VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Xin chỉ giáo

Nhìn đám người Lý Vân Thiên quỳ rạp xuống đất, vẻ đắc ý trên khuôn mặt Ngụy Trang càng đậm, cười ha hả nói:

- Chỉ quỳ thôi thì không thể hiện thành ý rồi!

Đám người Lý Vân Thiên tái mặt, cắn răng phủ phục xuống, dập đầu xuống đất, trong giọng nói mang theo sự bi tráng vô hạn:

- Xin Ngụy sư huynh thủ hạ lưu tình!

Ngụy Trang nheo mắt, nụ cười dần thu lại. Nghĩa khí ngất trời của đám Lý Vân Thiên khiến y cũng không kìm được, lộ vẻ xúc động.

- Ngụy Trang!

Tô Mộc nuốt một miệng máu tươi vào trong bụng,

- Ta với ngươi, thề không đội trời chung!

- Đúng vậy!

Ngụy Trang nắm hai tay lại, ra sức đè lên ngực Tô Mộc.

Phụt một tiếng, Tô Mộc phun ra một ngụm máu tươi, đau đớn ngất đi.

- Tô thiếu!

Đám người Lý Vân Thiên nổi giận gầm lên một tiếng, tuyệt đối không ngờ Ngụy Trang lại dám thất tín trước mặt nhiều người như vậy.

- Một tên cũng không tha!

Ngụy Trang hung dữ ra lệnh, từ người Tô Mộc đứng dậy, đạp một cú như đạp một con chó chết.

Đám đệ tử Lăng Tiêu Các vừa rồi giằng co với đám người Lý Vân Thiên tất cả đều cười lạnh xông lên, chặn ngay trước mặt đám người Lý Vân Thiên, đưa ra yêu cầu khiêu chiến!

Trong lòng bọn Lý Vân Thiên đang phẫn nộ, không biết phải phát tiết như thế nào, đúng lúc đối phương tiễn đến cửa, nào có đạo lý không đáp ứng?

Đây là một trận kéo bè lũ đánh nhau trắng trợn, chẳng qua đôi bên đều có đối thủ cố định mà thôi.

Ngụy Trang cười lạnh một tiếng, nhìn đám người Lý Vân Thiên, châm chọc:

- Tên nào dám không phục, đánh cho đến chết, đánh chết cho ta!

Rõ ràng y muốn giáo huấn bọn người đi theo Tô Mộc, cho bọn chúng biết kết cục khi đi theo nhầm người.

Vì Dương Khai đứng gần đám người Lý Vân Thiên, lúc này không ngờ cũng bị một thủ hạ của Ngụy Trang nhắm đến. Tên này chạy đến trước mặt hắn, chỉ tự báo danh một tiếng, cũng không đợi Dương Khai phản ứng liền đánh luôn.

Dương Khai một cước tung ra, thế như lôi đình, đạp vào bụng của tên này, tên này lập tức ngồi xổm xuống.

Cũng coi như y đen đủi, thực lực của y chỉ ở khoảng Thối Thể cảnh cửu tầng mà thôi. Chiếu theo quy tắc mà nói thì không có tư cách khiêu chiến với Dương Khai, nhưng tự y muốn đánh thì không thể trách người khác.

Lách qua chiến trường hỗn loạn, Dương Khai bước từng bước về phía Tô Mộc.

- Hả?

Ngụy Trang nheo mắt đánh giá Dương Khai, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.

Thủ hạ của Tô Mộc có bao nhiêu tên, phân biệt người nào với người nào, đương nhiên là Ngụy Trang rõ hơn ai hết. Nhưng y chưa từng nhìn thấy Dương Khai bao giờ, nhất thời không rõ thân phận của Dương Khai cho lắm.

Dương Khai im lặng không nói, gương mặt lạnh lùng tiến đến trước mặt Tô Mộc, đưa tay kiểm tra hơi thở của y, phát hiện Tô Mộc chỉ bị hôn mê, bất giác cũng yên tâm hơn nhiều.

- Ngươi là ai?

Ngụy Trang lập tức không vui. Giữa mình và Tô Mộc có xích mích, vậy mà tên này lại dám kiểm tra thương thế của Tô Mộc ngay trước mặt mình, rõ ràng là không xem mình ra gì.

Dương Khai đứng dậy, lẳng lặng nhìn Ngụy Trang.

- Bổn thiếu hỏi ngươi là ai đấy.

Ngụy Trang hất cằm lên, giọng điệu gay gắt hỏi.

- Đệ tử thí luyện Dương Khai, xin chỉ giáo!

Dương Khai chắp tay về phía Ngụy Trang, đây là lễ tiết khi khiêu chiến giữa các đệ tử trong Lăng Tiêu Các.

- Dương Khai?

Ngụy Trang vẻ mặt sững sờ, rồi lập tức tỉnh ngộ lại,

- Ngươi chính là tên Dương Khai mấy ngày nay nổi danh như gió kia?

- Không dám nhận, nhưng nếu trong tông không có người nào khác tên Dương Khai, thì ta chính là người đó rồi.

- Trò cười! Chỉ là một đệ tử thí luyện hèn mòn, lại cũng dám to gan đến khiêu chiến với bổn thiếu gia! Người có tư cách gì?

Ngụy Trang không ngừng cười lạnh.

- Quy tắc tông môn, chỉ cần thực lực giữa các đệ tử không kém nhau quá ba tầng, đều có thể khiêu chiến với nhau!

- Bổn thiếu gia là Khai Nguyên cảnh tam tầng, ngươi là cái thá gì?

Ngụy Trang khinh miệt nói. Đệ tử thí luyện, là đệ tử chưa đột phá đến Khai Nguyên cảnh. Nếu chưa đột phá thì chắc chắn là kém mình hơn ba tầng.

- Ta cũng là Khai Nguyên cảnh tam tầng!

Dương Khai thản nhiên nói.

Một loạt tiếng nghi ngờ vang lên.

- Không thể nào, Dương Khai đã ở Khai Nguyên cảnh tam tầng sao?

- Không phải nói hắn ba năm mới tu luyện đến Thối Thể cảnh tam tầng sao? Có phải mình nói sai không? Hay là mình nhớ nhầm rồi?

- Kỳ lạ, trong khoảng thời gian lúc Dương Khai khiêu chiến với ta mới chỉ Thối Thể cảnh bát tầng thôi, làm sao mà chưa đến một tháng, hắn đã đến cảnh giới này rồi?

Thôi thì đủ loại nghi ngờ.

Ngụy Trang cũng vô cùng hồ nghi đánh giá Dương Khai, dường như đang suy nghĩ xem lời hắn nói có phải là thật hay không. Nếu đã đến Khai Nguyên cảnh rồi, tại sao vẫn còn là một đệ tử thí luyện?

Y đâu biết rằng Dương Khai cũng chỉ mới đột phá Thối Thể cảnh cửu tầng đến cấp độ này vào đêm qua.

- Bây giờ ta đã có tư cách khiêu chiến với ngươi rồi chứ?

Dương Khai nheo mắt hỏi, trong mắt ẩn chứa hung quang chớp động.

- Nếu ngươi thực sự có thực lực này, thì có tư cách này rồi.

Ngụy Trang gật gật đầu, cười dữ tợn một tiếng:

- Nếu ngươi không sợ chết!

Dương Khai cười lạnh lùng, nói:

- Hy vọng ngươi cũng sẽ không sợ chết!

- Khoác lác không biết ngượng!

Ngụy Trang giận dữ, trong lòng nghĩ, trên người ta mặc Phòng Ngự bí bảo, cho dù võ giả có võ công ở Khai Nguyên cảnh đỉnh phong cũng đừng mơ phá được phòng ngự, chẳng khác gì là đã ở vị trí bất bại. Dựa vào Khai Nguyên cảnh tam tầng của ngươi, làm sao có thể thắng được ta?

- Nào, ta cho ngươi đánh thử một quyền?

Ngụy Trang ngang ngược vẫy tay với Dương Khai.

Dương Khai sao phải khách khí? Xông lên trực tiếp đánh một quyền lên ngực y.

Chân Dương nguyên khí cực nóng rót vào, chẳng những không thể làm Ngụy Trang bị thương mà ngược lại thân hình Dương Khai bị chấn động, đạp chân lui về phía sau mấy bước, cúi đầu nhìn xuống, nắm tay đỏ bừng một mảng, rõ ràng là bị nguyên khí của chính mình đả thương.

- Ha ha! Không biết lượng sức!

Ngụy Trang càng ra chiều đắc ý. Lời còn chưa dứt, thần sắc y lại ngẩn ra, bởi vì y phát hiện hai mắt Dương Khai đột nhiên đỏ ngầu, một cỗ nguyên khí mãnh liệt dao động từ trên người hắn truyền đến, mang theo hơi nóng hầm hập.

Trong đôi mắt hắn không hề có ý chùn chân và hoảng sợ, có chăng chỉ là sự hưng phấn khó nhịn. Đôi mắt này, dường như là đôi mắt của mãnh thú khi thấy được con mồi mình thích và cả điềm báo muốn vồ lấy con mồi.

Bất giác, Ngụy Trang chột dạ. Dương Khai đã nhe răng cười độc ác nhào tới. Một giọt Dương dịch nóng hổi trong đan điền lặng lẽ xuất hiện ở đầu ngón tay, tùy tâm mà động, huyễn hóa ra một đao phiến màu đỏ tươi, mỏng như cánh ve.

Hào quang màu đỏ hiện lên, theo âm thanh nhỏ xoẹt xẹt vang lên, thân hình Dương Khai và Ngụy Trang giao nhau.

Ngụy Trang chỉ cảm thấy vùng bụng chợt lạnh, cúi đầu nhìn xuống, trái tim lập tức chìm xuống tới tột đỉnh, khan giọng thét chói tai:

- Tú Vân Tỏa Tử giáp của ta!

Bộ Tú Vân Tỏa Tử giáp mặc trên người này là Phòng Ngự bí bảo Phàm cấp trung phẩm. Tuy cấp bậc không cao, nhưng vô cùng thích hợp với cảnh giới võ công của y. Đại trưởng lão không biết từ đâu mà có được, liền ban tặng cho y. Lúc đó Đại trưởng lão có nói rõ, người luyện võ Khai Nguyên cảnh, thông thường đều không có cách nào phá được Phòng Ngự bí bảo này, ngoại trừ vận dụng kĩ năng võ công sát thương cực lớn.

Nhưng hiện tại, bộ bí bảo mà y đặt hết kỳ vọng này lại bị một tên đệ tử thí luyện Khai Nguyên cảnh tam tầng cắt rách một lỗ chỉ trong một hiệp.

Hắn vừa mới dùng vũ khí gì! Chẳng lẽ vũ khí màu đỏ kia cũng là bí bảo? Mà còn cao hơn một bậc so với Tú Vân Tỏa Tử giáp? Nếu không phải như thế, làm sao có thể có hiệu quả kinh người như vậy?

Chương 67: Ngươi không bằng y

Đến giờ khắc này, Ngụy Trang có thể nói là vừa đau lòng lại vừa khiếp sợ.

Khiếp sợ vì không ngờ Tú Vân Tỏa Tử giáp của mình lại không thể phòng ngự được một chiêu của đối phương. Đau lòng vì bộ Phòng Ngự bí bảo này đã bị rách một lỗ, hoàn toàn mất đi tác dụng phòng ngự.

Phẫn nộ vô cùng, cuối cùng Ngụy Trang quay lại, lao thẳng vào Dương Khai, miệng gào lên:

- Dám phá hỏng bí bảo của ta, ta phải giết ngươi!

Ngụy Trang cũng ở cảnh giới của Khai Nguyên cảnh tam tầng, dốc toàn lực bộc phát ra, đương nhiên thực lực không phải quá kém. Nhưng dù sao thì khi Dương Khai ở Thối Thể cảnh tam tầng đã trảm sát được địch nhân ở Khai Nguyên cảnh ngũ tầng, một tên tam tầng nhỏ nhoi như y thì có thể làm được gì?

Chờ Ngụy Trang lao đến trước mặt, đao phiến trong tay tung hoành, rạch thành nhiều đường.

Ngụy Trang hung hăng lấy thế, chỉ cách Dương Khai ba tấc nữa, nhưng không thể nào đánh xuống. Vì y có thể cảm nhận được trên ngực có thêm một cỗ nhiệt ý nóng bỏng.

Cặp mắt run rẩy cúi xuống nhìn thì thấy ngay đao phiến màu đỏ kia trong tay Dương Khai, giống như linh xà thổ tâm, phóng ra rút vào không ngừng, chạm vào ngay vị trí trái tim mình.

- Phòng Ngự bí bảo, cũng không có gì đặc biệt cả.

Dương Khai cười khẩy, mắt đảo qua, chỉ thấy bộ Tú Vân Tỏa Tử giáp đang mặc trên người Ngụy Trang lộ ra những lỗ lớn.

Dương Khai cũng hơi bất ngờ, hắn không thể tưởng tượng được Dương dịch của mình lại huyễn hóa thành đao phiến, mà lại còn sắc bén đến mức độ này.

Nói ra, nếu tỉ thí với Ngụy Trang thật, dù mình có thể thắng, tuyệt đối cũng sẽ không dễ dàng đến vậy. Hiện tại mình cũng chỉ dựa vào sức mạnh của Dương dịch mà thôi.

Nhưng đối phương dựa vào Tú Vân Tỏa Tử giáp, tại sao mình không thể vận dụng Dương dịch.

- Ngươi thử làm ta bị thương xem?

Da mặt Ngụy Trang giần giật, nhìn Dương Khai có chút hung dữ. Ngay cả khi tính mạng nằm trong tay Dương Khai, y cũng không sợ hãi chút nào. Y là thân tôn tử của Đại trưởng lão cơ mà. Thân phận được tôn sùng, cả Lăng Tiêu Các không kẻ nào có gan đụng vào y.

- Tiểu tử, e là ngươi không biết nhỉ, gia gia của ta là Đại trưởng lão, dám làm ta bị thương thì ngươi sẽ chết chắc!

Sắc mặt Ngụy Trang uy hiếp một cách đanh thép.

Dương Khai vẫn bất động, đao phiến đỏ rực trên tay hắn phóng ra thu vào càng nguy hiểm hơn, hồng quang trong mắt cũng mãnh liệt hơn rất nhiều.

- Chưa biết ngươi chết trước hay ta chết trước đâu.

Dương Khai có chút hứng thú đánh giá Ngụy Trang, miệng cười quái dị, ngón tay chậm rãi vận sức.

Một tia máu đỏ tươi từ trên ngực Ngụy Trang thẩm thấu ra, mặt y trắng bệch đi, không kìm được kêu lên một tiếng đau đớn. Trong khoảnh khắc bị thương, y cảm thấy một cỗ nguyên khí nóng bức đang rót vào người, thiêu đốt khiến da thịt y đau nhức.

- Ngươi dám….

Ngụy Trang nhìn Dương Khai mà không tin vào mắt mình nữa. Dù có thế nào đi nữa y cũng không thể tin được ở trong Lăng Tiêu Các này lại có người dám đả thương mình.

- Dám hay không thì cũng đã làm rồi, ngươi bảo ta dám hay không?

Dương Khai tiếp tục dùng sức, đao phiến ngập sâu thêm nửa tấc, máu tươi chảy ra không ngừng. Toàn thân Ngụy Trang run lên bần bật, miệng hùm gan sứa nói:

- Ngươi không sợ gia gia ta giết ngươi!

- Đệ tử trong tông so tài, sinh tử tự phụ!

Dương Khai hừ một tiếng lạnh lùng

- Khả năng của ngươi chẳng bằng người khác, bị giết cũng chẳng trách được ai. Đại trưởng lão thì đã làm sao? Lăng Tiêu Các đâu phải của lão ta.

Ngụy Trang hoảng sợ, y nhìn tên đồng môn điên cuồng tới mức hơi mất trí này, một cỗ hàn ý dâng lên từ trong tâm, toàn thân lạnh toát.

Đang định mở miệng thì bị Dương Khai chặn lại nói:

- Trước khi ngươi nói ra hai chữ nhận thua thì ta đã giết ngươi rồi. Vì vậy tốt nhất đừng có ý nghĩ này.

Sắc mặt Ngụy Trang trắng bệch. Lúc nãy y thực sự muốn nhận thua. Đệ tử tông môn so tài, hễ bên nào cảm thấy thực lực không đủ có thể nhận thua, bên kia không thể tiếp tục đuổi cùng giết tận.

Nhưng lúc này, y không dám nói hai chữ đó. Y không nhìn thấy bất kỳ sự đùa giỡn nào trong ánh mắt đối phương. Đó là ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

- Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?

Ngụy Trang cắn răng hỏi.

- Không muốn thế nào cả, chẳng qua ta cảm thấy ngươi không bằng Tô Mộc. Ngươi có thể thắng y cũng chỉ là nhờ vào sức mạnh của bí bảo thôi!

Dương Khai khẽ lắc đầu.

- Ta không bằng y?

Ngụy Trang giống như mèo bị dẫm đuôi, trầm giọng gào lên:

- Ta không bằng y ở chỗ nào? Thực lực của ta cao hơn y, xuất thân cũng tốt hơn y. Ta không bằng y ở chỗ nào?

Dương Khai nghiêng đầu xem xét:

- Ngươi không tin? Ta sẽ cho ngươi xem.

Vừa dứt lời, tay Dương Khai lại dồn thêm lực. Ngụy Trang không chịu được gầm nhẹ lên một tiếng, trong phút chốc, sắc mặt trở lên xấu hơn, toàn thân lảo đảo.

Dương Khai chậm rãi quay đầu lại, dò xét đám thủ hạ của Ngụy Trang. Vừa rồi bọn chúng còn đang quyết sinh quyết tử với đám người Lý Vân Thiên, nhưng sau khi Ngụy Trang rơi vào thế bị động, bọn chúng cũng không dám động đậy gì nữa, lúc này đang ngơ ngác nhìn về phía này.

- Muốn cứu thiếu gia Ngụy Trang của các ngươi không?

Dương Khai hỏi lớn.

Không ai dám trả lời. Tất cả bọn chúng đều bị gã điên Dương Khai làm cho khiếp sợ. Những tên có mặt, đều là thiếu niên mười mấy tuổi, nào có ai đã từng chứng kiến cảnh tượng hung tàn như vậy.

- Muốn cứu y, hãy ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầu nhận sai! Nếu tâm trạng của ta tốt, ta sẽ tha cho y một mạng.

Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng.

Cả đám người mặt mày tái đi. Lời này…. không phải vừa rồi Ngụy Trang nói với đám thủ hạ của Tô Mộc sao?

Đám người của Tô Mộc nghe câu này xong lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu với Ngụy Trang. Chẳng lẽ bọn ta cũng phải theo gót chúng?

Ở đây có nhiều người đang chứng kiến như vậy, nếu quỳ xuống dập đầu thật thì chẳng còn thể diện nào nữa. Sau này làm sao còn mặt mũi nào mà ở lại Lăng Tiêu Các? Nhưng nếu không quỳ, sau này Ngụy Trang trách tội thì biết làm thế nào?

Mỗi người một tâm trạng khác nhau, tâm tư dao động, dường như không biết phải làm sao.

- Các ngươi muốn y chết.

Dương Khai khẽ thở dài, đao phiến trong kẽ tay khẽ đâm sâu vào người Ngụy Trang thêm một chút.

Ngụy Trang không còn thần trí nào nữa. Y có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, vũ khí sắc bén trên tay Dương Khai này đâm sâu thêm một chút sức nữa thì sẽ đâm thẳng vào tim mình.

Đây chính là đòn công kích trí mạng.

Ngụy Trang không muốn chết, cả người mồ hôi ướt đẫm, giọng khản đặc gào lên với đám thủ hạ của y:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh quỳ xuống cho ta! Ta mà chết thì các ngươi cũng đừng hòng sống sót!

Đám người này giờ mới run lên, cuống quýt quỳ rạp xuống đất.

Đám người của Lý Vân Thiên cảm thấy xúc động khi chứng kiến cảnh này. Những ấm ức lúc nãy dường như tan thành mây khói theo cái quỳ xuống này, khỏi phải nói, trong lòng thoải mái vô cùng.

Dương Khai quay đầu nhìn Ngụy Trang, thản nhiên nói:

- Bây giờ biết ngươi và Tô Mộc chênh lệch thế nào rồi chứ?

Ngụy Trang nghe xong, mặt ngẩn ra. Ngay sau đó, ánh mắt biến đổi, quét cái nhìn độc địa và oán giận vào lũ thuộc hạ.

Để cứu mạng Tô Mộc, đám người của Lý Vân Thiên tự mình tình nguyện quỳ xuống chịu nhục. Nhưng đám thuộc hạ của y thì sao? Nếu như mình không quát lên, lấy tính mạng ra mà uy hiếp nên mới miễn cưỡng làm theo yêu cầu của Dương Khai.

So sánh hai bên, sự chênh lệch giữa Ngụy Trang và Tô Mộc đã quá rõ ràng. Về nhân cách, Ngụy Trang quả thật cũng không bằng Tô Mộc.

- Bây giờ thì đã hài lòng chưa?

Ngụy Trang cố ra vẻ mạnh mẽ, lạnh lùng nhìn Dương Khai.

Dương Khai nheo mắt lại, thần sắc mập mờ bất định.

Ngụy Trang sợ hãi thất sắc, giọng run run:

- Ngươi sẽ không….

Tuy nhiên Dương Khai còn chưa kịp trả lời thì một tiếng gầm giận dữ từ xa truyền đến:

- Tất cả dừng tay cho ta!

Chương 68: Muốn vu oan

Thanh âm vừa vang lên, một nhân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mắt Dương Khai. Người này không nói lời nào, một chưởng đánh vào vai Dương Khai, một lực đạo vô cùng lớn truyền đến khiến Dương Khai đau đớn kêu lên một tiếng rồi bay thẳng ra ngoài.

- Dương sư huynh!

Đám người Lý Vân Thiên đại kinh thất sắc, vội vàng lao lên đỡ lấy Dương Khai.

Dương Khai giãy giụa đứng dậy, vừa ho nhẹ vừa đưa mắt quan sát người vừa đến, chỉ thấy lúc này có một thanh niên đứng cạnh Ngụy Trang, sắc mặt hung ác đang nhìn chằm chằm vào mình một cách nham hiểm, một tay đỡ lấy Ngụy Trang đang lảo đảo, miệng hỏi:

- Trang thiếu gia, không sao chứ?

Ngụy Trang nhìn chằm chằm vào Dương Khai bằng ánh mắt thù hằn, thân hình hơi lảo đảo, lắc đầu nói:

- Không sao!

- Không sao thì tốt, tại hạ tới trễ rồi!

Người thanh niên này không kìm được thở ra một hơi. Thực lực của y tuy cao hơn Ngụy Trang, nhưng dù sao cũng chỉ là người của thủ hạ của Đại trưởng lão nên luận về thân phận, địa vị đương nhiên là không bằng Ngụy Trang.

- Cũng không phải là muộn!

Ngụy Trang cười nhạt, dò hỏi một cách kỳ quái:

- Tào sư huynh, ngươi thân là đệ tử của Chấp Pháp Đường, vốn đã hiểu rõ quy tắc của tông môn. Ta hỏi ngươi, nếu có kẻ dám hành hung giết người trong tông môn, phải chịu tội gì?

Sắc mặt Tào Chính Văn lạnh lùng, miệng trả lời:

- Xem xét tình hình nặng nhẹ, nhẹ thì đánh gãy chân tay, trục xuất khỏi Lăng Tiêu Các, nặng thì giết tại chỗ để răn đe, cảnh cáo!

Ngụy Trang cười ha hả, giơ tay chỉ vào Dương Khai nói:

- Lúc nãy, người này có ý đồ giết ta. Tào sư huynh, ngươi xem mà xử lý đi!

Có người để dựa dẫm, Ngụy Trang đâu còn vẻ khom lưng cầu toàn như lúc nãy nữa.

Tào Chính Văn lớn tiếng quát:

- Lời này là thật sao?

Ngụy Trang không ngừng cười nhạt:

- Khi Tào sư huynh tới không phải đều chứng kiến hết thảy rồi sao?

Tào Chính Văn nghe vậy liền gật đầu:

- Đúng vậy, lúc nãy đệ tử này quả thật có cầm hung khí đâm vào ngực Trang thiếu gia, nếu tại hạ không kịp thời ngăn lại, e rằng Trang thiếu gia đã gặp độc thủ rồi. Người này thật là gan to bằng trời, giữa ban ngày ban mặt mà dám làm càn.

Hai người kẻ xướng người bè, phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, trong giây lát liền chụp cho Dương Khai cái tội hành hung giết người.

- Nói láo!

Lý Vân Thiên gào lên:

- Chẳng qua vừa rồi Dương sư huynh và Ngụy Trang đang khiêu chiến so tài, làm gì nghiêm trọng như các ngươi nói chứ? Các ngươi muốn đổi trắng thay đen như vậy, rốt cuộc là có ý gì?

Tào Chính Văn vẫn lạnh lùng hừ một tiếng:

- Có thật đơn giản là chỉ so tài thôi không?

Triệu Hổ nói:

- Nếu ngươi không tin, ngươi có thể hỏi các sư huynh đệ xem náo nhiệt ở đây, đám người bọn ta cũng có thể làm chứng. Hơn nữa, việc này là do Ngụy Trang gây sự trước, Dương sư huynh chỉ bị liên lụy thôi.

- Có người làm chứng, kẻ nào làm chứng?

Ngụy Trang nghiêng đầu, cười nhạt nhìn khắp bốn phía.

Các đệ tử Lăng Tiêu Các lập tức như ong vỡ tổ, từng người một nhanh chóng bỏ trốn khỏi hiện trường. Bọn họ ít nhiều đều đã nghe qua chuyện tranh giành của các vị trưởng lão, đương nhiên là họ không đủ can đảm mà can thiệp vào cảnh trước mắt. Bất kể đắc tội với bên nào thì sau này họ cũng sẽ không thể sống yên ổn ở Lăng Tiêu Các.

Lý Vân Thiên thấy cảnh đó, cắn răng giận giữ, nhưng vẫn ngang ngạnh nói:

- Bọn ta đã chứng kiến toàn bộ chuyện này, biết rõ từng chi tiết một. Bọn ta chính là nhân chứng.

Tào Chính Văn lắc đầu nói:

- Các ngươi tụ tập quần chúng ẩu đả, vốn đều có tội, làm sao có thể làm chứng được?

- Tụ tập quần chúng ẩu đả?

Triệu Hổ nhảy dựng lên, giận dữ hét;

- Rõ ràng là Ngụy Trang sai thuộc hạ đến khiêu chiến với bọn ta, tụ tập ẩu đả ở đâu? Tào Chính Văn, đừng có tưởng là đệ tử của Chấp Pháp Đường thì muốn làm gì thì làm. Lăng Tiêu Các còn chưa tới phiên ngươi làm chủ.

- To gan!

Tào Chính Văn lớn tiếng quát:

- Chấp Pháp Đường chính là đại diện cho quy định của tông môn Lăng Tiêu Các, luôn công bằng chính trực, ngươi dám cả gan nghi ngờ quyền uy của Chấp Pháp Đường, lại thêm một tội nữa!

- Ngươi đã muốn vu oan thì lo gì không tìm thấy tội danh?

Dương Khai xua tay ngăn cuộc khẩu chiến của bọn Lý Vân Thiên, nhìn Tào Chính Văn cười nói:

- Công bằng chính trực? Hôm nay xem như ta đã hiểu thế nào là công bằng chính trực rồi.

- Hừ!

Tào Chính Văn lạnh lùng quát:

- Bắt tất cả lại cho ta, chờ sau khi Trưởng Lão Hội bàn bạc sẽ xử trí!

“Phật phật”. Tiếng tay áo phần phật truyền tới, hơn chục tên đệ tử của Chấp Pháp Đường từ bốn phía lao ra. Những người này thực lực thấp nhất đều là Khai Nguyên cảnh ngũ tầng trở lên, đám người của Lý Vân Thiên làm sao là đối thủ được? Tất cả đều bị ấn ngã xuống đất, bị khống chế một cách thuần thục. Dương Khai không phản kháng, bởi hắn biết dù có phản kháng thì cũng không làm được gì.

- Hãy đợi đấy!

Tên tiểu nhân Ngụy Trang đắc ý, đi đến trước mặt Dương Kha, cười lạnh lùng.

- Đưa đi!

Tào Chính Văn ra lệnh, đám đệ tử Chấp Pháp Đường áp giải đám người Lý Vân Thiên đi.

Nhìn thoáng qua thấy Tô Mộc vẫn nằm bất tỉnh dưới đất. Tào Chính Văn cau mày, y không coi Dương Khai và và đám người của Lý Vân Thiên ra gì, nhưng thân phận của Tô Mộc đặc biệt, y không dám động vào. Suy nghĩ một lát, y nói:

- Đem Tô sư đệ đến chỗ Nhị trưởng lão.

- Vâng!

Một tên đáp, bước ra khỏi hàng, ôm Tô Mộc đang nằm trên đất dậy, vội vàng rời đi.

- Trang thiếu gia đã vất vả rồi!

Tào Chính Văn hạ giọng.

Ngụy Trang nheo mắt, cắn chặt răng:

- Tên Dương Khai đó, tuyệt đối không thể bỏ qua cho hắn được. Hôm nay hắn đã làm nhục ta. Thù này không trả không làm người! Ngươi nên biết phải làm thế nào!

Tào Chính Văn chần chừ:

- Trang thiếu gia, sự việc hôm nay không nhỏ, chắc chắn sẽ kinh động đến Trưởng Lão Hội, nếu lúc này mà động thủ, sợ sẽ không ổn lắm. Chi bằng đợi Trưởng lão làm cho xong quyết sách rồi động thủ sau cũng chưa muộn.

- Nhưng ta nuốt không trôi cục tức này!

Sắc mặt Ngụy Trang giận giữ.

- Yên tâm, tại hạ sẽ thay thiếu gia dạy cho hắn một bài học, để hắn biết kết cục của việc đắc tội với thiếu gia.

- Đừng đánh chết, ta muốn tự tay xử lý hắn.

- Như thiếu gia mong muốn!

Đám người Dương Khai bị giam giữ trong sâm ngục của Lăng Tiêu Các. Không khí ẩm ướt âm u, hàn khí rất nặng, đâu đâu cũng thấy chuột với muỗi, khắp nơi chỉ toàn một mùi hôi thối nồng nặc, hoàn cảnh tồi tệ vô cùng.

Sâm ngục là nơi Lăng Tiêu Các giam giữ các đệ tử phạm tội. Đám người của Lý Vân Thiên chưa bao giờ tưởng tượng có ngày mình sẽ rơi vào hoàn cảnh này. Trong lòng ai nấy cũng đều có chút tư vị.

- Dương sư huynh, lần này khiến huynh bị liên lụy rồi!

Lý Vân Thiên ngồi cạnh Dương Khai, hạ giọng xin lỗi.

Dương Khai cười ung dung:

- Việc này không liên quan đến các đệ, là ta không nhịn được nên nhảy vào. Ta không thể để mặc chó trong nhà cắn nhau như vậy.

- Chó cắn nhau…

Lý Vân Thiên suýt bị sặc, lời này chẳng phải là mắng luôn cả bọn mình sao?

- Nói hay hơn chút là chiến tranh nội bộ, khó nghe hơn một chút chẳng phải là chó cắn nhau sao?

Dương Khai khẽ cười nói.

- Cũng phải. Nhưng Dương sư huynh yên tâm, Tô thiếu chắc chắn sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu. Chỉ cần chờ thêm vài canh giờ nữa là Tô thiếu sẽ đến cứu chúng ta ra thôi!

Lý Vân Thiên suy nghĩ khá đơn giản.

Dương Khai trở mình, đổi tư thế cho thoải mái rồi nói:

- Nói ta xem, vì sao giữa Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão lại có xích mích?

Lý Vân Thiên khẽ thở dài:

- Việc này có liên quan đến Chưởng môn của chúng ta.

- Hả? Hãy nói đi.

Lý Vân Thiên nói:

- Lần trước Tô thiếu cũng đã nói cho huynh nghe về chuyện hai đồ đệ của Chưởng môn. Từ sau lần Chưởng môn xuống núi bắt Nhị đệ tử về lưu đày vào Khốn Long Giản, Chưởng môn của chúng ta cũng ít xuất hiện trước mặt người khác. Ngay cả những sự việc xảy ra trong Các cũng không để ý tới. Những năm gần đây đều là Đại trưởng lão giữ chức Chưởng môn, có lẽ là lâu dần sinh dã tâm, bây giờ Đại trưởng lão tự cho mình là Chưởng môn thực sự. Nhị trưởng lão không quen mắt, cho rằng Đại trưởng lão đã đi quá giới hạn, coi thường quy tắc trước đây, vì thế mà xảy ra xung đột.

Chương 69: Sự khác nhau giữa đồ Đệ và

- Bây giờ ở Lăng Tiêu Các, Đại trưởng lão, Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão liên kết với nhau, Đại trưởng lão bảo đâu đánh đó. Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão lại ở phe khác. Phe kia có tham vọng thay thế vị trí Chưởng môn, còn phe này lại muốn bảo vệ chức Chưởng môn. Chẳng qua bên Đại trưởng lão có thực lực mạnh hơn một chút nên qua mấy năm minh tranh ám đấu, hai vị Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão đã chịu không ít thiệt thòi.

Nghe Lý Vân Thiên nói xong, Dương Khai lập tức hiểu được.

Các vị trưởng bối không hòa thuận với nhau thì đám tiểu bối ắt cũng sẽ tranh giành. Nói chung sự đối đầu giữa Tô Mộc và Ngụy Trang cũng vì điều này mà ra.

Triệu Hổ cười nói:

- Chẳng qua cũng chỉ là “lão hổ bất xuất sơn, hầu tử xưng đại vương” thôi mà. Nếu Chưởng môn hiện thân thật thì đám người Đại trưởng chẳng là gì cả.

Lý Vân Thiên trừng mắt nhìn Triệu Hổ nói:

- Đừng có nói bậy sau lưng. Đệ tử tiểu bối chúng ta chớ cho là trưởng bối không phải, ngay cả khi không ưa gì cách làm của họ.

Triệu Hổ thè lưỡi, hạ giọng nói:

- Chẳng phải huynh cũng nghĩ như vậy sao?

Lý Vân Thiên nói:

- Nhưng ta sẽ không nói ra!

Ở Cống Hiến Đường, Hạ Ngưng Thường vội vã xông vào, Mộng lão đầu nhìn nàng cười nói:

- Đồ nhi, hôm nay lại đến thăm sư phụ à? Ừ, hiếu thuận như vậy thì lão phu rất mừng.

Hạ Ngưng Thường vội vàng nói:

- Sư phụ, có chuyện lớn rồi.

- Chuyện gì?

Mộng Vô Nhai có chút nghi ngờ, chưa bao giờ lão thấy đồ đệ của mình lại kích động như hôm nay.

Hạ Ngưng Thường vội vàng kể lại cuộc đối đầu của đám người Dương Khai và Ngụy Trang.

Mộng Vô Nhai nghe xong, sắc mặt trầm ngâm:

- Ngươi nói, tên tiểu tử Dương Khai đã đạt đến Khai Nguyên cảnh tam tầng rồi sao? Hắn còn đánh bại cả Ngụy Trang nữa sao?

- Đúng vậy ạ!

Hạ Ngưng Thường gật đầu liên tục, thầm nghĩ sự đột phá này của hắn là có sự giúp đỡ của mình.

- Xem ra kỳ ngộ hắn có được ở Hắc Phong Sơn lần đó không nhỏ. “Không hót thì thôi, hót cái là kinh người”. Tốc độ tu luyện rất nhanh.

Mộng Vô Nhai hơi giật mình.

- Sư phụ, người đừng cảm khái nữa, phải nhanh chóng nghĩ cách cứu hắn ra đi.

Hạ Ngưng Thường thúc giục.

Mộng Vô Nhai rất sửng sốt, kinh ngạc nhìn đồ đệ của mình, thần sắc kỳ lạ nói:

- Đồ nhi, con khẩn trương như vậy làm gì?

Hạ Ngưng Thường giật mình, ấp úng nói:

- Con khẩn trương sao?

- Ừ, vừa rồi con rất khẩn trương.

Mộng Vô Nhai gật gật đầu. Đồ đệ này của mình thuần khiết như ngọc, suy nghĩ đơn giản, không ai hiểu rõ nó như mình. Nhiều năm qua có không ít các đệ tử xuất chúng của Lăng Tiêu Các yêu mến theo đuổi nhưng nó đều không có chút dao động, luôn cẩn trọng giữ khoảng cách. Hôm nay thì ngược lại, còn xin giúp đỡ một tên Dương Khai chỉ ở Khai Nguyên cảnh tam tầng. Thật là không bình thường.

Hạ Ngưng Thường nói:

- Con chỉ không muốn con đường tu luyện của hắn vừa có khởi sắc đã bị bóp chết ngay thôi!

- Con và hắn rất thân nhau?

Mộng Vô Nhai lập tức cảnh giác hỏi.

- Không thân, nhưng con quan sát hắn hai năm rồi. Sư phụ biết con làm nhiệm vụ ở Ám Đường mà, khu vực phụ trách chính là khu vực hắn ở.

Hạ Ngưng Thường thật thà nói, nói xong lại năn nỉ:

- Sư phụ, người nghĩ cách cứu hắn đi. Lần này hắn đắc tội với Đại trưởng lão, nếu không có cao nhân giúp đỡ thì chạy đằng trời. Nhị trưởng lão chắc gì sẽ quản sự sống chết của hắn. Mà sự phụ chính là cao nhân đó còn gì!

Mộng Vô Nhai sung sướng, mặc kệ xu nịnh, huống hồ là câu nịnh bợ của đồ đệ bảo bối của mình.

Đắc ý một hồi, Mộng Vô Nhai lại cau mày, nói:

- Đồ nhi, việc này sư phụ không tiện nhúng tay vào, dù sao cũng là việc nhà của Lăng Tiêu Các, lão phu chẳng qua cũng chỉ là người đứng ngoài xem thôi, nhúng tay vào thì ra cái gì nữa.

Đó là lời nói thật, tuy ấn tượng của lão về Dương Khai cũng không tệ, nhưng người ngoài như lão sao có thể không biết thẹn mà can thiệp vào việc của Lăng Tiêu Các.

Hạ Ngưng Thường không nói gì nữa, chỉ nhìn đăm đăm vào Mộng Vô Nhai bằng đôi mắt long lanh đầy nước. Dù có khăn che mặt nhưng Mộng Vô Nhai vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận của nàng.

Không chịu nỗi ánh mắt đó nữa, vẻ mặt của Mộng Vô Nhai khổ sở, nói:

- È hèm, tiểu cô nãi nãi của ta, con cũng đừng phóng khoáng như thế. Hơn nữa, dù lão phu không ra tay thì bên Nhị trưởng lão chắc chắn cũng đã sắp xếp rồi. Lần này Dương Khai vì Tô Mộc mà bị liên lụy, Nhị trưởng lão mà không quản hắn thì sau này làm sao lấy được lòng người.

- Nhưng ngộ nhỡ…

Hạ Ngưng Thường tức giận hỏi.

- Hẳn là không có ngộ nhỡ đâu.

Mộng Vô Nhai cũng không chắc chắn lắm, dù sao khi tranh đấu giữa những cấp cao, hy sinh một vài đệ tử vô quan cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

- Hừ!

Hạ Ngưng Thường quay ngoắt lại, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, rầu rĩ nói:

- Nếu sư phụ không giúp hắn thì con cũng không đi đến chỗ Cửu Âm hội tụ kia đâu. Thực lực cả đời của đồ đệ của người, chỉ sợ cũng chỉ có thể dừng bước tại đây.

Nghe câu này, Mộng Vô Nhai sợ hãi, vội vã từ sau quầy chạy ra, khom lưng đứng trước mặt Hạ Ngưng Thường, hạ thấp thái độ như hầu hạ cô nãi nãi, nói:

- Lời này có nghĩa là sao?

Hạ Ngưng Thường bỏ ngoài tai, trầm ngâm không nói.

Mộng Vô Không lại vội vàng chuyển hướng, một lần nữa dừng trước mặt Hạ Ngưng Thường:

- Con nói cho ta nghe, vì sao không giúp hắn thì con không đi đến đó?

- Dù gì thì người cũng mặc kệ sự sống chết của hắn, sống chết của con người cũng đừng lo. Sư phụ thật là người bạc tình bạc nghĩa.

Lời này như mũi tên nhọn hoắt đâm thẳng vào trái tim Mộng Vô Nhai khiến lão như bị sét đánh, toàn thân run lên, tim gan như vỡ ra thành vô số mảnh.

- Cô nãi nãi à, cô nãi nãi của ta à, có chuyện gì chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không? Ta giờ đã là một ông lão già khọm rồi, không chịu nổi sự hành hạ như vậy của con đâu.

Mộng Vô Nhai thở dài liên tục, vô cùng bất lực.

Đây đâu phải là thái độ đối với đồ đệ chứ. Rõ ràng là thái độ đối với bề trên.

Hạ Ngưng Thường lúc này mới quay lại, nhìn chằm chằm vào Mộng Vô Nhai, hạ giọng nói:

- Hắn tu luyện võ công thuộc tính dương, hơn nữa Dương nguyên khí trong cơ thể hắn vô cùng tinh thuần!

- Nguyên khí thuộc tính dương?

Nét mặt Mộng Vô Nhai ngưng trọng,

- Tinh thuần tới mức độ nào?

- So với người sư phụ tìm đến lần tước thì gấp năm lần trở lên!

Hạ Ngưng Thường đáp.

- Con thử ra tay rồi à?

Mộng Vô Nhai vội vàng xác nhận.

- Vâng!

- Nếu như vậy thì hắn không thể xảy ra chuyện!

Mộng Vô Nhai bỗng đứng thẳng lưng lên, ngẫm nghĩ một lát rồi đi ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, lão quay đầu lại hỏi Hạ Ngưng Thường:

- Đồ nhi, con bài xích hắn sao?

- Không ạ!

Hạ Ngưng Thường lắc đầu.

- Như vậy là thích?

- Cũng không phải thích, mà cũng không phải ghét.

Hạ Ngưng Thường bị hỏi, đỏ bừng mặt.

- Được được được. Con cũng biết là nếu đi đến đó, con phải làm những gì. Nhưng con phải hứa với sư phụ là sẽ không động lòng với hắn, ta mới đi cứu hắn.

- Sư phụ nói cái gì vậy?

Hạ Ngưng Thường nhăn nhó,

- Con còn chưa từng nói chuyện với hắn mà!

Câu này khiến Hạ Ngưng Thường chột dạ, xấu hổ nhớ đến buổi tối hôm đó.

- Không phải là sư phụ cấm đoán tình yêu của con. Chỉ có điều… vùng đất nhỏ bé này không phải là chốn dung thân của con, ở đây cũng không có người mà con có thể yêu thương. Sớm muộn gì cũng có ngày con đạt đến trình độ không kẻ nào sánh bằng. Đến lúc đó con sẽ sống trên mấy trăm năm, mấy ngàn năm, còn người con yêu lại từ từ già đi mà chết trước mắt con. Sư phụ không muốn con phải chịu đựng sự đau khổ này. Đồ nhi, con phải nhớ kỹ, đỉnh cao của võ thuật là cô độc, là cô đơn, ở nơi cao không khỏi lạnh giá!

Chương 70: Một chọi năm

Mộng Vô Nhai nói như sắp khóc, dường như là từ cảm xúc mà ra. Tất nhiên Hạ Ngưng Thường có thể cảm nhận được sự bi thương trong lời nói của lão.

Chẳng lẽ sư phụ đã trải qua chuyện như vậy? Hạ Ngưng Thường đang định cất tiếng hỏi thì đã không thấy sư phụ đâu.

Trong lúc đó, ở chợ Hắc Phong, trước căn nhà gỗ của đệ tử trấn thủ Lăng Tiêu Các có một thanh niên người dầm dề mồ hôi chạy tới, đứng trước cánh cửa gỗ gõ nhẹ, thanh âm đã bình phục lại hơi thở, nhẹ nhàng gọi:

- Tô sư tỷ!

- Chuyện gì?

Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vọng ra. Tiếng nói dễ nghe, nhưng lại mang theo cả sự lạnh lẽo như cách xa vạn dặm.

Mồ hôi trên người thanh niên kia suýt đóng thành băng, rùng mình một cái nói:

- Tô Mộc thiếu gia bị đánh ngất xỉu, đám thuộc hạ đều bị Chấp Pháp Đường bắt đi, giam cả vào sâm ngục rồi.

Vừa dứt lời, cánh cửa gỗ bỗng mở toang, Tô Nhan một thân bạch y xuất hiện trước mặt người kia.

Người đó lập tức lùi lại hai bước, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào dung nhan tuyệt mỹ, không chút tỳ vết đến của Tô Nhan.

- Nói rõ ràng, sao lại như thế?

Tô Nhan thản nhiên hỏi nhưng cả căn nhà gỗ tỏa ra từng đợt hàn khí lạnh lẽo mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Trên mặt đất cũng vang lên tiếng tách tách. Đó là tiếng động của sự đóng băng.

Người thanh niên vội vàng kể tóm tắt từ đầu đến cuối sự việc. Nói xong một hồi lâu mà vẫn không thấy phía đối diện có động tĩnh gì nên y không kìm nổi, hạ giọng:

- Tô sư tỷ?

Hô lên một tiếng mà vẫn không thấy phản ứng, y đánh bạo lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn. Trước mặt làm gì còn thân ảnh của Tô Nhan, nàng đã sớm rời đi từ lúc nào rồi.

- Ôi mẹ ơi!

Tên đệ tử Lăng Tiêu Các này sợ hãi, toàn thân rã rời, ngồi thụp xuống đất.

Vị Tô sư tỷ này quá lạnh lùng rồi! Sau này ai mà cưới nàng, trời có nóng đến mấy thì vẫn phải quấn chăn bông để sống. Tuy nhiên người thanh khiết cao quý như Tô sư tỷ này, e là trên thế gian không có nam nhân nào có thể xứng với nàng?

Chẳng ai ngờ rằng, chỉ một lần so tài giữa các đệ tử tiểu bối của Lăng Tiêu Các lại đến mức phong khởi vân dũng, quần hùng xuất động.

Trong sâm ngục của Lăng Tiêu Các, Dương Khai và đám người của Lý Vân Thiên vẫn bị giam giữ, đã bị bắt hơn một canh giờ rồi, bên goài vẫn không có động tĩnh gì.

Đám người của Lý Vân Thiên có chút lo lắng, không biết vì sao đến giờ Tô Mộc vẫn chưa có động tĩnh gì. Tuy nhiên nghĩ lại thì lúc đó Tô Mộc đã bị đánh đến hôn mê bất tỉnh, không biết đến giờ đã tỉnh lại hay chưa. Nếu y chưa tỉnh thì đương nhiên là không có cách gì để cứu viện.

Trong lúc đang lo lắng thì cánh cửa sâm ngục đột nhiên mở ra. Cùng với tiếng bước chân vang lên, một đệ tử Chấp Pháp Đường đi tới chỗ nhốt đám người Dương Khai, mở khóa cửa quát:

- Ai là Dương Khai?

Dương Khai đáp:

- Ta!

- Đi theo ta!

Tên đệ tử Chấp Pháp Đường hống hách ra lệnh:

- Có người muốn gặp ngươi!

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, cười lạnh lùng, bước ra ngoài mà không chút sợ hãi.

- Dương sư huynh, đừng ra, đợi Tô thiếu đến cứu chúng ta.

Lý Vân Thiên sợ hãi kéo Dương Khai lại.

- Bỏ tay ra!

Tên đệ tử Chấp Pháp Đường giận giữ quát lên,

- Ai dám cản trở chính là chống lại Chấp Pháp Đường, hậu quả thế nào, các ngươi tự rõ.

Dương Khai nói với Lý Vân Thiên:

- Ta đi xem thế nào, không cần phải lo!

Lý Vân Thiên bất đắc dĩ buông tay ra, trầm giọng dặn dò:

- Dương sư huynh phải hết sức cẩn thận.

- Hừ!

Tên đệ tử Chấp Pháp Đường cười lạnh một tiếng:

- Thật không biết lượng sức mình.

Ra khỏi nhà lao, tên đệ tử Chấp Pháp đường lại khóa cửa kỹ càng rồi mới dẫn Dương Khai ra ngoài.

Không lâu sau, đến trước một căn phòng, tên đó đẩy cửa ra, cười kỳ quái, nói:

- Mời vào!

Dương Khai nhìn y, cũng cười lạnh lùng rồi bước vào.

Tên đệ tử Chấp Pháp Đường theo sát phía sau rồi đóng cửa lại.

Trong khoảnh khắc lúc cửa phòng bị khóa, Dương Khai quay phắt người lại, một chưởng khắc vào ngực tên đệ tử Chấp Pháp Đường dẫn mình vào. Dương nguyên khí cực nóng trút vào người, tên này lập tức gào lên thảm thiết, rồi bị đẩy đập vào tường.

Y không hề nghĩ Dương Khai dám ra tay với mình, lúc này lại nếm mùi thực sự, suýt nữa thì không kịp thở.

- Đồ chó to gan!

Tiếng người gầm lên từ trong phòng, lập tức, ba bốn thân ảnh nhất tề vũ động, xông về phía Dương Khai.

Dương Khai chỉ kịp đỡ được công kích của một tên, sau đó bị nện nằm sõng soài trên mặt đất và tiếp theo là một trận thượng cẳng chân hạ cẳng tay lên người.

Trong lúc hỗn loạn, Dương Khai gào lên giận giữ, khóe miệng tràn máu tươi. Mùi tanh máu làm Dương Khai phấn khích, máu trong người sôi lên, Chân Dương nguyên khí trong lúc này chảy rần rật trong tĩnh mạch với một tốc độ cơ hồ như không thể tưởng tượng được. Nhiệt ý nóng bỏng trong xương cốt thẩm thấu ra, truyền đi khắp cơ thể làm da thịt Dương Khai đỏ rực lên.

Lúc này năng lượng truyền đến từ xương cốt mạnh hơn nhiều so với mấy lần trước.

A!!!!

Dương Khai đang bị vây quanh ra chưởng Ô Long giảo trụ, động tác phóng đãng xông lên, thân trong không trung, hai chân đá vào đầu hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường. Hai tên này hét lên sợ hãi, lảo đảo lùi lại phía sau.

Không chờ Dương Khai chạm đất, một tên trong góc liền xông ra, một tay nhắm chuẩn xác mắt cá chân đá ra của hắn mà chụp lấy rồi ném mạnh như ném một bao bố bị rách. Dương Khai bị ném vào tường, gào lên một tiếng, ngũ tạng sôi trào.

Giãy dụa đứng dậy, Dương Khai lau máu ở khóe miệng, nhìn ánh đèn lờ mờ trong phòng, lúc này mới dò xét tình hình trong căn phòng sạch sẽ.

Đây là một căn mật thất được đóng kín, trong phòng có năm đệ tử Chấp Pháp Đường. Căn cứ vào dao động của nguyên khí truyền tới lúc giao thủ vừa rồi, Dương Khai đoán thực lực của chúng đều khoảng Khai Nguyên cảnh bát tầng, cửu tầng gì đó. Còn tên ném mình ra, nguyên khí cuồn cuộn, rõ ràng là dấu hiệu đã tiến vào Khí Động cảnh rồi.

Một chọi năm! Hơn nữa khoảng cách về cảnh giới khá lớn. Cuộc chiến này nhất định là không có cửa thắng.

Nhưng Dương Khai đang cười, trong cái nghịch cảnh này, ý chí chiến đấu trong lòng hắn đang bừng lên mãnh liệt.

- Lại dám chủ động ra tay đả thương người khác!

Tên đệ tử Khí Động cảnh của Chấp Pháp Đường đó lạnh lùng quát:

- Gan không nhỏ!

Bốn tên còn lại đứng sau y, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Khai.

Bọn chúng được lệnh của Tào Chính Văn, phải giáo huấn Dương Khai một trận ra hồn, chỉ cần không chết là được. Chúng không nghĩ vừa vào phòng, Dương Khai lại chủ động xuất kích, khiến chúng không kịp trở tay, thật mất hết cả thể diện.

- Ha ha!

Dương Khai dựa lưng vào tường, đầu hơi cúi xuống, đôi mắt hằn máu nhìn một lượt năm tên, cười lạnh lùng:

- Các ngươi muốn đánh ta, chẳng lẽ ta không thể phản kháng sao?

Sắc mặt tên đệ tử Khí Động cảnh của Chấp Pháp Đường trầm xuống, cười hiểm ác:

- Ngươi cũng thông minh đấy, đã biết suy nghĩ của bọn ta thì đừng có phản kháng nữa. Ngoan ngoãn để bọn ta đánh một trận cho Ngụy Trang thiếu gia bớt giận. Nếu ngươi phản kháng, không chừng sẽ không còn tay chân nữa đâu!

- Ngươi có thể thử xem!

Dương Khai nhìn y lạnh lùng.

- Ngu xuẩn! Đánh hắn cho ta!

Ra lệnh một tiếng, năm tên lại hành động. Chiêu thức độc ác, ra tay không chút thủ hạ lưu tình. Với thực lực của chúng, đối phó với Dương Khai thì quá dễ dàng. Bây giờ năm tên cùng tiến lên, muốn dạy bảo Dương Khai một trận thì chẳng có gì khó khăn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau