VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 766 - Chương 770

Chương 768: Có lợi gì cho ngươi..

Dương Khai với bộ dạng không sợ trời không sợ đất, làm cho đám Dương tộc nhân cảm thấy khó ra tay.

Thủ lĩnh kia cười quái dị vài tiếng, cũng không biết là chế nhạo hay tán thưởng, âm dương quái khí nói:

- Tiểu tử có lá gan không nhỏ đó, ngươi tưởng là bọn ta không dám ra tay vơi ngươi, mạng ngươi chỉ có một, tốt nhất nên ngoan ngoãn hợp tác đi.

Dương Khai lạnh lùng chăm chú nhìn lão ta, không nói lời nào, rõ ràng thể hiện thái độ có đánh chết cũng không nói sự thật ra

Nếu bây giờ muốn lấy được quyền chủ động, chỉ có duy trì im lặng. Một khi đểDương tộc nhân biết mình đã làm gì, chỉ e là bọn chúng sẽ biến mình thành dưỡng chất trường kì cung cấp cho Thần Thụ, bức ép hắn không ngừng tạo ra dương dịch, vận chuyển cho Thần Thụ.

Đây không phải là điều Dương Khai muốn nhìn thấy.

Nhưng mà nghe khẩu khí của bọn họ, Dương Khai mơ hồ cảm thấy dường như bọn họ quả thực không biết Thần Thụ đang trong bộ dạng tiến hóa, chau mày trầm tư một lát, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng, lập tức hiểu ra.

Bản thân mình có thể điều tra được những thứ này, là bởi vì thần hồn linh thể đã nhập vào trong thân cây, nên dễ dàng thấy được.

Mà thần hồn linh thể của họ không có được bản lãnh này, trong thân cây, năng lượng thuộc tính dương rất nồng đậm và nóng rực đang chảy, một khi thần hồn linh thể của họ vào bên trong, chỉ e là cũng bị đốt cháy mà chết.

Có thể do họ không có thần thức chi hỏa, không đủ khả năng nhìn thấy loại nóng rực đó.

Nghĩ đến đây, trong đầu Dương Khai đã định, càng không tỏ ra chút sợ hãi gì.

Chỉ cần bọn họ không biết được tình hình bên trong, tiếp sau đó bản thân có thể hoàn toàn chiếm được tiên cơ.

Vị thủ lĩnh Dương tộc dừng mắt nhìn Dương Khai thật sâu, hai đầu lông mày tối tăm vạn phần, vẻ mặt biến ảo, một hồi lâu mới cười ha hả, gật đầu nói:

- Không nói thì không nói, chẳng phải ngươi nói, ta sẽ có cơ hội hiểu rõ mà.

Nơi này là địa bàn của bọn họ, tu vi của họ lại cao hơn rất nhiều so với Dương Khai, tự nhiên sẽ cảm thấy Dương Khai không giấu được bao lâu.

Dương Khai nhún vai, coi như không có gì.

- Nếu ngươi đã có khả năng trấn an được Thần Thụ, vậy sẽ có chút giá trị lợi dụng, hôm nay tạm thời không giết các ngươi. Nhưng mà ta cảnh cáo ngươi, tuyết đối đừng có giở trò gì, nếu không thì hậu quả tự gánh chịu!

Dương Khai khẽ cười:

- Ngươi yên tâm đi, ta biết rõ bản thân có mấy cân mấy lượng, chỉ cần các ngươi không tổn hại ta và đồng bạn của ta, ta sẽ ngoan ngoãn phối hớp với các ngươi.

- Tiểu tử thú vị lắm!

Thủ lĩnh cười quái dị, thái độ biết co biết duỗi lần này của Dương Khai, ngược lại khiến lão ta mở rộng tầm mắt.

- Nhưng trước đó, ta có vài yêu cầu, muốn được nói với các ngươi.

- Được voi đòi tiên, dám yêu cầu với chúng ta, ngươi còn chưa đủ tư cách, có phải ngươi không hiểu rõ lập trường của mình!

Thủ lĩnh hừ lạnh, thần sắc trở nên u ám.

- Ta không phải vì bản thân mà yêu cầu, chỉ vì Thần Thụ của các ngươi. Nếu các ngươi muốn Thần Thụ mau chóng hồi phục, tốt nhất là nghe lời ta, không nghe thì tùy, chuyện đó tùy các ngươi.

Dương tộc chúng nhân đều chau mày, nhìn hắn vẻ không tin lắm.

- Ngươi nói!

Thủ lĩnh trầm mặt nói.

- Thứ nhất, bắt đầu từ hôm nay, ta muốn toàn bộ Dương tộc nhân chấm dứt việc hấp thụ năng lượng thuộc tính dương từ Thần Thụ. Nếu muốn tu luyện, thì cách xa xa ra.

- Tại sao?

- Ta chỉ có thể nói là có quan hệ với sự bạo động của Thần Thụ.

Dương Khai thuận miêng nói cho có lệ.

Thần Thụ tiến hóa cần có dưỡng chất, bản thân hao phí dương dịch hỗ trợ cho việc tiến hóa, Dương Khai không muốn năng lượng của nó lại bị đám người Dương tộc này lấy đi mất, cứ như vậy chỉ làm tăng thêm hao tổn cho bản thân.

- Ngươi đùa gì vậy, chỉ riêng một câu nói của ngươi mà muốn toàn tộc chúng ta đình chỉ việc tu luyện?

Một vị cường giả Dương tộc quát mắng.

- Cái đó là do các ngươi chọn lựa, ta không có ý kiến, ta không sao cả, ta chỉ đề nghị mà thôi.

- Phải tạm dừng trong bao lâu?

Thủ lĩnh Dương tộc dò hỏi

Dương Khai chau mày, hỏi lại một câu:

- Thần Thụ các ngươi xuất hiện tình trạng này bao lâu rồi?

Thủ lĩnh nói:

- Khoảng chừng ba năm rồi, lúc mới bắt đầu thì chưa rõ ràng như vậy, nhưng dạo gần đây thì ngày càng thường xuyên.

Dương Khai khẽ vuốt cằm, nếu nói như vậy, tiến hóa của Thần Thụ đã bắt đầu từ ba năm trước rồi, vậy thì suy đoán của mình là chính xác. Chỉ cần có đủ điều kiện thì không bao lâu nữa Thần Thụ sẽ hoàn thành tiến hóa, đến lúc đó, nó sẽ sản sinh ra ý thức của mình, trở thành một loại sinh mạng hình thái bậc cao.

- Như vậy đi, nhiều nhất là các ngươi nhẫn nại thêm một năm nữa, hoặc là nửa năm cũng được rồi, cũng có thể ngắn hơn.

- Có thể tiếp nhận!

Thủ lĩnh kia gật đầu, đồng ý với yêu cầu của Dương Khai, lão ta cũng đã nói như vậy, những cường giả Dương tộc khác có chút không cam lòng, cũng không phản bác được.

Nhiều nhất thì cũng chỉ nhẫn nại thêm một năm!

- Thứ hai, ta cần có một ít thứ để bổ sung chân nguyên, tốt nhất là quả của Thần Thụ thì càng tốt, càng nhiều càng tốt!

Dương Khai thản nhiên nói.

Mới nói dứt câu, sắc mặt của tất cả Dương tộc nhân đều cổ quái

Thủ lĩnh cười ha hả vài tiếng

- Càng nhiều càng tốt? Ngươi tưởng là quả của Thần Thụ hái không bao giờ hết sao? Mỗi một quả ở đây đều đã sinh trưởng hơn mấy chục đến trăm năm, mặc dù là cấp bậc của ta cũng không có cơ hội dễ dàng ăn được. Ngươi là cái thá gì, mà lại dám yêu cầu có được loại bảo vật như vậy? - Trên đó chẳng phải có rất nhiều sao?

Sắc mặt Dương Khai cũng dãn ra, mấy người này quả là có chút keo kiệt, trên Thần Thụ treo lủng lẳng không biết bao nhiêu là quả đã chín, nếu ít thì cũng có mười mấy trái, hương khí xông vào mũi, khiến cho Dương Khai thèm thuồng cực độ.

- Những thứ đó là tài vật tích lũy được của ta trải qua trăm ngàn năm, sao tùy tiện cho người ngoài dùng được?

Vẻ mặt của thủ lĩnh xem ra không được bằng lòng.

- Không có loại quả đó, linh thảo linh dược thuộc tính dương cũng được! Cái đó các ngươi chắc hẳn là có đúng không?

Dương Khai không kiên nhẫn nói.

Có qua phải có lại, hắn vì Thần Thụ mà cung cấp dương dịch, dĩ nhiên Dương tộc phải bổ sung tiêu hao của hắn.

- Các ngươi cũng thấy rồi đó, trấn an Thần Thụ ta cần phải tiêu hao tất cả chân nguyên trong người, nếu không bổ sung, sao ta phục hồi được chứ?

Thủ lĩnh kia nghe vậy, chỉ có thể gật đầu:

- Được, theo như ngươi nói, bọn ta sẽ cung cấp những vật bổ sung chân nguyên cho ngươi, điều này ngươi không cần lo!

- Thứ ba…

- Thấy được nên biết dừng đi tiểu tử, bọn ta không có sự nhẫn nại lớn như vậy để nói điều kiện với ngươi

Sắc mặt của thủ lĩnh không hài lòng, trực tiếp ngắt lời Dương Khai

Dương Khai khẽ cười ha hả:

- Ta chỉ muốn nói là, nếu các ngươi đã cần đến ta, có phải nên cung cấp cho ta hoàn cảnh tốt một chút không? Ta ở nơi này cũng không trốn thoát được, cứ nhốt ta trong lao phòng làm gì chứ?

- Có thể!

- Còn có nữ bạn của ta, à, trong thời gian này tiếp xúc với hai bằng hữu Ma tộc cũng xem là khá vui vẻ, nếu mà tiện, có thể cho bọn họ ở cùng với ta không.

Câu Xích không khỏi kinh ngạc liếc nhìn Dương Khai một cái, sắc mặt khẽ động, xem ra bộ dạng chút cảm kích.

- Tất cả ta đều đồng ý!

Thủ lĩnh đã không còn kiên nhẫn đến cực điểm rồi, thần sắc có vẻ dữ tợn:

- Điều kiện ngươi đề ra, ta đều đáp ứng hết cho ngươi, nhưng nếu như ngươi không thể làm hài lòng tộc của ta, kết cục thế nào, tự ngươi biết rõ.

- Ta rất rõ.

Dương Khai khẽ vuốt cằm, trên mặt hiện lên nụ cười sáng lạn.

- Dẫn bọn chúng đi, theo yêu cầu của hắn mà sắp xếp!

Thủ lĩnh phất tay, hắng giọng nói.

Vị cường giả trước kia áp giải Dương Khai lập tức đi lên trên, lại áp giải họ đi.

Đợi sau khi hắn đi khỏi, một người cao tầng trong Dương tộc âm trầm sắc mặt nói:

- Tên tiểu tử đó đúng là vô lễ cực độ, cả gan dám ở nơi này đề xuất nhiều yêu cầu như vậy, thủ lĩnh sao ngài lại đồng ý với hắn?

- Đồng ý hắn thì có sao nào, dù sao thì cũng là chuyện nhỏ, ngược lại ta muốn xem thử, lần sau hắn làm sao trấn an Thần Thụ! Phái người giám sát bọn chúng cho ta, đặc biệt là thằng trẻ tuổi của Nhân tộc, xem thử trong thời gian này hắn sẽ làm những chuyện gì.

- Vâng! …

Trong một cung điện, bốn người Dương Khai bị dẫn đến nơi này

Sau khi sắp xếp chỗ ở cho bọn họ, đám người Dương tộc dẫn Dương Khai đến liền rời khỏi.

Tuy nhiên bất luận là Dương Khai hay Câu Xích, đều có thể cảm thấy, trong phạm vi ngoài cung điện, có không ít cao thủ lợi hại đang giám sát bọn họ, thần thức thẩm thấu tiến vào. Rõ ràng là không cho bọn họ có cơ hội chạy trốn.

Đổi đến một hoàn cảnh thoải mái, lại tìm được đường sống trong chỗ chết, trong lòng mọi người còn có chút sợ hãi, đặc biệt là Câu Xích và một tên Ma tộc nhân không biết tên nữa. Bất luận thế nào bọn họ cũng không thể nào hiểu rõ, tại sao Dương Khai lại chiếu cố bọn họ như vậy.

Trong sương phòng, bốn người tụ tập tại một chỗ, thần sắc Câu Xích có chút phức tạp nhìn Dương Khai, chần chừ rất nhiều lần mới nói ra nghi vấn trong lòng.

Dương Khai cười ha hả:

- Không tại sao cả, chẳng qua là bây giờ mọi người đều rơi vào hoàn cảnh khó khăn như vậy, coi như là cùng chung hoạn nạn, tiện tay giúp đỡ mà thôi, có phải Câu Xích huynh đã nghĩ nhiều rồi không?

Câu Xích sắc mặt ngượng ngùng, gãi gãi hai má, bỗng nhiên nghiêm mặt nói:

- Mặc kệ là có nói sao đi nữa, lần này Câu Xích ta xem như nợ ngươi một mạng, phần ân tình này ta sẽ ghi nhớ, nếu mà có thể rời khỏi đây, ta nhất định sẽ báo đáp.

Lần này nếu không có việc làm ngoài ý muốn của Dương Khai, nhất định là y đã bị Dương tộc nhân huyết tế rồi

- Câu Xích huynh nghiêm trọng rồi.

Dương Khai thản nhiên xua tay

- Có thể rời khỏi nơi này hay không là chuyện khác, làm không tốt chúng ta vẫn sẽ chết ở đây.

- Nếu thật đến lúc đó, ta sẽ liều với bọn họ.

- Ta đã nhận thức rồi, ừm, cung điện này hơi rộng lớn, hai người tùy ý tìm căn phòng nào ở đi, trong thời gian ngắn chúng ta sẽ không có nguy hiểm, ta cũng phải nhanh chóng hồi phục mới được.

- Huynh đệ ta không quấy rầy nữa, ngươi nghĩ ngơi cho khỏe!

Câu Xích nói xong liền cùng với tộc nhân của y nhanh chóng rời đi.

An Linh Nhi chưa đi, chỉ dùng đôi mắt đẹp quan sát Dương Khai, trên mặt thoáng chút có suy nghĩ.

- Còn có chuyện gì sao?

Dương Khai hỏi

- Ngươi nói dối.

An Linh Nhi nhíu đôi mày thanh tú

- Ta có thể cảm thấy được, ngươi không phải có thiện ý cứu Câu Xích, chắchẳn ngươi còn có mưu đồ gì!

- Biết nhiều quá dễ bị người khác giết người diệt khẩu đó mỹ nhân!

Dương Khai cười gian một tiếng

- Ta không sợ ngươi, ngươi chỉ là thích nói ra cho vui mà thôi.

An Linh Nhi bĩu môi, bộ mặt đã sớm nhìn thấu Dương Khai, trầm ngâm hạ giọng nói:

- Rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì với y? Y có thể cho ngươi những gì?

- Cũng không có gì.

Dương Khai cười ung dung

- Điều ta muốn là sự cảm kích của Câu Xích.

- Có lợi gì cho ngươi sao? Tại nơi này, sự cảm kích của Câu Xích cũng không cứu được ngươi.

- Ở nơi này đích thật là không cứu được ta, nhưng đi ra ngoài thì sao chứ?

Dương Khai có vẻ đầy thâm ý liếc nhìn nàng ta.

- Bên ngoài…

An Linh Nhi chau mày thật chặt, nhìn như không thể hiểu.

- Ngu ngốc!

Dương Khai chậm rãi lắc đầu

- Đã nói là nói nữ nhân ngực to không có não, đúng là như thế thật!

- Ta…

An Linh Nhi mặt đỏ lên, lén lút cui đầu nhìn bộ ngực cao vút của mình, cắn răng nói:

- Lớn chỗ nào?

- Ta thấy cũng không nhỏ, phát dục không tệ đó.

Vẻ mặt Dương Khai khá là tà dâm

- Lưu manh, vô sỉ!

An Linh Nhi hổn hển, cái cổ phiếm hồng.

Chương 769: Giúp tiến hóa..

Trong sương phòng, thông qua lời giải thích của Dương Khai, An Linh Nhi lúc này mới hiểu Dương Khai đang mưu tính điều gì.

Nếu hắn đoán không nhầm, như vậy sau khi thoát khỏi tiểu huyền giới này, nơi đến chính là Ma cương.

Ma cương, đó là địa bàn của Ma tộc, từ xưa đến nay, Nhân Ma không cùng tồn tại. Trong Huyền Thông đại lục, ngoài những khu vực trung lập ra, những sinh linh không cùng chủng tôc, một khi chạm vào nhau nhất định sẽ xảy ra đấu tranh.

Hai người Dương Khai và An Linh Nhi nếu như đột nhiên xuất hiện tại Ma cương, nhất định sẽ bị Ma tộc truy sát, đến lúc đó dù có bản lĩnh thông thiên e rằng cũng khó có thể chạy thoát.

Nhưng có Câu Xích thì sẽ khác.

Lão Ma tướng Câu Quỳnh, là một nhân vật có danh vọng, chỉ cần y có thể bảo vệ Dương Khai và An Linh Nhi, bọn họ sẽ không phải lo lắng điều này.

Do đó Dương Khai mới tiện tay cứu y, có được sự cảm kích của y.

Nghe vậy, An Linh Nhi nhìn Dương Khai kinh ngạc:

- Đây chính là hiệp ân đồ báo, sao tâm địa ngươi lại gian xảo vậy?

Dương Khai hừ nhẹ một tiếng:

- Ta suy tính xa hơn ngươi mà thôi, tuy nhiên muốn làm được những điều này, trước hết phải rời khỏi đây. Nếu không thoát khỏi đây, dù có kết nghĩa cùng tên Câu Xích lưu manh kia cũng không thể làm gì.

- Chúng ta có thể thoát ra sao?

An Linh Nhi bất an.

- Chưa biết, việc là do người.

Dương Khai cũng lắc đầu vẻ bất đắc dĩ, hiện giờ hắn cũng không dám cam đoan gì, chỉ có thể nói nỗ lực hết mình, mở ra một con đường sống.

- Cũng không biết Thánh địa thế nào?

An Linh Nhi thở dài.

Nam Thánh cô chợt biến thành bộ dạng đó, lão Thánh chủ cũng có thể đã ngã xuống, chỉ e toàn bộ Thánh địa bây giờ đã vô cùng hỗn loạn.

- Thánh địa các ngươi thế nào ta cũng không rõ lắm, nhưng ta cảm thấy ba tỷ muội Thánh nữ của ngươi lành ít giữ nhiều.

- A.

An Linh Nhi thất sắc, kinh hô, cẩn thận suy ngẫm, chợt nhận thấy những gì Dương Khai nói là rất có khả năng.

Do tu luyện cùng công pháp, Nam Thánh cô có thể dễ dàng tìm được vị trí của ba vị Thánh nữ, An Linh Nhi đã thoát khỏi tai kiếp trên đảo, nhưng ba tỷ muội của nàng chưa chắc đã may mắn như vậy. Trong đội ngũ Thánh nữ đi tuần, không có cường giả Nhập Thánh Cảnh tọa trấn, cũng không một ai có thể ngăn cản một vị Thánh nữ Nhập Thánh nhị tầng cảnh thế hệ trước.

Rất có thể vị Nam Thánh cô kia trước khi truy sát An Linh Nhi đã giết một ai đó trong ba người hoặc nhiều hơn.

Một câu nói của Dương Khai đã khiến niềm vui trong lòng An Linh Nhi tiêu tan trong phút chốc, khuôn mặt dần trắng bệch.

- Xem như ta chưa nói, cục diện có thể không ác liệt như vậy!

Dương Khai hối hận, những chuyện này hắn đã sớm nghĩ đến, vừa nãy chỉ là thuận miệng nói ra, không biết sẽ khiến An Linh Nhi thương cảm như vậy.

- Đều tại ngươi, tâm trạng đang tốt...

An Linh Nhi trừng mắt nhìn Dương Khai, ôm mặt chạy ra ngoài.

Dương Khai lắc đầu, cảm thấy có chút họa là từ miệng mà ra.

Dương tộc nhân cũng khá giữ chữ tín, khi bọn người Dương Khai ở lại một lúc, liền mang đến rất nhiều diệu dược linh đan, hơn nữa tất cả đều là thứ có thuộc tính dương.

Đây chính là nơi năng lượng thuộc tính dương vô cùng lớn, đương nhiên thích hợp sinh trưởng những dược liệu thuộc tính dương. trong Dương tộc chắc cũng có người tinh thông luyện chế đan, những dược liệu này đều được luyện chế thành đan dược.

Tổng cộng mười bình, mỗi bình mười hai viên, đều là Linh đan thứ cấp.

Không được xem là hàng tốt cũng không thể coi là quá tệ.

Dương Khai không cần đến nửa canh giờ đã dùng hết mười lọ đan dược Linh đan thứ cấp, hao tổn cơ bản đã được bổ sung.

Tuy nhiên Dương Khai vẫn không vừa lòng, hắn muốn nhân cơ hội này lừa Dương tộc một chút.

Dù sao sau này cũng có thể phải bổ sung thêm nhiều lần dương dịch, chỉ có mười bình sao có thể thỏa mãn hắn?

Sau khi ổn định ba ngày, Dương Khai một lần nữa đưa ra yêu cầu lấy đan dược với Dương tộc, người phụ trách việc này của Dương tộc trợn mắt nhìn hắn.

Mười bình cùng năm viên Linh đan đưa cho bất kỳ người nào trong tộc dùng đều có thể duy trì trong vòng vài tháng, không ngờ Dương Khai dùng ba ngày đã hết.

Nhưng dưới sự giám sát của bọn chúng cũng biết Dương Khai luôn ở trong phòng tu luyện, không hề ra ngoài nửa bước, hắn cũng không có những thứ để cất như túi Càn Khôn, đương nhiên không thể giấu Linh đan đi. Vừa bất mãn khiển trách, cuối cùng một lần nữa vẫn đưa cho Dương Khai mười bình đan dược, đồng thời dặn hắn nhất định phải dùng tiết kiệm, dù là Dương tộc bọn họ, muốn luyện chế những đan dược này cũng không hề dễ dàng.

Dương Khai trước mặt gật đầu, sau lưng dè bỉu, vẫn nuốt những đan dược này vào bụng như cũ.

Đan dược Linh đan thứ cấp, hiện tại nếu như hắn muốn luyện, tùy tiện cũng có thể luyện ra, không cần đến hai ngày.

Chỉ có thể nói trình độ luyện đan của luyện đan sư của Dương tộc quá kém.

Từng ngày trôi qua, tất cả Dương tộc nhân đều cho rằng trải qua lần trấn an này, Thần Thụ cơ bản có thể ổn định một thời gian, tuy nhiên chưa đến năm ngày, Thần Thụ lại một lần nữa truyền ra năng lượng không ổn định.

Khi nhận thấy những điều này, Dương Khai đã chuẩn bị kỹ càng.

Quả nhiên không mất bao lâu, có ngươfi đến đưa hắn đến nơi Thần Thụ.

Lúc này bọn người An Linh hi chưa đến, vẫn ở trong cung điện.

Dưới gốc Thần Thụ, cường giả Dương tộc do thủ lĩnh đứng đầu, toàn bộ đã đợi ở đó. Sau khi Dương Khai đến, từng người đem thần thức khóa trên người hắn, ánh mắt sáng quắc, dường như muốn nhân cơ hội này làm rõ, rốt cuộc Dương Khai đã dùng thủ đoạn gì lại có thể trấn an được Thần Thụ.

Dương Khai điềm nhiên, không hề vội vàng.

Thủ đoạn này của hắn dù bọn họ có bí mật theo dõi cũng không thể tìm ra, trên đời này ngoài hắn ra e rằng không có ai có thể làm được.

Do đó hắn không hề lo lắng.

Đến đây, cũng không cần nói nhiều, trực tiếp chui lên thân cây, như lần trước phát hiện khe hở trên cây, đầu ngón tay có một giọt dương dịch nhỏ xuống.

Mỗi một giọt dương dịch đều có một phần chân nguyên của Dương Khai. Với độ bền bỉ và tu vi của hắn hiện giờ, năng lượng trong dương dịch là vô cùng lớn.

Dù vậy, một giọt dương dịch kia trong khi đi vào Thần Thụ liền được Thần Thụ hấp thu hết.

Từng đợt dao động dồn dập từ Thần Thụ phát ra, còn không ổn định hơn cả lúc nãy, hiển nhiên là do khát cầu.

Dương Khai không vội vàng, nhở từng giọt dương dịch vào Thần Thụ, trấn an dao động vô thức kia.

Dương tộc nhân ở dưới quan sát cẩn thận, từ đầu đến cuối nhìn không ra nguyên cớ, tất cả đều nhíu mày, bọn họ dù cảm nhận được một nguồn sức mạnh lớn phát ra lại nhanh chóng mất đi, nhưng không có cách nào biết được sự huyền bí trong đó.

Tất cả mọi người đều nhíu mày.

Định đi lên cẩn thận xem xét, lại lo Dương Khai trở mặt, do dự không quyết.

Sau khoảng nửa canh giờ, Thần Thụ dần ổn định lại.

Thần hồn linh thể Dương Khai đã vào trong Thần thụ, kiểm tra một lượt, rõ ràng phát hiện điểm khác biệt giữa năng lượng kỳ diệu lần này và lần trước dường như trở nên càng ngưng thực.

Âm thầm gật đầu, Dương Khai cảm thấy, không bao lâu nữa, nguồn năng lượng này sẽ sản sinh ra ý thức thuộc bản thân. Đợi đến khi Dương Khai nhảy xuống, tất cả Dương tộc nhận thấy hắn giống như lần trước, sắc mặt trắng bệch, chân nguyên trong cơ thể không còn, bị tiêu hao hết.

Họ nhìn nhau hài lòng.

Bất kể Dương Khai dùng cách gì trấn an Thần Thụ, từ biểu hiện của hắn, hắn thực sự đã dùng toàn lực, đây cũng là điều mà Dương tộc nhân mong nhìn thấy.

Chờ hắn nghỉ ngơi một lát, mọi người mới đi lên.

Thủ lĩnh Dương tộc nói:

- Tiểu tử, nghe nói ngươi dùng đan dược rất nhanh, có phải ngươi xem Dương tộc chúng ta giàu có lắm?

Dương Khai chậm rãi mở mắt, yếu ớt nói:

- Ta dùng nhiều đan dược, dù cũng có chút lợi nhưng được lợi cuối cùng vẫn là Thần Thụ các ngươi. Như vậy với các ngươi, năng lượng ta có được từ đan dược có đến chín phần được Thần Thụ hấp thu, điều này ta nghĩ các ngươi đều nhìn thấy. Những gì ta có được bất quá cũng chỉ là một chút lợi ích mà thôi, đến điều này các ngươi cũng so đo với ta?

Thủ lĩnh Dương tộc nhíu mày. Tuy cảm thấy những lời Dương Khai nói có vẻ không đáng tin nhưng cũng không biết phản bác như thế nào.

- Vừa hay ngươi nói đến đây, ta cũng nghiêm túc nói rõ với các ngươi một chút, đưa cho ta lượng lớn đan dược, lượng lớn, các ngươi có hiểu không? Nếu không lần sau, Thần Thụ các ngươi có vấn đề gì, ta không bảo đảm bản thân có đủ chân nguyên đối phó lại!

Sắc mặt tất cả mọi người trầm xuống, thái độ kiêu ngạo của Dương Khai khiến họ có chút khó chịu.

- Nếu thật là vì Thần Thụ ta có thể cung cấp cho ngươi, nhưng lượng ngươi dùng thật sự quá nhanh, lâu dài, bọn ta e không cung cấp được!

Thỉ lĩnh Dương tộc trầm mặc nói.

- Không có đan dược, cấp dược liệu cũng được, ta tự luyện chế!

Dương Khai nhượng bộ.

- Ngươi còn biết luyện đan?

Thủ lĩnh dương tộc kinh ngạc nhìn hắn.

- Điều này không can hệ đến các ngươi!

Dương Khai hừ một tiếng.

- Được, đợi lát nữa ta sẽ chuẩn bị cho ngươi.

Thủ lĩnh Dương tộc gật đầu:

- Đúng rồi, tại sao lần này Thần Thụ lại bạo động nhanh như vậy? Ngươi có phải nên giải thích một chút?

- Ta phải giải thích cái gì? Các ngươi không phải cho rằng sau khi ta trấn an, Thần Thụ liền không dao động nữa chứ?

- Không nghĩ như vậy, chẳng qua cảm thấy thời gian nên dài hơn mới phải.

- Ngu xuẩn.

Dương Khai cười nhạt

- Tần xuất của nó càng ngày càng nhanh, khi đến mức độ nhất định sẽ không dao động nữa. Nếu có thể, ta mong mỗi ngày có thể đến đây trấn an nó một lần, không cần đợi đến lúc có hiện tượng xảy ra.

- Mỗi ngày đến một lần?

Mọi ngươi đều kinh ngạc, khó hiểu.

- Đúng.

- Yêu cầu này có thể đáp ứng, an tâm, chỉ cần ngươi toàn tâm toàn ý vì Thần Thụ và Dương tộc, chúng ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi, nói không chừng, còn có thể mang lại cho ngươi nhiều lợi ích. Ngươi đã tu luyện công pháp thuộc tính dương, vậy vũ kỹ bí điển của Dương tộc ta có chút thích hợp với ngươi rồi!

Dường như cảm nhận được sự chân thành của Dương Khai, vẻ mặt thủ lĩnh Dương tộc cũng trở nên ôn hòa, liền lấy lợi ích lớn ra hứa hẹn.

Dương Khai ngoài mặt vui sướng, trong lòng lại không hề để ý, xét về thái độ bọn họ đối đãi với hắn, chỉ xem hắn là lao động làm việc chăm chỉ mà thôi, cho dù có cho hắn vũ ký bí điển cũng chỉ là đồ vật cấp thấp.

Mấy thứ này, Dương Khai thật sự không coi ra gì.

Chương 770: Trấn an và ỷ lại..

Trong tiểu huyền giới, ngày trôi qua rất vô vị.

Câu Xích và một Ma tộc nhân khác cả ngày không có việc gì, chân nguyên thần thức bị cấm chế, cũng không thể tu luyện, vô cùng nhàm chán.

An Linh Nhi tuy cũng vậy, nhưng dù sao nàng cũng là nữ nhi, tâm tính thản nhiên hơn, hầu hết thời gian đều ngồi ngẩn ngơ cũng không biết đang nghĩ gì.

So với bọn họ, Dương Khai lại có vẻ bận rộn vô cùng.

Dương tộc nhân mang đến lượng lớn linh thảo diệu dược, Dương Khai vừa đem những dược tài này luyện chế thành đan dược, vừa sử dụng hấp thu dược hiệu, hơn nữa mỗi ngày đều đến Thần Thụ đưa vào đó vài giọt Dương dịch, mỗi ngày trôi qua không hề nhàm chán.

Dược liệu Dương tộc không tệ, lấy chúng để luyện đan, Dương Khai đem tất cả những gì hiểu được, áp dụng vào thực tế, trình độ luyện đan tăng cao, hiệu quả khả quan.

Dương tộc nhân không lúc nào không giám sát Dương Khai, nhưng bọn họ không thể nào làm rõ Dương Khai đã dùng biện pháp gì để trấn an Thần Thụ.

Hơn nữa từ khi hắn mỗi ngày đều đến trấn an Thần Thụ, Thần Thụ cũng không hề xuất hiện những dao động năng lượng bất thường như lúc trước nữa.

Tất cả Dương tộc nhân đều vô cùng vui vẻ, thấy nhân loại này cũng hữu dụng, thầm mừng trước đây không giết hắn.

Điều duy nhất khiến họ bất mãn là, lượng tiêu hao dược liệu của Dương Khai quá lớn, hắn như một cái động không đáy, dù thế nào cũng không lấp đầy được.

Nếu không phải mọi động tĩnh của Dương Khai đều nằm dưới sự giám sát của bọn họ, họ sớm đã hỏi chuyện đó rốt cuộc là thế nào rồi.

Thoắt cái, ba bốn tháng đã trôi qua.

Những ngày này, sau khi Dương Khai đưa Dương dịch vào Thần Thụ, thần hồn linh thể đều vào Thần Thụ kiểm tra, mong đợi điều tốt đẹp đang tới.

Năng lượng thần hồn hỗn độn trong thân cây lúc này đang mạnh lên không ngừng, tràn đầy sức sống, hơn nữa dưới cảm ứng thần thức củaDương Khai, bên trong đó còn truyền đạt một thông tin màu nhiệm.

Dường như muốn liên kết gì đó với Dương Khai nhưng không biết phải biểu đạt thế nào.

Thần sắc Dương Khai chấn động, biết rằng Thần Thụ tiến hóa đã đến thời điểm quan trọng, với tốc độ này, chưa đến hai tháng nữa, ý thức của nó có thể được nảy sinh rõ ràng, đến lúc đó nó lại là một hình thái sinh mệnh mới.

Lặng lẽ trấn an một hồi, Dương Khai mới đưa thần hồn linh thể thoát ra, suy yếu nhảy từ trên cây xuống, sau khi nghỉ ngơi một lát, đến trước mặt cường giảDương tộc bảo vệ bên dưới, nói:

- Các ngươi đi chuẩn bị, từ ngày mai ta sẽ ở đây!

- Ở nơi nầy?

Cường giả Dương tộc nhíu mày, có chút kinh ngạc.

- Đúng, có chuyện khiến ta để ý, cần quan sát một thời gian, không cần phải chạy đi chạy lại, nếu ở đây, Thần Thụ các ngươi có vấn đề gì, ta cũng kịp thời phát hiện.

- Ở đây cũng không sao, nhưng tên tiểu tử này, sao ta cảm thấy ngươi muốn giở trò gì đó?

Cường giả Dương tộc không tín nhiệm Dương Khai.

- Ta tự nhận thấy, thân là tù binh, ta không muốn tự mình chịu khổ, ngươi nghĩ nhiều rồi.

Dương Khai cười nhẹ.

- Tiểu tử thức thời, tuy nhiên chuyện này ta phải bẩm báo với thủ lĩnh, xem Ngài ấy nói sao.

Tên kia gật đầu nói.

- Nhanh nhanh, ta chờ tin của ngươi.

Dương Khai nói xong liền đi về hướng cung điện.

Về đến cung điện, đem kế hoạch của mình nói với An Linh Nhi, nữ nhân này lập tức có chút bất an.

- Ngươi đi rồi, ta phải làm sao? Câu Xích bọn họ vẫn còn ở đây nữa.

Dương Khai nhíu mày, trầm tư.

Câu Xích tuy nhìn không tệ lắm nhưng ai dám chắc không có sự bảo vệ của Dương Khai, ykhông động đến An Linh Nhi, cho dù Câu Xích tự giác thì cũng còn một tên Ma tộc nhân khác.

Ma tộc đều là đám người tàn nhẫn thô bạo, hành động dựa vào sở thích, không thể nói lý với bọn chúng.
- Vậy ngươi đi cùng ta là được, ta nói với bọn chúng cần một người trợ giúp, chắc bọn chúng cũng không gây khó dễ cho ta.

Dương Khai nghĩ một lát rồi nói.

- Được.

An Linh Nhi liền gật đầu, thần sắc cũng trầm tĩnh lại.

Hôm sau tên cường giả Dương tộc đi vào cung điện, báo Dương Khai biết thủ lĩnh đã đáp ứng yêu cầu của hắn, Dương Khai nhân cơ hội đó đề xuất chuyện của An Linh Nhi.

Tên cường giả kia suy nghĩ một lát, gật đầu đồng ý, cũng không cần thông báo với thủ lĩnh.

Nói với bọn người Câu Xích một tiếng, Dương Khai liền đẫn An Linh Nhi rời cung điện.

Dươí thần thụ, An Linh Nhi tạm thời ở tại đó, Dương tộc không hề đồng ý cho nàng bay lên Thần Thụ cùng Dương Khai, chỉ cho phép nàng lưu lại dưới đó.

Tuy nhiên chỉ cần không cách Dương Khai quá xa, nàng cũng yên tâm. Nàng cũng biết, sở dĩ hiện tại được an toàn đều là nhờ sự bảo vệ của Dương Khai. Nêu không có hắn, nàng đã bị tế máu, hoặc trở thành đồ chơi của Dương tộc nhân, dù thế nào cũng không phải là kết cục nàng mong đợi.

Trên Thần Thụ, sau khi cho vào giọt Dương dịch vào, liền quan sát phản ứng của năng lượng thần hồn hỗn độn. Vẫn như hôm trước, Thần Thụ vẫn muốn nói với hắn điều gì đó, tuy nhiên lại không có cách nào diễn đạt rõ.

Trong thần hồn linh thể Dương Khai truyền ra dao động trấn an, xoa dịu và hướng dẫn nó.

Nhắc đến cũng thần kỳ, sau một thời gian dài cung cấp Dương dịch như vậy, Thần Thụ có cảm giác rất dựa dẫm vào Dương Khai, bị hắn trị an lập tức ổn định, hơn nữa còn biểu lộ cảm xúc thoải mái.

Thời gian trôi qua, tất cả vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

Dương Khai mỗi ngày ngoài việc kết nối thần hồn với Thần Thụ, đều xuống cùng với An Linh Nhi.

Do bảo đảm Thần Thụ có thể mau chóng biến hóa, Dương Khai đến Chân Dương Quyết cũng không dám vận chuyển, tránh hấp thụ năng lượng từ đó, trì hoãn quá trình tiến hóa.

Thần Thụ biến hóa dần dần, không ai có thể nhận thấy, ngoài Dương Khai cả ngày kết nối cùng nó.

Mà năng lực thần hồn hỗn độn dường như đã đến giới hạn, có thể thấy phát sinh những biến hóa khiến người ta không tưởng tượng nổi.

Sau khi Dương Khai và An Linh Nhi sống bên Thần thụ hơn tháng, có một ngày, khi Dương Khai dùng thần hồn linh thể vào trong Thần Thụ, trong năng lượng thần hồn bỗng phát ra nguồn dao động vui vẻ, dường như cuối cùng cũng đợi được Dương Khai đến.

Cùng lúc đó Dương Khai rõ ràng cảm nhận được, năng lượng trước mắt mình sinh ra một ý thức nhỏ.

Sắc mặt chấn động, Dương Khai cẩn thận thả năng lực thần thức của mình vào gần tâm của Thần Thụ. Trong khoảnh khắc năng lực thần thức của hắn và tâm, Thần Thụ tiếp xúc, tâm Thần Thụ chợt phát ra hơi thở nóng rực, trong chốc lát ôm lấy thần hồn linh thể Dương Khai.

Sâu trong tâm linh dường như vang lên âm thanh khác lạ, như đứa trẻ bi bô tập nói đang nũng nịu trong lòng cha mẹ, không biết chừng mực.

Dương Khai lập tức cảm thấy có chút khó chịu.

Cũng may thần hồn linh thể của hắn có nguyên tố thần thức chi hỏa, nếu không bị tâm của Thần Thụ ôm như vậy, ai cũng phải hồn bay phách lạc.

Vội truyền ý nghĩ của mình, sau một hồi, hơi thở bám chặt lấy hắn mới không bằng lòng chậm chậm thả ra.

Dương Khai không nhịn nổi cười, cảm thấy tâm của Thần Thụ không khác nào một đứa trẻ, chỉ là bản năng nhận người gần mình làm người thân.

Hơn nữa đến lúc này nó vẫn chưa hoàn toàn tiến hóa xong, vẫn đang ở thời điểm cuối cùng, chỉ còn một bước nữa.

Nhận thấy sự mất mát của nó, Dương Khai liền dùng thần niêm mang thiện ý và trấn an vào trái tim của nó, trong khoảnh khắc, một lần nữa nó lại hoạt bát hẳn lên.

Sau hai canh giờ, trái tim Thần Thụ mới dần dần ổn định, dường như ngủ say, không còn truyền đạt bất cứ dao động thần hồn nào nữa.

Dương Khai thở phào nhẹ nhõm, thoát thần hồn linh thể ra, vô cùng mệt mỏi.

Ứng phó với một sinh mệnh vẫn chưa tiến hóa, quả thực so với ứng phó một cường giả Nhập Thánh Cảnh còn vất vả hơn, cái gì nó cũng không biết, tâm trạng của Dương Khai hoàn toàn có thể khống chế hoạt động cảm xúc của nó.

Để tránh xuất hiện những việc ngoài ý muốn khiến Dương tộc nhân phát giác, Dương Khai từ đầu đến cuối đều dỗ nó như dỗ trẻ con, tiêu hao lượng lớn tinh thần.

Tuy nhiên hiện tại tình hình như vậy cũng vượt ngoàimong đợi của Dương Khai.

Hắn sở dĩ đưa dương dịch vào Thần Thụ một là vì kéo dài thời gian, tránh bản thân và An Linh Nhi bị Dương tộc cúng tế, hai là muốn biết Thần Thụ biến hóa thành một hình thái khác sẽ như thế nào.

Không hề nghĩ, đưa Dương dịch và thần thức trị an trong thời gian dài như vậy, làm Thần Thụ sản sinh sự tín nhiệm và dựa dẫm vào mình như vậy.

Có lẽ nó nhầm lẫn hắn là người thân của nó.

Như một số sinh linh nảy sinh tình cảm với sinh mệnh nhìn thấy đầu tiên sau khi mở mắt.

Tình huống hiện tại của Thần Thụ cũng vậy.

Nói không rõ ràng, nhưng chắc hẳn không phải là chuyện xấu.

Nghỉ ngơi một hồi, Dương Khai mới dần dần hồi phục lại.

Trải qua lần vui đùa này, Thần Thụ dường như cũng rất mệt mỏi, vì mấy ngày tiếp theo Dương Khai đưa thần hồn linh thể vào trong nó, nó không hề có phản ứng gì, chỉ im lặng.

Trải qua khoảng năm ngày, nó mới tỉnh lại.

Lần này, hình thái ý thức của nó khắc hẳn so với lần trước, không những có thể vui đùa cùng thần hồn linh thể của Dương Khai, còn có thể truyền đạt tin tức mơ hồ.

Thông tin nó truyền đạt tương đối hỗn loạn, Dương Khai không thể hiểu được ý nghĩ của nó, giống như một người đang tự nói, đầy tò mò và muốn khám phá mọi thứ xung quanh.

Dương Khai cười khổ, chỉ có thể kiên trì đến cùng với nó.

Một hồi dằn vặt, thân thể và tinh thần mệt mỏi.

Thời gian trôi qua từng ngày, Dương tộc nhân mỗi ngày đều đến xem xét tình hình, xác nhận Dương Khai không giở trò gì, quan sát sự biến hóa của Thần Thụ, nhưng cũng không có thu hoạch gì.

Mà Thần Thụ cũng vài ngày mới thức tỉnh một lần, mỗi lần tỉnh đều có sự thay đổi so với lần trước đó, sau khi nô đùa cùng Dương Khai lại tiếp tục ngủ sâu, bộ dạng vô lo vô nghĩ.

Theo thời gian, chu kỳ Thần Thụ ngủ cũng càng ngày càng ngắn, lần đầu tiên là năm ngày, về sau dần dần còn bốn ngày, ba ngày, hai ngày...

Theo ý thức bên trong của nó, tin tức truyền ra cũng dần dần rõ ràng, Dương Khai biết thần thức của Thần Thụ sắp được sinh ra hoàn toàn, trong lòng cũng vô cùng mong đợi.

Chương 771: Không thể bỏ qua.

Trong trái tim Thần Thụ, Dương Khai liên tục truyền đạt thần niệm của mình hướng dẫn hoàn thiện ý thức Thần Thụ.

Thời gian dài trôi qua, hắn cũng đối xử với Thần Thụ như với một sinh mênh thật sự, nó cũng có tình cảm, suy nghĩ, phán đoán chứ không còn là một cậy đại thụ đơn thuần.

Dưới tiền đề này, Thần Thụ đối với hắn cũng thân thiết hơn nhiều, không hề phòng bị, mở rộng lòng mình.

Ý thức mong manh của nó như một đứa trẻ ngây thơ, bướng bỉnh, mỗi lần thần hồn linh thể Dương Khai vào trái tim Thần Thụ, nó đều vô cùng vui vẻ, ôm lấy hắn, lôi kéo hắn vào mình, như muốn đưa hắn đi thăm thân thể mình.

Ý thức của nó lúc này vô cùng đơn thuần, hoàn toàn là một tờ giấy trắng chưa vẽ gì lên, mọi cảm xúc đều có thể biểu đạt ra.

Dương Khai đến nó sẽ vui mừng, Dương Khai đi nó sẽ buồn, không nỡ rời xa, rất nhiều lần dù chìm vào giấc ngủ, năng lượng thần hồn của nó vẫn ôm chặt lấy thần hồn linh thể của Dương Khai, bộ dáng không muốn hắn rời xa.

Điều này khiến Dương Khai rất vui mừng, hắn cũng thích sinh mạng thuần khiết này, sự đơn giản và thuần khiết của nó khiến Dương Khai thẹn thùng.

Khi đang vui đùa cùng Dương Khai, ý thức Thần Thụ cũng nhanh chóng trưởng thành.

Lại một ngày, khi Dương Khai đưa thần hồn linh thể vào Thần Thụ, bỗng truyền đến một thần niệm vô cùng rõ ràng đang chào đón hắn đến, rất nhanh, ý thức thần thụ lao tới, lơ lửng trước mặt Dương Khai, thân thiết ôm lấy hắn.

Dương Khai khẽ giật mình, ngẩn ra một hồi mới thử truyền đạt một tức niệm đến Thần Thụ.

Không ngờ nó có thể suy nghĩ và trả lời nhanh như vậy, dù những gì biểu đạt không hoàn toàn rõ ràng, nhưng ít nhất Dương Khai cũng hiểu nó muốn nói gì với mình rồi.

Dương Khai cười vui vẻ, ý thức Thần Thụ đã hoàn toàn được sinh ra.

Trải qua sự cung cấp ngày đêm lâu dài như vậy, nó đã tiến hóa thành công thành một hình thái sinh mệnh khác. Sự xuất hiện sinh mệnh này, công lao của Dương Khai là rất lớn, dù không có Dương Khai, Thần Thụ cũng có thể tiến hóa, nhưng lúc này không nghi ngờ đã tiến hóa nhanh hơn rất nhiều.

Một cảm giác thành tựu bỗng nhiên xuất hiện.

Giống như nhìn thấy đứa trẻ mà mình nuôi dưỡng cuối cùng có thể đứng lên, từ mức độ bi bô tập nói đến chập chững biết đi.

Nhưng những thứ nó muốn học rất nhiều.

Dương Khai lúc này bắt đầu dạy nó cách biểu đạt tình cảm, giao lưu với mình thế nào, nhưng tên tiểu tử đó quá bướng bỉnh, so sánh với những điều này, dường như càng muốn nô đùa cùng Dương Khai, cũng không biết học được bao nhiêu.

Sau một hồi, Dương Khai mới đưa thần hồn linh thể ra khỏi Thần Thụ, xoa nhẹ trán.

Đang lúc không biết phải làm sao, bên cạnh có rất nhiều cành cây vươn ra, cùng lúc đó trong đầu xuất hiện thần niệm rất mạnh truyền tin tới.

Dương Khai ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn những cành cây vươn tới, chỉ thấy trên cành cây xuất hiện một quả màu vàng.

- Tặng cho ta?

Dương Khai vội đáp.

Những cành cây đó khẽ rung, dường như đang gật đầu.

Dương Khai không kìm được cười, lắc đầu đáp:

- Ý tốt của ngươi ta nhận, nhưng những quả này của ngươi ta không thể nhận.

Bên dưới có một cường giả Dương tộc đang giám sát, nếu thực sự hắn lấy quả đó, khó tránh khỏi phiền phức, dù hắn vẫn luôn mong có được những quả mang năng lượng thuộc tính dương này, nhưng từ đầu đến giờ hắn chưa từng động đến.

Không ngờ Thần Thụ không buông, tỏ ý nếu Dương Khai không nhận sẽ không bỏ qua, ra sức vươn những cành cây đó ra trước mặt hắn.

Dương Khai khuyên thế nào cũng không được, cuối cùng những quả này tự rụng xuống, lăn vào lòng hắn.

Sắc mặt Dương Khai tối sầm, cảm thấy điều này khó có thể giải thích rõ.

Nhưng Thần Thụ tỏ vẻ làm được một việc rất giỏi, đem cành cây trở về, đón gió phấp phới.

Dương Khai dở khóc dở cười, nhìn sáu, bảy quả trong lòng, nhận cũng không được mà trả cũng không xong, nghĩ một hồi, trực tiếp treo lên cành cây, hét một tiếng.

Lập tức mấy cường giả Dương tộc giám sát nghe thấy, đi tới, đang định hỏi, thấy những quả trong lòng Dương Khai liền giận giữ.

- Tiểu tử, ngươi dám trộm quả Thần Thụ, rõ ràng là muốn chết!

Một người trong đó tức giận, nói xong chân nguyên trào ra, sẵn sàng ra tay. Dương Khai lạnh lùng nhìn y, cau mày nói:

- Ta không trộm, nó tự rơi xuống.

- Nói láo, quả trên cây dù mấy trăm năm chỉ cần không hái cũng không thể rụng xuống, tiểu tử ngươi nói dối không chớp mắt.

- Ta nói không trộm là không trộm, nếu trộm ta đã ăn.

Dương Khai không muốn nói nhiều với họ, trực tiếp ném mấy quả trong lòng đi.

Những người kia vội nhận lấy, vẻ mặt khó coi.

Tên nói chuyện khi nãy hừ một tiếng:

- Đừng tưởng như vậy có thể tránh khỏi trách phạt, chuyện này chúng ta phải bẩm báo thủ lĩnh, xem Ngài xử lý ngươi thế nào.

Dương Khai không hề để ý.

Nhưng lúc này, một sức mạnh khiến người khác khiếp sợ phát ra, không khí tràn ngập hơi thở nóng, từng luồng khí như tia sáng công kích từ các phía lao tới, bao lấy những cường giả Dương tộc kia.

Thấy nguy hiểm sắp đến, những kẻ này hoảng hốt, nhanh chóng tránh đi.

Nào ngờ những công kích kia vừa nhanh vừa gấp, số lượng lớn, nhanh chóng bao trùm một phạm vi lớn, không đợi bọn chúng tránh đi liền tấn công vào người.

Bịch, bịch, bịch... những âm vang nhỏ liên tiếp truyền tới, thỉnh thoảng mang theo những tiếng rên, những võ giả Dương tộc đều đẫm máu bay ra, trong đợt công kích này, không có sức phản kháng.

Trong đó, một Dương tộc nhân thực lực kém, trực tiếp bị đánh thành vũng máu, thân xác không còn.

Dương Khai giật mình, An Linh Nhi trốn ở phía sau cũng hoảng sợ, ngây ngô nhìn cảnh tượng trước mắt.

Những cường giả bị đánh bay ra ngoài mình đẫm máu, vẫn chưa làm rõ tình hình, kim mang bao phủ khắp nơi lại lần nữa đánh tới, dù bọn chúng đều đã có sự chuẩn bị cũng vẫn không ngăn được đợt công kích cuồng bạo này.

Bịch, bịch, bịch....

Những tiếng vang nhỏ bên tai không dứt, những võ giả Dương tộc ít nhất cũng bị đánh trúng hơn trăm lần, trong nháy mắt, bốn, năm người chết tại chỗ, không ai sống lại.

Dương Khai quay đầu lại, run rẩy nhìn Thần Thụ to lớn phía sau.
Lúc này, bốn phía đều không có gió, nhưng Thần Thụ lại phát ra tiếng xào xạc, những cành lá rậm rạp đang điên cuồng vặn vẹo, giống như cuồng ma nhảy múa, hình hài dữ tợn.

Từ tán của Thần Thụ, thõng xuống những năng lượng hoàng kim có thể nhìn thấy, những năng lượng này như một cái roi vừa dài, vừa sắc bén vô cùng.

Những võ giả đã chết của Dương tộc chính là bị những năng lượng này quất trúng.

Máu tươi và xác tràn đầy trên đất, mùi máu nồng nặc.

Dương Khai rõ ràng cảm nhận được sự nổi giận truyền ra từ bên trong Thần Thụ, dường như thái độ của những kẻ vừa rồi với Dương Khai đã chọc giận nó.

Dương Khai hoàn toàn sững sờ, không nghĩ rằng sẽ xảy ra biến cố như vậy.

Hắn đem trả những quả kia chỉ vì không muốn rước họa vào thân, dù sao hắn cũng không nắm chắc có thể thoát khỏi nơi đây, càng chưa tìm được đường ra.

Dù hắn biết rõ ràng hơn bất kỳ ai, Thần Thụ đã có ý thức của nó, không giống với trước đây, nhưng không nghĩ rằng nó có thế vì mình ra mặt, công kích cũng khó có thể tưởng tượng ra.

Những công kích kia của nó, không có quy tắc, cũng không cần quy tắc, năng lượng khổng lồ sản sinh ra trong người nó chính là công kích sắc bén nhất trên đời.

- Dương Khai...

An Linh Nhi nắm chặt lấy áo hắn, vẻ mặt mơ hồ.

Dương Khai lấy lại tinh thần, vội vàng truyền đạt cho Thần Thụ ý của mình, sự phẫn nộ của nó mới dần dần dịu xuống.

Năng lượng giống như roi da rũ xuống, nhặt những quả dưới đất lên, lại đưa đến trước mặt Dương Khai.

- Nó có vẻ như... có ý thức.

An Linh Nhi hỗn loạn, kinh ngạc nhìn phía sau Thần Thụ.

- Nên nói thế nào nhỉ.

Dương Khai cười gượng.

Trong khi nói chuyện, những năng lượng thần thụ thu về, hái toàn bộ trái trên cây xuống, duỗi ra tới trước mặt Dương Khai.

Có khoảng sáu bảy mươi quả, mỗi quả đều có nguồn năng lượng cực lớn, khó có thể tưởng tượng.

Dương Khai hít một hơi thật sâu, nhận thấy lần này không thể từ chối nữa.

Thần Thụ xuất phát từ ý tốt, muốn thể hiện ý tốt với mình, đối với nó, giết những người kia căn bản không phải là chuyện lớn, chỉ là giúp Dương Khai mà thôi.

Tuy nhiên những công kích cuồng bạo của nó khiến Dương Khai sáng mắt, trình độ những võ giả Dương tộc bảo vệ xung quanh đều là Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng không thể ngăn nổi công kích điên cuồng của Thần Thụ, trong chốc lát đã mất đi tính mạng.

Trong ánh mắt nhìn bốn phía, hiện lên những hào quang sắc bén, linh hoạt, khóe miệng Dương Khai dần dần nhếch lên.

Đây có lẽ là một cơ hội!

- Ta sẽ xóa bỏ cấm chế của ngươi, đợi lát nữa có thể tự lo cho mình.

Dương Khai vội nói với An Linh Nhi, chân nguyên và thần thức đồng thời đi vào cơ thể nàng.

Đến khu cấm chế trong cơ thể An Linh Nhi, Dương Khai không để ý, chỉ là không muốn người khác chú ý nên mới không giải trừ cho nàng mà thôi. Sự việc hôm nay đã đến mức độ khó giải quyết, đành phải đánh cược một lần.

Nhưng trong lúc đó, An Linh Nhi cảm thấy chân nguyên của mình dần dần phát ra, khu cấm chế cũng bị phá vỡ, thân thể một lần nữa khôi phục tự do.

Ngay sau đó, từ các phía, có vô số người đổ về, dao động Thần Thụ vừa rồi hiển nhiên đã kinh động đến Dương tộc nhân, những võ giả kéo đến đây thực lực đều không hề thấp.

Chợt nhìn thấy những xác người và vết máu, họ lập tức tức giận, căn bản không có ý chào hỏi Dương Khai, lần lượt xông lên, sát khí nghiêm ngặt, chân nguyên phát ra.

Dương Khai cười vui vẻ, vẻ mặt điềm nhiên thu những trái Thần Thụ cho vào không gian Hắc Thư, sức mạnh thần thức bộc phát dữ dội, đánh về bốn phía, trong lực lượng thần thức, phệ hồn chi trùng đã có trong đó.

Chương 772: Thương lượng thế nào?.

Lần trước khi làm loạn Băng Tông, Dương Khai đã thử uy lực trong Phệ Hồn Chi Trùng, dưới Nhập Thánh Cảnh trở xuống không thể nào chống đỡ được.

Nhóm người Dương tộc chạy đến đầu tiên này, tuy rằng thực lực không kém, số lượng cũng không ít, nhưng cũng không phải cao thủ.

Sức mạnh thần thức như thủy triều, mạnh mẽ đánh tới, mặc dù không làm bọn họ bị thương nhưng Phệ Hồn Chi Trùng vô thanh vô tức đã ngấm vào thức hải của họ, ẩn trong đó, chỉ đợi Dương Khai niệm thần là có thể tấn công, chỉ vài hơi là phá hủy thức hải bọn họ.

Cùng lúc Dương Khai làm, Thần Thụ cũng một lần nữa triển khai công kích cuồng bạo, những tia năng lượng lần lượt đi tới, vô cùng linh động, từng sợi dài nhỏ tựa như ngàn quân, mặt đất bị khoét thành từng khe rãnh lớn.

Tiếng ầm ầm vang truyền ra xa, những võ giả Dương tộc kia từng tên một chịu đau đớn, cũng không thể lại gần Dương Khai, toàn bộ đều bị đợt công kích của Thần Thụ quét sạch, kẻ nào xấu số thì chết ngay tại chỗ.

Có được tiên cơ, vẻ mặt Dương Khai trầm xuống.

Một uy lực mạnh mẽ cách đó không xa tràn đến. Uy lực đó càng đến gần, thủ lĩnh Dương tộc cùng mấy vị cao tầng cuối cùng cũng đến.

- Thủ lĩnh, Thần Thụ có gì đó không ổn!

Một võ giả may mắn thoát khỏi đợt công kích của Thần Thụ nói.

Thủ lĩnh kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Thần Thụ, một tia băng hàn hào quang lóe lên trong mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai, thần sắc tràn đầy kinh hãi.

Những cường giả khác càng hoảng sợ hơn, la hét:

- Sao có thể?

Bọn họ đều là cường giả Nhập Thánh Cảnh, cảm ứng thần thức bên trong đương nhiên có thể biết hiện tại trong Thần Thụ tồn tại một ý thức, mà điều trái ngược với sự thăm dò của bọn họ, chính là Thần Thụ có thái độ thù hằn với họ.

- Thần Thụ... có phải đã có ý thức của mình?

Thủ lĩnh nhìm chằm chằm Dương Khai, trầm giọng nói.

Dương Khai vui vẻ cười:

- Cứ cho là vậy đi.

- Là ngươi làm?

- Ta chỉ giúp nó một chút thôi, không phải công của ta.

Dương Khai lắc đầu.

- Cho nên nó mới thân thiết với ngươi như vậy và không thích bọn ta?

Thủ lĩnh cũng là người sáng suốt, dù trước nay vẫn chưa rõ lắm, nhưng bây giờ, sau khi nhìn cảnh tượng này liền hiểu hết mọi việc.

Ý thức sinh mệnh mới ra đời, luôn chỉ gần gũi với người nó cho là thân thiết.

- Thần Thụ là của tộc bọn ta, tên tiểu tặc nhà ngươi!

Thủ lĩnh tức giận, quát lớn.

- Ta không muốn trộm nó, chẳng qua nó gần ta, ta cũng không có cách nào?

- Lúc trước rõ ràng nên giết chết ngươi!

Thủ lĩnh Dương tộc hối hận, những kẻ khác cũng có vẻ mặt như vậy, vẻ căm tức nhìn Dương Khai.

- Khi trước các ngươi không ra tay, bây giờ không còn cơ hội nữa rồi!

Dương Khai nhíu mày, vẻ mặt tự tin.

- Nếu ngươi cho là vậy, thì ngươi đã nhầm rồi.

Thủ lĩnh cười:

- Một tên Siêu Phàm nhất tầng cảnh cũng dám hỗn láo trước mặt lão phu, đúng là không biết trời cao đất rộng mà.

Khi nói chuyện, một sức mạnh kỳ diệu từ trong đầu y phát ra.

Dương Khai cũng không kịp phản ứng, thức hải đau đớn, cả người như bị xé ra, khuôn mặt méo mó, toàn thân run rẩy, mồ hôi đầy trên trán.

Thực lực tu vi của thủ lĩnh không biết ở mức dộ nào, nhưng Dương Khai đối mặt với y, áp lực lớn hơn nhiều so với đối mặt với vị Nam Thánh cô.

Thực lực của y tối thiểu cũng là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh!

Một cường giả phóng ra công kích thần thức như vậy, khiến Dương Khai không thể xem thường.
Thức hải quay cuồng, Dương Khai có chút choáng váng, hoa mắt, thậm chí có cả cảm giác buồn nôn ghê gớm.

Trong đợt công kích nhanh chóng của thủ lĩnh, vài cường giả bên cạnh y cũng xông lên, tấn công Dương Khai.

Một nhánh cây rủ xuống, trong khi bọn chúng chưa kịp lại gần, đã bị hất ra, ngay cả An Linh Nhi bên cạnh Dương Khai cũng bị cuốn ra không trung.

An Linh Nhi kinh hãi thét lên một tiếng, đến khi kịp phản ứng đã rơi trên một cánh cây Thần Thụ, những cành cây rậm rạp, bao kín lấy nàng và Dương Khai.

Cùng lúc đó, nhưng năng lượng rũ xuống từ những cành cây của Thần Thủ hóa thành ngàn vạn đạo công kích, đón lấy những cường giả của Dương tộc.

Mấy tên kia biến sắc, dường như không nghĩ rằng sẽ xảy ra chuyện như vậy, đến khi muốn đuổi giết lại bị Thần Thụ gây rối, lại lo chiêu thức của mình sẽ làm hỏng căn cơ của Dương tộc, vô cùng khó chịu, nỗ lực ngăn cản một hồi, rồi rút về.

- Thủ lĩnh, Thần Thụ có vẻ đang bảo vệ hắn!

Một cường giả vô cùng khó chịu nói.

- Ta thấy rồi!

Sắc mặt thủ lĩnh sầm lại.

Thần Thụ không chỉ đang bảo vệ tên tiểu tặc mà còn ra tay với tộc nhân, những công kích kia không kém gì sức mạnh một cường giả Nhập Thánh Cảnh, muốn phá bỏ phòng ngự của Thần Thụ đương nhiên có chút khó khăn.

Thủ lĩnh Dương tộc không cam chịu bị sỉ nhục như vậy, cảm giác này như bảo bối nuôi dưỡng, bảo vệ cả đời lại bị một tên không biết liêm sỉ lấy đi.

- Nhưng không sao, trúng chiêu vừa rồi, hắn cũng không sống được bao lâu nữa.

Thủ lĩnh nói.

Với tu vi của y, đối phó với người trẻ tuổi như Dương Khai cũng thoải mái như xoa mười ngón tay, y dám chắc Dương Khai không chịu được một chiêu như vậy.

Vừa dứt lời, Thần Thụ liền truyền đến một tiếng kêu thảm thiết.

Mọi người đột nhiên thất sắc, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Dương Khai đứng giữa vô số nhánh cây, nhìn qua đây với ánh mắt đỏ ngầu.

- Không chết?

Thủ lĩnh Dương tộc thất thanh nói:

- Sao có thể!

Dù có bí bảo thần hồn cấp cao, một tên trẻ tuổi như vậy cũng không thể ngăn nổi công kích thần thức của y, hơn nữa theo dao động thần thức của hắn lúc này, thần hồn của hắn thực sự đã bị thương nhưng vẫn còn sống trơ trơ như vậy.

Thùng thùng...
Thùng thùng...

Tiếng vang trầm mặc từ Thần Thụ phát ra, tất cả mọi người đều cảm thấy có gì đó không đúng. Trong Thần Thụ có ý thức, dường như vì Dương Khai bị thương mà mất đi lý trí, khí tức cuồng bạo tràn ra, sức mạnh của sinh mệnh mới ra đời này vượt xa sự tưởng tượng của mọi người.

Ngay cả Dương Khai đang trong đau đớn cũng thất thần, hắn phát hiện mình đã đánh giá thấp Thần Thụ này.

Lấy gốc Thần Thụ làm trung tâm, mặt đất mở ra, nguồn năng lượng thuộc tính dương từ khắp các phía đổ về, tất cả bị nguồn năng lượng này bao phủ, đốt thành tro.

Mặc dù những cường giả Dương tộc cũng phải vận chân nguyên, ngăn cản tổn thương, nhưng da mỗi người đếu bị cháy một mảng, gân xanh nổi lên.

Thần Thụ điên cuồng dao động, những năng lượng theo tán cây quất xuống, trong không trung vang lên từng đợt âm thanh đập phá.

Răng rắc sát...

Thần Thụ hướng sang bên trái, lay động một hồi, lại hướng sang bên phải, dần dần tần suất ngày càng nhanh.

Trong khoảng mười mấy tức, trong sự chăm chú ngạc nhiên của tất cả Dương tộc nhân, Thần Thụ vẫn luôn ở đó bỗng thoát khỏi mặt đất, năng lượng thuộc tính dương mà mắt thường có thể nhìn thấy hóa thành chi trụ của nó, như một con người bình thường, đỡ thân thể to lớn của nó đứng lên.

Rễ cây phát triển, mỗi một rễ cây đều như thủy tinh trong suốt, tản ra ánh sáng chói mắt.

- Ha ha ha!

Dương Khai tay đặt trên trán, ngửa mặt cười lớn, tiếng cười như sấm, rót vào tai.

Lần này những việc không trong dự tính của hắn quá nhiều, Thần Thụ lại có bản lĩnh này, đến hắn cũng không ngờ tới.

Ngay cả việc mang theo thần hồn bị thương, hắn cũng không để ý nữa, có Ôn Thần Liên tẩm dưỡng giúp đỡ, vết thương không bao lâu có thể bình phục.

Chỉ cần không phải loại tấn công nhất kích đập nát thức hải của Dương Khai, hủy diệt thần hồn thì hắn còn không sợ, thủ lĩnh Dương tộc hiển nhiên không có năng lực này.

Khác với vẻ đắc ý của hắn, tất cả Dương tộc nhân đang thất sắc, sắc mặt thay đổi lớn, nhìn thấy Thần Thụ lại hướng công kích về mình, không kiêng nể, mọi người đều vội vàng rút lui.

Để Thần Thụ bộc phát cảm xúc của mình, Dương Khai mới nhẹ nhàng vỗ thân cây, trấn an:

- Được rồi được rồi, cho chúng một bài học là được.

Dương Khai nhận ra, hành động của Thần Thụ rất ngốc, dù năng lực không kém, nhưng muốn giết những cường giả Dương tộc cũng không dễ, những người kia chỉ cần trốn xa là không sao.

Hơn nữa Thần Thụ có quan hệ căn cơ với Dương tộc, những cường giả này không công kích Dương Khai, dường như sợ làm tổn hại Thần Thụ.

Hiện tại có Thần Thụ bảo vệ, điều Dương Khai nghĩ tới đầu tiên là nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Đây chính là một cơ hội tốt.

Nghe xong những lời Dương Khai nói, Thần Thụ quả nhiên an ổn rất nhiều, nhưng những năng lượng kia vẫn bao quanh bốn phía, cảnh cáo những Dương tộc nhân có ý lại gần.

- Tiểu tặc, nếu bây giờ ngươi ra đây, quỳ xuống xin tha mạng bọn ta có thể suy nghĩ, nếu để bọn ta bắt được, ngươi không có cơ hội đó đâu.

Thủ lĩnh Dương tộc quát lớn, vẻ mặt già nua không còn ra hình dáng.

- Ta rất sợ hãi!

Dương Khai đứng trên cây, bộ dạng vô cùng sợ hãi, khiến bọn người ở dưới vô cùng tức giận.

- Ngươi cho rằng mình có thể chạy thoát? Mơ tưởng hão huyền, dám dụ dỗ Thần Thụ đối địch với bọn ta, dù ngươi có đến chân trời góc bể ta cũng phải băm ngươi thành vạn mảnh!

- Ngươi nói gì ta cũng xem như ngươi đang nói lung tung.

Dương Khai trề môi.

An Linh Nhi ở phía sau vẫn có chút căng thẳng, có chút hỗn loạn, nghe Dương Khai nói như vậy, không kìm được cũng bật cười.

Dương Khai nhìn nàng, tâm trạng thật tốt, liền thét xuống dưới:

- Lão cẩu, ngươi và ta thương lượng thế nào?

- Ngươi thấy mình có tư cách thương lượng với lão phu sao?

Thủ lĩnh Dương tộc nhìn hắn, căm phẫn, hận không thể băm vằm hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau