VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 801 - Chương 805

Chương 803: Thật đúng là….

Trải qua một ngày bận rộn, các việc vặt trong Thánh địa đại khái cũng đã kết thúc.

Màn đêm buông xuống, không thấy một chút tinh quang, màn trời tối đen như miệng con thú dữ mang theo hơi thở nặng nề bao phủ bầu trời Thánh địa.

Các trưởng lão hộ pháp của Cửu Thiên Thánh Địa tề tụ lại một chỗ, thương thảo xem phải ứng phó thế nào với kiếp nạn nửa tháng sau.

Dù sao những kẻ đó đã tuyên chiến, nửa tháng sau một là giao cựu Thánh nữ, hai là giao tân Thánh nữ, nếu không sẽ phải nói chuyện bằng vũ lực.

Ba thế lực trước giờ luôn nằm dưới sự che chở của Cửu Thiên Thánh Địa lại dám làm việc lớn lối như vậy, hiển nhiên là rất tự tin, nếu không thái độ sẽ không kiên quyết như vậy.

Cựu Thánh nữ thì phía Từ Hối không thể giao ra được, Nam Thánh Cô hiện giờ không biết đang ở đâu, cũng không ai biết bà trốn ở nơi nào, tân Thánh nữ cũng không thể giao ra, nửa tháng sau chắc chắn sẽ nổ ra một trận đại chiến, đấy là việc rất rõ ràng.

Cũng không biết bọn họ có dụng ý gì mà lại bảo An Linh Nhi kéo Dương Khai tới đây dự thính.

Lúc bọn họ đang thảo luận, Dương Khai im lặng, không phát biểu ý kiến, cũng không có ý định múa rìu qua mắt thợ.

Dương Khai tự biết mình biết người, tuy rằng họ vẫn tỏ ý rất hy vọng hắn có thể kế thừa vị trí Thánh chủ, nhưng trong thời điểm nguy cơ này, hắn không có quyền quyết định sách lược, trong mắt họ, hắn vẫn còn quá trẻ.

Bởi thế Dương Khai rất thức thời, im lặng không nói lời nào.

Nghe xong một hồi, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện những người này không có một ai muốn chạy trốn, tất cả đều tỏ thái độ kiên quyết ở lại và nhất quyết tử chiến bảo vệ sự uy nghiêm của Thánh địa.

Dương Khai âm thầm lắc đầu, không đánh giá gì về việc này.

Tuy hắn cũng biết đạo lý núi xanh còn đó lo gì không có củi đun, nhưng hắn biết chắc chắn thế lực khổng lồ như vậy muốn trốn cũng không phải chuyện dễ dàng, mặc dù đám người Từ Hối có thể an toàn đi khỏi đây, nhưng chỉ e những đệ tử ở đây sẽ lâm vào cảnh con bỏ chợ.

Hiện tại quan trọng nhất chính là làm thế nào để khuyên giải những cường nhân bị Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện, U Minh Tông mê hoặc, chỉ cần bọn họ có thể thoái lui, còn lại ba thế lực kia, Thánh địa cũng có thể dễ dàng ứng phó.

Sau một hồi thương thảo không có kết quả, mọi người hướng ánh mắt sang chỗ Dương Khai đang ngồi.

- Nhìn ta làm gì? Ta độc lai độc vãng quen rồi, không biết gì mấy chuyện này đâu, các ngươi cứ nói chuyện của các ngươi đi, ta ngồi nghe là được rồi.

- Ha ha...

Từ Hối cười khan một tiếng, thần sắc ôn hòa:

- Tuy là nói như vậy nhưng tiểu huynh đệ ít nhiều cũng có cách giải quyết của mình chứ, không ngại thì nói cho mọi người nghe xem sao, không chừng chúng ta có thể tìm được một đường ra từ trong đó.

Những người khác cũng hướng ánh mắt chờ đợi vào hắn, dường như rất muốn nghe hắn phát biểu chút ý kiến.

Dương Khai nhíu mày, mặc dù có chút không muốn nhưng vẫn mở miệng dò hỏi:

- Ba thế lực dẫn đầu gây chuyện đó có bao nhiêu cao thủ Nhập Thánh Cảnh?

Từ Hối nghiêm sắc mặt vội vàng đáp:

- Ba thế lực này kỳ thật cũng không thể coi là lợi hại bao nhiêu, chỉ có hai cường nhân Nhập Thánh Cảnh mà thôi, hơn nữa cơ bản đều là Nhập Thánh nhất tầng cảnh, kẻ duy nhất cần chú ý chính là Trương Ngạo của Phá Huyền Phủ, lão già này tu vi cũng tương đương với ta, Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh. Nếu thực phải ra tay thì thắng thua cũng khó đoán.

Dương Khai khẽ động thần sắc. Mỗi một phe có hai, tổng cộng là sáu vị Nhập Thánh Cảnh, trong đó năm vị nhất tầng cảnh, một vị lưỡng tầng cảnh.

Số lượng cùng sức mạnh tu vi này vừa vặn có thể sánh ngang với Cửu Thiên Thánh Địa.

Cửu Thiên Thánh Địa hiện tại cũng có một vị Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, năm vị Nhập Thánh nhất tầng cảnh.

Đó là còn chưa tính đến những cường nhân bị bọn họ dụ dỗ, trong đó cao thủ hẳn là cũng nhiều như mây, chỉ dựa vào một Cửu Thiên Thánh Địa vừa mới bị Nam Thánh Cô tấn công, thương tích đầy mình mà muốn ứng phó, quả thật có chút khó khăn.

Hơn nữa, nếu thật sự giao chiến, chỉ e Cửu Thiên Thánh Địa ngày sau khó sống yên ổn trên thế gian.

Số lượng thế lực bao gồm trong đó thực sự không ít.

Vì lẽ đó, bọn họ vẫn không muốn đối địch với nhiều thế lực như vậy, khổ nỗ là Nam Thánh Cô gây chuyện phiền toái, tiếng xấu này tất phải do Cửu Thiên Thánh Địa gánh lấy.

- Các ngươi không muốn cầu viện sao? Cửu Thiên Thánh Địa đã phát triển nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng có chút đồng minh chứ.

Dương Khai trầm ngâm một chút hỏi.

- Tìm những đồng minh này xin góp chút sức lực, sau này trả ơn này là cho họ là được.

Lời này vừa nói ra, thần sắc mọi người đều có chút xấu hổ.

Dương Khai hiểu ngay tức khắc, có lẽ Cửu Thiên Thánh Địa đúng là không có đồng minh gì. Cựu Thánh chủ khi còn tại thế tự cho mình là cao thâm, cho rằng trong thiên hạ, thế lực có thể sánh ngang với họ chẳng có bao nhiêu, cho nên hiện giờ tông môn gặp nạn, người khác cũng không tới hỗ trợ.

Dương Khai day day trán, nhất thời không nói gì.

Hắn cũng có thể cầu viện Thiên Tiêu Tông, nhờ bốn vị sự thúc của Thiên Tiêu Tông đến giúp đỡ, nhưng chắc chắn là không kịp, chỉ sợ không đợi hắn về tới Thiên Tiêu Tông, Cửu Thiên Thánh Địa đã bị người ta công phá.

Bỗng nhiên, Dương Khai sáng rực hai mắt, trầm giọng nói: - Đại tôn Yêu tộc đó… các ngươi có nghĩ tới việc nhờ người này ra tay giúp đỡ chưa?

- Đại Tôn Yêu tộc?

Từ Hối thoáng biến sắc.

- Đúng vậy, y cũng là Đại tôn một phương, sức mạnh tất nhiên không kém, thủ hạ chắc chắn cũng có ít nhân tài có thể sử dụng.

- Đùa gì vậy?

Sử Khôn nhíu mày.

- Đó là Yêu tộc, coi loài người chúng ta là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt, nếu chúng ta cầu viện chúng, sau này tin tức truyền ra ngoài, Cửu Thiên Thánh Địa sẽ trở thành vết nhơ của toàn nhân loại, không còn cơ hội quật khởi.

- Đúng vậy đó.

Ngọc Oánh cũng nhẹ nhàng gật đầu, đồng ý với cách nói của Sử Khôn.

- Bất kể thế cục có ác liệt cỡ nào, chúng ta cũng không thể cầu viện Yêu tộc. Hơn nữa, Đại tôn Yêu Tộc đó chúng ta còn chưa gặp bao giờ, chỉ mỗi cựu Thánh chủ là có chút giao tình với y, có tmời được hay không còn là chuyện khác nữa.

Dương Khai ngạc nhiên, không ngờ đề nghị của mình lại bị bọn họ bài bác đến vậy, giờ mới hiểu được mình đã có phần đánh giá thấp lòng thù hận giữa các chủng tộc.

Hắn cũng không phải người sinh trưởng ở đại lục Thông Huyền, mà từ Trung Đô tới đây, dù đã ở đây được vài năm rồi nhưng những tư tưởng thâm căn cố đế của thế giới này vẫn không thể nào ảnh hưởng đến hắn.

Trước khi đến đây, hắn căn bản không biết còn có những sinh linh chủng tộc khác như Ma tộc và Yêu tộc.

- Có một người, nếu như có thể tìm ra, không chừng Thánh Địa ta có thể nhẹ nhàng hoá giải kiếp nạn này.

Từ Hối bỗng nhiên trầm tư nhẹ giọng nói một câu.

- Ý đại trưởng là người đó?

Trình Nguyệt Đồng dường như cũng nhớ ra.

- Ừ.

- Người nào?

Dương Khai tò mò không biết bọn họ nói tới ai, hình như có chút bản lĩnh không tầm thường.

- Lão già lai lịch thần bí này cụ thể tên là gì ta cũng không biết. Nhưng lão ta có quen biết với cựu Thánh chủ, nửa năm trước khi cựu Thánh chủ tạ thế, lão bỗng nhiên tới thăm, lúc ấy lão còn ở lại Thánh địa mấy ngày, cựu Thánh chủ còn cư xử rất lễ độ, xem bộ giao tình với lão Thánh chủ thâm sâu, nếu lão có thể giúp đỡ được thì tốt rồi.

- Đúng vậy, lão già đó nhìn bộ dạng có chút bí hiểm, hơn nữa ta chưa bao giờ thấy cựu Thánh Chủ đối đãi với ai như vậy, chắc chắn lão không phải người bình thường.

Ngọc Oánh cũng nói tiếp. - Lai lịch thần bí?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Các người không tìm được lão?

Mọi người đều lắc đầu.

- Song hẳn là lão ta sẽ lại tới Thánh Địa.

Từ Hối bỗng nhiên khẳng định.

- Vì sao?

- Bởi vì thời điểm lão tới Thánh địa, vị tiểu cô nương đi cùng lão đã bố trí vài thứ gì đó ở một góc Cửu Phong, khi lão rời đi, cựu Thánh Chủ còn dặn ta canh chừng nơi đó, không được để bất cứ kẻ nào tới gần phá hoại. Ta đoán, đợi đến một lúc nào đó lão và cô nương kia sẽ quay lại đây lấy đi thứ đó đi.

- Ừ, sau khi tiểu cô nương bố trí xong, cả nơi đó râm mát hẳn lên.

Mạnh Thiên Phi gật đầu, nói giọng chán nản:

- Bởi vậy mà ta không thể không chuyển chỗ ở, ở nơi râm mát như vậy trong một thời gian dài, đến ta cũng không chịu nổi.

Nghe bọn họ mỗi người một câu, Dương Khai trong bụng cũng hiểu bọn họ đang nói tới nơi nào rồi.

Ban ngày lúc cùng Từ Hối khởi động trận pháp kết giới Cửu Phong, hắn đã cảm nhận được một nơi có vẻ không bình thường, hình như rất âm hàn, khí âm hàn này không giống hơi lạnh bình thường, giải thích không rõ ràng được, khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.

Dương Khai vốn tưởng đó là nơi thiên nhiên tạo ra ở Cửu Thiên Thánh địa, nào ngờ trong đó còn có những yếu tố này.

Tuy nhiên nghe bọn họ hết nói lão già này rồi lại cô nương kia, trông đầu Dương Khai bỗng dưng hiện ra hai hình ảnh quen thuộc.

Hắn bất giác phì cười, bụng nghĩ không trùng hợp đến vậy chứ?

Miệng mỉm cười, hắn thuận miệng hỏi:

- Lão già mà các ngươi nói có phải trông có vẻ tiên phong đạo cốt, nhưng cặp mắt thì đầy háo sắc không?

Từ Hối sửng sốt, còn chưa kịp trả lời, Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng liền gật đầu lia lịa, Ngọc Oánh nghiến răng nói:

- Đúng vậy, lão già đó có đôi tròng mắt cực đáng ghét, thường xuyên nhìn những chỗ không nên nhìn.

Trình Nguyệt Đồng cũng phụ họa:

- Đúng vậy, lão già đó lớn tuổi vậy rồi mà cũng không ra dáng lão bậc, làm ta và Ngọc Oánh còn phải khách khí xưng hô, muốn móc mắt lão ra cho hả!

Hai mỹ phụ trông rất tức tối, cứ như lão già đó đã làm gì hai người rồi vậy.

Từ Hối không kìm nổi cười:

- Đâu có nghiêm trọng như các ngươi nói chứ? Người ta chỉ là sức mạnh tinh thông, hai mắt có thần thái thôi.

Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cùng trừng mắt nhìn lão.

- Coi như ta chưa nói gì.

Từ Hối sắc mặt ngưng trọng.

Vẻ mặt Dương Khai trở nên cổ quái đến cực điểm, tim hắn đập nhanh lên, tâm trạng chờ mong và kích động đến khó hiểu, tiếp tục nói:

- Bên cạnh lão còn dẫn theo một tiểu cô nương, có phải đeo khăn che mặt, không nhìn rõ dung mạo, khí chất thuần khiết không?

Mọi người đều ngạc nhiên nhìn hắn, Từ Hối kinh ngạc:

- Thánh chủ ngài... khụ khụ, tiểu huynh đệ sao ngươi lại biết?

- Thật đúng là…...

Dương Khai mếu máo dở khóc dở cười, bổ sung xác nhận:

- Trên trán nàng còn có điểm xuyết một viên bảo thạch màu lam nhạt?

Chương 804: Lệnh đường đúng là Nữ trung hào kiệt.

Nghe Dương Khai hỏi vậy, mọi người cùng nhau gật đầu, Ngọc Oánh nói:

- Tuy lão già đó hơi đáng ghét, nhưng tiểu cô nương đi cùng lão lại rất dễ mến, tuy không thấy được dung mạo, nhưng ta cảm giác cô ấy so với Thánh nữ của chúng ta cũng không kém… hơn nữa tu vi rất cao, so với ngươi không kém bao nhiêu, trước khi gặp ngươi, đó là người trẻ tuổi xuất sắc nhất mà chúng ta từng gặp.

- Đó là chuyện của hai ba năm trước, tu vi hiện tại của nàng hẳn là cao hơn ta.

Dương Khai quả quyết, tâm trạng có một chút thay đổi nho nhỏ.

Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường!

Trên đời này người có thể khiến Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa cư xử lễ độ không nhiều, Mộng Vô Nhai có lẽ là một trong số đó, bên cạnh còn dẫn theo một tiểu cô nương tướng mạo và khí chất tương tự Hạ Ngưng Thường như vậy… người mà Từ Hối nói nhất định là bọn họ không sai.

Không ngờ họ cũng đã đặt chân tới Cửu Thiên Thánh Địa, đúng là đầy bất ngờ.

- Tiểu huynh đệ biết bọn họ?

Đám người Từ Hối ngơ ngác nhìn nhau, phát hiện thần sắc Dương Khai mơ màng, miệng mỉm cười đầy thâm ý, như là đang nhớ đến chuyện gì đó, lập tức hiểu ra vị Tân Thánh chủ này có thể đã từng tiếp xúc với hai người một già một trẻ kia.

- Nói thế nào nhỉ… coi như là có quen đi.

Dương Khai cười ha hả.

Từ Hối phấn chấn ra mặt, đang chuẩn bị hỏi gì đó, Dương Khai lại nói:

- Có điều đã nhiều năm không gặp rồi, ta cũng không biết họ đang ở đâu nữa.

- Vậy à…

Từ Hối thất vọng thấy rõ, song cũng nhanh chóng bình tĩnh lại:

- Nếu tìm không được người giúp đỡ, thì giờ chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào chính sức mình. May mà tiểu huynh đệ đã đem Thánh chủ Linh Giới ra ngoài, có được Linh Giới này, bọn cúng mà dám cường công, chúng ta nhất định sẽ khiến chúng trả cái giá thật đắt!

- Đúng thế!

Mọi người gật đầu, tiếp tục bàn bạc.

Dương Khai tìm cơ hội lén chuồn đi.

Lần lại theo trí nhớ ban ngày, hắn bay về phía một ngọn núi thuộc cánh tả Cửu phong.

Ngọn núi này không khác tám ngọn núi còn lại là mấy, núi cao vạn nhẫn, thẳng tới tầng mây, khí thế hùng vĩ đồ sộ.

Nhưng từ giữa sườn núi, bắt đầu có khí râm mát tràn ngập, càng lên trên, thứ khí này càng nồng đậm, thậm chí gần đỉnh núi còn kết thành vô số đường dài ngắn khác nhau, những cột băng như mũi mâu dữ tợn treo ngược dưới vách đá.

Ban ngày lúc khởi động trận pháp ở đây, Dương Khai đã cảm thấy có gì đó kỳ quái, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Giờ hắn thật sự muốn đi xem thử, tiểu sư tỷ rốt cuộc đã bố trí cái gì ở đây.

Hắn bay đi vun vút, chẳng mấy chốc đã tới đỉnh núi. Cảm giác băng hàn thấu tim thẩm thấu vào tận sâu trong linh hồn, gần như có thể làm đông cứng cả những dòng suy nghĩ của con người.

Dương Khai cẩn thận cảm giác một phen, sắc mặt hơi biến đổi. Hắn phát hiện cho dù mình có lửa thần thì cũng không thể không thi triển toàn lực để chống đỡ hàn khítừ đỉnh núi.

Chân nguyên trong cơ thể vận chuyển nhưng căn bản không xua tan được hàn khí quanh thân.

Quái lạ!

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, bạo gan sải bước tiến về phía trước.

Một lúc sau, một cái đầm sâu trong veo lọt vào tầm mắt hắn, tất cả những hàn khí đó hình như đều tản ra từ sâu trong cái đầm này. Khung cảnh xung quanh hồ tiêu điều, có vẻ ít ai lui tới, hình như đến cả người của Cửu Thiên Thánh Địa cũng không hề đặt chân tới nơi này.

Bốn phía quanh hồ quả thật có ít sóng năng lượng mịt mờ dao động, xếp đặt theo một cách thức thần kỳ ảo diệu.

Dương Khai xuất thần niệm, cẩn thận cảm giác một phen, sắc mặt vui mừng.

Quả đúng là do tiểu sư tỷ bố trí, bởi vì trong những năng lượng này có nhiều dấu vết linh trận, hơn nữa còn chính là linh trận năm đó chính hắn dạy cho nàng.

Nàng bố trí linh trận này ở đây làm gì? Theo lời Từ Hối, lúc ấy nàng và Mộng chưởng quầy cũng không lấy đi thứ gì, vậy cõ lẽ là vì thời cơ chưa tới, còn phải đợi lúc thích hợp mới quay lại đây.

Đầm sâu băng hàn ẩn chứa bí mật gì, chẳng lẽ là có liên quan tới việc giải trừ phong ấn trên người Mộng Vô Nhai?

Dương Khai thầm đoán vậy, nhưng không dám khẳng định.

Sở Lăng Tiêu từng nói, Mộng Vô Nhai năm đó đại chiến với Ma Tôn, bị trúng Huyền Phong Ấn Quyết của Ma tộc, công lực bị áp chế về mức Thần Du Cảnh đỉnh phong, lão đến Trung Đô có lẽ là để lánh nạn, hoặc cũng có thể để tìm kiếm Dược Linh Thánh Thể.

Ở dưới lòng đất Trung Đô, lão đã giải trừ phong ấn thứ nhất, khôi phục được tu vi Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh, nhiều năm không gặp, chẳng biết lão bây giờ thế nào rồi.

Dương Khai vẫn rất tò mò về tu vi của Mộng chưởng quầy.

Lão già này quen biết Sở Lăng Tiêu, Băng chủ Băng Tông Thanh Nhã, cựu Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa…

Ba người này không người nào không phải là cao thủ đỉnh cao, có thể quen biết những người này hẳn là tu vi của lão cũng không kém.

Hơn nữa mỗi nơi lão đến đều lưu lại cho người ta ấn tượng thần bí.

- Ngươi tới đầm Ánh Nguyệt làm gì? Sau lưng bỗng truyền tới một giọng nói, Dương Khai đang trầm tư, đối phương đến gần lúc nào cũng không biết, chân nguyên từ giọng nói đó trào lên rồi rất nhanh lại trở lại bình thường, quay đầu nhìn lại thì thấy An Linh Nhi, hắn nói:

- Tới xem thôi, nơi này là đầm Ánh Nguyệt?

- Đúng vậy.

An Linh Nhi cười cười, ngẩng đầu nhìn lên trời.

- Tối nay không có trăng, nếu như có trăng thì cảnh sắc rất tuyệt vời. Không rõ đầm Ánh Nguyệt có bí mật gì mà có thể làm bóng ngược của ánh trăng hiện lên trên khoảng trời phía trên mặt đầm, nhìn giống hệt như thật. Trước kia ta thường cùng đám Tiểu Liên tới đây chơi...

Như nhớ tới ba tỷ muội bị Nam thánh cô giết chết, tâm trạng An Linh Nhi bỗng chùn xuống.

- Thần kỳ vậy ư?

Dương Khai vội vàng chuyển đề tài để tránh khiến nàng đau lòng.

- Vậy bí mật ẩn giấu ở đây người của Cửu Thiên Thánh Địa cũng không biết sao?

An Linh Nhi chậm rãi lắc đầu.:

- Các trưởng lão không dám xuống dưới đó, không rõ đầm Ánh Nguyệt sâu đến đâu. Cựu Thánh Chủ cũng đã đi xuống điều tra một lần nhưng cũng không thu được gì, sau khi trở ra còn không cho phép mọi người đi vào trong. Vì vậy trong này có bí mật gì cũng không ai biết. Hơn nữa, trước kia đứng ở đỉnh núi này, không cảm thấy rét lạnh, chỉ khi xuống đầm mới cảm nhận được, bây giờ không biết sao lại biến thế này, hẳn là có liên quan tới thứ mà vị tiểu cô nương đó bố trí.

Mới nói một hồi, An Linh Nhi liền không kìm nổi khẽ run lên, môi trắng bệch:

- Về thôi, nơi này lạnh quá.

Dương Khai gật đầu, không gắng gượng nữa, bèn cùng nàng bay xuống phía dưới.

Một đêm yên lành, Dương Khai cũng đã suy nghĩ trọn đêm, và đã đưa ra quyết định của mình.

Ngày hôm sau, hắn tìm tới Từ Hối, trực tiếp nói rõ ý đồ:

- Đại trưởng lão, ta muốn đi gặp vị Đại Tôn Yêu tộc đó.

Từ Hối nghe vậy liền run bắn mình, vô cùng kinh ngạc nói:

- Ngươi đi gặp y làm gì? Đừng nói là muốn tìm y để cầu viện chứ?

Dương Khai mỉm cười lắc đầu:

- Y và cựu Thánh chủ có giao tình chứ không phải ta, dù ta có tìm y cầu viện cũng không có khả năng được chấp thuận.

- Vậy tại sao...

Từ Hối có chút không hiểu.

Dương Khai nghiêm nghị trầm ngâm trong chốc lát rồi nói:

- Đại trưởng lão, các người có từng nghĩ đến việc tạm thời rời bỏ cơ nghiệp Thánh địa không? - Rời bỏ?

Từ Hối nhướn mày.

- Đúng, rời bỏ, đương nhiên chỉ là tạm thời.

Dương Khai gật đầu.

- Tục ngữ nói cũng đúng, để cho rừng còn xanh, sợ gì không củi đốt. Hiện giờ với đội hình kẻ thù bên ngoài này, Thánh địa không cách nào ngăn cản nổi, nếu muốn chống cự, chỉ e là Cửu Thiên Thánh Địa sẽ thật sự bị hủy hoại trong tay thế hệ này, đến lúc đó liệu có mấy người có thể chạy thoát? Hộ pháp trưởng lão các người sức mạnh tinh nhuệ, tu vi cao thâm, muốn chạy trốn có lẽ cũng chẳng thành vấn đề, nhưng còn những đệ tử còn lại thì sao?

Từ Hối buồn bã, thở dài nói:

- Điều này sao bọn ta lại không biết chứ, chỉ có điều đệ tử Thánh địa tới sáu bảy ngàn người, đông như vậy nên chạy đi đâu? Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện và U Minh Tông đã chọn cách đắc tội Thánh địa thì ắt nhiên sẽ không dễ dàng dừng tay, chúng cũng biết đạo lý đánh rắn đánh bảy thốn, chỉ e chúng ta vừa cất bước rời khỏi Cửu phong thì chúng đã đuổi giết ngay sau lưng rồi, như vậy còn không bằng liều chết ở lại đây một mất một còn.

- Nói như vậy, các ngươi đã suy xét qua cách này?

Dương Khai hai mắt rực sáng.

Từ Hối gật đầu xấu hổ:

- Dù rằng như vậy là nhục nhã với các bậc tiền bối, nhưng giữ gìn huyết mạch Thánh địa là điều quan trọng nhất, đợi đến ngày tích góp đủ lực lượng lại ngóc đầu trở lại, bắt những kẻ từng làm khó Thánh địa phải trả cái giá thật đắt!

Lúc nói ra câu này, vẻ mặt Từ Hối đầy dữ tợn và hung hãn.

- Rất tốt, các ngươi đều đã nghĩ tới cách này, vậy cũng không cần ta phải tốn nhiều nước bọt nữa rồi.

Dương Khai mỉm cười bí hiểm:

- Ta có một nơi có thể sắp xếp an toàn cho những người ở Thánh Địa, chỉ cần ở đó, chúng sẽ không có bất kỳ cách nào để làm gì các ngươi.

- Hả?

Từ Hối hai mắt toả sáng, nghe vậy mừng rỡ nói:

- Ý tiểu huynh đệ là…

- Hiện giờ chưa tiện nói, đến lúc đó các ngươi sẽ biết, đương nhiên điều kiện tiên quyết là các ngươi phải tin tưởng ta.

Dương Khai thừa nước đục thả câu.

- Tin, tất nhiên là tin!

Từ Hối gật đầu lia lịa, bỗng nhiên lại hồ nghi:

- Có điều việc này có liên quan gì đến việc ngươi đi gặp Đại tôn Yêu Tộc?

- Hai chuyện này không có liên quan gì với nhau cả, nhưng nếu các ngươi sẵn sàng tạm thời từ bỏ cơ nghiệp của Thánh Địa, thì ta có thể đi gặp Đại tôn Yêu Tộc rồi.

Dương Khai cười gian manh:

- Cơ nghiệp Thánh địa tất nhiên là không thể dễ dàng cho không bọn chúng... Ngươi nói xem, nếu Đại tôn Yêu Tộc đó biết hiện giờ Thánh Địa không có lấy một bóng người thì y sẽ làm thế nào?

Từ Hối trầm giọng nói:

- Ở chỗ Yêu tộc, thiên địa linh khí không nồng đậm bằng Thánh địa, nơi này cũng là nơi bọn chúng ngấp nghé đã lâu, nếu thật như vậy chỉ e chúng sẽ lập tức tiến quân đến chiếm cứ Thánh Địa Cửu Phong...

Nói đến đây, Từ Hối lập tức hiểu được rốt cuộc Dương Khai muốn làm gì, lão nghẹn họng trân trối nhìn hắn, da mặt co giật, biểu cảm kinh ngạc như không ngờ tân Thánh chủ lại lại là người nham hiểm xảo quyệt đến vậy.

Dương Khai cười gian, giọng nói trầm thấp quỷ mị:

- Mẹ ta đã từng dạy, ai nhường ta một thước, ta kính họ một trượng, ai hủy của ta một hạt,ta cướp của họ ba đấu!

Từ Khối bất giác cảm thấy ớn lạnh nơi sống lưng, như thể ngã vào hầm băng, sững sờ một lúc lâu mới tán dương kiểu nghĩ một đằng nói một nẻo:

- Lệnh đường đúng là nữ trung hào kiệt...

- Được rồi, việc này ta biết ngươi không có cách nào tự mình quyết định, đi thảo luận với các trưởng lão khác đi, nếu bọn họ đều đồng ý thì đến thông báo cho ta biết.

Từ Hối nhay nháy mắt, chắp tay nói:

- Việc này tuy rằng ta không thể làm chủ, nhưng nếu ngươi có thể đồng ý việc kế thừa…

- Cút đi!

Dương Khai không đợi lão nói xong đã trừng mắt nhìn lão không chút khách khí.

Từ Hối co mép lại, lủi thủi bước đi.

Chương 805: Thái độ thay đổi.

Dương Khai vốn không thích bị người khác chi phối, vận mệnh của hắn chỉ có thể nằm trong tay chính bản thân hắn.

Vì vậy, đối với chuyện kế thừa vị trí chủ nhân Cửu Thiên Thánh Địa, hắn vẫn rất phản cảm, vì đây không phải là điều hắn muốn, bất kể những người trong Thánh địa có tỏ thái độ hữu hảo cỡ nào thì cũng chỉ là do có ý đồ mà thôi.

Nhưng khi biết được Hạ Ngưng Thường và Mộng Vô Nhai đã từng tới đây, lại còn bố trí một ít thủ pháp ở đầm Ánh Nguyệt, ý kháng cự đối với Cửu Thiên Thánh Địa của Dương Khai cũng vô tình giảm đi ít nhiều.

Cứ bảo vệ sức mạnh của Cửu Thiên Thánh Địa, nói không chừng sau này có thể tương phùng tiểu sư tỷ ở đây!

Tô Nhan hắn đã tìm được rồi, nàng vẫn đang ở Băng Tông dốc lòng tu luyện. Địa Ma hắn không lo lắng, lão ma đầu đó cũng không phải loại dễ đụng vào, nhưng hắn thì vẫn luôn vướng bận chuyện tung tích của tiểu sư tỷ.

Bây giờ cuối cùng cũng có hy vọng xác thực, Dương Khai ắt sẽ không muốn để hy vọng này bị quấy nhiễu bởi kẻ thù bên ngoài.

Cho nên hắn mới chủ động đề nghị với Từ Hối.

Rất nhanh, Từ Hối truyền tin trở về, cũng không khác lắm với dự đoán của Dương Khai, khi biết được hắn có thể chắc chắn sắp xếp ổn thỏa cho các đệ tử, các trưởng lão hộ pháp đều đồng ý tạm thời rút lui để bảo tồn lực lượng, đợi đến ngày đông sơn tái khởi, báo thù rửa hận.

Nhưng nói về nơi có thể sắp xếp cho sáu bảy ngàn đệ tử, thì bọn họ lại vặn hỏi, Dương Khai không muốn trả lời ngay, cuối cùng vẫn phải để An Linh Nhi ra mặt khuyên giải, họ mới chịu thôi.

- Đã quyết định làm như vậy thì trước tiên hãy nói cho ta chút tình hình của Đại tôn Yêu Tộc đó đi.

Trong Đại Điện, Dương Khai nhìn chư vị trưởng lão hộ pháp, trầm giọng nói:

- Càng tường tận càng tốt.

Sau khi hắn đến đại lục này, cũng chỉ mới biết một Yêu tộc.

Mị yêu!

Yêu nữ đó sở hữu độc tố thần thức, có thể khơi dậy dục vọng từ tận thâm tâm. Bởi vậy hắn không hiểu nhiều về Yêu tộc, bây giờ sắp đi gặp một vị Đại tôn Yêu tộc thì cũng phải chuẩn bị một chút.

- Đại Tôn Yêu tộc đó bọn ta đều chưa từng gặp, có điều nghe cựu Thánh chủ nói, y vốn là yêu thú bậc tám Xích Viêm Lôi Long, trời sinh có thể tu luyện sức mạnh của hai loại thuộc tính, tu vi rất cao, sở hữu thần thông không tầm thường.

- Yêu thú bậc tám…

Dương Khai nhíu mày, âm thầm phỏng đoán, yêu thúc bậc sáu tương đương với Thần Du Cảnh, bậc bảy là Siêu Phàm Cảnh, bậc tám quả nhiên là Nhập Thánh Cảnh.

Nói cách khác, vị Đại tôn Yêu Tộc đó là một cường nhân Nhập Thánh Cảnh, hơn nữa tối thiểu cũng là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, rất có khả năng là tam tầng cảnh!

- Bên cạnh Đại tôn Yêu Tộc đó còn có mấy thuộc hạ vốn là yêu thú bậc tám, nhưng công lực cũng không bằng y, ngoài ra, bậc sáu, bậc bảy cũng có không ít, nhưng không có nhiều tên hóa thành hình người, đại khái chỉ có hơn hai mươi tên mà thôi.

- Hai mươi tên này toàn bộ đều là Siêu Phàm Cảnh, cũng chính là bậc bảy trở lên…

- Bọn chúng trời sinh đã có bản năng chiến đấu, mặc dù chưa từng tu luyện bất kỳ võ kỹ nào, nhưng sức chiến đấu không thể xem thường.

- Nhưng bọn chúng cũng không hiểu trận pháp, thế nên nơi sinh sống linh khí không nồng đậm là mấy, hoàn toàn phải dựa vào thiên nhiên.

Mọi người chen nhau mà nói, kể hết thảy những gì mà mình biết ra.

Dương Khai cẩn thận lắng nghe, đợi sau khi họ nói xong mới tò mò hỏi:

- Người và Yêu hận thù thâm sâu, cựu Thánh chủ của các sao lại qua lại với Đại tôn Yêu Tộc đó?

Từ Hối cười khà khà:

- Phía Yêu tộc không có bao nhiêu tinh thạch, nhưng có nhiều linh thảo linh dược. Có một lần, khi Thánh chủ ra ngoài, hình như đụng độ Đại tôn Yêu Tộc, hai bên giao chiến một trận, cũng chẳng hiểu thế nào mà lại cảm thấy có chung chí hướng, liền thảo luận trao đổi. Bởi vậy cứ qua một thời gian, Thánh chủ lại đem ít linh thạch qua đó đổi lấy linh thảo linh dược và kim loại ngũ hành quý hiếm. Đúng rồi, bọn chúng cũng không tinh thông luyện đan và luyện khí, bí bảo hay đan dược chúng dùng đều do Thánh chủ mang qua.

- Hoá ra là như vậy…

Dương Khai khẽ gật cằm:

- Nói thế, nếu Đại tôn Yêu Tộc đó kia còn niệm chút tình cũ, thì lần này ta đi cũng sẽ không có bao nhiêu nguy hiểm… Đúng rồi, quả thực y vẫn còn niệm tình cũ!

- Nghĩa là sao?

Từ Hối ngạc nhiên.

- Cựu Thánh chủ tạ thế cũng gần hai năm rồi. Yêu tộc chắc chắn đã sớm hay tin, nhưng mãi mà chúng vẫn không hề có động thái gì, hiển nhiên là vì Đại tôn Yêu Tộc không muốn hạ thủ với Cửu Thiên Thánh Địa, nếu không tình hình hiện tại của các ngươi đúng là họa vô đơn chí!

Nghe Dương Khai nói vậy, mọi người đều trầm tư một lúc rồi gật gù đồng ý.

- Ta nghe nói, Yêu tộc có một thứ rất thần kỳ gọi là Hóa Sinh Trì?

Dương Khai đột nhiên hỏi.

- Ừ.

Từ Hối gật đầu:

- Hoá Sinh Trì là căn cơ của Yêu tộc, không rõ được tạo ra bằng cách nào, nơi nào có Hóa Sinh Trì, nơi đó sẽ có nhiều Yêu tộc tụ tập. Tình hình bên đó là như vậy, bất cứ một yêu thú nào thăng đến cấp bảy đều có tư cách vào trong Hóa Sinh Trì, nếu vận may, cơ duyên tốt thì có thể hóa dạng người, còn nếu không thì những yêu thú này vĩnh viễn chỉ có thể duy trì dạng thú.

- Thần kỳ vậy sao?
Dương Khai lập tức cảm thấy hứng trí, nảy ý muốn đi xem một lần.

Từ Hối lắc đầu:

- Không phải yêu thú nào vào đó đều có thể biến hóa thành công, ta nghe nói không ít yêu thú đã thất bại, song, mặc dù đã biến hình, nhưng cũng có rất nhiều Yêu toộc đã quen với chân thân, toàn xuất hiện ở hình dạng thú. Thế nên ở Yêu tộc đó, chắc chắn không chỉ có hai mươi vị Siêu Phàm Cảnh,con số này có khả năng là gấp đôi.

- Lực lượng đó quả không tầm thường!

Dương Khai tán thưởng.

Toàn bộ Cửu Thiên Thánh Địa cũng chỉ có chừng ấy Siêu Phàm Cảnh … Yêu tộc đó về cơ bản có thể ngang hàng với Cửu Thiên Thánh Địa thời kỳ đỉnh cao rồi.

- Các ngươi hãy chuẩn bị chút tinh thạch đi.

Dương Khai ra lệnh.

- Lần đầu gặp mặt,thân là vãn bối phải chuẩn bị chút lễ vật mới phải, không thì có khi cũng chẳng nhìn thấy nổi mặt Đại Tôn Yêu tộc.

- Ừm, ta sẽ đi sắp xếp.

Từ Hối đáp lời, lập tức đi ra ngoài.

Một lúc lâu sau, tất cả đã được chuẩn bị thỏa đáng. Dương Khai mang theo hai túi Càn Khôn chứa đầy linh thạch đi theo hướng mọi người chỉ, bay ra khỏi Cửu Phong.

Chư vị hộ pháp và các trưởng lão tiễn hắn đi, tất cả đều mang vẻ mặt khó hiểu.

- Đại trưởng lão, sao ta cảm thấy thái độ tân Thánh chủ bỗng nhiên thay đổi không ít vậy?

Sử Khôn nhíu mày hỏi.

- Đúng vậy, tự dưng lại nhiệt tình với việc của Cửu Thiên Thánh Địa thế, lúc trước còn tỏ ra rất lãnh đạm, như thể mọi việc không liên quan đến hắn vậy.

Trình Nguyệt Đồng nhíu mày.

- Ta không biết.

Từ Hối chậm rãi lắc đầu.

- Nhưng đó cũng là chuyện tốt, giờ hắn nhiệt tình với chuyện của Thánh địa đến vậy, nói không chừng sau này sẽ đồng ý kế vị ngôi Thánh chủ.

- Chắc là có liên quan đến đầm Ánh Nguyệt.

An Linh Nhi lẩm bẩm.

- Hả? Sao lại nói vậy?

- Chỉ là suy đoán thôi.
An Linh Nhi nhoẻn miệng cười, cũng không nói thêm gì.

- Có điều, Linh Nhi, chúng ta có thể tin tưởng hắn không? Hắn nói có chỗ để sắp xếp cho nhiều đệ tử Thánh địa đến vậy, giờ muốn đi bái kiến Đại tôn Yêu Tộc, ta đúng là bị hắn làm cho hồ đồ rồi!

Ngọc Oánh có chút lo lắng.

- Các vị vốn dĩ cũng đã chuẩn bị liều chết với lũ người đó rồi còn gì? Hắn đi chuyến này nếu thành công thì sự việc có lẽ còn có thể suy chuyển, nếu không thì cũng chỉ có thể làm theo cách trước đó, có tin hay không thì có vấn đề gì đâu?

- Cũng phải.

Ngọc Oánh nhếch miệng cười, thoải mái đi hẳn.

- Có điều… con lại tin hắn đấy.

An Linh Nhi bỗng nghiêm mặt.

- Con người hắn luôn có thể tìm ra đường sống giữa đường cùng, biến nguy thành an, con cảm thấy lần này hắn cũng có thể làm được.

- Nếu thật như thế, đợi sau khi chuyến đi thành công, mặc kệ hắn có đồng ý hay không, lão phu cũng phải phong hắn làm Thánh chủ!

Từ Hối trầm giọng quát khẽ.

- Đại trưởng lão nói rất đúng.

Mọi người đều gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự hy vọng.



Dương Khai vừa mới bay khỏi Cửu Phong liền có cảm giác bị ai đó theo dõi.

Ba thế lực Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện và U Minh Tông đã mê hoặc không ít cường nhân, nửa tháng trước còn tấn công Cửu Thiên Thánh Địa một lần, tuy bị đẩy lùi nhưng chắc chắn không đi đâu xa, hẳn là đang đóng quân ở gần đây để giám sát, chờ đợi thời cơ.

Phàm là người rời khỏi Cửu Phong nhất định sẽ lọt vào tầm mắt của chúng.

Song Dương Khai tuyệt nhiên không kích động, hắn dùng thần niệm điều tra, tu vi của những kẻ theo đuôi phía sau đều rõ như ban ngày.

Một Siêu Phàm Cảnh nhất tầng cảnh cùng mười mấy Thần Du Cảnh!

Chừng ấy còn chưa đủ để hắn xỉa răng.

Truy đuổi cả một canh giờ trong núi, mấy kẻ đó đã mất dấu Dương Khai.

Tên cầm đầu Siêu Phàm Cảnh sắc mặt ngưng trọng, nện bước giơ tay ra hiệu cho mấy tên kia dừng lại, cẩn thận điều tra, lại không hề cảm giác được vị trí của Dương Khai.

- Tiền bối, tiểu tử đó đâu rồi?

Một thanh niên trong đội ngơ ngác hỏi.

Cường nhân Siêu Phàm Cảnh đó chậm rãi lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng.

- Tiểu tử này có chút cổ quái, chúng ta về thôi.

- Nhìn hắn tuổi không lớn lắm, công lực chắc cũng không quá cao.

Gã thanh niên đó cười khẩy, cho rằng vị tiền bối này cẩn thận quá đà rồi.

- Ngươi thì biết cái gì? Ngươi cho rằng người trẻ tuổi trên thế gian này toàn kẻ tầm thường như ngươi sao? Nhìn hắn tuy còn nhỏ tuổi hơn ngươi, nhưng có thể thoát khỏi sự truy tung của ta, tu vi chắc chắn không kém… Có lẽ hắn đã sớm phát hiện ra chúng ta, hẳn là đã bố trí sẵn cạm bẫy gì đó ở phía trước rồi.

Gã thanh niên đó bị khiển trách khinh miệt một trận, trong lòng có chút không phục, hục hặc nói:

- Ta thấy hắn cũng chẳng lợi hại tới đâu.

Vị Siêu Phàm Cảnh đó cười nhạt, không phí lời thêm với tên này nữa mà chỉ nói:

- Ngươi thấy mình mạnh hơn thì mau đuổi theo đi, ta cũng muốn xem thử ngươi có thể sống sót trở về hay không.

Nói xong liền quay đầu rời đi.

Nhóm người cũng không phải cùng thuộc một thế lực, vì phải giám sát động tĩnh của Cửu Thiên Thánh Địa, nên người được phái tới khá đông và hơi tạp nham. Gã thanh niên đó bị khiển trách dĩ nhiên là không vui, ngoài miệng tuy nói vậy nhưng vừa thấy vị tiền bối này muốn đi, y cũng không có gan một mình đuổi theo, bèn rầu rĩ đi phía sau mọi người, trầm mặc không nói gì.

Đúng lúc này, vị Siêu Phàm nhất tầng cảnh đi đầu bỗng nhiên dừng lại, vẻ mặt kinh sợ, người run cầm cập, tròng mắt nhìn đăm đăm như thể nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.

- Lại sao vậy?

Gã thanh niên bị giáo huấn lúc nãy không nhịn được bèn làu bàu một câu, nhìn theo theo ánh mắt của y, và trợn mắt há mồm ngay tức khắc.

Chương 806: Khu rừng Thú Hải.

Phía trước, dưới một gốc cây đại thụ, tên trẻ tuổi đi ra từ Cửu Thiên Thánh Địa trước đó đã tới phía sau bọn chúng không rõ từ lúc nào, lúc này đây hắn đang đứng đó mỉm cười, ngạo nghễ nhìn chúng.

Tất cả đụng độ đại địch, lần lượt ngưng tụ chân nguyên, cảnh giác nhìn Dương Khai.

Chỉ riêng khả năng xuất quỷ nhập thần này đã cho thấy rõ sự bất phàm của Dương Khai, chúng ít nhiều cũng có chút nhãn lực, biết Dương Khai cũng không phải tay vừa.

Nhất là tên cầm đầu Siêu Phàm Cảnh, phóng thần niệm về phía Dương Khai trong khoảng cách gần để điều tra, mà lại như ném đá xuống biển rộng, thần niệm thả ra bị hắn nuốt sạch sẽ, không có một chút phản hồi nào, khiến y kinh hãi tột cùng.

- Ta giữ chân hắn lúc, các ngươi chia nhau chạy đi!

Gã Siêu Phàm Cảnh đó khẽ tiếng dặn dò mọi người.

Dương Khai cười ha hả, bỏ ngoài tai lời y nói, sải bước đi tới chỗ chúng.

Hắn càng đến gần, chúng đều cảm giác được một áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, giống như núi cao bị sập, lại như tuyết lở, căn bản không thể nào ngăn cản.

Thậm chí đám võ giả còn bất giác có ý niệm gục xuống, dường như dưới áp lực này, chúng sẽ nhanh chóng bị nghiền nát, không còn cả hài cốt.

- Chạy đi!

Gã Siêu Phàm Cảnh đó quát gầm một tiếng, chân nguyên gượng ép vận chuyển, tung người bay lên trời.

- Ngươi chạy thoát được không?

Dương Khai hừ lạnh, một luồng thần niệm hoá thành đòn tấn công vô cùng sắc bén xộc vào trong đầu y, chỉ trong chớp mắt đã xé tan lớp phòng ngự trong thức hải của y.

Một miếng ngọc bội trên người y chợt lóe hoa quang, sau một tiếng “răng rắc” giòn tan, nó trực tiếp biến thành bột mịn.

Miếng ngọc bội đó là bí bảo phòng ngự thần hồn, có thể chủ động phòng ngự địch thủ tấn công thần thức, cấp bậc cũng không phải quá kém, tầm chừng Huyền cấp trung phẩm.

Dù vậy, chỉ với một luồng thần thức tấn công của Dương Khai, bí bảo này đã hỏng hoàn toàn.

Bóng y đang bay cao thình lình rơi xuống, hai tròng mắt đầy tinh quang chợt mất thần thái, vị Siêu Phàm nhất tầng cảnh này ôm đầu ngã lăn ra, gào rú thảm thiết không ngừng, bộ dạng thê lương tuyệt vọng. Thanh âm này truyền vào tai những người khác khiến chúng như sa vào hầm băng.

Đến giờ, gã thanh niên ngang ngược lúc nãy mới ý thức được sức mạnh của Dương Khai và chính mình chênh lệch bao nhiêu, cũng hiểu được lời vị tiền bối kia nói không hề ngoa chút nào.

Căn bản không biết hắn đã làm gì mà khiến một vị Siêu Phàm nhất tầng cảnh ra nông nỗi này, tu vi của hắn rốt cuộc cao thâm đến đâu?

Tiếng gào rú chỉ duy trì chưa đầy thời gian mười hơi thở đã dần yếu đi, vị Siêu Phàm Cảnh đó nằm cứng đờ trên mặt đất, không nhúc nhích, sinh khí lụi tàn.

Chết rồi!

Mười mấy tên Thần Du Cảnh còn lại đều run như cầy sấy, hai hàm răng đánh nhau lộp cộp, nhìn Dương Khai đầy hoảng sợ, trong lúc nhất thời căn bản không biết phải làm thế nào mới phải.

Dương Khai thản nhiên lướt mắt qua bọn chúng, đối diện với ánh mắt của hắn, chúng đều không khỏi tránh ánh mắt đi nơi khác.

Mười mấy tên Thần Du Cảnh… Dương Khai phì cười, năm đó ở Trung Đô, đội hình như thế này đã có thể xem là rất mạnh rồi, nhưng vài năm sau, Dương Khai lại có thể đứng từ trên cao khinh bạc nhìn xuống những người như vậy.

Nhìn kỹ chúng như nhìn loài giun dế.

- Ta hỏi các ngươi vài câu. Ai có thể trả lời?

Dương Khai bỗng lên tiếng.

Những người này đều hoàn toàn lâm vào trạng thái hoảng sợ, cho rằng mình sắp phải chết rồi, nghe vậy không ai kịp phản ứng. Nhưng chính tên thanh niên lúc nãy thì lại nhanh nhạy, vội vàng nói:

- Ta!

Dương Khai liếc mắt nhìn y, khẽ gật đầu:

- Nói ta nghe, các ngươi đóng quân ở đâu?

- Trong một vùng đèo cách quý tông năm mươi dặm!

Y sợ trả lời chậm khiến Dương Khai không hài lòng, bèn đáp lại với tốc độ cực nhanh.

- Có bao nhiêu người?

- Ít nhất ba nghìn…

- Không ít nhỉ, Nhập Thánh Cảnh thì sao?

Dương Khai tiếp tục hỏi, ba nghìn người, tuy rằng so với đệ tử Cửu Thiên Thánh Địa thì không bằng một nửa, nhưng nếu thực sự phải giao chiến thì vẫn phải xem số lượng cao thủ. Các cao thủ đánh thắng thì trận đó mới thắng, nhưng nếu họ thua, thì trận đó cũng thua.

Công lực chạm tới mức Siêu Phàm Cảnh hay hay Nhập Thánh Cảnh, thì kẻ dưới Siêu Phàm Cảnh có bao nhiêu đi chăng nữa cũng không chẳng là cái đinh gì.

- Lưu Quý, ngươi dám tiết lộ bí mật cho kẻ thù, cẩn thận trở về đầu ngươi khó giữ! Trong đám có một tên Thần Du Cảnh bỗng nhiên lấy lại tinh thần, trầm giọng quát khẽ.

Những người khác cũng bất mãn, tức giận nhìn tên được gọi là Lưu Quý, trong mắt lộ vẻ khinh miệt và phỉ nhổ.

Lưu Quý hoảng hốt, ngập ngừng một chút, không dám nói tiếp, chỉ nhìn Dương Khai vừa khiếp đảm vừa lo âu, sợ làm hắn không hài lòng.

Dương Khai cười gian xảo, gật đầu nói:

- Ngươi yên tâm, ta cam đoan với ngươi, không ai biết ngươi nói cho ta những chuyện này nên ngươi có nói nhiều thêm nữa cũng sẽ không có vấn đề gì!

Vừa nói, hắn vừa giơ tay khẽ phất, đám võ giả Thần Du Cảnh đó thân mình cứng ngắc, đứng sững tại chỗ không thể động đậy, miệng còn không nhúc nhích được, toàn thân toát mồ hôi, run như cầy sấy.

Được Dương Khai cam đan, Lưu Quý nhẹ lòng đi hẳn, liền tranh thủ nói hết sạch những gì mình biết.

Dương Khai càng nghe, sắc mặt càng trầm xuống.

Lần này Cửu Thiên Thánh Địa đúng là gặp đại hoạ tới nơi rồi.

Ba thế lực Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện, U Minh Tông thừa cơ Cửu Thiên Thánh Địa lo thù ngoài giặc trong, không những lôi kéo thân bằng hảo hửu trong tông môn của mình, còn mượn cớ Nam thánh tô tác oai tác quái ở bên ngoài để dụ dỗ mười mấy thế lực, tiến đến thảo phạt Cửu Thiên Thánh Địa.

Mười mấy thế lực này cũng phải là rất mạnh, mỗi thế lực nhiều lắm cũng chỉ có một Nhập Thánh Cảnh mà thôi, có thế lực thậm chí còn không có cao thủ như vậy.

Tính cả sáu vị Nhập Thánh Cảnh của ba tông môn đó, tổng số cộng lại cũng có khoảng mười mấy cao thủ.

Chỉ về số người đã nhiều gấp đôi so với Cửu Thiên Thánh Địa, Siêu Phàm Cảnh lại còn đầy ra đó.

Nếu thực sự giao chiến, Cửu Thiên Thánh Địa không có phần thắng, dù là có trận pháp và kết giới, thì cũng chỉ có thể ngăn cản bọn chúng trong một chốc mà thôi.

Đúng như lời Từ Hối nói, ba tông môn đó đã chọn cách đắc tội Thánh địa thì phải có chuẩn bị chu toàn, không để cho Thánh địa có cơ hội Đông Sơn tái khởi.

Khoảng thời gian này chúng không tiến công, thứ nhất là vì mới ra tối hậu thư nửa tháng trước, thứ hai cũng là để chờ trợ thủ tới.

Khoảng hơn mười ngày nữa, bọn chúng sẽ tấn công ồ ạt, chuẩn bị diệt trừ con quái vật khổng lồ đã sống dai bao nhiêu năm nay, tận hưởng linh khí và tài nguyên của Cửu phong.

Ngoại trừ ba tông môn đó ra, những thế lực khác cơ bản đều vì lí do Nam thánh cô mới hội tụ lại đây, vốn cũng không có thù hận gì với Cửu Thiên Thánh Địa.

Lưu Quý có vẻ cứng đầu, nhưng cũng là người lanh lợi, trước ánh mắt phẫn nộ của lũ đồng bọn, y nhanh nhảu tiết lộ hết các tin tức mình biết nói cho Dương Khai.

Sau khi nghe xong, Dương Khai trong lòng cũng đã có suy tính.

Khẽ gật đầu tỏ vẻ vừa lòng, còn thân thiết vỗ vai gã thanh niên khen ngợi:

- Tiểu tử có tiền đồ, hãy sống cho tốt vào. - Vâng, vâng... đa tạ lời khen.

Lưu Quý lúng túng đáp lời, bỗng nhiên biến sắc hồ nghi nhìn Dương Khai.

Trong nháy mắt vừa rồi, y như cảm thấy trong thức hải của mình mất đi thứ gì đó, nhưng cẩn thận điều tra hồi lâu cũng không có phát hiện gì.

Dương Khai cười khà khà:

- Để bảo đảm an toàn, thần hồn lạc ấn của ngươi tạm thời để ta giữ, sau khi trở về chớ có tiết lộ tin tức về ta, bằng không cho dù là cách nghìn vạn dặm, ta cũng có thể dễ dàng tiễn ngươi xuống hoàng tuyền.

Lưu Quý sắc mặt trắng nhợt, không kìm nổi lùi lại mấy bước, kinh hãi nói:

- Thần hồn lạc ấn?

- Ừ, ngoài ra, ngươi cũng đừng hòng chạy trốn, bất cứ lúc nào ta cũng có thể cảm giác được vị trí của ngươi, nếu ngươi dám nảy sinh dị tâm thì hậu quả như thế nào ngươi tự hiểu lấy.

- Hiểu, hiểu!

Lưu Quý gật đầu lia lịa, tuy không biết Dương Khai rốt cuộc đã thi triển thứ gì trên người mình, nhưng y cảm giác rõ ràng, vận mệnh của mình đã bị hắn nắm giữ trong tay.

- Như vậy đi, ta đi trước đây!

Dương Khai nhếch miệng cười, bóng hắn khẽ dao động rồi biến mất trước mặt Lưu Quý.

Lưu Quý ngơ ngác một lúc, rồi chỉ đồng bọn đang đứng yên không nhúc nhích, la thất thanh:

- Còn bọn họ thì sao?

Không hề nhận được bất cứ câu trả lời nào.

Lưu Quý biến sắc, càng thêm phần quái lại.

Một lát sau, Dương Khai đang tiền về lãnh địa của Yêu Tộc thì mơ hồ nghe thấy từng âm thanh thê lương thảm thiết và những tiếng chửi rủa oán độc như kẻ của kẻ hấp hối, đoán chừng hẳn là Lưu Quý đã hạ thủ với đám võ giả Thần Du Cảnh kia.

Tiểu tử này không phải hạng tốt đẹp, Dương Khai liếc mắt một cái là nhìn ra được, ngày thường hẳn cũng là hạngđầu trộm đuôi cướp, để đảm bảo bí mật đó không bị tiết lộ, y tất sẽ giết người dệt khẩu, hạng người như vậy là vô sỉ ti tiện nhất.

Có điều Dương Khai cần sắp xếp một quân cờ trong doanh trận kẻ địch, hòng giám sát hướng đi của chúng, loại người sợ chết như y chắc chắn chính là một lựa chọn rất tốt.

Về phần Lưu Quý sau khi trở về nên giải thích thế nào thì đó là vấn đề của y.

Dựa theo phương hướng Từ Hối chỉ dẫn, Dương Khai bay đi như tia chớp.

Vượt qua núi cao vạn trượng, Dương Khai nhanh chóng cảm thấy mình đã tới một nơi khác thường.

Trong không khí, năng lượng trời đất có gì đó lạ kỳ âm ỉ.

Cũng giống như Ma cương, năng lượng thiên xen lẫn ma khí nhàn nhạt. Yêu vực cũng vậy, thoang thoảng mùi yêu khí.

Bất kể là yêu khí hay ma khí thì đều là những hình thái khác nhau của năng lượng thiên địa, chỉ vì những sinh linh sống ở nơi đây đã làm thay đổi năng lượng của nơi này thôi.

Phía sau ngọn núi cao vạn nhẫn đó là một khu rừng.

Khu rừng Thú Hải, chính là lãnh địa của Yêu tộc.

Từng gốc gây đại thụ chọc trời, to bằng mấy vòng tay người ôm che khuất ánh nắng mặt trời chiếu rọi.

Dương Khai vừa vào đến đây, liền cảm thấy một con yêu thú gần đó đang nhìn chằm chằm vào mình. Thần niệm tra xét qua, phát hiện con yêu thú này chỉ là yêu thú bậc sáu, không để ý nhiều, liền tiếp tục chạy về phía trước, hy vọng có thể tìm được yêu thú biết nói chuyện hoặc là người của Yêu tộc.

Tuy nhiên rất nhanh chóng, Dương Khai phát hiện ra con yêu thú này không giống với những yêu thú mà mình đã từng gặp trước đây.

Nó vẫn bám đuôi theo dõi hắn, như thể có thần trí, không hề tùy tiện xông đến tấn công.

Mà hình như đi tới đâu. nó còn tiếp xúc với những yêu thú khác, Dương Khai vào sâu trong rừng, yêu thú đi theo hắn cũng ngày càng nhiều.

Chúng có tổ chức, có kỷ luật, rõ ràng là đã có đầy đủ linh trí, có điều linh trí cũng không cao.

Nhận thấy được điểm này, Dương Khai dừng lại, truyền thần niệm ra tứ phía nhằm bắt chuyện với chúng.

Kinh nghiệm của Dương Khai về phương diện này cũng khá phong phú, trong những ngày kết nối với Thần Thụ, Dương Khai biết nên dùng phương pháp gì để đối phó với loài sinh linh có linh trí không cao này.

Chương 807: Tên đê tiện.

Quan trọng nhất là phải có lòng kiên nhẫn, để chúng thấy rõ rằng mình không hề có ác ý, chỉ như vậy, đối phương mới không cảnh giác nữa mà chủ động tiếp cận mình.

Trong quá trình này, chỉ một chút nôn nóng thôi có thể sẽ khiến tất cả đổ bể, kích thích bản năng của chúng và dẫn đến những sự cố không hay.

Trong một góc rừng, Dương Khai lặng lẽ đứng đó, thu liễm khí tức toàn thân, hòa thành một thể với không gian xung quanh, thần niệm không ngừng phóng thích ra ngoài, truyền đạt thiện ý của hắn.

Lũ yêu thú đang vây gần đó lần lượt tránh vào nơi ẩn nấp, từng cặp mắt hung hăng dán chặt vào Dương Khai.

Thời gian cứ dần trôi, Dương Khai không chút nóng vội.

Đến nửa ngày sau, Dương Khai mới nghe có tiếng soàn soạt vọng lại gần đó, ngoái lại nhìn, hắn giật mình phát hiện có một con yêu thú to lớn như mãnh hổ, toàn thân màu sắc rực rỡ đang chậm rãi bước ra từ nơi ẩn nấp.

Soàn soạt...

Hết con yêu thú này đến con yêu thú kia xuất hiện, tứ phương bát diện giăng đầy khí thế hùng hồn, bao trùm lấy Dương Khai.

Dương Khai đảo mắt một vòng, chợt cảm thấy lóa mắt.

Lũ yêu thú này hình thái khác nhau, nhưng con nào con nấy cũng đều vô cùng thần tuấn, tướng mạo rất đẹp, uy phong lẫm liệt.

Đến cách Dương Khai khoảng mười mấy trượng, chúng dừng lại, yếu hầu không ngừng truyền ra từng tiếng gầm khẽ, cúng lúc đó, Dương Khai cảm giác được hình như chúng đang phóng thần niệm, muốn nói gì đó với hắn.

Nhưng linh trí của chúng không được hoàn thiện, căn bản không thể biểu đạt ý chúng muốn nói một cách rõ ràng.

Dương Khai mỉm cười, truyền tức niệm:

- Chào các vị, ừm, ta tới đây không có ý đồ gì cả, các vị không phải lo lắng, ta chỉ muốn gặp Đại tôn của các vị, nếu tiện thì có thể dẫn đường cho ta được không?

Sau khi tức niệm được truyền đi, lập tức liền có một tiếng gầm giận dữ thốt lên từ con yêu thú mãnh hổ đó, như đang chất vấn lý do tại sao Dương Khai muốn gặp Đại tôn.

- Có việc muốn thương lượng với y.

Dương Khai kiên nhẫn giải đáp.

Lũ yêu thú đều chìm vào trầm mặc, từng con một qua đầu lại nhìn, như không thể đưa ra quyết định được.

Mãi một lúc sau, con yêu thú mãnh hổ nọ mới ngửa mặt lên trời tru một hồi dài, tiếng tru cuồn cuộn như sấm vang chớp dội.

Dương Khai chau mày, nhưng không tỏ ra sốt ruột, chỉ im lặng đứng chờ một chỗ.

Hắn cũng không biết Đại tôn của Yêu tộc rốt cuộc đang ở đâu, giờ chỉ còn cách cầu trợ mấy con yêu thú linh trí còn chưa khai hóa này.

Sau hồi tru đó, một tiếng tru hồi âm truyền lại từ nơi sâu thẳm trong khu rừng, ngay lập tức, liên tục có tiếng tru vọng đến từ nơi xa, như thể đang tiếp sức, càng vọng càng xa.

Dương Khai mắt sáng rực, lập tức hơi hơi hiểu ra, liền khoanh chân ngồi xuống, lấy mấy bình đan dược trong ngực áo ra, ném về phía lũ yêu thú như để tỏ thiện ý.

Số đan dược này đều do hắn tiện tay điều chế ra, có thể thúc đẩy dòng chảy chân nguyên nội thể, có tác dụng phụ trợ cho tu luyện.

Lũ yêu thú thấy thế, liền lại gần, cúi xuống ngửi.

Yêu thú có bản năng tránh họa tìm phúc, chúng bẩm sinh đã có thể phân biệt hung hiểm, số đan dược đó tuy đẳng cấp không cao mấy, nhưng linh khí tỏa ra trong từng viên ắt sẽ thu hút sự chú ý của chúng.

Chỉ chốc lát sau, số đan dược đó liền bị chúng tranh giành sạch, nuốt tất tần tật vào trong bụng như nuốt đậu, còn đưa ánh mắt đầy mong đợi nhìn về phía Dương Khai.

Dương Khai lắc đầu cười mếu, bất đắc dĩ lấy ra thêm mấy bình.

Khoảng nửa canh giờ sau, Dương Khai đang ngồi yên lặng bỗng biến sắc, ngoảnh đầu nhìn về một hướng.

Hướng đó, có một luồng khí ngang ngạnh đang đến rất nhanh.

Hơn nữa tu vi không hề thấp, ít nhất cũng là Siêu Phàm tam tầng cảnh, nếu quy ra đẳng cấp của yêu thú thì phải là Thất giai đỉnh phong!

Ầm...

Một bóng người vạm vỡ rơi từ trên trời xuống cách Dương Khai không xa như tảng thiên thạch, bụi đất bay mù trời, sóng khí nổi dậy hất ra tứ bề, khiến những cây đại thụ lay động không ngừng.

Đám yêu thú đang vây quanh Dương Khai cũng bị kinh động, lũ lượt tản ra.

Dương Khai nhíu mắt nhìn về phía trước, ở đó có một gã trung niên thân hình lực lưỡng, tuổi độ tứ tuần đang nhìn hắn, cặp mắt đó chứa đầy sự khinh miệt.

Điều đáng chú ý là cách ăn mặc của y, người này chỉ khoác vài lớp da thú, tóc tai rối bời, toàn thân chi chít lông đen ngổn ngang giữa cuồng phong.

Nhìn thoáng qua, người này như một con sư tử điên cuồng, phóng túng vô độ.

Yêu tộc!

Dương Khai lập tức nhận định được thân phận của y, những tiếng tru như tiếp sức vừa rồi hẳn là lũ yêu thú truyền tin cho y, sau khi hay tin, cường nhân Yêu tộc này liền tìm đến đây ngay lập tức.

Trong đôi mắt y đong đầy sự bất thiện và khát máu, lũ yêu thú vốn đang rất hiền hòa với Dương Khai dường như cũng bị y gây ảnh hưởng, hết con này đến con khác nghe răng trợn mắt, hung tợn gầm gừ Dương Khai.

Dương Khai nhếch miệng cười, chậm rãi đứng dậy, thần thái ung dung.

- Con người, ngươi dám xông vào rừng Thú Hải, gan không nhỏ đấy!

Gã Yêu tộc trung niên đó vừa xuất hiện đã quát gầm lên, vừa nói, chân nguyên vừa sôi sục, như muốn lấy mạng Dương Khai.

- Ta đến đây có việc cần làm, mong bằng hữu chớ nóng nảy, có thể nghe ta giải thích được không.

Dương Khai tỏ ra ôn hòa, cười tít mắt. - Ai là bằng hữu của ngươi!

Gã Yêu tộc đó vung mạnh bàn tay to lớn, tỏ ra khinh miệt:

- Loài người đê tiện, Yêu tộc ta chưa bao giờ và sẽ không làm bằng hữu của các ngươi.

- Ầy...

Dương Khai á khẩu.

Đối phương tỏ thái độ bài xích rõ ràng, khiến hắn không biết làm sao.

- Vậy dám hỏi tôn tính đại danh của các hạ?

Dương Khai chắp tay hỏi.

- Đại tôn ban tên, Cuồng Sư!

Y ngạo nghễ ra mặt, như rằng được Đại tôn ban tên là vô cùng vinh dự, hừ lạnh bảo:

- Nhớ chưa?

- Nhớ rồi.

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Tên đáng ghét.

Cuồng Sư đắc ý nhìn một vòng, quát:

- Ngươi đã làm gì với đồng bào ta? Tại sao vừa rồi ta thấy họ thân mật với ngươi như thế?

- Đâu có làm gì, chỉ tặng chúng ít đan dược thôi.

Dương Khai giải thích.

- Yên tâm, đều là đan dược dùng để tu luyện, chỉ có lợi chứ không có hại đâu.

- Đan dược?

Cuồng Sư sáng rỡ hai mắt, có vẻ nhạy cảm với hai chữ này.

Dương Khai cười khà khà:

- Chỗ ta vẫn còn một chút, Cuồng huynh có muốn không? Lần đầu gặp mặt, cũng không chuẩn bị được gì, chỉ có chút lễ mọn, bất thành kính ý!

Vừa nói, Dương Khai vừa lấy mấy bình đan dược ra.

Cuồng Sư trông có vẻ động lòng, song hai hàng mày thì đầy sự đấu tranh, nhưng sau khi ngửi thấy mùi đan đó, lý trí y lập tức sụp đổ, chộp liền lấy mấy bình đan dược đó, bất mãn nói:

- Tên đê tiện đáng ghét, chớ hòng dùng mấy thứ này để nịnh bợ ta... Ừm, tuy hiện giờ lão tử thấy ngươi cũng hơi thuận mắt rồi. Dương Khai phì cười, thầm cảm thấy tên này ngây thơ đến đáng sợ.

Nếu người trong Yêu tộc đều như tên Cuồng Sư này, thì quá dễ làm thân.

Kiểm tra sơ qua mấy bình đan dược, Cuồng Sư hài lòng nhét vào túi quần, nâng niu như báu vật.

Bĩu môi, Cuồng Sư liếc xéo Dương Khai:

- Nghe nói ngươi muốn gặp Đại tôn?

Y không hỏi cũng đã biết ý đồ của Dương Khai khi đến đây, hẳn là tất cả đã được truyền đạt trong hồi thú gầm mà Dương Khai không cách nào hiểu được lúc nãy.

- Ừ, Cuồng huynh có thể tiến cử giúp ta được không?

Cuồng Sư cười nhạo báng:

- Tên tiểu tử này, xem rừng Thú Hải của ta là nơi nào? Ngươi nghĩ Đại tôn Yêu tộc ta là ai? Ngươi muốn gặp là gặp được chắc? Nể mặt ngươi thức thời, ta sẽ không giết ngươi, ngươi từ đâu đến thì hãy trở về đó đi, chớ có làm càn ở nơi này. Hôm nay trước khi mặt trời lặn, nếu ngươi còn dám ở lại đây, thì thời khắc hoàng hôn cũng chính là giờ tử của ngươi!

Dương Khai nhíu mày, kiên nhẫn nói:

- Cuồng huynh, ta muốn gặp Đại tôn của các huynh, thật sự là vì có việc quan trọng cần thương lượng, có thể giúp ta được không?

- Đừng có thử chọc giận ta, con người các ngươi đều không biết tự lượng sức, kết cục của việc chọc giận ta rất thê thảm, rừng Thú Hải xưa nay không cho phép con người đặt chân vào, hôm nay coi như ta đã nương tay với ngươi lắm rồi đấy.

Cuồng Sư hừ lạnh, có vẻ không chút châm chước.

Dương Khai cười ha hả:

- Không phải chứ Cuồng huynh, sao ta lại nghe nói, trước đây có một người thường xuyên đến rừng Thú Hải, uống rượu nói chuyện phiếm với Đại tôn của các huynh?

Cuồng Sư biến sắc, quát gầm lên:

- Ngươi nghe từ đâu ra? A... Chiếc nhẫn trên tay ngươi sao trông quen vậy?

- Vì người đó khi đến đây cũng đeo chiếc nhân này.

Dương Khai giơ bàn tay ra, hướng chiếc nhẫn về phía y để y nhìn rõ hơn.

- Chuyện cựu Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa qua đời, hẳn là các người đã nghe rồi phải không, ừm, xét về một ý nghĩa nào đó, thì ta chính là người thay thế lão! Cựu Thánh chủ và Đại tôn `là bằng hữu, nên ta muốn mời Đại tôn giúp một việc.

- Ngươi là người thay thế?

Cuồng Sư không khỏi trợn tròn mắt, nhìn Dương Khai một cách tán thưởng:

- Lão đó rất lợi hại, đấu với Đại tôn mà bất phân thắng bại, sao kẻ thay thế là ngươi lại yếu đến vậy?

Y tỏ ra coi thường Dương Khai, cứ như búng một ngón tay là có thể hất tung Dương Khai lên trời.

Dương Khai không để ý, tiếp tục nói:

- Hẳn là huynh biết, cựu Thánh chủ của bọn ta đã mang đến không ít tinh thạch và linh đan diệu dược cho các người... Hai năm qua, các người không còn được nhận những thứ như vậy nữa đúng không? Ta tiếp nhận vị trí Thánh chủ, sau này có thể sẽ mang đến những thứ các người cần, chẳng hạn như...

- Chẳng hạn như?

Cuồng Sư không khỏi bị thu hút.

- Chẳng hạn như mấy bình đan dược ta vừa tặng huynh.

Dương Khai khẽ cười.

- Đó đã là của ta rồi!

Cuồng Sư bưng kín túi quần mình, cảnh giác nhìn Dương Khai, sợ hắn đòi lại.

- Ta biết, đó là của huynh.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Có điều sau này nếu huynh cần nữa, thì phải để ta gặp mặt Đại tôn trước đã, chỉ khi ta và Đại tôn của các huynh đi đến hiểu nhau rồi, thì mới có thể cung cấp những thứ này cho Yêu tộc, không đúng sao?

Cuồng Sư ngửa mặt lên trời, nhíu chặt mày, trầm tư suy tính.

Suy nghĩ một hồi lâu, y mới gãi đầu, bực bội bảo:

- Sao ta cứ có cảm giác điều ngươi nói hơi lạ thường, nhưng lại có lý... Tên tiểu tử nhà ngươi không gạt ta chứ?

Vừa nói, y trợn to mắt, nhìn thẳng vào mắt Dương Khai.

Dương Khai thản nhiên nhìn lại, không chút chột dạ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau