VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ngựa tốt phối yên tốt, mỹ nữ

Cứ nằm im trên mặt đất đã hơn một canh giờ, Dương Khai mới đứng dậy. Cơn giày vò vừa nãy đã rút hết tất cả khí lực của hắn.

Hồi tưởng lại một canh giờ trước từng ly từng tý một, Dương Khai giống như đưa mình vào cõi mộng. Quả thật không dám tin đây là sự thật.

Khẽ véo mình một cái, cảm thấy hơi đau.

- Rốt cuộc sao lại thế này, lai lịch của cuốn Hắc Thư kia là gì?

Dương Khai lầm bầm tự hỏi, có chút mơ hồ không rõ.

Đợi tới lúc tinh thần bình ổn trở lại, Dương Khai lập tức phát hiện trong người có chút gì đó khang khác. Bản thân mình vốn dĩ ba bữa không đủ no, cứ năm ngày lại bị ăn đủ các đòn hiểm, thân hình thì gầy gò ốm yếu. Thế nhưng hiện tại Dương Khai lại cảm giác rõ ràng trong cơ thể của mình ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, một cỗ năng lượng ấm áp tỏa ra từ bên trong. Một cảm giác khoan khoái, dễ chịu không thể nói ra.

Khẽ cử động một chút, không ngờ xương cốt trong cơ thể lại lại phát ra những âm thanh lách tách vui tai, dường như có thể tấu thành một khúc tuyệt âm. Hơn nữa trên người cũng không còn đau nhức nữa, chỗ bị Chu Định Quân đả thương hôm nay dường như cũng đã khỏi hẳn.

Cảm nhận được điểm này, Dương Khai vội vàng xắn tay áo, vén y phục lên xem xét tỉ mỉ một lượt thì phát hiện ra, những vết thương chỗ xanh chỗ tím trên người hoàn toàn biến mất, thậm chí những vết thương cũ trước kia cũng có dấu hiệu khỏi hẳn.

Chỉ là vẫn gầy như củi khô như thế!

Đưa tay khẽ chà vào mấy vết thương cũ, da chết rơi xuống, lộ ra phần da non bên trong. Mặc dù không giống trẻ con mới sinh, nhưng so với trước kia thì trông khỏe mạnh hơn rất nhiều.

- Híz-khà-zzz …

Dương Khai hít một hơi lương khí, hoàn toàn không nghĩ rằng sau khi Khô Lâu Kim Thân dung nhập vào cơ thể mình lại có sức mạnh hồi phục lớn như vậy!

Cảm thụ lại thực lực của mình một lần nữa, phát hiện vẫn là Thối Thể tầng ba như trước, không có chút thay đổi nào. Phát hiện này khiến Dương Khai không khỏi có chút thất vọng.

Từ nhỏ Dương Khai đã được xem nhiều, nghe nhiều những điển cố trong giang hồ, những chuyện bí mật của các bậc tiền bối. Hắn biết trên đời này có rất nhiều người phúc trạch may mắn gặp được kỳ ngộ, từ đó về sau như cá vượt Long Môn, thành công hết sức oai danh.

Nhưng dù sao cũng chỉ là chuyện kể mà thôi, thực sự có thể gặp được kỳ ngộ mà thay đổi cả một kiếp tầm thường, cả thiên hạ có được mấy người? Các bậc tiền bối cao nhân thực lực càng mạnh, càng không đành lòng để công sức tu luyện cả đời của mình chôn theo đất. Trước lúc lâm chung luôn ra sức tìm kiếm y bát truyền nhân. Cho nên chuyện muốn nhảy xuống vách đá, chui vào sơn động gặp được kỳ ngộ, căn bản là không thể xảy ra.

Nhưng chuyện như thế này bây giờ lại xảy ra trên người mình. Hắc Thư thần bí kia nhất định là có lai lịch lớn, Ngạo Cốt Kim Thân cũng vô cùng thần kỳ, không hề tầm thường.

Đây có thể nói là kỳ ngộ của mình, cũng có thể nói là kết quả tất yếu.

Bốn câu cuối trên trang đầu tiên của Hắc Thư rõ ràng viết: Ngạo Cốt Kim Thân, bá giả hoành lan, bất khuất chi hồn, phương năng hàng chi!

Nếu không phải mình lấy được Hắc Thư mà do một người nào khác lấy đi, cũng tuyệt đối không thể nào khám phá ra được sự huyền bí trong đó, chỉ có thể bị coi là thứ rác rưởi bẩn thỉu mà thôi. Chính vì được mình nhặt về, gối dưới đầu một năm, nên nó đã cảm nhận được sự bất khuất và cứng cỏi trong cơ thể mình, hôm nay bí mật của Hắc Thư mới hiện ra.

Nói cách khác, sự tình lần này quả thật là kỳ ngộ của mình, nhưng lại là kỳ ngộ có được nhờ vào năng lực của bản thân. Nghĩ tới đây, Dương Khai chợt thấy sung sướng, bởi cái gọi là ngựa tốt phối yên tốt, mỹ nữ tặng anh hùng…

- Hắc Thư đâu.

Dương Khai bỗng nhiên nhớ tới bảo bối được mình gối đầu một năm qua, bất giác vội vàng đi tìm, nhưng làm thế nào cũng tìm không ra.

Đang lúc lo lắng, dường như trong cơ thể mơ hồ có chút động tĩnh gì đó. Ngay sau đó, Hắc Thư liền bỗng xuất hiện trước mắt Dương Khai, rơi bộp xuống mặt đất.

Dương Khai ngạc nhiên, đưa tay nhặt lên, chau mày suy tư một lát. Tâm niệm vừa động, Hắc Thư từ trong tay liền biến mất. Khẽ động lần nữa, Hắc Thư lại xuất hiện.

Cảnh tượng này giống như đang chơi trò ảo thuật, nhưng sắc mặt của Dương Khai lại nghiêm trọng vô cùng, vì hắn thực sự đã cảm nhận được, Hắc Thư có thể dựa theo ý niệm của mình mà thu vào trong cơ thể.

- Chất liệu của cuốn Vô Tự Hắc Thư này chẳng lẽ lại… là Trấn Hồn thạch!

Dương Khai vừa dứt lời, thiếu chút nữa dọa chết mình.

Trấn Hồn thạch à! Nhưng đó chính là nghịch bảo trong truyền thuyết.

Chỉ có nơi có hàng tỉ âm hồn tụ tập, cửu âm vực sâu không thấy mặt trời, hấp thụ vô số tinh linh mới có cơ hội hình thành kỳ dị thạch.

Lời đồn đại xưa nhắc đến chính là thứ này.

Một khối hắc thạch cỡ một tấc vuông, vùi trong lớp lớp bùn lầy, sinh linh không thể đến gần, cỏ cây cũng không thể sống nổi!

Lời này có chút hơi hướng khuếch đại, một khối Trấn Hồn thạch lớn cỡ một tấc vuông làm sao có thể chôn vùi dưới hàng vạn hàng vạn dặm đất đai? Nhưng quá trình hình thành của loại đá kỳ dị này quả thật tàn nhẫn tanh mùi máu. Bất cứ sinh mạng nào tới gần chung quanh, đều sẽ chết ngay lập tức.

Mà thời gian hình thành của nó cũng vô cùng dài, nhanh thì mấy ngàn năm, lâu thì trên vạn năm.

Quá trình hình thành tạm thời không truy cứu đến, nhưng một khi Trấn Hồn thạch được hình thành, đó chính là báu vật không gì bằng. Bởi vật này có sức mạnh rất kỳ lạ, nó có thể dung nhập được vào cơ thể người, còn có thể mở ra một không gian đặc biệt từ bên trong, không gian này có thể to có thể nhỏ, dùng để cất giữ đồ đạc thì không gì tốt hơn.

Mặc dù Dương Khai chỉ là đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu các, thân phận hèn mọn, nhưng kiến thức cũng không hề kém, huống hồ truyền thuyết Trấn Hồn thạch lại được lưu truyền nhiều năm như vậy, bất cứ ai cũng từng được nghe qua.

Lúc vừa cầm lấy cuốn Hắc Thư, Dương Khai vẫn không ngờ tới điều này. Nhưng bây giờ thấy mình có thể thu nó vào trong cơ thể, lại liên tưởng đến bộ Khô Lâu Kim Thân thoát ra từ trong trang sách, làm sao có thể không nhận ra chất liệu của Hắc Thư?

Dương Khai mồ hôi đầm đìa.

Trấn Hồn thạch này chỉ tồn tại trong truyền thuyết, sớm đã tuyệt tích hậu thế. Nhưng không ngờ mình lại có thể gặp được một khối, mà còn là một khối lớn thế này!

Lời đồn trong truyền thuyết kia chỉ nói Trấn Hồn Thạch lớn một tấc vuông, mặc dù chỉ lớn có như vậy cũng vô giá rồi. Nhưng khối đá trước mắt mình lại được chế tác thành một cuốn Vô Tự Hắc Thư, một cuốn Hắc Thư dài một thước, dày ba chỉ!

Giá trị này… không thể lường được!

Việc này nếu lan truyền ra ngoài, đừng nói một Lăng Tiêu các hèn mọn, ngay cả Vương triều Đại Hán, e rằng cũng bị người ta san bằng trong một đêm.

Dương Khai không kìm được cảm giác nóng bỏng trên tay, trong lòng kinh hãi hết sức, cũng không quên lau mồ hôi. May là vật này có thể thu vào trong cơ thể, bằng không phiền toái to rồi.

Thân mang nghịch bảo như thế, Dương Khai cũng không dám không cẩn thận. Hắn vội vàng như ăn trộm đóng cửa lại, trốn trong nhà mà tim đập thình thịch.

Dương Khai vô cùng hưng phấn, rồi lại lo sợ bất an.

Hiện tại thực lực của mình thấp như vậy, làm sao giữ được trọng bảo như thế này bên mình đây? Tuy nói Vô Tự Hắc Thư có thể thu vào trong cơ thể, không lo nguy cơ bị bại lộ, nhưng dù sao Dương Khai cũng cảm thấy không tự tin.

Chỉ có tu luyện, chỉ có trở nên mạnh mẽ, mới có thể giữ được thứ thuộc về mình! Nhớ tới cảnh ngộ ba năm trước đây, ánh mắt sợ hãi của Dương Khai dần dần tỉnh táo trở lại.

Mình vượt ngàn dặm xa xôi, lang thang vất vưởng đi tới Lăng Tiêu các này, không phải là để tu luyện sao?

Mình đã có được Vô Tự Hắc Thư, khám phá nó không chút trở ngại. Trang thứ nhất của Hắc Thư cho mình Ngạo Cốt Kim Thân, tuy không biết rốt cuộc nó có ích lợi gì, nhưng xem ra tuyệt đối sẽ không thấp kém. Mà Hắc Thư còn có nhiều trang như vậy, chẳng lẽ lại chỉ có mỗi một bộ Kim Thân?

Chương 7: Thối thể cảnh tầng bốn, sinh ra

Tuy năm nay Dương Khai mới mười lăm tuổi, nhưng kể từ sau lần gặp đại nạn cách đây ba năm, tính cách của hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều so với những đứa cùng trang lứa khác. Cũng chính trận đại nạn đó đã rèn cho hắn tính kiên cường.

Cho nên Dương Khai đã lấy lại bình tĩnh một cách nhanh chóng. Hắn ngồi ở mép giường, tay cầm quyển Vô Tự Hắc Thư, xem xét tỉ mỉ trang thứ nhất.

Sau khi xác định trang thứ nhất không còn bất cứ tác dụng gì, Dương Khai mới chậm rãi lật sang trang thứ hai.

Có được kinh nghiệm của lần trước, động tác lần này của Dương Khai tỏ ra thuần thục hẳn lên. Hắn căng to hai mắt nhìn trừng trừng vào trang sách đen sì, một hồi lâu sau, giống như trang sách thứ nhất, những chữ to thiếp vàng từ từ hiện ra.

- Ngạo Cốt Kim Thân: Thối Thể thiên!

Trong lòng Dương Khai bất giác trỗi lên một nỗi lo sợ! Sự tình quả nhiên như dự đoán, e rằng mỗi một trang của cuốn Hắc Thư này đều ẩn chứa một điều gì đó.

Gần như không chút nghĩ ngợi gì, Dương Khai hoàn toàn chú tâm vào trang thứ hai của cuốn Vô Tự Hắc Thư.

Trong phút chốc, những chữ to thiếp vàng trên trang Hắc Thư dường như biến thành một đàn cá sống, từ trang sách chui ra, ánh kim sáng lấp lánh cả một vùng trời, rồi chui vào đầu của Dương Khai. Đợi đến khi ánh kim biến mất, Dương Khai chỉ cảm thấy trong đầu mình dường như có thêm thứ gì đó. Mà những thứ này, chính là do ánh kim lúc nãy đã đem đến.

Bình tĩnh trở lại, Dương Khai nhắm mắt lại và bắt đầu xem xét những kiến thức có trong đầu.

Thật ra cũng không cần mày mò suy nghĩ gì nhiều, những kiến thức đi theo ánh kim vào trong đầu lúc này đây đang hiện lên rõ ràng trong bộ não, chỉ cần suy nghĩ một chút liền hiện ra, hơn nữa còn có thể hiểu tường tận thấu đáo.

- Đây là Thối Thể thiên!

Dương Khai lẩm bẩm trong miệng, hắn phát hiện cuốn này là một bộ võ thuật quyền cước.

Bộ võ thuật quyền cước mới nhìn thì thấy đơn giản nhưng thật ra lại huyền bí vô cùng, mà thời gian luyện bộ võ thuật quyền cước này yêu cầu rất ngặt nghèo, đúng vào lúc mặt trời mọc mới có thể luyện được.

Cũng có nghĩa là, mỗi ngày nhiều lắm cũng chỉ luyện được nửa canh giờ mà thôi.

Bây giờ màn đêm chỉ mới buông xuống, đến lúc mặt trời mọc ít nhất phải chờ năm tới sáu canh giờ nữa. Dương Khai bị hành hạ cả ngày, lại chỉ ăn một củ khoai nướng, bụng đang sôi sùng sục. Tuy cơ thể suy nhược, nhưng có được bảo bối Vô Tự Hắc Thư này nên tinh thần của hắn phấn khởi vô cùng.

Nhất thời không ngủ được, hắn bèn bắt đầu nghiên cứu trang thứ ba của Vô Tự Hắc Thư.

Nhưng điều khiến hắn thất vọng là bất luận hắn săm xoi thế nào vẫn không thấy trang thứ ba có gì thay đổi, xem mãi xem mãi rồi ngủ thiếp đi.

Lúc Dương Khai tỉnh dậy mặt trời vẫn chưa mọc. Trước khi bình minh ló dạng là lúc màn đêm âm u nhất, mọi vật tĩnh lặng. Toàn bộ Lăng Tiêu các đều yên tĩnh, chợt có tiếng côn trùng kêu và tiếng chim hót truyền đến, đó là tiếng chim chóc muông thú thức dậy đi kiếm ăn.

Vì đã dự định từ trước nên Dương Khai vội vàng bò dậy ra khỏi giường, ra đứng trước căn nhà nhỏ, hai tay thả lỏng, hít sâu vài hơi rồi từ từ thả lỏng toàn thân.

Ánh bình minh bắt đầu ló dạng ở phía đông, Dương Khai mở mắt ra, bộ võ thuật quyền cước của Thối Thể thiên đã luyện vô số lần trong đầu nên hắn lập tức vào tư thế một cách thuần thục.

Song thủ thành chưởng, động tác nhẹ nhàng chậm rãi, lần lượt tay trái rồi tới tay phải đẩy về phía trước rồi lại thu về như kéo trời đất về phía mình, chà xát vạn vật giữa hai tay, hai chân đứng giữa trời đất vũ trụ, hít thở nhật nguyệt cùng các vì tinh tú.

Chân trái bước ra, khoảng cách như chân trời, chân phải nhẹ nhàng di chuyển, một bước đến nơi hoàng tuyền U Minh. Trong lúc hít thở, sức sống tràn trề, giống như mùa xuân đến trăm hoa đua nở, sắc xuân dạt dào, xuân qua hạ đến, mặt trời chói chang, hương sen ngào ngạt.

Gió thu hiu quạnh, trĩu quả vàng tươi, đi vào lòng người. Gió đông rét mướt, rít lên âm ỉ, màu tuyết trắng xóa, khoác lớp áo trắng lên vạn vật.

Sắc mặt Dương Khai chùng xuống, chậm rãi thi triển quyền cước, cơ hồ như đang bị tảng đá có trọng lượng hàng nghìn cân đè lên, bất luận thế nào cũng không thi triển được.

Sau một hồi có tiếng răng rắc, mặt Dương Khai nhợt nhạt hẳn đi, cả người chợt lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

Tuy đã luyện trong đầu vô số lần, cũng biết bộ võ thuật quyền cước này cực kỳ không đơn giản, nhưng Dương Khai tuyệt nhiên không nghĩ rằng cuốn Thối Thể thiên này lại huyền diệu đến mức độ này.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi lúc nãy, Dương Khai cảm thấy như trời đất đang đè lên người hắn, nhưng dưới áp lực khổng lồ này, hắn lại có thể cảm nhận được tất cả cảm giác trong nhân gian.

Quyển Thối Thể thiên này không phải luyện quyền cước, mà là luyện thế sự xoay vần, sinh lão bệnh tử; luyện về chua ngọt đắng cay, hỷ nộ ái ố; luyện về vui buồn ly hợp, âm tình viên khuyết. Trong mỗi quyền cước chậm rãi, đều chịu ảnh hưởng từ sức mạnh của trời đất, ẩn chứa trong đó những quy tắc kỳ diệu.

Chẳng qua vừa rồi Dương Khai cũng chỉ mới đẩy được sáu chưởng, bước được ba bước mà thôi, vẫn chưa đạt đến một phần trăm tiến độ của quyển Thối Thể thiên này thì đã thấy khó mà tiếp tục được. Tiếng răng rắc đó vang lên, thậm chí còn phát ra từ chỗ xương cột sống, khiến cho Dương Khai lầm tưởng xương cốt của mình đã gãy hết rồi.

Vội vàng cảm nhận một chút, hắn phát hiện sau lưng chỉ hơi đau một chút, không có gì lo ngại.

Trấn tĩnh lại tinh thần, Dương Khai lại tiếp tục vào tư thế, thi triển những động tác võ thuật quen thuộc của Thối Thể thiên.

Lúc nãy chưa chuẩn bị tâm lý, tinh thần hoảng hốt nên Dương Khai vẫn chưa cảm nhận rõ ràng lắm. Lần này đã rút ra bài học, Dương Khai tự nhiên nín thở, tập trung tâm trí. Nương theo những động tác chậm rãi của quyền cước, một lần nữa Dương Khai lại cảm nhận được ý cảnh lúc nãy, hơn nữa còn rõ ràng hơn lúc nãy rất nhiều.

Trong lòng có một cảm giác phức tạp, không thể diễn tả được là tư vị gì. Không những vậy, tiếp tục khai triển thì quyền cước của hắn càng ngày càng nặng nề, dường như cả người đang chìm sâu dưới nước, vô cùng gian nan, khó mà khai triển được.

Tiếng ken két văng vẳng bên tai, mỗi động tác đều khiến cho xương cốt trên khắp cơ thể của Dương Khai vang lên, âm thanh như nổ pháo, toàn thân đau buốt, nhưng Dương Khai lại không mảy may gì cả, kiên trì đến thời khắc này dùng hết sức mình khai triển bài võ thuật.

Trong nháy mắt, mồ hôi nhễ nhại khắp người, tay chân Dương Khai không ngừng run rẩy, giống như trọng lượng của trời đất đều đang đè lên người, nặng vô cùng.

Trong lòng mách bảo hãy kiên trì lên.

Bỗng nhiên trong cơ thể có một cỗ khí nóng thoát ra, từ từ phát tán. Lúc này cơn đau buốt khắp người đã giảm đi nhiều, tinh thần Dương Khai phấn chấn hẳn lên, càng giúp hắn tập trung ý chí, khai triển quyền cước. Hắn biết cỗ khí nóng này nhất định là do Ngạo Cốt Kim Thân trong cơ thể đã dung hòa với cơ thể rồi phát tán ra. Suy cho cùng Thối Thể thiên và Kim Thân là bộ đôi phối hợp.

Mặt trời lên, trước căn nhà nhỏ ở nơi hẻo lánh nhất Lăng Tiêu các, một thiếu niên mồ hôi ướt đẫm chậm rãi thi triển quyền cước luyện võ. Từ hôm nay hắn bắt đầu khám phá con đường võ học mênh mông.

Nửa canh giờ trôi qua rất nhanh, khi Dương Khai đột nhiên cảm thấy toàn thân nhẹ tênh, không còn cảm giác có vật nặng đè lên người, thì biết lúc này không thể tiếp tục luyện Thối Thể thiên được nữa.

Thối Thể thiên đã ghi rất rõ, chỉ duy nhất trong thời gian nửa canh giờ trước khi mặt trời lên mới có thể luyện bộ võ thuật quyền cước này.

Sức lực toàn thân dường như bị hút cạn, Dương Khai liền ngồi phịch xuống đất, hít một hơi thật sâu, một cỗ khí màu tím nương theo hơi thở cuốn vào miệng Dương Khai rồi biến mất. Trong nháy mắt, Dương Khai cảm thấy tinh thần sảng khoái, trong cơ thể dường như có sự thay đổi.

Dương Khai liền sửng sốt, vội vã tỉ mỉ xem xét lại. Lần này Dương Khai không khỏi giật mình kinh hãi.

Khí cảm! Không ngờ mình đã sinh ra khí cảm. Nói cách khác, mình đã đột phá Thối Thể tầng ba và đã đạt đến Thối Thể tầng bốn.

Tin vui trọng đại này làm Dương Khai vô cùng phấn khởi. Từ lúc vào Lăng Tiêu các cho đến nay, mất ba năm để luyện tới Thối Thể tầng ba, nhưng hôm nay chưa tới nửa canh giờ khai triển võ thuật quyền cước lại đột phá được.

Thối Thể cảnh tổng cộng có chín tầng, dùng để luyện thân thể, ba tầng đầu chỉ là luyện cho cơ thể cường tráng, không có gì đặc biệt cả, nhưng sau khi luyện đến tầng thứ tư, bên trong kinh mạch sẽ tạo ra khí cảm.

Chỉ khi tạo ra khí cảm, mới có thể luyện bước kế tiếp.

Tuy rằng lúc này đã có khí cảm, nhưng trong cơ thể vẫn chưa có nguyên khí, chỉ khi nào đạt đến Thối Thể tầng bảy, trong cơ thể mới tạo ra chút ít nguyên khí, mãi đến khi kết thúc Thối Thể tầng chín, nguyên khí sơ khai đả thông trời đất, đột phá đến Khai Nguyên cảnh, thì mới thực sự có được nguyên khí của chính mình.

Khai Nguyên cảnh mới chỉ là bước khởi đầu của người luyện võ.

Mọi thứ trong Thối Thể cảnh đều là bước cơ bản ban đầu giúp ích cho sau này. Bước cơ bản này không hề cố định theo khuôn mẫu, sẽ được tăng cường theo thực lực của mỗi cá nhân, gân cốt da dẻ sẽ được tôi luyện liên tục, mãi cho đến khi đạt tới đỉnh điểm.

Mà cho đến giờ phút này chẳng qua Dương Khai cũng chỉ mới đạt tới Thối Thể cảnh tầng bốn mà thôi. Vừa có được khí cảm, đối với người khác thì chẳng đáng là gì, nhưng đối với Dương Khai mà nói, thì đây quả là một tin tuyệt vời.

Chương 8: Thân hình đẫy đà, chân dài, da

Chỉ trong nửa canh giờ đã tấn thăng lên một tầng, tác dụng của Thối Thể thiên không cần nói cũng đã rõ. Tuy một phần cũng nhờ vào sự tích lũy kiến thức của Dương Khai, nhưng nếu không có Thối Thể thiên, Dương Khai tin rằng phải cần ít nhất là ba tháng mới có thể tấn thăng được.

Tâm trạng kích động, Dương Khai không kìm được hơi, liên tục bị sặc.

Một cỗ khói đen bẩn thỉu và hôi thối bị đẩy ra ngoài theo hơi thở từ trong miệng Dương Khai, bay thẳng xuống đất, cuộn một lớp bụi. Sau khi phun ra, Dương Khai cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, ngũ quan và lục cảm trở nên nhạy bén hơn rất nhiều.

Đây là tạp chất từ khi sinh ra đến nay sao? Dương Khai kinh ngạc vô cùng.

Luyện Thối Thể cảnh, sẽ đẩy tạp chất ra khỏi cơ thể sau mỗi lần tấn thăng. Trước đây Dương Khai cũng đã trải qua chuyện như vậy, nhưng đều không bằng lần này.

Vô số cảm xúc và suy tư cứ quanh quẩn trong đầu Dương Khai không chịu đi. Tuy lần này vừa tu luyện đã tấn thăng lên một tầng, nhưng vẫn chưa phát huy được hết hiệu quả thực sự của Thối Thể thiên. Bởi vì trong nửa canh giờ, Dương Khai chỉ thi triển chưa đến một phần trăm quyền cước trong bộ võ của Thối Thể thiên. Mới được một phần trăm mà đã mang lại hiệu quả thế này, nếu thi triển toàn bộ thì sẽ thế nào?

Việc gì cũng không nên nóng vội, dục tốc bất đạt...

Ngẫm nghĩ suy tư một hồi lâu, Dương Khai đã vạch ra cho mình con đường tương lai sau này. Tuy chưa được toàn diện lắm, nhưng không thể đi một bước tính một bước giống như lúc trước được. Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn không kìm được xúc động.

Ăn qua loa chút gì đó, Dương Khai mới cầm chổi lên làm công việc của một tiểu tư quét dọn.

Mặc dù Dương Khai là tiểu tư quét dọn của Lăng Tiêu các, nhưng cũng không cần phải quét dọn hết toàn bộ Lăng Tiêu các. Khu vực hắn phụ trách chẳng qua cũng chỉ bằng một phần mười của Lăng Tiêu các mà thôi. Cho nên việc quét dọn cũng không đến nỗi mệt nhọc, về cơ bản trong vòng khoảng một canh giờ là có thể hoàn thành.

Hạ Ngưng Thường đứng ở ngọn cây giám sát mọi hoạt động của các đệ tử Lăng Tiêu các ngày hôm nay, vô tình nhìn thấy Dương Khai đang quét dọn, không thể không cảm thấy kỳ quặc. Hôm nay rõ ràng hồn vía của Dương Khai để ở đâu, cũng không biết đang nghĩ gì, mà quét mỗi một chỗ hơn nửa canh giờ không chịu rời bước, làm khoảnh đất đó sạch sẽ láng bóng, e là một con muỗi có lỡ rơi xuống đất cũng bị trẹo chân.

Người này…

Hạ Ngưng Thường có chút dở khóc dở cười.

Đúng thật là Dương Khai đang suy nghĩ. Hôm qua có được cơ duyên lớn như vậy, hắn phải suy nghĩ thật kỹ cho tương lai của mình. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không phải là cách hay, chỉ có nửa canh giờ trước khi mặt trời mọc để luyện, thời gian còn lại mình nên làm gì đây.

Trong lúc đang suy nghĩ, phía sau lưng có tiếng bước chân vội vã chạy tới. Dương Khai vội vàng tránh ra, nào biết đối phương cũng tránh qua, thế là đụng vào nhau.

Dương Khai chẳng hề hấn gì, người chỉ hơi chao đảo một chút, nhưng người bị hắn đụng phải, lại cảm thấy như đụng vào một tấm thép, la ái một tiếng rồi ngã nhào xuống đất, chỗ bị đụng đã tê rần lên.

Dương Khai như hoàn hồn lại, áy náy nhìn đối phương:

- Vị sư đệ này, ngươi không sao chứ?

Người đó vẫn đang tức giận, ngẩng đầu lên nhìn thì ra là Dương Khai, cái tên cứ năm ngày lại bị mọi người đem ra bắt nạt cho hả giận, lập tức cơn giận cũng tiêu tan. Nổi giận với hạng người này cũng chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa chuyện này cũng có phần lỗi của mình.

Vội vàng xua tay nói:

- Không sao, không sao!

Vừa nói vừa đứng lên, vội vàng chạy đi.

Dương Khai hỏi:

- Sư đệ vội vội vàng vàng như vậy là muốn đi đâu thế?

Người đó cũng không quay đầu lại, tiếng nói từ xa vọng lại:

- Thì đi Cống Hiến đường chứ còn đi đâu được nữa?

Nghe y nói vậy, Dương Khai mới chợt nhớ ra, hôm nay đã là mồng tám. Mồng tám hằng tháng là ngày tông môn phát cống hiến của tháng trước!

Cho nên hằng tháng, cứ vào ngày này, phòng hậu cần của tông môn vô cùng náo nhiệt, nhất là Cống Hiến đường. Mọi người đổ xô đến đây, để xem tháng trước đã được bao nhiêu cống hiến, cống hiến nhiều thì tự nhiên sẽ được đổi lấy linh đan diệu dược, thần binh bảo giáp, võ điển bí tịch để nâng cao thực lực của mình. Cho nên cứ đến ngày này, các đệ tử Lăng Tiêu các đều rất háo hức.

Có người vui mừng, thì cũng có kẻ buồn rầu. Dương Khai chính là kẻ buồn rầu này.

Giật mình đứng yên tại chỗ, Dương Khai bấm ngón tay đếm, mặt mày thì ủ rủ. Điểm cống hiến có được của tháng trước thì cũng thảm thương như mọi khi thôi.

Quét dọn có thể kiếm được mười điểm cống hiến, nhưng mà tháng trước bị khiêu chiến sáu lần, cả sáu lần đều bị thua! Mỗi trận thua thì bị trừ một điểm cống hiến. Bây giờ tính ra mình chỉ thu được bốn điểm cống hiến mà thôi.

Thật là…thật là khiến cho người ta không biết phải làm sao.

May mà bây giờ mình chỉ là đệ tử thí luyện, thân phận thấp nhất trong Lăng Tiêu các, bị đánh bại thì cũng chỉ trừ một điểm cống hiến mà thôi. Nếu là đệ tử phổ thông, bị đánh bại một lần thì bị trừ hai điểm, há chẳng phải là phải tự bù tiền vô đó sao!

Nghĩ đến đây, Dương Khai lại thấy mình thật may mắn.

Tuy con muỗi có nhỏ đến mấy thì nó vẫn có thịt. Bây giờ mình đang thiếu thốn, chỉ mong sao số điểm cống hiến đó có thể đủ sống hết tháng này.

Không chần chờ gì nữa, hắn vội vàng quét nhanh quét tháo.

Đến giữa trưa, cuối cùng Dương Khai cũng đã làm xong, hắn xách theo cây chổi đi thẳng về hướng Cống Hiến đường.

Đợi cho hết buổi sáng, bây giờ Cống Hiến đường im ắng vô cùng, có thể giăng lưới bắt chim ấy chứ. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Dương Khai không đến vào buổi sáng. Buổi sáng đến đây phải xếp hàng, thật là phiền toái.

Thản nhiên đi vào Cống Hiến đường. Bên trong quả thật thanh tĩnh, chỉ có một lão đầu đang ngủ gật ở phía sau quầy.

Lão đầu là chưởng quầy của Cống Hiến đường, khoảng năm mươi sau mươi tuổi, tóc chưa bạc lắm, có khuôn mặt hiền hòa, xem ra là người không sát hại sinh linh vô tội, nhưng Dương Khai biết ông ta là một cao thủ thật sự.

Đã từng có một đệ tử ưu tú của Lăng Tiêu các hỗn láo trong Cống Hiến đường, bị nhất chỉ của lão đầu này cho văng ra hàng chục trượng, suýt nữa là mất mạng. Lúc đó Dương Khai cũng có mặt, từ đó về sau, hắn mới biết thực lực của lão đầu này thật khó lường.

Dương Khai bước về phía trước, thấy lão đầu này đang ngủ say, tiếng ngáy khò khò, miệng thì không ngừng chậc chậc, chốc chốc nở một nụ cười dâm đãng.

Cái lão này! Không biết đang mơ đến nữ đệ tử Lăng Tiêu các nào nữa đây!

Dương Khai không lấy làm ngạc nhiên, cầm cây chổi gõ vào quầy bàn mấy tiếng, gọi khẽ:

- Mộng chưởng quầy!

Ông lão họ Mộng, tên gì thì Dương Khai không biết, từ trước đến giờ đều gọi lão ta như vậy.

Vài tiếng soạt soạt vang lên, quấy rầy giấc mơ đẹp của ông lão. Mở mắt dậy, đợi sau khi nhìn rõ là Dương Khai, mặt lão ta lập tức cau lại, như gặp phải đống phân.

- Ánh mắt của lão có ý gì đây?

Dương Khai giận dữ nói.

Mộng chưởng quầy trợn mắt nhìn:

- Tại sao buổi sáng không đến?

Dương Khai điềm đạm nói:

- Buổi sáng người nhiều, bây giờ đúng lúc yên tĩnh!

- Quấy rầy giấc mơ đẹp của ta, thằng nhóc nhà ngươi có biết thế nào là tôn lão ái ấu không?

Dương Khai tiếp lời, hạ thấp giọng nói:

- Mơ thấy cô nương nào vậy?

Đột nhiên Mộng chưởng quầy tỉnh táo hẳn lên, lau miệng chuẩn bị nói chuyện với Dương Khai, thì thấy bộ mặt ranh mãnh của hắn, lập tức tỉnh lại, lấy tay vỗ bịch bịch lên quầy:

- Ngươi hỏi như vậy, quả thực làm ô uế danh dự của lão phu! Lý nào lại như vậy.

- Dáng người đẹp không?

- Đẹp!

Mộng chưởng quầy suýt chảy nước miếng.

- Thân hình đẫy đà, chân dài, da trắng, dung mạo xinh đẹp, eo thon phải không?

- Ừ ừ ừ…

Mộng chưởng quầy gật đầu lia lịa, suýt chút nữa là xem Dương Khai như một người bạn tri âm.

- Ha ha…

Dương Khai cười trêu chọc.

Mộng chưởng quầy lắp ba lắp bắp trong họng, mặt đỏ như đít khỉ, quả thực có chút xấu hổ, hận là không thể đào một cái lỗ chui xuống đất.

Chương 9: Mộng chưởng quầy

Toàn bộ Lăng Tiêu các, Dương Khai chỉ quen biết một người, chính là Mộng chưởng quầy ở trước mặt này. Dù sao mỗi tháng hắn cũng đều đến chỗ này của lão một lần.

Lão Mộng chưởng quầy này có một biệt hiệu, gọi là Mộng lột da. Trong Lăng Tiêu các, mặc dù lão chỉ là một chưởng quầy nho nhỏ của Cống Hiến đường, nhưng công việc lão thích làm nhất chính là bóc lột điểm cống hiến của các đệ tử.

Giá bán Ngưng Huyết Khư Ứ cao vốn là mười điểm cống hiến, lão có thể bán hai lọ với giá ba lọ. Thủ đoạn cũng rất đơn giản, chẳng qua là lấy lượng cao trong hai lọ san ra thành ba lọ mà thôi. Thích thì mua, không mua thì cút!

Đương nhiên, Mộng chưởng quầy cũng không phải là thường xuyên làm những việc không có đạo lý tình cảm như vậy, chỉ thỉnh thoảng mà thôi. Hơn nữa đối tượng mà lão nhằm vào là những tên đệ tử giàu có, chứ nghèo kiết xác như Dương Khai, lão nhìn mà thấy chướng mắt.

Điểm cống hiến của các đệ tử trong Lăng Tiêu các đều không dễ mà có được, sao có thể nhẫn nhục chịu đựng để lão bóc lột như vậy? Cho nên, cơ bản là những đệ tử bị lão bóc lột đều đã bẩm báo lên Hội trưởng lão. Mộng chưởng quầy cũng đã bị Hội trưởng lão cảnh cáo nhiều lần, nhưng lão vẫn cái kiểu chuyện ta ta làm, không chịu thay đổi. Hết lần này tới lần khác nhưng vị trí chưởng quầy của lão không hề bị lay chuyển, không ai có thể thay thế được.

Vì lý do này mà lão Mộng chưởng quầy này bị vô số đệ tử ở Lăng Tiêu các hận đến tận xương tủy.

Lão chẳng hề nể nang bất cứ người nào, nhưng riêng Dương Khai thì chẳng còn cách nào khác. Vì có lần trong khi lão đang nhìn chằm chằm vào mông của một nữ đệ tử thì bị Dương Khai bắt tại trận.

Già mà không mẫu mực! Như này còn gì là thể thống nữa. Bị người khác nắm được điểm yếu, Mộng chưởng quầy tự thấy mình cùng một hội với Dương Khai.

Cũng chính vì nguyên nhân này, Dương Khai và lão mới quen biết.

Lão nhân háo sắc, da mặt cũng dày, trong phút chốc lão liền điều chỉnh lại sắc mặt của mình, ánh mắt ngờ vực nhìn Dương Khai nói:

- Quy tắc cũ?

- Ừ.

Dương Khai thành thật gật đầu.

Mộng chưởng quầy không nói một lời, từ quầy lấy ra mười lượng bạc đặt trước mặt Dương Khai, sau đó lấy sổ sách ra ghi lại.

Dương Khai đem bạc cất kỹ, mở miệng hỏi:

- Hiện tại ta có bao nhiêu điểm cống hiến?

Mộng chưởng quầy trợn mắt:

- Mỗi tháng ngươi tiết kiệm được bốn điểm cống hiến, mỗi tháng tốn một điểm đổi lấy mười lượng bạc, chỉ còn ba điểm. Bây giờ chẳng qua cũng chỉ mới tích lũy được mười hai điểm cống hiến. Thế nào, muốn mua một lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao à?

- Không, ta chỉ hỏi vậy thôi.

Dương Khai xua tay, lấm bẩm nói: mới được mười hai điểm à.

Điểm cống hiến như vậy, ngay cả việc đổi lấy một cây thảo dược có giá trị cũng không đủ.

Sắc mặt của Mộng chưởng quầy trở nên nghiêm túc, thấp giọng nói:

- Tiểu Dương Khai, ta biết ngươi muốn Tẩy Tủy đan đó để nâng cao tư chất, nhưng ngươi cứ tích lũy như vậy thì tích lũy đến lúc nào chứ?

- Miễn sao có thể tích lũy đủ không phải sao?

Dương Khai khẽ cười một tiếng.

Mộng chưởng quầy không có gì để nói, thầm nghĩ cứ theo tốc độ tích lũy của ngươi như vậy, đợi ngươi tích lũy đủ, lão phu cũng chết được trăm năm rồi.

- Tuy nhiên Mộng chưởng quầy, ta có một việc khó hiểu.

Dương Khai nhíu mày.

- Nói!

Lão làm bộ như số ngươi gặp may, hôm nay tâm tình của ta tốt.

- Đan dược quý như Tẩy Tủy đan sao lại xuất hiện ở Cống Hiến đường? Hơn nữa lại không bị người khác đổi đi?

- Ha ha….

Mộng chưởng quầy cười đắc ý:

- Bởi vì đan dược này là bảo bối của lão phu, những người khác không hề biết.

- À, là của lão sao?

Dương Khai ngạc nhiên. Hắn cứ nghĩ Tẩy Tủy đan là đan dược của Lăng Tiêu các, hóa ra là của lão ta, không trách lão ta ra giá trên trời thế.

- Ngươi đừng tức giận.

Mộc chưởng quầy dương dương tự đắc, cầm lấy ấm trà trên quầy nhấp một hớp.

- Mặc dù là của ta, nhưng cũng không bán rẻ cho ngươi đâu, ngươi muốn thì lấy đủ điểm cống hiến đến đổi. Danh hiệu Mộng lột da này của lão phu cũng không phải là nói không đâu đấy.

- Ta sẽ tích lũy đủ.

Dương Khai gật đầu.

Mộng chưởng quầy đột nhiên lại thay đổi sắc mặt, nhướn mày, thấp giọng nói:

- Nghe nói hôm qua ngươi lại bị đánh cho một trận hả?

Dương Khai trừng mắt nhìn lão, xoay người rời đi.

Mộng chưởng quầy ở phía sau hét lên:

- Nói chuyện với lão phu đã, không cần phải vội.

Cái này thì có gì đáng nói chứ. Mộng lão đầu rõ ràng là cười trên nỗi đau của người khác.

Không đợi Dương Khai rời khỏi Cống Hiến đường, phía sau thần sắc của Mộng lão đầu đột nhiên chùng xuống, nhìn chằm chằm theo bóng của Dương Khai, trầm giọng nói:

- Tiểu Dương Khai, đến từ đâu thì về lại nơi đó đi, Lăng Tiêu các không phải là nơi ngươi có thể ở lại, sớm muộn gì ngươi cũng bị đánh chết thôi.

Dương Khai đột nhiên dừng lại, cũng không xoay người, thấp giọng thở dài:

- Ta không có chỗ để đi.

Dứt lời, liền rời khỏi Cống Hiến đường.

Hai tay Mộng lão đầu cầm lấy ấm trà, thở dài:

- Thật là, sao cứ phải làm khổ mình vậy chứ?

Tẩy Tủy đan à….haha, lão phu làm gì có loại nghịch thiên bảo bối này chứ? Chẳng qua chỉ là nói dối để ngươi hi vọng mà thôi, nhưng không nghĩ ngươi lại tưởng thật.

Dương Khai trở về căn phòng nhỏ, để cái chổi xuống, rồi mới vội vàng rời khỏi Lăng Tiêu các.

Hắn muốn đi tới Ô Mai Trấn cách Lăng Tiêu các mười dặm một chuyến. Hôm nay bất đắc dĩ lấy một điểm cống hiến đổi lấy mười lượng bạc là muốn mua chút lương thực. Đây cũng là việc mà Dương Khai vẫn làm hàng tháng.

Trên đường đi, Dương Khai không có cảm giác mệt mỏi.

Trước kia, mỗi lần đến Ô Mai Trấn, đi hết mười dặm đường là mặt mày đỏ bừng, tim đập không ngừng, thở hổn hển, nhưng hôm nay lại không hề có cảm giác đó, chỉ thấy người hơi nóng, vẫn tràn đầy sức lực. Dương Khai tin là có đi thêm trăm dặm nữa e là mình cũng sẽ không có cảm giác mệt mỏi.

Lại là do Kim Thân sao? Dương Khai đột nhiên nhớ ra một việc, buổi sáng lúc quét dọn, bị sư đệ không biết tên kia đụng phải, kết quả là mình vẫn đứng vững, còn người kia thân thể cường tráng thì lại bị ngã xuống đất.

Lúc đó cũng không nghĩ quá nhiều, bây giờ nghĩ lại, hiển nhiên có chút khó tin. Với thân thể gầy yếu của mình, làm gì tới lượt mình đánh ngã được người khác? Trước giờ toàn bị người ta đánh bay ra ngoài thôi.

Càng nghĩ lại càng hưng phấn, sự thay đổi mà Kim Thân mang đến cho mình cũng không phải nhỏ. Loại thay đổi này ban đầu còn chưa rõ ràng, chỉ đến sau này dần dần phát triển mới có thể từ từ khám phá ra sự lớn mạnh của Kim Thân.

Mãi nghĩ ngợi, đến Ô Mai Trấn rồi Dương Khai mới hồi phục tinh thần lại.

Nhìn chung quanh một chút rồi men theo con đường bên tay trái đi tới. Dương Khai muốn đi tới một cửa hàng gạo. Cửa hàng gạo không lớn, ông chủ họ Hà, là dân bản địa, làm ăn buôn bán nhỏ, hàng thật giá thật, không lừa gạt ai. Đây cũng là lí do Dương Khai luôn mua hàng tại đây.

Những cửa hàng nhỏ giống như vậy, ở trong Ô Mai Trấn chỗ nào cũng có. Ô Mai Trấn cũng là nơi phồn hoa náo nhiệt, nếu lấy Ô Mai Trấn làm trung tâm, trong phạm vi trăm dặm ngoại trừ Lăng Tiêu các, còn có hai môn phái cũng được coi là lớn là Phong Vũ lâu và Huyết Chiến bang. Những tiểu môn phái, tiểu bang hội khác lại càng đếm không hết. Nhưng những tiểu bang hội, tiểu môn phái này chỉ là kéo bè kéo cánh, tập hợp đám tàn binh mất tướng, chứ không hề có địa bàn riêng giống ba đại môn phái như Lăng Tiêu các.

Do khí hậu thổ nhưỡng nơi đây đã dưỡng dục nên nhiều người luyện võ như thế này, vậy nên Ô Mai Trấn mới phồn hoa náo nhiệt như vậy. Đương nhiên là không thể so sánh được với Trung Đô rồi.

Trung Đô là thủ phủ của vương triểu Đại Hán!

Đang đi, Dương Khai vô tình phát hiện có vài người đang tụ tập trong một ngõ hẻm. Mấy người kia đang lén lút mưu đồ gì đó. Một tên trong số đó cũng vô cùng cảnh giác, nhận thấy ánh mắt của Dương Khai ở phía sau, lập tức trừng mắt, tỏ ra vô cùng hung ác.

Dương Khai khẽ cười một tiếng, nguyên tắc vốn là người không phạm ta, ta không phạm người, nên không hề để ý đến. Tuy nhiên điều khiến hắn có chút hoài nghi là trong số đó có một tên nhìn quen quen, hình như là đệ tử của Lăng Tiêu các.

Chương 10: Của đi thay người

Tuy nhiên Dương Khai cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Nơi này là Ô Mai trấn, cách Lăng Tiêu các gần như vậy, các đệ tử xuống đây vui chơi một chút cũng là chuyện bình thường.

Không lâu sau, Dương Khai đã đi đến hàng gạo của Hà thị. Hàng gạo chiếm hai gian phòng ở bên đường, làm ăn buôn bán rất phát đạt, một tiểu nhị chạy ra chạy vào bận rộn không ngừng, ông chủ hàng gạo đang tính toán ở trên quầy, bà chủ cũng đang chào hỏi khách hàng.

Đợi một hồi lâu, người đến mua gạo dần dần ít đi, lúc này Dương Khai mới đi vào bên trong.

- Bà chủ.

Dương Khai chào hỏi một tiếng, bà chủ độ chừng hơn bốn mươi tuổi ngẩng đầu lên nhìn, liền mỉm cười:

- Tiểu huynh đệ, lại đến mua gạo à.

- Vâng.

Dương Khai lập tức đi đến chỗ túi gạo lức rẻ nhất trước mặt, chỉ vào túi gạo, nói:

- Cho ta một túi.

Bà chủ đáp một tiếng, vừa lấy túi vải đựng gạo, vừa làu bàu:

- Tiểu huynh đệ, mỗi tháng ngươi đến mua một lần, như thế này đủ ăn sao?

Dương Khai nói:

- Cơ bản là đủ.

- Nói dối!

Bà chủ liếc mắt nhìn Dương Khai,

- Nhìn ngươi xem, chân tay gầy yếu như vậy, nếu không phải là do ăn không đủ no thì còn là gì nữa?

Dương Khai cười xấu hổ:

- Ta cũng lên núi săn thú, vì vậy cũng không đói.

Ông chủ đang chuyên tâm tính sổ sách trên quầy không ngẩng đầu lên mà nói:

- Bà nó à, bên kia có ít gạo cũ, để đó cũng chẳng làm gì, đem cho tiểu huynh đệ này đi.

- Tất cả nghe theo chủ nhà.

Bà chủ cười đáp.

- Như vậy sao được, các người cũng là buôn bán kinh doanh nhỏ thôi mà.

Dương Khai vội vàng xua tay.

Bà chủ sầm nét mặt:

- Có gì mà không được, đằng nào số gạo cũ ấy cũng sinh mọt, bán cũng không được. Ông chủ cũng nói rồi, gạo có mọt vẫn có dinh dưỡng hơn gạo trắng. Đợi chút, ta đi lấy cho ngươi.

Vừa nói, vừa đi ra phía sau.

Dương Khai cảm giác lẫn lộn, cũng không biết nên nói như thế nào. Thời gian này, đến đây mua gạo, ông chủ và bà chủ đều tốt bụng đưa thêm cho mình một chút, hơn nữa họ cũng tìm cớ này cớ nọ, chẳng hạn như gạo có mọt. Thật ra đó toàn là loại gạo trắng tốt nhất. Điều này khiến cho Dương Khai cảm thấy chua xót khi đã nghĩ rằng trên thế gian này không còn tồn tại chân tình nữa.

- Cảm ơn Hà thúc!

Dương Khai run run nói.

Ông chủ ngẩng đầu lên cười:

- Một thân một mình, ai mà không có lúc nghèo túng? Sau này nếu đói, cứ đến đây, hàng gạo của chúng ta thứ khác thì không nhiều, nhưng gạo thì cũng đủ ăn.

- Vâng.

Dương Khai cúi đầu. Trên đời này vẫn còn có người tốt như vậy sao.

Trong lúc đang cảm xúc bùi ngùi, lại có hai người đến hàng gạo, tiểu nhị ở trong quán nhiệt tình chào đón, còn chưa kịp mở miệng nói, thì đã bị một người trong số đó đá ngã lăn xuống đất.

- Chao ôi…

Tiểu nhị ca ngã phịch xuống đất, lần ngã này thật đau, hồi lâu mà vẫn không đứng lên được.

- Sao vậy?

Ông chủ Hà vội vàng từ chỗ quầy chạy tới, Dương Khai cũng đỡ tiểu nhị lên, nhìn về phía hai người đó. Chỉ thấy hai người đó mặt đầy sát khí, trong đó có một người sắc mặt trắng xanh, tay ôm bụng, có vẻ là vô cùng suy yếu, người còn lại thì đang đỡ lấy y, đúng là eo gấu lưng hổ, chính là người đã đạp tiểu nhị một cước.

- Ai là ông chủ?

Người đang đỡ hét to lên.

- Là ta, là ta.

Ông chủ Hà khẩn trương đáp. Ông chỉ là một thương hộ bình thường, trước mặt là hai tên mặt hằm hằm sát khí, đao kiếm dắt lưng, tỏ vẻ hung ác, vừa nhìn là biết không dễ đối phó này, nào dám đón tiếp không chu đáo.

- Rất tốt, ông chủ này lòng dạ hiểm độc, không ngờ lại bán gạo có độc cho huynh đệ ta, ngươi xem huynh đệ ta bây giờ đi, một thân thể cường tráng sau khi ăn gạo của ngươi thì biến thành như vậy đây. Huynh đệ ta ngày thường đánh quyền mãnh hổ đều không nói chơi, nhưng bây giờ thì đang bất tỉnh nhân sự. Ông chủ này lòng dạ hiểm độc, chỉ vì kiếm tiền, thực là coi mạng người như cỏ rác.

Sau một hồi tức giận quở mắng, dọa cho ông chủ Hà sợ tới mức mặt mày xám ngoét:

- A, làm sao có thể, làm sao có thể như vậy được?

Người đó lại quát lên:

- Ta làm sao biết được? Huynh đệ của ta sáng nay đến chỗ ngươi mua gạo, nấu một nồi cháo, sau khi ăn xong thì thành ra thế này, may mà lúc đó ta chưa ăn, không thì cũng xuống dưới hoàng tuyền cùng với huynh đệ của ta luôn rồi.

Trán ông chủ Hà đổ mồ hôi lạnh, không ngừng lấy ống tay áo lên lau, miệng nói:

- Vị tráng sỹ, trong chuyện này e là có gì đó hiểu lầm.

- Hiểu lầm? Hiểu lầm cái mẹ ngươi! Nếu như không phải là ăn gạo của ngươi, thì huynh đệ ta có ra nông nỗi này không?

Tên kia không chút nhượng bộ gào lên đầy căm phẫn.

Dương Khai thờ ơ lạnh nhạt chỉ đứng quan sát. Bản tính của ông chủ Hà như thế nào, Dương Khai lại không hiểu rõ sao. Luôn luôn giúp đỡ, cho không những đồ vật của mình, người tốt như vậy sao có thể làm việc đó được? Không nói đến việc ông chủ Hà căn bản không phải là người lòng dạ hiểm độc như vậy, cho dù là có lòng dạ hiểm độc, thì cũng không thể tự mình bán gạo có độc.

Nếu như việc này truyền ra ngoài, sau này ông ấy làm sao mà làm ăn buôn bán? Còn có ai dám đến mua gạo nữa?

Hai người này tìm lấy một cái cớ thật là thô không chịu được, căn bản không chịu cân nhắc đắn đo.

Cho nên, hai tên đồ tể này nhất định là bọn lừa bịp, có điều thủ đoạn này có chút nham hiểm, quả thực là muốn chặn con đường sinh sống của người khác đây mà.

Dương Khai mặc dù thân thể gầy yếu, nhưng dù sao cũng là người luyện võ, thiếu niên tâm huyết, ông chủ Hà lại có ân tình với mình, làm sao có thể ngoảnh mặt làm ngơ được. Lập tức nghiêm mặt đứng dậy giọng lạnh lùng:

- Hai vị….

- Cái gì?

Một tên trong số đó trừng mắt nhìn Dương Khai, tính tình cáu kỉnh.

Dương Khai còn chưa mở miệng nói, ông chủ Hà đã vội vàng chạy đến trước mặt chặn hắn lại, làm thủ hiệu, chậm rãi lắc đầu.

- Hà thúc…

Dương Khai ngạc nhiên.

- Của đi thay người!

Ông chủ Hà hạ giọng nói.

Dương Khai bất đắc dĩ đành thở dài, ông chủ Hà có thể nói ra những lời đó, rõ ràng là đã nhìn ra tâm ý của hai tên kia. Nhưng mở rộng cửa làm ăn buôn bán, hòa khí sinh tài, vừa rồi cãi nhau ầm ĩ đã gây chú ý cho không ít người, dây dưa nữa, sợ rằng danh tiếng của hàng gạo sẽ bị tổn hại.

Ngay cả khi biết bọn chúng là kẻ lừa bịp, ông chủ Hà cũng không thể không chiều theo ý bọn chúng, chỉ vì muốn nhanh chóng đuổi hai tên ôn dịch đó đi.

Rơi vào đường cùng, ông chủ Hà cũng chỉ có thể mang vẻ mặt tươi cười, mở miệng nói:

- Độc tố trong cơ thể người huynh đệ này không liên quan tới gạo của ta.

Vừa nghe vậy, hai tên kia lập tức nổi giận, ông chủ Hà lại nói:

- Tuy nhiên ngay cả khi không có quan hệ gì, nhưng đã đến hàng gạo của ta, Hà mỗ ta cũng không thể buông tay mặc kệ. Người huynh đệ đã khổ như vậy, người khác nhìn thấy cũng không đành lòng, hay là khẩn trương đi hỏi thần y xem bệnh. Đương nhiên, nếu hai vị không có tiền, Hà mỗ tôi sẽ trả thay cho hai vị một ít.

Lời này nói ra, rõ ràng là muốn của đi thay người. Nếu thực sự hai người này là phường lừa bịp đòi tiền thật, thấy được cũng sẽ chấp nhận thôi. Hơn nữa ông chủ Hà lấy lý do thoái thác như vậy cũng là để cho người đứng ngoài quan sát có thể suy ra chân tướng sự việc, không lo danh dự cửa hàng gạo bị tổn hại, có thể nói là chẳng mất mát gì.

Vậy mà hai tên đối diện nghe xong lại không có chút ý muốn thỏa hiệp, tên đang đỡ kia lập tức giận dữ:

- Người này lòng dạ hiểm độc, nghĩ hai huynh đệ của tôi là trộm cướp của bọn thổ phỉ lục lâm hay sao? Thật là nực cười, hai huynh đệ ta ngay thẳng, cuộc đời này không hổ thẹn với lương tâm, ông chủ này thật là người lòng dạ hiểm độc, bán gạo có độc, lương tâm ở đâu hả?

Lời nói có lý lẽ chính nghĩa, nói năng có khí phách, Dương Khai đứng bên cạnh vừa nghe thấy liền bĩu môi. Đức hạnh này còn còn là ngay thẳng, không chút hổ thẹn với lương tâm sao?

Ông chủ Hà cũng ngây người tại chỗ. Là sao? Hai tên này không phải đến lừa bịp đòi tiền sao?

Đang lúc không biết nên xử lý như thế nào thì trong đám đông đang vây quanh xem có một thiếu niên đi ra. Người thiếu niên này cũng tầm tuổi với Dương Khai, nhưng khôi ngôi tuấn tú, môi hồng răng trắng, vừa thấy là biết cuộc sống có điều kiện hơn Dương Khai gấp trăm ngàn lần.

Người thiếu niên này thản nhiên đi đến gần hai người bên cạnh, có chút hăng hái đi quanh chúng một vòng, vừa đi vừa không ngừng chậc miệng, phát ra thành tiếng.

Mọi người đều không rõ cho lắm, riêng Dương Khai nheo mắt lại, hắn đột nhiên nhớ ra, vừa rồi trên đường đi có nhìn thấy ba người này, chính là trong con hẻm đó.

Tên đang đỡ đó vừa rồi còn trừng mắt nhìn mình, mà người thiếu niên trước mắt này cũng có mặt lúc đó.

Ba tên này không phải cùng một phe sao? Dương Khai đột nhiên ngửi được mùi mánh khóe lừa đảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau