VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 741 - Chương 745

Chương 743: Có liên quan gì đến bọn họ?

- Tiểu thư lại đang suy nghĩ gì thế?

Một tỳ nữ đứng bên cạnh Thánh Nữ thấy nàng vẫn yên lặng trong suốt một hai canh giờ, không khỏi mở miệng hỏi.

- Không có gì.

Thánh Nữ chậm rãi lắc đầu, nhíu mày lộ vẻ âu sầu.

- Tiểu thư đang nghĩ đến chuyện có thể tìm được Thánh Chủ một cách thuận lợi hay không ư?

Bối Nhi khẽ mỉm cười.

- Ta không nghĩ đến chuyện tìm Thánh Chủ!

Thánh Nữ nhẹ nhàng thở dài.

- Nhưng đây là trách nhiệm của tiểu thư mà.

Sắc mặt của Bối Nhi cũng buồn rầu không kém.

- Ta biết, không phải ta đang đi tìm sao? Nhưng hắn không xuất hiện, ta còn cách nào khác?

- Tốt nhất là cả đời cũng đừng xuất hiện, chuyện nhỏ như vậy tiểu thư đừng nên buồn.

- Suỵt!

Thánh Nữ vội vàng giơ một ngón tay đặt lên miệng, lặng lẽ quan sát bên ngoài, thấp giọng nói:

- Những lời này chỉ nên nói cho ta nghe thôi, đừng nói ra ngoài, nếu để bọn Tiền thúc nghe được thì không hay đâu.

- Muội biết rồi.

Bối Nhi lè lưỡi.

- Tuy nhiên tiểu thư cũng không cần phải buồn, Cửu Thiên Thánh Địa của chúng ta có bốn vị Thánh Nữ, ngoài tiểu thư ra, ba người khác cũng đang tìm kiếm, nói không chừng bọn họ có thể tìm được đó.

- Ai tìm được cũng tốt.

Thánh Nữ thở nhẹ, đứng dậy, nói:

- Ngồi nhiều mệt mỏi, đi ra ngoài một chút đi.

- Vâng.

Bối Nhi vội vàng gật đầu.

Đi ra ngoài khoang thuyền, đứng trên boong thuyền ngắm cảnh một lát, tâm tình của Thánh Nữ trở nên tốt hơn nhiều, chợt nhớ tới Dương Khai, vội vàng hỏi thăm một đệ tử trên thuyền về hắn.

Biết rằng Dương Khai trong khoảng thời gian này vẫn luôn ở trong khoang thuyền bên dưới, không ra ngoài, Thánh Nữ không khỏi nhíu mày.

Vì cơ thể đặc biệt từ nhỏ, nàng cơ bản có thể đọc được suy nghĩ thực sự của người khác. Khi nhìn thấy Dương Khai, tuy biết rằng đối phương không có địch ý và ác ý, nhưng nàng cảm thấy người này có chút kỳ quái, dường như có một sắc thái thần bí bao phủ trên người hắn, khiến Thánh Nữ không nhìn ra lai lịch của hắn.

Biết hắn vẫn an toàn, Thánh Nữ cũng không có ý định đến tìm hắn nói chuyện, sau khi nghỉ ngơi một lúc, liền quay trở về trong khoang thuyền.

Ngày lại ngày trôi qua, con thuyền lớn đi trên mặt biển đã được khoảng một tháng. Đang ngồi ở khoang thuyền dưới, Dương Khai bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương khiến hắn nhung nhớ.

Đó là mùi hương của đất liền.

Vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên nhìn thấy phía xa xa đường chân trời, có một vài hòn đảo nhỏ sắp xếp lộn xộn.

Tinh thần chấn động, Dương Khai đứng dậy.

Thời gian này luôn ngồi trong khoang thuyền khiến hắn chết nghẹn, hiện giờ đã nhìn thấy đất liền, cuối cùng đã có thể thoát khỏi cái không gian chật hẹp này, tâm trạng lập tức trở nên vui vẻ.

Nửa ngày sau, con thuyền dừng lại bên cạnh một hòn đảo nhỏ, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, không lâu sau, nam nhân vạm vỡ tên gọi Thành Phi đẩy cửa bước vào, quát:

- Tiểu tử, đến nơi rồi, mau ra đi!

Dương Khai khẽ gật đầu, theo y ra ngoài.

Trên boong thuyền, các đệ tử của Cửu Thiên Thánh Địa đang đứng xếp hàng, bên bờ biển, còn có một đám võ giả bản địa đang đứng cung kính đón chào, tất cả đều có dáng vẻ chân thành, không ngừng tươi cười.

Dương Khai thấy Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ trên boong thuyền, ngẫm nghĩ một chút, rồi cất bước tiến về phía nàng.

Hành động này của hắn khiến không ít võ giả chú ý, Tiền Thúc lại khởi động chân nguyên, ánh mắt chăm chú nhìn Dương Khai.

Dường như chỉ cần Dương Khai có hành động gì không hay, ngay lập tức sẽ giết chết không nương tay.

Dương Khai coi như không nhận ra, lững thững đi đến chỗ cách Thánh Nữ không xa, ôm quyền nói:

- Đa tạ cô nương đã giúp đỡ lần này, tại hạ xin ghi tạc trong lòng. Chúc cô nương mãi mãi trẻ trung, khỏe mạnh trường thọ!

Thánh Nữ khẽ nhíu mày, bỗng nhiên hé miệng cười, những lời nói này của Dương Khai không giống như những người khác, khiến cho nàng có chút không ngờ, khẽ gật đầu nói:

- Khách khí rồi, sau này hãy chú ý một chút, đừng lưu lạc trên biển nữa.

- Đa tạ cô nương quan tâm, xin cáo từ!

Nói xong, Dương Khai liền xuống thuyền, nhanh chóng rời đi.- Mồm mép lắm!

Tiền Thúc dường như rất không ưa Dương Khai, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

- Thật ra ta cảm thấy hắn rất chân thành!

Thánh Nữ nhìn theo bóng lưng của Dương Khai đang dần biến mất, hé miệng cười.

Dưới thuyền, không ít võ giả, bất kể già trẻ, đều bị nụ cười này thu hút, không còn suy nghĩ được gì, nhất thời nhìn đến ngây cả người. Mãi cho đến lúc Tiền Thúc hừ một tiếng nặng nề, mọi người mới tỉnh táo lại, không khỏi có chút xấu hổ.

Dương Khai xuống thuyền, lững thững đi lại trên đảo.

Trên hòn đảo nhỏ này cũng có không ít võ giả lui tới, tuy nhiên linh khí trên đảo không nhiều, không giống như hòn đảo của Thủy Thần Điện, vô cùng náo nhiệt.

Hơn nữa, hòn đảo nhỏ này dường như cũng không có nhiều cao thủ, vừa rồi trong số những cao thủ đến tiếp đón Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ, người lợi hại nhất mới chỉ là Siêu Phàm cảnh tầng hai, lại còn là một lão già tóc bạc trắng đã gần đất xa trời.

Xem ra, xung quanh hòn đảo nhỏ này cũng không có gì đặc biệt, hẳn là chỗ của một tiểu thế lực, căn bản không thể so sánh với Thủy Thần Điện.

Nơi này có thể nhìn thấy cảnh người đến người đi, còn ở Thủy Thần Điện, người ngoài không thể vào, nhưng ở đây, dường như có rất nhiều người ngoài.

Ở trên đảo quan sát một hồi, Dương Khai mới lững thững đi vào một khách điếm nhỏ, chọn chỗ gần cửa sổ, gọi tiểu nhị chọn chút đồ ăn.

Tiểu nhị dạ một tiếng, một lát sau liền bưng lên rất nhiều đồ ăn ngon, khi đang chuẩn bị rời đi thì lại bị Dương Khai giữ lại.

- Khách quan còn muốn dặn dò điều gì?

Tiểu nhị nở nụ cười hỏi.

Dương Khai không nói gì, lấy ra hai khối tinh thạch đặt lên bàn.

Tiểu nhị hai mắt tỏa sáng, lập tức bắt đầu nịnh nọt, lắp bắp nói:

- Khách quan, chỗ thức ăn này không đến hai khối tinh thạch đâu.

- Ta hỏi ngươi chút chuyện, nếu câu trả lời của ngươi khiến ta hài lòng thì chỗ tinh thạch này sẽ là của ngươi!

- Khách quan có gì cần xin cứ hỏi, tiểu nhân nếu biết nhất định sẽ nói hết!

Dương Khai hài lòng gật đầu, trầm ngâm một lát mới nói:

- Nơi này là chỗ nào?

Tiểu nhị ngạc nhiên liếc nhìn Dương Khai một cái, cười nói:

- Khách quan không biết đây là đâu ư? Vậy ngài đến đây bằng cách nào …?

Nói chưa dứt lời, thấy ánh mắt Dương Khai không hài lòng, vội vàng dừng lại, giải thích:

- Nơi này là Thanh Hải đảo.

- Vậy ở đây có thế lực nào đại diện?
- Nơi này ư, có Trình gia, Vương gia, Hải gia…

Tiểu nhị thuộc như lòng bàn tay, kể rõ từng thế lực.

Nghe gã giải thích một hồi, Dương Khai mới hiểu được, khu vực xung quanh hòn đảo này thuộc về một thế lực tên là Thất Gia liên minh.

Quanh đây ước chừng có khoảng hai ba mươi hòn đảo nhỏ, tổng cộng có bảy thế gia chiếm giữ. Những thế gia này thực lực tương đương, cũng không quá hùng mạnh, cao thủ trong gia tộc cũng giống như những gì Dương Khai đã thấy, người lợi hại nhất mới chỉ Siêu Phàm cảnh tầng hai, hơn nữa số lượng Siêu Phàm cảnh cũng không nhiều lắm, mỗi nhà dường như cũng chỉ có bốn năm người mà thôi.

Hỏi thăm một chút về khoảng cách đến Thủy Thần Điện, câu trả lời của điếm tiểu nhị khiến Dương Khai nghẹn họng nhìn trân trối.

Dường như mình đã theo thuyền của Cửu Thiên Thánh Địa đi sai hướng, đã cách Thủy Thần Điện mấy vạn dặm đường rồi.

Biết được điều này, Dương Khai cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra mình không có cách nào quay lại Thủy Thần Điện gặp Thủy Linh nói lời cảm tạ, chỉ mong rằng sau này có cơ hội gặp lại lần nữa.

Mà khoảng cách từ hòn đảo này đến đại lục gần nhất cũng phải đi thuyền với tốc độ nhanh nhất trong cả tháng trời mới có thể đến nơi!

- Vậy ở đây có Đan Sư hiệp hội không?

Dương Khai nhíu mày hỏi.

Điếm tiểu nhị lắc đầu.

Đúng là nơi thâm sơn cùng cốc! Dương Khai thầm oán một câu, ngay cả Đan Sư Tổng hội cũng không mở phân hội ở đây, đương nhiên nơi này thật sự quá hoang vắng.

- Tiểu ca là Luyện Đan Sư?

Điếm tiểu nhị là một kẻ thông minh, từ câu hỏi của Dương Khai đã nhạy bén nhận ra điều này.

- Thế thì sao?

Dương Khai nhìn gã.

- Thất Gia liên minh đang ra sức chiêu mộ Luyện Đan Sư, đãi ngộ hạng nhất. Tiểu ca nếu muốn kiếm ít tiền thì thử đến tham gia xem sao.

Dương Khai khẽ bĩu môi, hắn đương nhiên không có hứng thú với chuyện này.

Đãi ngộ gì đó, hắn không quan tâm, hiện giờ hắn chỉ muốn nâng cấp thuật luyện đan của mình. Tuy nhiên nhìn thế lực của Thất Gia liên minh, hiển nhiên là không có thứ dược liệu nào để hắn có thể luyện chế.

- Đúng rồi, những người khách bên cạnh đanh nói cái gì vậy? Tại sao ta thấy bọn họ đều ăn mặc gọn gang, dáng vẻ phong lưu phóng khoáng như vậy?

Dương Khai lại hỏi một câu.

Từ lúc đến đảo hắn đã nhận ra điều này, cứ là người trẻ tuổi thì trang phục lại rất đẹp đẽ, chẳng những chú ý đến trang phục, mà khi nói chuyện cũng nghiền ngẫm từng chữ một, làm việc gì cũng tỏ vẻ hào hoa phong nhã, dường như ai cũng được giáo dưỡng vô cùng tốt vậy.

Chẳng những người trẻ tuổi, thậm chí có cả những người trung niên cũng như vậy, từng giây từng phút đều chú ý đến dáng vẻ của mình, dường như có một đôi mắt vô hình đang quan sát biểu hiện của bọn họ.

Điều này khiến cho Dương Khai cảm thấy rất khó hiểu, không rõ là do phong tục nơi đây hay là có nguyên nhân gì khác.

- Tiểu ca không biết sao?

Nghe Dương Khai hỏi như vậy, tiểu nhị bỗng nhiên lộ ra nụ cười ti tiện, vẻ mặt cũng trở nên ám muội.

- Ta không biết gì?

Dương Khai liếc nhìn gã, không chút khách khí lại lấy ra hai khối tinh thạch đặt trên bàn, để tên tiểu nhị này không tiếp tục nói nhảm nữa.

Điếm tiểu nhị tay chân lanh lẹ, liền đưa tay nắm lấy tinh thạch, nói lời cảm tạ một hồi, quả nhiên không dài dòng nữa, quan sát bốn phía, nói thầm vào tai Dương Khai:

- Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ hôm nay đến đây, bọn họ đều đang cố gắng tự thể hiện mình.

Dương Khai nhíu mày:

- Thánh Nữ đến đây thì có liên quan gì đến bọn họ?

- Đương nhiên là có liên quan!

Điếm tiểu nhị thấy Dương Khai dường như không biết chuyện gì, không khỏi hơi giật mình, cẩn thận giải thích:

- Thánh Nữ đi tuần là để tìm kiếm Thánh Chủ kế nhiệm của Cửu Thiên Thánh Địa! Nếu có thể được Thánh Nữ điện hạ lựa chọn, đó chính là cá chép vượt Long Môn, bay lên trời thành phượng hoàng!

- Dựa vào bọn họ sao?

Dương Khai quét mắt nhìn bốn phía, nhìn những kẻ đang làm bộ làm tịch, dáng vẻ đắn đo, khiến hắn buồn nôn, khinh miệt cười nói:

- Thánh Nữ kia trừ phi là người mù mới có thể chọn bọn họ!

- Suỵt…!

Điếm tiểu nhị biến sắc, cảnh giác bốn phía, thấp giọng nói:

- Khách quan không thể nói ra những lời này, sẽ khiến nhiều người tức giận đó. Hơn nữa, Thánh Nữ điện hạ sẽ chọn ai, chúng ta cũng không thể biết được. Mỗi lần Thánh Nữ đi tuần đều gây ra sóng gió như vậy, nửa năm trước, Cửu Thiên Thánh Địa truyền ra tin tức Thánh Nữ đi tuần khiến thiên hạ chấn động, rất nhiều nam nhân trẻ trung tuấn kiệt đều đến đây âm thầm chuẩn bị. Hải Thanh đảo của chúng tôi từ nửa tháng trước đã trở nên náo nhiệt rồi, tất cả mọi người đều đang chờ Thánh Nữ giá lâm, so với trước kia, nơi này sao có thể náo nhiệt như vậy được chứ?

Chương 744: Di tích thượng cổ

Dương Khai đến Thông Huyền đại lục cũng đã ba bốn năm, nhưng đối với những chuyện trên này vẫn còn chưa hiểu rõ hết.

Nghe tiểu nhị giải thích xong, hắn mới nhận ra, Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ đi tuần hẳn là một sự kiện chấn động thiên hạ!

Hơn nữa đến lúc này hắn mới hiểu được, Cửu Thiên Thánh Địa không chỉ có một vị Thánh Nữ mà hắn đã gặp!

Tổng cộng có bốn vị, đi theo bốn hướng khác nhau, cuộc hành trình của các Thánh Nữ gần như đi qua mọi nơi có người sinh sống.

Các Thánh Nữ này đều lớn lên trong Cửu Thiên Thánh Địa, trải qua mười hai mươi năm bồi dưỡng, là những nữ nhân đã trải qua nhiều lần tuyển chọn, mỗi người đều trẻ trung xinh đẹp, tu luyện Cửu Thiên Thánh Địa Pháp Quyết đặc biệt.

Các nàng đi tuần mục đích lớn nhất chính là để tìm kiếm Thánh Chủ kế nhiệm!

Hiện giờ Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Chủ tuổi tác đã cao, e rằng không còn sống được bao lâu nữa, cho nên bốn vị Thánh Nữ này mới có thể gióng trống khua chiêng đi tuần du.

Mà các nàng sẽ dùng phương pháp gì để tìm kiếm Thánh Chủ, tất cả mọi người đều không biết được, chỉ biết là mỗi Thánh Chủ đảm nhiệm Cửu Thiên Thánh Địa đều là do các Thánh Nữ ra ngoài tìm về.

Trong sách sử ghi lại, trong số chín đại Thánh Chủ đã được Thánh Nữ phát hiện trước đây, loại người nào cũng có.

Có người đã là tuấn kiệt trẻ tuổi danh chấn thiên hạ, có người chỉ là tiều phu, tiểu thương bình thường, cũng có người là hạng người tầm thường, chỉ khi được Thánh Nữ phát hiện ra, vào Cửu Thiên Thánh Địa, những người này mới phát ra hào quang kinh thiên, từ đó về sau sẽ xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất!

Mà khi chín người này được phát hiện, tuổi cũng từ mười mấy đến sáu mươi tuổi, không giống nhau!

Các Thánh Nữ dường như có con mắt khác với những người bình thường.

Chính vì nguyên nhân như vậy, cho nên khi Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ đến nơi, những người trong lòng có ảo tưởng mới cố gắng cẩn thận thể hiện mình, ngộ nhỡ thực sự được Thánh Nữ chọn trúng, đây chính là chuyện tốt do tổ tiên phù hộ.

Cho nên trên đảo này mới xuất hiện nhiều kẻ đang cố làm bộ làm tịch, cố gắng thể hiện mình như vậy.

Bọn họ không ai biết Thánh Nữ sẽ dùng phương pháp gì để lựa chọn Thánh Chủ, cũng không biết các cao thủ bên cạnh Thánh Nữ có phải đang quan sát toàn bộ đảo hay không, chỉ có thể cố gắng thể hiện mình thật hoàn mỹ, không hề sơ suất.

Dương Khai vừa nghe vừa liên tục ngạc nhiên, hắn chưa từng nghĩ tới, trên đời này lại có chuyện ly kỳ như vậy.

- Tiểu nhị, ngươi biết nhiều thật đấy.

Dương Khai bội phục.

Điếm tiểu nhị cười ha hả:

- Tất cả mọi người đều biết chuyện, dường như cả đảo này chỉ có mình tiểu ca không biết thôi.

- Vậy ngươi có ý nghĩ đó không?

Dương Khai thâm ý sâu sắc nhìn gã, theo cách nói của hắn, Thánh Chủ đang được tìm kiếm, rất có khả năng là một người bình thường, điếm tiểu nhị cũng có cơ hội.

- Có chứ, tại sao lại không?

Điếm tiểu nhị quả nhiên nặng nề gật đầu.

- Tuy nhiên tiểu nhân tự cảm thấy mình không xứng với những người như các Thánh Nữ, nếu như nàng coi trọng tiểu nhân, đó là phúc khí của tiểu nhân, nếu có người thấy chướng mắt cũng là chuyện đương nhiên. Trước đây có thế nào, hiện giờ vẫn như vậy, tiểu nhân cũng sẽ không diễn trò đâu.

- Khâm phục!

Thái độ thản nhiên của điếm tiểu nhị khiến Dương Khai rất ngạc nhiên, ôm quyền nói:

- Vậy, chúc tiểu nhị ca may mắn!

- Xin từ chối lời chúc lành của khách quan!

Điếm tiểu nhị vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, quay lại công việc của mình.

Ngồi trong khách điếm ăn uống một hồi, sau khi tìm hiểu toàn bộ thông tin mình muốn, Dương Khai liền rời đi.

Hiện giờ hắn không có chuyện gì cần làm gấp, đương nhiên sẽ không vội vàng rời khỏi nơi này. Chuyện Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ tìm kiếm Thánh Chủ, hắn cũng rất hiếu kỳ, không biết nữ nhân kia sẽ tìm được người như thế nào.

Tự nhiên hắn muốn ở lại xem náo nhiệt.

Hơn hai mươi hòn đảo lân cận, mỗi đảo đều náo nhiệt khác thường. Sauk hi Thánh Nữ đến đây, cả đám nam tử trẻ tuổi dường như đều được uống máu gà, phấn khích đến cực điểm.

Dương Khai ở đây khoảng mười ngày, đi một lượt tất cả đảo lớn đảo nhỏ, tìm hiểu phong thổ nơi đây, cũng mua được không ít dược liệu, đáng tiếc chuyện hắn vẫn đang chú ý lại không có chút động tĩnh nào.

Sau khi Thánh Nữ đến đây, giống như đã mai danh ẩn tích chứ đừng nói đến chuyện tìm kiếm vị Thánh Chủ thần bí kia.Trong lúc Dương Khai đang chu du quanh quần đảo, trong một cung điện trên một hòn đảo, vị Siêu Phàm cảnh tầng ba tên Tiền Thúc kia cung kính đi vào trước mặt Thánh Nữ, dò hỏi:

- Tiểu thư, vẫn không có phản ứng gì sao?

Thánh Nữ chậm rãi lắc đầu.

Tiền Thúc thần sắc buồn bã, khẽ thở dài một cái:

- Đây đã là nơi thứ tám chúng ta đến, xem ra Thánh Chủ cũng không ở đây! Mấy hôm nữa chúng ta sẽ đi, đến nơi khác.

Thánh Nữ khẽ gật đầu, cũng không hề phản bác, từ nhỏ nàng đã biết mình phải gánh vác trách nhiệm gì, cũng vẫn dùng điều này làm mục tiêu để nỗ lực. Nàng và ba vị tỉ muội kia, chắc chắn sẽ có một người, ở trong biển người mênh mông này tìm được Thánh Chủ kế nhiệm.

- Tiền Thúc, đến đây đã lâu như vậy vẫn không ra ngoài, hôm nay ta muốn cùng Bối Nhi ra ngoài xem phong cảnh, được không?

Thánh Nữ đột nhiên hỏi.

Tiền Thúc trầm ngâm, gật đầu:

- Cũng được! Tuy nhiên tiểu thư phải cải trang một chút mới được!

- Yên tâm, ta tự biết chừng mực!

Nhận được sự chấp thuận của Tiền Thúc, tâm tình của Thánh Nữ dường như trở nên tốt hơn rất nhiều.

Cải trang xong, hai nàng cao hứng đi ra cửa, sau lưng có hai vị cao thủ Siêu Phàm cảnh lén lút đi theo để đề phòng bất trắc.



Trên đảo, Dương Khai đang ở trong một cửa tiệm tìm kiếm dược liệu quý hiếm, bỗng nhiên, một cỗ năng lượng chấn động từ nơi không xa truyền tới, kèm theo một tiếng nổ khiến người nghe kinh sợ, toàn bộ hòn đảo dường như cũng lắc lư theo.

Mọi người trên đảo sắc mặt đều đại biến, không biết đã xảy ra chuyện gì. Dương Khai cũng biến sắc, vội vàng rời khỏi tiệm thuốc, bay lên không nhìn về phía phát ra tiếng nổ.

Chỉ thấy trên đại dương bao la, một cột nước ngút trời đang từ từ hạ xuống, hình như vừa rồi giữa biển sâu đã xảy ra biến cố khủng khiếp nào đó.

Một vài người đang vội vã bay từ trên mặt biển về, có nhiều võ giả khác không rõ tình hình đang lao về phía bên đó.

Cùng lúc đó, Dương Khai đã nhận ra một nguồn năng lượng khiến hắn cảm thấy cự kỳ thoải mái!

Đó là năng lượng Dương Chúc! Đương nhiên là do biến cố vừa rồi, năng lượng này đã tỏa ra từ dưới đáy biển.

Lúc này tinh thần hắn chấn động, cũng hướng về phía đó phóng đi.Trên mặt biển, Thủy linh khí cực kỳ nồng đậm, cho nên bình thường không thể nào tạo ra năng lượng Dương Chúc gì đó, nếu tạo ra thì có nghĩa thứ này không tầm thường.

Dương Khai rất muốn biết, rốt cuộc đây là vật gì, không ngờ có thể tỏa ra năng lượng như vậy.

Nhưng hắn chưa kịp tới gần đã bị một số người ngăn cản, những người này hẳn là các võ giả bản địa trong Thất Gia liên minh, ở trên bờ biển tạo thành một phòng tuyến, không cho bất cứ kẻ nào tới gần.

Mặc dù có rất nhiều võ giả ngoại lai, nhưng tất cả mọi người đều tuân theo nguyên tắc không tự tìm phiến phức, cũng không cứng rắn xông vào, đều dừng chân cách đó không xa, nhìn về phía mặt biển, xì xào bàn tán.

Dương Khai nghiêng tai lắng nghe trong chốc lát, cũng không nghe được tin tức gì hữu dụng, chỉ biết biến cố này phát sinh bất ngờ.

Rất nhanh chóng, trên đảo liền xuất hiện không ít cao thủ.

Những người này Dương Khai cũng đã gặp, đúng là nhóm người đã đến tiếp đón Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ khi con thuyền cập bờ, là cao thủ của Thất Gia liên minh.

Những người này tụ tập một chỗ, thấp giọng thảo luận gì đó, vẻ mặt nghiêm trọng, thỉnh thoảng còn liếc nhìn về chỗ đám người ngoại lai đang tụ tập.

Dương Khai luôn luôn quan sát, chỉ cảm thấy năng lượng Dương Chúc tỏa ra từ đáy biển dường như càng ngày càng nồng đậm, càng ngày càng nhiều, trong lòng không khỏi vô cùng tò mò.

Khoảng nửa ngày sau, trong lúc Dương Khai đang suy nghĩ có nên nhân lúc đêm tối, lặn xuống đáy biển bí mật tìm hiểu không thì bên phía các cao thủ Thất Gia liên minh dường như đã có quyết định.

Một lão già mặt vàng Siêu Phàm cảnh lững thững đi về phía đám người ngoại lai, dừng lại cách đó không xa, ho nhẹ một tiếng:

- Chư vị, biến cố lúc trước mọi người đều đã nghe nói, cũng có người tận mắt chứng kiến. Thất Gia liên minh bọn ta cũng không gạt chư vị, căn cứ theo nguyên tắc người ở xa tới là khách, chuyện tốt phải được chia sẻ cùng mọi người, xin kính báo với chư vị, bên dưới hòn đảo này, dưới đáy biển sâu, dường như có một Di tích thượng cổ!

Một loạt tiếng kinh hô vang lên!

Dương Khai cũng biến sắc.

Di tích thượng cố, bốn chữ này giống như một tiếng sấm rền vang bên tai mọi người, khiến tất cả mọi người đều phải kinh sợ,

Lão già mặt vàng nhìn lướt qua, rất hài lòng với phản ứng của mọi người, mỉm cười nói:

- Không cần hoài nghi, đó đúng là Di tích thượng cổ, không còn nghi ngờ gì nữa. Trước đó, Thất Gia liên minh bọn ta đã có phát hiện, phái người xuống đó điều tra, chính vì chạm phải cấm chế trong đó, mới gây ra tiếng động lớn như vậy. Những người trở về đã xác nhận điều này.

- Lão già, ngươi có âm mưu gì, có phải muốn để bọn ta xuống đó giúp ngươi dò đường, còn Thất Gia liên minh các ngươi sẽ nhân cơ hội kiếm lợi phải không?

Lúc này có người tự cho là thông minh la lên.

Nghe hắn nói như vậy, tất cả mọi người không khỏi có chút cảnh giác, đều nhìn về phía lão già mặt vàng.

Chuyện tốt như vậy, Thất Gia liên minh không thể vô duyên vô cớ mà nói cho đám người ngoại lai bọn họ biết, hiển nhiên là muốn đánh vào suy nghĩ muốn xuống đó kiếm lợi của bọn họ. Nói như vậy, phía dưới đó chắc chắn nguy hiểm trùng trùng, nếu không Thất Gia liên minh đã sớm đích thân xuống đó.

Lão già mặt vàng ha hả cười, trái với dự đoán của mọi người, lão lại thừa nhận:

- Đúng là có ý định như vậy, tuy nhiên cũng không hoàn toàn như thế! Thất Gia liên minh bọn ta biết rõ mình có bao nhiêu phân lượng, chư vị nếu cố tình muốn xuống đó kiếm một chén canh, chúng ta cũng không thể ngăn cản!

- Lão già này cũng tự biết sức mình đấy chứ!

Có người cười ha hả.

Bởi vì Thánh Nữ giá lâm nên những người ngoại lai đến đây thực sự rất nhiều, mặc dù đại đa số tu vị đều không cao lắm, nhưng bọn họ cũng không có khả năng ngăn cản tất cả mọi người.

Những lời nói này của lão già mặt vàng cũng chiếm được không ít thiện cảm của mọi người.

- Cho nên qua thảo luận, Thất Gia liên minh bọn ta có một đề nghị, xin chư vị nghe qua một chút!

- Lão già, có chuyện gì nói mau!

- Để Thất Gia liên minh bọn ta dẫn đầu, đi xuống điều tra xem Di tích thượng cổ kia rốt cục có cái gì, nếu có bằng hữu nào muốn đi cùng, xin mời sang bên kia đăng ký danh sách. Đến lúc đó nếu tìm được thứ gì, Thất Gia liên minh bọn ta in nguyện chia sẻ cùng chư vị, như vậy mới có lợi với tất cả mọi người, tránh xảy ra chuyện gì không hay.

Lão già mặt vàng trầm giọng nói:

- Tuy nhiên lão phu xin nhắc chư vị một câu, bên trong Di tích thượng cổ kia rốt cuộc như thế nào, chúng ta cũng không biết. Nhưng nơi có kho báu sẽ tồn tại nguy hiểm, các vị bằng hữu muốn cùng Thất Gia liên minh bọn ta hành động, kính xin hiểu rõ điều này, đến lúc đó nếu bị thương hoặc mất mạng, chúng ta cũng không chịu trách nhiệm!

Chương 745: Ngươi làm vậy cũng được sao?

Lão già mặt vàng nói hết câu, không nói thêm gì nữa, vuốt ve chòm râu của mình, đứng yên chờ đợi.

Tuy lời nói của lão không thể tin tưởng hoàn toàn, nhưng bốn chữ “Di Tích Thượng Cổ” này vẫn có tác động rất lớn đến tâm trí mọi người.

Đã là di tích thì bên trong nhất định sẽ có một số bảo bối, thiên hạ nhốn nháo đều chỉ vì mưu lợi, đám võ giả ngoại lai đang tụ tập ở bờ biến cũng không tránh khỏi có động tâm.

Huống chi, cấm chế lúc nãy phát động đã gây ra động tĩnh, mọi người cũng đều phát hiện ra.

Tất cả tụ tập vào một chỗ, cau mày thảo luận, cũng có nhiều người khác, cô độc một mình giống như Dương Khai, đang cảnh giác quan sát tình hình.

Thất gia liên minh nhất định là bất đắc dĩ mới đưa ra quyết định này. Bất quá bọn họ cũng chỉ dùng những kẻ ngoại lai này đi trước dò đường, cố gắng hết sức để tránh cho nhà mình phải chịu tổn thất.

Điều này cũng có nghĩa là, bọn họ cũng có chút hiểu biết với Di Tích Thượng Cổ ở bên dưới, nhưng không biết rõ lắm.

Suy nghĩ trong đầu Dương Khai nhanh chóng vận chuyển, rất nhanh chóng đã nắm được tình hình sơ lược.

Mình có nên đi hay không?

Bên dưới nhất định là một nơi rất nguy hiểm, nhưng nguồn năng lượng Dương Chúc dày đặc ở chỗ này lại khiến Dương Khai rất chú ý.

Hiện giờ hắn đã đạt đến Siêu Phàm cảnh, trên tay lại không có bí bảo gì tốt. Na Diện Cốt Thuẫn lần trước đã bị tinh không phong bạo hủy diệt trong Tinh Không rồi, bí bảo duy nhất có thể dùng được chính là Na Bính Thần Hồn đoản kiếm trong thức hải.

Nhưng Na Bính Thần Hồn đoản kiếm này chỉ là Thiên cấp thượng phẩm, ở Trung Đô còn có chút giá trị, đến nơi này thì chẳng còn đất dụng võ.

Nếu là do một món bí bảo lợi hại tỏa ra năng lượng Dương Chúc như vậy, thì thật sự rất thích hợp với Dương Khai, sau khi có được nó, thực lực cũng sẽ gia tăng không ít.

Cho dù không phải bí bảo mà là tài liệu quý giá gì cũng đều mang đến sự trợ giúp không nhỏ cho hắn.

Nghĩ đến đây, Dương Khai đã có quyết định.

Rất nhiều người cũng có cùng quyết định giống hắn, không lâu sau khi lão già mặt vàng nói dứt lời, liền có người từ trong đám đông bước ra, hướng về chỗ Thất gia liên minh đang tụ tập.

Rất nhanh chóng, cả đám võ giả đều tiến lên, Dương Khai cũng đi tới. Tuy nhiên cũng có nhiều người vẫn đang quan sát, vẻ mặt chần chừ, có vẻ vẫn chưa quyết định được.

Thấy tình cảnh này, lão già mặt vàng đang im lặng bỗng nhiên nói:

- Đúng rồi, còn có một chuyện phải nói với các vị. Lần này ta tuy là đội trưởng Thất gia liên minh, nhưng số người tham gia cũng có hạn chế. Thất gia ta không thể tiếp nhận toàn bộ các vị. À, mỗi nhà chỉ nhận ba mươi vị bằng hữu, thực lực càng cao càng tốt, Thần Du cảnh trở xuống xin đừng đến tham gia.

- Mẹ kiếp, lão già này, chuyện này sao không nói sớm!

Lúc này trong đám người truyền đến một tràng chửi bới. Đám võ giả còn lại chỉ e đến chậm sẽ không còn chỗ cho mình, tất cả đều tranh lên trước, ùn ùn kéo đến.

Lão già mặt vàng vuốt chòm râu của mình, khóe miệng nở một nụ cười khó hiểu, đang dương dương đắc ý vì thủ đoạn của mình.

Thất gia liên minh, mỗi nhà cử ra một người đứng đầu. Bất cứ võ giả nào muốn tham gia hành động cùng với bọn họ đều có thể tùy ý chọn lựa một nhà để hợp tác.

Nháy mắt đã có bảy hàng dài người, chỗ này tụ tập ít nhất khoảng hai ngàn người.

Dương Khai đến từ sớm, báo bừa một cái tên, lại ngụy trang bản thân thành Thần Du cảnh tầng bảy, dễ dàng đạt đủ tư cách, được sắp xếp đến chỗ khác chờ đợi.

Thời gian từ từ trôi qua, cả đám võ giả đi về phía các cao thủ Thất gia liên minh trước mặt, đại đa số đều bị từ chối do thực lực thấp kém, cũng có không ít người giống Dương Khai, được bọn họ chấp nhận.

Khoảng một canh giờ sau, tất cả mọi người đều đã được kiểm tra xong.

Nhưng số lượng võ giả còn ở lại vẫn vượt quá con số mà lão già mặt vàng dự tính, khoảng chừng gần ba trăm người. Thực lực thấp nhất cũng là Thần Du cảnh tầng bảy, trong đó còn không thiếu cao thủ Siêu Phàm cảnh, tuy nhiên số lượng không nhiều lắm. Trong số ba trăm người này, ước chừng chỉ có không đến mười vị Siêu Phàm cảnh.

Đám võ giả Thất gia tụ họp lại bàn bạc một hồi, sau đó lão già mặt vàng lại cất cao giọng nói:

- Nhiệt tình của chư vị lão phu đã cảm nhận được, những bằng hữu nào đã được thông qua sẽ cùng Thất gia liên minh chúng ta xuống biển, các bằng hữu còn lại xin đợi trên bờ biển. Nếu dám không nghe theo lời khuyên của ta thì xin chớ trách Thất gia liên minh chúng ta hạ thủ không lưu tình!

Những người còn lại thực lực cũng không quá cao, lời nói của lão già mặt vàng cũng không còn khách khí như trước, đương nhiên là đoán được bọn họ không dám gây chuyện ở đây. Dù thế nào đi nữa thì nơi đây cũng là địa bàn của Thất gia liên minh.

Thấy lão trở mặt nhanh như vậy, đám võ giả bị loại ngoài việc thầm mắng mấy câu, cũng không thể làm khác được.

Sau khi nói xong, các cao thủ Thất gia liên minh lại tiến đến cạnh nhau, có vẻ đang làm công tác chuẩn bị.

Dương Khai đứng ở một góc khuất, lạnh lùng quan sát thực lực của những người xung quanh. Đại đa số mọi người đều có hành động giống như hắn, dường như coi mỗi người ở đây đều là đối thủ cạnh tranh của mình.

Nhận ra điều này, Dương Khai không kìm nổi cười, bảo vật còn chưa tìm thấy mà mùi sát khi đã nồng nặc như vậy, nếu thật sự phát hiện ra thứ gì tốt, e rằng đám người kia sẽ lập tức chém giết lẫn nhau mất.

Nước cờ này của Thất gia liên minh thật quá hay!

Bọn họ tự biết không có cách nào khác để ngăn cản người ngoài xuống biển điều tra, liền áp dụng sách lược dụ dỗ như vậy. Người ngoài nhìn vào thì thấy bọn họ tự nguyện chia sẻ bí mật của Di tích thượng cổ kia với người bên ngoài, nhưng trên thực tế lại kéo theo đám người ngoài kia xuống biển, bọn họ cũng sẽ trở thành vật cản lẫn nhau, cứ chia rẽ như vậy, ở trong Di tích thượng cổ cũng sẽ không làm được gì. Đến lúc đó đám võ giả của Thất gia liên minh chỉ cần “Tọa sơn quan hổ đấu”, “ngư ông đắc lợi”, là có thể thu được phần lớn vật báu vào túi mình, vừa tránh cho nhà mình phải chịu tổn thất, lại vừa thu được lợi ích lớn!

Dương Khai âm thầm lắc đầu không ngừng.

Trong lúc đang mải quan sát, một làn gió thơm bỗng nhiên từ bên cạnh bay tới, mang theo một mùi hương khiến hắn cảm thấy có chút quen thuộc.
Dương Khai nhướn mày, quay đầu lại nhìn, phát hiện một nữ tử đang đứng bên cạnh mình mỉm cười.

Dương Khai ngờ vực nhìn nàng, bỗng nhiên sắc mặt khẽ biến đổi, kinh ngạc nói:

- Ngươi…

- Suỵt…!

Nàng kia vội vàng giơ một ngón tay lên, mắt nhìn Dương Khai.

Ánh mắt Dương Khai lóe lên, thần thức lặng lẽ thả ra, dò xét bốn phía, đánh giá nữ tử mi thanh mục tú kia, trên mặt lộ ra nụ cười cổ quái, thấp giọng nói:

- Cô nương, sao ngươi lại ở đây?

- Sao ngươi biết đúng là ta?

Nàng kia khẽ mỉm cười, dường như có vẻ kinh ngạc.

Dương Khai ha hả mỉm cười, gật gù đắc ý nói:

- Có câu ngửi thấy mùi hương là biết nữ nhân! Trên người mỗi người đàn bà đều có mùi hương không giống nhau, tuy ngươi có thay đổi dung mạo của mình… À, ta cũng không biết ngươi dùng cách gì để che dấu hơi thở của mình, nhưng mùi hương này thì không có cách nào thay đổi!

- Đúng là mũi chó!

Khuôn mặt nàng kia ửng đỏ, giận dữ lườm Dương Khai một cái:

- Ngươi có kinh nghiệm như vậy, chắc chắn là đã dụ dỗ không ít nữ nhân phải không?

- Không có.

Dương Khai đàng hoàng lắc đầu.

- Từ trước đến này, ta đều là người biết giữ gìn sự trong sạch của mình, chưa bao giờ biết làm mấy việc vô sỉ đó.

Nũ tử cười không ngừng, cười đến mức run hết cả người:

- Ta không tin ngươi!

Dương Khai lườm nàng một cái, lại nhìn về phía không xa, có hai cao thủ Siêu Phàm cảnh đang vội vã bay đi, thần thức không hề kiêng nể mà thể hiện ra bên ngoài, dường như đang lo lắng tìm kiếm một ai đó, nhưng sau khi điều tra một hồi ở đó mà không có kết quả, mới chán nản rời đi.

- Ngươi làm vậy mà được sao? Dù sao đi nữa ngươi cũng là Thánh Nữ, chạy đến chỗ này làm gì?

Dương Khai lén lút nhìn về phía hai vị cao thủ vừa rời đi, chép miệng:

- Hình như bọn họ đang tìm ngươi.
- Đừng nhìn bọn họ! Bọn họ rất cảnh giác, nếu bị bọn họ phát hiện thì không xong đâu.

Nữ tử vội vàng giật giật áo Dương Khai.

Vừa rồi khi phát hiện thân phận thật sự của nữ nhân này, Dương Khai đã thật sự kinh sợ.

Nàng không ngờ chính là người trên chiếc thuyền lớn, Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ!

Cũng không biết nàng dùng phương pháp tinh diệu nào, kiềm chế toàn bọ hơi thở của bản thân đến mức hoàn hảo, hơn nữa còn thay đổi bộ dạng của chính mình.

Nếu không phải nàng chủ động đến gần thì Dương Khai cũng không phát hiện ra.

Bản lĩnh của Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ này thật sự không tầm thường! Chẳng trách nàng có thể thoát khỏi hai vị cao thủ Siêu Phàm cảnh kia, lén lút trốn ở đây.

- Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, ngươi chạy đến chỗ này làm gì?

Dương Khai nhíu mày hỏi.

- Tham gia náo nhiệt, nơi này đông người như vậy mà!

- Chỗ này tuy náo nhiệt nhưng không phải chỗ vui chơi đâu, nếu làm không tốt có thể sẽ phải bỏ mạng đó!

Dương Khai hừ một tiếng, dùng ánh mắt là lạ nhìn nàng.

Thánh Nữ bực bội nói:

- Ngươi nghĩ rằng ta cái gì cũng không biết, chỉ biết đến đây chịu chết hay sao? Hừ, ngươi mới Thần Du cảnh tầng bảy còn đến đây được, sao ta lại không đi được? Thực lực của ta còn cao hơn ngươi rất nhiều!

- Này, bộ dạng của ngươi như vậy chẳng có chút nào giống Thánh Nữ cả!

Dương Khai nghẹn họng nhìn trân trối. Giờ phút này, nữ tử trước mặt và Thánh Nữ tiểu thư khuê các có khí chất dịu dàng điềm tĩnh trước kia thực sự khác nhau rất lớn, dường như nàng bây giờ mới chính là nàng.

- Ai cần ngươi lo, dù sao ta cũng sẽ không tuyển ngươi làm Thánh Chủ!

Nữ tử cười nhạt.

- Ta cũng không muốn làm Thánh Chủ gì đó!

Dương Khai bĩu môi.

Bỗng nhiên nữ tử thần sắc buồn bã nói:

- Ngươi đừng tiết lộ thân phận của ta, ta vì tin tưởng ngươi nên mới đến chỗ ngươi.

- Yên tâm, ta sẽ không rảnh rỗi mà quản chuyện của người khác đâu.

Dương Khai gật đầu, tuy nhiên lại nhanh chóng cảnh giác:

- Một Thánh Nữ như ngươi, tiếp cận một vô danh tiểu bối như ta làm gì?

Mi mắt Thánh Nữ khẽ động, mỉm cười nói:

- Nên nói như thế nào đây, ta cảm thấy ngươi che giấu điều gì đó, trên người bao phủ sắc thái thần bí, khiến ta không thể nhìn thấu. Ta vốn là người rất tò mò.

Dương Khai khẽ rung mình, nhe răng cười ha hả độc ác:

- Hóa ra là vậy!

Nữ nhân này rốt cuộc có tu vị như thế nào, Dương Khai cũng không nhìn thấu! Mặc dù đang đứng ngay cạnh nàng, nhưng dường như trên người nàng có một năng lượng thần bí, ngăn cản sự thăm dò của hắn.

- Ngươi cười quá tà ác!

Thánh Nữ sợ hãi nhìn Dương Khai, lại thở dài:

- Ta từ nhỏ đã lớn lên ở trong Thánh Địa, lần này đi tuần cũng là lần đầu tiên rời khỏi Thánh Địa. Nhưng đi đến đâu cũng có người đi theo, phiền muốn chết, ta chỉ muốn có thể tự lo liệu một lần, nên mới bỏ rơi bọn họ.

- Không cần giải thích với ta.

Dương Khai thản nhiên nói:

- Ta không có hứng thú với chuyện của người khác. À, đợi lát nữa đến Di tích thượng cổ ngươi cũng đừng đi theo ta, nếu thật sự gặp phải nguy hiểm gì, ngươi nên tự cầu phúc, đừng hy vọng có người đến cứu ngươi!

Chương 746: Xâm nhập đáy biển

Thấy thái độ của Dương Khai bỗng nhiên trở nên lạnh lùng, Thánh Nữ cũng hừ một tiếng:

- Ta không trông đợi ngươi có thể cứu ta, ngươi tự lo cho bản thân đi!

Nói xong, bực bội đi sang bên cạnh, hiển nhiên không muốn trao đổi gì thêm với Dương Khai.

Thấy nàng như vậy, Dương Khai thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tình hình bên dưới thế nào hắn còn không biết, nói không chừng có những thứ cực kỳ nguy hiểm. Đến lúc đó nếu Thánh Nữ này vẫn ở bên cạnh, hắn thật sự không thể hành động thoải mái, không bằng một thân một mình tự do tự tại, cũng không cần phải để ý tới sự sống chết của người khác.

Tuy nữ nhân này trước kia đã để Dương Khai ở lại trên thuyền lớn, nhưng mọi người cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, Dương Khai cũng không có nghĩa vụ bảo vệ sự an toàn cho nàng.

Dương Khai cho rằng, đây cùng lắm chí là một tiểu nha đầu lớn lên trong nhà kính, ỷ vào chút bản lĩnh của bản thân liền muốn chứng minh năng lực của mình. Phải để cho nàng chịu chút đau khổ, nàng mới biết thế giới này cực kỳ hiểm ác.

Chờ đợi hồi lâu, đám võ giả của Thất gia liên minh rốt cuộc cũng đã thảo luận xong. Theo khẩu lệnh của lão già mặt vàng, đám người ngoại lai được tuyển chọn tập trung thành bảy đội.

Lúc trước Dương Khai ghi tên, cũng chỉ tùy ý chọn một nhà, đến lúc này hắn mới phát hiện, nơi hắn ghi tên chính là chỗ của lão già mặt vàng, Hải Gia.

Những người ngoại lai trong đội này ước chừng khoảng bốn mươi người. Có vẻ mỗi người đều có thực lực không thấp, trong đó có một người Siêu Phàm cảnh. Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ cũng không ở trong đội này mà đang ở đội của một gia tộc khác.

Lão già mặt vàng đi đến trước mặt mọi người, hắng giọng một cái, nhìn lướt qua nói:

- Lão phu bất tài, chính là Hải Gia Hộ Pháp Hải Vạn Cổ trong Thất gia liên minh. Lần này lão phu dẫn mọi người tiến vào bên trong Di tích thượng cổ ở đáy biển, kính xin chư vị nghe theo hiệu lệnh của lão phu, không được tự do hành động, tránh xuất hiện thương vong không cần thiết! À, ngoại trừ chư vị, Hải Gia chúng ta cũng sẽ phái ra hơn mười vị cao thủ nhanh nhẹn có năng lực, cùng chư vị phối hợp hành động. Chư vị đã lựa chọn Hải Gia chúng ta, Hãi mỗ chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để giữ an toàn cho chư vị, nhưng xin cảnh báo trước, nếu như có vị bằng hữu nào làm tổn hại đến lợi ích của mọi người thì xin chớ trách Hải mỗ lòng lang dạ sói!

Nói xong, uy nghiêm nhìn một lượt, tất cả mọi người im lặng, không nói được một lời nào.

Hải Vạn Cổ hài lòng gật đầu:

- Được rồi, sống chết phải do số trời, lên đường thôi!

Nói xong, liền bay ra ngoài, hơn bốn mươi võ giả ngoại lai và hơn mười võ giả của Hải Gia tụ tập cùng nhau, theo sát bước tiến của lão, chạy về phía mặt biển.

Cùng lúc đó, lục gia còn lại cũng đều có hành động.

Vừa chạy như bay, Dương Khai vừa âm thầm quan sát đám người của Hải Gia kia, ước chừng chỉ khoảng mười mấy người, nhưng theo lời Hải Vạn Cổ, trong đó có ba vị Siêu Phàm cảnh, những người còn lại, tất cả đều là Thần Du cảnh Đỉnh Phong. Nhân số tuy ít, nhưng thực lực chắc chắn mạnh hơn đám người ngoại lai này rất nhiều.

Xem ra Hải Gia đã đưa ra toàn bộ lực lượng tinh nhuệ, nắm giữ toàn quyền chủ động.

Mặt khác lục gia còn lại cũng đưa ra đội hình như vậy.

Không lâu sau, mọi người đã đi tới mặt biển. Hải Vạn Cổ khẽ vẫy tay một cái, đưa ra một bí bảo hình tròn, bí bảo này tỏa hào quang màu bạc, tỏa ra năng lượng dày đặc, không thể nghi ngờ đây chính là một Linh cấp bí bảo.

- Xin mời chư vị đến gần đây, lão phu sẽ đưa mọi người xuống đó.

Hải Vạn Cổ hướng về phía mọi người hét to.

Tất cả mọi người vội vàng đi về phía lão.

Hải Vạn Cổ đưa chân nguyên vào bí bảo kia, bỗng nhiên, một quầng sáng màu bạc bao vây lấy xung quanh lão hai mươi trượng, khi lão đưa tay xuống, quầng sáng kia nhanh chóng trầm xuống, mang theo mọi người đi xuống đáy biển.

Thấy lão làm như vậy, không ít người sắc mặt trở nên nghiêm nghị.

Tuy Hải Vạn Cổ không thi triển những bí bảo và vũ kỹ hùng mạnh, nhưng lại có năng lực có thể mang theo mấy chục người cùng xuống biển, khiến người ta phải nhìn lão bằng con mắt khác.

âm thầm đoán ý tứ qua lời nói và sắc mặt, trên mặt Hải Vạn Cổ toát ra vẻ đắc ý.

Bốn phía xung quanh đều là nước biển xanh thẳm, bên dưới một màu tối đen, sâu không thấy đáy. Sự sâu thẳm này khiến cho người ta sợ hãi, không ít võ giả ít ra biển không kìm lòng nổi, nuốt nước bọt, lặng lẽ nhích lại gần Hải Vạn Cổ, dường như có thể tìm thấy một chút an toàn.

Dương Khai nhìn xung quanh, phát hiện từ bốn phía truyền đến từng đạo hào quang sáng ngời. Đúng là đám võ giả Lục gia còn lại, cũng đang sử dụng cùng một phương pháp, tiến về nơi sâu thẳm trong lòng biển.

Vầng hào quang do Hải Vạn Cổ tạo ra cực kỳ rắn chắc, nước biển không thể xâm nhập, những con cá ngũ sắc rực rỡ từ khắp nơi bơi qua bơi lại, mọi người nhìn ngắm, chỉ trỏ, trầm trồ không dứt.
Càng xuống sâu, vẻ mặt Hải Vạn Cổ dần dần không còn thoải mái như trước.

Biển cả sâu không thể lường, càng đi xuống, áp lực càng lớn, mặc dù lão là một cao thủ Siêu Phàm cảnh, nhưng để duy trì một bí bảo quy mô lớn như vậy cũng cần hao phí rất nhiều chân nguyên.

Vầng hào quang màu bạc dường như cũng phải nhận áp lực rất lớn, không còn mượt mà như trước, hơn nữa không gian bên trong cũng đã từ từ thu nhỏ lại.

Nhận thấy điều này, đám võ giả không khỏi mặt mũi biến sắc, nhíu mày quan sát Hải Vạn Cổ, không biết lão có thể tiếp tục nữa không.

Đi xuống sâu thêm một chút, Hải Vạn Cổ bỗng nhiên mở miệng nói:

- Chư vị, lão phu phải nhờ các vị giúp một việc, các vị có thể thi triển chân nguyên, giúp lão phu duy trì sự hoạt động của bí bảo không? Nếu cứ tiếp tục thế này, chỉ e chúng ta không xuống được đến đáy biển.

Nghe lão nói như vậy, không ít người rủa thầm trong lòng.

Lão già này rõ ràng còn chưa dùng hết năng lực, nhưng lại tỏ ra vô cùng khổ sở, rõ ràng là không muốn hao phí quá nhiều chân nguyên, muốn duy trì tình trạng của bản thân cho nên lúc này mới muốn mọi người hỗ trợ.

Mắt thấy vầng hào quang thu nhỏ lại đến sát bên cạnh mình, đám võ giả dù không muốn cũng không thể không ra tay. Cả đám vội vàng vận chuyển chân nguyên, đánh về phía bí bảo trên tay Hải Vạn Cổ.

Hải Vạn Cổ mỉm cười vuốt râu, tiếp nhận chỗ chân nguyên đó, chuyển hóa thành uy năng của bí bảo.

Dương Khai cũng làm như vậy, đánh ra vài đạo chân nguyên. Trong lòng hắn cười nhạt, tất cả mọi người đều có suy nghĩ muốn tiết kiệm chân nguyên, cũng không tự nguyện ra tay, chỉ đợi người khác hao phí khí lực và tinh thần, sau này mới có thể dễ dàng chiếm lợi thế.

Còn chưa đến đáy biển, nội bộ đã lục đục với nhau như vậy, không biết đến đó rồi tình hình sẽ như thế nào.

Sau khi đón nhận chân nguyên của mọi người, vầng hào quang màu bạc kia quả nhiên lại khuếch trương không ít.

Nhưng một lát sau, Hải Vạn Cổ lại tiếp tục thỉnh cầu.

Hết lần này tới lần khác như vậy, nhưng vẫn chưa nhìn thấy cái gọi là Di tích thượng cổ, mọi người đã hao tổn rất nhiều chân nguyên, không nhịn được nữa, liền chất vấn.

Hãi Vạn Cổ ung dung giải thích:

- Đừng vội, đừng vội, cũng sắp tới rồi, các vị không thể tưởng tượng được độ sâu của đáy biển đâu.

Lại kéo dài thêm khoàng thời gian chừng một nén nhang nữa, có người bỗng nhiên kêu lên, ngón tay chỉ xuống phía dưới, nói:

- Nhìn bên dưới kìa!Mọi người nhìn theo hướng hắn chỉ, tinh thần không khỏi chấn động. Bên dưới lóe ra hào quang đủ màu sắc, vô cùng mỹ lệ, mà bên trong vầng hào quang đó, một nơi hoang tàn hiện lên trong tầm mắt mọi người.

- Di tích thượng cổ!

Mọi người không khỏi cảm thấy kích động.

- Xem ra cuối cùng cũng đã tới!

Hải Vạn Cổ khẽ cười nói, dẫn mọi người đi xuống, tốc độ bỗng nhiên cũng tăng không ít.

Không lâu sau, mọi người đã đến bên ngoài khu Di tích thượng cổ. Từ bên ngoài nhìn vào, Di tích thượng cổ này vô cùng rộng lớn, ước chừng phạm vi chung quanh phải hơn mười dặm. Bên trong di tích là một nơi hoang vắng, có nhiều tòa cung điện, từng tòa được sắp xếp rất ngay ngắn, tuy nhiên đại đa số cũng đã sập, chỉ còn lại những bức tường đổ nát.

Hơn nữa xung quanh khu di tích rộng lớn này dường như được bao phủ bởi một lớp kết giới kỳ lạ, cho nên mặc dù đang ở dưới đáy biển, nhưng bên trong di tích vẫn khô ráo lạ thường, không có giọt nước nào.

Bên cạnh khu di tích, có vô số san hô đang lắc lư theo dòng nước, đám san hô tỏa ra ánh sáng rực rỡ đủ màu, chiếu sáng khu di tích âm khí dày đặc.

Trong lòng mọi người không khỏi kinh hãi, dường như bên trong tồn tại không ít nguy hiểm.

Hải Vạn Cổ từ từ tiến vào, tiếp tục vận hành bí bảo, đưa mọi người bay thẳng vào trong khu di tích.

Kết giới bên ngoài có thể ngăn cản nước biển, nhưng dường như lại không ngăn cản sự xâm nhập của mọi người. Mấy chục người thoải mái đi vào bên trong khu di tích.

Hải Vạn Cổ thu hồi bí bảo, nhẹ nhàng hít vào một hơi, nét mặt già nua cũng trở nên phấn chấn, trong đôi mắt ánh lên sự mong đợi.

- Đã đến đây rồi thì chúng ta nên khẩn trương hành động đi, sáu nhóm khác chắc cũng đã đến nơi rồi!

Hải Vạn Cổ mở miệng nói.

Sắc mặt mọi người tối sầm, nhìn điệu bộ nhẹ nhàng thoải mái của lão, mọi người lúc này mới hiểu, thì ra lão cáo già này đã lên kế hoạch từ trước rồi.

Vì duy trì sự vận hành của bí bảo kia, đại đa số mọi người ở đây đều đã tổn hao không ít chân nguyên, nhưng chân nguyên của Hải Vạn Cổ hầu như không hao tổn chút nào.

Hiện giờ lão đề nghị như vậy, hiển nhiên là không có ý định để mọi người có thời gian phục hồi chân nguyên.

Vừa nói xong, bốn phía chợt sáng lên, sáu nhóm người kia quả nhiên cũng đã lần lượt đến nơi.

Không còn cách nào khác, những võ giả này đều lấy ra đan dược của bản thân nhét vào trong miệng, vừa đi theo sau Hải Vạn Cổ, vừa âm thầm vận chuyển chân nguyên, hóa giải dược hiệu, bổ sung chân nguyên đã bị tiêu hao.

Để tránh người khác nghi ngờ, Dương Khai cũng làm như vậy, tùy tiện ném vào miệng một viên đan dược.

Sau khi bước vào Di tích thượng cổ này, Dương Khai liền cảm thấy, từ bên trong phát ra một năng lượng Dương Chúc cực kỳ mạnh mẽ, nguồn năng lượng Dương Chúc này tràn ngập toàn bộ khu di tích, khiến nơi này chẳng những không hề lạnh lẽo, ngược lại còn rất ấm áp.

Nhưng hắn cũng không rời bỏ đội ngũ đi về hướng đó, Di tích thượng cổ bí hiểm khó lường, hắn cũng gia nhập vào đám người phía trước để thăm dò tình hình.

Mọi người vừa đi vừa ngạc nhiên thán phục không ngừng.

Bởi vì trong khu di tích này, vừa mới nhìn đã biết, ít nhất cũng đã có mấy ngàn năm lịch sử, không biết thế lực trước đây khổng lồ đến mức nào, cuối cùng “thương hải tang điền”, lại chìm nghỉm xuống đáy biển.

Mỗi người đều liên tục quan sát bốn phía, thần thức phóng ra ngoài, điều tra những nơi có khả năng tồn tại bảo bối.

Hải Vạn Cổ vừa đi vừa nói:

- Chư vị nếu tìm được cái gì, kính xin giao cho lão phu. Yên tâm, sau khi rời khỏi nơi này quay trở lại mặt đất, lão phu sẽ đem toàn bộ những thứ đó chia sẻ cùng chư vị. Hải Gia ta tuyệt đối sẽ không giữ những thứ đó làm của riêng, đương nhiên, đóng góp càng lớn thì càng được chia sẻ nhiều những thứ tốt, điểm này Hải Gia ta cũng nghĩ như vậy!

Lão nói rất chính đáng, lời thề son sắt, nhưng sau khi trải qua sự thiệt thòi vừa rồi, không ai còn dám tin tưởng lão.

Chương 747: Đan Vân

Đi được một lúc, bỗng nhiên trong đội có mấy người chạy ra, chạy về phía hai ngôi nhà bị sập ở hai bên. Cùng lúc đó, không ít người cũng nhận thấy, trong hai ngôi nhà sập đó, dường như có vật gì đang phát ra năng lượng chập chờn.

Hải Vạn Cổ phất phất tay, bảo mọi người dừng lại, lẳng lặng chờ đợi.

Mấy người chạy ra ngoài là võ giả của Hải Gia, nơi này dù sao cũng là địa bàn của bọn họ, đám võ giả ngoại lai cho dù có nhận thấy điều dị thường cũng không dám hành động trước bọn họ.

Nếu có lợi, cứ để Hải Gia uống miếng súp cũng không sao, nếu gặp nguy hiểm, thì cứ để Hải Gia đi dò xét một phen, tất cả mọi người đều có tính toán như vậy.

Một lát sau, mấy võ giả của Hải Gia từ hai phía nhanh chóng quay lại, hai người bên trái trở về ủ rũ, nhìn Hải Vạn Cổ chậm rãi lắc đầu, hiển nhiên là không có thu hoạch gì.

Nhưng mấy người từ bên phải trở về thì mặt mũi lại cực kỳ vui vẻ, tươi cười, đem một vật có vẻ cổ đưa cho Hải Vạn Cổ.

Ánh mắt mọi người lập tức chăm chú vây lấy vật kia.

Hải Vạn Cổ nhận lấy, cẩn thận lau lớp bụi phía trên, thả thần thức ra điều tra một hồi, không khỏi nhướn mày lên, gật đầu nói:

- Được, là một thứ bí bảo, tuy nhiên niên đại đã lâu, đã mất đi phần lớn linh tính, hiện giờ ước chừng chỉ đạt Huyền cấp loại xấu! Thật đáng tiếc, nếu trong tình trạng hoàn hảo, e rằng vật này ít nhất cũng là một bí bảo Linh cấp thượng phẩm!

Nghe lão nói như vậy, tất cả mọi người không khỏi tỏ ra tiếc hận.

Lúc này những lời lão nói hầu như đều là nói thật, cũng vì ánh mắt của mọi người đều chú ý vào thứ bí bảo này, thần thức điều tra, lão muốn nói dối cũng không có khả năng.

Tuy nhiên vừa mới đi chưa được bao xa đã thu được mọt thứ bí bảo, coi như là xuất quân thuận lợi, điều này khiến cho mọi người tràn đầy hy vọng vào chuyến đi này.

- Bí bảo này để lão phu giữ, đợi sau khi quay về để Luyện Khí Sư chữa trị một chút, có lẽ còn có thể khôi phục một chút linh tính, nâng cao cấp bậc.

Hải Vạn Cổ nói xong, liền đem bí bảo cất vào trong túi càn khôn của mình.

Lão đã nói từ đầu, tìm được thứ gì tất cả đều do lão giữ, đợi sau khi trở về sẽ cùng chia sẻ với mọi người. Hơn nữa thứ đồ này vốn là do võ giả của Hải Gia tìm được, lúc này đương nhiên không ai nói gì nữa.

Có thu hoạch, mọi người càng chú tâm tìm kiếm hơn nữa.

Hơn nữa để có thể mở rộng phạm vi tìm kiếm, Hải Vạn Cổ còn chia mọi người thành ba đội nhỏ, do cao thủ Siêu Phàm cảnh của Hải Gia dẫn đầu, đi về ba hướng khác nhau.

Dương Khai vẫn đi theo sau Hải Vạn Cổ. Vừa tách đội ngũ ra, nhân số còn lại không tới hai mươi người. Ngoài Hải Vạn Cổ, chỉ có Dương Khai là Siêu Phàm cảnh, những người còn lại đều là võ giả Thần Du cảnh.

Trong những ngôi nhà sập ở hai bên đường, mọi người thỉnh thoảng phát hiện ra một số thứ khiến bọn họ sáng mắt, mấy thứ này phần lớn đều là bí bảo, tuy thỉnh thoảng cũng có phát hiện một vài công pháp vũ kỹ bí điển, nhưng vì thời gian đã quá lâu, những công pháp vũ kỹ bí điển này được bảo tồn không tốt, mới chạm tay vào đã biến thành bột, khiến người ta phải nắm chặt tay mà thương tiếc không ngừng.

Cũng có một ít đan dược, nhưng cũng vì niên đại quá lâu, dược tính đã được phát huy sạch sẽ, chỉ còn lại một chút cặn, không thể sử dụng được nữa.

Khoảng nửa ngày sau, cả nhóm người chỉ thu được một số bí bảo đã bị mất phần lớn linh tính. Điều này khiến cho bọn họ có vẻ không hài lòng, thu hoạch này so với những thứ bọn họ mong muốn thật sự kém quá xa.

Dương Khai vẫn đi theo sau đội, vừa không để lộ thông tin, cũng không cố tình trốn đi, chỉ thể hiện ra như là một võ giả Thần Du cảnh tầng bảy, không khiến cho bất kỳ kẻ nào chú ý và nghi ngờ.

Trong số mười mấy món bí bảo tìm được, cũng có một phần đóng góp của hắn, chẳng qua là hắn không có hứng thú với những thứ này.

Điều khiến hắn có chút nghi ngờ chính là, Di tích thượng cổ này trước đây hẳn là một đại tông môn, một tông môn như vậy sẽ phải có cấm chế dày đặc mới đúng. Dựa vào kết giới ngăn cản nước biển ở bên ngoài kia mà suy đoán, thì những cấm chế này hẳn vẫn còn tác dụng, nhưng mãi cho đến giờ, mọi người vẫn không gặp phải nguy hiểm gì.

Điều này khiến cho hắn càng trở nên cảnh giác.

Trong lúc đang đi lại, một nam tử thân hình gầy yếu bỗng nhiên tiến lại gần, Dương Khai nhướn mày, liếc nhìn y một cái, rõ ràng phát hiện ra đối phương không nói gì mà đang nhếch miệng cười với mình, vô cùng quỷ dị.

- Có chuyện gì?

Dương Khai dò hỏi.

- Tiểu tử, ngươi khá khôn khéo đó!

Nam tử kia liếc nhìn Hải Vạn Cổ đang đi trước dẫn đường, sau khi xác nhận lão không hề chú ý đến bên này, mới nhỏ giọng nói.

- Có sao?

Dương Khai đột nhiên cảm thấy có chút hứng thú, người này cũng là một võ giả ngoại lai đi theo Hải Vạn Cổ, có tu vị Thần Du cảnh đỉnh phong, tuổi không lớn lắm, đại khải chỉ khoảng ba mươi tuổi. Đôi mắt rất nhỏ mà dài, giống như mắt rắn độc, trong khoảng khắc lộ ra vẻ nham hiểm.

Y vô duyên vô cớ tìm đến mình, khiến Dương Khai có chút nghi ngờ, không biết y có mưu đồ gì.

- Ta nhìn ra được!

Nam tử kia khẽ gật đầu.

- Ngươi tuy trầm tĩnh ít nói đấy, nhưng ánh mắt lại tỏa sáng. Đây chính là biểu hiện khôn khéo, muốn giấu thực lực thật sự của mình để làm một chuyến lớn hay sao?

- Không có, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

- Đừng chối, tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.Nam tử gầy yếu ha hả cười:

- Lão già kia đã đem toàn bộ đồ tìm được cất vào túi càn khôn của lão, ai biết lão có ý đồ gì. Khi quay về trên kia nói không chừng lão sẽ không chia cho chúng ta cái gì, hoặc là chỉ chia cho chúng ta một chút xíu. Nơi này là địa bàn của Thất gia liên minh của lão, nói cho cùng chẳng phải đó là quyền của bọn họ sao?

- Bọn họ ăn thịt, chúng ta húp miếng canh cũng được!

Dương Khai ha hả cười.

- Yêu cầu của ta không cao.

- Ngươi trông không giống người dễ dàng thỏa mãn như vậy!

Nam tử gầy yếu bĩu môi, thanh âm nhỏ đi không ít, nói:

- Như thế nào đây? Có hứng thú liên kết với ta không?

- Liên kết làm gì?

Vẻ mặt của nam tử gầy yếu giống như ngươi là kẻ ngu ngốc vậy.

- Nơi này xem ra cũng không có nguy hiểm gì, chúng ta rời khỏi nhóm này, tự mình đi tìm, tìm được thứ gì tốt đều là của mình, tại sao phải đi theo sau bọn họ?

- Hả? Ý kiến hay!

Dương Khai hai mắt tỏa sáng, tỏ vẻ rất có hứng thú.

- Ngươi cũng nhận ra chủ ý này không tồi sao?

Nam tử gầy yếu thấy Dương Khai động tâm, vội vàng rèn sắt lúc còn nóng, nói:

- Hai chúng ta cùng nhau hành động, nếu tìm được thứ gì tốt sẽ chia đôi, ai cũng có phần, từ trước đến nay ta vốn là người rất công bằng!

- Chủ ý này mặc dù không tệ, nhưng ta vẫn đi theo bọn họ, nhiều người thì càng an toàn.

Dương Khai trông như đang chần chừ không quyết định, chậm rãi lắc đầu.

Nam tử gầy yếu vội vàng khuyên giải.

Dương Khai sống chết cũng không đồng ý, đối phương cũng không còn cách nào, khinh miệt nói:

- Ngươi là thằng ngu, đi theo bọn họ sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt thòi lớn!

Dương Khai mặc kệ y.

Tên này vừa nhìn đã biết không phải người tốt, cứ cố kéo Dương Khai nhập bọn như vậy, rõ ràng là muốn tìm thêm người cho đỡ sợ. Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm gì, có hai người cũng dễ giải quyết hơn.Chờ đến khi tìm được bảo bối, với tu vị Thần Du cảnh Đỉnh Phong của y, muốn giải quyết một người trẻ tuổi như Dương Khai không phải rất dễ dàng sao?

Ít nhất y cũng có suy nghĩ như vậy!

Ngươi coi lão tử là thằng ngu chắc? Dương Khai hừ lạnh.

- Phía trước có mấy gian nhà bỏ hoang, mấy người đến đó xem sao!

Hải Vạn Cổ bỗng nhiên dừng chân, chỉ vào mấy gian nhà phía trước nói.

Mọi người gật đầu, một đám người trong đội nhanh chóng lên đường, đi về phía bên đó.

Dương Khai cũng theo sau mọi người, đi bên phải.

Tổng cộng có năm người cùng tiến vào chỗ này, ở gian bên ngoài ngôi nhà, ba võ giả đã lục tung lên để tìm kiếm. Dương Khai quan sát, cảm thấy nơi này e rằng cũng không thu được gì, cúi đầu đi vào phía bên trong. Hắn còn chưa kịp bước vào, bên cạnh bỗng nhiên có bóng người lóe lên, nam tử gầy yếu đã nói chuyện với Dương Khai lúc trước không ngờ đã xông vào trước một bước.

Dương Khai âm thầm lắc đầu, cũng không nói gì, theo sau y đi vào bên trong.

Phần lớn đồ vật ở bên trong cũng đã tan thành bột mịn, nhưng trong một góc phòng, lại có mấy cái bình ngọc, đang nằm vương vãi trên mặt đất.

Giờ phút này, nam tử gầy yếu kia tỏ vẻ bất đắc dĩ nắm lấy một chiếc bình ngọc, mở ra nhìn qua.

Loại bình ngọc này lúc trước mọi người đã tìm thấy không ít, đều là chỗ để đan dược, nhưng đan dược bên trong sớm đã đánh mất dược tính, trở thành phế phẩm.

Nhưng hiện giờ, nam tử gầy yếu sau khi nhìn thoáng qua bỗng nhiên sắc mặt khẽ biến đổi, trong anh mắt tỏa ra sự hưng phấn.

- Là thứ tốt sao?

Nét mặt Dương Khai khẽ động.

Nam tử gầy yếu kia cũng là kẻ thông minh, dường như lúc này mới nhớ ra bên cạnh còn có Dương Khai, liền vội vàng gật đầu:

- Ngươi xem đi!

Vừa nói vừa đưa bình ngọc ra.

Dương Khai nhận lấy, cúi đầu quan sát một chút, sau khi nhìn thấy bên trong bình ngọc quả thực có một viên đan dược không bình thường, tâm thần cũng bị chấn động.

Viên đan dược này và đan dược bình thường vô cùng khác nhau, trên viên đan dược dường như bao trùm một lớp sương mù, mà lớp sương mù này thuần túy là do linh khí tạo thành, giống như một lớp bảo hộ trong suốt, bao bọc xung quanh viên đan dược.

Tuy không biết đã trải qua bao nhiêu năm, nhưng dược hiệu của viên đan dược này chẳng những không bị mất đi, ngược lại càng trở nên dày đặc.

Mùi thơm xông vào mũi, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.

Chỉ ngửi một cái, Dương Khai đã xác định, đây chính là một viên Thánh cấp đan dược!

Sau cấp bậc của đan dược, thứ tiếp theo khiến hắn khiếp sợ chính là, thứ linh khí bao trùm bên ngoài viên đan dược giống như một đóa Uyển Nhược Vân!

- Đan Vân?

Dương Khai thầm kêu lên.

Hiện giờ Dương Khai cũng là một vị Luyện Đan Sư xuất sắc. Khi luyện chế đan dược, thường có thể xuất hiện một chút hoa văn của đan dược, thứ này giống như kinh mạch của con người, đó chính là kinh mạch của đan dược, được người đời gọi là “Đan Vân”.

Một khi đan dược xuất hiện Đan Vân thì giá trị của nó sẽ được tăng lên gấp vài lần. Hơn nữa cho dù để trong bao nhiêu năm đi nữa, chỉ cần có điều kiện thích hợp, dược hiệu vĩnh viễn cũng sẽ không biến mất!

Mỗi vị Luyện Đan Sư xuất sắc đều đang theo đuổi Đan Vân, tìm mọi cách để đan dược do mình luyện chế ra xuất hiện Đan Vân, đáng tiếc là vẫn không có phương pháp nào hữu hiệu để có thể đảm bảo mọi viên đan dược đều có Đan Vân.

Chuyện này có liên quan rất lớn tới vận may.

Mà Đan Vân ở đây lại chính là Đan Vân trong truyền thuyết!

Hiện giờ Dương Khai luyện đan, thường xuyên xuất hiện Đan Vân, nhưng lại chưa bao giờ xuất hiện loại Đan Vân như thế này.

Hôm nay, lần đầu tiên hắn được tận mắt thấy cái gì gọi là “Đan Vân” rồi!

Nghe nói, Đan Vân xuất hiện, chẳng những có thể khiến đan dược tăng giá trị vài lần, để lâu cũng không mất dược hiệu, hơn nữa Đan Vân còn có thể tập trung thiên địa linh khí, bồi bổ cho viên đan dược.

Cũng có thể nói, đan dược xuất hiện Đan Vân, để càng lâu, dược hiệu càng lớn, giá trị càng cao!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau