VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 986 - Chương 990

Chương 988: Tiểu tử số cũng đỏ đấy

Thân thể Bích Nhã đang mềm mại bỗng nhiên căng cứng lại, kêu lớn một tiếng, sau đó trừng mắt nhìn Dương Khai tựa như oán trách:

- Nhẹ một chút, người ta sắp bị ngươi làm hỏng rồi.

Dâm phụ!

Dương Khai mắng thầm, sâu trong nội tâm cũng không thể nhịn được mà sinh ra một cảm giác kích thích, nhất là khi hai tay đang nắm lấy hai thứ mềm mại co giãn, thật sự cảm giác đó đã khiến hắn mất đi suy nghĩ, trong lòng bàn tay truyền tới sự nóng bỏng tới mức phá tan cả phòng tuyến tâm lý của hắn.

Bích Nhã trông có vẻ xuân tâm nhộn nhạo, không thể chờ được, nhưng Dương Khai lại nhạy bén phát hiện, sức mạnh trong cơ thể nàng lại đang lưu động theo một cách cổ quái.

Khí chất toàn thân đã âm thầm biến hóa, khiến cho nàng ta càng thêm mê người hơn, cho dù là bất kỳ nam nhân nào, nếu như bị nàng ta cưỡi lên thì cũng không thể nào ngăn cản được sự hấp dẫn của nàng.

Mỹ phụ này tựa như quả đào mật, da thịt lộ ra ngoài bỗng nhiên ánh hồng quang, dường như bất cứ bộ phận nào trên người nàng ta cũng có thể chảy ra nước được vậy.

Nữ nhân này quả là có lực hấp dẫn chí mạng với nam nhân.

Hai tròng mắt Dương Khai đỏ hẳn lên, đồng tử giãn hết ra, có vẻ khống chế không nổi bản thân, hai bàn tay cứ nắn bóp hai đỉnh nhũ phong kia một cách máy móc.

Hắn dường như đã mất đi lý trí.

Lét lút quan sắc một chút, có thể thấy được vẻ đắc ý toát ra từ đôi mắt của Bích Nhã.

Nàng biết rằng, nam nhân dưới người đã bị nàng ta chinh phục, hiện giờ nàng muốn làm gì thì làm.

Nàng ta cũng đã có được biết bao nhiêu nam nhân, trong lúc đang mơn trớn bên nhau, nàng ta có thể hấp thu hết khí huyết của bọn họ, dùng để tăng cường sức mạnh của bản thân mình.

Nam nhân nào đã bị nàng chơi đùa thường sẽ biến thành một cái xác khố, cuối cùng rồi sẽ bị vứt bỏ.

Tuy rằng số lượng nam nhân đã qua tay nàng cũng không ít, thế nhưng võ giả Nhập Thánh Cảnh thì còn rất ít khi có được, công lực tu luyện tới trình độ này thì hẳn sẽ không ngồi không chờ chết để yên cho nàng ta muốn làm gì thì làm.

Cho nên nàng rất thích những kẻ như Dương Khai vậy, nhất là tên thanh niên này cường tráng, nhìn cũng anh tuấn, thực là hợp với khẩu vị của nàng ta.

Xác định Dương Khai đã buông tay đầu hàng, Bích Nhã chỉ khẽ miệng cười, đưa tay lau khóe miệng, hình như có nước miếng chảy ra từ đó.

Nàng ta bắt đầu cởi xiêm y của mình ra, hiện ra thân thể trắng tựa như tuyết, bàn tay ngọc bắt đầu tìm kiếm, cuối cùng cũng bắt được thanh mâu cứng của Dương Khai.

Khẽ thở nhẹ một tiếng, đôi mắt anh ánh sóng nước, khẽ nỉ non:

- Tiền vốn cũng không nhỏ nha...

Trong lòng mừng thầm, nàng bắt đầu nâng nâng người lên, chuẩn bị ngồi xuống.

Một sợi chất lỏng trong suốt đặc sệt từ giữa hai chân nàng chảy xuống, bắt đầu chảy dài trên đôi chân thon dài.

Đúng lúc này, nàng bỗng ngừng lại, hàng lông mày cứng lại thành một đường, trên mặt hiện lên một vẻ tức giận cùng bất mãn, đưa mắt nhìn ra ngoài phòng.

Trong lúc nàng ta đưa mắt nhìn qua, thì đồng tử đã giãn ra của Dương Khai cũng dần co lại, sức mạnh đang thầm ngưng tụ cũng lặng lẽ tản đi.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, bất chợt, cửa phòng bị đẩy ra, Liễu Sơn và Lưu Sa cùng xuất hiện ngay trước cửa.

Hai người bọn họ cứ thế mà nhìn Dương Khai và Bích Nhã – đang duy trìvới tư thế cực kỳ mờ ám trên giường, không hề có ý định tránh né. Lưu Sa còn huýt sáo một cái, ánh mắt gian tà không ngừng đảo qua lại trên thân hình tuyệt vời của Bích Nhã.

- Phải lên đường rồi.

Liễu Sơn thản nhiên nói.

- Không phải chứ?

Bích Nhã mếu mặt:

- Chúng ta chỉ mới trở về thôi mà?

- Là mệnh lệnh của đại nhân, nếu như ngươi muốn oán trách thì đi tìm ngài ấy đi.

Liễu Sơn lãnh đạm nói:

- Cho ngươi thời gian mười hơi thở!

Nói xong, y quay người rời đi, từ đầu đến cuối cũng chẳng để ý gì tới thân thể của Bích Nhã, tựa như thân hình xinh đẹp mê người đó không hề có chút hấp dẫn gì với y vậy.

Bích Nhã nhìn Dương Khai đã không còn sức phản kháng đang nằm dưới người nàng, nàng cắn chặt răng, có chút luyến tiếc, chỉ một chút sau liền quay đầu qua trừng mắt nhìn Lưu Sa:

- Nhìn cái gì mà nhìn, ta móc mắt ngươi ra bây giờ!

Lưu Sa cười lớn:

- Sao lời này ngươi không nói với Liễu Sơn nhỉ, hắn cũng có nhìn mà.

- Hắn không động tình, còn ngươi thì có, cái tên tiện nam nhân nhà ngươi, cút ra ngay!

Bích Nhã vung tay lên, cửa phòng lập tức bị đóng lại.

Ngoài cửa, Lưu Sa gãi mũi, lầm bầm bất mãn nói:

- Cũng có phải là chưa thấy bao giờ đâu, đúng là chuyện bé xé ra to mà.

Nói xong, y lại cười lớn:

- Có điều trong lúc mấu chốt như thế mà bị cắt ngang, ai mà chẳng phát điên, Liễu Sơn à, làm tốt lắm.

- Ta chỉ tới truyền mệnh lệnh của đại nhân thôi. Liễu Sơn hừ lạnh một tiếng.

Trong sương phòng, Bích Nhã vừa nghiến răng mắng nhiếc, vừa mặc lại quần áo mới cởi ra, một lúc sau, đã thấy nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.

Tiếng bước chân của ba người cũng càng lúc càng xa.

Chờ cho tới khi xác nhận là bọn họ đã đi xa rồi,sắc mặt của Dương Khai mới trầm xuống, từ trên giường ngồi dậy.

Vừa rồi Liễu Sơn chỉ cần đến chậm một chút, thì hắn đã phải hạ thủ bẻ hoa rồi.

Bích Nhã cho rằng hắn đã bị trầm luân, cho nên nàng ta không hề phòng bị, ở một khoảng cách gần như thế, Dương Khai chắc chắn hắn có thể giết chết Bích Nhã trong một chiêu.

Về phần sau khi giết nàng ta rồi thì làm gì, Dương Khai cũng chưa hề nghĩ tới.

Hắn chỉ biết hắn tuyệt đối không thể làm chuyện đó với mỹ phụ phóng đãng này, bởi khi nàng động tình, khí tức truyền tới quá ư là nguy hiểm.

Đó là khí tức như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Tinh Vực quả nhiên là đặc sắc, đồng thời cũng có biết bao nhiêu là nguy hiểm.

Mặc đồ lại cho chỉnh tề, Dương Khai ngồi trên giường suy ngẫm.

Hiện giờ Bích Nhã đi rồi, cũng không ai để ý tới hắn, hắn đang suy nghĩ có nên thừa cơ hội này mà thoát khỏi chiến hạm này hay không, có điều là làm sao để mở cửa ra vào của bí bảo này, Dương Khai cũng không rõ lắm, tùy tiện hành động có khi mất cả chì lẫn chài.

Ngay trong khi hắn đang trầm tư phiền não thì, cửa phòng lại một lần nữa bị mở ra.

Ngoài cửa có một gã nam tử trung niên, y nhìn hắn với thần sắc cổ quái tới cực điểm.

Y có tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, ở nơi này cũng không tính là tu vi cao, tu vi như thế Dương Khai còn không đếm xỉa gì.

- Tiểu tử ngươi số cũng đỏ đấy.

Gã trung niên bỗng nhiên lên tiếng,

- Ta không biết ngươi đang nói gì.

Dương Khai giả bộ hồ đồ.

- Không biết thì thôi vậy, đi ra đi.

Người nọ ngoắc tay với hắn.

Dương Khai nhíu mày, cũng không cự tuyệt, hắn đứng lên đi ra khỏi sương phòng, gã trung niên không nói một lời nào, chỉ dẫn hắn không ngừng qua lại bên trong khoang thuyền mà thôi.

- Ngươi muốn đưa ta đi đâu?

Dương Khai không nhịn nổi lên tiếng hỏi.

- Ta dẫn ngươi thì ngươi cứ đi, lắm chuyện cái gì?

Y không vui nhíu mày lại, hừ lạnh một tiếng:
- Theo lý mà nói thì một vị khách không rõ lai lịch như ngươi hẳn phải bị giết thẳng tay rồi.

Trong mắt Dương Khai hiện lên một chút hàn quang.

- Tuy nhiên Bích Nhã đại nhân lại không muốn giết ngươi, cho nên muốn ta an bài cho ngươi một chỗ ở, để chờ đại nhân quay trở về, đại nhân sẽ tìm ngươi sau.

Y giải thích.

Dương Khai khẽ hít một hơi, hắn biết tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì nữa.

Chỉ cần Bích Nhã còn muốn làm chuyện đó với hắn thì hẳn nàng ta sẽ không cho người giết hắn.

Tiếp tục đi theo gã trung niên đó ước chừng thời gian một nén nhanh, hai người mới đi tới một gian mật thất khá lớn.

Vừa tới nơi này, Dương Khai đã thấy được một nguồn năng lượng nồng đậm tới cực điểm, trong mật thất này, năng lượng tựa như đã nồng đậm tới mức gần như hóa thành thực chất.

Nơi này hẳn là đáy thuyền, Dương Khai nhìn ngó xung quanh, đầy chấn động.

Mật thất này không biết dùng cái gì để xây nên, từng đạo trận pháp nối liền nhau không ngừng lóe sáng, trải rộng khắp các ngóc ngách bên trong căn phòng, hội tụ lại thành một đại trận kinh thiên, mà trận pháp này còn truyền những sợi nhỏ hẹp đi tới các nơi khác trong con thuyền.

Từng hàng tinh thạch cực phẩm được đặt theo một quy luật nhất định, mỗi một viên đều cỡ bằng cái chậu rửa mặt nhỏ, bên trong có chứa năng lượng vô cùng nồng đậm.

Những năng lượng này được vận chuyển ra ngoài thông qua trận phám, cũng không biết là đi tới những nơi nào.

Hơn nữa ở trong mật thất có chia ra những ô vuông độc lập ngăn cách, mỗi một ô vuông đều có một võ giả đang ngồi khoanh chân ở đó, công lực không đồng đều, cao có thấp có.

Đại đa số đều là võ giả Siêu Phàm Cảnh, cũng có một số là Nhập Thánh Cảnh.

Đám võ giả này hai tay hai chân đều bị trói bằng những sợi xích nối từ đáy mật thất, khiến cho bọn họ chỉ có thể hoạt động trong một phạm vi mà thôi, không thể nào rời khỏi nơi đó.

Trên xích có tản ra một chút dao động quỷ dị, tựa như có công năng gò bó nào đó.

Dương Khai chùn lòng xuống, ý thức được điều bất ổn.

Bởi vì hắn phát hiện, những kẻ bị trói bằng xích này đều suy yếu vô cùng, sắc mặt nhợt nhạt, sức mạnh trong cơ thể bọn họ vô thanh vô tức tụt dần, trông có vẻ đều kiệt sức quá độ.

Những ai nguy kịch thì khí tức chìm nổi không ngừng, cảnh giới tựa như đang có nguy cơ hạ xuống.

- Nơi này là nơi nào?

Dương Khai trầm giọng hỏi.

- Động Lực thất của chiến hạm.

Gã trung niên thuận miệng trả lời.

- Việc ngươi cần phải làm cũng rất đơn giản, chỉ cần làm giống như bọn họ, khoanh chân ngồi đó, còn việc khác ngươi không cần quan tâm.

Không để cho Dương Khai hỏi chút gì, y quay sang một bên khác hét lớn:

- Kha Mông, ta mang tới cho ngươi một người mới đây!

Một bóng người bỗng nhiên hiện ra trước mắt Dương Khai, nhìn hắn một chốc rồi tỏ vẻ hài lòng, nhếch miệng cười khẽ:

- Tu vi coi như là ổn, tìm đâu ra đấy?

Gã trung niên chỉ nhún vai:

- Bích Nhã đại nhân mang về.

- Bích Nhã đại nhân ư?

Kha Mông nhíu mày, mỉm cười đầy thú vị:

- Đại nhân nỡ để tên tới Động Lực thất sao?

- Bích Nhã đại nhân phải đi ra ngoài để làm nhiệm vụ, tạm thời không có ai trông coi hắn, cho nên muốn để cho hắn ở Động Lực thất, ngươi trông coi hắn cho cẩn thận, đừng có để cho hắn chết đó.

Kha Mông cười một tiếng nham hiểm, lộ ra một cái răng nanh mọc lệch như dã thú:

- Cái này thì ta đây không dám cam đoan, vừa rồi đã có một tên xui xẻo thăng thiên rồi, ngươi cũng hiểu nơi này mà, đâu phải do ta định đoạt được hết.

Gã trung niên nhíu mày, hình như cũng biết điều khó xử của Kha Mông, gật đầu nói:

- Dù sao thì cũng cố hết sức có thể, vì nếu như lần sau Bích Nhã đại nhân quay về mà hắn chết mất rồi thì hẳn sẽ chọc giận đại nhân đó.

Sắc mặt Kha Mông có chút biến đổi, để lộ sự kiêng kỵ rõ rệt, dường như có chút e ngại vị mỹ phụ đó, trầm ngâm gật đầu, nói:

- Được rồi, ta sẽ phát cho hắn chút thánh tinh, để hắn không bị suy yếu là được.

- Thế thì tốt!

Gã trung niên gật đầu, nhìn Dương Khai một cái thật sâu rồi xoay người đi.

Chương 989: Ta là Thần Đồ

Gã trung niên dẫn Dương Khai tới đây chỉ nói chuyện đơn giản như vậy với Kha Mông rồi rời đi.

Trong lúc bọn họ nói chuyện với nhau thì Dương Khai chỉ im lặngà quan sát bốn phía, biểu hiện như vậy khiến Kha Mông vô cùng vừa lòng.

- Tiểu tử, ngươi đi theo ta!

Kha Mông vẫy tay gọi Dương Khai, dẫn hắn đi vào trong mật thất.

Mấy chốc sau, họ đi tới trước một ô vuông được ngăn vách.

Nơi này vốn có một võ giả bị xích cả hai chân hai tay, cho nên chỉ có thể khoanh chân ngồi xuống đất, nhưng lúc này thì y đã chết từ lâu rồi, sức sống tiêu tan.

Trước khi chết, dường như y còn hứng chịu sự đau đớn tột cùng, hai mắt trợn thao láo, miệng há lớn, kinh mạch nổi đầy trên cổ, thoạt nhìn đã thấy phát khiếp.

Hẳn là khi còn sống, y cũng đã phải hứng chịu cực hình không tưởng, toàn thân không còn bao nhiêu thịt, gầy đến mức da bọc xương, không còn chút huyết sắc nào nữa.

- Lại đây, mang cái xác này ra ngoài.

Kha Mông hét lớn một tiếng.

Lập tức có mấy võ giả bước nhanh tới phía này, tháo xiềng xích trên người cái xác đó ra, nâng kẻ đó dậy rồi nhanh chóng bỏ đi.

Kha Mông cười lạnh, đẩy Dương Khai một cái nói:

- Tiểu tử, thành thật nghe lời đi, ta sẽ không bắt ngươi nếm mùi đau khổ, dù sao ngươi cũng là người mà Bích Nhã đại nhân cần, ta cũng không muốn đại nhân mất vui, cho nên là ngươi hãy hợp tác, như thế mới có lợi cho cả hai chúng ta.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Kha Mông cười lớn:

- Như thế mới tốt, ừm, ngươi ngồi đây đi.

Hắn chỉ vào chỗ cái kẻ vừa chết kia đã ngồi.

Dương Khai cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, mặc cho y lấy sợi xích vừa rồi trói lên hai tay và hai chân hắn.

Nơi này bọn chúng gọi là Động Lực thất của chiến hạm, trong đó có giấu rất nhiều cao thủ Nhập Thánh Cảnh, Dương Khai thậm chí còn cảm nhận được một khí tức như là của Thánh Vương Cảnh.

Cho nên hắn không dám manh động.

Sau khi đặt đống xích kia lên người, sắc mặt Dương Khai biến đổi.

Bởi vì hắn phát hiện từ bên trong sợi xích đó truyền tới một lực hút vô cùng kinh khủng, điên cuồng hấp thu thánh nguyên trong cơ thể hắn, sực mạnh nội thể của hắn men theo xích tuồn vào trong chiến hạm, cùng với những viên thánh tinh cực lớn đó trở thành động lực hành động cho chiến hạm này.

Dương Khai giờ mới hiểu được tại sao có không ít võ giả bị trói tại nơi này.

Hắn cũng hiểu được vì sao những võ giả này lại uể oảivà khí tức lại hư nhược đến như thế.

Bị rút năng lượng không ngừng như thế thì cho dù là ai thì cũng không thể cầm cự được trong thời gian quá dài, cho dù là công lực có mạnh, cũng chỉ có thể duy trì được thêm một chút. Nếu sức mạnh không đủ thì không bao lâu sẽ phải chết thảm do bị bòn rút một cách không tiết chế.

Có lẽ tên võ giả từng ngồi ở đây cũng đã chết thảm như vậy.

- Không phải sợ!

Kha Mông ngồi xổm trước mặt Dương Khai, an ủi hắn:

- Động lực trên chiến hạm này về cơ bản đều được thánh tinh ở đây cung cấp.

Y vừa nói vừa chỉ tới hàng thánh tinh sắp ngay ngắn ở bên cạnh:

- Đám người các ngươi chỉ cần phụ trợ mà thôi, không cần lo lắng, ừm, cái này cho ngươi, ngươi chớ suy nghĩ nhiều, chỉ cần lo việc hấp thụ là được rồi.

Chiếc nhẫn trên tay y bỗng nhiên lóe sáng, trước mặt Dương Khai lại xuất hiện thêm mười khối thánh tinh lớn chừng nắm tay.

Số thánh tinh này chứa năng lượng vô cùng nồng đậm, xét về cấp bậc thì không thể nào so với những thứ ở dưới đất kia, nhưng cũng khá tốt rồi.

- Nếu như dùng hết rồi thì làm sao?

Dương Khai cầm lấy một khối thánh tinh, đặt vào lòng bàn tay, hỏi lại.

- Dùng hết thì gọi ta một tiếng, ta sẽ đưa thêm cho ngươi, ngươi là người của Bích Nhã đại nhân cho nên ta tất sẽ không keo kiệt quá mức với ngươi!

Kha Mông cười đầy thâm ý.

Nếu chẳng may ả nữ nhân ti tiện kia quay về lại phát hiện ra tiểu tử này yếu đến mức không thể tận hứng, thì không khéo y sẽ phải chịu trách phạt.

- Được!

Dương Khai cũng không nói gì thêm, hắn trực tiếp nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển huyền công, hấp thu năng lượng bên trong thánh tinh để bổ sung hao tổn trong cơ thể.
Kha Mông đứng lên, cảm thấy vừa lòng, sau đó tiếp tục nấp vào bóng tối, làm việc của y.

Chờ y đi rồi, Dương Khai mới mở mắt ra, lén nhìn bốn phía.

Động Lực thất này có nhốt tầm năm mươi tới sáu mươi võ giả, những người này trên cơ bản đều đã suy yếu, có người đã thở thoi thóp, như thể sẽ chết bất cứ lúc nào, trong lúc Dương Khai đang âm thầm quan sát, hắn phát hiện, trong màn đêm, từng đôi mắt từ bốn phương tám hướng nhìn sang phía hắn, tựa như bầy sói đói mồi trong giữa vùng tuyết trắng, ánh mắt nào cũng đều toát lên thần sắc tham lam.

Đám người này đều là võ giả bị nhốt ở đây, bọn họ không phải cảm thấy hứng thú với Dương Khai, mà với hơn mười khối thánh tinh mà Kha Mông để lại!

Những sợi xích đó đang không ngừng hút lấy năng lượng từ trong cơ thể bọn họ, chỉ có một phương thức bổ sung duy nhất đó chính là hấp thụ thánh tinh, nhưng bọn họ cũng sẽ không được Kha Mông hậu đãi, phát cho một món ngon tới như vậy.

Với cục diện hiện giờ thì thánh tinh đã đi liền với ý nghĩa sinh mạng.

Dương Khai chợt giật mình, cũng hiểu được tại sao bọn họ lại có phản ứng như thế.

Không chần chừ, hắn nhanh chóng gạt hơn mười khối thánh tinh đó vào giữa hai chân mình, che đi những ánh mắt thèm thuồng đó.

Nhắm mắt lại, cảm nhận được tốc độ hút năng lượng của những xiềng xích này, Dương Khai dần yên tâm lại.

Hắn phát hiện tốc độ hút năng lượng này cũng không phải nhanh mấy, nếu như dùng thánh tinh thì hoàn toàn có thể bổ sung lại đầy đủ, thậm chí còn vượt mức rất nhiều, tức là hắn ngồi đây không hề nguy hiểm gì tới tính mạng bản thân, thậm chí còn có thể nhờ vào thánh tinh để nâng cao tu vi.

Tuy nhiên, mơ hồ, hắn vẫn cảm giác được chuyện không hề đơn giản, dù sao thì nơi này cũng có nhiều người chết thảm đến vậy, có những vết xe đổ đi trước như thế, hắn cũng thấy bản thân cẩn thận thì vẫn tốt hơn.

- Bằng hữu, bằng hữu...

Bên tai bỗng nhiên truyền tới tiếng gọi khe khẽ.

Lúc đầu Dương Khai cũng không thèm để ý, nhưng rồi giọng nói đó cứ vang lên liên tục, hình như đang gọi hắn, Dương Khai không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn về nơi mà giọng nói đó phát ra.

Tuy ánh sáng không đủ, nhưng hắn vẫn có thể nhìn được ở phía bên phải mình, có một thanh niên mặt chữ điền mỉm cười thân thiện với hắn.

Trong nụ cười đó còn có chút ý vị nịnh bợ.

Khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch lên, cũng đoán được tên kia muốn cái gì, lạnh lùng hỏi lại y:

- Gọi ta à?

- Đúng thế.

Tên thanh niên đó gật đầu liên tục, trong bóng đêm, một hàm răng trắng sáng hiện ra:

- Ta là Thần Đồ, bằng hữu đây xưng hô thế nào?

- Liên quan gì đến ngươi?

Tên thanh niên vẫn cười nhăn răng, như thể y không hề để ý tới sự lạnh lùng của Dương Khai, nhiệt tình nói:

- Chúng ta cùng là những người lưu lạc, kết bạn thôi mà, có cần phải cảnh giác vậy không? - Ta không muốn kết bạn với những kẻ xa lạ.

Dương Khai lắc đầu.

- Đừng nói như thế chứ.

Thần Đồ nhíu mày lại, vẻ mặt đầy dung tục:

- Tục ngữ có nói, trước lạ sau quen, nói chuyện một chút thì hẳn sẽ không còn là người lạ nữa rồi.

Dương Khai nhất quyết nhắm mắt lại, không thèm quan tâm tới y nữa.

Thần Đồ mếu mặt, la ỏm tỏi:

- Ê này, người đừng có mà làm lơ ta thế chứ, ở cái nơi quái đản này, chúng ta tâm sự giải sầu cũng tốt mà.

- Yên tâm đi, ta không dòm ngó thánh tinh của ngươi đâu. Bởi cái thứ xiềng xích khốn nạn này căn bản chẳng thể làm gì được ta, ta có cho nó hút một trăm năm thì nó cũng không hút chết ta được.

- Ta thật sự không có để ý tới thánh tinh của ngươi mà, ngươi nhìn khí sắc của ta, rồi cảm thụ sóng sinh mạng mà xem, ta khác xa với mấy cái tên sắp chết kia đó.

Thần Đồ lải nhải không thôi, Dương Khai cũng lười để ý tới y, y lải nhải không ngừng thì Dương Khai cũng không nói một lời nào, coi như mặc kệ hắn.

- Đúng rồi, vừa rồi nghe tên đó nói, ngươi bị một nữ nhân tên Bích Nhã bắt tới đây phải không? Chậc chậc, huynh đệ ngươi thực là có phúc, bị ai bắt thì không bắt, lại bị ả tiện nhân đó bắt được. Ta khuyên ngươi một câu, ả muốn làm gì ngươi thì ngươi tuyệt đối không nên đáp ứng ả. Tuyệt danh của ả ta đã truyền khắp cả Tinh Vực này rồi, ai mà lên giường với ả cũng không có kết cục tốt, ngươi sẽ bị ả hút thành cái xác khô cho coi, đó chính là cái chết thảm thiết nhất đó, nghĩ thôi mà cũng rùng mình rồi.

Y mong rằng có thể dùng chủ đề mà Dương Khai cảm thấy hứng thú này để thu hút sự chú ý, cũng là muốn nhắc nhở nguy hiểm cho Dương Khai.

Dương Khai vẫn bất động.

- Huynh đệ, ngươi hẳn là chưa nghe tới tên ta phải không? Chúng ta hãy kết bạn, đợi đến khi ra khỏi đây, ta đảm bảo ngươi sẽ có được hưởng lợi, ta có thể cho ngươi biết bao vinh hoa phú quý, áo cơm no đủ, thánh tinh, bí bảo, mỹ nhân muốn cái gì thì có cái đó ngay.

Đôi mắt vẫn nhắm chặt nãy giờ của Dương Khai bỗng dưng mở bừng ra, tỏa thần quang giữa bóng tối.

Thần Đồ sửng sờ, y lập tức nhếch miệng cười, tựa như đã phát hiện ra được thứ có thể khiến cho Dương Khai hứng thú, đang định nói tiếp thì một thứ bỗng bay tới.

Thần Đồ nhanh tay bắt được, sau khi nhìn ra thứ trên tay là cái gì, y liền mừng rỡ, cảm kích nhìn Dương Khai mà nói:

- Huynh đệ, cảm ơn, ngươi đúng là dễ nói chuyện

Y không ngờ, Dương Khai lại tặng cho y một khối thánh tinh!

Đây cũng là mục đích mà y thể hiện thiện ý với Dương Khai.

Tuy mỗi ngày Kha Mông đều cho đám võ giả bị trói ở đây một ít thánh tinh để duy trì sự sống cho việc hút sức mạnh của bọn họ, nhưng số thánh tinh đó thực sự không đủ để bù lại bao nhiêu.

Thần Đồ bị bắt tới đây cũng chưa lâu, công lực lại không thấp, cho nên vẫn khỏe như vâm, nhưng mà nếu cứ tiếp tục như thế này, y cũng dám chắc bản thân có thể kiên trì tới lúc nào nữa.

Hôn may Dương Khai tự dưng có được những mười khối thánh tinh, mà Kha Mông lại còn thoải mái nói, nếu dùng hết thì cứ tìm y, Thần Đồ ngồi ngay bên cạnh Dương Khai nghe được hẳn là cũng phải động tâm.

Trước kia vinh hoa phú quý có đầy, Thần Đồ không thèm để ý, y chưa bao giờ nghĩ rằng, một khối thánh tinh hạ phẩm nhỏ nhoi mà cũng có thể khiến cho y mở cờ trong bụng.

Khối thánh tinh hạ phẩm này còn khiến y không muốn buông tay hơn cả nữ nhân cực phẩm nhất.

- Huynh đệ, có thể cho ta thêm một khối không? Dù sao thì ngươi cũng có nhiều như thế, tạm thời cũng không dùng hết mà.

Thần Đồ lại mặt dày xin xỏ, có vẻ chưa thỏa mãn.

Dương Khai nhếch miệng lên nhìn hắn mà cười quỷ dị.

Thần Đồ không biết hắn có ý gì, đang thất thần thì đã nghe Dương Khai hét lên một tiếng.

Kha Mông nhanh chóng hiện thân, bước nhanh tới trước mặt Dương Khai, có chút không vui nói:

- Làm gì đấy? Tiểu tử, có phải ngươi quên ta đã nói gì với ngươi rồi phải không? Ta bảo ngươi ngoan ngoãn thành thật cho ta cơ mà.

- Hắn thừa cơ ta không chú ý đã đoạt mất một khối thánh tinh của ta!

Dương Khai đưa tay chỉ sang Thần Đồ ở bên cạnh.

Kha Mông đưa mắt nhìn, đã thấy Thần Đồ đang nắm chặt lấy một khối thánh tinh hạ phẩm như bảo bối, không chịu buông tay.

Nụ cười trên mặt Thần Đồ bỗng nhiên cứng lại, y đực cả người ra.

Chương 990: Ai thảm thương nhất

Trong Động Lực thất của chiến hạm, tên thanh niên tự xưng là Thần Đồ ngẩn người ra, vẻ mặt lúng túng, dường không ngờ Dương Khai lại có thể hãm hại y.

Y há miệng định biện giải cho mình, nhưng vừa nhìn thấy thánh tinh nắm trong tay thì Thần Đồ biết ngay rằng cho dù mình có nói gì đi chăng nữa thì cũng vô ích.

Tình hình hiện tại cũng giống như bùn vàn dính ở đũng quần không phải phân thì cũng chỉ là phân.

Y liền bỏ qua ánh mắt lạnh tanh của Kha Mông nhìn y, cũng không để ý tới hành vi hèn mọn của Dương Khai, y quyết đoán nhắm mắt lại, hai tay nắm lấy thánh tinh, điên cuồng vận chuyển công pháp của mình, bắt đầu hấp thu lấy năng lượng trong thánh tinh.

Giống như một tên ăn mày nghèo rớt mùng tơi, trước lúc chết cũng phải làm một bữa cho no bụng.

Lần này đến lượt Dương Khai nghẹn họng trân trối.

- Tiểu tử, lại dám gây sự trong phạm vi quản lý của ta, ngươi cũng to gan đấy nhỉ!

Kha Mông cười gằn, xông tới trước mặt Thần Đồ, không nói gì liền thượng cẳng chân hạ cẳng tay.

Y ra tay rất nặng, tiếng thình thịch thình thịch truyền ra ngoài, không hề để ý tới sự sống chết của Thần Đồ.

Nhưng Dương Khai lại nhanh chóng phát hiện, nơi y tấn công đều tránh những chỗ hiểm của Thần Đồ, chỉ là làm cho Thần Đồ có cảm giác đau đớn chứ không hề nguy hiểm tới tính mạng.

Y cũng không muốn giết chết bất kỳ võ giả cung cấp động lực cho chiến hạm nào ở đây.

Kha Mông vừa đánh vừa cười gằn, miệng nói kháy, mắng cực kỳ khó nghe.

Thần Đồ không nói tiếng nào, mặc cho y hành động, khuôn mặt chữ điền cũng méo mó vì đau đớn, nhưng y vẫn không ngừng hấp thu năng lượng trong thánh tinh, như thể không hấp thu hết năng lượng thánh tinh thì không chịu thôi.

Nét mặt Dương Khai bắt đầu suy ngẫm, ánh mắt nhìn Thần Đồ cũng đã thay đổi.

Biểu hiện ban nãy của người này tuy làm Dương Khai rất chán ghét, nhưng không thể phủ nhận rằng, y là kẻ rất cứng cáp, cũng là một người có thể kiên trì chịu đựng.

Được một thời gian, Kha Mông mới ngừng tấn công, lại khiển trách một hồi, rồi quay người rời đi.

Y hoàn toàn không đoạt lấy thánh tinh trên tay Thần Đồ, dường như chấp nhận nó thuộc về y, chỉ có điều vì thế cái giá mà Thần Đồ phải trả không nhỏ, bị Kha Mông đánh cho bầm dập mặt mũi, máu ứa ra từ mép.

Nhìn chằm chằm vào bóng Kha Mông đang biến dần trong bóng tối, Thần Đồ lau khóe miệng, mắt phóng ra một luồng khí lạnh như đao nhọn.

Y lại lườm Dương Khai một cái, khẽ cười lạnh.

Khối thánh tinh trên tay cũng hao mất lượng lớn năng lượng, ánh sáng mờ dần do vừa rồi y hấp thu điên cuồng không hề tiết chế.

Bị y hấp thu thêm một đợt, nó hóa thành bột mịn, chảy xuống từ lòng ban tay y.

Dương Khai khẽ động thần sắc.

Năng lượng tích trữ trong khối thánh tinh đó rốt cuộc to lớn đến cỡ nào, chỉ cần là võ giả đều hiểu rõ. Thần Đồ có thể thu nạp tất cả trong thời gian ngắn, điều này đã nói lên rằng công pháp y tu luyện không hề đơn giản.

Dương Khai lại ném ra một khối thánh tinh cho hắn.

Lần này Thần Đồ không đón lấy, chỉ thờ ơ nhìn Dương Khai cảnh giác, cười khẩy nói:

- Ngươi tưởng ta là đồ ngốc đến mức mắc bẫy hai lần hả?

Dương Khai cũng không đáp lại y, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thần Đồ nhìn hắn một lát, cảm thấy chẳng còn hứng thú, dứt khoát là sẽ không lãng phí sức lực nữa, càng không quan tâm tới thánh tinh được ném đến bên cạnh mình, coi như không thấy.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Ngày thứ hai, Kha Mông phân phát cho các võ giả bị giam mỗi người hai khối thánh tinh, Dương Khai cũng không phải là ngoại lệ.

Thần Đồ sau khi lấy được hai khối thánh tinh đó, liền hấp thu ngay lập tức, tiêu hao cả một ngày, sức lực trong cơ thể y sớm đã hao kiệt, không thể chờ tới lúc cần mới bổ sung được.

Một lúc không lâu sau, hai khối thánh tinh đã được tiêu hao hết.

Y liếm mép một cách chưa thỏa mãn, chần chừ nhìn khối thánh tinh hôm qua Dương Khai ném qua ở đằng trước mặt mình, đấu tranh nội tâm dữ dội.

Y muốn lấy, rồi lại sợ Dương Khai kêu Kha Mông tới, suy đi tính lại mới khổ sở bỏ qua, trong lòng thầm mắng Dương Khai hèn hạ vô liêm sỉ.

Nhắm mắt lại, không để ý cám dỗ ngay gần trong gang tấc nữa.

Mấy ngày tiếp theo, tình hình đều như vậy.

Chỉ có điều dần dà, Thần Đồ thấy sức lực trong cơ thể mình trở nên bóc ngắn cắn dài, bị sợi xích kia không ngừng rút thánh nguyên, không được bổ sung đầy đủ, cho dù thế nào thì y cũng không thể duy trì được trạng thái của bản thân, dần dần cũng giống như những người khác, trở nên suy yếu.

Ngược lại, phía Dương Khai đã hình thành nên sự đối lập rõ ràng với y.

Ngoài mười mấy khối thánh tinh Kha Mông cho Dương Khai lúc đầu ra, thì ngày nào hắn cũng được nhận hai khối khác, ngoài ra Dương Khai còn cố ý đòi thêm một ít từ Kha Mông.

Những khối thánh tinh nhận được, hắn chỉ dùng chưa tới một nửa để duy trì sự tiêu hao của bản thân, còn lại được hắn giấu vào Ma Thần Bí Điển, phòng khi cần đến.

Kha Mông cũng không sao cự tuyệt được yêu cầu của hắn, có vẻ như do liên quan tới mỹ phụ Bích Nhã nọ, Kha Mông đối với hắn không hề nhỏ mọn, mà còn rất hào phóng, không những cho thánh tinh, mà còn cho hắn vài viên Thánh đan, để hắn giữ được thể lực và tinh thần sung mãn, phòng hờ Bích Nhã đến đem hắn đi bất cứ lúc nào.

Điều này làm cho Thần Đồ đỏ mắt ước ao, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng trở nên khác lạ, giống như nhìn công tử bột ăn cơm chùa, lộ vẻ khinh thường.

Mấy hôm sau, khí sắc của Thần Đồ trở nên tệ hơn. Y thấy bản thân nếu như không được bổ sung đầy đủ, cảnh giới hiện tại sẽ có nguy cơ bị tụt dốc.

Nhận thấy được tình hình nguy cấp này, Thần Đồ cũng không nghĩ nhiều được nữa, ngày nọ, sau khi hấp thu hết thánh tinh được phát, cuối cùng y cũng không thể kiềm nén được sức mê hoặc của khối thánh tinh kia, bèn cầm lên.

Y vừa cầm vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Dương Khai, nhưng kinh ngạc là đợi đến khi y hấp thu hết năng lượng trong khối thánh tinh đó đi, Dương Khai cũng không hề nhìn y lấy một cái, càng không vu oan hãm hại y như lần trước.

Hắn nhẹ lòng ra mặt, ngay lúc này, lại một khối thánh tinh khác bay tới.

Thần Đồ giơ tay ra đón lấy, vẻ mặt biến đổi, nói khẽ:

- Ngươi có ý gì?

- Chẳng có ý gì cả, dù sao thì thánh tinh của ta cũng không thể dùng hết.

Dương Khai nhún nhún vai.

Khóe miệng Thần Đồ co lại, cười lạnh nói:

- Cho dù ngươi cho ta, ta cũng sẽ không cảm kích ngươi đâu, bởi vì ta đã từng thua ngươi một lần, chúng ta coi như hòa.

- Nếu như ta muốn được cảm kích, thì ở cái nơi nhiều người như thế này, ta muốn cho bất cứ ai cũng được, đâu nhất thiết phải cho ngươi.

- Ngươi muốn gì?

Thần Đồ cảnh giác nhìn Dương Khai.

Một ngày bị rắn cắn, ba năm sợ dây thừng, trong lòng Thần Đồ vẫn không tin tưởng Dương Khai.

- Một đồng minh!Dương Khai khẽ quát nhẹ.

- Đồng minh?

Thần Đồ nheo mắt lại, xem xét xung quanh một hồi, chắc chắn không có ai chú ý bên này mới nói đầy hàm ý:

- Ý tưởng của ngươi thật phong phú đấy.

- Ngươi không có ý tưởng gì sao?

Thần Đồ cứng họng, giữ nguyên vẻ trầm mặc.

- Trước đây vu oan cho ngươi, là bởi ngươi quá ồn ào, ta không dây dưa gì với những người nhiều chuyện, nhưng giờ ta thấy xung quanh chỉ có ngươi coi như còn chút sức sống, ta không còn sự lựa chọn nào khác nữa.

- Vậy ta đây cũng vinh hạnh thật đấy.

Thần Đồ cười ha hả.

- Nhưng có cách chưa chắc đã có thể làm nên chuyện.

- Đi một bước tính một bước, cũng không thể ngồi khoanh tay chịu chết đúng không? Hai con ngươi của Thần Đồ sáng rực, nhếch mép cười mỉm, im lặng mà bí hiểm, ánh mắt hắn sáng rực nhìn chằm chằm Dương Khai, nụ cười trên khuôn mặt vừa thu lại, một lần nữa trở nên nhố nhăng, khịt khịt mũi nói:

- Nếu như sau này mỗi ngày ngươi cho ta một khối thánh tinh, ân oán của chúng ta trước đây có thể được xóa bỏ.

- Được!

Dương Khai gật đầu hào phóng.

Thần Đồ cười ha hả:

- Tự nhiên ta thấy ngươi cũng thuận mắt đấy chứ.

Đoạn lặng lẽ nhét khối thánh tinh vừa nhận được vào trong ngực, định để mai kia lại dùng, với trình độ tu vi của y, mỗi ngày chỉ cần ba khối thánh tinh là có thể duy trì được sức lực, thế nhưng Kha Mông lại chỉ phát cho y hai khối, chính là bởi không muốn để y có tinh lực dồi dào lo cho những việc khác.

- Giới thiệu một lần nữa, ta là Thần Đồ.

- Dương Khai!

Hai người liếc nhìn nhau, hiểu ngầm cười một tiếng.

Bích Nhã đã ra ngoài thực hiện nhiệm vụ rồi, cũng không biết rốt cuộc lúc nào thì ả trở về, nhưng Dương Khai dự tính, một khi đợi được đến lúc cô ả trở về, vận rủi đó của hắn cũng sẽ đến, hắn nhất định phải làm gì đó trước khi Bích Nhã trở về.

Nhưng trong Động Lực thất, về cơ bản tất cả mọi người đều vô cùng suy yếu, đúng như theo lời Dương Khai, xung quanh hắn ngoại trừ Thần Đồ coi như là còn chút sức sống ra, thì những người khác hoàn toàn là những cái xác không hồn, e rằng đến hơi sức nói chuyện cùng hắn cũng chẳng có.

Hắn căn bản không dò hỏi được thông tin mình muốn từ chỗ những người đó.

Cho dù tính cách con người Thần Đồ này thế nào, có thể thành đại sự được hay không, bây giờ chỉ có y mới là người chọn lựa thích hợp nhất.

- Ngươi hiểu về con thuyền này được bao nhiêu?

Dương Khai lén phóng thần niệm, cùng trao đổi với Thần Đồ.

- Ngươi hiểu được bao nhiêu?

Thần Đồ hỏi lại.

- Ta chỉ biết ở nơi này có cao thủ Thánh Vương Cảnh trấn thủ, thuộc về một thế lực tên là Tử Tinh, còn những cái khác thì không rõ lắm.

- Vậy thì ta biết nhiều hơn ngươi đấy.

Thần Đồ cười hề hề.

- Bọn chúng không ngại dùng chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm đến nơi vực thẳm hỗn loạn đầy nguy hiểm này, đó là vì hai nữ nhân, hình như ở hai nữ nhân ấy có thứ gì đó mà bọn chúng cần.

- Hai nữ nhân đó ta đã gặp qua.

Dương Khai cắt lời y.

- Ngươi đã gặp qua?”

Hai mắt Thần Đồ tỏa sáng.

- Ừ, một người Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, một người Nhập Thánh tam tầng cảnh, là người của Kiếm Minh, họ có thể có thứ gì đáng để Tử Tinh dấy động can qua như thế?

- Ta cũng không biết nữa.

Vẻ mặt Thần Đồ cũng nghi hoặc.

- Mẹ nó, ta chỉ không cẩn thận đụng phải bọn chúng ở ngoài vực sâu hỗn loạn, liền bị bọn chúng túm vào làm khổ sai. Đợi lão tử ra ngoài, sớm muộn gì cũng có ngày phải hủy toàn bộ Tử Tinh.

Dương Khai kinh ngạc nhìn y

- Đây là chí nguyện cả đời của ta!

Thần Đồ nói thêm.

- Vậy còn những người khác ở đây thì sao?

- Có lẽ đều là thế lực đối địch với Tử Tinh, sau khi bị bắt được liền bị đẩy vào Động Lực thất, lao lực đến chết! Các thế lực đều như vậy, cho nên không được để bị bắt dễ dàng, nếu không thì kết cục sẽ rất thảm thương, như thế này vẫn tạm được, có người sau khi bị bắt sẽ bị đưa đến những nơi nguy hiểm khác để khai thác quặng, thu thập dược liệu... Cái cảm giác sống chết không cách nào nắm giữ được, như chỉ mành treo chuông đó mới đáng thương.

Vẻ mặt y thổn thức, dường như từng có trải nghiệm như vậy, khiến Dương Khai líu lưỡi mãi không nói nên lời.

Nói một hồi, lại nhìn Dương Khai một cách thông cảm:

- Chỉ có điều thảm thương nhất vẫn là ngươi, bị ả nữ nhân tên Bích Nhã đó khoái rồi, ha ha ha!

Y cười sung sướng trên sự đau khổ của người khác, Dương Khai liền á khẩu.

Chương 991: Những ngày an nhàn kết thúc rồi?

Trò chuyện cùng thanh niên tên Thần Đồ đó, Dương Khai cố ý dò la tin tức mà mình muốn biết, thu hoạch được rất nhiều.

Dần dần, hắn hiểu rõ thêm vài thứ thông thường.

Tinh Vực mà hắn đang ở hiện giờ được gọi là Hằng La Tinh Vực, tuy diện tích rất lớn, bao quát vô số ngôi sao, nhưng lại chỉ là một phần trong vũ trụ rộng lớn.

Trong Hằng La Tinh Vực này có mấy thế lực khổng lồ chi phối vận mệnh của Tinh Vực này.

Kiếm Minh hay Tử Tinh cũng được coi là một trong số đó, ngoài ra còn có Hằng La Thương Hội, Tinh Hà Chi Tích, Di Khí Sào Huyệt cùng tồn tại cát cứ Tinh Vực này.

Dưới mấy thế lực đứng đầu này còn có các thế lực nhỏ khác, nhiều không đếm xuể.

Muốn đánh giá một thế lực có đủ hùng mạnh hay không thì phải xem thế lực này có vốn liếng sử dụng chiến hạm hay không.

Bình thường những thế lực có được loại bí bảo hình chiến hạm siêu lớn này đều được coi là thế lực một phương. Bởi vì chi phí chế tạo chiến hạm rất cao, mà duy trì cũng cực kỳ hao tốn tài nguyên.

Từ thứ cơ man thánh tinh sắp trong Động Lực thất kia là có thể nhìn ra, một bí bảo hình thuyền siêu lớn ấy mà vận chuyển thì tiêu hao bao nhiêu năng lượng.

Tiểu thế lực bình thường vốn không có năng lực đó.

- Những thế lực lớn đó quản lý rất nhiều ngôi sao tu luyện, ít thì hai ba, nhiều thì bảy tám, cũng không quá giống nhau.

Thần Đồ rõ ràng là hiểu rõ về Tinh Vực hơn Dương Khai, y cũng nhìn ra là Dương Khai mù tịt về những điều này, nên có gì nói nấy, không hề giấu giếm.

- Ngôi sao tu luyện?

Dương Khai nhíu mày.

- Chính là ngôi sao phù hợp cho sinh linh sinh sống và tu luyện.

Thần Đồ kiên nhẫn giải thích:

- Vũ trụ rộng lớn, tinh cầu nhiều không kể xiết, nhưng phần lớn các ngôi sao vì nhiều nguyên nhân mà không phù hợp cho sinh linh sinh sống, tu luyện. Những ngôi sao thích hợp cho sinh linh sống và tu luyện thì chính là ngôi sao tu luyện.

- Ra là vậy.

Dương Khai gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

- Nhưng những ngôi sao không thích hợp cho việc sinh sống và tu luyện đó không phải là không có chút giá trị nào, có những ngôi sao có nhiều khoáng thạch quý hiếm, có ngôi sao lại có linh thảo linh dược phong phú, đó được gọi là khoáng tinh và dược tinh. Các thế lực lớn cũng có không ít khoáng tinh và dược tinh trong tay. Tài nguyên trên những ngôi sao đó giúp bọn họ phát triển rất tốt. Đương nhiên cũng có cả những ngôi sao chết, toàn bộ tinh cầu là tử khí nặng nề, không có khoáng sản, không có dược liệu, ngay cả năng lượng thiên địa cũng không tồn tại.

Sắc mặt Dương Khai không khỏi biến đổi.

Ở Thông Huyền đại lục, vì tranh đoạt một vài mảnh đất mà các thế lực lớn thường có thể liều đến ngươi chết ta sống. Nhưng ở Tinh Vực này, lại có những thế lực có thể nắm giữ được mấy ngôi sao.

Đây là chuyện trước đây hắn đến nghĩ cũng không dám.

So với Tinh Vực, Thông Huyền đại lục kém cỏi hơn rất nhiều.

- Mỗi một ngôi sao tu luyện đều có một Tinh chủ, Tinh chủ mới là chúa tể tối cao của ngôi sao tu luyện đó. Nếu có ngày ta và ngươi có thể leo lên được vị trí đó, coi như không uổng một đời.

Thần Đồ cười ha hả, trong mắt hiện lên vẻ kỳ vọng.

- Tinh chủ có tu vi như thế nào?

- Cao thâm khó lường! Một con chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm này, bất kỳ một vị Tinh chủ nào cũng có thể búng một cái ngón tay là hủy diệt được!

Thần Đồ hít vào một hơi thật sâu.

Dương Khai nhất thời á khẩu.

Tuy Thần Đồ không nói cho hắn biết Tinh chủ có tu vi như thế nào, nhưng hắn cũng có thể đoán được rằng bọn họ chắc chắn là những cường nhân đã vượt qua Thánh Vương Cảnh.

Phía trên Thánh Vương Cảnh còn có cảnh giới cao hơn!

- Ngươi ngó ra bên ngoài coi.

Thần Đồ lặng lẽ ra hiệu.

Dương Khai nhìn theo ánh mắt của y, thấy được những ngôi sao khổng lồ xinh đẹp bên ngoài chiến hạm.

Động Lực thất nằm ở đáy chiến hạm, cũng là nơi phụ trách điều chỉnh phương hướng và tốc độ bay cho chiến hạm, cho nên ở phòng động lực có thể nhìn ra bên ngoài.

Bốn phía được trang bị những cánh cửa sổ trong suốt mà kiên cố luyện chế từ những nguyên liệu không rõ tên, xuyên qua cửa sổ này, có thể nhìn rõ bốn phương tám hướng.

- Ngươi cảm thấy những ngôi sao đó như thế nào?

Thần Đồ hỏi.

- Năng lượng thiên địa chất chứa trong đó vượt quá sức tưởng tượng!

Dương Khai trầm giọng đáp. Từ khi hắn bị lạc trong vực sâu hỗn loạn, hắn đã cảm thấy kinh hãi vì những năng lượng chất chứa trong những ngôi sao đó.

- Đúng vậy, nhìn khắp toàn bộ Hằng La Tinh Vực, không một ngôi sao tu luyện nào có thể so với bất kỳ một ngôi sao tu luyện nào ở đây. Tất cả các thế lực trong Tinh Vực đều rất muốn khai phá những ngôi sao ở vực sâu hỗn loạn này, cho dù là cực nóng như lửa, hay lạnh thấu xương tủy đều rất phù hợp cho võ giả có thuộc tính đó tu luyện. Bất cứ ai tu luyện ở đó đều sẽ đạt được thành tựu khó có thể tưởng tượng được.

- Nhưng ta nghe nói nơi này rất nguy hiểm, là cấm địa của cả Tinh Vực, nơi này có vực trường mà những ngôi sao này phát ra, hỗn loạn không chịu nổi.

- Ừ, chính là vì chúng chứa năng lượng quá khổng lồ, cho nên mới sinh ra những vực trường hỗn loạn đó, làm cho người ta bị mất phương hướng trong đó. Cũng vì nguyên nhân ấy, vực sâu hỗn loạn vẫn luôn là cấm địa của Tinh Không, không ai khai phá được nó, chớ đừng nói tới chuyện lên các ngôi sao kia tu luyện.
- Vậy chiến hạm này...

- Ngươi đừng lo, bất cứ chiến hạm nào cũng đều có tinh đồ đẳng cấp cao nhất, trong chiến hạm còn có cả đồ sư tinh thông vẽ bản đồ Tinh Vực, cho nên ở nơi đây chiến hạm chắc chắn sẽ không lạc hướng. Đó cũng là thứ mà bọn họ dựa vào. Tinh toa thì lại khác, bị ảnh hưởng từ vực trường hỗn loạn kia, bản đồ Tinh Vực trong Tinh toa sẽ rất dễ bị hư hại, cho nên không ai dám một mình điều khiển Tinh toa tới đây.

- Nếu chỉ đơn giản như vậy thì nơi đây không thể được gọi là cấm địa của Tinh Vực nhỉ? Có phải còn có những thứ nguy hiểm khác không?

Dương Khai đột nhiên ý thức được một vài vấn đề.

- Quả thật là có.

Thần Đồ gật đầu thật mạnh, sắc mặt ngưng trọng:

- Nhưng rốt cuộc nguy hiểm như thế nào, không ai nói rõ được. Bởi vì phàm là người tiến vào đó đều không thể sống sót trở về.

Sắc mặt Dương Khai biến đổi không chừng, nhanh chóng suy nghĩ, hắn bỗng quát lên:

- Nếu nói như vậy, thứ mà hai tỷ muội đó có là thứ mà Tử Tinh phải khẩn cấp lấy được, nếu không bọn chúng cũng không mạo hiểm phiêu lưu lớn như vậy vào đây.

Thần Đồ ngẩn ra, cẩn thận ngẫm nghĩ lại thì cũng gật đầu đồng ý:

- Ta lại không chú ý tới điểm này, nhưng rốt cuộc là thứ gì mà lại khiến Tử Tinh không tiếc đưa một chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm vào vực sâu hỗn loạn đây?

Y trầm tư suy nghĩ, lại không thu được gì.

Đúng lúc này, một góc của Động Lực thất bỗng vang lên tiếng quát ngạc nhiên:

- Đoàn của Bích Nhã đại nhân đã trở lại!

Dương Khai và Thần Đồ liếc nhau, rồi cùng quay đầu nhìn ra ngoài khoang thuyền.

Quả nhiên thấy hai vệt sáng xanh từ trong Tinh Không lạnh lẽo nhanh chóng bay vọt tới phía này.

- Những ngày an nhàn của ngươi kết thúc rồi.

Thần Đồ nhìn Dương Khai một cách thương hại:

- Ngươi định làm gì đây? Ả lẳng lơ đó đã trở lại, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu. Nói trước, người ả muốn là ngươi, ta đây lực bất tòng tâm, không thể giúp được gì.

- Chưa chắc!

Dương Khai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm hai vệt sáng xanh đang nhanh chóng tới gần, dường như có phát hiện gì đó.

- Là sao?

Thần Đồ khó hiểu, không rõ vì sao hắn lại chẳng hề lo lắng như vậy.

- Lúc bọn chúng đi là ba người, giờ chỉ có hai trở về... Chắc là đã xảy ra chuyện bất trắc gì rồi.

Dương Khai đáp.

Thần Đồ ngạc nhiên, cẩn thận nhìn một lần nữa thì mới nhận ra quả nhiên chỉ có hai vệt sáng xanh. Một lát sau, hai bóng người hiện ra bên dưới chiến hạm.

- Chỉ có Bích Nhã đại nhân và Liễu Sơn đại nhân, không có Lưu Sa đại nhân!

Bên cạnh truyền tới tiếng võ giả la lên:

- Hơn nữa hình như Bích Nhã đại nhân và Liễu Sơn đại nhân bị thương.

- Tình hình thế nào!

Kha Mông bước ra từ trong bóng tối, sắc mặt lạnh lùng quát hỏi.

- Không rõ, thuộc hạ đang dò hỏi.

Người nọ nói vậy, rồi rót thần niệm vào một bí bảo có hình dạng như la bàn, dường như đang trao đổi với ai đó.

Bên ngoài chiến hạm, Liễu Sơn cũng móc ra một bí bảo có hình dáng y hệt.

Dương Khai lập tức hiểu rằng bí bảo này dùng để trao đổi cự ly xa. Lần trước hắn bị đám người Liễu Sơn dẫn về, từng thấy Liễu Sơn sử dụng nó.

Nhìn ra ngoài qua cửa sổ Động Lực thất, quả nhiên thấy Bích Nhã và Liễu Sơn mặt mũi thảm hại, trên người có nhiều vết thương, máu chảy đầm đìa, như là vừa tìm được đường sống từ trong chỗ chết. Mỹ phụ Bích Nhã cũng không còn vẻ ung dung quyến rũ lúc trước, trên khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi và phẫn nộ, cứ ngoảnh đầu nhìn xung quanh, dường như sau lưng có ai đang truy kích.

- Ha! Ngươi đoán đúng rồi kìa.

Thần Đồ nhìn ra bên ngoài, vui sướng khi người gặp họa:

- Đáng đời, vực sâu hỗn loạn mà bọn chúng cũng dám tùy tiện xông vào, giờ thì ăn trái đắng nhé.

- Hình như chúng bị thương khi đang chiến đấu với kẻ khác, chuyện không đơn giản như vậy.

Dương Khai đăm chiêu.

- Ồ...

- Ta thấy hai tỷ muội đó một người là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, một người là Nhập Thánh tam tầng cảnh, cho dù thế nào cũng khó có thể là đối thủ của đám người Liễu Sơn được, nhưng hiện giờ bọn chúng lại một chết hai bị thương, bỏ chạy trở về...

- Còn có những kẻ khác ở trong vực sâu hỗn loạn?

Thần Đồ lập tức hiểu ý:

- Hơn nữa chắc chắn là cao thủ Thánh Vương Cảnh!

- Người của Kiếm Minh!

Dương Khai thốt lên.

- Ha ha, thế thì có trò hay để xem rồi. Không ngờ người của Kiếm Minh cũng tới đây, chắc chắn hai bên sẽ đánh nhau. Nếu thế thật thì ta sẽ có cơ hội.

Trong bóng đêm, đôi mắt Thần Đồ lóe lên hào quang sáng ngời.

- Còn chưa biết có phải vậy hay không mà.

Dương Khai cũng thầm mong đợi. Hiện giờ cục diện này nếu không có bất cứ gợn sóng gì, thì điều đang chờ đợi hắn sẽ là vận mệnh bị ả Bích Nhã đó sủng hạnh.

Hắn không muốn mình chết trên bụng đàn bà.

Cho nên hắn chỉ mong sao tình hình càng loạn càng tốt.

- Là người của Kiếm Minh! Chiến hạm của Kiếm Minh cũng tới nơi này!

Tên võ giả trao đổi với Liễu Sơn ban nãy kêu lên, đã khẳng định suy đoán của Dương Khai và Thần Đồ.

- Cái gì?

Kha Mông biến sắc:

- Bọn chúng to gan thật!

Vừa thốt xong, y bỗng ý thức được bên mình cũng lái chiến hạm vào, vẻ mặt bối rối.

Chỉ trong khoảng thời gian nói chuyện ngắn ngủi này, tên võ giả nãy nói chuyện với Liễu Sơn đã mở cửa khoang chiến hạm cho bọn chúng vào.

- Người của Kiếm Minh ở đâu?

Thần Đồ đặt tay lên trán, nhìn trái nhìn phải nhưng không phát hiện ra điều gì, không khỏi thất vọng.

- Nếu ta là Kiếm Minh sau khi tìm được hai tỷ muội đó sẽ lập tức rời khỏi vực sâu hỗn loạn này, chứ không phải đuổi tới đây khai chiến với chiến hạm của Tử Tinh!

Dương Khai chậm rãi nói.

Chương 992: Dương Khai cứu mạng

Thần Đồ liếc Dương Khai, trầm tư một lúc, rồi gật gật đầu:

- Ngươi nói có lý, thứ trong tay hai tỷ muội đó nhất định không hề tầm thường, chỉ cần tìm được họ, Kiếm Minh cũng không cần đánh với Tử Tinh ngay tại đây... Ta thấy phương pháp suy nghĩ của ngươi thực là khác với người thường đó.

Từ khi đám người Liễu Sơn trở về, Dương Khai có thể thông qua nhiều chi tiết để suy đoán được một ít chân tướng, điểm này thì y cũng không có cách nào làm được.

Y thực sự có chút khâm phục Dương Khai rồi.

- Thần Đồ, những người như chúng ta bị giam ở Động Lực thất, chủ yếu là vì cung cấp năng lượng cho chiến hạm hành động phải không?

Dương Khai bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.

- Đúng thế, làm sao vậy?

- Tự dưng ta có cảm giác không được tốt cho lắm.

Dương Khai đưa mắt nhìn sâu vào y.

Thần Đồ biến sắc, khóe miệng co giật:

- Đừng làm ta sợ, ngươi cảm giác được cái gì?

Dương Khai lắc đầu, cũng không trả lời.

Nhất thời cả hai người đều lâm vào trầm mặc, lặng yên quan sát bốn phía, kiểm tra động tĩnh của tên võ giả Kha Mông, âm thầm cảnh giác.

Ước chừng thời gian khoảng một nén nhang, bí bảo chuyên dùng để tiếp nhận thông tin trên tay Kha Mông bỗng lóe lên những tia sáng, y vội vàng trút thần niệm vào trong, rồi nói chuyện với một ai đó.

Một lát sau, Kha Mông thu hồi bí bảo, thần sắc ngưng trọng thét to:

- Tăng tốc, truy kích chiến hạm của Kiếm Minh, không thể để cho bọn chúng chạy thoát!

Lời vừa mới nói ra, Dương Khai và Thần Đồ đều đột nhiên biến sắc.

- Bị ngươi nói trúng phóc rồi, cảm giác hiện tại của ta cũng không tốt luôn rồi.

Sắc mặt Thần đồ vô cùng khó coi, tức giận mắng:

- Mồm ngươi đúng là xúi quẩy!

Ngay sau đó, chiến hạm Thánh Vương cấp bỗng vang lên âm thanh vù vù, tốc độ đột nhiên tăng lên, nhanh chóng bay về một hướng trong Tinh Không.

Cùng lúc đó, xiềng xích trên tay chân hai người bọn họ bỗng nhiên truyền tới một lực hút lớn hơn nữa, điên cuồng hấp thu lấy sức mạnh trong cơ thể hai người.

Lực hút này còn mạnh gấp đôi so với trước kia, trong chốc lát, sức mạnh trong cơ thể hai người cũng dần vơi đi với tốc độ gấp đôi.

Thần Đồ không kìm được kêu lên một tiếng trầm đục, cơ thể run lên, ngay cả Dương khai cũng cảm thấy toàn thân trên dưới đều đau đớn, bất kể hắn vận khí như thế nào cũng không thể ngăn cản được sức lực của bản thân cứ thế mà vơi dần.

Đám võ giả bị trói trong Động Lực thất, bình thường chỉ cần cung cấp động lực cho chiến hạm di chuyển, chủ yếu nguồn năng lượng đó vẫn rút ra từ thánh tinh, nhưng để cho bí bảo to lớn này đổi hướng thì hẳn là cần một nguồn năng lượng to lớn, cho nên lúc này đám người Thần Đồ, Dương Khai cũng gặp phải tai ương lớn nhất rồi.

Sức mạnh trong cơ thể bọn họ lại bị rút đi mãnh liệt hơn.

Kha Mông vần qua vần lại trong Động Lực thất, thần sắc dữ tợn, hạ từng mệnh lệnh.

Dường như vì những xiềng xích này điên cuồng hấp thu một cách không tiết chế khiến đám võ giả bị trói trong Động Lực thất cũng gặp phải tình huống họa vô đơn chí.

Sau khi chiến hạm tăng tốc, bốn phía vang lên những tiếng thét thảm thương, thỉnh thoảng lại có một hai kẻ ngã xuống, miệng sùi bọt mép, rồi mất mạng.

Bọn họ thực sự không có cách nào khác đành phải chịu đựng hành hạ như vậy, sức lực toàn thân bị rút sạch sẽ, rốt cuộc cũng lại chịu không được.

Thần Đồ âm thầm kinh hãi, trên mặt lộ ra vẻ chua xót. Y biết rõ với tình trạng của mình e rằng cũng chẳng chống đỡ được bao lâu, nếu như sức lực trong cơ thể thực sự bị rút hết, đến lúc đó cho dù là bất tử thì cảnh giới cũng chắc chắn sẽ tụt dốc thôi.

Trong lòng chửi rủa không ngừng, nhưng lại không có cách nào thay đổi vận mệnh của bản thân.

Len lén liếc Dương Khai một cái, Thần Đồ không khỏi thất thần.

Y hoảng sợ phát hiện, tuy rằng vẻ mặt Dương Khai rất đau đớn, sức lực trong người không ngừng bị rút mất, thế nhưng năng lượng trong cơ thể hắn lại không hề có dấu hiệu giảm bớt, dường như trong thân thể hắn mọi thời khắc đều có thể tràn đầy thánh nguyên.

Điều này khiến y nghi hoặc, không thể nào hiểu được, vì sao Dương Khai lại cổ quái như vậy.

- Đại nhân, đã chết năm người rồi.

Có một tên võ giả đi đến bên cạnh Kha Mông báo cáo.

Kha Mông sửng sốt, dường như nhớ ra cái gì đó, lạnh lùng liếc qua đám người bị trói trên mặt đất, hừ một tiếng nói:

- Một đám rác rưởi, phát cho bọn chúng một ít thánh tinh đi!

- Vâng!
Tên võ giả kia lên tiếng, sau đó vội vàng đi đến chỗ mấy người còn sống, vướt ba khối thánh tinh trước mặt mỗi người.

Trong những ánh mắt u ám như lâm vào đường cùng đó bỗng hiện lên hào quang, mọi người cầm lấy thánh tinh trước mặt, bắt đầu hấp thu sức mạnh, bổ sung vào sự tiêu hao của bản thân.

Thần Đồ cũng như vậy, công pháp của y có phần khác biệt, chỉ hao tổn không quá nửa thời gian uống chén trà, đã hấp thu xong toàn bộ năng lượng trong ba khối thánh tinh, vẫn còn chưa thỏa mãn mà liếm mép.

Có điều được bổ sung như vậy, sắc mặt của y cuối cùng đã tốt hơn rất nhiều.

Chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm vẫn tiếp tục bay trong Tinh Không, tốc độ thực nhanh quá mức tưởng tượng, bí bảo như Tinh Toa không thể nào so sánh được.

Dương Khai ngồi trong Động Lực thất, chỉ thấy được từng viên thiên thạch vụt bay như trong suốt qua cửa sổ, chiến hạm này cũng thực chắc chắn vô cùng, trong Tinh Không những thiên thạch va chạm phải nó bị vỡ nát như trở bàn tay, thế nhưng chiến hạm lại không bị ảnh hưởng chút nào.

Ước chừng khoảng nửa ngày sau, bỗng nhiên trên mặt Kha Mông thoáng chút hồng hào, nghiêm nghị quát một tiếng:

- Lũ cẩu Kiếm Minh, Rốt cuộc cũng đuổi kịp các ngươi, xem các ngươi chạy đằng nào!

Nghe y la như vậy, Thần Đồ và Dương Khai nhất tề hướng mắt ra ngoài cửa sổ.

Ở phía trước, có một cự hạm đang bay giữa Tinh Không, trên cơ bản nó cũng không khác gì chiến hạm họ đang đi, mà trên đó có khắc có hình một thanh đại kiếm rất lớn.

Dấu hiệu này, Dương Khai cũng đã nhìn thấy trên quần áo của hai tỷ muội Hòa Tảo, Hòa Miêu rồi.

Quả nhiên là chiến hạm của Kiếm Minh!

- Ha ha ha ha, cho các ngươi nếm mùi lợi hại của chiến hạm Tử Tinh ta!

Kha Mông như biến thành người khác, thần sắc dữ tợn điên cuồng, trong cơ thể như chảy ra một luồng khí tức khát máu thô bạo, nhanh chóng ra mệnh lệnh.

Một tiếng nổ lớn, chiến hạm chấn động mạnh một cái, một đạo thần quang từ bên trong chiến hạm phóng thẳng ra ngoài.

Thần quang kia to vô cùng, giống như răng nanh của rắn, nháy mắt liền bứt phá qua không gian, đâm rách sự của Tinh Không, ầm ầm hướng đến chiến hạm của Kiếm Minh.

Tất cả các thiên thạch ven đường đều hóa thành bột mịn, nháy mắt bị lọc sạch.

Dương Khai đem thần quang đó khắc sâu vào trong tầm mắt, trong phút chốc mặt mày hắn thất sắc.

Mặc dù ngồi trong Động Lực thất, hắn cũng có thể cảm nhận được uy năng hủy diệt ẩn chứa trong thần quang này.

Hắn không chút nghi ngờ, một đạo thần quang này có thể san bằng một ngọn núi, có thể làm bốc hơi một hồ nước lớn.

Đó là uy năng thật sự có thể hủy diệt thiên địa.

Nếu một đạo thần quang như vậy đánh lên người hắn, Dương Khai đoán chừng có dùng toàn bộ sức lực triển khai cũng chỉ e không tránh khỏi kết cục tan thành tro bụi.

Hắn không khỏi có chút thông cảm với chiến hạm của Kiếm Minh.

Nhưng kết quả lại vượt ra ngoài dự liệu của hắn, ngay lúc thần quang kia đánh trúng chiến hạm Kiếm Minh, một tầng ánh sáng bỗng nhiên nổi lên từ bên đó, bao quanh chiến hạm Kiếm Minh như bong bóng ngũ sắc. Thần quang bắn vào phần phía trên của vầng sáng thì liền nổi lên từng tầng gợn sóng mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng khuếch tán vào sâu trong bầu trời sao.

Chiến hạm Kiếm Minh chỉ lung lay một chút, không mảy may hao tổn gì.

Vẻ mặt hưng phấn của Kha Mông bỗng nhiên âm trầm xuống, y không ngờ đòn đánh lén mà mình đã nhắm chuẩn thời cơ lại bị đối phương cản lại kịp thời.

Ra lệnh một tiếng, thân hạm lại chấn động mạnh một cái, đạo thần quang thứ hai bắn ra ngoài.

- Khỉ thật!

Thần Đồ chửi ầm lên, sắc mặt tái nhợt, vừa mới bổ sung thêm sức lực liền đã bị rút sạch sẽ, vội vàng quay đầu nhìn Dương Khai hét ầm lên:

- Dương Khai, cứu mạng!

Dương Khai ngạc nhiên nhìn y một cái, lúc này mới hoàn hồn lại.

Vừa rồi hắn bị uy lực của thần quang kia hấp dẫn cho nên không để ý tới thay đổi xung quanh mình.

Nghe thấy Thần Đồ hô lên hắn mới hoảng sợ phát hiện, hai hàng thánh tinh ở trong Động Lực thất này sau khi phóng ra đạo thần quang kia, thì hào quang bên trong cũng tối đi rất nhiều, năng lượng trữ ở trong đó cũng giảm đi hơn nửa.

Cùng lúc đó thánh nguyên bên trong kinh mạch và thể nội cũng bị xiềng xích trên tay rút cạn, không còn dù chỉ một giọt!

Đạo thần quang kia hiển nhiên phải dùng lượng năng lượng rất lớn mới có thể phóng ra được, hắn bỗng nhiên hiểu ra.

Hai đạo thần quang phóng ra, chẳng những có yêu cầu cao với thánh tinh bên trong Động Lực thất, mà còn mang đến gánh nặng mà đám võ giả bên trong nơi này cũng không thể nào có đủ sức lực mà chống đỡ.

Sau khi hai đạo thần quang phóng đi rồi, thì trong số năm đến sau mươi võ giả ở đây cũng đã chết đi một nửa, sức sống cạn kiệt, hồn bay phách lạc.

Những kẻ còn sống thì cũng chỉ còn lại một hơi thở thoi thóp, có vẻ chỉ cần một đạo thần quang nữa, thì họ sẽ chết chắc.

Tình trạng của Thần Đồ và Dương Khai lúc này là tốt nhất.

Dương Khai vội vàng kích phát một giọt Dương Dịch trong cơ thể, để nó tràn vào trong thể nhục và kinh mạch của mình, đồng thời lấy thánh tinh của mình ra ném cho Thần Đồ.

Ánh mắt Thần Đồ khẽ sáng lên, cũng không câu nệ gì hết, đưa tay bắt lầy thánh tinh, điên cuồng hấp thu, dần dần sắc mặt y mới hồng hào trở lại.

- Con mẹ nó, còn dám phản kích sao?

Kha Mông lại hét lên.

Hình như là do chiến hạm Tử Tinh tấn công, cho nên đám Kiếm Minh bên kia cũng không chịu ngồi đó mà chờ chết, cũng dùng thủ đoạn tương tự như vậy mà trả đòn cho bên này.

Thần quang từ bên kia phóng trở lại, đánh thẳng lên lồng năng lượng phòng ngự bên ngoài chiến hạm Tử Tinh.

Một tiếng nổ vang thật lớn, cả chiến hạm bỗng nhiên lắc lư không ngừng.

Sắc mặt Thần Đồ lần nữa lại trắng bệch ra, y há mồm, phun thẳng ra một ngụm máu.

Y cũng chẳng có thời gian để mà mắng chửi nữa, bởi khi chiến hạm phát ra thần công, hay là phóng ra lồng phòng ngự, thì đều cần nguồn năng lượng không tưởng để duy trì, chiến hạm hai bên mỗi khi giao phong một lần thì đám người Thần Đồ cũng phải chịu gánh nặng không hề nhỏ.

- Bắn cho ta, ta muốn bọn chúng tan xương nát thịt!

Kha Mông như bị xúc phạm đến sự tôn nghiêm, thét gào như tên điên.

- Đại nhân, tinh pháo cũng không thể dùng được nữa, nếu như mà dùng tiếp thì năng lượng thánh tinh sẽ không đủ đâu...

Một tên võ giả ở bên cạnh nhắc nhở.

Lông mày y bỗng nhiên thẳng lại một đường, cảm xúc bản thân cũng dần hạ xuống.

Y cuối cùng cũng ý thức được vấn đề này.

Đúng lúc này bí bảo hình la bàn trên tay y lại hiện lên hào quang, Kha Mông nghiêm mặt hẳn, rót thần niệm vào, sau khi trao đổi một lúc, y nhếch miệng cười độc ác, vung tay lên:

- Mở cửa khoang ra, hôm nay để cho đám Kiếm Minh ngu xuẩn đó thấy được sự lợi hại của chúng ta.

- Vâng!

Ngay sau đó, cửa khoang chiến hạm mở ra, từng võ giả Tử Tinh bỗng nhiên xuất hiện, mang theo những bí bảo khác nhau, bay về phía Kiếm Minh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau