VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 786 - Chương 790

Chương 788: Tiền lang hậu hổ.

Bất luận là Phong Bưu hay Úc Mạt đều ỷ vào thân phận và tu vi của bản thân, không muốn hợp tác cùng các Ma tộc nhân khác. Hơn nữa bọn họ cũng khá tự tin vào thực lực của mình, cho nên mới duy trì khoảng cách vi diệu như vậy với Dương Khai.

Như vậy tức là cho Dương Khai một cơ hội.

Một tiếng động khẽ vang lên, hai lực lôi phong dũng động. Sau lưng Dương Khai, Phong Lôi Vũ Dực vừa rực rỡ vừa khoang trương giang ra.

Đôi cánh huy động, tốc độ vốn đã không chậm bỗng tăng vọt. An Linh Nhi bị hắn lôi đi, không kìm được nheo mắt lại, vận chuyện chân nguyên chống lại cuồng phong ập tới, y sam của hai ngươi bay phần phật, tóc tung bay.

Chỉ trong chớp mắt đã thoát ra khỏi phạm vi bao trùm của thần thức của Phong Bưu và Úc Mạt.

An Linh Nhi không kìm được, duyên dáng hô lên. Tuy không phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Dương Khai thi triển Phông Lôi Vũ Dực, trước kia trong quá trình thoát khỏi sự truy sát của Nam Thánh cô, Dương Khai cũng đã từng động dụng. Nhưng bất luận nhìn bao nhiêu lần, An Linh Nhi đều mê mẩn vẻ đẹp của đôi cánh ấy.

Đôi cánh như vậy, đáng lẽ không nên thuộc về một nam nhân, mà nên thuộc về một nữ tử mới đúng.

Nhìn tiếp về phía Dương Khai cũng cảm thấy giờ khắc này hắn thật anh tuấn bất phàm.

An Linh Nhi cắn đôi môi đỏ mọng, nhìn nghiêng khuôn mặt Dương Khai, ánh mắt hơi có chút miên man, thân hình mềm mại không kìm được dựa sát vào người Dương Khai, ôm lấy cánh táy của hắn.

- Này, ngươi có si mê thì cũng phải nhìn thế cục một chút có được không?

Dương Khai lập tức cảm thấy sự khác thường của nàng, không kìm được trừng mắt nhìn nàng một cái. Nơi cánh tay truyền đến một sự đàn hồi và mềm mại kinh người khiến khí thế của Dương Khai chút nữa là tiết ra như trút.

Sắc mặt của An Linh Nhi lập tức đỏ bừng, mạnh miệng nói:

- Làm gì có, ngươi đừng có nói hồ đồ. Ta chỉ cảm thấy thế giới bên ngoài thật tuyệt vời, hoàn toàn khác với Thánh địa trước kia của ta.

Từ khi gặp Dương Khai, cuộc sống của An Linh Nhi quá kích thích. Loại kích thích này khiến nàng khủng hoảng, nhưng lại khá hưng phấn. Dường như chỉ cần Dương Khai bên cạnh, bất luận hung hiểm như thế nào cũng có thể biến nguy thành an.

- Người bình thường sẽ không có cuộc sống tuyệt vời như thế này đâu!

Dương Khai bĩu mỗi, đôi cánh không ngừng huy động, thân như cầu vồng, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Đám Ma tộc nhân vẫn luôn bám theo đuôi hắn đều biến sắc. Ban đầu chúng còn có thể nhìn thấy Dương Khai, nhưng trong chớp mắt lúc nãy lại mất đi thân ảnh của Dương Khai.

Trong đội ngũ, hai ba vị cường giả Nhập Thánh Cảnh cũng thần sắc chấn động, không dám chậm trễ, vội vàng gia tăng tốc độ truy kích.

Một lát sau, phía trên khoảng không của những người này, hai đạo thân ảnh một trước một sau bay qua, chính là Phong Bưu và Úc Mạt tăng tốc độ khi phát hiện có điều bất ổn.

Sắc mặt hai người rõ ràng vô cùng ngưng trọng, đặc biệt là Úc Mạt. Mãi cho đến giờ khắc này y mới biết, chính trong trận tử chiến với Địch Kiêu, Dương Khai cũng che dấu thủ đoạn.

Chỉ dựa vào tốc độ khiến người ta kinh ngạc này, Dương Khai đã có thể đùa giỡn Địch Kiêu trong tay rồi. Nhưng hắn vẫn đợi đến lúc này mới thi triển ra, rõ ràng là đã có chuẩn bị từ sớm, quả nhiên khiến người ta khó lòng phòng bị.

Vì vậy trong nháy mắt Dương Khai đã thoát ra khỏi phạm vi thăm dò của thần thức của y.

- Tên tiểu tử thối này!

Vẻ mặt Úc Mạt xấu hổ, vừa chửi rủa, vừa ra sức đuổi theo.

Lại một canh giờ sau, đám Ma tộc nhân vẫn luôn bám theo sau kia cuối cùng đã từ từ dừng bước chân truy kích lại. Bọn chúng đã hoàn toàn không biết Dương Khai và đám cường giả Nhập Thánh Cảnh kia đã chạy đi đâu. Không có mục tiêu thì căn bản không thể truy kích, ai nấy đều cúi đầu ủ rũ, ai oán thở dài quay về Sa Thành.

Cách Sa Thành hai ngàn dặm, thần sắc Dương Khai ngưng trọng.

Hắn phát hiện mình vẫn đánh giá thấp thủ đoạn của đám cường giả Nhập Thánh Cảnh kia. Dù đã thi triển Phong Lôi Vũ Dực, cũng đã thoát ra khỏi thần thức của chúng trong một thời gian ngắn. Nhưng không biết bọn chúng đã dùng cách gì, vẫn chuẩn xác tìm ra vị trí của mình, theo sát sau mình.

Ma cương rất lớn, Dương Khai không rõ phương vị này của mình đã đúng hay chưa, cũng chỉ có thể tìm kiếm một vài tuyến đường vắng vẻ có nhân tích để bỏ chạy, mưu tính có thể thuận lợi thoát ra khỏi Ma cương.

Lực lượng thần thức cường đại lúc này đã phát huy tác dụng vô cùng quan trọng. Tu vi nhục thân của Dương Khai chỉ có Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh, nhưng lực lượng thần thức lại không thua kém gì Nhập Thánh Cảnh.

Dù so sánh với Phong Bưu và Úc Mạt cũng không thua kém gì, thậm chí còn vượt hơn.

Có sự trợ lực này, Dương Khai có thể tránh được khu vực đám người tụ tập, tránh bị những Ma tộc nhân khác phát hiện, gặp phải những phiền toái không cần thiết.

Chạy trốn một thời gian dài, Dương Khai cũng không chịu nổi. Bất luận là thể lực hay tinh thần đều tiêu hao một lượng lớn. An Linh Nhi còn có vẻ uể oải hơn, rõ ràng là quá mệt.

Trốn rồi lại dừng, cuối cùng vẫn không thể nào thoát khỏi hai người Phong Bưu và Úc Mạt. Những cường giả Nhập Thánh Cảnh khác sau mấy ngày truy kích Dương Khai cũng đã từ bỏ. Nhưng hai tên này như phong cẩu, cứ bám theo đuổi Dương Khai không tha, khiến hắn phiền não không thôi.

Còn hai tên vốn không ưa gì nhau, coi nhau như địch dường như vì lần đuổi bắt này đã dần gần lại với nhau.

Nửa tháng trôi qua, rồi lại một tháng trôi qua.

Dương Khai đã dẫn An Linh Nhi chạy mấy chục dặm trong Ma cương. Ma khí lưu thảng trong không khí nhạt dần, điều này khiến tinh thần Dương Khai chấn động, thầm cảm thấy phương hướng của mình không hề sai. Chỉ cần chạy theo phương hướng này, nhất định có thể thoát khỏi Ma cương.

Chỉ cần rời khỏi Ma cương, chắc chắn Phong Bưu và Úc Mạt cũng không thể không buông tay.
Nhìn thấy hi vọng, tinh thần Dương Khai lập tức chấn hưng.

Hôm nay, Dương Khai đang lao đi thì sắc mặt đột nhiên hơi thay đổi, rồi lập tức dừng thân hình lại, ngưng thần nhìn về khu rừng rậm phía trước.

Phía trước, hắn cảm nhận được khí tức của không ít cường giả đang mai phục, cơ hồ như đang đợi mình sa lưới.

Lúc hắn dừng lại, trong khu rừng rậm, một cặp mắt lạnh lẽo cũng lập tức nhìn thấy Dương Khai.

- Tên tiểu tử cảnh giác đấy!

Cường giả Ma tộc này thầm tán dương, vẻ mặt hiện lên chút thần sắc ngạc nhiên. Người y dẫn tới, đều che dấu khí tức một cách hoàn mỹ, hòa thành một thể với môi trường xung quanh, nhưng lại không ngờ vẫn bị đối phương phát hiện ra sơ hở.

- Lén lén lút lút làm cái gì? Ra đây đi!

Dương Khai quan sát một lúc, hít khẽ một hơi, đột nhiên quát.

Người đó nhếch miệng cười, cũng không ẩn nấp nữa, mà vút lên không trung, nghênh ngang hướng về phía Dương Khai.

Nhìn cường giả Ma tộc đang tiến gần về phía mình, khuôn mặt Dương Khai lộ ra chút thần sắc hồ nghi. Hắn chưa từng nhìn thấy người này, nhưng nhìn bộ dạng của chúng, quả thực là đang đợi mình và An Linh Nhi.

Tu vi của người này cũng tương đối mạnh, khoảng Nhập Thánh Cảnh, cũng không thua kém gì Phong Bưu và Úc Mạt. Phía sau y, cũng lần lượt xuất hiện không ít nhân vật có vẻ lợi hại, đều hiếu kỳ đánh giá Dương Khai.

Phía sau truyền đến một tiếng động. Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, ý thức được Phong Bưu và Úc Mạt cũng đã đuổi tới.

Quả nhiên một lát sau, hai tên Phong Bưu và Úc Mạt đều hiện thân, chặn phía sau Dương Khai.

- Úc Mạt, đây chính là tên tiểu tử nhân loại chạy trốn từ Sa Thành kia sao?

Cường giả Ma tộc nhân chặn phía trước ra vẻ nhàn rỗi nhìn Dương Khai, mở miệng hỏi.

Úc Mạt làm mặt lạnh, khẽ gật đầu nói:

- Ừ!

Lại quát lên với Dương Khai:

- Tên tiểu tử thối, ngươi chạy nhanh thật đấy, nếu không phải ta đưa tin cho Man Thành Thành chủ, chỉ e là không ngăn được ngươi!

Nói xong, vẻ mặt ám hận.

Lần này y nhận lệnh của Tuyết Lỵ, vốn nghĩ có thể dễ dàng bắt Dương Khai về, nhưng không ngờ lần truy kích này tới một tháng, chút nữa là mệt chết.

Tâm trạng rất bực bội, thầm quyết định chút nữa bắt được Dương Khai, nhất định phải cho hắn nếm chút mùi đau khổ, giải tỏa mối hận trong lòng mình.
Nghe Úc Mạt nói, Dương Khai lập tức hiểu ra. Lúc truy kích mình, đối phương không biết dùng cách gì đã truyền tấn niệm cho tên Man Thành Thành chủ này, để y mai phục ở đây trước, đợi mình tới.

Dương Khai cười khổ không thôi. Dù sao cũng là địa bàn của người ta, tuy nhất thời có thể tháo chạy, nhưng hôm nay lại bị chặn lại. Lần này chỉ e là lên trời không lối, xuống đất vô môn.

Lúc Úc Mạt và Thành chủ Man Thành nói chuyện, thần sắc của Phong Bưu đứng bên cạnh lãnh đạm, tròng mắt không ngừng chuyển động, cơ hồ như đang quan sát thế cục xung quanh.

Mục đích của y và Úc Mạt không giống nhau. Y muốn giết Dương Khai, hoàn thành nhiệm vụ Câu Quỳnh đại nhân giao cho. Hiện giờ Úc Mạt gọi bang thủ tới, y lập tức cảm thấy có chút khó khăn.

Vẻ xuẩn xuẩn dục động của y không hề giấu được Úc Mạt, thậm chí Thành chủ Man Thành cũng như có chút suy nghĩ, cười khà khà nói:

- Đây chẳng phải là Phong Bưu sao? Ngươi không ở Thanh Lão Thành chờ đợi, hầu hạ Câu Quỳnh đại nhân của ngươi, chạy đến nơi rừng núi hoang vắng này làm gì?

Úc Mạt quát khẽ:

- Phong Bưu, hôm nay ta không làm khó ngươi, ngươi cút đi!

Phong Bưu hừ lạnh, thần sắc oán độc nhìn Dương Khai, lại nhìn Úc Mạt, đột nhiên lùi ra sau một đoạn, thản nhiên nói:

- Các ngươi bắt được hắn thì tốt rồi, ra không nhúng tay vào là được. Nhưng những việc xảy ra trước kia, ta sẽ bẩm báo với Câu Quỳnh đại nhân, hi vọng các ngươi có thể đảm đương nổi!

Thấy thái độ này của y, Úc Mạt cũng không phí lời với y nữa, liếc nhìn Dương Khai, cười lạnh:

- Tiểu tử, tự ngươi đưa tay chịu trói, hay muốn ta động thủ bắt ngươi? Nói trước cho ngươi, nếu muốn ta động thủ, không chừng ngươi sẽ có chút tổn hại đó!

- Ngươi tự tin có thể bắt được ta như vậy sao?

Dương Khai thản nhiên cười.

Thành chủ Man Thành nghe vậy, đôi tròng mắt suýt chút nữa rớt khỏi hốc mắt, kinh ngạc nói:

- Úc Mạt, tên tiểu tử nhân loại này có lai lịch như thế nào, khẩu khí còn lớn hơn trời.

Trước mấy vị cường giả Nhập Thánh Cảnh lại dám nói ra những lời như vậy, đầu óc hắn có vấn đề chăng?

- Hắn có tư cách để kiêu ngạo. Địch Kiêu đã bị hắn giết, trong tử đấu tràng, một chọi một!

Úc Mạt nhỏ giọng giải thích.

- Cái gì?

Thành chủ Man Thành đột nhiên biến sắc, kinh hô:

- Ngươi không lầm đó chứ? Tên Địch Kiêu kia bị hắn giết? Hình như hắn mới chỉ có tu vi Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh mà!

- Ta tận mắt chứng kiến, sao nhầm được. Hơn nữa, lúc hắn kích sát Địch Kiêu, mới chỉ có nhất tầng cảnh. Sau khi giết Địch Kiêu mới đột phá đến cảnh giới hiện tại.

- Thật hay giả vậy?

Thành chủ Man Thành tỏ vẻ không dám tin, xúyt xoa, kinh ngạc đến cực điểm.

- Nếu không người cho rằng tại sao Phong Bưu lại muốn cùng ta đuổi theo hắn một tháng?

Úc Mạt cắn răng nói:

- Mẹ nó, không nhắc thì thôi, nhắc tới là mất mặt.

- Ha ha ha ha!

Thành chủ Man Thành cười lớn, vẻ mặt chế nhạo

- Không phải chứ, các ngươi đuổi theo hắn một tháng trời mà không đuổi kịp?

Cười xong, vẻ mặt đột nhiên nghiêm nghị, trầm giọng nói:

- Nói như vậy thì tên tiểu tử này thật sự có bản lĩnh.

Chương 789: Ả phụ nhân này..

Thành chủ của Ma tộc Man Thành này nhìn có vẻ khờ khạo đơn giản, thực ra cũng là hạng gian xảo tinh minh. Y thừa biết Úc Mạt là người như thế nào, nếu không bức ép y thì Úc Mạt không thể khen ngợi một tên vũ giả nhân loại.

Thành chủ Man Thành liền ý thức được tên nhân loại này đại khái là khác người. Với tu vi nhất tầng cảnh kích sát Địch Kiêu tam tầng cảnh, Ma tộc nhân không ai có thể làm được hành động vĩ đại này. Từ trước tới nay đều là Địch Kiêu vượt cấp sát nhân, lần này y lại bị người ta vượt cấp kích sát, có thể thấy sự lợi hại của tên nhân loại này thế nào.

- Cổ Man, lần này phải phiền ngươi xuất thủ, ta thay ngươi lược trận!

Úc Mạt liếc nhìn Phong Bưu cách đó không xa, chỉ thị. Rõ ràng là y không yên tâm Phong Bưu, nhất định phải xuất thủ đề phòng Phong Bưu có gì manh động.

- Không vấn đề, ta thích nhất là tàn phá sự kiêu ngạo và lòng tự tin của người trẻ tuổi, đặc biệt là loại người này, chắc chắn sẽ rất sảng khoái!

Cổ Man ra sức gật đầu, sắc mặt hưng phấn, vẫy tay, hét to với đám người mình dẫn tới:

- Các ngươi thử trình độ của hắn đi, chớ khinh thường, ta không muốn hốt xác cho các ngươi đâu!

Đám cường giả Man Thành kia đều cười gian ác cất bước, vẻ mặt hứng thú đánh giá Dương Khai.

Úc Mạt chau mày, thầm cảm thấy có chút gì đó bất ổn, nhưng nghĩ nhiều người như vậy đối phó với mình Dương Khai, chắc là không có vấn đề gì nên cũng không ngăn cản.

- Thành chủ, bắt được tên tiểu tử nhân loại này có thưởng không?

Đám cường giả của Man Thành hô gào, có vẻ như muốn được chút lợi lộc từ Cổ Man.

- Thưởng cái con khỉ! Lão tử đã bị Tuyết Lỵ đại nhân phân đến biên giới Ma cương làm Thành chủ, nơi này còn hoang vắng hơn cả Sa Thành. Các ngươi còn dám nhắc đến phần thưởng với ta à, muốn nhắc đến thì phải nói với Úc Mạt mới đúng.

Cổ Man nói mát một câu.

Dương Khai nghe vậy mắt sáng lên, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong.

Những lời này của Cổ Man tuy là oán giận, nhưng lại để lộ ra một tin tức khiến Dương Khai hưng phấn.

Nơi đây quả thật là biên giới của Ma cương! Điều này có nghĩa là chỉ cần rời khỏi nơi này là có thể thoát khỏi Ma cương.

- Lôi thôi cái gì, bắt được hắn, còn thiếu phần của các ngươi sao?

Úc Mạt thấp giọng quát

- Cổ Man, cũng chính đức tính này của ngươi, nếu không Tuyết Lỵ đại nhân sao có thể sắp xếp ngươi đến đây? Người có tầm nhìn hạn hẹp thì mãi cũng không thể tiến xa được!

Cổ Man không giận, ngược lại còn cười khà khà nói:

- Nghe thấy chưa, Úc Mạt đại nhân nói bắt được hắn thì sẽ có thưởng. Các ngươi còn đợi gì nữa, mau động thủ đi lũ ngốc!

Đám cường giả Man Thành kia nghe vậy, khí tức lập tức trở nên linh hoạt, sắc mặt ai nấy đều bất thiện nhìn Dương Khai, nhanh chóng vây lấy hắn.

Dương Khai không hề tỏ ra hoảng hốt, chỉ lạnh lùng nhìn chúng, lực lượng thần thức thầm ngưng tụ, chuẩn bị xuất kích phệ hồn chi trùng bất cứ lúc nào, nhất cử kích sát hết đám vũ giả Nhập Thánh Cảnh trở xuống này!

Đang lúc hai bên giương cung bạt kiếm, thân mình mềm mại của An Linh Nhi đột nhiên rung lên, khuôn mặt hiện lên một tia thần sắc hoảng sợ và thống khổ, không kìm được kéo lấy y phục Dương Khai.

- Sao vậy?

Dương Khai khẽ chau mày, nhẹ giọng hỏi. Hắn cứ nghĩ An Linh Nhi trúng ám chiêu gì của đối phương.

Đôi mắt đẹp của An Linh Nhi run rẩy, giơ một ngón tay ra chỉ phía xa:

- Bên kia!

Theo hướng tay nàng chỉ, tất cả mọi người đều ngưng thần nhìn theo, vừa nhìn thấy đã sững sờ.

Trên bầu trời bên đó, phong vân tế hội, một đám mây đen cuồn cuộn đang hung mãnh ập lại đây. Trong đám mây đen đó, còn xen lẫn khí tức khiến ai cũng khó chịu, loáng thoáng còn có một đạo thần niệm như dải lụa truyền tới.

Mọi người nhất tề biến sắc.

- Nam Thánh cô?

Dương Khai khẽ quát.

- Hẳn đúng vậy!

An Linh Nhi khẽ gật đầu, mắt đẹp u ám khôn cùng, mất đi thần thái giống như nhìn không thấy quang minh.

- Khốn kiếp!

Dương Khai không kìm được chửi thầm một tiếng. Bị Úc Mạt và Phong Bưu truy kích, bị Cổ Man dẫn ngươi mai phục chặn đường ở đây, hắn cũng không thèm để ý, vì thủ đoạn của hắn còn chưa thi triển hết toàn bộ, hắn tin chỉ cần thi triển nhập ma, hắn hoàn toàn có thể dẫn An Linh Nhi đào xuất thăng thiên.

Nhưng trong thời khắc quan trọng này, thượng nhất đại Thánh Nữ, lúc sống không giết một ai, sau khi chết giết trăm vạn người này lại cũng truy kích đến tận đây, lập tức làm loạn hết kế hoạch của Dương Khai, khiến hắn cũng trở nên gấp gáp.
Hắn đã từng lĩnh giáo thủ đoạn của Nam Thánh cô, đó căn bản không phải là thủ đoạn mà hắn có thể chống đỡ. Dù bây giờ mình tấn thăng đến Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh thì Dương Khai cũng không có chút tự tin nào.

Lần trước có thể thoát khỏi tay của bà ta, hoàn toàn là nhờ vào hư không dũng đạo dưới đáy biển. Hôm nay đang ở vùng hoang vu vắng vẻ, căn bản không có khả năng chạy thoát.

Tâm trạng Dương Khai kích động, sắc mặt Phong Bưu và Úc Mạt cũng ngưng trọng.

Bọn chúng đều là cường giả Nhập Thánh Cảnh, đương nhiên có thể cảm nhận được sự cường hoành của người này, đó là người mà chúng cũng phải kiêng dè vạn phần.

Cao nhân nào lại có thể đến đây? Hai ngươi không hiểu lắm, liền nhìn Dương Khai như có điều suy nghĩ, muốn có được câu trả lời từ hắn.

- Nếu không muốn chết thì mau đi đi, cứu binh của ta tới rồi!

Dương Khai lạnh lùng nhìn bọn chúng, cố gắng duy trì vẻ trấn tĩnh.

Úc Mạt cười ha ha:

- Sao ta lại cảm thấy người này lại sát khí đằng đằng với ngươi và nữ nhân bên cạnh ngươi nhỉ?

Dương Khai bĩu môi, biết không thể lừa được đám người Úc Mạt.

- Tên tiểu tử nhà ngươi thật biết gây chuyện, lại chọc giận một địch nhân cường đại như vậy. Ngươi có thể sống đến ngày hôm nay có thể coi là kỳ tích rồi.

- Người nghĩ ta muốn vậy?

Vẻ mặt Dương Khai oán giận, nếu không phải học được mấy chiêu Cửu Thiên Thần Kỹ từ chỗ An Linh Nhi, nhiễm khí tức của An Linh Nhi thì Nam Thánh cô cũng sẽ không nhằm vào hắn như vậy.

- Nhưng Úc Mạt, khí tức của người này có chút cổ quái…

Cổ Man chau mày, cẩn thẩn cảm nhận, cảm thấy khí tức của người này nặng mùi tử khí, hoàn toàn không có chút dao động mà người sống nên có, lắc đầu hỏi:

- Chúng ta làm gì?

- Bắt lấy tên tiểu tử này rồi đi nhanh lên!

Úc Mạt quyết định thật nhanh, cũng không dám chậm trễ, dù người đó có cổ quái như thế nào. Úc Mạt đã cảm nhận được sự cường hoành của đối phương, dù y liên thủ với Cổ Man cũng không nhất định có thể thắng được đối phương.

Nếu còn không đi, đêm dài lắm mộng.

- Không cần, ta đi với các ngươi!

Dương Khai tự nhiên đến cực điểm, nhanh chóng thay đổi thái độ của mình. Đi theo đám người của Úc mạt có lẽ còn có một tia sinh cơ, ở lại tức là chết. Bây giờ hắn vẫn chưa có bản lĩnh đối kháng với Nam Thánh cô!

- Tiểu tử thức thời.
Úc Mạt khẽ gật đầu, tỏ ra hài lòng, nhưng thần sắc nhanh chóng biến đổi, cười khổ nói:

- E là không kịp nữa rồi. Người này, nhanh thật!

Vừa dứt lời, đám mây đen cuồn cuộn ở phía xa chân trời lại lộ ra một ngọc thủ xinh đẹp, chụp xuống vị trí của tất cả mọi người.

Ngọc thủ này đẩy mạnh, thủ chưởng kia cũng càng lúc càng lớn, che kín cả một vùng trời, tất cả mọi người đều không nhìn thấy một tia quang minh!

Già Thiên Thủ! Một tay che trời!

Đám cường giả của Ma tộc đều chửi ầm lên, Dương Khai cũng vội vàng dẫn An Linh Nhi, nhanh chóng rời khỏi chỗ cũ.

Ầm….

Đất rung núi chuyển, khu rừng rậm mà đám người Cổ Man ẩn thân trước kia bỗng chốc bị ấn sâu vào lòng đất. Từ trên nhìn xuống, trong phạm vi mười mấy dặm xuất hiện một đại thủ ấn vô cùng khủng khiếp.

Cuồng phong thổi quét như xảy ra thiên tai. Một màn cát đá bay tung tóe, những cường giả Man Thành không may mắn chưa kịp tránh né, bị đập thành đống thịt nát.

Những người còn lại dựa vào tu vi tinh thâm của mình, miễn cưỡng tránh được kiếp nạn này.

Úc Mạt và Cổ Man tụ lại một chỗ, sắc mặt chưa bao giờ khó coi như vậy. Dù họ đã biết sự cường đại của người này, nhưng mãi đến khi đối phương động thủ, họ mới hiểu mình đã đánh giá hơi thấp thủ đoạn của người này.

Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh! Ít nhất cũng là tu vi này.

Lăng lập giữa không trung, Úc Mạt và Cổ Man không chút chiến ý, chỉ muốn rời khỏi nơi này càng xa càng tốt, nhưng họ căn bản không dám có chút manh động. Vì lúc thủ ấn cự đại kia đánh xuống, một đạo thần niệm đã tỏa định thân thể của chúng.

Hai người đều hít sâu một hơi, ngưng thần nhìn về một phía. Ở phía đó, một nữ tử thân hình thướt tha man diêu, y phục trắng toát, đang chậm rãi đi tới.

Dung mạo xinh đẹp, dáng người thon thả, khí chất bất phàm của nàng, là mỹ nữ hiếm thấy trên thế gian.

Nhưng giờ khắc này, vẻ mặt chất phác của nàng, tử khí nồng đậm lửu thảng giữa hai chân mày nàng khiến sắc mặt của nàng có vẻ hơi ám hắc.

Từ trên cơ thể nàng, Úc Mạt và Cổ Man không cảm nhận được chút sinh cơ nào.

Lúc nàng đang hành tẩu, ngón tay mảnh khảnh bính phát ra từng đạo năng lượng tinh luyện, hóa thành từng tia công kích sắc bén, ập tới đám cường giả kia của Man Thành.

Đám cường giả Nhập Thánh Cảnh trở xuống, lúc đối diện với những công kích này, căn bản không chút lực phản kháng. Chưa tới vài hơi thở, đã bị nàng ta trảm sát không sót một tên.

Khóe mắt Cổ Man như muốn nứt ra, gầm lên:

- Biểu tử xấu xa này, lại dám hạ thủ với người của Cổ Man ta?

Úc Mạt cũng âm trầm, quát:

- Ả phụ nhân nhà ngươi, chưa hỏi rõ ràng đầu đuôi đã thống hạ sát thủ, có phải là hơi quá đáng rồi không?

Đối mặt với sự tức giận và chất vấn của hai người, Nam Thánh cô lững thững bước tới, không chút phản ứng, thậm chí đôi mắt đẹp còn không chớp động.

Dương Khai cười thầm, nhưng vẻ mặt lại bất động thanh sắc.

Nam Thánh cô đã là tử nhân từ lâu, Úc Mạt và Cổ Man có nói gì đi nữa cũng không có được hồi ứng, đương nhiên Dương Khai vui vẻ xem kịch.

Bây giờ điều khó duy nhất là làm sao để thoát được một kiếp từ tay thượng nhất đại Thánh nữ này. Dù có Úc Mạt và Cổ Man chặn lại, Dương Khai nghĩ chúng cũng không chống cự được bao lâu!

Giữa không trung, Nam Thánh cô càng tới gần, Úc Mạt và Cổ Man đều dựng tóc gáy, liếc nhìn nhau, lực lượng nhanh chóng ngưng tụ.

Chúng biết, hôm nay không thể không đánh với ả phụ nhân này một trận.

Thậm chí ngay cả Phong Bưu vẫn luôn đứng bên cạnh xem kịch cũng tỏ ra phẫn nộ. Y cũng bị thần niệm của Nam Thánh cô tỏa định, muốn sống thì chỉ có tạm thời liên thủ với Úc Mạt và Cổ Man chống đỡ lại mà thôi.

Ba vị Nhập Thánh nhất tầng cảnh tụ lại một chỗ, đội hình như vậy thì dù không thắng được Nam Thánh cô, nhưng nói chung muốn chạy thoát cũng không có vấn đề gì.

Một lát sau, lúc Nam Thánh cô tiến lại gần khoảng ba mươi trượng, Ma nguyên cuồn cuộn bỗng nhiên bính phát ra từ nội thể của ba vị cường giả Nhập Thánh Cảnh, ba người đều thi triển hết mười phần lực lượng, tấn công Nam Thánh cô.

Một thanh cự kiếm xuất hiện, chém xuống đầu ba người, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa.

Huyền Thiên Kiếm!

Trong thanh cự kiếm kia ẩn chứa ý tử vong nồng đậm, khiến ba người Úc Mạt kinh hồn bạt vía.

Chương 790: Đại trưởng lão Từ Hối.

Ba vị cường giả Nhập Thánh Cảnh của Ma tộc không biết nội tình, chiến đấu với Nam Thánh cô, chỉ trong chốc lát đã ở vào thế khổ chiến.

Tuy họ có ba người, nhưng tu vi cảnh giới của Nam Thánh cô đều hơn từng người họ một tiểu cảnh giới. Lấy một địch ba nhưng không hề rơi vào thế hạ phong.

Dương Khai thấy thế, vui mừng quá đỗi.

Không một lời, kéo An Linh Nhi chạy đi!

- Tên tiểu tử này…

Tuy Úc Mạt nhìn thấy vậy, nhưng căn bản không thể giơ tay ngăn cản, không kìm được nghiến răng nghiến lợi. Biết rằng không thể hoàn thành nhiệm vụ lần này, liền trút hết cơn nộ hỏa lên người Nam Thánh cô, từng chiêu trút xuống không lưu tình, Thánh cấp bí bảo tế ra phóng xuất uy năng cự đại.

Sau nửa nén nhang, Dương Khai và An Linh Nhi đã chạy được hơn trăm dặm. Dù cách xa như vậy nhưng vẫn có thể cảm nhận được dao động kinh thiên của trận đại chiến của các cường giả Nhập Thánh Cảnh bên đó, không kìm được có chút kinh hãi.

Hắn luôn cảm thấy Nhập Thánh Cảnh và Siêu Phàm Cảnh cơ hồ có sự khác biệt về bản chất. Đây không phải là chênh lệch về đại cảnh giới, mà khi hắn đụng phải một vị cường giả Nhập Thánh Cảnh, chân nguyên trong lưu thảng trong nội thể không giống với Siêu Phàm Cảnh cho lắm.

Chưa tới tầng bậc này, Dương Khai cũng không biết rốt cuộc Nhập Thánh Cảnh có ảo diệu gì, chỉ có thể đợi sau này tìm người hỏi xem sao.

- Hử…

An Linh Nhi đột nhiên khẽ hứ một tiếng, chân mày ngưng thành một đường, hình như mơ hồ cảm ứng được điều gì đó.

Cùng lúc này, sắc mặt của Dương Khai cũng trầm xuống. Dưới sự thăm dò thần thức của hắn, phía trước hắn có tới mấy vị cao thủ đỉnh cao, thực lực cường hoành, đang nhanh như chớp tiếp cận về phía này.

Trên người những người này tản ra khí tức không khác gì của đám người Úc Mạt, thậm chí có người có thể sánh ngang với Nam Thánh cô!

Nơi rừng núi hoang vắng này, bỗng chốc lại xuất hiện nhiều cường giả Nhập Thánh Cảnh như vậy, Dương Khai không muốn để ý cũng khó!

Lúc Dương Khai đang định kéo An Linh Nhi tránh những cao thủ đang nghênh diện xông tới, An Linh Nhi bỗng giãn mặt mỉm cười, chân mày thả lỏng:

- Là người của Thánh địa ta!

- Hả?

Dương Khai kinh ngạc.

- Lần này được cứu rồi, chắc chắn là đại trưởng lão Từ Hối dẫn người tới!

Nghe nàng nói như vậy, Dương Khai chau mày. Tuy cảm thấy có chút trùng hợp, nhưng cũng không thể giải thích nổi. Nếu thật sự là cao thủ của Cửu Thiên Thánh Địa, vậy thì bọn họ chỉ cần truy lùng thân ảnh của Nam Thánh cô là có thể tìm được tung tích của An Linh Nhi, nhưng trước hết là An Linh Nhi phải vẫn còn sống.

Dương Khai bản năng xuất hiện ý nghĩ lập tức rời đi, hắn không hề muốn có tiếp xúc gì với người của Cửu Thiên Thánh Địa. Nhưng ý niệm này vừa mới xuất hiện đã bị hắn kiềm chế.

Lúc này, nếu có chút cảm giác có tật giật mình chỉ khiến đám cường giả kia nghi ngờ. Hơn nữa Dương Khai cũng không thể khẳng định, sau khi mình và An Linh Nhi tách ra, Nam Thánh cô kia có buông tha cho mình không. Nếu bà ta bức lui đám người Úc Mạt, rảnh tay truy sát kẻ cô thân nhất nhân như mình, mình căn bản không thể chống đỡ. Cục diện bây giờ, ở cùng với đám cao thủ phía trước kia vẫn an toàn hơn.

- An Linh Nhi…

Dương Khai đột nhiên quát khẽ.

- Hả?

- Trong khoảng thời gian này, ta đối với ngươi như thế nào?

- Sao?

An Linh Nhi sững người một lúc, cẩn thận nhớ lại, khuôn mặt ửng đỏ, nói khẽ:

- Rất tốt.

Bất luận là dưới đáy biển hay trong tiểu huyền giới, hay là ở Ma cương, Dương Khai đều rất chiếu cố tới nàng, dù là tháo chạy cũng sẽ dẫn nàng theo bên mình. Cùng chịu hoạn nạn trong một năm gần đây, An Linh Nhi sớm đã coi Dương Khai là người để nương tựa.

- Vậy thì giúp ta một chuyện. Gặp người của Thánh địa các ngươi, tuyệt đối đừng nhắc đến chuyện Thánh chủ, cũng đừng nói với họ ta đã học được ba chiêu Cửu Thiên Thần Kỹ từ chỗ ngươi!

- Ngươi không muốn làm Thánh chủ như vậy sao?

An Linh Nhi nhạy bén hiểu hết ý đồ của Dương Khai.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu:

- Ta đã nói rồi, không làm Thánh chủ, ta cũng có thể đạt đến cao độ đó. Làm Thánh chủ của các ngươi, chỉ e là chưa tới ba trăm năm đã hóa thành một bộ bạch cốt! Ta chết cũng chẳng sao, sẽ có rất nhiều người đau lòng đấy!

- Đều là nữ nhân sao?

An Linh Nhi khẽ hỏi, ngữ khí chua xót.

- Khụ…Chỉ có một vài người thôi.

Dương Khai ngượng ngùng.

- Được rồi. Nếu người đã bài xích như vậy thì ta không nói. Đợi đến khi chúng ta đến nơi an toàn, ngươi tự rời đi đi, chắc đại trưởng lão cũng không làm khó ngươi quá đâu.

An Linh Nhi mím đôi môi đỏ mọng. - Ừ.

Dương Khai khẽ gật đầu, không giảm tốc độ, cứ chạy thẳng một mạch về phía trước.

Lúc hai người nói chuyện, đối diện có tới mấy đạo thần thức tới thăm dò cảm ứng. Chỉ trong chốc lát này, những thần thức này đều lộ ra sự vui mừng và hưng phấn, rõ ràng đã nhận ra khí tức sinh mệnh của An Linh Nhi.

Một lát sau, mấy đạo cầu vồng đập vào mắt Dương Khai. Xa xa, có người hô gọi:

- Lai giả có phải Thánh nữ điện hạ?

- Đại trưởng lão!

An Linh Nhi vội đáp.

- Quả đúng là Thánh nữ điện hạ!

Tốc độ của những đạo cầu vồng lại nhanh hơn một phần, chớp mắt cái đã đến trước mặt Dương Khai và An Linh Nhi.

Bốn vị Nhập Thánh Cảnh!

Người dẫn đầu hẳn là đại trưởng lão Từ Hối mà An Linh Nhi nhắc tới, tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, không hề thua kém Nam Thánh cô. Một thân y sam màu xám, hai mắt lấp lóe tinh quang, thần tình bất nộ tự uy.

Phía sau lão là ba vị Nhập Thánh Cảnh khác, hẳn đều là cường giả của Cửu Thiên Thánh Địa.

Đội hình cường hoành như vậy, có thể thấy sự hùng hậu bên trong của Cửu Thiên Thánh Địa. Nếu lão Thánh chủ và Nam Thánh cô không chết thì Thánh địa này vẫn còn có thêm hai vị cường giả đỉnh cao.

Thế lực cường đại như Thiên Tiêu Tông chẳng qua cũng chỉ có hai vị Nhập Thánh Cảnh mà thôi. Sở Lăng Tiêu và một vị sư thúc tổ mà Dương Khai chưa từng gặp mặt.

So với Cửu Thiên Thánh Địa thì rõ ràng Thiên Tiêu Tông có chút bạc nhược.

Có nội tình như vậy, Cửu Thiên Thánh Địa cũng được coi là thế lực khuất nhất chỉ của cả đại lục. Nhưng sau khi lão Thánh chủ và Nam Thánh cô ra đi cùng một lúc, Cửu Thiên Thánh Địa hẳn là sẽ suy thoái đi không ít.

- Lão Thánh chủ trên trời linh thiêng phù hộ, Thánh nữ điện hạ quả đúng là bình yên vô sự!

Từ Hối vội vàng ôm quyền hành lễ, nơi chân mày hiện ra thần sắc mang nặng trọng trách. Ba vị cường giả khác đều có thái độ này, có thể thấy bọn họ đều rất lo lắng cho an nguy của An Linh Nhi. Sau khi nhìn thấy An Linh Nhi thì đều vội vàng hỏi han.

An Linh Nhi liên tục xua tay, ra hiệu mình vô sự.

Nói xong, đôi mắt như chim ưng của đại trưởng lão Từ Hội bỗng nhiên ngưng thị nhìn Dương Khai, trên khuôn mặt hiện ra một tia thần sắc tán dương, khẽ gật đầu nói:

- Vị này hẳn là Thánh chủ tương lai phải không?

Sắc mặt Dương Khai hơi thay đổi, không kìm được chau mày lại. Lần đầu tiên gặp mình, lão già này đã nói ra những lời như vậy khiến Dương Khai không biết làm thế nào.

An Linh Nhi cũng giật mình, vội lắc đầu nói:
- Không phải, đại trưởng lão ngươi nhầm rồi…

- Ha ha. Thánh nữ điện hạ không cần giấu ta. Chuyện các người gặp phải ở quần đảo hải ngoại, ta đã được biết từ chỗ Tiền Ninh!

Từ Hối không ngừng gật đầu, trong đôi mắt lộ ra thần sắc hài lòng:

- Tuổi trẻ tài cao, không ngờ có thể một lần lãnh ngộ ba chiêu Cửu Thiên Thần Kỹ. Đây là chuyện mà những Thánh chủ trước kia chưa ai làm được.

Dương Khai thầm kinh ngạc, nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên, không chút quan tâm, cũng không có ý muốn lên tiếng.

Ngược lại, An Linh Nhi sững sờ, kinh ngạc nói:

- Tiền thúc chưa chết?

Ở quần đảo hải ngoại, để kéo dài thời gian cho Dương Khai và An Linh Nhi thoát thân, Tiền Ninh và mấy vị cao thủ khác của Cửu Thiên Thánh Địa đã tấn công Nam Thánh cô bằng cách tự sát. Dương Khai tận mắt nhìn thấy y bị Nam Thánh cô đánh cho thi cốt không còn, chắc chắn không thể sống sót.

Từ Hối buồn bã lắc đầu:

- Chết rồi, trong đội ngũ xuất tuần của người, ngoài người ra thì đều đã chết. Nhưng trước khi chết, Tiền Ninh đã để lại tức niệm, chính vì vậy mà ta mới có thể biết được ngươi đã tìm thấy Thánh chủ tương lai! Cũng vì đuổi theo tung tích của Nam Thánh cô nên hôm nay bọn ta mới có thể tìm thấy người!

Điều này về cơ bản là giống với suy đoán của Dương Khai. Nhưng cứ nghĩ đến Tiền Ninh là Dương Khai lại giận đến ngứa răng. Lão già này chết thì chết đi, trước khi chết còn gây phiền phức cho mình, thật là chết cũng không tiếc!

An Linh Nhi lặng lẽ liếc nhìn Dương Khai, vẻ mặt bây giờ của hắn không phải là rất tốt, trong lòng khẽ run lên, cũng không biết phải làm sao cho đúng.

- Nơi đây không nên ở lại lâu. Tốt nhất là chúng ta mau chóng rời đi!

Từ Hối giương mắt nhìn ra trăm dặm, vội nói.

Mọi người đều gật đầu.

Dương Khai chau mày:

- Nam Thánh cô kia… bỏ mặc sao?

Từ Hối lúng túng cười:

- Nói ra sợ ngươi cười. Ta e không phải là đối thủ của Thánh cô, cho nên muốn quản cũng không có cách!

- Vậy sau này không phải bà ta cứ truy sát ta và An Linh Nhi?

Thần sắc Dương Khai hơi có vẻ không vui.

- Về tới Thánh địa là không sao rồi. Chỉ cần về tới Thánh địa, Thánh cô sẽ không đuổi theo nữa.

Một vị cường giả Nhập Thánh Cảnh khác vội đáp.

- Cho nên chúng ta phải nhanh chóng quay về Thánh địa!

Lúc Từ Hối nói, cẩn thận nhìn Dương Khai, bộ dạng cơ hồ rất tôn trọng hắn

Thái độ của đối phương không tệ, tuy trong lòng Dương Khai không vui, cũng không muốn có quan hệ gì với Cửu Thiên Thánh Địa, nhưng vì kế hoạch hôm nay, cũng đành đi theo họ.

Dương Khai quyết định quan sát bọn họ trước, nếu trên đường bọn họ hơi có chút biểu hiện không tốt, hắn lập tức rời đi, sau này khi chưa trưởng thành thì tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt Cửu Thiên Thánh Địa.

Nhưng hôm nay Từ Hối đã biết tin mình đã học Cửu Thiên Thần Kỹ, e là sẽ không dễ dàng thoát khỏi lão. Điều này khiến Dương Khai đau đầu.

Được sự đáp ứng của hắn, thần sắc Từ Hối mới nhẹ nhõm, dùng chân nguyên bao bọc lấy Dương Khai và An Linh Nhi chạy xa.

Không lâu sau, đoàn người liền rời khỏi Ma cương.

Thần niệm thuộc về Nam Thánh cô vẫn luôn tỏa định trên người Dương Khai và An Linh Nhi cũng vì khoảng cách mà bị chặt đứt.

Mãi đến lúc này, Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm.

Trên đường phi trì, Từ Hối nhìn có vẻ chăm chú, nhưng thực ra là cũng đang âm thầm quan sát, trong lòng cứ thấy ngạc nhiên.

Hiện tại, hình như An Linh Nhi rất để ý đến hắn, đó không phải là sự để ý của Thánh nữ đối với Thánh chủ tương lai. Chốc chốc lại quan sát nét mặt, hễ Dương Khai lộ vẻ ngưng trọng là An Linh Nhi lại run sợ, nhịp tim cũng trở nên dồn dập.

Thánh chủ tương lại này…. Thật khó lường đây!

An Linh Nhi là ai, Từ Hối rõ hơn ai hết. Thánh nữ được Thánh địa bồi dưỡng, ai mà chẳng kiêu ngạo? Thánh chủ tương lai này lại có thể khiến Thánh nữ điện hạ ngoan ngoãn như vậy trong một thời gian ngắn, đủ để thấy ma lực và thủ đoạn của hắn.

Chương 791: Ép quá ta sẽ trở mặt.

Có vậy thôi thì cũng chẳng khác được, chỉ có thể nói hắn đích thực đã được Thánh nữ điện hạ công nhận.

Đáng quý hơn, tu vi của hắn cũng không thấp, những Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh!

Lúc đến, Từ Hối còn suy đoán, tên Thánh chủ tương lai này liệu có tu vi ra sao, nếu là Thần Du Cảnh thì cũng thường, có các tài nguyên và bí pháp của Thánh địa bồi dưỡng, chẳng chóng thì chày hắn sẽ đứng trên đỉnh cao võ đạo, nhưng nào ngờ, thực tế khiến lão phải giật mình.

Một Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh trẻ tuổi như vậy, ở toàn đại lục này còn hiếm hơn lân phượng.

Nghĩ lại lời trăng trối của Tiền Ninh để lại trước khi chết, Từ Hối không kìm được mỉm cười, càng nhìn Dương Khai, càng thấy vừa mắt.

- Phải rồi, Thánh nữ điện hạ, tiểu thư làm thế nào mà thoát chết ở quần đảo hải ngoại đó? Theo lão phu được biết, quần đảo đó đã bị Nam thánh cô hủy rồi, sinh linh đồ thán, cơ hồ không một ai sống sót được!

Từ Hối hiếu kỳ.

An Linh Nhi liếc sang Dương Khai, hắn khẽ gật đầu, lúc này nàng mới đem chuyện di tích thượng cổ dưới đáy biển ra kể lại.

- Thông đạo hư không?

Từ Hối nhướn mày, mừng rỡ nói:

- Đúng là trời phù hộ cho Thánh địa ta, nói vậy là bọn tiểu thư từ thông đạo hư không trở ra là về tới Ma Cương đúng không?

- Ừ.

Dương Khai liền gật đầu, sợ An Linh Nhi buột miệng tiết lộ chuyện Tiểu Huyền Giới.

- Vừa đến Ma Cương thì không cẩn thận rơi vào tay Tuyết Lỵ, mãi đến mấy ngày trước mới thoát ra được!

- Ma tướng Tuyết Lỵ?

Từ Hối liền biến sắc, ba người kia cũng kinh ngạc ra mặt, dường như không ngờ được Dương Khai và An Linh Nhi lại có thể thoát thân khỏi tay một nhân vật như vậy, họ liền không khỏi bội phục.

Tự thầm hỏi, nếu họ rơi vào tay Tuyết Lỵ, e là chỉ có nước chết thôi.

Ý thức được điều này, các cường nhân của Cửu Thiên Thánh Địa càng thêm phần cung kính với Dương Khai, vị Thánh chủ tương lai.

Suốt dọc đường băng qua núi non sông hồ, bọn Từ Hối không hề giảm tốc độ, một ngày vượt qua mấy nghìn mấy vạn dặm, sớm đã thoát khỏi vòng truy đuổi của Nam thánh cô.

Trên đường đi, Từ Hối cũng cố ý đánh tiếng hỏi xuất thân của Dương Khai, khi biết hắn đến từ Thiên Tiêu Tông, liền không khỏi kinh ngạc.

Thiên Tiêu Tông cũng được tính là thế lực không hề yếu, chỉ có điều nếu so với Cửu Thiên Thánh Địa thì một trời một vực, giữa hai bên cũng không có qua lại bao giờ.

- Khoảng thời gian này, lực lượng của Thiên Tiêu Tông cũng tăng mạnh, hình như trong một chốc có thêm bốn cao thủ Nhập Thánh Cảnh.

Nhắc đến Thiên Tiêu Tông, trong toán người có một lão già mặt trắng bệch thổn thức.

- Nói vậy, sức mạnh toàn thể của họ đã vượt qua Thánh địa ta rồi.

- Thêm bốn người?

Dương Khai nghe vậy liền mừng rỡ, lập tức nghĩ đến nhóm Thương Viêm và Phi Vũ, xem ra dược dịch của Ma hoa nghìn năm lấy được ở Phù Vân Thành quả thật đã giúp ích được cho họ.

- Việc này ta cũng có nghe nói, nghe đâu hai năm trước, bốn người đó dẫn theo một luyện đan sư đến Phù Vân Thành ở lãnh địa trung lập để tranh đoạt Ma hoa nghìn năm... Nếu ta nhớ không lầm thì hình như luyện đan sư đó cũng còn trẻ, ừm, xấp xỉ tuổi Thánh chủ tương lai của chúng ta!

Vừa nói, Từ Hối vừa liếc sang nhìn Dương Khai một cái đầy hàm ý.

Dương Khai tỏ ra thờ ơ, vờ như không nghe thấy, lúc này có nói gì đi nữa thì cũng là lạy ông tôi ở bụi này, Từ Hối gừng càng già càng cay, rõ ràng đã đoán ra điều gì đó rồi.

Có điều lão già này không có ác ý với hắn, Dương Khai cũng chẳng lo lắng gì lắm.

Thấy Dương Khai không ậm ừ gì, Từ Hối cười khà khà:

- Cũng chẳng cần phải đi ngưỡng mộ người khác. Thánh địa ta được tân Thánh chủ, không bao lâu nữa là sẽ khôi phục được nguyên khí, chưa biết chừng còn tiến thêm được một bước nữa.

- Chí phải chí phải!

Chúng nhân liền gật đầu hùa theo, tỏ ra kỳ vọng hết đỗi vào Dương Khai.

Dương Khai nhíu mày:

- Các vị, ta không có ý định động vào bảo tọa Thánh chủ của các vị, đợi đến nơi thích hợp, chúng ta đường ai nấy đi.

- Hả?

Từ Hối lộ vẻ ngạc nhiên.

- Ngươi không muốn làm Thánh chủ?

Dương Khai gật đầu:

- Việc này ta cũng đã nhiều lần nói với An Linh Nhi rồi. Ta đã học ba chiêu Cửu Thiên Thần Kỹ của các vị, với lại là học được trong tình trạng không hiểu rõ, cùng lắm thì sau này ta không dùng ba chiêu thần kỹ này là được.

- Chuyện này... Bọn họ nghẹn họng trân trối.

An Linh Nhi nhếch môi, cũng lên tiếng:

- Việc này ta có trách nhiệm rất lớn, không phải hắn đòi học thần kỳ của Thánh địa ta đâu, các vị muốn trách cứ trách ta.

Từ Hối chau mày, nhìn Dương Khai và An Linh Nhi, cũng không biết nghĩ gì mà chợt bật cười sang sảng:

- Việc này tạm không bàn, tiểu huynh đệ có xuất thân Thiên Tiêu Tông, bọn ta cũng sẽ không làm khó ngươi. Thế này đi, nếu ngươi thấy tiện, thì hãy về Thánh địa bọn ta làm khách vài ngày đã, tận mắt xem thử Thánh địa ra sao, đến lúc đó nếu ngươi vẫn một mực không chịu, thì bọn ta nhất định sẽ không miễn cưỡng đâu!

Thần sắc Dương Khai khẽ dao động, hắn biết trước mặt mấy cường nhân Nhập Thánh Cảnh này, hắn không có cách nào từ chối được.

Nếu từ chối, e là họ sẽ cưỡng ép, tuy họ sẽ không làm hại hắn, nhưng chắc chắn là sẽ bắt hắn về Cửu Thiên Thánh Địa.

Từ Hối đã nhượng bộ đủ điều rồi, với thân phận, sức mạnh của mình, nếu lão mà ra tay cưỡng chế thật, Dương Khai tự biết hắn không thể nào phản kháng, lão nói như vậy, cũng đã đủ thấy thành ý của lão.

- Được thôi!

Dương Khai khẽ gật đầu, không muốn gây thêm tranh chấp với họ.

Thấy hắn đồng ý, An Linh Nhi không khỏi lộ vẻ vui mừng.

Chúng nhân tiếp tục tiến về phía trước.

Khác hẳn với bầu không khí hòa hợp trước đó, sau khi biết Dương Khai không có ý muốn làm Thánh chủ, bốn người Từ Hối cứ không ngừng đưa mắt nhìn nhau, thần niệm truyền qua truyền lại, như đang bàn bạc gì đó.

Dương Khai phát giác ra điều này, nhưng cũng chỉ giả vờ như không biết.

Một chốc sau, bốn người họ bắt đầu luân phiên dùng lời lẽ tấn công, miêu tả từng chút một những căn cơ và sự hùng mạnh của Cửu Thiên Thánh Địa, kể ra đủ mọi lợi ích và cảnh tượng đẹp đẽ khi làm Thánh chủ, hòng để lôi kéo hắn.

Dương Khai mặc cho họ buông lời ong tiếng ve, chỉ coi như gió thoảng bên tai, suốt từ đầu đến cuối chẳng nói chẳng rằng, khiến bọn Từ Hối chán nản cùng cực.

Có điều từ những lời miêu tả của họ, Dương Khai quả thật đã nhìn thấy được một điều vĩ đại.

Cửu Thiên Thánh Địa, mỗi một đời Thánh chủ tuy tuổi thọ ngắn ngủi, nhưng đều có thể chạm đến tu vi đỉnh cao là Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Bất cứ một thế lực nào, chỉ cần có cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh, thì thế lực đó sẽ là mạnh nhất.

Hơn nữa, cách thức họ bồi dưỡng Thánh chủ cũng không hề tầm thường. Trong Thánh địa, có một số nơi chỉ Thánh chủ mới được vào, nếu tu luyện ở đó, công lực sẽ tăng cực nhanh, huyền cơ và điều bí ẩn trong đó, bọn Từ Hối cũng không nói rõ được.

Có thêm Thánh nữ hỗ trợ tu luyện, nhiều thì bảy tám người, ít thì cỡ ba bốn người, công lực của Thánh chủ muốn tăng nhanh cũng không khó, mỗi một Thánh nữ đều phải qua tuyển chọn nghiêm ngặt, luận về căn cốt hay tư sắc thì đều tuyệt đỉnh nhân gian, những Thánh nữ này còn tuyệt đối tuân theo mọi mệnh lệnh của Thánh chủ.

Có thể nói, chỉ cần trở thành Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa, không những có thể ngồi không hưởng phúc, mà còn có thể vấn đỉnh thiên hạ, hùng bá một phương.

Khiếm khuyết duy nhất chính là tuổi thọ!

Không chỉ Thánh chủ tuổi thọ ngắn ngủi, mà cả Thánh nữ cũng vậy.
Thánh chủ đời trước vốn có sáu vị Thánh nữ, nhưng trong gần năm mươi năm, năm vị Thánh nữ đều lần lượt ra đi, chỉ còn lại mình Nam thánh cô.

Cùng lúc khi Thánh chủ qua đời, Nam thánh cô cũng chịu tổn hại.

Thánh chủ và Thánh nữ đời trước đều đã không còn trên cõi đời này nữa, nay hy vọng của Thánh địa được gửi gắm vào Dương Khai và An Linh Nhi, bọn Từ Hối sao có thể dễ dàng để Dương Khai đi được?

- Đại trưởng lão, bọn Tiểu Liên đâu?

An Linh Nhi để ý đến một thông tin không được bình thường lắm từ lời nói của bọn Từ Hối, liền run giọng hỏi.

Từ Hối liền tối sầm mặt, ngập ngừng một lúc mới đáp:

- Chết cả rồi, trong bốn Thánh nữ đời này, ngoài tiểu thư ra, ba người còn lại đều đã bị Nam thánh cô giết hại!

- Hả...

An Linh Nhi không kìm được che kín miệng, tròng mắt run rẩy.

Nàng vốn vẫn mong rằng ba tỷ muội đó có thể đưa ứng cử viên Thánh chủ thích hợp trở về, như vậy thì có lẽ các trưởng lão sẽ không ép Dương Khai làm Thánh chủ nữa, nhưng không ngờ khi hay hung tin này, nàng không cách nào chấp nhận nổi.

Có điều nghĩ kỹ lại, đội ngũ tuần tra của Thánh nữ không hề có cường nhân Nhập Thánh Cảnh bảo vệ, một khi bị Nam thánh cô tìm tới, thì căn bản không cách nào chống cự được.

Nàng cũng có thể coi là may mắn đã gặp được Dương Khai, càng khéo hơn khi biết đến sự tồn tại của thông đạo hư không, nếu không thì số mệnh nàng có lẽ đã không khác gì ba Thánh nữ kia.

- Thánh nữ điện hạ xin nén đau thương!

Từ Hối vội vàng trấn an.

- Thế nên bây giờ tất cả đều đặt hy vọng vào hai người thôi.

Vừa nói, ánh mắt sáng quắc vừa dán chặt vào Dương Khai:

- Thứ cho lão phu vô lễ, bây giờ tạm xưng là tiểu huynh đệ, nếu tiểu huynh đệ không đồng ý làm Thánh chủ, không quá trăm năm nữa, Thánh địa sẽ biến mất.

Thần sắc Từ Hối rất thành khẩn, ngữ khí trịnh trọng.

Ba người kia cũng liền khẩn cầu:

- Xin tiểu huynh đệ hãy đáp ứng lời thỉnh cầu vô lễ của bọn ta, truyền thừa của Thánh địa không thể bị đoạn tuyệt trong tay bọn ta được!

Dương Khai khẽ hít một hơi, khuyên giải:

- Triều dâng triều hạ, hoa nở hoa tàn, chẳng thế lực nào có thể trường tồn mãi mãi, các vị hãy nghĩ thoáng lên đi, mạnh như Đại Ma Thần năm ấy mà vẫn suy vong đó thôi? Hơn nữa... trên đời này, người thích hợp làm Thánh chủ đâu chỉ có mình ta, chỉ là An Linh Nhi chưa tìm ra thôi.

- Tiểu huynh đệ không biết rõ đầu đuôi ngọn nguồn, nói như vậy cũng khó trách. Mỗi một Thánh nữ của Thánh địa, cả đời chỉ có thể chọn một ứng viên Thánh chủ, một khi đã chọn, thì sẽ không có cảm ứng với bất kỳ ai khác nữa. Nay Thánh nữ điện hạ đã chọn tiểu huynh đệ, vậy thì chắc chắn không lý nào có thể chọn người khác được nữa!

- Nói vậy, bây giờ trong thiên hạ, người có thể làm Thánh chủ chỉ có duy nhất một mình ta?

Dương Khai nhíu mày, liền cảm thấy hóc búa rồi đây.

Đám Từ Hối đều gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

- Nếu tiểu huynh đệ không đồng ý, thì Cửu Thiên Thánh Địa bọn ta chỉ còn nước chờ diệt vong thôi!

- Khẩn cầu tiểu huynh đệ kế tục chức Thánh chủ!

- Đừng ép ta chứ, ép quá là ta trở mặt đấy!

Dương Khai liếc lão một cái.

Từ Hối biến sắc, vội nói:

- Không dám, không dám!

Thấy Dương Khai bực mình, An Linh Nhi liền bảo:

- Chẳng phải nói bây giờ không bàn chuyện này à, sao các ngươi lại nhắc đến vậy.

Từ Hối cười gượng gạo, tự trào phúng:

- Già nên hồ đồ rồi, mong tiểu huynh đệ không trách cứ. Chúng ta về Thánh địa trước thôi, còn để tiểu huynh đệ mục sở thị phong thái của Thánh địa ta, bọn lão phu nhất định sẽ khoản đãi đàng hoàng.

- Sắp đến rồi, qua tầm dăm ba ngày nữa là tới nơi.

Một người khác liền tiếp lời.

Chương 792: Cửu Thiên Thánh Địa.

Một quang cảnh nào là non xanh nước biếc, năng lượng đất trời nồng đậm, quanh dãy núi đó, còn ẩn chứa rất nhiều cấm chế và kết giới tinh diệu hùng mạnh, ngăn cách lãnh địa này với thế giới bên ngoài.

Cửu Thiên Thánh Địa!

Thế lực xưa cổ trường tồn, đời đời tương truyền đến nay, sức mạnh không hề tầm thường, nhìn khắp đại lục, cũng phải thuộc hàng đứng đầu.

Có điều Dương Khai vừa đến đây, liền cảm thấy một dòng bi thương và trang nghiêm chảy xuyên suốt thánh địa này, có lẽ là vì Thánh chủ cũ qua đời, tân Thánh chủ còn chưa kế vị.

Cửu Thiên Thánh Địa giống với Thiên Tiêu Tông, cũng nằm giữa núi non trùng điệp, có điều khác với trăm ngọn núi của Thiên Tiêu Tông, Cửu Thiên Thánh Địa chỉ có chín ngọn núi mà thôi.

Tuy rằng số lượng khá ít, nhưng thứ bậc của chín ngọn núi này lại vừa hợp thiên đạo, lấy chín ngọn làm căn cơ, bố trí trận pháp, hoàn toàn không kém trận pháp trăm ngọn của Thiên Tiêu Tông, thậm chí còn vượt trội.

Bất luận là lực phòng ngự hay tốc độ quy tụ năng lượng thiên địa, cũng đều không kém cạnh đại trận trăm đỉnh một chút nào.

Giữa vòng vây của chín ngọn núi đó, từng tòa cung điện tráng lệ sắp hàng đan xen, hàng nghìn hàng vạn đệ tử cư ngụ tại đây, cả Cửu Thiên Thánh Địa là một nơi thế ngoại đào nguyên, nhưng nhân khí cũng dồi dào.

Bọn Từ Hối đưa Dương Khai và An Linh Nhi trở về Thánh địa, cũng không biết lão già này đang tính toán điều gì, không hề lặng lẽ trở về, mà còn gióng trống khua chiêng, đi thẳng từ đường chính về một tòa cung điện rộng lớn ở giữa Thánh địa.

Hai bên đường, cứ có vài đệ tử Thánh địa ồ đến, lũ lượt cung kính hành lễ với bọn Từ Hối.

Đợi đến khi nhìn thấy An Linh Nhi, thì tất cả đều hô to tên húy của Thánh nữ, bất kể là nam nữ lão ấu, gương mặt đều sáng ngời nét sùng bái và cuồng nhiệt.

Với tư cách là người ngoài duy nhất, hiển nhiên Dương Khai càng bị chú ý hơn.

Tuổi thì non trẻ, đám người đại trưởng lão Từ Hối lại cung kính với hắn, như vậy rất dễ khiến người khác liên tưởng đến điều gì đó.

Tiếng bàn luận xôn xao không ngừng vang lên từ hai bên, các đệ tử Cửu Thiên Thánh Địa lén lút chỉ chỉ trỏ trỏ vào Dương Khai, bàn tán rền rĩ, đoán già đoán non đây có phải là Thánh chủ kế nhiệm do Thánh nữ điện hạ tìm về không, ai nấy cũng đều tỏ ra hiếu kỳ và kích động.

Cứ như chỉ cần Dương Khai kế nhiệm vị trí Thánh chủ, thì Cửu Thiên Thánh Địa này sẽ được cứu vậy!

Những người tinh mắt hơn thì đã nhận định được sự việc, đều hành đại lễ với Dương Khai.

Dương Khai thờ ơ, vẻ mặt không chút thay đổi.

Đám người Từ Hối thầm tấm tắc, càng đánh giá cao Dương Khai hơn.

Tuy nói Dương Khai xuất thân Thiên Tiêu Tông, nhưng dù gì tuổi hãy còn trẻ, lão cố ý dẫn hắn đi trên con đường chính này là để cho hắn cảm nhận trước sự phồn thịnh của Thánh địa và sức mạnh của các đệ tử, để hắn hiểu chút ít về Thánh địa, nhưng nào ngờ giữa khung cảnh này, hắn vẫn không chút kinh sợ và hốt hoảng, còn ung dung ra mặt, như đã trải qua biết bao sóng gió, điều này khiến bọn Từ Hối phải thay đổi cách nhìn.

Tâm tính của vị Thánh chủ tương lai này hình như không hề tầm thường!

Đám người Từ Hối đưa mắt nhìn nhau, càng cảm thấy chức Thánh chủ nên để cho người này kế vị.

Sự huyên náo theo sát suốt cả con đường họ đi qua.

Trước một tòa cung điện xây từ kim thạch, mặt đất được bửa bằng phẳng, tòa cung điện đó nguy nga tráng lệ, phía trước là bao la thạch trụ đứng sừng sững, điêu long họa phụng và đủ mọi hoa văn trên thạch trụ sống động như thật.

Đến đây, Từ Hối xoay người, nhẹ nhàng phất tay.

Đám đệ tử vây quanh mới dần tản đi, nhưng ai nấy cũng đều lòng tràn đầy nghi hoặc và tò mò, không biết rốt cuộc Dương Khai có lai lịch gì, và liệu có thể kế vị Thánh chủ, cứu vớt Thánh địa khỏi cơn dầu sôi lửa bỏng hay không.

- Mời tiểu huynh đệ!

Từ Hối cúi đầu ra hiệu, thái độ cung kính.

Dương Khai thở dài chịu thua, chau mày nói:

- Tiền bối, tiền bối cứ coi như ta đến Thánh địa này làm khách đi, đâu cần phải trịnh trọng như vậy?

Từ Hối nghe thế, biết hắn vẫn còn tư tưởng xa lánh Thánh địa và bọn họ, bèn cười khà khà, gật đầu nói:

- Tiểu huynh đệ nói phải, vậy chúng ta cùng vào thôi.

- Ừm.

Vào cung điện, Từ Hối sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người, một chốc sau, liền có tiệc rượu đã được chuẩn bị sẵn bày lên, xem ra họ muốn bày tiệc thết đãi Dương Khai đây.

Giữa tiệc rượu, Dương Khai cũng không tỏ ra quá sốt ruột, đã đến rồi thì cứ ngồi lại, chỉ nâng ly cạn chén, ăn uống linh đình với bọn Từ Hối.

Hắn phát hiện lão già này chỉ cần không nhắc đến đề tài kiểu Thánh địa hay Thánh chủ này nọ, thì cũng khá là dễ nói chuyện.

Công lực cao thâm, vai vế không thấp, lại bình dị gần gũi, có điều Dương Khai phỏng chừng là có liên quan đến ý đồ của lão với hắn, nếu đổi lại là một người khác đến đây, e là Từ Hối sẽ không kiên nhẫn tiếp đón vậy đâu.

Rượu đến lúc say thì một đám thiếu nữ trẻ trung được gọi vào, nhạc trỗi lên cùng tiếng hát và những điệu múa.

Mấy thiếu nữ này, ai nấy cũng đều quốc sắc thiên hương, xiêm y tuy mỏng, nhưng không quá lộ liễu, mà lại vừa vặn, hơn nữa người nào người nấy cũng thân hình uyển chuyển, khí chất riêng biệt, nhìn mà muốn hoa cả mắt.

Dương Khai hứng trí tán thưởng, ánh mắt trong veo, không một chút dâm tà.

Ngồi ở ghế dưới của hắn, An Linh Nhi thấy thế, nhoẻn miệng cười hài lòng.

Sau một hồi náo nhiệt, bữa tiệc tan dần, đám người Từ Hối cũng cáo từ, không nhắc đến chủ đề khiến Dương Khai phản cảm, tự có tỳ nữ đưa hắn đi nghỉ ngơi. Trong một gian sương phòng cực lớn, màn che treo cao cao, mặt đất phủ tấm thảm nhung dày, trên tường điểm xuyết những kỳ thạch chiếu sáng, khiến căn phòng không mờ tối, cũng không chói lọi, ở giữa có một cái lư hương đang đốt thứ hương liệu thượng hạng, ngửi thấy mà thoải mái tinh thần.

- Công tử có cần tắm không? Phòng bên có bể tắm, đã chuẩn bị sẵn nước ấm rồi ạ.

Tỳ nữ đó nhẹ nhàng hỏi.

Dương Khai liếc nàng một cái, chậm rãi lắc đầu, huơ tay xua nàng đi.

Tỳ nữ đó coi ra cũng ngoan ngoãn, duyên dáng hành lễ rồi cung kính lui ra.

Dương Khai ngồi im trong phòng một lúc rồi mới bước ra mở cửa, nhìn An Linh Nhi đang đứng chần chừ bên ngoài:

- Vào đi, đứng đấy làm gì?

- Ờ...

An Linh Nhi cúi đầu đi vào.

- Lại đây nào, ta cần nói chuyện với ngươi.

Dương Khai chẳng giải thích gì, kéo tay An Linh Nhi, lôi nàng về phía giường.

An Linh Nhi hơi đỏ mặt, nhưng cũng không phản kháng gì, mặc cho Dương Khai kéo dắt.

Chốc sau, nàng ngồi xuống mép giường, rõ là hơi câu nệ và căng thẳng.

Dương Khai lại khoanh chân ngồi lên giường, nhìn nàng cười gượng:

- Từ Hối vừa để đệ tử Thánh địa các người vây quanh ta, vừa cho mấy vũ nữ đó quyến rũ ta, tâm địa chẳng tốt lành gì.

- Chỉ là muốn ngươi kế nhiệm Thánh chủ thôi, làm gì nham hiểm như ngươi nói chứ? Hơn nữa, họ cũng không phải là vũ nữ, mà đều là đệ tử xuất sắc của Thánh địa ta, được chọn ra từ những vòng tuyển nghiêm ngặt, chỉ khi có khách quý đến, họ mới ra mặt hiến vũ.

An Linh Nhi nhếch miệng, nhìn hắn có phần u oán.

- Ngươi không muốn làm Thánh chủ đến vậy ư?

- Không muốn!

Dương Khai lắc đầu nghiêm nghị, nhíu mày trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

- Ngươi nói thật với ta đi, những điều Từ Hối nói trước đó có phải sự thật hay không?

- Gì cơ?

- Sau khi ngươi chọn ta, thì sẽ không thể chọn ai khác được nữa.

An Linh Nhi khẽ gật đầu. - Thánh địa mấy người đúng là kỳ quái. Nói thế nào thì ta cũng là người ngoài, một chức vị quan trọng như Thánh chủ, sao các ngươi lại không chọn trong nội bộ?

An Linh Nhi nhoẻn miệng cười:

- Quy củ từ xưa đến nay là vậy. Ắt ngươi cũng nghe nói rồi, mỗi một Thánh chủ của Thánh địa chúng ta đều do Thánh nữ đưa về từ bên ngoài.

- Có nghe nói rồi.

- Về cơ bản đều là vậy, song chỉ có một lần là ngoại lệ... Ta nhớ trong điển tịch ghi lại là cách đây khoảng hơn chín trăm năm, Thánh chủ đời đó vốn là đệ tử Thánh địa, mấy vị Thánh nữ đều có cảm ứng với ngài, thế nên ngôi Thánh chủ lần đó được giao cho đệ tử này đảm nhiệm. Có điều từ đó về sau, không còn tình huống như vậy nữa. Ầy, nếu đệ tử Thánh địa có thể trở thành Thánh chủ, bọn ta cũng đâu phải tốn công ra ngoài tìm kiếm, bọn Tiểu Liên cũng sẽ không...

Vừa nói, thần sắc nàng vừa tối lại, mắt đỏ lên.

- Ngươi đừng buồn...

Dương Khai cũng không nên biết an ủi như thế nào.

An Linh Nhi quệt khóe mắt, hít một hơi thật sâu, lúc này mới bình tĩnh lại, ngập ngừng một lúc rồi nói:

- Nếu ngươi một mực không muốn làm Thánh chủ... Ta sẽ nói hộ ngươi với các trưởng lão, xem thử họ có thể châm chước được không.

- Không cần đâu, vô dụng thôi.

Dương Khai lắc đầu.

- Bọn họ đã nhận định ta là ứng viên duy nhất, ai nói gì đi nữa thì cũng vô dụng.

- Vậy ngươi phải làm sao?

- Khó đây...

Dương Khai thở vắn than dài. Đám người Từ Hối tuy không dám làm gì hắn, nhưng ý chí kiên quyết đó lại khiến hắn đau đầu.

Nếu không phải Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa đều không sống thọ, chuyện đã đến nước này, Dương Khai nghĩ kế nhiệm Thánh chủ cũng chẳng sao, đợi sau khi lên làm Thánh chủ rồi hẵng xử lý lão già Từ Hối này để giải mối hận trong lòng.

Nhưng khuyết điểm đó khiến Dương Khai bất đắc dĩ phải đặt vị trí Thánh chủ ngoài tầm với.

An Linh Nhi xem ra cũng có phần khó xử, hàng mày đen tuyền đóng cứng lại, nàng khẽ nói:

- Bất luận thế nào, ngươi cứ ở lại trước đã, có khi Nam thánh cô đang ở ngay bên ngoài, ngươi ra đó cũng không an toàn, đợi qua vài ngày nữa rồi tính tiếp.

- Ừ, cũng chỉ còn cách này thôi.

Dương Khai gật đầu.

- Phải rồi, phiền ngươi một việc, thay ta truyền tin cho phía Thiên Tiêu Tông, nói là ta mọi sự vẫn bình yên, để họ khỏi phải lo lắng.

- Yên tâm, ta nhất định sẽ chuyển lời.

An Linh Nhi gật đầu nghiêm nghị.

- Đa tạ.

- Khách khí gì chứ...

An Linh Nhi nhoẻn miệng cười, tâm trạng hình như cũng khá hơn một chút, chậm rãi đứng dậy:

- Vậy ngươi nghỉ ngơi đi, ta về đây. Nếu ngươi có cần gì thì cứ nói với ta, ta sẽ bảo phía Từ Hối sắp xếp thỏa đáng cho ngươi.

Đợi An Linh Nhi đi rồi, thần sắc Dương Khai mới ngưng trọng lại, lặng lẽ buông thần thức điều tra tứ phía.

Không ngoài dự đoán của hắn, bên ngoài tòa cung điện này đã sắp đầy võ giả, đang lén lút ẩn nấp, e là đang giám sát nhất cử nhất động của Dương Khai.

Dương Khai khẽ cười nhạt, cũng không để bụng, biết đây là trò của Từ Hối.

Có điều hiện tại hắn cũng không có ý định rời khỏi Cửu Thiên Thánh Địa, đúng như An Linh Nhi nói, có thể Nam thánh cô đang chờ ngay bên ngoài, hắn mà rời khỏi kết giới bao trùm cửu phong, thì chỉ tự chui đầu vào rọ.

Trước khi chưa có cách thiết thực để thoát khỏi Nam thánh cô, Dương Khai không muốn manh động.

Người của Cửu Thiên Thánh Địa không có ác ý với hắn, mà chỉ là muốn hắn kế nhiệm Thánh chủ thôi, chỉ cần hắn vững tâm kiên định, có lẽ họ cũng hết cách, chuyện này nói sao thì cũng không thể gượng ép được.

Vừa hay nhân cơ hội này mà hãy củng cố tu vi vừa đột phá, quyết định vậy, tâm trạng Dương Khai bỗng chốc lại vui lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau