VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Quái thai

Trong mật thất lúc này là một trận ẩu đả đấm đá, tiếng gào thét giận giữ và tiếng quyền cước giao nhau vang lên không ngớt. Thỉnh thoảng có tiếng rên la và những giọt máu tươi bắn ra.

Tục ngữ có câu: “Song quyền nan địch tứ thủ”. Thực lực của Dương Khai vốn đã kém xa mấy tên này, lại một đấu năm, làm sao có thể đảm bảo an toàn cho bản thân được.

Thường thì đánh người ta được một chiêu thì mình phải chịu lại bốn năm chiêu công kích.

Mấy tên đệ tử Chấp Pháp Đường này lại ra tay tàn nhẫn, từng quyền giáng xuống sâu tận xương thịt, tuy không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng chịu một trận bầm dập như thế này thì bất kể ai cũng phải nằm liệt giường một vài tháng.

- Dừng lại!

Một lúc lâu sau, tên đệ tử Khí Động cảnh của Chấp Pháp Đường kia đột nhiên giận dữ quát lên, vội vàng lao ra khỏi vòng chiến:

- Đừng đánh nữa, đánh nữa thì chết người mất.

Bốn tên kia cũng vội lùi lại phía sau, nhìn chằm chằm vào Dương Khai đang nằm trên mặt đất, ánh mắt có chút e dè.

- Khốn thật!

Một tên ôm mặt nói:

- Bị hắn tát một cái, thiếu chút nữa thì gãy cả răng.

Một tên khác thì tay ôm đáy quần, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi:

- Lão tử còn suýt bị tuyệt hậu. Nếu không trốn mau thì người nằm xuống đầu tiên chắc chắn là ta.

Mặc dù tránh được vị trí trọng yếu nhưng bắp đùi của y cũng đang đau đớn như lửa thiêu. Bị Dương Khai ra sức phản kháng, co chân đá một cước, uy lực vô cùng lớn, đến giờ mà y vẫn thấy lạnh người.

Năm tên, người này nhìn người kia, tất cả đều ngơ ngẩn. Bởi trong một trận đấu thực lực hơn kém nhau xa như vậy, tuy đã đánh cho Dương Khai nằm bệt ra đất nhưng trên người mỗi tên, không ít thì nhiều đều bị thương.

Điều này khiến cả năm tên vô cùng khiếp sợ. Sắc mặt cả năm tên liền trở nên ngượng ngùng. Như vậy cũng là quá mất mặt rồi còn gì?

.

Chỉ một tên đệ tử thí luyện Khai Nguyên cảnh tam tầng mà hung tàn đến mức này? Vừa rồi lúc vây đánh hắn không để ý, bây giờ nghĩ lại mới thấy, thật không thể tin nổi.

- Phù!

Một âm thanh vang lên, năm tên nhìn theo, chỉ thấy Dương Khai đáng lẽ phải nằm tê liệt trên mặt đất lại đang run rẩy đứng dậy, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Toàn thân hắn lúc sáng lúc tối, thay đổi không ngừng, mơ hồ có chút hồng quang lấp lánh. Một cỗ cảm giác nóng bỏng nghênh diện lao tới, như một ngọn hỏa sơn bạo phát ra sau hàng ngàn hàng vạn năm tĩnh lặng.

- Sự dao động của nguyên khí này…

Tên đệ tử Khí Động cảnh kia lộ vẻ kinh hãi,

- Không đúng!

Một tên đệ tử Khai Nguyên cảnh tam tầng làm sao có thể có được sự dao động của nguyên khí này? Rõ ràng đã đến trình độ đỉnh phong của Khai Nguyên cảnh đỉnh phong, tiến thêm một bước nữa e là đã tới Khí Động cảnh rồi.

- Hắn vẫn có thể đứng lên được?

Một tên đứng cạnh đó trừng mắt, suýt cắn vào lưỡi mình. Nếu là mình là hắn, bị đánh một trận như vậy, e là ngay cả sức lực để nhúc nhích một ngón tay cũng chẳng còn. Vậy mà hắn vẫn có thể đứng lên?

- Hắn đến rồi!

Một tên đột nhiên hoảng sợ kêu lên. Còn chưa dứt lời, Dương Khai đang run rẩy lại cuộn lấy một cỗ cuồng phong rồi lao thẳng vào năm tên.

Chạy nửa đường, nắm tay Dương Khai đỏ rực lên như thanh sắt rút ra từ trong lò than.

Tên vừa hét lên kia vận đủ nguyên khí trong cơ thể, dũng mãnh đối quyền với Dương Khai.

Ầm một tiếng, tên kia bị đánh bay ra ngoài, đập vào tường rồi rơi bịch xuống đất, máu tươi trong miệng phun ra. Thân hình Dương Khai hơi khựng lại, đã tìm được mục tiêu thứ hai.

- Láo xược!

Tên đệ tử thủ lĩnh Khí Động cảnh kia giận tím mặt. Năm sư huynh mình đánh một tên sư đệ, chẳng những không thể quật ngã hắn mà còn bị phản công nữa. Tin này mà truyền đi thì còn ra thể thống gì? Thể diện của cả đám để đâu?

Trong cơn giận dữ, tên đệ tử Khí Động cảnh này một chưởng đẩy ra, dồn khí đan điền, trầm giọng gào lên:

- Phong Toàn Kính!

Lập tức trong mật thất liệt phong hô khiếu. Một cơn lốc xoáy nhỏ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy từ lòng bàn tay của tên này cuồn cuộn ra, trực tiếp đón nhận chưởng của Dương Khai.

Phặc phặc… Một chuỗi âm thanh truyền đến, cánh tay áo của Dương Khai như bị trăm ngàn đao phiến băm nhỏ, trong nháy mắt trở nên rách nát, cả cánh tay cũng đầy vết máu.

Hai mắt Dương Khai đỏ ngầu lộ vẻ kinh ngạc. Chân Dương nguyên khí vừa động, dũng mạnh tuôn ra từ trên cánh tay, đỡ lấy chiêu võ này của đối phương.

“Phụt” một tiếng, ngọn lửa trong căn mật thất bùng cháy.

Chân Dương nguyên khí của Dương Khai tương dung với Phong Toàn Kính của tên đệ tử Khí Động cảnh kia, cuối cùng là châm lửa đốt.

Trong ánh lửa, nắm đấm của Dương Khai đánh ra, trúng vào bàn tay tên đệ tử Khí Động cảnh này, khiến cả hai đều lùi lại phía sau.

- Ngẩn ra đó làm gì? Đánh hắn cho ta!

Lòng bàn tay tên đệ tử Khí Động cảnh đó đỏ bừng lên một mảng, tuyệt đối không nghĩ rằng nguyên khí của đối phương lại qủy dị như vậy. Tuy không đả thương mình nhưng nói gì đi nữa cũng có chút khó chịu. Trong lúc giận dữ, lập gầm lên một tiếng.

Lúc này, ba tên đệ tử Chấp Pháp Đường còn lại đang ngây người vì kinh ngạc mới lấy lại tinh thần, xông lên vây lấy Dương Khai, vận dụng tất cả những gì đã học mà lao vào, đánh Dương Khai một cách tàn bạo.

Tên bị Dương Khai đánh bay ra ngoài lúc nãy cũng xấu hổ quá hóa giận gia nhập vào.

Sau thời gian một chén trà, bốn tên mới dần dừng tay, miệng thở dốc, sắc mặt nham hiểm lùi ra vài trượng, cách xa Dương Khai cơ hồ như cả một gian phòng, cảnh giác đánh giá hắn.

Bọn họ thật sự bị tên sư đệ điên khùng này làm cho kinh sợ rồi.

Lần vây đánh thứ hai có hiệu quả rõ rệt!

So với vừa rồi, vết thương của Dương Khai nghiêm trọng hơn rất nhiều. Nhưng, bốn tên này cũng phải trả một cái giá khác.

- Hắn sẽ không đứng dậy được nữa chứ?

Một tên trong số chúng che miệng khẽ ho rồi hỏi nhỏ. Ho xong y mới phát hiện ra một ngụm máu trong tay.

- Chắc là không đâu, bị đánh thành ra như vậy rồi.

Một tên khác đưa tay xoa hốc mắt bị tím bầm, lại còn sưng phồng lên một vết bỏng lớn như bị bỏng nước sôi.

Cả năm tên đều vô cùng khó chịu. Bọn chúng cảm thấy lần này mình bị thua đậm như vậy, hoàn toàn là do nguyên nhân về địa thế.

Trong mật thất nhỏ hẹp thế này, năm người đánh một, nhìn thì có vẻ như chiếm hết ưu thế nhưng thật sự rất khó ra tay cùng một lúc. Mà đối phương lại không có nhiều điều cố kỵ như vậy, khắp nơi đều là kẻ thù nên hoàn toàn có thể phát huy tính chiến đấu. Nếu ở bên ngoài rộng rãi, có thể phát huy toàn bộ sức lực thì làm sao phải lúng túng như thế này.

Tuy nhiên…. tên sư đệ Dương Khai này có thực lực thật đáng nể. Khai Nguyên cảnh tam tầng bình thường không phải đối thủ của hắn. Không trách Ngụy Trang lại bại dưới tay hắn.

Đang lúc mọi người nghĩ rằng Dương Khai đã bị đánh gục thì không ngờ hắn lại động đậy, vô cùng yếu ớt, thê thảm không chịu nổi nhưng lại thẳng người đứng lên từng chút từng chút một. Sự dao động nguyên khí phát ra trên người không những không giảm bớt mà càng ngày càng sôi sục thêm.

- Quái quỷ!

Tên đệ tử Khí Động cảnh kia thầm mắng một tiếng,

- Tên sư đệ này rốt cuộc là loại quái thai gì vậy? Đánh như vậy mà hắn vẫn không hôn mê sao?

- Ngươi đừng tới đây, không thì sẽ bị đánh chết đấy!

Tên bị bầm mắt kia miệng hùm gan sứa hét lên.

Đây thật sự là cảnh tượng thật nực cười. Đám đánh người thì chụm lại một chỗ, còn kêu kẻ bị đánh kia đừng tới. Ngược lại kẻ bị đánh, gần như thần trí mơ hồ, toàn thân đầy máu, lại lết từng bước đến gần năm tên kia.

Mỗi bước chân đều nặng nề, mỗi bước chân đều chao đảo như sắp đổ. Dường như hắn sẽ ngã ngay sau đó, nhưng hắn vẫn cứ thế đi về phía trước.

Nếu không có vách tường ngay sau lưng thì chỉ e là cả năm tên sẽ liên tiếp lùi về sau.

Chương 72: Trận chiến thật lớn

Một chuỗi âm thanh nuốt nước miếng vang lên.

- Sư huynh, làm thế nào bây giờ?

Một tên trong số đó căng thẳng hỏi, y sợ nếu tiếp tục đánh, sẽ đánh chết tên Dương Khai này mất.

- Mẹ nó, đúng là đồ điên!

Ánh mắt của tên đệ tử Khí Động cảnh kia run run, nghiến răng nghiến lợi mà mắng,

- Mặc kệ, hắn dám lại đây thì đánh! Lần này nhất định phải đánh cho hắn ngất đi!

- Được!

Bốn tên còn lại đáp lại một cách thê thảm.

Trong lúc năm người đang vô cùng cảnh giác, bất giác cảm thấy từ đáy lòng dâng lên một cỗ hàn ý, ngay sau đó nhiệt độ trong mật thất cũng giảm đi rất nhiều.

Tiếng răng rắc vang lên từ bốn phía, năm tên kinh hãi quay đầu nhìn, chỉ thấy vách tường, nền đất của mật thất đã đóng một lớp băng mỏng.

- Thế này là thế nào?

Một tên ngờ vực lên tiếng, ngay sau đó thì rùng mình một cái.

“Ầm” một tiếng, cánh cửa căn mật thất bị một cước đá văng.

- Ai!

Tên đệ tử Khí Động cảnh của Chấp Pháp Dường kia quát lên một tiếng, quay đầu nhìn, lập tức cái miệng há to ra như quả trứng vịt, làm sao cũng không ngậm lại được.

Tuy rằng nhiệt độ trong phòng thấp đến phát run, giống như mùa đông giá rét, nhưng trên trán tên này lại lấm tấm mồ hôi lạnh, ngơ ngẩn nhìn nữ tử xuất hiện ở cửa phòng, lắp bắp nói:

- Tô… Tô Nhan sư tỷ!

- Tô Nhan sư tỷ?

Sắc mặt của bốn tên còn lại cũng thay đổi dữ dội, theo ánh mắt của y nhìn ra, quả nhiên nhìn thấy một nữ tử quốc sắc thiên hương, dung nhan thanh khiết lạnh lùng, người mặc bạch y đang đứng ở đó.

Nàng giống như đóa Tuyết Liên hoa thuần khiết đang nở rộ trên tuyết sơn, tuyên cổ bất hóa, mang theo một cỗ hàn ý xuống nhân gian, cao quý như vậy, thanh khiết lạnh lùng như thế. Đôi mắt đẹp lướt qua, trong lòng năm tên tự nhiên xuất hiện cảm giác tự xấu hổ, đều không tự chủ mà cúi đầu xuống.

Tô Nhan mới vừa vội vàng trở về từ chợ Hắc Phong, căn bản không kịp điều tra rõ ràng tình hình của chuyện này, cứ tưởng Tô Mộc cũng bị áp vào sâm ngục. Sau khi phong phong hỏa hỏa kéo đến, mới phác giác được ở đây có dấu tích của một cuộc chiến, lập tức tới xem tình hình.

Sau khi mở cửa phòng, tình hình lọt vào tầm mắt khiến lòng nàng run rẩy.

Bên trong có sáu người, năm người trong đó là đệ tử Chấp Pháp Đường, một người ở Khí Động cảnh nhị tầng, bốn người ở Khai Nguyên cảnh cửu tầng, còn có một người toàn thân đẫm máu, y phục rách tả tơi, chao đảo đứng đó, chỉ có điều trong đôi mắt kia lại có một cỗ ý chí bất khuất vô cùng.

Người này… mình đã từng gặp!

Dương Khai! Có một lần Tô Mộc đã đưa hắn đến chợ Hắc Phong, hắn chính là đệ tử thí luyện đã đánh bại Thành Thiếu Phong!

Suy nghĩ thăm dò, vừa nhớ ra một chút, Tô Nhan liền không ngừng kinh hãi. Nàng nhìn thấy rõ ràng Dương Khai thương tích đầy mình, những vết thương này tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng với thực lực hiện giờ của hắn, tuyệt đối không thể đứng dậy nổi, đáng lẽ đã sớm gục xuống rồi mới đúng.

Rốt cuộc ý chí cứng cỏi đến mức nào, mới có thể khiến cho hắn bị thương nặng như vậy mà không đổ ngã?

Trong chốc lát, Tô Nhan đã biết toàn bộ những gì xảy ra trong căn mật thất này. Rất ít khi trong lòng dậy sóng, lần đầu dâng lên một chút bực bội không nói thành lời.

Thân hình vừa lướt qua, Tô Nhan đã tới bên Dương Khai, một tay đỡ hắn, nguyên khí lạnh như băng rót vào, khống chế thương thế nội thể ngoại thể của hắn.

Nhắc tới cũng kỳ quái, cảm giác lạnh buốt vừa khuấy động, khí huyết toàn thân Dương Khai quay cuồng nhưng lại nhanh chóng bình phục trở lại, tinh thần mê man cũng lập tức tỉnh táo lại không ít.

Hương thơm thuần khiết vương vấn ở đầu mũi, Dương Khai quay đầu nhìn Tô Nhan đứng bên cạnh mình, gương mặt dữ tợn dần dần bình thản lại. Vị sư tỷ này kì thực cũng không cao, thấp hơn mình nửa cái đầu, nhưng lúc nàng ở bên cạnh mình, Dương Khai lại cảm nhận được sự bình lặng mà trước nay chưa từng có.

Giống như đặt mình vào một không gian mênh mông trong tuyết sơn, chỉ cảm thấy mát mẻ khoan khoái, tất cả huyên náo trên thế gian này đều biến mất không còn hình bóng. Có nàng bên cạnh, Dương Khai không tự chủ được trào dâng một suy nghĩ muốn nắm tay nàng, quy ẩn núi rừng.

- Ai ra tay?

Thanh âm thản nhiên lạnh lùng của Tô Nhan vang lên.

Năm tên Chấp Pháp Đường run rẩy, tên này nhìn tên kia, cúi đầu nói:

- Tất cả đều ra tay.

Ở trước mặt Tô Nhan, dường như nói dối là không tôn trọng nàng. Khí chất và uy nghiêm cao quý, nghiêm nghị bất khả xâm phạm kia, khiến bọn chúng không dám không nói thật.

Tô Nhan khẽ gật đầu:

- Tốt lắm!

Nói xong, lại chỉ đỡ lấy Dương Khai xoay người, bước từng bước ra khỏi mật thất.

Đến khi bóng Tô Nhan biến mất, năm người mới thở phào nhẹ nhỏm, tất thảy đều có cảm giác như sống sót sau kiếp nạn.

Nhưng còn không đợi năm tên vui mừng, tên nào tên nấy đều bỗng nhiên cảm thấy ở chỗ ngực chợt lạnh, cúi đầu nhìn, chỉ thấy chỗ ngực đó không biết từ khi nào đã thêm một chấm băng sương, ngay sau đó, chấm băng sương này nhanh chóng lan rộng, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một băng hoa to bằng nửa bàn tay.

“Xoạt” một tiếng, năm băng hoa cùng lúc vỡ vụn, năm tên kêu lên đau đớn, sắc mặt tái nhợt, ngã quỵ xuống đất, chỉ cảm thấy nguyên khí toàn thân đột nhiên tiêu tan theo sự vỡ vụn của băng hoa, hơn nữa trên người còn bị thương không nhẹ.

- Thật là mạnh! Không hổ là đệ nhất tam phái!

Tên đệ tử Khí Động cảnh của Chấp Pháp Đường kia sắc mặt trắng bệch, bị đông cứng run lẩy bẩy, lòng còn sợ hãi.

Y căn bản không nhìn ra được rốt cuộc là Tô Nhan động thủ vào lúc nào, cuối cùng là không hay không biết như thế mà trúng chiêu.

Nếu không phải tính tình của vị sư tỷ này lãnh đạm, e rằng hôm nay không phải chỉ bị thương đơn giản như vậy. Với thực lực của nàng muốn lấy mạng của mấy người mình, thực sự dễ như trở bàn tay.

Bên ngoài mật thất, Dương Khai vẫn loạng choạng bước từng bước đi về phía trước, nghe thấy phía sau truyền đến động tĩnh, kinh ngạc quay đầu liếc nhìn Tô Nhan:

- Tỷ hạ thủ với bọn chúng?

Tô Nhan chớp chớp hàng lông mi dài:

- Ừ. Ngươi không sao chứ?

- Không sao.

Dương Khai gật đầu,

- Đúng rồi, tỷ cũng đưa bọn Lý Vân Thiên ra đi.

- Tô Mộc đâu?

Tô Nhan hỏi.

- Không biết.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu,

- Y không bị giam giữ, chắc là được đưa về rồi, đám người đó không dám động đến Tô Mộc đâu.

Nghe vậy, Tô Nhan mới thở phào nhẹ nhõm.

Hai người đi về hướng sâm ngục, không bao lâu đã đi đến nơi giam giữ bọn Lý Vân Thiên. Một đám người nhìn thấy Dương Khai và Tô Nhan cùng xuất hiện, lại thân mật như thế, lập tức bị làm cho kinh hãi đến rơi cả tròng mắt, quên luôn cả thở.

Trời ơi! Nếu có thể cho ta và Tô sư tỷ thân mật như vậy, có bị người ta đánh chết cũng can tâm tình nguyện! Đám người Lý Vân Thiên hâm mộ muốn sống muốn chết.

- Ra hết cả đi.

Tô Nhan phất tay chặt đứt khóa nhà lao.

- Ờ…

Đám người đáp một cách vô thức, mười mấy cặp mắt không ngừng nhìn quanh khắp người Dương Khai và Tô Nhan.

Dù tâm tính của Tô Nhan bình thản thế nào, bị bọn họ nhìn như vậy, vẻ mặt cũng có chút không tự nhiên.

- Đi, ta đưa các người ra ngoài.

Tô Nhan lạnh lùng, dìu Dương Khai đi trước, bọn Lý Vân Thiên theo sau.

Không bao lâu, đám người đã đi ra khỏi sâm ngục, ánh mặt trời chiếu đến, mọi người đều nheo mắt lại. Nhưng bên ngoài sâm ngục, gần trăm đệ tử Chấp Pháp Đường đang bày trận địa chờ sẵn ở đó, từng đám từng đám bao vây lối ra.

- Trận chiến thật lớn!

Dương Khai cười lạnh một tiếng,

- Lần này e là để đối phó với tỷ rồi?

Tô Nhan không trả lời, chỉ thản nhiên nhìn quét qua mọi người, vẫn đỡ lấy Dương Khai đi thẳng về phía trước.

Nơi đi qua, không tên nào dám chặn, tất cả các đệ tử Chấp Pháp Đường đều lộ vẻ sợ hãi, chủ động tản ra nhường lại lối đi.

Chương 73: Tông quy chi biện

Như trao đổi từ trước, như tâm đầu ý hợp, Dương Khai và Tô Nhan không ngờ đã thốt ra cùng một câu, ngay cả giọng điệu thần thái cũng giống nhau.

Bị gào lên, Giải Hồng Trần bỗng ngẩn ra! Đau đớn vạn phần mà nhìn Tô Nhan, đau khổ nói:

- Tại sao hắn không phải là phế vật? Luận địa vị thân phận, hắn chẳng qua chỉ là một đệ tử thí luyện, luận tu vi thực lực, hắn hiện giờ mới chỉ có Khai Nguyên cảnh tam tầng, loại người này chính là phế vật. Sư muội, sao muội lại coi trọng hắn?

- Chuyện của bọn ta, không cần huynh quan tâm!

Tô Nhan hiển nhiên là đã nhập vai rồi, cũng là muốn nhân cơ hội này thoát khỏi dây dưa nhiều năm như vậy với Giải Hồng Trần, ngay cả chữ “bọn ta” thân mật này cũng nói ra được.

- Sư huynh, huynh có biết câu “nhất kiến chung tình” không?

Dương Khai nhìn Giải Hồng Trần trêu chọc.

- Ngươi câm miệng!

Giải Hồng Trần vẻ mặt dữ tợn gào thét,

- Ta nói chuyện với sư muội, nào có phần cho đồ phế vật như ngươi xen vào?

Mắt Dương Khai nheo lại, không ngừng cười khẩy.

- Phế vật đúng là phế vật!

Vẻ trầm tĩnh phóng khoáng của Giải Hồng Trần sớm không biết bị vứt đi nơi nào rồi, dưới sự đố kỵ thành hận, gương mặt anh tuấn cũng vặn vẹo cả lên, vô cùng khó coi,

- Lúc ta bằng tuổi ngươi, đã là Khí Động cảnh, ngươi chẳng qua là Khai Nguyên cảnh tam tầng mà thôi, còn bây giờ là đỉnh cao Ly Hợp cảnh, kém nhau hai đại cảnh giới, sáu tiểu cấp bậc, ngươi có thể đấu với ta?

- Sư huynh hãy giương mắt mà đợi!

Dương Khai cũng không nhiều lời. Có một số việc nói ra vô dụng, chỉ có làm được rồi mới có hiệu quả.

- Giải Hồng Trần, ta không muốn ở đây giằng co với huynh, huynh tránh ra, nhờ phúc của Chấp Pháp Đường các ngươi, chàng bị trọng thương rồi, ta muốn trị thương cho chàng!

Tô Nhan lạnh lùng quát.

- Hôm nay ai cũng đừng mong rời khỏi đây!

Giải Hồng Trần phẫn nộ thét lên một tiếng, đau khổ nhìn Tô Nhan, cả người như có chút run rẩy, hạ lệnh:

- Đệ tử Chấp Pháp Đường nghe lệnh, nếu ai dám xông ra ngoài, giết không cần luận tội! Ngay cả Tô Nhan sư tỷ của các ngươi cũng vậy, tuyệt đối không thể thủ hạ lưu tình.

Ái chi thâm, hận chi thiết. Thời khắc này Giải Hồng Trần đã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa câu nói này.

Ào ào ào… Hơn trăm đệ tử Chấp Pháp Đường sau phút chần chừ liền bắt đầu di chuyển, lại một lần nữa bao vây bọn người Tô Nhan.

- Ngươi cố chấp như vậy?

Hai đồng tử long lanh của Tô Nhan tóe lên một tia hào quang nguy hiểm.

Giải Hồng Trần cười khổ:

- Sư muội, ta biết mình không phải đối thủ của muội, nhưng nếu muội muốn qua được đây, hôm nay bước qua xác sư huynh đã!

Y như vậy là muốn xả thân, có ý đồ dùng dũng khí và sự bất chấp của mình để cảm động Tô Nhan.

Tô Nhan tức giận, ngực phập phồng không ngừng!

Nàng không sợ Chấp Pháp Đường, thực lực bản thân cao tới Chân Nguyên cảnh tam tầng, so với Giải Hồng Trần còn cao hơn ba tầng. Băng Tâm quyết một khi thi triển, không ai ở đây có thể ngăn cản.

Nhưng… Dương Khai và đám người Lý Vân Thiên nhất định sẽ không dễ dàng.

Suy cho cùng nàng chỉ có một mình, không thể nào bảo vệ tất cả mọi người dưới cánh của mình.

Tình hình trước mắt cầm cự được rồi. Tô Nhan không dám dẫn người xông ra ngoài, bọn người Chấp Pháp Đường cũng không chủ động tiến công, chỉ là bị bọn chúng chặn ở chỗ này mà thôi.

Ở đây, một đám tiểu bối náo loạn không thể can ngăn. Ở nơi khác, các trưởng bối Lăng Tiêu Các lại ầm ĩ nghiêng trời lệch đất.

Trong Trưởng Lão Điện, Đại trưởng lão Lăng Tiêu Các, Ngụy Tích Đồng, Nhị trưởng lão Tô Huyền Vũ, Tam trưởng lão Hà Bôi Thủy, Tứ trưởng lão Chu Phi, Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại, tất thảy đều có mặt.

Ngũ đại trưởng lão phân hai ra làm hai ngồi ngay ngắn. Một bên là Đại trưởng lão Ngụy Tích Đồng đứng đầu, Tứ trưởng lão Chu Phi và Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại ngồi bên dưới.

Còn bên kia là hai vị Nhị trưởng lão, Tô Huyền Vũ, Tam trưởng lão, Hà Bôi Thủy.

Đây chính là phái hệ trưởng lão hiện nay của Lăng Tiêu Các.

Ngụy Trang và Tô Mộc phát sinh chuyện so tài lúc nãy đang quỳ cạnh nhau ở trên đất, bẩm báo lại sự việc xảy ra ngày hôm nay theo thứ tự.

Tô Mộc nói trước, từng câu đều là thật. Mình bị Ngụy Trang chặn lại như thế nào, bị khiêu khích ra sao, đọ sức so tài, lại bị làm cho nhục nhã như thế nào, kể lại toàn bộ sự tình một cách rõ ràng, không mang một chút tình cảm cá nhân.

Năm vị trưởng lão nghe xong, cũng không nói gì, chỉ chờ Ngụy Trang nói lại lần nữa.

Nhưng sự tình theo mồm Ngụy Trang nói ra thì không giống lắm. Lúc mới bắt đầu thì không khác gì Tô Mộc, nhưng từ đoạn lúc Dương Khai xuất hiện, Ngụy Trang lại ra sức vu oan, lưỡi nở hoa sen, nước mắt nước mũi nói Dương Khai quá đáng như thế nào như thế nào, lại còn trong tay cầm vũ khí bí bảo sắc bén, phá hỏng Tú Vân Tỏa Tử giáp của y, lại có ý đồ giết người tại trận.

Giọng điệu chua xót, cứ khiến cho người thấy thương tâm, người nghe rơi lệ, phối hợp với ngôn ngữ cơ thể cường điệu hóa, càng phóng đại cảnh tượng lúc đó đến trên dưới một trăm lần trước mắt mọi người.

- Ngươi nói láo!

Tô Mộc nghe mà phẫn nộ, không nhịn được tức giận mắng một tiếng.

- Sự thật chính là như vậy!

Ngụy Trang ỷ Tô Mộc bị đánh ngất xỉu, căn bản không thấy được tình hình lúc đó, nên một mực khẳng định.

- Sự thật cái đầu ngươi! Nhà ngươi vô cớ sinh sự, bịa đặt! Nói dối cũng không biết đường.

- Đều câm miệng!

Đại trưởng lão vỗ mạnh xuống ghế, Tô Mộc mắng cháu mình ngay trước mặt, Đại trưởng lão sao có thể không tức giận? Nhưng mà tức giận thì tức giận, chuyện giữa các tiểu bối, lão lại không tiện ra tay dạy bảo.

- Hừ!

Nhị trưởng lão hừ lạnh một tiếng.

Đại trưởng lão nói:

- Sự tình đã hỏi xong, mấy vị thấy thế nào?

Tuy hỏi như vậy, nhưng mắt của lão lại cứ nhìn chằm chằm Nhị trưởng lão, Tô Huyền Vũ, tự nhiên là muốn hỏi ý lão.

Tô Huyền Vũ nói:

- Cái gì thấy thế nào? Việc này không phải rõ rồi sao? Thách thức so tài giữa các tiểu bối, để tự bọn chúng xử lí không phải được rồi sao, hà tất kinh động Trưởng Lão Hội?

Đại trưởng lão khẽ mỉm cười, Tứ trưởng lão Chu Phi luôn theo Đại trưởng lão như Thiên Lôi, sai đâu đánh đó nói:

- Lời này của Nhị sư huynh nói không đúng. Việc này ban đầu đúng là so tài tỷ thí giữa các tiểu bối. Nhưng từ sau khi cái tên Dương Khai kia xen vào, bản chất sự việc đã thay đổi.

- Thay đổi như thế nào? Trước mắt bao người, hắn cũng là quang minh chính đại khiêu chiến Ngụy Trang, cũng không có làm tổn hại tông môn quy củ. Thực lực bản thân Ngụy Trang không tốt, bị người ta đánh bại, còn trách được ai?

Tô Huyền Vũ tức giận tôn tử của mình bị người ta khinh dễ, ngữ khí của câu nói tự nhiên sẽ không quá khách khí.

Tứ trưởng lão mở miệng nói:

- Nếu hắn chỉ là thách thức so tài, đánh bại Ngụy Trang thật, cũng không có gì đáng trách! Nhưng sự thật không phải như vậy, mà là trong quá trình chiến đấu hắn lấy ra một vũ khí sắc bén, dùng vũ khí sắc bén này phá hỏng Tú Vân Tỏa Tử giáp của Ngụy Trang. Tông có quy định, so tài giữa các đệ tử, không được sử dụng vũ khí! Dương Khai kia rõ ràng là phá hỏng quy định này, đáng bị trừng phạt nghiêm khắc!

Tô Huyền Vũ cười lạnh một tiếng:

- Lão Tứ, Tông quy không phải quy định như vậy chứ? Đã nhiều năm Chưởng môn không xuất hiện, lẽ nào có người to gan lớn mật lấy tay che trời, tự tiện sửa đổi tông quy hay sao?

Lời này ý hữu sở chỉ, phe Đại trưởng lão không khỏi biến đổi sắc mặt. Ngụy Tích Đồng nói:

- Hả? Thế Nhị đệ nói xem, tông quy nói như thế nào?

Tô Huyền Vũ cười lạnh nói:

- Tông quy đã nói, so tài giữa các đệ tử, không được sử dụng vũ khí, cũng không được sử dụng bất kì đan dược, bí bảo gì để tăng cường tự thân! Đôi bên so tài, chỉ có thể sử dụng võ công và quyền cước của mình! Đại sư huynh, điều này, đệ nói không sai chứ?

Sắc mặt của Đại trưởng lão lạnh lùng nghiêm nghị, gật đầu nói:

- Nói không sai!

Chương 74: Mộng chưởng quầy tới (1)

- Thế thì đúng rồi!

Tô Huyền Vũ cười lạnh không ngừng,

- Cuộc so tài giữa Ngụy Trang và Tô Mộc, vì sao trên người nó lại mặc một bộ Phòng Ngự bí bảo? Thế có phải là phá hỏng quy củ tông môn hay không? Đáng bị xử lí thế nào đây?

Lão không nói xử lí Dương Khai thế nào, đem Ngụy Trang buộc cùng một chỗ trước, cũng làm cho Đại trưởng lão khẽ giật mình, không biết nên đáp lại thế nào.

- Nếu Ngụy Trang dựa vào bản lĩnh của chính mình đánh thắng Tô Mộc, cũng chỉ trách Tô Mộc học nghệ không tinh, bây giờ Ngụy Trang ỷ vào Phòng Ngự bí bảo làm nhục nhã cháu ta. Đại sư huynh, huynh xem đệ là bùn để nhào nặn hay sao?

Tô Huyền Vũ gầm lên một tiếng, một chưởng đập vỡ tay vịn của ghế mình thành từng mảnh.

Ngụy Tích Đồng không thể không hạ thấp tư thái nói:

- Nhị sư đệ bớt giận, bớt giận, Phòng Ngự bí bảo đó của Ngụy Trang, quả thực là của ta tặng cho nó. Nhưng ta cũng chỉ là muốn bảo vệ an nguy của nó thêm một chút, chưa từng nghĩ tiểu hài tử lại tự ti quá, ỷ vào bí bảo so tài với người ta. Chuyện này là Ngụy Trang không đúng.

Dứt lời, quát xuống phía dưới một tiếng:

- Ngụy Trang, còn không nhận sai với Tô Mộc sư đệ ngươi?

Ngụy Trang cũng khôn ngoan, nghe vậy lập tức ôm quyền nói với Tô Mộc:

- Tô sư đệ, lần này là Ngụy sư huynh không đúng, sư huynh đối với đệ không phải rồi, sư đệ đại nhân đại lượng. Tể tướng trong bụng không để chuyện vặt, mong đừng tính toán!

- Hừ!

Tô Mộc quay đầu, không đáp.

Nhưng lời cũng nói đến nước này rồi, Tô Huyền Vũ còn có thể làm thế nào đây?

Đại trưởng lão lại nói:

- Ngụy Trang có sai, nhưng tên Dương Khai kia phạm tội còn lớn hơn. Cầm trong tay thần binh lợi khí, suýt nữa sát hại Ngụy Trang, nếu không có đệ tử Chấp Pháp Đường ra tay kịp thời, e là bây giờ Ngụy Trang đã mất mạng rồi. Chuyện này có ảnh hưởng xấu, nhất định phải nghiêm trị Dương Khai, lấy đó để cảnh cáo!

Tứ trưởng lão Chu Phi và Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại liên tục gật đầu đồng ý.

Nhị trưởng lão cười lạnh nói:

- Tại sao chuyện Ngụy Trang phá hỏng tông quy chỉ xin lỗi là xong, ngược lại là Dương Khai thì phải trị nghiêm? Hay là bởi vì Ngụy Trang là tôn tử của Đại sư huynh, có thể hưởng thụ chút đặc quyền? Nếu thật như thế, vậy trước mặt các đệ tử Trưởng Lão Hội chúng ta còn uy tín gì để nói nữa?

Ngụy Tích Đồng nghiêm mặt nói:

- Nhị sư đệ nói vậy sai rồi. Tội Dương Khai phạm phải và lỗi của Ngụy Trang không thể đánh đồng làm một. Ngụy Trang mặc Phòng Ngự bí bảo chỉ là muốn bảo vệ thân mình, không hề gây hại cho người khác, còn thứ Dương Khai cầm lại là bí bảo giết người, là muốn giết người. Bên nào nặng bên nào nhẹ, Nhị sư đệ nên phân biệt rõ ràng!

Tô Huyền Vũ nói:

- Dám hỏi Đại sư huynh, ai đã nhìn thấy Dương Khai cầm bí bảo giết người? Nếu thật có món vũ khí này, vì sao Chấp Pháp Đường không tìm thấy trên người hắn? Lão Tứ, đệ tử Chấp Pháp Đường của đệ có báo cáo chuyện này không?

Chấp Pháp Đường là do Tứ trưởng lão Chu Phi cai quản, nghe thế lắc đầu nói:

- Tuy không có, nhưng lúc đó có bao nhiêu người ở đấy, đều tận mắt nhìn thấy Dương Khai cầm trên tay một thanh tiểu đao màu đỏ, chuyện này thì không phải là giả rồi. Nếu không phải là vũ khí uy lực cực lớn đó, Tú Vân Tỏa Tử giáp của Ngụy Trang cũng sẽ không bị hỏng.

Tô Huyền Vũ hừ lạnh một tiếng, nguyên khí trong cơ thể vừa chuyển, trên đầu ngón tay đột nhiên hiện ra một thanh tiểu trường kiếm. Thanh trường kiếm này do nguyên khí ngưng tụ thành, lấp lóe không ngừng, hiển nhiên uy lực cực lớn.

- Nếu nói như vậy, trên tay của ta có phải cũng đang cầm vũ khí?

Ánh mắt lạnh lùng của Tô Huyền Vũ nhìn ba người đối diện.

- Đây chỉ là vận dụng sự tinh diệu của nguyên khí, đâu thể coi là vũ khí được?

Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại chậm rãi lắc đầu.

- Ý của Nhị sư huynh là nói, tên Dương Khai chỉ có Khai Nguyên cảnh tam tầng kia đã có thể vận dụng nguyên khí đến trình độ này rồi?

Tứ trưởng lão Chu Phi cười như không cười, nhìn Tô Huyền Vũ.

Đây quả thực là chuyện nực cười, một người luyện võ, chỉ khi thực lực đến Chân Nguyên cảnh, nguyên khí trong cơ thể hóa thành chân nguyên, mới có thể có khả năng này. Mà Dương Khai, mới Khai Nguyên cảnh tam tầng, còn cách Chân Nguyên cảnh mười vạn tám nghìn dặm, làm sao có bản lĩnh này?

- Ta không nói nguyên khí của hắn đã luyện đến trình độ này, chẳng lẽ mấy vị sư huynh đệ đã quên còn có võ công nữa sao?

Tô Huyền Vũ hừ một tiếng.

- Không thể nào, cho dù hắn dùng loại võ công kì lạ gì, người luyện võ mới Khai Nguyên cảnh tam tầng, cũng tuyệt không thể phá hủy được phòng ngự của Tú Vân Tỏa Tử giáp.

Ngụy Tích Đồng liên tục lắc đầu.

- Trên đời không có chuyện gì không thể, chỉ có thể nói mấy vị sư huynh đệ ở lâu trong Lăng Tiêu Các, say sưa tranh quyền đoạt lợi, tư duy cố chấp quá, sớm đã không theo kịp thời đại rồi!

Lời này nói có chút khó nghe, sắc mặt Ngụy Tích Đồng lập tức trầm xuống:

- Nhị sư đệ, ngươi không phải là đang dốc sức che chở cho tên Dương Khai kia?

- Nếu đúng thì sao?

Tô Huyền Vũ bỗng nhiên đứng dậy,

- Việc lần này, nói đơn giản hơn, chính là so tài giữa các tiểu bối, các người không cần làm to chuyện nữa. Được, ta sẽ thỏa mãn sự quấy nhiễu của các ngươi. Hoặc là trị tội cả Dương Khai và Ngụy Trang, bọn chúng đã phá hỏng quy củ của tông môn, một tên cũng không tha. Hoặc là, việc này cứ như vậy đi.

- Không được!

Ngụy Tích Đồng một mực từ chối,

- Nếu như lời đệ nói, Dương Khai dùng võ công mới có thể phá hỏng phòng ngự của Tú Vân Tỏa Tử giáp, nhưng tên này tuổi còn trẻ đã làm chuyện thủ đoạn máu tanh tàn nhẫn, sau này tu luyện thành công, tất sẽ rơi vào tà đạo. Lăng Tiêu Các ta không thể tha cho tên này!

- Hắn còn chưa qua Khai Nguyên cảnh, huynh làm sao biết sau này hắn sẽ đi vào con đường tà đạo? Chẳng lẽ Đại sư huynh có tài tiên tri hay sao!

- Nhị sư huynh…

Tứ trưởng lão Chu Phi đang muốn mở miệng nói, lại bị Tô Huyền Vũ quát ngang, chỉ vào mũi lão mắng:

- Lão tứ, Chưởng môn trước khi bế quan, chỉ định ngươi tới cai quản Chấp Pháp Đường, ngươi xem xem Chấp Pháp Đường đã làm được những chuyện gì? Công bằng công chính ở đâu hả? Nếu Chấp Pháp Đường chỉ biết đối đầu chèn ép, giúp người tranh quyền đoạt thế, vậy giữ nó lại làm gì? Ngày mai ta sẽ báo cáo Chưởng môn, để người đóng cửa Chấp Pháp Đường! Thật là, thứ gì đâu không!

Tứ trưởng lão bị mắng một trận té tát, lại không thể phản bác, trong lòng khỏi phải nói, vô cùng ủy khuất.

- Nhị sư đệ, nếu ta khăng khăng trục xuất Dương Khai khỏi Lăng Tiêu Các thì sao?

Ngụy Tích Đồng lạnh lùng hỏi.

- Huynh dám!

Tô Huyền Vũ không hề nhượng bộ.

- Được, vậy chúng ta theo quy củ lúc trước Chưởng muôn định ra, giơ tay biểu quyết. Trưởng Lão Hội một khi thông qua, nghĩ Nhị sư đệ cũng không thể có ý kiến khác chứ?

Chương 75: Mộng chưởng quầy tới (2)

- Ha ha, giơ tay biểu quyết?

Tô Huyền Vũ cười lớn một hồi,

- Đại sư huynh, huynh cho Tô Huyền Vũ đệ là người ngốc hay sao? Giơ tay biểu quyết, còn cần biểu quyết sao?

- Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Hay là quy củ Chưởng môn định ra ngươi cũng không xem ra gì.

Ngụy Tích Đồng cũng nổi giận quát lại.

Không khí trong Trưỡng Lão Điện vô cùng căng thẳng, nhìn như sắp đánh nhau tới nơi.

- Xin bớt giận, tất cả bớt giận, đến uống chén nước, uống chén nước, mọi người đều bình tĩnh một chút đi.

Tam trưởng lão nãy giờ chưa hề mở miệng khuyên nhủ.

Tam trưởng lão tâm tính ôn hòa, tuy rằng đứng về phía Nhị trưởng lão, nhưng không hề tham dự tranh đấu gì. Hơn nữa tên của lão cũng giống như câu cửa miệng của lão, Hà Bôi Thủy, đọc cũng như uống chén nước!

Một khi giữa các trưởng lão có xung đột, lão đều khuyên giải như vậy, chỉ có điều hiệu quả quá thấp.

- Không uống!

Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão tức giận, cùng lúc gầm lên, đôi bên căm tức lẫn nhau, không ai chịu ai.

Tam trưởng lão bất đắc dĩ, đành uống nước một mình.

Đang lúc các trưởng lão cãi nhau, ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm của một người:

- Đệ tử có chuyện quan trọng bẩm báo các vị trưởng lão!

Tứ trưởng lão chau mày, vội vàng nói:

- Cho vào!

Lúc Trưởng Lão Hội đang thương nghị, thường là đệ tử không dám làm phiền. Lúc này có người đến, đích thị là trong tông môn xảy ra đại sự gì.

Các vị trưởng lão đều hiểu tình hình, tự nhiên tạm dừng tranh cãi.

Sau khi đệ tử kia vào, Tứ trưởng lão Chu Phi hỏi:

- Chuyện gì?

- Bẩm trưởng lão, có người xông vào sâm ngục của Chấp Pháp Đường, cứu tên Dương Khai gây rối và đám người Lý Vân Thiên ra. Lúc này đang giằng co với Giải Hồng Trần sư huynh ở cửa ngục.

- Cái gì?

Tứ trưởng lão đứng phắt dậy, mấy vị trưởng lão khác thì lộ vẻ mặt kinh hãi.

- Người nào to gan lớn mật như vậy, lại dám xông vào trong sâm ngục cứu người?

Đệ tử Lăng Tiêu Các kia không dám trả lời, chỉ giương mắt sợ hãi nhìn qua Tô Huyền Vũ.

Tô Huyền Vũ trong lòng hồi hộp, mơ hồ có chút dự cảm không lành.

Tất cả hành động này đều bị Đại trưởng lão nhìn thấy, ít nhiều cũng đã có suy đoán, lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh ra lệnh:

- Ngươi nói.

- Là… là Tô Nhan, Tô sư tỷ!

Lời vừa thốt ra, vẻ cười trên gương mặt Đại trưởng lão lập tức trở nên thâm ý sâu xa, ngay cả Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão cũng nhìn qua Tô Huyền Vũ với vẻ kỳ quái, còn Tam trưởng lão vẫn uống nước.

Tô Huyền Vũ thần sắc biến đổi không ngừng, tức giận nghiến răng nghiến lợi, quát:

- Ngươi có nhìn rõ không hả? Kẻ xông vào trong sâm ngục có thật là Tô Nhan?

Đệ tử Chấp Pháp Đường kia bị dọa đến phát run, vội vàng nói:

- Đê tử nhìn rõ ràng. Đệ tử có biết đại danh của Tô Nhan sư tỷ, nếu Nhị trưởng lão không tin, có thể đích thân đến đó xem xét!

- Không cần.

Tô Huyền Vũ khoát tay, nhắm mắt như đi vào cõi tiên, lát sau, thật sự cảm thấy được cảm giác lạnh lẽo như băng từ phía sâm ngục. Cảm giác lạnh lẽo này trong các đệ tử Lăng Tiêu Các, ngoại trừ Tô Nhan, không ai khác có thể có được.

Nha đầu thật không biết nặng nhẹ, to gan lớn mật!

- Nhị sư đệ, việc này đệ thấy thế nào?

Đại trưởng lão tươi cười, mím môi nhấp nước trà, đợi Tô Huyền Vũ bình tĩnh lại, lúc này mới làm ra vẻ dù bận tối mắt vẫn ung dung hỏi han.

Lúc này, Đại trưởng lão tính toán trong đầu.

Nếu nói vừa nãy hai bên không ai chịu ai, thì bây giờ đã có một sự thay đổi.

Sâm ngục là nơi nào! Đó là nơi trọng địa giam giữ các đệ tử Lăng Tiêu Các phạm tội! Mặc kệ Dương Khai có tội hay không, chỉ cần hắn bị giam bên trong, trước khi chuyện này được quyết định, hắn phải chờ ở trong đó.

Bây giờ thì hay rồi, Tô Nhan xông vào cứu người. Dũng khí nhất thời, lại phạm phải quy củ của Lăng Tiêu Các, đây là tội lớn!

Nếu xử lí không tốt, thì ngay cả Tô Nhan cũng phải chịu phạt!

Ngụy Tích Đồng biết Tô Huyền Vũ nhất định sẽ không để cho Tô Nhan bị liên lụy, đã thế, thì lão phải nhượng bộ, mà cái nhượng bộ kia, tự nhiên chính là tên đệ tử Dương Khai đó!

Lại nói, năm vị trưởng lão không ai biết Dương Khai. Sở dĩ hôm nay nói về hắn, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là mượn đề tài để nói chuyện của mình, tranh quyền chủ đạo trong Lăng Tiêu Các.

Mà hiện tại, Đại trưởng lão cảm thấy mình có thể thắng rồi.

Chuyện này sau khi truyền ra ngoài, các đệ tử tự nhiên sẽ cho rằng phe Đại trưởng lão này mới có thể chi phối quyết sách và hướng đi của Lăng Tiêu Các, như thế là có thể đạt được mục đích.

Tô Huyền Vũ sắc mặt tái mét, thần sắc tranh loạn rất lâu mới tức giận mở miệng nói:

- Đại sư huynh muốn làm thế nào thì cứ làm như thế được rồi!

Tô Nhan đã trở thành cánh tay ngăn cản, Tô Huyền Vũ nào còn tâm tư tiếp tục tranh cãi với bọn họ? Để bảo vệ Tô Nhan không bị trừng phạt, cũng chỉ có thể hy sinh Dương Khai.

Núi xanh còn đó, không sợ không có củi đun, ngày sau sẽ có cơ hội lấy lại danh dự!

- Lão quỷ!

Tô Mộc vừa nghe thấy thế, lập tức trừng mắt, không thể tin mà nhìn Tô Huyền Vũ.

- Ngươi gọi ta là gì?

Tô Huyền Vũ sớm bị hai tỷ đệ này làm cho giận điên rồi.

- Ông nội! Người không thể như vậy!

Tô Mộc vội vàng sửa lại.

- Chuyện này không đến phần ngươi nói!

Tô Huyền Vũ hung tợn trừng mắt nhìn y.

- Dương sư huynh có ơn cứu mạng con, người không thể không quan tâm tới huynh ấy, nếu người mặc kệ huynh ấy, đó chính là vong ân phụ nghĩa!

- Ngươi câm miệng!

Tô Huyền Vũ bị nói mặt đỏ bừng, trong lòng tuy trăm lần không muốn, nhưng hiện tại người ta là dao thớt, mình là thịt cá, còn có thể làm gì được chứ?

Để Tô Mộc khỏi lải nhải, Tô Huyền Vũ một chưởng Cách Không Chỉ Kính đánh ra, Tô Mộc lập tức giống như khúc tượng ở đó, miệng không thể nói, người không thể động, chỉ có thể nhìn, nghe.

- Về sẽ chỉnh đốn ngươi.

Tô Huyền Vũ thở ra khí nóng.

- Ha ha!

Đại trưởng lão hài lòng mỉm cười,

- Nếu Nhị sư đệ không có ý kiến khác, vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi.

Nói xong, nhìn đệ tử bên dưới nói:

- Truyền lệnh xuống, đệ tử thí luyện Dương Khai liên tiếp xúc phạm tông quy, thủ đoạn máu tanh tàn nhẫn, lệnh Chấp Pháp Đường bắt hắn giải về sâm ngục, đợi sau khi Trưởng Lão Hội thương nghị sẽ xử trí tiếp. Về phần Tô Nhan… niệm tình trẻ người non dạ, lại vi phạm lần đầu, không tính toán nữa. Ý của các vị sư đệ thế nào?

Các vị trưởng lão khác nào có ý kiến gì?

- Đi đi!

Đại trưởng lão vung tay, một tấm lệnh bài tung ra, rơi đúng vào tay của đệ tử kia.

Trưởng Lão Lệnh, thấy lệnh bài như thấy người! Có tấm lệnh bài này, Tô Nhan cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

- Vâng!

Đệ tử Chấp Pháp Đường kia tuân lệnh, nhanh chóng rời khỏi.

Lát sau, cửa lớn đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm cấp bách mà ngắn ngủi, ngay sau đó tiếng người ngã xuống đất truyền đến. Mấy vị trưởng lão biến sắc, đang muốn đứng dậy đi kiểm tra thì bên ngoài lại truyền đến thanh âm của một người.

- Mấy vị trưởng lão uy phong thật lớn.

Thanh âm vừa vang lên, một lão nhân tóc trắng từ từ đi vào, trên tay lão xách theo tên đệ tử Chấp Pháp Đường vừa mới đi ra, tuy nhiên bây giờ y bị đánh ngất xỉu rồi, ngay cả Trưởng Lão Lệnh cũng bị lão giả này cướp trong tay.

Lão giả đi đến trước mặt Tô Mộc và Ngụy Trang đang quỳ trên mặt đất, tùy ý co chân đá một cước, đạp Ngụy Trang sang một bên:

- Đi đi đi, đừng cản đường!

Ngụy Trang bay ra, một tiếng kêu thảm.

Ngũ đại trưởng lão trong Trưởng Lão Điện thần sắc ngưng trọng, Ngụy Tích Đồng nheo mắt nhìn người đến nói:

- Mộng chưởng quầy?

Người tới chính là Mộng Vô Nhai của Cống Hiến Đường!

Nói đến người này, năm vị trưởng lão đều lấy làm khó hiểu.

Mười mấy năm trước, lão đột nhiên đến Lăng Tiêu Các, cũng không biết có quan hệ gì với Chưởng môn, cứ như vậy vào trong Các, trông coi Cống Hiến Đường. Mấy vị trưởng lão cũng nhiều lần hỏi thăm Chưởng môn tin tức người này, nhưng lần nào Chưởng môn cũng nói không rõ ràng, làm bọn họ không hiểu ra sao cả.

Nhưng, năm vị trưởng lão đều biết rằng người này là một cao thủ! Hơn nữa tuyệt đối không hề thua kém mình.

May mà người này không có mục đích gì, chỉ là cả ngày ở Cống Hiến Đường tiêu hao thời gian, an phận thủ thường, lúc này mấy vị trưởng lão mới không chú ý tới lão nữa.

Lại không ngờ hôm nay lão lại không mời mà đến, chạy tới Trưởng Lão Điện.

Ngụy Tích Đồng mơ hồ có một loại ảo giác, đó chính là lúc đối diện với Mộng chưởng quỹ, áp lực còn lớn là đối mặt với Chưởng môn của mình! Chính vì nguyên nhân này mà Ngụy Tích Đồng mới không dám đón tiếp Mộng chưởng quầy không chu đáo.

Mỉm cười, Ngụy Tích Đồng mở miệng nói:

- Không biết Mộng chưởng quầy đến Trưởng Lão Điện là có chuyện gì?

Mộng Vô Nhai không đáp lời, chỉ cười dài nhìn Tô Huyền Vũ. Lão bị nhìn chăm chú thì không hiểu ra sao cả, nghĩ thầm trên mặt mình đâu có mọc hoa, nhìn mình làm gì.

- Ngươi tưởng quyết định của mình là đúng sao?

Mộng Vô Nhai đột nhiên mở miệng hỏi.

- Cái gì?

Tô Huyền Vũ sửng sốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau