VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 981 - Chương 985

Chương 983: Đại mỹ nhân, tiểu mỹ nhân

Đứng trên thiên thạch, Dương Khai vẻ mặt phấn chấn, nhìn ngó xung quanh.

Khắp nơi đều là dấu vết sinh linh hoạt động để lại!

Tảng thiên thạch này có dấu vết của sinh linh!

Dương Khai kích động tột cùng, hắn gần như đã bắt đầu mơ màng, không biết nên đi về đâu, nhưng chính vào lúc cấp thiết này lại tìm được thứ khiến hắn phấn khởi.

Ánh mắt của hắn chợt kiên định, không còn mơ hồ như lúc trước nữa, bắt đầu thăm dò tỉ mỉ những dấu vết này.

Tảng thiên thạch hắn đang đứng lớn gần bằng một ngọn núi nhỏ, quanh đó còn rải rác nhiều thiên thạch lớn nhỏ khác nhau, hội tụ thành một dòng thiên thạch, dưới hướng đi của bão Tinh Không, nó bay đi vun vút giữa Tinh Không vô bờ.

Thiên thạch khổng lồ này có rất nhiều nơi lồi lõm, không phải do tự nhiên, mà là bị năng lượng va chạm tạo thành, cũng có vài vết cắt gọn như đao kiếm.

Có người đã chiến đấu ở đây!

Dương Khai hiểu rõ, hơn nữa từng những dấu vết này, có thể đoán ra thời gian diễn ra cách đây không xa, có lẽ là mười mấy ngày trước, có lẽ là một hai tháng trước, cùng lắm thì không quá ba tháng, bằng không những dấu vết đó đã sớm bị san bằng bởi bão Tinh Không điên cuồng rồi, đời nào còn dấu còn vết.

Dương Khai gần như có thể tưởng tượng được cảnh đại chiến đó, điều bất ngờ nhất là cong lực của người chiến đấu ở đây không quá cao.

Điều này khiến hắn thấy nhẹ lòng, vừa chân ướt chân ráo đến đây, hắn cũng sợ sẽ đụng phải cao thủ quá mạnh.

Mắt lướt qua bão Tinh Không đang ập đến, hắn nhìn vào sâu tận trong Tinh Không, lập tức ngự sử Tinh Toa, bay ngược về với hướng cơn bão.

Bão Tinh Không tới từ hướng đó, vậy tức là sinh linh đã chiến đấu trên thiên thạch có lẽ vẫn còn ở đó.

Cho dù xác suất hơi nhỏ, nhưng lại đáng thử.

Dương Khai toàn lực lao đi, thần niệm tỏa ra với mức độ lớn nhất, không bỏ sót bất cứ một thiên thạch nào mà hắn lướt qua.

Từ những thiên thạch này, hắn lại phát hiện một vài dấu vết cho thấy sinh linh mà hắn đang truy tìm càng lúc càng gần.

Hắn càng dốc sức thôi thúc Tinh Toa.

Không biết đã qua bao lâu, khi hắn xuyên qua khỏi một khoảng Tinh Không tối đen lạnh lẽo, trước mắt bỗng nhiên sáng lòa, hắn sững sờ nhìn về phía trước.

Ở phía trước, giữa Tinh Không rộng lớn, một vùng Tinh Vực mênh mông khác hiện ra trong tầm mắt hắn.

Tinh Không mỹ lệ, vô số vì sao tỏa ánh sáng động lòng người, bừng bừng sức sống, hắn như đã đến một nơi khác thuộc Tinh Không, vẻ đẹp của nơi này hoàn toàn tương phản so với sự tĩnh mịch chết chóc ở bên kia.

Mỗi một ngôi sao lớn nhỏ khác nhau từ xưa đến nay đều được sinh ra ở Tinh Vực này, chúng bay tròn quanh một vị trí theo một quy luật đặc biệt nào đó.

Ánh sáng rực rỡ chiếu rọi cả Tinh Vực.

Có ngôi sao rực cháy như lửa, tản ra sức mạnh nóng bức, Dương Khai không hoài nghi rằng uy năng ẩn chứa trong ngôi sao đó đủ để bất cứ sinh linh nào chùn bước, không thể nào đến gần nó.

Phàm những ai đến gần, sẽ bị nung chảy tất.

Sức mạnh nóng bức đó xộc vào cơ thể Dương Khai, lại khiến hắn cảm thấy thoải mái và mãn nguyện vô cùng. Đó là sức mạnh thuộc tính dương.

Có ngôi sao còn lạnh tột đỉnh, như một băng cầu khổng lồ, hàn khí lượn lờ bao phủ trên tinh cầu lạnh băng đó, khiến mấy chục dặm trên bề mặt ngôi sao này hình thành một trường khí băng hàn, mắt thường có thể nhìn thấy được.

Trường khí đó như muốn đóng băng toàn bộ vũ trụ.

Còn có ngôi sao xanh biếc, khác biệt với những ngôi sao bên cạnh, nó không phải hình cầu, mà ở dạng xòe ô, nhìn qua như một gốc cây đại thụ, tỏa ra khí tức thuộc tính mộc nồng đậm.

Nó tựa như một cây đại thụ đứng sừng sững giữa Tinh Không.

Dương Khai nhìn mà hoa cả mắt, có quá nhiều thứ không đếm xuể.

Cuối cùng hắn cũng đã tận mắt nhìn thấy được một nơi đa sắc màu của Tinh Vực.

Từng luồng năng lượng khổng lồ tản ra từ những ngôi sao khác nhau hội tụ trong Tinh Vực rộng lớn, khiến linh khí trong vùng Tinh Vực này dày đặc tột cùng.

Bất cứ một phúc địa hay thánh địa nào của Thông Huyền đại lục cũng đều không đáng kể nếu như so với nơi đây.

Thậm chí nếu tu luyện một năm ở đây sẽ có thể đạt được hiệu quả gấp mấy đến mười mấy lần về thời gian nếu so với nơi khác.

Lỗ chân lông trên toàn thân Dương Khai đều bất giác mở rộng, hắn nhắm mắt lại, hút lấy hút để thiên địa linh khí lan tràn quanh mình, huyết nhục nhu động, vẻ mặt sung sướng.

Thậm chí, hắn còn nảy ra ý định bế quan tu luyện ở đây một thời gian, dù hắn cũng biết ý nghĩ này có phần viển vông, nhưng nếu bảo hắn buông bỏ năng lượng dày đặc ở đây thì hắn có hơi tiếc.

Chính vào lúc đang khó xử, thần niệm hắn tản ra ngoài chợt phát giác có dấu hiệu sinh linh xâm nhập.

Dương Khai liền thu thần niệm về, mở to mắt, bất ngờ nhìn về phía đó.

Hắn nhận ra hình như đối phương cũng đã phát hiện ra hắn, vì ngay lúc hắn thu hồi thần niệm, hai luồng thần niệm không hề kém cạnh khác cũng cùng lúc lan đến.

Hai người! Hơn nữa công lực cũng không cao lắm, chỉ tầm Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh.

Dù gì cũng là Tinh Vực, tình cờ gặp phải hai người mà đều là Nhập Thánh Cảnh, Dương Khai không khỏi cảm khái, có điều tu vi của đối phương cũng làm hắn yên tâm, vì cho dù hai người đó muốn gây bất lợi cho hắn, hắn cũng không phải không có sức trở tay.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai vội vàng ngự sử Tinh Toa, bay về phía hai người đó.

Không dễ gì mà gặp được hai người, Dương Khai sẽ không bỏ qua cơ hội để thăm dò tin tức, tốt nhất là nghe ngóng được về nơi có sinh linh tụ tập.

Vượt ngoài dự liệu, khi hắn đến gần hai người đó, đối phương hình như cũng đã tức tốc bay về phía này.

Phát hiện này khiến hắn không khỏi cảnh giác. Với tu vi cảnh giới của họ, hẳn cũng đã phát giác ra công lực của hắn rồi, nếu họ có ác ý, thì rất khó giải thích tại sao hắn lại có hành động như vậy.

Dương Khai không lùi bước, chỉ giữ cảnh giác, tiến gần đến đó, vì hắn rất muốn tìm được một điểm sáng cho phương hướng của mình.

Một lát sau, phía trước xuất hiện một luồng thanh quang, rất giống với ánh sáng của Tinh Toa.

Dương Khai dừng lại, thanh quang đó cũng chợt đứng lại cách hắn không xa, ngay sau đó, hai cặp mắt xinh đẹp đồng loạt chĩa về phía hắn.

Dương Khai lúc này mới nhận ra, người vừa xâm nhập vào phạm vi thần niệm của hắn là hai nữ tử.

Cả hai đều mặt y phục trắng toát, khí chất thanh u, dung nhan cũng rất khá, dáng người thướt tha, trên ngực khắc một biểu tượng hình kiếm, hẳn là của một thế lực nào đó.

Hai người họ cùng đứng trên một Tinh Toa.

Dương Khai nhìn một lúc, khẽ gật đầu, biết tên thủ lĩnh Cốt tộc Khoa La trước đây nói không sai, ở Tinh Vực, Tinh Toa không hề hiếm, nó cũng chỉ là bí bảo dùng để đi lại nên rất dễ thấy.

Có điều Tinh Toa của đối phương rõ ràng cao cấp hơn của hắn, bất luận là về nguyên liệu hay sóng năng lượng tản ra từ trong Tinh Toa, thì đều cao mạnh hơn một chút.

Tinh Toa hẳn cũng có phân tốt xấu! Dương Khai thầm phỏng đoán, đồng thời ra vẻ như vô hại, khẽ gật đầu chào hai nữ tử đó:

- Xin chào!

Nữ tử đứng trước khẽ gật đầu, gương mặt thoáng cảnh giác nhìn Dương Khai, song dù sao tu vi của Dương Khai vẫn thấp hơn họ, nên nàng cũng chẳng căng thẳng là mấy.

Còn người đứng sau nàng có vẻ trẻ hơn, đưa cặp mắt hiếu kỳ nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới một cách lộ liễu.

- Tỷ tỷ, hắn có phải là người của bên đó không?

Tiểu mỹ nhân khẽ giọng hỏi.

- Hình như muội chưa gặp hắn bao giờ?

- Tu vi quá thấp, chắc là không phải.

Đại mỹ nhân đứng phía trước chậm rãi lắc đầu:

- Có điều vẫn phải cẩn thận.

- Dạ.

Tiểu mỹ nhân gật đầu.

- Chào!

Hai người thủ thỉ xong một lúc, đại mỹ nhân đứng phía trước khẽ nhếch môi.

- Thế này, bọn ta đến đây không hề có ác ý, chỉ muốn giờ ngươi giúp một việc, thế nên ngươi đừng căng thẳng quá.

- Ồ?

Dương Khai nhướn mày, nhếch mép cười: - Ta đâu có căng thẳng, vừa hay ta cũng định nhờ hai người giúp một việc.

- Ngươi cũng muốn nhờ bọn ta?

Đại mỹ nhân nhíu chặt mày.

- Ừ.

Dương Khai mỉm cười.

- Nếu hai bên đều có yêu cầu, vậy thì giúp đỡ nhau nhé? Dĩ nhiên là phải trong phạm vi đủ khả năng, không ép buộc làm khó ai.

Nói ra thì hắn sợ thiếu nợ người khác, lời của đối phương hợp ngay ý hắn.

Đại mỹ nhân nghe vậy liền quay lại, khẽ bàn bạc với tiểu mỹ nhân sau lưng, chốc sau nói:

- Được.

- Hai người nói trước đi, muốn ta giúp gì?

Dương Khai chủ động mở lời, tâm trạng cực tốt.

- Có thể cho bọn ta sao chép Tinh đồ của ngươi được không?

Đại mỹ nhân nói.

- Tinh đồ?

Dương Khai nghe vậy ngẩn ra.

- Tinh đồ gì?

- Tin đồ chứ là gì nữa?

Đại mỹ nhân nhíu mày, cảm giác nói hơi quái đản.

- Ngươi không có Tinh đồ sao?

Dương Khai lắc đầu.

- Ngươi lừa ai đó.

Tiểu mỹ nhân đứng phía sau kêu lên.

- Ngươi không có Tinh đồ thì làm sao đến đây được? Đừng tưởng bọn ta là nữ mà dễ bắt nạt.

Nàng la oai oái, vẻ mặt bực bội, vừa nói vừa vung vung nắm đấm về phía Dương Khai, như mẩm chắc rằng hắn đang lừa họ.

- Ta có bắt nạt hai người đâu.

Dương Khai ngạc nhiên.

- Ngươi không có bản lĩnh đó, cẩn thận ta tần ngươi một trận, đoạt lấy Tinh đồ của ngươi, ai bảo ngươi không biết tốt xấu.

Tiểu mỹ nhân hừ nhẹ.

- Hòa Miêu!

Đại mỹ nhân quát lên.

Tiểu mỹ nhân bĩu môi:

- Tỷ tỷ, Tên này nhìn cũng được mà sao miệng lưỡi toàn lời dối trá, nói không chính là người của bọn chúng, đến đây để câu giờ đó.

Nghe nàng nói vậy, đại mỹ nhân liền thoáng cảnh giác, nhìn xoáy vào Dương Khai, quát lớn:

- Ta mặc kệ ngươi có phải là người của bọn chúng hay không, hiện giờ ta chỉ cần Tinh đồ của ngươi, ta mua! Mười viên thánh tinh hạ phẩm đủ không?

Nói xong, một cái vòng trên tay nàng chợt lóe sáng, mười viên thánh tinh trong suốt xuất hiện trên tay.

- Tỷ tỷ, chúng ta gần hết thánh tinh rồi.

Tiểu mỹ nhân kêu lên, ánh mắt xót xa. Mười viên thánh tinh này hình như là một lượng tài sản không hề nhỏ với họ.

Dương Khai vẫn bình tĩnh ngoài mặt, nhưng trong lòng vô cùng chấn động.

Thật ra không phải vì đối phương vừa ra giá đã tung mười viên thánh tinh, mà là vì cái vòng trên tay đại mỹ nhân.

Nếu hắn không nhìn lầm, thì đó chắc hẳn là một bí bảo không gian!

Chương 984: Hai người cũng lạc đường?

Ở Thông Huyền đại lục, bí bảo không gian phổ biển nhất là túi Càn Khôn.

Chỉ có mấy vị thủ lĩnh của tộc Cổ Ma là có nhẫn không, đó là bí bảo luyện chế từ một vài mảnh Trấn Hồn thạch của Đại Ma Thần, chỉ có hai ba chiếc.

Hai ba cái nhẫn đó có giá trị đắt hơn biết bao nhiều lần so với túi Càn Khôn.

Nhưng Dương Khai phát hiện, người mà hắn gặp đầu tiên ở Tinh Vực này lại sở hữu một bí bảo không gian hình vòng tay. Không nghi ngờ gì, giá trị của bí bảo không gian hình vòng tay này không hề kém mấy chiếc nhẫn trên tay các thống lĩnh tộc Cổ Ma, thậm chí còn vượt hẳn.

Không lẽ trong Tinh Vực rộng lớn này, loại bí bảo không gian có hình dạng như vậy cũng phổ biến như Tinh Toa?

Dương Khai lén lút quan sát cổ tay của tiểu mỹ nhân, phát hiện nàng không đeo vòng, có điều ngón trỏ nàng thì lại đeo một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn đó tỏa ra sóng năng lượng giống với chiếc vòng.

Quả nhiên, nàng cũng có một bí bảo không gian đẳng cấp cao hơn túi Càn Khôn.

Song, điều khiến Dương Khai thấy nghi hoặc là chất liệu bí bảo không gian của họ không phải là Trấn Hồn thạch, mà là một thứ khác không rõ tên.

- Nhìn cái gì mà nhìn? Lén la lén lút, đáng ghét.

Hòa Miêu thấy mắt Dương Khai đảo qua đảo lại, bèn hiểu nhầm, cho rằng hắn đang bày tính gì đó, bực bội quát lên.

- Xin lỗi,

Dương Khai nghiêm mặt lại, chậm rãi lắc đầu:

- Ta thật sự không biết Tinh đồ là gì, cũng chưa từng nghe qua.

- Chưa từng nghe qua?

Lần này đến đại mỹ nhân cũng lộ vẻ khó tin, vẻ mặt thoáng khó chịu.

- Tỷ tỷ, đừng nhiều lời với hắn nữa, hắn nhất định là người của bọn chúng đến đây kéo dài thời gian, nói không chừng hiện giờ hành tung của chúng ta đã bị bại lộ rồi. Mau cướp lấy Tinh đồ của hắn rồi rời khỏi đây, dám cá Nhập Thánh nhất tầng cảnh như hắn cũng chẳng phải đối thủ.

Đại mỹ nhân thoáng có vẻ ý động, nhưng không lập tức ra tay mà hình như còn do dự.

Nàng không phải là loại người không nói lý lẽ.

- Khoan đã!

Dương Khai giơ tay quát to.

- Hai người phải giải thích với ta rốt cuộc Tinh đồ là cái gì chứ? Ta thực sự chưa nghe nói đến bao giờ.

Thấy Dương Khai có vẻ nghiêm túc, đại mỹ nhân cũng không khỏi ngờ vực.

Tuy lời Dương Khai nói quá khó hiểu, nhưng nếu một người có thể nói dối tới mức này, thì cũng quá sức tưởng tượng, nàng không cảm nhận được chút sơ hở nào từ thần sắc và sóng thần niệm của đối phương.

- Ngươi từ đâu tới?

Đại mỹ nhân trầm ngâm một chốc rồi hỏi.

- Không nói được không?

Dương Khai nhíu mày, hắn một mình đến Tinh Vực, một là để tìm tung tích của Tô Nhan, hai là muốn tìm một lối thoát cho tương lai của Thông Huyền đại lục.

So với Tinh Vực rộng lớn, Thông Huyền đại lục quá hoang vu, nếu để lộ nơi đó ra ngoài, không biết chừng sẽ khiến nhiều cường nhân ngấp nghé.

Thế nên Dương Khai không muốn nhắc tới cái tên Thông Huyền đại lục.

- Ta chỉ có thể nói, ta đến từ một nơi rất nhỏ bé.

Dương Khai nhún vai.

- Đại lục cấp thấp?

Đại mỹ nhân nhướn mày, có vẻ đã tin lời Dương Khai nói, chỉ có những người xuất thân từ đại lục cấp thấp mới không biết Tinh đồ là thứ gì.

- Tính là vậy.

Dương Khai tiếp lời nàng.

- Nếu được thì có thể cho ta xem Tinh Toa của ngươi một lát không?

Đại mỹ nhân hỏi.

- Cái này thì có gì mà không được?

Dương Khai cười cười, Tinh Toa dưới chân quá thành một đạo tinh quang bay thẳng về phía nàng dưới sự điều khiển của thần niệm.

Dương Khai đứng lơ lửng giữa không trung.

Tuy thời gian tiếp xúc rất ngắn, cũng không nói gì nhiều, càng không biết hai nữ tử này tính tình ra sao, nhưng Dương Khai cảm giác có lẽ họ không phải là người không biết nói lý lẽ, bằng không với tu vi của họ, qua một hai lời không hợp đã ẩu đả với hắn rồi.

Họ không cần phải lôi thôi dài dòng với hắn.

Đại mỹ nhân giơ tay nhận lấy Tinh Toa, hai tỷ muội không hề quan sát bí bảo phi hành của Dương Khai mà mở to mắt nhìn vào hắn một cách khó tin.

Hai cặp mắt đều toát lên nét kinh ngạc.

Dương Khai tự nhìn mình từ trên xuống dưới, thấy chẳng có gì lạ, không biết tại sao họ lại nhìn hắn như thấy ma vậy.

- Tỷ tỷ, tên này không có Tinh Toa bảo vệ vậy mà cũng không lấy bí bảo phòng ngự ra, hắn chịu được áp lực của Tinh Không? Hắn không phải chỉ mới là Nhập Thánh nhất tầng cảnh chứ? Hòa Miêu khẽ giọng kêu lên, vẻ mặt kinh hãi.

- Hắn cũng không vận sức mạnh nội thể...

Đại mỹ nhân cũng giật mình.

- Nhục thể hắn mạnh đến thế ư?

- Hay là hắn che giấu tu vi, chứ thực ra hắn là cao thủ trên Thánh Vương Cảnh?

Hòa Miêu nghĩ đến một khả năng, vừa nói xong thì mặt liền trắng bệch.

- Không giống...

Hai tỷ muội thì thì thào thào, nói rất nhỏ, Dương Khai cũng không biết họ đang nói gì, bèn gọi lớn:

- Hai người xong việc chưa?

Đại mỹ nhân ngẩn ra, lúc này mới nhớ mình vẫn còn đang cầm Tinh Toa của người ta, vội vàng thả thần niệm dò xét bên trong Tinh Toa, hồi lập tức quay sang nhìn muội muội lắc đầu, mặt đầy thất vọng.

Trả Tinh Toa lại cho Dương Khai, đại mỹ nhân nói với thần sắc cổ quái:

- Ngươi không có Tinh đồ thì sao đến đây được?

- Phiêu bạt theo biển thiên thạch, lần dò vài dấu vết sinh linh hoạt động để lại, cứ thế mà đến được đây.

Dương Khai giải thích.

- Ngươi cũng lớn gan thật!

Đại mỹ nhân không khỏi khâm phục.

- Hơn nữa vận khí của ngươi cũng không tệ, dựa vào một Tinh Toa có chút hỏng hóc mà đến được đây.

- Tinh Toa bị hỏng?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Dùng cũng khá thuận tay mà, hỏng ở chỗ nào vậy?

- Ngươi không biết Tinh đồ thì ta không giải thích với ngươi được.

Đại mỹ nhân thở dài.

- Vậy thôi.

Dương Khai cũng không miễn cưỡng, khẽ cười một tiếng:

- Có điều xem ra hai người đã hài lòng rồi, cho dù ta không giúp được, thì giờ cũng đến lúc hai người giúp lại ta rồi đấy.

Đại mỹ nhân lắc đầu:
- Nếu ngươi muốn bọn ta chỉ cho ngươi một con đường sống thì e là ngươi phải thất vọng rồi, bọn ta không có cách để giúp ngươi.

Nàng như hiểu được ý định của Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai chợt trầm xuống.

- Vì bọn ta đã bị lạc đường ở đây rất lâu rồi.

Đại mỹ nhân tỏ ra lúng túng.

- Cho nên mới cần Tinh đồ của ngươi đó.

Tiểu mỹ nhân xen vào:

- Có Tinh đồ chính xác thì bọn ta mới có cơ hội rời khỏi đây, ai ngờ bên trong Tinh Toa này của ngươi chỉ có hỗn độn, căn bản không có Tinh đồ.

- Hai người cũng lạc đường?

Dương Khai bỗng thấy buồn cười, hắn vất vả từ Thông Huyền đại lục đến đây, không dễ gì mà gặp được hai người sống sờ sờ, vốn tưởng may mắn, nghĩ bụng định thăm hỏi phương hướng, mà ai ngờ hai người này cũng chắc khác gì với hắn.

Có điều nghe hết câu này đến câu khác của họ, Dương Khai cũng tổng kết được ít thông tin hữu dụng.

Tinh đồ đại khai là bản đồ chỉ dẫn hướng đi chính xác trong Tinh Không cho võ giả, và vị trí mà Tinh đồ lưu trữ chắc chắn nằm bên trong Tinh Toa.

Dương Khai bỗng nhớ lại, lúc đầu khi hắn luyện hóa Tinh Toa, quả thật từng nhìn thấy Tinh Không rộng lớn bên trong Tinh Toa, như đã được thu nhỏ vô số lần và được đặt bên trong đó.

- Phải, bọn ta cũng lạc đường, buồn cười lắm à?

Đại mỹ nhân thấy Dương Khai nhếch miệng, thẹn quá hóa giận.

Dương Khai vội nghiêm mặt lại:

- Sao hai người lại lạc đường?

- Tinh đồ trong Tinh Toa của bọn ta bị hỏng, nên mãi không tìm được phương hướng, đó là nguy hiểm chí mạng cho bất cứ võ giả nào phi hành trong Tinh Vực, nếu bị hỏng Tinh đồ ở nơi khác, có lẽ bọn ta còn có thể tìm được đường về, nhưng ở đây thì khác.

- Tại sao ở đây lại khác?

- Xem cái bộ dạng đần độn của ngươi kìa, đúng là chẳng biết gì về Tinh Vực thật.

Đại mỹ nhân có vẻ mất kiên nhẫn, cũng không muốn giải thích kỹ thêm với Dương Khai, nàng giơ tay búng ra một đốm sáng trắng, quả cầu sáng đó như con đom đóm bay nhẹ về phía Dương Khai.

- Tự xem đi, trong đó có chứa một vài kiến thức thông thường, hy vọng ngươi có thể tìm được một con đường sống, tạm biệt.

Đoạn, nàng ngự sử Tinh Toa bay đi.

Hòa Miêu đứng sau tỷ tỷ, nhăn mặt lè lưỡi Dương Khai, nháy mắt cả hai tỷ muội đã biến mất.

Dương Khai lắc đầu, không ngăn cản.

Nếu họ đã lạc đường mất phương hướng, thì hắn có hỏi tiếp cũng chẳng để làm gì.

Kéo quả cầu sáng trắng mà đối phương búng ra vào trong thức hải, Dương Khai bắt đầu cẩn thận xem xét.

Quả cầu đó có thể xem là sức mạnh thần thức của đối phương, trong đó có chứa một vài thông tin, song cũng không nhiều.

Nhưng lại rất quan trọng với Dương Khai lúc này.

Trong đó có tác dụng liên quan đến Tinh đồ. Đúng như suy đoán của Dương Khai, Tinh đồ quả thật là bản đồ dùng để chỉ phương hướng phi hành chính xác cho võ giả trong Tinh Không.

Khi một võ giả muốn từ đại lục này bay đến đại lục kia, đường đi xa xôi, thì có thể mua một tấm Tinh đồ, mỗi một Tinh đồ đều không giống nhau, tất cả đều do cao thủ tu vi cao thâm dùng thần niệm chế tạo thành.

Những Tinh đồ mua được này có thể trữ trong Tinh Toa, võ giả chỉ cần vận sức mạnh nội thể kích hoạt Tinh đồ đó là Tinh Toa có thể dựa vào đường đi được khắc trong đó để an toàn đi lại, tránh được rất nhiều nguy hiểm tiềm tàng, thậm chi võ giả không cần phải đổi hướng, Tinh Toa cũng tự động vận hành.

Tinh đồ trong Tinh Toa có thể thay đổi, cũng có thể xóa bỏ.

Rất nhiều tác dụng, không chỉ có một.

Giờ Dương Khai mới hiểu tầm quan trọng của Tinh đồ, cũng hiểu được tại sao hai tỷ muội đó vừa mở miệng ra là đòi hắn Tinh đồ.

Có điều Tinh Toa của hắn là do vô tình có được, hơn nữa không biết đã lưu lạc bao lâu trong Tinh Không, cho dù bên trong có Tinh đồ thì e là đã biến mất từ lâu rồi.

Tinh Vực phiên bản thu nhỏ bên trong cũng đầy hỗn loạn, căn bản không thể chứa Tinh đồ mới được nữa.

Vậy nên đối phương mới nói Tinh Toa của hắn bị hỏng.

Thông tin mà đại mỹ nhân truyền qua ngoài giải thích về Tinh đồ và Tinh Toa ra, còn có thông tin về nơi này.

Vực sâu hỗn loạn!

Tinh Không xinh đẹp khiến Dương Khai phải ngạc nhiên thán phục, thậm chí không kìm được muốn ở lại đây tu luyện này lại là một khu vực vô cùng nguy hiểm, còn được võ giả Tinh Vực gọi là vực sâu hỗn loạn!

Những ngôi sao to lớn xung quanh chẳng những tỏa ra năng lượng dày đặc, mà còn tản mác vực trường hỗn loạn méo mó, vô số vực trường đan xen vào nhau, đủ để khiến bất cứ ai đặt chân đến đây mất phương hướng, vĩnh viễn chỉ có thể hoạt động trong phạm vi vực trường hỗn loạn đó bao phủ, không chạy thỏa khỏi ngục tù vô hình đó.

Chương 985: Vực sâu hỗn loạn

Điều tra một phen, sắc mặt Dương Khai trầm xuống.

Hắn phát hiện mình đã vô tình đặt chân đến một cấm địa của Tinh Vực.

Cho dù có là cường nhân Thánh Vương Cảnh cũng không dám khinh suất đặt chân đến đây, tất cả mọi lộ tuyến chính xác trong Tinh đồ đều tránh xa khỏi nơi này.

Cùng lúc những ngôi sao xinh đẹp xung quanh tỏa ánh sáng rạng ngời, thì chúng cũng ẩn chứa mối nguy hiểm cực lớn.

Nguy hiểm đó không chỉ là vực trường hỗn loạn gây mất phương hướng, mà còn có những điều khủng khiếp hơn. Trong quả cầu của nữ tử đó không chứa thông tin về điều khủng khiếp đó là gì, nhưng Dương Khai lại biết rõ đó là mối nguy hiểm đủ để khiến hắn mất mạng.

Hắn lại lâm vào tình cảnh mờ mịt không chỗ dựa, không biết đi về đâu.

Sau khi thu nạp thông tin mà đối phương để lại, Dương Khai đứng nguyên một chỗ trầm tư hồi lâu rồi mới ngự sử Tinh Toa bắt đầu kiếm đường sống.

Hắn không muốn bỏ cuộc, hắn vừa mới đến Tinh Vực, còn chưa mục sở thị được những cái hay ở nơi này.

Thời gian trôi qua, hắn đã nhắm chuẩn một hướng, khởi động sức mạnh không chút tiết chế, bay thẳng về hướng đó.

Nhưng dường như mãi không có điểm cuối, bất kể hắn bay bao lâu, vẫn cứ ở giữa không gian bao quanh là những ngôi sao lấp lánh.

Thậm chí hắn tự dưng còn có ảo giác rằng mình đang đi lòng vòng quanh một vị trí!

Vực trường hỗn loạn đó đã ảnh hưởng tới khả năng nắm bắt và phán đoán phương hướng của hắn, hắn thường tưởng là đã tìm được hướng chính xác, nhưng thật ra chỉ là phí công toi.

Sao lấp lánh, Tinh Không rộng mênh mông, Dương Khai không biết mình đã lưu lạc ở đây được bao lâu.

Có lẽ là một hai tháng, có lẽ là nửa năm, hắn cũng chẳng còn khái niệm về thời gian.

Lâu đến mức tu vi của hắn đã ổn định. Trong môi trường năng lượng dày đặc, tu vi đang cấp tốc hướng về Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, sức mạnh tăng nhanh ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Âu hắn cũng tìm được một chút niềm vui để vỗ về nỗi bất an.

Âm thầm cảm thấy cứ ở đây mãi cũng không tệ như mình tưởng, hắn chỉ cần tiếp tục đi thì kiểu gì cũng tìm được đường ra.

Ngày nọ, Dương Khai đang khoanh chân ngồi trên Tinh Toa, mặc cho nó phi hành, còn hắn tĩnh tọa tu luyện.

Lúc này hắn rất bình tĩnh, đã không căng thẳng như lúc ban đầu, dù gì thì tạm thời cũng không tìm được đường ra, chi bằng nhân cơ hội này nâng cao công lực, hắn tin rằng cho dù nhìn khắp Tinh Vực, thì môi trường tu luyện như thế này cũng rất hiếm có.

Chỉ cần đủ mạnh, thì sẽ có thể thoát khỏi sự mê hoặc và trói buộc của vực trường hỗn loạn này.

Hai luồng sóng thần niệm và khí tức sinh mệnh không hề yếu chợt xuất hiện trong cảm tri của hắn.

Là hai tỷ muội đã từng gặp trước đó!

Dương Khai mở mắt ra, thần sắc quái dị.

Hắn không ngờ mình còn có thể gặp lại họ, hình như họ cũng chưa tìm được đường ra, vẫn lạc đường giữa vực sâu hỗn loạn này.

Hiện họ đang nghỉ chân trên một thiên thạch khổng lồ, không tiếp tục bay, mặc cho thiên thạch đó đưa họ đi.

Hai người họ là sinh linh duy nhất mà Dương Khai gặp dọc đường cho tới tận bây giờ, hắn không khỏi có cảm giác giác như đồng bệnh tương lân.

Nghĩ một chốc, hắn ngự sử Tinh Toa bay về phía thiên thạch họ nghỉ chân.

Một lát sau, hắn đặt chân lên đó, quay đầu nhìn một vòng, không thấy bóng dáng họ đâu, nhưng phát hiện cách đó không xa có một cửa động.

Họ nấp trong đó làm gì?

Dương Khai nhíu mày.

Hắn liền đi vào trong động, gọi lớn: - Hai người ở bên trong đúng không?

- Ngươi vào đây rồi nói! Bên trong vọng lại tiếng của tỷ tỷ, họ cũng đã đoán ra đó là Dương Khai từ khí tức sinh mệnh, nên không hề cảnh giác.

Dương Khai cúi người chui vào động, đường bên trong khúc khuỷu, quanh co tới mấy lần mới thấy được cách đó không xa, có hai bóng người mờ mờ đang ngồi khoanh chân tựa vào nhau.

Lúc này có vẻ tinh thần của hai người này cũng không hề cao, Dương Khai mơ hồ còn cảm giác được vị muội muội tên Hòa Miêu đó như đang suy sụp, tuyệt vọng vì bị lạc hướng trong vực sâu hỗn loạn này quá lâu.

- Lại gặp nhau rồi. Tỷ tỷ khẽ gật đầu với Dương Khai.

- Ừ. Dương Khai nhếch miệng cười, tuy đây cũng chẳng phải chuyện đáng vui gì. - Hai người nấp ở đây làm gì vậy? Có nguy hiểm gì à?
- Không có, bọn ta chỉ không muốn ra ngoài lãng phí thể lực và thánh nguyên. Ngươi không thấy nấp ở đây không cần phải vận sức chống chọi sức ăn mòn của lực Tinh Không sao?

Nghe nàng nói vậy, Dương Khai mới chợt tỉnh ngộ, cẩn thận cảm thụ một phen, hắn phát hiện lực Tinh Không tràn ngập trong Tinh Vực quả thật không lọt vào đây, ở trong này có thể thoải mái hơn hẳn.

- Thánh tinh và đan dược của bọn ta đều dùng hết rồi, nên đành nấp ở đây. Muội muội Hòa Miêu buồn bã nói. Lần gặp mặt này, nàng cũng không còn tinh quái như lần trước nữa, thần sắc đầy ảm đạm.

- Dùng hết rồi? Dương Khai sửng sốt.

- Bọn ta bị lạc ở đây đã rất lâu rồi. Tỷ tỷ giải thích. - Nếu còn ra ngoài, nhỡ không tìm được đường ra, đợi đến khi tiêu hao hết sức mạnh, thì chỉ còn cái chết chờ bọn ta thôi.

- Hai người cũng thảm thật... Dương Khai hiểu ra tình cảnh của họ, không kìm được thổn thức.

- Ngươi hả hê cái gì chứ... Hòa Miêu khịt mũi, giọng điệu chua xót.

- Ta có sao? Dương Khai ngạc nhiên.

- Có!

- Mặc ngươi muốn nói gì thì nói, thế giờ hai người tính thế nào? Cứ ở đây mãi ư?

- Còn có thể thế nào nữa? Tỷ tỷ giương ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai: - Bọn không như ngươi, thân thể cứng rắn dũng mãnh, căn bản không cần vận sức đã có thể hứng chịu lực Tinh Không.

Dương Khai cười khan một tiếng, chẳng biết nên nói gì.

Trong bóng tối, ánh mắt Hòa Miêu chợt sáng rực, lên tiếng: - Đúng rồi, ngươi không sợ lực Tinh Không ăn mòn, vậy tức là ngươi không cần thánh tinh hay đan dược bổ sung sức mạnh, vậy ngươi còn dư thánh tinh và đan dược không? Nếu có thì có thể bán... ừ, cho bọn ta mượn một ít được không?

Trông nàng đầy mong đợi như tìm thấy hy vọng mới, ánh mắt sóng sánh nhìn Dương Khai.

Tỷ tỷ cũng bị lời nàng nói đánh thức, thần sắc lập tức đầy kỳ vọng.

- Ta không có thánh tinh. Dương Khai lắc đầu.

Hai tỷ muội đều nhíu mày, thầm mắng Dương Khai là đồ nam nhân nhỏ mọn, không biết lấy lòng mỹ nhân gì cả.

- Nhưng ta có tinh thạch, đan dược cũng có một ít. Dương Khai bổ sung.

- Tinh thạch? Tinh thạch cấp thấp ấy à? Tỷ tỷ ngơ ngác. - Tinh thạch cũng được, có còn hơn không.

- Vậy ngươi có chịu cho bọn ta mượn không? Hòa Miêu nhìn mà đáng thương.

- Chia cho hai người một ít thì cũng chẳng sao. Dương Khai trầm ngâm một chốc, dù sao hắn cũng không cần dùng đến mấy thứ này trong Tinh Không, hơn nữa còn có thể hấp thu năng lượng xung quanh để tăng cường tu vi.
- Tốt quá. Ngươi đúng là người tốt! Hòa Miêu mừng rỡ.

- Nhưng hai người có thể cho ta cái gì? Dương Khai hỏi lại.

Nụ cười của Hòa Miêu liền đông cứng. Tỷ tỷ thì hỏi đầy cảnh giác: - Ngươi muốn gì?

Trong bóng tối, ánh mắt của Dương Khai chĩa qua chĩa lại trên người hai tỷ muội, trong lòng cân nhắc.

Hắn còn chẳng biết nên đòi thứ gì từ hai tỷ muội này để bù vào tổn thất của mình.

- Thôi bỏ đi. Sắc mặt tỷ tỷ bỗng chốc trầm xuống, thái độ cũng thay đổi, lạnh lùng nói: - Coi như bọn ta chưa nói gì, thà ở đây luôn còn hơn.

- Xú nam nhân!

Hòa Miêu cũng quát một tiếng, hạm hực trừng Dương Khai, vẻ mặt cảnh giác. - Coi chừng tỷ muội ta liên thủ cho ngươi một trận!

Rõ ràng họ đã hiểu lầm Dương Khai, tưởng hắn muốn đục nước béo cò.

Dương Khai lắc đầu phì cười, lấy ra một ít tinh thạch và Linh đan từ Ma Thần Bí Điển, đặt ngay trước mặt họ: - Coi như ta cho hai người mượn đi.

Hắn không lấy ra quá nhiều tinh thạch, đan dược thì cũng chỉ lấy Linh đan, chứ không lấy Thánh đan, cho dù hắn có rất nhiều Thánh đan.

Suy cho cùng hắn và hai nữ tử này chỉ là tình cờ gặp nhau, cũng chẳng có giao tình gì, nếu lấy Thánh đan hoặc quá nhiều tinh thạch, không khéo lại khiến họ sinh lòng ham muốn, liên kết lại đối phó với hắn.

Hắn không thể không đề phòng.

Hành động này của Dương Khai khiến hai tỷ muội ngẩn ra tại chỗ, không biết tại sao hắn đột nhiên lại tốt bụng như vậy.

Vẻ lạnh lùng trên mặt tỷ tỷ có dấu hiệu tan chảy, nàng nói giọng áy náy: - Nếu có cơ hội, bọn ta nhất định sẽ trả lại gấp mười lần.

- Vậy chúc hai người may mắn. Dương Khai cười cười. - Ta cũng phải tiếp tục tìm đường ra đây, không quấy rầy nữa.

Nói xong, hắn quay người đi ra khỏi động.

Đúng lúc hắn sắp ra khỏi động, sau lưng vọng lại tiếng của tỷ tỷ: - Bọn ta là người của Kiếm Minh, ta là Hòa Tảo, muội muội ta tên Hòa Miêu!

- Ta nhớ rồi, mong là sau này sẽ gặp lại. Dương Khai đáp.

Đợi cho Dương Khai đi khỏi, Hòa Tảo và Hòa Miêu chợt liếc nhìn nhau, Hòa Miêu nói: - Đúng là một tên kỳ quái, hắn còn chẳng cho bọn mình biết tên, có hiểu lễ tiết không biết.

- Ít ra hắn cũng không phải là kẻ xấu.

Hòa Tảo nhìn tinh thạch và linh đan trước mắt, vẻ mặt thoáng cảm kích.

- Đúng là đến từ nơi khỉ ho cò gáy thật, số tinh thạch và Linh đan này đẳng cấp kém đến thế, cũng chẳng bổ sung được bao nhiêu sức mạnh. Hòa Miêu bĩu môi, bới móc mấy thứ Dương Khai để lại.

- Biết vừa lòng đi, có mấy thứ này, ít ra chúng ta có thể dò đường thêm một tháng nữa, không phải lo bị hao tổn sức mạnh. Tuy hy vọng mong manh, nhưng cũng không thể bỏ cuộc được, có thể sư phụ đang tìm chúng ta. Nếu sư phụ dẫn người đến, chưa chắc chúng ta sẽ chết tại đây.

- Tỷ tỷ, muội nhớ sư phụ quá, sau này muội sẽ không đến cái nơi quái quỷ này nữa đâu.

- Lần này nếu không phải do bị người của Tử Tinh truy kích, thì chúng ta cũng đâu đến bước đường này, càng không có chuyện bước vào vực sâu hỗn loạn.

- Tên Tử Tinh đó liệu có truy đến đây không, chắc chắn chúng sẽ không buông tha cho chúng ta.

- Có khả năng, dù sao thì vật đó vẫn còn trong tay chúng ta. Đáng ghét, chẳng biết tin tức bại lộ kiểu gì nữa.

- Trong liên minh nhất định là có nội ứng. Hòa Miêu quả quyết nói.

- Tạm thời mặc kệ điều này, với tình hình trước mắt, chúng ta phải quan trọng mạng sống hơn.

Hai tỷ muội vừa nói, vừa cẩn thận gom tinh thạch và đan dược lại.

Những thứ hạ phẩm mà trước giờ họ không bao giờ để mắt đến này lại trở thành hy vọng cuối cùng của họ trong lúc này, họ không dám không trân trọng.

Khôi phục sơ qua sức lực trong huyệt động một lúc, đợi đến khi tinh, khí, thần chạm đến ngưỡng cao nhất, hai tỷ muội mới bước ra khỏi động, đi về hướng khác hẳn Dương Khai, tìm kiếm đường ra và cơ hội sống nhỏ bé.

Chương 986: Tỷ tỷ bảo vệ ngươi

Trong Tinh Không, Dương Khai vẫn lang thang như trước.

Sau khi tách khỏi hai tỷ muội Hòa Tảo, Hòa Miêu một thời gian, hắn cũng không hề có chút tiến triển nào, cũng không may mắn tìm được hai người họ.

Một ngày, khi hắn đang cẩn thận dò xét, thì có ba luồng khí tức bỗng dần tiếp cận từ phía sau lưng hắn. Khí tức đó linh hoạt, lại sắc bén đến cực điểm, sặc mùi khát máu giết chóc. Khí tức tràn tới, Dương Khai chợt thấy toàn thân đau đớn như bị kim châm vào, khiến cho hắn không khỏi đổi sắc mặt.

Không phải là Hòa Tảo và Hòa Miêu!

Bởi vì có ba người đang tới, mà xét từ khí tức của bọn, thì hẳn là ba cao thủ Nhập Thánh tam tầng cảnh rồi!

Khí tức của bọn họ khiến cho Dương Khai không hề có cảm giác vui mừng, mà là một sự nguy hiểm, thật sự không phải là ba người, mà tựa như ba con mãnh thú khát máu vậy.

Tránh bọn họ, hay là tiếp tục chờ đây? Hai ý nghĩ mâu thuẫn chợt hiện lên trong đầu Dương Khai, hắn hơi ngẫm nghĩ, rồi ngừng lại đứng yên chờ đợi.

Ba người đối phương hẳn cũng đã phát hiện ra mình, bằng không cũng sẽ không xông thẳng tới, nếu như bây giờ mà tránh đi, hẳn sẽ khiến cho bọn họ nảy ra ý muốn truy đuổi cho xem.

Dương Khai cũng không nghĩ rằng tốc độc Tinh Toa của mình có thể thoát khỏi bọn họ được.

Mấu chốt ở chỗ, đó là hắn đã gặp được nhóm sinh linh thứ hai rồi, hẳn là sẽ có cơ hội tìm được một con đường đột phá, nếu có thể lấy được bản đồ Tinh Vực từ chỗ bọn họ, thì không còn gì bằng rồi.

Hòa Tảo cũng đã nói qua, chỉ cần có bản đồ Tinh Vực, thì có thể thoát khỏi cái nơi hỗn loạn này, cho dù là cơ hội là không lớn, thế nhưng cũng đáng cho hắn thử một lần.

Ba tên Nhập Thánh tam tầng cảnh, Dương Khai cảm thấy nếu chiến đấu thì với thực lực hắn lúc này, toàn lực ứng phó để thoát thân cũng không thành vấn đề.

Bởi thế hắn cũng không hề sợ hãi.

Ba đạo thanh quang từ trong Tinh Không nhanh chóng bay tới, tạo nên ba dải cầu vồng màu xanh, đến gần Dương Khai.

Rất nhanh, thanh quang đột nhiên dừng lại ở trước mặt Dương Khai, ba bóng người cũng hiện ra.

Ba người này, mỗi người đều có Tinh Toa của riêng mình, không hề giống như hai tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu, phải dùng chung một Tinh Toa, có thể thấy được tài lực hùng hậu của mấy người này.

Hai nam một nữ, trong đó có một tên nam nhân vạm vỡ, thần thái uy nghiêm. Một tên khác thì thân hình nhỏ gầy, miệng ngoác một nụ cười bất cần đời, tay cứ vuốt ve một thanh dao găm lóe ngân quang, trong đôi mắt hiện lên từng đạo hàn quang, tựa như không hề có chút hảo ý nào với Dương Khai.

Còn nữ nhân kia, dáng người xinh đẹp, đôi mắt hoa đào đầy duyên dáng, tựa như có chút hưng phấn, nhìn Dương Khai trong chốc lát, sau đó hiện lên vẻ vô cùng hứng thú.

Bọn họ vừa mới hiện thân, Dương Khai cũng biết sự lo lắng của bản thân vừa rồi cũng đã thành sự thật rồi.

Đây không phải là những kẻ dễ nói chuyện như là hai tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu. Ba người này vừa nhìn đã biết không phải là kẻ tốt đẹp gì. Nếu như không cẩn thận có thể lát nữa sẽ nổi lên một hồi phong ba cho xem.

- Tiểu tử, ngươi từ nơi nào tới đây?

Vị nam tử thân hình vạm vỡ cao lớn kia nhìn chằm chằm vào Dương Khai, hiện ra một khí thế uy nghiêm, tựa như không hề xem Dương Khai ra cái đinh gì. Sinh tử của hắn có thể tùy ý mà đùa bỡn, thần tình lạnh lùng vô cùng.

- Từ một đại lục cấp thấp.

Dương Khai chậm rãi tìm từ ngữ, cẩn thận nói:

- Ta lạc đường ở nơi này đã lâu rồi, mãi vẫn chưa tìm thấy đường ra, nếu như có thể, các vị có thể cho ta mượn Tinh đồ để sao chép được không?

Những lời này thì Hòa Tảo lần trước cũng đã nói với hắn, cho dù hắn không biết cách sao chép bản đồ Tinh Vực, nhưng chỉ cần lấy được Tinh Toa của đối phương, hắn cảm thấy bản thân cũng có thể nghĩ ra được.

- Sao chép Tinh đồ sao?

Nam tử kia cười lạnh, trầm ngâm, rồi gật gật đầu, sau đó thần sắc tựa như có vẻ cân nhắc điều gì đó:

- Được, thế nhưng ngươi cần phải trả lời ta một câu.

- Chuyện gì?

Dương Khai cũng không hề mừng rỡ, bởi vì hắn không nhận ra được đối phương là kẻ dễ nói chuyện.

Khi nam tử đó đáp ứng hắn, thì cái tên nam tử nhỏ gầy kia khẽ thè lưỡi ra, liếm liếm lưỡi dao găm trên tay, như muốn đại khai sát giới.

Dương Khai đoán chừng, đợi khi hắn trả lời xong câu hỏi này thì tên nam tử gầy kia sẽ lập tức ra tay, đối phương hẳn sẽ không muốn cho hắn sao chép bản đồ Tinh Vực đâu.

- Ngươi nói ngươi lạc đường ở nơi này đã lâu rồi phải không? Vậy ngươi có nhìn thấy hai vị cô nương không? Ừm, họ mặc áo trắng, trên ngực có thêu hình kiếm.

Dương Khai nhíu mày, lập tức hiểu ra, bọn họ đang hỏi về hai người Hòa Tảo và Hòa Miêu.

Trong đầu lóe lên một điều gì đó, hắn đột nhiên nhớ ra, lần đầu khi hắn gặp hai tỷ muội đó thì cũng đã nghe họ nói qua, hình như bọn họ đang bị ai đó truy kích.

Chính là ba kẻ trước mắt đang truy kích bọn họ?

Sự trầm tư của Dương Khai tựa như là một sơ hở, đôi mắt tên nam tử vạm vỡ kia hơi sáng lên, bước lên một bước, quát lên:

- Ngươi đã gặp chúng rồi đúng không?

- Các người tìm bọn họ làm cái gì?

Dương Khai không trả lời mà hỏi lại.

- Tiểu tử, đây không phải là việc mà ngươi nên nghe, chỉ cần trả lời câu hỏi, thì ngươi sẽ được lợi, đương nhiên nếu như ngươi không chịu trả lời, thì ta sẽ không ngại ngầm gì việc bắt ngươi phải hợp tác ngoan ngoãn đâu.

Tên nam tử nhỏ gầy kia tựa như độc xà, cười nhanh hiểm, ánh mắt âm lãnh nhìn Dương Khai.

Đã tới nước này, thì phủ nhận cũng vô nghĩa, Dương Khai gật đầu:

- Đúng, ta đã gặp qua bọn họ.

- Gặp lúc nào, chúng hiện đang ở đâu?

Tên nam tử vạm vỡ kia vội vàng hỏi, có vẻ như tìm thấy tỷ muội đó là việc rất quan trọng đối với bọn chúng.
- Thời gian cụ thể thì không rõ, đại khái một tháng trước, bọn họ dừng chân bên một thiên thạchta đã hỏi đường bọn họ.

Dương Khai ra vẻ thành thật nói.

- Một tháng trước? Thiên thạch đó có hình dạng thế nào? Vị trí ở đâu?

Dương Khai nhún vai:

- Không nhớ!

- Vô dụng!

Tên nam tử vạm vỡ kia quát một tiếng, có chút kích động.

Trong mắt Dương Khai hiện lên một tia sáng nhọn hoắc rồi nhanh chóng biến mất.

- Liễu Sơn ngươi tức giận với hắn làm gì chứ...

Vị mỹ phụ xinh đep kia cười một tiếng, đầy vẻ phong tình vạn chúng, cặp mông vặn vẹo uốn éo, phóng ra từng tia câu hồn đoạt phách:

- Mình hắn lạc đường ở đây thì làm sao có thể biết được mấy thứ đó? Có điều chúng ta cũng đã xác định được hai tiểu tiện nhân kia quả thực đang ở đây.

Nói xong, lại ôn nhu nhìn Dương Khai, cất giọng mềm mại:

- Tiểu tử kia đừng sợ, tỷ tỷ hỏi ngươi, có phải hai người bọn họ cũng lạc đường không?

Giọng nói đó tựa như một bàn tay bé nhỏ, lẩn vào tim Dương Khai, khuấy động cõi lòng hắn, khiến cho khí huyết hắn sôi trào, ở sâu trong nội tâm trào ra một cảm xúc nguyên thủy.

Mị công!

Dương Khai ớn lạnh, không kìm được rét run cả người, nhưng vẫn tỏ ra như đang hưởng thụ:

- Đúng thế, họ đã bị lạc đường, hơn nữa ta nghe nói bản đồ Tinh Vực của bọn họ trong Tinh Toa cũng đã bị hỏng rồi.

Biểu hiện của Dương Khai khiến cho mỹ phụ kia khá là vừa lòng, đắc ý nhìn cái tên vạm vỡ Liễu Sơn kia, có điều Liễu Sơn có vẻ rất khinh thường thủ đoạn của vị mỹ phu này, nên ánh mắt nhìn Dương Khai cũng kém thân thiện hơn nhiều, cảm thấy tiểu tử này chỉ là một tên hám sắc, không thể nào chống được sự mê hoặc của sắc đẹp.

- Ha ha ha, lạc đường là tốt rồi!

Nam tử nhỏ gầy cười lớn.

- Giết hắn đi, nếu như hắn không biết tung tích hai tiện nhân kia thì, có giữ lại cũng vô dụng.

Liễu Sơn không kiên nhẫn, phất tay nói.

Nam tử nhỏ gầy bộc phát ra một cỗ khí tức lạnh lẽo, lao tới muốn đâm vào chỗ hiểm yếu của Dương Khai.

- Gấp cái gì chứ!

Mỹ phụ vội vàng ngăn cản.

- Ngươi muốn hắn làm gì? Đừng quên chúng ta vẫn còn nhiệm vụ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này thì ngươi muốn ít nhiều nam nhân đều được.

Liễu Sơn trầm mặt quát.

- Vậy người ta muốn ngươi được không? Mỹ phụ ném tới Liễu Sơn một cái nhìn mê hoặc.

- Miễn đi, ta không muốn dính dáng tới ngươi, ta còn muốn sống thêm vài năm...

Liễu Sơn hừ lạnh, cũng không hề có chút động tâm nào.

- Vậy ngươi cũng đừng có giết hắn, một tiểu tử đã đạt đến Nhập Thánh Cảnh cũng đâu dễ gì luyện thành, cho một đao giết đi không phải là quá lãng phí sao?

Sắc mặt mỹ phụ có chút nghiêm nghị:

- Hơn nữa, chúng ta cũng đã tìm được một chút tin tức, có phải nên về thông báo hay không? Chẳng lẽ ngươi vẫn muốn tiếp tục thăm dò? Ở trong Tinh Vực mờ mịt này muốn tìm được hai người bọn chúng thì cũng không đơn giản như thế đâu.

Liễu Sơn trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói:

- Được rồi, lân này theo ý của ngươi, chúng ta cũng nên quay về thông báo một tiếng!

Có vẻ y cũng không muốn đôi co với mỹ phụ kia, nên đành thỏa hiệp.

- Tiểu tử, đi theo tỷ tỷ nào, có tỷ tỷ bảo vệ ngươi, không ai có thể làm hại ngươi đâu...

Mỹ phụ nhiệt tình vẫy Dương Khai.

- Cảm ơn.

Dương Khai nhếch mép, trầm ngâm nói:

- Ta có thể hợp tác với các người, vì ta cũng có chút ân oán với hai tiểu tiện nhân kia.

- Hả? Ân oán gì?

Mỹ phụ nhìn hắn tò mò hỏi, ngay cả hai người kia cũng cảm thấy khó hiểu.

- Họ dùng hết thánh tinh với đan dược rồi đoạt hết của ta.

Dương Khai lộ vẻ mặt tức giận.

Mỹ phụ liền che miệng, thần niệm của hai người còn lại cũng nhanh chóng quét một vòng lên người Dương Khai, phát hiện hắn quả nhiên không có bí bảo không gian, cho nên lập tức tin là thật.

Bọn chúng cũng biết tu vi của Hòa Tảo và Hòa Miêu ra sao, Dương Khai chỉ là một Nhập Thánh nhất tầng cảnh thì đương nhiên không thể nào làm đối thủ của họ được.

Cho nên lí do lần này của Dương Khai thực sự không hề có sơ hở gì.

- Chờ tới khi tìm được chúng thì cho ngươi tùy ý xử lý.

Mỹ phụ khoác tay lên vai hắn, khẽ hà hơi vào tai hắn. Cánh tay của hắn bị một bộ ngực ép tới, khiến cho bộ ngực đó biến đổi, thân thể nàng không ngừng ép lại gần Dương Khai.

- Thật sao?

Dương Khai bất ngờ, khuôn mặt đầy vẻ dâm tục.

- Thật, đến lúc đó chúng ta cùng tra tấn bọn chúng!

Mỹ phụ cười, gật đầu:

- Ta thích nhất là làm những chuyện như vậy.

Nam tử gầy ốm ở bên có vẻ như vui sướng khi người gặp họa:

- Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải còn sống tới lúc đó mới được, tiểu tử, nếu ta là ngươi, thì ta còn tình nguyện bị giết còn hơn là quay về cùng ả.

- Lưu Sa, ngươi không nói thì cũng không ai bảo ngươi câm đâu.

Mỹ phụ hung tợn trừng mắt nhìn y một cái.

Lưu Sa nhún vai, không nói gì nữa.

- Đi về với ngươi nguy hiểm lắm à?

Dương Khai quay đầu nhìn sang mỹ phụ, tỏ ra đầy vô liêm sỉ, dường như hắn không biết chữ “chết” viết ra sao, vừa nói, vừa đưa cùi chỏ chọc vào bộ ngực to lớn của đối phương.

Khoảng cách gần như thế, chỉ cần hắn bộc phát hết sức, thì mỹ phụ này sẽ không còn hy vọng sống, nhưng hắn không tùy tiện hành động, tuy bọn họ là kẻ xấu, nhưng đi theo bọn họ thì mới có thể rời khỏi vực sâu hỗn loạn này.

Đây là những gì Dương Khai muốn, cho nên hắn vẫn án binh bất động.

- Làm sao vậy được?

Mỹ phụ cười khanh khách.

- Chẳng những không nguy hiểm mà tỷ tỷ còn có thể cho ngươi một trải nghiệm khó quên trong đời.

- Vậy thì ta sẽ thử xem sao.

Dương Khai gật đầu.

Chương 987: Chốn nữ sắc

Dương Khai không biết ba người này với hai tỷ muội Hòa Tảo, Hòa Miêu có ân oán gì, nhưng từ những gì bọn chúng nói thì hắn có thể suy đoán ra, chúng cũng e ngại những nguy hiểm trong vực sâu hỗn loạn này.

Cho nên sau khi thăm dò được một ít tin tức đáng tin cậy, họ bèn khẩn cấp về báo cáo, rời khỏi nơi này.

Bất kể bọn chúng muốn quay về đâu, chỉ cần có thể theo chân chúng, Dương Khai cảm thấy hắn có thể rời khỏi cái chốn đã vây khốn hắn biết bao lâu nay rồi.

Sau khi rời khỏi nơi này, chỉ cần tìm được cơ hội thích hợp, thoát khỏi ba người bọn chúng là được rồi.

Biểu hiện trên đường đi của Dương Khai cũng khá là biết hợp tác, trầm mặc ít lời, khiến cho ba người kia giảm cảnh giác với hắn.

Nhập Thánh nhất tầng cảnh, ba người cũng không quá để ý.

Cuộc nói chuyện của bọn chúng vô tình đã để lộ ra một chút tin tức, để Dương Khai biết được, bọn chúng thuộc một thế lực tên Tử Tinh, cái tên nam tử vạm vỡ tên là Liễu Sơn, tên nhỏ gầy như độc xà kia là Lưu Sa, còn mỹ phụ đó tên là Bích Nhã.

Tinh Toa của ba người bọn chúng, cấp bậc còn cao hơn hẳn của Dương Khai, tốc độ bay trong hư không cũng nhanh hơn không ít.

Nhận ra điều này, Dương Khai thầm nhủ may mắn, lúc đầu khi cảm thấy đươc khí tức của bọn chúng, không ngay trốn đi ngay là chính xác, bởi vì lúc ấy mà trốn đi cũng coi như không thoát khỏi sự truy kích của đối phương.

Bay liên tục vài ngày, Dương Khai cuối cùng không nhịn được, dò hỏi vị mỹ phụ kia:

- Chúng ta đang đi đâu vậy?

- Đừng có nóng, chờ chốc nữa ngươi sẽ biết.

Bích Nhã khẽ cười khanh khách, cũng không trả lời câu hỏi của hắn.

Lưu Sa nhìn Dương Khai một cái đầy thâm ý, khẽ cười hề hề.

- Nhìn này, đến rồi đó.

Bích Nhã bỗng chỉ về phía trước, ánh mắt phấn chấn.

Theo phương hướng nàng ta chỉ, Dương Khai nheo mắt lại, suýt chút nữa thì hô lên một tiếng.

Trong một góc Tinh Không tối đen lạnh lẽo, có một cái bóng to lớn tựa như mãnh thú đang bay nhanh tới, nó dài chừng trên trăm trượng, nguy nga đồ sộ,

Thân hình tuy lớn, nhưng hành động lại quỷ dị không tiếng động, hơn nữa lại nhanh vô cùng.

Khi nhìn thấy bóng dáng khổng lồ này, Liễu Sơn, Lưu Sa, Bích Nhã đều bất giác lộ vẻ nhẹ nhõm, tựa như có cảm giác an toàn khi về nhà vậy.

Bọn chúng hành động trong vực sâu hỗn loạn cũng vẫn luôn phải đề phòng không thôi.

- Thú dữ?

Dương Khai nhíu mày, quát lên, sau đó thả thần niệm ra, hướng tới bên kia, lại phát hiện thứ đó không hề có chút sinh khí nào, ngược lại còn phát ra sóng năng lượng như bí bảo vậy.

- Thú dữ?

Bích Nhã kinh ngạc nhìn Dương Khai, đưa tay lên che miệng cười:

- Tiểu tử này thực đáng yêu, làm sao có thể là thú dữ chứ? Đây là thượng phẩm chiến hạm Thánh Vương cấp của Tử Tinh bọn ta!

- Chiến hạm?

Dương Khai bối rối, bỗng nhớ lại con tàu rách nát ở trong cấm địa Ma Đô.

Liễu Sơn đưa mắt nhìn về phía Dương Khai, chậm rãi lắc đầu, cười một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.

Câu nói này của Dương Khai đã thể hiện rõ một điều, hắn tới từ đại lục cấp thấp hơn, bằng không thì làm gì có chuyện chưa từng thấy những loại bí bảo loại đại hình này.

Lúc trước, Dương Khai trả lời y như thế, Liễu Sơn cũng không hề truy hỏi tận tường, bởi vì y không định để cho Dương Khai còn sống. Hiện giờ y càng thêm xác định, cái tên không đầu óc này đúng là đến từ một đại lục cấp thấp thật.

Khoảng cách gần lại, Dương Khai rốt cuộc mới nhận ra thứ mà mình ngộ nhận là thú dữ đó rốt cuộc là cái gì.

Một con thuyền đồng thau dài tầm trăm trượng, có vài nét giống với con tàu nát ở Ma Đô, chỉ là nó lớn hơn con tàu ở Ma Đô một chút..

Mấy nghìn năm trước Cốt tộc đã dùng thứ này để tới Thông Huyền đại lục?

Dương Khai kinh ngạc thất thần, thật lâu sau cũng không nói gì.

Hắn bỗng hiểu ra, dự định của hắn có lẽ khó mà thực hiện được rồi.

Hắn vốn tưởng rằng ba người này sẽ ngồi trên Tinh Toa để rời khỏi vực sâu hỗn loạn, cho nên hắn mới ngoan ngoãn hợp tác, đồng thời tìm kiếm cơ hội sống. Nhưng hiện giờ đối mặt với con thuyền khổng lồ như vậy, hắn phát hiện, mình thực là nhỏ bé.

Nếu thực sự đi theo đám người kia vào thuyền, thì hắn sẽ biến thành cá chậu chim lồng.

Ở trong này, chắc chắn phải có cường nhân Thánh Vương Cảnh!

Ngay trong khi hắn đang suy nghĩ tìm cách thoát thân, Liễu Sơn đã rút ra một bí bảo la bàn lớn cỡ bàn tay từ trong ngực ra.

Trên la bàn lóe lên hào quang, thần niệm của y thả ra, đưa vào trong la bàn, hình như đang bắt đầu trao đổi cùng ai đó. Chả mấy chốc sau, y thu hồi lại bí bảo kia, một hồi âm thanh vang lên, ở dưới đáy chiếc thuyền kia hiện lên một khe hở.

- Đi thôi!

Liễu Sơn vẫy vẫy tay, dẫn đầu bay về về phía khe hở đó, Lưu Sa với Bích Nhã cũng theo sát phia sau.

Trong chốc lát, ba người đã dẫn theo Dương Khai tới thông đạo đó, dần bước vào bên trong khoang thuyền.

Sau khi ba người đặt chân lên con thuyền lớn kia, thì cánh cửa đó liền đóng lại.

Dương Khai thấy hoa hết cả mắt, tựa như một tên nhà quê mới tới một thành trì phồn vinh, đâu đâu cũng đầy những điều mới mẻ.

Trong lòng đắng như ăn phải hoàng liên, bởi vì khi hắn bước chân lên con thuyền này, hắn cảm giác được từ bốn phương tám hướng truyền tới những dao động vô cùng dũng mãnh và khí tức của sức mạnh.

Đám khí tức này đều là Nhập Thánh Cảnh, trong đó còn có hai ba khí tức nồng đậm, khiến cho tim hắn đập nhanh bất ổn, nhưng lại không kìm được sinh ra một loại cảm giác vô lực phản kháng.

Như thể chỉ cần một luồng khí tức đó thôi cũng có thể phá hủy được ý chí của hắn.

Thánh Vương Cảnh!

Trong con thuyền này quả nhiên là có cường nhân Thánh Vương Cảnh trấn thủ thật.

- Liễu Sơn, các ngươi về trễ đấy.

Một tên cường giả Nhập Thánh tam tầng cảnh trầm giọng quát lên.

- Do đi lòng vòng thêm một chút, có điều cũng đã thăm dò được một ít tin tức.

- Hả?

Người nọ nhướn mày:

- Tin tức gì?

- Hai tiểu tiện nhân kia quả thực dã tới vực sâu hỗn loạn này, hơn nữa Tinh Toa của bọn chúng vì chiến đấu mà bị hư hỏng, bản đồ tinh Vực cũng mất đi hiệu lực, hiện giờ đã bị lạc ở nơi này rồi.

- Tin tức từ đâu mà có? Đáng tin hay không?

Trong mắt người nọ hiện lên một chút tinh mang.

- Tiểu tử này nói cho chúng ta biết, hắn đụng phải hai tỷ muội kia, toàn bộ tinh thạch và đan dược mang trên người đều bị cướp mất, cho nên ta phỏng đoán hai tiện nhân kia cũng không thể cầm cự được bao lâu nữa.

Liễu Sơn chỉ vào Dương Khai.

Người nọ lúc này mới chú ý tới sự hiện diện của Dương Khai, chỉ đưa mắt nhìn hắn một cái, rồi gật đầu như không quan tâm:
- Như thế cũng tốt, chỉ cần bọn chúng còn ở trong vực sâu hỗn loạn, thì đừng hòng thoát khỏi tay chúng ta, tin tức này cần phải mau thông báo cho đại nhân, để ngài còn quyết định nên làm sao!

- Ta đang định đi đây, ngươi có muốn đi cùng không?

Liễu Sơn hỏi.

- Vậy thì cùng đi thôi!

Nói xong, hai người cùng đi vào sâu bên trong thuyền.

- Ta không đi đâu, ta đưa hắn về nghỉ ngơi trước đây.

Bích Nhã khẽ khàng cười, kéo cánh tay Dương Khai đi về một hướng khác.

Liễu Sơn hơi nhíu mày, có vẻ không vui, nhưng không ngăn cản, chỉ nói một câu:

- Đừng có cuồng quá đấy.

- Biết rồi, ta biết chừng mực mà!

Bích Nhã cười nũng nịu.

Đi theo Bích Nhã trong khoang thuyền, nàng có vẻ quen đường, tỏ ra rất quen thuộc với cấu trúc bên trong con thuyền, dọc đường cũng gặp không ít võ giả, những kẻ này không có ai tu vi kém hơn Siêu Phàm Cảnh, Nhập Thánh Cảnh đâu đâu cũng có.

Nhưng những người này khi nhìn thấy Bích Nhã, thì đều lộ ra vẻ mặt sợ hãi, tránh như tránh bọ cạp, thần sắc vô cùng căng thẳng, chỉ khi nào nàng đi xa rồi mới bình thường trở lại.

Bọn họ nhìn thấy Dương Khai đang bị nàng khoác vai, trên mặt đều hiện ra thần sắc thông cảm, lại có phần như vui mừng khi người khác gặp họa.

Trong lòng Dương Khai cũng có chút khó chịu.

Hắn gần như có thể dự liệu ra được vị mỹ phụ này đang đưa mình đi làm gì, mà từ thần thái của những kẻ kia, thì có thể hiểu được, nếu để nàng làm gì đó, hẳn là kết cục sẽ thê thảm vô cùng.

“Tiện tỳ!”

Dương Khai mắng thầm trong bụng, trên măt thì không có ý gì, rồi đổi hướng suy nghĩ, không ngừng quan sát đường lối, ghi nhớ thật kỹ, để sau này còn có thể tìm đường sống.

Một lát sau, Bích Nhã đã dẫn Dương Khai đi tới một gian phòng, đẩy cửa ra, Bích Nhã ngoắc tay với hắn:

- Vào đi.

Dương Khai ngoan ngoãn đi vào, hắn nhìn một chút, liền nhận ra nơi này hẳn là chỗ ở của Bích Nhã, toàn bộ căn phòng dấy lên một mùi hương thoang thoảng, không nồng nặc mà vừa đủ, trong phòng khắp nơi đều có sắc hồng, khiến cho nơi này có vẻ vô cùng ấm cúng, có thể khiến cho bất kỳ kẻ nào bước vào đều cảm thấy dễ chịu, từ đó thả lỏng thể xác và đề phòng về tinh thần.

Trong sương phòng có một lư hương nho nhỏ, không biết đốt gì bên trong mà có một mùi thơm lạ lùng. Dương Khai hít một hơi, thân thể không tự chủ được có chút phản ứng, máu cũng dần chảy nhanh hơn, bản năng trong lòng hắn cũng dần bị đánh thức.

Hai tròng mắt cũng hiện lên một lớp hồng quang.

Bên tai vang lên những âm thanh thì thào rất nhỏ, từng tiếng nỉ non câu hồn đoạt phách truyền vào tai, khiến cho hơi thở của hắn trở nên nặng nhọc.

Bích Nhã không biết từ lúc nào đã bước đến phía trước Dương Khai, đôi mắt hoa đào hiện lên hoa quang, bàn tay ngọc ngà đưa lên xoa ngực Dương Khai, mặt ửng đỏ, vô cùng mê người.

Nàng hài lòng nhìn Dương Khai, thân thể mềm mại bốc lửa chủ động tiến tới, ép cả bộ ngực sung mẩy lên lồng ngực rắn chắc của hắn, hai nhũ hoa như hồng ngọc khẽ động đậy, từng âm thanh rên rỉ truyền ra từ trong cổ họng truyền ra.

Nàng nhẹ nhàng đẩy Dương Khai, hướng hắn tới phía chiếc giường.

- Ngươi làm cái gì thế?

Dương Khai thở phì phò, kinh nhạc nhìn nàng ta, tựa như một tên ngốc vậy…

- Ha ha...

Bích Nhã có vẻ rất hài lòng với phản ứng của Dương Khai, biểu cảm đó thể hiện dục vọng đó là cái mà nàng ta thích nhìn thấy nhất, mỗi lần như vậy nàng đều hủy hoại lí trí của nam nhân, biến bọn họ thành dã thú chỉ có dục vọng, để nàng ta có thể đạt được thỏa mãn lớn nhất.

Bích Nhã bước từng bước về phía Dương Khai, khiến cho hắn không ngừng lùi lại, hơi thở phả ra tựa như lan:

- Đây là phòng của tỷ tỷ, không ai vào đâu, ngươi muốn làm gì thì cứ làm.

Hơi thở của nàng cũng nặng nề thêm, thân thể mềm mại không ngừng vặn vẹo, hai hạt trước ngực căng cứng lên, trong lúc cọ ngực với Dương Khai, đem lại cho hắn những khoái cảm khó tả.

Giờ phút này, Bích Nhã tựa như đã biến thành oán phụ khuê phòng chưa thỏa mãn được dục vọng.

Dương Khai thuận thế ngã lên giường, nàng ta cũng chủ động cưỡi lên người hắn, không hề khách khí, bắt đầu giúp hắn cởi dây lưng,

Dương Khai không ngừng nuốt nước miếng, tựa như đã bị bị đánh chìm vào chốn nữ sắc của nàng, không còn chút nghi ngờ nào, hai bàn tay bắt đầu chộp về hướng hai ngọn nhũ phong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau