VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 636 - Chương 640

Chương 638: Bị theo dõi

Sau khi các cường nhân Siêu Phàm Cảnh xuất thủ không đến ba giây, có đến mười mấy võ giả không tránh kịp, chết thảm tại chỗ.

Hơn nữa, cường độ tấn công càng lớn, thứ chất lỏng xanh trong cơ thể Bối Quan Nhân trào ra càng nhiều!

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, vẻ phấn chấn cùng hy vọng của đám võ giả đã biến mất sạch, họ đều lấy hết sức bình sinh thi triển thân pháp tránh ra xa, gào khóc chạy trốn.

Kỷ Viêm vung tay lên, một luồng chân nguyên tinh thuần bao lấy đám người Dương Khai, nhanh chóng nhảy lên khoảng không cao trăm trượng, lão lạnh lùng quan sát phía dưới, hừ một tiếng:

- Vô tri! Tưởng Bối Quan Nhân không ra tay thì sẽ không gặp nguy hiểm ư?

Y hiển nhiên biết rõ, nếu Bối Quan Nhân bị tấn công đến một mức độ nhất định, sẽ phát sinh biến cố như thế, nhưng không phải tất cả mọi người đều biết điều đó.

Đám người Hứa Kỳ, Trâu Hưng cũng không vì cái chết của đám võ giả mà dừng tay, sống chết của bọn chúng chả có chút liên quan gì đến họ, họ cứ tiếp tục tấn công dữ dội, liên tục không ngừng, thứ chất lỏng màu xanh khuếch tán ngày càng rộng và mãnh liệt.

Rất nhanh, một phạm vi rộng mấy dặm với Bối Quan Nhân là trung tâm đã bị nhuốm đầy màu xanh biếc.

Dương Khai nhanh chóng nhận thức được sự tàn khốc của thế giới này, với những cường nhân cao cao tại thượng này mà nói, để đạt được mục đích, họ hoàn toàn không quan tâm đến tính mạng của người khác.

Có rất nhiều võ giả bị chất lỏng xanh bám dính và chôn thây trong đó, cũng có không ít người nhận thấy điều bất ổn, đã mau chóng thoái lui, giống như Kỷ Viêm, bay lên trên trời.

Mấy chục cường nhân nọ công kích càng thêm mãnh liệt, điên cuồng chĩa đòn vào người Bối Quan Nhân.

- Sắp được chưa? Trâu Hưng vừa toàn lực tấn công, vừa nhìn chằm chằm gã Bối Quan Nhân bên dưới, lẩm bẩm một câu, vẻ mặt chờ mong.

- Hẳn là sẽ nhanh thôi.

Diêu Địch cũng gật đầu, âm thầm để ý.

Quả nhiên, phía dưới, Bối Quan Nhân hình như đã hứng chịu quá nhiều thương tổn, cuối cùng cũng đã có động tác khác, hai bàn tay to lớn dị thường chậm rãi giơ cao lên, giọng nói như sấm rền thốt ra từ trong miệng y, chậm rãi mà điếc hết cả tai: - Lấy đi... Lấy đi...

Như tiếng gào thét bất lực, lại vừa như tiếng khóc lóc âm trầm, làm tê tái hết cõi lòng.

Trên bầu trời, đột nhiên xuất hiện từng đường phù văn và hoa văn trận pháp thần kỳ, lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, những phù văn này phức tạp thần bí, không ai hiểu được ý nghĩ của chúng cả.

Nhưng khi những phù văn này vừa xuất hiện, đám cường nhân Siêu Phàm Cảnh đều sáng rực hai mắt, nhìn chằm chằm không chớp mắt, tựa hồ muốn khắc ghi những đường nét của phù văn này vào trong trí óc, để sau khi trở về sẽ tiếp tục nghiên cứu cẩn thận.

Ngay sau đó, phù văn lóe sáng, từng đạo năng lượng bắn ra từ giữa hư không, rất nhiều bí bảo hình thù kỳ quái, đan dược, công pháp, võ kỹ, từ hư không xuất hiện.

Tất cả bí bảo, đan dược, công pháp võ kỹ xuất hiện từ phù văn này, bắn ào ra bốn phía theo quỹ đạo hình rẻ quạt.

Nhìn thấy cảnh tượng này, cả đám võ giả đang chạy trối chết liền phấn khởi, vội vàng thi triển thân pháp đuổi theo một trong số những luồng hào quang đó.

Đây là lễ bồi thường cho nơi Bối Quan Nhân nghỉ chân bị phá hủy, mặc dù không ai biết y làm thế nào để triệu hoán những bảo bối này đến đây, nhưng bên trong những bảo bối này có rất nhiều hảo phẩm cấp bậc cao.

Có vài tia sáng bay về phía đám người Dương Khai, các đệ tử Độc Ngạo Minh giương ánh mắt mong chờ nhìn Kỷ Viêm, lão không nói lời nào, nhẹ nhàng gật đầu.

Các đệ tử Độc Ngạo Minh mừng rỡ ra mặt, phi thân chạy ra ngoài, hòng chặn những hào quang này lại, xem có thể vớt vát được cái gì tốt hay không.

Dương Khai hờ hững nhìn, không hề có ý đi tranh đoạt, còn Nguyễn Tâm Ngữ và Vân Huyên lại nóng lòng có ý muốn thử.

Nơi này dị bảo xuất thế đầy trời, hiếm có ai có thể thờ ơ nổi, họ động lòng cũng là chuyện dễ hiểu thôi.

Rất nhanh, những dị bảo mà Bối Quan Nhân triệu hoán đã bị tranh đoạt hết, nhưng dưới những đòn tấn công hung mãnh của đám Siêu Phàm Cảnh, y lại phất tay lần nữa, tiếp tục hét lớn hai chữ đó, không ngừng triệu hoán bảo bối.

Không khác gì lúc nãy, không ít hào quang bắn xuống, lúc này Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ không thể kiềm chế được nữa, liền nhảy ra khỏi phạm vị bảo vệ của Kỷ Viêm, phóng nhanh về phía một luồng sáng.

Dương Khai lắc đầu chán nản, liền phóng thần thức, ngưng tụ sức mạnh, ngăn cản luồng sáng đó giúp họ.

Rất nhanh, hai nàng thu gọn bảo bối không biết tên vào tay, thích thú bay trở về.

- Được cái gì vậy?

Dương Khai cười hỏi.

- Hình như là một quyển công pháp, không biết là có hữu dụng hay không. Vân Huyên giơ vật gì đó trong tay lên. - Đồ của Bối Quan Nhân triệu đến, có rất nhiều thứ bị hỏng hóc vô dụng đấy.

- Còn có chuyện như vậy sao? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Ừ, hình như những vật này đều có từ rất lâu rồi. Vân Huyên khẽ cười nói.
Hai người đang nói chuyện, Dương Khai bỗng cảm giác được có gì đó bất thường. Nhíu mày, hắn tập trung nhìn xuống phía dưới, không khỏi giật mình.

Hắn phát hiện, giữa cơ man thứ chất lỏng xanh đó, Bối Quan Nhân đang nhìn chằm chằm vào mình, đôi mắt mơ màng ấy lại hiển hiện sắc thái hưng phấn.

Rất nhiều người đều nhận ra điểm dị thường ở Bối Quan Nhân, đám người Hứa Kỳ, Trâu Hưng cũng dừng tay, hướng theo ánh mắt của Bối Quan Nhân, quan sát Dương Khai, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

- Trâu huynh, thế là thế nào vậy? Hứa Kỳ nhíu mày hỏi. - Tại sao y lại nhìn chằm chằm tiểu tử Độc Ngạo Minh kia?

- Điều này lão phu cũng không hiểu, nó có gì đặc biệt sao? Trâu Hưng thả thần thức quét một vòng trên người Dương Khai, lắc đầu khó hiểu.

Lão không hề phát hiện Dương Khai có điểm nào đặc biệt cả.

Trên khoảng không ấy, những người bên cạnh Dương Khai cũng ý thức được điểm dị thường.

Vân Huyên lén lút hỏi: - Dương Khai, có phải y đang nhìn ngươi không?

- Chắc vậy! Dương Khai gật đầu, tự nhiên nổi da gà cùng mình.

Bị một vị cao thủ Thánh cấp thần bí thần trí mơ hồ, lai lịch bất minh nhìn chằm chằm thế này, bất cứ ai cũng không tránh khỏi bất an. Dương Khai thấy khó hiểu

vô cùng, không hiểu tại sao hắn lại bị Bối Quan Nhân chú ý như vậy, từ đầu đến giờ hắn chỉ vận dụng một chút sức mạnh thần thức thôi mà.

- Tìm... thấy... rồi... Bối Quan Nhân vẫn giọng điệu thong thả trầm ổn đó, khi nói, cái miệng to lớn dữ tợn ngoác ra, để lộ hàm răng hình răng cưa mọc lung tung, hình như y đang cười tươi, không chút tiếng động mà đã đủ khiến người ta kinh hãi rồi.

Ngay sau đó, khí tức toàn thân của Bối Quan Nhân bỗng nhiên thay đổi, y chậm rãi ngồi xuống, hai cẳng chân gập lại.

- Y muốn làm gì vậy? Có người kêu lên thất thanh.

Trong truyền thuyết, Bối Quan Nhân chưa từng có động tác như vậy, hôm nay đột nhiên có sự đổi khác, khiến mọi người đều ngơ ngác, không hiểu nổi.

- Tránh xa ta ra! Dương Khai lập tức biến sắc, trong khoảnh khắc nhìn thấy động tác của Bối Quan Nhân, hắn liền có cảm giác nguy hiểm như bị cái chết kìm hãm, vội vàng hét lên, đồng thời thi triển thân pháp, cấp tốc bỏ chạy.

Vù...

Bối Quan Nhân cũng phi thân khỏi mặt đất, giống như tên rời cung, tốc độ nhanh đến nỗi đám người Trâu Hưng cũng không nhìn thấy rõ được.

Chỉ trong chớp mắt, Bối Quan Nhân đã đuổi theo Dương Khai, cái miệng há to nanh độc, nhìn hắn cười rạng rỡ, đưa hai tay xốc cái quan tài đỏ sau lưng lên, nhắm thẳng vào hắn.

Thình lình, một lực hút cực kỳ mạnh xuất hiện từ trong quan tài, hút Dương Khai vào bên trong.

Dương Khai mặt xám ngoét, cố gắng hết sức cũng không chống cự lại được nguồn sức mạnh trong quan tài.Không kịp nghĩ được điều gì, Dương Khai liền cảm thấy trước mắt mình tối sầm, hắn đã bị hút vào trong cỗ quan tài màu máu.

Ầm...

Bối Quan Nhân đóng quan tài lại, rồi lại vác lên lưng, không thèm để ý đến ai cả, y hóa thành thành một luồng lục quang và biến mất phía chân trời.

Từ khi phát sinh biến cố đến khi Dương Khai bị bắt đi, trước sau thời gian trôi qua không đến ba giây, đám người Trâu Hưng còn chưa kịp phản ứng, Bối Quan Nhân đã biến mất tăm rồi.

Tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.

Ngẩn người hồi lâu, Vân Huyên mới hét lên một tiếng, thi triển thân pháp đuổi theo.

Nguyễn Tâm Ngữ kéo nàng lại, quát lên: - Tỷ định làm gì?

- Dương Khai, hắn...

- Ta biết hắn bị bắt, nhưng tỷ đuổi theo thì có ích gì? Nguyễn Tâm Ngữ quát ầm lên.

Vân Huyên thất thần, liền quay lại nhìn Kỷ Viêm đau khổ: - Kỷ thúc...

Kỷ Viêm chậm rãi lắc đầu.

Bên kia, mười mấy vị cường nhân nọ cũng không hiểu có chuyện gì, hồi lâu sau, Trâu Hưng mới hỏi: - Chư vị, có ai biết tin tức gì về việc Bối Quan Nhân bắt người không?

Phần lớn mọi người đều lắc đầu, ra hiệu chưa từng nghe thấy, nhưng Diêu Địch thoáng suy nghĩ một chút, chậm rãi nói:

- Ta nghe nói, mười năm trước lúc Bối Quan Nhân xuất thế, cũng đã bắt đi một người.

- Còn có chuyện như vậy ư? Trâu Hưng nhíu mày lại. - Y bắt ai đi vậy?

- Cụ thể là ai thì không rõ, ta cũng chỉ nghe qua lời đồn thôi.

- Vậy thì lạ thật... Trâu Hưng không hiểu ra sao, nhìn về phía Bối Quan Nhân biến mất, hồ nghi nói: - Tiểu tử Độc Ngạo Minh đó, có cái gì đặc biệt chăng?

- Điều này phải hỏi người của Độc Ngạo Minh. Hứa Kỳ liếc mắt nhìn sang phía Kỷ Viêm.

Cân nhắc một chút, mọi người đều chạy tới chỗ Kỷ Viêm, bắt đầu hỏi về Dương Khai.

Kỷ Viêm cũng chả biết gì về Dương Khai cả, tuy bởi vì Liệt Hỏa Thành bị hủy, y cũng không vui vẻ gì nổi, nhưng y cũng không dám đắc tội với mấy người này, chỉ đành hướng ánh mắt sang Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ.

Vân Huyên trông như hồn bay phách lạc, căn bản không thể vặn hỏi được chuyện gì, Nguyễn Tâm Ngữ cũng không biết nhiều về Dương Khai, dĩ nhiên không thể cho họ câu trả lời.

Cả bọn đều thấy mơ hồ vô cùng.

- Chư vị tiền bối, hắn bị Bối Quan Nhân bắt đi, liệu có gặp nguy hiểm gì không? Vân Huyên bỗng nhiên hỏi một câu.

Trâu Hưng chậm rãi lắc đầu: - Không biết được, dù gì đây cũng là lần đầu tiên ta gặp chuyện này.

Hứa Kỳ trầm ngâm một chút rồi nói: - Tuy Bối Quan Nhân không ra tay với người khác, nhưng ở cạnh y cũng rất nguy hiểm, tử khí và độc khí trong cơ thể y, đến Siêu Phàm Cảnh bình thường cũng không ngăn nổi, chứ đừng nói là Thần Du Cảnh, tiểu tử kia chỉ e là lành ít dữ nhiều rồi.

Vân Huyết trắng bệch cả mặt.

- Cô nương có quan hệ gì với hắn? Diêu Địch giương ánh mắt sáng quắc nhìn Vân Huyên.

- Hắn... hắn và tiểu nữ chỉ là bằng hữu thôi.

Vân Huyên buồn bã, nghĩ tới khả năng Dương Khai có thể gặp nguy hiểm tới tính mạng, nàng liền không kìm nổi nước mắt.

- Chư vị, nếu tiện thì chi bằng chúng ta hãy tới Độc Ngạo Thành ngồi nghỉ ngơi một lát, cùng thương nghị xem chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Kỷ Viêm ngẫm nghĩ chút, liền đưa ra lời mời.

Liệt Hỏa Thành bị hủy, y cũng phải quay về Độc Ngạo Minh để bẩm báo, mà những người này đều là cường nhân của các thế lực lớn, mượn việc này lôi kéo chút ít quan hệ, về sau sẽ có lợi cho mình.

Vừa hay chúng nhân đều muốn tìm hiểu rõ bí mật về Dương Khai, họ bàn bạc một lúc, liền nhận lời mời, theo Kỷ Viêm tiến về Độc Ngạo Thành.

Chương 639: Dữ ma cộng vũ

Giữa bóng đêm vô tận, Dương Khai từ từ tỉnh dậy.

Cảnh tượng trước đó vụt thoáng qua trong đầu, Dương Khai liền biến sắc, lén thả thần thức thăm dò bốn phía, hòng tìm hiểu nơi mình đang ở hiện tại.

Song, thần thức chỉ vươn ra được hơn mười mấy trượng, liền bị một sức mạnh vô hình ngăn lại.

Nơi này hình như có một lớp kết giới vây chặt lấy hắn.

Bất đắc dĩ thu hồi thần thức về, chậm rãi mở to mắt, ánh sáng màu da cam rọi vào mắt hắn, hắn phát hiện hình như mình đang bị nhốt trong một thạch thất, tứ bề toàn là tường đá lạnh băng, trên trần có một hòn đá lớn bằng quả trứng ngỗng, tản mác ánh sáng nhẹ dịu, giúp tầm nhìn không bị hạn chế quá mức.

Khoanh chân ngồi xuống, vận công điều khí, Dương Khai nhận ra mình không hề bị thương, không chỉ vậy, chân nguyên cũng chẳng có dấu hiệu bị phong bế, liền thấy nhẹ lòng.

Hắn biết rõ mình đã bị Bối Quan Nhân bắt, nhưng vị cao thủ Thánh cấp như điên như dở trong truyền thuyết đó không hề gây hại tới hắn, điều này càng khiến Dương Khai thêm khó hiểu.

Nhiều người đến vậy, tại sao Bối Quan Nhân chỉ bắt mỗi mình hắn? Với lại từ đầu đến cuối, Dương Khai chỉ lén sử dụng sức mạnh thần thức một lần trước mắt bao nhiêu người thôi.

Chau mày ngẫm nghĩ, Dương Khai chợt có một suy đoán, chỉ là, hắn không biết suy đoán này có chính xác hay không.

Hắn cứ ngồi yên ở đấy, vừa điều khí, vừa lẳng lặng chờ đợi.

Hắn biết, Bối Quan Nhân không giam cầm, cũng không làm khó hắn, mà chỉ bắt hắn lại, nhất định là có ý đồ nào đó. Hơn nữa, chắc chắn y sẽ còn xuất hiện. Trước khi chưa rõ có chuyện gì đang diễn ra, Dương Khai sẽ không hành động khinh suất, mà chọn cách chờ đợi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, rất lâu sau, từng âm thanh ken két vọng lại từ xa.

Dương Khai mở to mắt ra, ánh mắt sáng quắc.

- Hình như Quan Nô tiền bối lại đưa một người tới nữa, nghe nói tên này trẻ lắm, chẳng biết có bản lĩnh gì không đây.

- Mặc kệ hắn, dù gì thì ta cũng không ôm ấp hy vọng gì lớn. Nếu hắn không có bản lĩnh, thì qua mười năm, sẽ phải chết ở đây, cũng chẳng liên quan đến chúng ta.

- Ừ, có điều Lệ đại nhân hình như rất muốn hoàn thành tâm nguyện của tổ tiên. So ra thì Chử đại nhân lại rộng lượng hơn. Thật ra ở lại đây cũng đâu có gì là không tốt.

- Suỵt, đừng có lắm lời, tai vách mạch rừng, để ai nghe được là ngươi chết chắc.

Giọng của hai gã nam nhân truyền rõ mồn một vào tai Dương Khai, khiến sắc mặt hắn càng thêm phần cổ quái.

Hắn còn tưởng người đang đến là Bối Quan Nhân, nhưng giờ xem ra, không hề như mình nghĩ.

Không lâu sau đó, thạch thất kín bưng này chợt vang lên tiếng kèn kẹt, một cánh cửa đá bên cạnh được mở ra, hai gã đàn ông, một cao một thấp đứng ngay cửa, chú mục vào Dương Khai với thần sắc nham hiểm, lạnh băng.

Nhận thấy được khí tức của chúng, Dương Khai liền nhướn mày.

Hắn phát hiện, khí tức ở hai người này rất khác với những người hắn từng gặp, khí của chúng có phần u ám và tà ác.

Cụ thể thì hơi giống khí của Địa Ma, cũng khá giống khí tức của hắn sau khi nhập ma. Có điều, bất kể là so với Địa Ma hay là với hắn, khí của chúng vẫn thưa thớt hơn nhiều.

Ma khí?

Dương Khai kinh ngạc.

Nhìn lại tướng mạo của chúng, hình như cũng hơi khác với người thường, mũi khoằm, mắt lươn, vừa nhìn là biết hạng gian xảo thâm độc, trên người chúng, còn có lác đác mấy đường hoa văn màu sắc rực rỡ.

Thấy mấy đường hoa văn này, sắc mặt Dương Khai lại càng thêm quái đản.

Vì nếu hắn mà thi triển nhập ma, thì toàn thân cùng mình, ngoài mặt ra, cũng sẽ phủ đầy những đường hoa văn như vậy. Dương Khai biết rất rõ, những hoa văn này ẩn chứa năng lượng vô cùng lớn.

Đăm chiêu suy nghĩ, trên mặt không để lộ chút biểu cảm, Dương Khai chỉ im lặng nhìn hai tên đó.

- Tỉnh rồi hả?

Tên cao hơn khẽ cười một tiếng.

- Tỉnh rồi thì đứng dậy, theo bọn ta ra ngoài, đại nhân muốn gặp ngươi!

Dương Khai nhíu mày, không nói gì cả.

Hai gã này, tu vi đại để chỉ vào khoảng Thần Du Cảnh tứ tầng, ngũ tầng. Với trạng thái hiện tại của Dương Khai, muốn giết chết chúng, không phải phí sức gì hết, ra tay bừa cũng lấy mạng chúng được. Nhưng trước khi chưa làm rõ chuyện hiện tại, Dương Khai không định động thủ.

Hai tên này phân công cũng rất rõ ràng, một trước một sau, kẹp Dương Khai ở giữa, thi thoảng còn liếc nhìn hắn, có vẻ rất cảnh giác.

Theo chúng ra ngoài, Dương Khai âm thầm quan sát xung quanh.

Ra khỏi thạch thất là đến một thông đạo dài, dọc đường đi lên trên, có rất nhiều bậc thang, hình như hắn bị nhốt ở dưới lòng đất.

Đi mãi một hồi lâu mới qua hết mấy bậc thang đó, đặt chân lên mặt đất rắn chắc.

Ánh sáng hắt đến, Dương Khai nheo mắt lại, ngẩng đầu lên nhìn, hắn không khỏi sững sờ vì phát hiện, cảnh tượng vừa lọt vào tầm mắt rất quen thuộc.

Đêm ngày bất phân, nhật nguyệt vô quang, thiên địa hỗn độn...

Dương Khai bất giác dừng chân lại.Trong đời mình, hắn đã từng hai lần đặt chân đến một nơi như thế này.

Một lần là ở Truyền Thừa Động Thiên gần Lăng Tiêu Các, lần thứ hai là khi hắn theo Lăng Thái Hư vào kỳ địa ở U Minh Sơn để khổ luyện.

Lần nào cũng như lần nào, không gian xung quanh đều rất giống với lần trước.

Thành thử lần này, Dương Khai cứ tưởng mình đã trở về Truyền Thừa Động Thiên hoặc kỳ địa ở U Minh Sơn, nên hơi thất thần.

- Dừng lại làm gì? Đi mau!

Gã sau lưng quát lên, có vẻ bực bội.

Dương Khai nhíu mày, bình tĩnh lại, nhìn quanh quất xung quanh, hắn phát hiện gần đó, có rất nhiều người đang nhìn hắn đầy hiếu kỳ, chỉ chỉ trỏ trỏ vào hắn, thì thầm to nhỏ.

Mấy người này, bất kể là nam hay nữ, thì nước da để trần bên ngoài không ít thì nhiều cũng có những đường hoa văn với màu sắc khác nhau.

Mấy người này rốt cuộc là ai?

Dương Khai thầm đặt nghi vấn.

Hắn cũng chẳng nổi giận, nghe tên kia quát lên, Dương Khai lại sải bước đi tiếp, song lại quan sát đám đông xung quanh một cách tò mò hơn.

Rất nhanh, hắn được hai gã kia giải tới một tòa đại điện rộng lớn. Bên ngoài đại điện, Dương Khai đã nhạy bén nhận ra, lối kiến trúc ở đây hơi khác với những nơi mà hắn từng đặt chân tới, có vẻ hơi lung tung, bừa bãi.

Trong đại điện, cũng có những cây trụ to lớn, bề mặt được khắc rất nhiều hoa văn kinh khủng.

Ở vị trí chính giữa, có một mỹ phụ vận y phục triều đình, phong tư trác tuyệt, dáng vẻ đoan chính. Hơi thở của bà rất dài, trong cơ thể mềm mỏng ấy ẩn chứa một nguồn sức mạnh khiến Dương Khai khiếp đảm. Dưới trướng bà, có rất nhiều người đứng làm hai hàng, đang im lặng chờ đợi điều gì đó.

Đến khi thấy Dương Khai bước vào, tất cả bọn họ đều bất giác sáng rực hai mắt, mỹ phụ nọ thì lại lấp lóa tia hy vọng trong đôi mắt.

Dương Khai lặng lẽ lắc đầu khó hiểu. Ở đây, hắn không thấy Bối Quan Nhân đâu, hoàn toàn khác với dự tính của hắn.

Hắn những tưởng vị đại nhân mà hai tên áp giải mình nhắc đến chính là Bối Quan Nhân, nhưng nào nhờ lại là một mỹ phụ chín chắn, đoan trang thế này.

Hơn nữa, Dương Khai không hề nhìn thấy bất kỳ hoa văn nào trên cơ thể những người đang có mặt trong đại điện.

Bên cạnh mỹ phụ nọ, có một thiếu nữ thanh tú, nàng mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt, dung mạo thanh lệ động lòng người. Khi thấy Dương Khai đến, đôi mắt sâu thẳm như ngọc bích của nàng nhìn chằm chằm vào hắn, nói với mỹ phụ bên cạnh:

- Đại nhân, đó chính là người Quan Nô tiền bối bắt về lần này.

Mỹ phụ nhẹ nhàng gật đầu, khẽ hé môi:

- Lại phải làm phiền tiền bối chịu khổ rồi. Lần này Quan Nô tiền bối không bị thương chứ.

Giọng nói của bà dịu dàng, êm tai không thể nào chê nổi như cách ăn vận đoan trang của bà, hình như đây là một người rất điềm tĩnh.

Thiếu nữ nọ lắc đầu:- Chỉ bị vài vết thương ngoài da thôi ạ. Bọn con người đó thật sự quá đáng ghét, Quan Nô tiền bối không tiện ra tay, chúng cứ tấn công dữ dội. Nếu không thì với công lực của bọn chúng, Quan Nô tiền bối phất tay là có thể tiêu diệt hết bọn chúng rồi!

- Ài, chúng ta đã liên lụy đến Quan Nô tiền bối rồi.

Mỹ phụ thở dài.

Những người dưới trướng bà cũng lắc đầu không ngừng, thần sắc đau khổ.

Mỹ phụ dẹp bỏ vẻ rầu rĩ, nhìn vào Dương Khai, hỏi:

- Con người, ngươi tên là gì?

Dương Khai nhíu mày, dù hắn không hiểu lắm rốt cuộc mình gặp chuyện gì, nhưng bằng việc quan sát suốt dọc đường đi và đôi ba lời vừa rồi của mấy người này, Dương Khai đã nhanh chóng ý thức được những người trước mặt mình là ai. Hắn nheo mắt lại, ngập ngừng rồi hỏi:

- Ma tộc?

Chỉ có Ma tộc và Yêu tộc mới gọi hắn bằng hai chữ “con người”! Hơn nữa, trong nội thể những người này chứa toàn ma khí, đó là thứ năng lượng không hề giống với chân nguyên.

Một nét ngạc nhiên thoáng qua gương mặt xinh đẹp của mỹ phụ, hình như bà không ngờ người được đem về lần này lại nhìn thấu thân phận của mình nhanh như thế, hơn nữa còn không có chút hoảng hốt lo sợ.

Trước đây Quan Nô tiền bối cũng từng đem về một số người, có điều đa số đều quỳ xuống van nài, khóc lóc ỉ ôi, cũng có người ra sức phản kháng, chứ chưa có ai bình tĩnh như tên thiếu niên này cả.

- Quả nhiên các ngươi là Ma tộc!

Dương Khai nhìn sắc mặt họ, càng thêm tin chắc vào phán đoán của mình.

- Chẳng lẽ nơi này là Ma Cương? Các ngươi bắt ta đến đây là có mưu đồ gì?

- Hỗn xược!

Thiếu nữ thanh tú nọ không kìm được quát lên, nhìn Dương Khai đầy hung tợn:

- Hãy trả lời câu hỏi của đại nhân cho phải phép, không cần hỏi những chuyện vô vị. Nếu còn dám nhiều lời, ta sẽ cắt lưỡi ngươi!

Dương Khai cười ha hả.

- Ngươi cười cái gì!

Thiếu nữ nọ càng thêm tức tối, nghiến răng bảo Dương Khai:

- Ngươi tưởng ta đang dọa ngươi à?

- Ừ,

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Ngươi...

- Được rồi.

Mỹ phụ cắt ngang màn càn quấy của thiếu nữ này, dịu dàng nhìn Dương Khai, bật cười đầy hứng thú:

- Ngươi không sợ chút nào sao?

Dương Khai nhún vai.

- Tại sao ngươi lại nghĩ Hoàn Nhi đang dọa ngươi?

- Rõ rành rành ra đấy còn gì.

Dương Khai bĩu môi.

- Vì các ngươi bắt ta về đây, không những không làm hại ta, cũng chẳng phong ấn chân nguyên và thần thức của ta, mà lúc ta đến đây, rất nhiều người trong các ngươi để lộ vẻ mặt mong đợi. Ta không biết các ngươi đang mong đợi điều gì, nhưng có thể khẳng định là muốn cầu cạnh ta. Nếu đã muốn cầu cạnh, thì lẽ dĩ nhiên sẽ không làm hại ta rồi.

Trong đại điện, không ít người tối sầm sắc mặt ngay tức khắc.

Hoàn Nhi cũng không kìm được há hốc miệng, ngơ ngác nhìn Dương Khai.

Mỹ phụ chậm rãi đứng dậy, nở nụ cười mỉm:

- Ai cũng bảo loài người tinh khôn, xảo quyệt. Quả nhiên danh bất hư truyền.

Chẳng biết câu này là chế nhạo hay mỉa mai, Dương Khai nghe xong, cũng chẳng thoải mái nổi.

Chương 640: Sống ở Đâu Thì Theo Phong Tục ở Đấy

Lời nói của mỹ phụ nghe thì như tán thưởng, nhưng thực chất lại là mỉa mai, Dương Khai nghe vậy liền cười bảo:

- Trí khôn và sự xảo quyệt của loài người cũng giống như tính hung ác tàn bạo của Ma tộc các người, đều nức tiếng khắp thiên hạ thôi.

- Lá gan ngươi quả nhiên rất lớn.

Mỹ phụ cười bất đắc dĩ.

- Thôi, ta không so đo mấy chuyện này với ngươi nữa. Giao thiệp với người thông minh thì vẫn thoải mái hơn với kẻ đần độn. Ngươi đã thông minh đến vậy, thì hãy đoán thử rốt cuộc bọn ta muốn ngươi giúp gì xem.

- Cái này thì ta chẳng biết, ta cũng đang nghĩ đây.

Dương Khai lắc đầu.

- Ta không biết mình có điểm nào để các ngươi xem trọng đến mức cho cả một vị cao thủ Thánh cấp bắt ta đến đây. Nếu tiện thì có thể tiết lộ chút đỉnh không?

Thấy hắn có vẻ ung dung đĩnh đạc, mỹ phụ cảm thấy thêm phần thú vị.

Nhìn xoáy vào Dương Khai, mãi một lúc sau, mỹ phụ mới ngồi về chỗ của mình, khẽ gật đầu.

Bên tay phải bà, một nữ tử khí chất lạnh lùng như băng sơn đột nhiên lên tiếng:

- Sức mạnh thần thức của ngươi khác với người thường, đó chính là điểm khiến bọn ta xem trọng ngươi!

- Quả nhiên...

Dương Khai cười nhạt.

Trước đó hắn cũng đã đoán sơ qua rồi. Vì đúng vào lúc lén sử dụng sức mạnh thần thức, hắn đã bị Bối Quan Nhân nhắm làm mục tiêu. Còn trước đó thì hắn vẫn bình an vô sự.

- Ngươi có lửa thần thức đúng không?

Một lão già râu tóc bạc trắng trầm giọng hỏi.

- Nếu không có lửa thần thức, không đời nào Quan Nô tiền bối lại mang ngươi vào đây được.

Việc đã đến nước này, phủ nhận cũng vô dụng, Dương Khai điềm nhiên gật đầu:

- Không sai, đúng là ta có lửa thần thức.

Hắn thừa nhận, tất cả đều hứng khởi ra mặt. Mỹ phụ nọ còn nhìn Dương Khai với ánh mắt đầy trông đợi, trầm ngâm nói:

- Có thể thi triển toàn bộ sức mạnh thần thức của ngươi cho bọn ta xem được không?

Dương Khai nhíu mày, ngẫm một chốc rồi gật đầu:

- Được, nhưng ta có rất nhiều nghi vấn...

- Ta sẽ giải đáp hết cho ngươi!

Mỹ phụ nghiêm nghị gật đầu.

- Thế thì được!

Dương Khai nhếch miệng cười, rồi ngay tức khắc, hắn phóng thích sức mạnh thần thức của mình.

Trong nháy mắt, toàn đại điện trở nên nóng hừng hực, như bị dung nham quét qua vậy.

Mỹ phụ nọ khẽ biến sắc, dường như không ngờ thần thức của Dương Khai lại mạnh đến vậy. Bà vội vàng đánh ra một luồng khí bao bọc lấy thiếu nữ thanh tú kia để tránh cho nàng bị ảnh hưởng. Nữ tử lạnh lùng và lão già nọ cũng thi triển thủ pháp bảo vệ cho các tộc nhân dưới Siêu Phàm Cảnh.

Sức mạnh bùng nổ chỉ trong một khoảnh khắc, Dương Khai lại thu hồi thần thức về.

Mỹ phụ, nữ tử lạnh lùng và lão già đó sững sờ nhìn hắn, cả đôi tròng mắt đều lấp lóe sự kích động, vẻ mặt phấn chấn như nhặt được bảo bối.

- Không ngờ, thần thức của ngươi lại mạnh đến vậy. Hẳn là ngươi đã có được vài cơ duyên không hề tầm thường nhỉ?

Mỹ phụ phỏng đoán.

Một thiếu niên Thần Du Cảnh thất tầng, theo lẽ thường mà nói thì không thể nào lại có sức mạnh thần thức vượt hẳn Thần Du Cảnh, chỉ có tạo hóa cơ duyên mới có thể cho hắn sức mạnh tầm cỡ như vậy.

- Đấy là chuyện của riêng ta.

Dương Khai khẽ cười.

- Bây giờ có thể giải đáp nghi ngờ của ta được rồi chứ?

Mỹ cười xảo quyệt:

- Ta chỉ có thể cho ngươi biết, bọn ta không có ác ý với ngươi, chẳng những không có ác ý, mà ngược lại là sẽ bồi dưỡng ngươi!

Dương Khai ngẩn người, giận giữ nói:

- Ngươi lừa ta?

Mỹ phụ nhoẻn miệng cười:

- Trò lừa gạt lẫn nhau này bọn ta học từ loài người các ngươi đấy.

- Ta nhớ kỹ ngươi rồi đấy.

Dương Khai không nói gì thêm, chỉ lạnh lùng chú mục vào mỹ phụ.

Đang nói, thì chợt có một luồng khí rất ngang ngược xộc vào từ ngoài điện.

Tất cả mọi người trong điện liền nhíu mày, mỹ phụ nọ còn lộ hẳn nét chán chường trên mặt, hình như khá kiêng dè người đang đi đến.

Rất nhanh, một gã đàn ông thân hình vạm vỡ lững thững đi vào, nửa thân trên cởi trần, còn nửa thân dưới mặc một cái quần da, nét mặt dữ tợn, sát khí dày đặc chuyển động trên trán y. Vào đến đại điện, y liếc nhìn Dương Khai rồi hừ một cái lạnh ngắt, chỉ vào hắn:

- Đây chính là tên con người mà chuyến này Quan Nô tiền bối đem đến? Nhìn còn yếu hơn cả tên lần trước, người như vậy có làm nên việc được không?

- Chử Kiến, không được xấc xược.Lão già nọ quát lên giận giữ.

Gã nam tử tên Chử Kiến liếc lão một cái u ám, rồi mới quỳ xuống, chắp tay nói với mỹ phụ đang ngồi trên ghế đầu:

- Bái kiến Lệ đại nhân.

Mỹ phụ khẽ gật đầu, sắc mặt mờ mịt:

- Đứng dậy đi, ban tọa!

- Không phải làm phiền.

Chử Kiến khoát tay.

- Ta chỉ nghe nói Quan Nô tiền bối lại vừa đưa một người đến đây, nên đến xem bản lĩnh hắn ra sao thôi, Giờ thì đã gặp rồi, quả thật đáng thất vọng. Lệ đại nhân, tên thiếu niên trẻ thế này, chi bằng giết đi cho xong, để tộc ta khỏi lãng phí mười năm. Nhiều khi kỳ vọng bao nhiêu thì thất vọng sẽ bấy nhiêu. Chịu thiệt quá nhiều lần rồi, chẳng lẽ trí nhớ của Lệ đại nhân vẫn chưa khá lên sao?

- Chử Kiến, ngươi càng ngày càng chẳng chú ý chừng mực nữa, có phải đã quên hết quy củ của tổ tông rồi không?

Lão già nọ giận tím mặt, sức mạnh toàn thân âm thầm ngưng tụ lại.

Chử Kiến cười khẩy, khí tức ghê gớm:

- Ta chỉ nói thật thôi. Vận mệnh của tộc ta không nên giao vào tay một tên tiểu tử loài người lai lịch bất minh. Khỏi phải mượn sức của hắn, Chử Kiến ta sẽ dẫn dắt tộc nhân phá vỡ cái lồng giam này. Lệ đại nhân, ngài thấy sao?

Mỹ phụ khẽ thở mạnh, nhưng vẫn miễn cười cười:

- Chử Kiến đại nhân nghĩ được như vậy cũng là phúc của tộc nhân. Vậy bọn ta xin rửa mắt mà nhìn, gửi gắm hy vọng ở Chử Kiến đại nhân là được rồi. Hy vọng ngươi có thể sớm được như sở nguyện, hoàn thành tâm nguyện của tổ tông.

Chử Kiến cười hề hề, nhìn Dương Khai đầy nham hiểm, lạnh lùng nói:

- Tiểu tử loài người, sau này hãy cẩn thận đấy, nơi này không như bên ngoài, biết đâu sẽ có nguy hiểm nào đó lấy mạng ngươi chứ chẳng chơi! Xin cáo từ.

Nói xong, y lại xồng xộc bỏ đi.

Tất cả mọi người trong điện sắc mặt đều rất khó coi.

Dương Khai đảo mắt, nhanh chóng nhận ra vài điểm bất thường.

Hình như sự có mặt của người tên Chử Kiến này đã khiến những người trong điện mất hết hứng thú tiếp tục nói chuyện rồi. Mỹ phụ kia phất tay bảo:

- Hoàn Nhi, đưa hắn xuống nghỉ ngơi đi.

- Vâng.

Thiếu nữ thanh tú nọ đáp một tiếng, rồi bước xuống vẫy tay bảo Dương Khai:

- Đi theo ta.

Dương Khai không nói gì, liền đi theo.

Đợi Dương Khai đi khỏi, lão già trong đại điện liền thở dài:

- Lệ đại nhân, Chử Kiến ngày càng vô lý, chúng ta cũng phải hành động thôi, để hắn sống ngày nào, nơi này sẽ không được yên ổn ngày đó.

Mỹ phụ lộ vẻ do dự, không trả lời.

Nữ tử lạnh lùng kia cũng nói:

- Đại nhân, với người như Chử Kiến, càng nhân từ, hắn càng nghĩ ngài mềm yếu, đến lúc phải dạy cho hắn chút bài học rồi.- Ta cần suy nghĩ thêm.

Mỹ phụ cười chua xót.

- Người của tộc ta đã không còn lại bao nhiêu nữa, nếu ra tay với Chử Kiến, chỉ e... Các ngươi hãy về trước đi, ta nghĩ thông suốt rồi sẽ phái người thông báo cho các ngươi.

- Dạ.

Nữ tử lạnh lùng và lão già nọ khẽ gật đầu. Họ biết là mỹ phụ này không đành lòng gây nội loạn, làm tổn thương đến các tộc nhân, họ đâm ra càng hận tên Chử Kiến này hơn.

Mấy năm qua, tu vi công lực càng mạnh hơn, thì hình như dã tâm manh động không nên có cũng càng một rõ rệt ở Chử Kiến.

...

Dương Khai theo thiếu nữ tên Hoàn Nhi đi trong Thạch Thành, thi thoảng lại gặp một hai ma nhân, Hoàn Nhi đi trước không ngừng làu bàu, hình như đang chửi rủa.

Dương Khai chợt lên tiếng:

- Cái người tên Chử Kiến đó, hình như không xem đại nhân nhà ngươi ra gì thì phải?

- Tên súc sinh đó!

Hoàn Nhi liền nổi cáu.

- Cứ tưởng mình ghê gớm lắm, thật ra chỉ có mỗi lòng lang dạ thú thôi, hắn nghĩ đủ mọi cách hòng để thống trị nơi này. Nếu không phải đại nhân từ bi, chẳng biết Chử Kiến đã phải chết bao nhiêu rồi nữa.

- Ừ, lòng nhân từ của phu nhân có lúc cũng sẽ làm hỏng việc.

Dương Khai tán đồng.

- Không được nói xấu đại nhân, đại nhân là người phụ nữ thùy mị nhất trên đời!

Hoàn Nhi quay lại trừng Dương Khai một cái.

- Ta không nói nữa.

Dương Khai giơ tay.

- Có điều, ngươi có thể cho ta biết rốt cuộc đây là nơi nào được không? Các ngươi bắt ta đến đây để làm gì?

Hoàn Nhi nhoẻn miệng cười hì hì:

- Đại nhân chưa cho ngươi hay, thì ta cũng sẽ không nói lung tung đâu. Tuy loài người các ngươi xảo trá hiểm độc, nhưng ta cũng không phải là con nít lên ba. Ngươi muốn dụ dỗ ta, ngươi tưởng ta không nhìn ra sao?

Dương Khai bĩu môi.

- Có điều ngươi yên tâm, bọn ta thật sự sẽ không làm hại ngươi đâu. Dẫu sao thì cũng đúng như đại nhân nói, bọn ta sẽ bồi dưỡng ngươi. Nếu ngươi có thể hoàn thành nguyện vọng của đại nhân, thì sẽ còn được lợi hơn rất nhiều.

- Bồi dưỡng ta, Bồi dưỡng cái gì kia?

Dương Khai hỏi vặn.

- Các ngươi muốn lợi dụng lửa thần thức của ta để làm gì?

Hoàn Nhi không nói gì nữa, bất luận Dương Khai hỏi thế nào, nàng cũng kín miệng như bưng, thần thần bí bí.

Không lâu sau đó, nàng dẫn Dương Khai đến một gian phòng đá, Hoàn Nhi nói:

- Vào trong đi, từ giờ trở đi, đây sẽ là chỗ ở của ngươi. Ngươi chẳng cần phải lo nghĩ gì hết, tất thảy mọi thứ, bọn ta sẽ chuẩn bị thỏa đáng cho ngươi. Hừm, tuy không có ai giám sát, nhưng ngươi chớ có bỏ trốn đấy. Ngươi cũng không chạy thoát được đâu, không gian trong này đã có sẵn cấm chế, điểm này thì chắc ngươi đã nhận ra rồi.

Dương Khai tức tối trừng mắt nhìn nàng.

Hoàn Nhi nhếch miệng cười:

- Nhìn ta cũng vô ích, ta chỉ phụng mệnh hành sự thôi. Được rồi, ngày mai ta sẽ đến thăm ngươi.

Nói xong, nàng đẩy Dương Khai vào trong phòng, rồi đóng cửa lại, tung tăng bỏ đi.

Đợi nàng đi khỏi, Dương Khai mới thử sờ cánh cửa đá, phát hiện ra muốn là có thể mở được, bên ngoài quả thật cũng không có ai giám sát hắn.

Nhưng trong không gian bị giam cầm này, ở nơi không có lấy một người quen biết này, Dương Khai cũng chẳng có ý nghĩ chạy trốn.

Hắn có thể khẳng định, bất luận mình chạy đến đâu, mỹ phụ đó đều có thể dễ dàng bắt hắn về.

Ký lai chi, tắc an chi, chuyện gì đến ắt sẽ đến. Dương Khai nghĩ vậy, rồi đóng cửa, bắt đầu quan sát nơi ở của mình.

Lọt vào tầm mắt hắn là một gian phòng rộng rãi, lớn hơn cả đại điện lúc nãy, hơn nữa trong gian phòng này, còn ngập tràn mùi thuốc nhàn nhạt.

Trong khắp các góc phòng đều bày đầy dược đỉnh đủ kích cỡ.

Dược đỉnh lớn thì cỡ vại nước, nhỏ thì chỉ bằng bàn tay.

Trên mặt đất là đủ thứ bã vụn từ những phế phẩm luyện đan thất bại.

Dương Khai nhíu mày.

Gian phòng này trông có vẻ giống nơi ở của một luyện đan sư.

Lượn quanh mấy dược đỉnh đó một lượt, Dương Khai liền nhận ra, số dược đỉnh này đều đã được dùng qua, hẳn là có người đã dùng chúng để luyện đan.

Trong một góc khác, Dương Khai phát hiện một cái bàn khá dài, trên bàn chồng chất cơ man những thứ trông giống sách cổ.

Chương 641: Tiểu huyền giới

Thời gian trôi dần, nhật nguyệt thay phiên nhau, một tháng nhanh chóng trôi đi.

Một tháng sau, một ngày nọ, trong căn phòng đá rộng lớn nơi Dương Khai ở, Hoàn Nhi đứng cách Dương Khai mấy trăm trượng, chán chường nhìn vào hắn đang vùi đầu vào công cuộc đào bới tri thức trên cái bàn dài.

Ở đó, vốn có mấy trăm cuốn sách chất ngổn ngang, nhưng sau một tháng, Dương Khai đã đọc gần hết. Bên tay trái hắn là những cuốn đã đọc qua, còn bên phải là số ít vài cuốn chưa xem.

Những tri thức quý giá chứa trong số sách này đều đã khắc sâu vào đầu Dương Khai.

Hoàn Nhi khẽ thở ra một hơi, thầm lấy làm ngạc nhiên, tên con người này từ lúc đặt chân đến đây một tháng trước, đã biểu hiện khá là điềm tĩnh. Trong một tháng qua, hắn còn không bước ra khỏi cửa, suốt ngày ngồi trong này xem mấy quyển sách cổ đó như si dại.

Thình lình, không gian bên cạnh chợt méo mó, một luồng sóng năng lượng phẳng lặng truyền đến bên cạnh. Hoàn Nhi liền rạng rỡ, rồi cung kính lạ thường.

Rất nhanh, từ giữa không gian méo mó đó, bóng dáng của một mỹ phụ đoan trang dần hiện ra, đích thị là Lệ đại nhân.

- Bái kiến đại nhân!

Hoàn Nhi vội vàng khom lưng hành lễ.

- Ừ.

Lệ đại nhân khẽ gật đầu, liếc nhìn Dương Khai, mỉm cười hỏi:

- Hắn biểu hiện thế nào?

- Cũng thú vị lắm ạ...

Hoàn Nhi che miệng.

- Rất khác với lũ người từng đến đây.

- Ồ? Nói ta nghe thử nào.

Lệ đại nhân phấn khởi.

- Hình như hắn luôn mải mê nghiên cứu mấy cuốn sách của luyện đan sư để lại, không hề ra ngoài. Bề ngoài không sốt ruột, nóng vội, cứ như đang ở nhà mình ấy. Hì hì, đại nhân, ngài nói xem tên tiểu tử này có phải hơi ngốc không?

Lệ đại nhân chú mục vào hắn một lát, rồi chậm rãi lắc đầu, bà nhíu mày, ánh mắt bỗng sáng rực:

- Hắn không ngốc, song trông thế này thì có vẻ hắn muốn theo con đường luyện đan sư, đỡ cho ta phải thuyết giáo. Theo ta qua đó xem thế nào đi, nếu biểu hiện của hắn đã khá thế, thì cũng đến lúc cho hắn biết vài chuyện rồi.

- Vâng!

Hoàn Nhi liền đáp.

Hai nử tữ, một lớn một nhỏ, sải bước đi về phía Dương Khai, rất nhanh, đã tới cạnh hắn.

Dương Khai thờ ơ ngồi trên chiếc ghế duy nhất, suy nghĩ vẫn đắm chìm trong cuốn sách trước mặt.

Hoàn Nhi khẽ ho một tiếng, gọi to:

- Tên ngoại lai!

- Chờ một lát!

Dương Khai không hề ngước mắt lên nhìn, đáp một câu hững hờ.

Hoàn Nhi sững sờ, liền bực bình quát lên:

- Lệ đại nhân đến thăm ngươi, ngươi còn không mau bái kiến!

Dương Khai khẽ hít vào một hơi, liếc nàng một cái rồi lại nhìn xuống, tiếp tục chúi đầu vào sách, coi như không nhìn thấy nàng.

Hoàn Nhi không kìm được phát cáu, đang định quở mắng thì Lệ đại nhân giơ một tay lên, ra hiệu cho nàng đừng nói nữa, mà cứ mỉm cười đứng một bên, lặng lẽ chờ đợi.

Hoàn Nhi nghiến răng liên hồi, trong bụng trộm mắng tên ngoại lai giả vờ giả vịt, nhưng cũng không biết làm gì, bèn âm thầm tính cách lát nữa làm khó hắn.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, Lệ đại nhân và Hoàn Nhi đã đứng chờ cạnh Dương Khai được nửa ngày, hắn mới khép cuốn sách cuối cùng lại, hít một hơi thật sâu.

- Đọc xong rồi hả?

Đến lúc này, Lệ đại nhân mới nhẹ nhàng hỏi.

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

- Cảm thấy thế nào?

- Có chút gặt hái!

Dương Khai đáp.

Hai mắt Lệ đại nhân rực sáng:

- Ngươi quả nhiên có chút tố chất của luyện đan sư.

Không có tố chất làm luyện đan sư, căn bản không thể hiểu được những cuốn sách này.

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Chắc là trước đây, các ngươi cũng đã bắt không ít người có lửa thần thức đến nhốt ở đây, bồi dưỡng họ thành luyện đan sư đúng không... Ừm, ta đã hiểu ra chút ít về việc các ngươi muốn ta làm rồi.

Một tháng qua, Dương Khai đã xem hết số sách cổ do tiền nhân để lại này, trong đó có rất nhiều những kinh nghiệm tâm đắc của các luyện đan sư mà họ sưu tầm được, cũng có một vài bản ghi chép của những người có cảnh ngộ giống Dương Khai.Tất cả bọn họ đều bị Bối Quan Nhân bắt đem về đây, và nỗ lực trở thành luyện đan đại sư dưới sự ủng hộ và bồi dưỡng của chủ nhân nơi này, đáng tiếc là không một ai đủ yêu cầu, sau cùng là mất tăm mất tích.

Một tháng cũng đủ để Dương Khai làm rõ ý đồ của họ và hoàn cảnh của mình, cũng khiến hắn bình tĩnh hơn hẳn.

Chỉ cần những người này có việc muốn nhờ hắn, thì hắn sẽ không gặp nguy hiểm, ngược lại còn được lợi.

- Không sai. Bọn ta đã bắt không ít võ giả có lửa thần thức, cũng đã tận sức bồi dưỡng họ thành luyện đan sư xuất sắc.

Lệ đại nhân thẳng thắn thừa nhận.

- Để làm gì? Các ngươi cần luyện đan sư để giải quyết chuyện gì?

Dương Khai nhíu mày.

- Luyện chế đan dược ư?

Luyện đan sư ngạc nhiên nhìn hắn, mãi một lúc sau mới gật đầu:

- Đúng là để luyện chế một loại đan dược! Có điều, loại đan dược đó không phải luyện đan sư nào cũng có thể luyện được, mà chỉ luyện đan sư sở hữu lửa thần thức mới có khả năng. Đây cũng là lý do mà ngươi bị bắt đến đây.

- Nói ta nghe thử nào. Vừa hay ta cũng muốn làm luyện đan sư, nếu các ngươi có điều kiện thích hợp, thì ta cũng chẳng ngại giúp một tay!

Dương Khai ung dung nhìn bà.

- Nói khoác không biết ngượng!

Hoàn Nhi bĩu môi.

- Võ giả sở hữu lửa thần thức tuy vô cùng hiếm có, nhưng bao nhiêu năm qua, Quan Nô tiền bối cũng đã bắt mười mấy người về đây, người nào người nấy cũng rất ưu tú. Ngươi dựa vào đâu mà nghĩ mình có thể hoàn thành việc mà họ chưa làm được?

- Đấy là chuyện của ta, các ngươi không phải quan tâm, huống hồ, các ngươi vẫn hy vọng ta sẽ thành công, chẳng phải thế sao?

Dương Khai mỉm cười.

- Đúng vậy. Bọn ta rất mong là ngươi sẽ thành công, để giải trừ gông xiềng trói buộc dòng tộc ta nhiều năm qua, cho bọn ta được bước ra thế giới bên ngoài.

Lệ đại nhân khẽ gật đầu, đôi mắt rực sáng và thần sắc kỳ vọng.

- Để ta giới thiệu, tổ tiên của bọn ta là ma đồ hầu hạ Đại Ma Thần. Không biết là cách đây bao nhiêu năm, vì một vài nguyên nhân, tổ tiên ta bị Đại Ma Thần phong ấn trong Tiểu Huyền Giới này, cả đời không thể nào thoát khỏi đây.

- Đại Ma Thần, Tiểu Huyền Giới?

Dương Khai nheo mắt lại.

- Đại Ma Thần là nhân vật chí cao vô thượng của Ma tộc, là chủ nhân của tổ tiên bọn ta!

Lệ đại nhân giải thích với vẻ mặt rất cung kính.

- Còn về Tiểu Huyền Giới, thì đó chính là khoảng không gian mà bọn ta đang cư trú. Tương truyền, khi các cao thủ siêu cường chiến đấu, thường hay khiến không gian bị xé toạc, và những không gian khép kín sinh ra từ đó gọi là Tiểu Huyền Giới. Chắc là ngươi cũng từng nghe nói về cái này rồi?

- Nghe rồi, chỉ là không biết nó được gọi là Tiểu Huyền Giới thôi.
Dương Khai gật đầu.

Nói vậy thì Truyền Thừa Động Thiên và khu kỳ địa ở U Minh Sơn cũng là Tiểu Huyền Giới.

Chợt nhận ra điểm bất thường, Dương Khai bật cười quái dị:

- Nếu Đại Ma Thần là chủ nhân của tổ tiên các ngươi, thế thì tại sao lại phong ấn tổ tiên các ngươi ở đây?

Lệ đại nhân lắc đầu cười khổ sở:

- Trong sách cổ tuy có ghi chép vài ba câu, nhưng lại không toàn diện, chuyện đã qua quá lâu rồi, nguyên nhân đã không thể tìm hiểu được nữa. Nguyện vọng lớn nhất của bọn ta hiện tại chính là thoát khỏi vùng Tiểu Huyền Giới này. Có điều do vấn đề thể chất, nên không thể sống ở bên ngoài được. Bởi vậy mới cần đến một loại đan dược giải trừ những thiếu sót trong cơ thể bọn ta. Và loại đan dược này chính là thứ mà ngươi cần phải luyện chế.

- Ta hiểu rồi.

Dương Khai gật đầu, hỏi tiếp:

- Vậy còn Bối Quan Nhân? Chắc y là người của các ngươi đúng không? Tại sao y đi lại ở bên ngoài được, hơn nữa lại còn vác theo cái quan tài đỏ đó?

Thần sắc Lệ đại nhân có phần ảm đạm, bà khẽ giọng giải thích:

- Người ngươi nói có lẽ là Quan Nô tiền bối. Thật ra tiền bối đã chết rồi, chẳng qua chỉ còn chút thần trí được duy trì bằng một phương pháp đặc biệt, để bôn ba bên ngoài tìm kiếm võ giả có lửa thần thức cho bọn ta thôi. Vả lại, bọn ta cũng không biết tiền bối rốt cuộc là người thời nào, theo trí nhớ của người sống thọ nhất trong bọn ta, tiền bối vẫn luôn tồn tại. Cái quan tài đỏ sau lưng tiền bối chính là Tiểu Huyền Giới phong ấn bọn ta. Có thể nói, Quan Nô tiền bối gánh trên lưng vận mệnh và sinh tử của mấy nghìn người trong dòng tộc ta.

- Vậy nếu có người hủy cái quan tài sau lưng y đi...

Dương Khai chợt có một ý nghĩ đáng sợ.

- Thì nơi này sẽ sụp đổ, tất cả chúng ta sẽ bị lực hư không giết chết!

Lệ đại nhân trầm giọng giải thích.

Dương Khai sững sờ, nổi da gà khắp mình mẩy:

- Vận mệnh của các ngươi hoàn toàn không nằm trong tay mình sao?

- Hiện giờ ngươi cũng vậy.

Lệ đại nhân mỉm cười.

- Thế nên, để thoát khỏi đây nhanh nhất có thể, ngươi hãy cố gắng lên. Hy vọng ngươi không như những người kia, có thể thỏa mãn tâm nguyện của bọn ta.

Dừng một chút lại nói:

- Đúng rồi, hiện giờ ngươi là luyện đan sư cấp gì, có thể luyện được đan dược cấp nào?

Dương Khai khẽ đằng hắng:

- Miễn cưỡng thì có thể luyện được đan dược Địa cấp.

Hoàn Nhi liền đưa tay lên che miệng, đến Lệ đại nhân cũng nhìn Dương Khai kinh ngạc tột độ.

Thấy hắn nói năng đĩnh đạc, vẻ mặt ung dung bình thản, hai người họ cứ tưởng hắn phải thuộc hàng luyện đan sư tay nghề cao siêu, kỹ thuật thành thạo. Giờ thì hóa ra hoàn toàn không phải vậy, tên ngoại lai này rõ ràng chỉ vừa bắt đầu học luyện đan thôi, họ lập tức không nén nổi thất vọng.

Dương Khai khẽ cười:

- Một vị sư phụ đã dạy ta, chưa vào Thần Du thì không luyện đan, nên gần đây ta mới bắt đầu nghiên cứu.

- Vậy ngươi phải mất bao lâu mới lên được cấp bậc luyện đan sư Thánh cấp đấy?

Hoàn Nhi ngạc nhiên hỏi.

- Chưa tới được Thánh cấp, ngươi hoàn toàn không thể luyện được loại đan dược đó.

- Nhanh thôi.

Dương Khai nhếch miệng cười đầy tự tin.

- Mong là được như ngươi nói. Tốt hơn hết, ngươi phải hoàn thành mục tiêu này trong mười năm. Nếu trong mười năm mà không làm được... ngươi sẽ phải chết!

Lệ đại nhân nghiêm mặt.

- Không phải bọn ta muốn giết ngươi. Ngươi cũng cảm nhận được rồi dó, nơi này ngập đầy ma khí, đối lập với chân nguyên của loài người của các ngươi. Để lâu dài, ngươi sẽ bị ma khí gây ảnh hưởng, đến lúc đó, thần trí sẽ mất tỉnh táo và trở nên vô dụng. Những người được Quan Nô tiền bối bắt về đây trước ngươi đều có kết cuộc này. Bọn ta bất đắc dĩ phải giết chúng đi.

- Điểm này thì các ngươi yên tâm đi, kể cả ta có ở trong này cả trăm năm, ma khí ở đây cũng sẽ không ảnh hưởng được ta đâu.

Dương Khai cười khẩy.

Không những không ảnh hưởng, mà Ngạo Cốt Kim Thân của hắn lại còn thích năng lượng ở đây nữa là.

- Khẩu khí lớn lắm...

Hoàn Nhi nhìn Dương Khai đầy khinh miệt.

- Loài người các ngươi xưa nay toàn thích nói khoác, chứ chẳng thực sự cầu thị như Ma tộc bọn ta!

Chương 642: An tâm luyện đan

Trong căn phòng đá rộng lớn, Dương Khai ngồi khoanh chân trước một cái dược đỉnh to bằng vại nước. Hắn đánh chân nguyên ra, tập trung tinh thần khắc một linh trận đơn giản trong dược đỉnh.

Chốc lát sau, linh trận thành hình, Dương Khai cho từng cây thảo dược vào dược đỉnh theo trình tự nhất định, dùng chân nguyên dung hòa, tôi luyện thành dược hiệu.

Rất nhanh, số thảo dược này đã tan chảy hoàn toàn thành dược dịch, hội tụ thành một khối, dưới tác dụng của linh trận và chân nguyên của Dương Khai, đã có những biến hóa đáng mừng diễn ra.

Mùi thuốc nhàn nhạt phả ra từ trong dược đỉnh, Dương Khai càng tập trung hơn bội phần.

Lại qua hồi lâu nữa, Dương Khai thình lình mở bừng hai mắt, tay khẽ giật, chân nguyên xuất nhập, một viên đan màu vàng tròn vo bắn ra từ dược đỉnh, liền được Dương Khai bắt trọn trong tay.

Đan dược vẫn còn hơi ấm, hít một cái là mùi hương thơm ngát xộc vào mũi, cảm thụ chất lượng của đan dược, Dương Khai khẽ gật đầu.

Địa cấp thượng phẩm!

Với kinh nghiệm và tay nghề hiện tại của hắn, đã có thể dễ dàng luyện ra được đan dược Địa cấp thượng phẩm rồi.

Bỏ viên đan vừa luyện xong vào một cái bình ngọc bên cạnh, Dương Khai nhắm mắt lại điều khí, rồi lại bắt tay tiếp tục luyện đan.

Trong căn phòng đá nơi hắn ở, chất đàn chất đống là dược liệu, số dược liệu này đều do người của Ma tộc ở đây cung cấp, Dương Khai chỉ cần dốc sức luyện đan, hoàn toàn không phải lo về nguồn nguyên liệu.

Bởi vậy, hắn cũng không hề mảy may sốt ruột, dù là bị Bối Quan Nhân bắt về đây, dù mỹ phụ nọ đã nói vấn đề rất nghiêm trọng, nhưng Dương Khai vẫn vui mừng đắc ý.

Trước đây hắn vốn đã từng có ý muốn tĩnh tâm nghiên cứu đạo luyện đan, có điều hầu bao nhẵn nhụi, không mua nổi dược liệu, chỉ luyện thử được mười ngày ở Độc Ngạo Thành.

Giờ đã có điều kiện tốt đến vậy, tức là người của Ma tộc đã dâng của đến tận tay hắn, nên hắn cũng chẳng sốt sắng chuyện bỏ trốn, huống chi, hắn muốn đi cũng không đi được.

Ít nhiều gì hắn cũng biết, Lệ đại nhân đó và cả nữ tử lạnh lùng, lão già nọ, Chử Kiến... đều là cao thủ Nhập Thánh Cảnh.

Trước cường nhân tầm cỡ đó, Dương Khai không đời nào tự chuốc vạ vào thân.

Cứ thanh thản luyện đan, nâng cao tay nghề, Dương Khai không những tìm được thú vui từ việc luyện đan, mà còn rèn luyện bản thân qua đó, công lực và tâm

cảnh của hắn cũng tăng cao vững bước theo đà phát triển của thuật luyện đan, hiệu quả rất đáng mừng.

Hoàn Nhi phụ trách giám sát động tĩnh của Dương Khai, vẫn luôn quan sát mọi biểu hiện của hắn trong thời gian qua từ vị trí cách hắn mấy trăm trượng.

Thấy Dương Khai lại luyện ra được một viên đan, Hoàn Nhi không kìm được phấn chấn, khẽ khàng chắp tay, như thể viên đan đó cũng có phần công lao của nàng vậy.

Không khí bên cạnh lại uống lượn, Hoàn Nhi giật mình, vội vàng sửa sang lại tác phong.

Một lát sau, Lệ đại nhân xuất hiện, hơn nữa, lần này không chỉ có mình bà, mà còn có cả nữ tử lạnh lùng và lão già nọ.

- Bái kiến ba vị đại nhân!

Hoàn Nhi vội hành lễ.

Ba người khẽ gật đầu, quan sát Dương Khai một lúc, Lệ đại nhân bèn lên tiếng:

- Thời gian qua hắn tiến triển thế nào rồi?

- Rất khá ạ.

Hoàn Nhi nghiêm mặt.

- Thật sự không dám tin, hình như hắn rất có thiên chất về thuật luyện đan. Hoàn Nhi có thể khẳng định, trước đây hắn chưa tiếp xúc với việc luyện đan bao giờ, nhưng mới chưa đầy một tháng, hắn đã có thể luyện ra được đan dược Địa cấp thượng phẩm một cách dễ dàng rồi. Thêm vài ngày nữa, Hoàn Nhi nghĩ hắn sẽ luyện được hàng Thiên cấp.

- Lợi hại vậy sao?

Lệ đại nhân sáng rỡ hai mắt, đầy thần sắc hy vọng.

Lần trước khi đến đây, sau một hồi nói chuyện với Dương Khai, tuy khá hài lòng với thái độ của hắn, nhưng Lệ đại nhân vừa nghe hắn nói là mới bắt đầu học luyện đan, liền không kìm nổi thất vọng.

Trong mười mấy người có lửa thần thức từng bị bắt vào đây trước hắn, cũng có vài người không biết luyện đan, và trong số họ không có lấy một ngoại lệ, dù đã cho họ mười năm, nhưng trình độ luyện đan của họ vẫn vô cùng thậm tệ.

Bởi vậy mà hôm đó, Lệ đại nhân cũng không ôm ấp nhiều hy vọng ở Dương Khai, bà nghĩ hắn cũng sẽ như những người trước đây thôi.

Nhưng giờ nghe Hoàn Nhi đánh giá vậy, Lệ đại nhân liền không kìm được vui mừng.

Tên này hình như khác hẳn với tất cả những người trước đây.

- Lệ đại nhân, nếu tiếp tục theo tốc độ này, trong vòng mười năm, có thể hắn sẽ luyện được đan dược Thánh cấp!

Lão già nọ đưa tay vuốt ve chòm râu, khẽ gật gù, gương mặt toàn nếp nhăn cũng tràn đầy sự hy vọng.

- Biểu hiện của hắn rất tốt, quả thật cũng khá là an tâm, nhưng hiện tại, vẫn còn một vấn đề đang bày ra trước mắt chúng ta...

Nữ tử lạnh lùng nọ lên tiếng.

Nghe nàng nói vậy, cả Lệ đại nhân và lão già nọ đều tối sầm mặt.

- Vấn đề gì ạ?

Hoàn Nhi ngờ vực, trông sắc mặt của ba vị đại nhân, hình như vấn đề này rất nghiêm trọng.

Lệ đại nhân cười nhạt, khẽ đáp:
- Là vấn đề về nguyên liệu. Tiểu Huyền Giới của chúng ta tuy không nhỏ, nhưng nguyên liệu cũng có hạn, hơn nữa đã khai thác, sử dụng lâu năm đến vậy, sản lượng cũng không còn nhiều như ngày trước nữa. Ta không biết số nguyên liệu

hiện giờ có đủ để bồi dưỡng hắn trở thành luyện đan sư Thánh cấp hay không, nếu không đủ...

Hoàn Nhi lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Gã ngoại lai kia muốn thành tài, buộc phải sử dụng một lượng lớn dược liệu để tập luyện. Kinh nghiệm phong phú và thủ pháp luyện đan là những yếu tố không thể không có.

Người của Ma tộc rất tín ngưỡng sức mạnh thân thể của chính mình, hơn nữa, do trong cơ thể có ma khí, nên về cơ bản họ không luyện đan được, muốn dùng dược liệu, cũng phải nhai rồi nuốt vào, hiệu quả thì quá sức nhỏ.

Về mặt này, rất nhiều người của Ma tộc đều ngưỡng mộ các luyện đan sư loài người, họ cũng sẽ không tiếc tiền của để mua được đan dược từ loài người.

Trong bao nhiêu năm qua, những Ma tộc nhân sinh sống ở đây cũng đã ăn không ít dược liệu, dù Lệ đại nhân và nhiều người khác đã cho trồng vài ruộng thuốc, nhưng dược liệu thu hoạch được vẫn bóc ngắn cắn dài.

- Vậy phải làm sao đây?

Hoàn Nhi hoang mang, khó khăn lắm mới nhìn thấy được chút hy vọng, nếu vì chuyện nguyên liệu không đủ mà dẫn đến mọi kế hoạch bị đổ bể, vậy thì quá đáng tiếc.

- Nhờ Quan Nô tiền bối ra ngoài lấy ít dược liệu về được không?

Hoàn Nhi nảy ra một ý.

Lệ đại nhân lắc đầu buồn bã:

- Quan Nô tiền bối đã chết rồi, tiền bối chỉ còn lại một suy nghĩ gánh vác mọi cử động thân thể, đó chính là đi khắp nam bắc, tìm kiếm người sở hữu lửa thần thức. Chúng ta không có cách nào để nói chuyện với tiền bối được.

Lão già nọ trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Cả trăm năm qua, Chử Kiến chưa bao giờ dâng dược liệu cho Ma Thần Bảo, ắt hẳn kho tàng chỗ hắn cũng khá khẩm lắm!

- Dây vào hắn ư?

Nữ tử lạnh lùng nheo mắt lại.

- Hắn không đời nào ngoãn ngoãn nghe lời vậy đâu.

- Lệ đại nhân là chủ nhân của Ma Thần Bảo, tất cả môn đồ Ma Thần đều phải nghe lệnh ngài, Chử Kiến dám không nghe thì là tạo phản!

Nữ tử lạnh lùng cười nhạt:

- Hắn muốn tạo phản đâu phải chuyện mới một hai ngày.

Lệ đại nhân hít sâu vào một hơi, lồng ngực nhấp nhô lên xuống, tạo nên một độ cong quyến rũ:

- Khoan bàn về Chử Kiến, tạm thời dược liệu vẫn còn đủ để duy trì vài ngày, đợi đến lúc hết thật rồi, chúng ta hãy bàn tiếp.

Nữ tử lạnh lùng và lão già nọ liếc mắt nhìn nhau, chậm rãi lắc đầu, thầm nghĩ Lệ đại nhân vẫn cứ nhân từ mãi như thế.

Lòng nhân từ của bà là thứ mà đáng lý ra không nên có ở người trong Ma tộc mới phải.

- Hoàn Nhi, ngươi tiếp tục ở đây chăm sóc hắn, nếu hắn có yêu cầu gì, chỉ cần là không quá đáng, thì cứ đáp ứng hết.Lệ đại nhân dặn dò.

- Dạ, Hoàn Nhi biết rồi.

Hoàn Nhi liền đáp.

Mỹ phụ lại nhìn Dương Khai một cái xa xăm, đang chuần bị hai người kia rời đi, thì Dương Khai cứ như có cảm ứng, hắn hướng mắt qua bên này, chợt nhếch miệng cười, dõng dạc gọi:

- Ba người đến đúng lúc lắm, ta có chuyện muốn nói.

Lệ đại nhân khẽ cười, cùng nữ tử và lão già nọ vụt dịch chuyển tới cạnh Dương Khai, dịu dàng hỏi:

- Có chuyện gì?

Dương Khai không trả lời, mà mắt cứ đảo liên hồi.

Lão già kia liền lạnh lùng quát:

- Con người, mau bỏ ánh mắt dơ bẩn đó của ngươi đi ngay, bằng không lão phu sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là lễ nghi.

Dương Khai cười ngạc nhiên:

- Vãn bối chỉ đang nghĩ, nên xưng hô thế nào thôi.

Lệ đại nhân ngẩn ra, một lúc sau mới cười bảo:

- Ta là Lệ Dung.

Nói xong, bà chỉ sang nữ tử và lão già nọ:

- Đây là Hàn Phi và Hoa Mặc, Hoàn Nhi thì ngươi đã biết rồi. Còn về việc xưng hô thì tùy ý ngươi, muốn gọi bọn ta là tiền bối hay gọi thẳng tên cũng được, dù sao thì hiện giờ chúng ta cũng đang có quan hệ hợp tác.

- Hàn Phi...

Dương Khai nhìn nữ tử lạnh lùng nọ, khẽ gật đầu:

- Quả nhiên người đẹp như tên.

Thần sắc Hoa Mặc lập tức quái dị hẳn, Hàn Phi thì lại lạnh lùng nhìn Dương Khai, giọng u ám:

- Ngươi không sợ ta à? Nếu câu này thốt ra từ miệng kẻ khác, thì giờ hắn đã là xác chết rồi.

Không ai có thể bình xét nàng như thế.

Dương Khai lắc đầu:

- Ta chỉ thấy ngươi khá quen thuộc thôi.

Cả đám môn đồ Ma Thần liền há hốc mồm.

- Đừng hiểu lầm, chẳng là ta có quen một cô nương có khí chất rất giống ngươi, hơn nữa những người như hai người, thì thường đều trong nóng ngoài lạnh cả, ha ha.

Dương Khai vừa nói, tâm trí vừa chợt thoáng hiện hình bóng Tô Nhan.

Câu này hình như khiến Hàn Phi không chịu nổi nữa, gương mặt trắng mịn không tì vết đó thoáng có thần sắc không được tự nhiên cho lắm, nàng đang định nổi đóa, thì Dương Khai lại nói:

- Không nói cái này nữa, chúng ta đi vào chuyện chính thôi.

- Ngươi muốn nói gì?

Lệ Dung hỏi.

- Nếu giữa chúng ta đã là quan hệ hợp tác, thì ta cũng không vòng vo nữa. Nói thật, ta biết các người vẫn còn giữ kẽ với ta, nhưng ở đây, ta có thể nghiên cứu luyện đan một cách vô tư lự, nên cũng chẳng can dự chuyện các người còn giấu ta, coi như đôi bên được lợi vậy.

Lệ Dung khẽ gật đầu, không hề phủ nhận.

Bà thân là chủ nhân Ma Thần Bảo, nên dĩ nhiên sẽ không tiết lộ tất cả mọi chuyện cho người ngoài như Dương Khai, giấu giếm cũng dễ hiểu.

- Nhưng các người muốn ta mau thành nghề, thì phải trả giá nhiều hơn. Dù sao thì ta cũng bị các ngươi giam lỏng ở đây, tận sức vì các ngươi mà không được lợi, ta cũng chẳng lấy làm thoải mái gì.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Ngươi còn muốn trục lợi?

Hoa Mặc hừ lạnh.

- Con người, đừng có được voi đòi tiên. Bọn ta không trói buộc sự tự do của ngươi, đã là khoan dung cho ngươi lắm rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau