VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 851 - Chương 855

Chương 853: Chủ yếu và thứ yếu.

Nói chuyện một hồi, Đỗ Vạn trịnh trầm cầm viên đan Thánh cấp hạ phẩm có đan văn mà Dương Khai luyện được đưa cho hắn.

Viên Thánh đan này trước đó được mấy vị đại sư chuyền tay nhau quan sát, Dương Khai thì mãi chẳng tỉnh, nên được giao cho Đỗ Vạn bảo quản.

Dương Khai nhận lấy, khẽ nắm lại, mặt lộ vẻ đăm chiêu.

Không biết có phải là do đã lĩnh ngộ triệt để Luyện Đan Chân Quyết khiến thuật luyện đan của hắn được nâng cao hay không, mà Dương Khai phát hiện viên đan này hắn không cần phải quan sát, đã có thể cảm nhận được rõ ràng mọi tinh hoa và dấu vết bên trong nó.

Như thể nó là một bộ phận của hắn, cảm giác rất kỳ lạ.

- Đúng rồi, trước đó ta thấy vào phút cuối khi luyện chế viên Thánh đan này, ngươi đột nhiên khắc ra rất nhiều linh trận... Điều này có phải có liên quan tới việc tạo thành đan văn?

Đỗ Vạn bỗng hỏi.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Có thể coi là có chút liên quan. Tất cả mọi người đều xem việc hình thành đan văn là nhờ vận may, nhưng tiểu tử nghĩ có thể dùng thủ pháp tinh diệu để tăng khả năng hình thành đan văn, nên mới khắc nhiều linh trận đến vậy.

- Tăng khả năng hình thành?

Đỗ Vạn sáng rỡ hai mắt, trầm giọng hỏi:

- Có thể tăng được bao nhiêu phần khả năng?

Nếu phương pháp này thật sự hữu hiệu, thì có thể sẽ đem đến sự biến cách kinh ngạc cho nền luyện đan của cả đại lục này. Thử nghĩ việc đan văn có thể chủ động tạo nên, vậy thì một thứ dược liệu luyện đan có thể phát huy được đến mấy lần công hiệu và tác dụng.

Dương Khai lắc đầu cười gượng gạo:

- Không chắc được, chỉ có thể nói là làm hết sức, hơn nữa về mặt này, tiểu tử cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một chút, chứ chưa tìm hiểu triệt để... Ừm, tiểu tử từng khám phá được vài điều từ một viên Thánh đan thời thượng cổ, sau đó lại xem thủ pháp luyện đan của chư vị đại sư, ý tưởng đột nhiên đến, không ngờ lại luyện ra đan văn được thật.

- Thánh đan thời thượng cổ?

Đỗ Vạn biến sắc.

- Làm sao ngươi biết đó là Thánh đan thời thượng cổ?

- Vì thứ sinh ra trên bề mặt nó không phải là đan văn... mà là đan vân, thông qua việc ngưng kết dược hiệu, có thể đoán được nó đã tồn tại ít nhất mấy nghìn năm!

Đỗ Vạn hít vào một hơi, mắt nhìn đăm đăm:

- Thánh đan có đan vân? Giờ nó đang ở đâu? Có thể cho ta xem được không?

Dương Khai gãi đầu, bối rối nói:

- Tiểu tử ăn mất rồi.

- Ăn... ăn mất rồi?

Đỗ Vạn nghệch mặt ra.

- Suýt nữa thì tan xác!

Dương Khai cười mếu máo. Nhớ lại cảnh lúc hắn nuốt viên Thánh đan đó, giờ vẫn còn thấy sợ, có điều cũng nhờ nó mà Ôn Thần Liên ngũ sắc trong thức hải của hắn mới tiến hóa thành lục sắc.

- Tham lam của trời!

Đỗ Vạn tức giận vỗ lên đùi.

- Một viên Thánh đan thượng cổ có đan vân mà lại bị ngươi nuốt mất? Đúng là... quá lãng phí!

Lão trông có vẻ rầu rĩ vô cùng, như thể một vật lão nâng niu yêu thích bị Dương Khai chà đạp vậy.

Tâm trạng của lão Dương Khai ít nhiều có thể hiểu được, thuật luyện đan chạm đến một cảnh giới nhất định, có thể thông qua đan thành phẩm để khám phá thủ pháp và cảnh giới của người luyện đan đương thời, thậm chí có thể đào bới được rất nhiều bí kíp luyện đan đã thất truyền từ lâu.

Chính vì cũng có suy nghĩ này, Dương Khai mới tự mình thể nghiệm dược hiệu của viên Thánh đan đó.

Đỗ Vạn biết được việc này, rầu rĩ cũng chẳng có gì lạ.

Hậm hực được một lúc, Dương Khai với hít một hơi thật sâu, xoa dịu tâm trạng, thổn thức nói:

- May mà ngươi mạng lớn, bằng không có lẽ đã chết thật rồi.

Đan vân và đan văn có những điểm khác nhau về bản chất, đan văn chỉ có thể đảm bảo cho đan dược tồn tại lâu dài mà không hư hỏng, nhưng đan vân thì lại có thể giúp đan dược hấp thụ linh khí thiên địa, gia tăng dược hiệu.

Một viên Thánh đan thượng cổ tồn tại mấy nghìn năm, được đan vân tưới nhuần lâu đến vậy, dược hiệu chứa trong nó chắc chắn phải khổng lồ tới mức không tưởng.

Dương Khai nuốt vào mà chưa chết, đã là kỳ tích rồi.

- Ngươi tìm hiểu viên Thánh đan thượng cổ đó tới đâu rồi?

Đỗ Vạn sốt sắng hỏi.

- Đan vân đó... có dấu vết do con người tạo ra. Mấy ngày trước khi tiểu tử luyện đan, cũng sử dụng những thủ pháp đó. Giờ xem ra, đan văn và đan vân quả thực có thể xúc tiến tạo nên. Có điều khả năng không lớn.

Dương Khai nhíu mày.
- Có thể xúc tiến là tốt rồi.

Đỗ Vạn ánh mắt đầy hân hoan, tỏ ý khen ngợi:

- Ngươi nghiên cứu cho kỹ vào, nếu quả thực có thể nghiên cứu thấu triệt, thì đó sẽ là một đòn đánh cực mạnh vào giới luyện đan. Có gì cần ta giúp thì ngươi cứ nói. Nếu giúp được thì lão hủ sẽ không chối từ.

- Xin cảm tạ Đỗ lão trước, đến lúc đó không thể tránh khỏi việc làm phiền người rồi.

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Đúng rồi.

Đỗ Vạn chợt nhớ tới một chuyện, sục sạo trong túi Càn Khôn của mình một lúc rồi lấy ra một tấm kim bài sáng chói, mỉm cười:

- Đây là thẻ bài thân phận mới của ngươi, thẻ bài cũ của ngươi chỉ viết là ngươi thuộc đẳng cấp luyện đan sư Linh cấp hạ phẩm phải không? Nay ngươi cũng là luyện đan sư Thánh cấp rồi, nên đổi cái khác thôi.

- Không cần đâu Đỗ lão... Tiểu tử không quan trọng chuyện này.

Đỗ Vạn cười khà khà:

- Ta biết ngươi không quan trọng chuyện này, nhưng ta thân là chủ quản hiệp hội đan sư Cự Thạch Thành, buộc phải giao tấm thẻ bài này cho ngươi. Ừm, nếu ngươi đồng ý, ta còn muốn báo tin này lên tổng hội đan sư! Nếu họ biết Phù Vân Thành ta có một vị luyện đan sư Thánh cấp trẻ tuổi thế này, chắc sẽ kinh ngạc hết đỗi đấy nhỉ?

Như thể nhìn thấy cảnh những người đó ngạc nhiên quá độ, Đỗ Vạn cười đầy khoái chí.

- Đỗ lão, không cần báo lên trên đâu.

Dương Khai mặt mày nhăn nhó.

- Luyện đan sư đẳng cấp cao quả thật rất được tôn kính, hơn nữa hành sự cũng thuận tiện, nhưng cũng đi kèm với nhiều phiền toái... Tiểu tử không muốn ngày nào cũng bị gõ cửa nhờ luyện đan, lãng phí nhiều thời gian lắm.

Đỗ Vạn nghiêm mặt lại, trầm ngâm một lát rồi nói:

- Ta hỏi ngươi một câu, ngươi hãy thành thật trả lời.

Thấy lão nghiêm túc vậy, Dương Khai cũng không khỏi nghiêm mặt:

- Đỗ lão cứ nói.

- Ngươi không có ý muốn dồn hết sức lực cả đời vào thuật luyện đan sao?

Đỗ lão trầm giọng nói:

- Với biểu hiện của ngươi hiện giờ, có thể thấy sau này ngươi nhất định sẽ đạt đến trình độ như Lý lão. Tài nay và tư chất này của ngươi, ta không muốn thấy chúng bị chôn vùi lãng phí.

Dương Khai bật cười, ngẫm một lúc rồi đáp:

- Đỗ lão... chúng ta không phải là người ngoài, tiểu tử cũng không giấu gì người. Trước đây tiểu tử từng nói với người rồi, cái mà tiểu tử theo đuổi là đỉnh cao võ đạo, thuật luyện đan chỉ để phụ trợ mà thôi. Một cái là chủ yếu, cái kia là thứ yếu... Đến nay tiểu tử vẫn giữ suy nghĩ này, chủ thứ không thể đảo loạn được.

Đỗ Vạn liền buồn bã, trông có vẻ lạc lõng.

- Có điều... Trên con đường võ đạo của tiểu tử, thuật luyện đan cũng đã mang đến rất nhiều điều bổ ích, thế nên tiểu tử nghĩ, về sau, khi tu luyện võ đạo, tiểu tử sẽ không bỏ rơi việc nâng cao thuật luyện đan đâu. Đỗ Vạn nhíu mày, khẽ thở dài:

- Lưỡng tu hai thứ, nhất định sẽ có một cái bị rơi lại phía sau... Có điều ngươi vẫn còn trẻ, vẫn còn khả năng vô hạn. Được thôi, lão phu sẽ cố gắng sống thêm mấy năm nữa, xem xem cùng với lúc chủ tu võ đạo, thuật luyện đan của ngươi liệu có lên đến cực hạn hay không!

Nói vậy, hình như lão đã giải được khúc mắc trong lòng, cười lớn thoải mái.

Dương Khai cũng nhoẻn miệng cười:

- Vậy xin Đỗ lão hãy chờ để chứng kiến.

- Ừ.

Đỗ Vạn khẽ gật đầu.

- Đẳng cấp luyện đan sư của ngươi không báo lên tổng hội thì cũng được, nhưng ngươi phải đồng ý với ta một yêu cầu.

- Yêu cầu gì?

- Ngươi gặp Vũ Nhi rồi phải không?

Đỗ Vạn hỏi lại.

Dương Khai gật đầu.

- Thấy nó thế nào?

- Tư chất không tầm thường, bất luận là về tu luyện hay thuật luyện đan, đều có thể đánh đồng với người bình thường được.

Đỗ Vạn cười ha hả:

- Đúng vậy, hiệp hội đan sư ta ngày thường chẳng có mấy mạng, chỉ có Diệp Hùng và Mễ Na cùng lão phu. Tên tiểu tử Diệp Hùng này hơi ngốc, cả đời này nếu có được cơ duyên đầy đủ thì chắc có thể lên đến Thánh cấp, có điều hy vọng cũng mỏng manh lắm. Mễ Na thì khá hơn sư phụ Diệp Hùng của nó một chút, nhưng thành tựu tương lại cũng có hạn, không vượt qua được lão phu... Còn Vũ Nhi, ta lại rất xem trọng.

- Ý của Đỗ lão là...

- Ha ha. Nếu ngươi rảnh rỗi thì chỉ điểm cho Vũ Nhi hộ ta, nếu tài nghệ luyện đan của ngươi mà bị mai một, thì lão phu có chết cũng không nhắm mắt.

- Đỗ lão nặng lời rồi.

Dương Khai liền nói.

- Lão phu có thể làm chủ, cho Vũ Nhi bái ngươi là sư phụ, ngươi thấy thế nào?

Dương Khai không kìm nổi bật cười:

- Đỗ lão, tiểu tử vẫn còn trẻ, lấy đâu ra tư cách nhận đồ đệ? Hơn nữa, bản thân tiểu tử đã có quá nhiều chuyện phiền phức rồi, không có thời gian trông coi Vũ Nhi đâu. Cứ làm theo ý người, tiểu tử năng chỉ bảo nó là được.

- Như vậy cũng tốt... vậy lão phu không ép ngươi nữa.

Đỗ Vạn đề nghị như vậy, Dương Khai cũng có thể hiểu được. Thân là một võ giả, quanh năm bôn ba bên ngoài, đồng hành cùng bao nhiêu nguy hiểm, nếu chẳng may một ngày nào đó chết đi, vậy thì thuật luyện đan mà Dương Khai đang nắm giữ sẽ thất truyền từ đây.

Đỗ lão không muốn nhìn thấy cảnh đó.

Bởi vậy lão mới nhờ Dương Khai dạy bảo Vũ Nhi.

Sau khi nhận lời Đỗ lão, Dương Khai cũng không vội trở về Thiên Tiêu Tông, bèn nhờ Mễ Na báo tin hộ mình, rồi tạm thời ở lại trong hiệp hội đan sư.

Thuật luyện đan của hắn nay cũng đang có xu hướng tăng lên, chỉ còn cách Thánh cấp trung phẩm một chút nữa thôi.

Cả ngày hắn ở cạnh Mễ Na và Vũ Nhi, ngày tháng trôi qua nhanh chóng.

Thuật luyện đan của bản thân hắn cũng không giấu diếm, tận tình truyền thụ cả cho Mễ Na và Vũ Nhi, giúp họ tiến bộ hơn.

Thi thoảng, Diệp Hùng cũng cố dày mặt chạy đến nhìn.

Song, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện ra, những linh trận mà hắn có thể lĩnh ngộ rất nhanh đó, tới tay họ thì lại trở nên phức tạp rắc rối. Cho dù có hắn đích thân giảng giải, họ phải mất sức lắm mới hiểu được.

Ngẫm một lúc, hắn nghĩ thế cũng phải.

Hắn có thể hiểu được một cách dễ dàng, đó là nhờ có Luyện Đan Chân Quyết đã khắc sâu trong thức hải, đủ mọi điều huyền diệu, vừa khám phá được là có thể hiểu hết tất cả. Những người khác thì không như vậy, đồng nghĩa với việc phải học lại từ đầu.

Vũ Nhi thì còn đỡ hơn một chút, dù thời gian tiếp xúc với thuật luyện đan của nàng chưa dài, nhưng khả năng tiếp thu nhanh. Mễ Na cũng rất khá, Diệp Hùng thì lại chẳng khác nào hòn đá, có lúc la oai oái thế này thế kia, đầu óc mãi chẳng thông suốt.

Sau ba bốn lần, Diệp Hùng cũng đành xấu hổ quay lại học lén.

Thời gian về sau, thái độ của Vũ Nhi với Dương Khai cũng dần thay đổi, sự căm ghét lúc trước đã từ từ trở thành yêu quý, sùng bái.

Tiểu nha đầu tinh lực dồi dào, cả ngày hăng hái sôi nổi, trong đầu có biết bao nhiêu ý nghĩ lạ kỳ, thậm chí có lúc những câu nói vu vơ của nàng cũng có thể giúp Dương Khai thu được điều gì đó.

Chương 854: Trở lại Tuyết Sơn.

Thoáng chốc, ba tháng đã trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, Dương Khai ở lại hiệp hội đan sư, vừa dạy Vũ Nhi và Mễ Na, vừa nâng cao thuật luyện đan của bản thân, tháng ngày trôi qua một cách nhàn nhã.

Những tiến bộ của Vũ Nhi Dương Khai đều để mắt đến, càng dốc sức bồi dưỡng nàng, với tiểu nha đầu khôn lanh cổ quái, học một chút là hiểu này, Dương Khai khá là có cảm tình.

Ngày nọ, đang bận rộn trong đan phường, Dương Khai chợt phát giác được một vài động tĩnh, ngưng công việc trên tay lại nhìn thử, hắn phát hiện Đỗ lão đang đi vào với gương mặt rầu rĩ.

Ba người vội vàng hành lễ.

Đỗ lão khoát tay:

- Lão phu đến là để nói với các ngươi một tiếng, thời gian này nếu không có việc gì làm, thì không được chạy ra ngoài.

- Sao vậy ạ?

Mễ Na thắc mắc.

- Hiện tại bên ngoài không được yên ổn cho lắm...

Đỗ lão thần sắc nghiêm nghị.

- Nếu ra ngoài chưa biết chừng sẽ chuốc lấy rắc rối.

- Rắc rối gì ạ?

Mễ Na ngơ ngác.

Dương Khai nhíu mày, hỏi:

- Chắc là có liên quan tới đám người ngoài ào vào Cự Thạch Thành thời gian qua?

Đỗ Vạn ngạc nhiên nhìn hắn, mỉm cười:

- Không sai, xem ra ngươi đã phát hiện ra rồi. Từ mấy tháng trước, đã có không ít người từ ngoài vào nán lại Cự Thạch Thành, hình như đang tìm thứ gì đó, dạo này càng lúc càng đông.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Tuy hắn luôn ở trong hiệp hội đan sư không ra ngoài, nhưng thay đổi của Cự Thạch Thành lại không giấu nổi con mắt quan sát từ thần niệm của hắn.

Người ngoài khắp nơi đến hớt hơ hớt hải, thường thường đến Cự Thạch Thành mua một ít đồ dùng hoặc vật tư tu luyện, sau đó lại vội vã rời đi, điều này rõ ràng rất khác thường.

Nhất là khoảng thời gian gần đây, người từ ngoài đến càng ngày càng đông, họ đều xem Cự Thạch Thành là trạm trung chuyển, dừng chân một hồi rồi lại hối hả rời đi.

Hình như là đang hướng về ngọn núi tuyết vô tận đó.

Nghĩ đến đây, Dương Khai không khỏi nhíu mày, hỏi:

- Đỗ lão, có nghe ngóng được tin tức nào xác thực không?

Đỗ Vạn khẽ gật đầu:

- Có một chút, Nhiễm Tĩnh của Cổ Nguyệt Động Thiên và Mao Đạt của La Sinh Môn đến tìm lão phu, xin lão phu giúp luyện chế mấy viên Tích Độc Hoàn. Lão phu thuận miệng hỏi một câu, hai người họ bảo là cần vào trong Tuyết Sơn để tìm gì đó, luyện chế Tích Độc Hoàn để phòng ngừa bất trắc... Ừm, lão phu nghĩ thứ mà họ cần tìm có liên quan đến kịch độc.

Tích Độc Hoàn, uống vào có thể ngăn chặn độc tố, nhất là Tích Độc Hoàn luyện từ tay bậc đại sư như Đỗ Vạn về cơ bản có thể bất chấp mọi độc dược trong thiên hạ, tuy giá không phải rẻ, nhưng cũng đáng tiền.

Còn về Nhiễm Tĩnh của Cổ Nguyệt Động Thiên và Mao Đạt của La Sinh Môn, Dương Khai cũng từng nghe nói đến tên họ.

Nếu lấy Cự Thạch Thành làm trung tâm thì xung quanh có bốn thế lực khá mạnh.

Thiên Tiêu Tông, Lôi Quang thần giáo, Cổ Nguyệt Động Thiên và La Sinh Môn.

Dương Khai còn từng đến Lôi Quang thần giáo gánh chức khách khanh.

Hồi trước khi Dương Khai vừa đến Cự Thạch Thành, Đỗ Vạn đã giảng giải cho hắn ưu khuyết của bốn thế lực này, trong đó Thiên Tiêu Tông là mạnh nhất, ba thế lực còn lại ngang ngửa nhau, không có cường nhân Nhập Thánh Cảnh trấn thủ. Nhiễm Tĩnh và Mao Đạt mạnh ngang với giáo chủ quá cố Hạ Thành Âm của Lôi Quang thần giáo, đều là Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Chẳng những có người ngoài ồ ạt kéo đến Tuyết Sơn, mà Cổ Nguyệt Động Thiên và La Sinh Môn cũng bị kéo vào.

Nghe Đỗ Vạn nói vậy, Dương Khai bỗng ý thức được điều gì đó, sắc mặt biến ảo, thần niệm điên cuồng khuếch tán ra ngoài như thủy triều, hóa thành một đường tuyến đâm thẳng ra cả nghìn dặm.

Một lúc lâu sau, hắn chợt giật mình, thu hồi thần niệm, ánh mắt ngưng trọng.

- Đỗ lão, tiểu tử phải ra ngoài một chuyến!

Dương Khai chợt trầm giọng nói.

- Hả?

Đỗ Vạn kinh ngạc, vừa rồi lão còn đặc biệt đến dặn dò mấy người bọn hắn, thời gian này nếu rảnh rỗi thì không được chạy ra ngoài, ai ngờ Dương Khai lại chủ động đòi đi, nghĩ một lúc, lão hỏi:

- Mấy người từ ngoài vào đó đang âm mưu chuyện gì, có liên quan tới ngươi không?

Dương Khai cười gượng:

- Thật ra tiểu tử hy vọng là không, có điều xem ra hình như là có.

Đỗ Vạn bắt đầu thấy mơ hồ, ngơ ngác nhìn Dương Khai, mãi một lúc sau mới trầm giọng dặn dò:

- Vậy ngươi phải chú ý an toàn, tốt nhất là hãy về Thiên Tiêu Tông trước, tìm bốn sư thúc của ngươi mà bàn bạc, có họ bảo vệ ắt sẽ không có vấn đề gì. - Vâng, tiểu tử sẽ tính toán kỹ.

Dương Khai thuận miệng ứng phó, vội vã chạy ra ngoài.

Sau khi hắn đi khỏi, Đỗ Vạn mới chậm rãi lắc đầu, ngán ngẩm nói:

- Biết thế ta đã không lắm mồm rồi...

Mễ Na nhíu chặt mày:

- Đỗ lão, lần này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Sao lại có liên quan tới Dương Khai?

- Ta không biết... mong là hắn bình an vô sự thôi.

Đỗ Vạn rầu rĩ, nếu biết sớm sẽ thế này, lẽ ra nên dò la rõ ràng hơn từ Nhiễm Tĩnh và Mao Đạt, hai người họ đã có hành động, thì chắc chắn sẽ biết rõ nội tình.

...

Rời khỏi hiệp hội đan sư, Dương Khai lao vụt đi, hắn không về Thiên Tiêu Tông, mà bay thẳng về phía Tuyết Sơn.

Từ tin tức nghe được qua Đỗ lão, cộng thêm những gì hắn điều tra được, Dương Khai đã thầm đoán ra chuyện xảy ra bên này.

Chỉ là hắn không ngờ sự tình lại kịch tính đến thế này.

Đến chỗ không người, Phong Lôi Vũ Dực mở rộng, vụt lao vào giữa những tầng mây, thần niệm bao quanh người, không để bất cứ ai phát giác ra.

Khoảng không bên giới, liên tục xuất hiện những võ giả đang cố chịu đựng gió rét thấu xương để bay về phía trước.

Ba ngày sau, Dương Khai đã vào trong khu vực Tuyết Sơn.

Ngọn núi tuyết sừng sững vô tận đó bao trùm bởi một màu trắng xóa tinh khôi.

Khẽ phóng thần niệm ra điều tra, rất nhanh, Dương Khai đã phát giác được một lời đáp yếu ớt, nhếch miệng cười, hắn bay về phía đó.

Nửa ngày sau, Dương Khai náu thân trên một đỉnh núi thuộc Tuyết Sơn, nhìn về một hướng xa xăm.

Ở đó, có không ít võ giả đang tụ tập, nhân số nói ít thì cũng khoảng mấy nghìn người, đều từ Cự Thạch Thành tìm đến đây trong thời gian qua.

Trong mấy nghìn người này, có một dao động thần hồn khá đặc biệt, âm thầm có sợi dây kết nối nhỏ bé với Dương Khai.

Dương Khai truyền một ý nghĩ về hướng này.

Cùng lúc đó, trong một căn lều, có mấy võ giả Thần Du Cảnh đang vận công hồi phục, tuy công lực đã là Thần Du Cảnh, nhưng nơi này đất trời đều lạnh giá, chân nguyên bị hao tổn cực nhiều, ở đây trong một thời gian dài cũng không chịu đựng nổi.

Một gã thanh niên đang tĩnh tọa trong đó bỗng biến sắc, mở bừng hai mắt, khí tức rối loạn.

Phác giác ra sự khác thường ở y, những người khác cũng đều mở mắt ra nhìn y, phát hiện gã thanh niên này mặt trách bệch, như thể đã nhìn thấy chuyện gì vô cùng đáng sợ.

- Lưu Quý, sao vậy?

Một người bên trái vội hỏi. Gã thanh niên tên Lưu Quý không phản ứng lại, thần sắc biến ảo lạ thường, mãi lâu sau y mới mặt như đưa đám nói:

- Không có gì, các vị cứ hồi phục đi, ta ra ngoài một lát.

- Ra ngoài vào giờ này? Ngày mai chúng ta còn phải đi thăm dò xung quanh, tìm tung tích của người đó, ngươi không hồi phục thì sao mà cố chống chọi được?

Có người sốt sắng bảo.

Lưu Quý không trả lời, y đã biến mất tăm.

Mấy người trong lều đều chậm rãi lắc đầu, không để ý y nữa.

Những người này đến từ một thế lực, đều hiểu rõ lẫn nhau, trước đây tên Lưu Quý này tư chất chẳng ra sao, tu vi cũng kém hơn họ mấy bậc, thế nhưng hai năm qua, chẳng hiểu vì cớ gì, công lực y bỗng tăng vọt, cứ từng bước lên đến Thần Du Cảnh đỉnh phong, ngang hàng với họ.

Chuyến này tìm đến Tuyết Sơn cách xa mười mấy vạn dặm, chính là để tìm kiếm một người, nhưng nơi này núi tuyết trùng trùng, chẳng ai biết người đó đang ở đâu, càng không rõ người đó có thật sự đang ở Tuyết Sơn hay không.

Lưu Quý vượt qua cả một quãng đường ngập tuyết, mãi một hồi lâu sau thì đặt chân đến trước một căn lều rộng rãi theo chỉ thị của giọng nói vang lên trong đầu mình.

Căn lều này không giống với những căn lều khác, trông vô cùng tráng lệ, ngoài lều còn có hào quang tỏa sáng, hẳn là bên trong đã bố trí trận pháp tinh diệu nào đó, linh khí xung quanh cũng ào vào trong lều, không chút gián đoạn.

Điều đáng chú ý duy nhất đó là hình như có một luồng khí tức xanh ngắt thoát ra từ trong lều, đâu có còn có những thứ như quỷ khóc sói tru, nghe mà sởn tóc gáy.

Đứng bên ngoài lều, Lưu Quý bất giác đánh nuốt một ngụm nước miếng, lấm la lấm lét nhìn quanh quất, thấy không ai chú ý đến mình, đang định dồn hết can đảm lên tiếng thì căn lều đó chợt xuất hiện một khe hở, một bàn tay thò ra kéo y vào bên trong.

Tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong lại không có sức kháng cự trong lúc này, Lưu Quý chỉ cảm thấy một mùi chết chóc ập đến, y run lập cập, ánh mắt ngập đầy nỗi sợ hãi.

Tiếng cười sặc sụa quái dị vang lên bên tai, tựa như âm phù đòi mạng, một người bao phủ đầy thứ khí tức xanh lục lạnh lùng nhìn vào y, cặp mắt xanh đó như ma trơi đang cháy bập bùng, sáng tối bất định, trông đến chết khiếp.

- Tiểu tử, ngươi to gan lắm, dám do thám bên ngoài lều của bổn tọa!

Người có khí tức xanh lục bao quanh bật cười quái đản, ung dung nói:

- Nói đi, ngươi muốn chết thế nào? Bổn tọa có thể tác thành cho ngươi.

Lưu Quý tái mét mặt mày, cố gằn giọng xuống:

- Vu Kiếp đại nhân tha mạng, đệ tử không hề có ý do thám gì cả...

- Vậy tại sao ngươi lại lấm la lấm lét bên ngoài lều của ta, có phải phụng lệnh Điện chủ Chiến Hồn Điện Tào Quản của các ngươi hay không?

Vu Kiếp hừ lạnh.

- Không phải đâu đại nhân.

Lưu Quý ngã quỵ xuống đất, vội vàng nói:

- Đệ tử cũng là do có người ủy thác, đến chuyển lời cho ngài thôi ạ.

- Ủy thác? Ai?

Vu Kiếp không khỏi nhíu mày.

- Điều này...

Lưu Quý lắp bắp, xem bộ không dám nói ra thân phận của người này.

Vu Kiếp cười khẩy:

- Vậy hắn bảo ngươi chuyển lời gì cho ta?

Lưu Quý như tỉnh mộng, liền nói:

- Ngài ấy bảo... muốn gặp ngài, còn về thân phận thì ngài ấy nói chỉ cần nói hai chữ “không gian” thì ngài sẽ khắc hiểu.

Y vừa dứt lời, Vu Kiếp liền biến sắc, phất tay khởi động mọi cấm chế bố trí sẵn trong lều, ngăn cách mọi tai mắt bên ngoài, nhìn xoáy vào Lưu Quý, lão trầm giọng:

- Sao ngươi lại có liên hệ với hắn?

Lưu Quý cười hì hì:

- Chuyện này có thể không nói được không ạ?

- Ngươi nghĩ sao?

Vu Kiếp nhìn y lạnh tanh.

Lưu Quý thở dài, đành nói trắng hết ra.

Sau khi đã hiểu được tại sao Lưu Quý lại có liên hệ với người đó, và tại sao có thể nghe được mệnh lệnh của hắn, Vu Kiếp mới bật cười khà khà, tiếng cười lọt vào tai, khiến Lưu Quý sởn hết tóc gáy, cảm thấy như thần hồn mình sắp bị kéo khỏi thể xác vậy.

Chương 855: Gã thần bí.

Trên đỉnh Tuyết Sơn sừng sững, Dương Khai lặng lẽ ngồi khoanh chân dưới đất, tuyết trắng như những sợi lông ngỗng bay phất phơ, chôn vùi hắn.

Dương Khai bỏ mặc làm ngơ, khí tức toàn thân kìm nén tới cực hạn, kể cả cường nhân Nhập Thánh Cảnh đi ngang qua, cũng chưa chắc có thể phát hiện được gì.

Dưới đỉnh núi, một vệt sáng sắc lục vụt lao đến.

Chẳng mấy chốc sau, nó dừng lại trên đỉnh núi, một bóng người hiện ra, đích thị là Vu Kiếp của U Minh Tông.

Vu Kiếp tay xách theo Lưu Quý, gã thanh niên Chiến Hồn Điện này hình như đã cam chịu số phận rồi, đầu óc để đi đâu, không còn chút tinh thần nữa.

- Người đâu?

Vu Kiếp nhìn quanh quất, không thấy bóng dáng Dương Khai đâu, lạnh lùng hỏi.

Lưu Quý vội đáp:

- Chính là nơi này mà, vị trí ngài ấy chỉ cho tiểu nhân ở ngay đây, sao chẳng thấy đâu cả?

Vừa nói, vừa ráo riết tìm kiếm.

- Làm gì mà lâu thế?

Thình lình, một giọng nói vang lên từ phía trước hai người họ, Lưu Quý thất kinh, đến khi nhận ra giọng nói đó là của ai thì liền mừng rỡ kêu lên:

- Thánh chủ đại nhân!

Vu Kiếp tập trung nhìn về phía trước, chỉ thấy trong một đống tuyết vùi cách đó không xa, có một cặp mắt sáng quắc đang lập lòe.

Một người vươn mình đứng dậy khỏi đống tuyết đó, chân nguyên vận chuyển, tuyết liền tan chảy.

Khẽ rợn người, Vu Kiếp cười hề hề, vứt Lưu Quý xuống đất, chắp tay nói:

- Thánh chủ đại nhân, mấy năm không gặp, phong thái vẫn như xưa!

Vừa nói, cặp mắt như ma trơi đó vừa nhìn chằm chằm Dương Khai, hình như muốn xem xem hắn đã mạnh lên bao nhiêu, đến khi biết nay hắn đã là Siêu Phàm tam tầng cảnh, u quang xanh lục trong cặp mắt đó càng lập lòa dữ dội hơn.

- Vu tông chủ cũng vậy.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Vu Kiếp liền nói:

- Hà hà, tách khỏi bọn chúng, độc hành một mình, tốn không ít thời gian, vẫn mong Thánh chủ đại nhân đừng trách.

- Vu tông chủ đến được là tốt rồi.

Dương Khai điềm đạm nói, rồi lại liếc nhìn Lưu Quý:

- Ngươi cũng vất vả rồi.

Lưu Quý vội vàng xua tay:

- Không vất vả, không vất vả, hiến sức vì Thánh chủ đại nhân là vinh dự cho tiểu nhân, hơn nữa cũng là do Vu tông chủ xách tiểu nhân bay tới... hì hì...

Vừa nói, thần sắc ngập ngà ngập ngừng, muốn nói rồi lại thôi.

Dương Khai ném cho y một cái bình ngọc, nói:

- Đây là phần thưởng lần này cho ngươi, sau này có thể sẽ còn việc cần đến ngươi, trở về tu luyện đi.

Lưu Quý nhận lấy, mừng hớn hở:

- Đa tạ Thánh chủ đại nhân!

Lần trước y đưa Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ của Độc Ngạo Minh đến gặp Dương Khai, đã được tiền công là một bình linh đan, nhờ vào bình linh đan đó, công lực của y đã tăng lên đáng kể, hôm nay Dương Khai lại thưởng thêm một bình, Lưu Quý tất phải vui rồi.

Siết chặt bình ngọc, Lưu Quý dè dặt hỏi:

- Hai vị đại nhân, ở đây không còn việc của tiểu nhân nữa, tiểu nhân xin cáo lui trước, đi quá lâu sẽ khiến bọn họ sinh nghi.

- Đi đi!

Dương Khai khoát tay.

Lưu Quý chạy nhanh như cắt về đường cũ.

Lúc Dương Khai và Lưu Quý nói chuyện, Vu Kiếp chỉ im lặng đứng nghe một bên, không có ý định xen vào, cặp mắt quỷ dị, sáng tối bất thường đó lóe lên thần thái quái đản, hình như lão đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Mãi đến khi Lưu Quý đi khỏi, Vu Kiếp mới thều thào cái giọng khản đặc của mình:

- Ngài và tên đệ tử Chiến Hồn Điện đó sao lại có liên hệ với nhau vậy ạ?

Dương Khai cười cười:

- Hồi các ngươi tấn công Cửu Thiên Thánh Địa, ta đã xoay sở được một quân cờ trong Chiến Hồn Điện, nào ngờ lần này cũng có chút tác dụng. Ừm, thu hồi những gì ngươi thi triển trên người hắn đi, giữ lại một mạng cho hắn, biết đâu vẫn còn hữu dụng. Vu Kiếp cười khằng khặc, khâm phục nói:

- Thánh chủ đại nhân quả nhiên mắt nhìn tinh tường, cái này mà cũng bị ngài nhìn ra, xem bộ tu vi thần thức của ngài mạnh hơn ta.

Nếu không phải vậy, trước đó khi đến đỉnh núi, Vu Kiếp cũng đâu đến mức không phát hiện ra sự tồn tại của Dương Khai.

Một võ giả Siêu Phàm tam tầng cảnh có tu vi thần thức mạnh hơn cả một võ giả Nhập Thánh Cảnh, thế nào thế nào?

Vu Kiếp chấn động từ tận đáy lòng.

Vừa nói, lão vừa xoay xoay ngón tay, chốc sau, một vật khủng khiếp như bộ mặt quỷ bay về từ hướng Lưu Quý rời đi, nhập vào người Vu Kiếp.

- Vu tông chủ, sao các ngươi lại đến đây?

Dương Khai nghiêm mặt, nói vào việc chính.

Ở Cự Thạch Thành, Dương Khai phóng thích thần niệm, khi phát hiện ra sự tồn tại của Lưu Quý, hắn thực không dám tin. Lưu Quý ở đây, vậy tức là người của Chiến Hồn Điện cũng ở đây, vậy thì chắc chắn U Minh Tông và Phá Huyền Phủ cũng có mặt.

Ba thế lực này chính là kẻ địch của Cửu Thiên Thánh Địa.

Ba phe này cách nơi đây mười mấy vạn dặm, không ngại cực khổ chạy đến ngọn Tuyết Sơn vô tận này, hành động đó thực sự đáng để suy ngẫm. Tuy Dương Khai cũng đã có vài phỏng đoán, nhưng vẫn phải tìm Vu Kiếp ra mặt chứng thực.

- Đừng nói là các ngươi đuổi theo ta tới tận đây nhé?

Dương Khai liếc xéo Vu Kiếp, cười ha hả.

Vu Kiếp trầm ngâm một lát rồi nói:

- Có thể nói là vậy, song hoàn toàn không phải đến vì ngài, bọn ta đến đây là để tìm một người!

- Tìm ai?

Dương Khai giương ánh nhìn sáng quắc chĩa vào Vu Kiếp, không chớp mắt lấy một cái, trước ánh mắt đó, mạnh như Vu Kiếp cũng âm ỉ cảm giác được một áp lực đang ập đến.

Bất giác chau mày:

- Người này hẳn là có chút liên quan tới Thánh chủ đại nhân, hơn nữa xem bộ dạng căng thẳng của ngài, hình như đã đoán ra được mục đích đến đây của bọn ta! Nói vậy, Thánh chủ đại nhân thực sự biết bí mật của Bối Quan Nhân? Cũng biết nơi ẩn thân của y?

Dương Khai nheo mắt lại, thầm thở dài một hơi, trộm nghĩ họ quả nhiên đến vì Bối Quan Nhân.

Lúc trước, khi chạm mặt với Vu Kiếp, lão có lướt qua chuyện này, nói một võ giả tên Diêu Địch của Chiến Hồn Điện từng chứng kiến hắn bị Bối Quan Nhân bắt đi ở Liệt Hỏa Thành. Chính vì có liên quan tới Bối Quan Nhân, nên Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện mới truy kích Dương Khai đến tận cùng.

Có điều lúc Dương Khai không để tâm, cảm thấy hai thế lực này không đáng sợ.

Ai ngờ hai năm sau, chúng lại dò la ra Tuyết Sơn này, còn tìm đến tận đây.

- Ta có biết hay không, không liên quan tới ngươi, nói hết những gì ngươi biết cho ta nghe, các ngươi làm cách nào tìm đến được đây?

Dương Khai nhíu mày hỏi. Vu Kiếp cười hề hề, không lải nhải thêm, bảo:

- Tìm ra nơi này đơn giản mà. Thánh chủ đại nhân lai lịch thần bí, khiến Trương Ngạo và Tào Quản mất sạch thể diện, hai tên này ắt sẽ phải dò la xuất thân và thông tin của ngài, sau đó mới biết, thì ra Thánh chủ đại nhân là người của Thiên Tiêu Tông... Thú vị hơn, ngài hoàn toàn không phải xuất thân từ Thiên Tiêu Tông, mà đến từ nơi thâm sơn cùng cốc. Trước khi đến Thiên Tiêu Tông, từng đi qua và làm khách khanh ở Lôi Quang thần giáo, ừm, theo lời của đệ tử Lôi Quang thần giáo thì lần đầu tiên ngài xuất hiện ở khu vực quanh đây là ở Tuyết Sơn này, và lần đó cũng là lần đầu tiên ngài lộ diện sau khi bị Bối Quan Nhân bắt đi. Điều này không khỏi khiến mọi người liên tưởng tới chuyện nào đó.

- Suy nghĩ tỉ mỉ đấy.

Dương Khai hừ lạnh.

Năm đó hắn bị Bối Quan Nhân bắt đi, sau đó xuất hiện trong Tuyết Sơn, quả thật sẽ khiến những ai có ý đồ dò la được tin tức hữu dụng, họ sẽ cho rằng Bối Quan Nhân ẩn thân ngay trong Tuyết Sơn này.

Mà sự thật cũng đích thực là vậy!

Vu Kiếp nghiêm mặt:

- Trương Ngạo và Tào Quản hận ngài thấu xương, lại còn ngấp nghé sức mạnh ẩn giấu sau lưng Bối Quan Nhân, nghe ngóng được những tin tức này ắt sẽ không tiếc công tiếc sức, hơn nữa việc này cũng chẳng hao tâm tổn trí gì cho cam, hỏi bừa là nắm được thông tin ngay.

- Có điều...

Vu Kiếp chuyển ý.

- Cho dù đã dò la được những tin tức này, và cũng cho rằng Bối Quan Nhân ẩn thân trong Tuyết Sơn, nhưng ngọn núi này quá rộng lớn, muốn tìm ra một người ở đây thì chẳng khác gì mò kim đáy biển, Trương Ngạo và Tào Quản vốn cũng chẳng muốn dẫn quân đến đây.

- Vậy tại sao chúng lại đến?

Dương Khai nhíu mày.

Vu Kiếp dừng một lát, cười gượng nói:

- Không giấu gì Thánh chủ đại nhân, hai năm trước, ba người bọn ta truy đuổi ngài mấy tháng trời, sau đó mất dấu ngài, bọn ta bèn ai về tông môn người nấy. Trương Ngạo và Tào Quản cả ngài canh cánh chuyện nếu Cửu Thiên Thánh Địa khôi phục nguyên khí, nhất định sẽ báo thù, nên nghĩ đến việc tìm một chỗ dựa có thể đối kháng với Cửu Thiên Thánh Địa, hoặc dọn cả tông môn đi nơi khác! Có điều chẳng bao lâu sau, có một gã thần bí đến tìm Trương Ngạo, bảo hắn đi dò la chuyện về ngài. Chuyến đi Tuyết Sơn lần này cũng từ gã đó mà ra.

- Gã thần bí?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Thần bí tới mức nào?

- Khó lường!

Sắc mặt Vu Kiếp đầy nặng nề.

- Gã này cả người trùm hắc bào, không nhìn ra được là nam hay nữ, tu vi cũng thâm sâu khó lường, bên cạnh hắn còn có một người khác, có vẻ như là thuộc hạ, tên thuộc hạ này có tu vi Nhập Thánh nhất tầng cảnh đỉnh phong!

Dương Khai bất giác biến sắc.

Một tên thuộc hạ đã có tu vi Nhập Thánh nhất tầng cảnh, vậy thì gã thần bí đó có công lực cao cỡ nào?

- Chuyện lần này do chính gã đó chủ đạo, U Minh Tông ta không thể chỉ lo thân mình, đành nhúng tay vào.

- Gã thần bí này có lai lịch như thế nào, các ngươi không biết ư?

Vu Kiếp chậm rãi lắc đầu:

- Hắn chỉ hứa hẹn với bọn ta, sau khi chuyện lần này kết thúc, Cửu Thiên Thánh Địa sẽ không thể uy hiếp bọn ta được nữa. Bởi vậy Trương Ngạo và Tào Quản mới dốc sức đến vậy, không những kêu gọi thân bằng hảo hữu, còn chi biết bao nhiêu tiền của để mời Cổ Nguyệt Động Thiên và La Sinh Môn gần đó cùng đến.

Dương Khai gật đầu, Tuyết Sơn rộng thế này, muốn tìm tất nhiên phải cần quân lực, Cổ Nguyệt Động Thiên và La Sinh Môn tuy không có cao thủ hàng đầu, nhưng dùng những võ giả đó tìm người thì cũng ổn.

Mà sở dĩ Nhược Tình và Mao Đạt đến Cự Thạch Thành nhờ Đỗ Vạn luyện Tịch Độc Hoàn, hẳn là để phòng bị chất kịch độc tản ra từ cơ thể mục rữa của Bối Quan Nhân.

- Tuy Vu mỗ không biết gã đó là ai... nhưng ta nghĩ trong thiên hạ này, người chạm đến tu vi như hắn là hiếm vô cùng, hơn nữa... Bất luận là gã thần bí đó hay thuộc hạ của hắn, trên người đều có một luồng khí tức gây khó chịu vô cùng!

- Khí tức gì?

Vu Kiếp trầm ngâm một lúc, khẽ nói:

- Ma khí!

Dương Khai biến sắc:

- Ý ngươi là hắn đến từ...

Vu Kiếp chậm rãi lắc đầu:

- Điều này thì Vu mỗ không biết, chỉ là cảm thấy khí tức của bọn chúng hơi giống thôi. Chuyện lần này ta nghĩ, tốt nhất ngài đừng nhúng tay vào, Vu mỗ không giúp được nữa đâu. Thành thực mà nói, ta ở đó mà cả ngày cứ có cảm giác tính mạng như chỉ mành treo chuông vậy.

- Ta tự có chừng mực!

Dương Khai khẽ gật đầu.

Chương 856: Rắc rối.

Sau khi gặp Vu Kiếp, Dương Khai đã chứng thực được suy đoán của mình, bọn người đó tìm đến Tuyết Sơn, đúng là vì Bối Quan Nhân.

Tuyết Sơn rộng lớn vô cùng, nhưng giờ đây có đến mấy nghìn võ giả đang sục sạo, có lẽ chẳng bao lâu nữa là có thể tìm ra nơi ẩn thân của Bối Quan Nhân.

Dương Khai sốt ruột bất an vô cùng, nếu không vì thuật luyện đan của hắn vẫn còn thiếu một bước nữa, thì giờ hắn đã có thể đi tìm Bối Quan Nhân, bước vào Tiểu Huyền Giới trong bí bảo huyết quan đó.

Hắn để tâm hơn hết là chuyện về gã thần bí mà Vu Kiếp đề cập đến, đó là một biến số cực lớn, từ thái độ kiêng dè trong lời nói của Vu Kiếp, không khó để Dương Khai đoán ra kẻ thần bí này là một cường nhân đỉnh cao Nhập Thánh tam tầng cảnh!

Trong thiên hạ này, người chạm đến ngưỡng công lực đó thực sự không nhiều.

Đó là ai?

Dương Khai nghĩ nát óc cũng không ra.

- Thánh chủ đại nhân? Vu Kiếp thấy hắn mơ mơ màng màng, mãi hồi lâu không động đậy, khẽ gọi một tiếng.

Dương Khai bừng tỉnh, đang định đáp lời thì chợt thần sắc lạnh xuống, nhìn xoáy vào Vu Kiếp đầy hàm ý, bật cười khà khà quái gở.

- Sao vậy?

Vu Kiếp chau mày, không biết tại sao thái độ của Dương Khai lại thay đổi, hơn nữa ánh mắt hắn nhìn lão cũng quái quái thế nào.

- Vu Kiếp, ta nhớ ngươi từng nói, tông chỉ của U Minh Tông các ngươi là nhận tiền của người, thay người trừ họa phải không?

- Không sai, Vu mỗ cũng luôn lấy đó làm gốc rễ lập tông! Vu Kiếp gật đầu. - Bởi vậy mà mấy năm trở lại đây mới có đủ của cải để dâng cho Cửu Thiên Thánh Địa, và phán triển tông môn.

- Vậy... ngươi đã nhận của người ta bao nhiêu? Vẻ mặt của Dương Khai chuyển sang đầy ác độc, quát lớn: - Đến ta mà cũng dám bán đứng, ngươi quả là to gan!

Vu Kiếp sững sờ, bất giác lùi lại mấy bước, hồ nghi nói: - Ý ngài là gì?

Dương Khai nhìn xoáy vào lão, lực thần thức bùng phát, xông thẳng vào tâm thức Vu Kiếp. Lão chợt biến sắc, đến khi nhận ra ở Dương Khai không hề có sát khí, mới nhẹ người đi hẳn.

Một hồi sau, Dương Khai mới thu hồi lực thần thức về, điềm đạm gật đầu: - Xem ra ngươi không biết gì cả...

- Ý ngài là... Vu Kiếp cuối cùng cũng ngộ ra, lão đưa cặp mắt ma trơi nhìn quanh quất, chốc sau, bật cười khằng khặc, ánh mắt lộ rõ sự sợ sệt, lén lút nép lại gần Dương Khai.

- Ra đây đi! Giấu đầu lòi đuôi thì có gì hay? Dương Khai quát trầm.

- Lợi hại! Thế này mà vẫn bị ngươi phát hiện, không hổ là người mà đại nhân nhà ta để mắt đến, đúng không... Thánh chủ đại nhân? Sau một tràng cười nhạo, tứ bề bỗng mờ ảo, vài bóng người phiêu du quỷ dị hiện ra, bao vây lấy Dương Khai và Vu Kiếp.

Nghe thấy giọng nói này, Dương Khai nheo mắt lại, nhìn về phía đó. Tầm mắt hắn dừng lại ở một gã trung niên tướng mạo anh tuấn, quát lên kinh ngạc: - Úc Mạt?

Người này chẳng phải ai xa lạ, mà là một cường nhân mà Dương Khai từng gặp.

Cao thủ Ma tộc Nhập Thánh nhất tầng cảnh của Sa Thành, Ma cương Úc Mạt.

Bên cạnh Úc Mạt còn có một người khoác áo đen, toàn thân phủ kín trong một màu đen kịt, khí tức bình thản, như một người bình thường chưa từng tu luyện, nhưng người lại lại mang đến cho Dương Khai một áp lực cực lớn.

Còn những cường nhân khác, Dương Khai không nhìn lấy một cái.

- Tiểu tử, nhiều năm không gặp, ngươi mạnh lên không ít nhỉ! Úc Mạt mỉm cười ung dung, như thể chắc nịch sẽ xơi tái được Dương Khai.

Dương Khai liếc mắt nhìn y, rồi lại hướng ánh mắt qua hắc y nhân thần bí nọ, cười gượng gạo: - Nếu Úc Mạt đã ở đây, vậy chắc là Tuyết Lỵ đại nhân cũng đại giá quang lâm rồi?

Nghe vậy, người thần bí trùm hắc y đó cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc. Nghe thấy thanh âm này, những cường nhân đang quần tụ đều lộ vẻ mặt thất thần, hình như họ căn bản không ngờ được, nhân vật thần bí sức mạnh siêu quần này lại là phụ nữ!

Cái mũ đội trên đầu được tháo xuống, lộ ra một gương mặt xinh đẹp diễm lệ.

Lúc bọn Trương Ngạo, Tào Quản nhìn thấy gương mặt này, đều như hồn bay phách lạc, cả tâm hồn dường như cũng bị dung mạo của ả kéo đi mất.

Nói ra thì, tuy dung mạo của Tuyết Lỵ không tầm thường, nhưng cũng chẳng thuộc bậc mỹ miều nhất, nhưng ả rất mạnh, địa vị cao, từ đó tất sinh ra một khí chất khiến người khác phải kinh ngạc thán phục. - Hừ! Úc Mạt khó chịu hừ một tiếng.

Lúc này đám người Trương Ngạo mới hồi tĩnh lại, vội vàng né ánh mắt đi phía khác, trong lòng lo sợ bất an.

- Tiểu tử, ngươi để bổn tọa tìm mãi! Tuyết Lỵ khẽ cười khẩy. - Năm đó ngươi trốn khỏi Sa Thành, từ đó đến nay cũng đã ba năm rồi, bổn tọa chưa bao giờ phí nhọc tâm sức đến vậy vì một ai cả.

- Vậy thì ta xin lấy làm vinh hạnh.

Dương Khai cười hề hề, thản nhiên hết đỗi, không chút sợ sệt.

- Tuyết Lỵ đại nhân? Vu Kiếp thều thào, vừa rồi Dương Khai gọi ả thần bí này là gì, lão đều nghe thấy, bất giác liên tưởng đến một vài chuyện, chốc sau, lão rùng mình, kêu lên thất thanh: - Ma tướng Tuyết Lỵ?

Tới lúc này, lão cuối cùng cũng biết được, nhân vật thần bí này rốt cuộc có lai lịch gì.

Trong phút chốc, khí tức xanh lục toàn thân lão bỗng rối loạn, hàn khí bỗng lan tỏa khắp cõi lòng lão.

Ở Ma cương, dưới trướng Ma tôn, có Tứ đại Ma tướng, mỗi một Ma tướng đều là cường nhân công lực bậc cao nhất, và Ma tướng Tuyết Lỵ chính là một trong số đó.

Vu Kiếp chẳng ngờ nổi, người này lại xâm nhập vào lãnh địa của loài người, còn giật dây, điều khiển bọn Trương Ngạo hành sự cho ả.

Và mục tiêu của ả rõ ràng chính là Dương Khai!

Vị Thánh chủ đại nhân trẻ tuổi này có gì mà đáng để ả chú ý đến vậy?

Bốn chữ "Ma tướng Tuyết Lỵ" vang đến tai bọn Trương Ngạo, khiến chúng trợn tròn mắt, đồng loạt nhìn về phía ả, như muốn chứng thực chuyện này rốt cuộc có phải là thật hay không.

Tuyết Lỵ chẳng thèm để ý tới chúng, ánh mắt sáng quắc chĩa vào Dương Khai, dục vọng muốn chiếm hữu lập lòe trong đôi mắt ả.

- Tuyết Lỵ đại nhân dám đến đây, không sợ bị cường nhân loài người tấn công sao? Ở đây ngươi không được chào đón cho lắm đâu. Dương Khai cười hề hề.

Trong bụng hắn bực bội vô cùng.

Lúc nãy nghe Vu Kiếp đề cập đến những điểm quái lạ của nhân vật thần bí này, hắn còn đang đoán thử đó là ai.

Hắn nghĩ đó có thể là Ma tướng Câu Xích! Tuy hắn và Câu Xích chưa gặp nhau bao giờ, nhưng vị Ma tướng này lại năm lần bảy lượt muốn dồn hắn vào chỗ chết, y phái người truy sát đến tận đây cũng chẳng có gì lạ.

Thậm chí cả Ma tướng Mông Qua cũng có khả năng này.

Dù gì thì hồi Dương Khai vẫn còn sức yếu, từng dùng Tỏa Ma Liên tiêu diệt một phân thần của y, Mông Qua ắt hẳn đã nhớ rõ khí tức của hắn rồi.

Nhưng thật không ngờ, người đó lại là Tuyết Lỵ.

Dương Khai cảm giác giữa hắn và ả không có bao nhiêu thù hận cả. Năm đó tuy hắn chạy trốn khỏi Sa Thành, nhưng không hề làm ra bất cứ chuyện gì nghiêm trọng gây tổn hại tới ả, đâu nhất thiết phải truy đuổi hắn ba năm trời chứ?

Hơn nữa, ả còn đích thân truy đuổi hắn.

Nghe Dương Khai nói vậy, Tuyết Lỵ khẽ cười: - Nếu sợ thì bổn tọa đã chẳng đến. Cường nhân loài người các ngươi tuy không ít, nhưng ai sẽ ra mặt cho ngươi?

- Tuyết Lỵ đại nhân quả nhiên là tài năng đảm lược! Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

- Có điều... Ngươi khiến ta cũng phải bất ngờ đấy, công lực mạnh lên thì thôi khỏi bàn, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng làm sao ngươi biết bổn tọa đã dẫn người đến đây? Với tu vi hiện tại của ngươi, hẳn là không thể phát giác ra được.

Nghe vậy, Vu Kiếp cũng tò mò liếc nhìn Dương Khai. Chuyện vừa rồi xảy đến quá đột ngột, lão căn bản không biết có người khác theo dõi sau lưng, nếu Dương Khai không tự dưng thai đổi thái độ, chắc chắn lão vẫn chẳng hay biết gì.

- Lưu Quý chết rồi! Dương Khai mặt lạnh như tiền. - Hắn là quân cờ ta gài giữa bọn ngươi, hắn mà chết thì ta sẽ phát giác ra ngay.

- Thì ra là thế! Tuyết Lỵ khẽ gật đầu, thầm nghĩ quả đúng là tên Thần Du Cảnh vừa giết lúc nãy đã làm bại lộ tung tích của chúng.

- Thánh chủ đại nhân... rắc rối rồi. Vu Kiếp đứng cạnh Dương Khai, kiêng dè nhìn xung quanh, gằn giọng nói.

- Đúng là rắc rối! Dương Khai cũng nhíu chặt mày. - Nếu biết Tuyết Lỵ ở đây, ta đã không gọi ngươi đến, tại ta.

Hắn tưởng chỉ có bọn người Trương Ngạo, ai ngờ còn có một cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Vu Kiếp muốn tránh khỏi thần cảm của ả để đến gặp hắn, chắc chắn sẽ lộ ra không ít sơ hở.

- Vu Kiếp, ngươi làm ta thất vọng quá, thì ra ngươi đã cấu kết với tiểu tử này từ lâu rồi! Trương Ngạo gầm lên. - Chẳng trách hai năm trước ngươi chẳng chịu dốc sức làm gì hết.

- Xem ra U Minh Tông của Vu huynh không muốn sống yên ổn trên cõi đời này nữa rồi. Tào Quản nói giọng u ám.

- Các ngươi đang uy hiếp Vu mỗ? Vu Kiếp lạnh lùng nhìn hai lão.

- Thế thì làm sao? Trương Ngạo hừ lạnh. - Bây giờ muốn quay đầu hãy còn kịp, niệm tình quen biết nhiều năm, chỉ cần ngươi tóm lấy tiểu tử này, bọn ta sẽ không làm khó ngươi.

Dương Khai cảnh giác liếc nhìn Vu Kiếp, lão cười lớn: - Các ngươi có nhầm không đấy? Không biết thân phận thật của ả này thì thôi, giờ đã biết ả là Ma tướng Tuyết Lỵ rồi, các ngươi còn muốn bán mạng cho ả, có phải đầu các ngươi bị ngập nước rồi không?

- Đằng nào thì sự đã đến nước này, bọn ta cũng chẳng còn đường lui, cùng lắm thì sau khi chuyện này kết thúc, tất cả dời về Ma cương! Trương Ngạo quát, nói như thể vò đã mẻ thì cho sứt luôn, rồi lại nhìn sang Tuyết Lỵ đầy nịnh bợ: - Chỉ là không biết đại nhân có đồng ý thu nạp hay không.

- Đồng ý, gần Sa Thành ta vẫn còn vài chỗ trống, đất đai rộng lớn, cũng phải mấy vạn dặm, chỉ cần ngươi muốn, nơi đó sẽ thuộc về ngươi. Bổn tọa thích nhất là xem loài người các ngươi nội chiến. Tuyết Lỵ cười khúc khích.

- Mấy vạn dặm... Trương Ngạo và Tào Quản nghe thế liền động lòng, ánh mắt đầy thèm muốn.

Lãnh thổ mấy vạn dặm, đây là khái niệm gì thế này? Nếu có thể nắm trong tay, vậy con đường phát triển của tông môn sẽ được thuận buồm xuôi gió biết bao.

Thấy bọn chúng như vậy, Dương Khai không kìm được phì cười.

Hai lão già ngu xuẩn này không biết địa mạo quanh Sa Thành, cũng không biết vùng đất mà Tuyết Lỵ nói đến rõ ràng chính là biển cát!

Nếu bọn Trương Ngạo và Tào Quản bị ném vào đó, e là chẳng bao lâu sẽ chết như đổ rạ, chỉ còn lại vài cường nhân, khôi hài là hai lão này vẫn tỏ ra hân hoan vui sướng, đúng là ngu xuẩn tột cùng.

Chương 857: Sức mạnh tương đồng.

Đám người nhìn quanh, Tuyết Lỵ còn tự mình trấn thủ ở đây, thầm nghĩ Dương Khai có mọc cánh cũng không bay đi đâu được, nên căn bản không vội vã xuống tay mà làm bộ dạng như xem kịch, mặt mày hớn hở nhìn đám cường nhân loài người này đối chọi với nhau.

Úc Mạt cũng đứng cạnh ả, vẻ mặt mệt mỏi, kỳ thực là đang nhìn chằm chằm Dương Khai, một khi phát hiện ra Dương Khai có động thái chạy trốn sẽ lập tức ra tay ngăn chặn.

Cuộc đối đầu tận lực này khiến Vu Kiếp đứng cạnh Dương Khai không thoải mái, bỗng dưng có cảm giác như kiếm đã kề tận cổ.

- Thánh chủ đại nhân, chuyện lần này Vu mỗ không giúp được ngài rồi, dù ta sẽ không về phe ả đàn bà kia, nhưng nếu tiếp tục ở lại, Vu mỗ sẽ chết ở đây... Ngài hãy tự cầu phúc đi, tới thời điểm nguy hiểm thật sự, Vu mỗ sẽ lập tức rời đi.

Vu Kiếp nhẹ giọng nói.

- Ừ, ngươi không cần để ý đến ta.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, thái độ đối với Vu Kiếp cũng không thay đổi. Hắn không trông chờ Vu Kiếp sẽ giúp mình, chỉ cần lão không như đám người Trương Ngạo kia là tốt rồi.

Mà Vu Kiếp muốn rời đi, e là cũng phải xé không gian mới có thể thoát khỏi bậc cường nhân như Tuyết Lỵ.

Chỉ là không biết, liệu lão có thể thành công trốn thoát hay không.

Dựa vào cộng lực của Vu Kiếp hiện giờ, thi triển một lần xé không gian sẽ gây cạn kiệt sức lực, hơn nữa còn đi kèm nguy hiểm cực lớn, một khi thất bại sẽ chết không đất chôn.

Ngược lại, Dương Khai đã lĩnh ngộ được chân lý của khả năng này, tình trạng tốt hơn rất nhiều so với Vu Kiếp.

- Đại nhân, có cần động thủ ngay bây giờ không?

Úc Mạt có vẻ sốt ruột không nhịn được nữa, nhẹ giọng dò hỏi Tuyết Lỵ.

- Không vội! Ta còn muốn hàn huyên với hắn.

Tuyết Lỵ khẽ cười một tiếng, cao giọng quát Dương Khai:

- Tiểu tử, biết điều thì đừng có phản kháng, ngoan ngoãn cùng bổn toạ về Sa Thành, bổn tọa sẽ không làm hại đến tính mạng ngươi đâu.

Nói xong thần sắc trở nên tàn ác:

- Còn nếu dám phản kháng, thì sẽ không tránh được phải nếm chút trái đắng rồi, đánh gãy chân tay là nhẹ nhàng nhất, nói không chừng ta còn phế cả tu vi của ngươi!

- Đại nhân đừng dông dài với hắn nữa, tiểu tử này giống như cá trạch, một khi để hắn tìm được cơ hội là rất khó bắt được.

Trương Ngạo sốt ruột gào to.

- Đúng vậy đại nhân, lần trước bọn ta đuổi theo hắn mấy tháng cũng không tóm được, tiểu tử này là Tân thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, nắm giữ Cửu Thiên Thần Kỹ vô cùng tinh diệu. Bắt được hắn, ép hắn phun ra phương pháp tu luyện Cửu Thiên Thần Kỹ và truyền thừa của bọn chúng là được.

Tào Quản cũng cật lực giật dây, lo sợ đêm dài lắm mộng.

Lần trước tiến công Cửu Thiên Thánh Địa là vì bọn chúng chưa nắm vững cơ hội, kết quả để Dương Khai chạy thoát, vết xe đổ đó chúng ít nhiều cũng còn nhớ rõ.

- Câm miệng, đại nhân làm việc sao tới lượt các ngươi nói?

Úc Mạt lạnh lùng nhìn Trương Ngạo, quát lớn.

Trương Ngạo ấp úng, trong lòng đầy phẫn uất, tu vi của lão cao hơn Úc Mạt, nhưng giờ chỉ có thể nén giận, trong lòng tất cảm thấy không phục.

- Các người nghĩ bổn toạ tới đây vì cái truyền thừa và Cửu Thiên Thần Kỹ gì đó sao?

Tuyết Lỵ liếc nhìn bọn chúng một cách mỉa mai.

- Đó là cái đinh gì chứ?

Trương Ngạo và Tào Quản đều ngạc nhiên.

Không vì mấy thứ này, vậy sao ả lại vượt mấy ngàn dặm từ Ma cương tới đây?

Dương Mở cũng nhíu mày, dõng dạc nói:

- Tuyết Lỵ đại nhân, ta không làm việc gì đắc tội ngươi phải không? Mặc dù ở Sa Thành chúng ta cũng không vui vẻ gì, nhưng ta cũng coi như đã giúp ngươi tạo ra không ít lợi ích, vì cớ gì đại nhân lại bức ép ta như vậy?

Đây là điều mà hắn không hiểu, nếu không có ích lợi gì, người như Tuyết Lỵ không thể nào dễ dàng rời Ma Cương. Ở hắn có gì hấp dẫn ả?

- Muốn biết nguyên nhân à?

Tuyết Lỵ nhẹ nhàng mỉm cười.

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Thôi, dù sao ta đã tìm được ngươi rồi, đợi lát nữa còn phải ra tay với ngươi, cho ngươi biết cũng không sao.

Tuyết Lỵ đột nhiên dễ tính, nghe ý trong lời nói của ả dường như muốn giải tỏa nghi vấn của Dương Khai, mọi người không khỏi nghển cổ lên lắng nghe.

Ai ngờ Tuyết Lỵ đột nhiên vung tay, chân nguyên trào ra lũ lượt, trực tiếp ngăn cách với những người khác, chỉ chừa lại ba người là ả cùng Úc Mạt, Dương Khai.

Dương Khai khẽ biến sắc, quay đầu nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy gì cả, chỉ trừ một lớp màn sáng xanh thẫm bao phủ trên đỉnh đầu, ngay cả Vu Kiếp vốn đứng cạnh cũng không thấy đâu.

Ả này... thủ đoạn quả nhiên thâm sâu khó lường! Dương Khai kiêng dè ra mặt.

Đôi mắt Tuyết Lỵ toát ra vẻ kích động và hưng phấn, ả búng ngón tay, một tia sáng bắn về phía Dương Khai, không có chút sát khí.

Dương Khai nhíu mày, không tránh né, tia sáng đó khí thế như cầu vồng, đánh sượt qua cánh tay Dương Khai.

Rẹt... Một tiếng vang nhỏ. Cánh tay Dương Khai bỗng nhức nhối, máu đỏ hòa lẫn ánh vàng rực trào ra, da thịt ở miệng vết thương cũng không ngừng nhu động, chỉ trong chớp mắt, miệng vết thương đã liền lại.

- Quả nhiên là vậy!

Hai tròng mắt Tuyết Lỵ toát ra thần thái cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm miệng vết thương Dương Khai mà lẩm bẩm.

Úc Mạt đứng bên cạnh ả chau mày, không hiểu gì cả.

- Ngươi có phải rất tò mò, vì sao thân là Ma tướng một phương mà ta lại nhắm vào ngươi như vậy?

Tuyết Lỵ hỏi.

Dương Khai gật đầu.

- Ha ha...

Tuyết Lỵ cười run rẩy cả người.

- Đó là bởi vì máu chảy trong người ngươi và ta có cùng một thứ sức mạnh!

Dứt lời, Tuyết Lỵ chợt, rạch một đường trên cánh tay trắng nõn, máu tươi từ đó chảy ra.

- Đại nhân...

Úc Mạt kinh hô, ngay sau đó liền sững sờ đứng khựng một chỗ.

Bởi vì máu chảy ra trên cánh tay Tuyết Lỵ cũng có một lớp kim quang lấp lóa, chỉ có điều nếu so với Dương Khai thì yếu hơn.

Và vết thương đó cũng chậm rãi khép lại dưới một sức mạnh thần kỳ, tốt độ chậm hơn Dương Khai rất nhiều, hai bên căn bản không thể cặt cùng một bàn cân.

- Ma Thần Kim Huyết?

Dương Khai kêu lên thất thanh.

- Quả nhiên là ngươi biết!

Tuyết Lỵ kích động vạn phần, khuôn mặt xinh đẹp có chút vặn vẹo.

- Sao ngươi lại có Ma thần Kim Huyết?

Dương Khai kinh ngạc nhìn Tuyết Lỵ.

- Câu này ta cũng muốn hỏi ngươi!

Tuyết Lỵ tiến lên một bước, mỗi bước đi đều có uy lực áp chế như trời giáng, ép Dương Khai chùn người xuống, suýt chút nữa không thở nổi.

- Ma Thần Kim Huyết?

Thần sắc Úc Mạt biến ảo không ngừng.

- Máu của Đại Ma Thần trong truyền thuyết? Tiểu tử này sao lại có được, chẳng lẽ là kim quang đó không phải màu sắc chân nguyên thuộc tính dương mà hắn tu luyện hay sao? Không lẽ hắn là người trong Ma tộc?
Nói vậy, y liền nhìn lại Dương Khai đầy kinh hãi, thần thái thay đổi.

- Hắn là con người.

Tuyết Lỵ chậm rãi lắc đầu.

- Về việc tại sao hắn lại có Ma Thần Kim Huyết thì phải hỏi hắn, Ma Thần Kim Huyết và chân nguyên thuộc tính dương của hắn có màu sắc giống nhau, lúc đầu ta cũng bị nhầm lẫn, nếu không phải xem được trận đấu cuối cùng của hắn ở Tử Đấu trường, bổn toạ cũng không thể nào khẳng định được!

- Nói vậy khi đó đại nhân bỗng nhiên không muốn giết hắn thì ra là vì nguyên nhân này?

Úc Mạt chợt ngộ ra.

Năm đó khi ở Sa Thành, Tuyết Lỵ không muốn để Dương Khai sống tiếp, nhưng sau khi xem xong trận đấu cuối cùng ở Tử Đấu trường, Tuyết Lỵ bỗng nhiên thay đổi thái độ, hạ lệnh cho Úc Mạt bắt sống Dương Khai về.

Úc Mạt mãi không hiểu nổi tại sao thái độ Tuyết Lỵ lại thay đổi, tới bây giờ mới sáng tỏ.

- Trong cơ thể đại nhân có Ma Thần Kim Huyết, vậy chẳng phải là truyền nhân của Đại Ma Thần rồi sao?

Úc Mạt thần sắc phấn chấn, kích động la hét, vẻ mặt nhìn Tuyết Lỵ trở nên sùng kính hơn.

Đại Ma Thần là đối tượng cả Ma tộc phủ phục sùng bái, mặc dù đã qua đời từ rất lâu rồi, nhưng sự uy nghiêm và sức ảnh hưởng của y vẫn không chút suy giảm.

Nhiều thế hệ Ma tôn đều muốn tái hiện thời huy hoàng của Đại Ma Thần nhưng chưa ai có thể làm được.

Mà trong Ma tộc cũng lưu truyền một truyền thuyết: Đại Ma Thần dù đã viên tịch, nhưng truyền thừa của y vẫn tồn tại, chỉ tiếc là không có người tìm được mà thôi.

Hiện tại trong người Tuyết Lỵ có Ma Thần Kim Huyết, xứng đáng là truyền nhân của Đại Ma Thần.

Cho nên Úc Mạt mới kích động như vậy, đợi một thời gian nữa, Tuyết Lỵ đại nhân rất có thể sẽ trở thành Ma tôn, đây chính là thành quả chí cao vô thượng.

Tuyết Lỵ chậm rãi lắc đầu:

- Bổn toạ chưa thể xem là truyền nhân của Đại Ma Thần. Ta cũng vô tình có được một ít Ma Thần Kim Huyết cách đây nhiều năm, tất cả là nhờ Ma Thần Kim Huyết này mà bổn toạ mới có được thành tựu như ngày hôm nay.

Chợt lại cắn răng nói:

- Nhưng Ma Thần Kim Huyết trong cơ thể tiểu tử này xem ra còn muốn dồi dào hơn bổn tọa, rõ ràng là hắn biết được một ít bí mật của Đại Ma Thần, rất có thể đến truyền thừa của Đại Ma Thần được giấu ở đâu hắn cũng biết.

Úc Mạt sáng rỡ hai mắt, chuyển ánh mắt sáng quắc sang nhìn Dương Khai.

Nếu quả thật đúng như lời Tuyết Lỵ đại nhân, thông qua tiểu tử này tìm kiếm được truyền thừa của Đại Ma Thần, biết đâu sẽ có thể tái hiện được thời huy hoàng của Ma tộc.

Nghĩ tới đây, máu trong người Úc Mạt quay cuồng, vô cùng kích động.

- Tiểu tử, chuyện đã tới nước này, ngươi cũng nên nói rõ ràng ra rồi đúng không?

Tuyết Lỵ mỉm cười nhìn Dương Khai.

- Trước mặt bổn toạ, ngươi đừng hòng giở trò. Hôm nay ta đã tìm được ngươi rồi, thì sẽ không cho ngươi trốn nữa đâu.

- Đại nhân muốn biết điều gì?

Dương Khai vẫn không tỏ ra hoang mang, lạnh nhạt dò hỏi.

- Ngươi có được Ma Thần Kim Huyết từ đâu?

- Nếu ta không nói thì sao?

Dương Khai cười nhạt.

Tuyết Lỵ giật mình, nhẹ nhàng gật đầu:

- Vậy thì phải chịu khổ chút rồi, đánh cho ngươi tàn phế cũng có thể hỏi, mặt khác còn phải nói cho ngươi biết một chuyện: Ma Thần Kim Huyết vô cùng thần diệu, nếu ngươi không ngoan ngoãn hợp tác ta sẽ giết ngươi, rút hết máu trong người ngươi ra ngưng luyện, như vậy thì ta có thể đoạt được Ma Thần Kim Huyết trong cơ thể ngươi.

- Chỉ sợ ngươi không đủ bản lĩnh đâu!

Dương Khai hừ lạnh, chuyện cho tới bây giờ hắn cũng đã hiểu, Tuyết Lỵ tới đây vì máu trong cơ thể hắn, còn Trương Ngạo và Tào Quản đến vì Bối Quan Nhân, đều là có liên quan tới hắn, cho nên Tuyết Lỵ mới có thể lợi dụng đám người Trương Ngạo và Tào Quản, chẳng qua có lẽ Tuyết Lỵ cũng không ngờ được, Bối Quan Nhân mà bọn Trương Ngạo đang cần tìm mới là mấu chốt của vấn đề.

- Ngông cuồng.

Úc Mạt gầm lên, thần sắc hung bạo:

- Lần trước để ngươi trốn thoát, lần này ngươi đừng có mơ!

Dứt lời, ma nguyên toàn thân y quay cuồng, cả người hóa thành một màn sương đen phủ về hướng về phía Dương Khai. Trong màn sương đen đó, thoáng hiện rất nhiều hoa văn mãnh thú sát khí ngút trời, vô cùng sống động.

Dương Khai biến sắc, Ngân Diệp vụt xuất hiện từng lớp sóng sắc bạc cuốn về phía trước, ngăn cản màn sương đen trong chớp mắt.

Ngay sau đó, guồng sóng bạc thổi quét bốn phía như thủy triều, lập tức phá vỡ màn ánh sáng xanh thẫm của Tuyết Lỵ.

Dương Khai như đại bàng giương cánh, bay vút lên không trung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau