VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 921 - Chương 925

Chương 923: Quá nhiệt tình

Một ngày hai tháng sau, Dương Khai từ bên ngoài trở về.

Trở lại Thánh Chủ uyển, gọi Từ Hối, hỏi thăm lão xem trong khoảng thời gian này các đệ tử có phát hiện gì không, lại không có bất kỳ thu hoạch nào.

Dương Khai không khỏi có chút thất vọng.

Hai tháng trước, hắn vận dụng toàn bộ nhân mạch quan hệ, nhờ mấy thế lực lưu ý điều tra tin tức của bên kia, hơn nữa bản thân Cửu Thiên Thánh Địa cũng phái người tìm hiểu, nhưng lại vẫn không có thu hoạch gì.

Hơn nữa trong hai tháng này, bản thân hắn cũng khắp nơi đi tìm cửa vào của Tiểu Huyền Giới.

Ước chừng ra vào hai, ba mươi Tiểu Huyền Giới cũng không tìm thấy cái nào dẫn đến Trung Đô cả.

Tốc độ nhanh chóng của Phi Thiên Toa có tác dụng thật lớn, trong khoảng thời gian hai tháng, Dương Khai gần như chạy hết toàn bộ lãnh địa của nhân loại.

Cách mỗi ba ngày, hắn lại hồi Thánh Địa một lần, tránh để bỏ lỡ mất tin tức hữu dụng nào.

Thế nhưng hắn vẫn không có được bất kỳ tin tức nào.

Từ Hối đã lui ra, một làn gió thơm lại bay tới. Dương Khai ngước mắt lên nhìn, vừa hay nhìn thấy Hạ Ngưng Thường mặc một thân lụa mỏng, dáng người thướt tha đứng trước mặt mình. Dường như nàng cũng cảm nhận được nỗi lòng lo âu của Dương Khai, trong mắt đẹp cũng toát ra vẻ đồng cảm.

Dương Khai đưa tay ra kéo, tiểu sư tỷ khẽ hô một tiếng liền bị kéo đến nằm trong ngực hắn, hắn cùi xuống dò hỏi:

- Luyện xong đan dược rồi?

- Ừm.

Hạ Ngưng Thường nhẹ nhàng gật đầu:

- Ít nhiều trong khoảng thời gian này, do chuyện của Tiểu Huyền Giới, võ giả tới cầu đan càng ngày càng ít, cho nên hiện tại cũng không phải luyện chế nhiều đan dược.

Bởi vì thật nhiều Tiểu Huyền Giới đột nhiên xuất hiện, đại đa số võ giả đều muốn đi tìm lấy một chén canh, đều rời Cửu Phong, đi ra ngoài tìm kiếm cơ duyên. Thế nên ở bên ngoài Cửu Phong, số người đến cầu đan không cần phải xếp hàng nữa.

Cũng nhờ thế mà Hạ Ngưng Thường cùng các vị đại sư có thời gian rảnh rỗi.

Hai sư tỷ đệ da thịt kề nhau, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, trong lòng đều yên lặng.

- Sư đệ, ngươi là đang tìm thông đạo tới Trung Đô sao?

Hạ Ngưng Thường bỗng nhiên lên tiếng hỏi/

- Nàng hỏi đại trưởng lão hả?

Dương Khai ngạc nhiên.

Hạ Ngưng Thường lắc lắc đầu:

- Tự ta nhìn ra được, nghiêm túc mà nói bên Trung Đô kia cũng là một cái Tiểu Huyền Giới, trước kia không tìm thấy cửa vào, nhưng giờ cửa vào tự động mở ra, hẳn là sớm bị người ta phát hiện ra mới đúng. Thế nhưng lại vẫn luôn không có tin tức gì truyền tới, sư đệ ngươi nhất định hẳn lo lắng. Trong khoảng thời gian này ngươi cũng thường xuyên chạy ra ngoài

- Ừm, ta đang tìm, đáng tiếc không tìm được.

- Chắc chắn sẽ có manh mối, sư đệ đừng nóng nảy.

Hạ Ngưng Thường dịu dàng trấn an, chủ động nắm lấy bàn tay Dương Khai, sâu kín thở dài nói:

- Thời điểm mấu chốt như thế, không biết sư phụ chạy đi đâu chứ. Nếu người ở đây cũng có người để mà thương lượng.

- Mộng chưởng quầy… lão khả năng có chuyện gì quan trọng cần làm.

Dương Khai cũng không biết Mộng chưởng quầy lại chạy đi đâu đúng vào thời điểm mấu chốt này.

Nhưng lão vừa đến Cửu Thiên Thánh ĐỊa liền lập tức rời đi, thậm chí cả Hạ Ngưng Thường đều giao cho Dương Khai chăm sóc, khẳng định là chuyện quan trọng.

Dương Khai thậm chí còn hoài nghi không biết lão có chạy đến Ma Cương không.

Dù sao năm đó lão cũng chịu thiệt thòi nặng nề trong tay Ma Tôn, không chừng lần này khôi phục lại thực lực xong lại đi tìm Ma Tôn tính sổ.

Nếu thật sự như thế, thế tình hình của Mộng chưởng quầy có thể không tốt lắm.

“Đạp, đạp đạp…”

Bên ngoài đột nhiên lại có những tiếng bước chân dồn dập.

Hạ Ngưng Thường như con thỏ giật mình, vội vàng nhảy khỏi vòng tay Dương Khai, sắc mặt đỏ bùng, lúng túng đứng ở một bên/

Lúc không có người, nàng có thể ôn tồn cùng Dương Khai, nhưng trước mặt người bên ngoài, nàng lại không dám như thế.

Người tiến vào là Từ Hối, dáng vẻ vội vàng.

Dương Khai kinh ngạc nhìn lão:

- Đại trưởng lão còn có chuyện gì sao?

Từ Hối vừa rồi mới báo cáo tin tức các đệ tử thăm dò được trong thời gian này, rời đi không bao lâu đã quay lại, rõ ràng là có việc muốn bẩm báo.

- Thánh Chủ, bên ngoài có hai nữ tử tới, nói thẳng là muốn gặp người.

Từ Hối cẩn thận đánh giá thần sắc của htn, ho nhẹ một tiếng báo cáo.

- Nữ tử?

Dương Khai nhíu nhíu mày:
- Là nữ tử thế nào?

- Ừm, rất được, cũng rất trẻ.

Từ Hối không chớp mắt, nói thẳng. Lão mang vẻ nghiêm trang, rõ ràng nghĩ rằng Dương Khai bên ngoài gây ra chuyện tình gì, giờ hai nàng kia mới tìm tới/

Hạ Ngưng Thường cũng nghĩ như thế, không khỏi hé miệng cười khẽ, mắt đẹp sâu kín liếc Dương Khai, hạ giọng nói:

- Sư đệ, ta về phòng trước đây.

Khóe miệng Dương Khai co quắp, chính khí nghiêm nghị nói:

- Ta ở bên ngoài cũng không quen nữ tử xinh đẹp nào mà. Các nàng không phải là Vân Huyên cùng Nguyễn Tâm của Độc Ngạo Minh sao? Hai người kia lần trước đến Thánh ĐỊa, đại trưởng lão cũng gặp rồi.

- Không phải hai nàng ấy.

Từ Hối lắc đầu, hai mắt tỏa sáng nói:

- Đúng rồi, hai cô nương kia là song sinh, bộ dạng thì giống nhau, nhưng khí chất thì có chút khác nhau, một nàng là quyến rũ, nàng còn lại giống tinh linh… ừm, đều là những cô nương xinh đẹp khó gặp nha.

Lão ra vẻ như Dương Khai thật có phúc, hiển nhiên cho rằng hai người tới đây có quan hệ gì đó không rõ ràng với Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai biến đối, bỗng đứng dậy, quát khẽ nói:

- Song sinh?

- Đúng thế.

Từ Hối không biết vì sao phản ứng của Dương Khai lại mãnh liệt như thế, ngạc nhiên nhìn hắn, nói tiếp:

- Hơn nữa căn cứ theo quan sát của lão phu, hai vị cô nương kia hẳn là tu luyện công pháp đặc biệt nào đó, khí tức của hai con người lại độc nhất vô nhị, mà ngay cả lực lượng dao động phát ra trong cơ thể cũng hòan toàn giống nhau, thực lực đại khái ở mức Siêu Phàm cảnh nhất tầng, lại làm cho người ta có cảm giác không thể bỏ qua được. thật là có chút kỳ quái, cho dù các nàng là song sinh cũng không thể ngay cả khí tức sinh mệnh cùng lực lượng dao động cũng giống nhau tới thế chứ.

Hai mắt Dương Khai dần dần sáng ngời, thần quang rạng rỡ, Hạ Ngưng Thường cũng dừng bước, đứng nguyên tại chỗ che miệng nhỏ xinh, tròng mắt đẹp sáng ngời kinh ngạc cùng mừng rỡ.

Sư tỷ đệ liếc nhau, đều nghĩ đến một khả năng.

- Người ở đâu?

Dương Khai vội vàng hỏi, đồng thởi thả thần niệm.

- Ở ngay tại ngoài phong.

- Dẫn ta đi gặp các nàng!

- Ta cũng đi!

Hạ Ngưng Thường vội vàng nói.

- Hả…

Từ Hối vẻ mặt không biết nói sao, đột nhiên đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong lòng âm thầm sốt ruột cho Dương Khai, nghĩ thầm vị sư tỷ này của Thánh Chủ chắc không muốn đi gây khó dễ cho hai vị nữ tử kia chứ?

Nhưng nhìn bộ dạng này của nàng, cũng không phải là người có tính tình như thế.
- Thất thần làm gì?

Dương Khai khẽ quát một tiếng, cùng Hạ Ngưng Thường bay ra ngoài.

Từ Hối kiên trì đuổi kịp, âm thầm quyết định lát nữa nếu mấy nữ tử này đánh nhau, lão nhất định chạy nhanh như chân bôi dầu, để cho Thánh Chủ tự đau đầu đi thôi.

Diễm phúc cũng không dễ hưởng đâu.

Từ Hối thân là người từng trải, đương nhiên là biết một khi nữ nhân tàn sát nhau là điều kinh khủng, làm người sợ hãi tới mức nào.

Bên ngoài Cửu Phong, hai nữ tử dáng người thướt tha đang lẳng lặng đứng đó. Hai người đều là bộ dạng quốc sắc thiên hương, ngực sữa to thẳng, vòng eo mạn diệu. Chẳng qua hai nàng khí chất bất đồng, người bên trái thần sắc quyến rũ, người bên phải là tinh linh sống động. Hai nàng đứng cùng một chỗ, làm cho người ta không khỏi có cảm giác câu hồn đoạt phách, thị giác cũng bị tấn công.

Mấy đệ tử thủ hộ không ngừng lén nhìn về phía các nàng, ánh mắt cũng âm thầm kinh diễm.

Cũng không dám có ánh nhìn gì quá phận, thường chỉ thừa dịp các nàng không chú ý, liếc mắt nhìn, sau đó lại quay về chỗ cũ, đều đã thấy thỏa mãn.

- Tỷ tỷ, mấy người này thật là chán ghét, lúc nào cũng nhìn lén.

Nữ tử bên phải nhẹ mím môi đỏ mọng, hạ giọng nói với nữ tử bên trái.

- Đừng để ý tới bọn họ.

Nữ tử bên trái lắc đầu, mỉm cười duyên dáng nói:

- Còn không cho phép người ta nhìn vài cái sao? Dù sao cũng chẳng rơi mất khối thịt nào, nam nhân đều đức hạnh như thế, còn có nhiều người càng đáng ghét hơn đám bọn họ!

- Nhưng người kia thì khác…

- Người kia…

Sắc mặt tỷ tỷ cũng ngưng trọng hơn nhiều, có vẻ như nhớ lại:

- Người đó đều bỏ đi hơn mười năm rồi, vẫn xa ngút ngàn dặm chẳng có tin tức, cũng không biết người ở đây có phải là hắn không.

- Ta cảm thấy đúng!

Tỷ tỷ liếc muội muội một cái, cười nhạp nói:

- Tuy rằng ta cũng hy vọng như thế, nhưng vẫn luôn cảm giác không có khả năng. Theo như lời người ta nói, vị Thánh Chủ của Cửu Thiên Thánh Địa này chừng Siêu Phàm cảnh tam tầng, tỷ muội chúng ta là vì chiếm được tối cao kế thừa mới có được tu vi ngày hôm nay. Cho dù là hắn có lợi hại hơn nữa cũng không có khả năng tu vi cao hơn chúng ta đi. Ta với người hợp lực tốc độ tu luyện chính là nhanh gấp đôi người thường đó!

- Tỷ tỷ, ngươi quên năm đó hắn ở Trung Đô đã tạo thành bao nhiêu kỳ tích sao? Những chuyện không thể nào, với hắn đều trở thành có thể cả.

- Chỉ mong thế. Nhưng nếu thật là hắn, thế thì mới mười năm ngắn ngủi, sao hắn đã biến thành chủ nhân của địa phương này? Nhóm thế lực này cũng không phải Bát đại gia tộc ở Trung Đô có thể sánh được.

Tỷ tỷ thở dài, tuy rằng cũng ôm chút hy vọng, nhưng vẫn cảm thấy có gì không thực tế.

- Cũng không biết tình hình tông môn bên kia thế nào…

Muội muội mang bộ dạng lo lắng.

- Mặc kệ bên kia thế nào, chúng ta hiện tại cũng không có biện pháp trở về. Hy vọng duy nhất chính là khẩn trương tìm được hắn, để hắn nghĩ biện pháp… ừm, có người đến.

Vừa nói chuyện, tỷ tỷ ngẩng đầu nhìn ra đằng xa, lại nhìn thấy ba bóng người đang nhanh chóng chạy lại chỗ này.

Tốc độ phi hành của ba người đều cực nhanh, với tu vi hiện giờ của nàng cũng chỉ thấy được một chuỗi tàn ảnh.

Đợi cho tới khi ba người kia hạ xuống trước mặt mình, hai tỷ muội mắt sáng lên, có chút không dám tin, lại có chút như chờ mong nhìn người trước mặt.

- Đệ tử bái chào Thánh Chủ, bái chào đại trưởng lão!

Đám đệ tử Thánh Địa trông coi nơi này cung kính hành lễn, đại trưởng lão phất phất tay, cũng không lên tiếng, chỉ đứng đằng sau Dương Khai đoán ý qua lời nói cùng sắc mặt.

Lão phát hiện lúc nhìn thấy hai vị cô nương kia, Thánh Chủ liền mỉm cười, tuy rằng không lên tiếng, nhưng lại vô cùng vui vẻ, giống như gặp lại cố nhân xa cách từ lâu.

- Thật là các ngươi!

Hạ Ngưng Thường cũng che miệng nhỏ, kinh hô lên.

- Dương Khai!

Hai tỷ muội kia dường như cũng phấn khích quá độ, đồng thanh la lên một câu, sau đó nhất tề lao tới, ôm lấy Dương Khai thật chặt. Đại trưởng lão vốn đang nhìn chằm chằm bên này, thấy thế trợn mắt há hốc mồm.

Động tác chỉnh tề giống như cùng là một người vậy!

Trái ôm phải ấp, thân thể mềm mại áp sát vào trong ngực, mềm mại đến cực điểm. Lồng ngực cảm nhận độ co dãn mềm mại, Dương Khai chân tay luống cuống đứng đó, rõ ràng cũng ngây ngẩn cả người!

Quá nhiệt tình!

Mười năm không gặp, hai tỷ muội này lại trở nên nhiệt tình như thế, chủ động nhào vào ôm lấy hắn, khiến Dương Khai cảm thấy nhất thời khó mà thích ứng.

Hạ Ngưng Thường chỉ đứng một bên cười nhẹ, không hề bận tâm chút nào.

Đại trưởng lão ngẩng đầu nhìn lên trời, thần thái chuyên chú, giống như trời cao có huyền cơ kỳ diệu gì vậy.

Chương 924: Chờ Xem

Bên ngoài Cửu Phong, Dương Khai trái ôm phải ấp, trong lòng hắn giờ đang là hai mỹ nữ giống hệt nhau, bên cạnh lại còn có một tiểu sư tỷ che mặt.

Đám đệ tử phụ trách trông coi địa phương này đều trố mắt ra nhì, vẻ mặt vô cùng khâm phục, vô cùng hâm mộ, nghĩ thầm rằng Thánh Chủ quả đúng là Thánh Chủ nha, thủ đoạn quá tuyệt, ngay cả cặp hoa tỷ muội xinh đẹp như thế đều có thể chinh phục, quả thật chính là mẫu mực của nam nhân.

- Cũng được rồi, được rồi, hai người các ngươi đang làm gì đây.

Dương Khai bị ôm chút nữa không thở nổi, lồng ngực lại cảm nhận được sự mềm mại làm cho hắn ngứa ngáy, vội vàng sờ soang bên hông hai nàng.

Hai tỷ muội lúc này mới buông hắn ra, cùng nhau nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn hắn.

- Làm gì thế?

Dương Khai vẻ mặt cảnh giác:

- Là chính các ngươi tự mình dâng lên, cũng không phải ta muốn ăn đậu hủ của các ngươi!

- Nhiều năm không gặp, ngươi vẫn là làm cho người khác phải ghét như thế!

Nữ tử có khí chất quyến rũ hừ nhẹ một tiếng:

- Uổng công chúng ta mấy năm nay vẫn lo lắng cho an nguy của ngươi, hóa ra ngươi đã ở đây thành Thánh Chủ gì gì đó rồi, đúng là mất công!

- Các ngươi lo lắng cho ta sao?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn các nàng:

- Ta đây thật đúng là vinh hạnh.

- Ta không có, là Mi Nhi luôn nhắc tới ngươi.

Nàng kia sắc mặt đỏ lên, lỡ lời đành phủ nhận.

- Tỷ tỷ có.

- Không có.

- Được rồi, được rồi, các ngươi đừng có vừa gặp mặt đã cãi nhau. Đi vào trong rồi nói sau.

Hạ Ngưng Thường cũng lấy lại tinh thần, đứng một bên nói.

Lúc này Dương Khai mới nhếch miệng cười, nói với cặp tỷ muội:

- Đi theo ta, đến đây thì đừng có coi mình là người ngoài.

- Ta đây không thế.

Tỷ tỷ hừ một tiếng, kéo muội muội đi cùng Hạ Ngưng Thường, dẫn đầu đi vào trong Cửu Phong.

Dương Khai bật cười lắc đầu, nhìn bóng lưng các nàng, sắc mặt dần dần trở nên nghiêm túc.

Hai tỷ muội kia rõ ràng chúng là Hồ gia tỷ muội của Huyết Chiến Bang, Hồ Kiều Nhi cùng Hồ Mị Nhi.

Cũng vì trong khoảng thời gian này Dương Khai luôn tìm tình báo về Trung Đô bên kia, cho nên khi nghe đại trưởng lão báo có cặp song sinh tới tìm, trong đầu Dương Khai không tự chủ được liền nghĩ tới bóng dáng của cặp tỷ muội này.

Lời nói của đại trưởng lão sau đó cũng càng thêm xác nhận suy đoán của hắn.

Năm đó ở Truyền Thừa Động Thiên, Dương Khai cùng Tô Nhan đạt được truyền thừa cuối cùng, chính là truyền thừa của Long Phượng Phủ.

Nhưng tỷ muội Hồ gia cũng có cơ duyên, chiếm được một bộ Liên Chi thần công. Tu luyện bộ thần công này, khí tức cùng lực lượng dao động của hai người có thể hoàn toàn nhất trí.

Các nàng xuất hiện ở trong này, vậy nghĩa là thông đạo ở Trung Đô bên kia cùng Thông Huyền đại lục thật sự đã nối liền nhau rồi, có lẽ đã xảy ra chuyện làm cho mình lo lắng.

- Thánh Chủ, hai vị cô nương kia…

Từ Hối đứng bên lắp bắp, có tâm dò hỏi lai lịch của hai nữ tử kia cùng quan hệ của họ với Dương Khai, lại cảm thấy hình như mình quá nhiều chuyện rồi.

- Không phải như ngươi nghĩ!

Dương Khai nghiêng đầu, liếc mắt nhìn lão một cái!

- Thuộc hạ hiểu được.

Từ Hối vội vàng gật đầu.

Vào Cửu Phong, hai tỷ muội vừa đi vừa nhìn ngắm bốn phía, không ngừng lên tiếng thán phục. Cửu Thiên Thánh địa mặc dù cũng được coi như thế lực đứng đầu trên Thông Huyền đại lục, nhưng cảnh sắc bên trong Cửu Phong lại hợp lòng người, linh khí nồng đậm, căn bản không cùng đẳng cấp với Trung Đô.

Lại tới đây, lập tức làm cho hai nàng có cảm giác mở rộng tầm mắt, hai tỷ muội giống như nữ tử thôn dã đi vào chốn đại thành phồn hoa, nhìn quanh trầm trồ.

Thánh Chủ uyển, Hạ Ngưng Thường để hai nàng ngồi xuống, Dương Khai tự mình rót trà cho hai nàng, An Linh Nhi lại bưng tới mâm đựng linh quả quý hiếm tới ân cần chiêu đãi.

Hai tỷ muội Hồ gia giống như thật lâu chưa được nghỉ ngơi tốt như thế, mặt mang vẻ mỏi mệt, lực lượng cũng tiêu hao không ít, ngửi thấy mùi vị của linh quả này cũng cảm thấy thèm.

Hồ Kiều Nhi không chút khách khí lấy hai quả, sau đó đưa một quả cho Hồ Mị Nhi, bắt đầu cắn ăn,

Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường ngồi bên cạnh, chờ hai nàng nghỉ ngơi.

Ăn liền mấy linh quả, hai người mới xem như khôi phục lại, Dương Khai lúc này mới nói:

- Xem các ngươi một thân phong trần mỏi mệt, có phải là đi rất lâu không?

Tỷ muội Hồ gia cùng nhau gật đầu:

- Không sai, cũng chừng hơn ba tháng. Dương Khai nhẹ nhàng hít vào một hơi:

- Vất vả các ngươi.

Thực lực hai người họ hôm nay là Siêu Phàm cảnh nhất tầng, liên tiếp chạy đi ba tháng, lực lượng xác thực tiêu hao không nhẹ, mệt mỏi như thế là điều không thể tránh được.

- Dương Khai, ngươi khẩn trương hồi Trung Đô một chuyến, bên kia khả năng xảy ra chút chuyện,

Hồ Kiều Nhi bỗng nhướn mày, quát khẽ nói, bộ dáng lo lắng.

- Ta biết.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

- Ngươi biết?

Tỷ muội hai người ngạc nhiên nhìn hắn.

- Nói thật ra, trong khoảng thời gian này bên này cũng xảy ra vài việc, ta cũng luôn tìm đường về, lại không tìm được. vừa hay giờ các ngươi tìm tới, cẩn thận nói cho ta nghe, các ngươi tới đây thế nào?

Hai tỷ muội liếc nhau, Hồ Kiều Nhi nói:

- Ngươi còn nhớ địa phương mà Truyền Thừa động thiên mở ra, đó là một quặng mỏ của Hồ gia chúng ta.

- Đương nhiên nhớ rõ.

Dương Khai gật đầu,

- Cũng chừng ba, bốn tháng trước, bỗng nhiên xuất hiện một hiện tượng kỳ quái.

Nghe những lời Hồ Kiều Nhi kể lại, Dương Khai giờ mới hiểu được hai tỷ muội các nàng vì sao lại đi vào Thông Huyền đại lục, vì sao lại vượt ngàn dặm xa xôi tới tìm Cửu Thiên Thánh Địa.

Ba bốn tháng trước, địa phương từng xuất hiện Truyền Thừa động thiên kia bỗng nhiên lại có một cửa động tối đen. Tỷ muội Hồ Gia nhận được thông báo của đệ tử, dắt tay nhau tới điều tra.

Bởi vì hiện giờ thực lực của hai nàng ở Huyết Chiến Bang, thậm chí toàn thiên hạ đều là đứng đầu.

Chính là vì tin tưởng thực lực của mình, cho nên tỷ muội Hồ gia mới không sợ hung hiểm đi vào cửa động tối đen kia, mong muốn tìm hiểu một phen.

Dù sao nơi đó cũng từng xuất hiện Truyền Thừa động thiên, các nàng nghĩ thầm cửa động kia chắc cũng giống Truyền Thừa động thiên, nhưng lại không hề biết đó là cửa vào Hư Không Dũng Đạo nối liền với Thông Huyền đại lục.

Không để ý liền đi tới Thông Huyền đại lục.

Hai tỷ muội dò xét hai ngày hở xung quanh, phát hiện nơi này hoàn toàn khác với những gì các nàng phỏng đoán, lại có dấu vết hoạt động của rất nhiều võ giả. Hơn nữa những võ giả này có rất nhiều cao thủ các nàng không nhìn ra được sâu cạn.

Lúc đó lập tức liền hiểu rõ, đi tới một nơi khác rồi.

Đang chuẩn bị theo đường cũ trở về thì lại kinh hãi phát hiện cửa vào lúc các nàng tới đã bị một thế lực võ gỉa bao vây.

Thế lực đó cường nhân ùn ùn, hai tỷ muội thế đơn lực cô, căn bản không tiếp cận được, hơi chút liền bị người uy hiếp bức lui.

Bất đắc dĩ, hai nàng chỉ đành ở lại phụ cận, tìm xem có cơ hội trở về hay không.

Nhưng vẫn không có cách nào được như ý nguyện, Lúc này các nàng mới nhớ tới Dương Khai mười năm trước rời khỏi Trung Đô, đành còn nước còn tát, đi khắp nơi tìm hiểu tin tức của Dương Khai, muốn biết xem hắn có ở cùng thế giới này không. Nếu hắn cũng ở đây, phải hỏi xem hắn có biện pháp gì trở lại Trung Đô không.

Cũng không ôm nhiều hi vọng, nào biết vừa tìm hiểu đã có tin tức.

Ở đây, Thánh Chủ đứng đầu Cửu Thiên Thánh địa uy danh không ai bằng, khắp nơi đều nhắc tên.

Vừa tìm hiểu, phát hiện Thánh Chủ của Cửu Thiên Thánh Địa có ngoại hình cùng tuổi tác giống như Dương Khai mà các nàng biết, vì thế liền vội vàng chạy tới đây.

Hai tỷ muội sở dĩ nhìn thấy Dương Khai liền kích động như thế chính là vì thấy Dương Khai đích xác là người mà các nàng đang tìm, tảng đá đè nặng trong lòng mấy tháng nay cuối cùng cũng được bỏ xuống, mới thất thố như thế.

- Ta cũng không nghĩ tới ngươi lại chính là Thánh Chủ của nơi này. Nhưng mà thế thì càng dễ rồi, ngươi nếu chấp chưởng một Thánh Địa, khẳng định có thể thử liên lạc, để bọn họ đừng thương tổn Huyết Chiến Bang cùng những người bên kia được không?

Hồ Kiều Nhi tha thiết nhìn Dương Khai, ký thác toàn bộ hi vọng lên người hắn. k

- Các ngươi có còn nhớ lai lịch của thế lực đuổi các ngươi đi không?

- Lai lịch thì không nhớ rõ được…

Hồ Kiều Nhi chậm rãi lắc đầu:

- Địa phương này thật sự quá lớn, nhưng mà ta nghe võ giả quanh đó nói thế lực kia hình như được gọi là Tiêu Dao Thần Giáo.

- Tiêu Dao Thần Giáo?

Dương Khai nhướn mày, mơ hồ cảm thấy hình như mình từng nghe thấy nơi đâu.

- Địa phương này cũng không gần.

An Linh Nhi vẫn ngồi cạnh đó nghe thấy liền chen miệng nói:

- Thế thì hai vị cô nương hẳn là đi đường vòng rồi, bằng không trong vòng hai tháng là có thể tới được Thánh Địa của chúng ta.

- Ngươi biết thế lực này?

Dương Khai đưa mắt nhìn nàng.

An Linh Nhi hé miệng cười:

- Thánh Nữ phải học rất nhiều, đương nhiên bao gồm toàn bộ thế lực mạnh yếu trong thiên hạ, cùng vị trí phân bố của từng thế lực. Tiêu Dao Thần Giáo này cũng không thể coi là yếu, có vài vị cao thủ Nhập Thánh Cảnh trấn thủ, người lợi hại nhất trong đó chính là Nhập Thánh cảnh nhị tầng,

- Thế nghĩa là tương đương với Thánh Địa chúng ta.

- Có thể nói thế,

An Linh Nhi mỉm cười gật đầu:

- Tuy nhiên thanh danh cùng uy vọng đương nhiên không thể bằng Thánh Địa chúng ta bây giờ, nhưng cũng không thể khinh thường.

Nghe nàng nói thế, sắc mặt hoa tỷ muội trở nên ngưng trọng hơn.

Các nàng xem ra, Cửu Thiên Thánh Địa này cũng tương đối mạnh rồi, thế mà lại chỉ có thể bất phân thắng bại cùng Tiêu Dao Thần Giáo kia, cũng không biết có thể dựa vào lực lượng nơi đây để hóa giải hiểm nguy cho bên Trung Đô kia không.

- Vậy xem bọn họ có thức thời không, nếu bọn họ thức thời, ta đương nhiên đợi bọn họ, nếu là bọn họ không thế…

- Vậy ngươi sao?

- Chờ xem!

Dương Khai nhếch miệng, trong mắt che phủ hàn quang, như lưỡi kiếm sắc bén nhếp nhân tâm.

Tỷ muội Hồ gia mắt sáng ngời, có chút kỳ dị.

Người nam nhân này, vẫn mạnh mẽ cứng rắn y như năm đó!

Bất luận cái gì dám coi khinh hay đối địch hắn đều phải trả giá vô cùng thê thảm và nghiêm trọng.

Hai tỷ muội nháy mắt thả lỏng, âm thầm cảm thấy chỉ cần Dương Khai xuất mã liền không cần lo lắng tình hình tông môn bên kia nữa.

Một cỗ thần niệm khuếch tán trong thức hải của Dương Khai, một lát sau, bên ngoài đại điện vang lên tiếng tay áo phần phật.

Lục đại trưởng lão của Thánh Địa, bốn vị thống lĩnh của Cổ Ma tộc nhất tề hiện thân.

- Thánh Chủ!

- Chủ thượng!

Mọi người đều thi lễ, thần sắc trịnh trọng nhìn Dương Khai, không biết hắn sao phải triệu tập toàn bộ cao tầng trong Thánh Địa lại. Nhưng mơ hồ, mọi người dường như vẫn cảm nhận được một cỗ hơi thở bất thường.

Cảm thấy sự cường đại của mấy người tới, tỷ muội Hồ gia không dám thở mạnh lấy một hơi.

Bên thế giới Trung Đô kia, thực lực của các nàng là đứng đầu. Chỉ cần tỷ muội liên kết, gần như có thể nói là vô địch thiên hạ. Nhưng giờ phút này, các nàng lại kinh hãi phát hiện, bất cứ người nào đang đứng đây đều không phải là đối thủ mà các nàng có thể ngăn cản.

Trong lòng kinh hãi, đồng thời cũng cảm thấy phấn chấn vì lực lượng Dương Khai đang nắm trong tay.

Chương 925: Tiên lễ hậu binh

- Chủ thượng, lần này triệu tập là có chuyện gì quan trọng sao?

Trong đại điện, Lệ Dung vừa hỏi vừa quan sát hai tỷ muội Hồ gia, trong đôi mắt đẹp kia không khỏi hiện lên hào quang khác thường.

Với thực lực của mình, nàng tất nhiên có thể nhìn ra là thực lực hai tỷ muội này tuy không cao, nhưng công pháp mà hai người tu luyện khá cổ quái. Cho dù là song sinh nhưng chẳng thể nào ngay cả dấu vết sinh mệnh và dao động khí tức đều không chút khác biệt như thế này được.

Các vị cường giả Thánh cảnh đều phát hiện ra hiện tượng thú vị này, tất cả đều nhìn hai tỷ muội Hồ gia vài lần.

- Ta phải đi ra ngoài một chuyến.

Dương Khai đảo mắt qua mọi người một vòng, tùy ý nói:

- Lệ Dung và Hàn Phi cùng đi theo ta.

Hai vị thống lĩnh tộc Cổ Ma đáp một tiếng.

- Ngoài ra, ta còn cần một vị trưởng lão biết đường dẫn đường.

Dương Khai thản nhiên nói, lại quăng ánh mắt tới sáu vị trưởng lão:

- Giữa các ngươi, có ai biết đường tới Tiêu Dao Thần Giáo không?

- Thuộc hạ biết!

Sử Khôn tiến lên một bước.

- Vậy Sử Khôn trưởng lão đi cùng ta, những người khác hãy ở lại Thánh Địa.

- Thánh chủ, có phải chúng ta có tranh chấp gì với Tiêu Dao Thần Giáo kia không?

Từ Hối nhíu mày hỏi, sắc mặt Dương Khai có vẻ không đúng lắm, giọng điệu cũng khác với bình thường, khiến ông ta nhận ra điểm không ổn.

- Không có tranh chấp, nhưng có thể sẽ có, cho nên ta cần mang theo mấy cao thủ cùng đi.

- Vậy thuộc hạ…

- Đại trưởng lão đừng đi.

Dương Khai không cho ông ta cơ hội nói hết lời mà cắt ngang luôn:

- Thánh Địa cần người trấn thủ, ông ở lại cũng tiện xử lý chuyện bên này.

Từ Hối nghĩ lại, cảm thấy Dương Khai nói cũng đúng nên không kiên trì nữa.

- Tiểu sư tỷ cũng ở lại đi.

Dương Khai nhìn Hạ Ngưng Thường,

- Có khi Mộng chưởng quỹ sẽ nhanh chóng trở lại.

- Ừ, ta không đi, ta ở lại đây luyện đan, tiện thể chờ sư phụ.

Hạ Ngưng Thường nhu thuận gật đầu.

- Chúng ta muốn đi!

Tỷ muội Hồ gia đồng thanh nói.

Dương Khai quay sang nhìn hai nàng, thấy cả hai đều thần sắc kiên định nên khẽ gật đầu.

Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi thế mới nhoẻn miệng cười.

- Chuyện không thể chậm trễ, giờ chúng ta xuất phát thôi.

Dương Khai phất tay, không trì hoãn mà bước ra ngoài trước.

Bên ngoài Thánh Chủ Uyển, Dương Khai lại dặn dò vài câu với thống lĩnh trấn thủ và các trưởng lão, rồi mới tế Phi Thiên Toa ra, đợi cho sáu người đứng lên rồi thì hóa thành một vệt thanh quang, chớp mắt liền biến mất.

Phi Thiên Toa dài chừng ba trượng, chở bảy tám người không thành vấn đề. Hơn nữa trên Phi Thiên Toa còn có kết giới phòng ngự cho nên dù bay có nhanh đến mấy thì cũng không cảm thấy bị gió quất vào mặt, vào người.

Chẳng qua Dương Khai rõ ràng cảm giác được chở nhiều người như vậy sẽ tiêu hao bao nhiêu là năng lượng.

Sử Khôn đứng ở trên cùng, chỉ dẫn phương hướng và đường đi, năm người khác an vị ở đằng sau.

Dọc đường đi, Dương Khai nói sơ qua về lai lịch của hai tỷ muội Hồ gia và mục đích tới Tiêu Dao Thần Giáo này. Nghe xong, Lệ Dung và Hàn Phi mới hiểu được vì sao Dương Khai lại thận trọng như vậy.

Nơi đó là nơi chôn rau cắt rốn của Dương Khai, nên Dương Khai có tình cảm riêng biệt với nơi đó. Ngày hôm nay toàn bộ Tiểu huyền giới mở ra, Tiêu Dao Thần Giáo kia tiến vào thế giới phía Trung Đô kia liệu có ỷ thế hiếp người hay không thì khó nói. Nếu họ dựa vào sự hùng mạnh của mình mà không coi võ giả bên Trung Đô kia ra gì, có thể sẽ áp bức nô dịch những võ giả bên đó.

Nơi đó có bằng hữu và người thân của Dương Khai, sao hắn sẽ để cho loại chuyện này phát sinh được?

Lúc đang phi hành, Sử Khôn thường ngoảnh đầu lại vài lần, sắc mặt là lạ.

- Sử Khôn trưởng lão, có phải có lời gì muốn nói không?

Dương Khai thấy y muốn nói lại thôi, không khỏi mở miệng hỏi.

Sử Khôn cười cười, nói:

- Thật sự không có gì, chẳng qua thấy khí tức của hai cô nương kia thật nhất trí.

- Ồ, đó là vì các nàng tu luyện một môn công pháp đặc thù.

- Hóa ra là như vậy.

Sử Khôn gãi đầu:

- Nhưng không nghe Thánh chủ nói như vậy, thuộc hạ có lẽ còn cho rằng hai người bọn họ là người của Song Tử Các.

- Song Tử Các? Dương Khai nhíu mày, dường như có nhớ cái tên thế lực này.

Lần trước lúc ở Long Phượng Phủ, Tôn Ngọc xuất quan khỏi Long cốc, sư phụ Lăng Kiên của gã đã từng nói, để gã tạm thời tới Song Tử Các tránh nạn một trận, còn nói Long Phượng Phủ và Song Tử Các xưa nay giao hảo…

- Vị tiền bối này, ngài vì sao cho rằng bọn ta là người của Song Tử Các?

Hồ Kiều nhi cất giọng hỏi.

- Bởi vì Song Tử Các có rất nhiều cặp sinh đôi như các cô.

Sử Khôn mỉm cười giải thích:

- Thế lực này rất đặc thù, toàn thu đệ tử là song sinh, không có ngoại lệ. Nhân số tuy không nhiều, nhưng vì tu luyện công pháp đặc thù nên tỷ muội hoặc huynh muội mà liên thủ là có thể tác chiến vượt cấp. Bọn họ tu luyện tới cực hạn, khí tức sinh mệnh và dao động năng lượng của bọn họ sẽ dần dần tương đồng nhau, nhưng không hề đạt tới mức hoàn toàn tương đồng như hai người. Hai người trên cơ bản là không có gì khác nhau. Hồi còn trẻ ta ra ngoài rèn luyện, từng đụng độ phải một đôi huynh đệ song sinh nên có hiểu biết một hai, thế nên ta mới cho rằng hai người xuất thân từ nơi đó.

- Chúng ta chưa từng nghe nói tới nơi đó.

Hồ Kiều Nhi mỉm cười lắc đầu. Hai tỷ muội các nàng tới nơi đây được mấy tháng, luôn gấp rút chạy đi, căn bản không rõ ràng lắm tin tức bên này.

Ánh mắt Dương Khai sáng lên, trầm ngâm hỏi:

- Sử Khôn trưởng lão, vậy không phải Song Tử Các kia rất mạnh sao?

- Cũng không tính là mạnh, trong các dù có cường giả Nhập Thánh cảnh nhưng thực lực đều không cao cho lắm… Ồ đúng rồi, hai huynh đệ năm đó từng nói rằng, cực kỳ lâu trước kia Song Tử Các đúng là tông môn, đáng tiếc rằng không biết vì sao lại đoạn truyền thừa, sau đó dần hạ xuống. Lời lẽ bọn họ nói chính xác, ai biết được đó có phải là thật hay không.

- Đoạn truyền thừa?

Hồ Kiều Nhi hô lên, đôi mắt lóe lên hào quang, hiển nhiên cũng nghĩ tới điều gì đó.

Dương Khai cũng có suy tính, hắn cơ bản có thể xác định là Đồng Khí Liên Chi Thần Công mà hai tỷ muội Hồ gia tu luyện hẳn là xuất từ Song Tử Các.

Hai người bọn họ không khác hắn và Tô Nhan là mấy, đều đạt được truyền thừa từ rất lâu trước đây.

Nếu giải thích như vậy, Long Phượng Phủ và Song Tử Các xưa nay giao hảo cũng là có nguyên nhân. Trước đây rất lâu, hai tông môn này là thế lực lớn số một số hai, vốn có quan hệ không tệ, cuối cùng lại đoạn truyền thừa, cuồng suy tàn, tất nhiên là có chung một loại cảm giác khách lưu lạc phương trời.

- Có cơ hội phải tới Song Tử Các này một lần mới được.

Hồ Kiều Nhi lẩm bẩm, rõ ràng là nàng cảm thấy hứng thú với Song Tử Các này.

- Đợi giải quyết xong chuyện Trung Đô, ta sẽ dẫn các nàng đi.

Dương Khai nói.

- Vâng!

Hồ Kiều Nhi gật đầu, đột nhiên ló đầu tới, bật hơi bên tai Dương Khai:

- Đúng rồi Dương Khai, mấy người mà ngươi mang tới này có tu vi gì, sao ta không cảm giác được sự sâu cạn của bọn họ.

- Nhập Thánh cảnh!

- Nhập Thánh cảnh?

Tỷ muội Hồ gia kinh ngạc nhìn hắn.

- Trên Siêu Phàm cảnh chính là Nhập Thánh cảnh.

Lệ Dung cười, nói xen vào: - Hai người các ngươi giờ là Siêu Phàm cảnh tầng một, ừ, hình như là sắp đạt tới tầng hai rồi, lên nữa là tầng ba, mà lên nữa chính là Nhập Thánh cảnh. Xem ra thế giới mà chủ thượng xuất thân không có cao thủ Nhập Thánh cảnh.

- Đừng nói nữa, mười năm trước bọn họ còn không biết tới cái tên Siêu Phàm cảnh, chỉ gọi là trên Thần Du.

Dương Khai có chút xấu hổ.

- Vậy trên Nhập Thánh cảnh thì sao?

Hồ Mị Nhi trừng to mắt, rất ngạc nhiên hỏi.

- Trên Nhập Thánh cảnh ư?

Lệ Dung và Dương Khai nhìn nhau, đều chậm rãi lắc đầu. Lệ Dung mỉm cười nói:

- Cũng không rõ nữa, chưa ai vượt qua Nhập Thánh cảnh cả.

Tỷ muội Hồ gia đều trầm mặc.

Dường như sự tồn tại của Nhập Thánh cảnh khiến các nàng bị đánh sâu vào, đang chậm rãi tiêu hóa tin tức vừa nghe được, cố gắng khiến cho bản thân dung nhập vào thế giới này.

Ở phía Trung Đô, hai người bọn họ liên kết lại gần như là vô địch thiên hạ, nhưng tới đây rồi mới kinh hãi phát hiện ra, có rất nhiều cường giả mà hai nàng chẳng thể chống lại được.

Loại thay đổi quan niệm mạnh yếu này đã ảnh hưởng rất lớn tới nhận thức của hai người.

Hai người không thể không một lần nữa tự xem xét lại bản thân, cũng bắt đầu xem xét Thông Huyền đại lục.

Dọc đường đi, phần lớn thời gian mọi người đều giữ im lặng. Dương Khai thì lại cẩn thận hỏi Sử Khôn về tình hình Tiêu Dao Thần Giáo kia.

Hai ngày sau, Phi Thiên Toa bay giữa không trung ngừng lại, Dương Khai thả thần niệm ra, cẩn thận điều tra tình hình bốn phía.

Hồ Kiều Nhi đột nhiên kêu lên:

- Ta nhớ ra thành trấn phía dưới này, ta và Mị Nhi đi từ bên kia chừng hai ngày đường là tới nơi này.

- Vậy giờ phải đi bên nào?

Dương Khai hỏi.

Hồ Kiều Nhi cẩn thận quan sát một chút rồi giơ ngón tay chỉ về một phía:

- Bên này!

Thanh quang lại lóe lên.

Một nén nhang sau, Dương Khai nhìn thấy một cửa vào thông đạo hư không được mở ra cách mặt đất chừng chục trượng. Ở gần cửa vào thông đạo đó có rất nhiều võ giả đang vũ trang sẵn sang, vừa trông coi cửa vào, vừa cảnh giác bốn phía, một khi có người định tới gần là sẽ xua đuổi ngay.

- Chính là chỗ đó.

Hồ Mị Nhi cắn chặt đôi môi đỏ mọng, khẽ quát:

- Ta và tỷ tỷ chính là tới từ nơi này.

Dương Khai gật đầu, điều khiển Phi Thiên Toa hạ xuống. Một hàng sáu người nhanh chóng bước tới bên kia.

- Chủ thượng, có năm vị Nhập Thánh cảnh trấn thủ ở đây, nhưng cũng chỉ là tu vi tầng một, không đủ gây sợ.

Lệ Dung tản thần niệm ra, trong phút chốc liền biết rõ số lượng cao thủ và cảnh giới của bọn họ.

- Xem ra không chỉ có một mình Tiêu Dao Thần Giáo ở đây.

Sử Khôn như có suy nghĩ:

- Hẳn là đi tìm người giúp, xem dáng vẻ này thì có ít nhất ba thế lực nhúng tay vào.

Dương Khai gật đầu:

- Phía Trung Đô kia là một khối thịt béo rất lớn, một nhà nuốt không trôi.

- Chúng ta làm gì đây?

Lệ Dung khẽ hỏi.

- Tiên lễ hậu binh!

Dương Khai trầm giọng đáp.

Sáu người tới đây hiển nhiên đã khiến đám võ giả bên kia chú ý, từng ánh mắt quang sang bên này. Tất cả đều đánh giá đám người Dương Khai.

Giữa đám võ giả rải rác kia, có năm người mắt giấu giếm tinh quang, âm thầm ngưng tụ lực lượng, sẽ động thủ bất cứ lúc nào.

Một người trong số đó trầm ngâm một chút rồi chậm rãi bước ra, chặn phía trước đám người Dương Khai, giơ một bàn tay lên, hô to:

- Người tới hãy dừng bước, đây là Tiểu huyền giới mà Tiêu Dao Thần Giáo ta phát hiện ra, các hạ xin hãy tới nơi khác điều tra.

Vì trong khoảng thời gian này tất cả cửa vào Tiểu huyền giới đều mở ra, cho nên hầu như mỗi một thế lực mỗi một võ giả đều thăm dò tìm kiếm, muốn tìm được vận may và cơ duyên.

Mà tông môn phát hiện đầu tiên thường sẽ phái đệ tử ra thủ hộ ở ngoài cửa vào, không cho người ngoài tới gần.

Thế lực có thực lực tất nhiên là muốn độc chiếm đồ ngon trong Tiểu huyền giới, Tiêu Dao Thần Giáo chính là có năng lực làm như vậy.

Chương 926: Man di

Cửa vào mà tỷ muội Hồ gia tới cách Tiêu Dao Thần Giáo không xa lắm, tất nhiên là bị bọn họ nhanh chân tới trước. Mấy tiểu thế lực tiểu gia tộc ở quanh đó dù có ghen tức tới đỏ con mắt, cũng không dám chọc Tiêu Dao Thần Giáo.

Dưới tiếng la hét của vị võ giả Nhập Thánh cảnh kia, đám người Dương Khai dừng bước lại. Khi chưa biết rõ tình hình phía Trung Đô như thế nào, Dương Khai không tính toán động thủ với bọn họ.

Tên võ giả Nhập Thánh cảnh kia khẽ gật đầu tỏ vẻ vừa lòng, chắp tay sau lưng tiếp tục nói:

- Mời các vị hãy trở về đi, nơi này là khu vực của Tiêu Dao Thần Giáo ta, nếu các vị muốn vào Tiểu huyền giới tìm kiếm cơ duyên, kính xin đi chỗ khác. Nếu có gì thất lễ, mong mọi người tha thứ cho.

Y nói lời này có phần khách khí, hiển nhiên cũng là vì nhận ra đám người Lệ Dung hùng mạnh, mới đối đãi thận trọng như vậy, bằng không đã sớm trực tiếp đuổi đi rồi.

Sử Khôn bước lên trước một bước, ôm quyền nói:

- Bằng hữu xưng hô như thế nào?

Người nọ liếc Sử Khôn một cái, có phần bất đắc dĩ cau mày lại, nói:

- Tiêu Dao Thần Giáo, Vu Thuần!

Sử Khôn tỏ vẻ quen thuộc, bật cười nói:

- Hóa ra là Vu huynh, kính đã lâu, kính đã lâu!

Vu Thuần gật đầu, hỏi:

- Các ngươi là ai, tới Tiêu Dao Thần Giáo ta có chuyện gì không?

- Tại hạ Sử Khôn, Cửu Thiên Thánh Địa!

- Cửu Thiên Thánh Địa?

Những tiếng kinh hô vang lên, võ giả ở quanh đó bất kể tu vi cao thấp, tất cả đều nhìn lại bên này. Vu Thuần kia lại đánh giá Sử Khôn từ trên xuống dưới, như muốn nhìn xem có phải Sử Khôn đang nói dối hay không.

Mấy năm nay danh tiếng Cửu Thiên Thánh Địa khá vang dội, muốn làm cho người ta không để ý cũng khó.

Lão thánh chủ mất, Tân thánh chủ kế vị, mà vị Tân thánh chủ đó lại là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, cấu kết với yêu tà. Phong ba chưa bình, lại xuất hiện một vị Luyện Đan Sư đỉnh cao…

Đủ mọi lời đồn khiến cái tên Thánh Địa trở nên vang dội.

Vu Thuần bỗng quăng mắt về phía Dương Khai, nghi ngờ hỏi:

- Vị này sẽ không phải là người đứng đầu Cửu Thiên Thánh Địa chứ?

Y thấy lúc tới Sử Khôn đứng phía sau Dương Khai, lại rất là cung kính, tất nhiên là có phỏng đoán.

- Đúng là Thánh chủ của bọn ta!

Sử Khôn gật đầu.

- Hóa ra là Dương thánh chủ, thảo nào thấy quen mắt.

Vu Thuần kia bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười ấy có phần quái dị.

- Chúng ta từng gặp nhau ở đâu sao?

Dương Khai nhíu mày nhìn y.

- Dương thánh chủ quý nhân hay quên chuyện, không nhớ Vu mỗ cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng hẳn là Dương thánh chủ nhớ rõ giáo chủ Thần Giáo ta, Ô Chính chứ?

- Ô Chính?

Dương Khai nhíu chặt mày hơn, nghĩ hồi lâu mới nhớ ra:

- Chính là vị Ô Chính gặp ngoài Cửu Phong lần trước?

Hơn một năm trước, Dương Khai mang tộc Cổ Ma từ Tuyết Sơn tới Cửu Thiên Thánh Địa. Bởi vì cảm nhận được rất nhiều dấu vết hoạt động của Cổ Ma, một đám cao thủ Nhân tộc đuổi theo phía sau đám người Dương Khai, cuối cùng ở ngoài Cửu Phong, Dương Khai và Lệ Dung tới đàm phán với các cao thủ kia. Lúc ấy có ba người tới đàm phán với Dương Khai, một người là Trữ Dật của Thiên Mạc Phủ, một người là Phương Nguyệt Bạch của Yên Tỏa Lâu, người còn lại chính là Ô Chính của Tiêu Dao Thần Giáo.

Ba người này đều có tu vi Nhập Thánh cảnh tầng hai.

Dương Khai còn nhớ lúc ấy Trữ Dật và Phương Nguyệt Bạch nghe chính hắn cam đoan bộ tộc Cổ Ma sẽ không làm xằng làm bậy nữa thì nhanh chóng bỏ đi, chỉ có Ô Chính kia thì mặt đầy thù hận và không cam lòng.

Nên Dương Khai tất nhiên là có chút ấn tượng với y.

- Không sai!

Vu Thuần gật đầu:

- Xem ra Dương thánh chủ tuổi tuy nhỏ nhưng cũng còn chút trí nhớ, ta còn tưởng Dương thánh chủ trước sau không coi ai ra gì cơ, hóa ra còn nhớ được giáo chủ Thần Giáo ta.

Nghe y nói vậy, sắc mặt Sử Khôn trở nên khó coi.

Vu Thuần này không biết vì sao mà từ khi biết thân phận Dương Khai thì dường như nhằm vào Thánh chủ, làm cho gã cực kỳ khó chịu.

- Đương nhiên là nhớ rõ.

Dương Khai thản nhiên cười:

- Lại nói tiếp, Thánh Địa ta cũng nhờ Giáo chủ quý giáo ban tặng, trước khi thanh danh Luyện đan đại sư Thánh Địa ta chưa hiển, cũng náo nhiệt một thời gian ngắn ấy chứ.
- Ngươi nói thế là có ý gì?

Sắc mặt Vu Thuần hơi đổi, y lắc đầu:

- Ta nghe mà không hiểu.

- Có ý gì thì ngươi rõ nhất.

Dương Khai lạnh lùng cười.

Lúc trước có rất nhiều võ giả bỗng dưng lưu lại ngoài Cửu Phong định tìm bí bảo linh tinh, rõ ràng là có người sai khiến sau lưng.

Dương Khai hoài nghi tên Ô Chính kia động tay động chân, lúc này thấy sắc mặt của Vu Thuần, lập tức khẳng định suy đoán lúc đó.

Nhưng đây đều là chuyện nhỏ, Dương Khai không có ý định truy cứu.

Vu Thuần dường như cảm thấy không cần phải thảo luận nghiên cứu tiếp về vấn đề này, liếc xéo Dương Khai, nói:

- Vậy dám hỏi Dương thánh chủ, ngươi mang theo trưởng lão Thánh Địa các ngươi tới Tiêu Dao Thần Giáo ta rốt cuộc là có mục đích gì? Hơn nữa nếu ta nhìn không nhầm, nữ tử này hẳn là Ma nhân nhỉ?

- Ma nhân?

Đám võ giả thủ hộ cửa vào trên hư không đột nhiên biến sắc, đồng loạt quay sang nhìn Lệ Dung.

Vu Thuần cất tiếng cười to:

- Dương thánh chủ lá gan thật lớn, cấu kết yêu tà còn chưa tính, lại dám mang theo một Ma nhân du lịch khắp nơi, thật sự coi Nhân tộc ta không có ai ư?

Theo tiếng quát của y, bốn vị Nhập Thánh cảnh khác đều vẻ mặt bất thiện.

Nhân Ma không đội chung trời, cho dù bọn họ và Lệ Dung có thù oán hay không, nếu ở trên địa bàn nhân loại mà nhìn thấy Ma Nhân, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu bọn họ chính là giết ngay lập tức.

Dương Khai không kiên nhẫn, trầm giọng quát:

- Lần này ta đến không phải kiếm chuyện với các ngươi, chỉ muốn tiến vào cửa vào này.

- Ngươi nói vào là vào ư?

Vu Thuần vung tay lên:

- Cường long còn không đè địa đầu xà, huống chi Tiêu Dao Thần Giáo ta vốn không sợ Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi. Dương thánh chủ có phải quá khinh người hay không?

- Các ngươi có sợ hay không thì liên quan gì tới ta, hiện giờ ta sẽ đi vào, nếu các ngươi dám ngăn cản thì cứ ra tay đi.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, lập tức cất bước đi tới vị trí cửa vào hư không kia.

Sắc mặt Vu Thuần lạnh lùng, bốn vị Nhập Thánh cảnh khác cũng ra hiệu, năm người cùng lắc người chặn trước Dương Khai, khởi động lực lượng toàn thân, quát lên:

- Dương thánh chủ, nếu ngươi còn dám tiến lên thì đừng trách chúng ta…

Nói mới được một nửa, sắc mặt Vu Thuần bỗng trở nên khó coi vô cùng, dường như có một bàn tay vô hình nắm lấy cổ họng y, khiến y không thể nói ra tiếng được, cả người run lên không ngừng, trên trán mồ hôi ra như tắm. Trong đôi mắt y đầy sợ hãi, run rẩy nhìn nữ tử Ma tộc kia.

Trước kia nàng động thủ, Vu Thuần chỉ biết ả Ma nữ này có thực lực không tệ, mà khi nàng thả uy áp của bản thân ra, Vu Thuần mới phát hiện mình chẳng thể nào ngăn cản được ả đàn bà này.

Cho dù bốn người cùng liên kết cũng chẳng thể làm gì được nàng.

Đây vốn là cường giả đỉnh cao Nhập Thánh cảnh tầng ba!

Ý thức được điểm này, sắc mặt Vu Thuần biến ảo không ngừng, càng lúc càng phấn khích.

Dương Khai đã dẫn mọi người vượt qua bọn họ, liếc y một cái, nói:

- Đi xa hơn, các ngươi sẽ làm thế nào?

Vu Thuần không thể động đậy, miệng không thể nói, nào có thể trả lời.

Hồ Kiều Nhi bật cười, tiếng cười khanh khách như tiếng chuông, làm cái mặt quỷ với y, trông đúng kiểu cáo giả oai hùm. Cả vài tháng nàng và Hồ Mị Nhi muốn từ nơi này trở về, lại bị đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo vô tình đuổi đi, làm cho nàng thật sự phẫn nộ.

Giờ thấy Dương Khai hùng dũng như vậy, trái tim đập thình thịch.

Nam nhân khi mạnh mẽ luôn có một loại hương vị riêng biệt rất hấp dẫn người khác, khiến nàng nhìn mà mắt tỏa sáng.

Không bao lâu, một hàng người đi tới trước thông đạo hư không, đám võ giả vây quanh run sợ nên chẳng có ai dám ra tay ngăn cản.

Đúng lúc này, Dương Khai nhướn mày, ngưng thần nhìn thông đạo hư không cách mặt đất vài chục trượng kia.

Lối vào kia liên tục lóe lên hào quang, trở nên cực kỳ không ổn định. Không lâu sau, từng bóng người đi ra khỏi thông đạo hư không kia.

Dẫn đầu là vài tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo. Bọn họ xuất hiện liền lập tức tụ tập ở cửa vào thông đạo không gian, ai nấy mặt mày hớn hở, dường như tâm tình không tệ.

Một lát sau, lại một đám người nữa liên tục xuất hiện từ nơi ấy.

Nhưng đám người kia lại có dáng vẻ nhếch nhác, thần sắc suy sụp, lực lượng toàn thân bị áp lại, hiển nhiên là bị người ta cầm giữ.

Sau khi đi ra khỏi thông đạo, bọn họ mờ mịt mà bất lực nhìn quanh nơi đây, ánh mắt đờ đẫn như không nhìn thấy ánh sáng.

- Nhanh lên, còn lề mề cái gì?

Tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo dẫn đầu kia răn dạy, không chút khách khí quăng bọn họ xuống đất.

Bịch bịch bịch…

Từng võ giả bị ném xuống đất, tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Tỷ muội Hồ gia che miệng lại, vội hô lên:

- Là đệ tử Phong Vũ Lâu!

Dương Khai tròng mắt co rụt lại, sắc mặt đột nhiên âm hàn.

- Con nhóc này không tệ, ha ha ha.

Lại một nữ tử đi ra từ trong thông đạo, nàng này có dáng người nhỏ xinh, lại dầy đặn, khiến một tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo chú ý, cười hắc hắc với nàng với dáng vẻ dâm ô ti tiện.

Theo sát phía sau nữ tử là một tên nam tử, nghe nói vậy thì vội vàng chắn trước mặt nàng, trợn mặt với tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo kia.

- Đỗ Ức Sương, Phương Tử Kỳ!

Dương Khai giật giật khóe miệng.

Nữ tử đi ra trước kia rõ ràng là Đỗ tiểu muội của Phong Vũ Lâu.

Năm đó mạo hiểm trong truyền thừa động thiên, Dương Khai từng hợp tác với nàng, lúc này người chắn trước bảo hộ nàng lại là đại đệ tử Phong Vũ Lâu, Phương Tử Kỳ.

Nhiều năm không gặp, Phương Tử Kỳ đã đạt tới tiêu chuẩn Thần Du cảnh đỉnh phong, nhưng chút tu vi ấy ở trước mặt đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo thì chẳng là gì, huống chi sức mạnh toàn thân gã hiện giờ đã bị phong ấn lại.

Thái độ của Phương Tử Kỳ làm cho tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo kia lòng căm tức, giơ tay quăng một chưởng ra. Một đạo kình khí đánh lên người Phương Tử Kỳ, khiến cho gã lăn ra vài cái, rồi ngã rầm xuống đất.

- Loại man di, không biết tự lượng sức mình!

Tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo kia như làm một chuyện nhỏ bé không đáng kể, liếc trái phải một cái rồi vội vàng phi xuống dưới, ôm quyền nói với Vu Thuần:

- Vu trưởng lão, giáo chủ để cho đệ tử áp giải đám người này về trước để người tùy ý bố trí một phen. Giáo chủ nói đám người này tuy tu vi không cao, nhưng vẫn có thể cho làm cu li, để bọn chúng đi đào mỏ, khuân đồ vật, đều tương đối tốt. Hơn nữa bên trong có không ít nữ đệ tử có tư sắc không tệ, có thể ban cho đệ tử có công lao.

- Vu trưởng lão?

Tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo kia báo cáo một lần nữa, lại phát hiện Vu trưởng lão chẳng có lấy một động tĩnh, không khỏi cảm thấy kỳ quái bèn ngẩng đầu lên nhìn, lại phát hiện Vu trưởng lão đầu đầy mồ hôi, sắc mặt gian khổ vô cùng, nhất thời ngẩn ra không biết thế là làm sao.

Chương 927: Dương Khai về rồi?

Ở lối vào của thông đạo hư không, từng tên đệ tử của Phong Vũ Lâu bị áp giải ra, ánh mắt đờ đẫn, ai nấy đều là cái dáng vẻ bị nhục nhã lớn.

Tên võ giả Tiêu Dao Thần Giáo kia đứng trước mặt Vu Thuần báo cáo, lại phát hiện trưởng lão chẳng phản ứng gì, lòng cảm thấy rất là kỳ quái.

- Giáo chủ của ngươi nói như thế?

Dương Khai híp mắt, nhìn về phía đệ tử kia.

- Ngươi là ai?

Tên đệ tử kia liếc Dương Khai một cái, thấy hắn lạ mặt thì nhíu mày hỏi.

Dương Khai nhếch mép cười:

- Ta là ai không quan trọng, ta hỏi các ngươi, Giáo chủ của các ngươi bảo các ngươi bố trí đám người này như vậy sao?

- Đúng vậy, có vấn đề gì sao? Đám man di này không thành thật chút nào, lại còn dám vọng tưởng phản kháng, nhưng giết đi vài tên rồi bọn chúng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn hợp tác mà thôi.

Tên đệ tử kia đáp lại với vẻ đương nhiên, gã thấy Dương Khai nghênh ngang đứng đây nên tưởng hắn là khách của Thần Giáo, tất nhiên là có gì nói nấy.

- Được.

Dương Khai gật đầu, hàn quang lóe lên, lãnh liệt như đao phong.

- Chủ thượng…

Dường như cảm nhận được sát khí của hắn, sắc mặt Lệ Dung cũng trở nên băng hàn, gọi một câu hỏi ý hắn.

- Giết toàn bộ!

Dương Khai quát một tiếng.

Lệ Dung và Hàn Phi gật đầu, không nói gì thêm mà phóng ra ma khí ngút trời, khiến cả trời đất bỗng trở nên tối om, không thấy một tia sáng nào.

Tất cả mọi người bỗng chốc cảm nhận được tử ý nồng đậm rót vào trong trái tim, đồng thời còn có một loại băng hàn lạnh lẽo thấu tâm.

Không nghe thấy tiếng đánh nhau, cũng không nghe thấy tiếng ai kêu la thảm thiết.

Chỉ mười giây ngắn ngủi, khi bóng tối che phủ bầu trời biến mất, ánh sáng trở về, tất cả những võ giả có liên quan tới Tiêu Dao Thần Giáo đều cứng ngắc tại chỗ, sức sống biến mất. Kẻ nào kẻ nấy đều mắt trợn trừng lên, tròng mắt đỏ sậm như gặp phải chuyện gì vô cùng kinh khủng trước khi chết.

Năm võ giả Nhập Thánh cảnh tầng một kia dù sao có thực lực mạnh hơn một ít, mặc dù bị khí thế của Lệ Dung giam cầm, nhưng không có lập tức chết.

Tên Vu Thuần kia như hồi quang phản chiếu, nhìn chằm chằm Dương Khai, cắn răng nói:

- Ngươi lại dám…

Dường như lúc này y mới biết được sự hung tàn của Dương Khai, lời nói không hợp là lập tức hạ sát thủ, không chừa đường sống.

Răng rắc…

Những tiếng vang giòn giã, năm vị Nhập Thánh cảnh, từng người một bị bông tuyết bao trùm, phút chốc biến thành tượng băng.

Hàn Phi vỗ tay một cái, năm bức tượng băng trông rất sống động kia ầm ầm vỡ tung, hóa thành năm ánh huỳnh quang tán ra trong trời đất này.

Đám đệ tử Phong Vũ Lâu bước ra từ trong thông đạo sợ tới mức choáng váng, mặt màu trắng bệch nhìn cảnh tượng không thể tin tưởng nổi này.

Bọn họ biết rõ đám người bắt mình tới đây hùng mạnh như nào, nhưng những kẻ trông có vẻ mạnh này lại không thể ngăn cản được kẻ thù, ở trước mặt mấy người này mà lại chẳng thể hoàn thủ, bị bọn họ bóp chết như con kiến.

Mấy người kia sao lại có tu vi thông thiên triệt địa như vậy?

Trong lúc hoảng sợ, bọn họ đều phấn chấn, tất cả đều đưa mắt nhìn lên đám người Dương Khai.

Ngay sau đó không ít đệ tử Phong Vũ Lâu mặt đầy kinh ngạc.

- Là hai tỷ muội Hồ gia kìa!

- Là hai nàng ấy tìm cứu viện tới ư?

- Ồ, tên nam tử dẫn đầu kia trông thật quen mắt..

- Đúng vậy, ta cũng thấy quen mắt, hình như gặp được y ở nơi nào rồi.

Từng tiếng xì xào bàn tán lan ra trong đám đệ tự Phong Vũ Lâu, có người bắt đầu hô to hai tỷ muội Hồ gia, nói lời cảm ơn hai nàng. Cũng không ít người nghi ngờ nhìn Dương Khai, quan sát hắn. Cũng có người nhận ra hắn, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.

Ở một chỗ dưới đất, Đỗ Ức Sương đỡ Phương Tử Kỳ chậm rãi đứng lên.

Dương Khai bước nhanh tới phía đó, mỉm cười.

Đến khi thấy rõ hắn rồi, Đỗ tiểu muội che miệng lại, khẽ hô một tiếng. Phương Tử Kỳ thì như là gặp phải quỷ, đôi mắt đăm đăm nhìn chằm chằm Dương Khai, miệng há hốc.

- Phương huynh, đã lâu rồi.

Dương Khai đến trước mặt y thì dừng lại, phất tay cởi bỏ cấm chế trong cơ thể hắn, khẽ gật đầu.

Phương Tử Kỳ không nói lời nào, cứ nhìn chằm chằm Dương Khai không thôi, bỗng hẹ giọng nói: - Sương Nhi, véo ta một cái nào.

- Véo huynh làm gì cơ?

Đỗ Ức Sương ngạc nhiên hỏi.

- Ta muốn biết có phải mình đang nằm mơ hay không!

Đỗ Ức Sương dở khóc dở cười:

- Sư huynh à, đây không phải là mơ đâu…

- Như vậy có nghĩa là người đứng trước mặt ta thật sự là Dương Khai?

- Không phải là ta thì còn là ai?

Dương Khai cũng vui vẻ, nỗi lo lúc trước đã thành hư không, cất tiếng cười to.

- Dương huynh, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện rồi.

Phương Tử Kỳ khuôn mặt như vừa tan gánh nặng, vội cầm chặt lấy bàn tay Dương Khai, nói:

- Mau trở lại Lăng Tiêu Các, ba tông môn chúng ta bị người ta ức hiếp.

Dương Khai gật đầu, nheo mắt lại:

- Ta đến chính là vì chuyện này! Chút nữa tán gẫu sau, nơi này không an toàn, các ngươi phải theo ta về một chuyến.

Phương Tử Kỳ gật đầu, cắn răng nói:

- Quả thật phải đi về!

Lệ Dung phất tay, một luồng sức mạnh nhu hòa phát ra từ nàng, tất cả đệ tử Phong Vũ Lâu bị giam cầm sắc mạnh tại thời khắc này đều khôi phục tự do.

- Hàn Phi và Sử Không trưởng lão đoạn hậu, ta với Lệ Dung đi trước.

Dương Khai nói, rồi mang theo Lệ Dung phóng vào trong thông đạo hư không kia.

Vừa bay tới trước cửa vào, lại có một tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo xuất hiện, còn chưa kịp hiểu rõ tình hình thì đã nghênh đón một bàn tay chụp xuống đầu mình, ngay cả thời gian để phản ứng cũng không có, trực tiếp nổ tung thành một toàn sương máu.

Đắm chìm trong máu tươi này, máu toàn thân Dương Khai sôi trào, trong lòng như có ngọn lửa thiêu đốt, bước vào thông đạo hư không, biến mất không thấy gì nữa.

Cảm giác mất trọng lượng truyền tới, một lát sau, mi mắt hoa lên, hắn và Lệ Dung đã xuất hiện ở trên một khu khai khoáng.

Là mỏ quặng của Huyết Chiến Bang.

Phía dưới có không ít người tập trung lại, chia làm ba đoàn thể.
Đứng ở giữa không trung, Dương Khai đảo mắt qua, lập tức xác định được ba đoàn thể này chính là ba tông môn ở gần đây.

Người nào cũng bị giam cầm lực lượng, nhất là người của Phong Vũ Lâu ở gần thông đạo hư không nhất, lúc này họ đang bị đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo quát mắng và dùng roi quất, bắt buộc phải đi qua thông đạo hư không.

Người của Huyết Chiến Bang và Lăng Tiêu Các còn đang chờ.

Dương Khai liếc mắt một cái liền thấy được những khuôn mặt quen thuộc ở phía Lăng Tiêu Các.

Người của Tiêu Dao Thần Giáo đối đãi ba tông môn này với thái độ khá ác liệt, giờ phút này mấy vị trưởng lão của Lăng Tiêu Các như đang cãi cọ gì đó với đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo, to tiếng với nhau. Mấy tên đệ tử kia cầm trường tiên có gai trong tay, không ngừng quật tới tấp vào người các vị trưởng lão đã già cả, khiến bọn họ trầy da sứt thịt.

Mà mấy vị trưởng lão đang bảo vệ một người thanh niên, người thanh niên này được đối đãi khác với những người khác, chẳng những bị giam cầm lực lượng mà còn bị trói lại, toàn thân đầy vết thương, co quắp ngồi dưới đất, mắt đầy thù hận nhìn mấy tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo, tròng mắt đỏ sậm mà lại chẳng thể phản kháng.

Tô Mộc!

Dương Khai híp mắt lại, tuy không biết vì sao gã lại bị đối xử như vậy, nhưng hắn cũng không nói gì, mà bắt đầu khởi động lực lượng trong cơ thể. Một thanh trường mâu rực sáng xuất hiện trên tay, hắn ném thật mạnh xuống dưới.

Víu…

Tiếng xé gió rít lên, Tru Thiên Mâu trực tiếp xuyên qua cơ thể một tên đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo đang quất trưởng lão của Lăng Tiêu Các. Sức mạnh cuồng bạo khiến thân thể gã nổ bung, máu thịt vẩy ra khắp nơi. Khí thế linh hoạt, sắc bén tới cực điểm.

Mấy tên đồng bạn đứng bên cạnh không kịp tránh né, bị đánh cho cả người thủng lỗ, máu tươi chảy ròng ròng, ngã rầm xuống đất.

Tiếng huyên náo bỗng nhiên biến mất, vô số ánh mắt cùng nhìn lên bên trên.

Đêm khuya, trăng tròn như cái mâm bạc.

Trước trăng sáng, một bóng người đứng thẳng, cuồng phong gào thét thổi quần áo hắn bay phần phật, cả người tản ra hàn ý khiến cho người ta kinh hồn táng đảm.

- Kẻ nào?

Tiếng thét vang lên, vài tên võ giả Siêu Phàm cảnh tự cho mình là siêu phàm phi lên không trung, hét lên rồi không nói gì thêm mà đánh tới Dương Khai.

Bịch bịch bịch…

Vài tiếng trầm đục vang lên, mấy tên Siêu Phàm cảnh đều bị thương nặng, ngã bịch xuống mặt đất, toàn bộ đều chết mà không hiểu vì sao.

Bên trong thông đạo hư không, Phương Tử Kỳ đi đầu, xuất hiện phía sau Dương Khai, lực lượng trong cơ thể y cuồng bạo, ngửa mặt lên trời rống dài:

- Dương Khai về rồi, các huynh đệ tỷ muội, giết sạch đám nhãi con này!

Đoạn vung tay đánh ra những chiêu võ kỹ, kêu gọi đám kẻ thù ở gần đó.

Một người rồi lại một người không ngừng xuất hiện từ trong thông đạo, đi theo sau Phương Tử Kỳ. Bọn họ như dã thú phát cuồng, liều mạng công kích.

- Dương Khai về rồi?

Võ giả của ba tông môn ngạc nhiên trong giây lát, mãi đến khi song phương đánh nhau mới chợt tỉnh táo lại, đều dùng ánh mắt nóng rực nhìn lên giữa không trung, muốn dùng đôi mắt của mình để xác nhận người nọ có phải Dương Khai, kẻ đã biến mất mười năm về trước hay không.

Một lát sau, tiếng kêu la vang trời, tất cả người bị áp giải tới nơi đây đều chuyển động, kêu gào và lao lên, mặc dù không thể dùng sức mạnh trong cơ thể nhưng lại chống lại đám đệ tử Tiêu Dao Thần Giáo như những người bình thường.

- Lệ Dung, hỗ trợ!

Dương Khai quát lên, trong lúc thân hình lay động, từng đạo chân nguyên ngưng tụ thành kình khí như thực chất đánh tới kẻ thù.

Người Tiêu Dao Thần Giáo đã choáng váng, họ nghĩ mãi không rõ vì sao nghe được cái câu “Dương Khai về rồi” mà những người kia lại tấn công như không muốn sống nữa.

Dương Khai này có ý nghĩa gì với bọn họ?

Võ giả Tiêu Dao Thần Giáo ở nơi này có không mấy cao thủ, chỉ có vài vị võ giả Siêu Phàm cảnh bị chém giết trước tiên, mấy kẻ còn lại đều là những nhân vật bé nhỏ không đáng kể.

Chỉ ba mươi giây ngắn ngủi, không chờ Sử Khôn trưởng lão và Hàn Phi đoạn hậu chạy tới, tất cả người của Tiêu Dao Thần Giáo đã toi mạng.

Thi thể khắp nơi, máu chảy như suối, nhưng những người sống đều phấn chấn, nhìn trái nhìn phải, đang tìm kiếm cái gì đó trong đám người.

Một lát sau, mọi người đều nhìn sang một phía. Ở bên đó, Dương Khai đang cất bước đi tới chỗ các vị trưởng lão của của Lăng Tiêu Các.

Đại trưởng lão Ngụy Tích Đồng, Nhị trưởng lão Tô Huyền Vũ, Tam trưởng lão Hà Bôi Thủy, Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại, ngoài Tứ trưởng lão Chu Phi bị Tà chủ đánh chết năm đó, vài vị trưởng lão Lăng Tiêu Các đều ở đây.

Bọn họ dường như không dám tin, mãi đến khi Dương Khai đến trước mặt, thi lễ vấn an bọn họ rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngụy Tích Đồng nước mắt tuôn đầy mặt, nói:

- Ngươi về là tốt rồi, tông môn được cứu rồi.

Dương Khai nhìn ông ta thật sâu, suy sụp nói:

- Đệ tử về chậm, để mấy vị trưởng lão và các vị sư môn chịu khổ rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau