VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 896 - Chương 900

Chương 898: Phi Thiên Toa..

Vù vù...

Tiếng xé gió vang lên, khiến cho màng nhĩ phải phát run. Con thoi này tựa như đang phá bỏ sự trói buộc của không gian, không ngừng thay đổi vị trí.

Thử nghiệm vài lần, đôi mắt Dương Khai dần sáng lên, hắn cảm thấy mình đã hiểu rõ bí mật của bí bảo này rồi.

Vẫy tay một cái, nó lại quay về tay hắn.

Dương Khai lại dồn sức thăm dò một lần nữa.

Thần niệm vần vũ bên trong con thoi, quan sát kết cấu của nó, không bỏ qua một chi tiết nào.

Nó tuy nhỏ, nhưng sau khi thần niệm lần vào trong đó, lại giống như bước vào một không gian rộng lớn vô biên, không biết phải thăm dò thế nào, tựa như không có cách nào nhìn thấy điểm cuối.

Bỗng nhiên, có một luồng tin tức lẳng lặng từ con thoi tràn vào trong thần thức của Dương Khai.

Phi Thiên Toa...

Đây hình như là tên gọi của bí bảo này, chỉ từ cái tên này mà suy ra, giống với cảm ứng của Dương Khai trước đây, công dụng của nó là dùng để bay trên không.

Cũng tức là bí bảo phi hành đặc thù.

Bí bảo phân thành rất nhiều loại, căn cứ theo chủng loại khác nhau mà phân chia, loại hình cũng mỗi loại một kiểu. Nếu phân loại dựa theo tác dụng, chủ yếu có ba loại là tấn công, phòng ngự và phụ trợ. Đương nhiên cũng có loại công thủ lưỡng toàn, Ngân Diệp mà Dương Khai sở hữu chính là bí bảo loại này.

Căn cứ vào khả năng sử dụng sức mạnh khác nhau, bí bảo còn có thể phân thành bí bảo sử dụng chân nguyên và bí bảo thần hồn.

Giá trị của bí bảo thần hồn thông thường lớn hơn rất nhiều so với bí bảo chân nguyên, luyện chế cũng khó khăn.

Trong các loại bí bảo, có một loại bí bảo đặc biệt, chuyên dùng để bay trên không. Nếu như sử dụng bí bảo phi hành, thường sẽ nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ của võ giả ngự không.

Dương Khai cũng đã từng thấy rất nhiều bí bảo phi hành, tạo hình khác nhau, có hình kiếm, hình thước, liễn xa...

Có điều hình con thoi thì đây là lần đầu được thấy.

Thứ này mới nhìn hơi giống con thuyền độc mộc.

Bên trong Phi Thiên Toa không hề có một chút dấu vết nào của sát trận. Điều này cũng nói lên rằng nó không thể dùng vào tấn công. Linh trận phòng ngự hẳn là có, chỉ là không biết lực độ phòng ngự ra sao.

Thần niệm tiếp tục thâm nhập vào bên trong để thăm dò.

Dương Khai bỗng phát hiện ra một điểm quỷ dị.

Ở bên trong Phi Thiên Toa đó có nhiều đốm hào quang lấp lánh, thần niệm đến đây thì cứ như đang đứng giữa Tinh Không, xung quanh sao dày đặc, mênh mông vô bờ.

Những hào quang này giống như một bầu trời sao đã được thu nhỏ vô số lần, đặt vào trong Phi Thiên Toa.

Trong đó còn có một sợi linh tuyến nhỏ đến mức không thể tra tìm, liên kết không ít điểm sáng, kéo dài liên miên đến một nơi rất xa.

Dương Khai nhăn mày, không biết thứ này có tác dụng gì.

Thần niệm thăm dò lần theo sợi linh tuyến này. Dương Khai càng ngày càng cảm thấy những thứ ẩn giấu bên trong Phi Thiên Toa vô cùng giống với Tinh Không được thu nhỏ vô số lần.

Tuy vậy điều khiến cho hắn cảm thấy đáng tiếc là, linh tuyến đó bị cắt đứt tại một vị trí nào đấy, chắc hẳn trôi nổi một thời gian dài trong Tinh Không là nguyên do khiến linh tính hoàn toàn bị mất đi, cũng không biết cuối cùng nó sẽ nối tiếp đến vị trí nào.

Lắc đầu, sau khi chắc mẩm bên trong Phi Thiên Toa chẳng còn điểm nào có thể lưu tâm, Dương Khai liền thu hồi thần niệm.

Tuy bí bảo này đã hoàn toàn mất đi linh tính, nhưng đã trải qua ôn dưỡng trong thời gian lâu như vậy, nó cũng có thể phát huy được tác dụng cơ bản nhất.

Trong lúc đầy lòng hiếu kỳ, Dương Khai bèn ra khỏi Thánh Chủ Uyển.

Chân nguyên đổ vào trong đó, Phi Thiên Toa bỗng nhiên bắt đầu bành trướng, nháy mắt một cái kích cỡ đã dài ra vài trượng, lẳng lặng lơ lửng trước mặt Dương Khai.

Dương Khai mừng rỡ, thầm nhủ quả nhiên là vậy.

Bí bảo phi hành có thể chở người, thì không thể nào chỉ lớn bằng một gang tay. Cũng không biết ai đã luyện chế ra bí bảo này, và còn kèm theo thứ trận pháp kỳ diệu nào đó mà lại có thể thay đổi kích cỡ tùy ý.

Có điều dài ra mấy trượng đã là cực hạn của nó rồi. Dùng mắt thường đo đạc một chút, Dương Khai ước chừng Phi Thiên Toa này có thể chở thêm bảy tám người mà không thành vấn đề.

Thần niệm vừa động, Phi Thiên Toa lại thu nhỏ đi không ít, biến nhỏ còn hai thước. Một lớp hào quang xanh mờ mịt tản ra từ trong Phi Thiên Toa, hình thành một lớp phòng ngự.

Dương Khai nhảy lên phía trên, hào quang màu xanh đó vừa vặn che phủ hắn không để lại chút khe hở nào, giống như nó được làm cho riêng hắn vậy.

Trong lòng phấn chấn, chân nguyên trào ra càng thêm mãnh liệt.

Một tia sáng xanh lấp lóe, ngay sau đó liền không trông thấy bóng dáng Dương Khai và Phi Thiên Toa đâu nữa.

Tại một ngọn núi trong Cửu Phong, các thống lĩnh của tộc Cổ Ma đều đang ngồi tu luyện. Trong khoảng thời gian này, Dương Khai cũng chẳng có chuyện gì phải tìm đến họ. Từ sau khi được Từ Hối phân chia rất nhiều vật tư tu luyện, các thống lĩnh cũng đều dốc hết toàn lực nâng cao công lực của bản thân.

Bỗng nhiên, Lệ Dung chau mày lại, đang tĩnh tọa chợt bừng tỉnh, lao vụt ra bên ngoài phòng. Tập trung quan sát một điểm nào đó trên bầu trời, mặt lộ vẻ hoài nghi.

Chốt lát sau, Hàn Phi và Hoa Mặc cũng xuất hiện bên cạnh bà. - Là khí tức của Chúa thượng?

Hàn Phi cũng nhìn lên bầu trời bên đó, nhẹ giọng dò hỏi.

- Ừm, Chúa thượng ra ngoài rồi.

Lệ Dung khẽ gật.

- Có điều tốc độ này... quá nhanh.

Trong lúc nói chuyện, sắc mặt khẽ biến:

- Đã không cảm ứng nổi rồi.

Lệ Dung thân là cường giả Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, phạm vi thần niệm bao phủ đạt tới khoảng mấy trăm dặm, thậm chí xa hơn. Từ lúc phát giác ra Dương Khai hành động cho tới giờ, trước sau chỉ trong khoảng thời gian ba hơi thở mà thôi, ba hơi thở ngắn ngủi mà Dương Khai đã ra khỏi phạm vi thần niệm bao phủ của bà.

Tốc độ bậc này, quả là kinh khủng. Trên đời này không ai có thể có được tốc độ kỳ lạ thế này.

- Lúc này Chúa thượng ra ngoài làm gì?

Hoa Mặc lộ vẻ khó hiểu.

- Không biết.

- Vậy chúng ta có cần đi theo hộ giá không...

Hoa Mặc ngập ngừng hỏi.

- Ngài đi đâu còn không biết, làm sao theo?

Lệ Dung cười gượng.

- Thôi vậy, tốc độ nhanh như thế, sợ là chẳng có người nào đuổi kịp ngài.

Nghe bà nói vậy, Hàn Phi và Hoa Mặc cũng yên tâm. Chẳng có ai đuổi kịp Dương Khai, hắn tất nhiên sẽ không gặp nguy hiểm.

Ba vị nhận thấy, lúc Dương Khai rời đi và các thống lĩnh đang nói chuyện ở đây, thì trong đám võ giả đang xếp hàng chờ luyện đan bên ngoài Cửu Phong, cũng có không ít người mặt nghiêm trọng ngẩng đầu nhìn lên.

Vừa rồi chỉ trong chớp mắt, có một tia hào quang thanh tĩnh vụt qua trên đầu bọn họ, chờ lúc kịp phản ứng lại, muốn kiểm tra thì tốc độ mở rộng của thần niệm đã không đuổi kịp tốc độ rời đi của tia sáng xanh đó rồi.

Phát hiện này khiến bọn họ vô cùng hoảng sợ.

Trong những võ giả ở đây, cũng có không ít cao thủ lợi hại, tự thấy công lực không tồi, nhưng trước tia sáng xanh đó, căn bản không thể làm gì được.

Sắc mặt không khỏi khẽ biến, âm thầm suy đoán xem rốt cuộc là vị cao thủ lợi hại nào dùng loại thủ đoạn gì đi qua nơi này.
Nhưng lại không nắm được điểm cốt yếu.

Giữa không trung, thần sắc Dương Khai vừa phấn chấn vừa cuồng hỉ, không dám tin tất cả những gì hiện tại mình đang trải qua là sự thật.

Cảnh sắc dưới chân như dòng sông cuồn cuộn vụt lùi đi, nhanh đến mức không thể miêu tả bằng lời. Mắt thường của hắn không có cách nào nắm bắt được bất kỳ cảnh sắc nào, mắt vừa mới tập trung lại một chỗ thì cảnh sắc đó đã bị bỏ xa rồi.

Tốc độ bay của Phi Thiên Toa đã vượt xa khỏi dự liệu của hắn rất nhiều.

Tốc độ của Dương Khai vốn cũng không chậm, nếu sử dụng Phong Lôi Vũ Dực, ngay cả một Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh cũng chưa chắc đã đuổi kịp hắn.

Nhưng bây giờ, tốc độ của hắn đã vượt qua cực hạn của thế giới này. So với việc sử dụng thần thông xé không gian để dịch chuyển vị trí cũng không kém hơn là mấy.

Trong nháy mắt đã hơn trăm dặm.

Điều khiến hắn không thể tưởng tượng nổi nhất chính là, chân nguyên cần phải tiêu hao để điều khiển Phi Thiên Toa không quá nhiều. Hơn nữa vì có sự bảo vệ của lớp phòng ngự màu xanh đó, cơ bản không phải lo lắng bị gió ngược chiều ảnh hưởng đến tầm nhìn. Đứng trên Phi Thiên Toa như giẫm trên đất bằng, bình yên tự tại.

Trong lòng phấn chấn, Dương Khai không những không có suy nghĩ dừng lại, thậm chí còn gia tăng tốc độ.

Dần dần, sau khi quen thuộc với bí bảo này, Dương Khai đã có thể điều khiển thành thạo, cũng quen dần với cảm giác nhanh như chớp giật đó.

Hắn vui như phát cuồng.

Nhìn mặt đất dưới chân như nước chảy lùi, tâm trạng của hắn cũng không khỏi hơi kích động.

Mãi nửa ngày sau, cảm giác kích động đó mới từ từ tiêu tán, Dương Khai cũng từ từ giảm tốc độ bay.

Đưa mắt trông ra, ở một nơi rất xa, có một thế giới trắng xóa bị tuyết che phủ. Khu vực bên dưới tuyết trắng đó khiến Dương Khai mơ hồ có một cảm giác quen thuộc.

Ánh mắt lộ sắc kỳ quái, cẩn thận quan sát.

Không lâu sau, một tòa thành trì nguy nga rộng lớn, khắc sâu vào tầm mắt Dương Khai.

Vẻ mặt hắn càng trở nên cổ quái.

Phi thân đến gần tòa thành trì đó, sau thời gian một nén nhang, Dương Khai xuất hiện trên đường phố của tòa thành trì này.

Cự Thạch Thành!

Nơi đây lại chính là Cự Thạch Thành cách Cửu Thiên Thánh Địa mười mấy vạn dặm!

Sắc mặt Dương Khai biến ảo, có chút rối loạn như trong cõi mộng.

Ngày đó hắn đưa tộc Cổ Ma xuất phát từ nơi này, đi về phía Cửu Thiên Thánh Địa, ước chừng phải mất hai tháng mới tới được bên ngoài Cửu Phong.

Tuy rằng số người trong tộc Cổ Ma khá đông, tốc độ hành động cũng không nhanh, nhưng nếu như để Dương Khai một thân một mình phi hành không tính tiêu hao, cũng phải hai ba mươi ngày mới có thể từ đây chạy đến Cửu Thiên Thánh Địa.

Nhưng nay từ bên đó trở về chỉ dùng đến thời gian chưa đầy một ngày!

Nói chặt chẽ hơn, hẳn là trên dưới mười canh giờ.

So sánh thử, thời gian tiêu hao quả thực không thể so được.

Trong nháy mắt, Dương Khai nhận thức được một cách sâu sắc tốc độ đáng sợ của Phi Thiên Toa, cũng nhận ra điểm quý giá của bí bảo phi hành này.

Có bí bảo này, từ nay hắn muốn đi đâu cũng đều tiện lợi hơn nhiều.

Trịnh trọng cất bí bảo vào nội thể, Dương Khai rảo bước đến hiệp hội đan sư.

Đỗ Vạn đã đến Cửu Thiên Thánh Địa, hiện giờ trong hiệp hội đan sư của Cự Thạch Thành chỉ còn lại ba người là Diệp Hùng, Mễ Na và Vũ Nhi.

Đối với sự xuất hiện đột ngột của Dương Khai, bọn họ đều tỏ ra rất sửng sốt, tuy vậy vẫn rất mừng rỡ nghênh đón hắn.

Dương Khai cũng không nán lại lâu, ở trong hiệp hội đan sư một ngày, truyền thụ cho Vũ Nhi và Mễ Na chút tri thức về thuật luyện đan, để lại vài bộ linh trận cơ sở, sau đó rời đi.

Hắn đi Thiên Tiêu Tông.

Hiện nay hắn là chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, vạn sự quấn thân, ngày thường cũng không nhàn rỗi để trở về thăm. Lần này ngẫu nhiên về đây, tất nhiên cũng phải đi vấn an mấy vị sư thúc và sư tổ.

Khởi Tú phong, lúc Dương Khai về đến đây, Phi Vũ sư thúc đang say đến mức mặt đỏ như đào. Đôi mắt đẹp long lanh nước, cực kỳ mê người, nằm trên bàn đá trong động, da thịt trắng như tuyết lộ ra ngoài cả mảng lớn, hấp dẫn tột cùng.

Công pháp mà Phi Vũ sư thúc tu luyện lấy hệ nước làm chủ. Bà uống rượu chẳng phải để tìm niềm vui, mà là cần luyện hóa tửu tinh nhập thể, tăng cường lực sát thương cho chân nguyên của chính mình.

Điểm này Dương Khai cũng đã sớm nhận ra, có điều vẫn phải bó tay với mức độ nát rượu của bà.

Chương 899: Thái Điệp cầu kiến..

Phi Vũ sư thúc vẫn như thế, toàn nói năng linh tinh trêu chọc Dương Khai đỏ mặt máu sôi, còn bà lại ở bên cạnh cười đến mức không đứng thẳng nổi, cả người run rẩy.

Đám người Thương Viêm cũng tới rất nhanh, gặp Dương Khai, hỏi thăm tình hình đám Ma nhân kia, dặn dò hắn nhất định phải chú ý cẩn thận không thể để Ma nhân lừa...

Cảm nhận được sự quan tâm của các sư thúc, Dương Khai cảm thấy ấm lòng, liên tục cười đáp lại.

Từ Thương Viêm và những người khác, Dương Khai còn biết trong thời gian trước có không ít cao thủ tới Thiên Tiêu Tông, hỏi Sở Lăng Tiêu về đám Ma nhân, cũng có người kích động phẫn nộ, thỉnh cầu Sở Lăng Tiêu ra tay giết Dương Khai cấu kết Ma nhân, thanh lý môn hộ.

Sở Lăng Tiêu cũng không thèm để ý tới bọn họ, chỉ bế quan trong mật thất, không gặp người ngoài.

Những người đó hết cách, đợi ở Thiên Tiêu Tông cả một thời gian đều chỉ có thể phẫn nộ bỏ đi.

Tuy nhiên theo thanh danh từ Cửu Thiên Thánh Địa truyền tới, trong khoảng thời gian này không ai tới Thiên Tiêu Tông nữa, bọn họ cũng không muốn đắc tội với Cửu Thiên Thánh Địa, bằng không có thể sẽ mất đi cơ hội được vị luyện đan sư vĩ đại đó giúp luyện đan.

Tiếp đó Dương Khai lại vấn an tổ sư Sở Lăng Tiêu, nói chuyện một hồi.

Biết được phía Lệ Dung cũng an phận thủ thường, sống yên ổn trong Cửu Phong, Sở Lăng Tiêu cũng vô cùng hài lòng, nhưng vẫn dặn dò Dương Khai không ít chuyện, cũng giống như mấy vị sư thúc kia.

Ở lại Thiên Tiêu Tông ba ngày, hóa giải những mệt mọc tích lũy sau khi luyện đan trong một thời gian dài như vậy, thể xác và tinh thần được thoải mái, Dương Khai mới lên đường trở về.

Trong thời gian gần một năm, Dương Khai luôn tinh tiến thuật luyện đan của mình, càng không ngừng giúp người khác luyện đan, cảm ngộ từ luyện đan, phụ trợ tu luyện tự thân, không có một ngày nào nghỉ ngơi.

Lần này có cơ duyên nghỉ ngơi vài ngày, Dương Khai cảm thấy tu vi của mình lại vừa tiến thêm một đoạn.

Lập tức hiểu được đây là kết quả của việc thả lỏng. Mọi tích lũy cô đọng trong gần một năm đã chuyển thành kết quả có thể thấy được, trở thành chất bổ cho sự tăng trưởng của mình.

Không tới một ngày sau, Dương Khai lại quay về Cửu Thiên Thánh Địa.

Mới vừa vào Cửu Phong, thần niệm Lệ Dung truyền tới:

- Chúa thượng, nữ tử Yêu tộc đó có việc cầu kiến!

- Nữ tử Yêu tộc?

Dương Khai dừng chân giữa không trung, nhướn mày nghĩ trong chốc lát rồi truyền tin hỏi:

- Thái Điệp?

- Dạ, chính là cô ta!

- Cô ta tới làm gì?

Dương Khai có chút khó hiểu.

- Không nói ạ, nếu Chúa thượng không gặp thì thuộc hạ sẽ đuổi cô ta đi.

Lệ Dung đáp lại.

- Không cần, ta tới đây.

Một lát sau, Dương Khai xuất hiện ở ngọn núi mà tộc Cổ Ma ở.

Lững thững đi vào trong cung điện lớn nhất, Dương Khai liếc mắt liền nhìn ra Thái Điệp với đôi cánh bảy màu đang ngồi ngay ngắn ở đó, vẻ mặt lạnh lùng, lặng yên chờ đợi, như pho tượng không nói không cười, như thể là ai nợ tiền nàng vậy.

Ngân Nha và Huyết Kích cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn nàng, đều cảm nhận được áp lực lớn lao từ trên người nàng.

Cường nhân Yêu tộc lạnh lùng như núi tuyết này tuy rằng xinh đẹp tuyệt trần, đôi cánh bảy màu sau lưng càng tăng thêm vẻ đẹp, nhưng Ngân Nha và Huyết Kích tự thấy bản lĩnh của mình không thể chinh phục được tảng băng này.

Tới gần nàng sẽ chỉ làm thể xác và tinh thần mình đóng băng...

Thấy Dương Khai đến, mắt Thái Điệp rốt cục cũng chuyển động, nhìn vào hắn.

Lệ Dung bước nhanh ra nghênh đón, đi theo bên cạnh Dương Khai thấp giọng hỏi:

- Cô ta đến đây đã ba ngày rồi, cứ ngồi ở đó không nhúc nhích, bọn thuộc hạ chào hỏi cũng không thèm để ý, chỉ nói muốn đợi ngài về.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu chán nản.

- Vất vả cho các ngươi rồi.

Nói vậy rồi đi lên trước, mỉm cười chắp tay:

- Thái Điệp cô nương.

Thái Điệp nhẹ nhàng gật, đầu xem như đã chào hỏi, nét lãnh đạm trên mặt vẫn không giảm, thản nhiên nói:

- Ta chờ ngươi lâu lắm rồi.

Dương Khai cười khan, nghĩ thầm có không phải ta bắt ngươi đợi đâu, sắc mặt kiềm chế hỏi:

- Có phải Đại tôn tìm ta có việc gì không?

Thái Điệp đáp:

- Phải, Đại tôn mời ngươi qua Lôi Mộc Phủ một chuyến.

- Hóa Sinh Trì các ngươi lại xảy ra vấn đề rồi hả?

Dương Khai nhíu nhíu mày, Đại tôn tìm hắn, hắn cũng chỉ có thể nghĩ tới nguyên nhân này.

- Không phải vấn đề Hóa Sinh Trì...Ngươi không cần hỏi nhiều, tới Lôi Mộc Phủ rồi Đại tôn sẽ nói cho ngươi.

Dương Khai lập tức cứng họng tới mức không nói nổi thành lời, mấy vị thống lĩnh ở bên cạnh cũng trợn trừng mắt.

Trông Thái Điệp không có vẻ gì là đang mời cả, lời nói đều là sặc mùi ngạo nghễ, giống như đang ra lệnh, làm người ta cảm thấy rất không thoải mái.

Hàn Phi bỗng chốc liền trầm sắc mặt xuống.
Đều là mỹ nhân khí chất băng lãnh, lại là cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, giữa hai bên mơ hồ có một cảm giác bài xích, Hàn Phi đã sớm thấy khó chịu với đối phương, mong tìm cơ hội đánh một trận giáo huấn cho tiểu nương này nên biết cung kính trước mặt Chúa thượng.

Phát hiện không khí có phần căng thẳng, Dương Khai vội vàng nói:

- Đại tôn đã tìm ta vậy thì đi một chuyến thôi, chắc là có đại sự. Ừm, Thái Điệp cô nương chờ một chút, ta vừa từ bên ngoài trở về, có một số việc cần phải sắp xếp.

Thái Điệp thản nhiên gật đầu, không nói thêm.

- Chúa thượng, thuộc hạ đi cùng người.

Lệ Dung liền nói.

Dương Khai nhìn bà, tuy rằng cảm thấy Đại Tôn không thể làm gì bất lợi đối với mình nhưng vẫn gật đầu nói:

- Được, ngươi cũng chuẩn bị đi.

Rời khỏi ngọn núi này, Dương Khai lập tức tới Thánh Chủ Uyển.

Mấy ngày trước khi hắn rời đi cũng không nghĩ sẽ mất tới mấy ngày, cũng không biết trong mấy ngày này phía Đỗ Vạn thế nào rồi.

Đan dược mấy ngày nay chắc chắn đều do bọn họ luyện chế.

Mới vừa đi vào sương phòng, Dương Khai đã nhìn thấy năm vị đại sư đang ngồi đó, trước mặt mỗi người đều đặt một lò đan, từng phần dược liệu phối sẵn đặt bên cạnh.

Các đại sư đều nhìn chằm chằm đan dược trên tay mình, trầm mặc không nói gì, sắc mặt ngưng trọng, bầu không khí có phần quỷ dị.

Dương Khai hoảng sợ, liền hỏi:

- Các vị đại sư, xảy ra chuyện gì rồi sao?

Nghe thấy tiếng nói, mấy người Đỗ Vạn mới như bừng tỉnh, đều ngẩng đầu nhìn hắn mỉm cười.

Dương Khai ngạc nhiên.

- Không có chuyện gì, chỉ là mấy lão già bọn ta phát hiện tài nghệ luyện đan của mình đã lên tay không ít...

Đỗ Vạn mỉm cười giải thích.

- Là lên tay rất nhiều mới đúng.

Thường Bảo nói tiếp.

- Thế nên mỗi khi luyện chế một viên đan, đều kiểm tra những được mất trong đó.

Khổng Nhược Vũ khẽ cười nói:

- Vừa nãy bọn ta đang kiểm tra đó.

- Vậy sao...

Dương Khai thở phào một hơi, hắn còn tưởng mấy ngày vừa rồi, luyện đan cường độ cao đã làm các vị đại sư này kiệt sức.

- Tiểu tử ngươi tuy rằng không phải là sư phụ tốt nhất, nhưng mấy người bọn ta là đệ tử giỏi nhất đó...

Hồng Phương cười lớn:

- Trước kia bọn ta luyện chế một viên đan dược Thánh cấp tối thiểu cũng mất hai canh giờ, hao phí lượng lớn tinh thần và sức lực, nhưng hiện tại chỉ cần một nửa thời gian, sức lực hao phí cũng giảm đi rất nhiều. Tất cả đều là thu hoạch khi quan sát ngươi luyện đan đó.
Tất cả mọi người đều mỉm cười gật gù.

Trước kia chưa từng luyện đan với cường độ cao, họ cũng không phát hiện ra tiến bộ của mình. Nhưng nhiều ngày Dương Khai không có mặt, tất cả dược liệu tiếp nhận đều do bọn họ luyện chế.

Thử một hai lần, khi nghiệm chứng những thu hoạch quan sát Dương Khai luyện đan, mỗi người đều phát hiện ra tiến bộ của mình tương đối rõ ràng.

Bất kể là thời gian cần dùng hay là phẩm chất đan dược luyện chế ra đều nâng cao rất nhiều.

Đỗ Vạn thậm chí còn tự tin có thể luyện chế ra Thánh cấp trung phẩm đan.

Nếu quả thực có thể luyện chế thành công, có nghĩa lão đã thực sự đạt tới trình độ luyện đan sư Thánh cấp trung phẩm.

Quan sát Dương Khai luyện đan mấy tháng, so với bọn họ nghiên cứu mấy chục năm còn thu hoạch lớn hơn, năm vị đại sư mỗi người đều vô cùng vui mừng, nhiều ngày dùng hết sức lực để luyện đan, mỗi ngày bình quân có đến hai mươi viên đan dược ra lò, không hỏng lấy một viên.

Song họ là năm người hợp lực luyện chế hai mươi viên, còn Dương Khai một mình đã có thể làm được.

Điểm này bọn họ vẫn thực bái phục, tự thấy không thể so sánh với luyện đan sư sở hữu lửa thần thức

- Có điều nói ra thật xấu hổ, luyện đan mấy ngày qua, năm người bọn ta nhiều ít gì cũng có lúc thất bại, lãng phí không ít dược liệu tốt.

Đỗ Vạn tiếc nuối nói.

Luyện đan sư chẳng những coi đan dược như mạng sống, mà kể cả dược liệu tốt cũng coi như châu báu, tuyệt đối không lãng phí một thứ gì, mỗi lần luyện chế thất bại đều đau lòng vô cùng.

Còn Dương Khai luyện đan thì chưa từng một lần thất bại.

- Không sao, dù sao Thánh địa hiện tại vật tư rất phong phú, cũng không phải không thể đền được.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Các vị đại sư có thu hoạch là được.

- Ừ, vừa lúc ngươi trở về, bọn ta muốn thương lượng một chuyện với ngươi.

Đỗ Vạn khẽ mỉm cười.

- Các vị có gì chỉ bảo cứ nói.

- Có thể tăng số lượng đan dược luyện chế mỗi ngày lên được không, ngươi mỗi ngày vẫn luyện chế hai mươi viên, phần còn lại để năm người bọn ta luyện chế, coi như vừa ở đây quan sát thủ pháp của ngươi, vừa nghiệm chứng những thành quả gặt hái được.

- Đúng vậy.

Hà Phong gật đầu:

- Cơ hội hiếm có, mấy lão già bọn ta chuẩn bị tạm thời ở lì luôn trong này rồi.

- Chỉ sợ tiểu tử ngươi chê năm người bọn ta ngu dốt thôi...

Thường Bảo cười hề hề.

- Không dám không dám...

Dương Khai trầm ngâm một chút nói:

- Vừa lúc tiểu tử chuẩn bị có việc phải đi ra ngoài một chuyến, nếu các vị thấy được, số lượng hai mươi viên đan dược mỗi ngày vẫn để các vị luyện chế.

- Hả?

Đỗ Vạn nhíu mày lại:

- Lại phải đi à? Chuyến này đi đâu vậy?

- Yêu vực, Đại tôn Yêu tộc tìm tiểu tử có việc.

Dương Khai thành thật trả lời.

Năm người liếc nhau, tuy rằng cảm thấy có chút khiếp sợ nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Thực ra Dương Khai thành thực khai báo như vậy, họ cũng thấy rất vui.

- Vậy ngươi phải đi sớm về sớm mới được, bọn ta ở đây chỉ luyện đan không quan sát được thủ pháp của ngươi, chẳng phải là phí công sao?

Thường Bảo bông đùa.

- Không sao, thu hoạch trong mấy tháng cũng cần một thời gian nhất định để củng cố.

Khổng Nhược Vũ cười bảo:

- Ta cũng chỉ mong như vậy đấy chứ, không cần nghe lão, cứ đi đi, khi nào xong việc thì trở về cũng không muộn.

- Tuy nhiên nhất định phải cẩn thận mới được. Yêu tộc dù sao cũng là Yêu tộc!

Đỗ Vạn trầm giọng dặn dò.

- Dạ, vậy ở đây làm phiền chư vị rồi.

Dương Khai chắp tay, vội vàng rời đi.

Hắn vốn đang nghĩ nếu rời đi thì công việc luyện đan bên này nên làm thế nào. Nếu năm vị đại sư không hỗ trợ thì chỉ có thể tạm thời ngưng lại một thời gian thôi.

Nhưng năm vị đại sư chủ động yêu cầu giúp đỡ, âu cũng đã hợp ý Dương Khai.

Đi tìm Từ Hối, dặn dò xong vài câu, Dương Khai liền trở lại ngọn núi đó, theo sau Thái Điệp, hắn cùng Lệ Dung hướng tới Lôi Mộc Phủ.

Chương 900: Ma vân

Khu rừng Thú Hải, Dương Khai lần thứ hai tới đây.

Thái Điệp không nói lời nào, bay trước dẫn đường, đôi cánh bảy màu vỗ nhanh như chớp.

Dương Khai theo sát phía sau nàng, không nhanh cũng không chậm, chẳng hề mệt mỏi một chút nào.

Điều này làm cho Thái Điệp không khỏi có chút kinh ngạc. Nàng là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, vì chiếu cố võ giả Siêu Phàm Cảnh như Dương Khai mà đã cố ý giảm tốc độ xuống không ít.

Nhưng khi thấy được Dương Khai không mấy mất sức cũng có thể đuổi kịp, nàng dần tăng tốc độ, hòng sớm tới Lôi Mộc Phủ, không để Đại tôn đợi lâu.

Cho tới giờ khắc này, dường như nàng đã thi triển toàn lực, Dương Khai vẫn có thể theo kịp.

Thái điệp kinh hãi, có điều bản tính lạnh lùng, thần sắc vẫn không đổi, chỉ tập trung vào dẫn đường.

“Tiểu tử này... thật cổ quái!”

Thái Điệp thầm nghĩ, Siêu Phàm tam tầng cảnh bình thường căn bản không có khả năng theo được tốc độ của mình, nhưng hắn lại làm được.

Chẳng trách hắn có thể trở thành Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, lại có thể thu phục được nhiều cường nhân Ma tộc như vậy.

Vốn cứ nghĩ hắn may mắn, nhưng đến lúc này Thái Điệp mới phát hiện tên tiểu tử này quả thực cũng có chút thực lực.

Một đường bay vùn vụt.

Dương Khai nhíu mày, không ngừng quan sát bốn phía.

Động tác của hắn tất nhiên không qua mắt được Lệ Dung, Lệ Dung lặng lẽ dùng thần niệm truyền tin tức:

- Chúa thượng, có phải đã phát hiện ra điều gì khả nghi không?

- Ừ.

Dương Khai đáp.

- Khí tức nơi này có chút cổ quái.

- Nếu như gặp nguy hiểm, chúng ta thôi đừng đi nữa.

Lệ Dung không khỏi căng thẳng.

Dương Khai bật cười nói:

- Không phải khí tức nguy hiểm, ta chỉ cảm thấy lần này đến đây hơi khác lần trước, nhưng cụ thể khác thế nào ta lại không nói ra được...

Trong không khí quả thực có một loại khí tức khiến Dương Khai cực kỳ lưu tâm, nhưng nếu muốn truy cứu thì cũng không biết bắt đầu từ đâu.

- Đừng lo lắng quá, Đại Tôn cũng không tệ, là một người đáng tin tưởng, sự thay đổi của nơi này có lẽ cũng có liên quan tới việc y tìm ta, đến đó sẽ biết.

- Vâng.

Lệ Dung không nhiều lời thêm, nhưng vẫn dặn dò:

- Nếu thật sự có nguy hiểm gì, Chúa thượng nhất định không được rời khỏi thuộc hạ quá xa.

- Ừ ừ ừ!

Dương Khai đáp liên hồi.

Hiện giờ hắn thần thông đầy mình, có thể xé rách không gian, có thể bay trên trời, có phong Lôi Vũ Dực, có bí bảo cao cấp, còn có thể hóa thân thành rồng, còn có thể thi triển Ma Thần Biến, người thường muốn làm gì hắn thực sự là rất khó. Ngoại trừ xảy ra việc gì ngoài dự liệu, phủ đầu khiến hắn mất đi khả năng hành động, nếu không cho dù đứng giữa thiên quân vạn mã, Dương Khai cũng có tự tin sẽ trốn thoát được.

Hắn không hề để tâm những dặn dò của Lệ Dung.

Phi hành chưa tới hai ba ngày đã tới Lôi Mộc Phủ cao vút trong mây.

Đến đây, Dương Khai phát hiện vô số cường nhân Yêu tộc hội tụ về đây, không nằm thì cũng bò, vây kín nơi này đến vài vòng. Cũng không ít cường nhân biến hình đứng trên cành cây nhắm mắt dưỡng thần.

- Đây là Lôi Mộc Phủ?

Lệ Dung kinh ngạc nhìn cây cổ thụ lớn trước mặt, đôi mắt lộ ra thần sắc kinh hãi.

Cũng giống như Dương Khai lần đầu tới nơi này cũng bị cây cổ thụ này làm cho chấn động.

Sinh trưởng tới mức như vậy, cây cổ thụ này tuổi có khi tuổi đã cả vạn năm, thậm chí có thể còn lâu hơn.

Trong cây cổ thụ ẩn chứa nhiều tinh hoa lôi điện, lấp lóe từng đốm hồ quang, vô cùng tinh thuần. Mấy nường nhân đứng trên cành cây không bị ảnh hưởng chút nào, hướng ánh mắt cả về phía Dương Khai và Lệ Dung.

Rồi nhẹ nhàng gật đầu tỏ thiện ý.

Lần trước lúc Dương Khai tới đây, giải quyết xong vấn đề nan giải là Hóa Sinh Trì thì được tất cả bọn họ công nhận.

- Đi theo ta.

Thái Điệp mở rộng cánh, bay lên trên.

Dương Khai và Lệ Dung vội vàng đuổi theo.

Trong ngôi nhà cây nằm sừng sững giữa mây, Dương Khai gặp Đại tôn.

Lần gặp gỡ trước đó cũng là trong ngôi nhà này.

Đại tôn nhếch miệng cười, hoan nghênh Dương Khai, ra hiệu cho hắn ngồi xuống nói chuyện.

Trước bàn nhỏ, Dương Khai và Đại tôn ngồi đối diện, Thái Điệp và Lệ Dung mỗi người đứng sau một người.

- Lần này đến không mang vật tư tu luyện cho Yêu tộc ta à?

Đại tôn tươi cười hỏi.

- Mạch khoáng tinh thạch suýt nữa đã bị ngươi khai thác cạn kiệt rồi, các ngươi tạm thời không cần đến những thứ này chứ?
Dương Khai lườm y, Yêu tộc tác oai tác quái trong Thánh địa hai ba năm, khai thác mạch khoáng đó không chút kiêng nể, không khác gì tát ao bắt cá.

Điều này làm Dương Khai rất tức tối, có cảm giác như tự vác đá ghè chân mình.

- Tạm thời không cần không có nghĩa là sau này sẽ không cần. Vật tư như tinh thạch đương nhiên là càng nhiều càng tốt rồi. Yêu tộc ta cũng không có mạch khoáng gì, không so sánh được với lãnh địa loài người các ngươi mà.

Đại tôn chậm rãi lắc đầu.

- Hơn nữa ta còn nghe nói Thánh địa các ngươi thời gian gần đây cũng phát tài rồi, tinh thạch nhiều đến mức dùng không hết!

- Điều này ngươi cũng dò la được.

Dương Khai á khẩu.

- Đó là do từng viên đan dược ta luyện chế ra... Thôi, lần sau tới ta sẽ mang cho các ngươi ít tinh thạch và đan dược.

- Được, ta đây kính đợi hồi âm vậy.

Đại tôn mắt sáng ngời, cảm thấy Dương Khai coi như cũng thành thật, giao hảo đúng là không thiệt gì.

- Lần này Đại tôn tìm ta tới đây là có chuyện gì?

Dương Khai thần sắc nghiêm túc, trầm giọng hỏi.

- Đúng là có việc.

Đại tôn ngưng trọng sắc mặt, trầm ngâm một lúc, dường như đang suy nghĩ xem nên nói như thế nào, hồi lâu mới tiếp:

- Tiểu tử ngươi có từng nghe nói đến thông đạo hư không chưa?

Dương Khai tối mặt:

- Đại tôn đùa với ta đấy à.

Khóe miệng Đại tôn hơi co giật, cười khan nói:

- Hỏi thừa rồi, vậy ngươi đã tận mắt trông thấy chưa?

Dương Khai khẽ gật đầu. Tuy không biết người khác như thế nào nhưng Dương Khai cảm thấy mình đã nhiều lần nhìn thấy thông đạo hư không.

- Vậy thì dễ giải thích rồi.

Đại tôn gật đầu, tiếp tục nói:

- Một thời gian trước, rừng Thú Hải ta đã xảy ra một chuyện quái dị, có chút liên quan tới thông đạo hư không!

Dương Khai nhìn thẳng vào Đại tôn, cũng không định nói chen vào.

- Ở một nơi cách Lôi Mộc Phủ ba đến năm ngày đường bỗng nhiên xuất hiện một lối vào thông đạo hư không cực kỳ bất ổn! Nói ra thì, ta cũng từng nhìn thấy thông đạo hư không, khi còn trẻ ngao du bên ngoài đã từng đặt chân vào một Tiểu Huyền Giới. Nhưng thông đạo hư không xuất hiện ở Thú Hải không hề giống với thứ trước kia ta từng thấy...

- Không giống như thế nào?

Dương Khai hỏi.

- Rất lớn, hơn nữa làm cho người ta có cảm giác rất quỷ dị.

Đại Tôn thần sắc nặng nề, trang nghiêm nói:
- Sự xuất hiện của nó làm thay đổi cả bầu không khí của Thú Hải, lúc ngươi tới đây không phát giác ra sao?

- Có nhận ra, chỉ là không biết vì sao.

- Cũng chính là vì nó!

Đại tôn gật đầu nói tiếp:

- Nói ra thì, lối vào thông đạo hư không bình thường đều cực kỳ kín, rất ít khi bị phát hiện, cho dù có được mở ra thì chẳng bao lâu sẽ tự khép lại. Nhưng lối vào thông đạo hư không này lại khác, nó đột ngột tự xuất hiện, tuy không ổn định nhưng cũng không có dấu hiệu muốn khép lại.

- Hả? Vậy thì thật là kì quái.

- Nơi đó biên giới giữa địa bàn của bổn toạ và của một vị Đại tôn khác, Liệt Địa Thần Ngưu, sau khi thông đạo hư không xuất hiện, chúng ta đã cùng nhau điều tra...

- Liệt Địa Thần Ngưu?

Dương Khai kêu lên một tiếng cổ quái.

- Sao? Ngươi biết y à?

Đại tôn hồ nghi hỏi.

Dương Khai lắc đầu:

- Không biết, có điều ta từng học một chiêu võ kỹ có liên quan tới y.

Nói xong hắn đẩy tay một cái, Thú Hồn Kỹ đã từ lâu chưa dùng đến lập tức thi triển ra.

Theo sau tiếng hổ gầm trâu rống, hổ ấn và ngưu ấn toàn thân tỏa kim quang, uy phong lẫm liệt thình lình xuất hiện.

Gian phòng lập tức nóng kinh người.

Hai thú hồn ngưng kết hoàn toàn từ chân nguyên tinh thuần, dường như còn có linh trí rõ rệt, tròng mắt chuyển động vô cùng sống động.

Đại tôn giật thót mình, vội vàng phất tay bố trí lực lượng bao phủ xung quanh căn nhà, phòng cho cây cổ thụ này không bị đốt cháy.

- Hám Thiên Bạch Hổ, Liệt Địa Thần Ngưu?

Thái Điệp thốt lên kinh ngạc, cùng Đại Tôn sững sờ nhìn Dương Khai.

- Thú Hồn Kỹ đã tu luyện từ cách đây rất lâu rồi.

Dương Khai giải thích.

- Đây không phải là Thú Hồn Kỹ đơn giản... nó thật sự có hồn!

Đại tôn khẽ quát một tiếng, đăm chiêu nói:

- Ngươi đã từng nhìn thấy di cốt của hai loại yêu thú này?

- Ừ. Hình như bọn chúng đã đại chiến một trận rồi cùng chết, chỉ để lại nội đan. Lúc ta hấp thụ sức mạnh trong nội đan đó thì nhìn thấy cảnh đại chiến của bọn chúng, từ đó tìm hiểu được chiêu võ kỹ này.

- Vậy thì đúng rồi.

Đại tôn gật đầu, thổn thức:

- Từ trước đến nay, Thú Hồn Kỹ thực sự có linh hồn đều hình thành bằng cách, sau khi yêu thú có sức mạnh cường đại chết, ý chí không tiêu tan, ngưng tụ thành tinh hoa, cuối cùng rơi vào tay con người. Xem ra hai di cốt ngươi từng gặp đều là tiền bối Yêu tộc ta, thật đáng tiếc... Hám Thiên Bạch Hổ, Liệt Địa Thần Ngưu trong Yêu tộc đều có huyết thống cao quý, ngang ngửa bổn tọa, có điều huyết thống càng cao quý số lượng càng ít, bộ tộc Bạch Hổ hình như đã diệt vong rồi, bộ tộc của lão Ngưu cũng chỉ còn lại mình y, phía bổn toạ cũng vậy.

Nghe Đại tôn nói xong, Dương Khai mới hiểu được điểm quý hiếm của chiêu Thú Hồn Kỹ này, bởi vì hắn chưa bao giờ thực sự vận dụng qua, cho tới bây giờ mới phát hiện, theo đà phát triển của công lực mình, sức sát thương của chiêu này cũng càng lớn.

- Không nói chuyện này, chúng ta nói chuyện chính.

Đại tôn buồn rầu một hồi bèn chỉnh lại sắc mặt nói:

- Thông đạo hư không đó xuất hiện quái dị, ta cùng các thủ hạ của lão Ngưu không biết nông sâu thế nào, bèn vào đó điều tra một phen, muốn tìm xem có cái gì tốt không, không ngờ lại tổn thất rất nhiều... Cuối cùng ta và lão Ngưu đều bị kinh động, liên thủ tiến vào, nhưng dù bọn ta liên kết lại cũng không phá giải được sự huyền bí của nơi đó.

- Rất khó khăn sao?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Khó đến mức không tưởng. Hơn nữa bọn ta phát hiện ở đó có rất nhiều văn tự cổ xưa, ngươi cũng biết đấy, Yêu tộc ta không có thứ như văn tự.

- Của Nhân tộc sao?

Đại tôn lắc đầu khẽ nói:

- Là Ma vân!

Dương Khai nhíu mày lại, Lệ Dung ở phía sau cũng không khỏi lộ ra vẻ mặt hứng thú.

- Ta và lão Ngưu đều không đọc được, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, giờ y đang ở trong đó trông coi, ta đi tìm viện binh.

- Cho nên mới gọi ta tới?

Dương Khai khẽ mỉm cười.

- Các ngươi không phải muốn tìm ta, là Lệ Dung mới phải?

- Tiểu tử thông minh, nơi đó sức mạnh quỷ dị, ngay cả ta và lão Ngưu đều phải vô cùng cẩn thận, ngươi có chút ít sức mạnh và tu vi thì có thể giúp được gì? Nhưng còn vị phu nhân sau lưng ngươi thì mới là mấu chốt giải quyết vấn đề.

Vừa nói, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Lệ Dung.

Chương 901: Liệt Địa Thần Ngưu

Hàng lông mày của Lệ Dung kép chặt thành một đường, bà thấp giọng hỏi:

- Ma vân trông như thế nào?

- Đây...

Đại tôn vừa nói vừa vận chuyển sức mạnh ngưng tụ ở đầu ngón tay, vẽ lên cái bàn trước mặt.

Một lát sau, mấy văn tự phức tạp thần bí hiện lên trên bàn, huỳnh quang lấp lánh.

Dương Khai nhìn thử thì phát hiện văn tự này trông giống như nòng nọc, quanh co ngoắt ngoéo, không giống với những văn tự hắn biết, không khỏi hướng ánh mắt sang Lệ Dung.

Lệ Dung nhìn chằm chằm, thần sắc ngưng trọng gật đầu nói:

- Đúng là Ma vân, hơn nữa còn là Ma vân rất cổ xưa.

- Nghĩa là sao?

Đại tôn nhận thấy hình như bà có nhận ra, liền mừng rỡ hỏi.

- Giống như mấy tấm biển dựng ở các cấm địa của các tông môn, thế lực, nó có ý cảnh cáo, kẻ tùy ý xâm nhập sẽ phải chết!

Đại tôn khẽ gật đầu, cảm thấy cách giải thích này có thể thông suốt.

- Nếu đã là Ma vân cổ xưa, vậy hẳn là địa bàn trước kia của Ma tộc, sao lại xuất hiện ở Yêu vực?

Dương Khai cau mày, có chút khó hiểu.

Đại tôn cười nói:

- Năm đó Ma cương đâu chỉ dừng ở đó, Yêu vực và Nhân lĩnh của các ngươi hiện giờ có một phạm vi rất lớn trước kia thuộc về Ma tộc, chẳng qua là sau khi Đại Ma Thần tạ thế, Ma tộc mới dần dần bị buộc phải rời bỏ không ít địa bàn, lui về Ma cương hiện tại, nơi này trước kia rất có thể cũng là địa bàn của Ma tộc.

- Vậy sao...

Dương Khai hiểu ra.

- Tuy ta không biết di tích phía trong thông đạo hư không đó thuộc phân chi nào của Ma tộc nào, nhưng có thể khẳng định phân chi đó vốn rất hùng mạnh. Người khắc nên những chữ này cũng là cao thủ hàng đầu, ta cùng lão Ngưu đều cảm nhận được sát khí từ mấy chữ này, sát khí bao nhiêu năm cũng không tiêu tan!

Dương Khai hơi biến sắc:

- Nếu nguy hiểm như vậy sao các ngươi còn muốn vào làm gì?

- Nếu ở Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi xuất hiện một nơi quái dị như vậy, các ngươi có vào tìm kiếm chân tướng không?

Đại tôn không đáp mà hỏi lại.

Dương Khai ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu nói:

- Có!

Không thăm dò huyền cơ bên trong thì tối thiểu cũng phải xác định nơi đó không nguy hại gì với các đệ tử.

- Vậy mới đúng, Yêu vực vốn không rộng lớn, thông đạo hư không đó lại xuất hiện ngay biên giới địa bàn của ta và lão Ngưu, nếu vì nó mà có chuyện gì bất trắc, bọn ta buộc phải từ bỏ Thú hải để tìm đến chỗ khác, không gian sinh tồn sẽ càng nhỏ hơn.

Đại tôn giải thích, nhìn Lệ Dung nói:

- Cho nên lần này bổn toạ muốn mời phu nhân cùng bổn tọa vào đó, tìm hiểu chân tướng, không biết ý phu nhân thế nào?

- Ngươi phải hỏi Chía thượng.

Lệ Dung hé miệng cười:

- Ta không có cách nào cho ngươi câu trả lời được.

Đại tôn lập tức hướng ánh mắt về phía Dương Khai.

Dương Khai cười ha hả một tiếng:

- Nơi đó đến hai vị Đại tôn Yêu tộc đều cảm thấy nan giải, chắc không phải đất lành! Tiểu tử năng lực thấp kém, đến đó chỉ e là thập tử nhất sinh!

Đại tôn không khỏi trừng mắt:

- Ta không bắt ngươi đi, chỉ muốn vị phu nhân phía sau ngươi đi thôi. Ngươi hoàn toàn có thể ở lại Lôi Mộc Phủ, binh sĩ Yêu tộc ta sẽ đón tiếp ngươi, nếu cảm thấy nhàm chán, ngươi có thể về Thánh địa ngay bây giờ, không ai ngăn cản ngươi đâu.

- Vậy sao được?

Dương Khai cười:

- Lệ Dung cùng ta đến đây, tất nhiên sẽ cùng nhau về.

- Tên tiểu tử này...

Đại Tôn hít sâu một hơi chán nản:

- Nói đi, ngươi muốn điều kiện gì mới đồng ý, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

Dương Khai lắc đầu:

- Chỗ này của Yêu tộc các ngươi thâm sơn cùng cốc, trừ vài linh thảo linh dược ra, căn bản không có thứ gì tốt, linh thảo linh dược thì hiện tại ta cũng không cần...

Cái kiểu ra giá hám lợi đó của hắn khiến Đại tôn cũng phải bó tay, lo lắng đề phòng, đang không biết liệu Dương Khai có đưa ra yêu cầu gì quá đáng không thì đã thấy hắn nghiêm mặt lại, quay đầu nhìn Lệ Dung hỏi:

- Ngươi muốn đi không?

Lệ Dung mấp máy miệng, hạ giọng:

- Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của Chúa thượng.

Dương Khai nhìn xoáy vào bà, gật đầu:

- Vậy thì đi đi.

Hắn đã nhìn ra Lệ Dung rất để ý đến Ma vân cổ kia, cũng là có ý muốn đi. Hắn cũng không ngăn cản.

- Điều kiện gì?

Đại tôn vội vàng hỏi.

- Nếu ta nói không cần điều kiện ngươi có tin không?

Đại tôn lắc đầu.

- Vậy được rồi.

Dương Khai nhíu mày, trầm tư một chút, bỗng hớn hở nhướng mày nhìn Thái Điệp đứng sau lưng Đại tôn:

- Bảo cô ta cười một cái cho ta xem.

Thái Điệp hơi sửng sốt, ánh mắt bùng lên hàn ý lạnh lùng, tựa hồ như muốn chém Dương Khai thành trăm ngàn mảnh, ánh mắt có thể đâm chết người.

- Tên tiểu tử này...

Đại tôn á khẩu, không biết nên làm thế nào cho phải.

- Ha ha, ta đùa thôi, Thái Điệp cô nương đừng cho là thật.

Nói xong Dương Khai liền đứng dậy:

- Nếu muốn đi thì mau đi thôi, sớm một chút có thể sớm giải quyết.

Thấy hắn thực sự không có yêu cầu gì, Đại tôn cũng có chút bất ngờ, không khỏi xem trọng Dương Khai hơn.

- Vậy đi thôi!

Đại tôn cũng đứng dậy, phóng yêu nguyên bọc lấy Dương Khai, mang theo hắn bay ra ngoài, Lệ Dung vội vàng đuổi theo, Thái Điệp đứng nguyên tại chỗ lạnh lùng chú mục vào bóng lưng Dương Khai, một hồi lâu sau mới bay theo.

- Tiểu tử, lần sau chớ có trêu đùa Thái Điệp nữa, cẩn thận không cô ta trở mặt với ngươi đó.

Trong khi bay, Đại tôn nhỏ giọng dặn dò.

Dương Khai giật nảy mình, gật đầu nghiêm trang:

- Không có lần sau nữa đâu, ta cảm thấy sát khí đang tới gần ngay sau lưng đây.

- Đáng đời.

Đại tôn cười nhạo hắn, thở dài nói:

- Đôi khi ngay cả bổn toạ cũng hết cách với cô ta, trong ấn tượng của bổn toạ, dường như chưa từng thấy cô ta cười.

- Ngươi thực sự chịu được ngọn núi băng này à?

- Ngươi thì lợi hại rồi, khiến thủ hạ của mình dễ bảo hết đỗi.

Đại tôn vừa nói vừa cố ý liếc qua Lệ Dung ở bên cạnh.

Một vị cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh phục tùng mệnh lệnh của một tiểu tử Siêu Phàm tam tầng cảnh, mỗi khi nghĩ tới chuyện này, Đại tôn đã cảm thấy thật quá sức viển vông.

- Ngươi thì biết cái gì? Đó là ta dùng nhân cách của ta để chinh phục bọn họ.

Dương Khai bĩu môi. - Nói khoác không biết ngượng mồm!

Đại tôn cười lớn.

Tiếp xúc với Dương Khai càng nhiều, Đại tôn càng phát hiện tiểu tử này và cựu Thánh chủ tính cách hoàn toàn tương phản, tuy rằng thoạt nhìn không mấy đáng tin cậy, nhưng khi quen rồi, Đại tôn cũng cảm thấy mình trẻ lại không ít.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Dương Khai mặc Đại tôn kéo hắn theo bay hướng về phía trước, lười vận dụng sức mạnh của chính mình.

Càng đến gầnmục tiêu, khí tức quỷ dị chảy xuôi trong không khí cũng ngày càng rõ ràng.

Là khí tức của lực hư không!

Dường như toàn bộ khu rừng Thú Hải đều chịu chút ảnh hưởng, Dương Khai gần như không dám tưởng tượng thông đạo hư không đó lớn chừng nào, có thể gây ra biến cố trong một phạm vi lớn như vậy.

Suốt dọc đường im lặng, hai ba ngày sau, trong không trung, có một cái khe hẹp dài hiện ra trong tầm mắt Dương Khai.

Khi nhìn thấy cái khe này, Dương Khai biến sắc, khẽ nói:

- Đó không phải là lối vào thông đạo hư không đấy chứ?

- Đúng vậy, đó chính là lối vào!

- To vậy sao?

Dương Khai kinh hô một tiếng.

Từ nơi này nhìn qua, tuy không thấy được chiều dài cụ thể, nhưng Dương Khai phỏng chừng cái khe đó tối thiểu cũng dài tới trăm trượng, giống như bâu trời bị xé toạc thành một đường, trông khủng khiếp vô cùng.

Hơn nữa, cái khe đó còn cực kỳ bất ổn, từng luồng khí tức của lực hư không khiếp đảm phát ra từ đó, khe hở đó khi mở khi khép, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Cách khe hở hư không chừng mười dặm, có một vài cường nhân Yêu tộc hội tụ.

Đại tôn mang theo Dương Khai bay về phía đó.

Phát giác ra khí tức của Đại tôn, một người cầm đầu thân hình vạm vỡ bên đó thần sắc chấn động, quay đầu nhìn sang.

Một lát sau bỗng lớn tiếng hét:

- Lôi Long, sao lại tới chậm như vậy, lão Ngưu sốt ruột chết đi được.

Đại tôn khẽ mỉm cười:

- Tìm người cũng cần có thời gian chứ, mới có bảy tám ngày thôi, ngươi sốt ruột cái gì.

Vừa nói, bốn người vừa hạ xuống.

Dương Khai nhìn người vừa la hét, trong lòng hơi ớn lạnh, biết rằng đây là một vị Đại tôn khác của Yêu tộc: Liệt Địa Thần Ngưu!

Cũng giống như đa số các cường nhân Yêu tộc khác, dù đã biến hình rồi, Liệt Địa Thần Ngưu vẫn còn lưu lại chút đặc thù Yêu tộc, bên trán có hai cái sừng màu đỏ sậm, tản ra sóng năng lượng mạnh mẽ.

Dương Khai không chút hoài nghi sức mạnh của hai cái sừng đó, chúng cũng tương đương với bí bảo mạnh nhất.

Cách ăn mặc của Liệt Địa Thần Ngưu thô kệch hơn rất nhiều so với Xích Viêm Lôi Long, trên người quấn vài mảnh da thú, lông chân đen sẫm rậm rạp bay lả theo gió. Giọng nói ồm ồm như sấm rền cuồn cuộn bên tai.

- Đây là viện binh mà ngươi tìm đến?

Lão Ngưu trừng mắt nhìn Dương Khai rồi lại nhìn Lệ Dung, thản nhiên gật đầu:

- Nữ nhân này thì còn được, nhưng tên này để làm gì?

Ngón tay to tướng chỉ vào Dương Khai, vẻ mặt khó hiểu nói:

- Còn chưa tới Nhập Thánh Cảnh đến đây làm gì? Tìm đường chết à?

Y tỏ ra cực kỳ khinh miệt Dương Khai, như thể cho một cái tát là có thể đánh chết hắn vậy. Lệ Dung liền lạnh sắc mặt, đôi mắt lóe ra hàn quang, nhìn chằm chằm Liệt Địa Thần Ngưu.

Bất luận là ai dám nói những lời này với Dương Khai, Lệ Dung đều sẽ không để yên, nếu không phải e dè Xích Viêm Lôi Long cũng ở đây, khéo chừng Lệ Dung đã ra tay với đối phương rồi.

Dương Khai cười nhạt một tiếng, thần sắc không thay đổi.

Xích Viêm Lôi Long cũng không có ý giảng hòa, chỉ cười tủm tỉm:

- Hắn quả thật chưa tới Nhập Thánh Cảnh, nhưng ngươi cứ cẩn thận, nói không chừng có thể có phát hiện được điều gì thú vị đó.

- Điều thú vị?

Liệt Địa Thần Ngưu nhíu mày sờ cằm, nghênh ngang đi quanh Dương Khai, quan sát kỹ lưỡng, thần niệm lưu chuyển trên người hắn.

Bỗng nhiên y biến sắc, hấp tấp lùi về sau mấy bước, hai tròng mắt tỏ ý khiếp sợ, dường như rất kinh ngạc.

- Nhìn ra rồi à?

Xích Viêm Lôi Long cười khà khà.

- Hắn là ai? Tại sao lại có yêu khí thuần khiết như vậy?

Liệt Địa Thần Ngưu khẽ quát.

Yêu khí đó nhàn nhạt, nhưng lại khá thuần khiết, thuần khiết hơn cả yêu khí trên người y và Xích Viêm Lôi Long.

Có thể có yêu khí thuần khiết như vậy, chứng minh huyết thống người này cực kỳ cao quý, gần như là huyết thống xuất chúng nhất.

Nhưng Dương Khai rõ ràng là con người, điều này làm Liệt Địa Thần Ngưu không sao hiểu được.

Chương 902: Chờ Vận may thôi

- Ta cũng không rõ lắm.

Xích Viêm Lôi Long nhún vai:

- Có thể có liên quan đến Thú hồn kỹ mà hắn tu luyện.

Trước đó Đại tôn không biết vì sao trên người Dương Khai có yêu khí, mãi tới mấy ngày trước thấy Thú hồn kỹ mới tìm được cách giải thích hợp lý.

Tuy nhiên rốt cuộc có phải do nguyên nhân này hay không, y cũng không kết luận chắc chắn được.

- Thú hồn kỹ? Là Thú hồn kỹ gì?

Liệt Địa Thần Ngưu trừng mắt hỏi:

- Thi triển để lão Ngưu mở mang tầm mắt xem nào.

Y tỏ ra không coi hắn là người ngoài, tính cách rất thoải mái. Dương Khai khẽ cười cũng không từ chối, vung tay đánh Bạch Hổ Ấn và Thần Ngưu Ấn ra.

Sau khi nhìn thấy Bạch Hổ và Thần Ngưu uy phong lẫm liệt đó, vị Đại tôn Yêu Tộc này ngay lập tức trừng mắt kích động.

Hiện giờ nhánh Thần Ngưu cũng chỉ còn lại duy nhất mình y, cảm nhận được khí tức của tổ tiên từ Thú hồn kỹ Dương Khai thi triển, y tự nhiên vô cùng kích động.

Y ôm lấy bả vai Dương Khai, bàn tay như cái quạt vỗ nặng trịch vào sau lưng Dương Khai vô cùng thân thiết:

- Tiểu tử, hôm nào đến lãnh địa lão Ngưu ta, chúng ta phải tiếp xúc nhiều mới được.

Dương Khai suýt bị lão vỗ tới thổ huyết.

Xích Viêm Lôi Long cười nói:

- Thần hồn kỹ của hắn quả thực có chứa ý chí của tổ tiên bộ tộc ngươi, quan sát tỉ mỉ vào không chừng còn có lợi đối với ngươi. Tuy nhiên tiểu tử này chỉ mong kiếm lợi, lão Ngưu hãy chuẩn bị cho tốt để bị cắt cổ đi. Ha ha ha!

Liệt Địa Thần Ngưu tối sầm mặt, than thở vài câu mới buông Dương Khai ra.

Có điều nghe Xích Viêm Lôi Long vừa nói như vậy, Dương Khai cuối cùng cũng hiểu được vì sao đối phương đột nhiên thay đổi thái độ muốn thân thiết với mình, hóa ra là muốn nghiên cứu ý cảnh chứa trong Thú hồn kỹ của mình.

Lôi Long Đại tôn cố ý nói ra, hiển nhiên cũng là để nhắc nhở Dương Khai không muốn hắn cứ mơ màng chẳng hiểu gì.

- Thôi không nói chuyện phiếm nữa, các ngươi muốn thân thiết thì xong việc này rồi tự thương lượng.

Lôi Long Đại tôn nghiêm sắc mặt:

- Lão Ngưu, giới thiệu một chút, tiểu tử này trước kia ta có nói qua với ngươi, chính là tân Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa, Dương Khai!

- Hả? Ngươi chính là tân Thánh chủ đó sao?

Liệt Địa Thần Ngưu nghe vậy, thần sắc ngưng trọng nhìn Dương Khai.

- Vị phu nhân bên cạnh là thủ hạ của hắn, Ma tộc Lệ Dung. Lần này chúng ta còn phải dựa vào sức mạnh của bà ấy để phá giải bí mật ở đây, lát nữa vào đó lão Ngưu chớ có hành sự lỗ mãng nữa.

- Biết rồi.

Liệt Địa Thần Ngưu gật đầu.

Lôi Long Đại tôn lại nhìn Dương Khai, thần sắc nghiêm túc nói:

- Tiểu tử, ta hỏi lại ngươi một câu. Ngươi nhất định phải vào trong chứ không ở đây chờ bọn ta ra à? Ngươi phải biết rõ rằng trong này nguy cơ trùng trùng, thực sự gặp phải nguy hiểm gì ta cùng lão Ngưu không nhất định có thể lo cho ngươi, đến lúc đó chỉ làm liên luỵ đến vị phu nhân bên cạnh ngươi, không khéo hai người các ngươi đều gặp hoạ.

- Đại tôn yên tâm, ta sẽ tự lo cho mình, không cần các ngươi lo lắng.

Lôi Long nhíu mày, thấy Dương Khai cứ muốn đi, chỉ thở dài một tiếng, không khuyên bảo thêm mà chỉ cao giọng nói:

- Cứ như vậy đi.

Không nói thêm lời nào, y cùng Liệt Địa Thần Ngưu nhìn lại khe hở hư không cách chừng mười dặm, nheo mắt như muốn tìm cơ hội thích hợp.

Khe hở hư không dài tới trăm trượng như mồm mãnh thú ngoác rộng, cực kỳ không ổn định. Năng lượng dao động phát ra từ trong đó cũng vô cùng hỗn loạn, nếu không chọn thời cơ tốt để đột nhập thì có thể lúc vào sẽ chật vật vô cùng.

Thần niệm của Dương Khai lén lút đưa qua bên đó thăm dò khe hở hư không.

Khác với hai vị Đại tôn Yêu Tộc, hắn nghiên cứu khá sâu về sự huyền bí của không gian, bản thân hắn còn có thể xé rách không gian, cũng từng lưu lạc bên trong hư không một thời gian dài.

Rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện sau cái khe đó cũng có dấu vết loạn lưu, chính vì vậy mới làm cho lối vào không ổn định như vậy.

Thần niệm như thủy triều phủ tới, như một bàn tay vô hình vuốt lên những dao động loạn lưu, dần dần, hư bất ổn đó trở nên dịu bớt.

Lôi Long hai mắt tỏa sáng, không chút chần chừ khẽ quát:

- Đi!

Dứt lời, y đã lao qua bên đó.

Mấy người khác vội vàng đuổi theo.

Sau mấy hơi thở, sáu người đã chui vào bên trong khe hư không nọ.

Trong sáu người, ngoại trừ Dương Khai có tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh, năm người còn lại tất cả đều là Nhập Thánh Cảnh.
Hai vị Đại Tôn Yêu Tộc đều tự dẫn theo một vị cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, cộng thêm cả Lệ Dung.

Người đi theo cùng Lôi Long tất nhiên là Thái Điệp, đi theo Liệt Địa Thần Ngưu là một vị cường nhân Yêu tộc tên Kim Nghê. Dương Khai xem chừng bản thể của y hẳn là Cửu U Kim Nghê thú, toàn thân tỏa ra một luồng khí nhuệ kim kiên cố không gì phá nổi.

Đội hình hùng mạnh, có thể thấy được hai vị Đại Tôn coi trọng việc này thế nào.

Sau khi vọt vào khe hư không kia, bốn bề tối đen như mực, qua thần niệm, mọi người cảm thấy người như vướng trong vũng bùn, dưới chân có ảo giác lầy lội không chịu nổi, trì trệ, lôi kéo mình xuống.

Năng lượng bốn phương tám hướng kia cũng dồn đến từng đợt dao động hỗn loạn tựa như núi đè,

Đến nơi này, tất cả mọi người vận chuyển năng lượng tự thân để chống đỡ áp lực đến từ phía ngoài.

Dương Khai hai mắt toả sáng, vẫn thản nhiên, không chịu chút ảnh hưởng.

Bởi vì hắn phát hiện nơi này giống hệt không gian mà hắn từng vào khi thi triển thủ pháp xé rách hư không.

Hắn ở trong này rất lâu nên quen thuộc với môi trường này hơn bất cứ ai.

- Lão Ngưu, có nhớ rõ lần trước chúng ta vào đây đi theo hướng nào không?

Đứng nguyên tại chỗ, Lôi Long Đại Tôn không dám hành động thiếu suy nghĩ mà trầm giọng hỏi.

- Ngươi hỏi ta làm sao ta biết được? Nơi này một màu đen kịt, cũng không có vật gì để tham chiếu, lão Ngưu vốn mù đường, ở trong này căn bản chẳng làm được gì.

Liệt Địa Thần Ngưu cằn nhằn.

- Thái Điệp và Kim Nghê thì sao? Các ngươi có nhớ không?

Lôi Long lại quay sang hỏi hai người còn lại.

Hai người đều lắc đầu ý bảo không nhớ rõ.

- Không gian nơi này rất hỗn loạn, coi như là lúc ấy các ngươi có nhớ phương hướng nhưng bây giờ cũng chưa chắc đã chính xác.

Trong lúc đang lo lắng, Dương Khai bỗng lên tiếng.

Nghe vậy Lôi Long lòng chùng xuống, lần trước khi vào đây đã thấy một lối đi sáng bừng, cứ lần theo đó là đã tới một nơi quái dị.

Y vốn tưởng rằng lần này đây cũng vậy, căn bản không ngờ là không phải thế.

Vừa mới vào đã gặp khó khăn, sắc mặt Lôi Long và Liệt Địa Thần Ngưu đều trở nên rất khó coi, âm thầm cảm thấy chuyến này chắc chắn nguy cơ trùng trùng, sẽ không được thuận lợi.

- Đi theo ta.

Dương Khai bỗng nhiên vẫy tay ra hiệu cho mọi người, không nói gì mà bay về một phía.

Lệ Dung không nói gì, bật người đuổi theo, ma nguyên còn bao vây lấy Dương Khai, bảo vệ sự an toàn cho hắn.

Bốn vị cường nhân Yêu tộc hơi sửng sốt, đều đứng nguyên tại chỗ, không biết có nên tin tưởng hắn hay không.

- Làm sao bây giờ? Liệt Địa Thần Ngưu nhìn Lôi Long dò hỏi:

- Người là do ngươi tìm đến, có cần phải nói với ngươi một câu không, hiện giờ lui về chắc còn kịp.

Lôi Long Đại Tôn mặt do dự, căn bản không thể nhanh chóng đưa ra quyết định.

Y không rõ Dương Khai lấy đâu ra tự như tin vậy, nhận thức chuẩn hướng đó liền lao đi, không gian nơi này quả rất hỗn loạn đúng như hắn nói, lao về phía ấy, nếu không thấy lối ra thì cả phần đời còn lại họ sẽ bị nhốt trong cái khe này vĩnh viễn, không thấy đường về.

- Ngươi nói gì đi chứ!

Liệt Địa Thần Ngưu vốn tính nóng nảy, thấy Lôi Long không lên tiếng bèn thúc giục.

- Theo!

Lôi Long Đại Tôn cắn chặt răng.

- Tiểu tử đó có vẻ rất tự tin, nhất định là đã phát hiện ra gì rồi.

Nói như vậy liền cùng Thái Điệp đuổi theo hướng Dương Khai rời đi.

Liệt Địa Thần Ngưu hít mũi một cái, do dự chút rồi cũng đi theo, hùng hổ nói:

- Mẹ nó, lần này mà chết thì tất cả là do tên khốn Lôi Long kia làm hại.

Dương Khai và Lệ Dung đi trước cố ý giảm tốc độ, không bao lâu sau hai vị Đại tôn Yêu Tộc cùng người mình dẫn đến đã đuổi kịp.

- Tiểu tử ngươi rốt cuộc có chắc hay không? Đừng đưa chúng ta vào đường chết.

Lôi Long không yên tâm hỏi.

- Ha ha, chờ vận may thôi.

Dương Khai cười đáp.

Lôi Long tối sầm mặt, bụng trộm nghĩ chắc bị mắc bẫy, ruột gan đều rối bời.

Tuy nhiên việc đã đến nước này, y có muốn quay lại cũng không thể, không gian nơi này biến hoá kỳ dị làm y căn bản không thấy đường về.

Đâm đầu đi theo phía sau Dương Khai, chuẩn bị đi đến con đường đen tối.

Tuy nhiên rất nhanh y liền phát hiện một tình trạng quái dị. Không gian nơi đây rất hỗn loạn, dường như có vô số không gian bị đánh nát sau đó xếp chồng lên, bốn phương tám hướng tất cả đều rặt một thứ loạn lưu quái dị này.

Nhưng Dương Khai đi đến đâu, những năng lượng hỗn loạn này đều ổn định lại đến đó, khiến cả sáu người như bước trên đất bằng, không cảm giác được bất cứ cảm giác hỗn loạn hay lôi kéo nào.

Lôi Long không khỏi rực sáng hai mắt, âm thầm cảm thấy Dương Khai căn bản không phải trông chờ vận may mà là có định liệu trước mới có thể bạo gian lao về phía trước như vậy.

Sao hắn lại hiểu những thứ này? Nơi này hỗn loạn, những năm vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh đều bó tay, một tiểu tử Siêu Phàm tam tầng cảnh lại có tài đức gì?

Đi theo phía sau Dương Khai, ánh sáng nhàn nhạt tản phát ra khi xuyên thấu qua người Lệ Dung, quan sát thấy thần sắc Dương Khai, Lôi Long càng khẳng định suy đoán của mình.

Sau thời gian một nén nhang, Dương Khai bỗng dừng bước quay đầu nhìn về một bên.

- Làm sao vậy?

Lôi Long bỗng giật mình, dò hỏi.

- Đây là người của Yêu tộc các ngươi đúng không?

Dương Khai chỉ sang bên đó hỏi.

Mọi người nhìn theo hướng hắn chỉ thì thấy bên đó có vô số mảng thịt nát đang chìm chìm nổi nổi trong loạn lưu, giống như bị thứ khí sắc bén nào cắt xé, vết cắt vô cùng bằng phẳng.

Chóp mũi còn có một mùi máu tanh thoang thoảng tràn ngập.

- Là người của Lão Ngưu ta!

Liệt Địa Thần Ngưu buồn bã khẽ quát:

- Trước đó vài ngày, lúc lần đầu tiên vào đây, có vài binh sỹ thủ hạ của ta và Lôi Long đã tử mạng ở đây, bị cuốn vào loạn lưu kỳ quái này biến mất dạng.

- Có điều sao thi thể lại ở đây?

Lôi Long vẻ mặt khó hiểu.

- Đã nói rồi, không gian nơi này rất hỗn loạn, các ngươi nghĩ nơi vào cố định bất biến, nhưng thực ra là không phải vậy.

Dương Khai thản nhiên giải thích.

- Vị trí lần trước các ngươi vào đây hẳn là gần vị trí hiện tại của chúng ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau