VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 976 - Chương 980

Chương 978: Dự định tương lai

Trường Uyên đã hơi hiểu được ý của Dương Khai.

- Ta đi Tinh Vực thì có lẽ còn có thể tìm được ít cách, đến lúc đó, cho dù có cường địch xâm lăng, cũng sẽ không đến mức bất lực. Dĩ nhiên đó cũng chỉ là có lẽ thôi, việc này cũng không dám chắc được.

Dương Khai nhún vai.

Hắn đã nhìn ra một con đường tương tự từ kinh nghiệm mười mấy năm qua của mình.

Lo trước tính sau thì không đời nào sai.

- Nói như vậy... Dương Thánh chủ vì tương lai của đại lục, mới muốn mạo hiểm đi Tinh Không?

Trường Uyên nhìn hắn với thần sắc cổ quái, bĩu môi:

- Ngươi đâu có cao nhân đại nghĩa đến thế chứ?

Tuy tiếp xúc với Dương Khai chưa nhiều, thời gian cũng không lâu, nhưng Trường Uyên rất có mắt nhìn người, thân là Ma tộc, y cũng rất nhạy bén, người bình thường khó mà sánh bằng.

Y cảm thấy Dương Khai muốn đi Tinh Không gấp gáp như vậy, căn bản không phải vì lý do mà hắn nói, trong đó tất phải có nguyên nhân khác.

Dương Khai bật cười, gật đầu:

- Quả thật vẫn còn lý do quan trọng hơn, nhưng đó là chuyện cá nhân của ta, không tiện nói, ta chỉ có thể đảm bảo là không gây hại gì đến Ma cương.

- Ta tin!

Trường Uyên khẽ gật đầu, rồi nhìn Lệ Dung, thoáng có vẻ ý động.

Nếu Dương Khai rời khỏi Thông Huyền đại lục, thì chưa hẳn là y không thể tiếp nhận Lệ Dung làm Ma tướng một phương. Tộc Cổ Ma có chiến lực dũng mãnh, mấy vị thủ lĩnh cũng vô cùng mạnh, có họ gia nhập, sau này Ma cương sẽ vững như thành đồng vách sắt.

Quan trọng nhất là y có thể nhân lúc Dương Khai không có ở đây, khuyên tộc Cổ Ma trở thành một phần tử của Ma tộc.

Trường Uyên đã động tâm rồi.

- Lệ Dung, các ngươi là người trong Ma tộc, môi trường ở Ma cương thích hợp cho các ngươi tu luyện hơn. Các ngươi đến đó cũng thích hợp cho sự phát triển của tộc nhân hơn. Ừm, giả sử ngày nào đó ta có thể trở về, nếu các ngươi vẫn muốn theo ta, ta nhất định sẽ đưa các ngươi đến vùng đất rộng lớn đó.

Dương Khai lộ thần sắc hoài niệm.

- Mười mấy năm trước, hình như ta cũng nói vậy với những người ở Đại Hán.

Lệ Dung và Hàn Phi mắt bỗng sáng ngời.

- Chúa thượng, thật sự không thể đưa bọn thuộc hạ đi cùng sao?

Lệ Dung cố thử lần cuối.

Dương Khai lắc đầu.

Tinh Không quá rộng lớn, cũng quá nguy hiểm, phải đi đâu về đâu bản thân hắn còn không biết, sao có thể dẫn thêm người khác theo cùng.

- Vậy tộc Cổ Ma xin chờ tin lành của Chúa thượng!

Lệ Dung gật đầu, không nói gì thêm. Bà biết nếu Dương Khai đã quyết, thì dù bà có nói thế nào cũng vô dụng.

- Trước lúc đó, tộc Cổ Ma sẽ tạm ở Ma cương vậy, không biết Ma tôn đại nhân có bằng lòng tiếp nhận hay không.

- Bản tôn xin hoan nghênh!

Trường Uyên cười sảng khoái.

Rồi họ trở lại nơi tụ tập của tam tộc, nói chuyện sơ qua một hồi xong, các thế lực liền lần lượt khải hoàn trở về.

Mỗi một thế lực đều đến từ những nơi khác nhau, mọi người đồng hành một thời gian, rồi từng thế lực mỗi người một ngả. Trong cuộc đại chiến này, ai cũng đều bị tổn thất, họ cũng nóng lòng muốn quay về hồi phục nguyên khí.

Mười mấy ngày sau, Dương Khai tách khỏi đám người Từ Hối, bảo lão và Lệ Dung về Thánh địa trước, hắn phải đi Long Phượng Phủ một chuyến, ít ngày nữa mới về.

Từ Hối lĩnh mệnh quay về.

- Chúng ta cũng đi thôi.

Dương Khai đợi người của Cửu Thiên Thánh Địa và tộc Cổ Ma đi xa rồi mới mỉm cười bảo Trần Châu.

Sắc mặt Trần Châu có phần câu nệ, cũng có rất nhiều thắc mắc và ngờ vực, nhưng không dám hỏi thẳng, bèn dẫn đường đi trước.

Đi được một lúc, Dương Khai chợt nói:

- Có phải Trần Phủ chủ muốn hỏi chuyện về Long Hoàng không?

Trần Châu sững sờ, lập tức nghiêm mặt chắp tay nói:

- Nếu tiện thì Dương Thánh chủ có thể giải thích được không?

Trong cuộc đại chiến với Cốt tộc lần này, Long Hoàng chi uy tái hiện, nhưng truyền nhân Long Hoàng của Long Phượng Phủ là Tôn Ngọc thì không hề đến chiến trường.

Hơn nữa sau khi kim long biến mất thì lại hiện ra bóng dáng Dương Khai.

Lúc Dương Khai trở về sau khi đột phá Nhập Thánh Cảnh, Trần Châu còn nhìn thấy hoa văn kim long sống động như có sinh mạng trên người Dương Khai.

Một chuỗi những dấu hiệu khiến Trần Châu mơ hồ đoán được chân tướng, nhưng không dám khẳng định.

Lão tất phải tìm Dương Khai hỏi cho ra nhẽ.

- Cũng đến lúc nên cho ngài một lời giải thích rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu, nghiêm mặt nói. - Trước lúc đó, ta muốn nói một lời xin lỗi với Trần Phủ chủ và chư vị quý tông, ta đã gạt các vị.

Trần Châu rùng mình, vẻ mặt như đã xác nhận được suy đoán.

- Tôn Ngọc không phải là truyền nhân Long Hoàng! Mà là ta.

- Hả?

Tiêu Linh trưởng lão thất kinh, nhìn Dương Khai đầy chấn động.

- Năm đó, chuyện khởi động truyền thừa ở Long Cốc cũng không phải do Tôn Ngọc. Là do ta không cẩn thận đã vào trong, còn Tôn Ngọc lúc đó tình cờ xông vào Long Cốc, bị năng lượng khi khởi động truyền thừa Long Hoàng cuốn vào. Ta và hắn đã ở trong Long Cốc hai năm.

- Ta không biết nhiều về Long Phượng Phủ, nên đã giữ Tôn Ngọc lại, hỏi hắn vài chuyện, thuận tiện chỉ điểm cho hắn tu luyện.

- Nói như vậy, Tôn Ngọc có được bước đột phá lớn như vậy trong thời gian hai năm, hoàn toàn là nhờ Dương Thánh chủ?

Trần Châu kinh ngạc, lập tức hiểu ra vì sau sao khi Tôn Ngọc ra khỏi Long Cốc, tu vi lại tăng đến mức hãi hùng như vậy. Tuy nhanh hơn người bình thường, nhưng vẫn chưa thấy tư chất cần có của một Long Hoàng.

- Phân nửa thôi, bản thân hắn cũng khắc khổ lắm.

Dương Khai cười ngượng ngùng.

- Vậy sau đó lúc U Hàn Động Thiên đến đột kích...

- Cũng là ta âm thầm giải quyết.

Dương Khai thẳng thắn thừa nhận.

- Chẳng trách Long Hoàng... Tôn Ngọc lại nghe lời Dương Thánh chủ đến vậy, thì ra là có ẩn tình cả.

Tiêu Linh ngộ ra.

- Trước đó ta và Lăng Kiên trưởng lão đã ngờ vực rốt cuộc hắn kết giao với nhân vật như Dương Thánh chủ lúc nào, lần này thì hiểu rồi.

- Có điều ta vẫn không hiểu lắm.

Trần Châu nhíu mày.

- Nếu Dương Thánh chủ đã là truyền nhân Long Hoàng, vậy tại sao còn giấu diếm việc này?

Truyền nhân Long Hoàng, thân phận này đáng tôn sùng đến mức nào? Tôn Ngọc chỉ cần một bước là lên trời, trở thành người có địa vị cao nhất Long Phượng Phủ. Trần Châu thực sự không hiểu, tại sao Dương Khai lại che giấu sự tồn tại của mình, mà để Tôn Ngọc chắn trước thu hút sự chú ý của người khác.

Dương Khai ngượng ngùng nói:

- Chủ yếu là vì năm đó, ta vừa trở thành Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa, hẳn là phía quý tông cũng nghe nói rồi, lúc đó Cửu Thiên Thánh Địa gặp ngoại địch nội loạn, cục diện rối rắm còn chưa dọn dẹp được, lúc đó ta cũng không lòng dạ nào mà lo chuyện khác. Ừm, quan trọng nhất, ta không phải là người của Long Phượng Phủ, nếu nói với quý tông là ta đã đoạt mất truyền thừa của Long Phượng Phủ, không biết quý tông sẽ nghĩ thế nào, chưa biết chừng còn gây họa nữa. Đây là lỗi của ta, không liên quan đến Tôn Ngọc, chính ta bảo hắn giấu chuyện giúp ta, xin lỗi chư vị.

Dương Khai thành khẩn nói hết mọi chuyện ra.

Trần Châu và đám người Tiêu Linh liếc nhìn nhau, ánh mắt phức tạp.

Một hồi lâu sau, Trần Châu mới cười lớn:

- Dương Thánh chủ có thể nói hết chân tướng ra vào lúc này thì cũng không muộn là mấy. Chỉ là, ta không hiểu, tại sao Dương Thánh chủ có thể khởi động truyền thừa Long Hoàng? Hẳn là có nguyên do nào khác?

- Vì ta tu luyện Âm Dương Hợp Hoan Công. Ánh mắt Trần Châu bỗng sáng bừng.

Dương Khai kể sơ lại chuyện xảy ra ở Truyền Thừa Động Thiên năm xưa, đám đông Long Phượng Phủ lắng nghe mà thần sắc kích động vô cùng.

- Là truyền thừa mà năm xưa Long Hoàng Phượng Hậu để lại! Thảo nào Dương Thánh chủ có thể mở cấm chế Long cốc, thế thì dễ hiểu rồi!

Trần Châu mừng đến khoa tay múa chân.

- Nói như vậy, Dương Thánh chủ cũng không phải người ngoài nữa.

- Đúng vậy, nghiêm túc mà nói, Dương Thánh chủ phải được tính là nhân tài của Long Phượng Phủ ta mới đúng!

Tiêu Linh cũng kích động tột đỉnh.

Dương Khai giúp Cửu Thiên Thánh Địa và Long Phượng Phủ giao hảo có lẽ cũng vì mối liên hệ đó. Lúc này, Trần Châu và Tiêu Linh mới tỉnh hộ, hiểu ra tất cả.

- Đúng rồi, Phượng Hậu đâu?

Trần Châu bỗng nhớ ra một chuyện.

- Nếu Dương Thánh chủ tu luyện Âm Dương Hợp Hoan Công, vậy phải còn một vị Phượng Hậu! Người đó đâu? Sao ta chưa thấy bao giờ?

- Nàng không có ở Thông Huyền đại lục.

Sắc mặt Dương Khai tối sầm.

- Nàng đi Tinh Không rồi.

- Tinh Không...

Trần Châu nghẹn họng.

- Ta muốn đi tìm nàng, không biết khi nào mới có thể trở về, vậy nên ta muốn mang truyền thừa Phượng Hậu trong Phượng tổ đi, đợi đến khi ta tìm được nàng ấy, sẽ giao truyền thừa cho nàng.

- Mang đi?

Trần Châu ngẩn ra.

- Truyền thừa đó có thể mang đi sao?

Dương Khai lắc đầu:

- Không rõ lắm, ta phải thử một lần... Dĩ nhiên là phải được Trần Phủ chủ cho phép.

- Không thành vấn đề, chỉ có điều việc này rất khó, truyền thừa đó ẩn kín trong Phượng tổ suốt mấy nghìn năm rồi, chẳng ai biết nó trông ra sao... Ngài hãy cứ làm hết sức đi.

- Đa tạ.

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

Sau khi xác định Dương Khai mới là truyền nhân Long Hoàng thật sự, thái độ của Trần Châu và Tiêu Linh đột nhiên thay đổi, trở nên cung kính lạ thường. Dương Khai khẩn cầu họ đừng trách cứ Tôn Ngọc, họ cũng bảo sẽ không đặt nặng chuyện đó. Với cả Long Phượng Phủ mà nói, chỉ cần thân phận Long Hoàng có người kế thừa và người đó đứng về phía tông môn là được, còn về việc do ai kế thừa thì chẳng đáng lo ngại.

Huống hồ, thân phận truyền nhân Long Hoàng của Dương Khai đã được an bài từ rất lâu rồi.

Hơn nữa, hai người họ cũng tỏ ý, tuy Tôn Ngọc không phải là Long Hoàng thật sự, nhưng sau này cũng sẽ không bạc đãi y, mà vẫn sẽ bồi dưỡng y bằng nguồn lực của tông môn.

Tư chất hiện tại của Tôn Ngọc cũng đã vượt trội nhiều người, đáng để bồi dưỡng.

Hơn một tháng sau, họ đến Long Phượng Phủ.

Toàn thể Long Phượng Phủ ra nghênh đón.

Tôn Ngọc đã sớm nhận được tin, liền dẫn đầu một đoàn người đứng bên ngoài Long Phượng Phủ, chúc mừng họ khải hoàn trở về và cung nghênh Dương Khai đến thăm phủ.

Trần Châu thiết yến khoản đãi, cả tông môn ăn uống no say.

Rượu quá ba tuần, Dương Khai kéo Tôn Ngọc qua một bên, kể lại sự việc cho y hay.

Tôn Ngọc lo được lo mất:

- Dương tiền bối, như vậy thì vãn bối yên tâm rồi, nhưng sau này liệu họ có ghi hận vào vãn bối không?

- Làm gì có?

Dương Khai phì cười.

- Tập trung tu luyện vào, dù ngươi không phải là Long Hoàng, nhưng cũng là hy vọng tương lai của tông môn, Phủ chủ cũng sẽ không bạc đãi ngươi đâu.

- Thật không?

Dương Khai gật đầu.

- Vậy thì tốt quá.

Tôn Ngọc cười vui sướng, không còn gánh nặng tâm lý như lúc trước nữa. Trước đây y phải gánh cái thân phận Long Hoàng giả tạo, khiến cả ngày lo lắng thấp thỏm, sợ sẽ bị người khác phát hiện sơ hở. Nay cả người nhẹ nhõm hẳn, như có một bao tải vô hình được nhấc đi, có thể thẳng lưng dậy rồi.

Chương 979: Giải phong ấn Phượng tổ

Phượng tổ, một nơi băng tuyết ngập trời, hàn khí lạnh lẽo tràn ngập khắp cánh rừng, khiến cả bầu trời khu rừng đều bị bao phủ bởi một màn sương trắng, tựa như tiên cảnh nhân gian.

Truyền thừa thuộc về Phượng Hậu được ẩn giấu ngay trong khu rừng này, không ai đoạt được trong suốt mấy nghìn năm qua.

Chỉ có những người tu luyện công pháp thuộc tính hàn thì mới thường đến gần Phượng tổ tu luyện, sử dụng thiên thời địa lợi ở nơi này để hỗ trợ tu luyện.

Cả bè lũ trước khi từng muốn xâm lăng Long Phượng Phủ - U Hàn Động Thiên cũng đặt căn cơ cách Phượng tổ không xa, dựa vào hàn khí của Phượng tổ mà sống.

Dương Khai khoanh chân ngồi ở một nơi trong Phượng tổ, băng hàn ép vào người, làm nghẽn đường lưu chuyển thánh nguyên trong nội thể hắn.

Dù đã đến Nhập Thánh Cảnh, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được một ý cảnh và năng lượng không tầm thường từ khoảng thiên địa này. Ý cảnh và năng lượng đó ảnh hướng đến đất trời, nó có khắp mọi nơi, khiến đầu tóc và y phục hắn lấm đầy băng tuyết.

Nếu Tô Nhan ở đây, nàng chỉ cần vận Âm Dương Hợp Hoan Công là có thể hấp thụ toàn bộ băng hàn lực trong cả Phượng tổ.

Nhưng nàng không thể đến đây.

Dương Khai không ngừng thử nghiệm, thả thần niệm ra, cảm ngộ ý cảnh đó hòng tiếp nạp nó.

Dù sao thì lần này đi Tinh Không cũng không biết khi nào mới có thể trở về. Nếu may mắn tìm được Tô Nhan, thì có thể giao truyền thừa Phượng Hậu được giấu ở đây cho nàng.

Song, Dương Khai không dám chắc mình có làm được hay không.

Băng hàn lực và ý cảnh đó tương khắc với Chân Dương Quyết mà hắn tu luyện, và cũng khác hẳn với thuộc tính thánh nguyên nội thể hắn.

Hắn chỉ có thể kiên nhẫn mà thử, không cưỡng cầu.

Thời gian dần trôi qua, Dương Khai ngồi cứng đờ ở Phượng tổ cả nửa tháng, không một chút tiến triển.

Song cũng nhờ ảnh hưởng từ băng hàn lực mà cảnh giới Nhập Thánh Cảnh hắn vừa đột phá đã dần dần vững chắc hơn.

Vừa mới đột phá một cảnh giới lớn, lúc này là lúc kỵ mạo hiểm nhất.

Băng hàn lực phủ lên người, buộc hắn phải dùng thánh nguyên nóng bức chống đỡ, cùng với lúc tiêu hao sức mạnh nội thể, hắn còn cảm thụ đủ mọi điểm khác nhau của Nhập Thánh Cảnh và thánh nguyên so với lúc trước.

Hắn đã thu hoạch được rất nhiều, cứ duy trì trạng thái đó, không muốn bất cứ thứ gì. Ấy thế mà lại củng cố được chân đế của cảnh giới, khiến tu vi Nhập Thánh Cảnh vững chắc hơn, tôn ngọc cũng càng tinh thuần hơn.

Nỗ lực trong khoảng thời gian này giúp hắn có một thời gian làm dịu, củng cố thành công cột mốc của cảnh giới, sức mạnh nội thể cũng dần dần mạnh lên, lĩnh ngộ được những điều ảo diệu của Nhập Thánh Cảnh.

Trong quá trình này, hoa văn Kim long lại thường xuyên cử động, ở Phượng tổ này, hình như nó đã được tưới nhuần một cách đặc biệt, chẳng những không ở yên, mà còn có vẻ rất bức thiết, muốn chạy ra khỏi cơ thể Dương Khai, hòa làm một thể với sức mạnh băng hàn kia.

Long Hoàng Phượng Hậu vốn là hai trụ cột lớn của Long Phượng Phủ, và cũng là dị thể đồng tâm.

Hoa văn Kim long chưa một năng lượng khổng lồ, đó là truyền thừa của cuối của Long Hoàng, nó có xảy sinh điều thường ở Phượng tổ cũng là điều hiển nhiên.

Thêm nửa tháng sau, Phượng tổ vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Trong thời gian này, Dương Khai vẫn luôn truyền thần niệm ra tứ phía, hòng tìm hiểu Phượng tổ.

Nhưng hắn đã thất bại.

Chật vật suốt một tháng trời mà không có thu hoạch gì, Dương Khai đành bỏ cuộc.

Hắn cảm thấy mình không thể mang truyền thừa ở nơi này đi được.

Chính vào lúc hắn mở mắt ra, chuẩn bị rời đi, thì băng hàn lực trong Phượng tổ chợt có những biến hóa khác thường, nó cộng hưởng từ xa với hoa văn Kim long trên người Dương Khai, mơ hồ đã tạo thành một mối liên hệ tinh tế.

Dương Khai khựng lại, nhớ lại động tác ban nãy, vội vàng nín thở, ngưng mọi sự vận chuyển sức mạnh trong cơ thể, mặc cho hoa văn Kim Long cử động trên người mình.

Mối liên hệ tinh tế đó mỗi lúc một rõ ràng, mắt Dương Khai sáng bừng, đã thoáng hiểu ra.

Băng hàn lực khổng lồ trong Phượng tổ đang hội tụ về một hướng, và hướng đó nằm ngay phía trước Dương Khai.

Dần dần, màn sương băng bao phủ cả Phượng tổ mấy nghìn năm bắt đầu tan chảy, chỉ có một khu vực nhỏ trước mặt Dương Khai là băng hàn lực vẫn dày đặc.

Dường như tất cả băng hàn đã tụ về đây.

Trước mắt Dương Khai xuất hiện hư ảnh của một con phượng hoàng băng.

Nó cao quý, hoa lệ, toàn thân trắng như tuyết, trong suốt như ngọc, không một tì vết, như tiên tử không vướng bụi trần.

Nó khiến Dương Khai nhớ đến Tô Nhan.

Khí tức của cả hai như nhau, gần như cùng một nguồn gốc.
Hồ Kiều Nhi từng bảo Tô Nhan giống như một con búp bê bằng băng, câu này hoàn toàn không nói quá, bất cứ ai từng gặp Tô Nhan, ấn tượng đầu tiên chính là vậy, sự lạnh lùng của nàng chỉ tan chảy khi đứng trước Dương Khai, trở nên nóng rực, đủ để thiêu cháy bàn thạch kiên cố nhất trên đời này.

Tiếng rồng gầm vang vọng thiên địa, ảo ảnh phượng hoàng băng ngẩng cao đầu cất tiếng hót để cùng cộng hưởng.

Dương Khai vươn một tay ra, nhìn nó dịu dàng như đang nhìn Tô Nhan.

Hắn đưa ra lời mời chân thành nhất đến ảo ảnh phượng hoàng băng đó.

Ảo ảnh nhìn chằm chằm vào hắn, nó như có sinh mạng và trí tuệ riêng, nhìn vào tận nội tâm Dương Khai, và thấy được một bóng hình diễm lệ trong tâm linh hắn, hiểu thấu tầm quan trọng của nàng với Dương Khai.

Nó đã đưa ra lời đáp.

Bóng dáng lộng lẫy vụt tan đi, như núi tuyết sụp đổ, như sóng biển rít gào, hung mãnh cuốn về phía Dương Khai.

Dương Khai không động đậy, mặc cho băng hàn lực đó xông vào nội thể mình, thân thể rắn chắc lập tức được phủ bởi một lớp băng, âm thanh răng rắc vang dài bên tai.

Băng hàn lực khổng lồ luồn vào, như muốn đóng băng hắn trong nháy mắt.

Thánh nguyên nóng bức trong cơ thể bất giác bùng nổ, hòng kháng cự hàn khí đang xâm nhập, Dương Khai vội vàng áp chế, đưa tất cả thánh nguyên rút về đan điền.

Hàm răng run lập cập, toàn thân tím ngắt, chỉ trong chốc lát, Dương Khai đã bị

Băng hàn lực khổng lồ liên tục luồn vào, rất lâu sau, băng hàn lực tàn lưu trong đất trời mới biến mất hoàn toàn.

Cơ thể gồng chặt run rẩy của Dương Khai lập tức nhẹ nhõm đi hẳn vào phút đó, cái giá rét vốn khó lòng chịu đựng nổi cũng đã tan thành mây khói.

Trong cơ thể hắn nhìn như có thêm thứ gì đó, chạy rần rần trên da thịt, mang đến một cảm giác mát mẻ, khiến hắn phấn khởi.

Cởi bỏ quần áo, cúi đầu nhìn thử thì thấy hoa văn một rồng một phượng đang vui đùa hài hòa.

Trong hai hoa văn đó đều ẩn chưa uy năng đủ để hủy thiên diệt địa.

Dương Khai mỉm cười hài lòng, có vẻ bất ngờ.

Hắn đến đây vốn chỉ muốn thử một phen thôi, không nghĩ là sẽ thành công, nhưng kết quả lại vượt ngoài dự liệu của hắn.

Truyền thừa cuối cùng của Phượng Hậu đã đáp lại lời mời của hắn, nhập vào cơ thể hắn.

Nhắm mắt cảm thụ thử, hắn cảm giác được khí tức của Phượng Hậu, xem cơ thể hắn làm nơi tạm trú thân.

Nó là dị vật, cho dù năng lượng khổng lồ, nhưng Dương Khai không thể sử dụng được, điều hắn có thể làm chỉ là giữ gìn nó thay Tô Nhan.

Rồi hắn lại xác nhận kỹ lại, chắc chắn rằng hoa văn phượng hoàng băng đó sẽ không gây bất cứ ảnh hưởng xấu nào cho mình, Dương Khai mới hài lòng đứng dậy, sải bước lớn đi khỏi Phượng tổ.
Ánh mắt trời chiếu rọi khắp nơi, phong ấn Phượng tổ đã được gỡ bỏ.

Băng tuyết ngập trời suốt mấy nghìn năm đến nay đã bắt đầu tan chảy.

Đi đến Long Phượng Phủ, kể lại chuyện ở Phượng tổ cho Trần Châu rồi Dương Khai cáo biệt, lấy Tinh Toa ra bay về Cửu Thiên Thánh Địa.

Lúc hắn về đến Thánh địa, đám người Từ Hối cũng đã về từ lâu.

Cả Thánh địa đến nay vẫn còn hoan hoan hỉ hỉ, vô cùng náo nhiệt.

Dương Khai triệu tập các thân bằng hảo hữu lại, nói chuyện mình sắp đi Tinh Không cho họ biết.

Vượt ngoài dự kiến của Dương Khai, họ nghe tin này xong thì không có phản ứng gì nhiều, hình như đã biết từ lâu rồi.

Dương Khai liếc sang Lệ Dung, biết hẳn là bà đã nói chuyện này ra trước để họ chuẩn bị tâm lý.

- Quyết định rồi à? Mộng Vô Nhai ung dung hỏi.

- Vâng. Dương Khai khẽ gật đầu.

- Quyết định rồi thì không cần nói nhiều nữa, ngươi đi đường cẩn thận, ở đây ngươi không cần phải lo lắng, lao phũ sẽ thay ngươi trông coi nơi này. Mộng Vô Nhai gật đầu.

- Làm phiền Mộng chưởng quầy rồi. Dương Khai nghiêm mặt gật đầu, có câu nói này của Mộng Vô Nhai, hắn có thể yên tâm mà đi rồi.

Hiện giờ Cửu Thiên Thánh Địa đã đi vào quỹ đạo, có Thánh chủ hay không cũng chẳng sao, điều duy nhất khiến Dương Khai không an tâm được là các bằng hữu sống ở Chiến Hồn Điện, có điều chỉ cần Mộng Vô Nhai ở đây, thì họ sẽ không bao giờ bị ai hiếp đáp.

- Ngươi đi trước dò đường, nói không chừng ngày nào đó lão phu cũng sẽ đi xem thử, đến lúc đó nhất định sẽ đi tìm ngươi. Mộng Vô Nhai cười cười.

- Ta xin chờ.

Tiếng khóc lóc nỉ non vang lên bên cạnh, Đổng Tố Trúc mắt đỏ hoe, nhìn Dương Khai với ánh mắt khẩn cầu, như không muốn để hắn đi.

Mười mấy năm trước, Dương Khai rời khỏi Trung Đô, một đi không trở lại, bặt vô âm tín.

Mãi đến gần đây, cả nhà mới được đoàn tụ.

Nhưng Diệp Tân Nhu còn chưa kịp hàn huyên tâm sự với con trai, hưởng thụ niềm vui sum vầy, thì Dương Khai lại bước tiếp lên cuộc hành trình mới, hơn nữa còn là hành trình tiến đến Tinh Không rộng lớn.

Sao bà có thể chịu nổi?

Dương Tứ gia là một nam tử Hán sắt thép mà mắt cũng ngấn lệ, đầy sự lưu luyến.

Dương Khai cảm thấy vô cùng áy náy, đang định an ủi thì Dương Tứ gia trầm giọng bảo: - Đi đi, cha ủng hộ con, và cũng tin tưởng con!

Dương Khai rùng mình, gật đầu trịnh trọng.

Có lời này của Dương Tứ gia, Dương Khai cũng đã an tâm, hắn có thể trút bỏ gánh nặng tâm lý để đi làm chuyện mình muốn.

- Trước khi đi, ngươi nên vỗ về Hạ Ngưng Thường một tiếng. Mộng Vô Nhai thở dài. - Nửa tháng qua nó cứ khóa chặt mình trong phòng không chịu ra.

- Ta biết chứ.

Đêm xuống, trăng sáng tỏ.

Dương Khai chậm rãi bước đến Thánh Chủ Uyển, đúng lúc An Linh Nhi đi ra từ đó, nhìn thấy Dương Khai không khỏi ngẩn người, rồi bĩu môi nhìn về một gian phòng bên trong, nhếch miệng cười bước đi ra, vẻ mặt hí hửng như kẻ mình ghét gặp họa.

Dương Khai tròn mắt nhìn nàng, rồi mới chỉnh lại y phục, tiến tới gian phòng của Hạ Ngưng Thường.

Trước cửa phòng, nhóm năm vị đại sư của Đỗ Vạn đang vây bên ngoài hét lớn, khuyên từng lời ôn tồn, nhẹ nhàng.

Trong phòng không có lấy một động tĩnh.

- Chào chư vị đại sư. Dương Khai đằng hắng một tiếng gọi họ.

Trong bóng đêm, năm cặp mắt nhất tề lướt qua, như thể không chào đón Dương Khai.

- Tiểu tử nhà ngươi... Thân hình ục ịch của Thường Bảo run run, quở mắng: - Đúng là có phúc mà không biết hưởng. Hạ cô nương là quý nhân thế nào chứ, cô nương thích tiểu tử ngươi thì đó là phúc của ngươi, ngươi lại dám làm cô nương đau lòng, đúng là làm lão phu tức chết mà!

Chương 980: Sư đệ làm gì vậy

Bên ngoài gian phòng của Hạ Ngưng Thường, lão béo Thường Bảo mắng xối xả vào mặt Dương Khai, nước miếng bay như mưa.

- Hạ cô nương đã nửa tháng không ra khỏi phòng một bước, cũng không luyện đan, ngươi đúng là một kẻ tội đồ!

Hồng Phương cũng giáo huấn một cách không khách khí.

Khổng Nhược Vũ hừ lạnh:

- Thân là nam nhân, lẽ ra nên mang lại cảm giác an toàn và đáng tin cho người phụ nữ của mình, chứ không phải khiến họ đau lòng. Ngươi làm Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa còn tàm tạm, nhưng làm đức lang quân như y thì lại kém xa.

Đến người có quan hệ tốt nhất với Dương Khai là Đỗ Vạn cũng sốt sắng nói:

- Mau nghĩ cách dỗ dành đi, đừng khiến người ta buồn nữa.

Năm vị đại sư như đã đứng hết về phía Hạ Ngưng Thường, ra sức che chở nàng, hướng mũi giáo về Dương Khai.

Dương Khai ngây ra như phỗng.

Hắn không ngờ quan hệ của tiểu sư tỷ và năm vị đại sư đã tốt đến mức này rồi.

Hắn còn nhớ ngày trước, khi năm vị đại sư đến Thánh địa, họ đã cố mặt dày ở lại đây xem hắn luyện đan.

Thời gian đó, hắn rất được năm vị đại sư ngưỡng mộ.

Ai ngờ, bây giờ trong mắt năm vị đại sư, địa vị của Hạ Ngưng Thường còn vượt xa hắn.

- Ơ...

Dương Khai há miệng, chưa kịp biện minh cho mình một câu thì đã bị Hồng Phương cắt lời.

Hồng Phương liếc xéo hắn, tỏ vẻ không vui:

- Tiểu tử, nghe nói lần này ngươi nhất quyết đòi đi Tinh Không là để tìm một nữ nhân? Nữ nhân nào mà có thể sánh bằng Hạ cô nương chứ?

- Đúng đó, Hạ cô nương đã là cô nương tốt nhất thiên hạ này rồi, ngươi đừng có mà đứng núi này trông núi nọ.

- Hạ cô nương đẹp người đẹp nết, lại dịu dàng, khéo hiểu lòng người, trong sáng thuần khiết, thật chẳng hiểu sao lại đi thích tên khốn khiếp nhà ngươi nữa?

Lại một tràng quở mắng nổ đùng đoàng, khiến Dương Khai đến á khẩu.

- Hạ cô nương, đừng buồn nữa!

Khổng Nhược Vũ chợt quay sang sương phòng, thét lớn:

- Hạng nam nhân một dạ hai lòng thế này bỏ đi cho xong, hôm khác lão thân sẽ giới thiệu một người cho cô nương, người đó tuy không so được với Dương Khai, nhưng cũng được xem là rồng trong người.

Dương Khai tối sầm mặt, ung dung nói:

- Khổng lão, nếu đại sư không muốn tên đó có gì bất trắc thì tốt nhất đừng bảo hắn đến Thánh địa.

Khổng Nhược Vũ trừng mắt:

- Sao? Ngươi được một dạ hai lòng mà không cho Hạ cô nương được chọn lựa à?

- Ý ta không phải vậy...

Dương Khai cảm thấy khó nói, thực sự không biết cớ gì mà năm vị đại sư này lại ăn không ngồi rồi đến mức chen vào chuyện nam nữ thế này.

Cạch...

Cửa phòng mở ra, trong bóng tối, Hạ Ngưng Thường xuất hiện trong tầm mắt mọi người với đôi mắt sáng như sao, không vướng một chút bụi trần.

Nhưng tất cả bọn họ đều nhạy bén nhận ra, đôi mắt nàng hơi sưng đỏ.

- Đừng nói xấu sư đệ nữa...

Giọng Hạ Ngưng Thường nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhìn Dương Khai một cách xa xôi, khẽ cắn môi:

- Hơn nữa, người mà sư đệ muốn đi tìm là Tô Nhan sư tỷ, sư tỷ rất tốt.

- Ôi trời ơi bà cô ơi, cuối cùng thì cô cũng ra rồi.

Thường Bảo la lớn, vừa lau mồ hôi trên trán, vừa ân cần hỏi han Hạ Ngưng Thường.

- Sư đệ vào đây nói chuyện!

Hạ Ngưng Thường kéo Dương Khai vào phòng.

Dương Khai quay lại, vặn một nụ cười mỉm với năm vị đại sư:

- Các đại sư cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé!

Không đợi họ trả lời, hắn đã đóng sầm cửa lại.

- Tiểu tử thối này...

Hồng Phương phá lên cười.

- Được rồi, Dương Khai đã ra mặt thì chắc không còn vấn đề gì nữa.

Đỗ Vạn cười khà khà.
- Mọi người về nghỉ ngơi đi.

Các dại sư cũng đều là người từng trải, tất hiểu nỗi khổ trong lòng Hạ Ngưng Thường, vừa rồi họ mắng nhiếc Dương Khai không chút nể mặt như vậy cũng là để buộc Hạ Ngưng Thường phải thông cảm, ép nàng ra mà thôi.

Người trẻ tuổi mà, có vấn đề gì thì mở lòng ra mà nói chuyện là xong.

Trong sương phòng, đợi các vị đại sư đi dần xa rồi, Dương Khai mới nhìn Hạ Ngưng Thường đầy áy náy.

- Ta muốn đi tìm Tô Nhan, vốn định trở về sẽ nói cho nàng biết.

Hắn đắn đo từng chữ.

- Ta biết chứ!

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu.

- Ta sẽ không cản chàng đâu, mà chỉ là không nỡ xa thôi.

Vừa nói, mắt nàng lại nhòe đi, lao vào lòng Dương Khai, vùi đầu vào ngực hắn.

Nước mắt làm ướt đẫm áo Dương Khai, giọng Hạ Ngưng Thường vang ra:

- Chàng không cần phải vướng bận chuyện ở đây đâu, nhất định phải tìm được Tô Nhan, đưa tỷ ấy trở về.

- Ừm.

Dương Khai gật đầu. Có giai nhân tựa vào lòng, hai người ép sát nhau, cảm nhận được sự mềm mại và nồng nhiệt từ cơ thể nàng, thật ngạc nhiên là Dương Khai không có chút suy nghĩ dậy sóng nào, mà chỉ có sự lưu luyến và áy náy.

Hạ Ngưng Thường như đã nhìn ra hắn đang băn khoăn, khẽ giọng nói:

- Chàng không cần phải thấy áy náy, vì ta biết, nếu như sư phụ đưa ta đến Tinh Không, thì chàng cũng sẽ đi tìm ta, phải không?

- Phải!

Dương Khai ôm chặt lấy nàng, cảm thấy được an ủi vì sự thông cảm của tiểu sư tỷ.

- Hơn nữa ta cũng tin rằng chàng nhất định sẽ tìm thấy.

Hạ Ngưng Thường bỗng ngước đầu lên, đôi mắt kiều diễm cong thành hình trăng lưỡi liềm.

- Vì sao?

- Vì chàng đã từng tìm được ta một lần rồi!

Hạ Ngưng Thường nói chắc nịch.

- Lần này chắc chắn cũng sẽ không thất bại. Nếu hai người được định mệnh an bài sẽ ở bên nhau, thì cho dù có xa cách bao xa hay bao lâu, thì cuối cùng sẽ đến cùng ở bên nhau. Trước đây ta nghĩ vậy và tin chắc như vậy, sau này, vào lúc ta trơ trọi không ai nương tựa nhất, chàng đã...

Nói rồi lại nói, giọng Hạ Ngưng Thường thấp dần, như nói đến phần xấu hổ, ngại ngùng hé răng.

- Ta đã làm sao cơ?

Dương Khai nhìn nàng, nhếch mép cười quái lạ.
Hạ Ngưng Thường ngượng ngùng, ánh mắt mơ hồ, tay níu lấy áo Dương Khai, giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

- Chàng đã xuất hiện như một vị anh hùng.

Thốt ra câu này xong, mặt tiểu sư tỷ liền đỏ ửng, như thể sắp ứa cả máu ra, người nóng bừng.

Nàng không phải là người có thể mở rộng lòng được, cũng không phải người có thể nói hết mọi suy nghĩ trong lòng ra, thốt lên những lời chân tình này đã là cực hạn đối với nàng rồi.

Nàng bỗng nhớ lại chuyện năm xưa ở Cửu Âm sơn cốc, vì lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ mà nàng và Dương Khai đã gặp mai phục giữa đường.

Trong vách núi chỉ đủ một người đứng, trong lúc nàng gặp nguy hiểm, Dương Khai chắn ngay trước mắt nàng, chiến đấu đến đổ máu.

Ngày ấy, bóng dáng đó chưa được anh vĩ như bây giờ, còn gầy yếu thấy rõ, nhưng lại đứng sừng sững như núi cao, che chắn mọi bão tố và nguy hiểm cho nàng.

Chính vào lúc ấy, bóng hình đó đã bước vào cõi lòng nàng, cắm rễ, nảy mầm trong trái tim một thiếu nữ, khiến nàng rung động.

Mỗi lần nhớ đến cảnh tượng đó, cõi lòng Hạ Ngưng Thường như được tưới mật, vừa ấm áp lại vừa ngọt ngào.

Xa cách Dương Khai hơn mười năm, cùng sư phụ vào Nam ra Bắc, gặp được rất nhiều thanh niên tài tuấn, trong đó có không ít người thừa kế của các đại tông môn, đại gia tộc, họ tỏ lòng mến mộ với nàng một cách không che giấu.

Nhưng nàng vẫn trước sau như một, con tìm nàng chưa hề gợn sóng vì bất cứ nam nhân nào.

Nàng vẫn mãi chờ đợi.

Và cuối cùng đã được như sở nguyện.

Khi sư phụ bị giam cầm, nàng không tìm được đường ra, tuyệt vọng bất lực, thì bóng dáng đó lại xuất hiện trước mắt nàng, xua tan đám mây đen che phủ mọi hy vọng của nàng, giúp nàng lại nhìn thấy ánh rạng đông.

Khoảnh khắc ấy, nàng nghĩ cho dù mình có phải chết đi ngay lúc này thì cũng đáng, không ai có thể cảm nhận được sự kích động và vui mừng trong lòng nàng lúc đó.

Hiện giờ, hắn sắp phải đi, mà việc nàng cần làm chính là chờ đợi.

Chờ đợi trong hạnh phúc và trông mong, nàng cảm thấy bản thân đủ kiên nhẫn, cho dù sông cạn đá mòn, cho dù biển xanh thành nương dâu, nàng cũng sẽ luôn chờ.

Bỗng, người nàng nhẹ bâng, Hạ Ngưng Thường kêu lên, đợi đến khi phản ứng lại thì mới thấy mình đã bị Dương Khai nhấc bổng lên rồi.

Cánh tay hắn cường tráng hữu lực, khuỷu tay của hắn tạo nên cảm giác thư thái, như bến cảng yên bình nhất, giúp ta bất giác thả lỏng thể xác và tinh thần, tất cả mọi mệt nhọc đều không cánh mà bay.

- Sư đệ làm gì vậy?

Hạ Ngưng Thường kêu nhỏ như muỗi vo ve, nàng phát hiện Dương Khai đang đắm đuối nhìn nàng cùng một nụ cười ý vị sâu xa, đưa nàng bước từng bước về phía chiếc giường thơm tho.

Dưới ánh mắt dịu dàng như nước chảy đó, Hạ Ngưng Thường cảm giác mình như tuyết đầu xuân, sắp tan chảy đến nơi.

Nàng mơ hồ ý thức được điều gì đó, tim đập dữ dội, hơi thở bỗng dồn dập, cảm thấy trong người nóng như đổ lửa.

Dương Khai vẫn cứ cười quái lạ. Quỷ bí mà vô thanh, nụ cười đó khiến Hạ Ngưng Thường bất giác nhắm nghiền mắt lại, cắn chặt môi, quay đầu đi, không dám nhìn vào mắt hắn.

Người bỗng nhẹ hẳn, Hạ Ngưng Thường phát hiện mình đã nằm trên giường, ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng trong đổ xuống, chiếu rọi lên người nàng.

Dương Khai ngồi bên Dương Khai, ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng tuyệt mỹ này, bàn tay to dịu dàng mân mê mái tóc của tiểu sư tỷ.

- Tiểu sư tỷ, nàng có còn nhớ hồi còn ở Lăng Tiêu Các, có một đêm ta từ bên ngoài trở về, thấy nàng ngủ quên trên giường ta không?

Dương Khai bỗng hỏi.

Hạ Ngưng Thường chậm rãi mở mắt ra, khẽ giọng nói:

- Chuyện đã lâu như vậy rồi, không nhớ nữa.

Làm gì có chuyện nàng không nhớ? Chỉ do quá xấu hổ nên không dám thừa nhận thôi.

Hôm đó, nàng mang lời nhắn đến cho Dương Khai, lúc đó cả hai người cũng chưa thân quen gì cho lắm, cũng chưa từng nói với nhau được mấy câu, kết quả nàng đợi mãi trong căn nhà gỗ đó mà không thấy Dương Khai về.

Cứ chờ rồi lại chờ, nàng ngủ thiếp đi.

Đến khi tỉnh lại, thì phát hiện Dương Khai đang đứng ngay bên giường, nhìn nàng với ánh mắt si mê.

Hạ Ngưng Thường không biết hắn đã về từ lúc nào, nhưng vẫn còn nhớ rất rõ, ánh mắt của Dương Khai lúc ấy không có một chút tà dâm, mà chỉ có kinh ngạc.

Hắn như không đành lòng đánh thức nàng dậy.

- Lúc đó và bây giờ cũng gần như tương tự.

Giọng nói của Dương Khai dịu dàng, ánh mắt mê luyến.

- Ánh trăng rọi xuống người nàng, viên lam bảo thạch trên trán nàng tỏa ra ánh hào quang mờ mờ. Lúc đó, sư đệ đã nghĩ nàng là thiên nhân. Lúc đó, sư đệ rất ngưỡng mộ, không biết tương lai ai có thể may mắn có được nàng, nhưng đâu biết, kẻ may mắn đó lại chính là mình.

Lời nói chân thành mà nhu tình như một lưỡi kiếm sắc nhọn đâm xuyên phòng tuyến trong trái tim Hạ Ngưng Thường, khiến nàng mất phương hướng giữa những lời đường mật đó, không thấy được lối ra, chỉ có một thứ năng lượng to lớn mang tên hạnh phúc là đang chảy quanh người.

Ánh mắt của nàng đầy mơ màng, vành tai đỏ ửng, cái cổ trắng mịn cũng thoáng hồng, trái tim nhảy nhót dữ dội, trong người nóng khô khốc. Nàng nhìn Dương Khai với ánh mắt mong đợi và hàm ý, chủ động vươn ta ray khoác qua cổ hắn.

Nàng đã bị đánh gục trong khoảnh khắc này.

Chương 981: Hãy nhớ kỹ gương mặt ta

Trong sương phòng, trên giường, Hạ Ngưng Thường ý loạn tình mê.

Dương Khai không hề động tay động chân với nàng, nhưng những lời ngọt ngào đó lại khiến nàng buông lỏng mọi sự đề phòng từ thể xác lẫn tinh thần. Cả người nàng nhẹ như mây, mặc cho gió thổi, khi cao khi thấp, thân thể vô thức cong lại, cổ họng phát ra tiếng hừ khe khẽ.

Đôi mắt nàng mê li, ánh nhìn rời rạc, gương mặt hằn lên nét hài lòng rõ rệt.

Dương Khai cúi người xuống hôn lên mắt nàng, hôn lên cái mũi nhỏ nhắn của nàng, động tác rất cẩn thận, như nâng niu một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo nhất, không hề có lấy một hành động quá đáng.

Nàng quay đi, vành tai đỏ bừng, run giọng nỉ non:

- Sư đệ... Trước khi đi, xin chàng hãy nhớ kỹ gương mặt ta.

Dương Khai ngẩn ra, khẽ gật đầu.

Từ khi quen Hạ Ngưng Thường cho đến nay, đã hơn mười mấy năm rồi, nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy dung mạo thật của tiểu sư tỷ.

Tiểu sư tỷ lúc nào cũng đeo khăn che mặt, khiến tất cả mọi người đều không nhìn rõ được gương mặt nàng.

Ban đầu, Dương Khai rất hiếu kỳ không biết nàng sở hữu dung nhan ra sao, nhưng dần dần, hắn cũng không còn để tâm nữa.

Bất kể dung nhan đó là nghiêng nước nghiêng thành, hay không có bất cứ một điểm nổi bật nào, thì tiểu sư tỷ vẫn mãi mãi là tiểu sư tỷ, không ai có thể thay thế.

Nàng có đôi mắt thuần khiết nhất trên đời, thế là đủ.

Hắn chưa bao giờ nghĩ, trước khi biệt li, Hạ Ngưng Thường lại chủ động đề nghị, Dương Khai tất sẽ không cự tuyệt.

Dứt lời, Hạ Ngưng Thường chủ động gỡ chiếc khăn che mặt ra.

Gió ngoài cửa sổ hiu hiu, thổi bay tấm khăn mỏng sang phía đầu giường.

Hạ Ngưng Thường ngắm nghiền mắt lại, hồi hộp ngước mặt lên, để gương mặt nàng được rõ ràng trước mắt Dương Khai.

Dương Khai nhìn thật kỹ, rồi khẽ rùng mình, ánh mắt thoáng qua một kia tinh ngạc.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo của Hạ Ngưng Thường, hắn cũng không tránh khỏi thất thố.

Dung nhan của tiểu sư tỷ không phải là dung nhan đẹp nhất mà Dương Khai từng thấy, bất luận là Tô Nhan hay Phiến Khinh La nàng đều ngang ngửa, nhưng nàng lại sở hữu một khí chất rất riêng.

Giống như sự lạnh lùng của Tô Nhan, sự yêu mị của Phiến Khinh La, tiểu sư tỷ sở hữu một khí chất thánh thiện.

Như thể hơn hai mươi năm sống trên cõi đời này, nàng không hề bị vướng một chút bụi trần nào.

Sống mũi nhỏ, má đào ửng hồng, đôi môi như quả đào chín mọng, gương mặt không thoa chút phấn son đỏ bừng, làn da trắng nọn như ngọc tuyết.

Không khác gì đại đa số các mỹ nhân, mỗi một phần trên người nàng đều đẹp đến mức không chút tỳ vết.

Nhưng khi những điểm không tỳ vết đó kết hợp lại với nhau, lại tạo nên một sự thay đổi bất ngờ.

Khí chất thánh thiện và hồn nhiên hòa quyện vào nhau, khiến Dương Khai cảm giác nàng vừa nghiêm nghị không thể xâm phạm, nhưng lại vừa ngây thơ, không hiểu sự đời.

Dương Khai vào Nam ra Bắc nhiều năm như vậy, đã từng gặp vô số mỹ nữ, nhưng chưa có ai đem lại cảm giác tấn công thị giác mãnh liệt cho hắn như Hạ Ngưng Thường.

Ngay giây phút nhìn thấy dung nhan nàng, trong lòng Dương Khai chợt dâng trào một sự kích động khó áp chế.

Hắn chỉ muốn ôm chặt Hạ Ngưng Thường, vùi nàng vào lòng mình, đưa nàng đi theo, mãi mãi không để nàng rời xa hắn.

Vừa nảy sinh ý nghĩ này, Dương Khai vội hít sâu một hơi, áp chế sự rung động này xuống, gương mặt thoáng hồ nghi.

Hắn không phải là người không có định lực, hắn còn rất biết khắc chế bản thân, trói buộc hành động của chính mình, là một nam nhân rất biết tự chủ.

Hắn vẫn có ý nghĩ như vậy.

Dương Khai không biết, nếu để những nam nhân khác nhìn thấy dung nhan của Hạ Ngưng Thường, thì họ sẽ có phản ứng thế nào.

- Cách đây rất lâu, sư phụ từng bảo ta không được dễ dàng để lộ gương mặt mình, nên những năm qua ta đều đeo khăn che.

Hạ Ngưng Thường khẽ giọng giải thích, má đỏ bừng, nàng xấu hổ thấy rõ trước ánh mắt nóng như lửa của Dương Khai.

- Mộng chưởng quầy nói đúng.

Dương Khai gật đầu, vừa mân mê mái tóc Hạ Ngưng Thường, cúi nửa người nằm lên người nàng, vừa dịu dàng nói:

- Ta nghĩ đại đa số nam nhân khi nhìn thấy nàng đều sẽ có hai suy nghĩ.

- Hai suy nghĩ gì?

Hạ Ngưng Thường ngượng ngùng, nhưng lại không thể ngăn nổi tò mò, bèn hỏi.

- Bảo vệ hoặc là xâm phạm!

Bảo hộ sự thuần khiết không hiểu sự đời đó của nàng, xâm phạm sự thánh thiện hiên ngang trước thế gian đó của nàng, điều này có thể khiến mỗi một nam nhân có cảm giác tự hào.

Hai suy nghĩ mâu thuẫn kết hợp sẽ mang đến cho Hạ Ngưng Thường rất nhiều rắc rối không đáng có.

- Vậy sư đệ thì sao?

Hạ Ngưng Thường bỗng bạo gan, nhìn thẳng vào Dương Khai, hỏi suy nghĩ thật của người trong mộng, nàng rất để tâm điều này!

Suy nghĩ của ai khác thì nàng có thể không quan tâm, nhưng duy chỉ có suy nghĩ của Dương Khai là nàng muốn nghe.

- Ta ư?

Dương Khai nhếch miệng cười gian xảo.

- Sư đệ cũng là một trong đại đa số nam nhân mà.
Dứt lời, hắn đã cúi người xuống, khẽ hôn lên đôi môi tiểu sư tỷ.

- Ưm...

Hạ Ngưng Thường gồng chặt người, mắt trợn tròn ngay tức khắc, như hứng phải một đòn tấn công thần hồn đủ để phá hủy thần trí của nàng, trong nháy mắt, nàng đã mất đi quyền điều khiển thân thể, người không thể nhúc nhích, miệng không thốt nên lời, nhưng lại được một cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện khôn cùng bao phủ.

Nàng nhắm hai mắt lại, hưởng thụ giây phút đắm đuối mong chờ đã lâu này, lồng ngực vang lên âm thanh nhảy nhót mãnh liệt như trống trận.

Dương Khai hôn nàng dịu dàng, bàn tay to luồn vào trong áo tiểu sư tỷ, phủ lên ngực nàng, khẽ vuốt ve, thu gọn “ngọc châu” tinh xảo đó vào lòng bàn tay, cảm nhận sự đàn hồi và hơi nóng như lửa từ đôi gò bồng đào đó.

Hơi thở của tiểu sư tỷ càng thêm dồn dập, ngực hơi đau nhói, đó là do đầu ngón tay Dương Khai đang ma sát trên da thịt nàng.

Cảm giác đau nhói đó chẳng những không khiến nàng khó chịu, mà còn kích thích linh hồn nàng, làm cho nàng cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nàng bất giác muốn thời gian dừng lại ngay khoảnh khắc này, đừng trôi tiếp nữa.

Roẹt roẹt...

Y phục bị cởi bỏ, Hạ Ngưng Thường bắt đầu run rẩy.

Bao nhiêu lần, nàng “ngủ say” bên cạnh Dương Khai và Tô Nhan, sớm đã hiểu về chuyện xấu hổ đó từ lâu rồi. Ngay lúc y phục bị cởi bỏ, nàng đã biết mình sắp sửa gặp phải điều gì.

Áo quần ngổn ngang, hơi thở dồn dập.

Dưới ánh trăng, tiểu sư tỷ tỏa sáng đẹp đẽ như món đồ sứ tinh xảo, Dương Khai không vội xuống tay, mà ngắm thật kỹ, khắc sâu tất cả vào tâm trí, vào linh hồn.

Hắn tiếp tục hôn và vuốt ve, làm xao xuyến cõi lòng Hạ Ngưng Thường.

Hắn muốn để lại cho tiểu sư tỷ một đêm hoàn mỹ khó quên nhất.

Trước khi đi, đây là việc duy nhất hắn có thể làm, nên hắn không muốn tạo ra bất cứ điều tiếc nuối nào.

Khăn trải giường dần ướt nhẹp, toàn thân tiểu sư tỷ đã không còn khả năng để có thể suy nghĩ, miệng nỉ non một cách vô thức,

Dương Khai cưỡi ngựa cầm thương, bắt đầu xung phong lâm trận.

Động tác nhẹ nhàng đến lạ thường.

Toàn bộ Thánh Chủ Uyển như được bao trùm bởi một làn xuân ý, khiến cây khô tươi lại, nhành hoa kết nụ.

Bên ngoài Thánh Chủ Uyển, một bỏng người diễm lệ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt phức tạp nhìn về phía trước.

Rồi lại có một bóng người khác chậm rãi bước đến, An Linh Nhi cầm một cái đèn lồng đến gần nàng, nàng chẳng hề nhận ra, đến khi An Linh Nhi khẽ ho một tiếng, nàng mới chợt giật mình, người khẽ run như thỏ con bị hù dọa, mặt lập tức đỏ bừng.

- Thu cô nương, đã trễ thế này rồi sao còn chưa nghỉ ngơi vậy?

An Linh Nhi hồ nghi nhìn Thu Ức Mộng, biết tại sao nàng lại đứng đây.

- Ờ... sắp đi nghỉ rồi đây.

Thu Ức Mộng len lén liếc về phía Thánh Chủ Uyển một cái, vội đáp.

- Có phải cô tìm Thánh chủ có việc không?

An Linh Nhi đã nhìn ra điều gì đó, liền mỉm cười hiểu ý:
- Nếu là tìm hắn có việc thì cứ vào đi, cô cũng đâu phải người ngoài, bây giờ chắc là hắn vẫn chưa đi nghỉ đâu.

- Thôi... Thôi khỏi.

Thu Ức Mộng vội xưa tay.

- Ta... Ta không có việc gì tìm hắn cả, ta đến là để ngắm... ngắm sao!

- Ngắm sao?

An Linh Nhi ngước lên nhìn trời, nhoẻn miệng cười:

- Đêm nay trăng sáng thế này, hình như chẳng có được mấy ngôi sao mọc.

Thu Ức Mộng liền sượng chín người.

- Ngày mai Thánh chủ đi rồi, chuyến này không biết đến khi nào mới quay về, nếu bỏ qua cơ hội đêm nay, cũng không biết phải chờ bao lâu nữa, Thu cô nương nghĩ sao?

An Linh Nhi có vẻ đã nhìn thấu trái tim của Thu Ức Mộng, bèn khuyên giải.

- Ta không đến tìm hắn thật mà.

Thu Ức Mộng tỏ ra khó xử.

An Linh Nhi tiếp tục cười đầy thâm ý, định nói gì đó thì bên tai chợt văng vẳng từng động tĩnh kỳ lạ, không khỏi nhướn mày, cố nghe cho rõ.

Thu Ức Mộng cũng nhận ra, liền nghiêng người dỏng tai lắng nghe.

Một lát sau, cả hai người họ mặt đỏ bừng, liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy rất xấu hổ.

- E hèm...

An Linh Nhi đằng hắng một tiếng.

- Dù sao thì cũng rảnh rỗi, ta ở đây ngắm sao với Thu cô nương vậy.

Nàng thật sự ngại phải về Thánh Chủ Uyển, chủ động ngồi xuống, giả vờ ngẩng đầu lên nhìn trời.

Thu Ức Mộng gật đầu, rồi ngồi xuống cạnh nàng.

Hai người không ai nói gì, tim thì đập dữ dội, cách đó không xa cứ có từng hồi âm thanh dị thường đổ vào tay họ như ma âm, khiến họ thấy khó chịu, bất giác kẹp chặt hai chân lại, người gồng lên,

- Ha ha... sắc trời đẹp nhỉ.

An Linh Nhi cố kiếm chuyện để nói.

- Đúng vậy.

Thu Ức Mộng gật đầu tán đồng, đầu óc để đâu đâu.

Động tĩnh và âm thanh bên đó hình như càng lớn hơn, hai người họ đều cảm thấy dưới bụng mình có gì đó nong nóng sôi sục, gió đêm thoảng qua, làm hai chân họ lạnh buốt, khó chịu, nhớp nháp, cảm giác lạnh lẽo này khiến họ cảm thấy cơ thể mình càng thêm nhạy cảm.

- Thật sự nhìn không ra đấy!

An Linh Nhi tỏ ra ngạc nhiên.

- Nhìn không ra cái gì?

Thu Ức Mộng quay qua hỏi.

- Một cô nương điềm tĩnh như vậy, sao giờ lại điên đến thế...

- Ha ha...

Thu Ức Mộng không biết nên nói gì cho phải.

- Cô không vào à?

An Linh Nhi khẽ cắn môi, chợt nói:

- Giờ mà vào đó là đúng lúc luôn, chẳng cần phải nói gì hết.

- Ơ...

Thu Ức Mộng giật mình, xấu hổ vô cùng:

- Làm sao mà được?

- Có gì mà không được, nếu ta là cô, giờ ta sẽ xông vào ngay, cho hắn biết mặt!

An Linh Nhi xúi giục, sợ thiên hạ quá thái bình.

- Thôi thôi!

Thu Ức Mộng xua tay lia lịa.

- Việc như vậy ta làm không được đâu.

Chương 982: Chạy thoát, vượt qua

Cách làm đó cứ như một kẻ ăn mày đi cầu xin sự thương hại của người khác, Thu Ức Mộng không thể hạ mình như vậy được.

- Không phải sợ, ta ủng hộ cô, bỏ qua cơ hội này là hết rồi đó.

An Linh Nhi tiếp tục dụ dỗ.

Thu Ức Mộng có vẻ bị nàng làm cho động lòng, ngẫm nghĩ kỹ một lúc, chợt lại lắc đầu, đứng dậy nói:

- Đợi hắn trở về thôi, đợi hắn lần sau trở về... ta sẽ không buông tha cho hắn nữa đâu! An cô nương ngủ ngon, ta về nghỉ ngơi trước.

- Này, cô đừng đi, mình ta...

An Linh Nhi giơ tay gọi, Thu Ức Mộng đã biến đâu mất tăm.

Bên tai lại vọng đến tiếng thở dốc và rên rỉ nặng nề, dường như còn có tiếng vang như vỗ sóng. An Linh Nhi cắn môi, cuộn người lại, hai tay bưng kín tai, miệng lầm bầm nguyền rủa, nguyền rủa Dương Khai từ nay về sau làm gì hỏng nấy, đêm nay chính là bữa tối cuối cùng của hắn.

Hôm sau, Dương Khai và Hạ Ngưng Thường cùng bước ra khỏi Thánh Chủ Uyển.

Bên ngoài Thánh Chủ Uyển, người đứng đông chi chít, các thủ lĩnh thế lực Đại Hán, các huynh đệ và trưởng bối Dương gia, còn có chư vị trưởng lão Thánh địa, các vị thống lĩnh tộc Cổ Ma, hai đến ba mươi vị luyện đan sư Thánh cấp, Thiên Tàng lão nhân Lý Thụy và đồ đệ Địch Diệu...

Hình như bọn họ đang chờ Dương Khai xuất hiện.

Thấy hắn từ trong bước ra, từng ánh mắt đồng loạt bắn tới, đầy hàm ý.

Hạ Ngưng Thường đỏ bừng mặt xấu hổ, không kìm được rúc vào sau lưng Dương Khai, tư thế đi có vẻ không tự nhiên.

Bất cứ ai cũng đều có thể nhìn ra, Hạ Ngưng Thường lúc này rạng rỡ, xinh đẹp hơn bất cứ lúc nào, dường như bới được tưới nhuần vậy.

Đều là người từng trải cả, mọi người ai cũng thầm hiểu trong bụng.

Dương Khai cười lớn một tiếng, chắp tay nói:

- Chư vị sao lại ở đây cả vậy?

- Đến tiễn ngươi!

Lý lão tiến đến một bước,

- Hôm nay ngươi phải đi rồi đúng không?

- Vâng.

Dương Khai gật đầu.

- Đa tạ chư vị.

- Chuyện khác không cần nói nhiều, đi đường cẩn thận, nếu bất khả thi thì hãy quay về!

Lý lão lời ý mà ý nhiều.

- Tiểu tử xin ghi nhớ.

Dương Khai đáp.

Vợ chồng Dương Tứ gia cũng đi tới, Đổng Tố Trúc dặn dò đi dặn dò lại một cách quyến luyến, Dương Khai đáp theo từng câu.

- Tiểu tử, ngươi nhất định phải an toan trở về đấy, Ngưng Thường không muốn ngươi gặp chuyện hơn bất cứ ai.

Mộng Vô Nhai hạ thấp giọng nói khẽ bên tai Dương Khai.

- Ta biết,

Dương Khai nghiêm nghị hứa.

- Ta sẽ không để tiểu sư tỷ đau lòng đâu.

- Mong là ngươi làm được.

Mộng Vô Nhai hít thật sâu một hơi.

Nói lời cáo biệt với từng người thân thuộc, lắng nghe lời quan tâm của họ, Dương Khai cảm thấy ấm lòng.

Rồi giao phó cho chư vị trưởng lão Thánh địa, xong cáo biệt với đám người Lệ Dung, Dương Khai an bài xong tất cả, hắn hôn lên trán tiểu sư tỷ, khẽ lời thề non hẹn biển bên tai nàng, rồi lấy Tinh Toa ra, hòa thành một đạo thanh quang và biến mất.

Hắn đã cất bước lên hành trình mới.

Tất cả mọi người đều vẫy tay tiễn biệt hắn trước Thánh Chủ Uyển.

Đợi bóng Dương Khai khuất dần, Ngọc Oánh trưởng lão mới thở dài:

- Linh Nhi, đừng khóc nữa, Thánh chủ nhất định sẽ quay về.

- Ai khóc chứ?

An Linh Nhi ngơ ngác.

- Vậy sao mắt con đỏ thế?

Ngọc Oánh nhoẻn miệng cười, tưởng nàng ngại thừa nhận.

- Mắt con đỏ là vì...

An Linh Nhi há miệng, nhớ lại chuyện đêm qua, thực sự không nói tiếp được nữa.

Liếc nhìn Hạ cô nương đeo khăn che mặt, nước mắt giàn giụa đó, An Linh Nhi cảm thấy phục sát đất!

Đêm qua nàng đã ngắm sao cả buổi ở bên ngoài Thánh Chủ Uyển... Hai người đấy tinh thần và thể lực cũng thật dồi dào, hiếm có nữa là vị Hạ cô nương này dậy sớm còn rạng rỡ ngời ngời.

An Linh Nhi không hiểu nổi rốt cuộc vì sao lại vậy.

Dương Khai rời đi. Mấy ngày sau, tộc Cổ Ma dưới sự dẫn đầu của các thống lĩnh cũng rời khỏi Cửu Thiên Thánh Địa, hướng về Ma cương theo ước định trước đó với Trường Uyên.

Địa Ma cũng đi cùng!

Dù sao thì lão cũng được xem là Ma tộc nhân, chỉ có ở Ma cương, lão mới có được môi trường tu luyện tốt nhất, hơn nữa với tình trạng đặc biệt của lão, chẳng cần tới mười mấy hai mươi năm là có thể chạm đến Nhập Thánh tam tầng cảnh, trở thành một vị Ma tướng khác trong Ma cương.

Hồ gia tỷ muội cũng rời khỏi Chiến Hồn Điện, tìm đến Song Tử Các.

Mộng Vô Nhai trấn thủ Cửu Thiên Thánh Địa, bảo vệ Cửu Thiên.

Tại Chiến Hồn Điện, các thế lực Đại Hán vận dụng vật tư tài nguyên do Cửu Thiên Thánh Địa đưa đến, vùi đầu vòa tu luyện.

Gần ba mươi vị luyện đan sư Thánh cấp đã xem Cửu Thiên Thánh Địa là tổng hội luyện đan sư, chẳng ai chịu đi, vì vị Lý lão hành tung bí hiểm đó đã nói cho họ biết, từ nay về sau lão và đồ đệ sẽ an cư lạc nghiệp tại đây, không ngao du thiên hạ nữa.

Phần Lý lão cũng đã trở thành luyện đan sư chủ tọa danh dự của Cửu Thiên Thánh Địa.

Có Lý lão và Hạ Ngưng Thường, những luyện đan sư Thánh cấp đó nào nỡ rời đi? Tất cả đều kiếm cớ ở lì tại đây không chịu đi.

Trong phút chốc, Cửu Thiên Thánh Địa như trở thành một thế lực hùng hậu nhất trên toàn đại lục, bất cứ tông môn, gia tộc nào khác cũng phải lấy đó làm thất sắc.

Tất cả đều bừng bừng sức sống.

...

Tinh Không rộng lớn, vô biên vô tận.

Giữa Tinh Vực lạnh giá và tối tăm, Dương Khai ngự sử Tinh Toa, không ngừng tiến về phía trước.

Hắn đến Tinh Không thông qua lối vào ở Băng Tông, vì Băng chủ Thanh Nhã đã dẫn Tô Nhan đến Tinh Vực qua đó, nên hắn hy vọng có thể tìm được một ít manh mối.

Đáng tiếc chẳng phát hiện được gì.

Hắn không biết mình nên đi đến đâu, cũng chẳng biết ở đâu có sinh linh, điều duy nhất hắn có thể khẳng định là giữa Tinh Không tối tăm lạnh lẽo này, thực sự có những sinh linh khác tồn tại.

Cốt tộc đã đặt chân lên Thông Huyền đại lục như vậy đấy.

Hắn hy vọng có một ngày, hắn sẽ tìm được một vài dấu vết sinh mạng.

Tinh Toa tỏa ra thanh quang, vút qua giữa Tinh Không, một quầng sáng mỏng bao phủ Dương Khai, ngăn cản lực Tinh Không ăn mòn cơ thể hắn.

Nếu không có Tinh Toa, Dương Khai căn bản không thể đi quá xa trong Tinh Không, hơn nữa cũng sẽ bị tiêu hao sức mạnh qua từ giờ từ khắc để chống đỡ uy áp khổng lồ từ Tinh Không.

Sức mạnh dùng để ngự sử Tinh Toa rõ ràng nhỏ hơn nhiều!

Hắn không biết mình đã phiêu bạt trong Tinh Không bao lâu, cảnh giới Nhập Thánh nhất tầng cảnh đã vững vàng từ lâu, thậm chí hắn còn tu luyện cả một thời gian trên Tinh Toa.

Vẫn không có phát hiện nào đặc biệt.

Trải nghiệm của hắn không khác mấy so với Đại Ma Thần ngày xưa, xuyên qua bão Tinh Không, còn đặt chân tới biển thiên thạch, phiêu bạt theo nó.

Những nơi hắn đi qua không hề có lấy một dấu vết sinh linh để lại. Dương Khai không khỏi mù mịt, hắn không biết nếu mình cứ tiếp tục thế này thì sẽ gặp kết cục ra sao.

Có lẽ sẽ mãi mãi bị mất phương hướng giữa Tinh Vực, chết già trong cô độc.

Nhưng hắn không định bàn lùi, vì Tô Nhan vẫn còn đang ở một góc nào đó trong Tinh Vực.

Ngày nọ, trong lúc rảnh rỗi, hắn lấy Ma Thần Bí Điển ra, mặc cho Tinh Toa bay vút đi, lẳng lặng xem xét Ma Thần Bí Điển trên tay.

Từ khi có được cuốn Ma Thần Bí Điển này, cuộc đời hắn đã thay đổi hẳn, Dương Khai cũng biết, hắn có được như ngày hôm nay có liên quan mật thiết tới cuốn bí điển này.

Từ cuốn bí điển này, hắn có được Ngạo Cốt Kim Thân, có được Diệt Thế Ma Nhãn, rồi truyền thừa của Đại Ma Thần.

Đại Ma Thần trước khi chết, hình như đã an bài ổn thỏa cho con đường cả đời hắn.

Nhưng hôm nay, giờ phút này, cuối cùng hắn cũng đã bước lên mục tiêu như của Đại Ma Thần những năm cuối đời: Khám phá Tinh Không.

Cũng đến giờ phút này, hắn đã thoát khỏi bàn tay sắp xếp của Đại Ma Thần.

Đại Ma Thần tin rằng, trong một tương lai không xa, hắn sẽ vượt qua Đại Ma Thần, làm được những việc mà y chưa làm được, bởi hắn là Trường Giang sóng sau xô sóng trước.

- Ơ...

Đang trầm tư, Dương Khai chợt sững sờ, nhíu mày nhìn chằm chằm vào Ma Thần Bí Điển trên tay.

Hắn phát hiện, từ bốn phương tám hướng, từng tia sáng sao hóa thành những đạo năng lượng, đồng loạt luồn hết vào trong Ma Thần Bí Điển.

Cùng lúc đó, Thần Thụ luôn ở trong bí điển chợt truyền tin tới.

Dương Khai lắng nghe một hồi, liền gật đầu:

- Ta vào ngay.

Nói xong, linh thể thần hồn hắn thình lình vọt vào trong Ma Thần Bí Điển, cẩn thận quang sát điểm cuối mà hào quang ánh sao đổ về.

Không ngờ lại là hai hòn đá đen kịt đó.

Hai hòn đá quỷ dị này đã mang đến cho Dương Khai quá nhiều nghi hoặc, cho đến tận hôm nay, hắn cũng chẳng biết chúng rốt cuộc dùng để làm gì.

Chúng hấp thụ một lượng lớn tinh hoa của khoáng vật, bên ngoài xuất hiện những đường vân như kinh mạch trong cơ thể người, bên trong hình như còn có từng hồi cựa quậy có tiết tấu.

Như thể có sinh mạng của riêng mình!

Mà giờ khắc này, năng lượng trong Tinh Không tuồn vào liền bị hai hòn đá này hấp thụ.

Sau khi hấp thụ uy năng tinh tú, những đường vân bên ngoài trở nên rõ ràng hơn, động tĩnh truyền tới từ bên trong cũng mạnh hơn.

- Ta cảm thấy hình như chúng có sinh mạng.

Thần Thụ bỗng truyền tin, nó luôn ở trong Ma Thần Bí Điển, có nhiều thời gian để quan sát hai hòn đó nay, biết nhiều hơn Dương Khai.

- Chúng cho ta cảm giác giống như Chu Nguyệt Hoa Thảo này, rất giống!

- Ý ngươi là chúng cũng được xem là thiên địa linh vật?

Dương Khai nhướn mày.

- Ai mà biết, hay là ngươi bổ chúng ra xem thử?

Thần Thụ đề nghị.

- Thôi bỏ đi, nếu chúng thật sự là thiên địa linh vật, bổ ra thì quá lãng phí.

Dương Khai lắc đầu.

- Chúng đã khác hẳn so với lúc trước, ngươi tiếp tục giám sát, nếu có gì bất ổn lập tức báo cho ta biết.

- Ta biết rồi.

Thần Thụ đáp.

Mặc kệ chúng là gì, Dương Khai tin rằng chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, một ngày nào đó sẽ biết rõ chân tướng.

Hắn chưa vội thu hồi Ma Thần Bí Điển mà cứ để bên ngoài, mặc cho uy năng tinh tú đổ dồn vào trong hai hòn đá đó.

Hắn tiếp tục tiến về phía trước.

Cách đó không xa về phía trước, lại có một luồng gió lốc năng lượng quết qua một phạm vi lớn.

Dương Khai nhíu mày, miễn cưỡng vận thánh nguyên, chuẩn bị đương đầu với nguy hiểm trước mắt.

Từ lúc hắn đặt chân đến Tinh Không, chuyện này xảy ra như cơm bữa, không như lúc mới tấn thăng Siêu Phàm Cảnh, xông qua bão Tinh Không là chết đi sống lại, hiện giờ với canh giới tu vi và thân thể dũng mãnh của hắn, đã có thể không màng đến những cơn bão Tinh Không đó.

Cơn bão quét đến, hắn ngự sử Tinh Toa đi lững thững giữa cơn bão, thần sắc ung dung.

Vô số những thiên thạch lớn bé bị cuốn trong cơn bão, tăng thêm uy lực cho nó.

Dương Khai bỗng nhiên bị một tảng thiên thạch trong số đó thu hút sự chú ý, khẽ lao đi, đặt chân lên đó, quan sát cẩn thận một lúc, người hắn rung rinh dữ dội, lộ thần sắc cực kỳ hưng phấn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau