VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 681 - Chương 685

Chương 683: Thoái thác

Điều khiến Đoàn Hải sợ hãi nhất chính là, lão là người đã đưa Dương Khai về Lôi Quang từ tay Đỗ Vạn.

Mới nãy Hứa Kỳ còn nói với lão, người có thân phận như Đỗ lão, chắc sẽ không đến Lôi Quang đòi người, thế nhưng lúc này, Đỗ Vạn lại đang ngồi trước mặt lão.

Đoàn Hải thấp thỏm lo âu, cố giữ bình tĩnh, cười lớn tiến đến hành lễ:

- Bái kiến Đỗ lão.

Rồi chắp tay chào Thương Viêm:

- Thương Viêm huynh.

Đỗ Vạn khẽ gật đầu.

Hạ Thành m nói:

- Đoàn trưởng lão vất vả rồi, ngồi đi.

Đoàn Hải ngồi xuống, vẻ mặt có phần không được tự nhiên, vì đôi mắt chim ưng của Thiên Tiêu Tông Thương Viêm cứ nhìn chằm chằm vào lão đầy hăm dọa, khiến lão bỗng cảm thấy bất an.

Như đã phát giác ra điều này, ánh mắt Thương Viêm càng thêm phần sắc bén.

Ho khan một tiếng, Đoàn Hải khẽ giọng hỏi:

- Không biết lần này giáo chủ cho triệu thuộc hạ là có việc gì quan trọng?

- Không phải chuyện lớn lao gì.

Hạ Thành m cười đáp.

- Đỗ lão và Thương Viêm huynh lần này đến Lôi Quang chúng ta tìm một người.

- Tìm người?

Đoàn Hải càng thêm sợ hãi, da mặt co giật, cố gượng cười:

- Tìm ai ạ?

Lão mơ hồ có dự cảm không lành.

- Chính là tên tiểu tử mà ngươi đưa về từ hiệp hội đan sư hai tháng trước.

Đỗ Vạn tiếp lời, thần sắc ôn hòa.

Đoạn Hải muốn khóc mà không ra nước mắt, bụng thầm mắng tên mỏ quạ Hứa Kỳ, đúng là nói cái gì thì ứng cái đó, nhân vật như Đỗ lão đã thực sự đến Lôi Quang đòi người, lão nhất thời không kìm đc luống cuống chân tay.

Trong lòng rối bời, nhưng ngoài mặt không để lộ chút gì, lão đổi hướng suy nghĩ sang làm sao để hóa giải vấn đề nan giải này.

- Đoàn trưởng lão?

Đỗ lão phát hiện Đoàn Hải hình như đang thả hồn đi đâu, không khỏi nhíu mày.

- À, có...

Đoàn Hải vội vàng chỉnh sửa lại sắc mặt.

- Vị tiểu hữu đó thoải mái ở Lôi Quang chứ?

Đỗ Vạn ân cần hỏi.

- Thoải mái lắm. Ta đã phái ra nữ đệ tử tư chất xuất sắc, dung mạo khí chất tuyệt hảo trong giáo để hầu hạ cạnh hắn. Hai tháng qua, Dương khách khanh cũng luyện chế không ít linh đan cho thần giáo ta, phẩm chất rất cao.

- Dĩ nhiên, kiến thức luyện đan thuật của Dương tiểu hữu về một mặt nào đó, đến lão phu còn ko thể theo kịp.

Lão vừa dứt lời, Hạ Thành m và Thương Viêm đều kinh ngạc nhìn Đỗ Vạn, tinh quang lấp lóe trong mắt.

- Lão phu không thổi phồng đâu, đó là sự thật, ta nghĩ, thuật luyện đan của Dương tiểu hữu nhất định là được một vị cao nhân chỉ điểm.

Đoàn Hải liền biến sắc. Từ lời nói của Đỗ Vạn, lão ý thức được một vấn đề mà mình đã bỏ qua: Có lẽ nào tên tiểu tử đó thật sự có hậu đài rất vững chắc? Hoặc hắn là đệ tử của một vị luyện đan sư bậc cao nào đó? Bằng không, sao Đỗ lão lại đưa ra lời đánh giá cao như thế về hắn?

Thoáng chốc, Đoàn Hải rét run cả tay chân, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

- Vị khách khanh này lợi hại vậy ư?

Hạ Thành m cũng lấy làm hứng khởi, phấn chấn nói:

- Có thể vời đc một nhân vật như vậy về đây, quả đúng là may mắn cho thần giáo ta! Đoàn Hải, tuyệt đối không được bạc đãi hắn đấy. Từ nay về sau phải cho hắn những điều kiện tốt nhất, bằng không, Thương Viêm huynh sẽ giành người với chúng ta đấy.

Khóe miệng Đoàn Hải khẽ giật giật, lão cười nhạt hà hà:

- Thuộc hạ sẽ xử lý thỏa đáng.

- Vậy hiện giờ hắn đang ở đâu? Đỗ lao và Thương Viêm huynh muốn gặp hắn, ngươi đi mời hắn qua đây đi.

Ánh mắt Hạ Thành m đầy trông đợi, lão muốn gặp Dương Khai, xem thử rốt cuộc hắn là người ra sao mà lại được Đỗ lão tán dương đến vậy.

Một giọt mồ hôi lập tức chảy xuống từ trên trán Đoàn Hải, lào ngồi yên một chỗ không động đậy.

- Còn không mau đi đi?

Hạ Thành m bực mình hối thúc.

- Giáo chủ...

Mặt Đoàn Hải vặn vẹo đau khổ, lão lắp bắp:

- Bây giờ... e là hắn không tiện qua.

- Sao lại không tiện qua?

Thương Viêm mãi chẳng hé một lời, tự dưng lạnh lùng hỏi, thần sắc cũng không hề thân thiện.

Đoàn Hải thoái thác, cùng với thần thái, ngữ khí mất tự nhiên lúc nãy khiến Thương Viêm ý thức được vài điều bất thường, lão nheo mắt nhìn Đoàn Hải, một tia nhìn lạnh lẽo lướt qua, u ám nói:

- Đừng bảo là hắn xảy ra điều gì bất trắc rồi chứ?

- Không không không, hắn không bị gì cả.

Đoàn Hải vội xua tay.

- Chỉ là bây giờ thì quả thực là không tiện.- Đoàn Hải!

Hạ Thành m tỏ ra không hài lòng.

- Ngươi làm gì vậy? Đỗ lão và Thương Viêm huynh đích thân đến đây chính là để gặp vị khách khanh đó, sao ngươi cứ một mực khước từ, đó đâu phải đạo đãi khách của thần giáo ta.

- Giáo chủ...

- Rốt cuộc hiện giờ hắn đang ở đâu?

Hạ Thành m sốt ruột hỏi.

Biết là thoái thác thêm nữa thì chỉ khiến cục diện gay go hơn, Đoàn Hải nghiến răng đáp:

- Ở chỗ Phong Nhãn.

- Tại sao lại ở Phong Nhãn?

Đỗ Vạn biến sắc.

Phong Nhãn và Lôi Nhãn của Lôi Quang thần giáo, Đỗ Vạn dĩ nhiên là có nghe qua, đó là thánh địa tu luyện lý tưởng nhất của các võ giả tu luyện thuộc tính phong, lôi, nhưng Dương Khai là luyện đan sư, tới Phong Nhãn làm gì?

- Trước đó hắn nói cần luyện chế một loại linh đan, cần mượn năng lượng của Phong Nhãn, nên bảo ta dẫn hắn tới đó.

Đoàn Hải chợt nảy ra một cái cớ rất hay.

Thương Viêm hướng mắt qua Đỗ Vạn, hàm ý dò hỏi.

Đỗ Vạn khẽ gật đầu:

- Đúng là có khả năng này, lúc luyện đan sư luyện đan, mượn uy năng thiên địa sẽ đem lại lợi ích gấp bội, có điều việc này yêu cầu phải có tay nghề và thủ pháp cao thâm, bằng không căn bản không thể khu động uy năng của thiên địa, vị tiểu hữu này quả nhiên là lợi hại.

Đoàn Hải bất giác thở phào, trộm nghĩ cái cớ này của lão đúng là tuyệt diệu.

- Nếu là đang ở chỗ Phong Nhãn, thì hai vị hãy ở lại thần giáo ta vài ngày, đợi vị khách khanh đó trở ra hẵng gặp được không?

Hạ Thành m hỏi Đỗ lão và Thương Viêm.

Đỗ lão kẽ cười:

- Lão phu thì sao cũng được, ý của Thương Viêm huynh thì sao?

- Ta muốn gặp hắn ngay bây giờ!

Thương Viêm lạnh lùng nói, ngữ khí lãnh đạm khó gần.

Hạ Thành m cười ha hả:

- Thương Viêm huynh, thiết nghĩ huynh cũng đã từng nghe nói, Phong Nhãn, Lôi Nhan chính là cấm địa của thần giáo ta, người ngoài không được đặt chân vào, hơn nữa nếu giờ qua đó, không khéo lại quấy rầy hắn luyện đan, Thương Viêm huynh đợi thêm vài ngài nữa được không?

- Cấm địa cái thá gì!

Thương Viêm tỏ ra khinh thường, nói xong, lão phóng ra thần thức khổng lồ cảm tri một lúc, không phí lời với hai gã Lôi Quang này nữa, lão đứng dậy đi ra ngoài, bay thẳng về phía Phong Nhãn.

- Này, Thương Viêm huynh!

Đoàn Hải thất kinh, định cản lại nhưng đã muộn.

- Vị đại thúc này nóng tính ghê.

Mễ Na thấy Thương Viêm bay đi mất, liền tỏ ra phấn khởi kèm sùng bái, hối thúc Đỗ Vạn:

- Đỗ lão, chúng ta cũng qua đó đi.
Đỗ Vạn liếc nhìn Hạ Thành m, vị giáo chủ này đầy sắc mặt u ám, Thương Viêm không nể mặt lão đến vậy, cũng khiến lão tức tối vạn phần, nhưng người ta đã đi rồi, lão có phẫn nộ tới đâu cũng đành chịu, trầm ngâm mới lúc rồi nói:

- Vậy chúng ta quá đó xem thế nào đi.

Nói xong, lão cũng đứng dậy.

- Làm phiền Hạ giáo chủ rồi.

Đỗ Vạn tỏ ra áy náy.

- Đỗ lão khách khí rồi.

Hạ Thành m ắt không dám tỏ thái độ gì với vị luyện đan sư Thánh cấp này.

Mấy người bọn họ vội vã theo sau Thương Viêm, tiến về Phong Nhãn.

Đoàn Hải mặt xanh lét, lòng rối như tơ vò, những tưởng có thể kéo dài thêm mấy ngày, lợi dụng khoảng thời gian này, ít nhất lão có thể bỏ trốn khỏi Lôi Quang thần giáo, tránh xa kiếp nạn này, nhưng không nhờ tất cả lại đổ bể trong phút cuối.

Giờ mà đi thì chỉ khiến người khác thêm nghi ngờ.

Theo sau Hạ Thành m và Đỗ lão, Đoàn Hải mang tâm trạng vô cùng phức tạp, trộm nghĩ lần này e là gay to rồi.

Không lâu sau, họ đã đến được vị trí của Phong Nhãn, Thương Viêm đến đích đầu tiên.

Trông về lốc xoáy chứa đầy năng lượng gió đó, Thương Viêm bất giác lộ vẻ kiêng dè, thứ uy năng hủy diệt này, đến lão cũng không thể không chùn bước trước nó.

Nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Dương Khai đâu, sắc mặt Thương Viêm liền khó coi hẳn đi.

Hứa Kỳ ở lại đây trông chừng, thấy vậy liền kinh hãi, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đợi đến khi nhìn thấy Hạ Thành m và Đỗ Vạn, lão giật thót tim, vờ như bình tĩnh bước đến hành lễ, rồi hỏi Đoàn Hải:

- Sư huynh, chuyện này là sao?

- Đỗ lão và Thương Viêm huynh muốn xem thử Dương khách khanh luyện đan thế nào rồi.

Đoàn Hải thuận miệng đáp.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Hứa Kỳ, lã hiểu ra ngay hàm ý của Đoàn Hải.

Hai huynh đệ họ làm việc chung nhiều năm, tuy không đến mức tâm đầu ý hợp, nhưng thi thoảng một cái liếc mắt, một câu nói giản đơn cũng đủ giúp đối phương hiểu ý mình.

- Hắn đâu?

Thương Viêm quay lại, nhìn Đoàn Hải đầy u ám.

Đoàn Hải há miệng, không biết trả lời thế nào, liền quay sang Hứa Kỳ:

- Sư đệ, Dương khách khanh đâu? Lúc ta đi, không phải hắn vẫn ở bên ngoài sao?

Hứa Kỳ ngầm hiểu, liền đáp:

- Hắn vào trong rồi, hắn nói ở đó tiện luyện đan hơn.

- Vào trong ư?

Tất cả đều biến sắc.

- Sao hắn lại vào đó?

Đỗ lão run lập cập.

- Đừng nói hắn chỉ là Thần Du Cảnh đỉnh phong, đến Siêu Phàm tam tầng cảnh vào đó cũng chỉ có nước chết thôi! Sao các ngươi lại để hắn vào?

Hứa Kỳ cười mỉa:

- Ta không ngăn hắn được, Dương khách khanh bảo khỏi phải lo, hắn tự có cách toàn mạng.

- Chuyện... chuyện này...

Đỗ lão sốt ruột thấy rõ.

Thương Viêm vẫn không lên tiếng, thần thức khổng lồ phóng ra, xông vào trong Phong Nhãn cuồng loạn, mới chưa đầy một giây, lão liền rên lên một tiếng trầm đục, lùi về sau mấy bước, sắc mặt tái đi.

Lão định dùng thần thức dò la tình hình trong Phong Nhãn, nhưng lại không tránh được thương tổn.

Ánh mắt lóe sáng, Thương Viêm lãnh đạm nhìn Đoàn Hải và Hứa Kỳ:

- Rốt cuộc là hắn tự vào, hay là bị các ngươi ném vào?

Hạ Thành, nhíu mày, giọng hơi bực bội:

- Ý Thương Viêm huynh là gì? Không lẽ huynh cho rằng trưởng lão thần giáo ta lại hãm hại một vị khách khanh?

Thương Viêm cười nhạt, đôi mắt chim ưng lướt qua Đoàn Hải và Hứa Kỳ, khí tức dần dần nguy hiểm hơn.

Đoàn Hải và Hứa Kỳ không dám nhìn thẳng vào lão, bèn né tránh ánh mắt.

Đỗ Vạn quan sát hết, gương mặt già nua chợt trầm xuống, lão nhớ lại chuỗi lời thoái thác của Đoàn Hải lúc đó, bèn cảm thấy có gì đó không đúng.

Người ở đây đều là cường nhân trong những cường nhân, tất không ngốc, Đoàn Hải và Hứa Kỳ tuy phối hợp với nhau thêu dệt nên lời dối trá gần như hoàn hảo, nhưng vẫn bị họ nhìn ra sơ hở.

- Rốt cuộc là sao?

Hạ Thành m sắc mặt u ám, lạnh lùng hỏi hai vị trưởng lão.

- Thương Viêm huynh nghi ngờ thần giáo ta, các ngươi hãy nói rõ ràng ra cho ta!

- Xin giáo chủ minh giám.

Đoàn Hải tỉ tê.

- Dương khách khanh tay nghề luyện đan siêu quần, bọn thuộc hạ hậu đãi còn không kịp, sao có thể hãm hại hắn!

Chương 684: Sự di chuyển của gió...

Hứa Kỳ cũng nói:

- Vâng, thực sự là tự hắn muốn vào Phong Nhãn, ta ra sức khuyên ngăn, hắn không nghe thì ta biết làm sao?

Thương Viêm khẽ co giật khóe miệng, miệng cười như không nói:

- Tốt nhất là như vậy, nếu không Lôi Quang các ngươi đợi mà bị diệt môn đi.

Hạ Thành Ấm lạnh lùng:

- Thương Viêm huynh, đây là địa bàn của Thần Giáo ta, xin đừng càn rỡ quá.

- Bớt nói đi.

Đỗ Vạn quát một tiếng, bỗng nhiên biết Dương Khai vào Phong Nhãn, Đỗ Vạn cũng bực bội, khó chịu. Sớm biết sẽ gặp nguy hiểm như vậy, có nói gì đi nữa lão cũng sẽ không để Dương Khai đến Lôi Quang làm khách khanh gì đó đâu.

- Bây giờ, sự an toàn tính mạng của Dương tiểu hữu vẫn là quan trọng nhất. Thương Viêm, vừa nãy ngươi cảm giác được gì?

- Hắn vẫn còn sống, nhưng khí tức hơi hỗn loạn, không giống như đang luyện đan.

Thương Viêm thản nhiên nói.

Vẻ mặt Đỗ Vạn khó coi, liếc nhìn Hạ Thành Ấm:

- Hạ giáo chủ, xem ra gửi gắm hắn cho quý giáo thực ra không phải là một sự lựa chọn sáng suốt. Nếu hắn may mắn có thể an toàn qua khỏi, ta sẽ đem hắn về Hiệp hội luyện đan, hi vọng Hạ giáo chủ có thể hiểu cho.

Vẻ mặt Hạ Thành Ấm khó coi, gật gật đầu. Đỗ Vạn nói như vậy, dù lão muốn giữ e cũng giữ không được vị luyện đan sư đó, giận dữ nhìn Đoạn Hải và Hứa Kỳ, cắn răng nói:

- Việc tốt các ngươi làm, không ai quản được. Ta thấy chức trưởng lão này, các ngươi cũng không muốn làm nữa rồi.

- Là tự hắn…

Hứa Kỳ lầm bầm

Đoạn Hải lắc đầu thở dài, chỉ cảm thấy vận mệnh thật thảm.

Nếu Đỗ lão và Thương Viêm đến sơn hơn mấy ngày, cũng sẽ không xảy ra cục diện như vậy. Hai người lại đến Lôi Quang Thần Giáo ngay sau khi y và Hứa Kỳ động thủ. Rốt cuộc là thời vận của mình không tốt hay thời vận Dương Khai không tốt?

Một đám người yên lặng chờ đợi, chẳng ai nói gì, không khí có phần ngưng trọng.

Hứa Kỳ và Đoạn Hải không ngừng liếc nhìn nhau, đều cảm thấy sự nan giải của tình thế.

Tiểu tử đó chắc chắn không thể nào sống sót ra khỏi Phong Nhãn. Bây giờ vấn đề bày ra trước mắt bọn họ chình là nếu tiểu tử đó chết, Đỗ Vạn và Thương Viêm sẽ có thái độ như thế nào.

Thực sự họ không biết vì sao Thương Viêm lại khuấy đục lên. Chuyện này hình như không liên quan gì đến Thiên Tiêu Tông cả.

Trong Phong Nhãn, Dương Khai vừa mới bị cuốn vào, toàn thân truyền đến từng cơn đau nhức, phong nhận khắp nơi cắt vào thân thể hắn, chỉ trong chốc lát đã khiến hắn máu me bê bết, y sam rách nát.

Chân nguyên bị cầm cố, Dương Khai căn bản không thể chống đỡ sự sát thương của phong nhận, chỉ có thể dựa vào sự nỗ lực, kiên trì mạnh mẽ của nhục thân

Hắn không hề vội vàng thi triển Ma Thần Biến, mà tập trung vào chỗ xương bả vải sau lưng. Ở đó, Phong Lôi Vũ Dực có được từ tay Hàn Phi thống lĩnh ở Phong Thần Bảo cơ hồ đột nhiên kích phát ra, sản sinh một vài biến hóa không tưởng được.

Bốn bề phong năng lượng dày đặc đến cực điểm, nhất tề xuyên vào sau lưng mình, bị Phong Lôi Vũ Dực hấp thu sạch sẽ.

Cơn đau đớn mãnh liệt truyền đến, thần sắc Dương Khai vật vã, thống khổ vô cùng.

Cơn đau như xé kia, phong năng lượng cuồng bạo cuốn lấy thân thể hắn, khiến mỗi tấc huyết nhục của hắn đều chuyển động.

Thống khổ, vất vả, Dương Khai cắn chặt răng, không kêu một tiếng, để mặc cho Phong Lôi Vũ Dực cắn nuốt phong năng lượng xung quanh.

Hắn mơ hồ cảm thấy, đây là một cơ hội, một cơ hội có thể luyện hóa Phong Lôi Vũ Dực

Hàn Phi và Lệ Dung từng nói với hắn, đôi cánh Phong Lôi Vũ Dực này cũng không biết có được từ lúc nào, càng không biết xuất thân từ đâu, qua tay nhiều lần rồi rơi vào tay Hàn Phi. Hai vị thống lĩnh cũng đã nhiều lần thử luyện hóa nhưng không thành công.

Lúc bị Đoạn Hải và Hứa Kỳ đưa đến nơi cạnh Phong Nhãn này, Dương Khai liền cảm thấy Phong Lôi Vũ Dực rất khát khao năng lượng nơi đây, cho nên mới không có bất kỳ phản kháng nào, để mặc Đoạn Hải đẩy mình vào trong.

Bây giờ xem ra quả nhiên là không tệ.

Phong Lôi Vũ Dực phủ bụi đã lâu cơ hồ thoải mái vô cùng, sinh cơ tràn trề, tốc độ cắn nuốt cũng rất nhanh, với nhục thân dũng mãnh của Dương Khai đều không thể chống đỡ.

Nhục thân không ngừng bì phá hủy, năng lượng thuộc tính phong tuôn vào cơ thể tàn sát bừa bãi.

Không dám chần chừ, Dương Khai vội lôi Vạn Dược Linh Dịch trong không gian Hắc thư ra, nhét vào miệng, nuốt xuống.

Cảm giác ấm áp lan từ bụng nhanh chóng lan truyền ra khắp nơi trên cơ thể.

Sức hồi phục cường đại của Vạn Dược Linh Dịch và sức phá hủy của Phong Nhãn lấy nhục thân Dương Khai làm chiến trường, hình thành cuộc giằng co gian khổ.

Huyết nhục không ngừng bị phá hủy, sau đó lại nhu động sinh trưởng, hồi phục, trở nên kiên cường, dũng mãnh hơn.

Dương Khai gian khổ chịu đựng, dần dần trở nên tê dại, không cảm nhận được chút đau đớn nào.Tốc độ cắn nuốt năng lượng thuộc tính phong của Phong Lôi Vũ Dực càng lúc càng ghê gớm. Vai trái của Dương Khai cơ hồ xuất hiện một lốc xoáy vô hình, kéo theo năng lượng dày đặc xung quanh, tuôn vào nội thể hắn, lấp đầy Phong Lôi Vũ Dực. Năng lượng thuộc tính phong có được càng nhiều, Phong Lôi Vũ Dực càng tỏ ra có sức sống.

Nhìn từ ngoài vào, Phong Nhãn cực đại kia xuất hiện một lốc xoáy nhỏ. Lốc xoáy nhỏ kia như một hắc động, đang cuồn cuộn gió, cắn nuốt chúng.

Chúng nhân ở bên ngoài quan sát sinh tử của Dương Khai đều tỏ ra kỳ quái, không biết sao lại xuất hiện biến cố như vậy.

Phong Nhãn là cấm địa của Lôi Quang Thần Giáo, là lập giáo chi bản, từ khi xuất hiện đến nay đã không biết trải qua bao nhiêu năm. Bao nhiêu năm nay, vô số đệ tử tu luyện vũ kỹ và công pháp thuộc tính phong có được lợi ích khó mà tưởng tượng được ở đây. Nhưng bất luận bao nhiêu ngươi hấp thụ năng lượng ở đây đều không thể khiến Phong Nhãn sinh ra biến hóa, thậm chí cũng chưa từng trở nên yếu đi.

Nhưng bây giờ, chúng nhân rõ ràng cảm nhận được, phong năng lượng tràn đầy trong thiên địa cơ hồ không biết bị ai rút đi, đang nhanh chóng giảm xuống.

Phát hiện này khiến đám người Lôi Quang đột nhiên biến sắc.

Nếu uy lực của Phong Nhãn suy yếu là một sự tổn thất cực lớn đối với Lôi Quang Thần Giáo.

- Đoạn Hải, vị Dương khách khanh kia có nói hắn muốn luyện chế đan gì không?

Hạ Thành Ấm đến lúc này cũng vẫn không tin lời nói của hai vị trưởng lão thủ hạ mình, cho rằng biến hóa của Phong Nhãn chắc chắn là do Dương Khai luyện đan tạo thành.

- Không nói.

Đoạn Hải liều mạng trả lời.

- Đỗ lão, ngươi thấy sao?

Hạ Thành Ấm quay đầu nhìn Đỗ Vạn.

Đỗ Vạn buồn rầu:

- Không có đan dược nào cần tiêu hao năng lượng khổng lồ như vậy. Đây không phải là luyện đan, mà giống đang tu luyện!

- Tu luyện?

Hạ Thành Ấm ngẩn ra,

- Tu luyện trong Phong Nhãn? Hắn không phải chỉ có Thần Du Cảnh đỉnh phong thôi sao?

- Đừng hỏi lão phu, ta cũng không rõ.

Đỗ Vạn hừ nói, rõ ràng là vì Dương Khai bị giam giữ mà thấy khó chịu, bực bội.

Thần sắc Hạ Thành Ấm ngượng ngùng, không dám nói thêm gì.

Uy năng hủy diệt ẩn chứa trong Phong Nhãn khiến tất cả mọi người ở đây đều không dám khinh thường phóng xuất thần thức thăm dò, chỉ có thể im lặng chờ đợi.

Cũng không biết đã bao lâu, Phong Nhãn xuất hiện lốc xoáy nhỏ cũng trở nên to lớn hơn, có xu hướng cắn nuốt Phong Nhãn, hơn nữa năng lượng thuộc tính phong xung quanh rõ ràng không lớn như trước.
- Giáo chủ, cứ như vậy thì Phong Nhãn sẽ bị hủy mất.

Cái khó ló cái khôn, Đoạn Hải cao giọng hét.

Sắc mặt Hạ Thành Ấm xanh mét, ngưng thị nhìn Phong Nhãn không nói lời nào. Sao lão không biết cứ tiếp tục như vậy thì sẽ có hậu quả gì? Phong Nhãn bị hủy có nghĩa là hủy luôn cả căn cơ của Lôi Quang.

- Mong Giáo chủ cho phép tại hạ và Hứa Kỳ xuất thủ, ngăn chặn tai nạn này lại.

Đoạn Hải chủ động.

- Các ngươi muốn ngăn chặn như thế nào?

Hạ Thành Ấm liếc nhìn y vẻ cổ quái.

- Bây giờ chỉ có thể xuất thủ, ách sát Dương khách khanh trong Phong Nhãn. Chắc chắn là hắn mượn danh luyện đan sư, phá rối căn cơ của Lôi Quang ta.

Đoạn Hải ra sức nói lời ác độc.

- Dương tiểu hữu không phải là loại người đó!

Đỗ Vạn hừ lạnh một tiếng.

- Các ngươi dám xuất thủ thử coi.

Thương Viêm cũng âm trầm liếc nhìn y, trong mắt hiện lên sát cơ.

- Đây là chuyện nội bộ của Thần Giáo, Thương Viêm huynh quản hơi nhiều rồi đó?

Đoạn Hải có chút không vui.

- Lão hủ cũng không cho phép các ngươi lỗ mãng như vậy. Nếu Dương tiểu hữu thực vì động tác của các ngươi mà xảy ra điều gì ngoài ý muốn, lão hủ có thể bảo đảm, sau này sẽ không có một vị luyện đan sư nào luyện chế đan dược cho Lôi Quang các ngươi!

Đỗ Vạn nhìn sâu vào Đoạn Hải.

Đoạn Hải cảm thấy đau đầu.

Y có thể không quan tâm đến thái độ của Thương Viêm, nhưng câu nói này của Đỗ Vạn nói ra lại rất có trọng lượng. Với thân phận, địa vị của lão, thực sự có thể làm được điều này. Chỉ cần ra lệnh một tiếng, những khách khanh luyện đan sư kia đều sẽ rời khỏi Lôi Quang Thần Giáo, tránh xa họ như tránh hổ.

- Đỗ lão bớt giận, Đoạn Hải cũng chỉ là thuận miệng nói thôi.

Hà Thành Ấm vội bày tỏ thái độ. Chọc giận một vị luyện đan sư Thánh cấp, hậu quả khá nghiêm trọng.

Đúng lúc này, Phong Nhãn cực lớn kia có sự thay đổi rõ ràng. Lốc xoáy xuất hiện từ trong Phong Nhãn đột nhiên bành trướng.

Lực kéo khổng lồ truyền đến, tất cả mọi người hình như đều đứng không vững, vận chuyển chân nguyên chống đỡ, chốc chốc lại nhìn sự thay đổi của Phong Nhãn.

Trong Phong Nhãn, Dương Khai bỗng cảm thấy cấm cố Đoạn Hải gia trì trên người mình đã bị đánh vỡ, chân nguyên bị phong ấn trong kinh mạch cũng nhanh chóng lưu chuyển.

Không những vậy, huyết nhục chỗ xương bả vai sau lưng mình nhu động với tốc độ cực nhanh, cơ hồ có vật gì đó đang muốn phá thể mà ra.

Cảm giác này, hắn đã từng thể nghiệm một lần lúc có được Dương Viêm Chi Dực.

Trong lòng bình tĩnh, không chút hoảng sợ, buông lỏng tinh thần, để mặc huyết nhục sau lưng nhu động.

Ào ào….

Một đôi cánh to rộng, lộng lẫy bỗng nhiên dang ra sau lưng Dương Khai. Cùng lúc nó dang ra, tất cả mọi áp lực bỗng nhiên biến mất, một cảm giác thư sướng truyền khắp thân thể.

Năng lượng thuộc tính phong bao xung quanh cơ thể cơ hồ không thể gây hại gì cho hắn, ngược lại khiến Dương Khai cảm thấy thân thiết.

Thuộc tính phong linh động phóng khoáng, quanh quẩn xung quanh cơ thể. Dương Khai có thể nghe được sự di chuyển của chúng, hòa mình vào trận gió này.

Nghiêng mắt nhìn, ánh mắt Dương Khai chớp lóe.

Hắn phát hiện, Dương Viêm Chi Dực của mình cũng có thay đổi rõ ràng.

Nửa bên cánh phải hoàn toàn như trước, như lửa thiêu đốt.

Nhưng nửa bên cánh trái, bên trong không những ẩn chứa uy năng của Chân Dương nguyên khí, còn có lực lượng linh động của gió. Ngay cả màu sắc cũng đẹp mắt hơn.

Năng lượng thuộc tính phong trong Phong Nhãn vẫn không ngừng rót vào nửa cánh trái. Dương Khai cảm nhận được rõ ràng, mình đang nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, vẫy cánh, từng đám phong toàn, từng đạo phong nhận thành hình, phủ khắp thiên địa đánh vào Phong Nhãn.

Trong những phong toàn, phong nhận kia không những ẩn chứa sự linh động của gió, mà còn có sự nóng bức của Chân Dương nguyên khí. Hai cái kết hợp lại với nhau, càng tăng thêm sức mạnh, càng tăng cường lực sát thương lẫn nhau.

Chương 685: Tìm ta có việc?

Lôi Quang Thần Giáo, trong cấm địa nơi Phong Nhãn, bỗng nhiên bạo xuất một tiếng vang cực lớn. Lập tức, thiên địa năng lượng hỗn loạn, cơ hồ mọi đệ tử của Lôi Quang đều cảm nhận được sự khác thường này, không kìm được ngạc nhiên nhìn về phía bên này, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Rất nhanh, một cỗ kình phong cuồng bạo thổi tới từ cấm địa. Cây cối lung lay, phòng ốc sụp đổ, trong phạm vi năm mươi trượng, cơ nghiệp của Lôi Quang Thần Giáo trở thành một mớ hỗn độn.

Rất nhiều cường giả Lôi Quang, sắc mặt đại biến, chân tay lạnh buốt.

Còn những người ở cấm địa kia cũng mặt mày ngây ngốc, cảm nhận sự hủy diệt mà thiên địa uy năng bạo phát ta, toàn bộ đều vận công chống đỡ.

Lực lượng từ Phong Nhãn bạo phát ra, không những có công kích sắc bén có thể nhìn thấy mà còn có Xuy Hồn Phong vô hình vô ảnh.

Uy năng vốn ẩn chứa trong Phong Nhãn nhưng giờ khắc này lại đột nhiên bạo phát ra ngoài.

Một đám người cách Phong Nhãn khá gần, không ai từng nghĩ tai nạn này lại giáng xuống đầu mình như vậy.

Đoạn Hải và Hứa Kỳ ngây người, đồng loạt kêu thảm. Xuy Hồn Phong tuôn vào đầu, bỗng chốc khiến thức hải của họ xao động lên xuống, thần hồn bất ổn, đầu váng mắt hoa.

Hạ Thành Ấm cũng không dám chậm trễ, thi triển thủ đoạn của mình, chống đỡ Xuy Hồn Phong sát hại thần hồn của mình.

Thương Viêm đang định bảo vệ Đỗ lão và Mễ Na lùi lại thì thấy Đỗ lão không chút hoang mang, rút ra một viên thạch đầu màu xanh. Thạch đầu màu xanh này được lão cầm trên tay, rót chân nguyên vào, rất nhanh quang mạc sắc xanh thành hình.

- Thương Viêm vào đây!

Đỗ lão gọi.

Thương Viêm vội vàng lách mình xông vào quang mạc, đặt chân vào phạm vi bảo vệ của quang mạc, áp lực thần hồn bỗng nhiên biến mất.

- Luyện Thanh Thạch?

Thương Viêm sáng mắt, nói ra tên của viên thanh thạch này

- Đỗ lão thật cẩn thận.

- Bây giờ không phải là lúc để nói chuyện này.

Đỗ lão cười gượng,

- Phong nhận ập tới rồi.

Thương Viêm gật gật đầu, cũng không dám chậm trễ, vội vàng ngưng tụ lực lượng, đánh bay toàn bộ phong nhận ập tới.

Y biết Luyện Thanh Thạch kích phát ra quang mạc thanh sắc này chỉ có thể chống đỡ được công kích về thần hồn, chứ không hề có hiệu quả phòng ngự công kích hữu hình hữu chất.

Y cũng chỉ từng nghe nói đến Luyện Thanh Thạch trong truyền thuyết, biết vật này vô cùng quý báu, là sản vật từ tinh không, có thể phòng ngự công kích thần thức của cường giả Nhập Thánh Cảnh. Có thể nói có viên kỳ thạch này thì không cần lo lắng thần hồn của mình sẽ bị thương.

Nhưng vật này rất dễ bị hư hại, có thể dùng một vài lần sẽ hóa thành bột mịn.

Đỗ lão lúc này lôi ra, cũng là bất đắc dĩ. Lão là luyện đan sư Thánh cấp, nhưng không phải là cường giả Nhập Thánh Cảnh, tu vi tự thân cũng chỉ là Siêu Phàm nhất tầng cảnh, quanh năm chìm đắm trong thuật luyện đan, ít tu luyện, lực chiến đấu không khác gì Thần Du Cảnh đỉnh phong.

- Đỗ lão!

Hạ Thành Ấm vội hô một tiếng, vừa hô vừa lao về phía này.

Đỗ lão chau mày, nhưng vẫn gật đầu, kích phát thêm lực lượng trên tay. Quang mạc do Luyện Thanh Thạch hình thành lại mở rộng thêm một phần, miễn cưỡng để Hạ Thành Ấm chen vào.

Hai vị cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh cùng xuất thủ, che chở cho Đỗ lão và Mễ Na ở phía sau, phong nhận ập tới đều bị đánh bay.

Hai người Đoạn Hải và Hứa Kỳ bị Xuy Hồn Phong ập tới đánh cho đầu váng mắt hoa, chạy tán loạn như ruồi mất đầu dưới sự bạo phát của lực lượng cuồng phong. Rất nhanh, thương tích đầy mình, máu tươi bê bết. Hạ Thành Ấm nóng vội, quát khẽ:

- Đỗ lão, có thể cho bọn chúng vào không?

- Lão hũ bất lực rồi, nếu xuất thêm lực lượng, e là viên thạch đầu này sẽ bị vỡ vụn.

Đỗ lão chầm chậm lắc đầu.

Biết Đỗ lão không phải đang nói dối, Hạ Thành Ấm không khỏi thờ dài.

Đoạn Hải và Hứa Kỳ là hai vị trưởng lão của Thần Giáo, đương nhiên lão không đành lòng nhìn thấy họ chôn vui nơi đây như vậy. Trốn trong quang mạc hình thành từ Luyện Thanh Thạch, Hạ Thành Ấm cũng chỉ có thể cố gắng chiếu cố đến họ, triệt tiêu phong nhận ập tới họ, đồng thời không ngừng thét to, muốn thức tỉnh thần trí của họ.

Nhưng không có hiệu quả gì. Đây là uy năng vốn ẩn chứa trong Phong Nhãn đột nhiên bạo phát ra. Hai vị cường giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh như Đoạn Hải và Hứa Kỳ căn bản không thể chống đỡ, chỉ trong một lát, họ đã ngã xuống trong vũng máu. Tuy vẫn có sinh cơ, nhưng bại lộ dưới Suy Hồn Phong trong một thời gian dài, thần hồn của họ sớm muộn gì cũng bị thổi đi.

Hạ Thành Ấm thấy vậy mà nóng vội, nhưng lại vô kế khả thi.

Bỗng nhiên, sau một trận công kích cuồng bạo ập tới, tất cả mọi thứ bỗng nhiên êm ả trở lại, cơ hồ trận bạo phát lúc nãy là uy năng cuối cùng của Phong Nhãn.

Lúc này, Luyện Thanh Thạch trên tay Đỗ lão hoàn thành sứ mệnh của mình cũng vỡ vụn, chảy xuống qua kẽ tay lão.

- Dương Khai!

Mễ Na đột nhiên vui mừng hét lên một tiếng, giơ ngón tay ngọc ra chỉ vào hư không.

Chúng nhân không khỏi chấn động tinh thần. Toàn thân Dương Khai trần truồng, một thân huyết ô lăng lập ở đó, thần sắc thản nhiên, nhưng từ trong huyết thân hắn lại tản phát ra một cỗ năng lượng kinh người.

Thương Viêm nheo mắt lại, nhếch miệng, cười không ra tiếng.

Tướng mạo của Dương Khai và hình ảnh mơ hồ trong đầu y khá phù hợp. Điều này cũng có nghĩa là người mà tổ sư cần tìm chính là hắn!

- Phong Nhãn thì sao?

Hạ Thành Ấm ngây ngốc. Y phát hiện Phong Nhãn tồn tại ở Lôi Quang Thần Giáo không biết bao nhiêu năm lại biến mất.Mà nơi đây, cũng không còn chút năng lượng thuộc tính phong nào nữa.

Phát hiện này hiến Hạ Thành Ấm mặt xám như tro.

Phong Nhãn đối với Lôi Quang mà nói là rất quý báu. Mất đi Phong Nhãn, cũng có nghĩa là sau này những đệ tử tu luyện vũ kỹ và công pháp thuộc tính phong kia không thể nào có được sự giúp đỡ từ nơi này nữa, cũng không thể nào cảm ngộ được sự ảo diệu của gió ở nơi này nữa.

- Tên khốn nhà ngươi, có thể mặc đồ vào không hả?

Mễ Na dùng tay đưa lên miệng làm loa, mặt đỏ lựng, vừa quan sát thân hình cường tráng của Dương Khai, vừa cao giọng hét.

Cơ hồ nghe thấy lời nàng, Dương Khai chầm chầm mở mắt, nhìn lại.

Khẽ chau mày, hắn phát hiện bốn người đứng bên đó, ngoài Đỗ lão và Mễ Na ra, hai người còn lại mình không quen.

Nhưng không thể phủ nhận, áp lực hai người này đối với mình còn mạnh hơn cả Đoạn Hải và Hứa Kỳ.

Lướt mắt liếc nhìn bỗng thấy Đoạn Hải và Hứa Kỳ rên rỉ trong vũng máu, Dương Khai cười khà khà dữ tợn.

Thân hình nhoáng lên, Dương Khai bỗng nhiên đến bên cạnh Đoạn Hải và Hứa Kỳ với một tốc độ nhanh gấp mấy lần lúc trước.

- Nhanh quá!

Thương Viêm và Hạ Thành Ấm không khỏi buột miệng thốt lên. Trong nháy mắt lúc nãy, bọn họ cơ hồ cảm nhận được một cỗ linh động. Cỗ linh động đó, mạnh như hai người họ, thiếu chút nữa cũng mất dấu thân ảnh của Dương Khai.

Vừa dứt lời, Dương Khai liền tiện tay đánh ra một kích, trúng ngay cổ Đoạn Hải.

Tiếng răng rắc vang lên, huyết quang tung tóe, cổ Đoạn Hải bay ra.

Hạ Thành m chút nữa phát điên.

Sững sờ nhìn đầu người bay giữa không trung, thần sắc đau đớn, đầu nhất thời chưa ngoặt xuống. Lão căn bản không ngờ người được mời tới làm khách khanh này lại xuất thủ giết đại trưởng lão của Lôi Quang.

Hơn nữa, ngay cả chào hỏi cũng chưa.

- Hả?

Thương Viêm cười quỷ bí, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Dương Khai, liếm liếm môi. Y bỗng phát hiện tên tiểu tử mà sư tổ kêu y đi tìm khá phù hợp với tính cách của mình.

Mắt thấy Dương Khai sát khí bừng bừng, lại còn muốn động thủ với Hứa Kỳ không chút phản kháng, Hạ Thành Ấm chợt quát một tiếng:

- Tiểu tử ngươi dám!

Nói xong, thân như thiểm điện, xông về phía Dương Khai.

Bất kể như thế nào, y cũng không thể để Dương Khai giết chết hai vị trưởng lão ngay trước mắt mình.

Thương Viêm cười khà khà, thân hình cũng nhoáng lên, đi sau mà đến trước, ngăn trước mặt Hạ Thành Ấm.

- Thương Viêm, ngươi có ý gì?

Hạ Thành Ấm nhìn Thương Viêm giận dữ, lạnh giọng chất vấn. Đều là Siêu Phàm tam tầng cảnh, đối mặt với Thương Viêm, y không nắm chắc phần thắng.- Không có ý gì cả, nhưng ngươi muốn tổn thương hắn, thì phải hỏi ta trước.

Thương Viêm thản nhiên đáp.

- Hắn không có liên quan gì đến Thiên Tiêu Tông các ngươi mà. Thương Viêm, ngươi đừng ức hiếp người quá đáng!

Hạ Thành Ấm cau có, gào lên như sắp phát điên.

- Tiểu hữu xin hạ thủ lưu tình!

Đỗ Vạn cũng vội hét lên một tiếng, dẫn Mễ Na vội vàng chạy về phía Dương Khai.

Nghe thấy tiếng hét của Đỗ lão, Dương Khai chau mày, điều tra trạng thái hiện tại của Hứa Kỳ, lòng thầm quyết, không tiêp tục hạ thủ nữa.

Rất nhanh, Đỗ lão và Mễ Na liền đến bên cạnh Dương Khai. Đỗ lão khẽ hít một hơi, thần sắc phức tạp nhìn Dương Khai.

Trong thời gian ở Hiệp hội đan sư, ấn tượng Dương Khai để lại cho lão không tồi, không giống những người làm xằng làm bậy. Nhưng lão không biết vì sao đối phương lại bỗng nhiên muốn hạ sát thủ với hai vị trưởng lão của Lôi Quang.

- Đỗ lão.

Thần sắc Dương Khai thản nhiên chào hỏi, lại còn gật gật đầu với Mễ Na.

Mễ Ma đỏ hết cả cổ, liếc nhìn Dương Khai, lại hơi bỉu môi di chuyển tầm nhìn.

Dương Khai không để ý, ngược lại ngưng thị nhìn Thương Viêm. Hắn không rõ vì sao người này lai giúp mình, trong đầu cũng không có ký ức của người này, đương nhiên không có giao tình gì với y.

Vừa quan sát vừa lấy ra một bộ y sam mặc vào, động tác trầm ổn.

Hạ Thành Ấm cũng không còn tranh chấp với Thương Viêm nữa, ngược lại ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm Dương Khai. Tuy nói vị này có thể là một vị nhân tài hiếm có, nhưng đại trưởng lão nhà mình chết trên tay hắn lai là sự thật không thể chối cãi. Dù thế nào thì y phải đòi lại công đạo cho Đoạn Hải.

- Tiểu hữu, đây rốt cuộc là sao. Nếu tiện thì có thể nói với ta không?

Thần sắc Đỗ lão ngưng trọng hỏi.

- Hai người này muốn làm hại ta, đẩy ta vào Phong Nhãn, muốn thổi thần hồn của ta ra.

Dương Khai thản nhiên giải thích.

- Nực cười, theo như ta biết, ngươi là khách khanh mà Đoạn Hải mời về, tại sao y lại muốn cùng Hứa Kỳ giết hại ngươi?

Hạ Thành Ấm rõ ràng không thể chấp nhận lời giải thích này.

Vô duyên vô cớ, hai vị cường giả Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh sao lại có thể nhắm vào một tên tiểu tử?

- Ngươi là ai?

Dương Khai lạnh lùng nhìn đối phương. Hắn có thể cảm nhận được địch ý và phẫn nộ của đối phương.

Đỗ lão ho khan một tiếng:

- Vị này là Giáo chủ Lôi Quang Thần Giáo, Hạ Thành Ấm!

Dương Khai khẽ gật đầu, trong lòng khó hiểu, lại nhìn Thương Viêm:

- Vậy vị này thì sao?

- Thiên Tiêu Tông, Thương Viêm!

Thương Viêm bước lên trước một bước, tự giới thiệu.

- Hình như chúng ta không quen biết?

Dương Khai hữu hảo cười với y, thái độ ôn hòa.

- Không quen.

Thương Viêm mỉm cười,

- Nhưng ta tìm ngươi có việc.

- Tìm ta có việc?

Thái độ của Dương Khai trở nên nghiềm ngẫm, liếc nhìn Đỗ lão, lão vội nói:

- Thương Viêm không có ác ý với ngươi, điều này ta có thể bảo đảm!

- Vậy đợi lát nữa nói.

Dương Khai gật gật đầu với Thương Viêm.

Chương 686: Bồi thường

Nhìn Dương Khai chậm rãi mà thần sắc thản nhiên, Thương Viêm cười càng lúc càng quỷ dị âm trầm.

Quả nhiên là tiểu tử này rất hợp với mình!

Trước mặt Lôi Quang Giáo chủ, giết đại trưởng lão của người ta, lại chẳng hoang mang chút nào.

Lá gan rất lớn. Tiểu tử này có lai lịch như thế nào vậy? Thương Viên quan sát Dương Khai, như thoáng có suy nghĩ.

Sư tổ bảo y đi tìm hắn, y tốn hai tháng, vốn đáng buồn bực và khổ não. Nhưng lúc này, y bỗng nhiên cảm thấy hai tháng này rất đáng.

- Tiểu tử, hôm nay nếu ngươi không cho ta một lời giải thích thì đừng mong rời khỏi nơi đây! Hạ Thành Ấm tái mặt, cắn răng quát.

- Ngươi muốn giải thích cái gì? Dương Khai cười. - Lúc nãy ta đã giải thích rồi.

- Đó chỉ là lời nói từ phía ngươi. Ngươi nghĩ bổn Giáo chủ sẽ tin lời ngươi ư?

Đỗ Vạn chau mày, thần sắc hòa ái, nói: - Tiểu hữu, sự tình có thật như ngươi nói không?

Dương Khai nghiêm túc gật đầu.

- Nguyên nhân? Tại sao họ muốn đẩy ngươi vào Phong Nhãn, thổi thần hồn của ngươi ra có lợi gì cho họ? Đỗ lão hỏi tỉ mỉ, biết lần này nếu không giải thích với Hạ Thành Ấm thì y sẽ không để yên.

Dương Khai tỏ ra chần chừ, có vẻ không muốn trả lời.

Chuyện liên quan đến bối quan nhân, nếu tin này lộ ra ngoài, cực kỳ nguy hại đến hắn.

- Tiểu hữu yên tâm, nếu ngươi nói sự thật, ngươi không sai như lời ngươi nói, lão phu có thể bảo đảm cho ngươi an toàn rời khỏi nơi này không bị tổn hại, Thương Viêm cũng sẽ ra sức. Đỗ Vạn nói, liếc nhìn Thương Viêm.

Thương Viêm càng dứt khoát: - Nếu ngươi sai, cũng không ai có thể sát hại ngươi trước mặt ta.

Dương Khai tỏ ra cổ quái liếc nhìn y, thực sự không hiểu tại sao người này lại ra sức bảo vệ mình.

Trầm ngâm một lúc lâu, Dương Khai mới âm trầm nhìn Hạ Thành Ấm: - Lôi Quang Giáo chủ đúng không? Nếu điều tra rõ Đoạn Hải và Hứa Kỳ muốn làm hại ta, Lôi Quang các ngươi có thể bồi thường cho ta như thế nào?

- Bồi thường cho ngươi? Hạ Thành Ấm tức muốn nổ mắt - Ngươi kích sát một vị trưởng lão của Lôi Quang ta, lại còn muốn bồi thường? Tiểu tử, ngươi có nhầm không? Bây giờ là Lôi Quang ta bị tổn thất.

- Y gieo gió gặp bão thôi. Lần này nếu vận khí ta không tốt, đã chết trong Phong Nhãn từ lâu rồi. Ta giết y là chuyện đương nhiên.

Đỗ Vạn gật đầu nói: - Nếu thực sự là Đoạn Hải và Hứa Kỳ mưu đồ bất chính, thì chúng chết không tiếc. Hạ Giáo chủ thấy sao? Dương tiểu tử do lão hủ tiến cử, vào Lôi Quang Thần Giáo các ngươi, lão hủ có trách nhiệm bảo vệ lợi ích và an toàn của hắn.

Tuy ngữ khí của Đỗ Vạn bình tĩnh, nhưng ai cũng nghe ra lão có phần không vui.

Thân là một vị luyện đan sư Thánh cấp, khó khăn làm mới tiến cử một nhân tài hiếm có vào Lôi Quang, lại không ngờ gặp phải chuyện này. Đối với danh dự và uy tín của lão, cũng có tổn hại cực lớn.

Hạ Thành Ấm tức giận, nhưng không dám phát tiết trước mặt Đỗ lão, nghe vậy gật đầu nói: - Đỗ lão nói đúng, nếu như vậy thì không cần người ngoài động thủ, Bổn Giáo chủ sẽ tự tay thanh lý môn hộ, lấy lại công đạo cho Đỗ lão!

Đỗ Vạn hài lòng gật đầu, ánh mắt nhìn về Dương Khai: - Bây giờ tiểu tử có thể nói rõ ngọn nguồn sự việc được rồi chứ?

- Ta vẫn muốn được bồi thường! Dương Khai mỉm cười. - Chuyện này không thể kết thúc tùy tiện như vậy được.

- Bổn Giáo chủ nể mặt Đỗ lão, ngươi là cái thá gì, đừng tự cao quá! Hạ Thành Ấm phẫn nộ trừng mắt với Dương Khai, chỉ hận không thể bóp hắn thành thịt nát.

- Ta ủng hộ ngươi! Thương Viêm ra sức gật đầu với Dương Khai - Hạ Giáo chủ nếu không bồi thường cho ngươi, ta cho Lôi Quang biến mất trên thế gian này trong vòng một tháng.

- Đại thúc thúc thật uy phong. Mễ Na hưng phấn nhìn Thương Viêm, vẻ mặt sùng bái.

Đại thúc…

Thương Viêm khẽ co rút khóe miệng, tỏ ra thản nhiên, rất phong độ.

Thần sắc Dương Khai càng nghi hoặc, nhìn Thương Viêm, thực sự không hiểu cường giả này rốt cuộc là sao. Nhưng bây giờ không phải là lúc truy cứu căn nguyên, Dương Khai cũng có thể cảm nhận được quả thực người này không hề có ác ý với mình, nên cũng yên tâm không ít.

- Thương Viêm! Hạ Thành Ấm nắm chặt hai tay, một thân chân nguyên phập phồng, lạnh lùng nhìn Thương Viêm.

- Muốn đánh nhau? Ta hầu tiếp. Thương Viêm cười lạnh liên tục.- Hai vị an tâm một chút, chớ vội. Đỗ lão bất đắc dĩ đến cực điểm, chỉ có thể đứng ra làm người hòa giải,

- Hạ Giáo chủ, lão hủ cũng hi vọng, nếu sự việc thật sự như tiểu hữu này nói, ngươi có thể bồi thường một chút cho hắn.

- Đỗ lão cũng nói như vậy? Hạ Thành Ấm trở nên oán độc, da mặt co rút, do dự một lúc lâu mới quát: - Được, bổn Giáo chủ đáp ứng yêu cầu vô lễ này của hắn, nhưng Đỗ lão, nếu tra rõ sự việc không như hắn nói, thì đừng trách Hạ mỗ không nể mặt người.

- Mọi việc tùy ngươi. Đỗ lão khẽ gật đầu, lúc này mới nhìn Dương Khai: - Ngươi có thể nói rồi đó.

Dương Khai trầm ngâm một lát, thần sắc bất đắc dĩ, mở miệng nói: - Hai người bọn họ muốn thu thập thần trí của ta!

Nói xong, Dương Khai khẽ thích phóng lực lượng thần thức của mình, giải thích: - Vì ta có thần thức chi hỏa!

Chúng nhân trợn mắt há mồm, cơ hồ không dám tin.

Nhưng cảm nhận được khí tức nóng bức ẩn chứa trong lực lượng thần thức của Dương Khai thì lại không thể không tin.

Hai mắt Đỗ lão dần sáng lên, thần sắc vui mừng vô cùng, nhìn Dương Khai chằm chằm, cứ như nhìn một báu vật kinh thiên.

Thương Viêm cũng tỏ ra kích động, nhân vật mạnh mẽ như hắn, hiếm có chuyện gì có thể khiến y động dung, nhưng sau khi cảm nhận được thần thức chi hỏa của Dương Khai, nhất thời có chút thất thần.

Cười thầm không thôi, chẳng trách sư tổ bảo mình tìm tên tiểu tử này. Thì ra hắn là một luyện đan sư có thần thức chi hỏa!

Đó không phải là có vạch xuất phát giống với thiên tàng lão nhân vang danh ở đại lục? Không chừng sau này hắn có thể đạt được cao độ của thiên tàng lão nhân, được Nhân Yêu Ma tam tộc kính ngưỡng!

Thần thức chi hỏa là vô cùng quý hiếm, dù thỉnh thoảng có một hai vị vũ giả có thần thức chi hỏa, cũng không chắc tinh thông luyện đan, hai taii năng đều có mới là tinh túy.

Hạ Thành Ấm trợn tròn mắt, nhìn Dương Khai, vẻ mặt khổ não và hối hận.

- Ta nói với Đoạn Hải, không thể ở lại Lôi Quang mãi được. Y và Hứa Kỳ liền rắp tâm muốn mượn sức mạnh của Phong Nhãn thổi thần hồn chi hỏa của ta ra. Đây là sự thật.

Dương Khai thản nhiên giải thích.

Tuy đây không phải là nguyên nhân cơ bản, những cũng coi là một phần nhân tố mà Đoạn Hải và Hứa Kỳ hạ sát thủ với Dương Khai.

Hắn cũng bất đắc dĩ, không thể để lộ thông tin của bối quan nhân, chỉ có thể để lộ thần thức chi hỏa của mình.

- Thì ra là vậy. Đỗ lão khẽ gật đầu, cảm nhận được thần thức chi hỏa, lão hoàn toàn tin tưởng những lời Dương Khai nói, hít sâu một hơi, nhìn Hạ Thành Ấm nói: - Hạ Giáo chủ, ngươi còn có gì muốn hỏi, hoặc, ngươi vẫn không tin lời của tiểu hữu này.
- Ta không có gì để hỏi. Hạ Thành Ấm chầm chậm lắc đầu, một thân khí thế không còn, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai. Nếu tiếp tục dây dưa, chỉ có thể đắc tội Đỗ lão, đắc tội Thương Viêm. Hạ Thành Ấm y không chịu nổi hậu quả.

Hơn nữa, sau này tên Dương Khai này rất có thể cũng là nhân vật có thủ nhãn thông thiên. Bây giờ đắc tội với hắn, sau này e là Lôi Quang không được yên.

- Như vậy là tốt nhất. Đỗ lão hài lòng gật đầu, thần sắc lại nghiêm túc dặn dò: - Chuyện hôm nay, các vị ở đây biết là được rồi, nếu ai dám tiết lộ ra ngoài, đừng trách lão hũ không khách khí với người đó.

- Rõ.

Thương Viêm và Hạ Thành Ấm đều ra sức gật đầu.

Thần thức chi hoả cũng là bảo bối mà thế nhân mơ ước. Một khi lộ ra ngoài, chỉ e sẽ rước vô số phiền toái.

Phập…

Theo một đạo kinh phong đánh ra, sinh cơ của Hứa Kỳ cũng biến mất. Ánh mắt Hạ Thành Ấm lấp lóe, nhìn Dương Khai quả đoán động thủ, tuy trong lòng phẫn nộ nhưng lại không biết làm sao.

- Được rồi, bây giờ có thể nói chuyện bồi thường của chúng ta. Dương Khai nhếch miệng cười.

Da mặt Hạ Thành Ấm khẽ co rút. Dù trong lòng không thoải mái, nhưng chỉ có thể lên tiếng hỏi: - Ngươi muốn bồi thường gì? Chỉ cần thứ Thần Giáo ta có, ta đều có thể đáp ứng. Nhưng ngươi đừng ép người, đưa ra yêu cầu ta không thể làm được.

- Đương nhiên không. Dương Khai cười khà khà - Ta muốn đến Lôi Nhãn tu luyện, xin Hạ Giáo chủ cho phép.

Lời này vừa nói ra, chúng nhân lại một lần kinh ngạc nhìn hắn.

- Đến Lôi Nhãn? Hạ Thành Ấm có chút không thể tin - Ngươi còn tu luyện công pháp lôi hệ?

- Đây là việc của ta, Hạ Giáo chủ không quản được đúng không? Dương Khai lắc dầu.

- Sự biến mất của Phong Nhãn có liên quan đến các hạ không? Hạ Thành Ấm cảnh giác nhìn Dương Khai.

- Có thể có, có thể không. Ta cũng không rõ lắm.

- Vậy thì nếu ngươi đến Lôi Nhãn, Lôi Nhãn cũng sẽ bị biến mất?

- Hẳn là không đâu. Điều này xin Hạ Giáo chủ yên tâm.

Trong Phong Nhãn, Dương Khai khu động lực lượng của Phong Nhãn, bạo phát từ trong ra ngoài, khiến nó bị hủy diệt. Lúc đó cũng chỉ là xuất phát từ tâm trạng muốn báo thù. Nếu không làm như vậy, Phong Nhãn sẽ không biến mất, nhưng dù giữ Phong Nhãn lại, uy năng cũng không còn mạnh như lúc trước nữa.

- Hạ Giáo chủ sẽ không đổi ý chứ? Vậy thì ta không thể đáp ứng. Thương Viêm gây sự nhìn Hạ Thành Ấm.

- Phong Nhãn Lôi Nhãn là lập giáo chi bản của Thần Giáo ta, hôm nay một cái đã biến mất, rất có khả năng có liên quan đến hắn, sao ta có thể để mặc hắn vào chỗ tiếp theo. Ngươi nghĩ bổn Giáo chủ là tên ngốc sao?

- Ngươi không đáp ứng cũng phải đáp ứng! Thương Viêm cười lạnh không ngừng, nói xong một tay nắm lấy Dương Khai, nhún mình bay vút.

- Thương Viêm, ngươi đừng ức hiếp người quá đáng! Hạ Thành Ấm tức giận, vội vàng truy kích.

- Haiza! Đỗ lão hít sâu, thần sắc bất đắc dĩ, chần chừ một lúc, cùng Mễ Na đuổi theo họ.

Tốc độ của Thương Viêm cực nhanh, bị y túm trong tay, Dương Khai cơ hồ không mở mắt được, chỉ cảm thấy cảnh sắc xung quanh nhanh chóng lùi về sau. Trước sau chưa tới nửa nén nhang đã đến chỗ Lôi Nhãn của Lôi Quang Thần Giáo.

Nơi này, tụ tập không ít đệ tử của Lôi Quang đang ngồi tu luyện, cảm nhận sự huyền diệu của lôi điện.

Đệ tử thực lực mạnh một chút, cách Lôi Nhãn khá gần, thực lực yếu thì khá xa.

Trong hư không, một lốc xoáy thiểm điện cực lớn đang không ngừng đánh điện mang xuống, tiếng xẹt xẹt không ngừng vang lên bên tai, năng lượng lôi hệ tràn ngập trong thiên địa.

Lúc Thương Viêm dẫn Dương Khai đến nơi này, những đệ tử Lôi Quang đang ngồi tu luyện đều lộ vẻ kinh nghi, đưa mắt nhìn.

- Tiểu tử, ngươi thực sự muốn vào? Nơi đó không phải là nơi có thể đùa, không chừng là thần hồn câu diệt. Thương Viêm ngưng thị nhìn Lôi Nhãn cuồng bạo, vẻ mặt kiêng dè.

Chương 687: Nghi hoặc thật nhiều

Trong đôi Lôi Nhãn đó tràn đầy năng lượng cuồng bạo, còn cường thịnh hơn cả đôi Phong Nhãn, Thương Viêm dám thả thần thức đi thăm dò tình hình ở bên phong nhãn, nhưng cũng không dám khinh địch tiếp xúc với lôi nhãn.

So sánh hai nơi với nhau, không thể nghi ngờ rằng Lôi Nhãn nguy hiểm hơn một bậc.

- Lôi Quang giáo chủ đuổi tới rồi, tiền bối để cho ta vào đi thôi.

Dương Khai quay đầu nhìn liếc qua, chỉ thấy Hạ Thành Ấm đang hỏa tốc vọt tới bên này, trên mặt đầy vẻ lo lắng. Người còn chưa tới mà miệng đã không ngừng gầm rú.

Thương Viêm không hề có ý xem gã vào trong mắt, nghe vậy cười cười nói:

- Thằng tiểu tử nhà ngươi thật đúng là cổ quái. Được rồi, ta làm như ngươi mong muốn, ngươi cũng đừng có chết đi đấy, bằng không ta cũng khó ăn nói với tổ sư!

Vừa nói chuyện, tùy tay ném về phía trước, bóng dáng Dương Khai nhanh chóng rơi vào Lôi Nhãn.

một mảnh tiếng kinh hô vang lên, đám đệ tử Lôi Quang vô cùng ngạc nhiên nhìn Dương Khai đang biến mất trong Lôi Nhãn, không biết người này đắc tội Thương Viêm như thế nào, không ngờ lại bị ném vào nơi đó.

Hạ Thành Ẩm đuổi tới sau, lại chỉ có thể bất lực trơ mắt nhìn.

Trong Lôi Nhãn, Dương Khai vừa tiến vào liền cảm nhận được áp lực rất lớn. Loại áp lực này mạnh hơn nhiều khi ở trong Phong nhãn.

Uy lực thiểm điện không ngừng qua lại trên toàn thân, khiến hắn lông tóc dựng hết lê, giật nảy mình, không ngừng run rẩy, da thịt tỏa ra mùi cháy khét lẹt.

Vạn Dược Linh Nhũ lại một lần nữa phát huy tác dụng. Dương Khai trực tiếp khoanh chân ngồi trong Lôi Nhãn. Không để ý tới tổn thương tự thân mình, tùy ý để Phong Lôi Vũ Dực thấp thu năng lượng lôi điện bốn phía.

Từng đã có một lần kinh nghiệm rồi, Dương Khai cũng càng lúc càng quen khi ứng phó với những trường hợp như thế, cũng biết Phong Lôi Vũ Dực đang cầu khát cái gì,

Chỗ xương bả vai đằng sau lưng phải, không ngoài sở liệu mà đang sản sinh lực hấp dẫn thật lớn, năng lượng lôi điện đang tỏa ra bốn phía đang dũng mãnh xông tiến vào thân thể.

Xôn xao…

Đôi cánh lại một lần nữa mở ra, phân nửa bên trái phong linh vũ động, nửa bên phải điện mang lập lóe, hồ quang tự do.

Dương Khai rất nhanh liền lân vào một loại trạng thái vong ngã, nhận thức lôi điện huyền bí.

Bên ngoài lôi nhãn, đám đệ tử Lôi Quang cũng đã bị đuổi tản ra rồi, Thương Viêm với Hạ Thành Ấm đang đánh tới long trời lở đất, cuối cùng vẫn là Đỗ lão tiến lên ngăn lại cuộc chiến của bọn họ.

Hai vị cường giả Siêu Phàm cảnh tam tầng muốn phân thắng bại là chuyện khó khăn, nhưng Thành Ấm rõ ràng cảm giác được bản thân y không bằng Thương Viêm.

Nếu quả thật cứ tiếp tục đánh như thế không thể nghi ngờ người bị thua chính là y.

Sau khi nhận thấy được điểm này, Lôi Quang giáo chủ cũng mượn cớ hạ bậc thang, quyết đoán thu tay lại.

Thời gian dần trôi, mấy người đang đứng ở bên ngoài Lôi Nhãn rõ ràng thấy được phiến thiên địa đó đã giảm đi không ít năng lượng lôi hệ. Thể hiện trực quan nhất chính là số tia chớp bổ ra từ bên trong Lôi Nhãn đã thưa đi rất nhiều.

Sắc mặt Hạ Thành Ấm vô cùng khó coi.

Hôm nay đại trưởng lão tử vong, phong nhãn biến mất, lôi nhãn lực lượng lại suy yếu nhiều, có khi lại cũng biến mất giống như phong nhãn cũng chưa biết chừng.

Lôi Quang của y tổn thất chưa thể đánh giá được!

một ngày sau, uy lực của Lôi Nhãn đã không còn bằng được một nửa bình thường, hai tròng mắt Hạ Thành Ấm đỏ thẫm, nhìn chằm chằm lấy Lôi Nhãn không buông, vẻ mặt oán giận.

Đỗ lão tuy rằng cảm thấy căn cơ của kẻ xấu kia có chút không đạo đức, nhưng nghĩ tới Đoạn Hải muốn thương tổn cả những người mà mình tiến cử, trong lòng cũng giận không nguôi.

Trong Lôi Nhãn, Dương Khai thật sau hít sâu vào một hơi, bỗng nhiên mở mắt. Hai trong mắt hắn chiếu sáng rạng rỡ.

Một ngày hấp thu, hắn nhận thấy được trong cơ thể mình Phong Lôi Vũ Dực đã gần như hoàn mỹ.

Từ giờ khắc này bắt đầu, đôi cánh mới này của hắn chính thức được luyện hóa xong, trở thành trợ lực.

Bên trong đôi cánh sau lưng tràn đầy những năng lượng Dương tính, mà bên nửa bên trái có Phong linh động, nửa bên phải có Lôi cuồng bạo.

Phong, Lôi, Dương, ban loại thuộc thính hợp thành, tạo thành sức cân bằng quỷ dị, lẫn nhau tạo thành biến hóa vi diệu, đã không còn là một thuộc tính đơn chủng nào nữa. Bên trong Phong Lôi Chi Dực tích tụ sức nóng, nghiễm nhiên tiến hóa thành Phong viêm và Lôi viêm, lực sát thương tăng gấp bội so với sức lôi, phong đơn thuần.

Dương Viêm Chi Dực cũng hoàn toàn bị Phong Lôi Vũ Dực thay thế.

Chỉ có điều Dương Khai không thể định vĩ được sự tồn tại của đôi cash này, nó vừa giống như bí bảo, lại giống như vũ khí của tự thân hắn.

Nhưng không thể phủ nhận Hàn Phi quả thật đã tặng hắn một phần đại lễ!

Hà Phi và Lệ Dung sở dĩ không thể luyện hóa Phong Lôi Chi Dực, chỉ sợ cũng là không có cơ duyên như thế.

Hết thảy đều là trùn hợp, nhưng cũng là kết quả rất hiển nhiên.

Thu lại Phong Lôi Vũ Dực, Dương Khai cất bước đi ra khỏi Lôi Nhãn, lúc này đã giảm đi nhiều uy lực.

Mọi người sớm đã chờ từ lâu, thấy Dương Khai đi ra ngoài, không khỏi hai mắt tỏa sáng. Hạ Thành Ấm cũng không tự chủ được nhẹ nhàng thở ra.

Lôi Nhãn cũng không biến mất, cho dù uy lực không bằng trước kia, nhưng tốt xấu gì cũng vẫn còn được giữ lại.

Nhìn ánh mắt Dương Khai cực kỳ phức tạp, ảo não và oán độc lóe ra không chừng.

- Cái tên nhà ngươi, để cho chúng ta chờ lâu như thế.

Vừa thấy Dương Khai lộ diện, Thương Viêm lập tức bật cười ha hả:

- Tiểu tử này, khí tức lại thay đổi rất nhiều, có phải là lại thu hoạch được gì không?

- Một chút.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Cảnh giới tu vi không tăng, hơi chút cảm ngộ được Hạ Lôi huyền bí. Để mấy người đợi lâu rồi, thật có lỗi.

- Tiểu hữu khách khí rồi.

Đỗ Vạn mỉm cười vuốt cằm.

- Nếu tốt lắm rồi, thế chúng ta đi đi.
Thương Viêm phất phất tay.

Dương Khai thản nhiên liếc mắt nhìn Hạ Thành Ấm một cái, người kia thần sắc mang vẻ lo lắng, không nói được một lời, xem ra cũng không có ý muốn ngăn cản.

Có Thương Viêm ở trong này, y muốn ngăn cản cũng không cản được. Hai ngày này Lôi Quang đã tổn thất khá lớn, nếu quả thật đắc tội Thương Viêm, lại công khai khiêu chiến với Thiên Tiêu tông thì Lôi Quang cũng vô lực chống đỡ.

Thiên Tiêu tông tứ đại cuồng nhân, từng người cũng đều không hề thua kém hắn. Một khi đánh nhau, Lôi Quang xác định bị diệt môn.

Hạ Thành Ấm chỉ đành cố nén giận.

- Hạ giáo chủ, lần này làm phiền rồi.

Đõ lão gật đầu nói với Hạ Thành Ấm.

- Xin đi từ từ, không tiến!

Hạ Thành Ấm hút vào một hơi, nhắm mắt lại, không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.

Thương Viêm hừ lạnh một tiếng, huy xuất chân nguyên, bao vây lất Dương Khai, Đỗ Vạn, cùng Mễ Na, tung bay lên khoảng không.

Đợi bọn họ đi rồi, Hạ Thành Ấm mới mang khuôn mặt vặn vẹo nhìn theo mấy bóng lưng. Một hồi lâu, bỗng nhiên triển khai thân pháp, nhanh chóng chạy về phía Phong Nhãn kia.

Y đúng là vẫn còn chút ngờ vực vô căn cứ về lí do thoái thác trước kia của Dương Khai. Lúc ấy Đỗ Vạn đang đứng một bên, y không tiện giằng co, hiện tại đương nhiên là phải đi tra cho rõ ràng rồi.

Hứa Kỳ cùng Đoạn Hải tuy rằng là chết cùng ngày, nhưng Hạ Thành Ấm vẫn có tự tin, tụ tập lại thần hồn của bọn họ lại, xem trí nhớ của bọn họ, xem xem giữa bọn họ với Dương Khai rốt cuộc đã xảy ra ân oán ra sao.

Đi vào bên người hai vị đại trưởng lão đã chết đi, Hạ Thành Ấm lặng yên vận huyền công, đánh ra một đạo năng lượng huyền diệu.

Sau đó trong vòng phạm vi ba mươi dặm liền xuất hiện một tầng kết giới, y phải phong tỏa nơi đây, tiện thu thập thần hồn của Hứa Kỳ cùng Đoạn Hải.

Y tin rằng với tu vi của hai người này, mặc dù thân thể chết đi, thần hồn cũng không nhanh chóng biến mất như thế.

Nhưng điều khiến Hạ Thành Ấm buồn bực nhất chính là, mặc dù y cố gắng thế nào cũng không thể triệu hồi lại được một tia năng lượng thần hồn nào. Hai vị trưởng lão kia giống như thần hồn cùng bị hủy diệt. phát hiện này làm cho y kinh nghi bất định,



Lôi Quang thần giáo, giữa không trung, một hàng bốn người cấp tốc chạy như bay.

Khi đi ngang qua một đỉnh núi, Dương Khai lơ đãng nhìn xuống đấy, vừa hay nhìn thấy một nữ tử dáng người cao gầy đang đứng ở đó.

Đối phương dường như cũng phát hiện hắn, trong mắt đẹp tràn đầy vẻ kinh ngạc, ngây ngốc nhìn chăm chú.

Bỗng nhiên, nàng thả người bay lên, thi triển toàn lực đuổi theo, trên mặt đẹp lộ vẻ vô cùng lo lắng.

Nhưng tốc độ của nàng làm sao có thể ngang được với Thương Viêm, mấy hơi công phu đã bị bỏ lại, không thấy bóng dáng.

- Này, ngươi khốn kiếp, vừa rồi còn có tiểu cô nương đuổi theo ngươi.

Mễ Na đột nhiên chọc Dương Khai, thần sắc mờ ám hỏi.

- Làm gì có?

Dương Khai giả bộ hồ đồ.

- Còn nói không có.

Mễ Na hừ hừ,:
- Nàng ta còn gọi tên ngươi. Ngươi có phải là làm chuyện bội tình bạc nghĩa gì với người ta không hả? Chậc chậc, thật nhìn không ra nha. Ngươi như vậy mà mặt người dạ thú, xem ra ta về sau cách xa ngươi một chút mới được.

- Ngươi đừng có nói lung tung được không? Ta là người ngây thơ lắm đấy. Chưa bao giờ làm chuyện đó đâu.

Dương Khai rất nghiêm túc nói.

Mễ Na bĩu môi, hiển nhiên là không tin tưởng rồi.

Nàng sợ là ở lâu trong Đan Sư hiệp hội quá, tâm bát quái còn sâu sắc hơn bất cứ ai, bắt được Dương Khai liền không ngừng truy vấn, lải nhải.

Dương Khai không để ý tới nàng ta, ngược lại mang vẻ mặt nghi ngờ nhìn Thương Viêm.

Cho tới giờ khắc này, hắn cũng không hiểu rõ đối phương vì sao lại vô duyên vô cớ giúp mình, thậm chí không tiếc đắc tội với giáo chủ Lôi Quang thần giáo!

Trầm ngâm một lúc sau, Dương Khai mới mở miệng hỏi:

- Tiền bối, có thể nói cho ta biết tại sao ngươi phải giúp ta không? Điều này có lợi gì cho người?

Thương Viêm vừa chạy như bay, vừa quay đầu sang nhìn hắn một cái, trên vẻ mặt ác nghiệt lộ vẻ tươi cười:

- Ngươi rất cảnh giác nha,

- Ừm.

Dương Khai không e dè gật đầu.

Đỗ lão ha hả cười:

- Tiểu hữu không cần vô căn cứ ngờ vực Thương Viêm. Tuy rằng ta trước đó tiến cử ngươi tới Lôi Quang là sai, nhưng lần này ta có thể cam đoan, hắn sẽ không gây bất lợi với ngươi.

- Lời nói của Đỗ lão ta tự nhiên là tin.

Dương Khai nhẹ nhàng vuốt cằm:;

- Nhưng thế cũng không thể giải đáp được nỗi hoang mang trong lòng ta. Tiền bối nếu không có ác ý với ta thì có thể nói cho ta biết nguyên nhân không?

- Nói cho ngươi biết cũng không có gì, ta chỉ là đang hoàn thành nhiệm vụ của mình thôi.

- Nhiệm vụ?

Dương Khai kinh ngạc.

- Ừm. ta cũng không thể nói cho ngươi biết nhiều hơn, sau này ngươi đi cùng với ta hẳn là sẽ hiểu, bởi vì ta cũng không phải hiểu rõ lắm.

- Ai ra nhiệm vụ cho ngươi?

- Tổ sư của ta.

- Thiên Tiêu tông tông chủ?

Dương Khai không khỏi chấn động.

Thương Viêm không trả lời, chỉ cắm đầu phi thẳng về trước. Dương Khai hỏi mấy lần, cũng đành bỏ cuộc, ngược lại thăm dò Đỗ lão:

- Tông chỉ của Thiên Tiêu tông là hạng người thế nào?

- Cường giả Nhập Thánh cảnh,

Đỗ Vạn đáp:

- Cụ thể mạnh ra sao ta cũng không rõ, chờ ngươi gặp hắn rồi thì có thể hỏi xem.

Thương Viêm đang bay lao về trước, đột nhiên dừng lại, mở miệng nói:

- Đỗ lão, chúng ta tách ra ở đây đi, ta cũng cần mau chóng dẫn hắn hồi tông!

- Cũng được!

Đỗ Vạn nhẹ nhàng vuốt cằm, nhìn Dương Khai:

- Tiểu hữu, lần này tao tội cho ngươi, lão hủ thật sự băn khoăn. Nhưng mà Đan sư hiệp hội vĩnh viễn sẽ mở rộng cửa với ngươi. Nếu ngươi rảnh thì nhớ về thăm.

Đỗ lão hiền lành hòa ái khiến Dương Khai cảm thấy chút ấm áp, gật đầu nói:

- Không phải là lỗi của Đỗ lão, Đỗ lão không cần để ý. Ừm, ta sẽ trở về thăm Đan sư hiệp hội.

Đỗ lão khẽ mỉm cười, lại nói với Thương Viêm:

- Thay ta thăm hỏi tổ sư của các ngươi, lão hủ tuổi già thế yếu, không thể tới thăm hắn.

- Nhất định.

Thương Viêm trầm giọng đáp lời,

- Thế Đỗ lão, chúng ta cáo từ trước.

Nói xong liền mang theo Dương Khai bay về một hướng khác.

- Dương Khai, nhớ rõ nhất định phải trở về nha.

Mễ Na không ngừng khua tay nói với Dương Khai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau