VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 891 - Chương 895

Chương 893: Hết nhóm này đến nhóm khác.

Nghe con gái mình nói như vậy, nam tử trung niên đó cũng cười ngượng.

Độc Ngạo Minh không được coi là một thế lực quá mạnh, lão vốn là Minh chủ Độc Ngạo Minh mà hiện nay chỉ có tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh thôi.

Ở đại lục này, xưa nay thế lực nào không có Nhập Thánh Cảnh trấn giữ thì sẽ bị người khác coi thường.

Cho nên cả đời lão đều phấn đấu vì mục tiêu trở thành Nhập Thánh Cảnh. Cuối cùng thì mấy hôm trước cũng trông thấy rạng đông, nhưng vì tư chất lão không đủ nên không có cách nào lĩnh ngộ được sự huyền bí của Nhập Thánh. Do đó lão đã nghĩ tới việc tìm người luyện chế giúp một viên Thiên Cơ đan, xem có thể nhờ cậy sức mạnh của đan dược để tiến vào Nhập Thánh Cảnh hay không.

Lão đã hao tổn rất nhiều sức người sức của, tìm kiếm đủ dược liệu, nhưng vẫn không tìm thấy luyện đan sư phù hợp để giúp mình luyện đan.

Các luyện đan sư nổi tiếng của đại lục đều tự đề cao bản thân, không tùy tiện tiếp đãi người ngoài. Lịch trình luyện đan của họ cũng đã sắp kín đến một hai năm sau rồi. Sau nhiều lần gặp phải trắc trở, lão căn bản không thể bái kiến một vị đại sư nào.

Đúng lúc này, tiếng tăm luyện đan tại Cửu Thiên Thánh Địa được truyền ra, khiến lão không khỏi phấn khởi, thầm cảm thấy đây chính là cơ hội.

Bởi vì con gái mình và vị Thánh chủ đó có chút giao tình, thậm chí lão còn nghi ngờ quan hệ giữa hai người không hề đơn giản.

Đáng tiếc cho dù lão có dò xét thế nào thì con gái lão có chết cũng không chịu nhận.

Bất đắc dĩ, lão đành đến đây trước rồi mới tính tiếp.

Đoàn người xếp hàng bên ngoài Cửu Phong khiến lão không khỏi kinh ngạc. Lão không ngờ lúc mình đến đây đã có nhiều người đứng chờ như vậy rồi.

Khuyên bảo con gái chẳng ích gì, lão đành tự an ủi mình tiếp tục chờ đợi.

Dù sao thì cũng chỉ một tháng mà thôi.

Thế là lão bèn không nói thêm nữa.

Đúng lúc này, có hai người từ phía sau tiến tới. Một nữ tử không lớn tuổi, cùng đi bên cạnh là một vị cường nhân Siêu Phàm tam tầng cảnh, hình như là hộ vệ của nàng.

Lúc nữ tử này đến đây cũng giật mình, nhìn đằng xa che miệng hô lớn: - Nhiều người thế, những người này đều đến để cầu đan sao?

Vị võ giả Siêu Phàm tam tầng cảnh bên cạnh nàng cũng trông về xa, gật đầu nói: - Tiểu thư, trên đường đi thuộc hạ nghe nói luyện đan sư ở đây có kỹ thuật vượt trội, từ khi ra tay luyện đan cho tới nay chưa từng thất bại, hơn nữa chất lượng đan dược luyện ra đều cực kỳ tốt. Những người nghe danh mà đến tất nhiên sẽ hơi đông một chút.

- Thật lợi hại, tên khốn đó mời được đại sư luyện đan từ chỗ nào vậy?

Nữ tử trẻ tuổi nhếch miệng cười, tập trung nhìn bên ngoài Cửu Phong, thần thái hời hợt.

- Tiểu thư, chúng ta có cần xếp hàng chờ không? Võ giả đó nhẹ giọng dò hỏi.

- Hừ, xông thẳng vào tìm hắn là được, cá là hắn cũng không dám giả vờ không quen biết ta. Nữ tử trẻ tuổi hếch mũi hừ nhẹ một tiếng, nói xong liền cất bước đi về phía trước, không thèm nghĩ đến việc phải xếp hàng chờ đợi.

Nàng đi được vài bước thì bỗng ồ lên một tiếng, quay đầu nhìn một người trong hàng ngũ những người xếp cuối cùng. Sau khi nhìn rõ diện mạo của người đó, nàng liền hớn hở, vội vã chạy lại gọi:

- Vân Huyên, sao cô cũng đến đây?

Dáng vẻ Vân Huyên đầy ắp tâm sự, căn bản không nhận ra người vừa đến là người quen của mình. Đợi sau khi nghe tiếng gọi nàng mới ngẩng đầu, vừa lúc trông thấy nữ tử trẻ tuổi đi đến trước mặt mình.

- Thủy Linh? Vân Huyên kêu khẽ, tươi cười. - Sao cô cũng tới?

- Đến gặp tên khốn đó đây! Nghe nói bây giờ hắn là chủ nhân của Cửu Thiên Thánh Địa rồi. Mấy năm không gặp, không ngờ hắn đã thành phượng hoàng đậu đầu cành rồi, cũng không thèm thường xuyên báo tin cho ta, hại ta lúc nào cũng lo cho sự an toàn của hắn. Lần này đến tìm hắn tính sổ đây.

Thủy Linh bắt đầu liến thoắng nói chuyện, nghe nàng nói vậy, Vân Huyên không khỏi hé miệng cười thầm. Tâm trạng có vẻ cũng khá lên không ít.

- Cô đến để tìm đại sư luyện đan ở đây à? Thủy Linh đảo mắt, đoán được nguyên do Vân Huyên đến đây.

- Ừm.

- Nếu đã tới đây thì xếp hàng làm gì, xông thẳng vào là được rồi. Mặt Thủy Linh đầy vẻ khó hiểu.

- Không được đâu, mọi người đều đang xếp hàng chờ... Vân Huyên có chút khó xử.

- Sợ gì. Người ta đợi là việc của người ta... Cô và hắn đâu phải người ngoài.

- Không cần đâu, bọn ta đứng đây đợi là được rồi. Vân Huyên xua tay. Thấy dáng vẻ khách khí của nàng, Thủy Linh nhăn mày, đột nhiên phản ứng lại: - Chẳng lẽ hắn dám làm không dám chịu? Cứ cho hắn là Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa cũng không thể vô liêm sỉ như vậy chứ?

- Đừng lớn tiếng như vậy! Vân Huyên đỏ mặt, vội vàng ngăn lại.

Mấy đệ tử của Cửu Thiên Thánh Địa ở gần đó liền nhìn về phía họ, vẻ mặt âm trầm. Thủy Linh không khỏi thè lưỡi, không dám lỗ mãng như vậy nữa.

Quả thực nàng có thể không cần kiêng nể gì trước mặt Dương Khai, nhưng nói xấu Thánh chủ ở trước mặt đám đệ tử của Thánh địa không khéo sẽ gây thù chuốc oán.

- Huyên nhi, vị cô nương này là... Người trung niên luôn đứng sau Vân Huyên bước lên một bước, mở miệng hỏi.

- À, đây là tiểu công chúa của Thủy Thần Điện, Thủy Linh. Trước đây con từng nói với cha rồi.

- Thì ra là Thủy Linh cô nương! Người trung niên đó giật mình, vội vã hành lễ không dám chậm trễ: - Tại hạ là Minh chủ Độc Ngạo Minh, Vân Thành!

- Chào Vân thúc thúc! Thủy Linh cười ngọt ngào, vui vẻ nói

- Tiểu công chúa của Thủy Thần Điện đúng là danh bất hư truyền, còn trẻ như vậy mà đã có tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh rồi. Sau này nhất định sẽ có tiền đồ vô lượng. Thần niệm của Vân Thành chỉ vừa đảo qua người Thủy Linh đã kiểm tra được tu vi thật của nàng, ánh mắt không khỏi sáng lên, thầm khâm phục sức mạnh của Thủy Thần Điện.

Vân Huyên lớn tuổi hơn Thủy Linh, nhưng cảnh giới tu vi lại không bằng. Điều này cũng thể hiện sự khác biệt về độ mạnh yếu của từng thế lực, không có tài nguyên tốt để bồi dưỡng nên tốc độ tăng trưởng của các hậu bối tất cũng chậm hơn một bậc.

- Vân thúc thúc quá khen, điệt nữ mới vừa đột phá trong khoảng thời gian trước đây chưa lâu, cảnh giới còn chưa ổn định. Thủy Linh tỏ ra ngoan ngoãn, đôi mắt màu lam của nàng rất xinh đẹp, khiến cho người khác nhìn mãi không thôi.

- Đây là Nguyễn Tâm Ngữ, bằng hữu của ta. Vân Huyên chỉ sang nữ tử bên cạnh mình để giới thiệu.

Thủy Linh khẽ gật đầu thay cho lời chào hỏi.

- Vừa rồi nghe Thủy Linh cô nương nói là muốn vào thẳng Cửu Phong tìm vị Thánh chủ đó? Vân Thành hạ giọng dò hỏi.

- Vâng, điệt nữ và hắn có thể xem là người quen cũ. Nhiều năm không gặp, không ngờ hắn lại chạy tới đây làm Thánh chủ. Nhân tiện cũng đến đây nhờ hắn giúp luyện chế một số đan dược... Vân thúc thúc có muốn đi cùng không? Kể ra thì Vân Huyên và hắn cũng coi như người quen.

- Như vậy có vẻ không ổn lắm? Vân Thành có chút do dự.

- Không sao, mục đích chính của điệt nữ là đến thăm hắn, không giống với những người khác.

- Vậy Vân mỗ không khách khí nữa. Chuyến đi này cũng được hưởng chút phúc phần của Thủy Linh cô nương! Vân Thành không giữ kẽ nữa, cười tươi rói.

- Vân thúc thúc nói quá rồi.
Nói xong, Thủy Linh liền đi về phía thạch đình, Vân Thành vội vàng theo sau.

Vân Huyên hơi do dự. Vì Nguyễn Tâm Ngữ thúc giục nên nàng cũng không thể không đi cùng bọn họ.

Trong đám đông không ngừng có người nhìn sang bên này, ánh mắt khác thường của họ mang theo sự cảnh giác và bài xích.

Người xếp hàng chờ ở đây đều đến để cầu đan, tất nhiên chưa thấy có ai trong số họ không tôn trọng quy định. Có điều trong hoàn cảnh này, họ không biết ý đồ của đám người Thủy Linh nên cũng không dám nói nhiều, chỉ chuẩn bị xem xét tình hình trước rồi mới tiếp tục tính toán.

Đến trước thạch đình, Thủy Linh liền bước vào bên trong. Nàng nói rõ mục đích đến đây của mình với hai vị trưởng lão Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng. Hai vị trưởng lão chau mày nhìn họ.

Kể ra thì từ sau khi Dương Khai làm chủ Cửu Phong, trở thành Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, quả thực không có ai đến tìm hắn. Các vị trưởng lão không biết chút gì về những bằng hữu mà Dương Khai từng kết giao.

Có điều hiếm khi có một hai người đến đây cho nên sự khó chịu của Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cũng không thể hiện ra nhiều, chỉ nói: - Chuyện này bọn ta còn phải xin chỉ thị của Thánh chủ, các vị tạm thời ngồi chờ ở đây một lát có được không?

- Được!

Thủy Linh khẽ gật đầu, quyết định đợi khi gặp được Dương Khai rồi sẽ cho hắn biết mặt. Nàng không ngại mười mấy vạn dặm xa xôi, nóng lòng chạy đến đây thăm hắn, thế mà còn phải chờ xin chỉ thị.

Thực là ức hiếp người quá đáng!

Lập tức có đệ tử của Thánh địa chạy vào trong Cửu Phong.

Không lâu sau, đệ tử đó còn chưa kịp bẩm báo thì đã lại có một nhóm người vượt đường xa đến. Nhóm người này cũng giống như nhóm của Thủy Linh, không chịu xếp sau hàng để chờ đợi mà đi thẳng đến thạch đình.

Nhóm người này có hơi đặc biệt một chút, ai nấy tóc tai cũng trắng xóa, xem ra đều đã già lọm khọm rồi. Họ ăn vận tươm tất, vừa nhìn là biết đây không phải những nhân vật tầm thường.

Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng nhìn nhau, trong lòng hoài nghi, không biết lai lịch của họ là gì.

Cảnh giới tu vi của đám lão nhân này không cao, đều chỉ là Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh, ngay cả một cường nhân Nhập Thánh Cảnh cũng không có. Nhưng thần thái và cử chỉ của bọn họ lại khá cao ngạo. Họ không thèm liếc mắt nhìn đám người đang xếp hàng, tựa như không hề xem những người đó ra cái đinh gì.

Tự ý đi đến trước thạch đình, một lão già trong số đó cười híp mắt bước tới nhìn Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng, mở miệng nói: - Hai vị cô nương, xin hỏi đây là Cửu Thiên Thánh Địa phải không?

Hai vị trưởng lão cau mày.

Tuy hai người họ trông có vẻ không lớn tuổi, nhưng cũng đều là cường nhân Nhập Thánh Cảnh rồi.

Xưa nay chưa từng có người nào công lực thấp hơn họ mà lại dám gọi họ là cô nương. Điều này khiến cho họ cảm thấy đối phương có vẻ hơi lên mặt kẻ cả.

Nhưng câu này được nói ra từ miệng người đối diện lại tương đối tự nhiên, không có vẻ làm bộ chút nào.

Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cũng không dám lên mặt, chỉ đứng dậy, Ngọc Oánh gật đầu nói: - Đúng!

- Chủ nhân nơi này tên là Dương Khai?

- Không sai!

- Vậy thì đến đúng chỗ rồi. Hây dà, bộ xương già này phải trèo đèo lội suối, thật là mệt chết đi được! Lão gà đó thở ra một hơi nặng nhọc, quay đầu về phía sau hét to: - Đến nơi rồi, đợi lát nữa là có thể nghỉ ngơi một chút rồi!

Thần sắc mấy lão nhân đi phía sau đều phấn khởi, lộ ra sắc diện nhẹ nhõm.

- Dám hỏi quý tính đại danh của các vị, có quan hệ gì với Thánh chủ nhà ta? Ngọc Oánh nhẹ giọng dò hỏi.

- Ha ha, ngươi lệnh cho người đi báo lại với Thánh chủ của các ngươi, nói là có mấy người bạn cũ cùng chung chí hướng đến thăm hắn. Lão già này không nói tên tuổi của lão, chỉ lộ vẻ bí hiểm khó lường.

Ngọc Oánh hơi chau mày. Bà và Trình Nguyệt Đồng nhìn nhau nhưng cũng không hỏi gì nhiều, chỉ ra lệnh cho đệ tử truyền tin vào trong Cửu Phong đỉnh để bẩm báo.

Trong lòng hai người cảm thấy thú vị, vì Thánh chủ đã tiếp quản Cửu Phong một thời gian rồi mà từ đó đến nay chưa có ai đến thăm ngài. Thế nhưng hôm nay lại hết nhóm này đến nhóm khác tìm đến.

Tốt nhất mục đích đến đây không phải là dựa vào mối quan hệ để cầu đan! Trong lòng hai vị trưởng lão nghĩ như vậy. Họ âm thầm quan sát hai nhóm người một trước một sau đều tự xưng là bằng hữu của Dương Khai đến đây làm khách.

Chương 894: Lão già này.

Trong lúc quan sát, Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cảm thấy mấy nữ tử trẻ trung xinh đẹp trong nhóm người tới trước, rất có thể có quan hệ với Thánh chủ, nhất là một cô nương ăn mặc như thiếu phụ trong nhóm đó, ánh mắt sâu xa, thần sắc phức tạp, cứ thi thoảng lại nhìn quanh Cửu phong, không khéo lại là nợ tình trước kia Thánh chủ gây ra ở bên ngoài.

Thánh chủ dù sao cũng là nam tử trẻ tuổi, ai còn trẻ mà không phong lưu?

Nghĩ đến đây, Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng đều hé miệng khẽ cười.

Nhóm đến sau đều là nhân vật có tuổi, công lực tuy không cao lắm nhưng khí chất cao cao tại thượng đó thì lại không phải giả vờ.

Mấy lão già này chắc chắn cũng là nhân vật tầm cỡ ở đại lục.

Trong khi quan sát, hai đệ tử Thánh địa trước đó rời đi đã nhanh chóng trở về, mang theo mệnh lệnh của Thánh chủ.

- Mau mời!

- Coi như hắn thức thời!

Thủy Linh hài lòng, thông báo một tiếng cho Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng rồi cùng mấy người của Độc Ngạo Minh vào trong núi.

Mấy lão già đó cũng vậy, đi theo phía sau Thủy Linh, hai đợt người một trước một sau, hỗ bất tương can.

Song không đợi bọn họ rời đi, đám võ giả đang xếp hàng chờ luyện đan liền không đồng ý, bắt đầu lên tiếng ầm ĩ:

- Hai vị trưởng lão, những người này đang làm gì? Vì sao hôm nay họ mới đến nhưng lại được vào Cửu phong trước? Hai vị trưởng lão có tiện giải thích một chút được không?

- Đúng vậy, đúng vậy!

Lập tức có người phụ họa:

- Bọn ta ở đây tuân thủ thứ tự, đã đợi ròng rã mười ngày rồi còn chưa tới lượt, nhưng họ lại được vào Cửu ơhong ngay, như vậy có phải hơi bất công hay không?

- Cửu Thiên Thánh Địa các người uy danh hiển hách, ức hiếp những Siêu Phàm Cảnh như bọn ta thì không ra sao cả, bọn ta cũng không làm gì được các người, nhưng xếp hàng chờ đợi ở đây cũng có nhiều vị tiền bối Nhập Thánh Cảnh, họ cũng tuân thủ quy củ của Thánh địa các người, chẳng lẽ các người muốn tự mình phá hỏng quy củ hay sao? Nếu thực sự là như vậy, cho dù bọn ta đồng ý, chỉ e những tiền bối này sẽ không đồng ý đâu.

Những lời này dường như được không ít người tán thành. Những cường nhân đang xếp hàng chờ đợi thần sắc trở nên khó chịu, đều hướng ánh mắt về phía Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng.

Họ tới đây không ỷ vào thân phận và địa vị của mình, chỉ tự coi là khách đến cầu luyện đan, nhập gia tùy tục, tuân thủ nghiêm chỉnh quy định của Cửu Thiên Thánh Địa, ngoan ngoãn xếp hàng đợi.

Nhưng sự việc trước mắt như vậy làm bọn họ có chút bực bội.

Những người tới sau này không có một ai là Nhập Thánh Cảnh, hôm nay mới đến đã được đón vào, ắt làm cho tâm trạng họ mất cân bằng.

Đám người đó vừa kêu la, Thủy Linh và mấy lão già nọ cũng đều dừng bước quay đầu nhìn lại.

Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nếu xử lý không thỏa đáng sẽ rất dễ làm hỏng uy tín Thánh địa tạo dựng nên trong thời gian qua, khiến nảy sinh những hiểu lầm không cần thiết.

Lập tức mỉm cười ôn hòa, Ngọc Oánh hé miệng:

- Chư vị hãy an tâm, chớ nóng vội, những người này đều là bằng hữu của Thánh chủ ta kết giao bên ngoài, hôm nay tới đây thăm hỏi Thánh chủ, thực sự không phải đến cầu luyện đan.

- Có thật không?

- Có thể lừa các ngươi hay sao?

Ngọc Oánh cười gượng.

Nàng cũng nghi ngờ đám người đó đến Thánh Địa cầu luyện đan, song Thánh chủ đã ra lệnh mau mời họ vào thì chắc chắn không phải người ngoài. Lúc này tất phải dốc hết sức giữ gìn thanh danh Thánh địa.

- Nếu nói mấy nữ tử đó là bằng hữu của Thánh chủ ta còn có thể hiểu, nghe nói Thánh chủ đại nhân xấp xỉ tuổi bọn họ, kết giao bằng hữu như vậy ở bên ngoài là chuyện đương nhiên. Nhưng mấy lão già đó là người như thế nào? Sao có thể kết giao bằng hữu như vậy?

Trong đám đông có người kêu ầm lên.

Những lão già này tuổi không nhỏ, công lực không cao bao nhiêu, rất dễ dàng khiến người ta đoán thành những kẻ tư chất tầm thường khổ luyện theo đuổi võ đạo nhưng không đạt được kỳ môn.

Trên đời này có rất nhiều người như vậy.

Nếu lâm vào tình trạng như họ, thứ mong muốn nhất là một viên đan dược tốt giúp đột phá cảnh giới trước mắt, kéo dài tuổi thọ.

Đại đa số những người xếp hàng chờ đợi đều nghĩ như vậy.

Tất cả mọi người đem ánh mắt hướng về mấy lão già đó, mà ngay cả đám người Vân Thành cũng vậy.

- Mấy người các ngươi, các ngươi quản cũng hơi nhiều rồi đó, ngoan ngoãn xếp hàng ở đó đi. Dương Khai đã mời những tiền bối này vào tất có cái lý của hắn, có phải các người hết chuyện rồi không? Đứng trước Thánh địa của người ta kêu la như vậy, cẩn thận chọc giận rồi người ta không giúp các ngươi luyện đan đâu.

Thủy Linh quát không chút khách khí.

Trong đám đông, mấy tên kêu la hung hăng nhất vội rụt cổ trốn vào sau lưng người bên cạnh, như sợ Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng nhớ mặt mình.

Bọn họ kêu như vậy chỉ là để giải tỏa nỗi bức xúc trong lòng chứ không muốn thế nào cả.

Coi như nhắc nhở Cửu Thiên Thánh Địa, bằng không về sau những người đến cầu luyện đan chỉ cần nói mình là bằng hữu của Dương Khai là có thể tùy tiện đi vào, thì thời gian chờ đợi của bọn họ sẽ càng dài.

Đối với những người tuân thủ quy củ chờ đợi quả thực không công bằng.

- Tiểu nha đầu này, còn dám nói à...

Một lão bụng phệ, người đầy sẹo trong mấy lão già đó cười to nhìn Thủy Linh:

- Không sợ bọn họ sẽ gây rối hay sao?

- Sợ cái gì chứ?

Thủy Linh cười hì hì. - Các ngươi đã là bằng hữu của Dương Khai thì chính là bằng hữu của bổn tiểu thư, tuy rằng các ngươi lớn hơn ta nhiều tuổi, nhưng ta cam đoan ở trong này không ai dám ức hiếp các ngươi. Nếu không Dương Khai sẽ cho bọn họ biết mặt.

- Hả? Hình như quan hệ giữa ngươi và Dương Khai không tệ nhỉ.

Lại thêm một lão cười ôn hòa, vuốt ve chòm râu, nhìn Thủy Linh đầy thâm ý.

- Thường thôi.

Thủy Linh nhíu mày:

- Tên đó mặc dù có lúc hơi đốn mạt, nhưng cũng coi như trọng tình trọng nghĩa, bổn tiểu thư nhìn vừa mắt.

- Lão phu thấy ngươi cũng rất vừa mắt đấy!

Lão già bụng phệ kia khẽ mỉm cười, rồi nhìn sang mấy người khác:

- Các vị lão bằng hữu, các vị nói xem phải làm sao đây, hình như những người này nghĩ chúng ta đến Cửu Thiên Thánh Địa vì ý đồ gì đó rồi, nếu không giải thích thì cũng không tốt cho thanh danh của Dương Khai và nơi này lắm.

- Vậy làm phiền Thường huynh rồi.

Mấy người họ cũng không có ý kiến, ra hiệu cho lão cứ làm theo ý mình là được rồi.

Lão béo khẽ gật đầu rồi quay sang đám đông, quát to:

- Vừa rồi tên nào không có mắt gọi lão phu là “lão già này”? Đứng ra cho ta xem nào!

Không ai thừa nhận.

Lão béo có vẻ cũng dự liệu được việc này, không truy sâu nữa mà chỉ nói:

- Lão già này họ Thường tên Bảo, nhớ kỹ cho ta!

Lão ra vẻ khinh khỉnh, không chút khách khí, cứ như thể mình chính là một nhân vật tầm cỡ.

Điều này làm không ít người phải cười nhạt.

Một võ giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh ở bên ngoài Cửu phong này quả thật chẳng là cái đinh gì.

Nhưng trong đám người xếp hàng chờ đợi kia, nhiều người nheo mắt lại kinh ngạc nhìn về phía lão, dần dần, một hình ảnh của một đại nhân vật trong đầu họ dần trùng khớp với lão già.

- Chủ quản hiệp hội đan sư Thiểm Quang Thành, luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm, Thường Bảo Thường đại sư?

Một tiếng hét kinh hãi truyền ra làm xôn xao một góc.

- Thảo nào, thảo nào trông quen quen, hóa ra là vị đại sư trấn thủ ở Thiểm Quang Thành?

- Sao ông ấy lại tới đây? Lại còn quen biết Thánh chủ?

- Những người bên cạnh ông ấy là ai?

...
Đám đông bàn tán xôn xao, như thể bị ai đánh cho một chiêu thần kỹ gây sát thương cực lớn, thần sắc mọi người nhìn Thường Bảo đều trở nên hứng thú, không còn khinh khi và miệt thị như trước.

Không ai dám khinh khi một vị luyện đan sư Thánh cấp cả!

Những võ giả đang chờ đợi ở đây có vài người đã từng đến Thiểm Quang Thành, muốn bái kiến vị đại sư này cầu lão luyện đan, đáng tiếc không có duyên gặp gỡ, nên chỉ có thể đến đây tìm kiếm cơ duyên.

Trong kinh hãi, mấy vị bên cạnh Thường Bảo cũng lần lượt xưng tên.

- Lão phu Hồng Phương!

- Lão phu Đỗ Vạn!

- Lão phu Hà Phong!

- Lão thân Khổng Nhược Vũ!

Người cuối cùng khẽ gật đầu.

Những cái tên chấn động thiên hạ vang lên, khiến tất cả mọi người nghẹn họng nhìn nhau trân trối, không biết nói gì nữa.

Toái Tinh Thành, Tam Xuyên Thành, Phá Nguyệt Thành, Cự Thạch Thành, Thiểm Quang Thành...

Năm vị chủ quản hiệp hội đan sư của năm đại thành trì đều tụ hội tại đây.

Năm vị luyện đan sư Thánh cấp, một đoàn người hoành tráng tới mức làm người ta phải kinh thán.

Không ai còn dám kêu gào, tất cả đều sững sờ nhìn năm người họ.

Mọi người không khỏi có ảo giác, nơi này không phải Cửu Thiên Thánh Địa mà chính là Tổng hội đan sư!

Bằng không năm vị đại sư này sao có thể Nam Bắc tụ tập một lượt ở đây?

Đỗ Vạn cười sang sảng, đứng ra nói:

- Năm người chúng ta là bằng hữu của chủ nhân nơi này, hôm nay tới đây thăm hỏi, không ngờ lại khiến chư vị hiểu lầm, kính xin chư vị chớ trách.

- Không trách không trách, Đỗ lão nghiêm trọng rồi!

Trong đám người có người nhún nhường nói.

Những cường nhân Nhập Thánh Cảnh này cũng không dám có chút ý coi thường với năm người này, ngược lại thần sắc còn ngưng trọng.

Ánh mắt Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng sáng rực, phấn chấn nhìn năm người trước mặt, cuối cùng cũng hiểu được vì sao năm người công lực thấp hơn mình này lại dám cậy già lên mặt.

Hơn nữa lời nói của bọn họ cũng làm hai vị trưởng lão kinh hãi.

Năm người này tới thăm Thánh chủ, chỉ đơn giản một chữ “thăm” đó đã không khỏi làm người ta liên tưởng tới rất nhiều thứ.

Xưa nay chỉ có vãn bối đến thăm tiền bối, hạ cấp thăm thượng cấp. Khi bọn họ dùng từ này còn nói “thăm hỏi”...

Tâm trạng Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng dậy sóng, khí huyết sôi sục.

- Ngọc Oánh có mắt không tròng, không nhận ra năm vị đại sư, xin năm vị đại sư thứ tội!

Ngọc Oánh vội kiềm chế thần sắc, khiêm nhường nói.

- Không sao, Thánh chủ các ngươi biết là được rồi.

Đỗ Vạn cười khà khà:

- Bọn ta với hắn cũng không đến nỗi như người ngoài.

- Thế này đi, Ngọc oánh tự mình đưa các vị đại sư đi gặp Thánh chủ coi như chuộc tội.

- Ngọc Oánh trưởng lão khách khí rồi.

- Mời năm vị đại sư!

Đám người Đỗ Vạn liếc nhìn nhau, cũng không để ý đến đám người đang xếp hàng chờ đợi nữa, đi theo Ngọc Oánh vào trong.

Khi bay qua đám người Thủy Linh, Thường Bảo nháy mắt với Thủy Linh, cười nói:

- Tiểu nha đầu ngẩn ra đấy làm gì, mau đi theo.

- Vâng.

Thủy Linh ngơ ngác đáp lời, dường như còn chưa hoàn hồn.

Nghĩ lại việc vừa rồi mình dõng dạc nói bọn họ là bằng hữu của Dương Khai cũng chính là bằng hữu của mình, Thủy Linh chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống cho xong.

Xấu hổ chết mất!

May mà các vị đại sư rộng lượng, không có ý cười mình, bằng không cả đời này cũng không có cách nào nhìn mặt ai nữa.

Chương 895: Lời thỉnh cầu của các đại sư..

Đi theo phía sau các vị đại sư, Thủy Linh vẫn cảm giác cả người lâng lâng như trên mây, suy nghĩ nát óc cũng nghĩ không thông Dương Khai và các vị đại sư này đã kết bằng hữu từ khi nào.

Đó là niềm vinh hạnh tới mức nào kia chứ?

Mấy chốc sau, họ đi tới Thánh chủ Uyển.

Ngọc Oánh không dẫn bọn họ tới Khách Điện mà đi thẳng tới đây.

An Linh Nhi và Từ Hối lập tức ra đón, chào hỏi vài câu, đưa họ vào bên trong, gọi thị nữ dâng trà, Từ Hối dõng dạc:

- Thánh chủ nói ngài sẽ tới ngay, mời chư vị chờ một lát.

- Ừ, hắn cứ lo việc của hắn, bọn ta cứ nghỉ một lát đã!

Thường Bảo phất tay, tìm một chiếc ghế chắc chắn rồi ngồi xuống thở phì phò.

Tướng người lão to lớn, hành động bất tiện, ngày thường lão cũng chỉ ở trong hiệp hội đan sư của Thiểm Quang Thành, đóng kín cửa không ra ngoài, lần này nếu không phải vì tới Cửu Thiên Thánh Địa tìm Dương Khai thì lão lsao phải từ làm khổ mình như vậy.

Sau khi đưa họ tới, Ngọc Oánh xin lỗi một tiếng rồi rời đi.

Năm vị luyện đan sư Thánh cấp địa vị quá cao, An Linh Nhi và Từ Hối cũng không dám chậm trễ, đều tiếp đón cẩn thận.

Năm vị đại sư thần thái hiền hòa, không ra vẻ cậy thế, mà nói chuyện thoải mái với Từ Hối và An Linh Nhi, bầu không khí đầy hòa thuận.

Còn đám người Thủy Linh và Vân Huyên đều bó chân bó tay vô, không tự nhiên.

Thủy Linh cũng không ngờ mấy lão già tình cờ gặp bên ngoài này đều là luyện đan đại sư, khi đã biết thân phận của bọn họ rồi thì cũng không dám tùy tiện.

Đám người Vân Huyên cũng có vẻ rất câu nệ.

Độc Ngạo Minh không phải là thế lực lớn, được đặt chân vào Cửu Thiên Thánh Địa này là nhờ phúc Thủy Linh, trước mặt năm vị đại sư, Minh chủ Độc Ngạo Minh Vân Thành ngồi thẳng thớm, thần sắc trang nghiêm, không nói một lời.

Căn bản không thể chen lời, và cũng không dám chen vào.

Mỗi một người đang có mặt tại đây địa vị thân phận đều cao quý hơn y rất nhiều, ngày bình thường nếu muốn cầu kiến một người trong số đó là vô cùng khó, giờ ngồi cùng một chỗ với họ làm Vân Thành cảm giác có chút áp lực, trong lúc nhất thời không biết phải làm gì cho đúng.

Dường như đã nhìn ra sự lúng túng của bọn họ, An Linh Nhi khéo léo đi tới nhỏ giọng nói chuyện với Thủy Linh và Vân Huyên, hỏi thăm quan hệ giữa họ và Dương Khai.

Đối mặt với vị Thánh nữ Cửu Thiên Thánh Địa này, cả Thủy Linh và Vân Huyên đều không khỏi cúi thấp đầu, đối đáp cũng rất cẩn thận dè dặt.

Có điều dưới sự dẫn dắt của An Linh Nhi, dần dần thần sắc của họ cũng thả lỏng không ít. Cứ nói đến Dương Khai thường vang lên những tiếng cười khanh khách.

Đợi chừng nửa canh giờ, một bóng người vội vã đi từ ngoài vào.

Mọi người đều hướng ánh mắt nhìn qua, đồng loạt mỉm cười.

- Tiểu tử Dương Khai bái kiến các vị đại sư! Làm phiền các vị đại sư đến thăm, Dương Khai thụ sủng nhược kinh!

Tới gần, Dương Khai vội vàng hành lễ.

Năm vị đại sư mỉm cười gật đầu. Đỗ Vạn nói:

- Đừng có khách khí như vậy, trước kia ngươi gọi bọn ta là đại sư, còn bây giờ... không dám nhận, không dám nhận!

Lão không nói quá công khai, nhưng hàm ý trong lời nói đó thì ai cũng biết.

Dương Khai cười đáp:

- Đỗ lão nâng đỡ, tiểu tử có ngày hôm nay cũng ít nhiều nhờ các vị đại sư ngày đó chỉ dậy.

Thấy hắn khiêm tốn như vậy, năm người nhìn nhau đều thấy được an ủi, cảm thấy Dương Khai không hề xem thường người khác vì thành tựu hiện có, và tự thấy mình cũng không nhìn lầm.

- Này, bên này còn có người đấy, ngươi không chào à?

Thủy Linh cười hì hì.

Dương Khai vừa ra tới nơi, thần sắc nàng cũng thoải mái không ít. Bởi vì trong tất cả những người đang ở đây, không một ai hiểu rõ Dương Khai bằng nàng.

Năm đó, nàng cùng Dương Khai từ bên kia đi vào Thông Huyền đại lục, còn cùng tham gia đoạt đích chiến kinh động liên hạ và liều chết chiến đấu với Thương Vân Tà Địa.

Tuy Dương Khai hiện tại là người đứng đầu Thánh địa, nhưng Thủy Linh lại không hề coi hắn là người ngoài.

Dương Khai cười ha hả chào hỏi:

- Lâu ngày không gặp, mấy vị mỹ nữ đều đẹp hơn rồi.

- Miệng lưỡi trơn như thoa mỡ!

Thủy Linh đỏ mặt hừ một tiếng.

Vân Huyên cũng không giấu nổi vẻ ngượng ngùng, ánh mắt duyên dáng nhìn Dương Khai, Nguyễn Tâm Ngữ ở bên cạnh lén chọc nàng một cái, giật dây:

- Lần này là cơ hội cuối cùng, nếu tỷ mà không nắm cho chắc, sẽ không có lần sau đâu.

Vân Huyên chỉ lặng lẽ nhìn Dương Khai, không lên tiếng, khiến Nguyễn Tâm Ngữ sốt ruột tới mức muốn nhảy tường.

Trong lòng nàng tự hỏi, nếu mình là Vân Huyên chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha Dương Khai, hắn của hôm nay đã khác với năm xưa. Năm xưa trông hắn như một tiểu tử bước ra từ nơi thâm sơn cùng cốc, chưa biết thế gian ra sao, hiện tại hắn là người đứng đầu Cửu Thiên Thánh Địa, thân phận tôn quý, công lực cũng không thấp, đâu dễ bỏ qua?

Nắm thật chắc thì cả đời sẽ chẳng cần lo nghĩ gì nữa.

Cái cô ngốc Vân Huyên này lại không có ý hành động, làm Nguyễn Tâm Ngữ sốt ruột chết đi được.

- Vãn bối bái kiến Vân minh chủ!
Dương Khai lại chắp tay chào Vân Thành.

Vân Thành giật mình, mặt rạng rỡ, vội vàng đứng dậy đáp lễ:

- Không dám không dám, Dương thánh chủ quá khách khí rồi.

Nói xong, lại lúng túng:

- Lần trước Độc Ngạo Minh bị người ta lừa gạt, đã có chỗ vô lễ, kính xin Dương Thánh chủ thứ lỗi.

- Chuyện nhỏ, đừng nhắc tới nữa.

Dương Khai cười ha hả, vẻ mặt thoải mái.

Nghe hắn nói như vậy, Vân Thành cũng an tâm không ít. Y thực sự sợ Dương Khai sẽ ghi hận chuyện lần trước, nếu vậy thì y cũng không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa.

Hàn huyên một hồi, chào hỏi xong xuôi cả rồi, Dương Khai mới tìm chỗ ngồi xuống.

- Chư vị sao lại tới Thánh địa ta? Các vị có quen biết nhau sao?

Dương Khai hoài nghi nhìn mọi người.

- Tình cờ gặp thôi.

Thường Bảo cười ha hả:

- Không phải là cùng đến, chỉ là gặp ở bên ngoài thôi.

- Đúng vậy, ta cũng gặp được Vân Huyên ở bên ngoài.

Thủy Linh cũng gật đầu.

- Thật là tình cờ, chẳng trách hôm nay ta cứ cảm giác sắp có hỷ sự lâm môn, hóa ra là các vị đại sư và mấy vị bằng hữu tới.

Dương Khai cười lớn vui vẻ.

Vừa nói, hắn vừa nhìn Vân Huyên một cái nửa như vô tình nửa như cố ý, từ đầu đến giờ nàng vẫn nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt chạm nhau, Vân Huyên liền tránh mắt đi, tim đập dữ dội.

Thời gian càng lâu dài, nàng càng có cảm giác khoảng cách giữa mình và Dương Khai càng lớn, lần trước khi nhìn thấy hắn, tuy rằng hắn cao cao tại thượng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy.

Nhưng lần này gặp lại, Vân Huyên phát hiện người này đã ở ngưỡng cao mà mình không thể với tới.

Trong lòng chua xót, nàng biết cả đời mình cũng đừng nghĩ đến việc đuổi theo bước chân Dương Khai nữa, mãi mãi chỉ có thể ngưỡng vọng hắn.

Nam nhân như vậy, không đến lượt nữ nhân như nàng...

- Các vị đại sư đến Thánh địa ta du ngoạn hay có chuyện gì quan trọng muốn làm?

Dương Khai khẽ đằng hắng một tiếng, nhanh chóng hỏi việc chính.

Năm người nhìn nhau, rất nhanh, ánh mắt bốn người kia liền tập trung vào Đỗ Vạn, có ý để lão trả lời.

- Đỗ lão cười bất đắc dĩ:

- Là thế này... Ừm, ta có nghe nói ở nơi này xuất hiện một vị luyện đan sư tài nghệ siêu quần, cho nên muốn đến tiếp kiến một phen. Dương Khai cười gượng hì hì, khóe miệng co giật.

Người khác không biết vị luyện đan sư mai danh ẩn tích này rốt cuộc là ai, đám người Đỗ Vạn nhất định là tỏ tường, dù sao mình lúc trước hắn cũng đã từng luyện chế ra một viên đan Thánh cấp hạ phẩm ngay trước mặt bọn họ.

Giờ Đỗ Vạn nói khiêm tốn như vậy khiến Dương Khai có chút khó chịu, nhất thời không biết nên ứng đối như thế nào.

- Ừ, nếu vị đại sư đó thấy tiện, bọn ta còn muốn học tập một ít luyện đan thuật...

Hồng Phương tiếp tục nói.

Khóe miệng Dương Khai càng co giật mạnh hơn.

- Không tiện cũng không sao.

Đỗ Vạn thấy Dương Khai mang vẻ mặt quái dị, cho là hắn không muốn, vội vàng xua tay:

- Không phải bọn ta muốn biết bí mật của người khác, chỉ là do về thuật luyện đan thì không ai có thể dạy bọn ta, nay khó khăn lắm mới có thể tìm được một người, nên muốn đến thử vận may. Dương Khai, ngươi thương lượng với vị đại sư đó một chút, không vội trả lời bọn ta, nghĩ kỹ rồi trả lời cũng không muộn.

- Đúng vậy, nếu vị đại sư đó bằng lòng, có thể chỉ điểm một phen, ta sẽ rất vui mừng, nếu không muốn cũng không sao, dù sao cũng là mấy người bọn ta vô liên sỉ ép buộc làm khó thôi.

Thường Bảo trấn an.

Ánh mắt năm người đều xoáy vào Dương Khai, muốn biết hắn sẽ đưa ra câu trả lời như thế nào.

Mà ngay cả đám người Thủy Linh và Vân Thành cũng căng thẳng quan sát, không biết vì sao, bọn họ cứ cảm thấy bầu không khí này quá đỗi tế nhị.

Dương Khai nhẹ nhàng hít vào một hơi, thần sắc nghiêm nghị:

- Các vị đại sư nặng lời rồi, đúng lúc luyện đan sư Thánh địa ta cũng cần giao lưu với mọi người, sự có mặt của năm vị đại sư đâu chỉ là tin vui đối với y, thế này đi, ta thay mặt vị luyện đan sư đó đồng ý yêu cầu của chư vị, chưa nói tới chỉ giáo, đôi bên học tập lẫn nhau là tốt rồi.

- Thật sao?

Thường Bảo kích động hô khẽ.

- Như vậy được ư?

Đỗ Vạn cũng nhìn Dương Khai hỏi.

- Không có gì là không thể, cũng không có gì xấu hổ cả.

Dương Khai cười khà khà.

Năm vị đại sư liếc nhìn nhau, vẻ mặt phấn chán, ánh mắt nhìn Dương Khai tràn đầy cảm kích.

Dương Khai đồng ý sảng khoái như vậy thực sự nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

Trên đường tới đây, năm người đều lo được lo mất, cảm thấy yêu cầu như vậy có vẻ không ổn, nhưng không chống lại được sự hấp dẫn của bí mật luyện đan thuật, nên vẫn cùng nhau đi tới Thánh địa mặt dày yêu cầu, chuẩn bị sẵn tâm lý bị cự tuyệt.

Không ngờ lại dễ dàng đạt được mục đích như vậy.

Năm vị đại sư bất ngờ xen lẫn vui sướng.

- Vậy còn chờ gì nữa, bây giờ bọn ta đi bái kiến vị đại sư đó đây.

Hà Phong nói xong liền đứng dậy.

- Khoan vội!

Dương Khai bật cười:

- Mấy vị đợi một lát.

Nói xong lại nhìn đám người Thủy Linh:

- Các ngươi thì sao? Tới thăm ta hay muốn luyện đan?

- Nếu ta nói là đến thăm ngươi, ngươi có tin không?

Thủy Linh cười hì hì nói.

Dương Khai bĩu môi.

- Vậy thì ta đến để luyện đan, hề hề.

Vừa nói vừa lấy ra một túi Càn Khôn ném qua cho Dương Khai, nói giọng không chút khách khí:

- Ta muốn luyện chế ba viên Thiên Thương đan, nguyên liệu đã chuẩn bị đầy đủ rồi, ngươi xem mà lo liệu đi.

Dương Khai nhận lấy, thần niệm đảo qua túi Càn Khôn khẽ gật đầu:

- Thiên Thương đan... Ngươi thăng đến Siêu Phàm Cảnh bao lâu rồi?

- Mới bốn tháng thôi! Cho nên cần đan dược này để củng cố cảnh giới.

Thủy Linh đáp, có vẻ buồn rầu.

Chương 896: Chỉ quan sát..

Thủy Linh mới thăng tiến đến Siêu Phàm Cảnh được bốn tháng, quả thực cần củng cố cảnh giới vững mạnh thêm.

Nếu không muốn tọa thiền cảm ngộ thiên đạo võ đạo một cách tẻ ngắt, thế thì chỉ có thể trông chờ vào hiệu lực của đan dược.

- Ừm.

Dương Khai gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói:

- Nếu muốn củng cố cảnh giới, chỉ cần một viên Thiên Thương đan là đủ. Dược liệu còn dư lại, ta giúp ngươi phối hợp một ít nguyên liệu khác. Chế luyện Bổ Hồn đan đi, có thể tăng cường sức mạnh thần thức, dù sao dược liệu cần thiết cho hai loại đan dược này cũng không mấy khác biệt.

- Ngươi hiểu biết cả về đan dược nữa sao?

Thủy Linh kinh ngạc.

- À... Ở cạnh vị đại sư đó nghe nhiều thành quen, hiểu được chút ít.

- Vậy ngươi cứ làm đi, dù sao ta cũng tin ngươi không xử tệ với ta.

Nàng cứ làm như đem cả tính mạng của bản thân giao phó cho Dương Khai, khiến hắn đến nước á khẩu.

- Ngươi thật là...

Dương Khai khẽ lắc đầu, nhìn sang Vân Huyên, giọng nói nhỏ nhẹ hơn hẳn:

- Các ngươi thì sao?

Vân Huyên dường như đang nghĩ gì đó, nghe vậy bỗng rùng mình, chờ sau khi phản ứng lại mới vội đáp:

- Là cha ta muốn luyện chế một viên Thiên Cơ đan!

- Thiên Cơ đan?

Dương Khai nhíu mày, quay đầu nhìn Vân Thành, mỉm cười:

- Nói vậy, Vân tiền bối sắp đột phá Nhập Thánh Cảnh?

Vân Thành cười ngại ngùng:

- Trông thấy chút hy vọng, nhưng không có cách nào lĩnh ngộ được điều huyền bí trong đó, cho nên mới muốn đến đây cầu một viên Thiên Cơ đan, để khám phá thiên cơ.

- Được.

Dương Khai gật đầu.

- Vân tiền bối sắp đột phá, vậy ta sẽ bảo đại sư dốc toàn lực, cố gắng hết sức luyện chế ra viên Thiên Cơ đan tốt nhất, giúp Vân tiền bối khám phá huyền bí của Nhập Thánh!

Nghe vậy, sắc mặt Vân Thành chấn động, hết sức vui mừng nói:

- Như vậy xin làm phiền Dương Thánh chủ rồi.

Nói rồi đưa mắt ra hiệu cho Vân Huyên.

Vân Huyên hiểu ý, đứng dậy hành lễ, ngập ngừng nói:

- Đa tạ Dương... Thánh chủ!

Dương Khai điềm đạm gật đầu, nét mặt hơi phức tạp.

Đám người trong đại điện quan sát, có vẻ đã phát hiện ra điều gì, vẻ mặt đăm chiêu.

Vân Thành ho khan một tiếng, đưa dược liệu của mình ra.

Dương Khai nhận lấy rồi dặn:

- An Linh Nhi, thay ta tiếp đón mấy vị bằng hữu này. Ta mang dược liệu này đi trước.

- Dạ.

An Linh Nhi đáp lại một tiếng.

- Mời các vị đại sư đi theo tiểu tử.

Dương Khai lại gọi đám người Đỗ Vạn.

Trong sương phòng, lò luyện đan còn đang đặt ở đó, một số dược liệu đã được phối hợp sẵn để ở bên cạnh, chờ đợi chế luyện

Sau khi tới đây, Dương Khai nói:

- Các vị đại sư cứ tự nhiên, ngày thường tiểu tử luyện đan ở đây, cũng chẳng có gì để thết đãi cho đường hoàng.

- Không sao. Ngươi cứ lo luyện đan của ngươi, không cần để tâm đến bọn ta. Lần này chúng ta đến, chỉ quan sát, có thể học được bao nhiêu, đó là tùy vào khả năng của bọn ta. Ngươi không cần nhọc lòng chỉ dạy!

Thường Bảo nhanh chóng tìm được một vị trí tốt, khoanh chân ngồi xuống.

- Không sai! Lúc đến chúng ta đã thảo luận rồi, chỉ cần ngươi đồng ý cho bọn ta quan sát là được, không làm gì khác!

Đỗ Vạn khẽ gật.

- Như vậy cũng được

Dương Khai gật đầu, lúc luyện đan hắn phải dốc hết toàn lực, quả thật không có thời gian giảng giải cho người khác. Hơn nữa, hắn cũng chẳng có kinh nghiệm chỉ dạy, càng không có tư cách để dạy. Năm người trước mặt đều là cao nhân đã có trăm năm nghiền ngẫm thuật luyện đan, đều có những hiểu biết độc đáo của riêng mình đối với thuật luyện đan, giảng giải điều gì về thuật luyện đan cho họ chẳng bằng để họ tự quan sát.

- Tiểu tử, ngươi với cô nương tên Vân Huyên đó gì đó đúng không, sao ta cứ thấy ánh mắt cô ta nhìn ngươi cứ là lạ!

Thường Bảo đột nhiên cười híp mắt hỏi, ánh mắt sáng lấp lánh.

- Lão già không ra già nhà huynh, nói chuyện gì mà không ra thể thống gì cả vậy?

Khổng Nhược Vũ lập tức trừng mắt nhìn lão.

- Ha ha. Thuận miệng hỏi thôi...

Thường Bảo cười xấu hổ.

Dương Khai gượng cười, gật đầu nói:

- Quả thực có vài chuyện... Mà thôi, không nói chuyện này, luyện đan thôi.

Lập tức lấy ra dược liệu Thủy Linh mang tới, chuẩn bị chế luyện Thiên Thương đan và Bổ Hồn đan mà nàng cần.

Cấp bậc của hai loại đan dược này không quá cao, đều chỉ ở mức Linh cấp thượng phẩm, Dương Khai làm hai loại này trước chỉ để làm nóng người, chuẩn bị cho việc chế luyện Thiên Cơ đan sau đó.

Lúc này năm vị đại sư liền phấn chấn, chú ý đến động tác của hắn, không chớp mắt lấy một cái, chỉ lo bỏ sót

Thời gian trôi qu từng chút một.

Trong Thánh Chủ Uyển, An Linh Nhi nói chuyện với đám người Thủy Linh và Vân Huyên, bầu không khí rất hòa hợp. Vào lúc trời chạng vạng tối, Dương Khai quay trở lại.

Vân Thành đang lo lắng chờ đợi, liền phấn khởi ra mặt, vội vàng đứng dậy nhìn về phía Dương Khai, người khẽ run, có chút căng thẳng.

Đến trước mặt lão, Dương Khai đưa cho lão cái bình ngọc trên tay:

- Đây là Thiên Cơ đan mà Vân tiền bối cần.

Rồi đưa cho Thủy Linh một chiếc bình ngọc khác:

- Đây là Thiên Thương đan và Bổ Hồn đan của ngươi.

Thủy Linh cười tít mắt nhận lấy, mở miệng bình nhìn vào bên trong, mừng rỡ reo lên:

- Quả thực có thể luyện chế ra đan văn. Ta còn tưởng lời đồn bên ngoài phóng đại lên, thì ra đúng là như thế!

Trong ba viên đan dược đó, viên Thiên Thương đan dùng để củng cố cảnh giới có cả đan văn, giá trị của nó các viên đan dược bình thường không thể so sánh được.

Ánh mắt Thủy Linh tràn đầy hưng phấn, hoan hỉ hết đỗi.

- Nếu lần sau còn cần cứ trực tiếp qua đây, với ta thì không cần phải khách khí.

Dương Khai cười nói.

- Ta sẽ không khách khí với ngươi đâu.

Thủy Linh bĩu môi, bỏ mấy viên đan dược vào bên trong túi Càn Khôn của mình cất giữ cẩn thận, rồi lại nhìn Vân Thành ngạc nhiên hỏi:

- Vân tiền bối làm sao vậy?

Lúc này, Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ cũng hướng sự chú ý qua Vân Thành, thấy hai tay lão run rẩy, trong cổ họng có tiếng ú ớ, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không nói thành lời, cũng không rõ đã xảy ra vấn đề gì, rối đến mức mặt mày biến sắc.

- Đan,,, đan văn!

Mãi lâu sau, Vân Thành mới bật ra hai tiếng, quát khẽ:

- Thánh đan có đan văn!

- Không thể nào?

Thủy Linh giật nảy mình, vội vàng sáp tới nhìn. Quả nhiên trông thấy trên viên Thánh cấp hạ phẩm đan đó có mấy đường vân như kinh mạch trong cơ thể người.

Ngay lập tức nàng cũng kinh hãi tới mức á khẩu.

Thánh đan có đan văn, giá trị của một thứ như vậy thật sự không thể đo lường được nữa.

Trong lúc ấy, ánh mắt nàng nhìn Vân Thành tràn đầy sự ngưỡng mộ. Thầm nghĩ sớm biết như vậy, mình cũng mang theo ít dược liệu để chế luyện Thánh đan thì tốt rồi.

Dù sao ở chỗ Dương Khai luyện chế cũng không cần trả thù lao. Cha nàng cũng đang cần Thánh đan.

- Chúc mừng Vân tiền bối đã đạt được ý nguyện!

Thủy Linh đè nén tâm trạng, mỉm cười nói.

- Chúc mừng Minh chủ, Lần này Nhập Thánh có hy vọng rồi.

Nguyễn Tâm Ngữ cũng vội tiếp lời.

- Không thể nói như vậy, tuy đan dược khó có được, nhưng nếu là Nhập Thánh, còn phải xem sự nỗ lực của ta... Có điều, bất luận như thế nào, vẫn phải đa tạ Dương Thánh chủ đã giúp đỡ.

- Vân tiền bối khách khí rồi.

Dương Khai khẽ cười, đưa mắt nhìn Vân Huyên, nàng cũng khẽ gật đầu, lộ vẻ cảm kích.

Trong lòng nàng biết rõ, nhất định là Dương Khai đã khiến vị đại sư đó phải dốc hết toàn lực, nếu không sao có thể chế luyện ra một viên Thánh đan có đan văn một cách trùng hợp như vậy?

Đan dược đã luyện xong, Vân Thành không còn tâm trí nào để nán lại nữa, chỉ muốn quay về Độc Ngạo Thành ngay lập tức, uống đan dược để khám phá sự huyền bí của Nhập Thánh, lập tức đưa ra lời cáo từ. Dương Khai cũng không giữ lại.

- Vậy ta cũng đi. Thấy ngươi bận lên bận xuống như vậy, chắc cũng chẳng có thời gian tiếp ta. Ở lại đây chẳng có gì thú vị.

Thủy Linh nghĩ một chút, cũng tỏ ý muốn đi.

- Ta tiễn các ngươi!

Dương Khai nói.

- Chuyện này không được, Vân mỗ không thể nhận...

Vân Thành sợ hãi, lời cũng nói không hết đã bị Nguyễn Tâm Ngữ đẩy đi, nàng nhỏ giọng nói thầm:

- Không phải tiễn ngài đâu. Minh chủ, chúng ta đi trước thôi.

Vân Thành nghe vậy lập tức hiểu ra, cáo lỗi với Dương Khai một tiếng rồi bay ra ngoài Cửu Phong.

Thủy Linh cũng nhìn Dương Khai một cách đầy thâm ý, phất tay:

- Nếu có thời gian, đến Thủy Thần Điện thăm ta, đừng có hễ đi một cái là mấy năm liền bặt vô âm tín.

- Biết rồi.

Dương Khai cười gượng đáp.

Phút chốc, trong đại điện chỉ còn lại hai người Dương Khai và Vân Huyên.Ngay cả Từ Hối và An Linh Nhi cũng đều biết điều mà bôi mỡ vào chân, biến đâu mất tăm rồi.

- Đi thôi.

Dương Khai ra hiệu.

Vân Huyên khẽ gật đầu, sóng vai cùng Dương Khai đi ra ngoài.

Suốt dọc đường đều im lặng, Dương Khai đang cân nhắc nên nói cái gì, mặc dù trước đây giữa mình và cô gái này đã xảy ra một số chuyện, nhưng vào tình huống đó, hắn cũng bất đắc dĩ thôi.

Bây giờ ăn xong phủi bỏ trách nhiệm thì hơi cầm thú, chỉ có thể tiếp tục im lặng.

- Ta nghe Thánh nữ trong Thánh địa của các ngươi nói, ngay cả cô ấy ngươi cũng không chấp nhận?

Dương Khai không nói gì, Vân Huyên đột nhiên lại mở miệng trước.

- Ngay cả việc này cô ta cũng nói với ngươi?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Giữa nữ nhân với nhau có rất nhiều chuyện có thể nói.

Vân Huyên hé miệng cười.

- Vì sao vậy? Ngươi đã là Thánh chủ ở đây, cô ấy lại là Thánh nữ, chẳng phải nên ở bên nhau sao? Chẳng lẽ ngay cả người như cô ấy mà cũng không vừa mắt ngươi?

- Cũng chẳng phải không vừa mắt...

Dương Khai lắc đầu, không biết nên giải thích ra sao.

- Vậy thì là trong lòng ngươi có nữ nhân khác!

Vân Huyên quả quyết.

Dương Khai không khỏi bội phục sự nhạy cảm của phụ nữ, không hề phủ nhận, gật đầu nói:

- Quả là có.

- Hẳn là rất xuất chúng?

Vân Huyên hỏi sâu xa.

Trước mắt Dương Khai không khỏi vụt qua hình ảnh của Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường, gương mặt hằn lên biểu cảm nhớ nhung.

Thấy dáng vẻ này của hắn, Vân Huyên cười buồn bã:

- Thôi vậy, ngươi không cần trả lời. Ta đã biết câu trả lời rồi. Ừm, chuyện giữa ta và ngươi không cần để tâm. Trong hoàn cảnh đó, quả thực không cách nào tránh được. Cứ coi như là một ký ức tốt đẹp. Ta sẽ trân trọng giấu kín trong đáy lòng.

Dương Khai mở miệng, định nói lại thôi.

- Ngươi đừng làm vẻ mặt như vậy được không?

Mắt Vân Huyên ngân ngấn nước, giọng nói khẽ run:

- Được một lần ngươi đã cho là phải chịu trách nhiệm đến cùng ư? Căn bản ta chưa từng để tâm... Ngươi cũng cần gì phải để tâm.

- Vân Huyên…

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, nhìn nàng đau đáu, trong lòng không biết phải làm sao.

Vân Huyên không ngừng lau khóe mắt, nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra. Lau đi từng dòng từng dòng lệ rơi xuống như trân châu, bỗng nhiên quay người, nắm chặt tay Dương Khai, ra sức cắn.

Răng cắm sâu vào da thịt, máu trào ra.

Dương Khai vẫn không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Gần trong gang tấc, Vân Huyên cũng nhìn chăm chú Dương Khai không chớp mắt, vẻ mặt quật cường.

- Ngươi làm tổn thương ta một lần, ta đả thương ngươi một lần, chúng ta hòa nhau!

Vân Huyên bỗng buông tay Dương Khai, nuốt chỗ máu đó vào, lau khóe miệng dính máu, quay đầu rời đi.

Nước mắt rơi xuống như mưa.

Tiếng nói chậm rãi truyền đến:

- Nam nhân có lòng dạ sắt đá như ngươi, tốt nhất là cứ duy trì địa vị cao cao tại thượng như hiện tại, để cho ta chỉ có thể ngước nhìn. Nếu như có một ngày ngươi ngã khỏi mây cao, ta nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi!

Dương Khai cười gượng gạo.

Chương 897: Cộng hưởng..

- Ngươi đúng là vô tình thật...

An Linh Nhi lặng lẽ xuất hiện như ma quỷ, nhìn theo hướng Vân Huyên rời đi, thở dài xa xăm:

- Cô ấy đã như thế rồi, ngươi cũng không dỗ dành à? Chỉ mấy câu nói ngọt thôi mà.

- Như vậy chỉ khiến cho tình hình càng thêm tồi tệ.

Dương Khai lắc đầu.

- Không đến mức đó chứ...

Dương Khai trừng mắt nhìn nàng:

- Bởi vậy ta mới không nói chuyện ái tình với ngươi, tránh cho ngươi về sau cũng thành thành ra như vậy!

- Ta sẽ không thế đâu.

An Linh Nhi đỏ mặt, vội vàng rời đi.

Trở lại Thánh Chủ Uyển, Dương Khai tiếp tục luyện đan.

Năm vị đại sư nhạy bén phát hiện, tâm trạng của Dương Khai dường như đã có thay đổi rất nhỏ, kéo theo thủ pháp luyện đan cũng liên tiếp mắc lỗi, không ít dược liệu tốt suýt nữa bị hỏng mất, làm cho bọn họ hốt hoảng đổ mồ hôi lạnh toàn thân.

Tuy vậy tâm trạng gay go cũng đó bị quên sạch rất nhanh, Dương Khai lấy lại sự thành tạo và tự tin khi luyện đan, khiến các vị đại sư lại đưa mắt quan sát đầy kỳ vọng.

Mặt trời lặn, mặt trăng lên, chớp mắt đã qua mấy tháng rồi.

Danh tiếng của luyện đan đại sư ở Cửu Thiên Thánh Địa truyền khắp đại lục, tiếng tăm không ai bì kịp.

Bên ngoài Cửu Phong mỗi ngày đều náo nhiệt lạ thường như vậy. Người xếp hàng chờ đợi luyện đan đông như kiến cỏ, nối dài không dứt.

Thánh địa đã thu được một số lượng của cải không tưởng và một lượng lớn vật liệu dùng để tu luyện, nguồn dự trữ phong phú đủ để khiến bất cứ ai trông thấy cũng phải ghen tị.

Đám người Từ Hối cứ cười nói cả ngày dài.

Trong sương phòng, Dương Khai và mấy vị đại sư đã ngồi đó liên tục mấy ngày liền, chưa hề ra khỏi cửa.

Mỗi một ngày, Dương Khai đều luyện chế vừa đủ hai mươi viên đan dược, còn năm vị đại sư cũng đều phấn chấn tinh thần đứng xem từ đầu đến cuối.

Họ lấy làm kinh hãi trước tốc độ luyện đan của Dương Khai, cũng mê mẩn thủ pháp luyện đan tinh diệu của hắn.

Mỗi ngày chế luyện được hai mươi viên đan dược, bất kỳ vị đại sư nào ở đây cũng đều không thể làm nổi.

Luyện chế Linh đan còn tạm được, nếu các vị đại sư dốc hết sức thì một ngày cũng có thể luyện chế ra bảy tám viên.

Nhưng luyện chế Thánh đan lại vô cùng hao tổn tinh thần và sức lực, các vị đại sư tự nhủ mình dốc hết toàn lực thì cũng chỉ có thể luyện ra tối đa hai viên một ngày đã kiệt sức rồi!

Nhưng ở đây Dương Khai chỉ cần dùng bảy tám canh giờ, thậm chí ít thời gian hơn, đã có thể chế luyện xong toàn bộ hai mươi viên đan dược.

Thời gian còn lại dùng để cảm ngộ những thu hoạch trong lúc luyện đan và hồi phục sức lực.

Các đại sư nhận thức một cách sâu sắc về hiệu quả khủng khiếp mà lửa thần thức có thể phát huy trong luyện đan.

Lúc Dương Khai luyện đan thì bọn họ quan sát, lúc Dương Khai nghỉ ngơi bọn họ liền ngồi lại đàm luận những điều gặt hái được trong ngày đó, thường xuyên cãi nhau đến đỏ mặt tía tai vì một thủ pháp hoặc một linh trận, giằng co không dứt.

Dương Khai cũng không để tâm tới bọn họ, càng không hó hé quan điểm cá nhân.

Hắn có thể luyện đan nhanh chóng như vậy, nguyên do đều có liên quan tới lửa thần thức. Cho nên nhiều lúc phương pháp mà hắn sử dụng hay những kiến giải hắn tâm đắc đều không thích hợp với mấy vị đại sư.

Trong những cuộc đàm luận và tranh cãi ồn ào, các vị đại sư tự thấy sự hiểu biết của mình về thuật luyện đan đã sâu sắc thêm không ít, kỹ thuật luyện đan cũng được nâng cao.

Có những lúc không chịu nổi yên tĩnh, bắt đầu ngứa ngáy chân tay, họ còn lấy dược liệu người ngoài đưa tới ở chỗ Dương Khai mang đi luyện đan dược.

Có sự giúp đỡ của các vị đại sư, Dương Khai trở nên thoải mái hơn.

Những việc như ngưng luyện dược dịch cơ bản đã không cần hắn phải tự làm nữa. Các vị đại sư khi tự mình cảm ngộ thực tiễn sẽ làm những phần việc này rất tốt, hắn chỉ việc đem những dược dịch khác nhau kết hợp lại, chế luyện thành đan.

Làm vậy khiến năm vị đại sư có vẻ giống như trợ thủ của hắn vậy, thế nhưng các vị đại sư vẫn cứ vui vẻ, mỗi ngày đều vui mừng hân hoan.

Được năm vị luyện đan sư Thánh cấp làm trợ thủ, cả thiên hạ này e là chỉ có nơi này chứ không còn đâu khác.

Cùng với lời đồn đại bên ngoài về danh tiếng của luyện đan đại sư, danh vọng của Cửu Thiên Thánh Địa cũng thuận nước dâng thuyền.

Võ giả tới đây cầu đan dược tốt, chẳng một ai không cảm kích Cửu Thiên Thánh Địa. Bởi vì ở bất cứ, bọn họ đều không thể có được đan dược họ cần một cách nhanh chóng như vậy.

Nhưng ở Cửu Thiên Thánh Địa này, chỉ cần chờ đợi tối đa một hai tháng là đã có thể được như ý muốn.

Hơn nữa tin tức về việc nhóm người Đỗ Vạn – gồm năm vị luyện đan sư Thánh cấp – đã đến bái kiến đại sư của nơi này, cũng truyền đi nhanh chóng, khiến nhiều người nhầm tưởng rằng vị cao nhân thần bí trong Cửu Thiên Thánh Địa đó chính là Thiên Tàng Lão Nhân trong truyền thuyết.

Lời đồn vang dậy tứ phương, càng gia tăng thêm uy vọng cho Cửu Thiên Thánh Địa. Có thể nói, Cửu Thiên Thánh Địa của hiện tại, ngoài chuyện không có cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh trấn giữ ra, so với thế lực tối cao trong thiên hạ đã không kém bao nhiêu, danh vọng đã đạt đến mức độ xưa nay chưa từng có.

Mà tên của Dương Khai, chủ nhân của Thánh địa cũng được đông đảo người biết đến.

Thánh địa được cải tử hoàn sinh, lan tỏa sức sống bừng bừng, không ai vui hơn đám người Từ Hối. Mấy năm trước, cựu Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa qua đời, tân Thánh chủ vẫn chưa tiếp quản Thánh địa, các đệ tử trong lòng bất ổn. Lại ngay vào lúc ấy, Nam Thánh cô gây họa lớn bên ngoài, dẫn tới vô số cường nhân vây đánh nơi này.

Lúc đó Từ Hối còn nghĩ cơ nghiệp của Thánh địa sẽ bị hủy trên tay thế hệ mình, tâm trạng suy sụp, thầm cảm thấy có lỗi với cơ ngơi mà các thế hệ Thánh chủ để lại.

Nhưng mấy năm sau, nơi này đã trở thành trung tâm sự chú ý của thiên hạ.

Thân là người của Cửu Thiên Thánh Địa, đừng nói là đại trưởng lão như lão, ngay đến các đệ tử bên dưới cũng không một ai không lấy làm kiêu hãnh.

Sự kiêu hãnh này mang tới một vòng tuần hoàn tốt đẹp, khiến các đệ tử càng thêm khắc khổ tu luyện, lo sợ tu vi sẽ tụt hậu so với võ giả các thế lực khác, bôi xấu thể diện Thánh địa.

Nhìn sự tốt đẹp phồn vinh của Thánh địa, Từ Hối chỉ cảm thấy cho dù bây giờ có chết, cũng là chết một cách không hối tiếc.

...

Vào một hôm, Dương Khai đang luyện đan thì bỗng nhiên sắc mặt biến động, trông như vừa phát hiện ra điều gì đó, vội vàng kết thúc công việc trên tay.

Đỗ Vạn đã nhạy bén quan sát thấy điểm khác thường, dò hỏi:

- Làm sao thế?

Nghe lão hỏi vậy, bốn người khác cũng vội hướng ánh mắt quan tâm sang.

Dương Khai mỉm cười lắc đầu:

- Không có gì, chỉ là mấy hôm trước tiểu tử đã luyện hóa một bí bảo nhập vào thân thể, cho đến hôm nay mới có chút cộng hưởng truyền đến, tiểu tử muốn thăm dò bí bảo đó xem sao.

- Thì ra là vậy!

Thường Bảo gật đầu:

- Vậy ngươi cứ đi đi, chỗ đan dược còn lại để chúng ta giúp ngươi luyện chế.

- Như vậy có được không?

Dương Khai ngạc nhiên, hắn vốn dĩ định sau khi thăm dò xong sẽ quay lại luyện chỗ đan dược còn lại, nhưng không ngờ Thường Bảo lại có đề nghị như vậy.

- Có gì mà không được chứ?

Thường Bảo cười ha hả:

- Bọn ta cũng là luyện đan sư Thánh cấp, tiểu tử nhà ngươi sao lại không coi trọng thấy tài nghệ của bọn ta vậy?

- Không dám không dám, các vị đại sư có thể ra tay giúp đỡ, tiểu tử cảm kích còn không kịp kia. Cũng không hề nghi ngờ gì tài nghệ của các vị đại sư. Dương Khai cười theo.

Tuy rằng trong khoảng thời gian qua, các vị đại sư mỗi khi ngứa nghề đều luyện chế ra một hai viên đan dược, nhưng cũng chưa bao giờ vượt quá bổn phận, lấn át chủ nhà. Ngày thường bọn họ chỉ quan sát, bây giờ không nhịn được nữa mới luyện đan, cho nên đan dược luyện ra không nhiều.

Hôm nay công việc luyện đan này chỉ mới bắt đầu, ngoài mấy viên do Dương Khai luyện ra, vẫn còn mười mấy viên đan dược cần luyện chế. Các đại sư chia đều ra, mỗi người cũng phải luyện ba bốn viên.

Đại đa số đều là Thánh đan.

Luyện chế ba bốn viên đan dược này, các đại sư ước chừng cũng sẽ sức cùng lực kiệt.

- Coi như tiểu tử ngươi khéo ăn nói!

Thường Bảo cười lớn, rất thỏa mãn.

- Không sai, xem thì đã xem mấy ngày rồi, đến lúc nên chính thức bắt tay vào làm. Cứ tranh cãi qua lại với mấy lão già này cũng chẳng có gì thú vị, cứ dùng đan dược để phân cao thấp, xem thử hiểu biết của ai thấu đáo hơn.

Hà Phong cũng tán thành đề nghị của Thường Bảo.

- Cứ như vậy đi, mười mấy viên đan này Dương Khai ngươi không phải lo nữa, mấy người bọn ta giúp ngươi luyện. Ngươi hãy đi xem bí bảo đó đi.

Đỗ Vạn xua xua tay với Dương Khai.

- Như vậy nhé, làm phiền các vị đại sư rồi!

Dương Khai cũng không từ chối nữa. Mấy vị đại sư luyện chế chỗ đan dược này chẳng có vấn đề gì. Tuy có khả năng thất bại, nhưng dựa vào tình trạng hiện nay của Thánh địa, bồi thường cũng chỉ là chuyện vặt.

Tức thì cả người trở nên nhẹ nhõm mà rời khỏi đây, đi đến một sương phòng khác.

Ngồi khoanh chân xuống, tâm thần vừa động, hào quang lóe lên trên tay. Bí bảo con thoi lấy được từ trong Tinh Không xuất hiện, thần niệm lưu chuyển, Dương Khai bắt đầu cẩn thận thăm dò.

Thứ vừa rồi sinh ra cộng hưởng với hắn chính là bí bảo con thoi này.

Kể từ ngày đem nó luyện hóa nhập thể, đã xấp xỉ hơn nửa năm qua rồi. Trong thời gian dài như vậy, tuy rằng Dương Khai luôn lo luyện đan, không chú ý tới nó, nhưng chân nguyên và thần thức của bản thân lại không ngừng ôn dưỡng nó.

Mất thời gian dài như vậy mới khiến nó cộng hưởng với chinhsh mình, khiến Dương Khai có phần hơi bất ngờ.

Hắn còn nhớ rõ bí bảo Ngân Diệp đó, từ khi luyện hóa nhập thể đến khi hiểu rõ cấu tạo và cách sử dụng của nó, cùng lắm chỉ mất có ba tháng mà thôi.

Bí bảo Ngân Diệp đó thuộc cấp bậc Thánh cấp thượng phẩm, chính là bí bảo cấp cao nhất.

Theo đó thấy được, bí bảo con thoi này một là cấu tạo quá phức tạp, hai là cấp độ còn cao hơn rất nhiều so với Ngân Diệp.

Nếu không như thế, tuyệt đối không thể có chuyện phí thời gian như vậy được.

Nếu hôm nay nó không truyền rung động ra, Dương Khai suýt nữa đã quên mất nó rồi.

Thần niệm nhập tiến vào trong nó, cấu tạo bên trong đã sáng ngay trước mắt.

Vẻ mặt Dương Khai tức khắc trở nên kỳ quái.

Hắn phát hiện cấu tạo ở bên trong không hề giống như mình những gì mình phỏng đoán, linh trận đồ khắc họa bên trong không những không thâm sâu phức tạp, ngược lại còn có vẻ hơi sơ sài.

Tuy rằng toàn là những vết tích cũ xưa, nhưng Dương Khai không biết những linh trận này dùng để làm gì.

Đối với luyện khí hắn cũng không hiểu rõ lắm.

Linh trận dùng trong luyện khí và linh trận dùng trong luyện đan căn bản là hai chuyện không liên quan.

Trong mơ hồ, Dương Khai có thể nhận ra công dụng của bí bảo này, nhưng nếu không qua sử dụng thực tế, thì chẳng có cách nào chứng thực được.

Chân nguyên rót vào trong nó, bí bảo con thoi dài bằng gang tay lập tức tỏa ra ánh sáng màu hoàng kim, bay ra khỏi tay Dương Khai, trong chớp mắt đã bay đến một phía trong căn phòng.

Dương Khai bỗng biến sắc.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn suýt đã để mất dấu vết của bí bảo này.

Trong bí bảo này có dấu vết thần hồn và ấn ký sinh mệnh của hắn, liên kết chặt chẽ cùng với hắn. Theo lý mà nói, chiều hướng của bí bảo hắn phải hiểu rõ từng li từng tí, giống như dính thân trên bí bảo vậy.

Nhưng hắn vẫn có ảo giác như thế.

Chỉ có một lời giải thích duy nhất đó là tốc độ của bí bảo này quá nhanh, nhanh đến mức suy nghĩ của Dương Khai còn chưa kịp chuyển tới, nó đã hoàn thành quỹ đạo di chuyển.

Tập trung nhìn bí bảo con thoi đang trôi nổi ở phía bên kia gian phòng, Dương Khai nhíu mày, thử dùng thần niệm thúc đẩy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau