VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1016 - Chương 1020

Chương 1016: Tiêm vào

Một luồng khí lạnh lẽo lập tức phiêu lãng trong không gian.
Ngay cả trong không khí giá lạnh của Bắc hải, đông đảo Thánh thú ở đây vẫn cảm nhận rõ ràng sự giá lạnh kia.
Lôi điện cùng bảo trư thân thể khẽ run lên, luồng khí này khiến chúng không hẹn mà cùng nghĩ tới tao ngộ bi thảm trong sơn động tại Hô Hòa Hạo Đặc sơn mạch. Bảo trư khi đó bị đóng băng thành khối, một canh giờ sau mới được giải cứu, từ đó về sau hai gia hỏa này không dám bước vào đó sơn động đó nửa bước.
Mà lúc này khi chiếc rương tỏa ra luồng khí lạnh, chúng nó đột nhiên nghĩ lại tình cảnh khi đó.
Bảo trư hừ nhẹ vài tiếng, lập tức nhảy lên đầu Lôi điện, gắt gao bám chặt sừng bạch mã, tựa hồ chỉ làm như vậy mới khiến nó bình tâm lại.
Bách Linh Bát hờ hững quét mắt, gã khẽ vung tay, lập tức luồng khí lạnh đã tiêu tán. Thẳng tới lúc này mọi người mới nhìn ra, vật gã mang tới đây là thứ gì.
Trong chiếc rương xuất hiện năm ống hình trụ, bất quá bốn ống chỉ to chừng ngón tay, chiếc ống thứ năm thể tích đặc biệt lớn.
Trong mỗi ống đều chứa chất lỏng màu lam, dưới ánh nắng Bắc hải chúng lóe lên quang mang kỳ dị. Quang mang này phảng phất như ẩn chứa ma lực rất lớn, có thể trực tiếp tác động vào tâm linh khiến người ta đắm chìm trong đó.
Bất quá Bách Linh Bát cũng không cho Viên Lễ Huân cùng đám Thánh thú cơ hội say mê kia, gã trầm giọng nói:
- Đây là đan dược của ta. Thứ này đối với các ngươi trợ giúp rất lớn. Truyền thứ này vào thân thể có thể khiến các ngươi nhanh chóng trùng kích Thần đạo.
Lão Kỳ Lân là người đầu tiên tỉnh táo lại, nó chậm rãi lắc đầu, nói:
- Ở nơi này tuyệt đối không thể. Thiên địa lực lượng nơi này quá ít.
Long xà đôi mắt mở lớn như gặp phải vấn đề quái dị.
Từ khi đi tới nơi này, nó cảm nhận rõ ràng thiên địa lực lượng tràn ngập, độ nồng đậm này thậm chí đỉnh Quỷ Khốc Lĩnh cũng không bằng. Nhưng lão Kỳ Lân lại nói vô cùng thưa thớt?
Long xà thật sự nghĩ không ra, nếu thiên địa lực lượng nơi này thưa thớt thì trên thế giới còn nơi nào nồng đậm hơn.
Đôi mắt khủng bố của Long xà gắt gao nhìn lại Băng Đảo, trong đầu nó thầm nghĩ, có lẽ chỉ có Băng Đảo mới có thiên địa lực lượng siêu cường như vậy?
- Các ngươi lầm rồi.
Bách Linh Bát tỉnh táo chặt đứt suy nghĩ của đám người:
- Ta nghiên cứu qua Thần đạo, hiểu biết bọn họ không dưới các ngươi. Kỳ thực muốn tiến giai Thần đạo, chủ yếu phải có năng lượng khổng lồ. Mà trên thế giới này, năng lượng cường đại nhất không phải trên Băng Đảo. Mà là...
Gã đưa tay chỉ vào khối Bạch thạch lớn trên không trung, nói:
- Đây mới là năng lượng cường đại nhất.
Đám người Viên Lễ Huân trong lòng chấn động, ánh mắt nhìn Bạch thạch trở lên nóng rực. Nguồn: http://truyenfull.vn
- Ngươi có thể khẳng định?
Lão Kỳ Lân thấp giọng nói.
- Có thể. Kỳ thực ngươi cũng có thể.
Bách Linh Bát lạnh lùng liếc mắt nhìn nó, nói:
- Với thiên phú cùng huyết mạch của ngươi, hẳn có thể nhận ra.
Lão Kỳ Lân do dự một chút, theo sau gật đầu im lặng.
Bách Linh Bát xoay người, từ trong rương lấy ra vài vật, nói:
- Truyền dung dịch này vào thân thể các ngươi sẽ kích phát tiềm năng tối đa. Tế bào của các ngươi tự động phân liệt, hơn nữa dung hợp theo kết cấu tốt nhất. Khi đó các ngươi cần năng lượng cường đại, chính là khối Bạch thạch này. Lúc đó tận lực hấp thu, thẳng tới khi các ngươi trở thành Thần thú, hoặc thất bại mới thôi.
- Phải như thế nào mới có thể hấp thu năng lượng này?
Lão Kỳ Lân hai mắt tỏa sáng hỏi.
- Ăn vào.Âm thanh Bách Linh Bát hờ hững vang lên, vẻ mặt lạnh lẽo như băng.
Viên Lễ Huân khẽ nhíu mày, là Thánh thú đương nhiên có thể trực tiếp cắn nuốt thứ này, nhưng nhân loại khó có thể làm được.
Bách Linh Bát quay đầu, nói:
- Viên cô nương. Ngươi không cần ăn, ta nghĩ chỉ cần ngươi chuyển đổi năng lượng là đủ.
Viên Lễ Huân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu bắt nàng giống Thánh thú trực tiếp ăn vào, chỉ sợ rất khó làm được.
- Bách huynh. Thứ dung dịch này của ngươi có thể khiến ta trực tiếp tấn giai Thần đạo, vì sao trước đây không nói ra.
Viên Lễ Huân đột ngột hỏi. Đôi mắt Bách Linh Bát sáng lên một chút, chậm rãi nói:
- Ta quên mất.
Viên Lễ Huân cùng đám Thánh thú hai mặt nhìn nhau. Nếu những lời này không phải Bách Linh Bát nói, chỉ sợ sẽ không có ai tin tưởng. Nhưng không hiểu sau khi nó phát ra từ miệng Bách Linh Bát, bất luận là ai, cho dù Long xà kia cũng không nghi ngờ.
Lấy ra một chiếc kim tiêm nhỏ, Bách Linh Bát nói:
- Người nào đầu tiên.
Quang mang màu trắng lóe lên, Lôi điện đã xuất hiện trước mặt Bách Linh Bát.
So sánh cùng bảo trư, quan hệ của Lôi điện với Bách Linh Bát không thể coi là hòa hợp, nhưng kinh nghiệm mấy năm nay cho nó biết, tên thần bí này khẳng định không nói nhảm. Hơn nữa trên thế giới này chỉ sợ cũng chỉ có gã mới có thể làm được chuyện này.
- Bang...
Giữa mảnh yên tinh, Bách Linh Bát hung hăng đâm mũi tiêm xuống, dĩ nhiên mũi tiêm không thể đâm thủng da thịt Lôi điện mà uốn cong.
- Da của ngươi rất cứng.
Bách Linh Bát lạnh lùng nói:
- Tự mình ra tay đi.Đôi mắt đẹp của Lôi điện khẽ chớp, lần đầu tiên nó vì thân thể này mà buồn phiền. Bất quá nó cũng không lui ra sau mà cúi đầu dùng sừng đâm lên móng trước.
Một sừng uy lực quả nhiên đâm qua da tạo thành vết thủng nhỏ. Bất quá Lôi điện cũng là một đầu Thánh thú siêu cấp, vết thương kia chảy máu không nhiều hơn nữa mau chóng khép lại.
Bách Linh Bát ra tay như chớp, kim tiêm trong tay đã đâm sâu vào vết thương kia. Theo sau ống tiêm nhanh chóng bị gã rút ra.
Chỉ trong thoáng chốc đó dung dịch trong ống đã truyền vào cơ thể Lôi điện, đồng thời vết thương của nó đã lành lại như cũ. Bách Linh Bát nhanh nhẹn lấy một ống tiêm khác, không chút thay đổi nói:
- Bảo trư.
Bảo trư lầm bầm hai tiếng, theo sau tới trước mặt gã, mở miệng cắn lên thân thể, bất quá vết thương này so với Lôi điện nhỏ hơn rất nhiều.
Kỳ Lân thú do dự một chút, chậm rãi tiến tới. Cả đời nó lần đầu tiên làm ra chuyện tự hại này nhưng vì tấn giai Thần đạo, nó không hề oán giận nửa câu.
Sau khi ống tiêm thứ ba được sử dụng xong, Viên Lễ Huân đang muốn bước tới đã thấy trên tay Bách Linh Bát xuất hiện ống tiêm lớn nhất.
Thể tích ông tiêm này chẳng những hơn xa ba ống tiêm trước mà dung dịch bên trong càng nhiều tới khó tin. Chỉ cần nghĩ tới số dung dịch đủ dể một người chết đuối trong đó tiêm vào thân thể, bất luận là ai cũng không khỏi cảm thấy tê dại da đầu.
Viên Lễ Huân lập tức ngưng bước, khi thấy ống tiêm này, ánh mắt nàng chuyển qua nhìn đại xà kia.
Long xà âm thầm lên tiếng, âm thanh truyền xa nhưng không ai có thể hiểu nó nói gì.
Thân thể nó khẽ động, chậm rãi bơi lại gần. Chỉ là thân thể nó thật sự quá lớn khi tới gần lập tức che lấp tầm mắt người khác. Đối mặt với thân thể này, Bách Linh Bát hiển nhiên cũng không thể tránh được, gã quay người nói:
- Lôi điện. Ngươi phụ trách việc này.
Bạch quang lóe lên, Lôi điện đã dùng sừng đâm trên thân thể Long xà một lỗ lớn. Chiếc sừng Lôi điện không có đâm tận gốc nhưng cho dù là thế vết thương kia đối với Long xà cũng không đáng kể. Nó thậm chí ngay cả một chút phản ứng cũng không có, đương nhiên nếu bạch mã sử dụng lôi điện công kích kết quả rõ ràng khác nhau.
Bách Linh Bát giơ cao ống tiêm còn to hơn thân thể gã, lập tức vận lực đưa dung dịch bên trong vào cơ thể Long xà. Sau một lát vết thương trên thân thể Long xà cũng tự động thu nhỏ lại phân nửa, ít nhất đã không còn chảy máu. Sau khi rút ống tiêm ra, Bách Linh Bát sắc mặt không đổi nói:
- Tiếp tục.
Lôi điện lần nữa dùng sừng đâm vào thân thể Long xà, một tia máu tươi theo sừng nó chảy ra.
Bách Linh Bát chuẩn bị dung dịch thể tích cực lớn nhưng so với thân thể Long xà mà nói quả thật không tính là bao. Cũng như một chén nước giúp người ta giải khát nhưng có thể khiến một con kiến chết đuối, bởi vậy số dung dịch này nếu đưa vào thân thể Long xà quá ít cũng không đủ gây ra phản ứng.
Viên Lễ Huân chậm rãi tiến tới trước mặt Bách Linh Bát. Lúc này trong chiếc rương chỉ còn một ống tiêm nhỏ. Âm thanh như muỗi kêu đột nhiên vang lên bên tai Bách Linh Bát:
- Bách huynh. Thứ dung dịch này sao khi đưa vào cơ thể, nếu không thể tiến vào Thần đạo sẽ có hậu quả gì?
Động tác Bách Linh Bát nhất thời ngưng lại, đôi mắt gã sáng lên, yên lặng nhìn Viên Lễ Huân nhưng không trả lời câu hỏi này. Viên Lễ Huân trên mặt xuất hiện nụ cười mơ hồ, nói:
- Ta đã chuẩn bị xong.
Kéo ống tay áo để lộ cánh tay nhỏ bé, Băng hệ lực lượng cường đại khiến da tay nàng trắng như ngọc, dưới ánh sáng mặt trời tựa hồ lóe lên chút quang mang. Bách Linh Bát chậm rãi đặt ống tiêm lên cánh tay nàng, nói:
- Ngươi không hối hận chứ?
Viên Lễ Huân quay đầu nhìn Băng Đảo thần bí, thì thào nói:
- Ta sẽ không hối hận...
Dung dịch trong ống chậm rãi truyền vào thân thể nàng, âm thanh Bách Linh Bát đồng thời vang lên bên tai Viên Lễ Huân:
- Ta và ngươi giống nhau.
Viên Lễ Huân giật mình, nàng ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Bách Linh Bát, bất quá chứng kiến đôi mắt sáng như bảo thạch kia, nàng không cách nào giải thích hàm ý trong câu nói này.

Chương 1017: Tân Thần đạo

Cát bụi trùm trời, nhìn ra bất kỳ phía nào đập vào mắt cũng chỉ là cát bụi.
Sau khi dừng lại trong sào huyệt Tử vong sinh vật ba tháng, Hạ Nhất Minh cùng Mưu Tử Long rốt cuộc cũng rời đi. Mấy ngày nay bọn họ đã có vô số kinh nghiệm để đời. Mặc dù có Quang Ám Chi Đồng che giấu nhưng không trách được có lúc bị phát hiện.
Không biết vì nguyên nhân nào thần đạo bảo khí này ngay cả Ngụy thần cảnh cường giả cũng có thể che giấu nhưng không che mắt được đám biến dị quái vật.
Khi bọn họ tiến lại phạm vi mười trượng xung quanh quái vật biến dị, bấy luận quái vật biến dị nào cũng có thể dễ dàng phát hiện ra tung tích của họ.
Trong đó lần nguy hiểm nhất là gặp phải đàn quái vật vàng kim khổng lồ. Mặc dù bọn họ ẩn nặc nhưng trong đám hỗn loạn này có một tên biến dị. Mà càng quỷ dị hơn tên này bị đám quái vật vàng kim che giấu không hiển thị trên Quang Ám Chi Đồng.
Khi nghe được âm thanh tên này, hai người Hạ Nhất Minh quyết định thật nhanh phá vách thông đạo mà chạy. Bất quá lập tức ba mươi đầu quái vật vàng kim truy đuổi không tha.
Ba người Hạ Nhất Minh không dám ứng chiến, vừa đánh vừa chạy. Hơn nữa không dám keo kiệt ném ra đám biến dị Phích Lịch Thương. Hơn ba mươi đầu quái vật vàng kim phải hao tổn hơn hai mươi cây biến dị Phích Lịch Thương mới hoàn toàn bị tiêu diệt. Bất quá bọn họ cũng không thu thập hết số xúc tu của chúng bởi nhóm quái vật vàng kim thứ hai đã đuổi tới.
Lúc này tựa hồ như rơi vào đại trận, bất luận bọn họ chạy tới đâu cũng bị đám truy binh cường đại bám sát. Hơn nữa số lượng truy binh càng lúc càng nhiều. Cuối cùng dưới tình huống bất đắc dĩ, bọn họ dứt khoát công kích vách thông đạo, chạy khỏi nơi kinh khủng này. Ngẩng đầu nhìn lại cát bụi bao phủ thiên địa, trong lòng bọn họ trái lại cảm thấy vui mừng. Liếc mắt nhìn nhau, cả hai cười khổ không thôi. Thời gian lưu lại tại đây quả thật rất lâu.
- Hạ huynh đệ. Ngươi tu luyện thế nào, ta chinh chiến không ít nhưng có chút không hiểu được.
Mưu Tử Long cười khổ nói.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt nghiêm nghị nói:
- Đây gọi là phương pháp Tu La Đạo, rất thích hợp cho tu luyện của vũ giả. So với khi vừa tiến giai Thần đạo, tiểu đệ tiến bộ hơn nhiều.
Mưu Tử Long hắc hắc cười, trong lòng ngổn ngang cảm xúc. Trong một tháng đầu lão còn có thể nhìn ra sâu cạn của Hạ Nhất Minh, nhưng theo số trận chiến tăng lên, Hạ Nhất Minh tiến bộ như bay, cơ hồ mỗi trận chiến đều cảm thấy đề thăng hơn. Đặc biệt khi ngoài ý đụng phải tên quái vật biến dị, hắn vô cùng dứt khoát phá vỡ vách thông đạo bỏ chạy. Phản ứng cùng năng lực quyết đoán này đã hơn xa lúc đầu.
- Hạ huynh đệ. Ngươi vừa tiến giai Thần đạo, thời gian ngắn như vậy lại chiến đấu quá nhiều, hiển nhiên tiến bộ rất nhanh. Nhưng nếu tiếp tục duy trì như vậy, ngày sau muốn bảo trì trạng thái e rằng rất khó.
Mưu Tử Long trầm ngâm một chút, nói:
- Bởi thế lúc này ngươi ngàn vạn lần không nên buông lỏng.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng nhìn bên dưới cười khổ, nói:
- Mưu huynh. Ta muốn tiếp tục nhưng số lượng những tên kia quá nhiều. Hơn nữa thực lực ba người chúng ta cũng không đủ, chỉ e không thể ở nơi này tu luyện.
Mưu Tử Long chậm rãi gật đầu, mặc dù đám viện quân trăm năm một lần chưa tới, số lượng cũng không ít nhưng hiện nay đây mới chính là hang ổ quái vật, số lượng bên trong khiến người ta phẫn nộ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tới lúc này Hạ Nhất Minh mới cảm nhận được cảm giác chân thực của đám người Mưu Tử Long. Bị đông đảo đám quái vật kia vây sát, bọn họ có thể kiên trì năm trăm năm đã là vô cùng phi thường. Đột nhiên sắc mặt hai người khẽ biến, hơn nữa cùng nhìn về một phía.
Từ nơi đó truyền tới dao động mãnh liệt. Dao động này vô cùng quái dị, tựa hồ như không phải có người phóng thích thiên địa chi uy, nhưng dẫn phát uy lực cường đại vượt xa thiên địa chi uy. Cho dù Hạ Nhất Minh cũng không nắm chắc có thể phóng thích uy lực cường đại như vậy.
Hơn nữa càng khiến hắn cảm thấy kinh ngạc hơn, uy lực cường đại kia hắn vô cùng quen thuộc, tựa hồ như hắn cũng đã từng có kinh nghiệm như vậy.
Mưu Tử Long thở đài một tiếng, nói:
- Các ngươi là những người có thiên phú cường đại nhất. Chỉ ba tháng đã lại có người đột phá cực hạn tiến giai Thần đạo, thật sự là rất giỏi.
Cho dù tại niên đại Thần đạo lúc trước, nhân loại năm mươi năm mới xuất hiện một vị Thần đạo cường giả. Nhưng tiến vào đây ba tháng đã có hai người tiến giai.
Tuy nói tình huống Hạ Nhất Minh có chút đặc biệt trong thiên hạ không có người thứ hai nhưng những người kia có thể tiến giai, chứng minh lúc này tiềm lực nhân loại cao thế nào.
Hạ Nhất Minh im lặng không nói, sau hồi lâu nhắm mắt lẳng lặng cảm nhận khí tức mênh mông này, hắn mở miệng:
- Đây là Ngao Bác Duệ.
Mưu Tử Long giật mình nói:
- Ngươi khẳng định?
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, nói:- Khí tức của hắn mặc dù thay đổi so với khi ở ngoài kia nhưng so với lần gặp mặt gần đây không khác biệt. Cũng không biết Ngao Mẫn Hành để hắn tu luyện công pháp hay phục dụng linh dược cường đại nào mà hắn có thể nhanh chóng đột phá cực hạn như vậy.
Vẻ tươi cười trên mặt Mưu Tử Long thu liễm lại, lão hừ lạnh một tiếng nói:
- Lúc trước Ngũ Hành Môn chính là Thiên hạ đệ nhất đại phái. Trên người Ngao Mẫn Hành hiển nhiên có không ít đồ tốt. Người kia không dựa vào bản thân khổ tu, lại mưu lợi cá nhân, thật sự không biết thẹn.
Trong ngữ khí của lão không giấu vẻ đố kị sâu sắc. Hạ Nhất Minh bật cười bất quá cũng hiểu tâm tư của lão.
Là một tán tu, Mưu Tử Long rất khó có được thiên tài địa bảo hay công pháp đứng đầu. Lão có thể tấn giai Thần đạo cảnh giới trừ vận khí ra chỗ dựa lớn nhất chính là khổ tu. Bởi thế đối với số lượng linh đan khổng lồ của Ngũ Hành Môn vừa hâm mộ vừa đố kỵ.
Mở hồ Hạ Nhất Minh thậm chí còn cảm nhận được có lẽ bởi tâm lý cực đoan kia mới khiến Mưu Tử Long có động lực vô hạn, cuối cùng tiến giai Thần đạo.
Có trăm ngàn con đường, chỉ có tìm được con đường thích hợp nhất mới có thể đạt tới đỉnh cao của bản thân.
Mưu Tử Long hai mắt lóe lên, đột ngột hỏi thăm:
- Hạ huynh đệ. Trước khi Ngao Bác Duệ tiến vào nơi đây đã hãm trong cảnh giới Nhân đạo đỉnh cấp bao lâu?
Hạ Nhất Minh giật mình, nếu đổi lại là vị Cửu trọng thiên khác hoặc giống Thần Toán Tử hãm trong Ngũ khí cảnh giới sẽ có thể trả lời vấn đề này. Bất quá đây không phải điều Hạ Nhất Minh quan tâm nên căn bản không xác định được thời gian cụ thể. Hắn suy nghĩ một chút, chậm rãi nói:
- Hẳn là hai trăm năm.
Mưu Tử Long trong đầu tựa hồ tính toán gì, sau một lát lão bật cười nói:
- Ngao Bác Duệ dừng lại tại Cửu trọng thiên cảnh giới hai trăm năm, sau khi tiến vào nơi này may mắn gặp Ngao Mẫn Hành. Có nhân vật cường đại như vậy bảo vệ tu luyện trong sào huyệt quái vật. Hắc hắc...Ưu đãi này nếu không thể tiến giai trong thời gian ba tháng quả thực hắn quá ngu ngốc.
Hạ Nhất Minh khẽ cười, trong đầu không khỏi xuất hiện nghi vấn.
Bản tahna hắn cùng Thần đạo khôi lỗi được truyền tống cùng một nơi. Ba người Đế Thích Thiên, Băng Tiếu Thiên cùng Tử Lỗ Li được Thần long tạo thành một nhóm. Mà Cát Ma Phàm Thù, Kỳ Lân Thánh chủ cùng Lưu Xương Cử cũng vậy.
Hơn nữa địa điểm bọn họ được truyền tống tới là nơi quái vật thường lui tới. Ở nơi này cường đại nhất là quái vật màu bạc, căn bản không có quái vật màu vàng, lại càng đừng nói quái vật biến dị.
Nhưng Ngao Bác Duệ rõ ràng khác biệt. Lần đầu tiên người này đã gặp được Ngao Mẫn Hành. Nếu nói đây là trùng hợp, đánh chết hắn cũng không tin.- Mưu huynh. Thần long thủ hộ thông đạo kia lai lịch thế nào?
Mưu Tử Long trên mặt lộ ra vẻ tôn kính, nói:
- Đó là Thần thú cường đại nhất trong thiên hạ. Cũng là Thần Toán Tử cường đại nhất của Thần thú.
Hạ Nhất Minh nhất thời nghĩ lại điệu bộ tính toán của Thần long khi lần đầu gặp mặt.
Lắc đầu, hắn trầm giọng nói:
- Thần long này có quan hệ thế nào với Ngũ Hành Môn? Ta xem nó có chút chiếu cố Ngũ Hành Môn.
- Không biết.
Mưu Tử Long nhún vai nói:
- Thần long này là Thần thú sống lâu nhất. Có lẽ trước đây từng quen biết Ngũ Hành Lão tổ không biết chừng.
Hạ Nhất Minh gật đầu như hiểu ra, bất quá trong lòng đối với Thần long cùng Ngũ Hành Môn cảm thấy kiêng kỵ.
- Hạ huynh đệ. Ngao Bác Duệ đã tấn giai Thần đạo tức là ở nơi này Ngũ Hành Môn có ba vị Thần đạo cường giả.
Mưu Tử Long lo lắng một chút nói:
- Lão ca thấy chúng ta tiếp tục ở bên ngoài hai tháng. Cách thời điểm kia một tháng hãy trở lại. Khi đó cơ bản mọi người đều đã trở về, hơn nữa chuẩn bị cho trận chiến, bất luận ân oán nào cũng phải buông bỏ.
Hạ Nhất Minh trong lòng mơ hồ, nói:
- Theo lời Mưu huynh vậy. Bất quá...
Hắn cười thần bí, nói:
- Chúng ta cũng không thể lãng phí thời gian như vậy. Tranh thủ hai tháng này thử xem có thể cải tạo thuộc tính Phích Lịch Thương một chút.
Mưu Tử Long quay đầu nhìn qua đôi mắt lóe sáng.
Phích Lịch Thương thông thường cùng biến dị Phích Lịch Thương uy lực chênh lệch quá lớn, nhưng trong ba tháng này bọn họ góp nhặt cũng chỉ có hơn một ngàn xúc tu.
Bởi càng về sau số lượng quái vật kết đội càng nhiều, liệp sát càng khó khăn hơn. Điều này ảnh hưởng tới tốc độ của bọn họ, bởi thế Hạ Nhất Minh cuối cùng buông tha ý định ở lại nơi nà.
- Hạ huynh đệ. Ngươi có thể cải tạo Phích Lịch Thương?
Mưu Tử Long kinh hỉ hỏi. Hạ Nhất Minh tươi cười, nhưng vẫn nói:
- Không dám cam đoan nhưng có thể thử một chút.
Mưu Tử Long cất tiếng cười lớn, nói:
- Tốt. Thật tốt. Hạ huynh đệ. Kỳ thực ta cũng muốn ngươi truyền tin này ra ngoài. Khi đó cho dù Ngũ Hành Môn cùng Mã Dự liên thủ cũng không dám đối phó với ngươi.
Nghe lão sang sang cười lớn, trong lòng Hạ Nhất Minh âm thầm cười khổ.
Nếu để đám người này biết được thông đạo kia có thể phong bế vĩnh viễn, bọn họ sẽ làm gì?

Chương 1018: Hư thực chi đạo

Mảnh quang mang lóe lên mang theo âm thanh bạo liệt. Trong mảnh quang mang này thân thể một đầu quái vật màu bạc phát sáng theo đó hóa thành hư vô biến mất hoàn toàn.
Hạ Nhất Minh cau mày lắc đầu, than nhẹ một tiếng, nói:
- Lại thất bại. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mưu Tử Long vẻ mặt cười cười, vỗ vai hắn, nói:
- Hạ huynh đệ. Không nên nản chí. Chúng ta mới thử mười lần, lẽ nào có thể dễ dàng thành công.
Hạ Nhất Minh bật cười, so với các vị Thần đạo tiền bối mà nói, tâm tinh của hắn quả thật có vấn đề.
Từ trước tới nay trên con đường võ đạo, Hạ Nhất Minh luôn gặp thuận lợi. Cơ hồ tới lúc này còn chưa gặp trở ngại quá lớn. Mà lúc này hắn muốn giúp Mưu Tử Long sửa chữa tám ngàn cây Phích Lịch Thương thành biến dị Phích Lịch Thương, kỳ thực có điểm nắm chắc mới dám nói ra.
Nhưng hắn không ngờ quá trình này khó khăn vượt xa tưởng tượng như vậy. Trong Phích Lịch Thương phong ấn Quang minh lực lượng vô cùng cường đại, thậm chí tới mức đáng sợ. Chỉ tiếp xúc với lực lượng này Hạ Nhất Minh lập tức biết được, tu vi người này đã đạt tới Ngụy thần cảnh. Hơn nữa bởi chuyên tu đơn hệ công pháp nên lực lượng này mạnh mẽ vượt xa tưởng tượng của hắn.
Thở dài một hơi, võ đạo Đông Tây khác biệt quá lớn, đặc biệt hai hệ Quang Ám tu luyện lại càng khác nhau, không phải bản thân hắn có thể nhìn thấu.
So với nó, Hạ Nhất Minh coi như hoàn tòn nắm giữ Ngũ hành công pháp phương Đông.
Cổ tay khẽ đảo, tiếp tục lấy ra một cây Phích Lịch Thương nữa, hắn khẽ vuốt lên thân thương lạnh lẽo, bắt đầu cảm nhận lực lượng cường đại bên trong, miệng lẩm nhẩm như tính toàn điều gì.
Mưu Tử Long đứng một bên quan sát những hố cát trước mặt.
Mỗi chiếc hố này đều là kết quả thí nghiệm thất bại của Hạ Nhất Minh, trong mỗi hố đều có một đầu Tử vong sinh vật màu bạc, những tên này đều do lão bắt tới.
Mặc dù lão rất muốn bắt những đầu quái vật màu vàng kim nhưng trừ khi Ngụy thần cảnh cường giả ra tay, nếu không với thực lực của lão chỉ có thể đánh chết mà không thể bắt sống.
Nhìn Thần đạo khôi lỗi phụ trách cảnh giới cách đó không xa, Mưu Tử Long nói:
- Lão phu đi bắt thêm một tên nữa.
Dứt lời lão không cần biết Thần đạo khôi lỗi có hiểu không, thân thể nhoáng lên đã rời khỏi chỗ.
Sau hồi lâu dưới nền cát chậm rãi xuất hiện hai đầu quái vật cấp thấp. Cũng không phải chúng có mục tiêu cụ thể mà chỉ muốn xem vùng phụ cận có tồn tại sinh mệnh thể hay không?
Chỉ là chúng vừa ló đầu lên đã bị hai cỗ lực lượng cường đại ập xuống, đâm sâu vào thân thể.
Thần đạo khôi lỗi vốn đang đứng sau Hạ Nhất Minh không biết từ khi nào đã xuất hiện tại đây. Hơn nữa hai chân gã như mũi khoan, đóng đinh lên đầu hai quái vật này. Một cỗ lực lượng người thường không thể thấy dọc theo chân gã tiến vào thân thể, theo sau thông qua một trăm lẻ tám khỏa xá lợi tập trung tại Thần đạo xá lợi.
Hạ Nhất Minh tựa hồ như cảm nhận được, hắn cúi đầy ánh mắt nhìn khôi lỗi, trong lòng như xuất hiện cảm giác quái dị.
Thần đạo xá lợi đặt trong mi tâm khôi lỗi chính là sáng kiến độc nhất vô nhị của Hạ Nhất Minh, cho dù Thần đạo cường giả sáng tạo ra công pháp này cũng không làm được.
Bởi thế Thần đạo khôi lỗi sau khi tấn giai Thần đạo đã xuất hiện biến dị. Trong đó khiến người ta kinh ngạc nhất chính là mỗi khi hắn đánh chết một quái vật đều hấp thu một chút tử khí vào thân thể, hơn nữa ngưng tụ trong khỏa Thần đạo xá lợi ở mi tâm.
Trong đó biểu hiện rõ ràng nhất chính là khi Thần đạo khôi lỗi gặp đám quái vật vàng kim. Chỉ cần tình huống cho phép gã sẽ hấp thu những tên kia thành thây khô. Hơn nữa mỗi lần hấp thu một đầu quái vật màu vang, năng lượng Thần đạo xá lợi càng thêm cường thịnh.
Biến hóa này Hạ Nhất Minh cũng không không đoán ra. Bất quá hắn cũng không ngăn cản. Thần đạo khôi lỗi thực lực càng mạnh, Hạ Nhất Minh càng cảm thấy an toàn. Nếu có một lúc nào đó, Thần đạo khôi lỗi sớm tấn giai Ngụy thần cảnh, hắn trong mơ cũng có thể cười lớn.
Lúc này hắn tập trung tinh thần vào Phích Lịch Thương. Lực lượng dao động trong đó hắn đã cảm nhận trăm ngàn lần nhưng vẫn chưa nghĩ ra biện pháp có thể dung hợp Quang Ám lực lượng thay cho Quang minh lực lượng thuần túy.
Tuy nói lực lượng Quang Ám hợp bích tựa hồ tinh khiết hơn Quang minh lực lượng nhưng đây là hai khái niệm bất đồng. Quang minh lực lượng bên trong bao hàm một loại phong ấn cùng lực lượng lĩnh vực đặc biệt. Dưới sự áp chế của lực lượng này, hắn căn bản không thể tác động tới Phích Lịch Thương.
Đương nhiên lực lượng phong ấn cũng không quá mạnh mẽ. Bất quá nếu Hạ Nhất Minh mạnh mẽ xóa bỏ phong ấn này, xúc tu cũng xem như hư hỏng không còn tác dụng.Bóng người xa xa nhoáng lên, Mưu Tử Long trở lại trên tay xuất hiện một đầu quái vật màu bạc. Mặc dù trên thân thể nó không có gì ràng buộc nhưng căn bản không thể nhúc nhích.
Mưu Tử Long đi tới trước mặt Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười, nói:
- Hạ huynh đệ. Không cần nóng vội. Cho dù bỏ lỡ cơ hội này chúng ta cũng còn trăm năm kế tiếp, ngươi có thể chậm rãi nghiên cứu.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Trăm năm nữa sợ rằng vô ích.
Mưu Tử Long hoài nghi nhìn hắn, trong đầu thầm đoán hàm ý, nhưng bất luận thế nào lão cũng không đoán được.
Bởi vì đóng cửa hoàn toàn thông đạo, các Thần đạo cường giả đều không làm được, lão càng không cho rằng một mình Hạ Nhất Minh có thể giải quyết.
Đột nhiên từ xa truyền tới dao động thiên địa cường đại.
Cỗ lực lượng này thậm chí còn hơn khi Ngao Bác Duệ tiến giai Thần đạo. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng rung động không thôi.
Thần đạo cường giả khi tấn giai khẳng định khiến thiên địa dao động mãnh liệt, có thể nói trên đại lục này dao động như vậy không thể qua mắt những người khác.
Mà đã từng có kinh nghiệm một lần, Hạ Nhất Minh lập tức hiểu rõ dao động này mang ý nghĩa gì.
Hắn khẽ cau mày, trong đầu tìm lại những khí tức quen thuộc, bất quá hắn tìm không ra.
Ngẩng đầu, nhìn ánh mắt cổ quái của Mưu Tử Long, Hạ Nhất Minh cười khổ nói:
- Mưu huynh. Cỗ lực lượng này tiểu đệ đoán không ra.
Mưu Tử Long chậm rãi lắc đầu, nói:
- Ngươi đoán không ra.Hạ Nhất Minh giật mình nói:
- Vì sao?
- Bởi vì không phải Nhân đạo tấn giai Thần đạo. Mà là Hư thần cảnh tấn giai.
Mưu Tử Long cảm khái nói.
- Hư thần cảnh?
Hạ Nhất Minh kinh hô:
- Có người tiến giai Ngụy thần cảnh?
Mưu Tử Long chậm rãi gật đầu, nói:
- Đây là đại sự. Đối với chúng ta càng nắm chắc hơn phần thắng. Chỉ là không biết người nào may mắn như vậy?
Lão nói tới đây ngữ khí mang theo vài phần hâm mộ cùng mất mác, hiển nhiên đối với việc bản thân chưa tiến giai rất tiếc nuối.
Hạ Nhất Minh nhìn kỹ phía trước, hắn cản thân cảm nhận cỗ lực lượng cường đại mà kỳ dị kia.
Trong lòng hắn đột nhiên chấn động, hai mắt mơ hồ tỏa sáng.
Ngụy thần cảnh cường giả lực lượng quả nhiên khác xa Hư thần cảnh. Trong lúc tiến giai thiên địa lực lượng dao động càng mãnh liệt hơn. Lực lượng Ngụy thần cảnh cường giả dao động mang theo điểm nào đó, chính bởi điểm này mới khiến toàn bộ lực lượng cường đại hơn một bậc.
Mặc dù dao động này cùng Quang minh lực lượng không giống nhau nhưng Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm nhận được trong đó có vài điểm mấu chốt.
Dần dần đôi mắt hắn càng sáng hơn. Bởi thứ này mặc dù không thể giúp hắn tiến giai Ngụy thần cảnh nhưng thừa đủ để hắn cải tạo Phích Lịch Thương.
Mưu Tử Long cảm khái hồi lâu lúc này nhìn lại vừa thấy quang mang trong mắt Hạ Nhất Minh tiêu biến.
Lão khẽ ngẩn ra, lập tức biết được Hạ Nhất Minh có điều cảm ngộ. Vị lão nhân này trong lòng càng khổ não hơn. Bất quá khi nghĩ tới tuổi tác của Hạ Nhất Minh, lão căn bản không thể cảm thấy đố kỵ trong lòng.
Hạ Nhất Minh vươn tay khẽ vuốt nhẹ Phích Lịch Thương. Quang minh lực lượng tinh khiết được hắn chậm rãi đưa vào. Đây cũng không phải Quang minh lực lượng trực tiếp tiến vào mà khuếch tán về bốn phía, lấy phương thức hư thực giao nhau chậm rãi xâm nhập.
Đây cũng chính là Hư thực chi đạo Hạ Nhất Minh vừa cảm ngộ.
Lực lượng phong ấn khẽ run lên theo sau chậm rãi buông lỏng. Dưới sự dẫn dắt hư thực, lực lượng này chậm rãi tiến vào đan điền Hạ Nhất Minh.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời, đây chính là thần lực của Ngụy thần cảnh cường giả, đối với việc tiến giai sau này của Hạ Nhất Minh có không ít chỗ tốt.
Hắn vốn chỉ muốn dùng lực lượng Quang Ám hợp bích thay thế Quang lực lượng bên trong, nhưng sau khi lĩnh ngộ Hư thực chi đạo, lại có thể hấp thu thần lực Ngụy thần cảnh vào trong đan điền. Đây quả thực là niềm vui ngoài ý muốn khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy hưng phấn. Hít một hơi thật sâu, hắn kiệt lực áp chế tâm tình. Theo sau Quang Ám lực lượng trên người hắn chậm rãi xâm nhập Phích Lịch Thương.
Quá trình này đối với hắn mà nói tương đối đơn giản cùng quen thuộc. Chỉ trong nháy mắt hắn đã quán thâu xong.
Hai mắt ngưng lại, ánh mắt Hạ Nhất Minh lập tức trang trọng hẳn.
Khẽ vung tay, từ trong hư không xuất hiện một thương ảnh. Biến dị Phích Lịch Thương rời tay Hạ Nhất Minh nhanh chóng đâm tới đầu quái vật màu bạc bị Mưu Tử Long vứt trên mặt cát.

Chương 1019: “ Cao cả”

Một âm thanh bạo liệt vang lên, bất quá kết quả khác với những lần trước.
Bị Phích Lịch Thương đâm trúng, quái vật màu bạc cũng không bị tịnh hóa biến mất mà giống như đám quái vật màu vàng, thân thể nứt ra sau đó bạo liệt. Huyết nhục văng khắp nơi khiến trên mặt cát xuất hiện vô số động khẩu. Mưu Tử Long khẽ ngẩng ra, theo sau vui mừng khôn xiết, nói:
- Hạ huynh đệ. Ngươi thành công rồi.
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười lớn, trong lòng hắn tràn đầy vui sướng. Thành công này với hắn mà nói mang lại ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Trong đó điều quan trọng nhất là hắn có thể hấp thu Quang minh thần lực từ phong ấn Phích Lịch Thương. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chậm rãi thu liễm tiếng cười, Hạ Nhất Minh hai mắt khép hờ, ý niệm chìm vào đan điền. Lúc này bên trong đan điền của hắn có tồn tại Quang minh thần lực Ngụy thần cảnh.
Cỗ lực lượng này so với Quang minh thần lực hắn nắm giữ có chút khác biệt. Đây là khác biệt về cấp độ, mà không phải về số lượng.
Mặc dù hai lực lượng này đều thuộc về Quang minh lực lượng nhưng một thứ như giấy, một thứ như than đá, khi đốt cháy phóng xuất nhiệt lượng cùng năng lượng khác nhau.
Trong đan điền hắn Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh đang dần phân giải. Tốc độ phân giải cũng khá nhanh, chỉ chốc lát đã phân giải hoàn toàn Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh.
Mơ hồ Hạ Nhất Minh đối với lực lượng bản thân từng bước nắm chắc trong tay. Nhưng cảm giác thần kỳ này cũng không thể miêu tả cụ thể.
Tất nhiên phân tích một chút cũng có thể biết lực lượng Ngụy thần cảnh thật sự cường đại.
Song chưởng đưa ra, Hạ Nhất Minh tựa hồ muốn ôm lấy thế giới này. Hắn huýt dài một tiếng, âm thanh này không ngừng vang vọng trong không gian.
Chậm rãi bình tĩnh lại, đôi mắt Hạ Nhất Minh lóe lên tinh quang. Hắn lập tức hạ quyết tâm, phải tận lực thu thập Quang minh thần lực Ngụy thần cảnh nhiều hơn nữa, sau này mới có thể phân tích cùng cảm ngộ.
Hắn có cảm giác chỉ cần nắm giữ Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh, tu vi võ đạo ngày sau của hắn khẳng định nhanh chóng thăng tiến, đồng thời hiệu quả quán thâu Quang Ám lực lượng vào Phích Lịch Thương càng cao hơn.
Bất quá Mưu Tử Long tuyệt đối không biết điều này, trên mặt lão tràn ngập vui sướng.
Sau khi kiểm nghiệm hiệu quả hai loại Phích Lịch Thương, lão biết nếu chuyển đổi toàn bộ số Phích Lịch Thương trong tay thành biến dị Phích Lịch Thương sức sát thương tăng lên cỡ nào.
Đợi sau khi Hạ Nhất Minh huýt xong một tiếng, Mưu Tử Long lập tức quan tâm hỏi:
- Hạ huynh đệ. Ngươi có thể chuyển đổi bao nhiêu?
Hạ Nhất Minh dơ dự một chút, nói:
- Đã tìm được phương pháp rồi như vậy có bao nhiêu chuyển đối bấy nhiêu.
Mưu Tử Long chân mày khẽ động, vẻ mặt vô cùng mừng rỡ.
Lão tháo hộ oản trên tay, theo sau vung lên, trước mặt bọn họ nhất thời xuất hiện một loạt Phích Lịch Thương sắp xếp chỉnh tề.
Tám ngàn Phích Lịch Thương mặc dù không chiếm bao nhiêu diện tích, đặc biệt khi chúng được xếp gọn gàng như vậy.
Hạ Nhất Minh ánh mắt khẽ động, trong mắt lóe lên vẻ kinh hỉ.
Nhiều Phích Lịch Thương như vậy, nếu có thể hấp thụ toàn bộ Quang minh lực lượng bên trong, đối với tu luyện ngày sau của hắn sẽ có không ít chỗ tốt.
Bất quá nếu hắn không có hỗn độn đan điều, cũng không thể chứa Quang minh lực lượng của Ngụy thần cảnh cường giả, càng đừng nói tới có thể cảm ngộ điều gì từ lực lượng này.
Vung tay lên, hơn trăm cây Phích Lịch Thương lơ lửng trên không trung, dưới sự khống chế của thần lực chúng vững vàng áp vào thân thể Hạ Nhất Minh.
Lúc này thân thể Hạ Nhất Minh như hắc động không ngừng vận Hư thực tương giao hấp thu Quang minh lực lượng trong hơn trăm cây Phích Lịch Thương. Khi hắn nắm vững Hư thực tương giao tốc độ hấp thu Quang minh lực lượng càng được đề thăng.
Sau một lát, toàn bộ Quang minh lực lượng đã bị hấp thu hết. Trong Phích Lịch Thương lúc này là một mảnh trống rỗng, không còn thần lực. Mà lúc này trong hơn trăm cây Phích Lịch Thương, Quang Ám lực lượng dũng mãnh tiến vào, biến tất cả thành biến dị Phích Lịch Thương.
Chỉ sau một khắc thời gian, toàn bộ quá trình chuyển hóa đã hoàn thành.
Mưu Tử Long đứng bên trợn mắt cứng lưỡi nhìn lại. Trong trí nhớ của lão cho dù Ngụy thần cảnh cường giả kia cũng không thể làm được chuyện này. Chẳng lẽ Hạ Nhất Minh đối với giải thích võ đạo lại vượt qua cả vị lão nhân cả đời đắm chìm trong Quang minh lực lượng kia?Nhưng lão cũng không biết, đám xúc tu màu vàng kia lúc này chứa đầy Quang Ám lực lượng. Nếu đơn thuần chỉ quán thâu một hệ lực lương, dĩ nhiên sẽ càng khó khăn hơn. Nhưng nếu đồng thời quán thâu Quang Ám lực lượng, ngược lại là chuyện dễ dàng.
Chỉ là trên thế giới này có thể dung hòa Quang Ám lực lượng cũng chỉ có Hạ Nhất Minh, bởi vậy hắn mới có thể phát hiện ra bí mật kia.
Chuyển hóa thành công trăm cây Phích Lịch Thương trong thời gian một khắc, Hạ Nhất Minh đối với hiệu suất này. Trong đan điền hắn lúc này có hơn trăm luồng Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh.
Bất quá chỉ bằng số này muốn hiểu được Ngụy thần cảnh đối với Hạ Nhất Minh thật sự quá ít.
Thân thể Hạ Nhất Minh khẽ run lên, hơn trăm cây biến dị Phích Lịch Thương rơi xuống trước mặt Mưu Tử Long. Theo sau một trăm cây Phích Lịch Thương bay lên bao quanh bốn phía thân thể hắn, gắt gao áp chặt trên đó.
Vì muốn nhanh chóng tìm hiểu Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh, Hạ Nhất Minh có thể nói đang toàn lực hành động.
Một nhóm kế tiếp một nhóm, suốt năm canh giờ sau đó tám ngàn cây Phích Lịch Thương đã vơi đi phân nửa. Mà trong đan điền Hạ Nhất Minh lúc này Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh vốn cực kỳ thưa thớt đã chậm rãi tích lũy, mặc dù còn xa mới có thể xưng cường đại nhưng miễn cưỡng có thể sử dụng một thời gian.
Bất quá lúc này toàn thân Hạ Nhất Minh xuất hiện cảm giác vô lực.
Chỉ là nhìn thành quả trong khoảng thời gian này, bốn ngàn cây biến dị Phích Lịch Thương cải tạo xong, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy hãnh diện.
Chỉ năm canh giờ ngắn ngủi, không ngừng hấp thu quán thâu cải tạo bốn ngàn cây Phích Lịch Thương đối với một vị Hư thần cảnh cường giả như hắn quả thực đã rất giỏi.
Bất quá đối với vị Ngụy thần cảnh cường giả kia trong lòng hắn càng bội phục hơn.
Theo lực lượng hấp thu càng nhiều, Hạ Nhất Minh trong lòng càng chấn động.
Vị cường giả kia quán thâu Quang minh lực lượng tuyệt đối đến hạn là ngừng. Lực lượng này đủ để tinh lọc một đầu quái vật vàng kim.
Nhưng có thể nắm giữ lực lượng chuẩn xác tới trình độ này, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng tự thẹn không bằng.
Trong đầu hắn thậm chí xuất hiện một vài suy nghĩ. Nếu có thể thỉnh giáo người này đã không còn gì tiếc nuối nữa. Đương nhiên hắn biết đây chỉ là hi vọng xa vời mà thôi.
Có thể tinh thông Quang minh lực lượng khẳng định là những vị Thần đạo cường giả Tây phương Thần điện. Bản thân hắn không thể giấu giếm chuyện lúc trước, bởi vậy Hạ Nhất Minh phỏng chừng vị cường giả kia đã biết biến cố hắn gây ra.
Mặc dù trong hoàn cảnh này người đó sẽ không tìm hắn gây phiền toái nhưng muốn lão truyền thụ mật thuật môn phái cho hắn là không thực tế.- Hạ huynh đệ. Ngươi nghỉ ngơi một chút. Ngày mau chúng ta lại tiếp tục.
Mưu Tử Long trầm giọng nói.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, hắn tĩnh tâm bắt đầu thu nạp thiên địa lực lượng xung quanh. Kỳ thực với thực lực lúc này của hắn, cho dì cải tạo thêm hai ngàn cây cũng không vấn đề, nhưng nếu cố gắng cậy mạnh, sẽ rơi vào tình huống kiệt sức, đây là tình huống Hạ Nhất Minh phải trăm phương ngàn kế tránh gặp phải.
Một canh giờ sau, Hạ Nhất Minh mở mắt, nói:
- Mưu huynh. Có thể bắt đầu rồi.
Mưu Tử Long lắc đầu, nói:
- Hạ huynh đệ. Ngươi nghỉ ngơi nhiều một chút, chúng ta cũng không cần gấp vậy.
Hạ Nhất Minh khoát tay nghiêm mặt nói:
- Tránh đêm dài lắm mộng, cần phải bắt đầu ngay.
Xem ra không lay chuyển được Hạ Nhất Minh, Mưu Tử Long không làm gì khác hơn đành xuất ra số Phích Lịch Thương còn lại.
Nhìn đống Phích Lịch Thương này, Hạ Nhất Minh không chút do dự ra tay, đối với hắn mà nói quả thật rất sợ đêm dài lắm mộng.
Chỉ có nhanh chóng hấp thu Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh vào trong đan điên, Hắn mới có thể hoàn toàn yên tâm.
Cứ như vậy, năm canh giờ sau, khi Hạ Nhất Minh chuyển đổi thành công mười cây Phích Lịch Thương cuối cùng, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Mưu Tử Long nhìn hắn ánh mắt nhiều hơn một tia kính trọng.
Lão cũng không biết ý đồ của Hạ Nhất Minh, chỉ nghĩ vị Thần đạo cường giả trẻ tuổi này nhiệt huyết tràn đầy, vì củng cố uy lực Phích Lịch Thương mà không tiếc toàn lực ra tay. Cách làm không quản thân mình như vậy khiến người ta đặc biệt tôn kính.
Do dự một chút, Mưu Tử Long cao giọng nói:
- Hạ huynh đệ. Tám ngàn cây biến dị Phích Lịch Thương này chúng ta mỗi người một nửa.
Tuy nói mất đi phân nửa nhưng Mưu Tử Long cũng cảm thấy mỹ mãn. Bởi lão biết, chỉ cần sử dụng phù hợp, bốn ngàn cây Phích Lịch Thương này sẽ phát ra uy lực vượt xa trước đây.
Hạ Nhất Minh mỉm cười lắc đầu, nói:
- Mưu huynh. Tiểu đệ không cần biến dị Phích Lịch Thương này. Chỉ muốn ngươi giúp một chuyện.
Mưu Tử Long ánh mắt ngưng lại, nói:
- Hạ huynh đệ có gì phân phó xin cứ nói.
Hạ Nhất Minh chỉ vào đống biến dị Phích Lịch Thương, nói:
- Nghe nói trong tay Thần đạo cường giả khác cũng có rất nhiều Phích Lịch Thương, xin Mưu huynh thay mặt giới thiệu để tiểu đệ có thể cải tạo chúng.
Mưu Tử Long kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh hồi lâu, rốt cuộc hành lễ thật trọng, nói:
- Sự cao cả của Hạ huynh đệ, lão ca khâm phục.
Hạ Nhất Minh ánh mắt ngơ ngác nhìn đối phương. Trong đầu hắn không ngừng tự hỏi, bản thân mình rốt cuộc biểu hiện " cao cả" khi nào?

Chương 1020: Uy năng

Trên không trung hai bóng trắng lướng qua để lại vệt quang mang dài, Hạ Nhất Minh nhìn ra xa xa, hoài nghi nói:
- Mưu huynh. Tại sao chúng ta không tìm Thần đạo cường giả khác lại tìm Thần long?
Mưu Tử Long cười lớn, nói:
- Hạ huynh đệ yên tâm đi. Từ khi Thần Toán Tử nhân loại chúng ta vẫn lạc, Thần long đại nhân chính là Thần Toán Tử của Thần đạo. Hơn nữa tuổi tác lớn, danh vọng rất cao, chỉ cần biến dị Phích Lịch Thương được ngài coi trọng nhất định những người khác sẽ cầu ngươi hỗ trợ.
Nói tới đây âm thanh lão thấp hẳn:
- Thần long đại nhân cường đại khôn lường, chỉ cần ngài nguyện ý để ngươi ra tay cho dù Ngao Mẫn Hành muốn làm khó ngươi cũng phải nghĩ kỹ.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu ra, không ngờ Mưu Tử Long có ý kiến tốt như vậy. Hắn cảm kích nhìn vị lão Thần đạo nhưng trong lòng có thêm chút cảm giác khác.
Thần long trong lòng Mưu Tử Long hiển nhiên có địa vị cao, thậm chí là chỗ dựa của lão, cảm giác đó năm trăm năm dần tích lũy lại. Nhưng không biết sao trong lòng Hạ Nhất Minh có cảm giác sợ hãi nó, chỉ cần có thể hắn chỉ muốn đứng xa nhìn.
Bất quá nghĩ tới cả vạn Phích Lịch Thương ẩn chứa Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh, hắn không kìm nén được ham muốn, càng không thể phản đối.
Bởi hắn biết, cơ hội như vậy chỉ có một lần, một khi Bách Linh Bát đóng cửa thông đạo, hắn không thể thu nạp được lực lượng Quang minh kia nữa.
Xa xa một tiếng long ngâm vọng lại, trong âm thanh này tràn ngập nghi ngờ cùng cảnh cáo.
Hạ Nhất Minh trong lòng chấn động, hắn biết Thần long sớm đã nhận ra hành tung của bọn hắn. Nhưng khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy khiếp sợ chính là hắn không phát hiện được bất cứ tung tích nào của Thần long.
Trong trí nhớ của hắn, Thần long thể tích khổng lồ, so với Long xà còn lớn hơn rất nhiều, chỉ cần liếc mắt từ xa cũng có thể thấy rõ. Nhưng mặc cho hắn quan sát thế nào cũng không gặp được thân ảnh của nó, điều này khiến hắn cảnh giác trong lòng.
- Hạ huynh. Thần long đại nhân ngay phía trước.
Mưu Tử Long nhìn Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, theo sau lão ngẩng đầu huýt dài một tiếng. Mỗi tiếng huýt gió của cường giả đều ẩn chứa những thông điệp khác nhau, Mưu Tử Long tính tình hào sảng, tiếng huýt gió cũng cao vút tận trời, trong không gian không có một chút thay đổi.
- Ta biết là ngươi. Không cần phải lắm nhời.
Âm thanh Thần long từ xa truyền tới.
Mưu Tử Long sắc mặt đỏ bừng, lão cười khổ nhìn Hạ Nhất Minh gật đầu.
Kỳ thực ở chung với Thần long này đã lâu, xưng hô cùng phương thức chào hỏi sớm đã thành quen. Chỉ là lúc này bên cạnh có thêm Hạ Nhất Minh mới khiến Mưu Tử Long cảm thấy xấu hổ.
- Thần long đại nhân là vị cường giả công bằng, chỉ cần được ngài tán thành cũng không ai dám động tới ngươi.
Mưu Tử Long thấp giọng nói:
- Bất quá Hạ huynh đệ. Lúc này ngươi ngàn vạn lần không thể không đòi một phần mười thù lao. Nếu không hai vị luyện chế Phích Lịch Thương lúc trước có lẽ sẽ ghi hận ngươi.
Hạ Nhất Minh chân mày khẽ nhíu lại, theo sau chậm rãi gật đầu.
Vị Ngụy thần cảnh nắm giữ Quang minh lực lượng kia Hạ Nhất Minh cũng không quan tâm bởi hắn đã đắc tội rồi. Nhưng còn một vị Ngụy thần cảnh sở trường đoán tạo, Hạ Nhất Minh cũng không muốn vô duyên vô cớ đắc tội.
Nếu hai người bọn họ đã đòi một phần thù lao, như vậy bản thân hắn không nên phá vỡ quy tắc là tốt nhất.
- Mưu Tử Long. Lúc này ngươi trở lại làm gì? Một tháng nữa hãy quay lại.
Âm thanh Thần long từ xa truyền lại.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động. Đầu Thần long này không muốn Mưu Tử Long trở lại cửa thông đạo, hơn nữa khi bọn họ mới tới nơi này cũng chỉ thấy Thần long, các vị cường giả cùng Thần thú khác đều không rõ tung tích. Xem ra hết thảy cũng không phải ngẫu nhiên.
- Thần long đại nhân. Vãn bối lúc này tới sớm là có chuyện quan trọng muốn nhờ ngài quyết định. Việc này có thể ảnh hưởng quan trọng tới đại sự của chúng ta.
Mưu Tử Long kêu lớn.
Phía đối diện nhất thời im lặng, sau hồi lâu âm thanh Thần long mới chậm rãi vang lên:- Các ngươi lại đây.
Mưu Tử Long quay đầu nhìn Hạ Nhất Minh nháy mắt, nói:
- Hạ lão đệ. Lão ca là nhờ phúc của ngươi.
Lão cười hắc hắc, nói:
- Dựa theo ước định, chỉ nửa năm chúng ta mới có thể trở lại một lần. Hơn nữa ở nơi này trao đổi cùng nhờ người đoán tạo Phích Lịch Thương, ngoài hai việc đó thời gian còn lại phải tận lực liệp sát Tử vong sinh vật, giảm bớt áp lực trăm năm một lần.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, hắn đã hiểu, cũng không phải những người khác nguyện ý rời đi mà bị Thần long lập ra quy ước. Ngoài khoảng thời gian trở lại đoán tạo Phích Lịch Thương, thời gian còn lại phải ra ngoài liệp sát quái vật vàng kim, thu lấy xúc tu của chúng chế tạo Phích Lịch Thương.
Hết thảy điều này bởi vì đại chiến trăm năm một lần sắp xảy ra. Ánh mắt nhìn lại phía trước, Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm giác được, nếu không có đầu Thần long cường đại này tọa trấn, chỉ sợ đám Thần đạo cường giả kia tất cả đều trở lại mà không ai thủ hộ tại thông đạo này.
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh nói:
- Mưu huynh. Nếu tất cả mọi người không thể quay về sớm, sao người để ta làm vậy?
Mưu Tử Long vỗ vỗ vai hắn, nói:
- Ngươi mới từ ngoài vào, thực lực bản thân cũng không tính quá mạnh, hiển nhiên không nằm trong quy ước kia. Bất quá nếu ngươi đã quay trở lại, đám người Ngao Mẫn Hành hướng ngươi khiêu chiến, ngay cả Thần long đại nhân cũng không thể ngăn cản.
Hạ Nhất Minh trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh, Thần long quả thực có uy nghiêm cường đại, nhưng cũng không có khả năng áp chế tranh chấp. Bởi thế nếu có người quang minh chính đại khiêu chiến, nó cũng chỉ mắt nhắm mắt mở. Sau khi hai người nói thêm vài câu rốt cuộc cũng đến nơi.
Nhưng sau khi tới nơi này, đôi mắt Hạ Nhất Minh nhất thời trợn tròn, hắn kinh ngạc nhìn Thần long trước mặt.
Trong ấn tượng của hắn, Thần long thể tích khổng lồ, tuyệt đối là sinh vật lớn nhất hắn từng gặp qua, cho dù so với một sơn mạch cũng không có gì quá đáng. Nhưng Thần long lúc này biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Nhìn thân thể chỉ hơn mười trượng của Thần long trên mặt đất, trong lòng Hạ Nhất Minh không biết nói gì.
Thì ra người này nắm giữ thuật biến hóa, không ngờ lần đầu gặp mặt lại hóa lớn như thế, chẳng phải thuần túy muốn bọn họ kinh sợ sao?
- Hạ Nhất Minh. Chúc mừng ngươi tiến giai.
Âm thanh Thần long chậm rãi vang lên.Hạ Nhất Minh sắc mặt càng thêm quái dị nói:
- Đa tạ Thần long đại nhân. Chỉ là may mắn mà thôi.
Lúc này âm thanh cùng thể tích Thần long giống nhau, đều nhỏ bé hơn rất nhiều, không còn bất cứ tiếng sấm động nào như lần đầu gặp mặt. Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng tin, lần đầu tiên gặp mặt là đại gia hỏa này cố tình thể hiện.
- Mưu Tử Long có chuyện gì nói mau?
Mưu Tử Long vẻ mặt căng thẳng nói:
- Thần long đại nhân. Ta cùng Hạ huynh đệ liệp sát quái vật vàng kim bên ngoài, sau khi có được xúc tu hắn đoán tạo thành công Phích Lịch Thương.
Thần long thân thể run lên, nói:
- Thì ra ngươi tinh thông Đoán tạo thuật. Một vị Đoán tạo tông sư, rất giỏi.
Hạ Nhất Minh cuống quít lắc đầu, bản thân hắn sao sánh với hai chữ tông sư. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mưu Tử Long nói tiếp:
- Thần long đại nhân. Hạ Nhất Minh đoán tạo Phích Lịch Thương không giống bình thường. Uy lực thậm chí mạnh hơn gấp ba lần. Hơn nữa sau khi công kích thân thể quái vật, chúng sẽ bạo liệt, huyết nhục văng ra có lực xuyên thấu rất mạnh. Chúng ta từng thử nghiệm qua, nếu thi triển tại nơi quái vật đông đúc, có thể một lần tiêu diệt bốn đầu quái vật vàng kim.
Thần long lập tức ngẩng cao đầu, đôi mắt lóe lên quang mang khiến Hạ Nhất Minh nghĩ tới Bách Linh Bát, không biết người này có thể mang tới cho hắn kinh hỉ như vậy không?
Mưu Tử Long lấy ra một cây biến dị Phích Lịch Thương, trực tiếp ném lại.
Mặc dù thể tích Thần long đã nhỏ hơn, nhưng so với nhân loại vẫn quá khổng lồ.
Ngay khi Hạ Nhất Minh tưởng Thần long sẽ dụng ý niệm điều khiển đã thấy nó đưa một trảo chộp lên biến dị Phích Lịch Thương. Một tiếng nổ vang lên, biến dị Phích Lịch Thương bị lực lượng cường đại công kích đã bạo liệt.
Dưới cự trảo Thần long, lực lượng Quang Ám hợp bích lóe ra, hơn nữa tản mác bốn phía.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, hắn hiểu rất rõ uy lực Phích Lịch Thương do mình đoán tạo. Chỉ sợ đầu Thần long này sẽ nếm quả đắng.
Nhưng khiến hắn trợn mắt cứng lưỡi chính là, khi cỗ lực lượng kia tiêu tán, cự trảo Thần lông không chút nào tổn hại.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh rốt cuộc hiểu rõ, đầu Thần long này vì sao có địa vị cao như vậy.
Thực lực. Đối với Thần đạo cường giả mà nói, thực lực mới có tính áp đảo, mới là nguyên nhân khiến mọi người phục tùng.
Lúc này trong lòng Hạ Nhất Minh nhiệt huyết dâng tràn, nếu bản thân hắn có được thực lực này, còn sợ hãi điều gì?
Mưu Tử Long tựa hồ như quá quen với việc này, nói:
- Thần long đại nhân. Phích Lịch Thương này chẳng những có thể đoán tạo lại mà chỉ cần cho Hạ Nhất Minh thời gian ngắn, hắn sẽ cải tạo toàn bộ Phích Lịch Thương trước kia.
Thần long làm ra một thủ thế, nó gật đầu, nói:
- Không sai. Việc này quả thực ảnh hưởng rất lớn, không thể trì hoãn.
Theo sau thân thể nó không ngừng bành trướng, chỉ một lát sau đã khôi phục bộ dạng khủng bố như lần đầu tiên gặp Hạ Nhất Minh.
Một âm thanh vang vọng thiên địa, với phương thức kỳ lạ truyền khắp thế giới này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau