VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 956 - Chương 960

Chương 958: Giống không?

Cả cuộc hành trình trôi qua trong tiếng chửi rủa và cơn căm phẫn của Mộng Vô Nhai.

Có thể thấy được lão luôn để bụng chuyện năm xưa Trường Uyên sử dụng trận pháp với lão. Dương Khai cười gượng không ngừng, trộm nghĩ sớm biết Mộng chưởng quầy để tâm chuyện này đến thế, hắn đã không nhiều chuyện rồi, thành ra giờ phải chịu dày vò, chẳng khác nào tự đè đá vào chân mình.

Mấy ngày sau, Ma Đô đã ở trong tầm mắt.

Nhìn từ xa, toàn bộ Ma Đô như một con thú hoang dã nằm rạp trên mặt đất, toát ra khí tức hoang liêu vĩnh cửu, cách Ma Đô mấy chục dặm, Dương Khai đã cảm giác được từng luồng tà khí cực mạnh truyền đến.

Đó là khí tức của cường nhân Ma tộc sống trong Ma Đô.

Cả Ma cương tuy chỉ có năm Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng yếu địa Ma Đô lại có không dưới mười mấy cao thủ Nhập Thánh trấn thủ.

Ma tộc Trường Uyên thường bế quan tham ngộ thiên đạo võ đạo, không quan tâm gì mấy đến chuyện trong Ma cương, có lời đồn rằng, y muốn đột phá xiềng xích trước mắt, bước lên một cảnh giới mới, mong rằng có thể chạm đến ngưỡng như Đại Ma Thần năm xưa.

Đáng tiếc mấy nghìn năm trôi qua, tu vi của y hình như vẫn chưa có tiến triển, vẫn dừng ở cảnh giới hiện tại.

Dù là vậy, y cũng là đệ nhất cao thủ Ma cương, lợi hại hơn Tứ đại Ma tướng rất nhiều.

Thành trì của Ma tộc không giống với Nhân tộc, chẳng những thể hiện qua phong cách kiến trúc, kiến trúc nơi này đều trông rất dữ tợn, toát lên một vẻ đẹp hoang dã, mà thành trì của Ma tộc còn không có ai bảo vệ cổng thành.

Bất cứ ai cũng có thể tự do ra vào thành, không như các thành trì của Nhân tộc, đều có người đứng trước cổng thành, yêu cầu nộp tinh thạch mới được vào.

Bốn người cũng không che giấu mà lộ diện, nghênh ngang tiến vào Ma Đô từ cổng thành.

Ngay lập tức, vô số ánh mắt đồng loạt chĩa vào Dương Khai, nhìn hắn đầy hứng thú.

- Con người?

- Hê hê, thú vị đấy, con người mà dám tùy tiện xông vào Ma Đô chúng ta!

- Tiểu tử này gan không nhỏ, có phải không xem Ma tộc ta ra gì không?

Các võ giả Ma tộc đang đi lại trong Ma Đô thành đều cười hung tợn nhìn về phía Dương Khai, sát khí bất thiện trào dâng trên gương mặt, không ít người còn lén lút đến gần hắn, hòng ra tay co hắn biết mặt một phen.

Mộng Vô Nhai hừ lạnh một tiếng, cặp mắt uy nghiêm quét quanh, những võ giả Ma tộc nào bị lão nhìn trúng đều khựng lại, chợt thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Lúc này mới biết, tên thanh niên loài người đó dám xông vào Ma Đô, thì ra cũng có chỗ dựa.

Dương Khai cười thản nhiên, dừng chân lại không bước tiếp, bị mấy trăm võ giả Ma tộc vây thành ba bốn vòng thế này, nếu bước tiếp e sẽ phải khai chiến.

- Có ai nói chuyện được không?

Dương Khai nhìn quanh, dõng dạc hỏi.

Đám đông võ giả Ma tộc chỉ nhìn hắn, không ai trả lời.

Dương Khai chợt hướng ánh mắt về một phía trong đám đông, ở đó, có một võ giả Ma tộc tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh đang sải bước lớn tiến về phía này, thần sắc lạnh lùng dị thường, ma nguyên chìm nổi bất định, lúc nhìn vào ba người đứng sau Dương Khai, ánh mắt y đầy kiêng kỵ.

Những Ma nhân khác không có mắt nhìn, không thấy được sự lợi hại của Mộng Vô Nhai và Lệ Dung, Hàn Phi, nhưng y thì khác.

Bất kể là ai trong ba người này đều đem đến áp lực cực lớn cho y, tất không phải là hạng vô danh, và ba cao thủ này lại chỉ đứng sau một tên thanh niên loài người, tên này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

- Các hạ là ai? Đến Ma Đô có việc gì?

Ma nhân đó dừng cách Dương Khai mười trượng, không dám đến gần thêm, tiếng quát vọng lại xa xa.

- Ma tôn các ngươi mời ta đến, có thể thông báo cho y một tiếng là Dương Khai đến được không!

- Dương Khai?

Tên Ma tộc đó nhíu mày, nhớ mang máng đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra, quát lớn:

- Có thật là Ma tôn đại nhân mời ngươi đến không?

- Việc gì ta phải lừa ngươi?

Dương Khai bật cười.

- Được, các người chờ ở đây một lát, ta tới Ma cung thỉnh thị!

Tên này trầm giọng dặn, có điều chưa dứt lời, y chợt rùng mình, dỏng tai lên lắng nghe, một lúc sau mới nghiêm nghị gật đầu, vẻ mặt đầy cung kính:

- Vâng!

Nhìn sang Dương Khai, y chắp tay:

- Ma tôn đại nhân vừa truyền tin đến, lệnh cho ta lập tức đưa các ngươi đến Ma cung, không cần thỉnh thị nữa, mời đi phía này!

Dương Khai gật gật đầu, cùng đám người Mộng Vô Nhai đi theo y.

Vô số Ma nhân đều tò mò nhìn theo bóng đám người Dương Khai, không biết Ma tôn đại nhân mời một tên con người đến Ma Đô làm gì.
Trước Ma cung, một quảng trường vô cùng lớn.

Trên quảng trường là những thạch trụ đen kịt đứng sừng sững, trong những thạch trụ đó ẩn chứa một vài huyền cơ bí ẩn, mơ hồ còn có thể thấy năng lượng đang lưu động trong đó.

Không ít thạch trụ đang trói vài người, những người này có người đã chết, có người còn thoi thóp, có vẻ cũng sắp lìa đời tới nơi.

Toàn bộ quảng trình toát lên một khí tức hôi thối, có quạ kêu inh ỏi đáp xuống những xác chết, mổ lấy thịt rữa.

Lúc Dương Khai theo tên Ma nhân đó đi qua quảng trường này, không kìm được hiếu kỳ nhìn kỹ hơn, khẽ nhíu mày lại.

Tên Ma nhân đó hình như cũng đã nhìn ra sự hồ nghi của Dương Khai, chủ động giải thích:

- Những tên này đều là tội đồ phản ngịch lại Ma tôn đại nhân, phải chịu cực hình chín mươi ngày tại đây mới được phép chết!

- Chín mươi ngày? Ma tôn hơi tàn nhẫn thì phải, có gì ghê gớm đâu mà làm quá thế.

Dương Khai tỏ ra không vui.

Tên Ma nhân đó cười khẩy:

- Ma tôn đại nhân đã nương tay với chúng rồi, nếu đổi lại là ta, ta chắc chắn sẽ rút thần hồn chút ra, tra tấn cả đời!

Dương Khai lườm y một cái, khẽ lắc đầu.

Tuy biết là Ma tộc nhân đều hung ác tàn nhẫn, nhưng thủ đoạn này thì có phần quá tàn khốc.

- Bị trói ở đây hình như không phải đều là Ma nhân, sao ta thấy còn có bóng dáng của loài người?

Dương Khai nhìn về một thạch trụ, xác chết trên thạch trụ đó không có dấu vết ma nguyên, rõ ràng là một con người.

- À, hiếm lắm mới có đấy, những người này đều tự xưng là cao thủ của Nhân tộc các ngươi, dám đến xâm phạm Ma cương, tất phải trả giá!

Y cười hề hề, nói thản nhiên.

Dương Khai gật đầu, thế gian này đâu cũng có người ăn no rỗi việc chạy rông, tưởng mình ghê gớm, muốn đến Ma cương hô phong hoán vũ, hòng biểu dương tên tuổi, nhưng không nhìn rõ giới hạn của mình, kết quả là mất cả chì lẫn chài.

Với loại người đó, Dương Khai cũng cảm thấy đáng đời họ, không một chút cảm thông.

- Dương Khai!

Mộng Vô Nhai bỗng dừng bước, nghiêm nghị nhìn về phía một thạch trụ trong số đó.

- Sao vậy?

- Ngươi nhìn tên kia đi!

Mộng Vô Nhai chỉ về phía cách đó không xa.
Nhìn theo hướng lão chỉ, hắn chỉ thấy một Ma nhân tóc tai bù xù bị trói trên thạch trụ, khí tức yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Y cúi gằm mặt, mái tóc rối bài che hết cả mặt, không thể nhìn rõ được tướng mạo.

Hơn nữa, hai tay hai chân y còn bị một loại đinh dài đen kịt đâm xuyên, đóng cứng vào thạch trụ, khiến y không thể cựa quậy.

Máu chảy ra từ mấy vết thương đó đã khô từ lâu, nhìn qua vô cùng thê thảm.

Lệ Dung và Hàn Phi không khỏi nhíu mày, thầm nhủ may mắn vì chủ nhân mình không tàn bạo như Ma tôn Trường Uyên!

Tên Ma nhân dẫn đường liếc qua, nhếch miệng cười:

- Tên đó cứng đầu lắm, đến ta cũng phải khâm phục hắn.

Nói xong, y giải thích:

- Hắn cũng được xem là nhân tài ở Ma cương, mười năm trước còn chưa có danh tiếng gì. Nhưng trong mười năm trở lại đây, công lực hắn tăng vùn vụt, nay đã là ngưỡng cao nhất của Nhập Thánh nhất tầng cảnh. Có lẽ nếu cho hắn thêm hai năm, hắn có thể tu luyện đến bậc như ta. Đáng tiếc... đáng tiếc hắn không chịu phục tùng Ma tôn. Ma tôn bèn sai người đóng đinh hắn ở đây, bảo hắn khi nào nghĩ thông suốt thì sẽ thả hắn ra. Đã mấy tháng trôi qua rồi, hắn sống chết cũng không chịu nhún nhường. Ma tôn đại nhân có nói, sớm muộn gì hắn cũng có thể tu luyện đến Nhập Thánh tam tầng cảnh, giả như có ngày đó, Ma cương này sẽ xuất hiện vị Ma tướng thứ năm!

- Giống không?

Mộng Vô Nhai không thèm để ý lời luyên thuyên của tên Ma nhân đó, mà nhìn Dương Khai với sắc mặt nặng nề.

- Không phải giống, mà chính là lão ta!

Dương Khai sắc mặt u ám, sải bước đi về phía thạch trụ đó.

- Này, ngươi làm gì đó?

Tên Ma nhân này thấy vậy vội hét lớn, đồng thời đi tới định cản Dương Khai.

- Ngươi câm miệng!

Mộng Vô Nhai quay lại liếc y một cái, sát khí lộ hẳn.

- Ngươi dám nhiều lời thêm một câu, ta sẽ giết ngươi ngay. Dám tiến tới một bước, ta cũng giết ngươi luôn!

Tên Ma nhân đó há to miệng, mặt đỏ như trái gấc, quả nhiên không dám nói hay dám làm gì.

Y nhìn thấy được sát khí rõ ràng như thực thể trong mắt Mộng Vô Nhai.

- Chúa thượng làm sao vậy?

Lệ Dung thắc mắc.

- Ngài ấy quen Ma nhân đó ư?

- Quen!

Mộng Vô Nhai gật đầu, sắc mặt ngưng trọng.

Lệ Dung rùng mình, không khỏi nhìn sang phía đó.

Bên đó, Dương Khai đã bước đến bên thạch trụ, như không thể nào áp chế cơn kích động, sắc mặt hắn thoáng nét áy náy, tay run rẩy vén mớ tóc rối bời của tên Ma nhân đó ra sau, để lộ gương mặt tái nhợt thảm thương của lão.

Phát giác động tĩnh, lão Ma nhân đó yếu ớt mở mắt ra, bóng dáng Dương Khai dần dần rõ ảnh trước mắt, đến khi nhìn rõ gương mặt hắn, đôi mắt vốn đục ngầu bỗng sáng bừng đầy bất ngờ, cái miệng khô khốc khẽ mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại không nên lời.

- Ta biết rồi.

Dương Khai gật đầu.

- Giờ đừng nói gì hết.

Lão Ma nhân đó khẽ gật đầu, nghe lời Dương Khai.

- Ngươi hãy cố chịu đựng, ta sẽ thả ngươi xuống.

Dương Khai lại nói thêm một câu, vươn tay nắm lấy cây đinh dài đóng chặt lão vào thạch trụ, nhổ mạnh ra, máu đen phun trào.

Tương tự, hắn lại nhổ ba cây đinh còn lại xuống.

Trong lúc đó, do quá đau đớn, lão Ma nhân không ngừng run rẩy, nhưng cốt khí của lão hình như rất cứng, suốt từ đầu đến cuối đều không rên la lấy một tiếng.

Lệ Dung và Hàn Phi nhìn vậy mà khó chịu tột cùng.

Dương Khai thả lão Ma nhân chỉ còn nửa mạng sống đó xuống, chẳng nói chẳng rằng, cho lão uống ít Vạn Dược Linh Nhũ, giúp lão hồi phục, rồi lại kiểm tra tình trạng nội thể lão.

Chương 959: Người của ta.

Hình như Trường Uyên không hề muốn lấy mạng lão Ma nhân này, cũng không khiến lão bị thương gân động cốt, mà chỉ tra tấn lão, bắt lão hứng chịu nhục hình về xác thịt, nhằm ép lão khuất phục để cúi đầu phục tùng y.

Bởi vậy mà thương tế của lão Ma nhân này trông thì nghiêm trọng, nhưng thật ra không có gì đáng ngại, chỉ do bị trói ở đây mấy tháng ròng, đâm ra suy nhược mà thôi.

Uống Vạn Dược Linh Nhũ vào, với thể chất của lão, dưỡng thương mười mấy ngày là bình phục.

Dương Khai hít một hơi thật sâu, vẻ mặt nhẹ nhõm lại.

- Dương Thánh chủ... Bên cạnh Dương Khai chợt xuất hiện một bóng người, Ma tôn Trường Uyên hiện thân, nhìn Dương Khai một cách chua xót, cười khan: - Ngươi vừa đến Ma cung đã động vào người của ta, như vậy không tốt cho lắm nhỉ, ngươi đã hỏi ý chủ nhân là ta chưa?

- Người của ngươi? Dương Khai đứng dậy, lạnh lùng nhìn y, thần sắc bất thiện, cười khẩy: - Lão là người của ta!

Trường Uyên nhíu mày, thắc mắc nhìn Dương Khai: - Lời này của Dương Thánh chủ có ý gì, bản tôn không hiểu lắm, có phải Dương Thánh chủ nhận nhầm người hay không? Hắn...

- Thân xác lão là của một vị Ma tướng trước đây, nhưng linh hồn bên trong thì lại là một vị bằng hữu của ta! Dương Khai không đợi y nói xong đã cắt lời, không nể mặt Ma tôn một chút nào.

Trường Uyên biến sắc, ngạc nhiên nói: - Thì ra Dương Thánh chủ biết việc này!

- Đợi lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi! Dương Khai nghiến răng, cúi xuống nhấc bổng lão Ma nhân trên mặt đất lên, liếc xéo Trường Uyên: - Sắp xếp cho ta một chỗ để ta trị thương cho lão.

Trường Uyên cười gượng, liền gật đầu.

Y cũng đã nhìn ra, Dương Khai không hề cuồng ngôn, cũng chẳng phải là bắn tên không đích, không khéo linh hồn chứa trong thân xác Ma tướng đó thực sự có quan hệ với hắn.

Hơn nữa quan hệ còn không hề bình thường!

Trong bụng oán thầm, Trường Uyên vẫn sắp xếp cho Dương Khai một sương phòng.

Trong sương phòng, lão Ma nhân đó nằm trên giường, Lệ Dung và Hàn Phi không ngừng truyền ma nguyên vào nội thể lão để giúp lão hồi phục.

Trường Uyên ở bên cạnh nhìn một lúc, cảm thấy rất bẽ mặt, liền kiếm cớ rời đi.

Đi ra Ma cung, tên Ma nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh dẫn đoàn người của Dương Khai đến đây vẫn đang chờ bên ngoài, nhìn thấy Trường Uyên, vội vàng cung kính hành lễ.

- Truyền tin cho phía Câu Quỳnh, bảo chúng nhanh chóng đến Ma đô, ta muốn nội trong vòng mười ngày phải thấy mặt chúng! Trường Uyên trầm giọng ra lệnh.

- Vâng! Tên Ma nhân đó nhận lệnh, tức tối rời đi.

Chờ y đi rồi, Trường Uyên mới quay đầu lại nhìn tòa Ma cung nguy nga, cặp mắt sáng rạng rỡ không che giấu nổi sự kích động, da mặt khẽ co giật.

Dương Khai đã đến, mang theo Ma Thần Bí Điển đến đây, cũng có nghĩa là vấn đề nan giải mà y băn khoăn suốt mấy trăm năm sắp được giải đáp! Đây là tâm nguyện của y kể từ khi đăng quang Ma tôn, thấy đã đến thời điểm quan trọng, sao y có thể không kích động?

- Không có gì đáng ngại nữa, phỏng chừng nửa ngày sau sẽ tỉnh lại được! Lệ Dung và Hàn Phi thu tay lại, ngừng truyền ma nguyên vào nội thể lão Ma nhân đó, khẽ gật đầu nói với Dương Khai.

- Ừ. Dương Khai đáp, ánh mắt nhìn lão Ma nhân đầy phức tạp, như không ngờ người mà hắn vốn cho rằng không cần phải lo lắng nhất lại đến nông nỗi như ngày hôm nay.

- Chúa thượng... Người này... Lệ Dung tò mò nhìn Dương Khai, không biết tại sao hắn lại xem trọng lão Ma nhân này đến vậy.

Dương Khai cười đáp: - Lão tên là Địa Ma!

- Vừa rồi thuộc hạ nghe nói thân xác này là của một vị Ma tướng hồi trước?

- Đúng vậy, Địa Ma vốn chỉ là một tàn hồn, may mắn có được một thân xác Ma tướng chưa bị hư hại, thần hồn nhập chủ, đoạt lấy cái xác này. Dương Khai giải thích.

Lệ Dung và Hàn Phi vừa nghe vừa gật đầu lia lịa, lúc này mới hiểu mối quan hệ giữa Dương Khai và Địa Ma.

Hồi Dương Khai còn rất yếu, rất yếu, Địa Ma đã luôn đi theo hắn, giúp đỡ hắn không ít việc. Tuy lúc ban đầu đôi bên không tin tưởng lẫn nhau, giấu diếm sát cơ, nhưng dần dà, qua những lần hợp tác chân thành, cả hai đều thẳng thắn với nhau, cuối cùng cho dù Địa Ma đã có được tự do, lão vẫn không rời bỏ Dương Khai.

Lão ghi ân Dương Khai đã cho lão sinh mạng lần thứ hai, Dương Khai cũng rất nhớ công lão đã không ít lần giúp đỡ mình.

Đang nói chuyện, Địa Ma bỗng mở mắt ra, gọi một tiếng vất vả: - Thiếu chủ, lão Mộng! Dương Khai phấn khởi, vội nhìn sang lão, ân cần hỏi:

- Cảm giác thế nào?

- Khó chịu! Địa Ma bĩu môi, vẻ mặt phẫn uất.

Mộng Vô Nhai cười lớn: - Lão ma này, sao lại thành ra thế này hử? Hôm nay nếu không có Dương Khai và lão phu đến đây, e là ngươi còn phải chịu khổ hình dài dài!

- Mẹ nó, đợi lão phu luyện đến Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhất định phải vặn đầu tên Trường Uyên đó xuống làm bô, không thì không giải được mối hận trong lòng lão phu! Địa Ma vừa thở dốc, vừa chửi rủa.

- Có bản lĩnh này thì ngươi cứ cố lên, bản tôn sẽ đợi! Trường Uyên cười ha hả đi vào, vẻ mặt nhàn rỗi.

Dương Khai u ám nhìn y.

Trường Uyên thản nhiên nói: - Dương Thánh chủ xin đừng trách, bản tôn cũng không biết đây là người của ngài, trước đó quả thật đã đắc tội rồi, ừm, bản tôn xin thứ lỗi với vị huynh đài này vậy.

Nói rồi y lại bảo: - Kỳ thực, bản tôn cũng không có ác ý, mà chỉ muốn hắn thần phục ta thôi, nào ngờ cốt khí của hắn quá mạnh, nếu hắn sớm nói hắn là người của Dương Thánh chủ, thì ta đời nào làm vậy? Các ngươi cũng thấy rồi đó, tuy hắn chịu vài khổ hình xác thịt, nhưng không hề thương gân đoạn cốt, bản tôn cũng có lòng trọng người tài mà.

Địa Ma cười sặc sụa: - Hôm nay ta không bằng ngươi, mặc cho ngươi hành hạ, sau này khi công lực ta vượt qua ngươi, nhất định sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại!

Trường Uyên nhướn mày: - Huynh đài hãy suy nghĩ xem nên làm thế nào để linh hồn mình và cái xác này ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo thì vẫn hơn. Với tình trạng này, chẳng quá hai mươi năm nữa, thân xác sẽ hỏng! Đến lúc đó huynh đài lại phải tìm một cái vỏ mới, lại phải tu luyện từ đó, đến khi nào thì mới vặn đầu bản tôn được?

Nghe y nói vậy, mặt Địa Ma tối sầm.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng Trường Uyên nói cũng không sai.

Năm đó khi lão có được cái xác Ma tướng này, đã từng nói với Dương Khai, trong vòng ba mươi năm sẽ không có bất cứ vấn đề gì, nhưng nếu trong thời gian này, thần hồn và thể xác không thể hợp nhất hoàn toàn, thì lại phải đi đoạt xác khác.

Nay cũng đã hơn mười năm rồi, Ma tôn nhạy bén, nhìn ra ngay mối lo về tương lai của Địa Ma.

- Dương Thánh chủ, tuy bản tôn cũng có chỗ không phải, nhưng thân xác của vị huynh đài này lại thuộc về một vị Ma tướng ngày trước của Ma tộc ta, bản tôn thân là chủ Ma tộc, lẽ đương nhiên phải lấy lại cái xác này, cũng chính vì lý do đó, bản tôn mới muốn vị huynh đài này thần phục. Nhưng nếu hắn đã là người của Dương Thánh chủ, vậy thì chúng ta xí xóa hết được không, cái xác này xin tặng cho Dương Thánh chủ, Dương Thánh chủ cũng đừng tính toán chuyện ta tra tấn hắn nữa.

Trường Uyên vẻ mặt thành khẩn, Dương Khai cau mày, nhìn Địa Ma: - Xem ý của ngươi đấy, nếu ngươi thấy khó chịu, ta sẽ giúp ngươi phá hủy Ma Đô này!

Hắn vừa dứt lời, Trường Uyên liền biến sắc: - Dương Thánh chủ chớ có đùa chứ. Dương Khai quay sang, lạnh lùng nhìn y: - Ngươi thấy ta giống đang nói đùa lắm sao?

Mộng Vô Nhai và Lệ Dung, Hàn Phi cùng nhìn y với vẻ mặt bất thiện.

Trường Uyên lập tức cảm thấy áp lực đè nặng, tuy y sức mạnh cao cường, tu vi cao thâm, thủ đoạn kinh thiên động địa, nhưng một Mộng Vô Nhai hoặc một Lệ Dung đã khiến y thấy hóc búa rồi, nếu hai người cùng ra tay, y không đời nào kháng cự được.

Đến lúc đó mà đánh nhau thật, e là Ma Đô sẽ bị tận hủy.

Ngay lập tức, sắc mặt nặng nề đi hẳn, nhìn sang Địa Ma một cách căng thẳng, lo sợ lão sẽ thốt ra một chữ "được".

- Đa tạ hảo ý của thiếu chủ, mối nhục ngày hôm nay, sau này lão phu sẽ tự hoàn trả, không cần thiếu chủ nhúng tay vào đâu! Địa Ma nhếch miệng cười.

Trường Uyên liền thở phào nhẹ nhõm.

Dương Khai gật đầu, không nói thêm gì nữa.

- Bản tôn sai người mang ít đồ tẩm bổ tới. Trường Uyên nói rồi vội vàng rời đi.

Thân là Ma tôn, bao nhiêu năm rồi y chưa bị ai uy hiếp bao giờ, chứ nói gì đến việc bị hạ nhục như vậy? Lần này nếu không phải nhờ đến Ma Thần Bí Điển trong tay Dương Khai để giải mã bí mật mà Đại Ma Thần để lại, không đời nào y lại cố nuốt giận thế!

Ma tộc ắt có niềm kiêu hãnh của Ma tôn.

Mấy chốc sau, trong Ma cung liền có thị nữ mang đến ít thiên tài địa bảo quý hiếm, giúp Địa Ma hồi phục khí huyết.

Địa Ma rất vừa lòng, nói chuyện với bọn Dương Khai một hồi, kể về mười mấy năm qua.

Năm đó, sau khi cùng Mộng Vô Nhai đến Thông Huyền đại lục, Địa Ma liền tách khỏi bọn họ, lão đã chiếm giữ thân xác của Ma tướng, hành động ở địa bàn của loài người thực sự quá nguy hiểm, nên đành một thân một mình đến Ma cương.

Mười năm, lão che giấu thân phận, siêng năng khổ luyện công lực tăng vùn vụt.

Dù gì thì lão cũng vốn có sẵn tư chất của một cao thủ lớn, thân xác lại là của một vị cao thủ tu vi cao, vạn sự đã có sẵn, lão chỉ việc tích lũy năng lượng thiên địa vào nội thể, đến lúc thì sức mạnh tất sẽ nâng cao, căn bản không có chướng ngại.

Hơn mười năm, công lực từng bước khôi phục đến ngưỡng cao nhất của Nhập Thánh nhất tầng cảnh.

Nhưng dù cho lão có cẩn trọng đến đâu, vẫn bị người khác nhìn ra sơ hở.

Có người nhận ra lão là một vị Ma tướng mất tích năm xưa, bèn bẩm báo Ma tôn, Ma tôn đích thân ra tay, đưa lão về Ma cung, lệnh cho lão phải thần phục trung thành, Địa Ma sống chết cũng không phục, sau đó thì bị Ma tôn đóng đinh vào thạch trụ đó.

Mấy tháng sau, Dương Khai tìm đến đây.

Nghe lão kể xong, Dương Khai và Mộng Vô Nhai liếc nhìn nhau, đều cảm thấy bất ngờ, không ngờ Địa Ma lại có nguyên tắc đến vậy.

- Thiếu chủ, ngài thì thế nào? Mà ngài làm cách nào lại đến được đây? Địa Ma bắt đầu hỏi chuyện của Dương Khai.

Dương Khai kể từ đầu đến đuôi.

Nếu so với Địa Ma, thì những trải nghiệm của Dương Khai rộng rãi hơn, rất nhiều việc mà đến Lệ Dung cũng chưa nghe đến bao giờ, không khỏi chăm chú dỏng tai lên nghe.

Biết tin Lăng Thái Hư cũng đã đến Thông Huyền đại lục, Địa Ma liền tỏ ra rất hoan hỉ.

Đến khi nghe tin tiếp theo là thiên hạ đại biến, Cốt tộc hồi sinh, Địa Ma chợt tỏ ra khá lạ, trầm giọng hỏi: - Thiếu chủ, Cốt tộc mà ngài nói có phải chủng tộc mà toàn thân chỉ có một bộ hài cốt, có thể hấp thụ tinh hoa huyết nhục của người chết, đắp nặn nên thân xác cho chính mình không?

- Phải! Dương Khai rùng mình kinh ngạc nhìn lão. - Ngươi từng gặp?

Địa Ma lắc đầu: - Nhưng lão phu có ấn tượng, chắc là trước đây lão phu từng qua lại với chủng tộc này!

Chương 960: Điều kiện.

Địa Ma là một tàn hồn, trước đây Dương Khai không biết rốt cuộc lão là người của thời đại nào, nhưng địa vị càng cao, tiếp xúc càng nhiều bí mật, hắn đã có thể xác định, Địa Ma phải là người từ cách đây ít nhất mấy nghìn năm.

Vì Dương Khai tìm được lão từ Truyền Thừa Động Thiên đó.

Mà Truyền Thừa Động Thiên đó còn có chút liên quan tới Long Phượng Phủ và Song Tử Các.

Truyền thừa của hai thế lực này đều bị đứt quãng cách đây mấy nghìn năm.

Thời đại đó chính là thời của Đại Ma Thần!

Nói cách khác, Địa Ma cũng là người cùng thời với Đại Ma Thần! Quen biết Cốt tộc âu cũng có khả năng, nhưng ký ức của lão đã mất, đến tên mình còn không nhớ, chỉ nhớ mang mang cái danh xưng Địa Ma.

Chuyện về Cốt tộc, lão không biết nhiều.

- Có Cốt tộc, vậy có chủng tộc trên đầu mọc một cái sừng không? Địa Ma như lại nhớ ra gì đó, lên tiếng hỏi.

- Ý ngươi là Yêu tộc? Dương Khai hồ nghi hỏi, trên đầu có sừng thì rất có khả năng là một Yêu nhân.

- Không không không! Đó là một chủng tộc, hình như có tên là Giác tộc. Địa Ma nhíu mày suy nghĩ, nhưng không nhớ lại được bao nhiêu.

Nói chuyện thêm một lúc, Dương Khai để Địa Ma nghỉ ngơi.

Dương Khai và những người khác ở lại trong Ma cung năm ngày liên tiếp.

Trường Uyên chiêu đãi không có chỗ chê, ngày nào cũng có sơn hào hải vị, tất cả đều là đặc sản phong phú riêng Ma cương mới có, hiếm thấy ở địa bàn loài người, không những ngon miệng, mà còn có thể giúp tăng tu vi, tinh luyện cốt nhục.

Nhưng Dương Khai đến đây không phải để hưởng phúc, nhiều lần nhắc Trường Uyên về bí bật mà Đại Ma Thần để lại, đều bị Trường Uyên phủi qua, chỉ bảo hắn đừng nóng vội, cứ chơi cho thỏa sức ở Ma Đô rồi vài ngày nữa hẵng bàn.

Dương Khai biết tỏng trong bụng, Trường Uyên tự biết với sức của mình y, không cách nào đối kháng được với Mộng Vô Nhai và Lệ Dung, giờ có lẽ y đã truyền tin cho Tứ đại Ma tướng, triệu chúng đến đây hỗ trợ rồi.

Cũng không phải để đánh nhau, chỉ có điều bí mật của Đại Ma Thần là gì thì chẳng ai biết, biết đâu lại có lợi ích gì vô cùng lớn, nếu bí mật được giải mã, Trường Uyên sẽ không khách khí, mà chắc chắn sẽ dẫn đầu Tứ đại Ma tướng cướp đoạt tất cả.

Hiểu rõ mối lo của Trường Uyên, Dương Khai cũng không thúc giục thêm.

Mấy ngày sau, đang đi dạo trong Ma Đô, Dương Khai chợt khẽ động thần sắc, ngẩng đầu nhìn lên trời, sắc mặt đầy đăm chiêu.

- Bốn vị Ma tướng đến rồi! Mộng Vô Nhai cười hê hê.

- Lão phu biết ngay là Trường Uyên đang đợi chúng mà, lão tiểu tử này cảnh giác, cho rằng chúng ta đang nhắm vào bí mật mà Đại Ma Thần để lại cơ đấy.

- Y lo ngại cũng dễ hiểu. Dương Khai hừ một tiếng. - Về thôi, ta nghĩ lần này hẳn là sẽ không từ chối nữa đâu.

Nói xong, Dương Khai dẫn đầu nhóm người tiến về Ma cung.

Trên đường phố, vô số Ma nhân đều hướng ánh mắt hiếu kỳ về phía Dương Khai.

Ma nhân sống trong Ma Đô cùng đều biết thanh niên loài người này là khách của Ma tôn đại nhân, nên mấy ngày nay khi Dương Khai dạo phố, căn bản không có tên nào mắt không tròng dám gây phiền hà, mà chỉ tò mò tại sao Ma tôn đại nhân lại nhiệt tình chiêu đãi một tên loài người.

Trước Ma cung, nhóm người Dương Khai vừa tới quảng trường, liền có một Ma nhân bước nhanh tới chắp tay nói: - Dương Thánh chủ, Ma tôn đại nhân cho mời ngài!

Dương Khai và Mộng Vô Nhai liếc nhìn nhau mỉm cười.

- Dẫn đường đi! Dương Khai thản nhiên gật đầu bảo tên Ma nhân đó.

Y không ừ hử gì, chỉ xoay người dẫn đường đi.

Trong một tòa cung điện, Trường Uyên và Tứ đại Ma tướng ngồi nghiêm chỉnh, im lặng chờ Dương Khai đến.

Thấy hắn sải từng bước dài tới, Trường Uyên liền vươn người đứng dậy, cười lớn nghênh tiếp: - Dương Thánh chủ, đã bắt ngươi đợi nhiều ngày, thật sự thì bốn thủ hạ này của ta cũng rất tò mò bí mật mà Đại Ma Thần để lại là gì, nên quyết đòi đến xem thử. Ừm, nào nào, bản tôn giới thiệu một lát.

Nói xong, y liền nói với bốn người đó: - Vị này chính là Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa đang nổi dang Nhân tộc, Dương Khai, ta nghĩ trong các ngươi có người đã gặp hắn rồi, kể cả chưa gặp thì cũng đã nghe dành từ lâu rồi.

Dương Khai lướt mắt qua bốn người, nói thêm: - Ta còn là truyền nhân của Đại Ma Thần!

Trường Uyên biến sắc, bốn Ma tướng cũng không khỏi để lộ thần sắc căng thẳng, còn thoang thoáng vẻ sợ sệt, đến cả Tuyết Lỵ cũng mỉm cười thân thiện với Dương Khai, không còn kiểu thù địch và kiêu ngạo như trước nữa.

Truyền nhân của Đại Ma Thần, mấy chữ này gần như có trọng lượng tương đương với Ma tôn, khiến bọn chúng không dám khinh thường và bất kính. Trường Uyên sững sờ một hồi, cười lớn nói: - Không sai, Dương Thánh chủ còn là truyền nhân do Đại Ma Thần chọn, song đáng tiếc lại là người của Nhân tộc! Nếu là người trong Ma tộc ta... ừm, bản tôn phải nhường ngôi vị Ma tôn này lại rồi!

Ma cương là do Đại Ma Thần khai tịch, lẽ đương nhiên, truyền nhân của y phải được chấp chưởng Ma cương.

Trường Uyên nói mấy câu này nhẹ tênh, nhưng lại lộ ra sự kiêng kỵ của y với Dương Khai, như thể lo sợ hắn sẽ đòi cướp ngôi Ma tôn.

Vội vàng chuyển chủ đề, giới thiệu với Dương Khai: - Bốn vị này là trụ cột của Ma cương ta, ừm, Tuyết Lỵ và Mông Qua thì Dương Thánh chủ đã gặp rồi, đây là Câu Quỳnh, còn đây là Ba Hạc.

Vừa nói vừa chỉ về hai người còn lại.

Ba Hạc khẽ gật đầu chào Dương Khai, vị Ma tướng này Dương Khai chỉ mới nghe qua tên, chưa gặp bao giờ.

Nhưng còn Câu Quỳnh thì Dương Khai phải nhìn kỹ thêm một chút.

Da mặt Câu Quỳnh khẽ co giật, có phần bối rối, chắp tay nói: - Dương Thánh chủ, trước đây giữa hai chúng ta hình như đã có chút hiểu lầm, Câu Quỳnh xin Dương Thánh chủ thứ lỗi, Dương Thánh chủ đại nhân đại lượng, xin đừng tính toán với tại hạ. Cũng phải đa tạ Dương Thánh chủ đã cứu khuyển tử một mạng, nếu không có Dương Thánh chủ, e là khuyển tử đã mất mạng ở Tiểu Huyền Giới đó rồi.

Dương Khai cười sảng khoái: - Câu Quỳnh đại nhân khách khí quá, Câu Xích vẫn khỏe chứ.

- Đa tạ Dương Thánh chủ quan tâm, khuyển tử vẫn khỏe. Câu Quỳnh ngạc nhiên, không ngờ Dương Khai chẳng tính toán chuyện hồi trước, mà lại cho qua.

Con trai y, Câu Xích từng lạc nạn trong một Tiểu Huyền Giới cùng Dương Khai, cuối cùng nhờ Dương Khai đưa y chạy trốn, cũng ở Tiểu Huyền Giới đó, Dương Khai đã có được Thần Thụ.

Nhưng sau khi thoát khỏi Tiểu Huyền Giới, họ bị Tuyết Lỵ bắt, đưa tới Sa Thành. Tiếp theo Câu Quỳnh phái người đến chuộc Câu Xích về, tiện thể đòi giết Dương Khai.

Biết bao nhiêu ân oán, không đáng nói với người ngoài.

- Còn Dương tộc đó thì sao? Mọi Tiểu Huyền Giới trong thiên hạ đều đã mở ra, Dương tộc sống trong Tiểu Huyền Giới đó thế nào?

Dương Khai hỏi.

Năm đó hắn từng nếm không ít mùi mặn chát dưới tay Dương tộc.

- Đã thanh trừng toàn bộ! Câu Quỳnh nghiêm mặt đáp. - Sức mạnh nội thể của chúng quá khắc chế Ma tộc, nên chúng không thể tồn tại được!

Dương Khai gật đầu, Dương tộc có kết cục như vậy âu cũng bình thường, ai bảo lối vảo Tiểu Huyền Giới đó nằm ngay tại Ma cương? Kể cả Câu Quỳnh không thanh trừng chúng, thì Tuyết Lỵ cũng sẽ không bỏ mặc ngồi yên.

- Được rồi, nói chuyện phiếm đủ rồi, chúng ta vào chuyện chính đi!
Trường Uyên dõng dạc nói.

Vẻ mặt mọi người lập tức nghiêm túc lại.

- Lần này ta mời Dương Thánh chủ đến đây, chủ yếu là vì bí mật mà năm xưa Đại Ma Thần để lại, thiết nghĩ Dương Thánh chủ cũng rất hiếu kỳ. Trường Uyên cười khà khà nhìn Dương Khai.

- Ta đến đây chính vì chuyện này.

Trường Uyên khẽ gật đầu, thổn thức nói: - Nói thật, nếu không phải vì bất đắc dĩ, bản tôn cũng không muốn nhờ cậy sự giúp đỡ của người khác đâu. Đó là bí mật mà Ma Thần đại nhân để lại cho Ma tộc ta, nhưng bây giờ, ngoài Ma Thần Bí Điển trong tay Dương Thánh chủ ra, không còn cách nào khác để giải mã bí mật đó. Ta nghĩ đây hẳn cũng là ý của Ma Thần đại nhân.

Mấy Ma tướng đều nghiêm mặt lại, nhìn Dương Khai với thần sắc phức tạp.

- Vậy nên bản tôn muốn xác nhận thử, cũng cần Dương Thánh chủ cho bản tôn một lời cam đoan.

- Cam đoan gì?

- Bất kể bí mật đó là gì, Dương Thánh chủ cũng không được tiết lộ ra ngoài!

- Được! Dương Khai gật đầu.

- Nếu trong đó có gì tốt thì cũng là của Ma tộc, Dương Thánh chủ không được ngấp nghé, đương nhiên, để ngươi vất vả, vượt đường xa đến đây, bản tôn nhất định sẽ trả thù lao xứng đáng cho ngươi!

- Ma tôn đại nhân nghĩ nơi đó có gì tốt à? Dương Khai cười hề hề.

- Ai biết được, tương truyền Ma Thần đại nhân có vô vàn phép thần thông, nói không chừng ở đó cất giấu pháp môn tu vi của người!

Y vừa dứt lời, hơi thở của bốn Ma tướng liền nhanh hơn hẳn, ánh mắt đong đầy sự tham lam.

Tất cả bọn chúng đều đã động tâm.

- Ta thì lại thấy có thể nơi đó chẳng có gì hết! Dương Khai cười tự tin.

- Sao Dương Thánh chủ lại nói vậy? Trường Uyên kinh ngạc nhìn hắn, thầm nghĩ hình như Dương Khai biết gì đó, không thể không lưu ý.

- Nói bừa thôi. Dương Khai bĩu môi.

Trong thế giới quỷ dị đó, phân thần của Đại Ma Thần đã từng nói với hắn, nếu có cơ hội hãy đến Ma Đô một chuyến, chỉ cần đến đó, tất cả vấn đề sẽ được giải đáp.

Cho nên Dương Khai nhận định, bí mật đó không hề ẩn chứa thần thông nào của Đại Ma Thần hay bất cứ gì tốt cả, chỉ đơn thuần là bí mật mà thôi.

Mọi thứ hay ho của Đại Ma Thần đều cất trong Ma Thần Bí Điển, cái này thì hắn đã có từ lâu rồi.

Thấy Dương Khai không muốn nói nhiều, Trường Uyên nhíu mày, chán nản nói: - Vậy rốt cuộc Dương Thánh chủ có đồng ý lời đề nghị của bản tôn hay không?

- Không hề gì, cứ làm theo ý của ngươi đi. Dương Khai nhún vai.

Thấy hắn sảng khoái đồng ý vậy, Trường Uyên ngẩn ra, mơ hồ có cảm giác xấu, hình như cũng cảm thấy trong bí mật mà Đại Ma Thần để lại không có gì đáng giá cả, tâm trạng bỗng chốc xuống dốc.

Nhưng chưa tới phút cuối thì y cũng sẽ không bao giờ thất vọng, phấn chấn lại: - Vậy thì hết vấn đề rồi, dĩ nhiên là nếu Dương Thánh chủ tin bản tôn, bản tôn muốn ngươi một mình vào đó!

- Không được! Mộng Vô Nhai lắc đầu quyết đoán, cười khẩy nhìn Trường Uyên: - Ngươi và bốn Ma tướng đều đang ở đây, ngươi bắt hắn một mình cùng bọn ngươi vào đó, chẳng khác gì nhét dê vào miệng cọp? Bất luận thế nào, bọn lão phu cũng phải đi cùng, lão phu không tin ngươi.

Năm xưa lão từng nếm mùi của Ma tôn, không thể để Dương Khai đi theo vết xe đổ được.

Trường Uyên nhìn Mộng Vô Nhai, thần sắc bất lực, cảm giác được thái độ kiên quyết của lão, trầm ngâm một lát mới gật đầu nói: - Được thôi, vậy chúng ta cùng vào! Có điều, bản tôn vẫn giữ điều kiện đó, đến đó bất kể nhìn thấy gì, đều không được tiết lộ ra ngoài, bằng không...

- Bằng không thì sao? Mộng Vô Nhai nhìn Trường Uyên đầy khiêu khích.

- Không sao cả, bản tôn rất trân trọng tình hữu nghị với Dương Thánh chủ, cũng không muốn khiến ai khó xử hết! Trường Uyên cười nhạt, không nói gì thêm, ngoắc tay: - Chư vị theo ta.

Bốn Ma tướng đều phấn khởi đi theo, chúng vô cùng tò mò về bí mật của Đại Ma Thần, trước đây chỉ mới nghe nói chứ chưa bao giờ đến nơi đó, lần này có cơ hội tận mắt nhìn thấy, âu cũng nhờ phúc của Dương Khai.

Chương 961: Con tàu nát

Theo Trường Uyên đi trong Ma Cung một lúc thì tới một gian sương phòng, Trường Uyên đi thẳng vào trong, mọi người theo sau.

Dương Khai liếc mắt nhìn quanh, chợt phát hiện sương phòng này có lẽ chính là nơi ở của Trường Uyên, và lối vào nơi đặt bí mật của Đại Ma Thần được giấu ngay tại đây.

Bao nhiêu năm qua, chỉ có Ma tôn các đời mới có tư cách vào đó, thế mà hôm nay một chốc lại có cả toán người.

Trong góc rẽ sương phòng, Trường Uyên đánh ra vài đạo ma nguyên, một cánh cửa khuất nẻo chợt mở ra.

Trường Uyên không nói gì, đi vào trong, bốn Ma tướng cũng đồng loạt chui vào, Mộng Vô Nhai nhìn Dương Khai một cái, khẽ giọng căn dặn, bảo hắn cứ yên tâm rồi đi trước.

Lúc này Dương Khai mới bước vào trong.

Lệ Dung, Huyết Độn và Địa Ma đi sau.

Một dũng đạo thẳng tắp, đâm thẳng xuống phía dưới, tuy không có ánh sáng chiếu vào, nhưng lại không hề tối tăm, hai bên dũng đạo điểm xuyết vô số kỳ thạch tỏa ánh sáng nhẹ dịu, không hề chói mắt.

Phía trước văng vẳng âm thanh rì rầm, hình như Tứ đại Ma tướng đang thì thào thảo luận gì đó.

Dương Khai cũng phát hiện ra rất nhiều chuyện thú vị, trên vách tường hai bên dũng đạo này có khắc rất nhiều hoa văn long phượng, những hoa văn này đều rất trừu tượng, không nhìn kỹ thì căn bản không nhìn ra được là khắc cái gì.

Giọng Trường Uyên vọng lại từ phía trước:

- Những hoa văn này kể về chuyện xưa huy hoàng trong cuộc đời Đại Ma Thần, có lẽ do Đại Ma Thần tạo nên, không có ý nghĩa gì quá lớn.

Dương Khai khẽ gật đầu, vừa đi vừa xem, bỗng nhiên, những hoa văn linh tinh đó như sống dậy, từng cảnh tượng rõ rệt lướt qua trước mắt hắn, vô thanh kể cho hắn nghe về cuộc đời của Đại Ma Thần.

Thậm chí, Dương Khai còn nhìn thấy được cảnh Đại Ma Thần và một Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa đại chiến từ những hoa văn đó, Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa bị trọng thương, mang đi một giọt Ma Thần Kim Huyết.

Rồi lại thấy được cảnh một cặp vợ chồng tinh thông công pháp song tu, Kim Long Băng Hoàng ngao du thiên địa, hai người họ liên thủ vẫn không địch lại.

Còn nhìn thấy hai huynh đệ song sinh tướng tá vạm vỡ bại trận dưới tay Đại Ma Thần!

Rồi lại nhìn thấy trong một ngọn núi băng nghìn năm không tan chảy, Đại Ma Thần đứng ngạo nghễ, bên cạnh là một nữ tử mặc áo trắng xóa dính đầy máu, nhìn y với ánh mắt nửa yêu nửa hận. Mãi lâu sau, Đại Ma Thần thoải mái rời đi, nữ tử đó đau buồn thương tâm, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Ầm ầm chấn động.

Dương Khai lập tức ý thức được, những hoa văn này ẩn chứa huyền cơ, nếu cẩn thận tìm hiểu, nói không chừng có thể có một vài thu hoạch đặc biệt.

Cặp vợ chồng tinh thông tu vi song tu đó nhất định là Long Hoàng Phượng Hậu của Long Phượng Phủ.

Hai huynh đệ song sinh đó cũng chắc chắn là Các chủ Song Tử Các thời đó.

Còn nữ tử áo trắng ở núi băng, nếu Dương Khai đoán không lầm, thì hẳn là tiền bối của Băng Tông!

Ba tông môn này vào thời đó đều là những tông môn mạnh nhất.

Người từng giao chiến với Đại Ma Thần, không ai mà không là cường nhân lợi hại nhất thời đó, nhưng Đại Ma Thần không bại trận lần nào, bách chiến bách thắng!

Từng cảnh từng cảnh một lướt qua trước mắt Dương Khai như dòng nước chạy, khiến hắn không khỏi cảm thấy quá đối kỳ diệu, như thể đáng đứng ở vị trí của Đại Ma Thần, khinh bạc nhìn xuống chúng sinh thiên hạ.

Đại Ma Thần chỉ mất mấy mươi năm đã đặt chắc địa vị thiên hạ đệ nhất cho mình, không ai có thể vượt qua, từ đó về sau, y cô độc, lẻ loi.

Y đã lên đường tiến đến Tinh Không, tìm kiếm những gì sâu xa hơn, những bí mật võ đạo chưa ai biết đến.

Y đã bặt vô âm tín!

Thế nhân đồn rằng y đã không cẩn thận bỏ mạng trên đường đến Tinh Không.

- Dương Thánh chủ! Dương Thánh chủ!

Bên tai văng vẳng tiếng gọi của Trường Uyên, Dương Khai bỗng rùng mình, chợt phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn hắn với thần sắc cổ quái, hắn hiểu ra mình đã không cẩn thận đắm chìm suy nghĩ vào những hoa văn cổ quái đó.

- Chuyện gì vậy?

Dương Khai hỏi.

Trường Uyên ngơ ngác nhìn vào mắt Dương Khai, từ đôi mắt đó, y nhìn thấy được sự trống vắng, như thể trong một khoảnh khắc, Dương Khai đã trải nghiệm được cả trăm nghìn năm tháng trôi qua, khiến dấu vết thăng trầm hằn rõ ở tên thanh niên tuổi đời không bao nhiêu này.

Mộng Vô Nhai cũng đã phát hiện ra, bất giác chau mày lại.

Có điều sự trống vắng đó nhanh chóng biến mất, nhanh đến mức Trường Uyên tưởng mình bị ảo giác, cười bảo:

- Đến nơi rồi, tiếp theo đây thì phải làm phiền Dương Thánh chủ rồi.

- Tới rồi à?

Dương Khai nhìn về phía trước, phát hiện đã là ngõ cụt, vách tường dày chắn ngay trước mặt họ.

Trên đó, có một cái hố lõm hình vuông vắn.

Tất cả mọi người đều mở to mắt ra nhìn hắn.
Dương Khai hiểu ý, khẽ động thần niệm lấy Ma Thần Bí Điển ra.

Ngay lập tức, ánh mắt Trường Uyên và bốn Ma tướng đều nóng như lửa.

- Đừng có ôm tâm địa bất chính, nếu đánh ở đây thì chẳng ai trong số các ngươi được yên ổn đâu!

Mộng Vô Nhai cười quái dị.

Không gian ở đây quá hẹp, nếu nhiều cường nhân Nhập Thánh Cảnh thế này đại chiến tại đây, thì kết quả duy nhất là lưỡng bại câu thương.

Trường Uyên cười gượng:

- Mộng huynh cảnh giác quá thì phải? Bản tôn làm gì có ý nghĩ sẽ đoạt bảo.

- Không chắc được, đó là Ma Thần Bí Điển đấy, ai biết trong đầu các ngươi đang nghĩ gì.

Mộng Vô Nhai hừ lạnh, áp lại gần Dương Khai:

- Ngươi làm đi, ta canh chừng bọn chúng.

Dương Khai gật đầu, từ từ ấn Ma Thần Bí Điển vào trong hố lõm đó.

Trong dũng đạo yên tĩnh, hơi thở mọi người chợt ngưng trệ, ánh mắt gặp nhấm Ma Thần Bí Điển như châu chấu, thần sắc vừa chờ đợi vừa phấn chấn.

Khoảng cách càng gần, Dương Khai càng cảm giác được rõ ràng Ma Thần Bảo đang khẽ run rẩy, truyền đến từng hồi âm thanh vù vù. Thình lình, Ma Thần Bí Điển bỗng hóa thành một luồng hắc quang, đánh thẳng vào trong hố lõm đó.

Cái hố vuông vức nhanh chóng được lấp đầy, ngay sau đó, cả đất trời đều vang dậy tiếng vù vù.

Âm thanh sột soạt truyền ra, phía trên không ngừng có đá vụn rơi xuống, khiến họ bỗng có ảo giác như ngày tận thế đang ập đến.

Mọi người biến sắc, âm thầm cảnh giác, không biết đợi thêm lát nữa thì sẽ có biến cố như thế nào.

Theo sau một tiếng vang răng rắc giòn tan, bức tường dày phía trước chợt nứt ra, ánh sáng trắng chói mắt tỏa ra từ đó, tất cả mọi người đều lòa cả mắt ngay trong thời khắc này.

Cùng lúc đó, một lực hút vô cùng lớn, khiến mọi người không thể phản kháng, truyền ra từ khe nứt trên tường, mạnh như Trường Uyên hay Mộng Vô Nhai mà cũng bó tay trước sức mạnh này.

Trong từng tiếng kêu quái đản, tất cả mọi người đều bị khe nứt đó nuốt trọn, biến mất tăm.

Như bị một con mãnh thú nuốt vào bụng.

Ngay sau đó, trong một thế giới trắng xóa, các cao thủ Ma tộc và nhóm Dương Khai lần lượt hiện thân.

- Tiểu tử, Ma Thần Bí Điển đâu?

Mộng Vô Nhai chỉ kiểm tra sơ qua bản thân rồi vội hỏi Dương Khai.

Dương Khai nhíu mày cảm nhận, khẽ giọng:
- Trở lại rồi!

Ngay khoảnh khắc khe nứt nuốt trọn họ, Ma Thần Bí Điển dùng để khởi động cấm chế đã trở về nội thể Dương Khai.

- Vậy thì tốt!

Mộng Vô Nhai gật đầu.

- Đây là cái gì?

Bên kia, Mông Qua bỗng kêu lên, ngữ khí kích động xem lẫn bất ngờ, hình như đã nhìn thấy thứ gì đó rất khủng khiếp.

Nhìn theo ánh mắt y, mọi người lập tức nheo mắt lại, cả người ngẩn ra.

Trước mặt họ, là một con tàu!

Một con tàu vô cùng lớn.

Có điều con tàu này không rõ đã đỗ ở đây bao nhiêu năm rồi, rách nát hết đỗi, trên tàu chỉ còn lại rất nhiều dấu tích đại chiến.

Điều quái lạ là con tàu này không hề có cột buồm, hơn nữa nó cũng không có dấu vết đã ngâm trong nước, như thể nó chưa từng được hạ thủy vậy.

Một khí tức thê lương lan tỏa từ con tàu này, khiến người ta cảm nhận được tuổi đời của nó.

Dương Khai nhìn lướt qua, thả thần niệm, ngạc nhiên phát hiện ra, nguyên liệu dùng trên con tàu này không cái nào không phải đẳng cấp cao nhất, thân tàu rách nát tản mác khí tức của bí bảo Thánh cấp.

Thần sắc quái dị, hắn âm thầm tặc lưỡi.

Đóng một con tàu khổng lồ thế này thì phải tốn biết bao nhiêu nguyên liệu? Những nguyên liệu đó đủ để tạo nên trên trăm nghìn bí bảo Thánh cấp.

- Bí mật mà Ma Thần đại nhân để lại chính là cái này?

Trường Uyên có vẻ không chấp nhận nổi, đứng đó thều thào, ánh mắt đầy thất vọng.

Y đã bao nhiêu lần thử đoán nơi này ẩn chứa thứ gì, từng tưởng tượng rằng nơi này còn lưu lại pháp môn tu luyện của Đại Ma Thần, tưởng tượng rằng ở đây có rất nhiều thần thông của Đại Ma Thần, tưởng tượng rằng ở đây chứa bí mật có thể giúp cảnh giới tu vi của y nâng thêm một cấp bậc.

Bất kể nơi này có gì, y cũng đều vô cùng kỳ vong, nên mới tự hạ thấp mình kết giao với Dương Khai, dùng Ma Thần Bí Điển trong tay hắn để khởi động cấm chế.

Nhưng khi hắn đã đến đây, mở cấm chế mà bao đời Ma tôn đều không thể mở ra, thì mới phát hiện nơi này không như y tưởng tượng.

Chỉ có một con tàu!

Cho dù con tàu này tản mác khí tức bí bảo Thánh cấp, nhưng nó có tác dụng gì? Dùng để ra biển? Trường Uyên công lực bậc nhất, căn bản chẳng cần dùng tàu để ra biển.

Y không thể nào chấp nhận được!

Thậm chí y còn nghi ngờ tất cả liệu có phải là một trò đùa mà Đại Ma Thần dành cho hậu nhân hay không.

- Nơi này hình như chỉ có một con tàu thôi!

Mộng Vô Nhai cười gian, vẻ mặt cợt nhả.

Trường Uyên càng thất vọng, lão càng vui, lão ước gì Trường Uyên thất vọng chết luôn cho xong.

- Không hẳn.

Dương Khai nhíu chặt mày, ở thế giới quỷ dị đó, phân thần của Đại Ma Thần rõ ràng đã nói, chỉ cần hắn đến Ma Đô, thì sẽ có cơ hội làm rõ tất cả. Nay hắn đã đến đây rồi, đã khởi động cấm chế y để lại từ mấy nghìn năm trước, cũng đã đến lúc giải mối nghi hoặc, nhưng lại phát hiện chuyện không ăn nhập gì với dự đoán của hắn.

Hắn cũng có chút thất vọng.

Nếu chỉ để xem con tàu này, hắn vượt đường xa đến đây làm gì?

Phóng thần niệm ra, nơi này ngoài một con tàu nát ra, quả thực không còn gì khác.

- Huyền cơ ẩn giấu ngay trong con tàu đó, tìm cho ta!

Trường Uyên như bình tĩnh lại, vung tay quát.

Bốn Ma tướng liếc nhìn nhau, đồng loạt nhảy lên tàu.

- Ta cũng xem thử!

Mộng Vô Nhai cười hề hề, lao vụt đi theo Tứ đại Ma tướng, rõ ràng không muốn nhường nhìn bất cứ của hời nào cho người khác.

Dương Khai lắc đầu, không tham gia vào trò vui này.

Chương 962: Bí mật Tinh Không

Trong nháy mắt, bốn Ma tướng và Mộng Vô Nhai đều đã nhảy lên phía trước tàu. Sắp sửa đặt chân lên tàu thì chính vào lúc này, một luồng sát khí tà ma dày đặc như thực chất chợt bùng nổ từ một góc nào đó trong tàu.

Tứ đại Ma tướng chỉ cảm thấy có một lực đẩy ập đến trước mặt, liền kêu í ớt rồi ngã trở lại, đến Mộng Vô Nhai cũng dính phải bụi, cuộn người trên không mấy vòng rồi đáp xuống cạnh Dương Khai, nghi kỵ nhìn vào con tàu nát.

Ở bên đó, một luồng năng lượng đen như mực chợt nổi lên, năng lượng đó nồng như thực thể, lơ lửng giữa khoảng không, không ngừng biển ảo nhu động.

- Khí tức của Đại Ma Thần!

Dương Khai khẽ quát, mặt hằn rõ sự cảnh giác.

- Là khí tức của Ma Thần đại nhân?

Trường Uyên thốt lên kinh ngạc, ánh mắt đầy cuồng nhiệt, cười lớn ha hả:

- Bản tôn biết ngay mà, nơi này không thể nào chỉ có một con tàu rách như vậy được.

Nói xong, ánh mắt sáng quắc chĩa vào một chùm năng lượng, mong có thể phát hiện được gì đó, chỉ cần nhìn ra được một chút gì thôi, thì chuyến này của y cũng đáng rồi.

Cảm nhận được khí tức mạnh mẽ và áp ực mênh mông đó, tất cả mọi người đều căng thẳng chờ đợi.

Một lát sau, năng lượng đen kịt đó hóa thành một bóng người, tuy rất mơ hồ, nhưng Dương Khai vẫn có thể nhìn ra tướng mạo của Đại Ma Thần từ đường nét đó.

Bóng người này khựng giữa không trung một lúc rồi bổ nhào về phía chúng nhân.

Nó càng đến gần, mọi người đều như bị phong ấn sức mạnh toàn thân, căn bản không thể động đậy, sợ hãi trân trối nhìn nó bay xuyên qua cơ thể mình, nổ tung, hóa thành một màn sương đen rồi biến mất.

Cùng lúc đó, tất cả mọi người đều cảm giác được, trong tiềm thức mình như xuất hiện thêm gì đó, không khỏi nhắm mắt kiểm tra.

Trong không gian mịt mù, cả nhóm người đứng yên bất động, ai cũng đều đang dùng tâm thần kiểm tra dấu vết mà bóng đen đó để lại khi bay xuyên qua người mình, vẻ mặt dần trở nên đầy phấn khích.

Dương Khai cũng vậy, khi hắn đắm chìm tâm thần, chợt phát hiện thần hồn như đã không còn ở thức hải nữa, mà đã đến Tinh Không rộng lớn.

Bốn bề sao lốm đốm, dưới chân chỉ là hư vô, có cường nhân toàn thân tỏa kim quang đang bay vun vút giữa Tinh Không, ánh mắt y kiên nghị, thân thể cường tráng, sắc diện uy nghi, không hề sử dụng bất cứ bí bảo thủ hộ nào, cũng không vận sức mạnh nội thể, chỉ dựa vào thân xác để phòng ngự, y bôn ba giữa Tinh Không.

Đó là Đại Ma Thần!

Dương Khai chấn động, lập tức hiểu ra thông tin mà bóng đen đó trút vào thức hải của mình rốt cuộc là gì rồi.

Đó rõ ràng là trải nghiệm của Đại Ma Thần khi khám phá Tinh Không!

Nhân vật huyền thoại đó đã để mọi chuyện y từng gặp trong Tinh Không lại nơi đây cho hậu thế.

Còn Dương Khai giờ chỉ là một người ngoài cuộc, chỉ biết im lặng nhìn tất cả những gì y đã trải qua, không thể nhúng tay vào.

Tin tưởng người khác cũng như vậy!

Lập tức xem một cách chuyên chú, không bỏ qua một chi tiết nào.

Cảnh tượng này có thể nối tiếp với những hoa văn trong dũng đạo. Đại Ma Thần sau vô vàn năm cô độc, cuối cùng đã bước lên con đường khám phá Tinh Không.

Y không có mục tiêu, chỉ như một chiếc lá rụng, phiêu diêu theo gió giữa Tinh Không bao la.

Y đã gặp bão Tinh Không, vượt qua mà không chút thương tổn, sức mạnh kinh khủng tới mức lạ thường.

Y đã gặp phải biển thiên thạch, khoanh chân ngồi trên một tảng thiên tạch, mặc cho nó đưa y đi khắp Tinh Không.

Không biết đã trải qua bao lâu, Đại Ma Thần ngồi giữa biển thiên thạch chợt mở to mắt, sững sờ nhìn về một phía.

Nhìn theo ánh mắt y, Dương Khai nheo mắt lại.

Hắn nhìn thấy một con tàu cực lớn đang di chuyển giữa Tinh Không, mà con tàu đó về cơ bản giống con tàu nát mà hắn vừa thấy trước đó như đúc.

Cặp mắt Đại Ma Thần trở nên vô cùng phấn khởi, đợi sau khi con tàu đó đi khỏi, y lẳng lặng bám theo sau đuôi tàu.

Y muốn con tàu này đưa mình đến một thế giới thần kỳ hơn nữa, đến đó tìm kiếm những võ đạo cao thâm hơn nữa.

Nhưng điều khiến Đại Ma Thần phải lấy làm bất ngờ là con tàu Tinh Không này có vẻ đã phát sinh chút vấn đề, hình như nó cũng đang mất phương hướng giữa Tinh Không.

Đại Ma Thần đi theo nó đằng đẵng mấy năm, cũng không có thu hoạch nào khác, vẫn cứ lưu lạc giữa Tinh Không.

Cho đến một ngày, con tàu đó như đã phát hiện ra gì đó, chợt đổi hướng, bay về phía một tinh cầu.

Đại Ma Thần lại quay về!

Sau khi theo con tàu này đến tinh cầu đó, Đại Ma Thần mới phát hiện, nơi này chính là nơi y đã ra đi, Thông Huyền đại lục!

Lưu lạc không biết bao nhiêu năm trong Tinh Không, đi theo con tàu này, Đại Ma Thần lại quay trở về nơi mình đã ra đi.

Con tàu này đỗ lại một nơi thuộc Ma cương, rất nhiều khách ngoại lai từ trên tàu bước xuống, trong số này, có kẻ hai mắt xanh biếc lập lòe như ma trơi, có kẻ trán mọc sừng, quái dị vô cùng, có kẻ hai tai dài ngoằng, có điều đa số đều không giống với con người.

Mỗi một kẻ đều mạnh kinh khủng, ít nhất cũng là Siêu Phàm Cảnh. Mấy tên đầu lĩnh thậm chí còn vượt qua hẳn cảnh giới Nhập Thánh Cảnh.

Chúng vừa hiện thân, toàn bộ Ma cương liền lâm vào chiến hỏa liên miên, có Ma tướng ra trận ngăn cản, nhưng trước mặt những kẻ ngoại lai này, các Ma tướng tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh đỉnh phong lại yếu ớt như loài giun dế, bị một võ giả hai mắt xanh biếc vung tay bừa giết chết, đến xương cốt cũng chẳng còn!

Tại một ngọn núi cao, những cường nhân ngoại lai này đứng trên đỉnh nhìn xuống Thông Huyền đại lục, chỉ điểm giang sơn, ý chí lên đến tột cùng, chúng cảm thấy với khả năng của mình, hoàn toàn có thể nô dịch được thế giới yếu ớt này!

Đại Ma Thần dũng cảm dẫn dắt cả Ma tộc chiến đấu với chúng.

Chuyển cảnh.

Tại một chiến trường khốc liệt như địa ngục, Đại Ma Thần cả người đẫm máu, giết chết hết kẻ địch này đến kẻ địch khác, khiến máu thịt chúng bay tứ tung.

Trên chiến trường đó, máu đổ thành sông, xác chất thành núi.

Có cả tộc Cổ Ma trên mặt bám đầy Ma vân, thề chết theo sát phía sau Đại Ma Thần, dùng thân thể và tính mạng mình để thay Đại Ma Thần ngăn cản hết đòn tấn công này đến đòn tấn công khác.

Có cả Long Hoàng Phượng Hậu của Long Phượng Phủ, phu thê liên thủ đối kháng một tên Cốt tộc vô cùng mạnh, Long Phượng Trình Tường.

Còn có cả đông đảo cường nhân của Băng Tông, chỉ sau một ý niệm, hoa tuyết bay lả tả, cả thế giới đóng băng.

Có hai vị Các chủ của Song Tử Các, triển khai Đồng Khí Liên Chi Thần Công, công lực tăng thêm một cấp bậc.

Còn có cả Đại tôn của Yêu tộc, yêu khí vẫy vùng.

Đến đất trời cũng phải biến sắc vì họ.

Trong trận chiến này, lũ ngoại lai bị diệt tận, không một tên sống sót.

Xác chết vương vãi khắp nơi, Long Hoàng Phượng Hậu không rõ tung tích, hai vị Các chủ Song Tử Các cũng biệt vô âm tin, mấy vị Đại tôn của Yêu tộc lại bỏ xác tại đây, cả Ma tộc tử thương nghiêm trọng, Đại Ma Thần bị trọng thương, thoi thóp hơi tàn!

Mấy chục năm sau đó, Đại Ma Thần cố kéo lê thân xác tàn tạ của mình bôn ba khắp Thông Huyền đại lục, lợi dụng sức mạnh của thông đạo hư không nằm rải rác khắp các ngóc ngách trên đại lục để dựng nên một đại trận kinh thiên.

Y đã phong ấn cả Thông Huyền đại lục, khiến tinh cầu của Thông Huyền đại lục mờ khỏi tầm nhìn trong Tinh Không, để những kẻ ngoại lai ngoài Tinh Không không bao giờ tìm được vị trí của Thông Huyền đại lục nữa.

Y để lại một phân thần của mình ở vị trí trung tâm đại trận để trông coi, mấy nghìn năm không cho ai đến gần.

Sau đó y phong ấn tộc Cổ Ma.

Từ đó về sau không còn tin tức nào nữa!

Trong thế giới trắng xóa đó, tất cả mọi người chậm rãi mở mắt ra, thần sắc phức tạp, có phần không dám tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.

Bầu không khí kỳ lạ và nặng nề hẳn đi.

Vù vù vù...

Sau khi họ tỉnh lại, những năng lượng xông vào nội thể họ trước đó ồ ạt bắn ra, tiến thằng về phía Dương Khai, ấn vào trong nội thể hắn rồi biến mất. Dương Khai rùng mình, sắc mặt trở nên dữ tợn, như phải hứng chịu cơn đau khủng khiếp nào đó, mồ hôi lấm tấm trên trán, áo ướt nhẹp ngay tức khắc.

- Chúa thượng!

Lệ Dung không màng đến việc nghiền ngẫm những thông tin vừa có được, vội vã nhìn về phía Dương Khai.

Tất cả mọi người đều đã tỉnh, duy chỉ có Dương Khai vẫn nhắm nghiền mắt, hơn nữa những năng lượng đen kịt vừa rồi cũng khiến Lệ Dung chú ý, không biết tại sao chỉ có Dương Khai là khác với mọi người.

- Đừng quấy rầy hắn!

Mộng Vô Nhai bỗng lên tiếng ngăn cản, vẻ mặt đăm chiêu, ngờ vực nói:

- Hình như hắn đã thu được điều gì khác rồi.

- Suy cho cùng thì vẫn là truyền nhân của Đại Ma Thần, Ma Thần đại nhân thật thiên vị.

Trường Uyên nhìn Dương Khai đầy ngưỡng mộ. Những năng lượng đen kịt chui vào nội thể mọi người lúc nãy tuy có chứa ký ức của Đại Ma Thần, nhưng cũng là một nguồn năng lượng cực lớn.

Nếu có thể luyện hóa hấp thụ những năng lượng này, Trường Uyên tin chắc công lực y sẽ tăng lên rất nhiều.

Đáng tiếc những năng lượng này lại bay khỏi cơ thể y, và lại còn để Dương Khai chiếm mất.

Trường Uyên oán thầm trong bụng không ngừng.

- Các ngươi tránh xa ra một chút!

Mộng Vô Nhai không vui nhìn Trường Uyên, sợ y sẽ quấy rầy Dương Khai trong thời khắc quan trọng này.

Trường Uyên cười gượng một tiếng:

- Mộng huynh, sau khi mục sở thị những chuyện vừa nãy, huynh nghĩ ta sẽ làm gì hắn nữa ư?

- Ta không biết, nhưng ta không tin ngươi.

Mộng Vô Nhai không mảy may lung lay.

- Được, bản tôn tránh xa ra là được chứ gì!

Trường Uyên đành chịu, chỉ có thể cùng bốn Ma tướng tránh xa thật xa, trông về tình hình bên này.

Cơn đau của Dương Khai như càng lúc càng mãnh liệt, thân hình anh vĩ đó run rẩy, cơ bắp toàn thân căng chặt nhu động, khiến Lệ Dung và Hàn Phi thấy mà bất an vô cùng.

- Chân nguyên hắn hóa thánh lúc nào vậy?

Mộng Vô Nhai bỗng hỏi, khí tức chân nguyên toát ra từ nội thể Dương Khai khiến lão phát giác ra vài thông tin.

- Cách đây mấy tháng, lúc đi Lăng Tiêu Các.

Lệ Dung đáp.

- Mấy tháng, sao lại nhanh như vậy chứ?

Sắc mặt Mộng Vô Nhai sáng tối bất định.

Dương Khai lúc này có dấu hiệu sắp đột phá, nhưng võ giả bình thường sau khi trải qua chân nguyên hóa thánh, ít nhất phải mấy mấy năm đến mười mấy năm mới có thể thực sự thể ngộ ảo diệu của Nhập Thánh Cảnh.

Cho dù Dương Khai thiên chất không tệ, thì cũng không lý nào vượt qua được bước này chỉ trong mấy tháng.

Việc này là quá sức tưởng tượng.

Trong lúc lão đang ngờ vực, chợt có một vệt máu chảy xuống bên mi mắt trái của Dương Khai, giọt máu đó rơi xuống như hạt châu, xen lẫn với ánh sáng màu vàng.

- Gì thế này?

Mộng Vô Nhai thất kinh.

- Thiếu chủ liệu có làm sao không?

Địa Ma cũng tỏ ra lo lắng.

Mộng Vô Nhai chẳng nói chẳng rằng, tập trung kiểm tra tình trạng của Dương Khai, càng lúc càng khó hiểu.

Lão chưa bao giờ thấy trường hợp nào như Dương Khai lúc này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau