VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 861 - Chương 865

Chương 863: Đừng nói đùa nữa..

Tại Ma Cổ Bảo, Lệ Dung và Hàn Phi đang bận rộn bố trí, Hoa Mặc, Ngân Nha, Huyết Kích đang điều tộc nhân của mình về một nơi.

Dương Khai vừa quan sát, vừa khôi phục công lực.

Đứng bên cạnh, sắc mặt Vu Kiếp liên tục thay đổi, ngập ngừng muốn lên tiếng rồi lại thôi.

- Vu tông chủ muốn hỏi gì, cứ việc nói ra đi.

Dương Khai cười ha hả.

Vu Kiếp ngẫm nghĩ một lát, rồi chắp tay:

- Vậy Vu mỗ cả gan xin hỏi... Thánh chủ đại nhân, ngài và Ma tộc ở đây này có quan hệ gì?

- Nếu ta nói, bọn họ là thủ hại của ta, thì Vu tông chủ có tin không?

Dương Khai liếc nhìn Vu Kiếp, khóe miệng nhếch thành một nụ cười bí hiểm.

Vẻ mặt Vu Kiếp cứng lại, nhìn chằm chằm vào Dương Khai không chớp mắt, hồi lâu mới gật đầu:

- Vu mỗ tin!

Lão đã ở đây được hai ngày, thấy cách xưng hô và thái độ của mấy vị cường nhân Nhập Thánh Cảnh với Dương Khai, cũng đã đoán ra được chút chân tướng sự việc, hiện giờ Dương Khai chính miệng thừa nhận, Vu Kiếp nào có thể không tin?

- Tại sao Thánh chủ đại nhân lại có đám thủ hạ này, bọn họ là người của Ma tộc!

- Người Ma tộc thì làm sao?

Dương Khai cười hề hề.

- Từ xưa đến nay, người mà ma không đội trời chung.

Vu Kiếp ngạc nhiên, nhấn mạnh như đó là lẽ đương nhiên.

- Có thể giúp được ta, thì tức là hữu dụng với ta, ai quan tâm đó có phải là người của Ma tộc hay không? Nói ra thì, tất cả đều là sinh linh trong thiên hạ, phân biệt như thế để làm gì?

Vu Kiếp sững sờ nhìn Dương Khai, trong đầu lúc này khá rối loạn.

Lão không giống Dương Khai, người mới đặt chân đến đại lục Thông Huyền một thời gian.

Tất cả sinh linh sinh trưởng ở đại lục Thông Huyền, đều bài xích và không tin tưởng dị tộc, Vu Kiếp cũng thế, lão âm thầm cảm thấy, hợp tác với Ma tộc sẽ không có được kết quả tốt.

Dương Khai rộng lượng như thế, khiến lão rất khó chấp nhận được điều này.

Nghĩ một lát, trầm giọng nói:

- Nhưng Thánh chủ đại nhân, ngài có nghĩ, nếu tin tức này lan truyền ra bên ngoài, thì ngài sẽ không bao giờ được sống yên ổn trong lãnh địa của loài người, thậm chí ngay cả Cửu Thiên Thánh Địa và sư môn của ngài cũng sẽ bị liên lụy.

Dương Khai lắc đầu:

- Ta mặc kệ người đời nghĩ như thế nào, việc ta làm cũng không đến lượt người khác ý kiến, kẻ nào muốn gây rắc rối với ta, cứ việc tìm ta là được.

Miệng Vu Kiếp khẽ mấp máy, có vẻ muốn á khẩu:

- Quả nhiên, Thánh chủ đại nhân không giống người thường.

Lại lắc đầu:

- Tuy nhiên, có một điều khiến Vu mỗ không hiểu nổi, sức mạnh của đám Ma tộc này không tầm thường, cũng có năm cường nhân Nhập Thánh Cảnh, hơn nữa Ma tộc rất tự cao và kiêu ngạo, với tu vi của ngài, tại sao bọn chúng lại trở thành thủ hạ của ngài?

Xưa nay chưa từng có tên Ma tộc nào lại làm thủ hạ của con người, bắt Ma tộc chịu đựng sự nhục nhã đó, thì thà giết họ đi còn hơn.

Nhưng đám người Lệ Dung lại cực kì cung kính đối với Dương Khai, cam tâm tình nguyện làm thủ hạ của hắn.

- Bởi vì ta là truyền nhân của Đại Ma Thần.

Dương Khai nhếch miệng cười.

Vu Kiếp biến sắc, cười khan hề hề:

- Thánh chủ đại nhân đừng nói đùa nữa...

Dương Khai cũng không giải thích, chỉ nói:

- Vu tông chủ, sau này ngươi có dự định gì không?

- Dự định?

Vu Kiếp nhíu mày:

- Hiện giờ chưa có, vượt qua cửa ải này trước đã. Có điều Thánh chủ đại nhân yên tâm, tất cả những gì ta đã nhìn thấy mấy ngày qua, ta sẽ không bao giờ nói ra đâu.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Ta biết con người của Vu tông chủ, không cần hứa hẹn với ta làm gì.

Vu Kiếp không nhiều lời nữa, cùng Đương Khai nhìn về phía Ma Cổ Bảo.

Bên đó, hình như Lệ Dung cùng Hàn Phi đã bố trí xong, bà giơ cao viên Thánh đan do Dương Khai luyện chế, vẻ mặt thành kính, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Ngay sau đó, ma nguyên dày đặc tuôn trào ra từ nội thể bà và Hàn Phi.

Từng vệt sáng tỏa ra dưới chân hai người, có thể thoáng thấy đó là một trận đồ huyền diệu.

Hào quang lóe lên, bỗng nhiên huyền đan trên tay Lệ Dung nổ tung, hóa thành một đám sương mù từ trên trời giăng xuống, bao phủ trên người các tộc nhân Cổ Ma đang tề tựu một chỗ.

Các tộc nhân không dám chậm trễ, vận chuyển công pháp, hấp thu dược hiệu của Thánh đan vào cơ thể, vẻ mặt của mỗi người đều hiện rõ sự mừng rỡ.

Răng rắc...

Từng đợt âm thanh nhu động của máu thịt và xương cốt truyền ra.

Dương Khai kinh ngạc phát hiện, trong nháy mắt đám tộc nhân Cổ Ma này đã có những thay đổi rất quỷ dị, mơ hồ, gông xiềng trói buộc trên người họ đã bị phá nát.

Giúp họ giành lại tự do một lần nữa.

Cảnh tượng này diễn ra khoảng chừng một canh giờ, đám sương mù kia mới biến mất, tất cả đã được đám người tộc Cổ Ma hấp thu sạch sẽ.

Lệ Dung và Hàn Phi mở mắt ra, mỉm cười nhìn xuống dưới.

- Lệ đại nhân, tất cả đã xử lí thỏa đáng rồi ạ.

Hoa Mặc đứng ở dưới hô to.

- Đã thu dọn xong mọi thứ chưa?

Lệ Dung hỏi.

- Những gì cần đều mang theo cả.

- Tốt!

Lệ Dung gật đầu, vẻ mặt đầy hưng phấn, dõng dạc nói:

- Hôm nay ta sẽ đưa tộc ta rời khỏi nơi này, các tộc nhân, ghi nhớ bằng đôi mắt của mình, nới này là nơi tộc ta đã sinh sống mấy nghìn năm qua, sau này chúng ta sẽ không quay lại đây nữa.

Từng tộc nhân Cổ Ma đều quay đầu nhìn xung quanh mảnh đất này, vẻ mặt đầy phức tạp.

Từ lúc sinh ra, nguyện vọng lớn nhất của họ là rời khỏi nới này, bước ra thế giới bên ngoài, nhưng đến lúc này vẫn có cảm giác buồn bã lạ thường.

Dù sao nơi này đã nuôi dưỡng họ từ khi sinh ra cho đến giờ.

- Các vị thống lĩnh lại đây.

Lệ Dung vẫy tay.

Hoa Mặc, Ngân Nha, Huyết Kích vội vàng bay đến bên cạnh bà, năm người nhìn nhau, đồng loạt gật đầu, ngay sau đó, một sức mạnh đủ để phá vỡ không gian được thi triển, xé toạc bầu trời hỗn độn.

Thủ pháp của bọn họ khác với khả năng xé rách không gian của Dương Khai, bọn họ chỉ mở cánh cửa của Tiểu Huyền Giới thông ra thế giới bên ngoài bằng thủ pháp nhất định mà thôi.

Lần trước khi Dương Khai rời đi. Đám người Lệ Dung cũng dùng thủ pháp này để đưa hắn đi. - Ta đi trước quan sát, các ngươi hãy bảo vệ tộc nhân theo sau!

Lệ Dung nói một câu, bay vào khe hở.

Sau khi bóng dáng bà biến mất, bọn Hàn Phi mới sắp xếp cho tộc nhân lần lượt đi qua cánh cửa đó, rời khỏi Tiểu Huyền Giới.

...

Tuyết Sơn vô tận, Tuyết Lỵ thần sắc chăm chú nhìn xuống phía dưới, Úc Mạt vẻ mặt cũng rất khó coi.

Cách đó không xa, đám người Trương Ngạo, Tào Quản còn sợ hãi vạn phần.

Phía dưới, mấy ngọn núi đã bị san bằng, đó chính là kết quả của cuộc chiến giữa một cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh với Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Trong phạm vi này, độc khí và hủ khí tràn ngập, chẳng ai dám lao vào điều tra, Tuyết Sơn trắng xóa cũng đã vũng lầy độc địa.

Những người công lực khá thấp, ngửi phải độc khí và hủ khí sẽ chết ngay tại chỗ, biến thành một bãi mủ nhầy nhụa, đó chính là kết cục của mấy tên đệ tử Phá Huyền Phủ khi lao xuống đó điều tra.

- Tên Bối Quan Nhân chết tiệt này, đều là người trong Ma tộc, lại dám tấn công bổn tọa, có chết cũng không đền hết tội!

Gương mặt xinh đẹp của Tuyết Lỵ nhăn nhó, ả phun lời mắng nhiếc.

Mấy ngày trước, ả lần theo khí tức của Dương Khai tìm đến nơi này, phát hiện ra tung tích của Bối Quan Nhân trong một sơn động, còn chưa kịp điều tra, Bối Quan Nhân đã thình lình phát đòn tấn công nhằm vào ả.

Đối mặt với một người nửa sống nửa chết có công lực lên đến Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, Tuyết Lỵ cũng luôn miệng than thở.

Khổ chiến hai ngày, mới đánh nát được cơ thể y, dù vậy, một lượng lớn độc khí và hủ khí tích tụ trong cơ thể y qua vô số năm lại tràn ra ngoài, khiến Tuyết Lỵ không thể không tránh đi, vừa thi triển thủ pháp tiêu trừ độc khí, vừa chờ đợi thời cơ.

Cỗ huyết quan mà Bối Quan Nhân bảo vệ khiến ả đặc biệt lưu tâm.

Từ cỗ quan tài này, Tuyết Lỵ ngửi thấy một khí tức đáng phấn chấn: khí tức của Đại Ma Thần!

Ả có thể kết luận, cỗ huyết quan đó có liên quan đến Đại Ma Thần trong truyền thuyết.

Bọn Trương Ngạo và Tào Quản trơ mắt lên nhìn, trong lòng bất lực cùng cực.

Bọn chúng vì Bối Quan Nhân mới đến đây, nhưng bây giờ, thành quả đã bị Tuyết Lỵ chiếm mất. Đối mặt với vị Ma tướng này, chúng không có cơ hội chiến thắng, trong lòng cực kì khó chịu.

Thời gian qua đi, độc khí và hủ khí cũng loãng dần, qua một thời gian nữa là có thể xuống dưới để điều tra.

Đúng lúc này, một luồng hồng quang bỗng tỏa sáng, một khí tức khiến Tuyết Lỵ cảm thấy cực kì bất an tràn ra.

Ả thất sắc, tập trung nhìn lại, chỉ thấy ở giữa hồng quang có một bóng người vụt thoáng qua, đứng giữa không trung, phất tay tiêu trừ số ít độc khí và hủ khí còn sót lại, nhìn xung quanh, thần sắc bỗng lạnh xuống.

Bà phát hiện rải rác xung quanh, là các mảnh thân xác của Bối Quan Nhân.

- Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh?

Tuyết Lỵ kinh ngạc nhìn vị mỹ phụ vừa xuất hiện, trong đôi mắt tràn đầy sự nghi hoặc.

Ả cảm thấy, trong cơ thể nữ nhân vừa xuất hiện này, ẩn chứa ma nguyên rất đậm đặc, chắc chắn là người cùng tộc.

Sao nơi này bỗng nhiên xuất hiện thêm một nữ nhân như thế?

Hình như đối phương cũng đã phát hiện ra ả, cách đó không xa, con ngươi âm u lạnh lẽo nhìn qua, thản nhiên hờ hững, thậm chí còn có chút gì đó thù hằn và khiêu khích.

Tuyết Lỵ mỉm cười, công lực của đối phương thấp hơn ả một cảnh giới, ả tất không phải sợ hãi.

- Soạt soạt soạt...

Từng bóng người liên tiếp hiện lên giữa hồng quang, tất cả đều là người trong Ma tộc, những tên Ma tộc này lấy vị nữ nhân xuất hiện đầu tiên làm trung tâm, từng người tìm chỗ đứng cho mình.

Sau khi ổn định, họ quan sát xung quanh, vừa tò mò vừa kích động, gương mặt tràn ngập vẻ hưng phấn.

Cảm nhận cái giá rét, cầm lấy từng cục tuyết trên mặt đất, họ xôn xao tán thán và thốt lên kinh ngạc.

Dường như bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy những thứ này.

Đêm trở về khuya, ánh trăng lạnh lùng chiếu xuống, mặt trăng hình lưỡi liềm và những vì sao thoắt ẩn thoắt hiện thu hút sự chú ý của họ, từng người một ngẩng đầu lên, chỉ chỉ trỏ trỏ lên bầu trời.

Đám người Tuyết Lỵ đứng ngớ người ra một chỗ, nhíu chặt mày, nghĩ mãi không ra, đám Ma tộc này từ đâu chui ra mà đông đến mức này.

Đám tộc nhân Cổ Ma đã bị phong ấn vô số năm, ngắm nhìn thế giới xinh đẹp này, cảm thấy như đó là ảo giác, họ run rẩy, tâm trạng kích động khó lòng áp chế, thậm chí nhiều người còn rơi nước mắt, ngửa mặt lên trời gào thét điên cuồng.

Một cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.

Đám người Tuyết Lỵ nghiễm nhiên trở thành khán giả, không được họ để mắt đến một lần.

Mãi đến khi Dương Khai và Vu Kiếp theo Hàn Phi ra khỏi Tiểu Huyền Giới, hai con mắt sắc lẻm của Tuyết Lỵ mới nhìn về phía hắn đầy thèm thuồng.

Chương 864: Nên giáo huấn một chút..

Trong Tuyết Sơn, gần nghìn Ma tộc nhân đi ra khỏi Tiểu Huyền Giới, bước rải rác trên mảnh đất khổng lồ này.

Cách đó không xa, đám người Tào Quản, Trương Ngạo với Tuyết Lỵ cầm đầu, tập trung đề phòng, tò mò vô cùng, không biết đám người này nhảy từ đâu ra.

Bỗng nhiên, năng lương của đất trời trở nên hỗn độn. Dường như trong cơ thể của những Ma tộc nhân vừa ra khỏi Tiểu Huyền Giới kia truyền đến lực hút lớn nhỏ khác nhau, điên cuồng hấp thụ thiên địa linh khí.

Trong phút chốc, thiên địa linh khí trong vòng mười dặm đã bị hút sạch.

Năng lượng thiên địa ở nơi xa nhanh chóng trào đến, không ngừng bị các tộc nhân Cổ Ma hấp thụ.

Bỗng bầu trời biến ảo, từng đợt uy năng kinh khủng bắt đầu ập xuống.

Sắc mặt mọi người đều đại biến.

Các tộc nhân Cổ Ma đều lộ vẻ vui mừng, mở rộng người, nghênh đón thiên địa uy năng tẩy lễ.

Vu Kiếp mang vẻ mặt quái dị nhìn một hồi lâu mới kêu lên thất thanh:

- Đột phá?

Cảnh tượng và động tĩnh nãy, chính là dấu hiệu sắp đột phá, không phải một hai người đột phá mà trong gần nghìn tộc nhân Cổ Ma, có hơn nửa đang trên bờ đột phá.

Số còn lại, sức mạnh trong cơ thể cũng tăng lên không ít.

Biểu cảm trên mặt Dương Khai không ngừng thay đổi, hắn bỗng nhiên nhớ lại, lúc mới đặt chân đến đại lục Thông Huyền, công lực của hắn cũng đã tăng lên trong nháy mắt.

Sau khi gông xiềng vô hình trên người bị đánh tan, được thiên địa tưới nhuần, tu vi và cảnh giới tự khắc sẽ tăng lên.

Đó chính là tình trạng hiện tại của các tộc nhân Cổ Ma, cũng không khác hắn trước đây.

Dương Khai nhìn xung quanh, ngạc nhiên phát hiện, trong đám Cổ Ma đang đột phá, Hàn Phi và Hoa Mặc gây ra động tĩnh lớn nhất.

Hai vị thống lĩnh này vốn là cường nhân Nhập Thánh nhất tầng cảnh, cũng đã tu luyện đến cực hạn, lần này đột phá sẽ trở thành Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh.

Cường nhân Nhập Thánh Cảnh đột phá, không phải là chuyện nhỏ.

Dường như hai người cũng biết điều này, nên thi triển thân pháp chạy về phía xa, tránh cho lúc bọn họ đang đột phá sinh ra thiên địa uy năng, ảnh hưởng đến các tộc nhân khác.

Dương Khai căng thẳng liếc nhìn Lệ Dung, phát hiện hai mắt mỹ phụ này đang tỏa sáng, vẻ mặt hào hứng, ánh mắt rạng rỡ, rõ là vì vừa rời khỏi Tiểu Huyền Giới, đặt chân đến nơi này nên công lực tăng lên không ít.

Ngân Nha và Huyết Kích cũng như vậy.

- Lệ đại nhân...

Dương Khai hỏi bà:

- Có nên cho tộc nhân tản ra một chút không?

Người sắp đột phá quá nhiều, hội tụ cùng một chỗ, thiên địa uy năng kéo đến cũng phải khiến hắn kinh ngạc, nếu không tản ra để đột phá, có khả năng sẽ xảy đến thương vong.

Nhưng lúc này, cường địch đang ngấp nghé, tản ra cũng không phải là hành động sáng suốt.

- Không cần đâu.

Lệ Dung chậm rãi lắc đầu.

- Chúa thượng quên năng lực lớn nhất của tộc nhân của ta là gì rồi sao? Chỉ cần bọn họ lúc đột phá không bị ảnh hưởng bởi thiên địa uy năng, thì bọn họ sẽ không hề hấn gì cả.

Nghe bà nói thế, Dương Khai chợt nhớ lại, năng lực lớn nhất của Cổ Ma, chính là thân thể rất mạnh mẽ.

So với võ giả cùng cấp, thì thân thể của tộc Cổ Ma mạnh hơn rất nhiều.

Hơn nữa, bọn h còn có thể thi triển Ma vân! Giúp thân thế cứng rắn hơn.

Muốn hứng chịu thiên địa tẩy lễ, thì phải có thân thể mạnh mẽ.

Lệ dung không lo lắng tí nào, nên Dương Khai cũng bình tĩnh lại.

- Hơn nữa vấn đề lớn nhất bây giờ không phải là chuyện tộc nhân đột phá, Chúa thượng, nữ nhân kia là một đương kim Ma tướng đúng không?

Lệ Dung nhìn Tuyết Lỵ ở đằng xa, dò hỏi.

- Ừ, cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh.

- Cũng không tệ.

Lệ Dung khẽ cười, đánh giá Tuyết Lỵ:

- Nói cho cùng thì Ma tộc cũng chưa suy yếu cho lắm.

Cùng lúc đó, Úc Mạt cũng cau mày nói với Tuyết Lỵ:

- Đại nhân, giờ chúng ta phải làm sao? Nhìn mấy người này, hình như có rất nhiều người sắp đột phá, có cần...

Tuyết Lỵ chậm rãi lắc đầu:

- Bọn họ là người của Ma tộc, tuy không biết tại sao lại đi cũng với tiểu tử loài người kia, nhưng nếu ra tay vào lúc này, có thể khiến họ coi chúng ra là kẻ địch. Chờ họ xong việc rồi hẵng hỏi, nếu như được, chúng ta sẽ đưa bọn họ về Sa Thành. Bốn vị Nhập Thánh nhất tầng cảnh, một vị Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh... Một lực lượng mạnh! Nếu như có thể thu phục họ, thế lực của ta sẽ vượt qua ba người kia.

- Đại nhân nói rất đúng!

Úc Mạt cúi đầu đáp, không không hỏi thêm câu nào nữa.

Nhân số của đám Ma tộc vừa xuất hiện khá đông, cao thủ cũng nhiều, nếu thật sự có thể thu phục, thì sẽ trở thành nguồn trợ lực rất lớn, đến lúc đó lực lượng của ba Ma tướng kia không thể sánh bằng Tuyết Lỵ được. - Hình như bọn chúng không định ngăn cản chúng ta

Lệ Dung nhìn Tuyết Lỵ, hé miệng cười.

Dương khai hừ lạnh nói:

- Ả đó cảm thấy mình không phải là đối thủ của các ngươi, nên mặc các ngươi đột phá cũng chả có vấn đề gì.

- Ả ta chắc phải giật mình rồi.

Lệ Dung nói đầy hàm ý.

Dương Khai ngạc nhiên nhìn bà, thấy trong đôi mắt bà hiện lên sự tự tin, không khỏi lấy làm suy nghĩ.

Hắn chưa bao giờ thấy Lệ Dung ra tay, chỉ biết tu vi của Lệ Dung khoảng tầm Nhập Thành lưỡng tầng cảnh, so với Tuyết Lỵ thì vẫn còn kém một cảnh giới.

Nhưng giờ nghe giọng điệu của bà, dường như không xem Tuyết Lỵ ra gì.

Dương Khai nhếch miệng cười quái đản, yên lặng chờ đợi.

Hắn rất muốn xem, hai nữ nhân này đánh nhau thì sẽ như thế nào.

Bên này mấy trăm tộc nhân đang đột phá. Bên kia đang yên lặng theo dõi kỳ biến.

Bầu không khí trong Tuyết Sơn trở nên quỷ dị và nặng nề.

Ầm ầm! Răng rắc...

Bỗng nhiên, thiên địa uy năng khủng khiếp trên bầu trời giáng xuống, hung hăng lao về đám người bên dưới như lũ rắn độc.

Tiếng rên rỉ vang lên, không ít tộc nhân Cổ Ma đang đột phá bị thương ngay lập tức, khóe miệng ứa máu.

Nếu là một người đột phá, dựa vào thân thể mạnh mẽ của bọn họ, chắc chắn sẽ không lo lắng việc thiên đi uy năng gây thương tổn, nhưng nhiều người hội tụ cùng một chỗ, thì thiên địa uy năng sẽ rất khủng khiếp.

Có vài người vẫn bình thản, cũng có chút dấu hiệu không chịu nổi.

Nhưng mấy tộc nhân Cổ Ma bị thương chẳng những không mảy may hoảng hốt, ngược lại còn cười lớn, vẻ mặt cương quyết, máu thịt nhu động, tư thế càng sơ hở không đề phòng hơn, họ nhìn lên trời cao, chờ đợi thiên địa uy năng giáng xuống lần thứ hai. Ánh mắt hằn rõ vẻ chờ mong, dường như ước gì thiên địa uy năng càng mạnh càng tốt.

Vu Kiếp đã trốn đi biền biệt từ lâu, sợ bị liên lụy.

Giờ phút này, Dương Khai cũng bay lại bên cạnh lão, lặng yên chờ đợi.

- Đồ điên...

Khóe miệng Vu Kiếp co giật:

- Đám người này đều điên thật rồi, sao có thể chịu đựng được thiên địa uy năng tẩy lễ như thế này chứ? Bọn họ làm vậy chính là tự sát!

- Chuyện này cũng chưa chắc.

Dương Khai lắc đầu cười.

- Thánh chủ đại nhân nghĩ bọn họ có thể chịu đựng được ư? Lần thứ nhất đã có thương vong, Vu mỗ không cho rằng họ có thể chịu đựng đến cùng. Lúc này tốt nhất là tản bớt ra, từng người đột phá, tu tập lại một chỗ để làm gì? Vu mỗ không hiểu.
- Ma tộc bình thường có lẽ không thể trụ vững được, nhưng bọn họ không phải là Ma tộc bình thường.

Dương Khai cười ha hả.

Vu Kiếp nhíu mày nhìn hắn, mù mịt chẳng hiểu gì.

Ma tộc nào cũng là Ma tộc, làm gì có bình thường với không bình thường?

Ầm ầm...

Thiên địa uy năng liên tục giáng xuống, đánh phủ xuống đám tộc nhân Cổ Ma như thiên tai, khiến họ không ngừng bị thương, không ngừng đổ máu.

Nhưng những người này đúng là như điên thật rồi, càng đổ máu thì càng hưng phấn. Trong đêm tối, mắt mỗi người đều phát ra tinh quang, như ánh mắt của loài sói, càng nhìn càng khiến người ta sợ hãi.

Các đệ tử của Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện đều kinh hoàng nhìn cảnh này, thậm chí đám người Tào Quản, Trương Ngạo cũng phát run.

Cảnh tượng mấy trăm người cùng đột phá, quá sức hùng tráng.

Xa xa, còn truyền đến hai động tĩnh long trời lở đất.

Đó chính là động tĩnh đột phá của hai vị thống lĩnh Hàn Phi và Hoa Mặc, cũng không kém nới này, cực kỳ khủng khiếp.

Đôi mắt Tuyết Lỵ hiện lên hào quang mừng rỡ, ả càng muốn thu phục đám Ma tộc này hơn.

Mỗi một người, bất kể tu vi cao thấp, tuổi tác lớn hay nhỏ, đều phát ra khí tức thuần chủng nhất của Ma tộc: thô bạo, khát máu, tàn nhẫn...

Tuyết Lỵ tỏ ra rất thích thú.

Ả cảm thấy, đây mới là Ma tộc thật sự.

Không kìm được cảm giác kích động, Tuyết Lỵ dõng dạc hô:

- Nữ tử kia, ngươi tên là gì? Các ngươi từ đâu tới?

Lê Dung cười dịu dàng, khẽ mấp máy môi:

- Ngươi đang nói chuyện với ta sao?

- Đúng.

Tuyết Lỵ gật đầu:

- Bổn tọa chính là một trong Tứ đại Ma tướng đương kim, Tuyết Lỵ, hãy cho ta biết tên và lai lịch của các ngươi!

Đều là Ma tộc nhân, hơn nữa tu vi cao hơn đối phương, Tuyết Lỵ dùng giọng điệu này nói chuyện là điều đương nhiên.

- Ngươi đã là Ma tướng còn không nhìn ra lai lịch của tộc ta?

Lệ Dung phất tay áo lên, nghiêng người về phía Tuyết Lỵ, dáng vẻ đoan chính.

Tuyết Lỵ bèn nhíu mày, giọng điệu không vui:

- Bổn tọa phải nhìn ra ư?

Lệ Dung khẽ cười:

- Bổn tọa, bổn tọa... Chỉ là một Ma tướng cũng dám tự xưng mình là bổn tọa? Hiện giờ Ma tộc đã quên hết lịch sử rồi sao?

Nghe câu nói của bà, vẻ mặt mọi người đều trở nên quái dị.

Tuyết Lỵ cười khẩy nhìn Lệ Dung, sắc mặt bất thiện.

Rõ ràng ả đã bị chọn giận

Sở dĩ ả không ra tay ngăn cản đám Ma tộc này đột phá, hoàn toàn là vì tình đồng loại, cũng do có ý muốn thu phục bọn họ, nhưng không ngờ rằng, nữ tử thủ lĩnh này giọng điệu lại ngông cuồng như thế.

Dám nói câu đó với Tuyết Lỵ, trong thiên hạ này chỉ có một mình Ma tôn.

Thậm chí có lúc, lời nói của Ma tôn cũng không có tác dụng trước mặt Tuyết Lỵ.

- Chớ có xem lòng yêu người tài của bổn tọa là yếu đuối.

Tuyết Lỵ hừ lạnh một tiếng:

- Nếu không phải các ngươi cũng là Ma tộc nhân, thì bổn tọa đã hạ thủ rồi, làm gì có chuyện để cho các ngươi đột phá thoải mái? Chỉ là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh nhãi nhép cũng dám xấc xược trước mặt bổn tọa, phải giáo huấn một trận!

- Đúng là nên giáo huấn một chút thôi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lệ Dung cũng trở nên u ám:

- Tộc của ta mấy ngàn năm không xuất thế, không ngờ cả Ma tộc nhân như ngươi cũng quên sạch... Hôm nay, tộc ta trở về vùng đất này, sẽ dùng ngươi để tế lễ, cho các ngươi kiểm tra lại trí nhớ của mình!

Tuyết Lỵ nheo mắt lại, gầm lên:

- Rốt cuộc các ngươi là ai?

Chương 865: Huyền thoại..

Tuyết Sơn vô tận, hai nữ tử dung mạo mỹ miều, công lực mạnh khủng khiếp đứng đối đầu, rõ là sắp bước vào một cuộc giao chiến.

Hơn nữa, hai người họ đều là mỹ phụ.

Tất cả mọi người đều không khỏi chống mắt lên chờ đợi, muốn biết nếu hai người họ mà giao chiến thì sẽ có kết quả như thế nào.

Quái ở chỗ, mỹ phụ công lực thấp hơn đó lại tỏ ra rất thản nhiên, bình tĩnh, còn Ma tướng Tuyết Lỵ công lực mạnh hơn lại mang vẻ mặt nghiêm nghị, như có phần nào đó kiêng dè.

Điều này khiến không ít người hồ nghi khó hiểu.

Lệ Dung liếc nhìn những tộc nhân đang đột phá, cảm giác họ đã đến được ngưỡng cuối cùng, bèn không khách khí nữa, lạnh lùng nói: - Quan Nô tiền bối là do ngươi giết đúng không?

- Ngươi nói tên Bối Quan Nhân đó à? Thần sắc Tuyết Lỵ đầy nham hiểm. - Là ta thì làm sao? Thân là một thành viên của Ma tộc mà lại dám động thủ với bổn tọa, chết cũng chẳng có gì đáng tiếc!

- Được! Ngươi thừa nhận là được rồi! Lệ Dung hít sâu một hơi, gương mặt đầy nét u buồn, trầm giọng nói: - Quan Nô tiền bối đã dốc sức cho tộc ta bao nhiêu năm, không ngờ ta lại không thể gặp người lần cuối cùng... Ma tướng Tuyết Lỵ, ngươi phải trả giá cho việc này!

Dứt lời, ma nguyên nội thể thình lình quay cuồng, hóa thành một làn sương đen xộc thẳng về phía Tuyết Lỵ.

- Khá khen cho dũng khí đó! Tuyết Lỵ cười khẩy, thấy Lệ Dung chủ động ra tay với mình, ả không hề chần chừ, lập tức lao về phía Lệ Dung.

Hai bóng dáng diễm lệ đẫy đà va chạm nhau, sức mạnh cuồng bạo bùng phát, một trận đại chiến kinh thiên động địa thuộc về Nhập Thánh Cảnh đã mở màn.

Ai nấy cũng như bị hút hồn, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

- Thánh chủ đại nhân, đám tộc nhân Ma tộc này có hơi không bình thường. Da mặt Vu Kiếp co giật, khẽ nói với Dương Khai.

Các tộc nhân bình thường hội tụ lại cùng đột phá thì khoan khỏi bàn, còn mỹ phụ thân là thủ lĩnh đó lại chủ động khiêu chiến Tuyết Lỵ, rõ ràng là lấy trứng chọi đá.

Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh và tam tầng cảnh tuy chỉ cách nhau một cấp bậc nhỏ, nhưng chiến lực lại như một trời một vực.

Vu Kiếp nghĩ Lệ Dung sẽ bại trận ngay thôi.

Mắt lão đã nhìn sáu phương, tai đã nghe tám hướng, chuẩn bị sẵn sàng lát nữa khi Tuyết Lỵ không chú ý đến mình sẽ chuồn ngay.

- Đúng là không bình thường. Dương Khai cười khà khà. - Chắc là do bị giam cầm quá lâu.

Tuy là nói vậy, nhưng Dương Khai cũng có thể hiểu được tâm trạng của Lệ Dung.

Quan Nô bị Tuyết Lỵ đánh đến tan tành cơ thể, xác thịt vương vãi khắp nơi, sao bà có thể không tức giận được?

Lúc đầu không vội đi tìm Tuyết Lỵ báo thù, hẳn là vì bảo vệ tộc nhân. Hiện giờ các tộc nhân đã sắp tấn thăng xong, bà nóng lòng động thủ ngay cũng là dễ hiểu.

Trên trời, hai mỹ phụ tử chiến xáp lá cà như hai huyết hải cừu địch, từng vòng ma nguyên đen kịt khếch tán ra bốn phía, mỗi lần xung đột, từng luồng sóng năng lượng tinh diệu truyền ra, khiến tất cả mọi người đều phải nheo mắt lại, cõi lòng run rẩy.

Đại chiến của cao thủ Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh và tam tầng cảnh, về cơ bản là rất hiếm thấy.

Dương Khai luôn dõi theo, căn bản không thể nào nhìn ra trong hai người họ, ai mạnh ai yếu.

Nhưng từ mức dao động khí tức, hắn phỏng đoán hẳn là Lệ Dung đã bị áp chế rồi.

Từng dải ma nguyên đen ngòm lan ra như rắn độc, hóa thành thông thiên mãng xà trong nháy mắt, nhe răng nanh vồ về phía một trong hai người.

Cùng lúc đó, khí tức thần hồn thuộc về Tuyết Lỵ dần mạnh lên, bắn vào một góc nào đó trong hư không.

Ở đó, bóng Lệ Dung hiện ra chợt khựng lại, hình như đã bị thần thức của Tuyết Lỵ đánh trúng, không đợi bà phản ứng, lũ mãng xà đen như mực đó liền táp tới.

Tiếng la thất thanh vang dội, đám người Trương Ngạo, Tào Quản đang quan chiến kinh hãi vô cùng, lấy làm hãi hùng vì sức mạnh của Tuyết Lỵ.

Dưới tay ả, cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh chỉ trụ được chưa đầy thời gian nửa nén hương đã bại trận. Trương Ngạo trộm nghĩ, nếu mình đối chiến với Tuyết Lỵ, e là thời gian có thể trụ được sẽ ngắn hơn.

Mỹ phụ từ trên trời rơi xuống đó đã quá khá rồi.

Vù vù vù...

Chính vào lúc mọi người đều đang la lên thất thanh, một tiếng vang nhỏ truyền ra từ trong cơ thể lũ mãng xà nọ, ngay sau đó, hào quang bừng sáng, mãng xà tan xác, Lệ Dung thoát khỏi vòng vây, khóe miệng dính vết máu đỏ sẫm, hình như đã bị thương trong lúc giao phong. Tuyết Lỵ ung dung nhìn bà, cười khinh miệt: - Chỉ có chút bản lĩnh này mà dám làm càn trước mặt bổn tọa? Ngoan ngoãn quy thuận dưới chân bổn tọa, bổn tọa có thể ta chết cho ngươi!

Lệ Dung đưa tay lao miệng, ánh mắt lạnh lạnh nhạt chĩa vào ả, không nói tiếng nào.

Một chốc sau, bà chậm rãi nhắm nghiền mắt, khí tức toàn thân liền nảy sinh sự thay đổi kinh thiên động địa.

Từ trong cơ thể bà, trào ra từng vệt ma nguyên đen mắt người có thể nhìn thấy được, những ma nguyên này vần vũ không ngừng như linh xà, bò từ từ khắp cơ thể Lệ Dung rồi chìm vào trong y phục bà và biến mất tăm.

Và gương mặt xinh đẹp của bà lại xuất hiện thêm những đường hoa văn màu đen quái dị.

Chúng toát ra một vẻ đẹp đầy hoang dã.

Ma Thần Biến!

Lệ Dung tu luyện Ma Thần Biến chính thống nhất, tuy không sánh bằng Dương Khai, nhưng có thể nâng cao sức chiến đấu và lực khí huyết nên một mức rất cao.

Vốn chỉ là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, sau khi thi triển Ma vân, khí tức hoang dã và hung ác ở bà đã ngang ngửa Tuyết Lỵ.

Như thể được Ma Thần Biến mà bà thi triển dẫn dắt, những tộc nhân Cổ Ma đang đột phá ngưỡng cửa cuối cùng cũng ồ ạt gầm rú như bầy thú bị giam hãm.

Từng luồng ma nguyên tản ra, trên mặt và cả da thịt để trần bên ngoài của mỗi người đều phủ đầy Ma vân với độ dày đặc khác nhau.

Trên không trung, dưới lần oanh kích cuối cùng của thiên địa uy năng, các tộc nhân Cổ Ma ngửa mặt lên trời thét dài, căn bản không ngưng tụ bất cứ sức mạnh nào, chỉ dùng thân xác hứng chịu sự hủy diệt ẩn chứa trong uy năng đó.

Âm thanh răng rắc giòn tan vọng ra từ trong xác thịt, xương cốt, sóng khí vô hình khếch tán dưới chân họ, mấy trăm người đồng loạt bước lên cấp bậc mới trong cùng một tích tắc.

Tròng mắt Tuyết Lỵ run rẩy kịch liệt, biểu cảm trên mặt Úc Mạt cũng trở nên nặng nề, chân tay run lẩy bẩy.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Ma vân đó, hai người này cùng lúc nhớ đến một truyền thuyết xa xưa.

- Các ngươi là... Tuyết Lỵ thét lên chói tai như một mụ điên, có vẻ đã nhận ra lai lịch của phe Lệ Dung, nhưng lại không dám nói ra từ cấm kỵ đó. - Các ngươi là bộ tộc đó?

Tương truyền, vào thời huy hoàng của Đại Ma Thần, trong Ma tộc có một phân chi nhỏ, đó là phân chi chuyên hầu hạ Đại Ma Thần.

Họ được Đại Ma Thần đích thân bồi dưỡng, sở hữu huyết thống cao quý nhất trong cả Ma tộc ngoài Đại Ma Thần.

Đứng trước bộ tộc này, cái danh Ma tướng căn bản chẳng là cái đinh gì.
Bất cứ một Ma tộc nhân nào khi gặp họ, cũng đều phải đối đãi cung kính! Họ là kẻ bầy tôi của Đại Ma Thần, là niềm vinh dự của cả Ma tộc.

Vào thời đó, bất cứ một Ma tộc nhân nào cũng đều xem việc gia nhập phân chi này là mục tiêu cao nhất. Nhưng họ không bao giờ thu nhận người ngoài, chỉ tự mình sinh con nối dõi, nhân số tuy ít, nhưng lại có một sức mạnh không tưởng.

Cơ hồ mỗi một tộc nhân xuất thân từ đây đều có thể chiến đấu vượt cấp. Những nhân tài xuất chúng trong đó còn có thể giao đấu với đối thủ vượt xa mấy cấp bậc mà không rơi vào thế yếu.

Thời đó, Ma tộc nhân của tiểu phân chi này theo Đại Ma Thần chinh chiến thiên hạ, lập được bao công lao hiển hách, và cũng thay Đại Ma Thần thống trị cả một cõi đất trời.

Họ là thân tín của Đại Ma Thần, là tượng trưng cho vô địch!

Trong truyền thuyết, lúc họ chiến đấu toàn lực, cơ thể sẽ được một thứ gọi là Ma vân phủ bên ngoài, Ma vân này ẩn chứa sức mạnh của Đại Ma Thần, có Ma vân, sẽ hiếm ai trong thế gian có thể làm địch thủ của mình được.

Nhưng sau khi Đại Ma Thần tạ thế, phân chi này cũng mai danh ẩn tích từ đây.

Phân chi đó được gọi là tộc Cổ Ma!

Qua nhiều năm như vậy, không ai biết truyền thuyết năm xưa có phải là thật hay không, thậm chí rất nhiều người còn cho rằng phân chi huyền thoại này chẳng qua chỉ là bịa đặt hòng tăng thêm uy danh cho Đại Ma Thần.

Nhưng giờ đây, cảnh tượng chỉ tồn tại trong truyền thuyết lại hiện hữu ngay trước mắt Tuyết Lỵ.

Những đường Ma vân phủ bên ngoài đó đã nói rõ tất cả.

Từ những Ma vân này, Tuyết Lỵ cảm nhận được rõ ràng một sức mạnh khủng khiếp.

- Nhận ra rồi à? Lệ Dung nhìn ả đầy mỉa mai, điềm nhiên gật đầu: - Xem ra cũng có mắt nhìn đấy chứ.

- Không thể nào! Tuyết Lỵ hét ầm lên, phong thái của Ma tướng đã tiêu tan thành mây khói. - Lẽ ra các ngươi đã diệt vong từ lâu rồi mới phải! Sử sách ghi lại, chính vị đại nhân đó đã đích thân chôn vùi các ngươi, vì các ngươi đã xúc phạm một sức mạnh không thể đắc tội!

Thân là Ma tướng, Tuyết Lỵ tất phải biết những bí mật mà người khác không biết.

Những ghi chép liên quan đến tộc Cổ Ma, ả ít nhiều cũng đã nghe qua.

Tương truyền, vì một vài nguyên nhân đặc biệt, trước khi Đại Ma Thần tạ thế, đã cố ý tiêu diệt tộc Cổ Ma.

Bởi vậy, Tuyết Lỵ cũng luôn nghĩ, phân chi này đã không còn trên cõi đời này từ lâu rồi.

- Nếu không tin, thì tự mình kiểm nghiệm đi, dùng thân thể của ngươi ấy! Lệ Dung hừ lạnh, chủ động tấn công lần thứ hai.

Trong lúc Tuyết Lỵ thất thần, Lệ Dung đã xông tới trước mặt ả, bà giơ ngón tay ra, một chút hào quang lấp lóe, hào quang đó như có sức mạnh tiêu hồn đoạt phách, khiến Tuyết Lỵ không khỏi hoảng hốt.

- Đại nhân! Úc Mạt kêu lên, đang định tiến tới giúp sức thì phía bên tộc Cổ Ma, Ngân Nha và Huyết Kích từ đầu tới giờ vẫn luôn án binh bất động cũng đã ra tay.

Họ cười độc địa, giáp công Úc Mạt từ hai phía, khiến y cuống cuồng tay chân, không cách nào thoát thân được.

Kêu lên thảm thiết, Tuyết Lỵ bay về sau như con diều giấy, bờ vai mỏng manh xuất hiện thêm một lỗ thủng có thể nhìn thấy tận xương, chảy ròng ròng thứ máu lấp lóa kim quang.

- Ngươi mà cũng đòi sở hữu kim huyết của Đại Ma Thần? Nhìn thấy ánh sáng vàng đó, sắc mặt Lệ Dung chợt thêm phần dữ tợn, sát khí trong đôi mắt dâng lên vô hạn, càng không muốn buông tha cho ả.

Tuyết Lỵ bối rối trấn an bản thân, vừa rồi trong lúc kinh hãi, ả không nên bất cẩn để Lệ Dung đắc ý. Giờ đây đối mặt với một cường nhân của tộc Cổ Ma, ả căn bản không dám có một chút sơ suất nào nữa.

Bởi đó chính là bộ tộc huyền thoại!

Tới tận lúc này, ả mới biết, đối phương thật sự có thừa tư cách và sức mạnh để giao chiến với ả, cho dù tu vi có thấp hơn ả một cấp bậc nhỏ.

- Ngẩn người ra đó làm gì? Đang bị Ngân Nha và Huyết Kích kìm chặt, Úc Mạt gào lên. - Muốn sống thì mau tới giúp, bằng không các ngươi phải chết hết!

Câu này nhằm vào đám người Trương Ngạo và Tào Quản đang giương mắt ếch lên nhìn.

Nghe vậy, bọn chúng liếc nhìn nhau, thần sắc phức tạp vạn phần, khẽ cắn răng, chúng bèn lôi bí bảo ra, chuẩn bị giải vây cho Úc Mạt.

Chương 866: Huyết Độn..

Trận đại chiến của Tuyết Lỵ và Lệ Dung về cơ bản đã là trận đối quyết đỉnh cao nhất thế gian này rồi, đám người Trương Ngạo và Tào Quản không dám tùy tiện nhúng tay vào.

Bởi thế bọn chúng lập tức xông lên, giải vây cho Úc Mạt.

Hai thế lực Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện có tổng cộng bốn Nhập Thánh Cảnh, trong đó Trương Ngạo là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, công lực bất phàm, sau khi gia nhập vòng chiến, liền trấn áp khí thế của hai tân thống lĩnh Ngân Nha và Huyết Kích ngay tức khắc.

Năm chọi hai, cho dù Ngân Nha và Huyết Kích có thi triển Ma Thần Biến thì cũng kề cận nguy hiểm.

- Thánh chủ đại nhân, chúng ta có nên giúp một tay không? Vu Kiếp thấy vậy, mắt giật rần rật, không kìm được lên tiếng.

- Không cần. Dương Khai lắc đầu, cuộc chiến tầm cỡ thế này, Vu Kiếp chẳng giúp được gì. Dương Khai vốn định ra tay, nhưng sau khi cảm thụ một hồi thì phát hiện việc đó chẳng cần thiết nữa.

Cách đó khá xa, có hai bóng người đang lao tới nhanh như tên bắn.

Đích thị là hai vị thống lĩnh đã đột phá thành công, Hàn Phi và Hoa Mặc.

Hàn Phi khí tức băng hàn, Hoa Mặc khí tức thì hùng hồn, người chưa thấy đâu, mà áp lực khủng khiếp đã ập đến. Ngân Nha và Huyết Kích đang chật vật thì mừng rỡ ra mặt, càng tấn công điên cuồng hơn.

Tuyết Sơn trắng xóa như đã bị ma nguyên đen kịt bao phủ, khiến cả một khoảng không gian như bị bóng tối nuốt chửng.

Vù vù vù...

Từng mũi băng chứa uy năng hủy diệt bắn xuống như mưa, xộc thẳng về phía đám người Trương Ngạo và Tào Quản, nguy hiểm cận kề, bọn chúng sởn hết tóc gáy, vội vàng bỏ chạy, nhưng thình lình, vô số bàn tay to lớn màu đen quái gở thò ra từ dưới lòng Tuyết Sơn, vồ về phía chúng.

Cùng lúc đó, Hoa Mặc lao xuống như ma quỷ, sóng năng lượng tinh diệu truyền ra từ tay lão, đánh mạnh xuống chỗ kẻ địch.

Bị tấn công bất thình lình, bọn người Trương Ngạo và Tào Quản chật vật vô cùng, ngoài Trương Ngạo mạnh hơn một bậc thì bình an vô sự, còn những Nhập Thánh Cảnh khác đều đổ máu rút lui, suýt nữa thì chôn thây tại trận.

- Bọn chúng xong đời rồi! Dương Khai hừ lạnh, không quan tâm trận chiến bên này nữa, mà hướng mắt lên khoảng trời cao hơn.

Ở đó, trận chiến của Lệ Dung và Tuyết Lỵ đã đến hồi gay cấn. Trước đó, Tuyết Lỵ do kinh hãi mà trúng phải một chiêu, nhưng sau khi bình tĩnh lại thì vẫn rơi vào thế yếu.

Hai mỹ phụ này đúng là kỳ phùng địch thủ, đánh đến mức kẻ tám lạng, người nửa cân.

Từng vòng năng lượng và sóng thần hồn kỳ dị dội ra, những guồng sóng đó tinh diệu vô cùng, đi đến đâu là cả thiên địa như bị lôi kéo đến đó.

Dưới những guồng sóng này, Dương Khai cảm giác được cả thế giới có điềm báo sắp sụp đổ.

Giật thót mình, hắn biết đó là ảnh hưởng do cuộc chiến của những cường giả đỉnh cao mang lại, càng theo dõi sát sao hơn, nhằm tiếp thu những gì hữu dụng.

Song, hắn lại phải thất vọng. Dường như Tuyết Lỵ không còn vênh váo hung hăng như trước đó nữa, đứng trước Lệ Dung, ả cứ có cảm giác đầy bất lực.

Khi phát hiện Hàn Phi và Hoa Mặc đã tìm đến, dục vọng chiến đấu của ả càng giảm xuống.

Dưới ánh trăng, hai bóng người va chạm và tách ra ngay tức khắc.

Cách nhau trăm trượng, hai mỹ phụ nghiêm nghị nhìn đối phương. Ánh mắt Lệ Dung tràn đầy sát khí và sự thù hận vô tận, còn ánh mắt Tuyết Lỵ lại rặt một sự kiêng dè và lưỡng lự.

Tộc Cổ Ma là một huyền thoại của cả Ma tộc.

Lệ Dung chỉ ở cảnh giới Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, mà đã có thể đánh ngang ngửa với một Ma tướng như ả. Nếu bà mà mạnh lên tới tam tầng cảnh, e rằng đương kim Ma tôn cũng chẳng phải là đối thủ của bà!

Ý thức được điều này, Tuyết Lỵ liền dao động, không biết có nên tiếp tục đối địch với vị thủ lĩnh của bộ tộc huyền thoại này hay không, ả càng hối hận hơn khi đã khinh suất giết chết Bối Quan Nhân.

Nếu không vì thế, đôi bên còn có thể ngồi xuống nói chuyện đường hoàng, dù gì cũng đều là người trong Ma tộc, đâu nhất thiết phải tàn sát lẫn nhau trước mặt lũ con người kia, để người ngoài chê cười.

Nhưng y vừa chạm phải ánh mắt Lệ Dung, Tuyết Lỵ biết, mối thù này không còn cách nào hóa giải được, mà đã đến mức không chết thì không thể buông tay!

Nghiến chặt răng, Tuyết Lỵ quát lên: - Tộc Cổ Ma... Hôm nay bổn tọa đã được mở mang tầm nhìn rồi... Ma tôn đại nhân sẽ đến tìm các ngươi, hy vọng tới lúc đó, các ngươi vẫn còn có thể hung hăng được như hôm nay!

Dứt lời, người ả ngoắc ngoải, hệt như một con rắn, xương cốt vọng ra tiếng răng rắc, một mùi máu tanh quái đản chợt bốc ra từ trong cơ thể Tuyết Lỵ.

Lệ Dung biến sắc, đến khi nhận ra ả định làm gì, muốn ngăn cản thì đã quá muộn. Ầm...

Âm thanh trầm đục vang rền, Ma tướng Tuyết Lỵ nổ tung thành một màn sương máu giữa khoảng không, một cái chết không toàn thây.

Đang ở phía dưới quan chiến, Dương Khai và Vu Kiếp đều há hốc mồm, nghĩ thế nào cũng chẳng ngờ nổi Tuyết Lỵ lại quyết đoán như vậy, hơn nữa ả cũng chưa đến mức cùng đường.

Song, mơ hồ, Dương Khai vẫn có cảm giác gì đó không ổn, hắn thầm cảm thấy Tuyết Lỵ không thể nào lại chết như vậy được.

- Huyết Độn? Lệ Dung nghiến răng kêu lên, hai mắt dính chặt vào đám sương máu giữa hư không, bà liền phất tay, sức mạnh cuồn cuộn phủ về phía đó, nhưng đám sương này lại biến mất nhanh chóng khỏi bầu trời, khiến bà lỡ đánh vào không khí.

Cùng lúc đó, Úc Mạt đang bị Hàn Phi bức đến mức luống cuống tay chân, bị thương không hề nhẹ, thì thình lình, từng giọt máu tản mác kim quang nhàn nhạt bỗng hiện ra, trôi nổi bên cạnh y.

Những giọt máu này bao trùm lấy Úc Mạt, hóa thành một vệt huyết quang với tốc độ nhanh như chớp, chuồn đi thật xa.

Lệ Dung vụt xoay người lại, thần sắc u ám nhìn về phía đó, nghiến răng kèn kẹt, tức điên người nhưng lại không thể làm gì được.

Bà không ngờ Tuyết Lỵ lại biết chiêu này. Thi triển chiêu thức này tuy cực kỳ tiêu hao nguyên khí, nhưng nếu dùng để đào tẩu thì vô cùng thích hợp, Lệ Dung cũng chẳng có cách nào ngăn cản.

Vì đó là thần thông thuộc về Đại Ma Thần!

Xem ra, trong lúc luyện hóa những giọt Ma Thần Kim Huyết vô tình có được đó, ả đã may mắn lĩnh ngộ được vài bí mật thuộc về Đại Ma Thần.

Song, chính vào lúc tất cả đều nghĩ Tuyết Lỵ đã chạy trốn thành công, thì cách đó mấy mươi dặm, một dải ánh ánh sáng hoàng kim chợt bùng lên.

Trên khoảng trời đó, một sợi xích lấp lánh ánh vàng vung vẩy trong một bàn tay vô hình, từng âm thanh ầm ầm vang vọng.

Sợi sích đó dài không biết mấy phần, tựa như dòng kim hà chảy ngang qua bầu trời, tản mác khí tức thuộc tính dương thuần khiết nhất.

Khí tức đó truyền đến tận đây, khiến tất cả tộc nhân Cổ Ma đều nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu.

- Tỏa Ma Liên? Dương Khai kêu lên.

Hắn vừa nhìn là nhận ra sợi xích bí bảo này, đó là thứ hắn lấy được từ dưới Khốn Long giản của Lăng Tiêu Các. Dùng Tỏa Ma Liên này, Dương Khai đã tiêu diệt được một phân thần của Ma tướng Mông Qua, giết chết Thánh chủ Dương Bách của Thương Vân Tà Địa.

Sau khi đến đại lục Thông Huyền, vào Thiên Tiêu Tông, Dương Khai đã trả Tỏa Ma Liên về cho chủ cũ.
Hiện giờ nó đang nằm trong tay Sở Lăng Tiêu.

- Ma nữ, ngươi nghĩ con người bọn ta không có ai sao? Nơi này ngươi nói đến là đến, nói đi là đi à? Một tiếng quát trầm tựa chuông lớn vang vọng khắp đất trời.

Tiếng quát đó như ẩn chứa ma lực vô hạn, khiến mọi người chấn động, tâm thần bất an.

Tất cả những ai nghe thấy giọng nói này, khí huyết đều quay cuồng, sắc diện ửng đỏ.

Cùng lúc khi giọng nói đó vang lên, Tỏa Ma Liên mang theo một khí thế vô địch, rút về một góc nào đó trong không gian như cây roi dài.

Chốc sau, tiếng kêu thảm thiết của Tuyết Lỵ vọng lại bên tai chúng nhân.

Huyết quang bùng lên, bóng dáng thảm hại của Tuyết Lỵ thấp thoáng giữa huyết quang đỏ thẫm đó, ả đã chuồn đi với tốc độ còn nhanh hơn trước.

Thần sắc Dương Khai trở nên cổ quái.

Hắn cảm thấy, chủ nhân của giọng nói đó hình như là tổ sư của Thiên Tiêu Tông, Sở Lăng Tiêu!

- Chúa Thượng! Lệ Dung bay đến cạnh Dương Khai, sắc mặt nghiêm trọng, trầm giọng nói: - Người vừa xuất hiện rất mạnh, hơn nữa bí bảo đó hình như là khắc tinh của tộc nhân Ma tộc... đợi lát nữa nếu xảy ra chuyện gì, Chúa Thượng hãy gạt bỏ hết quan hệt với bộ tộc của thuộc hạ, xem mình như người ngoài, thuộc hạ sẽ dẫn tộc nhân trốn trong Tuyết Sơn này một lúc.

Dương Khai nhìn bà, bật cười: - Không cần, việc này cứ để ta xử lý.

Lệ Dung ngạc nhiên nhìn hắn, âu cũng nghe lời, chỉ gật đầu chứ không nói thêm gì.

- Chắc là Tuyết Lỵ phát giác ra khí tức của người đó nên mới đột nhiên chạy trốn đúng không? Dương Khai nghiền ngẫm.

- Hẳn là vậy. Lệ Dung gật đầu. - Chỉ mình thuộc hạ, ả đã không thể thắng nổi, nếu thêm một người nữa... đến lúc đó ả muốn chạy cũng chẳng chạy được.

- Chẳng trách. Dương Khai hiểu ra.

Chẳng trách đang đánh ngang tài ngang sức với Lệ Dung, ả lại đột nhiên thi triển chiêu thần thông cổ quái đó, cấp tốc rời khỏi đây, thì ra là có nguyên do cả.

Ả nữ nhân này, khứu giác cũng nhạy thật.

- Đúng rồi, vừa nãy ta có nghe ngươi nói cái gì mà "Huyết Độn", ngươi biết chiêu mà ả thi triển? Dương Khai nhíu mày hỏi.

- Nếu thuộc hạ không nhầm, đó hẳn là thần thông của Đại Ma Thần. Lệ Dung khẽ gật đầu. - Chúa Thượng không phải đố kỵ đâu, đợi đến khi Ma Thần Kim Huyết của ngài chạm đến một độ nồng nhất định, tất sẽ lĩnh ngộ được.

- Ta có đố kỵ đâu, chỉ thuận miệng hỏi thôi. Dương Khai cười ha hả.

Thần thông Ma Thần à... Hắn đã luyện hóa được một giọt Ma Thần Kim Huyết, gặt hái được thần thông Phân Thần, phân thần đó vẫn đang được ôn dưỡng, đợi đến một ngày nào đó có thể phát huy được tác dụng của mình.

Không ngờ Tuyết Lỵ cũng đã lĩnh ngộ được thần thông thuộc về Đại Ma Thần.

Tuyết Lỵ chạy trốn, bọn Trương Ngạo và Tào Quản cũng không dám phản kháng tiếp, hội tụ lại một chỗ, nhìn đám người Hàn Phi đang bao vây quanh chúng, thần sắc đầy phức tạp.

Lần này chúng theo Tuyết Lỵ đến Tuyết Sơn này, vốn để tìm một chỗ dựa vững chắc, để sau này không phải lo sợ Cửu Thiên Thánh Địa báo thù, nào ngờ chuyện lại đến nước này.

Lần trước chúng liên thủ tấn công Cửu Thiên Thánh Địa, Dương Khai đã nhờ Đại tôn Yêu tộc giúp đỡ, đánh cho chúng tan tác.

Lần này hắn càng khác người hơn, chẳng biết kiếm đâu ra mấy Ma tộc nhân này, đánh cho Ma tướng phải bỏ chạy, tên nào tên nấy cũng như lên cơn điên, hoàn toàn không dùng lời lẽ nói chuyện được.

Giờ đây, bọn chúng bỗng thấy khâm phục Vu Kiếp, xét về một mức độ nào đó, Vu Kiếp quả thật có mắt nhìn xa trông rộng, điểm này thì chúng không sánh bằng.

Trong lòng hoảng sợ, nhưng ngoài mặt Trương Ngạo lại không biến sắc, lão gầm lên: - Cường nhân của tộc người bọn ta sắp đến đây rồi, lũ Ma tộc các ngươi còn không lo chạy đi, muốn đợi đến khi nào?

Chương 867: Lão già?..

Kim quang vừa đả thương Tuyết Lỵ và tiếng quát uy nghiêm đó khiến bọn Trương Ngạo như nhìn thấy hy vọng, trộm nghĩ chỉ cần vị cao thủ đó đến đây, bọn chúng sẽ được bình yên vô sự.

- Đúng vậy! Tào Quản cũng phụ họa theo. - Chư vị, bọn ta không muốn đối địch với các vị, chỉ là do tiện tỳ Tuyết Lỵ lừa gạt, mới bất đắc dĩ theo lệnh ả. Đôi bên cứ bỏ qua từ đây, sau này không bao giờ gặp lại nữa, được không? Oán thù nên cởi, không nên buộc mà...

Các tộc nhân Cổ Ma không đám lời, nhỉ hướng ánh mắt dò hỏi sang Dương Khai.

Đám người Trương Ngạo lập tức ý thức được, hắn mới là người có quyền quyết định quyền sinh tử của mình. Vừa nghĩ đến việc gây khó dễ cho Cửu Thiên Thánh Địa mấy năm trước, rồi còn truy sát Dương Khai suốt một thời gian dài, tim chúng không khỏi đập thình thịch, vừa thâm ngưng tự sức mạnh, vừa cảnh giác nhìn Dương Khai.

Sinh lòng lo sợ tiểu tử này sẽ phun ra chữ "giết".

Cũng may mấy cường nhân loài người vừa đả thương Tuyết Lỵ cách đây mấy chục dặm sắp tới đây, đến khi xác định được nhân số, bọn Trương Ngạo liền mừng ra mặt, trong lòng phấn chấn, vẻ mặt vốn đầy lo âu bỗng dưng trở nên huênh hoang, không chút sợ sệt.

Vì chúng phát hiện, không chỉ có một người, mà tận năm người!

Một Nhập Thánh tam tầng cảnh, bốn Nhập Thánh nhất tầng cảnh, trong nháy mắt đã đến rất gần, nhíu mày trông về phía này.

Người đi đầu tóc bạc trắng, tiên phong đạo cốt, tuy không biết tên, nhưng vừa nhìn đã thấy đó là một trong những cường nhân hiếm có trong thiên hạ. Khí tức của bốn người còn lại cũng không hề yếu, có vẻ đã đột phá Nhập Thánh Cảnh được một thời gian dài rồi.

Năm cường nhân Nhập Thánh Cảnh tìm đến đây, bốn nam một nữ, chỉ lướt mắt qua một lần, liền dồn hết chú ý vào Dương Khai, lộ thần sắc khó hiểu.

Thậm chí, nữ tử đó còn lén trừng Dương Khai một cái, khẽ nghiến răng, môi mấp máy, không biết là đang nói gì.

Nhưng nhìn khẩu hình thì hình như là đang quở mắng.

Sự xuất hiện của năm người này làm tăng thêm dũng khí cho Trương Ngạo, lão chắp tay dõng dạc nói: - Dám hỏi nên xưng hô chư vị ra sao, là người của thế lực nào?

Cụ già thủ lĩnh đó nhìn hắn, nhíu mày đáp: - Thiên Tiêu Tông... Sở Lăng Tiêu!

- Sở Lăng Tiêu? Trương Ngạo nghe vậy, liền mừng rỡ nói lớn: - Hóa ra là Sở huynh, thật là thất lễ quá, nghe danh Sở huynh đã lâu, nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền, đến Ma tướng Tuyết Lỵ tác oai tác quái cũng phải sợ hãi bỏ chạy, thật đáng nể.

- Các ngươi là ai? Sở Lăng Tiêu nhìn tộc Cổ Ma, rồi lại nhìn bọn Trương Ngạo, trầm giọng hỏi, hình như không hề quan tâm đển lời xu nịnh của lão.

Trương Ngạo và Tào Quản liền khai tên báo họ.

- Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện? Sở Lăng Tiêu trầm ngâm một lúc, rồi nói đầy hàm ý: - Hai vị ở cách đây mười mấy vạn dặm đến đây làm gì? Hơn nữa còn huy động quân lực đến mức này.

Thấy lão như có ý trách cứ, Trương Ngạo giật thót mình.

Nơi này tuy cách Thiên Tiêu Tông không gần, nhưng nói thế nào thì cũng là khu vực gần Thiên Tiêu Tông. Những người ngoài như bọn chúng đi qua đây, đáng lý nên biết chủ nhân của nơi này, có điều lần này đến Tuyết Sơn, chúng cũng chỉ chi tiền để mời hai thế lực gần đây là Cổ Nguyệt Động Thiên và La Sinh Môn đến giúp đỡ.

Vì hai thế lực này không có cường nhân, Trương Ngạo và Tào Quản cũng không lo họ sẽ giở trò lật lọng.

Lập tức giải thích: - Bọn ta tìm kiếm tung tích của Bối Quan Nhân nên mới đến đây, không ngờ ở đây đột nhiên xuất hiện rất nhiều Ma tộc nhân, hình như Ma tướng Tuyết Lỵ đó muốn làm chuyện mờ ám nào đó ở đây, vô tình bị bọn ta phá hỏng. Nếu Sở huynh không đến kịp thời, e là bọn ta đã khó thoát nạn rồi!

Trương Ngạo vừa thốt lên những lời này, vừa tỏ ra sợ hãi, cứ như là thật.

Lão Tào Quản cũng vội vàng phụ họa.

Lệ Dung khẽ cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ bất thiện: - Đổi trắng thay đen, các ngươi thật lợi hại. Chúa Thượng, có cần cho chúng câm miệng vĩnh viễn luôn không?

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Bà không hề nhỏ tiếng khi nói câu này. Lời truyền vào tai Trương Ngạo, khiến lão biến sắc, quát ầm lên: - Ma nữ, trước mặt cường nhân đỉnh cao của loài người bọn ta, ngươi còn dám ngông cuồng? Ngoan ngoãn chịu trói đi, bọn ta có thể tha chết cho ngươi!

Lúc này đây, Trương Ngạo khác hẳn so với trước đó.

Lúc Sở Lăng Tiêu chưa đến, lão và Tào Quản nói năng khép nép, luôn miệng bảo cái gì mà oán thù nên cởi, không nên buộc.

Nhưng Sở Lăng Tiêu vừa đến, bọn chúng liền thay đổi thái độ ngay tức thì.

Điều này khiến ánh mắt Lệ Dung nhìn chúng càng thêm phần khinh bỉ.
- Sở huynh! Trương Ngạo lại nhìn sang Sở Lăng Tiêu. - Đám Ma tộc tặc tử này nhất định là tay sai Tuyết Lỵ phái trà trộn vào lãnh địa của chúng ta. Sở huynh không cần phải nhiều lời với chúng, cứ giết thẳng là được, còn hai tên phản đồ loài người này, cũng là một phe với bọn chúng!

Vừa nói, vừa chỉ vào Dương Khai và Vu Kiếp.

- Vậy ư? Sở Lăng Tiêu hờ hững nhìn lão, rồi lại nhìn sang Dương Khai, khẽ thở dài.

Lão cũng không biết tên đồ tôn này tại sao lại gia nhập vào chuyện phiền toái này, hơn nữa trông hắn có vẻ còn có quan hệ không đơn gian với những Ma tộc nhân đó.

"Tiểu tử này..." Sở Lăng Tiêu lắc đầu, tâm trạng phức tạp.

- Chúa Thượng, nếu lão già này thật sự động thủ, ngài cứ rút đi cùng Hàn Phi trước, Hàn Phi sẽ bảo vệ cho ngài được an toàn. Lệ Dung khẽ nói bên tai Dương Khai, âm thầm đề phòng.

Sở Lăng Tiêu mang đến cho bà một áp lực không hề nhỏ, thân là cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh, lão quả thực là bậc cao thủ đỉnh cao nhất thiên hạ.

Thứ khiến Lệ Dung e sợ nhất chính là sợi xích bí bảo đả thương Tuyết Lỵ lúc nãy.

Thứ khí tức thuộc tính dương thuần khiết đó khắc chế ma nguyên trong cơ thể Ma tộc, nhất là nếu thi triển bởi cao thủ tầm cỡ như lão, uy lực sẽ vô cùng ghê gớm.

Nếm đòn như vậy, Lệ Dung nghĩ Tuyết Lỵ phải mất một đến hai tháng mới có thể khôi phục lại được.

- Lão già? Lệ Dung nhướn mày, phá lên cười, không trả lời Lệ Dung mà chắp tay hành lễ với Sở Lăng Tiêu: - Đệ tử bái kiến tổ sư!

- Tổ sư? Lệ Dung không khỏi bưng kín miệng, ánh mắt run rẩy, không dám tin nổi là Dương Khai lại có quan hệ như vậy với vị cường nhân này.

Trương Ngạo và Tào Quản cũng sững sờ, rồi chợt tỉnh ra, trước đây chúng quả thật đã dò la được tin tức này.

Dương Khai xuất thân từ Thiên Tiêu Tông!

Chỉ có điều vừa rồi quá hưng phấn, nên nhất thời quên mất.

- Tiểu tử thối qua đây! Phi Vũ đứng sau Sở Lăng Tiêu quát.

- Đến đây... Dương Khai mếu mặt, vội vàng đi tới đó.

Bước đến trước mặt họ, Dương Khai cười gượng hề hề, vẻ mặt bối rối.

Bên kia, tộc Cổ Ma và bọn người Trương Ngạo, Tào Quản đều chĩa ánh mắt quái đản về phía này, dỏng tai lên nghe thử xem họ sẽ nói gì. Ai ngờ Sở Lăng Tiêu chỉ vung tay lên, đã ngăn cản được tai mắt của tất cả, biến không gian quanh mình thành một cấm địa vững chắc.

- Sao tổ sư và bốn vị sư thúc cũng đến đây vậy? Da mặt Dương Khai co giật, nhìn mấy người họ một cách bất an.

Thương Viêm trầm giọng: - Lúc ma nữ đó đặt chân đến đây, tổ sư đã cảm giác được rồi, chỉ là không biết tại sao bà ta lại đến đây, nên cứ âm thầm quan sát, mãi tới hôm nay nổ chiến mới xuất hiện. Thừa cơ ma nữ đó tháo chạy, cho ả một đòn thật mạnh, đáng tiếc vẫn để ả chạy thoát mất.

- Hóa ra là như vậy! Dương Khai hiểu ra.

Sở Lăng Tiêu tuy cả năm bế quan trong mật thất, nhưng trong phạm vi nghìn dặm này có cường nhân như Tuyết Lỵ xuất hiện, vẫn không thể qua mắt được lão.

Ngay lập tức, Dương Khai đã nhận thức được rõ ràng sức mạnh khủng khiếp của Sở Lăng Tiêu!

Trước kia hắn luôn phỏng đoán rốt cuộc vị tổ sư này có tu vi như thế nào.

Giờ xem ra, quả đúng là Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Suy cho cùng thì năm đó lão cũng từng giết chết một Ma tướng!

- Tiểu tử thối, không phải ngươi đang nghiên cứu luyện đan đại đạo với Đỗ lão ở Cự Thạch Thành sao? Sao lại chạy đến đây? Phi Vũ vừa bực vừa buồn cười. Lần trước Mễ Na còn tới Thiên Tiêu Tông truyền tin của Dương Khai, nói hắn cần ở lại Cự Thạch Thành một thời gian, nhắn sư thúc không phải lo lắng. Phi Vũ tưởng đó là thật, chẳng tới Cự Thạch Thành tìm hắn, ai ngờ lại chạm mặt ngay tại đây.

- Nói ra thì dài dòng lắm... Sư điệt phải bắt đầu từ đâu đây. Dương Khai lúng túng.

- Cái gì nói được thì cho bọn ta biết, không nói được thì khỏi, lão phu cũng rất hiếu kỳ. Sở Lăng Tiêu mỉm cười ôn hòa nhìn Dương Khai, không có bất kỳ ý quở trách vì việc Dương Khai quá gần gũi với tộc Cổ Ma.

Dương Khai nhìn lão, rồi lại nhìn bốn vị sư thúc, nhận ra họ đều nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò.

Khẽ gật đầu, Dương Khai nói:

- Vậy đệ tử sẽ nói, chỉ cần sư tổ và các vị sư thúc đừng quá kinh ngạc là được.

- Hừ, ngươi thì có chuyện gì mà khiến bọn ta kinh ngạc được? Phi Vũ bĩu môi.

- Bắt đầu kể từ lúc sư điệt mới đến đại lục Thông Huyền này chưa lâu vậy... Dương Khai ngẫm nghĩ, rồi kể hết chuyện hắn gặp Bối Quan Nhân ở Liệt Hỏa Thành. Đến khi nghe hắn bị Bối Quan Nhân bắt vào một Tiểu Huyền Giới, Sở Lăng Tiêu và mấy vị sư thúc mới lộ vẻ kinh ngạc.

Việc có Ngạo Cốt Kim Thân của Ma Thần thì Dương Khai không dám nói, chỉ nói hắn dùng việc giải cứu tộc Cổ Ma làm điều kiện để họ quy thuận hắn.

Tuy hắn thuật chuyện có nhiều sơ hở, còn có rất nhiều chỗ không rõ ràng, nhưng Sở Lăng Tiêu và mấy vị sư thúc đều không truy vấn, chỉ im lặng lắng nghe.

Đến khi hiểu được lý do tại sao những Ma tộc nhân này lại thân cận với Dương Khai, Sở Lăng Tiêu mới đăm chiêu: - Nói vậy, bọn họ hoàn toàn nghe lệnh con?

- Vâng.

- Không phản kháng?

- Không ạ! Dương Khai trầm giọng nói.

Sở Lăng Tiêu nhìn xoáy vào hắn, như muốn nhìn vào tận cõi sâu trong thần hồn hắn, mãi một lúc sau mới thu hồi ánh mắt, điềm đạm gật đầu: - Vậy thì tốt, tuy con tuổi còn trẻ, nhưng hành sự chín chắn, hẳn sẽ không làm chuyện gây nguy hại tới loài người. Nếu họ đã nghe lệnh con, thì cũng có thể xem đó là một lực lượng trong tay mình... Có điều hãy nhớ ấy, sức mạnh là một con dao hai lưỡi, nếu dùng không khéo, có thể sẽ khiến chính bản thân bị thương.

Dương Khai trầm ngâm, gật đầu nghiêm nghị: - Đệ tử xin ghi nhớ.

- Hơn nữa, con cần phải chuẩn bị tâm lý sẽ trở thành mục tiêu đả kích của rất nhiều người. Nếu không hiểu rõ điều này, ta khuyên con nên từ bỏ họ thì hơn. Con mà thu nhận họ, con đường sau này có thể sẽ đầy chông gai trắc trở, sẽ bị rất nhiều người quen biết hoặc xa lạ xem là kẻ thù! Sở Lăng Tiêu nghiêm túc nhắc nhở.

- Đệ tử biết điều đó!

- Vậy lão phu không còn gì để nói nữa. Sở Lăng Tiêu mỉm cười. - Có điều Thiên Tiêu Tông không dung nạp họ được. Con dự định đưa họ đi đâu? Không thể đưa họ về Ma cương được đúng không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau