VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 841 - Chương 845

Chương 843: Vừa về thì có chuyện..

Dương Khai lao đi nhanh như chớp.

Hắn hờ hững vượt qua muôn ngàn sông núi nước non.

Hắn vốn muốn trực tiếp đi Băng tông tìm Tô Nhan, sau đó dẫn nàng tới Long Phượng Phủ để thừa kế truyền thừa Phượng Hậu. Nhưng không biết Tô Nhan hiện giờ thế nào, nếu cứ tùy tiện tìm tới, nhỡ nàng đang bế quan thì chỉ tổ lãng phí thời gian.

Hơn nữa đã mấy năm rồi hắn cũng chưa quay về Thiên Tiêu Tông, từ lúc từ biệt các sư thúc ở Phù Vân Thành, cũng đã qua năm sáu năm rồi.

Dương Khai cảm thấy mình nên trở về Thiên Tiêu Tông thông báo cho sư thúc, sư tổ Sở Lăng Tiêu rằng mình vẫn bình an trước thì hơn.

Dù đã đặt chân đến Thông Huyền đại lục được một thời gian, nhưng Dương Khai cũng không có nhiều tình cảm với nơi này, kể cả Thiên Tiêu Tông hắn cũng chỉ coi là nơi ở của tổ sư khai sáng Lăng Tiêu Các mà thôi.

Các vị sư thúc đối với hắn cũng không tệ, nhưng bất luận thế nào cũng khó có thể khiến Dương Khai cảm thấy lệ thuộc và thân thiết với Thiên Tiêu Tông được cảm giác mà Lăng Tiêu Các mang lại cho hắn.

Với thế giới này, hắn cùng lắm chỉ là một vị khách qua đường mà thôi.

Trung Đô và Lăng Tiêu Các mới đích thực là gốc rễ của hắn.

Cũng không biết tình hình bên đó ra sao rồi, từng khuôn mặt quen thuộc hiện ra trước mắt, Dương Khai vừa đi vừa hồi tưởng lại.

Năm đó, lúc hắn ra đi, đã từng nói với họ, chờ thời cơ chín muồi, hắn sẽ đưa họ tới đây. Bây giờ nghĩ lại, cảm thấy bản thân thật thiếu trách nhiệm, hắn cũng không biết làm cách nào để trở về Trung Đô nữa.

Cho dù hiện tại hắn có thể xé rách không gian, thì cũng chỉ là dịch chuyển vài trăm dặm mà thôi, mà nếu dùng hai ba lần thì lực thần thức sẽ tiêu hao hết.

Khả năng này chỉ nên dùng vào lúc khẩn cấp nhất, hay những lúc không có nguy hiểm gì, có thể chậm rãi mà hồi phục.

Nghĩ đi nghĩ lại, hai mắt Dương Khai chợt sáng rực, hắn nhớ lại, Sở Lăng Tiêu từng đến Lăng Tiêu Các, Thủy Linh của Thủy Thần Điện cũng đến đó từ Thông Huyền đại lục, bọn họ dùng đã dùng cách gì, nếu như có thể biết được chắc có thể tham khảo thử.

Song trước đó, vẫn phải nâng cao công lực đã, cần phải có một cái nền vững chắc, nắm chắc sức mạnh trong tay mới được.

Bằng không, cho dù có đưa được họ tới nơi này, thì cũng không chắc có thể đảm bảo an toàn cho họ.

Tộc Cổ Ma chính là lực lượng mạnh nhất!

Cửu Thiên Thánh Địa, cũng thường thôi. Còn Long Phượng Phủ... Dương Khai tạm thời không nghĩ tới, bởi cần phải tìm đến Tô Nhan đã rồi mới tính tiếp.

Quan trọng nhất, đó chính là tìm được một nơi có thể sắp xếp cho càng nhiều người ở càng tốt.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, Dương Khai cũng đã đi được mấy vạn dặm, giờ hắn giang rộng Phong Lôi Vũ Dực, lại kết hợp với thần kỹ Dật Thiên Ảnh, tốc độ tựa như là lôi điện vậy.

Trên đường thỉnh thoảng thấy có thành trấn thì xuống hỏi đường đi. Trước sau khoảng nửa tháng, hắn đã thấy được ngọn núi tuyết sừng sững vô tận thấp thoáng xa xa, cái lạnh se se ập đến.

Gần tới nơi rồi!

Thiên Tiêu Tông cách ngọn tuyết sơn này chừng vạn dặm.

Hai ngày sau, Dương Khai cuối cùng cũng về đến Thiên Tiêu Tông.

Giữa sơn cốc bao quanh bởi trăm ngọn núi, có rất nhiều dấu vết hoạt động của võ giả, Dương Khai nhếch miệng cười, bay thẳng về phía một ngọn núi trong số đó.

Đến một khe núi bên sườn núi, hắn nhẹ nhàng hạ xuống trước một cửa động.

Khởi Tú phong!

Đây chính là ngọn núi độc hữu của Phi Vũ sư thúc, cũng là nơi Dương Khai đã từng ở trước đây.

Bước vào sơn động, lòng núi quanh co khúc khuỷu, chưa có bước vào bên trong, hắn đã ngửi thấy được mùi rượu nồng nặc.

Sắc mặt tối sầm, thầm nghĩ, không ngờ Phi Vũ sư thúc này vẫn như thế, mê rượu như mạng sống, rượu mạnh như vậy, không biết bà đã uống bao nhiêu rồi.

Trong lòng núi, Dương Khai mới bước vào, bên tai liền nghe văng vẳng một hồi tiếng động xoèn xoẹt, một màn nước phun tới, trong đó đầy mùi rượu nồng nặc, hắn ngửi qua một chút, liền choáng váng đầu óc, người thấy lâng lâng.

Vội vàng vận chuyển chân nguyên, hóa giải ý cảnh say mèm này.

Phía sau màn nước, một bàn tay vươn tới, tóm ngay đúng bả vai của Dương Khai. Dương Khai cũng không phản kháng, cứ mặc cho bàn nay trắng nõn này nắm chặt lấy mình, hắn đưa tay chắn màn nước trước mặt, cười một tiếng rồi chào:

- Sư thúc!

Nghe thấy giọng hắn, người phía sau màn nước chợt ngơ ngác một lúc, sau đó lực đạo trên tay bỗng chốc giảm đi nhiều.

Bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt mỹ lệ kia lộ rõ nét bất ngờ xen lẫn vui mừng, gương mặt đỏ vì say rạng rỡ vô cùng.

Nụ cười của Dương Khai lập tức cứng đờ, hắn không khỏi tránh mắt sáng hướng khác.

Bởi hắn đã phát hiện ra, vị Phi Vũ sư thúc dáng người đẫy đà này hình như đang tắm, bị mình làm kinh động, cho nên trên người cũng chỉ khoác một tấm áo tắm không quá dày. Một tay thì giữ áo đề khỏi tuột xuống, tay còn lại nắm lấy vai hắn.

Hai cánh tay thon dài trắng nõn cứ như thế lộ ra bên ngoài, trước ngực là một đường rãnh sâu sâu và trắng như tuyết, làn tóc ướt xõa trên bờ vai, phong tư trác tuyệt.

Dương Khai mới rồi hình như còn thấy hai hạt nho tinh xảo nhú lên trên áo tắm.

Tới không đúng lúc chút nào! Dương Khai xấu hổ ra mặt.

Khởi Tú Phong lúc thường, trừ đám người Thương Viêm ra thì không ai đến hết, mà bọn họ đến đều thông báo cho Phi Vũ một tiếng, không xông thẳng vào như hắn.

- Ta đoán là ai, hóa ra là tên tiểu tử nhà ngươi! Phi Vũ cười khanh khách một tiếng, chẳng những không thả Dương Khai ra mà còn kéo hắn vào lòng, kìm chặt lấy cổ, duyên dáng cười:

- Tiểu sư điệt, mấy năm ngươi không về, vừa về đã làm trò này, không tốt cho lắm nhỉ?

Một thứ gì đó đàn hồi kinh người truyền đến từ sau lưng, hắn cảm nhận được có vật gì đó đang chọc vào xương bả vai mình, liền vội vàng vỗ tay Phi Vũ nói: - Sư thúc, cứ buông sư điệt ra đã rồi hẵng nói được không?

- Sư thúc còn không sợ, ngươi sợ cái gì? Sợ ta ăn thịt ngươi à? Phi Vũ tiếp tục trêu đùa, cũng không buông Dương Khai ra, ngược lại còn ép chặt hơn, bộ ngực càng biến hình, khẽ hà hơi bên tai hắn.

- Sư thúc nói đùa rồi... Dương Khai cảm giác toàn thân tê dại, cơ thể bất giác có một chút phản ứng chịu bó tay.

Phi Vũ có vẻ cũng cảm nhận được, hừ nhẹ một tiếng, liền buông hắn ra, trừng mắt nhìn hắn, khẽ nghiến răng: - Tiểu tử thối, lăn lộn bên ngoài đủ rồi phỏng? Giờ mới chịu quay lại hả?

Dương Khai vội vàng ngồi lên ghế đá, tự rót cho mình một chén nước, rồi giả bộ điềm tĩnh hớp một ngụm, mắt nhìn thẳng: - Sư thúc hãy mặc đồ vào đi đã, rồi chúng ta nói chuyện được không? Sư thúc như vậy khiến sư điệt không được tự nhiên!

- Đồ lưu manh! Không ngờ ngươi cũng có phản ứng với sư thúc? Phi Vũ đỏ mặt, quở mắng: - Ngươi ngồi đó cho ta, lát nữa ta xử lý ngươi, ngươi mà dám chơi trò mất tích nữa, ta có phải tìm tới chân trời góc biển cũng phải đập cho ngươi một trận!
Vừa nói, bóng bà khẽ vụt lao đi rồi biến mất.

Dương Khai thầm thở phào một hơi, cảm giác chịu không thấu.

Phi Vũ sư thúc này sao mà không có chút phong thái nào của sư thúc thế chứ.

Chỉ trong chốc lát, Phi Vũ đã xiêm y chỉnh tề đi ra, mắt sáng long lanh, bà cười tít mắt ngồi vào chỗ đối diện Dương Khai, nhìn hắn chằm chằm.

- Ha ha, sư thúc, mấy năm không thấy, sư thúc lại đẹp ra rồi, vừa rồi chưa nhìn kỹ, giờ mới thấy, hình như sư thúc trẻ ra rất nhiều, duyên dáng chẳng khác một thiếu nữ mười sáu!.

- Tiểu tử thối đừng có mà lẻo mép, đừng tưởng ngươi nói như thế thì lão nương sẽ vui! Phi Vũ cười mắng một tiếng, lửa giận tích tụ trong lòng nhiều năm bỗng chốc được hóa giải.

Mấy năm nay bà vẫn luôn đi tìm tung tích của Dương Khai, nhưng không thu được gì, nên vô cùng lo lắng. Dù sao hắn cũng đến từ nơi thâm sơn cùng cốc, công lực cũng không cao gì cho cam, năm đó khi đi Phù Vân thành, hắn cũng mới chỉ có tu vi Thần Du cảnh đỉnh phong mà thôi.

Phi Vũ sao có thể không lo lắng cho được?

Đâu chỉ bà, mà ba vị sư thúc kia cũng lo lắng không thôi.

Bọn họ đều quyết, nếu Dương Khai trở về bình an thì nhất định phải cho hắn đẹp mặt!

Nhưng khi gặp được Dương Khai thì Phi Vũ lại không thể tức giận cho nổi, chỉ cảm thấy như trút được gánh nặng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Nhìn được một lúc, bà chợt nghiêm mặt lại, thần niệm đảo qua người Dương Khai, ánh mắt lộ nét lạ thường, bất giác đưa tay che miệng, kêu lên thất thanh: - Tiểu sư điệt, tu vi hiện giờ ngươi là gì?

Tuy bà đã do ra được, nhưng cũng không dám tin tưởng.

- Siêu Phàm tam tầng cảnh!

- Thực sự là Siêu Phàm tam tầng cảnh sao?

Phi Vũ đứng bật dậy, bước tới trước mặt Dương Khai, không nói một lời, nhấc một tay hắn lên, bà ngón tay ngọc chạm vào, vận chân nguyên vào trong người hắn, điều tra tỉ mĩ.

Vừa điều tra, bà vừa căng thẳng hỏi: - Ngươi không tu luyện công pháp nào cấp tốc đấy chứ?

Dương Khai kinh ngạc cười: - Không có, mà cho dù có thì cũng chỉ có hiệu quả lúc đầu thôi, làm gì có chuyện đã vào Siêu Phàm Cảnh rồi mà vẫn còn tác dụng tốc thành chứ?

Nghe hắn nói vậy, Phi Vũ cũng khẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Công pháp cấp tốc thực ra không phải không có, thế giới này có rất nhiều thứ công pháp, đó là lựa chọn của những người võ giả bị sức mạnh che mắt, ở thời kỳ đầu có thể tiến bộ nhanh hơn người khác, nhưng càng về sau càng giảm sút, thậm chí còn dậm chân tại chỗ, ẩn dấu tai họa ngầm cực lớn.

Trước Siêu Phàm Cảnh, chỉ cần có đủ tư chất, với tài nguyên và công pháp của các thế lực ở Thông Huyền đại lục thì muốn bồi dưỡng cũng không khó, chẳng hạn như Thủy Linh, chưa đầy hai mươi tuổi đã là Thần Du Cảnh đỉnh phong rồi.

Ở tuổi đó mà có tu vi như vậy ở Trung đô có thể coi là quái vật, đến Dương Khai ban đầu cũng tự thấy mình không bằng.

Nhưng ở Thông Huyền đại lục này thì lại là chuyện rất bình thường.

Mà sau Siêu phàm Cảnh thì không phải tùy ý muốn bồi dưỡng là được, mỗi một giai đoạn thăng cấp đều đi kèm với những khó khăn to lớn, có người muốn đột phá một cấp nhỏ cũng phải mất từ vài chục đến trăm năm, thậm chí cả một đời cũng không có gì lạ.

Tư chất của Phi Vũ cũng không tầm thường, nhưng từ khi bà bước từ Thần Du Cảnh đỉnh phong tới Siêu Phàm tam tầng cảnh, ước chừng cũng mất khoảng sáu, bảy mươi năm, rồi dừng lại ở Siêu Phàm tam tầng cảnh ba bốn mươi năm.

Tính kỹ ra thì giờ Phi Vũ cũng đã hơn trăm tuổi rồi!

Chỉ có điều nhờ tu vi mạnh, lại còn có thuật trú nhan, thoạt nhìn chỉ như một thiếu nữ, cả tính tình bà cũng vậy.

Dương Khai năm đó tới Phù Vân thành mới chỉ có Thần Du Cảnh đỉnh phong, tính tới nay mới năm sáu năm mà đã đạt tới Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Tốc độ này quá mức kinh khủng.

Phi Vũ không thể không lo lắng rằng hắn đã bước vào con đường bàng môn tà đạo nào đó.

Chương 844: Tiểu tử láu cá.

Kiểm tra một hồi, Phi Vũ dần dần giãn mày, lắc đầu nói: - Đại khái là không có vấn đề gì, chân nguyên của ngươi rất mạnh và tinh thuần, không thua kém sư thúc bao nhiêu, có điều để chắc chắn... đợi tí nữa cứ để cho Thương Viêm xem thử.

Nói xong, Phi Vũ ngồi xuống, nhìn Dương Khai vừa thiện cảm vừa tức cười, dò hỏi: - Mấy năm qua ngươi đã đi đâu vậy? Tới Phù Vân Thành là một đi không trở lại.

- Sư điệt...

Dương Khai vừa mới há miệng, Phi Vũ lại nói: - Khoan không vội nói, bọn Thương Viêm chắc chắn cũng muốn biết, ta đã truyến tin qua đó rồi, chắc một chốc nữa bọn họ sẽ đến thôi, có điều ngươi hãy chuẩn bị tâm lý đi, ba gã xú nam nhân đó cũng đã nói, chờ ngươi trở về nhất định phải cho ngươi đẹp mặt ra.

- Ồ. Dương Khai gãi đầu, không ừ hử tiếng nào nữa, ngồi dè dặt trên ghế đá.

Thấy hắn áy náy, Phi Vũ cũng không khởi binh hỏi tội nữa, nhẹ giọng an ủi vài câu, còn lấy linh quả trân quý của mình ra bày.

Đợi chưa đầy thời gian nửa chung trà, bên ngoài đã truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập.

- Đến rồi.

Phi Vũ mỉm cười, bộ dạng như sắp được xem kịch hay, tay đỡ hai má, cánh tay chống trên bàn đá, trông đến là biếng nhác, ánh mắt long lanh.

Như thể rất mong Dương Khai sẽ bị bọn Thương Viêm giáo huấn một trận.

Dương khai nghiêm mặt lại, ngồi nghiêm chỉnh, nhìn đau đáu lối vào.

Một lát sau, ba bóng người xông vào, chính là ba vị sư thúc Thương Viêm, Lực Hoàn cùng Phi Tiễn.

Vừa vào đến nơi, Lực Hoàn đã hét lên: - Nghe nói tên tiểu khốn kiếp đó đã trở về?

Thương Viêm mặt lạnh tanh, xem ra giông bão sắp kéo đến rồi, Phi Tiến mân mê ngón tay, từng sợi hào quang tỏa sáng trên đầu ngón tay, lóe ra khí tức nguy hiểm.

Ánh mắt ba người, chăm chú nhìn vào Dương Khai

Dương Khai đứng phắt dậy, vừa cười to vừa tung hô: - Chúc mừng các vị sư thúc, hoàn thành nguyện vọng thăng lên Nhập Thánh Cảnh, quả đúng là đại hạnh cho Thiên Tiêu Tông ta, các vị sư thúc anh minh thần võ, ngày sau nhất định nổi danh thiên hạ, chúc mừng chúc mừng!

Phi Vũ ngớ người ra, nhoẻn miệng cười, thầm nói: - Tiểu tử láu cá!

Thương Viêm và hai người kai không khỏi liếc nhau, cũng cười như mếu. Mặc dù nói muôn cho Dương Khai một trận đẹp mặt ra, nhưng chỉ là do họ lo lắng cho sự an toàn của Dương Khai mà thôi, hôm nay thấy Dương Khai bình an vô sự, còn có thể thật sự nổi đóa với hắn hay sao?

Được hắn tán túng đến vậy, ai cũng không kìm được phì cười, lắc đầu không ngừng.

Hơn nữa, mấy người bọn họ sở dĩ có thể đột phá đến Nhập Thánh Cảnh, cũng có một phần nhờ Dương Khai, nếu không có hắn ngưng luyện dược dịch của Ma hoa nghìn năm, đám người Thương Viêm dù có thể đột phá đến tu vi cảnh giới này, thì cũng phải là chuyện của rất nhiều năm sau đó.

- Tiểu tử thối! Bản mặt lạnh tanh của Thương Viêm như tuyết tan dưới nắng, lão cười mắng một câu, đi đến vỗ vỗ bả vai Dương Khai, nhìn hắn từ trên xuống dưới, một hồi lâu mới nói: - Tốt tốt, không thiếu tay thiếu chân là được!

- Trông có vẻ cứng cáp hơn trước nhiều. Lực Hoàn cũng nở nụ cười.

Phi Tiến nheo mắt lại: - Khí tức cũng rất thâm hậu.

- Xem ra mấy năm qua ngươi ở bên ngoài trưởng thành lên không ít, như vậy cũng tốt!

Mấy sư thúc người này một câu người kia một câu, lời nói chân thật, lại đầy quan tâm. Dương Khai bỗng cảm thấy ấm lòng.

Phi Vũ đợi mấy đại nam nhân bọn họ hàn huyên xong, mơi khẽ đằng hắng một tiếng, nhắc nhở: - Mấy người cũng là Nhập thánh Cảnh cả rôi, mà không nghĩ tới việc kiểm tra tu vi của tiểu sư điệt à?

- Tu vi làm sao cơ? Thương Viêm nhíu mày, thần niệm phóng ra quét một vòng quanh Dương Khai.

Ngay sau đó, lão trợn tròn mắt như nhìn thấy ma.

Lực Hoàn và Phi Tiễn thấy vậy, cũng vội vàng kiểm tra, ngay lập tức sững người tại chỗ.

Siêu Phàm tam tầng cảnh!

Vị sư điệt đến từ nơi thâm sơn cùng cốc đến này nay lại có tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh, sóng chân nguyên tốt đến mức đã nói lên tất cả. - Ta nhớ năm đó khi rời tông môn đến Phù Vân Thành, tiểu sư điệt mơi là Thần Du Cảnh đỉnh phong, sau khi ngưng luyện dược dịch Ma hoa nghìn năm thì tấn thăng đến Siêu Phàm Cảnh, tính đến nay mới có năm, sáu năm thôi, đã lên đến trình độ này, Thương Viêm, huynh xem giúp xem, tu vi này của tiểu sư điệt có vấn đề gì hay không. Phi Vũ trầm giọng nói.

Thương Viêm cũng không khỏi nghiêm mặt, vội vàng xem xét.

Một lát sau, lắc đầu nói: - Cổ quái, cổ quái cực kỳ!

- Cổ quái ở chỗ nào? Lực Hoàn và Phi Tiễn hồi hộp nhìn lão.

- Tu vi của sư điệt không có vấn đề gì cả, căn cơ vững chắc, chân nguyên cũng rất tinh thuần, hiện giờ sư điệt không kém gì chúng ta lúc trước.

- Không phải chứ, nó tu luyện kiểu gì vậy? Lực Hoàn thốt lên kinh ngạc, bọn trước khi đi Phù Vân Thành, họ cũng đều ở cảnh giới này, mà bây giờ, Dương Khai đã đuổi kịp tu vi của bọn họ khi đó rồi.

- Nếu không phải có kỳ ngộ, thì điều này đã nói lên rằng sư điệt chúng ta... là thiên tài! Thương Viêm mắt sáng quắc nhìn qua Dương Khai, nhếch miệng nở nụ cười: - Sư điệt, mấy năm qua ngươi ở bên ngoài đã trải qua những gì rồi?

- Không có trải nghiệm gì cả ạ, chỉ đi lung tung bên ngoài thôi, kỳ ngộ thì quả thật có một chút. Dương Khai gượng cười khì khì.

- Nói nghe xem nào. Mấy người bọn họ lập tức cảm thấy hào hứng.

Dương Khai hít một hơi, bất đắc dĩ đem những đã xảy ra trong mấy năm hắn ở bên ngoài ra kể sơ qua, Cửu Thiên Thánh Địa và Long Phượng Phủ thì không dám nói ra, nhấn mạnh đến Băng Tông, chuyện của Dương Tộc gặp được trong Tiểu Huyền Giới, cả chuyện khổ luyện ở Ma cương. Bốn vị sư thúc nghe kể mà tâm trạng lúc lên lúc xuống, căng thẳng tột độ.

Nói xong, bốn người đều trầm mặc hồi lâu.

Lực Hoàn hít hít mũi: - Trải nghiệm của ngươi phong phú thật đấy, Ma cương à... Ngay cả bọn ta cũng không dám đi, nghe nói chỗ đó cao thủ nhiều như mây, nguy hiểm cực kỳ.

- Nói như vậy, hai vị sư tỷ mà tiểu sư điệt muốn tìm đều đã lần ra tung tích rồi? Phi Vũ sáng rực mắt, hình như rất có hứng thú với Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường.

- Vâng, một trong hai người đã tìm được rôi, vẫn còn đang ở Băng Tông, người còn lại cùng sư phụ của nàng hành tung bất định, có điều chẳng bao lâu nữa là có thể gặp lại. Dương Khai gật đầu.

- Đến lúc đó nhất định phải đưa họ đến tông môn, ta muốn xem xem, hai vị sư tỷ đó của ngươi là người như thế nào mà khiến ngươi nhớ nhung đêm ngày đến vậy.

- Sẽ có cơ hội thôi ạ.

- Không nói mấy chuyện này nữa, tiểu sư điệt hôm nay trở lại tông môn là đại hỷ sự, chúng ta nên ăn mừng một bữa ra trò! Thương Viêm cao giọng đề nghị, nháy mắt ra hiệu với Lực Hoàn và Phi Tiễn.

Lực Hoàn và Phi Tiễn ngầm hiểu, bèn phụ họa theo. Phi Vũ cười mắng: - Mấy tên xú nam nhân các người, cứ lăm le Thiên Hồng Hoa Nhưỡng của lão nương, tìm được cớ là chạy tới Khởi Tú Phong này. Ta nói cho mấy người biết, đây là lần cuối cùng, nể mặt tiểu sư điệt, ra mời thêm mấy người một lầnt, lần sau còn dám như vậy nữa thì lão nương sẽ liều mạng với mấy người!

Họ cười gượng hề hề, rồi vội vàng bắt đầu chuẩn bị.

Một phen chè chén no say, đám người Thương Viêm uống đến say bí tỉ, dìu nhau rời khỏi Khởi Tú Phong, trước khi đi còn dặn Dương Khai khi nào rỗi thì qua chỗ tổ sư một chuyến, tổ sư cũng rất cho hắn.

Dương Khai vội vàng đáp lời.

Phi Vũ cũng uống đến gò má đỏ bừng, hai mắt mờ ảo, cứ như có thể chảy nước bất cứ lúc nào, bà nằm ôm một cái vò rượu ngủ thiếp đi trên bàn đá, trông đến là mất hình tượng.

Dương Khai lắc đầu ngán ngẩm, bắt đầu thu dọn tàn cuộc.

Ngày hôm sau, Dương Khai đi gặp Sở Lăng Tiêu.

Bế quan trong mật thất, Sở Lăng Tiêu trông vẫn như mấy năm trước, ngồi ngay ngắn trên tấm bồ đoàn, như thể mấy năm thời qua lão vẫn không hề nhúc nhích tới một lần.

Sau khi nhìn thấy Dương Khai trở về, Sở Lăng Tiêu vô cùng mừng rỡ, nói được vài câu qua loa thì chợt bảo: - Nghe bọn Thương Viêm nói, hiện giờ tu vi của con đã đến Siêu Phàm tam tầng cảnh, vốn lão phu không tin lắm, nhưng giờ xem ra đó là sự thật.

- Có chút cơ duyên, bằng không đệ tử cũng sẽ không được như ngày hôm nay.

- Con không cần phải khiêm tốn, cơ duyên và kỳ ngộ có đôi khi cũng là một phần của công lực, con đã gặp được nó, thì nó thuộc về con. Sở Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt rạng rỡ nhìn chằm chằm vào Dương Khai: - Song khí tức của con có chút cổ quái... Hơi khác với lúc trước, hiện giờ ở con toát ra một sự uy nghiêm, điều này khiến ta rất ngạc nhiên, con vẫn còn trẻ, cũng chưa bao giờ thể nghiệm ý cảnh của các bậc tiền bối, lấy đâu ra sự uy nghiêm này?

Dương Khai kinh ngạc, không ngờ đến cả điều này mà Sở Lăng Tiêu cũng có thể phát giác được.

Khí tức uy nghiêm đó thuộc về Long Hoàng, chứ không phải của bản thân Dương Khai.

Không đợi Dương Khai đáp lời, Sở Lăng Tiêu lại khoát tay nói:

- Lão phu chỉ thuận miệng nói thôi, con không cần giải thích, mỗi người đều có những bí mật không muốn người khác biết đến.

Dương Khai cười khan một tiếng, bỗng nhiên nghiêm mặt nói: - Đúng rồi tổ sư, con có một chuyện muốn thỉnh giáo.

- Chuyện gì cứ nói đừng ngại. Sở Lăng Tiêu gật đầu ôn tồn.

- Tổ sư biết tạo ra thông đạo hư không chứ ạ?"

- Hả? Sở Lăng Tiêu khẽ mỉm cười: - Sao con biết?

Dương Khai gãi gãi đầu: - Chắc tổ sư đã quên rồi, Lăng Tiêu Các mà người sáng lập cũng có một thông đạo hư không thông qua ngàn dặm...

- Nói như vậy, hình như là có. Sở Lăng Tiêu nghĩ một lúc, gật đầu nói: - Đúng rồi, năm đó ta đã tạo ra một thông đạo hư không ở bên đấy... Có điều đó không phải là bản lĩnh của ta, là ta dùng một món bí bảo mơi làm được.

- Tổ sư có thể nói rõ hơn được không ạ? Dương mở nghiêm nghị hỏi.

Hắn bây giờ có thể xé rách không gian, tuy nhiên lại không thể xác định vị trí, lúc bước ra khỏi khoảng hư không hỗn độn đó, hắn sẽ đặt chân đến bất cứ một nơi nào trong phạm vi mấy trăm dặm.

Nếu gặp phải nguy hiểm gì, không khéo sẽ rơi vào bước đường vạn kiếp bất phục.

Nếu như có thể xác định phương vị, thì khả năng này của hắn mới có chỗ trọng dụng.

Cho nên mới phải hỏi Sở Lăng Tiêu việc này.

- Bí bảo đó cũng là ta vô tình có được, mặc dù biết trong đó tích chứa hư không chi lưc, nhưng mãi vẫn không dùng tới, cũng đọc không thấu bí ẩn chứa bên trong. Năm đó ta đại chiến với một vị ma tướng, đã bất cẩn dẫn động ra một thông đạo hư không, đi đến thế giới của con, sau khi giết chết ma tướng đó, ta sáng lập ra Lăng Tiêu Các, nhưng mãi chẳng tìm được đường trở về! Sở Lăng Tiêu nhớ lại. - Ta ở lại đó nhiều năm, cuối cùng bất đắc dĩ mới gửi gắm hy vọng vào bí bảo đó. Đáng tiếc sau khi sử dụng bí bảo, chỉ tạo ra được một thông đạo hư không có thể vượt qua ngàn dặm, không đưa ta trở về được.

Vừa nói, Sở Lăng Tiêu vẻ mặt đầy thổn thức.

Chương 845: Tiểu tử vóc dáng không tệ nhỉ.

- Tổ sư, người làm thế nào để về tới đây? Dương Khai không khỏi tò mò.

Sở Lăng Tiêu cười ha hả: - Là cơ duyên may mắn thôi, ở bên chỗ con có một nơi gọi là U Minh Sơn đúng không?

Dương Khai gật đầu, đó là cấm địa của Đại Hán, là nơi mà hắn từng lưu lạc, tại đó, hắn còn đặt chân đến một Tiểu Huyền Giới, và xảy ra vài chuyện với đám người Tử Mạch của Thiên Lang Quốc.

Bởi vậy hắn nhớ rất rõ.

- Ở nơi này, ta đã tìm được một thông đạo hư không, sau khi vào đó, ta đã trở lại Thông Huyền đại lục.

Dương Khai sáng rực hai mắt.

Ở U Minh Sơn cũng có thông đạo hư không nối với bên này sao? Điều này hắn lại không hề hay biết, sở dĩ hắn có thể đến được nơi này, là vì nghe theo chỉ thị của Mộng Vô Nhai, tìm đến cấm địa của Thiên Lang Quốc - Phế Thổ.

Ở đó cũng có một thông đạo hư không.

Mà trong địa mạch của Trung Đô cũng có.

Nói như vậy, giữa thế giới phía Trung Đô và Thông Huyền đại lục tồn tại rất nhiều mối liên kết vô hình, chỉ là hiếm có người phát hiện ra mà thôi.

Nói ngược lại, mối liên kết giữa Thông Huyền đại lục và thế giới bên Trung Đô cũng sẽ không hề ít.

Đàm luận với Sở Lăng Tiêu một hồi, Dương Khai không có được thông tin mình muốn, nhưng hắn đã khẳng định được một chuyện, chỉ cần kiên nhẫn tìm kiếm, nhất định có thể tìm được con đường thông về Trung Đô.

Việc này không thể vội vã trong một chốc, dù sao thì hiện tại hắn cũng chưa có khả năng an trí cho những thân bằng hảo hữu đó, càng không có đủ sức mạnh để có thể bảo vệ họ.

Có điều khả năng xé rách không gian đó cũng chỉ có thể tự mình khám phá những điều huyền bí trong đó thôi.

Từ biệt Sở Lăng Tiêu, trở về Khởi Tú phong, Dương Khai thông báo Phi Vũ sư thúc một tiếng, sau đó lập tức bắt đầu bế quan.

Hắn vừa mới đột phá đến Siêu Phàm tam tầng cảnh, tất phải mất một thời gian để củng cố tu vi bản thân, vừa vặn mượn cơ hội này, tìm hiểu bí ẩn của năng lực xé không gian.

Vẫn là gian mật thất đó của Khởi Tú phong, cả mật thất được tạo nên từ tinh thạch, linh khí kinh người, giá trị chế tạo xa xỉ. Năm đó Dương Khai từng bế quan luyện đan ở đây, nay muốn mượn tiếp, Phi Vũ tất đồng ý ngay.

Sau khi đóng cửa mật thất, Dương Khai vung tay lên, hư không bỗng nhiên nứt ra một khe hở đen kịt, trong đó chỉ có hỗn độn hư vô, tản mác ra từng luồng khí tức năng lượng quỷ dị, kinh hãi vô cùng.

Hiện tại Dương Khai thi triển khả năng xé không gian này đã đạt đến trình độ tùy tâm sở dục, rất đỗi thuần thục.

Dương Khai đâm thẳng vào trong hư không tối đen, khe hở nhanh chóng khép lại, chôn vùi mọi dấu vết của chính mình.

Cảm giác mất trọng lực lại kéo đến, Dương Khai bình tĩnh khoanh chân ngồi giữa hư không loạn lưu, vừa vận công pháp củng cố tu vi, vừa phóng thần niệm, điều tra quỹ tích hư không loạn lưu.

Hắn cứ có cảm giác, sự bí ẩn của hư không này nằm ở những dòng loạn lưu hư không kia, sở dĩ không ai có thể khám phá ra, thật sự là vì những dòng loạn lưu hư không đó quá nguy hiểm.

Kể cả là cường nhân Nhập Thánh Cảnh đến đây, cũng chưa chắc có thể chống đỡ được những dòng loạn lưu này, Chỉ sợ chẳng được mấy chốc thì thân xác sẽ bị hủy hoại, thần hồn tan rã.

Song Dương Khai lại không sợ chút nào, cơ thể hắn dũng mãnh, thần thức đặc biệt, về điểm này thì hắn rõ ràng đã chiếm ưu thế rất lớn.

Thần niệm hóa thành ngàn vạn sợi, bám vào loạn lưu, xuôi theo dòng chảy của chúng, để tìm ra quy luật trong đó.

Dương Khai không nóng vội, tâm tình vững vàng.

Thời gian trôi qua, dần dần hắn tựa hồ cảm thấy được một chút quy luật, rồi lại không nắm được điểm mấu chốt trong đó, buộc phải tập trung hơn.

Bỗng nhiên, loạn lưu trong cả hư không trở nên bất định, Dương Khai rùng mình, vội vàng thu hồi thần niệm, nhìn quanh quất, hắn kinh ngạc phát hiện khoảng hư không này hỗn loạn vô cùng, một luồng năng lượng cuồng bạo xen lẫn khí tức hủy diệt từ bốn phương tám hướng cuốn tới.

Lại gặp phải hư không loạn lưu bộc phát rồi!

Trước đây khi Dương Khai thử nghiệm xé rách không gian, thường xuyên gặp phải chuyện này, không khác gì khi ở Tinh Không vậy, lực tinh không hội tụ tới một mức nhất định, sẽ hình thành bão tinh không.

Trong khe nứt hư không này, cũng tồn tại một hiện tượng do lực hư không hội tụ, gọi là bão hư không.

Đó là kết quả tất yếu khi lượng biến dẫn đến chất biến.

Mỗi lần gặp phải hiện tượng này, Dương Khai phải tạm lánh đi, còn lần này khi phát giác ra, hắn lập tức có ý nghĩ phải rời khỏi đây, nhưng rất nhanh, hắn bình tĩnh lại, nhíu mày suy nghĩ.
Lần trước trong Tinh Không hắn đã gặp bão tinh không, đem lại không ít thu hoạch cho hắn, đột phá thẳng lên đến Siêu Phàm Cảnh. Nếu giờ nán lại thử cảm thụ sự huyền bí trong bão hư không, nói không chừng có thể lột trần bí mật xé rách không gian!

Vừa nảy ra ý này xong, Dương Khai cũng không vội rời đi nữa, hắn lẳng lặng ngồi giữa những loạn lưu hư không, âm thầm ngưng tụ sức mạnh, sẵn sàng nghênh đón uy năng hủy thiên diệt địa.

Ngay sau đó, năng lượng cuồng bạo lập tức nuốt trọn lấy hắn.

Chỉ trong một cái nhay măt, áo Dương Khai quần áo toàn bộ hóa thành bột, trên thân thể cường tráng chằng chịt là những vết thương, cơ hồ không có một tấc nào là nguyên vẹn.

Dương Khai không khỏi biến sắc.

Tuy hắn biết rõ năng lượng nơi này quỷ dị và mức độ gây thương tích hơn hẳn với lực tinh không, nhưng hóa ra hắn vẫn là đánh giá hơi thấp.

Vội vàng bộc phát hết sức mạnh bản thân, tiếp nhận sự hủy họa như phong ba bão táp đó.

Da thịt tổn hại, mau chay đâm đia, thoạt nhìn qua, cả người Dương Khai như bị lột mất một lớp da, da thịt lấm máu đỏ loe lóe kim quang không ngừng nhu động, từng luồng sức mạnh nhỏ bé tràn vào người Dương Khai qua hàng trăm triệu lỗ chân lông.

Thần sắc chấn động, Dương Khai vứt bỏ cơn đau đớn qua một bên, vội vàng dụng tâm cảm thụ.

Những sức mạnh này, chính là lực hư không, là căn cứ để hắn phá giải năng lực xé không gian.

Lực hư không mỗi lúc thêm mãnh liệt, dần dần ngay cả Dương Khai cũng không chịu đựng nổi, a một cảm giác hoảng loạn như sắp bị xé thành trăm mảnh bất giác nảy sinh.

Hơn nữa, hình như do lực hư không mà ngũ quan cũng trở nên mờ ảo, không chân thực.

Rõ ràng hai chân hai tay hắn ở ngay trước mắt, nhưng vì không gian nhiễu loạn gấp khúc, khiến Dương Khai nhầm rằng tứ chi muốn phân tán ra nhiều góc.

Không dám chần chừ, Dương Khai bèn khẽ quát một tiếng: - Nhập ma!

Ma khí đen kịt nồng nặc cuồn cuộn tuôn ra từ trong Ngạo Cốt Kim Thân, hóa thành từng đường Ma vân tinh xảo quỷ dị trùm lên thân thể Dương Khai, khắc sâu vào huyết nhục của hắn, sau đó biến mất tăm.

Lực khí huyết sôi sục điên cuồng, khí thế và khí tức cũng thăng hoa dữ dội.

Cơn đau và cảm giác bị hủy hoại vốn không thế hứng chịu nổi, thoáng cái đã dịu đi hẳn.

Khẽ thở phào một hơi, thể xác và tinh thần rộng mở nghênh đón lực hư không bộc phát, để cho những sức mạnh đó in dấu vào từng ngóc ngách trong cơ thể mình, dùng thân thể để ghi nhớ.

Thời gian chưa bao giờ trôi chậm như thế, nhưng dần dần, Dương Khai phát hiện cảnh vật trước mắt mình như đã có một vài thay đổi nhỏ bé.

Những dòng hư không loạn lưu vốn không thể khống chế, hiện giờ kiểm tra lại, Dương Khai phát hiện rõ quy luật của chúng, phất tay thôi mà những hư không loạn lưu đó cũng bắt đầu lưu động theo chỉ thị của hắn. Dương Khai nhếch miệng mỉm cười, tiếp tục duy trì trạng thái như vậy, không ngừng thăm do những điểm huyền diệu thông qua lực hư không tràn vào người hắn.

Rất lâu sau đó, bão hư không cuối cùng đã đi qua, tất cả đã gió êm sóng lặng.

Dương Khai chậm rãi mở mắt ra, ngạc nhiên phát hiện, vốn là một khoảng hư vô hỗn độn trong khe nứt, giờ phút này lại xuất hiện thêm nhiều đốm sáng huỳnh quang, lấp lánh như bầu trời đầy sao, đẹp đến lạ thường.

Thần niệm chạm đến, mỗi một đốm huỳnh quang đó đều truyền lại một luồng tin tức tinh diệu.

Dương Khai nhíu mày lại, cẩn thận điều tra, dần dần hắn đã nắm được điểm mấu chốt trong đó, trong lòng phấn chấn không thôi.

Tập trung nhìn vào một đốm sáng trong số đó, hình ảnh một ngọn núi hùng vĩ khắc vào tâm thức hắn, ngọn núi này cao tới mấy trăm nhẫn, xung quanh là những ngọn núi khác nằm san sát, và trên một góc ngọn núi này, lại có một thác nước đổ nghiêng, phía sau thác nước, che lấp một sơn động.

Cảm giác vô cùng kỳ diệu, tựa như cả người Dương Khai đang lơ lửng ở giữa không trung, quan sát ngọn núi quen thuộc này.

Khởi Tú phong!

Chính là ngọn núi sở hữu của Phi Vũ sư thúc, và cũng là nơi hắn đang bế quan tu luyện.

Vươn tay ra xé không gian, Dương Khai chui ra từ đó.

Mắt hắn hoa lên, đợi đến khi định thần lại, hắn đã ở giữa một khu rừng, cây cối bốn phía chập chờn, xung quanh chim hót hoa nở, bên tai còn có thể nghe được tiếng thác đổ.

Dương Khai vội vã bay vút lên trên bầu trời, quan sát phía dưới.

Một lát sau, hắn không kìm được bật cười lớn!

Cảnh tượng nhìn xuống từ trên cao này không khác gì cảnh tượng hắn đã nhìn thấy qua đốm sáng trong khe nứt không gian.

- Thì ra là thế! Dương Khai ật đầu lia lịa, kích động ngửa mặt lên trời thét dài.

Cho đến hôm nay, cuối cùng thì hắn đã chính thức nắm được bí mật của thuật xé không gian, không bao giờ như trước kia nữa, từ khe nứt không gian tùy ý đi đến một nơi nào đó trong phạm vi vài trăm.

Hắn hiện tại chỉ cần muốn là có thể xác định chính xác phương hướng và vị trí mình muốn đi.

Dùng thân thể ghi nhớ bí ẩn của lực hư không quả nhiên hữu hiệu vô cùng.

Nếu sớm biết phương pháp này khả thi, Dương Khai đã làm từ lâu rồi, sao mãi đến giờ mới lĩnh ngộ được chân lý của bí thuật này?

Trên sườn núi, một bóng người lao về phía này nhanh như chớphình như bị kinh động bởi tiếng cười của Dương Khai, đến xem thử có chuyện gì.

Khi đến gần, mới thấy được Dương Khai đứng giữa không trung, Phi Vũ không khỏi lộ thần sắc cổ quái, tay chạm lên trán, ngửa đầu nhìn lên, gọi lớn: - Tiểu sư điệt, không phải ngươi đang bế quan sao? Sao lại chạy ra đây?

Nghe thấy giọng bà, Dương Khai vội vàng phi thân xuống, cười hì hì: - Hôm nay xuất quan, nên ra ngoài dạo một lát.

- Xuất quan?

Phi Vũ nhíu chặt mày. - Sao ta không nhìn thấy?

Bà luôn ở trong động, không hề nhìn thấy Dương Khai trở ra từ trong mật thất, ắt phải hồ nghi khó hiểu.

- Chắc tại sư thúc không để ý thôi. Dương Khai thuận miệng ứng phó.

Phi Vũ cũng không hỏi nhiều hơn nữa, chỉ nhìn hắn từ trên xuống dưới bằng ánh mắt xem xét, nhoẻn miệng cười: - Tiểu sư điệt, ngươi không thấy mình có chỗ nào đó hơi lạ sao?

- Lạ ư? Dương Khai nhíu mày, không biết bà đang nói cái gì.

- Tiểu tử vóc dáng không tệ nhỉ... Phi Vũ miệng tấm tắc, cái cổ trắng nõn dần dần ửng đỏ, đôi mắt thì vẫn không ngừng nhìn từ trên xuống dưới. - Có mặc quần áo mà thật sự là nhìn chẳng ra.

Dương Khai tối sầm mặt, lập tức ý thức được bà đang nói gì, hắn vụt lao đi, lập tức nhảy xuống đầm sâu bên dưới thác nước.

Chương 846: Trả thật à.

Đằng sau lưng truyền đến tiếng cười khanh khách như chuông của Phi Vũ sư thúc, nghe phóng túng hết đỗi.

Dương Khai xấu hổ tột cùng, hắn vừa rồi chỉ lo đắm chìm tại trong việc lĩnh ngộ chân lý bí thuật xé không gian, đến việc y phục của mình đã bị tan tành giữa cơn bão hư không hắn cũng không phát hiện ra.

Chẳng trách ánh mắt Phi Vũ sư thúc nhìn mình cứ là lạ.

Thò đầu lên từ dưới đầm nước, hắn gạt đi nước trên mặt, nói lớn: - Sư thúc, chuyện thế này lần sau nói sớm một tiếng giùm sư điệt được không?

Phi Vũ thò đầu ra từ phía trên thác nước, cười ngặt nghẽo, trả lời:

- Có sao nào, sư thúc lớn tuổi hơn ngươi nhiều, ngươi còn sợ xấu hổ gì chứ?

Dương Khai càng rúc đầu xuống nước, chỉ lộ ra hai con mắt.

Đối vơi vị sư thúc này, hắn chỉ biết có bó tay, bởi sư thúc vai lứa cao hơn hắn, nếu đổi thành những nữ nhân khác trêu chọc hắn như vậy, Dương Khai đã sớm cho biết mặt, cho họ biết nam nhân có những người không thể chòng ghẹo được.

Nhưng đối phương lại là sư thúc của hắn.

- Có điều rốt cuộc ngươi bế cái quan kiểu gì mà vêt thương chông chât như vậy? Phi Vũ nghiêm mặt lại, ân cần hỏi.

Vừa rồi bà thấy rõ ràng, trên da thịt lõa lồ của Dương Khai, có nhiều vết máu đã khô, hiển nhiên là do chảy quá nhiều máu.

- Không cẩn thận nên thành ra như vậy. Dương Khai uể oải đáp.

Xác định hắn không có gì đáng ngại, Phi Vũ mới yên tâm, lại cười đùa một lúc rồi mới xuống núi.

Dương Khai tắm dưới đầm một lúc lâu, sau đó lấy ra một bộ quần áo mới toanh mặc vào.

Quay trở lại sơn động, Phi Vũ cứ cười tủm tỉm, làm Dương Khai xấu hổ chỉ muốn kiếm cái lỗ chui xuống.

- Đúng rồi, ngươi có muốn đi gặp Đỗ lão không? Lúc ngươi không trở lại, lão ấy thường xuyên nhờ Mễ Na tới dò la tin tức của ngươi, xem ra Đỗ lão rất quan tâm ngươi đấy. Phi Vũ bỗng nhiên nói.

- Ừm, nên đi gặp. Dương Khai gật đầu. - Dù sao thì cũng rảnh rỗi, giờ sư điệt qua đó luôn.

- Ừ, đi sớm về sớm! Phi Vũ khoát tay, biết Dương Khai có chút câu nệ trước mặt mình, nên cũng không ngăn cản hắn.

- Có thể sư điệt sẽ ở lại đó một thời gian, có vài vấn đề về thuật luyện đan muốn thỉnh giáo Đỗ lão.

Phi Vũ liếc mắt nhìn hắn, cười cợt nhả: - Tùy ngươi, đừng có đi ròng rã mấy năm không về như lần trước là được!

Bà cho rằng Dương Khai đang tìm cớ để tạm thời lánh bên ngoài, kỳ thực Dương Khai đúng là có chuyện về thuật luyện đan muôn thỉnh giáo Đỗ lão.

Nay tay nghề luy luyện đan của hắn đã khá cao, không kém Đỗ Vạn bao nhiêu, phối hợp thêm linh trận tuyệt diệu mà hắn nắm giữ, riêng về luyện chế đan dược thôi, hắn cũng không thua kém Đỗ Vạn.

Nhưng dù gì thì Đỗ Vạn cũng đã bôn ba trong lĩnh vực này nhiều năm, ít nhiều gì cũng có những tâm đắc và kinh nghiệm riêng của bản thân.

Những điều này đều cần đến sự tích lũy và lắng đọng của thời gian, là thứ mà Dương Khai không thể nào có được, như thế đủ thấy là vô cùng quý giá rồi.

Muốn giải phóng tộc Cổ Ma nhất tộc khỏi Tiểu Huyền giới, thuật luyện đan Dương Khai vẫn còn thiếu một chút lão luyện, hắn muốn trong thời gian ngắn nhất, nâng cao thuật luyện đan của mình, sau đó đi Tuyết Sơn phóng thích tộc Cổ Ma.

Có tộc Cổ Ma làm sức mạnh và chỗ dựa, Dương Khai có thể làm được rất nhiều việc mà một mình hắn không làm được.

Từ biệt Phi Vũ, Dương Khai đi khỏi Thiên Tiêu Tông, bay thẳng về phía Cự Thạch Thành.

Sau hai canh giờ hắn đã đến nơi.

Khi tới đây, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện, tòa thành này hình như náo nhiệt hơn hẳn lúc trước, lui tới, có rất nhiều võ giả đến từ bên ngoài, cũng không biết đang làm gì trong đó.

Dương Khai lắc đầu, không để ý người khác nữa, trực tiếp đi về hướng hiệp hội đan sư.

Bước đến trước hiệp hội đan sư, Dương Khai mơi vừa đi vào, một tiểu cô nương liền hầm hập xông tới, trông thì nàng mới chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, đầu thắt hai bím tóc đuôi ngựa,ngây thơ sáng sủa.

Tuổi quá nhỏ, cơ thể còn chưa nở nang, nhưng cũng có thể nhìn ra được đúng là mỹ nhân, trước ngực như nhét hai cái bánh, nhỏ nhắn khả ái.

Tiểu cô nương đó xộc thẳng tới trước mặt Dương Khai, dang ra hai tay ngăn cản hắn, ngước lên nói: - Ngươi là ai, sao dám tùy tiện xông vào đây? Dương Khai ngạc nhiên, nhìn nàng từ trên xuống dưới, phát hiện tiểu nha đầu này tu vi cũng không phải tầm thường, cao hơn Tôn Ngọc của Long Phượng phủ lúc trước một bậc, những Chân Nguyên Cảnh cửu tầng.

- Ngươi là ai? Dương Khai hỏi lại.

Trong hiệp hội đan sư chỉ có ba người mới đúng, Đỗ Vạn, Mễ Na, còn có sư phụ của Mễ Na, Diệp Hùng.

Thêm môt thiếu nữ nhỏ thế này từ lúc nào vậy?

- Ngươi quan ta là ai? Đối phương khịt mũi, bất mãn nhìn Dương Khai: - Nơi này là hiệp hội đan sư ngươi không biết sao? Hạng tạp nham không được tùy tiện vào.

- Tạp nham... Dương Khai á khẩu, tiểu cô nương này tuổi không lớn lắm, người cũng chẳng cao, vậy mà khẩu khí lại không hề nhỏ.

- Hừ, nhà ngươi tới cầu xin Đỗ lão và Diệp sư phụ luyện đan chứ gì? Muôn luyện đan thì một tháng sau hẵng quay lại, công việc của hai vị sư phụ đều kín hết cả rồi. Thiếu nữ tự cho là thông minh phỏng đoán.

- Bận vậy à? Dương Khai ngạc nhiên.

- Đương nhiên, trong khoảng thời gian này, người đến cầu xin hai vị đại sư luyện đan nhiều lắm dấy. Thiếu nữ này dương dương tự đắc, như thể mấy người đó đến cầu nàng luyện đan vậy, đôi mắt sáng ngời đảo mấy vòng, bỗng nhiên nói: - Nhưng nếu ngươi muốn luyện chế đan dược đẳng cấp không cao, ta có thể giúp ngươi luyện chế.

- Ngươi cũng biết luyện đan? Dương Khai nhìn nàng, lập tức cảm thấy thú vị.

- Đương nhiên rôi, ngươi cũng đừng có coi thường người khác, người ta là luyện đan sư Huyền cấp hạ phẩm đấy!

- Ồ? Thế thì giỏi thật. Dương Khai tán thưởng thành thật, nàng nhỏ tuổi như vậy, đã là luyện đan sư Huyền cấp hạ phẩm, hơn nữa thiếu nữ này mấy năm trước Dương Khai cũng chưa từng gặp qua, nói cách khác nàng mới tới đây độ năm ba năm là cùng, chắc là hạt giống tốt để luyện đan mà Đỗ Vạn hoặc Diệp Hùng tìm được ở đâu đó, đưa về bồi dưỡng.

Năm ba năm, đạt đến Huyền cấp hạ phẩm, tư chất quả thật không tầm thường.

Được Dương Khai tán thưởng, thiếu nữ này cười toe toét, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng không dữ dằn nữa, hì hì nói: - Thế nào? Ta giúp ngươi luyện đan nhé, xác xuất luyện đan thành công của ta là tám phần đó.

- Tám phần, quá tốt, vậy ngươi muốn lấy thù lao bao nhiêu? Dương Khai vuốt cằm hỏi.

- Không cần ngươi trả thù lao! Thiếu nữ liền đáp. - Đỗ lão và Diệp sư phụ bảo, hiện giờ ta nên luyện tập nhiều, cho nên nếu có cơ hội thì phải nắm lấy... Ừm, đương nhiên, nếu ngươi nhất định muốn trả thù lao Người ta cũng không cự tuyệt đâu, kỳ thực luyện đan rất vất vả, mỗi lần luyện đan, Vũ Nhi đều mệt đến đầm đìa mồ hôi!

Dương Khai cười ha hả: - Ngươi tên là Vũ Nhi đúng không.

- Ừm.
Dương Khai trầm ngâm một chút, sau đó lấy ra một ít dược liệu Thiên cấp và Huyền cấp trung, hạ phẩm từ trong không gian Hắc Thư đưa cho nàng.

Những dược liệu này cấp bậc không cao, Dương Khai có giữ lại cũng không dùng đến, vừa vặn cho tiểu cô nương này để nàng luyện tập, nâng cao tay nghề.

Dương Khai còn nhớ hồi mình bắt đầu học luyện đan, vì thu thập dược liệu mà tốn biết bao nhiêu công sức.

Vũ Nhi mắt sáng rực, nhận lấy dược liệu bỏ vào túi Càn Khôn của mình, măt may hơn hơ.

- Ngươi cứ giúp ta luyện chế một trăm viên thông linh đan là được. Cho đủ dược liệu xong, Dương Khai đưa ra yêu cầu.

- Được, nhiều dược liệu như vậy hẳn là đủ. Vũ Nhi vui sướng nhận lời. - Nhưng một trăm viên thì cân một ít thời gian, một tháng sau ngươi hãy tới tìm ta, đến lúc đó ta sẽ giao đan dược cho ngươi!

- Được. Dương Khai nghiêm mặt gật đầu, lại lấy ra một ít tinh thạch: - Đây là thù lao của ngươi!

- Trả thật à... Vũ Nhi khúm núm nhìn Dương Khai, bàn tay nhỏ vân vê vạt váy hoa váy, muốn nhận nhưng lại ngại, thần sắc ngập ngừng.

- Ngươi luyện đan tốn nhiều sức lực, phải có thù lao mới được.

- Vậy... Vũ Nhi không khách khí. Vũ Nhi vừa nói, vừa nhận lấy số tinh thạch đó, mặt mày rạng rỡ, nàng bỗng cảm thấy gã thanh niên trước mặt này thân thiết hơn Đỗ lão, càng anh tuấn hơn Diệp sư phụ, nàng khua tay nói: - Cứ thế nhé, một tháng sau ngươi tới đây lấy đan dược, ta nhất định sẽ không khiến ngươi thất vọng đâu.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, đưa mắt nhìn theo bóng nàng chạy vụt đi.

Chạy đến góc rẽ, Vũ Nhi đang hưng phấn thì va vào Mễ Na đang đi tới, Mễ Na tay mắt lanh lẹ, tóm nàng lại, quở: - Tiểu nha đầu, cả ngày cứ hấp ta hấp tấp, lấy sức đâu mà lắm vậy?

- Sư tỷ xem này! Vũ Nhi giơ tinh thạch trên tay ra, Mễ Na sáng rỡ hai mắt, ngạc nhiên nói: - Ở đâu nhiều tinh thạch vậy?

- Trong túi Càn Khôn vẫn còn nữa, người đó cho muội hơn hai mươi khối!

- Ai cho muội? Mễ Na không khỏi chau mày.

- Một tên nam nhân muốn muội giúp hắn luyện chế một trăm viên thông linh đan, rồi cho muội số tinh thạch này coi như trả thù lao.

- Một trăm viên? Mễ Na kinh ngạc. - Hắn cần nhiều thông linh đan như vậy làm gì? Hơn nữa hắn còn giao cho muội luyện chế?

- Đung vây! Dược liệu đều đang nằm hết trong túi Càn Khôn của muội đây này.

Mễ Na nghiêm mặt, khẽ hừ: - Lòng người khó lường! Người này hoặc là mù, hoặc là có mưu đồ! Hắn còn ở trong hiệp hội không?

- Không biết Mới vừa rồi thì vẫn còn. Vũ Nhi nhìn Mễ Na, không hiểu tại sao sư tỷ lại có vẻ không vui.

- Để ta đi xem. Mễ Na nói xong, liền chạy ra ngoài.

Sư muội nàng tuổi quá nhỏ, vẫn còn trong quá trình học thuật luyện đan, nếu là người nọ thật sự muốn thỉnh cầu luyện đan, bất luận thế nào cũng sẽ không nhờ Vũ Nhi, vì trông nàng không đáng tin cậy.

Bản năng của Mễ Na mách bảo, tên nam nhân đó đang ôm mục đích khác để tiếp cận Vũ Nhi.

Hung ác lao tới, nàng thề độc phải cho tên đó biết tay, để cho hắn biết người của hiệp hội đan sư không phải dễ ức hiếp.

Còn chưa tới nơi cửa, liền nhìn thấy một người thong dong bước tới, bốn mắt nhìn nhau, người nọ cười tủm tỉm chào nàng: - Mỹ nữ, đã lâu không gặp.

Mễ Na đứng sững nguyên chỗ, ngơ ngác nhìn đối phương, một hồi lâu mới có phản ứng, thốt lên: - Dương Khai!

Vừa nói, vừa phấn khởi lao đến, ngạc nhiên nói: - Cai tên nay, cuối cùng cũng về rồi đấy hả?

- Ừm, mới vừa về một tháng.

- Ta còn tưởng ngươi chết ở bên ngoài rồi chứ. Mễ Na hục hặc.

- Mấy năm nay, cứ cách một thời gian, Đỗ lão đều phái ta đến Thiên Tiêu Tông dò la tin tức của ngươi, nhưng mãi không thu được gì.

Chương 847: Vị khách của Đỗ lão.

Trong Hiệp hội đan sư, bỗng gặp lại Dương Khai sau nhiều năm không gặp, Mễ Na vui mừng ra mặt.

Nhưng vừa nghĩ tới việc Đỗ lão rất quan tâm đến hắn, nàng ghét đến ngứa răng, vì tên này mà không biết nàng phải chạy qua Thiên Tiêu Tông bao nhiêu lần, đến mức sắp san bằng đỉnh núi bên đó tới nơi rồi.

- Chẳng phải ta đích thân tới rồi đây sao. Dương Khai cười khì khì.

- Coi như ngươi biết điều! Mễ Na khẽ hừ, nhìn Dương Khai, hồ nghi nói: - Vừa rồi người yêu cầu Vũ Nhi luyện đan chính... đừng nói là ngươi đấy nhé?

- Đúng vậy. Dương Khai gật đầu.

Mễ Na khẽ vỗ ngực thở phào: - Là ngươi thật à, vậy thì không sao rồi, ta còn tưởng tên nào đui mắt muốn nhằm vào Vũ Nhi, đang định giáo huấn hắn một trận đây.

Dương Khai mỉm cười: - Ta thấy hình như cô nàng rất cần ít nguyên liệu luyện tập, nên mới cho... Trong Hiệp hội đan sư có một tiểu nha đầu như vậy từ lúc nào thế, sao hồi trước ta không thấy.

Mễ Na nghe vậy, thần sắc buồn bã, quay đầu lại nhìn, xác định Vũ Nhi đã đi xa rồi mới thấp giọng nói:

- Ta và Đỗ lão nhặt về... Nha đầu đáng thương.

- Nhặt về sao? Dương Khai ngạc nhiên.

- Ừ, năm đó bọn ta trên đường từ Phù Vân Thành trở về, đi qua một làng nhỏ, ngôi làng đó bị thú tấn công, tất cả mọi người đều chết hết, chỉ còn một mình nó gào khóc trong đống đổ nát. Đỗ lão không đành lòng để nó ở lại, nên đã đưa về Cự Thạch Thành. Hồi đưa nó về đây, nó còn chưa đầy mười tuổi, người gầy giơ xương, cũng không biết nói chuyện, hình như do quá sợ hãi... Ở đây được vài năm thì thành như bây giờ, sức khỏe dồi dào, cả ngày chạy như điên, cả ta cũng không bắt được.

Dương Khai không khỏi bật cười, gật gù:

- Nhưng hai người đã nhặt được một hạt giống tốt.

- Đúng vậy! Mễ Na sáng rực hai mắt. - Đỗ lão nói Vũ Nhi rất thích hợp với luyện đan, lúc đưa nó về, nó thậm chí còn chưa từng tu luyện bao giờ, nay cảnh giới của nó thì ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy, Chân Nguyên Cảnh cửu tầng, trình độ luyện đan thì xấp xỉ Huyền cấp. Ta thân làm sư tỷ, cũng cảm thấy áp lực, nếu không cố gắng thêm, sẽ bị tiểu nha đầu này vượt qua mất.

Dương Khai cười to: - Chuyện này còn phải đợi thêm nhiều năm nữa.

- E là chẳng bao lâu đâu...

Mễ Na mếu mặt: - Ta vẫn chỉ là một luyện đan sư Linh cấp hạ phẩm, cao hơn Vũ Nhi một cấp bậc lớn mà thôi, với tốc độ tiến bộ của tiểu nha đầu này, không tới mười năm là có thể vượt qua ta rồi.

Nói xong, Mễ Na bỗng nhiên tò mò nhìn Dương Khai: - Ngươi thì sao? Linh cấp thượng phẩm có tiến bộ gì không?

- Có một chút. Dương Khai sờ mũi, không dám nói thật, sợ đả kích đến Mễ Na.

- Được rồi được rồi, thấy ngươi như vậy ta đủ biết chắc chắn là ngươi đã có thể luyện chế Thánh đan rồi. Bổn cô nương chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, không dám so sánh với hai kẻ quái thai các ngươi!

Mễ Na rầu rĩ, bỗng nhiên lại cười nói: - Không nói chuyện này nữa, vào đi, nếu Đỗ lão biết ngươi tới, nhất định sẽ rất vui.

Dương Khai khẽ gật đầu, đi theo nàng vào trong Hiệp hội đan sư.

Còn chưa tới vào tận bên trong, Dương Khai thần sắc khẽ động, hồ nghi nói: - Đỗ lão đang tiếp khách à?

Hắn cảm thấy khí tức của vài người đang ở trong phòng Đỗ lão, còn thoáng nghe thấy vài tiếng cười. Trong mấy người này, có một người là Đỗ Vạn, còm mấy người khác, công lực cũng không thấp, đều có cấp độ Siêu Phàm Cảnh.

- Đúng vậy.

Mễ Na đáp. - Vừa vặn hôm nay có khách đã.

- Thế thì ta đợi một lát vậy.

- Không cần... Mễ Na cười thần bí. - Ta nghĩ mấy vị khách kia cũng muốn gặp ngươi.

Dương Khai ngạc nhiên, bỗng hiểu ra: - Không lẽ là mấy vị gặp ở Phù Vân Thành?

- Thông minh! Mễ Na nhoẻn miệng cười, lúc này đã tới trước phòng Đỗ Vạn, nàng gọi vào:
- Đỗ lão, lại có khách đến ạ.

Tiếng cười và cuộc nói chuyện bên trong chợt dừng lại, giọng Đỗ Vạn vọng ra: - Bảo họ hôm khác lại đến, hôm nay lão phu không tiếp khách khác nữa.

- Đỗ lão có chắc không đó ạ? Nếu thật là như vậy, thì con đuổi hắn đi đây. Mễ Na vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Dương Khai.

- Nha đầu này... Đỗ Vạn cười chịu thua. - Rốt cuộc là ai vậy? Nghe ý của con, vị khách này hình như rất quan trọng.

Không đợi Mễ Na trả lời, Dương Khai cung kính nói: - Đỗ lão, là vãn bối, tiểu tử Dương Khai!

- Dương Khai? Giọng Đỗ Vạn đột nhiên cao lên hản, ngay lập tức một hồi tiếng động lộp cộp vang lên, sau một lát, cửa phòng mở ra, Đỗ Vạn vẻ mặt ngạc nhiên, đợi đến khi nhìn thấy Dương Khai, hai con ngươi đục ngầu chợt sáng rạng rỡ: - Là ngươi thật à!

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

- Mau vào, mau vào! Đỗ Vạn nhiệt tình mời Dương Khai vào. - Ngươi cuối cùng cũng về rồi.

- Lang thang bên ngoài một thời gian, mới trở lại tông môn cách đây không lâu, nghe nói Đỗ lão nhiều lần phái Mễ Na đến Thiên Tiêu Tông dò la tin tức tiểu tử, được Đỗ lão quan tâm, tiểu tử vô cùng cảm kích. Dương Khai nghiêm mặt nói.

- Khách khí rồi, khách khí rồi, ngươi là thành viên của hiệp hội đan sư ta, ta thân là chủ quản, tất phải quan tâm đến ngươi. Đỗ Vạn cười khà khà, gương mặt già nua tươi như hoa. - Ngươi tới cũng khéo, đúng lúc ta và mấy vị lão hữu đang nói về ngươi.

Hai người vừa nói vừa vào vào trong sương phòng.

Trong sương phòng, mấy lão già tuổi tác và khí chất tương đồng với Đỗ Vạn đang thò đầu ra ngóng chuyện.

Đợi Dương Khai xuất hiện, tất cả đều lộ thần sắc ngạc nhiên và ngờ vực.

- Ồ, Đỗ Vạn. Một lão già đầu to tai lớn ở phía bên trái kêu lên. - Không đúng, tiểu tử lần trước ta gặp không phải là hắn, có phải lão tưởng ta mắt mờ đãng trí, tìm bừa một người về lừa ta không đấy?

Lão già này hình như do quá béo, ngồi dưới đất trông không khác một đống thịt, cả người dựa hết vào vách tường, nói xong mấy câu là thở hồng hộc.

- Đúng vậy... Vóc người thì không na ná, giọng nói cũng giống, chỉ có tướng mạo không giống! Một lão già khác ở bên vuốt râu quan sát Dương Khai.

- Ha ha, hai lão già đần độn, không nhớ năm đó Đỗ Vạn giúp người khác luyện đan, đã có được một bí bảo thần kỳ sao? Người thứ ba ở giữa nhìn ra huyền cơ, cười đắc ý: - Ta nhớ bí bảo đó có thể thay đổi hình dạng và khí tức của con người.

- Nói như vậy... đúng là tiểu tử đó thật? Cái mà năm đó chúng ta nhìn thấy không phải là tướng mạo thật của hắn? Vị thứ tư là một bà lão, cặp mắt sáng ngời, thốt lên kinh ngạc. - Đúng là tiểu tử, bái kiến các vị đại sư. Dương Khai mỉm cười chắp tay.

- Nào, ngồi xuống rồi nói tiếp. Đỗ Vạn nhiệt tình vẫy tay. - Chúng ta đều lười biếng quen rồi, ngươi đừng quá câu nệ, cứ thoải mái đi.

Dương Khai nhìn thoáng qua, phát hiện mấy vị đại sư này quả thật đều rất thoải mái, bên cạnh có bàn ghế không ngồi, lại ngồi dưới đất. Đoán chừng là vì lão già béo quá độ kia.

Hắn cũng không để ý chừng mực theo, bèn ngồi xuống bên cạnh Đỗ Vạn.

Bốn cặp mắt thích thú nhìn vào hắn, Dương Khai gượng cười hì hì.

Hắn còn nhớ rõ, năm đó ở Phù Vân Thành, bởi giành giải quán quân của luyện đan đại hội, hắn đã lấy đi vài thứ từ túi Càn Khôn của bốn người này.

- Đỗ Vạn, ông cũng khôn khéo đấy, sớm cho tiểu tử này đeo bí bảo dịch dung, chẳng trách mấy năm nay, bao nhiêu người cầm bức họa hắn đi dò la, nhưng vẫn tìm không thấy.

Bà lão mỉm cười. - Hóa ra là như vậy.

- Nếu không làm thế, hắn sớm đã gặp phiền hà rồi. Đỗ Vạn mỉm cười. - Mặc dù có vài manh mối hướng về Thiên Tiêu Tông, nhưng bên đó có Sở Lăng Tiêu tọa trấn, vậy, nên cũng không có ai dám tới gây chuyện.

Dương Khai ngưng luyện ra dược dịch Ma hoa nghìn năm, tất sẽ có người đi dò la tung tích của hắn, hòng đoạt lấy thứ thiên tài địa bảo này từ trong tay hắn.

- Đừng nói là ngay từ đầu ông đã biết, hắn có thể lấy được dược dịch Ma hoa nghìn năm đấy nhé?

- Ta chỉ cảm thấy không thể để lộ thân phận trước mặt bao nhiêu người như vậy thôi. Đỗ Vạn cười cười khà khà. - Không có cân nhắc sâu xa như vậy, nhưng hắn có thể lấy được dược dịch Ma hoa nghìn năm, quả thật rất đáng kinh ngạc.

Dứt lời, lão chợt nói: - Phải rồi Dương Khai, giới thiệu với ngươi, vị này là chủ quản hiệp hội đan sư Toái Tinh Thành, Hồng Phương, luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm!

- Bái kiến Hồng đại sư! Dương Khai cung kính hành lễ.

- Không dám!

Hồng Phương vuốt râu, mỉm cười nói: - Chắc chẳng bao lâu nữa, ngươi có thể đạt tới trình độ như ta rồi, hai chữ đại sư này thôi miễn đi.

Đỗ Vạn mỉm cười, cũng không phản bác, rồi chỉ sang lão béo: - Vị này là chủ quản hiệp hội đan sư Thiểm Quang Thành Thường Bảo, luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm! Ừm, Thường huynh tham niệm ăn uống, cho nên tướng tá mới ra thế này, ngươi cần phải lấy đó mà làm gương.

Thường Bảo bĩu môi nói: - Ăn uống chính là chuyện tốt đẹp trong nhân gian, Đỗ Vạn ngươi không biết hưởng thụ rồi.

Đỗ Vạn không mặc kệ lão, lại chỉ sang một người khác nói:

- Vị này là chủ quản hiệp hội đan sư Tam Xuyên Thành, Hà Phong, luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm!

Vừa giới thiệu xong, Hà Phong liền xích lại, cười hì hì nói: - Tiểu tử, mấy năm trước ta mời ngươi đi Tam Xuyên Thành, ngươi không đồng ý, hôm nay suy nghĩ lại được không?

Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu: - Lão phu có mấy đứa cháu gái xinh đẹp, tùy ngươi lựa chọn, chọn hết cũng không thành vấn đề, chỉ cần ngươi đồng ý đến hiệp hội đan sư Tam Xuyên Thành là được.

- Được đại sư ưu ái, tiểu tử vô cùng cảm kích, nhưng Đỗ lão có ân dẫn dắt với tiểu tử, nên mong đại sư không quở trách, hảo ý của đại sư, tiểu tử đành từ chối.

Hà Phong không khỏi trợn trừng mắt, khẽ nói: - Lá gan không nhỏ, chưa có ai dám tận mặt từ chối hảo ý của lão phu, tiểu tử thối nhà người được lắm, dăm ba lần khiến lão phu mất mặt!

- Ai bảo ngươi tự làm mình mất mặt? Đỗ Vạn cười ha hả, lời nói của Dương Khai chất phác ngay thẳng, lão nghe mà vui tột độ, không để ý tới Hà Phong, chuyển hướng sang bà lão kia, mở miệng nói: - Vị này là chủ quản hiệp hội đan sư Phá Nguyệt Thành, Khổng Nhược Vũ, luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm!

Dương Khai nghiêm mặt, tiếp tục hành lễ.

Đa số những luyện đan sư và luyện khí sư đạt đến trình độ cao nhất đều là nam, nữ thì không hề nhiều, vì phụ nữ trời sinh thể chất âm nhu, không hợp với dương hỏa cần cần có khi luyện đan, luyện khí. Nhưng bà lão Khổng Nhược Vũ này có thể chạm đến trình độ luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm, đã đủ nói lên sức lực mà bà đã bỏ ra nhiều hơn hẳn những người khác, tư chất cũng tốt hơn. Nếu như bà là đàn ông, có lẽ thành tựu hiện có sẽ cao hơn nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau