VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 901 - Chương 905

Chương 903: Linh thể thần hồn

Liệt Địa Thần Ngưu nghe vậy vui ra mặt:

- Vậy chẳng phải lối vào đó đang ở gần đây?

- Chắc vậy.

Dương Khai gật đầu.

Mọi người ngó quanh, nhưng căn bản không phát hiện được lối vào có một tia ánh sáng từng gặp trước kia, trong lúc còn đang hồ nghi Dương Khai đã vẫy tay:

- Bên này!

Nói xong liền chuyển hướng sang bên đó.

- Lôi Long, tiểu tử này trôi có vẻ rất thoải mái trước kia hắn đã tới đây rồi sao?

Liệt Địa Thần Ngưu lén lút dò hỏi.

- Không biết.

Lôi Long Đại Tôn chậm rãi lắc đầu.

- Dù sao cứ đi theo hắn đi, vốn nghĩ hắn tới chỉ vướng chân, không ngờ giờ phải cậy nhờ hắn, thật thú vị...

- Không phải chó ngáp phải ruồi đấy chứ?

Liệt Địa Thần Ngưu đăm chiêu.

Lôi Long liếc mắt nhìn y, không nói thêm lời nào, đuổi theo sát bước Dương Khai.

Bởi vì y phát hiện những chỗ Dương Khai đi qua đều trở nên rất bằng phẳng, nhưng hắn đi qua chưa được bao lâu thì sự bình ổn đó hoàn toàn biến mất, nếu không đuổi theo thì sẽ không ngừng phải vận dụng sức mạnh ngăn cản áp lực xung quanh.

Cảm giác được loạn lưu dưới chân sụp đổ, mọi người cũng không dám khinh suất.

Sau thời gian ước chừng một nén nhang, một đốm sáng yếu ớt truyền tới từ phía trước, khắc sâu vào trong tầm mắt của mọi người.

- Là lối vào đó!

Liệt Địa Thần Ngưu hô một tiếng, không chút khách khí vượt qua Dương Khai, chạy tới hướng đó, trong chốc lát đã biến mất tăm.

Theo sau y, Lôi Long Đại Tôn và Thái Điệp cũng triển khai phủ pháp nhanh chóng thông qua lối vào kia.

Dương Khai vẫn lững thững cùng Lệ Dung bước vào, đợi tới gần thần niệm thăm dò điều tra bên trong đó, sau khi xác nhận không có nguy hiểm gì mới tiến vào.

Mắt bỗng hoa lên, đợi sau khi khôi phục lại đã thấy mình ở trong một không gian quái dị.

Trên đỉnh đầu không có trăng sao, chỉ có hư vô hỗn độn dày đặc như mây đen đè ở phía trên, năng lượng qua lại không ngớt như linh xà.

Cấu tạo tiêu chuẩn của Tiểu Huyền Giới.

Song Dương Khai lại nhíu nhíu mày. Hắn cảm giác nơi này dường như có chút khác với Tiểu Huyền Giới.

Bốn người trong Yêu tộc đi vào trước đều đang đợi, sau khi xác định Dương Khai và Lệ Dung đều an toàn mới thu hồi ánh mắt.

Đứng bên trong Tiểu Huyền Giới này, Dương Khai quay đầu nhìn xung quanh, mắt càng nheo lại.

Hắn phát hiện nơi này không có lấy một ngọn cỏ, vô cùng hoang vu, không thấy chút sức sống. Dường như toàn bộ Tiểu Huyền Giới chỉ có hoang vắng.

Đưa mắt nhìn về phía trước cũng chỉ toàn một mảnh mờ mịt, không nhìn được quá xa, thần thức ngay lập tức bị một lực lượng vô hình trói buộc, không thể điều tra tột cùng bên trong.

- Cẩn thận, nơi này rất cổ quái. Trước đây ta cùng lão Ngưu đến đây chỉ thăm dò chưa được mười dặm đã bị ép quay lại rồi.

Lôi Long Đại Tôn trầm giọng dặn dò.

Dương Khai gật đầu, không cần y nhắc nhở, ở một nơi quái dị như vậy, hắn cũng sẽ không làm bừa.

- Đây chính là nơi khắc Ma văn đó.

Lôi Long chỉ phía trước nói, sắc mặt hiện rõ vẻ kiêng kị:

- Nhưng ta khuyên các ngươi chỉ liếc mắt nhìn thôi, đừng nhìn chăm chú quá lâu, nếu không có thể sẽ chết!

Dương Khai kinh ngạc nhìn sang hướng y chỉ, quả nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một thạch trụ đứng sừng sững. Thạch trụ đó tựa hồ đã được đặt trong này nhiều năm rồi, mặt ngoài gồ ghề, không bằng phẳng.

Thạch trụ thì chỉ là thạch trụ bình thường, chất liệu nhìn qua là biết.

Nhưng mấy Ma văn khắc trên đó lại toát lên mùi giết chóc.

Khi nhìn về mấy chữ đó, Dương Khai cảm nhận được một luồng sát khí lạnh tanh, làm hắn không khỏi ớn lạnh.

Ma văn đó cứng cáp có lực, vừa nhìn đã biết là do bàn tay cao nhân tạo nên.

Tuy nhiên thứ khí tức thoang thoảng toát ra từ phía trên lại khiến Dương Khai không kìm nổi kinh nghi một tiếng, rồi lại nhìn thêm một hồi.

Chỉ sau ba hơi thở ngắn ngủi, mỗi nét khắc trên Ma văn như được trao cho sinh mạng sống lại, hóa thành một đạo công kích sắc bén phi ra từ thạch trụ, nhanh chóng phóng đại trong mắt Dương Khai.

- Tiểu tử muốn chết à!

Lôi Long Đại Tôn biến sắc, vội vàng kéo lấy Dương Khai, chắn phía trước hắn, sức mạnh thần thức khổng lồ ầm ầm bùng nổ, giữa không trung truyền tới tiếng động ầm vang. Đại Tôn lùi một bước đứng vững người, thần sắc vô cùng ngưng trọng.
- Tên tiểu tử này, không phải đã bảo ngươi không nên nhìn lâu sao?

Lôi Long bắt đầu giáo huấn.

Dương Khai tự biết mình đuối lý nên cũng im lặng, chỉ ha hả cười gượng, liếc nhìn Lệ Dung, cả hai đều nhìn ra vẻ kinh nghi trong mắt đối phương.

Ma văn kia tuy bị khắc ở đây vô số năm rồi nhưng vẫn lưu lại một luồng khí tức nhàn nhạt, khí tức thuộc về Đại Ma Thần!

Xích Viêm Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu không phát giác ra, nhưng Dương Khai và Lệ Dung đều không nhận sai.

Hơn nữa, chỉ bằng mấy chữ lưu lại vô số năm có thể khiến hai vị Yêu Tộc Đại Tôn thận trọng như thế, thiên hạ ngoại trừ Đại Ma Thần chỉ e không ai có thể làm được điều này.

Mấy chữ này tuyệt đối là do Đại Ma Thần để lại! Dương Khai khẳng định ngay lập tức.

Sinh thời còn có thể nhìn thấy vết tích Đại Ma Thần để lại, điều này làm cho Dương Khai có chút bất ngờ, tuy nhiên Đại Ma Thần đến đây làm gì, sao lại lưu lại chữ viết như vậy?

Dương Khai chợt nhận ra, lần này tới đây là đúng.

Nói không chừng sẽ có chút thu hoạch ngoài dự liệu.

Lệ Dung cũng tỏ ra nóng lòng muốn thử, hiển nhiên là rất chú ý tới sự huyền bí của nơi này.

- Không được nhìn nữa.

Lôi Long nghiêm túc dặn dò, thấy Dương Khai có vẻ nhu thuận nghe lời, cho là hắn đã giác ngộ, liền trầm giọng nói:

- Trong mấy chữ kia có chứa sát khí, ngay cả ta và lão Ngưu cũng không dám xem thường, một tên tiểu tử Siêu Phàm tam tầng cảnh như ngươi nhìn nhiều hơn sẽ lập tức tử vong.

- Ừ ừ, ta biết rồi.

Dương Khai không ngừng gật đầu.

- Thật không biết đây rốt cục là chữ viết do ai lưu lại, thủ đoạn như vậy thực sự đáng sợ.

Liệt Địa Thần Ngưu bùi ngùi nói.

- Tuy bổn toạ không biết đó là ai, nhưng nhất đích là một vị cao nhân Ma tộc, hơn nữa rất có thể là Đại Ma Thần trong truyền thuyết.

Lôi Long cau mày đoán.

Ấy thế mà lại dự đoán khá chính xác.

- Đi lên trước đi, nhìn xem phía đó rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì.

Lôi Long phất tay, xung phong nhận nhiệm vụ đi trước dẫn đường.

Lần trước y và Liệt Địa Thần Ngưu xâm nhập nơi này, sau khi đi ngang qua thạch trụ kia không đến mười dặm liền gặp hung hiểm, sau khi thận trọng suy xét liền quay về.

Nhớ đến việc bên cạnh Dương Khai còn có cao thủ Ma tộc, Lôi Long Đại Tôn liền cho Thái Điệp đi mời Dương Khai.

Có thêm một vị cường nhân Nhập thánh Cảnh chưa chắc có thể hoàn toàn tránh khỏi nguy hiểm, nhưng nếu gặp phải Ma văn gì khó hiểu, Lệ Dung cũng có thể kịp thời giải đáp.

Trên đường, Lôi Long đem tình hình lần trước tiến vào đây cùng Liệt Địa Thần Ngưu nói qua một lượt, cố ý hỏi: - Tiểu tử, ngươi cảm thấy nơi này thế nào?

- Ta hoàn toàn không biết gì cả.

Dương Khai nhún vai.

- Có biết gì thì nói ra, đừng giấu diếm.

Dường như là vì lúc nãy trong khe hư không kia, Dương Khai biểu hiện kỳ quái làm Lôi Long cũng có chút để ý.

Âm thầm cảm thấy tiểu tử này trước kia không chừng đã tới đây.

Điểm này thực ra Lôi Long đã lầm, Dương Khai chỉ là quen thuộc với hư không loạn lưu mới có thể tìm được đường đi chính xác trong khe hư không, đối với Tiểu Huyền Giới kỳ dị này, hắn cũng hoàn toàn không biết gì cả.

- Nếu biết gì chắc chắn ta sẽ nói ra.

Dương Khai gật đầu.

Đi về phía trước được chừng mười dặm, Lôi Long bỗng dừng bước, chỉ phía trước nói:

- Lần trước ta cùng Lão Ngưu đã rút về từ chỗ này.

- Nơi này sao trông kỳ lạ vậy, thật không biết bên trong tích chứa năng lượng gì.

Liệt Địa T hần Ngưu cũng lắc đầu nói.

Nhìn về phía trước, Dương Khai không khỏi biến sắc.

Con đường phía trước dường như bị cắt đứt trong thoáng chốc, cả sáu người bước tới một vách núi.

Phía dưới vách núi đó là đại dương xanh biếc một màu, bên trong có một loại năng lượng khó hiểu chảy xuôi, sền sệt đặc quánh, từng đợt thanh âm gào khóc thảm thiết truyền ra từ vách núi, nghe mà ớn lạnh.

Đứng ở vách núi nhìn xuống, có thể nhìn thấy rõ ràng trong đại dương xanh biếc kia, có những mặt người chìm nổi vặn vẹo dữ tợn, giãy dụa nhưng không thể thoát khỏi mặt nước xanh biếc kia.

Một đám bọt khí bốc lên từ phía dưới, lên tới phía trên liền nổ ra từng tiếng trầm đục.

Thái Điệp và Lệ Dung không khỏi tái nhợt mặt mày.

Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu vẻ mặt ngưng trọng, âm thầm ngưng tụ sức mạnh ngăn cản đủ loại oán niệm bất cam và oan ức đến từ lòng nước xanh biếc.

Những oán niệm quấy nhiễu lòng người phát ra từ mặt những người đó, không ngừng hình thành đòn tấn công vô hình lên sáu người.

- Nhắc nhở các ngươi một chút, tốt nhất đừng dùng thần niệm điều tra phía dưới.

Lôi Long nghiêm nghị khẽ quát.

- Nếu ta không nhìn nhầm thì những mặt người chìm nổi phía dưới mặt nước kia tất cả đều là linh thể thần hồn.

- Linh thể thần hồn?

Dương Khai đột nhiên biến sắc.

- Không sai!

Lôi Long gật đầu nặng nề.

- Mỗi mặt người là một linh thể thần hồn của một cường nhân, không biết sao bị trục xuất ở chỗ này, lần trước tới đây ta không cẩn thận đã thả thần niệm dò xét, suýt chút đã bị bọn họ kéo đi.

Nói đến việc trải qua lần trước, vẻ mặt Lôi Long vẫn còn sợ hãi.

- Những người này khi còn sống, rất nhiều đều là những cao thủ không kém chúng ta, linh thể thần hồn vô cùng mạnh, thân thể tuy không biết đã bị hủy diệt ở nơi nào mà thần hồn linh thể lại bị nhốt ở đây, một khi bị bọn họ kéo đi thì đừng mong thoát khỏi, chỉ biết lưu lạc thành một phần tử trong số bọn họ.

- Ngươi nói bọn họ khi còn sống có rất nhiều đều là bậc cao thủ không kém gì ngươi?

Dương Khai kinh ngạc.

- Rất nhiều!

- Đâu ra nhiều cao thủ như vậy? Trên đời này cao thủ Nhập Thánh Cảnh hẳn là không quá năm mươi người thôi chứ? Bây giờ như vậy, mỗi một niên đại chắc cũng đều như vậy.

Nhưng trong đại dương xanh biếc bên dưới lại chìm nổi ngàn vạn vô số mặt người, cho dù một bộ phận rất nhỏ khi còn sống là cường nhân như Lôi Long, vậy thì cũng là con số đáng kinh ngạc.

Theo Dương Khai được biết, chẳng có niên đại nào mà sức mạnh võ giả lại đạt đến trình độ này.

Hơn nữa hắn quả thật có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của những linh thể thần hồn dưới này.

- Ta cũng không biết, có lẽ từ rất lâu trước kia, ở đại lục này có vô số cường nhân thì sao.

Lôi Long lắc đầu, cũng không thể giải thích xác đáng.

Chương 904: Thạch đài

- Nếu cứ đi lên thì chỉ có thể đi theo thạch đài này.

Lôi Long Đại Tôn ngẩng đầu nhìn lên trên.

Hai bên vách núi không có đường, phía trước là đại dương xanh biếc quỷ dị kia, nhưng lại có từng tảng đá lớn nhỏ lơ lửng giữa không trung.

Giống như bậc thang đá, tảng đá này cao hơn tảng đá kia, kéo đến rất xa, nhìn không thấy điểm cuối.

Phía trên đại dương xanh biếc, từng luồng cuồng phong mãnh liệt quái dị đang thổi mạnh, dường như còn kèm theo sức mạnh đặc biệt nào đó, không dễ gì mà ngự không phi hành được.

- Lên hay không?

Liệt Địa Thần Ngưu có chút do dự, không biết có nên tiếp tục đi lên thăm dò phía trước hay không.

Tuy rằng phía trước có một bãi đá lớn tạo thành đường nhưng ai cũng không dám cam đoan phía sau đó liệu còn có nhiều nguy hiểm hơn nữa hay không.

- Vào thì cũng đã vào rồi, không tìm hiểu rõ ràng bổn tọa sẽ không trở về đâu.

Lôi Long Đại Tôn trầm giọng nói, liền bước lên bậc đá đầu tiên, cất bước hướng lên phía trên.

Thái Điệp theo sát phía sau không chút do dự.

- Tiểu tử ngươi đi theo Lôi Long, Lão Ngưu đi phía sau!

Liệt Địa Thần Ngưu rất hảo tâm mở đường cho Dương Khai.

Dương Khai gật đầu, cùng Lệ Dung cất bước đi lên bậc đá.

Từng khối đá cách không quá xa, nhấc chân là có thể tới, hợp thành một cầu thang bắc thẳng lên trời, lên đến tận bầu trời hư không vô tận.

Lôi Long đi rất chậm, vừa đi vừa cảnh giác quan sát bốn phía, để phòng ngừa có nguy hiểm gì đột nhiên xuất hiện.

Đi mãi lên ước chừng trăm bậc đá cũng không xảy ra chuyện gì khác thường, khiến họ không khỏi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Nhưng chưa được bao lâu, giữa biển xanh biếc ở phía dưới kia, từng mặt người chìm nổi đột nhiên phát ra những tiếng tru cuồng bạo như muốn thoát khỏi sự trói buộc của biển cả, xốc lên như những oán linh, giương nanh múa vuốt, trông đến hãi hùng.

Vô số linh thể thần hồn tại thời khắc này đã thoát khỏi sự trói buộc của biển cả, chúng như mèo ngửi thấy mùi cá, chỉ trực hướng tới đám người Dương Khai.

Tiếng gào khóc thảm thiết lớn dần, từng trận âm phong, đám linh thể thần hồn trong suốt kia phi tới từ bốn phương tám hướng.

Tất cả mọi người đều biến sắc, không biết tại sao lại phát sinh biến cố như vậy.

Giây lát sau, bãi đá mà sáu người đang đứng đã bị những linh thể thần hồn này bao bọc, từng cỗ sức mạnh thần thức kinh khủng tấn công mạnh mẽ từ đám linh thể thần hồn này.

Mạnh như Lôi Long và Thần Ngưu thời khắc này cũng không khỏi nảy sinh một loại ảo giác bị nghiền nát, suýt mất đi khả năng hành động.

Nổi giận gầm lên một tiếng, hồ quang trên người Lôi Long Đại Tôn lóe ra, trong phút chốc biến thành một quầng sáng.

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Hào quang sấm chớp tấn công vào mảnh thiên địa này, những đòn tấn công thần thức đánh cho ánh hào quang màu xanh này thành từng tầng gợn sóng, chỉ một lát đã có dấu hiệu sụp đổ.

Trên người Liệt Địa Thần Ngưu cũng tản ra một tầng hào quang màu vàng, cùng Lôi Long Đại Tôn hợp lực ngăn cản đòn công kích đến từ bốn phương tám hướng.

Thái Điệp nhẹ nhàng nhảy múa, hào quang bảy màu tỏa ra, từng đạo kỳ quang như mũi tên bắn ra ngoài, ngăn cản những linh thể thần hồn kia quấy nhiễu.

Lệ Dung và Kim Nghê cũng dùng hết khả năng thi triển thủ đoạn của mình.

Nhưng sức mạnh những linh thể thần hồn này phóng ra lại mang theo ý cảnh làm người ta thấy tuyệt vọng, ý cảnh này bao phủ trong lòng mọi người, làm bọn họ thấp thỏm lo âu.

- Đi mau!

Lôi Long gầm lên, tốc độ dưới chân bỗng nhanh hơn, năm người còn lại nối nhau theo bám sát, dùng tốc độ nhanh nhất vượt qua bãi đá kia.

Phù...

Lớp phòng ngự do hai vị Đại Tôn chế ta dù rất ghê gớm tuy nhiên cũng không chịu được nhiều công kích như vậy, đi không tới ba mươi trượng đã bị phá nát ầm ầm.

Linh thể thần hồn bay múa bốn phía, tỏ ra mỗi lúc một cuồng bạo, xộc tới như châu chấu bay qua.

Những linh thể thần hồn như quái vật mất đi thần trí này dường như cũng hiểu được đạo lý bắt nạt kẻ yếu, chứng kiến được khả năng mạnh mẽ của đám người Lôi Long,chúng cùng nhau đem mũi nhọn chĩa vào người suốt từ đầu không xuất thủ và có công lực thấp nhất: Dương Khai.

Linh thể thần hồn trong suốt giơ nanh múa vuốt bay qua múa lại, tuy mọi người hợp lực ngăn được một ít nhưng vẫn còn mấy con cá lọt lưới vọt tới chỗ Dương Khai.

Chúng lao thẳng về phía hắn, khắc sâu vào trong cơ thể hắn rồi biến mất không thấy gì nữa.

- Chúa thượng!

Lệ Dung thất sắc, liều lĩnh lao về phía Dương Khai, không thèm để ý tới những linh thể thần hồn trước mặt mình nữa.

Một tia chớp từ phía trước bắn đến, lại hoá giải nguy cơ của Lệ Dung nhưng không ngăn được việc Dương Khai bị thần hồn linh thể xâm nhập vào. Trong phút chốc, vẻ mặt Dương Khai trở nên đau đớn vô cùng, đôi mắt đỏ sẫm như máu, cả người run rẩy.

Trong lòng mọi người bỗng lạnh run, biết hắn bị đủ loại oán niệm trong linh thể thần hồn gây ảnh hưởng, những linh thể thần hồn này khi còn sống đều là những cao thủ ít nhất cũng là Nhập Thánh Cảnh, bị trói buộc trong đại dương xanh biếc kia vô số năm, thần hồn bất diệt, oán niệm và ý cảnh tuyệt vọng căn bản không phải cấp bậc của võ giả như Dương Khai có thể ngăn cản được.

Nói không chừng thần hồn của hắn đã bị xóa bỏ, thân thể bị chiếm đoạt.

Lôi Long nhất thời sững sờ, không biết nên ứng đối với cục diện trước mặt như thế nào.

Đúng lúc này hai tròng mắt Dương Khai bỗng sáng bừng tinh quang, như đã được giải thoát, lập tức buông lỏng hẳn, nặng nề thở ra một hơi, trong lòng còn sợ hãi, hắn khẽ quát:

- Đi nhanh lên, còn ngây ra đó làm gì?

- Ngươi... ngươi không sao cả?

Lôi Long kinh ngạc hỏi.

Bị linh thể thần hồn luồn vào trong cơ thể là chuyện trong nháy mắt, khôi phục cũng là chuyện trong nháy mắt, những chuyện này đều xảy đến cực nhanh, nhanh đến nỗi tất cả mọi người đều không kịp phản ứng, Lôi Long nghĩ mãi vẫn không rõ tại sao Dương Khai không bị chút tổn thương nào.

Đâu phải chỉ có một hai linh thể thần hồn nhập vào cơ thể hắn.

- Nếu còn không đi thì mọi người đều có chuyện đấy!

Dương Khai thần sắc ngưng trọng.

Lôi Long cũng không thể hỏi thêm gì, lập tức thi triển toàn lực mở đường phía trước, từng đạo hồ quang bắn nhanh khiến những linh thể thần hồn này không dám tới gần, họ đi nhanh về phía trước vượt qua bãi đá.

Lệ Dung đi theo bên cạnh Dương Khai, vừa ngăn cản những thứ tựa như oán linh đó, vừa âm thầm quan sát Dương Khai, một lát sau ánh mắt bỗng sáng ngời, cuối cùng cũng hiểu ra sao Dương Khai lại có thể bình an vô sự rồi.

Trong thức hải của hắn còn có Diệt Thế Ma Nhãn của Đại Ma Thần!

Kim quang của Diệt Thế Ma Nhãn có thể khắc chế những thứ như thần hồn, những linh thể thần hồn này dám nhập vào trong cơ thể Dương Khai đúng là tự tìm đường chết.

Trải qua chuyện này, những linh thể thần hồn đó theo bản năng dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, không dám tới gần sáu người này mà chỉ chuyển động xung quanh, phát lên từng tiếng tru tréo không cam lòng.

Đám người Lôi Long đầy hồ nghi khó hiểu, nhưng vẫn thoải mái đi qua bãi đá.

Sau thời gian một nén nhang, mọi người từ bãi đá bước chân vào bầu trời hư vô hỗn độn đó.

Đi tới bậc đá cuối cùng, thần sắc mọi người trở nên kinh ngạc vạn phần.

Bởi vì nơi này căn bản cũng không phải là bầu trời hư vô hỗn độn gì cả, mà là một vùng thực địa khác.

Trông rất bình thường không khác gì khi mới vào nơi này, dưới chân hoang vu không một ngọn cỏ, còn phía trên thì ánh sáng rực rỡ, hoa quang tràn ngập, đủ loại kỳ quang bay qua như cung tên, nhanh như sao băng.

Dường như có thể chạm tay đến, nhưng lại không thể điều tra được.
- Thật là một nơi cổ quái!

Liệt Địa Thần Ngưu lắc đầu.

Lôi Long cẩn thận buông thần niệm điều tra, sau khi xác định quanh mình không có gì nguy hiểm mới mở miệng nói:

- Tạm nghỉ một lúc đi.

Vừa rồi khi đi qua bãi đá, tất cả mọi người đã hao phí một lượng lớn sức mạnh, ở nơi nguy hiểm trùng điệp như này tất nhiên là phải duy trì trạng thái tốt nhất.

Lôi Long Đại Tôn cũng không dám có chút qua loa sơ suất.

Mọi người không có ý kiến, tất cả đều khoanh chân ngồi xuống khôi phục tinh thần và thể lực.

Hai vị Đại Tôn ngồi lại gần, khẽ giọng thảo luận điều gì đó, vừa nói vừa cố ý nhìn sang Dương Khai.

Cho dù đã nhắm mắt tĩnh tọa, nhưng mắt quan sát của bọn họ vẫn không sao giấu diếm được cảm giác của Dương Khai.

Mở to mắt, hắn nhếch miệng cười:

- Hai vị Đại Tôn có phải đang hoài nghi tiểu tử đã bị đoạt xác rồi không?

Lôi Long nhíu mày, cũng không che đậy nữa, gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta và lão Ngưu đây đều đoán vậy, tuy nhiên nghe giọng điệu ngươi nói chuyện thì hình như chưa bị những linh thể thần hồn này đoạt xác.

- Đương nhiên là không rồi.

Dương Khai gật đầu.

- Có gì có thể chứng minh không?

Lôi Long khẽ quát.

- Tiểu tử, bổn toạ thật sự nghĩ mãi mà không ra, rốt cuộc ngươi có thủ đoạn gì có thể ngăn cản những linh thể thần hồn này quấy rối. Nếu không có cách nào chứng minh ngươi còn là con người trước kia thì bổn toạ sẽ giam cầm sức mạnh của ngươi, hy vọng ngươi có thể hiểu được.

- Đại Tôn muốn ta chứng minh như thế nào?

Dương Khai nhíu mày, đám người Lôi Long băn khoăn như vậy là chuyện đương nhiên, nên hắn căn bản có thể hiểu được, cũng không hề cảm thấy uất ức.

- Tất cả thủ đoạn có thể chứng minh ngươi vẫn là con người lúc trước đều được.

- Không cần chứng minh, ta có thể cam đoan ngài ấy vẫn là Chúa thượng! Không đời nào có việc ngay cả chính người mình hầu hạ cũng nhầm đâu.

Lệ Dung ở bên mở miệng nói.

Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu liếc nhìn nhau, nhìn chằm chằm Dương Khai rồi lại nhìn Lệ Dung, thật lâu sau mới gật gật đầu:

- Được rồi, vậy bọn ta sẽ tin tưởng mắt nhìn của vị phu nhân này, bọn ta cũng không hy vọng nhìn thấy ngươi bị đoạt xác.

- Hai vị Đại Tôn cũng là có ý tốt. Ta hiểu mà.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

Việc này bỏ qua như vậy, mọi người tiếp tục khôi phục.

Nửa ngày sau, họ tiếp tục tiến về phía trước thăm dò.

Sau khi vượt qua được đại dương xanh biếc kia, hình như họ đã đi tới một mảnh thiên địa mới.

Trên bầu trời xẹt qua từng đạo hào quang rực rỡ như sao băng, chợt loé lên rồi chợt biến mất, nhanh đến mức làm cho người ta không lưu lại được bất kỳ dấu vết gì.

Tuy nhiên điều khiến mọi người cảm thấy kinh ngạc chính là, cứ đi thẳng về phía trước hồi lâu cũng không phát hiện bất cứ điều gì lạ thường, càng không có nơi nào đáng lưu ý.

Mọi người cũng cảm giác mình giống như đi một con đường không có điểm tận cùng, tìm không thấy đường ra, cũng nhìn không thấy đường về.

Cảm giác cố định kỳ dị này khiến cõi lòng họ dần chùng sâu xuống.

Thời gian trôi qua cũng không biết đã bao lâu, vẫn không có chút phát hiện nào.

Liệt Địa Thần Ngưu tính tình nóng nảy, có vẻ không kiên nhẫn được nữa, cả ngày cứ hùng hùng hổ hổ kích động.

Lôi Long Đại Tôn cũng có vẻ đã hối hận, sớm biết nơi này là như vậy y sẽ không vào đây thăm dò để bây giờ muốn về cũng không tìm thấy đường, chỉ có thể hướng về phía trước, mong đợi có thể phát sinh một điều nào đó đặc biệt.

Chương 905: Cơ duyên của Lệ Dung

Bốn người Yêu tộc tâm trạng không tốt lắm, duy chỉ có Dương Khai và Lệ Dung thì tràn đầy chờ mong.

Khi vào đây, bọn họ cũng đã xác định nơi đây có liên quan đến Đại Ma Thần, có tâm tìm hiểu đến tột cùng thì tất sẽ không nản chí giữa đường.

Hiện tại không có phát hiện gì, có thể chỉ là do chưa đến đúng chỗ mà thôi, đợi khi đến được đó tất nhiên sẽ xuất hiện manh mối.

Dương Khai và Lệ Dung lòng đều tràn đầy tin tưởng.

Ngày nọ, đang đi trong khoảng thiên địa mênh mông khôn cùng, Dương Khai bỗng nhiên cảm thấy được một khí tức không tầm thường từ sau lưng truyền đến.

Kinh ngạc quay đầu nhìn lại thì nhìn thấy Lệ Dung đang ngẩng đầu nhìn chăm chú vào trong không trung, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu, sức mạnh thúc giục từng hồi trong cơ thể, truyền đến dao động rất mạnh.

Một đạo kỳ quang xẹt qua từ phía chân trời, Lệ Dung rùng mình, đôi mắt sáng lên, năng lượng dao động trong cơ thể truyền ra càng thêm mãnh liệt.

Lôi Long dẫn đường phía trước bỗng dừng bước, khẽ nhìn về sau, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Sắc mặt Dương Khai biến ảo, mới đầu còn không rõ rốt cuộc Lệ Dung bị gì, đợi đến khi nhìn thấy gương mặt bà sáng bừng, mới hoàn toàn tỉnh ngộ, khẽ quát:

- Ngộ đạo?

Không dám quấy rầy Lệ Dung, hắn vội vàng vẫy tay ngăn Liệt Địa Thần Ngưu và Kim Nghê ở phía sau.

Hai vị cường nhan Yêu tộc cũng rất biết điều, bèn đi tới, cách xa Lệ Dung một khoảng.

- Đây là dấu hiệu sắp đột phá.

Lôi Long chĩa ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Lệ Dung, khẳng định lại phán đoán của Dương Khai.

Lệ Dung hiện đang là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, hơn nữa ở cảnh giới này cũng đã nhiều năm.

Lúc trước khi Dương Khai đưa tộc Cổ Ma ra khỏi Ma Cổ Bảo, đặt chân đến Thông Huyền đại lục, công lực của người trong tộc Cổ Ma ít nhiều đều có chút thăng tiến.

Hàn Phi và Hoa Mặc nhờ đó mà đều có đột phá chút ít.

Lúc đó Lệ Dung tuy rằng cũng có thăng tiến nhưng không đủ để đột phá.

Thế mà hôm nay, bà đã cảm nhận được cái gì đó, rốt cuộc cũng sắp đột phá được gông xiềng trói buộc nhiều năm của cảnh giới kia rồi.

Nếu đột phá nữa thì chính là Nhập Thánh tam tầng cảnh! Chính là cảnh giới cao nhất ở thế giới này.

Nhận thấy điểm này, Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu không khỏi biến sắc.

Dương Khai nhếch miệng cười, nụ cười không tiếng động mà cực kỳ hưng phấn.

Công lực của Lệ Dung càng mạnh, càng có ích cho hắn. Lần sau nếu gặp lại ả nữ nhân Tuyết Lỵ đó, Dương Khai phỏng chừng ả cũng đừng hòng trốn thoát khỏi tay Lệ Dung.

Lệ Dung với công lực lưỡng tầng cảnh và thi triển Ma Thần Biến đã có thể đánh ngang sức ngang tài với Tuyết Lỵ, thăng đến tam tầng cảnh nhất định sẽ có thể ăn chắc ả.

- Phải làm phiền các vị đứng đợi ở đây một phen rồi.

Dương Khai quay đầu nhìn hai vị Đại Tôn Yêu Tộc.

- Không sao, đằng nào thì tạm thời cũng không thấy gì, ở đây nghỉ ngơi một chút vậy.

Lôi Long khẽ mỉm cười, rồi lại đăm chiêu nói:

- Có điều sao bà ấy lại đột phá vào lúc này? Là do phát hiện có gì đó có lợi cho sức mạnh của mình sao?

Liệt Địa Thần Ngưu nghĩ một lát nói:

- Đã nhiều ngày ta thấy bà ấy vẫn đang ngó chừng bầu trời, liệu có phải trong những kỳ quang lấp lóa đó ẩn chứa điều gì huyền bí?

- Bầu trời?

Lôi Long nói xong ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy trên trời từng đạo kỳ quang như sao chổi lướt đi, chăm chú nhìn một chút, một lát sau gật đầu nói:

- Cũng có khả năng, công lực đạt tới trình độ như bà ấy thường sẽ có những phát hiện vô tình, có thể khiến thực lực tăng mạnh.

- Vậy Lão Ngưu cũng xem thử xem, nói không chừng có thể trở nên mạnh hơn, đến lúc đó Lôi Long ngươi lo mà cúi đầu xưng thần đi.

Liệt Địa Thần Ngưu liền hưng trí, khoanh chân ngồi xuống, trừng to đôi mắt trâu nhìn lên bầu trời, không chớp mắt.

Lôi Long Đại Tôn không kìm nổi bật cười, cũng không ngăn cản, mà ngược lại còn học theo bộ dạng của Liệt Địa Thần Ngưu, khoanh chân ngồi xuống, chuẩn bị tâm lý tìm hiểu xem bí mật chứa trong kỳ quang trên bầu trời này.

Lệ Dung có thể phát hiện ra điều gì từ trong đó thì biết đâu bọn họ cũng có thể, trước sau đều đang chờ đợi, tất nhiên cũng phải thử một phen.

Thái Điệp và Kim Nghê không chịu yếu thế, cũng ngồi xuống.

Dương Khai lắc đầu, không để ý tới bọn họ, tự lo nhắm mắt dưỡng thần.

Lệ Dung ngộ đạo rất lâu, tuy không có cách nào tính toán được thời gian trôi qua, nhưng Dương Khai xem chừng ít nhất cũng tốn đến mười ngày, trong khoảng thời gian này, Lệ Dung vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, đôi mắt nhìn kỳ quang trên bầu trời càng ngày càng sáng ngời.

Cuối cùng bà mới khẽ rùng mình, một cỗ sức mạnh cuồng bạo phát ra từ trong cơ thể tạo thành một cơn gió, từ chỗ bà là trung tâm, ầm ầm khuếch tán ra bốn phía.

Khí tức thuộc về cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh tràn ra từ trên người Lệ Dung. Trên bầu trời đó, năng lượng khổng lồ hội tụ hình thành từng đạo khí khủng bố vây xuống vị trí trung tâm là Lệ Dung.

Tiếng rên rỉ vang lên, Lệ Dung không nhúc nhích, mà chỉ lấy thân thể hứng chịu thiên địa uy năng đó như lễ rửa tội.

Thần sắc Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu trở nên nghiêm túc đến cực điểm.

Hai người bọn họ đều đã trải qua giai đoạn này, biết rõ sự khủng khiếp và khó chống đỡ của thiên địa uy năng khí đột phá tới tầng này.

Lúc ấy họ đều biến thành bản thể, dùng thân thể yêu thú cứng rắn mạnh mẽ để ngăn cản sức mạnh hủy diệt kia, dù vậy cũng đã bị thương không nhẹ, rất lâu sau mới dần khôi phục lại.

Nhưng Lệ Dung chỉ là một nữ tử, thế mà so với cách làm lúc đó của bọn họ còn điên cuồng hơn. Điều này khiến hai vị Đại Tôn suýt nữa đều trừng mắt đến mức phát nổ cả tròng mắt.

Thiên địa uy năng không ngừng đánh xuống, khoé miệng Lệ Dung ứa máu, người run rẩy, có vẻ như không thể nào chịu đựng nổi, nhưng vẫn kiên cường cắn răng chống đỡ, dùng hết khả năng hấp thụ sức mạnh uy năng thiên địa, hoá thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng sức mạnh hùng mạnh tự thân.

Thời gian trôi qua, bốn cường nhân Yêu Tộc ở bên cạnh xem chừng đều lo lắng đề phòng, Thái Điệp cắn chặt môi, bàn tay ngọc nắm chặt, âm thần đổ mồ hôi vì Lệ Dung.

- Tiểu tử, như vậy không được...

Lôi Long bỗng nhiên lao đến hạ giọng nói bên tai Dương Khai.

- Nếu bà ấy cứ tiếp tục như vậy, không chừng sẽ bị thiên địa uy năng hủy diệt đấy.

- Đúng vậy đó.

Liệt Địa Thần Ngưu cũng ở một bên gật đầu.

- Yêu tộc ta thân thể là cứng rắn nhất, nhưng kể cả ta và Lôi Long cũng không dám hấp thụ thiên địa uy năng một cách không phòng bị như vậy. Bà ấylàm như vậy chẳng khác nào tự sát.

Lệ Dung hoàn toàn không ngăn cản thiên địa uy năng, mở rộng thân thể và tinh thần tiếp nhận, khiến hai vị Đại Tôn run sợ cũng dễ hiểu.

- Ha ha, không cần lo lắng, bà ấy có thể chịu được.

Dương Khai thản nhiên cười, không có chút lo lắng.

Lôi Long kinh ngạc nhìn hắn, không rõ vì sao hắn lại lòng tin như vậy.

- Thuộc hạ tốt như vậy, nếu ngã xuống tại đây thì đến lúc đó nhà ngươi có khóc cũng không có chỗ khóc đâu.

Liệt Địa Thần Ngưu nhắc nhở.

- Bà ấy tự biết chừng mực.

Dương Khai lắc đầu, không giải thích nhiều.

Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu nhìn nhau, cũng không nói thêm gì, mang vẻ mặt hồ nghi nhìn Lệ Dung, muốn nhìn rõ xem rốt cuộc bà làm thế nào mà có thể chịu đựng được lễ rửa tội tiếp đó.

Theo thời gian dần qua, cường độ thiên địa uy năng càng lúc càng lớn, mỗi đạo đánh xuống đều làm trời đất run chuyển, Lệ Dung cũng có vẻ đứng không vững, dường như có thể tử mạng bất cứ lúc nào.
Nhưng bà vẫn đứng đó, không nhúc nhích.

Bốn người Yêu Tộc biến sắc, không nói những người khác, chỉ riêng khí thế có gan dùng thân thể đối mặt này cũng đủ làm cho mọi người chấn động rồi.

Năng lượng trên bầu trời bình ổn một hồi lâu, nhưng bên trong này càng lúc càng cuồng bạo, dường như đang dồn nén cho trận cuối cùng.

Lệ Dung thần sắc ngưng trọng, đôi mắt không lúc nào là không dán chặt vào bầu trời.

Ầm...

Thiên địa vang dậy vù vù, khiến tất cả mọi người sắc mặt đại biến, uy năng hủy diệt từ trên không trung hạ xuống bao lấy Lệ Dung.

Giờ khắc này, mọi người đều như tim ngừng đập, chăm chú quan sát vị trí của Lệ Dung.

Bóng người ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ, tuy không ngừng run rẩy nhưng lại sừng sững không ngã gục.

Dần dần, sức mạnh cuồng bạo giảm bớt, giống như bị cơ thể Lệ Dung thu nạp, đá vụn và cuồng phong cuồn cuộn bay múa trên mặt đất cũng đều rơi xuống, một đôi mắt sáng ngời thản nhiên mở lớn, lóe lên ánh hào quang kỳ dị.

Lệ Dung cất bước đi tới từ bên đó, thở dốc phì phò từng hơi.

- Đây...

Liệt Địa Thần Ngưu không thể nói gì, ngơ ngác nhìn bà bước tới.

Lôi Long Đại Tôn nheo mắt lại, ánh mắt dừng trên gương mặt Lệ Dung.

Giờ phút này gương mặt đó bám đầy những đường hoa văn đenkịt quỷ dị, hội tụ thành một trận đồ khó hiểu, Lệ Dung càng đến gần họ, những hoa văn này cũng dần dần biến mất, khí thế ngập trời phát ra trong cơ thể bà cũng nhanh chóng lắng xuống.

Dường như nghĩ ra điều gì đó, Lôi Long Đại Tôn sắc mặt hơi đổi, thần sắc nhìn Lệ Dung trở nên vạn phần ngưng trọng.

Bước đến trước mặt mọi người, Lệ Dung mới dừng bước, mỉm cười nhìn Dương Khai.

Khí tức của bà xa xôi tựa như biển cả, đôi mắt chứa thần quang sắc bén, da thịt trong suốt như ngọc tản ra sự ấm áp mềm mại trắng nõn như mới sinh, sức mạnh đã có những thay đổi nghiêng trời lệch đất.

- Chúa thượng, thuộc hạ đã đến Nhập Thánh tam tầng cảnh rồi.

Lệ Dung bình tĩnh báo tin vui cho Dương Khai.

- Tốt.

Dương Khai gật đầu.

- Chuyến này cũng không uổng công!

- Làm phiền chư vị ở đây lâu rồi.

Lệ Dung khẽ gật đầu với mấy người Yêu Tộc.

- Việc nhỏ, không đáng kể.

Lôi Long Đại Tôn khoát tay.

- Ta còn phải chúc mừng phu nhân đã thành công đặt chân đến cảnh giới này ấy chứ.

Lệ Dung hé miệng cười khiêm tốn nói:

- Về sau còn cần hai vị Đại Tôn chỉ điểm thêm nhiều mới được.

- Quá lời rồi, ngày sau phu nhân nếu rảnh rỗi cứ đến Lôi Mộc Phủ ta, chúng ta có thể cùng trao đổi.

Lôi Long khẽ gật đầu. Lệ Dung tấn thăng đến Nhập Thánh tam tầng cảnh đã là cùng cấp bậc với y, nên tất nhiên cũng có tư cách cùng y giao lưu tâm đắc tu luyện.

- Ây dà, đáng tiếc lão Ngưu ta ngồi đây cũng đã lâu mà không phát hiện ra điều gì đặc biệt, chớ nói chi là ngộ đạo.

Liệt Địa Thần Ngưu lắc đầu, có vẻ không hài lòng, bỗng nhiên nói:

- Tuy nhiên ngươi quả thực lợi hại, riêng việc lấy thân thể tiếp nhận uy năng thiên địa đây cũng là lần đầu ta nhìn thấy. Vừa rồi hoa văn trên mặt ngươi là thứ gì vậy? Vì sao khi những thứ đó xuất hiện ta cảm giác khí thế và khí huyết chi lực của người đều tăng vọt rất nhiều?

Nghe y hỏi như vậy, Lệ Dung hướng ánh mắt sang Dương Khai, không biết nên trả lời như thế nào.

Dương Khai cũng bối rối, đang lúc do dự thì Lôi Long lại khẽ quát:

- Ngươi tìm hiểu bí mật của người ta làm gì? Lão Ngưu ngươi cũng hơi nhiều lời rồi thì phải.

Liệt Địa Thần Ngưu cười ngượng ngịu:

- Thuận miệng hỏi thôi mà, không muốn nói thì không cần nói đâu, ta chỉ tò mò thôi...

Chương 906: Dị động của Thiên Hành Cung

- Ta nghĩ có thể chúng ta lạc đường rồi.

Lôi Long bỗng dừng bước, vẻ mặt chua xót.

Trong thế giới mờ mịt, tầm mắt không thể nhìn quá xa, mà ngay cả thần niệm cũng không thể thả ra được, cả sáu người đứng nguyên tại chỗ, dừng chân không tiến.

Từ khi Lệ Dung đột phá đã qua thời gian rất dài rồi, cụ thể bao lâu cũng không ai biết, chỉ biết là trong khoảng thời gian này cảnh giới tự thân của Lệ Dung đã hoàn toàn được củng cố.

Không rõ phương hướng và mục tiêu, mọi người chỉ có thể hành động theo bản năng, hiện tại hoàn toàn không biết đang ở vị trí nào.

Nghe Lôi Long nói như vậy, Liệt Địa Thần Ngưu hồ nghi nói:

- Cảnh sắc nơi này đều bình thường, làm sao ngươi biết chúng ta lạc đường?

- Nhìn bên kia.

Lôi Long Đại Tôn chỉ hướng cách đó không xa, mọi người nhìn theo chỉ phát hiện trên mảnh đất hoang đó có một bộ xương khô.

- Trước đây chúng ta đã đi qua chỗ này, không biết vì sao lại vòng lại, bộ xương khô này chính là minh chứng tốt nhất.

Dương Khai nhướn mày, cũng đã nhớ ra.

Lần trước khi nhìn thấy bộ xương khô này, hắn không mấy để ý, nếu Lôi Long quan sát không sai, vậy khả năng mọi người đã đi một vòng trong không gian này rồi lại trở về nơi đây.

- Không phải chứ, vậy phải làm sao bây giờ?

Liệt Địa Thần Ngưu bối rối:

- Sao lại có thể lạc đường?

- Ta cũng không biết, các ngươi nghĩ xem thử, có cách nào có thể giúp chúng ta rời khỏi đây không? Không cần nói đến việc tìm hiểu bí ẩn của nơi này, dù sao cũng phải tìm được đường trở về chứ. Thời gian chúng ta vào đây cũng không phải là ngắn nữa rồi.

- Ngươi dẫn đường ngươi còn không có cách nào thì bọn ta có thể làm thế nào được?

Liệt Địa Thần Ngưu lớn tiếng.

- Cũng không phải lỗi của bổn tọa, chuyện tới nước này chẳng lẽ còn muốn đem trách nhiệm đổ lên đầu bổn tọa?

Lôi Long Đại Tôn hừ một tiếng.

Tới đây đã khá lâu rồi, ngoại trừ Lệ Dung gặp chút cơ duyên còn có thể tấn thăng Nhập Thánh tam tầng cảnh ra thì những người khác đều không hề có thu hoạch gì, hai vị Đại Tôn tất nhiên tâm trạng cũng không được tốt.

Thấy bọn họ có dấu hiệu cãi vã, Dương Khai vội vã khuyên giải:

- Bình tĩnh cả đi, đừng có cuống, trước khi vào đây chẳng ai ngờ nơi này lại quỷ dị như vậy, bây giờ xảy ra tình trạng này cũng đừng có chỉ trích lẫn nhau, phải tìm ra cách giải quyết mới đúng.

- Giải quyết như thế nào? Tiểu tử ngươi có thấy có gì đặc biệt không?

Lôi Long nhìn Dương Khai hỏi.

Dương Khai lắc đầu.

- Theo ta thấy, nơi này hẳn là được người nào bố trí thành một mê trận...

Lệ Dung trầm ngâm nói:

- Nơi này có xương khô, hẳn là của võ giả vô tình vào đây và bị vây chết ở đây.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Lôi Long gật gật đầu.

Trong khoảng thời gian qua, họ thường xuyên gặp phải một hai bộ hài cốt, hẳn là dấu vết của những người không cẩn thận xâm nhập vào đây.

- Mê trận do ai bố trí?

Liệt Địa Thần Ngưu trừng mắt:

- Mê trận do kẻ nào bố trí mà ngay cả ba Nhập Thánh tam tầng cảnh chúng ta cũng không thể phá giải?

Mặc dù không hiểu trận pháp, thực lực đạt tới Nhập Thánh tam tầng cảnh, trình độ này liếc mắt một cái là có thể khám phá ra hư ảo trong đó, nhưng trong này mấy vị cường nhân từ đầu đến cuối đều không phát hiện ra chỗ nào kì lạ, có thể thấy được thủ đoạn của người bố trí trận pháp này rất cao minh.

- Bổn tọa ngày càng cảm thấy khả năng nơi này có liên quan tới Đại Ma Thần trong truyền thuyết.

Lôi Long trầm giọng quát khẽ:

- Trừ người đó ra không ai có thể đạt tới trình độ này.

Dương Khai và Lệ Dung liếc nhau, trầm mặc không nói gì.

- Có cần phải chia nhau ra tìm đường không?

Thái Điệp ngập ngừng đề nghị.

Lôi Long và Dương Khai đều lắc đầu, Lôi Long nói:

- Nơi này rất quỷ dị, không nên phân tán thì tốt hơn, bằng không có khả năng sẽ vĩnh viễn không tìm thấy nhau.

- Chuyến này đúng là xui tận mạng, lần sau lão Ngưu ta sẽ không bao giờ tùy tiện vào Tiểu Huyền Giới nào nữa.

Liệt Địa Thần Ngưu tức giận nói.

Dương Khai cười khổ lắc đầu, khi đang chìm trong suy nghĩ, bỗng thấy Thần Thụ truyền tới tin tức.

Giật thót mình, hắn lén lút thông báo một câu với Lệ Dung, thần hồn chìm vào trong không gian Hắc Thư.

- Làm sao vậy?

Dương Khai hỏi, không biết vì sao Thần Thụ lại goi hắn vào lúc này.
- Nơi này có vài điểm kỳ quái.

Thần Thụ trả lời.

- Lại là hai viên đá đen đó?

Nói rồi, Dương Khai liền nhìn qua hai viên đá, phát hiện chúng vẫn đang hấp thụ tất cả tinh hoa khoáng vật, hoa văn lóng lánh bên ngoài đã được nối liền sáng rõ.

- Không phải bọn chúng, là một thứ khác cơ. Chờ chút sẽ biết ngay!

Thần Thụ đáp.

Dương Khai không hỏi nhiều mà yên lặng chờ đợi.

Sau một lát, ở một chỗ trong không gian Hắc Thư, một đám hào quang bỗng lóe lên.

- Ủa?

Dương Khai không khỏi cảm thấy kỳ quái, tâm thần vội vàng đi tới chỗ tia sáng vừa lóe ra, đợi sau khi điều tra rõ rốt cuộc là vật gì phát ra hào quang, hắn bỗng giật mình.

Trong không gian Hắc Thư chứa thứ gì Dương Khai bình thường trong lòng đều rõ, quý giá nhất không gì vượt qua được chính là Vạn Dược Linh Nhũ, ngoài ra có Thần Thụ, còn có Nguyệt Hoa thảo trước đó tìm được.

Không ít bí bảo có được do khổ luyện cũng đều để đây, tuy nhiên những bí bảo này giá trị không lớn, Dương Khai không hề để ý đến.

Trừ những thứ đó ra, cũng chỉ còn lại hai viên đá đen tròn quỷ dị kia, còn có chút khoáng vật lấy được từ Tinh Không.

Mà giờ khắc này, đồ vật lóe ra tia sáng kia là thứ Dương Khai cũng không ngờ tới.

Thiên Hành Cung!

Món bí bảo thần bí của Mộng Vô Nhai.

Năm đó ở Trung Đô, Dương gia tổ chức đoạt đích chiến, trong thời khắc cuối cùng, Thương Vân Tà Địa xâm phạm quy mô lớn, Tà chủ Dương Bách dẫn theo Lục Đại Tà Vương hùng hổ tiến đến Chiến Thành.

Trong phút chốc, Chiến Thành sinh linh lầm than, tiếng khóc thét vang dội khắp nơi, biến thành một tòa Tử Thành.

Trong đống hoang tàn đó, duy chỉ có Dương Khai phủ vẫn nguyên vẹn, không bị chút ảnh hưởng nào.

Hết thảy đều nhờ món bí bảo này của Mộng Vô Nhai.

Thiên Hành Cung hóa thành một tòa kết giới bao phủ bên ngoài Dương Khai Phủ, khiến những cao thủ mạnh nhất là Dương Bách và các Tà Vương cũng đành bó tay.

Sau đó là trận quyết chiến dưới lòng đất Trung Đô, Dương Bách chết thảm, địa mạch nổ tung, trong thời khắc vô cùng nguy cấp đó, Mộng Vô Nhai mang theo Hạ Ngưng Thường và Tô Nhan vượt qua thông đạo hư không về tới Thông Huyền đại lục.

Thiên Hành Cung đã bị di lưu tại Dương Khai Phủ, cuối cùng được Dương Khai thu vào trong không gian Hắc Thư.

Bởi vì đây là bí bảo của Mộng Vô Nhai cho nên Dương Khai không có ý định luyện hóa, càng không có chuyện hủy diệt dấu vết thần hồn của lão, chuẩn bị khi nào gặp lại Mộng Vô Nhai sẽ trả lại cho lão.

Đặt trong không gian Hắc Thư cũng đã lâu rồi, hôm nay nếu Thần Thụ không nhắc nhở thì Dương Khai suýt đã quên mất nó.

Tại sao Thiên Hành Cung lại tỏa hào quang? Tuy rằng tần suất rất chậm nhưng đúng là đang có tỏa hào quang, dường như đang hô ứng với cái gì đó.

Trong lúc trầm tư, thần sắc Dương Khai bỗng chấn động, hắn nghĩ tới một khả năng mà chính hắn cũng không dám khẳng định.

Mộng Vô Nhai cũng đang ở đây, dù không ở đây thì lão cũng đã từng tới nơi này.

Thiên Hành Cung là bí bảo của lão, có lưu dấu vết thần hồn của lão, nếu nơi đây có khí tức của Mộng Vô Nhai, Thiên Hành Cung có phản ứng cũng có thể giải thích được.
Đúng rồi, căn cứ vào tin tức lúc trước tìm hiểu đươc thì có thể suy đoán năm đó Mộng Vô Nhai mang theo Hạ Ngưng Thường và Tô Nhan đi qua Băng Tông, sau khi phó thác Tô Nhan cho Băng chủ Thanh Nhã lại đi biệt tăm biệt tích.

Sau đó hai sư đồ lại xuất hiện ở Cửu Thiên Thánh Địa.

Cửu Thiên Thánh Địa cách nơi này cũng không xa, nếu nói Mộng Vô Nhai vì một số nguyên nhân mà tới đây, thì chẳng qua tiện đường mới đi ngang qua Cửu Thiên Thánh Địa chứ không phải vì cố ý tới thăm hỏi cựu Thánh Chủ, tất cả đều có thể giải thích được.

Dương Khai càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình là chính xác, không khỏi phấn chấn.

Mộng Vô Nhai ở đây, có nghĩa là tiểu sư tỷ cũng ở đây...

Đúng lúc này, tiếng gọi khe khẽ của Lệ Dung vọng đến, Dương Khai liền tranh thủ quay về với thể xác, đôi mắt sáng bừng.

Lôi Long Đại Tôn thấy vậy khẽ quát:

- Tiểu tử, có phải ngươi đã phát hiện ra điều gì rồi không?

- Không biết.

Dương Khai nhếch miệng cười, liền tranh thủ lấy Thiên Hành Cung từ trong không gian Hắc Thư ra, thả trong lòng bàn tay:

- Ta không biết cái này có coi là phát hiện hay không.

- Bí bảo?

Lôi Long nhướn mày, quan sát tỉ mỉ Thiên Hành Cung.

- Tạo hình của bí bảo này thật cổ quái, có hình một tòa cung điện, hơi giống với một thứ bí bảo mà ta biết.

Dương Khai ngạc nhiên nhìn y:

- Bí bảo nào?

- Bí bảo của một vị cao thủ Nhân tộc, đáng tiếc mấy trăm năm trước người đó đã tử trận, không nói đến nữa.

Lôi Long khoát tay áo, căn bản không để ý, nhưng đợi thần niệm dò xét một phen, thần sắc y bỗng biến đổi:

- Sao bí bảo này lại...

Bí bảo này cấp bậc cực cao, rất có khả năng là Thánh cấp thượng phẩm, hơn nữa khí tức tàn lưu trên nó cũng không thuộc về Dương Khai, mà là của một người khác.

Một khí tức thoang thoảng hùng hậu, Lôi Long có thể kết luận chủ nhân bí bảo này nhất định là cao thủ.

- Đây là Thiên Hành Cung?

Lôi Long nghiêm mặt khẽ quát hỏi, có chút không dám khẳng định.

Bí bảo tạo hình cung điện không hay gặp, hơn nữa cấp bậc của nó không thấp, khiến Lôi Long liền nghĩ đến một khả năng.

Không trùng hợp như vậy chứ? Vẻ mặt Lôi Long Đại Tôn trở nên ngưng trọng.

Dương Khai mắt sáng lên:

- Đại Tôn biết?

- Đây chính là Thiên Hành Cung?

Lôi Long rùng mình, có chút khó tin nhìn Dương Khai.

- Tiểu tử ngươi lấy đâu ra thứ này?

- Lôi Long, bí bảo này ghê gớm lắm à?

Liệt Địa Thần Ngưu thò đầu ra hỏi.

Lôi Long Đại Tôn nhẹ nhàng hít một hơi:

- Bí bảo có ghê gớm hay không thì nói làm gì, mấu chốt là chủ nhân của bí bảo này rất mạnh.

- Chủ nhân của nó là ai?

Liệt Địa Thần Ngưu xem ra học thức không uyên bác bằng Lôi Long, nhìn Thiên Hành Cung cũng nhận biết được rất ít.

- Chủ nhân của nó năm đó là Nhân tộc đệ nhất cao thủ, Mộng Vô Nhai!

Lôi Long quát khẽ, ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Khai, dường như muốn biết Dương Khai và Mộng Vô Nhai đó có phải có quan hệ gì hay không.

Liệt Địa Thần Ngưu gãi gãi đầu:

- Lão Ngưu ta hình như cũng đã nghe qua cái tên này.

- Đương nhiên là ngươi đã từng nghe qua.

Lôi Long hừ nhẹ:

- Có còn nhớ Huyết Giao Đại Tôn không?

- Đương nhiên là nhớ.

Liệt Địa Thần Ngưu gật đầu:

- Hồi lão Ngưu còn chưa biến hóa, Huyết Giao Đại Tôn đã danh chấn Yêu tộc rồi, nhưng sau này lại không biết chết như thế nào, đúng rồi, năm đó ngươi là thủ hạ của Huyết Giao Đại Tôn đúng không, lão Ngưu có chút ấn tượng.

Chương 907: Biển máu ngập trời

- Đúng.

Lôi Long gật đầu.

- Năm đó ta đúng là một thuộc hạ dưới trướng của Huyết Giao Đại Tôn, mà cái chết của Huyết Giao Đại Tôn cũng có chút liên quan tới chủ nhân của bí bảo này.

- Bị cái người tên Mộng Vô Nhai đó giết chết hay sao?

Liệt Địa Thần Ngưu kinh hô.

Lôi Long chậm rãi lắc đầu:

- Không phải vậy, chỉ là hai người đại chiến, Huyết Giao Đại Tôn bị đánh bại trong thời gian một nén hương, thân mang trọng thương, cuối cùng do buồn bực sầu não mà chết. Sau khi Huyết Giao Đại Tôn qua đời, bổn tọa mới có thể tiếp chưởng chức vị Đại Tôn, trở thành thống lĩnh một phương Yêu vực.

Liệt Địa Thần Ngưu trừng mắt, thanh âm như sấm rền cuồn cuộn vang lên:

- Huyết Giao Đại Tôn năm đó công lực phải tương đương với hai chúng ta bây giờ, vậy mà lại có người có thể đánh bại trong thời gian một nén hương?

- Đúng vậy, chỉ trong thời gian một nén hương, năm đó khi hai người họ đại chiến, bổn tọa ở một bên nhìn. Thủ đoạn của Mộng Vô Nhai kia... đúng là long trời lở đất. Sau bổn tọa cố ý dò la mới biết đó là Nhân tộc đệ nhất cường nhân, không ai có thể vượt qua được.

Dương Khai nghe mà mắt sáng bừng, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh lão Mộng chưởng quầy già mà không ra bậc tôn trưởng, da mặt hắn thoáng chút co giật.

Mộng chưởng quầy lại có thể có quá khứ huy hoàng như vậy?

Dù Dương Khai đã sớm đoán được công lực của Mộng Vô Nhai không thấp, nhưng hắn cũng đã đánh giá thấp thực lực của lão rồi.

Cho đến hôm nay, Dương Khai mới hiểu rõ được chút sự lợi hại của Mộng chưởng quầy.

- Mà bí bảo Thiên Hành Cung này chính là vật sở hữu của Mộng Vô Nhai...Lôi Long Đại Tôn nhìn bí bảo trên tay Dương Khai, ánh mắt phức tạp, khẽ thở dài:

- Do cái chết của Huyết Giao Đại Tôn, nên bổn tọa luôn lưu ý hành tung và động tĩnh lão, đáng tiếc nghe nói sau này lão đã chạy tới Ma cương khiêu chiến đương kim Ma tôn, cuối cùng bỏ mạng ở đó...

Dừng một chút, y lại thổn thức:

- Lão đó cũng là một kỳ nhân, không môn phái, hình như là một thân một mình tu luyện, cũng không có y bát truyền nhân, không biết làm thế nào mà tu luyện được tới cảnh giới này, khiến bổn tọa giờ có muốn tìm người báo thù cũng vô phương. Tiểu tử, ngươi từ đâu có được món bí bảo này?

- Ha ha, nếu ta nói đây là lão để lại cho ta ngươi có tin không?

Dương Khai cười khan.

Lôi Long nhíu mày:

- Ngươi có ý gì? Y ngươi là hiện giờ lão còn sống?

- Ừ.

- Không thể nào, mấy trăm năm qua đều không có tin tức của lão, nếu còn sống làm sao lão có thể không chút động tĩnh nào?

Lôi Long xem ra có vẻ không tin, hồ nghi nói:

- Sao Thiên Hành Cung này cứ tỏa hào quang mãi vậy?

- Đại khái là nó cảm ứng được khí tức của chủ nhân!

Dương Khai cũng tập trung nhìn Thiên Hành Cung, sau khi lấy nó ra từ không gian Hắc Thư, tần suất tỏa sáng của Thiên Hành Cung càng dày hơn, điều này khiến Dương Khai phải kết luận Mộng Vô Nhai nói không chừng thực sự đang ở ngay đây.

- Đừng nói là lão còn sống chứ?

Lôi Long Đại Tôn la thất thanh.

- Ngươi thấy ta giống đang gạt ngươi sao?

Dương Khai nghiêm mặt nhìn hắn.

- Không giống.

- Vậy thì được rồi.

Lôi Long vẻ mặt biến ảo, bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, quát khẽ:

- Nói như vậy chúng ta chỉ cần đi theo sự chỉ dẫn của Thiên Hành Cung là có thể tìm thấy Mộng Vô Nhai?

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Dương Khai gật đầu, chân nguyên rót vào Thiên Hành Cung.

Năm đó Mộng Vô Nhai dùng Thiên Hành Cung bao bọc Dương Khai Phủ, giúp Dương Khai Phủ tránh khỏi vận mệnh bị Tà chủ và các Tà Vương phá hỏng, để Dương Khai thuận tiện ra vào kết giới, Mông Vô Nhai đã cố ý để lại một đạo cấm chế trên Thiên Hành Cung, để Dương Khai có thể sử dụng nó.

Chỉ là bí bảo này dù sao cũng không thuộc về Dương Khai, nên không thể phát huy ra toàn bộ uy năng.

Đủ rồi!

Trong khi rót chân nguyên vào, Thiên Hành Cung rung chuyển, chợt Dương Khai phát hiện bí bảo này có dấu hiệu muốn bay thoát khỏi tay mình.

Ttinh thần chấn động, Dương Khai quát:

- Đi theo ta!

Cầm trong tay Thiên Hành Cung, cảm nhận được hướng nó muốn bay tới, Dương Khai lao vút đi.

Mọi người theo sát phía sau. Vừa bay vun vút, tâm trạng Dương Khai đầy hồi hộp.

Hắn không dám chắc Mộng Vô Nhai rốt cuộc có ở đây hay không, có thể lão đã từng qua đây, để lại dấu vết, sau đó lại rời đi, nếu thật vậy thì lần này vẫn không thể tìm được lão cùng tiểu sư tỷ.

Tuy nhiên lần này dù sao cũng là một manh mối, cũng là một hy vọng.

Tô Nhan thì Dương Khai đã tìm được rồi, Địa Ma hắn không lo lắng, chỉ cần tìm được Hạ Ngưng Thường thì mục đích hắn đến Huyền Thông đại lục cũng đã đạt được.

Rời khỏi Trung Đô, đến với thế giới này, thoắt cái đã hơn mười năm, trong mười năm, công lực của hắn đã có thay đổi nghiêng trời lệch, nhưng vẫn có một tâm sự đè nặng trong tim, làm hắn mỗi khi nhớ tới chỉ có thể thở dài hoài không thôi.

“Đợi đến khi gặp được Mộng Vô Nhai, nhất định phải vặt sạch râu lão lưu manh này!”

Dương Khai thầm nhủ, dốc thêm sức vào đôi chân.

Cũng không biết đã qua bao lâu, bỗng xuất hiện một chút biến hóa trong tầm mắt mờ mịt.

Phía trước như có đồ vật gì đó đứng sừng sững giữa thiên địa.

Đến đây, hào quang Thiên Hành Cung phát ra cũng mãnh liệt hơn rất nhiều.

Dương Khai chấn động, không nghĩ ngợi gì liền lao tới nơi đó, đợi sau khi thấy rõ trước mặt rốt cuộc là cái gì thì chân mày cau lại.

Năm người còn lại cũng đều dừng bước, vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía trước.

Trong vòng mười trượng, một cây thạch trụ đứng sừng sững, thạch trụ đó không biết cao bao nhiêu, thẳng tắp đến tận bầu trời, nhìn không thấy được điểm cuối, lớn chừng ba người ôm.

Trên thạch trụ có vài chữ lớn, giống chữ nét chữ mà mọi người đã gặp khi mới tới nơi này, đều là Ma văn.

- Lệ Dung, trên đó viết gì?

Dương Khai vội vàng hỏi.

Lệ Dung nhìn lướt qua, lập tức thu hồi ánh mắt, không dám nhìn nhiều, trầm giọng nói:

- Thông Huyền Chi Trụ!

- Thông Huyền Chi Trụ?

Dương Khai nhíu mày, không biết mấy chữ này mang ý nghĩa gì.

Song trong thạch trụ đó quả thật có một nguồn sức mạnh vô cùng bất thường đang sục sôi. Sức mạnh này khiến cho tất cả mọi người đều phải run sợ.

Men theo chỉ dẫn của Thiên Hành Cung, không tìm được Mộng Vô Nhai mà lại phát hiện một thạch trụ kỳ quái như vậy khiến, mọi người đều chùn lòng.

Tuy nhiên Dương Khai vẫn có thể cảm giác được sức lôi kéo của Thiên Hành Cung, nó vẫn đang chỉ đường về phía trước.

- Đi thôi, bất kể thế nào thì coi như cũng là đã rời khỏi mê trận đó rồi.

Dương Khai trấn an một tiếng.

Năm người nhẹ nhàng gật đầu, tiếp tục đuổi theo.
Trong khi đi mọi người đều rất cảnh giác, sợ gặp chuyện gì nguy hiểm bất ngờ.

Sau nửa canh giờ, Dương Khai bỗng nhiên chậm bước lại, hít hà mùi trong không khí, dò hỏi:

- Các ngươi có phát hiện thấy điều gì đó bất ổn hay không?

- Mùi máu tanh!

Lôi Long lập tức đáp, hai tròng mắt quét bốn phía, thần sắc cảnh giác:

- Nơi này có một mùi máu tanh.

- Ừ, hình như càng lúc càng nồng nặc.

Dương Khai gật gật đầu.

- Đợi đã, có chút động tĩnh.

Lôi Long khẽ quát một tiếng.

Mọi người vội dừng bước, nghiêng tai nghe ngóng.

Một vãi tiếng động rất khẽ truyền từ xa tới, như tiếng sóng biển, như tiếng thủy triều lên xuống.

Âm thanh đó đến gần với tốc độ cực nhanh, qua một lát đã vang tới gần trước mặt mọi người, đưa mắt nhìn phía trước, thế giới vốn mờ mịt đó ẩn chưa hào quang đỏ sậm.

Dần dần sắc đỏ ngày càng đậm, tiếng vang như thủy triều truyền đến bên tai cũng ngày càng rõ ràng.

Toàn bộ thế giới trong phút chốc trở nên đỏ tươi một màu máu.

- Không ổn!

Lôi Long quát ầm một tiếng, vội vàng vận chuyển sức mạnh, hồ quang trên người lóe ra, một quầng sáng bao phủ lấy cả bọn.

Cùng lúc đó ở phía trước, chất lỏng màu đỏ dày đặc khôn cùng trào dâng như vỡ đê, cuồn cuộn rít gào, trong thời gian ngắn đã nuốt sống cả sáu người.

Mùi máu tươi nồng đậm tràn ngập trong chóp mũi mọi người, ngập tràn trong mắt là chất lỏng dày đặc, mọi người như chìm vào biển máu ngập trời, bị mất phương hướng không tìm thấy đường ra.

Màu máu đỏ sẫm không có chỗ nào không len lỏi vào, xuyên thấu qua lớp phòng ngự của Lôi Long mà thẩm thấu vào, Thiên Hành Cung trên tay Dương Khai chỉ bị lây dính một chút, hào quang mờ đi không ít, linh tính mất đi khá nhiều.

Không chần chừ, hắn vội vàng giấu Thiên Hành Cung vào trong không gian Hắc Thư.

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Từng đợt tiếng vang truyền đến từ bốn phương tám hướng, màn sương máu thẩm thấu đó dường như tích chứa sức ăn mòn rất lớn, da thịt mỗi người đều vang lên những tiếng động quái dị, đau đớn vô cùng.

Dương Khai cắn chặt răng, vận chuyển sức mạnh ngăn chặn sương máu xâm nhập, chân nguyên mất đi như nước chảy.

- Đây là cái thứ quái gì vậy?

Liệt Địa Thần Ngưu la hét, hào quang màu nâu bao phủ quanh người, nhưng dưới sự ăn mòn của sương máu, hao quang cũng nhanh chóng mờ đi, không thể không thi triển thêm ra sức mạnh phòng ngự, sức mạnh tiêu hao nhanh chóng.

Biển máu bốn phía cùng sương máu vừa sinh ra dường như có tác dụng như thôn tính.

- Hẳn là do không cẩn thận chạm phải cấm chế nào đó rồi, theo ta xông ra khỏi biển máu này rồi nói sau.

Lôi Long gầm lên, chống đỡ áp lực của biển máu, giải phóng sức phòng ngự tự thân đến cực hạn.

- Đại Tôn cẩn thận!

Thái Điệp bỗng kinh hô, đôi cánh bảy màu vỗ phần phật, từng đạo ánh sáng âm u bắn ra.

Theo hướng công kích của Thái Điệp, mắt Dương Khai nheo lại.

Hắn phát hiện, từ biển máu đó phóng ra vô số máu tươi ngưng tụ thành huyết nhân, những huyết nhân này ngũ quan mơ hồ, thân thể cực kỳ không ổn định, đòn tấn công của Thái Điệp vào chúng căn bản không có tác dụng, trực tiếp xuyên qua thân thể rồi biến mất trong biển máu.

Ngây người một lúc liền có mấy huyết nhanh giương nanh múa vuốt nhào tới trước mặt Lôi Long Đại Tôn.

Lôi Long trừng trợn mắt, một tia chớp tựa rắn độc bắn ra, xuyên qua thân thể mấy huyết nhân, đánh bọn chúng thành một vũng máu.

Nhưng vẫn còn một huyết nhân giơ tay giữ được cổ tay của Lôi Long Đại Tôn.

Giống như ấn que hàn lên da thịt, âm thanh xèo xèo truyền ra, Lôi Long lộ thần sắc đau đớn, khẽ rùng mình, đánh tan huyết thủ đó.

Nhưng trên tay Lôi Long lại để lại dấu năm ngón tay đỏ tươi, thịt da bong tróc.

Tất cả mọi người sắc mặt biến đổi.

Lôi Long thân là cường nhân mang công lực bậc cao nhất, bản thân lại là yêu thú, có thể nói thân thể cực kỳ dũng mãnh, nhưng lại không ngăn cản nổi lực tay của huyết nhân này, có thể thấy được trong thứ máu đó chứa đựng năng lượng khủng bố mức nào.

Điều khiến cho mọi người thấy tuyệt vọng chính là huyết nhân bị Lôi Long Đại Tôn đánh thành vũng máu ấy lại không chút tổn thương, lại còn tụ tập lại và đứng dậy.

Bọn chúng dường như là thân thể bất tử, căn bản không thể tiêu diệt hoàn toàn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau