VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 911 - Chương 915

Chương 913: Lời không ăn ý, nửa câu đã nhiều

Nhớ lại những gì đã trải qua ở khoảng không gian quỷ dị đó, hai vị Đại tôn Yêu tộc chợt sởn tóc gáy.

Bất kể là đại dương xanh ngắt hay biển máu ngập trời, hay cả tám thạch trụ cuối cùng đó, đều ẩn chứa uy năng không tưởng, cho dù Nhập Thánh tam tầng cảnh có thể chống đợi hai cấm chế đầu, nhưng cũng bất lực trước tám thạch trụ cuối cùng.

Thủ pháp được bố trí từ vô số năm về trước đã ghê gớm đến vậy, thì tu vi thật sự của Đại Ma Thần còn cao thâm đến đâu nữa?

Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu gần như không dám tưởng tượng!

Trước mặt huyền thoại đó, họ bỗng cảm thấy mình yếu ớt như trẻ con, nhận thức được một cách sâu sắc điểm thiếu sót của mình.

- Ai biết được rốt cuộc y mạnh tới đâu chứ. Dương Khai bật cười. - Biết đâu không chỉ dừng ở Nhập Thánh tam tầng cảnh, không khéo trên Nhập Thánh Cảnh còn có cấp bậc cao hơn nữa.

- Cấp bậc cao hơn? Lôi Long nheo mắt lại. - Sao bổn tọa chưa từng nghe nói đến?

- Mười năm trước, ta còn không biết trên Thần Du Cảnh là Siêu Phàm Cảnh nữa kia. Ở chỗ ta, mấy cường nhân mạnh nhất đến cái tên gọi Siêu Phàm Cảnh còn chẳng biết, chứ đừng nói là Nhập Thánh Cảnh.

Lôi Long Đại tôn ngạc nhiên nhìn Dương Khai, hồi lâu sau mép mới giần giật: - Rốt cuộc thì ngươi tới từ nơi khỉ ho cò gáy nào vậy, tin tức bế tắc đến thế là cùng.

- Không nói chuyện này nữa, hai vị khôi phục thế nào rồi? Dương Khai hỏi.

- Tạm ổn rồi, đan dược ngươi cho bọn ta còn không, nhìn thì đẳng cấp chẳng ra sao, nhưng hiệu quả bổ sung sức mạnh lại quá thần kỳ, cho bổn tọa thêm một ít đi, dù gì thì Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi luyện đan cũng chẳng khó khăn gì. Lôi Long ngang nhiên vòi vĩnh.

Trong chuyến khám phá thế giới quỷ dị đó, bốn người Yêu tộc họ trèo đèo lội suối vất vả, nhưng chẳng vớt vát được chút ích lợi, còn suýt nữa mất mạng, còn phía Dương Khai thì ngược lại.

Lệ Dung nắm được một cơ duyên, tấn thăng lên Nhập Thánh tam tầng cảnh, Dương Khai lại cứu được một vị tiền bối và sư tỷ đã mười năm xa cách.

Lôi Long nghĩ nếu không có được chút lợi lộc gì, thì quá tiếc cho chuyến đi gian khổ này.

- Đợi khi nào về đi, về rồi ta sẽ đưa cho các ngươi ít Linh đan. Dương Khai cũng hào phóng, biết họ thấy hụt hẫng do không vớt vát được gì.

- Được, vậy bổn tọa chờ vậy. Lôi Long liền cười lớn hài lòng.

- Đừng quên phần của lão Ngưu đấy! Liệt Địa Thần Ngưu thò đầu qua.

- Không quên đâu. Dương Khai gật đầu. - Sau này chúng ta đã là láng giềng, tất cả còn phải dựa dẫm hai vị Đại tôn cơ mà.

- Khách khí, khách khí rồi, ha ha ha!

Nói chuyện một hồi, Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu tiếp tục điều khí, thuận tiện đợi Thái Điệp và Kim Nghê hồi phục.

Dương Khai liền quay lại ngồi cạnh Hạ Ngưng Thường, thỉnh thoảng lại nhìn sang Mộng Vô Nhai, tâm trạng vô cùng tốt.

Mười năm không gặp, tiểu sư tỷ không có thay đổi nào quá lớn, nhưng còn ngực thì lại đầy đặn lên hẳn, bộ hắc y làm tôn lên thân hình uyển chuyển một cách tinh tế, nàng nằm trên mặt đất, lên xuống đều đặn theo từng hơi thở, trông cực mê người.

Dương Khai không khỏi nhìn đến mấy lần.

Hương thơm trên người tiểu sư tỷ luồn vào mũi, cũng khiến hắn khoan khoái hết đỗi.

- Chúa thượng... Vị cô nương này hình như đã tỉnh rồi. Dương Khai bỗng lén truyền thần niệm cho Dương Khai.

Dương Khai ngẩn ra, cẩn thận quan sát, quả nhiên phát hiện mi mắt tiểu sư tỷ hơi run run, hơi thở không đều, tiếng tim đập nơi lồng ngực cũng mạnh hơn bình thường.

- Ngươi nhìn ra từ lúc nào vậy? Dương Khai truyền tin lại.

- Lúc ngài và phía Lôi Long đang nói chuyện.

- Lúc đó... Dương Khai suy nghĩ, kinh ngạc cười: - Xem như chưa phát hiện đi.

- Dạ. Lệ Dung khẽ gật đầu, không biết Dương Khai và vị sư tỷ này đang bày trò gì. Mười năm không gặp, nếu đã tỉnh rồi, đáng lý nên vui vẻ trùng phùng mới phải, sao không chịu mở mắt ra?

Còn Dương Khai thì lại khoái chí nhìn Hạ Ngưng Thường, miệng cười tủm tỉm.

Tiểu sư tỷ quả nhiên chẳng thay đổi gì cả, mười năm không gặp, thần công giả ngủ vẫn như thế, có triển vọng khá lên.

Nửa ngày sau, Thái Điệp và Kim Nghê lần lượt hồi phục xong, có điều vừa nhớ lại cực hình và sự bất lực ở thạch trụ đó, họ vẫn không tránh khỏi khiếp đảm.

Trước giờ họ chưa từng nghĩ, với tu vi và bản lĩnh của mình, cả thiên hạ này chẳng còn nơi nào nguy hiểm nữa.

Kim Nghê đi ra ngoài dò la tình hình, xác nhận nơi này không phải là Thú Hải, trở về báo cáo với mọi người, họ không khỏi sững sờ. - Thế đây là đâu? Dương Khai hỏi.

- Cách đây trăm dặm có một tiểu trấn, ta đã qua đó hỏi thăm, mới biết nơi này cách Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi cả hai tháng đi đường... ừm, tính bằng sức của Siêu Phàm Cảnh.

- Xa vậy ư? Dương Khai kêu lên.

Đám người Lôi Long cũng không hiểu nổi ngọn nguồn chuyện này, rõ ràng họ đến đây từ khu rừng Thú Hải, nhưng khi trở ra lại đặt chân đến nơi này, cuối cùng chỉ có thể đổ lỗ cho thông đạo hư không họ dùng để chạy thoát thân.

Có lẽ nó và khe nứt hư không dùng để vào không phải là một.

- Nơi đó rất cổ quái, năm xưa lão phu đến đây từ phía Ma cương. Chính vào lúc này, tiếng Mộng Vô Nhai vọng đến, hình như vì vừa khỏe lại, giọng nói hơi khàn.

- Mộng chưởng quầy. Dương Khai phấn khởi, liền nhìn sang lão.

Mộng Vô Nhai mỉm cười gật đầu: - Không ngờ lần này người cứu lão phu ra lại chính là tiểu tử ngươi, xem ra sau này phải tìm cơ hội để tạ ơn ngươi rồi.

Dương Khai nhếch miệng cười: - Người một nhà, đừng nói chuyện khách khí như vậy.

Mộng Vô Nhai tối sầm mặt, đằng hắng mấy tiếng: - Cơm thì có thể ăn bừa, nhưng lời thì không thể nói lung tung, chúng ta thành người một nhà từ khi nào?

Rõ ràng lão vẫn chưa muốn thừa nhận chuyện Hạ Ngưng Thường với Dương Khai.

- Mấy vị này là... Mộng Vô Nhai nghiêm mặt lại, hướng ánh mắt sang đám người Lôi Long.

Bốn vị cường nhân Yêu tộc đều nghiêm mặt nhìn Mộng Vô Nhai, không dám có một chút khinh suất.

Người trước mặt họ đây năm xưa đã từng được mệnh danh là Nhân tộc đệ nhất cường nhân, lão đánh bại Huyết Giao Đại tôn chỉ trong thời gian một nén hương, hơn nữa không phải con người nào cũng không phân biệt chủng loài như Dương Khai, ngộ nhỡ lão già này thù hận Yêu tộc...

Bọn họ không thể không đề phòng.

- Bốn vị này là bằng hữu Yêu tộc của ta! Dương Khai liền giới thiệu cho Mộng Vô Nhai.

- Hóa ra là Yêu tộc, chẳng trách yêu khí nồng đến vậy.

Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu, rồi hồ nghi nhìn Lôi Long: - Chúng ta gặp nhau ở đâu rồi phải không, sao ta có cảm giác ngươi quen quen?

Lôi Long Đại tôn trầm giọng nói: - Năm trăm năm trước, khu rừng Thú Hải!

Mộng Vô Nhai nhíu mày, thấy y có vẻ không hoan nghênh mình, trong lòng hồ khi, không biết mình đã đắc tội với Lôi Long ở chỗ nào, nghĩ được một lúc, mắt lão sáng bừng: - Thì ra ngươi là thủ hạ của tên Huyết Giao đó? - Các hạ còn nhớ là tốt rồi. Lôi Long khẽ cười. - Mối thù của Huyết Giao Đại tôn, một ngày nào đó bổn tọa nhất định sẽ đến đòi lại!

Mộng Vô Nhai bật cười: - Có phải lão phu giết hắn đâu. Hắn bụng dạ hẹp hòi, thua một trận mà tức tối mãi, trách được ai?

- Ta không cho phép ngươi sỉ nhục Huyết Giao Đại tôn! Lôi Long Đại tôn đứng phắt dậy, quát ầm ĩ.

Thấy hai người này không hợp, Dương Khai vội vàng khuyên giải.

Lúc này mà họ đánh nhau thật thì chỉ tổ khiến hắn bị kep ở giữa, hơn nữa Mộng Vô Nhai chỉ mới vừa khôi phục, không thể chiến đấu.

- Lời không ăn ý, nửa câu đã nhiều. Lôi Long Đại tôn hừ một tiếng lạnh ngắt, nhìn Dương Khai: - Tiểu tử, bọn ta xin đi trước một bước, chớ có quên Linh đan ngươi đã đồng ý với bổn tọa.

- Ừ, ta nhớ rồi. Dương Khai gật đầu.

Bốn người Yêu tộc nhanh chóng rời đi, trong nháy mắt đã biến mất tăm.

Mộng Vô Nhai tỏ ra nhàm chán, mỉm cười nói: - Tiểu tử thối, mười năm không gặp, bản lĩnh lên đấy nhỉ? Còn kết giao được với nhân vật lợi hại như vậy nữa.

- Cũng nhờ Mộng chưởng quầy năm xưa dạy bảo. Dương Khai liền đáp.

- Chớ có nịnh nọt! Mộng Vô Nhai trừng mắt. - Đừng tưởng ta không biết ngươi có ý đồ quỷ gì, tiểu tử nhà ngươi trời sinh không an phận, đi khắp nơi gây họa, để Hạ Ngưng Thường theo ngươi, ta không yên tâm.

- Đi theo lão nhân gia ngài cũng chẳng an toàn gì đâu. Dương Khai chế nhạo.

Mộng Vô Nhai lập tức nghẹn họng, liền đổi chủ đề, nhìn sang Lệ Dung: - Vị phu nhân này xưng hô thế nào?

Dương Khai vội giới thiệu với lão.

Mộng Vô Nhai nhìn Lệ Dung mấy lượt, mặt lộ rõ nét hồ nghi: - Sao ta thấy công pháp tu luyện của vị phu nhân này có chút bất thường.

Lời lão nói đầy hàm ý, Lệ Dung lại nhạy bén, nào có cuyện không biết hàm ý của lão? Bà bèn nhoẻn miệng cười: - Tiền bối quan sát thật tinh tường, thật ra ta là người của Ma tộc.

Thần sắc Mộng Vô Nhai lập tức cứng đờ, lão truyền thần niệm, quát gầm: - Tiểu tử ngươi đang làm cái gì vậy? Sao lại vừa kết giao với Yêu tộc, vừa qua lại với Ma tộc? Ngươi chưa nghe câu "phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị" ư?

Dương Khai cười chưa kịp trả lời, Lệ Dung đã nói:

- Tiền bối, nếu tiền bối lo ta gây hại với Chúa thượng thì lầm rồi, tộc ta đã thề cả đời tuân theo mệnh lệnh Chúa thượng, cống sức cho ngài.

- Chúa thượng? Hai con mắt Mộng Vô Nhai suýt nữa thì bắn ra ngoài, lão nhìn Lệ Dung, rồi lại nhìn Dương Khai, hỏi giọng không chắc chắn: - Ngươi gọi hắn là Chúa thượng?

- Vâng! Lệ Dung gật đầu nghiêm nghị.

Biểu cảm trên mặt Mộng Vô Nhai liền biến đổi thất thường, mãi một lúc sau lão mới nhìn Dương Khai: - Hôm khác có cơ hội, chúng ta phải nói chuyện một bữa ra trò.

Mười năm không gặp, vừa gặp lại thì Dương Khai đã đứng cùng Yêu Ma, điều này khiến Mộng Vô Nhai không khỏi lo âu, nhất là công lực của những Yêu Ma này đều mạnh hơn Dương Khai rất nhiều, giơ tay là đủ để dồn hắn vào chỗ chết.

- Đợi về rồi nói tiếp. Dương Khai nhếch miệng cười, biết Mộng Vô Nhai đang lo cho mình nên mới nghiêm túc vậy.

- Vậy này trả ngươi, có điều huyết khí bên trong ta đã tiêu hao gần hết rồi. Mộng Vô Nhai đưa Huyết Tinh thạch cho hắn.

Dương Khai nhận lấy, cảm thụ một lúc, khẽ biến sắc: - Mộng chưởng quầy, hiện giờ tu vi của lão là gì? Huyết khí khổng lồ như vậy, sao lại bị lão hút hết chỉ còn chút ít thế này?

Mộng Vô Nhai cười cười: - Trước khi vào đó, lão phu chỉ là Nhập Thánh nhất tầng cảnh, có điều hiện tại... đã khôi phục lại rồi. Cái này thì phải nhờ đòn tra tấn trên thạch trụ nọ, những năng lượng đó đã hủy đi phong ấn trong cơ thể ta, đỡ cho ta phải tự nghĩ cách hóa giải.

Dương Khai liền phấn khởi ra mặt, mừng rỡ nói: - Vậy tức là phong ấn của lão đã được giải trừ hoàn toàn?

- Ừ. Mộng Vô Nhai gật đầu thừa nhận.

Hai mắt Dương Khai sáng rực, thần sắc phấn chấn, hắn cảm thấy thật sự mừng cho Mộng chưởng quần

Chương 914: Trở về.

Lúc ở Lăng Tiêu Các, Mộng Vô Nhai đã thần thần bí bí, cái kiểu thần bí đó vẫn duy trì mãi khi đến Trung Đô.

Dương Khai chưa bao giờ biết rõ lão nông sâu đến đâu, mãi khi đến đại lục Thông Huyền, qua một lần nói chuyện với sư tổ Sở Lăng Tiêu, mới mơ hồ đoán được tu vi thật sự của Mộng Vô Nhai: Nhập Thánh tam tầng cảnh!

Sở Lăng Tiêu từng kể, Mộng Vô Nhai và Ma tôn đương thời đã đại chiến một trận, sau đó sinh tử bất minh, bặt vô âm tín.

Sau khi biết tin về Mộng Vô Nhai từ Dương Khai, Sở Lăng Tiêu đoán lão đã trúng Thiên Huyền Phong Ấn quyết của Ma tôn, nên công lực mới bị hạ xuống Thần Du Cảnh đỉnh phong.

Thiên Huyền Phong Ấn quyết có tất thảy ba đạo phong ấn với độ mạnh tăng dần, Mộng Vô Nhai cũng luôn tìm kiếm cách giải trừ phong ấn.

Lúc rời khỏi Trung Đô, lão đã giải trừ thành công tầng phong ấn đầu tiên, khôi phục cực hạn Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Trở lại đại lục Thông Huyền gần mười năm, lão lãi giải trừ được phong ấn thứ hai, khôi phục sức mạnh Nhập Thánh nhất tầng cảnh.

Chịu cực hình trên thạch trụ đó, phong ấn thứ ba tự phá giải, nay lão đã trở lại với phong độ cao nhất.

Coi như là trong cái rủi có cái may.

- Lão phu chỉ khôi phục lại công lực thôi, đâu cần phải kinh ngạc vậy. Còn tên láu cá nhà ngươi, mười năm không gặp, sao tu vi lại mạnh lên bằng Ngưng Thường rồi? Rốt cuộc ngươi đã gặp được bao nhiêu cơ duyên vậy? Thần niệm của Mộng Vô Nhai quét qua Dương Khai, nhận ra cảnh giới của hắn, kinh thán hết đỗi.

Lão biết rõ tư chất xuất chúng của Hạ Ngưng Thường, bao năm qua đưa nàng theo bên cạnh cũng dạy bảo tận tình tận sức mới có thành quả như hiện giờ.

Nhưng Dương Khai lại không kém đồ đệ lão một chút nào về tu vi, từng bước đuổi kịp, thậm chí còn có khả năng vượt mặt.

Năm đó lúc rời khỏi Trung Đô, tu vi của đồ đệ còn cao hơn tiểu tử này.

Phát hiện này khiến Mộng Vô Nhai cảm thấy chấn động.

- Hề hề, may mắn thôi. Dương Khai gãi đầu.

Mộng Vô Nhai cười cợt nhả một tiếng, nhưng cũng không bắt bẻ hắn. Nếu nói Dương Khai chỉ ngẫu nhiên gặp cơ duyên mà mạnh lên, thì đó quả thật chỉ là may mắn, nhưng một người có thể tiến xa đến vậy trong mười năm, thì không thể không có liên quan tới tư chất và nỗ lực khắc khổ của bản thân.

Tiểu tử này... cũng đã dốc hết sức rồi! Mộng Vô Nhai thẩm hiểu.

- Nếu Lăng huynh biết tình hình gần đây của ngươi, nhất định sẽ rất vui.

Mộng Vô Nhai thổn thức, nhớ đến người bạn cũ ở phía Trung Đô, Lăng Thái Hư.

- Mộng chưởng quầy, lão có biết làm cách nào để trở về Trung Đô không? Nghe lão nhắc đến sư công, Dương Khai liền hỏi.

- Ngươi muốn đưa họ đến đây? Mộng Vô Nhai đoán ra ý của Dương Khai.

- Ừm. Môi trường tu luyện ở đây tốt hơn bên đó nhiều. Nếu sư công mà sinh ra ở đây, có lẽ tu vi hiện tại đã là Nhập Thánh từ lâu rồi!

- Ngươi nói không sai, nhưng tiếc là lão phu cũng không biết làm cách nào để quay lại Trung Đô! Mộng Vô Nhai khẽ thở dài.

- Năm đó lão phu cũng do tình cờ mới đến được thế giới của các ngươi, bản thân ta cũng rất mơ hồ, bây giờ cũng không thể tìm ra được thông đạo hư không hồi đó nữa.

Nghe vậy, Dương Khai hơi thất vọng.

- Ngươi muốn đưa họ đến đây cũng tốt, nhưng ngươi có đủ khả năng để sắp xếp ổn thỏa cho họ không? Mộng Vô Nhai mỉm cười nhìn Dương Khai. - Phía Trung Đô nhiều người đến vậy, nếu đến đại lục Thông Huyền, ta không nói chuyện khác, ngươi có sức mạnh để bảo vệ sự an toàn cho họ không? Ngoài ra, chỗ ở cho họ cũng là vấn đề, vật tư dùng cho tu luyện càng rắc rối hơn. Một mình ngươi không thể nào để mắt đến nhiều người đến vậy được. Nếu những việc này mà không làm được, thì chi bằng cứ để họ ở lại Trung Đô, ít nhất ở đó họ còn có thể ứng phó được, không phải lo lắng sẽ gặp nguy hiểm, còn bên này thì lại khác.

- Điều này thì lão tiên sinh không phải lo. Lệ Dung nhoẻn miệng cười, giải thích: - Hiện giờ Chúa thượng không phải chỉ cô độc một mình, hoàn toàn có khả năng để bảo vệ an toàn cho bất cứ ai.

- Hử? Nghĩ là sao? Mộng Vô Nhai hồ nghi nhìn Lệ Dung.

- Vì Chúa thượng là Thánh địa của Cửu Thiên Thánh Địa mà.

Mộng Vô Nhai khẽ động thần sắc, sững sờ nhìn Dương Khai, khi hắn đã khẳng định, da mặt lão không khỏi co giật:

- Ngươi đã trở thành Thánh chủ của nơi đó? Thánh nữ của nọ mù cả rồi sao mà lại chọn ngươi? Dương Khai trợn trừng mắt á khẩu, Lệ Dung không kìm được che miệng cười.

Mộng Vô Nhai nghiêm mặt lại: - Nói vậy, cựu Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa đã chết rồi?

- Ừ, không lâu sau khi lão và tiểu sư tỷ đi khỏi Thánh địa.

Mộng Vô Nhai thở dài: - Quả nhiên, lần trước gặp lão, ta đã nhìn ra thời gian của lão không còn nhiều, nào ngờ lại đi nhanh như vậy. Có điều tiểu tử nhà ngươi phất nhanh thật, đừng nói là nhờ tu luyện công pháp truyền thừa của Thánh địa đó chứ?

- Không.

- Không là đúng, tuyệt đối không được luyện! Theo ta được biết, công pháp đó dùng cách tiêu hao sức sống bản thân để đổi lấy sức mạnh, công lực càng tăng nhanh, tuổi thọ càng ngắn lại. Lão phu không muốn thấy Ngưng Thường phải ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt. Với tư chất của ngươi, nếu siêng năng khổ luyện, sớm muộn gì cũng sẽ chạm đến ngưỡng như lão phu, sống cả nghìn năm cũng không phải đùa, chẳng cần phải liều mạng để gia tăng công lực cấp tốc.

- Mộng chưởng quầy nói phải, ta cũng nghĩ vậy. Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Vậy thì tốt. Mộng Vô Nhai có vẻ đã nghỉ ngơi đủ rồi, sắc diện sáng ngời, hơi thở sâu, lão chậm rãi đứng dậy, dặn dò: - Nếu ngươi đã có nơi để an phận, thì lão phu và Ngưng Thường sẽ về đó ở một thời gian! Bao năm qua đã khổ cho nha đầu này rồi, cứ theo ta chạy đông chạy tây, không có được cuộc sống yên ổn.

Vừa nói, lão liếc qua Hạ Ngưng Thường đang giả vờ ngủ, lắc đầu bất lực.

Đồ đệ bảo bối này của lão cái gì cũng tốt, chỉ trừ việc quá chung tình với tiểu tử khốn kiếp này, hơn nữa còn dễ xấu hổ, mới mười năm không gặp, đã không dám mở mắt ra nhìn hắn rồi.

Nếu sau này nàng theo tiểu tử này, há chẳng phải sẽ bị hắn ức hiếp đến chết sao?

Nghĩ tới đây, Mộng Vô Nhai liền không thở nổi, như nghẹn ở cổ họng, hận không thể bóp chết Dương Khai ngay lập tức!

Dương Khai đã tiến tới bế Hạ Ngưng Thường lên, vừa chạm vào liền thế mềm mại nơi bàn tay, khiến tâm hồn rung động.

Cơ thể tiểu sư tỷ cũng dần dần nóng lên.

- Đi trước dẫn đường đi. Mộng Vô Nhai hờ hững nói, coi như chưa thấy gì.

Vừa rồi lúc mấy người của Yêu tộc còn ở đây, lão cũng đã nghe họ nói chuyện, biết nơi này cách Cửu Thiên Thánh Địa cả hai tháng đi đường.

Dương Khai cũng không có ý ngự không phi hành, mà khẽ vẫy tay, một luồng hào quang sắc xanh bay ra, hào quang đó tựa như một con thoi lơ lửng trước mặt họ, dài ra cả ba trượng rồi mới dừng lại.
- Ồ, bí bảo này đẳng cấp không tồi. Mộng Vô Nhai là người hiểu biết, nhìn thấy con thoi này thì mắt liền sáng rực, miệng tấm tắc: - Xem ra Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa nhà ngươi cũng ngon lành đấy.

Lão những tưởng bí bảo này là bảo bối tông truyền của Cửu Thiên Thánh Địa.

Lệ Dung lại nhận ra lai lịch của nó, kêu lên: - Đây chẳng phải là thứ đó sao?

- Ừ, sau khi luyện hóa, ta mới biết nó là bí bảo phi hành.

- Bí bảo phi hành? Mộng Vô Nhai nhướn mày. - Cũng hiếm thấy đấy.

- Tốc độ cũng rất ghê gớm.

- Ghê gớm đến đâu? Mộng Vô Nhai ngạc nhiên nhìn Dương Khai.

- Thử là biết thôi. Dương Khai nhếch miệng cười, không giải thích rõ. Tốc độ của Phi Thiên Toa thì chỉ có tận mắt nghiệm chứng mới dám tin, chứ bất cứ lời nói gì cũng không thể hình dung được tốc độ của nó. - Mời hai vị lên.

Mộng Vô Nhai và Lệ Dung cũng không nói gì thêm, liền nhảy lên Phi Thiên Toa.

Dương Khai ôm Hạ Ngưng Thường khoanh chân ngồi xuống phía sau, để tiểu sư tỷ nằm với thế thoải mái trong lòng hắn, rồi mới dặn: - Ngồi vững vào.

Khẽ động thần niệm, Phi Thiên Toa vụt hóa thành một luồng lưu quang, như đột phá sự trói buộc của không gian, nó đã vượt đi hơn trăm dặm trong chớp mắt.

Ngồi phía trước Phi Thiên Toa, Mộng Vô Nhai không khỏi trợn tròn mắt, thần niệm khuếch tán như thủy triều, đợi đến khi đo được tốc độ của bí bảo này khủng khiếp đến đâu, lão không khỏi rùng mình.

Lệ Dung cũng che miệng thốt lên kinh ngạc.

- Tiểu tử, bí bảo này sao lại có tốc độ quỷ quái đến thế? Do ai luyện chế vậy? Một hồi lâu sau, Mộng Vô Nhai mới truyền thần niệm đến, trong đó ẩn chứa cảm xúc khó tin.

Tốc độ bay của Phi Thiên Toa nhanh hơn gấp mấy lần so với tốc độ của cường nhân hàng đầu như lão.

- Không biết do ai luyện chế cả, nó do ta và Lệ Dung vô tình tìm được trong Tinh Không cách đây một năm. Dương Khai kể sơ qua về việc có được Phi Thiên Toa, với Mộng Vô Nhai, hắn không cần phải giấu diếm, nên có gì nói nấy.

- Tinh Không? Các ngươi đã đến Tinh Không? Mộng Vô Nhai hoảng hốt kêu lên.

- Ừ. Nếu lão muốn đi thì hôm nào ta dẫn lão đi xem thử. Dương Khai tưởng lão có ý gì đó với Tinh Không truyền thuyết.

- Không cần... Không ngờ Mộng Vô Nhai lại chậm rãi lắc đầu, thần sắc nặng nề, trầm ngâm một lúc lại nói: - Hẳn là lão phu đã từng đến Tinh Không.

- Lão tiên sinh, "hẳn là" nghĩa là sao? Lệ Dung thắc mắc, khẽ cười hỏi.

- Vì lão phu lúc ấy cũng đang mơ màng, chính vào ngày bị trói vào thạch trụ đó. Mộng Vô Nhai nhớ lại, giải thích: - Ta cứ cảm thấy nơi đó rất ghê gớm, lúc chịu cực hình ở đó, hình như thần hồn của lão phu đã rời khỏi thể xác, đi đến rất nhiều nơi, Tinh Không là một trong số đó. Những nơi này nằm rải rác khắp đông tây nam bắc lục địa Thông Huyền, cách nhau cả vạn dặm, chỉ có điều do tra tấn, nên thần trí không tỉnh táo, cũng chẳng nhớ rõ lắm.

Ngừng một chốc rồi nói: - Tiểu Dương Khai, ta có có cảm giác bất ổn, hình như ngươi không nên phá hủy nơi đó.

- Mộng chưởng quầy cũng nói vậy? Dương Khai nghe thế liền giật mình.

- Có ai từng nói vậy với ngươi ư?

- Phân thần của Đại Ma Thần! Y nói nơi đó là căn cơ của cả đại lục, còn bảo nếu hủy nơi đó đi, ta sẽ phải hứng chịu cái giá khó mà tưởng tượng được.

- Căn cơ? Mộng Vô Nhai chau mày, lại hỏi: - Y còn nói gì nữa không?

Dương Khai ngẫm một lúc rồi đáp: - Y còn nói, "Thôi bỏ đi, thế giới này bị phong ấn quá lâu, cũng đến lúc được thấy lại ánh mặt trời rồi".

Mộng Vô Nhai đăm chiêu, không nói gì, hình như đang trầm tư gì đó.

Chương 915: Chàng nói nghe hay lắm.

Thấy lão mặt nặng nề, Dương Khai liền hỏi: - Mộng chưởng quầy, lời của y mang hàm ý gì, thế giới bị phong ấn mà y nhắc đến chỉ cái gì?

- Lão phu không biết. Mộng Vô Nhai chậm rãi lắc đầu. - Có điều việc này ngươi tạm thời đừng nói cho ai biết, để ta suy nghĩ kỹ càng đã.

- Ừ. Dương Khai gật đầu, hồi tưởng lại lời của Đại Ma Thần, rồi nhớ lại một chuyện, y đã nói hắn hãy đến Ma đô, đến đó tất sẽ hiểu được bí mật.

Chỉ có điều, nơi như Ma đô đâu phải thích đến là đến?

Bay vun vút suốt cả chuyến đi, Phi Thiên Toa lướt nhanh như chớp.

Mộng Vô Nhai kiềm chế suy nghĩ, và cũng lấy làm thán phục tốc độ bay của bí bảo này.

Dương Khai ôm tiểu sư tỷ ngồi phía sau Phi Thiên Toa, hưởng thụ hương thơm từ người nàng, cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp từ cơ thể nàng, cõi lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn.

Hắn ôm càng chặt hơn.

Tiểu sư tỷ khẽ run rẩy, cặp lông mi không ngừng giật giật, hơi thở nóng bức, mặt đỏ đến mức như muốn chảy máu đến nơi.

Bị Dương Khai ôm như vậy, da thịt hai người dính sát vào nhau, đôi bên có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương đang tăng lên, tim đập mạnh, với tiểu sư tỷ thuần khiết trong sáng, như vậy rõ ràng quá kích thích.

Dương Khai cũng không gọi nàng dậy, chỉ hưởng thụ phút bình yên này, ánh mắt sáng quắc dán chặt vào gương mặt của tiểu sư tỷ, khẽ nỉ non: - Tiểu sư tỷ, nàng thật đẹp!

Mộng Vô Nhai ngồi phía trước liền rùng mình, hục hặc nói: - Vô liêm sỉ!

Lời ân ái lộ liễu đó lọt vào tai lão, khiến lão khó chịu vô cùng.

Cả Lệ Dung mắt cũng đầy long lanh, khẽ nhoẻn miệng, nhích lên phía trước một chút, cách xa Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, nói với Mộng Vô Nhai: - Lão tiên sinh, nếu rảnh rỗi thì nói chuyện trước đây của Chúa thượng cho ta nghe thử, hiểu biết của tộc ta về Chúa thượng vẫn còn ít lắm.

- Ngươi muốn biết chuyện cũ của hắn? Mộng Vô Nhai nhướn mày, cười gian hề hề: - Chuyện cũ của hắn thì lão phu biết hết, lại đây, lão phu kể tường tận cho ngươi nghe, để ngươi biết vị Chúa thượng này của mình mặt dày và vô lại đến đâu! Tiểu tử này chỉ là một tên háo sắc, đi đến đâu là trêu hoa ghẹo nguyệt đến đó.

Lệ Dung nhoẻn miệng cười, cũng không chen lời, chỉ chăm chú lắng nghe.

Mộng Vô Nhai liền thao thao bất tuyệt, lão còn tạo ra một kết giới bọc riêng lão và Lệ Dung, như thể sợ Dương Khai nghe thấy lão nói xấu hắn.

Dương Khai coi như không thấy, còn bạo gan hơn nữa.

Hắn vuốt ve lấy bàn tay mềm như xương của tiểu sư tỷ, nép lại gần gương mặt nàng, khẽ thì thầm bên tai: - Mười năm rồi, ngày nào ta cũng đều muốn ngặp nàng, cuối cùng hôm nay đã được toại nguyện, hơn nữa còn tương phùng trong hoàn cảnh đó, tiểu sư tỷ nói xem có phải là duyên phận hay không? Hẳn là ông trời đã âm thầm an bài cho ta tìm đến đó, cứu lấy người con gái quan trọng nhất đời ta.

Hàng mi của tiểu sư tỷ càng giật mạnh hơn, dường như động lòng vì lời nói của Dương Khai, cổ hơi nhướn lên, làn da trắng ửng lên ánh hồng mê đắm.

- Giờ nhớ lại, sư đệ thấy thật là may mắn. Nếu lúc đó không đi cùng Lệ Dung, e rằng chuyến này đã không gặp được nàng rồi. Dương Khai nói, bất giác lộ thần sắc sợ hãi.

Hai vị Đại tôn Yêu tộc mời Lệ Dung cùng đến đó, Dương Khai chỉ tự đi theo thôi, nào ngờ lại gặp được Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường.

Thế này thì cũng thật là tình cờ.

- Ôi, trong mười năm, ta đã gặp biết bao nhiêu nữ nhân, cũng có rất nhiều mỹ nữ xinh đẹp, nhưng chưa ai có thể khiến ta động lòng, lưu luyến đêm ngày như nàng và Tô Nhan. Hình bóng các nàng đã khắc sâu trong tim sư đệ, các nàng bình an là sư đệ mãn nguyện rồi...

Những lời yêu thương không mất tiền cứ từ từ thốt ra từng miệng Dương Khai, dịu dàng như nước chảy, tình say ý nồng đó như dòng suối ngọt ngào chảy vào tim Hạ Ngưng Thường, khiến nàng chủ động ôm chặt lấy Dương Khai, hai cánh tay kéo mạnh, như muốn hòa mình vào cơ thể Dương Khai.

Dương Khai ngẩng đầu lên nhìn tiểu sư tỷ, thì thấy đôi mắt nàng ngân ngấn nước, má ửng hồng, cổ đỏ bừng, phả hơi như hương lan.

Bốn mắt nhìn nhau, tiểu sư tỷ ngượng ngùng tránh ánh nhìn, nỉ non như nói mê: - Chàng nói nghe hay lắm... Nói thêm đi...

Nói ra yêu cầu này xong, nàng liền nhắm nghiền mắt lại, vùi đầu vào ngực Dương Khai, không dám nhìn ai.

- Không thành vấn đề. Dương Khai tất sẽ không khiến nàng thất vọng, cố vắt óc nói ra hết mọi tâm tư của mình. Những lời tâm tình lộ liễu đó như ma chú, đánh thẳng vào tâm linh Hạ Ngưng Thường, khiến cả cơ thể nàng lẫn con tim đều run rẩy.
Cảm nhận được hơi ấm từ người Dương Khai, lắng nghe giọng nói hắn, Hạ Ngưng Thường vô cùng mãn nguyện, chỉ nghĩ dù giờ có chết đi cũng chẳng sao.

- Tiểu tử thối... Mộng Vô Nhai ngồi phía trước nghiến răng kèn kẹt, hai mắt hung hãn.

Lệ Dung nhoẻn miệng cười: - Lão tiên sinh đừng để ý quá, với tư chất của Chúa thượng, ngài hoàn toàn có thể mang lại hạnh phúc cho vị cô nương đó.

- Ầy... Mộng chưởng quầy thở dài xa xăm. - Nữ nhi lớn rồi, giữ cũng không giữ được, thôi, chuyến này lão phu tới Cửu Thiên Thánh Địa dưỡng lão vậy.

- Lão tiên sinh nói gì thế, tiên sinh gừng càng già càng cay, Chúa thượng sau này còn cần tiên sinh giúp đỡ nữa.

Mộng Vô Nhai phì cười, quay lại nhìn Lệ Dung: - Ngươi cũng trung thành với tiểu tử này đấy, có ngươi bên cạnh hắn, lão phu yên tâm rồi. Có điều nguwoi phải cẩn thận, đừng để vẻ bề ngoài của hắn lừa, đến lúc đó lại say mê điên đảo như đồ đệ bảo bối của lão phu. Trông hắn thì giống người, chứ thật ra không bằng loài cầm thú.

Lệ Dung đỏ mặt: - Lão tiên sinh nói đùa rồi, tộc Cổ Ma ta là lưỡi dao sắc bén trong tay Chúa thượng, mệnh lệnh của Chúa thượng, bọn ta nào dám bất tuân.

- Đừng cứ mở miệng ra là "lão tiên sinh" nữa, ngươi và ta đều là Nhập Thánh tam tầng cảnh, vứ luận giao như đồng bối. Mộng Vô Nhai cười bảo.

- Như vậy sao được, tiên sinh là tiền bối của Chúa thượng, thì cũng là tiền bối của ta. Lệ Dung vội xua tay.

Thấy bà làm vậy, Mộng Vô Nhai liền thấy mất hứng, bèn nhắm mắt dưỡng thần.

Sau lưng văng vẳng những lời thì thầm giữa Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, hai người hình như có vẻ rất vui.

Sau hai ngày ngắn ngủi, Cửu phong đã hiện ra trước mắt.

Tốc độ của Phi Thiên Toa đúng là khủng khiếp.

Ánh sáng xanh xẹt ngang trời, lao thẳng vào trong Cửu phong.

Mấy bóng người hiện ra, phát giác được khí tức cường nhân truyền đến, các Nhập Thánh Cảnh trong Thánh địa liền hướng mắt về phía phát ra khí tức.

Mộng Vô Nhai nhíu mày, thần niệm phóng ra ngoài, hồ nghi nói: - Tiểu Dương Khai, bên ngoài Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi sao lại nhiều người đến vậy? Họ tới đây làm gì?

- Đến cầu đan. Dương Khai nhếch mép cười.
- Cầu đan? Mộng Vô Nhai nhướn mày, giọng khinh khỉnh: - Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi còn có cả luyện đan sư?

- Chúa thượng chính là một luyện đan sư Thánh cấp! Lệ Dung liền giải thích. - Những người này đều tìm đến do nghe danh của ngài, chỉ có điều người ngoài không hề biết thân phận thật sự của luyện đan đại sư đó.

- Hả? Ngươi còn biết luyện đan? Mộng Vô Nhai ngạc nhiên nhìn Dương Khai.

- Sơ sơ thôi, dĩ nhiên là không so được với tiểu sư tỷ. Dương Khai nhìn qua Hạ Ngưng Thường đang đứng cạnh mình.

- Coi như ngươi cũng biết điều! Mộng Vô Nhai gật đầu.

Lệ Dung khẽ nhướn mày, ngạc nhiên nhìn Hạ Ngưng Thường, vẻ mặt đầy ngờ vực.

Khả năng luyện đan của Dương Khai, bà biết rõ hơn bất cứ ai, hắn nói vậy, tức là vị tiểu sư tỷ này luyện đan còn lợi hại hơn hắn?

Thật vậy sao?

Họ đang nói chuyện thì rất nhiều cường nhân Nhập Thánh Cảnh bay tới từ bốn phía, mấy vị trưởng lão của Cửu Thiên Thánh Địa, các thống lĩnh của tộc Cổ Ma đều đã đến.

Đến khi thấy Dương Khai trở về, họ liền vui mừng khôn xiết, đám người Từ Hối vội vàng hành lễ, vẻ mặt như trút được gánh nặng, kêu ỏm tỏi: - Thánh chủ, cuối cùng ngài cũng trở về rồi, nếu ngài mà không về, lão phu đến nước tự sát mất.

- Sao vậy? Thánh địa có chuyện gì ư? Dương Khai giật mình.

- Không có chuyện gì lớn, chỉ là mấy vị đại sư đó cả ngày cứ nghe ngóng hành tung của ngày, muốn ngài sớm trở về. Hơn nữa ngài đã đi biền biệt ba tháng, thời gian này họ luyện đan đến kiệt sức cả rồi, cả ngày cứ tìm thuộc hạ đòi người, thuộc hạ có trốn cũng không được.

- Chết... Dương Khai kinh ngạc.

Hắn gần như quên mất đám người Đỗ Vạn.

Từ Hối vừa nói vậy, hắn mới nhớ ra, sau khi hắn đi, việc luyện đan của Thánh địa giao cả cho năm vị đại sư đó lo liệu, luyện đan ròng rã ba tháng, chắc chắn họ đã mệt rã rời rồi.

Mấy vị đại sư đó đều đã có tuổi cả rồi, nay lại làm không công ở Thánh địa.

Lập tức thấy áy náy.

- Truyền lệnh xuống, Thánh địa tạm ngưng luyện đan trong mười ngày, để các vị đại sư nghỉ ngơi! Dương Khai ra lệnh.

- Nhưng người từ ngoài đến cầu đang càng ngày càng nhiều, nếu giờ dừng lại, liệu có khiến họ tức giận không? Từ Hối lộ vẻ lo âu, chính vì lo lắng điều này nên sau khi Dương Khai đi, họ không dám ngơi nghỉ một khắc nào.

- Cứ nói đại sư của Thánh địa ta bệnh nhẹ, cần điều dưỡng một thời gian. Nếu đã đến cầu đan thì phải có lòng kiên nhẫn, không kiên nhẫn thì mời về cho, chỉ để họ chờ mười ngày, có nói không giúp họ luyện đan đâu, có cho vàng họ cũng chẳng dám nhiều lời.

Hơn nữa, nếu họ đi chỗ khác cầu đan, thời gian phải chờ sẽ càng lâu hơn.

- Vâng. Từ Hối tuân lệnh, liền gọi các đệ tử xung quanh ra truyền tin cho trưởng lão bên ngoài.

An bài xong tất cả, Từ Hối hướng mắt qua Mộng Vô Nhai, thần sắc chấn động, kêu lên: - Đây chẳng phải là bằng hữu của cựu Thánh chủ sao?

Lần trước khi Mộng Vô Nhai dẫn theo Hạ Ngưng Thường đến đây, chỉ hàn huyên với cựu Thánh chủ, tuy làm khách ở Cửu Thiên Thánh Địa vài ngày, nhưng đám người Từ Hối không hề biết lai lịch của lão, lẽ dĩ nhiên cũng không biết tên lão, chỉ có ấn tượng với tướng mạo của lão.

- Giới thiệu một chút, đây là tiền bối sư môn của ta, Mộng Vô Nhai. Dương Khai nói.

- Hân hạnh, hân hạnh! Từ Hối chắp tay chào hỏi, cảm nhân được sức mạnh của Mộng Vô Nhai, thần sắc cũng nặng nề vạn phần, lão cứ cảm thấy, lão già trước mặt này mạnh hơn rất nhiều, rất nhiều so với lần trước.

Có điều tên của lão... Từ Hối cứ cảm thấy mình đã nghe qua ở đâu đó, nhưng cố nghĩ mãi lại chẳng nhớ ra được, bèn chậm rãi lắc đầu khó hiểu

Chương 916: Thánh lăng chi biến

Tại một quảng trường trong Thánh địa, người người chen chúc, đông đảo cường nhân Nhập Thánh Cảnh tề tựu.

Dương Khai giới thiệu Mộng chưởng quầy và Hạ Ngưng Thường cho họ, chư vị trưởng lão của Thánh địa, các thống lĩnh của tộc Cổ Ma đều đồng loạt gật đầu chào hỏi.

Nghe đâu Hạ Ngưng Thường và Dương Khai xuất thân từ cùng một tông môn, hơn nữa còn là sư tỷ và sư đệ, mọi người lập tức tỏ ra nghiêm trang, không dám có một chút thất lễ.

Nhất là khi nhìn thấy sự thân mật giữa Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, họ lập tức đều có một suy đoán rất rõ ràng về quan hệ của hai người.

- Ta còn tưởng Thánh chủ của chúng ta không biết động lòng trước nữ nhân chứ, thì ra sớm đã có ý trung nhân rồi. Ngọc Oánh trưởng lão đứng bên ngoài, nhếch miệng cười.

- Linh Nhi đáng thương... Trình Nguyệt Đồng không khỏi cảm thấy đau lòng thay cho An Linh Nhi, các trưởng lão Thánh địa đều tưởng nàng và Dương Khai đã bắt đầu tu luyện công pháp truyền thừa, nào ngờ An Linh Nhi sớm đã thông đồng với Dương Khai rồi.

- Linh Nhi nên biết việc này. Ngọc Oánh cười bảo. - Nhân vật như Thánh chủ có vài nữ nhân cũng là chuyện bình thường, Linh Nhi không phải là người nhỏ mọn, còn sợ nó không biết bao dung hay sao? Hơn nữa ta thấy cô nương này cũng là một người nhu thuận, sẽ không tranh sủng với Linh Nhi đâu.

- Mong là thế. Trình Nguyệt Đồng khẽ gật đầu.

- Mộng Vô Nhai? Đúng lúc này, Từ Hối bỗng kêu lên thất thanh, hai mắt trợn tròn, sững sờ nhìn Mộng chưởng quầy, vẻ mặt kích động.

- Đại trưởng lão kêu la gì vậy? Lúc nãy ta chẳng giới thiệu với ngươi rồi còn gì? Dương Khai ngạc nhiên.

- Thuộc hạ nhớ ra cái tên này rồi, Đệ nhất cường nhân của Nhân tộc cách đây mấy trăm năm cũng có cái tên này! Lẽ nào ông ấy là...

- Đệ nhất cường nhân? Mộng chưởng quầy nhíu mày, cười gượng: - Thế nhân ưu ái quá, Mộng mỗ chỉ là một kẻ mãng phu, hai chữ "Đệ nhất" này thật không dám nhận.

- Quả đúng là các hạ? Từ Hối kinh hãi.

Mấy vị trưởng lão khác cũng ngơ ngác nhìn Mộng Vô Nhai, như thể bị một quả chùy đập cho một cú tới chóng mặt luôn vậy.

Từ Hối nhắc nhở vậy, họ cuối cùng cũng nhớ ra cái tên Mộng Vô Nhai này.

- Nghe danh đã lâu, không ngờ kiếp này Từ mỗ còn có thể được gặp mặt Mộng huynh một lần, thuộc đúng là phúc ba đời. Từ Hối chắp tay lia lịa, vừa rối lúc Dương Khai giới thiệu Mộng Vô Nhai, lão chỉ mở vài lời chào hỏi qua loa để ứng phó cho qua.

Dù sao hiện giờ Cửu Thiên Thánh Địa uy danh vang lừng, lão thân là Đại trưởng lão của Thánh địa, địa vị cao quý, người bình thường lão chẳng coi ra gì.

Vì là tiền bối của Dương Khai, Từ Hối mới chủ động chào hỏi.

Nhưng giờ đây, khi đã xác định thân phận của người trước mặt này, thái độ của lão lập tức đổi khác, thậm chí còn có hơi hướm sùng bái.

- Được rồi, về sau Mộng chưởng quầy và tiểu sư tỷ sẽ ở lại Cửu Thiên Thánh Địa của chúng ta, có thời gian nói chuyện sau.

Dương Khai phất tay, cắt đứt tràng lải nhải của Từ Hối.

- Hả? Mộng huynh ở lại Cửu Thiên Thánh Địa, rất hoan nghênh! Từ Hối sáng rỡ hai mắt, mừng rỡ vô cùng.

- Mộng chưởng quầy và tiểu sư tỷ cứ đến sống ở Thánh Chủ Uyển, đó là nơi ở của ta, hai người thấy sao? Dương Khai nhìn Mộng Vô Nhai.

- Được, chỉ cần sạch sẽ là được. Mộng Vô Nhai gật đầu.

- Vậy thì đi theo ta. Dương Khai nói.

- Thánh chủ, việc này để Ngọc Oánh trưởng lão lo đi, thuộc hạ còn có việc cần bẩm báo. Từ Hối thấy Dương Khai định đi, liền ngăn lại.

- Có việc gì đợi lát nữa nói sau không được à?

- Việc rất quan trọng ạ! Từ Hối nghiêm mặt.

Dương Khai trầm ngâm một lát, chán nản nói: - Được rồi, Ngọc Oánh trưởng lão, phiền ngươi đưa họ đến Thánh Chủ Uyển, để An Linh Nhi sắp xếp cho họ.

- Vâng, mời hai vị theo ta.

Ngọc Oánh nói.

Hạ Ngưng Thường nhìn Dương Khai một cái quyến luyến không nỡ rời, rồi mới đi cùng Ngọc Oánh.

- Chúa thượng, không còn việc gì ở đây nữa thì thuộc hạ cũng xin phép về nghỉ ngơi. Lệ Dung cáo lỗi một tiếng rồi rời đi cùng các thống lĩnh tộc Cổ Ma khác, trở về ngọn núi họ cư ngụ.

Rất nhanh, ở quảng trường chỉ còn là Dương Khai và mấy vị trưởng lão Cửu Thiên Thánh Địa.

- Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến các ngươi khẩn trương thận trọng đến vậy? Dương Khai không hài lòng vì việc Từ Hối làm gián đoạn thời gian đoàn tụ của hắn và tiểu sư tỷ, lườm lão một cái.

- Là Thánh lăng! Từ Hối vội hồi bẩm. - Thánh lăng có vài vấn đề, Thánh chủ đến xem sẽ rõ.

- Thánh lăng thì có thể có chuyện gì được? Dương Khai dửng dưng không thèm để ý.

- Thánh lăng vốn là cấm địa của Cửu Thiên Thánh Địa, là nơi an giấc của Thánh chủ các đời, có điều kể từ sau khi Dương Khai vào đây, trong Thánh lăng đã không còn gì cả, sau này ba nghìn đệ tử Thánh địa còn vào đây lánh nạn hai ba năm.

Một Tiểu Huyền Giới hoang phế như vậy, ngoài việc dùng để bế quan tu luyện, gần như không còn tác dụng nào khác.

Dương Khai không biết nó có thể có vấn đề gì.

Họ dừng chân trước Thánh lăng, Dương Khai nhìn tảng thanh thạch khổng lồ đó, thần sắc chuyển sang trầm trọng.

- Trên tảng đá này có cấm chế, cần dùng đến Thánh chủ Linh giới trên tay Dương Khai mới có thể mở ra cửa vào Tiểu Huyền Giới đó.

Nhưng giờ đây, ở chính giữa tảng đá này, một thông đạo hư không đen hun hút tự dưng mở ra, trông như mồm một con mãnh thú.

Mà cách Thánh lăng gần trăm trượng, còn có một lớp kết giới do các vị trưởng lão liên thủ bố trí, không cho phép đệ tử bình thường đến gần.

- Thế này là thế nào? Dương Khai hỏi. - Sao Thánh lăng lại mở ra?

- Bọn thuộc hạ cũng không biết uẩn khúc ra sao, nó đột nhiên tự động mở ra, để tránh cho các đệ tử không hiểu biết mà xông vào, thuộc hạ mới cùng các trưởng lão lập cấm chế xung quanh nơi này.

- Đã vào trong điều tra chưa? Dương Khai nhìn sang Từ Hối.

- Thuộc hạ và Sử Khôn trưởng lão đã vào rồi.

- Có phát hiện gì không?

- Không có gì cả, trong Thánh lăng hình như không chịu bất cứ ảnh hưởng nào cả.

- Ta vào xem thử, các ngươi chờ ở đây. Dương Khai căn dặn, rồi chui vào trong.

Sau thời gian một nén hương, hắn trở ra với thần sắc cổ quái.

Đúng như lời Từ Hối nói, ngoài việc Thánh lăng tự động mở lối vào, bên trong Thánh lăng không hề có thay đổi gì, linh khí vẫn dày đặc như cũ, không có chút nguy hiểm nào.

Quan sát hồi lâu, Dương Khai cũng không làm rõ được nguyên do, bèn hỏi: - Chuyện xảy ra từ lúc nào? - Mới hai, ba ngày trước.

- Hai, ba ngày trước? Dương Khai nheo mắt lại, chợt có một cảm giác không mấy tốt đẹp.

- Sao vậy Thánh chủ, có phải có phát hiện gì không?

Dương Khai lắc đầu.

Hai ba ngày trước, hình như là lúc hắn cứu Mộng chưởng quầy và Hạ Ngưng Thường về.

Song giữa hai bên thì có quan hệ gì được? Dù gì thì khoảng cách thực sự quá xa, những hai tháng đi đường.

Do trùng hợp?

- Tạm thời đừng cho các đệ tử đến gần nơi này, nói không chừng sẽ có nguy hiểm, quan sát thêm một thời gian rồi bàn tiếp. Dương Khai bất lực với việc này, lối vào Tiểu Huyền Giới đột nhiên mở ra, đến nguyên nhân cụ thể hắn cũng không thể suy đoán được.

Các trưởng lão nhận lệnh xong liền bắt tay vào lo liệu.

Trở lại Thánh Chủ Uyển, Dương Khai vừa bước vào, liền cảm giác thấy từng ánh mắt lần lượt chĩa vào mình.

Năm vị đại sư đều đang đứng đó, hình như do nghe tin hắn trở về, đều đồng loạt chạy ra nghênh đón.

- Tiểu tử, ngươi cũng hay quá nhỉ, đi một chuyến những ba tháng, hại bọn lão phu đến thê thảm! Vừa thấy mặt, Thường Bảo liền kêu lên chí chóe.

Lão thân là chủ quản hiệp hội đan sư Thiểm Quang Thành, lại là luyện đan sư Thánh cấp, địa vị vô cùng cao, ngày thường muốn lão luyện đan giúp còn phải xem tâm trạng, xem người đến cầu đan có hợp khẩu vị hay không, luyện chế một cách tùy tính, thỉnh thoảng mới luyện một hai viên Thánh đan.

Trước giờ chưa bao giờ như lần này, liên tục luyện chế trong ba tháng, hơn nữa ngày nào cũng phải hoàn thành đúng số lượng.

Cứ như thể lão đến Cửu Thiên Thánh Địa để làm công cho Dương Khai, mà còn chẳng có bất cứ ưu đãi nào.

Sau ba tháng, Thường Bảo đã gầy đi mấy chục cần mỡ, tướng tá đã gọn gàng hơn trước nhiều.

- Đúng đó, mấy tháng trước bọn ta còn bàn với nhau, nếu ngươi mà không về nhanh, bọn ta sẽ bỏ mặc đi thẳng luôn, hơi đâu mà lo cho thanh danh của Cửu Thiên Thánh Địa nhà ngươi. Hồng Phương cũng hùa theo.

- Được rồi, hai huynh đừng có được hời còn khoe mã! Khổng Nhược Vũ trừng họ một cái. - Nhờ ba tháng luyện đan này, chẳng phải các huynh đều thu hoạch đầy ắp sao? Không nói việc Đỗ Vạn đã chạm đến Thánh cấp trung phẩm, mấy người các huynh cũng đã nhìn thấy chút hy vọng còn gì? Mệt thì có mệt, nhưng thu hoạch cũng đâu có ít chứ.

Bị Khổng Nhược Vũ khiển trách, hai người họ liền im thin thít, cũng chẳng dám phản bác, chỉ phùng mang trợn má nhìn Dương Khai.

Dương Khai liền bước tới, áy náy chắp tay nói: - Thật sự rất xin lỗi, tiểu tử cũng không ngờ lần này lại phải đi lâu như vậy, vốn tưởng chỉ mất mấy ngày, nào ngờ có chút việc xảy ra ngoài ý muốn. Tiểu tử cũng phải đa tạ các vị đại sư, nhờ các vị mà Thánh địa mới giữ được danh dự và uy danh đã tích lũy trong thời gian qua.

- Ngươi biết là tốt rồi. Hà Phong gật đầu hài lòng. - Vứt mấy lão già bọn ta lại đây làm khổ sai, nói đi, ngươi định thế nào thì mới làm bọn ta vừa lòng?

Dương Khai đảo mắt mấy vòng, liền nhìn sang tiểu sư tỷ đang ngồi bên cạnh nói chuyện khe khẽ với An Linh Nhi, mắt hắn sáng bừng, cười hề hề: - Tiểu tử đã hạ lệnh, người cầu đan bên ngoài hãy đợi mười ngày nữa, trong mười ngày này không nhận luyện đan, các vị đại sư có thể nhân cơ hội này nghỉ ngơi rồi.

- Chỉ nghỉ ngơi thôi thì không làm vừa lòng bọn ta được.

Thường Bảo lắc đầu.

- Mười ngày nữa, sau mười ngày nữa tiểu tử nhất định sẽ khiến các vị đại sư hài lòng.

- Được! Nụ cười liền xuất hiện trên gương mặt mập mạp của Thường Bảo. - Bọn ta cũng chẳng có yêu cầu nào khác, chỉ cần ngươi luyện đan trước mặt bọn ta, bọn ta đã mãn nguyện rồi, không cần gì khác nữa.

- Các đại sư cứ đợi mà xem, đảm bảo sẽ khiến các vị vừa bất ngờ vừa vui mừng. Dương Khai cười khà khà.

Các vị đại sư ngơ ngác nhìn nhau, không biết Dương Khai định giở trò gì.

Đỗ Vạn cười bảo: - Ngươi cũng đừng có tự miễn cưỡng mình quá, chỉ có mười ngày, ngươi cũng lo nghỉ ngơi đi. Ừm, ta thấy ngươi đang sốt ruột được trò chuyện với vị cô nương đó, mấy lão già bọn ta cũng không quấy rầy hai người nữa. Từ lúc đến đây, bọn ta còn chưa thưởng ngoạn thử phong cảnh nơi này, các vị lão hữu, có ai rảnh rỗi ra ngoài thăm thú một chuyến không?

- Được thôi, cứ ngồi mãi trong nhà, cũng đến lúc cho gân cốt hoạt động rồi.

Mấy vị đại sư vừa cười đùa vừa đi khỏi Thánh Chủ Uyển, hình như định đi thưởng ngoạn cảnh sắc Cửu Phong.

Chương 917: Cứ thế này cũng tốt.

- Hai người cứ nói chuyện đi, ta xin đi trước. Ngưng Thường muội muội nếu có gì không rõ cứ đến tìm ta, ta cũng ở ngay trong Thánh Chủ Uyển. An Linh Nhi thấy năm vị đại sư đều đã đi rồi, cũng tranh thủ rời đi.

- Ừm, sau này không thể không làm phiền tỷ tỷ rồi. Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu, nhìn theo bóng lưng nàng biến mất.

Ngay sau đó, nàng liền cảm giác mình bị Dương Khai bế bổng lên, không khỏi kêu một tiếng, hai cánh tay nhỏ nhắn ghì chặt lấy cổ hắn, hốt hoảng nói: - Sư đệ, chàng định làm gì?

- Ta có rất nhiều điều muốn nói với nàng. Dương Khai cười, ôm nàng đi vào trong gian phòng của mình.

- Ta cũng có... Hạ Ngưng Thường tựa đầu vào bả vai Dương Khai.

Trong sương phòng, Dương Khai ngồi bên giường, đặt tiểu sư tỷ ngồi trên chân mình, giữ nguyên tư thế thân mật đó.

Hai người dính sát vào nhau, ngực cận kề, ánh mắt Dương Khai nóng rực như lửa, bên khóe miệng là một nụ cười xấu xa, hai bàn tay to lớn

Tiểu sư tỷ toàn thân vận y phục đen, thân hình mỹ miều nhỏ nhắn, ngực nảy nở, cảm nhận được tay Dương Khai đang lướt qua eo và chân mình, mười ngón tay đó mang lại sự tê dại đủ gây run rẩy, mắt nàng ngân ngấn nước xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hơi thở dần dần nặng nhọc, cơ thể mềm mại tỏa ra hơi nóng càng mạnh hơn.

Dương Khai coi như không thấy gì, cứ mặc sức tận hướng mà tâm trạng khoái trá vô cùng, càng lúc càng trắng trợn không kiêng nể gì nữa.

- Sư đệ... đừng như vậy... Hạ Ngưng Thường khẽ cắn môi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve.

- Như vậy là như thế nào? Dương Khai khoái chí hỏi, không biết tại sao, thấy tiểu sư tỷ e thẹn như vậy, hắn vô cùng hưng phấn, như muốn xem xem cực hạn thẹn thùng của tiểu sư tỷ là đến đâu.

- Là như vậy đó... ta khó chịu quá. Hạ Ngưng Thường cố bạo gan giữ lấy một tay của Dương Khai, ngăn không cho nó hành động bên eo mình.

Cảm giác truyền đến từ bắp chân càng nhạy cảm hơn, khiến nàng bất giác kẹp chân lại.

Lúc này, tiểu sư tỷ chợt cảm thấy cảm giác của mình nhạy bén hơn gấp trăm lần, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng một phần nào đó trên người Dương Khai đang thay đổi.

Trong lồng ngực, tim đập dữ dội, âm thanh thình thịch như tiếng trống trận vang rền.

Cảm giác rung động từ tâm linh và cơ thể này, Hạ Ngưng Thường chưa bao giờ thử qua, nhất thời tim đập loạn nhịp, không biết nên làm thế nào, chân tay luống cuống cả lên.

- Chàng đưa ta đến đây, chẳng phải muốn nói chuyện với ta sao? Hạ Ngưng Thường cố giữ đầu óc tỉnh táo, nhưng có một cảm khác khiến nàng không thể ngăn cản cứ ập vào cõi lòng như thủy triều, khiến nàng ý loạn tình mê.

- Chẳng phải chúng ta đang nói chuyện đây sao? Dương Khai cười tít mắt nhìn nàng.

- Ơ... Hạ Ngưng Thường không thể cãi lại, càng lúc càng không chịu nổi nữa, chỉ thấy toàn thân mềm nhũn như bị ném vào trong núi lửa, cả người nóng bừng, vùng cấm đó cũng bất giác nóng lên.

- Tiểu sư tỷ muốn nói gì à? Dương Khai lại hỏi.

- Ta... ta không biết, cứ thế này cũng tốt lắm rồi. Hạ Ngưng Thường nhắm nghiền mắt, tựa hẳn vào người Dương Khai, dường như chưa bao giờ được mãn nguyện như hôm nay.

Thấy nàng như vậy, Dương Khai không khỏi nghĩ vớ vẩn, suýt nữa là không kiềm chế được, vội vàng vận công pháp, xua tan tà niệm trong lòng.

Động tác trên tay dừng lại, hắn lặng yên nhìn nàng, đợi nàng bình tĩnh lại.

Mãi một lúc lâu sau, Hạ Ngưng Thường mới mở bừng đôi mắt ngượng ngùng ra, ánh mắt thoáng có nét chưa thỏa mãn.

Dương Khai ngồi thẳng người lại, nghiêm nghị nói: - Đợi một ngày nào đó tất cả đã yên ổn, chúng ta sẽ tiếp tục việc còn lại.

Hạ Ngưng Thường gật đầu, cúi đầu nói khẽ: - Sư đệ muốn lúc nào cũng được.

Dương Khai mắt sáng rực, ôm nàng càng chặt hơn, khiến tiểu sư tỷ nhút nhát nói ra lời như vậy, có thể khẳng định nàng đã trút hết dũng khí ra rồi.

- Bây giờ chúng ta hãy hàn huyên đã, ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi nàng. Dương Khai cảm thấy rất mãn nguyện.

- Sư đệ muốn hỏi gì? Dương Khai dịu dàng hỏi.

- Mười năm qua, hai người sống ra sao?

- Ta chỉ theo sư phụ rong ruổi khắp nơi thôi... Hạ Ngưng Thường nằm vùi vào ngực Dương Khai, nhớ lại những gì đã trải nghiệm trong mười năm qua. Dương Khai im lặng lắng nghe, như chính mình trải qua, cảm nhận gian khổ mười năm này của tiểu sư tỷ.
Một lúc lâu sau, tiểu sư tỷ mới nói xong, lại hỏi tình hình thời gian qua của Dương Khai.

Dương Khai tất không giấu diếm.

Thời gian dần trôi, hai người dường như có biết bao nhiêu lời tâm tình không thể nói hết, khẽ khàng trò chuyện, hưởng thời khoảng thời gian yên tĩnh chỉ thuộc về hai người.

- Đúng rồi, Tô Nhan sư tỷ đang ở một nơi gọi là Băng Tông... Hạ Ngưng Thường chợt nhớ ra một chuyện, ngẩng đầu lên nói.

- Ta biết, ta đã tới đó tìm nàng ấy rồi. Dương Khai nhếch miệng cười. - Môi trường ở đó rất thích hợp cho nàng ấy tu luyện, lúc ta đi nàng ấy vẫn đang bế quan, nói chuyện qua thần niệm một lúc rồi ta đi, không biết hiện giờ nàng ra sao.

- Sư đệ có muốn đưa tỷ ấy về không?

- Đợi lo liệu xong chuyện ở đây đã, xong xuôi rồi chúng ta hãy cùng đi đón nàng ấy về.

- Được. Hạ Ngưng Thường gật đầu, rồi lại nằm xuống.

- Địa Ma thì sao? Nàng có biết tin tức của lão không? Dương Khai trầm ngâm một lúc bèn hỏi.

Hạ Ngưng Thường lắc đầu: - Năm đó bọn ta cùng nhau đến đây từ lòng đất Trung Đô, Địa Ma tiền bối đã tách khỏi bọn ta rồi, tiền bối bảo cần đi Ma cương, có điều ta và sư phụ cũng đã đến Ma cương, không nghe ngóng được chút tin tức nào của tiền bối, hiện Địa Ma tiền bối đang ở đâu cũng không biết.

- Lão ma đầu đó... không cần lo cho lão. Người khác muốn giết lão cũng chẳng dễ dàng gì.

Dương Khai cười thản nhiên.

Hiện tại tu vi của Địa Ma có thể không cao cho lắm, nhưng cơ thể của lão thì rất mạnh, đó là thân xác thuộc về một vị Ma tướng! Là thân xác của cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Chỉ có cao thủ cùng cấp bậc mới có thể đả thương được lão.

Thế nên với lão ma đầu này, Dương Khai chưa bao giờ thấy lo âu, dù gì thì tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh cũng chẳng nhiều.

- Thật nhớ những ngày tháng ở Lăng Tiêu Các, lúc đó vô ưu vô lo, tuy rất nhỏ yếu, nhưng không biết đến bí mật Siêu Phàm Nhập Thánh. Hạ Ngưng Thường khẽ nỉ non, ánh mắt trào dâng nỗi hoài niệm.

- Đúng vậy. Dương Khai cũng thổn thức. - Công lực càng mạnh, càng gặp phải nhiều chuyện.

Cứ nói rồi lại nói, Dương Khai chợt nhớ đến một chuyện, liền hoan hỉ nói: - Đúng rồi, tiểu sư tỷ, cho tỷ một thứ rất tốt này.

- Thứ gì vậy? Hạ Ngưng Thường ngồi dậy, nhìn sang Dương Khai. Dương Khai lấy ra một cái bình ngọc, trong bình đựng hai giọt chất lỏng sáng long lanh.

Vừa nhìn thấy hai giọt nước này, đôi mắt Hạ Ngưng Thường liền nghiêm nghị lại, như đã nhìn ra điểm bất phàm của nó.

- Đây là cái gì?

- Dược dịch của Ma hoa nghìn năm! Dương Khai đáp.

Hạ Ngưng Thường không khỏi che miệng lại, rõ ràng là cũng đang nghe qua uy danh của thứ này, kêu lên: - Là dược dịch của Ma hoa nghìn năm nở ở lãnh địa trung lập Phù Vân Thành lần trước?

- Phải, tiểu sư tỷ cũng biết?

- Ừ, lúc ấy sư phụ còn nói đưa ta đi mở mang, xem thử có thể nắm được chút cơ duyên không, nhưng vì quá đông người, cũng quá nguy hiểm, sư phụ không chắc có thể bảo vệ an toàn cho ta, nên bọn ta bỏ đi giữa đường. Hạ Ngưng Thường nói xong, ánh mắt lộ dị quang: - Nói vậy, năm ấy sư đệ cũng ở đó?

Dương Khai mếu mặt: - Hai người cũng vậy?

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu.

Hai người nhìn nhau một lúc, đều lộ thần sắc tiếc nuối, lần đó ở Phù Vân Thành, đôi bên đều không nhận biết sự tồn tại của đối phương, cứ thế mà lướt vai qua nhau, đến khi trùng phùng thì đã bao nhiêu năm trôi qua rồi.

- Thì ra thứ này đã vào tay sư đệ.

- Tuy là ta lấy được, nhưng cũng nhờ công lao của một người nữa. Tên đó chắc nàng cũng biết. Dương Khai cười bảo, cũng không vòng vo nữa, tiếp tục nói: - Một thanh niên tên là Địch Diệu, tỷ có còn nhớ không?

- Đồ đệ của Lý lão? Tiểu sư tỷ quả nhiên có ấn tượng. - Ta nhớ, ta còn từng tỉ thí luyện đan với hắn nữa.

Dương Khai mỉm cười gật đầu: - Hình như Địch Diệu rất không phục, nói lần sau gặp lại, nhất định phải tỉ thí một phen với nàng, có điều ta tin chắc hắn không phải đối thủ của tiểu sư tỷ.

- Không biết nữa, lần đó ta cũng chỉ thắng hiểm thôi, hắn có Lý lão chỉ dạy, thuật luyện đan không kém đâu. Hạ Ngưng Thường khiêm tốn nói.

- Nàng là Dược Linh Thánh Thể, luận về luyện đan thì không ai sánh được với nàng. Dương Khai nói, rồi lại lấy ra một bình ngọc không, kéo một giọt dược dịch Ma hoa nghìn năm ra cho vào, đưa cho tiểu sư tỷ: - Đợi đến khi cơ hội thích hợp, hãy luyện hóa dược dịch này, hẳn là có thể giúp cho nàng Nhập Thánh. Dược Linh Thánh Thể có thể luyện hóa mọi linh thảo linh dược trong thiên địa, hơn nữa sẽ không có bất cứ tác dụng phụ nào, nàng dùng thứ này để Nhập Thánh thích hợp hơn bất cứ ai.

- Ừ, cảm ơn sư đệ, có điều ta vẫn phải cần một thời gian để tích lũy tu vi cảnh giới hiện tại. Hạ Ngưng Thường cũng không khách khí với Dương Khai, trịnh trọng nhận lấy, bỏ vào túi Càn Khôn của mình.

- Nào, ta còn món quà muốn tặng cho nàng nữa. Dương Khai dứt lời, liền bế nàng dậy, nhảy lên giường.

Đặt nàng xuống đối diện, khoanh chân ngồi xuống, Dương Khai trầm giọng nói: - Thả phòng ngự thức hải của nàng ra đi!

Hạ Ngưng Thường không do dự, liền làm theo lời hắn.

Ngay sau đó, nàng liền cảm nhận được thần niệm của Dương Khai đang tràn vào.

Trong thức hải của Hạ Ngưng Thường là một cảnh sắc hoan hỉ, đúng như bản tính thuần khiết của nàng, thế giới trong thức hải luôn phản ảnh đúng nội tâm của một người.

Linh thể thần hồn của hai người hiện ra, đứng đối diện nhau, Dương Khai hỏi: - Còn nhớ Luyện Đan Chân Quyết mà ta từng truyền thụ cho nàng không?

- Dĩ nhiên là nhớ, nhờ nó mà thuật luyện đan của ta mới nâng cao nhanh thế này.

- Lần trước khi ta truyền thụ cho nàng ở Cốt Thuẫn, chính ta còn chưa hiểu thấu triệt Luyện Đan Chân Quyết, nên chỉ truyền thụ một nửa, bây giờ ta có thể truyền toàn bộ lại cho nàng rồi.

Nghe vậy, Hạ Ngưng Thường liền mừng rỡ thấy rõ.

- Thuật luyện đan của tiểu sư tỷ hiện tại đang ở mức độ nào vậy? Dương Khai lại hỏi.

- Chưa đi chứng thực ở hiệp hội đan sư bao giờ cả, nhưng ta có thể luyện chế được Thánh cấp trung phẩm đan. Hạ Ngưng Thường đáp, rồi lại rầu rĩ nói: - Nhưng đến được bước này rồi lại không có cách nào nâng lên cao được nữa, dược liệu Thánh cấp quá khó tìm, căn bản không có bao nhiêu cơ hội để luyện tập.

Tuy đã mơ hồ có suy đoán, nhưng khi đã chứng thực được suy đoán ấy, Dương Khai vẫn phải cảm thấy kinh hãi vì tư chất luyện đan của Hạ Ngưng Thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau