VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 621 - Chương 625

Chương 623: Nói không chừng sẽ có niềm vui bất ngờ

Nhìn Thủy Linh rời đi, Vân Huyên mới cười một tiếng nói:
- Được rồi, ta dẫn ngươi đi Bí Bảo Điện lấy lại Cốt Thuẫn, chắc hẳn Mã đại sư đã sửa chữa tinh luyện xong rồi.

Dương Khai phấn khởi, không kìm được lòng mong đợi.

Bí bảo hắn có, ngoại trừ thần hồn tiểu kiếm ở trong thức hải ra, cũng chỉ còn mỗi Cốt Thuẫn mà thôi.

Hơn nữa ở Thông Huyền đại lục này, cường giả vô số, nguy hiểm trùng trùng, Dương Khai tin chắc Cốt Thuẫn sẽ có tác dụng rất lớn, cho nên mới không tiếc Băng Diệm Tinh Sa, không từ chối việc Vân Huyên tặng Không Thiền Ngọc chỉ để nhờ vị Mã đại sư đó sửa chữa.

Có Cốt Thuẫn, tính mạng của hắn sẽ được đảm bảo hơn.

Hiện đã qua mười ngày, dĩ nhiên là phải đi lấy lại Cốt Thuẫn rồi.

Đám người gã râu quai nón nghe vậy, đều muốn cùng đi, để xem Dương Khai dùng bí bảo cấp bậc gì, Vân Huyên bất đắc dĩ chỉ có thể mặc cho bọn họ theo sau.

Vẫn là Bí Bảo Điện lần trước, Vân Huyên dẫn Dương Khai đi thẳng vào đến gian sương phòng ở tận cùng bên trong, Mã đại sư đang chờ đợi.

Nhìn thấy Dương Khai, lão cũng không nói thêm gì, chỉ đưa trả Cốt Thuẫn.

Trên Cốt Thuẫn quang hoa nội liễm, nhìn không thấy có gì thần kỳ cả, nhưng Dương Khai vừa chạm vào, liền cảm giác được sự khác biệt so với trước kia.

Những dấu vết hư hỏng ở mặt ngoài đã được sửa chữa đầy đủ, mấy cái gai xương bị gãy bên viền đã được nối lại, hơn nữa còn có cảm giác lạnh đến tận xương, rõ ràng có mang đặc tính của Băng Diệm Tinh Sa.

Cấp bậc Cốt Thuẫn so với trước kia đã cao hơn không ít!

Dương Khai vui mừng ra mặt.

- Huyền cấp thượng phẩm, tiếc là không thể tinh luyện thành bí bảo Linh cấp, có điều vậy cũng đã đủ dùng rồi, có nó, võ giả dưới Siêu Phàm Cảnh khó mà phá được phòng ngự của ngươi. Kể cả có đối mặt với cường giả Siêu Phàm Cảnh, ngươi cũng có thứ để chống đỡ.
Mã đại sư điềm đạm nói.

- Làm phiền đại sư rồi.
Dương Khai gật đầu cảm ơn.

- Không cần, một mối giao dịch mà thôi, lão phu làm chuyện này cũng là nể mặt Vân cô nương, lần sau nếu ngươi muốn nhờ lão phu sửa chữa bí bảo, lão phu sẽ không nhân từ với ngươi như lần này nữa đâu.

Dương Khai khẽ gật đầu. Vân Huyên mỉm cười nói:
- Vậy bọn con xin cáo từ!

Mã đại sư ừ một tiếng, bỗng nói:
- Vân cô nương, mọi việc phải cẩn thận, đừng có liều mạng như thế.

- Con biết mà, cảm ơn đại sư đã quan tâm.

Rời khỏi Bí Bảo Điện, đi ra bên ngoài, đám người gã râu quai nón kêu la muốn xem bí bảo của Dương Khai, Dương Khai cũng không cự tuyệt, lấy Cốt Thuẫn ra cho bọn họ quan sát một chút, họ tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ.

Bởi bí bảo của bọn họ tuy rằng cũng có cấp bậc Huyền cấp, nhưng đa phần đều là Huyền cấp hạ phẩm, so với Cốt Thuẫn là Huyền cấp thượng phẩm thì chênh lệch không nhỏ.

Hơn nữa, Cốt Thuẫn là bí bảo chủ phòng ngự, có nó đồng nghĩa với việc tính mạng được đảm bảo hơn nhiều. Với đám người gã râu quai nón mà nói, nó là bảo bối mà họ mơ ước.

- Dương Khai, bọn ta không thể giúp được gì cho ngươi nữa.
Vân Huyên nhìn hắn có chút áy náy.
- Độc Ngạo Minh ra nhiệm vụ, bọn ta phải rời khỏi đây ngay. Nếu ngươi không ngại, có thể tiếp tục ở lại phủ bọn ta một thời gian, có điều bọn ta cũng không biết khi nào mới có thể trở về.

Dương Khai nhíu mày, trầm ngâm nói:
- Ta đi cùng với các ngươi vậy.

- Đi cùng bọn ta?
Vân Huyên sắc mặt quái dị, bỗng nhếch miệng cười:
- Ngươi muốn gia nhập Độc Ngạo minh bọn ta sao?

Dương Khai lắc đầu:
- Ta nợ ngươi một miếng Không Thiền Ngọc, đi cùng các ngươi để xem có gặp được cơ duyên gì không, yên tâm, ta sẽ không đòi chia thù lao nhiệm vụ với các ngươi đâu.

Vân Huyên nhíu mày lại, dường như có chút không yên tâm lắm, dù sao nàng với Dương Khai không quá thân thuộc, mấy ngày nay nàng đối tốt với hắn, cũng chỉ bởi nể mặt Thủy Linh mà thôi.

Hiện tại, Thủy Linh đã rời đi, nàng cũng không cần phải giao tế gì với Dương Khai nữa.

Còn miếng Không Thiền Ngọc kia, coi như là cái giá để nàng giữ quan hệt với Thủy Linh, cái giá đó nàng vẫn còn thể chấp nhận được.

Giờ Dương Khai bỗng nhiên nói muốn đi cùng họ, khiến Vân Huyên có chút khó xử.
Thần Du Cảnh thất tầng, tu vi này cũng không phải là kém. Nhưng hắn quá trẻ, chiến lực thật sự không biết ra sao, nhỡ mà luống cuống chân tay trong thời khắc nguy hiểm, nhiều khả năng sẽ gây phiền toái cho tiểu đội của mình, tạo nên những tổn thất không đáng có.

Vân Huyên thân là tiểu đội trưởng, không thể không suy xét kỹ.

- Dẫn ta đi theo không chừng sẽ có vài niềm vui bất ngờ đấy.
Dương Khai hờ hững nhìn nàng,
- Ta sẽ nghe theo lệnh chỉ huy của ngươi.

- Niềm vui bất ngờ?
Vân Huyên hé miệng cười, trầm ngâm phút chốc, mới gật đầu nói:
- Được rồi. Ngươi đã nghĩ như vậy ta cũng nể tình không từ chối nữa. Nhưng ngươi nhớ kỹ, ra ngoài hành động, tất cả đều phải nghe theo lệnh của ta, nếu vì ngươi mà khiến đội viên tiểu đội ta bị nguy hiểm tới tính mạng thì ngươi sẽ phải trả giá đắt đấy.

Dương Khai nhún vai, tỏ vẻ đồng ý.

Hắn thật sự không muốn mắc nợ người khác cái gì cả, chỉ cần tìm cơ hội đền bù giá trị của miếng Không Thiền Ngọc đó cho Vân Huyên, hắn sẽ rời đi để tìm bọn Tô Nhan ngay.

- Vậy đi thôi.
Vân huyên phất tay.

Cũng không cần chuẩn bị gì, các đội viên tiểu đội Vân Huyên đều là tay lão luyện trong nhiều nhiệm vụ, trước đó bọn họ đã chuẩn bị xong hết thảy rồi.

Theo Vân Huyên ra khỏi Độc Ngạo thành, đám người gã râu quai nón đi kề vai cùng Dương Khai, gào to không ngừng:
- Huynh đệ, niềm vui bất ngờ là cái gì vậy? Tại sao dẫn theo ngươi sẽ có niềm vui bất ngờ?

Về tính dễ gần và không biết liêm sỉ của y, Dương Khai cũng đã hiểu rõ rồi, hắn bèn im bặt, lấy im lặng là vàng.

Trên đường đi, thần thức dũng mãnh của Dương Khai liên tục rà soát bốn phía, hòng tìm xem có thứ gì đáng giá hay không.

Đáng tiếc là không có thu hoạch gì.

Nhưng theo lời nói chuyện phiếm của đám người tiểu đội Vân Huyên, Dương Khai dần dần cũng biết rõ nhiệm vụ lần này của bọn họ là gì.

Trong khu rừng Thiên Diệp cách Độc Ngạo Thành khoảng bảy tám ngày lộ trình, bỗng nhiên xuất hiện một đám yêu thú không rõ lai lịch, không ít võ giả vãng lai và đệ tử Độc Ngạo Minh đều bị tử nạn tại đây.

Rừng Thiên Diệp, với Độc Ngạo Minh mà nói, nó có giá trị vô cùng quan trọng, không chỉ vì khu rừng này có không ít dược liệu quý hiếm, mà còn bởi vì ở giữa khu rừng này còn có một mạch khoáng Nhật Tích.

Khoáng Nhật Tích cấp bậc không cao, nhưng nếu để cho luyện khí sư tinh luyện thì sẽ có rất nhiều tác dụng.

Đây cũng là giá trị của rừng Thiên Diệp đối với Độc Ngạo minh.

Theo lời những người trốn thoát trở về, cấp bậc cảnh giới của yêu thú không quá cao, về cơ bản đều là lục giai, tuy nhiên số lượng không ít.
Đã có một nhóm người đi trước tìm hiểu tình hình, lần này tiểu đội của Vân Huyên chuẩn bị tụ hợp với nhóm đi trước đó, liên thủ tiêu diệt đám yêu thú kia.

Yêu đan và các bộ phận cơ thể cùng máu của yêu thú đều là nguyên liệu dùng để luyện đan, luyện khí, một miếng thịt lớn như vậy dâng tận miệng, Độc Ngạo Minh không lý nào lại dễ dàng buông tha.

Rong đuổi không ngừng nghỉ, bảy tám ngày sau, một khu rừng rộng lớn khôn cùng xuất hiện trước mắt Dương Khai.

Ở phía ngoài khu rừng, có một người đang đứng đợi, nhìn thấy nhóm Vân Huyên đến, thần sắc không kìm được vui mừng, vội vàng tiến lên, mỉm cười gọi:
- Vân Huyên, muội tới rồi à?

Nụ cười của y rất chân thành, gương mặt thoáng có chút tình ý, hình như y rất để ý tới Vân Huyên, lúc nói chuyện, đôi mắt chăm chú nhìn Vân Huyên không chớp lấy một cái, thần sắc kích động.

Vân Huyên kinh ngạc nhìn y:
- Chu Lạc, sao huynh lại ở đây? Không phải huynh đi chấp hành nhiệm vụ khác rồi sao?

Gã thanh niên tên Chu Lạc đó nghe vậy bèn cười, đáp rõ ràng:
- Nghe nói muội sẽ tới đây, ta liền chủ động yêu cầu đến trợ giúp.

Vân huyên không khỏi nhíu mày, thần sắc lãnh đạm:
- Hiện tình hình bên đó thế nào rồi?

- Tiểu đội của Tâm Ngữ đã ở đây hơn mười ngày rồi, tất cả đều đã tìm hiểu rõ ràng, cũng không có yêu thú sức mạnh cao thâm, hiện giờ chỉ chờ bọn muội tới là chúng ta có thể bắt đầu rồi.
Chu Lạc dịu dàng đáp.

- Vậy thì dẫn đường đi.
Vân Huyên điềm đạm gật đầu.

Chu Lạc cười hòa nhã, đi phía trước dẫn đường.

- Mẹ nó, lại đụng phải thằng oắt này rồi.
Gã râu quai nón đi bên cạnh Dương Khai khẽ thì thầm một tiếng bất mãn, đôi mắt bốc hỏa nhìn chằm chằm bóng lưng tên Chu Lạc kia, nghiến răng nghiến lợi liên hồi.

- Có thù oán gì sao?
Dương Khai cười cười.

- Không, chỉ là không vừa mắt với hắn thôi.
Quý Hoằng hục hặc.
- Tên tiểu tử này khẩu phật tâm xà, nội ngoại bất nhất, suốt ngày tơ tưởng nữ nhân, trong liên minh có không ít nữ tử đã bị hắn hại rồi. Từ nửa năm trước, hắn bắt đầu theo đuổi đội trưởng bọn ta, đáng tiếc đội trưởng vẫn chưa cho hắn cơ hội. Ngươi đừng nhìn vào dáng vẻ đạo mạo của hắn, kỳ thực tâm địa hắn rất gian trá. Lần này hắn tìm cách để làm nhiệm vụ cùng đội trưởng bọn ta, không biết đã đụng độ hắn bao nhiêu lần rồi nữa.

- Ồ.
Dương Khai hờ hững đáp, cũng không bình luận lời nào.

Với hắn mà nói, ân oán của đám người Độc Ngạo Minh này chả có quan hệ gì tới hắn cả, dĩ nhiên chả cần thiết đi rước phiền toái vào người làm gì.

Tiếng Quý Hoằng hình như hơi lớn, Chu Lạc bỗng quay đầu lại, nhếch miệng cười với Quý Hoằng, gã râu quai nón không khỏi bĩu môi, vẻ mặt khinh thường.

Đi theo Chu Lạc vào trong rừng rậm khoảng nửa ngày, Dương Khai thình lình cảm giác được phía trước có không ít khí tức sinh mệnh đang chờ đợi.

Đếm sơ qua, tối thiểu cũng có mười mấy người.

Độc Ngạo Minh dựa vào hình thức tiểu đội để chia nhiệm vụ, mỗi tiểu đội có khoảng từ năm đến tám người, ví dụ như đội của Vân Huyên là có tám người.

Chu Lạc dẫn theo một đội tới đây trợ giúp, còn Tâm Ngữ mà y nhắc đến trước đó, đã đến đây trước để thám thính tình hình, và cũng là đội trưởng của một tiểu đội khác.

Tuy nhiên, Dương Khai nhạy bén phát giác được, phía trước thậm chí còn có khí tức của cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Có thể Độc Ngạo Minh sợ nơi này sẽ xảy ra chuyện không lường trước được, nên mới phái một vị Siêu Phàm Cảnh đến trấn thủ, có vị cao thủ này, tất cả mọi người sẽ cảm thấy an toàn hơn gấp bội.

Đi đến trước mặt những người đó, Chu Lạc hét to:
- Nhóm Vân Huyên đã tới rồi.

Vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh phía trước đó điềm đạm gật đầu, trông tướng mạo thì không đến nỗi già.

Bên cạnh lão, còn có một nữ tử dáng người trông nhỏ nhắn nhưn lại đầy ngạo nghễ, cô nương này ngực nở, đường cong uyển chuyển, đám người gã râu quai nón nhìn nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt tỏa ra hồng quang, trông có vẻ rất kích động.

Nàng hừ lạnh một tiếng, thần thái bất thiện, ánh mắt nhìn Vân Huyền tràn đầy địch ý.

Chương 624: Ngươi từ nơi khỉ ho cò gáy nào tới vậy?

Vân Huyên tiến đến, thi lễ với cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia:
- Tôn thúc, đã để mọi người chờ lâu rồi.

Tôn Doanh cười lắc đầu:
- Ta cũng mới đến thôi, Vân cô nương thời gian qua vẫn khỏe chứ?

- Mọi chuyện đều tốt, làm phiền Tôn thúc quan tâm rồi.

- Ừ.
Tôn Doanh khẽ gật đầu, hạ giọng nói:
- Có thời gian thì nên đi thăm phụ thân con nhiều một chút, ông ấy...

- Tôn thúc!
Vân Huyên nhíu mày, không muốn lão tiếp tục nói.

- Được được, ta không nói nữa.
Vẻ mặt Tôn Doanh đầy bất lực.

Dương Khai đứng một bên quan sát, nhanh chóng ý thức được một vài chuyện, nhưng vẫn đứng ngoài cuộc giữ im lặng.

Vân Huyên lại quay sang gật đầu với nữ tử dáng người nhỏ nhắn kia:
- Nguyễn muội, đã lâu không gặp.

Nguyễn Tâm Ngữ hừ lạnh một tiếng, giọng có vẻ không vui:
- Nếu mấy ngươi có thể đến sớm hơn một chút thì ta đã đỡ nhiều rồi. Ta ở đây đợi mấy ngươi đã mấy ngày rồi, nếu không phải liên minh khăng khăng để mấy người tranh thủ ít công lao, thì tiểu đội của ta đã sớm giải quyết xong xuôi rắc rối ở đây rồi.

Vân Huyên khẽ mỉm cười:
- Nguyễn muội đùa vui quá, nếu liên minh đã sắp xếp như vậy, nhất định là vì không thể thiếu bọn ta được.

Nguyễn Tâm Ngữ lạnh cả mặt, đang định trả đũa thì lại bị Tôn Doanh phủi tay nói:
- Được rồi, bớt tranh cãi lại đi, hai nha đầu các ngươi, cứ gặp nhau là cãi vã, đều là đệ tử trong liên minh, có thâm cừu đại hận gì mà không thể hóa giải được?

Tôn Doanh ra mặt hòa giải, Nguyễn Tâm Ngữ vẫn giữ bộ mặt lãnh đạm đến cực điểm như trước, Vân Huyên vẫn cười như có như không, khiến vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh này nhức đầu vô cùng.

- Ủa...
Bỗng nhiên, Tôn Doanh chăm chú nhìn Dương Khai, vẻ mặt hồ nghi:
- Vân cô nương, tiểu đội của con sao lại có thêm một người vậy, hắn là đệ tử trong liên minh à?

Vừa nói, lão vừa nhìn từ trên xuống dưới, thần thức quét qua một vòng trên người Dương Khai, sau khi nhận ra tu vi của hắn, lão thầm nghĩ công lực cũng không quá kém, tuy nhiên trên người Dương Khai không có đeo biểu tượng của đệ tử Độc Ngạo Minh, khiến lão có chút thắc mắc.

- Hắn không phải đệ tử trong liên minh.
Vân Huyên lắc đầu.

Câu này khiến Nguyễn Tâm Ngữ và Chu Lạc đều ngạc nhiên.

Đệ tử Độc Ngạo Minh trong lúc thi hành nhiệm vụ, tuyệt nhiên không dẫn người ngoài đi cùng, hành động này của Vân Huyên hiển nhiên làm cho bọn họ khó hiểu.

- Hắn muốn gia nhập Độc Ngạo Minh chúng ta, lần này dẫn hắn tới đây, chủ yếu là muốn xem biểu hiện của hắn ra sao.
Vân Huyên cười giải thích một câu, len lén nháy mắt ra hiệu với Dương Khai.

Dương Khai ngầm hiểu, im lặng không nói gì.

- Thế à.
Tôn Doanh ngộ ra.
- Đây là chuyện tốt, vậy lần này để lão phu xem thử tiềm lực của hắn như thế nào, có điều nếu hắn thông qua được khảo nghiệm, thì sẽ gia nhập vào đội nào? Tiểu đội của Vân Huyên đã đủ người rồi.

- Nếu không ngại thì vào đội của ta nhé?
Chu Lạc mời chào.

Dương Khai cau mày, không biết nên trả lời thế nào, Vân Huyên bèn nói:
- Chưa thể nói trước gì hết, nói không chừng hắn không phù hợp với yêu cầu của liên minh, đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này rồi hãy nói.

- Cũng được.
Chu Lạc mỉm cười gật đầu.
- Huynh đệ, cố gắng nhé, ta tin tưởng con mắt nhìn người của Vân Huyên không phải tệ, lần này không được để muội ấy mất mặt đâu đấy.

Nguyễn Tâm Ngữ cũng nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, cười khinh miệt:
- Đồ liều lĩnh!

Dương Khai vẫn không nói một lời, nàng bèn nghĩ tên thiếu niên này đầu óc có chút vấn đề, hơn nữa nàng và Vân Huyên vốn có ân oán, nên lẽ dĩ nhiên cũng không vừa mắt với Dương Khai.

- Tâm Ngữ, con đến sớm nhất, tình hình nơi này cũng là do tiểu đội con phụ trách tìm hiểu, nói sơ qua cho mọi người nghe đi.
Tôn Doanh tuy đã dùng thần thức điều tra qua thế cục bên kia, nhưng cũng không muốn nhiều lời, liền bảo Nguyễn Tâm Ngữ giải thích.

Nhắc tới chính sự, sắc mặt Nguyễn Tâm Ngữ liền lạnh lùng, nàng nói:- Tình hình bên này về cơ bản không khác mấy so với tin tức nắm được trước đó, yêu thú bỗng nhiên xuất hiện ở đây đều là Phệ Kim Thú, chủ yếu đến ăn một ít khoáng sản, và mỏ Nhật Tích của Độc Ngạo Minh chúng ta chính là ngọn nguồn hấp dẫn chúng tới đây. Số lượng không ít, tối thiểu cũng có bốn đến năm mươi con, hầu hết là lục giai, cũng có ngũ giai, không phát hiện dấu vết thất giai nào.

- Phệ Kim Thú?
Vân Huyên nghe vậy, hai mắt liền sáng rực.

- Đúng vậy, chính là Phệ Kim Thú, mọi ngươi hẳn đều đã nghe nói đến loại yêu thú này, cũng đã biết giá trị của nó rồi.

Chu Lạc lập tức hưng phấn:
- Đương nhiên là biết. Lần này tốt rồi, nếu có thể bắt hết toàn bộ bốn đến năm mươi con Phệ Kim Thú này lại, chúng ta cũng không phải phiền não chuyện của luyện khí sư nữa. Chỉ cần có lũ yêu thú này, mỏ Nhật Tích sẽ được tinh luyện, vậy cũng là lập đại công cho liên minh rồi.

Tôn Doanh khẽ mỉm cười:
- Tiểu đội của ba người các con, công lực đội viên đều không yếu, đối phó với yêu thú lục giai hẳn là không có vấn đề gì, chỉ cần không bị chúng bao vây là tốt rồi. Ừm, mục tiêu của chúng ta là bắt sống đám yêu thú này, chứ không phải đánh chết, điểm này các con phải nhớ kỹ, chết một con thôi, cũng là tổn thất với chúng ta, rõ cả chưa?

Mọi người nhất tề gật đầu, ai nấy cũng vô cùng hăng hái, hình như đám Phệ Kim Thú này có giá trị rất lớn đối với bọn họ..

Dương Khai thắc mắc ra mặt.

- Vân Huyên, Chu Lạc, Tâm Ngữ, ba người các con dẫn theo một nửa đội viên, cùng lão phu bố trí cấm chế, phòng hờ Phệ Kim Thú chạy trốn. Bây giờ trời sắp tối rồi, những người khác ở yên đây nghỉ ngơi đi, chờ bọn ta bố trí xong cấm chế, ngày mai tiếp tục hành động.
Tôn Doanh chỉ huy.

Một lát sau, Độc Ngạo Minh có một nửa người theo Tôn Doanh ra ngoài, hẳn là đi bố trí ở gần đó.

Dương Khai ngồi xuống tĩnh tọa khôi phục tinh thần.

Gã râu quai nón rầu rĩ đi đến ngồi đối diện Dương Khai, có vẻ rất chán chường.

Vân Huyên không dẫn y đi cùng, khiến y chả vui vẻ gì.

- Lý huynh, Phệ Kim Thú rốt cuộc là dạng yêu thú gì? Sao mọi người nghe thấy tên của nó đều phấn khíchđến vậy?
Dương Khai chần chừ một chút, mới tỏ rõ mối nghi hoặc trong lòng.

Trên đường đến đây, hắn vốn tưởng bọn họ tới để giết yêu thú, lấy nội đan và nguyên liệu trên người yêu thú, nhưng sau khi đến nơi, nhiệm vụ bỗng nhiên biến thành bắt giữ, điều này khiến Dương Khai hiểu được, Phệ Kim Thú còn sống có giá trị khác biệt so với một con đã chết.

Nghe Dương Khai hỏi vậy, Quý Hoằng há to miệng, ngạc nhiên nhìn hắn:
- Ngươi chưa từng nghe qua Phệ Kim Thú sao?

Dương Khai lắc đầu.

- Rốt cuộc ngươi chui ra từ nơi khỉ ho cò gáy nào vậy?
Quý Hoằng không biết nói gì, vẻ mặt nhìn Dương Khai giống như nhìn thằng nhà quê vậy.

- Ha ha.
Dương Khai cũng có chút xấu hổ.
- Thật sự là phục ngươi rồi.
Quý Hoằng lắc đầu lia lịa, kiên nhẫn giải thích:
- Phệ Kim Thú, nghe tên chắc hẳn ngươi cũng đã nghĩ ra chút gì đó. Loại yêu thú này không ăn thịt, chỉ ăn khoáng vật. Cấu tạo thể chất của bọn chúng rất đặc biệt, nó sẽ tinh luyện khoáng vật trong người, sau đó thải ra khoáng sản đã tinh luyện.

- Đó chả phải là phân còn gì?
Dương Khai tối sầm mặt.

- Có thể nói như vậy, nhưng phân của chúng rất hữu ích với bọn ta, những khoáng sản được tinh luyện qua trong cơ thể chúng, còn tinh khiết hơn thứ do rất nhiều luyện khí sư tinh luyện. Nói như vậy, hẳn là ngươi đã hiểu được, vì sao bọn ta muốn bắt sống mà không phải giết chúng đi rồi chứ?

- Đã hiểu rồi.
Dương Khai gật đầu.
- Các ngươi muốn mang chúng về liên minh, lợi dụng chúng để đề luyện khoáng vật và nguyên liệu.

- Đúng vậy, có lũ Phệ Kim Thú này, liên minh sẽ có thể tiết kiệm được rất nhiều sức người, luyện khí sư cũng có thể cắt cử đi làm việc khác.
Nói đến đó, vẻ mặt Quý Hoằng liền dạt dào hưng phấn:
- Bốn tới năm mươi con Phệ Kim Thú, số lượng không hề ít, tiểu đội bọn ta bắt được càng nhiều, thì được thưởng đã, nói không chừng lần này có thể trở mình, vớt được một chức tiểu đội trưởng, ngồi ngang bằng với Vân huyên cũng nên, ha ha.

Quý Hoằng mừng rỡ ra mặt, có vẻ vô cùng phấn chấn.

- Vân huyên có nội tình vậy?
Dương Khai chợt hỏi, mấy ngày nay hắn quan sát được không ít việc, hắn cứ mơ hồ cảm thấy Vân Huyên có thân phận hơi khác biệt, nhưng nàng vẫn nói mình là đệ tử bình thường trong Độc Ngạo Minh, làm Dương Khai có chút khó hiểu.

Quý Hoằng bỗng nhiên nghiêm mặt, ngập ngừng một lúc mới nói:
- Chuyện của đội trưởng bọn ta cũng không tiện nói, nếu ngươi muốn biết thì tự đi hỏi đi, có điều chắc đội trưởng sẽ không nói cho ngươi biết đâu.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì thêm.

Đến nửa đêm, đám người Tôn Doanh đã trở lại, cấm chế cũng đã bày xong, chỉ chờ bình minh đến là động thủ.

Sau nửa đêm, tất cả mọi người đang tĩnh tọa, điều chỉnh trạng thái, chờ đến ngày mai được phát huy.

Một mùi hương thanh nhã lan tỏa, quanh quẩn nơi đầu mũi, Dương Khai trợn mắt, trời vừa hửng sáng, Vân Huyên với cách ăn mặc như thiếu phụ ngày thường vẫn thấy, phong tư trác tuyệt đứng trước mặt hắn.

- Có việc gì sao?
Dương Khai nghiêng đầu hỏi.

- Sắp hành động rồi, đợt chút nữa ngươi hãy tự cẩn thận, theo sau ta, nghe ta chỉ huy, đừng gây ra sơ suất gì là được, ngươi mà chết thì ta biết ăn nói sao với Thủy cô nương.

- Ta biết rồi.

- Ừm, ban ngày ta nói ngươi muốn gia nhập Độc Ngạo Minh, cũng chỉ là ta thuận miệng nói thôi, ngươi có muốn hay không thì phải xem quyết định của bản thân ngươi đã.
Vân Huyên vén tóc mai, lộ ra vành tai xinh xắn, nói rõ ràng những lời thấu lòng người như quả đào mật.

Nhìn vệt nắng trắng xóa phía cuối chân trời, Vân Huyên bỗng nhiên hỏi:
- Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?

- Cỡ hai mươi.
Dương Khai cười đáp.

- Hai mươi tuổi, Thần Du Cảnh thất tầng, ha ha, thời gian trôi qua thật là nhanh.
Ánh mắt Vân Huyên bỗng nhiên mơ màng, nàng ngơ ngẩn nhìn Dương Khai, như thể chìm vào trong hồi ức, thật lâu sau mới nhếch miệng cười:
- Độ tuổi tươi đẹp, đừng có để chết đấy, không thì chả còn gì đáng xem nữa rồi.

Dương Khai khẽ động thần sắc, cảm giác trong lời nói đó có ẩn chứa hàm ý, đang định hỏi thì bên phía Tôn Doanh truyền đến tiếng hét lớn:
- Chuẩn bị hành động.

Tất cả mọi người đều mở mắt ra, ánh mắt lóe lên ánh nhìn rạng rỡ.

Vân Huyên nghiêm mặt lại, vội vàng cho triệu tập đội viên của mình.

Một lúc sau, mọi người xuất phát đi đến mỏ Nhật Tích theo sau sự thống lĩnh của Tôn Doanh.

Ở giữa sườn núi, có một cửa động đen hun hút, đây chính là mạch khoáng của Độc Ngạo Minh trong rừng Thiên Diệp, Dương Khai cảm thụ qua bốn phía, mơ hồ phát giác được một chút khí tức năng lượng, hẳn là cấm chế mà đêm qua đám người Độc Ngạo Minh bày ra.

Thần thức khổng lồ lặng lẽ lẻn vào đến hầm mỏ trong lòng núi, ngay sau đó, liền có khí tức yêu thú truyền tới, quả thật đúng như tin tức có được trước đó, đa phần đều là yêu thú lục giai.

- Khởi hành!
Tôn Doanh quát khẽ một tiếng, hai tay không ngừng đánh ra từng đạo chân nguyên tinh thuần, chân nguyên phát tán ra bốn phía bên ngoài, nhập vào hư không và biến mất tăm.

Chương 625: Phệ Kim Thú (hạ)

Dương Khai nhanh chóng cảm thấy như bốn bề có thêm một tầng kết giới.

Biết Tôn Doanh hẳn là đã khai khởi cấm chế tối qua bày bố để phòng cá lọt lưới chạy mất.

Dương Khai chau mày, mơ hồ cảm thấy có chút không thỏa.

- Vào! Tôn Doanh huơ tay, dẫn đầu đi vào, những người khác cũng nối đuôi đi theo.

Hầm mỏ rất sâu, vì khai thác nhiều năm nay nên thông đạo bên trong cũng trở nên ngoằn ngoèo, khúc chiết, lối rẽ rất nhiều.
Những nơi đi qua, hai bên thông đạo có vài dấu vết bị gặm nuốt, lộ ra mỏ thiếc trong không khí đã biến mất không còn, hẳn là bị những Phệ Kim Thú kia nuốt sạch.

Thức ăn của những yêu thú này là khoáng vật, ăn hết bên ngoài liền xâm nhập vào bên trong. Chúng cách động khẩu khoảng vài dặm, hơn nữa cũng tương đối phân tán, rất tiện cho đám người như Độc Ngạo Minh bắt.

Đi được một lúc, phía trước xuất hiện một lối rẽ.

Tôn Doanh khẽ cảm nhận một phen, dặn dò: - Vân cô nương, người trong tiểu đội của cô nương nhiều nhất, từ đây chia nhau ra đi đi. Với thực lực của họ hẳn là có thể ứng phó. Người của tiểu đội Tâm Ngữ tương đối ít, ta phải đi theo bọn họ. Nếu xảy ra chuyện gì bất trắc hoặc tình hình gì mà các con không thể ứng phó, nhất định phải cảnh báo, ta sẽ nhanh chóng chạy tới tiếp viện.
Vân Huyên nghiêm túc gật đầu, dẫn thành viên của tiểu đội mình và Dương Khai rẽ vào một thông đạo bên trái.

- Vân cô nương, cẩn thận nha. Chu Lạc tỏ ra nhu tình mật ý nhắc nhở.

Không nhận được hồi đáp nào, Vân Huyên cơ hồ không nghe thấy. Nguyễn Tâm Ngữ không khỏi cười xùy lên một tiếng, khinh miệt nhìn Chu Lạc, hừ nói: - Muội giữ sức một chút đi.

- Được, chúng ta cũng đi thôi. Trong lòng Tôn Doanh hiểu rõ gút mắc tình cảm của những nam nữ thanh niên này, cũng không muốn hỏi nhiều, vẫy tay dẫn những người khác đi vào bên còn lại.
Đi theo sau Vân Huyên một đoạn, Dương Khai bước nhanh đuổi theo nàng, khẽ hỏi: - Vị tiền bối kia khai khởi cấm chế trước, sẽ không có vấn đề sao?

- Có vấn đề gì? Vân Huyên ngạc nhiên nhìn hắn.

- Cứ như vậy, không giải trừ cấm chế, Phệ Kim Thú không ra được, các ngươi cũng không ra được?

- Bọn ta chỉ muốn bắt Phệ Kim Thú, tại sao phải ra? Vân Huyên chau mày, đột nhiên hiểu ra: - Ngươi sợ là lỡ đâu xảy ra nguy hiểm gì à?

Dương Khai khẽ gật đầu.
Vân Huyên không kìm nổi cười: - Ngươi lo lắng quá nhiều rồi đó. Đám Nguyễn Tâm Ngữ đã thăm dò nơi này mười mấy ngày rồi. Tôn thúc cũng đích thân điều tra tình hình nơi đây, đương nhiên là chắc chắn không có nguy hiểm gì mới có thể khai khởi cấm chế trước. Nếu quả thật gặp phải phiền phức mà chúng ta không giải quyết được, Tôn thúc sẽ đến giúp.

Nghe nàng nói như vậy, Dương Khai cũng không tiện bày tỏ ý kiến của mình nữa, khẽ gật đầu, không nhiều lời.

Vân Huyên nhìn hắn, lại khẽ nói: - Cẩn thẩn là tốt, nhưng nam nhân thì phải to gan một chút. Như vậy mới có thể gây dựng được sự nghiệp.

Vì sợ nói chuyện lớn tiếng quá sẽ quấy nhiễu Phệ Kim Thú, cho nên Vân Huyên không những hạ thấp thanh âm mà còn ghé sát môi thơm vào tai Dương Khai.

Một làn hương thơm say người lặng lẽ bay vào mũi, Dương Khai ngơ ngẩn.

Vân Huyên kinh ngạc, sắc mặt cũng đột nhiên ửng hồng, thổ khí như lan, nói: - Chút nữa theo sau ta, ta không bảo ngươi động thì ngươi đừng động.

Dương Khai âm thầm cười khổ, thầm nghĩ cô nương này ắt là xem mình là một thiếu niên không hiểu chuyện à? Tuy mình nhìn còn trẻ, nhưng mấy năm nay cũng trải qua vô số chuyện.

- Đội trưởng! Đúng lúc này, râu quai nón bỗng quát khẽ. Tiểu đội bảy tám người đều lập tức dừng bước, nín thở ngưng thanh, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm một ngã rẽ phía trước.
Ở ngã rẽ đó truyền lại thanh âm gặm nuốt. Thần thức khẽ thả ra, rõ ràng có thể cảm nhận được một cỗ khí tức của sinh mệnh.

- Một con. Vẻ mặt Vân Huyên vui mừng, - Vận khí không tồi.

- Hi hi! Quý Hoằng cười quái dị, ma quyền sát chưởng, những thành viên khác cũng tỏ ra hưng phấn.

Đang lúc mọi người chú ý, Vân Huyên nhanh chóng khoa tay múa chân ra hiệu. Những đội viên kia ngầm hiểu, lần lượt gật đầu, từng người một lặng lẽ tản ra.
Mơ hồ có một vài dao động năng lượng vi diệu truyền đến. Dương Khai nhìn thấy hai võ giả đang làm gì đó trên đất, hẳn là đang đặt bẫy. Những người khác thì đang cảnh giác phòng bị bốn phía, để động tĩnh bên này không làm Phệ Kim Thủ phát hiện.

Một lát sau, bên đó đã hoàn thành.
Quý Hoằng quay đầu lại nhìn Vân Huyên.

Vân Huyên ra sức gật đầu.

Vẻ mặt Quý Hoằng dữ tợn, lè lưỡi liếm môi, trên tay đột nhiên xuất hiện một thanh song thủ đại phủ dài một trượng. Đại phủ vừa xuất hiện, sát cơ sâm lãnh và khí tức tanh máu liền bính phát ra.
Quý Hoằng song thủ cầm đại phủ, nhảy ra, một trận hư trương thanh thế xông lên trước, diễu võ dương oai.

Thanh âm gặm nuốt bỗng nhiên dừng lại. Dương Khai rõ ràng cảm nhận được khí tức sinh mệnh ở ngã rẽ đó đã có chút biến đổi, đang dần trở nên nguy hiểm.

Hẳn là khiêu khích của Quý Hoằng đã chọc giận Phệ Kim Thú kia.

Ầm ầm ầm… đại địa khẽ rung lên, càng lúc càng kịch liệt, càng lúc càng hung mãnh. Rất nhanh, chỗ ngã rẽ đột nhiên xuất hiện một con song giác, ngân quang rực rỡ trên đầu. Song giác sắc bạc kia bỗng nhiên bính phát ra từng đạo quang mang kim sắc, uy lực bất tục, dao động năng lượng tương đối mãnh liệt.

Phệ Kim Thú!
Dương Khai cũng lần đầu tiên nhìn thấy loại yêu thú này, định nhãn quan sát đánh giá, phát hiện yêu thú này ước chừng chỉ khoảng hai trượng, cao bằng người, thể hình hơi mập mạp, giống như một con trùng mập mạp phóng đại. Cai bụng nục nịch đó lắc qua lắc lại khi chạy, thể hình cường đại, nhưng tốc độ lại không chậm.

Càng khiến Dương Khai ngạc nhiên là giáp phiến ngang dọc như khe rãnh trên người nó. Giáp phiến che phủ trên người nó nhìn vô cùng kiên cố, không phải là thứ dễ phá vỡ.

Những giáp phiến này bao bọc lấy lưng và đuôi của nó như mai rùa, duy chỉ có cái bụng sát mặt đất là có chút nhược điểm.

Đợi đến khi con Phệ Kim Thú này tiến gần khoảng ba trượng, Quý Hoằng mới quay đầu chạy.
Y không định chính diện giao phong với loại yêu thú lục giai bì tháo nhục hậu này.

- Đến đây, đến đây! Quý Hoằng vừa chạy vừa kêu la, vẻ mặt tràn đầy quang mang hưng phấn. Những người khác cũng vô cùng phấn chấn, thầm mong đợi.

Cách vị trí đặt bẫy phía trước, Quý Hoằng bay qua, nhưng Phệ Kim Thú lục giai kia lại không biết huyền cơ và ảo diệu trong đó, thân hình mập mạp bước thẳng xuống.

Đám võ giả đã sớm có chuẩn bị, không đợi hiệu lệnh của Vân Huyên liền khởi động bí bảo giấu trong cạm bẫy.

Từng đạo hoa quang từ dưới đất bính phát ra, năng lượng như dây thừng kích phát ra, bao vây lấy Phệ Kim Thú, trói nó lại.
Tứ chi vụng về kia nhanh chóng bị trói lại, thân hình cao lớn của Phệ Kim Thú kia bay về phía trước mười mấy trượng theo quán tính rồi mới chầm chậm dừng lại, khiến cho mặt đất nứt ra một khe rãnh.

- Hủy song giác của nó! Vân Huyên quát lên một tiếng, hành động trước tiên. Thân thể mềm mại bạo phát ra một cỗ lực lượng khiến người ta không thể nào khinh thường, nhanh chóng xông về phía Phệ Kim Thú.
Những võ giả khác cũng kẻ trước người sau.

Quang mang kim sắc giữa song giác của Phệ Kim Thú như linh xà xuất động, tàn sát bừa bãi trong hầm mỏ. Nhưng yêu thú lục giai cũng chỉ ngang bằng với võ giả Thần Du Cảnh, công kích của nó không thể gây ra tổn hại gì ghê gớm cho Vân Huyên.
Trước sau không tới mười mấy tức, song giác vô cùng cứng rắn của con Phệ Kim Thú này đã bị Quý Hoằng dùng đại phủ chặt xuống.

Cơ hồ như đau đớn không nhịn được, Phệ Kim Thú bắt đầu rên rỉ.

Vân Huyên tiếu dung nhất biến, vội vàng thi triển thủ đoạn bịt mồm nó lại.

- Đội trưởng! Quý Hoằng cười ha hả, đưa song giác chặt xuống cho Vân Huyên như hiến bảo. Vân Huyên khẽ gật đầu, nhận lấy nhét vào túi càn khôn của mình.

Vì cấu tạo cơ thể và thức ăn là khoáng vật nên song giác và một thân giáp phiến của Phệ Kim Thú đều là vật liệu luyện khí rất tốt. - Rất dễ dàng.
Quý Hoằng lắc đầu, vô cùng đắc ý.

- Thần thức của lục giai yêu thú vẫn không phải là quá cao, chúng ta lại bố trí cạm bẫy, đương nhiên bắt nó dễ dàng. Nếu chính diện giao phong với nó, ngươi sẽ thấy được sự khó nhằn của nó. Giáp phiến của nó rất cứng, hơn nữa năng lượng công kích giữa song giác thích phát ra cũng không yếu, lực xung đột càng kinh người. Thần Du Cảnh bình thường đều không phải là đối thủ của nó. Hơn nữa trong hầm mỏ này, chúng ta di chuyển bất tiện, nó có thể phát huy toàn bộ thực lực, tuyệt đối không được khinh địch. Vân Huyên nghiêm sắc mặt giải thích, để Quý Hoằng không khinh địch quá mà có tổn thất không đáng có.

- Biết rồi. Quý Hoằng ra sức gật đầu.
Vân Huyên mím môi cười: - Được rồi, tiếp tục tiến về phía trước đi. Để con này ở đây, đợi khi chúng ta qua lại sẽ nghĩ cách đem về Độc Ngạo Thành.

Tất cả mọi người đều hăng hái, nhiệt tình.

Đi một mạch vào trong nửa ngày, dùng cách cũ, tiểu đội Vân Huyên dễ dàng bắt được ba con Phệ Kim Thú.

Nửa ngày nay, Dương Khai vẫn không hành động gì.

Không phải vì lời dặn dò của Vân Huyên trước đó mà vì với thủ đoạn của đám người trong tiểu đội Vân Huyên đủ để bắt Phệ Kim Thú, hắn cũng không cần nhúng tay vào.
Lần này hắn chạy tới đây, chủ yếu chính là muốn trả nợ ân tình cho Vân Huyên. Nếu nơi này vẫn không có được cơ duyên để trả nợ ân tình thì hắn chỉ có thể tìm cách khác, sẽ không cưỡng cầu.

Nhưng Dương Khai âm thầm quan sát rất lâu, biết bọn họ không thể cứ dùng cách này để bắt Phệ Kim Thú.

Một là số lượng bí bảo dùng để bố trí cạm bẫy không nhiều. Hai là không phải con Phệ Kim Thú nào cũng đi một mình.

Ở phía trước có khí tức sinh mệnh của hai con Phệ Kim Thú ở rất gần, kinh động bất kỳ một con nào trong đó đều sẽ khiến con còn lại cảnh giác.

Quả nhiên, sau khi Quý Hoằng đi trước thăm dò tin tức trở về, nói lại tình hình cho Vân Huyên, đôi mày thanh tú của Vân Huyên cũng chau lại.

- Phược Thú Hoàn còn mấy cái? Vân Huyên nhìn một người, hỏi.

- Ba cái.

- Bố trí hết đi. Vân Huyên nghĩ một lúc rồi nói.

- Vâng. Người đó gật đầu, cùng một người khác lần lượt bố trí Phược Thú Hoàn trong thông đạo.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, vẫn là Quý Hoằng đi dụ rắn ra khỏi hang. Sau một phen khiêu khích, hai con Phệ Kim Thú quả nhiên đã mắc câu, hung mãnh xông kích về phía này.

Lúc cách bẫy đầu tiên, Phược Thú Hoàn bính phát ra quang mang nhưng lại không thể có tác dụng như lức trước.

Lực va chạm của hai con Phệ Kim Thú trực tiếp thoát khỏi sự trói buộc của Phược Thú Hoàn, khí thế như cầu vồng.

Cạm bẫy thứ hai cũng chỉ làm giảm được chút tốc độ của chúng. Đến chỗ cạm bẫy thứ ba mới bắt được một con.

Con còn lại vẫn xông về phía Vân Huyên.
- Động thủ! Vân Huyên cũng không có chút thần sắc hoang mang, cơ hồ tất thảy đều nằm trong dự liệu của nàng. Nghe thấy mệnh lệnh của nàng, đám võ giả ẩn nấp xung quanh đột nhiên xông lên chống đỡ, bạo phát ra võ kỹ của mình và quang hoa của bí bảo

Chương 626: Sao ngươi biết?

Dương Khai nhìn, âm thầm gật đầu. Đám võ giả Độc Ngạo Minh này tu vi không thấp, thủ đoạn cũng không yếu, nhìn có vẻ là lão thủ có kinh nghiệm chiến đấu. Hơn nữa dưới sự chỉ huy dẫn dắt của Vân Huyên, cũng có một cỗ lực ngưng tụ không thể khinh thường, chiếm được lợi thế tuyệt đối. Trước mặt tám vị Thần Du Cảnh, con yêu thú lục giai kia vẫn chưa là gì.

Song thủ đại phủ của Quý Hoằng chặt lên lưng Phệ Kim Thủ, phát ra tiếng vang kịch liệt, hỏa hoa văng khắp nơi, nhưng chỉ lưu lại trên giáp phiến trên lưng nó một dấu vết mờ mờ.

- Cứng như vậy sao? Quý Hoằng kinh ngạc, song thủ bị lực đạo phản lại hơi run rẩy, trong lòng căm tức, dồn hết sức lực, không ngừng lấy bí bảo đại phủ bổ xuống.
Keng keng keng keng…

- Quý Hoằng, lui! Vân Huyên khẽ quát một tiếng, động tác của râu quai nón hoàn toàn đã kích nộ con Phệ Kim Thú kia. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm Quý Hoằng, trên trán quang mang giữa song giác lấp lánh, một đạo năng lượng mắt thường có thể nhìn thấy hung mãnh xung kích về phía Quý Hoằng.

Sắc mặt Quý Hoằng thay đổi, quét đại phủ ngang mặt, phủ diện vừa hay đỡ được đạo công kích đó.

Vân Huyên đã xông lên, tay cầm trường mâu trước đó được Mã đại sư tu luyện. Thân hình nở nang nhìn có vẻ hiên ngang, trên trường mâu điện quang lấp lánh, trong hầm mỏ đột nhiên tràn ngập quang mang.

Một đạo hư ảnh linh xà đột nhiên xuất hiện trên trường mâu. Trường mâu đó cũng cong lại như một linh xà thực sự, khí tức linh hoạt, sắc bén đến cực điểm tràn ngập. Lập tức, trường mâu hóa thành một đạo hồng quang, du địa bắn về phía Phệ Kim Thú.

Phệ Kim Thú vốn khinh thường sự tấn công của Quý Hoằng cơ hồ cũng cảm thấy một tia bất an, không ngừng rống lên giận dữ. Khí tức nguy hiểm trên cơ thể đột nhiên hung bạo hơn vô số lần, trong đôi mắt ngập tràn ý điên cuồng.

Quang mang năng lượng giữa song giác đột nhiên nhấp nháy không ngừng.

Ầm ầm ầm…
Năng lượng tùy ý, linh khí hỗn loạn, va chạm mãnh liệt khiến đất đá trong hầm mỏ bay tứ phía. Trong hầm mỏ không ngừng truyền ra tiếng rầm rầm, nghiễm nhiên là có dấu hiệu sắp sụp đổ.

Thần sắc Vân Huyên thản nhiên, không có chút sợ hãi. Lúc tay không huy động, trường mâu kia liên tục va chạm với sự công kích của Phệ Kim Thú rồi tan biến.

Những võ giả khác đều đã nhân cơ hội nhào tới, không nói lời nào, xông lên bao vây tấn công Phệ Kim Thú.

Một cỗ năng lượng quỷ dị từ lòng đất lan tràn ra.

Ầm ầm ầm…
Một gai đất sắc nhọn đột nhiên kích xạ ra từ phía dưới, khí thế điên cuồng của Phệ Kim Thú như khí cầu bị đâm thủng, tuôn ào ra, đột nhiên uể oải đi không ít.

Máu tươi chảy khắp mặt đất. Phệ Kim Thú xông lên trước mấy trượng, trong miệng phát ta từng chuỗi rên rỉ bất đắc dĩ rồi ngã xuống đất.

Nhìn từ mặt bên có thể thấy rõ cái bụng mềm ọp của nó đã thêm mấy lỗ thủng, chính là bị gai đất vừa nãy đâm thủng.

Người trong tiểu đội Vân Huyên xuất hiện một tia ý thức, không nói lời nào, chặt song giác trên đầu nó, thi triển thủ đoạn trói nó lại, còn lấy ra một ít liệu thương dược thoa lên miệng vết thương của Phệ Kim Thú.

Chúng nhân mỗi người một việc, làm đâu vào đấy, không một chút hốt hoảng.
Quý Hoằng cười ha hả chạy tới, nháy mắt với Dương Khai nói: - Huynh đệ, nhìn đã quá phải không?

- Cũng được. Dương Khai thản nhiên gật đầu.

Mãi cho đến lúc này, hắn cũng không có hành động gì, cứ đứng quan sát.

- Đây chỉ là tiểu trận trượng, đợi ngày nào đó ngươi thực sự gia nhập Độc Ngạo Minh, ca ca sẽ dẫn ngươi đi mở mang kiến thức xem đại trận trượng là gì.

Vân Huyên thu hồi trường mâu của mình, cầm trên tay, liếc mắt nhìn Dương Khai, thầm gật đầu.
Nàng phát hiện tên thiếu niên trầm mặc ít lời này tâm tính cũng được gọi là trầm ổn. Dù đối mặt với sự việc đột phát như lúc nãy cũng không tỏ ra hoảng loạn chút nào.

Phát hiện này khiến Vân Huyên như thoáng có suy nghĩ, không biết hắn vui buồn không thể hiện ra mặt hay là thực sự đã từng nhìn quen mắt.

Vỗ vỗ tay, Vân Huyên nói: - Phược Thú Hoàn đã hết rồi, tiếp theo mà gặp Phệ Kim Thú nữa, mọi người phải cẩn thận một chút, chú ý đừng để bị thương.

Chúng nhân đều gật đầu, còn hăng hái hơn cả lúc nãy.

- Tiếp tục! Vân Huyên vẫy tay, dẫn đầu đi vào.
Vì Phệ Kim Thú muốn ăn khoáng vật nên cơ bản sẽ không tụ tập tại một chỗ, đa số đều đi một mình. Thỉnh thoảng một đám hai ba con, với thực lực của đám tiểu đội Vân Huyên cũng đủ để bắt bọn chúng.

Hầm mỏ rất sâu, đi mãi vào trong, đi qua không biết bao nhiêu ngã rẽ, có người trong tiểu đội chuyên môn ghi chép lại phương hướng để khi quay về không bị lạc đường.

Dương Khai cũng đã xuất thủ, dưới sự chỉ dẫn của Vân Huyên, giúp đỡ chút đỉnh. Phương thức tấn công bình tĩnh khiến đám võ giả lập tức nhìn hắn với cặp mắt hơi khác trước.
Thậm chí ngay cả Vân Huyên cũng không khỏi liếc mắt nhìn hắn một cái.

Vốn dĩ nàng cho rằng tên thiếu niên xuất thân nơi hẻo lánh này, lúc đối diện với tình hình như vậy, e là sẽ luống cuống tay chân. Chính vì lo lắng điều này, Vân Huyên mới luôn để Dương Khai đi theo sau nàng, không cho hắn xuất thủ. Nhưng sự thật chứng minh, hắn cũng có chút hữu dụng. Ít nhất sau khi hắn tế ra cốt thuẫn, một mình có thể chống đỡ được sự va chạm mãnh liệt của Phệ Kim Thú.

Lực đạo va chạm dũng mãnh này, ngay cả Quý Hoằng có lực lượng lớn nhất, thể trạng mạnh nhất trong đội cũng phải nhượng bộ lui binh, vậy mà Dương Khai có thể chống đỡ được.

Điều này có tác dụng tương đối quan trọng đối với công kích của những người khác.

Sau hai ngày quan sát, Vân Huyên liền yên tâm để Dương Khai cầm cốt thuẫn chắn ở phía trước làm trận tuyến, những người khác thì theo sau Dương Khai phát động công kích.
Hợp tác chặt chẽ, hiệu suất cao hơn rất nhiều, chúng nhân đều tươi cười rạng rỡ.

Nửa ngày sau, tiểu đội nghỉ ngơi chỉnh đốn.

Lúc nghỉ ngơi, Dương Khai tìm đến Vân Huyên: - Vân cô nương, ta có việc không hiểu lắm.

- Việc gì? Vân Huyên hé miệng cười. Biểu hiện của Dương Khai được nàng công nhận. Bây giờ nàng đã nảy sinh suy nghĩ muốn lôi kéo Dương Khai gia nhập Độc Ngạo Minh.

Có một người đảm đương làm trận tuyến như vậy làm đội viên của mình, sau này lúc chấp hành nhiệm vụ, mọi người đều an toàn hơn rất nhiều.
- Phệ Kim Thú ăn khoáng vật để sống đúng không?

- Đúng, sao vậy?

- Quý huynh nói sau khi chúng ăn khoáng vật sẽ tinh luyện trong nội thể, sau đó thải ra ngoài. Hơn nữa, dựa vào tình báo có được trước kia, ít nhất thì đám Phệ Kim Thú cũng đã ở đây hai ba tháng rồi. Tại sao trên đường chúng ta tới đây không thế thấy thứ chúng thải ra?

Vân Huyên khẽ giật mình, ngẫm nghĩ kỹ lại, phát hiện quả thực như Dương Khai nói.

Dọc đường không hề phát hiện ra khoáng sản sau khi tinh luyện.

Lập tức Vân Huyên không biết nên giải thích như thế nào, trong lòng cũng sinh ra nghi hoặc.

Võ giả khác cũng trở nên mơ hồ. Dọc đường tới đây, họ chỉ lo bắt Phệ Kim Thú, cơ hồ không ai quan sát chuyện này.

- Có phải chúng sẽ tìm một nơi nào đó, giống như loài người đi nhà xí, có nhà xí đó! Quý Hoằng kêu la.

Vân Huyên đỏ mặt, khẽ gật đầu, - Cũng có khả năng này!
- Vậy nếu tìm được nơi đó, há chẳng phải có thể thu hoạch được một đống lớn khoáng vật sau khi tinh luyện sao? Quý Hoằng sờ cằm rậm rạp râu ria, như có suy nghĩ.
Vân Huyên sáng mắt. Lần này bắt được nhiều Phệ Kim Thú như vậy, vốn lập được công lớn. Nếu có thể tìm được khoáng vậy sau khi tinh luyện đem ra bán nữa thì cũng có một khoản thu hoạch không nhỏ.

Những võ giả khác cũng lập tức kích động, mắt người nào người nấy đều sáng lên. Mọi mệt mỏi chiến đấu dọc đường cũng không cánh mà bay, tinh thần trở nên dồi dào.

- Vậy thì chúng ta tìm thử, xem có phải là có một nơi như vậy không? Vân Huyên nhìn biểu hiện của họ, biết họ không muốn nghĩ ngơi, lập tức cười nói.

Chúng nhân vui mừng, vội vàng hành động.

Dương Khai chau mày. Tuy cảm thấy không đúng lắm nhưng hắn không hiểu tin tức nơi này, cũng không tiện hỏi gì thêm.
Vân Huyên nói sao hắn làm vậy là được.

Tiếp tục đi vào bên trong, số lượng Phệ Kim Thú cơ hồ càng lúc càng ít. Trên đường bắt Phệ Kim Thú, chúng nhân cũng tìm nơi giấu khoáng vật kia, đáng tiếc là vẫn không tìm thấy.

Đang lúc tìm kiếm, Dương Khai bỗng cảm thấy điều khác thường.

Ngưng thần cảm ứng một chút, Dương Khai đột nhiên biến sắc, thấp giọng nói; - Vân Huyên, có cái gì đó không đúng!

Một đám võ giả đang hưng phấn tìm khoáng vật tinh luyện, nghe tiếng hô của hắn, tất cả đều dừng lại, quay đầu nhìn hắn, nghi hoặc khó hiểu.
Vân Huyên còn chau mày: - Chuyện gì ?

Dương Khai đột nhiên hô lên một tiếng như vậy làm nàng giật mình, thần thức buông ra, nhưng lại không cảm thấy gì bất thường, lập tức có chút không vui.

Lúc ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, tối kỵ nhất là xuất ngôn cảnh giác vô duyên vô cớ như vậy, không chừng sẽ khiến phía mình tự loạn trận cước. Lúc này nếu thực sự có nguy hiểm ập tới, e là không ai phản ứng kịp.

Dương Khai không đáp lại, vẫn đang cảm ứng. Thông qua sự thăm dò của thần thức, hắn cảm nhận được nơi sâu trong hầm mỏ này truyền đến một cỗ năng lượng cường đại quỷ dị khác.
Với nhận thức của hắn về cường độ năng lượng, hắn có thể đoán được năng lượng như thế này đến từ một vị cường giả Siêu Phàm Cảnh.

Một vị địch nhân Siêu Phàm Cảnh ẩn nấp đến bây giờ, không ai phát hiện ra. Sự đáng sợ của địch nhân này đã không cần nói cũng biết rồi.

Tôn Doanh đã thăm dò tình hình của hầm mỏ này trước, lão không hề biết nơi này có cường giả Siêu Phàm Cảnh. Bởi vậy có thể thấy Tôn Doanh không phải là đối thủ của địch nhân đó!

Thậm chí ngay cả bản thân Dương Khai, lúc trước khi thăm dò cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, cũng không biết người này rốt cuộc dùng thủ đoạn gì.

- Rốt cuộc là chuyện gì?
Vân Huyên quát, nghiễm nhiên là đã tức giận.

- E là nơi này sẽ gặp nguy hiểm. Dương Khai trầm mặt nói.

- Nói rõ xem nào. Sắc mặt Vân Huyên cũng khó coi vô cùng.

- Có một cao thủ rất lợi hại ẩn nấp ở đây, không muốn chết thì mau đi ra!

- Sao ngươi biết? Vân Huyên nhíu chặt mày.

Quý Hoằng cũng tiến lên trước, buồn bực nói:
- Huynh đệ, chuyện này không đùa được đâu, nơi này làm gì có nguy hiểm?

- Ta không đùa. Dương Khai nghiêm mặt lắc đầu, quan sát bốn phía, phát hiện người của tiểu đội Vân Huyên đều nhìn mình với ánh mắt không tin tưởng.

Dương Khai đột nhiên máy động, cũng ý thức được lời nói của mình không có sức thuyết phục.

Mình là Thần Du Cảnh thất tầng, thực lực không được coi là đứng đầu trong tiểu đội. Bản thân Vân Huyên là võ giả Thần Du Cảnh cửu tầng, nàng không cảm nhận được điều khác thường, đương nhiên sẽ không tin lời mình.

Khẽ hít sâu một hơi, Dương Khai nhìn Vân Huyên nói:
- Ta theo tới đây là để trả ngươi món nợ ân tình. Bây giờ nếu ngươi tin ta thì hãy mau chóng dẫn họ rời khỏi nơi này. Nếu không tin, ta cũng chẳng có cách nào khác.

Chương 627: Hối hận không thôi

- Ngươi bảo ta làm sao tin ngươi đây? Vân Huyên lạnh lùng nhìn Dương Khai, vẻ mặt hơi thất vọng: - Vốn dĩ ta còn muốn để ngươi gia nhập Độc Ngạo Minh, nhưng bây giờ xem ra không cần thiết nữa rồi. Hành động của tiểu đội ta do ta chỉ huy, không cần người khác đến huơ tay múa chân, đặc biệt là lên tiếng đe dọa vô duyên vô cớ.

- Ta không nói lời đe dọa…

- Đem chứng cứ ra, nếu không thì đừng nói. Thanh âm Vân Huyên lãnh đạm.

Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu, thần sắc lãnh đạm nhìn Vân Huyên nói: - Vậy thì ta không phụng bồi nữa.
Nói xong liền xoay người, nhanh chóng xông ra bên ngoài. Hắn không có chứng cứ, cảm giác của hắn cũng chỉ là lý lẽ của hắn.

- Này, huynh đệ! Quý Hoằng kinh sợ, vội vàng hô to.

- Để hắn đi! Vân Huyên quát lạnh, chăm chú vào bóng lưng Dương Khai, lắc đầu không thôi.

Biểu hiện lúc này của Dương Khai và vẻ điềm tĩnh trước kia như hai người khác nhau. Vân Huyên cảm thấy nếu người này thực sự gia nhập vào Độc Ngạo Minh, có thể sẽ nguy hại đến Độc Ngạo Minh, ý muốn lôi kéo hắn cũng lập tức mờ nhạt đi.

- Haiza….
Quý Hoằng thở dài, nhìn Vân Huyên nói: - Tiểu thư, hắn nói có chuyện lạ như vậy, có phải là đã xảy ra chuyện gì?

Đôi mắt đẹp của Vân Huyên nhấp nháy, trầm ngâm nói: - Tôn thúc đã nói nơi này không có nguy hiểm, hắn có thể phát hiện ra gì đó, hơn nữa ta cũng không cảm thấy có gì khác thường, đại khái là hắn làm quá lên thôi.

- Cũng đúng! Quý Hoằng gật đầu, trong lòng đương nhiên là tin tưởng không nghi ngờ gì lời nói của Tôn Doanh.

Thân ảnh của Dương Khai nhanh chóng lao nhanh trong hầm mỏ, mỗi một bước dẫm xuống, trên mặt đất đều xuất hiện một vết lõm sâu. Tàn ảnh kéo dài sau lưng hắn, hắn đã tăng tốc đến cực hạn.
Hắn đã sớm ghi nhớ lại đường đi tới đây. Đối với ngã rẽ như mê cung này, đầu óc hắn dường như đã ấn thành một tấm bản đồ rõ ràng rành mạch, đương nhiên sẽ không mất phương hướng.

Thần thức cảm ứng, cỗ dao động năng lượng qủy bí kia cũng càng lúc càng mạnh, rõ ràng đã có hành động.

Dương Khai biết rõ bây giờ mình ở vào thế nào.

Dựa vào tu vi Thần Du Cảnh thất tầng và thủ đoạn nhập ma, trong Thần Du Cảnh có thể nói là hắn vô địch.

Đối mặt với Siêu Phàm Cảnh, Dương Khai sẽ không lo sợ, nhưng không nắm chắc thắng lợi.
Trước kia kích sát chu mẫu, chỉ dựa vào uy lực của Kim Nhân Độc Nhãn trong thức hải. Kích sát hình tông của Sâm La Điện, cũng chỉ dựa vào hư không chi lực hấp thu trong cốt thuẫn, đều không phải là bản lĩnh tự thân.

Giữa Siêu Phàm và Thần Du là một khoảng cách cực lớn.

Đặc biệt là địa hình nơi đây không hề thích hợp cho trận chiến bạo phát quá cường liệt. Một khi hầm mỏ sụp xuống, tất cả mọi người đều sẽ bị chôn vùi trong lòng đất.

Cho nên lúc cảm nhận được địch nhân ẩn nấp, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Dương Khai chính là nhanh chóng rời khỏi nơi này rồi tính tiếp.

Đáng tiếc Vân Huyên không tin mình. Điều này khiến Dương Khai rất áy náy, không biết làm thế nào.
Ở lại giải thích cũng chỉ lãng phí thời gian. Dương Khai quả đoán lựa chợn rời đi.

Chỉ mong họ vô sự, Dương Khai thầm nghĩ trong lòng. Hơn nữa, Độc Ngạo Minh cũng có một vị Siêu Phàm Cảnh, thực lực của Tôn Doanh cũng không yếu, chưa chắc sẽ thua địch nhân ẩn nấp nơi đây.

Đúng lúc này, một cỗ dao động năng lượng cường liệt khác truyền tới, đến từ Tôn Doanh.

Từ tiếng vù vù nho nhỏ trong hầm mỏ và sự rung động của mặt đất mà suy đoán thì lúc này hẳn là Tôn Doanh đã giao thủ với địch nhân ẩn nấp kia rồi.

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, tốc độ nhanh hơn mấy phần.
Cùng lúc này, Vân Huyên cũng đã cảm nhận được dao động của trận chiến này.

Tất cả mọi người đều biến sắc.

- Chuyện gì vậy? Vân Huyên giật mình.

Không ngờ Tôn Doanh đã xuất thủ!

Lão thân là cường giả Siêu Phàm Cảnh của Độc Ngạo Minh, đi theo mọi người chấp hành nhiệm vụ lần này. Nếu có chuyện gì ngoài ý muốn thì sẽ không chủ động xuất thủ. Lão chỉ phụ trách chiếu cố an toàn của những người này và bố trí cấm chế xung quanh để Phệ Kim Thú khỏi chạy thoát.
Nhưng bây giờ lão đã động thủ, có nghĩa là bên đó đã xảy ra nguy hiểm mà tiểu đội của Nguyễn Tâm Ngữ hoặc tiểu đổi của Chu Lạc không thể ứng phó.

Nguy hiểm gì có thể khiến lão phải xuất thủ? Vân Huyên không biết, nhưng nàng biết chắc chắn đã xảy ra chuyện cực kỳ đáng sợ.

Nghĩ xong đột nhiên nhớ tới lời nhắc nhở vừa rồi của Dương Khai, vẻ mặt của Vân Huyên lập tức trở nên phức tạp. Lúc này mới hiểu hắn không hề lên tiếng đe dọa, mà là thật sự cảm nhận được sự khác thường.

Đại địa rung động kịch liệt, thành động bốn phía truyền đến tiếng răng rắc, cơ hồ như vì trận chiến bên đó, cả hầm mỏ đã có vẻ như không chống đỡ nổi.
Giao chiến giữa cao thủ Siêu Phàm Cảnh có thể tạo nên ảnh hưởng rất lớn.
- Tiểu thư! Quý Hoằng kinh hô.

- Đi mau! Vân Huyên nào còn dám dừng lại ở đây nữa, trong lòng hối hận không thôi. Sớm biết vậy thì lúc nãy nên nghe theo lời khuyên bảo của Dương Khai, dẫn mọi người ra ngoài. Nếu lúc đó đi thì chắc chắn sẽ bớt nguy hiểm hơn nhiều.

Nói xong, thân hình mềm mại hóa thành một đạo thanh quang, đuổi theo phương hướng Dương Khai biến mất.

Đám người Quý Hoằng theo sát phía sau.

Nhưng mới chạy chưa được mấy chục trượng, tiếng ầm ầm vang lên từ nơi sâu trong hầm mỏ. Lập tức, cả hầm mỏ đột nhiên sập xuống, vô số tảng đá rơi xuống, phong bít hết toàn bộ lối đi.

Vẻ mặt Vân Huyên xám như tro tàn, cũng không dám chần chừ gì nữa, bạo phát một thân lực lượng của mình, tập trung chân nguyên đánh vào phía trước, ý đồ muốn tìm đường tháo chạy.

Thanh âm ầm ầm không dứt, sắc mặt Dương Khai ở nơi xa cũng tái mét, biết hy vọng xa vời của mình đã không còn.

Quả nhiên Tôn Doanh không phải là địch thủ của địch nhân ẩn nấp kia. Trong phen va chạm vừa rồi, Dương Khai rõ ràng cảm nhận được một trận khí tức của lão, hơn nữa song phương giao thủ bạo phát ra lực phá hủy cũng đã ảnh hưởng đến cả hầm mỏ.
Thầm mắng một tiếng, vội vàng tế ra cốt thuẫn, chắn ở phía trước. Sau một lát, Dương Khai liền cảm thấy lạc thạch rơi xuống như mưa.

Thanh âm ầm ầm không ngừng, trọng lượng đè xuống hai cánh tay cũng càng lúc càng nặng.

Hầm mỏ sập xuống, thời gian nửa chén trà sau, đợi mọi thứ ổn định trở lại, Dương Khai mới cầm cốt thuẫn, cắn chặt răng, sắc mặt đỏ rực, cơ nhục toàn thân cuồn cuộn, từng sợi gân nổi lên.

Hắn không biết có bao nhiêu đất đá đè lên mình, nhưng ngay cả hắn cũng có vẻ như không chịu được trọng lượng này.

May mà có cốt thuẫn thủ hộ, Dương Khai cũng không bị tổn thương gì.
Hít sâu một hơi, một thân lực lượng bạo phát ra, Dương Khai dũng mãnh xông lên.

Một thông đạo thông thẳng lên trên nhanh chóng xuất hiện.

Một lát sau, áp lực phải chịu đựng đã biến mất. Dương Khai chui từ dưới đất lên, ánh mặt trời chiếu xuống dưới, không khí trong lành quẩn quanh đầu chóp mũi.

Bên tai truyền đến tiếng chim bay phành phạch. Hầm mỏ sập đổ cũng làm quấy rầy đến sự nghỉ ngơi của đám chim muông.

Phóng mắt nhìn, phía dưới một đám hỗn độn. Trong phạm vi một trăm dặm, tất cả đều lỏm xuống không ít.

Xung quanh vắng lặng, thỉnh thoảng có một vài chỗ tiếp tục sụp xuống, truyền lại những tiếng vang.

Không một bóng người, khí tức của Tôn Doanh biến mất. Vân Huyên, Nguyễn Tâm Ngữ và Chu Lạc cũng không thấy bóng dáng đâu.

Dương Khai phóng xuất thần thức, cẩn thẩn cảm nhận. Rất nhanh, ở vị trí cách mình khoảng một dặm, cảm nhận được khí tức của sinh mệnh.Nhanh chóng lao về bên đó, đến trên hầm mỏ, chân nguyên tuôn ra, đánh bay từng tảng đá ra.

Một lát sau, ở phía dưới, Dương Khai nhìn thấy từng tia điện quang nhấp nháy.

- Vân Huyên?
Dương Khai hét lên, bên dưới lập tức truyền đến sự hồi đáp ngạc nhiên mừng rỡ: - Ừ!

Dương Khai nhếch miệng cười, thuận theo vị trí nhấp nháy của điện quang kia đào xuống, mở thông đạo ra, kéo Vân Huyên chỉ lộ khuôn mặt ở phía dưới lên.

Ngay sau đó, đám người Quý Hoằng cũng lần lượt lộ diện.

Không ít người mặt mũi bầm dập, trên người bị thương, đa số đều bị gãy xương.

Dù họ là cao thủ Thần Du Cảnh, hầm mỏ rộng lớn như vậy sụp xuống cũng không dễ gì có thể chịu được. May là dưới sự dẫn dắt của Vân Huyên, chúng nhân mới nỗ lực mở được một con đường thông lên trên, không bị chôn sống bên dưới.
Một khi bị thương mà không bị chôn sống, Thần Du Cảnh cũng trở nên mù mịt, hoảng loạn.

Sau khi đi ra, ai nấy đều tỏ vẻ sợ hãi. Cảm giác sống sót sau kiếp nạn ập tới khiến bọn họ há hốc miệng thở dốc, cảm nhận sự tốt đẹp và đáng quý của sinh mệnh.

- Bàng Thất đâu? Vân Huyên quay đầu nhìn xung quanh, khuôn mặt xinh đẹp bỗng nhiên tái đi.

Thần sắc của đám người Quý Hoằng ảm đạm, không dám đáp lời.

- Y đâu? Vân Huyên khẽ quát một tiếng.
Quý Hoằng ngập ngừng một hồi, mắt đỏ lên.

Thân hình mềm mại của Vân Huyên khẽ rung lên, đã không cần hỏi nữa, cảnh ngộ của đội viên tên Bàng Thất, nàng đã rõ.

- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, mau rời khỏi đây đi! Dương Khai trầm mặt nói: - Cấm chế Tôn Doanh bố trí, ngươi có phá giải được không?

Vân Huyên thất sắc, mãi một lúc sau mới phản ứng lại, khẽ gật đầu.

- Vậy thì tốt. Dương Khai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cấm chế Siêu Phàm Cảnh bố trí, nếu không hiểu thủ pháp cường phá cũng sẽ tốn không ít thời gian. Nếu Vân Huyên biết phá giải thì sẽ không cần phải tốn sức gì nhiều.

- Nhưng …. Vân Huyên chần chừ.

- Không có nhưng, Tôn Doanh đã chết rồi! Dương Khai lắc đầu, vừa nãy hắn còn có thể cảm nhận được một chút khí tức yếu ớt của Tôn Doanh, còn bây giờ thì lại không cảm nhận được gì hết.

Đôi mắt đẹp của Vân Huyên không khỏi trợn lên, kinh ngạc nhìn chằm chằm Dương Khai, cơ hồ như không thể nào chấp nhận được lời nói của hắn.

Thanh âm vi vu từ phía dưới truyền lên.
Chúng nhân đều biến sắc, nhìn chằm chằm xuống phía dưới.

Chỉ trong chốc lát, chỗ cách chúng nhân hai ba dặm, có một vài người bộ dạng thảm hại chật vật từ dưới chui lên, chính là đám người của Chu Lạc và Nguyễn Tâm Ngữ.

Vân Huyên vui mừng quá đỗi, vội vàng gọi một tiếng.

Đám người Chu Lạc và Nguyễn Tâm Ngữ nghe thấy thanh âm, cũng vội vàng bay lại. Đến khi tới gần, chúng nhân phát hiện thần sắc mỗi người bọn họ đều hốt hoảng, cơ hồ như nhìn thấy sự việc gì đáng sợ vô cùng.

- Tôn thúc đâu? Vân Huyên hỏi.
- Chết rồi! Nguyễn Tâm Ngữ thì thào.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thân hình mềm mại của Vân Huyên run rẩy. Nàng đang dẫn đội viên bắt Phệ Kim Thú, thu hoạch cực lớn, ai nấy đều vui mừng hớn hở. Bỗng nhiên xảy ra biến cố như vậy, hơn nữa Tôn Doanh lại chết trong thời gian ngắn như vậy, điều này khiến nàng rất khó chấp nhận.

- Chúng ta cũng không biết. Vẻ mặt Nguyễn Tâm Ngữ mê man, - Không biết trong bóng tối có cái gì xông ra, Tôn thúc giao thủ so chiêu với nó, sau đó… sau đó là như vậy!
Có thể thấy nàng cũng đã chịu không ít kinh hãi. Tôn Doanh chết thảm trước mắt nàng, đội viên dưới tay nàng và Chu Lạc cũng bị liên lụy vì cuộc so chiêu của hai đại cao thủ Siêu Phàm Cảnh, tử thương trầm trọng, chỉ còn vài người sống sót.

Địch nhân không biết khiến nàng sợ hãi đến cực điểm.

- Chúng ta mau đi thôi. Sắc mặt Chu Lạc trắng bệch, sớm đã không còn vẻ phóng khoáng tiêu sái lúc trước nữa. Siêu Phàm Cảnh nói chết là chết, Thần Du Cảnh như bọn họ còn ở lại, cũng lành ít dữ nhiều. Bây giờ y chỉ muốn chạy thoát khỏi nơi này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau