VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 626 - Chương 630

Chương 628: Mị yêu

Ba tiểu đội vốn có hơn hai chục người, giờ này chỉ còn sống sót không tới một nửa.

Giờ khắc này, sinh mệnh của võ giả Thần Du Cảnh có vẻ như rất yếu ớt.

Thần sắc chúng nhân tái nhợt, không kịp ai điếu người đã chết, chỉ muốn chạy khỏi nơi này.

Dương Khai theo sau đội ngũ, thần thức không dám buông ra quá tùy tiện. Vì mãi cho đến bây giờ, địch nhân kích sát Tôn Doanh vẫn chưa lộ diện, nhưng cảm giác nhạy bén của hắn nói cho hắn biết có một đôi mắt đang chú ý quan sát hướng đi của họ.

Cơ hồ là ánh mắt ung dung trêu tức, đang thưởng thức cảnh tượng con mồi chạy trốn, hưởng thụ niềm vui khi con mồi hốt hoảng lo sợ.
Sắc mặt Dương Khai âm trầm, ý thức được phiền phức gặp phải lần này e là hơi lớn.

Không phán đoán được thực lực thực sự của địch nhân, không nhìn thấy chân thân của địch nhân. Hắn chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.

Những người còn sống sót này của Độc Ngạo Minh ai nấy đề hoảng loạn bất an.

Vút …

Một tiếng xé gió bén nhọn truyền đến, tất cả mọi người đều biến sắc, nhất đề dừng bước, cảnh giác nhìn bốn phía, một thân lực lượng âm thầm ngưng tụ.

Không có gì cả.
Nhưng Quý Hoằng lại kinh hô: - Tiểu thư, Trịnh Ngữ y….

Nghe vậy, chúng nhân đều nhìn về phía võ giã có tên Trịnh Ngữ, chỉ nhìn thấy thần sắc y dại ra, đôi mắt thất thần, đứng như chôn chân tại chỗ, sinh cơ ẩn chứa trong cơ thể nhanh chóng biến mất.

- Trịnh Ngữ… Người có mối quan hệ khá tốt với y khẽ gọi một tiếng nhưng lại không thấy hồi đáp nào.

Người đó đưa tay khẽ đẩy Trịnh Ngữ, Trịnh Ngữ ngã thẳng tắp xuống đất, bụi đất văng lên.
- A… Nguyễn Tâm Ngữ kinh hô, tay che miệng, sắc mặt trở nên trắng bệch.

- Trịnh Ngữ chết rồi! Quý Hoằng trợn trừng mắt, vẻ mặt không thể tin được.

Vân Huyên cơ hồ như cũng chịu phải kinh hãi cực lớn, mặt tái nhợt, quay đầu nhìn bốn phía, nhưng lại không phát hiện ra hành tung của địch nhân.

Chu Lạc bất giác run lên.

Võ giả tên Trịnh Ngữ này là đội viên trong tiểu đội của y, thực lực cũng ở trình độ Thần Du Cảnh lục tầng, nhưng lại bị người ta giết chết vô thanh vô tức như thế trước mắt bao nhiêu người, toàn thân không một vết thương.
Biến cố như vậy khiến y như rơi vào hầm băng, toàn thân dâng lên một cỗ hàn ý.

Địch nhân ẩn nấp kia có thể dùng thủ đoạn này giết chết Trịnh Ngữ thì có thể giết chết bất kỳ ai trọng bọn họ.

Sau khi ý thức được cục diện này, tất cả mọi người đều không biết nên làm thế nào.

- Tiếp tục đi! Sắc mặt Dương Khai bình tĩnh, trầm giọng quát.

Trong nháy mắt vừa rồi, hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng thần thức quỷ dị và mạnh mẽ tấn công tớiđây, chợt lóe lên rồi biến mất.

Sự mạnh mẽ của lực lượng thần thức đó, ngay cả hắn cũng cảm thấy lo lắng bất an. Chính vì dùng thần thức vô ảnh vô hình, địch nhân ẩn nấp mới có thể giết chết một vị võ giả Thần Du Cảnh không để lại dấu vết.

Thậm chí, nếu người đó muốn, có thể tùy ý lấy mạng của tất cả mọi người.

Nhưng y không làm vậy.

Dương Khai chỉ nghĩ đến một khả năng, tính cách người này hơi cổ quái, thích thưởng thức thái độ người khác giãy dụa trong tuyệt cảnh.

Địch nhân như vậy rất khó giải quyết! Dương Khai nhất định phải tìm được sơ hở của y. Không nói là có thể phản kích y, ít nhất cũng tìm ra một con đường sống.

Nghe hắn nhắc nhở, Vân Huyên cũng đã lấy lại tinh thần, sắc mặt hơi trấn định, vẫy tay nói: - Đi!

Một nhóm mười mấy người tiếp tục nhanh chóng tiến về phía trước, đến gần cấm chế mà lúc trước Tôn Doanh bố trí. Vì trước khi vào hầm mỏ, Tôn Doanh đã khai khởi cấm chế, dùng kết giới bao vây cả hầm mỏ, phòng trừ Phệ Kim Thú chạy trốn. Nhưng bây giờ, tầng kết giới này lại thành tấm bình phong cản trở chúng nhân thoát thân.

Nếu chúng nhân muốn ra ngoài thì phải phá giải cấm chế của Tôn Doanh.

Đám người Vân Huyên, Nguyễn Tâm Ngữ và Chu Lạc vội vàng liên thủ phá giải.
Vừa mới có động tác, một tiếng vang nhỏ lại truyền đến.
Vút…

Lại một võ giả Thần Du Cảnh ngã rạp xuống, chết ngay tức khắc giống võ giả tên Trịnh Ngữ kia.

Thức hải bị phá hủy, không ai có thể sống được.

Đám người Vân Huyên run rẩy, không dám có bất kỳ hành động gì, sợ người kia tìm đến mình. Hoàn cảnh nguy cơ tứ phía khiến họ không tìm thấy một tia an toàn có thể dựa dẫm.

Rất lâu sau, cũng không có gì khác thường.

Đám người Vân Huyên thở hổn hển nhìn nhau, lại một lần nữa động thủ phá giải cấm chế.

Vút…

Người thứ ba ngã xuống.

Nguyễn Tâm Ngữ bỗng nhiên bật khóc, nước mắt như mưa chảy dài trên khuôn mặt nàng, bờ vai khẽ run, nấc lên nói: - Rốt cuộc là chuyện gì, là ai âm thầm hạ độc thủ?

Vân Huyên hít sâu một hơi, tuy trên mặt sợ hãi đến cực điểm nhưng vẫn nỗ lực trấn định, run giọng hét: - Vị cao nhân nào ở đây, không ngại hiện thân bái kiến. Chúng ta là đệ tử của Độc Ngạo Minh, chấp hành nhiệm vụ ở đây, nếu có điều gì đắc tội, mong lượng thứ.
- Ha ha ha… Một chuỗi tiếng cười giòn tan truyền vào tai mỗi người, trong đó ẩn chứa một cỗ mị hoặc không thể khinh thường. Thanh âm này vang lên, bất luận là ai cũng không khỏi rung động, thân thể trở nên nóng ran.

- Các ngươi dám bắt yêu thú của ta thì phải trả giá. Tiếng cười đó mơ hồ bất định, căn bản không thể xác định phát ra từ đâu, cơ hồ như vang lên bên tai, lại như ở khắp mọi nơi.

Sắc mặt Vân Huyên trầm xuống, cười gượng: - Chúng ta không hề biết đám yêu thú đó có chủ nhân, nếu biết…

- Không cần giải thích, bây giờ người ta chỉ muốn giết các ngươi cho vui, các ngươi giãy giụa đi nhé. Ha ha…
Thanh âm mềm yếu, dịu dàng kia khiến huyết mạch người nghe sôi sục, có một cảm giác khác thường dâng lên từ đáy lòng, khiến người ta chỉ tiếc là không hóa thành dã thú, tìm chủ nhân của thanh âm mà giày xéo một phen, dấy lên bản năng và kích động nguyên thủy nhất trong lòng mỗi nam nhân.

Dương Khai âm thầm vận chuyên Hợp Hoan Công, xua tan sự rạo rực trong lòng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bí ẩn.

Hắn phát hiện ra địch nhân này quả nhiên giống như mình đoán, tính cách đúng là cổ quái. Người như vậy rất nguy hiểm, nhưng cũng rất tự đại. Chỉ cần chờ đợi, nàng ta nhất định sẽ để lộ sơ hở.

Bây giờ Dương Khai lo lắng nhất là nàng ta sẽ tự mình hạ thủ.
Một khi nàng ta tự mình xuất thủ, mình không thể nào che giấu lực chiến đấu thực sự. Đến lúc đó nhất định sẽ bị nàng ta chú ý.

Nghe người đó nói như vậy, thần sắc Vân Huyên cũng trở nên ảm đạm, vội vàng hô hoán mấy câu, người đó cũng không đáp lại. Ngược lại võ giả thứ tư của Độc Ngạo Minh lại bị kích sát ngay trước mắt mọi người.
Sự khủng hoảng cực đại lan tràn, đám người Vân Huyên cũng luống cuống tay chân tiếp tục phá giải cấm chế.

Hết người này đến người khác liên tục ngã xuống. Sát tính của kẻ đó đại khởi, cơ hồ đã không còn thỏa mãn với việc sát kích từng người một, một khi ra tay là hai ba mạng người.
Số lượng đệ tử Độc Ngạo Minh nhanh chóng giảm xuống. Thành viên tiểu đội Vân Huyên cũng ngã xuống liên tiếp.

Nhìn thấy những người bạn đồng hành sớm tối cùng mình bao nhiêu năm bỏ mạng, trước khi chết, ngay cả hình dáng của địch nhân cũng không nhìn thấy, nước mắt Vân Huyên không ngừng rơi xuống, đau khổ không thôi.

Quý Hoằng cũng phát điên, song thủ nắm đại phủ kia, nộ quát: - Xú biểu tử cút ra đây cho ta, úp úp mở mở, chẳng lẽ xấu quá sợ không nhận ra là người?

Câu này vừa nói ra, thân hình Quý Hoằng liền run lên bần bật, lập tức đứng nguyên tại chỗ. Tuy vẫn uy phong lẫm liệt cầm đại phủ, đứng trước mặt chúng nhân, vững chãi như tường đồng vách sắt. Nhưng người còn sống đều cảm nhận rõ ràng sinh mệnh của Quý Hoằng đang biến mất.

- Quý Hoằng! Vân Huyên run giọng la lên.

Dương Khai lắc đầu, thần sắc cũng ảm đạm, trong lòng căm tức.

Người đàn ông râu quai nón này nhìn thì có vẻ thật thà, chất phác, hơi mê muội, nhưng kỳ thực y cũng không tồi. Ấn tượng của Dương Khai đối với y không xấu.

Quay đầu nhìn bốn phía, bên Độc Ngạo Minh chỉ còn lại ba người sống sót.

Cũng không biết địch nhân vô tình hay hữu ý, ba người còn sống đều là đội trưởng của ba tiểu đội.
Cộng thêm Dương Khai là bốn người.

Bản thân bình an vô sự, điều này khiến Dương Khai cảm thấy may mắn. Nhưng bây giờ chỉ còn lại bốn người sống sót, nếu nàng ta còn ra tay nữa, rất có khả năng mình là người bị nàng ta nhắm tới.

Trầm ngâm, Dương Khai thoải mái hô: - Cô nương, đã đến lúc xuất hiện rồi phải không? Dù là chết, ngươi cũng phải cho ta nhìn xem, rốt cuộc ai đã giết ta.

- Ngươi điên à? Chu Lạc nộ quát một tiếng, trừng mắt nhìn Dương Khai, thần thái hung dữ.

Địch nhân ẩn nấp này, thủ đoạn tàn nhẫn, tính cách kỳ quái, giết người như ngóe. Bây giờ nhìn thấy cấm chế thì phải phá giải và họ có thể rời khỏi đây thoát thân. Không ngờ Dương Khai lại nói ra những lời như vậy vào lúc này.

Làm như vậy không phải là thêm dầu vào lửa sao?

Lỡ đâu nàng ta hiện thân thật…

Nghĩ vậy, tròng mắt Chu Lạc run rẩy.

Vì trong hư không phía trước, một đạo thân ảnh mơ hồ quỷ dị xuất hiện, từ từ ngưng thực.

Nhìn thấy đạo thân ảnh này, cảm xúc nổi giận của Chu Lạc đột nhiên bình thản, hai mắt ngập tràn quang mang mơ màng, thần sắc yêu thương.
Không những Chu Lạc, thậm chí là Dương Khai cũng sáng mắt, không hiểu sao trong lòng lại sinh ra một cảm xúc kỳ lạ.

Nữ nhân trong không trung kia vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, mái tóc đen nhánh mềm mại dài đến eo, mắt đẹp duyên dáng, môi hồng đỏ mọng, thân hình mảnh dẻ, có vẻ hơi yếu đuối, khiến người ta không khỏi sinh ra tâm tình muốn bảo vệ nàng.

Đặc biệt là đôi mắt hồn nhiên vô tội kia của nàng cũng đủ để bất kỳ nam nhân nào trong thiên hạ phải xiêu lòng.

Nước da khi sương tái tuyết, tuy nhìn yếu đuối nhưng thân hình nõn nà, mông cao ngạo nghễ, hai gò bồng đảo không to không nhỏ. Trên người một bộ bì giáp tinh xảo, cái bụng phẳng lì và lỗ rốn tinh xảo lộ ra ngoài, hai chân trần, hai bàn chân nhỏ nhắn tinh mỹ khiến người ta muốn chạm vào.
Hai mắt Chu Lạc bốc hỏa, hơi thở thô trọng, nhìn chằm chằm nữ nhân kia, thần sắc nhanh chóng dịu đi.

Dương Khai rùng mình, âm thầm cảnh giác.

Hắn chưa bao giờ gặp một nữ nhân như vậy. Phiến Khinh La tuy đủ lẳng lơ nhưng cũng sẽ không khiến người ta vừa nhìn thấy nàng là tan biến địch ý trong lòng.

Nhưng nàng ta thì có thể. Lúc nàng ta lộ diện, Dương Khai đột nhiên phát hiện ra địch ý trong lòng mình đều tan biến hết, chỉ còn lại lòng kích động muốn bảo vệ nàng.

Nữ tử xinh đẹp mềm yếu như vậy, nếu không ai bảo vệ, chỉ sợ sẽ nhanh chóng bị hư hao.
- Mị yêu! Vân Huyên la lên thất thanh, sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt.

Nguyễn Tâm Ngữ cơ hồ cũng đã nhìn ra thân phận thật sự của nữ tử này, thân hình chợt run lên, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác mặc cảm tự ti.

Chương 629: Cả hai đều muốn được không

Mị yêu!

Cách xưng hô mà Vân Huyên gọi nữ tử này khiến Dương Khai kinh ngạc. Hắn đột nhiên ý thức được, nữ tử này không phải người thường.

- Mị yêu là gì ? Dương Khai hạ thấp giọng, hồ nghi hỏi.

Tuy lời này nói rất khẽ nhưng không hề giấu diếm được đôi tai của nữ tử mềm yếu kia. Nghe được, nàng không khỏi liếc nhìn Dương Khai, đôi mắt thuần khiết vô tội, trong suốt giống như cười, dịu dàng nói: - Ngươi chưa từng nghe qua loài mị yêu?
Dương Khách nhếch miệng cười: - Không, ta từ nơi hẻo lánh đến, không hiểu thế giới bên ngoài lắm.

- Ha ha… Mị yêu bật cười, - Thú vị, không ngờ lại có người chưa từng nghe đại danh của ta. Để ta suy nghĩ xem…

Nói xong, khẽ chạm ngón tay lên đôi môi đỏ mọng, nhìn có vẻ ngây thơ, đáng thương. Một lát sau, nàng ta mới nói: - Tiểu tử gan không nhỏ. Nếu ngươi muốn chết minh bạch một chút thì người ta sẽ thành toàn cho ngươi. Muội muội kia có vẻ am hiểu mị yêu nhất mạch của bọn ta, ngươi hỏi nàng ta thử xem.
- Tiểu tử? Dương Khai ngạc nhiên: - Cô nương, ngươi bao nhiêu tuổi.

- Tuổi tác của nữ nhân là bí mật. Mị yêu cười khanh khách, sự kết hợp giữa mị yêu và ngây thơ vô cùng hoàn mỹ, khiến Dương Khai hơi thất thần.

Nữ nhân như vậy có lực sát thương mãnh liệt hơn nhiều so với Phiến Khinh La.

Chu Lạc kia hoàn toàn đã mềm lòng, thất thủ, vẻ mặt ái mộ nhìn mị yêu, khuôn mặt si mê.

Mị yêu liếc nhìn y, khẽ hừ, hơi có ý khinh thường y.
- Vân Huyên, mị yêu rốt cuộc là gì? Dương Khai quay đầu nhìn Vân Huyên hỏi.

- Đã là lúc nào rồi! Vân Huyên nhíu mày, hơi bực bội. Trong lúc sinh tử nguy cấp, tên nam nhân này lại còn lòng dạ thăm dò sự huyền bí của mị yêu. Đúng là mê muội, hết thuốc chữa.

- Dù sao thì cũng sắp chết rồi, nói đi. Ta cũng không muốn là con ma hồ đồ. Dương Khai nhún vai.

Vân Huyên sững sờ nhìn mị yêu trên bầu trời, cười gượng một tiếng, khẽ hé môi: - Được. Dù sao cũng sắp chết rồi. mị yêu… là một nhánh của Yêu tộc, cũng thuộc hàng cao cấp. Ai nấy đều thiên sinh tuyệt sắc, khí chất bất đồng, hoặc lạnh lùng, hoặc mị yêu, hoặc ngây thơ, hoặc nóng bỏng. Nói tóm lại, mị yêu là khắc tinh của nam nhân thiên hạ. Bất luận là loài người, hay Yêu tộc, Ma tộc, không nam nhân nào có thể chống đỡ được mị lực của mị yêu. Bọn họ thiên sinh là yêu tinh mê hoặc lòng người.

- Thân thể của mị yêu không giống với những loài Yêu tộc khác. Cơ thể họ khá nhỏ bé, cho nên số lượng luôn rất ít, rất khó sống. Nhưng một khi trưởng thành rồi thì lại rất khó diệt. Vì sức mạnh của họ không tồn tại trên cơ thể mà ở thần thức! Trong những võ giả cùng đẳng cấp, sức mạnh thần thức của mị yêu mạnh hơn bất cứ người nào. Tôn thúc và những người khác hẳn là bị họ dùng thần thức kích sát!

Nói xong, Vân Huyên cắn răng nhìn thiếu nữ yếu ớt trên bầu trời, trong đôi mắt một mảnh thù hận.

Mị yêu kia cười dài, cũng không ngăn cản Vân Huyên vạch trần bí mật của bản thân, tỏ vẻ nắm chắc phần thắng trong tay.
Dương Khai chợt suy nghĩ, lập tức nhìn thấy một cơ hội.

Sức mạnh thần thức của mị yêu đã hoàn toàn vượt qua mình. Nếu như không thể nào dẫn dụ thần hồn linh thể của nàng vào thức hải của mình, thì chỉ có thể ra tay lên sức mạnh nhục thân.

Lúc nãy Vân Huyên cũng nói, thân thể mị yêu rất yếu, hơn nữa từ vẻ ngoài có thể thấy quả thực là như vậy.

Che dấu sự xuẩn xuẩn dục động trong lòng lại, Dương Khai tiếp tục lắng nghe Vân Huyên giới thiệu.

- Ta nghe nói, mị yêu thích hút máu người. Lúc Vân Huyên nói những lời này, trên khuôn mặt chợt ửng hồng.
Ngay cả Nguyễn Tâm Ngữ, thần sắc cũng hơi mất tự nhiên. Chiếc cổ trắng ngần cũng đỏ ửng lên, hai mặt hiện ra thủy quang lấp lánh.

- Khẩu vị không tồi. Dương Khai đột nhiên bật cười, rồi lại mơ màng đứng lên: - Vậy thì tại sao lại giết hết người của Độc Ngạo Minh?

Nếu muốn hút máu người thì phải bắt sống, nhưng nàng lại kích sát từng người một không chút lưu tình. Điều này khiến Dương Khai không hiểu lắm.

- Ta cũng không phải tùy tiện hút máu của tất cả mọi người. mị yêu mím môi cười, lời nói rất có thâm ý.

Khuôn mặt Vân Huyên càng đỏ hơn. Vốn đã trưởng thành, đầy đặn, bộ dạng thẹn thùng này càng thu hút ánh nhìn của người khác.

- Thứ mà nàng ta muốn hút là … tinh huyết của nam nữ động tình.

Giọng nói của Vân Huyên nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Dương Khai trợn mắt, chần chừ một lúc rồi nói: - Cái gì?Vân Huyên dậm chân: - Cái gì bản thân ngươi không biết sao?

Nói xong trừng mắt với hắn.
- Không phải chứ? Thần sắc Dương Khai lập tức trở nên cổ quái, ngẩng đầu nhìn mị yêu trên trời - Sở thích này của ngươi quá ác liệt.

Mị yêu cười khanh khách, lơ đễnh.

Dương Khai tỏ ra nghiền ngẫm, nhếch miệng cười: - Đây há chẳng phải là trước khi chết, ta còn có thể phong lưu một phen?

- Không sai. Mị yêu khẽ gật đầu, hứng thú nhìn Dương Khai: - Sao, ngươi sợ gì?

- Sợ!
Dương Khai nghiêm túc gật đầu, trầm giọng nói: - Nhưng loài người có câu là “chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu”.

Chẳng trách nàng lại giữ lại bốn mạng người, hơn nữa còn đặc biệt giữ lại hai nam hai nữ. Thì ra nàng còn có ý đồ khác. Lúc này Dương Khai đã hiểu.

Không phải hắn làm mà không nghĩ đến kết quả. Tuy Vân Huyên nói mơ hồ không rõ, nhưng hắn cũng hiểu mị yêu muốn làm gì.

Mị yêu kinh ngạc, cơ hồ không nghĩ tâm thái của tên thanh niên này lại rộng rãi như vậy, khẽ nói; - Nể mặt ngươi thức thời như vậy, người ta có thể cho người quyền lựa chọn.

- Quyền lợi gì?
Dương Khai ngẩng đầu nhìn mị yêu, mỉm cười.

- Hai nữ nhân này, ngươi có thể chọn một, cùng hưởng hoan lạc!

Lời mị yêu vừa dứt, Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ liền biến sắc, đều vô cùng cảnh giác nhìn Dương Khai. Nguyễn Tâm Ngữ kia còn đưa tay giữ chặt lấy cổ áo mình, tỏ thái độ chớ có lại gần, cảnh giác nhìn Dương Khai. Vẻ mặt Vân Huyên cũng tái nhợt, thần hình mềm mại lạnh run.

Tuy nàng nói với Dương Khai đặc tính của mị yêu, nhưng khi thực sự phải đối mặt với thời khắc này, nàng vẫn không thể chấp nhận được.

- Muốn cả hai người có được không? Dương Khai cười, hỏi.
- Ha ha… Mị yêu không nhịn được cười. Nàng chưa từng gặp tên nam nhân nào thú vị như vậy. Trước khi chết, tâm địa còn gian xảo như vậy. - Khẩu vị của tiểu tử không nhỏ, nhưng ngươi không dùng hết đâu, chỉ có thể chọn một thôi. Người còn lại là của tên nam nhân kia.

Nói rồi đưa ngón tay ngọc ngà ra chỉ vào Chu Lạc.Dương Khai tỏ vẻ thất vọng, nhìn Nguyễn Tâm Ngữ, ánh mắt trở nên mơ màng.

Bị hắn liếc nhìn, Nguyễn Tâm Ngữ không khỏi sinh ra ảo giác quần áo bị cởi sạch, dường như cả người trần truồng trước tầm mắt Dương Khai, một thân mỹ diệu không thể che dấu, lập tức nổi giận: - Ngươi dám chọn ta, ngươi chết chắc.
- Dù sao cũng đều phải chết. Dương Khai nhún vai, bĩu môi nói: - Nhưng yên tâm, ta không quen ngươi, không có hứng với ngươi. Ta vẫn thích thiếu phụ hơn, trưởng thành có hương vị hơn.

Nói rồi ánh mắt liền nhìn chằm chằm vào Vân Huyên.

Vân Huyên hoa dung thất sắc, quát khẽ: - Khốn kiếp nhà ngươi! Thời gian này ta đối với ngươi thế nào, ngươi rõ. Ngươi còn nợ ta một ân tình, ngươi báo đáp ta như vậy à?

- Vậy có cách gì. Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu - Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Dù ta phản kháng, e là cũng phản kháng không được, đúng không?

- Lựa chọn sáng suốt. Mị yêu khẽ vỗ tay, - Loài người các ngươi là chủng tộc xấu xa như vậy. Khi tính mạng bản thân khó giữ, tà ác ẩn chứa trong lòng đều sẽ bộc phát ra. Điều này, ta thấy nhiều rồi.

- Nói có vẻ Yêu tộc các ngươi thanh cao hơn vậy. Dương Khai cười lạnh.

- Tốt hơn loài người các ngươi. Mị yêu cười khinh miệt.

Lúc hai người nói chuyện, bộ ngực Vân Huyên run rẩy kịch liệt, thần sắc giằng co, đột nhiên trở nên kiên nghị, quát lạnh: - Dù ta có chết, cũng sẽ không để tên cầm thú lòng lang dạ sói như ngươi được hời đâu!

Nói xong, chân nguyên trên tay phun ra, một thân khí tức trở nên nguy hiểm, rõ ràng là muốn tự tuyệt sinh cơ.

Dương Khai biến sắc, không kịp hành động, mị yêu kia đã đánh ra một đạo sức mạnh thần thức, rót vào trong đầu Vân Huyên.

Vân Huyên mềm nhũn ngã xuống, hai mắt mê ly, vẻ xuân tình bắt đầu hiện lên, sững sờ nhìn Dương Khai. Trong đôi mắt đẹp tràn ngập quang mang khác thường, vừa khát vọng vừa hoảng sợ, còn có chút kháng cự.
- Trước mặt ta, không ai có thể tự sát! Mị yêu hừ lạnh một tiếng, ung dung nhìn Dương Khai nói: - Được rồi, bây giờ nàng ta đã trúng độc tố thần thức của ta, không có nữ nhân nào có thể chống đỡ được thần thức chi độc của ta, có thể hưởng thụ nữ nhân thế này, tiểu tử ngươi hời rồi đó. Đừng để ta chờ lâu quá, ngươi có thể bắt đầu hành động rồi.

Dương Khai cười khan một tiếng: - Cô nương, ngươi có thể giúp ta thêm một chuyện không?

Mị yêu rõ ràng không kiên nhẫn được nữa, quát lạnh: - Ngươi muốn làm gì?

- Có người ở bên cạnh nhìn, ta xấu hổ. Có thể đánh họ ngất đi không? Dương Khai giơ tay chỉ vào Chu Lạc và Nguyễn Tâm Ngữ đã thất thần từ lâu.
Mị yêu chau mày, chần chừ một lúc rồi nói: - Như ngươi mong muốn.

Nói rồi, vung tay lên, một đạo bình chướng vô hình ngăn cách Dương Khai và Vân Huyên lại. Mọi thứ xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại ba người mình, Vân Huyên và Mị yêu.

- Ở đây, ngươi không cần lo bị người khác nhìn thấy.

- Còn nữa, ngươi có thể…

- Nhiều lời! Mị yêu quát lạnh, sức mạnh thần thức trào ra, đánh vào đầu Dương Khai.
Ngay sau đó, thức hải của Dương Khai liền sôi trào, âm thầm có một tia năng lượng quỷ dị nhiễm vào thần thức và tinh thần của mình, khiến mình trở nên vô cùng phấn khởi. Một thân huyết dịch sôi trào, hơi thở thô trọng, ý nghĩ xuẩn xuẩn dục động mãnh liệt trước nay chưa từng có.

- Bắt đầu đi, cho ta thấy bản lĩnh của ngươi! Mị yêu cười khanh khách, trợn mắt nhìn xuống phía dưới. Cái lưỡi đỏ liếm môi, nỉ non: - Tinh huyết của nam nữ động tình là mỹ vị đó.

Nàng bỗng nhiên bật cười, như điên như cuồng, nhu mì và dịu dàng kia biến mất trong nháy mắt.

Vân Huyên ừm một tiếng, sắc mặt ửng hồng, bụng dưới nhiệt lưu khởi động, cặp chân dài kẹp chặt, quằn quại không thôi trên mặt đất.

Dương Khai cũng cảm thấy cả người khô nóng không chịu được. Trên người Vân Huyên toát ra khí tức thành thục, lúc này thành sự mê hoặc chí mạng nhất, khiến hắn không kìm nổi nhào lên giở trò trên thân thể đẫy đà kia, hôn đôi môi đỏ mọng của nàng.

Một cảnh tượng kiều diễm, khí tức mê hoặc lan tràn. Hô hấp của Mị yêu cũng dần thô trọng, mở to đôi mắt đẹp, quan sát trận chiến phía dưới.

Chương 630: Lửa thần thức

Trên mặt đất, Dương Khai và Vân Huyên quấn chặt lấy nhau, y phục ngổn ngang, bừa bộn.

Hai người họ đều bị trúng chất độc thần thức của mị yêu. Loại độc thần thức này mạnh hơn độc dược bình thường gấp vạn lần. Mạnh như Dương Khai cũng không thể chống lại hết chứ huống gì Vân Huyên.

Đang quấn quýt, ý thức của Vân Huyên dần dần hồi phục, cơ thể nóng bừng và trần trụi khiến nàng khao khát được âu yếm và bổ khuyết. Toàn thân đầy mùi nam nhân, Dương Khai đã trở thành bù nhìn cứu mạng duy nhất cho nàng, nàng ra sức quấn lấy hắn. Nhưng khi nhìn rõ mặt Dương Khai, nàng lại giãy giụa đẩy hắn ra, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Trên khoảng không, mị yêu hưng phấn ngắm nàng lên cơn động tình. Nước mắt tủi nhục phẫn uất của Vân Huyên chợt rơi xuống.

Cảnh tượng hoang đường vô lý này, Vân Huyên chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại ôm ấp xác thịt với một tên nam nhân không quen thuộc gì cho cam trong tình huống thế này.

Tuy nàng luôn ăn mặc như thiếu phụ, ngày thường hành xử cũng rất hào phóng bạo gan, nhưng nói ra thì nàng vẫn chưa khỏa thân trước mặt một nam nhân nào bao giờ.

Khát vọng đè nén trong lòng mỗi lúc một mãnh liệt, ý nghĩ chống đối vẫn chưa mai một, lý trí của Vân Huyên nói với nàng, dù có phải chết, cũng phải chết một cách trong sạch.

Nhìn y phục của mình vương vãi trên mặt đất, cảm nhận sự lạnh lẽo trên cơ thể bị phơi trần giữa không khí, Vân Huyên giơ một cánh tay ra định tát Dương Khai, nhưng cánh tay nàng lại vòng qua cổ Dương Khai, ôm chặt lấy hắn như ma xui quỷ khiến.

Hai chân đang đạp liên hồi cũng không nghe lời nàng nữa, mà quấn trên hông hắn.

Cơ thể đầy đặn nóng bừng dính chặt vào người Dương Khai, cảm giác sung sướng từ thân thể và cơn run rẩy từ linh hồn khiến Vân Huyên như mất phương hướng, nàng không kìm được hừ một tiếng. Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong cơ thể.

Nhận ra điều này, Vân Huyên càng thêm đỏ mặt.

- Dương Khai...
Vân Huyên khẽ kêu lên, đến giọng nói cũng đã sặc mùi hứng thú, nàng nghe xong cũng muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.

Giữa hai chân nàng ướt nhẹp, nơi cỏ cây rậm rạp ấy phủ đầy sương, trống vắng hiu quạnh.

Ở đó, chợt xuất hiện một vật nóng như sắt thép chống lấy. Vân Huyên không kìm được kêu lên thất thanh, người run lẩy bẩy, làn da trắng muốt chợt ửng đỏ.

Nàng nhanh chóng ý thức được, mình sắp gặp phải chuyện gì.

Hành động chống cự yếu ớt trông đến ấu trĩ nực cười dưới tác dụng của chất độc thần thức. Vân Huyên từ từ nhắm nghiền mắt lại, từ bỏ phản kháng trong tâm, hưởng thụ cảm giác xao động bất an trên thân thể.

Cơn đau buốt truyền đến từ bên dưới, Vân Huyên chợt mở bừng mắt ra, la lên thảm thiết, hai tay cào như điên vào lưng Dương Khai, hằn lên những dấu vết sâu hoắm trên từng khối bắp thịt đó.

Hoa rơi lả tả.

Cơn đau đầu tiên nhanh chóng biến mất, thay vào đó là cảm giác sung sướng trầm bổng vô tận. Gã nam nhân phía trên cũng không hề thương hoa tiếc ngọc. Giữa cơn xung đột kịch liệt như dã thú đó, Vân Huyên cảm thấy ý thức của mình đã bay lên tận mây xanh, chợt cao chợt thấp, toàn thân thể nghiệm được một cảm giác khoái lạc chưa từng có.

Đôi môi đỏ tựa bảo thạch đã bị Vân Huyên cắn đến rỉ máu. Giữa tiếng rên rỉ to lớn ấy, sự đau đớn và sảng khoái quyện vào nhau, không phân lìa.

Nước mắt cứ không ngừng tuôn ra từ khóe mắt, lăn dài trên má nàng, ướt cả một khoảng đất.

Mở hai mắt ra một cách yếu ớt, nhìn gương mặt non trẻ đang đè trên người mình, Vân Huyên chợt cảm thấy gương mặt này xa lạ đến nhường nào.

Giờ đây, gã nam nhân này đã điên rồi. Hai mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng nhọc, gân xanh hằn cứng trên cổ. Như con dã thú phát cuồng, hắn vung cây trường thương cực lớn tiến hành từng đợt tấn công ồ ạt.

Vân Huyên chợt sững sờ, vì nàng phát hiện, trong đôi mắt đỏ ngầu như mất hết lý trí của đối phương, hình như thấp thoáng một chút gì đó bình tĩnh còn sót lại.

Không kịp nghĩ thêm, cảm giác hoan lạc ở cơ thể lại khiến nàng phải rên rỉ lần nữa.

- Rất tốt, hương vị tuyệt lắm.
Lúc này, ả mị yêu mới chậm rãi bay xuống, nhìn chăm chú vào đôi nam nữ đang mơn trớn dưới đất, ả cũng lộ vẻ động tình, má ửng đỏ.

Ả từ từ đáp xuống bên cạnh Dương Khai và Vân Huyên. Ả đứng đó, một cánh tay trắng nõn vươn ra sờ lên tấm lưng rộng lớn của Dương Khai, cứ như khích lệ, ả thì thào bên tai Dương Khai:
- Mạnh hơn nữa, nhanh hơn nữa.

Dương Khai quả nhiên làm mãnh liệt hơn nhiều, mị yêu không kìm được bật cười.

Thời gian trôi qua, dục vọng được phát tiết không ngừng dâng lên, dần dần đã đến đỉnh điểm. Mị yêu cũng tỏ ra chuyên tâm hơn, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Trước khi lên đến đỉnh điểm, mị yêu bỗng nhiên động thủ.

Bàn tay mềm mại như không xương của ả thình lình cắm xuống lưng Dương Khai như chẻ tre, trực tiếp tạo thành một cái lỗ trên cơ thể Dương Khai, chọc xuyên người hắn. Không chỉ thế, còn dẫn đến Vân Huyên đang nằm dưới Dương Khai, cũng bị xé toạc bụng dưới.

Vân Huyên kêu lên thảm thiết, trong đôi mắt đã đỏ hoe vì khóc chợt thoáng lóe lên thần thái được giải thoát.
Máu đỏ chảy ra đọng lại một chỗ, máu của đôi nam nữ động tình tỏa ra thứ mùi khiến mị yêu thèm thuồng.

- Chính là vị này... chính là vị này đây...
Mị yêu không ngừng run rẩy, như thể được vỗ về và thỏa mãn đến tột cùng, hai chân ả kẹp cứng, từ giữa hai chân, có một thứ chất lỏng trăng trắng men theo cẳng chân nuột nà chảy xuống.

Ả chậm rãi nhắm nghiền mắt lại, hưởng thụ cơn khoái lạc đang trào tới.

Sắc đỏ ngầu trong mắt Dương Khai đột nhiên biến mất, vào lúc này, hắn tỉnh táo hơn lúc nào hết.

Hắn bật lên như tên bắn khỏi người Vân Huyên, hai tay nắm chặt cánh tay đâm xuyên người hắn của ả mị yêu, dùng sức bẻ một nhát mạnh bạo.

Rắc...

Cánh tay trắng muốt, mềm mại như không xương đó gãy ngay lập tức, khúc xương trắng hếu phơi bày ra ngoài, phần đoạn chi của mị yêu liền trào ra thứ máu xanh biếc.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Mị yêu trợn trừng mắt, gương mặt yêu kiều bắt đầu nhăn nhó, như thể đang ở trên mây cao thì bất thình lình rơi xuống địa ngục, ả kinh hãi nhìn Dương Khai, vùng mình, ả rút tay ra khỏi người hắn.

Chưa kịp đứng vững, ả chợt thấy hoa mắt. Tên thiếu niên mới vừa rồi còn đang hưởng thụ thân xác nữ nhân kia đã xuất hiện trước mặt ả, hắn giơ bàn tay to như vòng sắt bóp chặt lấy cổ ả.

- Cuối cùng ngươi cũng mắc bẫy rồi!
Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng, ánh mắt ác nghiệt, giọng nói như hàn phong thổi qua vùng cửu u, khiến mị yêu rét run cùng mình.

Hãi hùng nhìn vào hắn, mị yêu phát hiện, hắn quả thật đã bị ả đâm xuyên qua người, máu chảy lênh láng, nhuộm đỏ cơ thể hắn. Nhưng động tác của hắn vô cùng trầm ổn, không mảy may hoảng loạn. Từ ánh mắt của hắn, mị yêu nhìn thấy một chút gì đó khôi hài và khinh bỉ, ả lập tức ý thức được, từ đầu đến giờ, tên thiếu niên này hoàn toàn không bị mình khống chế.

- Không thể nào!
Mị yêu gào rít, xấu xí như một kẻ điên dại.
- Ngươi không thể chống cự lại độc thần thức của ta được!

- Tại sao lại không thể?
Dương Khai cười khẩy, dồn thêm sức vào tay, quẳng mị yêu xuống đất.

Phịch...
Cơn đau kinh khủng lan truyền trong thân thể nhỏ bé của mị yêu, khiến ả không thở nổi.

Nhưng dù cơ thể bị khống chế, mị yêu cũng không hề sợ hãi, mà chỉ có lòng căm hận oán độc vô cùng.

Sức mạnh thần thức khổng lồ bắn ra từ đầu ả, lập tức xé nát lớp phòng ngự trong thức hải của Dương Khai, mang theo chất kịch động luồn vào đó.
Ả phải giết chết Dương Khai ngay bằng một chiêu, để rửa nhục cho cánh tay bị bẻ gãy.

Dương Khai nhíu mày, bất giác rùng mình vài cái, song rất nhanh, hắn đã bình thường trở lại.

- Lửa thần thức?
Cảm nhận được sức mạnh bộc phát trong thức hải của Dương Khai, mị yêu cuối cùng cũng lộ vẻ sợ hãi. Trong thần thức của Dương Khai, có một luồng khí cực nóng, đó là sức mạnh của lửa, luồng khí này đủ để thiêu cháy độc thần thức của ả.

- Hóa ra thứ này gọi là lửa thần thức, rất cảm tạ ngươi đã chỉ điểm!
Dương Khai khẽ gật đầu.

Kể từ sau khi hấp thụ được sức mạnh chân linh trong miếng ngọc ở Trung Đô, Dương Khai phát hiện thần thức của hắn đã thay đổi, thay đổi ở chỗ nóng như lửa, có đôi phần tương đồng với thuộc tính Chân Dương Nguyên Khí.

Hơn nữa hiện giờ, thức hải của hắn đã khác trước, nước trong thức hải hơi giống những ngọn lửa đang bốc cháy hừng hực.

Thay đổi này khiến Dương Khai không hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, lại chẳng có ai cho hắn biết chút thông tin gì về việc này, nên tới tận bây giờ hắn vẫn chưa hiểu thần thức của mình bị gì.

Vừa nghe mị yêu nói vậy, Dương Khai lập tức cảm thấy, thay đổi này có ích đối với mình.

Thần thức của mị yêu có chứa kịch độc, còn thần thức của hắn lại chứa hỏa lực nóng rát, sức mạnh cũng hơn hẳn trước rất nhiều.

- Đừng giết ta, ta có thể bái ngài làm chủ nhân!
Mị yêu la lên thất thanh.

Sức lực không mạnh bằng Dương Khai, cả sức mạnh thần thức và độc tố thần thức mà ả lấy đó làm niềm kiêu hãnh cũng không làm gì được hắn. Mị yêu lập tức hiểu ra, nếu không cầu xin tha thứ, thì mình sẽ phải chết.

- Bái ta làm chủ nhân?
Dương Khai nhíu mày.

- Đúng thế, Yêu tộc vốn đã là bạn của loài người, chỉ cần ngài đồng ý, ta có thể dâng thần hồn lạc ấn, sau này sẽ vâng theo mệnh lệnh của ngài.
Mị yêu vội vàng gật đầu.

- Không cần, ta không hứng thú với hạng lâu la nguy hiểm như ngươi!
Nét mặt Dương Khai đầy lạnh lùng vô tình. Vừa nói, chân nguyên trên tay hắn bộc phát, trước con mắt hoảng sợ trân trối của mị yêu, hắn nện một cú vào gương mặt xinh đẹp của ả.

Nhận ra nguy hiểm đã ập đến, mị yêu thét lên chói tai, bộc phát sức mạnh thần thức tấn công vào thức hải của Dương Khai, nhằm tìm kiếm chút cơ hội sống.

Dương Khai vẫn thản nhiên như không!

Ầm...

Như dưa hấu vỡ tung, đầu mị yêu lập tức nổ tanh bành. Dương Khai còn chưa yên tâm, bèn tiếp tục đánh cho đến khi cơ thể mềm nhũn của ả không còn chút sức sống nào nữa hắn mới ngơi tay.

Sức lực của ả quả thật không mạnh, bằng không thì với tu vi Siêu Phàm Cảnh của ả, Dương Khai muốn giết ả cũng chẳng được dễ dàng đến vậy.

Lực hút trong tâm thức hắn lại dấy lên, năng lượng thần thức của mị yêu bị hút hết vào thức hải của hắn.

Tuy lời mị yêu nói khiến Dương Khai có chút động lòng, nhưng với bản lĩnh hiện tại của hắn, thì căn bản không thể điều khiển một cao thủ như vậy.

Mị yêu và Địa Ma không giống nhau, ả quá nguy hiểm. Để chấm dứt hậu họa, Dương Khai cũng không dám để ả đi theo mình.

Khẽ ho vài tiếng, khóe miệng hắn ứa máu.

Dương Khai đưa tay lên xoa, rồi lấy Vạn Dược Linh Nhũ từ không gian Hắc Thư ra nuốt xuống.

Người hắn bị đâm xuyên qua, thương thế này không phải nhẹ, cũng may trong thời khắc gấp rút, Dương Khai đã lén tránh khỏi chỗ hiểm, nên cũng không chí mạng.

Có Vạn Dược Linh Nhũ, chắc thương thế này qua mấy ngày là sẽ lành.

Không biết Vân Huyên thế nào rồi, thần sắc Dương Khai có phần phức tạp, hắn chần chừ một lúc, rồi mới đi về phía Vân Huyên đang nằm giữa vũng máu./SPOILER]

Chương 631: Ngươi đang làm gì thế?

Vân Huyên nằm giữa vũng máu ấy, mở to cặp mắt vô thần, thân mình đẫy đà lõa lồ, vùng bụng bằng phẳng bị rạch toác máu, khiến cơ thể trắng muốt ấy chợt đẹp một cách kiều diễm.

Nàng vẫn còn thở, không hề bị nguy hiểm về tính mạng, nhưng trực giác Dương Khai cho biết, nàng đã không còn thiết sống nữa.

Dường như chuyện nàng vừa phải trải qua đã khiến nàng muốn tìm đến cái chết.

Cố lếch cái thân tàn yếu ớt, Dương Khai chậm rãi đi về phía nàng. Hắn nhặt quần lên mặc vào, rồi xé áo mình ra làm hai mảnh.

Trầm ngâm một lúc, Dương Khai lấy ra ít Vạn Dược Linh Dịch thoa lên vết thương ở bụng Vân Huyên.

Ngón tay vuốt ve khiến Vân Huyên khẽ run rẩy. Cuối cùng thì nàng đã hồi tỉnh lại, khi nhìn rõ cục diện trước mắt, đôi mắt nàng chợt lóe lên ánh nhìn hết sức phức tạp.

- Ta biết ngươi muốn nói gì, nhưng bây giờ tốt nhất đừng nói gì cả. Chỉ cần sống sót, muốn đánh muốn chửi tùy ngươi. Dù sao thì việc nên làm cũng đã làm rồi. Có điều ngươi yên tâm, ta sẽ ko quấn lấy ngươi, ta cũng không mong ngươi sẽ quấn lấy ta. Hãy xem đó chỉ là ảo mộng. Đợi đến khi tất cả ổn định rồi, chúng ta sẽ đường ai nấy đi!

Thần sắc Dương Khai rất nghiêm túc, trông như đang độc thoại.

Hắn dùng một nửa tấm áo lau sạch vết thương ở bụng Vân Huyên, rồi dùng nửa còn lại để băng bó giúp nàng.

Vân Huyên muốn phảng kháng, nhưng toàn thân không có chút sức lực.

Dư vị đỉnh điểm ấy khiến cơ thể nàng lúc này vô cùng nhạy cảm. Thật nhục nhã làm sao khi bị Dương Khai chạm vào, tận đáy lòng nàng bỗng có cảm giác sung sướng và khuây khỏa không thể áp chế nổi.

Cảm nhác đó khiến nàng xấu hổ vô cùng, nàng nhắm nghiền mắt lại, khóc nỉ non.

Nhẹ nhàng giúp nàng khoác xiêm y xong, Dương Khai mới thở phì phò, ngồi phịch xuống đất.

Từ khi bắt đầu tu luyện tới nay, hình như hắn chưa bao giờ bị thương nặng đến vậy. Nếu không phải đã tranh thủ né khỏi chỗ hiểm ngay thời khắc quan trọng, thì e là đòn đó của mị yêu đã lấy mạng Dương Khai rồi.

Kế hoạch lần này vô cùng mạo hiểm, nhưng trước đó, sau khi nghe Vân Huyên giảng giải xong, một sáng kiến chợt lóe lên trong đầu hắn, hắn bỗng nảy ra ý muốn dụ mị yêu tiếp cận mình, để tìm cơ hội phản kích.

Chỉ có điều hắn không ngờ, mị yêu lại quá cẩn thận, thành thử hắn phải muối mặt mà diễn cho toàn vẹn vở kịch.

Chỗ của hai người họ, vẫn bị ngăn cách bởi tà phép của mị yêu.

Sau khi mị yêu chết, cấm chế bốn bề cũng đã mỏng hơn, nhưng Dương Khai phát hiện, Nguyễn Tâm Ngữ và Chu Lạc ở bên ngoài lại không có bất cứ động tĩnh nào.

Cố đánh ra một đạo chân nguyên vào cấm chế bên cạnh, đến khi đã nhìn kỹ trạng thái của Nguyễn Tâm Ngữ và Chu Lạc, hắn liền thở phào.

Có lẽ mị yêu sợ hai người này sẽ chạy trốn trong lúc ả hút tinh huyết, nên đã đánh ngất họ.

- Nghỉ ngơi một lát đi, chắc không lâu nữa họ sẽ tỉnh lại.

Dương Khai căn dặn.

Vân Huyên vẫn khóc thút thít, nước mắt cứ lăn dài, không để ý tới Dương Khai.

Biết là lúc này tâm trạng nàng không được tốt, Dương Khai cũng không nói gì thêm.

Im lặng không một tiếng động, Dương Khai khoanh chân ngồi xuống đất, vận chân nguyên, hóa giải dược hiệu của Vạn Dược Linh Nhũ.

Nói ra thì đây cũng là lần đầu hắn dùng Vạn Dược Linh Nhũ. Tuy đã sớm biết thứ linh dược bậc hai này có tác dụng rất lớn trong trị thương, nhưng hắn lập tức nhận ra, mình đã đánh giá thấp sự lợi hại của nó.

Cơn đau dưới bụng nhanh chóng biến mất mà chuyển sang tê dại, máu thịt ở đó như đang ngọ nguậy tăng sinh, bù đắp lại vết thương.

Nhân lúc rảnh rỗi này, Dương Khai kéo thần thức vào trong thức hải, hấp thu năng lượng thần thức của mị yêu.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Nửa ngày sau, Nguyễn Tâm Ngữ và Chu Lạc lần lượt tỉnh dậy sau cơn hôn mê.

Dường như vẫn chưa hiểu cục diện hiện tại là như thế nào, lúc tỉnh lại, đôi bên nhìn nhau, ánh mắt mơ màng.

Ngơ ngẩn một lúc, họ cuối cùng cũng nhớ ra tình hình trước khi hôn mê.

Nguyễn Tâm Ngữ lập tức biến sắc, mặt cứng đờ kiểm tra lại y phục mình, nhận ra vẫn còn nguyên vẹn, nàng không kìm được thở phào một hơi.

Chu Lạc nhìn quanh quất, con ngươi suýt nữa thì rớt ra khỏi hốc mắt.

Vì y phát hiện, cách đó không xa, ả mị yêu dễ dàng giết hại mười mấy cao thủ cùng một vị Siêu Phàm Cảnh của Độc Ngạo Minh đã chết một cách vô cùng thê thảm. Thân hình khiến biết bao nam nhân động lòng đã bị băm vằm, đầu ả bị đánh nát bét.

Vân Huyên ngồi một bên, hai tay ôm đầu gối, vẻ mặt bi thương sầu thảm, nàng không còn đổ lệ nữa, nhưng hai hốc mặt thì lại đỏ hoe.

Nàng nhìn trân trân vào tên Dương Khai đang ngồi tĩnh tọa cách đó không xa, ánh mắt phức tạp.

- Vân Huyên, muội không sao chứ?

Chu Lạc vội chạy đến, ân cần hỏi.

Vân Huyên như hồn bay phách lạc, không trả lời y.

- Có chuyện gì vậy? Sao mị yêu lại chết? Không lẽ có cao thủ đi ngang qua cứu chúng ta?

Chu Lạc lải nhải liên tục mấy câu hỏi. Vốn tưởng lần này chết chắc rồi, không ngờ vẫn sống sót, Chu Lạc không phấn khởi mới lạ.

- Huynh khoan đừng nói gì cả.Nguyễn Tâm Ngữ nhíu mày. Nàng phát hiện tinh thần của Vân Huyên lúc này có gì đó không ổn, bèn bước đến ngồi xuống trước mặt Vân Huyên, khẽ cắn môi, sự tranh đấu giăng trên hai hàng mày, mãi một lúc sau nàng mới nhẹ nhàng hỏi:

- Vân Huyên, có thể cho muội biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?

Vân Huyên vẫn im lặng, và chỉ nhìn Dương Khai chằm chằm.

Ánh mắt này khiến Chu Lạc tối sầm mặt, y lạnh lùng nhìn sang phía Dương Khai.

- Á, tỷ bị thương rồi?

Nguyễn Tâm Ngữ rốt cuộc cũng đã phát hiện ra vết thương dưới bụng Vân Huyên. Tuy đã được thoa Vạn Dược Linh Dịch và băng bó rồi, nhưng máu vẫn thấm đượm rất rõ ràng.

- Bị thương ư? Để ta xem xem!

Chu Lạc thất kinh, vội vã lại gần quan sát vết thương.

Nguyễn Tâm Ngữ ngoảnh đầu nhìn y một cái lạnh tanh. Chu Lạc cười ngượng ngập đứng khựng lại.

Đưa tay bắt mạch một hồi cho Vân Huyên, Nguyễn Tâm Ngữ mới khẽ nói:

- Không có gì đáng ngại, hơi thở tuy yếu, nhưng điều dưỡng vài ngày sẽ khỏi. Ủa? Mùi gì vậy?

Nguyễn Tâm Ngữ chợt nhíu mày lại. Nàng ngửi được một mùi bất thường từ người Vân Huyên, thứ mùi này tanh tanh, không giống mùi máu.

Vừa nghe nàng nói vậy, Chu Lạc cũng liền ngửi thấy. Thứ mùi vô cùng quen thuộc này khiến Chu Lạc lập tức biến sắc.

Y nhìn lại trạng thái lúc này của Vân Huyên, rồi lại nhìn sang Dương Khai đang cởi trần, và ả mị yêu đã tả tơi, Chu Lạc bỗng hiểu ra, lúc y hôn mê, ở đây đã xảy ra chuyện gì.

Y là tay lão luyện trên tình trường, qua tay vô số đàn bà. Nữ nhân chưa trải chuyện như Nguyễn Tâm Ngữ không hiểu thứ mùi thoảng trong không khí này là gì, nhưng y thì biết rõ.

Sắc mặt y chợt trở nên thật dữ tợn, chân nguyên lưu động liên hồi như không bị khống chế.

- Huynh làm gì vậy?

Nguyễn Tâm Ngữ khó chịu nhìn Chu Lạc, không hiểu tại sao y tự dưng lại nổi giận.

Chu Lạc cười một tiếng quái dị, y nhìn xoáy vào Vân Huyên, trầm giọng nói:

- Vân Huyên, có phải muội đã bị tên tiểu tử đó... làm nhục rồi không?

Nghe vậy, Vân Huyên từ đầu vẫn luôn ơ hờ bỗng run lên bần bật.

Nhận ra sự khác thường ở nàng, Nguyễn Tâm Ngữ liền đưa tay bịt miệng, nàng trộm nghĩ, cũng phải, trước khi mình hôn mê, Vân Huyên và gã thiếu niên tên Dương Khai này đã bị mị yêu khống chế, với tính cách và thủ đoạn của mị yêu, chắc chắn ả đã xui khiến chuyện gì đó xảy ra giữa hai người này.

Có điều do niềm vui thoát chết mà nàng nhất thời quên mất chuyện này.

- Vân Huyên, đó không phải là sự thật, phải không?
Nguyễn Tâm Ngữ thất sắc, nhẹ giọng hỏi. Tuy nàng luôn bất hòa với Vân Huyên, nhưng kỳ thực, nàng vẫn rất nể phục Vân Huyên, vì thân phận của Vân Huyên không giống với nàng.

Nước mắt Vân Huyên lại rơi xuống, nàng vùi đầu vào giữa hai đầu gối, khóc lóc thảm thiết.

- Quả nhiên...

Chu Lạc sắp nổi điên đến nơi rồi. Y theo đuổi Vân Huyên đã lâu, nhưng chưa bao giờ lọt vào mắt xanh của giai nhân, thế mà nào ngờ giữa nơi đồng không mông quạnh này, thân thể mỹ miều của giai nhân lại bị một tên tiểu tử không biết nhảy từ xó nào ra chiếm hữu mất.

Một cảm giác nhục nhã khó tả sôi trào trong lòng y, khí tức của Chu Lạc liền trở nên nguy hiểm.

Lạnh lùng liếc nhìn Dương Khai đang tĩnh tọa một bên, Chu Lạc mỉm cười u ám, bước về phía hắn.

- Chu Lạc, huynh định làm gì?

Nguyễn Tâm Ngữ giật mình kêu lên.

Chu Lạc cười khẩy:

- Làm gì ư? Ha ha, còn làm gì nữa, tiểu tử này đã vấy bẩn sự trong sạch của Vân Huyên, muội nói thử ta có thể làm gì? Ta muốn hắn phải đền mạng!

Vừa nói, y vừa lại gần Dương Khai, thần sắc dữ tợn.

- Dừng tay!

Nguyễn Tâm Ngữ bỏ lại Vân Huyên, chạy đến kéo Chu Lạc:

- Huynh đừng làm vậy.

- Muội còn bao che cho hắn?

Chu Lạc nhìn Nguyễn Tâm Ngữ đầy châm chọc.

- Tên tiểu tử này có quan hệ gì với muội mà muội phải bảo vệ hắn?

- Sự việc còn chưa được làm rõ, huynh đã đòi giết hắn, như thế không ổn.

- Còn muốn làm rõ kiểu gì nữa, Vân Huyên đã mặc nhận rồi đấy!

Chu Lạc gầm lên.

- Thế thì liên quan gì đến huynh?

Nguyễn Tâm Ngữ lạnh lùng chất vấn, nhìn Chu Lạc đầy khinh miệt:

- Huynh tưởng mình là gì của Vân Huyên?

- Cút ra!

Chu Lạc nổi đóa, sức mạnh toàn thân bộc phát, đẩy Nguyễn Tâm Ngữ văng sang một bên.

- Quả thật ta không phải là gì của Vân Huyên cả, nhưng ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ tên nam nhân nào ngoài ta ra động đến muội ấy! Tên tiểu tử này phải chết, bằng không ta không xả hết giận được!

Giữa tiếng quát to lớn, Chu Lạc sát khí đằng đằng, tung ra một cú đấm như kẻ cuồng loạn nhằm vào mặt Dương Khai đang không chút phòng bị.

- Đừng!

Sau lưng vọng lại tiếng thét hoảng sợ của Vân Huyên.

Nghe thấy tiếng nàng, cơn thịnh nộ của Chu Lạc lại càng thêm mãnh liệt, y càng kiên quyết phải bóp nát tim Dương Khai.

Ra tay không chút lưu tình.

Nguyễn Tâm Ngữ ngã một bên, nàng quay mặt đi, không đành lòng nhìn tiếp.

Chu Lạc là Thần Du Cảnh cửu tầng, đánh lén một Thần Du Cảnh thất tầng không phòng bị thế này, kết cục của Dương Khai ra sao, không cần nghĩ cũng biết, huống chi, hình như hắn cũng đã bị thương không hề nhẹ.

Chính vào lúc cú đấm đó sắp đáp xuống mặt Dương Khai, hắn chợt mở bừng hai mắt, đưa một tay ra chắn ngang cú đấm của Chu Lạc.

Khí thế cuồng bạo của Chu Lạc lập tức bị cản lại như gặp phải một ngọn núi cao.

Dương Khai ngồi yên bất động, lạnh lùng nhìn tên Chu Lạc trước mặt mình, nhếch miệng cười:

- Bằng hữu, ngươi đang làm gì thế?

Chu Lạc sững sờ, đòn đánh công phu này của y lại bị một tên thiếu niên thua y những hai cấp bậc tu vi chặn lại một cách ung dung, khiến y khó mà chấp nhận được.

Thần sắc y biến đổi không ngừng, Chu Lạc phát hiện mình vẫn chưa nhìn thấu được tên thiếu niên này.

Chương 632: Ngươi không có bản lĩnh đó đâu

Chỉ lưỡng lự trong một chốc, Chu Lạc liền hoàn hồn lại, y gào rít dữ tợn:
- Muốn ngươi chết!

Dương Khai cười khẩy:
- Muốn ta chết? E là ngươi không có bản lĩnh đó đâu.

- Nói khoác không biết ngượng mồm!
Chu Lạc nhảy lùi về sau hai bước, trên tay y thình lình xuất hiện một cây đinh ba bí bảo, bí bảo này vừa lộ diện, đã toát ra sát khí lạnh ghê người.

Y trút chân nguyên vào trong đó, cây đinh ba lập tức phát ra từng âm thanh vù vù, uy năng được thúc giục, Chu Lạc tiện tay vung đinh ba tới.

Cây đinh ba xé toạc không khí bỗng hóa thành một con mãnh hổ uy phong lẫm liệt, nó há to mồm vồ về phía Dương Khai.

Y không muốn nhiều lới thêm với Dương Khai, mà chỉ muốn giết hắn để giải mối hận trong lòng cho xong!

Dương Khai hừ nhạt một tiếng, thần sắc lạnh xuống. Đối phương ra tay không chút nghĩ ngợi thế này, cũng khiến hắn sôi gan rồi.

Vù một cái, hắn đã tránh được đòn tấn công của cây đinh ba.

Sức mạnh toàn thân dốc hết vào cơ thể, khí thế của Dương Khai đã biến đổi trong nháy mắt, một luồng khí khiến Chu Lạc phải rùng mình đang vần vũ quanh Dương Khai.

Một guồng sóng vô hình với Dương Khai là trung tâm thình lình khếch tán, dấy lên cuồng phong.

Vân Huyên nín khóc, sững sờ nhìn Dương Khai, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, chấn động vì sự thay đổi ở hắn mà tạm thời quên mất hết thảy những gì nàng vừa phải trải qua.

Cả Nguyễn Tâm Ngữ cũng che miệng lại, trợn tròn mắt.

Ầm ầm ầm...

Dương Khai sải từng bước nhanh đi ra, bóng hắn như sóng vỗ, chưa ai kịp nghĩ ngợi gì, hắn đã đến cạnh Chu Lạc, dưới ánh nhìn trân trối của y, chân nguyên cuồng bạo ấn thẳng vào lồng ngực y.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Chu Lạc bay ra chật vật như con diều giấy, máu bắn không ngừng giữa khoảng không, thê thảm hết sức.

Dương Khai khinh bạc nhìn y, không thèm truy kích.

Phịch...

Chu Lạc ngã nhào xuống đất, rồi lại vội vã bò dậy, y đưa tay lau máu trên mép, ánh mắt lấp lóa tia nhìn độc địa:
- Giả chết bắt quạ ư? Ngươi quả nhiên không phải hạng tốt đẹp gì!

Tới tận lúc này, y mới nhận thức được rõ ràng, sức mạnh thật sự của Dương Khai vượt xa khỏi cái gọi là Thần Du Cảnh thất tầng mà hắn thể hiện.

Chỉ một đòn đã đả thương được Thần Du Cảnh cửu tầng như y, Thần Du Cảnh thất tầng nào có thể làm được vậy chứ.

- Tâm Ngữ, giúp ta một tay giết chết hắn đi.
Cảm nhận được công lực của Dương Khai, Chu Lạc không những không chịu buông xuôi, mà còn kéo cả Nguyễn Tâm Ngữ vào cuộc.

Y nghĩ, mình y thì không thể là đối thủ được, nhưng nếu cộng thêm Nguyễn Tâm Ngữ thì đời nào không đánh lại hắn?

Hắn có lợi hại đến đâu, thì cũng chỉ là một Thần Du Cảnh.

Chu Lạc quyết phải lấy mạng Dương Khai cho bằng được.

Ánh mắt Dương Khai chợt lóe lên tia u ám, vừa rồi hắn không giết Chu Lạc, cũng vì băn khoăn việc y là đệ tử Độc Ngạo Minh, hiện giờ Dương Khai không muốn rước lấy phiền phức vào người, không ngờ, mình nương tay lại khiến y hiểu sai ý.

Hắn điềm nhiên quay sang nhìn Nguyễn Tâm Ngữ, nàng vẫn chưa hồi tỉnh lại từ cơn kinh ngạc, vẫn bộ mặt trân trân từ lúc nãy đến giờ.

Nếu cô nương này mà đồng ý, Dương Khai chẳng ngại đại khai sát giới ngay tại đây.

- Tâm Ngữ!
Chu Lạc quát lớn.

Lúc này Nguyễn Tâm Ngữ mới phản ứng lại, nàng nhíu mày, gào lên:
- Huynh bị điên à? Vô duyên vô cớ đòi giết hắn là sao?

Chu Lạc xanh mét cả mặt, đau khổ nhìn Nguyễn Tâm Ngữ:
- Đến muội cũng bao che cho hắn? Không lẽ trong lúc ta hôn mê, muội đã bị hắn làm gì rồi?

Câu nói này lập tức khiến Nguyễn Tâm Ngữ nổi trận lôi đình, nàng mắng xối xả:
- Khốn kiếp! Chu Lạc, huynh tỉnh táo lại đi được không, đừng có gây sự vô cớ.

- Ha ha, ta gây sự vô cớ?
Chu Lạc bật cười như kẻ thần kinh, như thể y đã thực sự mất tỉnh táo vì sự đả kích này.

Đúng vào lúc này, Vân Huyên chậm rãi đứng dậy, buồn bã nhìn Dương Khai, vén sợi tóc ướt bên tai, nàng hít sâu một hơi:
- Chu Lạc, dừng lại đi, nếu huynh dám ra tay với hắn, đừng trách muội không khách khí.

Chu Lạc bỗng lảo đảo, kinh ngạc nhìn Vân Huyên, lắc đầu lia lịa:
- Quả nhiên là tiện tỳ, cơ thể bị hắn làm nhục, đến trái tim cũng là của hắn rồi hả?

Vân Huyên thẹn quá hóa giận, lạnh lùng nói:
- Chuyện nào ra chuyện đó. Giờ muội không muốn nói mấy cái này với huynh, chuyện của muội cũng không cần huynh phải nhọc lòng, huynh tự lo cho mình đi đã.

- Tự lo cho mình ư, ha ha!
Chu Lạc cười khẩy liên tục, trông không khác gì kẻ điên.Y đã hóa rồ thật sự rồi.

Ánh mắt y dần dần đong đầy thù hận, lúc nhìn Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ, thần sắc Chu Lạc vừa đau xót vừa khinh bỉ, khẽ vẫy tay triệu cây đinh ba kia về, y cười gằn:
- Muội đã nói vậy, thì ta cũng không cần phải khách khí với muội nữa. Hôm nay ta phải giết tên tiểu tử này cho bằng được!

Vân Huyên chậm rãi lắc đầu:
- Huynh không có bản lĩnh đó đâu.

- Đến muội mà cũng nói vậy!
Chu Lạc nổi cáu. Vừa rồi Dương Khai đã bình xét y như vậy, giờ Vân Huyên lại nói không khác gì Dương Khai lúc đó, y không chịu nổi nhục nhã, bèn nghiến răng nói:
- Vậy muội hãy chống mắt lên mà xem, Chu Lạc ta rốt cuộc có bản lĩnh này hay không!

Dứt lời, chân nguyên toàn thân chợt cuồng loạn, từng quả cầu ánh sáng bằng cái cối xay phóng ra từ nội thể y.

- Không ổn rồi!
Nguyễn Tâm Ngữ thất sắc.
- Chu Lạc điên rồi!

Đây là chiêu thức mạnh nhất của Chu Lạc, ngày thường y hầu như không dùng đến, nhưng giờ đây y lại tung nó ra khi giáp mặt với Dương Khai, rõ ràng y không còn phân rõ thiện ác gì nữa, mà đã bị thù hận và nhục nhã che mắt hết rồi.

Vừa nói, Nguyễn Tâm Ngữ vừa vội vã lùi lại, để tránh bị liên lụy. Nàng còn không quên kéo theo Vân Huyên, tránh xa khỏi y.

Dương Khai vẫn không nói gì, thờ ơ lạnh nhạt mãi đến khi những quả cầu năng lượng đó xuất hiện, thần sắc hắn mới hơi ngưng trọng lại.

Hắn có thể cảm nhận được, quả cầu năng lượng này tiềm tàng sức sát thương cực lớn.

Nhưng hắn vẫn không mảy may sợ sệt!

Mấy quả cầu này thình lình bắn ra, còn kẹp theo cây đinh ba của Chu Lạc, hai thứ cộng hưởng lẫn nhau, sức sát thương lại mạnh hơn gấp mấy lần.

Đây mới là khả năng nên có ở một võ giả Thần Du Cảnh cửu tầng khi tung toàn lực.

- Cẩn thận!
Vân Huyên buột miệng kêu lên, sau đó nàng cũng phải đỏ mặt. Nàng không hiểu tại sao mình lại nhắc nhở Dương Khai, cảm thấy quan hệ giữa nàng và hắn cứ kỳ kỳ sau màn tình mê ý loạn ban nãy.

Nàng căm hận tên thiếu niên đã đoạt mất sự trinh trắng của mình giữa tình thế hỗn loạn này, nhất là hắn còn nhỏ hơn nàng tối thiểu bảy, tám tuổi!

Nhưng nàng lại không đành lòng sinh sát tâm!

Nếu là kẻ khác làm vậy với nàng, thì Vân Huyên dám khẳng định, nàng sẽ tìm mọi cách để giết gã nam nhân ấy, rồi sau đó tự vẫn.

Một cảm xúc khó hiểu chợt trào dâng trong lòng nàng, khiến nàng không kìm được phải lên tiếng khi nhìn thấy Dương Khai gặp nguy hiểm.

Nguyễn Tâm Ngữ liếc nhìn nàng đầy cổ quái. Vân Huyên hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống, cả đời không nhìn mặt ai nữa.

- Tỷ... Hắn...
Nguyễn Tâm Ngữ đâm ra tò mò.

- Đừng hỏi ta.Cổ Vân Huyên đỏ ửng, nàng thầm phản kháng trong tâm.

- Ờ.
Nguyễn Tâm Ngữ liền im lặng.

Ầm ầm ầm...

Cách đó không xa, đòn tấn công của Chu Lạc đã ập đến, năng lượng bộc phát bao trùm lấy Dương Khai, bịt kít mọi đường thoát của hắn.

Hai nàng bất giác che miệng, đồng tử run rẩy.

Tách tách tách...

Lại một chuỗi tiếng động vang lên, năng lượng hỗn loạn phai mờ dần giữa chuỗi tiếng nổ đó. Rất nhanh, bóng dáng Dương Khai hiện ra.

Không chút thương tích, duy chỉ có vết thương ở bụng lại rỉ máu vì cử động vừa qua, sắc mặt hắn có phần tái nhợt.

Chu Lạc không kìm được lùi về sau mấy bước, hãi hùng nhìn Dương Khai, thều thào:
- Không thể nào!

Chiêu này của y trong giới Thần Du Cảnh chẳng ai địch nổi, không lý nào đối phương lại hóa giải dễ dàng đến vậy.

- Không có gì là không thể!
Dương Khai tiến từng bước lại gần, vẻ mặt bực bội. Hắn vốn đang bị thương, lẽ ra nên tịnh dưỡng đàng hoàng, bất đắc dĩ phải đấu với một kẻ mất lý trí, nên hắn ắt phải tốc chiến tốc thắng.
- Ta vốn không định giết ngươi, nhưng giờ xem ra, giữ lại mạng cho ngươi không có lợi cho ta.

Nói xong, bóng dáng hắn chợt mờ đi.

Chu Lạc trợn trừng mắt, bản năng mách bảo y nguy hiểm đang cận kề, nhưng không đợi y có động tác phòng bị, xương cốt toàn thân như bị va đập rất mạnh.

Âm thanh gãy nứt chi chít như rang đậu vang lên.

Bóng Dương Khai lại hiện ra trước mắt y lần nữa, nhưng Chu Lạc đã không còn sức để cựa quậy, xương cốt y vỡ vụn, lục phủ ngũ tàng tan nát, tâm mạch gãy đứt, y rạp người xuống như người không xương.

Sức sống tiêu tán.

- Khụ khụ...
Dương Khai lảo đảo vài bước mới đứng vững được, hắn đưa tay bưng lấy vết thương, máu đỏ chảy ra theo kẽ ngón tay.

Liếc nhìn Vân Huyên ở xa xa, hắn phát hiện thần sắc cô nương này có chút phấn chấn, cũng chẳng hiểu nàng vui mừng vì cái gì.

Lắc đầu chán nản, không để ý nàng nữa, Dương Khai vội vã khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục điều khí.

- Vân Huyên...
Sau khi chứng kiến mọi sự trước măt, Nguyễn Tâm Ngữ như đánh mất khả năng suy nghĩ.
- Làm sao đây?

- Làm sao gì cơ?
Vân Huyên cũng yếu ớt vô cùng, khẽ thở dốc hỏi.

- Hắn giết Chu Lạc rồi.

- Muội muốn báo thù cho Chu Lạc à?
Vân Huyên quay sang lạnh lùng nhìn Nguyễn Tâm Ngữ. Nguyễn Tâm Ngữ cảm nhận được rõ ràng, trong đôi mắt nàng là địch ý và cảnh giác.

- Muội không có ý đó.
Nguyễn Tâm Ngữ vội giải thích.
- Muội vốn đã ngứa mắt với gã đó rồi. Nhưng dù gì hắn cũng là tiểu đội trưởng trong minh, thế mà chết trước mắt chúng ta...

- Lần này người phải chết chẳng lẽ chưa đủ nhiều hay sao? Thêm một tên Chu Lạc thì có gì to tát. Bớt loại người này đi, sau này màng nhĩ cũng yên ổn hơn. Ừm, sau khi về trong minh, ta sẽ bẩm báo lại lên trên, không cần muội phải lo lắng đâu.
Vân Huyên điềm đạm nói.

Sau một phen biến cố, hình như nàng đã trấn tĩnh lại và nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, không hốt hoảng, lúng túng như lúc nãy nữa, ngược lại còn điềm tĩnh hơn hẳn.

- Tỷ đấy... bênh vực hắn rõ ràng.
Nguyễn Tâm Ngữ làm vẻ mặt ám muội.
- Rốt cuộc thì hắn có gì hay chứ.

Vân Huyên đỏ cả mặt, sẵng giọng bảo:
- Chớ nói bậy.

Vừa nói, nàng nhìn Dương Khai một cái đầy xa xăm, rồi lại vội vàng nhìn đi chỗ khác, hàng lông mi đen dài run run không ngừng.

- Tỷ nghỉ ngơi đi, chuyện bên này để muội xử lý.
Nguyễn Tâm Ngữ thở dài, nhìn xác chết phủ đầy mặt đất và cảnh tượng hỗn loạn, nàng xoa trán, đau đầu nhức nhối.

Vân Huyên khẽ gật đầu, ngẫm nghĩ một chốc rồi khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt điều khí.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau