VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 781 - Chương 785

Chương 783: Sát tâm.

Đại địa đỏ sẫm, không biết đã cắn nuốt biết bao tiên huyết của sinh mệnh, nơi đâu cũng đều là dấu tích chiến đấu lồi lõm, gồ ghề. Đây chính là tử đấu tràng!

Ma tộc nhân nghe ngóng được một vài tin tức nội tình thì đã đợi trên khán đài từ sớm. Sau khi thưởng thức vài trận chiến không mấy kịch liệt, trong một dũng đạo, một nhân loại đeo mặt nạ chậm rãi bước ra.

Trong chốc lát, tiếng reo hò như thủy triều.

Trong mấy tháng nay, Dương Khai đã đem đến cho những Ma tộc nhân này biết bao trận chiến vừa kinh hiểm thứ kích vừa huyền nghi, sớm đã nổi danh Sa Thành.

Và trận chiến ngày hôm nay của Dương Khai và một cao thủ khác mới là màn kịch cuối cùng.

Vì có đồn đại, đối thủ lần này của hắn không giống trước kia, sẽ là một vị cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh!

Từ lúc tử đấu tràng mở ra đến nay, chưa từng xuất hiện một trận chiến mà cảnh giới lại chênh lệch xa như vậy, chênh lệch tới hai tiểu cấp bậc. Dưới cái nhìn của những người không rõ chân tướng thì trận đấu như thế này căn bản đã rõ kết cục.

Nhưng đối với những người đã quan sát Dương Khai qua mười mấy trận chiến thì lại có một chút hi vọng rằng Dương Khai có thể một lần nữa tạo nên kỳ tích!

Điều này không liên quan gì đến thù hận với chủng tộc, chỉ vì biểu hiện của Dương Khai có thể khiến họ sáng mắt, tâm trạng phập phồng, hưng phấn không thôi.

- Đây chính là tên tiểu tử nhân loại thắng liên tiếp mười mấy trận trong tử đấu tràng, mỗi lần đều hiểm tử hoàn sinh đây sao?

Trên khán đài, một cường giả Nhập Thánh Cảnh nheo mắt lại như chim ưng, trầm giọng hỏi người bên cạnh.

- Đúng vậy thưa đại nhân Phong Bưu, biểu hiện của hắn đích thức rất tốt, dù là rất nhiều tinh nhuệ của Ma tộc ta cũng không bằng một phần của hắn!

Người bên cạnh lập tức đáp.

- Hừ. Từ này về sau, hắn chính là một khối tử thi!

Phong Bưu hừ lạnh, nhìn sắc mặt cơ hồ rất không hi vọng Dương Khai tiếp tục sống trên đời.

- Đại nhân nói là…đối thủ của hắn không giống trước kia.

Người kia liên tục gật đầu, bỗng nhiên lại có chút băn khoăn, thấp giọng nói:

- Nhưng đại nhân, dù sao hắn là người của Tuyết Lỵ đại nhân bồi dưỡng, giết đi như vậy, Tuyết Lỵ đại nhân trách tội…

- Ả ta sẽ không đâu.

Phong Bưu chậm rãi lắc đầu,

- Chuyện lần này là chỉ thị của Câu Quỳnh đại nhân, hôm qua ta cũng đã tới hành cung của Tuyết Lỵ, bàn bạc qua với ả. Chính miệng ả ta đáp ứng chuyện này, sao có thể trách tội!

Người đó nghe vậy thì lập tức lộ vẻ kỳ lạ, không biết tại sao Câu Quỳnh đại nhân lại quan tâm đến tên nhân loại này như vậy.

Con trai của Câu Quỳnh được Dương Khai cứu, chỉ có cực kỳ ít người biết nội tình. Lần này Phong Bưu được phái đi làm chuyện này, cũng cực kỳ bí mật, cho nên người này không hiểu lắm ngọn nguồn bên trong.

Tuy Tuyết Lỵ và Câu Quỳnh không hòa thuận, nhưng cũng sẽ không rảnh rỗi đến mức đi phát tán tin tức như thế này để chèn ép Câu Quỳnh. Nàng chỉ chân đao chân thương đối kháng với Câu Quỳnh!

- Đại nhân, tên Úc Mạt kia tới rồi!

Tên kia bỗng nhiên thấp giọng nói.

Phong Bưu nheo mắt nhìn xung quanh, vừa hay gặp phải Úc Mạt đang cười hì hì từ xa bay tới. Sau khi hạ xuống liền ngồi xuống bên cạnh y không chút khách khí.

Hai người đều là cường giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh, thuộc hai Ma tướng không thuận mắt nhau, tình cảm giữa hai bên đương nhiên cũng không tốt lắm.

Vừa hạ xuống, bốn mắt nhìn nhau liền xuất hiên một tia hỏa hoa, không ai chịu ai.

- Úc Mạt, đã lâu không gặp!

Phong Bưu lạnh mặt chào hỏi.

Úc Mạt tươi cười:

- Phong Bưu, lâu như vậy không gặp, phát hiện ra ta cứ nhìn thấy lai khí của ngươi, chỉ hận không giết được ngươi thôi!

- Như nhau!

Phong Bưu khẽ gật đầu, một thân chân nguyên chầm chậm lưu thảng, ánh mắt như độc xà đang nhìn chằm chằm lên người Úc Mạt.

Úc Mạt bĩu môi, mở miệng nói:

- Nhưng ta đến không phải là muốn tìm người đánh nhau, chỉ là có đôi lời muốn hỏi ngươi mà thôi.

- Lời gì?

- Thấy bộ dạng của ngươi, cơ hồ rất tin tưởng vào trận chiến hôm nay!

- Hừ, biết rồi còn hỏi!

- Tử đấu tràng của Sa Thành ta có quy định đánh cược. Nếu ngươi có lòng tin như vậy, vậy có đặt cược không, đến khi trận chiến đó kết thúc còn có thể kiếm được một khoản đó!

- Cái này cần ngươi nhắc nhở sao?

Phong Bưu vẻ mặt không vui,
- Ta đã sớm đặt cược hai mươi vạn tinh thạch rồi!

Úc Mạt xuýt xoa một tiếng, kinh ngạc nói:

- Không hổ là Phong Bưu, thật là mạnh tay! Ngươi làm vậy là muốn kiếm một khoản tiền bất chính ở Sa Thành ta à.

- Không nổi?

Phong Bưu cười khinh miệt

- Nếu không nổi thì ta có thể rút về, chỉ cần Úc Mạt ngươi xin lỗi ta trước mắt chúng nhân là được!

- Đùa. Sa Thành đã làm nghề này thì đương nhiên bao nhiêu tiền cũng lấy. Ta chỉ muốn nói cơ hội hiếm có, chi bằng chơi lớn hơn một chút, sao?

Nói xong, nhìn về phía Phong Bưu bằng một ánh mắt bức ép.

Thần sắc Phong Bưu thay đổi, trầm giọng nói:

- Chơi lớn một chút?

- Đúng, ngươi có thể đặt hết toàn bộ đồ của ngươi. Ta nhớ ngươi có không ít bí bảo, đúng không?

Phong Bưu chau mày, hồ nghi nhìn Úc Mạt, lạnh giọng nói:

- Sao nhìn bộ dạng của ngươi, cơ hồ rất tin tưởng vào cái tên nhân loại kia vậy nhỉ.

- Nói hay lắm. Có thể hắn thắng, có thể hắn thua, năm – năm mà. Nếu cược thì phải xem ngươi có gan hay không!

Phong Bưu nhìn chằm chằm vào y, tuy biết tên thủy hỏa bất dung với mình này đang khiêu khích mình, nhưng vẫn có chút không kềm nén được cơn giận, gật đầu nói:

- Được, ta đặt cược hết toàn bộ bí bảo!

Nói xong, thân thủ nhất chiêu, một bảo giáp quang vựng ưu chuyển, một thanh trường kích tản phát ra dao động năng lượng kinh thiên, một xích tử đen kịt xuất hiện trên tay, đưa cho Úc Mạt.

Ba thứ này đều là Thánh cấp bí bảo, mỗi một thứ đều rất có giá trị, ba thứ cộng lại, giá trị không thể đo đếm được, chính là bí bảo mà Phong Bưu tin cậy nhất và thường động dụng nhất. Nếu lần này thua cuộc, thì lực chiến đấu của Phong Bưu sẽ giảm đi rất nhiều.

Giao ra ba bộ Thánh cấp bí bảo, thậm chí Phong Bưu còn lôi cả túi càn khôn trên thắt lưng của mình xuống, giao cho Úc Mạt, cười lạnh nói:

- Muốn chơi thì phải chơi đến cùng, ngươi nói xem?

Khóe mắt Úc Mạt nhếch lên, mỉm cười, cũng không phí lời, quay người rời đi.

Phong Bưu không ngăn cản, càng không muốn y phải lập tức viết giấy gì cả. Tuy họ nhìn nhau không thuận mắt, nhưng ước định bằng miệng vẫn sẽ tuân thủ.

Lát sau, Úc Mạt quay lại bên cạnh Tuyết Lỵ.

- Sắp xếp xong chưa?

Tuyết Lỵ nhìn Dương Khai đang đứng giữa tử đấu tràng phía dưới, khẽ hỏi.

- Dạ, Phong Bưu đặt cược hết toàn bộ tài vật rồi. Úc Mạt khẽ gật đầu, chau mày nói:

- Đại nhân, người tin tưởng tên tiểu tử đó như vậy sao. Nói thực, tuy biểu hiện trước kia của hắn đủ để người ta kinh ngạc, nhưng lần này thực sự tại hạ không đánh giá cao hắn, rất có khả năng hắn sẽ chết ở đây. Hắn chết không sao, nhưng Phong Bưu đặt cược nhiều như vậy, hắn mà chết thì sẽ liên lụy đến Sa Thành ta.

- Ta không biết!

Trong đôi mắt đẹp của Tuyết Lỵ lóe lên tia mê man, khẽ lắc đầu.

Úc Mạt kinh ngạc.

Thân là một trong tứ đại Ma tướng, lại là cao thủ hiếm hoi trên đời này, Tuyết Lỵ đương nhiên có mắt nhìn người của mình, hơn nữa trước giờ vô cùng chuẩn xác. Nhưng lần này, nàng dường như lại không nhìn rõ thế cục cho lắm.

- Ta cũng đang đánh cược. Tuy nhìn từ bề ngoài thì tên tiểu tử này thực sự chết chắc rồi, nhưng…

Nói xong, Tuyết Lỵ quay đầu liếc nhìn An Linh Nhi đang đứng thủ hộ bên cạnh, mím môi cười:

- Tiểu cô nương này từ đầu chí cuối không tỏ ra lo lắng cho lắm.

Úc Mạt không kìm được liếc nhìn An Linh Nhi, phát hiện quả thật như vậy. Tuy biết hôm nay Dương Khai gặp phải cường địch, nàng cũng tỏ ra an nhiên bình thản.

Rõ ràng là Tuyết Lỵ đã thăm dò được một vài tin tức từ chỗ An Linh Nhi.

- Ta đã hỏi nàng ta mấy lần, trình độ thật sự của tên tiểu tử đó rốt cuộc như thế nào, nàng ta đều không trả lời ta. Càng như vậy thì ta càng hiếu kỳ!

Tuyết Lỵ giơ tay vuốt mặt An Linh Nhi, khiến nàng sợ đến mức hoa dung thất sắc.

- Nói với ta, trước kia hắn đã từng chiến đấu với đối thủ như vậy chưa?

Tuyết Lỵ đột nhiên quát khẽ.

Đôi mắt đẹp của An Linh Nhi đột nhiên thất sắc, nhưng nhanh chóng lóe ra thần sắc giằng co. Trước kia bị Nam Thánh cô truy sát, cảnh tượng chiến đấu với rất nhiều cao thủ của Dương tộc trong tiểu cảnh giới lần lượt lướt qua đầu nàng.

Biểu hiện của An Linh Nhi thống khổ, không ngừng lắc đầu.

Tuyết Lỵ đành bất đắc dĩ nói:

- Lực ý chí của nàng ta cũng rất cổ quái, cơ hồ đã tu luyện công pháp gì đó rất lợi hại.

- Nhưng từ biểu hiện của nàng ta có thể thấy, trước kia tên tiểu tử đó đã thực sự từng đánh với cao thủ như vậy, hơn nữa còn bình an vô sự, nếu không nha đầu này nào yên tâm như vậy.

- Ừ.

Tuyết Lỵ khẽ gật đầu,

- Hãy chờ xem, lần này nếu hắn không chết thì tương lai không xa hắn nhất định sẽ thành người huy hoàng nhất cả đại lục, có lẽ hắn có thể đạt đến trình độ Ma tôn, hùng bá nhất phương!

Thân hình Úc Mạt chấn động:

- Đại nhân đánh giá hắn cao như vậy sao?

- Hắn ta có tiềm lực này!

Tuyết Lỵ quả quyết nói, trong đôi mắt đẹp bỗng lóe lên tia sâm lãnh và sát ý.

- Đáng tiếc, người như vậy, lại không phải là người trong tộc ta. Nếu là người của tộc ta, có lẽ còn có thể bồi dưỡng tử tế một phen.

Úc Mạt theo Tuyết Lỵ nhiều năm, đương nhiên biết giờ phút này trong lòng nàng đang nghĩ gì, không khỏi có chút cảm thán.

Tư chất ưu tú như vậy, trong nghịch cảnh càng áp chế càng mạnh. Hạt giống tốt như vậy, nếu không sớm diệt trừ thì tương lai nhất định sẽ tấn công toàn bộ Ma tộc.

Hôm nay bất luận tên tiểu tử này thắng bất bại thì kết cục cũng đã định rồi. Vì đại nhân đã động sát tâm với hắn.

Nhìn Dương Khai đứng ở phía dưới, thân hình thẳng đứng, đang im lặng chờ đợi đối thủ đăng tràng, Úc Mạt cảm thấy tiếc hận từ đáy lòng.

Một lúc lâu sau, từ trong dũng đạo trước mặt Dương Khai mới có một người bước ra. Người này nhìn có vẻ thảnh thơi, kỳ thực tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt cách Dương Khai không xa.

Một thân y sam đen sì, khí lực hùng mạnh, thần sắc lạnh lùng, mái tóc đen nhánh rũ xuống vai, mắt như hàn tinh, mê lòng người.

Sát khí ngất trời từ trên cơ thể người này tản phát ra, khí tức miên trường du viễn, một thân chân nguyên tương đối tinh thuần, nhìn có vẻ cao hơn một bậc so với vũ giả Siêu Phàm tam tầng cảnh thông thường.

Dương Khai nheo mắt lại, trong lòng nghiêm nghị.

Chỉ liếc mắt một cái, hắn liền biết đối phương không phải là kẻ dễ bắt nạt. Lần này e là mình thực sự phải liều mạng với y rồi.

Dù hắn có phệ hồn chi trùng, không hề sợ hãi đối thủ Nhập Thánh Cảnh trở xuống, nhưng lần này lại khác, trước mặt nhiều Ma tộc nhân như vậy, hắn không thể động dụng phệ hồn chi trùng, duy chỉ có thông qua thủ đoạn của mình, chính diện kích bại địch nhân này mới được.

Hơn nữa, bản thân hắn cũng rất rất muốn kiểm tra thành quả tu luyện trong thời gian qua.

Chương 784: Địch Kiêu.

Lúc Dương Khai đang quan sát đối thủ thì người đó cũng đang đánh giá hắn, ánh mắt du dực, phỏng đoán, xem xét cẩn thận.

Dù không nhìn rõ diện mạo nhưng y lại cảm nhận được một cỗ sát phạt chi khí từ trên người Dương Khai. Cỗ khí tức này nồng đậm đến cực điểm, vô cùng rõ rệt. Hơn nữa lúc đối diện với một đối thủ có tu vi cảnh giới cao hơn hắn như mình, trong đôi mắt phía dưới mặt nạ kia lại có một cỗ chiến ý nóng rực đang thiêu đốt.

Không phải hạng thường!

Người này chỉ thoáng cảm ứng liền lập tức có điều lĩnh ngộ, sâu trong đôi mắt hiện lên một tia thận trọng.

Cảnh giới chênh lệch lớn như vậy, đối phương lại tỏ ra nóng lòng muốn thử. Chỉ có hai cách giải thích, hoặc là tự đại, hoặc là tự tin!

Người có thể thắng liên tiếp mười mấy trận trong tử đấu tràng, không thể là loại thứ nhất. Nếu thực sự như vậy thì e là hắn đã chết từ lâu rồi. Tên tiểu tử nhân loại này thực sự cho rằng dựa vào tu vi nhất tầng cảnh có thể chống lại mình sao?

Người này lập tức cảm thấy thú vị.

Trên khán đài, lúc đối thủ của Dương Khai đi ra, tứ diện bát phương vang lên thanh âm bàn tán, không ít vũ giả Ma tộc đều đang chỉ chỉ trỏ trỏ vào đối thủ của Dương Khai, thần sắc kinh nghi, vẻ mặt hưng phấn, cơ hồ đã nhận ra thân phận của y.

- Đây là Địch Kiêu, thủ hạ của Câu Quỳnh phải không?

- Chính là y, trước kia ta đã từng đến Thanh Lão Thành, từng gặp người này ở đó, y chính là Địch Kiêu!

- Sao y lại xuất hiện ở tử đấu tràng?

- Nghe nói y là một trong rất nhiều cường giả thủ hạ của Câu Quỳnh đại nhân, chỉ còn thiếu chút nữa là có thể tấn thăng Nhập Thánh Cảnh.

- Tên tiểu tử nhân loại này đấu với Địch Kiêu, chỉ e là lành ít dữ nhiều! Thủ đoạn của Địch Kiêu không thể so sánh với Siêu Phàm Cảnh bình thường được. Dưới trướng Câu Quỳnh đại nhân nhiều năm như vậy, y đã từng lập rất nhiều chiến công hiển hách. Nghe nói y có thể quá chiêu với cường giả Nhập Thánh Cảnh.

- Haiza, đáng tiếc, từ nay về sau, e là không còn được nhìn thấy thân ảnh tên tiểu tử đeo mặt nạ này sôi nổi trong tử đấu tràng nữa rồi.

- Chỉ là một tên nhân loại cỏn con, chết thì chết, để xem Địch Kiêu xử lý hắn như thế nào. Tên tiểu tử này cũng càn rỡ đủ lâu rồi, cứ nghĩ là Ma tộc ta không còn ai nữa sao?

- Đúng đúng. Tuy ta cũng thích hắn, nhưng dù sao cũng là nhân loại mà.

Tiếng bàn luận xôn xao truyền ra từ khắp nơi, Dương Khai nhíu mày, dường như cũng không ngờ đối thủ ngày hôm nay của mình còn có chút danh khí trong Ma tộc.

Cao Quỳnh phái y đến đối phó với mình, rõ ràng cũng khá là coi trọng chuyện này.

Tên Địch Kiêu kia bỗng nhiên nhếch miệng cười:

- Bằng hữu, tuy chúng ta không đồng tộc, nhưng ta nghe nói ngươi thắng liền mười mấy đối thủ Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh, lần nào cũng tìm đường sống từ chỗ chết. Ta khá khâm phục những người như vậy, nếu có thể, ta lại muốn kết giao với ngươi một phen. Nhưng ta nhận lệnh của Câu Quỳnh đại nhân, lần này phải lấy mạng của ngươi, chút nữa đừng trách ta.

Chân mày của Dương Khai khẽ động, hờ hững không nói.

- Vậy…chúng ta bắt đầu thôi!

Địch Kiêu khẽ ôm quyền, vừa dứt lời, người đã quỷ dị biến mất.

Sắc mặt Dương Khai du địa biến đổi.

Vội vàng lùi khỏi chỗ cũ cách mười mấy trượng trong thời gian ngắn, quyền đầu nắm chặt, chân nguyên phún dũng, hung hăng đảo xuống phía dưới, thô bạo trực tiếp, lực lượng hủy diệt trời đất chạy thẳng xuống đất.

Ầm…

Cả tử đấu tràng rung chuyển, dư ba xung kích bính phát ra lan tràn xung quanh, bị vô số cấm chế và kết giới ngăn lại.

Một cái hố to sâu đến mười mấy trượng nhanh chóng xuất hiện.

Trong hố sâu đó, một đám hàn quang lập lòe như xé rách không gian, vượt qua trở ngại của khoảng cách, nhanh chóng tiến đến chỗ ngực Dương Khai.

Phụt…

Tuyết hoa bắn ra, Dương Khai kêu lên một tiếng, bước lùi về sau mấy bước, thần sắc ngưng trọng nhìn về phía trước.

Chỗ ngực của hắn có thêm một vết thương to bằng long nhãn, tiên huyết chảy ra ròng ròng, lập tức nhuộm đỏ y sam.

Tiếng kinh hô theo tứ diện bát phương truyền đến, trong mắt nhiều người đều lóe lên tin hoảng sợ, cảm thấy khiếp sợ thực lực cường hành của Địch Kiêu.

Rất nhanh, Địch Kiêu không biết dùng thân pháp gì, trực tiếp biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người, trốn vào lòng đất. Nhất kích thản nhiên bính phát ra như thiểm điện kia, kiên cố không gì phá nổi, Dương Khai chưa kịp phản ứng đã bị trúng chiêu.

Từ khi Dương Khai xuất hiện ở tử đấu tràng, chiến đấu mười mấy lần, tuy lần nào cũng đều tìm được đường sống từ trong cái chết, thê thảm đến cực điểm. Nhưng chưa lần nào hung hiểm như hôm nay, chỉ nhất kích liền bị đối thủ đả thương.

Hơn nữa hình như vết thương không nhẹ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, thở dốc một lúc, mới bình ổn lại. Địch Kiêu vẫn cười khà khà, đứng cách đó không xa, nhìn Dương Khai, cơ hồ vẫn chưa nhúc nhích. Nhưng chân mày lại lộ ra một tia thần sắc không vừa lòng cho lắm.

Y vốn nghĩ rằng nhất kích này của mình nếu không giết được Dương Khai thì cũng có thể khiến hắn mất đi lực chiến đấu, nhưng lại không ngờ đối phương có thể chống đỡ được.

Tên tiểu tử này… có chút cổ quái! Nhục thân của hắn cơ hồ rất cường hãn, vô hình hóa giải uy lực của nhất kích kia.

- Lợi hại đó!

Địch Kiêu thật lòng cảm thán

- Không ngờ trong nhân loại cũng có người như ngươi!

- Ngươi cũng không tệ!

- Tiếp!

Địch Kiêu thấp giọng quát, căn bản không cho Dương Khải chút thơi gian thở lấy hơi, từng cỗ long quyển phong mang theo ý hủy diệt bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh y. Mỗi một đạo long quyển phong đều thô đại vô bỉ, ngút trời, trong nháy mắt xuất hiện đã cuốn tử đấu tràng thành một mảnh chướng khí mịt mù.

Đất đá trên mặt đất bị cuốn vào trong, khiến uy lực của long quyển phong càng khủng bố hơn.

Hung sát chi khí không gì sánh kịp lan tràn từ trong nội thể Địch Kiêu, khiến những long quyển phong kia cũng nhanh chóng biến thành màu đen kịt.

Bầu trời trên tử đấu tràng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện mây đen kịt, che kín một vùng, khiến cho không khí của trận chiến càng trở nên ngưng trọng.

Từng đạo phong nhận kích phát ra từ trong long quyển phong sắc bén vô cùng, kiên cố không gì phá nổi, va vào nhau tóe ra từng chuỗi ánh sáng.

Chíu…

Trong nháy mắt phong nhận liền bao kín lấy Dương Khai, khiến hắn tiến thoái lưỡng nan.

Dương Khai quát khẽ, đại địa dưới chân bỗng nhiên lõm xuống, đầu ngón tay bính phát ra một giọt Dương dịch, đưa tay vạch một đường, trên đỉnh đầu ngưng luyện ra một tấm thuẫn bài.

Phong nhận ập tới bao trùm lấy Dương Khai, thuẫn bài do Chân Dương nguyên khí ngưng luyện ra không ngừng biến đổi hình trạng, giống như thuyền độc mộc trong sóng biển, bất cứ lúc nào cũng đều bị hủy diệt, nhưng trước sau vẫn kiên trì bất diệt, bảo vệ Dương Khai không bị những phong nhận kia đả thương.

Ma tộc nhân trên khán đài đều kinh ngạc, nhất tề kinh hô.

Dương Khai chỉ có tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh, nhưng có thể kiên trì chịu đựng dưới thủ đoạn của Địch Kiêu, Siêu Phàm tam tầng cảnh, không lộ ra chút dấu hiệu thất bại. Điều này khiến họ cảm thấy khó mà chấp nhận được.

Địch Kiêu không phải là Ma tộc nhân bình thường, y là một đại tướng thủ hạ của Câu Quỳnh, cơ hồ có thể nói là đệ nhất nhân Nhập Thánh Cảnh trở xuống trong toàn bộ Ma tộc.

Cường giả chết trong tay y nhiều vô số kể, hơn nữa y còn được Câu Quỳnh trọng điểm bồi dưỡng để trở thành cánh tay phải đắc lực cho mình dựa vào sau này. Thân phận, địa vị, lực lượng của y đều không thể đem so sánh với Siêu Phàm Cảnh thông thường. Dù đang ở trên khán đài, những vũ giả Ma tộc kia cũng có thể cảm nhận được sự khủng bố trong lực lượng của Địch Kiêu. Lực lượng cường đại như vậy, cũng không thể phá vỡ phòng ngự chân nguyên thuẫn bài của Dương Khai, rõ ràng là hơi nằm ngoài dự đoán của mọi người.

- Đại nhân, hắn quả nhiên có tiềm lực có thể khai thác!

Úc Mạt sáng mắt, thấp giọng nói:

- Trong những lần diễn ở những trận chiến trước đó, hắn không hề thi triển ra toàn bộ thủ đoạn.

Ánh mắt Tuyết Lỵ nham hiểm, lạnh giọng nói:

- Chỉ dựa vào chân nguyên đã có thể chống đỡ được công kích của Địch Kiêu, có thể thấy độ nồng đậm và tinh thuần chân nguyên của hắn không hề kém Địch Kiêu. Tên này không tồi, thật sự là rất lợi hại!

Những vũ giả bên cạnh Tuyết Lỵ cũng đều chăm chú quan sát, thần sắc khiếp sợ.

Duy chỉ có An Linh Nhi là có vẻ mặt u sầu và lo lắng! Tuy Tuyết Lỵ ngoài miệng khen Dương Khai lợi hại nhưng nàng lại nghe ra ý kiêng kị của nữ nhân này.

Biểu hiện lần này của Dương Khai càng nổi bật thì sát tâm của Tuyết Lỵ đối với hắn càng kiên định!

Nhưng nếu Dương Khai bại dưới tay Địch Kiêu, hắn vẫn sẽ chết.

Bất luận là như thế nào thì tình cảnh của Dương Khai đều khá nguy hiểm. An Linh Nhi lòng dạ rối bời, cũng không biết phải như thế nào mới được.

- Thú vị đó!

Địch Kiêu nhìn Dương Khai đang chống đỡ công kích của mình cách đó không xa, không kinh sợ mà còn thấy vui mừng.

Y vốn nghĩ Câu Quỳnh đại nhân phái mình giết một tên tiểu tử nhân loại như vậy, thực là hơi đại tài tiểu dụng, không nhiệt tình lắm. Mãi đến khi tới Sa Thành, nghe đủ mọi chiến tích của Dương Khai, mới cảm thấy người này đáng để mình xuất thủ một lần.

Chỉ là xứng đáng thôi, kỳ thực y không quá coi trọng Dương Khai.

Nhưng bây giờ, lúc y phát hiện tên tiểu tử nhân loại này có nhất chiến chi lực, Địch Kiêu lập tức hứng phấn.

Y là người tương đối hưởng thụ chiến đấu, khát vọng tiên huyết tẩy lễ, thích nhìn đối thủ ngoan cố phản kháng nhưng lại bất lực giãy giụa, không cam lòng.

Giờ khắc này, Địch Kiêu thực sự coi Dương Khai là một đối thủ, tâm trạng có chút thay đổi vi diệu.

Lực lượng tuôn ra từ trong nội thể nhanh chóng tăng lên không ít.

Nhưng long quyển phong quanh quẩn bên cạnh y vù vù rung động, như từng con giao long đen kịt, ngưng luyện dung hợp vơi nhau, ngưng tụ thành phong triều khổng lồ, thổi quét cả tử đấu tràng.

Cấm chế và kết giới xung quanh bị những năng lượng này xung kích, xuất hiện từng tầng gợn sóng mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Nhưng những cấm chế và kết giới này đều do Tuyết Lỵ tự tay bày bố.Tuy Địch Kiêu lợi hại nhưng cũng không thể nào phá hủy được, cho nên những Ma tộc nhân trên khán đài kia không hề lo lắng gì cả, vẫn hưng phấn nhìn xuống phía dưới, chỉ chỉ trỏ trỏ.

Dương Khai đã bị long quyển phong và phong nhận bao kín.

Phong nhận thổi quét như châu chấu bay qua, che kín một vùng trời, khí tức lăng lệ như muốn xé nát hắn. Khí tức tử vong trong đó khiến lòng người kinh sợ.

Không chỗ trốn, không nơi thoát!

Dương Khai cũng không muốn trốn tránh.

Răng rắc…

Thuẫn bài do Dương dịch ngưng tụ thành không kiên trì được bao lâu dưới sự công kích cuồng bạo này, liền vỡ vụn.

Lát sau, thân mình Dương Khai liền bị vô số phong nhận bao trùm, y sam rách tơi tả, tiên huyết bắn ra. Chỉ trong thời gian một hơi thở, thân hình Dương Khai vết thương chằng chịt, y sam mặc trên người cũng bị cắt thành từng mảnh nhỏ, bộ dạng thể thảm.

Địch Kiêu mỉm cười, ánh mắt nhìn Dương Khai như nhìn một tử nhân, không chút thần thái cảm xúc nào.

Lát sau, nụ cười của Địch Kiêu liền trở nên cứng ngắc.

Dương Khai đán lẽ bị giết bỗng chậm rãi đứng dậy, hơi cúi đầu, dùng ánh mắt cay độc nhìn mình, trong cổ họng phát ra tiếng cười khà khà, quỷ dị khiến người ta sởn tóc gáy.

Chương 785: Tử chiến.

Vừa cười, Dương Khai vừa giơ một cánh tay ra, xé luôn trường sam rách tơi tả của mình, để lộ thân hình cường tráng tinh can, huyết nhục cuồn cuộn, run rẩy, lực khí giao chức, khí tức hùng hồn tinh luyện.

Đứng sừng sững như đại sơn giữa phong nhận tàn sát bừa bãi, mặc cho phong nhận thổi quét, cứng rắn chống đỡ lại sự giảo sát của phong nhận, không hề tỏ ra suy sụp.

- Bằng hữu, lực lượng của ngươi không ổn lắm đâu!

Một màn tiếng reo hò vang lên.

Những Ma tộc nhân trên khán đài kia kinh ngạc không thôi, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

Bọn họ vốn cho rằng lần này Địch Kiêu đích thân xuất thủ sẽ kích bại Dương Khai trong một thời gian ngắn, thậm chí là kích sát. Nhưng thế cục trước mắt này lại khiến bọn họ cảm thấy ngạc nhiên.

Trong phong nhận, thân hình Dương Khai ngoài những vết thương chằng chịt ra, căn bản không có quá nhiều tổn thương nào lớn. Nhục thân của hắn mạnh mẽ cơ hồ đã đạt đến một cực hạn nào đó, có thể cứng rắn chịu đựng công kích như vậy.

Tất cả mọi người đều tấm tắc kêu kỳ lạ.

Sự khiêu khích của Dương Khai khiến sắc mặt của Địch Kiêu cũng trở nên hơi khó coi, cười lạnh lùng, nói:

- Không biết trời cao đất dày, ta còn muốn xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!

Nói xong, hai cánh tay đột nhiên vũ động. Cùng với sự vũ động của hai cánh tay, long quyển phong thổi quét cả tử đấu tràng như có sinh mệnh, nhất tề tập trung về phía Dương Khai, tứ diện bát phương, không để sót một khe hở.

Lúc những long quyển phong này tiến lại gần Dương Khai, cũng đang dung hợp lớn mạnh. Khi đến gần thì đã biến thành một đạo long quyển phong khổng lồ thô đại đen kịt ngập tràn khí tức sát lục.

Giống như một con giao long hung dữ, nhe răng nguẩy đuôi, vồ về phía Dương Khai.

- Chân nguyên hóa hình! Ta cũng có!

Dương Khai nhe răng cười độc ác, cùng với tiếng rồng gầm cao vút, sau lưng đột nhiên xuất hiện một long thủ cự đại.

Màu vàng óng ánh chói mắt, khí thế cuồng bạo cực điểm.

Long thủ hung dữ kia ẩn hiện, nhanh chóng một con giao long kim sắc dài hơn, mạnh hơn xuất hiện xông vào long quyển phong màu đen kịt, cắn xé nhau.

Trên bầu trời của tử đấu tràng bỗng chốc bị bao trùm bởi hai màu vàng đen, làm nổi bật lẫn nhau.

Con giao long này của Dương Khai đến từ kim long đồ án sau lưng, vốn chỉ có thể thi triển trong trạng thái nhập ma, nhưng từ sau lần hồn giao với Tô Nhan ở Băng Tông, bây giờ có thể tùy ý phóng thích nó ra. Hơn nữa trong kim long này còn mang theo cả thần niệm của Dương Khai, có linh hồn và lực sát thương hơn nhiều so với vũ kỹ đơn thuần kia của Địch Kiêu

Song long hỗ bính, cảnh tượng thảm thiết hỏa bạo.

Cơ hồ ai nấy đều bị cảnh tượng cường tráng này thu hút tinh thần, nhìn chăm chú lên bầu trời trên tử đấu tràng, muốn biết hai con giao long này rốt cuộc con nào sẽ thắng.

Ầm, ầm, ầm….

Tiếng vang inh tai nhức óc, ánh sáng đan nhau, kinh khủng như hỏa sơn bạo phát. Kim long cơ hồ là khắc tinh của long quyển phong màu đen kia, khiến nó lùi rồi lại lùi, màu sắc nhanh chóng trở nên mờ nhạt.

Chân Dương nguyên khí vĩnh viễn là khắc tinh của Ma khí. Trên mình con kim long này tản phản ra khí tức khiến bất kỳ Ma tộc nhân nào có mặt đều cảm thấy không thoải mái

Bống nhiên, tiếng gào thét truyền ra, hai đạo thân ảnh trong tử đấu tràng vừa chạm vào liền tách ra, tiên huyết nhuộm đỏ đại địa.

Lúc tinh thần mọi người đang bị hai con giao long trên bầu trời kia thu hút, Dương Khai và Địch Kiệt không biết từ khi nào đã xông vào nhau, thi triển toàn lực, đấu một trận.

Năng lượng đáng sợ bạo phát, ngập tràn mọi ngóc ngách của tử đấu tràng. Sau khi hai đạo thân ảnh tách rời nhau, Dương Khai ôm lấy thân mình, tay đè lên bụng, tiên huyết phun ra từ kẽ tay.

Đau đớn vô cùng, chỉ là va chạm trong nháy mắt, hắn liền cảm thấy thân thể mình bị hàng ngàn hàng vạn đạo công kích đâm thủng, trên người từng đường cắt rạch dữ tợn, sâu tận xương cốt.

Địch Kiêu không hổ là nhất viên đại tướng của Câu Quỳnh, tu vi đỉnh cao Siêu Phàm tam tầng cảnh, ý thức chiến đấu hơn thường nhân và kinh nghiệm tác chiến phong phú khiến y chiếm hết tiên cơ.

Tuy Dương Khai không dễ dàng, nhưng Địch Kiệt cũng không thoải mái.

Chỗ cánh tay và cổ, từng miếng thịt bị mất đi, tiên huyết nhỏ xuống từng giọt, một thân khí thế cuồng bạo hỗn loạn, khuôn mặt vặn vẹo.
Nhìn nhau thở hổn hển, trong mắt hai người đều đục ngầu. Giờ khức này, một suy nghĩ tanh máu tuôn ra, nuốt hết tinh thần của cả hai người, trong lòng ai nấy đều chỉ còn lại một suy nghĩ, đó là giết chết đối phương!

Nhìn thấy tiên huyết chảy ra từ vùng bụng của Dương Khai, Tuyết Lỵ vẫn luôn ngồi ngay ngắn trên khán đài bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi mắt run rẩy, nhìn chăm chằm vào hắn, vẻ mặt không dám tin, cơ hồ như phát hiện ra chuyện gì đó ghê gớm.

- Đại nhân!

Úc Mạt thấy cảnh tượng này, vội vàng hô lên một tiếng.

Đôi chân mày đen của Tuyết Lỵ nhíu chặt, hít sâu một hơi, vẻ mặt chấn kinh quan sát một hồi lâu, lúc này mới chậm rãi ngồi xuống.

Thần sắc Úc Mạt hồ nghi, không biết vì sao Tuyết Lỵ lại đột nhiên có phản ứng như vậy. Dù biểu hiện của Dương Khai nằm ngoài dự đoán của mọi người, nhưng cũng không đến nỗi khiến nàng thất thố như vậy chứ?

Đại nhân phát hiện ra điều gì ư? Úc Mạt suy nghĩ một lúc, chậm rãi lắc đầu, tinh thần lại một lần nữa bị cuộc chiến bên dưới khiên dẫn.

Sát ý như triều, dù đứng trên khán đài, cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Mạnh mẽ như Úc Mạt mà lỗ chân lông toàn thân cũng bất giác khép kín, sợ rằng ý chí của mình bị sát cơ này ảnh hưởng.

Địch Kiêu quả thật lợi hại, Dương Khai cũng không kém. Trận chiến đấu này không đánh đến cùng thì không ai có thể đoán được kết cục sau cùng.

Ma nguyên cuồn cuồn nồng đậm từ trong người Địch Kiêu tản phát ra, làm đen kịt một vùng chỗ y đứng. Trong Ma nguyên đó ngập tràn đủ loại tà năng, lặng lẽ lan tràn ra khắp nơi.

Dương Khai lại giống như thái dương nóng rực, Chân Dương nguyên khí bảo vệ xung quanh, ngăn cản sự quấy rối của Ma nguyên của đối phương. Hai cỗ năng lượng có thuộc tính tương khắc vô hình giao phong va chạm vào nhau, truyền ra từng đợt xoẹt xoẹt.

Lực lượng của hai người đều bị thôi phát đến cực điểm, kỳ phùng địch thủ, không ai dám xem thường, càng không ai thủ hạ lưu tình.

Tiếng thét dài truyền ra, inh ai nhức óc.

Sát khí kinh thiên tuôn ra, trong lòng chỉ có sát niệm. Dương Khai ngửa mặt lên trời rống giận, quên đi tất cả, trong đầu chỉ có ý chí hủy diệt đối phương.

Chân Dương nguyên khí điên cuồng khuếch trương, chốc lát áp chế được Ma nguyên của đối phương.

Sắc mặt Địch Kiêu thay đổi, không dám có chút chậm trễ, thân hình lay động, đã xuất hiện ngay trước mặt Dương Khai, thủ chưởng ẩn chứa khí tức tử vong, chụp xuống đầu Dương Khai.

Trong phút chốc mặt đất biến thành bột mịn, Dương Khai đã thoát ra trong tình cảnh ngàn cân teo sợi tóc, chân nguyên trên tay cũng phun nuốt, từng đạo chân nguyên tinh thuần gây khó dễ cho Địch Kiêu.

Không hề xinh đẹp, hai người trong tử đấu tràng đều lấy toàn bộ bản lĩnh của mình, quần chiến với nhau như thủy hỏa.

Cảnh giới của Địch Kiêu cao hơn Dương Khai hai tiểu cấp bậc, nhưng Ma nguyên tự thân bị khắc chế bởi Chân Dương nguyên khí của Dương Khai, mười phần lực lượng sử xuất ra chỉ có thể phát huy được tám phần uy năng nên căm tức vạn phần. Hai người kịch đấu càng lúc càng kịch liệt, năng lượng xung kích kia hỗn loạn không chịu nổi, bao trùm toàn bộ thân hình và khí tức của hai người.

Người trên khán đài chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh mờ hồ, chứ không nhìn rõ thế cục như thế nào.

Tử chiến!

Tiên huyết không ngừng phun ra trong tràng, thỉnh thoảng còn kèm theo những tiếng nổ và kêu rên. Bất luận là Dương Khai hay Địch Kiêu đều vô cùng điên cuồng. Kiểu chiến đấu thảm thiết này khiến mọi người đều cảm thấy run sợ, thầm lo lắng không thôi.

Từng vũ kỹ tinh diệu của Ma tộc từ trên tay Địch Kiêu phóng thích ra, mỗi một kích đều có thể khiến Dương Khai nếm đủ. Thủ đoạn của Dương Khai cũng không hề suy yếu, Dương dịch thiên biến vạn hóa, Địch Kiêu khó lòng phòng bị.

Hai đạo nhân ảnh giằng co với nhau, điên cuồng công kích đối phương, xuất thủ không chút lưu tình. Quang mang lập lòe như sơn băng địa liệt, như thiên thạch rơi xuống, khí thế hùng mãnh, khiến người ta choáng váng.

Trong lúc vô tình, một nửa tử đấu tràng cơ hồ đã bị phá hủy.

Từ trước tới nay chưa từng có trận chiến nào có thể có sức phá hoại lớn như vậy. Mỗi một Ma tộc nhân ngồi xem đều cảm thấy huyết dịch của mình sôi trào, chỉ hận không xông xuống khán đài, cũng chiến đấu một trận như vậy, có chết cũng không tiếc.

Địch Kiêu càng đánh càng kinh hãi. Y căn bản không ngờ tên tiểu tử nhân loại có tu vi cảnh giới thua xa mình này lại lợi hại như vậy, cũng chưa từng nhìn thấy Siêu Phàm Cảnh nào có thể chống lại y.

Sát chiêu của mình oanh kích trên người Dương Khai, chỉ có thể đả thương hắn, chứ không thể nhất kích chí mạng. Thân thể hắn cứng như bàn thạch, không phải nhân loại nào cũng có thể có.

Điều càng khiến Địch Kiêu chấn kinh hơn là lực hồi phục và sự bền bỉ của Dương Khai.

Tử chiến lâu như vậy, mỗi một chiêu, mỗi một thức, hai người đều dùng hết toàn lực. Địch Kiêu gần như đã cảm thấy kiệt sức, một thân chân nguyên tiêu hao cự đại, bất luận là khí thế và lực lương đều đã yếu hơn thời kỳ đỉnh phong.

Nhưng tên nhân loại này thì không, từ đầu chí cuối, hắn vẫn luôn duy trì được trạng thái đỉnh phong, chưa từng suy yếu, ngược lại càng đánh càng mạnh.

Cứ như là trong nội thể hắn có một lượng chân nguyên dùng mãi không hết vậy!

Những vết thương trên người hắn kích thích hắn càng chiến càng tàn bạo.

Hơn nữa trong lúc chiến đấu, Địch Kiêu còn phát hiện ra một việc khiến y sợ hãi.

Đó chính là vết thương trên người Dương Khai lại nhanh chóng liền lại với một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy. Những thương thế chằng chịt bị phong nhận bao trùm trước kia tạo ra, bây giờ đã hoàn toàn biến mất.

Lúc chiến đấu còn có thể khôi phục thương tình của mình. Như vậy là sao?

Địch Kiêu căn bản không nhìn thấy Dương Khai phục dụng đan dược gì, hơn nữa đối phương cũng không có thời gian để làm vậy.

Lần đầu tiên y phát hiện, trên đời này lại có người cổ quái như vậy, không những có thể chống đỡ lại một thiên chi kiều tử như y, mà còn vượt hơn một bậc.

Phát hiện này khiến Địch Kiêu bị đả kích nhiều lần, tâm trạng bỗng nhiên thay đổi.

Y là tinh anh trong số những tinh anh của Ma tộc, chỉ trong tám mươi năm ngắn ngủi là đã vấn đỉnh Siêu Phàm tam tầng cảnh, có hi vọng là đạt đến đỉnh cao tối cao Nhập Thánh Cảnh này trước khi trăm tuổi!

Nhập Thánh Cảnh bách tuế, cả đại lục này đã là cực kỳ hiếm thấy.

Có vài tinh nhuệ do đại thế lực bồi dưỡng ra, lúc còn rất trẻ đã là Siêu Phàm Cảnh. Nhưng một khi đạt đến cảnh giới này, cơ hồ thực lực của tất cả mọi người đều tiến triển chậm chạp, rất ít người có thể đột phá đến Nhập Thánh Cảnh trước khi trăm tuổi.

Còn Địch Kiêu có tiềm lực này! Cũng vì Câu Quỳnh đại nhân ký thác kỳ vọng, tạo một hoàn cảnh tu luyện cực kỳ tốt, và giúp đỡ một lượng lớn tài vật.

Cho tới nay, Địch Kiêu cũng vì vậy mà cảm thấy kiêu ngạo, cảm thấy sẽ có ngày mình có thể trở thành đệ nhất nhân từ Ma tôn trở xuống, thậm chí có thể sánh ngang cùng Ma tôn!

Nhưng bây giờ, y thực sự bị đả kích. Nếu theo như những gì Câu Xích nói thì tên tiểu tử nhân loại chiến đấu với mình này chẳng qua chỉ hai lăm hai sáu tuổi mà thôi.

Mình tu luyện nhiều hơn mấy chục năm, chẳng lẽ lại uổng công sao?

Chương 786: Ngộ đạo.

Cao thủ quá chiêu, không những so sánh tự thân sở học, còn so sánh tâm cảnh, ý chí.

Địch Kiêu chợt hoảng hốt, thế cục giằng co không dứt bỗng trở nên rõ ràng, khí thế tự thân xuất ra như rót, hoàn toàn bị Dương Khai áp chế.

Những Ma tộc nhân trên khán đài cuối cùng cũng phát hiện ra điều không ổn, năng lượng hai màu vàng đen ban đầu ngang ngửa với nhau trong tử đấu tràng, không kẻ nào chịu kẻ nào. Nhưng bỗng chốc, Ma khí màu đen kịt thuộc về Địch Kiêu kia suy yếu đi không ít, ngược lại, sắc vàng khiến người ta chán ghét lại phát sáng.

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều ngồi không yên.

- Không phải chứ! Ngay cả Địch Kiêu mà tên tiểu tử này cũng đánh thắng?

- Sao có thể? Địch Kiêu là Siêu Phàm tam tầng cảnh, cao hơn hắn hai tiểu cấp bậc đấy.

- Nếu Địch Kiêu bại, mặt mũi của Ma tộc coi như hết!

- Trời, tên này có phải người không? Siêu Phàm nhất tầng cảnh có thể đánh được tam tầng cảnh. Nếu hắn mà Nhập Thánh thì còn kinh khủng như thế nào?

Thậm chí ngay cả Phong Bưu mà Câu Quỳnh phái tới, vẻ mặt cũng âm trầm, giữa chân mày lộ vẻ không vui. Đại thủ như ưng trảo bóp lấy lưng ghế của mình, thoáng cái đã bóp nó thành bột mịn mà không hay biết.

Tuyết Lỵ cũng nghiêng người về phía trước, thần thức cường đại thẩm thấu tiến vào tử đấu tràng, chú ý đến biến hóa của chiến thế từng giờ từng khắc.

Trong số những người có mặt, không có ai nhìn rõ hơn nàng, vì kết giới và cấm chế của tử đấu tràng vốn do nàng đích thân bày bố. Chủ ý cũng chỉ là để các vũ giả tiến tràng sinh tử chi chiến có được không gian phát huy, không cần phải lo lắng quấy rầy đến những người đánh cược trên khán đài. Nhưng dù sao cũng là thủ đoạn của cường giả đứng đầu, những người khác muốn thông qua cấm chế và kết giới thăm dò cũng như ngắm hoa trong sương, không chân thực cho lắm.

Tuyết Lỵ thì khác, đôi mắt đẹp của nàng như lơ lửng trên người của Dương Khai và Địch Kiêu, nhìn vô cùng chăm chú.

Trận này đánh thành như vậy, thật là nằm ngoài dự liệu của nàng. Nếu không phải thông qua tâm tình và dấu vết để lại của An Linh Nhi để suy đoán Dương Khai có thể giành thắng lợi, Tuyết Lỵ cơ hồ không dám tin.

Trận chiến này còn đặc sắc hơn cả dự liệu của nàng!

Hơn nữa càng xem, sát khí đối với Dương Khai vốn tồn tại trong đôi mắt của Tuyết Lỵ cũng dần dần biến mất, thay vào đó là sự hồ nghi khó hiểu.

Tiếng nổ liên tục vang lên, năng lượng màu vàng và đen vẫn luôn giằng co với nhau bỗng nhiên tách ra. Hai đạo nhân ảnh lần lượt lùi về sau, cách nhau mấy chục trượng, khó khăn lắm mới đứng vững được.

Bụi đất tung bay, chiến trường hỗn loạn. Tất cả mọi người trên khán đài đều nín thở ngưng thanh, vô cùng yên tĩnh, từng cặp mắt đang chăm chú nhìn xuống phía dưới, muốn biết rốt cuộc là ai vượt lên một bậc.

Thời gian dần trôi, bụi đất tan hết, hai người phía dưới cũng đập vào tầm mắt của mọi người.

Từng đợt âm thanh hít thở lương khí vang lên, mọi người đều không dám tin vào cảnh tưởng trước mắt mình.

Địch Kiêu toàn thân đẫm máu, cả người dường như không có chỗ nào lành lặn. Huyết nhục in từng chưởng ấn mà mắt thường có thể nhìn thấy. Chưởng ấn, chỉ ấn…

Vũ giả tinh anh thủ hạ của Câu Quỳnh có vẻ đã kiệt sức, hít từng hơi, tiếng hít như xé gió truyền vào tai mọi người, lực lượng không còn lại bao nhiêu.

Dương Khai cũng toàn thân đầy máu, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, thậm chí còn có một chút kim huy nhàn nhạt bao trùm, khiến cho hắn có vẻ quái dị vô cùng. Trên thân hình cường tráng có thêm nhiều vết thương, cũng chẳng khá hơn Địch Kiêu là mấy.

Điều bất đồng duy nhất chính là thần thái trong đôi mắt. Đôi mắt vốn tràn ngập tinh quang của Địch Kiêu giờ khắc này bỗng nhiên u ám, còn Dương Khai lại thần thái sáng láng.

Địch Kiêu thua rồi!

Chỉ cần không phải kẻ mù đều có thể nhìn ra.

- Ta đã coi thường ngươi… ngươi quả nhiên rất mạnh!

Địch Kiêu vất vả ho lên vài tiếng, trong miệng phun ra một ngụm máu và mảnh vụn của nội tạng.

- Bất cứ kẻ nào coi thường ta đều phải trả giá!

Dương Khai nhếch miệng cười, hít sâu một hơi, sau đó nhấc chân lên, chậm rãi đi về phía trước, chân nguyên trên cơ thể điên cuồng dũng động, trong mắt một mảnh sát cơ.

Hắn phải giết người trước mắt này, đặt một dấu chấm cho trận tử chiến này!

Nhìn ra ý đồ của hắn, Phong Bưu ở trên khán đài,vẻ mặt vẫn luôn lo lắng cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, hung mãnh đứng lên, giận dữ quát:

- Tiểu tử ngươi dám!

Nói xong, thân hình như điện, trực tiếp biến mất tại chỗ, hóa thành một đạo hồng quang tiến về tử đấu tràng.

Tuy Địch Kiêu có phụ kỳ vọng của Câu Quỳnh đại nhân, không ngờ lại bại dưới tay một tên tiểu tử nhân loại. Nhưng nói như thế nào đi nữa thì y cũng là người mà Câu Quỳnh coi trọng, không đến lượt Dương Khai động thủ giết.

Phong Bưu không thể ngồi nhìn mặc kệ. Y còn muốn nhân cơ hội này diệt trừ luôn cả Dương Khai!

- Úc Mạt!

Bên kia, Tuyết Lỵ đột nhiên thấp giọng quát.

Úc Mạt khẽ gật đầu, cũng biến mất tại chỗ.

Một lát sau, bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Phong Bưu, cản đường y.

- Tránh ra!
Phong Bưu nổi giận, không chút kiêng kỵ nơi đây là địa bàn của Tuyết Lỵ, trực tiếp nhất chiêu đánh vào Úc Mạt. Uc Mạt hừ lạnh, xuất thủ hóa giải.

Hai cường giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh của Ma tộc, bỗng chốc đấu với nhau. Trên bầu trời của tử đấu tràng, quang mang lấp lòe lúc ẩn lúc hiện, khiến lòng người lo lắng không thôi.

Tất cả Ma tộc nhân đều sừng sờ, họ không ngờ hôm nay không những thưởng thức được một trận tử chiến tuyệt diệu đặc sắc giữa hai Siêu Phàm Cảnh, thậm chí ngay cả chiến đấu của Nhập Thánh Cảnh cũng được thưởng thức, lập tức trở nên hưng phấn, chăm chú quan sát.

- Úc Mạt, ngươi làm vậy là ý gì!

Phong Bưu thấy không thoát được Úc Mạt, lập tức nổi giận chất vấn,

- Ngươi biết Địch Kiêu là người của ai, nếu y chết ở đây, ngươi có chịu được cơn giận của Câu Quỳnh đại nhân không?

- Ngu ngốc! Câu Quỳnh giận hay không liên quan quái gì tới ta!

Úc Mạt cười lạnh không thôi,

- Nơi đây là Sa Thành, là nơi của đại nhân nhà ta, có phải ngươi lầm không?

- Ngươi làm vậy là bức ép Câu Quỳnh đại nhân và Tuyết Lỵ đại nhân khai chiến!

- Ta không có ý này, chẳng qua tử đấu tràng có quy tắc của tử đấu tràng, vĩnh viễn chỉ có một người có thể sống sót đi ra. Quy tắc này không thể phá vỡ!

- Ngươi…

Phong Bưu muốn nứt mắt, lúc đang giằng co với Úc Mạt, thấy Dương Khai đã đến trước mặt Địch Kiêu, chân nguyên trên ngón tay thôn thổ, động tác vô cùng ổn định.

Còn Địch Kiêu sức cùng lực kiệt ngay cả đứng ở đó cũng phải tập trung tinh thần, chứ đừng nói có thể phản kháng, giờ khắc này đang dùng một ánh mắt cầu cứu nhìn lên trời.

Phong Bưu vội vàng quát:

- Tiểu tử, ngươi dám động thủ, ngươi chết chắc!

Lời này vừa dứt, chân nguyên trên ngón tay Dương Khai liền hóa thành một thanh lợi kiếm, đâm vào đầu Địch Kiêu.

Thân hình Địch Kiêu lảo đảo, máu tươi trước ngực phun ra như suối, mắt mở to, ngửa mặt ngã xuống.

Bịch…

Bụi đất tung mù.

- Khốn kiếp, tên tiểu tử này…

- Hắn đã giết Địch Kiêu thật rồi.

- Lần này thì hay rồi. Ta thấy dù Tuyết Lỵ đại nhân cũng không bảo vệ được hắn!

- Tuyết Lỵ đại nhân cũng không cần bảo vệ hắn, hắn chết chắc rồi! Trong không trung, thấy Địch Kiêu đã chết, Phong Bưu và Úc Mạt cũng dừng tay. Vẻ mặt của Phong Bưu âm trầm như bão táp đánh úp tới, đôi tròng mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Dương Khai không buông, cơ hồ như muốn xé rách chiếc mặt nạ trên mặt hắn để nhìn cho rõ bộ dạng của hắn giờ khắc này như thế nào.

Mi mắt Úc Mạt giật giật, thầm cảm thấy kinh hãi cho sự to gan của Dương Khai. Không nói lời nào, quay về bên cạnh Tuyết Lỵ.

Bên cạnh thi thể Địch Kiêu, Dương Khai lặng lặng đứng đó, lưng thẳng tắp, không hề động đậy.

Một cỗ năng lượng thần hồn không ai phát hiện ra, dưới sự dẫn dắt của Diệt Thế Ma Nhãn, tiến vào đầu Dương Khai, bị nó tịnh hóa hấp thu.

Thời gian dần qua, không khí và khí tức trong không khí trở nên quỷ dị, khí cơ trên người Dương Khai thôn thổ bất định.

Phong Bưu đang nhìn Dương Khai với ánh mắt thù hận bỗng nheo mắt lại, sâu trong đôi mắt bỗng nhiên lướt qua một tia nhìn hoảng sợ và kiêng dè.

- Đại nhân…

Úc Mạt cũng kinh hô một tiếng, ánh mắt gắn chặt lên người Dương Khai.

Tuyết Lỵ một lần nữa động dung, cảm nhận được sự hỗn loạn của năng lượng trên người Dương Khai. Nhìn thấy quang mang lúc ẩn lúc hiện trên người hắn, Tuyết Lỵ lập tức sững sờ.

- Đại nhân, chẳng lẽ hắn…

Úc Mạt lộ vẻ ngạc nhiên khẽ hô.

- Ừ, ngộ đạo đó. Tên tiểu tử này…

Trong đôi mắt đẹp của Tuyết Lỵ hiện lên quang thái khác thường

- Đại khái là những trận chiến sinh tử trong mấy tháng nay khiến hắn lĩnh ngộ được không ít. Và trận chiến ngày hôm này hoàn toàn đã khiến những thứ đó thăng hoa.

- Thật là không thể tin nổi!

Úc Mạt ngạc nhiên thán phục liên tục:

- Hắn chọn chỗ này để đột phá? Cũng thật là chẳng coi ai ra gì nhỉ?

Vừa nãy Địch Kiêu bị hắn kích sát, Phong Bưu hận không thể lập tức cho hắn vào chỗ chết. Những Ma tộc nhân ở trên khán đài kia lòng đầy căm phẫn, không ngừng kêu gào đòi Dương Khai đền mạng. Lúc này không phải là thời cơ tốt để đột phá.

Không chừng sẽ dẫn phát đại bạo động gì đó, người tâm tình kích động có thể nuốt chửng hắn.

- Đại nhân, chúng ta cứ mặc kệ sao?

Úc Mạt đảo mắt, mở miệng hỏi.

Chỉ cần Tuyết Lỵ không lên tiếng, hôm nay Dương Khai chết chắc. Không có Ma tộc nhân nào nguyện ý nhìn thấy một tên nhân loại như thế này trở nên cường đại hơn. Tuy trước kia Dương Khai đem đến cho Sa Thành không ít niềm vui và kích thích, nhưng tình hình bây giờ đã khác.

Cơ hồ tất cả mọi người đều ý thức được tiềm lực đáng sợ của hắn!

- Quản, đương nhiên phải quản, truyền lệnh xuống, ai dám tiến vào tử đấu tràng trước khi hắn đột phá, giết không tha!

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tuyết Lỵ tràn ngập vẻ hưng phấn khó hiểu.

- Hả?

Úc Mạt sững người một lạt, hoàn toàn hồ đồ.

Trước kia rõ ràng Tuyết Lỵ khởi sát tâm với Dương Khai. Sau trận chiến ngày hôm nay, bất luận Dương Khai thắng hay thua đều sẽ chết chắc. Nhưng bây giờ thái độ của Tuyết Lỵ lại khiến Úc Mạt có chút không hiểu tình hình.

Nếu thực sự phải giết tên tiểu tử nhân loại này, căn bản không cần nhúng tay vào, Phong Bưu và những Ma tộc nhân khác sẽ nhân lúc hắn đột phá mà xử lý hắn.

Trước kia ngăn cản Phong Bưu, hoàn toàn là vì muốn áp chế tính kiêu ngạo của Câu Quỳnh và bảo vệ quy tắc của tử đấu tràng mà thôi.

Chẳng lẽ tên tiểu tử này biểu hiện quá xuất sắc, đại nhân có chút gì đó không nỡ ra tay?

Nhưng cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng truyền xuất thần niệm.

Một lát sau, không ít cường giả Ma tộc nhân nhanh chóng xông vào bên ngoài tử đấu tràng, khí thế như muốn bao vây lấy tử đấu tràng.

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều hiểu Tuyết Lỵ đang bảo vệ Dương Khai, lập tức không dám tiếp tục có gì lỗ mãng, chỉ có tiếng chửi rủa là không ngừng.

Dương Khai đứng sừng sững trong tử đấu tràng cơ hồ như không chút cảm nhận nào về tất thảy những chuyện này.

Kỳ thực hắn cũng đang chăm chú quan sát, cử động của người dưới trướng Tuyết Lỵ khiến hắn cảm thấy có chút kỳ lạ. Nhưng nếu nữ nhân này tạm thời không muốn giết mình, Dương Khai có thể yên tâm đột phá, không cần lo lắng. Nghĩ tới đây, tâm thần Dương Khai thản nhiên, vô bi vô hỉ, vô dục vô niệm, để mặc khí cơ tự thân dũng động.

Chương 787: Đợi mà xem.

Bên ngoài tử đấu tràng, vô số Ma tộc nhân chửi rủa, kêu gào, nhưng lại không dám có hành động gì quá khích.

Bên trong tử đấu tràng, dao động của năng lượng thiên địa dần dần trở nên cổ quái, lạ thường.

Cũng không biết đã bao lâu, một cỗ dao động năng lương hủy diệt thiên địa bỗng nhiên bạo phát xung quanh Dương Khai.

Năng lượng thiên địa xung quanh hắn như có sóng thần, quyển động điên cuồng, phi chuyển như lốc xoáy, xung kích cấm chế và kết giới của tử đấu tràng.

- Năng lượng thật khủng khiếp!

Tròng mắt Úc Mạt trợn tròn, thần tình kinh sợ, không kìm được mà kinh hô, hai mắt lấp lóe tinh quang.

Tuyết Lỵ cũng có chút thất thần, hơi lắc đầu, vẻ mặt cổ quái, nói:

- Quả nhiên hắn có tư cách càn rỡ, khí tức năng lượng như vậy quả thực là hơn cả Siêu Phàm tam tầng cảnh, chẳng trách Địch Kiêu lại chết trên tay hắn.

Cho nên những Ma tộc nhân nhìn thấy cảnh này, biểu tình đều khó coi. Nếu người đứng trong tử đấu tràng lúc này là Địch Kiêu, chỉ e sẽ nhận được những đợt reo hò, hoan hô, nhưng lại là tên nhân loại, điều này khiến họ khó mà tiếp nhận được.

Năng lượng mênh mông như triều kia tàn sát bừa bãi trong tử đấu tràng. Dương Khai nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt thoải mái, dễ chịu như có đại thu hoạch. Kim huy nhàn nhạt bao trùm trên người hắn cũng trở nên huy hoàng chói mắt.

Rất lâu sau, năng lượng cuồng bạo kia bỗng nhiên phóng trở về, chỉ trong mười mấy tức ngắn ngủi, đã bị thân thể Dương Khai hấp thu hết.

Trong tử đấu tràng hỗn loạn, bỗng chốc trở nên thanh minh hơn rất nhiều.

Nhìn thấy Dương Khai lúc này, vẻ mặt của những Ma tộc nhân kia có chút sững sờ, trong lòng không ngừng chửi rủa, nhưng ngoài miệng lại không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Vốn đang bị trọng thương trong cuộc tử chiến với Địch Kiêu, những vết thương trên mình Dương Khai lại nhanh chóng lành lại với một vận tốc quỷ dị. Vết thương nhỏ thì hoàn toàn biến mất, vết thương lớn thì lành lại, thương thế không đáng kể.

Con ngươi trong mắt Tuyết Lỵ co rụt lại, liếm đôi môi đỏ mọng như bảo thạch, ánh mắt sáng rực như phát tình nhìn Dương Khai chằm chằm, vẻ mặt hưng phấn.

Trong tử đấu tràng, Dương Khai khẽ nắm tay, cảm nhận lực lượng lưu thảng trong nội thể, vô cùng hài lòng.

Lần đột phá này vô cùng suôn sẻ, không chút trở ngại nào.

Những trận đấu gian khổ và đủ loại cảm ngộ trong mấy tháng nay như chất dinh dưỡng vậy, nuôi dưỡng thân thể và thần thức của hắn, khiến hắn đạt đến ranh giới của sự đột phá. Sau trận đại chiến với Địch Kiêu, hắn lập tức thăm dò được điều ảo diệu của Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh.

Độ nồng đậm và hùng hậu của chân nguyên nâng cao lên một bậc, thậm chí ngay cả lực lượng thần thức cũng tăng lên, trở nên cường đại ngưng luyện hơn lúc trước.

Dương Khai vô cùng hài lòng. Điều duy nhất khiến hắn có chút bất đắc dĩ đó là mình đã đột phá trong tử đấu tràng, trước nhiều Ma tộc nhân như vậy.

Đặc biệt là trước mặt Tuyết Lỵ!

Tuyết Lỵ có ý muốn giết hắn, Dương Khai sớm đã phát hiện ra, vô cùng đề phòng nữ nhân cường đại này. Khoảng cách cực lớn về thực lực khiến Dương Khai cảm thấy bất lực.

Tuy không hiểu vì sao lần này nàng lại bảo vệ để mình đột phá, nhưng nữ nhân này không phải là loại tốt đẹp gì, tốt nhất là nên rời Sa Thành sớm một chút.

Nghĩ tới đây, Dương Khai quay đầu nhìn về vị trí Tuyết Lỵ đang đứng, cất giọng hô to:

- Tuyết Lỵ đại nhân, không biết lời nói trước kia của ngươi có tính hay không?

Tuyết Lỵ nheo mắt, cười ha ha nói:

- Ta đã từng nói gì?

- Ngươi nói chỉ cần ta có thể giành được thắng lợi trong trận đấu này, ngươi sẽ thả ta và người nữ bạn của ta đi! Tuyết Lỵ đại nhân sẽ không định quỵt nợ đấy chứ?

Dương Khai tiếp tục hô to, thanh ân của lời nói truyền thẳng vào tai mọi Ma tộc nhân.

Tuyết Lỵ hừ một tiếng, cách rất xa, nhìn Dương Khai đe dọa, trong đôi mắt đẹp một mảnh ám hận.

Tuy trước kia hai người quả thật có giao ước như vậy, nhưng Tuyết Lỵ căn bản không có ý định tuân thủ. Bây giờ Dương Khai lại nói ra trước mắt nhiều người như vậy, Tuyết Lỵ không thể không suy nghĩ một chút.

Lời nói của Ma tướng nếu không tuân thủ sẽ ảnh hưởng rất lớn đến danh dự của Tuyết Lỵ.

- Tiểu tử thối!

Tuyết Lỵ hận đến nghiến răng nghiến lợi. Biết Dương Khai làm vậy là đang bức ép mình, nhưng cũng không thể cự tuyệt hắn trước nhiều người như vậy.

- Đại nhân, hắn làm vậy là tự tìm đường chết!

Úc Mạt cười vui sướng khi người khác gặp họa,

- Để hắn đi đi, không cần chúng ta động thủ hắn cũng sẽ chết!

Nói xong, quay đầu nhìn Phong Bưu trên mặt một mảnh sát cơ đang đứng ở một nơi không xa. Úc Mạt biết, Phong Bưu là người muốn giết Dương Khai nhất.

- Quan trọng là bây giờ ta không muốn hắn chết!

Tuyết Lỵ hừ nhẹ.

Úc Mạt ngạc nhiên, lập tức không dám nói gì nhiều. - Tuyết Lỵ đại nhân sẽ không nuốt lời chứ?

Trong tử đấu tràng, lần thứ ba Dương Khai cao hô, vẻ mặt mỉm cười khó hiểu.

Tuyết Lỵ hít khẽ một hơi, bộ ngực căng tròn nhấp nhô, chậm rãi đứng dậy, cất giọng nói:

- Đương nhiên sẽ không, bây giờ người và nữ bạn của ngươi được tự do. Khi nào muốn đi thì đi, không ai có thể ngăn cản các ngươi!

Dương Khai ngưng thị nhìn sâu vào nàng, ôm quyền nói:

- Đa ta Tuyết Lỵ đại nhân!

Nói xong, từ trong tử đấu tràng xung thiên, phóng về phía Tuyết Lỵ, chỉ trong thời gian ngắn đã đến trước mặt nữ nhân này, nắm lấy An Linh Nhi, thấp giọng quát:

- Đi!

- Tiểu tử, ta tin không lâu sau chúng ta sẽ còn gặp lại!

Tuyết Lỵ đột nhiên nhẹ giọng lẩm bẩm một câu. Lời này vào tai Dương Khai khiến hắn run lên, liếc nhìn Tuyết Lỵ, đột nhiên phát hiện nữ nhân này đang nhìn mình với một ánh mắt vô cùng thâm ý.

Tiện tỳ! Dương Khai thầm mắng, biết Tuyết Lỵ không có ý định dễ dàng để mình rời đi. Trước mặt những Ma tộc nhân ở tử đấu tràng, ả đáp ứng, không muốn để danh dự của mình bị tổn hại, nhưng sau lưng chắc chắn sẽ giở trò gì đó.

Chỉ e bọn họ chân trước vừa bước thì chân sau đã có truy binh xuất động!

Dương Khai thầm bỡn cợt, ngoài miệng nói:

- Ta lại có cảm giác là chúng ta sẽ không gặp lại!

- Đợi mà xem!

Tuyết Lỵ hừ lạnh.

Dương Khai dẫn An Linh Nhi xung thiên, biến mất như thiểm điện.

Trên khán đài, những Ma tộc nhân lòng đầy căm phẫn, hận không được nhanh chóng giết Dương Khai vừa nhìn thấy hắn lộ liễu rời đi như vậy, cũng lần lượt rời khởi khán đài, tốp năm tốp bảy, âm thầm theo sau Dương Khai.

Tuyết Lỵ và Úc Mạt nhìn thấy hết thảy, chỉ giả bộ không nhìn thấy, không hề có ý ngăn cản.

Phong Bưu do Câu Quỳnh phái đến đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt âm trầm bất định, suy nghĩ một lát lại nhìn Tuyết Lỵ, lúc này mới cười khà khà, lách mình biến mất.

- Đại nhân, dường như tất cả bọn chúng đền đã đuổi theo. Lần này e là tên tiểu tử đó lành ít dữ nhiều rồi!

Úc Mạt nhẹ giọng nói.

Không đề cập tới cường giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh như Phong Bưu đuổi theo sau, Dương Khai căn bản không ứng phó được. Chỉ riêng đám tộc nhân kia cũng đủ để Dương Khai đau đầu.

Tuy thực lực của hắn cường hãn, cũng mới đột phá một tiểu cảnh giới, nhưng dù sao thì đại chiến với Địch Kiêu lâu như vậy, chỉ e là một thân lực lượng đã mất đi bảy tám phần, căn bản không phát huy được bao nhiêu chiến lực. Bị đám người kia đuổi theo, chỉ có con đường chết!

- Ừ, hắn chết chắc rồi!

Tuyết Lỵ nghiến răng, có vẻ căm tức

- Tiểu tử tự chuốc lấy, nếu hắn không rời đi, ta cũng không muốn giết hắn, cứ nằng nặc tự đi vào con đường chết.

- Vậy…

- Ngươi đi một chuyến đi, bắt hắn lại cho ta!

Tuyết Lỵ thản nhiên dặn dò,

- Tuyệt đối không được để người khác làm hắn bị thương.

- Vâng!

Úc Mạt lĩnh mệnh, nhanh chóng xuất kích.

- Hừ. Lại còn dám nói sẽ không gặp lại. Ta muốn xem xem, lúc gặp lại bổn tọa, ngươi sẽ như thế nào!

Tuyết Lỵ cười khẽ, từ từ đứng dậy, đi về phía hành cung của mình, chuẩn bị đợi giờ khắc Dương Khai bị bắt về.

Bên ngoài Sa Thành, Dương Khai dẫn An Linh Nhi gấp rút lao đi, tốc độ đã đạt đến một cực điểm nào đó. Phía sau hai ngươi đều có một tàn ảnh dài.

- Ngươi không sao chứ?

An Linh Nhi hỏi vẻ tràn đầy lo lắng. Trận tử chiến với Địch Kiêu trước kia, An Linh Nhi xem mà trong lòng cũng run sợ, biết rõ Dương Khai chịu nhiều thương thế nghiêm trọng như vậy, lúc này nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mới đúng, chứ không phải động dụng chân nguyên điên cuồng như vậy.

- Không sao.

Dương Khai lắc đầu.

Thân thể mình tự mình biết, lực khôi phục cường đại của thần hồn chi huyết khiến Dương Khai cảm thấy ngạc nhiên. Nếu là trước kia, bị thương nặng như vậy, quả thật Dương Khai phải tu dưỡng một trận. Còn bây giờ ma thần chi huyết trong huyết dịch nội thể có năng lực hồi phục không thể tin nổi, khiến hắn có thể hồi phục lại trong thời gian ngắn. Tuy vẫn chưa khỏi hẳn nhưng vận động cũng không bị trở ngại gì lớn.

Hơn nữa hắn cũng không phải lo chân nguyên không đủ, trong đan điền vẫn còn hơn trăm giọt Dương dịch, trong không gian Hắc Thư còn có sáu bảy chục quả Thần Thụ, những thứ này đều có thể bổ sung chân nguyên.

- Phía sau hình như có người đuổi theo!

An Linh Nhi đột nhiên thấp giọng nói, hoa dung thất sắc.

- Không phải có người, là có rất nhiều người!

Vẻ mặt Dương Khai không thay đổi, sớm đã phát hiện ra. Dưới sự thăm dò của thần thức cường hoành của hắn, thậm chí số lượng và tu vi của người đuổi theo cũng đều biết rõ.

Số lượng Siêu Phàm Cảnh không ít, Nhập Thánh Cảnh cũng có, chỉ hai ba người.

Còn phía sau những người này là Phong Bưu, một đạo khí cơ tỏa định trên cơ thể mình như giòi trong xương không thoát được.

Phía sau Phong Bưu còn có Úc Mạt!

Quả nhiên Tuyết Lỵ phái y đuổi theo mình. Dương Khải chửi thầm, trong lòng bực tức, sớm muộn gì cũng có một ngày giáo huấn tên nữ tử rắn rết này một trận.

Cả Sa Thành, hơn một nửa lực lượng bị mình dẫn dắt ra.

Dương Khai trong lòng không vui, nhưng trên mặt lại không có chút biểu lộ gì, không nhanh không chậm, vẫn duy trì tốc độ như lúc trước.

Đám cường giả Ma tộc đuổi theo ra Sa Thành kia khi rời khỏi Sa Thành đều tế xuất bí bảo của mình, thi triển toàn lực đuổi theo, rút ngắn khoảng cách giữa mình và Dương Khai từng chút một.

Trước sau chưa tới một canh giờ, Dương Khai mới lao đi được mấy trăm dặm, liền nhìn thấy sắp bị đám người kia đuổi kịp.

An Linh Nhi khẩn trương, không ngừng đánh từng đạo ấn quyết thần diệu vào nội thể Dương Khai, giúp chân nguyên của hắn lưu động, nâng cao tốc độ.

- Bọn chúng không đuổi kịp đâu.

Dương Khai trấn an một câu, hắn vẫn luôn giữ tốc độ như vậy, chẳng qua là đợi thời cơ mà thôi.

Hắn cảm giác những người đuổi theo này đa số đều không có gì đáng sợ, phệ hồn chi trùng xuất ra, họ đều phải chết.

Chỉ phải kiêng dè mấy cường giả Nhập Thành Cảnh trà trộn trong đó, còn có hai tên Phong Bưu và Úc Mạt phía sau. Đám người này mới khiến Dương Khai cảm thấy khó giải quyết.

Phát hiện ra Phong Bưu và Úc Mạt đang duy trì một khoảng cách vi diệu với mình, không xa cũng không gần, chính là cực hạn mà thần thức của bọn chúng có thể bao trùm được, Dương Khai lập tức cảm thấy thời cơ đã đến!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau