VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 646 - Chương 650

Chương 648: Lệ Dung che chở

Trong Đại Điện Ma Thần Bảo, Lệ Dung ngồi cao quý trên ghế chủ vị, phía dưới tụ tập không ít nhân vật bậc cao của Ma Thần Bảo.

Ngoại trừ Tứ đại thống lĩnh ra, thì những người này có công lực và thân phận cao nhất.

Trong đó có một lão già sắc mặt trắng bệch, tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh, vẻ mặt phẫn nộ, giận giữ gào thét:

- Lệ đại nhân, tên tiểu tử loài người kia dám hành hung đả thương bảy người tộc ta ngay tại Ma Thần Bảo, hắn phải trả cái giá thật đắt!

- Không sai!

Một lão già Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh khác cũng tiến đến, bực tức nói:

- Chỉ là một tên loài người, lại ngạo mạn đến thế, Lệ đại nhân đã nhân từ ban cho hắn không ít ưu đãi và đặc ân thượng đẳng, vậy mà hắn không biết cảm kích, lại ỷ được sủng ái mà kiêu ngạo. Đến lúc để dạy dỗ lại hắn rồi, để cho hắn biết ngoan ngoãn an phận, biết ai mới là chủ nhân nơi này.

Những người còn lại tất cả đều gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Cổ Ma là chủng tộc cực kỳ mạnh, cũng tự trọng một cách quá đáng, bảy tên đệ tử trong gia tộc bị Dương Khai đánh trọng thương, tên bị nặng nhất cần đến nửa năm mới có thể bình phục nổi, suýt nữa thì chết tại chỗ, chuyện như vậy khiến bọn họ vô cùng nhục nhã, nên muốn vớt vát lại thể diện từ Dương Khai âu cũng dễ hiểu.

Nhưng đúng là trong khoảng thời gian này, Lệ đại nhân rất sủng ái tên tiểu tử loài người đó. Điều này ai cũng biết rõ, nên theo lý mà nói, trước khi giáo huấn hắn, tất phải báo với Lệ đại nhân một tiếng, dù sao bà mới là chủ nhân của Ma Thần Bảo.

- Các ngươi đều có ý này?

Lệ Dung điềm đạm đảo mắt qua mọi người, nhẹ giọng hỏi.

- Vâng!

Lão già mặt trắng bệch cầm đầu nọ trịnh trọng gật đầu.

- Vì sao?

Lệ Dung chậm rãi đứng dậy, đôi mắt long lanh thoáng hiện tia hàn quang, nhìn chằm chằm lão già mặt trắng kia nói:

- Là vì hắn đả thương Phan Lãng, con trai ngươi sao?

Lão già đó ngẩn ra rồi thản nhiên gật đầu:

- Đúng là có một phần nguyên nhân này, nhưng quan trọng hơn là suy xét cho tất cả tộc nhân tộc chúng ta!

- Lệ đại nhân!

Một tên khác lại nói tiếp:

- Việc này ảnh hưởng vô cùng nặng nề, trong Bảo đã có rất nhiều tộc nhân tụ tập bên ngoài thạch thất, đều muốn tìm tên tiểu tử loài người kia đòi lại thể diện. Chúng thuộc hạ biết hắn là một luyện đan sư tư chất xuất chúng, cũng là hy vọng của tộc ta, nhưng những tộc nhân đó không biết, nếu không trừng phạt hắn, đòi lại thể diện cho Phan Lãng thì những tộc nhân đó chắc sẽ không chịu buông tha đâu!

Lệ Dung cười ha hả:

- Tộc Cổ Ma ta tôn thờ võ lực, có khi nào mình chịu thiệt lại cần người khác ra tay giúp đòi lại thể diện chưa? Nếu Phan Lãng có bản lĩnh thì hãy lo dưỡng thương cho tốt, rồi tự mình quay lại tìm hắn chiến lần nữa là được rồi.

- Tuy là nói thế, nhưng hiện tại tộc nhân đều đang rất kích động, cho rằng tên tiểu tử loài người kia không coi ai ra gì...

Lão giả mặt trắng, cũng chính là phụ thân của Phan Lãng, Phan Bốc nghiêm túc nói:

- Chúng ta nên quan tâm đến cảm nghĩ của tộc nhân thì vẫn hơn.

Lệ Dung hít sâu một hơi, trầm ngâm một lúc nói:

- Vậy các ngươi muốn trừng phạt hắn như thế nào?

- Rất đơn giản.

Thần sắc Phan Bốc đầy u ám.

- Hắn đã đánh gãy bao nhiêu xương của tộc nhân, lão phu sẽ bóp nát ngần ấy xương của hắn, nợ máu phải trả bằng máu!

- Làm vậy hắn còn sống nổi sao?

Lệ Dung liền lạnh cả mặt.

Phan Bốc cười nói:

- Lệ đại nhân yên tâm, lão phu sẽ không để hắn chết dễ dàng như vậy đâu, dù sao thì hắn còn có chút tác dụng với tộc ta. Đằng nào thì chỉ cần không ảnh hưởng đến việc luyện đan ngày sau là được.

Lệ Dung chậm rãi lắc đầu.

Phan Bốc sững sờ, quát to:

- Lệ đại nhân, tộc ta đã bị nhốt ở trong này bao nhiêu năm rồi, ngài cũng biết tình trạng hiện tại của tộc nhân như thế nào mà, họ đã chịu bức bối quá lâu, nay có chút thách thức cũng vừa hay thắp bừng lên chiến ý của bọn họ, nếu việc này xử lý không ổn thỏa, rất có khả năng sẽ dẫn đến hậu quả vô cùng xấu.

- Ví dụ?

- Ví dụ có người trong lòng không phục, sẽ về phe Chử Kiến đại nhân!

Phan Bốc nhíu hai mắt lại.

Lệ Dung cười khẽ, khí chất bỗng thay đổi từ ôn nhu hiền từ thành uy nghiêm đến cực điểm.

Trong Đại Điện, vài vị cường nhân Siêu Phàm Cảnh đều giật thót mình, bất giác né tránh ánh mắt, cho tới giờ khắc này bọn họ mới phát hiện ra, sở dĩ Lệ đại nhân có thể trở thành chủ nhân Ma Thần Bảo không phải là không có nguyên do, cũng chẳng phải vì bà nhân từ hiền lành mà có thể ngồi lên vị trí này.

Ẩn giấu bên dưới vẻ nhân từ hiền lành kia, còn có một Lệ đại nhân uy nghiêm và quả quyết.

Lệ Dung để lộ ra chút uy nghiêm, liền nhanh chóng che lấp lại, trầm mặc suy nghĩ một hồi, mới hạ quyết định, khẽ quát:

- Chuyện này ta sẽ đích thân xử lý, các ngươi đều phải quản thủ hạ của mình cho đàng hoàng vào, từ nay trở đi, nếu ai còn dám gây phiền toái với tên loài người đó, ta sẽ đích thân tiễn kẻ đó vào vòng tay của Đại Ma Thần!

Đám người Phan Bốc biến sắc, ngạc nhiên nhìn Lệ Dung, ngơ ngácnói:

- Đại nhân...

- Đều nghe rõ rồi chứ?

Lệ Dung quát lạnh tanh.- Chúng thuộc hạ xin tuân theo mệnh lệnh của đại nhân!

Phan Bốc vội vàng cúi đầu.

- Lui xuống đi.

Lệ Dung phất tay, lại nói thêm:

- Đoạn Nha, ngươi ở lại!

Một gã cường nhân Ma tộc trầm mặc ít nói gật đầu, đứng im tại chỗ, những người còn lại đều cáo lui.

Chờ bọn họ đi hết, Lệ Dung mới cười khổ một tiếng bất lực:

- Tên dị tộc này...

- Đại nhân, có gì cần sai bảo?

Đoạn Nha hỏi.

- Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ thủ hộ thạch thất, nếu phát hiện có ai dám gây hại hắn, giết không tha!

Lệ Dung trầm giọng dặn dò.

Một tia kinh ngạc thoáng lướt qua mắt Đoạn Nha, y không ngờ Lệ đại nhân lại coi trọng người này như vậy, ngập ngừng nói:

- Còn phía Phan Bốc thì sao ạ?

- Bọn họ sẽ không tự hạ thấp thân phận để đối phó với một kẻ còn trẻ tuổi vậy đâu, nếu họ thực sự làm vậy... Ta sẽ đích thân ra tay.

Đoạn Nha khẽ gật đầu, cung kính lui ra.

Bên ngoài Đại Điện, Phan Bốc thần sắc lạnh ngắt, lão cũng như Đoạn Nha, nghĩ mãi mà không rõ vì sao Lệ đại nhân lại coi trọng Dương Khai đến vậy.

Dù cho hắn có là một luyện đan sư xuất chúng, thì cũng không lý nào lại được che chở đến thế.

Con trai lão, Phan Lãng là người nổi bật trong đám hậu bối của Ma Thần Bảo, tương lại rất có khả năng sẽ nắm đại quyền, trở thành lương đống đời sau, giờ đây lại bị đánh thê thảm như vậy, còn đâu là thể diện nữa, quyết định của Lệ Dung làm cho lão vô cùng thất vọng và phẫn nộ.

- Thế là thế nào vậy? Lệ đại nhân có vẻ rất quan tâm tên loài người này.

Một người trong đó hồ nghi hỏi.

- Đừng nói là Lệ đại nhân với hắn...

- Câm miệng! Lệ đại nhân tôn quý như thế, sao lại có ý với một tên loài người ti tiện...

- Việc này không hề đơn giản, Lệ đại nhân sẽ không vô duyên vô cớ làm vậy, trong đó nhất định có huyền cơ nào đấy.

- Nhưng nói thế nào thì cách xử lý lần này của Lệ đại nhân có hơi bất công.

Phan Bốc không nói lời nào, thần sắc mù mịt, lão cười nhạt:

- Nếu Lệ đại nhân còn khư khư cố chấp như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ mất đi sự ủng hộ của tộc nhân!

Mọi người liếc nhìn nhau, thấy rõ trong lòng lão không phục, cũng không nói thêm gì nữa.

Trong thạch thất, một trường khí vô hình với Dương Khai làm trung tâm lan tràn ra ngoài, hắn chậm rãi mở mắt ra.

Chân nguyên trong cơ thể và máu thịt khắp mình mẩy đang vui sướng nhảy nhót không ngừng.Thần Du Cảnh bát tầng.

Mấy tháng nay đắm chìm trong thuật luyện đan, Dương Khai còn không phát hiện ra tu vi của mình đã chạm đến điểm cực hạn của đột phá.

Trong khoảng thời gian này, bằng Kim Nhân Độc Nhãn, hắn đã hấp thụ được ý cảnh và cảm ngộ của rất nhiều cường nhân, có thể nói, trước khi Dương Khai đột phá đến Nhập Thánh Cảnh, hẳn sẽ không gặp bất cứ gông xiềng chướng ngại nào hết, chỉ cần sức mạnh bản thân đầy đủ là có thể thuận lợi đột phá.

Nếu như không có trận chiến ấy, dương Khai phỏng chừng phải mất một tháng nữa hắn mới có thể đột phá đến Thần Du Cảnh bát tầng.

Trận chiến hung hiểm đẫm máu này, đích thực đã giúp hắn đột phá sớm hơn một tháng.

Quả nhiên chiến đấu mới đem lại ích lợi.

Thần thức cảm ứng được, bên ngoài thạch thất đang tụ tập rất nhiều tộc nhân Cổ Ma, khí tức mỗi người đều rất nguy hiểm, đang chờ mình như hổ rình mồi.

Bên trong thạch thất cách đó không xa, Hoàn Nhi nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt phức tạp, dường như muốn quan sát kỹ lại hắn, trong đôi mắt kiều diễm lấp lóa thần thái xa lạ.

- Cái tên này...

Thấy Dương Khai đột phá xong, Hoàn Nhi liền vội vàng chạy đến, di chuyển quanh Dương Khai vài vòng, tấm tắc kêu lên:

- Ngươi làm thế nào mà đánh bọn Phan Lãng ra mức đó vậy?

Dương Khai cười ha hả, không trả lời.

- Một mình ngươi đánh thật sao?

Hoàn Nhi kinh ngạc vạn phần.

- Còn có ai được nữa?

Dương Khai nhíu mày.

- Ngươi lợi hại như vậy ư?

- Thì sao? Ngươi thấy ta yếu lắm à?

- Cũng không phải là thấy ngươi yếu, chỉ có điều không ngờ ngươi lại mạnh đến vậy, con người... thân thể làm sao có thể mạnh hơn tộc nhân bọn ta?

Nói xong, nàng vươn tay về phía Dương Khai, hình như muốn sờ thử, bỗng nhiên lại ngượng ngùng, vội vàng rút tay lại.

- Trông ngươi có vẻ khá là vui sướng khi người gặp họa thế?

Dương Khai nhìn nàng đầy thâm ý.

- Ngươi có thù hằn gì với tên Phan Lãng đó hả?

- Không có hù hằn gì hết, chẳng qua thấy hắn phiền phức thôi, cứ quấn riết lấy ta mãi. Ngươi đả thương hắn như vậy, là ta được thanh thản một thời gian rồi, xét

về điểm này thì ta thật sự phải cảm ơn ngươi. Tuy nhiên... Tên ngoại lai, bây giờ ngươi gặp rắc rối lớn rồi!

Dương Khai nhíu mày, đăm chiêu nhìn phía bên ngoài thạch thất:

- Ngươi nói bọn họ hả?

- Không sai.

Hoàn Nhi khẽ gật đầu.

- Hiện giờ họ bao bây ở bên ngoài, đều muốn kéo ngươi ra dạy cho ngươi một trận ra trò. Ngươi có lợi hại đến đâu, thì e là cũng chưa ăn nhằm gì trước chừng ấy tộc nhân.

- Cái đó phải thử mới biết được.

- Chậc chậc, đúng là điên, xem như ta phục ngươi rồi, loài người các ngươi... khẩu khí tên nào cũng lớn hết.

Hoàn Nhi cười khinh thường, chợt nghiêm mặt:

- Có điều, ngươi vẫn phải chuẩn bị sẵn sàng, hiện tại Lệ đại nhân đang cùng các đại nhân trong bảo bàn bạc cách xử lý việc này, nếu Lệ đại nhân không đứng về phía ngươi, thì ngươi xui xẻo rồi.

Chớp mắt vài cái xảo quyệt với Dương Khai, Hoàn Nhi nói:

- Nể mặt ngươi thay ta giáo huấn Phan Lãng, cho dù ngươi có bị ăn đòn, ta cũng sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.

- Vậy thì e là ngươi phải thất vọng rồi!

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Vì hình như Lệ đại nhân đứng về phía ta, đúng không, Lệ đại nhân?

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về một phía.

Ở đó, không khí chợt uốn lượn, vừa lúc Lệ Dung hiện thân, nghe vậy, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, lắc đầu chán chường, bà chầm chậm đi đến.

- Ngươi đúng là nhàn nhã.

Lệ Dung thở dài.

Dương Khai nhún vai.

- Ngươi cũng đừng trách tộc nhân ta kích động đến vậy, thật sự là do họ bị giam giữ quá lâu, nơi này cũng chỉ có mình ngươi là người dị tộc, ngươi dám đánh đồng tộc của bọn ta, họ không chịu buông tha cũng là chuyện thường tình.

Lệ Dung nhẹ giọng giải thích.

Chương 649: Bí mật Ma Vân

Thấy Lệ Dung xuất hiện, Hoàn Nhi vội vàng hành lễ.

Mỹ phụ khẽ khoát tay, ra hiệu không cần để ý, rồi đi đến trước mặt Dương Khai, nhìn hắn, thần sắc đầy chán nản.

Dương Khai cười hề hề:

- Có oán báo oán, có thù báo thù, đó là lẽ bất di bất dịch, tộc nhân của bà kích động đến vậy cũng hợp tình hợp lý.

- Ngươi không sợ chút nào sao?

Lệ Dung kinh ngạc, bà không nhìn thấy một chút sợ hãi nào trên mặt Dương Khai.

- Sợ gì chứ.

Dương Khai thản nhiên đáp.

- Nếu Lệ đại nhân không định nhúng tay vào việc này, thì đã chẳng xuất hiện trước mặt ta. Bà xuất hiện, đồng nghĩa với việc bà sẽ xử lý, nên ta cũng chẳng sợ, vì hình như Lệ đại nhân đối xử với ta rất tốt!

Sắc mặt Lệ Dung liền mất tự nhiên, Hoàn Nhi cũng bất giác đưa tay lên che miệng, ngơ ngác nhìn Dương Khai.

Chưa bao giờ có ai dám thốt ra những lời lẽ khinh bạc như vậy trước mặt Lệ đại nhân cả, nhưng tên tiểu tử loài người không biết sống chết này dám nói vậy, không những không khiến Lệ đại nhân nổi giận, ngược lại trông bà có vẻ như cam chịu vậy.

- Ta có thể hỏi lý do tại sao không? Ta có điểm nào đặc biệt khiến Lệ đại nhân để tâm đến vậy?

Dương Khai nghiêng đầu, ung dung nhìn mỹ phụ trước mặt.

Lệ Dung khẽ đằng hắng:

- Bất cứ một người nào được Quan Nô tiền bối đưa đến, ta đều không bạc đãi. Vì biết đâu một ngày nào đó, người này sẽ giúp tộc ta thoát khỏi cảnh khốn cùng.

Câu này nghe cũng đủ biết gạt mình gạt người, cả Hoàn Nhi còn nghe ra, thì sao Dương Khai lại không?

Có điều Lệ Dung không muốn nói rõ, Dương Khai cũng chẳng truy vấn làm gì. Nghĩ kỹ thì, kể từ sau lần Lệ Dung nhìn thấy Kim Nhân Độc Nhãn trong thức hải của hắn, thái độ của bà với hắn mới có thay đổi.

Trước kia, tuy bà cũng khá hiền lành với hắn, nhưng giữa đôi bên chỉ là quan hệ hợp tác. Nhưng giờ thì khác, từ cách chăm sóc hắn về mọi mặt của bà, có thể nhìn ra, Lệ Dung quả thật rất quan tâm hắn.

Dương Khai chẳng ngốc đến mức cho rằng một quý phu nhân đoan trang nền nã như vậy lại thích hắn. Bà là cao thủ Nhập Thánh Cảnh, không biết đã sống được bao nhiêu năm rồi, tình yêu trong mắt bà có lẽ chỉ là phù du. Còn về nguyên nhân khác, Dương Khai chỉ có thể giải thích rằng, đó là do Kim Nhân Độc Nhãn.

Chỉ là, Dương Khai không hiểu được, tại sao Kim Nhân Độc Nhãn lại khiến bà thay đổi.

- Có điều ngươi nói không sai, ta đã xuất hiện, thì sẽ xử lý chuyện này. Ngươi khỏi phải lo lắng quá nhiều, ta đã sai người ngăn tộc nhân lại rồi, họ sẽ không tới

gây hấn với ngươi nữa. Nhưng ngươi hãy nhớ, sau này đừng có vô duyên vô cớ gây xung đột với tộc nhân ta nữa. Ta có thể bảo vệ ngươi lần này, không có nghĩa sẽ dung túng cho ngươi làm càn!

- Ta chưa bao giờ chủ động gây chuyện cả.

Dương Khai cười khì khì. Hình như mỹ phụ này có ý che giấu nét thất thố trên mặt mình, ngữ khí cũng lạnh lùng hơn hẳn.

- Thế là tốt nhất.

Lệ Dung khẽ gật đầu, không nói gì thêm, bà quay người đi ra ngoài, mở cánh cửa đá ra.

Một lát sau, Dương Khai nghe thấy tiếng Lệ Dung đang giáo huấn mấy người tộc Cổ Ma đó. Rất nhanh, đám Ma tộc đang vây quanh căn phòng đá đều lũ lượt giải tán.

Hoàn Nhi le lưỡi nhìn Dương Khai đầy bái phục:

- Ngươi cũng có tài đấy. Nhưng tính ngông cuồng và công lực hiện tại của ngươi không thể đi song song với nhau được. Để khi nào ngươi thăng lên Siêu Phàm Cảnh rồi hẵng ngạo mạn cũng chẳng muộn đâu, ha ha...

Hoàn Nhi vừa bỏ đi, vừa cười khanh khách.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, hiện hắn thân là kẻ bị khống chế, cũng không tránh khỏi lạc lõng.

Hắn biết ở nơi quỷ quái này, người của tộc Cổ Ma, ngoài vài người ít ỏi có thái độ tạm được với hắn ra, thì tất cả những người còn lại đều xem hắn là loài dị chủng. Nếu không ai có thể che chở hắn, thì sớm muộn gì hắn cũng phải chết.

Lần này Phan Lãng đến gây hấn, hắn còn có thể ứng phó được. Nhưng nếu lần sau là cao thủ Siêu Phàm Cảnh thì sao? Và lần sau nữa là cường nhân Nhập Thánh Cảnh?

Vì lẽ đó, Dương Khai mới nói thẳng thừng, giải nghĩa thái độ của Lệ Dung với hắn, chính là để tìm chút bảo đảm, cũng để xác nhận điều mình quan sát được có chính xác hay không.

May thay, suy đoán của hắn đã đúng. Dù cho Lệ Dung có cố gắng che giấu, Dương Khai vẫn nhìn thấy rất rõ, bà thực sự rất quan tâm đến hắn.

Tạm không nghĩ rốt cuộc bà có âm mưu gì không, Dương Khai cũng phải lợi dụng thân phận và địa vị của bà để bảo đảm cho an toàn của mình.

Suy nghĩ một lúc, Dương Khai gãi đầu, hắn chợt nhớ ra mình quên hỏi Ma Vân đó rốt cuộc là gì rồi.

Dương Khai đã vướng mắc chuyện này mấy tháng trời. Kể từ lần đầu khi nhìn thấy những hoa văn trên người tộc nhân Cổ Ma, hắn đã rất để ý vấn đề này, chẳng qua chưa quen thuộc với nơi này, hắn cũng không muốn hỏi, tránh rước lấy phiền phức.
Giờ đã xác định Lệ Dung thực sự rất quan tâm mình, thì đã đến lúc thăm dò được rồi.

Dương Khai rất có hứng thú với Ma Vân của tộc Cổ Ma, vì lúc hắn nhập ma, cũng sẽ có thay đổi như vậy, song không ghê gớm như bọn Phan Lãng.

Chỉ đành đợi khi nào Hoàn Nhi quay lại, tìm cơ hội hỏi thử thôi.

Dương Khai quyết định thế, không nghĩ nhiều nữa, hắn xoay người đi đến chỗ mấy cái dược đỉnh, tiếp tục tập luyện đan.

...

Lệ Dung ra khỏi thạch thất, ra lệnh cho những tộc nhân muốn quấy nhiễu Dương Khai giải tán xong xuôi, gương mặt bà cũng bất giác phảng phất nét mờ mịt.

Ngày đó, khi bà nhìn thấy Kim Nhân Độc Nhãn, bị kim quang của nó chiếu trúng, huyết mạch tộc Cổ Ma của Lệ Dung hình như chợt sinh ra cộng hưởng. Sau khi trở về, bà đã tìm đọc vài cuốn sách cổ, phát hiện trong đó có một vài ghi chép rất giống với những gì mình chứng kiến.

Chính vì nguyên nhân này, Lệ Dung mới thay đổi thái đội với Dương Khai.

Nhưng mấy tháng sau, qua quan sát âm thầm, bà phát hiện sự việc hơi khác so với mình nghĩ, tên con người này tuy rất mạnh và kỳ lạ, nhưng vẫn còn cách xa mức độ mà bà dự kiến.

Rốt cuộc là có phải hay không đây?

Lệ Dung cũng không đưa ra kết luận cuối cùng được.

Đúng vào lúc này, có tộc nhân đến thông báo, Hoa Mặc và Hàn Phi mang đến không ít dược liệu.

Lệ Dung liền mừng rỡ đi về phía Đại Điện.

Vì Dương Khai luyện đan, phải dùng rất nhiều dược liệu, lượng dự trữ của Ma Thần Bảo đã không đủ dùng nữa. May thay mấy năm qua, trên lãnh địa bà thống lĩnh, cũng tích góp được rất nhiều dược liệu. Mấy tháng vừa rồi, Hoa Mặc, Hàn Phi cùng những người khác còn sai thuộc hạ đi khắp nơi tìm kiếm, hôm nay liền đem hết về đây.

Bà đến gặp Hoa Mặc và Hàn Phi, thu xong dược liệu, cả ba người ngồi xuống nói chuyện.

- Lệ đại nhân, phía Chử Kiến có đưa dược liệu đến không ạ?

Hoa Mặc hỏi.

- Đưa thì có đưa, nhưng rất ít. Chử Kiến bảo lãnh địa hắn đất đai cằn cỗi, không trồng được bao nhiêu dược liệu. Mấy năm qua cũng chỉ góp nhặt được một chút đấy thôi.

Lệ Dung vò trán.

- Nói dối trắng trợn.

Hoa Mặc hừ một cái lạnh ngắt.

- Chỗ Chử Kiến có một dãy núi, sao lại không có dược liệu được? Hắn càng ngày càng không xem đại nhân ra gì nữa rồi.
Hàn Phi cũng lạnh lùng nói:

- Hắn tuyệt nhiên không để mắt đến tương lai của tộc ta, chỉ muốn thống trị Tiểu Huyền Giới này, đúng là vô tri ngu muội!

Hai đại thống lĩnh thay nhau kể tội Chử Kiến hết câu này đến câu khác, đòi Lệ Dung phải cho Chử Kiến một bài học, để y ngoan ngoãn an phận hơn.

Nhưng trước sau vẫn như một, Lệ Dung chỉ im lặng lắng nghe, không hề muốn phát biểu ý kiến.

Hoa Mặc và Hàn Phi cũng chẳng nói được gì, bèn không bàn nữa.

- Đúng rồi, Lệ đại nhân, nghe nói tiểu tử loài người đó vừa gây rối?

Hoa Mặc chợt lên tiếng hỏi.

- Lệ đại nhân xưa nay hành sự công bằng, sao lần này lại thiên vị một người ngoài?

Hàn Phi cũng hơi ngạc nhiên nhìn Lệ Dung. Tạm không bàn nguyên nhân Dương Khai và bọn Phan Lãng gây náo loạn hay ai đúng ai sai. Tộc nhân đã chịu thiệt, thì phải bắt người ngoài tộc trả giá, nhưng kết quả mà họ nghe được lại không phải vậy.

Lệ Dung khẽ cười:

- Tin tức của các ngươi nhanh thật đấy.

Hoa Mặc nói:

- Tộc nhân trong Bảo đều đang bàn tán chuyện này, lão phu không muốn nghe cũng khó.

Hàn Phi nghiêm nghị nói:

- Lệ đại nhân, vì chuyện này, rất nhiều tộc nhân đều oán trách ngài, làm vậy có đáng hay không?

Lệ Dung cũng nghiêm mặt lại, trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Nếu suy đoán của ta chính xác, thì đáng lắm!

- Suy đoán gì ạ?

Hoa Mặc nghi hoặc.

- Hiện giờ không nói được, ta vẫn còn đang quan sát. Nếu các ngươi có thể nhìn thấy thứ mà ta đã thấy, chắc chắn các ngươi cũng sẽ có lựa chọn như thế thôi. Để một ngày nào đó ta tra ra manh mối rồi sẽ cho các ngươi hay.

Hoa Mặc và Hàn Phi khẽ gật đầu. Bao năm nay, họ cũng tin tưởng con mắt nhìn người và phán đoán của Lệ Dung, nếu bà đã chọn cách thiên vị một người ngoài, thì chắc chắn có lý do của mình.

Ba người lại bàn chuyện thêm một hồi, Hoa Mặc và Hoa Mặc mới cáo từ rời đi.

Tuy cùng là người của Ma Thần Bảo, cũng đều là thống lĩnh, nhưng vì Tứ đại phân chi nằm ở những vị trí khác nhau, nên Hoa Mặc và Hàn Phi cũng phải trở về lãnh địa của mình.

Lần này, họ chủ yếu đến để vận chuyển dược liệu.

...

Sau vụ việc Phan Lãng khiêu khích bất thành, ngược lại còn bị đánh, thái độ của tộc nhân Cổ Ma với Dương Khai càng thêm bất thiện. Dương Khai cũng chẳng muốn đi rước phiền phức làm gì, ngày nào cũng chỉ ngồi trong thạch thất làm bạn với đan dược và dược liệu. Thuật luyện đan của hắn tiển triển rất nhanh, mỗi ngày có thể luyện ra lượng lớn đan dược, lượng dược liệu hao phí cũng nhiều vô số kể.

Dương Khai có thể phát giác ra, bên ngoài thạch thất, có một vị cao thủ lợi hại đang âm thầm bảo vệ mình, dù người này ẩn nấp rất hoàn hảo, nhưng lâu dần, Dương Khai vẫn đoán ra được tung tích của y.

Hẳn là người này do Lệ Dung phái đến bảo vệ hắn.

Nhận thấy được điều này, Dương Khai liền yên tâm hơn.

Quan hệ với Hoàn Nhi cũng khá hòa hợp. Thiếu nữ Ma tộc này hình như rất tò mò về thế giới bên ngoài. Mỗi khi Dương Khai rảnh rỗi, nàng đều quấn lấy hắn, đòi hắn kể chuyện bên ngoài. Vẻ đẹp và sự đa sắc màu của thế giới bên ngoài khiến Hoàn Nhi ôm ấp đầy hy vọng.

Thành thử, nàng cũng ra sức ủng hộ hắn luyện đan, mong rằng ngày nào đó, Dương Khai sẽ luyện ra được đan dược Thánh cấp, mang phúc đến cho tộc nhân.

Dương Khai cũng dò la thông tin liên quan tới Ma Vân từ Hoàn Nhi.

Theo Hoàn Nhi nói, tộc Cổ Ma bọn họ là Ma tộc huyết thống thuần chủng cao quý, điểm này thì các Ma tộc khác không thể nào so sánh được. Ma Vân của họ cũng là thứ trời sinh tự nhiên, nhưng sau này có thể cố gắng tu luyện, sử dụng Ma Vân khi chiến đấu thì công lực sẽ tăng lên, Ma Vân tiến triển càng toàn diện, thì công lực sẽ tăng càng nhanh.

Giống như bọn Phan Lãng, có thể mở rộng Ma Vân nhị độ. Hoàn Nhi cũng vậy, Dương Khai đã tận mắt nhìn thấy tu vi nàng tăng lên khi thi triển Ma Vân.

Tu vi của Hoàn Nhi chỉ là Thần Du Cảnh lục tầng, sau khi mở rộng Ma Vân nhị độ, sức mạnh và khí huyết tiềm tàng trong cơ thể đủ để hạ bệ cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong.

Chương 650: Chân nguyên cạn kiệt

Hơn nữa, sau khi khuếch tán Ma Vân, mặt Hoàn Nhi liền có thêm những đường vân xanh biếc, tạo nên một vẻ đẹp khá lòe loẹt, hoàn toàn khác hẳn với khí chất thường ngày của nàng.

Còn những thống lĩnh như Lệ Dung, Hàn Phi hay Hoa Mặc, thì còn có thể khuếch tán Ma Vân tới những cấp bậc sâu hơn, công lực cũng sẽ tăng cao hơn.

Có điều ở Tiểu Huyền Giới chẳng có kẻ thù, Hoàn Nhi cũng chưa thấy mấy vị thống lĩnh đó xuất thủ bao giờ, nên chỉ nghe nói về việc này thôi chứ chưa tận mắt chứng kiến.

Trong Ma Thần Bảo, còn có cả bí điển võ kỹ chuyên về Ma Vân, đó là di ân mà Đại Ma Thần để lại.

Dương Khai liền động tâm, muốn mượn đọc thử, thì Hoàn Nhi nói, những bí điển võ kỹ này chỉ có tộc nhân tư chất xuất sắc mới có tư cách đọc, đến nàng còn chưa được xem bao giờ, khiến Dương Khai lấy làm nuối tiếc.

Dù Lệ Dung đối rất tốt với hắn, nhưng Dương Khai không biết bản thân mình được mấy phân mấy lượng, bây giờ mà hỏi mượn bà mấy bí điển võ kỹ di vật của Đại Ma Thần, thì e là không thực tế cho lắm.

Dẹp bỏ ý nghĩ này, cuộc sống của hắn cứ trôi qua đều đều từng ngày. Mỗi ngày ngoài luyện đan ra thì là tu luyện, hoặc kể chuyện về thế giới bên ngoài cho Hoàn Nhi nghe.

Thời gian cứ trôi đi, thấm thoắt, Dương Khai đã đến Tiểu Huyền Giới này được một năm rồi.

Một năm trôi qua, thuật luyện đan của Dương Khai đã tiến bộ rõ rệt, đến nay, hắn đã có thể luyện được đan dược Linh cấp ngay cả khi không dùng linh trận.

Tâm nguyện cả đời chưa thực hiện được của Dược Vương Cốc Tiêu Phù Sinh, nay đã thành hiện thực trong tay Dương Khai chỉ với hơn một năm.

Dương Khai cũng chỉ có thể cảm thán rằng, thiên địa không giống nhau, thì năng lực của mỗi người cũng khác nhau. Tay nghề luyện đan của Tiêu đại sư cao thâm hơn hẳn Dương Khai, nhưng vì thế giới đó có biết bao nhiêu giới hạn, nên đan dược Linh cấp mà lão ước ao cũng chỉ là một yêu cầu quá xa xỉ mà thôi.

Ngày nọ, Dương Khai luyện chế xong một viên đan Linh cấp, hít sâu vào một hơi, hắn ngồi xuống điều khí một chốc, chợt mở mắt ra, hô to giữa thạch thất không một bóng người:

- Tiền bối, có thể giúp vãn bối mời Lệ đại nhân đến được không? Vãn bối có việc cần thương lượng với bà ấy.

Đoạn Nha bí mật ẩn náu trong hư không, nghe vậy liền không kìm được ngạc nhiên nhìn hắn, y chợt phát hiện tên tiểu tử loài người này đang nhìn vào vị trí mình náu thân, đôi mắt lóe lên duệ trí, không chớp lấy một lần.

Đoạn Nha kinh ngạc vạn phần.

Từ sau trò hề Dương Khai bị Phan Lãng gây hấn, Đoạn Nha tuân lệnh Lệ Dung, âm thầm thủ hộ ở đây mọi lúc, nhưng không ngờ tiểu tử này đã sớm phát giác ra, hơn nữa còn tìm được chính xác vị trí của mình.

Hắn mới chỉ là Thần Du Cảnh bát tầng, còn y là Siêu Phàm tam tầng cảnh, cách biệt công lực quá xa, hắn phát hiện bằng cách nào? Và từ lúc nào?

Một cơn ớn lạnh chợt thoáng qua nội tâm Đoạn Nha, nhưng ngoài mặt y không biểu lộ điều gì. Hiện thân từ nơi ẩn nấp, y khẽ gật đầu với Dương Khai, rồi bóng y lại nhạt dần và biến mất.

Một chốc sau, không khí bên cạnh Dương Khai chợt uốn lượn, nổi lên từng gợn sóng mắt người nhìn thấy được, lực hư không truyền ra từ giữa khoảng không khí uốn lượn ấy, ngay sau đó, Lệ Dung xuất hiện.

Dương Khai để lộ chút thần sắc hứng thú, hắn phát hiện vị quý phu nhân này mỗi lần xuất hiện, đều dùng cách này, hình như bà có thể ngự sử hư không, từ một nơi nào đó thình lình xuất hiện tại đây.

- Nghe nói ngươi tìm ta?

Lệ Dung bước đến, hỏi thẳng vào vấn đề.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu.

- Có chuyện gì?

- Ta cần bổ sung chân nguyên.

- Bổ sung chân nguyên?

Lệ Dung khẽ nhíu mày, bèn thả thần thức ra xoay một vòng quanh Dương Khai, giọng ngờ vực:

- Chân nguyên của ngươi không phải vẫn dồi dào sao?

Với tu vi cao cường của bà, ắt có thể nhận ra trong cơ thể và kinh mạch của Dương Khai, có nguồn chân nguyên nồng như thực chất, tiềm tàng uy năng hủy diệt đang lưu chuyển.

Hơn nữa, loại chân nguyên thuộc tính Dương vô cùng tinh thuần này, là khắc tinh tuyệt đối với ma khí của tộc nhân bình thường.

- Không không không...

Dương Khai lắc đầu lia lịa.

- Chân nguyên trong kinh mạch ta quả thật vẫn dồi dào, nhưng chân nguyên trong đan điền không còn bao nhiêu nữa. Không có chân nguyên, ta không cách nào luyện đan được.

- Nghĩa là sao?

Lệ Dung càng thêm ngờ vực.

- Bổ sung chân nguyên, ngươi vận công pháp tu luyện là được rồi, bảo ta đến thì ta giải quyết được gì?

Dương Khai bật cười:

- Công pháp tu luyện của ta hơi đặc biệt. Ừm, hoặc có thể nói, thể chất của ta hơi đặc biệt, chân nguyên không thể bổ sung bằng cách tu luyện được.

Trước giờ, Chân Dương nguyên khí trong nội thể hắn sản sinh bằng cách hấp thụ các thiên tài địa bảo thuộc tính Dương, hấp thụ năng lượng trong những thiên tài địa bảo đó vào nội thể, ngưng tụ thành Dương Dịch, rồi cất giữ trong đan điền.

Nếu chỉ đơn thuần tĩnh tọa vận công, không có môi trường thích hợp, thì năng lượng hấp thu được từ không khí cũng chỉ chuyển quá thành trữ năng của Ngạo

Cốt Kim Thân, không thể hình thành Dương Dịch, trừ phi tu luyện trong môi trường có đầy đủ dương khí.
Không rõ lần bổ sung Dương Dịch cuối cùng đã là chuyện của năm nào rồi. Qua một thời gian dài đến thế, Dương Dịch trong đan điền của Dương Khai chỉ còn lại lác đác vài giọt, nếu không bổ sung thêm thì sẽ cạn kiệt hoàn toàn.

Không có Dương Dịch áp chế ác năng trong Ngạo Cốt Kim Thân, Dương Khai phỏng chừng mình sẽ nhanh chóng nhập ma mất.

- Vậy ngươi muốn ta làm gì?

Tuy Lệ Dung vẫn chưa hiểu lắm, nhưng cũng không muốn hỏi thêm.

- Các người có thiên tài địa bảo thuộc tính Dương không? Ta cần mấy thứ như vậy.

- Vật chất thuộc tính Dương đối lập với Ma tộc bọn ta, ngươi nghĩ bọn ta sẽ có những thứ như vậy sao?

Gương mặt Lệ Dung thoáng qua một tia không vui, bà liền sinh nghi, nhìn Dương Khai bằng ánh mắt không tin tưởng:

- Không phải ngươi đang lừa ta đấy chứ?

- Việc gì ta phải lừa bà.

Dương Khai nhún vai.

- Các người không có thứ gì thuộc tính Dương thật sao?

- Thật.

Dương Khai tối sầm mặt, nhíu mày bảo:

- Vậy thì gay to rồi, không có thứ gì thuộc tính Dương, ta không thể bổ sung chân nguyên được. Không bổ sung chân nguyên được thì không thể luyện đan. Bà cũng thấy rồi đó, ta muốn luyện đan cần phải dùng đến Chân Dương nguyên khí.

- Vậy làm sao đây?

Lệ Dung liền rối trí.

Tên con người này rất có thiên phú về luyện đan, chỉ trong một năm đã có thể luyện được đan dược Linh cấp, dựa vào tốc độ này, hoàn toàn không cần đợi tới mười năm là đã có thể lấy được đan dược Thánh cấp từ tay hắn. Nhưng giờ lại vì nguyên nhân này mà hắn không thể tiếp tục luyện đan, thật quá vớ vẩn.

Lệ Dung không biết tên con người này rốt cuộc tu luyện công pháp gì đặc biệt, cũng không biết thể chất hắn đặc thù ra sao, nhưng thấy hắn rất nghiêm túc, thì ắt không có gì phải nghi ngờ.

Nhìn Dương Khai, gương mặt Lệ Dung bất giác đau buồn vô vọng.

Tộc nhân đã bị giam ở đây vô số năm, tâm nguyện của mỗi người trong biết bao nhiêu năm đó chính là rời khỏi đây, bước ra thế giới bên ngoài. Nay khó khăn lắm mới nhìn thấy được một tia hy vọng, thì lại vì biến cố này cắt đứt một cách vô tình.

Lệ Dung cơ hồ có thể tưởng tượng ra, khi các tộc nhân biết tin này, họ sẽ thất vọng đến nhường nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lệ Dung chợt sáng rực hai mắt, vẻ mặt kích động, bà thì thào:

- Tuy bọn ta không có thứ gì thuộc tính Dương, nhưng ở Tiểu Huyền Giới này thì lại có...

- Ở đâu?

Dương Khai liền nhìn thấy một tia hy vọng. Không có Dương Dịch, hắn sẽ gặp rắc rối lớn. Không thể trở thành hy vọng cho tộc Cổ Ma này, Dương Khai sẽ chẳng còn chút giá trị sinh tồn, đến lúc đó Lệ Dung sẽ không chiếu cố hắn nữa, mà chỉ còn một con đường chết chờ đợi hắn thôi.Lệ Dung không trả lời hắn, mà nhíu mày trầm tư, hồi lâu sau mới đáp:

- Ngươi tạm nghỉ hai ngày đi. Hai ngày sau, ta sẽ cho ngươi biết.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Lệ Dung vội vã rời đi.

Không còn nhiều Dương Dịch, Dương Khai cũng không dám tùy tiện luyện đan nữa. Nhãn rỗi quá sức, hắn liền bảo Hoàn Nhi dẫn mình ra ngoài Ma Thần Bảo chơi.

Nói ra thì, từ lúc hắn đến Tiểu Huyền Giới này tới giờ, chưa hề ra khỏi gian thạch thất đó. Một là vì hắn không muốn xuất đầu lộ diện, tránh thu hút ánh mắt của những Ma tộc nhân khác, hai cũng là vì hắn mê mẩn luyện đan đến chẳng biết trời trăng gì nữa.

Giờ thì có chút thời gian rảnh, nên hắn muốn ra ngoài vận động một chút.

Trong Ma Thần Bảo, Dương Khai đã lĩnh hội được sự hung hãn và khát máu của đám Ma tộc nhân này, càng chứng kiến được sự kiên trì của họ. Lúc luyện tập võ kỹ, những Ma tộc nhân này thường hạ sát thủ thật sự, hoàn toàn khác với các võ giả ở thế giới loài người, đó là cuộc chiến sinh tử thật sự.

Thông thường là một bên nào đó bị đánh đến nát xương nát thịt, ngã nhào xuống đất chết bất đắc kỳ tử.

Nhưng thể chất của tộc Cổ Ma rất mạnh, dù bị trọng thương đến đâu, nghỉ ngơi một chốc là lại có sức đánh tiếp.

Dương Khai thấy vậy không khỏi tấm tắc, và cũng khâm phục vô cùng.

Tại một quảng trường rộng lớn ở Ma Thần Bảo, Dương Khai còn nhìn thấy một bức tượng uy to lớn uy nghiêm.

Đây là tượng điêu khắc một nhân vật nào đó, không biết là người thời nào, do vị nghệ nhân nào tạo nên. Bước tượng sống động như thật, uy nghiêm vô cùng, mỗi một Ma tộc nhân đi qua, đều tỏ ra cung kính lạ thường.

Nhìn vào bức tượng này, Dương Khai tự dưng cảm giác có một thứ năng lượng kín kẽ và thần bí toát ra từ trong tượng, dẫn dụ Ngạo Cốt Kim Thân của hắn, khiến ác năng trong Ngạo Cốt Kim Thân suýt nữa là bùng phát.

Dương Khai biến sắc, vội vàng áp chế ác năng, sắc mặt liền trắng bệch, mồ hôi đầm đìa.

Trong nháy mắt đó, dường như có một giọng nói xa lạ chợt lẩn quẩn trong tiềm thức hắn. Nhưng khi hắn cố nghe kỹ lại, thì giọng nói đó đã biến mất, không rõ có phải hắn gặp ảo giác hay không.

- Ngươi làm sao vậy?

Hoàn Nhi giật thót mình, không biết Dương Khai đang bị gì, vừa rồi còn hào hứng vô cùng, mới chớp mắt đã khác hẳn.

- Không sao, chắc là do lâu quá rồi không ra ngoài vận động.

Dương Khai chớp mắt.

- Con người các ngươi đấy, sức khỏe kém thế...

Hoàn Nhi cười cợt nhả.

- Tượng ai thế?

Dương Khai thuận miệng hỏi.

- Chủ nhân của tổ tiên bọn ta, Đại Ma Thần!

Hoàn Nhi cũng vội vàng chỉnh lại phong thái, cúi lạy bức tượng một cách cung kính.

- Đại Ma Thần?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Không sai, uy nghiêm đấy chứ? Nghe nói vào thời vị Đại Ma Thần này tồn tại, Ma tộc ta thống nhất thiên hạ, loài người các ngươi và cả bọn Yêu tộc đều là chư hầu của Ma tộc bọn ta.

- Lợi hại thế?

- Đại Ma Thần thì dĩ nhiên là lợi hại rồi, võ lực của người không ai bì kịp, tận cho đến ngày nay, cũng chưa có ai sánh được.

- Một nhân vật lợi hại đến vậy, giờ đi đâu rồi?

- Không biết.

Hoàn Nhi lắc đầu.

- Vậy tại sao y lại phong ấn tổ tiên của các người ở đây? Các người đã phạm phải tội gì?

- Ta cũng không biết...

Liên tiếp mấy câu hỏi mà câu nào cũng trả lời không biết, Hoàn Nhi xấu hổ quá đâm ra nổi cáu:

- Hỏi gì lắm thế, ngươi thật phiền phức!

Chương 651: Hỏa sơn

Hình như vì Dương Khai hỏi quá nhiều, nên Hoàn Nhi cũng hết hứng dẫn hắn đi chơi nữa. Tức tối đi về thạch thất, Hoàn Nhi vứt Dương Khai lại rồi biến mất tăm.

Nhớ lại chuyện diễn ra trong nháy mắt khi nhìn thấy bức tượng Đại Ma Thần, Dương Khai lắc đầu nghi hoặc.

Hắn không biết đó là ảo giác hay là gì, muốn tra cứu cũng không có căn cứ nào, đành thây kệ.

Hai ngày sau, đang tĩnh tọa, Dương Khai chợt phát giác một nguồn sóng năng lượng bí hiểm truyền lại từ gần đó. Mở bừng mắt ra, liền thấy Lệ Dung và Hàn Phi cùng đến.

Dương Khai chau mày, không hiểu sao cả Hàn Phi cũng đến, lên tiếng hỏi:

- Thứ đó đâu?

Lệ Dung lắc đầu:

- Bọn ta không nắm giữ. Nếu cần thì ngươi phải tự đi lấy.

- Tự đi lấy?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Ừ, đó cũng là lý do tại sao ta bảo ngươi chờ hai ngày. Hàn Phi thống lĩnh sẽ hộ tống ngươi đến đó.

Lãnh địa của Hàn Phi ở cạnh Ma Thần Bảo, Lệ Dung truyền tin gọi nàng đến đây nên mới mất hai ngày này.

Dương Khai liếc mắt nhìn nữ tử lạnh lùng đó, khẽ gật đầu, ngoan ngoãn không hỏi gì thêm.

- Chuẩn bị đi rồi chúng ta xuất phát ngay bây giờ.

Hàn Phi cũng không nhiều lời, bảo Dương Khai.

- Không có gì cần phải chuẩn bị cả.

- Vậy thì đi thôi.

Hàn Phi nói xong, liền xoay người đi ra ngoài.

- Đi đường cẩn thận đấy.

Lệ Dung dặn dò.

Dương Khai khẽ xua tay, theo Hàn Phi đi ra ngoài.

Ra khỏi thạch thất, Hàn Phi tung mình hóa thành một luồng sáng rồi biến mất. Dương Khai khịt khịt mũi, đứng y tại chỗ không động đậy.

Lệ Dung nhìn hắn đầy hiếu kỳ, vẻ mặt hồ nghi.

Một lúc lâu sau, Dương Khai vẫn không nhúc nhích, Hàn Phi buộc phải bay trở về, chau mày bực mình:

- Ngươi làm gì vậy? Sao không đi theo ta?

- Ta nói rồi, ta không còn bao nhiêu chân nguyên để phung phí nữa. Bay kiểu này, há chẳng phải sẽ lãng phí rất nhiều chân nguyên hay sao?

Dương Khai tỏ ra chán chường.

- Thế ngươi muốn sao đây?

Hàn Phi khẽ nhíu mày.

- Ngươi đưa ta đi đi.

Dương Khai nói rất nghiêm túc. Hàn Phi nghe vậy, lập tức nổi cáu:

- Ngươi thật to gan, dám bắt ta đưa ngươi đi ư?

- Không phải ta muốn đè đầu cưỡi cổ ngươi, cũng không phải đang dựa dẫm thân phận. Đó chỉ là chọn lựa đúng đắn nhất mà thôi.

Dương Khai nghiêm mặt nói.

Lệ Dung nhíu mày, khẽ gật đầu ra hiệu với Hàn Phi.

Hàn Phi nghiến răng, im lặng phất tay đánh ra một luồng năng lượng bao trùm lấy Dương Khai, đưa hắn bay vút về phương xa.

Suốt dọc đường không nói tiếng nào, Hàn Phi là người lạnh lùng, trầm tĩnh ít nói, Dương Khai cũng biết nữ tử như nàng sẽ không tỏ ra thân mật với người lạ, nên cũng chẳng tự chuốc vạ vào mình, suốt cả chuyến đi, hắn chỉ nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng hắn nhạy bén phát giác ra được, Hàn Phi hình như cũng khá để tâm tới hắn. Có một nguồn năng lượng thần thức bí mật vần quanh người hắn, hình như để dò la gì đó nhưng mãi chẳng tìm được cái mình muốn.

Thế giới trong Tiểu Huyền Giới rất khác với bên ngoài. Ở đây nhật nguyệt bất phân, ngày đêm hỗn độn, đất đai rộng lớn mà cằn cỗi, như thể một cọng cỏ cũng không mọc nổi, rất ít có dấu vết của sinh vật.

Nhưng thi thoảng vẫn có thể nhìn thấy vài con yêu thú.

Dọc đường lao đi vùn vụt, cả chuyến đi im như tờ, chẳng biết đã bay được bao lâu rồi, không khí dần dần nóng nực hơn, nhận thấy điều này, Dương Khai liền phấn chấn!

Hơi nóng đó chính là năng lượng thuộc tính Dương mà hắn khao khát.

Hơn nữa dần dần, năng lượng này xuất hiện mỗi lúc một nhiều, mỗi lúc một dày đặc, hình như ở phía trước, có một nguồn năng lượng thuộc tính Dương khổng lồ đang hội tụ.

Dương Khai không kìm được hớn hở mong đợi.

Tròn hai ngày sau, Dương Khai bỗng nhìn thấy ở tận đường chân trời xa xa, bầu trời như được nhuộm bởi một lớp sắc màu rực rỡ nguy nga.

Đến đây, năng lượng thuộc tính Dương đã tràn ngập khắp đất trời. Dương Khai liền vận Chân Dương Quyết để hấp thụ thứ mình cần, Chân Dương nguyên khí.
Còn Hàn Phi thì lại phải thi triển công lực để đối kháng với năng lượng thuộc tính Dương.

Loại năng lượng này là khắc tinh của ma khí, dù có là người của tộc Cổ Ma cũng không thể tránh khỏi việc này. Có điều, cường nhân như Hàn Phi thì có thể không phải đếm xỉa đến đòn tấn công thuộc tính Dương.

Tiếp tục bay về phía trước được nửa ngày, năng lượng thuộc tính Dương càng thêm dày đặc. Hàn Phi dừng lại, cùng Dương Khai đứng giữa không trung, nhìn xuống bên dưới.

Phía dưới, có một ngọn núi cao sững sững, miệng núi mở rộng, khủng khiếp như miệng thú, tận sâu trong miệng núi, Dương Khai có thể nhìn thấy dòng dung nham đỏ rực đang quay cuồng.

Năng lượng tính Dương quá dày đặc, nham thạch ở đây đều đã bị nung chảy thành những thứ như dung nham.

Thi thoảng còn có từng dòng dung nham trào ra từ miệng núi, chảy xuống dưới.

Hơn nữa, vào lúc này, Dương Nguyên Ấn ở lồng ngực Dương Khai đang đập thình thịch liên hồi, như thể rất thích thú.

Dương Nguyên Ấn chỉ có phản ứng với năng lượng thuộc tính Dương. Dương Khai chưa bao giờ thấy Dương Nguyên Ấn dao động dữ dội đến vậy. Điều này cho thấy, năng lượng thuộc tính Dương ở bên dưới mạnh đến mức nào.

- Đây chính là đích đến.

Cuối cùng thì Hàn Phi cũng lên tiếng.

- Phía dưới là năng lượng thuộc tính Dương cực kỳ nồng, hẳn là có thể thỏa mãn yêu cầu của ngươi. Hơn nữa, theo ta được biết, bên dưới dòng dung nham đó, còn có quặng Dương Tinh rất lớn. Nếu ngươi có bản lĩnh thì cứ việc đào bới, tộc Cổ Ma bọn ta không cần đến những thứ này đâu.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Ta đưa ngươi xuống, tìm một chỗ thích hợp cho ngươi tu luyện trước đã.

Hàn Phi nói xong, liền kéo Dương Khai bay xuống dưới.

Đối mặt với dòng dung nham đủ để nung chảy tất cả đó, nữ tử lạnh băng này vẫn không hề sợ sệt, một nguồn sức mạnh khiến Dương Khai kinh hãi bộc phát từ nàng, ép dung nham phải lách qua hai bên, chảy thẳng xuống dưới.

Tựa như một lưỡi kiếm sắc lẻm, những chỗ Hàn Phi đi qua, dung nham đều lũ lượt lui tránh.

Họ đi thẳng một mạch, không gặp bất kỳ nguy hiểm nào. Còn phía trên, dung nham lại bao trùm. Dương Khai ngước lên nhìn, đã không còn thấy được đường về nữa.

Hắn lập tức ấn tượng sâu sắc với tu vi cao cường của nữ nhân này.

Cường nhân Nhập Thánh Cảnh, có thể xem là cao thủ bậc cao nhất. Có điều Dương Khai không rõ là nữ tử này rốt cuộc thuộc Nhập Thánh Cảnh tầng mấy.

Không biết đã đi xuống bao nhiêu trượng, trông Hàn Phi có vẻ hơi mệt mỏi, năng lượng thuộc tính Dương xung quanh quá nồng, đến nàng cũng không thể coi thường được.

Người nàng toát mồ hôi, một mùi hương say lòng vấn vít quanh chóp mũi Dương Khai, khiến hắn chợt hưng phấn.

Dường như đã nhận ra sự bất thường ở Dương Khai, Hàn Phi liếc hắn một cái lạnh ngắt, nàng bắt đầu hạ tốc độ lại, trầm giọng hỏi:

- Ở đây thế nào?

- Được rồi.

Dương Khai gật đầu.

- Vậy thì ngươi hãy ở đây tu luyện.

Hàn Phi nói rồi vung tay một cái, dung nham xung quanh liền bị tách ra, một cái hang chợt xuất hiện trên vách đá vừa đủ để Dương Khai ngồi khoanh chân trong đó.
Tiếp tục đánh ra mấy luồng năng lượng na ná cấm chế để cố định khoảng không gian này, Hàn Phi quẳng Dương Khai vào trong, lạnh lùng nói:

- Con người, ngươi chớ có giở trò bịp bợm gì, ngoan ngoãn ở đây hấp thụ khí Chân Dương mà ngươi cần. Một tháng sau ta sẽ đến đón ngươi.

- Ta biết rồi!

Hàn Phi lại liếc hắn một cái, rồi mới tung người bay lên trên, nhanh chóng biến mất tăm.

Đợi nàng đi khỏi, Dương Khai mới khẽ khàng hít vào một hơi, quan sát vị trí hiện tại của mình.

Nơi này rất an toàn, dù gì thì cũng là chỗ do cường nhân Nhập Thánh Cảnh tạo nên, dung nham cuộn chảy bên ngoài không thể nào xâm nhập vào được. Tuy Dương Khai không sợ những dòng nham thạch này, nhưng nếu bị cuốn vào trong, không tìm được phương hướng thì gay to.

Không nghĩ ngợi nữa, Dương Khai bắt đầu vận Chân Dương Quyết.

Quyết pháp vừa chuyển vận, hàng nghìn hàng vạn lỗ chân lông khắp người hắn đều giãn ra, như thể cá kình hút nước, nguồn năng lượng thuộc tính Dương vừa khổng lồ vừa dày đặc ở tứ bề lập tức ào vào người Dương Khai như điên cuồng.

Dương Khai sung sướng thấy rõ, như thể chưa bao giờ được thể nghiệm cảm giác ăn mòn tận linh hồn và xương cốt như thế này, hắn bất giác hừ một tiếng, cả người bỗng lâng lâng.

Tí tách...

Một tiếng vang vọng về từ nơi sâu thẳm trong tâm linh, trước sau mới chưa đầy ba mươi giây, một giọt Dương Dịch đã thành hình.

Hiện giờ tu vi của Dương Khai đã khác hẳn năm nào. Cả mức tinh thuần và độ nồng của chân nguyên đều vượt gấp mấy chục lần ngày trước.

Điều này cũng có nghĩa là, muốn cô đọng một giọt Dương Dịch, hắn phải hấp thụ mức năng lượng thuộc tính Dương nhiều hơn mấy chục lần so với lúc trước.

Dù vậy, vẫn có thể tạo thành một giọt trong thời gian ngắn đến thế.

Tốc độ cực nhanh này vượt ngoài sức tưởng tượng của Dương Khai.

Môi trường ở đây rất thích hợp cho hắn tu luyện.

Tí tách...

Tí tách...

Những tiếng động nhỏ cứ vang lên không ngớt, Dương Khai vui mừng khôn xiết, quên đi hết mọi vật xung quanh, và cũng quên luôn cả dòng thời gian đang dần trôi.

Dưới đáy ngọn núi cao đồ sộ, dung nham chảy cuồn cuộn, Dương Khai say sưa tu luyện.

...

Cách Ma Thần Bảo nghìn dặm về phía đông, lãnh địa của một trong Tứ đại thống lĩnh, Chử Kiến.

Lúc này, trong Đại Điện, Chử Kiến đang nghe một gã tâm phúc bẩm báo, chốc sau, y nheo mắt lại, nét hưng phấn lộ rõ mồn một:

- Ngươi nói, tên dị tộc đó đã đi khỏi Ma Thần Bảo?

- Dạ, đại nhân. Hắn được Hàn Phi thống lĩnh đưa đi rồi.

Gã tâm phúc đó liền đáp.

- Có biết là đi đâu không?

- Hình như là đi về hướng Hỏa Sơn.

- Hỏa Sơn...

Chử Kiến chau mày, dĩ nhiên là y biết Hỏa Sơn là nơi nào. Đó là cấm địa của tộc Cổ Ma, là nơi mà cả Tứ đại thống lĩnh cũng không muốn đặt chân đến.

Thật ra thì không phải họ sợ nguy hiểm về tính mạng, mà bản năng khiến họ xa lánh dương khí ở đó.

- Đi Hỏa Sơn làm gì chứ?

Chử Kiến nhíu chặt mày, không hiểu nổi nguyên do.

Nếu không có mục đích đặc biệt, thì làm gì có chuyện Hàn Phi đưa tên con người này tới đó.

- Đại nhân, đây là cơ hội hiếm có, chúng ta có nên...

Gã tâm phúc đó ngập ngừng hỏi.

Chử Kiến nheo hai mắt lại, một tia hàn quang chợt lấp lóa, y cười khẩy:

- Ta ắt tự biết là cơ hội hiếm có. Cũng được, mời tên dị tộc đó tới lãnh địa của ta làm khách vài hôm đi!

Quanh Dương Khai có đủ mọi tin đồn, Chử Kiến cũng chú ý đến hắn mọi lúc, và biết thuật luyện đan của hắn đã tiến bộ không ít.

Chử Kiến vẫn luôn muốn soán ngôi Lệ Dung, nếu lần này bắt được tên dị tộc đó về lãnh địa của mình, bồi dưỡng hắn luyện được đan dược Thánh cấp, thoát khỏi xiềng xích nơi này, thì y sẽ được tộc nhân ủng hộ, đến lúc đó, Lệ Dung không thể không thoái vị nhượng chức.

Hơn nữa, Chử Kiến cũng biết, phía Lệ Dung không còn lại bao nhiêu dược liệu nữa. Còn chỗ y thì tích trữ được không ít, tên dị tộc đó muốn tiếp tục luyện đan, thì buộc phải đến lượt y cung cấp dược liệu.

Như nhìn thấy trước được ngày đó, ánh mắt Chử Kiến đầy sự mong đợi và phấn khích, y liền bắt tay vào sắp xếp.

Chương 652: Tiêu điểm của cuộc chiến

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã một tháng trôi qua.

Dương Khai biết cơ hội này hiếm có, nên trong một tháng qua, đã dốc hết sức vận Chân Dương Quyết, điên cuồng hấp thụ khí Chân Dương.

Một tháng sau, đan điền hắn đã có cảm giác bão hòa âm ỉ.

Vô số Dương Dịch hội tụ trong đan điền, nhiều vô thiên lủng. Ban đầu Dương Khai khá chú ý đến số lượng Dương Dịch, nhưng sau cùng, hắn cũng chẳng biết mình đang có bao nhiêu giọt.

Khắp người tràn đầy sức mạnh.

Nhiều Dương Dịch đến vậy, Dương Khai phỏng chừng hắn có thể dùng trong rất nhiều năm mà không phải lo âu gì hết.

Hơn nữa, Dương Khai càng hấp thụ, dung nham xung quanh hình như càng bị ảnh hưởng, không còn nóng như lúc trước nữa, mà còn có dấu diệc đông đặc lại.

Khí Chân Dương giữa thiên địa trong phạm vi khoảng một dặm xung quanh hắn đều giảm hẳn.

Dương Khai rất muốn tiến sâu hơn vào trong lòng núi thám hiểm, xem có được cơ duyên tạo hóa gì hơn không, nhưng ngày hẹn với Hàn Phi đã gần tới rồi, hắn chỉ đành biết chờ đợi.

Hắn chẳng muốn dây vào nữ tử lạnh băng đó làm gì, để cho nàng có cớ để chất vấn hắn.

Đợi mãi đợi mãi, Hàn Phi vẫn chẳng thấy đâu.

Dương Khai bỗng nghiến răng, chui ra khỏi chỗ náu thân, men theo dòng chảy dung nham, tiến sâu xuống dưới.

Chân nguyên bao phủ quanh người hắn, tạo thành một lớp màng bảo vệ. Kể cả sức nóng của dung nham có bức bách đến đâu, thì cũng không gây hại cho Dương Khai được.

Ở đây cứ như không có điểm cuối, Dương Khai càng đi xuống, càng cảm giác được nguồn năng lượng dồi dào và sung mãn. Môi trường ở đây quá sức thích hợp cho võ giả như hắn tu luyện, nhưng với người của tộc Cổ Ma thì lại quá xa vời.

Hắn không hề có ý nghĩ chạy trốn, ở Tiểu Huyền Giới bị phong ấn này, hắn biết mình không có chỗ để náu thân, trừ phi ở luôn trong Hỏa Sơn này cả đời không ra ngoài.

Hắn chỉ muốn xem thử dưới này rốt cuộc có điều gì bí ẩn.

Đi xuống cả một canh giờ rồi, vẫn chưa thấy đáy, nhiệt độ xung quanh cao đến mức Dương Khai không thể chịu đựng nổi nữa.

Dừng chân lại, suy nghĩ một lúc, Dương Khai lắc đầu rầu rĩ.

Tuy hắn rất muốn xuống dưới khám phá, nhưng giờ xem ra, nếu tiếp tục đi, thì đến hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm. Chưa biết có thể vớt vát được món hời gì mà đã làm bừa thế này, quả thật chỉ lợi bất cập hại.

Cân nhắc một chốc, Dương Khai đành bỏ cuộc, bay ngược lên trên.

Thêm một canh giờ sau, hắn lại trở về vị trí tu luyện trước đó.

Ở đấy, Hàn Phi đang lạnh lùng ngó nghiêng bốn phía, có vẻ nàng tưởng Dương Khai đã bỏ trốn, tức tối nghiến răng kèn kẹt.

Đến khi nhìn thấy Dương Khai, nàng liền quát lên cáu gắt:

- Ngươi đi đâu vậy hả?

- Đi xuống dưới xem thử thôi.

Dương Khai nhún vai.

- Xuống dưới?

Hàn Phi khẽ nhíu mày.

- Ngươi đi xuống dưới được?

Đến nàng còn không thể xuống quá sâu, vị trí này có lẽ đã là cực hạn của nàng rồi. Vậy mà tên con người này còn có thể tiến xuống sâu hơn nữa, không khỏi khiến nàng kinh ngạc.

- Ta tu luyện công pháp tính Dương mà, vào đây thì khác gì cá ngặp nước.

Dương Khai cười khì khì.

Cách giải thích này không hề khiến Hàn Phi vừa lòng, vì kể cả có tu luyện công pháp thuộc tính Dương, nếu không có bản lĩnh khác, thì cũng không thể tùy tiện đi sâu hơn trong nơi này.

Nàng cũng chẳng hỏi thêm, chỉ bảo:

- Ngươi có được thứ mình cần rồi chứ?

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Vậy chúng ta đi thôi, chắc là Lệ đại nhân sốt ruột lắm rồi.

Hàn Phi nói xong, chẳng đợi Dương Khai trả lời, liền tung chân nguyên ra bọc lấy hắn, tung người bay lên trên.

Rất nhanh, hai người đã bay lên khỏi miệng núi.

Đúng vào lúc này, Dương Khai chợt kéo cánh tay Hàn Phi lại, khẽ nói:

- Khoan đã!

Hàn Phi cứng đờ người, bực mình nhìn Dương Khai:

- Gì vậy?

Có vẻ nàng không quen bị người khác chạm vào, nhất là nam nhân. Chỉ một động tác nhỏ thôi đã khiến nàng có phản ứng quá mức bình thường.- Tự kiểm tra thử đi!

Dương Khai điềm đạm đáp với thần sắc lạnh tanh.

Hàn Phi giật mình, liền buông thần thức ra, ngay lập tức, sắc mặt nàng sa sầm xuống.

Đến Dương Khai còn phát hiện ra điều dị thường quanh Hỏa Sơn, thì làm gì có chuyện Hàn Phi không nhận ra được? Có điều vừa rồi nàng không cảnh giác cho lắm, cũng không chú ý tình hình tứ phía mà thôi.

- Hình như chúng ta gặp rắc rối rồi đây.

Dương Khai cười khẩy, đôi mắt uy vũ lướt nhanh giữa hư không.

- Người đừng nói gì hết, để ta ứng phó!

Hàn Phi bảo hắn, rồi lập tức nhìn vào một vị trí, lạnh lùng quát:

- Chử Kiến, ra đây đi!

Một giọng cười sang sảng vang lên, tên Chử Kiến mà Dương Khai từng gặp qua một lần hiện ra từ nơi ẩn thân, ánh mắt suồng sã pha lẫn một chút dâm ô nhìn vào Hàn Phi, y cười bảo:

- Hàn Phi thống lĩnh, tình cờ thật, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.

Vừa nói, cặp mắt lươn vừa u ám nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới rồi lập tức chuyển sắc sáng quắc ghim vào Hàn Phi, không hề xem Dương Khai ra cái đinh gỉ gì.

- Chử Kiến, ngươi làm gì ở đây?

Giọng nói Hàn Phi đầy lạnh giá, nhìn đối phương một cách bất thiện.

Vùng Hỏa Sơn này là cấm địa của tộc Cổ Ma, chẳng một ai muốn đặt chân đến, nàng không tin cuộc gặp này với Chử Kiến chỉ là tình cờ.

Hơn nữa, lúc y nói chuyện, xung quanh cứ có liên tiếp từng bóng người hiện ra, những tên này đều là cường nhân ở lãnh địa của Chử Kiến, tên nào tên nấy cũng cười ranh mãnh nhìn về phía này, vây kín quanh miệng núi lửa.

Đối phương rõ ràng đã chuẩn bị từ trước, chắc chắn là đã nắm được tin tức của họ nên bố trí mai phục tại đây từ lâu rồi.

- Ta không muốn làm gì cả. Ta chỉ muốn nhờ Hàn Phi thống lĩnh giúp một việc, cho ta đưa tên tiểu tử loài người này đi!

Chử Kiến ung dung cười gằn.

- Ngươi thật to gan!

Đôi mắt Hàn Phi chợt lóe lên tia nhìn sắc lạnh, lửa nộ bùng lên.

- Tên dị tộc này là khách quý của Lệ đại nhân, cũng là niềm hy vọng của tộc Cổ Ma chúng ta, ngươi muốn cắt đứt hy vọng của cả tộc sao? Chử Kiến, ngươi chớ có tiếp tục càn quấy nữa, Lệ đại nhân nhân từ với ngươi, không có nghĩa là ngài ấy sẽ dung túng mãi cho ngươi!

- Lệ đại nhân?

Chử Kiến hừ một cái lạnh ngắt.

- Sớm muộn gì cũng có ngày ta thay thế bà ta, trở thành chủ nhân của Ma Thần Bảo! Tộc Cổ Ma là Ma tộc dũng mãnh thiện chiến, dù có bị giam ở nơi này, cũng không thể luân lạc tới mức để năm tháng mài nhẵn răng nanh. Lệ đại nhân quá yếu mềm, không hợp để chưởng quản Ma Thần Bảo. Chử Kiến ta mới là người thích hợp nhất!
Bọn thủ hạ của Chử Kiến vây xung quanh vừa nghe xong, khí tức liền hung bạo ngay lập tức. Quả đúng như y nói, dù có bị giam ở đây vô vàn năm, thì bọn cường nhân dưới trường Chử Kiến vẫn thuộc hạng hiếu chiến.

- Ngươi điên rồi.

Hàn Phi tỏ ra thất vọng, chậm rãi lắc đầu.

- Tuy bọn ta đã sớm biết được âm mưu và dã tâm của ngươi, nhưng không ngờ ngươi lại chấp mê đến bước đường này. Chử Kiến, nếu ngươi còn không quay đầu, thì chỉ còn cái chết chờ ngươi thôi!

- Cái chết?

Chử Kiến quát gầm lên.

- Không biết là ta chết hay ngươi chết đây?

Phát giác ra sát khí ở Chử Kiến, Hàn Phi liền rùng mình, đến giờ nàng mới ý thức được rằng, lần này Chử Kiến sẽ làm thật. Nếu y muốn chưởng quản Ma Thần Bảo, thì buộc phải loại bỏ nàng trước, mà nàng và Hoa Mặc lại chính là đối tượng mà y cần diệt trừ trước tiên.

Đã sống ở Tiểu Huyền Giới này bao nhiêu năm rồi, nhưng Hàn Phi lại bỏ quên tất cả những âm mưu quỷ kế và trò lừa lọc học được từ loài người mất rồi.

- Hàn Phi, ta có thể cho ngươi thêm một cơ hội!

Chử Kiến vươn tay ra chỉ về phía Hàn Phi, nghiêm mặt nói:

- Hãy thần phục ta, ta có thể lấy ngươi làm thê tử, ngươi sẽ được liên thủ cùng ta chấp chưởng Ma Thần Bảo. Chỉ cần tiểu tử loài người này luyện được đan dược Thánh cấp, chúng ta sẽ thoát khỏi xiềng xích của thế giới này. Tiền đồ rộng mở hơn so với việc đi theo Lệ đại nhân.

Hàn Phi nhìn Chử Kiến đầy mỉa mai, cười nhạt bảo:

- Muốn ta lấy ngươi ư? Ngươi chưa tỉnh ngủ hả? Cho dù bắt ta lấy tên con người này, thì cũng không có chuyện ta lấy ngươi!

- Này, kéo ta vào làm gì vậy?

Dương Khai liền hục hặc.

Nội chiến giữa mấy người Ma Thần Bảo này, hắn không hề quan tâm. Ai thắng ai thua cũng chẳng phải việc của hắn. Nhưng giờ tự nhiên lại biến thành tiêu điểm của cuộc chiến, khiến hắn không thể không đứng ngoài bàng quan nữa.

Bất luận ai thắng ai thua, thì hắn vẫn là nhân tố mấu chốt, bên thắng tất sẽ có quyền định đoạt hắn.

- Ngươi câm miệng lại, ở đây không có chỗ cho ngươi lên tiếng!

Gương mặt Hàn Phi thoáng ửng hồng, nàng trừng Dương Khai một cái, nét ửng hồng đó liền tan biến nhanh chóng.

Chử Kiến lắc đầu một cách thất vọng, tỏ ra đau khổ:

- Ngươi sai rồi, chính vì Lệ đại nhân quá nhân từ, nên ta mới muốn chấp chưởng Ma Thần Bảo! Nếu chúng ta thoát khỏi thế giới này trở ra bên ngoài, với tính cách yếu đuối của bà ta, tộc Cổ Ma chúng ta còn đâu chỗ đứng! Nếu bà ta ra tay với ta thật, thì có thể ta sẽ không nảy sinh dị tâm rồi. Nhưng ngươi nhìn đi, dù có biết việc làm ngày hôm nay của ta, Lệ đại nhân cũng sẽ không trách tội đâu. Người phụ nữ này... căn bản không nên sinh ra trong tộc Cổ Ma!

- Đừng có lấy sự nhân từ của Lệ đại nhân ra làm cái cớ cho hành động láo xược của ngươi!

Hàn Phi quát lên.

- Nếu để Ma Thần Bảo cho ngươi chưởng quản, thì đó mới là nỗi bất hạnh lớn nhất của tộc ta!

- Người khiến ta quá thất vọng.

Chử Kiến lắc đầu không ngừng.

- Hàn Phi, ta hỏi ngươi lần cuối. Ngươi có đồng ý liên thủ với ta, cùng lập nên đại nghiệp không? Nếu ngươi còn dám từ chối ta, thì ta sẽ không nương tay đâu. Đàn bà xinh đẹp đâu cũng có, cái mà ta quan tâm chỉ là tu vi Nhập Thánh Cảnh của ngươi mà thôi!

- Ngươi dẹp cái ý nghĩ đó đi!

Hàn Phi quát xong, liền chủ động ra tay trước, nàng kéo theo Dương Khai, lao vút ra ngoài, nhằm phá vỡ vòng vây lúc Chử Kiến sơ ý.

Chỉ cần phá vỡ được vòng vây của y, Hàn Phi sẽ có tự tin để đưa Dương Khai chạy về Ma Thần Bảo.

Nhưng Chử Kiến đã chuẩn bị rất kỹ càng, nên sẽ không đời nào cho nàng cơ hội này.

Ngay khi Hàn Phi hành động, y cũng bắt đầu.

Chưa nhìn rõ quỹ đạo chuyển động của y, y đã chắn ngay trước mặt Hàn Phi. Y dang tay ra, khí tức ngập đầy ác năng lan tràn trong chớp mắt, một cái mồm thú gào rít dữ tợn táp về phía Hàn Phi và Dương Khai.

Hàn Phi biến sắc, vội vàng kéo Dương Khai lùi lại, hai cánh tay vung lên, từng luồng sức mạnh dịu nhẹ thổi ra như gió.

Ầm ầm ầm...

Tiếng nổ vỡ đinh tai vang lên, từng tia sáng chói lòa khuếch tán ra tứ phía, chiêu thức của Chử Kiến được Hàn Phi hóa giải sạch sẽ.

- Nhiều năm rồi không giao đấu, Hàn Phi ngươi tiến bộ khá lắm.

Chử Kiến ung dung cười ha hả, bỗng y lách người một cái, liền hóa thành hàng nghìn hàng vạn phân thân giống hệt y.

Liền sau đó, vô vàn nhân ảnh ấy vung nắm đấm lên, tung về phía tấm thân mềm mỏng của Hàn Phi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau