VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 941 - Chương 945

Chương 943: Ma Thần Bí Điển

Trong Đại điện, Dương Khai thản nhiên mỉm cười, Ma tôn Trường Uyên thần sắc thong dong.

Đứng phía sau y, Tuyết Lỵ và Mông Qua thì lại trừng mắt, người hình khẽ run, như thể không dám tin vào những gì mình vừa nghe.

Ma tôn đại nhân lại muốn chúng nhận lỗi với tên loài người đáng ghét này?

Chúng gần như không thể tin vào tai mình, kinh ngạc nhìn Trường Uyên, muốn xác nhận lại nhưng không dám mở miệng hỏi.

Trường Uyên hừ nhẹ một tiếng, nói giọng không vui:

- Sao? Hai người các ngươi điếc hay là câm rồi hả? Không nghe thấy bản tôn nói gì à? Có cần bản tôn thay các ngươi xin lỗi không?

- Không dám ạ!

Mông Qua và Tuyết Lỵ rùng mình, thấy được lửa giận của Trường Uyên, cũng không dám chần chừ mà vội vàng chắp tay nghiến răng nói:

- Trước kia đã đắc tội, kính mong Dương Thánh chủ rộng lòng tha thứ!

Bọn chúng cố nhịn nhục, dù là do Trường Uyên ép buộc mới phải xin lỗi Dương Khai, nhưng ai cũng có thể nhìn ra được, chỉ cần có cơ hội, bọn chúng tất sẽ rửa nhục.

Sự uy áp bức bách của Trường Uyên không những không hóa giải được ân oán hai bên, mà ngược lại còn gia tăng thêm thù hận và phẫn nộ của bọn chúng đối với Dương Khai.

Dương Khai thờ ơ không nói gì.

Trường Uyên phá lên cười, thoạt nhìn rất vui vẻ:

- Vậy mới đúng chứ, đã làm sai thì ắt phải xin lỗi, được rồi, về sau mọi người cũng đừng thù địch lẫn nhau, ta còn muốn kết bằng hữu với Dương Thánh chủ.

- Ta không muốn đâu.

Dương Khai cười ha hả.

Trường Uyên tỏ vẻ buồn bã:

- Chẳng nể mặt chút nào, Dương Thánh chủ làm thế không hợp tình hợp lý gì cả.

Hai người cứ mỗi người một câu, ngôn từ không có vẻ gì ghê gớm, nhưng lại làm cho mỗi người đứng sau kinh hồn lạc phách, chỉ sợ hai người một lời không hợp sẽ thực sự đánh nhau.

Nhưng hai người đều giữ sắc mặt hòa khí, mỉm cười không ngừng, bầu không khí có vẻ rất hoà hợp.

Tâm trạng Mông Qua và Tuyết Lỵ như sóng cuộn biển gầm, có vẻ rất khó chịu.

Lần trước, Tuyết Lỵ tự tiện xông vào lãnh địa của loài người, kết quả bị Sở Lăng Tiêu đả thương vội vàng trở về Ma cương, sự việc lần đó cô ả không nói cho ai hay biết.

Nửa tháng trước, ả và Mông Qua tình cờ gặp Dương Khai, giao thủ đại chiến một phen rồi vội vàng rời đi.

Vốn ả cũng muốn giấu kín việc này nhưng Mông Qua lại khác, y rất trung thành với Ma tôn. Sau khi về Ma cương liền đem chuyện xảy ra bẩm báo lại, Ma tôn Trường Uyên nghe vậy lập tức khởi hành tới đây, nói là muốn gặp thử vị Dương Thánh chủ này.

Việc tới nước này, Tuyết Lỵ cũng đành chịu, chỉ có thể cùng Mông Qua dẫn đường.

Vốn tưởng rằng Ma tôn xuất mã là muốn thay bọn chúng lấy lại thể diện, báo thù rửa hận, chúng liền vô cùng chờ mong. Trên đường tới đây, hai người vẫn mặc sức tưởng tượng nếu tên tiểu tử kia rơi vào tay mình, thì sẽ khiến hắn chịu khổ như thế nào để giải mối hận trong lòng.

Nào ngờ Ma tôn đại nhân khi gặp tên tiểu tử đó lại có thái độ như vậy.

Hai vị Ma tướng lòng đắng ngắt như nhai phải hoàng liên.

- Trường Uyên, đừng nhiều lời vô nghĩa, nói đi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Dương Khai thản nhiên cười, nói ra điều trong lòng mình đang hồ nghi.

Đánh đố với đám cường nhân này thì kẻ thua thiệt nhất định là hắn, nên Dương Khai quyết định nói thẳng.

Trường Uyên thở dài, không có ý giấu diếm nói:

- Xem ra Dương Thánh chủ cũng đoán ra bản tôn tới đây là có chút mục đich khác. Đúng là lần này ta tới đây chủ yếu muốn xác nhận một chuyện.

- Xác nhận chuyện gì?

Dương Khai nheo mắt nhìn y.

Trường Uyên mỉm cười nói:

- Ta muốn biết Dương Thánh chủ có phải là... truyền nhân của Đại Ma Thần hay không?

Lời vừa nói ra mọi người đều giật mình, Lệ Dung và Hàn Phi chĩa cặp mái lạnh băng nhìn Trường Uyên.

Mông Qua và Tuyết Lỵ không khỏi há hốc miệng kinh hãi.

Ba chữ “Đại Ma Thần” đó đối với bất kỳ ai trong Ma tộc, đều có sức mạnh không gì sánh bằng.

- Dương Thánh chủ cũng không cần phải phủ nhận. Không đợi Dương Khai trả lời, Trường Uyên đã giơ tay ra hiệu cắt lời hắn.

- Vốn bản tôn chỉ có chút hoài nghi cho nên mới vội vàng tới xác nhận, dù sao nếu như ngươi rời khỏi nơi này về Cửu Thiên Thánh Địa, thì bản tôn cũng không dám tự tiện xông vào lãnh địa của loài người. Giờ xem ra Dương Thánh chủ quả nhiên chính là truyền nhân của Đại Ma Thần rồi, ừm, chắc chắn là vậy.

Thần sắc và giọng điệu y khẳng định chắc nịch. Dương Khai không phủ nhận, bĩu môi nói:

- Sao ngươi dám khẳng định như vậy?

- Vì sự trung thành của hai vị phu nhân đây với ngươi!

Trường Uyên hướng ánh mắt sang Lệ Dung và Hàn Phi, trong mắt toát ra vẻ ngưỡng mộ, u ám nói:

- Trên tay ta có rất nhiều điển tích quý báu, trong đó ghi lại những nội dung không muốn cho người khác biết. Những nội dung này ngoại trừ bản tôn ra, không ai biết được. Trong đó có một phần trên điển tịch ghi chép chuyện về chi tộc hầu hạ Đại Ma Thần năm xưa.

- Bọn họ tự xưng là tộc Cổ Ma, là thân tín bên Đại Ma Thần, thề con cháu muôn đời vĩnh viễn chỉ trung thành với Đại Ma Thần. Đáng tiếc trước khi Ma Thần đại nhân tạ thế, bọn họ đã mai danh ẩn tích, cũng không ai biết rốt cuộc bọn họ đi đâu. Thế nhân đồn đại họ đã diệt tộc, bởi vì họ nắm giữ lực lượng quá mạnh, Ma Thần đại nhân lo lắng sau khi mình qua đời, sẽ không ai có thể khắc chế họ, cho nên đã tự tay tiêu diệt chủng tộc này.

- Nhưng ta biết lời đồn đại đó là giả, Ma Thần đại nhân đã phong ấn họ, đem sức mạnh này truyền lại cho truyền nhân của mình. Hai vị phu nhân này là người của tộc Cổ Ma, nếu họ đã cam nguyện trung thành với ngươi vậy thì thân phận của Dương Thánh chủ đã rõ ràng. Bởi vì tộc Cổ Ma không đời nào lại trung thành với bất kỳ ai khác, kể cả bản tôn bọn họ cũng không xem là cái đinh gì.

Ma tôn Trường Uyên chầm chậm nói, Dương Khai chỉ lẳng lặng lắng nghe, cũng không nói chen vào.

Đợi y nói xong Dương Khai mới khẽ gật đầu:

- Xem ra Ma tôn đại nhân biết những bí mật mà nhiều người không biết nhỉ.

Y tỏ ra rất quả quyết, Dương Khai dù muốn phủ nhận cũng vô dụng.

- Không sai.

Trường Uyên ngạo nghễ gật đầu.

- Ta còn biết lý do vì sao Ma Thần đại nhân phải phong ấn tộc Cổ Ma, vì sao phải để sức mạnh này lại cho truyền nhân của mình, tất cả những điều này Đại Ma Thần năm đó đều để lại một ít dấu vết.

- Vì sao?

Dương Khai không khỏi tò mò. Lời vừa nói ra liền ý thức được không ổn, bất giác, suy nghĩ của hắn đã bị Trường Uyên dẫn dụ rồi, lập tức đánh mất quyền chủ động. Phát hiện này làm hắn bực muốn hộc máu.

Không thể không làm ra bộ dạng người không có việc gì, thầm tự nhắc, người trước mặt mình đây là một con cáo già không biết đã sống bao lâu rồi, nhưng nhất định không thể để hắn mớm lời được.

Trường Uyên cười ha hả:

- Vì một đại họa sắp giáng xuống!

- Đại họa?

Dương Khai ngạc nhiên.
- Ừ, còn về việc đại họa đó rốt cuộc là gì thì ta không biết, tuy nhiên Dương Thánh chủ lại có thể làm rõ được!

Trường Uyên trầm giọng nói.

- Việc ngươi cũng không rõ ta sao có thể biết được?

Dương Khai lắc đầu.

Trường Uyên thần sắc nghiêm túc, nói:

- Ở Ma đô ta có một mật thất do Đại Ma Thần để lại, trên mật thất đó cấm chế trùng trùng, uy lực tuyệt luân, mấy đời Ma Tôn đều muốn khám phá những điều huyền bí trong đó, nhưng đáng tiếc không ai có thể phá giải.

- Ngươi cũng không phá giải được?

Trường Uyên lắc đầu, gương mặt toát lên sự hy vọng.

- Ma Thần đại nhân bản lĩnh thông thiên ta không thể sánh được, ta cảm giác, cảm thấy tu vi của người đã vượt qua Thánh Cảnh, có thể nói không chừng đã đạt tới một trình độ rất cao.

Dương Khai rùng mình, bất giác có suy nghĩ giống với Trường Uyên.

Lúc trước hắn cùng hai vị Đại Tôn Yêu tộc tiến vào không gian quỷ dị đó cũng đã chứng kiến được nhiều thủ đoạn của Đại Ma Thần, lúc ấy hắn đã có suy đoán này chỉ có điều không dám tin.

Không ngờ tới Trường Uyên cũng nghĩ như vậy.

- Ta không phá giải được, nhưng Dương Thánh chủ hẳn là có thể.

Trường Uyên tiếp tục nói:

- Ta không rõ lắm vì sao Dương Thánh chủ có thể trở thành truyền nhân của Đại Ma Thần, nhưng nếu là truyền nhân của người thì trên tay ngươi hẳn là có Ma Thần Bí Điển chứ?

- Ma Thần Bí Điển?

Mông Qua và Tuyết Lỵ cùng kinh hô, gương mặt hằn lên nét ham mê.

Dường như bốn chữ này khiến chúng đều sục sôi máu trong người.

- Năm đó không biết Đại Ma Thần từ đâu có được một tảng Trấn Hồn thạch hoàn chỉnh, dùng Trấn Hồn thạch đó, người đã chế tạo ra Ma Thần Bí Điển, đủ loại thần thông của người đều giấu trong đó, ai có thể mở Ma Thần Bí Điển đó ra, thì chính là truyền nhân của người, Dương Thánh chủ hẳn là đã có Ma Thần Bí Điển mới phải, vật đó chính là chìa khoá mở ra cấm chế ở Ma đô.

Dương Khai vẻ mặt cổ quái, ngẫm nghĩ một chút khẽ phẩy tay, một cuốn sách đen hiện ra trên tay:

- Ngươi nói cái này?

Mọi ánh mắt tập trung vào cuốn hắc thư, ánh mắt Mông Qua và Tuyết Lỵ tràn đầy vẻ ham muốn, mà ngay cả Ma tôn Trường Uyên cũng không tránh khỏi biến sắc.

Đoán là một chuyện, nhưng thực sự gặp được lại là một chuyện khác.

Tuy nhiên rất nhanh, thần sắc Trường Uyên liền bình thường trở lại, khẽ hít vào một hơi gật đầu nói:

- Đúng vậy, đây chính là Ma Thần Bí Điển, xem ra tất cả đều đúng như ta phỏng đoán, tuy nhiên ông trời thật không có mắt, Ma Thần Bí Điển lại rơi vào tay một con người...

Y tỏ ra đáng tiếc, thẳng thắn biểu lộ chứ không che giấu.

Đây cũng là chuyện đương nhiên, truyền nhân của Đại Ma Thần nên là người trong tộc mới đúng, nhưng Dương Khai lại là người đoạt được Ma Thần Bí Điển.

Điều này làm cho họ không khỏi có cảm giác bi phẫn như thể ông trời đã phụ mình.

- Có phải Ma Thần Bí Điển hay không ta không biết, ta chỉ biết nó tên là Vô Tự Hắc Thư.

Dương Khai nói xong lại cất cuốn hắc thư vào trong nội thể.

Mông Qua và Tuyết Lỵ bỗng tỏ ra lạc lõng, ánh mắt sắc bén nhìn Dương Khai, dường như muốn nhìn xem hắn giấu Ma Thần Bí Điển ở đâu.

Đồ vật được làm ra từ khối Trấn Hồn thạch lớn như vậy, không nói đến việc bên trong có chứa đủ loại thần thông của Đại Ma Thần hay không, chỉ riêng chất liệu của nó đã có giá trị không thể đo lường.

Ai nhìn thấy đều sẽ động tâm.

- Đã nói rõ rồi.

Trường Uyên cố gắng duy trì tâm trạng bình tĩnh, nghiêm túc nhìn Dương Khai.

- Bản tôn lần này tự mình tới đây cũng là có thành ý. Theo lý mà nói, chỉ riêng thân phận truyền nhân của Đại Ma Thần cũng đủ để quản lý toàn bộ Ma cương, dù sao thì Ma cương cũng là do Đại Ma Thần năm đó khai tịch, hơn nữa bản tôn cũng tin tưởng chỉ cần cho ngươi đủ thời gian, ngươi có thể mạnh đến trình độ của Đại Ma Thần, đó là trình độ mà ngay cả bản tôn cũng không thể hy vọng đạt tới.

Y vừa dứt lời, Mông Qua và Tuyết Lỵ không khỏi nuốt nước miếng, trào ý kiêng kị. Nhận thấy ánh mắt của chúng, Lệ Dung và Hàn Phi âm thầm ngưng tụ sức mạnh nội thể, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Chương 944: Chúng ta là Bằng hữu

Trong Đại điện, vì một câu nói của Trường Uyên không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng căng thẳng.

Chỉ cần có đủ thời gian, Dương Khai sẽ có thể mạnh ngang trình độ của Đại Ma Thần, lời này khiến cho sự nguy hiểm ở Mông Qua và Tuyết Lỵ tăng gấp bội. Đến Ma tôn đại nhân cũng thừa nhận đó là đỉnh cao mà y không thể với tới, vậy nếu để Dương Khai mạnh lên mà được sao?

Đại Ma Thần năm đó có thể tung hoành thiên hạ, vô địch thế gian, tên Dương Khai này cũng có thể.

Đến lúc đó sinh linh thiên hạ đều sẽ do hắn định đoạt.

Hai vị Ma tướng bỗng nảy sinh ý niệm tiêu diệt Dương Khai ngay tại đây để tránh ngày đó thực sự sẽ tới.

- Không được vô lễ!

Trường Uyên khẽ quát một tiếng, ta muốn kết bằng hữu với Dương Thánh chủ cho nên có sao nói vậy, không dấu giếm. Hai người các ngươi nếu còn dám đằng đằng sát khí như thế, bản tôn sẽ phế các ngươi trước!

Mông Qua và Tuyết Lỵ kinh ngạc thấy rõ, không ngờ Trường Uyên lại vì Dương Khai mà nạt nộ bọn chúng như vậy, giờ mới hiểu được thái độ của Ma tôn đại nhân rất kiên quyết chứ không chỉ nói miệng, nên vội vàng cúi đầu nhận sai.

Trường Uyên gật đầu hài lòng, lại nhìn sang Dương Khai:

- Tuy nói vậy nhưng Dương Thánh chủ cũng đừng quá hy vọng xa vời, hiện giờ Ma cương đang nằm trong tay bản tôn, ta không thể nào đem một lãnh địa lớn như vậy giao cho một người thuộc Nhân tộc được.

- Ta cũng chẳng thèm Ma cương.

- Vậy thì tốt.

Trường Uyên gật đầu khẽ cười:

- Kỳ thực cách xử lý ổn thỏa nhất chính là bản tôn phải giết ngươi, đoạt lấy Ma Thần Bí Điển. Nhưng bản tôn biết, dù có giết ngươi cũng không thể có được truyền thừa của Ma Thần, đó là thứ độc nhất vô nhị không thể thay thế, Đại Ma Thần đã chọn ngươi, ắt có đạo lý của người, tất cả Ma tộc đều là hậu nhân của Đại Ma Thần, cho nên bản tôn chỉ hy vọng Dương Thánh chủ về sau đừng coi bọn ta như kẻ địch, ta thề với danh nghĩa Đại Ma Thần sau này sẽ không gây bất lợi cho ngươi, ngươi cũng đừng gây phiền phức cho ta, ngươi thấy thế nào?

Sắc mặt Dương Khai lặng lẽ biến đổi.

Chưa từng có Ma nhân nào dám tùy tiện thề thốt với danh nghĩa Đại Ma Thần, ba chữ “Đại Ma Thần” đó đối với bất kỳ một Ma nhân nào cũng có phân lượng không thể đo lường được, kể cả đương kim Ma tôn cũng vậy.

Dương Khai nhận thức được rõ thành ý của Trường Uyên, thần sắc không khỏi trở nên nghiêm túc, gật đầu nói:

- Được!

Trường Uyên cười ha hả, có vẻ rất hài lòng:

- Vậy chúng ta đã chắc chắn rồi đấy, Dương Thánh chủ tuy trẻ tuổi nhưng lại có thể hành sự quyết đoán, rất hợp với bản tôn, giao thiệp với người như ngươi cũng không phải hao tâm tốn sức.

- Ngươi cũng rất thẳng thắng!

- Vậy chúng ta sẽ là bằng hữu chứ?

Trường Uyên mỉm cười nhìn Dương Khai.

- Dù sao thì cũng không phải là kẻ thù.

Dương Khai cũng mỉm cười.

- Được.

Trường Uyên vươn người đứng dậy.

- Vậy hôm nay nói tới đây, ta cũng phải đi rồi. Ngày khác nếu Dương Thánh chủ rảnh rỗi, mời đến Ma đô một chuyến, thứ nhất là để bản tôn tận tình tiếp đãi, hai là bản tôn cũng rất tò mò với bí mật năm đó Đại Ma Thần để lại, muốn mượn Ma Thần Bí Điển một chút, không biết Dương Thánh chủ có thể đồng ý hay không?

- Được, ta sẽ tới.

- Đa tạ, ngày khác nếu Dương Thánh chủ đến Ma đô xin báo trước, Ma cương ta sẽ dọn đường cho ngươi, không có kẻ nào dám gây hại ngươi đâu.

Trường Uyên nhẹ nhàng gật đầu, nói xong lập tức bước ra ngoài.

- Lệ Dung, tiễn khách!

Dương Khai ra lệnh.

Lệ Dung liền động bước, tiễn Trường Uyên cùng hai vị Ma tướng rời Đại điện.

Một lát sau bà vụt quay lại, cùng Hàn Phi nhìn Dương Khai.

- Chúa thượng, ngài thực sự tin lời Trường Uyên sao?

- Các ngươi cảm thấy thế nào?

Dương Khai không đáp mà hỏi lại.

Lệ Dung cẩn thận ngẫm nghĩ một chút:

- Y quả thực rất có thành ý, nhưng dù sao chúng ta cũng chưa hề biết gì về y, không thể tin hoàn toàn được.

- Thuộc hạ cũng nghĩ vậy.

Hàn Phi gật đầu.

- Ta lại cảm thấy người này cũng không tệ lắm.

Dương Khai nhếch miệng cười, khiến hai người họ ngẩn ra.

Dương Khai không phải trẻ con, nếu Trường Uyên nói nhăng cuội mà có thể bịt mắt hắn thì sao hắn có thể sống đến ngày hôm nay, đối với lời nói và thái độ của Trường Uyên, Dương Khai hiển nhiên cũng có suy nghĩ của riêng mình.

- Vậy có cần đi Ma đô không ạ?

- Đi, đương nhiên là sẽ đi.
Dương Khai gật đầu xác nhận.

Tuy nhiên đó không phải vì lời mời của Trường Uyên, mà là hắn rất hiếu kỳ với bí mật Đại Ma Thần để lại năm đó. Nếu đoán không sai thì bí mật ở đó chắc chắn có liên quan tới chuyện mà phân thần của Đại Ma Thần nói ở không gian quỷ dị kia.

Lúc đưa Mộng Vô Nhai và tiểu sư tỷ quay về, phân thần của Đại Ma Thần đã nói với Dương Khai, nếu rảnh rỗi hãy tới Ma đô, đến đó sẽ hiểu rõ mọi chuyện.

Dương Khai vốn không để ý, nhưng hôm nay Trường Uyên đã đến nói vậy, hắn bỗng nhìn thấy thời cơ.

Tiểu Huyền Giới trong thiên hạ đã bị mở ra toàn bộ do hắn phá hủy nơi đó. Phân thần của Đại Ma Thần nói đó là căn cơ của cả đại lục, nơi đây rốt cuộc ẩn giấu cơ mật tới mức nào, nếu Dương Khai không làm rõ ràng, sẽ mất ăn mất ngủ.

Đang lúc trầm tư, phía ngoài Đại điện bỗng có một đám người tiến vào, Lăng Thái Hư dẫn đầu, ai nấy cũng rối rít hỏi thăm xem vừa rồi Ma tôn có giở trò gì hay không.

Dương Khai bật cười lắc đầu, liên tục trấn an.

Cách Lăng Tiêu Các hơn mười dặm, Trường Uyên dẫn theo Mông Qua và Tuyết Lỵ vội vàng rời đi.

Hai vị Ma tướng đi theo phía sau Ma tôn nhìn nhau, nghĩ mãi không thông, tại sao Ma Tôn không nhân cơ hội để giết người này mà ngược lại còn phải chịu hạ mình kết giao với hắn.

Một kẻ ghê gớm như vậy tất nhiên phải sớm tiêu diệt mới phải, để tránh hắn mạnh lên rồi sẽ gây bất lợi cho Ma cương.

Dường như có thể hiểu được nghi ngờ trong lòng bọn chúng, Trường Uyên đang bay bỗng nhiên nói:

- Không giết được đâu, các ngươi đừng có nghĩ nữa.

Mông Qua và Tuyết Lỵ chợt rùng mình.

Trường Uyên nói tiếp:

- Được Đại Ma Thần chọn làm truyền nhân thì tên Dương Khai kia có thể kém cỏi được chắc? Các ngươi chớ nhìn hắn hiện tại chỉ là một thanh niên Siêu Phàm tam tầng cảnh, nếu hắn mà liều mạng thật, ta phỏng chừng hắn có thể phát huy được công lực Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh.

- Không phải chứ?

Mông Qua và Tuyết Lỵ la thất thanh.

- Sao lại không?

Trường Uyên cười ha hả:

- Năm đó Ma Thần đại nhân nổi tiếng thiên hạ đấy chính nhờ việc chiến đấu vượt cấp đấy, tương truyền người có thể vượt qua đến mấy giai đoạn mà thoải mái chiến thắng kẻ thù, các ngươi đều là Ma tướng, chẳng lẽ chút thông tin đó cũng không biết à?

Mông Qua và Tuyết Lỵ không phản bác được, những điều này bọn chúng tất nhiên đều biết rõ, chỉ có điều là không liên tưởng tới Dương Khai mà thôi.

- Đó chỉ đơn thuần là sức mạnh tự thân của hắn, nói không chừng hắn còn nắm giữ Ma Thần thần thông gì đó, nếu một chiêu không giết chết được, chỉ e sẽ gieo thù hận vào hắnt, sau này khi thực sự mạnh lên rồi thì Ma cương của ta coi như xong, bản tôn không dám mạo hiểm như vậy!

- Hơn nữa, bên cạnh hắn còn có nữ nhân của tộc Cổ Ma... Bản tôn không thắng được bà ta, chỉ cần có bà ta ở bên cạnh Dương Khai, thiên hạ rộng lớn này không ai có thể uy hiếp tính mạng của hắn.

Hai vị Ma tướng không khỏi có chút thất thần, tuy rằng trước kia đích thân mình đã được thể nghiệm qua sức mạnh khủng khiếp của Lệ Dung, cũng có so sánh với sức mạnh của Ma tôn, nhưng khi nghe Trường Uyên đích thân thừa nhận không thắng được Lệ Dung, Mông Qua và Tuyết Lỵ vẫn không dám tin nổi.

- Vậy lời đại nhân nói hôm nay...

Mông Qua dường như muốn nói lại thôi.

- Ta không lừa hắn, ta thực sự muốn kết giao với hắn. Muốn kết giao với một người, phải thừa dịp ngay khi hắn còn yếu, chờ khi hắn mạnh lên rồi mới đi kết giao thì đã muộn rồi. Các ngươi nhớ kỹ cho ta, không cần biết trước kia các ngươi có ân oán gì với hắn, hôm nay cũng xem như đã chấm dứt, về sau đừng gây xung đột với hắn nữa, ta cũng không muốn nhìn thấy quan hệ ta vất vả tạo dựng được bị các ngươi phá hỏng.

Đủ mọi cảm giác xô đẩy nhau trong lòng Mông Qua và Tuyết Lỵ, trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải mà chỉ gật đầu đồng ý. ...

Năm ngày sau, dưới lệnh Dương Khai, mấy nghìn người trùng trùng điệp điệp đi qua thông đạo hư không tiến đến Thông Huyền đại lục.

Đợi biết bao nhiêu ngày, ai cần đến cũng đã đến, không đến có nghĩa là sẽ không bao giờ đến, không cần phải tiếp tục đợi nữa.

Điều khiến Dương Khai cảm thấy vui mừng chính là những bằng hữu hắn đã kết giao gần như đều cam nguyện đi theo hắn, phó thác tính mạng của bản thân vào tay hắn.

Bọn họ rất tin tưởng Dương Khai.

Tiêu Dao Thần Giáo ở gần đó, Dương Khai dẫn theo Lệ Dung, Hàn Phi và Sử Khôn đi trước, quét sạch đám võ giả còn lại quanh đây, trong phạm vi năm mươi dặm gần như không còn một bóng người.

Sử Khôn nhìn Dương Khai khó hiểu:

- Thánh chủ, làm vậy có khiến nhiều người tức giận hay không? Chỉ cần dọn dẹp khoảng mười dặm là được rồi chứ.

Lão không biết vì sao Dương Khai phải quét sạch một khu vực rộng tới năm mươi dặm như vậy.

- Đợi lát nữa ngươi sẽ biết.

Dương Khai cười khà khà, đưa mắt nhìn thông đạo hư không phía bên kia.

Từng bóng người hiện lên nối tiếp nhau, từng người một xông ra, nhóm đầu tiên chính là con cháu đích hệ Dương gia, đều tò mò ngắm nhìn xung quanh, giống như đã đặt chân tới một vùng trời mới, không khỏi phấn chấn.

Đợi đến khi cảm giác được linh khí nồng đậm nơi đây, tất cả đều vô cùng mừng rỡ, hít lấy hít để, vẻ mặt sung sướng.

Dưới sự chỉ dẫn của Dương Khai, nhóm đầu tiên này bay từ không trung xuống tìm một vị trí trống trải đợi những người còn lại.

Một bóng người hiện ra giữa đám đích hệ Dương gia, nàng đi ra từ thông đạo hư không, nhìn bốn phía rồi bay thẳng tới chỗ Dương Khai, mỉm cười hạ xuống trước mặt hắn.

- Thu gia các ngươi không phải nhóm thứ tư hay sao, sao gia chủ đã tự chạy tới trước rồi?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn Thu Ức Mộng.

Thu Ức Mộng đưa tay về phía Dương Khai:

- Tới tìm huynh đòi quà.

- Quà gì?

- Chính huynh nói mà? Mấy hôm trước huynh nói chờ đến bên này sẽ có quà cho ta.

Khi nói chuyện, đôi mắt trở nên buồn bã, nàng nói:

- Sao? Đừng nói là huynh quên rồi chứ?

- Ngươi nói quà à!

Dương Khai như tỉnh mộng, vỗ đầu:

- Nhớ ra rồi, có chuẩn bị rồi đây.

Thu Ức Mộng lập tức vui mừng:

- Mau đưa cho ta, nếu ta không vừa lòng thì huynh cứ đợi xem.

- Chắc chắc ngươi sẽ vừa lòng.

Dương Khai cười cười, tùy tiện vỗ một cái trên người Thu Ức Mộng.

- Ngươi làm gì thế?

Thu Ức Mộng hồ nghi nhìn Dương Khai, nhìn lại chỗ bị hắn đánh trúng, phát hiện không có dấu vết gì cả.

- Vừa rồi ta hao phí một lượng lớn tâm thần, truyền một luồng sức mạnh vào nội thể ngươi, giúp ngươi nâng cao cảnh giới hiện tại.

Dương Khai nghiêm trang nhìn nàng.

- Cảm nhận xem có cảm gì đặc biệt không?

Thu Ức Mộng bán tín bán nghi nhìn hắn, vẫn duy trì thái độ cảnh giác đối với lời nói của hắn. Tuy nhiên đợi lúc nàng cẩn thận cảm nhận, khuôn mặt xinh đẹp bỗng trở nên vô cùng kinh ngạc, lẩm bẩm nói:

- Ồ... Hình như ta sắp đột phá ấy.

Nhanh đi tìm một chỗ tìm hiểu huyền cơ đi, trong phạm vi năm mươi dặm ở đây đều là nơi an toàn.

Dương Khai phất tay.

Thu Ức Mộng không dám chần chừ, nhanh như chớp đã không thấy bóng dáng đâu.

- Thật là dễ lừa.

Dương Khai khẽ thở dài.

Lệ Dung và Hàn Phi đứng bên cạnh cười thầm.

Chương 945: Người mình

Ước chừng mất khoảng ba ngày, mấy nghìn người mới an toàn vượt qua thông đạo hư không tới Thông Huyền đại lục.

Trong phạm vi năm mươi dặm, đông đảo võ giả đến từ Đại Hán đều tự tìm chỗ thích hợp khoanh chân ngồi xuống, cảm ngộ thiên đạo võ đạo, đột phá những trói buộc tự thân, nâng cao tu vithêm một tầng mới.

Bởi pháp tắc thiên địa khác biệt, tất cả võ giả tới Thông Huyền đại lục công lực đều ít nhiều tăng trưởng.

Những người đang gần đột phá tất nhiên có thể mượn cơ hội này để thăng cấp.

Dương Khai năm đó khi đặt chân đến thế giới này cũng như thế.

Thời điểm Cổ Ma Tộc được Dương Khai đứa ra khỏi Tiểu Huyền Giới đó cũng vậy, rất nhiều tộc nhân đều đã tăng cảnh giới.

Hiện giờ tới lượt những người này, Dương Khai đã quen nên đã quét sạch phạm vi trong năm mươi dặm, chính là để mọi người có chỗ đột phá an toàn.

Mầy nghìn người ít nhất có một phần ba đang đột phá, những người khác tuy không may mắn như vậy nhưng cũng biết thỏa mãn, chân nguyên trong cơ thể và cảnh giới tự thân họ cũng có ít nhiều cải thiện, tự động tản ra xung quanh, phòng hộ cho bạn đồng hành đột phá.

Thu Ức Mộng từ đâu đó quanh tới, khẽ cắn răng thì thào không ngừng, dường như đang chửi rủa điều gì.

Nhanh chóng nhảy đến bên người Dương Khai ngửa đầu trừng mắt nhìn hắn:

- Đây chính là quà huynh tặng ta?

- Vừa lòng không?

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Vừa lòng thì vừa lòng nhưng việc này đâu có liên quan gì đến huynh cả? Huynh tự mình mở to mắt nhìn đi, nhiều người như vậy đều đang đột phá...

Thu Ức Mộng đưa tay lướt một vòng, lọt vào trong tầm mắt có thể thấy những võ giả đều khoanh chân ngồi dưới đất phun ra hút vào thiên địa linh khí vô cùng hoành tráng.

- Vừa lòng là được rồi, đừng có so sánh.

- Huynh nhớ kỹ cho ta, khiến nữ nhân thất vọng, ta sẽ không để yên cho huynh đâu!

Thu Ức Mộng oán hận dậm chân một cái, không thèm để ý Dương Khai nữa, lắc mình chạy tới chỗ tộc nhân Thu gia đang tụ tập.

Dương Khai sờ mũi bó tay.

- Thánh chủ!

Lúc này Sử Khôn không biết từ nơi nào xông ra vội vàng nói:

- Có một toán người đang đến gần đây đây, khí thế hung hăng, hình như có chút gì đó bất ổn.

- Là ai vậy?

Dương Khai nhướn mày.

- Thuộc hạ chưa kịp tìm hiểu, nhưng đối phương có một vị cao thủ Nhập Thánh Cảnh.

- Đi xem.

Dương Khai thần sắc bực mình, thế lực lớn quanh đây chỉ có Tiêu Dao Thần Phái mà thôi, có điều sau khi phần đông cao thủ bị giết chết, Tiêu Dao Thần Giáo gần như đã tan rã rồi, lần này khi Lăng Tiêu Các tới, Dương Khai còn cố ý để Lệ Dung tới Tiêu Dao Thần Giáo một chuyến. Nhưng khi Lệ Dung qua đó lại không thấy có một bóng người.

Lúc này lại một toán người đui mắt chạy tới.

Chưa đi bao xa, Dương Khai đã nhìn thấy ở đường chân trời vài chấm đen nhỏ đang nhanh chóng tới gần. Dần dần, bóng dáng đám người ngày càng rõ rệt.

Thần niệm thả ra, vẻ mặt Dương Khai trở nên cổ quái.

Hắn phát hiện trong đám người này quả nhiên chỉ có một Nhập Thánh Cảnh, hơn nữa còn là Nhập Thánh nhất tầng cảnh, những người khác đều là Siêu Phàm Cảnh, còn có một vài Thần Du Cảnh.

Điều hắn cảm thấy lạ không phải công lực của những người này không cao, mà trong số những người này, hắn cảm nhận được không ít khí tức quen thuộc.

Cẩn thận thăm dò lại một phen, Dương Khai không kìm được bật cười.

Đám người đó hiển nhiên cũng phát hiện được tình hình bên này, dừng ở khoảng cách một dặm, một người đầu lĩnh quát to:

- Xin hỏi những người bên kia là bằng hữu của Tiêu Dao Thần Phái? Tại hạ là Phủ chủ Long Phượng Phủ, Trần Châu, hôm nay đến có việc thỉnh giáo.

- Long Phượng Phủ?

Lệ Dung đứng sau Dương Khai nhướn mày, không có ấn tượng gì với tông môn không có danh tiếng này.

- Người mình.

Dương Khai thuận miệng nói, dõng dạc hô:

- Tôn Ngọc, ngươi có ở đấy phải không?

Lời vừa nói ra, đám võ giả bên Long Phượng Phủ đều chau mày, Phủ chủ Trần Châu lại lặng thinh hạ thân che lấy một người trẻ tuổi trong đám đông, không cho Dương Khai nhìn thấy.

- Đồ nhi, bên kia có người đang gọi con, con có cả bằng hữu bên Tiêu Dao Thần Phái sao?

Lăng Kiên hồ nghi nhìn Tôn Ngọc.

Những việc đồ đệ mình đã trải qua, kẻ làm sư phụ như lão tất nhiên là phải rõ nhất.

Tôn Ngọc khi còn rất nhỏ đã được Lăng Kiên nhặt về, mang tới Long Phượng Phủ tu luyện, nhiều năm như vậy Tôn Ngọc căn bản không hề rời khỏi Long Phượng Phủ, nếu không phải lần này y nhất định muốn tới đây, Lăng Kiên nào dám để y dễ dàng ra ngoài.

Hiện giờ y là tương lai của cả Long Phượng Phủ, không thể có bất kỳ sơ suất nào.

Gần như chưa từng rời khỏi Long Phượng Phủ, làm sao có thể có người quen ở bên Tiêu Dao Thần Giáo? Lăng Kiên không hiểu vì sao.

Phủ chủ Trần Châu cũng hướng ánh mắt tới Tôn Ngọc hỏi:

- Ngươi có biết người đang gọi không?
Tôn Ngọc thần sắc mừng rỡ, cũng không trả lời mà đi thẳng ra từ đám người, gương mặt hằn nét kính sợ, hô to:

- Dương tiền bối?

Dương Khai mỉm cười gật đầu:

- Đúng!

- Quả thật là Dương tiền bối.

Tôn Ngọc vui mừng quá đỗi, không nói gì mà rời khỏi đám người, vội vàng bay tới bên này.

Đám cao thủ Long Phượng Phủ biến sắc, vội vàng đi theo Tôn Ngọc.

- Lăng trưởng lão, Dương tiền bối mà Tôn Ngọc vừa nhắc lai lịch thế nào, sao nó lại nhiệt tình như vậy?

Trong khi chạy như bay, Trần Châu hỏi.

- Lão phu cũng không biết.

Lăng Kiên cũng mơ hồ.

Vừa đi vừa nói, họ đã tới trước mặt Dương Khai, Tôn Ngọc thần sắc kích động, hưng phấn cung kính chắp tay:

- Bái kiến Dương tiền bối, hóa ra tiền bối cũng ở đây.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt lướt qua Tôn Ngọc, nhìn về phía sau y.

Gần như tất cả các cao thủ Long Phượng Phủ đều xuất động theo Tôn Ngọc thành từng tầng hộ vệ. Mặc dù lúc này, những người đó đều đang nhìn Dương Khai đầy cảnh giác, lo sợ hắn sẽ làm gì bất lợi đối với Tôn Ngọc.

- Đúng rồi, giới thiệu với mọi người một chút.

Tôn Ngọc phấn chấn chỉ vào Dương Khai nói:

- Vị này là Dương tiền bối.

Sau đó lại chỉ đám người Long Phượng Phủ nói:

- Vị này là Phủ chủ Trần châu, đây là sư phụ ta, Lăng Kiên, đây là trưởng lão Tiêu Linh, đây là...

Giới thiệu từng người một, đến ai Dương Khai đều gật đầu chào hỏi.

- Tiểu tử tuổi còn trẻ vậy có tư cách gì làm tiền bối?

Trần Châu sắc mặt có chút không vui.

Tôn Ngọc nay là Long Hoàng của Long Phượng Phủ lão, địa vị cao quý, so với lão còn quan trọng hơn, không ngờ vừa thấy mặt đã gọi một người tuổi không lớn lắm làm tiền bối, khiến lão cảm thấy rất không thoải mái, có cảm giác tức tối vì Long Hoàng các hạ bị hạ cấp.

Nếu Dương Khai là một người ở tuổi trung niên thì cũng không sao, nhưng Trần Châu thấy hắn rõ ràng là một thanh niên chưa đến ba mươi.

- Phủ chủ, vị Dương tiền bối này có đại ân đối với ta, không cho phép ngài nói như vậy.

Tôn Ngọc khẽ quát một tiếng.

Trần Châu ngạc nhiên, sắc mặt trở nên ngượng ngùng, chắp tay nói:

- Bằng hữu chớ trách, tại hạ nói thẳng hơi mau miệng chứ không có ác ý.
- Trần Phủ chủ nghiêm trọng rồi.

Dương Khai không để ý, Trần Châu vì một câu của Tôn Ngọc đã lập tức thỏa hiệp thay đổi thái độ, cũng đủ thấy lão có coi trọng Tôn Ngọc.

Bên cạnh, người được gọi là Tiêu Linh trưởng lão bỗng kinh ngạc nhìn Sử Khôn chần chừ một hồi lâu mới nói:

- Xin hỏi các hạ có phải là Sử Khôn trưởng lão của Cửu Thiên Thánh Địa?

- Đúng là Sử mỗ, chúng ta đã từng gặp nhau sao?

Sử Khôn hồ nghi nhìn lão.

Tiêu Linh lộ vẻ dị sắc kinh hô:

- Chẳng trách thấy hơi quen, nửa năm trước, Tiêu mỗ từng tới Cửu Thiên Thánh Địa cầu đại sư luyện đan, lúc đó Sử Khôn trưởng lão đã trấn thủ tại đình đá bên ngoài Cửu Phong, cho nên Tiêu mỗ đã từng gặp trưởng lão, có điều Sử Khôn trưởng lão đúng là không có ấn tượng gì với Tiêu mỗ.

- Vậy sao...

Sử Khôn gật đầu, mỗi ngày đến Cửu Phong cầu luyện đan có quá nhiều người, lão sao có thể nhớ được từng người.

- Long Phượng Phủ các ngươi đã từng đến đó cầu đan?

Dương Khai nhìn sang Tôn Ngọc.

- Đúng vậy, Tiêu trưởng lão trở về nói ở nơi đó nhiều người xếp hàng đợi, trưởng lão đợi một tháng mới tới lượt, đan dược luyện được đều cho ta dùng.

Tôn Ngọc cười ngây ngô.

- Sau này khi nào cần luyện đan cứ nói thẳng đi tìm ta là được, không cần xếp hàng chờ.

Dương Khai dặn dò một tiếng.

Trong phút chốc, thần sắc đám người Long Phượng Phủ nhìn Dương Khai liền không giống lúc trước.

Trần Châu lắp bắp, có chút câu nệ dò hỏi:

- Xin hỏi các hạ và Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa Dương Khai có quan hệ như thế nào?

Trưởng lão Thánh địa Sử Khôn đứng sau Dương Khai, hiển nhiên là coi hắn là chủ.

Tôn Ngọc mới vừa rồi lại gọi hắn là Dương tiền bối.

Điều này không khỏi làm Trần Châu liên tưởng rất nhiều, lão cũng rất nhạy bén, suy nghĩ một chốc liền lập tức có chút suy đoán.

- Vị này chính là người đứng đầu Thánh địa ta.

Sử Khôn trầm giọng nói.

Mọi người Long Phượng Phủ chấn động kinh ngạc nhìn Dương Khai.

Trần Châu xấu hổ tột cùng, chắp tay:

- Hóa ra là Dương Thánh chủ, Trần mỗ vừa rồi không biết nông sâu, kính mong Dương Thánh chủ thứ lỗi.

Vừa thấy mặt, lão đã không biết tốt xấu mà chất vất Dương Khai, làm sao ngờ được thanh niên này chính là con người nổi danh đó?

Long Phượng Phủ và Cửu Thiên Thánh Địa cách biệt xa về sức mạnh, nếu mà chọc giận đối phương, Long Phượng Phủ tuyệt đối không thể có kết cục tốt.

Vừa nghĩ đến đây, Trần Châu đã sợ lạnh cả người.

- Trần Phủ chủ không cần để ý, ta và Tôn Ngọc coi như là bằng hữu, tất sẽ không để ý tới những điều đó.

Dương Khai mỉm cười.

- Bằng hữu...

Đám người Long Phượng Phủ đều trợn tròn mắt, sắc mặt ửng đỏ phấn chấn, như thể có thể kết bằng hữu cùng Dương Khai là vinh dự vô cùng to lớn.

Họ lại nhìn Tôn Ngọc, ánh mắt càng thêm sùng bái.

Trong lòng mỗi người đều đang nghĩ Long Hoàng không hổ là Long Hoàng, không ngờ có thể kết giao với nhân vật tầm cỡ này.

Y hiện giờ còn nhỏ yếu như vậy mà có thể được người đứng đầu Cửu Thiên Thánh Địa hậu đãi, xem ra vị Dương Thánh chủ này cũng là người tinh mắt, đã sớm nhìn ra điểm bất phàm của Tôn Ngọc.

Đám cao thủ Long Phượng Phủ ở bên ngoài nghĩ ngợi lung tung, âm thầm vui vẻ, Dương Khai lại nhìn phía Tôn Ngọc nói:

- Các ngươi sao lại tới đây?

Tôn Ngọc gãi đầu:

- Lần trước Dương tiền bối đã dặn vãn bối dò la tin tức, nên vãn bối đã nhờ người trong phủ luôn để ý manh mối, cuối cùng đã thăm dò được, nghe nói Tiểu Huyền Giới bên này có tin tức Dương tiền bối cần, cho nên liều dẫn người tới, nào ngờ Dương tiền bối cũng ở đây.

- Ừ, ta cũng được hay tin không lâu trước đó.

- Vậy những người này...

Tôn Ngọc quay đầu nhìn quanh, phát hiện nơi đây tụ tập khoảng bốn năm nghìn người, không khỏi tặc lưỡi.

Chương 946: Song Tử Các

Mấy nghìn võ giả xung quanh công lực không cao là mấy, chỉ có hơn mười hai vị Siêu Phàm Cảnh có thể khiến người ta coi trọng một chút, những người còn lại đại đa số đều là Thần Du Cảnh.

Điều này làm cho Tôn Ngọc và đám cao thủ Long Phượng Phủ hồ nghi khó hiểu, không biết đám người này xuất hiện từ đâu, có quan hệ thế nào với Dương Khai.

- Đều là thân bằng hảo hữu của ta.

Dương Khai thản nhiên giải thích một câu, nghiêm mặt nói:

- Bất kể nói thế nào thì lần này cũng phải cảm ơn ngươi rồi.

Chỉ vì một câu trước kia của Dương Khai mà Tôn Ngọc liền tận tâm tận lực, luôn bảo Long Phượng Phủ dò la tin tức, hơn nữa, sau khi nhận được tin lại đích thân dẫn người tới đây.

Điều này làm Dương Khai rất cảm kích.

Lúc ấy hắn cũng không có cách nào, mới vận dụng tất cả các mối quan hệ mình có.

Dương Khai có thể tưởng tượng được, lần này Tôn Ngọc kiên quyết đòi ra ngoài, những người Long Phượng Phủ đó đã h ngăn trở khuyên bảo bằng mọi các, Tôn Ngọc lại quyết làm không chùn bước.

Tiểu tử này không tồi!

- Sử Khôn, sau khi trở về nói một tiếng với các vị trưởng lão, sau này thường xuyên qua lại với Long Phượng Phủ.

Dương Khai thuận miệng dặn dò một câu.

- Vâng.

Sử Khôn vội vàng đáp.

- Thế này...

Trần Châu xoa xoa bàn tay to cười tươi rói,lập tức trở nên nhẹ nhõm, không biết nói gì, bèn lắp bắp:

- Phải làm sao mới phải đây.

Long Phượng Phủ hiện giờ không hùng mạnh gì cho cam, Cửu Thiên Thánh Địa lại uy danh chính vượng, lại có luyện đan đại sư thần kỳ trấn thủ, không tông môn nào không muốn kéo quan hệ với Cửu Thiên Thánh Địa, một khi có chút giao tình thì ngày sau chắc chắn sẽ có lợi lớn, ít nhất thì đường tới Thánh đan nhất định sẽ được bảo đảm.

Trần Châu không ngờ Dương Thánh chủ này không ngờ lại nhiệt tình như vậy, khiến Phủ chủ như tâm thần chấn động, nhất thời rối loạn.

Kích động đến mức mặt đỏ lừ, Trần Châu vội vàng nói:

- Trần mỗ xin đa tạ hảo ý của Dương Thánh chủ, ngày sau Long Phượng Phủ nhất định cùng tiến thoái với Cửu Thiên Thánh Địa!

Lão cũng có thể coi là người đã trải qua sóng to gió lớn, nhưng vì một câu của Dương Khai mà trong lòng xúc động khôn tả.

- Khách khí rồi, nếu các người đã tới đây vậy thì hãy giúp một việc đi.

Dương Khai lại nghĩ tới một chuyện.

- Dương Thánh chủ cứ nói.

Trần Châu vẻ mặt nghiêm túc.

- Trần Phủ chủ cũng thấy đấy, những thân bằng hảo hữu của ta đây cảnh giới không đồng đều, nơi này còn cách Cửu Thiên Thánh Địa vài ngày đi đường, trên đường nói không chừng sẽ gặp những chuyện không nằm trong dự liệu. Nếu được, Trần Phủ c có thể để người của quý phủ hỗ trợ hộ tống một chuyến hay không?

Dương Khai mỉm cười nói.

- Đương nhiên tới Thánh địa sẽ có hậu báo.

Tất cả người Long Phượng phủ hai mắt tỏa sáng.

Tôn Ngọc vội vàng xua tay:

- Dương tiền bối đừng khách khí như vậy, có chuyện gì tiền bối cứ việc giao phó là được, chúng ta đã tới rồi thì hộ tống những người này một chuyến, về phần thù lao hay gì đó xin đừng nói tới.

Trần Châu kiềm chế tâm trạng cũng vội vàng nói:

- Đúng vậy, Dương Thánh chủ khách khí thế thì tức là coi thường Long Phượng Phủ rồi.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu:

- Vậy làm phiền chư vị rồi.

Tôn Ngọc vui vẻ cười:

- Thế này thì tốt quá, ta lại có cơ hội ở bên cạnh Dương Tiền bối học tập rồi.

Người trong Long Phượng Phủ lúc này được sắp xếp tản ra, cảnh giác thủ hộ bốn phía.

Lần này họ đến đây không đông mấy, chỉ có khoảng ba bốn mươi người, tuy nhiên đại đa số đều là Siêu Phàm Cảnh. Có một nhóm người như vậy gia nhập đội thì trên đường đi nhất định sẽ an toàn hơn rất nhiều, dù sao bọn họ cũng quen thuộc vớiThông Huyền đại lục, gặp chuyện gì cũng tiện xử lý, không giống với những võ giả Đại Hán hoàn toàn không biết gì về nơi này.

Lăng Kiên lén lút kéo Tôn Ngọc qua một bên, thấp giọng dò hỏi:

- Đồ Nhi, con quen Dương Thánh chủ kia khi nào? Nghe khẩu khí của con hình như đã ở bên cạnh hắn học tập một thời gian, tại sao vi sư không biết?

Tôn Ngọc ấp úng không dám nói ra sự thật, khiến Lăng Tiêu càng hồ nghi.

Hai ngày sau, tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, mấy nghìn người trùng trùng điệp điệp hướng về Cửu Thiên Thánh Địa.

Những võ giả từ Đại Hán này suốt dọc đường như cưỡi ngựa xem hoa, đối với hết thảy xung quanh đều rất tò mò, thường nhìn rồi chỉ trỏ, túm năm tụm ba tụ tập một chỗ xì xào bàn tán.
Người của Long Phượng Phủ trở thành miếng bánh ngọt, người nào người nấy đều bị vô số người vây quanh hỏi han chuyện bên này.

Cao thủ của Long Phượng Phủ cũng không dám thất lễ với những thân bằng hảo hữu của Dương Khai, nên hỏi gì đáp đó, bị đám người lạ nước lạ cái này hỏi đến dở khóc dở cười.

Vì bọn họ phát hiện, rất nhiều kiến thức phổ thông mà những người đều mù tịt.

Cảm khái thật lâu, không biết Tiểu Huyền Giới bọn họ sống trước đó rốt cuộc là chốn thâm sơn cùng cốc như thế nào.

Phía sau đoàn người, Dương Khai cùng Tôn Ngọc đi song song, Tôn Ngọc vài lúc lại hỏi một vài vấn đề nghi hoặc về võ đạo, Dương Khai cũng tận tình truyền thụ.

Cách đó không xa, Phủ chủ Long Phượng Phủ Trần Châu ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm hai nhân ảnh phía trước, ánh mắt đăm chiêu.

Nhận thấy điểm này, Dương Khai liền mở miệng hỏi:

- Trần phủ chủ có phải phát hiện ra việc gì thú vị hay không?

Trần Châu cười cười:

- Cũng không phải đại sự gì, ta chỉ lấy làm lạ là hai cô nương phía trước có vẻ giống nhau như đúc, chẳng những thân hình dung mạo mà ngay cả sinh mệnh khí tức và sóng chân nguyên cũng vậy, điểm khác nhau duy nhất chính là khí chất tự thân, nếu không phải đã biết họ mới tới Thông Huyền đại lục, ta cũng tưởng họ là người của tông môn đó.

Dương Khai nhướn mày, không nói gì la lên một tiếng:

- Kiều Nhi, Mị Nhi!

Hai tỷ muội Hồ gia đi phía trước cách đó không xa nghe được tiếng, vội vàng dừng bước, đợi cho Dương Khai tới gần, Hồ Kiều Nhi mới nói:

- Chuyện gì?

Dương Khai không để ý tới nàng mà nhìn Trần Châu nói:

- Trần Phủ chủ nghĩ họ đến từ tông môn nào?

Trần Châu sửng sốt, vội đáp:

- Song Tử Các. Không biết Dương Thánh chủ đã từng nghe qua hay chưa?

Quả nhiên.

Dương Khai gật đầu:

- Có nghe nói qua, ta còn nghe nói Song Tử Các và quý phủ xưa nay có giao hảo.

- Ừ, hai bên bọn ta quả thực quan hệ rất tốt, tuy nhiên cũng không phải là không có nguyên do.

Trần Châu cười khổ một tiếng, khẽ nói.

Hai bên nhiều thế hệ giao hảo phải kể đến từ rất lâu trước đó.

Giống như Dương Khai đã nghi ngờ, Long Phượng Phủ và Song Tử Các trước đây đều là tông môn cực kỳ hùng mạnh, vị thế ở lãnh địa của loài người so với Cửu Thiên Thánh Địa hiện nay còn cao hơn.

Chẳng qua không biết vì nguyên nhân gì, hai người đứng đầu Song Tử Các và Long Hoàng Phượng Hậu cùng biến mất, hai thế lực này từ đó mất đi truyền thừa cao nhất nên sau này dần suy sụp.

Quan hệ hai bên vốn không tệ, lại đồng mệnh tương liên, mấy năm nay quan hệ càng thân thiết. - Long Phượng Phủ còn tốt hơn một chút, Tôn Ngọc cũng không phụ lòng, đã khởi động được Long Hoàng truyền thừa, kế thừa Long Hoàng y bát, chỉ cần Tôn Ngọc tìm được Phượng Hậu thích hợp, Long Phượng Phủ ta nhất định có thể tái hiện lại ngày xưa huy hoàng. Nhưng Song Tử Các... ầy, đến nay bọn họ cũng không có chút tin tức nào.

Trần Châu thổn thức, có chút cảm thấy may mắn.

Tôn Ngọc ở một bên cúi đầu không dám lên tiếng.

- Song Tử Các?

Hồ Nhi nghe xong hồi lâu mới phản ứng lại, vẻ mặt hơi kích động hỏi:

- Song Tử Các là tông môn như thế nào?

Trần Châu cười ha hả:

- Là một tông môn rất đặc biệt, vì thế lực này chỉ tuyển nhận huynh đệ tỷ muội sinh đôi, cho nên các đệ tử thế lực đó ra ngoài đều là có cặp có đôi, điểm này hơi giống với Long Phượng Phủ ta, chỉ khác là bọn họ là song sinh còn chúng ta là nam nữ song tu, tính chất khác nhau.

- Thế lực chỉ tuyển song sinh?

Hồ Gia tỷ muội sáng rực đôi mắt.

- Đúng, hơn nữa đệ tử của bọn họ cũng làm cho người ta cảm giác rất giống với hai người, sau khi tu luyện công pháp của bọn họ, khí tức, sóng sinh mệnh của huynh đệ tỷ muội song sinh đều chuyển thành một, hai người liên kết lại uy lực vô cùng, tuy nhiên hai người các cô so với bọn họ còn lợi hại hơn, ta cũng nhiều lần tới Song Tử Các, gặp qua không ít các đệ tử song sinh, ở điểm này bọn họ không bằng các cô.

- Tiền bối, người có biết bọn họ tu luyện công pháp gì không?

Hồ Kiều Nhi vội vàng hỏi, ánh mắt lộ vẻ tha thiết chờ mong, âm thầm thấy căng thẳng.

Dương Khai nhìn qua, biết nàng đang có điều ngờ vực.

- Công pháp bọn họ tu luyện hình như có tên là Đồng Khí Liên Chi Thần Công... tuy nhiên bị thiếu một phần rất lớn, dù đã được hậu nhân bù đắp vào nhưng vẫn không thể tái hiện được vinh quang của tổ tông bọn họ.

Trần Châu thuận miệng nói, tông pháp tu luyện của một tông môn tuy không nên tùy ý nói ra ngoài, nhưng công pháp này cũng không phải chuyện cơ mật gì cho nên nói ra cũng không có trở ngại gì lớn.

- Đồng Khí Liên Chi!

Hồ Kiều Nhi chấn động, đôi mắt như phát sáng.

- Tỷ tỷ...

Hồ Mị Nhi cũng che miệng, không thể tin được.

- Đó chẳng phải là công pháp chúng ta có được sao?

- Các cô có được?

Trần Châu kêu lên thất thanh, kinh hãi nhìn Hồ gia tỷ muội.

Hồ Kiều Nhi gật đầu:

- Tỷ muội vãn bối cũng tu luyện Đồng Khí Liên Chi Thần Công, liệu có liên quan gì tới Song Tử Các đó không?

- Sao có thể không có liên quan?

Trần Châu kích động:

- Đó chắc chắn là truyền thừa Song Tử Các bị thất truyền, không ngờ các cô lại chiếm được, chẳng trách mà khí tức của các cô lại giống nhau như vậy.

Nói một hồi bỗng nhiên cất tiếng cười lớn:

- Ngô Pháp và Ngô Thiên mà biết được việc này chắc sẽ kích động đến mất ngủ.

- Ngô Pháp và Ngô Thiên?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Ừ, là hai vị Các chủ Song Tử Các, chính là Ngô Pháp và Ngô Thiên, là hai huynh đệ song sinh.

Trần Châu vội vàng giải thích.

- Cái tên này...

Dương Khai bật cười, đúng là khéo thật, có điều cái tên này cũng hơi ngông cuồng, dễ khiêu khích gây hấn, không cẩn thận kẻo gặp cao thủ nào tính tình nóng nảy, sẽ cho bọn họ lĩnh giáo thế nào thực sự gọi là vô pháp vô thiên.

- Hóa ra bộ công pháp kđó đến từ Song Tử Các.

Hồ Kiều Nhi thần sắc phức tạp, đôi mắt sâu xa.

Từ sau khi nàng và muội muội có được Đồng Khí Liên Chi Thần Công, cuộc đời dường như cũng đổi khác, công lực của bọn họ tăng lên vài lần, mười mấy năm ngắn ngủi đã tấn thăng đến tu vi Siêu Phàm Cảnh, trở thành cường nhân có thể đếm được trên đầu ngón tay ở Đại Hán.

Đối với bộ công pháp này, họ rất cảm kích, cũng mang lòng kính sợ với tiền bối đã để lại bộ công pháp này.

Giờ mới được biết tông môn khởi nguồn ra bộ công pháp này, hai người bọn họ đều cùng có một ý nghĩ muốn đi tới Song Tử Các xem những huynh đệ tỷ muội cùng tu luyện bộ công pháp giống mình.

Chương 947: An trí

Suy nghô của Hồ gia tỷ muội têët không thể giấu được Dương Khai.

Hơn nữa chính Dương Khai cũng đã sớm có tính toán.

Tôn Ngọc do bị đám người Trần Châu hiểu lầm là người mở ra Long Hoàng truyền thừa nên được đối đãi như báu vật, nếu Hồ gia tỷ muội mang theo Đồng Khí Liên Chi Thần Công tới Song Tử Các, vậy chắc đãi ngộ cũng không kém.

Nhất định có thể trở thành ngôi sao mới của Song Tử Các.

Bởi vì thứ mà họ có được là Đồng Khí Liên Chi Thần Công chính thống chứ không phải là thứ thần công do các hậu nhân Song Tử Các tự chắp vá.

Quan trọng hơn chính là trong Song Tử Các, nói không chừng có thông tin mà Hồ gia tỷ muội cần. Những năm gần đây, họ vẫn tự mày mò tu luyện, công lực tuy đã đạt tới Siêu Phàm nhất tầng cảnh, nhưng ở Thông Huyền đại lục cũng không là gì cả.

So với họ, những người trong Song Tử Các nghiên cứu Đồng Khí Liên Chi Thần Công còn sâu hơn, cũng có thể truyền thụ cho họ rất nhiều kinh nghiệm, việc này tốt hơn rất nhiều so với tự tu luyện.

- Dương Khai, bọn ta muốn...

Hồ Kiều Nhi vừa lắp bắp nhìn Dương Khai đã bị hắn đưa tay ra hiệu cắt lời.

- Trần Phủ chủ, hai vị Các chủ Song Tử Các đó đối đãi với người khác như thế nào?

Dương Khai dò hỏi, hắn biết rõ Hồ gia tỷ muội nghĩ gì, nhưng hắn không yên tâm để họ tới Song Tử Các.

- Về mặt tính tình, Dương Thánh chủ cứ yên tâm đi, ta cùng bọn họ có giao tình nhiều năm, họ cũng là người thật thà, đệ tử Song Tử Các không nhiều, chỉ chưa đầy một nghìn người, nên bọn họ rất an phận thủ thường, không làm việc gì thương thiên hại lý. Có điều, chỉ một nghìn người, nhưng địa vị của Song Tử Các ở đại lục lại không hề kém Long Phượng Phủ ta, Ngô Thiên và Ngô Pháp đều có tu vi Nhập Thánh nhất tầng cảnh ngang với Trần mỗ, nhưng hai người họ liên thủ lại có thể chiến thắng nhiều cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh.

Trần Châu vui vẻ giải thích.

- Vậy thì không thành vấn đề.

Dương Khai gật đầu.

Trần Châu hai mắt tỏa sáng:

- Hai vị cô nương nếu có thể mang theo đầy đủ Đồng Khí Liên Chi Thần Công tới Song Tử Các, Ngô Pháp Ngô Thiên chắc chắn sẽ mừng phát điên!

- Không vội, Kiều Nhi và Mị Nhi cứ theo ta về Cửu Thiên Thánh Địa một chuyến trươc đã, chờ tới đó rồi quyết định cũng không muộn.

Dương Khai cười khà khà.

- Ừ.

Hồ gia tỷ muội rất nghe lời.

- Vậy... Trần Mỗ có thể truyền tin cho Ngô Pháp và Ngô Thiên, báo cho họ biết tin tốt này không?

Trần Châu vừa cẩn thận hỏi vừa quan sátsắc mặt Dương Khai.

- Vậy làm phiền Trần Phủ chủ.

Dương Khai gật đầu.

- Đa tạ.

Trần Châu cảm kích ra mặt, vội vàng gọi Tiêu Linh trưởng lão, lệnh cho lão tới Song Tử Các một chuyến, đem tin tức về Hồ gia tỷ muội truyền cho Ngô Pháp và Ngô Thiên.

Long Phượng Phủ và Song Tử Các xưa nay có giao hảo, Trần Châu và Ngô Pháp, Ngô Thiên giao tình cũng rất tốt, Tôn Ngọc khởi động Long Hoàng truyền thừa, khiến Long Hoàng oai nghi mấy nghìn năm tái hiện, lão thì vui sướng nhưng cũng thấy tiếc cho Song Tử Các, hiện giờ có thể thấy được hy vọng từ Hồ gia tỷ muội, cũng rất muốn nhanh chóng thông báo cho hai vị bằng hữu kia, thầm lấy làm mừng cho bọn họ.

Dương Khai sải bước vào trong đoàn người, cùng Lăng Thái Hư sóng vai đi trước.

Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi khó nén kích động trong lòng, một trái một phải đứng cạnh Trần Châu hỏi han tình hình bên Song Tử Các.

Trần Châu nói hết tần tật những gì mình biết, ba người trò chuyện vui vẻ.

- Dương Thánh chủ cũng thật nhọc lòng suy nghĩ thay hai người rồi.

Khi nói chuyện, Trần Châu bỗng cười thần bí.

- Câu này của tiền bối là có ý gì?

Hồ Kiều Nhi thắc mắc.

Trần Châu giải thích:

- Dương Thánh chủ bảo hai người cùng Thánh chủ về Cửu Thiên Thánh Địa, ta lại truyền tin tức tới Song Tử Các, vậy nếu Ngô Thiên và Ngô Pháo muốn đi tìm hai người thì phải tới Cửu Thiên Thánh Địa. Có Thánh chủ đứng ra chủ trì mối quan hệ này thì Ngô Pháp và Ngô Thiên sau này chắc chắn sẽ không bạc đãi hai người, mà ngược lại bọn họ còn có thể coi hai người là hy vọng tương lai của tông môn. Ngược lại, nếu hai người trực tiếp tới Song Tử Các thì tình hình có thể sẽ khác.

Hồ Kiều Nhi ngẫm nghĩ một chút cũng hiểu được lời này có lý, lặng lẽ nhìn thoáng qua Dương Khai ở phía trước, bĩu môi:

- Quỷ tâm đúng là lắm kế.

- Thánh chủ cũng là vì muốn tốt cho hai người thôi.

Trần Châu gật đầu mỉm cười mờ ám, như thể đã nhìn thấy chuyện gì sẽ diễn ra.

...

Liên tiếp ba tháng lặn lội đường xa, mấy nghìn người cuối cùng cũng sắp đến nơi, tin tức truyền ra, trong lòng mỗi người đều phấn chấn, vẻ mặt chờ mong.

Thời gian dài như vậy, những võ giả đến từ Đại Hán này cũng đã kiệt sức, sau khi trải qua bao hiếu kỳ về sự mới mẻ ban đầu, bọn họ rất muốn có một chỗ an thân, để hưởng thụ trọn vẹn thiên địa linh khí nồng đậm của đại lục này ban cho.

Thế giới này có môi trường tu luyện tốt hơn Đại Hán không biết bao nhiêu lần, ai cũng đều âm thầm chờ mong xem ngày sau mình có thể phát triển như thế nào.

Cách Cửu Phong gần trăm dặm, một nhóm người vội vã từ Cửu Thiên Thánh Địa bay đến.
Đến gần, đều chắp tay thi lễ:

- Thánh chủ!

Mấy vị trưởng lão Thánh Địa toàn lực xuất động không sót lại một ai, ánh mắt lưu qua mấy nghìn người kia, lộ rõ vẻ rò mò.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, hỏi:

- Tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng chưa?

Đại trưởng lão Từ Hối nói:

- Đã chuẩn bị xong rồi ạ, nhận tin tức Sử Khôn trưởng lão truyền về, từ mấy ngày trước bọn thuộc hạ đã dọn dẹp lại Chiến Hồn Điện một lần, hiện giờ lúc nào cũng có thể vào ở, tuy nhiên còn một vài chỗ cần sửa lại nữa.

- Không sao.

Dương Khai gật đầu, tỏ vẻ vừa lòng.

Cửu Thiên Thánh Địa có ba nghìn đệ tử, lần này Dương Khai mang tới bốn năm nghìn người, có sắp xếp trong Cửu Phong thế nào cũng không được, cho dù là miễn cưỡng thì nhiều người tụ lại một chỗ như vậy, sau này linh khí thiên địa cung ứng tu luyện cũng là một vấn đề.

Cho nên hắn sớm đã nghĩ ra nơi để sắp xếp cho mọi người.

Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện chính là lựa chọn không tồi.

Nơi lập tông của hai tông môn này linh khí cũng không tầm thường, phong cảnh tuyệt đẹp, rất thích hợp làm chỗ ở lâu dài, quan trọng nhất chính là nơi đó đã được xây dựng sẵn.

Chỉ có điều hiện giờ ở Phá Huyền Phủ xuất hiện một lối vào Tinh Không, Dương Khai lo cho những người đến từ Đại Hán này ở đó không yên tâm nên đã dồn hết bọn họ vào Chiến Hồn Điện.

Sử Khôn trưởng lão cũng xuất phát trước về Cửu Thiên Thánh Địa truyền lệnh của Dương Khai.

Hiện giờ tất cả đều đã sắp xếp thỏa đáng.

Chỉ còn chờ người Dương Khai đưa tới vào ở.

Chiến Hồn Điện cách Cửu Thiên Thánh Địa cũng không xa, đáng quý nhất chính là nó nằm giữa Thánh địa và U Minh Tông, như vậy bất kể ai muốn gây bất lợi cho bọn họ đều phải qua Cửu Thiên Thánh Địa hoặc U Minh Tông.

Sự an toàn của những võ giả Đại Hán này đã được bảo đảm chắc chắn.

Lúc đi đường, Dương Khai cũng đã đem việc này nói cho mọi người biết, Dương Chiếu, Thu Ức Mộng, Hoắc Tinh Thần và thủ lĩnh các thế lực đều không có ý kiến gì.

Ở chỗ cũ của Chiến Hồn Điện, về sau bọn họ muốn đến tìm Dương Khai hoặc tới Cửu Thiên Thánh Địa cũng rất thuận tiện, chỉ mất chưa đầy nửa canh giờ.

Đoàn người khổng lồ tiến về phía trước, Dương Khai giới thiệu một lượt chư vị trưởng lão Thánh địa với bọn họ để quen mặt.

Đối với những người Dương Khai đưa tới, đám người Từ Hối đều biểu hiện khiêm tốn, điều này làm cho những thủ lĩnh trẻ tuổi vừa mừng lại vừa lo.

Trong lòng bọn họ đều rất rõ ràng, với tu vi của mình, nếu không có quan hệ với Dương Khai thì e những cường nhân Nhập Thánh Cảnh này chẳng buồn liếc nhìn.

Nhưng hiện tại, mấy cao thủ đã sống mấy trăm năm này tỏ thái độ đối với mình đều rất khách khí.

Trong lúc nhất thời sinh ra cảm giác phấn chấn, cũng càng lĩnh giáo được địa vị phi phàm của Dương Khai ở thế giới này.

- Dương Thánh chủ, đã đến nơi rồi thì bọn ta xin cáo từ trước.
Trần Châu chợt đến cạnh Dương Khai.

Bọn họ rời khỏi Long Phượng Phủ đã hơn mấy tháng rồi, cũng đến lúc nên trở về.

- Trần Phủ chủ đi đường mệt nhọc, hãy về Thánh địa nghỉ ngơi vài ngày đi, cũng để ta được tận lễ đón khách.

Dương Khai thành thật, đoạn đường tới đây quả nhiên đã gặp không ít chuyện.

Mất nghìn người đi đường, cũng có một vài tên mù mắt gây rối, nếu không có người của Long Phượng Phủ xử lý thích đáng thì e Dương Khai đã đại khai sát giới từ lâu rồi rồi.

Đám người Trần Châu cũng tận tâm tận lực hộ tống. Sắp nhìn thấy cửa nhà, nếu Dương Khai không làm gì gọi là cảm tạ thì cũng không hay.

- Chuyện này...

Trần Châu chần chừ.

- Lời mời của Dương tiền bối, chúng ta đừng cự tuyệt.

Tôn Ngọc chen vào.

Trần Châu cười khổ:

- Thằng nhóc này!

Nói rồi bèn gật đầu chắp tay nói:

- Vậy xin làm phiền.

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

Tôn Ngọc lén lút đi tới cạnh Dương Khai, nhỏ giọng dò hỏi:

- Dương tiền bối, khi nào mới có thể đem chân tướng sự việc nói cho Phủ chủ biết? Mỗi lần bọn họ cung kính với vãn bối như vậy, vãn bối đều cảm thấy tội lỗi lắm.

- Thế này đi, đợi xử lý xong chuyện này, ta đi tìm một người, chờ ta tìm được người đó sẽ tới Long Phượng Phủ nói rõ mọi chuyện.

- Thật sao?

Tôn Ngọc mừng rỡ.

- Ừ.

- Người Dương tiền bối muốn tìm chẳng lẽ là Phượng hậu?

Tôn Ngọc thuận miệng đoán.

Ai ngờ Dương Khai gật đầu thừa nhận:

- Đúng!

Cũng đến lúc đưa Tô Nhan về rồi, nàng ở tông môn đó đã hơn mười năm, lần trước gặp Dương Khai cũng đã cách đây bảy năm, hiện giờ người của Lăng Tiêu Các đều đã tới Thông Huyền đại lục, cũng nên để nàng trở về tông môn rồi.

Đưa nàng trở về kế thừa Phượng Hậu bên kia thì tu vi của nàng sẽ được nâng cao một bước.

Dương Khai âm thầm mong đợi.

Một lúc lâu sau, đoàn người khổng lồ đi qua Cửu Phong, dưới mệnh lệnh của Dương Khai, Từ Hối ở Cửu Thiên Thánh Địa tận tình chiêu đãi đám người Long Phượng Phủ.

Những người khác tiếp tục hướng tới Chiến Hồn Điện.

Dương Khai đã dặn dò Từ Hối đưa chút đan dược cho Long Phượng Phủ để tạ lễ, chắc Từ Hối cũng có thể xử lý tốt việc này.

Lại một canh giờ nữa trôi qua, mọi người cuối cùng cũng đã tới được Chiến Hồn Điện.

Xa xa đó, Vu Kiếp của U Minh Tông bay lại, chắp tay chào:

- Dương Thánh chủ, đã lâu không gặp.

- Vu Tông chủ, sao ngươi cũng tới đây hỗ trợ?

Dương Khai có chút bất ngờ.

Vu Kiếp cười ha hả vài tiếng:

- Rảnh rỗi nên dẫn đệ tử lại đây giúp một tay, những người này đều là người ở quê hương Dương Thánh chủ? Không ít nhỉ.

Vừa nói vừa nhìn sang phía sau Dương Khai, âm thầm lấy làm kinh ngạc.

- Đúng vậy, về sau bọn họ sẽ ở lại đây, cách U Minh Tông không xa, cũng cần Vu Tông chủ hao tổn nhiều tâm trí rồi.

- Yên tâm, chỉ cần U Minh Tông ta còn đó, sẽ không ai có thể vượt qua phòng tuyến U Minh Tông để xâm lăng nơi này đâu.

Vu Kiếp vỗ ngực cam đoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau