VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 686 - Chương 690

Chương 688: Phi vũ

Thiên Tiêu tông lấy một thành đá lớn làm trung tâm, là một trong những thế lức lớn bốn phía xung quanh.

Nói là 4 thế lực lớn, nhưng thật ra ba tông môn khác hoàn toàn không thể sánh được với Thiêu Tiêu tông. Bất kể là nội tình hay là cường giả, Thiên Tiêu tông đều hoàn toàn dẫn đầu.

Cổ Nguyệt Động Thiên, Sinh Môn, Lôi Quang thần giáo, bất kể phái nào cũng đều chưa có cường giả cảnh giới Nhập Thánh trấn thủ. Nhưng nghe đồn ở Thiên Tiêu tông đã có hai ba vị cường giả Nhập Thánh rồi.

Mà bên dưới cảnh giới Nhập Thánh còn có ba vị Siêu Phàm cảnh tam tầng đỉnh phong nổi danh người người biết đến.

Bốn người này đều là những người có thủ đoạn mạnh mẽ, Thương Viêm cũng là một trong số đó.

Nhưng trong mắt thế nhân thì Thiên Tiêu tông là cùng ngồi cùng ăn với ba thế lực khác, cũng vì thế mà đệ tử cũng không phải nhiều lắm, không sánh được với số đệ tử của Lôi Quang.

Dương Khai được Thương Viêm mang theo bay thẳng đi, không ngừng hỏi thăm tình hình của Thiên Tiêu tông.

Xem bộ dạng Thương Viêm khá trầm mặc ít lời, giữ chữ tín vững vàng, nhưng Dương Khai hỏi câu nào y vẫn kiên nhẫn giải đáp câu đấy.

Đồng thời, y cũng đang quan sát Dương Khai.

Thương Viêm cũng mê man không biết sao tổ sư lại phái y đi tìm thiếu niên này.

Nửa ngày sau, mắt thầy sắp tiếp cận Thiên Tiêu tông, Thương Viêm bỗng nhiên dừng lại, sắc mặt hồ nghi mà nhìn về tiền phương, khẽ di một tiếng, dường như không có phát hiện gì.

Rất nhanh, Dương Khai cũng đã nhận ra một cỗ khí tức dũng mãnh đang tiếp cận, cỗ khí tức này dao động mạnh, cũng không hề thấp hơn Thương Viêm, nhưng mang lại cảm giác áp bách bất đồng với Thương Viêm. Khí tức của người tới khá miên nhu, giống như Trường Giang với Hoàng Hà liên miên chảy không ngừng.

Dương Khai không khỏi lộ ra vẻ mặt tò mò, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Một lát sau, một đạo lam quang từ xa nhanh chóng tiếp cận tới, dừng lại trước mặt Thương Viêm. Lam quang tiêu tán, một mỹ phụ ăn mặc vô cùng hào sảng hiện lên trước mặt Thương Viêm.

Mỹ phụ kia có làn da tuyết trắng, đôi mắt tràn ngập nước, dường như ẩn chứa sự quyến rũ vô cùng, bên khóe miệng có một nốt ruồi to bằng hạt gạo càng làm thêm phần động lòng người.

Mỹ phụ mặt mang vẻ cười, quần áo bại lộ, lộ ra gần như nửa bầu ngực sữa trắng ngần, còn có khe sâu làm mê hồn người, hạ thân mặc một tà váy xẻ, một bên đùi thon dài trắng muốt lộ ra, thiếu chút nữa thì phần hông cũng lộ, loáng thoáng có thể thấy được phần giữa hai chân mông lung tuyệt vời…

Dương Khai trợn mắt há hốc mồm, không kìm nổi nhìn thêm mấy lần nữa.

Mỹ phụ cũng chẳng kiêng dè gì, cũng không có biểu hiện xấu hổ gì, ngược lại cười dài đánh giá Dương Khai, trên dung nhan diễm lệ lộ ra thần sắc hứng thú.

Thương Viêm nhướn mày:

- Phi Vũ, sao thế nào ngươi lại đi ra, tổ sư không phải cấm ngươi nửa năm mới kết thúc sao, ngươi cũng đừng nói cho ta biết ngươi lén chạy tới đây chứ?

- Người ta cũng không lén chạy tới đâu.

Phi Vũ bíu môi, khẽ cắn răng, cũng không thấy nàng có thêm động tác gì. đột nhiên trước mặt Dương Khai, vươn ra một bàn tay, nâng cằm Dương Khai lên:

- Vị tiểu ca này, ngươi ở đâu đấy, sao nhìn quen mặt như thế?

Dương Khai không khỏi toàn thân nổi da gà.

Thương Viêm liền tranh thủ kéo Dương Khai ra đằng sau, như gà mái che chở cho đàn con vậy. y đứng giữa Phi Vũ với Dương Khai, cau mày nói:

- Đừng có càn quấy, đây là người tổ sư muốn tìm.

- Người tổ sư muốn tìm?

Phi Vũ nghe thấy thế, đôi mắt nổi lên hào quang khác thường:

- Tổ sư tìm hắn làm gì chứ?

- Ta cũng không rõ ràng.

Thương Viêm lắc đầu:

- Nhưng hắn cũng không phải là đồ chơi của ngươi.

- Biết rồi.

Phi Vũ không kiên nhẫn bĩu môi,

- Nói chuyện của ngươi đi, ngươi không thành thật ở trong tông môn, chạy đến đây làm gì?

- Tổ sư bảo ta đi ra mà,

Phi Vũ cười hì hì:

- Nếu như không có mệnh lệnh của lão nhân gia, ta làm sao dám tùy tiện ra ngoài chứ?

Dừng một chút, mắt đẹp liền dịu dàng nói:

- Ừm, tổ sư để cho ta lấy công chuộc tội, nói là nếu lần này ta có thể giải quyết được chuyện này liền miễn lệnh cấm nửa năm kia của ta.

- Phái ngươi đi giải quyết chuyện gì?

Thương Viêm tò mò hỏi, lời vừa nói ra, lại tự tát một cái lên mặt mình, giơ tay nói:

- coi như ta không có hỏi, ta về tông môn trước, ngươi cứ tự nhiên/

- Ngươi đừng có đi chứ!

Phi Vũ kéo lại cánh tay Thương Viêm, yểu điệu nói:

- Ngươi đã hỏi, ta đương nhiên là muốn nói cho ngươi.

Nói như thế, cũng không dám làm Thương Viêm mất vui liền mới giải thích.

Bên ngoài trăm dặm Thiên Tiêu tông, dường như có đệ tử phát hiện ra một sơn động trong khi tu luyện, bên trong có chút cấm chế, linh khí mười phần, hẳn là phúc địa còn sót lại của vị cao nhân nào đó từ rất nhiều năm trước. Đệ tử đó không thể bài trừ cấm chế đó liền quay lại tông môn gọi đám sư huynh đệ mở ra phúc địa đó. Vốn chúng định tìm kiếm chút cơ duyên, không ngờ bên trong phúc địa đó lại có một cạm bẫy bí mật, nhất thời trở tay không kịp, trúng độc thủ.

Tất cả người đi vào trong đó đều trúng một loại cổ dị trùng phệ hồn. Tin tức truyền lại Thiên Tiêu tông, tổ sư sai Phi Vũ đi xử lý việc này.

- Phệ hồn chi trùng?

Sắc mặt Thương Viêm cũng là đại biến:

- Loại thượng cổ dị trùng này không phải tuyệt diệt rồi sao?

- Ai mà biết được.Phi Vũ nhún vai,

- Cũng không biết tên đê tiện khốn kiếp nào dám để lại phúc địa này ở gần Thiên Tiêu tông của chúng ta. Nếu tìm được thi cốt của hắn, ta nhất định phải hủy sạch.

- Tổ sư phái ngươi đi, ngươi định chuẩn bị sao? Vật kia không phải là người bình thường có thể đối phó được, làm không tốt ngươi cũng sẽ bị chôn vui bên trong đó.

- Đúng thế mà.

Phi Vũ vẻ mặt ủy khuất đáng thương:

- Cho nê, Thương Viêm ngươi giúp ta đi.

- Ta làm sao giúp ngươi? Ta cũng không có biện pháp đối phó loại thượng cổ dị trùng đó.

- Ngươi là tu luyện hỏa hệ công pháp mà, không đốt cháy được chúng nó sao?

- Chân nguyên chi hỏa, ngươi cảm thấy có thể đốt cháy chúng sao? Suy nghĩ của ngươi thật lạ/

Thương Viêm hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên nhìn Dương Khai một cái, vẻ mặt dường như nghĩ tới điều gì.

- Nhưng trừ ngươi ra, không có ai giúp dc ta nữa. Hai tên khốn Lực Hoàn cùng Phi Tiễn kia ta đều kéo rồi, bọn chúng đều tránh ta, thật đáng ghê tởm.

Phi Vũ nghiến răng nghiến lợi nói.

- Ta cũng có thể trốn ngươi mà.

Thương Viêm cảm thấy đau đầu, sớm biết thế thì đã không lắm mồm hỏi rồi. Sống chung với nữ nhân này nhiều năm như thế, Thương Viêm vẫn là không kìm nổi bị bề ngoài của nàng ta lừa, thường xuyên rơi vào trong bẫy của nàng.

- Hiện tại đã muộn.

Phi Vũ u lãnh nhìn Thương Viêm:

- Hoặc là ngươi muốn giúp cũng phải giúp, không muốn giúp cũng phải giúp!

Thương Viêm bất đắc dĩ thở dài:

- Lần này không đi, ta cũng phải mau chóng mang tiểu tử này về gặp tổ sư.

- Dù sao ngươi cũng đã trì hoãn hai tháng, cũng không cần quan tâm tới chút thời gian như thế. Đi cùng ta một lần đi, nếu thật không được, ta cũng không miễn cưỡng ngươi,

Phi Vũ liền khuyên giải.

Thương Viêm chau mày, nhìn như đang cân nhắc, Phi Vũ thấy y bắt đầu bị dụ, vội vàng rèn sắt khi còn nóng, càng không ngừng khuyên bảo.

Thật lâu sau, Thương Viêm mới gật đầu:

- Được rồi, lần này ta sẽ giúp ngươi một phen, nhưng… thành công hay không ta cũng không thể cam đoan được.

Phi Vũ vui mừng, liên miệng nói:

- Chỉ biết ngươi tốt nhất, hai tên khốn Lực Hoàn cùng Phi Tiễn kia, lần sau cho bọn hắn chết luôn.

- Nhưng mà ta cũng có yêu cầu.

- Yêu cầu gì?

Thương Viêm ho nhẹ một tiếng:

- Ta nhớ năm mươi năm trước, ngươi có chế tạo một đám Hồng Hoa Nhưỡng?
Khuôn mặt Phi Vũ biến đổi, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Chuyện năm mươi năm trước mà ngươi cũng nhớ rõ?

- Ta lúc nào cũng nhớ thương thứ tốt.

Thương Viêm khẽ gật đầu, đương nhiên nói:

- Ừm, nếu như thành, cho ta phân nửa.

- Không được, kia Hồng Hoa Nhưỡng là ta chạy khắp bắc giang, thật vất vả mới thu thập được một ngàn loại linh hoa mà làm ra, bản thân ta cũng còn chưa uống ngụm nào đâu. Ngươi vừa há miệng đòi một nửa, đúng là còn đáng giận hơn cả Lực Hoàn với Phi Tiễn! Nếu như thế, ta tình nguyện không cần ngươi hỗ trợ!

Dương Khai ngạc nhiên nhìn mỹ phụ này, mơ hồ cảm thấy cái gọi là Hồng Hoa Nhưỡng kia còn quý hơn cả tính mạng của nàng nữa.

- Ngươi chế tạo hai mươi phần mà, chia cho ta một nửa, còn mươi phần

- Nhiều lắm là cho ngươi một vò, hơn nữa thì cũng đừng nghĩ nữa!

- Tám vò!

- Một vò!

- Năm vò!



một hồi cò kè mặc cả, Thương Viêm cuối cùng chỉ có thể hừ hừ mũi:

- Một vò thì một vò.

- Thế cũng phải xem ngươi có bản lãnh đó hay không!

Phi Vũ khinh thường bĩu môi:

- Nếu như ngươi không giúp được gì, một ngụm ta cũng không cho ngươi uống.

Nói xong, trừng mắt nhìn Dương Khai một cái:

- Tiểu tử thối, cười cái gì, cười đã chưa hả?

- Không có, nhưng mà cũng khá thú vị đấy.

Dương Khai nhún nhún vai, nhìn hai vị Siêu Phàm cảnh tam tầng không ngừng cãi vã, cảm nhận hữu tình giữa bọn họ, quả thật làm cho lòng người ấm áp.

Dương Khai dường như thật lâu chưa thể nghiệm cảm giác như thế, tự khi đi vào Thòng Huyền Đại lục xong vẫn là cô đơn.

- Đi thôi, phúc địa kia ở hướng nào?

Điều kiện được thống nhất, Thương Viêm cũng không muốn lãng phí thời gian.

- Đi theo ta,

Phi Vũ vừa nói xong, liền đi trước dẫn đường.

Mỹ phụ phi động, mông tròn cùng vòng eo đong đưa, mái tóc đen đung đưa theo gió, lộ ra cần cổ trắng nõn, tinh mỹ như đồ sứ.

- Đừng có nhìn nàng ta, cẩn thận nàng ta móc hai tròng mắt ngươi ra,

Thương Viêm nhỏ giọng nhắc nhỏ bên tai Dương Khai.

- Không đến mức đó chứ?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Lần trước Sinh Môn có một trưởng lão cũng là vì nhìn nàng ta mấy lần, bị nàng ta…

Thương Viêm nói xong, dùng tay minh họa thủ thế, bổ từ trên xuống, sát qua hạ thân của Dương Khai.

Dương Khai mặt tối sầm.

- Đây là lí do tại sao tổ sư phải cấm nàng ta.

Thương Viêm chính sắc gật đầu:

- Ừm, tuy nhiên đừng nhìn nàng ta ăn mặc quyến rũ thế, kỳ thật nàng ta vẫn là xử…

Lời còn chưa nói hết, liền nghênh diện một đôi bàn tay trắng như phấn, Thương Viêm vội vàng không kịp chuẩn bị, bị đánh bay hơn trăm trượng.

Phi Vũ lăng lăng trên không, trên mặt một mảnh băng hàn ý, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thương Viêm bị đánh bay, dịu dàng quát nói:

- Ngươi thật cho rằng ta là kẻ điếc sao?

Dương Khai không khỏi nuốt nước miếng, âm thầm lo lắng cho Thương Viêm.

- Tiểu huynh đệ, lại đây, tỷ tỷ mang ngươi đi.

Phi Vũ bỗng nhiên lại mang vẻ mặt tươi cười, vẫy vẫy tay với Dương Khai, cũng không đợi hắn trả lời, liền dùng chân nguyên bọc lấy hắn, sóng vai bay đi trước.

Ngửi lấy mùi thơm cơ thể của mỹ phụ, Dương Khai có chút mất tự nhiên, vẻ mặt lại nghiêm trang, nhìn không chớp mắt.

- Đừng có nghe tên khốn đó nói vừa, hắn đang phỉ báng ta.

Phi Vũ nhẹ nói, thổ khí như lan, đi vào lòng người,

- Nhìn thêm chút cũng không sao, tỷ tỷ sẽ không hạ độc thủ với ngươi, ta vốn ôn nhu mà

Chương 689: Phệ hồn chi trùng

Trên một toàn nghìn trượng cô phong, Thương Viêm, Phi Vũ cùng Dương Khai đang đứng ở sườn núi, cẩm thận dò xét một khoảng thời gian, hai vị Siêu Phàm cường giả cùng tập trung vào một khối phạm vi.

Dương Khai cũng mơ hồ nhận thấy được khối địa phương này có năng lượng tinh tế tràn ra.

Nhưng đưa mắt nhìn lại, cả khu vực cũng chẳng khác gì bốn phía xung quanh, chỉ là một khối đất bình thường mà thôi.

- Hắn là dùng thủ thuật che mắt, thủ đoạn cũng không tồi, khó trách nhiều năm như thế mà không ai phát hiện huyền cơ ở đây.

Thương Viêm lộ vẻ kinh ngạc, đánh giá khắp nơi.

- Chỉ sợ là thời gian quá dài, mới bị đệ tử trong tông môn vô tình thấy được ảo diệu.

Phi Vũ cũng tỏ vẻ đồng ý:

- Đừng lãng phí thời gian, động thủ đi.

Thương Viêm đưa chân, đập mạnh trên đấy, liền thấy một cỗ khí tức nóng rực truyền ra, Dương Khai thấy cả vùng đất sáng lên đám phù văn kỳ dị.

Phù văn này giống như nòng nọc du động trên mặt đát, giãy giụa. Một đoạn thời gian bỗng nhiên toàn bộ bốc cháy, hóa thành tro tàn.

Thương Viêm tu luyện là công pháp hỏa hệ, y đích thực là chân nguyên chi hỏa vô cùng tinh thuần. với thực lực Siêu Phàm cảnh tam tầng, phá giải thuật che mắt từ không biết bao nhiêu năm về trước.

Trên mặt đất quỷ dị xuất hiện một cửa động đen nhanh, cũng chỉ đủ một người đi vào.

Phi Vũ không nói hai lời, trực tiếp nhảy đi vào, nhanh chóng liền không thấy bóng dáng,

Thương Viêm khua tay:

- Vào đi.

- Ta cũng đi vào sao

Dương Khai ngạc nhiên, hắn còn cho rằng mình sẽ chờ ở bên ngoài. Dù sao Thiêu Tiêu tông mười mấy đệ tử chết thảm bên trong, khẳng định là trong đó nguy cơ trùng trùng, mình đột nhiên đi vào chi sợ làm liên lụy hai vị cường giả này.

- Đương nhiên là vào.

Thương Viêm cười hơi lạ,

- Chuyện này chỉ sợ là phải dựa vào ngươi.

- Dựa vào ta?

Dương Khai càng ngạc nhiên hơn,

- Tiền bối, ngươi đang đùa hả?

- Không đùa, nếu chỉ một mình ta thì ta cũng không đáp ứng yêu cầu của Phi Vũ đâu. Nhưng có ngươi thì lại khác. Vào trong đó ngươi sẽ biết.

Thương Viêm nói như thế, trực tiếp liền đẩy Dương Khai vào trong.

Dương Khai bất đắc dĩ, chỉ có thể lặng lẽ ngưng tụ chân nguyên, tụ tập tinh thần, đề phòng bất trắc.

Cửa động này có vẻ như rất sâu. Dương Khai đi thẳng xuống khoảng thời giang một nén nhang mới dẫm lên mặt đất, đứng vững gót chân, đi về ben cạnh, Thương Viêm cũng nhanh chóng đi xuống.

- Chậm thế!

Phi Vũ có chút bất mãn nói.

Thương Viêm không nói một lời, một đoàn hỏa cầu bỗng nhiên sáng ngời nổi lên bên cạnh hắn, chiếu sáng bốn phía.

Đúng là phúc địa không thể nghi ngờ, cũng không biết là động phủ của vị tiền bối nào!

Cảm thụ năng lượng của nơi này, hai mắt Thương Viêm tỏa sáng,

Phi Vũ cũng có chút phấn chấn,

- Nếu là phúc địa, thế khẳng định là có bảo bối.

- Rất có thể!

Thương Viêm gật đầu,

- Đi thôi.

Nói xong liền dẫn đường đi, Phi Vũ cùng Dương Khai gắt gao đi theo bước chân y, vô cùng cảnh giác.

Đi tới trước, Phi Vũ bỗng nhiên ghé sát vào Dương Khai, nhẹ nhàng thổi khí vào lỗ tai hắn, nhỏ giọng nói:

- Đừng dùng thần thức, nơi này có Phệ hồn chi trùng, thích nhất là năng lượng thần thức. Một khi bị chúng nó bám lên, vậy thì xong đời rồi. Mười mấy tên đệ tử kia chính là vì thế mới gặp bất hạnh.

Dương Khai biến sắc, liền vội vàng gật đầu, bỗng nhiên lại nghi ngờ hỏi:

- Nếu bọn họ tao bất hạnh, các ngươi làm sao lại nhận được tin chứ? Là bọn họ truyền lại à?

- Không phải.

Phi Vũ lắc đầu,

- Là tổ sư nói, tổ sư của chúng ta bản lĩnh lớn lắm, phạm vị năm trăm dặn chỉ cần hắn muốn thì có thể nắm trong lòng bàn tay hết.

Dương Khai mở mắt kinh hãi.

Vị tổ sư của Thiên Tiêu tông này cũng ghê thật, Dương Khai bây giờ thần thức cũng vô cùng cường đại, cảm giác phạm vi cũng chỉ chừng hơn trăm dặm. Nhưng khoảng cách càng xa thì cảm giác càng không rõ ràng, năng lượng thần thức tiêu hao cũng càng nhiều. Nhưng vị tổ sư của Thiên Tiêu tông này lại có thể điều tra được tình hình ở năm trăm dặm, quả thật đúng là khoảng cách trên trời với dưới đất.
Thương Viêm đột nhiên dừng lại, bởi vì trước mặt y có một võ giả mặc y phục tùy tùng của Thiên Tiêu tông, đang ngửa mặt nằm trên đất, hai mắt trừng trừng, liền cúi người xuống điều tra một phen, Thương Viêm chậm rãi lắc đầu.

Người này hiển nhiên là đã chết.

Phi Vũ cũng không nói nhỏ với Dương Khai nữa, khuôn mặt ngưng trọng, lấy ra một kiện bí bảo giống như cái chuông, kích phát uy năng của bí bảo, che chở cho mình cùng Dương Khai, theo sát phía sau Thương Viêm.

Đây là một kiện thần hồn bí bảo, tối thiểu cũng là Linh cấp. Bí bảo vừa được lấy ra, Dương Khai lập tức cảm giác như đang ngâm mình trong nước ấm, vô cùng thoải mái.

- Cẩn thận chút đi theo ta, đừng cách quá xa, chút tu vi nhỏ nhoi của ngươi, một khi bị Phệ hồn chi trùng nhìn trúng chắc chắn chết không thể ngờ.

Phi Vũ trầm giọng dặn dò.

Dương Khai gật đầu, không dám sơ suất chút nào.

Thương Viêm tài cao, gan cũng lớn, luôn đi trước dò đường. Thường thường lại có thể gặp một, hai tên đệ tử Thiên Tiêu tông đã dish họa, cẩn thận điều tra, đại đa số đều đã chết. Thi thoảng cũng có vài ba người cũng là đang hôn mê bất tỉnh, dáng vẻ cũng thống khổ.

Đám đệ tử đang hôn mê này, Thương Viêm đều đưa cho bọn họ chút đan dược,

Cũng không biết là đi bao lâu, trước mặt ba người bỗng nhiên xuất hiện một cánh cửa đúc bằng đồng xanh.

Ba người vừa đi tới, cánh cửa bỗng nhiên có một màn sương đen bay ra, bên trong đó có thứ gì không thể nhìn rõ, hung thần ác sát đánh về ba người.

Thương Viêm sắc mặt đại biến, vội vàng lui về phía sau, chân nguyên cực nóng chợt phun ra, từng đoàn nửa bùng lên. Nhưng màn sương này căn bản không thể bị đốt cháy, chỉ hơi chút chậm lại.

- Phệ hồn chi trùng!

Phi Vũ kinh sợ kêu một tiếng, hoa dung thất sắc, từng đạo thủy tiễn kiên cố nhanh chóng thánh hình, đánh về phía màn sương đen đó.

- Làm sao mà lại có nhiều như thế

Giọng nói Phi Vũ có chút run rẩy, vừa công kích vừa gọi to:

- Thương Viêm đi mau!

Tuy rằng thực lực của nàng cùng Thương Viêm cũng đã tới Siêu phàm cảnh tam tầng, chính là cường giả vô cùng lợi hại. Nhưng đối mặt với loại thượng cổ chi trùng này vẫn là vô ké khả thi.

Vì ké hoạch ngày hôm nay, chỉ sợ phải chạy khỏi đây, về bẩm báo tổ sư tính toán.

Thương Viêm lại có vẻ không chút hoang mang, lẻn đến bên người Dương Khai cùng Phi Vũ, đám sương đen đó ngưng lại, y liền nói với Dương Khai:

- Dùng thần thức đốt chúng nó!

Dương Khai sửng sốt, rất nhanh liền phản ứng lại, trong khoảng khắc liền phát ra năng lượng thần thức.

Hô…

Khí tức cực nóng tràn ngập, một đoàn lửa đỏ nổ bung trên không trung, đốt đám sương đen làm cho Thương Viêm phải bó tay thành tro bụi.

- Thần thức chi hỏa?

Phi Vũ nhìn mà hai mắt sáng ngời, kinh ngạc đánh giá Dương Khai.

Nàng không nghĩ tới thanh niên này lại có được Thần thức chi hỏa hiếm có đó.

- Không nắm chắc, ngươi nghĩ rằng ta sẽ đi tìm chết cùng ngươi?Thương Viêm hừ hừ, vẻ mặt đắc ý.

Sắc mặt Dương Khai cẩn thận tỉ mỉ, nhận thấy Thần thức chi hỏa của mình có thể khắc chế Thượng cổ chi trùng liền bình tĩnh, cất bước về phía trước, đi tới cánh cửa đồng đang đóng chặt.

Hắn có thể cảm giác được trong đó còn cất chứa vô số sinh mạng nhỏ bé.

Thế hẳn là Phệ hồn chi trùng.

Mười mấy tên đệ tử của Thiên Tiêu tông cũng là chết thảm trong này.

Thần thức chi hỏa tiếp tục phát ra, đám Phệ hồn chi trùng còn chưa có cả cơ hội trốn khỏi cửa chính này liền chết cháy bên trong.

Thương Viêm cùng Phi Vũ nhìn mà không ngừng vui mừng.

một đoạn thời gian thật lâu, Dương Khai mới thu hồi thần thức, gật đầu nói với hai người:

- Hẳn là chết hết rồi.

- Tiểu huynh đệ làm tốt lắm.

Phi Vũ lắc mông đi tới, thân thiết vỗ bả vai Dương Khai,

- Tỷ tỷ thích nhất là tiểu tử còn trẻ mà đầy hứa hẹn như ngươi, sau này chúng ta nên thân cận nhau chút nữa mới được.

- Há há…

Dương Khai cười gượng mấy tiếng.

Thương Viêm cũng đã đi tới, nhìn lên cánh cửa chính kia.

Nếu nơi này là cổ nhân lưu lại phủ phúc địa, thế thì sau khi mở cánh cửa này, chắc chắn có chút bảo bối.

- Có nên đi vào trong xem không?

Thương Viêm quay đầy nhìn Phi Vũ.

- Đều đến đây rồi, còn làm như không thấy sao?

Phi Vũ cười dài.

Ánh mắt Dương Khai lóe lóe, mở miệng nói:

- Ta ở đây chờ hai người đi.

Thương Viêm cùng Phi Vũ trừng mắt nhìn hắn, Dương Khai giải thích nói:

- Bên trong không chừng còn có bẫy rập, ta đi vào chỉ biết liên lụy hai người.

- Cũng được.

Thương Viêm gật đầu,

- Thế ngươi ở đây chờ, chúng ra sẽ nhanh chóng về.

- Tự ngươi cẩn thận nha,

Phi Vũ nũng nịu dặn dò.

Dương Khai gật đầu, Thương Viêm cùng Phi Vũ đẩy ra cánh cửa, lắc mình vào bên trong không thấy gì nữa.

Đợi bọn họ đi rồi, Dương Khai mới chậm rãi đi vào phía trước cánh cửa đồng đó, khóe miệng cong lên.

Lực lượng thần thức khéo léo phát tán ra, đằng sau cánh cửa đồng thau đó liền nhanh chóng có một màn sương đen hiện ra.

Phệ hồn chi trùng, cũng chưa hẳn là chết hết!

Dương Khai cũng là biết rõ Thương Viêm cùng Phi Vũ cũng không dám dùng thần thức điều tra, lợi dụng điều này mới lừa bọn họ thành công.

Hắn không biết sao tổ sư của Thiên Tiêu tông phải gặp mình, lại làm gì mình. Trên Thông Huyền đại lục này, thực lực của hắn cũng chẳng thấm vào đâu. Phệ hồn chi trùng làm cho ngay cả Siêu Phàm cảnh tam tầng cũng bó tay này cũng có thể trở thành đòn sát thủ mạnh mẽ hữu lực cho hắn.

Có chút lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nhưng Dương Khai nhất định phải tính toán cho bản thân mình.

Biết rõ đằng sau cánh cửa đó chắc chắn có bảo bối, Dương Khai cũng không đi tìm. Một chính là vì Phệ hồn chi trùng này, hai là vì cũng không muốn tranh chấp gì với hai vị cường giả Thương Viêm cùng Phi Vũ này.

Nếu chẳng may được tới thứ tốt, bọn họ cũng chẳng để cho mình. Dương Khai cảm giác mình tới lúc đó nhất định có khúc mắc, nhắm mắt làm ngơ không còn gi tốt hơn.

Lực lượng thần thức toà ra, dẫn dắt Phệ hồn chi trùng, dẫn chúng nó vào trong thức hải.

Phệ hồn chi trùng là vật sống, giống với m dương Yêu sâm, không thể để trong không gian hắc thư được.

Nhờ thần thức của Dương Khai tràn ra, đám Phệ hồn chi trùng này cũng vô cùng nhu thuận, hoàn toàn đi theo ý nguyện của hắn, tràn vào trong thức hải.

Dương Khai khống chế năng lượng trong thức hải, không để cho Thần thức chi hỏa đốt cháy chúng nó, an trí chúng trên bảo đảo Ôn thần liên huyễn hóa

Khắp thức hải, đây chính là nơi duy nhất không có Thần thức chi hỏa, cũng là nơi thích hợp an trí Phệ hồn chi trùng nhất.

Chương 690: Ta cũng có phần?

Phệ hồn chi trùng thích cắn nuốt nhất là lực lượng thần thức, mà Ngũ Thái Ôn Thần Liên cũng tản phát ra năng lượng thần kỳ liên tục, nuôi dưỡng thần thức của Dương Khai.

Những dị trùng thượng cổ này một khi rơi xuống Ngũ Thái Bảo Đảo, đều vô cùng hưng phấn, cơ hồ như vào được một cái tổ khiến chúng vô cùng thích thú, không muốn đi nữa.

Kết quả ngoài ý muốn này lại không nằm trong tính toán của Dương Khai, nhưng cũng là chuyện vui.

Chỉ cần khống chế tốt, những dị trùng thượng cổ này không những không tổn hại gì cho mình, thậm chí Dương Khai có thể lợi dụng sức mạnh thần thức của mình nuôi dưỡng chúng, biến chúng trở nên mạnh mẽ, đến khi cần, thả chúng ra đón địch.

Nhận được phệ hồn chi trùng, Dương Khai lại có thêm một lớp tự vệ.

Dù về tu vi nhục thân, hắn chẳng qua chỉ là Thần Du Cảnh đỉnh phong, ngay cả Siêu Phàm Cảnh cũng chưa đạt tới. Nhưng so sánh về sức mạnh thần thức, Dương Khai cảm thấy mình có thể không thua kém gì cường giả Nhập Thánh Cảnh.

Thần thức chi hỏa, phệ hồn chi trùng đều là trợ lực có thể phóng ra ngoài. Kim nhân độc nhãn tuy rằng chỉ có thể phát huy tác dụng bên trong thức hải, nhưng nếu chẳng may cường giả nào không biết tự lượng sức mình, lấy thần hồn vọt vào trong thức hải của Dương Khai, cũng nhất định có đi mà không có về.

Thêm một lớp bảo vệ, Dương Khai cũng an tâm hơn rất nhiều.

Nghĩ một lúc, Dương Khai không hề nghỉ chân chờ đợi mà bước ra ngoài.

Hắn muốn thu thập hết toàn bộ dị trùng thượng cổ trong thức hải của những đệ tử Thiên Tiêu Tông còn sống kia.

Những người còn sống này, ước chừng cũng chỉ bốn năm người mà thôi. Nếu để mặc không quản, họ chắc chắn sẽ chết, ngay cả tổ sư của Thiên Tiêu Tông e là cũng bó tay chịu trói với tình trạng của bọn họ.

Tuy điểm xuất phát của Dương Khai là vì bản thân mình, nhưng nếu thành công, còn có thể cứu mạng bọn họ, giành lấy hảo cảm của các cường giả Thiên Tiêu Tông kia, coi như là một vụ mua bán hai bên đều có lời.

Trong lòng không có gánh nặng, Dương Khai hạ thủ cũng dũng cảm đến cực điểm.

Trong thanh đồng đại môn, sau khi Thương Viêm và Phi Vũ xông vào, đi một mạch vào trong, không ngừng tìm kiếm bảo bối cất giấu.

Cũng có chút thu hoạch, hai người đều tỏ ra rất phấn khởi.

- Thương Viêm, ta bỗng nhiên nhớ ra, lúc này tổ sư bảo ta đi làm việc, vừa hay lại gặp ngươi dẫn tên tiểu tử kia về. Đây hẳn không phải là sự trùng hợp đâu nhỉ?

Phi Vũ cơ hồ cảm nhận được điều gì đó, vừa tìm kiếm bảo bối, vừa lên tiếng hỏi.

- Hẳn không phải là trùng hợp.

Thương Viêm gật đầu

- Đại khái là tổ sư muốn mượn cơ hội này điều tra tâm tính của thanh niên kia như thế nào.

- Có phải ngươi biết ngay từ đầu rồi không?

Phi Vũ nhìn Thương Viêm, cười thản nhiên.

- Đương nhiên, ta vừa nghe đến phệ hồn chi trùng là hiểu ngay tổ sư có ý định gì. Phệ hồn chi trùng, chỉ có thần thức chi hỏa mới có thể đối phó, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, đúng lúc ta dẫn một người có thần thức chi hỏa về?

Thương Viêm trầm giọng nói:

- Nếu không phải ta dẫn hắn về, tổ sư chắc chắn sẽ không bảo ngươi tới làm việc đâu.

- Xem ra, tổ sư cơ hồ cũng không biết tên tiểu tử kia rốt cuộc là người như thế nào. Vậy tổ sư sao có thể tìm được hắn?

- Ta cũng không rõ, hai tháng trước, tổ sư bỗng nhiên bảo ta đi tìm hắn, ta tổn hao rất nhiều khí lực mới điều tra được tung tích của hắn.

Thương Viêm chau mày,

- Hơn nữa hắn cũng không biết tổ sư.

- Kỳ lạ, tổ sư luôn thần cơ khó lường như vậy.

Phi Vũ bĩu môi:

- Nhưng, ngươi đã rõ suy nghĩ của tổ sư như vậy, còn dám lấy điều kiện này trả giá với ta, ngươi cũng không biết xấu hổ đó. Thiên Hồng Hoa Nhưỡng kia không có phần của ngươi đâu.

Nghe vậy, vẻ mặt Thương Viêm khổ sở.

- Thần thức chi hỏa, thú vị…

Phi Vũ cười mỉm, lẩm bẩm một câu.

- Hắn còn là một vị luyện đan sư Linh cấp.

Thương Viêm nói thêm.

Thân hình Phi Vũ khẽ run:

- Ngươi nói thật?

- Ta nghĩ, đây có thể là nguyên nhân mà tổ sư bảo ta đi tìm hắn. Tên tiểu tử này, tiền đồ vô lượng, thật mong hắn có thể ở Thông Huyền Đại Lục, quấy đảo phong vân, trở thành người sánh ngang với thiên tàng lão nhân.

- Nếu thật sự như vậy, thì ta phải gần gũi với hắn một chút. Nhân tài như vậy không nhiều.

Phi Vũ cuối cùng cũng ngưng trọng, mãi cho đến lúc này, nàng mới phát hiện mình hơi coi thường Dương Khai.

- Hơn nữa ta luôn cảm thấy tiềm lực của hắn không chỉ dừng lại ở đây, trên người tiểu tử này có nhiều bí ẩn. Với biểu hiện hiện tại của hắn, bồi dưỡng thêm, không chừng có thể áp đảo những thanh niên tài tuấn xuất thân từ thế lực cao cấp ở đại lục, trở thành một vì sao mới sáng chói nhất.

- Người mà tổ sư nhắm vào, chắc chắn không phải là hạng tầm thường.

Phi Vũ cũng tán đồng.Hai vị cường giả đều âm thầm quyết định, trước khi Dương Khai chưa tìm ra hướng đi, nhất định phải tạo mối quan hệ với hắn. Đợi sau này sóng yên bể lặng, hóa long thành thần, mình cũng được lợi.

Chừng một ngày đêm, Dương Khai mới nhìn thấy Thương Viêm và Phi Vũ từ sau thanh đồng đại môn đi ra.

Hai người đều tỏ vẻ vui mừng, có vẻ như thu hoạch được không ít.

Thấy Dương Khai khoanh chân ngồi tại chỗ, im lặng chờ đợi, bên người hắn còn có bốn năm đệ tử Thiên Tiêu Tông đang nằm thở đều đều. Thương Viêm và Phi Vũ không khỏi lộ ra thần sắc kinh ngạc.

- Ừ, rảnh rỗi, thử xua phệ hồn chi trùng trong thức hải của bọn họ ra, không ngờ rất dễ thành công. Những người này tu dưỡng khoảng nửa năm là có thể hồi phục lại.

Dương Khai giải thích.

- Có thủ đoạn.

Thương Viêm sáng mắt, lên tiếng tán thưởng.

Trước kia y và Phi Vũ không quản sự sống chết của những đệ tử kia, chỉ cho bọn họ phục dụng đan dược, chính là vì không biết phải hạ thủ như thế nào, cho rằng bọn họ lành ít dữ nhiều, lại không ngờ Dương Khai đem đến cho bọn họ một niềm vui bất ngờ.

- Tỷ tỷ càng ngày càng thích ngươi.

Phi Vũ mím môi cười

- Ừ, coi như ngươi là ân nhân cứu mạng những đệ tử này, yên tâm, tỷ tỷ nhất định sẽ không để ngươi chịu thiệt.

Dương Khai nhún vai, tỏ ra không có gì đáng kể lể:

- Các ngươi xong chưa?

- Xong rồi.

Thương Viêm mỉm cười, đột nhiên đưa tay lấy ra mấy thứ đưa trước mặt Dương Khai, thét to:

- Nhìn xem, thích cái gì thì cứ việc lấy. Đây chính là những thứ mà ta với Phi Vũ tìm được bên trong, nhưng đáng tiếc là đa số những thứ đó đã hóa thành bột mịn theo năm tháng rồi.

- Ta cũng có phần?

Dương Khai chỉ vào mình, ngạc nhiên hỏi.

- Đương nhiên có phần, ngươi cho rằng bọn ta sẽ độc chiếm?

Phi Vũ cười:

- Nếu không phải người thì ngay cả đại môn bọn ta cũng không vào được, chứ đừng nói là tìm bảo bối. Ngươi lại còn cứu mấy đệ tử tông ta, tính ra, công thần của ngươi lớn nhất.

- Vậy thì ta không khách khí.

Dương Khai mỉm cười, ánh mắt lưu chuyển trên những thứ trước mắt.

Thương Viêm và Phi Vũ liếc nhìn nhau, thầm gật đầu, cảm thấy tên tiểu tử này không quan tâm hơn thua, thực sự là một nhân vật.

Nếu là thanh niên khác, trước mặt hai người nào dám nói những lời như vậy, chắc chắn sẽ nhún nhường không thôi, thà bỏ lợi ích trước mắt cũng để lại ấn tượng tốt cho hai người mình.
Lúc nên xuất thủ thì xuất thủ, đủ quyết đoán!

Bày trước mắt Dương Khai là năm thứ đồ, ba bộ bí bảo, một quyển công pháp, còn có một viên thạch đầu đen nhánh to bằng nắm đấm.

Đây quả thật là tất cả những thứ hữu dụng mà Thương Viêm và Phi Vũ tìm được ở bên trong, họ không hề giấu diếm chuyện này.

Ba bộ bí bảo, bộ kém nhất cũng là Linh cấp thượng phẩm, hai bộ còn lại là Bí bảo Thánh cấp, giá trị không thể đo đếm được.

Mạnh mẽ như Thương Viêm và Phi Vũ cũng chưa từng có Thánh cấp bí bảo.

Còn quyển công pháp kia cũng là một quyển pháp quyết không tồi, có cấp bậc Linh cấp thượng phẩm.

Dương Khai xem xét một lúc, ánh mắt sau cùng dừng lại trên viên thạch đầu đen nhánh. Viên thạch đầu này tròn vo, không biết làm từ vật liệu gì, Dương Khai rót chân nguyên vào trong, cũng không có phản ứng gì, thần thức phóng ra, càng không tìm ra manh mối.

- Đây là gì?

Dương Khai nhìn hai người hỏi.

Thương Viêm và Phi Vũ đều lắc đầu, họ cũng không biết gì về viên thạch đầu này, chỉ là nó được đặt ở một vị trí rất bí mật, mới tiện tay đem về.

- Vậy thì ta lấy cái này đi.

Dương Khai cười nói.

Thương Viêm chau mày, nghiêm túc nói:

- Ngươi nên chọn một món bí bảo phòng thân. Thánh cấp bí bảo, ngươi dùng không được, thực lực tu vi không đủ, khu động không được toàn bộ uy năng của bí bảo, thậm chí còn có thể bị cắn trả. Nhưng bộ Linh cấp thượng phẩm này rất tốt.

- Đúng vậy, ngươi không cần khiêm nhường như vậy.

Phi Vũ cũng nghi hoặc.

Như vậy, nàng không thích lắm.

Chọn một viên đá không biết cách dùng, sao chịu thiệt như vậy được.

- Ta không khiêm nhường!

Dương Khai cười ha ha

- Thứ này nếu các ngươi không biết lai lịch, chứng tỏ nó hoặc là không có giá trị gì, hoặc là rất quý giá. Ta lấy nó, không chừng còn chiếm phần hơn các ngươi.

- Ngươi đang đánh cược.

Thương Viêm hơi không đồng ý

- Lợi ích đến tay mới là lợi ích thực sự.

- Nếu nó xuất hiện ở đây, các ngươi lại đem nó ra, chứng tỏ nó rất có thể là một trọng vật quý giá. Hai vị không phải là người không có nhãn quang.

Dương Khai mỉm cười, thu viên đá đenh nhánh

- Ta không cần bí bảo, công pháp ta cũng không dùng đến, lấy nó vậy.

- Nếu ngươi đã kiên trì như vậy, vậy thì bọn ta cũng không nói nữa, sau này phát hiện thiệt thòi thì đừng khóc đó.

Phi Vũ hừ hừ, cũng không khuyên nhủ nữa. Nàng và Thương Viêm phân chia bốn thứ đồ còn lại trước mặt Dương Khai.

Thánh cấp bí bảo, hai người mỗi người một bộ. Bí bảo và công pháp Linh cấp thượng phẩm còn lại, hai người tùy tiện lấy một thứ.

Thu hoạch tràn đầy, Thương Viêm và Phi Vũ đều rất vui.

- Ra đi, hẳn là tổ sư đang đợi đó.

Thương Viêm nói rồi tiện tay nắm lấy hai đệ tử đang mê man, đi ra ngoài trước.

Phi Vũ cũng nắm lấy hai tên, chép miệng nói với Dương Khai:

- Người còn lại cho ngươi đó, đặc biệt để cho người mỹ nhân đó. Đừng để ý quá nhiều, nàng hẳn là hoa không chủ, nhân lúc nàng hôn mê, tận tình chiếm tiện nghi đi.

Nói xong, thần sắc ám muội, vẻ mặt như ngươi muốn gì ta đều hiểu.

Dương Khai bỗng nhiên bật cười, cõng nữ đệ tử cuối cùng của Thiên Tiêu Tông trên người, theo họ đi ra ngoài.

Men theo đường cũ đi ngược lại, ba người thi triển thân pháp bay thẳng lên trên, nhanh chóng về tới sườn núi.

Phân biệt phương hướng, Thương Viêm không nói lời nào, bay về phía Thiên Tiêu Tông.

Dương Khai và Phi Vũ vội vàng bám theo.

Trước sau không tới một canh giờ, ba người liền tới một sơn cốc thật lớn, phóng mắt nhìn, phía dưới nhà cửa san sát, có không ít vũ giả đang hoạt động trong sơn cốc.

Chương 691: Bách phong linh trận

Tuy vũ giả nơi đây không đông đúc như Lôi Quang, nhưng Dương Khai phát hiện ra trình độ tổng thể của những vũ giả này lại cường thịnh hơn Lôi Quang không chỉ một bậc.

Linh khí nơi đây dày đặc như nước Trường Giang và Hoàng Hà, lưu chuyển không ngừng trong sơn cốc. Dương Khai mới tới nơi này, chỉ hít một hơi đã cảm thấy toàn thân thư sướng, vui vẻ thoải mái, cả người nhẹ nhõm.

Sơn cốc cực lớn, Dương Khai lăng lập giữa không trung nhìn xuống, nhưng lại không thấu được điểm cuối, sắc mặt không khỏi kinh ngạc.

Nói nơi đây là một sơn cốc, chi bằng nói đây là một bình nguyên trũng xuống.

Bốn bề sơn cốc, hơn cả trăm ngọn núi, từng ngọn núi cao ngất chọc thẳng lên trời, trong núi có nhiều chim muông, linh thảo linh dược, tràn trề sức sống.

Những ngọn núi này nhìn như chia ra bao quanh lấy sơn cốc. Nhưng Dương Khai lại cảm thấy chúng được bài bối theo một cách rất đặc biệt. Thiên địa linh khí ở phương xa cơ hồ được dẫn dắt bởi một lực lượng thần kỳ, đang thông qua trăm ngọn núi xung quanh, không ngừng rót vào sơn cốc, nuôi dưỡng vũ giả trong sơn cốc và linh thảo diệu dược trên núi.

Thương Viêm và Phi Vũ liếc nhìn nhau, âm thầm gật đầu.

Dương Khai liếc nhìn đã thấy một vài huyền cơ nơi đây, nhãn lực rõ ràng là không tầm thường.

- Trăm ngọn núi này là căn cơ của Thiên Tiêu Tông bọn ta.

Thương Viêm giải thích.

- Hả? Có lai lịch gì không?

- Đương nhiên có.

Thương Viêm khẽ gật đầu

- Hẳn là ngươi cũng đã cảm nhận được linh khí bên ngoài đang tập trung vào trong tông. Đây là Bách Phong Linh Trận, lấy một trăm lẻ một ngọn núi xung quanh làm then chốt, xây dựng lên cự trận kinh thiên! Những ngọn núi này chỉ có một nửa là thiên nhiên tạo ra.

- Một nửa còn lại thì sao?

- Là một tay tổ sư tạo nên.

Thương Viêm nhếch miệng.

Thần sắc Dương Khai chợt chấn động, thở dài nói:

- Tổ sư quý tông thật lợi hại.

- Đương nhiên, thực lực đạt tới một trình độ nhất định thì có thể dời sông lấp biển, thậm chí còn có thể hái sao mời trăng. Nghe nói có cường giả có thể thâm nhập vào tinh không, tìm kiếm đủ mọi đại cơ duyên, đại tạo hóa trong bầu trời đầu sao kia.

- Thâm nhập tinh không?

Ánh mắt Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc, cơ hồ trước mặt mình có một cánh cửa lớn, đang chầm chầm mở ra, để hắn thăm dò những thần kỳ mà trước kia hắn chưa từng nghĩ tới, hai mắt không kìm được sáng lấp lánh, cẩn thận lắng nghe.

- Thâm nhập tinh không!

Thương Viêm ra sức gật đầu

- Trên tay Đỗ lão có một viên đá thanh sắc kỳ dị mà ngươi nhìn thấy mấy ngày trước, đó chính là sản vật trong tinh không, Thông Huyền Đại Lục không có. Viên đá đó rất quý giá, đáng tiếc là sau cùng đã bị hư hao.

- Trong tinh không có đủ mọi dược tài, sản vật mà ngươi không tưởng tượng được, đó là những thứ quý giá vượt qua bậc Thánh cấp, thậm chí còn có tinh thú lợi hại hơn cả cường giả Nhập Thánh Cảnh. Con nào cũng đều cường mạnh, cũng vô cùng to lớn, không chừng con nhỏ nhất cũng to lớn hơn cả sơn cốc của Thiên Tiêu Tông ta.

Dương Khai há hốc miệng, bộ dạng như không tin được.

Thương Viêm nói những điều này, quả thực quá huyền hồ.

- Ừ, đây chỉ là truyền thuyết, rốt cuộc tinh không như thế nào kỳ thực ta cũng không biết, không có cường giả nào từng chứng minh rằng mình đã từng thâm nhập tinh không cả.

Thương Viêm hít mũi, nói thêm.

Dương Khai kinh ngạc bật cười, gật đầu nói:

- Nhưng Bách Phong Linh Trận này của Thiên Tiêu Tông các ngươi cũng rất lợi hại. Ở chỗ ta căn bản là một điều vĩ đại không thể nào tưởng tượng được.

- Ở chỗ ngươi?

Thương Viêm kinh ngạc.

- Ừ, ta đến từ một nơi nhỏ bé, nơi đó hoang vu hẻo lánh, không tuyệt vời như thế giới bên này.

Dương Khai thản nhiên giải thích.

- Thì ra là vậy.

Thương Viêm khẽ gật đầu

- Bách Phong Linh Trận thực sự là vĩ đại. Dù ở Thông Huyền Đại Lục cũng hiếm hoi mới có thể nhìn thấy. Linh trận này không chỉ có thể ngưng tụ thiên địa linh khí, nếu thực sự gặp phải tai họa lớn, linh trận này còn có thể phát huy tác dụng phòng ngự. Nhưng cũng không ai dám đến xâm chiếm Thiên Tiêu Tông ta, cho nên ta cũng chưa từng nhìn thấy hình dạng hoàn thiện của Bách Phong Linh Trận.

- Hai người đừng phí lời nữa, mau xuống đi.

Phi Vũ hơi mất kiên nhẫn cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

- Giới thiệu cho tiểu huynh đệ một chút mà.

Sau khi Thương Viêm quyết định sẽ tạo mối quan hệ với Dương Khai, xưng hô cũng trở nên thân thiết.Thương Viêm không nói nhiều, dẫn Dương Khai và Phi Vũ bay xuống dưới.

Có lẽ là do linh khí nơi đây quá dày đặc, nhìn từ không trung xuống, cảnh sắc không rõ ràng lắm, mọi thứ dưới sơn cốc đều mơ hồ, như hiểm cảnh nhân gian.

Lát sau, ba người đáp xuống.

Thương Viêm lững thững đi về phía trước, đệ tử Thiên Tiêu Tông gặp dọc đường đều cung kính chào hỏi vấn an. Tu vi của những vũ giả này đều không thấp, đa số đều là Thần Du Cảnh, khí tức trên người hùng hậu, cơ hồ còn mạnh hơn rất nhiều so với vũ giả đồng đẳng cấp, đồng cảnh giới.

Dương Khai tấm tắc khen kỳ lạ.

Những đệ tử của Thiên Tiêu Tông này, tinh khí nội liễm, sức sống tràn trề, huyết nhục và kinh mạch đều vững chắc vô cùng, chân nguyên cũng cực kỳ nồng đậm, hùng hậu, lực chiến đấu rõ ràng là không thể khinh thường được.

Sau khi giao năm đệ tử cứu được cho những người đó chăm sóc, Thương Viêm dẫn Dương Khai đến một trước một cái sân vắng vẻ, nói:

- Ngươi ở lại đây đi, đợi ta bẩm báo với tổ sư rồi sẽ đến tìm ngươi.

- Bây giờ ta không cần đi bái kiến vị tiền bối kia sao?

Dương Khai chau mày. Hắn cho rằng mình sẽ lập tức đi gặp tổ sư của Thiên Tiêu Tông.

Nghi vấn trong lòng hắn rất nhiều, rất muốn gặp vị cường giả Nhập Thánh Cảnh kia để hắn cởi bỏ sự khốn hoặc của bản thân. Nhưng ý này của Thương Viêm có vẻ là chưa đến lúc.

- Đợi tổ sư triệu hoán ngươi hãy đi.

Thương Viêm cười cười, không nói thêm gì, quay người rời đi, tự nhiên vô cùng.

Phi Vũ nhìn Dương Khai, cũng rất thân thiết, nói:

- Ngươi không cần có tâm lý gánh nặng quá lớn, tổ sư không thể có ác ý với một tên tiểu tử như ngươi đâu. Nếu muốn hại ngươi thật, cũng không cần đặc biệt phái Thương Viêm lộ diện. Ừ, cho ngươi hai thứ giết thời gian đây.

Nói xong, đột nhiên đưa cho Dương Khai hai thứ.

Dương Khai nhận lấy, phát hiện đây lại là xiềng xích không biết làm từ thạch liệu gì.

- Đây là thứ gì?

Dương Khai quan sát một lúc, phát hiện đồ vật này không có gì thần kỳ lắm, ước chừng cũng không nặng tới nửa ký, bên trong cũng không có dấu vết của trận pháp và năng lượng, cơ hồ chỉ là đồ chơi.

- Ngươi thử rót lượng chân nguyên lớn nhất của mình vào thử xem!

Phi Vũ nhắc nhở.

Dương Khai gật đầu, chân nguyên tự thân tuôn ra, rót vào hai gông xiềng kia.

Lát sau, hắn đột nhiên cảm thấy một cảm giác tnặng nề ập tới. Cảm giác nặng nề này, ngay cả hắn cũng không đứng vững, thân mình nghiêng về phía trước, chút nữa là ngã xuống đất.

Lăn vài vòng trong không trung, khó khăn lắm mới không bị xấu hổ.

Ầm ầm…Hai tiếng trầm đục vang lên, hai gông xiềng kia rơi xuống đất, tạo thành một cái hố thật sâu.

Dương Khai đột nhiên biến sắc, sững sờ nhìn biến cố trước mắt.

Cùng với một chuỗi tiếng cười khanh khách như tiếng chuông bạc, Phi Vũ xinh đẹp, vui vẻ.

- Ngươi đùa ta?

Dương Khai chau mày, trợn mắt với mỹ phụ này.

Cảm thấy người phụ nữ này không có ác ý với mình, đương nhiên Dương Khai cũng không nghĩ nhiều, nhưng không ngờ nàng lại ác liệt như vậy. Hai cái gông xiềng rõ ràng không phải là đồ chơi bình thường, mà là thứ có lai lịch.

- Tỷ tỷ chỉ đang dạy ngươi, đừng tin tưởng bất kỳ ai.

Phi Vũ cười khanh khách.

Dương Khai hít sâu một hơi, gật đầu nói:

- Thụ giáo, đại thẩm quả nhiên âm hiểm.

Tiếng cười của Phi Vũ chợt tắt, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ giận dữ, trừng mắt nhìn Dương Khai không nể nang.

Tiếng cười ha hả vang lên từ ngọn cây bên cạnh.

Phi Vũ vung tay nhất chiêu, một con thủy long nhe răng trợn mắt bỗng nhiên kích xạ ra, cắn người đang ẩn nấp trên cây kia.

- Ngươi thử cười nữa đi, xem ta có xé rách cái miệng của ngươi không!

Phi Vũ trừng mắt lạnh lùng nhìn người đó.

Người đó rụt cổ, quả nhiên không dám cười nữa, búng tay đánh vỡ thủy long của Phi Vũ, biến mất nhanh như thiểm điện, thanh âm từ xa vọng lại:

- Tiểu tử, muốn sống lâu thì tránh xa bà điên này ra một chút.

- Lực Hoàn, hôm nay ngươi chết chắc rồi!

Thân mình Phi Vũ run lên, đuổi theo.

Sắc mặt Dương Khai nghiêm nghị.

Lại là một vị cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh!

Lúc nãy, người đó ẩn nấp bên cạnh, ngay cả Dương Khai cũng không cảm nhận được, khí tức thu liễm vô cùng hoàn mỹ.

Tuy chỉ là nhoáng một cái, nhưng Dương Khai cũng nhìn rõ diện mạo của người đó. Thân hình gầy nhỏ, rất lùn, râu cá trên hai bên khóe miệng, muốn hèn mọn như thế nào thì hèn mọn thế ấy, là cường giả rất dễ nhớ.

Dọc đường đi, Thương Viêm từng nói với hắn, Thiên Tiêu Tông có sự hộ pháp của tứ đại Siêu Phàm tam tầng cảnh. Thương Viêm và Phi Vũ là một trong số đó.

Hẳn tên Lực Hoàn này cũng vậy, còn người còn lại, Dương Khai chưa gặp.

Nhưng xem ra, hình như bốn người này đều có sở trường riêng trong một lĩnh vực nào đó.

Thương Viêm là hỏa, Phi Vũ là thủy, Lực Hoàn kia hẳn là tốc độ hoặc sức mạnh. Trong nháy mắt bạo phát lúc nãy, Dương Khai thấy rõ, đương nhiên biết được sự mạnh mẽ của y.

Sững sờ đứng nguyên tại chỗ, không ai đến chào hỏi mình, vẻ mặt Dương Khai cổ quái.

Mơ hồ đi tới một tông môn cường đại như vậy, còn không biết nguyên nhân cụ thể, điều này khiến Dương Khai có chút không tự nhiên.

Nhưng nghĩ nhiều cũng không làm nên chuyện gì, bây giờ chỉ có thể đợi đến khi gặp được tổ sư Thiên Tiêu Tông để hỏi cho rõ.

Ánh mắt lấp lóe, Dương Khai nhìn chằm chằm vào hai gông xiềng đặc biệt trong hố sâu trước mặt, giơ tay cầm lấy chúng.

Lúc chạm vào, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện hai gông xiềng này không hề nặng, vẫn như cảm giác lúc trước, chừng nửa ký là cùng.

Nhưng trong nháy mắt đó, chúng nặng chút nữa là kéo bay mình, hơn nữa còn rơi xuống tạo thành cái hố lớn cũng là sự thật.

Chau mày nghi hoặc một lúc, Dương Khai rót chân nguyên vào trong.

Một lát sau, Dương Khai nhướng mày, quả nhiên như hắn dự liệu. Chân nguyên rót vào, hai gồng xiềng trên tay bỗng nhiên trở nên nặng hơn rất nhiều, đè lên vai khiến hắn rung lên.

Tiếp tục rót vào, cảm giác nặng ề càng mãnh liệt.

Dương Khai còn chưa xuất hết toàn lực, đã phát hiện mình không cầm nổi hai gông xiềng này, ít nhất chúng cũng nặng tới năm sáu ngàn cân.

Vị trí mình đứng bỗng nhiên bính phát ra những vết nứt như tơ nhện. Mặt đất ở đây đã không chịu được áp lực cực lớn này.

Cảm nhận được sự huyền diệu của hai gông xiềng này, Dương Khai vui mừng, bỗng nhiên cảm thấy vật Phi Vũ đưa cho mình quả thực không tồi, vừa thích hợp để giết thời gian, lại thích hợp để mình rèn luyện sức mạnh nhục thân.

Chương 692: Tổ sư?

Thiên Tiêu Tông, trong một gian mật thất.

Thương Viêm cung kính đứng tại chỗ, báo cáo với tổ sư những chuyện xảy ra sau khi gặp được Dương Khai.

Sau khi nghe Dương Khai giết Đoạn Hải và Hứa Kỳ trước mặt Hạ Thành Ấm, tổ sư Thiên Tiêu Tông không khỏi sáng mắt, lộ ra một nụ cười đầy thâm ý.

Sau đó lại nói đến chuyện gặp phải trong động phủ tiền nhân, tổ sư cũng kinh ngạc không thôi:

- Hắn có thần thức chi hỏa?

Thương Viêm ra sức gật đầu:

- Tổ sư không biết sao?

- Ta không biết.

Lão giả chậm rãi lắc đầu

- Ta chỉ mơ hồ cảm nhận được, chuyện này phải có hắn mới có thể giải quyết. Cho nên mới để Phi Vũ đi khi các ngươi sắp tới.

- Vậy tổ sư cũng chưa từng nhìn thấy tên tiểu tử đó?

- Ừ, ta chưa từng gặp hắn, nhưng có chút nguồn gốc với lão phu!

Vẻ mặt Thương Viêm mơ hồ, rõ ràng không hiểu rốt cuộc Dương Khai và tổ sư có nguồn gốc gì.

- Ừ, biết hắn là người có thần thức chi hỏa, ngoài ngươi và Đỗ Vạn ra, Hạ Thành Ấm cũng biết à?

Tổ sư thản nhiên hỏi.

Thần sắc Thương Viêm chấn động, khẽ gật đầu:

- Đúng, tiểu nha đầu của Hiệp hội đan sư kia cũng biết, lúc quay về, Phi Vũ cũng biết.

- Ta hiểu rồi, ngươi lui đi.

- Đệ tử cáo lui!

Thương Viêm khom mình lui ra, sau khi ra khỏi mật thất mới nhìn về phía Lôi Quang Thần Giáo như có điều suy nghĩ, khóe miệng hiện lên nụ cười lãnh khốc.

...

Dương Khai ở liền trong Thiên Tiêu Tông hai ngày, chỉ có Phi Vũ tới thăm hắn một lần, Thương Viêm không biết ở đâu, càng không có ai khác tới chào hỏi hắn.

Phi Vũ tặng hắn một vò Thiên Hồng Hoa Nhưỡng, nói đây là tạ lễ vì hắn đã giúp đỡ ở động phủ kia.

Mỹ phụ này có chút phóng đãng, lúc đến tìm Dương Khai, uống say khướt, một thân tửu khí, hai má ửng hồng, chiếc cổ dài cũng ửng đỏ, rất là mê người.

- Một lần đừng uống nhiều, uống nhiều thì thân thể của tiểu tử nhà ngươi không chịu được đâu.

Phi Vũ cười duyên. Đặt Thiên Hồng Hoa Nhưỡng xuống lại không thấy tông ảnh, không biết đã đi đâu.

Dương Khai cười bất đắc dĩ, ngay cả việc định thăm dò tin tức ở chỗ nàng cũng không có cơ hội mở miệng, đành cất Thiên Hồng Hoa Nhưỡng vào không gian Hắc Thư, tiếp tục bước chậm trong viện lạc.

Người ngoài nhìn vào, hắn chỉ đang tùy ý tản bộ, bước chân không nhanh không chậm. Nhưng một thân huyết nhục rõ ràng đang nhu động không ngừng, trên thân thể hình như chịu đựng một áp lực cực lớn.

Nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ là chỗ hắn bước lên lại bình thản vô cùng, không hề có dấu chân nào.

Ba ngày sau, Thương Viêm đột nhiên hiện thân, vẫy tay với Dương Khai nói:

- Tổ sư muốn gặp ngươi.

Thần sắc Dương Khai vui mừng, vội vàng đi tới.

Hắn có quá nhiều khốn hoặc không hiểu cần hỏi, hơn nữa hắn cũng rất muốn biết tổ sư của Thiên Tiêu Tông này rốt cuộc là người như thế nào.

Mới đi không xa, thần sắc Thương Viêm bỗng nhiên cổ quái nhìn hắn, ngạc nhiên nói:

- Ngươi rất căng thẳng?

- Không có.

Dương Khai lắc đầu.

- Vậy sao chân nguyên của ngươi cứ bính phát? Hơn nữa huyết nhục của ngươi căng cứng….không đúng….

Thương Viêm đột nhiên biến sắc, ngưng thị thật sâu vào Dương Khai, kinh ngạc nói:

- Phi Vũ đưa Hỗn Nguyên Liêu Khảo cho ngươi rồi à?

- Cái đó là Hỗn Nguyên Liêu Khảo?

Thương Viêm khẽ gật đầu:

- Càng rót chân nguyên vào trong, liêu khảo càng nặng. Bây giờ ngươi chịu đựng trọng lượng bao nhiêu?

- Khoảng bốn năm ngàn cân.

- Tiểu tử nhà ngươi thật cổ quái.

Thương Viêm lộ vẻ kinh hãi

- Ngươi từng chuyên môn tu luyện nhục thân trước kia?

- Từng tu luyện.

Ngạo Cốt Kim Thân Quyết chính là chuyên môn khai phát cường độ của nhục thân. Bây giờ chịu đựng trọng lượng bốn năm ngàn cân, ngoài việc Dương Khai cảm thấy hơi mất tự nhiên ra thì không có gì khác thường lắm, ngay cả đi đường cũng không để lại dấu vết trên mặt đất.

Thương Viêm tấm tắc kêu kỳ lạ. Hỗn Nguyên Liêu Khảo của Phi Vũ, y đã từng đeo, nhưng lúc ở trình độ như Dương Khai, y cho là mình không thể nào phong khinh vân đạm như hắn được.
Hắn là luyện đan sư, sao nhục thân lại dũng mãnh như vậy?

Luyện đan sư, quanh năm chìm vào con đường luyện đan, rất ít thời gian tu luyện, cho nên cơ bản là tất cả mọi luyện đan sư đều có sức chiến đấu không mạnh mẽ gì. Vũ giả và luyện đan sư cùng cấp chiến đấu, phần thua tuyệt đối là của luyện đan sư.

Nhưng lúc trước Dương Khai kích sát Đoạn Hải và Hứa Kỳ, từng ra vào Phong Nhãn Lôi Nhãn một vòng, Thương Viêm đều thấy, mơ hồ cảm nhận tên tiểu tử này hình như không chỉ đơn giản là một luyện đan sư Linh cấp có thần thức chi hỏa.

Đi được một hồi lâu, Thương Viêm đột nhiên dừng trước một gian nhà, lên tiếng nói:

- Ngươi vào đi, tổ sư đang đợi ngươi ở trong.

Dương Khai khẽ gật đầu, hít một hơi, bước nhanh vào trong.

Vào phòng, qua một khúc quanh, trong căn mật thất sâu bên trong có một ánh nến leo lét có thể tắt bất cứ lúc nào.

Ánh sáng trong mật thất không rõ, một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình gầy yếu đang khoanh chân ngồi tại chỗ, một thân khí tức yên tĩnh như giếng nước, không nhìn ra điều gì khác thường.

Vẻ mặt Dương Khai nghiêm nghị, biết đây chắc chắn là tổ sư của Thiên Tiêu Tông, vừa quan sát vừa đi về phía lão.

Tơi gần trước mặt, khom mình hành lễ:

- Vãn bối Dương Khai, bái kiến tiền bối!

Lão giả kia chậm rãi mở hai mắt, ngưng thị nhìn Dương Khai, hòa ái mỉm cười:

- Tư chất bất tục, nghị lực không tồi, còn có lòng dũng cảm và quyết đoán. Bây giờ rất ít thanh niên như vậy.

- Tiền bối quá khen.

- Ngồi đi!

Dương Khai khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn trước mặt. Đợi hắn ngồi xuống, vẻ mặt khẽ động, hắn mơ hồ ngửi thấy một cỗ tanh máu trong không khí.

- Ta biết ngươi có rất nhiều vấn đề, đừng vội hỏi, mở chiếc túi trước mặt ngươi ra coi đi.

Lão giả mỉm cười nói.

Dương Khai cúi đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy chiếc túi trước mặt mình. Trên chiếc túi rõ ràng có thể nhìn thấy máu tươi thấm ra, mà mùi tanh máu đó tản phát ra từ chính chiếc túi này.

Dương Khai khẽ chau mày, nhưng cũng không chần chừ, mở chiếc túi ra. Sau khi nhìn rõ rốt cuộc bên trong chứa thứ gì thì vội vàng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn tổ sư của Thiên Tiêu Tông.

Đây lại là một đầu người!

Đầu của Lôi Quang Giáo chủ, Hạ Thành Ấm!

- Trước khi ngươi chưa trưởng thành, tốt nhất không ai có thể để lộ bí mật ngươi có thần thức chi hỏa.

Lão giả mỉm cười nói.

- Đa tạ tiền bối xuất thủ!

Dương Khai vội vàng cảm tạ.

Hắn vốn định đợi mình tấn thăng đến Siêu Phàm Cảnh mới đi giết người diệt khẩu, nhưng không ngờ vị tổ sư của Thiên Tiêu Tông này lại giúp mình làm việc này trước, cũng khiến Dương Khai trút được gánh nặng trong lòng.

Lúc đó hắn cũng vô cùng bất đắc dĩ mới tiết lộ bí mật thần thức chi hỏa của mình. Vì như hắn thấy, tin tức của Cổ Ma nhất tộc và bối quan nhân càng không thể tiết lộ.

- Chuyện nhỏ mà thôi.
Lão giả thản nhiên lắc đầu.

Với thực lực và thủ đoạn của lão, kích sát một vị Lôi Quang Giáo chủ Siêu Phàm tam tầng cảnh thực sự chỉ là chuyện nhỏ. Lúc Hạ Thành Ấm chưa kịp phản ứng lại thì đầu y đã rơi xuống đất.

- Tiền bối.

Dương Khai ngồi nghiêm chỉnh, trầm giọng nói:

- Tại hạ có thể hỏi một chút, rốt cuộc tại sao lại như vậy không? Tại sao người bảo Thương Viêm đi tìm tại hạ. Tại sao Thương Viêm lại chiếu cố đến tại hạ như vậy, hơn nữa thậm chí người còn vì tại hạ mà giết Lôi Quang Giáo chủ. Hình như chúng ta chưa từng gặp mặt?

- Ha ha.

Lão giả mỉm cười

- Lão phu làm như vậy, tự nhiên có nguyên nhân. Ừ, lão phu tên là Sở Lăng Tiêu, nói như thế này, ngươi có nghĩ tới điều gì không?

Thần sắc Dương Khai khẽ động, mơ hồ cảm nhận được một vài tin tức. Vẻ ngờ vực trong đôi mắt nhìn lão giả đã dần biến mất, trở nên sáng hơn.

- Xem ra ngươi đã nghĩ ra, chỉ là không dám khẳng định. Vậy lão phu cho ngươi xem một chứng cứ.

Sở Lăng Tiêu cười sang sảng, đột nhiên giơ tay, đánh ra một đạo năng lượng, rót vào nội thể Dương Khai.

Lúc Dương Khai chưa kịp phòng bị, một tiếng xiếng xích vung vẩy vang lên trong mật thất.

Một tỏa liên kim quang rực rỡ quỷ dị xuất hiện trong hư không bị Sở Lăng Tiêu nắm lấy.

- Tỏa Ma Liên!

Dương Khai la thất thanh.

Đây là bí bảo chí dương chí cương mà hắn có được ở dưới Khốn Long Giản của Lăng Tiêu Các. Từ khi có nó đến nay, trước sau chỉ động dụng hai lần, một lần là kích sát một đám phân thần của Ma tướng Mông Qua trong Hung Sát Tà Động.

Lần thứ hai là dưới Trung Đô, dùng Tỏa Ma Liên đối phó Tà chủ Dương Bách.

Sau khi Dương Bách chết, hắn liền thu Tỏa Ma Liên về.

Nhưng bây giờ Tỏa Ma Liên bị sư tổ Thiên Tiêu Tông tùy tay triệu hoán ra.

- Đây là đồ của lão phu!

Sở Lăng Tiêu cười híp mắt nhìn Dương Khai.

Dương Khai chỉ cảm thấy sự mờ mịt trước mắt đã được thông suốt, đột nhiên hiểu ra toàn bộ.

Cươi khà khà, vò đầu nói:

- Tổ sư?

Sở Lăng Tiêu khẽ gật đầu:

- Lão phu không ngờ, chuyện cách mấy trăm năm lại có người có thể từ thế giới đó đến Thông Huyền Đại Lục, xem ra người chịu khổ cực không ít. Vất vả cho ngươi.

- Không khổ cực là bao. Trên đường đến đây đều có người chiếu cố.

Tâm trạng của Dương Khai hơi kích động, nhìn Sở Lăng Tiêu, không khỏi cảm thấy thân thiết, cơ hồ có cảm giác ấm áp khi về nhà.

- Như vậy thì tốt.

Sở Lăng Tiêu khẽ thở dài.

- Mấy trăm năm trước, lão phu cũng từng tới chỗ các ngươi, biết tài nguyên nơi đó hiếm hoi, ngươi có thể được như vậy, quả thật là bất ngờ.

- Nói như vậy thì Lăng Tiêu Các thực sự là do người sáng tạo nên?

Dương Khai sáng mắt.

- Ừ.

Sở Lăng Tiêu gật dầu

- Môn phái lấy tên của ta đặt tên. Năm đó ta đuổi theo một Ma tướng, xuyên qua một hư không thông đạo, đến thế giới của các ngươi, chiến đấu với y ở đó, sau cùng đánh tan thần hồn của y. Nhưng nhục thân đó, bất luận thế nào ta cũng không thể phá hoại, đành phải dùng Tỏa Ma Liên trói lại, phong ấn dưới Khốn Long Giản. Tạo nên Lăng Tiêu Các cũng chỉ để có người có thể trông coi nhục thân của Ma tướng đó. Sau mấy trăm năm ở đó, xác định thần hồn của Ma tướng đã tiêu tán, ta liền tìm đường về đây.

Sở Lăng Tiêu giải thích một hồi, lại xuýt xoa

- Thời gian trôi qua thật nhanh, ngươi là đệ tử của Lăng Tiêu Các sao?

- Vâng.

- Vậy thì tốt, không phải cũng không sao. Ngươi có thể có được Tỏa Ma Liên chứng tỏ giữa chúng ta có duyên phận.

Sở Lăng Tiêu cười ha ha, dừng một chút, lại hỏi:

- Bây giờ tình hình bên đó ra sao? Trong môn phái, tất cả đều ổn?

- Bây giờ thì không sao, nhưng mấy năm trước thiếu chút nữa là diệt môn.

- Hả? Nói cho ta nghe. Lão phu không có trách nhiệm với tông môn mà mình tạo dựng này quá.

Lập tức Dương Khai rành rọt kể lại chuyện mấy năm nay của Lăng Tiêu Các. Đã lâu lắm rồi hắn không được nói chuyện thoải mái với người khác như vậy. Trước mặt một vị lão nhân thần sắc hiền từ, khuôn mặt hòa ái, lại là tổ sư của Thiên Tiêu Tông, cũng là tổ sư của Lăng Tiêu Các, Dương Khai tự nhiên không có ý giấu giếm.

Sở Lăng Tiêu cũng nghe rất chăm chú, cơ hồ cũng để ý đến truyền nhân của thế giới bên đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau