VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 776 - Chương 780

Chương 778: Ta từ chối.

Trước kia Dương Khai cũng có nghe được không ít về tứ đại Ma tướng. Bốn người này là cường giả đỉnh cao của Ma tộc, ai nấy đều có bản lĩnh thông thiên triệt địa và pháp lực cường hoành.

Bốn người chia nhau tọa trấn bốn góc Bắc Nam Đông Tây của Ma cương, thủ hộ cơ nghiệp của Ma cương, bảo vệ sự bình an cho nơi này. Thông thường thì chẳng qua lại gì với nhau, chỉ không biết vì sao, nữ nhân duy nhất trong bốn người là Tuyết Lỵ hình như không hòa thuận với ba Ma tướng khác.

Thậm chí còn nghe đồn, ngay cả Ma tôn cũng không thích nàng lắm.

Cho nên nơi mà nàng trấn thủ là vị trí khá tiêu điều, bất luận là độ nồng đậm của năng lượng thiên địa hay sự dồi dào của vật tư đại địa cũng đều không bằng ba người kia.

Dương Khai cũng không nhớ là mình nghe đồn từ đâu, nhưng bây giờ nhìn lại hình như cũng không phải là vô căn cứ.

Thành trì của Tuyết Lỵ là Sa Thành, gần Sa Thành quả thực là tiêu điều. Hơn nữa mối quan hệ giữa nàng và Câu Quỳnh cũng không được coi là hòa hợp giống như lời đồn.

Nhưng nếu nàng có thể ngồi vững ở vị trí này thì ắt phải có bản lĩnh và thủ đoạn độc đáo của nàng. Nữ nhân như vậy không thể coi thường, cho nên ở đây Dương Khai không dám có chút lơ là.

Cả ngày trong cung điện cũng rất an phận, không hề có ý gây rối.

Câu Xích thì lại không biết sống chết gì chạy ra ngoài, nhưng chưa kịp rời khỏi cung điện liền bị bắt tại trận, bị cao thủ bên cạnh Tuyết Lỵ treo lên đánh cho một trận nhừ tử, suýt nữa thì chết.

Nuôi chừng hơn một tháng thì mới có chút chuyển biến.

Bài học từ người đi trước, Dương Khai càng cẩn thận chú ý hơn.

Hơn một tháng sau, Dương Khai đang ngồi tu luyện trong phòng bỗng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, thần sắc hơi rét, chậm rãi mở mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Một lát sau, cửa phòng mở ra, tên cường giả trước kia đưa tin cho Câu Quỳnh đẩy cửa bước vào, nói với Dương Khai:

- Cút ra đây, đại nhân muốn gặp các ngươi!

Dương Khai đứng dậy, đi theo y ra ngoài.

Tên đó vừa đi vừa quay đầu đánh giá Dương Khai, cười hì hì không thôi, cứ như là gặp phải chuyện gì thú vị lắm, trong mắt cũng hiện lên vẻ hứng thú.

Dươn Khai chau mày, theo bản năng cảm thấy không bình thường, nhưng vẫn không mở miệng hỏi. Vì hắn biết, bị giam giữ, dù có hỏi cũng chẳng hỏi được gì, tốt nhất là đừng tự làm mình mất mặt.

Không lâu sau, tên đó liền dẫn Dương Khai đến một tòa đại điện.

Phía trước đại điện có một chiếc ghế rộng, trên chiếc ghế phủ một tấm thảm nhung dày, màu đỏ sậm thể hiện rõ sự cao quý. Tuyết Lỵ ngồi dựa trên đó, thân hình mềm mại, xinh đẹp, đường cong lộ ra, bàn tay bên má, đang nhắm mắt dưỡng thần.

Chính giữa đại điện, đốt hương liệu sa hoa, khiến cả đại điện đều ngập trong hương khí.

An Linh Nhi ăn mặc như tỳ nữ, đứng bên cạnh Tuyết Lỵ, thần sắc gò bó.

Thấy Dương Khai đến, mắt An Linh Nhi sáng lên, vội vàng nhìn với vẻ quan tâm. Dương Khai chậm rãi lắc đầu, ra hiệu mình bình an vô sự.

Sau khi bị bắt đến đây, hai người chưa từng gặp mặt. Dương Khai vẫn luôn ở trong phòng mình, còn An Linh Nhi thì bị Tuyết Lỵ dẫn theo bên người để sai khiến. Trong cung điện của Sa Thành, chỉ có hai nhân loại là mình và Dương Khai, đương nhiên mọi hi vọng của An Linh Nhi đều đặt lên người Dương Khai, sợ hắn có chuyện gì không hay.

Hiện giờ thấy hắn bình an, An Linh Nhi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lén cười với Dương Khai, không dám phát ra tiếng động nào.

Dương Khai đánh giá bốn phía, phát hiện Câu Xích và tên Ma tộc kia cũng đang đứng ở đây. Vẻ mặt của hai người ngập tràn vẻ hoảng sợ và kiêng dè, run lẩy bẩy như chuột thấy mèo.

- Đại nhân, đã đến đủ rồi.

Tên thủ hạ kia của Tuyết Lỵ nhẹ giọng bẩm báo.

Tuyết Lỵ khẽ gật đầu, lúc này mới chậm rãi mở đôi mắt long lanh như nước ra, nhìn lướt xuống phía dưới, từ từ đứng dậy, duỗi lưng.

Động tác này của nàng khiến chiếc áo ngắn trên người nàng bị kéo ra, để lộ chiếc bụng trắng nõn, phẳng lì và lỗ rốn tinh xảo, xuân quang ngập tràn.

Ngoài Dương Khai vẫn đang nhìn chằm chằm nàng ra, không ai dám liếc nhìn nàng một cái.

Ánh mắt linh hoạt của Tuyết Lỵ lập tức chuyển hướng sang Dương Khai, như bị đốt cháy vậy. Dương Khai đột nhiên cảm thấy cơ mặt mình hơi đau, nhưng thần thức không thay đổi, an nhiên như chẳng có chuyện gì.

Hình như Tuyết Lỵ không hề có ý truy cứu chuyện nhỏ nhặt này, khẽ hé đôi môi đỏ mọng, thản nhiên nói:

- Câu Quỳnh có trả lời rồi.

Câu Xích run rẩy, mỉm đôi môi khô khốc, ngẩng đầu nhìn Tuyết Lỵ, da mặt co rút, khẽ giọng hỏi:

- Phụ thân ta có thái độ gì?

- Ha ha…. Ngươi là con trai y, rơi vào tay ta, ngươi nói y còn có thể có thái độ gì? Ừ, lão tử ngươi đã bỏ ra đủ tiền chuộc, chuộc ngươi về rồi.

Nghe vậy, vẻ mặt Câu Xích thay đổi, vừa vui mừng vừa hoảng sợ.

Vui mừng vì cuối cùng có thể thoát khỏi Tuyết Lỵ, hoảng sợ vì sau khi về nhà không tránh khỏi một trận nhừ tử. Tâm trạng mâu thuẫn này thể hiện rõ trên khuôn mặt, khiến vẻ mặt hắn nhìn vô cùng đặc sắc.

- Ta thì sao?

Một Ma tộc nhân khác nhỏ giọng hỏi.

- Ngươi cũng được chuộc về!

Tuyết Lỵ khẽ gật đầu, nhoẻn miệng cười, nhìn Dương Khai đầy thâm ý.
- Ngươi cũng vậy, còn có cả tiểu cô nương nhân loại này nữa. Câu Quỳnh đã chuộc hết tất cả các ngươi về rồi.

An Linh Nhi sững sờ, nơi chân mày hiện ra vẻ vui mừng.

Ngược lại, Câu Xích và tên Ma tộc nhân kia vừa nghe xong lời này đều lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn Dương Khai một lúc,cả hai đều cúi thấp đầu, vẻ mặt phức tạp.

Dương Khai chau mày, không những không chút vui mừng, thần sắc còn u buồn không ít, trầm giọng nói:

- Ma tộc nhân các ngươi đều hào sảng rộng rãi như vậy sao?

- Hử?

Tuyết Lỵ chau mày thanh tú, nhìn Dương Khai, đột nhiên bật cười:

- Câu Quỳnh đại nhân không hào phóng, chỉ có lần này thôi!

- Tiền chuộc người cần không ít đúng không?

Dương Khai nhìn thật sâu, dù đối diện với một trong tứ đại Ma tướng, hắn cũng không chút sợ hãi và khiếp nhược, thần tình rất bình tĩnh.

- Không nhiều, nhưng quả thực cũng không ít, đủ để Câu Quỳnh phải căm tức!

Tuyết Lỵ khẽ gật đầu, hứng thú nhìn Dương Khai, hơi có chút khác trước. Trước mặt nàng, hiếm có người nào có thể bình tĩnh tự nhiên được như Dương Khai, dù là con trai của Câu Quỳnh cũng cụp đầu cụp đuôi. So sánh hai bên, Tuyết Lỵ đột nhiên cảm thấy tên nhân loại này rất thú vị.

Ít nhất thì lá gan rất to, xuất sắc hơn rất nhiều Ma tộc nhân.

Dương Khai khẽ gật đầu, đột nhiên lại nhìn về phía Câu Xích, hỏi:

- Câu Xích huynh, lần này phiền Câu Quỳnh tiền bối phải tốn kém rồi, ngươi nói sao?

- Hả?

Câu Xích sững một lúc, có chút không dám nhìn thẳng vào Dương Khai, ánh mắt nhấp nháy, ngập ngừng nói:

- Ta không có gì muốn nói ….

Nói xong, vẻ mặt có chút áy náy.

- Câu Xích huynh thật sự không có gì muốn nói sao?

Khóe miệng Dương Khai nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, bức hỏi vẻ hăm dọa.

Câu Xích chậm rãi lắc đầu.

Tên Ma tộc nhân bên cạnh y cũng cúi thấp đầu, không nói một lời.

Trong đại điện, thần sắc An Linh Nhi hồ nghi, không rõ vì sao Dương Khai đột nhiên lại thay đổi thái độ với Câu Xích, cơ hồ như có chút lãnh đạm.

Còn Tuyết Lỵ và tên thủ hạ của nàng thì lại cười hì hì coi trò hay, không có ý muốn mở miệng cắt ngang. - Được!

Dương Khai nhếch miệng cười

- Vậy Câu Xích huynh và chúng ta từ biệt nhau tại đây thôi. Ha ha, tình hữu nghị của chúng ta quả thật ngắn ngủi…

Câu nói này khiến Câu Xích càng xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng.

Dương Khai đã không còn để ý đến y nữa, quay đầu nhìn về phía Tuyết Lỵ, nghiêm túc nói:

- Tiền bối, nếu ta nói, ta từ chối Câu Quỳnh trả tiền chuộc cho ta, ngươi có giết ta không?

- Hử?

Tuyết Lỵ nghe vậy, trong đôi mắt đẹp không kìm được lướt qua một tia khen ngợi và ngạc nhiên, thấp giọng nói:

- Ngươi từ chối? Ngươi lại có thể từ chối?

- Đúng, ta từ chối!

- Khanh khách…

Tuyết Lỵ đột nhiên bật cười, khuôn mặt xinh đẹp, bộ ngực sữa loạn chiến.

Tên thủ hạ của nàng cũng mỉm cười, nhìn Dương Khai đầy thâm ý, làm bộ như mở mang tầm mắt.

Một lát sau, Tuyết Lỵ mới dần thu liễm nụ cười, nhẹ giọng nói:

- Theo lý mà nói, ngươi từ chối Câu Quỳnh có nghĩa là khiến ta mất đi một ít thu hoạch, đương nhiên là ta phải giết ngươi. Nuôi ngươi lâu như vậy, há chẳng phải là ta chịu thiệt? Nhưng mà… tiền chuộc đã đến chỗ ta thì sẽ không để người khác đem về. Hơn nữa ngươi làm vậy cũng coi như thay ta cho Câu Quỳnh một tát tai, ta tha cho ngươi một mạng là được.

Sắc mặt Dương Khai tối sầm, vẻ mặt hung ác nham hiểm.

Lời nói âm hiểm này của Tuyết Lỵ đã trực tiếp đẩy hắn vào vị trí đối lập với Câu Quỳnh. Tuy chuyện lần này chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, nhưng đối với đại nhân như Câu Quỳnh mà nói có thể gây trở ngại cho thể diện. Y hảo tâm hảo ý bỏ tiền chuộc cho Dương Khai, nhưng bị từ chối thẳng thừng, nếu truyền ra ngoài, chỉ khiến thế nhân chê cười Dương Khai coi thường y.

Thân là Ma tướng, nhưng lại bị một tên nhân loại coi thường, Câu Quỳnh nhất định sẽ nổi giận.

Mặc dù chân tướng không phải như vậy!

- Ta đáp ứng thỉnh cầu này của ngươi là được!

Sắc mặt Tuyết Lỵ nghiêm túc, trầm giọng nói, vẫy tay với Câu Xích và tên Ma tộc kia:

- Các ngươi cút đi, trong thời gian nữa nén nhang nếu không cút ra khỏi phạm vi bao trùm của thần thức ta thì đừng trách ta không khách khí với các ngươi!

Vừa dứt lời, Câu Xích và tên Ma tộc kia lập tức hóa thành một đạo lưu quang, không quay đầu lại, biến mất khỏi cung điện. Trong chớp mắt đã đi được hơn trăm dặm, hơn nữa còn thi triển toàn lực của mình, nhanh chóng phi bôn ra ngoài.

Tuyết Lỵ không phải nói đùa, thần thức của nàng quả thực vẫn luôn toả định trên người Câu Xích và tên Ma tộc nhân kia. Thời gian đã hết, nếu vẫn có thể cảm ứng được chúng, nàng ta sẽ hạ sát thủ thực sự.

Đây là một nữ tử tâm như rắn rết!

- Nhân loại các người quả nhiên đều rất tinh minh!

Tuyết Lỵ kỳ quái nói

- Nhưng nếu ngươi đã từ chối Câu Quỳnh bỏ tiền chuộc cho ngươi, vậy thì phải chứng minh giá trị khi ngươi sống sót. Sa Thành ta không nuôi phế vật!

- Ngươi quả nhiên sẽ không thả ta đi!

Dương Khai bĩu môi.

- Thả ngươi đi?

Tuyết Lỵ cười lạnh lùng

- Nhân loại vào Sa Thành ta, chỉ có một con đường để đi, đó chính là chết! Nhưng nhìn người cũng hơi khác người, bây giờ ta cũng không muốn giết ngươi, nhưng đừng để ta thất vọng mới được, nếu không ta sẽ cho ngươi thể nghiệm những việc còn khó chịu hơn cả cái chết.

Nói xong liền đứng dậy, như muốn rời đi.

- Tiền bối…

An Linh Nhi vội vàng lên tiếng, đôi mắt đẹp lộ vẻ năn nỉ,

- Có thể cho bọn ta chút thời gian nói chuyện không?

Tuyết Lỵ chau mày cũng không phản đối, lập tức rời đi, có vẻ như đã ngầm đồng ý.

Chương 779: Lợi và hại.

Tuyết Lỵ rời đi, tên thủ hạ của nàng cười hì hì vài tiếng, dặn dò:

- Có gì thì nói mau, đừng để ta đợi lâu, tính khí của ta cũng không tốt.

Nói xong, cũng ra khỏi cung điện.

Trong cung điện chỉ còn lại Dương Khai và An Linh Nhi.

Thánh nữ điện hạ của Cửu Thiên Thánh Địa vội vàng dựa vào, ân cần hỏi han Dương Khai một hồi, ý quan tâm tràn đầy trong lời nói và nét mặt. Dương Khai một lần nữa nói rõ mình không sao, lại hỏi tình hình bây giờ của nàng như thế nào.

An Linh Nhi gượng cười nói:

- Vị tiền bối kia cũng không làm khó gì ta, chỉ là bảo ta hầu hạ bên ả ta mà thôi, cho nên ngươi không cần lo lắng cho ta. Còn ngươi, tại sao từ chối Câu Quỳnh bỏ tiền chuộc cho chúng ta?

- Ngươi cảm thấy không nên từ chối sao?

- Ta không biết, nhưng ả Tuyết Lỵ kia không phải là người tốt gì, ta sợ ở lâu nơi đây sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

- Ả ta không phải người tốt, vậy Câu Quỳnh càng không phải.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng:

- Sở dĩ ta từ chối là vì muốn tìm một đường sinh cơ.

- Hả? Sao lại nói vậy?

An Linh Nhi mơ màng.

Dương Khai giải thích tỉ mỉ:

- Nếu ta nhận tiền chuộc của y, cũng có nghĩa là nợ y một mạng. Đến lúc đó nếu y có yêu cầu gì quá đáng, ta không tiện từ chối.

- Nhưng… ngươi cũng đã cứu một mạng của Câu Xích. Nếu tính ra thì lấy một trả một, không phải là đã huề rồi sao?

- Ngươi thật ngốc.

Dương Khai gõ lên trán nàng.

- Vấn đề lớn nhất chính là chỗ đó.

An Linh Nhi xoa trán, ủy khuất nói:

- Ngươi nói rõ xem nào, ta không hiểu.

- Haiza…

Dương Khai lắc đầu nhìn nàng, nói:

- Ngươi lớn được cũng không dễ dàng gì nhỉ, cũng may Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi luôn nuôi dưỡng ngươi trong tông môn, nếu một mình ngươi ra ngoài bôn ba thì đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

An Linh Nhi bĩu môi.

- Đúng là ta đã cứu Câu Xích. Ơn cứu mạng này hẳn là thứ mà chúng ta có thể dựa vào để rời khỏi Ma cương. Ngươi nghĩ xem Câu Xích có thân phận như thế nào, lão tử của y là Câu Quỳnh, là Ma tướng. Lúc đến đây, Tuyết Lỵ không phải đã nói như vậy sao: Đường đường là Ma tướng tử tự lại để một tên nhân loại cứu sống…

- Trong lời này để lộ ý là, đáng lẽ y không nên được ta cứu, ít nhất là không nên là một tên nhân loại. Nếu ta thật sự thuận theo ý nguyện của Câu Quỳnh, để y chuộc về, không tới vài ngày, ta sẽ chết trên đường!

- A!

An Linh Nhi thất thanh kinh hô, bịt kín cái miệng nhỏ xinh xắn.

- Câu Quỳnh sẽ không truyền tin tức gây trở ngại cho thể diện và uy nghiêm của mình ra ngoài. Cách tốt nhất chính là giết người diệt khẩu, đến lúc đó chết không có đối chứng, chẳng ai biết chuyện con trai mình từng được nhân loại cứu sống.

Dương Khai lạnh lùng cười, trong mắt lóe lên một tia quang mang tinh minh.

- Đây chỉ là suy đoán của ngươi đúng không?

An Linh Nhi có vẻ vẫn chưa tin lắm.

- Cũng không phải là suy đoán, là sự thật!

Dương Khai khẳng định

- Câu Quỳnh thân là nhất phương kiêu hùng, sao có thể hảo tâm hảo ý như vậy. Chuộc con trai mình về, đồng thời dẫn theo ta và ngươi. Ngươi nên biết số tiền chuộc mà y bỏ ra không hề nhỏ, rõ ràng y có ý không muốn cho bất kỳ ai biết. Nếu ta đoán không nhầm thì trên đường Câu Xích về nhà thì đã có cao thủ mai phục đợi chúng ta. Một khi chúng ta lộ diện, cái đợi chúng ta là tiệt sát vô tình!

Thân mình An Linh Nhi khẽ run lên, không khỏi sinh ra một cảm giác may mắn khi tìm được đường sống trong chỗ chết.

- Điểm này, Tuyết Lỵ cũng biết rõ! Nhưng ả ta lại không hề có ý muốn điểm tỉnh ta. Nữ nhân này quả thật âm độc…

Dương Khai nghiến răng nghiến lợi.

- Chẳng trách lúc nãy lúc ngươi từ chối, ả ta cười quái dị như vậy, thì ra là vậy.

An Linh Nhi bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng không kìm được sinh ra một cảm giác vô cùng khâm phục Dương Khai. Chuyện này nếu đổi lại do nàng làm chủ, chắc chắn đã hào hứng đi cùng Câu Xích rồi, không chừng còn hoang tưởng khi đến chỗ Câu Quỳnh, đối phương sẽ đối tốt như thế nào để cảm tạ đã cứu con trai mình, không nghĩ là ở đó là sát cơ ám tàng, hung khí bức nhân!

Trong lòng trào lên cảm giác sợ hãi, nổi giận nói:

- Tên Câu Xích kia cũng là đồ chó vong ân phụ nghĩa. Y phải rõ tâm tính của phụ thân mình mới đúng chứ?

- Hừ, y quá rõ là đằng khác.

Dương Khai cười lạnh liên tục.

- Vậy lúc trước không nên cứu y ra khỏi tiểu huyền giới!

An Linh Nhi tức giận.

- Thất sách của ta, lúc đó ta chỉ muốn lợi dụng chút thân phận và địa vị của y, đáng tiếc là thông minh quá hóa khờ. Nhưng ít nhiều gì thì y cũng có chút tác dụng, ít nhất là dẫn theo chúng ta ra khỏi Sa Hải. nếu không có y, chúng ta có thể sẽ lạc đường cả đời ở trong đó, dù ra khỏi Sa Hải thì cũng sẽ bị Ma tộc nhân khác truy kích đuổi bắt, không chắc sẽ có cơ duyên đến được Sa Thành và sự yên ổn như bây giờ.

Bất gì việc gì có lợi cũng sẽ có hại. Cứ xem mọi người nghĩ như thế nào.

Câu Xích quả thực vô tình vô nghĩa, nhưng Dương Khai vốn không muốn có ý đồ thực tâm kết giao với hắn.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu:

- Đừng nói những điều này nữa, bây giờ phải suy nghĩ nên làm thế nào để sống sót dưới tay của nữ nhân như Tuyết Lỵ. Ngươi vẫn luôn bên cạnh ả ta, chú ý quan sát một chút, xem có điểm gì mà chúng ta có thể lợi dụng được hay không. Một phát hiện vô tình có thể tìm được sinh cơ cho chúng ta đấy.

- Ừ.

An Linh Nhi ra sức gật đầu, vô tình có cảm giác nương tựa cùng Dương Khai.

Lại nói chuyện thêm một lúc nữa, tên cường giả thủ hạ của Tuyết Lỵ kia ở ngoài điện bước nhanh vào. Lúc này Dương Khai mới từ biệt An Linh Nhi, một lần nữa bị dẫn về phòng mình.

Thời gian trôi qua, mọi thứ đều rất yên ổn.

Từ sau ngày Dương Khai từ chối tiền chuộc của Câu Quỳnh, cơ hồ như Tuyết Lỵ đã quên lãng hắn, hai tháng không bị chú ý.

Dương Khai cũng vui vẻ, cả ngày ngoài trừ ngồi tu luyện ra thì liền liên lạc với Thần Thụ.

Hai tháng, thần thức của Thần Thụ trưởng thành rất nhanh. Hôm nay đã có thể dùng thần niệm nói chuyện đơn giản với Dương Khai.

Từ chỗ Dương Khai, nó đã hấp thu được rất nhiều kiến thức, trí tuệ cũng đang nhanh chóng trưởng thành. Hiện giờ nó gần như đã có trí thông minh của một đứa trẻ sáu bảy tuổi. Chỉ hơi bướng bỉnh một chút thôi, còn mọi thứ khác đều rất tốt.

Bây giờ Thần Thụ đang ở trong không gian Hắc Thư, Dương Khai có thể bổ sung năng lượng thuộc tính dương từ nó bất cứ lúc nào, thậm chí còn có thể bổ sung lực lượng thần thức. Quả thực có thể nói là mang theo bên người một kho năng lượng khổng lồ, tiện lợi vô cùng.

Sau hai tháng tu luyện, thực lực của Dương Khai cũng tăng tiến rất lớn.

Hôm nay, lúc Dương Khai cho thần hồn linh thể vào không gian Hắc Thư, đột nhiên phát hiện ra một vài điểm không thích hợp.

Những khoáng thạch quý cất giữ trong không gian Hắc Thư cơ hồ đã mất đi một vài viên.
Những khoáng thạch này là thứ mà lần trước Dương Khai vào tinh không thu thập được. Sau trận tinh không thổi cuốn, trong tinh không còn sót lại không ít những khoáng thạch như vậy, mỗi một viên đều khá quý hiếm. Hắn vốn định dùng những thứ này tạo ra một vài bí bảo, nhưng vẫn không có thời gian, hơn nữa không tìm được luyện khí sư thích hợp.

Dương Khai cũng không rõ số lượng của những khoáng thạch này lắm, nhưng lại ngạy bén phát hiện ra chúng thực sự đã ít đi.

Và ở vị trí mà chúng vốn dĩ tồn tại có một vài vết vụn đá rơi rớt ở đó. Những vụn đá này hoàn toàn là tạp chất vô dụng, nói cách khác, tinh hoa trong khoáng thạch nguyên bản hoàn toàn đã biến mất.

Dương Khai hồ nghi không thôi, cho thần hồn linh thể vào thụ tâm đã hỏi Thần Thụ một phen.

Hắn vốn cho rằng Thần Thụ đã lén hấp thụ tinh hoa của những khoáng thạch đó, nhưng không ngờ Thần Thụ nghe vậy lại không ngừng lắc đầu, tỏ vẻ mình không liên quan.

Dương Khai không kìm được bật cười, không truy hỏi đến cùng.

Thần thức của Thần Thụ chỉ giồng một đứa trẻ. Ở lứa tuổi này nói dối là chuyện rất bình thường.

Dương Khai đương nhiên không có ý trách nó, thậm chí nếu Thần Thụ cần nhưng khoáng thạch này, Dương Khai cũng có thể cho nó hết.

- Ừ, nếu ngươi dùng những thạch đầu này thì cứ việc dùng, hết rồi ta sẽ đi tìm. Đúng rồi, còn có linh dịch ở đó, mỗi ngày ngươi có thể hấp thu một giọt, có thể có ích cho sự trưởng thành của ngươi.

Thần Thụ lập tức có chút vui mừng, liền giơ một nhánh cây ra, tìm được chỗ của Vạn Dược Linh Dịch, cẩn thận hấp thu một giọt, sau đó phát ra những âm thanh thỏa mãn, thích thú.

Dương Khai mỉm cười nhìn nó. Chính lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy có người đang tiến đến gần mình, vội vàng thông báo cho Thần Thụ một tiếng, thần hồn linh thể đi ra.

Vừa mới mở mắt ra thì cửa phòng liền bị đẩy ra. Tên thủ hạ của Tuyết Lỵ vẫy tay với Dương Khai, lạnh lùng nói:

- Ra đây, đại nhân muốn gặp ngươi.

Dương Khai nhíu mày, theo lời đi ra, theo sau tên đó.

Dương Khai không rõ lắm người này rốt cuộc có tu vi như thế nào. Nhưng từ mức độ coi trọng của Tuyết Lỵ với y và áp lực mà y tạo ra cho mình để suy đoán thì chắc chắn y là một vị cường giả Nhập Thánh Cảnh.

Chẳng qua Ma tộc nhân thông thường trường thọ hơn nhân lọai một chút, cho nên nhìn vẻ ngoài thì tên này không lớn tuổi lắm, khoảng chừng ba mươi tuổi, bề ngoài cũng được coi là anh tuấn, đôi lúc lại để lộ bộ dạng bất cần đời.

Duy chỉ có lúc đối diện với Tuyết Lỵ, y mới ra vẻ nghiêm túc, không dám có chút lỗ mãng và thái quá.

- Bằng hữu, xưng hô thế nào đây?

Dương Khai đột nhiên mở miệng hỏi.

Tên đó quay đầu lại, nhìn Dương Khai, cười khẽ một tiếng:

- Đại nhân nói tiểu tử nhà ngươi to gan, hôm nay xem ra quả không sai! Cơ hồ ngươi không có chút cảm ngộ khi bị giam giữ nhỉ!

Dương Khai nhún vai, thần sắc thản nhiên:

- Tuy ta bị các ngươi giam lỏng ở đây, nhưng trong thời gian dài như vậy mà các ngươi cũng không làm gì ta, chứng tỏ ta vẫn còn giá trị lợi dụng đối với các người, ta cần gì phải cảm ngộ?

- Tiểu tử cũng thông minh đấy, ta thích!

Tên đó cười khà khà, trầm ngâm một chút rồi nói:

- Gọi ta Úc Mạt là được rồi.

- Tên gọi Ma tộc nhân của các ngươi rất kỳ lạ…

Dương Khai lắc lắc đầu.

- Ta lại cảm thấy tên của nhân loại các ngươi cổ quái!

Úc Mạt mỉm cười.

- Lần này đại nhân các ngươi muốn tìm ta làm gì?

Dương Khai lại hỏi.

- Ta không biết, có lẽ là cảm thấy ngươi không có giá trị, muốn giết ngươi cũng nên.

Úc Mạt làm ra vẻ vui mừng khi thấy người khác gặp họa, ngả ngớn huýt gió

- Cho nên tốt nhất là ngươi hãy chuẩn bị tâm lý đi, nếu không chút nữa có thể sẽ phải chết không nhắm mắt đâu.

Khóe miệng Dương Khai co rút, vẻ mặt không thay đổi.

Úc Mạt thấy vậy, thầm gật đầu, cảm thấy thên tiểu tử này quả nhiên có chút khác người. Nếu đổi lại người khác nghe thấy tin này, e là đã sợ tới mức tè ra quần rồi. Nhưng hắn lại tỏ vẻ không chút sợ sệt.

Chương 780: Thử.

Vẫn là trong đại điện trước kia, Tuyết Lỵ yên lặng chờ ở đó, An Linh Nhi lại không xuất hiện.

Úc Mạt dẫn Dương Khai tới đây, cung kính bẩm báo một tiếng, nghiêm nghị đứng một bên, thờ ơ lạnh nhạt.

Tuyết Lỵ khẽ gật đầu, giương mắt liếc nhìn Dương Khai, thản nhiên nói:

- Nuôi ngươi mấy ngày nay, đã chuẩn bị cho ta chút giá trị nào chưa?

Dương Khai chau mày:

- Không biết ngươi nói gì?

Tuyết Lỵ cười ha ha đứng dậy, giọng trong trẻo:

- Ta đã từng nói, Sa Thành ta không nuôi phế vật! Nếu ta đã để cho ngươi sống, đương nhiên sẽ không nuôi không ngươi. Ừ, Siêu Phàm nhất tầng cảnh, trong nhân loại, với độ tuổi này của ngươi mà có tu vi như vậy, cũng không phải dễ. Hẳn ngươi là một đệ tử hạch tâm của một đại thế lực nào đó đúng không?

Dương Khai không lên tiếng trả lời.

- Nhưng điều này không liên quan gì đến ta. Ta cũng không quản ngươi xuất thân từ thế lực nào. Đã rơi vào tay ta thì phải ngoan ngoãn nghe lời, ta bảo ngươi làm gì thì làm cái đó. Nếu dám cãi lời, ngươi biết hậu quả rồi đó…

Nói xong, trong đôi mắt long lanh kia liền lướt qua tia hàn quang lạnh lùng, nghiêm nghị.

- Vậy bây giờ ngươi muốn ta làm gì?

Dương Khai trầm giọng hỏi.

- Giết người! Hoặc bị giết!

Tuyết Lỵ cười khẽ, khua tay, nói:

- Úc Mạt, nói rõ cho hắn đi, đã đến lúc cho hắn xuất tràng rồi.

Mông đẹp lại ngồi vào chiếc ghế của mình, nằm nghiêng lười biếng, ra vẻ nhàn rỗi nhìn Dương Khai.

Úc Mạt đứng tại chỗ, cất giọng nói:

- Đất đai xung quanh Sa Thành ta cằn cỗi, những vùng đất khác mà Tuyết Lỵ đại nhân thống lĩnh cũng không được gọi là phì nhiêu cho lắm, thậm chí ngay cả năng lượng thiên địa cũng đều như vậy! Hơn nữa nơi đây giáp với Sa Hải, cũng không có đường cho tiểu thương đi qua. Theo đạo lý mà nói, trong lãnh thổ của Tuyết Lỵ đại nhân phải rất bần cùng mới đúng.

- Chẳng lẽ không phải?

Dương Khai quay đầu nhìn y.

Úc Mạt mỉm cười:

- Không những không phải, mà hoàn toàn trái ngược. Sự giàu có của Sa Thành ta không thành trì nào ở Ma cương có thể so sánh được. Mỗi năm, tài phú ra vào nơi đây lớn không thể nào tưởng tượng được.

Dương Khai nhướng mày, hơi có vẻ kinh ngạc.

Úc Mạt đắc ý nhìn Dương Khai, vốn cảm thấy tên tiểu tử này sẽ hỏi tại sao, nhưng đợi mãi chẳng thấy hắn có ý mở miệng hỏi, lập tức thấy mất hứng, bĩu môi giải thích:

- Vì Sa Thành ta có một nơi có thể thu hút đủ loại nhân vật đến Ma cương, nơi này chính là nơi phát tài lớn nhất của Sa Thành ta, thậm chí ngay cả ba vị Ma tướng khác cũng sẽ phái người thường trú ở đây!

- Hả?

Dương Khai không kìm được thấy hứng thú

- Nơi nào mà có thể thu hút được sự chú ý của nhiều người như vậy?

- Tử đấu tràng!

Úc Mạt nhếch miệng cười

- Nói đơn giản là nơi để các vũ giả có cảnh giới ngang nhau vào đó liều chết. Những địa nhân vật kia sẽ dựa vào mắt nhìn người và sở thích của mình, đặt một lượng lớn tinh thạch hoặc vật tư cho một người nào đó. Nếu người này thắng thì họ có thể thu được một khoản tiền lời nhất định. Căn bản là tỉ lệ đặt cược không giống nhau nên tiền lời thu được cũng khác. Nếu vận khí tốt, có thể có được tiền lời gấp mười mấy lần!

- Đây không phải là đánh cược sao?

- Chính là đánh cược!

- Nhà cái là Sa Thành các ngươi à? Nói như vậy thì các ngươi lúc nào cũng là kẻ được lợi.

Dương Khai cười cười.

- Bọn ta cũng phải tu luyện, tuy luyện thì phải cần vật tư. Lãnh thổ cằn cỗi, chỉ có thể nghĩ cách moi tiền từ trong túi của những người kia thôi.

- Muốn ta đi tử đấu với người ta đúng không?

- Đúng. Nơi này vốn có mấy người, nhưng gần đây đều bị người ta đánh chết, khiến bọn ta cũng thua không ít tinh thạch. Ngươi là Siêu Phàm nhất tầng cảnh, chiến đấu với người khác tuy không có gì đáng xem, nhưng chỉ cần vận hành thích đáng, chúng ta vẫn có thể xoay chuyển được không ít tổn thất.

Úc Mạt khẽ gật đầu.

- Vậy ta có được lợi gì không?

Dương Khai hỏi.

- Ngươi còn muốn được lợi?

Úc Mạt nghe vậy thì sững người.

- Đương nhiên, ta đặt cược sinh tử, chẳng lẽ chẳng được chút lợi lộc gì?

Dương Khai làm ra vẻ đó là chuyện đương nhiên.

- Có ý tứ, đại nhân, hắn muốn hưởng lợi, làm sao đây?
Úc Mạt ngẩng đầu hỏi Tuyết Lỵ.

- Cho hắn chút lợi ích là được rồi.

Úc Mạt cúi đầu, gật gật, nói với Dương Khai:

- Nếu đại nhân đã nói như vậy thì chỉ cần người có thể để bọn ta thắng một trận, sẽ cho ngươi một nửa số tiền lời.

Dương Khai trầm ngâm một lúc, khẽ gật đầu:

- Được.

Quay đầu nhìn Tuyết Lỵ, hỏi:

- Nếu ta có thể dùng cách này nộp đủ tiền chuộc, ngươi sẽ thả ta đi?

Tuyết Lỵ mở mắt, lạnh lùng nhìn Dương Khai, rồi lại nhắm mắt, thản nhiên nói:

- Có tâm tình, nếu ngươi thành thật nghe lời, chuyện này còn phải thương lượng. Nhưng nếu ngươi còn dám kén chọn, đòi này đòi nọ thì ta giết ngươi ngay lập tức. Úc Mạt, thử xem bản lĩnh hắn như thế nào, nhưng đừng chỉ là đồ rác rưởi chỉ biết nói.

Vừa dứt lời, thân thể Úc Mạt đột nhiên bính phát ra một cỗ uy áp kinh khủng, chụp xuống đầu Dương Khai.

Người Dương Khai chùn xuống, chút nữa là quỳ xuống đất, cảm nhận được lực lượng cường hoành ẩn chứa trong cỗ uy áp này, sắc mặt cũng biến đổi, chân nguyên trong kinh mạch điên cuồng vận chuyển, chống đỡ áp lực đến từ Úc Mạt.

- Hử?

Úc Mạt lập tức kinh nghi, y vốn nhìn Dương Khai không thuận mắt, định nhân cơ hội này giáo huấn hắn một chút, cho nên mới không lưu tình, chuẩn bị nhất kích khiến hắn quỳ xuống đất, mài dũa tính bướng bỉnh của hắn, diệt bớt nhuệ khí của hắn, nhưng không ngờ tên tiểu tử này lại chống đỡ lại.

Thần sắc lạnh lùng, lực lượng một lần nữa lại gia cường không ít.

Dương Khai kêu rên, thân hình dần dần chùn xuống, hai gối cong lại, sắc mặt đỏ bừng, cắn chặt răng, ánh mắt giận dữ nhìn Úc Mạt, một thân huyết nhục nhuyễn động.

Răng rắc…

Bạch ngọc thạch trên mặt đất bỗng vỡ vụn, một cỗ khí lãng tàn sát bừa bãi xung quanh Dương Khai, tường trong đại điện nứt thành từng đường dài ngắn khác nhau, có vài bức lung lay như muốn đổ.

Tuyết Lỵ cuối cùng cũng mở mắt, nhìn xoáy vào Dương Khai, vẻ mặt mong đợi, cơ hồ muốn xem rốt cuộc Dương Khai có thể kiên trì bất đảo dưới thủ đoạn của Úc Mạt không.

Dưới uy áp kinh khủng của Úc Mạt, thân hình Dương Khai run rẩy, gân xanh nổi lên, nhưng trước sau không quá mười tức, hắn cơ hồ đã thích ứng được loại áp lực này, thân mình đang khuỵu xuống bỗng lại chầm chậm đứng thẳng lên.

Thần sắc Úc Mạt khẽ thay đổi, y phóng thích ra bao nhiêu lực lượng, trong lòng mình tự rõ. Dưới uy áp như vậy, đừng nói là vũ giả Siêu Phàm nhất tầng cảnh, ngay cả vũ giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh đều không có bất kỳ lực phản kháng, chỉ có đạt đến tam tầng cảnh mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được.

Nhưng tên tiểu tử này lại chống đỡ nổi, dù nhìn có vẻ vô cùng gian khổ.

Hừ lạnh một tiếng, lực lượng của Úc Mạt lần thứ ba gia cường.

Rắc…

Đôi chân Dương Khai lún xuống mặt đất tới đầu gối.

Lúc này, Dương Khai động đậy, thân mình như mũi tên bắn ra từ chỗ cũ, chân nguyên giữa hai tay phún dũng, công kích Úc Mạt với khí thế lôi đình. Người còn chưa tới, trên tay đã xuất hiện một thanh cự kiếm kim sắc, chụp xuống đầu Úc Mạt.

Sát cơ trong mắt Úc Mạt nghiêm nghị, một thân chân nguyên thôn thổ như xà tâm, tản phát ra khí tức vô cùng nguy hiểm.

- Đủ rồi! Tuyết Lỵ thản nhiên quát, vang vọng trong đại điện.

Xung kích vô hình truyền tới, thân hình Dương Khai đột nhiên đình trệ, Huyền Thiên Kiếm nắm trong tay cũng ứng thanh hóa thành huỳnh quang biến mất, nặng nề rơi xuống.

Một thân lực lượng của Úc Mạt cũng gấp rút thu hồi, chau mày nhìn Dương Khai đang bò dậy từ mặt đất, lạnh giọng quát:

- Tiểu tử, vừa nãy ngươi muốn giết ta?

Dương Khai cười u ám.

- Chân Dương nguyên khí, đúng là khí tức khiến người ta chán ghét!

Tuyết Lỵ chau mày, dường như có chút không vui.

Tuy với tu vi của nàng sẽ không bị chân nguyên của Dương Khai áp chế, nhưng lại như thủy hỏa bất dung vậy. Ma nguyên trong nội thể nàng thiên sinh đã bài xích loại Chân Dương nguyên khí này.

- Thực lực lại không tệ, bổn tọa coi thường ngươi rồi.

Tuyết Lỵ khẽ gật đầu. Có thể kiên trì dưới lực lượng của Úc Mạt lâu như vậy, thậm chí đến lúc sau cùng còn dám xuất thủ phản kích, bộ dạng như muốn kích sát Úc Mạt. Tên tiểu tử nhân loại này có lực chiến đấu và ý chí vượt xa tu vi hiện tại của hắn!

Tuyết Lỵ thân là cường giả Nhập Thánh Cảnh, chút nhãn lực này vẫn phải có.

- Đại nhân, như vậy có thể lợi dụng một chút.

Úc Mạt lạnh lùng liếc nhìn Dương Khai, vẻ mặt xuẩn xuẩn dục động.

- Ừ, đã đến lúc đám khốn kiếp kia đại xuất huyết rồi.

Tuyết Lỵ cười lạnh lùng,

- Sắp xếp chiến đấu ngày mai cho hắn, ta muốn hắn chiến thắng bằng cách gian khổ nhất!

- Thuộc hạ rõ!

Úc Mạt cười khà khà dữ tợn, ánh mắt nhìn Dương Khai như dã lang nhìn sơn dương.

- Ta còn có một yêu cầu!

Dương Khai nhún nhún vai, trước khi Tuyết Lỵ nổi giận liền nói thêm:

- Yêu cầu cuối cùng!

- Nói!

Tuyết Lỵ không vui quát.

- Cho ta một bí bảo có thể cải biến dung mạo, ta không hi vọng hình dáng của mình bị quá nhiều người nhìn thấy. Nếu không sau này sẽ có rất nhiều Ma tộc nhân đến truy sát ta.

Dương Khai nói.

Tuyết Lỵ sững sờ rồi nhanh chóng phản ứng lại, cười ếu ớt, nói:

- Ngươi suy nghĩ thật xa.

Chỉ cần Tuyết Lỵ vận hành thích đáng, thì Dương Khai có thể đem về lượng lớn tài phú cho nàng. Những tên Ma tộc nhân thua cuộc kia không dám nổi giận với Tuyết Lỵ, đương nhiên muốn trút hết oán giận lên người Dương Khai. Đến lúc đó dù Dương Khai vừa có được tự do từ tay Tuyết Lỵ, e cũng không thể nào rời khỏi Ma cương.

Dương Khai có một bí bảo như vậy, do Đỗ Vạn tặng hắn.

Nhưng hắn không dám động dụng, dù sao lúc ấy, chính là dùng dung mạo do bí bảo ấy cải biến thành tham gia tranh đoạt dược dịch của Thiên Niên Ma Hoa. Một khi bị nhận ra thì phiền phức lớn, cho nên chỉ có thể cầu cứu Tuyết Lỵ.

- Ta cũng không có bí bảo đó, quá quý hiếm.

Tuyết Lỵ lắc lắc đầu,

- Nhưng có thể cho người một chiếc mặt nạ, che đi một chút là được rồi.

- Cũng được!

Dương Khai gật gật đầu.

- Dẫn đi đi! Tối nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai đừng có chết đó!

Tuyết Lỵ cười khẽ.

Úc Mạt lại dẫn Dương Khai về căn phòng lúc trước. Trước khi đi, trực tiếp đánh vào người Dương Khai mấy đạo chân nguyên, bỗng chốc, Dương Khai liền cảm thấy tốc độ lưu chuyển của chân nguyên tự thân trở nhên chậm hơn rất nhiều.

- Biết vì sao phải làm vậy không?

Úc Mạt hỏi.

Dương Khai khẽ gật đầu, không chút phản kháng. Suy đoán từ những lời lúc nãy Tuyết Lỵ nói, nàng muốn ngày mai mình diễn một trận đại chiến cửu tử hoàn sinh, để lừa gạt cái nhìn của những Ma tộc nhân kia, quấy nhiễu phán đoán của chúng. Cứ như vậy, sau khi mình xuất tràng, họ sẽ đánh giá thấp chiến lực của mình, sẽ không quá xem trọng mình, sẽ đặt cược nhầm đối tượng.

Nếu không có thủ đoạn của Úc Mạt, Dương Khai rất có khả năng sẽ để lộ một vài manh mối. Những Ma tộc nhân đặt cược kia không phải là kẻ mù, một đám mắt mũi minh lượng không đấy.

Chương 781: Tử đấu tràng.

Tử đấu tràng, nét đặc sắc lớn nhất của Sa Thành, rất nhiều nhân vật lớn trong biên cương đều sẽ dẫn những vũ giả do mình bồi dưỡng hoặc bắt được, sắp xếp họ vào tử đấu tràng, tiến hành cuộc chiến sinh tử với những người khác, từ đó trục lợi.

Không có hạn chế gì cả, chỉ cần là Ma tộc nhân đều có tư cách tham gia.

Đối với những Ma tộc nhân bản tính tàn nhẫn mà nói thì đây nhất định là nơi rất hấp dẫn. Họ có thể thưởng thức những cuộc chiến đẫm máu trong tử đấu tràng, còn có thể cá cược tài vật, cho nên tử đấu trường luôn là mối làm ăn khá thịnh vượng. Vì vậy, hằng năm Sa Thành đều sẽ thu về một lượng lớn tài phú và vật tư.

Trong tứ đại Ma tướng, nếu luận về mức độ giàu có thì nhất định Tuyết Lỵ thuộc vào hàng thứ nhất. Điều này không thể bàn cãi.

Úc Mạt giải thích về tình hình của tử đấu tràng cho Dương Khai một lượt rồi rời đi.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, Dương Khai nghỉ ngơi dưỡng sức.

Trưa ngày hôm sau, Úc Mạt lại đến, dẫn Dương Khai ra ngoài.

Rời khỏi cung điện có độ cao trăm trượng so với mặt nước biển, cùng Úc Mạt bay về phía Sa Thành. Một lát sau, một tràng địa hình tròn liền ập vào tầm mắt của Dương Khai.

Bãi đất này có diện tích rất lớn, xung quanh là đủ loại cấm chế và kết giới thần diệu, từng tầng cao đài bao chung quanh. Giờ khắc này, trên cao đài đã chật kín người, vô số Ma tộc nhân đang ngồi ngay ngắn quan sát cuộc chiến giữa hai vũ giả.

Thực lực của hai vũ giả cũng không phải là rất cao, nhưng liều mang đánh nhau tương đối thảm thiết. Cả hai người đều một thân máu đen, chi thể bất toàn, nhìn nhau bằng ánh mắt thù hận, lần lượt thi triển bí bảo và vũ kỹ của mình, máu nhuộm sa tràng.

Chiến đấu đến lúc này đã thu hút từng đợt reo hò trên cao đài.

Dương Khai liếc nhìn vài lần, vẻ mặt lãnh đạm.

Úc Mạt liếc hắn, cười lạnh, nói:

- Chút nữa người phải chiến đấu ở đây, đối thủ của ngươi có tu vi ngang ngửa với ngươi, nhưng y khác ngươi. Y có thể thi triển toàn lực, còn ngươi chỉ có thể dùng một nửa lực lượng. Cẩn thận một chút, tuy ta không quan tâm đến sống chết của ngươi, nhưng đại nhân vẫn rất hi vọng ngươi có thể đem về chút tài phúc cho Người.

- Ta biết rồi!

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

Lúc hai người đến đây, một nơi nào đó trên cao đài liền ném ra một cái nhìn lạnh lùng nghiêm nghị. Dương Khai quay lại nhìn thì thấy Tuyết Lỵ ngồi ở đó, An Linh Nhi hầu hạ bên cạnh.

Bốn mắt nhìn nhau, An Linh Nhi không khỏi bịt miệng, cơ hồ thốt lên một tiếng Dương Khai, nhưng Tuyết Lỵ lập tức trừng mắt nhìn nàng.

An Linh Nhi lập tức không dám lên tiếng, Dương Khai cũng chậm rãi lắc đầu với nàng, ra hiệu cho nàng đừng quá kích động.

Bay qua khoảng không trên tử đấu tràng, Úc Mạt dẫn Dương Khai vào một dũng đạo dưới lòng đất. Đi một hồi lâu mới nhìn thấy một chút ánh sáng.

Phía trước dũng đạo chính là bên trong tử đấu tràng.

Sớm có thủ hạ của Tuyết Lỵ tĩnh hậu ở đây, thấy Úc Mạt tới, tất cả đều cung kính chào hỏi.

- Úc Mạt đại nhân, lần này là tên tiểu tử nhân loại này xuất chiến sao?

Một nam tử mặt mày xanh lét hỏi.

- Uhm, tư liệu đã báo lên trên rồi, tỉ lệ đặt cược cũng đã định rồi.

Úc Mạt khẽ gật đầu.

Nam tử mặt mày xanh lét kia cười hì hì ác độc đánh giá Dương Khai, trầm giọng quát:

- Tiểu tử, ngươi phải mở mắt ra mà nhìn cho rõ, đối thủ của ngươi không phải là dễ đối phó. Y xuất chiến ba lần, cả ba lần đều thắng. Trong số những vũ giả đồng đẳng cấp, không ai có thể sống sót trong tay y quá một nén nhang. Chút nữa không được chết khó coi quá đâu đó.

- Đợi y có thể sống được một nén nhang thì hẵng nói đi.

Thần sắc Dương Khai lãnh đạm, không chút kinh hoảng.

- Hứ…

Nam tử mặt mày xanh lét kia liền giật mình kinh hãi.

- Tiểu tử nhân loại từ đâu đến mà càn rỡ như vậy, đại gia phải xem xem ngươi giết chết y trong vòng một nén nhang như thế nào đấy!

Úc Mạt cũng liếc mắt nhìn Dương Khai, hừ lạnh một tiếng, rõ ràng cảm thấy Dương Khai đang nói mạnh miệng. Tuy y đã từng thử trình độ của Dương Khai, biết thực lực của hắn không tầm thường, nhưng bây giờ một thân lực lượng chỉ có thể phát huy được một nửa, có thể sống sót là đã ghê gớm lắm rồi, nói ra những lời càn rỡ như vậy thực sự là có chút không biết tự lượng sức mình. Dương Khai không nói nhiều nữa, chỉ im lặng chờ đợi.

Trong tử đấu tràng, cuộc chiến giữa hai vũ giả kia đã có kết quả. Một người bị phanh thây, một người bị tàn phế, lập tức có người tiến đến dọn dẹp chiến trường. Kẻ bị đánh tàn tật kia tuy sống sót, nhưng cũng chỉ kéo dài chút hơi tàn. Người dọn dẹp chiến trường nhìn thấy cảnh này, nhìn lên cao đài hỏi nên xử lý như thế nào. Sau khi có được câu trả lời liền quay đầu lại trực tiếp kích sát kẻ thắng trận kia.

Máu nhuộm đại địa, thấy trên cao đài lại truyền đến một đợt reo hò.

Lại đợi thêm một lúc, Úc Mạt mới gật đầu với Dương Khai nói:

- Đến lượt ngươi rồi, nhớ kỹ lời đại nhân nói hôm qua!

Vẻ mặt Dương Khai lãnh đạm, đeo mặt nạ mà Úc Mạt chuẩn bị cho mình xong, bước về phía trước.

Trong một dũng đạo đối diện kia cũng có một người từ từ bước ra. Người này cao lớn thô kệch, cởi trần, một thân huyết nhục nổi cuồn cuộn, tràn đầy lực lượng mang tính bạo phát, chỉ riêng cái đầu cũng gấp hai lần Dương Khai, có khi còn hơn.

Y càng tiến lại gần, một cỗ sát khí ngút trời úp tới, hung mãnh như cuồng phong bạo vũ, cơ hồ muốn dùng khí thế này xé nát Dương Khai đang sống sờ sờ kia.

Nhưng Dương Khai đứng yên bất động như một tảng đá ngầm vạn năm. Lúc sát khí này ập đến trước mặt hắn, liền chủ động tách ra hai bên.

Trên khán đài, không ít ngươi lộ vẻ thích thú, cảm thấy trận chiến sinh tử này hẳn sẽ rất thú vị. An Linh Nhi đứng bên cạnh Tuyết Lỵ nắm chặt tay, căng thẳng quan sát.

Một lát sau, hai người đứng cách nhau khoảng mười trượng, nhìn nhau chăm chú.

Tráng hán đối diện hẳn là một nhân loại, cũng không biết vì sao lại bị bắt đến biên cương này. Theo như Úc Mạt nói trước kia thì vũ giả vào tử đấu tràng chiến đấu, đa số đều bị bắt tới giống Dương Khai. Để bảo toàn tính mạng, không thể không tử chiến với người khác. Cũng có một số chủ động dựa dẫm dưới trướng của một vài đại nhân vật của Ma tộc, từ đó kiếm chút lợi ích và địa vị. Còn có một số là thành viên nòng cố do những đại nhân vật tự bồi dưỡng lấy.

Nhưng dù vì nguyên nhân gì thì đã vào tử đấu tràng, mục tiêu cuối cùng chỉ có một – giết chết địch nhân!

- Tiểu tử, giấu đầu lòi đuôi, không dám lộ diện mạo thật sao? Khà khà, quỳ xuống lạy gia gia ba cái, đại gia sẽ tha cho ngươi một mạng, sao!

Tráng hán kia đột nhiên quát lên, tiếng quát như sấm rền vang lên bên tai Dương Khai.

Tiếng quát này không những có dụng ý uy hiếp địch nhân, còn ẩn chứa một tia công kích thần thức hỗn loạn. Nếu không cẩn thận trúng chiêu thì lập tức sẽ mất đi ý chí chiến đấu, đến lúc đó sẽ bị tráng hán này đuổi cùng giết tận, không có lực đánh trả.

Nhưng mánh khóe như thế này rõ ràng không có tác dụng với Dương Khai, nghe xong hắn cũng không tỏ vẻ gì nhiều, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương, chậm rãi động đậy thân dưới, vận chuyện chân nguyên, cảm nhận trạng thái tự thân.

Vì Úc Mạt mà bây giờ tốc độ vận chuyển chân nguyên của Dương Khai giảm mạnh, phản ứng tự thân cũng trở nên chậm chạp hơn rất nhiều. Không giải được cấm chế của y thì hoàn toàn không thể phát huy được trình độ đỉnh cao.

Nhưng dùng để đối phó với tên tráng hán này, miễn cưỡng chắc cũng đủ dùng.
- Tiểu tử, ngươi điếc à?

Tráng hán kia không thấy đáp lại liền nổi giận gầm lên một tiếng.

Vừa dứt lời, y liền nhìn thấy thân hình Dương Khai khẽ lắc, một cỗ sát cơ ẩn chứa bỗng nhiên từ bên hông ập tới. Giữa hai chân mày tên tráng hán thoáng qua một tia thần sắc âm lãnh, khóe miệng từ từ nhếch lên, nhưng không hề có ý muốn tránh né.

Ầm…

Một âm thanh truyền đến, nhất kích của Dương Khai đánh vào chỗ thắt lưng của đối phương, nhưng lại phát hiện đối phương không hề động đậy, thân thể cứng rắn như thiết bản, lực đạo phản lại thậm chí còn khiến cánh tay hắn run lên.

Hình như thực lực của đối phương cũng không tồi! Dương Khai lập tức tỉnh ngộ, có thể thắng liền ba trận trong tử đấu tràng, kinh nghiệm chiến đấu và năng lực bản thân của tên tráng hán này đã vượt qua mức thường nhân, nếu không thì đã chết từ lâu rồi.

Nhất kích vô công, không đợi Dương Khai rút chiêu, tráng hán kia lại nở nụ cười gian ác, vô thanh mà quỷ bí. Một chưởng đao không biết giơ lên từ lúc nào, ngưng tụ hết chân nguyên toàn thân, hung hăng đánh xuống.

Chân nguyên khởi động, giữa không trung huyễn hóa ra một thanh có khí thế như cự chùy.

Công kích chưa tới, đại địa của tử đấu tràng đã lõm xuống, có thể thấy uy năng khủng bố của nhất kích này.

Thần sắc Dương Khai lóe lên, có vẻ như có chút ngây ngốc, căn bản không kịp rút tay về.

Ngay sau đó, chưởng đao trực tiếp chặt xuống cánh tay Dương Khai.

Cùng với âm thanh trong trẻo vang lên, cánh tay của Dương Khai bị chặt gãy, mềm nhũn thõng xuống. Mãi đến lúc này, hắn mới miễn cưỡng lùi ra, chậm rãi kéo giãn khoảng cách với tráng hán.

Trên khán đài, một trận reo hò.

Những Ma tộc nhận xem trận chiến kia vốn nhìn thấy Dương Khai đeo mặt nạ xuất tràng, bộ dạng bình tĩnh, còn cho rằng hắn có bản lĩnh gì đặc biệt, nhưng không nghĩ chỉ một lần giao phong đã bị chặt gãy cánh tay, thực là khiến họ thất vọng vô cùng.

- A!

An Linh Nhi hét lên một tiếng, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ lo lắng.

Tuyết Lỵ nheo đôi mắt phượng nhìn chằm chằm Dương Khai bên dưới, hé miệng cười.

Trong tử đấu tràng, Dương Khai bị nhất kích chặt gãy cánh tay mới từ từ đứng vững bước chân. Tên tráng hán kia liền ập tới trước mặt hắn nhanh như thiểm điện. Hai cánh tay cường tráng bỗng nhiên lóe ra điện hồ hắc sắc, cánh tay cũng trở nên dữ tợn đáng sợ.

Thân hình cường tráng toát ra một cỗ khí tức tanh máu tàn bạo, từng tia hàn quang hiện ra khiến người ta run sợ, rót vào lòng bàn tay, khí thế hùng hổ.

Trong lòng bàn tay của y lập tức xuất hiện hai quang cầu năng lượng lập lòe hắc sắc như thiểm điện, to bằng chậu rửa mặt, sát khí đằng đằng.

Song thủ huy động, trực tiếp bao lấy Dương Khai bên trong.

Điện mang dũng động!

Như muốn dùng nhất kích này giết chết Dương Khai!

Dương Khai không chút lực phản kháng, di chuyển dưới sự quấy phá của điện mang hắc sắc, nhưng căn bản không tránh được. Toàn thân từ trên xuống dưới bị vô số chưởng ấn ấn xuống, tiên huyết cuồng bạo phun ra, nhìn vô cùng thê thảm.

Tiếng reo hò trên khán đài truyền xuống càng lớn.

Cái bọn họ muốn thưởng thức là đại chiến nhiệt huyết sôi trào, chứ không phải là kiểu đồ sát nhất diện này.

Biểu hiện của Dương Khai thực khiến người ta vô cùng khinh bỉ. Những Ma tộc nhân ôm tâm lý may mắn đặt cược cho hắn càng chửi rủa thậm tệ, vô cùng khó nghe.

Thậm chí ngay cả Tuyết Lỵ cũng khẽ chau mày, vẻ mặt lạnh lùng.

Nàng đang nghĩ biểu hiện trước kia của Dương Khai có phải là ngoài dự liệu không. Kỳ thực thì bản lĩnh thực sự của hắn không ra gì cả, nếu không sao lúc tử chiến với vũ giả đồng cảnh giới lại không chịu nổi nhất kích?

Chịu đựng công kích như vậy, căn bản là hắn không thể sống sót!

Lại là một phế vật! Tuyết Lỵ thầm hừ lạnh, dần mất đi hứng thú với Dương Khai.

Chương 782: Ma lệ.

Tiên huyết nhuộm đỏ cả đại địa, bộ dạng Dương Khai thê thảm. Ngược lại, đối thủ của hắn càng chiến càng mạnh, đoạt hết tiên cơ.

Tên tráng hán kia chiến đấu đến lúc này, nhất quyền đánh bay Dương Khai lên không trung. Đến khi hắn rơi xuống, lại cho một quyền lên lưng hắn, đánh Dương Khai xuống bùn đất.

Bụi đất mịt mờ, mọi người đều không nhìn rõ được tình hình trong trận chiến. Vì kết giới và cấm chế xung quanh tử đấu tràng bao phủ, ngay cả Nhập Thánh Cảnh phóng thần thức cũng không thể thăm dò được quá nhiều tin tức, chỉ mơ hồ cảm nhận được trận chiến này kết thúc tại đây.

Thật là vô vị! Không ít người thầm nghĩ.

Suy nghĩ còn chưa dứt, một cỗ lệ khí hung mãnh bỗng nhiên xuất hiện từ trong đám bụi đất mịt mù. Bình địa cuộn thành một cỗ cuồng phong, trong nháy mắt, bụi đất biến mất.

Đến khi mọi người nhìn rõ thế cục trước mắt thì không khỏi kinh hô.

Vốn dĩ ngã xuống bất động, thậm chí đã bị trọng sang thân vong nhưng giờ khắc này Dương Khai lại dùng đại thủ còn lành lặn kia vật ngã đối thủ của mình xuống đất.

Cánh tay ấy phủ lên gương mặt của tên tráng hán kia, không lớn nhưng lại như màn trời buông xuống. Mặc cho tên tráng hán kia giãy giụa như thế nào cũng không thể đứng dậy được.

Trong nháy mắt lúc nãy, không ai nhìn rõ trong đám bụi đất kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Khi bụi đất bay hết lại xuất hiện cảnh tượng này, thực là đủ để người ta thấy kinh ngạc.

Tuyệt địa phản kích, chuyển bại thành thắng không phải là họ chưa từng thấy, nhưng trước giờ chưa có lần nào lại mù mờ u mê như hôm nay.

Trong nháy mắt này, chiếc mặt nạ trên khuôn mặt Dương Khai cơ hồ cũng trở nên cực kỳ ác nghiệt.

Hai lực phong lôi dũng động, từ thủ chưởng của Dương Khai rót vào trong thân thể của tên tráng hán kia, hình thành một vùng Sát Lục Tràng trong nội thể của y.

Binh…

Đại hán thân hình cường tráng trực tiếp bạo thành một đám huyết vụ, hài cốt không còn!

Trên khán đài, đôi mắt đẹp của Tuyết Lỵ lóe sáng, thầm kinh ngạc nhìn Dương Khai, cơ hồ không nghĩ là hắn lại có biểu hiện khác lạ như vậy, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, lộ ra một nụ cười.

- Thực lực thực sự của hắn rốt cuộc là như thế nào?

Tuyết Lỵ đột nhiên nhẹ giọng hỏi An Linh Nhi.

- Ta không nói cho ngươi!

An Linh Nhi không ngừng lắc đầu.

- Không nói với ta?

Lần này Tuyết Lỵ không những không nổi giận, ngược lại còn lộ ra vẻ như có điều suy nghĩ, mím môi cười:

- Vậy ta tư nghĩ cách tìm hiểu là được.

Nhìn xuống tử đấu tràng phía dưới, một cánh tay thõng xuống, toàn thân đầy thương tích, Dương Khai đang bước từng bước về phía dũng đạo. Tuyết Lỵ bỗng nhiên cảm thấy tên tiểu tử nhân loại này hẳn là có chút bản lĩnh khác người.

Trên khán đài, sau một hồi lâu yên ắng, bỗng nhiên bạo phát một trận huyên náo. Đa số mọi người dường như đều không thể chấp nhận được kết quả như vậy, đang bàn luận sôi nổi.

Dương Khai đã quay về dũng đạo, hai mắt của Úc Mạt chớp động hàn quang, nhìn hắn chằm chằm.

Nam tử mặt mày xanh lét kia càng há hốc miệng, ngây ngốc tại chỗ, tròng mắt sắp rơi ra ngoài.

Căn bản là không tới một nén nhang, tên tiểu tử nhân loại ăn nói ngông cuồng này đã giết được đối thủ.

- Trận này có vẻ gian khổ nhỉ?

Dương Khai bỏ mặt nạ xuống, nhìn Úc Mạt hỏi.

Khóe miệng Úc Mạt co rút, khẽ gật đầu.

Không những gian khổ, còn tương đối giống thật, không chút sơ hở, ngay cả Úc Mạt cũng cho rằng Dương Khai chết chắc, nhưng không ngờ giờ phút cuối cùng lại khiến người ta kinh ngạc.

Tên tiểu tử này thật to gan. Hắn không sợ chịu công kích cuồng bạo như vậy sẽ không dậy nổi sao?

Lúc này Dương Khai mới rung nhẹ cánh tay bị chặt gãy, âm thanh giòn tan vang lên, trong nháy mắt đã nối lại.

- Trận sau sắp xếp cho ta Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh đi. Như vật thì các ngươi có thể kiếm được nhiều lợi ích hơn, ta cũng được lợi nhiều, nộp đủ tiền chuộc sớm chút nào thì ta cũng đi sớm được chút ấy!

Dương Khai nhếch miệng cười.

Úc Mạt không khỏi có chút thất thần.

Một lần nữa theo y đi về cung điện, Dương Khai nghỉ ngơi lấy sức.

Cơ hồ vì thắng lợi lần này, cho nên đãi ngộ của Dương Khai cũng trở nên tốt hơn rất nhiều. Trong thức ăn đưa tới có không ít lễ phẩm, ngay cả An Linh Nhi cũng được Tuyết Lỵ cho phép tới thăm Dương Khai một lần.

Hai người nói chuyện với nhau rất lâu, An Linh Nhi mới rời đi.

Ba ngày sau, Dương Khai được sắp xếp trận chiến thứ hai.

Có lẽ là bởi vì biểu hiện khác lạ lần trước, lúc hắn lại đeo mặt nạ xuất tràng đã thu hút được sự quan tâm chú ý của không ít người.

Vậy mà lần này, đối thủ của hắn quả nhiên là Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh.

Một phen khổ chiến, Dương Khai hiểm tử hoàn sinh, một lần nữa giành được thắng lợi, khiến cho những Ma tộc nhân ngạc nhiên thán phục không thôi, không dám tin.

Chiến đấu vượt cấp, đây là hành động vĩ đại mà cực hiếm nhân tài có thể làm được, đặc biệt là sau Siêu Phàm Cảnh. Dù thực lực chỉ chênh lệch một tiểu cảnh giới, lực chiến đấu thực sự cũng khác nhau một trời một vực.

Một người là vũ giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh có thể chết dưới cái nhấc tay nhấc chân của một tên Siêu Phàm nhất tầng cảnh. Nhưng điều này lại bị Dương Khai phá vỡ. Lần này, trên người Dương Khai vẫn chịu cấm chế của Úc Mạt, không hề động dụng lực lượng đỉnh phong. Không giống với lần trước, trận chiến lần này hắn liều mạng thực sự.

Trong trận chiến sinh tử, hắn cảm thấy mình cảm ngộ được không ít thứ, lập tức có chút phấn khởi, cảm thấy tử chiến như thế này cũng có lợi ích lớn lao đối với sự trưởng thành của hắn.

Trong lòng cũng không phải là quá bài xích kiểu chiến đấu này, ngược lại trở nên có chút mong đợi.

Đây là một cơ hội, một cơ hội để ma luyện bản thân!

Sự trưởng thành của vũ giả không chỉ đơn giản là bế môn tạo xa khổ tu, chiến đấu sinh tử luôn có thể thu được lợi ích lớn hơn tu luyện theo hình thức bế quan. Đương nhiên tiền đề là có thể sống sót sau trận chiến đấu này.

Sau khi hiểu được điểm này, Dương Khai không những thúc giục Úc Mạt sắp xếp đối thủ càng cường đại hơn cho mình!

Úc Mạt sững sờ, thấy ánh mắt của Dương Khai cũng trở nên không bình thường, như nhìn một kẻ thần kinh vậy. Vũ giả ngoại tộc bắt về trước kia không kẻ nào giống Dương Khai, tự mình yêu cầu lên tử đấu tràng.

Tuyết Lỵ thì lại rất sáng suốt. Dương Khai yêu cầu là lập tức bắt tay vào sắp xếp cho hắn.

Đối thủ được sắp xếp có thực lực ngày càng mạnh, Dương Khai ứng phó cũng càng lúc càng gian khổ. Nhưng mỗi lần đều có thể làm ra một kỳ tích khiến ai cũng kinh ngạc vào những giờ phút không thể ngờ nhất.

Ba tháng tiếp theo, Dương Khai tổng cộng chiến đấu được mười bốn trận, đối thủ trong mười bốn trận này đều là Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh. Những người này có Nhân tộc, có Yêu tộc, cũng có Ma tộc. Vì nguyên nhân khác nhau mà bị đưa lên tử đấu tràng, hết thảy đều trở thành bại tướng dưới tay Dương Khai.

Dương Khai thu hoạch cực lớn, không những bản thân có được cảm ngộ trong cuộc chiến sinh tử, còn cắn nuốt được năng lượng thần hồn của những người kia sau khi chết, có được cảm ngộ về thiên đạo võ đạo của chúng.

Sự trưởng thành của bản thân tăng lên vạn phần.

Trong thời gian ba tháng này, Dương Khai cũng vô tình khai hỏa tên tuổi của mình. Trong Sa Thành, ai cũng biết thủ hạ Tuyết Lỵ có một nhân loại quỷ dị đeo mặt nạ, tu vi chỉ có Siêu Phàm nhất tầng cảnh nhưng lại giết được vũ giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh.

Khiến trong tử đấu tràng, tỉ lệ đặt cược cho Dương Khai càng lúc càng thay đổi, nhưng vẫn không ngăn cản được nhiệt tình mà người khác đặt cho hắn.

Tuyết Lỵ thân là chủ, trong những canh bạc này đương nhiên sẽ không thua lỗ, nhưng tốc độ trưởng thành khủng bố của Dương Khai lại khiến nàng cảm thấy một tia bất an.

Nàng nhìn rõ hơn ai hết, Dương Khai có được sự trưởng thành to lớn như thế nào trong những cuộc chiến cửu tử hoàn sinh kia.

Hôm nay, trong hành cung của Tuyết Lỵ, có tín sử bái kiến, vào cung điện nói chuyện với Tuyết Lỵ hồi lâu rồi mãn nguyện rời đi.

Sau một canh giờ, Dương Khai bị triệu kiến.

Trong sương phòng, Tuyết Lỵ nằm sấp trên giường, mông đẹp ngạo nghễ, ngực sữa bị đè nén, hai tay chống cằm, bày ra một tư thế khiến người ta phải tưởng tượng xa vời.

An Linh Nhi đang quỳ một bên, đang giúp nàng ta thư giãn gân cốt.

Trong sương phòng tràn ngập một cỗ u hương, bay vào mũi khiến người ta tâm khoáng thần di.

Úc Mạt dẫn Dương Khai vào sương phòng xong thì cúi đầu đứng một bên, không dám nhìn Tuyết Lỵ.

Dương Khai lại đứng bên hương sàng, lướt mắt nhìn thân hình mỹ diệu của Tuyết Lỵ, hai mắt sáng lên.

Tuy Ma tướng này tâm như xà hạt, nhưng không thể phủ nhận, thân hình của nàng ta rất man diệu, hơn nữa cực kỳ thành thục, thướt tha, không ngây ngô như An Linh Nhi, nàng là kiểu nữ nhân thành thục.

Nữ nhân như vậy đều có sức hấp dẫn chí mạng đối với bất kỳ nam nhân nào.

Nhưng mạnh mẽ như nhân vật Tuyết Lỵ này, dường như sẽ không động lòng với bất kỳ nam nhân nào. Thứ có thể khiến nàng động tâm duy chỉ có sức mạnh, sức mạnh siêu việt hơn tất thảy! Chờ một lúc lâu sau, Tuyết Lỵ mới đột nhiên mở miệng nói:

- Vừa nãy Câu Quỳnh phái người tới.

- Hử?

Dương Khai cau mày

- Có liên quan đến ta?

- Đúng, Câu Quỳnh có vẻ như không giết người không được.

- Vậy người trả lời như thế nào?

Dương khai lạnh lùng nhìn nàng ta, đùa cợt nói:

- Không phải là bán đứng ta rồi đấy chứ?

- Bổn tọa có suy nghĩ này, nhưng lại từ chối y!

- Tại sao?

- Vì y là Câu Quỳnh!

Tuyết Lỵ cười lạnh một tiếng

- Ta sẽ không làm việc thuận theo ý nguyện của y. Nhưng, sứ giả mà y phái đến có một đề nghị, ta đã đáp ứng.

Dương Khai không hỏi nhiều, chỉ chờ nàng ta nói ra tình hình cụ thể.

- Tử đấu tràng ngày mai, ngươi sẽ quyết đấu một trận với người Câu Quỳnh phái xuất! Thắng, ngươi có đủ tiền chuộc của mình. Thua, người không có gì cả, bao gồm cả tính mạng của ngươi!

Tuyết Lỵ thản nhiên nói.

Dương Khai nhướng mày, cười ha hả:

- Người mà Câu Quỳnh phái xuất, thực lực không yếu chứ?

Tuyết Lỵ liếc nhìn hắn một cái, thuận miệng nói:

- Siêu Phàm tam tầng cảnh!

Nghe vậy, Úc Mạt vẫn luôn cúi đầu đứng bên cạnh cũng biến sắc.

- Các ngươi làm vậy là muốn liên thủ đẩy ta vào chỗ chết hả.

Dương Khai nhếch miệng mỉm cười, không thấy chút hoảng sợ.

- Y đúng là muốn ngươi chết, nhưng bổn tọa lại muốn xem cực hạn của ngươi rốt cuộc là ở đâu!

Khuôn mặt Tuyết Lỵ lạnh lùng:

- Đừng nghĩ rằng bổn tọa không nhìn ra, từ đầu đến cuối ngươi đều giấu thực lực của mình, cơ hồ ngươi có rất nhiều thủ đoạn chưa động dụng!

Dương Khai nhún nhún vai, không tỏ vẻ gì.

- Cho nên ta rất kỳ vọng vào biểu hiện ngày mai của người, nhưng đừng để ta thất vọng mới được.

- Vậy thì ngươi cứ chờ mà xem đi!

Tuyết Lỵ khẽ cười lạnh, dặn dò Úc Mạt:

- Giải cấm chế trên người hắn, ta muốn nhìn xem hắn có thể sống sót dưới tay của người của Câu Quỳnh không!

Úc Mạt khẽ gật đầu, đánh ra một đạo chân nguyên, giải trừ cấm chế vẫn luôn áp chế thực lực của Dương Khai.

- Có một vấn đề ta muốn làm rõ, nếu ngày mai ta thắng, chỉ đủ tiền chuộc của ta thôi sao, của An Linh Nhi thì sao?

Tuyết Lỵ nhìn hắn, nhoẻn miệng cười:

- Đương nhiên chỉ là của người thôi. Nhưng mà… ta lại có thể cho ngươi thêm một cơ hội, chỉ cần ngày mai ngươi thắng, ta liền thả cho hai ngươi đi!

- Lời này là ngươi nói đó!

Dương Khai cười ha hả

- Lời của Ma tướng, hẳn là đáng tin đúng không? Hi vọng ngươi đừng lật lọng!

Tuyết Lỵ đã nhắm mắt lại, không có phản ứng gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau