VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 936 - Chương 940

Chương 938: Đàn tế.

Trong hành cung của Yêu Mị Nữ Vương, Thiểm Điện Ảnh Vương ngẩng cao đầu, ngạo nghễ thề chết không phục.

Dương Khai thản nhiên liếc y một cái, phất tay nói: - Cút đi, ta không có hứng thú giết ngươi.

Ảnh Vương ngạc nhiên nhìn Dương Khai, như không ngờ hắn lại buông tha cho mình.

Sở dĩ mấy năm nay y mai danh ẩn tích, cam nguyện làm một tên ăn mày, chính là vì lo sợ các cao thủ Trung Đô sẽ tìm đến mình, nay không cẩn thận rơi vào tay Dương Khai, mà vẫn còn một con đường sống?

- Còn không mau cút đi? Dương Khai quát lên.

Ảnh Vương cắn răng, gân xanh trên trán nổi lên, bụng nghĩ, đường đường là Ảnh Vương, nhẫn nhục sống tạm bợ, bị bao kẻ khinh bỉ thì thôi không nói, nay tên thanh niên này còn tùy ý gào thét với y, không coi y ra gì, khiến y vô cùng bất bình.

Muốn liều mạng với Dương Khai một trận.

Nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn, lạnh giọng nói: - Trước khi đi, Phiến Khinh La có ghé qua sào huyệt nhện mẫu, hình như cô ta đã phát hiện ra thứ gì ở đó. Nếu ngươi cần tìm cô ta, nói không chừng ở đó cũng có manh mối.

Nói xong, Ảnh Vương liền rời đi như tia chớp.

- Sào huyệt nhện mẫu... Dương Khai lẩm bẩm, tất nhiên là hắn nhớ rất rõ nơi này, năm xưa đó là nơi ở của một con yêu thú bậc bảy có thể nói chuyện với con người bằng thần niệm - Nhện mẫu.

Đó cũng là con yêu thú bậc bảy duy nhất trong thiên hạ.

Thể chất độc quả phụ của Phiến Khinh La bắt nguồn từ chính nó, chất tình độc trong cơ thể cũng được hóa giải bởi chính nội đan của Nhện mẫu.

- Dương công tử... Vân Lệ khẽ gọi.

- Công tử muốn đi tìm nữ vương đại nhân?

- Đi xem thử vậy, không chắc cô ta còn ở đó, ừm, hẳn là đã đi từ lâu rồi.

- Vâng, vậy công tử đi cẩn thận. Vân Lệ và Nhược Vũ, Nhược Tình khẽ gật đầu, không có ý giữ lại.

Dương Khai liếc họ một cái, chợt bảo: - Đại nhân các ngươi đã không còn ở đây nữa, các ngươi còn ở lại làm gì?

Vân Lệ liền cười, buồn rầu nói: - Vậy còn có thể đi đâu nữa ạ? Ở lại đây ít ra còn có chỗ ở, chứ nếu đi nơi khác, với diện mạo và sức của bọn tiểu nhân, sẽ gặp phải điều gì ở bên ngoài, chắc Dương công tử biết rõ.

Ba nữ tử một lớn, hai nhỏ này, dung mạo đều không tệ, bản thân họ cũng chẳng có bao nhiêu sức lực, nếu không có nơi này che chở, mà đi ra ngoài, chỉ e sẽ trở thành đồ chơi cho lũ nam nhân.

- Ta đưa các ngươi đi, các ngươi có đi không? Dương Khai bỗng nảy ra một ý.

Vân Lệ sáng bừng mắt, nhìn Nhược Vũ và Nhược Tình, cùng gật đầu: - Được ạ, nếu một ngày nào đó Dương công tử tìm được nữ vương đại nhân, bọn tiểu nhân cũng có thể tiếp tục hầu hạ nữ vương đại nhân rồi.

- Vậy các ngươi chuẩn bị đi, ta sẽ quay trở lại nhanh nhất có thể. Đúng rồi, hỏi xem những người khác trong hành cùng có đi không, ta nhớ còn hai thị nữ nữa đúng không?

Dương Khai dặn, Vân Lệ liền đáp vâng.

Nửa canh giờ sau, tại sào huyệt Nhện mẫu.

Dương Khai đứng trên không trung, nhìn pho tượng con nhền nhện khổng lồ bên dưới.

Trước kia hắn chưa bao giờ nghĩ kỹ, pho tượng khổng lồ này từ đâu mà ra, mười mấy năm sau quay lại đây, hắn chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

Trước đây nơi này có vô số nhện cực lớn, Nhện mẫu cũng sống ở đây, nhưng dù gì chúng cũng là yêu thú, không thể tạo nên pho tượng thế này được.

Hơn nữa pho tượng này trông phủ đầy sương gió, có vẻ là thứ "đã có tuổi", Dương Khai ước tính nó ít nhất cũng có mấy nghìn vạn năm lịch sử rồi.

Lúc này, trong sào huyệt Nhện mẫu không có chút sinh khí. Sau khi Nhện mẫu chết, lũ nhền nhện khổng lồ sống ở đây chẳng biết đã đi đâu, lúc Dương Khai đến đây, căn bản không thấy lấy một sinh linh.

Hắn đáp xuống, bước đến trước pho tượng đó, đi vào trong cái mồm nhện khổng lồ.

Bên trong tượng, có một không gian rộng lớn, khắp nơi đều là tơ nhện sền sệt, mặt đất phủ bụi dày, rõ ràng đã nhiều năm không ai vào đây rồi.

Dương Khai quan sát xung quanh, chợt sững sờ, hai mắt nhìn về một hướng. Ở đó, có một thứ trông như đàn tế, mặt trên có khe rãnh giao thoa, như hình thành nên một trận đồ quái lạ. Lúc này, trong trận đó đó có một vài thứ màu đen sẫm.

Dương Khai nhìn ra ngay thứ màu đen sẫm này, đó là vết máu khô.

Đàn tế không lớn, nhiều lắm thì đủ cho hai đến ba người đứng lên trên. Dương Khai tập trung nhìn, có thể thấy rất rõ ràng, trên đàn tế có hai dấu giày khác nhau, do giẫm qua máu, nên đã để lại dấu vết khó mà xóa nhòa.

Là dấu giày của Phiến Khinh La và Bích Lạc? Dương Khai không thể hiểu hết được, nhưng lại có thể cảm nhận được một khí tức hư không từ trong đàn tế, cho dù rất nhạt, nhưng vẫn không qua nổi cảm giác của hắn.

Đàn tế đã bị hỏng, bên trên chằng chịt là những vết nứt, Dương Khai đưa tay lên sờ, nhưng không ngờ đến chút sức nhỏ này nó cũng không chịu nổi, trực tiếp đổ nát.

Ngơ ngác nhìn cảnh này, tâm trạng Dương Khai cứ chập chùng.

Trên đàn tế có một trận đồ kỳ lạ, lại lưu lại khí tức của lực hư không, không khó để đoán ra, nơi này từng xuất hiện thông đạo hư không.

Nếu hai dấu giày dính máu đó đúng là của Phiến Khinh La và Bích Lạc, vậy thì chắc chắn họ đã đi qua thông đạo hư không, rời khỏi thế giới này.

Họ đã đi đâu?

Năm đó khi hắn rời khỏi yêu nữ này, nàng chỉ mới có tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh! Công lực như vậy chẳng là gì nếu ở Thông Huyền đại lục.

Dò xét thêm một hồi, vẫn không tìm ra được đầu mối nào hữu dụng, hắn buộc phải rời khỏi pho tượng nhện khổng lồ, giơ tay lên trời.

Già Thiên Thủ!

Một chưởng ấn cực lớn từ trên trời giáng xuống, đập vào pho tượng nhện đó, đất đá rơi ầm ầm, pho tượng vỡ vụn, nó đã vĩnh viễn bị chôn vùi giữa bụi đất bay tứ tung.

Dương Khai mang một tâm trạng khá là phức tạp.

Lần này trời khỏi Trung Đô, tổng cộng đã đi đến hai nơi, muốn đưa hai nhóm người đến Thông Huyền đại lục, nhưng ai ngờ Trung phẩm của Dược Vương Cốc đã sớm qua đời, Hương di và Lan di tự nguyện ở lại bầu bạn với ông. Còn Phiến Khinh La ở Phiêu Hương Thành thì bặt vô âm tín.

Dự tính của hắn chẳng có lấy một việc nào thành.

Chán nản quay lại hành cung Phiêu Hương Thành, Vân Lệ và mấy thị nữ đã chuẩn bị xong, ngoài Nhược Vũ, Nhược Tình, quả thực vẫn còn hai thị nữ khác trong hành cung, Dương Khai đưa tất cả bọn họ bay về Trung Đô.

Nửa ngày sau, về đến Dương gia.

Thấy Dương Khai mang theo năm mỹ nhân trở vè, vẻ mặt Vân Lệ và Hàn Phi trở nên quái quái.

Dương Khai cũng chẳng hơi đâu mà giải thích với họ, chỉ nói với Dương tứ gia một tiếng, để ông sắp xếp cho họ, sau này trước khi Phiến Khinh La chưa xuất hiện, năm người này sẽ ở lại Dương gia làm thị nữ.

Dương tứ gia liền đồng ý.

- Dương Khai!

- Biểu ca! Hai tiếng gọi vọng lại từ một bên, Dương Khai quay lại nhìn, thì thấy hai huynh muội Đổng Khinh Hàn và Đổng Khinh Yên đang chạy ào tới từ cách đó không xa.

Đổng béo nay cũng không còn béo nữa, như đã giảm đi mấy chục cân thịt, trở nên cao lớn uy mãnh, dáng vẻ đường đường.

Biểu muội Đổng Khinh Yên thì xinh ra, chỗ cần lớn thì đã lớn, chỗ cần nhỏ cũng đã nhỏ lại, trông tương đối ưa nhìn.

Dương Khai sáng rực hai mắt, nhoẻn miệng mỉm cười.

Mấy ngày trước khi trở về, hắn đã gặp được rất nhiều bằng hữu cũ, nhưng lại không thấy người của Đổng gia, mãi đến hôm nay hai huynh đệ này mới xuất hiện.

Đổng Khinh Yên lao đến, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, cười tủm tỉm: - Biểu ca, hơn mười năm không gặp, huynh đẹp trai hơn nhiều rồi đấy.

- Chỉ biết nịnh hót.

Dương Khai hài lòng, ai ngờ Đổng Khinh Yên lại bật cười gian xảo, giơ tay ra trước mặt Dương Khai: - Thế biểu ca có thưởng không?

Dương Khai ngạc nhiên.

Đổng béo đang nhìn Dương Khai, nở nụ cười cợt nhả.

- Cho muội thứ này vậy. Dương Khai tiện tay lấy ra một viên tinh thạch, nhét vào tay Đổng Khinh Yên, nghiêm mặt nói: - Cố gắng giữ gìn thứ này, nó là một bảo bối đấy, bên trong chứa một năng lượng khổng lồ, có thể trực tiếp hấp thụ chuyển hóa thành chân nguyên, bất luận là dùng trong hồi phục hay tu luyện, cũng đều vô cùng có ích.

Đổng Khinh Yên sáng bừng hai mắt, hai tay siết chặt lấy viên tinh thạch, luôn miệng tán dương: - Thứ này trong suốt, đẹp quá, cứ như một viên bảo thạch lớn vậy, cho muội thật à?

- Thứ gì đã cho đi còn có chuyện đòi lại sao?

- Cảm ơn biểu ca! Đổng Khinh Yên vui tột độ, cẩn thận cất tinh thạch vào hầu bao, vẻ mặt mãn nguyện.

Lệ Dung và Hàn Phi đứng một bên, không đành lòng nhìn tiểu cô nương này bị Dương Khai lừa, nhưng lại ngại nói trắng ra là viên tinh thạch đó căn bản chẳng phải thứ gì quý giá, cả hai chậm rãi lắc đầu, không kìm nổi phì cười.

- Tiểu muội, đi chỗ khác chơi đi, để ta với Dương Khai nói chuyện. Đổng Khinh Hàn nháy mắt với Đổng Khinh Yên.

- Cứ thần thần bí bí, chắc cũng chẳng có chuyện gì đâu. Đổng Khinh Yên hừ một tiếng, rồi chạy phắt đi.

Còn lại hai huynh đệ, Đổng Khinh Hàn mới nghiêm mặt lại, khẽ giọng hỏi: - Nghe nói đệ sắp đưa Dương gia đến một nơi gọi là Thông Huyền đại lục?

- Ừ. Đổng gia huynh định thế nào? Cha mẹ đệ chắc cũng đã truyền tin cho nhà huynh rồi chứ?

- Chính vì nhận được tin của cô ma và cô phụ mà ta mới vội vã đến đây. Đổng gia hiện đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi cùng Dương gia rồi.

Đổng Khinh Hàn nghiêm túc, trầm giọng hỏi: - Có điều việc này đáng tin không?

- Không đáng tin thì đệ bảo cả gia tộc đi theo làm gì? Đệ cũng đâu phải kiểu người không biết tính toán. Dương Khai nhướng mày nói.

- Điểm này thì tất nhiên là ta biết, chỉ là... Đột nhiên phải tha hương, đi đến một nơi không biết tên, không khỏi sinh hoang mang mà...

- Dần dần sẽ quen thôi. Dương Khai trấn an. - Năm đó khi đệ đến nơi, cũng chẳng biết gì, có điều ở đó thú vị hơn, cơ hội và kỳ ngộ nhiều hơn, thích hợp với những người trẻ tuổi.

- Ha ha! Đổng Khinh Hàn cười lớn. - Ta cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, có điều Thu Ức Mộng mà cũng đã chọn theo đệ, vậy thì việc sẽ nhất định sẽ không vấn đề gì. Nói một câu không dễ nghe cho lắm, ta tin tưởng mắt nhìn Thu đại tiểu thư đó hơn.

Dương Khai á khẩu.

- Dương gia định khi nào xuất phát?

- Càng nhanh càng tốt, đường đi xa lắm, xuất phát từ đây cho đến điểm cuối, ít nhất cũng phải ba đến bốn tháng. Trên đường đi nếu có chướng ngại, thời gian sẽ càng dài hơn.

- Lâu vậy ư? Đổng Khinh Hàn biến sắc.

- Thông Huyền đại lục rộng lớn, vượt xa sự tưởng tượng của các huynh. Thế này, Đổng gia các huynh cũng không cần phải đến Trung Đô đi cùng Dương gia, huynh truyền tin về, bảo họ chuẩn bị xong thì đến Lăng Tiêu Các, ta sẽ đưa Dương gia đi ngang qua đó.

- Được. Đổng Khinh Hàn gật đầu. - Ta đi lo liệu ngay.

Chương 939: Nhân các hữu mệnh.

Không khí Trung Đô thành đầy bận rộn. Người của ba gia tộc Dương gia, Thu gia, Hoắc gia đều đang thu dọn đồ đạc. Tuy Dương Khai đã bảo đơn giản hết mức có thể, nhưng nhiều người thế này cùng hành động, thì vẫn khá là tốn thời gian.

Dương Khai phải chờ ở Trung Đô cả mười ngày, tất cả mới được chuẩn bị thỏa đáng.

Hắn hạ lệnh xuống, ba đại gia tộc gần nghìn người ầm ầm khí thế tiến về Lăng Tiêu Các.

Người của ba gia tộc cộng lại hiển nhiên không chỉ là con số nhỏ nhoi này, nhưng mỗi gia tộc đều có một số người không muốn rời khỏi Trung Đô, tự nguyện ở lại. Phía Dương gia còn khá, chín phần là muốn theo Dương Khai, những người ở lại đều là người già, không muốn lặn lội đường xa.

Người của Hoắc gia và Thu gia ở lại ít nhất một nửa, duy chỉ có các con cháu dòng chính đều phải gia nhập đội ngũ viễn hành dưới mệnh lệnh của Hoắc Tinh Thần và Thu Ức Mộng.

Các bằng hữu của Dương Khai cũng có mặt, họ đã sức truyền tin từ bên này về tông môn mình, cụ thể muốn ứng phó ra sao, còn phải xem thái độ các trưởng mối trong tông môn thế nào.

Dương Khai đã nói với họ, phàm là những ai nguyện ý theo hắn đến Thông Huyền đại lục, đều có thể trực tiếp đến Lăng Tiêu Các, hắn sẽ chờ ở đó một lúc, quá giờ thì không đợi thêm.

Ngoại thành Trung Đô, hàng người quanh co khúc khuỷu, ngoài cổng thành, không ít người vây tụ, nhìn về phía đoàn người rời đi mà thần sắc phức tạp.

Những người này đa phần đều là người của năm gia tộc còn lại của Trung Đô.

- Mạnh huynh, chúng ta chọn ở lại đây liệu có đúng không? Gia chủ Khang gia, Khang Kiếm đưa ánh mắt mơ hồ nhìn đoàn người đang dần xa, bất giác cảm thấy ngưỡng mộ.

Những người đó sắp sửa tiến đến thế giới tầng cao hơn, đến nơi cao xa hơn, còn chúng ta thì cố thủ Trung Đô này, không thể gia nhập vào họ.

Gia chủ Mạnh gia, Mạnh Thiện Y lắc dầu thở dài: - Ở lại đây liệu có đúng hay không ta không biết, chỉ là... Mấy gia tộc chúng ta không có nhiều giao tình với Dương Khai, nếu theo hắn đến đó, cũng chưa chắc sẽ tốt hơn bên này. Nếu hắn có tài nguyên hay thứ gì tốt, chắc chắn sẽ ưu tiên cho Dương gia, Thu gia và Hoắc gia, năm gia tộc chúng ta sẽ không được coi trọng, nói không chừng còn bị xa lánh, thậm chí là nuốt chửng.

- Mạnh huynh nói không sai. Gia chủ Diệp gia Diệp Cảnh Li gật đầu. - Chính vì lo ngại chuyện này, chúng ta mới từ chối lời mời của hắn. Ta nghĩ, hắn cũng có thể đoán ra mối lo của chúng ta, nên cũng không cố thuyết phục.

- Có phải chúng ta nghĩ nhiều quá rồi không, nếu đó đã là một nơi tốt hơn, với tư chất của mấy gia tộc chúng ta, chắc Dương Khai cũng chẳng để mắt đến đâu. Khang Kiếm tỏ ra do dự. - Nói không chừng lần này hắn mời chúng ta đi, chỉ là thuận miệng thôi.

- Nghĩ nhiều thì cứ nghĩ nhiều đi, giờ cũng đã từ chối rồi, chẳng lẽ còn có thể đuổi theo được nữa?

- Liễu huynh, huynh nghĩ sao? Gia chủ Cao gia, Cao Nhượng Hiền hướng mắt sang Liễu Khinh Diêu, hỏi ý.

Liễu Khinh Diêu là đệ nhất cao thủ trong lớp hậu bối của Trung Đô năm xưa, trong những người này, y cũng có chút tiếng nói.

- Ta không nghĩ gì cả. Liễu Khinh Diêu chậm rãi lắc đầu, một chữ cũng không chịu nói.

...

Mười dặm ngoài thành Trung Đô, Dương Khai cùng Hoắc Tinh Thần và Thu Ức Mộng sóng vai đi trước.

Hoắc Tinh Thần ngoảnh đầu lại nhìn, lên tiếng: - Khai thiếu, mặc kệ mấy người đó luôn sao?

- Quản thế nào được? Họ không muốn theo ta, ta cũng đâu thể cưỡng cầu? Nhân các hữu mệnh, cứ thuận theo tự nhiên thì tốt hơn.

- Phải đó, đây là chọn lựa của chính họ, huynh lo làm gì? Thu Ức Mộng lườm Hoắc Tinh Thần.

Hoắc Tinh Thần cười khan: - Cũng chẳng phải lo cho họ, chỉ là dù gì chúng ta cũng đã cùng sống ở Trung Đô nhiều năm như vậy, đột nhiên phải đi, ít nhiều gì cũng có chút luyến tiếc... Thôi, ta cũng chẳng hơi đâu mà để ý tới họ nữa. Nào nào nào, Khai thiếu, ta giới thiệu với huynh mười lăm tiểu thiếp và chính thê của ta, họ đều rất có hứng thú với huynh đó, cứ đòi ta giới thiệu diện kiến cho bằng được.

Dương Khai tối sầm mặt: - Cái này thì miễn đi.

Mười mấy tẩu phu nhân, chào hỏi thì rất phiền toái, ngộ nhỡ lại đòi quà gặp mặt hay gì thì...

- Như vậy sao được, nếu huynh không muốn gặp họ, tối nay họ sẽ tìm ta tính sổ đó. Hoắc Tinh Thần kêu lên oai oái.

Dương Khai chán nản vô cùng, đang chuẩn bị đồng ý thì chợt nhíu mày lại, quay đầu nhìn về một phía, sắc mặt dần dần cứng lại.

- Chúa thượng! Lệ Dung ở một bên kêu khẽ.

- Ta biết. Dương Khai gật đầu, vội nói: - Hoắc huynh, Thu Ức Mộng, hai người đưa người đi tiếp, ta đi đây một lát rồi sẽ theo sau!

Nói xong hắn lao vụt đi, biến mất tăm.
Lệ Dung và Hàn Phi liếc nhìn nhau, rồi cũng vội vã đuổi theo.

Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần ngơ ngác tại chỗ, không biết tại sao mà họ bỗng dưng đều chạy hết.

- Khai nhi đi đâu vậy? Đổng Tố Trúc bước nhanh tới hỏi.

- Không biết ạ, hình như phát hiện được gì đso. Thu Ức Mộng đăm chiêu.

- Liệu có nguy hiểm không? Đổng Tố Trúc lo lắng.

- Bá mẫu yên tâm đi, bên cạnh Dương Khai có hai cao thủ bảo vệ mà, công lực hai người đó ra sao tuy con không biết, nhưng hẳn là rất lợi hại.

Thu Ức Mộng mỉm cười trấn an.

Nghe nàng nói vậy, Đổng Tố Trúc cũng thở phào nhẹ nhõm.

Dương tứ gia bật cười: - Con lớn rồi, bà cứ quản nó suốt thế? Nó muốn làm gì thì kệ nó, Khai nhi tự biết chừng mực.

Đoàn người tiếp tục đi, ngoại trừ vài người ở gần phát hiện Dương Khai đã rời đi, còn những người khác thì không hề hay biết.

Cách đoàn người hơn trăm dặm.

Một luồng huyết quang, một luồng hắc quang đang lao về phía này nhanh như chớp.

Tốc độ của hai luồng sáng này đều cực nhanh, rõ ràng sức mạnh không thấp, hơn nữa trong lúc bay còn thỏa sức tản mác sát khí kinh thiên, đi đến đâu là cây cối đổ rạp đến đó, như thể bị năm tháng ăn mòn trong một chốc, sức sống bị rút cạn.

Tất cả những sinh linh nhận thấy được sát khí khủng khiếp này đều run rẩy co quắp lại chỗ, những sinh linh khả năng chịu đựng kém đều chết đứng về kinh sợ.

Sát khí ghê gớm đó, võ giả của thế giới này căn bản không thể nào hứng chịu nổi.

- Ồ... Một tiếng kêu ngạc nhiên truyền ra từ trong bóng đen đó, ngay lập tức bóng đen này dừng lại giữa không trung, một thân hình mạnh mẽ lộ ra, y vừa xuất hiện, khí thế như sơn đã toát ra.

Luồng huyết quan kia cũng dừng lại bên cạnh y, thân hình uyển chuyển thướt tha, rõ ràng là một nữ tử.

- Nơi này đã có kẻ nhanh chân đến trước rồi? Nam tử cao lớn đó nhướn mày, để lộ biểu cảm thú vị. - Hơn nữa còn có người trong Ma tộc ta, không phải là Câu Xích đấy chứ?

Ả kia lắc đầu: - Không giống, nếu Câu Xích đến đây, chắc chắn sẽ cùng hành động với chúng ta, sao có thể đơn thương độc mã được? - Không phải Câu Xích? Vậy Ma tộc ta còn có ai ở mức tu vi này? Gã đó để lộ thần sắc nghi hoặc, rồi nét mặt lại thay đổi: - Không đúng, còn có cả con người... Khí tức của tên con người này quen quen, hình như ta đã gặp ở đâu rồi.

Y khẽ lẩm bẩm, những mãi chẳng nhớ ra đã gặp người này ở đâu.

Đang hồ nghi thì nữ tử kia chợt biến sắc, khẽ quát: - Ta biết đó là ai rồi.

- Ai?

Ả khẽ cười khẩy: - Đúng là oan gia ngõ hẹp... Không ngờ lại là mụ đàn bà đó.

- Nói rõ ra đi! Gã nọ bực mình khẽ quát.

Ả lạnh lùng lườm y một cái, hừ nói: - Ngươi còn nhớ chuyện ta bị thương cách đây hai, ba năm không?

Gã ngẫm nghĩ rồi vẻ mặt hả hê, nói: - Ý ngươi là chuyện ngươi tự ý xâm nhập lãnh địa của con người, kết quả bị cường nhân bên đó đả thương ấy à? Dĩ nhiên là ta nhớ, sao, có liên quan tới người này?

Ả nghiến răng: - Đâu chỉ có liên quan? Người động thủ với ta lúc đó chính là mụ ta, rõ ràng là người trong Ma tộc, mà lại cam nguyện đứng chung với con người, đúng là nỗi sỉ nhục của tộc ta!

Gã nam tử nhướn mày, nhếch miệng cười dữ tợn: - Vậy hôm nay coi như ngươi có cơ hội báo thù rửa hận rồi!

Ả lạnh lùng nói: - Mụ ta không hề yếu, lúc đó mụ chỉ có tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh mà đã có thể đánh bất phân thắng bại với ta rồi.

- Sao thế được? Có phải ngươi chưa tỉnh ngủ không? Gã nam tử biến sắc. - Tốt xấu gì thì ngươi cũng đường đường là Ma tướng một phương, sao đến đối thủ thấp hơn mình một cấp bậc mà cũng không hạ được.

- Mụ ta không giống những người khác, nếu ta không nhìn nhầm, thì hẳn mụ là người của nhánh tộc đó.

- Tộc nào?

Ả nhìn y một cái u ám, trầm giọng nói: - Bộ tộc hầu hạ Đại Ma Thần năm xưa!

Gã biến sắc, sắc mặt sáng tối bất định, hình như rất kiêng dè bộ tộc này, trầm ngâm hồi lâu mới nói: - Ngươi dám chắc mụ là người của tộc đó?

- Ta đã giao chiến với mụ ấy rồi mà còn không biết à? Chiêu thần thông mà mụ thi triển chính là Ma Thần Bảo mà năm xưa Đại Ma Thần truyền cho bộ tộc đó!

- Thế thì đúng là kỳ lạ, bộ tộc đó vẫn còn huyết mạch tồn tại ư? Gã đó dần chuyển sang vẻ mặt phấn chấn, như thể phát hiện ra bảo bối, ánh mắt đầy sự tham lam.

- Mông Qua, ngươi có hứng thú với mụ à? Ả nọ liếc y, hỏi một câu nghe có vẻ tùy hứng.

- Không có hứng với mụ ta, nhưng lại có hứng thú với Ma Thần Biến! Gã nam tử tên Mông Qua cười gằn hề hề.

- Ta cũng có hứng thú. Ả ta cười khanh khác. - Thế này đi, chúng ta liên thủ, bên đó có ba người, hai người là di mạch của tộc đó và một tên loài người. Hai người đó ta và ngươi chia nhau mỗi bên một người, còn về tên kia...

- Ngươi cũng có hứng thú với con người? Mông Qua ngạc nhiên nhìn ả, chợt cảnh giác: - Tuyết Lỵ, ngươi đang có mưu đồ gì, tên loài người đó có gì đáng để ngươi chú ý vậy?

Với hiểu biết của y về cô ả rắn rết này, nếu tên đó không quá đặc biệt, không đời nào ả lại động tâm được. Tên loài người đó chỉ là Siêu Phàm tam tầng cảnh, nhỏ yếu như loài giun dế trước mặt hai vị Ma tướng, thích là có thể giết chết.

Tuyết Lỵ cười khúc khích: - Mông Qua, ngươi nghĩ nhiều rồi, chỉ là tên loài người đó năm xưa đào thoát khỏi Sa Thành ta, khiến bổn tọa mất mặt, nên ta muốn đem hắn về tra tấn một phen, để giải mốn hận trong lòng bổn tọa.

Mông Qua ngẩn ra, cũng đã nhớ lại chuyện này.

Năm đó có một tên loài người chạy trốn khỏi Sa Thành mà Tuyết Lỵ chấp chưởng. Việc này còn gây ồn ào ở Ma cương một thời gian, mấy vị Ma tướng khác đều xem đó là trò cười của Tuyết Lỵ, mỗi lần gặp mặt đều lôi chuyện này ra cười nhạo ả, khiến Tuyết Lỵ rất căm tức.

- Tùy ngươi vậy. Mông Qua phất tay, hết kiên nhẫn: - Chỉ cần ngươi không gây hại đến lợi ích của ta là được, bằng không chớ trách ta không khách khí.

Tuyết Lỵ gật đầu bằng lòng, một tia tinh quang kín kẽ chợt lướt qua mắt.

Chương 940: Oan gia ngõ hẹp.

Đúng thực là tên tiểu tử thối đó đã trốn thoát khỏi Sa Thành, nhưng nội thể hắn lại có Ma Thần Kim Huyết! Bí mật này Tuyết Lỵ cũng không nói cho ai biết.

Lần này chỉ cần tóm được hắn, hấp thụ Ma Thần Kim Huyết trong người hắn, công lực của ả sẽ có thể lật đổ được Ma tôn, chấp chưởng Ma cương, trở thành nữ Ma tôn đầu tiên trong lịch sử.

Đó là vinh dự tột bậc!

Nghĩ tới đó, máu trong người Tuyết Lỵ đã bắt đầu sục sôi.

- Đến rồi, hướng về phía chúng ta, cũng to gan đấy. Mông Qua cười khẩy, nghênh ngang đứng giữa không trung, không có ý định nấp đi.

Hai vị Ma tướng ở ngay đây, chẳng cần phải sợ ai.

- Là Tuyết Lỵ! Dương Khai khẽ quát, càng đến gần, hắn càng nhận rõ hơn thân phận của cường nhân bên đó, khẽ nhíu mày: - Có điều còn có một cao thủ... Khí tức này hơi quen, hình như ta đã thấy ở đâu đó rồi?

Hắn và Mông Qua đều không hẹn mà cùng có một cảm giác đã từng quen biết.

- Chúa thượng, lát nữa ngài nhớ hãy cẩn thận.

- Ừ. Dương Khai gật đầu. Vừa rồi phát giác ra khí tức cường nhân đang đến gần, hơn nữa còn từ một hướng khác, điều này khiến Dương Khai rất chú ý, nên mới rời khỏi đoàn người, dẫn theo Lệ Dung và Hàn Phi đến đây thăm dò.

Đến khi xác định đó là Tuyết Lỵ thì hắn không khỏi chùn lòng xuống.

Thế giới bên này không hề nhỏ, thông đạo nối với Thông Huyền đại lục cũng không phải chỉ có một, hắn qua từ phía Thiên Lôi Cức, còn Tuyết Lỵ thì từ đâu?

Một lát sau, ba người bên Dương Khai đã lọt vào tầm mắt hai vị Ma tướng.

Khựng lại, đôi bên nhìn nhau qua khoảng cách trăm trượng.

- Tiểu tử loài người, không ngờ ở nơi này lại có thể gặp được ngươi, đúng là oan gia ngõ hẹp. Hai mắt Tuyết Lỵ bừng bừng lửa nộ, như thể muốn thiêu cháy cả trời đất, ả cười nhạt u ám.

- Quả đúng là oan gia ngõ hẹp, lần trước để ngươi chạy thoái, lần này ngươi không được may mắn vậy nữa đâu. Dương Khai hừ lạnh.

- Khẩu khí ghê gớm lắm! Mông Qua cười lớn, hứng thú nhìn Dương Khai, nhíu mày nói: - Tiểu tử, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu không? Sao ta cứ thấy ngươi quen quen?

- Ngươi là ai? Dương Khai chau mày, hắn cũng cảm thấy gã này rất quen thuộc.

Chắc chắn là đã gặp ở đâu rồi.

- Bổn tọa là thuộc hạ dưới trướng Ma tôn, Ma tướng Mông Qua! Mông Qua cười ngạo nghễ.

- Mông Qua? Dương Khai sững sờ, biểu cảm trên mặt chuyển thành kỳ quái, cười gằn hề hề: - Thảo nào mà quen thế, thì ra là ngươi!

Mông Qua hồ nghi nhìn hắn.

- Sao? Không nhớ ta à? Dương Khai nhướn mày, cười tít mắt: - Người đã chém chết phân thần của ngươi năm xưa, còn nhớ không?

Mông Qua biến sắc, nhìn kỹ lại gương mặt Dương Khai, cuối cùng cũng có ấn tượng, quát ầm lên: - Thì ra là ngươi! Đúng là đi mòn gót tìm chẳng thấy, bỗng dưng tìm được chẳng tốn công!

Năm đó ở Hung Sát Tà Động của Thương Vân Tà Địa, một phân thần của Mông Qua giáng lâm, tu vi siêu nhiên, nhưng lại bị Dương Khai dùng Tỏa Ma Liên giáng một đòn hủy diệt.

Đây đã là chuyện từ rất nhiều năm trước rồi, chẳng những ấn tượng của Dương Khai đã nhạt dần, mà Mông Qua cũng thế, thành thử cả hai khi gặp mặt thật cũng chỉ cảm thấy quen.

Được Dương Khai nhắc, Mông Qua lập tức dâng lên lửa giận ngút trời, cười dữ tợn: - Ta đã tìm ngươi rất lâu rồi, không ngờ hôm nay ngươi lại tự nạp mạng! Cũng tốt, hôm nay ta sẽ trả mối thù năm xưa, để giải cơn căm hận trong lòng!

Dứt lời, sát khí như thực thể nổi đầy khắp người, y lao thẳng về phía Dương Khai.

Tuyết Lỵ biến sắc, liền vung tay tung một chưởng, một luồng huyết quang chắn ngang giữa không trung, cản sát khí của Mông Qua lại, quát ầm lên: - Mông Qua, chúng ta đã phân rõ rồi, tên này là của ta, nếu ngươi dám giết hắn, ta thề tính sổ với ngươi!

Mông Qua không mảy may để tâm lời uy hiếp của ả, chỉ cười nhạt: - Hôm nay hắn phải chết, không ai cản nổi ta hết, nếu Tuyết Lỵ ngươi dám cản, thì chớ trách ta không nể giao tình nhiều năm.

Chuyện năm đó bị Mông Qua xem là nỗi nhục nhã khôn cùng, cứ luôn nghẹn cứng trong họng y, không phun ra là không được. Hôm nay đã gặp được tên đầu sỏ là Dương Khai, sao y có thể cố mà nuốt xuống được? Chỉ hận không thể lột da rút gân, nghiền xương hắn thành tro bụi ngay lập tức.

Phân thần đó, y đã phải tu luyện rất nhiều năm mới thành, sau khi bị giết chết, mãi đến hôm nay y vẫn chưa thể tu luyện ra được một phân thần khác.

Việc làm năm đó của Dương Khai đã khiến y chịu thiệt hại không hề nhỏ!

- Ngươi muốn giết hắn, phải bước qua xác ta trước! Tuyết Lỵ không chịu yếu thế, tỏ thái độ kiên quyết. Dương Khai mỉm cười nhìn hai vị Ma tướng cãi vã, cả Lệ Dung và Hàn Phi theo sau đó cũng phải lắc đầu.

Còn chưa đánh mà hai vị Ma tướng đã nội chiến rồi, thật là khôi hài.

Tuyết Lỵ và Mông Qua đối mắt nhìn nhau, không ai nhường ai, đấu mắt nhau mà chẳng biết thương thảo kiểu gì, lửa nộ đột nhiên dịu xuống.

Mông Qua gật đầu:

- Chuyện tên này đợi lát nữa nói sau, giải quyết hai ả này trước.

- Ta cũng có ý đó. Tuyết Lỵ khẽ gật, hướng ánh mắt qua Lệ Dung và Hàn Phi.

Hai vị thống lĩnh tộc Cổ Ma liền nhướn mày đứng dậy, không chút sợ sệt.

- Đi đi, không cần phải nương tay. Dương Khai thản nhiên căn dặn.

Lệ Dung và Hàn Phi cùng gật đầu.

Mông Qua cười lớn: - Tiểu tử ngươi khẩu khí lớn lắm, ngươi hơi coi thường Ma tướng bọn ta thì phải? Ngươi tưởng hai ả nữ nhân này có thể thắng được bọn ta chắc?

- Lần trước quá vội vã, chưa thể lĩnh giáo được cao chiêu của ngươi, lần này chúng ta hãy tỷ thí một trận ra trò. Tuyết Lỵ cũng u ám nhìn Lệ Dung, tìm thẳng đến bà.

- Được! Lệ Dung khẽ gật đầu, chợt cơ thể xuất hiện một chuỗi tàn ảnh, đến khi ngưng lại thì đã đứng ngay cạnh Tuyết Lỵ, khẽ đánh một chưởng vào lồng ngực ả.

Tuyết Lỵ biến sắc, huyết quang quanh người bừng sáng, một mùi máu tanh nồng nặc bùng tản ra từ ả.

Gương mặt Lệ Dung nhanh chóng xuất hiện các Ma vân chằng chịt, lòng bàn tay giữ một khí thế mạnh như chẻ trẻ, trực tiếp phá giải lớp phòng ngự của huyết khí, ấn vào người Tuyết Lỵ.

Giữa tiếng kêu thất thanh, Tuyết Lỵ né khỏi chỗ hiểm, nhảy ra khoảng cách cả trăm trượng.

Lệ Dung không hề truy kích, chỉ im lặng đứng một chỗ, điềm nhiên nhìn ả.

- Tu vi của ngươi... Thần sắc Tuyết Lỵ biến ảo, như không thể tin nổi vào mắt mình, ảquát ầm lên.

Lần trước Lệ Dung thi triển Ma Thần Biến, dùng toàn lực ứng phó mới có thể đánh ngang với Tuyết Lỵ, thế nhưng lần này, bà vừa động thủ, Tuyết Lỵ đã cảm giác được một áp lực cực lớn.

Áp lực này hệt như áp lực mà Ma tôn đại nhân mang lại cho ả.
Điều này khiến ả hơi ngỡ ngàng.

Ả bỗng thấy ảo giác như lần này, nếu ả đánh với đối phương, chắc chắn sẽ phải chết.

Vừa có suy nghĩ đó thôi, Tuyết Lỵ liền rùng mình, hét lên: - Không lẽ ngươi đã đột phá đến Nhập Thánh tam tầng cảnh?

Lệ Dung gật đầu: - Phải!

Huyết sắc trên mặt Tuyết Lỵ bỗng chốc giảm đi hẳn, trở nên tái nhợt.

Thân là Ma tướng, ả biết rõ sức mạnh và sự quỷ quái của nhánh tộc từng hầu hạ Đại Ma Thần, họ có được Ma Thần Biến do đích thân Đại Ma Thần truyền thụ, bất cứ tộc nhân nào cũng có thể chiến đấu vượt cấp.

Ở Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, Lệ Dung đã có thể đánh ngang tay với ả, nay đã đến tam tầng cảnh, ả căn bản không có hy vọng thắng.

Vội vàng quay lại nhìn sang Mông Qua, Tuyết Lỵ hít một hơi lạnh ngắt, cơ hồ không dám tin vào những gì mình vừa thấy.

Cùng lúc khi ả và Lệ Dung động thủ, nữ nhân còn lại đã đánh với Mông Qua rồi, ý cảnh lạnh thấu xương càn quét một phạm vi mấy chục dặm, khiến nơi đó trở thành một thế giới băng phong, bầu trời đầy những bông tuyết rơi lả tả, nhuộm mặt đất thành một màu trắng xóa.

Cái rét này, kể cả hai vị Ma tướng cũng không thể không dốc toàn lực vận thánh nguyên mà chống cự.

Ban nãy thái độ còn rất hống hách thì lúc này, Mông Qua lại bị nữ tử khí chất băng lãnh đó làm cho luống cuống tay chân, sát khí toát ra từ nội thể của y đều bị đông cứng, động tay chiến đấu vướng víu vô cùng, vẻ mặt hằn nét căm tức.

Nữ tử này dù cho công lực không bằng Mông Qua, thì cũng không kém bao nhiêu.

Mông Qua muốn bắt được hay lấy mạng nàng, căn bản là chuyện bất khả thi.

Tuyết Lỵ rùng mình, lập tức ý thức được chuyện này khó nhằn, ả và Mông Qua đã đánh giá thấp sức chiến đấu của đối phương, dẫn đến mất đi quyền chủ động khi giao chiến.

Đối phương đã dám đến đây, rõ ràng phải có chút bản lĩnh.

- Tuyết Lỵ, có vẻ như chúng ta phải đi thôi. Mông Qua cũng ý thức được điều này, bực bội nhìn Hàn Phi, nghiến răng nói.

- Đi! Tuyết Lỵ quyết đoán quát lên, hóa thành huyết quang rồi bỏ chạy.

Mông Qua cũng khẽ lay mình, quấn thành một đám mây đen rồi bám theo sát sau Tuyết Lỵ như một u hồn, sát khí ngập trời.

Hai vị Ma tướng thùng rỗng kêu to, la lối một hồi, nhưng mới động thủ chưa đầy mười hơi thở, đã nhốn nháo rút lui.

- Không cần đuổi theo. Dương Khai hô một tiếng. Lệ Dung và Hàn Phi nghe vậy đều dừng lại, thu hồi Ma Thần Biến, hồi phục diện mạo vốn có.

Đối phương là hai cao thủ Nhập Thánh tam tầng cảnh, nếu đã muốn chạy trốn thì Lệ Dung và Ho cũng không cách nào ngăn được.

Trở lại bên cạnh Dương Khai, nghiêm mặt nhìn về phía hai Ma tướng biến mất.

- Phía đó hình như là một nơi có tên là Đại Diễn Quốc. Dương Khai nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ.

Thế giới này, hắn quen thuộc với Đại Hán, Thiên Lang Quốc phụ cận hắn cũng từng tới một lần, còn Đại Diễn Quốc đó thì hắn không biết gì cả.

- Chúa thượng, nơi này xuất hiện hai Ma tướng, có khi nào là từ... Lệ Dung lo lắng nói.

- Không phải từ phía Lăng Tiêu Các, thế giới này hẳn vẫn còn thông đạo hư không khác dẫn đến Thông Huyền đại lục, hơn nữa nơi dẫn đến lại là Ma cương... Với thủ đoạn của Ma tộc nhân, e là nơi đó sinh linh đã đồ thán rồi.

- Chúng ta phải làm sao đây?

- Mặc kệ đi. Lần này chúng tới, có lẽ chủ ý là đi Trung Đô, nhưng không ngờ nửa đường lại đụng độ chúng ta. Ăn một vố đau rồi, ta nghĩ chúng sẽ không tới Trung Đô nữa đâu. Dương Khai hít một hơi. - Quay lại thôi, thiên hạ rộng lớn, hai cũng có mệnh của riêng mình, ta chỉ có thể để mắt đến các thân nhân, bằng hữu của mình thôi, nhanh chóng đưa họ đến Cửu Thiên Thánh Địa mới là chính sự.

- Chúa thượng nói phải. Lệ Dung khẽ gật đầu đồng ý.

Một lát sau, ba người lại trở về đoàn người, Dương tứ gia hỏi han vài câu, Dương Khai chỉ trả lời qua loa lấy lệ.

Trải qua một tháng lặn lội đường xa, cả nghìn người cuối cùng cũng đến Lăng Tiêu Các, tụ hội một nơi với người của ba tông môn quanh đó.

Chương 941: Không mời mà đến

Lại một lần nữa trở về Lăng Tiêu Các, Dương Khai cũng không vội rời đi mà chờ đợi ở đây theo ước định.

Mấy ngày sau, Đổng gia đích hệ đã tìm đến.

Lại mấy ngày nữa, các mỹ nữ của Vạn Hoa Cung cũng tới, oanh oanh yến yến làm cho người ta hoa mắt.

Thêm vài ngày sau, người của Bảo Khí Tông tới...

Gần như cứ hai ba ngày lại có một đám người ngựa từ những nơi khác nhau phi như bay tới gia nhập đoàn người hướng về Thông Huyền đại lục. Ai đến Dương Khai cũng không cự tuyệt, chỉ cần xác định người tới là đồng môn của bằng hữu mình thì đều thân thiết tiếp nhận.

Điều này làm bọn họ rất cảm kích.

Thiên hạ đại loạn, Trung Đô rơi vào tay giặc, bỗng nhiên xuất hiện cường nhân Nhập Thánh Cảnh, tin tức này truyền đi như có cánh, đã sớm truyền khắp Đại Hán.

Đang lúc Tông môn không biết làm thế nào cho phải thì Dương Khai đã chỉ cho bọn họ một con đường sáng.

Cho nên sau khi nhận được tin truyền tới của đệ tử trước kia đã từng ở Trung Đô, họ căn bản không chần chừ, vội vàng thu dọn đồ đạc tới Lăng Tiêu Các gặp Dương Khai.

Đội ngũ lớn mạnh từng ngày, hơn một ngàn người như quả cầu tuyết lăn dần, qua vài ngày đã được bốn năm nghìn người, khí thế như thủy triều.

Trong khi chờ đợi, Dương Khai cũng không nhàn rỗi, vừa bảo Lệ Dung Hàn Phi và đám người Sử Khôn chỉ điểm những người này tu luyện, vừa luyện chế đan dược đem đi phân phối, dùng hết khả năng giúp bọn họ nâng cao công lực.

Tất cả mọi người đều mừng rỡ, trước mặt Lệ Dung, Hàn Phi và đám người Sử Khôn cả ngày lẫn đêm đều có vô số võ giả, ngồi nghe bọn họ giảng giải như những đồ sinh ngoan ngoãn, lĩnh hội cảm ngộ võ đạo.

Ba cường nhân Nhập Thánh Cảnh đi theo Dương Khai mỗi ngày đều nói tới miệng đắng lưỡi khô, nhưng vừa thấy ánh mắt tha thiết của những người đó lại không thể nỡ lòng nào bỏ mặc họ.

Cuối cùng vẫn phair kiên trì truyền thụ.

Trong chuyện này, Dương gia Huyết thị và Hồ gia tỷ muội phát triển rõ rệt nhất, trong mười ngày ngắn ngủi, chân nguyên và cảnh giới tu vi của họ tựa hồ cũng đã những thay đổi chút đỉnh.

Đã bị thế giới này trói buộc, bọn họ mặc dù đã đột phá tới Siêu Phàm Cảnh cũng không thể lĩnh ngộ được quá nhiều.

Nhưng được đám người Lệ Dung truyền bá một chút liền thông suốt ngay.

Ngoài đám đông, Thu Ức Mộng nhìn đám võ giả Siêu Phàm Cảnh này một cách hâm mộ, lại nhìn tu vi tự thân rồi thở dài.

Mấy ngày nay, nàng và Dương Khai nói chuyện rất nhiều, từ Dương Khai, nàng đã biết được nhiều điều kỳ diệu ở Thông Huyền đại lục, biết Siêu Phàm Cảnh ở bên kia ít nhiều cũng được coi là cao thủ, tu vi này cũng coi như là tiếp cận được với bên kia rồi.

Ngược lại, nàng Thần Du Cảnh đỉnh phong, ở đây coi là cường nhân nhưng đến bên đó thì chẳng là gì.

Võ giả tu vi Thần Du Cảnh ở đó nhiều vô kể.

Âm thầm cảm thấy xót xa.

- Hâm mộ tu vi của bọn họ lắm đúng không?

Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh nàng, thấp giọng hỏi.

- Hâm mộ có lợi ích gì, tư chất bày ra ngay đó.

Thu Ức Mộng hé miệng cười.

- Hơn nữa ta là nữ nhân, về sau còn phải lo việc nhà, chăm con, cả đời này rồi cũng sẽ qua đi, tu vi cao như vậy làm gì?

- Ngươi đâu phải nữ nhân dễ dàng an phận như vậy chứ?

Dương Khai nghiêng đầu nhìn nàng.

Thu Ức Mộng gượng cười:

- Ta rất dễ an phận, chỉ có điều là huynh không thể đáp ứng được ta thôi.

- Dừng lại, đừng cứ nói mãi những lời điên rồ này.

Dương Khai cảm thấy không tiêu hóa được.

Thu Ức Mộng yếu ớt nhìn hắn, trút giận như một tiểu cô nương:

- Được rồi, ta hâm mộ bọn họ đấy thì sao, ta không lợi hại như bọn họ thì không được hâm mộ sao? Nhất là Hồ gia tỷ muội kia, ngươi không biết trước kia tu vi của họ còn không bằng ta, nhưng từ sau khi ngươi đi, chẳng biết họ đã học được trò điên rồ gì mà công lực không ngừng tăng trưởng, chưa gì hết mà đã đến Siêu Phàm Cảnh, làm người ta đố kỵ đến đỏ mắt. Ngươi nhìn xem bây giờ có phải đang đỏ mắt không.

Nói vậy rồi nàng chủ động nhích lại gần, vừa véo vào hông Dương Khai, vừa cắn răng nói:

- Huynh nói thật đi, có phải huynh đã cho họ thứ gì tốt mà không cho ta hay không?

- Đâu có.

Dương Khai cảm thấy oan uổng.

- Vạn Dược Linh Dịch lúc trước chẳng phải đều cho mấy người cả rồi còn gì? Chỗ Linh Dịch đó cũng đủ để cải thiện tư chất rồi.

- Thế vì sao mà họ lại lợi hại như vậy?

- Họ có cơ duyên của mình.

Dương Khai cũng không biết nên giải thích thế nào.

- Vậy tên em vợ huynh thì sao? Thu Ức Mộng nhìn hắn một cách tháng thương.

- Đấy cũng là người đến sau mà!

- Đệ ấy cũng có cơ duyên của mình...

Dương Khai bấm bụng nói.

Tuy nhiên bị Thu Ức Mộng nói như vậy, Dương Khai thật ra cũng chợt phát hiện, trong lớp hậu bối, chỉ có vài người năm đó được lợi ở Truyền Thừa Động Thiên, hiện giờ mới trổ hết tài năng, còn những người khác kể cả là Thu Ức Mộng cũng chưa thể thăng tấn đến Siêu Phàm Cảnh.

Đủ thấy ưu điểm từ Truyền Thừa Động Thiên lớn đến đâu.

- Ta tin huynh vậy!

Thu Ức Mộng có vẻ quẫn bách, cũng không ép nữa, dương dương tự đắc nói:

- Huynh từ trước giờ làm việc cũng rất công bằng, ta biết huynh sẽ không bạc đãi ta.

Dương Khai gật đầu, thần niệm lưu chuyển trên người nàng, bỗng nhiên cười thần bí:

- Chờ đến Thông Huyền đại lục, sẽ cho ngươi một sự bất ngờ.

- Có gì bất ngờ?

Thu Ức Mộng mắt sáng ngời.

- Tới đó sẽ biết, giờ đừng hỏi nhiều, cứ chăm chỉ tu luyện là được.

Thu Ức Mộng bĩu môi:

- Giả thần giả quỷ, đang âm mưu gì đấy.

Dương Khai chỉ cười không nói, ra vẻ bí hiểm khiến Thu Ức Mộng nghiến răng tức tối, nhưng lại không có cách nào khác.

Ưu điểm lớn nhất của Thu Ức Mộng chính là không coi hắn là người ngoài, mặc dù hiện tại nàng và Dương Khai cách biệt rất lớn về công lực, địa vị xa cách nhưng nàng vẫn cùng Dương Khai duy trì quan hệ thân thiết như trước kia, không có ý xa lánh.

Điều này làm Dương Khai rất vui mừng.

Hoắc Tinh Thần cũng vậy.

Ngược lại, các thiếu nữ của Vạn Hoa Cung, Trần Học Thư... bây giờ đối mặt Dương Khai ít nhiều đều có cảm giác gò bó, không thoải mái như trước kia.

Chênh lệch về sức mạnh và địa vị chênh lệch khiến bọn họ không dám làm như vậy.

Đang cùng Thu Ức Mộng thoải mái trò chuyện, Dương Khai bỗng biến sắc, ngẩng đầu lên chăm chú nhìn bầu trời xa xăm.

- Chúa thượng!

Lệ Dung và Hàn Phi đang truyền thụ võ công ở bên kia đều khẽ kêu lên.
- Khốn kiếp!

Dương Khai không kìm nổi mắng một câu, thần sắc lo lắng như trước đêm bão.

Hắn rất ít khi chửi thề trừ phi quá kích động.

- Sao vậy?

Thu Ức Mộng vội hỏi, từ sắc mặt biến hóa của Dương Khai, nàng cũng nhận thấy được có gì không bình thường, dường như có mối nguy hiểm nào đó đang cận kề, khiến sắc mặt Thu Ức Mộng cũng trắng bệch.

- Nghe đây, đợi lát nữa nếu cảm thấy bên kia có dao động chiến đấu truyền đến liền lập tức sắp xếp cho mọi người đi qua thông đạo hư không, không được trì hoãn dù chỉ một khắc!

Dương Khai dặn dò.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thu Ức Mộng cuống đến nỗi dậm chân.

- Cường địch đến, hơn nữa còn rất đông.

Dương Khai thuận miệng giải thích một câu, không hề lãng phí thời gian, nháy mắt ra dấu với Lệ Dung và Hàn Phi chuẩn bị dẫn bọn họ đi ngăn trở.

Thân phận của những kẻ này hắn căn bản không cần thăm dò, theo sát khí kinh thiên dao động, hắn mơ hồ ngửi thấy khí tức của Ma tướng Mông Qua và Tuyết Lỵ.

Hơn một tháng trước, ở ngoại thành Trung Đô, đuổi bọn chúng đi rồi, Dương Khai vốn cho là chúng sẽ không đến tự bôi tro trát trấu vào mặt mình nữa, không ngờ chưa đến một tháng bọn chúng đã ngóc đầu trở lại.

Hơn nữa lúc này còn có thêm một người, khí tức của người này so với Mông Qua và Tuyết Lỵ càng thêm thâm sâu như biển.

Lại thêm một vị Ma tướng sao?

Ba vị Ma tướng, kể cả là Lệ Dung và Hàn Phi liên kết chỉ sợ cũng không thể nhanh chóng đánh bại bọn chúng, căn bản không thể lo cho sự an nguy của mấy nghìn người ở đây.

Dương Khai quyết định thật nhanh, không để kẻ địch tiến gần tới nơi đây.

Nào ngờ hắn còn chưa kịp có động tác, từ phía trên tầng mây kia đã truyền đến một tiếng quát lớn:

- Bản tôn không mời mà tới, có chuyện quan trọng muốn thỉnh giáo Dương Thánh Chủ, mong Dương Thánh chủ không quở trách!

Chủ nhân của giọng nói này còn ở xa hơn trăm dặm nhưng câu nói lại trực tiếp vang lên bên tai Dương Khai vô cùng rõ ràng.

Nơi đây mấy nghìn người tụ tập đều nhất tề ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy bầu trời vốn đang nắng chói giờ phút này lại có từng đám mây đen kịt dồn lại, che khuất mọi ánh sáng, mây dày đặc đè nặng trên đỉnh đầu, khiến mọi người cảm thấy rất khó chịu.

Dương Khai sắc mặt biến đổi, đứng yên tại chỗ.

Lệ Dung và Hàn Phi dùng ánh mắt trưng cầu nhìn hắn, Dương Khai chậm rãi lắc đầu ra hiệu cho hai người khoan đừng vội.

Người phía đối phương còn chưa tới đã chủ động truyền âm lại, hình như để tỏ thiện ý, điều này làm Dương Khai không hiểu ra sao, không biết người tới là ai, và muốn gì.

Phía chân trời, một tấm màn đen quét qua thiên địa đang nhanh chóng tiếp cận phía bên này, như đại nạn hủy diệt làm mọi người tái mét mặt mày.

Dương Khai hừ lạnh quát lớn:

- Các hạ có thể thu lại luồng sát khí này không? Ngươi làm các bằng hữu của ta sợ rồi.

Âm thanh như tên bắn xuyên qua đám mây đen dày đặc, đâm thủng trời cao, mở ra một lỗ thủng ở tầng mây kia, đưa ánh mặt trời chiếu xuống thẳng xuống Lăng Tiêu Các.

Khí tức bức bách bị kìm hãm, mọi người đều thở phì phò từng hơi, cố gắng tranh thủ hô hấp.

Rất nhanh, bên kia truyền tới giọng nói có chút áy náy:

- Xin thứ lỗi, bản tôn tản mạn đã quen, không ngờ nơi đây tụ tập nhiều người như vậy. Mong Dương Thánh chủ thứ lỗi!

Khi nói chuyện, mây đen trên bầu trời như bị một bàn tay vô hình vén lên, rất nhanh liền tan rã.

Bầu trời khôi phục lại vẻ quang đãng.

Ánh mắt Dương Khai tỏ ý kiêng kị, ngay cả Lệ Dung mặt cũng toát lên vẻ ngưng trọng trước nay chưa từng có.

Bọn họ đều đã nhận ra sức mạnh của người này.

Rất nhanh, ba bóng người đột ngột hiện ra trong tầm mắt mọi người, lẳng lặng lơ lửng giữa không trung như thể bọn họ vẫn đứng đó từ đầu đến cuối.

Trong ba người, người cầm đầu là một nam nhân tướng mạo bình thường không có gì đặc biệt, thân mặc một bộ áo khoác chạm rồng thêu phượng vô cùng tinh xảo tráng lệ.

Mà đứng phía sau nam nhân này chính là Ma tướng Tuyết Lỵ và Mông Qua, hai người đều đứng sau người này, thần sắc nghiêm túc nhìn bóng lưng người trung niên kia, thậm chí còn có vẻ sợ hãi và cung kính.

Dương Khai mắt nhíu lại, trong nội tâm nổi sóng.

Chương 942: Ma tôn Trường Uyên

Trước khi nhìn thấy cảnh tượng này, hắn còn tưởng rằng Tuyết Lỵ và Mông Qua không cam lòng chịu nhục, gọi Ma tướng khác đến trợ trận, nhưng sau khi cảnh tượng trước mắt, Dương Khai lập tức xác nhận gã trung niên tướng mạo bình thản này căn bản không phải Ma tướng.

Sâu trong nội tâm hắn thốt lên kinh ngạc, thần sắc cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, hắn chăm chú nhìn kỹ người kia, trong mắt tràn đầy vẻ kiêng kỵ.

Cái tên ăn mặc lộng lẫy đó trông bình thản, nhưng đôi mắt lại rất có thần, tỏa sáng rạng rỡ làm người ta không dám nhìn thẳng, hơi thở sâu dài khó lường.

Người này nghiêng đầu nhìn một vòng đoàn người rồi lập tức chăm chú nhìn vào Dương Khai, nở nụ cười như gió xuân:

Dương Thánh chủ?

Người này trước kia chưa bao giờ gặp Dương Khai, nhưng vừa liếc mắt đã nhận ra hắn trong mấy nghìn người, có thể thấy được nhãn quang của người này vô cùng sắc bén.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, khẽ quát một tiếng:

Ma tôn?

Người trung niên giương mày cất tiếng cười lớn khen ngợi:

Dương Thánh chủ thật tinh tường, không ngờ mới đó thôi đã nhìn thấu thân phận của ta, khâm phục, khâm phục!

Y không ngờ nhãn lực của Dương Khai cũng không kém, hơn nữa cũng không ai có biểu hiện thản nhiên như vậy khi biết thân phận thật của y. Những người nhận ra y đều sẽ hốt hoảng kinh sợ như gặp đại địch hoặc là sợ hãi tung đòn tấn công.

Dương Khai lại khác, tuy rằng trong ánh mắt có kiêng kỵ nhưng cũng rất chừng mực không rối loạn, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

Hắn thật lòng khâm phục.

Dương Khai hừ nhẹ một tiếng. Hắn nhận ra thân phận của y cũng chính từ thái độ của Tuyết Lỵ và Mông Qua. Hai người này là Ma tướng, công lực đỉnh thiên, khiến chúng có thể cam nguyện đứng sau một người mà lại có vẻ kính sợ như vậy, ngoại trừ đương kim Ma Tôn ra thì không còn ai khác.

Dương Khai từng vô số lần tưởng tượng xem Ma tôn rốt cuộc là người như thế nào.

Có lẽ là vai rộng hông to, cường tráng như một con gấu.

Hoặc có lẽ là gương mặt hung ác nham hiểm giả dối.

Hay là hành vi phóng đãng, ngang ngược không kìm chế.

Nhưng tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ đương kim Ma Tôn lại trông như vậy, điềm tĩnh, bình thường tới cực điểm. Nếu không vì y mặc thứ áo bào lộng lẫy đó thì dù đi giữa đám đông cũng không thu hút được ánh mắt của người ngoài.

Người ngoài nhìn y chỉ để ý mỗi phục trang của y, chứ không phải vì con người y.

Đây là Ma tôn đã phong ấn sức mạnh của Mộng Vô Nhai. Dương Khai không khỏi sinh ra một cảm giác không thực.

- Dương Thánh chủ không phải hoài nghi, bản tôn chính là đương kim Ma tôn Trường Uyên! Điều này Tuyết Lỵ và Mông Qua có thể chứng minh cho ta.

Ma tôn vẫn lạnh nhạt cười nói.

- Ta không hoài nghi.

Dương Khai hít vào một hơi.

- Ta chỉ là nghĩ mãi không hiểu, ngươi không trấn thủ Ma cương mà lại ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi này làm gì? Nơi này hình như đâu có gì đáng để ngươi tự mình đi một chuyến chứ?

Nhận thấy địch ý bài xích của Dương Khai, Trường Uyên sờ mũi cười nói:

- Bản tôn đã nói đến nơi này chính là muốn bàn vài chuyện cùng Dương Thánh chủ.

- Chúng ta có chuyện gì để bàn bạc hay sao?

Dương Khai nhướn mày.

- Có.

Trường Uyên kiên trì nhìn chung quanh một chút rồi nói:

- Đây không phải chỗ để nói chuyện, Dương Thánh chủ có thể sắp xếp một nơi yên tĩnh được không?

Nói xong y cười dài nhìn Dương Khai.

- Chúa thượng!

Lệ Dung vẫn đứng phía sau Dương Khai, đôi mắt kiêng kị nhìn Trường Uyên trầm giọng nói:

- Cẩn thận âm mưu quỷ kế.

- Đừng đồng ý với y!

Hàn Phi cũng chen vào.

Dương Khai nhíu nhíu mày, lắc đầu nói:

- Ta sẽ nói chuyện với y, xem bộ dạng y như vậy cũng không giống như tới gây thù, hình như thật sự có chuyện gì muốn nói với ta.

Nếu như là tìm đến gây chuyện hay muốn rửa nhục thay Tuyết Lỵ và Mông Qua thì với công lực của Trường Uyên, căn bản không cần phí lời mà trực tiếp tỉ thí là được.

Không nhất định có thể làm gì được Dương Khai, nhưng cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh chiến đấu ở đây thì chỉ sợ mấy nghìn người hội tụ ở Lăng Tiêu Các cũng sẽ bị hại.

Đây chính là thủ đoạn tốt nhất để trả đũa Dương Khai.

- Mời vào trong nói chuyện!
Dương Khai nói lớn, giơ tay ra hiệu cho họ vào trong Lăng Tiêu Các, dứt lời cũng liền đi trước dẫn đường.

- Xin phép làm phiền.

Trường Uyên khẽ gật đầu, dẫn theo Mông Qua và Tuyết Lỵ đi theo phía sau.

Đợi sau khi bóng dáng sáu người cùng biến mất, mấy nghìnn người mới nặng nề thở dốc một hơi, loại áp lực như thực thể vừa rồi làm bọn họ không thể thở nổi.

- Người vừa rồi là ai? Có vẻ như rất lợi hại.

- Dương sư huynh gọi người đó là Ma tôn... Ma tôn là cái quái gì vậy?

- Sử Khôn trưởng lão, chắc hẳn trưởng lão biết ít nhiều về chuyện này?

Đám người Lăng Thái Hư và Dương Tứ gia lôi nhau đến trước mặt Sử Khôn hỏi, bọn họ ít nhiều cũng biết về Thông Huyền đại lục kia.

Sử Khôn sắc mặt trắng bệch, bên tai truyền tới không ít tiếng xì xào bàn tán thì không ngừng cười khổ:

- Với người không biết thì vô nghĩa thôi.

Ma tôn... đến lão trước kia cũng chưa từng gặp qua, thế mà những người này đều đang thảo luận xem Ma tôn rốt cuộc là ai...

Chắc chắn danh hiệu này ở Huyền Thông đại lục khi được nhắc đến ở bất kỳ chỗ nào cũng làm cho người ta kinh hãi, nhưng ở đây lại chỉ làm người ta hiếu kỳ.

- Ma tôn có thể nói là một trong những cao thủ lợi hại nhất ở Thông Huyền đại lục, về phần Ma tôn mạnh như thế nào thử lấy ví dụ này đi, các người cảm thấy ta có lợi hại không?

Đám người vây cạnh Sử Tôn liên tục gật đầu.

Nhập Thánh Cảnh, nửa năm trước những người ở đây căn bản không biết có cái gì gọi là Nhập Thánh Cảnh, đám Huyết thị của Dương gia còn được tự mình lĩnh hội sự khác biệt lớn giữa Nhập Thánh Cảnh và Siêu Phàm Cảnh.

Nhập Thánh Cảnh trước mặt bọn họ đương nhiên lợi hại, bản lĩnh long trời lở đất ấy bọn họ căn bản không thể phản kháng.

Sử Khôn không ngừng cười khổ.

- Trong mắt các người, ta quả thực lợi hại, nhưng cho dù có một trăm người như ta, chống lại Ma tôn thì cũng chết chắc. Đầu ngón tay của người ta có thể nặn ta thành tro.

Mọi người biến sắc, cuối cùng cũng hiểu được sức mạnh của Ma tôn.

- Vậy chẳng phải Khai nhi đang gặp nguy hiểm rồi sao?

Đổng Tố Trúc hét ầm lên.

Sử Khôn gãi gãi đầu:

- Không chắc, Ma tôn lần này tới có vẻ như không phải muốn gây chiến, hơn nữa Lệ Dung ở bên cạnh Thánh chủ kia cũng không kém, có bà ấy hỗ trợ, Ma tôn chưa chắc có thể gây tổn thương tới Thánh chủ.

- Trưởng lão nói là, vị phu nhân kia công lực cũng ngang với Ma tôn?

Mọi người vô cùng kinh ngạc, dường như tới giờ phút này mới biết được sức mạnh của Lệ Dung.

- Ta cũng không rõ lắm.

Sử Khôn nhún vai, không cách nào trả lời chính xác, chỉ có điều lão nghĩ nát óc cũng không ra, Ma tôn sao lại tới đây, hơn nữa còn nói thẳng muốn bàn chuyện quan trọng với Thánh chủ. Trước kia hai người đều chưa từng gặp nhau, có thể có chuyện gì để thương lượng?

Tại một nơi trong Đại điện Lăng Tiêu Các, Dương Khai và Ma tôn ngồi xuống, Lệ Dung và Hàn Phi đứng phía sau Dương Khai, Tuyết Lỵ và Mông Qua đứng sau Ma tôn, địa vị hai bên ngang nhau.

Không khí trong Đại điện thay đổi kỳ lạ, trở nên vô cùng nặng nề.

Dương Khai nghi hoặc cũng không muốn nói chuyện, nhìn chằm chằm Ma tôn không bỏ qua bất kỳ một động tác nào.

Ma tôn lại thoải mái ngắm Đại điện đơn sơ như kẻ nhàn rỗi, không ngừng khen:

- Phúc địa phúc địa à, nơi này có thể sinh ra người như Dương Thánh chủ, quả nhiên là phúc địa, bản tôn hận không thể sinh muộn nghìn năm để cùng Dương Thánh chủ trở thành sư huynh đệ đồng môn, nâng cốc ngôn hoan, ngao du thiên hạ!

Trong Đại điện, vẻ mặt mọi người trở nên quái dị, không ai biết Trường Uyên rốt cuộc muốn làm gì.

Vừa tới đã khen tặng như vậy, không khỏi khiến họ có cảm giác người này rất gian xảo.

- Ma tôn, có chuyện gì cứ nói thẳng đi, nơi này không chào đón ngươi.

Dương Khai trầm giọng nói, thần sắc không kiên nhẫn.

Cao thủ như vậy ngồi trước mặt mình, Dương Khai cũng cảm thấy áp lực.

Hắn không phải lo lắng cho an toàn của mình, cho dù thực sự đánh nhau, lực lượng không địch lại Ma tôn thì hắn cũng có thể trực tiếp xé rách không gian để trốn chạy, hoặc có thể sử dụng bí bảo Phi Thiên Toa để bay lên trời. Với tốc độ của nó, dù là đương kim Ma tôn cũng sẽ phải theo sau hít bụi, cả đời đừng nghĩ đến chuyện đuổi kịp hắn.

Hắn lo lắng cho sự an nguy của mấy nghìn người tập trung ở đây, nơi này có đồng môn của hắn, có tộc nhân của hắn, có phụ mẫu huynh đệ của hắn...

Hắn cần phải e dè rất nhiều việc.

- Hỗn xược!

Mông Qua quát lớn.

- Tiểu tử, nể mặt ngươi ngươi liền lấn tới, Ma tôn đại nhân đích thân tới đây chính là vinh hạnh cho ngươi đó!

- Đấy là lão ta không mời mà tới, nơi này ta là chủ nhân, ta không thể đuổi người được à?

Dương Khai cười lạnh.

- Mông Qua im miệng!

Trường Uyên quát một tiếng, Mông Qua liền cúi đầu xuống.

Tuy rằng đều là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng sức mạnh của Ma tôn đều lợi hại hơn hẳn so với tất cả các Ma tướng, đây cũng là nguyên nhân vì sao y có thể ngồi vững vàng ở vị trí hiện tại.

Trường Uyên liếc mắt nhìn Dương Khai, mỉm cười nói:

- Hình như Dương Thánh chủ rất cảnh giác với bản tôn, được rồi, bản tôn cũng không lãng phí thời gian của ngươi nữa, sẽ đi thẳng vào vấn đề.

Mỉm cười nói tiếp:

- Kỳ thực, Dương thánh chủ không cần thiết phải như vậy, hiện tại trên tay ngươi nắm giữ sức mạnh không kém bản tôn chút nào. Vị phu nhân phía sau ngươi cho dù không bằng bản tôn nhưng cũng không khác nhau lắm. Dưới trướng bản tôn có Tứ đại Ma tướng, mỗi người đều là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng thủ hạ của Dương Thánh chủ cũng không kém. Hai ngươi chúng ta nếu làm to chuyện lên, đều không có lợi đối với mọi người, ngươi nói có đúng hay không?

Dương Khai cau mày, trầm mặc không nói tiếng nào.

Hắn không biết vì sao Ma tôn phải so sánh rõ ràng sức mạnh của hai bên như vậy.

Điều này rất dễ làm cho người ta cảm thấy Ma tôn quả thực không muốn gây chiến với Dương Khai. Lực lượng trong tay mỗi người đều không kém nhau bao nhiêu, không rõ bên nào có ưu thế lớn, địa vị tất nhiên là bình đẳng.

Trường Uyên trầm ngâm một chút lại nói:

- Ngày trước bản tôn nghe nói hai thủ hạ này của ta không mở to mắt, đắc tội với Dương Thánh chủ, do bản tôn không thể quản giáo, đến xin tạ lỗi với Dương Thánh chủ, chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, về sau đừng ai ghi hận nữa.

Lời vừa nói ra, Mông Qua và Tuyết Lỵ liền kinh ngạc tột đột nhìn Trường Uyên.

Chúng không sao ngờ được Trường Uyên sẽ nói ra những lời như vậy.

Mà ngay cả Dương Khai sắc mặt cũng trở nên kỳ lạ.

Cho dù Trường Uyên thể hiện thiện ý với hắn điều này cũng là hơi quá, hơn nữa lấy thân phận và địa vị của y tại sao phải đến tỏ thiện ý với hắn?

Dương Khai cảm thấy y có ý đồ nào đó, nếu không ở vị trí của y như vậy, sẽ không thể nào lại để thủ hạ chịu nhục được.

Vừa nghĩ tới đây, vẻ mặt Dương Khai trở nên nhẹ nhõm hơn, ung dung nhìn Trường Uyên, tươi cười thoải mái.

Hắn muốn xem xem, đương kim Ma Tôn này rốt cuộc định làm gì, muốn lấy được thứ gì từ hắn.

Chỉ cần y có âm mưu giở trò, tất cả quyền chủ động sẽ vĩnh viễn nằm trong tay mình!

Dương Khai xác định.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau