VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 771 - Chương 775

Chương 773: Vô cùng nhục nhã.

Dương tộc chúng nhân dù có chút e dè nhưng cũng không coi võ giả như Dương Khai ra gì, trong suy nghĩ của bọn họ, chỉ cần tìm được cơ hội thích hợp, thừa dịp Thần Thụ nơi lỏng là có thể nhất cử lấy đi tính mạng Dương Khai.

Cho nên vừa nghe Dương Khai nói, thủ lĩnh Dương tộc liền từ chối, không cần suy nghĩ.

Thật là nhục nhã! Ở nhà mình Thần Thụ được xem như báu vật và căn cơ lại bị một tên tiểu tử ngoại lai dụ dỗ, đây đúng là sự sỉ nhục đối với toàn Dương tộc. Không giết Dương Khai không thể thỏa mối hận trong lòng.

Dương Khai cười nhạt, dưới sự bảo vệ của Thần Thụ, vô cùng an toàn, ở trên cao nhìn xuống, thản nhiên nói:

- Ta thấy được, ta thấy mình có tư cách đấy.

Khi nói chuyện, trong thức hải phát ra mội thần niệm kỳ diệu.

Thần niệm này không mang theo sát khí, cũng không có chút lực công kích nào, nhưng khi thần niệm truyền qua vài Dương tộc nhân, bọn họ bỗng nhiên kêu thảm thiết, lấy tay ôm đầy, lăn trên mặt đất, vô cùng thảm thương.

Sau ba tức, hoạt động của những người này đều cứng ngắc, mất dần sức sống, thất khiếu chảy máu mà chết.

Còn lại một tên Dương tộc nhân biến sắc, thủ lĩnh không thể tin vào cảnh tượng trước mắt mình, ánh mắt tràn đầy hàn quang run lên.

Đến y cũng không thể phát giác rốt cuộc Dương Khai đã dùng thủ đoạn gì khiến những tộc nhân thực lực không hề kém kia chết ngay tại chỗ.

Cảm giác run sợ trong lòng, những tên còn sống, ngước lên nhìn Dương Khai ánh mắt tràn đầy lo sợ.

- Tiểu tử... ngươi làm như vậy để chọc tức ta à?

Thủ lĩnh Dương tộc nói, giọng đầy sát khí.

Dương Khai thản nhiên lắc đầu:

- Ta chỉ muốn chứng minh cho ngươi thấy, ta có đủ tư cách thương lượng với ngươi.

Khi nói truyện, giọng lạnh lùng:

- Ta không đủ kiên nhẫn, lão cẩu, mau trả lời đi, nếu không tất cả những tên ở đây, trừ Nhập Thánh Cảnh ra thì tất cả đều phải chết.

Nghe vậy phần lớn Dương tộc nhân đều sợ hãi, lùi lại sau vài bước, có vẻ cảm thấy như vậy an toàn hơn chút, không biết trong thức hải bọn họ sớm đã bị Phệ Hồn Chi Trùng xâm nhập.

Thủ lĩnh Dương tộc hít một hơi thật sâu, ánh mắt thù hằn, trừng mắt nhìn Dương Khai, cao giọng quát:

- Ngươi có yêu cầu gì?

- Thả bọn ta ra khỏi đây! Đây là yêu cầu duy nhất.

Dương Khai thét lớn.

- Thủ lĩnh không thể thả hắn đi, tổn thất của tộc chúng quá lớn, sao có thể để hắn dễ dàng đi như vậy, như vậy lợi cho hắn quá.

Lập tức có người phản đối.

- Đúng vậy không giết tên này, lòng ta khó nguôi!

- Giết hắn, nhất định phải giết hắn, dù có tổn hại đến Thần Thụ cũng không tiếc!

Vài cường giả Nhập Thánh Cảnh nói, bộ dạng nhất định phải giết chết Dương Khai, thoạt nhìn một chút thương lượng cũng không có.

Dương Khai cười lớn, nhìn xuống dưới hô:

- Tổn thất của các ngươi quả thật không nhỏ, nhưng các ngươi có nghĩ tới, cũng có thu hoạch lớn không. Thần Thụ của các ngươi đã có ý thức của mình, so với trước hoàn toàn khác, chỉ cần ta rời khỏi nơi này, các ngươi dần dần tiếp cận nó, lấy được lòng tin của nó, về sau có thể có được lợi ích rất lớn.

Vừa mới dứt lời, Thần Thụ liền run rẩy giật mình, nội tâm Thần Thụ truyền đến một thần niệm bất mãn, có chút ủy khuất, dường như vì Dương Khai muốn vứt bỏ nó mà thương tâm.

Dương Khai đùa giỡn, vừa phóng thần niệm trấn an nó, vừa nói:

- Nhưng nếu ta ở lại thì tình hình không giống khi trước rồi, vì ta cho nó hình thái sinh mệnh này, nên hiện tại nó rất thân với ta, chỉ cần cho ta thời gian, ta có thể biến nó hoàn toàn thuộc về mình ta, đến lúc đó các ngươi có muốn lấy đi cũng không được, không cần nhiều thời gian, có thể hơn chục ngày nữa là được. Vì vậy, nếu ta là các ngươi, sẽ nhanh chóng tiễn loại người có hại cho toàn tộc này đi.

Dương tộc chúng nhân đều nhíu mày.

Những lời Dương Khai nói đều đứng trên lập trường của bọn họ. Tuy có chút lừa gạt, nhưng không thể phủ nhận, nói cũng có lý.

Thần Thụ có sự biến đổi lớn như vậy, cũng coi như là một điều ngạc nhiên, nếu bỏ qua những tổn thất khi trước, biến đổi như vậy là chuyện rất tốt đối với toàn Dương tộc.

Thần Thụ có đầy đủ trí tuệ và thần hồn, đây là điều Dương tộc chưa hề nghĩ đến.

- Chúng ta có thể giết ngươi, diệt tận gốc!

Thủ lĩnh có chút đổi ý nhưng nghĩ tới tổn thất của tộc nhân, vẫn không muốn cho Dương Khai một con đường sống, nói:

- Chỉ cần ngươi chết, Thần Thụ vẫn là của bọn ta.

- Đúng!

Dương Khai cười:

- Các ngươi quả thật có khả năng giết ta, ta có thể thấy được không thể chạy thoát khỏi tay các ngươi, nhưng ít nhất ta cũng có thể kéo theo một số người chết cùng, nếu các ngươi chấp nhận được cái giá đó mới được. Hơn nữa muốn giết ta nhất định phải làm hại Thần Thụ, các ngươi hại nó, nó còn có thể chấp nhận các ngươi không? Vết thương các ngươi gây ra cho nó, nó sẽ ghi nhớ suốt đời, lão cẩu đừng vì trộm gà mà mất nắm gạo, đến lúc đó tiền mất, tật mang, ta xem nét lão già như ngươi để mặt mũi đi đâu.

Dương Khai ba hoa một hồi, khiến nét mặt của thủ lĩnh tối sầm, thần sắc vô cùng phẫn nộ lại bất đắc dĩ. Những kẻ vừa nãy còn muốn giết Dương Khai giờ cũng nhíu mày, thầm cảm thấy sự việc có chút khó giải quyết.

Nếu Thần Thụ không có trí tuệ và thần hồn, dù có liều mạng tổn hại nó cũng phải giết Dương Khai.

Nhưng Thần Thụ lại có suy nghĩ của mình, khiến bọn chúng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ đúng như Dương Khai nói, nếu sau này Thần Thụ ghi hận, không cho chúng hấp thụ năng lượng thuộc tính dương, vậy thì toàn bộ Dương tộc coi như xong.

Tất cả bọn chúng nhìn thủ lĩnh, chờ định đoạt, lúc này bọn chúng không muốn nói ra suy nghĩ của mình.

Thủ lĩnh trầm tư một hồi, mới lạnh lùng ngước lên nhìn Dương Khai:

- Ngươi có thể bảo đảm, sau khi ngươi đi, Thần Thụ sẽ nhận bọn ta?

- Sao ta phải bảo đảm với các ngươi? Các ngươi phải tự nỗ lực chứ, tốt nhất thái độ của các ngươi bây giờ với ta nên hòa nhã chút, hung ác với ta nó sẽ không vui đâu.

Dường như phối hợp cùng lời nói của Dương Khai, những cành lá của Thần Thụ lay động không ngừng, như một người khổng lồ đang tức giận.

Các cường giả Dương tộc nhíu mày, trong lòng không khỏi chua xót, vài người liền cố gắng kiềm chế, nhưng nét mặt lại rất khó coi.

- Được, cười một tiếng, gặp nhau tức là có duyên, chng ta đều là bằng hữu đúng không?

- Tiểu tử, đừng được voi đòi tiên.

Thủ lĩnh Dương tộc bất mãn nói.

Dương Khai bĩu môi.

- Được, ta thả các ngươi đi, mong về sau đừng có gặp lại bọn ta.

Thủ lĩnh nặng nề nói.

- Thức thời!

Dương Khai nhìn y khen ngợi, lại nói thêm:

- Không những phải thả ta mà cả bạn ta, đúng rồi, còn có cả hai tên Ma tộc kia.

Thủ lĩnh Dương tộc nhíu mày:

- Hai tên Ma tộc kia cũng muốn mang theo, bọn chúng không có quan hệ gì với nhà ngươi mà.

- Ta là người tốt, muốn giúp đỡ kẻ khác, không thể nhìn kẻ khác chịu khổ được.

An Linh Nhi ở phía sau Dương Khai, vội vàng nhìn hắn.

- Dù gì Thần Thụ của các ngươi đã tiến hóa xong, đã có trí tuệ và ý thức, cũng không cần lấy hai tên Ma tộc cúng tế nữa, thuận tiện làm chuyện tốt.

Dương Khai tiếp tục khuyên lơn.
Thủ lĩnh khẽ gật đầu, nói lớn:

- Đi, đem hai tên Ma tộc kia tới!

Lúc này có người vội vàng rời khỏi, hướng về phía cung điện.

Dương Khai đứng trên cành cây nhìn, trong chốc lát tên Dương tộc kia đã áp giả Câu Xích và một tên Ma tộc nhân nữa đến.

Câu Xích cau có, không ngừng phản kháng, tuy nhiên loại phản kháng này lại không thích hợp, khi đến nơi, mặt mũi đã bị bầm dập, xem ra bị đánh không ít.

- Câu Xích huynh!

Dương Khai đứng trên cây gọi lớn.

Câu Xích nhíu mày nhìn lên, sắc mặt có chút kỳ lạ, khẽ gật đầu, không nói gì, hồ nghi nhìn xung quanh.

Y có thể cảm nhận được không khí căng thẳng ở đây, nhưng nghĩ không ra đã có chuyện gì, lúc này tốt nhất là im lặng, nếu không rất dễ nói sai.

- Kéo bọn họ lên đây.

Dương Khai giục Thần Thụ.

Ngay lúc đó, hai cành dài như roi bay về hướng Câu Xích và tên Ma tộc nhânkia, bọn họ chưa kịp phản ứng gì, liền cuốn vào trong, nhẹ nhàng đặt lên cành cây.

Sau khi đứng vững, Câu Xích vội vàng hỏi:

- Huynh đệ, tình hình bây giờ thế nào?

- Ta dẫn các ngươi đi!

Dương Khai cười vui vẻ.

- Đi?

Câu Xích nghi hoặc:

- Đi đâu?

- Rời khỏi nơi này.

Câu Xích không nói lên lời, lén nhìn xuống dưới:

- Bọn chúng đồng ý rồi?

- Bọn chúng không đồng ý cũng phải đồng ý, yên tâm, ta đã nói với bọn chúng rồi.

- Sao có vẻ không giống? Bọn họ cứ như muốn xử lý ngươi, lại có thể thả ngươi đi?

Câu Xích hoàn toàn không hiểu.

Dương Khai gật đầu, không nói gì thêm, gọi xuống dưới:

- Lối ra ở đâu?

Thủ lĩnh Dương tộc thờ ơ, hít một hơi, chỉ về phía lối ra.

Dương Khai liền nhìn về phía đó, vỗ vỗ Thần Thụ.

Ngay sau đó Thần Thụ dần dần đứng lên, mang theo Dương Khai bốn người đi về hướng đó, cùng những âm thanh nặng nề.

Một tên cường giả Dương tộc đi theo giám sát.

Câu Xích không rời mắt khỏi Thần Thụ, thất thanh hỏi:

- Huynh đệ ngươi đã dùng cách gì? Tại sao cái cây này lại có thể tự đi?

- Haha, Thần Thụ đã có ý thức và trí tuệ của nó, nó có thể nghe lời ta đấy.

- Chưa bao giờ nghe thấy...

Câu Xích có vẻ không tin, dò xét xung quanh, phát hiện Thần Thụ quả nhiên tự mình di chuyển. Theo y, năng lượng phát ra bên trong làm trụ, như chân người bình thường, chống đỡ cơ thể khổng lồ kia.

Trong phút chốc, Câu Xích như được mở rộng tầm mắt, tên Ma tộc nhân kia cũng vậy, trầm tư hồi lâu, không nói gì.

Động tác của Thần Thụ khá ngốc, hành động cũng không tinh nhanh, đi về phía trước mất một thời gian dài. Ở phía trước, Dương Khai cảm nhận được một nguồn dao động của hư không chi lực.

Chương 774: Hết thuốc chữa.

Lực Hư Không rất đặc thù, trước giờ chỉ phát ra từ nơi có thông đạo hư không.

Có lực Hư Không, thì có nghĩa là phía trước có thông đạo hư không, Dương Khai tinh thần chấn động, nhìn về nơi xa

Lại qua được một lúc, một cửa động tối đen như mưc xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nơi này cách chỗ ở của Dương tộc nhân khoảng chừng hơn mười dặm.

“Thảo nào mình chẳng cảm nhận được sự tồn tại của lực hư không gì cả.”

Dương Khai thầm nghĩ

Một lát sau, Thần thụ dừng lại phía trước thông đạo hư không.

Thông đạo hư không này đường kính ước chừng khoảng một trượng, có thể cho đồng thời mấy người vào đó, nhưng thân hình khổng lồ cùa Thần thụ thì bất kể thế nào cũng không vào lọt.

Nếu cố nhồi nhét, có khả năng sẽ hủy hoại thông đạo hư không này, và bị lực Hư Không Chi hỗn loạn ép nát như tương.

- Câu Xích huynh, huynh có ấn tượng gì với nơi này không?

Dương Khai nghiêm nghị hỏi.

Câu Xích xem một hồi, khẽ gật đầu:

- Có, sau khi bọn ta bị bắt, hình như là bị giải vào từ đây.

- Vậy thì tốt!

Dương Khai hài lòng vô cùng.

Tuy hắn đã thương nghị ổn thỏa với Dương tộc nhân, nhưng ai mà biết được liệu bọn họ có dẫn mình đến thông đạo hư không nào khác không, lỡ như thế giới bên kia không phải là Ma cương, mà là một vùng đất hung hiểm, hay thậm chí là cõi u mê, vậy thì tất cả những nỗ lực này đều uổng công rồi.

- Tiểu tử đúng thật là cẩn thận.

Thủ lĩnh Dương tộc mỉa mai:

- Nếu như lão phu đã đồng ý cho các ngươi rời khỏi đây thì sẽ không nuốt lời, hơn nữa nơi này chỉ có một lối ra vào thôi, không còn thông đạo hư không nào khác nữa.

- Cẩn tắc vô áy náy mà!

Dương Khai không chút ngần ngại, thần sắc nghiêm túc lại, đi về hướng Câu Xích và một tộc nhân Ma tộc khác dặn dò:

- Hai người dẫn An Linh Nhi đi trước, lát nữa ta theo sau.

Thần thức của Câu Xích và Ma tộc nhân kia đều bị giăng cấm chế hết rồi, hiện tại bọn họ ngoài cơ thể cường tráng ra, thì không khác gì phàm phu tục tử, ở lại đây cũng chẳng có tác dụng gì.

Nghe vậy, họ đều gật đầu, Ma tộc nhân đó không nói lời nào, xông thẳng vào trong thông đạo hư không rồi biến mất, Câu Xích thì lại trầm giọng dặn dò Dương Khai một câu:

- Huynh đệ, ngươi nhất định phải cẩn thận, ta ở bên kia đợi ngươi!

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

Lúc này Câu Xích mới cùng An Linh Nhi rời khỏi, bóng lưng biến mất ngay trước thông đạo hư không, An Linh Nhi vẫn lo lắng quay lại nhìn Dương Khai, như đang lo không biết hắn có thoát được không.

Đợi sau khi ba người đó rời khỏi, Dương Khai mới khẽ hít vào một hơi, không những chưa đi, ngược lại còn khoanh chân ngồi xuống dưới thân cây.

Đám người Dương tộc đều chau mày, cảnh giác nhìn hắn, sợ hắn lại giở trò gì nữa.

- Tiểu tử, sao ngươi còn không đi đi, yêu cầu của ngươi ta đều đồng ý hết rồi!

Thủ lĩnh Dương tộc nhìn hắn như nhìn tên ôn thần, ước gì có thể tống hắn đi thật xa, lần thiệt thòi này họ cũng chấp nhận rồi, chỉ cần được giữ lại Thần Thụ có đầy đủ trí tuệ và ý thức này, phải trả bất kì cái giá nào cũng đáng.

- Vội gì, ta nghỉ ngơi một lát đã!

Dương Khai cười ha hả, rồi vận chân nguyên thật, bắt đầu điều tức.

Tâm thần đã lẳng lặng đắm chìm vào trong thân cây, linh thể thần hồn xuất hiện giữa Thụ tâm. Có thần Thụ bảo vệ, hắn cũng chẳng lo đám người Dương tộc này sẽ hạ độc thủ với hắn.

Cảm nhận được sự xuất hiện của Dương Khai, Thần Thụ vui mừng khôn xiết, năng lượng xuôi chảy trong thân cây cũng trở nên dồn dập không ít.

- Đừng vội vui mừng!

Dương Khai lập tức truyền ra thần niệm:

- Ta hỏi ngươi, bây giờ ta phải rời khỏi đây, ngươi có nguyện đi cùng ta không?

Đám năng lượng thần hồn trong Thụ tâm lập tức bao lấy Dương Khai, biểu đạt cảm xúc rất khẩn thiết.

- Vậy tức là đồng ý rồi.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Rất tốt, tuy là ta chưa thử bao giờ, nhưng cách này chắc là thực hiện được, nhưng đồng ý là được rồi. Ngươi phải nhớ, nếu mà không được, có lẽ ngươi phải ở lại nơi này, nhưng ta bảo đảm với ngươi, ta sẽ còn quay lại để đem ngươi đi. Tức niệm của Dương Khai truyền đi có chút phức tạp, xem ra Thần Thụ nhất thời không hiểu được, nhưng từ trong cảm xúc của Dương Khai, nó vẫn cảm nhận được chút thông tin, lập tức có chút rầu rĩ, nhưng rồi cũng nhanh chóng vui vẻ trở lại, như thể vì có lời hứa hẹn của Dương Khai mà khôi phục lại tâm trạng

- Thế thì cứ vậy đi, trước tiên phải đánh lạc ấn trước cho ngươi đã!

Dương Khai dứt lời, liền không tiếc hao tổn năng lượng thần hồn khổng lồ, lưu lại lạc ấn của mình trong tâm của Thần Thụ.

Làm thế này thì cho dù hôm nay không đưa Thần Thụ đi được, hắn cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của Thần Thụ thông qua lạc ấn.

Cách này khác với với thu phục lạc ấn của An Linh Nhi, một cái là thu, một cái là cho. Nói cách khác, nếu như tim Thần Thụ có tổn hại gì, thần hồn của Dương Khai cũng bị thương, ngược lại, nếu An Linh Nhi bị thương, Dương Khai cũng chẳng hề hấn gì.

Kết nối xong, Dương Khai mới thoát ra khỏi Thụ tâm, trở về thể xác.

Dưới con mắt của bao người, Dương Khai chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nhìn chằm chằm đám cường giả Dương tộc ở dưới, ánh mắt toát ra một ý tứ khác thường, hắn đứng thẳng người, nét mặt kiên nghị khinh bạc.

Trong lòng thủ lĩnh Dương tộc khẽ động, quát lạnh:

- Không ổn, tên tiểu tử này nói chẳng giữ lời, có lẽ là định giở trò gì rồi!

Dương Khai cười lớn mấy tiếng, quát to:

- Không có giở trò gì đâu, chỉ là trước khi đi, ta muốn tặng cho các ngươi chút bất ngờ thôi!

Dứt lời, lực thần thức trong thức hải ầm ầm phát ra, như một trận cuồng quét của biển, bao vây lấy Thần Thụ.

Trong nội thể, nơi Vô Tự Hắc Thư ẩn náu truyền đến một lực kéo khổng lồ.

Thịch...

Tim Dương Khai chợt co thắt lại một cách gấp gáp, truyền ra một tiếng tim đập trầm đục.

Lập tức sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, lảo đảo ngã xuống, trong chớp nhoáng, Dương Khai cảm thấy mùa của cái chết đang ập tới.

Nhưng trước sự chú mục của mọi người, Thần Thụ khổng lồ kia chợt hóa thành một luồng lưu quang, biến mất tăm một cách quái lạ.

Chúng nhân mắt trợn tròn, đứng sững sờ trong một chốc.

Dương Khai cố lấy lại tinh thần, không để cho mình hôn mê ngay lúc này, xoay ngươi chui vàotrong thông đạo hư không, mấy sát chiêu ủ sẵn bất chợt bùng phát tứ phía.

Chân nguyên trầm bổng, năng lượng hỗn loạn.

Ầm ầm ầm...

Tiếng nổ truyền ra, thông đạo hư không dao động biến hình, trong cửa động tối đen như mực đó truyền ra thứ lực Hư Không hỗn loạn, thông đạo hư không bỗng nhiên thu nhỏ lại, bỗng chốc biến mất trước mắt đám người Dương tộc.

Cùng lúc đó, tiếng kêu thảm thiết từ bốn phương tám hướng liên tiếp vang lên
Trong khoảnh khắc Dương Khai rời đi, Phệ Hồn trùng thoát khỏi vòng kìm hãm, liền làm loạn, đám võ giả dưới Nhập Thánh Cảnh đều lần lượt ngã xuống tử vong!

Thủ lĩnh Dương tộc và mấy vị cường giả Nhập Thánh Cảnh nhăn nhó mặt mày, chẳng ai nói được gì, trong đầu trống rỗng!

Thần Thụ biến mất một cách kỳ lạ, thông đạo hư không bị hủy, tộc nhân trong chốc lát tử thương vô số, đủ thảm cảnh quả thật khiến họ không thể chấp nhận.

Thông đạo hư không bị hủy, đúng là ngoài dự tính. Mấy vị cường giả của Dương tộc đã sớm biết Dương Khai sẽ làm vậy, nhưng họ cũng không ngăn cản, dù sao thì họ cũng đã ở trong Tiểu Huyền giới này cả đời rồi, bên ngoài lại là Ma cương, đi đi vào vào cũng không phải an toàn. Thông đạo hư không bị hủy thì cũng coi như cho qua.

Tộc nhân tử thương thì cũng có thể hiểu, thủ đoạn của tiểu tử đó thần bí khó đoán, hồi trước từng giết chết mấy tộc nhân chỉ trong lặng lẽ, cả bây giờ hắn cũng diễn trò cũ ngay trước mắt họ.

Nhưng điều khiến họ không thể hiểu được là, tại sao Thần Thụ lại biến mất được?

Thông đạo hư không không đủ để cho Thần Thụ đi qua, hình thái của nó quá lớn, cơ bản không thể chui qua được, nhưng dưới con mắt bao người, quả thật Thần Thụ đã biến mất một cách li kỳ.

- Tiểu tặc! Ta nhất định sẽ phanh thây ngươi ra nghìn mảnh!

Thủ lĩnh Dương tộc bỗng nhiên rống lên như điên dại, mái đầu đỏ nhoi nhúc như lên cơn, trông y như phát điên.

Những cường giả Dương tộc khác cũng toát lên khí độ không trả được thù này thề không làm người. Nhưng đối tượng để xả giận thì đã biến mất từ lâu rồi.



Tại một bãi biển, thân hình nặng nề của Dương Khai rơi trên mặt cát nóng bỏng đó, đám người Câu Xích đến đấy trước vội vàng lao tới.

Đợi sau khi nhìn thấy rõ trạng thái của Dương Khai lúc này, An linh Nhi lập tức thất kinh hồn vía.

Sắc mặt Dương Khai trắng bệch, môi bầm đen, chân nguyên toàn thân hỗn loạn, lực thần thức dường như chẳng còn là bao, đã xuống tới trạng thái kiệt quệ.

Nhìn bên ngoài tuy hắn không có vẻ gì là bị thương, nhưng người thì lạnh như băng, trông như số sắp tận tới nơi, tiếng tim đập vừa chậm vừa mạnh truyền ra từ lồng ngực hắn một cách quái lạ.

Cho dù lần trước bị Nam thánh cô truy sát, Dương Khai cũng không rơi vào hoàn cảnh thảm hại thế này.

An Linh Nhi không biết sau khi nàng rời khỏi, trong Tiểu Huyền Giới đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng tình trạng hiện tại của Dương Khai khiến nàng lo lắng vô cùng.

- Huynh đệ, huynh đệ...

Câu Xích vội vàng đi tới, lay lay cánh tay Dương Khai, nhưng không có bất cứ phản ứng gì, kiểm tra kỹ thử thì chợt phát hiện hai mắt Dương Khai mở to, thần thức rã rời, xem ra là thức hải đã bị thương tích cực kỳ lớn.

- Không cứu được nữa rồi...

Tộc nhân Ma tộc kia chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt có chút ảm đạm.

Tuy y với Dương Khai không có giao tình gì, nhưng nói sao thì lần này cũng là nhờ có Dương Khai mà y mới thoát ra được, nhìn bộ dạng này của Dương Khai, y cũng thấy không được dễ chịu gì mấy.

Câu Xích mấp máy miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại thấy dáng vẻ đau lòng tuyệt vọng của An Linh Nhi, lại không nhẫn tâm nói ra.

Họ cũng có đem theo bên người không ít linh đan diệu dược, nhưng trong Tiểu Huyền Giới, ngay cả túi Càn Khôn cũng bị Dương tộc nhân cướp mất rồi, bây giờ có muốn nghĩ cách cứu Dương Khai cũng đánh lực bất tòng tâm.

Chân nguyên và thần thức bị phong cấm, họ càng không có cách nào giúp được.

- Không đâu, hắn sẽ không chết đâu.

An Linh Nhi lắc đầu lia lịa, ôm lấy Dương Khai, đặt đầu hắn trên đùi của mình, run rẩy quệt bụi bẩn trên mặt hắn, cẩn thận từng chút một, sợ quá mạnh sẽ làm đau hắn.

- Lần trước hắn bị thương nghiêm trọng như thế cũng không chết, lần này cũng không chết đâu.

Thịch...

Lại một âm thanh tim đập vô cùng quái dị truyền ra từ lồng ngực hắn, sau nhịp đập này, sinh khí ở Dương Khai dường như yếu đi rất nhiều trong chốc lát.

An Linh Nhi gào khóc thảm thiết, cõi lòng ngập tràn đau đớn.

- Muội tử, muội đừng khóc.

Câu Xích rầu rĩ nói:

- Chẳng phải chân nguyên của muội chưa bị phong ấn sao, hãy thử xem có cứu được hắn không.

Nghe vậy, An Linh Nhi như tỉnh mộng, lập tức thi triển đủ thứ thần kỹ huyền diệu của Cửu Thiên Thánh Địa, hòng cứu lấy sinh mạng của Dương Khai, nhưng bất luận nàng cố gắng đến đâu, Dương Khai cũng không có chút dấu hiệu khả quan nào, nàng sốt sắng đến luống cuống cả chân tay.

- Ầy!

Câu Xích thở dài một tiếng, cũng cảm thấy đáng tiếc cho Dương Khai, nhận ơn cứu mạng của hắn, Câu Xích vốn dĩ muốn tìm cơ hội để báo đáp hắn, không ngờ trong bốn người, ba người thành công thoát khỏi Tiểu Huyền Giới, cuối củng còn lại Dương Khai ra nông nỗi này.

Chương 775: Sa mạc.

Ban ngày biển cát cực khô nóng, ban đêm nó lại lạnh lẽo tới thấu xương.

Trăng tròn trên không trung, từng đợt hàn khí dùng mắt thường cũng có thể thấy được giống như âm hồn chui ra từ dưới lần cát, mang theo hàn ý lãnh triệt lòng người.

Phóng nhẫn nhìn lại, trên khắp biển cát cũng như đang được phủ một tầng băng mỏng, trong suốt. Dưới ánh trăng chiếu rọi lại phản quang lên, toàn bộ nhìn thật xa hoa.

Tại một nơi trên biển cát, An Linh Nhi ôm lấy Dương Khai, chân nguyên bắt đầu khởi động, dùng nhiệt độ của chính bản thân mình để làm ấm thêm cho thân mình đang dần trở nên lạnh lẽo của Dương Khai.

Dương Khai dường như thật sự chết đi vậy, từ hôm chạy khỏi Tiểu Huyền Giới cho tới giờ cũng chưa từng nhúc nhích lấy một lần. Lúc ban đầu cơ thể vẫn còn chút nhiệt cùng tiếng tim đập truyền ra, nhưng thời gian dần trôi, thân thể hắn càng ngày càng lạnh, sức sống cũng càng ngày càng mong manh, giống như ánh nến trong mưa, bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp cận với hiểm nguy.

An Linh Nhi thật cẩn thận thủ hộ, chưa hề rời đi dù chỉ nửa bước.

Đây là chủ nhân tương lai của Thánh Địa, An Linh Nhi mặc dù là có phả chết cũng không dám khiến hắn có bất kỳ thương tổn gì. Vẻ kiên nghị trên khuôn mặt tuấn tú kia làm cho người ta kiên cường không tưởng được.

Sa sa sa…

Cách đó không xa đột nhiên truyền tới một trận tiếng vang, An Linh Nhi bỗng ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Câu Xích đi trước dò đường quay trở lại. Mặc dù cường tráng như y nhưng ban đêm trên sa mạc cũng không khỏi có chút hàn ý kinh người, vừa chạy vừa lạnh run, trên tóc đầy vụn băng.

Trong đôi mắt đẹp của An Linh Nhi hiện lên thần sắc cảnh giác, trước kia Dương Khai còn hoàn hảo chưa có chuyện gì, nàng cũng từng tiếp xúc khá nhiều với Câu Xích, biết kẻ người của Ma tộc này cũng có một ít háo sắc lưu manh. hiện tại Dương Khai lại sinh tử không rõ, nàng cảm giác mình nhất định phải đề phòng Câu Xích.

Tuy nhiên vừa nghĩ tới chuyện chân nguyên và thần thức của đối phương toàn bộ đều bị cần chế, An Linh Nhi lại thả lỏng không ít.

- Hắn như thế nào?

Câu Xích đi vào trước mặt An Linh Nhi, vội vàng hỏi.

An Linh Nhi chậm rãi lắc đầu.

- Xem ra thật sự là hết thuốc chữa.

- Không cho phép ngươi nói như vậy, hắn còn sống!

An Linh Nhi lúc này có chút tức giận, mắt hạnh trừng lên.

- Được, được, được, ta không nói, tuy nhiên thế sự vô thường, ngươi cũng nên chuẩn bị tâm lý trước thì tốt hơn… ài… Dương lão đệ làm sao lại phận khổ như thế chứ.

Câu Xích thổn thức, mắt thấy Dương Khai vì giúp bọn y trốn thoát mà gặp phải vận rủi như thế, Câu Xích cũng xưng hô thân thiết với hắn nhiều hơn:

- Nếu là hắn có thể sống lại thì đương nhiên là không còn gì tốt hơn, lão tử còn muốn dẫn hắn đi Thanh Liêu Thành, khoản đãi hắn hẳn hoi mà.

Vừa nói, y cũng đặt mông ngồi trên cát, vẻ mặt đau lòng, bỗng nhiên lại ha ha cười:

- Ta phát hiện, nhân loại các ngươi cũng thú vị đấy. Trước kia cũng nắm không ít nhân loại, nhưng mà không có tên nào lại làm cho người ta ngạc nhiên thán phục như Dương lão đệ. Những kẻ kia vừa gặp phải nguy hiểm liền quỳ trên mặt đất dập đầu xin tha thứ, sắc mặt ghê tởm đáng ghét. Vẫn là Dương lão đệ có khí phách, cũng có tâm huyết giống người Ma tộc chúng ta, thà chết chứ không chịu khuất phục, đây mới là nam nhân chân chính.

Câu Xích một hồi tự biên tự diễn, nhưng lại thu hút sự chú ý của An Linh Nhi, nàng lén liếc mắt nhìn y, hạ giọng hỏi:

- Những kẻ mà ngươi bắt đâu hết rồi?

Câu Xích vân đạm phong khinh làm một cái thủ thế ngang cổ, sắc mặt của An Linh Nhi liền tối sầm lại, lập tức nhìn sang chỗ khác, không thèm nói chuyện với y nữa.

Sa mạc ban đêm vô cùng yên tĩnh, chỉ có một số sinh vật giống như bọ cập gì đó không ngừng qua lại trong đất cát. Câu Xích tùy tay bắt lấy mấy con cắn ăn, nhìn rất ngon lành, tiếng ròn vang.

Vừa ăn vừa thưởng thức, giống như tuyệt vị nhân gian vậy.

Sau nửa đêm, biển cát càng phát ra âm u lạnh lẽo.

Chút sức sống còn sót lại còn Dương Khai cũng nhanh chóng biến mất. Nhận thấy được điểm này, bất kể là An Linh Nhi hay Câu Xích cũng không khỏi hốt hoảng, âm thầm lo lắng chú ý tới hắn.

Nhưng cũng chỉ qua nửa canh giờ, chút sức sống kia bỗng nhiên mai một.

Mắt đẹp của An Linh Nhi bỗng chốc thất thần, thân thể mềm mại không kìm nổi mà phát run.

Câu Xích cũng thở dài thật mạnh, cảm thán trời cao đố kỵ anh tài…

Đúng lúc hai người còn đang cảm thán,trong cơ thể Dương Khai đột nhiên lại phát ra một cỗ sức sống mênh mông, như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, nhanh chóng tăng lên. Thân hình vốn đã lạnh như văng đột nhiên trở nên nóng rực, chân nguyên cấp tốc chảy xuôi, qua lại không ngớt trong kinh mạch, truyền tới tiếng vang róc rách.

Hô…

một tiếng vang nhỏ, Dương Khai cả người cháy đốt, mà chân nguyên nhập vào cơ thể nháy mắt bao vây lấy hắn, nung cho mặt đất xung quanh thành dung nham.

An Linh Nhi hoảng sợ, vội vàng tránh đi, dù là như thế cũng suýt bị bỏng.

Câu Xích cũng là trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Dương Khai trong giờ phút này, một cái đuôi bò cạp lặng yên rơi xuống khỏi khóe miệng.

Oa một tiếng, Dương Khai phun ra một ngụm máu màu đen sẫm, chân nguyên phát ra bên ngoài cấp tốc thu hồi, nhanh chóng đứng lên, ánh mắt mờ mịt nhìn ra bốn phía. Tới khi nhìn thấy vẻ mặt như gặp quỷ của An Linh Nhi cùng Câu Xích mới thở dốc một tiếng, thần thức cảnh giác dần dần thu nạp. Chậm rãi ngồi xuống mặt đất, Dương Khai điều tức tim và hô hấp trong đầu xẹt qua từng màn cảnh tượng trước khi hôn mệ, rất nhanh liền hiểu rõ tình trạng hiện giờ.

Thân thể không có dị thường, nhưng trong thức hải lại vô cùng đau đớn, không kìm nổi được, Dương Khai rên rỉ một tiếng, ôm đầu, thân hình run rẩy, co giật lên từng đợt.

Phải mất một đoạn thời gian mới dần dần vững vàng, nhưng cảm giác đau đớn trong đầu chưa giảm chút nào.

- Đây là nơi nào?

Dương Khai ngẩng đầu, thấp giọng hỏi, khuôn mặt vì chịu đau mà trở nên dữ tợn vặn vẹo, hình dung đáng sợ.

- Ma cương sa mạc.

Câu Xích ngơ ngác một chút, nhanh chóng đáp lại, sau đó lập tức ngắt lời hỏi:

- Dương lão đệ, ngươi bây giờ… sống hay chết?

Dương Khai giương mắt lên, uể oải nhìn y một cái:

- Ngươi nói xem?

- Ha ha!

Câu Xích cười to:

- Ta biết ngay là ngươi không dễ dàng chết như thế mà.

- Vừa rồi ai nói hắn hết thuốc chưa?

An Linh Nhi u lãnh nhìn y một cái.

Câu Xích sắc mặt ngượng ngùng, không lên tiếng.

- Ngươi hiện tại cảm thấy thế nào?

An Linh Nhi chuyển sang nhìn Dương Khai, khẩn trương hỏi han.

- Cảm thụ không được tốt cho lắm.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, toàn thân thần hồn đều không ngừng rung chuyển, vô cùng không ổn định.

- Vậy ngươi mau nghỉ ngơi đi,

Dương Khai khẽ vuốt cằm, cũng không nói gì nữa, khoanh chân ngồi dưới đất, thần hồn linh thể trốn vào trong thức hải, cẩn thận kiểm tra. Toàn bộ thức hải một mảnh tiêu điều, hải thủy vốn cất giữ hỏa diễm giờ đã khô cạn, đây là dấu hiện thần thức lực lượng cạn kiệt quá độ.

Trong thế giới thức hải cũng rất hỗn loạn, khi htif cuồng phong đột khởi, khi thì sấm sét vang dội, dường như đã tới cực hạn, lập tức hổng mất.

Nguyên nhân tạo thành việc, Dương Khai chắc chắn là vì nguyên nhân hắn mang Thần thụ cất vào không gian Hắc thư.

Hắn vốn không nghĩ là chỉ làm như thế đã làm cho bản thân mình suýt nữa thì tiến vào Quỷ môn quan, suýt nữa thì vứt bỏ tính mạng.

Trước kia những thứ được để trong không gian Hắc thư đều rất nhỏ, nhiền lắm cũng chỉ chiếm một phần trăm so với Thần Thụ mà thôi, cho nên mặc dù hao phí lực lượng thần thức, cũng chẳng tốn bao nhiêu.

Nhưng lúc này đây, lực lượng thần thức của Dương Khai bị hao hết, mới đưa Thần thụ bỏ vào không gian Hắc thư, cả người trong phút chốc đã hư thoát.

Thần thụ dù sao cũng không thể đánh đồng với những thứ trước kia bỏ vào đó được, không những thể tích lớn, hơn nữa còn tràn ngập những năng lượng khó có thể tưởng tượng được. Cái giá phải trả như thế cũng là hợp lý.

Nhưng mà, đáng giá!

Có thể mang đi Thần thụ, Dương Khai cảm thấy cho dù là trả giá thảm hại hơn cũng đáng, cứ như thế, hắn liền không cần lo lắng mình không thực hiện được hứa hẹn cùng thần thụ.

Dương Khai vẫn là người giữ chữ tín.

Hao tổn lực lượng thần thức có thể tu luyện để bổ sung lại, có Lục Thải Ôn Thần Liên phụ trợ, không mất thời gian bao lâu thì lực lượng thần thức sẽ lại khôi phục lại trạng thái đỉnh cao nhất.

Hơn nữa trong sự kiện lần này, Lục Thải Ôn Thần Liên cũng có tác dụng không thể phủ định được, nếu không có nó duy trì cho Dương Khai thần hồn bất diệt, chỉ sợ thật sự Dương Khai đã chết rồi.

Nghĩ tới đây, Dương Khai cảm thấy may mắn.

Thần hồn linh thể chậm rãi rời khỏi thức hải, lại đi vào không gian của Hắc thư. Mới vừa tiến vòa, Dương Khai liền bị toàn cảnh kim quang chói rọi làm cho phải mắt tịt mắt lại.

Thần thụ iheenj giờ đang dừng chân ở đây, rễ cây và cành lá giống như hoàng kim, tản ra hào quang sáng ngời, chiếu sáng không gian Hắc thư tới xanh vàng rực rỡ.

Hơn nữa trong cơ thể nó phát ra hơi thở nóng rực, khiến cho sự đau đớn của Dương Khai giảm bớt nhiều, ấm áp thoải mái.

Dường như cảm nhận thấy Dương Khai tới, Thần thụ cành lá vũ động, trên vị trí tâm thụ truyền ra từng đợt thần niệm kêu gọi,

Dương Khai khẻ mỉm cười, thần hồn linh thể vọt vào trong lòng thần thụ, thần hồn quẩn quanh lại.

Nó hẳn là cũng biết giờ phút này Dương Khai rất suy yếu, cũng không giống như trước đó dắt thần hồn Dương Khai nơi nơi du đãng, mà thật cẩn thận bao bộc lấy Dương Khai.

Ngay sau đó, từng cỗ năng lượng cường đại từ thần hồn của nó rót vào, nhanh chóng bổ sung lực lượng khô cạn của Dương Khai.

Dương Khai liên tục vui mừng, cũng không có ý ngăn cản, vô cùng thích thú đứng ở đó, tùy ý Thần thụ thi triển thủ đoạn của mình.

Tuy chỉ một canh giờ, Dương Khai đã thay đổi bộ dáng suy yếu lúc trước, trở nên tinh thần chấn hưng, thức hải khô cạn cũng một lần nữa lại khôi phục trạng thái tràn đầy lúc trước.

Đủ loại ám thương đều khôi phục.

Kết nối một hồi với Thần thụ, báo cho nó khả năng trong thời gian ngắn nó phải tạm thời dừng lại trong mảnh không gian này. Sau khi nó đáp lại, Dương Khai liền rời đi, nhưng cũng cam đoan, chỉ cần rảnh sẽ đi vào chơi cùng nó.

Thần thụ lưu luyến không rời, nhưng cũng không ngăn trở.

Lần nữa mở mắt ra, hắc ám đã thối lui, ngày mới lại bắt đầu.

Nhíu mày trầm tư một chút, Dương Khai nhẹ nhàng thở ra một hơi. Xem chừng trước khi mình thới Nhập Thánh cảnh mà muốn mang Thần thụ ra khỏi không gian Hắc thư là rất nguy hiểm, chỉ có tới Nhập Thánh cảnh mới có thể không tổn hao lông tóc mà làm được điều này.

Nhưng mà hắn cũng không vội, hiện giờ đang ở Ma biên cương, cho dù là thả Thần thụ ra thì cũng không có chỗ để đặt.

Phải tìm cho nó một địa phương tốt một chút mới được, Tú Phong của Thiên Tiêu tông chính là một địa phương thật tốt.

Nhìn thất Dương Khai lại mở mắt, Câu Xích cùng An Linh Nhi chú ý hắn cả đêm thần sắc cũng trầm tĩnh lại.

- Lão đệ, sao ta thấy hình như ngươi phút chốc đã khôi phục rồi?

Câu Xích cảm thấy tò mò, hơn một canh giờ trước Dương Khai còn mang bộ dạng nửa sống nửa chết, cho dù là có năng lực khôi phục mau đến mấy cũng không thể nào vậy được. Hơn nữa Câu Xích còn không thấy hắn dùng đan dược gì.

Thật sự là kỳ quái!

Chương 776: Ốc đảo.

- Khôi phục được một chút thôi.

Dương Khai cười.

Tuy hắn đã cứu Câu Xích và gã tộc nhân Ma tộc kia ra, nhưng hắn không hề có ý định kết giao thật lòng với người như Câu Xích.

Lần này cứu y, chẳng qua là vì tình thế bắt buộc, là để tránh gặp trở ngại ở Ma cương dựa vào sức mạnh của y!

Bởi vậy, hắn không nói thật với Câu Xích, trong tiềm thức, hắn vẫn còn khá đề phòng người của Ma tộc, hơn nữa hắn cảm giác, nếu Câu Xích không xem hắn ra gì, dù hắn đã cứu y, y cũng không để tâm nhiều.

- Câu Xích huynh, huynh có nói đây chính là biển cát của Ma cương? Huynh có quen thuộc với nơi này không?

Dương Khai lại hỏi.

Câu Xích chau mày, lắc đầu:

- Biển cát rất nguy hiểm, kể cả người của Ma tộc ta cũng không khinh suất đặt chân đến. Ở nơi này, mặc cho huynh có bản lĩnh thông thiên đến đâu cũng không chắc có thể thi triển được. Ta chi biết nơi này là biển cát, chứ không biết chúng ta nên đi về hướng nào. Cầu nguyện đi, mong là chúng ta có thể tìm ra phương hướng chính xác và không gặp phải mối nguy nào quá lớn dọc đường, cũng mong là không bị lạc đường, nhỡ mà lạc đường thì... e là cả đời cũng đừng hòng rời khỏi đây.

Nghe hắn nói vậy, Dương Khai và An Linh Nhi lại giật thót mình, liếc mắt nhìn nhau, hai người đều phát hiện thời gian gần đây họ không được may mắn cho lắm, ở quần đảo hải ngoại thì bị Nam thánh cô truy sát, bất đắc dĩ chạy vào thông đạo hư không, rơi vào tay Dương tộc nhân, thoát được một kiếp cửu tử hoàn sinh, thì lại lạc vào biển cát của Ma cương.

Đợt sóng gió này thật sự khiến người ta phải chán nản.

Đang nói chuyện, Dương Khai chợt nhíu mày, nhìn về một phía, khẽ quát:

- Có người tới!

Thử cảm nhận một chút, hắn lại buột miệng “ồ” lên một tiếng, nhìn Câu Xích với thần sắc cổ quái:

- Là tên tộc nhân đó của tộc huynh!

- Hả?

Câu Xích nhướn mày.

- Tên này hóa ra chưa chết, cả đêm hắn không về, ta tưởng hắn phải bỏ xác ở bên ngoài rồi, mạng hắn cũng sống dai đấy.

Y nói nghe mà nhẹ tênh, hoàn toàn không để tâm đến mạng sống của đồng loại mình, sống hay chết cũng không liên quan đến y.

Dương Khai khẽ nhíu mày.

Một lát sau, tên Ma tộc nhân được Dương Khai cứu thoát khỏi Tiểu Huyền Giới quả nhiên đã quay trở lại, gương mặt đầy hoan hỉ:

- Tìm được đường ra rồi!

Nghe vậy, tất cả đều mừng rỡ, Câu Xích vội hỏi:

- Thật không?

Người nọ mỉm cười gật đầu:

- Không nhầm được đâu, trước đây ta từng đến biển cát, nhìn thấy một ốc đảo. Ta từng chặt một gốc cây ở ốc đảo đó, hiện giờ vẫn còn dấu. Hơn nữa, vận may của chúng ta cũng không tệ, chỗ này là vùng rìa của biển cát, không phải vùng tâm, chỉ cần đi về hướng đó vài ngày là có thể ra khỏi biển cát rồi.

Y vừa nói, gương mặt vừa lộ nét phấn chấn vui mừng tột độ.

Dương Khai và An Linh Nhi cũng khẽ thở phào một hơi, coi như là khổ tận cam lai.

Những ngày qua đã đủ đen đủi lắm rồi, nếu cứ thế này, Dương Khai nghĩ có lẽ nên tìm nơi nào đó để bế quan cho rồi.

- Vậy còn chờ gì nữa, mau đi thôi, lão tử chết khát rồi đây!

Câu Xích vung tay lên, hứng khởi đi về phía đó.

Gã Ma tộc nhân kia cũng không nhiều lời, liền đi trước dẫn đường.

- Chúng ta cũng đi thôi.

Dương Khai bảo An Linh Nhi, nàng khẽ gật đầu, chạy theo Dương Khai.

Hai Ma tộc nhân phấn khởi đi phía trước, An Linh Nhi nhìn họ, chợt khẽ giọng bảo:

- Dương Khai, ngươi phải cẩn thận tên Câu Xích này một chút, đừng có thật tâm với hắn, không là phải chịu thiệt đó!

- Còn cần ngươi phải nhắc sao?

Dương Khai khẽ cười.

- Ta vốn không định dây mơ rễ má gì với hắn cả, có điều hiện giờ chúng ta đang ở Ma cương, muốn an toàn rời khỏi đây, thì vẫn phải dựa vào hắn.

An Linh Nhi khẽ gật đầu, thở dài:

- Cũng may, ở Tiểu Huyền Giới hắn chưa nhìn thấy được bao nhiêu phần bản lĩnh của ngươi, không thì chuyến này nguy hiểm thật rồi.

- Nếu hắn biết thân phận của ngươi, chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Dương Khai mặt u ám, thầm căn dặn:

- Tuyệt đối không được tiết lộ thân phận của ngươi, cũng không được thi triển thần kỳ của Cửu Thiên Thánh Địa nữa.

- Ta đâu phải tiểu cô nương, làm gì có chuyện bất cẩn như thế?

An Linh Nhi nhoẻn miệng cười.

- Nhanh lên nào Dương lão đệ, lề mà lề mề làm gì thế?

Câu Xích chợt quay đầu lại, hô hào Dương Khai.

- Đến đây!

Dương Khai đáp, nói với An Linh Nhi:

- Nhanh chân lên một chút.

Tên Ma tộc nhân đó cũng khá giỏi phân biệt phương hướng, đi giữa biển cát mênh mông vô tận này, không có lấy một vật tham chiếu, mà y cũng có thể tìm ra phương hướng chính xác một cách tinh chuẩn, nhất là khi hiện giờ, chân nguyên và thần thức của y đã bị phong ấn, hoàn toàn chỉ dựa vào bản năng và cảm giác mà dẫn đường, như thế thì càng thêm hiếm có.

Họ đi về phía trước được tầm ba canh giờ, thì phía xa xa, giữa biển cát vô bờ, có một chấm màu xanh ngắt lọt vào tầm mắt.

Ốc đảo!

Mảnh đất thần kỳ tồn tại nguồn nước và thực vật duy nhất trong sa mạc, dường như mỗi một sa mạc đều có nơi như vậy, chẳng ai biết ốc đảo ra đời như thế nào, càng không biết nó sinh tồn giữa nơi đất cát này ra sao.

Ốc đảo lớn có thể nguyên vẹn trong mấy trăm nghìn năm mà không thay đổi, làm nơi nghỉ chân cho các lữ khách vãng lai.

Trong mắt các lữ khách sa mạc, ốc đảo luôn là nơi cứu mạng.

Nhìn thấy ốc đảo ở ngay phía trước, hai Ma tộc nhân chạy càng nhanh hơn, chỉ chốc sau đã tiến bước vào.

Một lat sau, Dương Khai và An Linh Nhi cũng đã đến nơi. Khác hẳn với bên ngoài khô nóng, nơi này rất mát mẻ, từng gốc cây xương rồng và Hồ Dương to lớn mọc lên trên ốc đảo, khó khẽ thoảng qua, cảm giác vô cùng khoan khoái.

Tại vị trí trung tâm của ốc đảo, còn có một cái hồ sóng gợn lăng tăn, nước trong veo, tựa như cam tuyền, sâu không thấy đáy, có rất nhiều thực vật kỳ quái mọc ven bờ.

Lúc Dương Khai và An Linh Nhi đến nơi, phát hiện Câu Xích và gã Ma tộc nhân đó không xuống nước, mà đang nằm sấp sau một tảng nham thạch bên bờ, nín thở nhìn về phía mặt hồ, cả hai trông rất thận trọng, vẻ mặt hào hứng.

Cảm giác Dương Khai vừa đến, Câu Xích vội quay lại “suỵt” một tiếng, vẫy tay kêu hắn lại, vẻ mặt cổ quái.

Dương Khai nhíu mày, không biết y đang làm gì, dẫn theo An Linh Nhi nhẹ nhàng đi lại, đến đằng sau tảng nham thạch, hắn thò đầu ra nhìn về phía đó, nhưng chẳng thấy gì cả.

- Hai người đang làm gì vậy?

Dương Khai khẽ hỏi.

- Nhìn bên đó đi!

Câu Xích lén chỉ về một hướng. Dương Khai và An Linh Nhi nhìn theo hướng y chỉ, lập tức nheo mắt lại.

Ở đó, có vài bộ quần áo xếp ngăn ngắn đặt trên bờ hồ, hơn nữa từ kiểu dáng và màu sắc, có thể chắc chắn đó là y phục của phụ nữ.

Y phục thì ở đây, nhưng người thì không thấy đâu, rõ ràng là đang tắm dưới hồ.

Câu Xích và gã Ma tộc nhân kia trốn ở đây, chắc chắn là định nhìn trộm mỹ nhân tắm rồi, Dương Khai hiểu ra ngay.

- Lưu manh!

An Linh Nhi đỏ ửng hai má, nghiến răng khẽ mắng, ánh mắt đầy khinh bỉ, nói rồi nàng kéo Dương Khai, sẵng giọng:

- Ngươi chớ có mà thông đồng làm bậy với họ!

Dương Khai bĩu môi:

- Ta luôn giữ mình trong sạch, đời nào làm chuyện bỉ ổi này.

Vừa nói, hắn vừa liếc sang mặt hồ.

Câu Xích nhìn thấy hết mấy động tác nhỏ của Dương Khai, cười hề hề khả ố:

- Dương lão đệ quả nhiên là người đồng đạo.

Lúc này, Câu Xích chợt như có kẻ tri kỷ, thấy Dương Khai rất vừa mắt.

Dương Khai nghiêm nghị nói:

- Hai người làm vậy có hơi không ổn, nếu chẳng may bị người ta phát hiện...

- Phát hiện thì sao? Cô ả ăn thịt được ta chắc?

Câu Xích hừ hừ, không chút lo âu.

Tuy hiện giờ y không thể sử dụng sức mạnh của chính mình, nhưng thân phận thì vẫn còn nguyên, Ma tộc nhân bình thường thật sự không dám ra tay với y, dù có bị bắt quả tang nhìn trộm, với y cũng không thành vấn đề.

- Câu Xích huynh, huynh đâu phải là thiếu nữ nhân, hà tất phải làm vậy.

Dương Khai tuy cũng biết nam nhân có tính ham cái đẹp, nhưng hắn cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm, liền khuyên giải để bọn Câu Xích đi khỏi đây.

Câu Xích cười gian xảo:

- Nữ nhân thì không thiếu, nhưng thế này mới kích thích chứ.

Tên Ma tộc bên cạnh cũng gật đầu, tỏ ý tán thành quan điểm của Câu Xích, bốn con mắt nhìn vào mặt hồ không chớp lấy một lần, thầm mong đợi khoảnh khắc mỹ nhân dưới đáy hồ lộ diện.

Dương Khai đành bó tay, không phí lời thêm nữa.

Chính vào lúc này, mặt hồ bỗng nổi một lớp bọt nước, hai Ma tộc nhân chợt nín thở, trợn tròn mắt.

Vù vù vù...

Tiếng gió xé truyền đến, từ dưới mặt hồ, từng tia thủy tiễn sắc bén bắn ra.

Tất cả biến sắc, Dương Khai và An Linh Nhi phản ứng nhanh, vội vàng tránh được, Câu Xích và tên Ma tộc nhân kia thì không may mắn như vậy, để nhìn được rõ hơn, hai tên này gần như dính chặt vào tảng đá, lúc thủy tiễn đánh đến, chúng căn bản không thể tránh khỏi.

Ầm.

Nham thạch vỡ tung, đất đá bay đầy trời, mỗi một mảnh đá còn chứa lực đạo hung mãnh, khiến Câu Xích và tên Ma tộc nhân kia kêu gào thảm thiết, mắt nhắm tít.

Chỉ trong một cái chớp mắt thôi, hai tên này đã thương tích đầy mình.

Dương Khai nhìn thấy một tia màu trắng xóa bắn ra từ đáy hồ, mơ hồ đâu đó, còn có một vài phong thái uyển chuyển.

Nhưng không đợi hắn nhìn rõ, mục tiêu đã biến mất dạng, hắn chợt biến sắc, lỗ chân lông cùng mình đều giãn cả ra.

Đợi đến khi tất cả đã yên bình trở lại, Câu Xích liền ngoác mồm ra chửi ầm lên:

- Khốn kiếp, xú nương dám ra tay với lão tử?

Vừa dứt lời, một tiếng “chát” vang lên, Câu Xích văng ra mấy vòng, ngã sõng xoày xuống đất. Y đứng dậy, mặt sưng phồng, hai hàng mày y chứa đầy sự phẫn nộ điên loạn, như muốn liều mạng một phen, ngoái đầu nhìn quanh quất.

Ở phía trước, cách đó không xa, một mỹ phụ vừa tắm xong đang đứng giữa không trung, lạnh lùng nhìn vào bọn Dương Khai. Thân hình đẫy đà sung mẩy, đôi chân dài thẳng tắp, trên người khoác bộ áo màu lam nhạt, ngực cao ngất, vai lộ một nửa, chắc là do vừa mới tắm xong nên y phục dính sát người, khiến thân hình duyên dáng được phác họa một cách rất tinh tế.

Nàng chỉ đứng đó, cũng đã toát lên một vẻ đẹp rạng ngời.

Chương 777: Ma tướng Tuyết Lỵ.

Nhưng giờ khắc này, trong đôi mắt đẹp của nàng lại tràn ngập sát cơ, một thân chân nguyên cũng truyền ra khí tức nguy hiểm như độc xà, khiến người ta không rét mà run.

Dương Khai nheo mắt lại, thầm chửi rủa tên ngốc Câu Xích, không dưng lại kiếm chuyện, giờ lại xuất hiện thêm một nữ nhân như vậy.

Lúc đến đây, hắn cũng không dám phóng xuất ta thần thức thăm dò tỉ mỉ, nhưng mãi đến lúc nãy nữ nhân này xuất thủ, hắn mới biết tên Câu Xích này dường như đã trêu chọc một cao thủ rất ghê gớm.

Rõ ràng là đối phương đã sớm phát hiện ra có người đang rình mò mình cho nên mới động thủ ngay khi rời khỏi mặt hồ.

Câu Xích lại làm ra vẻ không biết sống chết là gì, bụm mặt kêu gào:

- Xú nữ nhân, ngươi còn dám đánh ta?

- Đánh ngươi thì đã làm sao?

Nữ tử kia lạnh lùng liếc nhìn Câu Xích,

- Ngươi còn dám nói năng lỗ mãng là ta giết ngươi!

- Ngươi có can đảm này không?

Câu Xích nhe răng cười độc ác

- Ngươi dám động vào một ngón tay của ta thử xem!

Lời này vừa dứt, một tiếng chíu vang lên, một đạo năng lượng bén nhọn đột nhiên nghênh diện phóng tới, lúc Câu Xích không chút phòng bị, đâm xuyên vào vai y.

Tiên huyết phun ra như suối, sắc mặt Câu Xích lúc xanh lúc trắng, sững sờ nhìn nữ tử trên trời kia.

Y không ngờ đối phương quả nhiên không nói gì đã hạ thủ với mình, cơn đau trên bả vai khiến y có chút kinh hoảng.

Y tuy lưu manh, háo sắc, cũng khá lỗ mãng, nhưng tóm lại không phải là quá ngu ngốc. Từ thủ đoạn mà năm lần bảy lượt nữ nhân này thi triển ra có thể thấy, dù y ở thời kỳ toàn thịnh cũng không thể chống đỡ được. Một lỗ thủng trên vai khiến Câu Xích bỗng nhiên trở nên thành thật hơn không ít, tuy thần sắc vẫn phẫn nỗ bất bình, nhưng lại không dám nói năng tùy ý, chỉ oán hận nhìn chằm chằm vào nữ nhân kia.

- Nhân loại?

Nữ tử lại hiếu kỳ đánh giá Dương Khai và An Linh Nhi, chau mày:

- Từ khi nào Ma tộc và Nhân loại lại có thể câu kết với nhau. Thật thú vị!

Thần sắc Dương Khai run sợ, âm thầm giữ An Linh Nhi bên mình, một thân chân nguyên âm thầm dũng động, chuẩn bị xuất thủ bất cứ lúc nào.

- Hừ!

Trong mũi nữ tử bính phát ra tiếng đùa cợt khinh thường, dáng vẻ bình thản từ không trung xuống, hất mái tóc ướt sũng, liếc mắt nhìn Câu Xích và Ma tộc nhân kia:

- Chân nguyên và thần thức của các ngươi bị hạ cấm chế, hẳn không phải là tên tiểu tử nhân loại này động tay động chân chứ?

Câu Xích không lên tiếng, tên Ma tộc nhân khác lại chậm rãi lắc đầu, giải thích:

- Không phải hắn, bọn ta chỉ cùng gặp nạn chung một chỗ thôi, bị người ở đó cầm cố lực lượng, cũng may có tên nhân loại này, bọn ta mới có thể thoát ra.

- Vô dụng!

Thần sắc nữ tử kia lạnh lùng

- Nhi lang của Ma tộc lại phải mượn thủ đoạn của nhân loại mới có thể kéo dài hơi tàn? Các ngươi còn có tư cách gì để sống trên đời này nữa!

Nói xong, ngón tay thon dài chỉ khuất nhất đạn, vài đạo năng lượng ứng thanh kích xạ.

Chíu….

Trên người Ma tộc nhân kia lập tức có thêm vài lỗ thủng, tiếng rên rỉ vang lên, người này quỳ trên mặt đất, há miệng thở dốc, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Nữ tử không hề hạ sát thủ, hình như chỉ không hài lòng vì chúng đã nhờ vào lực lượng của Dương Khai, trừng phạt y một chút mà thôi.

- Nói như vậy, cũng coi như ngươi có chút bản lĩnh?

Nữ tử lại có vẻ hứng thú nhìn Dương Khai, một cỗ lực lượng thần thức âm nhu như lãnh khí quét khắp người Dương Khai, thăm dò từ đầu đến chân hắn một lượt.

- Cũng không lợi hại là bao!

Nữ tử khinh bỉ không thèm để ý, thu sự chú ý từ chỗ Dương Khai về.

Trầm ngâm một lúc, nữ tử lại cười lạnh, nói:

- Dám vô lễ với ta, các ngươi cũng to gan đấy, phải giáo huấn một trận mới được. Nhưng hôm này tâm tình ta tốt, tạm thời không giết các ngươi, tất cả theo ta về!

Nói xong, ngọc thủ phất một cái, một bí bảo như xa niện bằng không xuất hiện. Vị trí chính giữa của xa niện là một chiếc hương sàng cự đạimàn che màu hồng phấn bao trùm, từng làn u hương xông vào mũi.

Nữ tử bước nhẹ đến xa niện kia, rồi cách tấm màn che đánh ra hai đạo năng lượng vào thân thể Câu Xích và tên Ma tộc kia.

Lát sau, hai người liền cảm thấy cấm chế trên cơ thể mình đã bị giải khai, thần sắc không khỏi vui mừng.

- Tiểu cô nương của Nhân tộc kia, ngươi lên đây!

Nữ tử nằm nghiêng trên hương sàng, đường cong man diệu lộ ra, bộ dạng lười nhác, vẫy tay với An Linh Nhi.
An Linh Nhi cảnh giác cực điểm, liếc nhìn Dương Khai, chần chừ không quyết.

Dương Khai khẽ gật đầu, lúc này An Linh Nhi mới bước lên niện xa, vô cùng câu nệ đứng ở đó.

- Ba người các ngươi khiêng đi, cần ta chỉ các ngươi không?

Nữ tử lười biếng nói, thanh âm yếu mềm, rất động lòng.

Dương Khai không kìm được chau mày.

Câu Xích nổi giận:

- Ngươi là cái thá gì mà bảo lão tử làm kiệu phu cho ngươi? Ngươi biết ta là ai không?

- Ta không quan tâm ngươi là ai, không muốn chết thì ngoan ngoãn nghe lời, nếu không ta cũng không ngại tiễn ngươi lên đường!

Trong đôi mắt đẹp của nữ tử lướt qua một tia hàn quang, lạnh lùng đến cực điểm, giữa những ngón tay thon dài, chân nguyên thôn thổ, cơ hồ Câu Xích mà còn cự tuyệt thì nàng sẽ hạ sát thủ ngay.

Câu Xích muốn nứt tròng mắt, nhưng trước lực lượng của của đối phương lại không thể không chịu thua, buồn bực đi về phía trước, khiêng niện xa kia lên vai.

Dương Khai và tên Ma tộc nhân còn lại liếc nhìn nhau, cũng đành đi tới.

Thuận theo phương hướng nữ tử chỉ dẫn, ba người khổ lực nhất lộ phi bôn, tốc độ cực nhanh.

Trên hương sàng trong niện xa, An Linh Nhi ngồi thẳng như mũi nhọn, vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh, vừa tuân theo sự dặn dò của nữ tử, thay nàng bóp vai.

Nữ tử cũng không có ý muốn giao lưu với nàng, chỉ nằm nghiêng ở đó, nhắm mắt dưỡng thần, thoải mái vô cùng.

U hương phảng phất dọc đường, Dương Khai một bụng căm tức, vốn định mượn lực lượng của Câu Xích an toàn rời khỏi Ma cương, nhưng bây giờ e là không thành. Bây giờ tên này tự thân khó giữ, Dương Khai cũng đành phải nghĩ cách khác.

Nửa ngày sau, một tòa thành trì cự đại xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Tòa thành trì này tọa lạc gần Sa Hải, tường thành cao lớn hoàn toàn được làm từ sỏi cát đắp thành, cả thành trì đều hiện lên màu sắc của hoàng thổ.

Trong thành trì kia, vô số Ma tộc nhân qua lại.

Lúc niện xa bay tới đây, Câu Xích đột nhiên trợn mắt, thất thanh nói:

- Sa Thành? Hóa ra ngươi là…

- Câm mồm!

Nữ tử vẫn chưa mở mắt, quát khẽ một tiếng.

Câu Xích rụt đầu, vội vàng nín bặt, có vẻ như rất sợ hãi, không còn kiêu ngạo như lúc trước nữa.

Dương Khai quan sát, thần sắc vừa động.

Rất nhanh, niện xa đã đến khoảng không trên Sa Thành. Cùng với sự dặn dò của nữ tử kia, một đoàn người nhanh chóng đến trước cung điện cự đại tọa lạc trong thành trì.

Cung điện này được kiến tạo vô cùng đặc biệt, cứ như tọa lạc trên cao sơn bách nhận, cao hơn trăm trượng so với mặt nước biển.

Bay tới trước gần cung điện này, đứng từ trên cao nhìn xuống, tất cả mọi thứ của thành trì thu vào tầm mắt, cảm giác tương đối kỳ diệu. Còn phong cách của tòa cung điện này hình như không giống với toàn bộ thành trì này. Mặt đất của cung điện là bạch ngọc thạch nhất sắc, bên trong điêu long họa phượng, kim bích huy hoàng.

Nơi nào cũng thấy trang hoàng pha lê quý báu.

Niện xa đến nơi, lập tức có một Ma tộc nhân thực lực cường hoành đi tới, cung kính nói:

- Đại nhân, người đã về?

Nữ tử khẽ gật đầu, bước niện xa xuống.

- Những người này là…

Người kia nghi hoặc đánh giá đám người Dương Khai, đến khi nhìn thấy Câu Xích, chân mày chợt lướt qua một tia hồ nghi, sừng sờ đánh giá y, trong mắt lóe lên một tia thần thái như đã từng quen.

- Phái người gửi tin cho Câu Quỳnh, nói nếu muốn nhìn thấy con trai mình bình an vô sự thì chuẩn bị đủ tiền đến chuộc!

Nữ tử kia liếc nhìn Câu Xích, thản nhiên dặn dò:

- Ừ, báo luôn cả ba người kia cho y, chuộc hay không là chuyện của y.

Dương Khai nheo mắt, lúc này mới hiểu, nữ tử này sớm đã nhận ra thân phận của Câu Xích. Dù nhận ra cũng dám đối đãi với Câu Xích như vậy, hơn nữa từ cách xưng hô của nàng với Câu Quỳnh có thể đoán được thân phận của nữ tử này không tầm thường!

Câu Quỳnh là một trong tứ đại Ma tướng, dám coi thường Câu Quỳnh, vậy thì cũng chỉ có đại nhân vật của Ma tướng thôi!

Trong tứ đại Ma cương, chỉ có một nữ nhân duy nhất, Tuyết Lỵ!

Danh tự kiều nhu duy mỹ, dáng người mỹ lệ, thân hình đầy đặn, nhưng tâm địa tương đối cay độc, tàn khốc, thô bạo.

Vô duyên vô cớ đụng phải nữ nhân này, lại là một vị Ma tướng! Hơn nữa Câu Xích còn không biết trời cao đất dày chọc giận nàng, còn mưu toan thăm dò cơ thể nàng!

Bây giờ Dương Khai hận không thể chém tên Câu Xích này thành trăm mảnh để phát tiết mối hận trong lòng.

- Thuộc hạ cảm thấy e là Câu Quỳnh sẽ không để ý đến sống chết của ba tên bọn họ đâu.

Tên thủ hạ của Tuyết Lỵ cười u ám, vui sướng nhìn đám người Dương Khai gặp họa.

- Cứ báo đi. Đúng rồi, nói với Câu Quỳnh một tiếng, tên tiểu tử nhân loại này còn là ân nhân cứu mạng con trai y.

Tuyết Lỵ nhấn mạnh:

- Ta muốn xem xem Câu Quỳnh sẽ xử lý việc này như thế nào.

- Hả? Việc này thật khiến người ta ngạc nhiên đó. Đường đường là con trai nối dõi của Ma tướng lại được một tên nhân loại cứu, thú vị… Vậy thuộc hạ đi báo tin cho y ngay đây.

- Đi đi!

Tuyết Lỵ xua tay.

- Tuyết đại nhân, Tuyết đại nhân…

Câu Xích vội hét lên.

- Chuyện gì?

Tuyết Lỵ liếc nhìn y.

- Chuyện này có thể thương lượng một chút không? Tiền chuộc người cần, ta tự nghĩ cách đưa cho người, đừng phiền phụ thân ta.

Sắc mặt Câu Xích ngượng ngùng, lời nói có vẻ năn nỉ, rõ ràng là có chút sợ Câu Quỳnh trách tội, khiến y phải chịu khổ.

- Chuyện này không phải do ngươi làm chủ.

Tuyết Lỵ hừ lạnh, không để ý đến y nữa, quay người đi vào cung điện

Lập tức có một Ma tộc nhân khác đi tới, dẫn bốn người Dương Khai đi.

Mỗi người được sắp xếp một sương phòng, chỉ có An Linh Nhi bị sắp xếp bên cạnh Tuyết Lỵ.

Không hề hị hạn chế như trong Dương tộc, hình như Tuyết Lỵ khá tin tưởng, không những không hạn chế tự do của đám người Dương Khai, ngày ba bữa còn đưa cơm tới, thức ăn cũng không tệ, trong phương diện này không hề bạc đãi bọn họ.

Tuy không ai trông coi, nhưng Dương Khai vẫn an phận, không hề có ý muộn bỏ trốn.

Trước mặt nữ nhân như Tuyết Lỵ, hắn cảm thấy mình căn bản không thể thoát. Hơn nữa, An Linh Nhi còn bị bó buộc bên cạnh nàng ta, Dương Khai cũng không tiện bỏ mặc An Linh Nhi không quan tâm, chỉ lo thân mình.

Dường như Câu Xích cũng ý thức được sai lầm lần này của mình, cả ngày ảo não, hữu khí vô lực, không còn kiêu ngạo như trước nữa.

Tuyết Lỵ đã phái người đưa tin cho Câu Quỳnh, hơn nữa cũng không hề nể mặt cùng là Ma tướng với Câu Quỳnh, nói thẳng cần một khoản tiền chuộc lớn. Dương Khai phỏng chừng Câu Quỳnh sẽ không để ý đến sự sống chết của mình và An Linh Nhi, cùng lắm thì y chỉ chuộc Câu Xích và tên Ma tộc nhân kia về thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau