VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 736 - Chương 740

Chương 738: Thanh thế hùng vĩ

âm Dương Hợp Hoan Công, khi song tu không những có thể giúp hai bên nam và nữ thực hiện hội tụ, giao hòa chân nguyên, khiến chân nguyên thay đổi đến mức lạ thường, mà đến cả thần thức cũng vậy.

Cùng với lúc thể nghiệm cảm giác khoái lạc chỉ muốn hét lên cho khản giọng đó, Tô Nhan cảm giác được từng luồng năng lượng huyền bí truyền qua từ linh thể thần hồn của Dương Khai.

Các cảm ngộ về thiên đạo, võ đạo trong tâm Dương Khai đều đang chia sẻ cho nàng.

Tô Nhan không dám chần chừ, liền mở rộng nội tâm để tiếp nhận, khắc ghi trong linh hồn.

Còn thần hồn Dương Khai cũng vậy, tuy cảm ngộ của Tô Nhan cũng không hữu ích là mấy với hắn, nhưng qua sự giao hòa này, hắn nhận thấy rõ ràng, thần hồn của mình đang trở nên vững chắc một cách nhanh chóng, năng lượng thần thức cũng cô đọng hơn.

Trong băng thất, thần hồn của hai người giao hòa, chân nguyên nội thể cũng bùng phát một cách không tự chủ, dung hợp trao đổi, chảy qua lại dựa trên con đường của pháp quyết âm Dương Hợp Hoan Công.

Mỗi một lần chảy, chân nguyên lại tinh thuần thêm một phần.

Lần song tu giúp cả hai hưởng được những điều khó mà tưởng tượng được.

Thình lình, sau lưng Dương Khai, xuất hiện ảo ảnh một con cự long, bên ngoài cơ thể Tô Nhan cũng có ảo ảnh một con phượng hoàng băng đang bắt đầu nhúc nhích.

Hai ảo ảnh hút lấy chân nguyên của hai người rồi lớn dần, chỉ trong tích tắc, đã chen cứng trong gian băng thất.

Tiếng rồng gầm cao vang truyền ra, tiếng phượng hót lanh lảnh bè theo, thế giới băng tuyết chợt rùng mình, những cột băng treo bên dưới đỉnh bỗng chốc vỡ tan, từng khối băng rơi xuống lộp độp.

Ầm ầm, hai luồng năng lượng khủng khiếp, thuộc tính hoàn toàn tương phản bộc phát ra khỏi băng sơn, xộc thẳng tới chân trời.

Băng Tông từ băng chủ Thanh Nhã đến các đệ tử bình thường đều kinh động biến sắc, nhảy ra khỏi băng sơn đang cư trú.

Thiên Nguyệt cũng giật thót mình, bà đang tĩnh tọa tu luyện ở ngọn băng sơn của mình, cảm nhận được hai luồng sóng năng lượng bất thường này, liền vội chạy ra xem thử.

Những gì bà nhìn thấy là ba vị trưởng lão khác của Băng Tông đều đứng giữa không trung, thần sắc tập trung, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, đôi mắt run rẩy.

Đến cả băng chủ Thanh Nhã cũng nghiêm mặt.

- Tông chủ!

Thiên Nguyệt vội lại gần họ,lên tiếng gọi, nhưng không ai đáp lại, nhìn theo hướng ánh mắt họ, đồng tử của Thiên Nguyệt liền co rụt lại.

Ở trên khoảng trời đó, một con cự long dài đến hơn trăm trượng, toàn thân phủ một màu vàng kim như ngọn lửa bập bùng đang lượn lờ, cảnh tượng hết sức hùng vĩ. Bên cạnh nó, có một con phượng hoàng băng khổng lồ, toàn thân một màu xanh băng lấp lánh, đang vỗ cánh chao liệng.

Một rồng một phượng, nối đuôi nhau vui đùa, thanh thế vô cùng lớn.

Từ cặp long phượng đó, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được luồng nhiệt bức bối và hàn khí lạnh lẽo. Thứ khí nóng và hàn khí này, bất cứ ai trong số những người đang có mặt cũng không thể coi thường được.

Điều khiến phía Thanh Nhã cảm thấy chấn động nhất là hai luồng khí tức truyền đến từ kim long và băng phượng mang lại cho họ cảm giác rất quen thuộc.

Đó là khí của Dương Khai và Tô Nhan!

Chính vào lúc tất cả đều kinh động hãi hùng, cặp long phụng vờn bắt nhau đó đột nhiên chuyển hưởng, bay thẳng về phía đám người Thanh Nhã.

Mấy vị trưởng lão Nhập Thánh Cảnh liền biến sắc, lần lượt ngưng tụ chân nguyên, âm thầm đề phòng.

Kim long băng phượng đó bay đến vị trí cách họ trăm trượng thì từ từ dừng lại, kim long ở phía trước, băng phượng phía sau, đôi bên thân mật khắng khít, hệt như phu thê.

Hai con mắt lớn như cái chiêng đồng của kim long chĩa vào đám người Thanh Nhã nhìn thích thú, toát lên cảm giác của con người. Ai cũng tự dưng thấy căng thẳng, nhìn cặp mắt đó, họ bất giác thấy như mình rất nhỏ bé, như thể sẽ bị tiêu diệt bất cứ lúc nào có thể.

Nhất là Thiên Nguyệt, bà cứ cảm giác, lúc còn kim long này nhìn mình, có một cái gì đó như một lời cảnh cáo nồng nặc tỏa ra.

Thanh Nhã nhíu mày, vận chân nguyên, chống đỡ khí tức bức ép đến từ cặp long phượng, hỏi dò:

- Dương Khai?

Cặp mắt của kim long chợt lóe qua một tia kinh ngạc, nó chợt đổi hướng, dẫn theo băng phượng rời đi.

Giữa tiếng rồng gầm vang rền và tiếng phượng hót lanh lảnh, cặp long phượng này xa dần, rồi nhanh chóng biến mất.

Mãi đến khi chúng đi khỏi, tất cả mọi người trong Băng Tông mới bất giác thở dốc một hơi, gió lạnh thoảng qua, lúc này họ mới phát hiện, tấm lưng mình toát đầy mồ hôi lạnh.

Nhìn theo bóng long phượng biến mất, Thanh Nhã rơi vào đăm chiêu.

Nàng có thể cảm giác được, chúng không chỉ cứ thế mà rời đi, mà như thể đang cao hứng, muốn du ngoạn thế giới băng xuyên này.

Quả nhiên, một chốc sau, từ đằng xa vọng lại âm thanh ầm ầm, rõ ràng là bắt nguồn từ cặp long phượng đó.

Thanh Nhã lắc đầu cười gượng, phất tay:

- Về thôi, không sao đâu.
- Tông chủ, chuyện này không lẽ là do tiểu tử đó làm ra?

Thiên Hạo nhíu chặt mày, không dám chắc chắn lắm, đúng là long phượng vừa xuất hiện từ ngọn núi băng chỗ Dương Khai và Tô Nhan, nhưng với công lực của hai tiểu bối này, sao có thể tạo ra thanh thế khổng lồ như vậy?

- Chắc là vậy.

Thanh Nhã mỉm cười.

- Chúng sẽ còn quay lại.

- Còn quay lại nữa?

Thiên Hạo biến sắc.

- Chưa phát hiện ra sao? Thần hồn và ý thức của hai người đó ở ngay trong cặp long phượng này, cặp long phụng đó được hiển hóa từ chân nguyên hội tụ của chúng. Thân thể chúng vẫn còn ở Băng Tông ta, không trở lại thì đi đâu cho được?

- Nói vậy tức là hắn đã lay tỉnh được Tô Nhan rồi?

Thiên Nguyệt mừng rỡ.

- Không rõ nữa, đợi chúng quay lại rồi hỏi vậy.

Thanh Nhã nhoẻn miệng cười.

- Tiểu tử này thật là đáng ghét, gây ra động tĩnh lớn thế này, là để cảnh cáo Băng Tông chúng ta không được bạc đãi Tô Nhan à?

Thiên Nguyệt nghiến răng, nhớ lại hàm ý cảnh cáo trong đôi mắt của kim long đó lúc nhìn mình, bà liền giận tím mặt.

- Nhưng mà tông chủ, với tu vi của hai người đó, nội thể cũng đâu thể chứa nổi nguồn chân nguyên to lớn đến vậy?

Thiên Hạo thắc mắc, nếu đúng như Thanh Nhã nói, cặp long phượng đó được hiển hóa từ chân nguyên của Dương Khai và Tô Nhan, vậy thì phải tiêu hao bao nhiêu chân nguyên? Trong nội thể của họ có lượng chân nguyên khổng lồ vậy sao?

Tô Nhan thì khỏi nói đi, nàng tu luyện pháp quyết hệ băng, chân nguyên nội thể không đủ thì có thể bổ sung tại chỗ, huy động năng lượng hệ băng trong đất trời.

Còn tên Dương Khai kia thì làm cách nào?

Nghĩ mãi không hiểu, Thiên Hạo lắc đầu ngán ngẩm.

Ở phương xa, trong lúc cặp long phượng vờn bắt nhau, ý thức của Dương Khai và Tô Nhan cũng không ngừng giao hòa.

Mấy lần song tu gần đây nhất, hình như lần nào cũng xuất hiện cảnh tượng long phượng trình tường, nhưng Dương Khai và Tô Nhan chưa bao giờ nghĩ rằng, thần hồn của mình có thể nhập chủ vào trong đôi long phượng này.

Lần này do giao hòa thần hồn, thuận thế mà tạo nên cảnh hùng tráng đây.
Phát hiện vô tình đã khiến Dương Khai ý thức được, hoa văn long phượng khắc sau lưng mình và Tô Nhan không chỉ là hình ảnh đơn thuần, mà còn ẩn chứa một nguồn năng lượng khổng lồ, thậm chí có thể chuyển hóa thành thần hồn kỹ uy lực tuyệt đỉnh.

Cố ý chạy đến trước mặt đám người của Băng Tông, dụng ý của Dương Khai cũng đúng như suy đoán của Thiên Nguyệt, đó là uy hiếp cảnh cáo Băng Tông, để họ sau này không can thiệp chuyện của Tô Nhan nữa, tránh để xảy ra chuyện lòng tốt không đúng hướng lần nữa.

Về việc này, hình như Tô Nhan còn vài phần áy náy, bèn quở trách Dương Khai đôi lời, nói hắn không nên làm vậy.

Họ vừa bay lượn vần vũ, vừa tiến hành giao hòa.

Hóa thân thành long phượng, thế giới trong mắt họ khác hẳn so với trước, dường như cả đất trời đều nằ trong lòng bàn tay mình, vô tình thay khiến tâm cảnh họ đạt đến ngưỡng thăng hoa.

Tại một nơi nào đó, Dương Khai dừng lại, ngơ ngẩn nhìn ngọn núi băng nguy nga trước mặt, hắn cảm giác được, bên trong ngọn núi này hình như có thứ gì đó chứa năng lượng cực lớn.

Nếu là bình thường, với tu vi thần thức của hắn, cũng không thể cảm giác được, nhưng lúc này, thần hồn nhập chủ kim long, ngũ quan vô cùng nhạy bén.

Tô Nhan hiển nhiên cũng đã phát hiện ra, dừng lại bên cạnh Dương Khai, nhìn về phía đó, thần niệm truyền qua:

- Ta nghe nói, trong lòng những ngọn núi băng lâu đời, rất dễ sản sinh ra các thiên tài địa bảo quý giá, băng chủ tiền bối năm đó từng thu được một số, Thiên Hạo và Thiên Nguyệt trưởng lão cũng vậy, không lẽ trong ngọn núi này có thứ như vậy?

- Đó là cái gì?

Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Hàn Băng Ngọc Tinh, là một loại nguyên liệu Thánh cấp, rất hữu dụng với công pháp tu luyện hệ băng.

Dương Khai phấn chấn:

- Có hay không, xem thử là biết.

Dứt lời, long thân kim quang sáng ngời liền xông thẳng về ngọn núi băng đó, tản ra nhiệt lượng đủ để nung chảy tất thảy.

Ầm...

Băng sơn lay động vài cái, ngọn núi băng không tỏ đã tồn tại được mấy nghìn năm chợt phát âm thanh răng rắc rồi xuất hiện vô số vết nứt khắp cả thân núi như mạng nhện.

Tuy thân núi đã bị tổn hại, nhưng mức độ kiên cố của ngọn núi băng này vẫn nằm ngoài sự tưởng tượng của Dương Khai, nó vẫn chưa chịu sập.

Tô Nhan không nói gì, đứng bên cạnh Dương Khai, hai mắt nhìn nhau, tất cả đều chỉ trong giây khắc vô thanh.

Ngay sau đó, hai người nhất tề phát lực, kim long băng phượng biến mất như tia chớp.

Hai người hợp lực, mạnh hơn mấy lần so với sức tàn phá của mình Dương Khai.

Không một tiếng vang, Dương Khai và Tô Nhan đã xuyên qua núi băng đến phía đối diện.

Im lặng chờ đợi một lát, tiếng động ầm ầm truyền ra, ngọn núi băng nguy nga to lớn sụp đổ.

Cùng với lúc núi băng đổ nát, sóng năng lượng mà Dương Khai đã cảm giác được trước đó cũng rõ ràng hơn.

Nhưng còn không đợi hắn đi tìm, thì chợt mọi thứ trước mắt lung lay, một cảm giác kiệt sức kéo đến từ tận nơi sâu thẳm trong thần hồn.

Không chỉ hắn, mà hình như Tô Nhan cũng vậy, thể băng phượng biến đổi không ngừng, như muốn tan rã bất cứ lúc nào không biết được.

- Sư đệ, hình như ta có hơi mệt!

- Về trước đã.

Dương Khai vội nói, đây là lần đầu họ đưa thần hồn nhập chủ vào long phượng, không thích ứng được cũng khó tránh, những lúc thế này thì buộc phải trở về thân xác mình để tu dưỡng trước, tránh cho thần hồn bị tổn thương.

Nghe thế, Tô Nhan khẽ gật đầu, rồi cùng Dương Khai cấp tốc trở về.

Băng Tông, sau một chốc yên tĩnh ngắn ngủi, đã xôn xao trở lại, hai nguồn sóng năng lượng to lớn càng lúc càng đến gần, cặp kim long băng phượng quả nhiên đã quay trở lại, hơn nữa còn vội vàng hối hả, bay thẳng vào trong một ngọn núi băng rồi biến mất.

Nhìn về phía họ biến mất, Thanh Nhã lắc đầu cười ngán ngẩm:

- Là chúng đấy, không sai đâu, hai đứa này... Thiên Nguyệt, theo ta đi xem thử.

- Vâng.

Thiên Nguyệt liền đáp.

Chương 739: Bộ hài cốt đóng băng

Trong băng thất, thần hồn của Dương Khai và Tô Nhan quay về, hàn huyên một lúc, Tô Nhan lại chìm vào giấc ngủ, đóng kín ngũ quan.

Được Tô Nhan dặn dò, Dương Khai đã chắc mẩm, lần thi triển Băng Thân Tỏa Tâm này của Tô Nhan sẽ trực tiếp đột phá một tầng cảnh nhỏ rồi mới tỉnh lại, tức là, khi nào thăng lên Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh, thì khi đó Tô Nhan sẽ tự mình giải trừ trạng thái hiện tại.

Đó cũng là cấm chế nàng giăng xuống khi thi triển bí pháp này.

Sau khi biết chân tướng, Dương Khai không lo lắng nữa, cũng không đòi đưa Tô Nhan rời khỏi Băng Tông nữa, môi trường ở đây vô cùng hợp cho nàng tu luyện, để nàng ở lại đây sẽ tốt hơn.

Hơn nữa, băng chủ Thanh Nhã và Thiên Nguyệt quả thật rất tốt với nàng. Tuy Dương Khai hơi ghét con người Thiên Nguyệt, nhưng Tô Nhan lại nói đỡ đến mấy lời cho Thiên Nguyệt, cũng khiến Dương Khai giảm bớt phần căm ghét với người phụ nữ này.

Điều tức một hồi, thần hồn dần dần phai bớt mệt mỏi.

Cảm nhận được hai luồng sinh khí bên ngoài băng thất, Dương Khai đứng dậy, mở rộng cửa băng thất.

Quả nhiên, Thanh Nhã và Thiên Nguyệt đứng ngay bên ngoài, khi thấy Dương Khai, đôi mắt họ đều đong đầy ánh nhìn phức tạp.

- Tô Nhan chưa tỉnh ư?

Thiên Nguyệt thò vào nhìn, ngạc nhiên hỏi.

- Tỉnh được một lúc lại ngủ tiếp rồi.

Dương Khai điềm đạm giải thích.

Thiên Nguyệt nhìn hắn, nhíu mày, bà phát hiện địch ý của tiểu tử này hình như đã giảm bớt, cũng không rõ là vì sao.

- Hẳn là hai ngươi đã bàn kỹ rồi chứ?

Thanh Nhã nhẹ nhàng hỏi.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Bàn rồi.

- Vậy ngươi quyết định thế nào?

- Tô Nhan tiếp tục ở lại đây, kính xin tông chủ tiền bối chiếu cố hơn.

Thanh Nhã nhoẻn miệng cười:

- Yên tâm đi, tuy Băng Tông ta không tiếp nhận người ngoài, nhưng nể mặt Mộng Vô Nhai, ta cũng sẽ không bạc đãi nó đâu.

- Đa tạ tông chủ!

Dương Khai nghiêm nghị nói.

- Ừm, kỳ thực ta cũng không ngờ có người lại có thể lay tỉnh một đệ tử đã thi triển Băng Thân Tỏa Tâm, ngươi đúng là khiến người khác phải mở rộng tầm mắt, điều đó cũng chứng minh tình cảm giữa ngươi và nha đầu Tô Nhan này không chỉ ở mức nồng thắm bình thường.

Thanh Nhã tỏ ra khâm phục.

Dương Khai mỉm cười, không giải thích gì thêm, tuy một phần trong đó là do lời kêu gọi của hắn, nhưng nguyên nhân cơ bản vẫn là nhờ cấm chế của Tô Nhan!

Nếu không có cấm chế đó, Dương Khai nghĩ dù mình có may mắn xông vào được thế giới tinh thần của nàng, cũng chẳng tìm ra thần hồn nàng ở đâu.

- Ta vẫn còn một việc muốn hỏi ngươi.

Thanh Nhã chợt nghiêm mặt nói.

- Vâng?

Thấy nàng trịnh trọng như vậy, Dương Khai cũng bất giác nghiêm nghị lại, gật đầu nói:

- Tông chủ cứ nói.

- Rốt cuộc thì ngươi và Tô Nhan tu luyện song tu công gì?

- Sao vậy?

Dương Khai thắc mắc, đệ tử Băng Tông tu luyện công pháp hệ băng, hơn nữa họ xưa nay luông thanh tâm quả dục, căn bản không liên quan tới song tu công, Dương Khai không hiểu sao Thanh Nhã đột nhiên lại có hứng thú với vấn đề này.

Cho dù nàng có biết thứ công pháp này, thì e cũng chẳng có đối tượng song tu.

- Đừng cảnh giác thế, không phải ta muốn thăm dò công pháp của ngươi, chỉ là có vài điểm khiến ta phải chú ý.

Thanh Nhã hơi nhíu mày, trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói:

- Ngươi hẳn cũng biết, cách đây rất lâu, ở đại lục từng có mấy thế lực thượng đẳng.

- Ồ? Thế lực nào vậy?

- Thế lực một tay che trời!

Thanh Nhã trầm giọng nói.

- Những thế lực này từng cường thịnh một thời ở đại lục, vào thời đại của họ, Ma tộc, Yêu tộc và các tộc khác căn bản không dám làm càn, đó chính là thời đại mà con người làm chủ! Ma Cương, Yêu Vực hiện nay cũng thuộc địa bàn của con người thời đó.

- Có thế lực như vậy ư?

Dương Khai kinh ngạc vô cùng.- Ừ.

Thanh Nhã khẽ gật đầu.

- Chỉ có điều sau này không biêt đã xảy ra biến cố gì, những thế lực này đều chìm lắng xuống, thậm chí có vài thế lực còn bị đoạn tuyệt người kế thừa, không vực dậy nổi, dần dần sa sút. Có điều rắn chết vẫn còn nọc, những thế lực này tuy đã sa sút, nhưng cũng có vài thế lực vẫn duy trì cho tới ngày nay, chưa từng suy tàn!

Dương Khai giật mình:

- Băng Tông là một ví dụ?

Thanh Nhã ngạc nhiên, nở một nụ cười gượng gạo, gật đầu nói:

- Không sai, Băng Tông ta chính là một ví dụ, Băng Tông ngày đó, đệ tử có tới mấy vạn, hưng thịnh một thời, nhưng sau biến cố đó, tiền bối của bọn ta đã cho di dời Băng Tông đến đây, sống ẩn dật, không màng chuyện ngoại thế nữa.

Dương Khai lấy làm lạ:

- Rốt cuộc là biến cố gì mà khiến thế lực lớn như vậy bỗng chốc suy tàn?

Thanh Nhã lắc đầu:

- Ta không cũng không rõ, đã quá lâu rồi, những gì ta biết cũng chỉ là những mẩu chuyện cũ nhỏ nhặt thôi.

- Tông chủ nói với ta chuyện này để làm gì?

Dương Khai lấy làm lạ, chuyện cũ này đâu có can hệ gì đến hắn?

- Vì ta nhớ, năm đó hình như có đệ tử của một thế lực đã nâng cao công lực bằng cách song tu! Cường nhân đứng đầu của thế lực này được thế nhân xưng tụng là Long hoàng, Phụng hậu! Hai người họ liên thủ gần như không ai địch nổi, họ cũng nắm giữ truyền thừa căn bản nhất của thế lực đó. Mỗi khi họ chiến đấu, sẽ xuất hiện cảnh tượng long phụng trình tường!

Vừa nói, nàng vừa giương ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Khai.

Dương Khai chấn động:

- Ý của tông chủ là...

Thanh Nhã khẽ cười:

- Ta cũng chỉ suy đoán thôi, có phải vậy không thì cũng chẳng rõ. Có điều công pháp song tu bình thường đều là công pháp bỏ chính lấy phụ, người song tu căn cơ không vững, chân nguyên không thuần, có thành đại nghiệp. Nhưng ngươi và Tô Nhan thì khác, công pháp các ngươi tu luyện rõ ràng rất khác biệt, hơn nữa hôm nay lại xuất hiện dị tượng đó, nên ta nghĩ, thế lực trong truyền thuyết đó liệu có liên quan gì đến các ngươi không!

- Ta không biết.

Sắc mặt Dương Khai trở nên quái dị.

Thanh Nhã mỉm cười nhìn hắn, không hỏi gì thêm, nói đến đây, Dương Khai nghĩ thế nào thì là chuyện của hắn, truy vấn tiếp chỉ khiến bản thân mình thêm nhiều chuyện.

- Tông chủ, người còn nhớ thế lực đó tên gì không?

- Nhớ chứ, hình như là Long Phượng Thiên! Hiện nay hẳn vẫn còn tồn tại, nếu ngươi muốn tìm thì chắc cũng không khó.

Dương Khai khẽ gật đầu, chợt nhớ ra một chuyện, hồ nghi nói:

- Không phải chứ tông chủ, ta từng nghe nói, cách đây rất lâu, cường nhân thiên hạ đệ nhất là Đại Ma Thần của Ma tộc mà? Sao mấy tông môn đó lại có thể một tay che trời?Thanh Nhã nhoẻn miệng cười:

- Đại Ma Thần là truyền kỳ một thời, cũng là chuyện xa xưa hơn nữa. Mấy thế lực ta kể với ngươi là sau khi Đại Ma Thần biến mất.

- Hóa ra là thế.

Dương Khai gật đầu, hắn cũng đã ngầm đoán vậy.

Đại Ma Thần biến mất, tộc Cổ Ma bị phong ấn, Ma tộc suy yếu, không còn là đối thủ của con người cũng dễ hiểu.

Đại lục này có bề dày lịch sử, vô vàn truyền thuyết phong phú, Trung Đô không thể nào sánh bằng được.

- Tà chủ, ta ra ngoài một chuyến, khi nào trở lại ta sẽ đi ngay.

Dương Khai nói một tiếng rồi lao vụt đi khỏi băng thất.

Nhìn bóng lưng hắn biến mất, Thanh Nhã chậm rãi lắc đầu:

- Ta cũng đâu định đuổi ngươi đi.

- Đi sớm thì sớm yên ổn!

Thiên Nguyệt hục hặc, vội vào trong băng thất kiểm tra tình trạng hiện giờ của Tô Nhan, đến khi nhận thấy nàng không có gì đáng ngại mới yên lòng.

Trong khối băng, khóe miệng Dương Khai vẫn còn đó một nụ cười hạnh phúc.

Dương Khai lao đi vun vút, lần theo con đường mà hắn và Tô Nhan đã đi qua lúc trước, tìm đến ngọn núi băng đổ nát.

Nửa ngày sau, ngọn núi băng đó cuối cùng cũng in bóng trong tầm mắt.

Không cần thả thần thức, Dương Khai cũng có thể cảm giác được rõ ràng, dưới ngọn núi băng này, có một nguồn năng lượng dồi dào đang tản sóng ra ngoài.

Hắn mừng khấp khởi, vội vàng xông tới.

Hì hục một lúc, Dương Khai tìm được một viên băng châu trong suốt, to bằng quả nhãn từ giữa đống vụn băng.

Sóng năng lượng đó đang tỏa ra từ chính viên băng châu này.

Cái này là Hàn Băng Ngọc Tinh mà Tô Nhan nhắc đến sao? Dương Khai miết trong tay, quan sát một lúc, phát hiện năng lượng chứa trong nó cực kỳ đáng kinh ngạc, hoàn toàn không bình thường.

Hơn nữa, điều hắn lấy làm lạ là trong viên băng châu này, có một ít chất lỏng đặc trong suốt đang chảy.

Chất lỏng đó tỏa ra hàn khí lạnh tột cùng, thần thức Dương Khai phóng vào, liền có cảm giác như đóng băng tới nơi.

Không kìm nổi lộ vẻ kinh ngạc, thần thức của hắn hiện giờ không phải thần thức bình thường, mà là thần thức biến dị mang lửa thần thức, đến hắn còn không chịu nổi cái lạnh này, đủ biết chất lỏng trong viên băng châu đó lạnh đến độ nào.

Không tiếp tục kiểm tra, Dương Khai bỏ băng châu vào trong không gian Hắc Thư, đang định quay về thì chợt lướt mắt qua một khối băng bất thường, nhìn kỹ sang, hắn bất giác nheo mắt lại.

Trong khối băng đó, có một bộ hài cốt đen kịt.

Trên hài cốt, kinh mạch vẫn nguyên vẹn, nhưng xác thịt đã không còn, trông đến khủng khiếp vô cùng.

Không lẽ là đệ tử Băng Tông nào đó, không cẩn thận gặp nạn ở đây? Dương Khai nghĩ bụng vậy, bên trong núi băng có viên băng châu này, người này sinh tiền muốn tìm báu vật, không cẩn thận bị đóng băng, như vậy cũng dễ hiểu.

Song, Dương Khai không hiểu ở chỗ, tại sao kinh mạch của y vẫn còn, nhưng xác thịt thì không?

Vốn không muốn để ý, nhưng Dương Khai nghĩ một lúc, lại vươn tay ra nhấc bộ hài cốt đóng băng đó lên vai, bay trở về Băng Tông.

Bất luận thế nào, sau này Tô Nhan vẫn còn ở Băng Tông, nhận ơn chiếu cố của Thanh Nhã, nếu người này đúng thật là đệ tử Băng Tông, thì cũng nên đưa về, để người của Băng Tông an táng cho y.

Trước sau chưa đầy một ngày, Dương Khai đã quay về tới Băng Tông.

Vừa đến thế giới băng lãnh đó, Dương Khai đụng độ trưởng lão Băng Tông, Thiên Hạo.

Người này chau mày, lạnh lùng nhìn Dương Khai, bực mình quát:

- Tiểu tử, sao ngươi vẫn còn ở Băng Tông?

- Chuẩn bị đi đây!

Dương Khai không có ấn tượng tốt gì với ý, khinh bạc đáp một câu, quẳng khối băng đang vác trên vai qua, thét lớn:

- Đúng rồi, người này có khả năng là đệ tử Băng Tông mấy người đó, y gặp gì bất trắc bên ngoài thì phải.

Thiên Hạo nhíu mày nhận lấy, chỉ nhìn một cái liền biến sắc, đồng tử rung rẩy dữ dội, như thể nhìn thấy chuyện vô cùng đáng sợ. Khối băng phong ấn bộ hài cốt đó cũng vụt rơi xuống khỏi tay y.

Ầm...

Tiếng nổ lớn truyền ra, Dương Khai đứng giữa hư không, nhíu mày nhìn Thiên Hạo, không biết tại sao y lại có biểu cảm kiêng kỵ và hoảng sợ như vậy.

Chương 740: Bí văn

Trên không trung Băng tông, Thiên Hạo thần sắc biến ảo, có vẻ phức tạp hơn nữa. Dương Khai nhíu chặt mày, thi thoảng lại quay sang theo dõi y.

- Tiểu tử, ngươi tìm được thứ này từ nơi này hay sao?

Bỗng nhiên Thiên Hạo ngẩng đầu hỏi Dương Khai một câu.

- Cách nơi đây khoảng nửa ngày lộ trình, bên trong một tòa băng sơn.

Dương Khai thuận miệng đáp lại:

- Làm sao thế?

Thiên Hạo không trả lời, thần sắc ngược lại càng thêm ngưng trọng. Bỗng nhiên y ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, trong đó nồng đậm vẻ cảnh giác.

Ánh mắt Dương Khai lóe lóe, hắn phát hiện hình như mình đã nghĩ sai chuyện gì rồi, hoặc là trong lúc vô tình đã dính tới đoạn “thần kinh mẫn cảm” nào đó của Băng tông.

Rốt cuộc khối băng bị phong ấn kia là hài cốt của ai? Vì sao Thiên Hạo vừa nhìn thấy lại có bộ dạng như gặp phải đại địch như thế? Đồng thời lúc y truyền ra tín hiệu cảnh giác, thần thức vẫn luôn tập trung vào khối băng trên mặt đất kia, dường như không chút nào dám thả lỏng vậy.

Nghe được tiếng gào của y, bao nhiêu người trong Băng tông tụ tập lại, các cường giả từ Siêu Phàm cảnh trở lên đều xuất động, dưới sự dẫn dắt của Băng chủ Thanh Nhã, nhất tề bay tới khoảng không này.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Thanh Nhã vội vàng bay tới hỏi.

Nếu không có chuyện quan trọng, Thiên Hạo cũng không có khả năng khẩn trương như thế. Lúc này đây, nàng đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

- Các ngươi đi theo ta!

Thiên Hạo nói một tiếng, nhanh chóng bay xuống bên dưới, một thân chân nguyên lặng lẽ ngưng tụ, bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát ra ngoài.

Sắc mặt Dương Khai cổ quái, cũng không hiểu ra sao, theo sát đám người Thượng Băng tông xuống dưới.

Trên mặt đất, tất cả mọi người trong Băng tông vây quanh lấy khối băng đóng băng đám hài cốt kia. Không ít người nhíu mày đánh giá, sắc mặt hồ nghi, hiển nhiên là cũng có ý nghĩ mơ hồ giống Dương Khai. Nhưng thật ra Thanh Nhã cũng các trưởng lão Nhập Thánh cảnh khác khi nhìn thấy đống hài cốt này đều đột nhiên biến sắc.

- Các ngươi đều tránh ra xa một chút!

Thanh Nhã vội vàng nói.

Đám cường nhân Siêu Phàm cảnh ngơ ngác nhìn nhau, nhưng cũng không hỏi nhiều, nghe theo lời chỉ bảo của Thanh Nhã, đều lui lại.

Rất nhanh xung quanh khối băng chỉ còn lại sáu người, bao gồm Thanh Nhã, Dương Khai cùng bốn vị trưởng lão.

- Từ đâu mà lấy được?

Thanh Nhã trầm giọng hỏi, khuôn mặt xinh đẹp ngưng trọng.

- Là tiểu tử này lấy được.

Thiên Hạo chỉ vào Dương Khai đáp lại.

- Dương Khai, ngươi từ nơi này tìm được cái này? Là làm sao lại phát hiện được?

Thanh Nhã liền vội vàng cẩn thận hỏi rõ ràng.

Thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, Dương Khai cũng biết có gì không đúng rồi, liền nhanh chóng kể lại toàn bộ mọi chuyện lần trước phát sinh, mọi người nghe xong, sắc mặt càng trở nên nghiêm trọng hơn.

- Sao hả? Hắn không phải là đệ tử của Băng tông các ngươi?

Dương Khai nhíu mày hỏi, vốn là có hảo ý, không nghĩ tới lại mang lại phiền toái cho Băng tông, Dương Khai cũng có chút xấu hổ.

- Thứ hung liêu như thế, sao lại là đệ tử của Băng tông chúng ta được?

Thiên Hạo hừ lạnh một tiếng, trên mặt tuôn ra điên cuồng hận ý.

- Hung liêu?

Dương Khai liên tục kinh ngạc.:

- Ách, ta không biết hắn từng có quan hệ với Băng tông các ngươi. Ta chỉ nghĩ rằng hắn là đệ tử của Băng tông các ngươi đã mất tích hay gặp nạn mà thôi. thế này đi, ta sẽ xách hắn trở lại là được rồi.

- Đừng có động đậy,

Thanh Nhã vội vàng ngăn lại Dương Khai, rồi mới chậm rãi lắc đầu.

Dương Khai không kìm nổi cười:

- Các ngươi đây cũng đúng là chuyện bé xé ra to quá nha, mặc kệ khi hắn còn sống là dạng người ra sao, nhưng hiện tại cũng là chết rồi, cảnh giác như thế để làm gì?

- Ai nói hắn đã chết?

Thiên Hạo hừ lạnh.

Nụ cười trên mặt Dương Khai lập tức thu lại, cau mày nói:

- Là ý gì?

- Hắn không chết, hắn vẫn còn sống!

Khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Nguyệt hơi trắng bệch, thấp giọng lẩm bẩm nói.

Dương Khai trợn tròn mắt, quay đầu nhìn những người khác, rõ ràng phát hiện bọn họ không có chút ý định phản bác lại, hiển nhiên toàn bộ mọi người đều đồng tình với câu nói của Thiên Nguyệt.

- Hắn không chết? Nhưng người này ngay cả máu thịt cũng không có, chỉ còn lại có hài cốt và kinh mạch, sao lại…

Thanh Nhã nhẹ nhàng hít vào một hơi, ngắt đứt lời nói của Dương Khai, dịu dàng:

- Trên đời này có rất nhiều sinh mạng thể kỳ quái, đều là những thứ ngươi chưa từng nghe nói tới, ai cũng không biết bọn họ được sinh ra thế nào, nhưng những sinh mạng thể đó lại có được lực lượng còn vượt xa hơn thân xác máu thịt.

Dương Khai lập tức nhớ tới Ngọc trung chân linh!

Ngọc trung Chân linh coi như là một loại sinh mạng thể, nó cũng không có thân xác máu thịt, nhưng nếu để nó trưởng thành lại có được thực lực hủy thiên diệt địa.

Cho nên lời nói này của Thanh Nhã tuy rằng có chút khó hiểu, nhưng hắn cũng nhanh chóng có thể tiếp nhận.

- Tuy thế, các ngươi cũng không cần khẩn trương, tên này cũng không tính là quá mạnh mẽ.

Thanh Nhã khẽ cười nói. Nghe nàng nói thế, đám người Thiên Hạo mới trầm tĩnh lại,- Dương Khai, đồ này là do ngươi mang về, ngươi phải hỗ trợ xử lý.

Thanh Nhã nhìn Dương Khai.

- Ừm, xin tông chủ cứ phân phó.

- Đốt hắn đi.

Thanh Nhã chỉ vào khối băng trước mặt nói.

Dương Khai không nói thêm một lời, vận chuyển chân nguyên, một cỗ năng lượng nóng kinh người bao vây lấy khối băng/

Dùng mắt thường có thể thấy được khối băng kia nhanh chóng bị hòa tan, sau đó hài cốt bên trong hiện ra,

Đúng lúc Dương Khai định tăng thêm sức mạnh, đốt trụi khối hài cốt đó thì có một cỗ khí tức cực kỳ hung ác bỗng nhiên truyền từ bên trong bộ hài cốt kia ra ngoài.

Dương Khai ngẩn ra, chợt sắc mặt đại biến, bởi hắn phát hiện trong hốc mắt bộ hài cốt đó không ngờ này sinh ra sắc thái xanh mượt, giống như hai con mắt con người, có hào quang cực kỳ nguy hiểm. Cùng lúc đó, hài cốt cũng bắt đầu chuyển động.

Dường như là đang giãy giụa.

Khuôn mặt Thanh Nhã trở nên âm hà, nhanh chóng ra tay, đánh ra mấy đạo năng lượng cố định bộ hài cốt trên mặt đất.

Chân nguyên của Dương Khai càng thêm cuồng bạo phun ra.

Bên tai dường như có tiếng tru lên, một cỗ thần niệm tàn nhẫn hung bang đang tỏa ra bốn phía, thẩm thấu vào trong óc mọi người, ý đồ quấy nhiễu tâm thần của mọi người.

Các cường nhân bậc Nhập thánh cảnh ở Băng tông đều thờ ơ, Dương Khai cũng vẻ mặt không thay đổi.

Điều này làm cho Thanh Nhã vốn đã đang chú ý tới hắn không khỏi nhìn Dương Khai với cặp mắt khác xưa. Nàng còn tưởng rằng Dương Khai nhiều ít cũng sẽ bị ảnh hưởng, không nghĩ tới hắn lại không sao.

âm thanh càng ngày càng thê lương kia văng vẳng bên tai, càng ngày càng dồn dập, lộ ra một cỗ kêu gào cảm nồng đậm.

Dần dần tiếng gầm rú giảm bớt, cho tới khi biến mất không còn thấy gì nữa.

Hô…

Bộ hài cốt tối đen cuối cùng cũng bị đốt cháy, lập tức hóa thành bột mịn, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Nhìn cảnh tượng ly kỳ này, Dương Khai có cảm giác không chân thật lắm.

Trước kia có lẽ hắn chưa nghĩ tới, không có thâm xác máu thịt lại cũng có thể sống sốt, hơn nữa lại cũng có ý thức riêng.

- Tông chủ, có thể giải thích một chút không, đây rốt cuộc là thứ gì?

Dương Khai nhíu mày nhìn Thanh Nhã. Hắn không tài nào hiểu được, bản thân hắn cũng cảm thấy không được tự nhiên.

- Hỏi nhiều như thế để làm gì?

Thiên Hạo hừ lạnh.

Thanh Nhã phất phất tay, khẽ hé môi đỏ mộng nói:

- Nói như thế nào đây, kỳ thật ta cũng không hiểu rõ lắm về thứ này, đều là nghe từ các tiền bối trong tông truyền lại. Đây cũng là một chủng tộc, gọi là Cốt tộc.

- Cốt tộc?

Dương Khai nhíu mày.

- Ừm, bọn họ không có máu thịt, chỉ có hài cốt và kinh mạch, nhưng cường nhân trong số bọn họ lại có được bản lĩnh thông thiên triệt địa. Băng tông ta sở dĩ suy nhược chính là vì có liên quan tới kiếp trước của chủng tộc này.

- Chủng tộc này là từ đâu tới, không ai biết được rõ ràng. Ngoại trừ Cốt tộc, dường như cũng còn một số sinh mệnh thể quái dị. Thật lâu về trước, chúng hiển hiện trên đại lục một cách quỷ dị. Nhớ rõ trước đó ta đã nói với người, bởi vì một số biến cố nên mấy thế lực kia cũng chưa suy sụp chứ? Có liên quan rất lớn tới những thứ đó. Mà chúng ta hiện tại định cư ở nơi này cũng có một phần nguyên nhân là do bọn họ. Các tiền bối nói, dường như còn một chút Cốt tộc sống trên đời này, chúng ta liền trấn thủ ở đây đẻ tìm kiếm. Sau đó bao nhiêu năm tiếp nối, cũng phát hiện được không ít người Cốt tộc bị đóng băng ở đây, giết chết bọn họ. Nhưng từ khi ta tiếp chưởng Băng tông cho tới nay thì đúng là lần đầu tiên phát hiện,xem ra bọn họ đúng là vẫn còn cá lọt lưới.
- Điều này thật là thú vị,

Dương Khai vẻ mặt quái dị vô cùng.

- Điều này cũng chẳng phải là chuyện gì thú vị hết, ngươi lần này phát hiện được chẳng qua là kẻ rất nhỏ yếu trong Cốt tộc. Nếu là nhân vật hùng mạnh thì Băng tông chúng ta chỉ sợ đã gặp họa!

Thiên Hạo lạnh lùng nói.

- Thế các người vẫn còn ở lại chỗ này?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Cốt tộc mặc dù có cường nhân, nhưng cũng không phải kẻ nào cũng đều cường đại như thế. Hơn nữa, chúng ta cũng không yếu mà, trấn thủ tại chỗ này chính là vì bọn họ, không để cho bọn họ có cơ hội đi ra ngoài tác loạn.

Thanh Nhã khẽ mỉm cười.

Dương Khai thần mâu chấn động:

- Nói như thế, các người là đang thầm lặng cống hiến cho toàn bộ đại lục?

- Ha ha, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là tuân theo di nguyện của tổ tông mà thôi. Hơn nữa, bên ngoài quá mức ồn ào, chúng ta không muốn rời đi nơi đây.

Thanh Nhã hé miệng cười.

Dương Khai càng thêm kính nể.

- Các vị trưởng lão, làm phiền các vị dẫn người xung quanh kiểm tra một phen, xem còn có dư nghiệt của Cốt tộc hay không.

Thanh Nhã quay sang bốn vị trưởng lão, phân phó nói.

- Vâng!

Bốn người cùng đáp lời, tiếp nhận những cường nhân Siêu Phàm cảnh, phân ra bốn phương tám hướng truy tìm.

Dương Khai đứng nguyên tại chỗ, trầm tư hồi lâu mới không yên tâm mà hỏi;

- Tô Nhan ở trong này không nguy hiểm chứ?

- Yên tâm đi.

Thanh Nhã nhìn vào một chỗ trên hư không.

- Có ta ở đây, sẽ không để cho nàng gặp chuyện không may, hơn nữa cho dù là còn Cốt tộc, trong này bọn họ cũng chẳng làm thêm được điều gì.

Nghe thế, Dương Khai an tâm hơn nhiều, vội vàng lấy miếng Băng Châu từ trong không gian của Hắc Thư ra, đưa cho Thanh Nhã nói:

- Đây là thứ ta tìm được ở trong Băng sơn, Tô Nhan nói có thể có tác dụng rất lớn đối với việc tu luyện công pháp Băng hệ.

- Hàn Băng Ngọc Tinh?

Đôi lông mày Thanh Nhã giương lên, vô cùng kinh ngạc, lại thất thanh nói:

- Không đúng, Hàn Băng Ngọc Tủy!

- Nghĩa là làm sao?

- một tầng bên ngoài đúng là Hàn Băng Ngọc Tinh, nhưng chất lỏng bên trong lại càng tinh túy hơn, chính là Hàn Băng Ngọc Tủy. Ngươi thật đúng là may mắn mà, ngay cả thứ này mà cũng có thể tìm được.

Thanh Nhã kinh ngạc nhìn hắn:

- Có vật này, thực lực của Tô Nhan sẽ tăng lên nhanh hơn, đây chính là chí bảo cho người tu luyện công pháp Băng hệ.

Nói xong, liền mỉm cười nhìn Dương Khai:

- Ngươi đưa thứ này cho ta, không sợ ta nuốt lấy làm của riêng sao? Nó cũng có tác dụng rất lớn với ta.

Dương Khai cười ha hả, thản nhiên nói:

- Nuốt làm riêng thì nuốt làm riêng, Tô Nhan ở đây cũng nhận được không ít sự quan tâm của Tông chủ, coi như là tiểu tử ta tạ lễ cho Tông chủ là được rồi.

- Đúng là biết ăn nói!

Thanh Nhã lườm hắn một cái, nghiêm mặt nói:

- Yên tâm đi, khi nào Tô Nhan tỉnh, ta sẽ đưa thứ này cho nàng ta dùng, ta đây không thèm thứ đồ của tiểu bối!

- Bất kể là nói như thế nào, Tô Nhan làm phiền tông chủ nhiều rồi.

Dương Khai nghiêm túc ôm quyền nói.

Dường như nhận ra điều gì, Thanh Nhã hỏi:

- Không ở lại đợi gặp mặt nàng ta nữa sao?

- Không gặp nữa, nàng còn mạnh khỏe là được rồi.

Dương Khai lắc lắc đầu.

- Tiểu tử cáo từ.

Nói xong, xoay người rời đi,

- Nếu là gặp được Mộng Vô Nhai, thay ta nói với lão một tiếng, lão nợ ta một ân tình, sớm muộn gì cũng phải trả lại!

Thanh Nhã từ đằng sau nói vọng lên.

Dương Khai mạnh phất tay, cũng nói lời tạm biệt.

Chương 741: Thuyền lớn trên biển

Trên mặt biển, một tảng băng to bằng một căn phòng đang dập dình trôi. Trên khối băng đó, Dương Khai nhàn tản ngồi đó, tâm tình thư sướng.

Tìm được Tô Nhan rồi, biết Mộng Vô Nhai cùng tiểu sư tỷ cũng đều bình yên vô sự, hắn đương nhiên thoải mái hơn rất nhiều.

Tuy rằng không thể mang Tô Nhan theo, phải để nàng lại Băng tông, nhưng có đám người Thanh Nhã chăm lo, Tô Nhan ở đó chắc chắn càng ngày càng mạnh, thời điểm gặp mắt tiếp theo phỏng chừng nàng ta sẽ càng lợi hại hơn nhiều.

Tâm tình vui sướng, Dương Khai cũng không vội vàng đi, liền thoáng vận chân nguyên ngay trên Băng sơn này, cho nó hành động theo phương hướng mà mình nghĩ.

Hiện tại hắn đã hết mọi lo âu, điều duy nhất cần làm chính là trở lại Thiên Tiêu tông, mau chóng đề cao thuật luyện đan của mình, luyện chế ra Thánh đan có thể cứu vớt Cổ ma bộ tộc, lại đi trong núi tuyết tìm lấy Quan nô.

Sau khi được Lý lão chỉ điểm cho, Dương Khai bây giờ nhận thức về thuật luyện đa sâu sắc hơn rất nhiều, vận dụng Thần thức chi hỏa luyện đan nhanh mà tiện hơn dùng chân nguyên rất nhiều.

Hơn nữa mấy ngày trước đó có một lần thần hồn giao dung cùng Tô Nhan, cùng với tâm đắc mà hắn dùng Diệt Thế Ma Nhãn đoạt lấy từ những cường nhân khác, hắn dường như cũng có chút cảm ngộ mới mẻ.

Ngồi ngay ngắn trên băng sớn, đột nhiêu ngộ ra mấy điều, có liên quan tới đủ loại bản chất của thiên đạo võ đạo, như một tia chớp sáng chói không ngừng lóe lên trong đầu hắn.

Ý niệm trong đầu đan xen nhau như chớp, thể ngộ được những đạo lý của chính bản thân mình, vẻ mặt hắn cũng thay đổi liên tục.

Biển rộng lớn khôn cùng, Dương Khai đi đoạn đường này không gặp phải bất cứ điều gì quấy rầy, hắn cũng quên mất thời gian trôi qua, cũng quên mất vị trí của mình là ở nơi nào, chỉ đắm chìm bên trong thế giới huyền bí, sâu sắc kia, từng chút một trở nên mạnh mẽ.

Bên dưới băng sơn, chợt có những động vật hình thể khổng lồ lui tới qua, nhưng Dương Khai thu liễm tất cả khí tức của mình, cũng không bị những động vật đó phát hiện, tự nhiên cũng không gặp phải phiền toái gì.

Trên trời mây bay man mác, dưới chân sóng cuộn phập phồng. Trời cao biển rộng. Từ sau khi tới Thông Huyền đại lục, Dương Khai lần đầu cảm thấy thế giới lại tốt đẹp như thế.

Cứ như thế một, hai tháng, Dương Khai mới chậm rãi mở hai tròng mắt, nhẹ nhàng mà thở ra một hơi, trên mặt lại lộ vẻ mỉm cười.

Lúc này đây hắn cảm ngộ được thực lực của hắn đã nâng cao đáng kể. Nhưng hắn cũng vì thế mà phát hiện cảnh giới sau Siêu Phàm cảnh muốn đột phá một tầng là gian khổ chừng nào.

Có thể nói, từng cường nhân Siêu Phàm cảnh đều trải qua đủ loại đau khổ, giãy giụa bên cạnh sống chết, trải qua vô số tràng cuộc sinh tử mới có thể có được tu vi hơn phàm nhân.

Người không làm được những điều này, cả đời chỉ có thể có được tu vi tầm thường, hoặc là sẽ chết sớm.

một lần cảm ngộ sâu sắc khiến cho Dương Khai hiểu được khá nhiều về diệu dụng của Thần thức chi hỏa.

Thần thức chi hỏa, là biến dị thần thức, bất kể là dùng vào việc tiến công hay phòng ngự đều tốt hơn là dùng thần thức bình thường, hơn nữa còn có thể dùng để che mắt người khác.

Lực lượng thần thức của Dương Khai đã đủ hùng mạnh rồi, lowju dụng lực lượng thần thức hùng mạnh này bao trùm lấy thân thể mình, làm cho ngoại nhân điều tra được một số tin tức sai lầm về bản thân, thậm chí là xem nhẹ thực lực của bản thân, sau đó lấy được một ít thu hoạch không tưởng được.

Hơi thử một chút, Dương Khai phát hiện còn rất tiện, chỉ cần khắc chế chút chân nguyên vận chuyển, lại dùng lực lượng thần thức chế thạo chút biểu hiện giả dối thì có thể bịt mắt rình của người khác.

Tuy nhiên Dương Khai phỏng chừng thủ đoạn của mình hẳn là không thể che mắt được những cường nhân có lực lượng thần thức mạnh hơn mình. Chỉ cần người có lực lượng thần thức hơn hắn là có thể nhìn thấu hết thảy mưu mẹo trong đó.

Tổng thể mà nói, Dương Khai vẫn rất hài lòng về thu hoạch lần này.

Đứng bên trên băng sơn, thư giãn gân cốt, Dương Khai mở mắt ngắm nhìn về nơi xa, chỉ thấy hải dương khôn cùng, không nhìn thấy thứ gì khác nữa.

Sắc mặt tối sầm, thầm kêu không xong rồi.

Tuy rằng thời điểm ở đây cảm ngộ có ý thức tránh những động vật biển cùng không gặp phải nguy hiểm, nhưng hắn cũng hoàn toàn đắm chìm trong đó, thành ra hiện tại không phân rõ được phương hướng nữa.

Vốn hắn tính trước tiên quay lại Thủy Thần Điện gặp Thủy Linh một lần. Bất kể là nói thế nào, Thủy Linh lần này cũng chiếu cố hắn, lại coi Dương Khai là một trong số rất ít bằng hữu. Tới thăm nàng, gặp mặt nói tiếng cám ơn cũng là đúng lễ nghi.

Sau đó còn lấy Thủy Thần Điện làm trạm trung chuyển, trở về Thiên Tiêu tông.

Nhưng hiện tại, kế hoạch của hắn bị rối loạn rồi.

Đừng trên băng sơn ảo não một hồi, Dương Khai liền thu thập lại tâm tình, thản nhiên hơn.

Chỉ cần có thể nhìn thấy người sống, hỏi phương hướng một chút thì cái gì cũng đều có thể hiểu rõ. Nghĩ tới đây, Dương Khai liền dứt khoát khoanh chân ngồi xuống, nhìn nước biển quay cuồng, tâm tình dương dương tự đắc.

Sóng xanh xanh thắm, dưới mặt biển, từng đàn cá bơ qua, nhìn vô cùng sống động.

một số đám san hô năm màu rực rỡ cũng làm cho Dương Khai mở rộng tầm mắt.

Ba ngày sau, đúng lúc Dương Khai đang chán chết nhìn gió cuốn may bay trên bầy trời thì thần niệm đang phóng ra xa bỗng nhiên cảm nhận được một cố sinh mệnh khí tức xông vào phạm vi cảnh giới của mình.
Dương Khai lúc này tinh thần chấn động, đứng lên nhìn về phía phương hướng đó.

Xa xa trên mặt biển, có một điểm đen nho nhỏ đang từ một nơi cách chỗ Dương Khai chừng hơn mười dặm chạy tới.

Đó là một chiếc thuyền lớn, dù là đang ở khoảng cách rất xa, Dương Khai cũng có thể thấy được những điểm bất phàm ở trên con thuyền đó.

Những con thuyền lênh đênh trên biển lớn này cũng không phải là những con thuyền bình thường, mà là thuyền có bỏ thêm một chút khoáng thạch quý báu, ùng thủ pháp đặc biệt luyện chế ra. Thuyền lớn có đầy đủ dấu vết bí bảo, dùng nhiều bí bảo có lực lượng phòng ngự cùng quý hiếm, chỉ có những con thuyền lớn như thế mới có thể ngăn được sự công kích của những động vật biển cuồng bạo.

Bên trong Thủy Thần Điện cũng có không ít những con thuyền như thế.

Mà con thuyền giờ khắc này đang lênh đênh trước mặt Dương Khai kia lại càng thêm tráng lệ. Mũi tàu như đầu rồng ngẩng cao đầu, theo gió vượt sóng, tốc độ cực nhanh.

Trên con thuyền lớn kia, rất nhiều cờ xí màu sắc rực rỡ đang tung bay trong gió.

Dương Khai thoáng tính toán chút về tốc độ cùng phương hướng của thuyền lớn đó, so với tốc độ cùng phương hướng của tòa núi băng mà Dương Khai đang ngồi, cảm thấy một hồi hai bên sẽ gặp nhau ở khoảng cách chừng hơn mười dặm trước mặt.

Lập tức phát ra chân nguyên, làm cho tốc dộ của băng sơn nhanh hơn một chút.

một lát sau, Dương Khai thu hồi thần thức, tuy rằng không dám cẩn thận điều tra, nhưng Dương Khai đã cơ bản xác định được thuyền kia cũng không có cường nhân Nhập Thánh cảnh, nhưng lại có mấy vị Siêu Phàm cảnh, thậm chí còn có cường nhâ Siêu Phàm cảnh tam tầng.

Phệ Hồn chi trùng trong tay, Dương Khai cũng là kẻ tài cao gan lớn, không hề sợ hãi mà đứng thẳng trên đỉnh băng sơn, mạnh mẽ hét to lên, muốn hấp dẫn lực chú ý của đối phương.

Quả nhiên, chốc lát sau, trên con thuyền đột nhiên xuất hiện mấy thân ảnh, đang nhìn về phía này, rồi chỉ trỏ, hiển nhiên là đã chú ý tới Dương Khai.

Tuy nhiên, nhìn bóng dáng thờ ơ của bọn họ, dường như không có ý định để ý tới tiếng la của Dương Khai, tốc độ cùng phương hướng của con thuyền đó không thay đổi chút nào.

Dương Khai nhướn mày, vất vả lắm mới thấy có một chiếc thuyền lớn đi qua như thế, hắn đương nhiên không thể buông tha được. Hiện tại hắn lại lạc đường trên đại dương bao la, phải tìm người để dò phương hướng.

Trong lòng nghĩ như thế, ngọn núi băng đột nhiên tăng tốc, thẳng tắp đánh về phía chiếc thuyền lớn kia.

Mấy người lúc này đang đứng trên mũi tàu đột nhiên biến sắc, đều hét lớn.

Trên thuyên lứn, toàn bộ thuyền viên nghe được động tĩnh này đều bị hốt hoảng, chạy tới boong tàu xem chừng, trong đó cũng có cả cường nhân Siêu Phàm cảnh.

Sau khi hiểu rõ cảnh tượng trước mặt là chuyện gì xảy ra, cường nhân Siêu Phàm cảnh kia lúc này sắc mặt trở nên tức giận, khua tay nói:

- Tiểu tử còn chưa ráo máu đầu ở đâu tới, làm việc lỗ mãng như thế. Đánh, đánh tan băng sơn dưới chân hắn cho ta, lại dám gây hấn với con thuyền thánh địa của chúng ta, thật đúng là không có mắt. Ừm, giữ lại mạng sống cho hắn, lôi hắn lên hỏi xem hắn là người phương nào.

Nhận lệnh của vị cường nhân Siêu Phàm này, những đệ tử kia lập tức lòng đầy căm phẫn, đứng trên mũi tàu thi triển vũ kĩ cùng uy năng bí bảo của mình.Mấy đạo lượng quang bắn từ đầu thuyền về phía Dương Khai.

Dương Khai ngạc nhiên, không nghĩ tới đối phương lại không khách khí như thế, vội vàng lắc mình trốn vào trong biển rộng.

“̀m ầm” những tiếng vang thật lớn, sau đó tòa băng sơn chở Dương Khai lênh đênh trên biển suốt hai tháng trời lập tức biến thành bột mịn.

Từng tảng băng tung tóe trên mặt biển, những người trên thuyền đều đưa mắt nhìn quanh, cẩn thận tìm kiếm Dương Khai nhưng đáng tiếc không thu hoạch được gì, ngơ ngác nhìn nhau.

- Người đâu rồi?

Vị cường nhân Siêu Phàm cảnh nhìn bóng dáng Dương Khai biến mất trong nháy mắt, muốn tìm cũng không thấy, sắc mặt khó coi quay sang hỏi những người xung quanh.

Mọi người đều lắc đầu.

Có đệ tử nói:

- Không phải là hắn bị đánh tan xương nát thịt rồi chứ? Ta thấy hắn cũng khá trẻ, có vẻ là thực lực cũng không cao.

- Câm miệng.

Cường nhân Siêu Phàm cảnh kia khẽ quát lên:

- Kẻ dám đơn độc du đãng trên đại dương bao la này thì thực lực sao có thể kém được chứ, ít nhất cũng phải là Thần Du cảnh. Nếu quả thật là bị đánh tan xương nát thịt thì vì sao không thấy vết máu trên mặt biển? Tiểu tử này đích thị là trốn đi đâu đó, cẩn thận tìm cho ta.

- Không cần tìm đâu.

Một giọng nói mang chút vẻ tức giận bỗng nhiên truyền tới từ bên cạnh thuyền. Ngay sau đó, Dương Khai cả người ướt sũng bò lên, trực tiếp nhảy lên boong thuyền, cau mày nhìn những người trên thuyền, sắc mặt khó coi nói:

- Chư vị, chúng ta không thù không oán, tại sao lại đột nhiên ra tay với ta?

- Không phải là ra tay với ngươi, chỉ là đánh vỡ tòa băng sơn dưới chân ngươi mà thôi.

Cường nhân Siêu Phàm cảnh kia hừ lại một tiếng:

- Nếu thật sự ra tay với ngươi, ngươi còn yên ổn đứng ở đây được sao?

Dương Khai nhướn mày, cũng không nói thêm cái gì.

Mấy đạo công kích vừa rồi kia, hắn cũng không để ở trong mắt, quả thật không phải nhằm vào mình, cũng không có sát ý. Chỉ sợ là cách làm của mình làm cho bọn họ hiểu lầm.

Tuy thế, Dương Khai cũng không có ý định dùng băng sơn đánh thẳng vào thuyền của họ.

Giờ có giải thích điều này cũng vô dụng, Dương Khai cũng không thèm nhắc đến nữa.

- Tiểu tử, ta hỏi ngươi mấy câu, ngươi phải thành thật trả lời. Nếu ngươi dám giấu giếm, ta sẽ ném ngươi xuống cho cá ăn.

Dương Khai gật đầu, vận chuyển chân nguyên làm khô nước biển trên người, bầy ra dáng vẻ hiền lành ôn thuận

- Ngươi là ai, sao lại lưu lạc trên đỉnh núi băng đó?

- Ta chỉ là một tiểu tử vô danh tiểu tốt, không cẩn thận bị lạc trên biển mà thôi, bất đắc dĩ mới phải đứng trên băng sơn, bằng không bị chết đuối từ lâu rồi.

- Hừ

Người nọ hừ lại một tiếng, Dương Khai không thẳng thắn trả lời câu hỏi của y, y hiển nhiên có chút không hài lòng.

- Thế ngươi tìm tới thuyền thánh điện của ta là có chuyện gì?

- Không còn cách nào khác, ta đã chờ bao nhiêu ngày mới gặp được con thuyền này của các ngươi, thầm nghĩ hỏi thăm phương hướng. Ừm, nếu tiện còn định nhờ các ngươi, mang ta đi theo, để ta tìm một chỗ đặt chân.

Chương 742: Thánh nữ

- Yên tâm, ta sẽ trả đủ thù lao cho các người.

Dương Khai nói xong, lại bỏ thêm một câu.

Đám võ giả đứng trên boong tàu nghe thấy thế, dường như nghe được trò cười nào đó, đều cười ha hả, một đám lộ ra vẻ thú vị nhìn Dương Khai, trong mắt lại có hàm ý là lạ.

Ngay cả vị cường nhân Siêu Phàm cảnh kia cũng hơi buồn cười, mỉm cười gật đầu:

- Tiểu tử, ngươi có thể trả thù lao như thế nào?

- Mười khối tinh thạch được không? Đây cũng là giá cao nhất ta có thể trả.

Dương Khai gãi gãi đầu, giả trang bộ dạng quê mùa. Hắn cũng đã nhìn ra, chủ nhân chiếc thuyền này không phú thì quý, tự nhiên không để ý chút tiền thù lao này của mình.

Những người đó càng cười lớn hơn.

Võ giả Siêu Phàm cảnh kia khẽ vuốt cằm,

- Nhìn không ra, tiểu tử ngươi còn có chút tiền nha. Nhưng mà mười khối tinh thạch kia ngươi giữ lại tự dùng đi.

Nói xong, y liền vẫy tay với một võ giả bên cạnh, phân phó nói:

- Cho hắn một con thuyền nhỏ, để hắn cút đi!

Trước đó Dương Khai hỏi một đằng, trả lời một nẻo làm cho y cảnh giác, tuy rằng thực lực của Dương Khai không cao, nhưng y cũng không định để Dương Khai ở lại thuyền lớn, chỉ muốn đuổi nhanh đi một chút cho xong chuyện.

- Như thế cũng được.

Dương Khai cũng không giằng co thêm:

- Nhưng mà có thể chỉ phương hướng cho ta được không, bất kể là thế nào, có thể tới được lục địa nhanh nhất là được rồi.

- Cho ngươi phương hướng thì có ích lợi gì?

Đối phương hừ lạnh,

- Với thực lực của ngươi thì không thể tới lục địa được, tự mình ở trên đại dương bao la mà cầu nguyện đi. Ngươi coi như cũng may, gặp phải Cửu Thiên Thánh Địa. Nếu đổi lại là con thuyền khác thì đã bị băm vằm biến mất rồi.

- Cửu Thiên Thánh Địa?

Dương Khai biến sắc.

Dám dùng hai chữ “thánh địa” này chứng tỏ đã không giồng người thường rồi. Đi vào Thông Huyền Đại lục, Dương Khai cũng thấy được bao nhiêu thể lực lớn nhỏ, giống như Độc Ngạo Minh, Thủy Thần Điện, Lôi Quang Thần Giáo, Thiên Tiêu tông gì đó…

Trong đó Độc Ngạo Minh và Lôi Quang Thần giáo xem như là thế lực yếu nhất. Thủy Thần Điện ở mức trung, Thiên Tiêu Tông mạnh nhất. Mà Cửu Thiên Thánh Địa này hẳn là còn lợi hại hơn cả Thiên Tiêu tông.

Vừa nói chuyện, từ trên thuyền lớn đã thả xuống một chiếc thuyền nhỏ đủ cho mấy người ngồi, một võ giả đứng bên cạnh thuyền gọi:

- Tiền thúc, thuyền nhỏ chuẩn bị xong rồi.

Võ giả Siêu Phàm cảnh tên Tiền Thúc đó đang định trả lời, thì lại nhíu mày lại, vội vàng xoay người nhìn sang một bên, lập tức khom người nói:

- Tiểu thư, sao người lại đi ra ngoài?

Những người khác đang đứng trên boong thuyền cũng liền vội vàng thi lễ, thần thái cung kính dị thường.

Dương Khai nhìn theo ánh mắt của bọn họ, không khỏi hai mắt tỏa sáng.

Từ trong khoang thuyền có một nữ tử mặc váy dài nguyệt sắc. Nữ tử này trẻ tuổi, dáng vẻ cũng vô cùng xinh đẹp, lần da trắng nõn như mỡ dê, lông mày kẻ đen cong cong, đôi mắt đẹp lộ ra cỗ linh động ý nhị, dáng người lả lướt mạn diệu, đôi gò bồng cao ngất, mông đẹp mượt mà, toàn thân lộ ra cỗ khí chất tiểu thư khuê các làm cho người khác ngưỡng mộ.

Dương như nhận được ánh mắt càn rỡ không giống những người bình thường của Dương Khai, nàng kia không khỏi hơi hơi nhíu mày, tùy ý liếc mắt nhìn hắn.

Lão Tiền Thúc kia quay đầy lại, nhìn Dương Khai lạnh lùng cười nhẹ một tiếng, mang vẻ cảnh cáo nồng đậm.

Dương Khai thản nhiên chống đỡ.

- Ở bên trong mãi có chút buồn bực, nghe bên ngoài có tiếng vang, liền ra ngoài xem,

Nữ tử khẽ hé đôi môi đỏ mộng, thanh âm trong trẻo dễ nghe, nhìn lướt qua hỏi:

- Đây là sao?

Tiền Thúc báo cáo lại chuyện vừa rồi.

Nữ tử không khỏi có chút kinh ngạc nhìn Dương Khai, khẽ vuốt cằm, tỏ vẻ mình đã hiểu.

- Không nghĩ tới việc nhỏ như thế lại quấy nhiễu tiểu thư, thuộc hạ đáng chết vạn lần!

Tiền Thúc biểu hiện sợ hãi.

- Tiền Thúc nghiêm trọng rồi.

Nữ tử chậm rãi lắc đầu, đưa mắt liếc nhin Dương Khai thật sâu, khẽ mỉm cười, lời nói kinh người:

- Nhưng mà hẳn là hắn đang nói láo!Dương Khai ngạc nhiên, tò mò liếc mắt nhìn nàng kia một cái, không rõ vì sao nàng ta lại khẳng định như thế.

- Dạ, thuộc hạ cũng có sở đoán, cho nên đang suy tính cho làm cho hắn biến đi,

Tiền Thúc âm trầm liếc liếc Dương Khai.

- Không cần phải đuổi hắn đi, một võ giả mới ở Thần Du cảnh như hắn mà bị đuổi đi, thì khẳng định là không còn đường sống. Tuy rằng hắn nói dối nhưng có thể thấy được hắn không có ác ý với chúng ta. Chắc là có chút bí mật khó nói đi, lưu lại hắn cùng đi, chờ tới nơi lại làm cho hắn rời đi là được.

- Nếu tiểu thư chỉ bảo như thế, thế thì thuộc hạ tuân theo.

Tiền Thúc cung thanh đáp lời.

- Ta đi vào trong trước, các ngươi cẩn thận một chút.

Nữ tử chỉ báo một tiếng, sau đó xoay người lại rời đi.

Đợi cho nàng rời đi, Tiền Thúc kia mới đi tới trước mặt Dương Khai, âm thanh lạnh lùng nói:

- Tiểu thư lòng từ bi, không cho ta đuổi ngươi đi, ngươi tốt nhất là thành thật một chút. Nếu dám mưu đồ gây rối, ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là thống khổ.

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Yên tâm, ta sẽ rất ngoan ngoãn, ta chỉ muốn trở lại lục địa mà thôi.

- Thế thì tốt nhất!

Tiền Thúc nặng nề gật đầu, vẫy vẫy tay với một võ giả Thần Du cảnh đỉnh phong:

- Thành Phi, để ý hắn, đừng cho hắn cơ hội làm loạn!

- Vâng!

một đại hán khôi ngô vội vàng đáp lại.

Chỉ bảo xong, Tiêǹ Thúc cũng làm việc của mình.

Võ giả tên Thành Phi đi tới bên cạnh Dương Khai, nhìn hắn từ trên xuống dưới, trong mắt lộ vẻ khinh miệt.

Giờ phút này Dương Khai chỉ thể hiện tu vi ở mức Thần Du cảnh thất tầng mà thôi. Trừ phi cường nhân Nhập Thánh cảnh nhìn tới, nếu không bất cứ kẻ nào đều không thể nhìn ra tu vi thực của hắn được.

Tu vi như thế, với tuổi tác như thế là mức thông thường ở Thông Huyền đại lục, cũng không làm cho người ta nghi ngờ.

Thành Phi này có tu vi Thần Du cảnh đỉnh phong, đương nhiên là cảm thấy tài trí hơn người.

- Tiểu tử, thành thật chút đấy nhá, đại gia đây cũng chẳng ai rảnh tới mức tới chăm sóc ngươi. Nếu như ngươi làm đại gia đây tức giận, ta sẽ là cho ngươi chịu không nổi.

- Dạ, ta sẽ thành thật.
Dương Khai liền vội vàng gật đầu.

Cửu Thiên Thánh địa này mỗi người đều kiêu căng, đại khái cũng liên quan tới vị trí siêu nhiên của bọn họ trên đại lục này.

Cũng như bên Trung Đô, các đệ tử của Bát đại gia tộc khi đi ra ngoài cũng mang theo cảm giác ưu việc, cảm thấy thiên hạ không ai bằng mình.

Dương Khai thấy nhiều rồi, nên cũng lơ đễnh,

- Đi theo ta, ta an bài chỗ ở cho ngươi!

Thành Phi cười ha ha, tiếp đón Dương Khai.

Dương Khai vội vàng theo kịp bước đi của y, vừa đi vừa nói:

- Bằng hữu, vị cô nương vừa rồi đó là ai? Sao các ngươi lại đều cung kính với nàng ta thế?

- Tiểu tử, lòng hiếu kỳ của ngươi hơi nặng nha.

Thành Phi nghiêng qua liếc nhìn Dương Khai một cái, hừ lạnh nói:

- Hỏi thăm chuyện này làm gì?

- Không có gì, chính là cảm thấy nàng ta thật khá.

Dương Khai hợp thời biểu lộ ra vẻ mặt yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.

- Ha ha, Thánh nữ điện hạ đương nhiên là xinh đẹp.

Trên mặt Thành Phi lộ vẻ cuồng nhiệt, dường như cũng khá si mê vị Thánh nữ điện hạ kia, nhưng mà cũng nhanh chóng rùng mình một cái, cả giận nói.

- Tiểu tử thối, lần sau còn dám nhìn Thánh nữ điện hạ, cẩn thận đại gia đây móc mắt ngươi ra, cóc mà cũng dám ăn thịt thiên nga à? Cũng không nhìn xem ngươi đức hạnh gì! Thánh nữ điện hạ dịu dàng thiện lương, người có thể xứng đôi với nàng ấy còn chưa ra đời đâu. Chỉ bằng ngươi, có thể liếc nhìn nàng một cái cũng đã là phúc phận đời trước còn sót lại.

Tên đại hán náy thái độ hoàn toán khinh miệt Dương Khai, lải nhải nói Dương Khai.

Dương Khai hai mắt trợn trắng, nghĩ thầm rằng tuy mình bề ngoài không giống loại mắt trắng tuấn tú, nhưng thế nào cũng có thể nói là anh vĩ bất phàm đi, sao vào trong miệng tên này lại thành loại đầu trâu mặt ngựa đáng khinh hết rồi?

Lập tức cũng chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa, trong đầu buồn bực đi theo đằng sau Thành Phi.

Nhưng mà nàng kia lại là Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa, điều này cũng làm cho Dương Khai có chút bất ngờ.

Nghe nói, nhân vật như Thánh nữ chính là sự tồn tại thánh khiết mà cao quý. Trong tình huống bình thường sẽ không xuất đầu lộ diện. Thánh nữ này của Cửu Thiên Thánh Địa không biết tại sao lại phải cưỡi thuyền lớn, phiêu lưu trên đại dương bao la.

Rất nhanh, Thành Phi liền dẫn Dương Khai đi tới một gian phòng của tầng chốt trong khoang thuyền.

Vẻ mặt tức giận nói:

- Vào đi thôi, trước khi chúng ta tới đích, ngươi ở đây đi, một ngày ba bữa sẽ tự có người mang tới, chưa cho phép không được ra ngoài. Nếu là dám đi ra ngoài, trực tiếp bỏ lại trên biển không thương lượng.

Nhìn không gian nho nhỏ muốn chuyển mình cũng khó khăn kia, Dương Khai không khỏi nhíu mày.

Nhưng hắn cũng không yêu cầu nhiều lắm, không nói một lời liền đi vào. Thành Phi thấy biểu hiện của hắn khá ngoan ngoãn, cũng rất hài lòng, đợi Dương Khai di vào liền lập tức đóng cửa phòng.

Gian phòng kia căn bản cũng không được gọi là phòng. Vốn đại khái chỉ là một kho hàng nhỏ để giữ hàng mà thôi, chiếm khoảng hai trượng, hơn nữa bên trong còn có một cỗ hương vị là lạ.

Dương Khai bất đắc dĩ tới cực điểm, trong phòng không có cái gì, hắn chỉ có thể khoanh chân ngồi dưới dất, thuận tay mở tung cửa sổ sau lưng ra, khiến cho gió biển thổi vào.

Lúc này cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.

Thuyền lớn tiếp tục đi trên đại dương bao la, dọc đường đi cũng bình yên vô sự. Dương Khai cũng chẳng có chút suy nghĩ tự chuốc phiền toái, chưa hề rình rập động tĩnh của các nhân vật trên thuyề. Mỗi ngày hắn chỉ ngồi trong khoang thuyền tu luyện, an ổn qua ngày, trông chờ con thuyền lớn này của Cửu Thiên Thánh Địa nhanh chóng cập bờ để rời đi tức khắc.

Trong lúc này, Thành Phi kia cũng mỗi ngày đưa tới ba bữa cơm, đều là hải ngư gì đó, Dương Khai ăn cũng bắt đầu thấy chẳng còn vị giác gì nữa,

Vị cường giả Siêu Phàm cảnh Tiền Thúc kia cũng mấy lần hỏi han tình hình của Dương Khai, thấy Dương Khai ngoan ngoan thì rất vừa lòng.

Ngẫu nhiêu gặp phải động vật biển tác loạn, các cao thủ trên thuyền đều bao vây tiêu trừ, nhanh chóng dẹp yên.

Mấy lần chiến đấu, Dương Khai cũng âm thầm cảm thấy kinh hãi vì nội tình của Cửu Thiên Thánh Địa.

Trên thuyền tối thiểu của sáu vị cường nhân Siêu Phàm cảnh, trong đó có hai người là Siêu Phàm cảnh tam tầng, vị Tiền Thúc kia cũng nằm trong số đó. Còn dư lại bốn người đều là Siêu Phàm cảnh nhị tầng.

Tuy nhiên điều làm Dương Khai thấy có chút kỳ quái là, nơi này cũng không có cường nhân Nhập Thánh cảnh. Theo lý mà nói, địa vị của Thánh nữ là vô cùng quan trọng, nhân vật như thế phiêu lưu trên đại dương, nên có cao thủ Nhập Thánh cảnh trấn thủ, dề phòng bất trắc mới đúng.

Nghĩ mãi mà không rõ, Dương Khai liền không thèm suy nghĩ nữa.

Trong một gian phòng lớn của khoang thuyền, Thánh nữ kia của Cửu Thiên Thánh Địa đang ngồi một tay chống má, suy nghĩ xuất thần bên bàn.

Gian phòng này tốt hơn gian phòng mà Dương Khai ở tới ngàn vạn lần, trong phòng được thắp lên hương liệu xa hoa nhất, hương khí hỉ nhân, tràn đầy cảm giác ấm áp. Trong phòng cũng là được bố trí vô cùng tinh xảo, chỗ nào cũng mang vẻ xa hoa cao quý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau