quá tốc độ thu nạp Quang minh lực lượng đã nhanh tới khó tưởng tượng.
Tiếp tục lại tiếp tục, chỉ trong nháy mắt hắn đã hấp thu toàn bộ Quang minh lực lượng.Dĩ nhiên điểm này có liên quan tới thần lực quen thuộc, nhưng chủ yếu hơn kinh mạch dẫn tới đan điền của hắn đã hoàn toàn thích ứng với lực lượng này nên tốc độ mới được đề thăng như vậy.
Cũng không biết bao lâu, sau khi Hạ Nhất Minh cải tạo xong ít nhất mười vạn cây Phích Lịch Thương đã ngừng lại.
Bởi lúc này dưới hoàn cảnh đông đảo Thần đạo cường giả tại đây nên Hạ Nhất Minh mới có can đảm cải tạo một lần mười vạn cây.
Tu vi võ đạo của hắn mặc dù cường đại nhưng không ngừng nghỉ quán thâu lực lượng Quang Ám hợp bích vào mười vạn cây Phích Lịch Thương đương nhiên có chút mệt mỏi. Đây cũng bởi Hạ Nhất Minh cố tình giữ nguyên vẹn lực lượng Quang minh tinh khiết, nếu hắn để đan điền dung hòa lực lượng này cũng không có cảm giác vô lực như vậy. Bất quá lúc này không phải thời gian nghỉ ngơi, hắn tập trung tinh thần quan sát đan điền.
Trong đan điền của hắn, những lực lượng cường đại khác nhau cùng thần binh mỗi tên chiếm giữ một nơi.
Có thể trong hoàn cảnh như vậy chiếm giữ được một địa bàn đã là những lực lượng cường đại nhất trên đời. Lúc này hắn tập trung chú ý tới hai loại Quang minh lực lượng khác nhau.
Trong đó một cỗ Quang minh lực lượng dây dưa cùng Hắc ám lực lượng, chúng giống như âm dương không ngừng tản mác khí tức quỷ dị. Quang minh lực lượng thuần khiết, Hắc ám lực lượng quỷ dị khôn lường, sau khi kết hợp tạo ra Quang Ám hợp bích khiến kẻ khác run sợ. Bất quá lúc này Hạ Nhất Minh chính thức để tâm tới chính là cỗ Quang minh lực lượng khác.
Lực lượng này không tầm thường, nó cứ thế đơn giản chiếm một nơi, đồng thời phát ra quang mang như ánh sáng mặt trời, cho dù trong nơi hỗn độn này cũng chiếm một địa bàn lớn.
Đây cũng không phải lực lượng của Hạ Nhất Minh mà chính là lực lượng Ngụy thần cảnh cường giả. Dưới sự không chế của Hạ Nhất Minh, hai luồng Quang minh lực lượng tràn tới, giao hòa trong đan điền.
Đây chính là ưu điểm của hỗn độn đan điền, có thể dung nạp tất cả những lực lượng cùng thuộc tính trong thiên hạ. Hơn nữa trong hỗn độn đan điều bất cứ lực lượng nào cũng không thể phản kháng, bởi thế Hạ Nhất Minh mới dám hành động liều lĩnh như vậy.
Hai luồng Quang minh lực lượng sau khi giao hòa không thể dung hợp, ngược lại bất ngờ bạo liệt. Hạ Nhất Minh cẩn thận quan sát, theo sau thấy được hai luồng lực lượng bạo liệt sắc mặt vô cùng khó coi. Hai luồng lực lượng này sau khi bạo liệt kết quả hoàn toàn trái ngược.Quang minh lực lượng trong thân thể hắn dĩ nhiên cũng có được năng lực tinh lọc, nhưng khi bạo liệt chỉ tinh lọc một phần mười Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh. Mà Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh sau khi bạo liệt, chỉ một phần mười đã có thể tinh lọc toàn bộ Quang minh lực lượng của hắn. Lúc này Hạ Nhất Minh trong lòng phát lạnh.
Lúc này Hạ Nhất Minh mới hiểu, thì ra Hư thần cảnh cùng Ngụy thần cảnh chênh lệch nhiều như vậy.
Lực lượng hai bên cho dù đều gọi là thần lực nhưng bên trong thần lực đó cũng có khác biệt rõ ràng, thần lực của đối phương hiệu quả không ngờ cao gấp mười lần thần lực của hắn.
Cũng giống như hai bên giao chiến, Lý Áo Ba Đặc phóng xuất một phần mười thực lực cũng khiến Hạ Nhất Minh dốc hết sức.
Nếu muốn thẳng tay cùng lão giao chiến, Hạ Nhất Minh nhất định phải đề thăng lực lượng gấp mười lần.
Hạ Nhất Minh trên mặt xuất hiện vẻ khổ não, một Hư thần cảnh có thể đề thăng lực lượng gấp mười lần sao?
Mưu Tử Long cũng là Hư thần cảnh cường giả, sau khi thấy Thần long ánh mắt vô cùng cung kính, tôn xưng Thần long đại nhân. Mà Ngụy thần cảnh cường gia xưng huynh gọi đệ cùng nó. Đây chính là chênh lệch thực lực biểu hiện trực tiếp trên địa vị.
Trong lòng hắn chùng xuống, một luồng Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh tách ra. Bất quá lúc này hắn không để nó giao hòa cùng lực lượng khác mà chậm rãi phân tích.
Sau hồi lâu, luồng Quang minh lực lượng này bạo liệt trở thành lực lượng cơ bản nhất trong mảnh hỗn độn.
Hạ Nhất Minh đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, từ trong cỗ lực lượng này hắn nhận ra cảnh giới mới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thần đạo cũng không phải lực lượng đơn thuần trong cơ thể mà chính là nắm giữ thiên địa chi uy trong tay.
Giơ tay nhấc chân đều phóng thích ra thiên địa chi uy cường đại, đây mới chân chính là Thần đạo được mọi người tôn kính.
Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh hấp dẫn cùng điều động thiên địa lực lượng hiệu suất chỉ có thể dùng hai từ đáng sợ để hình dung. Nếu so với nhau, Hư thần cảnh cường giả vận dụng thiên địa lực lượng có vẻ thô thiển hơn rất nhiều.
Đây cũng chính là nguyên nhân cùng thuộc tính lực lượng có thể nắm giữ vận dụng thiên địa lực lượng khác nhau.
Hạ Nhất Minh vốn nghĩ hắn có thể tìm ra quy luật này nhưng rất nhanh chóng phát hiện, bản thân không cách nào làm được điều này. Đối với hắn mà nói, Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh giống như cỗ vụ khí, muốn trong cỗ vụ khí này tìm được điểm mấu chốt, chính là nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Sau hồi lâu gắt gao suy nghĩ, Hạ Nhất Minh đột nhiên buông lỏng tinh thần, hắn khẽ lắc đầu, trong lòng cười khổ không thôi.
Lực lượng Ngụy thần cảnh nếu có thể dễ dàng nắm bắt như vậy chẳng phải bản thân mình có thể dễ dàng tiến vào Ngụy thần cảnh sao? Tâm tình hắn dần bình ổn lại.
Tiếp tục quan sát đan điền, đột nhiên sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, không ngờ hắn phát hiện một chuyện vô cùng khó tin.

Chương 1028: Lực lượng khủng bố

Trong hỗn độn đan điền, Quang mang lực lượng Ngụy thần cảnh mặc dù chiếm giữ địa bàn khá lớn nhưng cũng không phải cường đại nhất. Bởi vì trong đan điền ít nhất còn hai lực lượng có thể chống lại nó, hơn nữa không chút thua kém.
Một trong số đó dĩ nhiên chính là Quang Ám hợp bích, còn lại chính là Ngũ hành luân hồi chi hòa. Hai lực lượng này đều chiếm giữ địa bàn không nhỏ, cùng lực lượng mới gia nhập kia tạo thành thế chân vạc. Đương nhiên trên ba cỗ lực lượng này vẫn còn lực lượng ba thần binh phong tỏa.
Bất quá phát hiện Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh có thể đối kháng hai lực lượng cường đại kia khiến Hạ Nhất Minh vui mừng khôn xiết.
Do dự một chút, hắn lập tức điều động một phần Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh cùng một phần lực lượng Quang Ám hợp bích. Hai lực lượng này chậm rãi di chuyển, chỉ giây lát đã hung hăng tiến lại gần nhau. Một luồng sáng lóe lên vô cùng rực rỡ.
Theo sau hai lực lượng này hoàn toàn tan rã biến thành lực lượng cơ bản dung nhập vào mảnh hỗn độn.
Vẻ mặt Hạ Nhất Minh đại biến, thân thể hắn khẽ run lên.
Sau khi tấn giai Nhân đạo đỉnh cấp, Ngao Bác Duệ khi biết hắn tu luyện Quang Ám hợp bích đã chủ động nhận thua. Khi đó hắn chỉ biết công pháp này cường đại vô song.
Nhưng khi hắn tấn giai Thần đạo, hơn nữa cảm nhận lực lượng Ngụy thần cảnh mới biết, thì ra theo tu vi võ đạo tăng lên, lực lượng Quang Ám hợp bích cũng đề thăng nhanh chóng, chênh lệch với lực lượng đồng giai càng rõ ràng hơn. Chênh lệch mười lần không ngờ lúc này được lực lượng Quang Ám hợp bích san lấp hết. Hắn hít thật sâu một hơi, trong lòng như phát cuồng.
Mấy tháng nay hắn tấn giai Thần đạo, mặc dù cảm nhận được bản thân cường đại nhưng càng kinh hãi hơn khi phát hiện lực lượng Ngụy thần cảnh cường giả. Bất quá lúc này hắn vô cùng tự tin, chỉ cần cho hắn thêm thời gian nhất định sẽ đạt tới Hư thần cảnh đỉnh phong. Như vậy hắn cũng không còn sợ hãi Ngụy thần cảnh cường giả nữa. Bất luận Hư thần cảnh hay Ngụy thần cảnh, đồng cảnh giới đều phân ra mạnh yếu.
Cường giả vừa tiến giai cùng cường giả đỉnh phong hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau. Hạ Nhất Minh lúc này có lẽ đủ tự tin khiêu chiến tân Ngụy thần cảnh cường giả nhưng tuyệt đối không nghĩ có thể chiến thắng Ngụy thần cảnh đã tiến giai năm trăm năm.
Ngũ hành lực lượng trong đan điền chậm rãi vận động, năm loại lực lượng này cứ thế không ngừng xoay tròn, chúng liên tục cắn nuốt lẫn nhau, biến đổi cùng phóng thích lực lượng chính mình. Ngoại trừ bảo trì trạng thái cân bằng lúc này chúng không ngừng bành trướng.
Ngũ hành tương sinh, nếu cấp cho chúng thời gian vô tận tuyệt đối sẽ khiến bất kỳ tồn tại nào phải run sợ.
Một luồng Ngũ hành lực lượng tách ra cùng một luồng Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh tiếp xúc. Đồng dạng bạo liệt, cả hai cùng tiêu tán vô tung.
Khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh hỉ chính là bất luận Ngũ hành lực lượng hay Quang Ám hợp bích đều có khả năng tranh đua vượt giai. Duy chỉ có một điểm không thể giải quyết chính là, lực lượng thu nạp trong đan điền Ngụy thần cảnh cùng Hư thần cảnh hoàn toàn khác nhau.
Trầm ngâm hồi lâu, Hạ Nhất Minh rốt cuộc hạ quyết tâm, hắn chậm rãi vận chuyển Quang Ám hợp bích cùng Ngũ hành lực lượng tập trung lại.
Trong đan điền cua hắn hai lực lượng này tồn tại như vương giả. Chính vì một núi không thể có hai hổ nên Hạ Nhất Minh vẫn muốn dung hợp hai lực lượng này làm một. Đó là chuyện tuyệt với nhất mà hắn luôn hướng tới. Nhưng lúc này khác biệt, sau khi cảm nhận lực lượng Ngụy thần cảnh. Mặc dù không thể nghiên cứu nó nhưng không thể phủ nhận, lực lượng này mạnh mẽ hơn lực lượng trong đan điền hắn, hơn nữa càng lúc càng biến hóa long trời lở đất.
Chậm rãi hai luồng lực lượng đã tiếp xúc nhưng dưới sự điều khiển cẩn trọng của Hạ Nhất Minh chúng cũng không lập tức bạo liệt mà hình thành một thế liên hoàn vô cùng thần kỳ.
Khóe miệng khẽ nở nụ cười, nghĩ không ra hai tên này bị hắn lừa gạt.
Hạ Nhất Minh sử dụng quang mang thần binh tạo một tầng bao phủ mỏng lên hai cỗ lực lượng. Theo sau hắn để quang mang thần binh dung hòa, lấy phương pháp này xâu chuỗi chúng. Mặc dù phương pháp này còn xa mới đạt tới uy lực như dung hợp nhưng đã là cực hạn của hắn lúc này.
Sau khi gặp được Phích Lịch Thương, hắn có linh cảm nếu không cũng không thể nghĩ ra biện pháp kỳ diệu này. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tâm niệm khẽ động, Quang mang lực lượng Ngụy thần cảnh chậm rãi tiếp xúc liên kết này.
Trong nháy mắt hai lực lượng va chạm bạo liệt ra, lấy nơi này là trung tâm dao động như lan khắp hỗn độn đan điền. Hạ Nhất Minh trên mặt nhất thời không còn chút huyết sắc, thân thể hắn cũng không dám cử động.May là cũng chỉ có chốc lát thời gian trận giao động này đã ngưng lại, hỗn độn đan điền quả nhiên có thể dung nạp tất cả. Ngay cả chấn động ngoài ý muốn này cũng không khiến nó tổn thương.
Bất quá sau khi có giáo huấn này, Hạ Nhất Minh cũng không dám tiếp tục thử nghiệm nữa.
Theo thực lực không ngừng đề thăng, lực lượng càng lúc càng cường đại, không còn nhỏ bé như trước nữa.
Hỗn độn đan điền dưới Thần đạo có thể chịu lực lượng trùng kích nhưng đã đạt tới Thần đạo, lực lượng này đã hoàn toàn thay đổi không phải chỉ hạn chế trong phạm vi đan điền nữa.
Hắn do dự hồi lâu, duỗi tay, nhất thời trên hai tay phân biệt hai vòng luân hồi tỏa quang mang mãnh liệt. Một cái dĩ nhiên tỏa quang mang hắc bạch đối lập, cái còn lại tỏa ra ngũ sắc quang mang.
Hai lực lượng này theo sự đề thăng của thực lực đã cường đại hơn rất nhiều, ít nhất trong cảm giác của Hạ Nhất Minh chúng đã tùy tâm sở dục.
Đương nhiên trong này cũng có một phần công lao của Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh, nếu không thể phân tích lực lượng này, hắn cũng không dễ dàng đạt được điều trên.
Suy nghĩ giây lát, trên tay Hạ Nhất Minh đột nhiên nhiều hơn hai đạo quang mang màu trắng, đây chính là quang mang thần binh Ngũ Hành Hoàn. Dưới sự điều khiển của hắn, hai luồng quang mang này phân biệt bao phủ hai cỗ lực lượng. Theo sau hai tay hắn gắt gao khép lại, đây là quá trình lúc trước trong đan điền, bất quá lúc này Hạ Nhất Minh hai mắt chậm rãi sáng bừng, thân thể khẽ run lên.
Bởi vì hắn đột ngột cảm nhận được, hai cỗ lực lượng này khi sắp va chạm, quang mang thần binh bảo hộ trên mỗi lực lượng vô cùng mỏng manh, đây là chuyện quá nguy hiểm, hắn thậm chí ngửi được khí tức tử vong.
Đôi mắt hắn quang mang không ngừng lóe lên, mặc dù hắn vô cùng muốn hai lực lượng này va chạm nhưng cuối cùng vẫn bỏ qua ý niệm này trong đầu.
Hai vòng luân hồi chậm rãi tách ra, cuối cùng dung nhập vào thân thể Hạ Nhất Minh.
Nhưng hắn cũng không biết, khi hai vòng luân hồi kia sắp va chạm, trong căn phòng bằng cát này xuất hiện cỗ khí tức khổng lồ. Dưới sự bao phủ của khí tứ này, ngay cả các vị Thần đạo cường giả cùng Thần thú cũng cảm thấy lạnh lẽo toàn thân, ánh mắt nhìn lại nơi này mang theo vài phần khác thường.
Bất quá căn phòng này do Thần long kiến tạo, bên trong được ngăn cách bằng lực lượng thần kỳ.Trừ khi phá hủy cỗ lực lượng kia, nếu không cho dù là bản thân Thần long cũng không cách nào cảm nhận được chuyện gi xảy ra.
Sau một lát, lực lượng khiến bọn họ lạnh sống lưng đã biến mất sạch sẽ, những vị cường giả hai mặt nhìn nhau, đôi mắt lóe lên vẻ dề phòng.
- Ha ha...
Mưu Tử Long đột nhiên đứng dậy nói:
- Các vị chớ lên hiểu lầm. Có lẽ đây là quá trình Hạ huynh đệ dẫn xuất Quang minh lực lượng trong Phích Lịch Thương ra.
Lão đảo mắt một vòng nỏi nhảm:
- Hạ huynh đệ trong lúc cải tạo Phích Lịch Thương cho Mưu mỗ cũng phóng thích lực lượng như vậy. Khi đó tám ngàn cây Phích Lịch Thương cùng nhau phóng thích, uy lực vô cùng đáng sợ.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, đồng loạt gật đầu, bởi bọn họ mơ hồ cảm nhận được, lực lượng vừa rồi có một phần Quang minh thuộc tính.
- Một lần phóng thích lực lượng trong tám ngàn cây Phích Lịch Thương, sao hắn có thể làm được?
Mã Dự thấp giọng nói.
Mưu Tử Long nhún vai nói:
- Mưu mỗ không phải Đoán tạo sư. Đối với Đoán tạo thuật một chút cũng không biết. Xin Mã huynh thứ lỗi.
Mã Dự ánh mắt liếc nhìn Lưu Mục. Lão được công nhận là Đệ nhất Đoán tạo sư trong số những cường giả nơi này, chỉ thấp hơn vị Thần Toán Tử lúc trước.
Lưu Mục do dự hồi lâu, nói:
- Lão phu cũng không làm được điều này. Bất quá có lẽ đây là công phu độc môn của hắn, nếu không hắn cũng không có khả năng cái tại Phích Lịch Thương.
Mã Dự cùng Nguyên Quyên liếc mắt nhìn nhau, bọn họ đồng thời nghĩ tới một kiện thần khí hàng đầu. Có lẽ cũng chỉ có thần khí kia trợ giúp mới đạt được hiệu quả khó tin này.
Mọi người yên tĩnh trở lại, Mưu Tử Long cười khổ một tiếng, trong đầu thầm nghĩ. Hạ huynh đệ, ta có thể giúp ngươi giấu giếm một lần cũng không cách nào giúp lần nữa.
Tại lối vào thông đạo, Thần long khiến nhân thú vạn phần kính sợ kia thân thể dựng lên, ánh mắt lấp lánh nhìn căn phòng cát bụi.
Mặc dù nó cũng không nhìn thấu căn phòng do bản thân tạo ra nhưng ánh mắt mơ hồ trở lên thâm thúy khó dò.

Chương 1029: Gây khó dễ

Trong mảnh cát bụi bao phủ trước thông đạo, một vài Thần đạo cường giả cùng Thần thú đứng đó. Bất quá lúc này nếu Hạ Nhất Minh có mặt tại đây khẳng định sẽ vô cùng ngạc nhiên.
Bởi những người này, ngoại trừ những lão Thần đạo cường giả còn có thêm ba vị tân Thần đạo cường giả. Bọn họ chính là Lưu Xương Cử, Cát Ma Phàm Thù cùng Kỳ Lân Thánh chủ.
Lúc này ba người bọn họ ánh mắt đồng thời nhìn lại căn phòng cát kia. Sau khi toàn bộ ba người tấn giai, phu phụ Mã Dự mới xuất hiện trước mặt đón bọn họ trở lại. Sau khi nói chuyện cùng Nguyên Quyên, Ngao Bác Duệ ba người bọn họ mới hiểu đại khái những chuyện phát sinh trong khoảng thời gian này. Hơn nữa với Hạ Nhất Minh càng thêm khâm phục hơn.
Đừng nói hắn vừa tiến vào nơi này một ngày đã tấn giai Thần đạo, cho dù là lúc này hắn tiến giai Thần đạo chưa được một năm cũng đã được các vị Ngụy thần cảnh cam tâm tình nguyện đứng ngoài căn phòng cát chờ đợi.
Vinh quang này thật sự lớn không cách nào hình dung.
Trong đầu ba người bọn họ không khỏi xuất hiện suy nghĩ, người với người sao chênh lệch như thế chứ?
Phương xa truyền tới một luồng dao động thiên địa, sau khi cảm nhận cỗ thiên địa lực lượng này, bất luận tân Thần đạo cường giả nào trên mặt cũng lộ ra tiếu ý.
- Tốt.
Bảo Nham Trúc cất tiếng cười lớn, nói:
- Mấy tên tiểu tử các ngươi quả không tồi. Tất cả chỉ nửa năm đã tiến giai thành công.
Lão thở dài một tiếng, cảm khái nói:
- Nhân loại chúng ta nhân tài lớp lớp. Chỉ cần có đủ thiên địa lực lượng, hết thảy đều có khả năng.
Bạch hổ hai cánh hắt hơi vang dội, nói:
- Nhân loại các ngươi quả không tồi nhưng Thần thú chúng ta càng cường đại hơn. Nếu thiên địa lực lượng bên ngoài sung túc, số lượng Thần thú nhất định sẽ nhiều hơn.
Bảo Nham Trúc nhếch miệng cười nhưng trong lòng lão bồi thêm một câu. Trừ khi Thần thú các ngươi đều là ngựa giống, nếu không số lượng Thần thú đừng mong bằng Thần đạo nhân loại.
Đương nhiên những lời này lão chỉ mắng chửi trong lòng, bất luận thế nào cũng không nói ra miệng.
Sau một hồi, Bảo Nham Trúc mặt mày nhăn nhó, thì thào nói:
- Bọn chúng vì sao còn chưa tới?
Mưu Tử Long cười ha hả, nói:
- Bảo huynh yên tâm. Lưu huynh tự mình ra tay tiếp ứng, tuyệt không thể phát sinh chuyện ngoài ý.
Bảo Nham Trúc khẽ gật đầu, trên mặt cũng không còn vẻ lo lắng nói:
- Kể ra đã năm trăm năm không nhìn thấy hậu nhân. Lão phu cũng có chút mong chờ.
Từ khi Thần long triệu tập mọi người, hơn nữa biết được biến hóa bên ngoài, tâm tư mỗi người đều chuyển biến.
Sắc mặt ba vị cường giả phương Tây dĩ nhiên không tốt. Mặc dù Ngao Bác Duệ không nhắm vào Hạ Nhất Minh nhưng cũng không giấu giếm chuyện hắn tiêu diệt cả hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả phương Tây.
Lý Áo Ba Đặc mặc dù ngoài miệng không nói nhưng ánh mắt tuyệt đối không được coi là thiện ý. Về phần Tây Đức Ni mặc dù không thuộc một trong hai thế lực nhưng cũng vì phương Tây tỏ chút thái độ thỏ chết cáo khóc thương.
Mà người tới từ Lưu Ly Đảo, Nguyên Quyên cùng Thiên Trì nhất mạch, Lưu Mục một bước không rời nơi này. Bọn họ đang âm thầm bảo hộ các vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tiến hành Tu La Đạo. Đương nhiên hết thảy đều là âm thầm tiến hành, nếu không phương pháp Tu La Đạo này cũng mất đi tác dụng.
Kết quả khi Kỳ Lân Thánh chủ tấn giai Thần đạo, chỉ ngắn ngủi một tháng sau những người còn lại cũng thành công đột phá. Tới tận lúc này, tám vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tiến vào nơi đây đã toàn bộ tiến giai Thần đạo. Tỷ lệ cao như vậy khiến mọi người lấy làm lạ, tán thưởng không thôi.
Phải biết cho dù tại niên đại Thần đạo cũng không thể xuất hiện tỷ lệ cao như vậy. Bởi vậy có thể thấy tám người tiến vào đây đều là long phương trong nhân loại.Rốt cuộc từ xa truyền tới âm thanh mãnh liệt, bốn vị Thần đạo trước sau tiến tới. Đúng là Ngụy thần cảnh Lưu Mục, phía sau lão có ba vị y phục rách rưới, tinh thần hưng phấn cùng vô cùng khẩn trương khi tới nơi đây.
Bảo Nham Trúc lập tức tiến lại nghênh đón. Trong ba vị tân Thần đạo cường giả này có một người hiện là Linh Tiêu Bảo Điện Tông chủ, lão không động lòng mới lạ.
Ba người Đế Thích Thiên sau khi tới nơi này mới biết thân phận Lưu Mục, lập tức bước tới hành lễ. Mọi người trò chuyện hồi lâu rốt cuộc tất cả đều tập trung lại. Bất quá lúc này tất cả đều tụ tập lại hình hành đoàn thể lớn nhỏ bất đồng.
Bỗng nhiên tất cả âm thanh ngưng lại, bọn họ không hẹn cùng chuyển ánh mắt nhìn lại căn phòng cát.
Cánh cửa căn phòng lúc này đã được mở ra, đang nói chuyện cùng đám tấn Thần đạo cường giả, Mưu Tử Long trong lòng vui vẻ muốn bước tới đột nhiên dừng lại.
Mơ hồ lão cảm nhận được, Hạ Nhất Minh so với một tháng trước đây có điểm khác biệt. Không chỉ có lão, trừ sáu vị tân Thần đạo cường giả, đám người còn lại đều có cảm giác này.
Một tháng qua cải tạo Phích Lịch Thương không chỉ mang lại uy lực lượng đại hơn cho nó, ngay cả bản thân Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác thoát thai hoán cốt.
Những cường giả tại đây cũng không phải kẻ đần, bọn họ lập tức đoán được trong vòng một tháng này Hạ Nhất Minh khẳng định thu hoạch rất lớn. Chỉ là khiến bọn họ vô cùng khó tin, chẳng lẽ cải tạo Phích Lịch Thương cũng sẽ trợ giúp tu luyện?
Tới trước mặt mọi người, Hạ Nhất Minh vung tay, lập tức mười kiện vật phẩm không gian như tia chớp bay tới tay chủ nhân của chúng.
Ý niệm mọi người đều xâm nhập vào vật phẩm không gian. Mặc dù bọn họ biết Hạ Nhất Minh tuyệt đối sẽ không lừa gạt nhưng về phương diện liên quan tới an toàn tính mạng, bất luận kẻ nào cũng không dám buông lỏng.
Cổ tay khẽ run, ngay cả Ngao Bác Duệ cũng lấy ra vài cây biến dị Phích Lịch Thương. Ý niệm bọn họ sau khi cảm nhận qua gương mặt mới lộ vẻ hài lòng.
Bất quá hai vị Thần đạo cường giả Tây phương cười thế nào cũng có chút gượng gạo, hơn nữa khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy kỳ lạ chúng là Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc không có thái độ đối chọi mà như đã lập ra giao ước nào đó. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Cảm nhận được vài ánh mắt bất thiện, Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than, hắn biết những vị cường giả phương Tây này đã dẹp ân oán qua một bên, thậm chí liên thủ lại.
Ngẩng đầu nhìn mảnh tinh không đầy cát bụi, trong lòng Hạ Nhất Minh trầm xuống.
Hắn có thể cảm nhận được một cỗ lực lượng vô hình đang kết hợp quanh thân thể, nếu vĩnh viễn ở lại nơi này, cỗ lực lượng đó sẽ không phát tác nhưng sau vài tháng nữa bọn họ biết có thể trở về, không biết sẽ hành động thế nào?
Nhất thời sắc mặt Hạ Nhất Minh trầm xuống, cho dù hắn đã nắm giữ Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh, thực lực đại tăng nhưng cũng không khỏi lạnh lẽo trong lòng.- Tốt rồi. Đa tạ Hạ trưởng lão.
Bảo Nham Trúc cười ha hả nói.
Hạ Nhất Minh ánh mắt nhìn lại lão mang theo vẻ quái dị.
Vị lão nhân này cũng không biết chuyện mấy tháng sau bởi thế mới có thể thoải mái như vậy. Nếu biết được không biết lão còn có thể tươi cười như vậy không?
Dù sao nếu mọi người đều đi ra, các thế lực trong thiên hạ sẽ lần nữa sắp xếp lại. Chỉ có Hư thần cảnh, Linh Tiêu Bảo Điện sẽ không bao giờ ngồi được tại vị trí phương Đông đệ nhất đại phái.
- Hạ trưởng lão bế quan có thể nói thu hoạch rất lớn hả?
Vi Cẩm Thuận đột nhiên cười nói:
- Trong tay trưởng lão chẳng những nhiều hơn vạn cây biến dị Phích Lịch Thương mà ngay cả tu vi cũng đại tăng. Thật đáng mừng.
Hạ Nhất Minh hai mắt nhướng lên, trên miệng xuất hiện nụ cười khó hiểu.
Ngũ Hành Môn ngay cả một chút cũng không thể chờ đợi, xem ra Ngũ Hành Hoàn đối với bọn họ quả đã đạt tới địa vị chí cao vô thượng.
- Vi huynh quá khen. Hạ mỗ bất quá có chút tiểu ngộ mà thôi.
Hạ Nhất Minh bình thản nói.
Vi Cẩm Thuận sắc mặt có chút trầm xuống. Lúc này đám người từ bên ngoài tiến vào, khi đối mặt với lão Thần đạo cường giả đều xưng hai tiếng tiền bối. Đặc biệt đối với Ngụy thần cảnh cường giả càng tôn kính hơn.
Nhưng Hạ Nhất Minh biểu hiện bộ dạng tùy tiện, hơn nữa cuồng vọng tự đại xưng huynh gọi đệ. Mặc dù cũng không phá vỡ quy củ Thần đạo nhưng những người đứng đây sao thể cảm thấy thoải mái.
Lão hừ lạnh một tiếng, nói:
- Hạ trưởng lão. Vi mỗ muốn cùng ngươi giao dịch.
- Vi huynh cứ nói.
Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười.
Vi Cẩm Thuận ánh mắt ngưng lại, nói:
- Hạ huynh hẳn là biết Ngũ Hành Hoàn vốn là thần khí trấn môn. Bất luận thế nào cũng không thể rơi vào tay người ngoài, bởi thế phải truy hồi.
Lưu Mục, Bảo Nham Trúc, Đế Thích Thiên cùng Tử Lỗ Li sắc mặt trở lên khó coi. Ngũ Hành Môn làm vậy quả thực khinh người quá đáng.
Hạ Nhất Minh vẻ tươi cười không đổi, nói:
- Như vậy ý Vi huynh ra sao?
Vi Cẩm Thuận sắc mặt ngưng trọng, nói:
- Ngũ Hành Hoàn từ trước tới nay đều được Tông chủ bổn môn sử dụng. Lúc này Bác Duệ Tông chủ nắm giữ thần binh nhưng không phải Ngũ Hành Hoàn. Bởi thế chúng ta hi vọng có thể giao dịch cùng ngươi.

Chương 1030: Khiêu chiến

Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Nhất Minh không đổi, hắn khẽ nói:
- Vi huynh. Chẳng lẽ ngươi quên Ngũ Hành Hoàn dù sao cũng là bổn mệnh thần binh của Hạ mỗ. Ngươi cho rằng dễ dàng giao cho người khác sao?
Vi Cẩm Thuận khoát tay nói:
- Hạ trưởng lão. Chúng ta cũng không phải muốn lấy không Ngũ Hành Hoàn của ngươi mà muốn giao dịch công bằng.
Cổ tay khẽ đảo, lập tức một cây trường kiếm cùng một trường tiên không biết đoán tạo từ vật gì mà thành.
Trên hai kiện thần binh này tản ra một lực lượng dao động rõ ràng, lực lượng dao động này mặc dù không quá mãnh liệt nhưng cũng khiến tâm thần kẻ khác chấn động.
Những người đứng tại đây đều là cường giả đỉnh cấp, bọn họ lập tức cảm nhận được sự đáng sợ của hai kiện thần binh này. Mặc dù chúng không phải thần khí nhưng có thể nói chúng không thấp hơn thần khí mô phỏng.
- Đây là hai kiện thần khí mô phỏng bổn môn cất giữ. Uy lực thậm chí không dưới thần khí mô phỏng Ngũ Hành Hoàn. Nếu Hạ huynh đồng ý giao ra Ngũ Hành Hoàn, hai kiện thần khí mô phỏng này thuộc về ngươi.
Vi Cẩm Thuận dừng một chút nói:
- Lúc này trên tay Hạ trưởng lão chỉ là thần khí mô phỏng Ngũ Hành Hoàn, lấy một đổi hai bất luận thế nào cũng không thiệt.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn lại hai kiện thần khí mô phỏng, trong lòng mặc dù sớm có chuẩn bị nhưng không thể không thừa nhận, cái giá của đối phương đưa ra đầy hấp lực.
Nếu như bản thân hắn không phải kiêm tu Ngũ hành, giá trị thần khí mô phỏng Ngũ Hành Hoàn quả thật không thê so sánh với hai kiện thần khí mô phỏng kia.
Mỉm cười, Hạ Nhất Minh nói:
- Vi huynh. Trong tay ngươi có hai kiện thần khí mô phỏng siêu cấp như vậy không bằng để Ngao Bác Duệ Tông chủ lựa chọn một kiện, cần gì phải chú ý tới bổn mạng thần binh của Hạ mỗ?
Hai người bọn họ nói chuyện sớm đã thu hút sự chú ý xung quanh. Đám người Lưu Mục mặc dù không nói nhưng ánh mắt bọn họ nhìn lại cấp cho Vi Cẩm Thuận áp lực không nhỏ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngao Mẫn Hành đột nhiên thở dài, lão từ phía sau Vi Cẩm Thuận đi ra.
Vị lão nhân này địa vị rất cao, không phải Vi Cẩm Thuận có thể so sánh. Mặc dù lão cùng Vi Cẩm Thuận đều là Ngụy thần cảnh cường giả nhưng một người vừa tiến giai sao có thể so sánh với lão.
Bởi thế khi lão đi ra, đám người Lưu Mục thân bất do kỷ tự động tiến lên, trong lòng hết sức cảnh giác.
Ngao Mẫn Hành lạnh lùng nhìn Hạ Nhất Minh nói:
- Hạ trưởng lão. Ngũ Hành Hoàn trong tay ngươi chẳng qua chỉ là một phôi thô, nhiều nhất chỉ phát ra uy lực thần khí mô phỏng. Hơn nữa theo ta biết, thần binh này sau khi ngươi tiến giai Thần đạo đã không còn nhiều tác dụng. Bởi thế nếu nó không quá quan trọng với ngươi. Mà hai kiện thần khí mô phỏng này thì khác. Mặc dù chúng không có năng lực thần kỳ như Ngũ Hành Hoàn nhưng lại có thể quán thâu thần lực. Có thể khiến thực lực ngươi đề thăng một bậc.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, hắn chậm rãi nói từng chữ:
- Ngao tiên sinh. Nếu hai kiện thần khí mô phỏng này cường đại như vậy, vì sao ngài không để Ngao Bác Duệ Tông chủ sử dụng.
Ngao Mẫn Hành chậm rãi lắc đầu, nói:
- Bác Duệ tu luyện công pháp vô duyên với hai kiện thần binh này. Bất quá ta nhìn công pháp của ngươi cũng không bài xích chúng.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, bản thân hắn kiêm tu nhiều hệ công pháp quả nhiên đã bị mọi người biết hết.
Vẻ tươi cười biến mất, Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Ngao tiên sinh. Ngũ Hành Hoàn là bổn mạng thần binh của ta. Nếu muốn xuất ra sẽ tổn thương rất lớn, bởi vậy thứ lỗi ta không thể chấp nhận.
Ngao Mẫn Hành chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh, nén giận nói:
- Hạ trưởng lão. Lúc này chúng ta có mặt tại đây cùng chung hoạn nạn. Vì đối phó với đám Tử vong sinh vật này chúng ta muốn phát huy lực lượng cường đại nhất. Đây là ước định trước đây của Thần đạo cùng Thần thú, cho dù là ai cũng không thể làm trái.
Hạ Nhất Minh thần bí nói:
- Ngao nói đúng. Bởi vậy Hạ mỗ mới giúp các ngươi cải tạo Phích Lịch Thương.
Ngao Mẫn Hành khẽ cau mày, tựa hồ có chút khó xử, nhưng chuyện liên quan tới kiện chí bảo kia, lão phải bỏ qua thể diện.
- Hạ trưởng lão. Quả thực trong bổn môn có mật pháp trong vòng một tháng có thể khiến Ngũ Hành Hoàn tấn giai thần khí. Chỉ cần ngươi nguyện ý giao ra Ngũ Hành Hoàn để Bác Duệ Tông chủ sử dụng, hắn nhất định có thể phát ra uy lực cường đại hơn, tiêu diệt càng nhiều Tử vong sinh vật hơn. Đối với chúng ta có ảnh hướng rất lớn.
Mọi người nghe xong có chút động lòng. Tân Thần đạo cường giả chưa từng gặp qua uy lực thần khí chân chính nhưng những lão Thần đạo ở đây có ai không biết uy lực thần khí ra sao?
Có thần khí cùng không có thần khí hoàn toàn là hai chuyện khác biệt. Ngao Bác Duệ sở dĩ xưng đệ nhất nhân trong đám lão Thần đạo cường giả mà ngay phu phụ Mã Dự cùng Bạch Hổ hai cánh cũng không dám khiêu khích là bởi trong tay lão có một kiện thần khí Ngũ Hành Hoàn.Bất quá sau khi nghe được những lời này, trong lòng mọi người không hẹn cùng âm thầm tính kế.
Lúc này thế lực Ngũ Hành Môn tại đây chắc chắn đứng đầu, nếu để bọn họ có thêm một kiện thần khí Ngũ Hành Hoàn nữa, địa vị bọn họ càng cao hơn.
Hạ Nhất Minh ánh mắt xoay chuyển, đột nhiên ngẩng đầu, cao giọng nói:
- Thần long đại nhân. Không biết ý ngài thế nào?
Thần long yên lặng hồi lâu, theo sau chậm rãi nói:
- Ta không quản chuyện của các ngươi. Bất quá nếu có thể tăng cường lực lượng là tốt nhất.
Hạ Nhất Minh trong lòng trầm xuống, hắn rốt cuộc cũng xác đinh, Thần long này nhìn qua có vẻ công bằng nhưng thật sự thiên vị Ngũ Hành Môn. Lưu Mục sắc mặt khẽ biến, chậm rãi bước tới. Sau khi tới bên Hạ Nhất Minh, Đế Thích Thiên lập tức đuổi theo. Tử Lỗ Li cùng Băng Tiếu Thiên liếc mắt nhìn nhau, bọn họ cũng bước tới bên Đế Thích Thiên. Bảo Nham Trúc thở dài một tiếng cũng chậm rãi đi tới. Về phần Mưu Tử Long dứt khoát bước tới bên cạnh Hạ Nhất Minh, trên mặt không có chút nghiêm túc nào.
Ngao Mẫn Hành liếc mắt nhìn Bảo Nham Trúc nói:
Bảo huynh. Mưu huynh. Các người muốn can dự sao?
Bảo Nham Trúc cười khổ một tiếng, nói:
- Hạ trưởng lão dĩ nhiên là Thiên Trì nhất mạch trưởng lão nhưng cũng là khách khanh trưởng lão của Linh Tiêu Bảo Điện. Lão phu bất luận thế nào cũng không thể khoanh tay.
Mưu Tử Long cười ha ha, nói:
- Ngao huynh. Mưu mỗ vốn là tán tu cũng không có tư cách can dự. Bất quá lúc này Hạ huynh đệ vì mọi người cải tạo Phích Lịch Thương, một thân nguyên khí đại thương. Nếu còn bị người khi dễ quả thực trong lòng lão phu cảm thấy khó chịu.
Theo sau lão đảo tay, lập tức một cây Phích Lịch Thương xuất hiện:
- Làm người không thể lấy oán báo ân.
Một cỗ sát khí chậm rãi từ người lão tản mác ra. Bất luận là ai đều biết, hai bên thật sự khai chiến, lão sẽ không do dự tung thứ này ra.
Ngao Mẫn Hành gương mặt ẩn hiện vẻ tái xanh. Lão đương nhiên hiểu rõ đối phương đang trào phúng. Nếu có khả năng lão cũng không muốn gây khó dễ. Bất quá lúc này đã sớm tới thời điểm Tử vong sinh vật phru xuống, vì để Ngao Bác Duệ đề thăng thực lực, không nghi ngờ Ngũ Hành Hoàn là biện pháp tốt nhất.
Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc nhìn nhau, hai người bọn họ đồng thời tiến lên.
Lô Khắc chậm rãi nói:
- Mưu huynh. Cải tạo Phích Lịch Thương quả thật là đại sự cũng là vì mọi người. Mà lúc này đề nghị của Ngao huynh cũng thế. Ngay cả Thần long huynh cũng từng nói qua, nếu để thực lực tăng lên, cứ thẳng tay mà làm.
Hạ Nhất Minh nhìn hai người này trong lòng thầm than. Quả nhiên bọn họ đã chuyên qua hợp tác. Cũng may đan gở nơi này, nếu ở bên ngoài hẳn đã trực tiếp động thủ.Mã Dự ánh mắt khẽ chuyển, hắc hắc cười nói:
- Các vị. Mọi người có chuyện từ từ nói. Bây giờ không phải lúc nội chiến.
Đám người Lưu Mục trong lòng lo lắng không thôi. Mặc dù nhân số hai bên không chênh lệch mấy nhưng thực lực hơn kém rất nhiều. Đôi mặt với bốn vị Ngụy thần cảnh cường giả, còn Thiên hạ đệ nhất Thần thú phía sau ủng hộ, cho dù là ai cũng cảm thấy da đầu tê dại.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, nói:
- Ngao huynh. Kỳ thực Hạ mỗ có một biện pháp vẹn cả đôi đường.
Ngao Mẫn Hành trầm giọng nói:
- Ngươi nói xem.
- Ngao huynh không phải có mật pháp có thể khiến Ngũ Hành Hoàn tiến giai thần khí sao? Không bằng truyền bí pháp này cho Hạ mỗ. Tu vi võ đạo Hạ mỗ mặc dù chỉ là Hư thần cảnh nhưng cảm thấy trong tay cầm thần khí, tuyệt đối có thể phát ra uy lực không dưới Bác Duệ Tông chủ.
Âm thanh Hạ Nhất Minh tràn ngập chính khí vang lên.
Đám người Lưu Mục đầu tiên ngẩn ra, theo sau không khỏi bật cười. Biện pháp này cũng chỉ Hạ Nhất Minh mới có thể nói ra.
Ngao Mẫn Hành sắc mặt nhất thời xanh mét, lão lạnh nhạt nói:
- Bí pháp bổn môn không thể truyền thụ ra ngoài.
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Lúc này chúng ta ở nơi đây đồng tâm hiệp lực. Môn hộ còn ý nghĩa gì? Ngao huynh nếu công tâm nên công bố mật pháp này.
Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực nói:
- Hạ mỗ có thể cam đoan. Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ mỗ phóng thích uy lực vượt qua Bác Duệ Tông chủ.
Ngao Mẫn Hành sắc mặt trầm xuống, sau khi thấy Hạ Nhất Minh cùng Ngao Bác Duệ, chỉ cần là người có nhãn lực cũng thấy rõ điều này.
Sau hồi lâu, Ngao Mẫn Hành đột nhiên cười nói:
- Hạ trưởng lão. Muốn thô phôi Ngũ Hành Hoàn tiến giai thần khí nhất định cần phải để Ngũ Hành Hoàn trong tay lão phu đại triển thần uy. Mật pháp này cho dù công bố ngươi cũng không có khả năng làm được.
Lão đột nhiên xoay người, chỉ Vi Cẩm Thuận nói:
- Ngũ Hành Hoàn trong tay ngươi có thể giao cho Vi trưởng lão sử dụng. Ta nghĩ thần khí này trong tay hắn hẳn có thể phát ra uy lực cường đại hơn.
Vi Cẩm Thuận tâm tình không khỏi dao động.
Là đệ tử Ngũ Hành Môn, đặc biệt sau khi tấn giai Thần đạo, đương nhiên sẽ không cự tuyệt chuyện này.
Hạ Nhất Minh nhìn Vi Cẩm Thuận trong lòng xuất hiện ngọn lửa.
- Nếu Hạ mỗ nhớ không nhầm Vi huynh hẳn vừa tiến giai Ngụy thần cảnh?
- Không sai. Vi mỗ vừa tiến giai một tháng.
Vi Cẩm Thuận thuận miệng nói:
- Chẳng lẽ Hạ huynh muốn cùng Vi mỗ bàn luận một phen?
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Hạ mỗ đang có ý này.
Nhất thời xung quanh là một mảnh im ắng, trừ cuồng phong gào thét không còn bất kỳ âm thanh nào khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau