VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 631 - Chương 635

Chương 633: Ngươi đúng là đồ Cầm thú

Trong rừng sâu, Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ uể oải tựa vào một gốc đại thụ.

Vân Huyên bị trọng thương, Nguyễn Tâm Ngữ bận tối mắt cả buổi, cũng gần như kiệt sức, tựa vào gốc cây nghỉ ngơi hồi lâu mới dần khôi phục tinh thần.

Trong lòng Nguyễn Tâm Ngữ có một mối nghi hoặc rất lớn, đó là ả mị yêu có thể dễ dàng giết chết Tôn Doanh, sao có thể tử mạng một cách khó hiểu như vậy.

Lúc đó nàng đang hôn mê, hơn nữa phía Dương Khai cũng bị mị yêu phủ cấm chế, nên tuyệt nhiên không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi tất cả đã ổn thỏa, Nguyễn Tâm Ngữ mới nói ra hết nghi ngờ của mình với Vân Huyên.

Vân Huyên ngập ngừng một lúc, rồi kể sơ qua chuyện trước đó, Nguyễn Tâm Ngữ lập tức kinh hãi:
- Hắn giết ư?

- Ừ.
Vân Huyên khẽ gật đầu, đưa ánh mắt mơ màng nhìn Dương Khai đang tĩnh tọa cách đó không xa.

- Không phải chứ.
Nguyễn Tâm Ngữ lập tức ý thức được điểm bất thường.
- Dù sức mạnh cơ thể của mị yêu không mạnh gì cho cam, nhưng thần thức của ả không ai bì được. Trước lúc chết, nếu ả bộc phát thần thức để tấn công, thì cũng đủ để giết chết hắn. Hắn có bản lĩnh gì mà tránh được đòn tấn công đó?

- Ta không biết.
Vân Huyên lắc đầu.
- Ta chỉ thấy hắn giết chết mị yêu, còn những việc khác ta không nhớ nữa.

- Vậy tỷ với hắn...

- Đừng hỏi nữa.
Một chút gì đó bối rối chợt hiện rành rành trên mặt Vân Huyên. Cho dù không nhớ rõ lúc đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng cảnh tượng hỗn độn ấy thỉnh thoảng vẫn thoáng ngang qua đầu nàng, hơn nữa cảm giác trên cơ thể cũng không hề giả tạo, hạ thân cho đến giờ vẫn còn đau đớn như bị xé toạc.

Cảm giác này lan tỏa, khiến Vân Huyên đỏ tía cả vành tai.

- Đúng là một tên kỳ quái.
Nguyễn Tâm Ngữ hình như đã sinh hứng thú với Dương Khai.
- Chỉ là một Thần Du Cảnh thất tầng cỏn con, hắn làm cách nào để giết được mị yêu? Hơn nữa... cả Chu Lạc cũng không trụ qua một đòn của hắn.

Chu Lạc là một tiểu đội trưởng của Độc Ngạo Minh, luận về công lực, cả Nguyễn Tâm Ngữ hay Vân Huyên cũng đều không phải đối thủ của y. Dương Khai có thể dễ dàng giết chết Chu Lạc, thì tức là hắn có khả năng hạ bệ cả hai người họ.

- Tỷ nhặt được của quý rồi, nếu có thể kéo hắn về Độc Ngạo Minh...
Đôi mắt Nguyễn Tâm Ngữ rực sáng, nàng chợt nảy ra một sáng kiến.

- Lôi kéo hắn rồi sao nữa? Lý Hoằng và những người khác đều đã chết rồi...
Vân Huyên rầu rĩ, những thành viên tiểu đội đó đã sát cánh cùng nàng ít nhất ba năm, nhưng giờ đây họ đều đã chết một cách mờ ám. Trước lúc chết, đến mặt kẻ địch còn chưa nhìn thấy, nàng không tránh khỏi đau lòng.
- Hơn nữa, ta không biết hắn có chịu gia nhập Độc Ngạo Minh hay không.

- Nếu tỷ không chịu, thì muội phải hành động thôi.
Nguyễn Tâm Ngữ xông xáo muốn thử, nét mặt đầy mong đợi và phấn khích.
- Đội viên đều chết sạch rồi, đúng lúc phải bổ sung thêm.

- Muội không được gạ gẫm hắn!
Vân Huyên lập tức cảnh giác.

- Chậc chậc, cái cô nương này... thật là thú vị, tỷ không lôi kéo cũng không cho muội lôi kéo! Chuyện gì thế này?

- Dù sao thì cũng không được phép!
Vân Huyên xụ mặt nói.

- Được rồi, muội không nói chuyện này với tỷ nữa. Tỷ đang bị thương, muội không dám chòng ghẹo.
Nguyễn Tâm Ngữ cười khì khì.

Dù rằng hai người họ luôn bất hòa, nhưng trải qua mối nguy nan này, oán thù giữa đôi bên hình như đã được hóa giải không ít, khúc mắc trong lòng cũng được gỡ bỏ, hòa thuận hơn hẳn.

Họ đang nói chuyện, thì từ bên kia truyền đến từng hơi thở dài dằng dặc. Hai người giật mình nhìn sang Dương Khai, quả nhiên thấy hắn đã mở mắt ra, thương thế tuy chưa khỏi hẳn, nhưng tinh thần thì đã khá hơn nhiều.

Như thể phát giác ra ánh mắt của hai người họ, Dương Khai ngẩng đầu lên. Đối mắt với Vân Huyên, vẻ mặt Dương Khai có phần mất tự nhiên, Vân Huyên thì lại tránh ánh mắt đi nơi khác, thân hình đẫy đà khẽ run rẩy.

Nàng lại nhớ đến từng đợt xung đột hung mãnh đó, toàn thân bất giác nóng bừng.

Nguyễn Tâm Ngữ để ý hết thần thái của hai người họ, nàng khẽ cười, vẫy tay với Dương Khai, nũng nịu bảo:
- Tiểu ca lại đây nào.

Dương Khai ho khan một tiếng rồi đứng dậy, đi tới cạnh hai người họ rồi ngồi xuống, đối mặt với họ, thần sắc điềm nhiên.

Nguyễn Tâm Ngữ đưa mắt nhìn khắp phần thân trần của Dương Khai, trong bụng thầm tấm tắc khen. Nàng trộm nghĩ, thật không ngờ, gã này tầm vóc cũng không tồi, cơ bắp vừa nhìn là thấy tràn đầy sức mạnh bộc phát, chẳng trách lại dám dụ mị yêu đến gần, chờ thời cơ hạ sát thủ.

- Thương thế ra sao rồi?Nguyễn Tâm Ngữ hỏi.

- Không chết được đâu.
Dương Khai nhếch miệng cười.

- Sức khỏe tốt đấy.
Nguyễn Tâm Ngữ vừa nói, vừa đá lông nheo.

Bộ dạng này hình như khiến Vân Huyên không được vui lắm, nàng liền khẽ nhéo Nguyễn Tâm Ngữ một cái.

Dương Khai nắn mũi, ngượng ngùng nói:
- Hôm qua...

- Hôm qua không có chuyện gì xảy ra hết.
Vân Huyên vội cắt lời hắn, bưng bít mọi chuyện.

Dương Khai ngạc nhiên, chợt mỉm cười:
- Như vậy là tốt nhất.

Hắn còn tưởng cô nương này sẽ quấn lấy mình mà khóc rống lên, không ngờ nàng lại tỏ ra điềm tĩnh đến thế, hơn nữa còn không muốn nhắc lại chuyện xấu hổ hôm qua, vừa đúng ý Dương Khai.

Chuyện hôm qua, cũng không phải Dương Khai muốn để nó xảy ra, có điều lúc đó bị độc tố thần thức của mị yêu gây ảnh hưởng, cả hai người đều không kìm lòng được, cộng thêm việc Dương Khai muốn dụ mị yêu đến gần, nên chỉ đành đâm lao phải theo lao.

Đối phó với kẻ địch như mị yêu, nếu ả không đến gần, Dương Khai cũng không làm gì được ả.

- Này này...
Nguyễn Tâm Ngữ lập tức phật ý, hậm hực nhìn Dương Khai:
- Cái gì mà không có gì xảy ra chứ. Chẳng lẽ ngươi ăn xong rồi không chịu trả tiền? Vân Huyên có thể nói vậy, đằng nào thì người ta da mặt cũng mỏng, sao ngươi có thể gạt phăng hết đi hả?

- Vậy ngươi muốn thế nào đây?
Dương Khai bật cười, người trong cuộc đã không muốn nhắc lại nữa, Dương Khai không hiểu cô nàng Nguyễn Tâm Ngữ này còn cố chấp với hắn làm gì.

- Chịu trách nhiệm chứ còn gì nữa?
Nguyễn Tâm Ngữ ưỡn cao ngực, hục hặc bảo:
- Tấm thân trinh trắng Vân Huyên gìn giữ gần ba mươi năm đã bị ngươi hủy hoại rồi, ngươi không chịu trách nhiệm thì còn ai nữa?

Dương Khai nhíu mày, hứng thú nhìn Nguyễn Tâm Ngữ:
- Chẳng phải quan hệ giữa ngươi và Vân Huyên không được tốt sao? Tự dưng lại đứng về phía Vân Huyên rồi?

Nguyễn Tâm Ngữ cười khẩy:
- Quan hệ giữa hai bọn ta ra sao liên quan gì đến ngươi. Ta và tỷ ấy đều là nữ nhân, ta giúp tỷ ấy đòi lại công bằng là chuyện đương nhiên.

- Ngươi cũng còn trinh trắng phải không?Dương Khai bật cười gian tà.

Nguyễn Tâm Ngữ cứng đờ mặt, quát lên:
- Khốn kiếp!

Nàng giơ tay lên định đánh hắn, nhưng chợt nghĩ mình không phải đối thủ của hắn, bèn tức tối thu tay về, nghiến răng kèn kẹt, mặt đỏ bừng.

- Được rồi.
Vân Huyên quát.
- Tâm Ngữ, đây là chuyện của ta, tự ta giải quyết, không cần muội nhiều lời.

Nguyễn Tâm Ngữ đành chịu bó tay, bực bội trừng Dương Khai một cái, giận giỗi quay mặt đi.

Vân Huyên đưa ánh mắt trong trẻo nhìn Dương Khai không chớp mắt, Dương Khai bị nhìn chăm chú tới mức lúng túng.

Thật lâu sau, Vân Huyên mới lên tiếng:
- Ta hỏi ngươi vài chuyện, hãy nể mặt ta đã chịu thiệt thòi, ngươi hãy thành thật trả lời ta.

- Ngươi hỏi đi, nếu trả lời được thì ta sẽ không giấu giếm!
Dương Khai khẽ gật đầu thẳng thắng.

- Rốt cuộc ngươi là ai? Có tu vi như thế nào?
Vân Huyên nghiêm nghị hỏi, hiển nhiên là muốn tìm hiểu gã nam nhân đã đoạt mất trinh tiết của mình.

- Ta nói rồi, ta đến từ một xó xỉnh rất hẻo lánh. Nơi đó là nơi nào, thì ta không giải thích rõ ràng được. Còn về tu vi, hai người cũng nhận ra rồi, Thần Du Cảnh thất tầng. Mấy chuyện này ta không hề giấu giếm.
Dương Khai giải thích thành thật, ngập ngừng một lúc, hắn tiếp lời:
- Ừm, có điều tu vi Thần Du Cảnh thất tầng này của ta không giống với võ giả bình thường lắm. Có lẽ là trong cảnh giới Thần Du Cảnh, ta gần như là vô địch.

- Xuất khẩu cuồng ngôn!
Nguyễn Tâm Ngữ bĩu môi. Tuy nghi ngờ về lời mạnh miệng của hắn, nhưng dựa vào những biểu hiện trước đó, thì xem ra hắn cũng có chút bản lĩnh.

- Ngươi và Thủy Linh của Thủy Thần Điện có quan hệ gì, sao Thủy Linh lại để tâm đến ngươi vậy?
Vân Huyên lại hỏi.

- Quan hệ với Thủy Linh... không như ngươi nghĩ đâu, coi như là bằng hữu bình thường. Thủy Linh để tâm đến ta, cũng vì ta đã giúp đỡ cô ả, đại khái là vậy.

Vân Huyên khẽ gật đầu, tỏ ra hài lòng, trầm ngâm một lúc nàng lại hỏi tiếp:
- Vậy lần này ngươi theo đến đây là có ý đồ gì? Lúc ở trong hầm mỏ, tại sao không nói rõ là có nguy hiểm gì. Ngươi mạnh đến vậy, tại sao lúc đệ tử Độc Ngạo Minh gặp nạn, ngươi không ra tay từ sớm, mà cứ phải đợi... đợi... đợi ả lộ sơ hở?

Lần này Vân Huyên hỏi hơi nhiều, tâm trạng cũng có đôi phần kích động.

Dương Khai lắc đầu:
- Ngươi đang nghi ngờ ta đúng không? Nghi ngờ có phải ta xâm nhập Độc Ngạo Thành, tiếp cận ngươi vì mục đích đặc biệt nào đó? Có điều ngươi yên tâm, những gì ngươi đã biết đều là sự thật. Ta không hề nói dối ngươi điều gì. Mục đích ta theo ngươi đến đây đúng như ta đã nói, là để trả ơn cho ngươi. Ngươi đã cho ta Không Thiền Ngọc, ta đã cứu mạng ngươi, giờ xem ra, chúng ta sòng phẳng rồi. Còn về việc ở hầm mỏ, ta đã nhắc nhở rồi, nhưng ngươi không tin ta, ta không đưa ra được chứng cứ, nhiều lời chỉ tổ làm ngươi bực mình, chi bằng không nói. Quan hệ giữa chúng ta đâu thân thiết tới mức đó, sống chết của đệ tử Độc Ngạo Minh các người không liên quan gì đến ta!

- Còn nữa, tại sao phải đợi mị yêu lộ sơ hở... Nếu ả không lộ sơ hở, ta làm sao giết được ả? Nếu giao đấu thật, chưa chắc ta đã là đối thủ của ả. Hai người cũng đã nếm mùi lợi hại của thần thức của ả rồi đó. Lợi dụng tấm thân trong trắng của ngươi tuy là việc bất đắc dĩ, nhưng cũng là lỗi của ta. Muốn đánh muốn chửi cứ tùy ngươi, dù gì thì sự cũng đã rồi.
Nói xong, Dương Khai làm bộ không màng sinh tử.

Nguyễn Tâm Ngữ tức đến ngứa hết hàm răng, khinh bỉ phỉ nhổ mãi một hồi, có điều nàng chợt thầm lấy làm may mắn, may sao lúc ấy Dương Khai đã chọn Vân Huyên. Nếu hắn chọn nàng, chỉ e mệnh của nàng lúc này không khác gì Vân Huyên. Nghĩ vậy, Nguyễn Tâm Ngữ không kìm được rùng mình.

Tuy nàng khá vừa mắt với tên thiếu niên này, nhưng quen biết hắn chưa được một ngày, nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, Nguyễn Tâm Ngữ không biết mình có cầm đao chém chết hắn hay không.

So ra, Vân Huyên cũng khá là độ lượng.

Vân Huyên cũng tức tối không vừa. Rõ ràng là nàng chịu thiệt, nhưng giờ đây trông cứ như Dương Khai bị hàm oan vậy.

Hít sâu một hơi, vỗ về tâm trạng kích động, Vân Huyên mở mắt ra, thần sắc bình thản hơn hẳn.

- Dương Khai...
Vân Huyên dịu dàng gọi hắn.

- Hả?
Dương Khai khẽ đáp.

- Ngươi đúng là đồ cầm thú!
Giọng nói Vân Huyên vẫn rất dịu dàng.

- Ừ...
Dương Khai đỏ mặt.

Chương 634: Ngươi thừa biết

Trải qua biến cố lớn như thế, bất cứ ai cũng đều thấy mệt mỏi. Dù biết rõ có mấy chục con Phệ Kim Thú quý giá đang ẩn bên dưới hầm mỏ sập xệ, hơn nữa chúng cũng không chết dễ dàng như vậy, nhưng cả Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ đều không muốn gây hấn với đám Phệ Kim Thú đó nữa.

Nguyễn Tâm Ngữ lấy ra một cái túi Càn Khôn nhỏ đưa cho Dương Khai.

- Gì đấy?
Dương Khai ngạc nhiên.

- Chiến lợi phẩm của ngươi.
Nguyễn Tâm Ngữ mỉm cười.
- Lúc hai người nghỉ ngơi, ta tìm được trên người mị yêu đó. Đoán xem bên trong có cái gì?

Dương Khai suy nghĩ một lúc, rồi nói:
- Chắc là mấy khoáng sản quý đã được tinh luyện.

- Sao ngươi biết?
Nguyễn Tâm Ngữ liền ngớ người.

Dương Khai lắc đầu mỉm cười:
- Trước đó mị yêu đã tiết lộ việc này rồi. Ả nói đám Phệ Kim Thú đó là của ả. Nếu thế thì việc lũ yêu thú này xuất hiện tại đây cũng không phải ngẫu nhiên, mà là do mị yêu cố tình đưa đến để xơi tái quặng Nhật Tích, rồi ả sẽ lấy khoáng vật mà chúng đã tinh luyện. Hơn nữa, lúc chúng ta lục soát trong hầm mỏ, không hề phát hiện chút khoáng vật tinh luyện do Phệ Kim Thú bài tiết ra. Những thứ này có lẽ đã được mị yêu lấy đi từ trước và nằm cả trong túi Càn Khôn này.

Hắn phân tích xong, ánh mắt Vân Huyên liền rực sáng.

Nguyễn Tâm Ngữ cũng nhìn hắn với cặp mắt khác:
- Cái tên này, không ngờ ngươi cũng tinh vi phết.

Rồi nàng nhếch miệng cười:
- Trong này có không ít khoáng Nhật Tích đã tinh luyện, đem đi bán chắc được khá khẩm tinh thạch.

Dương Khai ngẫm một chút, rồi vứt túi Càn Khôn trở lại:
- Lần này các ngươi tổn thất nhiều đến vậy, về Độc Ngạo Minh chắc cũng phải giải thích với họ, mấy thứ này hai người cầm về đi.

Nguyễn Tâm Ngữ mừng rỡ đón lấy. Vốn dĩ nàng cũng có ý này, nhưng vì mị yêu là do Dương Khai giết, nên nàng không tiện giành giật.

Vân Huyên mở miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

- Đi thôi, rời khỏi đây trước đã, ta đưa hai người đến thành trấn gần đây.
Dương Khai đứng dậy. Câu nói này của hắn khiến Vân Huyên phải đăm chiêu, nàng nhìn hắn vẻ ngờ vực.

Nơi này là vùng rìa ngoài địa bàn của Độc Ngạo Minh, cách khu rừng khoảng hai, ba ngày đi đường có một tòa thành không nhỏ, trên đường đi họ đã đi qua tòa thành đó rồi.

Nửa ngày sau, ba người họ ra khỏi rừng. Dừng chân tại một tiểu thôn gần đấy, Dương Khai thuê cỗ xe ngựa, cho Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ ngồi trong xe, còn hắn làm mã phu, cưỡi xe tiến về tòa thành phía trước.

Cử chỉ săn sóc dịu dàng này khiến Nguyễn Tâm Ngữ thay đổi cách nhìn về hắn, cả Vân Huyên cũng thi thoảng mỉm cười.

Hai nàng trò chuyện hồi lâu, Vân Huyên kiệt sức liền ngả đầu đánh một giấc. Nguyễn Tâm Ngữ nhàn rỗi quá bèn chạy ra ngoài ngồi cạnh Dương Khai, nàng đưa tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn đăm đăm vào Dương Khai đang chăm chú quất roi ngựa.

- Nhìn ta làm gì vậy?
Dương Khai bị nàng nhìn chằm chằm, đâm ra khó chịu.

- Ta đang nghĩ rốt cuộc thì ngươi là ai.
Nguyễn Tâm Ngữ nhoẻn miệng cười.
- Ngươi bị thương nặng đến thế, sao mới nửa ngày đã khỏe như vâm rồi?

- Khả năng hồi phục của ta mạnh hơn người thường một chút.

- Thấy rồi.
Nguyễn Tâm Ngữ khẽ gật đầu.
- Tuổi trẻ thật là tuyệt.

- Ngươi già lắm hay sao?
Dương Khai cười cợt nhả, quay lại nhìn nàng.

- So với ngươi, thì ta coi như đã già rồi. Ta và Vân Huyên sắp ba mươi tuổi tới nơi rồi.
Nguyễn Tâm Ngữ tự cười mình.

- Ngươi và Vân Huyên rốt cuộc là bị gì vậy? Lúc trước bất hòa đến thế, giờ lại như người một nhà. Nữ nhân toàn dễ thay đổi đến thế sao?

Dương Khai vừa hỏi vậy, Nguyễn Tâm Ngữ lập tức trầm mặc, gương mặt thoáng buồn.

Dương Khai cũng biết hình như mình đã hỏi chuyện không nên hỏi, vội nhún vai:
- Không muốn nói thì xem như ta chưa hỏi.

Nguyễn Tâm Ngữ lắc đầu, khẽ giọng:
- Đáng lẽ ra là người một nhà... Ngươi có biết thân phận của Vân Huyên là gì không?

- Ta chỉ biết thân phận cô ta không đơn giản thôi.
Dương Khai thuận miệng đáp, bất kể là Mã đại sư của Bí Bảo điện hay cao thủ Siêu Phàm Cảnh Tôn Doanh, đều tỏ ra khá ôn tồn với Vân Huyên, thậm chí có thể nói là cung kính, đệ tử Độc Ngạo Minh bình thường không thể khiến họ phải như vậy được.

- Đúng là không đơn giản.
Nguyễn Tâm Ngữ lặng lẽ ngoảnh lại, thấy Vân Huyên vẫn đang ngủ say, bèn nói:
- Thật ra Vân Huyên là con gái của minh chủ bọn ta!
Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng.

- Ta nói thật đó, cha Vân Huyên chính là minh chủ Độc Ngạo Minh.

- Vậy tại sao...

Có thân phận như vậy, lẽ ra Vân Huyên không phải chạy xông chạy xáo, mà được sống trong nhung lụa mới phải, nhưng cử chỉ ngày thường của nàng lại không hề có phong thái của đại tiểu thư.

- Do có vài nguyên nhân.
Nguyễn Tâm Ngữ khẽ hít một hơi.
- Vì là ngươi, ta mới cho ngươi biết, ngươi chớ có đi rêu rao khắp nơi đấy.

- Ta giống loại người đó sao?
Dương Khai trừng mắt nhìn nàng.

Nguyễn Tâm Ngữ nghiêm túc nhìn hắn, gật đầu kể:
- Vân Huyên vốn có một đệ đệ, tư chất phi phàm, tuổi còn nhỏ đã bộc lộ thiên chất ưu việt. Có điều vì thể chế đặc biệt của Độc Ngạo Minh bọn ta, minh chủ mới có ý cho công tử bắt đầu rèn luyện từ cấp bậc thấp nhất, đi theo người trong minh chấp hành nhiệm vụ. Công tử biểu hiện cũng rất khá, chỉ dựa vào bản lĩnh của bản thân đã dần thăng lên vị trí tiểu đội trưởng từ một đệ tử bình thường, thủ hạ cũng có một vài đội viên.

Tựa hồ như đang nhớ về những hồi ức hạnh phúc, Nguyễn Tâm Ngữ cười rạng rỡ, kể lại quá trình của rất nhiều nhiệm vụ.

Những chuyện này, Dương Khai nghe chỉ thấy nhàm chán, nhưng hắn không cắt lời nàng.

- Song, thường xuyên đi bên bờ sông, lẽ nào lại không ướt giày?
Giọng Nguyễn Tâm Ngữ chợt trầm xuống hẳn.
- Trong một lần làm nhiệm vụ, công tử không may bỏ mạng, đội viên trong tiểu đội cũng bị giết gần hết, chỉ còn lại một người ngoắc ngoải, gần giống với tình hình lần này.

- Vân Huyên rất quan tâm đệ đệ mình, vì cái chết của công tử, Vân Huyên đã đổ hết trách nhiệm lên đầu minh chủ, nếu không phải minh chủ khăng khăng bắt công tử rèn luyện từ cấp thấp, thì chàng đã không gặp nạn. Từ đó về sau, Vân Huyên tuyên bố từ bỏ thân phận đại tiểu thư, và gia nhập Độc Ngạo Minh, bắt đầu từ cấp bậc thấp nhất như đệ đệ mình...
Mắt Nguyễn Tâm Ngữ hơi hơi đỏ, giọng nghẹn ngào.

Dương Khai vẫn thờ ơ, không tỏ chút thái độ gì.

- Tỷ ấy làm vậy, rõ ràng là để đối kháng với minh chủ, cũng là để tiếp tục những việc mà công tử chưa hoàn thành.
Nguyễn Tâm Ngữ thở dài.
- Ngươi có biết tại sao Vân Huyên không hận ngươi vì đã đoạt mất trinh trắng của mình không? Thậm chí còn không muốn truy cứu trách nhiệm ở ngươi nữa.

- Tại sao vậy?

- Vì lúc đệ đệ tỷ ấy chết, cũng tròn hai mươi tuổi, và có tu vi Thần Du Cảnh thất tầng!
Nguyễn Tâm Ngữ nở một nụ cười thê lương, nói thêm vào:
- Tràn trề sức sống giống hệt ngươi hiện giờ, tỷ ấy không có cách nào để hận ngươi được!

Dương Khai khẽ hít vào một hơi, ngẫm một lúc rồi chợt hỏi:
- Người duy nhất còn sống trong tiểu đội của đệ đệ cô ta là ngươi đúng không?

Nguyễn Tâm Ngữ kinh ngạc, sững sờ một lúc rồi mới khẽ gật đầu:
- Ngươi quả nhiên rất nhạy bén. Không sai, lúc đó ta là một đội viên trong tiểu đội của công tử. Nhờ công tử sả thân cứu mạng, ta mới được sống. Chính vì chuyện này mà giữa ta với Vân Huyên mới có mâu thuẫn. Nhưng ta biết, tỷ ấy không hề trách ta, mà chỉ không dám đối mặt với ta. Nhìn thấy ta, tỷ ấy sẽ nhớ đến công tử.

- Ngươi thích hắn à?Dương Khai nhếch miệng cười.

Nguyễn Tâm Ngữ liền đỏ mặt, trừng mắt nhìn hắn:
- Hỏi cái này làm gì? Đã là chuyện cũ cả rồi.

- Vậy ngươi lại còn kể với ta mấy chuyện này nữa.
Dương Khai lắc đầu.

- Ngươi thông minh đến vậy, chẳng lẽ còn chưa hiểu lý do ta kể cho ngươi nghe sao?
Nguyễn Tâm Ngữ tức tối trừng hắn, thầm chửi tên tiểu tử khốn kiếp này giả ngốc làm lơ, rõ ràng hắn đã biết tỏng hết trong bụng, vậy mà ngoài mặt còn làm như không có gì.

Dương Khai nghiêm mặt lại, nghĩ một lúc mới lắc đầu bảo:
- Ta sẽ không gia nhập Độc Ngạo Minh đâu. Ngươi không phải nghĩ cách để khuyên ta. Tuy ta rất thông cảm với cảnh ngộ của Vân Huyên, cũng rất khâm phục sự kiên trì và nỗ lực của cô ta, nhưng ta có việc riêng cần phải làm.

- Tên khốn này!
Nguyễn Tâm Ngữ quát lên.
- Chiếm được món hời lớn đến thế, mà muốn cao chạy xa bay thật ư?

- Ta chiếm món hời nào cơ?

- Ngươi còn bảo không có, ngươi đã làm thế... làm thế với Vân Huyên rồi...

- Làm gì?

- Ngươi thừa biết.
Nguyễn Tâm Ngữ tức kinh khủng, thầm nghĩ một tên tiểu tử tài giỏi như vậy sao lại vô liêm sỉ đến thế, bản lĩnh nói dối không chớp mắt cũng chẳng tầm thường.

- Dù sao thì ngươi cũng phải chịu trách nhiệm!
Nguyễn Tâm Ngữ tuyên chiến:
- Ngươi mà không gia nhập Độc Ngạo Minh, ta sẽ lật tẩy chuyện này, cho tất cả người trong minh đều truy sát ngươi!

Dương Khai nhìn nàng một cái u ám, rồi bật cười quái đản.

Nguyễn Tâm Ngữ liền sởn tóc gáy, bất giác níu chặt y phục mình, giọng rung rẩy:
- Ngươi muốn gì?

Dương Khai ngước lên nhìn trời, giọng âm trầm:
- Trăng mờ gió rít, trời đêm kiểu này được đấy!

Nguyễn Tâm Ngữ liền thất sắc, chợt nhớ ra, với bản lĩnh của hắn mà muốn đối phó với nàng, thì nàng chẳng có đến nửa sức phản kháng lại.

Ở nơi hoang vu hẻo lánh này, nếu bị hắn lạm dụng rồi giết chết, e là chẳng ai phát hiện ra.

Đang lúc lo thấp thỏm, trong xe chợt vọng lại giọng nói yếu ớt của Vân Huyên:
- Hai người... đừng cãi nhau nữa.

Nguyễn Tâm Ngữ giật mình, lè lưỡi nhìn Dương Khai rồi vội vàng chui vào trong.

Một lát sau, nàng lại dìu Vân Huyên trở ra, cùng ngồi phía trước, hít thở không khí trong lành của buổi đêm.

- Ngươi thật sự muốn đi à?
Vân Huyên rầu rĩ nhìn Dương Khai.

- Ừ.
Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Cũng được, Độc Ngạo Minh quá nhỏ, không chứa nổi nhân vật như ngươi, bước ra giang hồ trải sự đời cũng tốt.
Vân Huyên nắm chặt áo mình, cảm thấy hơi lạnh.
- Nói thế nào thì lần này ta vẫn phải đa tạ ngươi.

- Tỷ điên à?
Nguyễn Tâm Ngữ kinh ngạc nhìn nàng.

- Nếu không có hắn, thì mối thù của Tôn thúc và bọn Lý Hoằng đã chẳng báo được, chúng ta cũng sẽ chết tại đây, lẽ dĩ nhiên là phải cảm tạ hắn rồi.

Nguyễn Tâm Ngữ nhíu mày, bụng nghĩ, cũng phải, nếu không có Dương Khai, thì lần này quân của Độc Ngạo Minh đã chết sạch rồi.

- Khỏi cần cảm ơn, ta chỉ tự bảo vệ mình thôi
Dương Khai lắc đầu.

Vân Huyên cười gượng gạo, không nói thêm gì nữa, một lúc sau nàng khẽ giọng:
- Tâm Ngữ, dìu ta vào trong đi, ngoài này hơi lạnh.

- Ừ.
Nguyễn Tâm Ngữ gật đầu, rồi nhíu Vân Huyên trở vào trong. Một lát sau, từ trong xe thoáng nghe thấy hơi thở đồng đều, Dương Khai ngoái lại nhìn, chỉ thấy hai cô nương này đã ôm nhau ngủ thiếp đi, thần thái bình lặng.

Chương 635: Liệt hỏa thành

Ba ngày sau, ba người họ đã tới Liệt Hỏa Thành.

Còn chưa vào đến thành, Dương Khai đã cảm giác được một thứ khí tức nóng nực đập vào mặt, mặt đất dưới chân cũng nóng rực, làm cho ngựa cũng toàn thân toát mồ hôi.

Sức nóng như vậy làm Dương Khai cảm thấy rất sảng khoái, tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều.

Môi trường Liệt Hỏa Thành khá đặc thù nên hấp dẫn rất nhiều võ giả tu luyện công pháp và võ kỹ hệ lửa đến sinh sống, không ai biết rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà Liệt Hỏa Thành lại dị thường như vậy, nhưng những võ giả tu luyện công pháp và võ kỹ hệ lửa có thể cảm giác được rất rõ, tốc độ tu luyện khi ở đây nhanh hơn rất nhiều so với những nơi khác.
Dường như trong không khí có hội tụ linh khí hệ lửa cấp bậc cao hơn nhiều so với nơi khác.

Có người đồn đại, bên dưới Liệt Hỏa Thành có nguồn dung nham khổng lồ đang hoạt động, mới tạo thành địa mạo đặc thù trong phạm vi trăm dặm này, nhưng lời đồn cũng chỉ là lời đồn, chưa ai có thể chứng thực được.

Dương Khai vào đến nơi này, buông thần thức ra cảm thụ, quả thật có thể cảm nhận được năng lượng của lửa chuyển động không ngừng bên dưới.

Vốn ý định của hắn là hộ tống Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ đến Liệt Hỏa Thành rồi sẽ rời đi, dù sao ở đây cũng có phân bộ của Độc Ngạo minh, tới được Liệt Hỏa Thành đồng nghĩa với việc họ đã về tới Độc Ngạo Minh.
Nhưng hai nàng cứ một mực khuyên hắn lưu lại nghỉ tạm mấy ngày rồi hãy đi.

Dương Khai ngẫm nghĩ một chút, liền đồng ý, hắn bị thương nên cũng cần tĩnh dưỡng.

Vào trong Liệt Hỏa Thành, thông báo thân phận xong, thành chủ Liệt Hỏa Thành, Kỷ Viêm vội vàng ra nghênh đón.

Kỷ Viêm có tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh, có cùng cấp bậc võ giả với Tôn Doanh. Vì lão tu luyện công pháp hệ lửa, công lực không bất phàm, nên được đảm đương vị trí thành chủ trấn thủ Liệt Hỏa Thành.

Cũng là một lực lượng không tầm thường của Độc Ngạo Minh.
Kỷ Viêm có vẻ ngoài cao lớn thô kệch. Có thể do tập luyện công pháp hệ lửa lên da đỏ sậm, nhìn có vẻ hào sảng phóng khoáng. Lão đích thân dẫn người đón Vân Huyên tới phủ thành chủ, sắp xếp tôi tới hầu hạ, chăm sóc họ.

Sau khi biết được chuyện ba tiểu đội gặp phải khi chấp hành nhiệm vụ, Kỷ Viêm cũng chấn động, dò hỏi kỹ càng.

Nguyễn Tâm Ngữ và Vân Huyên dường như đã bàn bạc từ trước, nên không hề nhắc tới Dương Khai. Chỉ nói là có một vị cao nhân đi ngang qua ra tay tương trợ, chém chết mị yêu nên hai nàng mới có thể bảo toàn tính mạng.

Nói như vậy làm Dương Khai rất hài lòng, cảm kích nhìn hai nàng.

Hắn còn lo là Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ sẽ kể hết tình hình thực tế, nếu nói thật, khoan nói là Kỷ Viêm có tin tưởng hay không, bản thân hắn cũng khó lòng rời khỏi Độc Ngạo Minh rồi.

May thay, hai người bọn họ không có ý bán đứng Dương Khai.

Lời giải thích của họ rất hợp tình hợp lý, Kỷ Viêm muốn tìm hiểu kỹ bộ dạng của cao nhân kia, Vân Huyên sớm đã có đối sách, liền miêu tả kỹ càng một phen, Kỷ Viêm thổn thức không ngừng, cho rằng cao nhân vô danh kia là ân nhân của Độc Ngạo Minh, sau này nếu gặp được, nhất định phải báo đáp.

- Việc này ta phải báo lại cho tổng minh, Vân cô nương bị kinh động rồi, tạm thời hãy ở lại Liệt Hỏa Thành nghỉ ngơi mấy ngày, đợi thương thế bình phục, ta sẽ đích thân đưa cô nương trở lại tổng minh. Kỷ Viêm dặn dò một tiếng liền vội vã rời đi.
Độc Ngạo Minh một lúc bị thiệt mạng gần hai mươi cao thủ Thần Du Cảnh và một vị Siêu Phàm Cảnh. Chuyện lớn thế này lão ắt phải cấp tốc bẩm báo lên trên.

- Giờ thì ngươi đã hài lòng chưa? Nguyễn Tâm Ngữ hục hặc nói, nhìn Dương Khai có chút không thoải mái.

- Hài lòng. Dương Khai nhéo nhéo mũi. - Khi nào thương thế bình phục, ta sẽ rời khỏi đây.

- Cút đi càng xa càng tốt. Nguyễn Tâm Ngữ hoàn toàn không chào đón Dương Khai.

Vân Huyên lắc đầu chán nản, nằm trên giường không nói lời nào.
Cáo lỗi một tiếng, Dương Khai quay về phòng mình, khoanh chân ngồi xuống, vừa vận công chữa thường, vừa kiểm tra xem món hời lấy được từ mị yêu là gì.

Năng lượng thần thức của mị yêu có chứa độc thần thức, có điều phần độc tố này đã bị lửa thần thức và Kim Nhân Độc Nhãn của Dương Khai tinh lọc sạch sẽ, chỉ còn lại năng lượng tinh khiết và cảm ngộ ý cảnh của mị yêu.

Hấp thụ ý cảnh và cảm ngộ đó, Dương Khai đã hiểu được chút ý về sự thay đổi ở thần thức của mình.

Tới giờ hắn mới biết, thần thức cũng có thuộc tính.

Võ giả sau khi tu luyện tới Thần Du Cảnh, tâm trí sẽ mở ra thức hải, cô đọng thần thức. Thông thường, thần thức của người đại khái đều không khác nhau, đều thuộc loại thần thức hỗn độn không có thuộc tính, nhưng có một số người, do đủ loại cơ duyên tạo hóa làm cho thần thức biến dị.

Ví dụ như Dương Khai, sau khi hấp thu năng lượng của Ngọc Trung Chân Linh, thần thức liền trở nên nóng như lửa.
Còn có người, thần thức lạnh như hàn băng hoặc nhanh như tia chớp, còn mạnh mẽ như kình phong.

Thần thức không giống nhau, tác dụng cũng khác nhau. Hơn nữa, loại thần thức biến dị này có lực phá hoại và sát thương vượt xa so với thần thức của võ giả bình thường.

Dương Khai nghĩ, nếu dùng lửa thần thức của mình vào việc luyện đan, liệu có thu được kỳ hiệu gì đó không.
Hắn ngẫm được không ít kinh nghiệm tâm đắc của các luyện đan đại sư từ Luyện Đan Chân Quyết, có điều mấy luyện đan sư đó không có ai có lửa thần thức cả, nên cũng không có tiền lệ cho hắn tham khảo.

Nhưng hắn cứ mơ hồ cảm thấy, có lẽ dùng lửa thần thức luyện đan sẽ hữu hiệu, thuận tiện hơn so với dùng chân nguyên.

Ý niệm chuyển động liên tục trong đầu, cuối cùng Dương Khai đành tạm thời gác lại ý muốn này, dù sao thì hắn cũng vừa mới cất bước trên con đường học thuật luyện đan, , còn cần học tập nhiều.

Đợi sau này thành thạo thuật luyện đan rồi hẵng tính tiếp vậy.

Cảm ngộ một phen, thời gian nhanh chóng trôi qua, vết thương trên bụng đang hồi phục với tốc độ cực nhanh.

Dược hiệu của Vạn Dược Linh Nhũ đâu có phải tầm thường.

Hai ba ngày sau, giữa đêm, Vân Huyên đứng trước cửa phòng Dương Khai, nàng giơ tay lên, rồi lại chần chừ, mãi không thể gõ cửa được.

Nguyễn Tâm Ngữ thình lình xuất hiện bên cạnh nàng, cười quái dị không ngừng.

- Làm ta sợ muốn chết, đồ quỷ nha đầu nhà ngươi! Vân Huyên đỏ mặt, vỗ vỗ ngực, trừng nàng một cái.

- Tỷ định làm gì vậy? Vẻ mặt Nguyễn Tâm Ngữ đầy mờ ám, chậc chậc không ngừng.
- Chẳng lẽ tỷ định tấn công giữa ban đêm?

- Đừng nói bậy. Vân Huyên càng thêm đỏ mặt, bất giác nhớ tới cảnh tượng mê tình mấy ngày trước, con tim chợt run rẩy.

Nguyễn Tâm Ngữ bĩu môi, hừ nói: - Giữ mình trong sạch trong nhiều năm đến thế, vừa phá giới là nhịn không được nữa rồi chứ gì?

- Nào có chuyện đó? Vân Huyên khẽ giọng nói. - Có thể ngày mai hắn đi rồi, ta chỉ muốn...
- Đừng nghĩ nữa, đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, dù sao cũng đã cho hắn ăn lời một lần rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng có gì to tát, nói không chừng có thể khiến hắn say mê tỷ, và chịu ở lại trong liên minh đấy chứ. Nguyễn Tâm Ngữ nói ngay đúng ý nghĩ trong đầu của Vân Huyên.

Chính xác thì Vân Huyên đang nghĩ như vậy, tuy ngoài miệng nàng nói đi hay ở tùy ý Dương Khai, nhưng với tên nam nhân đã đoạt mất sự trong sạch của mình, Vân Huyên tất nhiên sẽ hy vọng hắn sẽ ở lại với mình.Nhiều năm rồi, Vân Huyên cũng đã mệt mỏi rồi, nàng rất muốn tìm một nơi nương tựa, nhưng mãi chẳng có ai lọt vào mắt xanh của nàng.

Tối nay nàng đến đây, cũng chỉ là muốn thử cố gắng thêm một lần cuối cùng, không ngờ lại bị Nguyễn Tâm Ngữ nói toạc ra, lập tức bối rối không biết làm sao.
Nguyễn Tâm Ngữ cẩn thận tra xét một phen, phát hiện Dương Khai ở trong phòng hơi thở bình ổn, hiển nhiên là đang tĩnh tọa, liền không ngừng nháy mắt ra hiệu với Vân Huyên, cho nàng biết hiện giờ là thời cơ rất tốt để tấn công.

Vân Huyên lắc đầu lia lịa như con thỏ bị giật mình, sắc mặt hoang mang.

Nàng không bước qua được cánh cửa trong lòng mình, rõ ràng nàng bị cưỡng bức, nhưng lại không có một chút căm hận nào, ngược lại còn sinh ra quyến luyến với người đó nữa.

Điều này làm cho Vân Huyên cảm giác có chút tự coi rẻ mình.

- Tối nay không thử một lần, e rằng tỷ sẽ phải hối hận cả đời đấy. Nguyễn Tâm Ngữ thở dài.
- Cho dù tỷ không vì tương lại của mình, cũng nên suy nghĩ cho liên minh, gã nam nhân này tiềm lực rất mạnh, không chừng sau này có thể trở thành trụ cột của liên minh chúng ta.

Nói vậy, Nguyễn Tâm Ngữ hưng phấn ra mặt, cắn răng nói: - Rốt cuộc tỷ có vào hay không, nếu tỷ không vào thì để ta vào vậy.

- Muội vào làm gì? Vân huyên sững sờ nhìn nàng.

- Hừ! Nguyễn Tâm Ngữ mân mê lọn tóc bên tai, dáng vẻ như một chú chim nhỏ nép bên người, dịu dàng nói: - Tướng ta người ta cũng được chứ bộ, nếu tỷ không cần thì để lại cho ta cũng được. Vì tương lai của ta, trả giá một chút cũng có gì ghê gớm đâu, dù sao về sau cũng phải tìm một người đàn ông để lấy làm chồng, hắn rất được, tuy hơi nhỏ tuổi, nhưng lại rất thành thục.

Vân Huyên che miệng lại, nghẹn họng nhìn trân trối, nhẹ giọng nỉ non: - Muội phóng túng đến vậy sao?

Nguyễn Tâm Ngữ nghe mà đỏ cả mặt: - Thế thì sao? Vậy rốt cuộc tỷ có vào hay không đây.

Vân Huyên cắn môi, vẻ mặt chần chừ không dứt, Nguyễn Tâm Ngữ dụ dỗ kiểu vừa đấm vừa xoa thế này, nàng cũng bắt đầu dao động.

Cân nhắc hồi lâu, cuối cùng nàng cũng nhẹ nhàng gật đầu, thẹn thùng đẩy cửa phòng đi vào.

- Hừ, không ép tỷ, quả nhiên tỷ sẽ không hạ được quyết tâm. Nguyễn Tâm Ngữ dương dương tự đắc, vội vàng kìm nén khí tức, dỏng tai lên lắng nghe động tĩnh trong phòng.

Trong phòng, Dương Khai bỗng nhiên mở mắt, tỉnh lại từ cơn thiền tọa, hắn giơ tay nắm một phát, ném người đang đi đến trước mặt lên giường, ngón tay đâm lên lồng ngực nàng, lạnh lùng nhìn chăm chú.

Hắn còn tưởng là có người đến đánh lén mình, khi đã thấy rõ khuôn mặt người bên dưới mình, Dương Khai không khỏi ngạc nhiên: - Sao lại là ngươi?
Vân Huyên giả vờ bình tĩnh, cổ ửng đỏ, không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Khai, nàng xoay đầu khẽ cắn môi, không nói một lời nào, ánh mắt đầy xuân tình, sáng long lanh đến mê người.

Dương Khai ngạc nhiên, nghĩ một lát rồi thất sắc: - Không phải chứ?

Vân Huyên không chút phản kháng, bộ dạng tùy ý cho chàng hái hoa khiến Dương Khai nhanh chóng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

- Phải thì sao? Vân Huyên bỗng nhiên bạo gan hơn, nàng xoay người, đè Dương Khai xuống, hai tay chống trên ngực hắn, bờ mông căng mọng ngồi trên người hắn, ánh mắt dịu dàng, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, nàng nghiến răng nói:
- Lần trước ta bị thần thức của mị yêu gây ảnh hưởng, không có cảm giác gì hết, lần này... lần này...

Nói được phân nửa, nàng không nói tiếp được nữa, liền ưm một tiếng, hai tay bưng kín mặt.

Dương Khai đưa ánh mắt rực lửa nhìn nàng, không kìn nổi nuốt một ngụm nước bọt, hơi thở cũng dần nặng nề hơn.

- Nhưng, thương thế của ngươi...

- Gần khỏi rồi, cũng không hiểu sao mà lần này khôi phục rất nhanh. Vân Huyên giải thích một câu, vừa nói vừa xốc xiêm y lên, thẹn thùng nói: - Không tin, ngươi tự nhìn xem...
Một màu tuyết trắng đầy rung động khắc sâu vào tầm mắt Dương Khai.

- Mặc kệ, chính ngươi tự dâng tới tận cửa đấy. Dương Khai vùng xoay người đè Vân Huyên xuống, gào rít.

Chương 636: Bối quan nhân

Trong phòng, xuân quang vô hạn. Bên ngoài phòng, Nguyễn Tâm Ngữ đỏ bừng cả mặt, lắng nghe tiếng rên rỉ lí nhí kỳ lạ như muỗi kêu, người nàng tê dại, quằn quại không ngừng.

Một hồi lâu, nàng mới ý thức được nghe lén vậy là không đúng, bèn tức giận cảm thán một tiếng: - Tuổi trẻ đúng là không cưỡng nổi cám dỗ!

Nói xong, nàng vội vàng quay về phòng mình, bịt tai, nín thở trầm ngâm.

Một đêm nhanh chóng qua đi, ở cách vách phòng Dương Khai, Nguyễn Tâm Ngữ cũng chịu đủ mọi giày vò. Trong đêm này, đất rung núi chuyển, khiến nàng gần như không thể nào an tâm nổi.

Khi sắp bình minh, động tĩnh phòng bên cạnh mới dần dần lắng xuống. Nguyễn Tâm Ngữ không khỏi thở phào một hơi, nàng ổn định tâm trạng, đang chuẩn bị đi nghỉ ngơi thì mặt đất bỗng nhiên lại chấn động lần nữa.

- Có để người ta sống hay không hả? Nguyễn Tâm Ngữ muốn khóc mà không ra nước mắt, nàng thật sự không ngờ, đôi cẩu nam nữ phòng bên lại tinh lực dồi dào đến vậy. Vừa dứt lời, nàng bỗng nhiên ý thức được có chút gì đó không đúng.

Bởi vì lần chấn động này, khác hẳn lần trước, nương theo chấn động, một cảm giác ớn lạnh nhanh chóng ập đến từ xa xa.

Nguyễn Tâm Ngữ biến sắc, vội vàng xông ra ngoài.

Cửa phòng bên cạnh cũng mở ra, Dương Khai và Vân Huyên xuất hiện cùng lúc. Hắn thì thần sắc ngưng trọng đến cực điểm, còn nàng thì vẻ mặt thỏa mãn, như đóa hoa tươi thấm nhuần mưa sương, xinh đẹp hơn lúc trước nhiều.

Nguyễn Tâm Ngữ nhìn nàng một cái, không khỏi tán thưởng, có điều cũng không nói thêm gì, nàng lại quay đầu, chăm chú nhìn về phía chân trời xa xôi.

Ở đó, bầu trời toàn một màu đỏ rực, bầu trời xanh như nhuộm bằng máu, trông đến kinh hãi, mà thứ màu đỏ này, đang tràn về phía bên này với tốc độ cực nhanh.

Toàn Liệt Hỏa thành vang tiếng vù vù, vô số võ giả cảm giác được điều bất ổn đều đứng dậy tra xét, ai nấy sắc mặt cũng đại biến.

- Chuyện gì vậy?

Nguyễn Tâm Ngữ khẽ nhíu mày lại.

- Có thứ gì đó đang đến gần đây! Dương Khai nheo hai mắt lại, thả thần thức tìm hiểu, hắn cảm nhận được một luồng khí rất nguy hiểm và tàn ác, luồng khí này mạnh đến mức khiến hắn không kìm được cảm giác bất an.

- Thứ gì mà có khí thế đến vậy? Vân Huyên hoảng sợ.

- Không biết. Dương Khai lắc đầu.

Bên trong phủ thành chủ, tiếng y phục bay phần phật truyền ra, hiển nhiên Kỷ Viêm đã thống lĩnh cao thủ trong phủ tiến đến đó, hòng tìm hiểu rõ ràng.

- Ta qua đó xem thử, hai người hãy đợi ở đây. Dương Khai ngẫm nghĩ một chút rồi chạy ra ngoài, Vân Huyên kéo hắn lại: - Cùng đi đi, có gì còn tiện bề phối hợp.

Dương Khai nhíu mày, cũng không nhiều lời, mặc cho hai nàng theo sau.

Ba người họ theo sát phía sau đám người Kỷ Viêm, chạy như bay ra ngoài.

Sau chốt lát đã ra tới ngoài thành.

Lúc này, Liệt Hỏa Thành đương tụ tập rất nhiều võ giả, những võ giả này một là tụm năm tụm ba, hai là mười mấy người một nhóm, tất cả đều dừng chân ở ngoài thành, đổ xô nhau tìm vị trí cao, nghển cổ nhìn xung quanh, cốt để tìm hiểu ở nơi đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Những võ giả này, có một số là đệ tử Độc Ngạo Minh, cũng có nhiều võ giả của thế lực khác, vì nhiều nguyên nhân mà ở lại Liệt Hỏa Thành, vừa vặn tham gia vào vụ việc náo động hôm nay.

Tất cả mọi người xì xào bàn tán, chỉ trỏ bầu trời phương xa, suy đoán dị tượng này từ đâu mà ra, nhưng chẳng ai giải thích được.

Trong số đó, người có tu vi Siêu Phàm Cảnh là Kỷ Viêm rõ ràng chính là người có công lực mạnh nhất, lúc này lão đang cau chặt mày, thần thức đòng đưa qua lại, dò xét tình hình phía xa, chỉ chốc lát sau, thần sắc lão chợt biến đổi, vẻ mặt đầy cổ quái.

- Kỷ thành chủ, bên đó rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Có người cao giọng hỏi Kỷ Viêm.

Kỷ Viêm lắc đầu: - Ta cũng không biết, nhưng nơi này nhất định sẽ gặp nguy hiểm, nếu các vị quý trọng tính mạng bản thân thì nên nhanh chóng rời khỏi nơi đây đi.

Nghe lão nói vậy, liền có vài người thi triển thân pháp rời đi, nhưng nhiều người lại lựa chọn ở lại hơn.

Nhiều khi nguy hiểm sẽ đi liền với kỳ ngộ, chuyện lần này khá kỳ lạ, nói không chừng có thể vớt vát được gì đó hay ho, những ai biết mưu đồ lẽ dĩ nhiên sẽ không vì một câu của Kỷ Viêm mà bị dọa lui.

Huống chi, nơi này nhiều người như vậy, nếu thật sự có nguy hiểm, cũng chưa chắc là không chạy thoát được.

Thấy lời khuyên của mình không hữu hiệu, Kỷ Viêm cũng không nhiều lời nữa, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Đang đứng nhìn, chợt phát hiện ba người nhóm Vân Huyên, vội vàng vẫy tay gọi bọn họ.
Vân Huyên khẽ mỉm cười, cùng Dương Khai và Nguyễn Tâm Ngữ phi thân tới chỗ đám người Kỷ Viêm.

- Vân cô nương, thương thế của cô nương chưa lành, đừng tới đây thì hơn. Kỷ Viêm có phần lo lắng.

- Đã đỡ hơn nhiều rồi, làm phiền Kỷ thúc thúc quan tâm. Vân Huyên hé miệng cười.

- Ừ, xem khí sắc, quả thật đã tốt hơn mấy ngày trước nhiều, cũng hồng hào hơn thấy rõ. Kỷ Viêm mỉm cười gật đầu.

- Ha ha... Vân Huyên không khỏi xấu hổ, bèn giải thích: - Nhờ Tâm Ngữ chăm sóc tốt đấy.

Nguyễn Tâm Ngữ bĩu môi, lén lút trừng Dương Khai một cái.

- Người này là đội viên của cô nương à?

Kỷ Viêm nhìn Dương Khai, gật đầu nói: - Tiểu tử cố làm cho tốt vào, đi theo Vân cô nương, ngày sau chắc chắn làm nên việc lớn, đừng phụ lòng kỳ vọng của Vân cô nương với ngươi đấy.

Dương Khai chẳng ừ hử gì.

Vân Huyên sợ Dương Khai nói ra chuyện không nên nói, vội vàng chuyển chủ đề: - Kỷ thúc, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?

Kỷ Viêm nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: - Tình hình cụ thể ta không rõ lắm, nhưng xem ra hiện tượng này đúng là có nguy hiểm nhất định, có điều ta cảm giác được có không ít cao thủ đang bay tới nơi này, theo sát phía sau luồng khí tà ác kia.

Chính vì cảm thấy được khí tức của những người này, Kỷ Viêm mới thong dong bình tĩnh như vậy.

Nếu chỉ có luồng khí tà ác kia, chắc chắn Kỷ Viêm đã cho sơ tán người trong Liệt Hỏa thành rồi, vì luồng khí này mạnh đến độ khiến lão kiêng kị vạn phần.

- Theo sát phía sau? Vân Huyên kinh ngạc.

Kỷ Viêm gật đầu: - Tuy nhiên có chút kỳ quái là, song phương không khai chiến, những người theo sau đấy hình như đang trông ngóng, chờ đợi cái gì đó, còn chủ nhân của luồng khí tà ác đi phía trước cũng không có ý ra thủ, thành thử ta cũng không rõ lắm.

Nói xong, lão lắc đầu bất đắc dĩ.

Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ nhìn nhau, cũng cảm thấy có chút gì đó quái lạ.

Dương Khai vẫn thong dong, vẫn cái bộ dạng bình tĩnh, điểm này khiến cho Kỷ Viêm nhìn hắn với cặp mắt khác hẳn, lão âm thầm cảm thấy đội viên này của Vân Huyên, tâm lý không tồi, là một hạt giống tốt đây.

Thời gian dần trôi qua, sắc đỏ như máu nhuộm đó xâm lấn bầu trời Liệt Hỏa Thành từng chút một, luồng khí gây bất an cũng ngày càng đến gần.

Rất nhanh, một điểm đen nhỏ xíu lọt vào tầm mắt mọi người.- Đó là cái gì?

Có người kinh hô.

- Hình như là một người?

Tất cả mọi người đều nhìn về phía điểm đen đó, nhưng sắc trời còn chưa tỏ, ánh sáng không rõ ràng, lại cách quá xa, không ai thấy rõ rốt cuộc đó là người như thế nào.

Chỉ thấy ở phía sau điểm đen này, loáng thoáng mấy cường nhân, mà trong đám cường nhân này, toát ra rất nhiều khí tức Siêu Phàm Cảnh.

Sắc mặt Kỷ Viêm mỗi lúc một nặng nề hơn.

Lại một lúc sau nữa, điểm đen trên bầu trời đó cuối cùng đã rõ ràng hơn. Đợi sau khi thấy rõ hình rõ dạng y, đồng tử Kỷ Viêm bất giác co rút lại, lão kêu lên thất thanh:

- Bối Quan Nhân?

Ba chữ đó thốt ra từ miệng Kỷ Viêm, lão lập tức ý thức được điều bất ổn.

Nhìn về đó, quả nhiên đám võ giả xung quanh đây đều lộ vẻ mặt cực kỳ phấn khích, ai ai cũng rục rịch manh động, chăm chú nhìn cái người được gọi là Bối Quan Nhân trên bầu trời với ánh mắt thèm thuồng.

Vân Huyên cũng kinh ngạc ra mặt, vội hỏi: - Kỷ thúc, đó là Bối Quan Nhân trong truyền thuyết?

Nguyễn Tâm Ngữ há hốc miệng, như thể không ngờ có ngày mình lại được gặp nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

- Chắc là vậy. Kỷ Viêm tối sầm mặt, đối lập hoàn toàn với đám võ giả xung quanh. - Luồng khí này, sức mạnh này, chỉ y mới có được, không ngờ Bối Quan Nhân lại xuất thế...

Dương Khai vừa lắng nghe họ nói chuyện, vừa giương mắt lên quan sát gã Bối Quan Nhân trên bầu trời, chợt hiểu được tại sao y lại có danh xưng quái dị như vậy.

Bởi vì y có vác một cái quan tài ngay sau lưng. Quan tài màu đỏ cực lớn, vừa quái đản vừa khiến người ta phải sởn tóc gáy, từng luồng khí như của tử thi phát tán ra từ người gã vác quan tài đó.

Mà bản thân Bối Quan Nhân, cũng vai u thịt bắp, cao lớn thô kệch, tầm vóc của y to lớn hơn gấp mấy lần so với những người Dương Khai đã từng gặp. Y dường như không thuộc về loài người, thân cao hơn hai trượng, cơ bắp nổi cuồn cuộn, nhưng trên người y lại có không ít mụn mủ và bướu thịt, hình thái đáng sợ, mặt mũi dữ tợn, trong cái miệng đang há rộng, mấy cái răng nanh y hệt răng cưa mọc lung tung, y thở hồng hộc từng hơi nặng nề.

Động tác của y rất chậm chạm, mỗi bước đi như đều phải chuẩn bị sẵn thật lâu, nhưng mỗi bước của y đều tích chứa ý cảnh cao thâm, nên dù động tác chậm chạp, tốc độ vẫn cực nhanh.

Dương Khai âm thầm quan sát bước chân của y, chỉ nhìn có mấy giây liền bắt đầu váng đầu hoa mắt.

Kỷ Viêm quát lạnh: - Đừng tham ngộ võ đạo của y, đó không phải là thứ ngươi có thể hiểu được đâu.

Dương Khai rùng mình, khẽ gật đầu.

Xoay người, hắn lén hỏi Vân Huyên: - Bối Quan Nhân nổi tiếng lắm hả?

Vân Huyên ngạc nhiên nhìn hắn, chợt nhớ ra, tên này hầu như không hiểu gì về mọi chuyện bên ngoài, nàng vội vàng giải thích cặn kẽ: - Y là một truyền thuyết,

về cơ bản, ở Thông Huyền đại lục, đâu đâu cũng có lưu truyền tên của y. Chẳng ai biết được y xuất thân từ đâu, cũng không biết tại sao y phải vác quan tài màu máu đỏ sau lưng, bởi kiểu cách đó mà thế nhân gọi y là Bối Quan Nhân. Đây cũng là lần đầu ta nhìn thấy y, có điều nghe nói, cứ cách mười năm, Bối Quan Nhân sẽ xuất thế một lần, mà mỗi lần y đều xuất thế ở những nơi khác nhau, Đông, Nam, Tây, Bắc đều có in dấu chân y. Có điều, nếu đúng là y, thì cũng không cần lo lắng cho lắm.

- Tại sao? Dương Khai hồ nghi.

- Vì Bối Quan Nhân tuy vô cùng mạnh, tướng mạo đáng sợ, nhưng y chưa bao giờ ra tay với ai cả.

- Không ra tay với ai cả ư? Dương Khai kinh ngạc.

- Ừ, rất kỳ quái, không biết là y bị quy tắc gì trói buộc, dù sao thì cũng chưa thấy y hạ thủ bao giờ cả. Không chỉ vậy, Bối Quan Nhân xuất thế, còn mang đến những lợi ích mà người ta không thể nào ngờ tới được.

- Lợi ích gì?

Dương Khai hứng trí hỏi.

- Bối Quan Nhân sẽ tùy ý lựa chọn một nơi nghỉ chân, mỗi lúc như vậy, nếu quấy rối y, y sẽ tung ra rất nhiều bí bảo, công pháp võ kỹ hoặc linh đan diệu dược..., những thứ này đều là hảo phẩm mà các võ giả đổ xô nhau tranh giành.

Chương 637: Cao thủ Thánh cấp

Bên ngoài Liệt Hỏa Thành, Bối Quan Nhân đang chậm rãi tiến đến, theo sau là mấy mươi vị cường giả.

Toàn bộ võ giả Liệt Hỏa Thành đều đang chờ đợi.

Dương Khai sau khi nghe Vân Huyên giảng giải về Bối Quan Nhân, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: - Tại sao y phải làm như vậy?

- Có thể là để bồi thường! Kỷ Viêm thần sắc u ám chen lời vào.

- Bồi thường? Bồi thường về cái gì?

Dương Khai nheo mắt hỏi.

- Bồi thường tổn thất cho những nơi y dừng chân! Kỷ Viêm hít sâu một hơi, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng kiêng kị. - Bối Quan Nhân dừng chân nơi nào, nơi ấy sinh linh đồ thán, hoang vắng tiêu điều, trong nội phạm vi trăm dặm qua mười năm sẽ không xuất hiện sinh cơ.

Dương Khai bàng hoàng.

Kỷ Viêm day trán: - Mong rằng y chỉ đi ngang qua chứ không ở lại Liệt Hỏa Thành.

Nếu Bối Quan Nhân ở lại Liệt Hỏa Thành, chỉ e phạm vi trăm dặm xung quanh chắc chắn sẽ bị hủy hoại trong phút chốc.

Dương Khai giờ đã hiểu vì sao đám võ giả xung quanh lại có vẻ mặt hưng phấn chờ mong đến vậy, nhưng Kỷ Viêm lại rất lo lắng, vì y là thành chủ Liệt Hỏa Thành, tất nhiên sẽ không muốn thành trì mình thấn thủ bị bị hủy hoại theo cách này.

Trong khi họ đang nói chuyện, bỗng nhiên vang lên tiếng kinh hô: - Dừng lại rồi, y dừng lại rồi kìa!

Kỷ Viêm rùng mình, mặt xám như tro.

Chuyện mà y lo lắng đã xảy ra, Bối Quan Nhân không biết từ nơi xa xôi nào đến, cũng không biết y muốn đến đâu, vậy mà lại cố tình chọn dừng chân ở gần Liệt Hỏa Thành.

Đám đệ tử Độc Ngạo minh bên cạnh Kỷ Viêm đều biến sắc.

- Kỷ thúc Vân Huyên gọi nhỏ một tiếng.

Kỷ Viêm chăm chú nhìn về phía Bối Quan Nhân, không trả lời, chần chờ một lúc lâu mới quát to một tiếng: - Các ngươi mau quay lại trong thành, thông báo sơ tán mọi người, bảo họ mang theo đồ đạc có giá trị, nhanh chóng rời đi!

- Thành chủ...

- Nhanh đi, chậm trễ sẽ không kịp đâu, ta đi kéo dài thời gian! Nói xong, Kỷ Viêm liền phi thân ra ngoài, đuổi theo mấy chục người theo đuôi phía sau Bối Quan Nhân.

Vẻ mặt Vân Huyên đầy chua xót bất lực, Bối Quan Nhân đã dừng lại, vậy có nghĩa là không lâu nữa Liệt Hỏa Thành sẽ trở thành tử vực, điều này là một tổn thất rất lớn đối với Độc Ngạo Minh.

Dương Khai luôn quan sát gã quái nhân vác quan tài đỏ sau lưng đó, thần thức cảm ứng phát hiện được người này toàn thân đầy tử khí và mùi xác chết, hơn nữa xét từ vô số bướu thịt và bọc mủ trên người y, đáng nhẽ y không còn chút khí tức sinh mệnh nào mới phải.

Nói cách khác y sớm đã là người chết mới đúng.

Nhưng ẩn chứa trong cơ thể y là một sức mạnh khổng lồ, đủ để khiến bất kỳ kẻ nào cũng phải run sợ.

Khi Kỷ Viêm phi thân đuổi theo mấy chục người kia, đôi mắt đáng sợ to như chuông đồng của Bối Quan Nhân nhìn xuống quan sát phía dưới, dường như có chút vừa lòng với nơi này, không ngờ cứ vậy mà đáp xuống đây.

Ầm...

Mặt đất chợt chấn động rồi nhanh chóng xuất hiện nhiều vết nứt y như mạng nhện, Bối Quan Nhân đáp xuống đất, lẳng lặng đứng yên ở đó, hai mắt nhắm nghiền lại giống như đang nghỉ ngơi vậy.

Rất nhiều võ giả đều rục rịch manh động, vẻ mặt đầy thèm thuồng, âm thầm ngưng tụ sức mạnh, nhưng không dám động thủ vì e ngại thân phận mấy chục người theo sau Bối Quan Nhân kia.

Kỷ Viêm cũng đã đuổi kịp mấy chục người đó, bọn họ đều có quen biết lẫn nhau nên chào hỏi qua loa rồi trầm giọng bàn bạc.

- Bọn họ là ai vậy? Dương Khai hỏi.

- Đều là cao thủ của một vài thế lực gần đây. Hứa Kỳ của Lôi Quang Thấn Giáo, tu vi Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh. Trâu Hưng của Huyền Thiên Minh, tu vi Siêu

Phàm tam tầng cảnh. Diêu Địch của Chiến Hồn Điện, cũng là tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh... Vân Huyên dùng anh mắt ám thị những người đó, kể một lượt lai lịch của mấy cao thủ có công lực rất mạnh.

- Những người khác ta cũng không quen, tuy nhiên khẳng định không phải là hạng vô danh tiểu tốt.

Vân Huyên hít nhẹ một hơi. - Hẳn là đều nghe thấy phong thanh về việc Bối Quan Nhân xuất thế nên mới bám theo tới đây.- Bọn họ cũng có hứng thú với những khoản bồi thường của Bối Quan Nhân sao? Dương Khai ngạc nhiên, trong đó có đến mấy người là cường nhân Siêu Phàm tam tầng cảnh, thân phận, công lực siêu phàm, đáng ra không nên để ý đến cái lợi nhỏ nhoi này mới đúng.

- Bọn họ quả thật không hứng thú với khoản bồi thường của Bối Quan Nhân, nhưng lại rất để tâm tới bí mật to lớn về thân thế của Bối Quan Nhân, bất cứ ai cũng đều muốn vạch trần thân thế và bí mật của y, cái mà họ để mắt tới chính là bản thân Bối Quan Nhân.

Dương Khai khẽ gật đầu, hơi hiểu ra.

Kỷ Viêm vẫn đang bàn bạc cùng đám người đó, thái độ cung kính, y tuy là thành chủ Liệt Hỏa Thành dưới trướng Độc Ngạo Minh, nhưng tu vi chỉ có Siêu Phàm nhất tầng cảnh, đứng trước mặt đám cao thủ này cũng không dám thất lễ.

Bàn bạc hồi lâu, Trâu Hưng của Huyền Thiên Minh gật đầu nói: - Nếu đã vậy, chúng ta hãy đợi thêm một canh giờ, mong Kỷ thành chủ hãy nắm bắt thời gian.

Diêu Địch của Chiến Hồn điện cũng cười mấy tiếng quái gở: - Trời cao cũng có đức hiếu sinh, tất nhiên bọn ta sẽ không làm quá mức cho phép đâu, Kỷ thành chủ mau đi đi.

- Đa tạ chư vị! Kỷ Viêm vô cùng cảm kích, vội vàng bay trở về sắp xếp mọi việc trong thành.

Liệt Hỏa Thành có rất nhiều võ giả, nhưng đại đa số công lực không cao, nơi này mà xảy ra biến cố gì, bọn họ khó lòng trốn thoát kịp.

Kỷ Viêm giải thích rõ mọi điều thiệt hơn, ai muốn đi thì lập tức đi ngay, ai không muốn thì Kỷ Viêm cũng đành chịu, y tuy là thành chủ nhưng cũng không thể ra lệnh cho những võ giả không thuộc Độc Ngạo Minh được.

Một canh giờ nhanh chóng trôi qua.

Không gian đất trời xung quanh với Bối Quan Nhân làm trung tâm, vây kín cơ man là người, từng cặp mắt nổ lửa nhìm chằm chằm Bối Quan Nhân như nhìn thấy một miếng bánh thơm ngon nóng hổi vậy.

Kỷ Viêm lo lắng quay lại, quan sát tình hình bốn phía, bất đắc dĩ lắc đầu thởi dài.

Y đã làm tất cả những chuyện mình nên làm, những người còn ở lại đây chắc chắn sẽ không đi rồi, Kỷ Viêm cũng đành bó tay.

- Vân cô nương, ba người không được rời ta quá xa, Bối Quan Qhân tuy sẽ không ra tay với con người, nhưng y xuất hiện ở đâu, thì nơi đó đều rất nguy hiểm. Kỷ Viêm trầm giọng dặn dò, Vân Huyên trịnh trọng gật đầu.

Trong mấy chục cường nhân đó, Trâu Hưng bỗng nhiên đi ra, dừng trước mặt Bối Quan Nhân, dõng giạc nói: - Chư vị hẳn đã nghe qua truyền thuyết về Bối Quan Nhân rồi đúng không? Ha ha, hôm nay cơ duyên đã ở trước mặt các vị, tuyệt đối không thể bỏ qua, ai muốn được lợi bây giờ có thể động thủ, bọn lão phu sẽ lược trận cho các ngươi!

Trâu Hưng của Huyền Thiên minh vừa lên đã giật dây mê hoặc đám võ giả xung quanh động thủ, hiển nhiên không phải có ý tốt, đa số mọi người đều hiểu rõ, nhưng nhớ tới truyền thuyết kia, vẫn có người không kìm nén được, liền tung võ kỹ và bí bảo của mình ra.

Hơn mười luồng hào quang ẩn chứa những đòn tấn công bất phàm, ập thẳng về phía Bối Quan Nhân đang nhắm mắt dưỡng thần, những đòn đánh này tối thiểu cũng là chiêu toàn lực của cao thủ Thần Du cảnh, nhưng đánh vào người Bối Quan Nhân cứ như ném đá xuống biển rộng, chẳng có chút tác dụng gì.

Mà Bối Quan Nhân cũng chẳng có chút phản ứng, chỉ hứng chịu những chiêu thức đó bằng thân thể cùng vẻ mặt thờ ơ, vẫn nhắm mắt dưỡng thần như trước.
Mười mấy người xuất thủ đó lùi về phía sau vài bước, cảnh giác mãi một lúc, cũng không thấy Bối Quan Nhân có phản ứng gì, bèn vui mừng hết đỗi, thì ra lời đồn không phải nói suông, bất kể người ta có tấn công như thế nào, Bối Quan Nhân cũng sẽ không ra tay với ai hết.

Rất nhanh, có thêm nhiều người thi triển những đòn tấn công như che trời phủ đất nhằm vào Bối Quan Nhân.

Rầm rầm rầm...

Mặt đất gào thét dữ dội, từng khe rứt toạc ra, mặt đất xung quanh Bối Quan Nhân bị phá tan nát trong tức khắc, năng lượng hỗn loạn vần vũ bên cạnh y, sản sinh ra một lực quá hoại ngoài sức tưởng tượng.

Nhưng Bối Quan Nhân vẫn bất động.

Tất cả võ giả vây quanh đều đã xuất thủ, tung hết toàn lực.

Cuối cùng, Bối Quan Nhân cũng chậm rãi mở mắt ra, mũi phì ra sóng khí rõ mồn một, y thở dốc nặng nề, đi cùng hơi thở hổn hển của y, không khí khắp trời đất chợt như ngừng trệ.

Thế công kích của từng người dần chậm lại, họ lo lắng đề phòng, sợ Bối Quan Nhân sẽ phản kích lại. Nhưng yên tâm tay là mặc dù bị tấn công đến mức đó, Bối Quan Nhân vẫn không trả đòn, chỉ đứng thẳng ở đó, hai mắt mông lung quan sát hết thảy tình cảnh trước mắt, hình như còn có vẻ không hiểu gì lắm.

Dương Khai hãi hùng, tới giờ khắc này hắn mới ý thức được điểm đáng sợ của Bối Quan Nhân.

- Đây là một vị cao thủ Thánh cấp? Dương Khai quay đầu nhìn Vân Huyên.

- Đúng vậy! Vân Huyên gật đầu.

Dương Khai liền nheo mắt lại.

Một vị cao thủ Thánh cấp, lại luân lạc tới bước đường này, cũng không biết rốt cuộc y đã gặp phải biến cố gì, quả đúng là thế sự thật vô thường.

- Đám người đó sao vẫn chưa động thủ? Nguyễn Tâm Ngữ nhìn đám người Lôi Quang Thần Giáo và Huyền Thiên Minh, khẽ giọng hỏi.

- Bọn họ đang đợi! Kỷ Viêm thở dài. - Phòng ngự của cao thủ Thánh cấp, kể cả họ cũng phải tốn sức lắm mới có thể phá vỡ nổi, hiện giờ có nhiều người như vậy giúp đỡ, tất nhiên họ phải vui vẻ ngồi mát ăn bát vàng rồi, tuy nhiên, họ sắp xuất thủ rồi đấy.

Vào chính lúc này, đám người theo đuôi Bối Quan Nhân rốt cục đã có hành động.

Diêu Địch của Chiến Hồn Điện nhìn một chút, mở miệng nói: - Được kha khá rồi, chúng ta cũng nên xuất lực thôi, bằng không người hay tin đến lại ngày càng nhiều, chuyện này khó mà xử lý ổn thỏa được.

- Cũng được. Hứa Kỳ khẽ gật đầu.

- Giải quyết xong sớm một chút để còn về bẩm báo, bám theo hắn cả một tháng, bộ xương già này mệt rã rời rồi.

- Động thủ thôi! Trâu Hưng cũng gật đầu đồng ý.

Ba người thống nhất ý kiến, những người khác tất nhiên cũng không nhiều lời nữa, đều xuất ra bí bảo của mình.

Từng luồng khí tức mênh mông cuồn cuộn thổi ra, vô số bí bảo, võ kỹ nhắm vào người Bối Quan Nhân như mưa sao băng, hung mãnh hơn thế tấn công của đám người tạp nham vừa rồi vô số lần.

Ầm ầm...

Mặt đất nứt ra, cả một khu vực trăm dặm rung chuyển ầm ầm.

Dưới thế công kích như vậy, cuối cùng Bối Quan Nhân cũng có phản ứng, không ít vết thương toạc ra trên thân thể y, những bướu thịt và bọc mủ đó vỡ ra trong nháy, từ đó trào ra thứ chất lỏng đặc sệt màu xanh biếc.

Thứ chất lỏng này vừa xuất hiện, mọi người đều cảm giác được một thứ khí tức tử vong đập vào mặt.

Xoẹt xẹt...

Những nơi chất lỏng xanh đó đi qua, mặt đất liền không còn sức sống, bị nhuộm thành màu xanh lục trong phúc chốc, kinh hãi đến cực điểm.

Hơn nữa, thứ chất lỏng này khuyến tán với tốc độ cực nhanh, hung mãnh khuếch trương hệt như bùng nổ.

Vài võ giả ở gần chưa kịp tránh né, liền bị thứ chất lỏng này bám phải, chưa kịp ừ hử lấy một tiếng, người họ đã hóa thành máu loãng, thân xác, xương cốt không còn lại gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau