VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 886 - Chương 890

Chương 888: Rất nhiều người tới đây.

- Đại trưởng lão nghiêm trọng hóa rồi, Lã mỗ không có ý này... Lã Thanh Kính vội vàng xua tay, tuy nhiên nghe Từ Hối nói như thế đúng là yên tâm hơn nhiều.

Bởi vì cho dù luyện chế thất bại, y cũng không phải gánh vác phong hiểm nào, trong lòng âm thầm cảm thấy chuyến đi tới Cửu Thiên Thánh Địa này là đúng rồi.

Vừa lo lắng đợi, Lã Thanh Kính liên tục nhìn quanh.

Từ Hối cũng không nói thêm gì nữa, lặng yên ngồi một bên.

Ước chừng sau nửa canh giờ, Dương Khai đã tới điện ngoại, long nhương hổ bộ, mạnh mẽ uy vũ đi vào trong.

Thấy bộ dạng này của hắn, Lã Thanh Kính cùng Từ Hối thần sắc phấn chấn, đều biết rằng Ngưng Hồn đan kia hẳn là đã luyện chế thành công rồi.

- Dương Thánh chủ. Lã Thanh Kính mở miệng, e dè không dám thở nhẹ.

Dương Khai cười ha hả, thuận miệng nói: - Không phụ nhờ vả, luyện chế thành công, tuy rằng xảy ra chút chuyện bất ngờ nho nhỏ.

- Không ngờ? Sắc mặt Lã Thanh Kính căng thẳng, không biết Dương Khai đang nói cái gì không ngò.

- Tự ngươi xem đi, ngươi hẳn sẽ hài lòng. Dương Khai đưa cái bình ngọc trên tay ra.

Lã Thanh Kính vội vàng tiếp nhận, mở miệng bình. Trong phút chốc, mùi thơm ngát liền xông vào mặt, không khỏi sinh ra cảm giác đột nhiên hiểu được, thể xác cùng tinh thần đều thích ý.

- Hả? Từ Hối cũng kinh ngạc lên tiếng, ngó đầu nhìn sang. Y cảm thấy, dường như trong nội đan Linh cấp dược phẩm này có chút dược hiệu không thích hợp.

Nồng hơn rất nhiều... so với Linh cấp thượng phẩm đan bình thường.

Nhìn qua miệng bình, hai mắt Lã Thanh Kính phút chốc trợn tròn, bàn tay thô đang cầm cái bình run rẩy lên, kinh hô: - Đây là...

- Đan văn? Từ Hối cũng kêu lên.

Hai người liếc nhau, đều nhìn thấy kinh ý trong mắt đối phương.

Linh cấp thượng phẩm có đan văn, giá trị của nó phải tương đương với một viên Thánh đan!

Dường như vẫn còn chưa dám tin, Lã Thanh Kính liền vội vàng đổ viên đan dược từ trong bình ngọc ra, thả trên lòng bàn tay cẩn thận kiểm chứng.

Viên Ngưng Hồn đan tròn trịa mượt mà, bên trong tích chứa dược hiệu tinh thuần, đan văn tinh xảo giống như kinh mạch con người đang bảo phủ lấy viên đan dược, lóe ra nhiều điểm ánh huỳnh quang.

Lòng bàn tay ấm áp, trong lòng Lã Thanh Kính phút chốc đã có được đáp án khẳng định, viên đan được này tuyệt đối là vừa mới được luyện chế ra.

- Dương Thánh chủ, điều này... Lã Thanh Kính tới nói năng cũng trở nên lộn xộn, y vốn tưởng rằng lần này có thể luyện chế thành đan được cũng đã là vô cùng may mắn rồi, không ngờ có được một viên Ngưng Hồn đan có thể sinh ra đan văn.

Điều này quả thật vượt ra ngoài dự liệu của y, khiến y kích động không nói thành lời.

- Thật may mắn, sinh ra đan văn. Dương Khai cười ha hả, tùy ý nói.

- Thế thì khuyển tử được cứu rồi! Lã Thanh Kính hô to, khóe mắt dường như có giọt lệ lóe ra.

- Không chỉ có được cứu, mà để lệnh lang ăn vào, chẳng những có thể hoàn toàn chữa khỏi thần hồn bị thương tổn của hắn, không chừng còn có thể tăng mạnh bất ngờ. Ừm, nếu cảnh giới tu vi của lệnh lang không cao, còn phải cần ngươi dùng hộ pháp hỗ trợ. Dược liệu của viên Linh đan này không kém hơn Thánh đan, nhưng phải sử dụng cẩn thận!

- Dương Thánh chủ nói rất đúng, Lã mỗ nhất định ghi nhớ trong lòng! Lã Thanh Kính mừng như điên, thần sắc tỏa sáng, giống như thấy được cảnh nhi tử bình phục, lực lượng thần thức tăng lên mạnh mẽ ngay trước mắt.

- Chúc mừng Lã huynh. Từ Hối đứng bên cạnh cũng chúc mừng.

- Làm phiền đại trưởng lão, đa tạ đại trưởng lão, đa tạ Thánh chủ... Lã Thanh Kính cúi gập người vái chào.

một lát sau, thần sắc bỗng nhiên lại trở nên co quắp, lúng túng nói: - Lã mỗ đi tới đây cũng chỉ chuẩn bị một số thứ tương đương một viên Linh cấp thượng phẩm đan để trả thù lao, chưa từng nghĩ tới viên Linh đan này lại có thể sinh ra đan văn...

Sắc mặt bỗng nhiên nghiêm túc, trầm giọng nói:

- Dương Thánh chủ và đại trưởng lão nếu tin tưởng tại hạ, xin chờ tại hạ để khuyển tử dùng đan dược xong lại gom góp đầy đủ tạ lễ, lại tới tiếp kiến hai vị.

Vừa nói chuyện, lấy những thứ chuẩn bị sẵn từ đầu ra.

Không ngoài sở liệu, đều là một số tinh thạch.

Từ Hối nhìn Dương Khai, ánh mắt ý hỏi.

Dương Khai sang sảng cười, thản nhiên nói: - Ngươi chính là người đầu tiên tới Cửu Thiên Thánh Địa ta cầu luyện đan, ta thương lượng với ngươi, sao hả?

Sắc mặt Lã Thanh Kính nghiêm lại, nói:

- Thánh chủ có việc gì cứ phân phó, nếu tại hạ đủ khả năng nhất định không chối từ.

- Cũng chẳng phải là đại sự gì, ừm, ta không cần thù lao, viên Linh đan này coi như tặng cho ngươi.

- Hả? Lã Thanh Kính chấn động.

Từ Hối cũng không biết rõ rại sao Dương Khai lại khẳng định như thế, nhưng tròng mắt khẽ đảo, dường như nghĩ tới điều gì đó, khẽ mỉm cười.

- Ta có một điều kiện, hy vọng ngươi có thể đáp ứng ta. Dương Khai cũng không chần chừ: - Ra khỏi Cửu Thiên Thánh Địa, giúp ta truyền bá tin tức này ra ngoài, nói một vị đại sư luyện đan của Thánh địa giúp ngươi luyện chế ra viên Linh đan có đan văn này, sao hả?

- Chỉ như thế thôi?

- Chỉ như thế thôi!

Vẻ mặt Lã Thanh Kính nghiêm túc nói: - Tại hạ không chối từ! Xin Thánh chủ cùng đại trưởng lão yên tâm, Lã mỗ nhất định mang hết khả năng truyền tin này ra ngoài.

- Thế là được rồi, nhanh về đi, lệnh lang còn đang chờ viên Linh đan này cứu mạng kìa.

Dương Khai khoát tay áo.

Lã Thanh Kính cảm động tới rớt nước mắt, thiên ân vạn tạ thẳng bước đi.

Nhìn bóng y rời đi, Từ Hối không ngừng thổn thức. - Đúng là mở đầu tốt!

- Đúng thế, đợi cả tháng mới có mở đầu. Dương Khai cũng gật đầu.

- Nhưng mà cuộc làm ăn này xem như lỗ, Linh cấp thượng phẩm đan sinh đan văn mà... ở đâu có được chứ, nếu mang bán đi, cũng có thể đổi được không ít tinh thạch. Từ Hối vẫn còn có chút đau lòng.

Ngưng Hồn đan xem như đan dược tu bổ thần hồn tương đối cao, rất nhiều võ giả cần dùng tới, bởi vì trong lúc chiến đấu, không cẩn thận là sẽ bị thương tổn thần hồn. nếu xảy ra chuyện như thế, đương nhiên là cần đan dược tu bổ rồi.

Có thể nói, viên Linh đan kia căn bản không phải lo không có người tiêu thụ, ngược lại người muốn lấy được nó còn đông như kiến cỏ!

- Đừng có thiển cận như thế... Dương Khai cười ha hả: - Nếu tin này vừa truyền ra, đương nhiên sẽ hấp dẫn rất nhiều người tới.

- Điều này cũng đúng, vẫn là Thánh chủ nhìn xa trông rộng, thuộc hạ khâm phục.

- Đừng có nịnh bợ nữa!

Dương Khai bĩu môi.

Từ Hối lại cười ha hả, thấp giọng nói: - Thánh chủ, đan văn kia thật sự là do may mắn mới có được sao?

- Thế ngươi nghĩ sao? Dương Khai liếc mắt nhìn lão.

- Thánh chủ nói như thế nào thì chính là như thế. Từ Hối rất thức thời không hỏi nhiều, nhưng mà lại càng thêm tò mò về vị đại sư luyện đan trong Thánh địa.

Không ngờ chỉ dùng nửa canh giờ đã luyện chế ra Linh đan như thế, trình độ này quả thật làm cho người nghe kinh sợ.

Từ Hối bước chân vào giang hồ nhiều năm, cũng quen biết không ít luyện đan sư tài nghệ cao siêu, Thánh cấp luyện đan sư cũng từng kết giao mấy vị, nhưng mà lão cảm thấy, mấy vị đó ngoài hư danh ra cũng không có mấy người có được thực lực thật sự như thế.

Rốt cuộc là người nào?

Từ Hối suy nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp.
Năm ngày sau đó, lại có người tới Thánh địa cầu trợ luyện đan, Từ Hối hỏi mới biết y chính là gặp được Lã Thanh Kính mới tới Thánh địa để thử.

Hơn nữa lại có cùng mục đích với Lã Thanh Kính, cũng là luyện chế một viên Linh cấp thượng phẩm đan.

Nhưng không phải là Ngưng Hồn đan, mà là Xích Huyết đan có thể bảo mệnh.

Từ Hối dẫn y vào Thánh địa, Dương Khai ra lấy dược liệu mà y mang tới.

Cũng chỉ nửa canh giờ như thế, một viên Linh đan ra lò.

Người nọ vô cùng kích động rời đi.

Lúc này đây Dương Khai cũng không thu bất kỳ thù lao nào của y, cũng ra điều kiện giống như Lã Thanh Kính, rồi cho y mang Linh đan đi.

Lại ba ngày nữa, người thứ ba tới Thánh địa thỉnh cầu luyện đan.

Dương Khai bào chế đúng cách, hơn nữa lại còn luyện chế được đan văn, khiến người tới thỉnh cầu kia vô cùng phấn chấn lại kích động, kêu lên y chưa bao giờ thấy được đan dược lại có đan văn như thế.

Mỹ mãn rời đi.

...

Một ngày nọ, Dương Khai đang ở trên đỉnh núi của tộc Cổ Ma, thương thảo công việc với Lệ Dung.

Ở nơi xa xa, từng tiếng vang của ống tay áo bay phần phật vang lên, ngẩng đầu nhìn thấy Từ Hối đại trưởng lão vội vội vàng vàng chạy tới. Người còn chưa tới mà đã phấn chấn hô to: - Thánh chủ, lại có người tới thỉnh cầu luyện đan!

- Đến thì đến, làm gì mà kích động như thế? Dương Khai bình tĩnh như không.

Lệ Dung đứng bên, cũng không khỏi hé miệng cười khẽ.

- Lần này hơi nhiều người tới, bốn năm người, hơn nữa còn có hai người là cường nhân Nhập Thánh Cảnh, hình như đều thỉnh cầu hỗ trợ luyện đan. Từ Hối vội vàng đáp lại.

- Hả, cuối cùng cũng phải luyện chế Thánh Đan rồi à?

Dương Khai nhếch miệng cười.

Người bình thường tới xin luyện chế đan dược đều là Linh cấp thượng phẩm, trong ba viên đan dược, lại có hai viên sinh ra đan văn, đúng là thanh danh hấp dẫn người khác.

- Đã đưa tới Khách Điện chưa?

- Rồi ạ. Từ Hối gật đầu.

- Đi xem sao. Dương Khai khẽ mỉm cười, dặn dò Lê Dung một tiếng, liền cùng Từ Hối bay về Khách Điện.

Trong Khách Điện, năm võ giả đang ngồi trên ghế, bên cạnh mỗi người đều có trà thơm.

Năm người này thực lực có cao có thấp, có nam có nữ, hai vị Nhập Thánh nhất tầng cảnh, một vị Siêu Phàm tam tầng cảnh, hai vị Siêu Phàm nhất tầng cảnh.

Vừa đang chờ đợi, năm người đều quan sát lẫn nhau, cũng không giống như quen biết gì, chỉ có hai cường nhân Nhập nhất tầng cảnh kia dường như đã từng gặp mặt nhau.

Một người trong đó nói: - Sao Ôn huynh cũng tới Cửu Thiên Thánh Địa?

Người được gọi là Ôn huynh kia cười nhạt:

- Đương nhiên là cũng có chung mục đích với Thượng Quan huynh rồi.

- Nói như thé, Ôn huynh cũng là nghe tới tin này, mới đến thử một lần sao?

- Đương nhiên, nghe nói có ba người cần luyện chế Linh cấp thượng phẩm đan tới đây, hai người trong đó lại mang về Linh đan có đan văn, người còn lại lấy được Linh đan vẫn có dược hiệu cô đọng, phẩm chất khá cao, mặc dù không có đan văn, nhưng đều tốt hơn nhiều so với linh đan mà đại đa số luyện đan sư khác luyện chế. Nếu tin này là thật, nói không chừng luyện đan sư ở đây có thể thỏa mãn yêu cầu của ta!

- Tin này không phải giả... Ba người đang ở cạnh lắng nghe, một nữ tử trung niên bỗng nhiên chen miệng nói.

Hai vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh không khỏi hướng mắt nhìn về phía bà ta, hồ nghi hỏi lại: - Làm sao bà biết?

- Bởi vì người thứ ba tới đây thỉnh cầu luyện đan chính là sư huynh của ta... Nữ nhân hé miệng mỉm cười: - Viên Linh đan sinh ra đan văn đó, ta từng tận mắt nhìn thấy rồi.

Bốn người còn lại trong điện đều thần sắc chấn động, liền vội hỏi lại đầu đuôi cụ thể.

Nữ tử trung niên biết gì nói đó, kể lại những gì mình biết ra.

Sau khi nghe xong, hai vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh liếc nhau, võ giả họ Ôn thoáng chút suy nghĩ: - Nói như thế, nơi này quả thật có một vị luyện đan đại sư tài nghệ siêu quần?

- Ba viên Linh đan, có hai viên có đan văn, không phải là quá may mắn thì chính là tài nghệ quá cao siêu. Không biết ta muốn luyện chế Thánh đan, hắn có thể luyện chế ra không?

Chương 889: Không tin thì thôi.

Năm người trong Khách Điện đang ngồi đợi, Dương Khai cùng Từ Hối đã đi tới.

Năm người kia vội vàng đứng dậy, hai cường nhân Nhập Thánh Cảnh không ngừng quan sát Dương Khai, như không ngờ vị tân Thánh chủ nổi danh bên ngoài lại trẻ tuổi như thế, không khỏi lộ ra chút khinh thị, nhưng khi nhìn thấy Từ Hối, thần sắc ngưng trọng không ít.

Tu vi của Từ Hối cao hơn bọn họ một tầng, mà tầng cảnh giới này nói không chừng cả đời bọn họ cũng không thể bước qua, đương nhiên không dám qua loa.

Liền vội vàng hành lễ.

Dương Khai nhiệt tình đáp lại, đợi bọn họ ngồi xuống mới nói:

- Mấy vị tới luyện đan sao?

Mọi người đều cùng nhau gật đầu.

- Vậy được, đưa hết toàn bộ dược liệu đã chuẩn bị sẵn giao cho ta, sau đó báo tên các loại đan dược mà các vị cần luyện chế, chờ mấy canh giờ nữa là được rồi.

Thấy vẻ mặt tùy ý này của hắn, năm người đều kinh ngạc, không ai nhúc nhích.

Dương Khai quét mắt nhìn bọn họ, cười ha hả nói: - Thế nào? Mấy vị chẳng phải là tới luyện đan sao, chẳng lẽ ngay cả dược liệu cũng chưa chuẩn bị?

- Dược liệu đương nhiên là đã chuẩn bị, nhưng mà xin hỏi Dương Thánh chủ một câu, vị luyện đan đại sư đó của quý tông xác suất thành công luyện chế đan dược là mấy phần? Một người trong đó cau mày hỏi.

- Nếu ta cam đoan với các ngươi là mười phần thành đan thì sao? Dương Khai nhếch miệng cười.

Năm người sắc mặt trở nên vô cùng kỳ quái, hiển nhiên là không quá tin tưởng, ngay cả nữ tử từng tận mắt nhìn thấy Linh đan có đan văn kia cũng thế.

Trên đời không có luyện đan sư nào lại có thể cam đoan bản thân mình có thể chắc chắn luyện chế thành đan dược, mặc dù là xuất sắc tới thế nào cũng có lúc lỡ tay.

Đây chính là điều mạo hiểm nhất định phải chấp nhận khi luyện đan.

Trừ phi những lời này là do Thiên Tàng Lão Nhân nói ra, nếu không thì không có chút đáng tin nào hết.

Vị tân Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa này hơi ngông cuồng rồi thì phải? Trong lòng mấy người đồng thời đều nghĩ thế, vốn trong lòng có chút chờ mong lập từ trở nên lo được lo mất.

- Thế nào? Từ Hối thấy sắc mặt của mấy người này có vẻ chần chừ, lập tức không vui nói: - Các ngươi cảm thấy luyện đan sư của Thánh địa ta không thể luyện chế ra Thánh đan mà các ngươi yêu cầu?

- Không dám! Người nọ biến sắc, cau mày nói: - Nhưng mà nguyên liệu Thánh cấp này của Ôn mỗ không có được nhiều, nếu luyện chế thất bại, muốn thu thập toàn bộ từ đầu cũng không phải là chuyện đơn giản như thế! Cho nên mới hơi thận trọng chút, kính xin Thánh chủ cùng đại trưởng lão thứ tội...

Dương Khai thản nhiên gật đầu: - Thận trọng cũng có thể hiểu được, nhưng mà các ngươi yêu cầu luyện chế Thánh đan, đến gặp luyện đan sư nào cũng phải chấp nhận mạo hiểm thất bại, ở chỗ của ta cũng đương nhiên là như thế. Nhưng ta có thể cam đoan với các ngươi, ở Thánh địa của ta, sự phiêu lưu này là thấp nhất, hơn nữa nói không chừng còn có chút thu hoạch không tưởng được.

- Đan văn? Nghe hắn nói như thế, năm người đều hai mắt rực sáng.

Nữ tử trung niên kia liền nhân cơ hội nói: - Nếu mấy vị không muốn thử thế để ta trước đi. Ta muốn luyện chế không phải Thánh đan, chỉ là một viên Linh cấp Thượng phẩm đan, mặc dù có thất bại, thu thập nguyên liệu lại thì cũng không lo bị tổn thất gì cả.

Nói như thế liền đưa dược liệu mà mình mang tới.

Bốn người khác cũng không có ý tranh đua, đều chuẩn bị tận mắt mở mang kiến thức xem vị luyện đan sư của Cửu Thiên Thánh địa tài nghệ ra sao, rồi mới tính toán dự định tiếp theo.

Biết tâm tư bọn họ, Dương Khai cũng không hề để ý, chỉ thị Từ Hối nhận lấy mấy dược liệu kia, sau đó liền rời đi.

Năm người lại tiếp tục đợi trong đại điện.

Sau một hồi, Từ Hối lại đi ra đại điện, thần sắc ngạo nghễ.

Năm người vội vàng đứng lên, ai nấy trông mong nhìn lão, chờ xem kết quả ra sao.

Từ Hối tiện tay ném ra một cái bình ngọc, thản nhiên nói: - Tự mình xem xem luyện đan sư của Thánh địa chúng ta có trình độ như thế nào!

Nữ tử trung niên kia tiếp nhận, khẩn cấp mở bình ra, bên trong lại có một viên đan dược màu đen.

Ngay sau đó, tiếng kinh hô lại vang lên.

- Đan văn!

Lại có Đan văn!
Linh cấp thượng phẩm đan này thật sự lại có được đan văn, dược hiệu cô đọng, giá trị tăng lên thêm mấy lần.

Nữ tử trung niên đó không kìm được vui mừng, nắm lấy Linh đan trên tay, cười tươi như hoa.

Hai vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh liếc nhau, đều thấy được vẻ hoảng sợ trong mắt đối phương.

Nếu đồn đại đã là sự thật, thế thì tính cả viên Linh đan trước mắt này có thể thấy được vị luyện đan sư trong Cửu Thiên Thánh Địa đã luyện chế ra tất cả bốn viên Linh đan.

Đều là Linh cấp thượng phẩm đan dược.

Mà trong đó lại có ba viên xuất hiện đan văn, điều mà chỉ có thể chờ mong cơ may chứ không thể cưỡng cầu.

Tỷ lệ đã lên tới gần tám phần!

Luyện đan sư bình thường cho dù có là luyện đan sư Thánh cấp vang dang gần xa trên đại lục này, muốn luyện chế ra viên Linh đan như thế cũng lao lực tâm tư, có khả năng hao phí từ mấy năm tới mười mấy năm mới ngẫu nhiên có được một viên.

Thế nhưng ở Cửu Thiên Thánh Địa này, việc Linh đan có được đan văn giống như miễn phí đi kèm, cứ từng viên, từng viên xuất hiện, đúng là làm cho người ta phải vô cùng kinh sợ.

- Hừ, Thánh chủ của chúng ta nói, vị đại sư kia hôm nay tâm trạng tốt, xúc cảm không tệ, muốn luyện chế đan dược thì khẩn trương lên, nếu không qua mấy canh giờ nữa, tâm trạng của đại sư không tốt, nói không chừng tạm thời không luyện nữa. Từ Hối thảnh thơi ngẩng cao đầu, cao ngạo vô cùng, thản nhiên nói.

- Đại trưởng lão, đây chính là dược liệu mà tại hạ mang đến!

Bốn người nghe thấy thế đều không chần chừ nữa, toàn bộ dâng lên, sau đó đưa phối trí dược liệu của bản thân nữa, chỉ sợ qua thời điểm vị đại sư thần bí kia thật sự tâm trạng mất vui.

Có thể luyện chế ra nhiều Linh cấp thượng phẩm đan sinh ra đan văn như thế, thế thì luyện đan sư này có thể luyện chế được Thánh đan chứ không nói chơi.

Từ Hối cũng không làm khó bọn họ, sảng khoái tiếp nhận, thuận tiện thu lại thù lao mà nữ tử trung niên kia mang tới, thong dong rời đi.

Không thể lần nào cũng làm kinh doanh lỗ vốn được, giờ đã tới thời điểm nên thu thù lao rồi.

Vị nữ tử trung niên cũng thành thật, thù lao chuẩn bị trả quả thật có giá trị tương đương với Linh đan mà bà yêu cầu luyện chế.

Sau nửa canh giờ, Từ Hối lại trở về thêm lần nữa, mang về hai viên Linh đan, giao cho hai người yêu cầu luyện chế.

Hai viên Linh đan này mặc dù không có đan văn, nhưng phẩm chất lại cao tới mức thần kỳ, làm cho bọn họ cho dù có chút tiếc nuối nhưng vẫn thỏa mãn mà trả thù lao xong rời đi.

Trong đại điện chỉ còn lại hai vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh kia lo lắng chờ đợi, như đứng đống lửa như ngồi đống than, liên tục nhìn xung quanh, hy vọng Từ Hối lại xuất hiện mang Thánh đan đã luyện chế tới.

Nhưng bọn họ cũng biết luyện chế Thánh đan có bản chất hoàn toàn khác hẳn với luyện chế Linh đan, thời gian cùng tinh lực tiêu hao đều tăng lên rất nhiều, có lo lắng vội vàng cũng vô dụng. Đành phải tiếp tục nhẫn nại chờ đợi.

Sau hơn một canh giờ, trong Thánh Chủ Uyển, Dương Khai triệu hoán Từ Hối vốn vẫn đang đừng chờ bên ngoài.

Đi vào trong sương phòng của Dương Khai, Từ Hối lập tức ngửi được mùi vị đan dược bay khắp phòng, thần sắc chấn dộng, tìm kiếm khắp nơi.

Lão muốn biết ai đang giúp những người này luyện chế đan dược, là ai có tài nghệ thần diệu tói thế.

Đáng tiếc sau một phen quan sát lại không thu hoạch được gì.

- Đan dược luyện xong rồi, ngươi mang đi ra trước, đừng vội vàng đưa cho bọn họ, đợi tới sáng ngày mai mới đưa tới cũng không muộn.

Từ Hối nghe thấy thế, như thoáng chút suy nghĩ, khẽ gật đầu, vừa tiếp nhận Thánh đan vừa nói: - Thánh chủ là muốn cho bọn họ biết Thánh đan không dễ luyện chế sao?

Dương Khai liếc mắt nhìn lão, thản nhiên nói: - Ta chỉ là làm cho bọn họ biết hoài nghi khả năng của luyện đan sư Thánh địa chúng ta nên được nếm chút trừng phạt!

Từ Hối dở khóc dở cười, cũng không nhiều lời nữa, hai mắt lại không ngừng đảo quanh.

Thấy lão dường như không muốn rời đi, ngược lại cứ nhìn xung quanh, Dương Khai cười nói: - Ngươi đang tìm vị luyện đan sư đó sao?

Từ Hối cười ha hả, hạ thấp giọng: - Thánh chủ, Thánh địa ta rốt cuộc là từ khi nào lại có vị đại sư như thế? Sao lão phu lại không biết chút gì chứ. Y tận tâm tận lực trợ giúp Thánh địa chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn, nói như thế nào cũng phải bái tạ một phen mới đúng, tốt xấu gì thuộc hạ cũng là Đại trưởng lão của Thánh địa mà.

- Ngươi muốn biết y là ai sao? Dương Khai cười dài nhìn lão.

Từ Hối thành thật gật đầu.

- Nếu ta cho ngươi biết, người luyện chế đan dược chính là ta thì sao đây?

- Thánh chủ xin đừng nói giỡn... Từ Hối vẻ mặt không tin. - Thánh chủ, người tuổi còn trẻ đã có tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh, chính là nhân trung chi long, ngày sau nhất định có thể vượt qua được thành tựu của các vị Thánh chủ nhiều đời. Điều này lão phu tất nhiên không nghi ngờ. Nhưng nếu người nói người đang tu luyện, lại còn thông tinh luyện đan thuật... ha ha, lão phu không tin đâu. Đại sư có thể luyện chế ra Thánh đan, muốn làm được điều này cũng phải mất tới chừng trăm năm. Thánh chủ, ngài vẫn còn rất trẻ mà, cho dù là từ trong bụng mẹ đã bắt đầu luyện đan cũng không thể nào có khả năng như thế.

- Không tin thì thôi. Dương Khai bĩu môi, cũng không giải thích nhiều.

- Hả? Từ Hối ngạc nhiên, lại càng không ngừng tò mò hơn về vị luyện đan đại sư đang giấu mặt kia. Nhưng mà Dương Khai không nói, lão cũng không thể làm gì được, chỉ đành mặt tro mày xám rời đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Từ Hối đi vào trong đại điện kia.

Hai vị cường nhân Nhập Thánh cảnh trắng đêm chờ đợi, hốc mắt đỏ bừng, vừa thấy Từ Hối đi tới lập tức vọt lên, vội vàng hỏi: - Đại trưởng lão, tình hình thế nào rồi?

Vừa nói chuyện, thần sắc khẩn trương, sợ nghe được tin gì không tốt từ phía Từ Hối.

Thực lực tới mức như bọn họ, bình thường đều có được địa vị tôn sùng, tinh thạch dư dả không lo tìm kiếm.

Nhưng đúng như lời những người đó nói, những nguyện liệu Thánh cấp đó cũng không dễ tìm, có một số loại không phải có tiền là mua được. toàn bộ đều do họ tự thân trèo đèo lội suối, xâm nhập đại hoang dã lĩnh tìm kiếm được.

Trong chuyện này, vận khí chiếm tỉ lệ quyết định rất lớn.

Nếu luyện chế thất bại, Thánh địa tuy nói sẽ bồi thường, nhưng cũng không thể bồi thường được dược liệu cho bọn họ, chỉ bồi thường những tinh thạch tương đương.

Bọn họ phải tiếp tục đi tìm hoặc tiếp tục thu mua.

Thấy dáng vẻ như vậy của hai người, trong lòng Từ hối không hiểu sao lại thấy khoái chí, kiêu căng nói: - Đại sư của Thánh địa ta đã ra tay, sao lại có chuyện không thành công? Thật không biết các ngươi đang lo lắng điều gì.

- Nói như thế...

- Cầm đi! Từ Hối mang hai bình ngọc, lần lượt đưa cho bọn họ. Xong xuôi, giơ tay phủi phủi tro bụi trên vai áo, hừ nói: - Lần sau có cần luyện chế Thánh đan thì trực tiếp mang tới Thánh địa ta, cam đoan làm cho các ngươi hài lòng!

Hai người nhìn vào đan dược trong bình ngọc, sắc mặt đại hỉ, một người không ngừng khen: - Quý tông đại sự quả thật tài nghệ cao siêu bất ngời. Lần sau nhất định lại tới. Đúng rồi, ta cũng có rất nhiều bằng hữu, đều đang rầu rĩ không tìm được lối đi, không tìm được luyện đan đại sư thích hợp, không biết đại sư của quý tông có thể giúp bọn họ luyện chế không?

Người còn lại cũng vội vàng nói rằng mình có không ít thân bằng hảo hữu cũng đang lâm vào tình hình này.

Chương 890: Đua nhau kéo đến.

Luyện đan sư Thánh cấp vốn rất rất hiếm, mỗi vị đều là chủ quản của Hiệp hội đan sư trong một thành trì lớn. Những người tới thỉnh cầu bọn họ luyện đan lại có quá nhiều, có rất nhiều người phải cực khổ đợi tới vài năm, thậm chí là còn lâu hơn nữa mới tới lượt mình.

Nhưng Cửu Thiên Thánh Địa này lại khác, thanh danh luyện đan vừa mới nổi, dường như còn chưa có bao nhiêu người đến thỉnh cầu luyện đan, cho nên nếu tới đây đều không cần chờ đợi.

Thấy bọn họ nói sẽ giới thiệu thân bằng hảo hữu tới luyện đan, Từ Hối nhìn bọn họ cũng hài lòng hơn nhiều, cười nói sang sảng: - Có thể, chỉ cần mang thù lao trả đầy đủ, đại sư của Thánh địa chúng ta sẽ ra tay.

- Điều đó là nhất định rồi. Hai người không ngừng gật đầu, cầm Thánh đan của mình nhanh chóng rời đi, chuẩn bị loan truyền tin này với thân bằng hảo hữu của mình.

Thời gian nhoáng cái đã một tháng trôi qua.

Bên ngoài Cửu phong, người người chi chít hối hả, vô cùng náo nhiệt.

Các võ giả Siêu Phàm Cảnh hay Nhập Thánh Cảnh đều xếp thành một hàng dài, đứng chờ bên ngoài Cửu phong, lo lắng chờ đợi, thò đầu ra nhìn xung quanh Cửu phong, vẻ mặt khác nhau.

Toàn bộ những người này đều tới Thánh địa cầu luyện đan.

Gần một tháng qua, càng lúc càng có nhiều người tới Cửu phong thỉnh cầu luyện đan. Những lúc mới bắt đầu chỉ có vụn vặn mấy người tới cầu vận may, tầm ba tới năm ngày mới có vài người. Nhưng khi những võ giả này được đến đan dược xong rời đi, càng nhiều người bị thu hút tới đây hơn.

Dần dần, ngày nào cũng có người tới, có lúc là một hai người tự đến, có lúc là cả đám người cùng rủ nhau tới.

Càng về sau, lại càng có nhiều người tới hơn, cũng càng thường xuyên hơn.

Sau đó liền biến thành tình hình như hiện nay.

Bên ngoài Cửu phong ít nhất có mười mấy cường nhân Siêu Phàm Cảnh đang chờ đợi, Thánh địa trưởng lão La Sinh và Mạnh Thiên Phi dẫn một số đệ tử Thánh địa đứng ở một bên duy trì trật tự.

Những người khách từ xa tới này đều được các đệ tử sắp xếp lần lượt vào bên trong Thánh địa, cung cấp trà nước cùng nơi nghỉ ngơi.

Đương nhiên nếu có ai không tuân theo quy củ, muốn cưỡng thế chen ngang, bất kể tu vi cao hay thấp đều bị đuổi đi.

Đây là chỉ thị của Dương Khai, hai vị trưởng lão Thánh địa đều nghiêm túc chấp hành.

- Làm sao mà còn chưa tới lượt chúng ta vào trong chứ. Đằng trước đội ngũ đó, có một người đang nghển cổ nhìn xung quanh, nóng vội nói thầm.

- Nhanh thôi, tiếp theo là tới chúng ta rồi. Người đi cùng gã thần sắc chờ mong nói.

- Đúng thế, không nên nóng vội, mới đợi ở đây có mấy ngày thôi, nếu là tới chỗ khác, đợi mấy năm không chừng còn chưa tới lượt nữa! Người thứ ba cũng trấn an.

- Điều này cũng đúng. Người nọ lập tức thoải mái hơn, hàn huyên với mấy người xung quanh. - Nghe nói vị luyện đan sư này của Cửu Thiên Thánh địa từ khi mới ra tay tới nay còn chưa từng có lần nào thất bại cả. Bất kể là luyện chế Linh đan hay Thánh đan, mỗi lần đều thành công, làm cho người cần đan vừa lòng rời đi.

- Đâu chỉ vậy, những Linh đan được luyện chế này còn có rất nhiều sinh ra đan văn.

- Thật hay giả thế? Thật sự có đan văn sao?

- Ta cũng nghe nói thế, quả thật có không ít đan dược sinh ra đan văn.

- Thế thì giá thù lao chẳng phải tăng lên mấy lần?

- Cửu Thiên Thánh Địa vẫn như bình thường, chỉ thu thù lao có giá trị tương đương một viên Linh đan. Nhưng nếu ngươi muốn trả thêm, bọn họ cũng sẽ không cự tuyệt!

- Thế đương nhiên là phải trả nhiều hơn một chút, để lại ấn tượng tốt, lần sau tới cầu đan không chừng sẽ thuận lợi hơn, ha ha. Ta đã chuẩn bị nhiều thù lao hơn, nói không chừng may mắn, đan dược của ta lại có thể sinh ra đan văn.

- Vị đại sư này đúng là thần... Đạt được cảnh giới như thế, y cũng phải là luyện đan sư Thánh cấp trung phẩm chứ nhỉ? Có lẽ trong thiên hạ ngoại trừ Thiên Tàng Lão Nhân ra thì y là người lợi hại nhất.

- Nơi này hình như không chỉ có một vị luyện đan sư Thánh cấp...

- Sao lại nói như thế?

- Ngươi không phát hiện tốc độ luyện đan của bọn họ rất nhanh sao? Mỗi một ngày tối thiểu đều có thể giúp được mười người luyện chế đan dược. Những đan dược này đều là Linh cấp thượng phẩm trở lên đó, lại càng có nhiều Thánh cấp đan nữa. Nếu chỉ có một vị đại sư, sao lại xoay xở được đây?

- Chẳng lẽ trong Cửu Thiên Thánh địa có ẩn giấu mấy vị luyện đan sư đẳng cấp như thế?

Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi.

Luyện đan sư Thánh cấp vô cùng hiếm, mỗi thế lực đều vô cùng hy vọng trong trông môn của mình có thể có được cao nhân như thế trấn thủ. Nhưng trong thiên hạ có được mấy thế lực có được điều này. Mặc dù là có, vị luyện đan sư đó cũng chỉ làm việc cho tông môn của mình, chưa bao giờ luyện đan cho người ngoài. Luyện đan sư địa vị còn được tôn sùng, nói không chừng mấy tháng, hoặc có khi một, hai năm mới ra tay một lần, bình thường đều hưởng hết chuyện tốt của nhân gian, nhàn nhã tự tại. Trái lại, vị luyện đan sư của Cửu Thiên THánh Địa này cả tháng có khi chắc thời gian uống ngụm nước còn không có, quả thật đúng là người tốt tạo phúc chúng sinh, được bao nhiêu người sùng bái.

Những lời bàn tán như thế liên tục được đám võ giả truyền ra, đều vô cùng khiếp sợ vì nội tình của Cửu Thiên Thánh Địa này.

Duy chỉ có điều làm cho người ta thấy đáng tiếc chính là vị đại sư của Cửu Thiên Thánh Địa này chỉ giúp một người luyện chế một viên đan dược, tuyệt đối không hơn.

Nhưng đại sư mà, đều là mấy người có tính tình cổ quái, võ giả tới cầu đan đều có thể hiểu được.

Sau một lúc lâu, trong Cửu phong kia bỗng nhiên đi ra một nhóm người, nhân số không nhiều cũng không ít, vừa hay mười người. Mười người này bất kể tu vi cao thấp, bất kể nam nữ trẻ già, mỗi người đều ngửa đầu ưỡn ngực, nét mặt tỏa sáng, vẻ mặt vô cùng mỹ mãn.

- Đi ra rồi, nhóm người ngày hôm qua đi vào cũng đã đi ra rồi! Trong đám người có tiếng kinh hô.

Có người hiếu kỳ, giương giọng nói: - Chư vị, đan dược của các người luyện chế sao rồi?

Trong mười người đi ra kia, có một lão già trên tám mươi tuổi cười lớn nói: - Đại sư của Cửu Thiên Thánh Địa tài nghệ danh bất hư truyền, đan dược mà mười người chúng ta cầu luyện, toàn bộ đều luyện chế thành công, không một thất bại. Hơn nữa Thánh cấp hạ phẩm đan của lão phu còn xuất hiện đan văn, ha ha ha!

Lão giả ngửa mặt lên trời cuời dài, vô cùng phấn chấn, đắc ý.

Chín người khác đều nhìn lão với ánh mắt hâm mộ.

Những người đang đứng đó đều ngây ra như phỗng, hai mắt đỏ ngầu nhìn lão, chỉ hận không thể trực tiếp xông lên trước đánh lão ngất xỉu, đoạt lấy viên Thánh đan đó.

Thánh đan lại có đan văn, chính là bảo bối trăm năm khó gặp, giá trị không thể đo lường.

Nhưng vừa phát hiện mức độ tu vi của lão già này, mọi người lại chỉ đành bỏ đi ý niệm trong đầu.

Lão già này tối thiểu cũng đã là cao thủ Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh rồi.

- Chư vị từ từ đợi... chúc các vị cũng may mắn như lão, lão phu đi trước đây! Tâm trạng lão dường như vô cùng tốt. Ngày bình thường, cao nhân giống như lão làm việc gì nhất định đều mắt cao hơn trán, làm sao lại nhiều lời với người ngoài như thế? Nhưng hôm nay chẳng những lải nhải, còn hảo ngôn hảo ngữ.

Nói như thế xong, lại đi tới trước đám người La Sinh và Mạnh Thiên Phi đang duy trì trật tự, khách khí chắp tay, nhanh chóng rời đi.

Lão đi một lúc lâu, đám người đang xếp hàng chờ đợi mới bừng tỉnh, cả đám hai mắt thần quang rạng rõ, chờ mong vô cùng.

- Hai vị trưởng lão, hiện tại có thể cho người đi vào chưa? Bọn ta cũng chờ mấy ngày rồi, giờ cũng tới lượt bọn rồi chứ? Đám người đứng đầu kêu lên.
La Sinh cùng Mạnh Thiên Phi khẽ liếc nhau, gật đầu, La Sinh cất cao giọng nói: - Mười vị bằng hữu đứng đầu hàng mời theo đệ tử Thánh địa ta tiến vào Khách Điện, đến đó tất sẽ có người chiêu đãi các vị. Mười vị đằng sau xin tiếp tục chờ đợi!

- Chư vị, mời! Một đệ tử Thánh địa đi trước chỉ dẫn.

Mười võ giả đứng đầu hàng lập tức hăng hái chen nhau đi vào, người đẩy ta thúc, không hề nhượng bộ chút nào, trong nháy mắt liền đã không thấy bóng dáng.

Những người còn đang đứng trong hàng lại tiếp tục nóng lòng chờ đợi.

Hai vị trưởng lão đi tới một bên, nhìn cảnh tượng phấn chấn lòng người này đều vô cùng vui mừng.

- Mạnh huynh, huynh nói Thánh chủ chúng ta từ đâu lại tìm được vị luyện đan đại sư này? Khả năng khó tin quá nhỉ?

Manh Thiên Phi lắc đầu: - Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai bây giờ? Ta cũng đã từng thảo luận chuyện này với đại trưởng lão, ngay cả đại trưởng lão cũng không biết vị đại sư đó trông ra sao, đến từ đâu nữa, nhưng mà hẳn là bằng hữu Thánh chủ kết giao bên ngoài.

- Lợi hại... có thể khiến vị đại sư tài ba như thế làm việc cho Thánh địa, Thánh chủ thật đúng là không tầm thường!

- Đúng vậy, ít nhiều trong thời gian này thù lao được trả cho việc luyện đan cũng giúp cho tình hình của Thánh địa lập tức cải thiện, các đệ tử cũng không còn phải phát sầu về chuyện vật tư tu luyện. Ha ha, khi nào có thể làm cho vị đại sư này luyện chế đan dược cho ngươi và ta thì lại càng tốt hơn nữa.

- Người một nhà không cần nóng vội, hôm nào nói mấy câu cùng Thánh chủ, nhất định không thành vấn đề.

- Nói thì nói là như thế, những thế này, vị đại sư đó không biết khi nào mới có thể rảnh tay được chứ...

Vừa nói chuyện hai người liền chuyển mắt nhìn về đằng xa. Bên đó, lại có một đám người đang tiếp cận Cửu Thiên Thánh Địa.

Không thể nghi ngờ, đám người kia cũng là đến thỉnh cầu luyện đan dược.

Vừa có một đám đi, lại thêm một đám, nhân số chỉ càng ngày càng nhiều...

Hai vị trưởng lão vừa vui vừa sầu, thở dài thật sâu.

Đám người kia nhân số cũng không ít, chừng bốn năm người, đợi ở gần đó. La Sinh tiến đến thông báo mấy câu, làm cho bọn họ xếp vào cuối cùng của hàng.

Đã nhiều ngày, mỗi ngày La Sinh cùng Mạnh Thiên Phi đều phải tiếp đãi ít nhất hai ba lượt khách nhân như thế, hơn nữa càng lúc càng có xu hướng tăng lên.

Vừa sắp xếp xong mấy người kia, từ xa, hai vị trưởng lão lại nhìn thấy Từ Hối từ trong Cửu phong bay ra.

Lúc này thần sắc chấn động, tiến lên tiếp đón.

Không bao lâu, Từ Hối đại trưởng lão đi vào, nhìn thoáng qua đám người đang xếp hàng thật dài, kinh ngạc vô cùng: - Nhiều người như thế sao?

- Đúng thế, đại trưởng lão, thanh danh luyện đan của Thánh Địa chúng ta càng ngày càng vang dội rồi. La Sinh cười khổ nói.

- Điều này là đương nhiên, chỉ riêng việc chưa từng có tiền lệ thất bại, trên đời này không có vị luyện đan sư nào có thể đạt được tới trình độ này, ngoại trừ luyện đan sư của Thánh địa chúng ta! Từ Hối hiện ra vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

- Đại trưởng lão đi ra có việc gì chỉ bảo sao? Mạnh Thiên Phi dò hỏi.

- Ừm, truyền lệnh của Thánh chủ! Từ Hối gật đầu, hét to với đám người đang xếp hàng xung quanh: - Chư vị, lão phu là đại trưởng lão của Cửu Thiên Thánh Địa, xin hữu lễ!

Mọi người vội vàng đáp lễ, không dám chậm trễ chút nào.

Thần sắc Từ Hối chấn động, chưa bao giờ thấy hăng hái như thế, được người xung quanh chăm chú nhìn, kể cả cựu Thánh chủ khi còn tại thế cũng chưa từng được hưởng cảm giác như thế.

Tiếp tục nói to:

- Truyền lệnh của Thánh chủ chúng ta, xin hỏi trên tay chư vị có thiên địa linh vật hay không?

Mọi người đại đa số đều lắc đầu, ý mình không có vật này, cũng có chút xì xào bàn tán, đoán xem vị Thánh chủ đó tìm thứ này làm gì.

Chương 891: Nguyệt Hoa thảo.

Thiên địa linh vật là thứ quá hiếm hoi, quả thực không dễ dàng có được, có thể có những võ giả cả đời cũng chưa từng nhìn thấy.

Bởi vì thứ này đã có thần trí riêng, có thể coi là một loài sinh linh, biết đón phúc tránh họa. Lúc phát hiện ra nguy hiểm thì nó liền bỏ chạy từ xa, rất khó kiếm tìm.

Từ Hối để ý quan sát, cười ha hả: - Các vị yên tâm, không phải Thánh địa ta đòi hỏi của cải của các vị. Thánh chủ nói nếu như vị nào có thiên địa linh vật trong tay, bất kể cấp bậc cao hay thấp, bất kể là chủng loại nào, chỉ cần có thể trao cho Thánh địa ta thì đại sư của Thánh địa có thể giúp người đó luyện chế ba viên đan dược không tính thù lao. Hơn nữa sẽ luyện chế ngay lập tức, không cần phải xếp hàng chờ và cam đoan đan được luyện thành.

Lời này vừa nói lập tức khiến quần hùng xôn xao.

Đại sư của Cửu Thiên Thánh Địa luyện đan giúp người khác, thù lao phải trả không hề cao, nhưng cũng không thấp, tương ứng với giá trị của tinh thạch hoặc dược liệu dùng để luyện chế.

Đại đa số mọi người đều có thể chấp nhận mức thù lao như vậy.

Bởi vì dược liệu Thánh cấp khó kiếm, nhưng tinh thạch thì lại không thiếu đối với một số người.

Nhưng nếu như đáp lại là ba viên đan dược thì quả là một con số xa xỉ đủ để khiến không ít người động lòng.

Trong hàng ngũ có người hỏi: - Đại trưởng lão, luyện chế ba viên đan dược không lấy thù lao, không giới hạn cấp bậc sao?

Từ Hối mỉm cười lắc đầu: - Không hạn chế cấp bậc, cho dù ngươi muốn luyện Thánh cấp trung phẩm đan cũng vậy!

- Đại sư của quý tông môn thật có khí phách! Người nọ kêu lên một tiếng, những người khác cũng giật mình ngây người.

Tuy cho đến giờ vẫn không có ai yêu cầu luyện Thánh cấp trung phẩm đan, nhưng từ câu nói này của Từ Hối có thể đoán ra vị đại sư đó có khả năng luyện ra loại đan dược ở cấp bậc này, hơn nữa còn vô cùng tự tin vào kỹ thuật của bản thân.

- Cho nên nếu trong tay các vị có thiên địa linh vật thì xin đừng cất giấu nữa, cơ hội hiếm thấy đấy! Từ Hối cười ha hả khuyên giải.

Lão không biết đám người này có thiên địa linh vật hay không, càng không biết Dương Khai cần cái này để làm gì, nhưng Thánh chủ đã căn dặn thì lão cứ dốc hết sức làm cho tốt.

Phía cuối hàng, trong nhóm người vừa mới tới có một người vẻ mặt do dự, lưỡng lự một lúc mới hỏi: - Đại trưởng lão, bất kể loại thiên địa linh vật nào cũng được sao?

- Đều được. Từ Hối gật đầu, đưa ánh mắt về phía người đó.

Người đó nghiêm mặt, lại hỏi: - Nhưng nếu ta chỉ cần chế luyện một viên đan dược thì sao?

- Vậy hai viên còn lại, Thánh địa ta sẽ ghi nhớ giúp ngươi, lúc nào ngươi muốn luyện chế đều có thể đến, bất kể là lúc nào cũng không bắt ngươi phải chờ đợi.

- Vậy sao... Nét mặt người đó có vẻ nóng vội muốn thử xem sao, cẩn thận lấy ra một hộp đựng bằng ngọc từ trong ngực áo, chậm rãi chạy đến trước mặt Từ Hối để đưa vật ấy rồi nói: - Đại trưởng lão, ngài xem thử xem cái này được không?

Vừa nói, sắc mặt của y vừa đầy vẻ kỳ vọng, vừa có chút lo lắng bất an.

Người này chỉ hơn ba mươi tuổi, công lực không cao, chỉ đạt trình độ Thần Du Cảnh đỉnh phong. Tu vi như vậy mà đến thỉnh cầu luyện chế đan dược thì cao nhất cũng chỉ có thể là Linh cấp thượng phẩm đan.

Hơn nữa kiểu võ giả như y, ngày thường sẽ chẳng có cơ hội đối thoại trực tiếp với một đại nhân vật như Từ Hối. Hôm nay có cơ duyên ngẫu nhiên, tất nhiên khiến y rất hưng phấn.

Từ Hối nhướn mày, tiếp nhận hộp đựng tinh xảo bằng ngọc đó, lập tức muốn mở ra xem.

Người đó vội vàng nói:

- Đại trưởng lão cẩn thận một chút, thứ này chạy rất nhanh, không để ý là nó biến mất ngay. Năm đó tại hạ nhân cơ duyên trùng hợp mới có được nó, nhưng ngay cả nó là cái gì cũng không biết. Nói ra thật là hổ thẹn.

- Không sao! Từ Hối cười tự tin, dùng thần niệm khổng lồ bao bọc hộp đựng bằng ngọc đó, không để lại chút khe hở nào.

Không ít người cũng rướn cổ nhìn theo, muốn xem xem thiên địa linh vật ở bên trong rốt cuộc là cái gì.

Ngay cả hai vị trưởng lão La Sinh và Mạnh Thiên Phi cũng nhích lại gần.

Hộp đựng được mở ra, trong khoảnh khắc, từ bên trong phóng ra một luồng hào quang thanh tĩnh, như hoa như nguyệt, trong veo như nước.

Dường như phát hiện ra hộp đựng vẫn luôn đóng nay bị mở ra, luồng hào quang liền phóng vụt ra ngoài.

Từ Hối cười ha hả, vẻ mặt bình thản.

Trong sự bao bọc của thần niệm, hào quang đó hoàn toàn không có cách nào xông ra được, trước sau chỉ di chuyển được trong một phạm vi nhỏ, trông dáng vẻ rất lo lắng.

Một lúc lâu sau, hào quang thanh tĩnh này mới dần dần ngưng kết, hội tụ thành hình dạng một cây linh thảo ba lá.

Sóng năng lượng tản ra từ linh thảo này không yếu chút nào, sức sống bừng bừng, toàn thân trong suốt lóng lánh như được chế tạo từ bạch ngọc một cách rất tinh xảo.

Ba chiếc lá cũng tươi non như tích nước bên trong. - Quả thật là thiên địa linh vật! Đôi mắt Từ Hối sáng lên, khẽ gật đầu.

Dựa vào nhãn lực của lão tất nhiên có thể nhìn ra cây linh thảo này chắc chắn là thiên địa linh vật, bởi vì nó đã có một thần trí nhất định.

- Các vị có nhận ra đây là loại thiên địa linh vật nào không? Từ Hối cao giọng hỏi đám người đến cầu đan dược.

Đa số mọi người đều lắc đầu, chỉ có một người cười ha hả: - Đại trưởng lão, đây là Nguyệt Hoa thảo, hấp thu tinh hoa của mặt trăng sinh ra linh trí. Tuy nó là một loại thiên địa linh vật, nhưng tiếc là thời hạn sinh trưởng của nó quá ngắn. Hiện giờ chỉ có ba lá, e rằng chẳng phát huy được tác dụng gì. Nếu như để nó tiếp tục tăng trưởng thêm trăm năm, sinh trưởng đến mức ra được năm lá trở lên, vậy thì giá trị của nó sẽ khác trước.

- Vậy sao? Xem ra các hạ rất hiểu biết về thứ này. Từ Hối mỉm cười nhìn y.

- Chút kiến thức mọn thôi! Tại hạ có chút hứng thú với linh thảo linh dược, ba năm trước cũng từng có mục tiêu là trở thành luyện đan sư. Đáng tiếc tư chất của tại hạ kém cỏi nên vẫn chưa thể có thành tựu trên con đường này, đành phải từ bỏ để bắt đầu tu luyện võ đạo.

- Thì ra là vậy! Từ Hối gật gù. Hiểu biết của luyện đan sư về các thứ linh thảo linh dược sâu sắc hơn người bình thường. Người này tuy chưa thể trở thành một luyện đan sư xuất sắc, nhưng kiến thức liên quan đến thảo dược mà y nắm được thì người bình thường không thể so nổi.

- Cái này... không được sao? Chủ nhân của cây Nguyệt Hoa thảo đó gãi đầu, có chút lo lắng bất an.

Người nọ nói Nguyệt Hoa thảo này không có giá trị cao, khiến y không khỏi lo được lo mất.

Tuy đối phương đã hứa sẽ giúp chế luyện ba viên đan dược! Thế nhưng một cây Nguyệt Hoa thảo có thể đổi lại ngần ấy sao?

- Không! Ngoài dự liệu của y, Từ Hối mỉm cười lắc đầu. - Lão phu đã nói thì tất nhiên sẽ không lật lọng. Bất kể cấp bậc nào, chủng loại nào, chỉ cần là thiên địa linh vật là được! Ừm, Nguyệt Hoa thảo này lão phu sẽ nhận. Tiểu huynh đệ, ngươi đi theo ta, đại sư có thể giúp ngươi luyện đan ngay lập tức!

- Tốt quá rồi! Người đó hết sức mừng rỡ.

Y vừa mới tới đây vào hôm nay, nếu như phải chờ thì ít nhất cũng phải sáu, bảy ngày, còn phải trả mức thù lao ngang với giá trị đan dược mình muốn.

Nhưng chỉ một cây Nguyệt Hoa thảo lại có thể giúp y nhanh chân hơn so với người khác, còn có thể khiến vị đại sư đó luyện chế cho ba viên đan dược không kể cấp bậc!

Sau này tìm thấy dược liệu lại đến đây nhờ đại sư luyện cho hai viên Thánh đan.

Nếu may mắn có được đan vân, đem đi bán chưa biết chừng cuộc đời mình sẽ lập tức khác trước.

Người này ảo tưởng ngập tràn, cứ cảm thấy cả người đều lâng lâng tựa như ngày mai tốt đẹp đang vẫy tay với y.

- Đợi đã! Trong đám đông đột nhiên có người kêu lên.

Từ Hối chau mày quay lại nhìn người đó, phát hiện đó là một cường nhân Nhập Thánh Cảnh, không khỏi có chút không vui: - Các hạ có gì chỉ giáo?

- Không dám không dám! Cường nhân Nhập Thánh Cảnh đó cười khan một tiếng. - Xin đại trưởng lão chờ một lát, có thể để ta nói với vị tiểu huynh đệ này vài câu không?
Từ Hối nhìn y, một lúc lâu mới khẽ gật: - Vậy xin nhanh một chút, Thánh chủ vẫn đang chờ lão phu bẩm báo.

- Đa tạ đại trưởng lão! Người đó vội cảm tạ, sau đó đi tới trước mặt võ giả Thần Du Cảnh, nói chuyện với hắn vui vẻ hòa nhã.

Y cố ý hạ giọng cực nhỏ, người xung quanh dù có hoài nghi cũng không biết họ rốt cuộc đang đàm luận chuyện gì.

Chỉ thấy ban đầu vị chủ nhân của Nguyệt Hoa thảo có vẻ không hiểu rõ cũng không muốn, tuy nhiên sau khi nghe cường nhân Nhập Thánh Cảnh nói vài lời thì lại trở nên phấn khởi, gật đầu liên tục.

Trong đám đông, không ít người đăm chiêu như đã đoán ra hai người này rốt cuộc đang nói cái gì.

Sau một lúc, cường nhân Nhập Thánh Cảnh và chủ nhân của Nguyệt Hoa thảo mới nói chuyện xong, có vẻ như giữa hai người đã đạt được thỏa thuận chung, đôi bên đều tỏ ra vui vẻ.

Từ Hối còn chưa kịp kêu chủ nhân của Nguyệt Hoa thảo đi theo lão vào Cửu Thiên Thánh Địa thì đã có mấy vị Nhập Thánh Cảnh bao vây hắn.

Trận tranh cãi quyết liệt nổi lên.

Chủ nhân của Nguyệt Hoa thảo tiến thoái lưỡng nan. Y không dám đắc tội với bất kỳ ai trong số cường nhân Nhập Thánh Cảnh này, chỉ có thể bất lực kêu lên: - Các vị tiền bối ra giá đi, ai trả giá cao người ấy được!

Nghe vậy, mấy người đó lập tức đưa ra mức giá của mình, ai cũng nâng giá ào ào, không hề nhường nhịn.

Từ Hối nghe vậy thì dở khóc dở cười, lập tức hiểu ngay chủ nhân của Nguyệt Hoa thảo này đang làm cái gì.

Thánh địa hứa sẽ luyện giúp y ba viên đan dược bất kể cấp bậc, hơn nữa l không tính thù lao.

Y bị tên võ giả đầu tiên tìm đến lôi kéo, thành ra muốn bán ba cơ hội này đi.

Ba cơ hội đã là ba phần thù lao, cách này cũng đem lại lợi ích không ít.

Chậm rãi lắc đầu, Từ Hối cũng không ngăn cản bọn họ. Thánh địa đã cho bọn họ cơ hội như vậy thì cũng không tiện nhúng tay vào chuyện này nữa.

Một lúc lâu sau, chủ nhân của Nguyệt Hoa thảo mới vui mừng chạy lại nịnh bợ:

- Làm phiền đại trưởng lão phải chờ lâu rồi, chúng ta vào thôi.

Từ Hối híp mắt cười nhìn y: - Ngươi rất thỏa mãn với lợi ích họ cho ngươi?

Người nọ ngại ngùng cười: - Thỏa mãn, rất thỏa mãn. Nhưng mà như thế không vấn đề gì chứ?

- Đương nhiên không vấn đề gì. Thánh địa cho ngươi ba cơ hội, ngươi sử dụng nó thế nào là việc của ngươi.

- Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Món lợi lớn như vậy từ trên trời rơi xuống, khiến y có hơi choáng váng.

Những vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh đó không muốn đợi ở bên ngoài như người khác, vì món lợi họ bỏ ra dường như không kém bao nhiêu so với thù lao phải trả cho việc luyện Thánh đan.

Thứ mà chủ nhân của Nguyệt Hoa thảo thu lại chẳng khác nào chính là món thù lao mà đáng ra phải thuộc về Thánh địa. Mà y chỉ phải bỏ ra một cây thiên địa linh vật cấp bậc không cao.

Đối với một võ giả Thần Du Cảnh như y, việc này quả thật là cơ duyên lớn nhất trong đời.

Đưa người này vào Khách điện, lấy đi ba phần dược liệu mà y mang hộ người ta, Từ Hối lập tức đi đến Thánh Chủ Uyển.

Trong sương phòng tràn ngập mùi hương của đan dược, Dương Khai đang tĩnh tọa phục hồi, trước mặt bày một lò luyện đan nhỏ.

Từ Hối bước tới bẩm báo lại sự tình.

Dương Khai khẽ gật đầu, nhận lấy dược liệu và cây Nguyệt Hoa thảo mà lão mang tới rồi hạ lệnh: - Đợi khi nào ta gọi ngươi thì tới lấy.

- Vâng!

Chờ cho Từ Hối đi rồi, Dương Khai mới bỏ Nguyệt Hoa thảo vào trong không gian Hắc Thư, tâm thần cũng bước vào trong đó.

Một luồng hào quang như ánh trăng đang không ngừng chao đảo, lộ vẻ hoảng sợ lúng túng toan tính tìm nơi trú ẩn trong không gian Hắc Thư.

Thần Thụ tò mò nhìn nó, thần niệm khóa chặt trên người nó, quan sát tỉ mỉ.

Chương 892: Vui trong mọi sự.

Động tác của Thần Thụ khiến Nguyệt Hoa thảo càng rối loạn hơn. Sau khi trốn chạy một hồi, nó đâm đầu vào bên trong Vạn Dược Linh Dịch.

Trong chớp mắt, Nguyệt Hoa thảo lập tức trở nên bình ổn, mắt thường cũng có thể trông thấy một ít Vạn Dược Linh Dịch đã bị nó hấp thụ, hào quang như ánh trăng lưu chuyển trên ba phiến lá.

Dương Khai sa sầm nét mặt, đang định ra tay lấy Nguyệt Hoa thảo ra khỏi Vạn Dược Linh Dịch thì Thần Thụ đã ra tay trước.

Một nguồn lực vô hình bao vây lấy ba lá linh thảo, kéo nó tách ra.

Bỗng Dương Khai cảm thấy thần niệm của Thần Thụ dường như đang nối liền với Nguyệt Hoa thảo.

Mỉm cười, hắn dừng động tác.

Một hồi lâu, Thần Thụ mới gọi hắn đến nói: - Ta đã răn dạy nó, cũng sẽ trông chừng không để nó tùy tiện đi vào trong đó. Có điều thần trí của vật này giống hệt ta ngày trước, chưa được hoàn chỉnh, cho nên giao tiếp với nó hơi mất sức. Thiên địa linh vật mà trước đây ngươi nhắc tới là thứ này sao?

- Ừm. Dương Khai cười ha hả. - Cứ từ từ, rồi sẽ có một ngày có thể giao tiếp thuận lợi với nó. Có cơ hội ta sẽ tìm thêm cho ngươi những thiên địa linh vật khác, như thế ngươi sẽ có bạn.

- Được! Thần Thụ đáp.

Dương Khai lệnh cho Từ Hối hỏi thăm đám người cầu đan dược đó về thiên địa linh vật, cũng là vì đột nhiên nhớ ra một chuyện mà trước đây hắn từng hứa với Thần Thụ. Số lượng những người đến cầu đan dược không ít, đến từ Bắc Nam đều có cả, trong số đó nhất định có kẻ may mắn có được thiên địa linh vật.

Vốn dĩ không mong thành công trong một chốc, thế mà không ngờ vận khí thật không tồi, trong đám người ấy thực sự có người có thứ này, hơn nữa còn bằng lòng giao vật đó ra.

Sau khi quan sát một lúc, khẳng định sẽ không có vấn đề gì xảy ra, tâm thần Dương Khai mới rời khỏi không gian Hắc Thư, tiếp tục bắt đầu đại nghiệp chế luyện đan dược.

Trong khoảng thời gian hơn một tháng nay, hắn lúc nào cũng luyện đan ở đây, không ra khỏi cửa nửa bước.

Tự tay hắn đã luyện ra vô số viên Linh cấp thượng phẩm đan, Thánh cấp hạ phẩm đan mà chưa một lần thất bại.

Bởi vì có liên quan đến lửa thần thức mà hắn sở hữu, càng nắm chắc được nhiều linh trận luyện đan tinh diệu, tốc độ luyện đan của hắn càng nhanh hơn rất nhiều so với luyện đan sư thông thường.

Dựa vào trình độ hiện nay của hắn, luyện một viên Linh cấp thượng phẩm đan thì chẳng cần dùng tới thời gian một nén hương, luyện một viên Thánh cấp hạ phẩm đan cũng chỉ cần nửa canh giờ mà thôi.

Mỗi ngày chỉ luyện mười viên đan dược, không nhiều hơn, cũng không ít hơn.

Thời gian còn lại hắn dùng để khôi phục và cảm ngộ những thu hoạch trong quá trình luyện đan.

Hắn vui khi được làm việc này!

Một chút cảm giác bực bội và chán nản cũng không có.

Nhờ có số lượng lớn dược liệu cao cấp để luyện tập, phỏng đoán của hắn trước đây về đan văn đã được chứng thực trong thực tiễn.

Đan văn thực sự có thể tự tạo ra, có điều rất hao tổn tinh thần và thủ pháp. Cần dung hợp vô số linh trận lại với nhau và luyện hóa nhập vào trong đan dược trong khoảnh khắc ngay trước khi đan được luyện thành.

Nếu thành công thì đan văn sẽ được hình thành và đan dược cũng sẽ để lâu không hỏng.

Hiện nay hắn đã có thể tùy ý luyện ra đan văn đối với Linh cấp thượng phẩm đan. Đối với Thánh cấp đan thì còn phải nhờ vào may mắn. Có lúc thủ pháp chưa đủ thành thạo vẫn không tạo được đan văn.

Trong quá trình luyện đan, phải thường xuyên sử dụng lửa thần thức, hơn một tháng qua Dương Khai chẳng những không cảm thấy mệt mỏi, ngược lại còn âm thầm thấy lửa thần thức của mình trở nên tinh thuần nồng hậu hơn.

Cảm ngộ trong lúc luyện đan cũng trở thành một kinh nghiệm tu luyện, lắng đọng lại, khiến cảnh giới tu vi của hắn được củng cố vững vàng.

Luyện đan và võ đạo hỗ trợ cho nhau, kết hợp với nhau cùng tăng tiến, phát triển một cách khả quan.

Không dồn sức vào tu luyện mà cảnh giới tu vi lại vẫn nâng lên ổn định, cứ đà này, Dương Khai cảm thấy không cần đến ba hay năm năm nữa, mình đã có thể chạm tới cánh cửa của Nhập Thánh Cảnh.

Nếu như còn có thêm cơ hội tốt nữa thì thời gian sẽ rút ngắn lại một chút.

Công lực đã đạt đến Siêu Phàm tam tầng cảnh, chỉ còn cách Nhập Thánh Cảnh một bước.

Không giống như Chân Nguyên Cảnh thăng lên Thần Du Cảnh, cũng không giống như Thần Du Cảnh thăng tới Siêu Phàm Cảnh, bước đi dẫn tới Nhập Thánh Cảnh đó khó khăn hơn bất kỳ lúc nào.

Tuy vậy, dược dịch Ma hoa nghìn năm có thể phụ trợ cho võ giả Siêu Phàm Cảnh đột phá. Trong tay Dương Khai vẫn còn hai giọt do lần trước ngưng luyện trong Tinh Không chưa dùng hết.

Tổng cộng lần đó ngưng luyện ra sáu giọt dược dịch, đưa cho nhóm Thương Viêm bốn giọt, chỗ còn lại Dương Khai vẫn để trong không gian Hắc Thư. Dược dịch Ma hoa nghìn năm không có bất kỳ tác dụng phụ nào, sau khi các vị sư thúc Thương Viêm và Phi Vũ dùng thứ này thì đã có thể đột phá được đến Nhập Thánh nhất tầng cảnh, căn cơ chưa bị ảnh hưởng, cũng không cản trở đến việc tu luyện và thăng bậc sau này.

Nhưng tạm thời Dương Khai không định sử dụng sự trợ giúp của ngoại vật, hắn quyết định thử dùng năng lực của chính mình để đột phá trước. Chỉ khi bản thân cảm ngộ và thể nghiệm được thì mới đạt đến độ sâu sắc nhất.

Mà thuật luyện đan lại là sự phụ trợ tốt nhất. Quá trình luyện đan có thể khiến cho Dương Khai thể nghiệm được rất nhiều thu hoạch bất ngờ, khiến cho cả thân thể và tâm thần đều được thanh tịnh, linh hồn thăng hoa.

Từng ngày trôi qua.

Danh tiếng luyện đan của Cửu Thiên Thánh Địa gây chấn động mạnh, truyền khắp Thông Huyền đại lục.

Có người ở cách xa vạn dặm, không ngại cực khổ tìm tới đây, chỉ để cầu vị đại sư thần bí của Thánh địa ra tay luyện chế cho một viên đan dược.

Ở ngoài Cửu Phong, đoàn người xếp hàng đã kéo dài mấy dặm đường, mỗi ngày đều có mấy trăm người chờ đợi, người đến cầu đan không ngừng gia tăng.

Vị đại sư không rõ danh tính của Thánh địa đó có thủ pháp luyện đan xuất thần nhập hóa, từ khi người này luyện đan cho đến nay chưa từng có tiền lệ thất bại, đã luyện chế ra rất nhiều đan dược có đan văn.

Thời gian dần trôi, có người đã so sánh vị đại sư này với Thiên Tàng Lão Nhân, không biết nếu người này đấu với Thiên Tàng Lão Nhân một trận thì ai hơn ai kém.

Có điều Thiên Tàng Lão Nhân chỉ là nhân vật trong truyền thuyết, dù là bên phía Ma tộc hay Yêu tộc thì vị đại sư này đều có uy danh rất lớn, được mọi sinh linh trong thiên hạ kính ngưỡng.

Chỉ điều này cũng đủ khiến cho vị đại sư của Cửu Thiên Thánh Địa kia không thể bì kịp.

Danh tiếng ngày một vang xa nên người đến cầu đan dược không chỉ cần Linh cấp thượng phẩm với Thánh cấp hạ phẩm đan nữa, có cả người đến xin giúp luyện chế Thánh cấp trung phẩm đan rồi.

Ai đến cũng không bị Cửu Thiên Thánh Địa từ chối, khiến cho đám người đến cầu đan dược đều mãn nguyện ra về.

Mỗi lần luyện chế một viên đan, Thánh địa đều thu được lễ tạ và thù lao tương ứng với giá trị của đan dược.

Bây giờ đám người Từ Hối mỗi ngày đều cười không khép nổi miệng, vứt bỏ hết mọi lo âu lúc trước.

Trong thương khố của Thánh địa lúc này chất đầy tinh thạch và đủ loại vật tư tu luyện, số lượng nhiều đến mức đáng sợ.

Đặc biệt là sau khi vị đại sư thần bí kia thay đổi thói quen luyện chế mỗi ngày mười viên đan dược thành hai mươi viên, thì lợi ích mà Thánh địa thu được cũng càng ngày càng nhiều.

Rất nhiều người đến cầu đan không chỉ trả phần thù lao tương ứng với giá trị đan dược mà còn trả thêm một chút gọi là tạ lễ.

Khiến cho bây giờ Từ Hối cũng phải hoài nghi, hình như là trong Thánh địa không chỉ có một vị luyện đan sư.
"Nếu không phải vậy thì một người làm sao xoay sở nổi hai mươi viên đan dược trong một ngày?

"Tối thiểu cũng phải có ba vị, thậm chí nhiều hơn!" Từ Hối ngầm ước đoán.

Thế nhưng các thống lĩnh của tộc Cổ Ma lại rất rõ ràng, Thánh địa được phồn vinh như hiện nay hoàn toàn do một tay Dương Khai gây dựng, chẳng qua là không nhiều lời với đám người Từ Hối.

Từ những vật tư dùng để tu luyện do Thánh địa phân cho, bọn họ vùi đầu vào tu luyện, tuyệt đối không tùy tiện rời khỏi nơi trú ẩn trên đỉnh núi, tránh bị người ta phát hiện, gây phiền toái.

Từ Hối không hề có ý bạc đãi và cắt xén số vật tư tu luyện gửi cho tộc Cổ Ma, thậm chí còn vô cùng hào phóng. Thứ gì tộc Cổ Ma cần thì lão đều đưa tới, điều này khiến cho Lệ Dung rất cảm kích lão.

...

Ngoài Cửu Phong, có một ngôi thạch đình vừa mới được dựng lên chưa lâu.

Trong thạch đình bày một bộ bàn ghế đá tinh xảo, trên mặt bàn có một bình trà.

Hai vị trưởng lão Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng ngồi trong thạch đình, đang nhìn về phía đám người xếp thành hàng dài đó, vừa nhấp nước trà vừa nhỏ giọng trò chuyện.

Nhiều người đến cầu đan như vậy nên mỗi ngày đều phải có hai vị trưởng lão ngồi trấn giữ ở đây, phụ trách việc duy trì trật tự. Hôm nay đến phiên Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng.

Khí chất của hai mỹ phụ không giống nhau, nhưng đều giống nhau ở dáng vẻ thướt tha, bộ ngực đầy đặn, vòng eo lả lướt, đôi chân thon dài, cặp mông cong vểnh tôn lên đường cong đẹp đẽ khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Đây nghiễm nhiên trở thành nét đẹp nhất bên ngoài Cửu Phong.

Đám người đến cầu đan cảm thấy buồn chán tẻ ngắt, cho nên đều hướng ánh mắt nóng rực về phía hai vị trưởng lão bên đó, tìm kiếm chút an ủi trong tâm hồn.

Phát giác ra ánh mắt khác thường của những kẻ đó, tuy Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng không vui nhưng cũng không làm gì được, chỉ có thể ra lệnh cho đệ tử Thánh địa vây thành một vòng quanh thạch đình, ngăn cản ánh mắt của những kẻ khác.

Nói là duy trì trật tự, thật ra cũng chẳng cần làm cái gì.

Người đến đây phần đông đều biết thân biết phận, không gây ra những việc như chen ngang cướp chỗ hay là ỷ thế hiếp người.

Thỉnh thoảng mới có mấy tên không thức thời, ỷ vào thân phận địa vị để cưỡng ép người khác chiếm lấy chỗ tốt. Lúc ấy chưa cần người của Thánh địa phải ra tay, mấy cường nhân xếp hàng phía trước sẽ tự động khiến bọn chúng phải nghe lời.

Người đến cầu đan đại đa số đều là Siêu Phàm Cảnh, cũng không thiếu những nhân vật lợi hại như Nhập Thánh Cảnh.

Một khi đã gây ra chuyện khiến nhiều người tức giận, tất nhiên sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì.

Cho nên Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cũng chỉ ngồi uống nước và nói chuyện phiếm giết thời gian trong thạch đình mà thôi, tương đối nhàn nhã.

Phía cuối hàng có hai nữ tử và một nam tử trung niên đang chờ đợi.

Nam tử trung niên đó có vẻ không kiên nhẫn lắm, cứ ngóng về phía đằng trước rồi khe khẽ thở dài.

Phía trước có vài trăm người đang chờ đợi, vị đại sư của Thánh địa luyện chế hai mươi viên đan dược mỗi ngày, thế nên tối thiểu cũng phải mất một tháng nữa mới đến lượt ông ta.

Khi một trong hai nữ tử đó nhìn về phía Cửu Phong, ánh mắt của nàng xa xăm như ẩn chứa một thứ tình cảm phức tạp khó nói thành lời.

Hồi lâu sau, nam tử trung niên đó bỗng nhiên hạ giọng hỏi: - Huyên nhi, chẳng phải con và Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa có quen biết nhau hay sao? Có thể nhờ hắn giúp cha chế luyện đan dược trước được không? Đại sư đó vốn là người của Cửu Thiên Thánh Địa, hẳn là sẽ nghe theo lệnh của hắn chứ?

- Con và người đó chỉ quen biết sơ, chẳng có giao tình sâu đậm, làm sao nhờ vả người ta được. Nói không chừng bây giờ hắn đã quên con rồi. Nữ tử đó miễn cưỡng cười, vẻ mặt buồn bã.

Lời này vừa nói ra, nữ tử bên cạnh liền cười giễu: - Chẳng có giao tình sâu đậm? Câu này nói sai rồi thì phải? Tỷ thật là...

- Tâm Ngữ! Nữ tử đó trừng mắt nhìn người đồng hành, nàng liền vội giơ tay: - Được rồi, ta không nói nữa, số mệnh của tỷ thì tỷ tự chọn lấy, sau này chớ có hối hận!

Nam tử trung niên quan sát hai người, cười ha hả: - Huyên Nhi, dù có được hay không thì con cũng đi thử xem. Nói thế nào đi nữa thì trước đây vị Thánh chủ đó cũng coi như là một phần tử của Độc Ngạo Minh ta, ít nhiều cũng niệm chút tình nghĩa cũ chứ?

- Hắn chưa từng ra nhập Độc Ngạo Minh cơ mà? Tại sao cha lúc nào cũng cho rằng trước đây hắn là đệ tử của Độc Ngạo Minh vậy? Nàng giậm chân. - Câu này nói trước mặt con thì không sao, còn trước mặt người khác thì đừng nói kẻo họ cho rằng chúng ta đang ninh bợ người ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau