VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 656 - Chương 660

Chương 658: Chiến đấu trong tuyệt vọng

Hỏa Sơn yên lặng nhiều năm bỗng nhiên bạo phát. Miệng Hỏa Sơn phun ra từng dòng dung nham kinh khủng. Trong không trung bỗng nhiên lóe lên từng tia chớp đẹp mắt. Những tia chớp đó như linh xà oanh kích, dày đặc không đếm xuể.

Từng Cổ Ma tộc nhân đang trốn tránh dung nham, vẫn chưa phản ứng kịp liền bị những tia chớp đó đánh trúng, trong nháy mắt biến thành một đám sương máu, ngay cả xương cốt cũng không còn, chết vô cùng thê thảm.

Phần lớn Cổ Ma tộc nhân sắc mặt hoảng loạn, hai mắt hiện lên vẻ khiếp sợ, vội vàng triển khai thực lực, tháo chạy tứ phía theo bản năng.

Rắc rắc rắc, dung nham và sấm sét cùng xuất hiện, cả vùng Hỏa Sơn trong nháy mắt trở thành một vùng đất chết.

Thiên uy cuồn cuộn!

Sắc mặt của ba đại thống lĩnh Lệ Dung, Hoa Mặc và Chử Kiến đều thay đổi, ngưng trọng đến cực điểm, không dám dừng lại lâu, đều lao về phía sau. Họ không biết nơi đây đã xảy ra biến cố gì, nhưng thiên uy như vậy, ngay cả ba người bọn họ cũng không dám đụng tới.

Trên bầu trời, thiên lôi đùng đùng, dưới Hỏa Sơn, dung nham phun trào.

Thiên uy như vậy làm rung động từng cường giả của Cổ Ma, khiến họ run rẩy trong lòng.

Trong Tiểu Huyền Giới này, họ chưa từng gặp phải nguy hiểm gì quá lớn. Nhưng hôm nay, họ đã nhìn thấy.

Không lâu sau, đám người của Chử Kiến và Lệ Dung đã trốn khỏi Hỏa Sơn cách đó mấy chục dặm, đến một vị trí tương đối an toàn. Hai bên cách nhau mấy chục dặm, nhìn biến cố phía Hỏa Sơn, nhất thời không nói gì.

Lệ Dung mặt xám như tro tàn. Nếu nói lúc nãy bà còn ôm một chút hi vọng về sinh tử của Dương Khai và Hàn Phi, thì bây giờ tia hi vọng đó đã bị hiện tại tàn khốc vô tình tiêu diệt.

Thiên uy như vậy, Lệ Dung cảm thấy Dương Khai và Hàn Phi không thể sống sót.

Vừa lúc đó, trong Hỏa Sơn hỗn độn đột nhiên lao ra hai đạo thân ảnh.

Dưới sự quẫy nhiễu của từng dòng dung nham và sấm sét, không ai phát hiên ra sự tồn tại cả hai đạo thân ảnh này. Tất cả mọi người đều bị thiên uy khổng lồ kia thu hút.

Trong nháy mắt ra khỏi Hỏa Sơn, sắc mặt của Dương Khai và Hàn Phi cũng đại biến.

Họ không ngờ hao tâm kiệt sức thoát ra khỏi Hỏa Sơn lại bị một màn như ngày tận thế chào đón. Bốn bề ngập tràn hơi thở chết chóc, khiến người ta không kìm được mà sinh ra một cảm giác sợ hãi.

- Mau đi thôi! Hàn Phi quát một tiếng. Đến đây rồi, nàng không cần Dương Khai che chở nữa, ngược lại vận chuyển chân nguyên, bao bọc lấy Dương Khai, dẫn hắn bay về một hướng.

Dương Khai không chần chừ, vội phát ra Cốt Thuẫn, rót chân nguyên vào, miệng thú của Cốt Thuẫn há ra dữ tợn. Có nó che chắn ở phía trên, trở thành thành lũy che chắn công kích chí mạng.

Ầm ầm ầm

Sấm sét liên tiếp đánh xuống, đều bị Cốt Thuẫn hấp thu. Nhưng mới tiếp được vài ba tia chớp, Dương Khai liền phát hiện, bí bảo phòng ngự đã được tinh luyện thành Huyền cấp thượng phẩm lại có một vài dấu hiệu không chống đỡ được.

May mà thân hình Hàn Phi cực kỳ linh hoạt, dẫn Dương Khai lách qua dung nham và sấm sét, tránh được hết những nơi nguy hiểm.

Một lát sau, hai người cũng đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm cuối cùng.

- Phía trước có người! Dương Khai nheo mắt lại, quát lạnh một tiếng, lập tức sắc mặt thay đổi: - Là Chử Kiến!

- Tiêu rồi! Hàn Phi cũng run lên. Nàng không ngờ Chử Kiến lại đứng đợi ở ngoài lâu như vậy.

Ít nhất thì nàng và Dương Khai đã nán lại trong Hỏa Sơn nửa tháng, tên Chử Kiến này lại kiên nhẫn như vậy, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng.

- Chuẩn bị chạy. Thần sắc Dương Khai âm trầm, khẽ nói bên tai Hàn Phi.

Hàn Phi khẽ gật đầu.

Lúc hai người phát hiện ra Chử Kiến thì đối phương cũng phát hiện ra tình hình này. Sau khi nhìn rõ thân hình của Dương Khai và Hàn Phi, Chử Kiến liền tỏ ra mừng rỡ, cười dữ tợn:

- Không ngờ chúng còn sống. Ha ha ha. Đúng là ông trời giúp ta!

Nói xong, nhìn về một phía bên kia Hỏa Sơn, căn bản không nhìn thấy Lệ Dung và Hoa Mặc.

Chử Kiến thầm định, y không nhìn thấy tình hình bên đó thì người bên đó chắc chắn cũng không nhìn thấy tình hình bên này. Cũng có nghĩ là y hoàn toàn có cơ hội bắt Dương Khai và Hàn Phi trước khi Lệ Dung kịp phản ứng.

Chỉ cần bắt được hai người này thì Chử Kiến có được vốn liếng để đối phó với Lệ Dung rồi!

Hình như Lệ Dung quan tâm tên nhân loại này hơn cả Hàn Phi thống lĩnh. Chử Kiến rất muốn biết trong đó có thâm ý gì!Đối diện cách đó không xa, tên loài người đó và Hàn Phi sau khi thoát khỏi vùng nguy hiểm đã đổi phương hướng, đang lao về bên cạnh, rõ ràng là muốn thoát khỏi tầm nhìn của y.

Chử Kiến cười lạnh một tiếng, không hề do dự, lập tức thi triển Ma Thần Biến.

Diện mạo dữ tợn nhanh chóng bị Ma Vân đen kịt bao phủ, có vẻ càng lúc càng khủng khiếp. Tu vi đứng đầu Siêu Phàm lưỡng tầng tăng lên cực lớn, một thân khí huyết và lực chiến đấu cũng tăng vọt.

Thân hình nhoáng lên, Chử Kiến đã chặn ngay trước mặt Dương Khai và Hàn Phi, quát lạnh: - Các ngươi thật là mạng lớn. Nhưng lần này thì các ngươi sẽ không còn may mắn như vậy nữa đâu! Hàn Phi, giao hắn ra đây đi!

Nói xong, đại thủ liền nắm lấy Hàn Phi.

Hàn Phi hừ lạnh, tiện tay dùng lực lên người Dương Khai, đẩy hắn ra xa hơn, cũng vội vàng thi triển Ma Thần Biến, ngăn chặn công thế của Chử Kiến.

Dù thực lực hai bên hơn kém nhau một tiểu tầng bậc, nhưng Hàn Phi dùng toàn lực, ít nhiều cũng có thể kéo dài chút thời gian.

Lần trước bị một kích của Chử Kiến làm trọng thương, chỉ là đối phương đột nhiên thi triển thực lực ẩn chứa khiến Hàn Phi trở tay không kịp mà thôi.

Đương nhiên Dương Khai hiểu dụng ý của Hàn Phi, thuận theo lực đạo nàng đẩy ra lao đi thật xa. Nhưng ngay sau đó, hắn liền bị hơn mười cường giả của tộc Cổ Ma bao vây.

Những người này đều là thủ hạ của Chử Kiến, kém nhất cũng là Thần Du Cảnh đỉnh phong, trong đó thậm chí có hai ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Dương Khai đứng giữa không trung, chau mày quan sát địch nhân bốn phía, tinh thần trầm trọng. Hắn cảm nhận được áp lực cực lớn từ những người này.

- Con người, đi theo bọn ta một chuyến đi, Chử Kiến đại nhân cần ngươi giúp đỡ! Một gã cao to Siêu Phàm tam tầng cảnh lạnh lùng nhìn Dương Khai, quát.

- Nếu ta nói không thì sao? Hai mắt Dương Khai nheo lại thành một kẽ hở, quang mang lóe ra.

- Vậy thì người phải chịu khổ chút rồi. Gã đó cười khẩy một tiếng, nghênh ngang bay lướt qua Dương Khai, giơ tay nắm lấy hắn.

Đại thủ của y mơ hồ bất định, ập vào tầm mắt Dương Khai. Dương Khai căn bản không nhìn rõ quỹ tích của y, chỉ cảm thấy một màn huyễn cảnh lướt qua trước mắt, bỗng nhiên sinh ra cảm giác nguy hiểm.

Cốt Thuẫn vẫn luôn giơ cao trên tay được Dương Khai chắn ngang phía trước, những đạo uy năng của sấm sét mà Cốt Thuẫn vừa mới nuốt vào bỗng bính xạ ra vào lúc mấu chốt.

Phụt

Ánh chớp kinh thiên phun ra từ trong miệng thú đang há ra của Cốt Thuẫn, huyễn cảnh trước mặt bỗng vụn vỡ.
Gã cao to Siêu Phàm tam tầng cảnh kia lùi về sau mấy bước, đại thủ mở ra, một đạo năng lượng tràn đầy uy năng tà ác kích sát ra từ đầu ngón tay.

Ầm một tiếng, hai đạo năng lượng giao nhau, trừ khử lẫn nhau.

Dương Khai hoặc là không làm, hoặc là làm cho đến cùng, ngưng tụ toàn bộ lực lượng thần thức, ngự sử thanh tiểu kiếm thần hồn trong thức hải, hóa thành một đạo quang mang đỏ rực, lao về phía gã đó.

- Thật là khí tức khiến người ta chán ghét! Cảm nhận được thuộc tính năng lượng thần thức của Dương Khai, sắc mặt gã căm hận, sát tâm đại khởi, đồng thời bính phát lực lượng thần thức của mình, không hề lùi bước.

Giao phong vô hình chỉ trong nháy mắt, Dương Khai tái mặt, phun ra một ngụm sương máu, thân hình hơi lảo đảo.

Lực lượng thần thức của hắn dù có thể so sánh với Siêu Phàm Cảnh bình thường, nhưng vẫn hơi kém hơn cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh một chút. Nếu không phải lực lượng thần thức của hắn đặc biệt, chỉ lần đụng chạm này thôi cũng đủ để hắn hồn bay phách lạc.

Còn vị tráng hán kia, cơ hồ cũng chịu không ít thiệt thòi.

Y đã quá coi thường lực công kích của lửa thần thức, sau khi va chạm, song thủ ôm đầu, kêu la không ngừng, vẻ mặt thống khổ.

Lửa thần thức, tu luyện đến cực điểm có thể phần thiêu mọi thứ của thế gian. Dù Dương Khai vừa mới bắt đầu tu luyện lửa thần thức một năm trước đây, nhưng sau khi nuốt hơn mười ngọn lửa thần thức của người khác, công kích của hắn cũng không thể coi thường.

- Bắt hắn cho ta, ta muốn bóp nát xương cốt toàn thân hắn. Gã to cao vừa kêu la vừa hạ mệnh lệnh cho tộc nhân của mình.

Song thủ Dương Khai huy động, nhẹ nhàng như bướm lượn, mấy chục giọt Dương Dịch bỗng nhiên xuất hiện xung quanh thân thể, hóa thành từng thanh trường mâu sắc nhọn, nhắm thẳng vào võ giả Ma tộc ập tới từ bốn phương tám hướng.

Vút vút vút

Dương Dịch trường mâu phóng ra, nhanh như chớp giật.

Đám võ giả Cổ Ma kia lần lượt triển khai thủ đoạn chống đỡ, nhưng dưới sự công kích khắc chế ma khí nhất này thì vẫn có người không thể tránh được.

Cường hãn nhục thân mà chúng vẫn tự hào như giấy mỏng, bị xuyên thẳng dưới sự sắc nhọn của Dương Dịch trường mâu.

Tiếng thét chói chai truyền đến, ma khí và dương khí xung đột kịch liệt, thanh tẩy lẫn nhau. Hai ba cường giả của tộc Cổ Ma đã vì vậy mà bị trọng thương.

Nếu đổi lại là thương thế do công kích khác tạo thành, chúng có thể coi khinh. Với tố chất thân thể dũng mãnh của chúng thì không cần tới vài ngày là có thể hồi phục lại.

Nhưng công kích của Dương Dịch này là khắc tinh của chúng, là kẽ hở trên cơ thể, vĩnh viễn cũng không thể che lấp, trừ khi chúng hóa giải được Chân Dương chi khí ngấm vào cơ thể.

Máu tươi chảy ra, cảnh tượng như suối phun.

Cường giả Cổ Ma còn lại càng hung bạo tàn khốc, căn bản không để ý đến sinh tử, ồ ạt xông đến chỗ Dương Khai. Từng quyền đầu nặng như vạn quân giáng xuống Dương Khai.

Dương Khai chỉ kịp ngưng luyện hai tầng Dương Dịch hộ thuẫn, liền bị công kích ồ ạt kia đánh cho hồ đồ.

Trong nháy mắt, hai tầng hộ thuẫn từ Dương Dịch sụp đổ, hai ba vị cường giả Siêu Phàm Cảnh và bảy tám vị võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong liên thủ lại, hắn không trụ được.

Máu tươi phun ra từng ngụm lớn, thân thể Dương Khai như cánh diều bay ra xa rồi rơi xuống từ không trung.

- Phải bắt sống! Gã cao to lúc nãy hơi bị tổn thương thần thức trầm giọng quát, những người khác được lệnh, vội vàng đuổi theo sau Dương Khai.

Lúc này, bên kia Hỏa Sơn, Lệ Dung và Hoa Mặc cuối cùng cũng cảm nhận được sự khác thường ở đây.

- Lệ đại nhân, hình như bên đó đang chiến đấu! Thần sắc Hoa Mặc cổ quái, lắng tai nghe ngóng một hồi, nói chắc chắn.

- Khí tức này

Lệ Dung điều tra một cách khó khăn. Vì sự quấy nhiễu của Hỏa Sơn bạo phát ở giữa và lôi điện trên không trung, bà căn bản không nhìn thấy tình hình đối diện. Thần thức điều tra cũng vô cùng mơ hồ. Nhưng bà vẫn nhạy cảm nhận ra một tia dao động năng lượng quen thuộc, khuôn mặt xinh đẹp vui mừng: - Là Hàn Phi!

- Hàn Phi thống lĩnh chưa chết? Hoa Mặc cũng phấn chấn.

- Nếu cô ấy vô sự thì tên dị tộc nhân kia chắc chắn cũng không sao! Lệ Dung nói xong, thân hình yêu kiều hóa thành một đạo lưu quang, vội vàng xông về phía đó.

Chương 659: Không được xâm phạm

Từ ngày nhìn thấy Kim Nhân Độc Nhãn trong thức hải của Dương Khai, bị độc nhãn kích xạ kim quang, Lệ Dung liền hoài nghi.

Bà phát hiện, Kim Nhân Độc Nhãn này cho mình cảm giác rất giống những ghi chép trong điển tịch của tổ tông.

Cho nên sau khi Dương Khai rời đi, Lệ Dung liền lập tức tìm đọc điển tịch, phát hiện quả nhiên như bà nghĩ. Kim Nhân Độc Nhãn kia quả nhiên có lai lịch lớn.

Phái Đoạn Nha Siêu Phàm tam tầng cảnh bảo vệ an toàn cho Dương Khai, thậm chí lần này còn yêu cầu Hàn Phi đích thân xuất động, cũng phải hộ tống hắn đến Hỏa Sơn, chính là để bảo vệ cho hắn.

Trước khi tra ra chân tướng, bà không muốn nhìn thấy tên con người này chịu bất cứ tổn hại nào. Còn dự đoán trong lòng, bà không nói cho bất kỳ ai, bao gồm cả tứ đại thống lĩnh như Hàn Phi và Hoa Mặc.

Vì bà không dám khẳng định, bà cần thời gian để quan sát Dương Khai, kiểm nghiệm dự đoán của mình có chính xác hay không.

Nhưng Chử Kiến xuất thủ làm tan biến hi vọng của bà, khiến bà nổi giận

Bây giờ lại được biết Hàn Phi và Dương Khai vô sự, Lệ Dung đương nhiên không kìm được vui mừng, hăng hái tiến về phía đó. Với tu vi dũng mãnh tự thân, phá vỡ nguy hiểm ở vùng đất chết của miệng Hỏa Sơn, chỉ để đến đó nhanh hơn, tiến hành viện thủ.

Hoa Mặc theo sau bà, trong lòng run sợ.

Lão phát hiện hành động lần này của Lệ đại nhân có chút thất thố. Bà vì một nhân loại lại không hề màng tới an nguy của bản thân.

Bên kia Hỏa Sơn, Dương Khai rơi từ không trung xuống, đầu chúi xuống đất, lăn mấy vòng mới dừng lại, khổ sở đứng dậy, chùi vết máu bên khóe miệng, ánh mắt cảnh giác mà ngưng trọng.

Đám Cổ Ma tộc nhân đuổi theo đánh giá hắn vẻ ngạc nhiên, một người trong đó gật đầu nói: - Không ngờ thân thể của tên dị tộc nhân này không hề thua kém tộc ta. Rơi từ trên cao xuống như vậy cũng không thương cân động cốt.

- Nghe nói ở Ma Thần Bảo, hắn đánh trọng thương Phan Lãng và những thủ hạ của y.

- Thật sao?

- Như vậy thì thật thú vị.

Đám người nói qua nói lại, cũng không vội vã hạ thủ với Dương Khai, ngược lại còn tấm tắc kêu kỳ lạ.

Một đạo thân ảnh quỷ dị xuất hiện giữa không trung, từ trên cao quan sát Dương Khai, khí tức dũng mãnh khiến người ta tuyệt vọng tản phát ra từ trên người y.

Chử Kiến!

Dương Khai trầm mặt xuống, quay đầu nhìn về nơi không xa, bỗng nhiên phát hiện ra Hàn Phi trước kia giằng co với y để kéo dài thời gian đã nằm trong vũng máu, đôi mắt khép hờ, mặt tái nhợt, miệng thều thào.

Cách quá xa, Dương Khai không nghe nàng nói gì, nhưng từ khẩu hình của nàng cũng đoán được nàng bảo mình chạy trốn.

- Đại nhân! Đám Cổ Ma tộc nhân đều hành lễ.

Chử Kiến khẽ gật đầu, nhìn Dương Khai cười dữ tợn: - Loài người các ngươi có câu kẻ thức thời là tuấn kiệt. Ta hi vọng ngươi không phản kháng. Hàn Phi không thể bảo vệ ngươi, Lệ Dung cũng không bảo vệ được ngươi!

- Ha ha Đứng giữa đường cùng, Dương Khai lại bật cười.

- Ngươi đắc ý gì chứ? Chử Kiến hừ lạnh, vẻ mặt không vui.

Dương Khai từ từ giơ một bàn tay, chỉ ra sau lưng Chử Kiến nói: - Hình như Lệ Dung đến rồi. Lời này, ngươi tự nói với bà ta đi.

Thần sắc Chử Kiến nhất biến, quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy một đạo thân ảnh của Lệ Dung đang nhanh chóng tiếp cận. Khuôn mặt Lệ Dung ngập tràn vẻ lo lắng, người chưa thấy đã nghe tiếng quát truyền đến: - Chử Kiến, nếu ngươi nghe ta lần này, mọi lỗi lầm trước kia, chuyện cũ bỏ qua. Nhưng nếu hắn mất một cọng lông, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.

- Lệ đại nhân! Chử Kiến hừ lạnh, cất giọng nói:

- Chử Kiến ta đã đến nước này rồi thì không có đường để quay lại! Hôm nay ngươi không chết thì ta chết!

Nói xong, không quan tâm đến Lệ Dung đang bay tới mà xoay người nhìn chằm chằm Dương Khai với ánh mắt sâm lãnh.

Câu nói lúc nãy của Lệ Dung càng khiến Chử Kiến cảm thấy con người này chiếm vị trí không tầm thường trong suy nghĩ của bà.

Y căn bản không cần giao thủ với Lệ Dung, chỉ cần bắt được tên loài người này, y chắc chắn có thể giành được thắng lợi!

Cơ hồ Chử Kiến đã nhìn thấy cảnh tượng Lệ Dung cúi đầu xưng thần trước mặt mình, mình nắm trong tay Ma Thần Bảo, thống trị cả Tiểu Huyền Giới.

Tương lai tốt đẹp khiến tâm trạng của y bị kích động, thần sắc hưng phấn. Chỉ cần nhất thống Tiểu Huyền Giới, y có thể khôi phục bản tính của tất cả tộc nhân. Khi rời khỏi nơi này chính là thời khắc chấn động thiên địa.

Lẩm bẩm như mộng huyễn, bỗng nhiên thiên địa vang lên.- Nhập ma!

Thanh âm của Dương Khai trầm thấp, ngón giữa bàn tay phải điểm lên trán mình, thanh âm băng hàn như hàn phong thổi ra từ trong cửu u luyện ngục, khiến người ta sởn tóc gáy.

Thiên địa rung động, ai nấy đều sinh ra ảo giác tinh thần bất ổn.

Thiên không hỗn độn, bỗng nhiên xuất hiện một lốc xoáy thật lớn, trong lốc xoáy đó ẩn chứa khí tức hủy diệt.

Gió thổi mây phun, cảm giác còn kinh sợ hơn cả khi Hỏa Sơn bạo phát bỗng nhiên ập tới.

Nửa thân trên để trần của Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện từng đường vân lộ đen nhánh phức tạp. Những đường vân này như linh xà bò khắp thân trên của hắn, in dấu vào da hắn.

Chỉ trong nháy mắt, khí tức toàn thân Dương Khai liền thay đổi, trở nên cực kỳ hung tàn, thô bạo, khát máu, tà ác.

Hắn nhất định phải thi triển đòn sát thủ cuối cùng của mình trước khi Lệ Dung kịp đuổi tới. Hắn có thể tranh thủ chút thời gian tháo chạy.

Chỉ cần Lệ Dung đến kịp thì hắn sẽ không còn nguy hiểm bị Chử Kiến bắt.

Nếu có thể, Dương Khai không hi vọng triển khai nhập ma trước mặt tộc nhân của Cổ Ma nhất tộc vì thủ đoạn này rất giống với Ma Thần Biến của chúng. Trong đó rốt cuộc có điều huyền bí sâu xa gì thì Dương Khai không thể hiểu hết, nhưng bản năng hắn có thể cảm thấy thi triển nhập ma, mình sẽ gặp phiền phức.

Không chừng sẽ khiến chúng hiểu nhầm mình học lén Ma Thần Biến.

Đối với tộc Cổ Ma mà nói thì đây là một điều cấm kỵ không được phạm vào.

Nhưng bây giờ, hắn không quan tâm nhiều đến vậy.

Nhưng Dương Khai nhanh chóng phát hiện ra, lần này thi triển nhập ma không giống với những lần trước.

Từng đạo năng lượng du địa từ trong cơ thể Cổ Ma tộc nhân ở bốn phía tuôn ra tiến hết vào cơ thể Dương Khai. Tình hình này, ngay cả Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh như Chử Kiến cũng không thể tránh khỏi.

Thậm chí Hàn Phi ở cách mấy chục trượng cũng vậy. Vốn đã bị trọng thương, năng lượng tự thân còn bị rút bớt một phần, Hàn Phi lập tức hôn mê.

Chỉ trong chốc lát, Cổ Ma tộc nhân vây quanh Dương Khai liền cảm thấy thực lực của mình giảm đi không ít.

Ngược lại Dương Khai, cảm thấy lực lượng cực đại trong cơ thể mình tuôn ra, thần sắc không khỏi vui mừng, khẽ nắm tay, cơ hồ có thể nắm cả thiên địa trong lòng bàn tay.

Giờ khắc này, hắn cảm thấy mình không gì là không làm được!
- Ma Thần Biến? Chử Kiến kinh hô liên tục, ánh mắt run rẩy nhìn Dương Khai. Lúc này, da thịt trên cơ thể để trần của con người này ngoài mặt ra, còn lại đều bị Ma Vân bao phủ. Là Ma Thần Biến tiêu chuẩn chất.

Hơn nữa, trình độ triển khai Ma Vân của hắn còn vượt hơn mình mấy bậc.

- Sao có thể? Chử Kiến ngây ngốc.

Ma Thần Biến là võ kỹ mà chỉ có tộc Cổ Ma mới có thể thi triển, ngay cả Ma tộc nhân khác cũng không thể làm theo. Dù sao thì thứ gọi là Ma Vân này là thiên sinh, Ma tộc nhân khác không có Ma Vân, đương nhiên không thể thi triển Ma Thần Biến.

Nhưng sao tên con người này lại làm được? Hơn nữa Ma Thần Biến của hắn cơ hồ còn mạnh hơn bất cứ kẻ nào, rất sâu sắc.

Mơ hồ, có một lực lượng áp chế bản thân tản phát ra từ trên cơ thể tên con người kia.

Chử Kiến bỗng nhiên phát hiện ra Ma Vân trên mặt mình như tuyết xuân dưới nắng gắt, nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng, khí huyết chi lực hạ xuống, lực chiến đấu hạ xuống, tâm trạng rơi xuống tận đáy vực

Chử Kiến kinh hãi, Lệ Dung cũng hoảng sợ.

Nhưng lại vui mừng nhiều hơn.

Mỹ phụ vội vàng bay đến, đôi mắt ngập tràn quang mang khác thường, nhìn chằm chằm Dương Khai, bộ ngực phập phồng kịch liệt, cơ hồ như nhìn thấy cảnh tượng mà mình mong đợi đã lâu, tinh thần kích động vạn phần.

Hoa Mặc theo sau bà, hai mắt trợn tròn, dáng vẻ ngây ngốc.

Lúc tiếp cận Dương Khai khoảng trăm trượng, Lệ Dung và Hoa Mặc bỗng nhiên kêu lên một iếng trầm đục, hoàn toàn không tự chủ rơi xuống.

Vì từ bên đó truyền đến một cỗ lực lượng vô cùng áp chế bọn họ, khiến họ căn bản không thể tiếp tục tiến về phía trước.

Cơ thể của mỗi Cổ Ma tộc nhân đều khẽ run rẩy, nhìn Dương Khai như nhìn thiên địch của mình vậy, tâm trạng đầy sợ hãi.

- Quả nhiên quả nhiên quả nhiên là ta không hề nhìn lầm. Lệ Dung thì thào ra tiếng, khóe mắt ươn ướt như mang nặng trọng trách.

- Lệ đại nhân. Chuyên gì vậy. Tại sao hắn có thể thi triển Ma Thần Biến, hơn nữa tại sao Ma Thần Biến của hắn lại khắc chế chúng ta như vậy? Hoa Mặc kinh hãi, vội hỏi.

- Đây là món quà mà Đại Ma Thần tặng cho Cổ Ma chúng ta, chắc chắn là lời cầu nguyện của tổ tông chúng ta linh nghiệm, Đại Ma Thần mới phái hắn đến cứu tộc ta! Lệ Dung tỏ ra thành kính.

- Đại Ma Thần? Hoa Mặc nghe vậy liền thay đổi sắc mặt.

Đại Ma Thần, có địa vị cao nhất trong lòng tộc nhân của tộc Cổ Ma.

- Nhưng Lệ đại nhân, bây giờ tiểu nhân không thể ngưng tụ được lực lượng. Thần sắc Hoa Mặc trầm trọng.

- Không những ngươi không thể ngưng tụ lực lượng mà tất cả Cổ Ma tộc nhân trước mặt hắn không được xâm phạm uy áp của Đại Ma Thần! Lệ Dung cố gắng ưỡn thẳng thân hình yêu kiều, đứng trước gió, nhìn Dương Khai, vẻ mặt cung kính vạn phần.

- Vậy Chử Kiến

Thần sắc Hoa Mặc khẽ động.

- Y cũng không ngoại lệ. Lệ Dung cười lạnh một tiếng, không nói thêm nữa, yên lặng quan sát sự phát triển của tình thế.

Bên đó, Dương Khai bỗng nhiên gào to một tiếng.

Lúc này, hắn thể nghiệm được một sự vui sướng chưa từng có, không biết như thế nào mà lần này sau khi thi triển nhập ma, tâm trạng của hắn lại khác như vậy.

Hắn cảm thấy mình như đứng sừng sững trên mây, thản nhiên nhìn chúng sinh bên dưới.

Chử Kiến và Cổ Ma tộc nhân gây áp lực cực lớn, thậm chí là tuyệt vọng trước kia, bây giờ trong mắt hắn chẳng qua cũng chỉ là một con kiến, sinh tử chỉ nằm trong ý niệm của hắn.

Hắn không hiểu vì sao mình lại có tâm trạng như vậy, sở dĩ hắn thi triển nhập ma, vốn cũng chỉ là cố gắng kéo dài thời gian để chờ Lệ Dung đuổi kịp tới, bây giờ lại sinh ra biến cố như thế này.

Tất cả Cổ Ma tộc nhân đều run rẩy. Dương Khải thu liễm tâm thần, nhìn đám người Lệ Dung và Hoa Mặc đứng cách đó trăm trượng, kỳ quái phát hiện ra họ dừng ở bên đó, không có ý tiến lại gần.

Nhưng ánh mắt mỹ phụ Lệ Dung nhìn mình hơi khác lúc trước.

Chương 660: Không cẩn thận giết chết một vị Nhập Thánh Cảnh

Nếu Dương Khai không nhầm thì lúc mỹ phụ đó nhìn hắn, thần sắc rất đỗi cung kính.

Hắn không khỏi lấy làm lạ.

- Rốt cuộc ngươi là người hay ma? Đồng tử Chử Kiến run rẩy dữ dội, mặt tái mét, hỏi căm phẫn.

- Ai mà biết được. Dương Khai khẽ hít một hơi, cười nửa miệng nhìn y.

- Tại sao ngươi biết Ma Thần Biến? Ma Thần Biến của ngươi từ đâu ra mà có? Tại sao ma khí của ngươi còn thuần chủng, khủng khiếp hơn của ta? Chử Kiến tức tối chất vấn, bất luận ra sao cũng phải làm cho rõ sự việc.

- Không trả lời được. Dương Khai nhún vai, lững thững đi về phía y, cười khẩy: - Nói ra thì, chúng ta cũng chẳng thù oán gì, nhưng ngươi làm khó ta thế này, thậm chí còn muốn giết ta, thì buộc phải trả giá chút đỉnh rồi.

- Ngươi dám! Chử Kiến trừng mắt gầm lên.

Giương mắt nhìn tên loài người trước mặt mình, cảm nhận được sát tâm rõ rệt ở hắn, Chử Kiến biết hắn định làm gì mình.

Xương cốt toàn thân kêu răng rắc, Ma Vân trên mặt lúc ẩn lúc hiện, nhưng dù cho Chử Kiến có cố gắng đến đâu, cũng không gắng gượng nổi chút sức lực.

Hình như dưới ảnh hưởng của tên loài người này, sức mạnh của y đã bị phong ấn trong cơ thể, không nằm trong sự điều khiển của y.

Phát hiện này khiến Chử Kiến vừa kinh hãi, vừa phẫn nộ, y hung tợn nhìn Dương Khai, trầm giọng hỏi: - Tên loài người đê tiện, ngươi đã giở trò gì, tại sao ta không còn chút sức lực nào?

- Quả nhiên là ngươi không vận sức được, ta cứ tưởng là ảo giác chứ, hóa ra là thật. Dương Khai khẽ gật đầu, thần sắc đại định.

Sở dĩ hắn từ từ tiến lại gần Chử Kiến, chính là để tạo áp lực cho y, thử phản ứng của y, xem xem cảm giác của hắn có đúng hay không.

Giờ xem ra, tất cả đều là thật, hắn không cần phải sợ chúng nữa.

- Giết hắn cho ta! Ngữ khí Chử Kiến lạnh tanh, gào lên ra lệnh cho đám thuộc hạ. Y đã nhận ra, nếu không giết tên loài người này ngay tại đây, thì rất có thể hắn sẽ là khắc tinh vĩnh viễn của y.

Đến giờ Chử Kiến vẫn chưa hiểu tên loài người này đã dùng thủ đoạn gì để kìm hãm sức mạnh của y.

- Đại nhân, bọn thuộc hạ cũng... Điều khiến Chử Kiến tuyệt vọng là lũ thuộc hạ của y từ Thần Du Cảnh đỉnh phong đến cường nhân Siêu Phàm Cảnh đều đứng bất động một chỗ như cọc gỗ, chỉ biết trơ mắt ra nhìn Dương Khai cao ngạo làm càn.

- Không ai cứu được ngươi đâu!

Dương Khai quát ngang, tốc độ tăng lên gấp nhiều lần, chốc lát sau đã đứng trước mặt Chử Kiến, hắn khinh bạc nói với biểu cảm hung bạo: - Hôm nay ngươi chết chắc rồi.

Dứt lời, hắn cũng không yên tay, ma khí tà sát nồng nặc cực điểm ào ra từ sau lưng. Đi cùng một tiếng rồng gầm cao vút, một con giao long khổng lồ đen kịt từ từ xuất hiện, xoay vần phía trên Dương Khai. Nó mở to cặp mắt như cái chiêng đồng nhìn vào Chử Kiến.

- Ngươi không giết nổi ta đâu, ta là Nhập Thánh Cảnh, cơ thể ta còn cứng cáp hơn bàn thạch gấp nghìn vạn lần, chỉ dựa vào ngươi...

Vù...

Một luồng năng lượng tối đen ập về phía Chử Kiến như con linh xà đang lao đến, rất nhẹ nhàng, một lỗ thủng hình thành trên vai y.

Tiếng Chử Kiến tắt lịm, cảm nhận được cơn đau buốt trên vai, y giương cặp mắt rúng động nhìn vào Dương Khai, môi run rẩy.

Vù vù vù...

Hết luồng năng lượng này đến luồng năng lượng khác đánh vào vai Chử Kiến. Rất nhanh, cơ thể to lớn của y đã loang lổ thê thảm, máu chảy ròng ròng nhuộm y thành một màu đỏ tươi.

Nhưng thể chất dũng mãnh của tộc Cổ Ma giúp Chử Kiến vẫn đứng vững, cho dù thương thế có nghiêm trọng đến mức đó.

- Nhập Thánh Cảnh! Dương Khai nhếch miệng lên, nhìn Chử Kiến đầy mỉa mai. - Nói ra thì, ta vẫn chưa nuốt thần thức của cường nhân Nhập Thánh Cảnh bao giờ, không biết có vị gì. Ngươi may mắn được là người đầu tiên, ta sẽ cố gắng lợi dụng các cảm ngộ và ý cảnh của ngươi.

- Ngươi muốn làm gì? Chử Kiến biến sắc. Công lực mạnh đến cỡ như y, dù thân xác có bị điêu tàn, thì thần hồn cũng có thể thoát xác, tìm một nơi khác nương náu, giống như Địa Ma ngày xưa từng có âm mưu đoạt xác Dương Khai, Chử Kiến cũng có ý định đó.

Và tộc nhân xung quanh chính là mục tiêu của y, chỉ cần lặng lẽ náu vào thân xác của một tộc nhân, chưa chắc đã hết cơ hội ngóc đầu trở dậy. Chỉ cần làm rõ bí mật của Dương Khai, không để hắn khắc chế nữa, muốn giết một tiểu tử loài người Thần Du Cảnh bát tầng như hắn, thực quá dễ dàng.

Nhưng qua câu nói này của Dương Khai, y lập tức ý thức được có gì đó không đúng.

Hình như hắn có ý không bỏ qua cả thần thức của y!

Lúc này đây, Chử Kiến đã cảm thấy tuyệt vọng rồi.
- Lát nữa ngươi sẽ biết. Dương Khai nhếch miệng cười. Con giao long đen kịt vần vũ phía trên hắn gầm rú, mở to cái mồm khát máu, nuốt chửng Chử Kiến vào bụng.

Có thể thấy rõ ràng là Chử Kiến đang giãy giụa phản kháng trong bụng con giao long, nhưng sức lực bị kìm hãm, y làm cách nào cũng không thể thoát nổi.

Dần dần, Chử Kiến đã hết động tĩnh, giao long tan biết, một xác chết máu thịt nhầy nhụa rơi từ trên không xuống.

- Đại nhân! Bọn thuộc hạ của Chử Kiến la lên thất thanh, kinh hãi nhìn cảnh tượng này.

Cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, mà bị giết chết một cách vô tình như vậy, đến sức lực phản kháng còn không có.

Sự kỳ quái và lợi hại của Dương Khai khiến chúng rùng mình tê tái.

Một nguồn lực thần thức khổng lồ lặng lẽ tuôn ra khỏi xác chết đó, chính là thần hồn của Chử Kiến. Y định thừa lúc Dương Khai đang đắc ý, lén trốn vào thân xác của một thuộc hạ.

Nhưng thần hồn của y vừa mới rời thức hải, đã phát giác ra một lực hút mạnh vô cùng truyền đến từ gần đó. Lực hút này lôi kéo thần hồn y, y có giãy dụa đến đâu cũng không thoát được, hệt như lúc nãy khi y chẳng thể nào phản kháng.

m ỉ đâu đó, không ít người như đã nghe thấy tiếng kêu gào của Chử Kiến.

Dương Khai cảm giác được trong thức hải, đã có thêm một nguồn lực thần thức vô cùng mạnh.

Trong thức hải đó, linh thể thần hồn của Chử Kiến hiện hình, cảnh giác nhìn xung quanh.

Một biển lửa, thức hải của tên loài người này ẩn chứa năng lượng của lửa quá nồng, nó thiêu đốt thức hải của Chử Kiến, khiến y thống khổ tột cùng.

Ở giữa biển lửa đó, có một hòn đào ngũ sắc đẹp nguy nga tráng lệ.

Trên bầu trời, có một con mắt đang nhắm nghiền.

Ngay khi nhìn thấy con mắt này, Chử Kiến chợt có cảm giác sợ hãi và thần phục theo bản năng. Không đợi y bình tĩnh lại, con mắt đó từ từ mở ra.

Đồng tử nó hẹp dài, có màu vàng, tràn đầy sự uy nghiêm vô tận.

Một tia kim quang bắn xuống từ con mắt đó, đánh vào linh thể thần hồn của Chử Kiến.

Cơn đau đớn khó bề tưởng tượng dội đến, thần hồn bị thanh tẩy, Chử Kiến la hét không ngừng. Một vài ghi chép từng đọc được cách đây rất lâu chợt thoáng qua ý thức, Chử Kiến mở bừng hai mắt, nhìn con mắt giữa bầu trời, kinh hãi nói: - Diệt Thế Ma Nhãn?

Hóa ra là vậy!

Giờ thì hắn đã hiểu, tại sao tên loài người đó lại biết thi triển Ma Thần Biến, hơn nữa, bất kỳ một tộc nhân nào cũng không thể vận nổi sức mạnh trước mặt hắn, cứ như thể hắn là khắc tinh của tộc Cổ Ma.Thì ra hắn có Diệt Thế Ma Nhãn!

Sự uy nghiêm của Đại Ma Thần... không được phép xâm phạm.

Trước khi ý thức hoàn toàn tiêu tan, Chử Kiến đã nhìn rõ tất cả, cũng đã hiểu ra mọi việc, nhưng đã quá muộn rồi.

Bên ngoài, đám tộc nhân Cổ Ma giơ mắt ếch ra nhìn Dương Khai giết chết Chử Kiến, không kìm được run như cầy sấy.

Chúng quả thật rất hiếu chiến, hung hãn không sợ chết, nhưng bỗng khi không, một vị thống lĩnh Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh lại chết tức tưởi. Nỗi sợ không tên khiến chúng bàng hoàng lo lắng, nhìn lại Dương Khai, ánh mắt chúng cũng thay đổi, đong đầy sợ sệt và kinh hãi.

Dương Khai đứng nguyên một chỗ, cảm thụ tình hình trong thức hải, đợi ý thức của Chử Kiến được thanh tẩy hoàn toàn, hắn mới gật đầu hài lòng, u ám nhìn xung quanh.

Ánh mắt hắn như kẻ đồ tể nhằm vào bầy cừu non. Tất cả những tộc nhân Cổ Ma bị hắn nhìn trúng, đều không tự chủ tránh ánh mắt đi, không dám nhìn trực diện.

Hắn đang nghĩ xem có nên xử lý hết lũ thuộc hạ này của Chử Kiến không.

Thật sự thì hắn chẳng lo chúng sẽ báo thù. Tuy bọn chúng luôn theo đuôi Chử Kiến, đối đầu với Lệ Dung, nhưng trong thế giới của tộc Cổ Ma, kẻ mạnh luôn được tôn sùng, võ giả trong tộc cũng có quyền tự do đổi chủ.

Nếu Lệ Dung đủ bản lĩnh, biết đâu sẽ thu phục được bọn chúng, bắt chúng phải ngoan ngoãn nghe lời.

Hơn nữa, sau khi mục sở thị hết mọi việc hôm nay, e là chúng cũng chẳng dám gây hấn với Dương Khai nữa.

Bởi vậy, có giết chúng hay không, chúng cũng sẽ không tìm hắn báo thù, điểm này thì Dương Khai có thể khẳng định, bởi một năm qua, hắn đã tìm hiểu được không ít tập tính và đặc điểm của tộc Cổ Ma từ Hoàn Nhi.

Đi hỏi ý Lệ Dung thì vẫn hơn.

Dương Khai ngẫm nghĩ một lát, rồi bỏ lại mấy tên này, xoay người đi về phía Lệ Dung, bước chân trầm ổn.

- Hắn đến rồi! Hoa Mặc hoảng sợ nói. Dương Khai càng đến gần, lão càng thấy thứ sức mạnh áp chế lão càng mạnh. Vừa rồi ít nhiều gì lão còn vận được chút sức lực, nhưng khi Dương Khai đến gần khoảng năm mươi trượng, Hoa Mặc phát hiện mình bước đi rất khó khăn, đến động đậy ngón tay thôi cũng cực nhọc vô cùng.

- Để ta nói chuyện với hắn, ngươi không cần lên tiếng. Lệ Dung liền căn dặn, rồi quay lại nói với đám tộc nhân mình dẫn đến: - Không được biểu lộ chút địch ý gì với hắn đấy!

Hiện giờ bà cũng không biết Dương Khai muốn làm gì, nên không dám chọc giận hắn.

Đám tộc nhân này đều gật đầu, thần sắc ngưng trọng.

- Lệ đại nhân! Điều khiến Lệ Dung thở phào là Dương Khai đứng lại chỗ cách bà ba trượng, còn chào một tiếng khá thân mật.

- Không cần gọi là đại nhân nữa, gọi ta là Lệ Dung được rồi. Lệ Dung mỉm cười, chú tâm vào phản ứng của Dương Khai.

Dương Khai ngẩn ra một chút, rồi gật đầu: - Ta không cẩn thận giết chết một cao thủ Nhập Thánh Cảnh của tộc bà rồi, làm sao đây?

- Hắn chết chẳng có gì đáng tiếc! Lệ Dung đáp ngay lại.

Dương Khai thoáng lộ vẻ hài lòng. Hắn có thể cảm giác được, câu nói này của Lệ Dung không phải để đáp lại mỗi câu hỏi của hắn, mà bà thật lòng nghĩ vậy, hắn mỉm cười: - Nói thế, bà không định trách tội ta à?

- Sao ta phải trách tội ngươi?

Dương Khai cười ha hả, hai mắt nheo lại:

- Nói thế nào thì giữa bà với Chử Kiến cũng là nội chiến, còn ta là người ngoài. Giờ Chử Kiến chết dưới tay ta, khó chắc được là không có tộc nhân nào không muốn báo thù cho hắn. Con người ta trước giờ, nếu kết thù kết oán với ai, thì toàn thích nhổ cỏ tận gốc.

Lệ Dung khẽ biến sắc, trầm giọng nói: - Ta có thể bảo đảm, không ai dám làm khó ngươi vì chuyện này đâu.

Hiển nhiên, câu nói đó của Dương Khai cũng đã khiến cả bà phải ngờ vực.

- Hả? Dương Khai nhướn mày lên.

- Trước hôm nay, với tộc ta, ngươi vẫn là một người ngoài. Nhưng từ nay về sau, ngươi không còn là người ngoài nữa.

Chương 661: Đó là vinh hạnh cho ngươi

Đứng trước một Dương Khai nhập ma, mỹ phụ thống lĩnh tộc Cổ Ma này tuy cũng không vận nổi sức như những tộc nhân khác, nhưng bà vẫn bình tĩnh như thường.

- Ta không phải người ngoài? Dương Khai tỏ ra ngạc nhiên, tự chỉ vào mình.

Lệ Dung khẽ gật đầu: - Lý do cụ thể thì sau này ta sẽ giải thích với ngươi, đây không phải là chỗ có thể nói chuyện được.

Dương Khai nhìn quanh quất, hiện tượng Hỏa Sơn phun trào và sấm chớp trên bầu trời hình như còn dữ dội hơn lúc nãy rất nhiều, chỉ e lát nữa thôi, cả vị trí của đám người Lệ Dung cũng sẽ bị nguy hiểm.

- Ngươi là người thông minh thì nên biết, từ đầu đến cuối, ta không hề có bất kỳ ác ý nào với ngươi. Dương Khai nhẹ giọng. - Giờ liệu ngươi có thể giải trừ Ma Thần Biến, để bọn ta thoát khỏi nơi này trước được không?

Dứt lời, bà đưa đôi mắt dịu dàng nhìn hắn.

Đám tộc nhân Cổ Ma sau lưng Lệ Dung cũng nhìn trân trân vào Dương Khai, chờ đợi câu trả lời của hắn.

Có thể nói, hiện tại tính mạng của họ phụ thuộc hoàn toàn vào hắn. Hắn chỉ cần thốt ra một chữ không thôi, thì họ sẽ cầm chắc mất mạng.

Nhìn xoáy vào mỹ phụ trước mặt, Dương Khai trầm ngâm một lúc, gật đầu bảo: - Ta tin bà.

Lệ Dung thở phào một hơi nặng nhọc, gương mặt thư thái hẳn, cười nói: - Sau này ngươi sẽ thấy may mắn vì quyết định sáng suốt này.

Dương Khai không nói gì, cho thu hồi ác năng, Ma Vân bò khắp người hắn nhanh chóng biến mất, ma khí kinh thiên động địa đó cũng tiêu tan ngay tức khắc.

Tất cả tộc nhân Cổ Ma lại được nắm trong tay quyền điều khiển sức mạnh và thân thể mình.

- Hoa Mặc, bảo vệ hắn, chúng ta rời khỏi đây! Lệ Dung khẽ giọng dặn dò, rồi lao vụt đến chỗ Hàn Phi đang nằm mê man bất tỉnh. Bà bế nàng dậy, ngoảnh lại hét với đám thuộc hạ của Chử Kiến: - Chử Kiến đã chết, nếu các ngươi muốn theo hắn, ta sẽ không ngăn cản, nhưng nếu chọn con đường này, thì về sau Tiểu Huyền Giới không còn nơi cho các ngươi dung thân nữa. Hoặc các ngươi có thể chọn đi theo ta, chỉ cần thành tâm, ta sẽ không truy cứu trách nhiệm.

Đám thuộc hạ này nhìn nhau, rồi nhất tề quỳ xuống, đồng thanh hô: - Xin tuân theo mệnh lệnh của Lệ đại nhân!

Chử Kiến đã chết rồi, chúng còn đeo bám cũng chẳng có ý nghĩa gì, lúc này thì dĩ nhiên là mạng sống quan trọng hơn.

Lệ Dung gật đầu hài lòng, ôm Hàn Phi bay vút đi.

Một đoàn người lũ lượt kéo nhau rời khỏi vùng Hỏa Sơn.

Hoa Mặc thần sắc đầy phức tạp, trong đó còn kèm theo một chút hoảng sợ, lão thủ bên cạnh Dương Khai, một tấc cũng không rời.

Nửa canh giờ sau, chúng nhân đã chạy xa khỏi Hỏa Sơn khoảng một trăm dặm.

Ngoảnh đầu nhìn lại, bầu trời phía đó đã biến thành một màu đỏ lửa, dư âm do Hỏa Sơn bùng nổ truyền đến tận đây, đại địa rung chuyển dữ dội.

Ai nấy cũng kinh hồn khiếp vía.

Giúp Hàn Phi sơ cứu vết thương xong, chúng nhân khởi hành về Ma Thần Bảo.

Suốt dọc đường, Dương Khai đều chú ý quan sát, phát hiện mỗi một tộc nhân Cổ Ma trong đoàn người này đều tránh xa mình, có vẻ rất sợ hắn. Duy chỉ có Lệ Dung là cười tươi rạng rỡ, như có chuyện gì đó rất vui, tay bế Hàn Phi, nhỏ nhẹ trò chuyện với Dương Khai trong cả đoạn đường đi.

Đa phần những chuyện bà nói là về điển tích liên quan đến Đại Ma Thần trong các ghi chép sách cổ, có vài chuyện Hoa Mặc cũng không hiểu lắm, chứ đừng nói là các tộc nhân bình thường.

Chúng nhân chỉ coi như đang nghe kể truyện cổ tích nên khá là thích thú.

Một ngày sau, Hàn Phi tỉnh lại, tuy thương thế chưa lành, nhưng đã không còn gì đáng ngại.

Lúc nàng hôn mê, Dương Khai đang thi triển nhập ma, nên không rõ chuyện sau đó ra sao, giờ nhìn thấy Lệ Dung đang bế mình, cứ nghĩ Lệ Dung đã ra tay giải quyết Chử Kiến, nàng cũng chẳng hỏi nhiều, chỉ yên lặng nghỉ ngơi.

Hai ngày sau, chúng nhân trở về Ma Thần Bảo.

Dương Khai quay về thạch thất, lặng lẽ chờ Lệ Dung đến.

Hắn có rất nhiều điểm không hiểu rõ, muốn mỹ phụ này cho mình lời giải đáp, bà cũng nói, Hỏa Sơn không phải nơi để nói chuyện, sau này sẽ giải thích cặn kẽ cho hắn.

Bên trong Ma Thần Bảo, không khí yên bình, mọi người đều không biết có một người trong Tứ đại thống lĩnh đã chết.

Dương Khai cũng khá hài lòng với kết quả của chuyến đi này, đan điền đã chứa đầy Dương Dịch, chỉ cần không dùng quá mức, thì chẳng phải lo nghĩ gì trong nội mười mấy năm.

Hơn nữa hắn còn tìm được một lượng của cải lớn không tưởng tượng nổi, tinh thạch.

Và điều khiến Dương Khai vui mừng nhất là, hắn biết khi mình nhập ma, có thể khắc chế tộc Cổ Ma.

Hắn đã đến đây hơn một năm rồi. Trong một năm này, Lệ Dung đối đãi rất tốt với hắn, thả lỏng hắn hết mức chứ không hề giam giữ như những luyện đan sư trước đây, hơn nữa còn phái một vị cường nhân Siêu Phàm tam tầng cảnh đến bảo vệ hắn.Nhưng Dương Khai cứ có cảm giác bị giam lỏng, cảm giác này khiến hắn không được dễ chịu là mấy.

Song hiện giờ, cảm giác này đã biến mất, Dương Khai có tự tin rằng mình ngang hàng ngang vế với tộc Cổ Ma, thậm cí có thể buộc họ phải nhìn sắc mặt hắn mà hành sự.

Cảm giác trong lòng khác đi, cả người cũng thoải mái hơn hẳn.

Những ngày sau, tất cả đều gió yên biển lặng, Lệ Dung không tới, Dương Khai cũng chẳng sốt ruột. Hắn biết Chử Kiến vừa chết, Lệ Dung chắc chắn có rất nhiều việc cần xử lý, nên vừa luyện đan, vừa chờ đợi.

Cửa lớn thạch thất mở ra, Hoàn Nhi kích động chạy vào, nhảy đến trước mặt Dương Khai, đôi mắt trào dâng sự phấn khởi, sốt sắng hỏi hắn: - Dương Khai, ta nghe nói ngươi giết chết Chử Kiến hả? Có chuyện đó thật không?

- Ngươi nghe ai nói vậy?

- Lệ đại nhân nói đó, rốt cuộc thì có hay không?

- Vậy ngươi nghĩ sao? Dương Khai cười hề hề.

- Ta nghĩ sao ư? Hoàn Nhi nháy mắt, bĩu môi bảo: - Theo ta thấy thì tu vi cỏn con của ngươi không thể giết nổi hắn. Nhưng Lệ đại nhân đã nói vậy rồi thì chắc chắn là ngươi làm. Vừa nói xong, nàng lại hí hửng ôm lấy một cánh tay Dương Khai, lay đấy lay để, nũng nịu: - Nói ta nghe đi, ngươi làm cách nào mà giết được tên khốn đó vậy? Lệ đại nhân vẫn luôn đau đầu vì hắn cơ mà.

Nàng lay lay thế này, Dương Khai cảm thấy rõ ràng khuỷu tay mình chạm phải thứ gì đó mềm mại, đàn hồi vô cùng.

Hắn liếc vào chỗ mềm mại đó, Hoàn Nhi lập tức cảnh giác, chắn tay ngang trước ngực, nghiến răng bảo: - Đồ lưu manh, ngươi nhìn đi đâu vậy.

Dương Khai tối sầm mặt: - Đó là vấn đề của ngươi đấy chứ?

Hàn Phi hục hặc: - Loài người các ngươi quả nhiên không phải hạng tốt đẹp! Ta phải nói với Lệ đại nhân ngươi âm mưu làm trò đồi bại với ta.

- Đừng có mà vu oan giá họa! Dương Khai quát lên.

Hoàn Nhi đảo mắt, giọng giảo hoạt: - Vậy ngươi hãy ngoan ngoãn cho ta biết, rốt cuộc ngươi đã làm cách nào để giết Chử Kiến, ta tò mò lắm đó.

- Ngươi tự đi hỏi Lệ đại nhân không được à? Dương Khai thấy đau đầu vô cùng.

- Mấy ngày nay Lệ đại nhân bận chăm sóc Hàn Phi thống lĩnh, lại vừa lo thu nạp đám tộc nhân phía Chử Kiến, bận lắm, ta đâu dám quấy rầy chứ?

Hoàn Nhi bĩu đôi môi đỏ thắm mê người.

- Ta cũng rất bận. Dương Khai nghiêm mặt.

- Ngươi bận chỗ nào đâu? Hoàn Nhi nhìn hắn, hừ bảo: - Được thôi, giờ ta đi nói với Lệ đại nhân, tên háo sắc nhà ngươi lòng dạ xấu xa, ngấp nghé sắc đẹp của ta, mưu đồ ra tay với ta!
- Hoàn Nhi, không được vô lễ! Một giọng quát khẽ bỗng vang lên trong hư không.

Không khí bắt đầu uốn lượn, Lệ Dung, Hàn Phi và Hoa Mặc xuất hiện.

Hoàn Nhi hoảng hốt, vội vã xua tay: - Lệ đại nhân, vừa rồi tiểu nữ đùa với hắn thôi, hắn không có làm gì tiểu nữ hết.

Nàng biện bạch hộ Dương Khai như vậy, rõ ràng là sợ Lệ Dung tin thật mà trách phạt hắn.

- Ta biết. Lệ Dung khẽ gật đầu. - Có điều đừng nói là hắn không làm gì ngươi, cho dù hắn có làm gì thật, thì đó cũng là vinh hạnh cho ngươi!

Hoàn Nhi há hốc miệng, ngẫm nghĩ câu nói của Lệ đại nhân mà chết lặng người.

Dù nàng chỉ là một tộc nhân bình thường, nhưng vì luôn theo cạnh Lệ Dung, nên địa vị trong Ma Thần Bảo cũng không thấp. Hơn nữa Hoàn Nhi cũng rất xinh đẹp, tư chất khá, nhiều thanh niên trong Bảo đều có tình cảm với nàng, chẳng hạn tên Phan Lãng từng bị Dương Khai đả thương là một ví dụ.

Nhưng bất kể họ có nài nỉ đến đâu, Lệ Dung cũng không có ý định sẽ gả Hoàn Nhi cho một trong số họ. Vì Lệ Dung nghĩ đám tộc nhân đó không xứng với Hoàn Nhi, bà muốn tìm cho nàng một người thích hợp, hoặc là đợi nàng có ý trung nhân.

Nhưng giờ Lệ Dung lại nói vậy, Hoàn Nhi không kinh ngạc sao được?

Bị tên loài người này làm gì đó, sao lại vinh hạnh được?

- Xin thứ lỗi, bắt ngươi đợi lâu quá, thực sự thì ta không chạy khỏi hàng tá việc đó được.

Lệ Dung khẽ gật đầu với Dương Khai.

- Không sao, dù gì ta cũng rảnh rỗi mà. Dương Khai cười khì khì.

Hoàn Nhi nhíu mày, hắn phát hiện, thái độ của Lệ đại nhân với tên loài người này hơi khác, không rõ tại sao, Hoàn Nhi cứ có cảm giác, lúc Lệ đại nhân đối mặt với hắn, thần sắc có phần cẩn trọng và cung kính.

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, nàng liền giật thót mình.

Không chỉ nàng, cả Hàn Phi và Hoa Mặc cũng không hiểu, vẻ mặt hồ nghi rõ ràng.

Cho dù tên loài người này có thể thi triển Ma Thần Biến, khắc chế tộc Cổ Ma, thì cũng có cần thiết phải nhún nhường hắn đến thế này không? Là con người mà dám học lén Ma Thần Biến, không xử tội chết đã là nhân từ với hắn lắm rồi.

- Hàn Phi, Hoa Mặc, ta biết hai người đang ngờ vực, cũng như vị đại nhân này vậy.

- Đại nhân? Ngoài Lệ Dung ra, tất cả những người có mặt trong thạch thất đều đồng loạt la lên, ngơ ngác nhìn Dương Khai.

- Nhìn ta làm gì, ta cũng chẳng hiểu quái gì hết. Dương Khai á khẩu.

- Đến lúc để ta giải đáp thắc mắc cho các ngươi rồi. Lệ Dung khẽ mỉm cười.

- Ngồi cả đi.

Vừa nói, bà vừa khoanh chân ngồi xuống trước mặt Dương Khai.

Hàn Phi và Hoa Mặc liếc nhìn nhau, cả hai đều ngơ ngác như ai, chỉ đành làm theo Lệ Dung, ngồi xuống cạnh Dương Khai.

Lệ Dung dịu dàng nhìn Dương Khai, mở lời: - Phiền ngươi mở lớp bảo vệ thần hồn ra để bọn ta vào thức hải của ngươi được không?

Dương Khai nheo mắt lại: - Vào thức hải của ta?

- Phải, chỉ ở đó, ta mới có thể giải thích rõ ràng, cũng như khiến Hàn Phi và Hoa Mặc tin lời ta được.

- Bà không sợ ư? Dương Khai nhìn Lệ Dung đầy hàm ý.

Lệ Dung chậm rãi lắc đầu: - Chỉ cần không có ác ý với ngươi, nó sẽ không làm hại bọn ta, lần trước ta đâu hề bị tổn hại đấy thôi?

Hàn Phi và Hoa Mặc ngơ ngác, không hiểu Dương Khai và Lệ Dung đang nói gì. Và nó trong cuộc đối thoại của họ ám chỉ ai?

Dương Khai chau mày, trầm ngâm đôi lúc rồi nói:

- Vào thức hải của ta thì được, nhưng không được tùy tiện xem ký ức của ta. Ai dám làm vậy, đừng trách ta không khách khí.

Chương 662: Diệt thế ma nhãn

- Dĩ nhiên rồi. Lệ Dung gật đầu trịnh trọng. - Bọn ta không rảnh rỗi đến vậy đâu.

- Ai mà thèm. Hàn Phi bĩu môi.

Hoa Mặc cũng cười bảo: - Lão hủ không có sở thích tầm thường thế đâu.

- Vậy các người vào đi. Dương Khai gật đầu, nhắm mắt lại, thần thức chìm vào trong thức hải, hóa thành linh thể thần hồn, thả lỏng lớp bảo vệ của thức hải.

Ngay sau đó, hắn liền phát hiện có ba luồng năng lượng tiến vào thức hải của mình. Ngay lập tức, linh thể thần hồn của ba thống lĩnh tộc Cổ Ma hiện ra trước mắt hắn.

Thạch thất bỗng dưng im ắng, Hoàn Nhi ở một bên bĩu môi, trong lòng sốt ruột như bị mèo cào, hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, không kìm được huơ huơ nắm đấm nhằm vào Dương Khai, khẽ hừ một tiếng.

Nàng cũng biết, chắc chắc chuyện mà ba thống lĩnh đang nói với tên loài người này là chuyện cơ mật, thân phận nàng không đủ để can dự, nên dĩ nhiên không dám xông vào thức hải của Dương Khai, chỉ đành ngồi chờ bên ngoài.

Trong thức hải, khí nóng bao trùm khắp nơi.

Bất kể là Lệ Dung hay Hàn Phi, Hoa Mặc, đều buộc phải phóng thích lực thần thức của mình, chống cự cảm giác nóng bức đó, hàng mày nhíu chặt.

Tộc Cổ Ma bọn họ ghét nhất thứ khí tức này.

Nhưng Lệ Dung ngạc nhiên là nhiều hơn, lần trước khi bà vào đây, lửa thần thức của Dương Khai vẫn còn kém xa so với bây giờ. Nhưng lúc này, độ nóng ở đây đã khiến bà thấy hơi áp lực.

Bà hiểu, sau khi Dương Khai hấp thụ mười mấy ngọn lửa thần thức đó, thì thần thức của hắn chắc chắn phải có bước tiến rất lớn.

- Ngươi có thể tạo một chỗ trống để chúng ta an tâm nói chuyện được không? Lệ Dung đề nghị.

Dương Khai ngẫm nghĩ, hắn biết họ đang kiêng kỵ điều gì, liền chỉ về nơi xa: - Tới đó đi, ở đó không có lửa thần thức.

Theo hướng hắn chỉ, ba người nhìn thấy một hòn đảo ngũ sắc nằm sừng sững giữa biển lửa.

Họ theo Dương Khai bay về phía hòn đào sáng ngời trước mắt.

Linh thể thần hồn vừa đặt chân xuống hòn đảo ngũ sắc này, ba thống lĩnh tộc Cổ Ma chợt phấn chấn lên hẳn.

- Sao ở thức hải của ngươi mà thần thức của ta cũng có thể hấp thụ sức mạnh được? Hàn Phi kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Ta cũng vậy. Hàn Phi cũng kinh hãi nhìn qua hắn.

- Hòn đảo ngũ sắc này là gì? Lệ Dung hào hứng ra mặt, vừa cười vừa hỏi. Dĩ nhiên là bà cảm nhận được, sở dĩ ba người họ vẫn hấp thụ lực thần thức trong thức hải của Dương Khai được, đều nhờ cả vào hòn đảo này.

- Lần này đâu phải để nói cái này? Dương Khai tỏ ra lãnh đạm, không muốn giải thích chuyện này cho họ.

Ôn Thần Liên ngũ sắc có thể ôn dưỡng thần hồn mọi lúc. Ba người họ đặt chân lên nơi này, tất nhiên là sẽ được hưởng lợi, có điều cái lợi đó rất nhỏ mà thôi.

Nhưng Dương Khai thân là chủ nhân của Ôn Thần Liên thì lại khác. Tích lũy lâu năm suốt tháng, sức mạnh nhỏ bé đó cũng sẽ hội tụ thành nguồn năng lượng đáng ganh ty.

- Ta nhiều chuyện quá. Lệ Dung khẽ gật đầu. - Có điều ta phát hiện ra ngươi có nhiều hảo phẩm.

- Mỗi người đàn ông đều có chút bí mật. Dương Khai thản nhiên gật đầu. - Đến lúc giải thích cho ta rồi đấy. Ta rất lấy làm tò mò về thái độ của bà, ta nghĩ Hoa Mặc thống lĩnh và Hàn Phi thống lĩnh cũng vậy.

Nghe hắn nói thế, Hoa Mặc và Hàn Phi liền hướng ánh mắt qua Lệ Dung.

Lệ Dung nhoẻn miệng cười, vươn tay ra chỉ lên trời: - Nhìn bên đó đi.

Hoa Mặc và Hàn Phi chăm chú nhìn theo hướng bà chỉ.

Trên bầu trời, một con mắt nhắm nghiền lơ lửng. Ngay khoảnh khắc nhìn vào nó, Hoa Mặc và Hàn Phi không khỏi có cảm giác lo sợ bất an và thần phục.Không hiểu vì cớ gì mà linh thể thần hồn của hai người họ lại run bần bật.

- Có thể bảo nó mở ra như lần trước được không? Lệ Dung quay sang hỏi Dương Khai.

Dương Khai khẽ gật đầu rồi truyền ý.

Con mắt đó từ từ mở ra, đồng tử màu hoàng kim hẹp dài mà uy nghiêm lọt vào tầm mắt ba người họ. Nó như một kẻ chí tôn cao cao tại thượng, thờ ơ nhìn xuống bên dưới với ánh mắt rẻ rúng.

Đứng dưới ánh mắt đó, bất kỳ ai cũng không khỏi thấy mình vô cùng nhỏ bé, dường như cái nhìn chú mục của nó có thể khiến họ vỡ tan nát, biến mất khỏi thiên địa.

Hoa Mặc và Hàn Phi càng run rẩy dữ dội hơn, đến Lệ Dung mà cũng không tránh khỏi rùng mình.

- Các ngươi... hẳn là nhận ra nó là cái gì chứ? Lệ Dung kích động thấy rõ, vừa thở dốc vừa hỏi, ánh mắt mơ màng nhìn con mắt đó. Dù rằng trong lòng rất khó chịu, dù muốn quỳ xuống khấu bái, nhưng bà vẫn không thể nhìn dịch chuyển ánh mắt.

- Diệt Thế Ma Nhãn? Im lặng một chốc, Hoa Mặc chợt kêu lên kinh hãi.

Hàn Phi run như cầy sấy, thần sắc cũng kích động hệt Lệ Dung, vội hỏi: - Đây đúng là Diệt Thế Ma Nhãn?

- Không sai, không khác gì so với ghi chép trong sách cổ tổ tiên để lại. Hơn nữa, lần trước khi nó đánh một tia kim quang vào ta, ta có thể cảm giác được, thứ uy năng hủy diệt đó ngoài Diệt Thế Ma Nhãn ra, thì không còn cái tên nào có thể giải thích được.

Lệ Dung thở hồng hộc, lộ rõ nội tâm bà đang rất không bình tĩnh.

- Trời xanh có mắt, không ngờ lúc còn sống, lão hủ lại còn có thể nhìn thấy Diệt Thế Ma Nhãn!

Hoa Mặc khóc không ra tiếng, quỳ rạp xuống đất, bái lạy con mắt trên trời cao.

Ngay sau đó, Lệ Dung và Hàn Phi cũng làm tương tự.

Sắc mặt Dương Khai đầy cổ quái, hắn ngơ ngác đứng nhìn, không nói một lời.

Thình lình, ba luồng kim quang chợt bắn ra từ con mắt đó, trúng ngay vào linh thể thần hồn của ba người họ.

Dương Khai biến sắc, nhưng rồi bình tĩnh lại nhanh chóng.Vì hắn nhận ra, sau khi bị kim quang đó bắn vào, ba người đó chẳng những không biến mất, cũng không bị thương tổn, ngược lại còn mừng rỡ như điên, mắt nhắm chặt, vẻ mặt sung sướng như thể được tắm gội sạch sẽ vậy.

Dương Khai âm thầm quan sát, biết chắc họ đã có được thứ gì đó từ kim quang, nhưng không chen ngang mà chỉ im lặng chờ đợi.

Kim Nhân Độc Nhãn từ từ đóng lại.

Đợi thật lâu sau, ba vị thống lĩnh mới lần lượt mở mắt ra. Lúc này, Dương Khai phát giác ra rõ ràng, linh thể thần hồn của họ đã mạnh hơn lúc nãy không ít.

Xem ra, họ đã được ban thứ gì đó rất ghê gớm.

Dương Khai đăm chiêu suy nghĩ, đến lúc này đây, hắn mới biết Kim Nhân Độc Nhãn này hẳn là có dĩnh dáng tới tộc Cổ Ma, nhưng hắn vẫn chưa hiểu, quan hệ giữa đôi bên rốt cuộc là thế nào.

Ba người đều đã nhận ra sự thay đổi ở chính mình, kích động, mừng rỡ nhìn nhau, cả ba quay sang nhìn Dương Khai một cách cung kính dị thường, chắp tay nói: - Bái kiến đại nhân!

Dương Khai chau mày, cười gượng gạo: - Này, chuyện gì vậy, mấy người có nhầm không đó?

- Không hề nhầm, từ nay về sau, ngài chính là thủ lĩnh của tộc Cổ Ma chúng thuộc hạ! Lệ Dung nhìn Dương Khai với ánh mắt sáng quắc.

Lạ thay, Hoa Mặc và Hàn Phi lại chẳng phản bác, ngược lại còn gật đầu, thần sắc nghiêm túc trịnh trọng.

- Đùa hơi quá lố rồi đấy. Dương Khai càng nhíu chặt mày. - Ta là con người, các ngươi là Ma tộc, thứ máu chảy trong người chúng ta không giống nhau. Sao ta có thể làm thủ lĩnh của tộc Cổ Ma các người được?

- Xin đại nhân chớ nóng vội, thuộc hạ sẽ giải thích rõ. Lệ Dung mỉm cười, chỉ tay lên trời: - Thuộc hạ có thể hỏi một câu, đại nhân có được con mắt Diệt Thế Ma Nhãn này từ đâu không?

Dương Khai ngẫm một chút rồi lắc đầu: - Không tiện nói.

Tuy hắn có thể bịa ra một lý do nào đó, nhưng trước mặt ba vị Nhập Thánh Cảnh, mánh khóe này có hơi ấu trĩ. Họ đã thành tâm thành ý với hắn, nên hắn cũng không thể lừa dối họ được.

- Vậy thuộc hạ sẽ không hỏi nhiều nữa. Lệ Dung cũng không để bụng, khẽ cười: - Hiện tại đại nhân vẫn còn có chút hoài nghi với bọn thuộc hạ, đó là điều đương nhiên. Nếu ngài thật sự nói thẳng thừng hết ra, thì bọn thuộc hạ sẽ phải suy xét có nên giao tộc Cổ Ma cho một người không chút cơ mưu nào không. Biểu hiện của ngài, không then với sự lựa chọn của Đại Ma Thần!

- Đại Ma Thần? Dương Khai nhướn mày. - Liên quan gì đến hắn?

- Vì Diệt Thế Ma Nhãn chính là mắt của Đại Ma Thần! Lệ Dung đáp.

Dương Khai sững sờ ngay lập tức.

- Đại nhân, ngài sống ở Ma Thần Bảo đã hơn một năm rồi, chuyện về Đại Ma Thần chắc cũng đã nghe qua khá nhiều.

Dương Khai khẽ gật đầu. Dọc đường từ Hỏa Sơn trở về, Lệ Dung cũng đã kể không ít chuyện về Đại Ma Thần. Hóa ra bà không thuận miệng, mà cố ý để hắn hiểu hơn về vị Đại Ma Thần chí tôn này.

- Vậy thuộc hạ muốn giải thích cũng sẽ tiện hơn. Lệ Dung khẽ hít vào một hơi:

- Đại Ma Thần là cường giả vang dội cổ kim, toàn đại lục Thông Huyền, trong số các cường giả được lưu danh, không ai có thể sánh ngang với Đại Ma Thần. Vào thời của người, Ma tộc là tộc cường thịnh nhất, tất cả những chủng tộc khác đều là chư hầu của Ma tộc. Mà trong Ma tộc, thì nhánh tộc Cổ Ma đây lại là tộc mang huyết thống cao quý nhất, là người hầu cận của Đại Ma Thần.

Lúc Lệ Dung kể đến những điều này, gương mặt bà đầy tự hào, đến cả Hoa Mặc và Hàn Phi cũng lộ vẻ thổn thức hoài niệm.

- Tu vi của Đại Ma Thần mạnh cùng cực, không một ai là đối thủ của người. Chính vì quá mạnh, không có đối thủ, nên người muốn thoát khỏi thế giới này, đi tìm một nơi cao vời hơn. Có ghi chép nói rằng người đã rời đi thành công, tiến đến một nơi mà chúng ta không biết đến. Nhưng cũng có ghi chép lại nói người đã thất bại, thần hồn đều tiêu tán. Kể từ lần cuối người xuất hiện, không ai biết người đã đi đâu.

- Mà giờ xem ra, đúng là Đại Ma Thần đã thất bại. Nếu không người đã chẳng để lại Diệt Thế Ma Nhãn! Nét mặt Lệ Dung đầy vẻ đau thương. - Trước khi Đại Ma Thần rời đi, người đã phong ấn tộc Cổ Ma vào Tiểu Huyền Giới này. Vì người biết, một khi người đi, Ma tộc ắt sẽ yếu thế, các chủng tộc khác sẽ trở mặt phản công. Còn tộc Cổ Ma, vốn là hầu cận của Đại Ma Thần, tất sẽ gặp đại nạn diệt tộc. Điều đó đã trở thành nguyên nhân tại sao tộc Cổ Ma lại sống ở Tiểu Huyền Giới này. Đại Ma Thần không hề định giam tất cả tại đây mãi mãi, mà người còn để lại một phương pháp giải quyết. Đợi đến khi chúng thuộc hạ thành công thoát khỏi đây, có lẽ thế nhân đã lãng quên tộc Cổ Ma, đã lãng quên kẻ bề tôi trung thành của Đại Ma Thần rồi.

- Tuy Đại Ma Thần đã không còn nữa, nhưng dù chỉ là một con mắt của người, thì không phải ai cũng có thể có được nó. Ngài nhận được Diệt Thế Ma Nhãn, điều đó chứng minh rằng Đại Ma Thần đã công nhận ngài. Đại Ma Thần công nhận ngài, thân là kẻ tôi tớ của người, lẽ dĩ nhiên tộc Cổ Ma cũng sẽ công nhận ngài! Vì lẽ đó, kể từ hôm nay trở đi, ngài chính là chủ nhân của tộc Cổ Ma. Chúng thuộc hạ sẽ hầu hạ ngài như tổ tiên đã từng hầu hạ Đại Ma Thần. Có lẽ ngài chính là người do Đại Ma Thần phái đến để cứu với tộc Cổ Ma thoát khỏi thế giới này! Lệ Dung nghiêm mặt nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau