VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 671 - Chương 675

Chương 673: Lợi hại vậy sao?

Gã này chỉ thuận miệng nói, không ngờ lại nói trúng điều quan trọng.

Dương Khai luyện tập luyện đan thuật chỉ để luyện đan cho Ma tộc, hơn nữa còn là tộc Cổ Ma bị thế giới lãng quên mấy ngàn năm, là người hầu cận của Đại Ma Thần!

Trong hiệp hội đan sư, nơi nào cũng thoang thoảng dược hương. Thỉnh thoảng Dương Khai còn có thể cảm nhận được dao động của chân nguyên cực nóng từ sương phòng bên hông, nghĩ là các luyện đan sư đang dụng tâm luyện đan.

Đi theo gã cao to đến một gian phòng khá vắng vẻ, y liền để hắn lại: - Đứng ở đây chờ, lát nữa sẽ có người đến hỏi ngươi.

Dương Khai khẽ gật đầu, tiện thể tìm ghế ngồi xuống.

Gian phòng không lớn, đồ đạc bên trong cũng không nhiều, có vẻ trống trải.

Dương Khai đợi chừng hai canh giờ, đang lúc vẻ mặt không kiên nhẫn mới nghe thấy có tiếng bước chân vội vã truyền tới.

Nhanh chóng, cửa phòng bật mở, một nữ tử có gương mặt không đẹp lắm đi thẳng tới, liếc nhìn đánh giá Dương Khai, hỏi: - Chính là ngươi muốn gia nhập hiệp hội?

Dương Khai gật đầu, đứng dậy, hỏi: - Có phải bây giờ có thể bắt đầu khảo nghiệm không?

- Ngươi học luyện đan bao lâu rồi? Nữ tử nhíu chặt mày, cơ hồ không vui, lạnh giọng hỏi.

- Thời gian không dài, cụ thể bao lâu ta cũng không biết.

Chính thức bắt tay vào luyện đan thì chỉ hơn một năm thôi. Nhưng nếu tính cả học tập kiến thức cơ bản thì khoảng mấy năm rồi. Từ lúc hắn có được Luyện Đan Chân Quyết đến nay, ít nhất cũng bốn năm năm, nhưng hắn đều nghiên cứu ảo diệu của Luyện Đan Chân Quyết một cách đứt quãng.

Nữ tử hỏi như vậy, hắn cũng không biết nên trả lời thế nào.

- Cố làm ra vẻ huyền bí! Nữ tử hừ lạnh một tiếng, hơi phật ý vì Dương Khai không trả lời thẳng vào vấn đề của nàng. Đưa tay lục tìm trong túi Càn Khôn bên hông mình, thần sắc chần chừ do dự, mãi một lúc sau mới lấy ra một nhánh dược liệu, đưa cho Dương Khai nói: - Đây là Hàn Tinh Thảo, Thiên cấp hạ phẩm, ngưng luyện dược dịch cho ta xem.

Dương Khai đưa tay nhận lấy, kinh ngạc nhìn nàng: - Cứ như vậy mà ngưng luyện?

Nữ tử hừ lạnh một tiếng - Nếu ngay cả cái này mà ngươi làm cũng không được thì không cần gia nhập hiệp hội nữa. Ngươi cho rằng ai thì hiệp hội cũng tiếp nhận sao? Chỉ có luyện đan sư Thiên cấp trở lên mới có tư cách sở hữu ngọc bài. Mau lên, ta đang vội.

Nói rồi, nàng lẩm bẩm: - Sư phụ cũng thật là, tiểu tử trẻ tuổi như vậy, đuổi đi là được, lãng phí thời gian quý báu của mình!

Dương Khai nghe hết những lời này, không khỏi thấy buồn cười.

Hắn cũng hiểu vì sao nữ tử này lại tỏ vẻ không vui. Vốn vì mình đến, làm gián đoạn thời gian luyện đan của nàng.

Lúc luyện đan sư đang luyện đan, kiêng kỵ nhất là bị quấy rầy. Nữ tử không vui, Dương Khai cũng có thể hiểu được.

Nhưng lời nói và thần thái của nàng rõ ràng hơi khinh thường mình. Điều này khiến Dương Khai không biết làm sao.

E là nàng cho rằng mình thực sự mới bắt đầu tiếp xúc với việc học luyện đan.

Nghĩ như vậy xong, Dương Khai vận chuyển chân nguyên, bọc nhánh Hàn Tinh Thảo trong tay, thẩm thấu chân nguyên vào trong dược liệu.

Rất nhanh, thanh hương thoang thoảng ngập tràn. Nữ tử kia cuối cùng cũng thu liễm thần sắc khinh thường, quan sát động tác trên tay của Dương Khai.

Hàn Tinh Thảo cơ hồ bị dung hóa, hoàn toàn biến thành dịch thể. Dưới tác dụng của chân nguyên, lơ lửng trên lòng bàn tay của Dương Khai, từng sợi tạp chất thoát ra, bị bốc hơi hoàn toàn.

Thời gian trôi qua, một nhánh Hàn Tinh Thảo Thiên cấp hạ phẩm đã nhanh chóng được ngưng luyện thành dược dịch, xanh biếc kinh người.

Với tài nghệ và thủ pháp của Dương Khai, ngưng luyện dược liệu Thiên cấp hạ phẩm đã dễ như trở lòng bàn tay. Nếu không có lò luyện đan, không có linh trận, hắn cũng có thể khu trừ tạp chất một cách sạch sẽ.

Trước sau chưa tới mười mấy hơi thở, dược dịch đã thành hình. Nữ tử kia phóng xuất thần thức kiểm tra kỹ lưỡng, khuôn mặt cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh hãi, vô cùng ngạc nhiên nhìn Dương Khai mấy lần.

- Như vậy là được rồi đúng không? Dương Khai hỏi.

Hắn còn có thể ngưng luyện dược dịch thành cấp bậc cao hơn, nhưng hắn không làm như vậy. Bây giờ trình độ này hẳn đã có thể thỏa mãn yêu cầu của nữ tử này rồi.

- Ta hỏi ngươi, ngươi có thể luyện chế đan dược phẩm chất gì? Nữ tử tỏ ra nghiêm túc nhìn Dương Khai. Bây giờ nàng mới phát hiện hình như mình đã đánh giá thấp thủ đoạn và năng lực của tên tiểu tử trẻ tuổi này.

- Linh cấp.

- Cái gì? Nữ tử đột nhiên biến sắc, không tin được nhìn Dương Khai.
- Linh cấp hạ phẩm, có lúc có thể sẽ thất bại. Dương Khai bổ sung. Hắn không dám nói năng lực của mình quá cao, để tránh bị người khác chú ý. Nhưng Linh cấp hạ phẩm cơ hồ vẫn khiến nữ tử này hơi không chấp nhận được.

- Không thể, ngươi nhiều lắm cũng chỉ hai mươi tuổi. Sao có thể luyện chế được Linh cấp đan dược?

- Ta có thể luyện cho ngươi xem.

Dương Khai nhún vai.

Nữ tử nhìn chăm chú vào hắn, cơ hồ muồn xem hắn có khoác lác hay không, một lúc lâu sau mới nghiêm túc nói: - Ngươi theo ta, nếu ngươi thật sự có bản lĩnh này, đã không còn nằm trong phạm vi khảo nghiệm của ta nữa rồi.

Bản thân nàng chỉ là luyện đan sư Huyền cấp thượng phẩm, sao có thể khảo hạch Linh cấp?

Trong một gian phòng khác, gã cao to mà Dương Khai gặp trước đó đang cáu kỉnh nghiên cứu điển tịch luyện đan trên tay, đối diện với một linh trận cao thâm, hình như chưa nghiên cứu ra, đang khổ não.

Ngoài cửa truyền tới tiếng gõ cửa, y ngẩng đầu hỏi: - Chuyện gì?

- Sư phụ. Nữ tử kia khẽ nói. - Là chuyện liên quan đến người thanh niên muốn gia nhập hiệp hội.

- Hả? Hắn thông qua khảo nghiệm chưa? Y hỏi.

- Chưa ạ.

- Chưa thì đừng đến làm phiền ta, tự đi luyện đan đi.

Nữ tử cắn răng, đột nhiên một cước đạp mở cánh cửa. Dương Khai ngây ngốc.

Nữ tử khí thế hùng hổ đi vào, gã râu ria kia phẫn nộ đập bàn: - Còn thể thống gì nữa. Không ngờ lại coi thường mệnh lệnh của sư phụ. Trong mắt con còn có người sư phụ như ta nữa không?

Nữ tử hừ hừ, hai tay chống nạnh, vẻ mặt bực bội nói: - Sư phụ, không phải người nói, tên kia mới học luyện đan sao?

- Đúng vậy, có vấn đề gì?

- Vậy tại sao hắn có thể luyện Linh cấp đan dược? Hại tiểu tử dùng Hàn Tinh Thảo, Thiên cấp hạ phẩm để thăm dò hắn. Mất mặt chết đi được!

- Hả? Y ngây ngốc. - Hắn có thể luyện chế Linh cấp đan dược? Không thể, tiểu tử nhà ngươi lại lừa ta!

- Người thì đệ tử đã dẫn tới, có năng lực này hay không, sư phụ tự nghiệm chứng đi. Nữ tử vẫy tay ra bên ngoài, Dương Khai liền làm liều đi vào.

Gã cao to uy nghiêm nhìn Dương Khai, quát: - Chỉ dựa vào ngươi, có thể luyện chế Linh cấp đan dược?Dương Khai nghiêm túc gật đầu.

Thần sắc y bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, âm trầm nói: - Tiểu tử, ngươi phải biết nơi này là hiệp hội đan sư. Dù ngươi xuất thân từ thế lực nào, nếu dám làm càn nói ẩu ở đây, ngươi đều không thể sống sót trở ra!

Dương Khai bóp trán, cảm thấy đau đầu. Hắn chỉ muốn lĩnh ngọc bài mà thôi, không ngờ lại khó khăn như vậy.

- Thôi đi, ta không lĩnh ngọc bài nữa. Xin lỗi đã làm phiền các ngươi. Cáo từ.

- Dám! Y quát một tiếng, giọng như chuông đồng, cười lạnh: - Hiệp hội đan sư là nơi ngươi nói đến là đến, đi là đi sao? Chột dạ cũng không có ích gì, ta sẽ chuẩn bị nguyên liệu cho ngươi, xem ngươi luyện chế Linh cấp đan dược như thế nào. Nếu ngươi không thể làm ta hài lòng, hì hì

- Ta cũng muốn biết. Có phải ngươi thật sự có bản lĩnh này hay không.

Nữ tử kia cũng liếc mắt đánh giá Dương Khai.

Dương Khai hít sâu một hơi, bất đắc dĩ đến cực điểm.

- Mễ Na, lấy vật liệu Linh cấp của con ra. Y nhìn chăm chú vào Dương Khai, dặn dò nữ tử kia.

Nữ tử khẽ gật đầu, lục lọi trong túi Càn Khôn của mình, lát sau một đống nguyên liệu đã đặt trên bàn trong phòng.

Gã cao to kia giơ tay xuất chiêu, một lò luyện đan bằng đầu người xuất hiện trên tay, nhìn Dương Khai nói: - Đây là lò luyện của ta, vật liệu ta thu thập trong tám năm, nhờ một vị luyện khí sư Thánh cấp luyện chế, tỷ lệ thành đan rất lớn. Đừng nói ta không chiếu cố tới ngươi, nếu dùng lò luyện này ngươi cũng không thể luyện chế được Linh đan, ngươi đợi đầu rơi xuống đất đi!

Nói xong, ném lò luyện qua.

Dương Khai tiện tay nhận lấy, hơi suy nghĩ một chút, bằng lòng gật đầu.

Phẩm chất của lò luyện này không tồi, thực sự vượt qua lò luyện bình thường. Hơn nữa, linh trận khắc bên trong cũng phụ trợ tỷ lệ thành đan. Nhưng Dương Khai nhạy bén nhận thấy, linh trận bên trong không hoàn chỉnh, không thể phát huy hết toàn bộ tác dụng.

- Nơi đây có năm thứ nguyên liệu Linh đan, ngươi có thể luyện chế ra ba phần, ta coi như ngươi thông qua khảo nghiệm. Nếu không thể, hê hê! Y cười khẩy không thôi, ra hiệu:

- Có thể bắt đầu rồi. Ta sẽ xem ngươi luyện chế. Ngươi đừng mong giở trờ gì.

Việc đến nước này, Dương Khai cũng không thể rút lui, đặt lò luyện lên bàn, tỉ mỉ kiểm tra năm phần vật liệu kia.

Một lát sau, chau mày, đổi vị trí của một vài vị dược liệu.

Gã cao to và nữ tử kia đều nghi ngờ quan sát hắn, không biết sao hắn lại tỏ ra tràn đầy tự tin như vậy. Hơn nữa, năm phần vật liệu kia là sự kết hợp tốt nhất, sao hắn lại tùy ý thay đổi vị trí của một vài vị dược liệu trong đó chứ?

Hai người cũng không nhiều lời, chỉ yên lặng quan sát.

Một lát sau, Dương Khai bắt đầu, vô cùng thành thạo cho dược liệu vào lò luyện, rót chân nguyên vào, ngưng luyện dược dịch. Bất luận là sức lửa hay thời cơ đều nắm vừa đúng.

Gã đó và nữ tử nhìn sáng rực hai mắt.

Riêng động tác nhập thủ đã khiến họ cảm thấy người thanh niên này hình như thực sự có bản lĩnh này, chứ không hề mạnh miệng. Thủ pháp và lòng tự tin của hắn rõ ràng là do học được mà có.

Từng vị dược liệu được thêm vào lò luyện. Dưới sự khống chế của Dương Khai, trong gian phòng dần dần tỏa ra dược hương.

Gã cao to và nữ tử kia nhìn Dương Khai không chớp mắt, nét mặt dần dần ngưng trọng, không còn vẻ khinh miệt như trước.

Trước sau chưa tới thời gian một nén nhang, Dương Khai giơ tay vỗ lên lò luyện, một viên đan dược màu hoàng kim tròn vo bắn ra từ trong lò luyện. Gã kia tay mắt lanh lẹ, giơ tay thu lấy, viên đan dược kia vào tay.

Cẩn thận cảm nhận một phen, tròng mắt trợn tròn, quát khẽ: - Quả nhiên là Linh cấp đan dược.

- Tiểu tử đó lợi hại vậy sao? Mễ Na cũng trợn tròn mắt. Nàng không ngờ Dương Khai thực sự có thế luyện chế ra Linh cấp đan. Dù chỉ là Linh cấp hạ phẩm đan, nhưng bản thân nàng cũng không làm được.

- Dược tính nội liễm, dược liệu cũng không lãng phí chút nào. Chỉ thiếu chút nữa thôi là có thể sinh ra đan văn. Quá tuyệt.

Gã xuýt xoa một tiếng, hình như có vẻ tiếc nuối.

Chương 674: Sau lưng có chỗ dựa?

Linh đan sinh ra đan văn, giá trị sẽ khác. Dù với thủ đoạn của luyện đan sư Linh cấp thượng phẩm như gã cao to này cũng chỉ có thể thỉnh thoảng luyện chế ra một hai viên đan dược có đan văn. Đó là còn phải trong điều kiện thật may mắn và trạng thái cực kỳ tốt.

Còn về đan vân trong truyền thuyết thì ngay cả y cũng chưa từng thấy.

Nắm viên Linh đan này thật lâu, gã râu ria không nói gì.

Sau một canh giờ, Dương Khai luyện đan hoàn tất.

Năm phần vật liệu, tổng cộng luyện chế ra bốn viên Linh đan, phần vật liệu cuối cùng thất bại lúc đang luyện. Đó là do Dương Khai cố ý.

Lúc này, bất luận là gã cao to hay nữ tử kia đều ngây ngốc nhìn Dương Khai, cứ như hắn là thiên nhân.

- Sư phụ, người này có phải là có thuật dưỡng nhan không. Nếu không sao đệ tử thấy hắn chỉ khoảng hai mươi tuổi thôi?

- Không giống, hẳn là tuổi thật của hắn. Lợi hại, sao lại lợi hại như vậy? Nói xong, lén nhìn nữ tử, vẻ mặt tiếc hận rèn sắt không thành thép.

- Sư phụ, người đừng nhìn con với ánh mắt như vậy có được không? Con đã rất cố gắng rồi. Mễ Na cảm thấy rất tủi thân.

Tư chất luyện đan của nàng cũng khá xuất chúng, cũng nổi tiếng trong vòng mấy ngàn dặm, các đại thế lực phụ cận đều ra sức muốn lôi kéo nàng thành khách của nhà mình. Vì tư chất này, bình thường Mễ Na cũng tự hào kiêu hãnh, nhưng sự kiêu ngạo của nàng đều bị vụn vỡ trước bốn viên Linh đan này.

Hai sư đồ lầm bẩm một hồi, Dương Khai cũng không cố ý nghe lén, đợi một lát sau, hỏi: - Ta thông qua khảo nghiệm chưa?

Đại hán vừa nghe giật mình, cười ha ha, giọng cười sang sảng, dễ gần, gật đầu nói: - Thông qua rồi, tuyệt đối thông qua.

- Vậy ngọc bài của ta

- Yên tâm, ngọc bài chắc chắn sẽ đưa cho ngươi. Nhưng trước đó, ngươi phải gặp một người. Đợi chút, ta đi gọi lão tới! Nói rồi y liền vọt đi.

Trong phòng lập tức chỉ còn lại Dương Khai và nữ tử kia.

Dương Khai không nói gì.

- Nhà ngươi, thật sự khiến người ta kinh ngạc. Nữ tử kia lên tiếng khen ngợi từ đáy lòng, thoải mái đưa tay ra, không còn khinh miệt và tùy ý như lúc trước nữa, trịnh trọng nói: - Làm quen lại một chút. Ta là Mễ Na, luyện đan sư Huyền cấp thượng phẩm, cũng là thành viên của phân bộ đan sư này.

- Dương Khai.

Dương Khai cười, khẽ bắt tay nàng.

- Ngươi từ đâu đến? Mễ Na hiếu kỳ hỏi.

- Phía tây.

Mễ Na nhìn hắn, bĩu môi cười: - Thôi đi, ta không hỏi nữa, nhìn bộ mặt cảnh giác của ngươi kìa.

Phía tây là Tuyết Sơn mênh mông. Dương Khai nói hắn từ đó tới, rõ ràng là có chút ý qua loa lấy lệ.

- Đúng rồi, vừa nãy tại sao ngươi lại thay đổi vị trí của năm phần vật liệu?

- Đó không phải là khảo nghiệm của các ngươi sao? Dương Khai kinh ngạc.

Mễ Na chậm rãi lắc đầu: - Đó là sự phối hợp ta cho là tốt nhất. Nhưng thấy sau khi ngươi thay đổi, hình như luyện chế dễ dàng hơn. Ai dạy ngươi làm như vậy?

- Trực giác Dương Khai chột dạ. Vừa nãy hắn cũng đa nghi, còn cho rằng đối phương cố ý đặt sai dược liệu để khảo nghiệm bản lĩnh của mình, thì ra không phải như vậy.

- Tại sao ngươi làm như vậy chứ? Phương thuốc mà sư phụ dạy ta không phải như vậy. Chẳng lẽ phương thuốc của sư phụ sai? Mễ Na chau mày không thôi.

Dương Khai suy nghĩ một lúc, cũng không giấu giếm, giải thích cặn kẽ. Mễ Na nghe xong, hai mắt sáng rực, không ngừng gật đầu, lập tức cảm thấy thu hoạch được rất nhiều.

Hai ngươi thảo luận độ chính xác và nghiêm túc của đan phương trong phòng. Bên ngoài, gã cao to và một nam tử khác lập tức dừng chân lắng nghe, càng nghe thần sắc càng ngạc nhiên.

Vì phương thuốc đó, ngay cả bọn họ cũng chưa từng thay đổi, nhưng sau khi thay đổi lại phát hiện ra còn tốt hơn ban đầu rất nhiều.

Ít nhất, nếu dùng phương pháp của Dương Khai để luyện chế có thể tránh được rất nhiều thất bại không cần thiết, có thể tăng tỷ lệ và phẩm chất thành đan, càng có thể phát huy hết tác dụng của dược liệu.

- Ngươi tìm được tên tiểu tử này ở đâu vậy? Người kia nhìn gã râu ria hỏi.- Tự tìm đến. Đại hán nhún vai. - Lượm được ngọc rồi phải không?

Người kia không thể phủ nhận, tiện tay đẩy cửa, bước vào trong.

Nghe thấy động tĩnh mở cửa, Dương Khai vội quay đầu nhìn. Chỉ nhìn thấy gã râu ria lúc nãy và một vị lão nhân tiên phong đạo cốt khác cùng đi vào.

Mễ Na vội vàng giới thiệu với Dương Khai: - Vị này là Đỗ lão, Đỗ lão là đương gia ở đây, luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm.

Dương Khai không khỏi trở nên kính nể, vội vàng hành lễ.

Đỗ Vạn mỉm cười gật đầu: - Tiểu hữu không cần khách khí, sau này mọi người đều là người một nhà.

- Vị này là sư phụ ta, ngươi đã gặp rồi, luyện đan sư Linh cấp thượng phẩm.

Diệp Hùng nhếch miệng cười với Dương Khai.

- Ngồi đi Đỗ lão ra hiệu.

Đợi mọi người ngồi xuống, Mễ Na không biết bưng từ đâu ra mấy chén trà thơm, Đỗ lão nhấp một ngụm, lúc này mới mỉm cười nói:

- Ta đã rõ ý đồ của tiểu hữu, có thể luyện chế ra Linh cấp đan dược, thực sự có tư cách để có được ngọc bài. Chút nữa lão phu sẽ thay mặt thân phận luyện đan sư giao ngọc bài.

- Đa tạ. Dương Khai gật đầu.

- Lão phu có thể hỏi, tiểu hữu từ nơi nào đến không?

Nói xong, hai mắt Đỗ Vạn sáng rực nhìn Dương Khai.

Lúc trước nghe Diệp Hùng hồi báo, Đỗ Vạn chỉ mơ hồ cảm thấy người thanh niên này có chút không đơn giản. Vừa nãy ở ngoài cửa lại nghe rất nhiều kiến giải độc đáo của hắn, Đỗ Vạn lập tức nhìn ra điều bất phàm của Dương Khai.

Những kiến giải đó ngay cả lão cũng không rõ thâm ý, một tên tiểu tử nhãi nhép sao có thể lĩnh ngộ được?

Duy chỉ có một khả năng là sau lưng hắn có người chỉ điểm.

Đỗ Vạn rất muốn biết rốt cuộc vị cao nhân nào có thể chỉ giáo được một đệ tử như vậy.

Tuổi còn trẻ, tu vi đã đến Thần Du đỉnh phong, còn có trình độ luyện đan sư Linh cấp. Hậu đài này thật ghê gớm, không chừng là đại nhân vật kinh thiên động địa gì đó.
Tuy Đỗ lão là luyện đan sư Thánh cấp, địa vị tôn sùng, nhưng trên lão còn có một vài luyện đan sư khác, còn không nói đến những quái vật quanh năm ẩn cư trong rừng sâu núi thẳm. Những lão quái vật này có lẽ mấy vạn năm không hiện thân, nhưng ai nấy đều là những người có thủ đoạn thông thiên, bản lĩnh thông thiên triệt địa, khiến người ta không tài nào lường được.

Hơn nữa, những lão quái có tu vi kinh người này vô cùng hộ đoản, rất có thể sẽ có truyền nhân nào đó ra khỏi nơi ẩn cư của họ, nhập thế rèn luyện. Truyền nhân của họ luôn nở rộ quang mang trong một thời gian ngắn khiến thế nhân ngạc nhiên, danh truyền đại lục một cách nhanh chóng.

Người thanh niên trẻ tuổi tên Dương Khai trước mặt này rất khả nghi.

Hắn có trình độ luyện đan sư Linh cấp, nhưng căn bản lại không có trong ghi chép của hiệp hội đan sư, thậm chí ngay cả ngọc bài cũng không có. Điều này rõ ràng là do vừa mới ra khỏi rừng sâu núi thẳm không lâu.

Đỗ lão nhìn Dương Khai, cơ hồ nhìn thấy quái vật khổng lồ ẩn nấp sau lưng hắn, lão không thể không cẩn thận, đương nhiên muốn hiểu rõ thân phận thực sự của Dương Khai.

Diệp Hùng và Mễ Na cũng sáng mắt nhìn hắn, tỏ vẻ rất hào hứng với vấn đề này.

- Sư thừa? Dương Khai cười khổ lắc đầu - Ta không có sư thừa, cũng không có ai chỉ dạy cả.

- Không có sư thừa à... ha ha. Đỗ Lão mỉm cười, không để ý. Có thể đơn giản moi ra hậu đài sau lưng hắn mới là lạ. Dương Khai nói như vậy, càng khẳng định suy đoán của Đỗ lão, cảm thấy lai lịch của hắn bất phàm.

Nhưng kiểu giấu đầu lòi đuôi này thật quá ấu trĩ.

Người trẻ tuổi quả nhiên không biết giấu mình như thế nào.

Truyền nhân có lại lịch thần bí như vậy lúc hành tẩu trong thiên hạ, trước nay sẽ không đi tuyên truyền sư môn và quy chúc của mình. Nhưng nếu tạo mối quan hệ tốt với người này, không chừng có thể tạo mối quan hệ với sư môn đó, từ đó có được lợi ích cực lớn.

Trăm năm trước, có một thế lực không được coi là mạnh lắm kết giao với một truyền nhân có lai lịch như vậy. Mười năm sau, thế lực này kết thù với một thế lực khác, bị đối phương điên cuồng báo thù chèn ép, tử thương thảm trọng. Nhưng trong một đêm, thế lực đối địch kia lại bị diệt mãn môn, biến mất khỏi Thông Huyền Đại Lục.

Đỗ lão thân là luyện đan sư Thánh cấp, sẽ không có ai gây phiền phức, càng không gây thù với ai, đương nhiên không có ý mượn dùng uy thế của người khác. Điều mà lão coi trọng là thủ đoạn luyện đan của người đã chỉ dạy Dương Khai. Người có thể chỉ dạy Dương Khai được như thế này, nhất định là luyện đan sư cấp bậc cao nhất.

Đỗ lão bị cầm cố trong giới hạn Thánh cấp hạ phẩm đã nhiều năm, lúc này nếu có thể gặp cao nhân chỉ điểm thì không chừng có thể dễ dàng đột phá đến luyện đan sư Thánh cấp trung phẩm.

- Vậy tiểu hữu chuẩn bị dừng chân ở đâu? Đỗ lão hiền hòa hỏi.

- Ta cũng không biết, tạm thời ở lại Cự Thạch Thành mấy ngày. Dương Khai lắc đầu

- Ta vừa ra khỏi một nơi vắng vẻ không lâu, còn rất lạ lẫm với thế giới này. Nói ra chỉ sợ Đỗ lão chê cười, ngay cả danh tự của nhiều thế lực ở đây ra còn chưa từng nghe đến, hiệp hội đan sư càng là lần đầu tiên nghe nói tới.

Đôi mắt đục ngầu của Đỗ lão sáng lên, tỏa ra tinh mang, mỉm cười gật đầu: - Tốt tốt tốt, không sao. Chỉ cần tiểu hữu còn ở Cự Thạch Thành, lúc nào cũng có thể đến tìm lão phu. Có gì không hiểu, lão phu đều có thể giải đáp cho ngươi.

Thần sắc Dương Khai quái dị, không biết vị luyện đan sư Thánh cấp này sao lại đối tốt với mình như vậy.

- Đỗ lão, có thể để hắn ở lại hiệp hội đan sư không? Mễ Na đột nhiên đề nghị.

Đỗ lão mỉm cười nói: - Vậy thì phải xem tiểu hữu có ý này không.

- Ta có thể ở lại đây? Dương Khai kinh ngạc.

Mễ Na giải thích: - Chỉ cần ngươi là luyện đan sư thì có thể ở đây. Cả hiệp hội đan sư, cơ bản chỉ có ba ngươi bọn ta thường ở, những người khác đều nương nhờ các thế lực phụ cận, thỉnh thoảng cũng có một vài luyện đan sư ở nơi khác đến đây nghỉ ngơi, cho nên nơi này khá yên tĩnh. Nếu ngươi không có chỗ nào để đi, có thể ở lại đây. Ừ, ở lại đây, chúng ta có thể so tài kỹ thuật luyện đan, mọi người đều có lợi, sao?

Mễ Na tỏ ra rất hi vọng Dương Khai ở lại. Vừa nãy nói chuyện một lúc với hắn, nàng đã thu hoạch được không ít, đương nhiên muốn giao lưu với Dương Khai nhiều hơn chút nữa.

- Vậy thì xin làm phiền các vị. Thịnh tình khó chối từ, Mễ Na nhìn mình vẻ trông chờ, Dương Khai cũng không tiện từ chối. Hơn nữa, Đỗ lão và Diệp Hùng cũng không có ác ý gì.

- Tiểu hữu khách khí rồi. Đỗ lão mỉm cười nói.

- Nhưng ta hẳn là ở một thời gian rồi sẽ đi. Dương Khai bổ sung.

- Mọi thứ tùy ý tiểu hữu.

Đỗ lão nói xong, giơ tay lấy ngọc bài đẩy qua - Đây là minh bài thân phận của hiệp hội đan sư ta. Có vật này, ngươi có thể hưởng ưu đãi ở bất cứ cửa hàng nào ở hiệp hội. Nếu gặp nguy hiểm, cầm ngọc bài ra, thường thì có thể biến nguy thành an.

- Đa tạ Đỗ lão. Dương Khai nhận lấy ngọc bài, rót chân nguyên cảm nhận một phen, sắc mặt mừng rỡ. Trong ngọc bài này ẩn chứa một cỗ năng lượng thần bí, khiến người cảm nhận dễ dàng biết được chủ nhân của ngọc bài là luyện đan sư ở cấp bậc nào.

Chương 675: Có người tới mời..

Cách Cự Thạch Thành năm trăm dặm, ở nơi non xanh nước biếc. Nơi đây tuy cũng giáp với tuyết sơn, nhưng quanh năm chim hót hoa nở, ấm áp, từng căn nhà tọa lạc trong sơn cốc cực lớn, thỉnh thoảng lại có vài vũ giả tu vi tinh luyện ra vào.

Nơi này là cơ sở của một đại thế lực.

Lúc này, trong một căn mật thất, một vị lão giả trên tám mươi tuổi quanh năm ngồi bế quan bỗng nhiên mở mắt, hai mắt sáng rực, vẻ mặt hơi hồ nghi, ngẩng đầu nhìn về phía Cự Thạch Thành.

Lúc này, lão cảm thấy một tia dao động năng lượng mơ hồ từ bên đó truyền tới. Cỗ dao động năng lượng này khiến lão có chút cảm giác quen thuộc.

Nghĩ một lát, lão giả đánh ra vài đạo pháp quyết huyền diệu, một đạo năng lượng du địa ra.

Một lát sau, lão giả đưa tay vạch trước mặt, trong hư không lập tức gợn lên từng vòng gợn sóng. Trong gợn sóng đó, một nhân ảnh mơ hồ xuất hiện.

Lão giả kinh ngạc nhìn, thần sắc càng trở nên cổ quái kinh nghi, âm thầm ghi nhớ đặc điểm của nhân ảnh này. Đang định quan sát kỹ càng thì gợn sóng trước mặt bỗng nhiên khuếch tán càng phức tạp hợn, nhân ảnh đó lạnh lùng quay đầu nhìn, thần sắc cảnh giác, vẻ mặt hồ nghi.

- Cảnh giác thật mạnh!

Lão giả lộ vẻ kinh hãi.

Hắn có thể cảm nhận được, với tuổi tác của đối phương, tu vi chắc chắn không quá cao. Lão thi triển Đại Thần Thông cách đó một trăm trượng để thăm dò tướng mạo của hắn, không ngờ lại bị hắn phát hiện.

Ngay sau đó, gợn sóng đẩy ra, nhân ảnh biến mất.

- Thú vị.

Lão giả mỉm cười, cất giọng quát:

- Thương Viêm

Cửa phòng đẩy ra, một nam tử khí tức thu liễm đi vào, cung thanh hỏi:

- Sư tổ có gì dặn dò?

- Đi Cự Thạch Thành một chuyến, tìm người này cho ta.

Lão giả giơ tay, một đạo năng lượng tuôn vào đầu Thương Viêm, Thương Viêm lập tức nhìn thấy thân ảnh mơ hồ đó.

- Vâng.

Thương Viêm trịnh trọng gật đầu.

- Ừ, khách khí với hắn một chút.

Lão giả không yên tâm, dặn dò một tiếng.

Vẻ mặt Thương Viêm kỳ lạ, nhưng không hỏi gì nhiều, vội vàng rời khỏi mật thất, chuẩn bị một phen, đi về phía Cự Thạch Thành.

Hiệp hội đan sư.

Mễ Na đang cùng Dương Khai lãnh giáo luyện đan chi đạo, sững sờ nhìn Dương Khai, hỏi:

- Ngươi sao vậy?

Dương Khai nhíu chặt mày, nhìn vào một chỗ trong hư không, khắc vừa rồi, hắn lại sinh ra một ảo giác bị người khác thăm dò, không khỏi rùng mình.

Nhưng lúc hắn dụng tâm điều tra, lại không phát hiện gì cả.

- Không sao.

Dương Khai lắc đầu, trong lòng cũng hồ nghi khó hiểu. Với tu vi thần thức của hắn, nếu là Siêu Phàm Cảnh thăm dò, cũng có thể phát hiện rõ ràng, trừ khi là cường giả Nhập Thánh Cảnh. Nhưng cường giả cấp bậc này, làm sao có thể để mắt tới mình?

Đến Thông Huyền Đại Lục, Dương Khai cũng không kết thù với ai, duy chỉ có một mị yêu bị hắn chém giết.

- Ồ.

Mễ Na không hỏi thêm nữa, tiếp tục thỉnh giáo chi tiết luyện đan của Dương Khai. Dương Khai cũng không giấu diếm, cố gắng giải đáp hết những vấn đề và nghi hoặc của nàng.

Đương nhiên, những thứ liên quan quá nhiều đến cơ mật của Luyện Đan Chân Quyết, hắn sẽ không nói.

Luyện Đan Chân Quyết rất có thể là vật mà Đại Ma Thần để lại. Để lộ những tin này ra ngoài, đối với hắn mà nói trăm hại mà không lợi gì.

Ở trong Hiệp hội đan sư được hơn nửa tháng, bất luận là Đỗ lão hay Diệp Hùng, kể cả Mễ Na đều đối đãi với hắn như người một nhà, khiến kẻ phiêu bạt như Dương Khai cảm thấy có chút ấm áp.

Nhưng Dương Khai phát hiện, ngoài Mễ Na ra, lúc đối diện với mình, đôi khi Đỗ lão và Diệp Hùng thân thiết quá mức, căn bản không phải là thái độ nên có của trưởng bối với vãn bối, ngượi lại khiến hắn cảm thấy không thích ứng.

Trong những ngày này, Dương Khai vẫn luôn luyện đan, vật liệu mua được nhanh chóng tiêu hao.

Trước kia ở Ma Thần Bảo, có đám người của Lệ Dung cung cấp dược tài, Dương Khai vẫn chẳng cảm thấy gì. Nhưng bây giờ tự mình trù tính vật liệu luyện đan mới phát hiện ra mức tiêu hao này quá lớn.

Dù trong tay mình có không ít tinh thạch, chỉ e là cũng duy trì không được bao lâu.

Nhưng hắn lại nhất định phải thông qua luyện đan liên tục để nâng cao đẳng cấp và kỹ nghệ của mình.

- Mễ Na, sao các ngươi bảo đảm với ta có thể có đầy đủ vật liệu luyện đan?- Ai biến thái như ngươi đâu.

Mễ Na nghe vậy thì trợn trừng mắt

- Tốc độ luyện đan của ngươi quá nhanh, sư phụ ta luyện chế một viên Linh đan, cũng cần phải mất nữa ngày, một ngày nhiều lắm thì người cũng chỉ có thể luyện chế được hai viên mà thôi.

Dương Khai kinh ngạc.

- Nhưng đan dược chúng ta luyện chế được có thể đem ra bán, đổi thành tinh thạch, sau đó có thể mua vật liệu thiếp tục luyện chế.

Dương Khai không khỏi sáng mắt. Thời gian này hắn vẫn luôn luyện đan, hoàn toàn quên mất việc có thể đem bán đan dược mình luyện chế được.

Vì cho đến tận bây giờ, Dương Khai chưa từng lo lắng đến chuyện tiền tài của mình, cũng không nghĩ gì đến con đường phát tài.

Trong tay hắn đa số là Linh cấp đan dược, bất luận là phẩm chất hay cấp bậc, đều khá phù hợp với đại đa số yêu cầu của vũ giả, chắc chắn sẽ không ế ẩm.

Được Mễ Na hướng dẫn, Dương Khai và nàng tới cửa hàng nọ của Hiệp hội đan sư. Vị lão chủ tiệm từng chỉ điểm cho Dương Khai cho hắn cái giá khá ưu đãi. Tinh thạch tiêu tốn trước kia, không những thu lại toàn bộ mà còn kiếm được một khoản lớn.

Sau khi mua đủ vật liệu, Dương Khai lại quay về Hiệp hội đan sư.

Một tháng nhoáng cái đã trôi qua.

Sau khi xác định những người trong Hiệp hội đan sư thực sự không có ác ý với mình, Dương Khai quyết định tìm Đỗ lão nói chuyện.

Hắn không hề muốn cả đời khổ tâm luyện đan trong Hiệp hội đan sư. Hắn vào Hiệp hội đan sư có một mục đích khác, lợi dụng thân phận tôn quý của luyện đan sư, đạt được tâm nguyện tìm Tô Nhan và tiểu sư tỷ của hắn.

- Tiểu hữu muốn tìm người?

Đỗ lão nghe Dương Khai nói thì sắc mặt kinh ngạc vạn phần.

- Ừ, hai vị sư tỷ và vị sư thúc của ta.

Dương Khai gật đầu, hắn không dám để lộ Địa Ma. Mộng Vô Nhai là sư phụ của Hạ Ngưng Thường, cũng coi là sư thúc của hắn.

Sắc mặt Đỗ lão chấn động, thầm nghĩ thật là ghê gớm. Quái vật khổng lồ sau lưng Dương Khai bỗng nhiên lại xuất hiện ba vị truyền nhân, mà rõ ràng thân phận của hai vị nữ tử cũng không hề nhỏ bé, không ngờ lại có một vị trưởng bối đi cùng, rất có khả năng còn lợi hại hơn cả Dương Khai.

- Nếu tiểu hữu muốn tìm người, hiệp hội có thể giúp đỡ một chút. Lão phu sẽ truyền tin để phân bộ ở những nơi khác lưu ý một chút. Nếu có tin tức, nhất định sẽ báo ngay cho tiểu hữu. Nhưng hiệp hội nhiều việc, lão phu chỉ có thể nói là cố gắng hết sức, nếu tiểu hữu thực sự muốn tìm họ, vẫn phải tự nghĩ cách.

- Đa ta tiền bối, như vậy đã là giúp đỡ nhiều rồi.

Dương Khai nghiêm túc nói.

Thần sắc Đỗ lão chần chừ, nghĩ một lúc lâu mới nói:

- Nếu đây là tâm nguyện của tiểu hữu, lão phu đề nghị tiểu hữu có thể đến nương nhờ những thế lực phụ cận, nhờ họ giúp đỡ tìm kiếm. Với thân phận luyện đan sư Linh cấp hạ phẩm của ngươi, ta nghĩ không có thế lực nào từ chối đâu. Đến đâu, họ cũng sẽ tôn người làm thượng khách.

- Ta nghĩ vậy, nhưng ta không quen biết những thế lực phụ cận này, không biết nên chọn ai. Mong tiền bối chỉ điểm!
Hắn quả thực không hề quen thuộc với những đại thế lực phụ cận, vạn nhất nương nhờ vào một thế lực cư tâm bất lương, hắn muốn thoát thân cũng khó. Nếu không phải bất đắc dĩ, Dương Khai cũng sẽ không có suy nghĩ như vậy.

- Thì ra là vậy!

Đỗ lão mỉm cười gật đầu

- Thế lực phụ cận, Lôi Quang Thần Giáp, Thiên Tiêu Tông, Cổ Nguyệt Động Thiên, Ma Sinh Môn là nhóm cao cấp nhất, lựa chọn trọng bốn thế lực này đi. Nhưng La Sinh Môn thì đừng đi, những người đó khó hòa đồng. Ba thế lực còn lại… ừm, lão phu đều có chút giao tình với những thế lực này, nếu thực sự phải chọn một thì hơi khó.

- Ba thế lực này đều có thể?

Dương Khai sáng mắt.

- Quả thực là danh tiếng của ba thế lực này đều không tồi. Ngươi để lão phu suy nghĩ một chút, vài ngày nữa sẽ trả lời ngươi, thế nào?

- Vậy thì làm phiền Đỗ lão rồi.

- Tiểu hữu khách khí.

Mấy ngày kế tiếp, không chút động tĩnh gì. Hằng ngày Dương Khai vẫn luyện đan, Mễ Na cũng thỉnh thoảng tới lãnh giáo hắn.

Một ngày, Đỗ lão đột nhiên triệu hoán, Dương Khai dừng việc đang làm, đến phòng Đỗ lão.

Vốn nghĩ lão đã có quyết định, muốn mình tới thế lực nào. Không ngờ sau khi mở cửa phòng, Dương Khai phát hiện ra trong phòng lại có một người rất quen.

Người này khí tức nội liễm, hai mắt sáng rực. Dương Khai vừa bước vào, y liền nhìn chằm chằm, cơ hồ rất hứng thú.

Cường giả Siêu Phàm Cảnh! Dương Khai thầm đùa, có thể tạo áp lực cho hắn, người này ít nhất cũng là Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh.

- Đỗ lão.

Dương Khai chào.

- Tiểu hữu ngồi đi.

Đỗ lão cười ha hả.

- Đây là luyện đan sư mới tới hiệp hội?

Người đó hứng thú quan sát Dương Khai, thần sắc ôn hòa.

- Không sai, là một vị luyện đan sư Linh cấp, tư chất tuyệt giai.

Đỗ lão nghiêm túc nói.

- Linh cấp?

Người đó biến sắc, cơ hồ không thể tin nhìn Dương Khai.

- Lão phu không nói dối.

- Ta tin lão phu.

Người đó trịnh trọng gật đầu.

- Tiểu hữu, giới thiệu với ngươi một chút. Vị này là Trưởng lão Đoạn Hải của Lôi Quang Thần Giáo.

Dương Khai mỉm cười gật đầu, coi như đã chào hỏi.

- Lão phu và Đoạn trưởng lão có chút giao tình, cũng không biết Đoạn trưởng lão nghe được tin tức ở đâu, được biết ngươi ở hiệp hội, hôm nay liền chạy tới đây, muốn mời ngươi đến Lôi Quang Thần Giáo làm khách khanh.

Đoạn Hải kia cười nói:

- Cũng không phải là ta vẫn luôn giám sát Hiệp hội đan sư các ngươi. Thực ra là ngày nọ sư đệ ta làm việc ở Cự Thạch Thành, vừa hay nhìn thấy Mễ Na và vị bằng hữu này cùng vào đây. Sư đệ biết ta và Đỗ lão có chút giao tình, liền để ta mặt dày tới mời. Nếu không e là sẽ bị người khác nhanh chân đến trước.

Đỗ lão không kìm được bật cười.

Từ khi Dương Khai vào Hiệp hội đan sư có đi ra ngoài một lần, không ngờ vẫn bị người ta phát hiện. Đây chỉ có thể nói là trùng hợp.

- Không biết vị bằng hữu này có ý vào ở Thần Giáo ta không?

Đoạn Hải vẻ mặt chờ mong nhìn Dương Khai hỏi. Linh cấp luyện đan sư, đã là đẳng cấp không tồi rồi. Điều đáng quý là người này rất trẻ, rõ ràng tư chất không bất phàm. Nếu có thể khiến hắn có lòng trung thành và dựa dẫm vào Thần Giáo, sau một thời gian nhất định có thể bồi dưỡng hắn thành Thánh cấp luyện đan sư. Luyện đan sư ở đẳng cấp này, Lôi Quang Thần Giáo chưa từng có.

Đây là một cuộc đầu tư lâu dài.

Đoạn Hải có tầm nhìn này, cũng có quyết định này!

Chương 676: Lôi quang thần giáo

- Nếu bằng hữu có thể vào ở Thần Giáo ta làm khách khanh, Thần Giáo ta nguyện cung cấp đãi ngộ rất phong phú.

Đoạn Hải thành khẩn nói. Tuy y là Siêu Phàm Cảnh, vai vế ít nhất cũng cao hơn Dương Khai một bậc, nhưng vẫn thân thiết xưng hắn một tiếng bằng hữu.

- Phiền Đoạn huynh nói xem là đãi ngộ gì, so sánh với tam gia mới lựa chọn.

Đỗ lão biết Dương Khai không biết gì về phương diện này, tự chủ trương thăm dò, cũng là nghĩ cho Dương Khai.

Đoạn Hải cười khổ lắc đầu:

- Đỗ lão, nếu là người của lão, ta còn có thể chèn ép hay sao.

Thần sắc nghiêm túc, nhìn Dương Khai nói:

- Thần Giáo cung cấp dược tài cho ngươi, bất kỳ đan dược nào ngươi luyện chế ra đều có thể có được hai phần trong đó làm thù lao. Nói cách khác, nếu ngươi luyện chế ra một viên linh đan có giá trị một trăm tinh thạch, Thần Giáo sẽ cho ngươi hai mươi viên tinh thạch.

Thần sắc Đỗ lão hơi động, khẽ gật đầu.

Dương Khai đoán ý qua lời nói và sắc mặt, thầm biết đãi ngộ này chắc chắn không tồi.

- Đây chỉ là điều kiện tối cơ bản, Thần Giáo sẽ cung cấp cho ngươi môi trường luyện đan tốt nhất, ưu tiên yêu cầu của ngươi nhất. Chỉ cần không làm hại đến lợi ích của Thần Giáo ta thì mọi thứ đều có thể đáp ứng. Thế nào?

Đoạn Hải nói xong, vẻ mặt mong chờ nhìn Dương Khai, đợi hắn trả lời.

Nói thực, điều kiện y đưa ra đã rất hậu hĩnh rồi. Hai thành kia không phải là lợi ích mà luyện đan sư bình thường có thể có được. Nếu là luyện đan sư Linh cấp thượng phẩm được mời làm khách khanh, thường cũng không đạt tới tỉ lệ phân chia này.

Nếu Dương Khai còn có yêu cầu gì khác, hắn đều có thể thương lượng với y.

Dương Khai nhíu chặt mày, nghĩ ngợi một hồi, nhìn Đỗ lão hỏi:

- Tiền bối thấy sao.

- Điều kiện không tồi.

Đỗ lão nói thực.

- Nhưng rốt cuộc là có muốn đi hay không, còn phải xem bản thân tiểu hữu có đồng ý hay không.

- Nếu là bằng hữu của Đỗ lão… vậy hẳn là không vấn đề.

Dương Khai nhếch miệng cười, dù sao thì mình đã có ý định tìm một thế lực tạm thời nương nhờ, có sự bảo đảm của Đỗ lão thì hắn cũng yên tâm rất nhiều.

Đoạn Hải nghe vậy thì vô cùng vui mừng, vẻ mặt tươi cười:

- Bằng hữu quả nhiên là dễ nói chuyện.

- Nhưng điều kiện phải thay đổi một chút.

Dương Khai xoay chuyển lời nói.

- Xin lắng tai nghe.

Thần sắc Đoạn Hải nghiêm túc.

- Tỉ lệ hai thành đó … ta không cần. Ta chỉ cần một thành trong đó thôi!

Dương Khai giơ một ngón tay ra.

Đoạn Hải và Đỗ lão nhất tề kinh ngạc, nhưng lại không chen lời, yên lặng chờ nói tiếp. Dương Khai chủ động từ bỏ lợi ích đáng có, rõ ràng là hắn có yêu cầu khác.

- Ta hi vọng quý Thần Giáo có thể giúp ta một việc. Đương nhiên, việc này không nguy hại đến các ngươi.

- Việc gì?

Đoạn Hải hỏi.

- Thời cơ tới, ta sẽ nói với ngươi. Hơn nữa, ta sẽ không ở mãi ở Lôi Quang Thần Giáo đâu, hi vọng lúc ta đi, sẽ không gặp phải cản trở gì.

- Cái này thì dễ.

Đoạn Hải gật đầu liên tục.

- Lôi Quang Thần Giáo ta không chỉ có một vị bằng hữu làm khách khanh. Đối với chuyện đi ở ở khách khanh đều tự mình làm chủ, Thần Giáo chưa từng cưỡng cầu.

- Không thành vấn đề.

Dương Khai cười ha hả.

Đoạn Hải vui sướng vạn phần:

- Vậy thì quyết định như vậy đi nhé?

Dương Khai nghiêm túc gật đầu.

Đỗ lão cười:

- Cung hỷ Đoạn huynh, thực ra lão phu rất hi vọng tiểu hữu sẽ không rời đi như vậy. Nhưng tiểu hữu có việc cần làm, lão phu cũng chỉ có thể kìm nén mà tiễn đi.

Đoạn Hải nói đầy thâm ý:

- Đỗ lão không phiền nếu cũng đến làm khách khanh của Thần Giáo ta chứ?

- Ngươi cũng tham lam quá đó?Đỗ lão bật cười

- Không ngờ lại còn muốn mời cả lão phu?

- Luyện đan sư Thánh cấp, thế lực nào không muốn?

- Chỉ e là các ngươi không ra nổi giá.

Đỗ lão mỉm cười nói.

Đoạn Hải thầm chua xót:

- Điều này cũng đúng.

Khổ não lắc đầu, lại nhìn Dương Khai hỏi:

- Khi nào thì bằng hữu cảm thấy tiện để đi?

- Ta thì lúc nào cũng được.

- Bây giờ thì sao?

Đoạn Hải tỏ vẻ gấp gáp. Dương Khai nhìn thấy buồn cười, khẽ gật đầu.

- Việc này không nên chậm trễ, bây giờ chúng ta đi thôi.

Đoạn Hải nói xong liền đứng dậy.

- Để ta cáo biệt vị một vị bằng hữu trước đã.

Dương Khai nói một tiếng rồi đứng dậy đi ra tìm Mễ Na. Mấy ngày nay sống với nhau cũng coi như rất vui, trước khi đi, đương nhiên phải nói với nàng một tiếng, nếu không cũng không lịch sự.

Trong sương phong, Đoạn Hội và Đỗ lão ngồi im lặng.

Bỗng nhiên, Đỗ lạo thấp giọng nói một câu:

- Đoạn Hải, đừng nói lão phu không nhắc ngươi. Vị tiểu hữu này hẳn không phải là người thường, đến Lôi Quang các ngươi, cũng đừng đụng tới hắn.

Đoạn Hải kinh ngạc, nghe vậy vội hỏi:

- Đỗ lão có ý gì?

Đỗ Vạn chậm rãi lắc đầu, không nói gì thêm. Đoạn Hải không hiểu ra sao cả.

Lát sau, Dương Khai quay lại, đã cáo biệt Mễ Na, cũng không cần thu dọn đồ đạc. Đoạn Hải dẫn hắn ra khỏi Hiệp hội đan sư, Mễ Na vẫy tay tiễn biệt Dương Khai, vẻ mặt tiếc nuối. Trong thời gian Dương Khai ở đây, thuật luyện đan của nàng tăng lên nhanh chóng, còn nhanh hơn cả sư phụ chỉ dạy rất nhiều, đương nhiên lòng tràn đầy tiếc nuối.

Đoạn Hải khua tay, một cỗ chân nguyên tinh thuần bao bọc lấy Dương Khai, hai người nhanh chóng thăng không, phi xuất ra khỏi Cự Thạch Thành.

Trên đường đi, thái độ của Đoạn Hải với Dương Khai rất thân thiết, quan sát phía dưới, chỉ chỉ trỏ trỏ, giới thiệu với hắn cơ sở và sự giàu có của Lôi Quang Thần Giáo.

Để khiến Dương Khai nhanh chóng sinh ra lòng trung thành, Đoạn Hải đương nhiên ra sức tán dương Lôi Quang Thần Giáo. Từ lời nói của y, Dương Khai ít nhiều cũng hiểu được một chút về thế lực này.

Bên cạnh tuyết sơn, rất nhiều ngọn núi lớn nhỏ. Lôi Quang Thần Giáo chiếm cứ một bộ phận trong số đó.Trước sau chưa đầy một canh giờ, hai người đã đến địa bàn của Lôi Quang Thần Giáo.

Hạ xuống một ngọn núi, nơi này hàn khí kinh người, nhưng nói chung là vẫn xanh tươi, linh khí đầy đủ. Lưng chừng núi, trồng rất nhiều dược tài, hương vị ngập tràn, trên đỉnh núi, có vài căn nhà, có vẻ rất đơn sơ.

Đoạn Hải nói:

- Nơi này trước kia là chỗ ở của một khách khanh đan sư của Thần Giáo ta, nhưng mấy tháng trước y đã từ bỏ chức khách khanh rồi, nơi này tạm thời là nơi vô chủ. Dương khách khanh ở đây có được không? Nếu cảm thấy nơi này đơn sơ thì cũng có thể đến chỗ đông đúc của Thần Giáo ta.

- Không cần, ở đây là được.

Dương Khai gật đầu, rất hài lòng với nơi này. Hắn cũng không cần có giao tình gì, nơi nhiều người, nhiều phiền nhiễu, khác xa với nơi tiêu diêu tự tại này.

Đoạn Hải nghe vậy cười:

- Quả nhiên Dương khách khanh là người muốn làm gì đó cho con đường luyện đan. Ta còn sợ là ngươi muốn đến chỗ đông người.

- Hả?

Dương Khai kinh ngạc nhìn y.

- Thông thường, khách khanh thích đến chỗ đông người đều thích theo đuổi vinh hoa phú quý, quyền thế danh lợi. Loại người này Thần Giáo ta trước nay không để ý lắm. Ngược lại tâm tính thanh đạm như Dương khách khanh, sau này chắc chắn sẽ có thành tựu.

Đoạn Hải mỉm cười

- Đúng rồi, đây là minh bài của Dương khách, hãy đem theo bên người. Có minh bài này, ngươi có thể đi lại tự do trong Thần Giáo ta. Trừ một vài nơi cấm địa ra, bất kỳ nơi nào khác cũng có thể lui tới.

Nói xong, liền đưa một miếng minh bài đen nhánh cho Dương Khai.

Dương Khai nhận lấy, liếc nhìn sơ qua rồi cất đi.

- Lát nữa ta sẽ phái người đến giúp ngươi. Nếu ngươi có yêu cầu gì thì có thể bảo y nói với ta, cũng có thể bảo y giúp ngươi làm một vài việc.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Nếu Dương khách khanh không có việc gì khác thì xin cáo từ trước.

Đoạn Hải nhìn Dương Khai.

- Không có gì.

Đoạn Hải khẽ gật đầu, triển khai thân pháp nhanh chóng rời đi.

Sau khi y đi mất, Dương Khai mới thả thần thức điều tra tình hình xung quanh.

Ngọn núi này không cao lắm, nhưng cũng không thấp, chừng ngàn trượng. Đứng trên đỉnh núi, bốn bề mây lượn lờ trôi như tiên cảnh.

Điều kiện không tồi, vẻ mặt Dương Khai hiện lên một nụ cười.

Theo như lời Đoạn Hải để lộ thì từ nay về sau trước khi mình từ bỏ chức khách khanh, ngọn núi này thuộc về mình. Đương nhiên, linh thảo linh dược trong ngọn núi vẫn là của Lôi Quan Thần Giáo.

Dương Khai đi một vòng trên ngọn núi này trước, dạo qua mấy mẫu dược điền, phát hiện những dược tài này đều sinh trưởng tươi tốt, không cần mình quản lý gì cả, có vẻ có người thường xuyên đến đây chăm sóc.

Trên núi, linh khí cũng đầy đủ, vô cùng thích hợp để tu luyện.

Sau khi kiểm tra ngọn núi của mình xong, Dương Khai lại đi lòng vòng trên ngọn núi gần đó.

Trong mấy đỉnh núi gần đó, cũng có khách khanh của Lôi Quang Thần Giáo, mọi người đều là luyện đan sư, cũng thường nói chuyện với nhau. Sau khi biết Dương Khai là một vị luyện đan sư Linh cấp hạ phẩm, những khách khanh này đều giật mình kinh ngạc, liên tục cảm thản hậu sinh khả úy.

Từ những câu chuyện phiếm của họ, Dương Khai cũng thám thính được không ít chuyện liên quan đến Lôi Quang Thần Giáo.

Nói chung, thế lực này cũng được, thực sự cũng như lời mà trước kia Đoạn Hải nói, đãi ngộ với khách khanh cũng tương đối hậu hĩnh. Nếu khách khanh muốn đi, họ cũng không níu kéo, chỉ tặng hậu lễ rồi tiễn đi.

Hơn nữa, bên cạnh mỗi khách khanh đều có một bang thủ đắc lực. Những bang thủ đó không ai ngoại lệ, đều là mỹ kiều nương, thân hình như hoa như ngọc.

Cuộc sống quanh năm cô độc, đương nhiên những luyện đan sư này cũng cần mỹ sắc điều chỉnh một phen. Những bang thủ này đều là người mà Lôi Quang Thần Giáo phái đến bổ trợ phục vụ những luyện đan sư này, có thể thỏa mãn mọi yêu cầu của họ.

Hơn nữa những bang thủ này cũng đều cam tâm tình nguyện ở lại đây, thậm chí có thể nói để tranh giành trở thành bang thủ của khách khanh, trong Lôi Quang Thần Giáo còn có cạnh tranh.

Dù sao thì thân phận luyện đan sư tôn quý, có thể ở cùng với một vị luyện đan sư cũng là hi vọng của họ. Hơn nữa, những ngọn núi này đều là nơi tu luyện, ở những nơi đông đúc căn bản không có nhiều linh khí đầy đủ như vậy. Ở đây tu luyện, cũng có ích cho việc nâng cao thực lực của họ. Hầu hạ bên cạnh luyện đan sư, đan dược tu luyện càng không thiếu.

Đủ lợi ích, đương nhiên khiến nhiều người để ý.

Dương Khai đi lòng vòng quanh đây hai ba ngày, thăm không ít đồng hành, đi mãi quen cả mặt, cũng tìm hiểu được không ít về Lôi Quang Thần Giáo, càng ý thức được sự lớn mạnh và đông đúc giàu có của thế lực này.

Thế lực ở Trung Đô quả thật không thể sánh với nơi này. Không những tu vi của cường giả chênh lệch khá xa, linh khí, vật tư, công pháp vũ điển, Thông Huyền Đại Lục dẫn trước Trung Đô cả mấy cấp bậc.

Sau khi nhận thức được sự chênh lệch này, Dương Khai không khỏi cảm thán.

Ba ngày sau, Dương Khai hồi phủ.

Mới tới ngọn núi của mình, thần sắc hắn khẽ động. Vì hắn cảm nhận được trong một gian phòng nào đó trong căn nhà kia có một cỗ khí tức sinh mệnh.

Vị bang thủ mà Đoạn Hải nói đã đến rồi sao?

Chương 677: Cây muốn lặng, gió chẳng ngừng

Điều tra cẩn thận một phen, nét mặt của Dương Khai không khỏi kinh ngạc. Hắn phát hiện hình như mình quen người này, vì khí tức sinh mệnh của nàng khiến Dương Khai có cảm giác quen thuộc.

Nghĩ như vậy liền đi đến trước căn phòng mà người đó ở, đẩy cửa bước vào.

Tiếng kẽo kẹt vang lên, người kia đang ngồi trong phòng rõ ràng bị giật mình, vội vàng đứng bật dậy, vẻ mặt cảnh giác nhìn ra ngoài. Sau khi nhìn rõ diện mạo của Dương Khai, vừa kinh ngạc vừa thấy kỳ quái, khẽ quát:

- Sao lại là ngươi?

- Lại gặp mặt nữa à.

Dương Khai cười nhìn đối phương.

Hắn không ngờ, bang thủ mà Đoạn Hải phái đến lại là nữ tử mà mình gặp trong tuyết sơn, Cơ Mộng.

Y sam hoàng kim không che hết thân hình động lòng người của nàng. Thân hình cao ráo, bộ ngực như sóng tràn bờ, cặp đùi thon dài, tóc đuôi ngựa sau đầu đen nhánh mềm mượt dài tới tận eo, vẻ thanh xuân, họa lệ, rực rỡ

Lúc này, Cơ Mộng tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Dương Khai, co hồ không ngờ lại có thể gặp lại người này.

Bỗng nhiên, thần sắc nàng biến đổi, cảnh giác quan sát bốn phía, vội hỏi:

- Sao ngươi lại ở đây? Nơi này không phải là nơi ngươi có thể tùy tiện vào đâu!

- Hả?

Dương Khai ngạc nhiên.

Cơ Mộng không nói hai lời, đã xông đến, kéo y phục Dương Khai nói:

- Ngươi không phải là đệ tử của Thần Giáo ta, nơi này là nơi ở của một vị khách khanh của Thần Giáo ta, ngươi mau đi đi, nếu bị y nhìn thấy, e là không hay lắm.

- Khách khanh?

Dương Khai nở nụ cười quái dị,

- Khách khanh là gì?

Nhìn bộ dạng của nàng, hình như không hề biết mình đến đây, chỉ biết nơi đây có một vị khách khanh đến ở.

- Cơ hồ là một vị luyện đan sư Linh cấp, rất có lai lịch. Đoạn trưởng lão bảo ta đến hầu hạ y.

Nói xong, thấy Dương Khai vẫn đứng nguyên tại chỗ không đi, Cơ Mộng không khỏi nóng vội, dậm chân nói:

- Ngươi còn đứng đây làm gì hả. Ngươi muốn chết phải không?

- Không nghiêm trọng như vậy chứ?

Dương Khai cười càng lúc càng có ý tứ.

- Rất nghiêm trọng!

Tự tiện xông vào nơi ở của khách khanh Thần Giáo ta, bất kỳ đệ tử Thần Giáo nào cũng có thể tru sát ngươi. Đám đệ tử thủ sơn kia làm cái quái gì, sao lại để ngươi vào chứ?

- Vậy sao ngươi không động thủ?

- Sao ta phải động thủ với ngươi. Con người ngươi thật kỳ quái, mau đi đi, nhân lúc y chưa quay về, nếu y thấy ngươi thì phiền phức đó.

Nói xong, ra sức đẩy Dương Khai ra khỏi cửa, vẻ mặt sốt ruột.

- Ngươi gấp gáp như vậy làm gì, là sợ vị khách khanh kia nhìn thấy sẽ hiểu nhầm? Người đó là nam à?

Dương Khai nhíu mày, trêu chọc.

Cơ Mộng đỏ mặt, quát:

- Liên quan gì đến ngươi, ngươi quan tâm nhiều quá rồi đó?

- Thuận miệng hỏi thôi mà.

Dương Khai nhún vai, cười hi hi nói:

- Nghe nói bang thủ bên cạnh khách khanh Lôi Quang Thần Giáo các ngươi sẽ thỏa mãn mọi yêu cầu của những khách khanh đó, thậm chí rất có thể sẽ kết thành vợ chồng. Ngươi không sợ vị khách khanh kia là một vị lão nhân sao?

Thân hình Cơ Mộng không khỏi run lên, trong đôi mắt đẹp có chút sợ hãi, lắc đầu nói:

- Không đâu, Đoạn trưởng lão nói rồi, người đó không già, nếu không ta sẽ không đến đây đâu. Tuy ta không biết người đó như thế nào, nhưng chắc chắn không phải là lão nhân gì đó. Ngươi thật đáng ghét, sao lại vô duyên vô cớ nói xấu người khác?

Dương Khai nhìn nàng chằm chằm, khẽ gật đầu.

- Ngươi có ý gì.

- Không có ý gì cả.

- Ngươi đi không hả, đừng ép ta động thủ với ngươi!

Cơ Mộng tỏ vẻ không vui. Dương Khai quấy nhiễu ở đây, thực sự khiến nàng rất bực bội, ngữ khí cũng trở nên mất kiên nhẫn.

- Được rồi, không quấy rầy ngươi nữa.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, cũng không có hứng thú đùa giỡn với nàng, giơ tay đưa miếng minh bài đen nhánh mà trước khi đi Đoạn Hải đưa cho mình ra trước mặt Cơ Mộng:

- Nhận ra cái này là gì chứ? Hình như Đoạn Hải không nói nhiều với ngươi.

- Khách khanh minh bài?

Cơ Mộng không khỏi bịt miệng, kinh ngạc nhìn Dương Khai

- Sao ngươi có thể…Trong đôi mặt đẹp bỗng nhiên lại bính phát ra quang mang phức tạp, không thể tin được, nói:

- Ngươi không phải chính là vị khách khanh mới tới kia chứ!

- Ừ.

Dương Khai gật đầu, lại thu minh bài về.

Cơ Mộng giật mình đứng nguyên tại chỗ. Nàng đợi ở đây đã hai ngày, cứ nghĩ vị khách khanh kia rốt cuộc là người như thế nào, bao nhiêu tuổi, nhưng không ngờ lại chính là Dương Khai. Hắn quá trẻ!

- Bái kiến khách khanh đại nhân!

Vẻ mặt Cơ Mộng rối rắm, vội vàng hành lễ.

- Không cần khách khí như vậy.

Dương Khai lắc đầu. Sau khi Cơ Mộng hiểu rõ thân phận của mình, bỗng nhiên trở nên cung kính như vậy khiến hắn hơi không thích ứng cho lắm.

- Xin lỗi, tại hạ không biết ngươi chính là vị mà Đoạn trưởng lão nói. Tại hạ còn cho rằng người lén lút xông vào. Thực sự là tại hạ không biết.

Cơ Mộng vội biện giải.

- Không sao.

Dương Khai mỉm cười nhìn nàng, quay lưng bước vào.

Bên ngoài, Cơ Mộng hé miệng, định nói rồi lại thôi, vẻ mặt khổ não, muốn khóc mà không có nước mắt. Vốn hi vọng có thể để lại chút ấn tượng tốt đẹp với vị khách khanh mới tới này, không ngờ lại ra nông nỗi này. Không những không để lại ấn tượng tốt gì mà còn phá hư mối quan hệ vốn có.

Nghĩ lúc nãy mình vô tình để lộ tiếng nói từ đáy lòng, Cơ Mộng vô cùng hối hận. Bây giờ không biết hắn nghĩ gì về mình, e là trong lòng hắn, mình đã trở thành một nữ nhân vì lợi ích mà không từ thủ đoạn.

......

Tổng bộ Lôi Quang Thần Giáo.

Trong một hành cung, vừa mới dàn xếp xong, Đoạn Hải còn chưa kịp nghỉ ngơi thì bên ngoài có người vội vã đi vào.

Đoạn Hải ngẩng đầu nhìn, cười ha ha, chào:

- Hứa sư đệ!

- Đoạn sư huynh, việc lúc trước nói với huynh sao rồi?

Hứa Kỳ vội vàng hỏi.

Đoạn Hải tươi cười:

- Bình thường không phải là Hứa sư đệ chẳng quan tâm gì đến chuyện của Thần Giáo sao?

- Thật sao?

Hứa Kỳ nghe vậy thì mừng rỡ.

- Đương nhiên, ba ngày trước hắn đã đến Thần Giáo ta, bây giờ đang ở trong những ngọn núi mà khách khanh ở. Ta đã phải một vị nữ đệ tử có tướng mạo thuộc hàng tốt nhất đến hầu hạ hắn, tin chắc là hắn sẽ nhanh chóng lưu luyến quên về.

Đoạn Hải nói xong, đứng dậy đi tới, đích thân rót trà cho Hứa Kỳ, khen ngợi nói:

- Sư đệ à, lần này để đệ chịu nhiều thiệt thòi rồi. Thần Giáo ta khó khắn lắm mới lôi kéo được hạt giống như vậy, sau này hắn nhất định có ích. Ta sẽ bẩm báo chuyện này lên Giáo chủ, chắc chắn sẽ không thiếu ân thưởng của ngươi.Thần sắc Hứa Kỳ quái dị, nghe những lời này thì tỏ ra không vui. Đoạn Hải nhìn thấy, không khỏi ngạc nhiên nói:

- Sao? Có phải để còn có việc gì không?

- Sư huynh, không giấu gì huynh, ta để huynh đích thân xuất sơn đem hắn về không hề vì thân phận luyện đan sư của hắn.

- Vậy thì vì gì?

Hứa Kỳ khẽ thả thần thức ra, điều tra bốn phía, sau khi phát hiện không có người nào khác ở gần đó mới vẫy tay với Đoạn Hải.

Thấy y tỏ ra nghiêm trọng lạ thường, Đoạn Hải cũng trở nên nghiêm túc, nhanh chóng ý thức được một vài vấn đề, ghé tai lại nghe.

- Vì bối quan nhân!

Thân hình Đoạn Hải bỗng chấn động, kinh ngạc nhìn Hứa Kỳ chằm chằm.

Mãi một lúc sau, mới hỏi khẽ:

- Ý gì? Hắn và bối quan nhân có quan hệ gì?

- Ta không biết, sư huynh còn nhớ lần trước lúc ta dẫn người đi, không cẩn thận gặp phải bối quan nhân xuất thế chứ?

- Đương nhiên nhớ.

Ta và đệ tử khác bám theo bối quan nhân, đến Liệt Hỏa Thành của Độc Ngạo Minh. Ở đó, bối quan nhân dừng lại, việc sau đó thì hẳn là huynh cũng có nghe nói.

- Ta có nghe, bối quan nhân bắt một đệ tử của Độc Ngạo Minh, sau đó biến mất.

- Y không phải là đệ tử của Độc Ngạo Minh, sự việc sau đó bọn ta đã thăm dò phát hiện ra người này lai lịch không rõ ràng, nhưng có giao tình thân thiết với hai nữ đệ tử của Độc Ngạo Minh, mà người bị bối quan nhân bắt đi đó chính là khách khanh mà sư huynh mời về!

- Cái gì?

Đoạn Hải đột nhiên biến sắc

- Đúng là hắn, ngươi không nhìn nhầm?

Hứa Kỳ cũng lắc đầu không thôi:

- Nói thực, đệ thực sự nghĩ mình nhìn nhầm. Hôm đó ở Cự Thạch Thành vô tình nhìn thấy hắn, đệ cơ hồ không dám tin vào mắt mình, nhưng đệ có thể chắc chắn một trăm phần trăm hắn chính là người bị bối quan nhân bắt.

- Sao có thể có chuyện như vậy?

Mọi người đều cho rằng bị bối quan nhân bắt đi thì chỉ có chết chứ không sống được. Nhưng bây giờ Dương Khai lại xuất hiện hoàn hảo không tổn thất. Điều này đương nhiên khiến Hứa Kỳ để ý.

- Sư huynh cũng biết bối quan nhân là như thế nào. Có truyền ngôn, bối quan nhân thủ hộ một bảo tàng kinh thiên, đó là một khói của cải đủ để khiến bất cứ thế lực nào trưởng thành thành một quái vật khổng lồ. Người này có thể sống sót từ tay của bối quan nhân, không chừng biết được chút ít, ít nhất là nơi cất giấu của bối quan nhân, hẳn hắn là người rõ hơn ai hết. Nếu Thần Giáo ta có thể đắc thủ, thì có thể quét sạch Thiên Tiêu Tông, La Sinh Môn và Cổ Nguyệt Động Thiên phụ cận, độc bá thiên địa này!

- Đây chỉ là truyền thuyết…

Đoạn Hải chậm rãi lắc đầu.

- Nhưng đáng để thử.

- Hắn còn là luyện đan sư Linh cấp hạ phẩm!

- Lợi hại như vậy?

Hứa Kỳ cũng chấn kinh.

- Ừ, hơn nữa Đỗ lão ở Cự Thạch Thành còn vô cùng coi trọng hắn. Trước khi ta và lão chia tay, Đỗ lão còn nói ta đừng đụng vào hắn, nói lai lịch của hắn có thể không tầm thường!

- Đỗ lão đánh giá hắn như vậy?

Hứa Kỳ kinh ngạc vô cùng

- Nhưng căn cứ vào tình báo thăm dò của chúng ta hơn một năm trước, tuy lai lịch của hắn không rõ ràng nhưng hình như cũng không có gì ghê gớm lắm.

- Không rõ, rất đáng để người khác lưu tâm!

Đoạn Hải hít sâu một hơi.

Hứa Kỳ cũng hình như bị dội một gáo nước lạnh, vẻ mặt rục tịch vội vàng thu liễm, suy nghĩ kỹ càng tình báo có liên quan đến Dương Khai nghe được trước kia, đột nhiên phát hiện ra thực sự là rất đáng nghi ngờ.

- Rốt cuộc là phải làm sao, tự sư huynh cân nhắc đi. Ra sức bồi dưỡng hắn thành trụ cột của Thần Giáo ta hay là buông tay đánh cược một lần, sư đệ đều nghe theo huynh.

Hứa Kỳ cũng không khuyên thêm nữa, mà giao hết quyền quyết định cho Đoạn Hải.

Luyện đan sư Linh cấp còn trẻ như vậy, thực sự là nhân tài hiếm có, không dễ gì mời được hắn. Nếu đắc tội với hắn, Thần Giáo sẽ không tránh khỏi một tổn thất.

Đoạn Hải khẽ gật đầu, vẫy tay.

Hứa Kỳ chậm rãi lùi ra.

Sau khi Hứa Kỳ đi khỏi, Đoạn Hải mới nhắm mắt lại, chìm sâu vào suy nghĩ, nét mặt do dự, hơi khó khăn.

Danh từ truyền kỳ của bối quan nhân này đã lưu truyền ở đại lục bao nhiêu năm, truyền tin liên quan đến lão nhiều vô số. Nhưng rất nhiều cường giả đều tin rằng trên người bối quan nhân cất giấu một bí mật kinh thiên. Huyết quan sau lưng hắn cũng là thứ khiến người khác để ý.

Nếu không như vậy, lúc đầu cũng sẽ không có nhiều cường giả Siêu Phàm Cảnh bám theo bối quan nhân như vậy. Những người này đều muốn khám phá bí mật trong đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau