VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Người đêm hôm đó quả nhiên là

- Cũng không biết ai xấu xa, suốt ngày nhìn chằm chằm vào đùi vào mông của tiểu cô nương người ta.

Dương Khai đáp lại không chút nể nang.

- Ngươi lại nói chuyện này.

Mộng Vô Nhai sợ hãi, ngó nghiêng xung quanh, cũng không biết sợ ai nghe được, chắp tay:

- Dương thiếu gia, Dương đại gia, chúng ta đừng nhắc tới chuyện này nữa được không? Lão phu chỉ muốn xem chúng trưởng thành phát dục như thế nào thôi, chứ không phải muốn làm gì chúng cả.

Thấy lão chịu thua, Dương Khai cũng không hỏi thêm nữa mà nghiêm túc nói:

- Việc lão muốn ta giúp có liên quan đến chuyện đó sao?

- Không sai!

Nói đến việc chính, thần sắc Mộng Vô Nhai cũng trở lên nghiêm túc:

- Cho nên Tiểu Dương Khai, ngươi nhất định phải nói thực cho lão phu biết, ngươi đã từng… có chuyện gì đó… với nữ tử chưa?

Sắc mặt Dương Khai ngượng ngùng, khịt mũi nói:

- Không có.

- Tốt!

Mộng Vô Nhai như gỡ được tảng đá trong tim.

- Thật tốt quá, Dương Khai, vậy mới tốt chứ.

Ở thời đại này, rất nhiều nam tử ở tuổi mười bốn mười năm đã nảy sinh quan hệ trai gái. Những đứa trẻ nhà nghèo khổ thì không cần phải nói, chúng thành gia rất sớm chỉ vì để duy trì người nối dõi hương hỏa. Con cái của những nhà danh gia phú quý càng không cần phải nói. Mấy thiếu gia nhị thế tổ đó còn chưa mọc đủ lông đã có đến vài ba thông phòng nha hoàn rồi.

Cũng chỉ có người luyện võ, một lòng tu luyện, chỉ cần không quá cực sắc thì đều phá thân rất muộn. Thậm chí có những võ giả cả đời đều không tiếp xúc quá thân mật với phái khác. Trong mắt võ giả theo đuổi việc tu luyện và gia tăng sức mạnh, thế gian phồn hoa chẳng qua chỉ là một giấc mộng, hồng phấn giai nhân trăm năm sau cũng chỉ là nắm xương khô, chỉ có võ đạo đỉnh phong mới là những gì họ theo đuổi. Thực lực cường đại còn lo không tìm được nữ nhân hay sao?

Có rất nhiều các nam đệ tử Lăng Tiêu Các mới mười lăm mười sáu tuổi đã lưu luyến ở chốn yên hoa phong nguyệt. Mộng Vô Nhai tin tưởng Dương Khai không phải loại người như vậy, nhưng muốn cẩn thân đạt được mục đích, vẫn phải hỏi han kỹ lưỡng.

- Cũng có nghĩa là ta có thể giúp được lão?

Dương Khai dò xét Mộng Vô Nhai.

- Nếu ngươi cũng không thể thì trên đời này không còn ai có thể nữa rồi. Coi như ngươi đã qua cửa này của ta rồi.

Mộng Vô Nhai tâm trạng thoải mái không nhịn được bật cười.

- Vậy ngươi vừa nói còn cần một người khác vừa lòng?

Dương Khai nghi ngờ hỏi.

Mộng Vô Nhai thu lại nét mặt, thần sắc trở nên cổ quái, gật đầu nói:

- Đúng là phải làm nó hài lòng, nếu nó không hài lòng thì việc này vẫn không thành được. Không nói gạt ngươi, mấy tháng trước ta cũng tìm được một người phù hợp điều kiện nhưng nó không muốn, việc này cũng đành phải từ bỏ như vậy. Thôi, ta dẫn ngươi đi gặp nó, thành thì thành, còn nếu không thành…không thành….

Nói mãi Mộng Vô Nhai cũng không biết nên nói tiếp như thế nào, chỉ có thể thở dài một tiếng, lúc này mới dẫn Dương Khai đi ra ngoài.

Dương Khai vội vàng nói:

- Nói trước đi đã, ta chỉ tới giúp lão để báo đáp ân tình của lão thôi, nếu như người kia làm gì quá đáng, có thể ta sẽ không đáp ứng.

- Tiểu tử thối.

Mộng Vô Nhai đang phiền não nghe Dương Khai ra sức khước từ như vậy thì không khỏi buồn bực, thầm nghĩ nếu tên tiểu tử ngươi biết là giúp việc gì nhất định sẽ vội vàng đáp ứng, lại còn ra vẻ trước mặt ta.

Theo Mộng Vô Nhai đi được một lúc, Dương Khai phát hiện hai người đang đi tới Khốn Long Giản.

Hơn nữa hướng này còn là nơi mình thường xuyên tu luyện.

Tới đó làm gì? Ngày thường tu luyện mình cũng không thấy có người ở đó mà. Khốn Long Giản vốn là hiểm địa, hiếm có người lui tới.

Ở cách chỗ mình ngày thường lu luyện khoảng trăm trượng, Mộng Vô Nhai đột nhiên dừng lại chỉ về phía trước nói:

- Nhìn hướng kia.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn, thần sắc không khỏi ngẩn ra.

Không ngờ lúc này lại có một nữ tử đang đứng ở ngay vị trí mà thường ngày mình vẫn tu luyện. Nàng đang đứng ở chỗ mình đã trồng mấy cây Tam Dương quả, thân mặc bộ váy áo màu xanh nhạt, đang nhập thần, không biết đang nghĩ gì, thân mình cũng không động đậy, mặc kệ cho cuồng phong gào thét, tay áo phần phật.

Chiếc khăn che lấy khuôn mặt nàng khiến người ta không nhìn rõ dung nhan.

Trên trán nàng có một miếng ngọc thạch màu lam khiến nàng vô cùng thanh lệ thoát tục.

Thân hình nàng nhỏ bé yếu ớt nhưng dáng người uyển chuyển.

Đồng tử nàng trong sáng thuần khiết, nhìn qua chỉ giống như đứa trẻ chưa lớn.

Nhìn thấy nàng, Dương Khai nhớ tới mỹ nhân ngủ trên chiếc giường nát của mình đêm hôm đó dưới ánh trăng.

- Là nàng!

Ánh mắt Dương Khai bỗng trở nên dịu dàng.

- Ngươi quen nó sao?

Mộng Vô Nhai lập tức cảnh giác. Đệ tử bảo bối đã từng nói với mình, nó chưa từng nói chuyện với Dương Khai, mà sao tới đây hai người lại đã quen biết từ lâu?

- Nàng là người cần ta giúp đỡ ?

Dương Khai nhìn Mộng Vô Nhai hỏi một tiếng.

- Đúng.

Mộng Vô Nhai gật gật đầu.

- Ta sẽ giúp.

Nằm ngoài dự kiến của Mộng Vô Nhai, Dương Khai không do dự nhận lời, dứt khoát, nhanh chóng đồng ý. Uổng công hắn chuẩn bị những lời lẽ chối từ. Nào là nói lý không được thì nói tình, nào là dụ dỗ không được thì uy hiếp. Nếu không được nữa thì dùng tới vũ lực.

Trong lòng Mộng Vô Nhai bất giác cảm thấy không ổn, lão đột nhiên hối hận mình đã tìm Dương Khai.

- Sao ngươi lại đồng ý một cách sảng khoái như vậy?

Mộng lão đầu vẻ mặt cảnh giác.

- Không phải lão muốn ta giúp sao?

Dương Khai nhướn mày có chút khó hiểu nhìn Mộng Vô Nhai, thái độ của lão già này thay đổi thật là nhanh.

- Ta cần sự giúp đỡ của ngươi, đúng vậy, nhưng ngươi đáp ứng cũng quá thoải mái đấy.

Mộng Vô Nhai xua xua tay.

- Ngươi hãy giải thích cho ta nghe xem.

- Vậy rốt cuộc lão có cần ta giúp hay không?

Dương Khai không kiên nhẫn được nữa?

- Cần chứ, đương nhiên là cần rồi.

- Vậy lão còn hỏi cái gì? Ta đáp ứng không phải chuyện tốt hay sao?

Đúng vậy, hắn đáp ứng sảng khoái như vậy chẳng phải chuyện tốt hay sao? Vì sao mình lại cảm thấy có gì không phải? Mộng Vô Nhai ngẩn cả người.

Dương Khai từng bước tiến về phía đó.

Tiếng bước chân kinh động đến Hạ Ngưng Thường đang trầm tư. Đợi nàng lấy lại tinh thần, Dương Khai đã đi tới bên người nàng.

Hạ Ngưng Thường rõ ràng hoảng sợ, chân tay có phần luống cuống nhìn Dương Khai.

Không thể không kinh hoàng, trước sau hai lần gặp hắn vào ban đêm, bản thân mình đều làm những chuyện xấu hổ, Hạ Ngưng Thường làm sao có thể trấn định được?

- Hạ sư tỷ.

Dương Khai nhìn nàng.

- Sao ngươi lại ở đây?

- Ta… ta tới giúp ngươi xem quả. Mấy ngày nay ngươi không tới, ta sợ là những quả này bị người ta hái mất.

Hạ Ngưng Thường vội vã giải thích.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, phát hiện thấy quả trên ba cây mình trồng đã không thấy đâu, chỉ còn có một gốc cây duy nhất có ba quả sắp chín.

- Đây là quả của ngươi, ta đã dùng nó luyện thành đan dược.

Hạ Ngưng Thường vừa nói vừa lấy ra một chiếc lọ nhỏ đưa cho Dương Khai.

Dương Khai tiếp nhận, phát hiện trong lọ này có chín viên đan dược màu đỏ đang chuyển động, bên trong tỏa ra Dương nguyên khí nồng đậm.

Rất thuần khiết, vẫn chưa bị trộn lẫn bất kỳ thứ gì, chỉ có điều… chỉ dùng một loại Tam Dương quả thì luyện đan như thế nào?

- Sư tỷ biết ta tu luyện ở đây?

Dương Khai giương mắt hỏi, nếu không phải như vậy thì sao nàng có thể cứ ở đây giúp ta trông coi Tam Dương quả.

Ánh mắt của Hạ Ngưng né tránh.

- Là vô tình nhìn thấy.

- Người đêm đó quả nhiên là tỷ.

Dương Khai khẽ mỉm cười, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Chương 82: Sự đặc biệt của hạ ngưng thường

Đêm đó, lúc Dương Khai đột phá Khai Nguyên cảnh, có một nử tử che mặt đánh lén hắn. Hắn vốn tưởng nàng muốn giết mình, nhưng đánh đến phút chót lại phát hiện không phải vậy. Đối phương chỉ muốn giúp hắn thôi, nếu không thì với công lực của nữ tử đó, bản thân hắn căn bản là không chống cự nổi.

Lúc ấy Dương Khai đã hơi nghi ngờ rồi, bây giờ thì xem như có thể chứng thực được thân phận của nữ tử đó.

Giờ khắc này, Dương Khai cảm thấy vô cùng cảm kích vị Hạ sư tỷ này.

Mộng lão đầu xuất hiện không đúng lúc, chen vào giữa Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, cứ như gà mẹ bảo vệ gà con, che chắn cho đồ đệ bảo bối ở phía sau.

Dương Khai hồ nghi nhìn lão:

- Hai người quen nhau?

Mộng Vô Nhai đằng hắng, ra vẻ ngạo nghễ đắc ý:

- Đây là đồ đệ của ta!

- Đồ đệ của lão?

Dương Khai há hốc mồm, hai mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa Hạ Ngưng Thường và Mộng Vô Nhai, không thể tin nổi chuyện này.

Thật không ngờ được, người không đáng tin như Mộng chưởng quầy đây lại đi thu nhận đồ đệ, thế chẳng phải chôn vùi nhân tài sao?

- Các ngươi... quen nhau?

Mộng Vô Nhai liếc nhìn Dương Khai.

- Không quen!

Hạ Ngưng Thường trả lời dứt khoát, vừa nói vừa nấp sau lưng Mộng Vô Nhai, ra sức khua bàn tay nhỏ bé.

Dương Khai ngầm hiểu ra, ha hả cười:

- Không quen nhau, chỉ có điều đêm đó sư tỷ đã giúp ta một chuyện nhỏ.

Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu. Chuyện này Hạ Ngưng Thường có kể với lão. Chính nhờ lần giao thủ đêm đó, Hạ Ngưng Thường mới phát giác ra sự tinh thuần của Chân Dương nguyên khí trong nội thể Dương Khai.

- Mộng chưởng quầy, Hạ sư tỷ muốn ta giúp gì đây? Có thể nói được không?

Dương Khai nghiêm nghị, nếu đã là chuyện của Hạ Ngưng Thường, Dương Khai ắt sẽ không chối từ.

Mộng Vô Nhai không trả lời, chỉ nhìn đồ đệ bảo bối của mình, hỏi một câu:

- Hắn có được hay không?

Hạ Ngưng Thường đột nhiên đỏ cả tai, mắt nhìn xuống, từng sợi lông mi dài run run không ngừng, một lúc sau mới khẽ gật đầu.

Thấy bộ dạng nàng như vậy, Mộng Vô Nhai bất giác thở dài:

- Thôi thôi thôi, thời gian không nhiều, hắn vậy.

Dương Khai đứng một bên ngơ ngác, nhưng cũng không lên tiếng hỏi.

Lát sau, Mộng Vô Nhai đột nhiên nghiêm nghị hỏi:

- Dương Khai, chắc ngươi biết trên đời này, có một số người bẩm sinh đã khác người, những người này vừa sinh ra đã có bản lĩnh mà người thường căn bản không thể biết được.

Dương Khai nghiêm sắc mặt, hạ giọng:

- Mộng chưởng quầy đang nói đến những người có thể chất đặc biệt?

- Không sai.

Mộng Vô Nhai gật đầu,

- Những người này là thiên hựu chi nhân, cũng là thiên chi kiều tử. Có người thể chất thích hợp để tu luyện, có người thể chất sau khi bị thương rất dễ dàng hồi phục, cũng có người thể chất thích hợp để chiến đấu. Có đủ kiểu thể chất kỳ lạ, nhưng bất luận là ai, chỉ cần người đó sở hữu một thể chất đặc biệt thì có thể chạm đến cao độ mà tiền nhân không thể với tới trong một lĩnh vực nhất định. Những người bình thường như chúng ta vô cùng ngưỡng mộ, chỉ có điều người sở hữu thể chất đặc biệt vô cùng hiếm. Trong hàng triệu người có thể không xuất hiện một người. Tiểu Dương Khai, người có phúc rồi, hôm nay may mắn được gặp một người có thể chất đặc biệt như vậy.

Dương Khai biến sắc, kinh ngạc nhìn Hạ Ngưng Thường đang đứng sau lưng Mộng Vô Nhai:

- Không lẽ Hạ sư tỷ...

- Ha ha...

Mộng Vô Nhai đầy vẻ tự hào, cười vui sướng, khẽ gật đầu:

- Không sai, thể chất của Ngưng Thường không giống người thường.

Dương Khai có phần xao động, hoàn toàn không ngờ được vị sư tỷ hay xấu hổ, nhát gan này lại là một người may mắn đến vậy.

- Thể chất của sư tỷ thuộc dạng gì vậy?

Dương Khai không khỏi tò mò.

Mộng Vô Nhai không đáp, chỉ trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

- Vừa hay quả trên cây này đã chín rồi. Đồ nhi, con hái xuống đi.

- Dạ.

Hạ Ngưng Thường theo lời, bước đến trước cây Tam Dương quả cuối cùng, nhẹ nhàng hái ba quả trên cây xuống.

Dương Khai không xen vào nửa lời, hắn cảm thấy mối nghi hoặc của mình sắp được giải đáp ngay đây thôi.

- Đồ nhi, cho hắn chứng kiến bản lĩnh của con đi.

Mộng Vô Nhai cười ha hả.

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu, bước đến trước mặt Dương Khai, sau đó đưa bàn tay nhỏ nhắn ra. Bàn tay đó trắng nõn mà thanh mảnh, trên bàn tay xinh xắn là ba quả Tam Dương quả vừa hái xuống.

- Mời sư đệ xem.

Hạ Ngưng Thường nói khẽ, từ từ vận chuyển nguyên khí nội thể.

Dương Khai đột nhiên thất sắc, vì hắn phát hiện, thuận theo dòng vận công của Hạ Ngưng Thường, Tam Dương quả trên bàn tay nhỏ nhắn đó đột nhiên tràn ra từng cỗ năng lượng đỏ rực.

Đó là Dương nguyên khí ẩn bên trong quả. Dương Khai tu luyện Chân Dương quyết, vô cùng nhạy cảm với nguyên khí thuộc tính dương, tất nhiên có thể phát giác ra năng lượng trong Tam Dương quả đang rút ra ngoài một cách điên cuồng.

Nhưng... Việc này sao có thể?

Năng lượng tiết ra từ Tam Dương quả này hội tụ trước mặt Hạ Ngưng Thường, ngưng đọng lại theo tiếng gào thét của cuồng phong chứ không phát tán ra. Chưa được một lúc sau, ba quả Tam Dương quả đã mất hết màu sắc vốn có, năng lượng nội lực tiềm ẩn không còn. Không chỉ vậy, ba quả này lại héo quắt đi nhanh chóng, gió thổi qua liền biến thành tro bụi tiêu tan vào không khí.

Hạ Ngưng Thường lại cử động, một tay nâng cỗ năng lượng Dương Nguyên vừa ngưng luyện, tay kia không ngừng khua múa trong hư không.

Cùng với động tác của nàng, Dương khí dưới Khốn Long Giản bay lên như guồng nước, nhất tề ào về phía Hạ Ngưng Thường. Nàng tiện tay nắm lấy, cuối cùng lại nắm lấy một cỗ năng lượng đưa vào đám khí đỏ rực trước mặt.

Động tác tay càng lúc càng nhanh, mỗi lúc đưa tay ra đều nắm được Dương khí tuôn ra từ Khốn Long Giản, dung hợp vào đám năng lượng màu đỏ trước mắt.

Thời gian trôi qua, đám năng lượng màu đỏ trước mắt không lớn thêm bao nhiêu, ngược lại càng ngày càng thu nhỏ.

Tuy nhiên, năng lượng Dương Nguyên ẩn bên trong lại càng lúc càng lớn.

Một lúc sau, cuối cùng Hạ Ngưng Thường cũng ngưng nắm lấy Dương khí từ dưới Khốn Long Giản, hai bàn tay ép đám năng lượng màu đỏ đó vào giữa.

Hai bàn tay nhanh chóng khép lại, đến lúc nàng mở lòng bàn tay ra, bất ngờ xuất hiện ba viên đơn dược đỏ rực, tròn vo, láng mượt, màu sắc mê người, quầng sáng và hoa văn càng rõ ràng hơn.

Dương Khai nhìn đến ngây cả người!

Cảnh tượng trước mắt, ngoài dùng từ tài nghệ cao siêu để giải thích ra, thì chẳng biết hình dung kiểu gì nữa.

Cho tới tận lúc này, Dương Khai mới hiểu ra, lọ đơn dược mà Hạ sư tỷ đưa cho mình từ đâu mà có. Tất cả đều được luyện chế theo cách này!

Tuy nhiên, như thế này cũng quá đơn giản dễ dàng thì phải? Luyện đơn sư vốn không nhiều, lúc luyện chế đơn dược phải đối mặt với nguy cơ thất bại. Hơn nữa, luyện đơn sư trong lúc luyện dược, còn phải có những công cụ đặc thù, ví dụ như lò thuốc hay lò lửa chẳng hạn.

Còn vị Hạ sư tỷ này chỉ cần khua tay, ngoài Tam Dương quả ra thì chẳng có vật dụng nào hết. Chỉ vậy thôi đã luyện chế ra ba viên đơn dược nhẹ tênh rồi.

- Cho ngươi đấy!

Hạ Ngương Thường chìa tay về phía Dương Khai.

Dương Khai hít một hơi thật sâu, tự trấn tĩnh mình, nhận lấy ba viên đơn dược, cẩn thận cảm nhận lại, phát hiện Dương khí ẩn trong mỗi viên đơn dược đều nhiều hơn một chút so với một quả Tam Dương quả. Dù gì thì lúc luyện ba viên đơn dược này, Hạ Ngưng Thường đã tận dụng Dương khí dưới Khốn Long Giản.

- Nếu sư tỷ mà luyện đơn, người ở Dược Vương Cốc e cũng hết việc để làm đấy.

Dương Khai cười gượng, hắn chưa thấy ai có thể luyện đơn dễ dàng đến mức này.

Chương 83: Dược linh thánh thể

Mặc dù những người trong Dược Vương Cốc được xưng là dĩ luyện dược vi sinh, nhưng e là chẳng có một ai xứng bằng trình độ của Hạ Ngưng Thường.

- Thể chất của sư tỷ thuộc dạng nào vậy?

Dương Khai quay lại hỏi.

Mộng Vô Nhai trầm giọng:

- Dược Linh Thánh Thể!

- Có liên quan tới luyện dược?

- Không sai.

Mộng Vô Nhai gật đầu,

- Loại thể chất này vô cùng đặc biệt, mấy trăm nghìn năm trở lại đây chưa chắc đã xuất hiện một người. Người sở hữu Dược Linh Thánh Thể, dùng bất kỳ đơn dược nào cũng không để tại di chứng. Chắc ngươi cũng biết, trong thuốc ba phần là độc, tuy hiện giờ có không ít đơn dược có thể hỗ trợ cho tu luyện, thậm chí có thể gia tăng công lực, nhưng một người sử dụng đơn dược cũng có hạn chế. Song, Dược Linh Thánh Thể thì khác, có thể nói thế này, bản thân Dược Linh Thánh Thể chính là lò luyện thuốc tốt nhất thiên hạ, đơn dược uống vào, tất cả thành phần có hại đều bị hóa giải. Vị sư tỷ này của ngươi tính đến nay mới tu luyện năm năm, trong năm năm này, đến hôm nay đã ở Ly Hợp cảnh đỉnh phong rồi. Nếu ta không cố ý áp chế quá trình tu luyện của nó, chỉ e bây giờ đã tấn thăng lên đến Chân Nguyên cảnh rồi.

Dương Khai kinh ngạc, trong thời gian năm năm đã luyện đến Li Hợp cảnh đỉnh phong. Giải Hồng Trần cũng chỉ mới ở cảnh giới này, y đã tu luyện bao lâu rồi? Cũng phải mười mấy năm. Hơn nữa, đây còn là kết quả do áp chế, nếu như không áp chế, há chẳng phải nàng còn lợi hại hơn cả Tô Nhan sao?

Dương Khai vô cùng hổ thẹn, tư chất của mình so với vị sư tỷ trước mặt, quả đúng là một trời một vực.

Vị sư tỷ này mới là thiên tài xuất chúng nhất Lăng Tiêu Các!

Có điều Hạ sư tỷ có thể phát triển nhanh đến vậy, cũng có liên quan đến lượng lớn linh đơn diệu dược.

Mộng Vô Nhai nói tiếp:

- Dược Linh Thánh Thể không chỉ có bấy nhiêu lợi ích đâu, nếu tu luyện thần công đồng bộ với nó, thiên hạ vạn vật, chỉ cần có năng lượng, đều bị luyện chế thành đơn. Kể cả thiên địa linh khí, chỉ cần đồ nhi muốn cũng có thể luyện thành đơn dược.

Thiên hạ vạn vật, chỉ cần có năng lượng đều có thể luyện thành đơn! Cả thiên địa linh khí cũng luyện được, Tam Dương quả dĩ nhiên không thành vấn đề.

Dương Khai gần như có thể tiên đoán được, tương lai vị Hạ sư tỷ này chắc chắn sẽ là Luyện đơn sư giỏi nhất thiên hạ, chỉ riêng thể chất độc nhất vô nhị này thôi, đã không ai có thể sánh bằng rồi.

- Lần này, Ngưng Thường phải tấn thăng lên Chân Nguyên cảnh. Có điều trước lúc đó, cần phải luyện hóa một thứ vào cơ thể, nhưng thứ này chỉ một mình nó thì không thể nào lấy được.

Mộng Vô Nhai nghiêm nghị nhìn Dương Khai.

- Cho nên mới cần ta giúp đỡ?

Dương Khai hỏi.

Mộng Vô Nhai gật đầu.

- Là thứ gì vậy?

- Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ. Thứ này vô cùng có ích cho việc ngưng luyện nguyên khí. Nếu không phải ta muốn Ngưng Thường luyện hóa thứ này thì cũng sẽ không áp chế cảnh giới của nó làm gì.

Ly Hợp cảnh tấn thăng lên Chân Nguyên cảnh, nguyên khí nội thể sẽ chuyển hóa thành chân nguyên, về chất lượng thì sẽ thăng lên vô số cấp bậc. Đây cũng là một quá trình mà mỗi người luyện võ đều phải trải qua. Tuy nhiên trong quá trình này, nếu bổ trợ thêm vài thiên tài địa bảo, thì chất lượng của chân nguyên chuyển hóa được sẽ tốt hơn một chút.

Cái gọi là Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ này rõ ràng là một thứ thiên tài địa bảo như vậy, hơn nữa chắc chắn là thiên tài địa bảo tốt nhất.

- Bản thân Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ vốn có linh tính, muốn lấy được rất khó. Nếu người không có điều kiện phù hợp chạm vào, nó sẽ lập tức hóa thành linh khí và biến mất. Chỉ có người tu luyện nguyên khí thuộc tính dương mới có thể khống chế khả năng của nó, hơn nữa nguyên khí tính dương trong cơ thể người này bắt buộc phải tinh thuần đến một trình độ nhất định. Đây chính là lý do tại sao ta tìm đến ngươi.

- Cụ thể thì phải làm thế nào?

Dương Khai hỏi.

Mộng Vô Nhai mất kiên nhẫn:

- Hỏi nhiều vậy làm gì, đến lúc đó ta tự khắc sẽ cho ngươi biết.

Dương Khai nhéo nhéo cái mũi, không biết tại sao Mộng lão đầu lại nổi nóng như vậy.

- Thứ đó ở đâu? Khi nào thì chúng ta khởi hành?

- Ở trong Hắc Phong Sơn, có một vùng đất Cửu Âm hội tụ, mùng bảy tháng bảy, âm khí tập hợp. Chỉ có thời điểm đó, Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ mới xuất hiện, hấp thụ âm khí của trời đất.

- Vậy là không còn lâu nữa.

Dương Khai tính nhẩm, phát hiện chỉ còn mười mấy ngày nữa là đến mùng bảy tháng bảy. Nếu muốn vào bên trong Hắc Phong Sơn, đi đường cũng mất không ít thời gian.

- Thế nên, nếu ngươi không có việc gì, ta muốn nhanh chóng xuất phát, bỏ lỡ lần này thì lại phải đợi thêm một năm nữa.

Mộng Vô Nhai nghiêm nghị.

- Ta thì lúc nào cũng được.

Dương Khai mỉm cười.

- Vậy hai ngày nữa ngươi đến Cống Hiến Đường gặp ta, ta còn phải chuẩn bị ít vật liệu.

Mộng Vô Nhai dặn dò.

- Được, quyết định vậy đi.

Giao ước hai ngày sau gặp nhau ở Cống Hiến Đường xong, Dương Khai mới rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của hắn, Mộng Vô Nhai khẽ thở dài, sắc mặt có phần cổ quái, cũng không biết là đang nghĩ gì, một lúc sau mới lên tiếng:

- Đồ nhi, con nhất định phải làm vậy sao?

Hạ Ngưng Thường y phục nhẹ bay, gật đầu:

- Dạ.

Mộng Vô Nhai nói:

- Kỳ thực con không cần phải luyện hóa Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ cũng có thể tấn thăng lên Chân Nguyên cảnh, chỉ là công lực sau này sẽ yếu hơn một chút thôi.

Hạ Ngưng Thường khẽ cười:

- Nhưng muốn giúp đỡ sư phụ, chân nguyên càng thuần khiết thì càng tốt mà? Sư phụ đã cưu mang con, đồ nhi cũng muốn giúp đỡ sư phụ.

- Nhưng... haiza, hay là con suy nghĩ thêm đi?

Sở dĩ lưu lại thời gian hai ngày là vì Mộng Vô Nhai muốn để Hạ Ngưng Thường nghĩ kỹ thêm.

Hạ Ngưng Thường đỏ mặt:

- Không có gì đâu, con đâu có ghét hắn.

Mộng Vô Nhai than ngắn thở dài:

- Hời cho tên tiểu tử này rồi.

Nhớ đến gương mặt không quan tâm của Dương Khai, Mộng Vô Khai tức nghiến răng. Ngươi chỉ đến giúp chút việc thôi, mà lại không nghĩ bản thân sắp được một món hời đáng giá thế nào.

Tuyệt đối không được gây ra chuyện gì đấy! Nơi nhỏ bé này chung quy cũng không phải nơi để đồ nhi dung thân. Mộng Vô Nhai ưu tư phiền muộn, lo lắng trong lòng.

Dương Khai không đến tiểu lầu các của Tô Nhan nữa, mà quay lại căn nhà gỗ xa cách lâu ngày. Tuy mấy ngày rồi không về, nhưng trong nhà vẫn sạch sẽ như mới, không có chút bụi bẩn nào, chẳng biết là ai đã giúp hắn dọn dẹp.

Tuy những lời của Mộng chưởng quầy không rõ ràng, nhưng cơ bản Dương Khai xem như đã biết mình phải đi đến nơi như thế nào, phải làm những việc gì rồi.

Nếu đã là nơi tụ hội Cửu Âm, vậy thì chắc chắn âm khí rất nặng. Chân Dương nguyên khí của mình vừa hay là khắc tinh của âm khí, nên chẳng phải sợ hãi. Chỉ là thực lực hiện tại của mình hơi thấp, nếu không tích trữ ít Dương dịch, e là sẽ không kiên trì được lâu.

Vừa hay vị Hạ sư tỷ kia giúp hắn luyện chế Tam Dương quả thành đơn dược, đây cũng là một cách hay để bổ sung Dương dịch.

Bốn cây Tam Dương quả, trên mỗi cây đã kết được ba quả, tổng cộng được luyện thành mười hai viên đơn dược đỏ rực. Nếu mỗi viên đều có thể ngưng luyện ra ba giọt Dương dịch, vậy sẽ thu hoạch được tất thảy ba mươi sáu giọt Dương dịch.

Số Dương dịch này bất luận là dùng trong chiến đấu hay để chống cự âm khí cũng đều có ích, hắn có thể dựa vào đó mà sinh tồn.

Dương Khai đã hao phí cả một ngày trời mới hấp thụ hết dược tính của mười hai viên đơn dược này.

Số Dương dịch có được không chỉ có ba mươi sáu giọt, mà tổng cộng là bốn mươi giọt, tính cả những giọt đã có sẵn trong đan điền. Lượng dự trữ trong đan điền cũng tương đối lớn rồi.

Chuyến đi này coi như cũng có chút vốn liếng mang theo.

Chẳng những thu được nhiều Dương dịch đến vậy, mà sau khi luyện hóa quả cuối cùng, Dương Khai lại phát hiện cảnh giới của mình đã đột phá đến Khai Nguyên cảnh tứ tầng.

Lần đột phá này không hề có chút dấu hiệu nào, cả chuẩn bị tâm lý cũng không có, đột phá cũng như nước chảy ắt thành sông, căn bản không có chút cảm giác nào đã hoàn thành.

Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai cảm thấy có lẽ có liên quan tới đơn dược đã uống mấy ngày trước. Trước tiên là mười mấy lọ đơn dược uống ở chỗ Tô Nhan, sau đó lại uống tiếp mười hai viên Tam Dương đơn. Năng lượng khổng lồ này hội tụ lại, đột phá lên cũng không có gì lạ.

Chương 84: Sóng ngầm

Sáng sớm hôm sau, đứng trước Cống Hiến Đường, Dương Khai khẽ gõ cửa.

Một lát sau cửa mở, Hạ Ngưng Thường từ trong bước ra, trên vai dắt một tay nải nhỏ, bên trong có không ít đồ.

- Sư đệ đến rồi à.

Hạ Ngưng Thường nhẹ giọng chào.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu,

- Mộng chưởng quầy đâu?

- Hôm qua sư phụ đột nhiên tái phát bệnh cũ, phải ở lại chữa trị, không đi được nữa.

Lúc Hạ Ngưng Thường nói, ánh mắt nhấp nháy liên hồi, hai hàng mi dày như cánh quạt cứ lay giật.

Dương Khai hồ nghi nhìn nàng, trong ánh mắt Hạ Ngưng Thường chợt lóe lên một tia hỗn loạn.

- Vậy chúng ta có cần đợi lão không?

Dương Khai ngầm phỏng đoán, nhưng cũng không nói gì.

- Không cần đâu, ta biết nơi đó ở đâu, với lại thời gian không còn nhiều nữa, sư phụ nói không cần đợi người đâu.

Thấy Dương Khai không hỏi thêm, Hạ Ngưng Thường không khỏi thấy nhẹ nhõm.

- Vậy cũng được.

Dương Khai ngập ngừng một lúc rồi đáp.

- Lần này làm phiền sư đệ rồi.

Hạ Ngưng Thường thở phào một hơi.

- Sư tỷ khách khí rồi.

Dương Khai mỉm cười.

Hai người lập tức lên đường rời khỏi Lăng Tiêu Các.

Lúc này, bên trong thiên phòng của Cống Hiến Đường, Mộng Vô Nhai đang nằm mọp trên bàn ngáy o o. Trên bàn có vài đĩa đồ ăn, còn có mấy hũ rượu, xem ra trước lúc ngủ, Mộng chưởng quầy đang thưởng thức mỹ tửu giai hào.

Mấy món ăn này đều do Hạ Ngưng Thường làm, chỉ có điều bên trong đã được bỏ ít gia vị đặc biệt. Gia vị đặc biệt mà chế ra từ Dược Linh Thánh Thể của Hạ Ngưng Thường, đến cao thủ như Mộng Vô Nhai cũng chịu không đặng.

Lần này mà ngủ, phỏng chừng ít nhất cũng phải đến mấy ngày!

Mộng Vô Nhai cả đời thông minh, không ngờ lại có một ngày mất cảnh giác, bại dưới tay đồ đệ cưng của mình. Thật đúng cho câu “sai một li đi một dặm, rạch ngầm cũng có thể lật thuyền to”.

Đợi đến khi Mộng Vô Nhai tỉnh lại, tất cả đã ngã ngũ rồi.

Dương Khai và Hạ Ngưng Thường đến Ô Mai Trấn mua hai con ngựa và ít đồ dùng lặt vặt rồi mới lên đường, phi về nơi xa.

Lúc mua đồ, Dương Khai đã dò la sơ qua vị trí nơi cần đến. Theo Hạ Ngưng Thường nói, nơi đó cách Ô Mai Trấn khoảng hơn mười ngày đi đường, ở bên trong Hắc Phong Sơn. Đường đi tuy xa, nhưng nói tóm lại, thời gian cũng tạm gọi là dư dả.

Ngay sau khi hai người rời khỏi Lăng Tiêu Các không lâu, tin tức này đã truyền đến tai Giải Hồng Trần.

Kể từ cái ngày nhìn thấy Tô Nhan và Dương Khai thân mật trong sâm ngục, Giải Hồng Trần đã mượn rượu tiêu sầu suốt mấy ngày, cảm thấy thất bại buồn chán. Hôm qua cuối cùng cũng đỡ được phần nào, đầu óc tỉnh táo rồi thì nghĩ kỹ lại, cảm thấy chuyện ngày hôm đó có lẽ không như những gì mình nhìn thấy.

Tính cách Tô Nhan như thế nào, Giải Hồng Trần hiểu rõ vô cùng. Với sự cao ngạo và thực lực của nàng, làm gì có chuyện lại để mắt đến một tên Dương Khai ở Khai Nguyên cảnh tam tầng? Huống chi, trước đó hai người hình như chưa từng tiếp xúc, về cơ bản là người xa lạ.

Lúc này Giải Hồng Trần mới hiểu, hôm đó Tô Nhan và Dương Khai chỉ đóng kịch thôi. Lúc đó đố kị quá hóa hận, máu nóng dâng lên, căn bản Giải Hồng Trần không kịp nghĩ đến thật giả trong đó nữa.

Nhưng sau khi hiểu rõ rồi, Giải Hồng Trần phấn chấn vô cùng, hôm qua lại đi tìm Tô Nhan để thổ lộ tâm ý, phong độ thanh thoát, không còn chút thất sắc điên cuồng của ngày hôm đó nữa.

Tuy cuối cùng cũng bị Tô Nhan đuổi ra ngoài, nhưng khúc mắc trong lòng y cũng đã biến mất.

Chỉ cần Tô Nhan chưa bị tên nam nhân nào khác chiếm giữ, thì sớm muộn gì nàng cũng thuộc về mình! Giải Hồng Trần rất tự tin, dù sao y cũng là nam đệ tử ưu tú nhất Lăng Tiêu Các, còn Tô Nhan là nữ đệ tử tài năng nhất, cả hai kết hợp lại, dĩ nhiên là điều các trưởng bối mong muốn rồi.

Sáng sớm hôm nay, Giải Hồng Trần lại tỉ mỉ chuẩn bị một hồi để đến chợ Hắc Phong thăm Tô Nhan.

Không ngờ khi chuẩn bị ra khỏi cửa, một tên đệ tử Chấp Pháp Đường đột nhiên vội vã chạy vào, mặt mày mừng rỡ:

- Giải sư huynh, Dương Khai vừa mới đi khỏi Lăng Tiêu Các.

Giải Hồng Trần nghe xong chợt sáng mắt:

- Một mình hắn hay sao?

- Không, còn có một đệ tử của Ám Đường, tên là Hạ Ngưng Thường đi cùng.

Tên đó đáp.

- Hạ Ngưng Thường!

Giải Hồng Trần nheo mắt,

- Ta biết nàng, thực lực của nàng và ta tương đương nhau, nhưng lại không thuộc đệ tử hạch tâm. Nữ nhân này trước giờ vẫn luôn rất cổ quái!

- Bọn chúng đi về hướng nào?

Giải Hồng Trần nghĩ một hồi lâu, trong mắt chợt lóe lên một tia điên dại. Đúng là ông trời rủ lòng thương, tên phế vật đó lại rời khỏi Lăng Tiêu Các đúng lúc này. Nếu ở bên ngoài giết được hắn, vậy vừa hay giải được mối hận trong lòng ta!

- Không biết chúng đi đâu, nhưng xem ra là sắp đi xa, vì chúng vừa mua hai con ngựa ở Ô Mai Trấn!

- Đi xa à?

Giải Hồng Trần nhíu mày,

- Tốt tốt tốt, tốt quá rồi.

Liên tiếp nói mấy chữ “tốt”, Giải Hồng Trần chợt quay đầu lại, sắc mặt dữ tợn:

- Tìm vài huynh đệ đáng tin cậy, thực lực ít nhất phải là Ly Hợp cảnh, đi cùng ta một chuyến.

- Sư huynh, huynh muốn làm gì?

- Ha ha, ta muốn làm gì chả phải rõ ràng rồi sao? Còn hỏi cái gì.

Khuôn mặt Giải Hồng Trần cong cớn. Lần này y muốn đuổi theo diệt gọn tên tình địch Dương Khai. Hạ Ngưng Thường đi cùng cũng không thể bỏ qua, ngộ nhỡ để lộ tin gì thì chết chắc.

- Sư huynh, thế này không ổn đâu.

Tên đệ tử Chấp Pháp Đường có vẻ hơi hoang mang. Tuy y không coi Dương Khai ra gì, chỉ là một tên đệ tử thí luyện Khai Nguyên cảnh, chết ở bên ngoài cũng chẳng ai quan tâm. Song, Hạ Ngưng Thường của Ám Đường thì khác, căn nguyên của nàng không ai biết rõ, nhưng đã đạt đến Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, chắc chắn cũng không phải hạng vừa. Nếu nàng chết, Các sẽ truy xét cho ra, các huynh đệ tham gia động thủ e là không thể thoát tội.

- Bảo ngươi làm thì cứ làm đi, nhiều lời làm gì?

Giải Hồng Trần mất kiên nhẫn,

- Muốn ta phải đích thân đi tìm người sao?

Lòng đố kỵ điên cuồng đã khiến Giải Hồng Trần mất hết lý trí, trong đầu y giờ chỉ có duy nhất một ý nghĩ giết chết Dương Khai.

- Sư huynh, kể từ chuyện lần trước, Đại trưởng lão đã ra nghiêm lệnh, thời gian này không ai được chạm đến Dương Khai, không lẽ huynh quên rồi?

Bị y nhắc nhở, Giải Hồng Trần mới chợt tỉnh người. Phải rồi, lần trước Đại trưởng lão đột nhiên truyền lệnh, trong thời gian này, không ai được đến gây sự với Dương Khai. Chỉ có điều, chỉ lệnh này khiến ai cũng lấy làm lạ, Giải Hồng Trần cũng không để tâm gì mấy.

Tuy nhiên, cơ hội tốt như vậy, không lẽ lại bỏ qua sao? Lần này không giết Dương Khai, lại phải đợi đến khi nào? Ngộ nhỡ sau này hắn trốn mãi trong tông môn, không chịu ra ngoài thì làm sao?

Chính lúc không cam lòng này, tên đệ tử Chấp Pháp Đường hình như nghĩ ra gì đó, bèn cười gian:

- Giải sư huynh, chúng ta không thể động thủ, nhưng kẻ các thì có thể, kẻ muốn lấy mạng hắn nhiều vô số kể mà.

- Nghĩa là sao?

Giải Hồng Trần nheo mắt hỏi.

Tên đó nói:

- Nghe đâu tôn tử của Phó bang chủ Long Tại Thiên của Huyết Chiến Bang, Long Huy, cả tháng này liên tục dò thám tin tức của Dương Khai.

Long Tại Thiên, Giải Hồng Trần dĩ nhiên là biết. Lão là nhân vật có máu mặt trong Huyết Chiến Bang, công lực của lão cũng ở mức Thần Du cảnh. Tôn tử của lão thì lại không có gì xuất chúng, năm nay mới ở mức Khí Động cảnh thôi thì phải.

- Hả?

Giải Hồng Trần mơ hồ,

- Long Huy dò thám hắn làm gì?

Tên này lộ vẻ mặt ám muội:

- Hình như có liên quan đến ả yêu nữ Hồ Mị Nhi. Long Huy theo đuổi Hồ Mị Nhi đã lâu, muốn độc chiếm ả về với mình, nhưng quan hệ giữa Dương Khai và Hồ Mị Nhi lại úp úp mở mở. Long Huy nói, ngày nào đó y sẽ giết chết Dương Khai,cho hắn biết được kết cục của kẻ dám tranh giành nữ nhân của y!

- Hồ Mị Nhi!

Trước mắt Giải Hồng Trần hiện ra hình ảnh một thiếu nữ ngực đầy mông căng, thần thái quyến rũ, hơi thở bỗng chốc trở nên nặng nề.

Ả yêu nữ này rất giỏi trêu ghẹo lòng người. Các đệ tử trẻ tuổi của ba phái gần như đều biết tiếng, Giải Hồng Trần cũng từng có duyên gặp qua một lần.

- Tên phế vật đó quả nhiên chẳng phải hạng đàng hoàng, dám qua lại với con yêu nữ này!

Giải Hồng Trần lòng thì ghen tức, miệng lại đanh thép mắng nhiếc.

Suy nghĩ một lúc, y lại hồ nghi:

- Không đúng, ngươi nghe được mấy tin này ở đâu mà tường tận đến vậy?

Cho dù Long Huy muốn lấy mạng Dương Khai, nhưng cũng không thể gióng trống khua chiêng như vậy, làm như thế há chẳng phải đánh rắn động cỏ sao? Nếu Dương Khai nghe được, hắn làm gì có gan rời khỏi Lăng Tiêu Các? Nếu Long Huy đầu óc không có vấn đề, thì đời nào lại đi tuyên cáo như vậy.

Tên đó ngượng ngùng, ấp úng không thôi, không biết phải trả lời như thế nào.

- Nói!

Giải Hồng Trần lạnh mặt.

- Dạ!

Tên này bất đắc dĩ đành nói ra:

- Vài ngày trước, lúc đệ ở Xuân Phong Tế Vũ Lâu ở Ô Mai Trấn... uống rượu, vừa hay Long Huy cũng ở phòng bên cạnh, đệ nghe y nói với nữ tử trong phòng.

- Xuân Phong Tế Vũ Lâu!

Giải Hồng Trần nhìn tên sư đệ một cái không thiện cảm. Nơi đó là thanh lâu ở Ô Mai Trấn, y đến đó làm gì thì không cần hỏi nữa, tất nhiên không chỉ có uống rượu rồi.

Tên này lại nói:

- Giải sư huynh, nếu Long Huy biết được tin này, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho Dương Khai. Chúng ta không cần phải ra tay, huống hồ, Long Huy bản tính háo sắc, nếu cho y biết, đi cùng Dương Khai còn có một mỹ nữ tuyệt sắc, huynh nói xem y sẽ làm gì?

Giải Hồng Trần sáng mắt, cười u ám:

- Diệu kế!

Chiêu mượn dao giết người này quả là không tồi, trầm ngâm một lúc, Giải Hồng Trần đánh nhịp, nói:

- Nếu Long Huy đã muốn tìm hắn, vậy thì truyền tin này đi đi, có điều việc này phải làm thật kín kẽ, tuyệt đối không được lộ ra sơ hở, không để cho y biết chúng ta là người truyền tin tức. Ngoài ra, nhất định phải nói cho Long Huy biết, nữ tử đi cùng Dương Khai có công lực Ly Hợp cảnh đỉnh phong, để y khỏi “trộm gà không được lại mất toi vốc thóc”.

- Vâng!

Tên này nhận lệnh xong vội vàng đi ra.

Dương Khai, lần này xem ngươi có chết hay không. Chỉ là...có hơi đáng tiếc cho Hạ Ngưng Thường. Nữ tử này thường ngày luôn che mặt, tuy chưa thấy rõ gương mặt nàng, nhưng Giải Hồng Trần cơ hồ có thể khẳng định, đó là một tuyệt sắc giai nhân!

Một nữ tử như vậy nếu rơi vào tay Long Huy sẽ dẫn đến kết cục gì thì không cần nghĩ nữa! Thoáng chốc, Giải Hồng Trần bỗng nhiên cảm thấy ngưỡng mộ Long Huy.

Phía Chấp Pháp Đường của Lăng Tiêu Các rục rịch manh động, ở một nơi nào đó của Ô Mai Trấn cũng có kẻ đang âm mưu làm loạn.

Ngay sau khi Dương Khai và Hạ Ngưng Thường cưỡi ngựa đi khỏi không lâu, một đám người đột nhiên bước ra khỏi chỗ tối, tên cầm đầu sắc mặt lạnh tanh, nhìn găm vào bóng lưng Dương Khai mà nói:

- Nhìn rõ chưa, tên đó chính là Dương Khai?

- Chắc chắn là hắn thưa Nộ Lãng sư huynh. Lần trước chúng đệ đã bị hắn đánh cho một trận, sau đó Thành Thiếu Phong sư huynh đã đến tìm Nộ Đào sư huynh, bảo là tìm cơ hội để trả thù, nhưng từ sau lần đi chợ Hắc Phong đó, không thấy hai người họ trở về nữa.

Nộ Lãng mặt đầy nét u ám, vung tay nói:

- Đi mua vài con ngựa, chúng ta đuổi theo! Ta cần phải biết rốt cuộc đệ đệ còn sống hay đã chết, đang ở nơi nào!

Nộ Đào cùng Thành Thiếu Phong đã mất tích hơn một tháng, Nộ Lãng đi tìm khắp nơi vẫn không thấy, thăm dò xung quanh thì mới dò ra được cái tên Dương Khai.

Sự tình rốt cuộc như thế nào, phải đuổi theo hỏi tên Dương Khai đó cho ra nhẽ. Nếu có liên quan đến hắn, vậy thì kẻ làm ca ca như Nộ Lãng ắt sẽ báo thù cho đệ đệ.

Chương 85: Bám đuôi

Nhóm người của Nộ Lãng có y là thực lực cao nhất, vừa đột phá đến Khí Động cảnh, nguyên khí nội thể đang đúng lúc không an phận. Võ giả ở cảnh giới này rất dễ nổi giận, bị đủ loại cảm xúc chi phối. Còn bảy, tám tên còn lại đa số là Thối Thể cảnh, cũng có mấy tên Khai Nguyên cảnh, nhưng thực lực không cao mấy, chỉ có người là đông thôi.

Thực lực của Dương Khai ra sao, dĩ nhiên Nộ Lãng đã nghe nói qua, thế nên y không hề xem Dương Khai ra gì. Chỉ có nữ tử đi cùng Dương Khai mới không dễ đối phó.

Nhưng ngẫm nghĩ lại, e là nữ tử này cũng chẳng có gì ghê gớm. Dù sao thì nhìn qua tuổi tác cũng không lớn, trong số các đệ tử thành danh của Lăng Tiêu Các hình như không có nàng.

Hơn nữa, nếu thực lực của nàng thâm cao thật, hà tất phải cưỡi ngựa đi? Thực lực đạt đến một cảnh giới nhất định, chỉ cần dựa vào cước lực đã nhanh hơn ngựa gấp mấy lần.

Nghĩ đến đây, Nộ Lãng cảm thấy yên tâm hơn.

Y không biết, sở dĩ Hạ Ngưng Thường muốn đi ngựa, cũng chỉ vì quan tâm Dương Khai thôi. Dù gì Dương Khai chỉ mới ở Khai Nguyên cảnh tứ tầng, cước lực đâu đủ nhanh?

Đám đệ tử Phong Vũ Lâu này nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng, men theo dấu vó ngựa mà đuổi theo.

Dương Khai và Hạ Ngưng Thường cũng đang phi nước đại, nhưng không hề biết sau lưng có hai nhóm người bám theo sau, hơn nữa đều không có thiện ý.

Hạ Ngưng Thường tuy thực lực không tệ, nhưng dù gì cũng chưa luyện được thần thức, không thể nghe ngóng động tĩnh xung quanh.

Hai người cứ chạy thẳng một mạch, hầu như không nói gì cả. Hạ Ngưng Thường chạy trước dẫn đường, Dương Khai theo sát phía sau, hai con khoái mã một trước một sau, tung vó chạy băng băng.

Mãi đến khi đêm xuống, hai người mới tìm một nơi có nguồn nước, đốt lửa nghỉ ngơi.

Lấy thực phẩm mua ở Ô Mai Trấn ra nhấm nháp một chút rồi ngồi bên đám lửa nghỉ ngơi.

Một ngày đi cùng nhau, Dương Khai cũng tạm hiểu được tính khí vị sư tỷ này. Nhút nhát, bẽn lẽn, nói chưa được mấy câu, tai đã đỏ cả lên, nói chuyện thì nhỏ nhẹ, khép nép, hình như không thể hiện ra tính xấu gì.

Tính cách như vậy, Dương Khai cũng ngại chủ động nói chuyện, để nàng khỏi hoảng sợ.

Kể từ ngày nắm rõ sự ảo diệu của Ngạo Cốt Kim Thân, lĩnh ngộ được thứ võ công thần bí Bất Khuất Chi Ngạo, Dương Khai phát hiện Chân Dương quyết đã có thay đổi đáng kể.

Vận chuyển Chân Dương quyết ở nơi có Dương khí, bản thân có thể hấp thụ Dương khí, ngưng luyện Dương dịch.

Còn ở nơi không có Dương khí, cũng có thể vận chuyển Chân Dương quyết, hấp thụ thiên địa linh khí, trải qua sự phần luyện của Chân Dương quyết trong cơ thể, sau đó để Ngạo Cốt Kim Thân hấp thu.

Rào cản của môi trường tu luyện đã biến mất, đối với Dương Khai mà nói, đây là một tin vô cùng vui mừng.

Chạy liên tiếp ba ngày, hai người đã đến được một tiểu trấn cách Lăng Tiêu Các nghìn dặm, gửi ngựa trong trấn, hai người tìm khách điếm để tạm nghỉ chân.

Theo Hạ Ngưng Thường nói, lộ trình sắp tới không dùng ngựa được nữa, vì phải vào trong núi, không dắt ngựa vào được.

Đêm xuống, khách điếm chìm vào yên tĩnh.

Dương Khai và Hạ Ngưng Thường ở cạnh phòng nhau, trong phòng sáng rực ánh đèn. Dương Khai đang ngồi tu luyện, Hạ Ngưng Thường thì đang nghĩ ngợi lung tung.

Trong ba ngày đồng hành qua, hai người nói với nhau chưa quá mười câu, Hạ Ngưng Thường cảm thấy vô cùng khó chịu. Dù gì cũng là mình tới tìm người ta xin giúp đỡ, vậy mà lại lạnh nhạt với người ta như vậy, thực tình không ra gì cả.

Nhưng mỗi lần muốn nói chuyện với Dương Khai, Hạ Ngưng Thường đều không có đủ dũng khí. Đã quen với việc âm thầm quan sát, nay đột nhiên tiếp xúc trước mặt, Hạ Ngưng Thường thật không biết nên xử trí thế nào cho phải.

Hơn nữa, vị sư đệ này hình như cũng là người ít nói, tự đi tìm hắn nói chuyện, không biết có khiến hắn ghét mình hay không?

Trong lúc Hạ Ngưng Thường đang mặt ủ mày chau, thì trong ngoài khách điếm, có hai nhóm người cũng đang lén lút quan sát động tĩnh bên này.

Trong một gian phòng, Long Huy cùng một nhóm quân tinh nhuệ của Huyết Chiến Bang đang ngồi đó, ánh nến lờ mờ lập lòe, chiếu qua gương mặt có chút nhăn nhó của Long Huy.

Sau khi đám người Huyết Chiến Bang này biết tin liền đuổi theo, nhưng do xuất phát hơi trễ, nên đến hôm nay mới đuổi kịp.

Trầm mặc một lúc, Long Huy đột nhiên nói:

- Văn Đường chủ, khi nào thì chúng ta ra tay? Tên Dương Khai đang ở ngay trong khách điếm này, với thân thủ của Văn Đường chủ, muốn bắt hắn cũng chẳng phải chuyện to tát gì mà?

Văn Phi Trần là Đường chủ trong Huyết Chiến Bang, thực lực Chân Nguyên cảnh ngũ tầng. Do Long Huy nắm được chính xác tin này nên đã kiếm vài cao thủ đi cùng, mục đích là để bắt sống Hạ Ngưng Thường.

Nhóm người này trừ Văn Phi Trần ra, còn có không ít cao thủ Ly Hợp cảnh, khoảng sáu, bảy tên. Xem ra, để cho chắc ăn, Long Huy lại khua chiêng gióng trống rồi.

Văn Phi Trần nghe xong thì cười:

- Long thiếu gia, nếu người muốn Văn mỗ ra tay ngay bây giờ cũng được thôi. Ở đây tuy là một tiểu trấn, nhưng với thực lực của Văn mỗ, muốn đối phó bọn chúng rất dễ, không phải kinh động đến xung quanh, càng không để lại chút vết tích gì.

- Vậy còn chờ gì nữa?

Long Huy háo hức,

- Dương Khai phải chết, còn nữ tử đó thì phải bắt sống, nghe nói nàng là một mỹ nữ tuyệt sắc. Hắn đã dám lôi kéo nữ nhân của ta, thì ta sẽ dùng gậy ông đập lưng ông, khiến hắn nếm thử mùi vị nữ nhân của mình bị kẻ khác để mắt đến.

Văn Phi Trần biết rõ bản tính của Long Huy, nên cũng không có phản ứng gì, chỉ nói:

- Nhưng Long thiếu gia có từng nghĩ, tại sao chúng lại vượt đường xa đến nơi này chưa?

- Tại sao?

Long Huy trầm giọng hỏi.

Văn Phi Trần trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói:

- Văn mỗ cho rằng, chuyến đi này của chúng ắt có mục đích. Có thể... chúng muốn vào Hắc Phong Sơn để tìm thiên tài địa bảo nào đó!

Long Huy nhíu mày:

- Chuyện đó có liên quan gì tới chúng ta đâu, thiên tài địa bảo trong Hắc Phong Sơn nhiều thì chúng đến thôi, mà không phải ai lên đó cũng tìm được.

Văn Phi Trần lắc đầu:

- Câu này của Long thiếu gia sai rồi. Từ Lăng Tiêu Các cũng có thể vào Hắc Phong Sơn, nhưng chúng lại cưỡi ngựa vượt nghìn dặm, đến đây thì dừng lại. Nếu ta đoán không sai, ngày mai chúng sẽ vào núi. Mục đích của chúng rõ ràng đến thế, vậy thì có thể khẳng định một việc. Chúng biết vị trí của vật đó, và cũng chắc chắn sẽ tìm ra. Nếu chúng ta lặng lẽ bám theo sau, đợi chúng tìm ta bảo bối đó rồi thì...

Không thể không nói, Văn Phi Trần quan sát rất tỉ mỉ, phân tích cũng ra đâu vào đó, không hổ là người từng trải.

Long Huy mắt sáng bừng:

- Thì chúng ta có thể ra tay cướp đoạt rồi!

Văn Phi Trần cười:

- Long thiếu gia nói phải. Nhưng nếu Long thiếu gia không đợi được đến lúc chiếm giữ mỹ nhân, thì đêm nay Văn mỗ sẽ ra tay, nhất định sẽ không làm người thất vọng đâu.

Long Huy lưỡng lự, thần sắc bất định.

Văn Phi Trần nói thêm:

- Nhưng nếu đợi thêm vài ngày thì không chỉ mỹ nhân, mà cả bảo bối đó cũng sẽ nằm trong tay Long thiếu gia. Cứ nghĩ xem, nếu chúng phí công phí sức tìm được món bảo bối đó mà lại bị chúng ta cướp mất, tên Dương Khai đó chắc sẽ tức đến thổ huyết mất nhỉ?

Vừa nghe lão nói thế, vẻ lưỡng lự của Long Huy lập tức trở nên kiên định:

- Được, dù sao chạy trời cũng không khỏi nắng, cứ để tên Dương Khai đó sống thêm ít ngày, chúng ta ngồi làm ngư ông đắc lợi!

Văn Phi Trần khẽ cười:

- Nhịn được điều người thường không làm được, Long thiếu gia đúng là người làm được đại sự, Long mỗ bái phục!

- Ha ha, Văn Đường chủ quá khen rồi.

Lời tâng bốc này khiến Long Huy khoan khoái vô cùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau