VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 946 - Chương 950

Chương 948: Nhận tổ quy tông

Chiến Hồn Điện khắp nơi đều có võ giả Đại Hán vào ở, qua hơn mười ngày sắp xếp, mỗi thế lực đều đã có nơi thuộc về mình.

Chiến Hồn Điện vốn có mấy nghìn đệ tử đóng trong một vùng rộng lớn, không gian bên trong dùng để sắp xếp chỗ ở cho các võ giả Đại Hán thì không thành vấn đề.

Nhà mới cảnh mới, không khí hân hoan tràn ngập.

Dương Khai cho triệu tập các thủ lĩnh thế lực lại, dặn dò bọn họ một vài chuyện, nhất là chuyện về lối vào Tinh Không phía Phá Huyền Phủ, nhấn mạnh để bọn họ nghiêm lệnh đệ tử dưới trướng mình không được tùy tiện vào đó.

Vào nơi đó cho dù có là Nhập Thánh Cảnh thì cũng thập tử nhất sinh chớ đừng nói đến đám võ giả Đại Hán này.

- Bên này không giống với Đại Hán, các ngươi cũng đừng tự cao tự đại như trước kia nữa, tất cả mọi người đều phải xem nhau như người một nhà, có lẽ các người phải mất vài năm, mười mấy năm thậm chí vài chục năm để hòa mình vào thế giới này, con đường phía trước tuy không bằng phẳng, nhưng không gian phát triển ở nơi này tốt hơn bên kia rất nhiều.

Dương Khai nói với mọi người.

Thủ lĩnh các thế lực đều gật đầu, bọn họ nguyện ý theo Dương Khai tới đây, tất cũng đã sớm có chuẩn bị tâm lý.

Bọn họ muốn phát triển mưu sinh nhất định phải tìm đến cái chung, gác lại những bất đồng, từ bỏ gia tộc trước kia, quan điểm tông môn môn hộ, xem mọi người là người một nhà.

Việc này không cần Dương Khai nói ra bọn họ cũng hiểu được.

Cũng may hiện tại những người lèo lái cơ bản đều là lớp người trẻ tuổi, hậu bối với nhau cũng dễ nói chuyện.

Lượng nguyên liệu tu luyện bên Thánh Địa chuyển tới cũng đều giao đến tay mọi người một cách thích đáng, giúp họ không cần lo lắng đến vấn đề vật tư, có thể nâng cao cảnh giới tu vi tự thân một cách vô lo vô nghĩ.

Thánh địa hiện giờ muốn thu thập những nguyên liệu này thật sự rất đơn giản, năm vị đại sư và Hạ Ngưng Thường vẫn luôn duy trì luyện đan, sau khi phong ba Tiểu Huyền Giới đã qua, người đến Thánh địa cầu luyện đan cũng tăng lên nhiều.

Mỗi ngày đều có vô số của cải tiến cống, nuôi sống mười Thánh địa cũng không thành vấn đề, chia ra một bộ phận cho những người Đại Hán bên này cũng không sao.

Trong mười mấy ngày này, Hạ Ngưng Thường cũng chạy tới ở lại mấy ngày, gặp mặt mọi người trong Lăng Tiêu Các, tuy nhiên người tới Thánh địa cầu luyện đan thực sự quá nhiều, nàng không thể không trở về.

Lại hơn mười ngày sau, tất cả đều đã đi vào quỹ đạo.

Trong một góc Chiến Hồn Điện, Dương Khai vụt hiện thân, lẳng lặng đứng quan sát phía xa, ánh mắt thâm thúy nhìn Lăng Thái Hư, đi ra phía trước:

- Sư công!

Lăng Thái Hư quay lại, mỉm cười gật đầu:

- Mấy ngày nay mệt lắm rồi đúng không?

- Không mệt ạ.

Dương Khai cười cười:

- Có thể đưa tất cả thân nhân bằng hữu đến đây cũng là nguyện vọng ban đầu của con khi đến thế giới này.

Lăng Thái Hư lộ ánh mắt tán thưởng:

- Chuyện lần này con xử lý rất thỏa đáng. Ta nghĩ, mỗi người tới đây đều cảm kích con.

Dương Khai khẽ hít vào, lộ vẻ lo lắng:

- Hiện tại điều con lo lắng nhất chính là sợ sau này bọn họ xảy ra mâu thuẫn.

Lăng Thái Hư cười ha hả:

- Mâu thuẫn nhất định sẽ có, dù sao người tới đây thuộc quá nhiều thế lực, tuy nhiên con cũng không cần quan tâm, bọn họ đều không phải không biết đạo lý, cũng biết nên hóa giải như thế nào. Chỉ cần bọn họ có tâm hòa làm một tập thể thì đợi qua một vài thế hệ nữa, bọn họ thực sự có thể trở thành người một nhà, tất cả cũng chỉ là vấn đề thời gian.

- Chỉ hy vọng như vậy.

Dương Khai gật đầu.

Hắn đã làm chuyện mình nên làm, còn lại cũng chỉ đợi sự cố gắng của những võ giả Đại Hán.

- Khai nhi, trên đường tới đây con có nhắc tới Thiên Tiêu Tông...

Lăng Thái Hư đột nhiên chuyển đề tài.

- Nơi đó thực sự có tổ sư khai phái của Lăng Tiêu Các?

- Đúng vậy.

Dương Khai gật đầu:

- Sự thật đó ạ, hồi đệ tử mới tới đây cũng được tổ sư và các vị sư thúc nhiều lần chiếu cố.

Lúc tới đây, Dương Khai có nói qua với Lăng Thái Hư chuyện Thiên Tiêu Tông, lúc ấy Lăng Thái Hư đã cảm thấy vô cùng hứng thú, cũng có phần kích động, hiện tại bỗng nhiên lại nhắc tới, hiển nhiên là đang có dự tính nào đó.

- Tổ sư vẫn còn sống...

Nét mặt Lăng Thái Hư toát lên vẻ chờ mong:

- Công lực của người chắc đã đạt tới cảnh giới công sâm tạo hóa rồi chứ?

- Tu vi cao nhất!

Dương Khai trầm giọng nói.

Lăng Thái Hư hít sâu một hơi:

- Ta muốn đi bái kiến một phen!

Ông là Thái chưởng môn Lăng Tiêu Các, nhưng so sánh với Sở Lăng Tiêu thì cũng kém xa, naybiết tổ sư tông môn mình còn sống, tất cũng muốn đi bái kiến.

- Con đưa người đi.

Dương Khai lập tức nói.

- Không cần, con còn nhiều việc, tìm một người biết đường đưa ta đi là được.

Lăng Thái Hư khoát tay.

Dương Khai cười thần bí:

- Nếu tìm một người đưa sư công đi thì đi đi về về tối thiểu cũng mất bốn tháng, nhưng đệ tử đưa người đi chỉ chưa tới vài ngày. - Hả?

Lăng Thái Hư nhíu mày:

- Con có cách gì mà có thể nhanh như vậy?

- Sư công đợi rồi sẽ biết.

Dương Khai cười ha hả, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Đưa theo cả Tô Mộc đi nữa.

Lăng Thái Hư trầm ngâm một hồi rồi gật đầu nói:

- Cũng được, nói sao thì Tô Mộc hiện cũng là chưởng môn Lăng Tiêu Các, cũng nên cùng ta đi gặp tổ sư.

Dương Khai thả thần niệm ra tìm kiếm bóng dáng Tô Mộc ở Chiến Hồn Điện.

Sau thời gian một nén nhang, Tô Mộc vội vội vàng vàng chạy tới:

- Tỷ phu, chưởng môn, gọi Tô Mộc có chuyện gì không?

- Dẫn đệ đi gặp tổ sư tông môn!

Dương Khai nhếch miệng cười, xuất ra Phi Thiên Toa, gọi hai người Lăng Thái Hư và Tô Mộc.

Đợi sau khi bọn họ cùng đứng lên Phi Thiên Toa thì lập tức hóa thành một luồng ánh sáng xanh rồi biến mất không thấy dấu vết gì.

Cảm nhận được tốc độ khủng khiếp đó, Lăng Thái Hư và Tô Mộc đều biến sắc.

Tô Mộc kinh hô:

- Tỷ phu, đây là bí bảo gì mà tốc độ nhanh hãi hùng thế này?

Hiện giờ y cũng đã có tu vi Siêu Phàm Cảnh, thả ra thần niệm nhưng căn bản không thể bắt giữ được cảnh sắc xung quanh, điều này cũng có nghĩa là tốc độ của Phi Thiên Toa còn nhanh hơn vài lần so với tốc độ khuếch tán thần niệm của y.

- Phi Thiên Toa, là bí bảo chuyên dùng để phi hành.

Dương Khai thuận miệng giải thích.

- Thật là lợi hại, với tốc độ này nếu sau này đệ muốn tới Cửu Thiên Thánh Địa chỉ cần trong nháy mắt đã tới.

Tô Mộc phấn chấn hét lên:

- Tỷ phu, kiếm cho đệ một cái đi!

Dương Khai tối sầm mặt.

Lăng Thái Hư cười nói:

- Thứ này con cũng đừng si tâm vọng tưởng, chỉ sợ không phải bảo bối dễ dàng đoạt được đâu.

- Ừ, trong thiên hạ chỉ có duy nhất một cái trong tay ta đây thôi.

Dương Khai gật đầu xác nhận.

Tô Mộc thất vọng, lúc này mới biết Phi Thiên Toa quý hiếm tới mức nào, ánh mắt lộ vẻ ngờ vực:

- Tỷ phu đến thứ bảo bối độc nhất vô nhị này mà cũng có được, thật sự là phúc lớn bằng trời... Đúng rồi, huynh vừa nói dẫn đệ đi gặp tổ sư? Tổ sư nào?

Dương Khai bèn nói tới chuyện Sở Lăng Tiêu và Thiên Tiêu Tông. Tô Mộc nghe xong không khỏi sinh lòng chờ mong.

Trên đường không có việc gì, Dương Khai cũng thừa cơ hội này nói cho Lăng Thái Hư và Tô Mộc một ít kiến thức về Thông Huyền đại lục.

Hai ngày sau, bọn họ đã thuận lợi tới Thiên Tiêu Tông.

Dương Khai tiếp tục tiến vào Khởi Tú phong.

Còn chưa vào lòng núi, bên tai đã truyền tới một tiếng gọi duyên dáng:

- Tiểu sư điệt!

Men theo thanh âm, quay đầu nhìn lại thì thấy Phi Vũ sư thúc đứng cách đó không xa đang ngoắc tay gọi hắn, hiển nhiên là đã phát hiện hắn đến, đứng bên cạnh bà là Thương Viêm, Lực Hoàn và Phi Tiễn.

Dương Khai mừng rỡ, vội vàng cùng Lăng Tiêu Các và Tô Mộc bước đến.

- Ta nói, không biết là kẻ nào không có mắt dám xông vào Khởi Tú Phong, hóa ra là ngươi đã trở lại.

Phi Vũ niềm nở, đôi mắt duyên dáng nhìn Dương Khai, quở:

- Quay lại mà không nói trước, lần nào cũng xuất quỷ nhập thần như vậy.

- Vừa mới tới thôi.

Dương Khai cười ha hả:

- Dù sao cũng không phải người ngoài mà.

- Dám tùy tiện ra vào Khở Tú Phong của ta cũng chỉ có một mình ngươi, bọn Lực Hoàn mà dám vậy ta đã sớm đánh cho bọn họ rụng răng rồi.

Phi Vũ hừ hừ.

Lực Hoàn mếu mặt:

- Lôi tên ta ra làm gì, ta xưa nay có bao giờ chưa nói với muội tiếng nào đã chạy tới đâu.

- Hai người vị là...

Thương Viêm hồ nghi nhìn Lăng Thái Hư và Tô Mộc, không biết tại sao Dương Khai lại mang hai người tới Thiên Tiêu Tông.

- Đây là sư công Lăng Thái Hư mà sư điệt đã từng kể, vị này là sư đệ Tô Mộc, hiện giờ Tô Mộc chính là chưởng môn Lăng Tiêu Các.

- Lăng Tiêu Các!

Bốn vị sư thúc rùng mình, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc:

- Chính là tông môn tổ sư đã khai lập ở thế giới kia?

- Đúng.

- Lăng Tiêu Các Lăng Thái Hư bái kiến các vị sư huynh!

Lăng Thái Hư chắp tay, tuy nhìn ông có vẻ già hơn bọn Thương Viêm rất nhiều, nhưng Lăng Thái Hư biết, nói đến tuổi tác thì bốn người họ đều nhiều tuổi hơn mình, cũng nên gọi một tiếng sư huynh.

- Tô Mộc bái kiến các vị sư thúc!

Tô Mộc cũng vội vàng thi lễ.

- Được được được!

Thương Viêm cười to, bốn người cùng đáp lễ, rồi nói:

- Chuyến này sư đệ và sư điệt coi như đã nhận tổ quy tông rồi. Tổ sư biết được chắc sẽ vui lắm.

- Vậy những người khác ở Lăng Tiêu Các đâu?

Phi Vũ ân cần hỏi.

- Sư điệt đã sắp xếp họ ở gần Cửu Thiên Thánh Địa. Đường sá xa xôi, bọn họ lại mới tới Thông Huyền đại lục nên không đưa bọn họ tới.

- Không sao, sau này nếu có cơ hội cứ đưa bọn họ tới là được.

Thương Viêm gọi:

- Nào, theo ta đi gặp tổ sư, vừa lúc bọn ta cũng có việc phải đi một chuyến.

- Làm phiền sư huynh rồi.

Lăng Thái Hư thầm kích động.

Sở Lăng Tiêu bế quan trong mật thất, họ đến đều tự tìm chỗ khoanh chân ngồi xuống, sau khi biết được lai lịch Lăng Thái Hư và Tô Mộc, Sở Lăng Tiêu cũng vô cùng xúc động.

Nói chuyện một hồi, Sở Lăng Tiêu nói:

- Năm đó lập nên Lăng Tiêu Các cũng là ý tưởng nhất thời nảy sinh, ở bên đó canh chừng thân thể Ma tướng nhiều năm cho nên tìm vài truyền nhân dạy bảo một phen, không ngờ sau khi ta rời đi, mấy người bọn họ có thể làm Lăng Tiêu Các phát triển đến như vậy, đúng là ta thật thiếu trách nhiệm, nếu sớm biết như vậy đã để lại thêm một chút công pháp bí điển rồi. Bao năm qua các ngươi vất vả rồi.

- Tổ sư nặng lời rồi ạ.

Lăng Thái Hư vội nói:

- Cũng nhờ tổ sư, các đệ tử mới có thể có được thành tựu ngày hôm nay, đệ tử có thể gặp mặt tổ sư lúc còn sống đã là nhờ phúc các liệt tổ liệt tông Lăng Tiêu Các phù hộ, họ ở dưới suối vàng nếu biết được cũng có thể ngậm cười nơi chín suối.

- Tốt.

Sở Lăng Tiêu nhẹ nhàng gật đầu, gương mặt hoan hỉ.

Chương 949: Tái kiến Cốt tộc

Sở Lăng Tiêu rất quan tâm đến tình hình hiện tại của Lăng Tiêu Các, Lăng Thái Hư cũng muốn tâm sự nhiều hơn với vị tổ sư này, nhìn thấy bọn họ có vẻ còn rất nhiều điều muốn nói, Phi Vũ ở một bên vẫy tay gọi Dương Khai sau đó lặng lẽ đi ra ngoài.

Dương Khai cáo lỗi một tiếng rồi vội vã rời đi.

Ngoài mật thất, theo sát sau Dương Khai, Thương Viêm đám người cũng đã đi ra.

Bọn họ tới đây vốn là có việc cần bẩm báo Sở Lăng Tiêu, có điều thấy tổ sư và Lăng Thái Hư chuyện trò vui vẻ như vậy nên cũng không quấy rầy.

- Tiểu sư điệt, nghe nói Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi phát triển không tệ đúng không?

Phi Vũ cười dài nhìn Dương Khai.

- Đại khái thôi.

Dương Khai cười ha hả.

- Ta còn nghe nói Thánh nữ của Cửu Thiên Thánh Địa tuân theo mọi mệnh lệnh của Thánh chủ, có phải như vậy không? Tiểu sư điệt ngươi tìm được mấy Thánh nữ vậy?

Lực Hoàn thò đầu ra nhìn, vẻ mặt hồ nghi hỏi, lại nghiêm trang dặn dò:

- Tiểu tử tuy tuổi trẻ thân thể cường tráng, nhưng mọi sự đều phải tiết chế, đừng lao lực quá.

Dương Khai xám xịt mặt mày, không biết nên nói gì,vội vàng chuyển sang chuyện khác:

- Hình như các vị sư thúc mới từ bên ngoài trở về?

- Ừ.

Thương Viêm gật đầu.

- Tới Tuyết Sơn điều tra tình hình nơi đó.

- Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì ư?

Dương Khai ngạc nhiên.

Bốn người liếc nhau, ngẫm nghĩ một chút, Phi Vũ nói:

- Tiểu sư điệt cũng không phải người ngoài, nói ra chắc không sao đâu.

Thương Viêm gật đầu:

- Có thể nói, hơn nữa cũng là nhắc nhở tiểu sư điệt để Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi chú ý một chút.

Thấy bọn họ thần sắc nghiêm trọng, Dương Khai lập tức ý thức được sự tình có chút bất thường. Nếu không, làm sao mà khiến bốn vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh thận trọng như vậy?

- Đi theo bọn ta.

Phi Vũ vẫy tay, sau đó cùng ba vị sư thúc dẫn Dương Khai đi tới một bên.

- Hơn nửa năm trước, chuyện Tiểu Huyền Giới khắp thiên hạ đều tự mở ra sư điệt biết chứ?

Trong lúc đi, Thương Viêm trầm giọng hỏi.

- Biết ạ.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đậu, hơn nữa hắn cũng nghi ngờ sở dĩ toàn bộ Tiểu Huyền Giới mở ra chính là có liên quan tới việc hắn phá hủy không gian nơi phân thần Đại Ma Thần trú ngụ.

Mặc dù không có căn cứ xác thực nhưng thời gian ăn khớp đúng lúc không gian đó bị hủy diệt, lối vào Tiểu Huyền Giới mới mở ra toàn bộ.

- Bọn ta không biết giữa hai chuyện này có quan hệ gì hay không, nhưng sau khi toàn bộ lối vào Tiểu Huyền Giới mở ra thì phía Tuyết Sơn đột nhiên xảy ra vài chuyện.

- Chuyện gì?

Dương Khai hỏi.

- Một cao thủ tu vi cao nhất đã xuất hiển rất quỷ dị.

Thương Viêm trầm trọng đáp.

- Cao thủ?

- Cao thủ Nhập Thánh Tam tầng cảnh!

Dương Khai biến sắc.

Nhập tam tầng cảnh ở toàn bộ đại lục chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Trong ba tộc Nhân Yêu Ma, cường nhân tu vi bậc này tổng cộng không quá hai mươi vị.

Dương Khai biết Ma tộc có năm vị cường nhân như vậy, ngoại trừ Ma tôn Trường Uyên ra, còn có bốn vị Ma tướng.

Yêu tộc chỉ có ba vị Đại tôn là có tu vi như vậy, lần lượt là Xích Viêm Lôi Long, Hám Địa Thần Ngưu và Băng Ngọc Mãng.

Bên Nhân tộc nhiều hơn nhưng cũng không hơn là bao.

Tuyết Sơn đột nhiên xuất hiện một vị cao thủ như vậy tất phải làm cho người ta chú ý.

- Là của tộc nào?

Dương Khai vội vàng hỏi.

Bốn vị sư thúc sắc mặt lập tức trở nên quái dị. Thương Viêm trầm ngâm một hồi nói:

- Chính vì không thể xác định là tộc nào cho nên mới gây nghi hoặc, đợi tới đó xem rồi ngươi xem sẽ biết.

Dương Khai ngạc nhiên, lập tức không hỏi thêm mà đi theo bốn người.

Nghe hàm ý trong lời nói của bọn họ, vị cao thủ Nhập Thánh tam tầng cảnh đó hiện đang bị giam giữ ở Thiên Tiêu Tông, điều này làm hắn vẫn không thể tưởng tượng được nổi.

Nhập Thánh tam tầng cảnh muốn bắt cũng không phải chuyện dễ.

Thần sắc nghi hoặc, Dương Khai không nói được một lời. Đi theo bốn người xuyên qua Thiên Tiêu Tông, không lâu sau đã đi tới một ngọn núi, ở dưới chân núi có một lối vào bí mật, chui vào trong đó liền đặt chân tới một dũng đạo trong lòng núi.

Bên cạnh dũng đạo, những cây đuốc sáng ngời toát ra vẻ âm khí u ám.

Cảm nhận được áp lực quanh thân, Dương Khai biến sắc.

Phi Vũ chủ động giải thích:

- Nơi này có một đại trận, có hiệu quả trói buộc, là nơi Thiên Tiêu Tông dùng để giam giữ địch nhân lợi hại, tuy nhiên nơi này bình thường đều để không, tới mấy tháng trước mới mở ra.

- Cao thủ đó bị giam giữ ở bên trong?

- Ừ, tình hình rất quái lạ, bọn ta cũng không biết nên giải thích thế nào, ngươi cứ tự mắt xem thử thì tốt hơn.

Thương Viêm gật đầu.

Suốt dọc đường đi xuống Dương Khai cảm giác áp dường như càng lúc càng lớn, mơ hồ có ảo giác như thể cả một ngọn núi lớn đè lên người, làm hơi thở trở nên khó khăn.

Điều này hiển nhiên là dư uy của trận pháp, dù không phải để chuẩn bị nhằm vào Dương Khai, thì cũng làm cho hắn cảm thấy áp lực, nếu như bị nhắm vào, Dương Khai không biết người như thế nào mới có thể chịu đựng được áp lực này.

Đi mãi khoảng nghìn trượng, cuối cùng họ cũng đến được một thạch thất, trong thạch thất, từng đường vân ánh sáng lấp lóa, hội tụ thành một hình vẽ lớn phức tạp, mà ở vị trí trung tâm trận đồ đó có một sinh vật hình dáng kỳ quái đang bị trói.

Tỏa Ma Liên của Sở Lăng Tiêu trói chặt trên người sinh vật này, không ngừng phóng ra năng lượng nóng rực đốt cháy thần hồn thể xác. Hai chân hai tay sinh vậy này không biết bị bao nhiêu bí bảo trói buộc vô cùng vững chắc.

Một luồng sát khí ghê tởm lan tràn trong thạch thất.

- Chính là y.

Thương Viêm chỉ vào phía trước nói:

- Tiểu sư điệt nhìn kỹ xem, về sau nếu Cửu Thiên Thánh Địa gặp phải sinh vật giống như vậy nhất định phải cẩn thận, đến nay bọn ta vẫn không thể xác định được y thuộc tộc nào.

Dương Khai nhìn sinh vật đó, nheo mắt lại, kinh hãi kêu lên:

- Cốt tộc?

- Cái gì?

Bốn vị sư thúc nhất tề nhìn sang hắn.

Dương Khai cau mày bước nhanh lên phía trước, cẩn thận quan sát sinh linh đó, càng thêm khẳng định phán đoán của mình.

Kẻ đang bị trói ở trong này chính là một tên Cốt tộc!

- Tiểu sư điệt biết chủng tộc này?

Thương Viêm vội vàng hỏi.

- Trước kia sư điệt có gặp qua!

Dương Khai gật đầu ngưng trọng.

- Gặp ở đâu?

- Khoảng bảy, tám năm trước, khi sư điệt đi tìm một vị sư tỷ, ở một nơi bao phủ bởi sông băng phía biển bắc.

Dương Khai nhanh chóng giải thích.
Năm đó hắn đi tìm Tô Nhan, giao dung thần hồn với nàng ở Băng Tông, thần thức hai người hóa thành Kim long Băng hoàng ngao du thiên địa, vô tình hủy một tòa băng sơn, phát hiện được một hài cốt bị đóng băng trong đó.

Hài cốt đó giống sinh linh này như đúc, không có chút máu thịt, chỉ có xương cốt và kinh mạch, nhìn qua khủng khiếp vô cùng.

Dương Khai lúc ấy không biết sâu cạn, tưởng đệ tử băng tông nào đó không cẩn thận gặp nạn đã hảo tâm đem bộ hài cốt bị đóng băng về.

Băng chủ Thanh Nhã và trưởng lão Thiên Nguyệt, Thiên Hạo lại như gặp đại địch, nói cho hắn biết một vài bí mật.

Từ cách đây rất lâu, đại lục xuất hiện một chủng tộc tên là Cốt tộc, đặc thù của bọn chúng chính là thân thể chỉ có hài cốt, không có bao nhiêu máu thịt, nhưng công lực mỗi người đều vô cùng mạnh, sinh mạng rất dài.

Băng Tông xuống dốc cũng có liên quan tới Cốt tộc.

Cuối cùng Thanh Nhã bảo Dương Khai thiêu hủy bộ hài cốt không rõ đã chết bao nhiêu năm đó đi, nhưng ngay lúc Dương Khai hỏa thiêu, thì nó lại toát ra khí tức sinh mệnh.

Lúc ấy làm Dương Khai sợ thót tim, nên hắn cũng nhớ rõ sự việc này.

Hiện giờ vừa thấy bộ hài cốt bị trói ở chỗ này, Dương Khai tất nhận ra ngay tức thì.

Nghe xong Dương Khai giải thích, mấy vị sư thúc vẻ mặt càng ngưng trọng.

- Ngươi nói là... y đã sống mấy nghìn năm?

Thương Viêm kinh ngạc hỏi.

- Có lẽ vậy.

Dương Khai gật gật đầu.

- Tổ sư cũng nói người này nhìn như không có sức sống, nhưng thật ra vẫn còn sống... Chẳng qua y chỉ mới tỉnh lại không lâu sau giấc ngủ say, công lực còn chưa khôi phục cho nên tổ sư mới có thể dễ dàng bắt được đưa về tông môn.

- Tên Cốt tộc này là tổ sư bắt hay sao?

Dương Khai quay đầu nhìn bốn người.

- Ừ, chính vào ngày toàn bộ lối vào Tiểu Huyền Giới bị mở ra, tổ sư đột nhiên cảm giác được trong Tuyết Sơn có một khí tức bất thường, không yên tâm đi trước điều tra, chẳng mấy ngày sau đã đưa người này về... bọn ta cũng tưởng y đã chết rồi.

- May mắn có tổ sư dự liệu trước, trói y ở đây!

Lực Hoàn vẻ mặt nghĩ mà sợ.

Trong cơ thể tên Cốt tộc này toát ra sóng tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, tuy rất nhạt nhưng nếu cảnh giới đó thực sự khôi phục thì không chắc Sở Lăng Tiêu có thể làm gì được.

- Các ngươi xem, mấy ngày trước lúc chúng ta tới đây, kinh mạch của y có phải vẫn còn khô quắt không, nhưng hiện tại hình như đã căng đầy hơn, hơn nữa khí tức sinh mệnh trong cơ thể nó cũng nồng đậm hơn hẳn.

Phi Vũ phát hiện ra điều này, vội vàng nhắc nhở.

- Nó đang khôi phục!

Thương Viêm biến sắc.

Đây là sức mạnh khủng khiếp Đến mức nào? Bị đóng băng ở Tuyết Sơn mấy nghìn năm bất tử, vừa tỉnh lại còn có thể khôi phục, quả thực đáng sợ.

- Sao trước kia chưa từng nghe nói có chủng tộc như vậy?

Mấy người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu ra sao.

- Thiên hạ rộng lớn có đủ sự lạ, còn nhiều việc chúng ta chưa biết đến đấy thôi. Lực Hoàn, đi thông báo cho tổ sư, hỏi xem bây giờ nên làm gì.

Thương Viêm trầm giọng nói.

- Được.

Lực Hoàn lắc mình biến mất.

Vốn đưa Dương Khai tới đây là chỉ muốn nhắc nhở hắn, nhưng không ngờ Dương Khai còn biết chút chuyện, điều này làm Thương Viêm lập tức coi trọng hắn hơn.

Không bao lâu sau, Sở Lăng Tiêu đã vội vàng tìm tới.

- Ta đã nghe Lực Hoàn nói rồi, Dương Khai, ngươi biết bao nhiêu về Cốt tộc này?

Sở Lăng Tiêu nghiêm sắc mặt hỏi.

- Không nhiều lắm.

Dương Khai lắc đầu:

- Con chỉ biết là muốn hoàn toàn tiêu diệt nó, tốt nhất là đem hài cốt của nó đốt thành tro, bằng không đợi nó thực sự khôi phục lại sẽ rất khó đối phó.

- Quả thật, một chủng tộc quái dị như vậy lão phu trước kia cũng chưa từng nghe thấy, nhưng còn Băng Tông kia ta có biết một phần, không ngờ bọn họ vẫn còn có huyết mạch tại thế.

Sở Lăng Tiêu hít sâu một hơi.

- Tổ sư biết Băng Tông?

Dương Khai kinh ngạc.

- Đương nhiên biết, Tuyết Sơn vô tận đó trước đây chính là nơi lập tông của Băng Tông.

Dương Khai nghẹn họng trân trối.

Song điều này cũng đã giải thích tại sao nơi đây lại xuất hiện Cốt tộc. Việc Băng Tông sa sút có chắc chắn có liên quan tới Cốt tộc. Bọn họ chiến đấu với Cốt Tộc ở đây sau đó lại truy đuổi Cốt Tộc tới thế giới Băng Xuyên, trấn thủ luôn tại đó, mãi không xuất thế.

Chương 950: Sứ giả Song Tử Các

Thiên Tiêu Tông, trong mật thất dưới chân núi, Dương Khai phát ra Chân nguyên dương khí nội thể hội tụ thành lửa chân dương thiêu cháy bộ hài cốt kia.

Sở Lăng Tiêu và bốn vị sư thúc đứng bên cạnh im lặng nhìn, nét mặt lộ vẻ kiêng kị.

Lửa chân dương của Dương Khai không phải là ngọn lửa bình thường, mà là kết tinh từ tu vi của hắn, vô cùng cô đọng, không gì có thể ngăn cản sức cháy của nó.

Cốt tộc bị Tỏa Ma Liên và đủ loại bí bảo trói buộc vẫn không nhúc nhích, như thể thực sự đã chết.

Nhưng sát khí phát ra từ trong cơ thể y càng lúc càng nồng đậm.

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Trong mật thất không ngừng vang lên những tiếng nổ chói tai, mắt thường có thể thấy được hài cốt và kinh mạch tên Cốt tộc đều dần bị đốt thành tro.

Bỗng nhiên, hai luồng hào quang xanh biếc từ hốc mắt Cốt tộc kia sáng lên như hai con mắt u ám phiêu du như ma trơi.

Sát khí càng thêm cuồng bạo ầm ầm nổ tung.

Grào...

Một tiếng rống tức giận đột nhiên truyền từ thần niệm của Cốt tộc kia ngấm vào thức hải mọi người, khiến họ đều cảm nhận được rõ ràng sự bất cam và điên cuồng của y, tiếng rống này xen lẫn một đòn tấn công bằng thần thức làm thần thức của mọi người ngoại trừ Sở Lăng Tiêu đều rung chuyển.

Mọi người đều biến sắc, Dương Khai tăng thêm sức mạnh chân nguyên truyền vào.

Rắc rắc rắc, bộ hài cốt dần dần vụn nát, biến thành tro bụi.

Ma trơi trong hốc mắt tên Cốt tộc đó nhanh chóng tối dần, rồi tắt ngóm.

Sau thời gian một nén nhang, tại chỗ đó chỉ còn một đống tro tàn đen như mực.

Mọi người nhìn nhau, nhất thời không nói gì.

- Nó thực sự chưa chết... Thật ngoan cường!

Phi Vũ vẻ mặt sợ hãi.

- Chỉ còn lại một bộ hài cốt sao có thể sống sót?

Thương Viêm cũng thấy không tưởng.

- Nói không chừng đó vốn chính là một bộ hài cốt, căn bản không có máu thịt, hoặc là hài cốt mới chính là tinh hoa tính mạng của y...

Dương Khai đăm chiêu.

- Ý của tiểu sư điệt là hài cốt chưa bị diệt thì ysẽ không chết?

- Ừ.

Dương Khai gật đầu:

- Bất kể nói sao, chủng tộc này khác với chủng tộc được biết ở đại lục, cũng cực kỳ nguy hiểm, ngày sau nếu gặp phải tuyệt đối không được bỏ qua.

- Yên tâm về sau nếu gặp ta nhất định sẽ đốt xương cốt của chúng ra tro.

Lực Hoàn gắt.

- Ở đại lục có sinh linh quỷ dị như vậy sao?

Sở Lăng Tiêu cau mày, với kiến thức của lão, nếu không phải Dương Khai tình cờ tới đây, thì cũng không biết thân phận của bộ hài cốt mình đem về.

Lúc ấy lão tới Tuyết Sơn điều tra, men theo ngọn nguồn sát khí, phát hiện ra bộ hài cốt này dưới lớp tuyết dày trăm trượng, thấy quái dị nên đã mang về.

May có dự kiến trước nên đã đem nó phong ấn ở đây.

- Có điều từ ngày đó lão phu cảm giác thấy thiên hạ này có chút khác.

Sở Lăng Tiêu trầm giọng nói.

- Ý của tổ sư là...

Dương Khai hồ nghi nhìn lão.

Sở Lăng Tiêu trầm ngâm một lát nói:

- Cảnh giới tu vi các ngươi không đủ cảm thụ rõ, nhưng ta nghĩ tất cả cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh trong thiên hạ này đều cảm nhận giống lão phu. Thiên địa sáng sủa hơn so với trước kia, vào ban đêm, rất nhiều ngôi sao trước kia không nhìn thấy giờ cũng có thể nhìn thấy được.

Dương Khai biến sắc.

- Lão phu không biết là vì sao nhưng xem chừng sắp biến thiên rồi.

Sở Lăng Tiêu thở dài.

Bốn vị sư thúc khẽ rùng mình, giờ mới hiểu được vì sao từ ngày đó tổ sư thường ban đêm rời khỏi mật thất bế quan ngẩng đầu nhìn sao trời.

Bọn họ không biết sao tổ sư lại có hành động kỳ lạ như vậy, còn tưởng rằng Sở Lăng Tiêu muốn cảm ngộ đại đạo, nghe lão nói vậy giờ mới hiểu chính là vì lão phát hiện được không ít điều khác thường mới cẩn thận quan sát như thế.

Ở Thiên Tiêu Tông hai ngày, Dương Khai cùng Lăng Thái Hư và Tô Mộc quay về Cửu Thiên Thánh Địa.

Trước khi rời đi, tổ sư dặn đi dặn lại sau này phải hết sức cẩn thận, nếu gặp sinh linh quái dị như Cốt tộc kia nhất định phải cho lão biết.

Dương Khai đồng ý ngay.

Dọc đường đi Dương Khai chìm vào trầm tư, im lặng không nói gì.

Lăng Thái Hư phát hiện hắn có vẻ không yên lòng, liền dò hỏi:

- Có phải đã xảy ra chuyện gì không?

Dương Khai gật gật đầu, kể lại sự việc Cốt tộc, Lăng Thái Hư cũng hơi biến sắc nhưng lão không đưa ra ý kiến gì, dù sao lão mới đến Thông Huyền đại lục chưa bao lâu, đến thế giới này có bao nhiêu cũng không rõ lắm chứ đừng nói gì đến Cốt tộc gì đó.

Trước kia ở Đại Hán, bọn họ đến Ma tộc và Yêu tộc cũng không biết tới.

Chỉ cho là thiên hạ này chỉ có loài người.

Khi tới Thông Huyền đại lục, mới thấy kiến thức của mình quá nông cạn. - Sư công không cần lo lắng, trời sập sẽ có người gánh.

Dương Khai cười hì hì, tâm trạng cũng nhẹ nhõm đi hẳn, quay đầu nhìn Tô Mộc cười nói:

- Đệ có được thứ gì tốt mà nhếch miệng cười suốt vậy>

Tô Mộc cười ha hả, lấy ra một túi Càn Khôn một cách trân trọng:

- Xem này, tổ sư cho đệ đấy.

- Túi Càn Khôn!

Dương Khai gật đầu:

- Biết dùng thế nào rồi chứ?

- Đương nhiên là biết rồi, tổ sư và các vị sư thúc còn cho đệ không ít bí bảo, võ kỹ và điển tịch các loại, đều ở trong này.

Tô Mộc cẩn thận cất Càn Khôn vào trong ngực áo, khẽ vỗ nhẹ.

- Tặng con nhiều thứ như vậy, con phải dùng cho tốt, chớ phụ lòng kỳ vọng của sư tổ và các vị sư thúc.

Lăng Thái Hư dặn.

- Đệ tử biết rồi.

Tô Mộc gật đầu, bỗng nhiên nói:

- Tỷ phu, khi nào thì huynh mới tìm tỷ tỷ về? Toàn bộ tông môn chúng ta cũng đã tới, cũng đến lúc đưa tỷ tỷ về rồi.

- Ừ, lần này đưa hai người trở về xong, ta sẽ đi tìm Tô Nhan.

Dương Khai đáp.

Cho dù Tô Mộc không nhắc, hắn đang định như vậy, chia tay đã bảy tám năm, Dương Khai cũng không muốn tiếp tục những ngày tháng tương tư này nữa.

Hiện giờ Hạ Ngưng Thường đã ở Cửu Thiên Thánh Địa, chỉ cần tìm Tô Nhan về là cả nhà đã đoàn viên.

Đó là cuộc sống mà Dương Khai muốn hướng tới!

Hai ngày sau ba người về tới Chiến Hồn Điện.

Vừa về tới nơi đã nghe Từ Hối bẩm báo:

- Thánh chủ, hai ngày trước có người tới Thánh Địa muốn cầu kiến ngài.

- Ai vậy?

Dương Khai hỏi.

- Nói là Các chủ Song Tử Các, tên là Ngô Pháp, Ngô Thiên gì đó!

Từ Hối hồi báo, sau khi nói xong chính lão cũng không nhịn được, hiển nhiên là cảm thấy tên của hai người này quá sức ngạo mạn.

- Ồ, bọn họ đích thân tới rồi?

Dương Khai nhướn mày.

Trên đường đưa các võ giả Đại Hán tới Cửu Thiên Thánh Địa, Phủ chủ Long Phượng Phủ Trần Châu đã bảo trưởng lão Tiêu Linh tới Song Tử Các báo tin, hiện giờ đã mấy tháng trôi qua, nhận được tin, Song Tử Các quả nhiên có hành động.

Chỉ có điều hai vị Các chủ tự mình tới cầu kiến nói lên rằng bọn họ rất coi trọng Hồ gia tỷ muội. Điều này làm Dương Khai rất hài lòng, ít ra bọn họ cũng thể hiện thành ý.

- Thánh chủ, có muốn gặp bọn họ hay không ạ?

Từ Hối hỏi.

- Gặp, đương nhiên phải gặp, bọn họ hiện giờ đang ở đâu?

- Đang ở Thánh địa!

- Ừ, tiếp tục chiêu đãi, nói cho bọn họ biết ta sẽ về ngay.

Từ Hối đáp một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.

Đợi sau khi lão đi khỏi, Dương Khai xuất ra thần niệm tìm kiếm trong Chiến Hồn Điện, một lát sau tìm thấy vị trí của Hồ gia tỷ muội, khẽ lắc mình, tức tốc bay về phía đó.

Chiến Hồn Điện chiếm diện tích rộng lớn, Huyết Chiến Bang ở hướng Tây Bắc, nơi đó có một khu nhà dễ dàng sắp xếp chỗ ở cho các đệ tử Huyết Chiến Bang.

Hồ gia tỷ muội cùng Bang chủ Hồ Man đang dọn dẹp chỗ ở mới, sửa chữa phòng ốc, bận tối mày tối mặt.

Thấy Dương Khai xuất hiện, Hồ Man cười vui vẻ đi tới, chắp tay nói:

- Dương hiền điệt tới đấy à.

Hồ gia tỷ muội cũng cười rạng rỡ.

Dương Khai khẽ gật đầu hỏi:

- Nơi này thế nào? Có vừa ý hay không?

Hồ Man vội vàng nói:

- Làm gì có chỗ nào không vừa ý, hiền điệt sớm đã sắp xếp xong xuôi hết thảy, lại đưa tới rất nhiều vật tư tu luyện, bọn ta chỉ cần yên tâm ở đây tu luyện là được, hoàn toàn hài lòng với điều kiện tu luyện hiện tại, căn bản không có chỗ nào có thể bắt bẻ được.

- Vậy là tốt rồi.Nếu có cần gì chỉ cần nói với trưởng lão Thánh địa, bọn họ sẽ dùng hết khả năng để đáp ứng.

- Không cần gì cả.

Hồ Man cười lớn, chuyển đề tài:

- Chỉ là nếu hiền điệt rảnh rỗi có thể bớt chút thời gian chỉ dạy hai đứa con này, Hồ mỗ đã vô cùng cảm kích rồi. Tốt nhất là ngày đêm chỉ điểm, ở luôn bên người chỉ giáo cũng không sao, Hồ mỗ rất là yên tâm. Ha ha...

- Cha không nói thì cũng không ai bảo cha câm đâu!

Hồ Kiều Nhi đỏ mặt, trừng lão một cái.

Từ sau khi tới đây, Hồ Mãn cả ngày lải nhải Dương Khai thật là tốt ở bên tai hai tỷ muội họ, tâm tư của lão có gì mà Hồ gia tỷ muội không hiểu được, hiện giờ lại nói ra trước mặt Dương Khai như vậy lập tức khiến Hồ Kiều Nhi có chút nuốt không trôi.

Tính toán của lão đã được khắc rõ trên mặt.

- Các ngươi nói chuyện đi, nói chuyện đi!

Hồ Man gượng cười, biết điều tránh đi.

- Ngươi đừng để ý tới ông ấy.

Hồ Kiều Nhi đi đến cạnh Dương Khai, mặt ửng đỏ:

- Ông ấy nói nhăng cuội quen rồi.

- Ngươi đến tìm chúng ta có chuyện gì sao?

Hồ Mị Nhi hỏi.

- Người của Song Tử Các đến rồi.

Dương Khai trả lời.

Hồ gia tỷ muội khẽ rùng mình, ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Khai.

- Người tới là hai vị Các chủ Song Tử Các, ý đồ tới rất rõ ràng, cũng đủ thành ý, hiện giờ chỉ xem ý hai người nghĩ sao thôi.

Hai tỷ muội liếc nhau, tựa hồ không thể quyết định được. Một lát sau Hồ Kiều Nhi nói:

- Ngươi nói làm thế nào bọn ta liền làm vậy, tất cả đều nghe theo ngươi.

Hai người họ giao quyền lựa chọn vào tay Dương Khai.

- Muốn đi không?

Dương Khai cười dài hỏi.

Hai người cùng gật đầu, Hồ Kiều Nhi nói:

- Muốn đi xem đó là tông môn như thế nào.

Suy nghĩ của họ Dương Khai cũng có thể hiểu được, cũng như thời điểm Dương Khai biết được Long Phượng Phủ là khởi điểm truyền thừa của mình và Tô Nhan, cũng bất giác liên hệ tới việc của mình.

Để cơ duyên lớn như vậy cho Tôn Ngọc, thái độ hòa thiện với Long Phượng Phủ như vậy cũng chính vì nguyên nhân này.

- Muốn đi thì cứ đi. Ở nơi đó không chừng hai người còn có thể tìm được vài người có tiếng nói chung. Hơn nữa nếu làm tốt còn có thêm thu hoạch nữa.

Trần Châu đảm bảo phẩm chất của Ngô Pháp và Ngô Thiên, hơn nữa lại có hắn đảm bảo, nói vậy nếu Hồ gia tỷ muội đi Song Tử Các cũng sẽ không chịu thiệt thòi gì.

Ngô Pháp và Ngô Thiên chỉ có nước đối đãi với họ như của quý mà thôi.

Chương 951: Ngô Pháp và Ngô Thiên.

Cửu Thiên Thánh Địa, Nghênh Khách điện.

Hai vị Các chủ Song Tử Các Ngô Pháp và Nhập Thánh ngồi ngay ngắn trên ghế, thần sắc sốt ruột như ngồi trên đống lửa, thi thoảng lại quay đầu nhìn ra ngoài, ánh mắt thấp thoáng sự mong đợi.

Họ đến đây đã vài ngày, nhưng mãi không thấy Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa đâu, chứ đừng nói là gặp được cặp tỷ muội song sinh tu luyện Đồng Khí Liên Chi Thần Công đó.

Trong lòng như kiến bò trên chảo nóng.

Đại trưởng lão Thánh địa Từ Hối ngồi bên cạnh, họ cũng không dám biểu hiện mất kiên nhẫn, chỉ âm thầm sốt sắng.

Mấy năm trước, một đệ tử trẻ tuổi bình thường của Long Phượng Phủ vào trong Long Cốc, khởi động Long Hoàng truyền thừa, khiến Long Hoàng chi uy tái hiện.

Hai năm ngắn ngủi, tu vi của đệ tử trẻ đó đã từ Chân Nguyên Cảnh thất tầng đột phá lên Thần Du Cảnh thất tầng, ngày xuất quan, đại sát tứ phương, lũ U Hàn Động Thiên đến xâm phạm Long Phượng Phủ gãy cánh quay về, tử thương nghiêm trọng, Long Phượng Phủ đại thắng.

Tin tức truyền đến Song Tử Các, Ngô Pháp và Ngô Thiên ngưỡng mộ thì khỏi bàn, cũng nhận thức được sâu sắc uy hùng của truyền thừa cổ xưa.

Trong lúc vui mừng cho Long Phượng Phủ, thì họ ít nhiều cũng cảm thấy lạc lõng.

Truyền thừa tối cao của Song Tử Các và Long Phượng Phủ đều bị đoạn tuyệt trong cùng một thời gian, nhưng nay, phía Long Phượng Phủ đã xuất hiện tia hy vọng mới, còn Song Tử Các thì không có gì.

So đi sánh lại, tâm trạng Ngô Pháp và Ngô Thiên sao có thể cân bằng được?

Họ thường xuyên thở vắn than dài, cảm thán trời không thương xót Song Tử Các.

Nào ngờ vài năm sau, trưởng lão Tiêu Linh của Long Phượng Phủ mừng rỡ đến báo tin, nói là trong một Tiểu Huyền Giới, xuất hiện tỷ muội song sinh tu luyện Đồng Khí Liên Chi Thần Công.

Hơn nữa hai tỷ muội này đã đến Thông Huyền đại lục, đang ở Cửu Thiên Thánh Địa!

Nghe tin này, Ngô Pháp và Ngô Thiên lập tức khởi hành từ Song Tử Các đến đây, dọc đường không ngơi nghỉ, không dám trì hoãn một khắc, cuối cùng cũng đến Cửu Thiên Thánh Địa với tốc độ nhanh nhất.

Nào ngờ chẳng gặp được ai, hỏi Từ Hối cũng không được một nguyên do, hai người họ liền lo được lo mất.

Cũng may vừa rồi, Từ Hối tìm đến, nói Thánh chủ sẽ tới ngay, bảo họ chớ nóng vội.

- Đại trưởng lão, dám hỏi khi nào Dương Thánh chủ mới đến?

Ngô Pháp không nén nổi sốt ruột liền lên tiếng hỏi, vừa nói xong thì sắc mặt cũng trở nên bổi rối vô cùng.

Vì trong mấy chốc mà câu nãy lão đã hỏi tới ba bốn lần rồi.

Từ Hối khẽ cười, gật đầu đáp: - Thánh chủ nói sắp đến rồi, Ngô Các chủ sốt ruột lắm rồi đúng không?

Ngô Pháp cười ngượng ngùng: - Có một chút, mong đại trưởng lão không trách!

- Đại ca, đến rồi! Đúng lúc này, Ngô Thiên bỗng rùng mình quát khẽ.

Ngô Pháp liền thả thần niệm ra, quả nhiên phát giác được bên ngoài có người đang nhanh chóng đến gần, hai huynh đệ cũng không ngồi yên được nữa, khẽ lắc mình lao ra ngoài Nghênh Khách điện, trông về phía xa.

Một lát sau, một luồng thanh quang lướt đến, ba bóng người thoắt hiện.

Đi đầu là một thanh niên thể phách anh tuấn, khí tức không yếu, thần quang trong mắt rạng rỡ, vừa nhìn là biết hắn không hề yếu.

Nhưng ánh mắt Ngô Pháp và Ngô Thiên lại bị thu hút bởi hai cô nương đứng sau lưng hắn.

Hai cô nương này không có nét nào là khác nhau, khí tức sinh mệnh và sóng chân nguyên cũng hoàn toàn đồng nhất, đứng cạnh nhau, giữa hai người dường như có một mối liên hệ vô hình, chân nguyên cùng tồn tại, sức sống cùng tồn tại.

Nếu không phải do khí chất khác nhau, thì e là ai cũng cho rằng họ là một.

Ngô Pháp và Ngô Thiên hít một hơi thật sâu, thần sắc kích động, mắt dán chặt vào Hồ gia tỷ muội không dám nhìn đi đâu khác, ánh mắt dần dần lấp đầy bởi sự kinh ngạc và phấn chấn.

Không cần xác nhận nữa, khi nhìn thấy Hồ gia tỷ muội, Ngô Pháp và Ngô Thiên đã kết luận, thứ mà hai người họ tu luyện chắc chắn là Đồng Khí Liên Chi Thần Công.

Bởi vì trong thiên hạ, ngoại trừ Đồng Khí Liên Chi Thần Công có thể khiến người tu luyện có tình trạng này ra, thì không còn thần công nào khác làm được như vậy.

Hơn nữa, thứ mà họ tu luyện còn là Đồng Khí Liên Chi chính thống nhất.

Luận về mức độ đồng nhất của khí tức và sinh khí, kể cả hai Các chủ là Ngô Pháp và Ngô Thiên cũng không bằng Hồ gia tỷ muội, mức độ liên hệ cộng sinh chân nguyên giữa đôi bên cũng kém hẳn hai vị cô nương này.

- Đại ca! Ngô Thiên quát khẽ, nét mặt say mê.

- Không nhầm đâu. Ngô Pháp cũng kích động vạn phần. - Chắc chắn chính là truyền thừa tối cao đã bị thất truyền của Song Tử Các ta!

Hồ gia tỷ muội cũng đang tò mò quan sát Ngô Pháp và Ngô Thiên, họ chừa từng gặp võ giả nào kiểu như tỷ muội mình. Chỉ có điều đối phương nhìn họ với ánh mắt như muốn nuốt chửng đó, khiến họ hơi sợ sệt, không khỏi nấp vào sau Dương Khai.

Động tác nhỏ của họ khiến Ngô Pháp và Ngô Thiên nhận ra mình đang thất thố, vội vàng người hiền lành, cố toát ra biểu hiện vô hại và hòa nhã.

- Hai vị là Các chủ Song Tử Các đúng không? Dương Khai mỉm cười hỏi.

Ngô Pháp và Ngô Thiên nghiêm mặt lại, chắp tay nói: - Đúng vậy, các hạ là Dương Thánh chủ?

Dương Khai gật đầu.

- Ngưỡng mộ đại danh đã lâu! Ngô Pháp nói, cũng không nhiều lời, đi thẳng vào vấn đề: - Dương Thánh chủ, hai vị cô nương này...

Dương Khai mỉm cười cắt lời lão: - Vào trong đã rồi nói.

Nói xong, liền dẫn Hồ gia tỷ muội đi thẳng vào trong Đại điện.

Ngô Pháp và Ngô Thiên liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ đuổi theo.

Đến khi chủ khách đã an tọa, Dương Khai sai người dâng trà, rồi mới ung dung nói: - Ta sẽ nói thẳng, ừm, mục đích chuyến này của hai vị Các chủ, ta rất rõ.

Ngô Pháp kích động, lắp bắp nhìn Dương Khai, đợi câu tiếp theo của hắn.

- Có điều Cửu Thiên Thánh Địa ta và Song Tử Các xưa nay chưa từng có qua lại, hơn nữa bổn Thánh chủ cũng không quen biết hai vị Các chủ, nên... có một số chuyện phải nói cho rõ ràng trước, mong hai vị Các chủ thông cảm!

- Dương Thánh chủ nói không sai, nên thế. Ngô Pháp và Ngô Thiên liền bày tỏ thái độ.

- Nói thế này đi, các ngươi muốn hai người họ đến Song Tử Các đúng không?

Ngô Pháp và Ngô Thiên cùng gật đầu.

- Vì họ nắm giữa truyền thừa tối cao của Song Tử Các, là hy vọng chấn hưng của Song Tử Các, hai người họ cũng rất muốn đến Song Tử Các xem thử thế nào, điể, này ta đã xác nhận với họ rồi.

- Thật sao? Ngô Pháp vui mừng, cảm kích nhìn sang Hồ gia tỷ muội.

Họ cứ lo thấp thỏm là hai tỷ muội này không chịu đi cùng mình, nếu đương sự không muốn vậy, thì họ cũng không thể miễn cưỡng.

Nơi này là Cửu Thiên Thánh Địa, cao thủ như mây, hai huynh đệ họ chỉ có tu vi Nhập Thánh nhất tầng cảnh, tuy liên thủ lại có thể chiến thắng một Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, nhưng ở Cửu Thiên Thánh Địa thì công lực như vậy quá yếu.

Họ đã đợi ở đây mấy ngày, cảm nhận được từng luồng khí tức kinh khủng từ một ngọn núi gần đó, không hoài nghi rằng nơi đây có cao thủ Nhập Thánh tam tầng cảnh trấn thủ.

Dám làm càn ở đây chính là tự đào mồ chôn mình. - Đây là chuyện nguyện ý của đôi bên, vốn dĩ một người ngoài như ta không tiện nói gì. Dương Khai cười ôn hòa. - Nhưng hai vị cô nương này giống như... ừm, như muội muội ta vậy.

Hắn vừa dứt lời, Hồ gia tỷ muội liền liếc nhìn hắn một cái đầy sâu xa.

Dương Khai vờ như không thấy, tiếp tục: - Hơn nữa, họ cũng mới đến Thông Huyền đại lục gần đây, trước đó luôn sống trong một Tiểu Huyền Giới, không biết gì về nơi này, nên ta phải giúp họ hỏi cho rõ ràng.

- Dương Thánh chủ cứ nói, hai huynh đệ ta sẽ cho ngài câu trả lời thích đáng. Ngô Pháp nghiêm mặt đáp.

- Nếu họ đến Song Tử Các, sẽ có đãi ngộ thế nào? Dương Khai cũng không khách khí nữa, trực tiếp dò hỏi.

Ngô Pháp nghĩ rồi nói: - Long Phượng Phủ có một đệ tử là Tôn Ngọc, là truyền nhân Long Hoàng. Long Phượng Phủ đối đãi với Tôn Ngọc ra sao thì Song Tử Các ta đối đãi với hai vị cô nương này thế đó.

Dương Khai gật đầu hài lòng: - Nếu sau này họ muốn trở về đây?

- Bọn ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản, truyền thừa của Song Tử Các có thể phát dương quang đại là tốt rồi, còn về việc phát dương quang đại ở đâu thì không thành vấn đề.

- Họ đến đó, về mặt tu luyện...

- Bọn ta sẽ cung cấp cho họ vật tư tu luyện tốt nhất, môi trường tu luyện tốt nhất trong tông môn. Thậm chí hai huynh đệ ta có thể bảo vệ họ mọi lúc, không để họ gặp phải bất cứ tổn hại nào, trừ phi bọn ta chết đi.

- Đồng Khí Liên Chi Thần Công mà họ nắm giữ...

- Nếu họ không muốn nói, không ai được ép buộc. Đó là cơ duyên mà tổ tông Song Tử Các ta đã ban cho họ.

- Họ...

...

Dương Khai nói ra từng câu, Ngô Pháp và Ngô Thiên đáp huynh một câu đệ một câu, như đã thương lượng xong, vẻ mặt thành khẩn, tất cả đều đã nhận lời vô điều kiện, mọi câu trả lời đều đáng hài lòng.

- Họ...

- Dương Khai! Hồ Kiều Nhi khẽ chọc hắn một cái, nháy mắt ra hiệu: - Được rồi đấy, đừng làm khó người ta nữa.

Những điều kiện, những câu hỏi Dương Khai đưa ra đều vô cùng thực dụng và xảo quyệt, Hồ gia tỷ muội thực sự không muốn thấy Ngô Pháp và Ngô Thiên hứa đi hứa lại nữa.

Họ đã cảm nhận được thành ý của đối phương rồi.

- Vậy cứ thế đi. Dương Khai cười khà khà, quay qua một bên nói: - Từ Hối, chuẩn bị ít Thánh đan dùng để tu luyện, đưa cho họ mang theo đi đường.

- Vâng! Từ Hối vội vàng ra ngoài sắp xếp.

Mấy ngày qua, Hạ Ngưng Thường và năm vị đại sư luyện xong đan dược mà những người cầu đan yêu cầu, còn tiếp tục luyện chế, nên Thánh địa hiện cũng đã tích góp được không ít Thánh đan, Linh đan.

Ngô Pháp và Ngô Thiên rùng mình, đều nhìn Dương Khai một cách kinh ngạc.

Thứ như Thánh đan không nhiều, nhưng vị Dương Thánh chủ này lại định tặng một ít cho hai vị cô nương này, có thể thấy địa vị của hai người họ trong lòng hắn không hề thấp.

Ngay lập tức, thần sắc họ đều lộ rõ nét ám muội.

- Hai người muốn khi nào thì đi? Dương Khai quay sang nhìn Hồ gia tỷ muội.

Hồ Kiều Nhi trầm ngâm: - Còn phải xem ý của hai vị tiền bối.

Ngô Pháp có vẻ nôn nóng: - Khởi hành ngay bây giờ đi, đường sá xa xôi, đến Song Tử Các ít nhất cũng phải hai tháng.

- Cũng được, Hồ Kiều Nhi gật đầu, nhìn sang Dương Khai: - Phía cha ta, ngươi giúp ta chào một tiếng, lần này bọn ta đến Song Tử Các xem thử thế nào đã, một thời gian sau sẽ quay lại, để ông ấy khỏi lo lắng.

- Biết rồi. Dương Khai gật đầu.

- Hai vị cô nương xưng hô thế nào? Ngô Pháp và Ngô Thiên đã bước đến, hỏi thăm danh tính của Hồ gia tỷ muội, sau này họ sẽ ở lại Song Tử Các một thời gian dài, danh tính tất cũng phải hỏi rõ.

Hồ gia tỷ muội vội vàng trả lời.

Bốn người họ trò chuyện vui vẻ, bầu không khí rất hòa hợp, hai vị Các chủ Song Tử Các còn có vẻ rất an lòng, ánh mắt nhìn Hồ gia tỷ muội cũng hiền lành chứa chan.

Chương 952: Sinh linh đồ Thán.

Bên ngoài Cửu phong, Dương Khai đích thân tiễn Hồ gia tỷ muội và hai vị Các chủ Song Tử Các đi.

Ngô Pháp và Ngô Thiên đi phía trước, Dương Khai dẫn Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi đi sau, cẩn thận căn dặn vài chuyện.

Hai tỷ muội mới đến thế giới này chưa lâu, nay lại phải tới một nơi khác, quả thực có vài điều cần phải chú ý.

Kiều Nhi và Mị Nhi cứ gật đầu liên hồi, trông có vẻ rất ngoan ngoãn.

Nói hồi lâu, Dương Khai dừng bước: - Xin tiễn đến đây thôi, hai người đến đó hãy cố gắng khiêm nhường, đừng gây rối với người khác hết mức có thể, nếu gặp chuyện gì uất ức, cứ về tìm ta, ta sẽ xả giận cho hai người.

- Ờ... Hồ Mị Nhi có vẻ lưu luyến.

Hồ Kiều Nhi thì lại sấn tới, véo chặt vào lưng Dương Khai.

- Ngươi làm gì thế? Dương Khai vẻ mặt thờ ơ, ngạc nhiên nhìn nàng.

- Ngươi còn nói bọn ta là muội muội... Hồ Kiều Nhi nghiến răng. - Mị Nhi thì khỏi tính, muội ấy vốn nhỏ hơn ngươi, ngươi gọi là muội muội cũng chẳng sao, còn ta... có muốn bà đây gọi ngươi một tiếng Dương ca ca không.

Nàng toát lên một vẻ khêu gợi, giọng nói nỉ non, mị thái bộc phát, Dương Khai nghe mà tâm thần dậy sóng, gật đầu: - Được chứ.

- Ngươi còn có thể vô sỉ đến đâu nữa hả? Hồ Kiều Nhi dở khóc dở cười.

Luận tuổi tác thì nàng lớn hơn Dương Khai.

Chẳng qua do nàng và muội muội quá giống nhau, nên ai không biết chuyện đều cho rằng hai người họ là song sinh.

- Như thế chẳng phải tiện giới thiệu hơn ư. Hơn nữa ta nói vậy cũng là đề cao địa vị của hai người, trong lòng ngươi hiểu rõ là được, ai bảo xem là thật? Dương Khai tỏ ra chán nản.

- Biết dụng ý của ngươi rồi. Hồ Kiều Nhi buông tay ra, thần sắc chợt buồn bã, cười bảo: - Nếu thật sự có một ca ca như ngươi, âu cũng không tệ!

Dương Khai ngỡ ngàng.

Thừa lúc hắn đang ngẩn ra, Hồ gia tỷ muội đã bước nhanh về phía trước đi cùng Ngô Pháp và Ngô Thiên.

Hai vị Các chủ Song Tử Các quay đầu lại, chắp tay:

- Dương Thánh chủ, bọn ta xin phép cáo từ tại đây, vấn đề an toàn cho hai vị cô nương này xin ngài khởi phải lo, chỉ cần hai huynh đệ ta còn sống thì sẽ không ai có thể ức hiếp họ đâu.

- Làm phiền hai vị Các chủ. Dương Khai nghiêm mặt đáp lễ.

Kiều Nhi và Mị Nhi liếc nhìn nhau, cũng không biết nghĩ gì mà chợt vẫy tay gọi: - Tạm biệt Dương ca ca, bọn muội sẽ nhớ huynh lắm.

Bóng người càng lúc càng xa.

Sững sờ nhìn về phía họ biến mất, mãi hồi lâu sau, Dương Khai mới chợt giật mình, cảm thấy cả người lạnh run, vội vàng trở về Cửu Thiên Thánh Địa, tìm tiểu sư tỷ kiếm hơi ấm.

Mười ngày sau, tất cả đã an bài thỏa đáng.

Chiến Hồn Điện, các thế lực Đại Hán chung sống hòa bình, công việc xây dựng giai đoạn đầu đã hoàn thành, việc còn lại cũng chỉ cần thời gian, họ đã có thể làm quen với thế giới này.

Trong Thánh địa, nhiều việc Dương Khai cũng không cần lao tâm, đại trưởng lão Từ Hối đều đã xử lý thỏa đáng.

Từ biệt mọi người, Dương Khai một mình lên đường đến Băng Tông.

Hắn muốn đưa Tô Nhan về đoàn tụ cùng mọi người.

Chuyến này hắn không đưa theo ai cả, Lệ Dung và Hàn Phi cũng muốn đi cùng, nhưng Dương Khai không đồng ý.

Đi tìm nữ nhân của mình, còn mang theo mỹ nhân thì ra thể thống gì? Cho dù Tô Nhan rất rộng lượng, nhưng Dương Khai cũng thấy ngại.

Cho nên hắn kiên quyết từ chối yêu cầu của Lệ Dung và Hàn Phi.

Đường đến Băng Tông thế nào, Dương Khai không rõ lắm, nên hắn định đến Thủy Thần Điện một chuyến, xem đó là điểm trung chuyển thì có thể thuận lợi tìm ra Băng Tông.

Thanh quang lướt ngang bầu trời, chớp mắt đã vượt qua trăm dặm, Dương Khai đứng trên Phi Thiên Toa, ung dung bay nhanh.

Vượt qua nói non trùng điệp, đại hà giang lưu, cách Thủy Thần Điện mỗi lúc một gần, tâm trạng Dương Khai càng thêm kích động.

Càng gần Tô Nhan, hắn càng trào dâng tâm trạng xúc động như trở về cố hương.
Cũng không biết hiện giờ Tô Nhan đang ở tu vi nào, có điều Dương Khai ước chừng, với tư chất của nàng và môi trường tu luyện nơi đó, về mặt tu vi thì hẳn là nàng sẽ không thua kém hắn.

Năm đó khi đuổi theo nàng và Hạ Ngưng Thường đến Thông Huyền đại lục, Dương Khai chỉ có một ý nghĩ duy nhất là tìm được hai người họ càng nhanh càng tốt.

Không ngờ mong muốn đơn giản này phải mất đến mười năm mới toại nguyện!

Lúc ấy cũng căn bản không nghĩ rằng hắn sẽ có thành tựu như bây giờ.

Tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh, cảnh giới chân nguyên hóa thánh, thân là Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa, nhưng có quyền làm chủ tộc Cổ Ma, còn ẩn giấu thân phận Long Hoàng.

Ngoại trừ công lực vẫn còn hơi kém, có thể nói Dương Khai đã đặt chân đến đỉnh cao của thế giới này, là bá chủ tuyệt đối của một phương.

Còn chuyện công lực thì đó chỉ là vấn đề về thời gian.

Lúc mới đến nơi này, hắn cứ như một tên quê mùa, chẳng biết gì cả, đi theo sau đám người Độc Ngạo Minh, im lặng dùng đôi mắt quan sát thế giới này, thân cô thế cô, không một chỗ dựa, cảm thấy kinh hãi vì sức mạnh của Độc Ngạo Minh.

Nhưng hiện tại, một câu nói của hắn thôi cũng có thể hủy diệt những thế lực như Độc Ngạo Minh, Minh chủ Độc Ngạo Minh Vân Thành còn đắc chí vì được móc ngoéo quan hệ với hắn.

Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Khai lắc đầu bật cười.

Phía dưới thình lình truyền đến một tiếng thét hốt hoảng, rất nhiều võ giả đang bay ào về phía hắn, trong đó không ít người vẻ mặt kinh hãi, liên tục ngoái đầu lại nhìn, hình như đằng sau có thứ gì đó đang truy đuổi họ.

Dương Khai nhíu mày, giảm tốc độ lại.

Hắn không rõ bên dưới rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến nhiều người hốt hoảng bỏ chạy đến vậy.

Phía trước, cách đó ba mươi dặm, có một tòa thành trì, là Thủy Lam Thành, năm đó Dương Khai đi tìm Tô Nhan, đã từng đi qua đây, biết Thủy Lam Thành này thuộc địa bàn của Thủy Thần Điện.

Đưa mắt nhìn qua, lúc này Thủy Lam Thành chướng khí mù mịt, tình cảnh hỗn loạn, bên tai còn văng vẳng những tiếng hét hoảng loạn chói tai.

Dương Khai tối sầm mặt, hóa thành thanh quang biến mất tại chỗ.

Một lát sau, đến khi hắn hiện thân trở lại, đã đứng phía trên Thủy Lam Thành, cúi xuống nhìn, hắn chợt nheo mắt lại.

Toàn bộ Thủy Lam Thành gần như có thể dùng từ địa ngục để hình dung, khắp nơi toàn là máu đỏ, tay chân bị chặt lìa, cảnh tượng vô cùng thê thảm.

Dương Khai ngơ ngác, không biết nơi này đã xảy ra biến cố gì mà lại khiến cả tòa thành ra nông nỗi này.

Nơi này là địa bàn của Thủy Thần Điện, chẳng lẽ Thủy Thần Điện không quan tâm hay sao?

Thả thần niệm ra, Dương Khai nhanh chóng phát hiện ra một số điểm bất thường. Không ít vị trí bên trong thành có từng luồng khí tức hung ác khiến hắn cảm thấy quen thuộc, chúng bùng phát một cách không giấu diếm, sát khí đó dày đặc, khiến khắp người rét run.

Nhìn về nơi gần hắn nhất, Dương Khai sững sờ ngay tại chỗ.

Ở đó, một bộ hài cốt đứng sừng sững, khắp người nó đỏ thẫm, bên trong còn có tiếng nước chảy róc rách, như thể có máu đang chảy bên trong.

Trong hai hốc mắt đó, cặp mắt xanh biếc như ma trơi bập bùng, trông mà run người.

Bên cạnh bộ hài cốt, có không ít võ giả chết thảm. Lúc này, một lực hút quái lạ truyền đến từ bộ hài cốt này, mắt thường có thể thấy được, những tử thi và thịt nát trên mặt đất hóa thành từng luồng năng lượng tinh thuần, nhanh chóng bị hài cốt hấp thụ.

Sau khi hấp thụ tinh hoa máu thịt của những người chết này, bề ngoài của bộ hài cốt này mơ hồ có thêm một lớp thịt mỏng, phủ trên lớp xương.

Nhìn qua, trông như một người gầy giơ xương, bị tróc mất một lớp da vậy.

Dương Khai kinh hãi vô cùng, thốt lên: - Cốt tộc?

Bộ hài cốt trước mắt này toát lên sức sống bừng bừng, rõ ràng chính là một tên Cốt tộc, chỉ có điều không giống với tên mà Dương Khai nhìn thấy ở Băng Tông và Thiên Tiêu Tông cho lắm.

Y như thể đã hoàn toàn sống lại.

Toàn thân toát ra khí tức của Nhập Thánh nhất tầng cảnh.

Dương Khai khẽ rên rỉ trong đầu, căn bản không thể giải thích nổi hiện tượng quái đản trước mắt.

Ngay trong lúc hắn thất thần, tên Cốt tộc đó đột nhiên quay đầu lại, cặp mắt xanh như ma trơi dán chặt vào hắn, thần niệm hung bạo khóa chặt lấy Dương Khai.

Chợt, y ngoác rộng cái mồm đầy máu, như hình thành một nụ cười mỉm.

Dương Khai chỉ cảm thấy cả người lạnh ngắt, cuối cùng cũng hiểu tại sao cư dân Thủy Lam Thành lại hốt hoảng chạy trốn, ai nhìn thấy cảnh quái dị này có lẽ cũng đều sợ hãi cả.

Huống chi, cư dân Thủy Lam Thành vốn không mạnh là mấy, nhưng tên Cốt tộc này ít nhất cũng là Nhập Thánh Cảnh!

Toàn bộ Thủy Lam Thành, không chỉ có mỗi một tên Cốt tộc trước mặt này, theo thần niệm, Dương Khai phát hiện có ít nhất bốn đến năm nghìn khí tức hung sát, phân tán khắp các ngõ ngách của tòa thành.

Sự xuất hiện đường đột của Dương Khai như đã khiến tên Cốt tộc đó vô cùng hứng thú, y nhìn hắn một lúc, rồi chợt đâm thẳng về phía hắn.

Rõ ràng y không có da, nhưng đi qua đâu cũng đều sạch sẽ lạ thường đến đó, máu chảy trên bề mặt cơ thể y không hề vương vãi ra ngoài, cũng không hề nhỏ xuống mặt đất.

Đi được nửa chừng, tên Cốt tộc đó bỗng hóa thành một luồng huyết quang, biến mất tăm.

Cùng lúc đó, Dương Khai liền tăng phần cảnh giác, chân nguyên nội thể bùng nổ, đẩy một chưởng về phía trước.

Chưởng ấn cực lớn đánh đi như đại sơn sụp đổ, một tiếng va chạm vang lên, tên Cốt tộc vừa biến mất bị Già Thiên Thủ đánh trúng, hiện rõ thân hình.

Từng giọt máu như bảo thạch bắn ra từ người y, lớp thịt vừa ngưng kết bỗng chốc cũng bị đánh tan không ít, rơi vãi trên mặt đất, để lộ từng khúc xương đỏ như máu.

Tên Cốt tộc sững sờ, cặp mắt như ma trơi trong hốc mắt chơm chớp liên hồi, như không ngờ Dương Khai lại có thể ngăn được y.

Khí tức hung bạo hơn hẳn, y ngoác to mồm, phát ra tiếng rống như quỷ khóc sói tru, tiếng thét lướt qua tai, Dương Khai như bị một quả đại chùy đánh trúng, thức hải ầm ầm sóng dậy.

Tiếng tru tréo này của đối phương ẩn chứa đòn tấn công thần hồn cực kỳ mạnh.

Dương Khai lạnh mặt xuống, một thanh trường mâu kim quang rực rỡ xuất hiện trên tay, ném thẳng về phía y.

Vù...

Tru Thiên Mâu hóa thành một luồng kim quang, đâm xuyên cái miệng rộng của tên Cốt tộc đó với tốc độ như chớp giật, bay ra khỏi từ gáy y.

Một lỗ thủng hiện ra, Dương Khai đứng trước mặt tên Cốt tộc, có thể nhìn xuyên qua gáy y.

Tên Cốt tộc này lại tỏ ra đầy thờ ơ, lớp thịt mỏng ở cổ nhu động dữ dội, vết thương lành lại như mới, nhìn không ra là vừa bị đâm xuyên qua.

Dương Khai lập tức cảm thấy bất ổn, tâm trạng nặng nề đi hẳn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau