VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 751 - Chương 755

Chương 753: Khi sống không giết một ai.

Nhận thấy ác ý của bọn họ với mình, sắc mặt Thánh Nữ Cửu Thiên Thánh Địa thay đổi, chợt giơ một tay lên, một nguồn sức mạnh tinh tế phát ra từ thần hồn linh thể của nàng.

Sức mạnh đó khá kỳ lạ, không mang theo chút sát khí hay ác ý nào, nhưng khi nguồn sức mạnh này xuất hiện, lại như Can Lâm trời giáng, lóng ánh như giọt mưa bao trùm lên Dương Khai, Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình biến mất trong thần hồn linh thể của họ.

Ba người đều nhướn mày, không biết Thánh Nữ muốn làm gì.

Nhưng cũng kỳ lạ, bị nàng ta làm như vậy, Dương Khai chợt cảm thấy bản thân bình tĩnh hòa khí rất nhiều, có cảm giác thoải mái từ trong ra ngoài, dường như rời xa thế tục hỗn loạn, từ nay về sau ẩn danh chốn rừng núi, khiến hắn không có hứng thú với tất cả trước mắt.

Chột dạ, vội vàng tập trung tinh thần, loại bỏ ý nghĩ này, Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình nhìn lại, vô cùng kinh ngạc, dao động thần hồn trong hai lão như phẳng lặng, không hế giống lúc trước, tinh thần mỗi người đều trở nên tỉnh táo rất nhiều.

Thần Hồn Kỹ này của Thánh Nữ xem ra có tác dụng thanh lọc tâm tính với Hải Vạn Cổ.

Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình nhìn nhau, trầm ngâm một hồi lâu, Hải Vạn Cổ mới nói:

- Sự việc vừa rồi, Thánh Nữ điện hạ thấy rồi đúng không?

Sắc mặt Thánh Nữ thay đổi, cười lớn noi:

- Đúng, tuy nhiên các ngươi yên tâm, ta sẽ không nói lung tung đâu, ta cũng hy vọng người khác không biết ta từng đến nơi này, việc chúng ta cần làm nhất hiện nay là nhanh chóng tìm lối ra, thoát khỏi nơi này, các ngươi thấy thế nào?

Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình lặng im không nói, có vẻ đang trầm tư điều gì.

Thánh Nữ có vẻ bất an, dù nàng đã dùng Thần Hồn Kỹ giúp Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình tạm thời ổn định tâm thần, nhưng bản tính hai người này không tốt, một khi động tà niệm, dù là Thần Hồn Kỹ của nàng cũng không thể khống chế suy nghĩ và việc làm của họ.

Ánh mắt nhìn Dương Khai tìm sự giúp đỡ, Dương Khai giả bộ không thấy.

Thánh Nữ không khỏi phẫn nộ.

Phải một lúc sau, Hải Vạn Cổ mới đáp:

- Trình huynh, huynh thấy sao?

Lão giả họ Trình hít một hơi, trầm giọng noi:

- Việc đã đến nước này hoặc là không làm, hoặc là làm đến cùng.

Hải Vạn Cổ cười lớn:

- Quả nhiên không hổ là Trình huynh, cùng suy nghĩ với Hải mỗ.

Nói như vậy, lãnh u nhìn Thánh Nữ, hừ giọng noi:

- Thánh Nữ thì đã sao? Thánh Nữ thì thế nào? Ở đây không ai quan tâm thân phận, địa vị của ngươi, ngươi chết ở đây cũng không ai biết được.

Thánh Nữ rốt cục thay đổi sắc mặt, biết hai lão này để giữ kín bí mật lần này sẽ giết người diệt khẩu.

Nhiều ngoại lai võ giả chết như vậy, liên minh thấ gia tổn thất không ít, chân tướng sự việc nếu truyền ra ngoài, sẽ có tổn hại lớn đối với Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình.

Hơn nữa đây cũng là nơi giết người diệt khẩu tốt nhất.

Khi nói chuyện, dao động thần hồn của bọn chúng lại rất lớn, toát ra hơi thở cuồng bạo và tàn ác. Không nói một lời, công kích thần thức nguy hiểm của hai tên này bỗng nhiên đánh úp về phía Dương Khai.

Thực lực Dương Khai nhìn có vẻ thấp, Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình tự nhiên muốn giải quyết hắn trước, sau đó mới nghĩ cách đối phó Thánh Nữ Cửu Thiên Thánh Địa.

Dương Khai thần sắc lạnh lùng, trong khoảnh khắc hai tên kia công kích, chợt tránh thoát.

- A?

Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình đều có bộ dạng kinh ngạc.

- Ta giúp ngươi giữ chân một tên, một chọi một ngươi có thể thắng chứ?

Dương Khai nói với Thánh Nữ, rồi ngoắc tay về hướng Hải Vạn Cổ, khinh miệt:

- Lão già ngươi, theo ta!

- Tiểu tử không biết sống chết!

Hải Vạn Cổ, quả nhiên dễ dàng bị Dương Khai chọc giận, vội vàng đuổi theo Dương Khai.

Đổi lại lúc thường, Hải Vạn Cổ không thể nghe lời như vậy, nhưng lúc này, dù là lão hay lão giả họ Trình, nuốt nhiều sức mạnh thần hồn của kẻ khác, thần trí đều có chút không rõ ràng, có thể nói đa số động tác của chúng là bản năng, Dương Khai kích như vậy, lão dĩ nhiên đuổi theo rồi.

- Này..

Thánh Nữ vội vàng giải thích điều gì đó với Dương Khai, bỗng thấy lão giả họ Trình hạ thủ về phía mình, sắc mặt thay đổi, nhanh chóng thi triển Thần Hồn Kỹ, phòng ngự.

Dương Khai đã dụ Hải Vạn Cổ ra xa, cũng không đấu với lão, luôn tránh công kích thần thức của lão. Nhân đó quan sát tình hình bên Thánh Nữ.

Hắn dự tính để Thánh Nữ xử lý bọn Hải Vạn Cổ, như vậy, hắn không cần để lộ thực lực và thần thức chi hỏa của mình trước mặt Thánh Nữ.

Hơn nữa hắn cũng biết, với xuất thân của Thánh Nữ hẳn phải có năng lực như vậy.

Tuy tu vi của nàng so với hai tên Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình kém hơn một tầng nhỏ, nhưng thế lực của Thánh Nữ không giống liên minh thất gia, theo như vừa rồi nữ nhân này thi triển Thần Hồn Kỹ, nàng ta quả thật có bản lĩnh này.
Nhưng xem chừng một lát sau, Dương Khai phát hiện có gì đó không đúng.

Dưới sự truy đuổi của lão giả họ Trình, nữ nhân kia chỉ tránh và phòng ngự, không có ý đánh trả.

Theo thần thái và động tác của nàng, nàng hoàn toàn có có cơ hội và điều kiện phản kích, nhưng nàng không nắm bắt.

Cũng không phải nàng không nắm bắt mà nàng không có ý đấu cùng lão giả họ Trình.

- Ngươi làm gì vậy?

Trong khi nhìn, Dương Khai bực tức, không kìm nổi liền hét lên:

- Trả đòn đi, ngươi chạy cái gì?

- Ta...

Thánh Nữ vừa mới nói ra một chữ, lão giả họ Trình đã tập kích tới, chỉ có thể vội tránh đi.

- Tiểu tử, ngươi cứ lo cho mình đi!

Hải Vạn Cổ truy đuổi ngay sau Dương Khai, một tấc không rời, cười quái dị khặc khặc.

Dương Khai lạnh lùng nhìn lão, vụt lên, thay đổi phương hướng, hướng về phía Thánh Nữ.

Một thời gian trôi qua, đuổi theo nàng, vội hỏi:

- Tình hình ngươi thế nào? Sao không trả đòn?

Thánh Nữ nghiến răng nói:

- Ngươi biêt rõ còn hỏi?

- Ta biết rõ còn hỏi?

Dương Khai không hiểu.

- Ta là Thánh Nữ Cửu Thiên Thánh Địa đấy!

- Ta biết, thế thì sao?

Dương Khai phát hiện nữ nhân này nói chuyện có chút không đầu không cuối.

- Ngươi không biết Thánh Nữ không thể làm gì à?

Trong lúc bị tập kích bất ngờ, nữ nhân này, ngạc nhiên nhìn Dương Khai.

Dương Khai chậm dãi lắc đầu,

- Tên tiểu tử nghèo nhà ngươi rốt cuộc từ đâu đến? Thánh Nữ thấy bộ dạng hắn không giống nói dối, có vẻ kinh ngạc:

- Thánh Nữ Cửu Thiên Thánh Địa khi sống không giết người!

- Ai quy định?

Mặt Dương Khai tối sầm, hắn phát hiện tính toán như ý của mình có dấu hiệu thất bại.

- Từ xưa đến nay là thế!

Thánh Nữ vội giải thích

- Bọn ta không được sát sinh, nếu phạm điều kỵ này, tu luyện công pháp xẽ có sơ hở.

- Công pháp quỷ quái gì thế!

Dương Khai nổi giận. Từ trước tới giờ hắn chưa từng nghe thấy loại công pháp có quy định như vậy.

Tuy nhiên nói cách khác, nếu quy định nghiêm ngặt như vậy, công pháp tu uyện của nàng nhất định rất mạnh.

- Vậy sao ngươi không ra tay?

Thánh Nữ vừa chạy cùng Dương Khai vừa dò xét hắn:

- Nhìn bộ dạng ngươi thoải mái như vậy, sao ngươi nhất định bắt ta phải động thủ?

Dương Khai bĩu môi, bất đắc dĩ, lúc này không thể mượn dao giết người.

- Tuy ta không thể tự mình động thủ, nhưng ta có thể giúp ngươi, nếu ngươi lo bản thân không phải đối thủ của bọn chúng thì không phải lo.

Thánh Nữ vội nói.

- Ngươi giúp thế nào?

Thánh Nữ không nói một lời, đột nhiên đánh ra một đạo Thần Hồn Kỹ vào thần hồn linh thể Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai khẽ thay đổi, trong khoảnh khắc Thần Hồn Kỹ vào cơ thể mình, hắn có một cảm giác kỳ lạ, dường như giữa mình và Thánh Nữ có mối liên hệ, nàng ta dường như đem cái gì đó rất kỳ lạ vào người hắn, Dương Khai rõ ràng cảm nhận được, sức mạnh thần hồn của mình mạnh lên không ít.

Hơn nữa còn có gì đó kỳ lạ trong đầu, rất nhiều pháp quyết và ảo bí chưa từng nghe cùng lưu thảng trong lòng.

Dương Khai cảm giác mình có thể vận dụng chúng một cách tự nhiên.

Loại cảm giác này rất kỳ diệu, không có căn cứ nhưng Dương Khai không hề nghi ngờ.

Bước chân đang hướng về phía trước bỗng dừng lại, đứng nguyên tại chỗ, hít một hơi thật sâu, hai mắt nhìn bốn phía.

Thánh Nữ cũng vội vàng dừng lại, đứng ở phía sau không xa Dương Khai, nhanh chóng nhìn hắn.

- Tiểu tử, ta xem các ngươi trốn đâu!

Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình lớn tiếng, hai tên tiểu bối này tuy thực lực không bằng họ, nhưng chạy trốn như bay, nếu không phải bọn hắn chủ động dừng lại, chỉ sợ đuổi không đến.

Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình tức giận trong lòng, trên mặt khởi động sát khí..

Dương Khai chậm rãi xoay người, dừng lại nhìn bọn chúng, nhíu mày, xem ra còn chìm đắm trong thắc mắc vừa rồi.

Một hồi lâu, hắn mới từ từ đưa tay lên, sức mạnh thần thức phát ra, một thanh kiếm kim hoàng vô cùng lớn bỗng xuất hiện giữa không trung.

Thanh kiếm đó thuần túy là do sức mạnh thần thức hóa thành, dài hơn vài chục trượng, hoàng kim trên kiếm đủ để đốt diệt hết khí tức nóng bức.

Áp lực rất lớn từ trời giáng xuống, nhằm đúng Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình nhìn Dương Khai dữ tợn áp xuống, họ có cảm giác một quả núi lớn ép lên người, sinh ra một ảo giác sắp tan xương nát thịt, đến ý nghĩ phản kháng cũng không kịp, trong phút chốc bị sợ hãi lấp đầy.

Thánh Nữ khẽ run, sắc mặt không tin nổi, kinh ngạc nhìn Dương Khai, hào quang trong mắt, dường như phát hiện ra một bí mật bất đắc dĩ, phấn chấn khó hiểu!

Dương Khai nhìn thanh cự kiếm thần hồn đó, thần niệm khẽ động, thanh kiếm từ trên giáng xuống, trực tiếp chém xuống vị trí lão giả họ Trình kia.

Khí lãng cuồng bạo thổi quét, lão gỉa họ Trình đến một âm thanh cũng không kịp phát ra, lập tức biến mất dưới cự kiếm, Hải Vạn Cổ đứng bên cạnh bị khí lãng đánh bay ra ngoài, đứng không vững.

- Đây là Huyền Thiên Kiếm?

Dương Khai quay đầu nhìn Thánh Nữ hỏi, người kia vô thức gật đầu:

- Vâng!

Chương 754: Cửu Thiên Thần Kỹ.

Lão giả họ Trình bị một kích mất mạng, Hải Vạn Cổ may mắn thoát nạn, lúc này hoảng hốt, ý đồ tránh xa Dương Khai.

Dương Khai thản nhiên nhìn lão, không động đậy, thanh cự kiếm chém chết lão giả họ Trình hóa thành một sợi dây thừng, như giòi trong xương truy đuổi Hải Vạn Cổ, dù lão trốn tránh thế nào cũng không được, trực tiếp bị trói.

Dương Khai ngoắc tay, sợi dây thừng như có linh tính kéo Hải Vạn Cổ trở về.

- Đây là U Thiên Tỏa?

Dương Khai lại hỏi Thánh Nữ Cửu Thiên Thánh Địa.

- Ừ!

- Thú vị, sao ta chợt tinh thông Thần Hồn Kỹ này?

Dương Khai hoài nghi nhìn nàng:

- Hơn nữa sức mạnh thần thức của ta cũng mạnh lên không ít, ngươi đã làm gì ta?

- Điều này lát nói sau được không?

Ánh mắt Thánh Nữ có chút không muốn trả lời.

Dương Khai khẽ gật đầu cũng không hỏi nữa.

Hai chiêu Thần Hồn Kỹ vừa thi triển, Dương Khai đều chưa từng tiếp xúc qua, vậy mà có thể vận dụng hai chiêu này tự nhiên, tinh thông ảo diệu trong đó, giống như đã tu luyện từ lâu.

Bản thân không thể vô duyên vô cớ biết được điều này, giải thích duy nhất là nữ nhân này lúc nãy đã động chân tay.

Trong thoáng chốc mà nàng ta như trực tiếp đem hai chiêu này truyền cho Dương Khai, làm hắn trong nháy mắt hiểu rõ mọi huyền diệu.

Hơn nữa Dương Khai thi triển sức mạnh thần thức không hề mạnh, ở mức bình thường, cùng lắm chỉ đủ để ngang với Hải Vạn Cổ, nhưng bị nữ nhân kia làm, sức mạnh không lớn cũng có thể khiến lão giả họ Trình chết.

Dương Khai có nhiều nghi vấn, không giải khó thoải mái được!

- Người này ngươi định làm thế nào?

Thánh Nữ chỉ vào Hải Vạn Cổ bị trói.

- Còn có thể thế nào?

Dương Khai cười dữ tợn, Hải Vạn Cổ bị trói chợt bốc cháy, trong tiếng kếu thảm thiết, thần hồn linh thể Hải Vạn Cổ bị cháy hết đến mảnh vụn cũng không còn.

Toàn bộ Thần Chiến Chi Đình chỉ còn lại Dương Khai và Thánh Nữ Cửu Thiên Thánh Địa.

Hai bên ngơ ngác nhìn nhau, dưới ánh nhìn của Dương Khai, Thánh Nữ có chút không tự nhiên, ánh mắt né tránh.

- Ngươi tên gì?

Dương Khai hỏi.

- An Linh Nhi... còn ngươi?

- Trương Tam!

Khuôn mặt An Linh Nhi lập tức tái đi, thái độ của Dương Khai thực sự khiến nàng tức giận, nhưng do trở ngại thân phận, không tiện bộc phát, chỉ có thể ngầm tức giận mà thôi.

- Bây giờ ngươi có thể nói cho ta, vừa rồi ngươi đã làm gì chứ?

Dương Khai trầm giọng hỏi:

- Chiêu của ngươi rất kỳ lạ.

- Ngươi không cần biết.

An Linh Nhi khẽ nói, Dương Khai gật đầu:

- Nếu không làm rõ, sao ta biết đối với ta có hại hay không?

- Điều này ngươi yên tâm, đối với ngươi tuyệt đối không có hại. Hơn nữa ta cũng không có ý hại ngươi.

- Ta vẫn hy vọng có thể biết rõ thì tốt hơn.

- Được rồi!

An Linh hi hít vào một hơi:

- Ngươi đã kiên quyết như vậy, ta cũng có thể cho ngươi biết.

Sau câu nói đó, nàng yên lặng, như đang chỉnh sửa lại lời nói, một lúc sau mới tiếp tục:

- Ngươi chắc có nhiều điều chưa biết về Thánh địa Cửu Thiên Thánh Địa bọn ta, mỗi một Thánh Chủ đều do Thánh Nữ tìm về, bọn ta thông qua một phương thức đặc biệt, tìm người thích hợp về, nếu vượt qua kiểm tra, sẽ trở thành Thánh Chủ của thánh địa, còn về dùng phương thức tìm kiếm gì, thứ lỗi ta không thể nói, chỉ có thể cho ngươi biết, điều này có quan hệ với công pháp tu luyện của ta.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Chắc hẳn ngươi cũng nghe nói, Thánh Chủ trước khi tìm thấy, làm gì cũng được, tư chất khác nhau cũng rất lớn, nhưng một khi đã vào thánh địa, trở thánh Thánh Chủ, sẽ hoàn toàn khác, thành tựu phi phàm, cái này cũng có liên hệ rất lớn đến Thánh Nữ bọn ta.

- Hả? Sao lại nói vậy?

- Bọn ta... từ nhỏ chính là lô đỉnh của Thánh Chủ, tất cả tu vi, tất cả những gì nắm bắt được, đều là chuẩn bị cho Thánh Chủ, tìm được Ngài, đưa về thánh địa, đem tất cả những gì mình học được, truyền cho Ngài. Đó chính là giá trị tồn tại chủa Thánh Nữ, do đó lợi ích mà Thánh Chủ có được là vô cùng lớn, đó chính là lí do vì sao mỗi Thánh Chủ đều có bản lĩnh tài giỏi vô cùng. Đó là bởi vì Ngài không hề tu luyện một mình, xem số lượng Thánh Nữ khác nhau, có thể là dăm ba người giúp Ngài cùng tu luyện, cũng có thể là bảy tám người giúp Ngài. Những người này chính là lô đỉnh của Ngài, mọi thứ tu luyên được, toàn bộ thuộc về Ngài, dùng phương thức này bồi dưỡng, Thánh Chủ thánh địa không muốn giỏi cũng khó.

- Đó là thần kỹ gì?
Dương Khai kinh ngạc.

- Đây là bí mật của thánh địa, ngươi đừng nói là ta tiết lộ ra.

An Linh Nhi nghiêm túc cảnh cáo.

- Yên tâm, ta là người rất kín miệng.

Dương Khai gật đầu, thoáng suy nghĩ, nói:

- Nói như vậy, sở dĩ ta nắm giữ được các Thần Hồn Kỹ của Cửu Thiên Thánh Địa, hoàn toàn do ngươi truyền vào cho ta?

- Đúng, những gì ngươi có được là ta thông thạo, Thánh Nữ khi sống không giết người, nhưng có thể dùng phương thức đặc biệt này để giúp đỡ Thánh Chủ. Ngoài ra, lợi ích mà bọn ta mang lại cho Thánh Chủ không chỉ có vậy, lúc nãy ngươi cũng cảm nhận được, có ta trợ giúp, sức mạnh thần thức của ngươi cũng trở nên mạnh mẽ.

Vẻ mặt Dương Khai kỳ lạ hẳn:

- Ta không phải Thánh Chủ chứ? Sao ngươi lại dùng nó với ta?

An Linh Nhi khẽ thở dài, nói:

- Tuy rằng ta không muốn thừa nhận, nhưng cơ bản ngươi có đầy đủ tố chất để trở thành Thánh Chủ.

- Đùa gì vậy?

- Thật đó. Vừa rồi ta chỉ muốn giúp ngươi nâng cao sức mạnh thần hồn, dễ dàng đấu lại hai tên kia, cũng không có ý truyền cho ngươi ý nghĩ Thánh Địa Thần Kỹ, nhưng không hiểu sao ngươi lại lĩnh hội được, ta hỏi ngươi, khi nãy ngươi lĩnh hội được bao nhiêu thần kỹ?

- Chính hai chiêu đó!

- Hai chiêu đó đã là rất giỏi rồi, cho dù có Thánh Nữ bọn ta trợ giúp nắm bắt, Thánh Chủ muốn lĩnh hội Thánh Địa Thần Kỹ cũng không dễ dàng như vậy, rất có thể phải trải qua nhiều lần mới có thể hoàn toàn tinh thông một chiêu thần kỹ mà thôi, ngươi có thể trong phút chốc lĩnh hội hai chiêu, điều đó đã nói rõ tất cả.

An Linh Nhi tán dương đáp.

Dương Khai đảo mắt:

- Ngươi nắm giữ tất cả bao nhiêu chiêu?

- Chín chiêu!

An Linh Nhi khẽ mỉm cười:

- Muốn học không?

- Tùy ngươi.

Dương Khai không từ chối thẳng thừng, tỏ vẻ không mấy hứng thú.

- Ta có thể giao hết toàn bộ những gì ta nắm được cho ngươi. Nhưng ngươi phải đáp ứng với ta một điều kiện.

Vẻ mặt Dương Khai có chút trầm mặc, hắn không thích kẻ khác mặc cả với hắn.

- Theo ta về thánh địa, đến lúc đó không chỉ có ta giúp ngươi lĩnh hội, ba tỷ muội khác của ta cũng sẽ giúp sức, trong một thời gian ngắn, ngươi sẽ mạnh lên.

- Ngươi muốn ta trở về cùng ngươi làm Thánh Chủ gì gì đó?
Dương Khai nhếch miệng cười.

- Đúng! Ta cảm thấy mình đã tìm thấy người thích hợp rồi. Tuy nhiên... con người ngươi có chút đáng ghét.

An Linh Nhi nói thật.

- Không hứng thú!

Dương Khai cười lớn, chậm rãi lắc đấu.

- Ngươi...

An Linh Nhi vô cùng bất ngờ, không nghĩ Dương Khai lại dứt khoát từ chối như vậy.

Thánh Chủ Cửu Thiên Thánh Địa ai không muốn làm, hai ba chục hòn đảo thất gia liên minh chiếm cứ náo nhiệt vô cùng, những võ giả ngoại lai cũng mù quáng chạy theo, không phải là vì để Thánh Nữ xem trọng mình sao? Một khi được chọn, chính là một bước lên trời!

Tất cả những nơi An Linh Nhi đến mỗi nơi đều như trên hòn đảo nhỏ này, từ nhỏ đến lớn đều chen nhau.

Nhưng hiện tại, khi nàng chủ động đề xuất yêu cầu, không ngờ lại bị cự tuyệt! An Linh Nhi có cảm giác không thật lắm, như mình đang trong mơ, ngây ra nhìn Dương Khai, không biết nói gì.

- Muốn năng lực, ta sẽ tự mình tu luyện, mượn trợ giúp từ nữ nhân các ngươi làm gì?

Dương Khai cười nhạt

- Đó không phải là ăn bám sao?

- Ngươi có vẻ chưa rõ trở thành Thánh Chủ có thể có được những lợi ích gì?

An Linh Nhi nhíu mày

- Trở thành Thánh Chủ không chỉ đại diện sau này ngươi sẽ làm bá chủ một phương, có nghĩa ngươi có thể có được những thứ cả đời ngươi không có được: của cải, danh tiếng, địa vị, mỹ nhân, muốn gì cũng có!

- Bao gồm cả ngươi?

Dương Khai nhìn nàng tà ác.

An Linh Nhi lập tức có chút không tự nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu:

- Đúng vậy, ta vốn là lô đỉnh của Thánh chủ. Chẳng những là ta, mà ba tỷ muội khác cũng vậy, chỉ cần ngươi muốn, bất luận ngươi muốn làm gì bọn ta, bọn ta cũng không phản kháng, ngươi có thể tận hưởng trái ôm, phải ấp.

- Rất hấp dẫn!

Dương Khai liếm mép, vẻ mặt có chút dao động.

- Vậy ngươi...

- Không đi!

Dương Khai lạnh nhạt cười, lật mặt nhanh như lật trang sách, lắc đầu nói:

- Có được ắt phải mất, làm Thánh Chủ được nhiều điều tốt như vậy, chắc chắn cái giá phải trả cũng không nhỏ chứ?

Sắc mặt An Linh Nhi khẽ thay đổi, dừng ở hắn, nhẹ nhàng gật đầu, nói:

- Đúng vậy, trong thánh địa có lời đồn, mặc dù không có căn cứ, nhưng ta nghĩ cái giá mà Thánh Chủ phải trả là cần thiết!

- Nói thử xem!

Mỗi một nhiệm kỳ Thánh Chủ đều không sống lâu... dường như vị sống lâu nhất, cũng chỉ có ba trăm năm mà thôi.

Thế lực Cửu Thiên Thánh Địa rất lớn, Thánh Chủ có nhiều Thánh Nữ lô đỉnh giúp đỡ tu luyện như vậy, thực lực khẳng định tăng nhanh, e rằng không cần mấy chục năm, liền đạt đến khả năng Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Nhập Thánh tam tầng cảnh, sớm đã vượt qua mức độ của người thường, tuổi thọ cũng sẽ kéo dài, chỉ sống ba trăm năm, đương nhiên là có dấu hiệu chết sớm.

Chỉ cần là Siêu Phàm tam tầng cảnh cũng có thể sống mấy trăm năm.

Vừa nghe đến cái giá phải trả như vậy, Dương Khai càng không có ý trở thành cái được gọi là Thành Chủ, ba trăm năm nhìn có vẻ dài, nhưng đối với cường giảtheo đuổi võ đạo cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi.

Dương Khai tin chắc, không làm Thánh Chủ, sau ba trăm năm, bản thân chắc chắn sống tốt, nói không chừng đang cùng Tô Nhan và tiểu sư tỷ du ngoạn thiên hạ, tự do tự tại, sao co thể vì cái lợi nhỏ trước mắt mà tự cắt đường sống.

- Nhưng ngươi đã từng nghĩ tời, trả cái giá như vậy liền có thể có được cả đời vinh quang, đây là điều nhiều người cả đời không có được

An Linh Nhi vẫn muốn khuyên giải.

Dương Khai khẽ cười:

- Ba mươi năm sau, ta có thể ngang hàng với Thánh Chủ các ngươi.

- Ba mươi năm...

An Linh Nhi kinh ngạc nhìn hắn:

- Khẩu khí của ngươi lớn thật

Chương 755: Ngượng ngùng.

Muốn ngang bằng cùng Thánh Chủ tối thiểu cũng phải Nhập Thánh tam tầng cảnh.

An Linh Nhi không cho rằng Dương Khai có thể làm được điều này, chỉ cho rằng hắn tính tình thiếu niên, ngông cuồng mà thôi.

- Hãy chờ xem.

Dương Khai cười, tràn đầy tự tin.

- Ngươi thật không cần suy nghĩ?

- Không cần.

Dương Khai lắc đầu

- Tuy nhiên cách chọn Thánh Chủ của các ngươi cũng quá qua loa, chủ nhân một thế lực lớn như vậy lại có thể tùy tiện quyết định như vậy.

- Không hề qua loa!

An Linh Nhi có chút kích động, phản bác:

- Công pháp chúng ta tu luyện chính là có quan hệ với việc tìm Thánh Chủ, nếu có người thích hợp, chỉ cần trong một phạm vi nhất định, Thánh Nữ bọn ta có thể cảm nhận được, người thích hợp làm Thánh Chủ như ngươi là một cách chọn khác. Nếu bọn ta thực sự tìm không được người phù hợp điều kiện thứ nhất, vậy chỉ có thể để thánh địa ra mặt, tìm một người trẻ tuổi có đủ tư chất, sau đó dùng phương thức quán thâu, xem có thể lĩnh hội Thánh Địa Thần Kỹ hay không... Sự việc hôm nay dù là vô tình, nhưng ngươi cũng được xem là thông qua khảo nghiệm, có tư cách vào thánh địa, biểu hiện của ngươi đặc biệt xuất xắc, đáng có tư cách.

Dương Khai cười một:

- Ngươi có thể bảo đảm người các ngươi chọn ra như ta, hoàn toàn trung thành với thánh địa, không hai lòng?

- Có thể!

An Linh Nhi gật đầu:

- Sau khi vào Thánh địa ngươi sẽ thay đổi suy nghĩ.

Dương Khai nheo mắt, dù có vài điều không rõ nhưng đoán chừng Cửu Thiên Thánh Địa sẽ dùng một số phương thức đặc biệt làm người đó thay đổi.

- Được rồi, không nói chuyện này.

Dương Khai cũng không muốn tiếp tục hỏi thăm bí mật của Cửu Thiên Thánh Địa, loại chuyện này nghe nhiều bản thân cũng không có gì tốt. Trong khi nói chuyện, thần hồn linh thể chợt xuất hiện một nguồn sức mạnh kỳ diệu, khi An Linh Nhi còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng bao quanh nàng.

- Ngươi làm gì vậy?

An Linh Nhi hỏi, đột nhiên phát hiện bản thân không thể nhúc nhích, sức mạnh thần thức của đối phương lớn hơn rất nhiều so với nàng đoán, sức mạnh bao trùm lấy thần hồn linh thể của nàng ẩn chứa khi tức nóng bức.

Dương Khai dò xét nàng, ánh mắt phức tạp, khẽ gật đầu nói:

- Với tính cách của ta, hẳn là giết người diệu khẩu.

- Giết người diệt khẩu?

An Linh Nhi thất sắc:

- Ngươi cho rằng những gì ngươi biết quá nhiều?

- Đó là một lý do.

Dương Khai thản nhiên gật đầu

- Ngươi biết nhiều như vậy, một khi còn sống quay về, ta đoán Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi nhất định sẽ không tha cho ta, hoặc là bắt ta về làm Thánh Chủ của các ngươi, hoặc là giết ta để bảo vệ bí mật của các ngươi, hai việc này ta đều không muốn.

- Sao ngươi lại đa nghi vậy?

An Linh Nhi cau mày, nhìn hắn:

- Ta không đem chuyện ngày hôm nay nói ra là được, hơn nữa ngươi chớ quên, trước đây ta từng cứu ngươi, ngươi không thể lấy oán báo ân.

- Đừng nhắc chuyện đó.

Dương Khai bĩu môi

- Kỳ thực bây giờ ta cũng không biết xử lý ngươi thế nào, nếu như giết ngươi, cả đời ta sẽ áy náy, không chừng có thể xuất hiện tâm ma, nhưng nếu đưa ngươi ra ngoài lại không an tâm.

Nghe hắn nói như vậy, An Linh Nhi cảm thấy yên tâm hơn, vội nói:

- Vậy bây giờ ngươi biết phải làm sao?

- Đúng

Dương Khai cười, giơ đại thủ ra, hướng về phía thần hồn linh thể của nàng.

An Linh Nhi hoảng loạn, muốn phản kháng nhưng không thể động đậy.

Khi đại thủ kia còn chưa chạm đến An Linh Nhi, chợt lại thu về.

Một lực hấp dẫn không thể chống đỡ đã truyền ra tà đại thủ, An Linh Nhi hoảng hốt, thần hồn linh thể khụy xuống, vô cùng suy yếu.
Không chịu khuất phục, ngẩng đầu, nhìn Dương Khai thù hằn:

- Hóa ra ngươi không chỉ lĩnh hội hai chiêu tuyệt kỹ!

- Ngại quá, thực ra là ba chiêu.

Dương Khai ung dung cười

- Chiêu này là Quân Thiên Dẫn sao?

An Linh Nhi không nói một lời.

- Huyền Thiên Kiếm, U Thiên Tỏa, Quân Thiên Dẫn...

Dương Khai thì thầm:

- Thần kỹ của Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi quả không tồi, vừa dễ dàng lại thực dụng.

- Đâu có dễ? Đây là thành quả tu luyện mười mấy năm của ta.

An Linh Nhi nghe hắn đánh giá như vậy, lại tức giận.

Dương Khai không để ý, chỉ điều khiển sức mạnh thần hồn kỳ diệu trên tay, đây là sức mạnh từ linh thể thần hồn của An Linh Nhi, xinh xắn đáng yêu, nghiêm nghị, không động đậy.

Đó là lạc ấn thần hồn của An Linh Nhi!

Có lạc ấn trong tay, Dương Khai có thể nắm trong tay sinh tử của An Linh Nhi.

- Để đảm bảo, lạc ấn của ngươi ta giữ, hy vọng chúng ta từ nay về sau, chân trời góc bể, không bao giờ gặp lại. Đợi ngày nào đó ta có thể cùng vai vế với Thánh Chủ các ngươi, ta sẽ trả lại cho ngươi.

Dương Khai vừa nói vừa đem lạc ấn của nàng thu vào thần hồn linh thể của mình.

An Linh Nhi tức giận nhìn hắn, không thể phản kháng.

Tuy rằng nàng cũng tinh thông Quân Thiên Dẫn, nhưng tu vi thần thức không bằng Dương Khai, muốn phản kháng cũng không được.

Nam nhân này thật là vô cùng đáng ghét, chính mình đưa ra một đề nghị đặc biệt với hắn, hắn không đồng ý thì thôi, lại cón tìm cách khống chế mình.

- Ta đối với ngươi thật không có ác ý, ngươi đừng nhìn ta như vậy.

Dương Khai vô cùng bất đắc dĩ, lắc đầu.

- Ngươi thật đáng ghét!

An Linh nhi mắng, có chút uất ức.

- Được được được, ta đáng ghét, ngươi nghỉ ngơi chút đi, đừng tức giận,

Dương khai vội trấn an, có lạc ấn của nàng, hắn yên tâm rất nhiều. Tuy rằng làm như vậy tổn thương đến nữ nhân này, nhưng chỉ cần tu dưỡng một hồi sẽ không sao. Dương Khai chỉ cần lạc ấn của nàng, không hề nguy hại đến thần hồn linh thể.

An Linh Nhi không để ý đến hắn, ngồi trơ trọi một bên, nhìn vô cùng đáng thương.

Dương Khai quan sát một lát, lúc này mới bay ra ngoài.

Trong thế giới mịt mù này đúng là bên trong của bí bảo thần hồn, công dụng của bí bảo này, Dương Khai cũng đã nắm rõ, cũng không khác tình hình mọi người gặp phải, có thể kéo thần hồn linh thể người khác vào trong này.

Đối với Dương Khai là chuyện tốt.

Tu vi thần thức hiện giờ của hắn nếu so với thì mạnh mẽ tu vi nhục thân, một khi gặp kẻ địch lợi hại, thi triển uy năng của bí bảo này, liền có thể ép kẻ khác cùng mình tiến hành Thần Thức Chi Chiến.

Chiến đấu như vậy, Dương Khai có thể chiếm được không ít ưu thế.

Do đó hắn rất muốn đem bí bảo này theo.

Lúc trước có hơn trăm người đã kiểm tra ở đây cũng không phát hiện nơi nào đặc biệt, vậy nơi duy nhất có huyền cơ chỉ còn lại một vị trí. Nơi có khắc bốn chữ “ Thần Chiến Chi Đình thần chiến”.

Bay đến chỗ bốn chữ đó, Dương Khai quan sát kỹ, vô cùng chú ý.

Thời gian dần trôi qua, An Linh Nhi cũng dần hồi phục tinh thần, sau khi quan sát một lúc, đột nhiên nhẹ nhàng bay lên, đến bên Dương Khai hỏi:

- Ngươi đang tìm đường ra hay là luyện hóa bí bảo này?

- Hết tức rồi hả?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng, hắn phát hiện nữ nhân này có thể dễ dàng quên một số chuyện, trước đây cũng vậy, Dương Khai đã nhiều lần khiến nàng tức giận, mặc dù lúc đó nàng tức giận bỏ đi, nhưng một lúc sau nàng lại tìm đến.

- Tức giận!

An Linh Nhi gật đầu

- Nhưng ta quyết định tạm thời không tức ngươi, sống ra khỏi đây mới là chuyện cấp bách.

- Cô nương thông minh!

Dương Khai cười:

- Ta muốn luyện hóa bí bảo này, dùng thần thức luyện hóa nó là được, chỉ có điều không tìm thấy phương hướng, ngươi có ý kiến gì không?

An Linh Nhi chăm chú nhìn, trầm tư một chút nói:

- Ngươi không ngại thử luyện từ bốn chữ to này xem, đây có vẻ như là trung khu của bí bảo, chỉ cần gieo thần thức của ngươi vào bốn chữ đó chắc có thể thu được nó!

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Dương Khai gật đầu, nói:

- Ngươi tránh ra một chút đi.

An Linh Nhi nhìn hắn kỳ lạ, mặc dù có chút không hiểu nhưng vẫn nghe lời, nhanh chóng trú sang một bên.

Ngẩng đầu lên nhìn lại, chỉ thấy linh thể thần hồn Dương Khai trong không trung, dường như đang nổi lên cái gì, không nhúc nhích.

Bỗng nhiên khí tức nóng rực kinh người bạo phát, từ trên người hắn tỏa ra, ánh hoàng kim trong phút chốc lóe sáng, toàn bộ Thần Chiến Chi Đình cũng có chút dấu hiệu lay động.

Bốn chữ to kia bị ánh lửa rừng rực bao lấy, thiêu cháy.

An Linh Nhi há miệng, kinh ngạc nhìn lên, thân thể khẽ run.

Nàng vốn cho rằng Dương Khai tu luyện Thần Hồn Kỹ đặc biệt gì, hoặc có bí bảo thần hồn, cho nên thần hồn linh thể mới lưu lộ ra khí tức nóng bức. Nhưng hiện tại, sau khi thấy cảnh tượng này khiến nàng hiểu ra, hắn không tu luyện Thần Hồn Kỹ đặc biệt gì, thần hồn linh thể của hắn sở dĩ nóng rực hoàn toàn do lực lượng thần thức của hắn.

Sức mạnh thần thức biến dị, thần thức chi hỏa, An Linh Nhi hoàn toàn chấn động.

Hơn nữa nhìn hắn, cách hắn vận dụng lực lượng thần thức đã đến tiêu chuẩn tương đối cao.

Chẳng trách hắn có thể thu lạc ấn thần hồn của mình, hóa ra không phải chỉ vì biết được một số bí mật của Thánh địa mà còn do bản thân hắn!

Hắn đương nhiên hy vọng mình có thể giúp hắn giữ bí mật này.

Thế này thực sự là có thể được cứu rồi, uy lực của thần thức chi hỏa không giống với các thần thức khác, hơn nữa năng lực của nam nhân này cũng không thường, cấp bậc bí bảo thần hồn này không thấp, e rằng cũng không thể ngăn nổi sự cuồng bạo của hắn.

An Linh Nhi vui mừng, trong đầu vẫn suy nghĩ phải làm sao để hắn đáp ứng yêu cầu của mình, cùng đi đến thánh địa.

Thánh Chủ có thần thức chi hỏa, đây là chuyện thánh địa trước nay chưa từng có, với tư chất và khả năng đó, một khi trở thành Thánh chủ, nhất định là người lợi hại nhất trong lịch sử!

Chương 756: Ngươi là kẻ xấu.

Tại một nơi tại di tích thượng cổ, dưới đáy biển sâu vạn trượng.

Trong phạm vi trăm trượng ở đây, ngổn ngang hơn trăm võ giả. Đại đa số đều đã chết, chỉ có thân thể một nam một nữ còn có sức sống, chỉ có điều vẫn trong hôn mê.

Trước các võ giả có một cầu quang phát sáng, đang phát ra sức mạnh kỳ lạ, dao động cùng sức mạnh đó, quang cầu lúc sáng lúc tối, dường như có khả năng biến mất bất kỳ lúc nào.

Bỗng nhiên quang cầu kia tỏa ra một tia sáng kim hoàng, lúc ánh kim hoàng xuất hiện, không gian trở nên nóng rực.

Khí thế sắc kim hoàng rất mạnh, nhanh chóng bao trùm toàn bộ quang cầu, khiến nó trở nên kim quang lập lòe, như vầng thái dương hừng hực thiêu đốt, không khí trở nên nóng vô cùng.

Răng rắc...

Có tiếng đồ vật bị vỡ truyền ra.

Cùng lúc đó, hai cỗ năng lượng thần hồn từ quang cầu bắn ra, cuộn ở giữa không trung vài vòng rồi lần lượt hạ xuống.

Sắc kim hoàng dần dịu xuống, một lát sau không có chút ánh sáng nào từ đó truyền ra.

Ừm một tiếng, An Linh Nhi dần dần mở mắt, hai tay chống mình, đứng lên, quan sát một vòng, cách đó không xa, nàng phát hiện Dương Khai đang từ từ bò lên.

Hai người chợt nhìn nhau rồi cười.

Trong Thần Chiến Chi Đình, tìm đúng phương hướng luyện hóa bí bảo, Dương Khai luôn dùng lực lượng thần thức của mình thiêu cháy bốn chữ to, cũng không biết trong bao lâu, tận đến vừa rồi, mới thu phục thành công bí bảo.

Trải qua một khoảng thời gian đồng cam cộng khổ như vậy, An Linh Nhi cảm thấy Dương Khai thấy cũng khá thuận mắt. Dương Khai cũng cảm thấy, nàng ta cũng không tệ lắm, cũng có lúc ngốc nghếch đấy, nhưng trong lúc hắn luyện hóa bí bảo nàng cũng không làm phiền, chỉ bình tĩnh núp ở phía xa quan sát.

Đã thu được bí bảo thần hồn kia, muốn rời khỏi liền đơn giản, chỉ cần dùng thần niệm mở đường ra, hai người liền có thể thoát khỏi cảnh bị nhốt.

Thời gian thần hồn linh thể rời khỏi nhục thân hơi lâu, mới quay trở về có chút không thích ứng, Dương Khai vẫn tốt, dù về tu vi thần thức hay sức mạnh thể xác, Dương Khai đều mạnh hơn An Linh Nhi. Về phần An Linh Nhi, sau khi xác nhận Dương Khai vẫn ổn, liền khoanh chân ngồi trên đất, mặc vận huyền công, bắt đầu điều tức.

Dương Khai cũng nghỉ ngơi một chút, sau khi thấy thân thể mình không xuất hiện vấn đề gì mới đứng dậy, đi đến vị trí bí bảo thần hồn.

Hiện giờ hắn đã luyện hóa được nó, bí bảo này đương nhiên thuộc về Dương Khai.

Đến trước vật đó, thần niệm vừa động liền thu vào trong thức hải.

Cẩn thận kiểm tra tình trạng bí bảo đó, tinh thần Dương Khai phấn chấn, thầm khen, không hổ là bí bảo thượng cổ tông môn truyền lại, loại bí bảo thần hồn này chắc chắn là Thánh cấp, hơn nữa dù đã trải qua thời gian dài, uy năng của nó cũng không bị hao tổn.

Hiện giờ Dương Khai bảo quản cẩn thận trong thức hải, sau một thời gian nhất định sẽ phục hồi uy lực vốn có.

Dương Khai rất hài lòng, cảm thấy chuyến đi này không tệ, lần trước có được đan dược có đan vân đã khiến hắn vô cùng vui mừng, hiện giờ lại có được bí bảo thần hồn thích hợp cho hắn sử dụng, có thể nói hắn thu hoạch lớn hơn mọi kẻ khác.

Lấy lại tinh thần, Dương Khai nhìn xung quanh, An Linh Nhi vẫn đang ngồi điều tức, bọn người Hải Vạn Cổ sớm đã chết, Dương Khai nghĩ, bước lên trước, đến gần những thi thể này, lấy tất cả túi Càn Khôn của bọn chúng xuống, thứ nào nhìn không thích liền lập tức vất đi.

Dừng chân tại chỗ, đợi chừng nửa ngày, An Linh Nhi mới dần dần mở mắt, sau lần điều tức này, nàng hoàn toàn khôi phục lại.

Thấy Dương Khai dường như đang nhìn bộ dạng mình, Thánh Nữ điện hạ Cửu Thiên Thánh Địa hé miệng cười, trong lòng không hiểu sao có cảm giác hạnh phúc.

Nhẹ nhàng bước đến bên Dương Khai, hỏi dò:

- Bây giờ chúng ta quay về hay tiếp tục tìm kiếm?

- Ta muốn tiếp tục, có một điều ta muốn làm rõ, về phần ngươi, tùy ý là được.

Dương Khai thản nhiên đáp, liền cất bước đi về phía trước.

Thấy bộ dạng Dương Khai với mình có chút lãnh đạm, An Linh Nhi bĩu môi, không nói một lời, vội đuổi theo.

Đi vào đại điện bên trong, tìm kiếm một hồi, Dương Khai nhíu mày.

Đại điện này vốn được Thần Chiến Chi Đình bảo vệ phía sau, trứớc đó bọn người Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình liên minh với hơn trăm võ giả phá vỡ bức bình chướng vô hình kia, cũng dự định vào đây tìm kiếm bảo vật.

Thật không ngờ sau khi bức bình chướng kia bị phá vỡ, thần hồn linh thể của mọi người lại bị Thần Chiến Chi Đình kéo xuống, khiến tính toán ban đầu của họ thất bại.

Hiện tại khi An Linh Nhi và Dương Khai đến, rõ ràng phát hiện ở đây có dấu vết người đến trước, trong đại điện bị lật lung tung, lộn xộn, không còn lại bất cứ vật gì có giá trị.

- Có kẻ khác đến trước tìm kiếm rồi sao?

An Linh Nhi suy đoán.

Dương Khai khẽ gật đầu, đồng ý với ý kiến của nàng.

Dù bọn họ có hơn trăn người bị kéo vào Thần Chiến Chi Đình, nhưng toàn bộ bên trong di tích vẫn có rất ít hoạt động của con người. Bây giờ cũng không biết đã đi bao lâu, di tích này e rằng sớm đã bị bọn họ tìm kiếm.

Sau khi ý thức được điều này, Dương Khai cũng không lãng phí thời gian, lập tức rời khỏi đại điện, đi thẳng theo hướng ánh mặt trời có thể chiếu vào.

Tuy rằng thời gian đến đáy biển cũng đã trôi qua hơn hai tháng, nhưng năng lượng mặt trời vẫn không ngừng sản sinh.

Dương Khai muốn biết bên kia rốt cuộc có cái gì.

An Linh Nhi cũng không nhiều lời khiến Dương Khai ghét, chỉ ngoan ngoãn đi theo phía sau.

Dương Khai biết nàng còn chưa từ bỏ ý định, muốn khuyên mình về Cửu Thiên Thánh Đại, cố ý không để ý đến nàng.

Đi một hồi lâu, Dương Khai cảm nhận được mình càng ngày càng gần nguồn năng lượng thái dương kia, ty nhiên dao động bên trong nguồn năng lượng đó, Dương Khai còn cảm nhận được một sự dao động đặc biệt khác.

Đó là lực hư không!

Dương Khai lập tức cảm thấy có chút không đúng, e rằng lần này bản thân không có thu hoạch gì.

Quả nhiên ở một góc rẽ, Dương Khai dừng lại, nhíu mày nhìn, thần sắc khác lạ.

An Linh Nhi thấy vẻ mặt hắn kỳ lạ cũng vội nhìn về hướng đó, vừa nhìn đã che miệng kinh hô:

- Hư Không Thông Đạo!

Cách đó không xa, tại vị trí cách mặt đất khoảng ba trượng, có một cửa động tối đen, đúng là Hư Không Thông Đạo.

Dương Khai cảm nhận được lực hư không và năng lượng thái dương, tất cả đều là từ động này phát ra.

- Nơi này sao lại có Hư Không Thông Đạo?

An Linh Nhi cũng kinh ngạc, Hư Không Thông Đạo không hề dễ gặp, nghe nói trước đây rất lâu, khi các cường giả đại chiến, là dấu vết phá vỡ không gian lưu lại, nhưng cũng có người nói, Hư Không Thông Đạo tự mình sinh ra.

Thông qua nghiên cứu huyền bí của Hư Không Thông Đạo, bây giờ một số cường giả có thể sử dụng hư không lực, tạo lên một loại giống như Hư Không Thông Đạo, đưa mình di chuyển vạn dặm trong nháy mắt.

Sở Lăng Tiêu của Thiên Tiêu Tông có năng lực như vậy!

Tuy nhiên làm như vậy rất tổn hao tinh lực, nên dù một nhân vật như Sở Lăng Tiêu cũng không dễ dàng xây dựng lên được.

Nhưng những Hư Không Thông Đạo do các cường giả tạo ra và các hư Không Thông Đạo thực sự khác biệt rất lớn, dù là tính ổn định hay là khoảng cách di chuyển cũng không phải cùng đẳng cấp.

Trong di tích thượng cổ này xuất hiện một Hư Không Thông Đạo, khiến An Linh Nhi không khỏi có chút kinh ngạc.
Cũng không biết đầu ra rốt cuộc là nơi nào, có thể thông đến một nơi nào đó ở đất liền, cũng có thể là một tiểu huyền giới đơn độc, lành dữ không thể đoán được.

- Quay về thôi!

Dương Khai điềm nhiên nói, mặc dù có hứng thú với ngọn nguồn truyền đến năng lượng thái dương, nhưng hắn cũng không thể tự nhiên đi vào trong Hư Không Thông Đạo, lỡ như đưa mình đến tinh không, đến lúc đó muốn quay về cũng không thấy đường ra.

Nói xong, cũng không quan tâm đến An Linh Nhi, hắn đi thẳng về.

- Đợi ta nữa!

An Linh Nhi hô một tiếng, vội đuổi theo.

Chẳng bao lâu, hai người đã đi đến bên kết giới di tích thượng cổ, thông với kết giới, đặt mình vào nước biển.

Trong phút chốc, Dương Khai cảm thấy có áp lực rất lớn từ tất cả các hướng truyền đến, dường như muốn hắn tan xương nát thịt.

Dưới áp lực lớn đó, Dương Khai vội vàng vận chuyển chân nguyên, rẽ nước biển xung quanh, trong lúc đó cảm thấy rất thoải mái.

An Linh Nhi nhanh chóng đi thẳng vào chỗ đó, yên tâm bên cạnh hắn.

- Nữ nhân nhà ngươi...

Dương Khai liếc nhín nàng.

- Sao vậy?

- Thánh nữ các ngươi không phải tự xưng là cao quý thuần khiết sao? Tùy tiện đứng bên một nam nhân không quen, hơn nữa còn dựa gần như vậy, thích hợp sao?

- Ai tùy tiện chứ?

An Linh Nhi có chút không phục

- Ta không phải đã nói với ngươi sao, ngươi hoàn toàn có tư cách trở thành Thánh chủ, nếu ngươi không có tư cách này, có chết ta cũng không ở chung chỗ với ngươi.

- Ngươi còn dám mang chuyện này theo ta, ta sẽ đem ngươi tiền dâm hậu sát!

Vẻ mặt Dương Khai hung ác.

- Ngươi cũng chỉ nói miệng thôi, kỳ thực trong lòng ngươi không nghĩ vậy.

An Linh Nhi như đã nhìn thấu bản tính Dương Khai, không hề sợ hãi.

Dương Khai hung tợn nhìn nàng, cười lớn:

- Ngươi rất thích trêu chọc ta đúng không? Có tin bây giờ ta xử lý ngươi?

- Ngươi dám!

An Linh Nhi trừng mắt nhìn hắn.

Dương khai cười vui vẻ, chân nguyên truyền ra thu lại không ít, vốn có thể bao trùm hai người cùng lúc, nay nhỏ lại.

An Linh Nhi kinh hô một tiếng, vội vàng nhích lại gần Dương Khai, sợ thân mình ở ngoài nước biển.

Dương Khai tiếp tục thu nhỏ chân nguyên, cái vòng kia càng ngày càng nhỏ.

Thánh Nữ điện hạ cao quý thuần khiết không ngừng dựa lại gần Dương Khai, tay nắm lấy ngực áo hắn, mặt lo lắng, nghiến răng nhưng không dám nói gì thêm.

Một lát sau An Linh Nhi đỏ mặt.

Cùng với sự thu nhỏ của vòng đó, nàng không thể không giống như con bạch tuộc, càng ngày càng gần lại Dương Khai. Hai gò bồng đảo căng tròn kia bị lồng ngực Dương Khai đè ép có chút biến dạng.

Dù trong lòng ngàn vạn lần không muốn, nàng cũng không thể không duy trì chuyện khiến nàng xấu hổ thế này.

- Ngươi là người xấu, là ác ma!

An Linh Nhi cắn môi, nước mắt lưng tròng

Chương 757: Thượng cổ Thánh đan.

Nhìn bộ dạng của An Linh Nhi vừa thẹn vừa giận, Dương Khai không ngừng cười to, tâm trạng không khỏi vui sướng:

- Thánh nữ điện hạ, cảm thấy thế nào rồi?

Khi nói chuyện, cố ý hướng vào vành tai đẹp đẽ của nàng ta thổi một hơi nóng, lập tức bên tai của An Linh Nhi như nhuộm màu vậy, vô cùng đỏ, trong lồng ngực tiếng tim đập truyền ra như một hồi trống trận dày đặc

Thánh nữ ở Cửu Thiên Thánh Địa, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong Thánh Địa, từ khi các nàng bắt đầu hiểu chuyện, liền dung nhập một quan niệm.

Đó chính là cuộc đời của họ, đều là sở hữu của Thánh chủ, tất cả mọi thứ của bọn họ, đều vì Thánh chủ mà chuẩn bị.

Ở Cửu Thiên Thánh Địa, Thánh nữ là tượng trưng cho cao quý thánh khiết, từ trước tới giờ chưa từng cùng với nam tử nào thân mật gắn bó như vậy.

Cảm nhận được thân thể cường tráng và hùng vĩ đó, An Linh Nhi tâm tư rối loạn, âm thầm hối hận sao lại trêu chọc một tên ác nhân như vậy?

Nhưng tên ác nhân này lại thông qua khảo nghiệm của bản thân, thoáng một cái, đã lĩnh ngộ được ba chiêu Cửu Thiên Thần Kĩ

Thật là ông trời không có mắt! An Linh Nhi cắn chặt đôi môi đỏ của mình, không dám lên tiếng nữa.

Nhìn thấy bộ dạng đầy ủy khuất của nàng ta, Dương Khai cũng không trêu đùa nàng nữa, nhưng vẫn duy trì cục diện như vậy, không ngừng mà bay lên trời.

Một lúc sau đó, hai người mới xông ra mặt biển, một lần nữa về tới phía trên hải thủy.

An Linh Nhi như con thỏ bị giật mình vậy, nhanh chóng thoát khỏi Dương Khai, mở to miệng thở hổn hển, dùng một ánh mắt cực kì u oán nhìn hắn ta

- Trịnh trọng nói với ngươi một câu, chuyện liên quan đến đáy biển, ngươi ở trước mặt người của Cửu Thiên Thánh Địa tốt nhất là đừng nhắc đến, nếu không thì ta sẽ giết ngươi diệt khẩu. Ta cũng sẽ bảo đảm với ngươi, tuyệt đối không làm ra những chuyện có hại Cửu Thiên Thánh Địa của các ngươi, càng không nói ra bí mật của các ngươi! Cũng câu nói ấy, chúng ta tốt nhất là thiên nhai hải các, mãi không gặp lại, như vậy với ta với ngươi, đều là có lợi.

Dương Khai thần sắc nghiêm túc dặn dò

- Ta hiểu rồi, ta không đề cập tới là được rồi

An Linh Nhi khẽ vuốt cằm

- Đến đây từ biệt, chúc ngươi sớm tìm được Thánh chủ của các ngươi

Dương Khai cười rạng rỡ, nhanh chóng rời đi.

Nhìn theo bóng dáng hắn biến mất, tâm trạng của An Linh Nhi rối bời.

Nàng ta chưa bao giờ nghĩ tới, lại có người cự tuyệt chuyện tốt ngay trước mặt, nàng ta cứ nghĩ rằng, khi bản thân tìm được Thánh chủ, người đó nhất định sẽ không kìm được vui mừng, chỉ mong sao sớm chút cùng nàng ta quay về Thánh Địa, hưởng trọn phú quý của nhân gian, nhưng thái độ và phản ứng của Dương Khai lại phá vỡ cách nghĩ của nàng ta.

Lúc ra đi hắn không có một chút ý nghĩ lưu luyến nào, rõ ràng dứt khoát, hiển nhiên là thật sự không muốn đi làm Thánh chủ

- Nguy rồi

An Linh Nhi lại kinh người, bỗng nhiên nhớ tới mình mất tích lâu như vậy, chỉ e là Tiền thúc bọn họ nóng lòng đến chết mất

Quần đảo trên biển, một mảnh thần hồn nát thần tính, gà bay chó sủa.

Người của Thất gia liên minh và Cửu Thiên Thánh Địa, trong thời gian hơn một tháng nay gần như lật tung hết hai mươi ba hòn đảo gần đây

Nhưng bất luận thế nào cũng không tìm được tung tích của Thánh nữ

Khi đối diện với lửa giận của Cửu Thiên Thánh Địa, mỗi gia trong Thất gia liên minh đều kinh hồn bạt vía

Người đứng đầu của Thất gia đang hội tụ trong một tòa cung điện, tòa cung điện này vốn dĩ là nơi cho mọi người tạm cư trú, giờ đây lại trở thành nơi dày đặc khói thuốc súng

Sắc mặt của Tiền Ninh u ám đến cực điểm, nhìn qua chưởng đà nhân của bảy gia tộc, thấp giọng quát ầm lên:

- Đã hơn một tháng rồi, vẫn chưa tìm được tung tích của Thánh nữ, cho các ngươi thời gian ba ngày, nếu như ba ngày sau không tìm được Thánh nữ, ta sẽ san bằng các hòn đảo mà các ngươi có

- Tiền hộ pháp xin bớt giận, chúng tôi nhất định sẽ phái thêm nhân lực, bất luận thế nào cũng tìm được Thánh nữ điện hạ về đây!

Một võ giả Siêu Phàm nhất tầng cảnh khúm núm, không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán

Vốn dĩ người của Cửu Thiên Thánh Địa đại giá quang lâm, là niềm vinh dự lớn lao của bọn Thất gia liên minh, ai mà biết được lại xảy ra biến cố như vậy, làm cho bọn họ bây giờ cũng sắp bị liên lụy

- Tiền hộ pháp, Thánh nữ điện hạ có khi nào cùng với đám người trước kia đi xuống biển không?

Có người suy đoán nói

- Xuống biển?

Tiền Ninh hừ:

- Thánh nữ điện hạ sao lại làm chuyện nhàm chán như vậy?

- Nhưng mà chỉ trừ có dưới biển, nơi nào chúng tôi cũng tìm hết rồi…
- Những người xuống biển ba ngày trước chẳng phải đã về rồi sao? Trong đó vẫn chưa phát hiện ra tung tích của Thánh nữ điện hạ. Nếu mà ngài ấy thật sự xuống biển, theo lý là cũng về rồi mới phải.

- Nhưng ở dưới biển cũng phát hiện ra không ít thương vong, Thánh nữ điện hạ có khi nào đã…

- Hỗn xược!

Tiền Ninh giận dữ:

- Thánh nữ điện hạ là nhân vật bậc nào, đám người xuất thân hèn mọi như các ngươi cũng sống mà trở về, sao ngài ấy có chuyện gì được? Ta không cần biết các ngươi dùng phương pháp gì, cũng không quản các ngươi điều động bao nhiêu nhân lực, nội trong ba ngày mà ta không thấy được Thánh nữ, các ngươi sẽ biết hậu quả! Cút hết!

Bảy chưởng đà nhân của Thất gia liên minh trong lòng rất căm tức, nhưng trên khuôn mặt không dám lộ ra tý nào, thế lực nhỏ như bọn họ ở trước mặt Cửu Thiên Thánh Địa, thật ra cũng chẳng là gì, tự nhiên cũng không có can đảm chọc giận Tiền Ninh

Còn chưa đợi bọn họ rời khỏi, có một thị nữ bỗng vội vàng xông tới, trên mặt lộ vẻ rất là vui mừng, la lên:

- Tiền hộ pháp, Tiền hộ pháp, Thánh nữ ngài ấy… ngài ấy trở về rồi!

- Về rồi?

Tiền Ninh chau mày, vội vàng chạy đi, nóng lòng hỏi thị nữ kia:

- Ở đâu?

Thị nữ kia quay đầu chỉ ra, Tiền Ninh nhìn theo phương hướng nàng ta chỉ dẫn, vừa lúc nhìn thấy An Linh Nhi từ bên kia bước nhẹ nhàng hiện thân

Tiền Ninh nước mắt tuôn đầy mặt, kích động đến nói không nên lời, hòn đá to trong lòng cuối củng cũng rơi xuống đất rồi.

Đợi đến khi An Linh Nhi gần tới trước mặt, tất cả mọi người liền lập tức hành lễ:

- Bái kiến Thánh nữ điện hạ!

An Linh Nhi khẽ vuốt cằm, có chút áy náy nói:

- Tiền thúc, lần này làm cho mọi người lo lắng rồi, thật sự xin lỗi

- Ngài không sao là tốt rồi.

Tiền Ninh tươi cười, có vẻ đã nhẹ nhõm đi rất nhiều,

- Có bị thương không?

An Linh Nhi chậm rãi lắc đầu.

- Vậy rốt cuộc mấy ngày nay ngài ở nơi đâu?

- Mấy lần trước lúc đi ra ngoài, đột nhiên có chút cảm ngộ, liền tìm một nơi gần đây bế quan, không nghĩ là thoáng một cái đã qua hơn một tháng rồi
An Linh Nhi khẽ nói, thần thái chút không tự nhiên

Tiền Ninh nghi ngờ nhìn nàng ta, nhạy bén phát giác hẳn là Thánh nữ đang nói dối, nhưng lại không rõ vì sao nàng ta lại làm như vậy, nhưng mà bây giờ người cũng bình an vô sự đó cũng là ông trời phù hộ, cũng không truy cứu rốt cuộc có chuyện gì, chỉ là không ngừng gật đầu:

- Như vậy là tốt rồi, như vậy là tốt rồi

Quay đầu nhìn thị nữ kia dặn dò, nói:

- Bối Nhi, hầu hạ Thánh nữ nghỉ ngơi đi

- Dạ

Bối Nhi liền gật đầu

Chưởng đà nhân của Thất gia liên minh, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng không kìm được lòng thở một hơi



Trong một quần đảo, Dương Khai tìm kiếm được một gian mật thất, sau khi giao nạp vài viên tinh thạch liền đi vào trong

Gian mật thất này là do Thất gia liên minh mở ra, chuyên môn cung cấp cho vũ giả khi có điều cảm ngộ cần để bế quan sử dụng

Nhưng trong cái mật thất này, bố trí rất nhiều cấm chế và kết giới, có thể tránh cho ngoài giới quấy nhiễu. Hơn nữa Thất gia liên minh cũng phụ trách bảo hộ an toàn cho người đi vào mật thất, xem như là đáng giá.

Vì vậy rất được sự hoan nghênh của vũ giả ngoại lai

Những căn mật thất như thế này, trong những thành trì thông thường cũng tồn tại, dù sao vũ giả cũng thường xuyên lóe lên một tư tưởng, lúc cần phải bế quan, đi ra bên ngoài, có một căn mật thất như vậy cũng thuận lợi.

Trong căn mật thất đó, Dương Khai tỉ mỉ kiểm tra một phen, khẳng định là cấm chế và kết giới mà căn mật thất này bố trí cũng không tệ, có thể gánh vác sự tấn công nhất định, cũng có tác dụng báo động, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, lấy viên đan dược sinh ra đan vân ra, thả trong lòng bàn tay, cẩn thận điều tra

Hắn không vội rời khỏi nơi này, một phần nguyên nhân là gấp rút muốn xem viên đan dược này rốt cuộc làm sao mà luyện chế ra được, một phần nguyên nhân khác là muốn giám sát động tĩnh của An Linh Nhi

Cũng không phải là hắn lấy lòng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, thật sự là có một số chuyện liên quan trọng đại, làm hắn không thể không cẩn thận.

Chẳng may An Linh Nhi bán đứng hắn ta, hắn nhất định sẽ đối địch với Cửu Thiên Thánh Địa, nhân vật khổng lồ này, một khi trêu chọc nó, hậu quả khôn lường

Dương Khai trong tình trạng không hiểu gì cả mà học được ba chiêu thần kỹ của Cửu Thiên Thánh Địa, bí điển bậc này của Cửu Thiên Thánh Địa hiển nhiên là không hy vọng người ngoài có thể học được rồi, một khi để bọn họ biết được chân tướng, bọn họ cũng chỉ có hai con đường lựa chọn, làm sao giết Dương Khai diệt khẩu, nếu không thì bức bách ép Dương Khai làm Thánh chủ

Tước đoạt thần hồn lạc ấn của An Linh Nhi, thật sự là bất đắc dĩ

Xuyên thấu qua thần hồn lạc ấn, tuy là Dương Khai không thể biết được mỗi việc làm của nữ nhân này, nhưng cũng có thể khéo léo nhận thấy được dao động trong lòng của nàng ta, dùng để quan sát là thích hợp nhất

Không cần nghĩ nhiều, Dương Khai đem tâm thần đắm chìm vào viên đan dược trên tay

Đây là một viên Thánh đan! Chừng là có cấp bậc Thánh cấp trung phẩm

Luyện đan sư có thể luyện chế Thánh đan, bất luận là ở thời đại nào cũng đều là không phải thông thường

Đỗ Vạn là nhân vật có danh tiếng như vậy, cũng bất quá là một luyện đan sư Thánh đan hạ phẩm mà thôi. Với thủ đoạn của lão, căn bản là không thể nào luyện chế ra được đan dược Thánh cấp trung phẩm, trừ khi vận may vô cùng tốt.

Trong những nhân vật mà Dương Khai tiếp xúc qua, chỉ có Thiên tàng lão nhân Lý Thụy, mới có thể dễ dàng luyện chế Thánh cấp đan

Khi luyện đan sư xuất sắc quan sát viên đan dược đó, có thể thông qua dấu vết trên đan dược và sự dung hợp dược hiệu, suy đoán ra được trình độ của người luyện chế như thế nào.

Ngắm nhìn Thánh đan này trên tay, Dương Khai cảm thấy hoảng sợ rất lớn.

Tuy là kinh nghiệm của hắn không mấy phong phú, nhưng cũng có thể nhìn ra, lúc trước người này nhẹ nhàng thoải mái như thế nào mà luyện chế viên đan dược này, trên thân đan không có chút dấu vết mất tự nhiên nào cả, cả vật thể mượt mà, trình độ luyện đan của người này hiển nhiên đã đạt tới trình độ xuất thần nhập hóa, nói không chừng, với Lý lão cũng không phân trên dưới

Nhưng mà niên đại đã quá lâu rồi, cũng không biết di tích thượng cổ này do thế lực nào của thượng cổ để lại, muốn lén điều tra thân phận của người này có chút không thực tế.

Đáng quý nhất chính là, viên Thánh đan sinh ra đan vân này, bao vây viên đan dược là linh khí nồng nặc như mây, khí trời nhiều vẻ, không những giữ vững dược hiệu đầy đủ không sứt mẻ, trải qua bao năm tháng, còn không ngừng tụ tập thiên linh khí, bồi dưỡng đan dược

Mà hiện giờ, năng lượng mà viên thánh đan này chất chứa quả thực là không thể lường được

Dương Khai ước chừng, dù cường giả Nhập Thánh Cảnh ăn nó, chỉ sợ là không đảm đương nổi năng lượng mà nó bộc phát ra

Một viên Thánh đan biến thành thế này, cũng xem là thiên cổ kỳ đàm rồi.

Tâm thần của Dương Khai chìm đắm trong đan dược, cẩn thận thưởng thức suy đoán thủ pháp của người luyện đan lúc trước sử dụng cùng với quá trình hình thành đan dược

Trong tối tăm, hắn dường như thấy được cảnh tượng của vô số năm trước, nhưng lại thấy không phải thật thấu đáo, tất cả đều bị bao phủ bởi mây bởi sương mù.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau