VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 616 - Chương 620

Chương 618: Băng diệm tinh sa

Dưới đầm lầy, tối tăm không thấy ánh mặt trời, không có chút ánh sáng nào.

Dương Khai theo Thuỷ Linh một đường đi xuống, có bọt khí Thuỷ Linh chế ra bao vây, Dương Khai cũng không cảm thấy khó khăn, hô hấp rất dễ dàng.

Thần thức tản ra, bốn phía hết thảy như trong lòng bàn tay.

Vẫn đi xuống dưới, xem ra lời nói nữa tử kia không thừa, đầm lầy này sâu có tới hơn mấy ngàn trượng.

Cũng chỉ Thuỷ Linh có thủy linh chi thể như vậy mới có thể tự do hành động ở trong này, đổi lại những người khác dù là tinh thông sức mạnh Thuỷ hệ lúc này e rằng cũng bó tay, không thể phát huy.

Theo tung tích, Dương Khai dần cảm nhận được một cảm giác mất mát, cảm giác đó càng lúc càng rõ, càng lúc càng mãnh liệt.

Một lúc lâu sau, Thuỷ Linh có chút không chịu được, khớp hàm bắt đầu run rẩy, Dương Khai vội vàng thả ra chân nguyên, trong bọt nước nhiệt độ rất thích hợp xua tan hàn ý.

- Mang ngươi xuống quả nhiên là chính xác.
Thuỷ Linh hì hì mỉm cười, khả năng khống chế sức mạnh bản thân của Dương Khai đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hoá, vừa rồi nếu mang theo đệ tử Độc Ngạo Minh tự tiến cử kia xuống, Thủy Linh còn nghi ngờ sức mạnh Hoả hệ người kia phóng ra liệu có xung đội với bọt nước của mình hay không.

Dương Khai thì khác, hắn có thể xua tan hàn ý, còn không tổn hại đến bọt nước mình tạo ra.

Phía dưới dần truyền đến một tia sáng, phóng mắt nhìn lại dường như có từng đoàn ánh sáng trắng muốt đang nhảy nhót như thiêu đốt.

Tuy nhiên cách đó khá xa, hơn nữa phía giữa còn có tầng băng dầy ngăn cản làm Dương Khai nhìn không rõ.

- Cái thứ nhảy nhót kia giống như ngọn lửa kia chính là Băng Diệm Tinh Sa, Xích Huyết Chân Lan ở trong đó.
Thuỷ Linh giải thích.
- Tầng băng dưới này ước chừng dầy hơn bảy trượng, ngươi có thể phá vỡ nó không một tiếng động không?

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu:
- Ta thử xem.

Khi nói chuyện hắn nhảy ra khỏi bọt nước.

Bỗng nhiên một cảm giác nặng như núi đè trên thân mình, Dương Khai không kìm nổi cả người cứng đờ, một thân xương cốt phát ra tiếng ken két.

Đã không có bọt nước của Thuỷ Linh bảo vệ, áp lực nước toàn bộ đều gia tăng trên người Dương Khai.

- Nếu thực sự không được thì đừng miễn cưỡng.
Thuỷ Linh dặn dò.

Dương Khai lên tiếng, đợi thân mình quen với áp lực nước khổng lồ này rồi mới bắt đầu hành động.

Trên lòng bàn tay phát ra một cỗ nhiệt lượng như lưỡi dao sắc bén có thể phá vỡ bất kỳ thứ gì kiên cố nhất, đem tầng băng trước mặt chọc thủng một lỗ lớn.

Chân nguyên phun trào, động tác của Dương Khai bẻ gẫy nghiền nát, tầng băng này căn bản không thể chống đỡ được Chân Dương nguyên khí đốt cháy.

Thuỷ Linh bao lấy bọt khí đi theo Dương Khai nhanh chóng đi xuống.

Tầng băng hơn mười trượng bọn họ đã xuyên qua chỉ với thời gian uống một chén trà.

Hai người rất nhanh đi tới chỗ từng đoàn từng đoàn Băng Diệm Tinh Sa.

- Ngươi thu Tinh Sa, ta đi đối phó với Xích Huyết Chân Lan kia.
Thuỷ Linh rất hưng phấn dặn dò một tiếng liền hướng tới gốc Xích Huyết Chân Lan nhào tới.

Ở bên trong dòng nước phía dưới nhanh chóng sinh ra một sức mạnh thần kỳ trói chặt không gian bốn phía, giam cầm Xích Huyết Chân Lan trong một phạm vi nhỏ.

Dương Khai nhìn thoáng qua cũng không để ý nhiều, chỉ đem từng đoàn từng đoàn toát ra như ngọn lửa kia thu vào trong không gian Hắc Thư.

Từng đoàn từng đoàn như ngọn lửa thiêu đối này bản thể kỳ thực chính là từng hạt sao cát, nhưng thoạt nhìn lại không giống hạt cát bình thường mà vô cùng xinh đẹp, ở trong tay lạnh thấu xương, vô cùng có linh khí.

Dương Khai cũng biết coi như mình đã nhặt được bảo bối.

Mới tới Huyền Thông Đại Lục đã có cơ duyên bực này, coi như là dấu hiệu tốt.

Số lượng tinh sa không nhiều lắm, ước chừng chỉ có một trăm hạt, Dương Khai thu thập cho tới khi nào hết mới thôi, Thuỷ Linh cũng vẻ mặt vui sướng từ không xa chạy lại trên tay nắm một gốc thiên địa linh vật vẫy tay với Dương Khai.

Nàng có thể khống chế sức mạnh dòng nước, ở dưới nước, Xích Huyết Chân Lan căn bản không thể chạy khỏi lòng bàn tay nàng.

Dương Khai khẽ mỉm cười lắc mình tiến vào đám bọt nước của nàng.

- Lên đi, đám người kia hẳn là sốt ruột đỏ mắt rồi.
Thuỷ Linh hé miệng cười, có chút đoán được tâm tư của đám người Độc Ngạo Minh kia.

Phía trên đầm lầy, đám người Độc Ngạo Minh sắc mặt khó coi, lẳng lặng chờ đợi.

Người đàn ông râu quai nón kia bỗng nhiên lại mắng một câu nói:
- Gần một canh giờ rồi, hai người kia còn chưa lên, nhất định là chạy rồi.

- Đừng để ta nhìn thấy bọn chúng nữa, nếu nhìn thấy bọn chúng ta nhất định phải băm vằm chúng ra.
Nữ tử quát dịu dàng một tiếng:
- Chớ nói lung tung, cô nương kia hẳn đúng là đệ tử Thuỷ Thần Điện, hơn nữa thân phận cũng không thấp.

- Tiểu thư người làm sao biết?

- Nàng ta tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong, ở tuổi đó đã có tu vi như vậy, ở Thuỷ Thần Điện chẳng lẽ không có chút thân phận hay sao? Người có thân phận như vậy hẳn là sẽ không gạt chúng ta đâu.
Khi nói chuyện, thanh âm nữ tử cũng trầm xuống như tự an ủi mình, muốn làm cho mình thanh thản, muốn cố tin Thuỷ Linh.

- Cho dù có thân phận thì sao, Xích Huyết Chân Lan và Băng Diệm Tinh Sa mỗi thứ đều không phải bảo bối bình thường, khó đảm bảo bọn họ sẽ không động lòng.

- Nếu thật là như vậy chuúng ta cũng chỉ có thể nhận thua.
Nữ tử sâu kín thở dài một tiếng:
- Chỉ trách chúng ta không có bản lĩnh đem hai thứ này làm của riêng.

- Ài.
Tiếng thở dài vang lên.

Ở cái thế giới này người có sức mạnh được thứ tốt, người không có sức mạnh chỉ có nhìn mà thèm. Chuyện này nhìn mãi cũng quen mắt, thường xuyên có chút bảo vật bị người ta phát hiện, sau đó bị cường nhân đoạt được, kẻ yếu này chỉ có thể nghẹn miệng ghen tức.

- A, có động tĩnh.
Người đàn ông râu quai nón kinh hô một tiếng, ánh mắt sáng quắc nhìn phía dưới đầm lầy.

Theo phía dưới kia truyền đến hơi thở, như đang nhanh chóng bay lên.

Mọi người Độc Ngạo Minh lúc này tinh thần chấn động, nữ tử không tự chủ được thả tảng đá lớn đang đè nặng trong lòng.

Một lát sau, một bọt nước bao vây lấy Dương Khai và Thuỷ Linh hiện ra.

Lắc mình rơi xuống đất, Thuỷ Linh nói với nữ tử:
- Các ngươi hẳn là có mang theo vật dụng chuyên dụng để đựng Thiên địa linh vật chứ?

- Có mang theo.
Nữ tử vội vàng gật đầu mở ra một túi nhỏ bên hông, từ bên trong lấy ra một thứ do bạch ngọc tạo thành, trên chậu ngọc có khắc rất nhiều trận pháp hoa văn.

Dương Khai âm thầm quan sát phát hiện nữ tử chính là dùng một cái túi càn khôn.

Thuỷ Linh khẽ gật đầu:
- Chuẩn bị đầy đủ thật.

Vừa nói vừa đưa Xích Huyết Chân Lan tới.

Nữ tử thần sắc cổ quái chần chừ nhưng vẫn khoái trá đưa tay tiếp nhận, mở miệng nói:
- Cảm ơn.

Thái độ thành khẩn cũng không có ý giả dối.

Đem Xích Huyết Chân Lan đặt trong chậu ngọc, nữ tử điểm vài ấn huyệt, trận pháp trên chậu ngọc nhanh chóng phát huy tác dụng, giam cầm gốc cây này trong đó.- Băng Diệm Tinh Sa thì sao?
Người đàn ông râu quai nóng xem chừng, không khỏi kìm được hỏi một câu.

- Quý Hoằng.
Nữ tử sắc mặt lạnh lũng khẽ quát một tiếng.

- Ha ha, ta chỉ hỏi chút.
Quý Hoằng vô cùng xấu hổ gãi đầu, lại cười nói với Dương Khai:
- Huynh đệ đừng để ý, ta là người rất hiếu kỳ, ngươi không nói cũng không sao, dù sao ta biết chắc là các ngươi đã đoạt được rồi.

Dương Khai khẽ mỉm cười phát hiện người đàn ông này cũng khá thú vị, ngoài miệng nói chỉ thuận miệng hỏi, kỳ thật chỉ là thay đổi biện pháp tìm hiểu tung tích Băng Diệm Tinh Sa.

- Đúng vậy, chúng ta đã đoạt được.
Dương Khai gật đầu.

- Huynh đệ thật may mắn, ta hâm mộ chết đi được.
Quý Hoằng chậc chậc miệng không e dè tâm tình của mình.

Nữ tử bất đắc dĩ lắc đầu nhìn Thuỷ Linh nói:
- Cô nương lần này giúp chúng ta nhiều như vậy, cả Độc Ngạo Minh vô cùng cảm kích. Theo quy tắc trong liên minh nếu lần này đoạt được linh vật, mỗi người chúng tôi được thưởng hai mươi khối linh thạch, với thân phận đội trưởng có được năm mươi khối, tất cả phần thưởng này ta tặng cô nương tám phần làm tạ lễ, cô nương thấy sao?

Tổng cộng tám người, bảy người có hai mươi khối tinh thạch, cô gái được năm mươi khối, tổng số đó là một trăm chín mươi khối, tám phần đó không lầm thì là một trăm hai mươi khối tinh thạch.

Nữ tử hào phóng như vậy ngay lập tức làm cho các đội viên trong đội nàng vẻ mặt buồn rầu.

Tuy nhiên nghĩ kỹ thì nếu không có Thuỷ Linh và Dương Khai bọn họ đến hai phần cũng không được mà thậm chí còn chịu phạt, lập tức tâm tình cũng thấy thăng bằng rất nhiều.

Thuỷ Linh cười cười chỉ vào Dương Khai nói:
- Cho hắn đi, ta cũng không cần đến chỗ tinh thạch này.

Dương Khai thần saắc vừa động cũng không hỏi nhiều, mặc dù hắn không rõ ràng lắm tinh thạch rốt cuộc là cái gì, có bao nhiêu giá trị nhưng nhìn thần sắc những người này, hắn ý thức được tinh thạch hẳn là đồ vật cũng không tệ lắm.

- Cũng tốt.
Nữ tử mỉm cười:
- Ngoài ra, nếu hai vị nguyện ý đem Băng Diệm Tinh Sa ra bán, chúng ta cũng có thể nói chuyện một phen, về giá cả, đảm bảo sẽ khiến hai vị hài lòng.

- Hi hi.
Thuỷ Linh mỉm cười.
- Tài liệu luyện khí Linh cấp thượng phẩm chúng ta không có ý định bán ra, để giữ lại dùng.

- Vậy à.
Nữ tử hơi có chút thất vọng nhưng cũng không miễn cưỡng, chỉ có điều nói:
- Hiện tại không nói những chuyện này, hai vị vẫn là suy nghĩ một chút, bất kỳ lúc nào nghĩ thông suốt có thể nói cho ta biết. Nơi này cách tổng bộ Độc Ngạo Minh chúng ta chỉ có ba ngày đường, hai vị có thể theo chúng ta trở về hay không, cũng để chúng ta có thể chiêu đãi một phen.

Trải qua chuyện lần này, nữ tử không còn địch ý rồi, ngược lại còn có ý muốn giao hảo.

Thuỷ Linh lại nhìn Dương Khai, Dương Khai gật đầu tỏ vẻ có thể.

Thuỷ Linh lúc này mới nói:
- Được thôi, vừa lúc muốn tìm chỗ nghỉ ngơi một chút.

- Mời.
Nữ tử nói xong cố tình đánh giá Dương Khai, dường như là phải một lần nữa nhìn kỹ bộ dáng của hắn.

Vừa rồi ánh mắt Thuỷ Linh và Dương Khai giao nhau cũng không giấu được tầm quan sát của nữ tử.

Nàng trong lòng có chút nghi hoặc, Thuỷ Linh thoạt nhìn hẳn là một người địa vị rất cao của Thuỷ Thần Điện, nhưng vì cái gì nàng lại có chút ý như thiên lôi phục tùng sai khiến của thiếu niên này. Việc gì cũng phải trưng cầu ý kiến của hắn.

Thiếu niên này có lai lịch gì, không ngờ lại khiến cho đệ tử cao cấp như vậy của Thuỷ Thần Điện để ý.

Nữ tử nghi ngờ không khỏi nảy sinh một chút hứng thú với Dương Khai.

Không khí hoà hợp trên suốt đường đi.

Nữ tử cố ý tìm hiểu thân phận Dương Khai, tự nhiên cũng nói vài chuyện với hắn, nhưng Dương Khai trả lời cẩn thận cũng làm cho nàng không thực hiện được mưu kế gì.

Qua nói chuyện sơ sài, Dương Khai và Thuỷ Linh cũng biết nữ tử này là Vân Huyên, là một tiểu đội trưởng của Độc Ngạo Minh.

Sáu bảy người kia là đội viên của một chi tiểu đội.

Độc Ngạo Minh và thế lực khác có chút không giống nhau, chia đơn vị là một chi đội, chủ yếu đựa vào kinh doanh các loại tài liệu sử dụng tu luyện và thành phẩm, những tiểu đội này hàng năm bôn ba bên ngoài, vì Độc Ngạo Minh tìm kiếm đủ loại vật liệu mấu chốt, mang đến lợi nhuận, Độc Ngạo Minh tạo cho những người này hoàn cảnh tu luyện an toàn thoải mái.

Chương 619: Sự lôi kéo của Thuỷ Linh

Cho nên Độc Ngạo Minh cũng có uy vọng đối với một số người luyện võ không có tông môn không có môn phái, rất nhiều người luyện võ đều gia nhập Độc Ngạo Minh mưu cầu chút lợi ích.

Cũng vì nguyên do này, số lượng đệ tử Độc Ngạo Minh tuy rằng khổng lồ nhưng cao thủ thực sự không nhiều, vì vậy khi đem ra so sánh thì luôn có chút cảm giác yếu thế.

Vân Huyên vừa nghe nói Thuỷ Linh là đệ tử Thuỷ Thần Điện, biểu hiện đã ngưng trọng như vậy cũng có chút băn khoăn, nàng không dễ dàng gì đắc tội Thuỷ Thần Điện.

Tuy nhiên hiện tại Xích Huyết Chân Lan đã được bọn họ đoạt được, cũng vì có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, Thuỷ Linh rốt cuộc có phải là đệ tử Thuỷ Thần Điện hay không cũng không sao.

Hai ngày sau, mọi người ra khỏi đầm lầy.

Lại một ngày sau, toà thành hoang dã thật lớn toạ lạc bên ngoài đã khắc sâu vào tầm mắt Dương Khai, đó chính là Độc Ngạo Thành, cũng chính là tổng bộ Độc Ngạo Minh.

Ba ngày đi lại này khiến Dương Khai thực sự đã lãnh hội linh khí nồng đậm của Huyền Thông Đại Lục, cũng nghe được từ trong đối thoại của những người này thấy được đây là một nơi thổ địa dồi dào,nơi này có rất nhiều thứ mà trong thế giới nguyên bản có nghĩ cũng không dám nghĩ, cũng có rất nhiều cường nhân cao thủ nổi tiếng xa gần.

Dương Khai tầm mắt trở nên trống trải không ít, tâm tình cũng như có chút biến hoá vi diệu.

Cửa Độc Ngạo Thành có một vài người ăn mặc như thị vệ đang kiểm tra người đi lại. Bọn họ chỉ là cảnh giác quan sát, cũng không có ý chặn lại.

Dưới sự dẫn dắt của Vân Huyên, một đám người thoải mái tiến vào bên trong thành.

Không khí huyên náo ập đến, người luyện võ qua lại nhiều không kể xiết, như cá diếc qua sông nối liền không dứt.

Vân Huyên cười giải thích:
- Bởi vì Độc Ngạo Minh chúng ta chủ yếu kinh doanh một ít tài liệu dùng ty luyện cho nên ở đây rất náo nhiệt, rất nhiều người đều muốn tới đây mua tài liệu luyện đan, luyện khí. Ở trên đại lục, ngoại trừ Thương Thành – Thương Minh tổng bộ thì chính là Độc Ngạo Thành của chúng ta hàng hoá lưu thông nườm nượp nhất. Tuy nhiên Thương Minh là kinh doanh ba bên, điểm này chúng ta không so được.

- Kinh doanh ba bên?
Dương Khai hồ nghi.

- Đúng vậy, Thương Thành của Thương Minh là một nơi trung lập, việc buôn bán của bọn họ Ma tộc, Yêu tộc và Nhân loại đều có lui tới. Ngươi không biết sao?
Vân Huyên đôi mắt đẹp loé lên có chút không hiểu nhìn Dương Khai.

- Ta không hay đi ra ngoài cho nên cũng không rõ lắm những chuyện bên ngoài.
Dương Khai thuận miệng đáp, thần thái thong dong.

Vân Huyên ờ một tiếng cũng không hỏi nhiều hơn nữa, tránh làm Dương Khai không vui. Ba ngày này ở chung, nàng cũng đã nhìn ra Dương Khai khá trầm mặc, cảm thấy hứng thú với một vài sự việc mà bọn họ nhìn đã quá quen thuộc, đây rõ ràng là biểu hiện của người có ít trải nghiệm.

Nhưng tâm tư của hắn rất nặng, lòng dạ cũng không nông, chỗ không rõ cũng không hỏi nhiều, chỉ dùng ánh mắt mình quan sát, điều này làm cho Vân Huyên có chút ý nghĩ không hiểu thấu, không biết thiếu niên này rốt cuộc là lăng đầu tiểu tử mới ra đời hay là người từng trải.

Nói ngắn họn, thời điểm Vân Huyên đối mặt hắn không có chút áp lực gì.

- Hai vị nếu tiện xin mời đến phủ đệ tiểu đội chúng ta nghỉ ngơi chút, chúng ta mua một nhà ở trong thành, điều kiện cũng rất tốt.
Vân Huyên mời.

- Đi.
Thuỷ Linh đồng ý, nàng nhanh chóng muốn tìm chỗ tắm rửa, trong thời gian đi lại vừa rồi đã biến mặt mũi nàng thành xám tro rồi.

- Quý Hoằng, ngươi dẫn họ đi.
Vân Huyên lệnh một tiếng.

Người đàn ông râu quai nón kia gật đầu nói:
- Giao cho ta.

- Hai vị mời đi trước, chúng ta còn muốn tới liên minh một chuyến, bàn giao xong chúng ta sẽ trở về.

Dương Khai gật gật đầu, cùng Thuỷ Linh đi sau người đàn ông râu quai nón, hướng đi tới một phương trong thành.

Đi không bao lâu liền tới trước một toà nhà, Quý Hoằng nhiệt tình dẫn hai người đi vào, gọi tôi tớ lệnh chuẩn bị nước tắm, sắp xếp Dương Khai và Thuỷ Linh ở lại tắm rửa vô cùng nhiệt tình.

Toà nhà hoàn cảnh coi như cũng được, mặc dù ở khu náo nhiệt nhưng lại có kết giới bảo hộ cho nên không nghe thấy tạp âm.

Dương Khai cũng là đã đến rồi thì ngồi xuống, không có chút cảm giác khó chịu nào.

Đợi đến thời điểm cơm chiều, có tôi tớ đến gọi nói là đã chuẩn bị xong bữa tối.

Dương Khai ra cửa rõ ràng phát hiện Thuỷ Linh đã khôi phục bộ dạng, đang ở bên ngoài đợi mình.

Hai người nhìn nhau cười rồi cùng đi.

Bữa tối, một vài người trong đội Vân Huyên cực kỳ hiếu khách, đều tiến đến mời rượu. Thuỷ Linh tỏ vẻ mình không uống, Dương Khai thì đều không cự tuyệt, thưởng thức rượu ngon món ngon nước khác, Dương Khai dương dương tự đắc.

Vân Huyên đem một trăm hai mươi khối tinh thạch trao tay Dương Khai như đã định trước, mỉm cười nói:
- Dùng tiết kiệm nhé, đừng ra ngoài ăn chơi đàng điếm, Độc Ngạo Thành có nhiều thứ hấp dẫn ngươi không kháng cự nổi, nhất là đối với nhóc con vắt mũi chưa sạch mà nói, ha ha…

Khi nói chuyện, đôi mắt đẹp duyên dáng, cũng vì uống chút rượu nên giọng điệu cũng càn rỡ không ít, khuôn mặt đỏ hồng, hơi thở có hương vị ngọt ngào thoạt nhìn cực kỳ hấp dẫn.Đám người râu quai nón vừa thấy bộ dáng Vân Huyên như vậy đều bỏ qua Dương Khai, ôm mục đích không cho ai biết có ý đồ chuốc say Vân Huyên.

Vân Huyên cũng không cự tuyệt ai, khiến Dương Khai nhìn xem trợn mắt há mồm.

Náo nhiệt hơn nửa đêm, sau khi Dương Khai và Thuỷ Linh rời đi, những người Độc Ngạo Minh vẫn tiếp tục, nhưng cũng chỉ còn sót lại Quý Hoằng còn chút hơi tàn, những người khác đều đã bị Vân Huyên cho gục trên mặt đất gọn gàng.

Trở lại phòng, Dương Khai lấy tinh thạch từ trong không gian Hắc Thư ra, cẩn thận cảm thụ một phen, mắt không khỏi sáng ngời.

Hắn phát hiện trong những khối tinh thạch này cất giữ năng lượng khổng lồ có thể bổ sung chân nguyên cho bất kỳ người luyện võ nào.

Mặc dù lúc trước đã thầm hỏi Thuỷ Linh về sự huyền bí của tinh thạch, nhưng đến hiện tại đã có nó trong tay Dương Khai mới phát hiện ra chỗ quý báu của thứ đồ này.

Nếu có thứ này, đám người luyện võ ở thế giới bên kia cũng có thể nhanh chóng nâng cao tu vi, đáng tiếc, bọn họ không có điều kiện thuận lợi như vậy.

Tinh thạch ở Thông Huyền Đại Lục là hàng hoá cứng, có thể dùng để tu luyện, cũng có thể dùng để luyện đan luyện khí, lại cũng dùng làm tiêu chuẩn đo đếm giá trị hàng hoá.

Dương Khai thấy kỳ lạ, căn bản không ngờ trên đời còn có loại vật này.

Từ khi đi vào Thông Huyền Đại Lục, hắn liền như đặt chân lên một mảnh đất mới, tất cả đều xa lạ, làm cho người ta cảm thấy mới mẻ.

Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Dương Khai buông ra thần thức, sau khi xác nhận được thân phận của người gõ cửa hơi phất tay, cửa phòng mở rộng, Thuỷ Linh mang theo ánh trăng đi vào.

- Sao vậy?
Dương Khai hỏi.

- Không có gì, không ngủ được tìm ngươi nói chuyện.
Thuỷ Linh tự ngồi vào ghế rót cho mình chén trà.

- Ta thấy hôm nay ngươi đi ra ngoài một chuyến là để báo tin bình an về nhà đúng không?

- Ngươi phát hiện rồi à?
Thuỷ Linh kinh ngạc nhìn hắn.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

- Ưhm, báo tin về nhà. Độc Ngạo Minh bên này có địa điểm làm việc của Thuỷ Thần Điện ta, ta qua nói một tiếng, dù sao cũng mất tích hơn hai năm rồi. Khoảng hơn nửa tháng, bên kia sẽ cho người tới đón ta về.

- Ngươi là người thế nào ở Thuỷ Thần Điện? Xem ra địa vị cũng không thấp.

- Ha ha, cha ta là Điện chủ Thuỷ Thần Điện.

Dương Khai dựng lông mày:- Hoá ra ngươi là tiểu công chúa Thuỷ Thần Điện.

Thuỷ Linh bĩu môi:
- Tiểu công chúa thì sao? Thời gian ở chỗ ngươi còn không phải tuỳ ngươi ức hiếp, ngươi muốn nặn thế nào thì nặn sao?

Dương Khai cười cười:
- Bây giờ không phải muốn trả thù đấy chứ?

- Ta đâu rỗi hơi vậy?
Thuỷ Linh coi thường không thèm để ý, Dương Khai có thể đưa nàng trở về cũng đã mang ơn rồi, đâu còn nhớ đi trả thù.

- Thế nhưng nói ra thì ta có một thỉnh cầu, hy vọng ngươi có thể nghe một chút.
Thuỷ Linh thần sắc bỗng trở nên nghiêm túc.

- Ồ?

- Ngươi có thể gia nhập Thuỷ Thần Điện chúng ta không?
Thuỷ Linh đi thẳng vào vấn đề.

Dương Khai thần sắc quái dị nhìn nàng nhíu mày:
- Sao lại để ta gia nhập?

- Bởi vì ta thấy rất nhiều kỳ tích trên người ngươi, ta cũng tin vào bản lĩnh của ngươi, tương lai ở Thông Huyền Đại Lục tất nhiên sẽ có một phen làm nên chuyện, cho nên ta hy vọng ngươi có thể gia nhập Thuỷ Thần Điện của chúng ta. Chỉ cần ngươi đồng ý, ta có thể cho ngươi hoàn cảnh tu luyện tốt nhất, giúp ngươi nhanh chóng gia tăng sức mạnh. Đúng rồi, ngươi đến đây chủ yếu là muốn tìm mấy người bạn của ngươi phải không? Có Thuỷ Thần Điện hỗ trợ cũng dễ dàng hơn ít nhiều.

- Điều kiện rất hậu hĩnh à.
Dương Khai khoé miệng cười nghiền ngẫm.

- Ngươi đáng giá để ta ra điều kiện như vậy, hơn nữa ta cũng có khả năng thực hiện những điều kiện này.

- Ta tin.
Dương Khai gật gật đầu. Thuỷ Linh là tiểu công chúa Thuỷ Thần Điện, quả thực có năng lực như vậy.

- Vậy ngươi có đồng ý hay không?
Thuỷ Linh mong đợi.

Dương Khai lắc lắc đầu nghiêm mặt nói:
- Rất cảm tạ ngươi đã để mắt đến ta như vậy, nhưng ngươi sống ở Trung Đô lâu như vậy hẳn là cũng hiểu con người ta.

- Ta đương nhiên hiểu, ta sẽ không hạn chế ngươi điều gì, ngươi chỉ cần gia nhập Thuỷ Thần Điện là được, tất cả những thứ khác đều thuận theo ý ngươi.

- Gia nhập Thuỷ Thần Điện chính là hạn chế lớn nhất.
Dương Khai cười cười.

- Quả nhiên…
Thuỷ Linh sâu kín thở dài, tuy rằng nàng biết đề nghị của mình có đến tám phần không thành hiện thực nhưng vẫn không nhịn được nói ra, liền trông cậy vào Dương Khai buổi tối uống nhiều rượu như vậy đầu nóng lên lại đồng ý.

Hiện tại xem ra hắn còn tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào.

- Thôi được, ta cũng không miễn cưỡng ngươi. Nhưng nếu có một ngày ngươi đồng ý đến Thuỷ Thần Điện nhất định phải nói cho ta biết.

Dương Khai không tỏ ý kiến.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai Vân Huyên đã đi tới, chủ động đề xuất muốn đưa Dương Khai và Thuỷ Linh đi thưởng lãm phong cảnh Độc Ngạo Thành.

Dương Khai vừa lúc muốn biết phong thổ của vùng đất này nên cũng không cự tuyệt.

Nhìn nàng biểu hiện không có việc gì, Dương Khai lập tức nhận thức được tửu lượng hào sảng của nữ tử này.

Theo lời những người trong phủ, tối qua tiểu đội Vân Huyên mấy người đó đều gục, Vân Huyên còn một mình mình uống thêm vài hũ nữa mới thôi.

Tửu lượng bậc này khiến Dương Khai cũng kinh hãi, không khỏi có chút liếc mắt e ngại.

Độc Ngạo Thành không nhỏ, mặc dù diện tích cũng không lớn hơn Trung Đô, nhưng đối với thành trì thế giới kia mà nói cũng là quá lớn rồi.

Trên bầu trời thỉnh thoảng lại có một ít kỳ yêu dị thú bay qua, trên lưng những yêu thú này đều có người luyện võ, ngoại trừ việc dùng yêu thú làm vật cưỡi, còn có một vài người dùng làm bí bảo để bay, tạo hình không giống nhau, mỗi con đều xinh đẹp huy hoàng bay lượn khắp nơi.

Vân Huyên nói người dám bay trên không gian Độc Ngạo Thành đều là những người có thân phận địa vị, tiểu nhân vật như bọn họ cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi dưới mặt đất.

Chương 620: Sửa chữa Cốt Thuẫn

Chuyện chênh lệch về đẳng cấp, địa vị, ở nơi nào mà chẳng tồn tại.

Độc Ngạo Thành phồn hoa náo nhiệt, Dương Khai vừa đi vừa quan sát, cảm thấy được số lượng và cấp bậc tu vi của các võ giả qua lại, trong lòng hơi chấn động.

Dường như ở Thông Huyền đại lục, võ giả Thần Du Cảnh là một tập thể rất phổ biến, võ giả hắn gặp ở trong Độc Ngạo, có sáu phần là Thần Du Cảnh, thi thoảng còn gặp được cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Ở thế giới bên kia, Thần Du Cảnh đã là cấp bậc không tồi rồi, thậm chí ở một số nơi, Chân Nguyên Cảnh còn có thể xưng vương xưng bá, nhưng ở đây, Thần Du Cảnh lại chẳng là gì.

Theo Vân Huyên tiến vào trong một tòa đại điện, Dương Khai phát hiện trong rất nhiều võ giả ra vào đại điện, người vào thì căng thẳng và mong đợi, người ra không phải vui sướng thì là ảo não, khiến hắn hơi nghi hoặc, không biết ở đây rốt cuộc làm cái gì.

Trong đại điện, có rất nhiều sương phòng, ngoài mỗi sương phòng, không ít võ giả đang xếp hàng chờ đợi.

Vân Huyên dẫn Dương Khai và Thủy Linh đi thẳng đến đến trước sương phòng bên trong cùng.

Trong sương phòng, nền nhà trải tấm thảm lông dày mềm mại, bốn vách tường xung quanh chạm khắc rất nhiều hoa văn sống động, cái lư hương ở giữa phòng đang đốt thứ hương thảo quý giá, cả căn phòng ấm áp.

Có một lão già người béo phệ, ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, thần thái kiêu căng, lạnh lùng nhìn võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong trước mặt, thần sắc có phần không nhẫn nại.

Khi Dương Khai theo Vân Huyên đi tới cửa, vừa lúc nghe thấy lão hờ hững nói với võ giả đó:
- Không có Thương Không Độc Vũ, lão phu không thể sửa chữa bí bảo này giúp ngươi được, huống hồ, ngươi không phải đệ tử của Độc Ngạo Minh, tinh thạch này phải tăng lên hai lần, ngươi không những không có nguyên liệu, còn không trả nổi đủ tinh thạch, lão phu giúp thế nào đây? Ngươi nghĩ lão phu là ai chứ?

Vừa nói, lão vừa khoát tay:
- Ngươi đi đi, tìm được nguyên liệu, góp đủ tinh thạch, thì hẵng đến tìm lão phu, hoặc là ngươi có thể đi tìm luyện khí sư khác, bọn họ đòi thù lao thấp hơn lão phu.

- Đại sư…
Võ giả kia còn muốn nài nỉ, bị lão già trừng mắt, câu còn lại lập tức nuốt xuống, y chán nản lắc đầu vô vọng, xoay người rời đi.

Lúc qua cửa, y thở dài nặng nề, Dương Khai nhìn bí bảo trên tay y, ngẫm lại lời lão già kia nói, bất chợt hiểu ra đây là nơi nào.

Lúc này lão già ngồi bên trong cũng phát hiện ra Vân Huyên ở bên ngoài, hai mắt rực sáng, mỉm cười ngoắc tay:
- Vân cô nương đến rồi à, mau vào đi.

Vân Huyên khẽ mỉm cười, bước vào nói:
- Mã đại sư.

Lão già nọ cười tươi rói, không còn vẻ bực mình và kiêu căng như đối với võ giả khi nãy nữa, ngược lại còn cực kì thân mật, khiến Dương Khai phải chậc chậc kỳ quái, không biết Vân Huyên rốt cuộc có sức hấp dẫn gì, có thể làm thái độ của lão già này chuyển biến nhanh như vậy.

Cho dù nàng là người của Độc Ngạo Minh, e cũng không đến mức đó.

Hơn nữa, nét mặt lão già này lúc nhìn nàng cũng khá ôn tồn, hệt như trưởng bối với vãn bối, không hề có chút suồng sã.

- Con lại có bí bảo bị hư phải không?
Mã đại sư cười gượng lắc đầu, đưa tay ra:
- Đưa đây ta xem cho.

Vân Huyên thè lưỡi, trông rất đáng yêu, nàng phất tay một cái, một đạo hoa quang hiện ra, Dương Khai nhìn theo, đó là bí bảo hình trường mâu, hồ quang lấp lóe trên bí bảo, cấp bậc không hề thấp.

Song, trên trường mâu này lại có mấy vết nứt, thân mâu cũng loang lổ lấm chấm, như bị thứ gì ăn mòn.

- Trận chiến con gặp phải, có vẻ không đơn giản nhỉ.
Sắc mặt Mã đại sư trầm xuống, đăm chiêu nhìn Vân Huyên, thở dài nói:
- Ài, một cô nương thế này, liều mạng như vậy làm gì chứ?

Vân Huyên cười hì hì:
- Không cẩn thận nên thành ra thế này đây.

- Con đó, lão phu không biết phải nói sao với con nữa.

- Thì người đừng nói nữa!
Vân Huyên làm nũng, vừa nói, vừa lấy ra ít nguyên liệu và tinh thạch đưa cho Mã đại sư:
- Đây là nguyên liệu và tiền công.

- Tiền công thì không cần đâu.
Mã đại sư lắc đầu.

- Con cũng là đệ tử trong minh, làm sao có thể phá bỏ nguyên tắc của minh chứ?

- Ta nói không cần là không cần, lão phu có quyền làm vậy, sao nào, lẽ nào con xem thường ta?
Mã đại sư giả bộ tức giận, nghiêm mặt nói.

Vân Huyên thè lưỡi, bất đắc dĩ đành giữ lại tinh thạch.

- Ba ngày sau quay lại. Lần này lão phu phải tinh luyện đến cấp bậc không thể tổn hại cho con được!
Gương mặt Mã đại sư tràn đầy vẻ tự tin.

- Đa tạ Mã đại sư.Vân Huyên vui sướng.

- Vị đại sư này có thể sửa chữa bí bảo?
Dương Khai vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, cuối cùng cũng lên tiếng.

Y phục của Mã đại sư này chăm chút, trên ngực còn có vài biểu tượng đặc biệt, Dương Khai tuy không biết biểu tượng này nghĩa là gì, nhưng đoán đây chắc là biểu tượng của luyện khí sư.

Tương tự như biểu tượng trên ngực luyện đan sư.

Mã đại sư nghe thấy, nhìn qua Dương Khai, bật cười:
- Lão phu làm nghề này, đương nhiên là biết sửa, ngươi là đội viên mới đến của đội Vân Huyên à?

Dương Khai lắc đầu.

Vân Huyên cũng nói:
- Đại sư, đây là… ừm, bằng hữu, không phải là đội viên của con.

Mã đại sư mỉm cười:
- Bằng hữu này của con kiến thức hơi nông cạn, vào đến Bí Bảo Điện của minh mà còn không biết chỗ này làm cái gì nữa.

- Hắn từ nơi hẻo lánh đến đây chưa được lâu, nên không biết nhiều lắm.
Vân Huyên vừa nói vừa lén nhìn Dương Khai, giải thích với hắn:
- Đây là Bí Bảo Điện của Độc Ngạo Minh bọn ta, có rất nhiều luyện khí sư tài nghệ trấn thủ bên trong, Mã đại sư là lợi hại nhất, bất luận bí bảo bị làm sao đến tay ông, đều có thể tinh luyện sửa chữa.

Nói xong, nàng bất chợt nhớ ra:
- Hình như ngươi cũng có bí bảo cần sửa chữa?

Dương Khai gật đầu, lấy Cốt Thuẫn ra.

Cốt Thuẫn này sau khi đỡ cho Dương Khai rất nhiều đòn thương tổn ở Trung Đô, đã bị hỏng vài phần rồi, sau vụ nổ ở Phế Thổ, thì mức hỏng hóc càng nghiêm trọng.

Dương Khai vốn chỉ muốn tìm cơ hội sửa chữa nó, không ngờ Vân Huyên lại đưa mình đến đây, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, cũng đỡ cho hắn phải tự đi tìm.

Mã đại sư đưa tay lấy Cốt Thuẫn, khẽ sờ nhẹ, thả chân nguyên để cảm nhận cấu tạo bên trong của nó, bỗng nhiên lão mặt tối sầm, vô cùng thất vọng:
- Bí bảo này là do tên khốn nào luyện đây?

Dương Khai nhún vai:
- Không biết.

- Vô dụng, quá vô dụng. Nguyên liệu sử dụng trong bí bảo này tuy không quá quý giá, nhưng cũng không đến nỗi tạo ra bí bảo cấp thấp đến mức này!

Dương Khai cười gượng, Huyền cấp hạ phẩm, ở thế giới kia đã là cấp bậc khiến người ta đỏ mắt rồi, nhưng bị Mã đại sư đánh giá như thể không đáng một văn tiền.

- Thủ pháp cũng vô cùng vụng về, luyện khí sư luyện chế bí bảo này, đáng bị lôi ra giết.
Mã đại sư căm phẫn.Vân Huyên nói nhỏ:
- Đại sư có yêu cầu rất nghiêm khắc đối với việc luyện khí.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, hắn cũng nhìn ra, vị Mã đại sư này chắc bị bệnh đam mê thuật luyện khí, không chỉ nghiêm khắc với chính mình, mà với những luyện khí sư khác cũng vậy.

Mã đại sư lại ngẩng đầu nhìn Dương Khai, hồ nghi nói:
- Vân Huyên nói ngươi từ nơi hẻo lánh đến, quả nhiên là vậy. Chỉ có mấy nơi khỉ ho cò gáy, mới dùng thủ pháp lạc hậu này mà luyện bí bảo, thủ pháp này có từ mấy nghìn năm nào rồi, sớm đã bị loại bỏ rồi.

- Đại sư có thể sửa chữa bí bảo này không?
Dương Khai hỏi.

- Chỉ cần ngươi có nguyên liệu, thì ta có thể sửa được!
Mã đại sư cười tự tin:
- Ngươi có nguyên liệu gì?

- Ấy…
Dương Khai ngẫm nghĩ, hình như mình mấy hôm trước lấy được Băng Diệm Tinh Sa, liền lấy ra nói:
- Cái này được không?

- Linh cấp thượng phẩm Băng Diêm Tinh Sa?
Mã đại sư kích động, ánh mắt sáng quắc nhìn ngọn lửa màu băng đang chập chờn trên tay Dương Khai.

Từng hạt cát được mang ra, nhiệt độ trong sương phòng lập tức giảm xuống, cả Vân Huyên và Thủy Linh đều không khỏi rùng mình.

Nhận thấy sự bất thường ở hai nàng, Dương Khai vội vận chân nguyên bao trùm lấy Băng Diệm Tinh Sa, không cho hàn khí phát ra.

Mã đại sư nhìn chăm chú, âm thầm gật đầu, nghĩ bụng chân nguyên của tên tiểu tử này thật tinh thuần, thao tác dùng chân nguyên khống chế tương đối được, tuy kiến thức không sâu rộng, nhưng cũng có chút bản lĩnh.

- Băng Diệm Tinh Sa quả thực có thể dùng để chữa bí bảo của ngươi.
Mã đại sư dẹp bỏ vẻ kích động, điềm nhiên gật đầu, tuy Linh cấp thượng phẩm là nguyên liệu rất quý giá, nhưng lão thân là đệ nhất luyện khí sư của Bí Bảo Điện, nguyên liệu quý từng thấy qua nhiều không kể xiết, đương nhiên không đến mức thất thố.

- Nhưng làm vậy thì hơi uổng. Đây là nguyên liệu Linh cấp thượng phẩm, bí bảo của ngươi chỉ là Huyền cấp hạ phẩm, chênh lệch thì ngươi cũng có thể nhìn ra, lấy Băng Diệm Tinh Sa dùng cho tấm Cốt Thuẫn này thì…
Khóe miệng Mã đại sư khẽ giật:
- Lãng phí lắm.

- Sửa được Cốt Thuẫn là được rồi.
Dương Khai kiên quyết.

- Muốn làm vậy thật à?

- Vâng.
Dương Khai gật đầu.

Mã đại sư nhíu mày, cũng không khuyên nữa, dù sao bí bảo và nguyên liệu đều là của Dương Khai, hắn muốn dùng thế nào thì dùng như thế ấy. Lão khẽ thở một hơi:
- Được rồi, ngươi đã nói vậy, lão phu sẽ làm theo. Tuy nhiên, nếu muốn sửa chữa bí bảo này, chỉ có Băng Diệm Tinh Sa thì chưa đuwojc, còn cần một thứ nguyên liệu khác nữa.

- Nguyên liệu gì?

- Huyền Vụ Thiết hoặc Giả Không Thiền Ngọc, hai nguyên liệu này cái nào cũng được. Nếu dùng Huyền Vụ Thiết, ta có thể giúp ngươi tinh luyện Cố Thuẫn này thành bí bảo Huyền cấp trung phẩm này. Nếu ngươi dùng Giả Không Thiền Ngọc, ta có thể tinh luyện nó thành bí bảo Huyền cấp thượng phẩm, thậm chí là Linh cấp, còn phải xem bản lĩnh của ngươi thế nào đã.
Mã đại sư ngạo nghễ nói.

- Huyền Vụ Thiết, Không Thiền Ngọc?
Dương Khai ngạc nhiên.

- Một cái là nguyên liệu Huyền cấp, một cái là nguyên liệu Linh cấp.
Thủy Linh nhỏ giọng giải thích.

- Làm sao để tìm được hai thứ này?

- Cái này phải tự ngươi nghĩ cách thôi.
Mã đại sư hừ một tiếng, hình như gánh nặng tiền bạc của Dương Khai khiến lão không vui.
- Có điều, chỉ cần có đủ tinh thạch, trong Độc Ngạo Thành này cái gì cũng mua được, Huyền Vụ Thiết và Không Thiền Ngọc không phải hiếm có vô song, chắc có bán thôi.

- Vậy à, hai nguyên liệu này khoảng bao nhiêu tinh thạch thì mua được?
Dương Khai hỏi Thủy Linh.

Thủy Linh nhếch miệng cười:
- Ngươi bán thân đi thì chắc là mua được.

Chương 621: Chỉ nghịch chơi thôi

Dương Khai gãi đầu, hắn cứ tưởng hơn một trăm năm mươi viên tinh thạch đã khá khẩm rồi, nhưng ngờ đâu lúc cần dùng thì mới biết, số tinh thạch này hãy còn quá ít.

- Ngươi đừng có nhìn ta, ta không có tinh thạch đâu.
Thủy Linh bó tay. Nàng đã sống ở Trung Đô hơn hai năm, số tinh thạch mang theo vốn đã dùng hết từ lâu rồi.

Vân Huyên đứng bên cạnh im lặng mãi, đến lúc này mới nghiến răng bảo:
- Chỗ ta có một miếng Không Thiền Ngọc.

Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng.

- Dù sao thì ta giữ lại cũng chẳng để làm gì, cho ngươi đấy.
Vừa nói, Vân Huyên vừa lấy ra một miếng ngọc trắng óng ánh, to bằng nắm tay.

Dương Khai nhíu mày, trầm ngâm rồi đưa tay ra cầm lấy:
- Coi như ta mượn ngươi vậy.

- Không cần đâu.
Vân Huyên mỉm cười.

Mã đại sư nhìn Dương Khai, rồi lại nhìn Vân Huyên, thắc mắc không hiểu tại sao Vân cô nương có vẻ tốt với tên thiếu niên này thế, đến nguyên liệu quý giá như Không Thiền Ngọc cũng hào phóng tặng cho hắn.

Một tên thiếu niên đến từ nơi xó xỉnh hẻo lánh, cũng có giá trị đáng để dụ dỗ sao?
Mã đại sư trầm ngâm suy nghĩ.

Hắn giao Không Thiền Ngọc và Băng Diệm Tinh Sa cho Mã đại sư, Mã đại sư nhận lấy, khẽ đằng hắng:
- Ngươi không phải là đệ tử Độc Ngạo Minh ta, theo lý mà nói, tiền công tinh luyện, sửa chữa bí bảo phải tăng thêm hai phần...

Vừa nói, lão vừa nhìn Vân Huyên, mỉm cười:
- Có điều nể mặt Vân cô nương, lần này lão phu chỉ lấy của ngươi một trăm viên tinh tạch thôi. Chút tinh thạch này thì chắc là ngươi có chứ?

Tên thiếu niên này vừa nhìn là đủ thấy nghèo rớt mồng tơi, Mã đại sư cũng không dám đòi nhiều, tránh khiến Vân Huyên mất mặt.

Dương Khai gật đầu, lấy ra một trăm viên tinh thạch đưa cho lão.

Mã đại sư tỏ ra hài lòng:
- Mười ngày sau đến lấy, lúc đó ta sẽ trả cho ngươi một món bí bảo mới tinh, đảm bảo sẽ không làm ngươi thất vọng đâu!

- Vậy bọn con xin cáo lui.
Vân Huyên khẽ gật đầu, dẫn Dương Khai và Thủy Linh quay về đường cũ.

Ra khỏi Bí Bảo điện, Dương Khai mới lên tiếng hỏi:
- Miếng Không Thiền Ngọc đó rốt cuộc đáng bao nhiêu tinh thạch vậy?

Vân Huyên chỉ cười chứ không nói gì, còn Thủy Linh thì len lén ra dấu.

Dương Khai tối sầm mặt.

Trên người hắn không có bao nhiêu thứ đáng giá có thể trả cho Vân Huyên. Vạn Dược Linh Dịch thì hắn không muốn tiết lộ. Băng Diệm Tinh Sa cũng đã đưa cho Mã đại sư rồi, vốn dĩ hắn định chia ít phần cho Thủy Linh, nhưng giờ xem ra coi như bỏ.

Dù sao thì Thủy Linh cũng là tiểu công chúa của Thủy Thần Điện, chắc sẽ không để tâm chuyện được mất này.

- Ta sẽ trả cho ngươi sau.
Dương Khai nhấn mạnh lại, hắn không thích nợ ơn ai cả, nhất là với người không thân quen. Vân Huyên tốt đến vậy, rõ ràng là vì Thủy Linh thôi.

Bản thân hắn có vị thế ra sao, Dương Khai biết tỏng trong bụng. Vân Huyên đâu đến mức phải tặng một thứ nguyên liệu quý giá đến thế chỉ để kết giao với hắn.

- Đã bảo không cần rồi mà cái tên này...
Vân Huyên nhoẻn miệng cười, lắc đầu lia lịa.
- Được rồi, nếu không còn việc gì nữa thì chúng ta về thôi.

- Ta còn muốn mua ít đồ.
Dương Khai nói.

- Hả? Ngươi muốn mua gì, ta dẫn ngươi đi.
Vân Huyên nhìn hắn thích thú.

- Mua một ít dược liệu.

- Mua dược liệu làm gì?
Vân Huyên hỏi, chợt mắt sáng rỡ:
- Ngươi là luyện đan sư à?

Dương Khai lắc đầu:
- Chỉ là có hứng với luyện đan, muốn nghiên cứu chút đỉnh thôi.

- Không phải chứ?
Thủy Linh cũng trợn tròn mắt. Thời gian nàng ở gần hắn không phải là ngắn, nhưng chưa bao giờ thấy hắn luyện đan. Nàng biết Dương Khai rất thân thiết với Hạ Ngưng Thường, Hạ Ngưng Thường cũng là bậc cao thủ về thuật luyện đan. Nhưng một người chưa bao giờ đụng đến việc luyện đan, giờ lại nói vậy, Thủy Linh không hiểu cho lắm.- Chỉ nghịch chơi thôi.
Dương Khai cười.

Dù sao thì hiện giờ cũng chẳng có gì làm. Mã đại sư cũng bảo mười ngày nữa mới lấy Cốt Thuẫn về được, Dương Khai phải lợi dụng khoảng thời gian này để làm chút chuyện nghiêm chỉnh.

Và luyện đan chính là việc mà hắn luôn muốn làm, nhưng mãi chẳng có thời gian.

Không vào Thần Du, không luyện đan, đây là lời chỉ dạy của Tiêu Phù Sinh ở Dược Vương Cốc trên Vân Ẩn Phong! Dương Khai đã thăng lên Thần Du Cảnh từ lâu, cũng đã đủ điều kiện rồi.

Trước kia, Dương Khai không phải bận tâm về đan dược dùng trong tu luyện, có tiểu sư tỷ thì đan dược gì cũng luyện chế được. Nhưng giờ, hắn một thân một mình đến đại lục Thông Huyền, phía Mộng chưởng quầy lại bặt vô âm tín, Dương Khai buộc phải tự tính toán cho tương lai của mình.

Có một kỹ năng sở trường thì vẫn tốt hơn là không biết làm gì.

- Chẳng hiểu được ngươi.
Thủy Linh lắc đầu.

- Vậy thì theo ta, ta dẫn ngươi đi mua dược liệu cần thiết, ngươi cần dược liệu gì?

- Đẳng cấp càng thấp càng tốt!
Dương Khai nghiêm túc nói.

Vân Huyên giật mình:
- Càng thấp càng tốt? Đừng bảo là ngươi chưa luyện đan bao giờ đấy?

Chỉ có những học đồ vừa nhập môn luyện đan mới chọn dược liệu đẳng cấp thấp để luyện tập.

- Đúng là hắn chưa luyện bao giờ!
Thủy Linh mỉm cười.

- Đúng là ngươi chỉ nghịch chơi thôi.
Vân Huyên cũng cười, không ngăn cản, bèn dẫn Dương Khai và Thủy Linh đi về một hướng trong thành.

Càng đi càng hẻo lánh, đẳng cấp đồ vật nhìn thấy dọc đường cũng càng thấp, thậm chí đến tu vi võ giả ra vào ở đây cũng không cao như đoạn trước đó nữa.

Dương Khai biết, đây hẳn là khu giao dịch của võ giả và nguyên liệu cấp thấp ở Độc Ngạo Thành.

Mấy chốc sau, ba người họ bước đến một hiệu thuốc, cửa hiệu này đầy ắp đủ loại dược liệu cấp thấp, có rất nhiều học đồ luyện đan sư và luyện khí sư đang ở đây tìm nguyên liệu dùng để luyện tập.

Nguyên liệu cấp bậc thấp thì giá rẻ, nhưng vì nhu cầu dùng đến rất lớn, nên nơi này làm ăn cũng khá tốt.

Nhờ Vân Huyên chỉ dẫn, Dương Khai dùng năm mươi viên tinh thạch để mua một lượng lớn dược liệu cấp thấp và hài lòng rời đi.

Vừa về đến phủ của tiểu đội Vân Huyên, Dương Khai vào phòng liền đóng chặt cửa, giăng kết giới bên ngoài phòng, hăng hái bắt đầu con đường học luyện đan.

Tinh túy và ảo diệu của thuật luyện đan, hắn đã thuộc nằm lòng rồi.Mấy năm nay, những thông tin khám phá được từ Luyện Đan Chân Quyết đã giúp nền tảng tri thức thuật luyện đan của hắn còn vững chắc hơn cả Hạ Ngưng Thường.

Tác dụng cấu trúc của các loại linh trận, cách chọn lựa dược liệu, điều khiển sức lửa, kinh nghiệm tâm đắc của các vị luyện đan đại sư, vân vân... không ai bì được hắn.

Cái mà Dương Khai thiếu chỉ là kinh nghiệm thực tiễn thôi.

Hơn nữa, thuộc tính chân nguyên và thần thức của hắn cũng rất thích hợp để luyện đan.

Chân Dương nguyên khí cực nóng càng dễ cô đọng dược tính của dược liệu.

Có thể nói, về thuật luyện đan, Dương Khai đã có đủ mọi điều kiện trời phú mà nhiều người không thể sánh bằng, tuy không thể bì được Dược Linh Thánh Thể như Hạ Ngưng Thường, nhưng nếu so với những luyện đan sư khác, thì điều kiện của hắn tốt hơn nhiều.

Hắn dốc hết số nguyên liệu cấp thấp mua về và cả cái lư hương nhỏ ra từ trong không gian Hắc Thư.

Cái lư hương này là bảo bối xuất hiện khi trang thứ ba Hắc Thư được giải phong ấn, nhưng từ sau khi khám phá ra những bí ẩn của Luyện Đan Chân Quyết, Dương Khai đã biết nó không chỉ là một cái lư hương bình thường.

Nó còn là lò luyện đan!

Cái lư hương này và Luyện Đan Chân Quyết hẳn là một cặp tương phụ tương thành, nhưng không biết vì sao mà Luyện Đan Chân Quyết lại bị ẩn giấu trong di tượng Đan Thánh ở Dược Vương Cốc, nếu không có chuyện bất ngờ xảy ra, thì biết đâu Dương Khai đã để vuột mất Luyện Đan Chân Quyết rồi.

Hình như chủ nhân cũ của Hắc Thư cố ý không để cho Dương Khai đi vào con đường luyện đan, không phải tiếp truyền Luyện Đan Chân Quyết.

Có điều sự thật đã chứng minh, kế hoạch của y đã tan vỡ rồi.

Vuốt nhẹ lên lư hương, Dương Khai trút chân nguyên vào những tuyến lộ nhất định trong đó.

Rất nhanh, lư hương liền bừng sáng từng đường như hoa văn, ánh sáng xuất hiện càng nhiều, cái lư hương nho nhỏ càng to dần, đến mức bằng cái vại nước.

Dương Khai thu tay lại, gật đầu hài lòng.

Xét về một mức độ nào đó, kích cỡ của lò luyện đan sẽ thể hiện một cách trực quan tài nghệ của luyện đan sư đó có cao tay hay không.

Luyện đan sư nào cần dùng lò luyện càng lớn, thì trình độ của luyện đan sư đó càng kém. Vì lúc luyện đan, luyện đan sư phải dùng chân nguyên để khắc những linh trận khác nhau trong lò luyện, khiến linh trận phát huy tác dụng, dung hợp và kích hoạt dược tính, cho dược liệu bộc lộ dược tính trong lò luyện, sau cùng là cô đọng thành đan dược.

Còn những luyện đan sư lành nghề, bất luận lò luyện nhỏ đến đâu, đều có thể khắc dấu linh trận một cách chuẩn xác, không có bất cứ sai lệch nào, và họ cũng có thể điều khiển sức lửa rất vững vàng.

Lò luyện đan to bằng vại nước đủ hợp cho Dương Khai tập luyện. Lò luyện lớn thế này, khả năng phạm sai sót cũng thấp hơn, chân nguyên cần đến nhiều hơn thì không thành vấn đề.

Thử nhớ lại thành phần của một loại đan dược, Dương Khai tìm ra mấy dược liệu tương ứng từ đống nguyên liệu rồi để sang một bên, sau đó hai tay hắn không ngừng đánh ấn quyết, đẩy chân nguyên vào trong lò luyện đan.

Rất nhanh, một linh trận đơn giản đã thành hình trong lò luyện.

Vì cần tập luyện, nên Dương Khai đã chọn linh trận dễ luyện thành đan. Linh trận này là linh trận cơ bản, không phức tạp là mấy.

Dương Khai có khả năng khống chế được quá trình thành hình và ổn định cho linh trận này.

Kiểm tra sơ qua linh trận trong lò, Dương Khai hài lòng vô cùng.

Hắn bỏ mấy nguyên liệu cấp thấp vừa lựa vào trong lò luyện, vừa thả, vừa trút chân nguyên, dùng Chân Dương nguyên khí ngưng luyện dược tính.

Trong quá trình này, những kinh nghiệm tâm đắc quý giá của các luyện đan đại sư trong Luyện Đan Chân Quyết lần lượt hiện ra trong tâm trí Dương Khai, để hắn so sánh với tình hình trước mắt.

Những luyện đan đại sư đó cũng từng không biết gì về đạo luyện đan, từng mơ màng về những bí ẩn trong thuật luyện đan.

Nhưng họ đã bước từng bước lên đến đài cao được người người kính ngưỡng bằng nỗ lực và thiên chất của mình.

Dương Khai điều khiển rất cẩn thận, vì lượng chân nguyên trút vào sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tính cô đọng của dược tính. Nếu nhiều quá, có thể sẽ thiêu hủy mất dược liệu, nếu ít quá, thì dược tính không được toàn vẹn, cũng không thể luyện thành đan.

Luyện đan là một công việc vô cùng tinh tế, và buộc phải khống chế chân nguyên thật gắt gao.

Từng cây thảo dược được nung chảy dưới tác dụng chân nguyên của Dương Khai, chúng hòa quyện vào nhau, làm nảy sinh những thay đổi đáng mừng.

Song, đúng vào lúc Dương Khai tưởng lần này sắp thành công rồi, thì lò luyện đan chợt bốc khói đen kịt, mùi khét lẹt nhanh chóng bao trùm gian phòng.

Dương Khai ngừng trút chân nguyên, nhíu chặt mày.

Hắn biết, lần luyện đan này thất bại triệt để rồi. Có vẻ như lượng chân nguyên trút vào vẫn còn chút vấn đề, hắn dùng lực hơi mạnh, làm cho dược liệu đều bị thiêu cháy hết.

Lấy thứ phế phẩm cháy khét trong lò ra, Dương Khai chưa vội tiếp tục, mà lặng lẽ nhớ lại cảm giác lúc này để chứng thực với phương pháp chính xác.

Chương 622: Lần đầu luyện đan

Mãi lâu sau, hắn mới bắt đầu thử lần thứ hai.

Thất bại vừa rồi đã khiến linh trận trong lò luyện đan cũng bị thiêu rụi, nên lần này buộc phải bắt tay làm từ đầu.

Hắn cẩn thận dùng chân nguyên khắc linh trận cần thiết vào bên trong lò luyện.

Nhưng lần này còn chẳng bằng lúc nãy. Vì một sơ suất mà lúc dùng chân nguyên khắc linh trận, đã bị lệch đi một chút, ngay lúc đường hoa văn thành hình thì linh trận bỗng nhiên nổ tung.

Ngay lập tức, từng guồng sóng năng lượng hỗn loạn phóng ra từ trong lò đan, hệt như con ngựa hoang thoát cương khó thuần hóa.

Dương Khai đau đầu vô cùng, giờ hắn mới hiểu, nắm được tri thức thuật luyện đan là một chuyện, còn bắt tay luyện chế thật sự lại là một chuyện khác.

Bởi vậy mới thấy, thiên chất của tiểu sư tỷ quả thật đáng ganh tỵ, với thể chất Dược Linh Thánh Thể, nàng có thể luyện đan theo ý muốn, bất cứ dược liệu nào vào tay nàng cũng đều ngoan ngoãn dung hợp thành thứ mà nàng muốn.

Sau ba lần thất bại liên tiếp, linh trận của hắn mới ổn định trong lò đan được.

Vì trong quá trình khắc linh trận, bắt buộc phải tập trung hết sức, không thể lơ là dù gì một chút, hơn nữa toàn bộ linh trận cũng phải thông liền mạch, nếu ở giữa có bất cứ sai sót hay khác thường nào, linh trận sẽ đổ bể ngay.

Việc này cực kỳ hao tổn tinh lực và chân nguyên.

Chỉ có cách hoàn thành một cách chính xác, linh trận mới có thể thành hình và phát huy được tác dụng của nó.

Nói nghe thì dễ, nhưng nếu bắt tay vào việc thật, thì sẽ thấy khó khăn chồng chất đủ khiến người ta phát điên. May mà Dương Khai cũng khá kiên nghị, không nhụt chí chỉ vì một hai lần thất bại.

Mỗi một lần thất bại chỉ tăng thêm kinh nghiệm cho thành công của hắn mà thôi.

Sau khi linh trận đã ổn định, Dương Khai lại thả dược liệu vào lò luyện từng thứ một, tay đun đẩy chân nguyên, nhanh chóng nung chảy số dược liệu đó thành dược dịch, dung hòa vào nhau.

Đủ thứ dược tính đã lên mùi, quyện thành khối, xung đột tác dụng lẫn nhau, nảy sinh những thay đổi rất nhỏ bé.

Lần này hắn điều tiết đã cẩn thận hơn, thế mà vẫn thất bại.

Khi hắn định loại bỏ tạp chất trong dược liệu để dược dịch tinh khiết hơn, thì thình lình có tiếng nổ vang bên trong lò luyện, mùi khét lại trào ra lần nữa.

Ngồi như khúc gỗ trong phòng, Dương Khai im lặng suy nghĩ, từ từ khôi phục tinh thần.

Sau một hồi điều tức, tinh khí đã trở về trạng thái tốt nhất, hắn lại bắt tay vào việc.

Thất bại, thất bại...

Thất bại liên tiếp nhiều lần, đủ khiến bất kỳ ai phải mệt mỏi, nhưng Dương Khai vẫn bình thản, hết lần này đến lần khác đổ nguyên liệu bỏ đi từ trong lò ra, rồi lặp lại các thao tác trước khi thất bại.

Vì hắn biết, vào mỗi một lần thất bại, hắn lại có thêm chút tiến bộ.

Trăm hay không bằng tay quen, câu này quả là không nói suông! Muốn luyện chế được đan được, không phải một sớm một chiều là làm được, hiện tại hắn chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Số nguyên liệu bỏ đi trong phòng mỗi lúc một nhiều, mùi cháy khét ngập tứ phía, Dương Khai cũng chưa bao giờ lơ là đến một giây.

Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết là đã qua bao lâu rồi.

Số nguyên liệu mua bằng năm mươi viên tinh thạch đã hao đi khoảng tám phần, Dương Khai vẫn chưa thể luyện ra được một viên đan dược thành phẩm.

Nhưng hắn cứ như bị nhập ma, thần sắc vẫn cẩn trọng, chăm chú như thế.

Hít một hơi thật sâu, Dương Khai thử lại lần nữa, không biết đã là lần thứ mấy rồi.

Có điều lần này khác với những lần trước, hắn mơ hồ có một cảm giác, đó là cảm giác tự tin, hắn dự cảm rằng lần này chắc chắn sẽ thành công.

Đã thành thạo công việc khắc linh trận, Dương Khai chỉ cần thời gian độ mười hơi thở là có thể khắc xong một linh trận ổn định trong lò luyện đan.

Từng cây thảo dược được thả vào trong lò và hòa tan, hợp thành dược dịch dưới tác dụng của chân nguyên. Chân nguyên luồn lách không ngừng giữa dược dịch, thiêu đốt những tạp chất và thành phần không cần thiết trong dược dịch.

Toàn bộ quá trình không có một chút sai sót, Dương Khai trông như tay lão luyện đang làm cho đan dược dần thành hình.

Rất nhanh, một mùi hương dìu dịu thoảng ra từ trong lò đan.

Dương Khai phấn khởi, càng không dám qua loa sơ suất trong việc điều khiển lượng chân nguyên và sức lửa luyện thành đan.

Lại thêm một hồi lâu nữa, khi những dược dịch đó đã cô đọng tới cực hạn, Dương Khai liền thu hồi tất cả chân nguyên lại.

Lúc này, linh trận trong lò luyện cũng thu hẹp dữ dội, tựa như một tấm lưới lớn bắt gọn hết mọi dược dịch lại, và tụ thành một viên đan tròn xoe.

Leng keng...
Một âm thanh giòn giã vang lên từ trong lò luyện đan.

Dương Khai đổ mồ hôi đầm đìa, nhưng lại không kìm nén nổi sự vui sướng trong lòng, hắn vội vàng lấy viên đan trong lò ra.

Hương thơm mê người quẩn quanh chóp mũi, một viên đan nhỏ bé lại hội tụ gần như mọi tâm huyết của Dương Khai, nó chỉ lớn bằng đầu ngón tay cái, bên trong cơ hồ ẩn chưa tất cả dược tính của số dược liệu kia.

Cẩn thận cảm nhận qua, Dương Khai phát hiện viên đan đầu tiên do mình luyện ra lại chỉ là Phàm cấp phẩm.

Số nguyên liệu mà hắn dùng tới toàn là Địa cấp, vì ở đại lục Thông Huyền, dược liệu Phàm cấp về cơ bản không có ai hái cả, chẳng khác nào hoa dại ven được, không có chút giá trị.

Địa cấp thì còn chút tác dụng.

Dùng nguyên liệu Địa cấp luyện chế ra đan dược Phàm cấp, thì thành quả thế này chẳng đạt yêu cầu. Nhưng Dương Khai đã hài lòng rồi, vì đây là viên đan đầu tiên do hắn đính thân luyện thành.

Nắm viên đan này trong tay, Dương Khai đăm chiêu suy nghĩ về những cảm thụ trong quá trình luyện chế.

Hắn nghĩ bụng, nếu có thể ngưng kết dược tính thêm, tạp chất sẽ được khử sạch sẽ hơn, sức lửa sẽ được điều khiển ổn hơn nữa, chất lượng đan dược chắc chắn sẽ tốt hơn.

Vả lại, qua lần thành công này, Dương Khai đã nhận thức một cách sâu sắc được sự uyên thâm của thuật luyện đan, và cũng đã có được khái niệm nhất định đối với các bí ẩn và huyền cơ trong luyện đan.

Muốn trở thành một luyện đan sư chuẩn quy cách, chỉ nắm những tri thức khổng lồ thôi vẫn chưa đủ, mà buộc phải qua nhiều lần gọt giũa và tích lũy kinh nghiệm.

Thành công lần đầu đã giúp hắn tích lũy được không ít kinh nghiệm quý giá.

Sau khi nghỉ ngơi được một lúc, hắn lại tiếp tục kiên trì cố gắng.

Thoắt một cái, đã qua mười ngày.

Số dược liệu Dương Khai mua bằng năm mươi viên tinh thạch đã được dùng hết toàn bộ.

Đúng vào lúc hắn định xuất quan, thì bên ngoài chợt có tiếng bước chân nhè nhẹ, qua tiếng bước chân ấy, Dương Khai biết ngay thân phận của người đang đi đến.

Khẽ mỉm cười, hắn phất tay xua đi kết giới bao trùm gian phòng, chủ động mở cửa ra.

Thủy Linh đứng ngay bên ngoài, sắc mặt có đôi phần phức tạp.

Ngửi thấy mùi bên trong phòng, nàng liền đưa tay lên hất qua hất lại, nhíu mày bảo:
- Mùi gì vậy?

Dương Khai gãi tai, hơi lúng túng.

Cách đó không xa, Vân Huyên và đám người gã râu quai nón cũng đã đi đến.

Biết Dương Khai mấy ngày nay đang luyện đan, gã râu quai nón đi đến nháy mắt với Dương Khai:- Huynh đệ, thành quả thế nào rồi? Có luyện được hảo đan gì không, đem ra chia sẻ xem nào?

- Quý Hoằng!
Vân Huyên trừng y một cái.

Trước đó, vừa nhìn Dương Khai là đủ biết hắn chưa bao giờ luyện đan, hắn bỗng nổi hứng mua đan dược về làm thử, lại không có ai chỉ dạy, luyện ra được đan dược mới là lạ.

Nếu đan dược mà dễ luyện đến vậy, thì thân phận luyện đan sư đã chẳng tôn quý đến thế.

Từ mùi khét lẹt xộc ra ngoài và số nguyên liệu bỏ đi chất thành đống kia, Vân Huyên đã đủ hiểu mười ngày qua Dương Khai chật vật tới đâu rồi.

- Hê hê, nói chơi thôi mà.
Gã râu quai nón cười hề hề, y cũng không có ác ý.

Vân Huyên nhìn Dương Khai một cái đầy áy náy, ngập ngừng một lúc mới nói:
- Nếu ngươi thật sự muốn luyện đan, ta có thể giới thiệu ngươi tới làm học đồ ở Đan hội trong minh, tới đó tìm một vị sư phụ chỉ bảo, tốt hơn so với việc tự mày mò.

- Không cần đâu, ta chỉ nghịch cho vui thôi mà.
Dương Khai lắc đầu cười.

Vân Huyên khẽ gật đầu, không nói gì thêm, chỉ cảm thấy tên thiếu niên này rất thú vị, đúng là hắn rất có hứng với thuật luyện đan, nhưng lại không muốn để ai dạy, mà thà tự mò mẫm trong phòng một mình còn hơn.

Thiếu phụ thầm thở dài, nếu cứ thế này thì cả đời này hắn cũng đừng hòng luyện ra được đan dược, có điều đây là chuyện của người khác, người ngoài như nàng đâu tiện chĩa vào.

- Dương Khai, Thủy Thần Điện phái người đến đón ta về rồi.
Thủy Linh nói.

- Ồ? Vậy xin chúc mừng.
Dương Khai cười đáp.

- Ừ, ta đợi ngươi ta là để cáo biệt với ngươi.
Thủy Linh nói.

Hai ngày trước, người của Thủy Thần Điện đã đặt chân đến Độc Ngạo Thành, có điều lúc đó Dương Khai vẫn đang bế quan luyện đan trong phòng, nên Thủy Linh cũng ngại không thể đi thẳng một hơi.

Dù gì thì Dương Khai cũng đã đưa nàng về đây.

Sắp đến lúc chia tay, Thủy Linh cũng không buồn là mấy, mà chỉ hân hoan vô cùng, dọc đường đi ra ngoài toàn nói nói cười cười với bọn Dương Khai.

Bên ngoài phủ đệ của tiểu đội Vân Huyên, có một cỗ xe trang trí xa hoa được kéo bằng mấy con dị thú kỳ tuấn, dưới chân chúng là những luồng năng lượng gió âm thầm rục rịch.

Dương Khai nhìn vào đó, không kìm được tấm tắc tán dương.

- Tiểu thư!
Bên ngoài xe, có một vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh đang chờ, nhìn thấy Thủy Linh đi ra liền gọi một tiếng, thần sắc lạnh lùng.

Thủy Linh khẽ gật đầu, rồi quay sang bảo Dương Khai:
- Nói sao đi nữa thì ta vẫn muốn cảm tạ ngươi. Ừm, miếng ngọc bội Thủy Lam này ngươi cầm lấy, khi nào ngươi cần gì thì có thể đến Thủy Thần Điện tìm ta. Ngoài ra, tung tích mấy vị bằng hữu của ngươi, ta cũng sẽ để ý giúp cho. Nếu có tin tức gì, ta sẽ tìm cách để thông báo cho ngươi hay.

- Đa tạ.
Dương Khai đưa tay nhận lấy ngọc bội Thủy Lam, chân thành cảm tạ.

Vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh nọ nhìn Dương Khai hơi ngạc nhiên, hình như không hiểu được, một thiếu niên như hắn sao lại được tiểu thư nhà mình coi trọng đến mức tặng cả ngọc bội Thủy Lam như vậy.

Ánh mắt Vân Huyên cũng sáng rực, quan sát Dương Khai một cách ngờ vực.

Tuy Thủy Linh đã ở lại phủ đệ của họ được mười mấy ngày, quan hệ đôi bên cũng khá vui vẻ, nhưng đến tận giờ, Vân Huyên vẫn chưa rõ quan hệ giữa Dương Khai và Thủy Linh rốt cuộc là gì.

- Thế nhé, ta đi đây.
Thủy Linh nhoẻn miệng cười, quay người bước lên xe.

Vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia lạnh lùng ra mặt, không thèm nhìn bọn Dương Khai lấy một cái, liền đi thẳng tới chỗ của phu xe phóng ào chân nguyên nội thể ra, lòng bàn chân mấy con thú nọ liền nổi gió, cỗ xe vút bay vào không trung sau một tia sáng và rời đi trong nháy mắt.

- Không hổ danh là tiểu công chúa của Thủy Thần Điện, màn tiếp giá này đúng thật là oai phong.
Đám người gã râu quai nón nhìn đến mê tít.

Cỗ xe đó vừa nhìn đã đủ biết là bí bảo chuyên để chở người phi hành, đẳng cấp không thấp, luyện chế cũng cực kỳ khó, chỉ có thế lực như Thủy Thần Điện mới sở hữu được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau