VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 661 - Chương 665

Chương 663: Nắm quyền chủ động

Nghe Lệ Dung nói xong, Dương Khai im lặng mãi rất lâu.

Nếu những gì nữ nhân này nói đều là sự thật, thì Dương Khai có thể lý giải được lý do tại sao bà lại thay đổi thái độ với hắn. Đó là vì bà đã nhận ra con mắt Diệt Thế Ma Nhãn của Đại Ma Thần.

Nhưng chỉ dựa vào lời nói đơn phương của bà, thì vẫn chưa đủ tin cậy.

- Việc đó chỉ là tình cờ thôi, sở dĩ ta ở đây, hoàn toàn vì vô tình bị Bối Quan Nhân bắt về. Bà có chắc thứ đồ chơi này là Diệt Thế Ma Nhãn gì gì đó không?

- Chắc chắn.

Lần này không chỉ Lệ Dung gật đầu, mà đến Hoa Mặc và Hàn Phi cũng tỏ vẻ khẳng định.

- Huyết mạch chảy trong người bọn thuộc hạ là huyết mạch Cổ Ma, tổ tiên bọn thuộc hạ là kẻ bề tôi của Đại Ma Thần, điều này thì bọn thuộc hạ sẽ không nhầm lẫn được. Vả lại, ai dám khẳng định là không có Đại Ma Thần dẫn dắt trong chuyện này?

- Dù vậy... Các người cũng không nhất thiết phải làm theo tổ tiên chứ. Tôn ta làm chủ, chuyện này... Ha ha, thứ cho ta nói thẳng, ta không có hứng cho lắm.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Lệ Dung ngạc nhiên, ngẫm một lúc, chợt hiểu ra Dương Khai đang do dự điều gì.

Dù hắn thi triển Ma Thần Biến có thể khắc chế tất cả các tộc nhân Cổ Ma, nhưng hiện giờ tu vi của hắn mới chỉ có Thần Du Cảnh bát tầng mà thôi. Không có Ma Thần Biến, rất nhiều tộc nhân đều có thể dồn hắn vào chỗ chết.

Muốn một chủng tộc thần phục, không có võ lực tuyệt đối thì không thể nào làm được.

- Nếu đại nhân đang e ngại vấn đề công lực của mình thì ngài khỏi phải lo. Ba thuộc hạ xin tỏ rõ tại đây, cái được xem trọng không phải là ngài của hiện tại, mà là ngài của tương lai! Thuộc hạ tin rằng, Diệt Thế Ma Nhãn đã chọn ngài, thì ngài trong tương lai chắc chắn sẽ lừng lẫy không kém gì Đại Ma Thần.

- Bà đề cao ta quá rồi.

Dương Khai lắc đầu cười mếu, chợt nghiêm mặt, trầm giọng nói:

- Việc này tạm thời không nói nữa. Ta có hứng thú với chuyện khác kia.

- Xin đại nhân cứ nói.

Lệ Dung không hề có ý định bức ép Dương Khai, bà biết nếu quá gắt gao, chỉ e sẽ phản tác dụng, hiện giờ tên loài người này vẫn còn đang ngờ vực tộc Cổ Ma của bà.

- Nghe nói trong Ma Thần Bảo, có một số võ kỹ chuyên để tu luyện Ma Thần Biến?

Lệ Dung mỉm cười tươi tắn:

- Đại nhân không nói thì thuộc hạ cũng sẽ dâng hết những bí điển đó cho ngài. Ma Thần Biến của đại nhân hẳn là có được từ Diệt Thế Ma Nhãn đúng không ạ? Nếu vậy thì đó chính là Ma Thần Biến chính thống nhất, trong nội thể của đại nhân có sức mạnh Ma Thần Biến, nên ắt sẽ hiểu được những bí điển này.

Dương Khai chẳng nói chẳng rằng gì.

Thật ra suy đoán này của Lệ Dung nhầm rồi. Trước khi đến Tiểu Huyền Giới, hắn chẳng hề biết Ma Thần Biến là cái gì. Hơn nữa khả năng nhập ma của hắn không phải có được từ Diệt Thế Ma Nhãn, mà là bí ẩn hắn khám phá ra từ trong Ngạo Cốt Kim Thân.

- Đại nhân, thuộc hạ xin nói một câu thật lòng, xin ngài chớ nóng giận ạ.

Lệ Dung che miệng khẽ cười, quan sát thần thái của Dương Khai.

Dương Khai nhún vai.

- Ma Thần Biến của ngài tuy rất mạnh, còn có đủ sức để chắc chế tất cả tộc nhân, nhưng hình như ngài vẫn chưa hiểu nhiều về chiêu thức này, và không thể phát huy toàn bộ uy lực của nó. Nói thế này vậy, Ma Thần Biến của ngài vẫn còn đang dừng ở giai đoạn sơ khai nhất.

Dương Khai ngạc nhiên, liền phản ứng lại, mừng rỡ nói:

- Ý bà là, Ma Thần Biến của ta vẫn còn có thể mang đến nhiều sức mạnh hơn cho ta?

- Không sai ạ.

Lệ Dung gật đầu.

- Nếu sau này ngài vẫn mãi như vậy, thì tộc Cổ Ma sao có thể thủ hộ bên cạnh ngài, chiến đấu cùng ngài đây?

Một khi Dương Khai thi triển Ma Thần Biến, tất cả tộc nhân Cổ Ma đều sẽ biến thành cọc gỗ, nhỡ đụng độ kẻ địch, thì chỉ e họ sẽ chết thảm một cách vô lý. Mạnh như Lệ Dung mà còn không nhúc nhích nổi tay chân, bất cứ võ giả nào cũng có thể giết chết bà.

- Tối thiểu thì ngài cũng phải tu luyện Ma Thần Biến đến giai đoạn hai, chỉ cần tới giai đoạn hai, ngài có thể kìm hãm sức mạnh khắc chế tộc nhân. Đến lúc đó, bọn thuộc hạ có thể sát cánh chiến đấu cùng ngài.

Lệ Dung trầm giọng nói.

- Cũng thú vị đấy.

Dương Khai mỉm cười. Trước khi chưa có sức mạnh tuyệt đối để hàng phục tộc Cổ Ma, Dương Khai không hề có hứng thú với tuyên bố sẽ cung phụng hắn của phía Lệ Dung. Vì khả năng của hắn không đủ để phục chúng, dù có đồng ý đi nữa, nếu không làm được gì, thì chỉ khiến họ dần dần nguội lạnh tâm cam, rồi khinh thường hắn mà thôi.

Từng trải qua đoạt đích chiến của Dương gia, Dương Khai ít nhiều cũng hiểu chút đỉnh về cách chỉ huy thuộc hạ.

Nhưng còn về Ma Thần Biến, thì quả thật hắn rất để tâm.

Phương pháp để khuếch đại sức mạnh bản thân, Dương Khai sẽ không đời nào bỏ qua.

- Ngài có thể đến tìm thuộc hạ để lấy những bí điển đó bất cứ lúc nào.

Lệ Dung khẽ gật đầu.

- Ngày mai đi, hôm nay bà nói với ta nhiều chuyện đến vậy, ta cần phải nghiền ngẫm đàng hoàng đã.

Dương Khai nói.

- Cũng được, thuộc hạ xin chờ đại nhân đến.

- Đừng có xưng hô kiểu đó, ta thấy cứ kỳ quặc thế nào ấy.
Dương Khai nhíu mày, càng nghe hai chữ “đại nhân” này, hắn càng cảm thấy khó chịu.

- Vậy... ngài muốn xưng hô thế nào ạ? Bọn thuộc hạ xin nghe theo.

- Như trước là được rồi.

Dương Khai cười bảo.

- Nhỡ tộc nhân của bà nghe thấy bà gọi ta là đại nhân, không biết sẽ nghĩ thế nào, khéo lại dẫn đến tranh chấp không đáng có nữa.

Lệ Dung phì cười:

- Ngài quá lo lắng rồi, trên dưới tộc Cổ Ma xưa nay luôn nghe lệnh thống lĩnh. Chỉ cần ba thuộc hạ công nhận, thì tất cả mọi người cũng sẽ công nhận. Có điều nếu ngài đã quyết vậy, thuộc hạ sẽ không miễn cưỡng. Những gì cần nói cũng đã nói rồi, ngài hãy nghỉ ngơi đi ạ. Bọn thuộc hạ xin cáo lui.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Lệ Dung và Hoa Mặc gật đầu chào Dương Khai, linh thể thần hồn nhanh chóng rời đi.

Hàn Phi thì vẫn chưa đi, sắc mặt có hơi phúc tạp, vẫn đứng một chỗ.

- Có gì à?

Dương Khai nhướn mày.

- Không có gì, chỉ là muốn đa tạ ngươi đã cứu ta ở dưới Hỏa Sơn.

- Ngươi đã từng cứu ta, chúng ta chẳng ai nợ ai cả.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

- Ừm, mấy ngày nữa ta sẽ đưa đến một thứ, có lẽ sẽ giúp ích được cho ngươi.

- Thứ gì vậy?

- Đến lúc đó ngươi sẽ biết.

Hàn Phi nói, rồi cũng mau lẹ thoát khỏi thức hải của Dương Khai.

Đến lúc Dương Khai mở mắt ra, phát hiện ba vị thống lĩnh còn chưa đi, vẫn đứng trước mặt hắn. Lệ Dung cười nói:

- Quên mất không hỏi, ngươi có cần đổi chỗ ở không, nơi này để lại làm đan phòng riêng.

Trước đây, khi không thể nắm chắc sự bí ẩn ở Dương Khai, Lệ Dung dù có quan tâm hắn tới đâu, cũng không cho hắn những điều kiện quá tốt, tránh để thuộc hạ nghi ngờ linh tinh. Bây giờ đã xác định được, thì dĩ nhiên bà sẽ muốn cho hắn một không gian tốt hơn, môi trường thích hợp hơn.

- Không cần đâu, chỗ này cũng rất thoải mái. Muốn luyện đan thì bắt đầu lúc nào cũng được.

Dương Khai lắc đầu hờ hững.

- Về việc luyện đan...

Lệ Dung hơi lúng túng.

- Trước đây đó là giao dịch hợp tác giữa ngươi và tộc ta, còn bây giờ là tộc ta thỉnh cầu, nếu ngươi không muốn luyện...
- Cái này thì bà khỏi phải lo, ta vốn muốn nghiên cứu thuật luyện đan, ta phải cảm ơn vì đã cho ta cơ hội tốt thế này mới phải.

Nghe vậy, Lệ Dung bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhìn Dương Khai đầy cảm kích.

Nay thân phận đã đổi khác, Lệ Dung không thể nào đòi hỏi Dương Khai tiếp tục luyện đan nữa. Nếu hắn từ chối, Lệ Dung cũng đành chịu.

- Vậy có cần đưa đến vài tỳ nữ hầu hạ không? Thiếu nữ của tộc ta, bất luận là sắc đẹp hay khí chất, cũng không hề kém loài người...

Lệ Dung khẽ cắn môi, mặt hơi ửng hồng.

Hoa Mặc tỏ ra lãnh đạm, hình như cho rằng loài người háo sắc là chuyện đương nhiên.

Còn Hàn Phi thì không kìm được đằng hắng một tiếng, thần sắc mất tự nhiên, tránh né ánh mắt.

- Có Hoàn Nhi là được rồi, những người khác thì khỏi đi.

Dương Khai biết Lệ Dung đang ám chỉ điều gì. Một nam tử trẻ tuổi như hắn, có nhu cầu về mặt này là quá đỗi bình thường. Đến đây đã hơn một năm, Dương Khai cũng chưa gần nữ sắc bao giờ. Hiển nhiên là Lệ Dung đang suy nghĩ cho hắn, hoặc có lẽ còn có ý nghĩ nào đó sâu xa hơn nữa.

Nếu Dương Khai nảy sinh tình cảm với thiếu nữ trong tộc, thì việc ràng buộc hắn với họ sẽ càng dễ dàng hơn.

- Cũng được.

Lệ Dung nhẹ nhàng gật đầu, một tia hài lòng thoáng qua đôi mắt. Bà quay sang nói với Hoàn Nhi:

- Ngươi vẫn cứ chăm sóc hắn như trước, hắn có bất kỳ yêu cầu nào cũng phải đáp ứng.

- Bất kỳ yêu cầu gì? Cả những yêu cầu quá đáng sao ạ?

Hoàn Nhi ngạc nhiên.

- Đúng vậy, lời hắn nói chính là mệnh lệnh!

Lệ Dung khẽ quát.

Hoàn Nhi trợn tròn mắt. Lần trước khi nàng được phái đến chăm sóc Dương Khai, Lệ Dung đã nói, chỉ cần yêu cầu của hắn không quá đáng, thì cứ đáp ứng hết. Nhưng giờ thì bất cứ yêu cầu gì cũng phải đồng ý cho hắn!

Thái độ của Lệ đại nhân với tên loài người này đúng là đã đổi khác.

Trong lúc Hoàn Nhi đang thất thần, Lệ Dung và hai người kia đã đi khỏi. Đến lúc nàng hoàn hồn lại, thì chỉ còn nàng và Dương Khai trong thạch thất.

Khẽ hừ một tiếng, nàng bước đến hung dữ như con hổ con, nghiến răng bảo:

- Tên khốn này, rốt cuộc ngươi đã nói gì với đại nhân nhà ta, tại sao bây giờ đại nhân lại chiếu cố ngươi đến thế?

- Không nói gì cả, chỉ hàn thuyên vu vơ thôi.

- Con người quả đúng là nham hiểm xảo trá!

Hoàn Nhi một mực không tin, lại hục hặc:

- Đại nhân nói phải đáp ứng mọi yêu cầu của ngươi, liệu ngươi có đưa ra mấy yêu cầu bỉ ổi gì không đó?

- Không đâu.

- Thật không? Ta không tin ngươi, ngươi thề cho ta xem.

Dương Khai hít sâu một hơi, hắn đến là đau đầu với mấy câu lải nhải của cô nương này. Ngẫm một lúc, hắn lấy ra một viên tinh thạch đưa cho Hoàn Nhi:

- Đi chơi đi, đừng có làm phiền ta!

Hoàn Nhi tỏ ra khinh miệt, phỉ nhổ nói:

- Muốn mua chuộc ta bằng một viên tinh thạch ư? Ngươi coi thường người khác quá rồi thì phải?

Dương Khai lại đưa thêm một viên.

Hoàn Nhi thích thú nhận lấy, hớn hở chạy mất.

Thạch thất liền im lặng hẳn.

Hồi tưởng lại cuộc nói chuyện với ba vị thống lĩnh trong thức hải, Dương Khai vẫn cứ có cảm giác không thực cho lắm.

Một năm qua, tuy hắn thường vùi đầu vào luyện đan, nhưng vẫn luôn suy tính lối thoát và kế hoạch cho tương lai, hắn không thể để tộc Cổ Ma giam cầm mình ở đây cả đời được.

Nào ngờ, một biến cố bất ngờ đã đem lại cho hắn quyền chủ động hoàn toàn.

Từ đó, hắn không phải lo lắng vấn đề bị giam nữa. Lời của Lệ Dung có mấy phần đáng tin thì Dương Khai không biết, nhưng hắn cảm thấy, người phụ nữ này không cần phải lừa mình, vì kiểu cách xuống nước đó của bà chẳng hề đem lại lợi lộc gì cho bà.

Trong tiềm thức, Dương Khai vẫn có vài phần tin tưởng bà.

Có điều nhờ cuộc nói chuyện này, Dương Khai đã làm rõ được rất nhiều điều mà mình ngờ vực nhiều năm!

Tối thiểu thì hắn đã biết, chủ nhân của cuốn Vô Tự Hắc Thư đó chính là Đại Ma Thần!

Chương 664: Tu luyện Ma Thần Biến

Vô Tự Hắc Thư là cuốn sách mà Dương Khai có được trong một lần tình cờ. Ban đầu nó chỉ có hình dạng một cái gối.

Nhưng một lần không khuất phục trong chiêm bao, đã giúp hắn mở ra được bí ẩn của Vô Tự Hắc Thư.

Sở dĩ Dương Khai có thể khẳng định chủ nhân của cuốn Vô Tự Hắc Thư này là Đại Ma Thần, là bởi mấy ngày trước hắn đã nghe được một chuyện từ Hàn Phi.

Nàng nói, năm đó Đại Ma Thần lấy được một tảng đá Trấn Hồn thạch rất lớn, không biết đã dùng hết vào việc gì, mà chỉ để lại vài mẩu vụn, những mẩu vụn đó đã được mang đi kết hợp với các vật liệu quý giá khác để tạo nên bốn chiếc nhẫn Hư Không, do Tứ đại thống lĩnh nắm giữ.

Giờ xem ra, tảng đá Trấn Hồn thạch năm xưa của Đại Ma Thần đã được dùng để tạo nên Vô Tự Hắc Thư, chất liệu của Hắc Thư giống hệt với chất liệu của bốn chiếc nhẫn Hư Không trên tay Tứ đại thống lĩnh.

Nói vậy thì chủ nhân của Ngạo Cốt Kim Thân cũng là Đại Ma Thần.

Y muốn đi khỏi thế giới này, tìm đến một không gian thượng đẳng hơn. Kết quả lại thất bại, thân xác bị tàn phá, chỉ còn lại bộ hài cốt. Chính vì là hài cốt của Đại Ma Thần, nên Ngạo Cốt Kim Thân mới chứa đầy uy năng tà ác như vậy.

Ngạo Cốt Kim Thân quyết, lư hương, Chân Dương Quyết, xâu chuỗi Vạn Dược Linh Nhũ, Diệt Thế Ma Nhãn, tất cả đều là bút tích của Đại Ma Thần.

Có điều, con đường phát triển của Dương Khai đã phần nào thoát khỏi sự sắp xếp của y.

Lần đó ở Dược Vương Cốc, hắn có được Luyện Đan Chân Quyết, đây không phải là thứ mà Đại Ma Thần muốn cho hắn.

Có lẽ Đại Ma Thần hy vọng người tiếp bước mình có thể toàn tâm toàn ý bước đến đỉnh cao võ đạo, không phân tâm vì việc luyện đan.

Giữa dòng suy nghĩ, mắt Dương Khai chợt rực sáng, hắn bỗng nhớ đến một chuyện.

Hoàn Nhi có nói, tộc Cổ Ma từng có một vị luyện đan sư xuất chúng, đó là người mà bất kỳ một luyện đan sư nào cũng không thể sánh kịp.

Xem ra, vị luyện đan sư này cũng là Đại Ma Thần rồi? Bằng không, Luyện Đan Chân Quyết của y từ đâu ra?

Dù đây chỉ là suy đoán, nhưng rất có khả năng xảy ra!

Cặp mắt Dương Khai sáng rạng rỡ, hắn đẩy nhanh mạch suy nghĩ, nghiền ngẫm những gì mà mình nắm được, trí óc dần dần thông suốt hơn.

...

- Lệ đại nhân, tuy hắn có Diệt Thế Ma Nhãn, nhưng chỉ dựa vào điều này thôi mà giao cả tộc vào tay hắn, liệu có tắc trách quá không?

Ra khỏi thạch thất, Hoa Mặc đột nhiên trầm thanh hỏi, mặt trông lo âu phiền muộn. Dù lúc nhìn thấy Diệt Thế Ma Nhãn, Hoa Mặc cũng rất kích động, nhưng nghĩ kỹ lại, thì vẫn thấy quyết định của Lệ Dung có phần không thỏa đáng.

- Ừ, ở hắn có quá nhiều điểm đáng ngờ, chỉ dựa vào một Diệt Thế Ma Nhãn, thì không thể chắn chắn được điều gì. Quan trọng hơn hết, hắn là con người...

Hàn Phi cũng khẽ gật đầu, tán đồng với ý của Hoa Mặc.

Lệ Dung khẽ cười:

- Nếu Diệt Thế Ma Nhãn đã chọn hắn, thì đó chính là quyết định của Đại Ma Thần, chúng ta chỉ cần vâng theo tổ huấn là được. Hơn nữa, hiện giờ hắn là con người, nhưng sau này... thì khó nói lắm.

Hoa Mặc và Hàn Phi nghe vậy liền ngạc nhiên, bắt đầu im lặng.

- Có điều biểu hiện của hắn thì cũng tạm ổn.

Hoa Mặc trầm ngâm được một lúc liền gật đầu:

- Lão phu cứ nghĩ trẻ tuổi như hắn, khi nghe nói tộc Cổ Ma sẽ trung thành cung phụng thì sẽ thích thú đồng ý chứ. Không ngờ hắn lại từ chối.

Không chỉ từ chối, mà từ đầu đến cuối, hắn đều không tỏ ra kích động là mấy.

Cứ như với hắn, tộc Cổ Ma có tận trung hay không, căn bản chẳng thành vấn đề.

Nếu hắn không phải hạng quá mức đần độn, không tự tin, thì là vì hắn đã từng trải không ít gian khổ, đã nhìn rõ và nhận thức sâu sắc về bản thân.

Người như vậy thì không thể nào lại ngu ngốc, thiếu tự tin được. Cảnh tượng hắn giết chết Chử Kiến vẫn thi thoảng lướt qua tâm trí Hoa Mặc, khiến lão rùng mình sợ hãi.

Vậy thì chỉ còn một cách giải thích, đó là hắn biết rõ bản thân mình, trước khi chưa nắm chắc hoàn toàn, hắn sẽ không đưa ra quyết định khinh suất.

Mà người như vậy thì thường chỉ hành sự dựa vào năng lực bản thân, không trông mong đến việc ký thác vào những sự trợ giúp không thể chi phối.

- Thế mới nói, mắt nhìn người của Đại Ma Thần không thường đâu.

Lệ Dung cười vui vẻ.

- Các ngươi cứ chống mắt lên mà nhìn, không quá năm năm, tộc ta sẽ thoát khỏi Tiểu Huyền Giới này, ngắm nhìn khoảng trời đất mà tổ tiên ta đã từng sinh sống.

Hoa Mặc và Hàn Phi phấn khởi ra mặt, ánh mắt đầy chờ mong.

Bao nhiêu năm rồi, từ khi bị Đại Ma Thần phong ấn trong Tiểu Huyền Giới này, ít nhất đã mấy nghìn năm trôi qua, thế nhân đã sớm quên rằng từng có một chủng tộc phụng sự Đại Ma Thần, đó là kẻ tôi tớ trung thành nhất của y. Mặt trăng, mặt trời, những vì sao, sông bể trong sách cổ, họ chỉ có thể tưởng tượng, chưa ai nhìn thấy những cảnh tượng thần kỳ ấy.

Giấc mộng trọn đời của mỗi một tộc nhân chính là thoát khỏi nơi này, bước ra thế giới bên ngoài nhắm nhìn những điều kỳ thú đó.

- Hy vọng sẽ có ngày đó, khi lão phu vẫn còn sống.

Hoa Mặc hít sâu một hơi, vỗ về tâm trạng xúc động.
...

Trong một tòa lầu bát giác ở Ma Thần Bảo. Tòa lầu này không cao lớn mấy, nhưng kiến trúc rất độc đáo, mang phong thái thanh tú. Trên tám góc vọng lâu đều treo một vài vật trang trí rất đẹp, cửa sổ cũng điêu khắc khá nhiều hình muông thú.

Hoàn Nhi dẫn Dương Khai đi vào trong tòa lầu bát giác này.

Qua một đêm suy nghĩ, tư duy của Dương Khai đã sáng tỏ rồi.

Mặc kệ tộc Cổ Ma muốn làm gì, mục tiêu trước giờ của hắn luôn là mạnh lên, điều này chưa bao giờ thay đổi. Chỉ có cách mạnh hơn tất cả, mới có thể trường tồn ở thế giới này. Chỉ có cách mạnh hơn bất kỳ ai, mới có thể tự do hành sự, không bị kẻ khác ràng buộc.

Bởi đó, thái độ của tộc Cổ Ma với hắn có ra sao cũng chẳng hề gì, hắn chỉ cần kiên trì đi trên con đường của mình là được.

- Đại nhân đang ở bên trong, ngươi tự vào đi.

Hoàn Nhi giơ tay ra hiệu, đứng bên ngoài cửa.

Dương Khai khẽ gật đầu, sải bước đi vào.

Trong lầu các, Lệ Dung đang ngồi trên một chiếc ghế sau bàn, thấy Dương Khai đến, liền đứng dậy, bước nhanh tới nghênh đón, mỉm cười nói:

- Ngươi đến rồi à?

- Ừ.

- Đã chuẩn bị xong cho ngươi cả rồi.

Lệ Dung chỉ vào mấy quyền bí điển trên bàn.

- Những cái này đều có liên quan tới Ma Thần Biến, ngươi có thể đọc tùy ý.

- Làm phiền rồi.

Lệ Dung chớp chớp mắt, nhoẻn miệng cười:

- Ta có thể có thể làm theo yêu cầu của ngươi, không gọi ngươi là đại nhân, nhưng ngươi cũng không cần phải khách khí với bọn ta như thế. Làm vậy có hơi xa cách quá.

Dương Khai thờ ơ như không, trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Vậy chúng ta cứ thoải mái một chút là được rồi.

Lệ Dung khẽ cười.

Dương Khai bước đến, cầm mấy cuốn bí điển lên, ngồi thẳng vào chiếc ghế Lệ Dung ngồi lúc nãy, lật sách ra xem.

Mấy cuốn bí điển này quả thật đều liên quan đến Ma Thần Biến, dạy cho tộc nhân Cổ Ma làm thế nào để tu luyện Ma Thần Biến, khống chế Ma Vân, nâng cao sức chiến đấu.

Mỗi một cuốn đều vô cùng quý giá, hơn nữa không phải tộc nhân nào cũng được tiếp xúc với những điều cơ mật này.
Dương Khai chỉ xem được một lát, ánh mắt liền sáng ngời, vẻ mặt mừng rỡ.

Mấy cuốn bí điển này, chứa đựng những thể ngộ sâu sắc về Ma Thần Biến, không cuốn nào là không kể về những tinh túy của Ma Thần Biến.

Dương Khai như nhặt được chí bảo, nhanh chóng chìm đắm vào mấy cuốn bí điển này như quên hết đất trời.

Thấy hắn tập trung nhanh đến vậy, Lệ Dung liền mỉm cười, đi ra ngoài rót một chén trà thơm đặt gần tay Dương Khai, rồi im lặng ngồi chờ bên cạnh.

Ý thức chìm vào Ma Vân, kéo Ma Vân tràn ra khắp người, dùng uy năng tà ác ở mình kích phát sức mạnh tiềm tàng trong Ma Vân, tăng cường công lực bản thân.

Giai đoạn ban đầu, Ma Vân chỉ lan khắp người, giống như trạng thái hiện giờ của Dương Khai khi thi triển Ma Thần Biến.

Giai đoạn thứ hai, Ma Vân sẽ được luyện trong huyết nhục, đến lúc đó, dù có thi triển Ma Thần Biến, bên ngoài cũng không có bất cứ thay đổi nào.

Việc Lệ Dung muốn Dương Khai làm chính là mau chóng tu luyện đến giai đoạn hai. Đến được giai đoạn này, kể cả hắn có thi triển Ma Thần Biến trước mặt tộc nhân Cổ Ma, cũng sẽ không gây nên hiện tượng kìm hãm sức mạnh ở họ.

Giai đoạn thứ ba, Ma Vân hòa hợp hoàn toàn vào trong xương cốt, khả năng tăng sức mạnh sẽ càng lớn, càng mạnh hơn.

Dương Khai đọc đến say sưa, vì bản thân hắn đã thể nghiệm qua rất nhiều lần Ma Thần Biến, nên những cơ mật trên bí điển này hắn cũng có thể nắm vững điểm chính yếu một cách nhanh chóng.

Những cái còn lại, chỉ có thể dựa vào tu luyện thực tiễn nữa thôi.

Hít một hơi thật sâu, Dương Khai đặt cuốn bí điển cuối cùng xuống, qua một lúc lâu, hắn mở bừng mắt ra, nhìn Lệ Dung đầy thần thái:

- Trong Ma Thần Bảo, có nơi nào thích hợp để bế quan tu luyện Ma Thần Biến không?

- Đã chuẩn bị sẵn rồi.

Lệ Dung mỉm cười.

- Đi theo ta.

Nói xong, bà đi đến cạnh một giá sách, phất tay một cái, giá sách liền chuyển động, để lộ một cánh cửa thông xuống lòng đất.

Lệ Dung lách mình đi vào, Dương Khai theo sát phía sau.

Bên dưới hẳn là có một gian mật thất, hai bên thông đạo được điểm xuyết bằng ánh đuốc, nên vẫn sáng sủa chứ không tối tăm.

Đi mãi một hồi rất lâu, một gian mật thất vô cùng rộng lớn bỗng hiện ra trước mắt Dương Khai. Gian mật thất này còn lớn hơn cả thạch thất luyện đan của hắn.

Ở vùng rìa xung quanh là sừng sững những trụ đá đen kịt. Một cách mơ hồ, Dương Khai phát giác ra ít năng lượng khó hiểu trong những trụ đá đó.

- Đây là nơi ngày thường ta dùng để tu luyện võ kỹ. Ở đây ngươi có thể yên tâm thi triển Ma Thần Biến, không phải lo việc ảnh hưởng đến tộc nhân.

Lệ Dung nhẹ nhàng giải thích, chỉ vào mấy trụ đá màu đen:

- Đó là Cấm Mặc thạch, có thể kìm hãm truyền phát năng lượng. Khi ngươi vào trong, ta sẽ thi triển một vòng kết giới thông qua chúng.

- Ta biết rồi, bây giờ bắt đầu đi.

Dương Khai có đôi phần nóng ruột. Vừa dứt lời, hắn đã nhảy vào, đáp gọn xuống vị trí trung tâm.

Lệ Dung mỉm cười lắc đầu, khẽ giọng thì thầm:

- Sốt sắng thế!

Vừa nói, bà vừa vung tay đánh ra từng luồng năng lượng, những luồng năng lượng này ào vào các trụ đá bốn phía, rất nhanh, một kết giới trong suốt hình bán nguyệt lập tức phủ xuống, ôm trọn phạm vi mà Cấm Mặc thạch bao quanh.

Dương Khai trông về phía Lệ Dung. Bà khẽ gật đầu.

Dương Khai cởi áo ra, rồi khoanh chân ngồi xuống, vươn tay phải ra chỉ lên trán mình.

- Nhập ma!

Thiên địa lay chuyển, từng vòng sóng gợn trên kết giới quanh Cấm Mặc thạch.

Thân trên trần trụi của Dương Khai nhanh chóng nổi lên từng đường Ma Vân đen kịt. Những Ma Vân này hệt như lũ rắn linh động, bò đầy khắp người hắn, tạo thành thứ hoa văn phức tạp mang cảm giác yêu dị.

Lực khí huyết dâng lên điên cuồng, sức chiến đấu ầm ầm sôi trào...

Dương Khai cảm giác được rõ ràng, lúc này mình mạnh đến mức nào.

Xa xa, ánh mắt Lệ Dung thấp thoáng tia nhìn lạ thường, sững sờ nhìn hắn, miệng lẩm bẩm:

- Quả nhiên là hơi khác.

Chương 665: Phong lôi vũ dực

Dù thoạt nhìn, Ma Thần Biến của Dương Khai và của tộc nhân Cổ Ma rất giống nhau, nhưng Lệ Dung vẫn nhận ra điểm khác biệt.

Ma Thần Biến của tộc nhân bình thường không thể phủ rộng đến vậy, kể cả có mạnh như Lệ Dung, thì lúc thi triển Ma Thần Biến, cũng chỉ có phần bụng, ngực, cổ và mặt là được Ma Vân che phủ. Nhưng cả lưng của tên loài người này cũng có Ma Vân, hơn nữa, xét từ trạng thái phần hông, thì chắc chắn hạ thân của hắn cũng có Ma Vân.

Ma Vân của hắn đã khuếch tán toàn diện!

Đó là Ma Thần Biến chính thống nhất.

Phát hiện này khiến Lệ Dung rất đỗi ngưỡng mộ.

Trong kết giới, Dương Khai cẩn thận cảm thụ sự thay đổi trước và sau của cơ thể, theo dõi dấu vết Ma Vân trong nội thể, tâm và thần chìm sâu, khống chế Ma Vân, hòng thu cả vào trong cơ thể, in dấu trong máu thịt.

Một khi in dấu và hòa hợp Ma Vân vào trong máu thịt, hắn sẽ thành công bước lên giai đoạn hai, đến lúc đó, công lực sẽ tăng thêm vài bậc.

Đó là một công việc vô cùng gian khổ, Dương Khai cẩn thận từng chút một, hết sức chuyên chú.

Thời gian trôi qua.

Mười mấy ngày sau, mật thất dưới lòng đất xuất hiện thêm một bóng hồng. Lệ Dung ngoảnh lại nhìn, phát hiện Hàn Phi cũng đã đến.

Khẽ gật đầu, Lệ Dung lại chuyển hướng chú ý về phía Dương Khai.

- Sao lại cởi áo ra thế này?

Hàn Phi vừa nhìn Dương Khai giữa kết giới, mặt liền đỏ ửng, bực mình làu bàu.

- Chắc là để tiện quan sát Ma Vân tiến triển tới đâu, ha ha.

Lệ Dung cười bảo.

- Sợ gì chứ, còn chẳng biết hắn nhỏ hơn chúng ta bao nhiêu tuổi nữa là, hắn có cởi hết ra cũng chẳng sao.

Thần sắc Hàn Phi hơi mất tự nhiên, khẽ hỏi:

- Tiến triển thế nào ạ?

- Cũng được.

Lệ Dung gật đầu hài lòng.

- Chí ít thì hắn có thể thu được một phần Ma Vân vào trong người rồi. Qua một tháng nữa, thì chắc có thể đạt đến được giai đoạn hai.

- Nhanh vậy sao?

Hàn Phi hoảng hốt.

- Thế mới bảo, mắt nhìn người của Đại Ma Thần không tệ được đâu. Nếu hắn tư chất đần độn, sao Đại Ma Thần có thể yên tâm giao Diệt Thế Ma Nhãn cho hắn?

- Ta đã xem thường hắn rồi.

Hàn Phi gật đầu nặng nề.

- Trước đây ta chỉ nghĩ hắn quá may mắn mà thôi.

- Vậy thì giờ hãy quan sát hắn lại đi, sau này tộc ta có lẽ sẽ hành sự dưới trướng hắn đấy.

Lệ Dung cười hì hì, chợt ngờ vực nhìn vào cái hộp ngọc trên tay Hàn Phi:

- Ngươi mang thứ gì đến vậy?

Hàn Phi nói:

- Vài ngày trước ta có hứa tặng cho hắn thứ này.

Vừa nói, Hàn Phi mở hộp ra, rồi nhanh chóng đậy lại.

Lệ Dung không kìm được che miệng, kinh ngạc nói:

- Đó chẳng phải là Phong Lôi Vũ Dực ư? Sao ngươi lại muốn tặng nó cho hắn?

- Có lẽ hắn sẽ luyện hóa được thứ này.

Hàn Phi mỉm cười.

- Sao lại nói vậy? Thứ này đến chúng ta cũng không luyện hóa nổi mà.

Lệ đại nhân lấy làm hiếu kỳ.

Phong Lôi Vũ Dực là một đôi cánh kỳ dị ẩn chứa thiên đạo pháp quy, không rõ nó đến từ tay vị tiền bối nào của tộc Cổ Ma, càng không rõ nó có lai lịch gì, đổi chủ biết bao nhiêu lần, cuối cùng nó đến tay Hàn Phi.

Nhiều năm qua, Hàn Phi cũng luôn thử luyện hóa đôi cánh Phong Lôi Vũ Dực này, nhưng lần nào cũng đều thất bại.

Phong Lôi Vũ Dực có giá trị cực cao, là chí bảo hiếm hoi của tộc Cổ Ma.

Năm đó Lệ Dung cũng đã thử luyện hóa, nhưng cũng như Hàn Phi, bị Phong Lôi Vũ Dực bài bác, cuối cùng bất đắc dĩ phải bỏ cuộc.

Không ngờ bây giờ Hàn Phi lại lấy nó ra để tặng cho Dương Khai.

- Chúng ta luyện hóa không nổi, thì cũng chưa chắc hắn không làm được. Vì hắn cũng có một đôi cánh chứa thiên đạo pháp quy.

- Hắn cũng có?

Lệ Dung kinh ngạc.

- Ừm.

Hàn Phi nhẹ nhàng gật đầu, rồi kể lại chuyện xảy ra ở dưới Hỏa Sơn.
Lệ Dung nghe kể mà hai mắt rực sáng, trầm ngâm một lúc mới bảo:

- Nói vậy thì có thể hắn sẽ luyện hóa được. Nhưng ngươi không tiếc sao? Hình như ngươi đâu có coi trọng hắn đến thế?

Hàn Phi khẽ cười:

- Dù sao thì để đó cũng như không, nếu hắn không luyện hóa được, thì cũng do khả năng chưa đủ. Nếu luyện hóa được, thì coi như ta tạ ơn cứu mạng. Vả lại, cũng nhờ có hắn, mà tộc ta mới có được nhiều tinh thạch đến thế. Nếu so với sự hưng thịnh của tộc ta, thì đôi cánh Phong Lôi Vũ Dực bụi bặm này có là gì.

- Cũng đúng.

Lệ Dung khẽ gật đầu.

- Cứ đợi hắn ra ngoài đã, nhìn điệu bộ này của hắn, chắc là không luyện đến giai đoạn hai thì sẽ không chịu thôi đâu.

Hàn Phi khẽ cười, không nói gì nữa, im lặng đứng chờ cùng Lệ Dung.

Một thì trưởng thành đẫy đà, một thì lạnh lùng như băng, hai người họ đứng cạnh nhau, cũng khá là hút mắt.

Dương Khai lại không hề mảy may hay biết, tâm và thần đều chìm trọn trong Ma Vân, ra sức khống chế Ma Vân, máu thịt nhoi nhúc, ấn sâu Ma Vân vào trong.

Tu luyện là việc không năm tháng, không hề sai chút nào.

Dương Khai chỉ chú ý vào tiến triển của Ma Vân, hoàn toàn không biết đã trôi qua bao nhiêu lâu.

Tiến triển từng chút một, tuy chậm chạp, nhưng Dương Khai lại rất vui mừng.

Cuối cùng thì hắn đã có thể khống chế được Ma Vân rồi.

Một tháng thoắt cái đã trôi qua, đợi bên ngoài kết giới, Lệ Dung và Hàn Phi không hề tỏ ra sốt ruột, ngược lại còn kinh ngạc vô cùng vì mọi biểu hiện của Dương Khai.

Thi triển Ma Thần Biến, dù có thể mang lại sự tăng cường khổng lồ về công lực cho tộc nhân Cổ Ma, nhưng cũng đem lại gánh nặng rất lớn về cơ thể.

Cũng chỉ có thân xác mạnh mẽ của tộc Cổ Ma mới có thể trụ vững được.

Nhưng tộc nhân bình thường, sau khi thi triển Ma Thần Biến, chỉ có thể duy trì được một canh giờ là cùng.

Mạnh như Lệ Dung, cũng không thể duy trì vô thời hạn.

Nhưng Dương Khai thì lại làm được, từ sau lần thi triển Ma Vân một tháng rưỡi trước đến hiện tại, hắn vẫn chưa phân tán Ma Vân đi. Mức độ mạnh mẽ của thân xác hắn, dường như đã vượt qua bất kỳ một chủng tộc nào khác, đến cả tộc Cổ Ma cũng không thể sánh bằng.

- Đúng là tên quái thai!

Hàn Phi chậm rãi lắc đầu.

Trong kết giới bỗng vang dậy âm thanh vù vù, đường Ma Vân cuối cùng trên người Dương Khai biến mất, khí thế và lực khí huyết của hắn không những giảm xuống, mà ngược lại còn tăng lên một bậc.

Lệ Dung sáng rực mắt, thốt lên:

- Thành công rồi!

Trải qua một tháng rưỡi tu luyện không ngừng, cuối cùng Dương Khai đã luyện Ma Thần Biến đến được giai đoạn hai: In dấu Ma Vân vào máu thịt!

Nói xong, Lệ Dung phất tay xua tan kết giới của Cấm Mặc thạch.

Áp lực cuồng bạo ập đến, Lệ Dung và Hàn Phi buộc phải tung sức kháng cự.

Song, nguồn áp lực này dù có mạnh, nhưng không còn khắc chế sức mạnh của tộc Cổ Ma nữa, trừ phi Dương Khai lại thi triển Ma Vân.
Nói cách khác, bất kể lúc nào, hắn cũng có cái để nắm đằng chuôi tộc Cổ Ma.

Nhận ra kết giới đã biến mất, Dương Khai quay sang nhìn về phía xa, thấy Lệ Dung và Hàn Phi, hắn nhếch miệng cười, lao vụt đi, trong nháy mắt đã đứng trước mặt họ.

- Cảm giác thế nào?

Lệ Dung cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhẹ nhàng hỏi.

- Rất tốt, chỉ là vẫn còn vài chỗ khó khống chế.

Dương Khai khẽ gật đầu, Ma Vân lúc ẩn lúc hiện trên phần da thịt để trần.

- Thời gian ngắn vậy mà có thể làm được đến mức này đã khá lắm rồi, sau này ngươi cứ từ từ tìm hiểu.

Lệ Dung khẽ cười.

- Cho ta mượn tay ngươi.

Dương Khai nhíu mày, tuy không biết bà định làm gì, nhưng vẫn đưa một tay ra.

Lệ Dung liền dùng tay vạch lên lòng bàn tay hắn, ngay lập tức, một đường rách dài xuất hiện.

Máu ứa ra.

Vì không nhận ra bà có ác ý gì, nên Dương Khai cũng không tránh né, chỉ nhìn bà đầy hồ nghi.

- Hãy nhìn kỹ máu của ngươi xem, có phải hơi khác trước rồi không?

Nghe thế, Dương Khai liền cúi xuống nhìn, lập tức sững sờ.

Hắn phát hiện trong máu mình, lại chứa một ít ánh sáng màu vàng. Màu vàng đó giống hệt như màu đồng tử của Diệt Thế Ma Nhãn. Chỉ có điều màu vàng này rất ít, nếu không nhìn kỹ thì tuyệt đối không thấy được. Nhưng trong ánh sáng sắc vàng này, lại ẩn chứa uy năng cực kỳ lớn.

- Ma Thần Kim Huyết?

Hàn Phi sáng rỡ hai mắt, kêu lên thất thanh.

- Không sai, chính là Ma Thần Kim Huyết!

Lệ Dung nghiêm nghị gật đầu.

- Đây chính là dấu hiệu rõ rệt nhất cho thấy đã tu luyện đến giai đoạn hai của Ma Thần Biến. Trong ghi chép sách cổ, chỉ có Đại Ma Thần mới có thể sở hữu máu màu hoàng kim, đó là huyết thống cao quý nhất.

Nói xong, Lệ Dung cũng đưa bàn tay mình ra, vạch thành một đường.

Dương Khai định nhãn nhìn qua, thì phát hiện trong máu bà, cũng có một ít sắc vàng nhàn nhạt, không lấp lánh như của hắn, nhưng lại rõ ràng hơn một chút.

- Đây là minh chứng cho việc tộc Cổ Ma có huyết thống Ma Thần!

Lệ Dung tỏ ra đầy tự hào.

Thần sắc Dương Khai liền cổ quái hết sức:

- Ý bà muốn nói, ta cũng là tộc nhân của tộc Cổ Ma các người rồi?

- Có thể nói vậy, tuy ngươi xuất thân là loài người, nhưng vì Đại Ma Thần mà huyết thống của ngươi đã được thay đổi rồi.

- Vậy sau này ta là người hay ma?

- Phải xem ngươi nghĩ sao thôi. Kỳ thực, là ma hay là người không hề quan trọng.

Lệ Dung cười nhạt.

- Có điều đi song song với quá trình tu luyện, Ma Thần Kim Huyết của ngươi sẽ mỗi lúc một nhiều hơn. Đến khi nào máu ngươi đã hoàn toàn chuyển vàng, thì chứng tỏ ngươi đã lĩnh ngộ triệt để giai đoạn hai của Ma Thần Biến. Đến được giai đoạn ba, cả xương cốt của ngươi cũng sẽ hóa thành màu vàng.

Dương Khai nhíu mày, không trả lời.

Do Ngạo Cốt Kim Thân mà xương cốt hắn hiện giờ đã có màu vàng rồi.

- Được rồi, tu luyện qua một thời gian dài đến thế, ngươi cũng nên thả lỏng thôi. Duy trì Ma Thần Biến quá lâu sẽ ghì nặng thân thể ngươi, tu luyện thì cần phải hợp lý, thoải mái.

Lệ Dung nói đầy hàm ý, vẻ mặt quan tâm.

Dương Khai khẽ gật đầu, hắn cũng cảm thấy hơi mỏi mệt, hình như cơ thể hắn chưa bao giờ đau buốt đến thế này. Sau khi rũ bỏ Ma Thần Biến, chợt thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

- Hàn Phi thống lĩnh có thứ rất hay này muốn giao cho ngươi.

Lệ Dung mỉm cười nói.

- Thứ gì vậy?

Dương Khai nhìn Hàn Phi.

Hàn Phi bước đến, giao hộp ngọc trong tay ra:

- Ngươi tự xem đi, biết đâu sẽ giúp ích được cho ngươi, mà chưa biết chừng ngươi không có duyên với nó đâu, đừng ôm ấp hy vọng quá lớn.

Nàng nói lập lờ nước đôi vậy, Dương Khai liền nổi cơn tò mò, nhận lấy hộp ngọc mở ra xem đôi mắt liền sáng rực.

Trong hộp ngọc là một đôi cánh chỉ bằng bàn tay, đôi cánh trong suốt, không nhìn ra được làm từ chất liệu gì, cũng chẳng giống bí bảo, trên cánh cứ có hai quầng sáng lóa mắt lướt qua. Từ đôi cánh này, Dương Khai cảm nhận được sức mạnh của gió và sấm sét.

Chương 666: Thần Du đỉnh phong

Cầm lấy hộp ngọc, vẻ mặt Dương Khai lộ vẻ vui mừng, vội hỏi: - Đây là gì vậy?

- Phong Lôi Vũ Dực! Hàn Phi thản nhiên đáp - Là một loại dị ngọc, tài liệu lai lịch không ghi rõ lắm, nhưng mấy năm nay ta và Lệ Dung đã thử luyện hóa rất nhiều lần vẫn không thành công. Ta thấy ngươi cũng có một đôi cánh ẩn chứa thiên đạo pháp quy nên muốn để ngươi thử xem sao.

Dương Khai nhìn nàng, thần sắc hơi chần chừ, tâm trạng vốn đang vô công bất thụ lộc, định từ chối, nhưng lúc này ở chỗ xương bả vai sau lưng mình lại sinh ra một cảm giác tê rần khác thường, cơ hồ có thứ gì đó đang giãy giụa thoát ra khỏi sự trói buộc, định lao ra khỏi cơ thể.

Thần sắc Dương Khai khẽ động, bản thân không khống chế được, Dương Viêm Chi Dực lại chủ động triển khai.

Mơ hồ, Dương Viêm Chi Dực và Phong Lôi Vũ Dực lại có một vài liên hệ vi diệu.

Dương Khai không khỏi cầm chặt hộp ngọc, giơ tay nhất chỉ điểm lên Phong Lôi Vũ Dực kia.

Phong Lôi Vũ Dực xa hoa lộng lẫy bỗng nhiên hóa thành một đạo lưu quang, lóe lên rồi chui vào nội thể Dương Khai. Cùng lúc này, sắc mặt Dương Khai chợt biến, cảm nhận được một cơn đau đớn không thể chịu đựng được truyền từ bả vai tới, cơ hồ cả người mình đang bị xé nứt ra vậy.

Sắc mặt bỗng tái nhợt, trên trán rịn ra từng hạt mồ hôi to như hạt đậu, thân hình trở nên run rẩy.

Lệ Dung và Hàn Phi chỉ thơ ơ đứng nhìn, không hề có ý muốn cứu giúp. Nhưng hai đôi mắt đẹp đều tràn ngập vẻ lo lắng và mong đợi, nhìn chằm chằm vào Dương Khai.

Rất lâu sau, Dương Khai mới từ từ đứng thẳng người dậy, thở dốc nặng nề, bả vai sau lưng vẫn còn những cơn đau đớn chạy qua, nhưng không còn là không thể chịu đựng được như lúc nãy.

Thấy một màn này, Lệ Dung cũng không kìm được vỗ đùi, khẽ cười nói: - Xem ra, ngươi và Phong Lôi Vũ Dực quả thực là có chút duyên phận.

- Ta vẫn chưa luyện hóa nó! Dương Khai chau mày, hắn rõ ràng cảm nhận được hai bên bả vai mình có hai đạo năng lượng mạnh mẽ đến cực điểm đang ẩn nấp ở đó, không lúc nào là không phá hủy thân thể của mình, phong lôi chi lực thỉnh thoảng bạo phát lại khiến hắn thống khổ không thôi.

Chẳng qua nghị lực và tính kiên trì mà người thường không thể bì của hắn nên không biểu hiện sự thống khổ này ra mặt mà thôi.

- Ta biết. Lệ Dung mỉm cười, - Nhưng ta và Hàn Phi đã thử nghiệm nhiều lần, mới có thể miễn cưỡng thu tấn nó vào nội thể, lần nào cũng vậy, không quá một canh giờ là buộc phải bức ra khỏi cơ thể, nếu không hai bọn ta e là đã chết từ lâu rồi. Không biết ngươi có thể kiên trì được bao lâu, hay là khiến nó thừa nhận ngươi, luyện hóa nó một cách triệt để.

- Ta cố gắng vậy.

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

Hắn cũng phát hiện ra luyện hóa Phong Lôi Vũ Dực cần kiên trì rót chân nguyên, để nó thần phục mình, trở thành vật của mình.

Trước khi nó dung nhập hòa toàn vào cơ thể mình, nó chẳng qua là dị vật tiến vào thể nội của mình, không những không thể động dụng còn phá hủy thân thể mình, rất có hại đối với tự thân.

- Ta tiễn ngươi về nghỉ ngơi, việc ngươi cần làm rất nhiều, không phải vội, cứ từ từ, chẳng ai trưởng thành trong chốc lát cả. Lệ Dung dịu dàng an ủi, giơ một tay ra nắm lấy cánh tay Dương Khai, triển khai thân pháp lao lên trên.

Quay trở lại thạch thất, Dương Khai cũng không quan tâm tới những chuyện khác, vội vàng đi đến bên giường, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt ngưng thần.

Trong Bát Giác Lầu, Lệ Dung và Hàn Phi thưởng thức trà thơm, trầm mặc không nói gì.

Một lúc lâu sau, Lệ Dung mới đột nhiên trở nên nghiêm túc, nói: - Hàn Phi, ngươi thấy hắn như thế nào?

Hàn Phi buông chén trà trong tay, khẽ gật đầu: - Tư chất, nghị lực, quyết đoán, dũng cảm đều không thể chê, xuất chúng hơn bất cứ tộc nhân trẻ tuổi nào trong tộc ta, thậm chí mấy người chúng ta cũng không thể nào sánh ngang với tên thanh niên trẻ tuổi này. Nếu hắn không chết yểu, tương lai chắc chắn sẽ xán lạn.

Lệ Dung cũng rất đồng tình, ngọc thủ gõ nhẹ lên mặt bàn, khuôn mặt lại hiên lên vẻ mất mát: - Đáng tiếc, hắn xuất thân loài người, nếu thể nội hắn lưu thảng huyết thống của Cổ Ma chúng ta thì tốt biết mấy.

Thần sắc Hàn Phi chợt biến: - Lệ đại nhân.

Lệ Dung không kìm được bật cười, lắc đầu, nói: - Ngươi nghĩ gì vậy chứ? Ta không ác độc như vậy, ta chỉ cảm khái một chút thôi, ta không phải là loại người nói lời không giữ lời.

Sắc mặt Hàn Phi buông lỏng, vừa nãy nghe Lệ Dung nói, nàng còn cho rằng Lệ Dung đã động lòng gì đó.

Lệ Dung bỗng cười cổ quái: - Sao ngươi có vẻ rất lo lắng cho hắn vậy?

- Hắn đã cứu ta ở Hỏa Sơn, nếu không có sự bảo vệ của hắn, ta đã chết từ lâu rồi. Hàn Phi thản nhiên đáp.Lệ Dung cười: - Không đơn giản vậy chứ, ngay cả Phong Lôi Vũ Dực ngươi cũng đã tặng rồi. Nói xong, nhìn Hàn Phi đầy thâm ý.

- Ngài nghĩ nhiều rồi đó. Chẳng qua hắn chỉ là một tên tiểu tử! Hàn Phi liếc mắt nhìn.

- Hắn không phải là tên tiểu tử!

Lệ Dung lắc đầu, - Được rồi, không nói chuyện này nữa, ta chỉ cảm khái thôi. Dù thái độ của chúng ta đã như vậy, cũng có ý giao hảo với hắn, nhưng hắn hình như không hề có chút lòng trung thành và ý ỷ lại với nơi này, với Cổ Ma ta. Hắn quá tự cường và tự tin rồi.

- Đó là đương nhiên, hắn có tư cách để tự tin. Hơn nữa, cũng xem như hắn bị Quan Nô tiền bối bắt đến đây, chúng ta không có ân với hắn, sao hắn có thể trung thành và ỷ lại được. Hàn Phi nói vẻ hơi chua xót.

Nàng và Lệ Dung đều rõ, con đường của Cổ Ma bây giờ đều nằm trên người Dương Khai. Nhưng bây giờ đối phương lại không có ý trung thành với nơi này. Nếu không có lòng trung thành thì sẽ không lo lắng cho Cổ Ma, sẽ không hi sinh vì của mình. Ít nhất, là không thật lòng thật dạ.

Nếu hắn có thể rời đi, Hàn Phi và Lệ Dung cơ hồ có thể chắc chắn, hắn không hề do dự mà vứt bỏ Cổ Ma, ra đi không thèm quay đầu nhìn lại nơi này.

- Ngài muốn hắn nhớ nhung tộc ta? Hàn Phi bỗng nhiên ý thức được ý định của Lệ Dung.

- Ta hi vọng vậy. Lệ Dung không hề phủ nhận, xoa trán trắng nõn, nói: - Đáng tiếc, hình như hắn không thấm. Trong ghi chép của tổ tông không phải nói là nam tử trẻ tuổi của loài người đều là thâm niệm nữ sắc sao? Sao hắn có vẻ không như vậy. Ta cho Hoàn Nhi ở cùng hắn hơn một năm, hắn vẫn giữ quy tắc, không vượt quá phép tắc với Hoàn Nhi.

- Có phải Hoàn Nhi không hợp với sở thích của hắn? Hàn Phi nghi ngờ không hiểu.

Cả đời sống trong tiểu huyền giới, sự hiểu biết đối với loài người cũng chỉ được biết thông qua điển tích của tổ tông. Tổ tông nói loài người âm hiểm giả dối, tham niệm mỹ sắc, quyền uy, thì chính là như vậy!

- Vậy hắn thích như thế nào? Thiếu nữa thanh xuân trong Ma Thần Bảo của ta không ít, đủ loại khí chất, cũng không thấy hắn đụng tay đụng chân gì cả.

- Đúng vậy, lúc theo ta xuống Hỏa Sơn, cũng giữ quy tắc Hàn Phi như có điều suy nghĩ.

- Nếu không thì, ngươi thử thăm dò hắn lần nữa xem sao?

Lệ Dung cười hi hi nhìn Hàn Phi.

- Ngài nói gì vậy. Hàn Phi đỏ mặt.

- Ta nghiêm túc đó. Lệ Dung tỏ vẻ nghiêm nghị, - Nhất định phải khiến hắn nhớ nhung một chút đến tộc ta. Dù dùng thủ đoạn gì, chỉ cần không làm hại hắn là được.Hàn Phi ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn Lệ Dung, không thấy chút vẻ đùa cợt nào trên khuôn mặt bà.

- Ta sẽ không đi đâu.

Hàn Phi chau mày. Bảo nàng câu dẫn Dương Khai, thực ra là hơi làm khó nàng.

Lệ Dung cười khổ, cũng không ép nữa, chỉ hít sâu một hơi, cảm thấy đau đầu. Bây giờ với điều kiện như vậy, bà cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp vụng về như vậy thôi.

Biện pháp này khiến bà cảm thấy xấu hổ, nếu không phải là bất đắc dĩ, bà cũng không thể nghĩ ra biện pháp như vậy để giữ chân Dương Khai.

.........

Sau lưng truyền đến từng con đau đớn kịch liệt. Thần sắc Dương Khai lãnh đạm, cơ hồ đã quen với cơn đau nhức như thế này, cẩn thận đả nhập chân nguyên vào lò đan trước mặt, luyện chế linh đan.

Thần thái của hắn chăm chú, thủ pháp thành thạo, kỹ nghệ siêu quần, trước sau chưa tới nửa ngày, một viên linh đan đã ra lò.

Cảm nhận phẩm chất của đan dược, Dương Khai hài lòng gật đầu, Linh cấp trung phẩm đan!

Bây giờ, hắn không dựa vào linh trận, chỉ dựa vào kỹ nghệ và thủ đoạn tự thân là có thể uyện chế ra đan dược Linh cấp trung phẩm.

Nếu có thêm linh trận, bỏ thêm Vạn Dược Linh Dịch vào trong dược tài thì có thể luyện chế ra Linh cấp thượng phẩm đan, cách Thánh cấp đan dược cũng chỉ là một bước ngắn.

Lấy ra một viên linh thạch, nắm trong lòng bàn tay, ngồi xuống hồi phục một lúc. Sau khi tinh khí thần no đủ, Dương Khai bước ra khỏi thạch thất, vô tình đi tới Bát Giác Lầu của Lệ Dung.

Thâm nhập vào Bát Giác Lầu, thi triển nhập ma, đẩy mạnh tiến độ giai đoạn thứ hai của Ma Thần Biến.

Chử Kiến chết cũng đã mấy tháng rồi. Mấy tháng này, Dương Khai cứ sống cuộc sống như tu hành khổ hạnh, chạy qua chạy lại giữa thạch thất và mật thất.

Nửa ngày luyện đan, nửa ngày tu luyện Ma Thần Biến, thời gian mỗi ngày đều được an bài kín mít, không chút lãng phí.

Phong Lôi Vũ Dực ẩn nấp trong cơ thể không lúc nào không được chân nguyên rót vào luyện hóa, tiến triển khả quan.

Hơn nữa, Ma Thần Biến cũng có tiến bộ rất nhiều. Kim sắc kim mang trong thể nội Dương Khai càng lúc càng nhiều, ít nhất có một phần ba huyết dịch đã chuyển biến thành kim sắc. Trong kim huyết đó ẩn chứa uy năng hủy diệt.

Mấy tháng khổ luyện, thực lực bây giờ của Dương Khai đã đến Thần Du đỉnh phong!

Cơ bản là vững chắc hơn bất cứ kẻ nào, nhục thân tu vi là Thần Du Cảnh đỉnh phong, nhưng cảm ngộ võ đạo lại không hề thua kém một vị cường giả Nhập Thánh Cảnh.

Dù sao thì sau khi hắn cắn nuốt không ít cảm ngộ và sự lý giải về thiên đạo ẩn chứa trong thần thức của cường giả sau khi chết.

Mặc dù sống cuộc sống vô cùng phong phú nhưng Dương Khai luôn cảm thấy mình thiếu thiếu gì đó. Hơn nữa điều khiến hắn không ngờ tới, sau khi mình tấn thăng lên Thần Du Cảnh đỉnh phong, tăng tiến của tu vi trở nên tương đối chậm, chậm như rùa bò.

Siêu Phàm Cảnh là một vết ngăn cực lớn!

Ở Trung Đô, Siêu Phàm Cảnh là cường giả cấp cao nhất. Vì sự bó buộc của quy tắc thiên địa, cực ít người có thể đạt được cấp bậc này. Trong Bát đại gia, mỗi nhà cũng chỉ có ít ỏi ba bốn người. Những thế lực nhất đẳng nhiều lắm cũng chỉ có một hai người mà thôi, thậm chí là chỉ có một vị Siêu Phàm Cảnh.

Dù ở Thông Huyền Đại Lục, linh khí vật tư đầy đủ, đại đa số võ giả cũng chỉ dừng lại ở Thần Du Cảnh đỉnh phong, không thể đột phá đến Siêu Phàm Cảnh.

Nhưng nói chung, ở đây, số lượng cường giả Siêu Phàm Cảnh cũng không ít. Trên đường Dương Khai tới đây, chỉ riêng Siêu Phàm Cảnh đã gặp tới mấy chục người, Nhập Thánh Cảnh cũng gặp tới mấy người.

Dương Khai bây giờ đang đứng bên ngoài cánh cửa của Siêu Phàm Cảnh, không thể thăm dò điều tra được điều ảo diệu bên trong.

Chương 667: Hứa hẹn

Trong mật thất của Bát Giác Lầu, Dương Khai vẫn duy trì Ma Thần Biến, cảm nhận lực lượng và sự chuyển động của ma vân trong đó, huyết dịch cuồn cuộn, khí thế kinh người.

Nơi xa, toàn bộ tam đại thống lĩnh của Cổ Ma đang quan sát động tĩnh của hắn, thỉnh thoảng lại có người gật đầu, sắc mặt lộ ra vẻ tán thành.

Những ngày này, sự trưởng thành của Dương Khai đều nằm trong tầm mắt của bọn họ, đương nhiên sinh ra cảm giác vui mừng khi Ma Thần Biến không truyền cho người dung tục.

Điều duy nhất khiến Lệ Dung đau đầu là mãi đến bây giờ, bà cũng không có được biện pháp hiệu quả nào để Dương Khai nảy sinh lòng trung thành với Cổ Ma.

Ầm

Một tiếng vang truyền tới, bỗng nhiên một cỗ lực lượng điên cường bạo phát bao quanh Dương Khai. Tam đại thống lĩnh đang quan sát chợt biến sắc, nhất tề xuất thủ, đánh ra từng đạo năng lượng huyền diệu, tổ thành kết giới, bao vây lấy mật thất.

Năng lượng cuồng bạo tàn sát bừa bãi trong kết giới. Thần sắc Dương Khai gian khổ, khống chế trận nổ lực lượng trong cơ thể. Một lúc lâu sau mới dần ổn định lại.

Đám người Lệ Dung nhìn nhau, trên mặt lộ ra một tia lo lắng, vội bay qua, hạ xuống bên cạnh Dương Khai, nhẹ nhàng hỏi: - Ngươi làm sao vậy?

Dương Khai nhíu chặt mày, mãi một lúc sau mới lắc đầu nói:

- Không sao, chỉ là hơi nóng vội.

- Mạnh mẽ? Lệ Dung kinh ngạc, bà không ngờ người có tâm tính trầm ổn như Dương Khai cũng có mặt nóng vội.

- Không có gì, ta về trước. Hôm nay tu luyện tới đây thôi. Dương Khai nói một tiếng, rồi rời đi thẳng.

Nhìn bóng dáng hắn biến mắt, tam đại thống lĩnh nhất thời không nói gì.

- Haiza, hắn không phải là người thích hợp sinh trưởng trong ôn thất. Hoa Mặc bỗng nhiên thở dài thường thượt.

- Chỉ e là nơi này cũng khiến hắn cảm thấy bó buộc. Hàn Phi khẽ gật đầu, tuy từ sau khi Chử Kiến chết, tam đại thống lĩnh không có ý hạn chế Dương Khai, thậm chí mọi thứ đều giúp hắn sắp xếp thỏa đáng. Nhưng trong Tiểu Huyền Giới này, e là hắn không tránh khỏi cảm giác bị cầm cố.

Cổ Ma sinh trưởng nơi đây, tộc nhân dù khát khao nhìn thấy thế giới bên ngoài cũng sẽ không bài xích nơi đây.

Nhưng hắn lại khác, đột nhiên từ một miền thiên địa rộng lớn, bị bắt đến đây, khó tránh khỏi không thích ứng.

Tam đại thống lĩnh đều không phải tên ngốc, đương nhiên nhìn ra Dương Khai đang nóng vội điều gì.

- Xem ra, không giữ hắn lại được bao lâu. Lệ Dung cười khổ.

- Ta đi tìm hắn nói chuyện. Hàn Phi bỗng nhiên cắn răng nói.

- Cũng được. Xem xem có phải là còn lý do nào khác. Nếu chúng ta có thể giúp thì bảo hắn đừng khách sáo. Lệ Dung dặn dò.

Hàn Phi khẽ gật đầu.

Trong thạch thất, Dương Khai cầm dược liệu trong tay, thật lâu không thể đắm chìm tâm thần, cũng không có hứng thú luyện đan.

Một cỗ u hương bỗng quẩn quanh chóp mũi, Dương Khai ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Hàn Phi một thân trang phục thanh lãnh đứng trước mặt mình, khí chất u sâm.

- Có phiền não gì muốn nói với ta không? Hàn Phi khẽ hỏi.

- Phiền não? Dương Khai ngạc nhiên, khẽ cười, nói: - Ta có phiền não gì chứ?

- Vậy ngươi nóng vội chuyện gì?

- Không nói được. Dương Khai chậm rãi lắc đầu, rõ ràng không muốn mở lòng.

- Không muốn nói phải không? Ánh mắt Hàn Phi sáng quắc nhìn chằm chằm hắn.

Thần sắc Dương Khi trở nên nghiền ngẫm: - Sao? Bây giờ Hàn Phi thống lĩnh đang phụ trách khai đạo nhân? Chuyện này ngươi không làm được đâu, nếu khai đạo được ta thì Lệ Dug thích hợp hơn.

- Sao ta lại không được? Hàn Phi lập tức không vui.

- Bộ dạng ngươi sinh ra đã khó gần gũi, làm sao có thể khiến người ta mở lòng với ngươi? Dương Khai vui mừng.

Hàn Phi bĩu môi: - Ăn miếng trả miếng. Người trẻ tuổi có phiền não là chuyện bình thường, nói thế nào đi nữa thì ta cũng sống nhiều hơn ngươi vài năm, trải qua sự đời cũng phong phú hơn ngươi, ta cũng đã từng trải qua thời trẻ tuổi của ngươi, nếu ngươi đồng ý, hoàn toàn có thể nói với ta, không có gì là không khai đạo được.- Chuyện nam nữ, ngươi cũng hiểu? Dương Khai trêu chọc.

Hàn Phi lập tức bị nghẹn không nói được lời nào, thân thể mềm mại run lên. Cả đời nàng không động lòng với tên nam nhân nào, đương nhiên không biết tình yêu nam nữ có vị gì. Nếu Dương Khai thực sự phiền não những chuyện này, nàng căn bản không có cách nào giúp được.

- Ngươi muốn rời khỏi Tiểu Huyền Giới như vậy? Hàn Phi bỗng nhiên lạnh giọng hỏi.

- Ta nói vậy khi nào? Dương Khai cảm thấy kỳ lạ.

- Chẳng lẽ không phải? Nguyên nhân ngươi nóng vội hoàn toàn là do nơi này trói buộc ngươi!

- Có một chút. Dương Khai thản nhiên thừa nhận. Nơi này khiến ta cảm thấy không tự tại.

- Dù cho bọn ta thành tâm với ngươi như vậy?

- Không liên quan tới chuyện của các người. Chỉ là ta còn một chút chuyện chưa làm, muốn tìm một vài người. Dương Khai lắc đầu, không hiểu nàng đang oán giận điều gì.

- Ta biết rồi. Hàn Phi hít sâu một hơi, bộ ngực đầy đặn phập phồng, đàn hồi kinh ngươi. - Nhưng ngươi không cần lo lắng, vốn dĩ bọn ta không giữ ngươi lại quá lâu đâu, một thời gian nữa là ngươi có thể rời khỏi đây.

- Ý gì? Dương Khai lộ vẻ vui mừng.

Hàn Phi lạnh lùng nhìn hắn: - Quan Nô tiền bối đưa ngươi tới đây, hoàn toàn là do ngươi có lửa thần thức. Bọn ta cần ngươi luyện chế loại Thánh cấp đan dược kia, nhưng tốc độ luyện đan của ngươi quá nhanh, dẫn đến dược liệu dự trữ của Tiểu Huyền Giới bây giờ đã sắp tiêu hao hết rồi. Không có dược liệu, muốn nâng cao thuật luyện đan của ngươi, ngươi đành phải đi ra ngoài tự nghĩ cách.

Dương Khai nghe vậy, hai mắt dần dần sáng lên, gông xiềng vẫn luôn bó buộc mình cơ hồ cũng ầm ầm vỡ vụn, bỗng dưng sinh ra một ảo giác tự do.

- Vui rồi đúng không? Hàn Phi khinh miệt nhìn hắn, - Lệ Dung và ta, còn cả Hoa Mặc vốn sẽ không hạn chế ngươi. Nếu ngươi nói muốn rời đi, bọn ta sẽ lập tức đưa ngươi đi. Là tự ngươi nghi kỵ bọn ta, không dám đưa ra yêu cầu như vậy.

Dương Khai không khỏi lúng túng.

Thực sự thì hắn đã băn khoăn như vậy. Cổ Ma đặt hết hi vọng lên người hắn, khiến hắn căn bản không dám đề xuất yêu cầu rời đi. Dù họ rất cung kính với mình, cũng nói gì nghe nấy, nhưng Dương Khai không biết nếu mình đề xuất yêu cầu xong, họ có trở mặt hay không.

Lại không nghĩ Hàn Phi liếc mắt thôi cũng nhìn thấu suy nghĩ và ngờ vực của mình.

- Ta chỉ muốn nói với ngươi, dù ngươi nghĩ gì, làm gì, nhưng nếu ngươi là truyền nhân của Đại Ma Thần tuyển định thì Cổ Ma sẽ tuân theo tổ tông, vĩnh viễn phụng dưỡng ngươi, nghe theo mệnh lệnh của ngươi. Nhưng nếu ngươi không có cảm ngộ này, tộc ta chỉ e sẽ chết trong tay ngươi! Hàn Phi lạnh lùng nói rồi xoay người bỏ đi.

Dương Khai gãi đầu, cảm thấy khó chịu.

Nghĩ lại thái độ của đám người Lệ Dung đối với mình sau khi Chử Kiến chết, Dương Khai cảm thấy có chút băn khoăn.
Thực sự là bọn họ đang thật lòng đối đãi với mình, chẳng qua mình lại cứ giữ khoảng cách với họ.

Cũng không biết đã bao lâu, không khí trước mặt méo mó, lập tức tam đại thống lĩnh Cổ Ma đều hiện thân. Dương Khai ngẩng đầu nhìn, phát hiện ba người cơ hồ là đã bàn bạc gì đó, khuôn mặt hiện lên vẻ kiên nghị.

Lệ Dung đầu tiên là cười xin lỗi Dương Khai: - Những lời vừa nãy Hàn Phi nói hơi quá khích, nhưng cô ấy cũng suy nghĩ cho tộc nhân, hi vọng ngươi có thể bỏ qua.

Hàn phi vọt ra từ sau người bà, thần sắc lúng túng, lắp bắp nói: - Xin lỗi.

- Là ta phải xin lỗi mới đúng. Dương Khai thản nhiên, - Ta nghĩ nhiều rồi, phụ tấm lòng chân thành của các ngươi.

- Bọn ta cũng vì nghĩ cho tộc nhân của mình, coi như là đã suy nghĩ ích kỷ. Lệ Dung cười khổ, - Nhưng từ bây giờ, chúng ta sẽ đứng ở lập trường của ngươi để sy nghĩ vấn đề. Ừm, ngươi thực sự muốn rời khỏi đây?

Lơi này vừa nói ra, tam đại thống lĩnh đều nhìn chằm chằm Dương Khai.

Dương Khai gật gật đầu.

Hàn Phi không khỏi cảm thấy mất mát. Vẻ mặt của Hoa Mặc cũng ảm đạm rất nhiều.

Thần sắc Lệ Dung không đổi, mỉm cười: - Ngươi muốn rời đi cũng là hợp tình hợp lý. Được, chúng ta tiễn ngươi, ngươi không phải là tộc nhân ta, không bị Tiểu Huyền Giới này hạn chế, có thể tự do ra vào.

- Ta không nói là bây giờ muốn đi. Dương Khai lắc đầu.

Ba người không khỏi sáng rực mắt, yên lặng chờ đợi đoạn sau.

- Hàn Phi nói toàn bộ dược liệu của các ngươi đã không còn nhiều nữa phải không?

- Ừ. Lệ Dung gật đầu nói: - Vốn đã tiêu hao hết từ lâu, nhưng chỗ Chử Kiến thu thập được không ít, nên mới cầm cự được đến bây giờ. Nhưng với tốc độ luyện đan của ngươi, chỉ sợ chưa tới một tháng là hiêu hao hết sạch.

- Vậy thì dùng hết dược liệu của các ngươi, luyện chế đan dược cũng có ích cho các ngươi. Đợi khi dược liệu hết rồi, ta sẽ đi.

- Cũng được. Lệ Dung cười thản nhiên - May mà có ngươi bỏ công cả nửa năm nay, tộc nhân tộc ta có được không ít đan dược tốt, thực lực cũng tăng lên rất nhiều. Bây giờ ta thay mặt họ cảm ơn ngươi.

- Khách sáo rồi.

- Dù sao thì ngươi thấy mình là người ngoài mà. Hàn Phi hầm hừ nói, tuy lúc nãy xin lỗi, nhưng vừa nghe Dương Khai cố ý muốn đi, nàng vẫn hơi tức.

- Dược liệu hết rồi, ta ở lại cũng vô ích, mà không thể đợi được mấy chục mấy trăm năm, đợi đến khi dược liệu của các ngươi sản xuất ra mới tiếp tục luyện đan đúng không? Dương Khai cười nhìn nàng. - Như vậy thì lãng phí thời gian quá. Ta đi cũng có thể tìm dược liệu của mình, nâng cao thuật luyện đan, hẳn là sẽ nhanh chóng có thể luyện chế được Thánh cấp đan dược.

Thần sắc bỗng nhiên nghiêm túc, Dương Khai trầm giọng nói: - Ta hứa, sau khi thuật luyện đan của ta đạt được yêu cầu của các ngươi, nhất định sẽ quay lại, dẫn các ngươi rời khỏi đây!

Tam đại thống lĩnh không khỏi chấn động, kinh ngạc nhìn Dương Khai, vẻ mặt lộ ra sự vui mừng và hưng phấn.

- Lời này là thật sao? Lệ Dung vội hỏi.

- Thật! Dương Khai nghiêm túc - Ta chưa từng hứa hẹn với người khác cái gì. Đây là lần đầu tiên!

Lệ Dung sửng sốt nhìn hắn, cảm nhận được chân tâm thực ý của hắn, hai mắt không kìm được hơi ươn ướt, khẽ nói: - Cảm ơn ngươi.

Hàn Phi và Hoa Mặc cũng vội vàng lên tiếng cảm ơn, không nén được niềm vui sướng tròng lòng.

- Ngươi yên tâm, tộc ta cũng là vô cùng coi trọng lời hứa và tổ huấn. Dù bọn ta có được tự do cũng vẫn sẽ đi theo ngươi! Lệ Dung vội nói thêm, thần sắc kiên định.

- Chuyện này sau này hãy nói. Dương Khai cười ha ha - Bây giờ đem hết dược liệu còn lại của các ngươi qua đây đi.

- Đều mang theo đây. Lệ Dung nói, giơ tay phất một cái trên hư không giới của mình, dược liệu chất đống như núi xuất hiện trước tầm mắt Dương Khai.

- Đây là toàn bộ dược liệu còn lại.

- Ta sẽ cố gắng luyện chế hết. Dương Khai khẽ gật đầu, thể xác và tinh thần nhẹ nhõm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau