VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Giết trước hai tên

Hai tên đệ tử Phong Vũ Lâu này cơ bản không có thù oán với Dương Khai, nhưng trên đường đuổi đến, sư đệ của họ chết mất vài người, bọn họ không có biện pháp tìm Văn Phi Trần báo thù, chỉ có thể trút lên đầu Dương Khai.

Lúc này gặp mặt kẻ thù, đương nhiên là vô cùng tức giận.

Hùng sư huynh cười cười quan sát đánh giá Dương Khai, lạnh lùng nói:

- Thật can đảm, lại dám chui đầu vào lưới, nữ tử ngươi cứu đi đâu rồi?

- Đánh thắng ta, ta sẽ nói cho ngươi biết!

Dương Khai nắm chặt nắm tay kêu răng rắc, lắc lắc cổ, chẫm rãi đi về phía hai tên.

Hùng sư huynh cười giễu cợt:

- Không biết sống chết, sư đệ thay ta lược trận, ta giáo huấn hắn một chút!

Khi nói chuyện, lấy trường kiếm đeo bên hông ra khỏi vỏ, một đường kiếm hướng về phía Dương Khai.

Thực lực của Huỳnh sư huynh ở Khai Nguyên cảnh lục tầng, còn Dương Khai bất quá cũng chỉ ở Khai Nguyên cảnh tứ tầng, cảnh giới của bản thân cũng kém hai tiểu cấp bậc, huống chi Hùng sư huynh còn cầm vũ khí sắc bén, tự nhiên chiếm hết ưu thế.

Một kiếm này chỉ là thử mà thôi, Hùng sư huynh cũng không trông cậy vào một chiêu này có thể xử lý gọn được Dương Khai.

Trong bóng đêm kiếm hoa thoáng hiện, Dương Khai nghiêng người tránh né, song chưởng giơ lên rồi cùng giao chiến với Hùng sư huynh của Phong Vũ Lâu. Lấy chưởng đối kiếm, Dương Khai luôn phải chịu thiệt thòi, vừa đánh vừa lui. Khi Hùng sư huynh đâm ra đường kiếm thứ chín đã thối lui ra xa vài chục bước.

Hùng sư huynh cười lớn:

- Chỉ là một hạt gạo mà cũng dám tỏa sáng, Dương Khai, để mạng lại!

Lúc trước thử kiếm y đã nắm rõ ràng thực lực của Dương Khai, bây giờ đương nhiên là thời điểm phải thống hạ sát thủ. Nguyên khí trong cơ thể vận chuyển, trên trường kiếm của Hùng sư huynh có tiếng sấm nổ mạnh truyền ra.

- Lôi Phong Ngâm!

Hùng sư huynh uy phong lẫm liệt xuất ra kiếm chiêu, trên trường kiếm xuất hiện một vệt hào quang, sắc bén vô cùng, tấn công vào phần ngực với một tốc độ mà Dương Khai không thể nào tránh né.

Dương Khai quả nhiên không trốn tránh được, nhưng trên mặt hắn lại không có chút hoảng sợ, ngược lại vung lên một chưởng, mạnh mẽ hướng về phía trường kiếm.

Hùng sư huynh không ngừng cười lạnh, thầm nghĩ trên thân kiếm hiện tại đang bị bao phủ bởi Lôi Lực, một tên Khai Nguyên cảnh tứ tầng nhãi nhép nếu đụng vào, chỉ e là cả người sẽ tê liệt, đến lúc đó chỉ có thể mặc cho ta xâu xé.

Nghĩ đến đây, Hùng sư huynh căn bản không rút chiêu, ngược lại kiếm chiêu lại phát ra với tốc độ càng nhanh hơn.

Dương Khai khẽ quát, bàn tay trở nên đỏ bừng bừng, giống như có ngọn lửa đang thiêu đốt, một cỗ chích nhiệt nghênh diện đánh tới Hùng sư huynh, chẳng những xua tan đi âm hàn bên cạnh mà còn khiến y có cảm giác giống như rơi vào trong biển lửa.

Tiếng “leng keng” vang lên, bàn tay Dương Khai vỗ vào thân kiếm, hồ quang trên thanh kiếm biến mất. Nhờ vào cú vỗ này, trường kiếm cũng đi chệch phương hướng, đâm sượt vào vai Dương Khai, không gây ra chút tổn thương nào.

Hùng sư huynh hoảng hốt, lần giao chiến này, nguyên khí của bản thân không ngờ lại không địch nổi đối phương! Thầm nghĩ Dương Khai không phải chỉ có Khai Nguyên cảnh tứ tầng thôi sao? Tại sao Nguyên khí trong cơ thể lại hùng mãnh hơn mình?

Hơn nữa một chưởng vừa rồi chứa đựng nguyên khí nóng rực, thật sự quá tinh thuần, bằng không căn bản sẽ không thể diệt được Lôi Lực của mình.

Trong lúc hoảng hốt, Hùng sư huynh vội vàng thu kiếm lùi về phía sau, chuẩn bị điều khí rồi từ từ tới, nhưng Dương Khai làm sao lại cho y có được cơ hội này? Thừa dịp y thu kiếm, bước chân xê dịch về phía trước. Lúc Hùng sư huynh đang hoảng sợ kinh ngạc nhìn chăm chú, thì nhất chỉ điểm ngay tim y.

Biết mình phải đối phó với không ít kẻ thù, Dương Khai hạ thủ cũng tương đối dứt khoát, không hao phí một chút sức lực nào, cũng muốn một kích tất sát đối phương.

Cơ thể Hùng sư huynh đột nhiên dừng lại bất động. Trong sơn cốc chỉ còn lại từng trận âm phong gào thét, nức nở như khóc như tố.

Sư đệ Phong Vũ Lâu kia đứng ở một bên nhất thời không nhìn rõ, bất giác nhẹ giọng la lên:

- Hùng sư huynh, Hùng sư huynh.

Còn chưa dứt lời, thân thể Hùng sư huynh đột nhiên thẳng tắp ngã xuống, Dương Khai dữ tợn cười một tiếng:

- Hùng sư huynh của ngươi đang trên đường đến Hoàng tuyền chờ ngươi.

Tên sư đệ này nghẹn họng nhìn trân trối, rồi chợt hú lên quái dị, nhanh chân bỏ chạy.

Thực lực của y so với Hùng sư huynh cũng thấp hơn một chút, chẳng qua chỉ là Khai Nguyên cảnh ngũ tầng mà thôi. Dương Khai không tốn nhiều sức đã giết được Hùng sư huynh, đối phó với y chẳng phải là dễ như lật bàn tay?

- Chạy sao?

Dương Khai cười nhạt, cầm theo trường kiếm của Hùng sư huynh đuổi theo.

Không thể không nói, âm khí dày đặc trong sơn cốc này đã giúp đỡ Dương Khai rất nhiều. Trong hoàn cảnh bị âm khí bao trùm này, thực lực của mọi người đều bị giảm xuống rất nhiều, duy chỉ có Dương Khai tu luyện Chân Dương quyết, nguyên khí trong cơ thể là khắc tinh của âm khí, cẳn bản không cần lo lắng sẽ bị ảnh hưởng.

Chẳng qua chỉ cần hao phí một chút Chân Dương nguyên khí để xua tan hàn khí mà thôi.

Sư đệ Phong Vũ Lâu kia mặc dù Khai Nguyên cảnh ngũ tầng, nhưng ở trong sơn cốc này thực lực có thể phát huy so với Dương Khai còn thấp hơn một ít.

Đuổi theo không bao lâu, Dương Khai đã kéo gần khoảng cách của hai người xuống khoảng mười trượng, khoảng cách này vừa đủ gần.

Trong lúc chạy, Dương Khai đã phóng thanh trường kiếm trên tay đi. Nghe được sau lưng có tiếng gió đang lao tới, tên sư đệ Phong Vũ Lâu kia nhanh nhẹn làm ra một động tác tránh né, khó khăn lắm mới tránh được trường kiếm đánh úp lại.

Nhưng trong lúc trì hoãn này, khoảng cách mười trượng lập tức bị kéo gần hơn nữa.

Không thể chạy trốn được nữa, tên sư đệ Phong Vũ Lâu này cũng quyết đoán, vội vàng xoay người, rút vũ khí chiến đấu với Dương Khai. Nhưng ngênh diện với một vệt hồng quang lóe lên, y gần như là bản năng đưa vũ khí tới phía trước đỡ lấy.

Gặc…. một tiếng, vũ khí được tinh thép rèn thành trên tay bị hồng quang cắt trúng, vô cùng yếu ớt, trực tiếp bị cắt thành hai đoạn. Ngay sau đó, y liền cảm giác phần cổ của mình nóng lên, giống như có vật gì đó rạch qua.

Dương Khai ngừng lại, trên đầu ngón tay là một đao phiến màu đỏ tươi, mỏng như cánh ve, một giọt máu tươi từ trên đao phiến lăn xuống.

Yết hầu của tên sư đệ Phong Vũ Lâu co rút, kinh ngạc nhìn Dương Khai, chỉ ngón tay vào hắn, không nói ra lời. Sau mấy hơi thở, sọ của gã đột nhiên phóng lên trời, cổ phụt máu tươi.

Giết hai tên trước!

Trận chiến này không hề áp lực, nhẹ nhàng đến mức Dương Khai không hề sử dụng đến Bất Khuất Chi Ngạo. Trước kia mỗi lần đối mặt với địch, Dương Khai đều sử dụng loại võ công thần bí này mới có thể chiến thắng kẻ thù. Nhưng lúc này đây, hắn lại phát hiện, mặc dù không sử dụng võ công này, bản thân cũng có thực lực để giết người vượt cấp.

Dương Khai cảm thấy cần phải xem kỹ lại bản thân một lần nữa.

Đang lúc Dương Khai nhanh chóng rời đi, hai bên trái phải đồng thời truyền đến tiếng phần phật của tay áo.

Bên trái có hai tên nhanh chóng tiếp cận, bên phải là một tên! Hẳn là tiếng kêu kỳ quái của tên sư đệ lúc nãy đã dẫn bọn họ tới, cách hắn khoảng một trăm trượng.

Dương Khai vốn muốn trốn tránh, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, đột nhiên nhanh chóng tiếp cận về hướng bên trái.

Nếu hắn đoán không sai, những tên đang đến hẳn là ba tên còn lại của Phong Vũ Lâu!

Có thể là để thuận tiện cho việc tìm kiếm hắn và Hạ Ngưng Thường, nên chúng mới tách nhau ra. Tuy nhiên mọi người cách nhau một khoảng cách không phải là quá xa.

Hiện tại ba tên còn lại đều đã tới, Dương Khai tự nhiên là cầu còn không được. Thực lực của đám người Phong Vũ Lâu so với Huyết Chiến Bang thấp hơn nhiều, vừa đúng lúc để kiểm nghiệm thực lực của bản thân.

Chương 97: Lại giết hai tên

Chẳng qua là trong ba tên này, Nộ Lãng là võ giả Khí Động cảnh nhất tầng, muốn đối phó có thể sẽ hơi phiền toái.

Cho nên Dương Khai phải giải quyết hai đệ tử Khai Nguyên cảnh Phong Vũ Lâu trước, sau đó mới có thể đánh với Nộ Lãng một trận.

Nhìn lại Khai Nguyên cảnh tứ tầng của bản thân, có thể là đối thủ của Khí Động cảnh! Ý chí chiến đấu của Dương Khai dâng cao, khí huyết sôi sục.

Dự liệu của Dương Khai vô cùng chính xác, hai tên tới từ phía bên trái quả thật chính là hai đệ tử Phong Vũ Lâu. Thực lực của hai tên này so với hai tên vừa rồi cũng không chênh lệch xa lắm, cho dù mạnh hơn cũng không mạnh hơn quá nhiều.

Bị thu hút bởi tiếng kêu thất thanh của sư đệ mình, hai tên chưa chạy đến nơi xảy ra chuyện thì đã phát hiện có một người chạy như bay nghênh diện tới.

- Ai!

Hai đệ tử Phong Vũ Lâu dừng bước, cảnh giác nhìn người đang chạy đến.

Dương Khai không trả lời, tốc độ đột nhiên nhanh thêm vài phần, lao thẳng về phía bọn chúng. Nhận thấy sát khí và địch ý của Dương Khai, hai người này không kịp phản ứng, thất kinh hô lên:

- Là Dương Khai!

Vừa dứt lời, vũ khí nắm chặt trên tay, một trái một phải tấn công về hướng Dương Khai.

Ý chí chiến đấu của Dương Khai đang sôi sục, đối mặt với sự công kích của hai tên kia, không hề nhượng bộ chút nào, thân như tia chớp, đao phiến màu đỏ rời khỏi đầu ngón tay, mạnh mẽ phóng về phía một tên trong đó.

Tên đó giơ vũ khí lên đỡ lấy, nhưng đao phiến do một giọt Dương dịch hóa thành chứ đâu phải vũ khí Phàm cấp, sao có thể ngăn cản? Vừa mới tiếp xúc, vũ khí của đệ tử Phong Vũ Lâu này trực tiếp bị chặt đứt. Cũng may tên này phản ứng không chậm, khó khăn tránh được một kích trí mạng, khiến cho đao phiến sượt qua thắt lưng bay ra ngoài.

Xoạt một tiếng….

Người này hét lên thảm thiết, chỉ cảm thấy chỗ thắt lưng như bị que hàn dí vào, không khí lập tức tràn đầy một mùi khét lẹt của máu thịt bị thiêu cháy.

- Sư huynh!

Thần sắc tên kia biến đổi, chiêu thức xuất ra rốt cuộc cũng rút lại vài phần.

Vào lúc đối mặt với sự sống chết lại rút chiêu thức về, chẳng khác gì cho Dương Khai cơ hội công kích.

Dương Khai làm sao có thể khách khí với y? Tiện tay chống đỡ vũ khí sắc bén của đối phương, một chưởng khác đánh vào ngực y, nguyên khí mãnh liệt và nóng bức rót vào tâm mạch. Tròng mắt người này lồi lên, kêu lên rồi bay ra ngoài, ngã trên mặt đất, co rút một hồi rồi im bặt

Vừa mới đối mặt, y đã bị kích sát, còn nhanh hơn so với cái chết của Hùng sư huynh lúc nãy.

Dương Khai thuận lợi ra tay, còn chưa kịp thu tay lại, tên đệ tử Phong Vũ Lâu còn sống kia đã tung ra một kiếm.

Không thể trốn tránh, Dương Khai theo bản năng co thắt người lại.

”Xoạt”….Kiếm quang hiện lên, phần bụng lập tức bị đâm một nhát, cảm giác đau đớn ở miệng vết thương lan tràn, máu tươi chảy ra, Dương Khai bất động, duy chỉ trên khuôn mặt có một nụ cười điên cuồng và khát máu, quay đầu hướng về phía đệ tử Phong Vũ Lâu.

Tên đó tận mắt nhìn sư đệ chết ngay trước mặt, lửa giận nổi lên không còn chú ý đến điều gì khác, trong lòng chỉ có ý niệm muốn giết Dương Khai để báo thù cho sư đệ, đâm được một kiếm, lại đâm tiếp một kiếm nữa, thẳng vào vị trí yết hầu của Dương Khai.

Dương Khai nâng cánh tay lên chặn lại, mũi kiếm chọc vào cánh tay khoảng một tấc, chạm vào xương cốt, rốt cục cũng không có cách nào để đi sâu hơn nữa.

- Ha ha!

Cứ mặc cho máu tươi chảy xuống, Dương Khai nhìn y nhe răng cười độc ác.

Trong bóng đêm, hai hàng răng trắng như tuyết lộ ra, giống như mãnh thú đang nhằm cắn người.

Vào giờ khắc này, toàn thân Dương Khai đầy một cỗ tà khí!

Một cỗ tà khí điên cuồng, hưng phấn, khát máu! Nụ cười kia càng làm cho người ta có cảm giác không rét mà run.

- Ngươi….

Đệ tử Phong Vũ Lâu chưa bao giờ gặp người nào như vậy? Bị đâm hai kiếm mà vẫn có thể cười ra tiếng, tên này là kẻ điên hay sao?

Tâm thần kinh hãi, y liền nghĩ phải nhảy về phía sau. Trong cuộc chiến sinh tử, bị khí thế của địch lấn át, làm sao có khả năng giữ được mạng sống?

Dương Khai bay lên, một cước đá vào hông y.

Có tiếng đồ vật bị vỡ truyền đến, người này còng lưng xuống quỳ trên mặt đấy, khuôn mặt tái nhợt.

Dương Khai trở tay rút trường kiếm trên cánh tay ra, phóng xuống một cái, chọc xuyên qua khiến y chết ngay tại chỗ.

Lại giết thêm hai tên!

Xoạt! Cho tới lúc này, người đi từ hướng bên phải cuối cùng cũng xuất hiện, quả nhiên là Nộ Lãng! Năm tên Phong Vũ Lâu, chia làm ba tốp, đi gần nhau để tìm Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, nhưng không ngờ lại bị Dương Khai tiêu diệt từng tốp một.

Chỉ bằng một cái liếc mắt, Nộ Lãng đã thấy được hai sư đệ chết thảm nằm trên mặt đất. Trong nháy mắt, khóe mắt hung tợn nhìn Dương Khai hỏi:

- Là ngươi giết bọn họ?

Dương Khai quay đầu nhìn y, trong thần sắc điên cuồng lộ ra sự bình tĩnh.

- Xem ra, tất cả mọi người đều đã coi thường ngươi, không ngờ ngươi còn có bản lĩnh này.

Sắc mặt Nỗ Lãng che dấu lo lắng đến cực điểm, cưỡng chế lửa giận trong lòng, hít sâu một hơi nói:

- Ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.

- Không cần hỏi, Nộ Lãng và Thành Thiếu Phong đích thị là do ta giết, ngươi đoán không sai!

- Quả thật là ngươi!

Thân thể Nộ Lãng run rẩy mãnh liệt, y luôn hy vọng đệ đệ của mình chẳng qua là đi ra ngoài chơi đùa mà thôi, mặc dù khả năng này rất thấp, nhưng dù gì cũng là một hy vọng.

Nhưng hiện tại hy vọng của gã cũng bị Dương Khai dập tắt! Chính mồm hắn thừa nhận đệ đệ mình mất tích có liên quan đến hắn, hơn nữa còn là bị hắn giết!

- Bọn họ muốn giết ta, đương nhiên là ta có thể giết bọn họ!

Dương Khai có chút không kiên nhẫn,

- Thôi đừng nói nhảm nữa, đánh đi!

- Được được được.

Nộ Lãng sát khí đằng đằng, vô cùng oán độc nhìn Dương Khai:

- Ngươi dám làm dám chịu, ta đây cũng không nói thêm gì nữa, hôm nay sẽ lấy mạng ngươi để tế linh hồn đệ đệ ta trên trời!

Khi nói chuyện, Nộ Lãng triển khai thân pháp nhào tới, thân hình lay động, trong nháy mắt đi tới trước mặt Dương Khai, một tay như ưng trảo, quét ngang yết hầu Dương Khai.

Dương Khai biến sắc, thực lực có thể phát huy của võ giả Khí Động cảnh so với Khai Nguyên cảnh quả thực không giống nhau, chỉ riêng uy lực của một kích này đã không thể so sánh nổi rồi.

Trong lúc vội vàng, Dương Khai lui về sau, bàn tay che yết hầu lại, bảo vệ phần yếu hại.

Nộ Lãng cười lạnh một tiếng, năm ngón tay đi được nửa đường thì thay đổi phương hướng, chộp từ trên xuống.

Xoạt một tiếng…

Dương Khai đạp đạp đạp lui về sau mấy bước, cúi đầu nhìn xuống, thấy y sam trên ngực của mình bị trảo phá, nơi đó lưu lại năm vết cào màu đỏ, còn có một chút khí kính quỷ dị xâm nhập vào trong cơ thể.

Chân Dương quyết vận chuyển, trong nháy mắt đã hóa giải được kính khí này.

- Chỉ là một tên Khai Nguyên cảnh tứ tầng nhãi nhép lại dám láo xược trước mặt ta! Ta sẽ không vội giết chết ngươi, ta sẽ tra tấn cho ngươi sống không bằng chết!

Một kích của Nộ Lãng sau khi đánh trúng, sắc mặt càng trở nên hung tợn.

- Khoa chân múa tay, đánh nhau cào cấu cứ như nữ nhân, ngươi không hổ thẹn?

Dương Khai xé rách áo của mình, lộ ra thân hình khô gầy nhưng lại rất tinh tráng, mặt lạnh lùng, nói một câu chế giễu.

Mặt Nộ Lãng đỏ lên, cũng không có cách nào phản bác, ai bảo thứ y tu luyện công phu Trảo Thượng? Cái này quả thật có chút không tao nhã.

- Miệng lưỡi sắc bén, đợi lát nữa chớ có cầu xin tha thứ!

Nộ Lãng không muốn khoe võ mồm, hai tay như ưng trảo, lại một lần nữa tập kích tới.

- Vậy nếm thử xem uy lực quyền đầu của ta như thế nào?

Dương Khai cười ha ha, đón lấy hai điên trảo đang lao tới nện xuống.

- Không biết tự lượng sức mình!

Nộ Lãng cười lạnh, với tu vi Khí Động cảnh nhất tầng của y, cho dù là gàn bướng như thạch đá, cũng có thể bị mấy trảo này phá thành lỗ thủng, huống chi chẳng qua chỉ là nghênh đón nắm đấm của một tên võ giả Khai Nguyên cảnh tứ tầng?

Chương 98: Kịch chiến nộ lãng

Trong phút chốc, hai người đã giao thủ, quyền đầu của Dương Khai mạnh mẽ nện vào bàn tay Nộ Lãng, lại bị năm ngón tay của y nắm chặt, nhất quyết không chịu buông.

Nguyên khí trong cơ thể hai người đồng thời hung mãnh phát ra, va chạm giữa hai chưởng.

- Hả?

Mắt Nộ Lãng lộ ra vẻ kinh ngạc, y phát hiện nguyên khí trong cơ thể Dương Khai không ngờ lại bá đạo đến cực điểm, ngay cả bản thân cũng không có cách nào chống lại lâu.

Điều này sao có thể? Thực lực của mình rõ ràng cao hơn hắn rất nhiều, bất kể như thế nào hắn cũng khó có khả năng tạo được uy hiếp cho mình. Nhưng hiện tại sự thật lại xảy ra ngay trước mắt, cũng không phải do Nộ Lãng không cẩn thận.

Nếu còn tiếp tục giằng co như vậy, chỉ sợ là năm ngón tay của y sẽ bị tổn thương mất.

Vừa nghĩ đến đây, Nộ Lãng mạnh mẽ rút tay về, nhảy lùi về phía sau vài bước, tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi này hóa giải nguyên khí nóng rực của đối phương đang xâm nhập trong cơ thể mình.

Âm thầm nhìn Dương Khai, Nộ Lãng lại càng kinh ngạc, bởi vì một lần giao thủ vừa rồi, bản thân lại không thể bóp vụn nắm đấm của hắn.

Mặc dù để lại năm cái lỗ ngón tay trên nắm đấm của hắn, nhưng so với thành quả mong muốn lại không tương xứng! Trong dự đoán của y, đáng lẽ ra một trảo kia có thể bóp nát toàn bộ nắm đấm của hắn.

Tên tiểu tử này… quả nhiên có chút môn đạo, khó trách mấy sư đệ của mình bị hắn đánh chết. Xem ra hắn cũng không phải là may mắn mà thắng được. Thần sắc Nộ Lãng trở nên nghiêm trọng.

Dương Khai lắc lắc quyền đầu, cúi đầu liếc nhìn, khi nâng mi mắt lên, tia nhìn điên cuồng trong mắt ngày càng đậm.

Luôn luôn ẩn dấu không phát ra, cứ để cho máu tươi trên người không ngừng sôi trào, cứ cảm nhận sự đau đớn truyền đến từ vết thương, cảm nhận áp lực đến từ phía địch. Dương Khai chính là muốn tăng thêm thêm ý chí bất khuất của bản thân.

Chỉ khi ý chí bất khuất và quyết tâm cầu thắng tăng lên thì võ công thần bí kia của riêng mình mới có thể phát huy hiệu quả lớn nhất.

Giờ đây, giờ khắc này đã đến!

Dương Khai không cần tiếp tục áp chế.

Từ trong xương cốt truyền đến một cỗ nóng bỏng, nương theo sự tản phát của cỗ nhiệt ý này, Dương Khai cảm giác được bản thân đã có một sự thay đổi lớn.

Trước kia, trong lúc vô ý phát ra Bất Khuất Chi Ngạo, Dương Khai còn có chút không rõ ràng lắm, cho dù đánh thắng đối thủ cũng chỉ là mơ hồ.

Nhưng lúc này thì khác, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng từ trong xương cốt bỗng nhiên sinh ra một cỗ năng lượng khổng lồ, rót vào kinh mạch của mình, tiến vào máu thịt, đang điên cuồng mà nâng cao thực lực của chính mình.

- Lần nữa!

Dương Khai như ác lang đang rình mồi trong rừng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Nộ Lãng, gào lên một tiếng, một chiêu đánh ra.

Vẫn như vừa rồi, một quyền không hề tao nhã chút nào.

- Tự tìm cái chết!

Nộ Lãng cười lạnh, tuy rằng y cảm thấy kinh ngạc đối với nguyên khí của Dương Khai, nhưng không có nghĩa là hắn có thể đả thương mình thật. Chỉ cần mình thu tay lại đúng lúc, nguyên khí kia cho dù có quỷ dị hơn nữa cũng không thể nào đả thương mình.

Còn mình lại có thể đả thương Dương Khai bất cứ lúc nào. Đến lúc đó, sẽ nắm toàn bộ nắm đấm của hắn! Có thể nói, Dương Khai lựa chọn đấu pháp lỗ mãng này tương đối phù hợp với khẩu vị của Nộ Lãng.

Trong lúc cười lạnh, bàn tay Nộ Lãng lại khai trảo hướng về phía Dương Khai.

Lần chính diện giao phong thứ hai, Nộ Lãng cảm thấy có chút gì đó không đúng. Bởi vì trong quyền này của Dương Khai chất chứa uy lực, so với vừa rồi còn lớn hơn không ít, nguyên khí phát ra cũng hung mãnh hơn.

Có bộ dạng của một Khai Nguyên cảnh ngũ tầng bạo phát toàn lực!

Nhưng, vậy thì đã sao? Khai Nguyên cảnh tứ tầng hay ngũ tầng, trong mắt mình đều bình thường vậy thôi, căn bản không thể uy hiếp, đều sẽ bị giết.

Lần giao thủ này, thương thế trên nắm đấm của Dương Khai càng trở nên nghiêm trọng, máu tươi chảy xuống đầm đìa, thân mình cũng lui về sau, nhìn qua chật vật đến cực điểm. Nộ Lãng hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng. Thừa thắng xông lên, trảo phong gào thét, trong bóng đêm xuất ra một quyền trảo trí mạng về phía Dương Khai.

Dương Khai kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn ngoan cường phản kích. Nộ Lãng công kích đến, hắn liền đánh ra một quyền, trái một quyền phải một quyền, tiết tấu rõ ràng dứt khoát. Mặc dù tay bị thương nặng, nhưng cũng chắn đỡ được toàn bộ công kích của Nộ Lãng, khiến y không có biện pháp nào để một kích lấy mạng mình.

Trong đêm đen, từng tiếng binh binh truyền lai, cứ mỗi một âm thanh vang lên, thân mình Dương Khai đều phải lui về sau mấy bước, thương thế trên tay cũng ngày càng nặng.

Nhưng ánh mắt của hắn lại không có chút bối rối, ngược lại vô cùng kiên định, niềm tin tất thắng trong lòng đang trỗi dậy, chỉ chờ đến khắc cuối cùng sẽ bạo phát.

- Làm sao có thể?

Nộ Lãng vô cùng khiếp sợ, trường hợp này nhìn qua thì y tuyệt đối chiếm ưu thế, dù sao cảnh giới của y cũng hơn Dương Khai không ít, nếu không chiếm được ưu thế như vậy thì quả thật đã uổng phí công sưc tu luyện bao năm nay.

Nhưng lúc này Nộ Lãng lại có nỗi khổ khó nói, mười ngón tay của mình đã bị nguyên khí của Dương Khai thiêu bỏng, trên mỗi một ngón tay đều nổi lên một vết bỏng rộp, giống như là bị lửa đốt. Tay đứt ruột xót, cơn đau bứt rứt từ đầu ngón tay truyền đến tim, khiến y trút ra từng đợt lãnh khí.

Nếu chỉ như vậy thì Nộ Lãng cũng không khiếp sợ, điều khiến y thực sự khiếp sợ chính là thực lực của Dương Khai.

Lần đầu giao chiến, thực lực phát huy của Dương Khai đúng như những gì mà mình quan trắc, chỉ là một Khai Nguyên cảnh tứ tầng, không đủ gây ngại.

Lần thứ hai, thực lực của hắn tăng lên thành Khai Nguyên cảnh ngũ tầng.

Đến lần thứ tư, nắm đấm xuất ra và dao động nguyên khí của tiểu tử này lại có trình độ của Khai Nguyên cảnh lục tầng!

Lần thứ bảy, Khai Nguyên cảnh thất tầng!

Lần thứ mười hai, Khai Nguyên cảnh bát tầng!

Cứ như là thực lực của tên này nhịp nhàng tăng lên như vừng ra hoa theo sư liên tục của trận chiến. Đây là điều vô cùng quỷ dị, sự việc vượt quá sự tưởng tượng.

Hơn nữa, việc tăng lên này không hề có dấu hiệu ngừng lại.

Nộ Lãng thần sắc hoảng sợ, y không biết thực lực của Dương Khai rốt cục có thể kéo lên tới trình độ nào. Nếu trực tiếp nhảy lên tới Khí Động cảnh, mình nhất định không có hy vọng thắng, bởi vì nguyên khí của đối phương thật quá bá đạo.

Thời gian chừng nửa nén nhang, Nộ Lãng không cách nào giao chiến chính diện với Dương Khai nữa, bởi y căn bản không chiếm được lợi thế. Mỗi lần giao đấu, thân thể Dương Khai đều như bàn thạch, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, ngược lại bản thân y lại liên tiếp bị đánh lui về phía sau.

Nộ Lãng chỉ có thể lợi dụng thân pháp lượn vòng, sử dụng chiêu thức linh hoạt đa dạng, ý đồ tìm kiếm cơ hội để cho Dương Khai một kích trí mạng.

Nhưng tuy rằng phòng thủ của Dương Khai đơn giản, nhưng vẫn kín không kẽ hở, khiến y căn bản không tìm được thời cơ để ra tay tất sát.

Khai Nguyên cảnh cửu tầng rồi! Ánh mắt Nộ Lãng run rẩy, y phát hiện cùng với lần giao chiến này, thực lực của Dương Khai quả nhiên lại tăng lên một đoạn, đạt thẳng lên Khai Nguyên cảnh đỉnh phong.

Nhưng sự dao động nguyên khí của hắn cuối cùng cũng ổn định lại, không có xu hướng tiếp tục tăng lên. Phát hiện này khiến Nộ Lãng không kìm được, thở ra một hơi.

Bản thân tuy cũng chỉ là một Khí Động cảnh nhất tầng, trên lý luận, chỉ cao hơn Khai Nguyên cảnh cửu tầng một tiểu cảnh giới, nhưng một tiểu cảnh giới này cũng là sự chênh lệch của một đại cảnh giới.

Cho nên, Nộ Lãng vẫn tự tin có thể đánh chết Dương Khai.

Hắn nhất định là đã uống đan dược tăng trưởng thực lực gì mới có thể làm được điều này. Nhưng bất kể là đan dược gì đi nữa thì chắc chắn đều có di chứng. Bản chất hắn chỉ là một Khai Nguyên cảnh tứ tầng, luận về nguyên khí dự trữ trong cơ thể, căn bản không thể đem ra so sánh với mình! Nộ Lãng đang đợi, chờ Dương Khai kiệt sức sẽ ra tay lấy đi tính mạng hắn.

Chương 99: Tà khí đầy người

Giữa lúc Nộ Lãng quyết định chủ ý, Dương Khai đột nhiên ngừng tấn công, nhíu mày như có điều suy nghĩ.

Ngay sau đó, một âm thanh vang động truyền ra, trong đêm đen bạo phát ra một đám quang mang đỏ rực, khiến cho Nộ Lãng thần hồn kinh hãi.

Bình tĩnh nhìn lại, không ngờ giờ phút này thân thể Dương Khai lại bùng lên hỏa quang hừng hực.

Đây không phải là ngọn lửa thật sự, mà là nguyên khí trong cơ thể dày đặc đến một mức độ nhất định mà phát ra ngoài. Nguyên khí cực nóng hừng hực bao quanh hắn, trong lúc nhất thời sóng nhiệt đập vào mặt, âm khí bên trong sơn cốc như chạm phải khắc tinh, không thể tiếp tục tụ tập xung quanh nữa.

Mặt Dương Khai bị hào quang nguyên khí soi chiếu trở nên âm tình bất định, thân trên trần tụi, cơ bắp tinh luyện căng cứng, nhìn qua đúng là vô cùng phóng đãng, tung hoành ngang dọc.

Máu thịt trên song quyền của hắn lẫn lộn, phần bụng có một vết kiếm thương dài đến nửa xích, máu tươi vẫn đang chảy ra, máu thịt lẫn lộn, khủng bố đến cực điểm, hai mắt đỏ ngầu, một cỗ khí tức điên cuồng và khát máu như khốn thú bao phủ toàn thân.

Tà Khí Lẫm Nhiên!

Nộ Lãng thần sắc kinh hãi, vội vàng lùi về sau mấy bước, hét lên thất thanh:

- Phong ma?

Y còn tưởng rằng trong lúc chiến đấu Dương Khai không khống chế nổi nguyên khí trong cơ thể, khiến cho nguyên khí bạo phát ra mà cắn nuốt thần trí.

Nhưng, loại việc như này không phải chỉ xuất hiện khi đạt được Khí Động cảnh sao? Hắn chỉ là một võ giả Khai Nguyên cảnh nhãi nhép, sao có thể xuất hiện loại tình huống này?

- Phong ma?

Dương Khai quay đầu nhìn y, ánh mắt tuy đáng sợ nhưng nét mặt lại vô cùng bình tĩnh, căn bản không có thần thái gì nên có sau khi nhập ma, khinh miệt nói:

- Thiển cận!

Khi nói chuyện, nguyên khí thiêu đốt cả người thu lại, ánh lửa đầy trời cũng biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lại một tầng Chân Dương nguyên khí hừng hực bao lấy hai nắm tay.

Nhìn qua giống như hai nắm tay đó đang cầm hai ngọn lửa, ngọn lửa theo gió không ngừng dao động, lại cháy mãi không thôi.

- Ngươi còn thần trí?

Nộ Lãng kinh nghi bất định nhìn Dương Khai, muốn từ trong mắt hắn tìm ra một chút nhân tính, nhưng gã đã thất vọng. Từ trong tròng mắt đỏ ngầu kia, y không nhìn thấy bất cứ thần sắc nào của nhân tính, duy chỉ còn chiến ý điên cuồng và hơi thở chết chóc.

Không phải chứ, đây rõ ràng là trạng thái phong ma, cặp mắt của hắn đã không còn nhân tính, vì sao hắn còn có thể suy nghĩ?

- Ngươi nói ta có hay không!

Dương Khai tiến lên phía trước một bước, một bước này khiến khoảng cách giữa hắn và Nộ Lãng gần tới cực hạn. Nộ Lãng quá sợ hãi, không thể ngờ là tốc độ hiện giờ của Dương Khai lại nhanh như vậy.

Vội vàng lui về phía sau, đồng thời quét ra một trảo, định ngăn chặn bước chân của Dương Khai.

Hữu quyền đang bốc cháy của Dương Khai xuất ra đón lấy bàn tay kia. Trong tiếng lệ phong gào thét, nện vào năm ngón tay Nộ Lãng.

Rắc rắc….

Một tiếng giòn vang truyền ra, theo đó là tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng của Nộ Lãng, thân thể gã như cánh diều bay lên cao. Sau khi rơi xuống, từ năm ngón tay mới truyền đến sự đau đớn đến tận tâm can, đưa mắt nhìn xuống, năm ngón tay của mình đã bị co quắp, không thể duỗi ra.

Tất cả đều bị gãy!

Không chỉ như thế, một cỗ nguyên khí bá đạo hung mãnh xâm nhập vào trong cơ thể, một đường đốt cháy kinh mạch và máu thịt của mình.

Nộ Lãng không dám chậm trễ, khẩn trương vươn tay còn lại ra, hung mãnh điểm lên cánh tay, ngăn chặn sự xâm nhập nguyên khí của đối phương.

Gã vừa làm xong động tác này, tia sáng hiện lên trước mắt, ngẩng đầu nhìn lên, không ngờ Dương Khai đã đến bên cạnh mình, hỏa quang trên hai quyền đầu kia lại càng sáng rực.

Nộ Lãng đâu còn dám ham chiến? Cho tới lúc này y mới biết được, bản thân vừa mới tấn thăng Khí Động cảnh nhất tầng, không ngờ lại đánh không lại một võ giả Khai Nguyên cảnh như Dương Khai.

Đã dùng hết sức lực toàn thân, hai chân Nộ Lãng xê dịch, triển khai thân pháp lui về phía sau, đồng thời miệng hét dài, tiếng gió xen lẫn tiếng hoang mang, kinh hãi truyền ra thật xa.

Hỏa quang ẩn chứa dưới chân Dương Khai hiện ra, tốc độ đột nhiên tăng lên tới mức bản thân hắn cũng cảm thấy kinh ngạc, đuổi theo phía sau Nộ Lãng như chiếc bóng, một quyền lại một quyền hung mãnh áp xuống.

Binh binh binh….

Nộ Lãng liên tục ăn mấy quyền, căn bản không có khả năng phản kháng, cả người bị nện cho đầu váng mắt hoa, ý thức mơ hồ.

Chạy được năm mươi bước, Nộ Lãng rốt cục hiểu được bản thân căn bản không thể thoát khỏi sự truy kích của Dương Khai, trong lúc nhất thời, tâm huyết niên thiếu bị kích phát, thần sắc dữ tợn gào rú:

- Dương Khai, ngươi chớ khinh người quá đáng! Ưng Kích Trường Không, đi chết cho ta!

Đây là trảo công mạnh nhất của Nộ Lãng, nguyên khí toàn thân đều rót vào song thủ, hai tay bắt chéo che trước người, lập tức nhắm ngay ngực Dương Khai, mạnh mẽ phản thủ xé ra hai bên.

Dương Khai hiện giờ cũng không dám khinh thường toàn lực bạo phát của võ giả Khí Động cảnh. Cảm nhận được trên hai cánh tay kia chứa đựng một lực sát thương cực lớn. Dương Khai thần sắc ngưng trọng.

Lần này nếu bị y bắt trúng, phần ngực Dương Khai phỏng chừng sẽ trực tiếp bị xé ra.

Trong phút chốc, Dương Khai theo bản năng nghiêng người, khí thế của quyền đầu hừng hực hỏa quang vẫn không giảm, áp xuống mặt Nộ Lãng.

Hai người đều đang liều mạng, đây nhất định là kích cuối cùng, kích tìm đường sống trong cái chết. Không phải ngươi chết thì là ta mất mạng!

Binh!

Quyền đầu của Dương Khai nện vào mặt Nộ Lãng, ngũ quan được xem là tinh trí lập tức vặn vẹo. Dưới một cỗ đại lực, cả người Nộ Lãng bị đẩy đi, bay về phía sau, ở giữa không trung còn lật vài vòng rồi mới rơi bịch xuống mặt đất.

Xoạt!

Song trảo của Nộ Lãng cũng quét trúng ngực Dương Khai theo dự đoán, nhưng không có cảnh tượng Dương Khai bị vỡ ngực vỡ bụng như trong tưởng tượng của y. Trên lồng ngực hắn chỉ để lại mười vết máu, năm vết nông, năm vết sâu.

Ở thời điểm mấu chốt, cú nghiêng người của Dương Khai rất có tác dụng. Vừa rồi xương ngón tay của Nộ Lãng cũng bị cắt đứt. Ưng Kích Trường Không thi triển ra, lực đạo của hai cánh tay chắc chắn không giống nhau, bên nhẹ bên nặng. Dương Khai nghiêng người chính là nắm chắc sự khác biệt nặng nhẹ này, khiến hai tay y không thể đồng thời dùng sức, có nghĩa là phá chiêu này của y.

Cách thức ứng đối như vậy hoàn toàn là kết quả của phúc chí tâm linh, cũng là phản ứng theo bản năng. Trong chiến đấu Dương Khai căn bản không có suy xét quá nhiều, nhưng không thể không nói, phương thức phá giải như vậy thật là hay đến đỉnh điểm.

Cảnh tượng đột nhiên yên tĩnh trở lại, cuộc chiến đấu liều chết đến đây đã phân thắng bại. Dương Khai thở phì phò, tà khí vẫn đầy người, Nộ Lãng giống như chó chết nằm trên mặt đất. Trên mặt máu thịt lẫn lộn, oán độc vạn phần nhìn chằm chằm Dương Khai đang từng bước đi tới.

- Thành quỷ ta cũng sẽ không bỏ qua người!

Nộ Lãng vừa nuốt một ngụm máu tươi trong miệng vừa hung dữ nói.

Dương Khai quan sát y, nâng một chân lên dẫm mạnh xuống.

- Ha ha… người của Huyết Chiến Bang nghe được tin của ta truyền đi…. sẽ đến giết ngươi….

Nộ Lãng còn chưa nói hết câu, đã bị Dương Khai dẫm nát cổ, chết thẳng cẳng.

Năm tên Phong Vũ Lâu đều bị diệt gọn!

Lẳng lặng đứng nguyên tại chỗ, cảm nhận được nhiệt huyết sục sôi và chiến ý trào dâng trong cơ thể, Dương Khai lạnh lùng trầm tư một lát, trong đầu hiện ra một ý niệm điên cuồng.

Chương 100: Trắng trợn khiêu khích

Một tiếng thét dài truyền ra, Dương Khai dáng người phóng túng, như mãnh thú khát máu, tiếng gió kêu gào vang lên tận trời, quanh quẩn không ngừng bên trong thung lũng.

Đến đây! Tạp Toái môn Huyết Chiến bang!

Đây là tín hiệu khiêu chiến, là khiêu khích trắng trợn!

Ta ở ngay chỗ này, chờ các ngươi!

Hắn không phải không biết dừng lại sẽ có phiền phức. Dù sao trước đó Nộ Lãng cũng đã dùng tiếng huýt gió truyền đạt tín hiệu cho bọn chúng. Thung lũng này diện tích tuy rằng hơn mười dặm nhưng đêm vắng người, những người đó nhất định nghe thấy, đang chạy đến đây rồi.

Lúc này phương pháp xử lý ổn thỏa nhất chính là chạy. Liên tiếp đánh ba trận lớn, tinh thần và thể lực của Dương Khai đều tiêu hao rất lớn, trên người cũng đã bị thương không ít, làm thế nào để giao đấu chính diện với đám người Huyết Chiến bang kia?

Rời khỏi nơi này, chờ khôi phục, sau đó chờ thời cơ ra tay, đây không thể nghi ngờ chính là phương án chính xác.

Nhưng Dương Khai không thể đi, cũng sẽ không đi! Bởi vì hiện tại, một thân tinh khí của hắn đều đã cao đến đỉnh, một khi rời khỏi nơi này, trong lòng tất sẽ dâng lên sợ hãi, Bất khuất chi ngao nào còn đất dụng võ? Nếu không có thứ đó duy trì, hắn chỉ là một kẻ mới luyện đến Khai Nguyên cảnh tầng bốn mà thôi.

Cần phải thừa thắng xông lên! Dương Khai muốn dùng thế đỉnh cao của bản thân để cho đệ tử Huyết Chiến bang một niềm vui bất ngờ!

Đương nhiên, để có hết thảy thì điều kiện tiên quyết phải được thành lập trên cơ sở suy đoán chính xác của Hạ Ngưng Thường.

Đám người Huyết Chiến bang kia cũng không thể đánh đồng với mấy nhân vật nhỏ của Phong Vũ lâu. Bọn chúng đa số đều là cao thủ Ly Hợp cảnh. Ở điều kiện bình thường, loại người luyện võ có cấp bậc này tùy tiện đều có thể đẩy Dương Khai vào chỗ chết, nhưng hiện tại, bọn họ bị Cửu âm bát khóa trận phong ấn, một thân thực lực có thể còn lại bao nhiêu khó mà nói được.

Sau khi Dương Khai huýt gió một tiếng, Hạ Ngưng Thường chợt mở mắt, tâm tư vẫn luôn căng thẳng hối hận cuối cùng đã buông lỏng không ít.

Hắn không chết! Hắn chưa chết!

Hạ Ngưng Thường gần như muốn khóc lên.

Nàng luôn luôn lo lắng an nguy của Dương Khai, sợ hắn đi rồi không quay lại, để bản thân ở lại đây một mình.

Thực lực của hắn thấp như vậy mà địch lại đông, hắn làm sao có thể ngăn cản?

Từ sau khi Dương Khai rời đi, Hạ Ngưng Thường luôn luôn hối hận rồi tự trách, bản thân nên liều chết giữ hắn lại, căn bản không thể thả hắn ra. Nhưng không nói đến lúc đó, ngay cả hiện tại, trạng thái của bản thân cũng không khá là mấy, Dương Khai quyết tâm phải đi, nàng căn bản không ngăn được.

Bởi vì chính mình muốn tới nơi này nên mới liên lụy hắn vướng vào hung hiểm như vậy, trong lòng Hạ Ngưng Thường áy náy vạn phần. Cô nương với tâm tư đơn thuần này kéo hết mọi tội lỗi lên người mình, lại không nghĩ bất kể là Phong Vũ lâu hay Huyết Chiến bang đều là vì Dương Khai mới đuổi theo đến nơi đây.

Nếu nói đầu sỏ, phải là Dương Khai mới đúng.

Hạ Ngưng Thường hiện tại cũng yên tâm hơn nhiều, sư đệ kia của mình vẫn bình an vô sự. Hơn nữa trong âm thanh của hắn xen lẫn loại chiến ý không hề sợ hãi, một loại tín hiệu làm cho người ta vô cùng phấn chấn.

Tuy rằng không biết bây giờ hắn đang đối mặt với cái gì, nhưng điều duy nhất Hạ Ngưng Thường có thể làm chính là mau chóng khôi phục, sau đó đi ra ngoài giúp hắn, cứu hắn!

Bên kia thung lũng, Văn Phi Trần và Long Huy đang hóa giải âm khí xiềng xích trong cơ thể cũng nghe được rõ ràng tiếng huýt gió của Dương Khai.

Âm thanh này truyền đến, Văn Phi Trần không khỏi nhướn mày, tâm thần bị cắt đứt, một ngụm máu tươi phun mạnh ra.

- Tên súc sinh này!

Văn Phi Trần giận dữ, bản thân vốn đang trong thời khắc mấu chốt lại bị âm thanh của hắn quấy nhiễu, vì vậy mà chịu nội thương.

- Văn đường chủ, hóa giải thế nào rồi?

Long Huy nhìn như ân cần hỏi.

Văn Phi Trần chậm rãi lắc đầu:

- Không được, thứ này vượt ra khỏi khả năng của ta, cũng không biết nữ tử kia là đệ tử của ai mà có thể bố trí trận pháp thần diệu thế này.

Ba đạo âm khí xiềng xích chẳng những khóa lại nguyên khí chảy trong kinh mạch, còn khóa lại cả đan điền của gã, khiến thực lực của gã khó lắm cũng chỉ đạt tới Khí Động cảnh tầng ba, vừa rồi lại tiêu hao một trận khiến thực lực giảm xuống không ít.

Văn Phi Trần nổi giận, hận không thể đem Dương Khai và nữ tử kia giết một trăm lần! Đường đường một cao thủ Chân Nguyên cảnh tầng năm lại bị hai tiểu bối trêu đùa thành ra thế này, gã đã lâu không gặp nhục nhã như này?

- Văn đường chủ không cần lo lắng, tiểu tử kia dám để lộ hành tung, ta nghĩ lúc này hắn hẳn đã bị đánh chết rồi.

Long Huy thần sắc chắc chắn, khóe miệng hiện ra nét cười lạnh.

Văn Phi Trần không đáp, bởi vì gã nghe thấy hàm ý trong tiếng huýt gió của Dương Khai, đây không phải là âm thanh khi cùng đường bí lối mà là một loại chiến ý nồng đậm.

Nhưng, một người luyện đến Khai Nguyên cảnh tầng bốn thì càn rỡ cái gì chứ?

Cho nên Văn Phi Trần cảm thấy có phần không ổn, nhưng cũng không quá để trong lòng. Gã cho rằng Dương Khai là ngoan cố chống cự, chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

Đám người khắp nơi trong thung lũng đều có tâm tư khác nhau. Mà ngoài thung lũng một kẻ râu tóc bạc trắng đột nhiên phi tới.

Lão già này khí tức đều đặn, một thân nguyên khí ngầm dao động mà không phát ra làm cho người ta nhìn không ra nông sâu, nhưng tốc độ của ông ta thì nhanh vô cùng, trong nháy mắt đã phi được hơn trăm trượng.

Trên mặt lão già là vẻ lo lắng rồi lại lo lắng, ngẩng đầu nhìn trời, hối hận vạn phần.

- Hỏng rồi, hỏng rồi, không kịp rồi! Bà cô nhỏ của ta, con ngàn vạn lần không được mở trước trận pháp nha.

Lão già vừa vội vàng phi đi vừa thì thào tự nói.

Lão già này chính là chưởng quầy củ Cống Hiến đường – Mộng Vô Nhai.

Nói ra thì Mộng Vô Nhai thật sự cảm thấy mình không còn chút mặt mũi nào. Đêm đó ông ta tận tình khuyên bảo khuyên can đồ đệ đừng tới nơi Cửu âm hội tụ này rồi, dù sao thăng tiến Chân Nguyên cảnh cũng không nhất định phải luyện hóa Cửu Âm Ngưng Nguyên lộ, Hạ Ngưng Thường thông minh lanh lợi đã đồng ý.

Mộng Vô Nhai tâm tình thật tốt, Hạ Ngưng Thường lại đúng lúc chuẩn bị chút thức ăn và mấy bình rượu ngon, Mộng Vô Nhai vừa uống rượu vừa dùng bữa vừa nói Dương Khai không tốt, muốn đồ đệ của mình rời xa ông ta.

Bởi vì Mộng Vô Nhai đã nhìn ra đồ đệ của mình khá quan tâm đến Dương Khai, đây không phải là tình yêu nam nữ mà là một loại trân trọng. Nhưng dấu hiệu này không tốt, Mộng Vô Nhai phải bóp chết nó từ trong trứng nước.

Những năm gần đây, đồ đệ này khéo léo nghe lời, Mộng Vô Nhai coi như bảo bối ngậm trong miệng sợ tan, nắm trong tay sợ nát, làm cho tâm tư của nàng quá mức đơn thuần, không hiểu lòng người hiểm ác.

Mộng Vô Nhai lo lắng, nếu chẳng may Dương Khai không có ý tốt, dụ dỗ đồ đệ của mình thì làm sao bây giờ? Đây lại lúc còn trẻ, tình yêu hết sức ngây thơ, một khi đồ đệ động tình thì mọi chuyện càng khó giải quyết.

Cho nên Mộng Vô Nhaigian xảo , mặt dày như mặt mo, trong lòng tuy hổ thẹn nhưng ngoài miệng lại quở trách Dương Khai không đúng, nói hắn sao lại háo sắc như thế, sao lại táng tận lương tâm như thế, chuyện gì xấu đều đặt trên đầu Dương Khai, dốc sức bêu xấu hắn.

Cuối cùng, Mộng Vô Nhai dặn dò Hạ Ngưng Thường với vẻ mặt nghiêm túc:

- Đồ nhi à, đối với loại người này cho dù có quý mến cũng không được gần gũi, phải tránh xa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau