VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 846 - Chương 850

Chương 848: Sao ngươi lại biết những điều này?

Trong phòng Đỗ Vạn, toàn là những luyện đan sư cùng Thánh cấp hạ phẩm, đội hình hoành tráng đến khoa trương.

Cả Thông Huyền đại lục, đạt tới đẳng cấp luyện đan sư Thánh cấp phỏng chừng không hơn hai mươi vị, mỗi một vị đều vang danh xa gần, người trong thiên hạ đều biết đến, mà ở đây, lại có đến năm vị đang tụ tập.

Về phần luyện đan sư Thánh cấp trung phẩm, số lượng càng ít, chỉ có tầm ba đến năm người mà thôi.

Luyện đan sư Thánh cấp thượng phẩm, hình như chỉ có một người là Thiên Tàng Lão Nhân Lý Thụy đại sư hành tung bí hiểm.

Đỗ Vạn giới thiệu cặn kẽ từng người cho Dương Khai, bốn luyện đan đại sư cũng đều đưa ánh mắt hân hoan tán thưởng nhìn hắn.

Biểu hiện xuất sắc của Dương Khai ở đại hội luyện đan Phù Vân Thành năm đó, bọn họ nhớ rất rõ, cảm thấy tiểu tử này qua một thời gian nữa, thành tựu tương lai ắt sẽ cao hơn mình, và xem hắn là hy vọng của giới luyện đan.

Mễ Na quay lại, dâng mâm đựng trái cây cùng nước trà, rồi lại lui ra.

Một cuộc hội ngộ giữa các bậc cao nhân thế này, nàng không có tư cách nán lại, không chỉ nàng, mà ngay cả sư phụ của nàng Diệp Hùng cũng không có mặt tại đây.

Đỗ Vạn chỉ cho riêng mình Dương Khai ở lại, có thể thấy được lão coi trọng Dương Khai như thế nào.

Mấy vị luyện đan đại sư này đều là bằng hữu lâu năm, nói chuyện với nhau không câu nệ gì quá nhiều, có gì thì nói đó, không có ý tránh né Dương Khai.

Dương Khai cũng im lặng, chỉ điềm tĩnh ngồi một bên lắng nghe, không một chút biểu hiện khó chịu, thi thoảng có người nêu ra một chủ đề thú vị, hắn còn thích thú lắng nghe.

Đàm luận hồi lâu, Đỗ Vạn bỗng nhiên cười mỉm nói: - Mấy vị vượt ngàn dặm đến Cự Thạch Thành này chắc không chỉ là tìm Đỗ mỗ đàm luạn trên trời dưới đất chứ? Có phải là gặp phải chuyện gì không?

Lời này vừa nói ra, bốn luyện đan đại sư đều thần sắc ngưng trọng, gật đầu.

Lão bà Khổng Nhược Vũ nói:

- Quả thật có chút chuyện, để Thường Bảo nói đi, là lão ấy phát hiện ra đấy.

Đỗ Vạn đưa mắt nhìn sang chủ quản hiệp hội đan sư Thiểm Quang Thành.

Thường Bảo nghiêm mặt lại, lục lọi túi càn khôn của lão một hồi rồi lấy ra một tấm da thú sứt sẹo, tấm da thú này vừa nhìn đã biết là đồ cổ, khí tức cổ xưa toát lên từ trong lẫn ngoài, lão đưa cho Đỗ Vạn nói: - Huynh xem thử cái này.

Đỗ Vạn nhận lấy, cẩn thận mở tâm da thú ra, nhìn vào, không khỏi ồ lên một tiếng, ánh mắt bắt đầu chuyên chú.

Nhìn qua nhìn lại, vẻ mặt Đỗ Vạn trở nên kích động phấn chấn, như thể đã phát hiện ra chuyện gì đó cực kỳ ghê gớm.

Thường Bảo giải thích: - Tâm linh trận đồ này do một đệ tử môn hạ của ta đào được, giao lại cho ta, Thường mỗ tìm hiểu một năm, cũng không thể phá giải bí mật của nó, bèn đi tìm người ở gần chỗ Thường mỗ nhất là Hà Phong...

Hà Phong cười gượng gạo: - Hà mỗ cũng bất lực, nên hai người chúng ta lại đi tìm Hồng huynh cùng Khổng sư tỷ...

- Bọn lão thân đều không hiểu được, nghe nói Đỗ sư huynh sắp tấn thăng đến Thánh cấp trung phẩm, liền cùng nhau đến Cự Thạch Thành, để huynh cũng xem thử.

Khổng Nhược Vũ nói.

- Ừm. Đỗ Vạn gật đầu, tỏ y đã hiểu rồi, cẩn thận quan sát hồi lâu, mơi lắc đầu ảm đạm nói: - E là các vị phải thất vọng rôi, tâm linh trận đồ này quá phức tạp, thoạt nhìn không giống linh trận được sử dụng trong những năm gần đây, mà giống linh trận cổ hơn, vả lại còn rách nát hư hỏng, Đỗ mỗ cũng lực bất tòng tâm.

Nghe lão nói như vậy, bốn người này cũng không khỏi lộ vẻ thất vọng.

Bọn họ vốn cũng nghĩ đến đây chỉ để thử thôi, chứ không thực sự cảm thấy Đỗ Vạn có thể lột trần bí mật của linh trận đồ này.

Đỗ Vạn cười thần bí nói: - Có điều, tuy lão phu không thể làm gì, nhưng lại biết trong thiên hạ này có một người nhất định biết tác dụng của linh trận đồ này.

- Ai? Bốn người đồng thanh hỏi.

- Thiên Tàng Lão Nhân!

Thường Bảo không khỏi trợn trừng: - Vị đại sư này hành tung bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện, làm sao có thể tìm được người? Từ hồi ta mới học luyện đan, vị đại sư này đã danh chấn thiên hạ, cho tới bây giờ ta đã là luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm, nhưng chưa từng được gặp người, đúng là chuyện đáng tiếc của đời người.

Ở đây có năm vị luyện đan đại sư, có lẽ cũng chỉ Đỗ Vạn đã từng gặp Thiên Tàng Lão Nhân.

Nhưng Đỗ Vạn không nói ra, dù sao lão cũng đã qua cái tuổi khoe khoang rồi.

Nhìn Dương Khai một cái đầy hàm ý, Đỗ Vạn nói: - Có lẽ ngoại trừ Thiên Tàng Lão Nhân ra, vẫn còn một người có thể...

- Đỗ Vạn huynh đừng vòng vo nữa, rốt cuộc là ai cứ việc nói thẳng đi! Hà Phong bực mình nói.

- Ha ha... Đỗ Vạn cười khan một tiếng.
Dương Khai thấy thế, liền biết lão muốn đưa cho mình xem, Đỗ Vạn luôn nghĩ sau lưng hăn có cao nhân chỉ điểm, hơn nữa còn tin chắc vị cao nhân đó có thể sánh ngang với Thiên Tàng Lão Nhân, chính vì thế, lão mới nhìn hắn với ánh mắt đó.

Đành chịu thua, Dương Khai nói: - Đỗ lão, có thể cho tiểu tử xem thử được không?

Đỗ Vạn lộ vẻ vui mừng, vội vàng đưa tấm da thú cho hắn.

Thường Bảo liền căng thẳng: - Tiểu tử, ngươi phải cẩn thận một chút, đừng có làm hỏng đấy, nếu làm hỏng, ta sẽ bắt ngươi đến Thiểm Quang Thành ngay.

- Yên tâm đi.

Đỗ Vạn cười khà khà một tiếng, thần sắc ung dung.

Năm luyện đan đại sư cũng không chú ý nhiều vào Dương Khai, ngoại trừ Đỗ Vạn ra, những người khác đều cho là Dương Khai hiếu kỳ, họ bèn tiếp tục bàn luận về linh trận đồ trên tấm da thú.

Bọn họ đã quan sát nhiều ngày, ắt cũng có một vài kiến giải và quan điểm của mình, tụ họp vào một chỗ, hy vọng có thể tìm ra phương pháp phá giải linh trận đồ đó và sửa chữa nó.

Dương Khai nhìn tấm linh trận đồ, hồi lâu sau, chân mày cau lại.

Linh trận đồ này quả thực quá phức tạp, nhìn thì có vẻ là nhiều linh trận kết hợp lại bằng thủ pháp tinh vi, nhưng lại đầy rườm rà khó hiểu.

Những linh trận đồ đó khi được tách ra, có phần giống với ghi chép trong Luyện Đan Chân Quyết, nhưng không giống hoàn toàn, hẳn là không cùng niên đại.

Thuật luyện đan không ngừng phát triển, linh trận dùng để luyện đan cũng được các luyện đan đại sư trong thiên hạ khai phá, nghiên cứu, biến chuyển từng ngày, linh trận dùng trong mỗi một thời đại không giống nhau cũng là chuyện dễ hiểu.

Với nhãn quang hiện tại, Dương Khai tất có thể nhìn ra những thiếu sót và khiếm khuyết trong linh trận đồ này.

Nhưng so với linh trận sử dụng tức thời mà nói, thì linh trận này tiềm tàng giá trị khổng lồ, một khi phá giải được, có thể mang đến bước tiến lớn cho thuật luyện đan.

Đỗ Vạn hy vọng hắn ra tay, Dương Khai cũng không cự tuyệt.

Hắn liền bắt đầu tìm hiểu, vừa đối chiếu với tri thức kế thừa từ Luyện Đan Chân Quyết, vừa sửa chữa, hoàn thiện tấm linh trận đồ cũ nát này trong suy nghĩ.

Hồi lâu sau, cuối cùng hắn cũng hoàn tất việc sửa chữa.

Lúc này chư vị luyện đan đại sư im thin thít, hứng thú đều bay đâu mất tiêu.

Đỗ Vạn liên tục chú ý đến thần sắc Dương Khai, còn bốn người kia lại mặt mày ủ rũ, vì mấy người bọn họ hợp lực cũng không thể chắp vá toàn bộ linh trận đồ, thật sự khiến họ cảm thấy bị đả kích.

- Có manh mối rồi? Đỗ Vạn đột nhiên hỏi.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu: - Vâng. Bốn người kia ngớ người, kinh ngạc nhìn sang, Hồng Phương nói: - Đừng nói là ngươi biêt phá giải bí mật trong đó đấy chứ?

Hà Phong kêu lên ầm ĩ: - Tiểu tử, chớ có tùy tiện khoác lác, mấy lão già bọn ta đều bó tay, làm sao ngươi có thể phá giải?

- Có phải là khoác lác hay không, nhìn xem sẽ biết. Đỗ Vạn cười một tiếng.

Dương Khai cũng không nói gì, lấy ra mấy khối ngọc thạch thượng hạng từ không gian Hắc Thư, sau đó nắm chặt trong lòng bàn tay, dùng thần thức làm bút khắc trên từng khối ngọc thạch.

Một lát sau, hắn đưa ngọc thạch cho Đỗ Vạn: - Sau khi tách ra, mấy linh trận đồ đó sẽ trông như thế này, nhưng mỗi một linh trận rốt cuộc có tác dụng gì, còn phải nghiệm chứng qua luyện đan, hy vọng sẽ giúp ích được cho các vị đại sư.

Đỗ Vạn nhận lấy với vẻ mặt nghiêm trang, giữ lại một khối ngọc thạch kiểm tra qua, phân mấy khối còn lại cho bốn người kia.

Thây hai người này đều tỏ ra rất nghiêm túc, mấy người họ cũng khôngừ hử thêm, lần lượt đưa thần niệm vào thăm dò bên trong ngọc thạch.

Một lát sau, sắc mặt họ đều thay đổi, lộ vẻ phấn khích.

Mấy khối ngọc thạch chuyền qua chuyền lại trên tay năm người, sau khi xem xét hết linh trận đồ chứa trong đó, họ đều không khỏi thì thào nghẹn ngào: - Phá giải thật rồi ư?

Mấy linh trận đồ đơn lẻ đó kết hợp lại, quả thực sẽ ra trận đồ trên tấm da thú, chẳng những hoàn thiện toàn bộ, mà còn có một chút cấu tứ sáng tạo.

Vấn đề nan giải làm khó mấy vị luyện đan sư Thánh cấp được giải quyết dễ dàng như vậy, khiến họ khó lòng mà chấp nhận được.

- Tiểu tử, làm sao ngươi biết những điều này? Đây đều là những linh trận đồ đã thất truyền từ lâu, với tuổi của ngươi thì không thể nào có cơ hội học được những thứ này. Hà Phong sững sờ nhìn Dương Khai.

Dương Khai do dự một chút rồi nói: - Không giấu chư vị, kỳ thật tiểu tử từng được Lý lão chỉ điểm, học hỏi ở chỗ người trong một thời gian.

- Lý lão? Thiên Tàng Lão Nhân? Khổng Nhược Vũ kêu lên thất thanh.

- Không phải chứ?

- Ngươi đã gặp vị cao nhân đó?

- Gặp ở đâu? Trông như thế nào?

Lúc này họ chẳng còn chút phong phạm cao nhân nào nữa, kêu la nhốn nháo, kích động thấy lạ.

Dương Khai hướng ánh mắt cầu cứu sang Đỗ Vạn, Đỗ Vạn liền đằng hắng một tiếng: - Thực ra... Đỗ mỗ cũng đã gặp.

- Đỗ Vạn, huynh bớt ba hoa giùm đi! Hà Phong rõ ràng không tin, bĩu môi bảo.

- Thật đấy. Đỗ Vạn khẳng định. - Ngay tại Phù Vân Thành, khi đó Lý lão cũng ở đó, chỉ là người không để lộ thân phận của mình mà thôi.

- Mấy vị còn nhớ ở đại hội luyện đan, còn có một luyện đan sư trẻ khác ngang ngửa với tiểu tử không? Dương Khai lên tiếng hỏi.

- Nhớ! Hồng Phương hồi tưởng lại. - Ta nhớ lúc đó hắn được mấy vị cao thủ Phủ thành chủ bảo vệ... Chuyện này có liên quan tới Lý lão?

- Phải, hắn là đệ tử quan môn của Lý lão.

- Cái gì? Đệ tử quan môn?

- Chẳng trách... chẳng trách tuổi còn trẻ, lại có tay nghề luyện đan như vậy, lão thân luôn hoài nghi rốt cuộc hắn được vị cao nhân nào bồi dưỡng nữa chứ.

- Tiểu tử đó thật may mắn, được Lý lão nhận vào môn hạ, tiền đồ nhất định bất khả hạn lượng.

Họ xuýt xoa không thôi, hình như đều vô cùng ngưỡng mộ số mệnh của Địch Diệu.

- Sau đó, tiểu tử học tập tại môn hạ Lý lão một thời gian, ừm, những linh trận đồ này đều là học được từ chỗ Lý lão, cho nên tiểu tử có thể bổ toàn. Dương Khai giải thích.

- Vậy à... Hà Phong vuốt cằm, xem bộ dáng là đã tin lời Dương Khai nói, ngay cả Đỗ Vạn cũng khẽ gật đầu, mối nghi hoặc trong lòng đã biến mất.

Song vừa vừa nghĩ tới việc mình đã từng ở rất gần Lý lão, nhưng lại không hội kiến, bốn người Hà Phong đều ảo não vô cùng, lại ngưỡng mộ vận may của Đỗ Vạn,nghiến răng kèn kẹt cả một lúc.

Chương 849: Cuộc tỷ thí của luyện đan sư Thánh cấp.

Bên trong mấy tấm linh trận đồ thất truyền đã lâu đó ẩn chứa giá trị cực lớn, mặc dù mọi người cũng không biết những linh trận đồ này rốt cuộc có tác dụng gì, nhưng chỉ cần trở về nghiên cứu kỹ càng một phen là có thể thấu hiểu triệt để.

Lột trần được bí mật trên tấm da thú, tất cả mọi người đều vui mừng lạ thường.

Đỗ Vạn đảo mắt, cười hà hà: - Các vị, lần này có thể giải được bí ẩn của linh trận đồ, tất cả là nhờ Dương Khai ra tay, nếu không thì chỉ e là đến chết các vị cũng đừng hòng được như sở nguyện, hôm nay các vị cũng đã mãn nguyện rồi, chẳng lẽ không nên có gì đó gọi là tỏ ý hay sao?

- Tỏ ý gì?

Hà Phong tròng mắt lồi ra.

Thường Bảo còn vội vã bưng kín túi Càn Khôn của lão, cảnh giác nhìn Đỗ Vạn.

Lần trước cũng do họ đánh cược với Đỗ Vạn ở Phù Vân Thành, kết quả thua cuộc, đồ vật trong túi Càn Khôn bị Dương Khai lấy đi mấy thứ, nay Đỗ Vạn lại nói vậy, lập tức khiến bọn họ phải cảnh giác.

Đỗ Vạn không để ý bọn họ, vào nhìn qua Dương Khai cười nói: - Ta có mấy vị lão hữu xưa nay hào phóng rộng rãi, ngươi nhọc tâm giúp họ giải mối nghi hoặc, ta nghĩ họ nên tặng cho ngươi chút ít tạ lễ Ừm, không nên lấy nhiều quá, qua loa là được rồi.

Nghe lão nói như vậy, bốn người liền mếu mặt, thầm mắng Đỗ Vạn khinh bỉ, lòng tham không đáy.

Khổng Nhược Vũ bật cười nói: - Mà thôi, theo như lời Đỗ sư huynh nói, chúng ta quả thực thu hoạch không phải là ít, cho tiểu tử này chút ít cũng không sao, các huynh cũng đừng có mặt ủ mày chau thế, đã được lợi như thế thì quả thực phải cảm ơn người ta.

Khổng Nhược Vũ lên tiếng, ba người kia cũng không nói gì nữa.

Hà Phong lắp bắp nhìn qua Dương Khai: - Ngươi muốn cái gì? Nói đi, ta sẽ cho ngươi!

Dương Khai liếc qua túi Càn Khôn của lão, Hà Phong không khỏi giật mình.

Thường Bảo và Hồng Phương thấy vậy, tim nhảy lên tận họng, sợ Dương Khai lại như trước, muốn lấy đồ từ túi Càn Khôn của họ.

Dương Khai cười hì hì, cất cao giọng nói: - Thịnh tình của các vị không thể chối từ, vậy tiểu tử cũng không khách khí nữa, hừm... Lần này tiểu tử cũng không lấy bảo bối trong túi Càn Khôn của các vị đâu.

Ba luyện đan đại sư nghe vậy, liền thở phào, ảnh mắt nhìn Dương Khai dịu xuống, cảm thấy tiểu tử này cũng tạm biết điều.

- Vậy ngươi muốn cái gì? Đỗ Vạn ngạc nhiên. - Mấy vị lão hữu này đều giàu có không ai sánh bằng, bỏ lỡ cơ hội này là khó có lần sau đâu.

- Đỗ Vạn ông câm miệng lại, để cho tiểu tử này tự đề ra yêu cầu. Thường Bảo hậm hực trừng mắt nhìn Đỗ Vạn.

- Được được, ta không nói nữa!

Đỗ Vạn đành chịu, liền im lặng.

Dương Khai trầm ngâm một chút, sau đó nói: - Thế này đi, các vị đại sư đều là luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm, để trả thù lao cho việc giải nghĩa linh trận đồ đó, mỗi người luyện chế một viên Thánh đan tặng cho tiểu tử được không?

- Luyện chế Thánh đan? Thường Bảo da mặt co lại.

- Vâng, luyện chế Thánh đan? Dương Khai nghiêm mặt gật đầu.

- Thánh đan cũng không phải dễ luyện chế. Hà Phong vuốt cằm, tuy nói họ đều là luyện đan sư Thánh cấp, nhưng luyện chế Thánh đan thì vẫn phải mạo hiểm, khả năng thất bại cực lớn.

Mà khi luyện chế cũng rất tốn sức.

Chính vì thế, mỗi một viên Thánh đan trong thiên hạ đều có giá cao ngất ngưỡng.

- Cũng được. Đỗ Vạn bỗng nhiên phấn chấn, ánh mắt sáng quắc nhìn qua bốn người kia: - Mấy vị, chúng ta đã lâu lắm rồi không tỷ thí rồi nhỉ? Vừa vặn mượn cơ hội này tỷ thí một lần thì thế nào? Để Dương Khai và Diệp Hùng làm trọng tài, xem trong chúng ta ai luyện chế Thánh đan tốt hơn.

- Đỗ Vạn, có phải huynh thấy mình sắp tấn thăng đến Thánh cấp trung phẩm nên không xem mấy người bọn ta ra gì không? Hà Phong cười ha hả một tiếng.

- Không dám, không dám Chỉ là cơ hội hiếm có, Đỗ mỗ ngứa tay mà thôi. - Được, lão thân đồng ý với đề nghị của Đỗ sư huynh, đúng là đã lâu rồi chúng ta không tỷ thí. Khổng Nhược Vũ cũng hào hứng.

- Ta thì sao cũng được. Hồng Phương nhún vai.

- Vậy thì cứ làm vậy đi, chao ôi, thương thay cho cái thân già khọm này... Thường Bảo động đậy thân xác mập mạp, kêu ỏm tỏi.

- Chư vị xin mời đi theo ta. Đỗ Vạn cười lớn, trông có vẻ rất vui, vừa nói vừa t bước ra ngoài, mọi người lập tức đi theo.

Dương Khai đưa ra yêu cầu muốn bọn họ luyện chế Thánh đan, hoàn toàn không phải vì cần chính viên đan đó.

Đan dược Thánh cấp, hiện giờ hắn cũng có thể luyện chế, tuy nói luyện chế không hề dễ dàng, dược liệu cũng khó tìm, nhưng trong không gian Hắc Thư Dương Khai cất giữ rất nhiều, giá trị của mấy viên Thánh đan hắn thật sự không mấy coi trọng.

Cái hắn muốn chính là những tri thức, thủ pháp mấy vị luyện đan đại sư này dùng trong quá trình luyện đan, tham khảo và tiếp thu kinh nghiệm từ đó.

Chư vị đại sư cũng đều biết rõ, cho nên cũng không từ chối, chẳng những vui vẻ đồng ý, còn định bụng đợi tí nữa luyện đan nhất định phải thi triển ra những thủ pháp tinh diệu nhất của bản thân.

Trong đan phường của hiệp hội đan sư, mấy vị đại nhân tự tìm một vị trí tốt, lấy ra lò đan và dược liệu của mình đặt trên bàn.

Những dược liệu đó đều mang linh khí bức người, óng ánh sáng ngời, rõ ràng đều là thiên tài địa bảo Thánh cấp.

Bên trong đan phường, Dương Khai, Diệp Hùng và Mễ Na đứng một bên quan sát.

Có cơ hội cực tốt này, Đỗ Vạn tất sẽ gọi Diệp Hùng và Mễ Na đến.

Về phần tiểu cô nương Vũ Nhi, tuổi còn quá nhỏ, hơn nữa kinh nghiệm chưa đủ, có gọi đến cũng không nhìn ra được bao nhiêu điều, nên không có thông báo cho nàng.

Mễ Na kích động đến mức sắc mặt ửng hồng, khoanh chân ngồi bên cạnh Dương Khai, căng thẳng hỏi: - Sao các vị đại sư lại đột nhiên muốn tỷ thí thuật luyện đan vậy? Hơn nữa còn là luyện chế Thánh đan?

- Đúng vậy, lâu lắm rồi ta không thấy Đỗ lão ra tay luyện đan, hơn nữa lần này còn có thêm bốn vị, cảnh tượng này thật đúng là nhiều năm khó gặp! Diệp Hùng cũng khá kích động, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào phía trước, trầm giọng dặn dò: - Mễ Na, lát nữa con phải mở to hai mắt ra mà nhìn, chớ để lỡ một chi tiết nhỏ nào, sẽ rất có ích cho sự tiến bộ của con.

- Con biết rồi sư phụ. Mễ Na gật đầu, thần sắc chuyên chú tới cực điểm.

- Mấy vị chuẩn bị xong chưa? Đỗ Vạn cười mỉm nhìn khắp bốn phía, cao giọng hỏi. Tất cả mọi người gật đầu, tỏ ý tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng.

- Vậy thì trước hết hãy giới thiệu mình muốn luyện chế đan dược gì đã. Đỗ Vạn mỉm cười, nói: - Đỗ mỗ sẽ luyện chế Huyền Băng Tạo Hóa Đan Loại đan dành riêng cho người tu luyện công pháp và võ kỹ hệ băng hàn, uống vào có thể tạo ra môi trường giá rét, có lợi cho việc ngưng luyện chân nguyên và tăng tiến tu vi. Ừm, nguyên liệu cần dùng là Huyền Băng Ngọc Tinh Hoa, Vô Sắc Thổ, Bích Huyết Thảo, nội đan của yêu thú cấp bảy Băng Ngọc Mãng

Đỗ Vạn vừa nói, lời nói vừa truyền vào trong tai ba người đứng ngoài quan sát, khiến cho đám người Dương Khai lộ ra thần sắc đăm chiêu.

Một vị luyện đan sư điều cần chú ý của riêng mình trong lúc luyện đan, từ những dược liệu mà lão chọn, cũng có thể thấy được một ít đầu mối, những dược liệu này phải dung hợp như thế nào, tôi luyện ra sao, đều có thủ pháp đặc biệt của riêng nó.

Đỗ Vạn rõ ràng là muốn cho ba người Dương Khai học được nhiêu hơn, mới cẩn thận giảng giải như vậy.

Đợi lão nói xong, Khổng Nhược Vũ mỉm cười, cất giọng nói: - Lão thân sẽ luyện chế Li Tổn đan, có công hiệu che chở thần hồn, nếu thần hồn bị thương, dùng đan này sẽ bảo vệ thần hồn không bị tiêu tan, còn có tác dụng chữa thương nhất định. Nguyên liệu cần dùng là Tu La Cốt, Vô Hồn Quỷ Liểm Hoa, Cố Thần Thạch Duẩn, Bách Kiếp Ngưng Ngọc Lộ...

Mấy vị đại sư thay phiên nhau nêu tên Thánh đan và các thiên tài địa bảo cần dùng mà bản thân họ sắp sửa luyện chế.

Mễ Na và Diệp Hùng ở một bên nghe mà líu lưỡi không thôi, riêng những dược liệu này, mỗi một thứ đều cực kỳ khó tìm, nhiều thiên tài địa bảo thế này hội tụ một chỗ, đúng là việc hiếm có.

Trong lòng phấn chấn, máu nóng trong người đều chảy nhanh hơn hẳn.

Một lát sau, năm vị đại sư liếc nhìn nhau, Đỗ Vạn nói: - Vậy thì chúng ta bắt đầu luyện chế thôi!

Bốn người kia đồng loạt gật đầu.

Ngay sau đó, chân nguyên tinh thuần liền bùng phát từ nội thể năm người họ, trong chốc lát nhiệt độ trong cả đan phường tăng lên không ít.

Ba người chỗ Dương Khai nhìn không chớp mắt, chỉ thấy năm người đó chân nguyên sôi trào, tạo nên linh trần dùng trong luyện đan trong lò đan trước mặt mình.

Lúc tạo linh trận, hình như họ cố ý muốn cho phía Dương Khai thấy được rõ ràng, mỗi một luồng chân nguyên đều để lại dấu vết, đợi đến khi linh trận đồ hoàn tất, bất luận là Dương Khai hay là Diệp Hùng, Mễ Na, đều nhìn được rõ ràng linh trận của họ có hình dạng gì.

Từng cây thiên tài địa bảo được đưa vào trong lò đan, năm vị đại sư làm việc như mây trôi nước chảy, những dược liệu đó được tôi luyện thành dược dịch trong lò đan, chân nguyên dẫn động, đặt sang một bên.

Mễ Na thấy vậy kêu lên kinh ngạc, không khỏi đưa tay bưng kín miệng, sợ mình gây ồn quấy rầy các vị đại sư.

Dương Khai cũng cảm thấy hoa mắt, tuy hiện tại trình độ luyện đan của hắn đã tương đương với mấy vị đại sư này, nhưng vẫn còn rất nhiều điều cần học hỏi, nhất là những thủ pháp luyện đan, những chi tiết cần chú ý trong quá trình xử lý dược dịch của họ.

Lĩnh ngộ được những điểm này, vô cùng hữu dụng cho thuật luyện đan của hắn.

Từng vị đại sư, hai tay lả lướt như bươm bướm bay lượn, luyện đan đối với bọn họ mà nói, quả thực là một nghệ thuật, trên đôi tay linh động của họ, tinh túy của thuật luyện đan như được thăng hoa.

Dương Khai càng xem càng say mê, cả tâm hồn như đắm chìm vào trong đó, vừa quan sát, vừa tương tương nếu là mình luyện chế, thì sẽ trông như thế nào, hắn tự so sánh bản thân với năm vị đại sư, từ đó tìm kiếm điểm thiếu sót của mình, thầm ghi nhớ trong đầu.

Thời gian dần qua, Dương Khai đã quên đi hết thảy, hắn như đưa mình vào trong thế giới luyện đan, không cách nào tự kiềm chế được.

Mễ Na và Diệp Hùng cũng giống như thế, lãng quên luôn dòng chảy thời gian.

Mồ hôi đổ như mưa, chân nguyên sôi sục trong đan phòng, linh trận trong lò đan cũng lần lượt được khắc họa lại. Trong lúc luyện đan, một vị luyện đan sư xuất sắc không chỉ dùng một bộ linh trận, tùy vào thời cơ và sức lửa khác nhau, sẽ thay thế bằng linh trận khác bất cứ lúc nào, nhằm đạt tới hiệu quả hoàn mỹ nhất.

Về điểm này, Dương Khai đã lĩnh ngộ được rất nhiều, trước kia khi luyện đan, hắn đều dùng một bộ linh trận từ đầu đến cuối, nhưng giờ xem ra, nếu như có thể đan xen nhiều linh trận, sử dụng linh trận khác nhau trong những thời cơ khác nhau, hiệu quả có thể sẽ tốt hơn.

Từng làn hương thơm bay lượn lờ, lò đan trước mắt mỗi một vị luyện đan đại sư đều tản ra sương mù mờ ảo.

Các đại sư tỏ ra vô cùng nghiêm trang, đến cuối cùng, họ cũng không dám có chút qua loa chủ quan, hơi sơ sẩy một thôi cũng có thể khiến mọi nỗ lực trước đó tan thành bọt biển.

Chương 850: Múa rìu qua mắt thợ?

Khoảng bốn canh giờ sau, lò đan trước mặt Đỗ Vạn bỗng nhiên chấn động vù vù, giống như có một sinh mạng bị trói buộc ở trong đó, sắp sửa lao ra khỏi lò đan vậy.

Đỗ Vạn thần sắc ngưng trọng vạn phần, đánh ra vài đạo linh quyết cuối cùng, chân nguyên rót vào trong đó, tiến hành bước luyện chế cuối cùng.

Sau một lát, lão khẽ vỗ vào lò đan, một viên đan trắng xóa như quả cầu tuyết, lớn bằng móng tay bay ra.

Đỗ Vạn lập tức lấy ra môt cai bình ngọc, cho đan dược vào trong đó, đậy miệng bình lại.

Đan hương nồng đậm, vần vũ trong đan phường.

Đỗ Vạn thoáng cảm thụ viên Thánh đan tự tay mình luyện chế, mỉm cười gật đầu, có vẻ là rất hài lòng.

Mễ Na cùng Diệp Hùng nhìn thấy thế, cũng không khỏi phấn chấn.

Năm vị luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm cùng luyện chế, Đỗ lão là người đầu tiên thành công, từ đó có thể thấy được, về tay nghề luyện đan, lão thực sự đi xa hơn bốn người kia một chút.

Nhưng cũng không ai có động tĩnh gì, mà chỉ yên lặng chăm chú, chờ đợi bốn người kia hoàn thành công việc.

Theo sát sau Đỗ Vạn chính là Khổng Nhược Vũ, sau thời gian một nén nhang, Li Tổn Đan Thánh cấp hạ phẩm đã được luyện chế thành công, được bà cất vào trong bình ngọc.

Nửa canh giờ sau, Thường Bảo, Hà Phong và Hồng Phương lần lượt luyện chế xong.

Năm viên Thánh đan ra lò, lúc này trong đan phường tràn ngập hương đan nồng, hít vào trong mũi cảm thấy cực thoải mái.

Năm vị đại sư đều có vẻ mỏi mệt, nhất là lão Thường Bảo béo ụ, lúc luyện đan mồ hôi đã chảy ra như tắm, giờ thì run lẩy bẩy, mệt lã cả người, liên tục lau mồ hôi trên trán.

Liếc nhìn nhau, năm người hiểu ý cười một tiếng, họ cũng không vội vã so sánh ưu khuyết Thánh đan của mình, mà lấy đan dược khôi phục ra dùng, khoanh chân ngồi xuống đất.

Xem bộ họ cần tạm thời điều khí một lúc.

Luyện chế Thánh đan đối với bọn họ mà nói, cũng là một việc rất tiêu hao tinh lực cùng tinh thần.

Cho tới lúc này, Mễ Na và Diệp Hùng mới dám thở dốc, hồi tưởng lại tất cả những gì vừa nhìn thấy, họ đều cảm thấy thu hoạch cực lớn, hận không thể lập tức vùi đầu vào luyện đan, hóa kinh nghiệm chứng kiến thành tri thức của mình.

- Dương Khai, ngươi cảm thấy trong năm vị đại sư, ai luyện chế tốt nhất? Mễ Na nhìn chăm chăm về phía năm vị đại sư, dò hỏi.

Không nhận được câu trả lời.

Không khỏi quay đầu nhìn sang Dương Khai, nàng phát hiện hắn đang trầm tư suy nghĩ, hồn phách đã bay đi đâu mất, căn bản không nghe thấy câu hỏi của mình.

- Xem ra hắn cũng thu hoạch được không ít. Diệp Hùng cười ha hả. - Con đừng quấy rầy hắn, những gì hắn lĩnh ngộ được hẳn là nhiêu hơn chúng ta.

Dương Khai có biểu hiện như vậy hiển nhiên là đã đắm chìm vào một cảm ngộ bậc sâu, nếu không có được thu hoạch cực lớn, thì đã không có tình trạng như vậy rồi.

Diệp Hùng không khỏi ngưỡng mộ.

- Vâng. Mễ Na vội vàng gật đầu, hơi thở dè dặt, im lặng đợi các vị đại sư khôi phục.

Sau một lát, trong lúc Mễ Na đang nhớ lại những gì vừa học được, khóe mắt thoáng thấy Dương Khai động đậy.

Tò mò nhìn sang, Mễ Na khẽ "ủa" một tiếng.

Nàng phát hiện Dương Khai lấy ra lò đan nhỏ của hắn, rồi lấy ra một thiên tài địa bảo Thánh cấp đặt trước mặt, sau đó tập trung tinh thần, tay đậy lên lò đan, khắc linh trận trong đó.

Chính vào lúc này, năm vị đại sư cuối cùng đã tỉnh lại, Hồng Phương cười lớn một tiếng:

- Thánh đan thì đã luyện chế xong rồi, chúng ta để mấy vị trọng tài này này bình phẩm xem xem đan dược của ai xuất sắc nhất.

- Được thôi. Thường Bảo cười hề hề. - Hy vọng thuật luyện đan cỉa mấy người các ngươi không bị thụt lùi.

- Huynh hãy lo cho mình đi thì hơn. Đỗ Vạn lắc đầu bật cười: - Mấy năm gần đây, hình như huynh chỉ lo cho mỗi cái miệng của mình thôi. Thường Bảo bĩu môi nói: - Nhưng thuật luyện đan của ta cũng không bị lụt nghề.

Họ vừa nói vừa đứng lên, bước về hướng bọn Dương Khai.

Tới gần, sau khi nhìn thấy động tác của Dương Khai, họ đều ngớ người ra.

- Ủa, tiểu tử này... Muốn múa rìu qua mắt thợ trước mặt bọn lão phu à? Hà Phong cười lớn, tuy là chế nhạo, lại không có chút ác ý nào.

Đỗ Vạn cau mày, bỗng nhiên ý thức được có điểm bất thường, vị luyện đan sư nữ duy nhất, Khổng Nhược Vũ cũng thần sắc ngưng trọng, đưa tay ra hiệu mọi người dừng lại, khoan hẵng tới gần.

Mễ Na và Diệp Hùng khẽ khàng đến đi qua Dương Khai, tới trước mặt năm vị đại sư.

- Đỗ lão, Dương Khai đột nhiên bắt tay luyện đan, hình như học được không ít, đang muốn nghiệm chứng. Mễ Na khẽ nói.

- Ừm. Đỗ lão mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ tán dương. - Đừng quấy rầy hắn, hẳn là hắn đang chìm trong trong giác ngộ.

- Giác ngộ? Mễ Na không khỏi nhíu mày. - Luyện đan cũng có khái niệm này sao?

- Đương nhiên là có, con cho rằng chỉ có võ đạo mới có giác ngộ sao? Đỗ Vạn nhẹ giọng giải thích.

- Luyện đan cũng tương tự, một khi xuất hiện tình trạng này, chúng ta sẽ không chú ý đến tất cả những gì xung quanh nữa, trước mắt mình, thế giới của mình, chỉ còn lại cảm ngộ của bản thân, chỉ còn lại lò đan và dược liệu. Thú vị đấy, cũng không biết hắn có thể phá vỡ được chướng ngại trước mắt hay không.

- Nói ra thì, lão thân cũng từng lâm vào trình trạng này một lần cách đây mấy chục năm. Khổng Nhược Vũ nhớ lại. - Đúng như lời như Đỗ sư huynh nói, lúc ấy chẳng gì thấy bất cứ gì cả, chỉ thấy lò đan trước mặt, chỉ muốn luyện chế thành công một viên đan dược... Đáng tiếc về sau bất luận ta cố gắng như thế nào, cũng không thể đạt tới cảnh giới như vậy, ầy, giống với giác ngộ trong võ đạo,chỉ cầu được nhưng chưa chắc ước thấy.

- Thế sau này thì sao ạ? Khổng đại sư, viên đan đó của người có luyện chế thành công hay không? Mễ Na tò mò hỏi.

Khổng Nhược Vũ cười một tiếng, gật đầu nói: - Tất nhiên là thành công rồi, hơn nữa chất lượng còn rất tốt, dược hiệu gần như không bị phí phạm một chút nào, đây chính là thứ ta đắc ý nhất cả đời, đến nay còn đang cất giữ cẩn thận.

- Tốt quá. Mễ Na hai mắt sáng rực, tràn đầy sự ngưỡng mộ.

- Nhưng mọi người không thấy, nguyên liệu mà tiểu tử này chọn có vấn đề à... Hà Phong cau mày. - Những nguyên liệu này, sao đều là nguyên liệu Thánh cấp? Với khả năng của hắn, có thể luyện chế được không?

Nghe lãonói vậy, tất cả mọi người mới ngộ ra, cẩn thận kiểm tra một phen, phát hiện xác thực là như thế, nguyên liệu mà Dương Khai chọn quả nhiên đều là Thánh cấp.
- Hắn muốn luyện Thánh đan? Thường Bảo kêu lên kinh ngạc.

Đỗ Vạn hai mắt tỏa sáng, khẽ cười vài tiếng: - Không khéo hắn có thể luyện chế được Thánh đan thật!

- Đỗ Vạn huynh đừng có nói đùa! Hà Phong lườm lão.

- Luyện chế Thánh đan không dễ, ta và huynh đều biết, cho dù tư chất hắn không tầm thường, biểu hiện xuất sắc, ta cũng thừa nhận hắn có thể phát triển đến trình độ luyện đan sư Thánh cấp, thậm chí sau này thành tựu của hắn sẽ cao hơn chúng ta, nhưng đó là chuyện sau này, với tuổi của hắn hiện tại mà muốn luyện chế Thánh đan, vẫn còn quá sớm.

- Tuổi trẻ khí thịnh, nghĩ là làm, phải có trở ngại thì mới vững vàng được, đáng tiếc lần giác ngộ này của hắn, nếu là dùng ít nguyên liệu Linh cấp thì tốt rồi, nếu vậy sẽ thu được nhiều hơn. Hồng Phương tỏ ra tiếc nuối.

Thường Bảo và Khổng Nhược Vũ cũng đều thở dài gật đầu, cảm thấy hiện tại Dương Khai muốn luyện chế Thánh đan, quả thật có chút không biết lượng sức.

Đỗ Vạn cười gượng gạo, cũng không nói thêm gì nữa.

Tuy lão rất hy vọng Dương Khai có thể thành công, nhưng cũng hiểu được, Dương Khai đã chọn việc quá sức mình.

Có thể luyện chế Thánh đan, tức đã là luyện đan sư Thánh cấp rồi, luyện đan sư cấp bậc này toàn bộ đại lục đều không có bao nhiêu người, tất cả đều là bậc lão nhân đã vùng vẫy trong thuật luyện đan nhiều năm.

Dương Khai vẫn còn quá trẻ.

- Chúng ta cũng nên yên lặng theo dõi, đợi lát nữa chỉ điểm cho hắn, như vậy cũng có lợi cho hắn. Khổng Nhược Vũ nói khẽ.

Mọi người gật đầu, yên lặng chú mục vào hắn.

Động tác của Dương Khai không được xuôi như các vị đại sư, nhưng lại rất trầm ổn, cẩn thận tỉ mỉ, mỗi một bước đều nắm chắc thời cơ hoàn hảo nhất.

Cứ nhìn rồi lại nhìn, các vị đại sư bắt đầu chậc chậc tấm tắc.

Bởi vì kiến thức cơ bản của Dương Khai quá vững chắc, trong quá trình cô đọng dược dịch, mặc dù họ quan sát với ánh mắt đầy xoi mói nghiêm khắc, cũng không tìm ra một sai sót nào.

Hơn nữa, chân nguyên toát ra từ nội thể hắn cũng đầy tinh thuần, không biết khắc linh trận gì trong lò đan, dược liệu cho vào trong đó, dược dịch ngưng luyện ra không lãng phí chút nào.

Những dược dịch được ngưng luyện đó đều bị chân nguyên tinh thuần bao phủ, lơ lửng bên lò đan, chờ đợi được sử dụng.

Cảnh tượng này khắc sâu vào tầm mắt các vị đại sư, họ đều khẽ gật gù, ánh mắt lộ ý khen ngợi.

Trước sau chưa đầy thời gian hai nén hương, tất cả dược liệu đã được ngưng luyện thành dược dịch, tốc độ này càng khiến các vị đại sư không khỏi sững sờ.

Kể cả để cho bọn họ tới làm, cũng sẽ không làm tốt hơn Dương Khai, mà sẽ càng tốn thời gian hơn.

Điều này cũng chứng tỏ, chân nguyên của Dương Khai tinh thuần hơn họ, linh trận xuất sắc hơn.

Ngưng luyện xong dược dịch, Dương Khai tay vung lên, trong lò đan bỗng nhiên bùng ra một luồng sáng, hình như linh trận khắc trong đó đã bị hủy rồi.

Thấy vậy, Thường Bảo không kìm được khẽ kêu lên: - Tiểu tử này, quá khinh suất rôi, linh trận như vậy bị trực tiếp hủy đi, đợi lát nữa mới khắc thì sao mà kịp?

Dược dịch thì đã ngưng luyện ra rôi, cho dù đang bọc trong chân nguyên, nhưng dược hiệu cũng đang bốc hơi, nếu như không nhanh chóng cho vào trong lò đan luyện chế, chỉ tổ lãng phí dược hiệu của dược liệu.

Lúc họ luyện chế, tuy có thay đổi linh trận, nhưng trước đó đều đã chuẩn bị đâu vào đấy, sẽ không xảy ra hỏng hóc nào, tạo ra một linh trận khác dựa trên cơ sở của linh trận vốn có, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian, cũng có thể bảo đảm dược hiệu.

Nhưng Dương Khai lại trực tiếp hủy linh trận vốn có đi.

Mọi người không khỏi lo lắng, họ như thể đã nhìn thấy cảnh Dương Khai luyện chế ra đan dược phế phẩm, giết chết những nguyên liệu Thánh cấp kia một cách không thương tiếc.

Thường Bảo vừa dứt lời, lò đan vừa lóe lên một tia sáng lại tỏa ra chút hào quang yếu ớt, các vị đại sư nhãn lực không tầm thường, nhìn thoáng qua đã thấy được từng đường vân nổi lên những dấu vết lưu chuyển trong lò đan.

Chương 851: Mắt mù cả rồi à?

Linh trận trong lò đan của Dương Khainhư đã thay đổi trong nháy mắt.

Hơn nữa, tất cả mọi người đều không thấy tay hắn có bất cứ động tác nào.

Lúc khắc linh trận đồ trong lò đan, nhất định phải làm trút chân nguyên vào trong lò, điều khiển cẩn thận từng li từng tí, dùng chân nguyên làm mực, lò đan làm giấy, mới có thể khắc ra được linh trận.

Nhưng mới rồi, rõ ràng chân nguyên nội thể của Dương Khai không hề trút vào lò.

Linh trận ở đâu ra?

- Sử dụng thần thức! Cặp mắt Đỗ Vạn sáng rạng rỡ, trầm giọng nói.

- Đùa à... Hà Phong phì cười, lắc đầu lia lịa. - Lực thần thức mạnh đến một giới hạn nhất định quả thật có thể khắc được linh trận đồ, nhưng lại tuyệt đối không thể dùng trong luyện đan, nếu làm vậy, cũng chỉ tổ phá hỏng hết những dược liệu hiếm có kia thôi.

- Cứ xem đi! Đỗ Vạn phấn chấn, cũng không giải thích nhiều.

Trong số những người ở đây, chỉ có một mình lão biết rõ, thần thức của Dương Khai rất đặc biệt, đó là nguồn sức mạnh sở hữu lửa thần thức.

Đó là vốn liếng tương tự của hắn với Thiên Tàng Lão Nhân.

Linh trận tạo từ thần thức bình thường quả thực không thể luyện đan, nhưng nếu là lửa thần thức thì lại khác, chẳng những có thể dùng để luyện đan, nếu biết cách dùng, thì sẽ hữu hiệu hơn cả chân nguyên.

Mọi người đều nín thở, hồi hộp quan sát.

Thấy Dương Khai không chút do dự ngưng luyện từng dược liệu thành dược dịch, họ đều to lắng tột độ.

Lo rằng hắn sẽ làm lãng phí những dược liệu đó.

Bất ngờ thay, sau khi dược dịch được cho vào lò đan, không hề có bất cứ dấu hiệu thất bại nào, các loại dược dịch khác nhau hòa lẫn vào nhau trong lò đan, những thay đổi kỳ lạ đột nhiên nảy sinh, từng làn mùi hương từ từ bay ra khỏi lò đan.

Các vị đại sư hết ngạc nhiên đến nghi hoặc, không rõ trong đó rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì.

Phần Dương Khai lại tập trung vô cùng, hai tay vung lên, chân nguyên không ngừng sôi sục, thời gian, sức lửa đều nắm chắc tới mức hoàn hảo, tuyệt đối không vì quá nhiều hay quá ít mà ảnh hưởng tới công hiệu của dược liệu.

Mọi người lại một lần nữa mắt sáng rực.

Sau một lát, một tiếng vang nhỏ bỗng bùng ra từ lò đan.

Linh trận Dương Khai sử dụng trước đó lại bị hủy, các vị đại sư vừa mới an tâm thì lại bắt đầu lo ngay ngáy.

Trong lò đan lại lập lóa hào quang, linh trận thứ ba thành hình.

- Cái này... Hà Phong trọn trừng mắt, không biết nên nói gì cho phải.

Lúc luyện đan, mặc dù họ thường thay đổi linh trận, để phụ trợ cho việc thành hình đan dược, nhưng cũng không đến mức thay đổi vô độ như Dương Khai, hơn nữa tần suất thay đổi cũng quá nhanh.

Họ mơ hồ cảm thấy, lúc luyện đan, Dương Khai chẳng những vận dụng chân nguyên, mà còn sử dụng lực thần thức.

Song mã xuất trận.

Lực thần thức của tiểu tử này hình như có chut cổ quái!

Tu vi và cảnh giới Siêu Phàm tam tầng cảnh của Dương Khai cao hơn một chút so với các vị đại sư, cho nên mặc dù bọn họ có chút phát giác, cũng không phát hiện được sự huyền bí của lửa thần thức, thấy hồ nghi khó hiểu cũng chẳng lạ.

Tạch tạch tạch...

Trong khoảng thời gian nửa nén hương, linh trận trong lò đan lại được thay đổi, các vị đại sư thật sự nghĩ không thông, rốt cuộc Dương Khai làm cách nào mà có thể liên tục thay đổi linh trận đến vậy.

Thời gian trôi qua, trong đan phường dần dần nổi lên mùi thơm ngào ngạt, hơn hẳn so với lúc các vị đại sư luyện chế.

- Mới được hai canh giờ thôi mà... Thường Bảo run rẩy, khiếp sợ không thôi.

Hương đan tràn ngập, tức là đan dược sắp luyện chế thành công rôi, mà từ đầu tới giờ, Dương Khai chỉ mới dùng có hai canh giờ mà thôi.

Nếu so với việc họ luyện chế một viên Thánh đan tốn bốn canh giờ, thì về mặt thời gian đã được giảm đigấp đôi.

- Tiểu tử này thật sự đang luyện chế được Thánh đan? Hồng Phương chau mày.

- Có phải là đang luyện Linh đan bằng dược liệu Thánh cấp không vậy?

Nghe lão nói thế, các vị đại sư đều cảm thấy rất khả năng này.
Dùng nguyên liệu đẳng cấp cao luyện chế ra đan dược cấp bậc thấp là chuyện như cơm bữa trong giới luyện đan. Thậm chí có những luyện đan sư kỹ nghệ không thuần thục, để đảm bảo xác suất đan dược thành công, đã cố ý lựa chọn sử dụng những nguyên liệu đẳng cấp cao.

Mà lúc này, mọi người cảm thấy có lẽ Dương Khai đang làm việc như vậy.

Dù sao thì hai canh giờ thật sự là quá ngắn, nhưng nếu luyện chế ra một viên Linh đan mà nói, với tuổi của Dương Khai thì có thể sẽ làm được.

- Làm lão phu giật hết cả mình. Hà Phong thở phào một hơi. - Lão phu còn tưởng sẽ bị một vãn bối vượt mặt chứ, suýt nữa thì bị đả kích đến mất hết tự tin rồi.

Thường Bảo cũng cười khà khà: - Nhưng biểu hiện này hắn cũng đã rất khá rồi... Chậc, Đỗ Vạn, cho tiểu tử này tới Thiểm Quang Thành ta đi, ta cam đoan sẽ không bạc đãi hắn đâu.

Đỗ Vạn làm ngơ, vẫn nhìn chằm chằm vào Dương Khai không chớp mắt.

Lão cứ có cảm giác, với tính cách của Dương Khai, hắn sẽ không làm chuyện đi ngược lại đại đạo luyện đan này, hơn nữa, hắn cũng đã là luyện đan sư Linh cấp thượng phẩm từ mấy năm trước rồi, nếu quả thật muôn luyện chế Linh đan, căn bản không cần phải sử dụng nguyên liệu Thánh cấp.

Rốt cuộc là đan dược gì? Đợi lát nữa là có thể thấy, một Đỗ Vạn từ trước đến nay luôn trầm ổn bỗng chốc cảm thấy hồi hộp.

Hương đan mỗi lúc một đậm, đan dược sắp ra lò rồi.

Đúng lúc này, hai tay Dương Khai bỗng nhiên tăng tốc độ lên đến mức không tưởng, trên đầu ngón tay lưu động ra thứ chân nguyên màu vàng kim óng ánh mà mắt thường có thể nhìn thấy, từng đường vòng cung duyên dáng quét xuống giữa khoảng không, kết nối lại với nhau, từng linh trận đồ huyền diệu phức tạp hiện ra giữa hư không.

Tất cả mọi người đều trố mắt lên nhìn.

Từng linh trận đồ tinh diệu được đánh vào trong lò đan, khắc sâu vào đến bên trong rồi biến mất.

Thình lình, một hồi tiếng động vọng ra từ trong lò đan nhỏ, đan dược đã thành hình tựa như có sinh mạng, muốn phóng thẳng lên trời, khiến lò đan cũng phải lắc lư.

Năng lượng thiên địa bỗng nhiên hỗn loạn, tuôn trào như thủy triều từ đan phường, trút hết vào trong lò đan.

Dường như trong thời khắc này, lò đan của Dương Khai đã trở thành môt cai vực sâu không đáy thu nạp thiên địa linh khí.

Cảm giác được hết thảy, tất cả mọi người trong đan phường sắc mặt đại biến, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Trước sau chưa đầy thời gian mười mấy hơi thở, tất cả lại yên ắng.

Dương Khai đưa tay ra vỗ, một viên đan dược linh khí bức người từ trong lò đan bay ra, hắn chụp lấy, bỏ vào trong bình ngọc đã chuẩn bị sẵn.

Khẽ thở ra một hơi, Dương Khai chưa vội xem thử viên đan mình luyện được, mà vội vàng nhắm mắt tập trung, thể ngộ những gì đã đạt trược trong lần luyện đan này.

Nhân tiện khôi phục tinh lực đã tiêu hao.

Bầu không khí đầy yên tĩnh, các vị đại sư nhìn nhau, chân như chôn chặt một chỗ, chần chừ do dự.
Đan dược được đặt ở trong bình ngọc, họ cũng không biết có cấp bậc gì, nhưng động tĩnh vừa rồi lại khiến họ cảm thấy, đan dược Dương Khai luyện chế rất không bình thường.

Một hồi lâu sau, không thây Dương Khai có vẻ sẽ mở mắt ra, Thường Bảo sốt ruột thúc giục: - Đỗ Vạn, lấy cái bình ngọc đó qua đây đi.

- Phải đó, ta rất tò mò đan dược bên trong rốt cuộc là Linh đan hay là Thánh đan.

Hồng Phương cũng chen vào.

Dương Khai dù sao cũng là người của hiệp hội đan sư Cự Thạch Thành, tất phải để Đỗ Vạn ra mặt.

Họ đều nói vậy, Đỗ Vạn cũng có vẻ chịu thua, gật đầu nói: - Được rồi.

Lão bước tới cầm bình ngọc lại, mọi người xúm lại, dán ánh mắt sáng quắc vào nó.

- Mở ra đi, không mở ra thì xem kiểu gì? Hà Phong sốt sắng kêu lên.

Đỗ Vạn cười mếu máo, mở bình ngọc ra, ngay lập tức, một mùi hương phả ra, khiến lão giật mình.

Không cần dùng mắt nhìn, chỉ dựa vào mùi hương này, Đỗ Vạn có thể khẳng định, viên đan mà Dương Khai vừa luyện chế chắc chắn là Thánh đan.

Không ngờ hắn đã chạm đến trình độ này rồi! Đỗ Vạn vui mừng hết xiết.

Bình ngọc bị Hà Phong chộp lấy, nhìn thoáng qua một lúc, lão thất thanh nói: - Thật sự là Thánh cấp đan?

- Ta xem thử... Thường Bảo vội nói, cầm lấy bình ngọc, sau khi xác nhận được đẳng cấp đan dược, lão không kìm được run rẩy, có nghĩ thế nào cũng không tin nổi.

Bình ngọc chuyền qua chuyền lại giữa các vị đại sư, cuối cùng mơi đến tay Khổng Nhược Vũ.

Khổng Nhược Vũ nhìn được một lúc, bỗng nhiên ánh mắt bỗng cứng đờ, lại cẩn thận xem tiếp hồi lâu, mơi run giọng nói: - Mấy lão già các ông đều mù cả rồi chắc?

- Sao vậy? Chẳng lẽ không phải Thánh cấp đan? Thường Bảo ngạc nhiên nhìn bà.

- Đúng vậy, chắc chắn là Thánh đan, Khổng sư tỷ có ý gì? Hà Phong cau mày.

Khổng Nhược Vũ cười cổ quái một tiếng, đưa lại bình ngọc cho họ: - Xem kỹ lại đi, không chỉ đơn giản là Thánh cấp đan thôi đâu.

Thấy bà nói nghiêm túc như vậy, mọi người vội vàng chụm đầu lại xem.

Quan sát qua, chất lượng đan dược, độ ngưng kết dược hiệu, tất cả đều phù hợp với yêu cầu về Thánh đan.

Đang hồ nghi, viên Thánh đan này bỗng nhiên lập lóa từng tia hào quang, nhìn kỹ lại, những hào quang đó trông như kinh mạch người, khắc trên mặt đan, lúc ẩn lúc hiện.

Trên những đường vân tựa kinh mạch đó, thấp thoáng có từng sợi tinh hoa lưu động, nghe kỹ thử thì bên trong đan dược tựa hồ còn có tiếng nước chảy róc rách, thần kỳ vô cùng.

- Đan văn? Họ đồng loạt kêu lên kinh ngạc.

- Ha ha, Thánh đan có đan văn! Được luyện ra ngay trước mắt lão thân, lão thân được mở mang nhiều rồi! Giọng nói của Khổng Nhược Vũ hơi run rẩy, có vẻ như không cam lòng, nhưng lại có gì đó ngạc nhiên và mừng rỡ.

- Cái này... Họ đều chấn động tới mức á khẩu.

Riêng việc Dương Khai luyện chế ra một viên Thánh đan cũng đủ làm cho họ rúng động rôi, mà bây giờ, viên Thánh đan này lại con có đan văn.

Đây chính là tâm nguyện mà mấy vị luyện đan đại sư theo đuổi bao nhiêu năm cũng chưa đạt được.

Thánh cấp đan, họ đã luyện chế được không ít, nhưng chưa ai có thể luyện chế ra Thánh đan có đan văn.

Có được đan văn, giá trị của Thánh cấp đan sẽ tăng lên gấp nhiều lần, dược hiệu cũng vậy, quan trọng nhất là nó có thể giữ được vĩnh viễn.

Chỉ cần không bị phá hỏng, thì bất luận là bao nhiêu năm, dược hiệu trong đan dược cũng sẽ không bị mất đi.

Đây mới là giá trị của đan văn.

Mà đan dược bình thường không có được ưu thế như vậy, nếu giữ gìn tốt đến đâu thì dược hiệu cũng sẽ thất thoát dần theo thời gian.

Cho nên một viên đan luyện chế ra, càng dùng sớm, hiệu quả càng tốt.

Chương 852: Hậu sinh khả úy.

Trong đan phường, một viên Thánh đan có đan vân vừa được sinh ra từ bàn tay luyện chế của Dương Khai, các vị đại sư chuyền tay nhau xem, chấn động vô cùng, á khẩu mãi một lúc lâu.

Mễ Na đứng một bên nghe, cũng kinh ngạc tột cùng, ánh mắt khác thường cứ liếc về phía tên Dương Khai đang tĩnh tọa, nghiến răng nghiến lợi, có vẻ không cam lòng.

- Tiểu tử này... thật may mắn. Một lúc lâu sau, Thường Bảo mới thổn thức một tiếng đầy ngưỡng mộ.

- Đúng vậy, số hắn thực sự quá may mắn. Hà Phong cũng phụ họa theo.

Đỗ Vạn nhìn họ, miệng lẩm bẩm: - Có thật chỉ là may mắn thôi không?

- Vậy thì còn là gì nữa? Hồng Phương bật cười. - Đan vân, đan văn và đan vân là trình độ cao nhất mà mỗi một luyện đan sư đều theo đuổi. Đáng tiếc hai thứ thần kỳ này đều khó xuất hiện vô cùng, cũng chẳng ai biết nguyên lý hình thành chúng ra sao. Mỗi một viên đan có đan văn hoặc đan vân đều được tạo ra từ những cơ duyên may mắn. Có điều... không thể phủ nhận, luyện đan sư khi luyện chế buộc phải phát huy trạng thái hoàn hảo nhất của mình, về điểm này, tiểu tử này làm xuất sắc hơn chúng ta.

- Ừ. Khổng Nhược Vũ cũng khẽ gật đầu.

- Năm đó khi ta chìm vào giác ngộ, luyện chế ra viên đan không chút hao tổn dược hiệu, ta luôn lấy đó làm tự hào, nhưng nếu so với tiểu tử này, căn bản chẳng là cái đinh gì.

Mấy người họ kẻ mồm năm, người miệng bảy, hình như đều quy việc đan vân hình thành là nhờ may mắn, Đỗ Vạn cũng không nói thêm gì nữa.

Đúng là vận may quan trọng, nhưng lúc luyện đan thì tâm trạng càng quan trọng hơn, nhất là khi một viên Thánh đan sắp sửa luyện thành, Dương Khai còn tạo ra nhiều linh trận đồ đến vậy.

Đỗ Vạn mơ hồ cảm thấy, viên Thánh đan này có đan văn là giờ sự nỗ lực của Dương Khai, chứ không chỉ đơn giản là may mắn.

- Đúng là hậu sinh khả úy. Thường Bảo nghiêm mặt một cách hiếm có. - Ta nói, Thánh đan của mấy lão già các huynh có cần so nữa không?

- Chắc là không cần nữa nhỉ? Hà Phong đỏ mặt, trước khi Dương Khai luyện đan, mỗi người bọn họ đều rất tự tin đối với Thánh đan do mình luyện chế, họ cho rằng mình luyện tốt hơn những người khác.

Nhưng giờ đây, trước một viên Thánh đan sở hữu đan văn, những viên đan họ luyện chế đã không thể đặt lên cùng một bàn cân với nó nữa.

Không nói đến đan văn, riêng về thời gian mà Dương Khai luyện ra viên Thánh đan này họ đã không thể bì được, lẽ dĩ nhiên chẳng cần phải tỉ thí nữa.

Mấy vị đại sư nhìn nhau, lặng lẽ cất viên đan của mình đi như thể giấu giếm vật gì đó gây mất thể diện.

...

Dương Khai đắm chìm trong thể ngộ của mình, linh thể thần hồn ngụ ở một nơi trống trải, nơi này chẳng có bất cứ thứ gì, chỉ có đầy rẫy những linh trận đồ tỏa ra hào quang nhàn nhạt, bay vần vũ trước mặt hắn.

Thần niệm truyền đi, biết bao nhiêu tri thức khám phá được từ Luyện Đan Chân Quyết trong bao nhiêu năm lướt qua trước mắt hắn.

Những tri thức khổng lồ tới mức không tưởng và những điều tâm đắc, kinh nghiệp, thủ pháp luyện đan đó vốn chỉ là những ký ức rải rác tồn tại trong đầu Dương Khai. Nhưng giờ đây, có một mối liên kế lạ thường nảy sinh giữa chúng, giúp Dương Khai thấm nhuần, lĩnh ngộ triệt để chỉ trong chốc lát.

Dường như có một cảnh cửa đóng kín đang từ từ mở ra trước mặt hắn, phía sau cánh cửa đó ẩn giấu những điều huyền bí thật sự của đại đạo luyện đan.

Dương Khai đâm thẳng vào đó, lĩnh ngộ như si như dại, không dám lơ là dù chỉ một chút.

Thời gian trôi dần qua, Luyện Đan Chân Quyết vốn luôn tồn tại trong thức hải cuối cùng cũng được Dương Khai gặm nhấm trọn vẹn, không còn bất cứ một điểm mù mù tối nghĩa nào nữa.

Bất cứ một phần nào trong Luyện Đan Chân Quyết, Dương Khai đều có thể hạ bút thành văn.

Những kiến giải của hắn về thuật luyện đan bỗng chốc thăng hoa tới một cảnh giới khác.

Như thể vốn đang đứng ở chỗ thấp, ngước lên nhìn sự huyền bí của luyện đan ở trên cao, tự dưng nhảy lên nơi cao nhìn xuống, nhìn như vậy thì tất cả mọi thứ đã như nằm trong lòng bàn tay

Bao gồm cả sự hình thành đan văn và đan vân.

Hai loại đan dược cao siêu này hoàn toàn không sinh ra dựa vào cơ duyên và vận may, lúc luyện đan chỉ có mấy phần cơ hội mới tạo thành hai thứ này!

Đan văn giống như kinh mạch của đan dược, có kinh mạch, đan dược mới có thể tồn tại lâu dài mà không hư hỏng.

Còn đan vân thì lại là một khái niệm cao hơn đan văn.

Bất kể là loại nào cũng đều là linh trận đồ tự nhiên, là sự tổng hợp của nhiều linh trận đã từng được đề cập trong Luyện Đan Chân Quyết. Dung hợp những linh trận đó lại bằng một thủ pháp khéo léo, dùng trong luyện chế đan dược, có thể góp phần tạo ra đan văn và đan vân!

Vào giây khắc cuối cùng khi luyện chế viên Thánh đan đó, Dương Khai cũng coi như may mắn, làm theo bản năng, nào ngờ vô tình lĩnh ngộ được sự ảo diệu của việc tạo nên đan văn.

Từ đó kiến giải của hắn về thuật luyện đan đã được thăng hoa. Song, đan văn và đan vân tuy có cách để thúc đẩy hình thành, nhưng nếu thi triển thì lại rất rắc rối, đi kèm đó là khả năng thất bại cực kỳ cao.

Mấy vị đại sư bảo Dương Khai may mắn, không phải là không có lý.

Luyện Đan Chân Quyết Dương Khai đã nắm trọn toàn bộ, hắn có cảm giác âm ỉ rằng thuật luyện đan của mình đã có một sự tiến bộ đáng mừng.

Tâm trạng phấn chấn, Dương Khai chậm rãi mở mắt ra, quay đầu nhìn quanh, khi đã nhìn rõ mọi vật trước mắt, hắn không khỏi ngạc nhiên.

Hắn vẫn đang ngồi khoanh chân trong đan phường, nhưng mấy vị đại sư và hai sư đồ Diệp Hùng đã biến mất tăm, trước mặt hắn hiện giờ chỉ có một thiếu nữ đầu thắt hai bím tóc đuôi ngựa, đang tò mò nhìn hắn.

Hình việc hắn tỉnh lại khiến nàng lấy làm kinh ngạc, không kìm được "á" một tiếng.

- Vũ Nhi? Dương Khai nhíu mày. - Sao ngươi lại ở đây?

Vũ Nhi hậm hừ: - Sao ta không được ở đây?

Dương Khai cười hì hì, không biết sao tiểu nha đầu này lại tỏ ra không ưa mình, hỏi: - Các đại sư đâu rồi?

- Họ thấy ngươi mãi không tỉnh lại nên đi rồi, họ dặn Vũ Nhi ở đây trông ngươi đó. Vũ Nhi bất mãn.

- Làm phiền rồi. Dương Khai gật đầu, vừa nói vừa đứng dậy.

- Cái tên này... Vũ Nhi hục hặc. - Đã là luyện đan sư rồi, sao còn đòi ta luyện đan cho ngươi? Báo hại ta bị sư tỷ cười vào mặt...

- Cô ta cười ngươi làm gì? Dương Khai ngạc nhiên.

- Sư tỷ bảo, một luyện đan sư Huyền cấp như ta mà lại luyện đan giúp một luyện đan sư Thánh cấp... Ngươi là luyện đan sư Thánh cấp hả? Vừa nói, Vũ Nhi vừa nghiên đầu nhìn Dương Khai đầy hồ nghi.

- Phải. Dương Khai nghiêm nghị gật đầu, không có ý giấu nàng.

Vũ Nhi bĩu môi: - Ta không tin, ngươi không thể nào là luyện đan sư Thánh cấp được, nhất định là sư tỷ lừa ta, muốn lôi ta ra làm trò cười.

- Sao lại không tin? Dương Khai lập tức cảm thấy thú vị.

Vũ Nhi ngẫm nghĩ một lúc, rồi ngước lên nói chắc nịch: - Luyện đan sư Thánh cấp là phải có chòm râu bạc và dài... phải có tóc bạc nữa, ngươi đâu có!
Dương Khai ngớ người ra, rồi phá lên cười.

Vũ Nhi bực mình nói: - Ngươi cười cái gì chứ. Có phải ngươi nghĩ Vũ Nhi nhỏ tuổi nên dễ lừa không? Ta kêu sư tỷ tới xử lý ngươi, tỷ ấy lợi hại hơn ta nhiều. Còn nữa, đây là thông linh đan ngươi cần luyện chế, thời gian không đủ, ta chỉ luyện được ba mươi viên... số còn lại ngươi tự lo đi, dược liệu ta sẽ trả lại cho ngươi!

- Không cần đâu. Dương Khai xua tay. - Ngươi cứ giữ lấy, thông linh đan có ích cho tu luyện, vừa hợp với cảnh giới hiện tại của ngươi, số dược liệu đó cũng cho ngươi dùng luyện tập hết đó.

Nói xong, hình như nhớ ra điều gì đó, hắn lấy ra vài dược liệu Huyền cấp trong không gian Hắc Thư: - Mấy thứ này cho ngươi đấy, ta có giữ lại cũng chẳng để làm gì.

Vũ Nhi vốn còn định từ chối ngay, sư tỷ đã dạy nàng, vô công bất thụ lộc, không có việc gì mà lại bợ đỡ nịnh hót không phải kẻ gian thì là cường đạo, vân vân...

Người này tuy cao to tuấn tú, nhưng cũng chưa chắc là người tốt.

Nhưng chẳng đợi nàng từ chối, từng đống dược liệu cứ không ngừng xếp chồng lên trước mặt.

Vũ Nhi không khỏi há hốc mồm, nhìn sững sờ.

Những dược liệu này cấp bậc không cao, nhưng đều là thứ nàng cần lúc này. Luyện chế đan dược, bất luận là để mình dùng hay mang đi bán, cũng đều mang giá trị không hề nhỏ.

Quan trọng nhất là có thể nâng cao khả năng luyện đan bằng cách luyện chế đan dược!

Nhưng lời từ chối đến ngay miệng thì lại bị nuốt xuống.

Dần dần, đống dược liệu trước mặt chất thành núi, tên này còn không ngừng lấy thêm ra, người hắn cứ như dắt theo cả ngọn núi châu báu, dược liệu lấy hoài không hết.

Vũ Nhi nhìn mà ngây cả người.

Một lúc lâu sau, Dương Khai mới ngơi tay: - Chừng này thôi, ngươi phải chuẩn bị đến mấy cái túi Càn Khôn mới chứa hết được, đi tìm sư tỷ hoặc sư phụ mà đòi mấy cái đi.

- Ừ. Vũ Nhi ngơ ngác đáp một tiếng.

Dương Khai mỉm cười, đưa tay lên xoa đầu nàng, xoay người đi ra ngoài.

Đến khi hắn đi khỏi, Vũ Nhi mới chợt hoàn hồn, hai tay xách vạt váy chạy ra ngoài, chuẩn bị tìm sư phụ xin túi Càn Khôn.

Trong phòng Đỗ lão, Đỗ lão nhắm mắt ngồi thẳng, không hề nhúc nhích, trong tâm thức hồi tưởng lại những động tác của Dương Khai và những linh trận đồ khác nhau ẩn hiện giữa hư không vào ngày luyện đan đó.

Càng nghĩ càng cảm thấy thật huyền bí.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Đỗ lão nhíu mày, thả thần niệm ra, đến khi biết đó là ai liền mừng rỡ nói: - Vào đi.

Dương Khai đẩy cửa vào, cung kính thi lễ.

Đỗ lão cười khà khà, đứng dậy chào, vẫy hắn vào ngồi, sau khi rót cho hắn một chén trà mới hỏi: - Lần này thu hoạch thế nào?

- Rất nhiều. Dương Khai gật đầu. - Cũng phải đa tạ Đỗ lão và các vị đại sư, nếu không nhờ quan sát mọi người luyện đan, tiểu tử cũng chẳng có được cơ duyên này.

- Quá lời rồi. Đỗ Vạn lắc đầu. - Quan sát được thì đó là bản lĩnh của ngươi. Lúc đó Diệp Hùng và Mễ Na cũng có mặt, nhưng họ cũng đâu có cảm ngộ nào, thu hoạch được nhiều như vậy cũng chỉ có ngươi thôi.

- Các vị đại sư đâu rồi ạ? Dương Khai nhìn quanh, không phát hiện thấy bóng dáng ai cả.

- Đi rồi, họ đến đây vốn là để cùng lão phu tìm hiểu bí mật linh trận trên tấm da thú đó. Nay nguyện vọng đã thành, đợi ở đây thêm nửa tháng, không thấy ngươi tỉnh lại, nên về rồi.

- Ồ, tiểu tử còn muốn đích thân gửi lời cảm tạ. Dương Khai tỏ ra nuối tiếc.

Lúc các vị đại sư luyện đan, họ không hề giấu giếm thủ pháp luyện đan của mình, đồng nghĩa với việc họ lột trần hết mọi bí mật bất truyền của mình ra trước mắt Dương Khai, điều này khiến hắn rất lấy làm cảm kích.

- Sau này sẽ có cơ hội. Mấy lão già đó đều thuộc hạng mặt dày cả, sau này có khi sẽ lại chạy tới Cự Thạch Thành cũng nên. Đỗ Vạn cười ha hả. - Đợi lần tới gặp mặt rồi cảm ơn cũng chẳng muộn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau